[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 154 : Đành chịu bị ép (c766-c770)
❮ sautiếp ❯Chương 766: Đành chịu bị ép
“Bịch, rầm!!!”Võ giả Hư Kiếp Cảnh kia bị ném ra ngoài vòng tròn đỏ, ngã thật mạnh trên mặt đất.
So với những võ giả Hư Kiếp Cảnh khác, có người bị thương, thậm chí còn bị trọng thương thì tình trạng của gã đã tốt hơn rất nhiều.
Với trình độ của gã, chỉ bị quăng mạnh một cú thì cũng không hề có chút ảnh hưởng nào.
Quan trọng là thể diện khi bị ném kia.
Võ giả Hư Kiếp Cảnh này thà bị thương, bị người ta đá ra ngoài còn hơn bị người ta ném ra như vậy.
Với gã, việc này thực sự vô cùng nhục nhã.
Nhưng sau khi bò dậy, gã đã nhanh chóng bình tĩnh lại.
Trong thần quốc, kiến thức của các võ giả thường cao hơn hẳn võ giả ở Trung Vực và đại lục Hải Thần một bậc.
Chính xác thì hắn biết tốc độ vừa rồi của La Chinh không tầm thường.
Dù là khoảng cách hay góc độ, kể cả khi ra tay thì cũng được tính toán vô cùng chuẩn xác!
Vừa rồi đúng lúc gã vừa mới súc thế xong, chuẩn bị lập tức tấn công La Chinh nên mới không kịp phản ứng, để tên nhóc này dễ dàng đến gần.
La Chinh có thể phán đoán được như vậy thì chỉ có một cách giải thích.
Đó là tốc độ phản ứng của La Chinh nhanh đến kinh người, năng lực phán đoán cũng thuộc hạng nhất, hơn nữa đã trải qua vô số cuộc chiến nên mới có thể luyện được loại bản năng chiến đấu này.
Một tên nhóc như thế, thực sự rất đáng sợ.
Nghĩ đến đây, gã ta bèn hít sâu một hơi, ánh mắt âm u lạnh lẽo quét qua La Chinh.
Tuy nhiên, trong mắt hắn lại không có thù hận, chỉ có kính sợ.
Chỉ người có kinh nghiệm mới có thể hiểu rõ, La Chinh đáng sợ tới mức nào.
Ngoài gã ta ra, mức độ khiếp sợ của những người khác cũng không thấp.
Tuy gã đã mất hết thể diện, việc bị người ta cưỡng chế ném ra ngoài thực sự rất mất mặt, chẳng qua thực lực của bản thân gã cũng không thấp, nhân vật có thể vững vàng xếp vào đội ngũ thứ ba thì làm gì có ai yếu? Hầu hết mọi người ở đây đều không có tư cách cười nhạo hắn!
Nhưng đa số mọi người chỉ kinh ngạc với việc hắn bị ném ra chứ không hiểu vừa rồi làm sao La Chinh có thể làm được như vậy.
Tốc độ thật sự quá nhanh.
Trái lại, trên mặt ba đại năng Thần Hải Cảnh lại là vẻ nghiêm trọng.
“Đã đánh giá thấp tên nhóc này rồi.
Thực lực của hắn tuyệt đối không chỉ ở đội ngũ thứ ba!”
“Thực lực như vậy, có lẽ cũng đủ để đứng đầu đội ngũ thứ hai!”
“Nếu ta không nhìn lầm, thứ hắn vừa mới vận dụng chính là cương nguyên, chẳng lẽ hắn song tu pháp thể?”
Dù có là ở đâu đi nữa thì võ giả song tu pháp thể cũng rất hiếm thấy.
Trước kia, trong đại lục Hải Thần còn có có võ giả song tu pháp thể, chứ trong Trung Vực thì hầu như không thấy có, mà các võ giả có thể song tu pháp thể trong thần quốc cũng chẳng có mấy người.
Vừa nãy La Chinh chỉ nghĩ phải mau chóng chấm dứt trận chiến này, bởi nếu kéo dài thời gian quá thì sẽ càng lộ ra nhiều chiêu át chủ bài của bản thân.
Hắn không muốn thấy cảnh đó.
Vậy nên, La Chinh trực tiếp vận dụng cương nguyên.
Nhưng trong mắt, trong lòng ba đại năng Thần Hải Cảnh vẫn vô cùng khiếp sợ.
Những ai thuộc đội ngũ hàng đầu như bốn người Chiêm Uân, Yến Vương, Thái tử và Tiêu Đạo Viễn chính là người kế vị của thần quốc Hắc Thiết, bọn họ rất có khả năng sẽ kế thừa di sản của đế quốc này!
Cho nên các võ giả Hư Kiếp Cảnh bình thường, dù thực lực có mạnh mẽ đến đâu thì cũng rất khó được xếp vào đội ngũ hàng đầu.
Bởi những nhân vật trong đội ngũ hàng đầu này đều là yêu nghiệt trong những yêu nghiệt, thực lực tuyệt đối áp chế cả những thiên tài cấp Thần.
Đây là sức mạnh của tứ đại thần quốc, bọn họ không thiếu thiên tài cấp Thần!
Đại Thế Chi Tranh đã mở ra, nên càng ngày càng nhiều thiên tài siêu cấp xuất hiện.
Vốn dĩ trong một thần quốc thường cũng có chỉ từ mười đến mười lăm thiên tài cấp Thần là cùng.
Chỉ cần bọn họ được đào tạo bài bản, chắc chắn sau này sẽ bước vào Thần Hải Cảnh.
Nhưng trong vài chục năm trở lại đây, vì Đại Thế Chi Tranh mở ra nên số lượng thiên tài cấp Thần bắt đầu nhiều lên, mới mấy năm ngắn ngủi mà thần quốc Hắc Thiết đã xuất hiện trên trăm thiên tài cấp Thần rồi.
Vậy mà bốn người thuộc đội ngũ hàng đầu lại có thể áp chế tất cả những thiên tài cấp Thần khác!
Bọn họ không đặt La Chinh vào cùng đội ngũ với bốn người Yến Vương, bởi trong lòng bọn họ, có lẽ La Chinh vẫn hơi thiếu tư cách một chút.
Tuy nhiên, thực lực mà La Chinh tùy ý bày ra hiện giờ cũng đã đủ để hắn đứng đầu đội ngũ thứ hai, việc này cũng đã khiến bọn họ mở phải to mắt mà nhìn La Chinh rồi.
Cho dù chỉ là đội ngũ thứ hai thì cũng không dễ vào, huống chi La Chinh còn có thể được xếp vào tốp những người đứng đầu trong đội ngũ thứ hai?
Trong thần quốc Hắc Thiết có rất nhiều võ phủ, mà hai võ phủ lớn là Ngọc Huyền và Hắc Danh lại có tới chín mươi chín phần trăm là thiên tài.
Những thiên tài này phải gọi là nhiều như cát nơi biển lớn, phải sàng lọc thật kỹ rồi mới chọn ra được những hạt cát tỏa sáng lấp lánh.
Sau đó, phải dồn toàn bộ tài nguyên lên trên người bọn họ, dốc lòng bồi dưỡng mới có thể tạo ra được những thiên tài có thực lực như bây giờ.
La Thiên Hành này chẳng qua chỉ là một võ giả độc lập, chẳng hiểu hắn đã trưởng thành ở cái xó nào, tài nguyên của hắn sao có thể bằng được với toàn bộ thần quốc Hắc Thiết?
Nhưng chẳng hiểu tại sao hắn lại xuất hiện một cách bất ngờ như vậy.
Trong các võ giả độc lập trước kia, chỉ có mấy người là có thể tỏa sáng trước mặt người khác, nhưng La Chinh lại tỏa sáng đến mức khiến người ta cảm thấy hơi lóa mắt.
Yến Vương mỉm cười, nhìn chằm chằm vào La Chinh rồi thấp giọng cười nói: “Không đủ, còn chưa đủ.
Đây không phải toàn bộ thực lực của ngươi.
Cho ta thấy toàn bộ thực lực của ngươi đi!”
Thấy ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào mình, La Chinh cũng chỉ đành than thầm một câu, trách bản thân còn non.
Dù là tầm mắt hay thực lực thì các võ giả trong thần quốc cũng vượt qua những gì mình đã đoán trước.
Muốn nhẹ nhàng vượt qua khảo hạch này mà không phô bày thực lực của mình, chỉ muốn lừa dối để qua cửa thì vẫn quá khó khăn.
Có lẽ tiếp theo còn rắc rối nữa.
Hắn cũng không quên, lúc đầu Yến Vương đã nói, vòng khảo hạch này chỉ có một mình hắn được qua…
Những gì xảy ra kế tiếp giống như La Chinh đã đoán.
Hai võ giả ở bên kia cũng đã phân thắng bại, một người trong số đó bị đối phương trực tiếp đánh bay ra ngoài vòng tròn đỏ đang không ngừng thu nhỏ.
Theo quy tắc, hẳn là đã đến lúc tuyên bố kết quả rằng La Chinh, Yến Vương và võ giả còn lại đã vượt qua khảo hạch!
Nhưng Yến Vương lại quay đầu về phía ba đại năng Thần Hải rồi cười nhạt.
Sau đó đại năng Thần Hải Cảnh kia cũng không tuyên bố kết quả gì nữa.
Ba đại năng Thần Hải Cảnh cũng suy nghĩ rất cẩn thận.
Họ nhận thấy có lẽ Yến Vương đã nhắm trúng La Chinh, nên muốn thăm dò thực lực của La Chinh đến cùng.
Chính xác thì những võ giả khác khó có được Hắc Thiết Lệnh, nhưng dựa vào địa vị và thực lực của Yến Vương trong thần quốc, việc lấy được Hắc Thiết Lệnh hoàn toàn không khó.
Cho dù La Chinh có thật sự bị loại, nhưng nếu Yến Vương đã nhắm trúng thì chắc chắn việc giúp La Chinh giành về một tấm Hắc Thiết Lệnh cũng sẽ không quá khó.
Nếu đã như vậy… bọn họ cũng muốn xem thực lực chân chính của La Chinh thế nào.
Yến Vương cười ha ha rồi nói: “Ta đã nói rồi, vòng này chỉ mình ta có thể vượt qua khảo hạch.
Hai vị, để ta đưa các ngươi ra khỏi vòng tròn đỏ hay là tự các ngươi đi ra ngoài?”
Ánh mắt La Chinh rất bình thản.
Hắn đã sớm đoán trước sẽ có chuyện này rồi nên trong lòng cũng bình tĩnh.
Chẳng qua, lúc này buộc phải giao đấu với Yến Vương rồi.
Tuy nhiên người còn lại thì rất buồn bực, trên mặt hắn hiện lên vẻ giận dữ.
Cho dù ngươi là Yến Vương thì cũng không thể ức hiếp người ta như vậy chứ? Ông đây liều sống liều chết mới qua được khảo hạch, vậy mà ngươi lại phá quy tắc để đuổi ra?
Chẳng qua lúc này thời gian cũng không còn nhiều lắm.
Tính từ lúc vòng tròn đỏ bắt đầu co lại thì tổng cộng cũng chỉ có một trăm nhịp thở.
Thời gian cuộc giao đấu nhanh như chớp vừa rồi và thời gian Yến Vương nói chuyện cũng đã mất bốn mươi lăm nhịp thở rồi.
“Ta đã vượt qua khảo hạch, vì sao Yến Vương ngươi…” Võ giả kia không cam lòng, nhưng lại không muốn đấu với Yến Vương, chỉ đành mở miệng tranh cãi một chút.
“Câm miệng!” Yến Vương lạnh lùng nói với võ giả kia: “Những lời bổn vương đã nói, sẽ không lặp lại lần hai”
Yến Vương đứng sừng sững chính giữa vòng tròn đỏ, còn La Chinh và võ giả kia thì một phải một trái.
Vòng đỏ không ngừng thu nhỏ lại, nên hai người cũng chỉ có thể di chuyển liên tục, tiến sát vào Yến Vương.
Võ giả này chợt thấy khoảng cách càng lúc càng gần Yến Vương hơn, hắn cắn răng, mồ hôi trên trán chảy xuống từng giọt.
Tất nhiên, hắn không cam lòng.
Nhưng nhìn thấy Yến Vương đứng đó, hắn cũng biết mình tuyệt đối không phải là đối thủ.
Đấu với Yến Vương, không chỉ tự rước lấy nhục mà rất có khả năng còn bị trọng thương, thậm chí còn phải chịu thêm nhiều rắc rối khó đoán nữa!
Cuối cùng, võ giả kia cắn răng, đứng tại chỗ, mặc kệ vòng tròn đỏ đang tiếp tục co lại, dịch chuyển qua chân hắn.
Nói cách khác, hắn đã bị loại…
Không ít võ giả nhìn về phía võ giả kia, trong mắt cũng ẩn chứa nét thương hại.
Thật đáng tiếc.
Xác suất vượt qua khảo hạch cũng không cao, ít nhất số người bị loại cũng tới chín phần.
Nhưng rõ ràng võ giả này đã vượt qua khảo hạch mà còn bị Yến Vương ép ra khỏi sàn đấu, việc này thật là quá đáng.
Chương 767: Thế yếu
Nhưng Yến Vương chính là Vương trong thần quốc! Bản thân hắn cũng thuộc vào hàng yêu nghiệt siêu cấp trong đội ngũ đứng đầu, thế nên dù võ giả này không hài lòng thì cũng có thể làm gì được?Toàn bộ đô thành Hắc Thiết này là nhà hắn, võ giả trong thần quốc ai có gan phản kháng? Ai có thể phản kháng?
Thần quốc chính là như vậy, thô bạo, ngang ngược, bất chấp lý lẽ hơn cả tông môn.
Cho nên mấy đại năng Thần Hải Cảnh kia cũng sẽ nể mặt vị võ giả Hư Kiếp Cảnh Yến Vương này!
La Chinh không hề dừng bước.
Hắn chậm rãi bước đi theo sự co lại của vòng tròn đỏ.
Giờ phút này, ánh mắt hắn yên tĩnh như nước, thản nhiên nhìn chằm chằm vào Yến Vương đang ở chính giữa.
Yến Vương hơi mỉm cười rồi hỏi La Chinh: “Ngươi thì sao? Có muốn từ bỏ không?”
Yến Vương đã nhận định được tính cách của La Chinh.
Mắt nhìn người của hắn luôn rất chuẩn, nhân vật như vậy thì tuyệt đối sẽ không chịu bỏ cuộc!
Tất nhiên La Chinh sẽ không bỏ cuộc.
Đã vượt qua ngàn dặm xa xôi như vậy, hơn nữa thứ trước mắt còn chẳng phải là vấn đề gì khó khăn thì sao hắn có thể bỏ cuộc được?
Điều khiến La Chinh khó xử chính là, không biết có nên giao đấu với Yến Vương không?
Thực lực của Yến Vương không yếu, tuy hắn chỉ tùy ý ra tay về phía mình một lần, nhưng La Chinh đoán thực lực của hắn có lẽ còn mạnh hơn Lăng Yên.
Tuy La Chinh không biết Lưu Vũ hồi còn ở trong tháp Tội Ác thế nào, nhưng hắn cũng có thể đoán, chắc hẳn Yến Vương này mà cùng vào tháp Tội Ác với Lưu Vũ hai trăm năm trước, thì thực lực khi đột phá lên Chiến Tôn cấp cao cũng sẽ không kém Lưu Vũ là bao.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi.
Với thực lực đánh bại được Thôi Tà của La Chinh thì Yến Vương trước mắt căn bản cũng không đáng để hắn phải sợ.
Tuy nhiên chẳng qua lúc này chỉ là một buổi khảo hạch, không phải là trận chiến sống còn buộc phải bùng nổ thực lực mình có.
Vậy nên điều La Chinh suy xét chính là, làm thế nào để không lộ thực lực của mình mà vẫn ứng phó được với Yến Vương.
Nếu Yến Vương biết ý nghĩ trong lòng La Chinh thì người kiêu ngạo như hắn có lẽ sẽ giận đến mức ngất xỉu mất.
Tuy nhiên, Yến Vương không thể suy đoán được ý nghĩ cụ thể trong lòng La Chinh, bây giờ hắn chỉ muốn dùng hết sức để thăm dò thực lực của La Chinh mà thôi!
Thời gian dần trôi qua.
Vòng tròn đỏ không ngừng thu nhỏ lại, La Chinh cũng chậm rãi bước đi, càng lúc càng tới gần Yến Vương.
Ba trượng, hai trượng, một trượng…
Với võ giả Hư Kiếp Cảnh, khoảng cách gần thế này thì một vài chiêu thức và thủ đoạn căn bản đã không thể nào thi triển được.
Nhìn vào mắt đối phương, dường như hai người đều đã hiểu!
Sức mạnh!
Dùng sức mạnh thuần túy để liều mạng!
Giờ phút này, các đệ tử đứng quanh quảng trường dường như đều nín thở.
Hứng thú của mỗi võ giả đều được khơi lên.
Bọn họ vô cùng bội phục La Chinh, một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ lại có thể thành công ở lại trong vòng tròn đỏ.
Có thực lực như thế mà lại không hề có danh tiếng gì khiến bọn họ khó có thể tưởng tượng được La Chinh đã trưởng thành như thế nào.
Mặt khác, trong lòng bọn họ cũng buồn thay cho La Chinh khi được phân vào cùng một vòng khảo hạch với Yến Vương.
Nếu La Chinh tránh được Yến Vương thì có lẽ đã nhẹ nhàng vượt qua khảo hạch rồi…
Bây giờ hắn lại phải đối mặt trực tiếp với Yến Vương, không biết tiếp theo sẽ là kết cục gì?
Tới gần, tiếp tục tới gần…
Trong lòng La Chinh càng lúc càng cảnh giác hơn.
Chỉ e là thực lực của Yến Vương còn vượt ngoài phỏng đoán của mình.
Vừa rồi mình đã lộ ra đòn vận dụng cương nguyên nên hắn cũng biết rõ mình không chỉ tu luyện chân nguyên mà còn là một người luyện thể.
Trong tình huống này mà vẫn dám so đấu sức mạnh với mình sao?
Chuyện tới gần một người luyện thể vốn đã là một lựa chọn cực kỳ sai lầm.
Nhưng Yến Vương lại không hề kiêng kỵ gì mà chờ mình tới gần.
Không thể không nói, hẳn là hắn đã có kế sách nào đó để ứng phó, hoặc bản thân hắn cũng là một người luyện thể hay song tu pháp thể?
Nếu ngươi nhất định phải liều chết đeo bám ta, vậy thì xin lỗi.
La Chinh thầm thở dài trong lòng.
Không phải La Chinh khinh thường Yến Vương, nhưng với cấp độ của La Chinh hiện tại, đối thủ của hắn đã không còn là nhân vật tầm cỡ như Yến Vương nữa rồi.
Đúng lúc hai người chỉ còn cách nhau nửa trượng, khóe miệng Yến Vương hơi nhếch lên, một tia cương nguyên màu xanh lam nhạt hiện ra trong nháy mắt.
Hơn nữa, khi cương nguyên xuất hiện thì đồng thời chân nguyên cũng hiện ra.
Cương nguyên và chân nguyên là hai loại năng lượng có tính chất hoàn toàn khác nhau.
Cương nguyên là do bản thân tự tạo ra, còn chân nguyên thì là do cướp lấy tạo hóa của trời đất.
Tuy La Chinh cũng thường bùng nổ cả cương nguyên và chân nguyên cùng lúc, nhưng cương nguyên và chân nguyên của Yến Vương lúc này lại được kết hợp làm một thể!
Hai loại năng lượng có tính chất hoàn toàn khác nhau mà lại có thể kết hợp? Kết hợp lại với nhau sẽ ra cái quỷ gì?
Cho dù La Chinh cũng có kiến thức sâu rộng, nhưng khi thấy cảnh tượng này cũng phải ngây người.
Quả nhiên, không thể xem thường bất cứ thứ gì ở thần quốc được!
Sau khi Yến Vương kết hợp cương nguyên và chân nguyên lại thì liền mở tay ra, dùng lực đẩy về phía La Chinh.
Yến Vương không ra quyền, nhìn qua thì chính xác chỉ là muốn so đấu một cách thuần túy với La Chinh chứ không có ý định khiến hắn bị thương.
Thấy thế, trên mặt La Chinh cũng hiện vẻ thận trọng.
Hai tay hắn vận lực rồi bùng nổ cương nguyên trong cơ thể.
Cùng lúc đó, hắn cũng dùng cả lực vảy rồng!
Vốn dĩ La Chinh chỉ định lợi dụng cương nguyên thuần túy để đối phó với một võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.
Bởi hắn nghĩ, dù cái tên này có lợi hại đến đâu thì chỉ cần lợi dụng cương nguyên chắc cũng đủ dùng rồi.
Nhưng ngay sau khi phát hiện ra Yến Vương có thể kết hợp cương nguyên và chân nguyên thì hắn bèn thay đổi chủ ý, không thể quá coi thường được!
Ngay cả như vậy, La Chinh cũng chỉ hấp thu một nửa lực vảy rồng!
Sau đó La Chinh cũng đánh ra hai chưởng, tốc độ không nhanh lắm, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh người!
“Rầm!”
Hai chưởng của La Chinh đập trúng hai chưởng của Yến Vương.
Một âm thanh nặng nề phát ra.
Sàn đấu đầy hoa văn dưới chân hai người bất ngờ bị dao động mãnh liệt, xuất hiện từng vết nứt.
“Tách tách tách…”
Nếu quảng trường được dùng làm nơi cho các võ giả Hư Kiếp Cảnh khảo hạch thì tất nhiên cũng đã được xử lý.
Vừa rồi có rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh chiến đấu, vậy mà cũng không thể để lại dấu vết gì trên mặt đất.
Nhưng khi gặp một chưởng của La Chinh và Yến Vương, gần như nó có thể nứt toác ra!
Hai loại sức mạnh cương nguyên và chân nguyên có thể kết hợp hoàn toàn với nhau, không biết Yến Vương tu luyện loại công pháp nào mà có thể làm được như vậy? Thật là thần kỳ!
Tóm lại, La Chinh vẫn chặn được luồng sức mạnh đặc thù này.
Tuy mặt đất dưới chân hắn đã nứt vỡ ra, nhưng bản thân vẫn đứng yên tại chỗ, lù lù bất động!
Còn Yến Vương, khi thấy được sức mạnh bùng nổ bao gồm cả lực vảy rồng lẫn cương nguyên của La Chinh thì vẻ mặt vốn ung dung cũng chợt biến đổi!
Sức mạnh chất chứa trong người La Chinh này quá mức khổng lồ!
Dù Yến Vương đã mơ hồ nhận thấy La Chinh không hề đơn giản, nhưng hắn cũng không thể ngờ rằng sức mạnh của La Chinh lại lớn đến mức này!
Được sinh ra trong thần quốc, từ nhỏ đã có thiên phú xuất chúng nên Yến Vương được phụ hoàng vô cùng yêu thương.
Tuy trong thần quốc có nhiều Hoàng tử, nhưng ai có thiên phú xuất chúng thì sẽ có được nhiều tài nguyên phong phú và ưu đãi lớn hơn! Như vậy thì cũng có thể hiểu, kiến thức của Yến Vương uyên bác tới mức nào?
Hắn cũng biết, loại sức mạnh này của La Chinh căn bản không nên xuất hiện ở một võ giả Hư Kiếp Cảnh!
Ngay cả võ giả đã trải qua Sinh Tử Kiếp thì có lẽ cũng chẳng thể ngăn cản được sức mạnh này của La Chinh.
Rốt cuộc tên nhóc này đã làm thế nào?
Luồng sức mạnh này khó có thể ngăn cản như vậy, phảng phất cứ như thủy triều nơi đại dương, căn bản không phải là thứ mà sức người có thể ngăn cản được…
Yến Vương không muốn lùi về phía sau.
Hắn là người kiêu ngạo cỡ nào cơ chứ? Lời đã nói ra khỏi miệng thì làm sao có thể dễ dàng lui về?
Hắn thà để La Chinh lui về phía sau, rời khỏi vòng tròn đỏ, sau đó La Chinh không cần trải qua bất kỳ khảo nghiệm gì nữa, hắn bằng lòng giúp La Chinh lấy về một tấm Hắc Thiết Lệnh!
Chẳng qua chỉ là một tấm Hắc Thiết Lệnh thôi mà!
Nhưng bây giờ dù có nói gì thì cũng đã muộn.
Dưới sức mạnh dời núi lấp biển kia của La Chinh, hắn không còn con đường nào khác.
Vì thế trước mắt bao nhiêu người, Yến Vương lui về phía sau.
Một bước, hai bước, ba bước…
Yến Vương gần như không hề chùn chân mà bước qua vòng tròn đỏ, hơn nữa càng lui về phía sau thì bước chân của hắn cũng bắt đầu lảo đảo.
Cuối cùng, mọi người thấy hai chân Yến Vương mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất!
Mọi người bàng hoàng nhìn cảnh tượng thảm hại của Yến Vương.
Thân là Yến Vương, là người thuộc đội ngũ đứng đầu, thực lực gần như có thể áp đảo được các cường giả trẻ tuổi.
Trong võ phủ Ngọc Huyền cũng chỉ có một mình Chiêm Uân có thể theo kịp bước chân của Yến Vương.
Ngoài ra, phóng tầm mắt khắp toàn bộ thần quốc cũng chỉ có Tiêu Đạo Viễn và Thái tử mới có thể địch nổi hắn!
Tuy vừa rồi hai người cũng không chiến đấu tới mức phải liều mạng một mất một còn, so chiêu cũng còn chưa so mà mới chỉ là đơn thuần đánh giá sức mạnh mà thôi.
Nhưng không thể nghi ngờ gì nữa, khi so đấu về sức mạnh, Yến Vương đã ở thế yếu tuyệt đối!
Chương 768: Đấu tranh
Toàn bộ mấy trăm võ giả Hư Kiếp Cảnh quanh quảng trường đều yên lặng, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắtÁnh mắt ba đại năng Thần Hải Cảnh thì lại càng tỏa sáng hơn!
Bọn họ chính là Phủ chủ của võ phủ Ngọc Huyền.
Một người là Phủ chủ, hai người còn lại là phó phủ chủ, thuộc loại nhân vật trụ cột trong thần quốc Hắc Thiết! Tất nhiên, bọn họ hiểu rất rõ thực lực của Yến Vương.
Yến Vương không chỉ song tu pháp thể, mà quan trọng hơn là thể chất của hắn còn phù hợp với công pháp hoàng tộc bọn họ, có thể kết hợp cương nguyên và chân nguyên một cách hoàn hảo.
Như vậy, thực lực sau khi kết hợp đã vượt rất xa so với người cùng cấp.
Quả thật, vừa nãy Yến Vương cũng không hề sử dụng đòn sát thủ của mình, gần như chỉ là đơn thuần đánh ra lực kết hợp mà thôi.
Quan trọng là võ giả tên “La Thiên Hành” kia cũng không sử dụng chiêu thức gì, thậm chí gần như chỉ vận dụng cương nguyên và sức mạnh thuần túy!
Mặc dù vậy, Yến Vương vẫn rơi vào thế yếu trong cuộc chiến với La Chinh.
Điều này sao có thể không khiến ba Phủ chủ của võ phủ Ngọc Huyền vui sướng tột độ cho được?
Chẳng lẽ tên nhóc này có thể lọt vào đội ngũ đứng đầu? Thực lực của hắn có thể ngang hàng với Yến Vương và đám Thái tử sao?
Mặc kệ bọn họ có tin hay không, sự việc rõ ràng ngay trước mắt đã chứng minh phỏng đoán này.
Hơn nữa, xem ra bây giờ không chỉ là vấn đề ngang hàng, mà rất có khả năng, thực lực của La Thiên Hành này còn mạnh hơn cả Yến Vương!
“Lão Hà, chúng ta nhầm rồi.
Tên nhóc này vốn đã là quái thai, thật sự không biết hắn chui từ đâu ra!”
“Ha ha ha! Dù thế nào thì bây giờ hắn cũng là người võ phủ Ngọc Huyền chúng ta rồi.
Trước hết không bàn chuyện tranh giành giữa Yến Vương và Thái tử, nếu tên nhóc này đã tham gia khảo hạch của võ phủ Ngọc Huyền ta thì tất nhiên hắn là do võ phủ Ngọc Huyền ta tìm ra!”
“Định mệnh, là định mệnh rồi.
Tiêu Đạo Viễn của võ phủ Hắc Danh kia cứ chặn cứng võ phủ Ngọc Huyền ta, giờ ta thấy tên La Thiên Hành này cũng không kém Tiêu Đạo Viễn chút nào!”
Đôi mắt của cường giả Hư Kiếp Cảnh số một trong võ phủ Ngọc Huyền – Chiêm Uân đang gắt gao nhìn chằm chằm vào La Chinh, trên mặt có vẻ hơi kích động.
“La Thiên Hành, La Thiên Hành…” Cái tên này rất xa lạ, trước nay chưa từng nghe nói trong thần quốc Hắc Thiết có một nhân vật như vậy.
Trái tim Chiêm Uân đập thình thịch.
Nếu là ở chỗ khác thì có lẽ Chiêm Uân đã xông lên khiêu chiến với La Chinh rồi.
Nhưng đang là khảo hạch của võ phủ, hơn nữa còn do ba Phủ chủ ra mặt, Chiêm Uân cũng không thể phá hỏng quy tắc.
Chiêm Uân không dám phá hỏng quy tắc của võ phủ Ngọc Huyền, nhưng Yến Vương thì khác.
Tuy trong thần quốc Hắc Thiết có rất nhiều Hoàng tử, nhưng địa vị giữa các Hoàng tử lại khác biệt một trời một vực.
Hắn đã được phong Vương, cả nửa thành Hạc Cô này đều là đất phong của hắn, hắn muốn khiêu chiến ai thì làm gì có ai ngăn được?
“Ha ha! La Thiên Hành đúng không? Được, rất tốt!” Yến Vương nở nụ cười điên cuồng, nhìn chằm chằm La Chinh rồi cười nói: “Ngươi đã thông qua khảo hạch, việc này cứ tạm thời kết thúc ở đây.
Bây giờ ta muốn khiêu chiến ngươi!”
Yến Vương vừa nói xong, khí thế mãnh liệt trong thân thể hắn bắt đầu dâng lên.
Trên mặt rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh hiện lên vẻ kinh ngạch khi bị khí thế này bao phủ.
Đây hoàn toàn không phải là khí thế mà võ giả Hư Kiếp Cảnh có thể có được!
“E rằng thực lực chân chính của Yến Vương có thể sánh ngang với võ giả Sinh Tử Cảnh!”
“Thật sự rất mạnh mẽ.
Có lẽ võ giả Sinh Tử Cảnh nhất trọng cũng không phải là đối thủ của hắn!”
“Tên nhóc họ La kia gặp phải phiền phức rồi…”
Bị khí thế của Yến Vương bao phủ, La Chinh khẽ nhíu mày.
Trong lòng hắn rất không vui, không hiểu sao cái tên này lại có thể làm thế? La Chinh đến tham gia khảo hạch chứ không phải đến để khiêu chiến, vậy mà vô duyên vô cớ người ta lại cứ đến khiêu chiến với mình.
Vì thế La Chinh lắc đầu: “Ta từ chối!”
Nghe thấy câu trả lời của La Chinh, Yến Vương hơi sửng sốt: “Từ chối sao? Nực cười! Yến Vương ta đã khiêu chiến thì ai có thể từ chối? Hắc Thiết Lệnh, ngươi không muốn à? Nếu ngươi chấp nhận lời khiêu chiến của ta thì cho dù ngươi thắng hay thua, ta vẫn có thể cho ngươi Hắc Thiết Lệnh.
Hơn nữa, các loại thánh đan quý hiếm cũng có thể để ngươi tùy ý chọn lựa, ngươi thấy thế nào?”
Phần thưởng của Yến Vương…
Ánh mắt mọi người lập tức hừng hực hẳn lên.
Trong thần quốc Hắc Thiết, tài sản của người được phong Vương cũng không ít, chỉ riêng của cải của Yến Vương thôi cũng có thể sánh ngang với tài sản mà võ phủ Ngọc Huyền tích lũy suốt nhiều năm.
Nếu có thể bước vào trong phủ Yến Vương, tùy ý chọn lựa chọn ra vài món bảo vật thì cũng đã hời lắm rồi.
Hơn nữa vấn đề là bất kể thắng hay thua…
Cho dù có thất bại dưới tay Yến Vương thì cũng không phải chuyện gì mất mặt nhỉ?
Tên nhóc La Thiên Hành kia gặp may rồi! Trong lòng mọi người đều nghĩ như vậy.
Ai ngờ La Chinh vẫn lắc đầu: “Ta từ chối.
Ta chỉ cần Hắc Thiết Lệnh, dựa vào thực lực của ta thì tất nhiên có thể lấy được, không cần ngươi cho”
Yến Vương kiêu ngạo tới mức nào? Lần này hắn cảm thấy mình tự mở miệng như vậy đã là hào phóng lắm rồi! Yến Vương ta khiêu chiến ngươi, cũng là cho La Thiên Hành ngươi thể diện mấy đời.
Hơn nữa, dù thắng hay thua thì đều trọng thưởng, thế nên hắn không ngờ La Chinh lại không biết điều như thế!
Mặt Yến Vương lập tức đỏ bừng, tràn ngập phẫn nộ, giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào vậy.
“Ài! Yến Vương tư chất thông minh, nhưng dù sao cũng còn quá trẻ” Một đại năng Thần Hải Cảnh thầm thở dài một hơi.
Ba Phủ chủ của võ phủ Ngọc Huyền cũng đồng cảm.
Bây giờ khắp thần quốc Hắc Thiết đều là cuộc giằng co giữa Thái Tử và Yến Vương người – hai người trẻ tuổi cùng có huyết thống hoàng tộc!
Yến Vương là người trẻ tuổi nhất, nhưng lại vững vàng bước vào đội ngũ hàng đầu.
Không thể không nói, tương lai của hắn có lẽ còn chói sáng hơn Thái tử.
Tuy nhiên thực lực của Thái tử và Yến Vương cũng không chênh lệch nhiều.
Chẳng qua Thái tử lớn hơn Yến Vương tới mười mấy tuổi nên tính cách cũng trầm ổn hơn, không chỉ mượn sức Chiêm Uân của võ phủ Ngọc Huyền mà còn mượn được sức lực của cao thủ trẻ tuổi số một trong võ phủ Hắc Danh – Tiêu Đạo Viễn.
Võ giả thuộc đội ngũ hàng đầu có tổng cộng bốn người, trong đó Thái tử, Chiêm Uân và Tiêu Đạo Viễn đã về cùng một phe với nhau.
Nỗi phiền muộn lớn nhất của Yến Vương chính là không có người để mượn sức.
La Thiên Hành trước mắt này chính là một mục tiêu tuyệt hảo.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Yến Vương lúc này thì chắc chắn đã làm mất lòng La Thiên Hành rồi!
Thế này sao được?
Quả thật bọn họ cũng nhìn ra Yến Vương không có ác ý với La Chinh.
Hắn khiêu chiến La Chinh chỉ đơn giản là vì không phục mà thôi.
Có lẽ, bản thân Yến Vương cũng có lòng yêu người tài, nhưng bởi cao ngạo không bỏ được thể diện nên bèn cứng đầu khiêu chiến với La Thiên Hành.
Vấn đề là các nhân vật yêu nghiệt cỡ này đều có tính cách vô cùng cao ngạo, Yến Vương ngươi lấy tên tuổi của mình đi ép người ta đã là không nên rồi.
Người ta không chấp nhận lời khiêu chiến của người thì thôi, ngươi còn mong người ta cúi đầu với Yến Vương ngươi nữa chắc?
Ba đại năng Thần Hải Cảnh thở dài một hơi, họ cảm thấy cần phải nhắc nhở Yến Vương một chút.
Vì thế, một đại năng Thần Hải Cảnh trong đó bước lên trước, nở nụ cười hiền lành rồi nhìn chằm chằm vào Yến Vương mà nói: “Chẳng mấy khi hôm nay Yến Vương có hứng thú khiêu chiến, nhưng dù sao đây cũng là nơi khảo hạch của võ phủ Ngọc Huyền, khiêu chiến ở đây chỉ sợ không ổn.
Ta thấy vẫn nên chọn ngày rồi nói sau!”
“Hà phủ chủ!” Chân mày Yến Vương dựng lên.
Tuổi tác của hắn không lớn, tính cách lại vô cùng bướng bỉnh, mặc dù hắn cũng biết bây giờ nên bắt tay với La Thiên Hành, nhưng lúc này tính bướng bỉnh lại bộc phát mà không khống chế được.
“Yến Vương, nghe ta nói đã” Hà phủ chủ thản nhiên cười nói, sau đó môi khẽ mấp máy, dùng chân nguyên truyền âm nói chuyện với Yến Vương để những người khác không biết nội dung.
Một lúc lâu sau, Yến Vương mới khẽ gật đầu.
Khí thế trong cơ thể chợt biến mất, vẻ mặt vẫn mang bộ dạng thong thả nhẹ nhàng như lúc mới đến, nhưng lại chắp tay chào La Chinh: “Hôm nay chúng ta chỉ so đúng một chưởng, mà Yến Vương ta thực sự đã bại! Chẳng qua không đánh không thành bạn, ngày khác ta sẽ mời ngươi tới phủ Yến Vương ta dự tiệc!”
Trái lại, khuôn mặt La Chinh đầy vẻ khó hiểu.
Thái độ của Yến Vương này trước sau trái ngược quá rồi, có quỷ mới biết trong đầu hắn nghĩ cái gì!
Tất nhiên La Chinh không biết khắp nơi trong thần quốc đều đang đấu tranh, một chưởng hắn tung ra với Yến Vương vừa rồi đã vô tình khiến mình rơi vào cuộc đấu tranh đó.
Tuy nhiên dù có chuyện gì thì cũng không liên quan tới La Chinh.
Cái gì mà dự tiệc trong phủ? Chẳng qua chỉ là lời mời khách sáo, nhưng hắn đang ở trong thần quốc của người ta, không thể không nể mặt người ta được.
Vì thế La Chinh gật đầu, chắp tay chào Yến Vương.
Sau đó Yến Vương quay đầu lại rồi cất bước rời đi, lúc này bầu không khí ở đây mới được thả lỏng.
Tuy nhiên Chiêm Uân lại ở bên cạnh lẳng lặng quan sát.
Hắn nhìn chằm chằm vào dáng vẻ khi rời đi của Yến Vương, rồi lại lặng lẽ nhìn La Chinh, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
Chiêm Uân là võ giả của võ phủ Ngọc Huyền nhưng bản thân hắn lại là người của Thái tử.
Cuộc tranh chấp giữa Thái tử và Yến Vương diễn ra đã lâu, vậy mà giờ lại nhảy ra một La Chinh.
Chiêm Uân có thể khiêu chiến La Chinh hay không cũng không quan trọng, nhưng nhân vật như vậy thì tuyệt đối không thể để hắn đi theo Yến Vương được!
Việc này phải nhanh chóng thông báo cho Thái tử!
Chương 769: Rồng tổ
La Chinh không quan tâm đến những tranh đấu trong thần quốc, hắn chỉ quan tâm xem làm thế nào để lấy được Hắc Thiết LệnhThông qua khảo hạch hôm nay, sẽ có người phải trở lại sân đăng ký lúc trước, còn La Chinh đã thông qua khảo hạch nên cũng được coi như là một thành viên của võ phủ Ngọc Huyền.
Cô nàng có tu vi Thần Đan Cảnh phụ trách đăng ký tò mò nhìn La Chinh.
Nàng ta cũng thấy rất kỳ lạ, không hiểu sao La Chinh lại có thể dùng tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ để thông qua khảo hạch?
La Chinh lấy thẻ bài trúc trong tay đổi lấy một cái thẻ bài mới màu tím.
Thẻ bài này vẫn chưa phải là Hắc Thiết Lệnh.
La Chinh được thông báo rằng hắn có thể dùng thẻ bài này để đi vào trong võ phủ học hỏi, hoặc cũng có thể lấy một phần tài nguyên trong võ phủ Ngọc Huyền…
Nếu là những võ giả độc lập khác, chắc chắn họ sẽ vô cùng kích động.
Võ giả độc lập tu luyện rất gian khổ, nên có thể vào trong võ phủ chính là một cơ hội tuyệt vời.
Nhưng đối với La Chinh thì điều này lại không có ý nghĩa lắm.
Hắn không thiếu công pháp và đan dược, tu luyện cũng hoàn toàn dựa vào chính mình, võ phủ cũng không có tác dụng gì lớn đối với hắn, thứ duy nhất có ích với hắn bây giờ chính là Hắc Thiết Lệnh.
Ra khỏi võ phủ Ngọc Huyền, Tào Tuấn Phong đã chờ ở bên ngoài hồi lâu.
La Chinh ra lệnh cho hắn đợi mình ở chỗ này nên Tào Tuấn Phong không thể làm trái.
Vừa ra tới nơi, La Chinh và Tào Tuấn Phong cùng đi về nơi ở của mình.
Trên đường đi, La Chinh vẫn luôn ngắm nghía thẻ bài màu tím trong tay.
Sau khi suy nghĩ một lát, hắn mới dò hỏi: “Sau khi ta lấy được Hắc Thiết Lệnh thì cần bao lâu mới có thể tiến vào thánh hải Thiên Vũ?”
Tào Tuấn Phong mỉm cười đáp: “Thông thường, ba bí cảnh lớn năm nào cũng sẽ mở ra, nhưng không rõ năm nay là bí cảnh nào”
La Chinh đã biết trong thánh hải Thiên Vũ có bí cảnh Vũ Hoàng, bí cảnh Thần Hoàng và bí cảnh Mộng Thần, ngoài ra còn có bí cảnh Thiên Thần.
Những bí cảnh khác La Chinh không quan tâm, nhưng nếu năm nay bí cảnh Vũ Hoàng không mở ra thì hắn sẽ hơi buồn bực.
“Có thể thám thính trước xem năm nay bí cảnh nào sẽ mở ra không?” La Chinh khẽ nhíu mày.
“Có thể! Nhưng bí cảnh nào mở ra thì đều do Quốc chủ của tứ đại thần quốc khống chế, cũng do bọn họ quyết định.
Muốn thám thính… đối với ngươi mà nói, vẫn có chút khó khăn” Tào Tuấn Phong đáp.
La Chinh thở dài.
Nếu năm nay là bí cảnh khác mở ra thì rất có thể hắn sẽ phải chờ thêm một năm nữa.
Mà thời gian cho La Chinh cũng không còn nhiều.
Phải làm thế nào đây? Với thực lực của hắn bây giờ, không thể ảnh hưởng tới quyết định của tứ đại thần quốc…
“Ta biết rồi, ngươi ra ngoài đi” La Chinh thản nhiên nói.
Tào Tuấn Phong gật đầu, rời khỏi phòng La Chinh.
La Chinh ngồi khoanh chân, vận khí, chậm rãi đẩy chân nguyên khuếch tán ra, chuẩn bị tu luyện.
Nhưng vào lúc này, Thanh Long trong đầu hắn lại mở miệng nói chuyện: “La Chinh, trong thánh hải Thiên Vũ, ngoài bí cảnh Vũ Hoàng ra còn có một bí cảnh ngươi nhất định phải vào”
“Hử?” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, vừa nghe Thanh Long nói thế, vẻ mặt hắn liền lộ vẻ khó hiểu.
Trước đây, những tin tức về bí cảnh trong thánh hải Thiên Vũ hắn đều được biết qua miệng Tào Tuấn Phong, hiện tại Thanh Long đột nhiên lại đề cập tới, chẳng lẽ bí cảnh này có liên quan gì tới đám Thanh Long sao?
Mục tiêu của La Chinh chỉ có bí cảnh Vũ Hoàng, nếu đoạt được Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong bí cảnh Vũ Hoàng rồi thì tất nhiên La Chinh cũng không có hứng thú gì với những bí cảnh khác.
“Ngoài ba bí cảnh ra, chẳng phải còn có bí cảnh Thiên Thần sao? Ngươi cũng cần vào bí cảnh Thiên Thần này một chuyến” Thanh long nói thêm.
“Trong bí cảnh Thiên Thần có thứ gì mà các ngươi cần sao?” La Chinh tò mò hỏi.
La Chinh đã biết, thật ra chín con Chân Long trong đầu này đến từ Chân Long giới, nhưng vì sao chúng lại bám trên lò luyện thần bí kia, vì sao lại hóa thành một trang sách rồi cuối cùng chui vào trong đầu La Chinh thì vẫn luôn là một điều bí ẩn.
Hắn đã từng hỏi Thanh Long, nhưng mỗi khi đề cập đến chuyện này, Thanh Long đều không nói rõ cụ thể, giống như có điều gì đó khó nói.
Lúc trước, khi La Chinh tiến vào Chân Long giới rèn luyện thông qua Thăng Long Đài, Thanh Long cũng thế, thậm chí khi đó còn không muốn nói thân phận của mình với võ giả của Long mạch tộc.
La Chinh cũng suy đoán, không biết có phải Thanh Long có ác cảm gì với Chân Long tộc, hay thậm chí là thù hận gì lớn hay không?
Tóm lại, đây cũng chỉ là suy đoán của La Chinh, đám Chân Long không nhắc đến thì La Chinh cũng sẽ không chủ động mở miệng hỏi.
Cho dù là khi La Chinh tiến vào đại lục Hải Thần, Thanh Long cũng rất ít khi đề xuất ý kiến cụ thể, rất ít khi chủ động yêu cầu cái gì trên cả quãng đường rèn luyện ấy.
Lúc này nó mở miệng bảo hắn tiến vào bí cảnh Thiên Thần, chẳng lẽ là vì trong đó có thứ quan trọng liên quan đến chín huynh đệ bọn họ?
Thanh Long mỉm cười buồn bã trong đầu La Chinh, sau đó lập tức nói: “Ngươi có biết lai lịch của thánh hải Thiên Vũ không?”
La Chinh lắc đầu.
Trước đây, ngay cả bốn chữ thánh hải Thiên Vũ này La Chinh còn thấy vô cùng xa lạ, mà cũng bởi vì biết được mấy chữ này từ miệng Tào Tuấn Phong nên La Chinh mới tha cho hắn một mạng.
Mà khi La Chinh xông thẳng qua Bạo Loạn Tinh Hải, chạy thẳng tới thần quốc Hắc Thiết mới phát hiện ra một lục địa lớn như vậy, còn xây dựng tường thành cao ngất…
Cũng không biết vì sao tứ đại thần quốc phải hao phí sức lực như vậy?
“Thánh hải Thiên Vũ vốn là địa bàn của Chân Long tộc chúng ta” Thanh Long thản nhiên nói.
“Địa bàn của Chân Long tộc các ngươi?” Lông mày La Chinh hơi nhướng lên, nhẹ giọng hỏi.
“Chính xác mà nói thì là địa bàn của Long mạch tộc, tộc trực thuộc Chân Long tộc chúng ta” Thanh Long thản nhiên nói.
Năm đó Long mạch tộc mới là chúa tể trên lục địa này, chiếm cứ toàn bộ mảnh đất trung tâm thần quốc – thánh hải Thiên Vũ.
Mà lúc ấy, Nhân tộc có tất cả bảy thần quốc, liên thủ với nhau đối kháng với Long mạch tộc.
Cuộc chiến này cứ dừng rồi lại đánh suốt mấy vạn năm.
Cuối cùng, dưới sự thúc ép của liên quân bảy thần quốc, Long mạch tộc đã dùng máu tạo ra một con đường, thả một con Chân Long ra khỏi Chân Long giới.
Con Chân Long kia vừa xuất hiện liền thở ra một hơi, hủy diệt luôn ba thần quốc.
Nhưng cái giá của việc huyết tế này cũng vô cùng lớn.
Lúc ấy bảy thần quốc cũng có người trên Thượng Giới hỗ trợ, thế nên bốn thần quốc còn lại đã hủy diệt Long mạch tộc, tạo nên bố cục hiện tại.
“Cái gọi là bốn bí cảnh lớn… Hà hà, thật ra chỉ là những bí cảnh còn sót lại của Long mạch tộc trong giới này mà thôi.
Nhưng trước khi Nhân tộc Long mạch bị hủy diệt, Long mạch tộc đã lợi dụng sức mạnh huyết tế lần nữa, dùng tính mạng toàn bộ sinh linh trong tộc để đóng kín toàn bộ thánh hải Thiên Vũ lại! Muốn lấy truyền thừa của Long mạch tộc không phải chuyện dễ” Thanh Long nói thêm.
“Nhưng đã qua nhiều năm như vậy, sức mạnh huyết tế của Long mạch tộc cũng bắt đầu suy yếu rồi.
Bốn thần quốc còn lại coi truyền thừa của Long mạch tộc thành kho báu, chậm rãi phát triển.
Không ngờ từ thần quốc cấp sáu nho nhỏ lại có thể phát triển tới tình trạng như bây giờ!”
Lúc trước, cả bảy thần quốc cũng chỉ tương đương với thế lực tông môn lục phẩm, nhưng bốn thần quốc hiện tại gần như đã có thể sánh ngang với thế lực tông môn bát phẩm!
Khoảng cách này có thể nói là một trời một vực!
Đến Yêu Dạ tộc do Lưu Vũ lãnh đạo trên đại lục Hải Thần cũng chỉ có thể coi như thánh địa thất phẩm mà thôi.
“Rốt cuộc trong bí cảnh Thiên Thần có thứ gì?” La Chinh tò mò hỏi.
Hắn không nghĩ ra thứ gì mà Thanh Long nhất định phải có được.
Thanh long lại nói: “Năm đó, Long mạch tộc dùng máu để tế rồi triệu hồi ra một con Chân Long, con Chân Long kia chính là đại ca của bọn ta”
“Đại ca?”
Trên mặt La Chinh lộ vẻ kinh ngạc.
Trên lò luyện thần bí này vẽ chín con Chân Long, mà chiều dài, chiều rộng của chúng không giống nhau.
Phía dưới lò luyện có một con Chân Long trông thô mà to nhất, dáng vẻ cũng uy nghiêm nhất! Nhưng con Chân Long kia chưa từng thức tỉnh, tới tận bây giờ mới chỉ có Thanh Long và Xích Long tỉnh lại mà thôi.
“Đúng.
Chân Long tộc bọn ta tản mát trong trăm vạn Đại Thế Giới, cho dù là dùng huyết tế thì cũng rất khó mời được Chân Long thực sự.
Lúc ấy đại ca ta tự mình ra tay là bởi Long mạch tộc phát hiện ra một quả trứng rồng tổ ở trong địa bàn của mình! Mà trứng rồng tổ này, hiện tại ở ngay trong bí cảnh Thiên Thần của thánh hải Thiên Vũ!” Thanh Long nói thêm.
“Trứng rồng tổ? Đó là gì?” Bản thân La Chinh cảm thấy hơi mơ hồ.
Xích Long cười ha ha nói: “Không phải quá đơn giản sao? Trứng rồng tổ chính là trứng rồng tổ.
Trong trời đất chỉ có một con rồng tổ, hơn nữa lại là bất tử bất diệt, sau khi chết sẽ sinh ra một quả trứng rồng tổ mới, rồi lại ấp ra rồng tổ!”
Chương 770: Thái tử và Yến Vương
“Mi khống chế được rồng tổ thì có thể khống chế được Chân Long tộc! Chúng ta là thần thú siêu cấp mạnh nhất, đương nhiên sẽ không giao trứng rồng tổ cho Nhân tộc!” Xích Long nói tiếpLa Chinh không nói gì, tiếp tục nghe Xích Long nói.
Xích Long lên tiếng: “Cho nên, cuộc chiến trên đại lục thần quốc này lúc trước thật ra chính là cuộc chiến giữa Chân Long tộc và Nhân tộc các ngươi ở Hạ Giới.
Chỉ tiếc là Nhân tộc các ngươi tuyệt đối không thể ngờ rằng sau khi đại ca ta bị huyết tế triệu hồi đã tiêu diệt luôn ba thần quốc, đồng thời trong khoảnh khắc không gian sụp đổ đó đã thi triển bí pháp, phá hủy con đường phi thăng của Đại Thế Giới này! Cho nên, tất cả các sinh linh trong Đại Thế Giới này đều không thể phi thăng!”
“Cái gì?” Ánh mắt La Chinh chợt lóe lên.
Vấn đề không thể phi thăng vẫn luôn khiến mọi người trong Đại Thế Giới này cảm thấy khó hiểu.
Vốn dĩ sau khi đạt tới Thần Hải Cảnh thì đã bước chân vào con đường của Tiên Nhân, thoát ly thế giới người phàm!
Thế nhưng những người như Tư Đồ Hạo Thiên, Lưu Vũ và những người có tu vi Thần Hải Cảnh trong bốn thần quốc, họ vẫn bị ở lại trong Đại Thế Giới này, không thể phi thăng!
Ngoài Thăng Long Đài ra thì cũng không còn cách nào khác để phi thăng lên nữa.
Tất cả các sinh linh đều biết, Đại Thế Giới này hình như có vấn đề gì đó, nhưng cụ thể là vấn đề gì thì không ai có một đáp án chính xác.
Cuối cùng, tất cả những người có tu vi Thần Hải Cảnh vốn có thể phi thăng lại bị vây khốn trong Đại Thế Giới này, chỉ có thể trừng mắt nhìn bản thân tiến vào trạng thái thiên nhân ngũ suy, chậm rãi hao hết tuổi thọ, buồn bực mà chết…
La Chinh thật không ngờ, người phá hủy con đường phi thăng của Đại Thế Giới này lại chính là đại ca của đám Thanh Long.
“Vì sao lúc đó phải phá hủy con đường phi thăng?” La Chinh lại hỏi.
Thanh Long thở dài một hơi, lập tức nói: “Tất nhiên là bởi vì rồng tổ rồi.
Trứng rồng tổ sinh ra ở trong Đại Thế Giới này, nên Chân Long tộc bọn ta phải cẩn thận che chở để nó từ từ ấp trứng.
Nhưng Nhân tộc cũng chú ý đến nơi này, cho nên bản chất của cuộc chiến cũng chỉ xoay quanh trứng rồng tổ mà thôi”
“Thì ra là thế” La Chinh trầm mặc một hồi: “Nói cách khác, các ngươi muốn ta vào bí cảnh Thiên Thần là để lấy trứng rồng tổ, đưa về Chân Long tộc của các ngươi đúng không?”
“Chân Long tộc? Hừ!” Xích Long hừ lạnh một tiếng, giọng điệu chứa đầy phẫn nộ.
“Thất ca…” Có vẻ Xích Long muốn nói gì đó, nhưng lại bị Thanh Long ngăn lại, sau đó Thanh Long nói: “Đúng.
Ta muốn ngươi lấy được trứng rồng tổ, nhưng chưa chắc đã đưa về Chân Long tộc”
La Chinh lại càng cảm thấy mông lung.
Xem ra đúng là giữa Thanh Long, Xích Long và Chân Long tộc có mâu thuẫn gì đó rồi.
Lần trước, khi La Chinh tiến vào Chân Long giới đã nhìn ra một số vấn đề, nhưng bản thân hắn chỉ là người ngoài nên cũng không tiện nói.
Chuyện bản thân có thể giúp được, La Chinh sẽ cố gắng làm, dù sao thì tất cả những gì La Chinh có hiện nay được đều có công lao của đám Thanh Long.
Nhưng La Chinh cũng có nghi ngờ của mình: “Cho dù trứng rồng tổ thực sự ở trong bí cảnh Thiên Thần đi nữa thì với thực lực của ta bây giờ, chỉ sợ vẫn chưa đủ, ngay cả mấy tên Thần Hải Cảnh kia còn không vào lấy được mà!”
La Chinh không biết mối liên quan giữa những bí cảnh này, nhưng chúng ở trong thánh hải Thiên Vũ, mà thánh hải Thiên Vũ lại gần như được vây quanh bởi bốn thần quốc, nếu có thể lấy được trứng rồng tổ thì có lẽ những tên Thần Hải Cảnh kia đã sớm vào lấy rồi.
Thanh Long mỉm cười: “Bí cảnh Thiên Thần khác với những bí cảnh khác, bọn họ đương nhiên không thể lấy được.
Nhưng nếu là ngươi thì có thể có chút khả năng”
Thanh Long đã nói vậy nên La Chinh cũng chỉ im lặng gật đầu: “Nếu thế, ta tất nhiên sẽ cố gắng hết sức!”
Tuy La Chinh không có gì chắc chắn về việc sẽ giúp đám Thanh Long lấy được trứng rồng tổ, nhưng nếu đám Thanh Long đã mở miệng thì nói gì hắn cũng phải thử một lần.
Đương nhiên, đầu tiên là hắn phải vào được bí cảnh Vũ Hoàng, lấy được Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong đó đã rồi nói.
Có thành công hay không thì còn phải xem bước tiếp theo nên tiến hành thế nào.
Ở trong ngôi nhà này, La Chinh cũng không ra khỏi cửa, mỗi ngày đều chuyên tâm tu luyện.
Mà không có mệnh lệnh của La Chinh nên Tào Tuấn Phong vẫn luôn canh giữ ở cửa nhà, một tấc cũng không rời.
Nhưng ba ngày sau, La Chinh chợt nghe thấy một loạt tiếng bước chân rất nhỏ từ cửa nhà truyền đến, sau đó nghe thấy một giọng nói lanh lảnh: “Thái tử giá lâm! Người không nhiệm vụ tránh ra!”
“Thái tử?” La Chinh khẽ cau mày.
Sau đó chợt nghe thấy tiếng Tào Tuấn Phong vang lên bên ngoài: “Chủ nhân, Thái tử thần quốc Hắc Thiết đến!”
“Ừ” La Chinh đáp một tiếng, lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
Trên mặt hắn vẫn mang nụ cười thản nhiên, nhưng trong lòng lại thấy hơi khó hiểu.
Thái tử thần quốc đến tìm hắn là có ý gì?
La Chinh vừa ra khỏi cửa đã thấy thanh thế to lớn ở trước cửa nhà.
Hơn mười vị cường giả Sinh Tử Cảnh mặc cẩm bào màu vàng, đeo bội đao màu bạc chói mắt bên hông, xếp thành một hàng ngang ngay trước cửa.
Ánh mắt La Chinh tùy ý đảo qua.
Những bội đao này ít nhất cũng là thánh khí hạ phẩm, quan trọng hơn là vẻ ngoài của chúng đều giống nhau như đúc.
Xem ra trong thần quốc cũng có người có tài sản xuất được thánh khí với số lượng lớn.
Phía trước đám hộ vệ Sinh Tử Cảnh là một chàng trai ngồi trên xe lăn, nhìn qua có vẻ ốm yếu, nhưng trong mắt lại tỏa ra tia sáng kỳ dị.
Chàng trai kia thấy La Chinh nhìn qua thì mỉm cười.
Đúng lúc này, tên thái giám bên cạnh lên tiếng: “Nhìn thấy Thái tử còn không mau quỳ xuống hành lễ?”
Làm sao La Chinh có thể quỳ được? Hắn chỉ lạnh lùng nhìn tên thái giám kia một cái, nhưng trong lòng nghĩ: Tự dưng tìm tới cửa còn bắt ta quỳ xuống, đây là đạo lý gì?
Ai ngờ Thái tử lại quát: “Ngọc An, nói bậy gì đấy? Đây là thiên tài đứng đầu trong thần quốc Hắc Thiết chúng ta, đầu gối nam tử hán quý như vàng, sao có thể tùy tiện quỳ được?”
“Nhưng Thái tử, ngài chính là cửu ngũ chí tôn*, tương lai…” Thái giám tên Ngọc An kia giải thích.
*Cửu ngũ chí tôn: Cụm từ thường được dùng để gọi các bậc đế vương thời cổ đại.
Thái tử thì là người sẽ lên làm vua trong tương lai nên thái giám kia mới nói vậy.
“Câm miệng!” Thái tử lại quát lớn, sau đó lập tức cười nói với La Chinh: “Hạ nhân của ta đã quen như thế, mong Thiên Hành huynh chớ trách!”
La Chinh chỉ lạnh lùng nhìn cảnh này.
Hắn liếc mắt một cái là nhìn ra Thái tử và tên thái giám kia đang diễn trò, mục đích là muốn gây ấn tượng với hắn, rằng Thái tử coi hắn là người đứng đầu mà thôi.
Thái tử gọi một chữ “huynh”, nhưng hai người mới gặp mặt lần đầu nên mấy cái trò này khiến La Chinh cảm thấy Thái tử là người có tâm cơ rất sâu.
Trong lòng La Chinh cảm thấy không thích lắm.
Huống chi, khi hắn tiến vào thần quốc Hắc Thiết vốn đã không muốn thu hút sự chú ý của người khác.
Lúc trước đã có một Yến Vương, sau lại thêm một Thái tử.
Hắn càng không muốn để người ta phát hiện ra mình thì người ta lại cứ cố tình tìm đến.
Nhưng La Chinh không thể xử lý tùy tiện, dù sao đây cũng địa bàn của người ta.
Vì thế La Chinh thản nhiên hỏi: “Thái tử thần quốc tự mình giá lâm, không biết là có chuyện gì?”
Thái tử cười nói: “Chẳng là ta nghe nói Thiên Hành huynh đã thông qua khảo hạch của võ phủ Ngọc Huyền, lại nghe nói huynh xuất thân là võ giả độc lập, cho nên muốn đến xem phong thái của Thiên Hành huynh.
Hôm nay nhìn thấy, quả nhiên là phong thái hiên ngang, rồng phượng trong loài người”
La Chinh suy nghĩ, trên mặt nở nụ cười: “Thái tử khách sáo rồi.
La Thiên Hành ta chỉ là một kẻ thô thiển mà thôi”
Thái tử lại tiếp tục cười nói: “Thiên Hành huynh thật khách sáo.
Hôm nay phủ ta mở tiệc, hy vọng huynh có thể tới” Nói xong, Thái tử cũng đánh mắt ra hiệu cho thái giám Ngọc An bên cạnh.
Tên thái giám kia nở nụ cười ân cần, lấy ra một tấm thiệp ánh vàng rực rỡ đưa cho La Chinh.
Nhìn tấm thiệp kia, La Chinh hơi do dự, không biết có nên nhận hay không?
Cho tới bây giờ La Chinh vẫn luôn suy nghĩ cẩn thận ý tứ của Thái tử.
Tên này gần như có ý giống với Yến Vương, muốn mượn sức của mình.
Nhưng so với Yến Vương, thái độ của Thái tử khách sáo hơn nhiều.
Nhưng thế giới này thường là như thế, người ta càng khách sáo với ngươi thì chưa chắc đã cho ngươi lợi ích lớn hơn.
Trong lúc La Chinh còn đang do dự, cách đó không xa lại có một giọng nói truyền đến: “Đại ca, ngươi đã đến thành Hạc Cô, sao không đến thăm tiểu đệ ta? Thật chẳng có lòng!”
Giọng nói đó là Yến Vương.
Lần này Yến Vương tới đây nhưng lại không mang theo bất cứ kẻ nào, chỉ tới một mình.
Hắn mặc quần áo màu xanh, lững thững đi tới, nhìn Thái tử rồi nhìn La Chinh, sau đó mới khẽ cười nói: “La Thiên Hành, đã lâu không gặp!”
La Chinh khẽ gật đầu với Yến Vương, trong lòng càng thêm buồn bực.
Rốt cuộc giữa Yến Vương và ca ca hắn muốn làm gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Thần Y Thích Giết Chóc [Dịch] Thần Y Thích Giết Chóc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Than-Y-Thich-Giet-Choc-Audio.jpg)

