[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 155 : Lồng giam (c771-c775)
❮ sautiếp ❯Chương 771: Lồng giam
Mấy ngày trước, trong võ phủ Ngọc Huyền, Yến Vương vẫn ra vẻ chưa phân cao thấp thì sẽ không bỏ qua cho La ChinhSao hôm nay lại tỏ ra nho nhã lễ độ thế này? Như thể là bạn bè lâu năm vậy…
La Chinh lập tức cảm thấy cả người đều mất tự nhiên, nhưng trên mặt vẫn phải tươi cười.
Hắn mỉm cười với Yến Vương: “Đã lâu không gặp”
Yến Vương đi thẳng về phía La Chinh, vươn tay ra, trực tiếp lấy tấm thiệp màu vàng trong tay La Chinh xuống, tùy ý liếc qua một cái rồi trả lại cho Thái tử.
Hắn thản nhiên nói: “Thật không may, La Chinh đã đồng ý đến phủ Yến Vương của ta hôm nay rồi.
Ca ca đã tới chậm một bước!”
Cầm tấm thiệp này trong tay sẽ khiến La Chinh hơi phỏng tay, hắn đang chưa biết xử lý nó thế nào thì không ngờ Yến Vương đã trực tiếp lấy đi, trả lại cho Thái tử.
Nhưng bản thân hắn đã đồng ý với Yến Vương lúc nào?
Chẳng qua trước mắt, chỉ có thể coi như Yến Vương đang giải vây cho La Chinh.
Tuy tính tình người này hơi nóng nảy, nhưng so ra thì thẳng thắn.
Còn ấn tượng đầu tiên mà vị Thái tử kia mang đến cho La Chinh chính là lòng dạ rất thâm sâu.
So với việc bị Thái tử bắt ép tới phủ của hắn thì thà phối hợp với Yến Vương, diễn cho xong vở kịch trước mắt rồi nói sau.
Trong lòng La Chinh đã hạ quyết tâm, vì vậy liền cười nói: “Thái tử điện hạ quả thật đã tới chậm một bước.
Lúc trước ta đã đồng ý lời mời của Yến Vương rồi”
Nghe La Chinh nói thế, ý cười trên mặt Yến Vương càng sâu thêm.
Lúc trước, khi cảnh giới của Yến Vương còn thấp thì chưa bị Thái tử chú ý tới.
Nhưng mấy năm nay, thực lực của Yến Vương càng ngày càng tăng, địa vị cũng dần ngang với Thái tử, thế nên giữa hai người cũng bắt đầu có sự đối chọi.
Nhưng dù sao Thái tử cũng lớn hơn Yến Vương mười tuổi, huống chi đã được chọn vào vị trí Thái tử, cũng chính là người kế vị tương lai.
Chỉ cần tiếp tục như vậy, gần như tất cả các cường giả trẻ tuổi trong thần quốc đều sẽ đứng về phía Thái tử.
Tuy Yến Vương cũng đã được phong Vương, cũng đã chứng minh được thực lực và thiên phú của mình, nhưng dù sao hoàn cảnh cũng kém hơn nên vẫn mãi chưa thể trở mình.
Đến một ngày, Thái tử biết được trong võ phủ Ngọc Huyền có võ giả độc lập, thậm chí người này còn thắng cả Yến Vương trong cuộc so đấu sức mạnh thuần túy, thế nên làm sao hắn có thể bỏ qua cho được? Vì thế Thái tử chạy suốt đêm từ Thủ phủ* tới thành Hạc Cô, mục đích chính là để mượn sức La Chinh.
*Thủ phủ: Chính là thủ đô của đất nước ở thời điểm hiện tại.
Nhưng không ngờ, nửa đường Yến Vương lại nhảy ra.
Với sự khôn khéo của Thái tử thần quốc, làm sao hắn lại không nhìn ra La Chinh và Yến Vương đang diễn kịch? Nhưng lúc này hắn lại không tiện làm khó người ta, vì thế hắn rộng lượng cười nói: “Nếu vậy lần này ta đến cũng hơi đường đột* rồi”
*Đường đột: Bất ngờ và có phần không lịch sự cho lắm.
“Ca ca đâu chỉ là đường đột? Tốc độ này quả thực khiến đệ đệ đây cũng phải bội phục” Yến Vương trả lời lại một cách mỉa mai.
Sắc mặt Thái tử cũng có vẻ hơi mất hứng, trong ánh mắt đã mơ hồ có tia sáng lóe lên.
Hắn dùng tay nắm xe lăn xoay một vòng, dẫn đám cường giả rời đi.
Nhìn phương hướng Thái tử rời đi, Yến Vương nở nụ cười lạnh lùng, rõ ràng là vẻ mặt của người thắng.
La Chinh lắc đầu: “Đều là huynh đệ ruột thịt, cần gì phải đối chọi gay gắt như thế?”
La Chinh không thể hiểu nổi những tranh đấu trong hoàng thất thần quốc.
Tuy nói thế giới võ giả nguy hiểm tới mức đáng sợ, đại đa số đều vô cùng ích kỷ, nhưng dù sao cũng là máu mủ ruột thịt, lục đục với nhau như vậy có phần mất nhiều hơn được.
Yến Vương lạnh lùng nói: “Ta coi hắn là đại ca, nhưng hắn lại không coi ta là huynh đệ”
Nhìn sắc mặt Yến Vương, La Chinh cũng biết Yến Vương đang đắm chìm trong một số hồi ức không tốt.
Nhưng đây là chuyện nhà người ta, La Chinh cũng không tiện nói gì.
Yến Vương suy nghĩ một chút rồi nở nụ cười giảo hoạt với La Chinh: “Không phải ngươi đã đồng ý đến phủ Yến Vương ta một chuyến sao?”
“Cái này…” Vừa rồi La Chinh nói như vậy chỉ là kế tạm thời dùng để từ chối lời mời của Thái tử mà thôi.
Hiện tại Yến Vương lại mở miệng, La Chinh không biết nên làm thế nào để từ chối.
“Yên tâm, ta sẽ không làm khó dễ ngươi.
Chỉ cần chúng ta phân cao thấp là được” Yến Vương tiếp tục cười nói, đồng thời đè thấp giọng: “Đại ca ta làm việc cẩn thận, tất nhiên sẽ phái người giám sát ngươi.
Nếu ngươi không đi, chắc chắn ngày khác hắn sẽ đến cửa lần nữa…”
Trên mặt La Chinh lộ ra một nụ cười khổ.
Xem ra không đi không được, thế nên hắn chỉ có thể gật đầu.
Tuy tính tình Yến Vương cũng không khiến người ta thích, nhưng ít ra vẫn ngay thẳng hơn Thái tử nhiều.
Nếu nhất định phải chọn một bên để theo, La Chinh tình nguyện chọn Yến Vương.
Đi theo người có tâm cơ sâu luôn khiến người ta phải lo lắng đề phòng.
Vì thế, theo lời mời của Yến Vương, La Chinh cùng Tào Tuấn Phong đi tới phủ của hắn.
Phủ Yến Vương nằm ở phía nam thành Hạc Cô, một phủ đệ to lớn tỏa ra khí khái phi phàm, cảnh vật trong phủ cũng xa hoa tinh tế.
Vừa mới đi cùng Yến Vương tiến vào trong phủ xong liền thấy bốn cường giả Sinh Tử Cảnh nhanh chóng vây lại, vẻ mặt có chút căng thẳng.
Một người trong đó hỏi: “Vương thượng, vừa rồi ngài đi đâu vậy? Làm chúng tiểu nhân tìm mãi”
Yến Vương lạnh lùng nhìn mấy tên cường giả Sinh Tử Cảnh kia, lập tức hỏi ngược lại: “Thế nào? Ta đi đâu cũng phải báo cáo với các ngươi sao?”
“Cái này… không phải thế” Một cường giả Sinh Tử Cảnh trong đó cúi đầu đáp.
Yến Vương hừ lạnh một tiếng, đi thẳng về phía trước, bốn cường giả Sinh Tử Cảnh đang định đuổi theo thì Yến Vương lại nói: “Bốn người các ngươi đứng canh cửa đi!”
“Chúng ta…”
Tuy ở thần quốc không ít cường giả Sinh Tử Cảnh, nhưng cũng chưa đến mức phải làm kẻ canh cửa, vậy nên cả bốn người đều trầm mặt.
“Thế nào?” Yến Vương nhướng mày: “Lời của ta không có giá trị gì sao?”
Thấy Yến Vương có vẻ sắp nổi giận, bốn cường giả Sinh Tử Cảnh kia chỉ đành lùi bước, đi về phía cửa lớn.
Yến Vương nhìn La Chinh một cái với ánh mắt mang ý nghĩa sâu xa, sau đó cười khà khà nói: “Rất buồn cười đúng không?”
La Chinh cũng nhìn ra vấn đề nên lập tức hỏi: “Những người này…”
“Ha ha, phủ Yến Vương của ta, từ trên xuống dưới, từ hộ vệ đến gia đinh, từ người ở đến tỳ nữ, tất cả đều là người do ca ca ta sắp xếp!” Yến Vương cắn răng nói.
Đúng lúc này, một cô gái mặc quần áo tơ lụa đi từ trong phủ ra.
Người này cũng có tu vi Hư Kiếp Cảnh, diện mạo xinh đẹp như tiên trên trời, quần áo là tơ lụa tinh tế, quý báu.
Chỉ cần rảo bước đi tới, ngước mắt nhìn lên một cái thôi cũng đủ khiến trái tim tất cả các nam nhân đều đập thình thịch.
Đây tuyệt đối là người bạn đời tuyệt vời của võ giả.
“Vương gia đã về! Thần thiếp bên này…” Nàng ta vừa mới mở miệng, Yến Vương đã ngắt lời: “Cút!”
“Vương gia…” Nàng ta bị Yến Vương quát lớn, hai mắt bắt đầu ngập nước.
“Bảo ngươi cút, ngươi không nghe thấy sao?” Yến Vương lạnh giọng nổi giận.
Nàng ta sững lại một lát, vẻ mặt ấm ức rồi cũng đành chậm rãi lui xuống.
Yến Vương mỉm cười buồn bã: “Quên mất, ngay cả vợ ta cũng là người của ca ca!”
Cô nàng này cũng là người của Thái tử…
La Chinh cũng chẳng còn gì để nói.
Với tuổi của Yến Vương, có được thiên phú và thực lực như thế thì nhìn qua đúng là đối tượng khiến người ta hâm mộ, ghen tỵ.
Không ngờ lại phải sống trong hoàn cảnh như vậy.
Khó trách thái độ của hắn với Thái tử lại như thế.
Chỉ sợ giữa hai người này đã chất chứa đầy oán hận.
Thật ra chuyện Yến Vương và Thái tử của thần quốc Hắc Thiết bất hòa đã sớm truyền khắp toàn bộ đại lục thần quốc, ngay cả Tào Tuấn Phong cũng biết rõ.
Yến Vương quá ưu tú, tuy đã được Quốc chủ phong Vương, nhưng phong Vương thì sao? Chỉ cần đủ xuất sắc thì sau này khi trưởng thành đều có thể cướp đoạt vị trí Thái tử.
Thái tử thần quốc Hắc Thiết vì phụ hoàng nên không thể ra tay với đệ đệ của mình, nhưng vẫn có thể kiềm chế Yến Vương.
Cho nên bây giờ, ngay cả một người của mình Yến Vương cũng không có!
Yến Vương không phải kẻ ngốc, hắn cũng muốn phát triển thế lực của mình.
Nhưng chẳng cần nói đến những chuyện khác, chỉ riêng việc tiến vào bí cảnh của thánh hải Thiên Vũ thôi cũng không phải chuyện một mình hắn có thể làm được rồi.
Lúc trước, Thái tử cũng giả vờ giúp Yến Vương tìm lấy một đội ngũ.
Nhưng “ý tốt” như vậy, Yến Vương đương nhiên phải từ chối.
Vấn đề là sau khi từ chối rồi, Yến Vương còn có thể tìm ai?
Các cường giả trẻ tuổi gần như đều đã bị Thái tử lôi kéo, về phần những võ giả Hư Kiếp Cảnh chưa vào tay Thái tử thì bản thân Yến Vương cũng thấy chướng mắt.
Trong cảnh như vậy, Yến Vương vẫn miễn cưỡng mượn sức được vài võ giả, đều là những người có thể đứng trong đội ngũ thứ hai ở thần quốc.
Nhưng Yến Vương biết, hắn vẫn quá nhỏ bé, căn bản không thể chống lại ca ca.
Lúc này gặp được La Chinh, trong lòng hắn hạ quyết tâm muốn cùng La Chinh phân cao thấp.
Nhưng cũng nhờ vị Phủ chủ của võ phủ Ngọc Huyền chỉ bảo, nên Yến Vương với miễn cưỡng khắc chế được bản thân, hy vọng La Chinh sẽ thành trợ lực lớn của mình.
Hai người tiến vào trong sảnh lớn của phủ Yến Vương.
La Chinh ra lệnh cho Tào Tuấn Phong đứng chờ ở cửa, tỳ nữ trong phủ lập tức bưng trà rót nước.
Sau khi xong, Yến Vương lại đuổi đám người dưới này ra ngoài lần nữa.
Lúc này, Yến Vương mới nhìn chằm chằm vào La Chinh với đôi mắt sáng quắc, hỏi: “Ngươi tiến vào thánh hải Thiên Vũ là vì cái gì? Ta có thể hợp tác với ngươi”
Chương 772: Thi thể
Yến Vương chịu nói như vậy với La Chinh thì quả thực đã rất khách sáo!Hắn đường đường là Yến Vương, trên người chảy dòng máu của hoàng tộc, làm gì cúi người xin hợp tác với kẻ khác bao giờ?
Tuy Thái tử đã lôi kéo được thiên tài cấp Thần như Chiêm Uân và Tiêu Đạo Viễn và các thiên tài khác trong võ phủ, nhưng đó không phải là hợp tác, bọn họ chỉ có thể được coi là người đi theo Thái tử mà thôi.
Chỉ cần là Hoàng tử có thực lực thì đều bồi dưỡng người đi theo mình.
Nhưng hiện tại Yến Vương lại muốn hợp tác cùng La Chinh.
Nghe Yến Vương nói vậy, ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.
Hắn nhẹ nhàng uống một ngụm trà, mắt nhìn cảnh sắc bên ngoài cung điện, nhưng trong lòng tại lẳng lặng đánh giá.
Khi hắn tiến vào tứ đại thần quốc, hắn cũng không định dựa vào bất cứ thế lực nào.
Nhưng nếu có người muốn hợp tác cùng, đã thế còn dựa theo nhu cầu của hai bên, vậy thì La Chinh cũng sẽ không từ chối.
Mặc dù Yến Vương hơi kiêu căng ngạo mạn, nhưng La Chinh cũng thấy đây là một người thẳng thắn.
Huống chi hắn còn là hoàng tộc của thần quốc Hắc Thiết.
La Chinh sẽ không làm tùy tùng của bất cứ kẻ nào, nhưng chắc chắn, lựa chọn hợp tác với Yến Vương sẽ vô cùng thích hợp.
Phiền toái duy nhất chính là tranh chấp giữa Yến Vương và Thái tử thì lại không nằm trong suy xét của La Chinh, bởi hắn sẽ không ở lại tứ đại thần quốc lâu dài.
Nhìn thấy vẻ chần chừ trên mặt La Chinh, Yến Vương cười lạnh nói: “Xem ra ngươi còn có băn khoăn, nhất định là sợ đại ca của ta.
Ta nói có đúng không?”
La Chinh đảo mắt, thật sự Yến Vương này nói chuyện quá thẳng thắn, thế nên hắn lập tức cười nhẹ nói: “Ta có thể hợp tác với ngươi.
Ta đến đây là vì Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong bí cảnh Vũ Hoàng”
Tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch không phải bí mật gì, La Chinh nói cho Yến Vương cũng không sao.
“Sinh Mệnh Nguyên Thạch!” Trên mặt Yến Vương lộ ra ý cười sâu xa: “Ha ha, ngươi nói sớm có phải tốt rồi không!”
Nghe Yến Vương nói vậy, tim La Chinh hơi đập nhanh hơn.
Hắn vượt xa ngàn dặm, chạy đến đại lục này với mục đích quan trọng nhất là tìm kiếm Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Nếu có thể lấy được từ chỗ Yến Vương thì tất nhiên là chuyện không thể tốt hơn.
Yến Vương lập tức vỗ tay, một tỳ nữ bước tới.
“Mang Sinh Mệnh Nguyên Thạch trân quý của phủ Yến Vương tới đây!” Yến Vương thản nhiên nói.
Tỳ nữ kia nhận được mệnh lệnh của Yến Vương liền cẩn thận lui ra ngoài.
Tim La Chinh bắt đầu đập dồn dập, thậm chí trên mặt hắn còn lộ vẻ kích động khó che giấu.
Nếu trong tay Yến Vương có Sinh Mệnh Nguyên Thạch, thì dù phải dùng cái giá gì hắn cũng sẽ đổi lấy bằng được, có bao nhiêu đổi bấy nhiêu!
Yến Vương chú ý tới vẻ mặt của La Chinh, liền cười nói: “Xem ra Sinh Mệnh Nguyên Thạch này rất quan trọng với ngươi.
Dùng để cứu người ư?”
Sinh Mệnh Nguyên Thạch có thể bổ sung lực sinh mệnh cho con người.
Lực sinh mệnh không giống như tuổi thọ, cũng hoàn toàn khác những loại đan dược tăng tuổi thọ!
Mà tuổi La Chinh còn trẻ, cùng lắm chỉ mới đầu hai mươi, bản thân hắn không cần Sinh Mệnh Nguyên Thạch, cho nên Yến Vương dễ dàng đưa ra kết luận này.
La Chinh khẽ gật đầu, đáp lại: “Đúng vậy”
Hai người chờ một lúc thì tỳ nữ kia đã quay lại, trong tay bưng một khay gỗ được phủ một lớp vải gấm.
Yến Vương đứng dậy, vươn tay cầm lấy một góc vải gấm, kéo nhẹ một cái, lộ ra một viên đá trong khay.
Viên đá này đúng là viên ngọc cổ La Chinh từng thấy lúc trước!
Một luồng khí tức sinh mệnh thuần túy truyền đến từ viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch này!
Lúc trước, La Chinh còn thầm lo lắng.
Tuy Tào Tuấn Phong đã bị La Chinh hạ nô ấn nên sẽ không lừa hắn, nhưng hắn sợ Tào Tuấn Phong sẽ nhận nhầm.
Lỡ như Sinh Mệnh Nguyên Thạch không phải ở đại lục thần quốc thì sao?
Hiện tại La Chinh đã xác định được rồi!
Chỉ tiếc, số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch trên khay gỗ quá ít.
Tổng cộng mới có mười hai viên.
La Chinh nhớ rõ, trong mỗi viên Sinh Mệnh Nguyên Thạch chỉ chứa một chút lực sinh mệnh mà thôi.
Ninh Vũ Điệp trúng phải gió Sinh Tử, lực sinh mệnh toàn thân đã ở trạng thái khô cạn, chỉ sợ chút Sinh Mệnh Nguyên Thạch này vẫn chưa đủ.
Thấy trong mắt La Chinh hiện vẻ thất vọng, tất nhiên Yến Vương cũng đã hiểu.
Hắn cười hì hì nói: “Sinh Mệnh Nguyên Thạch rất ít khi được lưu giữ, trong tay ta cũng chỉ có bằng đó.
Chê ít sao?”
“Không chê” La Chinh lắc đầu, nói ngay: “Nhưng số lượng ta cần vượt xa số này, Yến Vương có đồng ý bán lại số Sinh Mệnh Nguyên Thạch này cho ta không?”
Trong tay La Chinh không thiếu đá chân nguyên cực phẩm, tuy Sinh Mệnh Nguyên Thạch trân quý, nhưng La Chinh vẫn mua nổi.
“Nói mua bán làm gì.
Nếu ngươi đồng ý hợp tác với ta, Sinh Mệnh Nguyên Thạch này tất nhiên sẽ coi như là quà gặp mặt, tặng cho ngươi!” Ngược lại Yến Vương hào sảng nói.
La Chinh cũng không từ chối.
Coi như hắn cũng hiểu rõ tính tình Yến Vương.
Nếu hắn thật sự mang đá chân nguyên ra để trả thì chỉ sợ sẽ khiến người này trở mặt.
Sinh Mệnh Nguyên Thạch quá quan trọng với La Chinh, tuy số lượng trước mắt có hơi ít, nhưng hắn sẽ không bỏ qua dù chỉ một viên.
Vì thế La Chinh đưa tay qua, thu Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong khay vào nhẫn tu di của mình.
Lúc này Yến Vương mới lên tiếng: “Nếu muốn có Sinh Mệnh Nguyên Thạch, nhất định phải tiến vào “mỏ quặng” trong bí cảnh Vũ Hoàng.
Với thực lực của ngươi, tiến vào bí cảnh Vũ Hoàng cũng không khó.
Nhưng việc đào “mỏ quặng” lại là một việc rất mệt mỏi!”
“Đào mỏ quặng? Sinh Mệnh Nguyên Thạch đều lấy từ trong bí cảnh sao?” La Chinh không biết nhiều lắm về bí cảnh Vũ Hoàng, bởi điểm này Tào Tuấn Phong cũng không rõ lắm.
Mặc dù Tào Tuấn Phong là cường giả Sinh Tử Cảnh, cũng là người có tu vi cao cường, nhưng khi hắn còn là Hư Kiếp Cảnh thì không có tư cách tiến vào thánh hải Thiên Vũ, những hiểu biết về bí cảnh cũng chỉ là biết qua miệng người khác.
Yến Vương cười nói: “Tứ đại thần quốc bọn ta phong tỏa thánh hải Thiên Vũ quá nghiêm nên người bình thường không hiểu rõ về bốn bí cảnh này lắm.
Bí cảnh Vũ Hoàng, bí cảnh Thần Hoàng, bí cảnh Mộng Thần và bí cảnh Thiên Thần đều không giống nhau.
Trong đó, bí cảnh Vũ Hoàng thật ra là một mỏ quặng!”
“Mỏ quặng? Mỏ này tạo ra Sinh Mệnh Nguyên Thạch sao?” La Chinh hỏi.
Yến Vương lắc đầu: “Mỏ quặng trong bí cảnh Vũ Hoàng rất hiếm, đồ vật nó tạo ra cũng vô cùng kỳ lạ.
Những mỏ quặng này đã từng bị Long mạch tộc khai thác mấy vạn năm, về sau lại bị tứ đại thần quốc khai thác thêm không ít năm nữa, nhưng tài nguyên, khoáng sản trong đó vẫn vô cùng phong phú! Ngoài Sinh Mệnh Nguyên Thạch ra, nó còn tạo ra một vài thứ quý hiếm khác!”
Giữ một mỏ quặng như vậy, tứ đại thần quốc tất nhiên sẽ tận lực khai thác.
“Thì ra là thế” La Chinh gật đầu: “Nhưng không biết trong hai bí cảnh khác có cái gì?”
Yến Vương thản nhiên nói: “Bí cảnh Thần Hoàng thật ra là một nghĩa địa, trong đó chôn xác chết của rất nhiều người trong Long mạch tộc.
Những xác chết đó được dùng bí pháp để lưu giữ nên qua vạn năm cũng không thối rữa…”
“Nghĩa địa?” La Chinh nhướng mày: “Nhưng vì sao lại gọi nghĩa địa là bí cảnh? Trong đó có kho báu gì sao…”
“Không có thứ gì cả” Yến Vương đáp lại ngay: “Ngoài thi thể ra thì cũng chỉ có thi thể.
Vốn dĩ đó chỉ là một cái nghĩa địa mà thôi, còn có thể trông mong rằng vào sẽ lấy được thứ gì tốt chứ?”
“Nhưng…” La Chinh muốn hỏi nếu đã như vậy thì nơi này căn bản không có giá trị gì để thăm dò cả.
Nhưng La Chinh vừa dứt lời, Yến Vương lại cười nói: “Nhưng thi thể bên trong chính là kho báu lớn nhất!”
Thi thể là kho báu?
Nói tới đây, La Chinh lại càng hoang mang.
Thánh hải Thiên Vũ vốn là nơi sinh sống của Long mạch tộc, cuối cùng Long mạch tộc đã huyết tế vô số sinh linh trong tộc, khiến thánh hải Thiên Vũ trở thành tuyệt cảnh trong tuyệt cảnh.
Từng có một thời gian rất dài, tứ đại thần quốc không thể tiến vào thánh hải Thiên Vũ!
Ở một mức độ nào đó thì thánh hải Thiên Vũ gần như còn kinh khủng hơn cả vùng đất nguyền rủa trên đại lục Hải Thần.
Tốt xấu gì thì những sinh linh có tu vi dưới Chiến Thánh đều có thể vào vùng đất nguyền rủa, nhưng ở thánh hải Thiên Vũ thì tất cả sinh linh đều không thể tiến vào!
Nhưng dù có hung hiểm đến đâu thì vẫn có biện pháp phá giải.
Truyền thừa của Long mạch tộc để lại chính là miếng thịt béo trong mắt tứ đại thần quốc.
Miếng thịt béo này gần trong gang tấc như vậy mà lại không ăn được thì sao người ta có thể ngủ yên?
Trải qua nhiều lần tìm tòi, rốt cuộc bọn họ cũng tìm ra được phương pháp tiến vào bí cảnh Vũ Hoàng, bí cảnh Thần Hoàng, và bí cảnh Mộng Thần!
Tứ đại thần quốc đã lấy được rất nhiều ích lợi từ trong đó, nên ánh mắt lại bắt đầu hướng về phía bí cảnh cuối cùng – bí cảnh Thiên Thần.
Nhưng bí cảnh Thiên Thần này nằm ở trung tâm của Long mạch tộc, khó xâm nhập hơn ba bí cảnh còn lại nhiều.
Bí cảnh Thiên Thần đã làm khó tứ đại thần quốc biết bao nhiêu năm.
Vì thăm dò bí cảnh Thiên Thần, tứ đại thần quốc cũng đã hy sinh tính mạng của vô số võ giả, thậm chí ngay cả đại năng Thần Hải Cảnh cũng đã hy sinh mất mấy người!
Cuối cùng, tứ đại thần quốc thỏa hiệp.
Bọn họ phát hiện mình không thể tiến vào trong đó, sức mạnh của việc huyết tế trong bí cảnh Thiên Thần không phải là thứ mà người thần quốc có thể đối đầu.
Vì thế bọn họ lại chú ý về một nơi khác, cũng chính là những thi thể trong bí cảnh Thần Hoàng.
Chương 773: Giữ lời
Cho dù là bí cảnh Vũ Hoàng hay là bí cảnh Thần Hoàng thì đều là nơi cực kỳ hung hiểm với võ giả thần quốcNhưng so với bí cảnh Thiên Thần, thì vẫn là gặp sư phụ.
Trong bí cảnh Vũ Hoàng, chỉ cần dựa theo kinh nghiệm và quy tắc thì bình thường khi đào mỏ quặng cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.
Nhưng trong bí cảnh Thiên Thần, nơi mọi người đều ngã xuống, ngoài người của Long mạch tộc ra thì không ai có thể tiến vào!
Nhằm phá giải nan đề này, tứ đại thần quốc đã hợp tác với nhau.
Không biết đã bàn bạc bao nhiêu lần, cuối cùng cũng cho ra một biện pháp.
Đó chính là lợi dụng thi thể trong bí cảnh Thần Hoàng.
Trong bí cảnh Thần Hoàng có lưu giữ thi thể của những người chết thuộc Nhân tộc Long mạch, trong đó có không ít xác chết đã được xử lý bằng bí pháp, có thể vượt qua thử thách của thời gian.
Chiếm cứ xác chết của bọn họ, lợi dụng xác chết đó để tiến vào bí cảnh Thiên Thần thì sẽ không bị sức mạnh huyết tế bài xích!
Nhưng dù vậy, quá trình khai thác bí cảnh Thiên Thần của tứ đại thần quốc hiện tại vẫn đang giậm chân ở giai đoạn đầu.
Bởi dù có chiếm được xác chết thì vẫn có rất nhiều hạn chế.
Huống chi, xác chết trong bí cảnh Thần Hoàng cũng không dễ lấy.
Nghe Yến Vương nói vậy, La Chinh coi như cũng hiểu đại khái về những bí cảnh này.
Vốn dĩ bốn bí cảnh này hỗ trợ lẫn nhau, thế nên nói trắng ra thì thánh hải Thiên Vũ chính là ổ của Long mạch tộc, muốn thăm dò trong đó thì phải chịu nhiều hạn chế từ quy tắc của nó.
Trong lòng La Chinh hiểu rõ, bản thân chắc chắn không thể xông loạn vào bí cảnh này.
Tứ đại thần quốc đã mất nhiều năm như vậy mà khi tiến vào cũng còn phải cẩn thận rất nhiều.
Xem ra muốn có được Sinh Mệnh Nguyên Thạch và trứng rồng tổ kia thì cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Cho dù không có đại năng Thần Hải Cảnh, cường giả Sinh Tử Cảnh ngăn cản thì La Chinh cũng không thể dễ dàng tiến vào…
Hiện tại xem ra, việc hợp tác với Yến Vương cũng thành lẽ đương nhiên.
“Lần này, sau khi lấy được Hắc Thiết Lệnh, ta muốn lập một đội ngũ tiến vào thánh hải Thiên Vũ.
Nếu La Thiên Hành ngươi muốn lấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch, tất nhiên cũng cần làm trợ lực của ta!” Yến Vương cười nói.
Hắn sợ bản thân không giữ được nhân vật như La Chinh.
Cho dù hắn đã được phong Vương, hằng năm đều được ban nhiều bổng lộc, nhưng không thể so sánh với Thái tử được.
Thái tử thân là người kế vị, chênh lệch giữa hai người không phải bình thường.
Không nói đến việc La Chinh có phải là người ham lợi hay không, Yến Vương và La Chinh cũng không mấy thân thiết, đã thế trước đây còn có chút xích mích! Thứ Yến Vương có thể giữ chân La Chinh cũng chỉ có chân thành.
Yến Vương cũng là người rất thông minh, cho nên khi nói chuyện với La Chinh cũng không hề che giấu, từng câu từng chữ đều nói thật từ tận đáy lòng, không mang chút gian dối.
Hiện tại, nếu La Chinh có cùng mục đích với hắn, đương nhiên hắn cũng sẽ biết thời biết thế mà kéo La Chinh vào đội ngũ của mình.
Điểm này Yến Vương cũng nắm rất đúng chỗ.
Trước đây, La Chinh vẫn giữ cảnh giác cao với người thần quốc, chẳng qua Yến Vương có tính cách ngay thẳng nên hắn mới bằng lòng đi theo về phủ mà thôi.
“Không thành vấn đề” La Chinh mỉm cười, gật đầu.
“Tốt lắm!” Yến Vương vỗ tay một cái, đồng thời hét lên: “Mang rượu tới!”
Rượu ngon, món ngon lập tức được đặt trước mặt hai người.
Rượu này có màu đỏ đậm như máu tươi, không ngửi ra chút mùi rượu nào, vậy mà lại có mùi thơm ngọt cực kỳ.
Nhìn thấy trên mặt La Chinh lộ vẻ chần chừ, Yến Vương cười nói: “Đây là Khởi La Hương của thần quốc Hắc Thiết bọn ta! Cho dù với tu vi của ta và ngươi thì cũng vẫn là rượu ngon!”
Rượu ngon bình thường đã không còn hiệu quả với thân thể của võ giả, cho nên võ giả uống rượu cũng chỉ giống như người thường uống nước, dù uống thế nào cũng sẽ không say.
Yến Vương nói xong liền vì đánh tan nghi ngờ của La Chinh mà uống Khởi La Hương đỏ tươi như máu kia trước, sau đó lật ngược chén ngọc, mỉm cười với La Chinh.
La Chinh mỉm cười, đồng thời nâng chén, uống một hơi cạn sạch.
Hắn chỉ đang tò mò với loại rượu này mà thôi.
Với thân thể vạn độc bất xâm của hắn, muốn hạ độc còn khó hơn cả giết hắn.
Chén rượu lần lượt chạm, hai người trò chuyện vui vẻ với nhau.
Sau khi uống hết mấy bình Khởi La Hương, quả thực hai người đều đã hơi say rồi.
Không biết Yến Vương nghĩ gì, tự dưng lại nói với tỳ nữ: “Đi, gọi Vương phi tới!”
Tỳ nữ chần chừ một chút, sau đó lên tiếng: “Hồi bẩm Vương gia, chỉ sợ Vương phi đã đi nghỉ…”
“Ngủ cũng gọi dậy cho ông!” Yến Vương lập tức hét lên.
Tỳ nữ kia thấy Yến Vương nổi giận thì nào còn dám chậm trễ, liên tục gật đầu mà lui về.
La Chinh thấy khó hiểu, không biết Yến Vương gọi người phụ nữ của hắn tới là có ý gì?
Nhìn thấy ánh mắt của La Chinh, Yến Vương cười hì hì, hai tay cầm chén cụng một cái về phía La Chinh, sau đó một hơi cạn sạch.
“Trong thần quốc Hắc Thiết bọn ta có một lời đồn.
Có thể nhìn thấy một điệu múa của Hạm Huyên thì cho dù sống ít đi trăm năm cũng cam tâm tình nguyện.
Nàng ta chính là người con gái đẹp nhất trong thần quốc Hắc Thiết! Thiên Hành huynh, lát nữa cho ngươi mở mang tầm mắt!” Yến Vương nói, mang theo ba phần men say.
“Việc này không ổn lắm thì phải?” La Chinh không nhịn được mà đảo mắt, cảm thấy không còn gì để nói.
Thật không biết Yến Vương bị làm sao, đang uống rượu lại tự dưng mời vợ mình ra múa? Dù gì người ta cũng là Vương phi, sao có thể sỉ nhục người ta như vậy?
“Có gì mà không ổn?” Yến Vương vung tay: “Hôm nay ta đang vui!”
Yến Vương càng nói vậy, La Chinh càng cảm thấy không được tự nhiên.
Tuy Yến Vương cũng nói vị Vương phi này là người Thái tử xếp vào bên cạnh hắn.
Thân là một vị Vương gia, ngay cả vợ mình cũng chẳng theo mình thì chắc chắn vô cùng thống khổ.
Nhưng cũng không thể giày xéo nàng ta như vậy chứ?
Chỉ chốc lát sau, liền thấy nàng ta nổi giận đùng đùng được tỳ nữ dẫn đến.
Yến Vương vung tay lên, nói với nàng: “Hạm Huyên! Đến đây, ca múa một bài cho chúng ta!”
Người phụ nữ tên Hạm Huyên kia vốn đang nổi giận đùng đùng, thân là Vương phi của Yến Vương, sao có thể để phu quân giày xéo như vậy?
Vẻ mặt Hạm Huyên vô cùng tức giận, tất nhiên không làm theo.
Nàng ta cũng là người được sinh ra trong danh môn thế gia, từ nhỏ đã có vẻ ngoài xuất sắc, có danh tiếng trong thần quốc Hắc Thiết.
Người có địa vị như nàng ta, có nhiều thứ không phải nàng ta quyết định là được.
Về sau, nàng ta lại theo sắp xếp của Thái tử, gả cho Yến Vương.
Đã hơn một năm nay, giữa hai người chẳng có tình cảm vợ chồng gì, bởi dù sao nàng ta cũng là người của Thái tử.
Nhưng bề ngoài nàng ta vẫn cố duy trì quan hệ, bởi vận mệnh toàn bộ gia tộc đều nằm trong tay Thái tử, nàng ta chỉ có thể nghe lệnh Thái tử mà thôi.
Mà theo lệnh của Thái tử, cứ cách một khoảng thời gian nàng ta lại phải báo cáo chi tiết động tĩnh của Yến Vương.
Điểm này trong lòng Yến Vương cũng biết rõ.
Cả một phủ Yến Vương to như vậy, từ trên xuống dưới đều là người của Thái tử, tất cả đều do Thái tử xử lý.
Nói khó nghe thì Thái tử cho rằng Yến Vương có uy hiếp quá lớn nên ngầm có ý giam lỏng hắn.
Nàng ta tất nhiên biết Yến Vương cũng cảnh giác với mình, nhưng hắn cũng không thể sỉ nhục nàng như vậy!
Lúc này đương nhiên Hạm Huyên cảm thấy tức giận!
Nhìn thấy Hạm Huyên vẫn không nhúc nhích, Yến Vương lập tức lộ vẻ tức giận, phóng ra một luồng sát ý cực kỳ sắc bén, bao vây lấy nàng ta: “Ta bảo ngươi múa thì ngươi phải múa.
Nếu không, ta giết ngươi!”
Dưới ánh mắt như vậy, Hạm Huyên lập tức run rẩy trong lòng.
Nếu Yến Vương thật sự giết nàng ta thì cũng sẽ không có ai vì nàng ta mà nói giúp vài câu!
Rơi vào đường cùng, nàng ta chỉ đành cắn răng chấp nhận.
Âm nhạc nổi lên, nàng ta bắt đầu nhẹ nhàng múa trước mặt La Chinh và Yến Vương.
Nhìn vẻ không cam lòng và hận ý trên mặt nàng ta, La Chinh thở dài một hơi, nhưng trong lòng lại cảm thán.
Thật là gia môn bất hạnh*.
Cũng chỉ có trong hoàng tộc mới có thể xảy ra loại phân tranh thế này.
*Gia môn bất hạnh: Ý nói trong nhà gặp chuyện xấu, không được hạnh phúc.
Nhưng La Chinh cũng rõ ràng, Yến Vương làm vậy có hai mục đích.
Một phần đương nhiên là do hắn cực kỳ chán ghét cái phủ Yến Vương này, bao gồm cả Vương phi – người của Thái tử.
Với tính cách của Yến Vương, cơn tức này tất nhiên khó có thể chịu đựng nổi, thế nên hắn cũng cần phát tiết.
Hai là hắn muốn giữ chữ tín với La Chinh.
Nhưng dù sao Yến Vương cũng còn quá trẻ, chưa đến hai mươi tuổi nên làm việc không hề suy xét tới hậu quả, chỉ cần đạt được mục đích.
Vương phi tự mình biểu diễn cho khách xem, nếu việc này truyền ra ngoài thì bản thân hắn cũng mất mặt.
Thật sự quá hoang đường!
Có điều, bản thân Yến Vương căn bản không quan tâm, ngược lại còn khiến La Chinh mất tự nhiên, cảm giác như ngồi trên ghế chông vậy!
Chương 774: Đoàn đội
Tuy rằng điệu múa của Hạm Huyên rất đặc sắc, nhưng dưới không khí quỷ dị này La Chinh nào có tâm tình để thưởng thức?Mà khuôn mặt Yến Vương cũng vô cùng dữ tợn, giống như việc tra tấn Vương phi của mình chính là một cách phát tiết.
Chờ sau khi kết thúc điệu múa, La Chinh liền đứng dậy tìm lý do rời đi.
Cho dù Yến Vương và Thái tử tranh thế nào, đấu thế nào, La Chinh cũng chỉ cần dựa theo mục tiêu ban đầu của mình mà làm là được.
La Chinh lấy được một ít Sinh Mệnh Nguyên Thạch từ phủ Yến Vương, nhưng số lượng này quả thật còn lâu mới đủ.
Có điều, hắn cũng hiểu biết thêm một chút về thánh hải Thiên Vũ.
Tất nhiên La Chinh muốn đi vào thánh hải Thiên Vũ, chỉ là trong khoảng thời gian chờ đợi này, hắn cũng sẽ không lãng phí.
Ngoài tu luyện ra, hắn còn muốn thu mua nhiều Sinh Mệnh Nguyên Thạch hơn.
Dù sao thành Hạc Cô cũng là thành lớn thứ hai của thần quốc Hắc Thiết, hơn nữa còn có thánh địa tu luyện là võ phủ Ngọc Huyền – nơi có thể sánh ngang với tông môn lục phẩm.
Trong thần quốc không có tông môn, nhưng lại có các thế gia lớn.
Trong Trung Vực, thế gia mạnh nhất cũng chỉ là tam phẩm mà thôi, chưa từng có thế gia tứ phẩm.
Còn trong thành Hạc Cô này lại có không ít thế gia tứ phẩm, thậm chí còn có thế gia ngũ phẩm.
Thực lực của những gia chủ gia tộc này cũng thường là Sinh Tử Cảnh tứ trọng, thậm chí còn có ngũ trọng.
Nếu phủ Yến Vương có Sinh Mệnh Nguyên Thạch, thì hẳn là một thành Hạc Cô to như vậy cũng có không ít.
Nếu có thể dùng đá chân nguyên để mua, La Chinh sẽ không bỏ qua.
Vì thế ngoài tu luyện ra, La Chinh lại tìm cơ hội hỏi thăm.
Nhưng sau khi hỏi thăm thì khó tránh khỏi thất vọng.
Sinh Mệnh Nguyên Thạch có thể bổ sung lực sinh mệnh, đối với võ giả thì nó có sức hấp dẫn khó kháng cự, cho dù loại đồ vật này có tồn tại thì cũng sẽ nhanh chóng bị sử dụng, rất ít khi còn lưu lại.
Chỉ có phủ Yến Vương cất chứa nhiều nên mới lấy ra được một số lượng Sinh Mệnh Nguyên Thạch ít ỏi kia mà thôi.
Việc này liền cắt đứt tâm tư muốn dùng tiền mua Sinh Mệnh Nguyên Thạch của La Chinh.
Hắn chỉ có thể chờ để thăm dò thánh hải Thiên Vũ.
Nhưng việc thánh hải Thiên Vũ mở ra thế nào không phải do La Chinh quyết định, mà là do tứ đại thần quốc liên hợp lại với nhau mới giúp võ giả thần quốc có thể tiến vào trong đó, bản thân La Chinh có gấp cũng không được.
Nửa tháng trôi qua, Yến Vương lại đến cửa.
Sau khi gặp mặt, Yến Vương mở miệng nói ngay: “Đi, đi theo ta! Ta dẫn ngươi đi xem đội của ta!”
“Đội của ngươi?” La Chinh cảm thấy hơi nghi ngờ.
Hắn không hỏi gì nhiều, chỉ đi theo Yến Vương đến võ phủ Ngọc Huyền.
Võ phủ Ngọc Huyền rất rộng, trong đó có vô số hàng quán, nhà lầu.
Võ giả trong đó vô cùng cung kính với Yến Vương, nhao nhao hành lễ, sau đó tránh ra hai bên, tạo ra một con đường.
Cứ đi như vậy đến một khu hội quán trong võ phủ rồi mới dừng lại.
Trong hội quán đã có hai nam một nữ ngồi ngay ngắn, ba người này đều là võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.
Cảm giác của La Chinh tùy ý đảo qua, liền cảm nhận được thực lực của ba người này không thấp, cơ bản cũng thuộc loại thiên tài cấp Thần.
Yến Vương vừa bước vào, ba người kia đồng thời mở mắt ra cùng một lúc.
Một cô gái khoảng đầu hai mươi tuổi ở mé ngoài mỉm cười nhẹ nhàng với Yến Vương: “Hoa Hoa, ngươi đến rồi!”
“Hoa Hoa…” La Chinh không biết Yến Vương còn có tên gọi như thế?
Yến Vương cũng chỉ giả vờ cả giận nói: “Bổn vương nói rồi, không được gọi bổn vương như vậy!”
“Lúc Hoa Hoa tức giận là lúc đáng yêu nhất!” Cô nàng kia bướng bỉnh, vẫn tươi cười như trước.
Rõ ràng đây là một cô gái rất hoạt bát.
Hai người còn lại cũng nói: “Nguyệt Doanh, không được vô lễ với Yến Vương như thế!”
Được khuyên can, cô gái tên Nguyệt Doanh kia cũng dời sự chú ý lên người La Chinh.
Đôi mắt to tròn xinh đẹp không ngừng di chuyển trên người hắn, sau đó nàng lập tức nói tiếp: “Hoa Hoa, người này là ai vậy?”
Yến Vương mỉm cười, vỗ nhẹ bả vai La Chinh rồi nói: “Ta giới thiệu với mọi người một chút.
Vị này chính là La Thiên Hành, tạm thời hắn sẽ gia nhập vào đội chúng ta”
Sau đó Yến Vương lại nói với La Chinh: “Thiên Hành huynh, ba người này là thành viên trong đội của ta, lần lượt là Nguyệt Doanh, Tả Truyền Đông và Lam Thần, thêm ngươi nữa là vừa đủ năm người!”
Trong bí cảnh của thánh hải Thiên Vũ không hạn chế số người, nhưng sau nhiều năm thăm dò, tứ đại thần quốc dần dần cho ra phương án tối ưu nhất.
Việc thăm dò bí cảnh trong thánh hải Thiên Vũ tốt nhất nên tiến hành theo đội ngũ nhỏ, số người hợp lý nhất nên là năm người.
Mà mỗi thần quốc đều sẽ phái ra đội ngũ có số lượng người như vậy để tiến vào trong bí cảnh.
Yến Vương và Thái tử đều đang âm thầm xây dựng đội ngũ của mình.
Nhưng so với Thái tử, tất nhiên Yến Vương bị rơi vào thế yếu, hơn nữa còn không phải yếu bình thường!
Bản thân thiên phú và thực lực của Yến Vương không kém Thái tử, nhưng ba người trước mặt này cũng không thể so sánh được với đám Chiêm Uân và Tiêu Đạo Viễn.
Đó là lý do vì sao Yến Vương muốn lôi kéo La Chinh nhập đội.
“Năm người chúng ta? Hoa Hoa, ngươi nói đùa đấy à?” Cô nàng tên Nguyệt Doanh kia đánh giá La Chinh, trong mắt lộ vẻ khinh thường.
Cho dù là Nguyệt Doanh hay là đám người Tả Truyền Đông thì đều có xuất thân từ thế gia ngũ phẩm trong thành Hạc Cô, hơn nữa còn là đệ tử đứng đầu trong những thế gia này.
Thực lực của bọn họ có thể không địch nổi Chiêm Uân, nhưng cũng thuộc hạng đứng đầu đội ngũ thứ hai trong võ phủ Ngọc Huyền.
Sau khi ba người này được Yến Vương lựa chọn, thậm chí còn không cần tham gia khảo hạch, vấn đề Hắc Thiết Lệnh đều do Yến Vương xử lý giúp.
Trong khoảng thời gian này, bọn họ cũng tụ tập lại với nhau, phối hợp rèn luyện, chuẩn bị trước khi tiến vào thánh hải Thiên Vũ.
Hiện tại Yến Vương lại dẫn một võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ gia nhập, điều này làm cho đám Nguyệt Doanh nhất thời không hiểu nổi.
Trong võ phủ Ngọc Huyền có rất nhiều võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, làm gì tới lượt thằng nhóc trước mặt này được?
Nghe Nguyệt Doanh nói thế, Yến Vương cũng hiểu rõ ý của nàng ta.
Rõ ràng nàng khinh thường một “đồng đội” như La Chinh.
“Xin Thiên Hành huynh đừng trách” Yến Vương sợ La Chinh có ý kiến gì.
Ai ngờ Nguyệt Doanh lại chớp mắt, trợn lên: “Hắn trách cái gì? Được Yến Vương nhìn trúng, gia nhập vào đội chúng ta chính là phúc của hắn.
Nhưng mà Hoa Hoa, ta vẫn không hiểu vì sao ngươi phải kéo một tên sẽ làm gánh nặng này vào nhập bọn?”
Yến Vương mỉm cười: “La huynh không phải gánh nặng.
Nếu ta không nhìn lầm, khả năng hắn sẽ là trụ cột trong đội ngũ chúng ta!”
Nghe Yến Vương nói thế, sắc mặt Tả Truyền Đông và Lam Thần lập tức biến đổi.
Cho dù bọn họ không nhao nhao ồn ào như Nguyệt Doanh, nhưng nhân vật có thể hợp tác với Yến Vương thì trong lòng đều có vài phần kiêu ngạo, dù ở nơi nào thì cũng đều là người phải ngàn dặm mới tìm được một.
La Chinh mới chỉ có tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, nên làm sao bọn họ có thể coi trọng được?
Nhưng Yến Vương lại nói như thế, chứng tỏ người này không tầm thường! Trụ cột? Trong đội ngũ của bọn họ, trụ cột vĩnh viễn chỉ có một, đó chính là Yến Vương.
Chẳng lẽ võ giả La Thiên Hành này còn lợi hại hơn cả Yến Vương?
Nguyệt Doanh cười nhạo một tiếng, nhìn La Chinh với ánh mắt khiêu khích: “Ta không tin! Hoa Hoa, không có việc gì thì đừng đùa bọn ta”
“Đùa?” Yến Vương cũng biết, nếu La Chinh không bộc lộ tài năng thì có lẽ khó lòng làm cho bọn họ tin phục: “Nếu cho rằng ta nói đùa, các ngươi có thể thử đấu với Thiên Hành huynh xem sao!”
Yến Vương vừa dứt lời, ba người này đều dùng ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm La Chinh, ra vẻ muốn khiêu chiến.
La Chinh nở nụ cười bất đắc dĩ: “Cái này, không cần thiết đâu nhỉ?”
“Ngươi nói không cần? Thật vô dụng!” Cô nàng tên Nguyệt Doanh vừa dứt lời, bóng dáng đã chợt nhoáng lên một cái, vươn tay ngọc ra đánh về phía La Chinh.
Ngay trong khoảnh khắc nàng hành động, trước mắt La Chinh chợt xuất hiện hơn một nghìn bàn tay ngọc.
Cô nàng này giống như Quan Âm nghìn tay, nháy mắt đã hóa ra hơn một nghìn bàn tay, gần như bao vây chặt chẽ tất cả đường lui của La Chinh.
“Tốc độ của cô nàng này không bình thường!” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.
Hắn cũng đã phát hiện ra lực quy tắc vô cùng đặc biệt phát ra từ trong thân thể cô gái này.
Loại quy tắc này, trước đây La Chinh chưa từng thấy!
“Quy tắc thời gian?”
Trong thiên hạ này có hai loại quy tắc mạnh nhất.
Một là quy tắc thời gian, hai là quy tắc không gian.
La Chinh nắm giữ quy tắc không gian, nhưng cho tới nay vẫn chưa từng gặp ai nắm giữ quy tắc thời gian.
Không ngờ ở nơi đây lại thấy được nó trên người cô gái tên Nguyệt Doanh này.
Cũng chính bởi vì quy tắc thời gian nên tốc độ ra chưởng của cô gái này mới có thể nhanh như vậy!
“Nguyệt Doanh! Yến Vương chỉ bảo ngươi so tài mà thôi, đừng làm đối phương bị thương!” Võ giả tên Tả Truyền Đông dặn dò.
Dù sao La Chinh cũng chỉ có tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, bình thường Nguyệt Doanh cũng có chút không biết nặng nhẹ, lỡ như đánh La Chinh trọng thương, bị Yến Vương trách tội thì cũng không hay.
Nhưng Yến Vương vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, giống như không hề lo lắng cho La Chinh.
Chương 775: Sức mạnh hợp tác
Nguyệt Doanh cười đáp lại: “Yên tâm, sẽ không khiến hắn bị thương!”Nhưng vừa nói xong, chưởng ấn nàng đánh ra lại càng sắc bén hơn.
Đừng khinh thường bàn tay ngọc thon thon kia của nàng ta.
Cho dù có là một pho tượng làm bằng sắt thì bị nàng ta đánh cho một chưởng thôi cũng có thể nát ngay.
Nếu La Chinh không thể đối phó, chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc bị thương.
Hai mắt La Chinh bắt đầu phát sáng, định lĩnh ngộ quy tắc thời gian phát ra trong thân thể Nguyệt Doanh.
“Không chống đỡ cũng vô dụng.
Ta đánh thật đó!” Nguyệt Doanh thấy La Chinh hơi ngẩn người thì trong lòng càng thêm khinh thường.
Có quỷ mới biết người này đã dùng cái gì lừa gạt Hoa Hoa để Hoa Hoa cho hắn gia nhập đoàn đội này.
Nàng dùng tám phần sức mạnh đánh thẳng vào đầu La Chinh!
La Chinh lĩnh ngộ một lúc, sau đó chỉ đành lắc đầu, vươn tay nắm nhẹ một cái, dễ dàng cầm lấy bàn tay ngọc của Nguyệt Doanh kia, sau đó nhẹ giọng nói: “Lực quy tắc thời gian quá ít, ta không ngộ ra được”
Hắn thoải mái nắm chặt hai tay Nguyệt Doanh, giống như vừa rồi không phải là Nguyệt Doanh ra tay với La Chinh, mà là chủ động vươn tay cho La Chinh nắm vậy.
Nguyệt Doanh ngây người, muốn thu tay lại thì phát hiện hai tay mình giống như bị một đôi kìm lớn kẹp chặt lấy, căn bản không rút ra nổi.
Tả Truyền Đông và Lam Thần vốn còn muốn xem trò hay, xem thử La Chinh sẽ dùng phương pháp gì để đối phó với chiêu thức của Nguyệt Doanh.
Đòn “Thiên Diệp Ngọc Nữ Thủ” này của Nguyệt Doanh giống như hoa rơi lả tả, nhiều đến mức khiến người ta hoa cả mắt.
Trong đó còn ẩn chứa một chút quy tắc thời gian, có thể thay đổi tốc độ thời gian của bản thân nàng ta trong một khoảng thời gian ngắn, căn bản là không cách nào hóa giải, chỉ có thể dùng thủ đoạn mạnh mẽ hơn để phá vỡ.
Nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng La Chinh chỉ cần tùy tay giơ ra nắm một cái đã có thể phá vỡ.
Điều này khiến hai người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, trong bốn con mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Mà trên mặt Yến Vương lại hiện lên nụ cười thản nhiên, giống như tất cả đều nằm trong dự kiến.
Nhưng trong ý cười của hắn cũng vẫn có chút kinh ngạc.
Hắn biết La Chinh có thể phá giải chiêu thức của Nguyệt Doanh, nhưng không ngờ lại đơn giản, dễ dàng như thế, giống như chỉ là ăn cơm uống nước thông thường vậy.
Dường như thực lực của La Chinh đã vượt xa khỏi cái cấp bậc Hư Kiếp Cảnh này, mà cũng chỉ có như thế mới có thể làm ra chiêu thức nhẹ nhàng mà đánh bạt ngàn cân như vậy!
“Ngươi buông ra!” Nguyệt Doanh muốn rút tay ra, nhưng thử mấy lần đều không được.
Đôi mắt nàng trợn tròn, nhìn chằm chằm La Chinh, thậm chí trên má còn bắt đầu ửng hồng.
Lúc này La Chinh mới nhẹ nhàng buông tay, trên mặt mang theo nụ cười.
Hắn còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì Nguyệt Doanh đã lên tiếng: “Cái gì gọi là lực quy tắc thời gian quá ít? Ngươi muốn lĩnh ngộ quy tắc thời gian từ chỗ của ta?”
Nghe vậy, vẻ mặt mọi người đều trở nên kỳ quái.
Việc lĩnh ngộ quy tắc vốn đã cực kỳ khó khăn, hơn nữa quy tắc thời gian mà Nguyệt Doanh thể hiện ra chính là dùng chân nguyên của bản thân để thúc đẩy.
Lực quy tắc bị chân nguyên thúc đẩy sẽ trở nên hỗn loạn, cũng chỉ có bản thân nàng ta mới có thể khống chế, vậy mà La Chinh lại muốn lĩnh ngộ lực quy tắc của đối phương trong lúc giao đấu? Đây quả thực chính là chuyện mơ mộng hão huyền.
Nhưng đó là bởi bọn họ không biết, sau khi La Chinh trải qua lễ tẩy trần quy tắc thì có được độ tương thích cao nhất với tất cả các quy tắc trong thiên hạ.
Nếu với người khác, chỉ đơn thuần là lĩnh ngộ lực quy tắc cũng còn khó khăn, thì với La Chinh lại chỉ là chuyện nhỏ.
Hai loại quy tắc mạnh nhất, một là quy tắc không gian, hai là quy tắc thời gian.
Bản thân La Chinh đã lĩnh ngộ được quy tắc không gian, nhưng cho tới nay hắn lại chưa từng tiếp xúc với quy tắc thời gian.
Đây là lần đầu tiên La Chinh nhìn thấy quy tắc thời gian!
La Chinh cười nhẹ nói: “Nếu có cơ hội lĩnh ngộ, La mỗ tất nhiên sẽ không bỏ qua….”
“Phì phì!” Nguyệt Doanh hừ lạnh một tiếng: “Cho dù là ta thì cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một phần của quy tắc thời gian mà thôi! Nào có chuyện dễ lĩnh ngộ như vậy!”
“Là một phần của tầng thứ nhất đúng không?” La Chinh lại không hiểu tình thế mà hỏi thêm.
Lúc này trên mặt Nguyệt Doanh lộ vẻ muốn giết người, hung tợn nhìn chằm chằm La Chinh.
Không giống những quy tắc cơ bản khác trong thiên hạ, quy tắc thời gian và quy tắc không gian đều vô cùng hiếm thấy, tu luyện cũng khó khăn hơn rất nhiều.
La Chinh tu luyện được tầng thứ nhất của quy tắc không gian là khi ở Chân Long giới, còn tầng thứ hai thì là tu luyện được trên bia thiên phú trong tháp Tội Ác.
Cho dù là quy tắc không gian hay quy tắc thời gian thì cũng rất khó tìm được bia truyền thừa quy tắc trong Đại Thế Giới.
Mà quy tắc thời gian Nguyệt Doanh tu luyện lại càng khó hơn quy tắc không gian, đồng thời uy lực cũng mạnh hơn hẳn các quy tắc cơ bản khác.
Thay đổi tốc độ của dòng chảy thời gian, thật sự có thể khiến võ giả phát huy rất nhiều chiêu thức!
Cho nên Nguyệt Doanh có thể lĩnh ngộ ra một phần trong tầng thứ nhất của quy tắc thời gian cũng đã đủ để nàng ta vượt trên những người cùng cấp rồi.
Nhưng thấy La Chinh lại có vẻ hơi tiếc nuối như vậy, Nguyệt Doanh tất nhiên nổi giận!
Lúc này, Yến Vương mới cười đi tới, thản nhiên nói: “Được rồi, thăm dò dừng lại ở đây.
Thực lực của Thiên Hành huynh không dưới ta, hắn có thể gia nhập đội ngũ của chúng ta, tuyệt đối sẽ là một cánh tay đắc lực”
“Hừ!” Trên mặt Nguyệt Doanh vẫn lộ vẻ không phục.
Nhưng vừa rồi La Chinh chỉ nhẹ nhàng đã có thể hóa giải công kích của nàng ta, lại được Yến Vương coi trọng như thế nên trong lòng nàng ta cũng hiểu.
Có lẽ thực lực của La Chinh có thể sánh ngang với những nhân vật như Chiêm Uân, là thiên tài yêu nghiệt thuộc đội ngũ hàng đầu chân chính!
Số lượng võ giả trong thần quốc Hắc Thiết vô cùng nhiều, nhưng cũng chỉ có vẻn vẹn bốn người thuộc đội ngũ hàng đầu mà thôi.
Chỉ sợ thực lực của La Chinh lớn tới mức nàng ta khó có thể tưởng tượng.
Trong lúc này, Yến Vương lại nói với La Chinh: “Thấy ngươi vẫn luôn luôn độc lai độc vãng*, có vẻ cũng không rõ ý nghĩa của đoàn đội lắm đúng không?”
*Độc lai độc vãng: lẻ loi hành động một mình.
Nghe Yến Vương nói vậy, La Chinh lập tức nghĩ tới Thôi Tà của Thiên Tà Tông.
Lúc trước Thiên Tà Tông có một loại chiến pháp đặc biệt, có thể khiến chân nguyên của hơn vạn võ giả Chiếu Thần Cảnh kết hợp lại với nhau, có thể khiến võ giả cấp thấp phát huy ra sức mạnh vô cùng khủng bố.
La Chinh gật đầu.
Yến Vương cũng ra hiệu với đám người Tả Truyền Đông và Nguyệt Doanh đi vào giữa hội quán.
Hắn vươn một bàn tay ra với La Chinh, sau đó lập tức nói: “Ngươi có thể thử tấn công lại đây!”
Tả Truyền Đông và Nguyệt Doanh lần lượt đứng ở hai bên Yến Vương, còn Lam Thần thì đứng ở phía sau.
“Yến Vương muốn liên hợp sức mạnh của bốn người bọn họ sao?” La Chinh tò mò đánh giá.
Nếu bản thân đã đồng ý gia nhập đội ngũ của Yến Vương, vậy cũng cần phải hòa nhập vào đó.
Nghĩ vây, bóng dáng La Chinh lóe lên, tiến thẳng về phía Yến Vương.
Còn chưa đợi La Chinh tới gần, Tả Truyền Đông đã duỗi tay ra, một luồng chân nguyên màu tím nhạt xoay quanh bên ngoài cơ thể, đồng thời cũng không ngừng xoay quanh Yến Vương!
Nguyệt Doanh bên cạnh lại cười nhạt, tay ngọc vung lên, lập tức tạo thành một quầng sáng mỏng manh.
Trong nháy mắt khi La Chinh nhằm về phía quầng sáng kia, hắn lập tức cảm nhận được tất cả mọi thứ xung quanh đều chậm lại, kể cả tốc độ của bản thân cũng vô cùng chậm chạp!
“Là quy tắc thời gian! Ba người bọn họ lúc này đã hoàn toàn trở thành trợ lực của Yến Vương…” Một suy nghĩ hiện lên trong đầu La Chinh.
Đúng lúc này, thân hình Yến Vương nhoáng lên, nháy mắt đã đi ra phía sau La Chinh.
Tay hắn lật một cái, một con dao găm sắc bén đã đặt trên cổ La Chinh.
Mấy người kia liên hợp lại, quả thực là phối hợp khăng khít hoàn mỹ.
Nhưng La Chinh cũng phản ứng cực nhanh.
Nguyệt Doanh vẫn chưa lĩnh ngộ sâu quy tắc thời gian nên thân thể La Chinh giống như cá gặp nước, hơi uốn éo một cái liền trượt ra khỏi con dao găm của Yến Vương.
Trên mặt La Chinh lộ ra nụ cười tự tin, vươn tay muốn cướp lấy dao găm trong tay Yến Vương.
Đúng lúc này, bỗng nhiên La Chinh cảm thấy trong đầu chợt rung mạnh, giống như bị một cái búa đập mạnh vào đầu vậy.
Thì ra là do võ giả Lam Thần kia thi triển công kích linh hồn.
Nếu đổi lại là người khác, đối mặt với nhiều công kích như vậy thì chỉ sợ khó có thể ngăn cản được công kích linh hồn này, mà dù miễn cưỡng ngăn cản được thì cũng sẽ phân tâm.
Đã bị phân tâm thì sao có thể ngăn cản đòn tấn công của Yến Vương được?
Nhưng Lam Thần làm sao có thể tưởng tượng được rằng linh hồn La Chinh đã sắp bước vào Bích Hồn Cảnh? Công kích linh hồn có trình độ thế này chỉ như gãi ngứa với La Chinh mà thôi!
La Chinh không muốn để lộ toàn bộ thực lực của mình, nên hắn cố ý giả vờ kêu lên một tiếng, ngã về phía trước.
Con dao găm của Yến Vương lại đặt trên cổ La Chinh lần thứ hai.
Yến Vương cũng nở nụ cười tươi khi “đạt được” hiệu quả mong muốn.
Hắn muốn chứng minh với La Chinh rằng, thực lực khi mấy người bọn họ phối hợp lại mạnh hơn nhiều so với một mình La Chinh.
Nhưng Yến Vương nào ngờ, cho dù bốn người bọn họ có liên hợp lại thì cũng không phải là đối thủ của La Chinh.
Chẳng qua hôm nay tới đây chỉ để luận bàn, nên La Chinh cũng không muốn để lộ quá nhiều thực lực của mình.
“Hoa Hoa, giết hắn! Hừ!” Thấy La Chinh đã bị Yến Vương khống chế, trên mặt Nguyệt Doanh lộ ra nụ cười đắc ý.
Rõ ràng nàng ta vẫn canh cánh trong lòng về hành động vừa rồi của La Chinh.
Yến Vương chỉ muốn thể hiện với La Chinh một lần, nên nào nghe lời Nguyệt Doanh nói.
Hắn mỉm cười thu lại con dao găm trên cổ La Chinh.
“Thời gian còn lại cũng không nhiều, khi tiến vào trong thánh hải Thiên Vũ chúng ta cũng sẽ phải cạnh tranh rất nhiều.
Nếu ngươi có thời gian, có thể luyện tập phối hợp với đám Nguyệt Doanh.
Năm người chúng ta cần lấy được thành tích tốt nhất trong hành trình vào bí cảnh lần này!” Trong mắt Yến Vương lóe lên ánh sáng hy vọng.
Hắn vẫn luôn bị Thái tử áp chế, rất cần một cơ hội để trở mình.
Tuy Thái tử lợi hại, nhưng cũng không thể một tay che trời.
Nếu Yến Vương có thể được phụ hoàng coi trọng, Thái tử tất nhiên sẽ kiêng dè mà thu liễm lại.
La Chinh gật đầu.
Mục đích của Yến Vương không đối lập với mục đích của hắn.
Nếu có thể vừa thực hiện được mục đích của chính mình, vừa trợ giúp được Yến Vương thì hắn cũng sẽ không lùi bước!
Trong khoảng thời gian này, La Chinh tạm thời ở lại võ phủ Ngọc Huyền, tiến hành “làm quen” với ba người kia.
La Chinh cũng dần quen thuộc với tính cách của ba người.
Võ giả tên Tả Truyền Đông khá hiền hòa, ngoan ngoãn, so ra thì Lam Thần cứng nhắc hơn một chút, lại không biết ăn nói.
Về phần Nguyệt Doanh, tính cách nàng hoạt bát, thoải mái, tùy tiện.
Với hiểu biết về công pháp tu luyện của bọn họ, La Chinh cũng hiểu tại sao Yến Vương lại lựa chọn ba người này.
Cho dù là Tả Truyền Đông hay Lam Thần, Nguyệt Doanh thì cả ba người bọn họ đều không am hiểu tấn công, có vẻ công pháp tu luyện chính của bọn họ thiên về hỗ trợ!
Ví dụ như quy tắc thời gian của Nguyệt Doanh, chủ yếu là làm chậm tốc độ của đối thủ.
Dưới sự bao phủ của quy tắc thời gian, chỉ trong nháy mắt nàng có thể khiến đối thủ trở nên vô cùng chậm chạp, đồng thời có thể lấy mạng đối phương!
Còn Tả Truyền Đông am hiểu việc tạo ra nhiều chướng ngại cho đối thủ, Lam Thần thì lại tu luyện công pháp có thể nhiễu loạn tinh thần!
Loại võ kỹ truyền thừa này hoàn toàn khác với Trung Vực hay đại lục Hải Thần.
Ở Trung Vực và đại lục Hải Thần, võ giả chỉ theo đuổi sức mạnh cực hạn của thân thể, rất ít khi phối hợp với người khác.
Các võ giả Hư Kiếp Cảnh phối hợp lẫn nhau đã có thể đạt được hiệu quả như thế, nếu là năm sáu võ giả Thần Hải Cảnh phối hợp lại thì sao? La Chinh có thể tưởng tượng, cho dù cá nhân Lưu Vũ có cường đại đến mấy, hay tìm cả năm đại năng Thần Hải Cảnh trong đại lục Hải Thần đến để đối đầu với sự kết hợp của năm đại năng Thần Hải Cảnh ở thần quốc thì khả năng thắng của đại năng Thần Hải Cảnh thần quốc sẽ cao hơn nhiều!
Trong hội quán, La Chinh và bọn họ cùng tu luyện, thi thoảng cũng sẽ trao đổi một số nghi vấn về võ học.
Nhưng đa số thời điểm đều là La Chinh nhờ bọn họ chỉ bảo.
Truyền thừa của thần quốc quả thực phong phú hơn Trung Vực nhiều, hơn nữa bọn họ còn có kha khá truyền thừa đến từ Nhân tộc ở Thượng Giới.
Chỉ tiếc là La Chinh không rõ lắm về truyền thừa của tứ đại thần quốc thuộc thế lực gì trong Nhân tộc nơi Thượng Giới mà thôi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Yến Vương hình như cũng bắt đầu lu bù với công việc, ít khi xuất hiện trong võ phủ.
Hắn cũng bận việc trong hoàng tộc.
Ba tháng sau, võ phủ Ngọc Huyền bỗng nhiên triệu tập tất cả các võ giả Hư Kiếp Cảnh thông qua khảo hạch, trong đó tất nhiên bao gồm cả La Chinh.
Trong lòng La Chinh cũng biết, có lẽ thánh hải Thiên Vũ sắp mở ra.
Thánh hải Thiên Vũ chẳng khác gì kho báu của tứ đại thần quốc, cùng cấp với động Huyền Minh trên đại lục Hải Thần.
Không biết bọn họ phân công võ giả tiến vào như thế nào.
Nhưng ba võ giả Nguyệt Doanh, Lam Thần và Tả Truyền Đông không nằm trong danh sách.
Bọn họ là người của Yến Vương, không tham gia khảo hạch, sẽ hộ tống Yến Vương cùng xuất phát.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








