[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 153 : Vòng tròn đỏ (c761-c765)
❮ sautiếp ❯Chương 761: Vòng tròn đỏ
Sau đó cô nàng Thần Đan Cảnh kia liền đăng ký cho La ChinhVốn dĩ La Chinh còn có chút lo lắng, sợ đối phương hỏi về lai lịch của hắn.
Trước đây hắn đã bàn bạc qua với Tào Tuấn Phong, đơn giản bịa ra một thân phận.
Tào Tuấn Phong nói La Chinh không cần lo lắng, bởi bình thường thần quốc đều không hỏi xuất xứ nên hắn cứ coi mình là võ giả độc lập lánh đời là được.
Dù sao đối với thần quốc Hắc Thiết mà nói, ngươi là ai không quan trọng, quan trọng là có đủ thực lực để lấy tài nguyên trong thánh hải Thiên Vũ hay không mà thôi.
Sau khi lấy được những tài nguyên đó, bản thân thần quốc cũng sẽ được chia một phần, cho nên bọn họ không coi trọng xuất xứ.
Huống chi xung quanh tứ đại thần quốc đều là biển, qua mấy vạn năm như vậy, tất cả võ giả hẳn là đều có xuất thân từ bản thân thần quốc.
Cho dù có khách ngoại lai thì trong mắt Quốc chủ thần quốc cũng sẽ cho rằng: Hễ là võ giả ở trong quốc gia của ta thì đều thuộc về thần quốc của ta.
Vì thế La Chinh liền trả lời từng câu hỏi của cô nàng Thần Đan Cảnh kia, chỉ có điều khi nhắc tới tên mình, hắn hơi do dự một chút, sau đó lập tức đáp: “Ta tên là La Thiên Hành”
Cái tên La Chinh này không thích hợp để dùng trong thần quốc, chủ yếu vẫn phải dùng tên giả để đề phòng thánh nữ của thần quốc Đại Vũ kia.
Sau khi đăng ký xong, cô nàng mỉm cười phong ấn tất cả thông tin vào trong một tấm thẻ bài bằng trúc rồi giao cho La Chinh: “Trận khảo hạch đầu tiên diễn ra vào ba ngày sau, đến lúc đó võ giả của võ phủ và võ giả độc lập các ngươi đều lên sàn đấu, hy vọng ngươi có thể biểu hiện tốt!”
Cô nàng Thần Đan Cảnh này nói thì êm tai vậy thôi, chứ thật ra trong lòng đã dự đoán sẵn kết cục của La Chinh rồi.
Võ giả tên La Thiên Hành này chắc chắn chỉ có thể làm nền, không thoát khỏi vận mệnh bị hạ đo ván được đâu.
Cạnh tranh trong thần quốc dữ dội tới mức nào?
Một võ phủ Ngọc Huyền cũng chỉ có chưa đầy năm mươi suất tham gia, cũng chính là năm mươi tấm Hắc Thiết Lệnh.
Mà chỉ riêng trong võ phủ Ngọc Huyền đã có gần sáu trăm võ giả Hư Kiếp Cảnh tranh đoạt, đa số bọn họ đều đã ở hậu kỳ, tu vi cao hơn thiếu niên La Thiên Hành trước mặt này nhiều.
Huống chi, võ giả do võ phủ Ngọc Huyền bồi dưỡng ra vốn cũng mạnh hơn đám võ giả độc lập rồi!
Không chỉ có thế, trong năm mươi suất này còn có một phần bị Hoàng tử lấy mất.
Ví dụ như Yến Vương vừa mới đăng ký xong kia đã chắc chắn có được một tấm Hắc Thiết Lệnh rồi.
Ngoài ra còn có hai ba trăm võ giả độc lập giống La Thiên Hành.
Võ giả độc lập có gan báo danh tham gia khảo hạch để tranh đoạt Hắc Thiết Lệnh thì cơ bản tu vi đều là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ cao cấp nhất.
Tuy thiếu niên trước mặt này có căn cơ không tệ, mới hai mươi tuổi đã là võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, nhưng hiện tại muốn lấy được Hắc Thiết Lệnh thì vẫn còn quá sớm.
Cô nàng kia chỉ nghĩ trong lòng như vậy, nhưng trong nụ cười khiêm tốn cũng đã có chút ý tứ mơ hồ khiến La Chinh để ý.
La Chinh liếc qua một cái, người vốn hiểu thấu nhân tâm như hắn làm sao không hiểu ý tứ bên trong cho được?
Đương nhiên hắn sẽ không để ý đến suy nghĩ của nàng ta mà chỉ mỉm cười đáp lại.
Hắn nhét thẻ bài vào trong túi, sau đó rời khỏi võ phủ Ngọc Huyền.
Ba ngày sau, La Chinh tiến vào võ phủ Ngọc Huyền lần nữa.
Sau khi đưa thẻ bài trong tay ra liền có người phụ trách dẫn hắn đi vào sâu bên trong võ phủ.
Trước mắt La Chinh hiện ra một quảng trường cực lớn, trong quảng trường đã tụ tập không ít võ giả, mỗi một võ giả đều tỏa ra hơi thở của Hư Kiếp Cảnh.
Khi La Chinh chuyển mắt về phía giữa quảng trường, ánh mắt hắn liền dừng lại.
Đó là đại năng Thần Hải Cảnh! Hơn nữa còn là ba người!
Thần quốc quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ một võ phủ đã có đến ba đại năng Thần Hải Cảnh.
Hơn nữa rất có thể, trong võ phủ Ngọc Huyền không chỉ có ba đại năng Thần Hải Cảnh này!
Nhưng võ phủ Ngọc Huyền có thể được coi là thế lực tông môn cấp sáu thì dù nó có tách ra khỏi thần quốc cũng sẽ tồn tại như một thánh địa.
Thánh địa Tử Tâm trong đại lục Hải Thần cũng chỉ được coi là thánh địa cấp sáu, trong đó cũng có ba đại năng Thần Hải Cảnh.
Tính ra thì quả thực võ phủ Ngọc Huyền có thể sánh ngang với thánh địa cấp sáu.
Một võ phủ như vậy mà lại được coi như cấp dưới của thần quốc Hắc Thiết, vậy cường giả trong tứ đại thần quốc quả thực khó có thể đếm hết!
Khó trách qua nhiều năm như vậy mà bọn họ vẫn coi Trung Vực là một vùng đất hoang, ít có võ giả nào chịu đến Trung Vực.
(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.
Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Trân trọng!)
Hồi tưởng lại một chút, khi gặp Hoàng tử thần quốc và thánh nữ thần quốc ở mộ Tiên Thiên Miểu lúc trước, bọn họ đã khinh thường Trung Vực như thế nào? Trên mặt bọn họ đều hiện lên vẻ kiêu ngạo và tự đại ra sao cũng là do có thực lực hậu thuẫn phía sau.
Nhưng ngay cả như vậy thì La Chinh cũng không hề lùi bước.
Cái này gọi là tâm tĩnh lặng như nước.
Tâm thái La Chinh vô cùng bình thản, hắn biết rõ con đường này gian nan đau khổ, nhưng vẫn thẳng tiến không lùi.
Hắn không còn sự lựa chọn nào khác, đây là tính cách của hắn, cũng là số mệnh của hắn.
Sau khi tiến vào quảng trường, người dẫn đường cho La Chinh liền dặn hắn chờ ở đây rồi lập tức rời đi.
Quanh quảng trường có khoảng hơn một ngàn võ giả Hư Kiếp Cảnh đang đứng.
Cường giả tiến vào Hư Kiếp Cảnh đã coi như là công thành danh toại rồi.
Họ vẫn có đề phòng nhất định, nhưng chưa đến mức lộ ra địch ý.
Ngược lại, đa số mọi người đều tỏ vẻ bình thản, thong dong.
Tùy tiện để lộ địch ý với người khác, không chỉ rước lấy một số phiền toái không cần thiết mà còn bị rơi xuống một bậc – chỉ có kẻ yếu mới suốt ngày trừng mắt với người khác, còn cao thủ chẳng phải đều thờ ơ hay sao?
Cũng chính bởi vì như thế nên không khí có vẻ hơi quỷ dị.
Thấy cảnh tượng này, trên mặt La Chinh hiện ra một nụ cười tỏ vẻ đã hiểu.
Hắn cũng chắp tay sau lưng, đứng ở một góc.
Ai ngờ hắn vừa mới đứng đó thì đã cảm nhận được một ánh mắt bắn thẳng về phía mình.
Hắn quay đầu nhìn lại thì thấy đúng là vị Yến Vương trẻ tuổi kia.
Xem ra cho dù đã được phong Vương, nhưng Yến Vương này vẫn muốn tự mình tham gia khảo hạch, tự đi tranh đoạt Hắc Thiết Lệnh.
Lời Tào Tuấn Phong nói quả nhiên là thật.
Cho dù là Hoàng tử thần quốc thì trong thế giới cường giả nhiều như mây thế này cũng không được quá nhiều ưu đãi, tất cả đều phải tự mình đi tranh đoạt.
Thật ra thần quốc làm như vậy cũng đúng.
Vì sao Quốc chủ có thể cai quản cả một thần quốc rộng lớn? Rốt cuộc thì đó cũng vẫn là dựa vào thực lực của chính mình.
Nếu bởi vì là con của Quốc chủ mà nhóm Hoàng tử, Công chúa kia lười biếng tu luyện, thì đến khi Quốc chủ đời đầu chết đi, lúc đó làm gì có ai đủ tư cách để kế vị? Chỉ sợ vị trí đó lập tức bị một đại năng Thần Hải Cảnh khác mạnh hơn cướp đi mất rồi.
Chỉ có không ngừng bồi dưỡng ra đại năng Thần Hải Cảnh, hơn nữa còn phải là người nổi bật nhất trong số các đại năng Thần Hải Cảnh thì mới có thể kéo dài tương lai của thần quốc!
Phát hiện ra Yến Vương nhìn mình chằm chằm, La Chinh liền cho đối phương một nụ cười thản nhiên.
Yến Vương chỉ lạnh lùng nhìn La Chinh một cái, sau đó lại đưa mắt nhìn qua chỗ khác.
Chỉ chốc lát sau, có lẽ là mọi người đã đến đủ nên sau khi một quản sự đưa một danh sách lên thì một trong ba đại năng Thần Hải Cảnh chủ trì khảo hạch liền mở miệng nói: “Bắt đầu cuộc khảo hạch tranh đoạt Hắc Thiết Lệnh đầu tiên.
Nội dung khảo hạch lần này rất đơn giản, mọi người tiến vào quảng trường theo từng nhóm, dùng thực lực của mình đẩy đối phương ra khỏi vòng tròn đỏ thì được tính là người xuất sắc! Có thể đánh nhau trong quảng trường, nhưng không được giết người! Ai vi phạm, nghiêm trị không tha!
Đại năng Thần Hải Cảnh kia nói xong liền vươn tay vỗ nhẹ lên mặt đất một cái, mặt đất ở giữa quảng trường liền hiện ra hoa văn nhiều màu sắc.
Không biết mặt đất trên quảng trường được làm từ chất liệu gì mà nhìn qua khiến người ta có cảm giác vô cùng nặng, vòng ngoài cùng của những hoa văn kia chính là một vòng tròn màu đỏ.
Nghe đại năng Thần Hải Cảnh kia tuyên bố quy tắc xong, vẻ mặt đám đông võ giả Hư Kiếp Cảnh đều rất đặc sắc.
Thấy cảnh tượng này, La Chinh cũng nhớ lại ngày hắn vừa mới tiến vào Thanh Vân Tông.
Mỗi khi nghe nói đến nội dung khảo hạch, rất nhiều võ giả luôn thảo luận sôi nổi.
So sánh ra thì tất nhiên hơn một ngàn võ giả Hư Kiếp Cảnh trước mặt này có tố chất rất khác.
Khác với thiên tài cấp Thần như La Chinh và Yến Vương, mới còn trẻ đã tiến vào Hư Kiếp Cảnh, đại bộ phận các võ giả Hư Kiếp Cảnh ở đây đã không còn ít tuổi nữa, có võ giả đã mấy chục tuổi đến hơn trăm tuổi, thậm chí võ giả mấy trăm tuổi cũng có.
Tất nhiên bọn họ sẽ không giống như mấy con chim non mới bước vào võ đạo, thấy cái gì cũng tỏ vẻ mới lạ.
Sau đó các đại năng Thần Hải Cảnh kia nhanh chóng tuyên bố danh sách bước vào vòng khảo hạch đầu tiên.
Một vòng khảo hạch sẽ có ba mươi người tham gia, trong ba mươi người này chỉ có ba người có thể ở lại.
Nói cách khác, chín mươi phần trăm số người sẽ bị loại bỏ.
La Chinh khép hờ hai mắt, lắng nghe đại năng Thần Hải Cảnh kia gọi tên.
Ba mươi cái tên nhanh chóng được gọi xong, không nghe thấy ba chữ La Thiên Hành, xem ra vòng thứ nhất chưa tới lượt hắn.
Việc bị gọi tên ở ngay vòng đầu tiên có cái lợi mà cũng có cái bất lợi.
Bất lợi là ở chỗ chưa quen quy tắc và hoàn cảnh.
Người vòng sau có thể quan sát người vòng trước để thầm đề ra một số việc cần chú ý.
Mà chỗ lợi thì cũng rất rõ ràng, mọi người đều không quen quy tắc nên chỉ có thể tranh thủ giành chiến thắng trong lúc rối loạn!
Ba mươi võ giả Hư Kiếp Cảnh nhanh chóng vào sàn đấu, đi vào vòng tròn đỏ ở giữa quảng trường.
Ánh mắt mọi người cũng lóe lên.
Vòng khảo hạch đầu tiên rất quan trọng, người thua sẽ bị loại thẳng, cũng bỏ lỡ mất Hắc Thiết Lệnh.
Thân là võ giả thần quốc, ai cũng hiểu rõ tầm quan trọng của Hắc Thiết Lệnh.
Vào giờ khắc này, không có ai bằng lòng chọn nương tay cả!
(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)
Chương 762: Người xuất sắc
Vừa tiến vào trong vòng tròn đỏ, các võ giả Hư Kiếp Cảnh đã tiến ngay về phía trung tâmVòng tròn đỏ này chỉ có đường kính hơn mười trượng.
Đối với võ giả Hư Kiếp Cảnh, chỉ cần một bước là qua ngay.
Trong lòng ai nấy đều biết thế, nên vừa tiến vào đã lập tức muốn chiếm giữ vị trí có lợi cho mình, đề phòng bị những người khác loại ra.
“Cút ngay! Đây là chỗ của ta!” Một võ giả cường tráng như con tinh tinh rống lên.
Võ giả này cũng đứng vững vàng ở vùng trung tâm trong vòng tròn đỏ, sau khi mấy võ giả bên cạnh không tranh được thì hung dữ nhìn chằm chằm vào gã.
Nhưng gã là Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, huyệt Thái Dương lại gồ cao lên, một hơi thở nặng nề được truyền ra từ người gã.
Dường như bản thân gã tu luyện một loại công pháp cực kỳ bá đạo nào đó, thế nên mọi người cũng không dám tranh đoạt trực tiếp với gã.
Khi ba mươi người đều đã lựa chọn được vị trí mà mình cho là tốt xong thì một cường giả Thần Hải Cảnh liền tuyên bố: “Vòng thứ nhất, bắt đầu!”
“Vù vù ù ù…”
Cường giả Thần Hải Cảnh kia vừa hạ lệnh xong, chân nguyên trong cơ thể tất cả các võ giả đều đồng loạt bùng nổ!
“Ồ?”
Ngược lại, trên mặt La Chinh lại lộ vẻ kỳ quái.
Lúc chân nguyên bộc phát ra, dường như tất cả khí thế đều bị giới hạn trong vòng tròn đỏ!
Nhìn trên mặt mấy trăm vị võ giả khác đều lộ ra vẻ nhìn quen rồi thì sắc mặt La Chinh cũng trở lại bình thường.
Thần quốc đã phát triển nhiều năm như vậy rồi, chắc chắn tiến bộ hơn Trung Vực rất nhiều.
Xem ra là do hắn không đủ kiến thức.
Không nói những chuyện khác, chỉ riêng việc võ giả Hư Kiếp Cảnh dốc toàn lực mà thi triển ra thì liệu có cái sân nào chịu được sức tàn phá ấy?
Nếu ba mươi tên võ giả Hư Kiếp Cảnh này dùng toàn lực mà đấu thì đừng nói là quảng trường, chỉ sợ ngay cả võ phủ này cũng có thể bị phá hủy chỉ trong nháy mắt…
Xem ra tất cả những điều kỳ dị kia đều là do những hoa văn được khắc trên mặt đất và vòng tròn đỏ kia.
Trong lúc La Chinh còn đang suy đoán thì các võ giả Hư Kiếp Cảnh trong vòng tròn đỏ kia đã bắt đầu ra tay.
Quy tắc thật sự rất đơn giản, chỉ cần ném đối phương ra khỏi vòng tròn đỏ, đồng thời đề phòng không để bản thân bị ném ra ngoài là được.
“Ha ha, có lẽ võ giả cường tráng ở trung tâm không may rồi” La Chinh thản nhiên cười nói.
Tuy hắn nói nhỏ nhưng vài vị võ giả Hư Kiếp Cảnh xung quanh đều nghe thấy, trên mặt đều lộ ra ánh mắt khinh thường.
La Chinh không biết võ giả Hư Kiếp Cảnh ở trung tâm vòng tròn đỏ kia cũng giống như hắn, là một võ giả độc lập nổi tiếng từ lâu.
Võ giả cường tráng kia cũng song tu pháp thể, công pháp tu luyện vô cùng bá đạo, lợi hại.
Trong mắt nhiều người, nếu võ giả cường tráng này lựa chọn tham gia khảo hạch thì chắc chắn sẽ nắm được một tấm Hắc Thiết Lệnh.
Cho nên khi nghe thấy La Chinh nói lời này, bọn họ liền cảm thấy La Chinh quá mức nông cạn.
Nhưng La Chinh vừa nói xong thì trong vòng tròn đỏ liền có điểm khác thường!
Trong vòng tròn đỏ chỉ có tổng cộng ba mươi võ giả Hư Kiếp Cảnh.
Nhưng ngay lúc khảo hạch vừa mới bắt đầu, gần một nửa số võ giả đột nhiên ra tay với vị võ giả cường tráng kia!
Cho dù thực lực của võ giả cường tráng này có lợi hại tới đâu thì làm gì có thể lấy lực của một người mà cứng rắn chống chọi với hơn mười võ giả Hư Kiếp Cảnh được?
Nhưng vòng tròn đỏ này có phạm vi nhỏ như thế, đối với các võ giả Hư Kiếp Cảnh ở bên trong thì chỉ có thể xem như “cách nhau nửa bước”, thế nên võ giả cường tráng kia cũng khó tìm được chỗ tránh né, chỉ có thể cứng rắn chống chọi!
Sắc mặt võ giả cường tráng đại biến, bất ngờ quát lên một tiếng, vận chuyển cương nguyên, cứng rắn chống chọi với hơn phân nửa số võ giả Hư Kiếp Cảnh kia.
“Ha!”
“Ầm!”
Sức mạnh chênh lệch giữa hai người không phải là nhỏ!
Hơn mười võ giả Hư Kiếp Cảnh đồng thời gây rối, võ giả cường tráng kia liền giống như một con diều đứt dây, trực tiếp bị đánh bay ra khỏi vòng tròn đỏ!
“Phụt phụt phụt…”
Cùng lúc đó, miệng võ giả cường tráng kia phun đầy máu tươi xuống mặt đất.
Trong thời gian chưa đầy một nhịp thở, nhân vật có hy vọng nhất đã bị loại khiến không ít võ giả trợn tròn mắt.
Ba vị đại năng Thần Hải Cảnh liếc mắt nhìn nhau, trên mặt cũng mang theo ý cười thản nhiên.
Dường như ba người bọn họ cũng đã sớm đoán trước tình huống sẽ như thế.
Mà nhóm võ giả lúc trước cười nhạo La Chinh lại kinh ngạc liếc hắn một cái, trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, ánh mắt của người này thật nham hiểm.
Toàn trường có nhiều võ giả như vậy, nhưng người có thể nhìn ra điểm này cũng chỉ có ba vị đại năng Thần Hải Cảnh và La Chinh.
Tuy võ phủ Ngọc Huyền đặt ra quy tắc đơn giản thế này là muốn chiếm lợi thế khi tham gia, nhưng một võ giả, nếu thật sự muốn chiếm được lợi thế thì ngoài việc có thực lực ra thì còn cần có đầu óc.
Những người bị vây trong vòng tròn đỏ sẽ bị loại đến khi chỉ còn lại ba người, mà không ai muốn bị người khác loại trừ.
Như vậy, mục tiêu của mọi người chắc chắn không phải là người yếu nhất!
Bởi vì mỗi võ giả khi đối mặt với đối thủ của mình đều có đánh giá.
Nếu ngươi có vẻ yếu hơn ta? Được, ngươi không có sức uy hiếp quá lớn tới ta thì đương nhiên ta sẽ không tự tay đến xử lý ngươi.
Nếu ngươi không bị người khác xử lý thì đợi đến khi số người bị loại kha khá rồi ta trở lại xử lý ngươi cũng không muộn! Dù sao ngươi cũng yếu hơn ta, khiến ngươi bị loại cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn, việc gì phải tốn công ngay từ đầu?
Cho nên ngay từ đầu, mục tiêu của mọi người không phải là loại người yếu nhất, mà là người mạnh nhất!
Theo logic này, ai là người xui xẻo nhất?
Tất nhiên là cái tên có vẻ cực mạnh kia rồi! Đặc biệt là cái tên này đã kiêu ngạo nhất lại còn dám chiếm vị trí có lợi nhất!
Kết quả là, ngay từ đầu vị võ giả cường tráng không may mắn kia đã chiếm trước vị trí trung tâm, nên trực tiếp bị hơn mười võ giả Hư Kiếp Cảnh liên thủ đánh bay ra khỏi vòng tròn đỏ.
Những võ giả này lập tức liên thủ lại với nhau chẳng qua là xuất phát từ bản năng kiêng kỵ mà thôi.
Thực tế đặt ra loại quy tắc này để tiến hành khảo hạch võ giả cũng không có lợi gì cho cuộc đua của cường giả.
Trừ khi có được thực lực tuyệt đối để đè bẹp người khác, nếu không thì ngay từ đầu cường giả sẽ trở thành mục tiêu của mọi người.
Nhưng sau nghĩ lại, La Chinh liền hiểu được dụng ý của võ phủ Ngọc Huyền.
Xét về thực lực của một võ giả thì tu vi và sức mạnh vốn chỉ là một phần, ngoài ra còn cần vận may và đầu óc.
Có nhiều lúc, cho dù thực lực của ta lớn mạnh thì cũng sẽ bị đối phương tính kế mà chết.
Vị võ giả cường tráng kia chính là ví dụ điển hình cho loại người có thực lực mà không có đầu óc.
Đương nhiên cũng không thể nói hắn hoàn toàn không có đầu óc được.
Dù sao ở hiện trường cũng không có mấy võ giả nhìn ra được huyền cơ ẩn dấu trong quy tắc này.
Nói như thế, chẳng phải là tất cả mọi người đều không có đầu óc sao?
Chỉ có thể nói mọi việc không thể quá mức kiêu ngạo, khiêm tốn ứng đối mới là vương đạo.
“Rầm rầm ầm…”
Ngay sau đó, tất cả các võ giả trong vòng tròn đỏ bắt đầu chiến đấu hỗn loạn.
Các đại năng Thần Hải Cảnh kia cũng đã cảnh cáo, trong vòng tròn đỏ không thể giết người nên mọi người cũng coi như đã kiềm chế.
Thứ nhất, không ai dùng binh khí.
Thứ hai, mục tiêu của mọi người đều là dồn đối phương ra khỏi vòng tròn đỏ, chứ không phải giết người và làm người khác bị thương.
Đương nhiên, khi võ giả đã giao chiến thì cũng khó tránh khỏi việc vô tình làm người khác bị thương.
Có một số võ giả bị mấy người liên thủ lại mà đánh theo thế gọng kìm, trực tiếp bị đánh đến hôn mê.
Sau đó, người này bị đá một cước vào người, cơ thể giống như một cái bao tải thủng, bị người ở bên trong vòng tròn đỏ đá ra ngoài.
Trận hỗn chiến này giằng co trong một nén nhang.
Lúc đầu là thời điểm mà nhiều người bị loại nhất.
Có người là trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, có người lại bị người ta đánh cho hôn mê rồi ném ra.
Cũng có người nhát gan, sau khi tránh bên này, lui bên kia thì không thể không rời khỏi vòng tròn màu đỏ.
Số lượng người trong vòng tròn màu đỏ bắt đầu giảm bớt, chỉ còn lại hơn mười vị võ giả bắt đầu di chuyển cẩn thận.
Họ vừa muốn tìm cơ hội đánh bay đối phương ra khỏi vòng tròn, vừa phải tránh để bản thân không bị đánh bay ra ngoài.
Động tác của võ giả Hư Kiếp Cảnh nhanh đến mức nào? Hơn mười người ở trong đó di chuyển tạo thành những cái bóng, lúc ẩn lúc hiện, vậy mà vẫn có người bị đánh bay ra khỏi vòng tròn.
Cuối cùng, khi chỉ còn lại sáu võ giả thì lượng võ giả bị đánh bay ra ngoài cũng đã bắt đầu ít đi, lúc này mọi người càng cẩn thận hơn! Trong sáu võ giả này, chỉ có ba người được ở lại, bọn họ có một phần hai cơ hội vượt qua khảo hạch!
Nhất thời, bọn họ lại bắt đầu giao đấu với nhau.
Cho dù bọn họ không ra tay thì võ phủ cũng có cách để bọn họ phải đánh nhau! Vòng tròn đỏ bắt đầu thu hẹp lại!
Chỉ thấy vòng tròn đỏ kia rung lên, không ngừng thu hẹp về phía trung tâm, tốc độ cũng không chậm, có lẽ tương đương với tốc độ bước chậm trên đường của một lão nhân.
Vòng tròn đỏ không ngừng thu hẹp về phía trung tâm.
Phạm vi cũng càng ngày càng nhỏ, không gian hoạt động rõ ràng cũng nhỏ đi.
Rốt cuộc, trong số sáu võ giả còn lại đã có người nóng nảy.
“Rầm rầm ầm…”
Võ giả đầu tiên thiếu kiên nhẫn cũng là người đầu tiên bị đánh bay ra khỏi vòng tròn đỏ.
Ngay sau đó, lại có hai võ giả tiếp theo lập tức bị đánh bay ra ngoài…
Vòng khảo hạch đầu tiên đã phân thắng bại, ba vị võ giả còn lại đã trở thành người xuất sắc nhất của vòng thứ nhất.
Chương 763: Yến Vương kiêu ngạo
Vòng đầu tiên, ba mươi võ giả Hư Kiếp Cảnh đã tiến hành khảo hạch xong, mọi người cũng đã hiểu được quy tắc, một là chạy, hai là khiêm tốnCho nên lúc này, những võ giả còn chưa tiến vào vòng tròn đỏ lại bắt đầu đánh giá lẫn nhau một lần nữa!
Không ít người đã khắc sâu kẻ địch mà mình cho là mạnh mẽ vào lòng.
Nếu gặp phải đối thủ như vậy trong vòng tròn đỏ, thì việc đầu tiên phải làm chính là loại trừ.
Cứ như vậy, trên mặt một số võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ nổi danh đã lâu liền lộ ra vẻ cười khổ.
Thực lực của bản thân họ vốn dĩ cũng khá mạnh, sẽ là một ưu thế lớn khi tham gia khảo hạch, vậy mà không ngờ bây giờ lại trở thành bất lợi lớn.
Giấu tài thì ai chẳng biết, nhưng vấn đề là có không ít người biết thực lực của hắn rồi, vậy còn giấu cái rắm gì?
Không ít ánh mắt trộm đánh giá Yến Vương.
Tuy Yến Vương trẻ tuổi, vốn lại không phải người trong võ phủ Ngọc Huyền, nhưng đã có đất phong của mình từ lâu, thực lực của bản thân hắn lại gần bằng Thái tử thần quốc, thế nên mọi người đều đang nghĩ xem liệu Yến Vương này có thể bị loại hay không? Nếu hai mươi chín võ giả Hư Kiếp Cảnh cùng lúc đối đầu với Yến Vương, hắn ta có thể trụ lại không?
Làm sao Yến Vương lại không phát hiện ra ánh mắt và hàm ý trong đó của các võ giả Hư Kiếp Cảnh kia?
Hắn chỉ thản nhiên hừ một tiếng, khóe miệng hơi nhếch lên, lẩm bẩm một câu: “Chỉ có kẻ yếu mới lãng phí tâm tư!” Hắn đã quyết định đi thánh hải Thiên Vũ, hơn nữa còn là với danh nghĩa phong Vương này, thế nên nếu không thể thông qua khảo hạch, coi như hắn cũng phải hổ thẹn với tổ tiên dòng họ mình!
Vẻ mặt La Chinh khi nhìn cảnh này vẫn lạnh nhạt như trước.
Tình hình lúc này có lợi nhất đối với hắn.
Đầu tiên, tu vi của hắn chỉ là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ.
Thứ hai, ở thần quốc Hắc Thiết, hắn không hề có danh tiếng, căn bản sẽ không có ai chú ý tới hắn.
Hiện tại, hắn chỉ cần án binh bất động là được.
“Ha ha, mấy tên này, hẳn đã hiểu trò này chơi thế nào rồi” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh cười nói.
“Để xem năm nay có thằng nhóc nào lợi hại hay không.
Năm trước, khi tiến vào thánh hải Thiên Vũ, thần quốc chúng ta lại chỉ lấy được hạng nhất từ dưới lên.
Nếu còn như vậy nữa thì chỉ sợ sẽ hơi phiền.
Hy vọng năm nay võ giả của võ phủ Ngọc Huyền ta có thể có được chất lượng đáp đạt yêu cầu!” Trên mặt một vị đại năng Thần Hải Cảnh cũng đầy lo lắng.
Thần quốc tốn nhiều tài nguyên để xây dựng nên võ phủ, vậy nên đương nhiên bọn họ hy vọng võ phủ bồi dưỡng ra ngày càng nhiều tinh anh hơn, sau đó tiến vào thánh hải Thiên Vũ lấy “quặng mỏ”, báo đáp cho thần quốc thật nhiều, sau đó lại tiếp tục phát triển võ phủ theo một vòng tuần hoàn!
Kết quả tốt đẹp tuần hoàn trong nhiều năm như vậy thì tứ đại thần quốc mới xây dựng được một võ phủ có thể sánh ngang với thánh địa! Mới có thể đưa tứ đại thần quốc phát triển lớn mạnh như thế.
Ba vị đại năng Thần Hải Cảnh nói chuyện phiếm vài câu xong, sau đó một vị đại năng Thần Hải Cảnh lấy một phần danh sách ra, bắt đầu điểm danh.
“Bạc Tư Phàm!”
“Ngao Cương!”
“Vạn Tuấn…”
“Triệu…”
Sau khi vị đại năng Thần Hải Cảnh kia đọc xong, La Chinh thản nhiên nhìn vòng tròn đỏ kia đã khôi phục lại kích thước vốn có.
Danh sách vòng này vẫn không có hắn.
La Chinh cũng không lo lắng, bởi rồi thế nào cũng đến lượt hắn thôi.
Đợt khảo hạch thứ hai nhanh chóng bắt đầu.
Mọi người lại chú ý vào trận chiến trong vòng tròn đỏ.
Tốc độ vòng khảo hạch này nhanh hơn vòng đầu tiên một chút.
Chưa đến một nén nhang, ba mươi người đã phân thắng bại.
Hai mươi bảy người bị loại tức giận rời sân, ba người còn lại thì vô cùng phấn khởi.
Kế tiếp đó là vòng thứ ba, vòng thứ tư, vòng thứ năm…
Sau bảy vòng liên tiếp, cuối cùng La Chinh cũng nghe thấy tên mình.
“La Thiên Hành!” Đại năng Thần Hải Cảnh kia đọc tên giả của La Chinh.
La Chinh khẽ gật đầu, lập tức bước ra phía trước.
Ánh mắt mọi người đều dừng lại trên người La Chinh một lát, sau đó lập tức di chuyển.
Dù sao thì La Chinh cũng chỉ là Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, hơn nữa gương mặt lại vô cùng xa lạ.
Cái tên này đối với bọn họ không hề có tính uy hiếp, nên căn bản bọn họ không chú ý.
Bởi vì bọn họ cho rằng, cái tên gọi là La Thiên Hành này, cho dù có chống đỡ thế nào thì cuối cùng cũng sẽ bị loại mà thôi!
Ngược lại, vị Yến Vương kia lại nở nụ cười.
Ý cười này là gửi cho La Chinh, mà La Chinh lại làm như không phát hiện ra.
Ba vị đại năng Thần Hải Cảnh liếc mắt đánh giá La Chinh một cái, trên mặt đều hiện lên vẻ kỳ quái.
“Căn cơ của vị võ giả độc lập này dường như vô cùng vững chắc.
Thực lực của hắn chỉ sợ có thể ngang với Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ!” Một vị đại năng Thần Hải Cảnh vô cùng chắc chắn nói.
Một vị đại năng Thần Hải Cảnh khác gật đầu: “Không biết thằng nhóc này rèn luyện ở đâu mà lại có thể tạo cho ta một loại áp lực mơ hồ như vậy.
Nếu đối đầu với võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ, chắc chắn hắn sẽ không thua!”
“Khà khà, hai người các ngươi đúng là thận trọng” Cuối cùng, một vị đại năng Thần Hải Cảnh lại nói: “Ta cảm thấy thằng nhóc này có thể đánh bại võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ!”
Mấy vị đại năng Thần Hải Cảnh có thể đưa ra lời đánh giá như vậy đối với La Chinh đã là không tồi rồi.
Cho dù ở trong tứ đại thần quốc thì việc lấy tu vi Hư Kiếp Cảnh mà đánh bại Sinh Tử Cảnh cũng không nhiều.
Dù sao giữa hai người cũng quá chênh lệch!
Cho nên ba vị đại năng Thần Hải Cảnh chỉ có thể đưa ra đủ loại nhận xét.
Bọn họ không thể ngờ được rằng La Chinh còn cứng rắn dựa vào thực lực của mình mà lật đổ Thôi Tà – cường giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng!
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này nên lúc trước La Chinh mới dụ được Vô Tâm thượng nhân tới Trung Vực.
Nếu không tận mắt nhìn thấy thì người bình thường sẽ rất khó tin.
Cho dù tầm mắt của đại năng Thần Hải Cảnh này có sắc bén đến đâu thì vẫn là xem thường thực lực của La Chinh.
Tên đã được vị đại năng Thần Hải Cảnh kia đọc ra, ba mươi người cơ bản cũng đã được xác định.
Nhưng khi đọc tới cái tên “Yến Vương” cuối cùng, hai mươi tám người khác đều không nhịn được mà run rẩy, chỉ có La Chinh là vẫn duy trì vẻ mặt lạnh nhạt.
Từ lâu đã nghe nói thực lực của Yến Vương rất mạnh, không ai muốn gặp phải Yến Vương trong vòng tròn này.
Mà lúc này, hai mươi chín võ giả khác chỉ có một sự lựa chọn, mọi người phải hợp lực để loại Yến Vương trước.
Nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của mọi người, Yến Vương thản nhiên cười một tiếng, sau đó lại điềm nhiên như không mà bước vào giữa vòng tròn đỏ!
Kể từ vòng khảo hạch đầu tiên, sau khi vị võ giả cường tráng kia bị mười mấy người liên thủ đánh bay ra khỏi vòng tròn đỏ thì rất ít người sẵn sàng chiếm giữ vùng trung tâm vòng tròn.
Tuy ở giữa trung tâm chính là nơi có lợi nhất, nhưng đồng thời cũng là mục tiêu cho mọi người công kích.
Chiếm giữ vị trí này, chẳng phải muốn chết sao?
Nhưng Yến Vương lại điềm nhiên như không mà đứng ở đó, ánh mắt lạnh nhạt quét qua các võ giả khác trong vòng tròn, trên mặt lộ nụ cười khinh thường.
Hắn muốn chứng minh, mình thực sự có thực lực, lấy một mình hắn có thể đè bẹp hai mươi chín người khác!
Một con linh cẩu tiến vào giữa một đàn dê thì sẽ gặp phải sự chống cự của đàn dê, vậy một con sư tử thì sao?
Nếu nói trong những vòng trước, các “cường giả” bị nhằm vào là một con linh cẩu thì đàn dê còn có khả năng chống cự.
Vậy hiện tại Yến Vương chính là con sư tử tiến vào trong đàn dê, thì ngoài việc chạy trốn ra, đàn dê này cũng chẳng còn đường nào để chọn.
Thấy đại năng Thần Hải Cảnh của võ phủ còn chưa tuyên bố bắt đầu, Yến Vương lại nói thẳng: “Vòng khảo hạch này sẽ chỉ là cuộc đua của một người! Hai mươi chín người khác sẽ bị ta đánh bay toàn bộ!”
Nghe lời này của Yến Vương, phần đông các võ giả ở trong vòng tròn đỏ thầm run lên.
Bọn họ nhìn về phía Yến Vương, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.
Trước đây, nếu một số võ giả tỏ ra quá mạnh mẽ thì các võ giả khác cũng sẽ liên hợp lại với kẻ địch.
Nhưng hiện tại, trên mặt mọi người đều có vẻ do dự.
Với thực lực của Yến Vương, dù bọn họ có liên hợp lại thì cũng có ích gì?
La Chinh đứng ở một góc trong vòng tròn đỏ, hơi lắc đầu.
Yến Vương này thật thông minh, danh tiếng của hắn ở bên ngoài không thể giấu được, vì thế liền nói toạc ra, dứt khoát kiêu ngạo tới cùng!
Sự kiêu ngạo như vậy sẽ làm loạn tâm tính của các võ giả khác.
Nếu đối phương thật sự sợ Yến Vương thì khó có thể kết hợp lại mà đối đầu với hắn!
Chẳng qua muốn kiêu ngạo cũng phải có thực lực để kiêu ngạo.
Nếu thực lực Yến Vương không đủ, các võ giả Hư Kiếp Cảnh khác cũng không phải kẻ ngốc, không ai làm theo tính toán của hắn.
Đại năng Thần Hải Cảnh ra lệnh một tiếng, vòng khảo hạch này rốt cuộc cũng bắt đầu.
Các võ giả đã bị loại và các võ giả chưa tham gia cũng bắt đầu thảo luận tình hình thi đấu hiện tại.
“Ngươi nói ai sẽ bị loại đầu tiên? Có thể là Yến Vương không?”
“Yến Vương lợi hại như vậy, ai dám đâm đầu vào chỗ chết mà chống lại hắn? Ta đoán, hơn phân nửa là cái tên La Thiên Hành – võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ kia.
Ha ha…”
“Ta cũng đoán là hắn.
Nhìn thân thể kia của hắn thì làm sao có thể chống đỡ được công kích của người khác? Một quyền là bị đánh bay ngay!”
“Xem kìa, có người gây rối với hắn, có lẽ hắn sẽ bị loại!”
Trong khi mọi người đang thảo luận, một vị võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ đột nhiên nhằm về phía La Chinh, vẻ mặt ngày càng dữ tợn, lạnh giọng nói với hắn: “Ngươi… Ta cho ngươi bị loại trước!”
Ánh mắt La Chinh nhìn qua, nhưng không chọn lấy cứng đối cứng với võ giả kia mà nhẹ nhàng né sang bên cạnh, suýt nữa giẫm lên mép vòng tròn đỏ.
Chương 764: Đeo bám không tha
La Chinh muốn dùng hết khả năng để tiếp tục ẩn mình, không để lộ thực lực, bình yên trở thành người cuối cùng trong ba người ở lại vòng tròn đỏVới thực lực của La Chinh bây giờ, việc này cũng không khó khăn lắm.
Tuy vòng tròn đỏ có phạm vi nhỏ, dù phải đối đầu với một đám võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ ở chỗ này, nhưng chỉ cần hắn liên tục né tránh là được.
Huống hồ với tu vi của hắn thì chẳng ai thèm để ý tới, nên sẽ không trở thành mục tiêu của người khác.
Nhưng cái tên trước mắt này vô duyên vô cớ lại tấn công mình, muốn đá mình đá ra ngoài, việc này khiến La Chinh hơi khó hiểu.
“Vút…”
Thân hình La Chinh lướt một cái, gần như giẫm lên mép vòng tròn đỏ mà đi.
Từ đầu đến cuối, hắn vẫn luôn đối mặt với võ giả kia, vẻ mặt luôn là một nụ cười thản nhiên, thong dong.
Tránh được một lần tấn công, theo lý thì chắc hẳn tên kia nên từ bỏ, La Chinh cũng không muốn rước phiền phức nên thậm chí còn không tấn công tên đó.
Ai ngờ đối phương thấy không được như ý liền không tha, liều chết đeo bám La Chinh.
Quyền mang trong tay mạnh mẽ, tư thế như thể không đá La Chinh ra ngoài thì sẽ không bỏ qua!
“Cút ra ngoài cho ta!” Người nọ vừa cười lạnh, vừa phát động tấn công La Chinh.
“Vút vút vút vút…”
La Chinh không nói lời nào, từng đường tàn ảnh liên tục xẹt qua mép vòng tròn đỏ, tránh khỏi từng đòn tấn công của đối phương.
Nhưng lòng hắn lại hơi trầm xuống, cái tên này thật khó chịu!
Đối phương hoàn toàn không phòng ngự, như vậy mà toàn lực tấn công thì những người khác muốn đá mình ra ngoài lại quá dễ dàng.
La Chinh và hắn không thù không oán, hắn cần gì phải tấn công mình gắt gao như vậy? Bởi nếu làm vậy thì chẳng khác nào hắn hoàn toàn từ bỏ cơ hội thông qua khảo hạch, liều mạng kéo mình ra ngoài!
Ai sai hắn làm vậy?
Ánh sáng nơi khóe mắt La Chinh thoáng nhìn rồi dừng lại trên người Yến Vương.
Chỉ thấy Yến Vương đứng khoanh tay ở giữa vòng tròn đỏ, từng đốm sáng tỏa ra ánh sáng mờ ảo dần dần quay xung quanh người hắn.
Tuy những võ giả Hư Kiếp Cảnh xung quanh đang miệt mài chém giết theo từng cặp, nhưng không có ai dám tập kích Yến Vương, còn ánh mắt Yến Vương vẫn luôn dán trên người mình!
“Quả nhiên là tên này!”
Sắc mặt La Chinh hơi trầm xuống.
Từ khi hắn bước vào võ phủ thì đã bị gã này theo dõi, giống như nhất định phải gây phiền phức cho mình mới được vậy.
Không biết rốt cuộc gã có ý gì?
Phái người đến thăm dò thực lực của mình sao?
Với thực lực của La Chinh bây giờ, muốn giải quyết tên cứ đuổi theo mình nãy giờ này cũng chỉ cần một cái chớp mắt, nhưng hắn lại hơi chần chừ.
Đứng ở góc độ của La Chinh thì hắn phải giấu năng lực của mình, thậm chí còn phải làm cách nào để người ngoài vừa nhìn vào là biết hắn ăn may nên mới lấy được Hắc Thiết Lệnh, nhờ đó mà vào thánh hải Thiên Vũ, lấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch.
Đây là kết quả tốt nhất!
Hắn không mong mình sẽ thu hút sự chú ý của người khác.
Nhưng khi hắn vừa bước vào võ phủ này đã bị người ta theo dõi, chuyện này cũng không phải một dấu hiệu tốt.
“Xem ra không ai dám gây khó dễ Yến Vương.
Hắn đứng ở đó mà chẳng ai dám động vào hắn! Uy danh của Yến Vương quả nhiên không tầm thường!”
“Nhảm nhí! Trong lớp người trẻ tuổi, Yến Vương cũng là cường giả tuyệt đỉnh.
Ngoài Thái tử với thiên tài Tiêu Đạo Viễn của võ phủ Hắc Danh ra thì cũng chỉ còn Yến Vương nhỉ? Nhưng ba người này cũng chưa từng phân thắng bại.
Nếu ba người này quyết đấu với nhau, ta cảm thấy cơ hội thắng của Yến Vương cũng không nhỏ”
“Hình như mắt Yến Vương đang tập trung trên người chàng trai xa lạ kia”
“Chàng trai kia đã chạy vòng quanh được bảy tám vòng rồi đấy, toàn là chạy trốn thôi.
Chẳng nhẽ không biết đánh trả sao? Thật là mất mặt!”
Lúc này một chàng trai mới hai mươi ra mặt nhìn cuộc chiến trong vòng tròn đỏ rồi nói một cách thản nhiên: “Mất mặt? Hừ! Bị một võ giả Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ đuổi theo lâu như vậy mà ngay cả ống tay áo cũng chưa từng để đối phương chạm vào.
Nếu cái này cũng gọi là mất mặt thì không biết cái gì mới gọi là không mất mặt!”
Chàng trai vừa nói chính là người trẻ tuổi mạnh nhất của võ phủ Ngọc Huyền, tên là Chiêm Uân.
Nếu nhất định phải sắp xếp thứ tự cho những người trẻ của thần quốc Hắc Thiết thì hắn có thể được xếp vào nhóm đứng đầu cùng với Thái tử, Yến Vương và Tiêu Đạo Viễn của võ phủ Hắc Danh.
Vốn dĩ La Chinh thuộc kiểu người không thu hút lắm, cũng không phải người được sinh ra trong võ phủ Ngọc Huyền.
Hắn chỉ là một võ giả độc lập, tu vi lại chỉ hơn Hư Kiếp Cảnh trung kỳ một chút, nên tất nhiên sẽ không khiến người ta chú ý đến.
Nay Chiêm Uân vừa nói như vậy, tầm mắt của mọi người lập tức tập trung vào La Chinh, trong lòng tràn ngập nghi ngờ: “Tên nhóc này có mạnh như Chiêm Uân nói không?”
Thật ra không chỉ có Chiêm Uân, cả ba đại năng Thần Hải Cảnh đang đứng xem trận chiến cũng nhìn vào La Chinh.
Những đại năng Thần Hải Cảnh này cũng không chú ý mấy đến biểu hiện của Yến Vương, bởi dù sao Yến Vương cũng nổi danh từ lâu, lấy được Hắc Thiết Lệnh là chuyện đương nhiên.
Hơn nữa, cho dù Yến Vương có bị hai mươi chín người khác kết hợp mà đá ra khỏi vòng tròn đỏ, mất đi tư cách lấy Hắc Thiết Lệnh thì đường đường là con trai của Quốc chủ, vốn dĩ hắn có thiên phú và thực lực cực kỳ mạnh mẽ, sao có thể không cướp được một cái Hắc Thiết Lệnh?
Thứ mà những đại năng Thần Hải Cảnh này chú ý là những võ giả mới như La Chinh.
Đương nhiên, tuy số lượng võ giả độc lập trưởng thành bên ngoài võ phủ cũng nhiều, nhưng chất lượng vẫn không thể nào so sánh với thiên tài của võ phủ được.
Những đại năng Thần Hải Cảnh kia cũng không hy vọng La Chinh có được thực lực của thiên tài như Yến Vương.
Những võ giả Hư Kiếp Cảnh trong thần quốc Hắc Thiết bây giờ, người có thể bước vào đội ngũ hàng đầu cũng chỉ có bốn người mà thôi, còn đội ngũ thứ hai thì có ba mươi sáu người.
Tổng cộng có bốn mươi người trong đội ngũ hàng đầu và đội ngũ thứ hai chắc chắn sẽ có được Hắc Thiết Lệnh.
Dù sao thì hai võ phủ lục phẩm lớn là võ phủ Ngọc Huyền và võ phủ Hắc Danh có tới hơn một trăm Hắc Thiết Lệnh mà.
Hơn nữa, còn có các thiên tài trong hai ba võ phủ ngũ phẩm khác.
Mà La Chinh có thể bước vào đội ngũ thứ ba, đồng thời còn tranh thủ lấy Hắc Thiết Lệnh thì đối với võ phủ Ngọc Huyền đã là hời rồi.
Đáng tiếc, các võ giả độc lập của thần quốc Hắc Thiết trước kia cũng từng có ai lấy được Hắc Thiết Lệnh.
Cho dù hiện nay có người tương tự vậy thì danh sách của bọn họ đã được ba đại năng Thần Hải Cảnh xem qua từ trước, vậy mà người tên là La Thiên Hành này lại khiến bọn họ thấy vô cùng xa lạ.
Nói cách khác, không ai biết võ giả này từ góc nào nhảy ra, hơn nữa thực lực có vẻ cũng không tệ …
La Chinh di chuyển xung quanh vòng tròn đỏ hết vòng này đến vòng khác, trong lòng cũng rối rắm vô cùng.
Hắn không muốn ra tay lắm, nhưng nếu vậy thì cũng không thoát khỏi người kia được.
Vốn dĩ, hắn còn trông chờ người ta đá tên kia ra khỏi sân, nhưng đuổi chạy nãy giờ, không ít võ giả đã bị đá ra mà không một ai ra tay với tên kia.
Cứ vậy thì cũng không phải cách.
Nghĩ đến đây, mắt La Chinh chợt lóe lên, thân hình linh hoạt uốn lượn như một con rắn đột nhiên phóng vào chính giữa vòng tròn đỏ.
Trong lúc tiến vào, La Chinh vẫn tránh tên Yến Vương kia ra.
Thế nhưng hắn không ngờ Yến Vương vốn đứng tại chỗ, lù lù bất động mà lại có thể bất ngờ ra tay khi hắn vừa mới tới gần chính giữa vòng tròn đỏ.
Yến Vương cười nhạt, ngay sau đó bàn tay hóa thành móng vuốt, nhẹ nhàng vung lên, ba đường móng vuốt sắc bén lập tức bay vút về phía La Chinh.
Móng vuốt kia lao cực nhanh, bao vây toàn bộ hai lối trái phải của La Chinh.
Nếu La Chinh muốn đi qua thì chỉ có thể cố gắng kháng cự.
Còn cái tên vẫn luôn đuổi theo La Chinh kia thì dường như khí thế của gã ngày càng cao, như muốn dồn La Chinh vào đường cùng vậy.
Đúng lúc này, thân hình La Chinh nhẹ nhàng lóe lên, xuyên qua một khoảng theo chiều không gian, sau đó lại bước ra từ phía khác của vòng tròn đỏ.
Móng vuốt mà Yến Vương tiện tay đánh ra cứ thế thất bại, nhắm thẳng đến võ giả phía sau kia.
Giờ phút này, không ai đoán trước được rằng La Chinh sẽ trực tiếp xuyên qua không gian.
Trên mặt Yến Vương cũng lộ một nét giật mình, võ giả đuổi theo La Chinh lúc trước lại càng bất ngờ hơn, lập tức đón đầu chặn móng vuốt của Yến Vương.
“Roẹt roẹt roẹt!”
Nhưng ba đường móng vuốt bén đã xé nát quần áo của võ giả kia chỉ trong nháy mắt, sau đó phát ra một tiếng giòn vang, giống như bảo giáp hộ thân bị cắt nát, máu tươi đỏ rực chảy dọc theo thân thể võ giả kia.
Yến Vương thấy mình đã vô tình làm người của mình bị thương thì cũng chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, mặc kệ sống chết của võ giả kia, ánh mắt lại dán lên người La Chinh lần nữa.
Cũng không biết hắn suy nghĩ gì, sau một kích này, hắn lại không truy kích La Chinh nữa mà đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.
Không ai đuổi theo tấn công mình, vậy nên nhất thời La Chinh thoải mái hơn nhiều.
Bây giờ trong vòng tròn đỏ chỉ còn lại hơn mười người đang chiến đấu kịch liệt với nhau mà thôi.
Vòng đấu này còn mãnh liệt hơn so với mấy vòng trước.
Nói chung, tất cả các vòng trước mọi người đều có thể tranh thủ ba suất cuối cùng, nhưng vòng này lại có Yến Vương, nên căn bản không ai dám đụng vào hắn, bởi chắc chắn hắn đã chiếm một suất rồi.
Vậy nên cũng chỉ còn lại hai suất cho mọi người tranh thủ, cơ hội lập tức giảm đi một phần ba.
Chương 765: Sao có thể như vậy?
Trước tình hình cạnh tranh điên cuồng như vậy, các võ giả không ngừng bị đá bay ra khỏi sàn đấuVì La Chinh vô cùng nhanh nhẹn nên mỗi khi có người muốn lấy hắn làm mục tiêu thì thân hình hắn lại nhoáng lên rồi rời khỏi phạm vi tấn công.
Ở trong vòng tròn đỏ này, mọi người cũng không có mục tiêu chính xác.
Dù sao cũng phải loại hết đến khi còn lại ba người, nên rất ít người đeo bám La Chinh mãi không buông.
Tuy nhiên trong quá trình này, ánh mắt của Yến Vương vẫn dán chặt vào La Chinh như rắn độc, khiến La Chinh cảm thấy hết sức khó chịu.
Tất nhiên, cũng giống như Yến Vương, ba đại năng Thần Hải Cảnh cũng tập trung ánh mắt trên người La Chinh.
“Thành thạo quy tắc không gian, hơn nữa dường như đã tu luyện xong tầng thứ hai, tiềm chất của tên nhóc này không tệ!”
“Với thực lực hắn biểu hiện ra lúc này, miễn cưỡng cũng có thể coi là thiên tài cấp Thần, có thể lọt vào đội ngũ thứ ba trong thần quốc Hắc Thiết, hơn nữa còn có thể đứng đầu đội ngũ thứ ba!”
“Nhân vật như vậy thì hẳn nên có được một cái Hắc Thiết Lệnh, nhưng ta lại hơi lo…”
Với tầm mắt của ba đại năng Thần Hải Cảnh, sao có thể không thấy Yến Vương đang nhắm vào La Chinh?
“Yến Vương đã mở miệng, trong vòng này chỉ một mình hắn có thể lấy được Hắc Thiết Lệnh.
Với tính cách ấy thì e là nói được làm được, ta lo hắn sẽ ra tay với La Thiên Hành”
“Chậc! Nhân vật như vậy rất ít khi xuất hiện trong các võ giả độc lập, hy vọng hắn có thể vượt qua khảo hạch”
“E là hơi khó.
Đội ngũ đứng đầu thần quốc Hắc Thiết chúng ta cũng chỉ có bốn người, mà thực lực của đội ngũ đứng đầu mạnh hơn đội ngũ thứ hai nhiều.
Trừ phi thực lực của La Thiên Hành có thể đứng đầu đội ngũ thứ hai thì mới có một chút khả năng chống lại Yến Vương!”
Tất nhiên La Chinh không biết rằng ba đại năng Thần Hải Cảnh này đang lo lắng cho hắn.
Thực sự thì Yến Vương đã nảy ra hứng thú sâu sắc với La Chinh.
Lần này, ngoài việc tham gia khảo hạch, hắn cũng để ý một chút đến những cường giả mới, trẻ tuổi.
Vốn hắn còn muốn tìm người trong võ phủ Ngọc Huyền, nhưng khổ nỗi tên nổi danh nhất võ phủ Ngọc Huyền – Chiêm Uân kia lại là người của Thái tử, hắn không thể mượn sức được.
Nhưng La Chinh trước mắt này…
Thiên phú nhìn người của Yến Vương hết sức lợi hại, mặt này hắn hoàn toàn được di truyền từ cha mình.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy La Chinh, hắn đã cảm thấy thực lực của La Chinh không đơn giản.
Những đại năng Thần Hải Cảnh kia chỉ có thể đánh giá qua biểu hiện của La Chinh rồi cho rằng thực lực của hắn có thể đứng ở đỉnh đội ngũ thứ ba, nhưng trong mắt Yến Vương, tên nhóc này không ngừng chạy trốn là vì cố tình muốn che giấu thực lực của bản thân!
Hắn bắt đầu đoán, xem thực lực của La Chinh có khả năng vào được đội ngũ hàng đầu hay không, nhưng đứng đầu đội ngũ thứ hai hẳn là không thành vấn đề.
Quan trọng hơn là, trước nay người này không có tiếng tăm gì, tất nhiên sẽ không bị Thái tử mượn sức, làm sao Yến Vương có thể bỏ qua cho con cá lọt lưới này được?
Việc duy nhất Yến Vương phải làm lúc này chính là thử xem thực lực chân chính của La Chinh!
Vòng thăm dò đầu tiên đã kết thúc, việc La Chinh thi triển quy tắc không gian tất nhiên đã khiến Yến Vương phải kinh ngạc cảm thán.
Nhưng nói chung, hắn vẫn chưa thỏa mãn.
Thực lực của tên nhóc này tuyệt đối không chỉ có một chút như vậy.
Vấn đề là La Thiên Hành quá ranh mãnh, dường như tránh né tất cả các võ giả, không giao tranh với bất kỳ kẻ nào.
Cứ như vậy, Yến Vương cũng rất khó đánh giá được thực lực của La Chinh.
Các võ giả trong vòng tròn đỏ càng lúc càng ít, trên khuôn mặt Yến Vương cũng hiện ra một nụ cười thản nhiên.
Rồi cũng có cơ hội thôi, nhìn tình hình này thì có lẽ hắn phải tự tay thăm dò thực lực của La Chinh!
Thoáng chốc, các võ giả trong vòng tròn đỏ cũng chỉ còn lại năm người.
Ngoại trừ Yến Vương và La Chinh ra thì còn ba võ giả Hư Kiếp Cảnh khác.
Sau khi không gian đột ngột rộng rãi hơn, muốn đuổi đối phương ra khỏi vòng cũng hơi khó khăn.
Trong năm người, có ba người được ở lại.
Bất kỳ kẻ nào bị loại vào thời điểm này chắc chắn đều không cam lòng.
Cho nên, lúc này ai nấy đều có vẻ hết sức cẩn thận, nhất thời khiến tình hình rơi vào thế giằng co.
Đúng lúc này, vòng tròn đỏ bắt đầu thu nhỏ lại…
Qua lần quan sát cuộc chiến lúc trước, mọi người cũng hiểu rõ, tốc độ thu nhỏ của vòng tròn đỏ rất nhanh.
Một khi vòng tròn đỏ đã bắt đầu thu nhỏ lại thì không đến một trăm mười nhịp thở sẽ cho ra kết quả cuối cùng.
Cho nên khi vòng tròn đỏ bắt đầu thu nhỏ lại, sắc mặt của mọi người đều biến đổi, lấy tư thế mãnh liệt hơn mà tấn công vào những võ giả khác!
“Quy Nguyên Quyền!”
“Liệt Tâm Chưởng!”
“…”
Ngoài việc cẩn thận tránh Yến Vương ra thì từng người trong ba võ giả đều thi triển đòn sát thủ của mình.
Trong đó, cứ hai võ giả lại lập thành một cặp chém giết lẫn nhau, đương nhiên một võ giả khác không có khả năng đi tìm Yến Vương, vậy nên tất nhiên mục tiêu của hắn là La Chinh.
Nhìn thấy có người đuổi theo giết La Chinh, Yến Vương lại nở một nụ cười.
Để xem lần này ngươi chạy như thế nào?
La Chinh cũng hiểu rõ, bây giờ mà không phản kích thì e là không được rồi.
Mắt thấy võ giả kia đến thẳng chỗ mình, La Chinh bắt đầu nhẹ nhàng bước đi.
Hắn điều chỉnh hô hấp của mình đến mức vô cùng thoải mái, sức mạnh bắt đầu vận chuyển theo thân thể.
Lúc này, trên người La Chinh truyền ra một khí chất cực kỳ ôn hòa, tưởng như hắn sẽ hài hòa với bất cứ thứ gì được đặt bên cạnh.
Võ giả Hư Kiếp Cảnh kia có thể kiên trì đến bây giờ, tất nhiên thực lực cũng không yếu.
Xét về thực lực thì cũng thuộc vị trí đứng đầu nếu đặt trong võ phủ Ngọc Huyền, có thể vững vàng đứng trong đội ngũ thứ ba của thần quốc Hắc Thiết.
Mỗi bước đi, thân hình của hắn lại giống như hổ báo, đôi tay hóa thành hai móng vuốt, một trên một dưới chộp về phía La Chinh.
“Gào!”
Trên người hắn ngưng kết ra một ảo ảnh của mãnh thú trông như hổ báo.
Khi hai móng vuốt của hắn giương ra, mãnh thú cũng há to cái miệng hướng về phía La Chinh như muốn nuốt chửng hắn.
Võ giả Hư Kiếp Cảnh của thần quốc quả nhiên không thể khinh thường!
Tuy nhiên, có lẽ thực lực của người này cũng có thể sánh ngang với Chiến Tôn cấp cao trong Yêu Dạ tộc.
So với Lăng Yên thì có lẽ còn chênh lệch một chút, nhưng nếu thật sự muốn tranh đoạt một chỗ ngồi trong tháp Tội Ác thì tất nhiên hắn cũng có thể chiếm một vị trí trong tốp mười!
Người khác đang suy đoán thực lực của La Chinh, còn La Chinh lại đang suy đoán thực lực của người trước mắt này.
“Nếu ngươi tìm tới ta, vậy ngươi cứ bị loại đi!” La Chinh hơi lướt đi, cơ thể từ từ đi lùi lại!
Vòng tròn đỏ đang thu nhỏ lại, mà La Chinh lại đưa lưng về phía vòng tròn đỏ, lùi lại ra bên ngoài.
Chẳng mấy chốc, La Chinh đã tới mép vòng tròn đỏ.
Chỉ cần La Chinh đứng ngay tại chỗ thì chỉ một nhịp thở nữa thôi sẽ chẳng khác nào hắn tự động bị loại!
Nhưng bước chân La Chinh chỉ nhẹ nhàng chạm vào mép vòng tròn đỏ.
Lúc chạm vào thì nhẹ nhàng phiêu đãng, nhưng khi mũi chân vừa chạm đất thì khí thế cả người bỗng biến đổi!
“Cương nguyên! Bùng nổ!”
“Vù!”
Trong khoảnh khắc này, khí thế cả người La Chinh thay đổi hẳn, cơ thể hóa thành một vệt sáng nhỏ rồi vọt về phía đối thủ của mình như một tia chớp!
Ảo ảnh của con mãnh thú khổng lồ kia còn chưa kịp cắn xuống, hai móng vuốt của đối thủ cũng chưa kịp chộp vào nhau thì La Chinh đã bước một bước đến trước mặt đối thủ rồi.
Vẻ mặt của người này vốn dĩ hung ác, bởi hắn nhất định phải thắng trận chiến này.
Trong lòng hắn, chỉ cần thu phục được tên nhóc này, rồi bên kia cũng vừa lúc phân thắng bại thì trong vòng tròn đỏ cũng chỉ còn lại ba người.
Như vậy, hắn có thể vượt qua khảo hạch.
Dù bước này có ra sao thì hắn cũng phải vượt qua, đây có thể là một bước mấu chốt ảnh hưởng đến hắn!
Cho nên hắn không hề nương tay với La Chinh, chỉ theo đuổi một chiêu tất thắng!
Mà La Chinh trong mắt hắn lại chỉ là một tên nhóc ngoài việc chạy trốn thì chẳng biết làm gì hết…
Vậy mà ngay khi lui về phía sau, hắn lại xuất hiện trước mặt mình chỉ trong nháy mắt…
Chuyện này…
Đầu óc võ giả này còn chưa kịp tiếp thu nên ngoài vẻ mặt ngây ngốc ra thì gần như không có bất kỳ phản ứng nào.
La Chinh cũng chẳng để tâm tới vẻ mặt của gã.
Hắn chỉ cần vươn tay ra là đã bắt được tay đối phương, năm ngón tay nhẹ nhàng nhấn một cái, chế ngự mạch môn trên cánh tay đối phương.
Cứ như vậy, chân nguyên của người kia không thể nào truyền đến tay, càng khó có thể tránh khỏi sự trói buộc của La Chinh.
Tuy nhiên, La Chinh không ngờ được rằng hắn đã làm chuyện thừa thãi.
Căn bản đối phương đã quên phải vận chuyển chân nguyên để tránh thoát, nên cứ ngây người ra như vậy.
Hắn bị một tay La Chinh bắt lại, sau đó quay một vòng như chong chóng rồi trực tiếp bay ra ngoài.
Quá trình này vô cùng gọn gàng, nhanh nhẹn, không có chút dư thừa nào.
Thật ra, trong số những võ giả có cảnh giới tương đối thấp thì chiến đấu kiểu này cũng vô cùng bình thường.
Nhưng sau khi đến Thần Đan Cảnh, lúc chân nguyên bùng nổ thì sức mạnh đều sẽ lên tới một trình độ không tầm thường, làm gì có ai để ngươi dễ dàng tới gần?
Vậy nên người chiến đấu trong vòng tròn đỏ chỉ bị “đá” ra ngoài, chứ không hề bị “quay” ra ngoài như tên vừa rồi.
Bây giờ thấy La Chinh trực tiếp ném một võ giả ra khỏi vòng tròn đỏ như thế, các võ giả khác lập tức khiếp sợ, đến mức không thốt ra được lời nào.
Trong lòng bọn họ không hẹn mà cùng nhảy ra một câu hỏi, sao lại có thể như vậy…?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








