1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 135 : Khê Ấu Cầm (c671-c675)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 135 : Khê Ấu Cầm (c671-c675)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 671: Khê Ấu Cầm

Khê gia là đại thế gia trong thành Hư Thiên, vốn từ đầu Khê gia chẳng qua chỉ là một thế lực gia tộc nhị phẩm ở thành Hư Thiên mà thôi, lúc đó trong khắp thành Hư Thiên này Khê gia chẳng được xếp vào hạng nào cả, dù sao thành Hư Thiên đã truyền thừa được mấy nghìn năm rồi, thế gia tam phẩm trong đó cũng có không ítTừ khi Khê gia có một Khê Minh Viễn, một mạch trèo lên vị trí tông chủ Hư Linh Tông.

Tất nhiên, địa vị của Khê gia nước lên thì thuyền lên, trở thành người đứng đầu trong đám thế gia tam phẩm ở thành Hư Thiên.

Từ trên xuống dưới toàn bộ Khê gia có gần vạn miệng ăn, đều được sắp xếp trong lâu đài của Khê gia ở vùng Trung Đông thành Hư Thiên.

Khi đêm đến, từng ngọn đèn chong trước cửa lâu đài Khê gia đều được thắp sáng, những ngọn đèn chong kia đều dựa vào chân nguyên để toả ra hào quang, một viên đá chân nguyên hạ phẩm là có thể giúp một ngọn đèn chong chiếu sáng suốt mấy năm, đá chân nguyên hạ phẩm đối với dân chúng bình thường mà nói cũng là một khoản tiền không nhỏ, là thứ mà người nhà bình thường không thể nào dùng được.

Nhưng từng ngọn từng ngọn đèn chong ở Khê gia được lắp trọn trên các bức tường vòng quanh lâu đài Khê gia, những dân chúng bình thường ngoài sợ hãi thán phục sự giàu có của Khê gia, còn thường xuyên đến đây để thưởng thức cảnh đêm.

Về sau, đến khi vào đêm, tốp năm tốp ba người đến quảng trường ở trước cửa Khê gia để đi dạo, hoặc là đứng dựa trên cầu nhỏ, có nói chuyện phiếm việc nhà, cũng có giám định và thưởng thức đèn sáng, khắp cả thành Hư Thiên cũng chỉ có nơi này là sáng sủa nhất.

Cũng bởi vì thế mà thu hút không ít người bán hàng rong đến đây bày quầy bán hàng.

Mùi thơm ngào ngạt của khoai nướng than, thịt xiên tản ra bốn phía, thậm chí còn có người ngồi trên mặt đất bày bán châm tuyến nữ công, còn có các loại vật phẩm trang sức nhỏ mới lạ…

“Đèn chong của Khê gia, thật sự dùng đá chân nguyên để thắp sáng hay sao? Nhiều đèn chong như vậy, chẳng phải là cần đến mấy trăm viên đá chân nguyên à!” Một vị du khách có lẽ là lần đầu tiên đến thành Hư Thiên, nhìn một hàng đèn chong kéo dài không ngừng, nhịn không được phát ra tiếng cảm thán.

“Sợ là phải khiến Hàn huynh kinh ngạc rồi, e rằng đèn chong này của Khê gia đã thắp được hơn mấy chục năm, cũng không biết đã thiêu rụi hết bao nhiêu đá chân nguyên” Một vị du khách khác lắc đầu nói.

“Đây đúng là có tiền mà, nghe nói nghìn vàng cũng khó đổi được một viên đá chân nguyên, Khê gia này có khác gì đang đốt vàng đâu?”

“Hừ, Khê gia đường đường là thế gia tam phẩm, không phải thứ ngươi có thể tưởng tượng được đâu! Vàng bạc đối với thế gia võ giả như bọn họ mà nói, quả thật chỉ như rác rưởi mà thôi, không đáng một đồng” Một vị du khách khác lắc đầu nói.

“Ai, đúng là không cách nào tưởng tượng được, không biết cuộc sống của những võ giả này trôi qua thế nào, sớm biết như vậy khi còn bé ta nên bỏ văn theo võ, cái gì mà tất cả đều là cấp thấp chỉ có đọc sách là cao, ta thấy câu này chó má thật mà!” Du khách kia ai oán nói.

“Vậy cũng chưa chắc, thế giới võ giả vô cùng máu tanh, gia nghiệp Khê gia này to như vậy, còn không phải là dùng mạng để đổi lấy sao!” Du khách kia cười ha ha nói: “Nghe đồn tiểu thư Khê gia đang kén rể, Hàn huynh ngươi tài trí hơn người, phong thái hiên ngang, có thể đi thử một chút xem sao”

Suốt một tháng qua, Khê gia đang tất bật vì việc kén rể.

Cho dù phần lớn có liên quan đến chuyện Âm Thể Tử Cực, nhưng dù gì Khê gia cũng là thế gia lớn nhất thành Hư Thiên, cũng không thể thật sự tìm đại một người đàn ông để gả vội vị tiểu thư Khê gia kia đi được.

Lần chọn rể này của Khê gia cũng thu hút rất nhiều thanh niên tuấn kiệt đến đây, dù sao đây cũng là tiểu thư đại thế gia, huống chi sau lưng Khê gia này còn có tông chủ Hư Linh Tông, nếu như có thể cưới tiểu thư Khê gia, e rằng có thể một bước lên trời.

“Ta? E là ta không được đâu” Du khách họ Hàn kia lắc đầu nói.

“Ha ha, xem như ngươi cũng có chút tự biết lượng sức mình.

Những ngày qua, thanh niên tuấn kiệt đến Khê gia đã không dưới nghìn người rồi, trong đó lại có không ít thiên tài thiên cấp, những thiên tài kia tuổi xương chỉ mới hai ba chục tuổi, tu vi cao hù chết người.

Có điều, ánh mắt của tiểu thư Khê gia này cũng cao thật đấy, chẳng vừa ý ai cả!”

Tiểu thư trong một đại thế gia như vậy, địa vị cao hơn công chúa ở thế giới người phàm không biết bao nhiêu lần, chuyện kén chồng của tiểu thư Khê gia, được xem là một chuyện lớn ở thành Hư Thiên, đầu đường cuối ngõ không đâu là không bàn tán về chuyện này.

Sâu trong lâu đài Khê gia, ở một tiểu uyển vắng vẻ, bên dưới hai tấm bình phong làm từ ngọc bích, một thiếu nữ vừa đến mười sáu tuổi đang ngồi ngay ngắn trong đó, tĩnh toạ tu luyện.

Thiếu nữ này mặc một áo tơ màu trắng, trên bờ vai có hai sợi dây lụa màu xanh nhạt buông xuống, khuôn mặt trắng nõn lộ ra vẻ trang nhã.

Chính vào lúc đó, ở cửa ra vào tiểu uyển truyền đến tiếng gõ cửa.

Thiếu nữ khẽ nhíu mày, vốn không muốn đứng dậy mở cửa, chẳng qua tiếng gõ cửa kia lại vô cùng cố chấp, giống như nếu nàng không mở thì sẽ không chịu dừng, không còn cách nào khác, nàng chỉ có thể nhẹ nhàng nói: “Vào đi!”

Cửa tiểu uyển bị đẩy ra, trước mặt có ba người đi tới, dẫn đầu là một thiếu niên mặt mũi sáng sủa như sao, mang theo nụ cười thản nhiên, bóng người nhoáng lên một cái, trực tiếp xuyên qua không gian, vượt qua tấm bình phong kia, đi tới trước mặt thiếu nữ.

“Tỷ” Thiếu niên kia ngọt ngào gọi một tiếng.

Thiếu nữ mở hai mắt ra, trong mắt lại toàn là vẻ buồn khổ, tức giận nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mắt nói: “Tiểu Giới, ngươi có thể đi đường bình thường một chút được không?”

Thiếu niên này chính là thiên tài thần cấp Tiểu Giới của Hư Linh Tông, tên đầy đủ của hắn là Khê Tiểu Giới.

Thiếu niên này không phải là người Khê gia mà chỉ là con nuôi của Khê gia, có điều từ nhỏ hắn đã lớn lên tại Khê gia, cảm tình với Khê gia cũng vô cùng sâu đậm, đặc biệt là quan hệ với thiếu nữ trước mắt này.

Khê Tiểu Giới cười tủm tỉm cầm lấy một đống quyển trục từ phía sau ra, ném rầm rầm xuống ngay trước mặt thiếu nữ thiếu nữ, cười hì hì nói: “Hôm nay lại thu được nhiều như vậy!”

Thiếu nữ nhìn thấy những quyển trục kia, vẻ tức giận trên mặt lại càng thêm phần dữ dội, chân nguyên trong tay chấn động một trận, theo đó là một ngọn lửa nổ mạnh và bắn ra, muốn thiêu hủy toàn bộ những quyển trục này.

Khê Tiểu Giới thấy tình hình không ổn, thò tay nhẹ nhàng chỉ một cái, không gian phía trước bỗng nhiên vặn vẹo, mặc dù ngọn lửa kia mãnh liệt bắn tới, nhưng vô hình trung lại bị không khí cách ly, không có ngọn lửa nào lan tới được đống quyển trục ấy.

“Tỷ, đây chính là nhiệm vụ đại bá giao cho ta, dù gì thì ngươi cũng phải nghe ta nói xong đã chứ” Trên mặt Khê Tiểu Giới cũng tràn đầy vẻ bất đắc dĩ nói.

Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng, nhắm hai mắt lại, trầm giọng nói: “Vậy ngươi tiếp tục nói mấy lời nhảm nhí đấy đi!”

Khê Tiểu Giới cũng giống như làm việc theo thói quen, tiện tay chọn một quyển trục rồi mở ra trước mặt thiếu nữ kia, sau khi quyển trục kia mở ra, trong đó lại vẽ hình một nam tử tuấn mỹ dị thường, bên cạnh còn đề cả thơ.

“Người trong bức hoạ này là công tử Bác Tôn ở thành Hư Thiên, tu vi Thần Đan Cảnh trung kỳ! Tuổi còn trẻ đã nắm giữ vị trí tộc trưởng rồi…” Tiểu Giới cười hì hì nói.

“Kế tiếp” Hai mắt thiếu nữ nhắm chặt, mặt không biểu cảm nói.

“Người trong bức hoạ kế tiếp là Cửu Huyễn chân nhân của Huyễn Thần Tông, ba mươi mốt tuổi, là trưởng lão của Huyễn Thần Tông…”

“Kế tiếp…”

“Cuốn hoạ này…”

Hai người cứ một hỏi một đáp như vậy, giới thiệu hết từng người trong mấy bức hoạ này.

Sau khi xong, Khê Tiểu Giới mới cười nói: “Không biết hôm nay tỷ có thấy người nào hợp ý không?”

“Không có” Thiếu nữ yên lặng một hồi, máy móc trả lời.

Trên thực tế, chuyện một hỏi một đáp này đã lặp đi lặp lại hơn trăm lần trong tháng này rồi, mỗi ngày ba lượt từ sáng đến tối!

Khê Tiểu Giới cũng lơ đễnh, lúc này mới cười nói: “Không có thì đành chờ đến mai tiếp vậy! Không biết đến khi nào tỷ ta mới gả được ra ngoài!”

Thiếu nữ này chính là nữ tử có Âm Thể Tử Cực kia, tên là Khê Ấu Cầm.

Đúng là bây giờ Khê gia đã rất sốt ruột rồi, dã tâm của Thôi Tà bao phủ khắp Trung Vực này, người của tất cả tông môn đều cảm thấy bất an, mà Hư Linh Tông lại có mối quan hệ gắn bó chặt chẽ với sự hưng thịnh của Khê gia, nếu Hư Linh Tông ngã thì cuộc sống của Khê gia cũng vô cùng chật vật!

Bây giờ chuyện nguy cấp nhất là chuyện liên quan đến Thôi Tà, là Thiên Ma Hợp Hoan Đại Trận, vì cái Thiên Ma Hợp Hoan Đại Trận này mà Thôi Tà đã đợi mấy chục năm, nhưng cuối cùng Tư Diệu Linh lại bị giết, nên không thể không lùi lại thời gian bày trận.

Mà bây giờ Khê gia lại có một nữ tử có Âm Thể Tử Cực, thử hỏi làm sao mà Khê gia bọn họ lại không căng thẳng được chứ?

Khoảng thời gian trước đã phát hiện thám tử của Thiên Tà Tông lẻn vào thành Hư Thiên, chứng tỏ Thiên Tà Tông đã bắt đầu theo dõi Khê Ấu Cầm, dẫn tới toàn bộ thành Hư Thiên thần hồn nát thần tính, trong lúc nhất thời lời đồn nổi lên bốn phía, đều nói là Thôi Tà sắp đánh tới rồi.

Mấy đại gia tộc ở thành Hư Thiên đã chạy tới Khê gia ba lần bốn lượt rồi, đều là muốn Khê gia nhanh chóng gả nữ nhi bảo bối này ra ngoài, đúng là lời của bọn họ uyển chuyển hơn một chút, chứ nếu không phải vì Thanh Hư đạo nhân, chỉ sợ bọn họ đã trực tiếp ra tay cướp người rồi.

Nói trắng ra là trước mặt Khê Ấu Cầm chỉ có hai con đường, hoặc là nhanh chóng lập gia đình, hoặc là bị giết chết, tóm lại là không thể để rơi vào tay Thôi Tà được.

Trong tình huống này, khiến từ trên xuống dưới Khê gia đều phải chịu áp lực rất lớn.

– Hết tập 45 –


Chương 672: Hỏi thăm

Sau khi Khê Tiểu Giới cười xong, sắc mặt cũng bắt đầu nghiêm túc lên, nghiêm mặt nói: “Hôm nay trong Hư Linh Tông, sư phụ có nói với ta rằng không thể để tỷ tùy hứng được nữa”Sư phụ trong miệng Khê Tiểu Giới tất nhiên là tông chủ Hư Linh Tông – Thanh Hư đạo nhân.

Nếu không phải nể mặt Thanh Hư đạo nhân, sao mọi người có thể để Khê Ấu Cầm tùy hứng như vậy?

Cho dù Thanh Hư đạo nhân che chở Khê Ấu Cầm thì trong lòng mọi người trong Hư Linh Tông và thành Hư Thiên cũng thầm oán rất nhiều.

Đã đến lúc này rồi, đương nhiên phải lấy đại cục làm trọng, chỉ phải hy sinh một đứa con gái của Khê gia mà thôi.

Đừng nói là bắt nàng gả cho những chàng trai tuấn kiệt kia, dù là gả cho heo, cho chó, nàng cũng phải gả đi!

“Ông cố cũng nói vậy sao?” Nghe được lời Khê Tiểu Giới nói, sắc mặt Khê Ấu Cầm đầy vẻ ảm đạm.

Khê Tiểu Giới nhỏ hơn Khê Ấu Cầm một tuổi, nhưng chung quy cũng được rèn luyện trong Hư Linh Tông, cách nghĩ cũng trưởng thành hơn Khê Ấu Cầm một chút, hắn nói: “Tỷ, sư phụ cũng phải chịu áp lực khá lớn, hiện tại thế cục đã như vậy, chỉ sợ Thôi Tà kia sẽ ra tay!”

“Hắn dám! Hư Linh Tông chúng ta chính là tông môn đứng đầu Trung Vực, Thôi Tà muốn ra tay thì cũng sẽ không tìm Hư Linh Tông chúng ta đầu tiên” Khê Ấu Cầm không phục mà phản bác lại.

Khê Tiểu Giới bất đắc dĩ cười: “Vì sao lại không tìm tới Hư Linh Tông? Ba thế lực mạnh nhất Trung Vực chúng ta là Hư Linh Tông, Thiên Hạ Thương Minh và Vân Điện, nếu Thôi Tà muốn ra tay, tất nhiên sẽ tìm tới một trong ba thế lực lớn này.

Trong Thiên Hạ Thương Minh có ông trùm thiên cổ kia tọa trấn, thành Thiên Khải cũng không phải nơi chỉ chốc lát là có thể nuốt được.

Về phần Vân Điện… thành Vân Hải kia tất nhiên chẳng là gì, nhưng Vân Điện có đại trận hộ tông vô cùng biến thái, mà Thiên Tà Tông cũng khó có thể đánh hạ.

Còn Hư Linh Tông chúng ta, tuy được xưng là tông môn mạnh nhất Trung Vực, nhưng nói một cách tương đối thì lại dễ ăn hiếp nhất!”

Khê Tiểu Giới phân tích hoàn toàn có lý.

Thế lực của Thiên Hạ Thương Minh làm cho Thôi Tà hết sức kiêng kỵ, về phần Vân Điện, Thôi Tà đã từng chịu thiệt không ít do đại trận hộ tông của Vân Điện gây nên.

Nói một cách tương đối thì nếu phát động chiến tranh tông môn, đột phá ở Hư Linh Tông là ổn thỏa nhất.

Huống hồ Hư Linh Tông có danh tiếng rất lớn, là tông môn mạnh nhất trong lòng võ giả Trung Vực.

Nếu hạ được Hư Linh Tông thì tất nhiên sẽ có rất nhiều võ giả độc lập gia nhập vào Thiên Tà Tông!

“Nếu Thôi Tà đánh đến thành Hư Thiên, tỷ không phải lý do lớn nhất, nhưng chắc chắn là một trong những lý do” Khê Tiểu Giới nghiêm mặt nói: “Nếu tỷ gả cho người khác, chặt đứt ảo tưởng của Thôi Tà thì ít nhất khi Thiên Tà Tông đánh tới, mọi người sẽ không quy trách nhiệm lên người tỷ!”

Khê Ấu Cầm thoạt nhìn ôn nhu, tĩnh lặng giống như đóa hoa lan trong khe sâu, nhìn thì dường như dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng thực chất bên trong lại rất bướng bỉnh.

Nghe Khê Tiểu Giới nghiêm mặt giảng đạo lý, nàng thình lình nói một câu: “Quy trách nhiệm thì sao? Cùng lắm là chết”

Khê Tiểu Giới cũng biết có giải thích thì nàng cũng không hiểu, nên chỉ nói: “Tỷ, chỉ sợ đến lúc đó tỷ muốn chết cũng không xong”

Lời này khiến thân hình Khê Ấu Cầm lập tức run lên, cuối cùng trên mặt cũng xuất hiện vẻ bối rối, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.

Thôi Tà vốn là nhân vật vừa chính vừa tà, Khê Ấu Cầm rơi vào trong tay hắn, nghĩ cũng biết kết cục thế nào!

Nhưng Khê Ấu Cầm cũng chỉ bối rối trong tích tắc, sau đó vẻ bối rối kia lập tức bị thay thế bởi vẻ hung ác: “Nếu đã vậy, ta lại chuẩn bị tốt độc dược.

Nếu như Thôi Tà thật sự đánh tới, ta uống thuốc độc tự vẫn là được”

Cuối cùng Khê Tiểu Giới đành thở dài một hơi, sau đó cùng hai người gia đinh Khê gia đi khỏi vườn hoa.

Sáng sớm hôm sau, một anh chàng mặc áo xanh xuất hiện ở quảng trường trước nhà.

Đêm hôm qua đã quá muộn nên La Chinh nghỉ ngơi một đêm xong đến lúc bình minh xuyên qua hơn nửa thành Hư Thiên mới đến lâu đài Khê gia.

Vừa mới tới trước cửa quảng trường hắn đã thấy không ít người xếp hàng, cả hàng dài uốn lượn tới hơn mười trượng, tính ra phải hơn trăm người.

Những người này cũng là vàng thau lẫn lộn, người vạm vỡ cũng có, thư sinh cũng có, về phần tu vi… người bình thường không có tu vi cũng có, thậm chí võ giả Thần Đan Cảnh cũng có.

“Đây là kén rể sao?” La Chinh đứng ở bên cạnh mỉm cười, xem tình hình này thì Khê gia thật sự nóng nảy rồi.

Nghe nói chuyện cầu thân này đã diễn ra được một thời gian, không biết có phải mắt của tiểu thư Khê gia để trên trán hay không mà không vừa ý nổi lấy một người?

“Mới tới à? Ngươi… cầu thân thì ra đằng sau xếp hàng đi!” Một tên gia đinh Khê gia nhìn thấy La Chinh liền chỉ vào hắn quát lớn.

Đại khái tên này cho rằng La Chinh muốn chen ngang.

La Chinh không hề tức giận, tên gia đinh này chỉ là người bình thường, đương nhiên không nhìn ra tu vi của hắn.

Nhưng những võ giả trong đội ngũ sau khi thấy La Chinh là Hư Kiếp Cảnh thì vẻ mặt chợt biến đổi.

Bằng chừng ấy tuổi đã bước chân vào Hư Kiếp Cảnh, tên nhóc này được đại tông môn nào bồi dưỡng ra không biết?

Trên đại lục Hải Thần, võ giả cỡ tuổi như La Chinh mà bước vào Chiến Tôn thì không phải ít, như đám người Mộc Thanh Dương, Hạ Sương, nếu một lòng đột phá thì cũng có thể làm được.

Tốc độ tu luyện khi dựa vào tháp Tội Ác, không phải là tốc độ mà người ngoài có thể so sánh được.

Chẳng qua trong Trung Vực, ở độ tuổi này mà đạt tới Hư Kiếp Cảnh thì cũng khó mà tưởng tượng được, trừ phi các đại tông môn dốc hết tài nguyên thì may ra.

Cho nên, những tên võ giả kia không ai dám xem thường La Chinh.

“Ta không phải đến cầu thân” La Chinh thản nhiên trả lời.

“Chúng ta bận tối mắt tối mũi, nếu ngươi không tới cầu thân thì hẳn là tới xem náo nhiệt.

Thôi, biến tới chỗ khác mà chơi đi!” Tên gia đinh này không khách khí gì mà bắt đầu đuổi người.

Thân là gia đinh Khê gia, võ giả tầm thường cũng không dám trêu chọc.

La Chinh vẫn thản nhiên nói: “Ta tới là muốn hỏi thăm gia chủ Khê gia, không biết…”

Tên gia đinh kia cười lạnh một tiếng: “Hỏi thăm gia chủ Khê gia? Ngươi sao?” Có mấy võ giả dùng thân phận đặc thù, muốn tìm gia chủ để đi cửa sau nên rõ ràng tên gia đinh này đã hiểu lầm, hắn lập tức nói: “Gia chủ nhà chúng ta không có thời gian tiếp khách! Nếu ngươi không đi thì ta đành gọi người!”

Nhưng vào lúc này, một vị quản gia lớn tuổi đi tới, quát lớn về phía tên gia đinh kia: “Chết không có mắt, sao lại nói chuyện thế hả! Qua bên kia làm việc đi!”

Quản gia của Khê gia này là một vị Tiên Thiên Cảnh, từ xa hắn đã thấy ở đây có tranh chấp nên tới xem, vừa qua xem thì lại càng hoảng sợ, tên gia đinh kia lại dám quát lớn với một võ giả Hư Kiếp Cảnh!

Trong Trung Vực không phải không có võ giả Hư Kiếp Cảnh, Khê gia là gia tộc tam phẩm, nhưng gia chủ đương thời cũng chỉ có tu vi Hư Kiếp Cảnh trung kỳ mà thôi, người trước mắt này còn trẻ tuổi như vậy mà đã là Hư Kiếp Cảnh rồi, chắc chắn là nhân vật có bối cảnh nghịch thiên.

Vì vậy, quản gia liền bước tới đuổi tên gia đinh kia sang một bên, cúi đầu khom lưng nói với La Chinh: “Anh bạn này, gia đinh Khê gia nhà ta không có mắt, mong ngài rộng lòng bỏ qua cho”

Trên mặt La Chinh không có quá nhiều biểu cảm, sao hắn lại so đo với một người bình thường được? Thế nên hắn chỉ thản nhiên nói: “Không biết không có tội, ta còn muốn hỏi thăm gia chủ Khê gia các ngươi một chút”

“Gia chủ gần đây công việc bận rộn, nhưng nếu ngài muốn hỏi thăm, tất nhiên ta sẽ giúp ngài báo một câu.

Chẳng qua còn phiền ngài báo danh tính” Quản gia cung kính cười nói.

Hắn ở Khê gia đã hơn mười năm, đương nhiên hiểu người trước mắt này không thể chậm trễ chút nào.

La Chinh gật gật đầu, lập tức nói: “Cứ nói là có La Chinh tới hỏi thăm”

“La… La Chinh?” Quản gia bỗng kêu một tiếng, hai mắt như như gặp quỷ, nhìn chằm chằm La Chinh.

Bởi vì tiếng kêu quá lớn nên cũng khiến những võ giả đang xếp hàng dài cầu thân kia chú ý.

Đa số võ giả đều mang vẻ buồn bực.

“Ngươi nghe thấy chưa? Tên nhóc kia tự xưng La Chinh, chính là La Chinh của Vân Điện ư?”

“Chẳng phải La Chinh đã chết rồi sao? Hai năm nay, một chút tin tức của hắn cũng không có, giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian!”

“Đừng nói nữa, có khả năng lắm đấy.

Ngoại trừ La Chinh ra, bao nhiêu người có thể bước vào Hư Kiếp Cảnh trong thời gian ngắn như thế? À, đúng rồi, còn có thiên tài cấp Thần của Hư Linh Tông – Tiểu Giới…”

Quản gia của Khê gia sững sờ đánh giá La Chinh, lập tức cẩn thận hỏi: “Ngài… ngài là La Chinh thật sao?”

La Chinh nhàn nhạt cười: “Không thể giả được”

“Được, vậy thì để ta vào báo, ngài chờ một chút!” Nói xong, quản gia xông vào lâu đài Khê gia nhanh như bay.

Tuy quản gia này cũng hoài nghi thân phận của La Chinh, nhưng thật giả thế nào cũng không cần hắn xem xét, gia chủ Khê gia tự nhiên sẽ có kết luận.


Chương 673: Hai con đường

Chỉ chốc lát sau, từ trong tường thành của Khê Gia Bảo có mấy đường ánh sáng bay vụt ra, lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người tới cầu thânTrong số đó có một đường ánh sáng lao thẳng xuống dưới quảng trường, hét về phía này: “La Chinh!”

Người này chính là Khê Tiểu Giới.

Hai năm trước ở đại hội võ đạo, bởi vì có thay đổi bất ngờ nên Khê Tiểu Giới không có cơ hội thách đấu với La Chinh, điều này vẫn luôn khiến hắn vô cùng tiếc nuối.

Trong hai năm này, thực lực của Khê Tiểu Giới cũng đã tăng lên, nhưng La Chinh lại biến mất tăm mất tích.

Xung quanh đều đồn rằng hắn đã sớm ngã xuống.

Vậy mà lúc này bỗng nhiên nghe được tin tức của La Chinh, làm sao Khê Tiểu Giới không phấn khích cho được? Hắn gần như là người vọt ra đầu tiên, thậm chí trong lòng hắn còn có chút thấp thỏm, bởi vì hắn cũng hoài nghi, không biết có phải có người giả mạo La Chinh hay không.

Nhưng không ngờ đó chính là La Chinh thật!

Nhìn thấy Khê Tiểu Giới, La Chinh cũng lộ vẻ bất ngờ.

Hắn biết người này là thiên tài cấp Thần của Hư Linh Tông, nhưng lại không biết Tiểu Giới cũng là người của Khê gia.

“Tiểu Giới của Hư Linh Tông, từ lúc chia tay ngươi vẫn khỏe chứ?” La Chinh gật đầu, vẻ mặt không có chút phấn khích nào.

“Ngươi cũng đã bước vào Hư Kiếp Cảnh? Chúng ta hãy đấu một trận được không?” Vừa thấy mặt đã muốn khiêu chiến La Chinh, Khê Tiểu Giới không hề để tâm xem giờ là lúc nào.

Đương nhiên La Chinh sẽ không đồng ý, hắn tới đây không phải để khiêu chiến với Khê Tiểu Giới, mà là vì tiểu thư Khê gia.

“Tiểu Giới, không được làm càn!” Phía sau Khê Tiểu Giới là một người trung niên, người có con mắt sắc bén một chút thì đều có thể nhận ra đây là gia chủ Khê gia – Khê Hưng Hoài.

Khê Hưng Hoài chắp tay với La Chinh, rồi nói: “Nghe nói La thiếu hiệp tới hỏi thăm Khê gia ta, ta đây cũng cảm thấy vô cùng vinh hạnh, nơi này không tiện đãi khách, mời vào trong!”

La Chinh cũng chắp tay hành lễ với Khê Hưng Hoài, sau đó mới cùng vài vị võ giả đi vào trong.

Sao Khê Hưng Hoài lại động não nhanh như vậy?

La Chinh biến mất hai năm, tất nhiên chuyện này có nguyên nhân.

Mà La Chinh và Khê gia không thân cũng chẳng quen, mối quan hệ này có dùng tám sào tre cũng không nối được chút quan hệ nào.

Lý do hắn tới Khê gia hôm nay cũng không khó đoán, tất nhiên là vì Âm Thể Tử Cực.

Bởi vì chuyện của Khê Ấu Cầm, gần đây Khê Hoài Hưng cũng sứt đầu mẻ trán, cũng may đúng lúc này La Chinh lại tới!

Vào bên trong, La Chinh vừa mới ngồi xuống liền chào hỏi mọi người Khê gia vài câu ngắn gọn.

Võ giả không phải văn nhân, không có nhiều lễ nghi phiền phức, Khê Hưng Hoài lập tức mở miệng: “Lần này La thiếu hiệp tới Khê gia, có phải vì tiểu nữ nhà ta hay không?”

La Chinh gật đầu, lập tức nói: “Đúng vậy, nghe nói Khê gia các ngươi sinh ra một vị có Âm Thể Tử Cực, không biết hiện tại nàng đang ở đâu?”

Khê Hưng Hoài vỗ tay, sai một tên gia đinh bên cạnh: “Nhanh tìm Ấu Cầm đến đây”

Khê Hưng Hoài lập tức thở dài một hơi: “Cũng trách ta cưng chiều đứa nhỏ này quá, nếu La thiếu hiệp đã tìm đến đây, chắc cũng đã biết ngọn nguồn.

Bây giờ cũng phải nhanh chóng tìm một người để giao phó nàng, nếu không thì thật không biết nên xử lý chuyện này thế nào”

Khê Hưng Hoài nói như vậy, là muốn xem ý của La Chinh.

La Chinh cũng thấy đội ngũ cầu thân xếp thành hàng dài ở bên ngoài, nên lời này của hắn thật ra là ám chỉ một cách trắng trợn.

Ở bên cạnh, Khê Tiểu Giới lặng lẽ không lên tiếng, trên mặt lộ ý cười ranh mãnh.

Trong lòng hắn nghĩ, nếu La Chinh thành anh rể của mình thì sau này sẽ có nhiều cơ hội hơn, sớm muộn gì cũng có thể đánh với La Chinh một trận.

Làm sao La Chinh lại không hiểu ý của Khê Hưng Hoài?

Nhưng dù sao hắn cũng không thể vì chuyện này mà thật sự cưới người ta được.

Huống hồ, chắc gì vị tiểu thư Khê gia đã đồng ý.

La Chinh lại nói: “Tiểu thư Khê gia có được Âm Thể Tử Cực, quả thực ở lại trong thành Hư Thiên thì không ổn, ta sẽ đưa nàng tới Vân Điện, tạm tránh phải hứng đầu sóng ngọn gió, dựa vào đại trận hộ tông của Vân Điện thì chắc chắn có thể ngăn cản một phần”

Trên mặt Khê Hưng Hoài để lộ chút thất vọng, Khê Tiểu Giới là con nuôi Khê gia nên Khê gia cũng chẳng lạ gì La Chinh.

Nghe nói, thiên phú của thằng nhóc này còn lợi hại hơn Khê Tiểu Giới, nếu có thể khiến nó trở thành con rể thì rõ ràng rất có lợi cho Khê gia!

Nhưng giọng điệu của La Chinh đã có ý lảng tránh, thôi cũng được, biết đâu gặp tiểu nữ nhà mình xong, hắn sẽ thay đổi chủ ý.

Nếu La Chinh gật đầu, thì lần này Khê Ấu Cầm không thể tùy hứng được nữa! Khê Hưng Hoài nghĩ thầm trong lòng như vậy, trên mặt cũng dần hiện lên vẻ kiên quyết.

Chuyện này thực sự không thể kéo dài nữa!

“Nếu La thiếu hiệp có thể thuyết phục được tiểu nữ nhà ta theo ngươi đi Vân Điện, vậy cũng là một cách giải quyết.

Nhưng ngày nào tiểu nữ nhà ta chưa được gả đi thì ngày đó ý niệm của Thôi Tà vẫn còn chưa dứt.

Chúng ta vẫn phải nghĩ một cách để giải quyết dứt khoát việc này” Khê Hưng Hoài nói.

Lúc này Huân bỗng nhiên truyền âm cho La Chinh, cười nói: “Lão già này rõ ràng là muốn gả con gái hắn cho ngươi đấy! Ta đoán cô ta trông không khác gì cái đầu heo, chắc không ra tay được!”

La Chinh mặc kệ lời Huân nói, chỉ gật đầu với Khê Hưng Hoài.

Đúng lúc này, hai tỳ nữ mở cửa ra, một tầng khí thế oai phong hòa lẫn với mùi thơm của thiếu nữ tỏa ra, một cô nương mặc váy trắng bước vào.

Đây là Khê Ấu Cầm.

“Ấu Cầm, qua chào hỏi đi” Khê Hưng Hoài vội vàng căn dặn.

Sau khi tên đầy tớ kia báo rằng Khê Ấu Cầm cần trực tiếp gặp mặt, mà nàng nào biết mình sẽ gặp ai? Nàng cứ nghĩ là vị công tử nhà giàu nào đó năn nỉ gia chủ, muốn trực tiếp gặp mình một lần.

Đối với việc này, Khê Ấu Cầm vẫn hết sức mâu thuẫn, thế nên khi đi vào làm gì có vẻ mặt hòa hoãn?

Cho nên, khi nghe được lời của Khê Hưng Hoài, nàng bước nhanh tới.

Nàng tao nhã như hoa sen trắng, trên mặt bao phủ một lớp sương lạnh.

Khê Ấu Cầm thản nhiên liếc mắt qua La Chinh, lạnh giọng nói: “Hành lễ hay không, không quan trọng.

Ngươi không có tư cách lấy ta, không biết công tử ở đâu, mời trở về cho!”

Thấy cảnh này, Khê Tiểu Giới liếc trộm Khê Hưng Hoài, trong lòng trầm xuống, liền biết hỏng rồi!

Quả nhiên, sắc mặt Khê Hưng Hoài đen như than, hắn đứng dậy bước vài bước tới gần Khê Ấu Cầm, lạnh giọng nói: “Ấu Cầm, ngươi thật càn rỡ! Đừng cho rằng ông cố thương ngươi là ngươi có thể làm bừa ở Khê gia!”

Ông cố trong miệng Khê Hưng Hoài chính là Thanh Hư đạo nhân.

Bởi vì Thanh Hư đạo nhân rất yêu thương Khê Ấu Cầm nên ngay cả người làm cha như Khê Hưng Hoài cũng không dám quản thúc nàng.

Chỉ không ngờ, tính tình của con gái lại bướng bỉnh đến mức này.

Ban đầu hắn vắt óc suy tính muốn La Chinh mở miệng, nhưng bây giờ thì có lẽ chính La Chinh chưa hề có ý này, vậy mà lại bị chính con gái mình nói toạc ra, làm sao Khê Hưng Hoài có thể không tức giận?

Không đầu không đuôi bị người ta khinh thường, vậy mà La Chinh cũng không có vẻ gì là tức giận, hơn nữa hắn cũng không phải đến cầu thân?

“Con làm bừa gì chứ? Cha, chính người cứ muốn ép con!” Trên mặt Khê Ấu Cầm hiện lên vẻ kiên quyết.

Tính tình nàng ta cũng không phải quật cường bình thường.

Khê Hưng Hoài giơ tay lên, chuẩn bị tát cho nàng ta một cái, nhưng Khê Ấu Cầm lại không hề có ý né tránh.

Đúng lúc này, người La Chinh nhoáng lên một cái, ngăn Khê Hưng Hoài lại.

La Chinh lập tức nói: “Gia chủ bớt giận, ta có mấy câu muốn nói với Khê tiểu thư”

Trước mặt người ngoài, Khê Hưng Hoài cũng không tiện thất lễ, chỉ đành cưỡng ép cơn tức trong lòng xuống.

Cơn tức giận lần này hắn cũng không nhẹ.

Hai mắt La Chinh nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm trước mặt, sau đó nói: “ Khê tiểu thư, ngươi hiểu lầm rồi, ta không phải đến đây cầu thân”

Trên mặt Khê Ấu Cầm lộ vẻ châm biếm: “Ta biết, ngươi chỉ muốn kết bạn với ta, tiện thể phô ra chút thực lực và tài ăn nói của ngươi, cho ta biết ngươi là người của gia tộc này, gia tộc kia, ngươi là ai, trong tương lai có tiềm lực vô hạn tới mức nào… Cuối cùng không phải đều cùng một mục đích? Người như ngươi chỉ dùng hai chữ ‘dối trá’ để hình dung mà thôi! So với mấy tên mở miệng đến cầu thân lại càng đáng ghét!”

“Ha ha…” Nghe được lời này của tỷ tỷ, Khê Tiểu Giới không nhịn được, trực tiếp cười vang.

“Tiểu Giới, cười gì mà cười! Có gì buồn cười chứ!” Khê Ấu Cầm đang kích động, vậy nên liền quay lại quát Khê Tiểu Giới.

La Chinh thật sự cạn lời, hắn không ngờ Khê tiểu thư thoạt nhìn dịu dàng, điềm đạm, tao nhã, thế nhưng lại chua ngoa đến vậy, hơn nữa sức tượng tưởng cũng vô cùng phong phú.

Lúc này La Chinh nghiêm mặt nói: “Ta cũng không phải tới để kết bạn với tiểu thư.

Tiểu thư có Âm Thể Tử Cực, ở lại đây rất nguy hiểm, ta muốn đưa tiểu thư tới thành Hư Thiên”

“Dẫn ta đi? Chỉ bằng ngươi?” Vẻ châm biếm trên mặt Khê Ấu Cầm càng đậm hơn.

“Đi theo ra hoặc chờ chết, chọn một trong hai” Tuy rằng giọng điệu của La Chinh rất bình thản, nhưng không ai dám nghi ngờ lời hắn nói.


Chương 674: Thử thách gần kề cái chết

Trong lời nói của La Chinh không hề có ý đùa, bởi trong lòng hắn, La Yên chiếm vị trí quan trọng nhấtGiống như Tư Diệu Linh năm đó, sự tồn tại của Khê Ấu Cầm là một mối uy hiếp tới La Yên.

Chỉ là năm đó Tư Diệu Linh đứng về phía đối địch với La Chinh, còn Khê Ấu Cầm trước mặt thì lại là người vô tội.

Nhưng cho dù Khê Ấu Cầm có vô tội hay không thì La Chinh cũng không thể dễ dàng buông tay để La Yên bị uy hiếp.

Cho nên hắn mới có thể nói chắc như đinh đóng cột với Khê tiểu thư như thế.

Nàng ta chỉ có hai lựa chọn, hoặc là theo hắn quay về Vân Điện, hoặc là bị giết, đơn giản vậy thôi.

Thế nên khi La Chinh nói ra câu đó, Khê Ấu Cầm liền sững người.

Nàng luôn tự do và thông minh, lại làm cho mọi người yêu thích, trong đám người đồng lứa, ngoài người con nuôi là Khê Tiểu Giới ra thì nàng là người nhỏ tuổi nhất, là hòn ngọc quý trên tay gia tộc.

Đừng nói phần đông các trưởng bối Khê gia đều yêu thương nàng, ngay cả ông cố luôn như thần long thấy đầu không thấy đuôi mỗi lần trở về Khê gia cũng muốn gặp nàng!

Sau khi Thanh Hư đạo nhân lên làm tông chủ Hư Linh Tông thì rất ít khi lộ diện ở Khê gia.

Ngay cả Khê Hưng Hoài muốn gặp mặt một lần cũng rất phiền phức, thế nhưng Thanh Hư đạo nhân lại rất thương đứa cháu gái này.

Tới lúc này rồi mà hắn vẫn đồng ý sai Khê Tiểu Giới tới giúp đỡ Khê Ấu Cầm, bởi vì biết Khê Ấu Cầm và Khê Tiểu Giới có tình cảm rất tốt.

Có thể tưởng tượng được, Thanh Hư đạo nhân cưng chiều nàng tới mức nào.

Cũng bởi vì thế, Khê gia mới nhẫn nại hết năm lần bảy lượt, cho Khê Ấu Cầm thời gian.

Chiêu thân đã lâu như vậy mà nàng cũng không thấy ai ưng ý.

Nếu như nàng chỉ là thứ nữ của chi thứ ở Khê gia, chỉ sợ đã bị dọa gả đi từ lâu rồi.

Làm sao Khê Ấu Cầm có thể nghĩ ra nam tử trước mặt lại tùy tiện đến mức này, dám nói lấy đi tính mạng mình!

Khê Tiểu Giới và Khê Hưng Hoài cũng sững người, bọn họ nhìn ra La Chinh không có ý nói đùa.

Về phần mấy người Khê gia khác ở trong phòng, ví dụ như mấy vị trưởng bối của Khê Ấu Cầm, trên mặt cũng hiện vẻ không tốt.

Tuy mọi người đều đau đầu về chuyện hôn sự của Khê Ấu Cầm, nhưng chuyện này đều xuất phát từ sự cưng chiều mà ra.

Vậy mà một người ngoài lại dám đến địa bàn Khê gia nói với Khê Ấu Cầm như vậy sao?

Chân mày Khê Tiểu Giới nhíu chặt lại.

Tuy hắn là con nuôi, nhưng từ nhỏ đã lớn lên cùng Khê Ấu Cầm, cảm giác đó thật sự như chân với tay.

Hai người tình như tỷ đệ ruột, sao có thể để La Chinh làm tổn thương Khê Ấu Cầm được?

Đúng lúc Khê Tiểu Giới chuẩn bị đi lên nói chuyện, muốn tách Khê Ấu Cầm và La Chinh ra thì không ngờ, Khê Hưng Hoài lại vung tay lên, ngăn cản Khê Tiểu Giới.

Nhìn động tác của Khê Hưng Hoài, Khê Tiểu Giới bắt đầu lộ vẻ hoang mang.

Khê Ấu Cầm chính là con gái của cha, sao cha không lo lắng?

Giữa lúc băn khoăn, Khê Tiểu Giới chọn án binh bất động.

Khê Ấu Cầm là con gái út của Khê Hưng Hoài, làm sao hắn không lo lắng cho an nguy của nàng được? Nhưng Khê Hưng Hoài có một trực giác, hắn cảm thấy La Chinh sẽ không thật sự ra tay.

Hoặc nên nói là, hắn càng cảm thấy con gái mình đã tùy hứng đến mức cần phải có người đến trị nàng!

Không cần nói nhiều, quả thật với địa vị của Khê Ấu Cầm ở Khê gia thì không ai dám đắc tội với nàng, ngay cả người làm cha như hắn, đến lúc then chốt cũng không dám can thiệp quá nhiều.

Tất cả mọi người đều phải nể mặt Thanh Hư đạo nhân.

Tuy Thanh Hư đạo nhân rất ít khi quay về, nhưng ông ấy mới là trụ cột của Khê gia.

Ra khỏi Khê Gia Bảo, cả một thành Hư Thiên to như vậy, nào ai có tư cách dạy bảo Khê Ấu Cầm?

Chàng trai trẻ trước mặt này thì lại khác.

Năm đó, truyền thuyết La Chinh đứng trước mặt Thôi Tà mà quát lớn vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt, thậm chí còn có người biên tập lại thành tiết mục ngắn để đàn hát trong quán rượu, quán trà, trở thành một câu chuyện được lưu truyền trong dân chúng.

Đừng nói là người phàm, ngay cả mấy võ giả cũng vô cùng thích nghe.

Đến ngay cả Thôi Tà mà La Chinh còn không sợ thì nói gì đến Thanh Hư đạo nhân?

Hắn muốn xem xem, La Chinh này có bản lĩnh khiến con gái mình đầu hàng hay không!

“Khiến ta chết? Ngươi có bản lĩnh này sao?” Mặt Khê Ấu Cầm trắng bệch, nhưng tính tình bướng bỉnh của nàng không phải mới chỉ ngày một ngày hai.

Mặc dù dựa vào trực giác nàng cũng biết La Chinh nói được sẽ làm được, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, bướng bỉnh chống đỡ.

Huống hồ bây giờ ở Khê gia có nhiều trưởng bối ở đây như vậy!

Chàng trai trước mắt có tu vi Hư Kiếp Cảnh, quả thực khiến Khê Ấu Cầm hơi kiêng dè.

Nhưng một võ giả Hư Kiếp Cảnh sơ kỳ thì cũng chẳng thể làm gì được ở Khê gia nàng.

Ít nhất thì cha nàng cũng đã là võ giả Hư Kiếp Cảnh trung kỳ, còn Khê Tiểu Giới cũng vừa bước vào Hư Kiếp Cảnh.

Với thiên phú cấp Thần của Tiểu Giới, chắc chắn còn lợi hại hơn người trước mặt này.

La Chinh bình tĩnh nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm: “Ta nói, có hai con đường, đi theo ta, hoặc bây giờ ta sẽ giết ngươi.

Chọn một trong hai”

“Nếu ta không chọn thì sao?” Khê Ấu Cầm nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.

“Ta giúp ngươi chọn!” La Chinh hừ lạnh một tiếng, lại trực tiếp đưa tay bắt lấy Khê Ấu Cầm.

“Ngươi dám!” Một vị trưởng bối Khê gia lớn tiếng quát.

Nhưng Khê Hưng Hoài lại hung hăng trừng mắt, ngăn cản vị trưởng bối kia.

Nhìn thấy cha mình không chỉ không giúp, ngược lại còn ngăn cản những người Khê gia khác ra tay, trên mặt Khê Ấu Cầm lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Thiếu nữ mới mười mấy tuổi rất dễ sinh ra tủi thân, nhất thời nàng khóc như mưa: “Chết thì chết!”

Nàng vừa nói xong, tay La Chinh đã giơ ra, bóp ngay cần cổ trắng tinh không tì vết của nàng.

Lúc này, La Chinh mới nói: “Ngươi không sợ chết, là bởi vì ngươi chưa bao giờ biết cái chết là cái gì!”

Đúng lúc này, sát khí mãnh liệt trong cơ thể La Chinh tỏa cuồn cuộn dâng lên!

Ở trong tháp Tội Ác và động Huyền Minh, La Chinh đã tích lũy được không ít sát khí, bỗng nhiên nhắc tới, sát khí đột nhiên bùng nổ, giống như một pho tượng sát thần vậy!

Sát khí cũng chính là khí tức giết chóc, thật sự nó cũng không được coi là khí tức khi giết chóc dần dần tích lũy được, mà là một loại nguyền rủa của người sắp chết đối với La Chinh, là nỗi oán hận của những người bị La Chinh giết chết!

Sát khí tỏa ra cuồn cuộn, tâm hồn của hơn vạn người từ trên xuống dưới trong Khê Gia Bảo đều không ngừng chấn động.

Thậm chí cả những người đứng ở bên ngoài Khê Gia Bảo cũng bị làm cho kinh động.

“Kia… Khê Gia Bảo xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng lẽ Thôi Tà ẩn nấp ở trong sao? Sao sát khí lại cuồn cuộn thế?”

“Ta thấy không giống.

Tuy Thôi Tà vừa chính vừa tà, nhưng hắn cũng không đi theo Đạo Sát Lục, không thể có sát khí hung hãn như vậy!

“Vậy rốt cuộc là ai? Ai lại dám làm càn ở Khê gia như vậy? Chẳng lẽ không sợ Hư Linh Tông sao?

Không ít võ giả nhao nhao suy đoán.

Bọn họ không dám tự tiện xông vào Khê Gia Bảo, nên chỉ có thể suy đoán lung tung như vậy thôi.

Khê Ấu Cầm cảm thấy ngạt thở, nàng cảm thấy mình không phải đối mặt với người, mà là ác ma bước ra từ địa ngục!

Người này, thật sự không hề do dự mà muốn giết chết mình!

Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở Khê gia, là đóa hoa được che chở cẩn thận trong nhà kính, nào từng trải qua gió táp mưa sa bao giờ? Nàng còn chẳng bằng Viên Thanh Vi mà La Chinh gặp được ở Ngư Long Tông nữa là!

Nàng cho rằng mình không sợ chết, chẳng qua là bởi bản thân chưa từng trải qua nguy hiểm chết người, lại tự cao rằng người Khê gia tuyệt đối sẽ không bỏ mặc mình!

Nhưng bây giờ, Khê Ấu Cầm đã cảm nhận được tử thần đang đến gần rồi.

Chỉ cần nam tử trước mặt này hơi dùng sức một chút thì nàng sẽ hương tiêu ngọc vẫn.

Bây giờ nàng đã quanh quẩn bên rìa sự sống và cái chết!

Vì sao cha không cứu mình? Vì sao Khê Tiểu Giới cũng không ra tay? Vì sao trưởng bối Khê gia đều thờ ơ? Rốt cuộc Khê Ấu Cầm cũng bắt đầu nóng nảy.

Dưới tình huống này, bản năng ham sống đột nhiên trỗi dậy.

“Cha… cứu con!”

Nàng thậm chí quên cả khóc, bởi vì sợ hãi, nên giọng nói tao nhã trong trẻo cũng trở nên vô cùng bén nhọn.

Nhưng Khê Hưng Hoài lại thờ ơ, giống như không nghe thấy gì.

Lượng sát khí La Chinh phóng ra ngày càng nhiều.

Cùng lúc đó, hắn còn phóng ra một phần uy áp linh hồn.

Chắc chắn Khê Ấu Cầm không ngăn được uy áp linh hồn của La Chinh.

Nếu uy áp quá lớn, rất có thể sẽ khiến nàng trực tiếp bất tỉnh, thế nên luồng uy áp này cũng không quá mãnh liệt, đủ để nàng cảm nhận được mối đe dọa đang không ngừng gia tăng!

“Ngươi chắc chắn còn muốn chọn chết?” La Chinh nhìn chằm chằm cô gái trước mặt.

Nói thật, hắn cũng không thích làm người ác, tiểu thư Khê gia trông thanh nhã điềm tĩnh, nam nhân bình thường nhìn thấy đều có một loại cảm giác thương tiếc muốn bảo vệ, La Chinh cũng không ngoại lệ.

Nhưng hành động của hắn lúc này lại hoàn toàn trái ngược.

Trên môi tiểu thư Khê gia cũng không có lấy một chút màu hồng nào nữa.

Sau khi La Chinh giảm bớt sát khí và uy áp linh hồn, nàng lập tức nói: “Ta… ta đi theo ngươi!”

Trong nháy mắt, tất cả lượng sát khí còn lại đều bị La Chinh thu vào Sát Lục Kiếm Sơn, đồng thời lúc này uy áp linh hồn cũng biến mất.

Bây giờ, Khê Ấu Cầm hầu như không tự chủ được mà hít lấy hít để, thở hổn hển ra từng hơi.

Nhìn bộ dạng Khê Ấu Cầm như vậy, trong lòng rất nhiều trưởng bối Khê gia, kể cả Khê Tiểu Giới và Khê Hưng Hoài cũng rất đau lòng.

Chẳng qua bọn họ thực sự cũng là bất đắc dĩ.

Khê Ấu Cầm giống như một con chim nhỏ bị hoảng sợ, vẻ mặt sợ hãi nhìn chằm chằm La Chinh.

Đối diện với thời khắc sống chết ấy, Khê Ấu Cầm chọn nhượng bộ, nhưng đồng thời cũng đã hận La Chinh tới tận xương tủy.


Chương 675: Truyền tống trận của thành Hư Thiên

Khê Ấu Cầm nhìn chằm chằm La Chinh với ánh mắt phức tạp, nàng nói: “Nói cho ta biết tên của ngươi!”Tuy Khê Ấu Cầm thường ở trong khuê phòng, nhưng lại biết khá rõ những người trẻ tuổi tuấn kiệt ở Trung Vực.

Tuy hai năm trước nàng không tham gia đại hội võ đạo ở thành Thiên Khải, nhưng trước khi Khê Tiểu Giới rời đi, nàng chính là trợ thủ đắc lực giúp Khê Tiểu Giới phân tích tất cả các đối thủ.

Người trước mặt này trẻ tuổi như thế đã bước vào Hư Kiếp Cảnh, Khê Ấu Cầm biết hắn cũng không phải là hạng người không có tiếng tăm.

Lúc nãy Khê Hưng Hoài sai hạ nhân vội vội vàng vàng đi vào vườn hoa gọi Khê Ấu Cầm tới, đương nhiên cũng sẽ không nói cho Khê Ấu Cầm biết hôm nay sẽ gặp người nào.

Mà Khê Ấu Cầm vừa mới gặp mặt La Chinh đã trực tiếp náo loạn cả lên như người không có đầu óc, khiến Khê Hưng Hoài hoàn toàn không có cơ hội giới thiệu La Chinh.

“Nói cho ngươi biết tên rồi để ngươi tìm cơ hội báo thù à?” La Chinh nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm cười nói.

“Đúng vậy!” Khê Ấu Cầm không hề che giấu.

Hiện tại, tu vi của Khê Ấu Cầm đã là Thần Đan Cảnh sơ kỳ, thế nhưng nàng lại có Âm Thể Tử Cực, sau khi tu luyện Âm Thể Tử Cực tới đỉnh cao thì cũng hết sức khủng bố! Bước vào Thần Đan Cảnh rồi tu luyện Âm Thể Tử Cực thì có thể vào Tử Cực giới một thời gian ngắn.

Mà sau khi tu luyện đến Hư Kiếp Cảnh thì có thể đứng ở Tử Cự giới một thời gian dài.

Trong Tử Cực giới, không chỉ có chứa chín trăm chín mươi triệu thanh cự kiếm, mà còn có Chân Linh! Chỉ là chi phí triệu hồi chân linh tương đối lớn.

Lúc trước, ở đại hội võ đạo, Tư Diệu Linh cũng muốn triệu hồi Chân Linh về.

Theo cách nói của Thanh Long, một khi Tư Diệu Linh triệu hồi thành công thì chắc chắn La Chinh sẽ chết.

Nghe được lời uy hiếp của Khê Ấu Cầm, trên mặt La Chinh mang theo ý cười thản nhiên trả lời: “Hy vọng sẽ có ngày này, ta là La Chinh”

“La Chinh?” Khê Ấu Cầm nghe được cái tên này thì lông mày hơi nhíu lại.

Sau một nhịp thở, sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi.

Nàng nói với Khê Tiểu Giới ở phía sau: “Tiểu Giới, hắn chính là người mà đệ thường xuyên nhắc tới, là La Chinh kia sao?”

Tuy Khê Ấu Cầm chưa đi ra khỏi thành Hư Thiên, thế nhưng đã nghe tới cái tên La Chinh này không dưới một nghìn lần!

Từ sau đại hội võ đạo, mỗi lần Khê Tiểu Giới từ Hư Linh Tông trở về nhà, lúc nào trong miệng cũng nhắc tới La Chinh này, giống như đời này chưa được đánh cùng La Chinh chính là một chuyện vô cùng tiếc nuối.

Về sau, những truyền thuyết về La Chinh ngày càng nhiều, nghe nói thiên phú của hắn còn cao hơn Khê Tiểu Giới nhiều.

Hơn nữa hắn còn lấy thuật phù văn của mình để bố trí một đại trận hộ tông không thể tưởng tượng được, cứng rắn chặn cả Thôi Tà – người không ai có thể bì nổi!

Mọi người đều đánh giá, cho dù là trình độ về thuật phù văn của Phong Quan Ngọc thì cũng còn kém xa La Chinh.

Phong Quan Ngọc trở nên giàu có nhờ Hư Linh Tông, cho nên tên tuổi của hắn luôn đứng hàng đầu ở thành Hư Thiên và Hư Linh Tông, là nhân vật được dựng thành tượng đặt ở vùng phía nam thành Hư Thiên trong truyền thuyết.

Lúc còn rất nhỏ, mỗi lần Khê Ấu Cầm đi thành nam đều có người nói với nàng rằng Phong Quan Ngọc giỏi như thế nào, ông từng bố trí đại trận hộ tông mà đến giờ vẫn còn bảo vệ Hư Linh Tông ra sao.

Thế nhưng La Chinh kia lại dễ dàng vượt qua Phong Quan Ngọc!

Lúc nghe nói thiên phú của La Chinh vượt qua Khê Tiểu Giới, Khê Ấu Cầm đã cảm thấy khó lòng tin nổi.

Dù sao trong mắt Khê Ấu Cầm, người đệ đệ của nàng chính là thiên tài giỏi nhất Trung Vực, là thiên tài cấp Thần! Chỉ cần không ngã xuống thì chắc chắn có thể bước vào Thần Hải Cảnh! Ở trong Hư Linh Tông, hắn hoàn toàn được coi như bảo bối.

Ấy vậy mà, trong Trung Vực còn có người trẻ tuổi tuấn kiệt còn lợi hại hơn cả đệ đệ mình.

Kết quả, người này không chỉ có thiên phú tu luyện mạnh mẽ, mà ngay cả trình độ phù văn cũng hiếm thấy trong thế gian.

Không, phải nói là có một không hai.

Bởi vì trong Trung Vực, chưa từng có ai phát huy được trình độ phù văn tới mức cao như vậy.

Càng khiến người ta khó chấp nhận hơn đó là, lúc đó La Chinh mới chỉ là một thiếu niên chưa đầy mười tám tuổi…

Cho nên, người ở trong khuê phòng như Khê Ấu Cầm cũng tràn đầy lòng hiếu kỳ với một nhân vật như vậy.

Nàng thầm nghĩ, nếu có cơ hội, nhất định phải gặp mặt La Chinh một lần, xem rốt cuộc hắn là nhân vật như thế nào.

Chỉ là sau khi đi vào mộ Tiên Thiên Miểu một chuyến, La Chinh liền biến mất.

Ngay cả Khê Tiểu Giới cùng đi vào mộ Tiên lần đó cũng đoán, hơn phân nửa là La Chinh đã chết trong mộ Tiên rồi.

Đối với việc này, Khê Ấu Cầm vẫn luôn cảm thấy đáng tiếc.

Dù sao thì Khê Tiểu Giới cũng lảm nhảm bên tai nàng về nhân vật này suốt một thời gian dài, chẳng qua nàng lại không thể gặp được.

Bây giờ Khê Ấu Cầm mới đánh giá La Chinh.

Hai năm trước La Chinh mười tám tuổi, hiện tại thoạt nhìn thì cũng mới hơn hai mươi tuổi, thực sự về mặt tuổi tác thì rất khớp.

Nhưng không phải La Chinh đã chết rồi sao? Vì sao giờ lại yên lành đứng trước mặt nàng thế này?

Khê Tiểu Giới chớp mắt, bất đắc dĩ nói: “Tỷ, hắn chính là La Chinh kia”

Trong nháy mắt này, Khê Ấu Cầm liền hiểu được vì sao La Chinh lại cho nàng hai lựa chọn.

Muội muội La Yên của hắn rơi vào tay Thôi Tà, võ giả khắp Trung Vực không ai không biết, không ai không hiểu.

Lúc trước, sau khi nghe nói về chuyện này, Khê Ấu Cầm cũng rất cảm động.

Nam nhân này vì muội muội ruột của mình mà có thể hy sinh tất cả.

Bây giờ nàng rõ ràng đã hiểu, nếu mình rơi vào tay Thôi Tà, muội muội hắn cũng sẽ bị liên lụy.

Thế nhưng, ngay cả như vậy thì nam nhân này cũng quá đáng giận! Dám đối xử với mình như thế.

Trong lòng Khê Ấu Cầm vô cùng khiếp sợ, nhưng trên mặt lại không có quá nhiều biến hóa.

Tính cách của nàng là như vậy, Khê Ấu Cầm vẫn cắn răng nói: “Cho dù ngươi là La Chinh thì cũng sẽ có ngày ta báo thù!”

“Ta chờ” La Chinh trả lời, trên mặt La Chinh lộ rõ ý cười.

Khê Hưng Hoài ở bên cạnh nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Lúc này mới nói: “Nếu đã quyết định thì tốt.

Thực ra Điện chủ Vân Điện cũng từng mở miệng mời Khê Ấu Cầm qua đó tạm lánh, nhưng đứa nhỏ này quá bướng bỉnh, sống chết cũng không chịu đi.

Giờ đã là giữa trưa, hạ nhân cũng đã chuẩn bị cơm nước, dùng cơm xong là có thể lên đường”

Trong thành Hư Thiên và thành Vân Hải đều có truyền tống trận, do vậy việc đi Vân Điện rất dễ dàng.

La Chinh gật đầu, khách khí nói: “Vậy phiền ngươi”

Lúc này mọi người mới dời bước đi dùng bữa.

Mà Khê Ấu Cầm lại đi sang một hướng khác, chỉ nói: “Con không ăn cùng người này! Ăn trưa xong con sẽ ra!”

Khê Hưng Hoài cười khổ, chỉ có thể cười với La Chinh: “Đành chịu, tính con gái ta là vậy”

Tất nhiên La Chinh cũng không để ý, chỉ là hắn không ngờ được, vì bữa trưa này mà mọi chuyện lại chuyển biến xấu!

Truyền tống trận được xây dựng ở phía tây thành Hư Thiên, nơi này là mảnh đất phồn hoa nhất của thành.

Hai đường truyền tống trận được xây dựng phía trên bãi đất trống ở phía Tây bờ sông Thiên Tàm trong thành Hư Thiên.

Một đường truyền tống đến thành Vân Hải, đường còn lại truyền tống tới thành Thiên Khải!

Xây dựng được một truyền tống trận rất tốn kém.

Tuy không thể so sánh được với truyền tống trận cỡ lớn, nhưng cũng là truyền tống qua gần nửa Trung Vực, hơn nữa lại là ba tòa thành lớn nhất trong Trung Vực, lượng võ giả cũng là nhiều nhất.

Mỗi ngày đều có rất nhiều võ giả cần mượn hai đường truyền tống trận này để đi sang thành Vân Hải hoặc thành Thiên Khải.

Thậm chí ngay cả một số thương nhân bình thường cũng sẽ trả giá cao để mượn truyền tống trận để vận chuyển một số vật phẩm quý giá.

Tần suất sử dụng truyền tống trận cực cao thế nên phí duy trì cũng tăng lên.

Hôm nay, dọc theo sông Thiên Tàm, hàng người vẫn xếp thành hàng dài như ngày thường.

Tới tháng này, những người đi vào hai truyền tống trận lại càng nhiều thêm.

Rất nhiều người nghe nói Thôi Tà muốn dẫn võ giả Thiên Tà Tông tấn công thành Hư Thiên, để tránh gặp tai họa, họ chỉ còn cách rời đi.

Đi tới thành Thiên Khải hoặc thành Vân Hải đều là sự lựa chọn không tồi.

Chi phí đi qua truyền tống trận lại được đà tăng lên, ước chừng nay đã tăng lên gấp đôi so với bình thường.

Nhưng cho dù vậy, cũng có không ít người sẵn sàng trả giá cao như vậy.

So với tính mạng mà nói thì dù sao tiền tài cũng chỉ là vật ngoài thân.

Phần đông võ giả đều kiên nhẫn xếp hàng, nhưng đúng lúc này, lại có hai vị võ giả bắt đầu chen ngang.

Trong hàng cũng có những võ giả đã đợi gần nửa ngày, nhìn thấy hai vị võ giả kia chen ngang phía trước thì có người mặc kệ, nhưng cũng có người chỉ trích: “Này này, sao lại chen ngang như thế?”

“Đúng vậy, cho dù có việc gấp thì cũng phải chú ý thứ tự trước sau chứ?”

“Chẳng có tố chất gì cả!”

Nghe thấy mọi người nhao nhao lên chỉ trích mình, hai vị võ giả kia quay đầu lại.

Một người trong đó cười lạnh nói: “Ta đây hôm nay chen ngang đấy, sao nào? Muốn đánh một trận?”

Lời này vừa nói xong, những người vốn còn đang chỉ trích võ giả kia đều ngậm miệng lại ngay.

Mấy vị võ giả đang xếp hàng này đa số đều là Tiên Thiên Cảnh, một số người là Chiếu Thần Cảnh, còn hai vị võ giả chen ngang phía trước thì lại là Thần Đan Cảnh.

Sự chênh lệch này cũng không phải là nhỏ, sao bọn họ có thể chọc vào được?

Sau khi thấy mọi người đều im lặng, trên mặt hai người đều lộ ra vẻ châm biếm: “Chỉ giỏi nói miệng, không biết tự lượng sức!”

Cả đội ngũ im lặng tiến gần về phía truyền tống trận.

Từng luồng ánh sáng trắng tỏa ra, cũng là có người tiến vào lối đi không gian.

Ngay lúc hai vị võ giả Thần Đan Cảnh kia tới gần truyền tống trận, một người trong đó lười biếng nói: “Được rồi, ra tay đi!”

Người còn lại cười lạnh một tiếng, lấy một viên màu tím đen từ trong ngực ra, ném về phía truyền tống trận, thân hình hai người lập tức nhảy mạnh về phía sau!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 23 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box