1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 152 : Vượt biển (c756-c760)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 152 : Vượt biển (c756-c760)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 756: Vượt biển

Tin tức La Chinh lặng lẽ rời khỏi Trung Vực bị Thiên Hạ Thương Minh khống chế chặt chẽHiện tại, toàn bộ võ giả Trung Vực, chỉ cần có đầu óc một chút thì cũng đã hiểu Thiên Hạ Thương Minh nay đã vững vàng chiếm giữ vị trí bá chủ của Trung Vực, mà Thiên Hạ Thương Minh bây giờ lại lấy La Chinh làm đầu.

Trên thực tế, lúc trước, từ sau khi La Chinh đánh bại Thôi Tà thì bố cục này cũng đã bắt đầu thành hình.

Một vài tông môn tứ phẩm khác cũng biết không nên lo việc bao đồng, bởi vì họ vốn không có dũng khí và sức mạnh để chống lại Thiên Hạ Thương Minh.

Hơn nữa, khi một nhóm cường giả siêu cấp không biết từ đâu ra đi theo La Chinh, dùng bản lĩnh như sấm chớp mà dễ dàng giết chết cường giả thần quốc, thì các tông môn tứ phẩm như Huyết Mộc Nhai, Huyền Âm Quán và Hắc Sơn Tông cũng chỉ có thể lựa chọn phục tùng.

Điều khiến họ càng vui mừng hơn nữa là La Chinh không có dự định thành lập thần quốc.

Nếu như hắn thực sự định thành lập thần quốc, hợp nhất tất cả các tông môn lại thì với sức ảnh hưởng của Vân Điên và Thiên Hạ Thương Minh khi liên hợp lại, trong Trung Vực bây giờ có ai có thể phản kháng được?

Cho dù như thế nào, sức ảnh hưởng của La Chinh hiện giờ đã chẳng khác gì một tấm biển treo trước Trung Vực.

Đây cũng là lý do vì sao Thiên Hạ Thương Minh lại giữ bí mật về hành tung của La Chinh.

Chỉ cần hắn còn ở Trung Vực thì cũng là một sự uy hiếp tương đối lớn với thần quốc Đại Vũ.

Nhóm Thạch Khắc Phàm đương nhiên tin tưởng, nếu thần quốc Đại Vũ dốc toàn bộ sức lực thì cho dù là La Chinh cũng không thể ngăn cản được.

Chẳng qua nội bộ tứ đại thần quốc chưa chắc đã bền chắc như thép, đương nhiên bọn họ sẽ không vì một Trung Vực nho nhỏ mà hao phí nhiều tâm sức.

Trên bầu trời Bạo Loạn Tinh Hải, hai luồng ánh sáng bay thẳng đến phía đông.

Sau khi đưa tiễn Tư Đồ Hạo Thiên, La Chinh và vị võ giả tên Tào Tuấn Phong cùng đi với nhau, vượt qua Bạo Loạn Tinh Hải!

Gió lốc trên Bạo Loạn Tinh Hải sẽ dừng lại khoảng ba đến sáu tháng, La Chinh muốn lợi dụng lúc này để tiến lên.

Trong khoảng thời gian này, thông qua Tào Tuấn Phong, đại khái La Chinh cũng đã hiểu rõ thế cục của thần quốc Đại Vũ và ba thần quốc lớn còn lại.

Hoàn toàn khác với thế cục của Trung Vực, tất cả mọi thứ trên đại lục này đều do tứ đại thần quốc khống chế, không tồn tại bất kỳ hình thức tông môn nào.

Thành lập tông môn chẳng khác nào thành lập thế lực riêng, mà một thần quốc tuyệt đối không cho phép chuyện này tồn tại.

Bởi vì một khi có tông môn nào đó vùng dậy, bắt đầu chống lại thần quốc thì thậm chí sau đó còn có thể sinh ra thần quốc mới.

Cho nên từ khi bảy đại thần quốc đã bị tiêu diệt hết ba thì thế cục của tứ đại thần quốc vẫn được kéo dài tới bây giờ, không có thần quốc mới nào được sinh ra, thực sự cũng coi như là đại thống nhất, thiên thu muôn đời.

Chẳng qua võ giả vẫn phải tu luyện, thần quốc cũng phải bồi dưỡng người kế nghiệp và thế hệ sau, vì vậy trong thần quốc lại tồn tại một hình thức tông môn khác, đó chính là võ phủ.

Dù là thần quốc Đại Vũ hay các thần quốc khác thì đều tồn tại các võ phủ khác nhau.

Các võ phủ này cũng khá giống tông môn trong Trung Vực, chẳng qua tất cả các võ phủ đều nằm trong sự khống chế của thần quốc.

Võ phủ dù to nhỏ gì thì cũng biến thành thánh địa tu luyện của thần quốc.

Muốn tu luyện, đạt được tài nguyên lớn hơn để trở nên lớn mạnh hơn thì nhất định phải gia nhập võ phủ.

“Nếu ngươi muốn bước vào thánh hải Thiên Vũ, có lẽ cũng phải gia nhập vào một võ phủ nào đó” Hai người đang bay trên vùng trời Bạo Loạn Tinh Hải thì Tào Tuấn Phong lại đề nghị.

“Vì sao?” Trên mặt La Chinh lộ ra vẻ kỳ lạ, lập tức hỏi.

Tào Tuấn Phong thẳng thừng đáp: “Thánh hải Thiên Vũ chính là một kỳ tích, suốt bao nhiêu năm nay đều bị tứ đại thần quốc độc quyền, các võ giả độc lập không có tư cách vào trong đó chứ đừng nói là bước vào đó để khai khác Sinh Mệnh Nguyên Thạch”

Lông mày La Chinh hơi nhíu lại, càng hoang mang hơn nên lại hỏi: “Nếu thánh hải Thiên Vũ là một hải vực thì hẳn là rộng lớn vô cùng, sao tứ đại thần quốc lại có thể giữ làm độc quyền được?”

“Có điều ngươi chưa biết, mặc dù thánh hải Thiên Vũ là một hải vực, nhưng thực ra cũng chỉ như một cái hồ trên lục địa mà thôi.

Chẳng qua hồ nước này tương đối lớn.

Để độc chiếm các bí cảnh trong thánh hải Thiên Vũ này mà tứ đại thần quốc đã phái lực lượng hùng hậu trông coi ở bốn phía.

Hơn nữa… rất nhiều cứ điểm quan trọng, các thành lớn trong tứ đại thần quốc đều được xây dựng xoay quanh thánh hải Thiên Vũ.

Có bảy mươi phần trăm dân cư trong các thần quốc, chín mươi phần trăm cường giả đều ở ngay xung quanh.

Muốn một mình bước vào trong đó, vốn là chuyện không thể” Tào Tuấn Phong trả lời từ đầu tới đuôi, nói rõ mọi chuyện.

Sau khi bị hạ nô ấn, Tào Tuấn Phong sẽ không lừa dối La Chinh, thậm chí La Chinh có thể cảm nhận được cả những chuyện mà Tào Tuấn Phong suy nghĩ trong đầu, nên đương nhiên có thể phân biệt lời hắn nói là thật hay giả.

Như vậy thì hơi phiền phức.

Theo kế hoạch của La Chinh, hắn muốn lén lút tiến vào thánh hải Thiên Vũ.

Nếu có thể đào được Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong nơi gọi là bí cảnh Vũ Hoàng thì hắn sẽ có thể lập tức rời đi, sau đó tìm cơ hội trở lại Trung Vực.

Nhưng bây giờ xem ra, chỉ bước vào thánh hải Thiên Vũ thôi cũng đã là một vấn đề lớn.

“Gia nhập vào võ phủ thì chắc chắn sẽ có tư cách bước vào thánh hải Thiên Vũ sao?” La Chinh hỏi lại.

“Ha ha” Tào Tuấn Phong mỉm cười: “Mỗi năm, tứ đại thần quốc sẽ cử người đi vào thánh hải Thiên Vũ.

Trong thánh hải Thiên Vũ có bốn bí cảnh lớn là bí cảnh Vũ Hoàng, bí cảnh Thần Hoàng, bí cảnh Mộng Thần, và cuối cùng là bí cảnh Thiên Thần.

La Chinh gật nhẹ đầu, tứ đại thần quốc có thể phát triển đến mức này thì chắc chắn mỗi thần quốc đều có đại năng Thần Hải Cảnh.

Những tài nguyên trong bí cảnh này không phải ít, có lẽ cũng không kém tháp Tội Ác và động Huyền Minh trong đại lục Hải Thần.

Chẳng qua La Chinh vẫn quan tâm bí cảnh Vũ Hoàng nhất.

Dù sao thì bí cảnh Vũ Hoàng chính là mục tiêu trong chuyến này của La Chinh.

Lấy đủ Sinh Mệnh Nguyên Thạch trong bí cảnh Vũ Hoàng rồi, hắn sẽ có thể lên đường trở về.

Tào Tuấn Phong lập tức nói: “Muốn bước vào ba bí cảnh đầu tiên thì nhất định phải gia nhập vào một võ phủ nào đó, hơn nữa ít nhất phải là võ phủ ngũ phẩm trở lên.

Trong tất cả các võ phủ ngũ phẩm trở lên ở tứ đại thần quốc đều chắc chắn có một vài suất đi vào.

Muốn bước vào bí cảnh Vũ Hoàng, nhất định phải giành được một suất này.

“Giành thế nào?” La Chinh lại hỏi.

Tào Tuấn Phong nói thẳng: “Gia nhập võ phủ, trở thành võ giả xuất sắc nhất trong võ phủ!”

Bản thân La Chinh vẫn còn hơi mâu thuẫn với việc gia nhập võ phủ khác.

Lúc trước, khi hắn đến tháp Tội Ác, thánh địa Tử Tâm của Nhân tộc có mời hắn gia nhập, nhưng cũng đã bị hắn từ chối.

La Chinh là một người thường hoài niệm những điều xưa cũ.

Tuy với sức mạnh hiện tại của hắn thì thực ra Vân Điện đã không thể tiếp nhận hắn được nữa rồi, nhưng La Chinh vẫn kiên định rằng mình là một thành viên của Vân Điện.

“Ngoài việc gia nhập ra thì không còn cách nào khác sao?” La Chinh lại hỏi.

“Không có, trừ khi ngươi có thể giết chết được các Chiến Hoàng, Chiến Đế để tiến vào thánh hải Thiên Vũ…” Tào Tuấn Phong nói, sau đó hắn lập tức liếc nhìn La Chinh một cái khó hiểu: “Với thực lực của ngươi, gia nhập võ phủ, tranh giành lấy một suất để đi vào bí cảnh thì hẳn là không khó”

Trước khi đến Trung Vực, Tào Tuấn Phong cũng nghe Vô Tâm thượng nhân nhắc tới La Chinh.

Vô Tâm thượng nhân nói cho họ biết, trong Trung Vực xuất hiện một thiên tài siêu cấp.

Thiên tài này còn mạnh hơn những thiên tài cấp Thần trong thần quốc rất nhiều, thậm chí chỉ với tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ mà đã giết chết võ giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng.

Tu vi Chiếu Thần Cảnh mà vượt cấp để giết chết võ giả Thần Đan Cảnh thì cũng không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên, bởi rất nhiều thiên tài cấp Thần đều có thể làm được.

Nhưng võ giả càng tu luyện thì khoảng cách thực lực lại càng lớn.

Cho nên với tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ mà có thể giết chết cường giả Sinh Tử Cảnh tứ trọng thì cũng thật khó để tưởng tượng.

Tào Tuấn Phong là cường giả Sinh Tử Cảnh, mỗi khi hắn vượt qua một Sinh Tử Kiếp thì đều cảm thấy bản thân như được thay da đổi thịt một cách mạnh mẽ.

La Chinh có thể vượt cấp để khiêu chiến với cường giả Sinh Tử Cảnh, vậy có thể tưởng tượng được thiên phú của hắn yêu nghiệt tới mức nào?

Sau khi La Chinh suy nghĩ một chút thì cũng đã quyết định.

Thôi, gia nhập võ phủ khác cũng chỉ là kế sách để tạm thời, bây giờ tính mạng của Ninh Vũ Điệp là quan trọng nhất.

Vì vậy, La Chinh quyết định, sau khi bước vào thần quốc, trước hết vẫn phải tìm một võ phủ để tiến vào.

Dù sao thì thực sự hắn cũng không thể giết chết Chiến Hoàng, Chiến Đế để bước vào thánh hải Thiên Vũ được…

Ngay lúc La Chinh còn đang mải suy nghĩ thì trên mặt biển phía trước chợt xuất hiện một lốc xoáy to lớn.

Cho dù gió lốc trên Bạo Loạn Tinh Hải đã ngừng thì chúng vẫn như một ngọn núi lớn trên hải vực không ngừng quay cuồng, cuộn sóng.

Khi lốc xoáy kia vừa xuất hiện, liền thấy mười mấy cuộn sóng lớn như núi xoay quanh.

“Lốc xoáy thật lớn!”

Lốc xoáy giữa Tinh Hải này phải bằng một phần mười diện tích Trung Vực, bên cạnh nó nổi lên rất nhiều bọt nước trắng xóa, ở đoạn giữa thì vẫn còn giữ được màu xanh của nước biển, nhưng tới dưới đáy thì đã là một mảnh tối đen, giống như dưới lốc xoáy có thể thông đến địa ngục vậy!

Sau khi Tào Tuấn Phong nhìn thấy lốc xoáy to lớn này, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.

Hắn vội vàng nói: “Mau, mau bay lên, bay lên cao đi!”

Mặc dù hắn là nô dịch của La Chinh, nhưng dù sao cũng có tư duy của mình.

Hắn không thể nào chống lại mệnh lệnh của La Chinh, nhưng hắn vẫn sợ chết.


Chương 757: Đến nơi

Thông qua nô ấn, La Chinh có thể cảm nhận được cảm giác trong lòng Tào Tuấn Phong, hơn nữa thanh thế to lớn trước mắt cứ như có yêu thú hung mãnh gì đó ra đời nên thân hình La Chinh cũng nhoáng lên, phóng theo Tào Tuấn Phong mà điDiện tích biển của thế giới này còn nhiều hơn đất liền, số lượng mãnh thú trong biển lại càng nhiều hơn sinh vật trên đất liền tới nghìn lần vạn lần.

Loài người cũng không phải là chúa tể duy nhất trong Đại Thế Giới, cho dù như đại lục Hải Thần thì bên trong cũng có đủ loại chủng tộc thông minh sinh sống.

Mà dưới biển cả thì cũng có đủ loại chủng tộc, mãnh thú đâu đâu cũng có.

Diện tích biển lớn đã cho các sinh vật này tài nguyên phong phú và không gian phát triển.

Giống như lúc trước, khi vừa mới bước vào mộ Tiên Thiên Miểu, La Chinh cũng gặp được mãnh thú cấp cao ngang với Sinh Tử Cảnh.

Mà vị trí của mộ Tiên Thiên Miểu cũng không xa Trung Vực lắm…

Về phần trung tâm của Bạo Loạn Tinh Hải, mãnh thú hẳn là có thể so ngang với đại năng Thần Hải Cảnh, thậm chí còn tồn tại sinh linh có thực lực còn lớn hơn cả đại năng Thần Hải Cảnh.

“Soạt…”

Ngay lúc La Chinh và Tào Tuấn Phong nhanh chóng đang nâng cao cơ thể lên phía trên thì dưới cơn lốc xoáy kia chợt xuất hiện một bóng đen to lớn!

Một tiếng nước chảy dữ dội truyền đến, La Chinh lập tức nhìn thấy một sinh vật to lớn chui ra khỏi mặt nước, nhảy dựng lên không!

“Cái quái gì thế này?” Nhìn thấy sinh vật khổng lồ này, trên mặt La Chinh cũng hiện lên vẻ hoảng sợ.

Hình thể mãnh thú này có lẽ không nhỏ hơn con Hung Hạt dưới động Huyền Minh bao nhiêu!

Chẳng qua bây giờ La Chinh đang ở Bạo Loạn Tinh Hải, đối mặt với biển cả rộng lớn, chứ thật ra khi nhìn thấy con Hung Hạt kia trong động Huyền Minh thì hắn cũng không dao động như vậy.

Lúc này, mức độ nguy hiểm chỉ cao chứ không thấp.

“Đây là Thôn Tù Thủy Tinh Thú! Hình thể to lớn vô cùng, ở Bạo Loạn Tinh Hải này có tổng cộng bốn con! Chưa hết, độ cao khi nó nhảy lên có thể đạt tới hơn mười vạn trượng!” Tào Tuấn Phong bất mãn trả lời vấn đề của La Chinh.

Hiện tại chắc chắn chuyện chạy thoát thân quan trọng hơn, nhưng hắn cũng không thể không trả lời câu hỏi của La Chinh được.

“Bốn con, đến chuyện này mà các ngươi cũng biết?” Trái lại, tâm thế La Chinh khá vững vàng, không hề sợ hãi như Tào Tuấn Phong, nhưng đương nhiên vẫn duy trì tốc độc bay cực nhanh ở phía trên.

“Đương nhiên, người thần quốc ai chẳng rõ.

Thâm chí nhiều đại năng Thần Hải Cảnh đã từng liên hợp với tứ đại thần quốc, tiến vào Bạo Loạn Tinh Hải để bắt con của Thôn Tù Thủy Tinh Thú này.

Sau đó một con Thôn Tù Thủy Tinh Thú phẫn nộ, xông lên đại lục thần quốc, biến một phần ba lãnh thổ của thần quốc Đại Vũ ta thành đống hoang tàn xong mới trở lại biển cả!” Tào Tuấn Phong giải thích.

Nghe thấy thế, La Chinh cũng không còn gì để nói.

Võ giả của tứ đại thần quốc cũng điên cuồng thật.

Mãnh thú cấp này chắc chắn không phải là thứ mà đại năng Thần Hải Cảnh có thể chống lại, vậy mà họ còn dám tiến vào Bạo Loạn Tinh Hải để bắt con của chúng!

Mặc dù một phần ba lãnh thổ trong lời Tào Tuấn Phong cũng không phải nói quá, nhưng tổn thất của thần quốc Đại Vũ cũng không lớn như vậy.

Giống như lúc trước Tào Tuấn Phong từng nói, các thành của tứ đại thần quốc đều được xây dựng quanh thánh hải Thiên Vũ trong đại lục thần quốc.

Quanh thánh hải Thiên Vũ đều là nơi cực kỳ sầm uất, mỗi thần quốc đều chiếm một phần tư đường bao quanh thánh hải Thiên Vũ.

Nhưng bên ngoài đại lục thần quốc này cơ bản đều là vùng ít dân cư, nên cho dù có bị hủy một phần ba lãnh thổ thì cũng chẳng phải thiệt hại gì lớn lắm đối với thần quốc Đại Vũ.

Nhưng điều này cũng chứng minh, võ giả của tứ đại thần quốc là người điên khùng và tham lam!

Từ đó về sau, chỉ cần con Thôn Tù Thủy Tinh Thú này phát hiện ra dấu vết của loài người thì sẽ không do dự mà nhảy ra khỏi mặt nước để tấn công.

Cái đầu to lớn của Thôn Tù Thủy Tinh Thú vừa hoàn toàn nhô lên khỏi mặt nước xong liền lao thẳng về phía hai người La Chinh và Tào Tuấn Phong.

“Lên trên! Lên trên nữa!” Tào Tuấn Phong vội la lên.

Thân hình La Chinh và hắn không ngừng bay lên cao, nhanh chóng xuyên thủng tầng mây, bay vụt lên không trung.

“Đây… nó có thể nhảy cao như vậy sao?” Tầng mây dày đặc chặn tầm nhìn phía dưới lại, La Chinh nhìn xuống phía dưới mà ngây ngốc hỏi.

La Chinh vừa dứt lời thì nhìn thấy con quái vật lớn kia đã phá tan tầng mây, tiếp tục đuổi theo bọn họ.

Thân hình to lớn kia nhiễu loạn khí lưu, đẩy tầng mây dày ra thành một lỗ hổng thật lớn!

“Hay thật! Tiếp tục bay lên!” La Chinh không hề do dự.

Khi La Chinh đang không ngừng bay lên cao thì bỗng nhiên nhìn thấy từng đợt gió to thổi về phía bọn họ.

“Là gió xoáy!”

Những vòng gió xoáy kia cũng không hề vô hình, xung quanh nó là một lớp kim tuyến.

Đây chính là gió xoáy đối lưu trong không gian sâu thẳm, nghe nói vật chất bị cuốn vào trong sẽ bị vặn nát!

La Chinh đã gặp gió xoáy này không chỉ một lần.

Khi tu luyện Tinh thì nhất định phải sử dụng lực hút của ngôi sao để cảm nhận thể lực của mình, lơ lửng ngoài vạn dặm.

Vậy nên mỗi lần tu luyện, La Chinh đều phải xuyên qua gió xoáy này.

Chẳng qua trước kia là cảm giác của La Chinh đi xuyên qua, còn lúc này đây chính là thể xác đích thân đón nhận.

Trận gió này gần như có thể cắn nát mọi thứ, cho dù La Chinh có thân thể là tiên khí thượng phẩm thì chỉ sợ cũng không thể chống đỡ được!

Đối mặt với trận gió xoáy to lớn này, thân hình La Chinh xoay theo một độ cong khác thường trên không, nhanh chóng bay vọt về phía gió xoáy yếu hơn.

Tào Tuấn Phong thấy vậy cũng theo sát phía sau.

Thực ra đứng ở góc độ của Tào Tuấn Phong, hắn thực sự ước gì La Chinh bị trận gió này vặn chết.

Chẳng ai muốn bị hạ nô ấn rồi biến thành nô lệ của người khác, ngay cả tính mạng của mình cũng không thể nắm trong tay, chứ nói tới chuyện hắn còn là một cường giả Sinh Tử Cảnh ngũ trọng?

Nhưng trong đầu hắn vốn không dám suy nghĩ thế này.

Dù sao thì La Chinh cũng nắm mọi thứ của hắn trong tay, còn có quyền lấy đi tính mạng của hắn.

La Chinh bay lệch đi nhanh như vậy nên cũng tránh được trận gió trên không.

Cùng lúc đó, cái đầu của Thôn Tù Thủy Tinh Thú to lớn cũng chui lên phía trên.

Từng trận gió mạnh mẽ cắt vào lưng Thôn Tù Thủy Tinh Thú kia khiến nó lập tức gào thét lên!

“Ngao!”

Máu thịt lẫn lộn lập tức trào ra từ sau lưng con Thôn Tù Thủy Tinh Thú này.

Máu tươi bắn ra tung tóe như thác nước đang đổ xuống.

Hai con mắt Thôn Tù Thủy Tinh Thú trừng lên thật lớn, oán hận nhìn La Chinh và Tào Tuấn Phong, sau đó nó cúi đầu xuống, đi xuống tầng mây phía dưới…

May mà con Thôn Tù Thủy Tinh Thú này không biết bay nên chỉ dựa vào lực nhảy mà xông lên.

Nếu nó biết bay thì chỉ sợ tính mạng của La Chinh và Tào Tuấn Phong khó giữ nổi.

Đứng ở tầng mây trên trời, La Chinh nghĩ lại cũng phát sợ.

Hắn thản nhiên liếc nhìn Tào Tuấn Phong bên cạnh: “Tứ đại thần quốc các ngươi kết thù hận lớn đến thế nào mà con thú này cứ nhìn thấy người là giết…”

Tào Tuấn Phong đưa tay lau mồ hôi trên trán, lắc đầu suy đoán: “Có thể là con của Thôn Tù Thủy Tinh Thú bị đại năng Thần Hải Cảnh lấy trộm”

Con Thôn Tù Thủy Tinh Thú này bị trận gió xoáy cắt xé đến mức máu chảy như thác, rơi xuống không trung, không ít máu của nó đã hòa vào trong tầng mây nên trước mắt La Chinh liền xuất hiện một tầng mây màu máu lớn.

Nếu tầng mây này bồng bềnh đến Trung Vực hoặc thần quốc, chỉ sợ sẽ có một trận mưa máu.

“Ta thấy vẫn nên đi dọc theo tầng mây ở phía trên này đi” La Chinh đề nghị.

Cho dù gió lốc trên Bạo Loạn Tinh Hải đã tạm thời dừng lại, nhưng vẫn tràn ngập đủ mọi nguy hiểm.

“Trên tầng mây? Vậy càng nguy hiểm hơn!” Trên mặt Tào Tuấn Phong hiện lên vẻ sợ hãi.

“Tầng mây phía trên cũng có nguy hiểm sao?” La Chinh chớp mắt.

Ngay lúc La Chinh vừa mới nói xong, Tào Tuấn Phong đã nở nụ cười khổ: “Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đã đến rồi.

Đi mau, chúng ta ở dưới tầng mây sẽ an toàn hơn một chút”

Đúng lúc này, ở biển mây mờ mịt phía xa còn có vài bóng đen lơ lửng bất định đang bay vút về phía bên này.

Mặc dù nhìn qua vô cùng mơ hồ, nhưng cũng có thể nhận ra đó là một loại chim hung ác.

Mặc dù không biết sức mạnh của loài chim hung ác này, nhưng chắc chắn không phải là thứ mà họ có thể chống lại.

Hai người không nói thêm lời nào nữa, lập tức chui vào trong mây, trở về bên dưới, tiếp tục bay về phía đại lục thần quốc…

Trên những con sóng của Bạo Loạn Tinh Hải còn có một mảng lớn màu máu đỏ thẫm.

Khỏi nói cũng biết chắc chắn là do con Thôn Tù Thủy Tinh Thú lúc nãy để lại.

Dọc đường đến giờ, La Chinh cũng đã gặp phải không ít nguy hiểm rồi.

Ví dụ như trên mặt biển xuất hiện loại đá đầy sương mù kỳ lạ.

Từ trên tảng đá đó truyền đến một giọng hát vô cùng êm tai, dường như có thể kích thích linh hồn của con người, khiến người ta không kìm lòng được mà đến gần.

La Chinh và Tào Tuấn Phong suýt chút nữa cũng đã đến gần nó.

Mãi cho tới khi tiến đến tảng đá đó thêm một chút, nhìn thấy vài bóng đen gầy trơ xương đang mơ hồ đứng bên trên tảng đá, La Chinh mới bị Thanh Long trong đầu đánh thức.

Mặc dù không biết rốt cuộc những bóng đen có hình dạng đáng sợ đó là cái gì, nhưng La Chinh cũng hiểu rõ, nếu đến gần thì nhất định sẽ chết.

Nhưng Tào Tuấn Phong lại vẫn tươi cười đi muốn đi vào trong.

Lúc này La Chinh cũng chỉ đành sử dụng nô ấn, lệnh cho Tào Tuấn Phong theo kịp mình mới có thể đưa hắn từ quỷ môn quan trở về.

Cả chặng đường đi cứ như vậy, ước chứng hơn mười ngày sau cũng đã vượt qua Bạo Loạn Tinh Hải.

Rốt cuộc La Chinh cũng nhìn thấy một phần đại lục xuất hiện ở phía xa.


Chương 758: Nhìn một cái cũng là tội chết

Mảnh đại lục trước mặt La Chinh vô cùng rộng lớn, hắn cũng không cách nào xác định được đại lục thần quốc này lớn bao nhiêuNhưng La Chinh đoán, mảnh đại lục của tứ đại thần quốc này hẳn là lớn hơn đại lục Hải Thần và Trung Vực.

“Đây là lãnh thổ thần quốc nào?” La Chinh hỏi.

Tào Tuấn Phong khẽ gật đầu, lập tức đáp: “Từ Trung Vực qua Bạo Loạn Tinh Hải đến đây thì phần tiếp giáp với Bạo Loạn Tinh Hải là của thần quốc Ly Hỏa, một phần khác là của thần quốc Đại Vũ.

Khu vực trước mắt hẳn là lãnh thổ của thần quốc Hắc Thiết.

Chủ nhân muốn tiến vào thần quốc nào?”

“Vậy chọn thần quốc Hắc Thiết đi!”

La Chinh cũng không định tu luyện hay phát triển trong thần quốc, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, chỉ vì lấy Sinh Mệnh Nguyên Thạch.

Nếu La Chinh muốn vào thánh hải Thiên Vũ thì phải chọn một võ phủ.

Đối với La Chinh mà nói, tứ đại thần quốc vô cùng xa lạ.

Tương tự, trong tứ đại thần quốc cũng không ai biết đến La Chinh.

Nhưng ở đây sẽ không giống như lúc hắn mới tiến vào đại lục Hải Thần, vừa vào trong đã bị Ma tộc đuổi giết.

Chỉ có điều, La Chinh phải chú ý đến vị thánh nữ thần quốc kia.

Lúc trước, La Chinh giết chết Hoàng tử của thần quốc Đại Vũ trong mộ Tiên Thiên Miểu, nên thánh nữ thần quốc đã thề sẽ giết hắn để báo thù.

Tất nhiên La Chinh sẽ không ngốc đến mức lựa chọn thần quốc Đại Vũ.

Tuy số lượng người trong thần quốc rất đông, nhưng cường giả thì đâu đâu cũng chỉ hiếm thấy.

Cho dù là võ giả Hư Kiếp Cảnh thì trong thần quốc cũng không thể có ở khắp nơi giống như rau cải trắng.

Nếu La Chinh lựa chọn thần quốc Đại Vũ, lỡ gặp phải thánh nữ thần quốc kia thì sợ rằng sẽ có phiền toái.

Tào Tuấn Phong không có ý kiến gì với lựa chọn của La Chinh, hắn chỉ cẩn thận đi theo phía sau La Chinh.

Cho dù thế nào thì hắn cũng vừa mới nhặt lại được một mạng ở Trung Vực.

Hiện tại, tuy trở thành nô lệ của La Chinh, nhưng chỉ cần La Chinh ngã xuống hoặc không cần hắn nữa thì hẵn vẫn sẽ có ngày lấy lại được tự do.

Giống như Tào Tuấn Phong đã nói, dân cư ở khu vực ven biển rất thưa thớt, hai người bay giữa không trung với tốc độ nhanh như vậy mà vẫn không thấy nổi một tòa thành lớn, ngay cả thành nhỏ cũng không có, quả thực hoang vắng hơn nhiều so với Trung Vực.

Nhưng hai người càng tiếp tục bay thì xung quanh cũng dần dần xuất hiện nhiều thành và trấn hơn.

La Chinh tùy ý dò xét một phen, đa số dân cư trong thành, trấn đều là người thường, cho dù có võ giả thì cũng chỉ có tu vi Tiên Thiên Cảnh mà thôi.

Tất nhiên, hắn không ở lại chỗ này mà tiếp tục đi về phía trước.

Càng đi sâu vào trong thần quốc Hắc Thiết cũng dần xuất hiện một số thành thị cỡ trung, sau đó lại có thành thị cỡ lớn.

Bố cục trong thần quốc này hoàn toàn khác với Trung Vực.

Trong Trung Vực cứ đông một tòa thành, tây một tòa thành, giống như quân cờ rơi rụng trên Trung Vực vậy.

Còn ở thần quốc thì càng đi vào trong lại càng nhiều người, thành thị cũng càng lớn.

Vào đến thành thị này La Chinh mới phát hiện ra một vài võ phủ, trong đó có những võ phủ đạt tới cấp ba, thậm chí còn có tông môn có thế lực tứ trọng.

Nhưng La Chinh vẫn không ở lại.

Tào Tuấn Phong đã nói, chỉ có võ phủ cấp năm và trên cấp năm mới có các suất đi thăm dò thánh hải Thiên Vũ.

(*Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ Waka.

Bản quyền truyện Bách Luyện Thành Thần thuộc về Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là trái phép và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Trân trọng!)

Mấy ngày sau, rốt cuộc trước mặt La Chinh cũng xuất hiện một thành thị thật lớn.

Cửa trước của thành thị này có dựng một pho tượng cao tới ba trăm mét, cao gần bằng một ngọn núi nhỏ.

Nhìn thấy La Chinh đánh giá pho tượng thần này, Tào Tuấn Phong lập tức nói với La Chinh: “Đây là người đầu tiên làm Thần Hoàng của thần quốc Hắc Thiết – Chiến Hoàng Hắc Thiết! Thần quốc Hắc Thiết là do hắn lập nên”

“Hắn đã chết rồi ư?” La Chinh hỏi.

Cường giả Thần Đan Cảnh có thể sống đến mấy trăm năm, Hư Kiếp Cảnh thì một đến hai ngàn năm, Sinh Tử Cảnh thì mấy ngàn năm, về phần tuổi thọ của đại năng Thần Hải Cảnh thì được tính bằng vạn năm.

Trong thần quốc chắc chắn không thiếu mấy ông trùm vạn tuổi trong truyền thuyết như vậy!

“Chết rồi, thần quốc Hắc Thiết cũng là thần quốc có truyền thừa lâu đời.

Chiến Hoàng Hắc Thiết này sống một vạn ba nghìn tuổi, cuối cùng vẫn ngã xuống” Nói tới đây, trên mặt Tào Tuấn Phong cũng lộ vẻ tiếc nuối.

Trên đầu võ giả tứ đại thần quốc đều có một ma chú vô địch, đó chính là chết, không ai có thể tránh được.

Tuy sau khi tu luyện tới Thần Hải Cảnh có thể phi thăng lên Thượng Giới, theo đuổi các cấp bậc sinh mệnh mạnh mẽ hơn, nhưng Đại Thế Giới này lại không thể nào phi thăng được!

Trong Trung Vực còn đỡ, bởi dù sao từ xưa đến nay gần như không có ai tu được đến Thần Hải Cảnh, nên việc có thể phi thăng hay không cũng không quan trọng lắm.

Người lợi hại nhất Trung Vực cũng chỉ là Sinh Tử Cảnh, đa số mọi người đều chết dưới Sinh Tử Kiếp.

Nhưng trong tứ đại thần quốc lại có một lượng lớn đại năng Thần Hải Cảnh.

Những đại năng Thần Hải Cảnh này tụ tập lại với nhau nhưng vẫn không thể phi thăng, cuối cùng hao hết tuổi họ, vẫn sẽ héo rũ, chết vì rơi vào trạng thái thiên nhân ngũ suy.

Cái gọi là võ giả lập thế chính là tranh mệnh với trời, nhưng Đại Thế Giới này vốn dĩ đã kém cỏi, mệnh này biết tranh thế nào đây?

Đó cũng là chỗ bất đắc dĩ của tất cả các cường giả thần quốc.

Thật ra rất nhiều cường giả trong thánh địa của đại lục Hải Thần cũng gặp phải vấn đề này, ví dụ như đám Lưu Vũ.

Nhưng Yêu Dạ tộc lại khác, bọn họ có thể liên hệ với Thượng Giới.

Nếu thật sự có việc quan trọng mà Yêu Dạ tộc nơi Thượng Giới quan tâm thì bọn họ cũng có thể có cách phi thăng.

Giống như Chân Long tộc có Thăng Long Đài có thể đột phá hạn chế này vậy.

Tòa thành lớn trước mặt này là thành Hạc Cô, được coi là thành lớn thứ hai trong thần quốc Hắc Thiết, gần với thủ đô thần quốc.

Thành lớn cỡ này tất nhiên có cấm chế cấm bay, La Chinh cũng sẽ không kiêu ngạo đến mức bay thẳng vào thành.

Mãi đến khi La Chinh tiến vào trong thành Hạc Cô, hắn mới cảm nhận được khí thế của thần quốc!

Trong Trung Vực, cho dù là trong thành Thiên Khải thì võ giả Hư Kiếp Cảnh cũng chỉ có ít ỏi mấy chục người.

Thành Thiên Khải to như vậy, mà tỉ lệ giữa người thường và võ giả lại là một trên một triệu người, nhỏ đến kinh người.

Nhưng khi La Chinh vừa vào thành Hạc Cô chưa được bao lâu đã liên tiếp gặp được ba võ giả Hư Kiếp Cảnh.

Chỉ dựa vào tỉ lệ này thì cho dù không biết rộng hơn thành Thiên Khải bao nhiêu, nhưng số lượng chắc chắn hơn rất nhiều.

“Võ phủ Ngọc Huyền trong thành Hạc Cô có thực lực là tông môn cấp sáu, cũng là một võ phủ có tiếng tăm lừng lẫy trong tứ đại thần quốc.

Với thực lực và tu vi hiện nay của ngươi, chắc là có thể gia nhập vào đó” Tào Tuấn Phong nói với La Chinh.

La Chinh gật đầu, nhưng vẫn có chút nghi ngờ: “Bình thường không phải khi tuyển đệ tử, võ phủ đều sẽ nhằm vào những võ giả có cảnh giới thấp sao?”

Lúc Thanh Vân Tông trong Trung Vực tuyển đệ tử cũng đều nhằm vào những người mới, cho dù là Vân Điện thì cũng không có khả năng tuyển một vị Thần Đan Cảnh làm đệ tử, thậm chí các đại tông môn còn vô cùng bài xích võ giả độc lập.

Dù sao sau khi tự tu luyện thành công rồi mới gia nhập tông môn khác thì quả thực khó đảm bảo được tính trung thành.

Tào Tuấn Phong mỉm cười lắc đầu: “Chủ nhân quá lo lắng rồi.

Thần quốc khác xa Trung Vực.

Chỉ cần ngươi ở trong thần quốc thì ngươi chính là người của thần quốc, bản thân ngươi đã được coi như là một phần tử của thần quốc rồi.

Võ phủ cũng không muốn phải bồi dưỡng đệ tử, họ chỉ muốn trợ giúp thần quốc bồi dưỡng mà thôi”

Lúc này La Chinh đang so sánh võ phủ với tông môn, nhưng trên thực tế, hẳn là nên lấy tông môn so sánh với thần quốc.

Ví dụ như Vân Điện và thần quốc, như vậy võ phủ chỉ có thể tương đương với một Tinh Anh Đường trong Vân Điện mà thôi.

Võ phủ không phải là một thế lực tông môn độc lập, cho nên tất cả tài nguyên trong đó đều là do thần quốc ban cho.

Mà dù La Chinh định tự xưng là võ giả độc lập thì võ phủ người ta cũng sẽ không thật sự đối đãi với La Chinh như “võ giả độc lập” giống hắn tưởng mà sẽ coi La Chinh như một thành viên của thần quốc.

Thiên hạ lớn mấy vẫn là đất vua, trong nháy mắt khi La Chinh bước vào thần quốc thì đã được coi như là một thành viên của thần quốc Hắc Thiết rồi, như vậy còn nói gì đến “độc lập” nữa?

Lúc này La Chinh mới miễn cưỡng coi như hiểu.

Hỏi thăm một chút liền hỏi được đường đến võ phủ Ngọc Huyền, La Chinh và Tào Tuấn Phong liền đi thẳng đến đó.

Vì không thể bay nên bọn họ chỉ có thể đi bộ.

Lúc đi qua một ngã tư đường, La Chinh nhìn thấy phía bên phải có xây một tường thành lớn màu đỏ.

Ở bên ngoài tường thành dường như có tiếng sóng biển truyền đến, còn có thể ngửi được mùi mặn của biển cả.

“Nơi này còn có mùi nước biển? Chẳng lẽ là…”

La Chinh đã tiến vào đại lục thần quốc, rời xa Bạo Loạn Tinh Hải rồi.

Nếu ở ngoài tường thành có nước biển, vậy rất có thể đó chính là thánh hải Thiên Vũ!

Tào Tuấn Phong lập tức gật đầu nói: “Chủ nhân đoán đúng rồi.

Đằng sau vách tường này chính là thánh hải Thiên Vũ!”

Thánh hải Thiên Vũ này rốt cuộc thần bí đến mức nào? Cho dù không vào thánh hải Thiên Vũ, chẳng lẽ ngay cả nhìn một cái cũng không được?

La Chinh càng buồn bực hơn.

Nhìn thấy dáng vẻ này của La Chinh, Tào Tuấn Phong cũng không thể trách, chỉ đành cười nói: “Thánh hải Thiên Vũ có liên quan đến địa vị thống trị của tứ đại thần quốc.

Khu vực biển trong lục địa này là cấm địa của bọn họ, võ giả bình thường quả thực không có tư cách nhìn thấy!”

“Nếu nhìn thấy thì sao?” La Chinh lại hỏi.

Tào Tuấn Phong cười hì hì: “Nhìn một cái cũng là tội chết!”


Chương 759: Võ phủ Ngọc Huyền

La Chinh vốn vô cùng tò mò về thánh hải Thiên Vũ.

Là một vùng biển trong lục địa mà thôi, tại sao lại có thể tập hợp nhiều bí cảnh như thế?Thấy Tào Tuấn Phong nói như thế, trong lòng La Chinh càng thêm tò mò.

Không biết rốt cuộc thánh hải Thiên Vũ này là cái quỷ gì? Võ giả bình thường, ngay cả nhìn cũng không được nhìn? Nhìn một cái cũng là tội chết?

Việc này quả thực quá khó hiểu!

“Toàn bộ thánh hải Thiên Vũ đều bị tường thành vây quanh sao?” La Chinh hỏi.

“Đúng.

Bức tường này được xây dựng thành một vòng tròn, bao vây chặt chẽ toàn bộ thánh hải Thiên Vũ ở bên trong.

Hơn nữa tất cả đều bố trí cấm chế cấm bay, chỉ cần kẻ nào đột phá cấm chế này thì sẽ nhanh chóng có cường giả Sinh Tử Cảnh đuổi tới…”

Xây một bức tường thành bao vây lấy toàn bộ một vùng biển trong lục địa, công trình này to lớn đến mức khó có thể tưởng tượng.

Nghe vậy, La Chinh lại càng cạn lời.

Có cần phải khoa trương vậy không?

Rốt cuộc trong thánh hải Thiên Vũ này cất giấu bảo bối gì đáng giá để bọn họ canh chừng chặt chẽ như vậy?

Nhưng nhóm Chiến Hoàng, Chiến Đế trong thần quốc cũng không phải kẻ ngốc.

Bọn họ làm như vậy chắc chắn là có lý do.

Con người chính là như vậy, càng tò mò lại càng muốn nhìn một cái.

La Chinh thật sự muốn nhảy qua tường thành này, nhìn một cái xem rốt cuộc thánh hải Thiên Vũ là cái thứ gì!

“Không phải ngươi định đột phá cấm chế cấm bay đó chứ? Cho dù ngươi có thể đấu lại những võ giả Sinh Tử Cảnh đó thì những đại năng Thần Hải Cảnh cũng sẽ nhanh chóng chạy đến thôi” Tào Tuấn Phong khuyên bảo.

La Chinh cười hì hì, lắc đầu.

Tất nhiên hắn sẽ không làm việc ngu ngốc như vậy.

Coi như hắn đã hiểu lời cảnh cáo mấy ngày trước của Tào Tuấn Phong.

Nếu hắn cố tình đột phá, tiến vào thánh hải Thiên Vũ thì sẽ chỉ khiến cho các Chiến Hoàng đuổi giết, căn bản không thể tiến vào bí cảnh Vũ Hoàng.

La Chinh lập tức rời khỏi bức tường thành cao cao này.

Một nén nhang sau, rốt cuộc hắn cũng tìm được võ phủ Ngọc Huyền trong truyền thuyết.

Cho dù nói thế nào thì võ phủ Ngọc Huyền cũng tương đương với thế lực tông môn cấp sáu, nên cửa lớn được xây vô cùng khí khái, mà ở trước cửa cũng có vô số võ giả quỳ rạp trên đất, quỳ lạy võ phủ.

Mắt La Chinh tùy ý đảo qua, võ giả quỳ rạp trên mặt đất không dưới vạn người, hơn nữa đa số đều là Chiếu Thần Cảnh và Thần Đan Cảnh.

Thấy cảnh tượng này, La Chinh nhíu mày: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Tào Tuấn Phong lập tức lắc đầu nói: “Võ phủ Ngọc Huyền chính là thánh địa võ học của thần quốc Hắc Thiết, những võ giả này muốn vào trong, nhưng không có tư cách tiến vào.

Bọn họ chỉ hy vọng thành ý của mình có thể làm cảm động người trong võ phủ rồi một ngày nào đó sẽ có thể tiến vào võ phủ”

La Chinh cảm thấy cạn lời.

Vì tiến vào một võ phủ, vậy mà…

Võ giả Trung Vực có thể thông qua nhiều con đường tu luyện, ví dụ như không thể tiến vào tông môn này thì vẫn có thể vào tông môn khác, hoặc thậm chí trở thành võ giả độc lập, tự tu luyện.

Nhưng trong thần quốc, võ phủ được thần quốc giúp đỡ nên cũng có một địa vị độc quyền.

Muốn tu luyện lên tu vi cao hơn, ngoài việc tiến vào võ phủ ra thì không còn con đường nào khác!

Lúc ban đầu, rất nhiều võ giả không thể tiến vào võ phủ Ngọc Huyền nên chỉ có thể ảo não dẹp đường về phủ.

Sau lại có một võ giả không cam tâm, quỳ mãi trước cửa võ phủ Ngọc Huyền không chịu đứng dậy.

Một lần quỳ liền quỳ suốt mười năm, gió mặc gió, mưa mặc mưa…

Kết quả là thành ý ấy cũng khiến một trưởng lão trong võ phủ Ngọc Huyền cảm động.

Tuy thiên phú của hắn không đủ, nhưng cuối cùng vẫn nhận hắn vào trong võ phủ.

Từ đó tạo thành tình thế không thể cứu vãn như bây giờ.

Rất nhiều võ giả không đủ thiên phú, không được tiến vào võ phủ Ngọc Huyền liền quỳ gối ở đây.

Người nào quỳ ngắn thì một năm, hai năm, dài thì cũng có mười năm tám năm, nhưng võ phủ Ngọc Huyền đã không chịu nhận những người này nữa.

Nghị lực của võ giả rất quan trọng, nhưng thiên phú cũng quan trọng không kém.

Đường đường là một võ phủ, tất nhiên không thể lãng phí thời gian vào bọn họ được.

Nhưng các võ giả lại cứ cho rằng thành tâm thì ắt sẽ linh, vẫn muốn thông qua phương pháp này để tiến vào võ phủ Ngọc Huyền.

Trên mặt La Chinh lộ vẻ dở khóc dở cười, sau đó đi lên bậc thang trước cửa võ phủ, đi thẳng vào cửa lớn.

Hai bên võ phủ có rất nhiều hộ vệ đứng sừng sững, đa số đều là võ giả Thần Đan Cảnh.

Những võ giả này nhìn thấy tu vi Hư Kiếp Cảnh của La Chinh, lại nhìn thấy phía sau La Chinh có một cường giả Sinh Tử Cảnh đi theo thì vẻ mặt cũng vô cùng cung kính.

Chắc hẳn là vị công tử đại thế gia nào đó mang theo nô bộc của mình đi báo danh.

Có thể khiến cường giả Sinh Tử Cảnh làm nô bộc của mình thì thực lực thế gia sau lưng La Chinh chỉ sợ không nhỏ, thậm chí còn có khả năng là hoàng thân quốc thích!

Nhưng ngay cả như vậy, một hộ vệ vẫn ngăn La Chinh lại.

Hộ vệ kia khách khí cười nói với La Chinh: “Xin hỏi ngươi đến võ phủ Ngọc Huyền có việc gì?”

“Ta muốn tham gia khảo hạch của võ phủ Ngọc Huyền” La Chinh thản nhiên nói.

“Khảo hạch?” Mấy hộ vệ nhìn nhau một cái, sau đó một người lập tức nói: “Mỗi tháng võ phủ Ngọc Huyền chúng ta đều có khảo hạch, nhưng không phải hôm nay.

Cuộc khảo hạch tiếp theo phải đợi nửa tháng nữa, hơn nữa muốn tham gia khảo hạch còn cần…

Hộ vệ lập tức giới thiệu những việc cần chú ý khi khảo hạch cho La Chinh một lần.

Chuyện La Chinh lo lắng cũng không xảy ra.

Giống như Tào Tuấn Phong đã nói, chỉ cần đã ở trong thần quốc thì chính là con dân của thần quốc.

Võ phủ Ngọc Huyền không hề bài xích La Chinh, chỉ cần thông qua khảo hạch thì chính là người trong võ phủ!

Hơn nữa võ phủ không phải tông môn, đối với bản thân La Chinh cũng không có yêu cầu và hạn chế gì.

Thay vì nói là tiến vào võ phủ sẽ trở thành đệ tử của võ phủ, chi bằng nói là sau khi trở thành một thành viên của võ phủ, ngươi cũng chính là người hợp tác với võ phủ thì đúng hơn.

Quan hệ giữa hai bên không phải là quan hệ cao thấp phục tùng, mà là quan hệ hợp tác ngang hàng.

Trên thực tế, giữa tứ đại thần quốc cũng có cạnh tranh.

Ngoài bí cảnh Thiên Thần ra, trong ba bí cảnh lớn đều được đầu tư không ít nhân lực vật lực, cho nên cạnh tranh giữa tứ đại thần quốc cũng rất gay gắt.

Dưới sức cạnh tranh như vậy, các phúc lợi trong võ phủ tất nhiên cũng được nâng cao.

La Chinh gật đầu, lập tức mang theo Tào Tuấn Phong rời đi.

Nếu đã đến thì cứ từng bước một, hành động theo kế hoạch thôi.

Có một số việc, có gấp cũng vô dụng.

Hôm nay La Chinh tạm thời rời đi.

Trong nửa tháng, La Chinh cũng khảo sát sơ qua một chút bố cục trong thần quốc Hắc Thiết, ý nghĩ trong đầu cũng rõ ràng hơn một chút.

Trong thần quốc Hắc Thiết, tổng cộng có hai võ phủ cấp sáu.

Một võ phủ nằm ở thủ đô của thần quốc Hắc Thiết, võ phủ còn lại chính là võ phủ Ngọc Huyền.

Hai võ phủ đều nắm trong tay các suất tiến vào thánh hải Thiên Vũ, nhưng muốn đạt được suất này thì nhất định phải trở thành người đứng đầu trong võ phủ.

Bởi vì võ giả tiến vào bí cảnh Vũ Hoàng ít nhất cũng là cường giả Sinh Tử Cảnh nên cho dù La Chinh thông qua khảo hạch, lấy được thành tích tốt trong võ phủ thì nhất định cũng phải cạnh tranh với những cường giả Sinh Tử Cảnh.

Đối với tình huống này, La Chinh đã dự đoán được từ trước nên tâm tình vẫn bình thản.

Ngoài việc tu luyện ra, thậm chí hắn còn mua một vài bộ sách, tìm hiểu thêm một chút về tập tục và phong thổ của tứ đại thần quốc.

Càng hiểu biết nhiều thì càng có lợi cho La Chinh, bởi vì cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị.

Chuyến đi vào thánh hải Thiên Vũ này có liên quan đến tính mạng của Ninh Vũ Điệp nên La Chinh không thể có bất cứ sơ sót nào.

So ra mà nói thì lần tới thần quốc này an nhàn hơn lần đến đại lục Hải Thần nhiều.

Nhưng La Chinh cũng hiểu rõ, tiếp đó hắn vẫn phải đối mặt với sự cạnh tranh của rất nhiều cường giả.

Nửa tháng sau, La Chinh báo danh theo hướng dẫn, lấy được một thẻ bài.

Lúc này mới coi như đi vào cửa lớn của võ phủ Ngọc Huyền.

Nhưng La Chinh vừa mới vào trong thì bỗng có bốn võ giả Sinh Tử Cảnh hùng hổ đi đến từ sau lưng hắn.

Nhìn thấy La Chinh đi trước, một người trong đó thét lên ra lệnh: “Cút ngay!”

Vừa nghe thấy tiếng thét này, La Chinh khẽ cau mày, quay đầu lại liền nghênh đón một cái roi quất tới!

Hắn nhướng mày, Tào Tuấn Phong bên người đã giơ tay nắm lấy roi.

Mắt La Chinh dừng lại trên người một trong bốn tên cường giả Sinh Tử Cảnh phía sau, đó là một tên công tử mặc áo gấm, nhìn qua thì chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, nhưng đã có tu vi Hư Kiếp Cảnh hậu kỳ.

(*Truyện được phát hành độc quyền bởi Waka, các cá nhân, tổ chức khác đăng tải truyện đều là vi phạm bản quyền và sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn ủng hộ và đồng hành cùng Waka!)


Chương 760: Hắc Thiết Lệnh

Tên công tử mặc áo gấm môi hồng răng trắng, dáng vẻ bất phàmCó thể được bốn võ giả Sinh Tử Cảnh làm hộ vệ thì chắc hẳn địa vị không thấp hơn tên Hoàng tử thần quốc mà La Chinh từng gặp ở mộ Tiên Thiên Miểu lúc trước là bao.

Vị công tử này hẳn là một nhân vật quan trọng trong thần quốc Hắc Thiết.

La Chinh thầm đoán, ít nhất hắn cũng phải là Hoàng tử.

Hắn mới vào thần quốc Hắc Thiết, không quen đường quen lối, cho nên mỗi hành động đều vô cùng cẩn thận, sợ gặp phải phiền toái.

Nhưng La Chinh đã cố gắng tránh phiền phức mà vẫn có phiền phức tìm tới.

Thiếu niên kia lạnh lùng nhìn thoáng qua La Chinh, trong mắt đầy vẻ khiêu khích, đồng thời lạnh giọng hỏi: “Ngươi cũng là võ giả tham gia khảo hạch?”

Suy nghĩ trong đầu La Chinh chuyển động rất nhanh.

Hắn áp chế tâm tình của mình lại, thậm chí trên mặt còn nở nụ cười: “Đúng vậy”

“Không tệ.

Trong thần quốc Hắc Thiết ta còn có võ giả độc lập có căn cơ vững chắc như thế.

Ngươi đi theo ta đi, ta cũng muốn tham gia lần khảo hạch này của võ phủ Ngọc Huyền” Không ngờ thiếu niên này lại thốt ra một câu như vậy.

Võ phủ không phải là tông môn, trên thực tế triệu tập nhiều võ giả như vậy chẳng qua chỉ là để tuyển ra hậu bối có thực lực không tệ, cạnh tranh với thần quốc khác trong bí cảnh mà thôi.

Nếu đổi là Vân Điện, chắc hẳn sẽ chỉ chiêu mộ các võ giả trong Vân Điện.

Nhưng cách suy xét của thần quốc lại khác.

Theo bọn họ, chỉ cần có thực lực là có thể tiến vào bí cảnh và lấy bảo vật trong bí cảnh.

Đi theo thiếu niên này?

Mắt La Chinh ngưng lại, sau đó lắc đầu từ chối.

“Xin lỗi, ta độc lai độc vãng đã quen, không quen làm tùy tùng của người khác” La Chinh thẳng thắn đáp lại.

Nghe La Chinh nói vậy, một cường giả Sinh Tử Cảnh liền rống lên với hắn: “To gan! Thiếu gia nhà ta cho ngươi đi theo, chính là để mắt đến ngươi!”

Nhưng vẻ mặt La Chinh lại không hề thay đổi, vẫn thản nhiên đáp lại: “Nếu để mắt đến ta thì cần gì phải làm khó?”

Thiếu niên kia nhìn chằm chằm La Chinh đầy hứng thú, sau đó lập tức cười hì hì: “Được lắm, có khí phách, chúng ta đi!”

Ngay lập tức, bốn cường giả Sinh Tử Cảnh liền đi theo vị thiếu niên kia, trên mặt La Chinh lại lộ vẻ bất ngờ.

Hắn đã dự đoán đến tình huống xấu nhất là phải ra tay ngay tại chỗ này.

Bốn cường giả Sinh Tử Cảnh đều là võ giả đã vượt qua hai lần, hoặc thậm chí là ba lần Sinh Tử Kiếp, nhưng nếu bọn họ muốn tiêu diệt La Chinh thì hẳn cũng không dễ dàng.

La Chinh chỉ sợ làm kinh động đến các đại năng Thần Hải Cảnh trong thành mà thôi.

Trước mặt đại năng Thần Hải Cảnh, La Chinh có muốn chạy trốn cũng khó.

Nhìn bóng dáng thiếu niên kia đi xa, Tào Tuấn Phong ở bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn nói với La Chinh: “May mà vừa rồi ngươi kiềm chế”

“Sao vậy? Tên kia là ai? La Chinh hỏi.

Tào Tuấn Phong nói: “Nếu ta không nhìn lầm thì thiếu niên kia là Yến Vương của thần quốc Hắc Thiết”

“Yến Vương? Hắn ta mới tuổi này mà đã được phong Vương rồi?” La Chinh cảm thấy kỳ quái.

Nhờ Tào Tuấn Phong, La Chinh cũng đã hiểu kha khá về tập tục và phong thổ của tứ đại thần quốc.

Cơ chế của thần quốc cũng khá tương tự như triều đình ở thế giới người phàm.

Nhưng nếu Hoàng tử thần quốc muốn được phong Vương thì lại vô cùng khó khăn.

Quốc khí của thần quốc đều nằm trong tay đại năng Thần Hải Cảnh, mỗi Quốc chủ thần quốc nhất định phải bước vào Thần Hải Cảnh mới có khả năng khống chế đại cục.

Tuổi thọ của đại năng Thần Hải Cảnh rất dài, với tuổi thọ được tính bằng vạn năm thì số lượng con cái của bọn họ cũng nhiều vô cùng.

Nghe nói Quốc chủ của thần quốc Đại Vũ có đến hơn vạn đứa con.

Hơn vạn đứa con này chính là hơn vạn Hoàng tử.

Từ lúc sinh ra, những Hoàng tử này đã phải tranh đoạt tình yêu thương của cha với người khác, thậm chí có những Hoàng tử từ khi sinh ra đã không có cơ hội được nói với cha mình lời nào.

Cho nên cạnh tranh giữa các Hoàng tử còn khó khăn hơn nhiều, cũng càng tàn khốc hơn nhiều so với võ giả bình thường!

Người thường không có thực lực còn có thể sống yên ổn, nhưng Hoàng tử mà không có thực lực thì vận mệnh còn thảm hại hơn người bình thường.

Vị Hoàng tử trước mặt này mới trẻ như vậy mà đã được phong Vương, rõ ràng thực lực không thể khinh thường.

“Vị Yến Vương này là niềm kiêu ngạo của thần quốc Hắc Thiết.

Hì hì, trong giới trẻ của thần quốc Hắc Thiết bọn họ, người này có địa vị gần với Thái tử.

Tốt nhất là ngươi đừng có gây xung đột gì với hắn. trước mắt thì quả thực dễ ứng phó, nhưng nếu trêu chọc đến các đại năng Thần Hải Cảnh thì không xong đâu” Tào Tuấn Phong khuyên bảo.

La Chinh gật đầu, đi dọc theo hướng mà Yến Vương rời đi.

Trong võ phủ tất nhiên sẽ gặp được không ít võ giả, từ cơ bản nhất là Tiên Thiên Cảnh đến Chiếu Thần Cảnh, rồi đến Thần Đan Cảnh cũng không hề hiếm thấy.

Số lượng võ giả rất đông, cả đám còn vô cùng phấn chấn, hiếm khi chú ý đến những chuyện khác.

Cho dù phát hiện La Chinh là võ giả Hư Kiếp Cảnh, phía sau còn có một cường giả Sinh Tử Cảnh đi theo thì họ cũng chỉ liếc qua một cái rồi lại cẩn thận cúi đầu rời đi, có vẻ không quan tâm tới người khác lắm.

Theo những điều được dặn dò lúc trước, La Chinh tìm đến sân đăng ký khảo hạch.

Từ cửa võ phủ đi thẳng vào đến chân núi này liền thấy được chia ra thành rất nhiều sân theo chiều ngang.

Người đến đăng ký khảo hạch tất nhiên đều là võ giả độc lập, nhưng võ giả cũng có phân chia cảnh giới, mỗi nhóm người lại đến đăng ký ở những vị trí khác nhau.

Sân có số lượng người nhiều nhất chính là sân của võ giả Tiên Thiên Cảnh.

Trong sân đã xếp thành một hàng chữ nhất dài, không nhìn thấy điểm cuối, dường như đội ngũ dài này còn vòng xung quanh chân núi một vòng, tính qua cũng phải lên đến mấy vạn người.

“Nhiều người đăng ký như vậy thì phải đợi tới khi nào đây?” La Chinh nhìn hàng dài kia, buồn bực hỏi.

“Hì hì, đứng xếp hàng ở trong này một hai tháng là chuyện bình thường.

Nếu đã bước vào Tiên Thiên Cảnh thì để tiến vào võ phủ, xếp hàng một hai tháng đã là gì?” Tào Tuấn Phong cười nói.

La Chinh gật đầu.

Ở chỗ đất trống bên ngoài võ phủ còn có người quỳ đến mấy năm, thậm chí là mấy chục năm đều chỉ vì được tiến vào võ phủ.

Bên cạnh sân của Tiên Thiên Cảnh là sân phụ trách tuyển nhận võ giả Chiếu Thần Cảnh.

Số lượng võ giả Chiếu Thần Cảnh cũng không ít, hàng dài kia cũng khó nhìn thấy điểm cuối ở đâu, nhưng cũng đã ít hơn Tiên Thiên Cảnh một chút.

Tiếp đến là sân phụ trách võ giả Thần Đan Cảnh.

Số lượng võ giả Thần Đan Cảnh đến khảo hạch cũng không nhiều lắm, chỉ khoảng mấy trăm người mà thôi.

Xem ra, cho dù là ở thần quốc thì số người có thể tu luyện tới Thần Đan Cảnh cũng khá ít.

Mà trong sân phụ trách tuyển nhận võ giả Hư Kiếp Cảnh lại chỉ có mấy người, căn bản không cần phải xếp hàng.

Ở thần quốc, sau khi tu luyện tới Hư Kiếp Cảnh thì gần như là đã hết khổ, ít nhất cũng có thể tự lo cho mình, nhưng không giống như ở Trung Vực, có thể gần như xưng bá một phương mà thôi.

Tất nhiên, lý do khiến các võ giả dưới Hư Kiếp Cảnh muốn vào võ phủ là vì tài nguyên trong võ phủ, các loại công pháp, đan dược, mật thất tu luyện, vân vân.

Những tài nguyên này đều do thần quốc mang đến, không thể nói là không có sức hấp dẫn lớn với võ giả.

Mà phẩm cấp võ phủ càng cao, tài nguyên trong đó càng tốt.

Đó cũng là lý do vì sao rất nhiều võ giả cấp thấp tranh nhau để tiến vào võ phủ.

Nhưng võ giả Hư Kiếp Cảnh thì khác.

Võ giả Hư Kiếp Cảnh đã tu hành trên con đường võ đạo khá lâu, bình thường nơi để tu luyện đã không còn có ý nghĩa quá lớn với võ giả ở cấp bậc này nữa.

Giống như tháp Tội Ác có thể nâng cao thực lực cho cường giả thì người ta cũng chỉ có thể ở trong đó tu luyện tới Chiến Tôn cấp cao mà thôi.

Sau khi đến Hư Kiếp Cảnh thì phải dựa vào chính mình để đi tiếp, chỉ có thể rèn luyện trên lằn ranh sinh tử, chậm rãi đột phá trong nghịch cảnh.

Nếu như tìm được cơ duyên không tệ trong quá trình này thì đó là con đường ngộ đạo vô cùng hoàn mỹ, không có võ giả nào không hướng tới.

Võ giả Hư Kiếp Cảnh tới tham gia khảo hạch đều mang mục đích giống La Chinh, đó là thay mặt thần quốc Hắc Thiết tiến vào thánh hải Thiên Vũ!

Trong những võ giả Hư Kiếp Cảnh này có một phần nhỏ là võ giả độc lập, phần còn lại là võ giả đến từ võ phủ khác, ví dụ như võ phủ cấp ba hoặc tứ trọng.

Bởi bản thân võ phủ của bọn họ không thể có được tư cách tiến vào thánh hải Thiên Vũ nên chỉ có thể lựa chọn đi tới võ phủ cấp cao hơn.

Đương nhiên, việc nhảy từ võ phủ này sang võ phủ khác không có nghĩa là phản bội, bởi dù sao cũng cùng ở trong một thần quốc.

Việc này cũng tương đương với việc các đệ tử nhảy từ Đường này sang Đường khác trong Vân Điện mà thôi.

La Chinh vừa đi vào trong sân thì liền có một cô nàng Thần Đan Cảnh đi lên tiếp đón.

Thái độ của nàng ta cũng không tệ, hỏi La Chinh xem có muốn tham gia khảo hạch, tranh thủ lấy Hắc Thiết Lệnh hay không?

Hắc Thiết Lệnh chính là lệnh bài để tiến vào thánh hải Thiên Vũ.

Tứ đại thần quốc đã định ra quy củ.

Hằng năm, mỗi thần quốc chỉ có thể tuyên bố số lượng tham gia tương đương với số lượng lệnh bài mà thôi.

Lệnh bài này sẽ là lệnh bài cho phép tiến vào thánh hải Thiên Vũ, mà tất nhiên lệnh bài thần quốc Đại Vũ ban bố chính là Đại Vũ Lệnh.

La Chinh vượt đường xa ngàn dặm mà đến, mục tiêu chính là cái này, nên đương nhiên hắn gật đầu.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box