[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 162 : Linh hồn cùng hỗ trợ (c806-c810)
❮ sautiếp ❯Chương 806: Linh hồn cùng hỗ trợ
La Chinh không nói gì, hắn cũng biết rõ có lẽ mình đã đến giây phút nguy hiểm nhấtLùi bước?
Nhưng đây chính là trong đầu hắn, linh hồn hắn cũng đâu thể xuất ra ngoài, bỏ lại thể xác của mình được?
Không thể lùi bước, La Chinh cũng chỉ còn cách liều mạng.
Lại thêm một lần va chạm không tiếng động nữa.
Lần này La Chinh thi triển Kinh Thần Thứ, nhưng khi linh hồn của hắn hóa thành mũi nhọn, đâm vào ý chí rực rỡ năm màu kia thì lập tức gãy nát.
Linh hồn hắn bây giờ căn bản không phải là đối thủ của ý chí Đại Thế Giới, chỉ sợ ngay cả linh hồn Bích Hồn Cảnh cấp cao nhất cũng không thể áp chế được ý chí của Đại Thế Giới…
Lúc này, trong lòng La Chinh nổi lên một tia tuyệt vọng.
“Ha ha ha.
Tuyệt vọng đi, run sợ đi! Ngươi, vẫn còn quá yếu…” Giọng quái vật nhỏ vang vọng trong đầu La Chinh.
Cùng lúc đó, từ sâu trong óc La Chinh bỗng nhiên truyền tới một tiếng gầm gừ.
“Gừ!”
Tiếng gầm gừ giận dữ kia chính là từ Thanh Long mà ra!
“Thanh Long…” La Chinh khẽ cau mày.
Cùng lúc đó, Xích Long cũng tỉnh giấc mà gầm lên.
Bọn chúng không thể thoát khỏi lò luyện thần bí kia, nhưng hai linh hồn Chân Long cùng lúc gầm hét lên cũng đã đánh mạnh vào ý chí rực rỡ năm màu kia!
Thấy cảnh tượng như vậy, La Chinh cũng im lặng, trong lòng mơ hồ có cảm giác xót xa.
Linh hồn Thanh Long và Xích Long cũng không được tu bổ quá nhiều, trước đây cũng chỉ chiếm đoạt được một tà linh kiêu thú mà thôi.
Nếu là thời kỳ toàn thịnh thì có lẽ linh hồn bọn chúng cũng có tư cách đối đầu với ý chí của Đại Thế Giới, nhưng trong tình huống lúc này thì chỉ sợ cũng không phải là đối thủ!
“Gừ, gừ…”
Hai linh hồn đánh mạnh vào ý chí năm màu kia, cũng là hai lần va chạm không tiếng động.
Ngay sau đó, màu sắc trên thân thể Thanh Long và Xích Long trên lò luyện thần bí kia đều tối đi không ít, mà ý chí của Đại Thế Giới chỉ nhấp nháy một chút rồi lại phát ra ánh sáng rực rỡ tươi đẹp hơn.
Sau đó, tiếng nói của quái vật nhỏ lại truyền tới lần nữa: “Thú vị, thật thú vị! Ha ha ha, trong cơ thể ngươi lại có một cái lò.
Mấy con rồng vô dụng này sao thế? Không phải là thần thú siêu cấp sao? Không ngờ thực lực lại kém như vậy.
Ôi…”
Lời còn chưa dứt, ý chí của Đại Thế Giới lại đánh về phía La Chinh một lần nữa.
Sau lần va chạm này, La Chinh lùi về phía sau.
Hắn cảm thấy linh hồn mình không ngừng run lên, vết nứt bên ngoài cũng càng ngày càng nhiều, dường như bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể vỡ vụn.
Đối với La Chinh mà nói, lần này thực sự đã ở bên bờ vực sống chết!
Lần tiếp theo, chỉ sợ bản thân không thể chịu đựng nổi.
Trên mặt La Chinh hiện lên vẻ tuyệt vọng.
“Xin tha đi.
Ha ha, cầu xin ta, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Nhưng ngươi nên bày ra tư thái phù hợp với hoàn cảnh bây giờ của ngươi đi chứ? Đúng không La Chinh?” Quái vật nhỏ cười gằn nói.
La Chinh dĩ nhiên sẽ không xin tha.
Biết rõ xin tha cũng vô dụng, hắn làm sao có thể thỏa hiệp với quái vật nhỏ được? Nghe thấy lời nói của quái vật nhỏ, La Chinh bỗng nhiên quét sạch vẻ tuyệt vọng trên mặt, ngược lại còn nở một nụ cười kiêu ngạo.
Cho dù có chết, hắn cũng muốn đứng thẳng mà chết!
“Chính là vẻ mặt này! Vẻ mặt này khiến ta vô cùng khó chịu!” Thấy dáng vẻ quật cường và bình tĩnh của La Chinh, quái vật nhỏ lạnh giọng nói.
Hắn lựa chọn trực tiếp ra tay.
Một khắc sau, ý chí của Đại Thế Giới tản ra ánh sáng rực rỡ tươi đẹp, đánh thẳng về phía La Chinh…
La Chinh chậm rãi nhắm mắt lại, sau một nhịp thở nữa, có lẽ linh hồn của mình cũng sẽ hồn bay phách lạc.
Chính trong nháy mắt này, lại có một linh hồn đánh tới.
Linh hồn kia dường như không mạnh mẽ bằng ý chí của Đại Thế Giới, nhưng vẫn gắng gượng đẩy ý chí của Đại Thế Giới ra một khoảng.
La Chinh mở mắt, trong mắt cũng hiện lên vẻ đau thương: “Huân…”
Linh hồn của Huân đã từng được cây thánh trong thánh địa Thiên Vũ rót vào, nhưng dù sao linh hồn này của nàng cũng chỉ có một tia mà thôi, cho dù được chăm sóc rất cẩn thận nên cũng đã lớn mạnh không ít, nhưng cũng không thể nào đối kháng lại với ý chí mạnh mẽ kia được.
Sắc mặc Huân cũng ảm đạm, bên ngoài linh hồn cũng xuất hiện từng vết nứt, nhưng nàng lại lạnh lùng nói với La Chinh: “Ngươi không thể chết được”
“Nhưng…” La Chinh vốn muốn nói gì đó, bởi hắn thực sự không có cách nào chống lại ý chí của Đại Thế Giới…
Đừng nói hắn không có cách nào đối kháng, mà trong toàn bộ Đại Thế Giới này, có ai có thể chống lại ý chí của nó? Mặc dù quái vật nhỏ chưa thể vận dụng toàn bộ ý chí của Đại Thế Giới, nhưng chỉ cần dùng một phần này thôi cũng đã đủ để tiêu diệt La Chinh rồi!
Huân lại lạnh giọng nói: “Thanh Huyền đúng không? Bây giờ còn giấu giếm vật kia, cho dù linh hồn của chính mình bị tổn thương cũng không bằng lòng sử dụng sao?”
“Sử dụng vật này, liên lụy nhiều lắm.
Lần trước vì luyện hóa linh hồn cho La Chinh nên đã khiến bọn họ phát giác ra rồi.
Nếu lại dùng nữa…” Thanh Long vô cùng lo âu trả lời.
Nhưng Huân lại nghiêm giọng nói với Thanh Long: “Tiếp tục sống sót mới là chuyện quan trọng nhất! Tin tưởng ta, La Chinh là người thích hợp nhất!”
Thanh Long và Huân, một đến từ Chân Long tộc, một đến từ Yêu Dạ tộc, Chân Long giới và Yêu Dạ tộc chiếm lĩnh những vùng cách nhau khá xa, không tính là thân quen.
Nhưng đều là những nhân vật lẫy lừng một phương trong Thượng Giới, nên cũng đã từng nghe nói qua về đối phương.
Bây giờ bọn họ đều đã đặt tàn hồn của mình nương tựa vào người La Chinh, cũng chính là đặt toàn bộ hy vọng vào La Chinh.
Nghe Huân nói như thế, Thanh Long yên lặng một lát, ngay sau đó liền nhẹ nhàng đáp lại: “Ngươi nói đúng, đã đi đến bước này thì ta nên tin tưởng La Chinh…”
Đúng vào lúc này, lò luyện thần bí sâu trong óc La Chinh bỗng nhiên xoay tròn, đồng thời trong lúc xoay tròn, bề mặt lò luyện bắt đầu chậm rãi mở ra!
Cùng lúc đó, trong lò luyện thần bí cũng hiện ra ngọn lửa màu đen.
“Đây… Đây là cái gì!” Quái vật nhỏ chợt phát hiện ra lò luyện kia, trong giọng nói rốt cuộc cũng có chút kinh hoảng.
Chỉ liếc mắt một cái thì ngọn lửa màu đen trong lò luyện thần bí kia cũng có thể khiến cho quái vật nhỏ sinh ra một cảm giác sợ hãi.
Ngọn lửa màu đen này giống như có thể thiêu hủy tất cả, dù là trời đất cũng không phải ngoại lệ!
Mặc dù tính cách của quái vật nhỏ vốn ngông cuồng, nhưng hắn lớn lên trong vùng rừng rậm, có tập tính giống hung thú, vô cùng nhạy cảm với những mối nguy hiểm.
Trong nháy mắt hắn phát hiện ra lò luyện thần bí này, hắn liền cảm thấy có gì đó không đúng.
Mặc dù linh hồn La Chinh đang gần trong gang tấc, chỉ cần đánh thêm một lần nữa thì La Chinh sẽ hồn bay phách lạc.
Nhưng theo bản năng sợ hãi và cẩn thận, trong lúc quan trọng này quái vật nhỏ lại lựa chọn rút lui!
Ý chí năm màu vừa mới phân ra bắt đầu nhanh chóng lui về phía sau, muốn thoát khỏi đầu La Chinh!
“A? Muốn trốn? Muộn rồi…” Thanh Long nhẹ nhàng cảm thán một tiếng.
Ngay sau đó, từ trong lò luyện thần bí có những chùm sáng cầu vồng bảy sắc lượn ra.
Ánh sáng đó nhẹ nhàng vút qua, cuốn ý chí của Đại Thế Giới vào trong, ngay sau đó nó liền lóe bên, cuốn thẳng ý chí kia vào trong lò luyện thần bí.
Linh hồn của Huân hết sức yếu ớt, nhưng sau khi thấy cảnh tượng như vậy, trên khuôn mặt trắng bệch lại lộ ra nụ cười: “Sau khi luyện hóa ý chí Đại Thế Giới, ngươi có thể hấp thu nó.
Nếu hấp thu thuận lợi, ngươi có thể thừa kế ý chí Đại Thế Giới.
Nói cách khác, ngươi sẽ hóa thành Vị Diện chi tử…”
Đúng lúc Huân đang nói thì linh hồn đầy vết nứt của La Chinh bay về phía nàng, giơ hai tay ra ôm nàng vào trong ngực.
Hai linh hồn bị tàn phá lại cứ ôm nhau trong đầu hắn như vậy.
Trong nháy mắt khi La Chinh ôm Huân, trên mặt Huân tỏ ra vô cùng kinh ngạc, bên trong cặp mắt màu đỏ kia xuất hiện một tia sáng lấp lánh.
Ngay sau đó, nàng hơi hé miệng, nhưng rồi chẳng nói năng gì mà nhắm mắt lại.
Lò luyện thần bí vẫn đang chậm rãi xoay tròn.
Dù sao cũng là ý chí của Đại Thế Giới, cho dù lò luyện này muốn luyện hóa hoàn toàn thì cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Mà trong quảng trường, tất cả mọi người đều đang sững sờ nhìn lên không trung.
Thân thể La Chinh và quái vật nhỏ không hề nhúc nhích, dường như hai người đang chiến đấu trên mặt linh hồn?
“Trước đây, La Chinh đã cho thấy thực lực linh hồn của hắn! Linh hồn hắn không kém gì đại năng Thần Hải Cảnh đâu! Quái vật nhỏ cũng tự tin thật đấy, dám dùng linh hồn để áp chế La Chinh…”
“Nhưng ngươi không thấy khí thế quái vật nhỏ vừa mới tản ra sao? Tên này căn bản cũng không phải là người.
Ta cảm thấy trong nháy mắt vừa rồi, hắn đã đại diện cho cả thế giới.
Rốt cuộc quái vật nhỏ này tu luyện cái thứ khỉ gió gì vậy?
Mọi người sợ hãi nhìn lên bầu trời, lẳng lặng chờ đợi hai người phân thắng bại.
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 807: Dưỡng Hồn Mộc
Ứớc chừng khoảng một nén nhang, La Chinh và quái vật nhỏ vẫn duy trì tư thế như lúc trước, không hề nhúc nhích, giống như bức tượng điêu khắc vậyBình thường, linh hồn giao đấu chính diện thì cũng sẽ chỉ xảy ra trong nháy mắt, rất ít khi kéo dài lâu như vậy, thế nên trong lòng mọi người càng lúc càng khó hiểu.
Lò luyện thần bí vẫn còn tiếp tục xoay tròn.
Sau một lúc lâu, lò luyện thần bí lại mở ra lần nữa, ý chí năm màu kia cũng bay ra khỏi lò luyện, trôi lơ lửng trong đầu La Chinh, tản ra ánh sáng năm màu tinh khiết.
“Ý chí của Đại Thế Giới, dường như tinh khiết lạ thường!” Nhìn ánh sáng ý chí rực rỡ tươi đẹp kia, La Chinh nhẹ nói.
Trước đây, ý chí của Đại Thế Giới bị quái vật nhỏ kiểm soát nên có ẩn chứa một tia tà khí, hẳn là do bản tính của quái vật nhỏ đã ảnh hưởng đến ý chí Đại Thế Giới.
Lúc này Thanh Long chậm rãi nói: “Linh hồn tên kia đã bị luyện hóa, bây giờ ý chí của Đại Thế Giới đã thành vật vô chủ.
La Chinh, ngươi có thể thâu tóm ý chí này”
Tên kia dĩ nhiên chính là quái vật nhỏ.
Luyện hóa linh hồn quái vật nhỏ chẳng khác gì tinh lọc ý chí Đại Thế Giới một lần.
Huân buông lỏng tay La Chinh ra, cười nhẹ, trong đôi mắt hiện ra vẻ uể oải, ngay sau đó nàng nói với La Chinh: “Đi đi”
La Chinh không chú ý tới vẻ mặt mỏi mệt của Huân, hắn gật đầu một cái, chậm rãi đến gần ý chí tinh khiết kia.
Khi La Chinh đến gần tới một mức độ nhất định, ý chí tinh khiết kia bỗng tránh xa hắn, nó đang cố thoát khỏi sự thâu tóm của hắn!
Tuy bản thân ý chí Đại Thế Giới vẫn chưa tỉnh, nhưng ý chí này lại có thể ý thức được hành động của La Chinh, nó cũng không cam lòng để La Chinh thâu tóm.
Nhưng dù nó có trốn như thế nào thì cũng chỉ có thể đi loanh quanh trong đầu La Chinh mà thôi.
Nếu không có ai thao túng, ý chí này cũng sẽ không thoát khỏi đầu của La Chinh được, thế thì làm sao có thể chạy thoát khỏi sự đuổi bắt của La Chinh?
Chỉ chốc lát sau, rốt cuộc linh hồn La Chinh cũng đuổi kịp ý chí này.
Trong nháy mắt hắn vừa mới tiếp xúc với ý chí này, linh hồn hắn nhất thời run lên một trận, một lượng lớn tin tức ùn ùn tiến vào La Chinh!
Trong nháy mắt này, La Chinh liền đắm chìm trong một ảo cảnh to lớn, hắn nhìn thấy cả một thế giới!
“Đây là hình chiếu của cả Đại Thế Giới ư?”
Vô số núi đồi, vô số con sông, đại dương vô biên vô hạn, còn có cả trăm triệu sinh linh…
Từng bóng người xuất hiện bên cạnh La Chinh, số lượng nhiều tới mức vô cùng đáng sợ, trong đó có người bình thường, cũng có võ giả Tiên Thiên Cảnh, còn có cả bóng dáng Thần Đan Cảnh, Hư Kiếp Cảnh và đại năng Thần Hải Cảnh…
“Đây là tất cả những sinh linh của nhân loại trong Đại Thế Giới?”
Những bóng người kia xuất hiện trước mặt La Chinh rồi biến mất chỉ trong nháy mắt.
Không ngờ trong nháy mắt này, La Chinh lại nhìn thấy toàn bộ nhân loại trong Đại Thế Giới!
“Đó là Hạ Sương, Hạ Sương ở thánh địa Tử Tâm!”
Hình ảnh lóe lên quá nhanh nên trong nháy mắt này La Chinh chỉ bắt được bóng dáng của Hạ Sương.
Dù phạm vi hoạt động của La Chinh khá rộng, nhưng số người hắn biết chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong Đại Thế Giới, có lẽ chỉ vào khoảng một phần nghìn tỷ mà thôi…
Ngay sau đó chính là đủ loại mãnh thú, yêu thú, các chủng tộc, các mãnh thú trong rừng rậm, trong bí cảnh, trên núi cao, trong đại dương, các loại cỏ cây, nhiều không đếm xuể.
Nó giống như một bức tranh tươi đẹp, không ngừng mở ra trước mắt La Chinh, sau đó lại lập tức biến mất.
Sau khi tất cả các hình ảnh đều biến mất thì La Chinh cảm thấy trong đầu mình có thêm một trí nhớ khổng lồ!
“Trong trí nhớ này gần như ghi lại thông tin từ xưa đến nay của hầu hết các sinh linh.
Đây là trí nhớ của bản thân Đại Thế Giới!” La Chinh nhất thời giật mình: “Không biết mình có thể tra cứu trí nhớ này hay không…”
Chẳng qua chỉ là một ý nghĩ, trên mặt La Chinh liền hiện ra nụ cười mỉm.
Chuyện tra cứu trí nhớ này đơn giản như bản năng của hắn vậy.
La Chinh nhanh chóng tìm được Ninh Vũ Điệp…
Lúc này Ninh Vũ Điệp vẫn an tĩnh nằm trong điện Thiên Thần.
Hình ảnh trong trí nhớ này rất rõ ràng, giống như chỉ cần đưa tay ra là La Chinh có thể chạm đến!
Sau khi lên đường đến đại lục thần quốc, người khiến La Chinh lo lắng nhất chính là Ninh Vũ Điệp.
Tuy có Sinh Mệnh Nguyên Thạch bổ sung cho nàng thêm một chút lực sinh mệnh, nhưng đó cũng chỉ như muối bỏ biển.
Bây giờ thấy Ninh Vũ Điệp vẫn bình yên vô sự, trên mặt La Chinh cuối cùng cũng nở một nụ cười thoải mái.
Ý chí Đại Thế Giới này có tác dụng kỳ diệu như thế, cũng khiến La Chinh vô cùng cảm thán.
Đã như vậy, chẳng phải đối với La Chinh, trong toàn bộ Đại Thế Giới không có bất kỳ bí mật gì sao?
Sau đó La Chinh rời khỏi trí nhớ kia, lúc này mới giật mình nhận thấy, trong lúc linh hồn mình thâu tóm ý chí Đại Thế Giới thì đã hoàn toàn được tu bổ, vết nứt bên ngoài linh hồn cũng đã biến mất không thấy đâu nữa.
Hơn nữa, linh hồn hắn ngoài việc lóe lên màu xanh biếc ra thì bên trong còn có thêm một ánh sáng năm màu!
“Sau khi luyện hóa ý chí của Đại Thế Giới, mình đã trở thành Vị Diện chi tử rồi!” Nghĩ tới đây, ánh mắt La Chinh liền nhìn về phía Huân.
Linh hồn của hắn đã được tu bổ, nhưng bên ngoài linh hồn của Huân lại vẫn là chằng chịt những vết nứt.
Lúc này, vẻ mặt Huân hơi uể oải, đôi mắt màu đỏ cũng không ngừng tối đi.
Đối kháng với ý chí Đại Thế Giới, không chỉ có linh hồn của La Chinh bị thương nặng, mà cả linh hồn của Huân, Thanh Long và Xích Long đều chịu những tổn thương khác nhau.
Thấy ánh mắt La Chinh, Huân nhẹ nhàng cười với hắn một tiếng: “Yên tâm, ta không sao, chỉ cần chịu khó bồi bổ một thời gian là ổn”
La Chinh lắc đầu một cái, sau đó lại nghiêm túc nói: “Ta sẽ giúp ngươi hồi phục lại linh hồn”
Lúc này Thanh Long từ tốn nói: “Chờ đến lúc ngươi giúp linh hồn nàng phục hồi lại như trước thì chỉ sợ linh hồn này của nàng đã tan thành mây khói rồi”
Lời nói của Thanh Long lập tức khiến La Chinh run sợ, sau đó hắn vô cùng gấp gáp hỏi: “Thanh Long, vậy là ý gì?”
Thanh Long đáp: “Mặc dù linh hồn của nàng ấy đã được rót thêm lực sinh mệnh lúc ở Yêu Dạ tộc, nhưng bản thân linh hồn này lại quá nhỏ yếu, chỉ còn lại một tia mà thôi, nên bây giờ linh hồn nàng ấy đã ở bên bờ rạn nứt rồi…”
Huân vẫn im lặng không nói.
Nàng rất rõ ràng tình trạng linh hồn của bản thân.
Mặc dù thông qua bí pháp, có thể lợi dụng lực sinh mệnh giúp linh hồn nàng tăng mạnh hơn thì vẫn chỉ có thể coi là một tàn hồn mà thôi, gần như không có năng lực tự mình tu bổ.
Cho nên Huân chỉ gượng gạo cười một tiếng.
Dĩ nhiên nàng không muốn chết, hoặc có lẽ là không muốn thực sự biến mất.
Nàng còn có thù lớn chưa trả ở Yêu Dạ tộc, bây giờ mà hồn bay phách lạc thì hơi sớm.
Nhưng chuyện linh hồn rạn vỡ hay không, cũng không phải do nàng quyết định là được…
“Không có cách nào khôi phục lại linh hồn cho Huân sao?” La Chinh hỏi tiếp.
“Có” Thanh Long trả lời.
“Thứ gì?” La Chinh lập tức hỏi.
Nếu vì mình mà khiến Huân hồn bay phách lạc, có lẽ đây sẽ trở thành nỗi trăn trở lớn nhất trong cuộc đời này của La Chinh.
Chỉ cần có một chút hy vọng, hắn sẽ ra sức thực hiện.
“Thứ đó gọi là Dưỡng Hồn Mộc, có thể cho linh hồn trú ngụ trong đó, rồi từ từ chăm sóc linh hồn” Thanh Long từ tốn nói.
Dưỡng Hồn Mộc…
Ánh mắt La Chinh lập tức chăm chú, hắn cắn răng.
Đây là cái gì? Hắn chưa từng nghe nói tới, tìm như thế nào đây?
“Đây chính là đồ trên Thượng Giới, ngươi chưa từng nghe nói tới thì cũng rất bình thường” Huân từ tốn nói.
Đối với việc tìm thấy Dưỡng Hồn Mộc trong Hạ Giới, nàng không kỳ vọng quá lớn, thậm chí trên mặt cũng tỏ vẻ thỏa hiệp.
Thượng Giới!
Ánh mắt La Chinh lóe lên, sau đó nói: “Ta có thể vào Chân Long giới tìm!”
Sau đại hội võ đạo ở thành Thiên Khải, Thăng Long Đài đã rơi vào tay Hư Linh Tông.
Về sau, mặc dù Hư Linh Tông bị tiêu diệt, nhưng lại bị Thiên Tà Tông chiếm giữ nên sau đó Thăng Long Đài đã bị Thiên Hạ Thương Minh mang đi.
Quanh đi quẩn lại một vòng lại trở về thành Thiên Khải.
Phi thăng lên Thượng Giới đối với La Chinh cũng không phải là chuyện phiền toái gì.
“Không chờ được lâu như vậy đâu.
Nhìn cô bé Yêu Dạ tộc này thì có lẽ chỉ chống đỡ được nhiều nhất là một hai ngày thôi” Thanh Long từ tốn nói.
Một hai ngày…
Cho dù bây giờ La Chinh không đi vào thánh hải Thiên Vũ nữa thì cũng không thể nào chạy về Trung Vực trong một hai ngày được.
Huống chi, nếu La Chinh không đi vào thánh hải Thiên Vũ thì chỉ sợ phải đợi vài năm nữa mới lấy được Sinh Mệnh Nguyên Thạch, mà Ninh Vũ Điệp lại không thể nào chống đỡ được lâu nữa.
Đến lúc này, La Chinh không nhịn được mà cắn chặt hàm răng, trong lòng càng sốt ruột.
Phải làm sao bây giờ?
Mắt hắn bỗng sáng lên, rốt cuộc cũng chú ý tới trí nhớ khổng lồ kia.
Không biết có thể tìm được Dưỡng Hồn Mộc trong lượng lớn trí nhớ kia không?
Chương 808: Chọc giận
Nếu La Chinh dung hợp ý chí Đại Thế Giới này lại thì trên thực tế trí nhớ khổng lồ này cũng sẽ thuộc về bản thân hắn.
Chẳng qua bây giờ hắn vẫn không có cách nào hoàn toàn tiêu hóa được những ký ức này, nên chỉ có thể tiến vào trong đó tìm kiếmĐương nhiên, tìm kiếm trí nhớ cũng chỉ là một ý nghĩ trong đầu mà thôi.
La Chinh nhanh chóng tìm được thông tin liên quan tới Dưỡng Hồn Mộc!
“Có thật này! Hơn nữa còn ở ngay trong đại lục thần quốc!” La Chinh hơi giật mình.
Hắn nhanh chóng tra nguồn gốc của Dưỡng Hồn Mộc này…
Thánh nữ thần quốc Đại Vũ là thánh nữ Mật Giáo.
Chính vì Mật Giáo có thể mở ra một con đường gọi là “con đường Nghịch Linh”, một con đường để Mật Giáo nơi Thượng Giới thả các tài nguyên xuống cho Mật Giáo ở Hạ Giới.
Tài nguyên của Thượng Giới phong phú biết bao? Một số thứ ở Thượng Giới vốn chỉ có thể xem là đồ thừa thãi, nhưng ở Hạ Giới lại giống như báu vật.
Tìm trong trí nhớ này, La Chinh cũng chú ý thấy đủ loại báu vật bên trong con đường Nghịch Linh, tuyệt đại đa số đều được phân phối cho tứ đại thần quốc!
Mà thông qua con đường Nghịch Linh, Dưỡng Hồn Mộc đã được truyền xuống ba đoạn!
Trong đó có hai đoạn đã bị dùng hết.
Hai đoạn Dưỡng Hồn Mộc này được dùng cho linh hồn của hai vị đại năng Thần Hải Cảnh sau khi họ tiến vào trạng thái thiên nhân ngũ suy, cạn hết tuổi thọ.
Cho dù là bọn họ thì cũng không thể nào chống lại quy luật thiên nhân ngũ suy, cuối cùng không thể không bỏ lại thân thể, đưa linh hồn đến sống nhờ trong Dưỡng Hồn Mộc.
Bây giờ chỉ còn lại một đoạn Dưỡng Hồn Mộc, nhưng lại ở trong thần quốc Thiên Phong, trên tay Chiến Hoàng Thiên Phong!
Dưỡng Hồn Mộc có tác dụng tương tự như quả cầu thủy tinh của Thiên Miểu Tiên Nhân.
Ban đầu Thiên Miểu Tiên Nhân cũng đưa linh hồn đến sống nhờ trong quả cầu thủy tinh đó mới có thể kéo dài hơi tàn cho linh hồn của mình.
Chiến Hoàng Thiên Phong cũng là người đã sống hơn một vạn năm, đoạn Dưỡng Hồn Mộc này có lẽ là để chuẩn bị cho chính hắn.
Lỡ như ngày nào đó hắn tiến vào trạng thái thiên nhân ngũ suy thì có thể đưa linh hồn vào sống nhờ trong đó…
Một đoạn Dưỡng Hồn Mộc cũng đủ cho linh hồn sống thêm một nghìn năm.
Rời khỏi trí nhớ kia, trên mặt La Chinh hiện lên vẻ dứt khoát.
Cho dù phải trả cái giá thế nào thì hắn cũng phải lấy được đoạn Dưỡng Hồn Mộc này!
Lúc này, La Chinh lại nhìn sang bên cạnh một lần nữa.
Vẻ mệt mỏi trên mặt Huân càng đậm hơn, vết nứt bên ngoài linh hồn dường như cũng càng ngày càng lớn, dường như căn bản không thể chống chọi thêm nổi một ngày rưỡi nữa.
“La Chinh, ta… hơi mệt” Huân chớp mắt một cái, cặp mắt màu đỏ vốn tràn đầy sức sống kia, lúc này đã trở nên vô cùng mờ nhạt.
La Chinh đi qua, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Huân.
Hắn dịu dàng nói: “Mệt thì nghỉ ngơi một chút, ta sẽ giúp ngươi xin đoạn Dưỡng Hồn Mộc kia!”
Cùng lúc đó, ở đại lục Hải Thần, trong đại sảnh cây thánh của thánh địa Thiên Vũ bỗng nhiên truyền tới một trận huyên náo.
“Ngô Vương, ngô Vương… Làm sao vậy?”
“Pho tượng của Vương dường như càng ngày càng ảm đạm, có lẽ đã sắp tắt rồi!”
“Có phải La Chinh xảy ra chuyện hay không? Mau gọi Lưu Vũ tới!”
Đối với Yêu Dạ tộc mà nói, một pho tượng vương giả mà mất đi ánh sáng chính là một chấn động lớn.
Trên thực tế, chấn động này không chỉ xảy ra trong thánh địa Thiên Vũ.
Trong Đại Thế Giới còn có rất nhiều thánh địa của Yêu Dạ tộc, trong cùng một lúc mà các tộc nhân của Yêu Dạ tộc đều phát hiện ra hiện tượng kỳ lạ này, ai nấy đều rất lo lắng!
Mà trong Thượng Giới, trong nhiều đại giới bị Yêu Dạ tộc khống chế cũng đặc biệt chú ý vào sự thay đổi của pho tượng vương giả này.
Ở Thượng Giới, Yêu Dạ tộc khống chế rất nhiều đại giới, mà các đại giới này đã lấy ba đại giới làm trụ cột.
Ba đại giới này cũng đại diện cho ba vị vương của Yêu Dạ tộc, theo thứ tự là Ám Yêu giới, Thiên Hồ giới và Huyết Dạ giới!
Đúng lúc này, trên ngôi sao ở giữa Ám Yêu giới có một cô gái mặc vũ y màu xanh nhạt đang lạnh lùng nhìn ba pho tượng vương giả.
Ánh mắt nàng nhìn chăm chú vào pho tượng của Sát Lục Vương.
“Ha ha ha.
Đồ kỹ nữ này còn dám mạnh miệng, bây giờ có vẻ cũng sắp chết đến nơi rồi! Vốn ta còn định lợi dụng con đường Nghịch Linh để phái vài người xuống giết kẻ có mệnh Đại Thế Chi Tranh này, nhưng bây giờ đỡ phải ra tay rồi!”
Nữ nhân này chính là Vương cai quản Hình Phạt!
Lúc trước, pho tượng vương giả của nàng ta còn từng giao đấu với La Chinh, cuối cùng còn bị La Chinh đập vỡ, nàng ta cũng là kẻ thù lớn nhất của Huân.
Lần này thấy pho tượng vương giả của Huân càng ngày càng ảm đạm, nàng ta cũng đã biết rằng, có lẽ linh hồn của Huân sắp tan vỡ rồi.
Thật ra lần trước giao đấu với Huân, nàng ta biết được Huân sống nhờ trong cơ thể một người có mệnh Đại Thế Chi Tranh thì trong lòng cũng hơi hốt hoảng.
Cho dù như thế nào, chỉ cần Huân còn sống ngày nào thì Yêu Dạ tộc vẫn không thể lập Sát Lục Vương mới ngày đó.
Đây chính là nỗi lo của nàng ta!
Bây giờ thấy pho tượng vương giả của Huân đã ảm đạm đến cực điểm, nàng ta làm sao có thể không vui cho được?
…
Trong kết giới, rốt cuộc La Chinh cũng mở hai mắt ra.
Trong thời khắc vừa mở mắt, hắn chợt cảm nhận được một cảm giác quen thuộc mãnh liệt, giống như cả thế giới ở trước mắt hắn cũng đã biến hóa tới mức long trời lở đất!
Hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc với tất cả mọi thứ xung quanh, mỗi người, mỗi gương mặt, chỉ cần hắn muốn, chỉ cần một suy nghĩ là hắn có thể biết được tên của bọn họ, những nơi bọn họ đã đi qua, thậm chí cả những chuyện bí mật của họ.
Trừ con người ra, thậm chí mỗi một thân cây, mỗi một chiếc lá, mỗi một hạt cát hắn đều có thể biết được lai lịch và nguồn gốc của chúng.
Đương nhiên, La Chinh cũng không vô vị đến mức có hứng thú đi điều tra những thứ này.
Sau khi hắn mở mắt ra, quái vật nhỏ vẫn ngơ ngác đứng ở đó.
La Chinh chậm rãi đi tới, nhẹ nhàng đẩy một cái lên trán quái vật nhỏ, quái vật nhỏ liền ngã ầm xuống đất.
Linh hồn quái vật nhỏ đã bị lò luyện thần bí quét sạch, bây giờ hắn chính là một cái cái xác biết đi, cho dù lực sinh mệnh của hắn có nhiều đến đâu đi nữa thì chỉ sợ cũng chẳng sống được bao lâu.
“Xôn xao…”
Thấy cảnh tượng này, đông đảo các võ giả cũng bắt đầu xôn xao!
“La Thiên Hành thắng.
Quả nhiên là La Thiên Hành thắng!”
“Quái vật nhỏ kia tìm chết mà.
Dám dùng công kích linh hồn với La Thiên Hành.
Chắc hắn không biến thành kẻ ngốc đấy chứ?”
“Trời ạ! Nếu quái vật nhỏ biến thành kẻ ngốc thì võ phủ Cửu Đỉnh sẽ bỏ qua cho La Thiên Hành sao?”
Đối với những thiên tài cấp Thần phía dưới mà nói, tính mạng của quái vật nhỏ không quan trọng.
Bởi dù sao bình thường cũng không tới lượt bọn họ luận bàn, tu luyện với quái vật nhỏ để mà hấp thu thiên phú thần thông của hắn.
Huống chi quái vật nhỏ vốn thường khiến người ta ghét cay ghét đắng.
Người ghét quái vật nhỏ không thiếu, ví dụ như Hỏa Doãn Nhi vậy.
Sau khi nàng nhìn thấy La Chinh giành được chiến thắng, trên mặt lập tức hiện ra một nụ cười vui vẻ.
Đời này nàng chưa từng sát sinh, nhưng đối với nàng, quái vật nhỏ giống như một cơn ác mộng, cho dù quái vật nhỏ có chết thì trong lòng nàng cũng sẽ không thương xót.
Rất nhiều thiên tài cấp Thần đều cảm thấy không tệ, nhưng nhóm đại năng Thần Hải Cảnh lại có vẻ mặt hết sức khó coi…
Những đại năng Thần Hải Cảnh này đang còn trông mong quái vật nhỏ tiến vào Sinh Tử Cảnh đây này! Sau khi tiến vào Sinh Tử Cảnh, thiên phú thần thông của quái vật nhỏ sẽ có hiệu quả rất lớn đối với bọn họ, có thể sẽ giúp bọn họ đột phá Thần Hải Cảnh.
Khi võ giả tu luyện tới bước của bọn họ hiện tại rồi thì có lẽ đây cũng là mục tiêu duy nhất để theo đuổi.
Nhưng bây giờ, linh hồn quái vật nhỏ đã bị La Chinh giết chết rồi sao?
Sắc mặt Chu Hoàng cũng có chút khó coi.
“La Chinh! Ngươi dám giết chết linh hồn của quái vật nhỏ? Muốn chết?” Chiến Đế Đại Vũ đã tức giận đến cực điểm.
Hắn thân là Quốc chủ thần quốc Đại Vũ, từ trước tới giờ chưa từng tức giận với vãn bối như vậy.
Nghe thấy Chiến Đế Đại Vũ giận dữ như vậy, nhất thời sắc mặt không ít thiên tài cấp Thần thay đổi.
Còn Chu Hoàng và đám đại năng Thần Hải Cảnh lại sáng mắt lên.
Nhìn dáng vẻ Chiến Đế Đại Vũ thì có vẻ muốn ra tay?
Chu Hoàng thầm thở dài não nề thở dài một hơi, cũng có chút hối hận.
Vừa rồi có lẽ nên dặn dò La Chinh một tiếng rằng tuyệt đối không nên giết chết linh hồn của quái vật nhỏ.
Làm như vậy khác gì giết quái vật nhỏ đâu?
Nhưng Chu Hoàng và đám đại năng Thần Hải Cảnh cũng vô cùng khó hiểu, không biết La Chinh làm sao mà tiêu diệt được linh hồn quái vật nhỏ?
Bọn họ đã nghiên cứu quái vật nhỏ suốt mấy năm nay, vậy mà vẫn chưa tìm ra được bí ẩn trên người hắn.
Nhưng đại khái bọn họ cũng biết, quái vật nhỏ này cơ bản là bất tử bất diệt.
Không chỉ là cơ thể bất diệt, mà linh hồn của quái vật nhỏ cũng hết sức đặc thù, lúc nào cũng tỏa ra ánh sáng kỳ lạ, cho dù là đại năng Thần Hải Cảnh có linh hồn Chiến Hồn Cảnh thì cũng không cách nào chống lại linh hồn của quái vật nhỏ!
Như vậy rốt cuộc La Chinh đã làm thế nào?
Chương 809: Một quyền
Lúc này Chu Hoàng không chịu lên tiếng, nên Yến Vương cũng không nhịn được mà nói giúp La Chinh: “Quốc chủ Đại Vũ, võ giả so tài, so đấu, bị thất thủ là chuyện không ai tránh được, cần gì phải nói La Thiên Hành muốn chết?”Yến Vương bằng lòng đứng ra nói vào lúc này, hơn nữa còn nói với Chiến Đế Đại Vũ thì cũng đã có dũng khí lắm rồi.
“Câm miệng! Ngươi là cái thá gì? Còn dám lắm miệng ta lập tức khiến ngươi tan thành tro bụi!” Chiến Đế Đại Vũ tức giận, nóng nảy quát Yến Vương ngay lập tức.
Tuy Yến Vương đã được Chu Hoàng coi trọng, nhưng cùng lắm cũng chỉ là một Hoàng tử được phong vương trong thần quốc Hắc Thiết mà thôi, thậm chí còn chẳng phải là Thái tử.
Hiện tại, ngay cả Chu Hoàng cha hắn còn không nói gì, thì đâu tới phiên Yến Vương lên tiếng?
Có điều, Chiến Đế Đại Vũ rống lên như thế cũng khiến Chu Hoàng không nhịn được.
Nói như thế nào đi nữa thì Yến Vương cũng là con trai của Chu Hoàng hắn, vậy nên Chu Hoàng liền lạnh giọng nói: “Lưu Tán, ngươi nói thế là có ý gì?”
“Có ý gì? Hừ!” Chiến Đế Đại Vũ không rảnh dây dưa với Chu Hoàng.
Bây giờ hắn chỉ muốn phát tiết lửa giận của mình lên La Chinh.
Nhưng ngay vào lúc này, La Chinh lại cười như điên mà nói: “Ha ha! Chiến Đế Đại Vũ, uổng cho ngươi là Quốc chủ thần quốc, còn là người được xưng Hoàng xưng Đế trong võ giả, vậy mà cũng không hiểu chút quy tắc ấy? Vừa rồi quái vật nhỏ muốn giết chết linh hồn ta, nếu ta không phản kích, chẳng lẽ cứ để hắn giết chết linh hồn mình như vậy?”
“Nếu ta không phản kích, chỉ sợ linh hồn bị tan thành tro bụi lúc này sẽ chính là ta.
Đây mới thực sự là muốn chết! Cuối cùng, e là miệng ngươi cũng chỉ nhả ra hai chữ đáng đời mà thôi!”
“Ngược lại là ngươi, đường đường Quốc chủ thần quốc mà lại không có lòng độ lượng, thua người thua trận, làm trò hề cho khắp thiên hạ!”
La Chinh liên tiếp thốt ra mấy câu, lời nói cũng rất có khí phách!
Thấy La Chinh không bị khí thế của mình áp chế, ngược lại còn lớn lối răn dạy mình như thế, Chiến Đế Đại Vũ tức giận đến nỗi suýt nữa thì phun ra một ngụm máu!
Hắn đường đường là Quốc chủ của thần quốc Đại Vũ, từ khi nào lại đến lượt một tiểu bối Hư Kiếp Cảnh dạy dỗ? Huống hồ tên này còn vừa mới giết người của hắn! Trong chốc lát, Chiến Đế Đại Vũ cảm thấy dường như thế đạo này đã thay đổi…
Rất nhiều thiên tài cấp Thần nghe thấy La Chinh nói vậy, trong lòng cũng âm thầm gật đầu.
Một mặt, bọn họ rất bội phục sự can đảm của La Chinh.
Đối mặt với Chiến Đế Đại Vũ đang nổi giận mà mạch suy nghĩ vẫn rõ ràng như thế, còn dám răn dạy lại Chiến Đế Đại Vũ.
Mặt khác, bọn họ lại lo lắng cho La Chinh.
Chiến Đế Đại Vũ chính là đại năng Thần Hải Cảnh, hơn nữa hắn còn được phong làm Chiến Đế thì thực lực càng dũng mãnh hơn so với đại năng Thần Hải Cảnh bình thường nhiều.
La Chinh này đắc tội Chiến Đế Đại Vũ, khiến Chiến Đế Đại Vũ ra tay thì chỉ sợ cuối cùng có trốn cũng không thoát khỏi một chữ chết.
“Hay, hay, hay… Ta đã sống tám nghìn năm.
Lão già tám nghìn tuổi này lại bị một tên nhóc hai mươi tuổi dạy bảo.
La Chinh, ngươi thực sự rất giỏi!” Chiến Đế Đại Vũ tức giận cực độ đến nỗi hóa cười.
Sau đó, hắn bước ra một bước, trực tiếp xuyên qua kết giới, đi tới trước mặt La Chinh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Uy áp linh hồn của Chiến Đế Đại Vũ giống như hơn trăm ngọn núi lớn bao trùm lên La Chinh.
Trước đây, La Chinh đã không sợ uy áp linh hồn của hắn.
Hiện tại, khi linh hồn của La Chinh đã dung hợp với ý chí Đại Thế Giới thì khuôn mặt của hắn lại càng không thể hiện ra chút sợ hãi nào.
Khí thế kia không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với La Chinh.
La Chinh vẫn sừng sững bất động, không bị ảnh hưởng, nhưng những thiên tài cấp Thần bên dưới lại khó chịu.
Chiến Đế Đại Vũ đang giận dữ, nên nào còn quan tâm đến tình hình xung quanh? Uy áp linh hồn mạnh mẽ tuôn ra ngoài nhằm phát tiết sự phẫn nộ của bản thân!
Vì vậy, những thiên tài cấp Thần kia ai nấy đều mặt mày trắng bệch, thậm chí không ít võ giả có linh hồn yếu một chút còn lảo đảo đứng không vững hoặc hôn mê ngã xuống…
“Đúng, ngươi nói không sai.
Võ giả luận bàn so đấu dù sao cũng sẽ có lúc thất thủ.
Có điều, Lưu Tán ta trước giờ không chịu thiệt thòi! La Chinh ngươi giết chết con ta, lại giết quái vật nhỏ.
Món nợ này, dù thế nào thì cũng phải tính với ngươi!” Chiến Đế Đại Vũ lạnh lùng nói.
Vẻ mặt La Chinh vẫn rất tự nhiên, cũng không phản bác lại về thân phận của mình.
Hắn thừa nhận cũng vậy, không thừa nhận cũng vậy.
Chiến Đế Đại Vũ đều sẽ không thừa nhận cái thân phận La Thiên Hành này của hắn.
Vì vậy, La Chinh dứt khoát hỏi: “Món nợ này tính thế nào?”
Chiến Đế Đại Vũ thở ra một hơi thật sâu.
Quái vật nhỏ chính là một lợi thế lớn, cũng bởi vì cái lợi thế này nên thần quốc Đại Vũ đã chiếm được không ít lợi ích trong cuộc cạnh tranh giữa tứ đại thần quốc.
Thứ nhất, quái vật nhỏ có thể so tài với các Hoàng tử, Thái tử để giúp bọn họ tu luyện nhanh hơn.
Thứ hai, đợi đến khi quái vật nhỏ đạt đến Sinh Tử Cảnh thì sớm muộn gì cũng có thể trợ giúp cho những đại năng Thần Hải Cảnh.
Tất cả mọi người đều rất mong chờ quái vật nhỏ trưởng thành.
Chính bởi vì như vậy nên Quốc chủ của ba thần quốc kia mới nhường nhịn Chiến Đế Đại Vũ rất nhiều chuyện.
Chẳng hạn như phân phối tài nguyên từ con đường Nghịch Linh, thần quốc Đại Vũ hắn cũng được nhiều hơn hẳn so với ba nước kia! Hiện tại, quái vật nhỏ đã biến thành kẻ ngốc, không thể không nói là tổn thất của hắn vô cùng lớn!
“Tính thế nào? Đương nhiên là đem mạng của ngươi ra mà đền! Đừng nói Lưu Tán ta không cho ngươi cơ hội.
Nếu ngươi có thể chịu được một quyền của ta, ta cũng có thể tha cho La Chinh ngươi!” Chiến Đế Đại Vũ nói với gương mặt dữ tợn.
“A!”
Hỏa Doãn Nhi ở trên bậc thềm bỗng che miệng lại.
Để La Chinh chịu một quyền của một vị đại năng Thần Hải Cảnh? Chuyện này có khác gì bảo La Chinh đi chết? Trong lòng Hỏa Doãn Nhi nghĩ như vậy nên đôi mắt xinh đẹp hiện lên vẻ không đành lòng.
Yến Vương đau khổ nhắm hai mắt lại, cắn chặt hàm răng.
Nếu là cường giả Sinh Tử Cảnh thì La Chinh vẫn có thể miễn cưỡng đối kháng.
Với thân thể mạnh mẽ của La Chinh thì chắc là có thể đỡ được một quyền của cường giả Sinh Tử Cảnh.
Nhưng đại năng Thần Hải Cảnh như Chiến Đế Đại Vũ thì…
Số mệnh của La Chinh thế là chấm hết rồi!
Nghe thấy Chiến Đế Đại Vũ nói vậy, tim La Chinh đập nhanh hơn.
Thực lực của đại năng Thần Hải Cảnh tất nhiên sâu không lường được, nhưng La Chinh lại vừa mới dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới.
Trước đây, quái vật nhỏ tiện tay là có thể chặn được công kích của La Chinh, ngay cả khi La Chinh bùng phát tất cả sức mạnh trên người là do có thể dời sức lực vào trong sông núi xung quanh!
Sau khi La Chinh dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới thì có một loại cảm giác quen thuộc với tất cả mọi thứ xung quanh.
Dường như hắn đã thành lập một loại liên kết đặc biệt với thế giới này.
Nếu như hắn có thể sử dụng đồi núi, sông hồ xung quanh để ngăn cản một quyền của Chiến Đế Đại Vũ thì đây vẫn có thể coi là một biện pháp giải quyết.
Sau khi suy nghĩ một chút, La Chinh thản nhiên nói: “Ta đồng ý”
Đồng ý?
Nghe thấy La Chinh trả lời dứt khoát, nhanh gọn như vậy, ngay cả Chiến Đế Đại Vũ cũng hơi kinh ngạc.
Vậy mà La Chinh này lại đồng ý?
Vốn dĩ Chiến Đế Đại Vũ còn tưởng rằng La Chinh phải tranh luận nói lý một hồi nữa chứ.
Nhưng Chiến Đế Đại Vũ căn bản cũng không để ý tới chuyện này.
Mọi người đều là võ giả, nếu đã là võ giả thì nên hiểu quy tắc của võ giả.
Một tên Hư Kiếp Cảnh nho nhỏ mà lại giảng đạo lý với một đại năng Thần Hải Cảnh, Chiến Đế Đại Vũ như hắn? Thật đúng là trò cười!
Cái gọi là đạo lý tức là đạo trước lý sau, mà đạo của võ giả chính là nắm đấm đi trước, lấy thực lực làm đầu!
Thế nhưng La Chinh căn bản không muốn nói lý, cứ như vậy mà đồng ý.
Chiến Đế Đại Vũ lại cười nói: “Ngươi cho rằng mình thật sự có thể đỡ được công kích của ta?”
La Chinh lại thản nhiên lắc đầu nói: “Không biết”
“Ha ha ha ha ha ha…” Chiến Đế Đại Vũ cười như điên.
Hắn cũng phỏng đoán tâm tư của La Chinh.
Có lẽ tên nhóc này cho rằng thật sự có thể cố gắng đỡ một quyền của mình, đúng là ấu trĩ vô cùng! Vì vậy, Chiến Đế Đại Vũ lười biếng nói: “Ngươi đã sảng khoái như vậy thì ta sẽ cho ngươi một cơ hội.
Một quyền này ta chỉ vận dụng tám phần mười sức mạnh, thế nào?”
“Tám phần mười sức mạnh…” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh lặng lẽ lắc đầu.
Cái này đâu phải cơ hội gì?
Chỉ có đại năng Thần Hải Cảnh mới hiểu rõ sự đáng sợ của đại năng Thần Hải Cảnh.
Sau khi mở Thần Hải trong cơ thể thì sẽ tự tạo ra một thế giới, chân nguyên hội tụ lại mênh mông như đại dương, ngưng kết số chân nguyên trong đó mà đánh ra một quyền thì uy lực lớn đến mức khó có thể tưởng tượng được.
Đừng nói là tám phần mười, cho dù là ba phần sức mạnh thôi thì La Chinh cũng sẽ chết chắc.
Những đại năng Thần Hải Cảnh đó đều nghĩ thầm trong lòng như vậy.
Ánh mắt La Chinh trầm tĩnh, lập tức khẽ gật đầu.
Trong lòng hắn cũng không chắc chắn, nhưng lúc này thực sự không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Chỉ là, ý chí của Đại Thế Giới kia đã hòa làm một với thân thể thánh khí của bản thân khiến La Chinh có một chút sức mạnh làm cơ sở nên hắn mới có thể sảng khoái đồng ý như vậy.
Trên mặt Chiến Đế Đại Vũ hiện lên nụ cười nhạt rồi thực sự bắt đầu tích lũy chân nguyên.
Có điều, đúng lúc này trên bậc thềm bỗng có một giọng nói vang tới: “Chờ chút!”
Người lên tiếng là con gái của Chiến Hoàng Thiên Phong, Hỏa Doãn Nhi.
Chương 810: Thổ huyết
Bản thân Chiến Đế Đại Vũ vốn không có tính nhẫn nại, nghe thấy Hỏa Doãn Nhi kêu lên hai chữ “chờ chút” thì sắc mặt liền khó chịu, lập tức lạnh giọng nói: “Lão Hỏa! Trông chừng con gái ngươi cho tốt vào!”Chiến Hoàng Thiên Phong cũng thấy kỳ quái, không hiểu Hỏa Doãn Nhi muốn làm cái gì?
Hỏa Doãn Nhi chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, thân hình nhẹ nhàng lướt về phía kết giới, đứng ở bên ngoài kết giới.
Sau đó, nàng bỗng nhiên duỗi tay ngọc ra, khẽ khàng phẩy một cái, chiếc vòng ngọc rung rung vang lên một tiếng rồi trượt xuống theo cánh tay của nàng.
Lúc chiếc vòng còn đang tuột trên cánh tay, ngón tay ngọc của nàng đã nhẹ nhàng giữ lại, cái vòng ngọc kia liền rơi vào lòng bàn tay nàng.
“Ta cho ngươi mượn chiếc vòng tay Ngọc Thiên này!” Hỏa Doãn Nhi nhẹ giọng nói.
Nghe Hỏa Doãn Nhi nói vậy, trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ cổ quái, ngay cả La Chinh cũng cảm thấy kỳ lạ.
Chiếc vòng tay này của nàng là một món bán thần khí, sao lại có thể tùy ý cho người khác mượn như vậy?
Thấy La Chinh không nói gì, Hỏa Doãn Nhi lại tiếp tục nói: “Vòng tay Ngọc Thiên này là một món bán thần khí, sẽ có giúp ngươi rất nhiều!”
La Chinh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hỏa Doãn Nhi, cuối cùng cũng nở nụ cười nhẹ, lập tức nói: “Cám ơn ý tốt của ngươi, chỉ có điều tạm thời ta không dùng được”
“Sao ngươi lại không dùng được?” Hỏa Doãn Nhi hoàn toàn không hiểu.
Chiến Đế Đại Vũ cũng không muốn kéo dài thời gian, vậy nên hắn liền nói với Hỏa Doãn Nhi: “Tiểu cô nương Hỏa gia này, khuyên cô đứng xa một chút.
Kết giới này có lẽ không chống đỡ được uy lực một quyền của ta đâu.
Đến lúc đó, nếu như ảnh hưởng đến cô thì sẽ không tốt!”
Hắn vừa nói xong, vẻ mặt Chiến Hoàng Thiên Phong lập tức thay đổi, thân hình chớp lên một cái rồi kéo Hỏa Doãn Nhi lại, đưa nàng cách xa khỏi kết giới.
Câu nói này tức thì cũng làm những thiên tài cấp Thần phía dưới bừng tỉnh.
Sức mạnh của đại năng Thần Hải Cảnh một khi được trút ra thì sẽ kinh khủng tới mức nào? Nếu như bị dính phải thì e rằng chỉ có một chữ chết!
Vì vậy những thiên tài cấp Thần kia lập tức lui ra khỏi quảng trường, đến khi chỉ còn cách kết giới mấy nghìn trượng mới dừng lại…
Ngược lại, cường giả Sinh Tử Cảnh và đại năng Thần Hải Cảnh trên bậc thang lại không hề nhúc nhích.
Một quyền của Chiến Đế Đại Vũ không phải nhắm vào họ, cho dù có ảnh hưởng thì cũng chưa đủ để làm tổn thương những người có thực lực như họ.
“Nhóc con, tất cả đều do chính ngươi gieo gió gặt bão, muốn trách cũng chỉ có thể trách ngươi chọc phải thần quốc Đại Vũ ta! Đi chết đi!” Chiến Đế Đại Vũ lạnh giọng nói, nắm đấm lấp lóe ánh sáng tím của hắn bắn về phía La Chinh!
Trong lòng Chiến Đế Đại Vũ đã thầm xử tử hình La Chinh rồi.
Mà không chỉ mình Chiến Đế Đại Vũ, tất cả võ giả ở đây cũng đều ngầm thừa nhận rằng La Chinh chắc chắn sẽ chết.
Tám phần mười sức mạnh của đại năng Thần Hải Cảnh không phải là trò đùa.
Đây là lần đầu tiên La Chinh đối mặt với công kích của đại năng Thần Hải Cảnh!
Quyền này vừa đánh ra, dường như ngay cả không khí xung quanh cũng bị rút đi, khiến cho hô hấp của La Chinh cũng phải ngừng lại.
“A…”
Sức mạnh… dời đi…
Suy nghĩ vừa thoáng hiện lên trong đầu La Chinh, ngay sau đó liền hình thành liên kết với sông Tây Long bên cạnh!
Khi La Chinh vừa thành lập liên kết xong thì một quyền của Chiến Đế Đại Vũ đã nã thẳng về phía hắn!
“Ầm!”
Trong nháy mắt, một quyền Chiến Đế Đại Vũ đánh ra đã bộc phát một tiếng vang trầm trầm.
“Ài! Mặc dù thân thể người này vô cùng dũng mãnh, nhưng sợ rằng bị trúng một quyền này cũng biến thành tro bụi thôi!”
“E là ngay cả tro bụi cũng không còn.
Sức mạnh của Quốc chủ thần quốc Đại Vũ ta lớn mạnh đến nhường nào chứ?”
“Đáng tiếc cho một nhân vật yêu nghiệt như vậy…”
Nhưng khi âm thanh trầm trầm vang lên, hình ảnh mọi người tưởng tượng lại không xảy ra.
“Có phải ta nhìn nhầm rồi không?” Một võ giả lấy tay dụi dụi mắt.
Bọn họ lùi ra quá xa, nên cho dù là võ giả Hư Kiếp Cảnh thì cũng không nhìn được rõ lắm.
Nhưng mà La Chinh quả thực không hề lui bước, càng không tan thành tro bụi.
Một khắc sau, sông Tây Long bỗng bắt đầu gào thét.
Lúc nãy, hai quyền của La Chinh đánh vào trên người quái vật nhỏ đã khiến cho hai ngọn núi lớn trên sông Tây Long sụp đổ.
Lần này La Chinh ngăn cản tám phần mười sức mạnh của đại năng Thần Hải Cảnh, hắn cũng dời toàn bộ sức mạnh lên sông Tây Long!
Cả dòng sông Tây Long bắt đầu gào thét dữ dội.
Ngay sau đó, dãy núi ở một bên sông Tây Long bắt đầu phát ra tiếng vang kịch liệt rồi bụi mù cuồn cuộn bốc lên, như thể một tấm màn khói khổng lồ hoàn toàn che phủ sông Tây Long!
Trong chớp mắt sông Tây Long Giang gào thét, rặng núi do nhiều ngọn núi lớn tạo thành liền có hơn hai mươi ngọn núi lớn sụp đổ.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, La Chinh cũng cũng thầm cảm thấy kinh hãi.
Thực lực của đại năng Thần Hải Cảnh quả nhiên không phải dạng vừa.
Chỉ một quyền dùng tám phần mười sức lực, tuy rằng có rót chân nguyên vào thật nhưng không ngờ lại hủy diệt hơn hai mươi ngọn núi lớn…
Quá mạnh mẽ.
Nhưng mạnh mẽ thì mạnh mẽ, La Chinh vẫn bình yên vô sự!
Một đòn vừa rồi, La Chinh đã chuyển dời hết phần lớn sức mạnh của nó lên trên rặng núi.
Về phần sức mạnh còn sót lại, thân thể thánh khí của La Chinh có thể chịu được!
“Ào ào…”
Gió to cuốn theo bụi mù gào thét, bao phủ lên tất cả mọi người.
Một lúc lâu sau, bụi mù nổi lên từ những ngọn núi lớn bị sụp mới chậm rãi tản ra, thân hình của La Chinh và Chiến Đế Đại Vũ vẫn vững vàng đứng trong kết giới.
Một vị thiên tài cấp Thần há to miệng, sững sờ nhìn La Chinh trong kết giới mà lắp bắp: “Ta… ta không nhìn lầm chứ? La Thiên Hành này… vẫn bình yên vô sự?”
“Đúng là vẫn bình yên vô sự.
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Toàn bộ núi lớn ven sông Tây Long tự nhiên lại đổ sụp xuống! Hình như tên La Chinh này chiếm được năng lực của quái vật nhỏ!”
“Chính là năng lực của quái vật nhỏ.
Trước đây, lúc La Chinh đối phó với quái vật nhỏ thì quái vật nhỏ cũng dùng chiêu này, chuyển dời tất cả sức mạnh đến hai ngọn núi lớn trên sông Tây Long.
Bây giờ không ngờ La Chinh cũng có được loại năng lực này! Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Chẳng nhẽ La Chinh chiếm được năng lực của quái vật nhỏ thật?”
Trên mặt đông đảo các thiên tài cấp Thần đều là vẻ mù mờ.
Những đại năng Thần Hải Cảnh kia nhìn La Chinh trong kết giới, rồi lại nhìn về phía những ngọn núi sụp đổ bên sông Tây Long, người nào người nấy đều ngây dại cả ra.
Rốt cuộc La Chinh đã làm thế nào? Vì sao hắn lại biết cách dời sức mạnh đi chỗ khác?
Nếu La Chinh chiếm được năng lực của quái vật nhỏ, thế thì bọn họ còn có cơ hội…
Nếu La Chinh đã biết cách dời sức mạnh đi, như vậy hẳn là hắn đã chiếm được năng lực quỷ dị kia của quái vật nhỏ.
Nói không chừng, La Chinh cũng chiếm được cả thần lực thiên phú của quái vật nhỏ nữa…
Vì sao lúc này Chu Hoàng không thể lên võ đài ngăn cản Chiến Đế Đại Vũ? Cũng bởi vì thần lực thiên phú của quái vật nhỏ chính là một hy vọng của các đại năng Thần Hải Cảnh.
Chỉ vì với hy vọng này, bọn họ có thể đột phá Thần Hải Cảnh.
La Chinh biến quái vật nhỏ thành kẻ ngốc, chẳng khác nào đập tan hy vọng của bọn họ.
Chu Hoàng không nói lý được nên không thể đứng ra giúp La Chinh.
Nếu La Chinh thực sự kế thừa thần lực thiên phú của quái vật nhỏ thì hy vọng này lại trở về lần nữa.
Nhưng đúng lúc này, trong hai mắt Chiến Đế Đại Vũ chợt lóe sáng.
Hắn tung tiếp một quyền về phía La Chinh.
Một quyền này hắn cũng đã phát huy mười phần sức mạnh!
Suy nghĩ trong đầu Chiến Đế Đại Vũ xoay chuyển mới nhanh làm sao? Trước đây, quái vật nhỏ bị khống chế trong tay hắn một cách chặt chẽ.
Nếu như thần lực thiên phú của La Chinh có thể giúp cho các đại năng Thần Hải Cảnh thăng cấp thì làm sao còn có phần của hắn nữa?
Huống hồ, thù mới hận cũ cùng tính một thể, hắn cũng lười tìm hiểu kết quả! Dù La Chinh có thực sự cướp được thần lực thiên phú của quái vật nhỏ hay không thì hôm nay hắn cũng phải giết chết La Chinh!
“Lưu Tán! Dừng tay!” Chu Hoàng là người đầu tiên đứng ra.
“Lưu Tán, hay là trước hết cứ tra xét một phen rồi nói.
Nhỡ đâu La Thiên Hành này…” Chiến Hoàng Thiên Phong cũng đứng ra.
Đáng tiếc, thế tiến công của Chiến Đế Đại Vũ quá nhanh.
Suy nghĩ của hắn vừa mới hiện lên thì một quyền này đã lao thẳng vào mặt La Chinh!
“Hừ! Tám phần mười sức mạnh cũng không thể làm khó dễ ta, chẳng lẽ dùng mười phần sức mạnh thì có thể? Đồ lật lọng, thật không biết xấu hổ!” Sắc mặt La Chinh trầm xuống, mở toàn bộ lực vảy rồng trong cơ thể ra cùng một lúc!
Nói về sức mạnh thuần túy thì lực vảy rồng của La Chinh cũng không kém Chiến Đế Đại Vũ bao nhiêu.
Mấu chốt là sức lực của Chiến Đế Đại Vũ đánh vào trên người La Chinh đã bị La Chinh dời thẳng đến sông Tây Long, còn sức mạnh của bản thể La Chinh khi bùng phát, cộng thêm cương nguyên và chân nguyên cùng lúc chuyển động thì lại được thân xác của Chiến Đế Đại Vũ hứng trọn.
Chiến Đế Đại Vũ căn bản không nghĩ là La Chinh sẽ đánh trả.
Hắn cũng không ngờ sức mạnh của La Chinh khi bùng phát ra lại kinh khủng như vậy.
Cho nên một quyền La Chinh nện vào người hắn chẳng khác nào một ngọn núi lớn đập ngay lên ngực.
Hắn bị một quyền của La Chinh đánh bay, đồng thời còn phun ra một ngụm máu lớn!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








