[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 133 : Trở về thảo nguyên Thiên Ưng (c661-c665)
❮ sautiếp ❯Chương 661: Trở về thảo nguyên Thiên Ưng
Lúc La Chinh đưa nhóm người Đồ Đồ Lỗ đến bãi cỏ, giao cho Nhân tộc một ít thế lực, nhóm người này đã sớm hòa hợp với những người chăn nuôi khácMà giờ Đồ Đồ Lỗ đã sớm trở thành một võ giả, hiện tại rõ ràng hắn đã sớm bước vào cảnh giới luyện xương.
Tuy nhiên, nhóm những người tộc chăn nuôi chưa bao giờ quên La Chinh, mặc dù họ hiểu La Chinh thực sự là một võ giả.
Thông qua tin tức của những người dân chăn nuôi khác, những người dân chăn nuôi này không hề ngốc, họ hiểu được thế giới võ giả và cả toàn bộ tình hình của đại lục Hải Thần!
Mặc dù họ hiểu rằng La Chinh không như họ nghĩ, là những vị thần thật sự tồn tại, nhưng ở trong lòng bọn họ, La Chinh vẫn là vị thần được trời phái xuống cứu bọn họ!
Nếu không có La Chinh, bọn họ vẫn còn bị Ma tộc nuôi nhốt một chỗ, trở thành người bình thường chăn bò dê trong bãi cỏ của Ma tộc.
“Ở đâu, nói nhanh lên!” Đồ Đồ Lỗ lay lay cô bé kia, trong mắt đầy vẻ hoảng loạn, mà những người chăn nuôi khác nghe thấy lời của cô bé cũng đều chui ra khỏi lều trại của mình.
Đồ Đồ Lỗ đã là võ giả đến cảnh giới luyện xương, sức mạnh hai tay lớn đến thế nào? Điều này bị ảnh hưởng từ La Chinh, khuôn mặt nhỏ liền nín đến đỏ bừng.
“Đồ Đồ Lỗ, đừng bóp nàng!” Một người dân chăn nuôi quát lớn nói: “Ngươi như vậy thì nàng làm sao có thể nói chuyện!”
Lúc này, Đồ Đồ Lỗ mới nhận ra mình quá mức kích động, vội lè lưỡi một cái rồi nhanh chóng thả hai tay cô gái nhỏ ra.
Cô bé hung hăng trừng mắt liếc Đồ Đồ Lỗ, lúc này cô bé cũng lười so đo với Đồ Đồ Lỗ, rồi chỉ vào một hướng trên bầu trời và nói: “Ở đó!”
Ở hướng mà cô bé chỉ đúng lúc La Chinh xuất hiện, cách bãi cỏ bọn họ không xa, tuy nói hiện tại tất cả thảo nguyên Thiên Ưng đều đã thuộc về Nhân tộc, nhưng đám người chăn nuôi Đồ Đồ Lỗ vẫn cố ý tránh bãi cỏ của Ma tộc, dù sao đối với bọn họ bãi cỏ Ma tộc chính là ác mộng không thể biến mất.
“Vèo!”
Theo hướng cô bé vừa chỉ.
Đồ Đồ Lỗ giống như một mũi tên bắn ra, sau khi bước vào cảnh giới luyện xương, đã có thể điều khiển được xương của mình, chạy dọc theo thảo nguyên nhấp nhô, giống như một con sói xám nhanh nhẹn.
Những người chăn nuôi khác thấy thế, cũng đều đi ra khỏi lều trại, năm đó họ thậm chí còn không kịp cảm ơn thân ơn cứu mạng!
Nay bãi cỏ đã thuộc về thánh địa Tử Tâm, tên tuổi La Chinh ở trên đại lục Hải Thần hầu như ai cũng biết, người dân chăn nuôi cũng có thể qua miệng mấy võ giả mà biết được tin tức của La Chinh, thế nhưng dân chăn nuôi cũng hiểu được, lấy thân phận của họ mà muốn gặp La Chinh chỉ sợ sẽ gặp rất nhiều khó khăn, ít nhất tháp Tội Ác trong truyền thuyết kia, cả đời bọn họ cũng không thể đặt chân tới.
Cho dù có là võ giả như Đồ Đồ Lỗ cũng không có cơ hội! Dù sao tháp Tội Ác cũng là nơi tập hợp tất cả các thiên tài của toàn bộ đại lục Hải Thần.
Ngay cả người cấp thiên tài thì trong tháp Tội Ác cũng chỉ mới là cấp thấp nhất, huống chi phần đông võ giả cũng không thể gọi là “Thiên tài”.
Trước mắt, chỉ sợ đây là cơ hội duy nhất để bọn họ gặp được La Chinh.
Mặc một cái áo khoác lông vũ màu tím từ từ trên trời rơi xuống, khuôn mặt cực sạch sẽ thản nhiên nhìn lướt qua thảo nguyên, cảm thấy thần Hải Cảnh sao mà có cảm giác sắc bén?
Tuy nói truyền tống trận khổng lồ kia giấu dưới thảo nguyên nhưng trong nháy mắt nó đã được tìm thấy.
Nàng nhẹ nhàng đưa tay ra, lập tức nói: “Truyền tống trận này ở ngay tại đây”
Ánh mắt La Chinh dừng lại bên cạnh một cái hố to, chỗ hố to này chính là nơi La Chinh rơi xuống.
Trong thời gian này, cái hố to này đã bị cỏ dại phủ kín, nhưng sự tổn hại của lực đánh ngày đó vẫn còn như cũ.
“Nơi này đúng không?” Người đứng đầu thánh địa Tử Tâm, Tư Đồ Hạo Thiên đáp xuống thảo nguyên, hắn mặc một chiếc áo choàng mềm mại, bay phất phơ trong gió, dây thắt lưng sau lưng rực rỡ đón gió bay bay, giống như một vị tiên.
Lập tức Tư Đồ Hạo Thiên vỗ tay một cái, đập xuống mặt đất!
“Ba!”
Lấy Tư Đồ Hạo Thiên làm trung tâm, thảm cỏ xung quanh hơn trăm trượng đột nhiên cuộn lên, chạy theo giống như lột hết một lớp da ở trên một vật, đồng thời thảm cỏ không ngừng quay, phía dưới một truyền tống trận khổng lồ cũng lộ ra khỏi mặt đất.
Nhìn thấy cảnh này, các nhóm thế lực thánh địa Tử Tâm và thánh địa Thiên Vũ mới khắc sâu, lúc này mới từ từ hạ xuống.
Ngoài cường giả thần Hải Cảnh ra, còn có nhiều Chiến Thánh cùng với Lăng Yên, Hạ Sương, Vân Lạc và nhiều võ giả Nhân tộc khác cũng đến đây, hôm nay là lúc La Chinh rời đi.
Có thể để hai người đứng đầu hai thánh địa đến đưa tiễn, chỉ sợ cả đại lục Hải Thần chỉ có La Chinh mới nhận được đãi ngộ này.
Kết cục trong tháp Tội Ác đã ngã ngũ, Yêu Dạ tộc và Nhân tộc mỗi tộc có hai vị Chiến Tôn cấp cao tiến vào trong.
Trong số đó, Triệu Phần Cầm của Nhân tộc và Mai đại nhân của Yêu Dạ tộc đã trở thành cường giả cấp Chiến Thánh.
Yêu Dạ tộc và Nhân tộc đang nghĩ đến việc thăm dò động Huyền Minh một lần nữa.
Ban đầu, Triệu Phần Cầm mời La Chinh ở lại, ít nhất chờ đến lúc sau khi thăm dò động Huyền Minh rồi hãy đi, nhưng La Chinh biết thời gian hắn ở lại không còn nhiều nữa, tu luyện mấy tháng nay đã giúp La Chinh đã đột phá Chiến Tướng, trở thành một Chiến Tôn!
Nếu cho La Chinh thêm thời gian, thông qua trau dồi ở trong tháp để tu luyện lên Chiến Tôn cấp cao cũng không phải là chuyện quá khó, vẫn đề là La Chinh không đủ thời gian.
Lúc rời khỏi khu vực trung tâm, La Chinh liền biết mình đã không còn nhiều thời gian.
Ngay lúc này, tim La Chinh vẫn treo lơ lửng cả ngày lẫn đêm, không ai biết khi nào thì vị Âm Thể Tử Cực sẽ đến, La Chinh cầu nguyện, Thôi Tà đừng tìm ra một vị võ giả Âm Thể Tử Cực tiếp theo sớm như vậy.
“Tiễn quân ngàn dặm cũng phải có lúc từ biệt, thiếu hiệp La Chinh, hôm nay chúng ta chỉ có thể tiễn ngươi tới đây” Tư Đồ Hạo Thiên chắp tay nói với La Chinh.
La Chinh bỗng từ trên trơi rơi xuống đại lục Hải Thần, với sức mạnh của hắn đã xoay chuyển được địa vị của Nhân tộc, được lợi lớn nhất tất nhiên là Tư Đồ Hạo Thiên đứng đầu thánh địa Tử Tâm.
Vẻ ngoài, Tư Đồ Hạo Thiên biểu hiện vô cùng cảm kích, nhưng trong lòng Tư Đồ Hạo Thiên biết không thể giữ La Chinh lại, cũng chỉ đành tự mình rời khỏi thánh địa Tử Tâm, không quản đường xa tới tiễn La Chinh.
Phải hiểu ở đại lục Hải Thần, cấp Chiến Thánh và cường giả trở lên đi ra ngoài đều không đi truyền tống trận, nên hắn phải từ ngàn dặm xa xôi chạy đến xem thực hư thế nào.
Về phần Lưu Vũ cấp võ giả của Yêu Dạ tộc đột nhiên một đầu gối quỳ xuống, nói với Huân ở bên cạnh La Chinh: “Ngô vương, hy vọng ngài sớm ngày trở lại vương vị! Nếu lúc ở xa có gì gặp bất kỳ nguy hiểm gì, cho dù cách xa ngàn dặm thì thánh địa Thiên Vũ ta cũng sẽ dốc hết toàn bộ sức lực!”
Trong lời nói của Lưu Vũ không có một câu khách khí, chỉ mới biết La Chinh chuẩn bị rời đi, thánh địa Thiên Vũ liền chế tạo một phù truyền âm, một mặt phù truyền âm này gắn ở trên tượng vương Huân, một mặt khác thì ở trong tay La Chinh.
Nếu Huân cần thánh địa Thiên Vũ trợ giúp, bọn họ thậm chí có thể vứt bỏ tất cả, tiến vào truyền tống trận khổng lồ này.
Huân gật đầu, thần sắc lạnh nhạt nói: “Đã biết”
Chiếc váy dài chín màu của Vân Lạc không ngừng bay bay trên không trung, nàng chớp mắt.
Cuối cùng, nàng chỉ nói với La Chinh: “Ta hy vọng sự lựa chọn của người là chính xác, cuối cùng chúng ta cũng có ngày phải tạm biệt!”
Mảnh vỡ Thiên Đạo là việc rất quan trọng.
Cho đến bây giờ, Vân Lạc cũng không rõ giao cho La Chinh có phải là sự lựa chọn đúng đắn hay không.
Mặc dù, lập trường của Vân Lạc khác với Thiên Miểu, nhưng cũng phải hiểu, giao mảnh vỡ Thiên Đạo cho một vị Đại Thế Chi Tranh là vô cùng thích hợp, nhưng mấy vị đại thiên tôn ở Thượng Giới vẫn còn tranh cãi quyết liệt, nàng lo La Chinh sẽ đứng ở phía đối lập với mình.
Vân Lạc tu luyện “Đại pháp một triệu phân tâm”, chủ thể của nàng đã đứng trên đỉnh ở Thượng Giới, chỉ cần La Chinh đi trên con đường võ giả, sớm hay muộn gì cũng sẽ gặp Vân Lạc.
La Chinh im lặng gật đầu.
Lập tức hai vị Chiến Tôn cấp cao liên tục lấy ra đã chân nguyên cực phẩm, bắt đầu sắp xếp theo thứ tự truyền tống trận khổng lồ, truyền tống trận thật sự rất lớn, phải tiêu hao một lượng lớn đá chân nguyên cực phẩm, khoản phí này tự nhiên sẽ do thánh địa Tử Tâm chịu.
Đúng lúc này, trên thảo nguyên xuất hiện một bóng người, bóng người nọ chạy cực nhanh về phía La Chinh, đó là một thiếu niên Nhân tộc, mà ở sau người thiếu niên kia còn có hơn trăm người dân chăn nuôi đi theo.
“Gì vậy?” Lăng Yên nhìn về phía sau, thấy đó chỉ là một vị võ giả Nhân tộc đã tới Luyện Cốt Cảnh mà thôi, do vậy liền buông cảnh giác.
“Ngăn bọn họ lại” Tư Đồ Hạo Thiên thản nhiên nói, lúc này, bọn họ làm sao có thể để cho dân chăn nuôi quấy rối được?
Vài vị Chiến Tôn cấp cao chuẩn bị tiến lên chặn lại nhưng La Chinh đã vẫy tay nói: “Không cần, để cho bọn họ lại đây”
Chương 662: Bái sư
Người đến chính là vị thiếu niên Đồ Đồ Lỗ trong nông trường kiaLúc La Chinh vừa mới đến đại lục Hải Thần, không có bất kỳ dân du mục nào dám đứng lên phản kháng, chỉ có vị thiếu niên tên Đồ Đồ Lỗ này là dũng cảm đứng bên cạnh La Chinh, muốn chống lại Ma tộc.
Mặc dù lấy thực lực của Đồ Đồ Lỗ, muốn phản khảng thì cũng chỉ là trò cười thôi, nhưng dưới tình huống đó mà vẫn can đảm đứng ra thì cần dũng khí tương đối lớn, ít nhất thì Đồ Đồ Lỗ vẫn có can đảm bước ra, mà những người khác lại chỉ đứng yên run lẩy bẩy bên cạnh.
Đồ Đồ Lỗ nhìn không ra tu của những người trước mắt, nghe nói sau khi trở thành Chiến Giả có thể ngự không phi hành, mà thực lực những người này ít nhất đều từ Chiến Giả trở lên! Nhưng Đồ Đồ Lỗ cũng biết phỏng đoán của mình không tính là chính xác, bây giờ trong bộ lạc du mục này của hắn cũng có Chiến Giả, nhưng khí thế của đám Chiến Giả ấy còn lâu mới bì kịp với những người này.
Có lẽ thấp nhất cũng là cấp bậc Chiến Tướng! Trong lòng Đồ Đồ Lỗ phân tích.
Sau khi hắn dẫn đầu bước đến, đôi mắt sáng lấp lánh kia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào La Chinh, sau đó lại bỗng dưng “bịch” một tiếng quỳ trên mặt đất, “Ta, bây giờ ta cũng là một võ giả, xin, xin ngài nhận ta làm đồ đệ!”
Thỉnh cầu thẳng thắn này của Đồ Đồ Lỗ làm rất nhiều Chiến Tôn cấp cao ở đây kể cả Tư Đồ Hạo Thiên và Lưu Vũ cũng phải bật cười, trong cái nhìn của họ, vị thiếu niên Nhân tộc này có vẻ đáng yêu chất phác.
Nghe thấy thỉnh cầu của Đồ Đồ Lỗ, La Chinh lại khẽ lắc đầu, sau đó nói: “Thật xin lỗi, ta không nhận đồ đệ, huống chi… ta cũng sắp rời khỏi đây rồi, tu vi của ngươi quá thấp, không thể nào thông qua truyền tống trận khoảng cách dài như vậy được”
Nhưng Đồ Đồ Lỗ lại cố chấp hơn tưởng tượng của La Chinh rất nhiều, cậu ta vẫn quỳ dưới đất không dậy, tiếp tục nói: “Ta, sẽ dốc sức liều mạng đuổi theo Chân Thần ngài, cho dù phải trả bằng mạng mình cũng không tiếc”
“Ha ha, quyết tâm của thằng nhóc này lớn thật!” Một vị Chiến Tôn cấp cao thản nhiên nói.
Thật ra lúc La Chinh vừa đến đại lục Hải Thần, Đồ Đồ Lỗ cũng từng xin La Chinh một lần rồi, nhưng lúc ấy La Chinh đã từ chối, tình hình bây giờ của hắn hoàn toàn không thích hợp để khai tông lập phái, tất nhiên cũng không nói đến chuyện nhận đồ đệ, nên bây giờ La Chinh vẫn không chấp nhận.
Nhưng hình như nếu bây giờ La Chinh không đồng ý thì thằng nhóc này hoàn toàn không định đứng dậy, vẫn quỳ trên mặt đất.
Đúng vào lúc này, một vị Chiến Tôn cấp cao Nhân tộc bỗng nhiên nói với Đồ Đồ Lỗ: “Nếu hắn không chịu nhận ngươi làm đồ đệ, vậy ta nhận ngươi làm đồ đệ có được không?”
Thực lực của Đồ Đồ Lỗ cũng chỉ mới đến Luyện Cốt Cảnh, thực lực như vậy hoàn toàn không có tư cách gia nhập thánh địa Tử Tâm, e rằng đến cả bài kiểm tra nhập môn đơn giản nhất cũng khó vượt qua nổi, đối với rất nhiều người mà nói có một vị Chiến Tôn cấp cao làm sư phụ của mình, e là nằm mơ cũng cười đến tỉnh!
Vị Chiến Tôn cấp cao này rõ là đang muốn nịnh nọt La Chinh, mặc dù La Chinh rời đi, nhưng lấy lực ảnh hưởng của La Chinh trong thánh địa Tử Tâm này, hắn làm vậy nhất định chỉ lợi chứ không hại, huống chi lỡ như ngày nào đó La Chinh lại quay về đại lục Hải Thần lần nữa thì sao?
Không ngờ Đồ Đồ Lỗ lại ngẩng đầu, đảo mắt, vẫn lắc đầu như trước, “Không, ta chỉ bái Chân Thần làm thầy!”
Trên mặt mọi người đều hiện vẻ bất ngờ, không ngờ rằng thằng nhóc này lại cố chấp đến vậy, ngay cả một vị Chiến Tôn nhận hắn là đồ đệ, hắn cũng không chịu.
Nhưng La Chinh vẫn lắc đầu, “Ta nói rồi, ta sắp phải rời khỏi đây rồi, cho dù ta nhận ngươi, thì cũng không có lợi gì cho ngươi cả”
“Nhưng mà…” Đồ Đồ Lỗ ngửa đầu nhìn La Chinh, hình như trong đầu còn đang tìm lý do để từ chối.
Đúng vào lúc này, Tư Đồ Hạo Thiên bên cạnh lại cười ha ha nói, “Nếu không thì thế này đi, để ta nhận ngươi làm đồ đệ được không?”
Tư Đồ Hạo Thiên vừa mở miệng, sắc mặt không ít Chiến Tôn cấp cao đều bất ngờ thay đổi! Tư Đồ Hạo Thiên rất ít khi nhận đồ đệ, đến cả thiên tài ưu tú nhất thánh địa Tử Tâm như Hạ Sương mà cũng không thể bái nhập làm học trò của Tư Đồ Hạo Thiên, cho dù thiên phú của thằng nhóc trước mắt này tăng gấp mười lần, thì vẫn chưa đủ tư cách để bái Tư Đồ Hạo Thiên làm thầy!
Ánh mắt mọi người sắc bén thế nào? Trong cái nhìn của bọn họ, tu vi Luyện Cốt Cảnh không thành vấn đề, tu vi dù có thấp thì chỉ cần có tiềm lực, thì tốc độ phát triển sau này cũng không chậm chút nào, chỉ cần vào tháp Tội Ác, thì tu vi đều tăng lên nhanh chóng như ngồi hoả tiễn, thế nhưng thằng nhóc Đồ Đồ Lỗ trước mắt này, cho dù là thiên phú hay căn cốt đều là sự lựa chọn thấp nhất, đây chính là vấn đề lớn nhất.
Thật ra Tư Đồ Hạo Thiên cũng chỉ nói đùa thế thôi, hắn thấy Đồ Đồ Lỗ kiên quyết như thế, nhất định sẽ vô cùng kiên định bái La Chinh làm thầy! Dù sao thằng nhóc Luyện Cốt Cảnh này hoàn toàn không thể phân biệt được ai mạnh ai yếu ở đây! Chỉ sợ trong mắt Đồ Đồ Lỗ, Tư Đồ Hạo Thiên và vị Chiến Tôn cấp cao kia cũng chẳng khác gì nhau.
Nhưng mà, hiển nhiên Tư Đồ Hạo Thiên đã đánh giá thấp Đồ Đồ Lỗ rồi.
Sau khi Tư Đồ Hạo Thiên nói những lời này, trên mặt Đồ Đồ Lỗ bỗng nhiên loé lên một ánh mắt giảo hoạt, gật gù liên tục, “Nếu Chân Thần đã không thể nhận ta làm đồ đệ, vậy ta bằng lòng nhận ngài làm thầy!”
Đúng là mắt Đồ Đồ Lỗ không thể phân biệt thực lực giữa Tư Đồ Hạo Thiên và vị Chiến Tôn cấp cao kia cao thấp thế nào, nhưng hắn lại biết nhìn mặt nói chuyện! Vừa rồi lúc vị Chiến Tôn cấp cao kia mở miệng, sắc mặt mọi người đều không thay đổi gì, thế nhưng đến khi người trung niên mặc đạo bào trước mắt này mở miệng, vẻ mặt tất cả lại ngay lập tức thay đổi.
Do vậy hắn cũng hiểu được, hiển nhiên người trước mắt này là một nhân vật lớn không đụng đến được! Chẳng qua Đồ Đồ Lỗ lại không ngờ, Tư Đồ Hạo Thiên lại là người đứng đầu thánh địa Tử Tâm!
Nghe Đồ Đồ Lỗ đồng ý, mọi người lập tức nở nụ cười, La Chinh mang theo nét cười nhè nhẹ nói: “Tư Đồ Hạo Thiên, xem ra ngươi không đổi ý được nữa rồi!”
Tư Đồ Hạo Thiên mỉm cười, “Tất nhiên sẽ không đổi ý” Sau đó hắn lại nói với Đồ Đồ Lỗ, “Trở thành đồ đệ của ta sẽ vô cùng vất vả đấy, ngươi phải tự chuẩn bị tâm lý cho thật tốt”
Nếu như đám thiên tài trong thánh địa Tử Tâm nhìn thấy Tư Đồ Hạo Thiên bởi vì một câu nói đùa mà thật sự nhận một tên thiếu niên Luyện Cốt Cảnh làm đệ tử thân truyền, e là từng người sẽ buồn bực đến mức té xỉu trên đất mất!
Thật ra thì đám người Hạ Sương, Tinh Huy cũng sắp hôn mê luôn rồi!
Lúc trước, Hạ Sương thân là thiên tài đứng đầu thánh địa Tử Tâm, lại có hai vị trưởng lão của thánh địa Tử Tâm nói giúp, hy vọng có thể bái làm học trò của Tư Đồ Hạo Thiên! Hạ Sương là người có thiên phú cao nhất trong hơn nghìn vạn võ giả của thánh địa Tử Tâm, nhưng dù thế, vẫn bị Tư Đồ Hạo Thiên từ chối.
Có thể tưởng tượng được bây giờ đám người Hạ Sương bọn họ kinh ngạc bao nhiêu!
Đúng vào lúc này, hơn trăm người dân du mục lại vội vàng bước lên, đương nhiên những người dân du mục này không to gan như Đồ Đồ Lỗ, chỉ đứng cách một khoảng rồi dừng lại, sau đó từng người đều nằm rạp xuống đất cúi lạy La Chinh.
Có thể thấy được sự biết ơn của bọn họ đối với La Chinh là thành kính từ tận đáy lòng.
Đúng vào lúc này, cuối cùng đá chân nguyên cực phẩm trên truyền tống trận khổng lồ kia cũng sắp xếp xong, sau khi tất cả đá chân nguyên cực phẩm đã được đặt đúng chỗ, một tia ánh sáng rực rỡ màu trắng chia truyền tống trận ra làm đôi, tạo thành một đường hoa văn cực lớn, một luồng hào quang màu trắng chói loá bắn thẳng lên trời, cuối cùng truyền tống trận khổng lồ này cũng mở ra.
“Đến lúc phải đi rồi” La Chinh thản nhiên nói một câu, ngay sau đó bóng người Huân hoá thành kiếm linh chui vào trong cơ thể La Chinh, La Chinh quay đầu lại chào tạm biệt từng người, lúc này mới bước một bước vào truyền tống trận.
Mắt thấy bóng dáng La Chinh biến mất trong hào quang chói loá màu trắng, đôi mắt tràn đầy nhu tình của Hạ Sương bỗng dưng đỏ ửng lên.
Mặc dù nàng vẫn còn rất nhiều chuyện muốn nói với La Chinh, nhưng vào lúc này, nàng có thể tới đây cùng đưa tiễn La Chinh đã là một yêu cầu xa vời rồi, ở đâu ra cơ hội mà nói chuyện một mình với La Chinh chứ? Cho dù có nói, thì nàng biết phải nói gì bây giờ? Chẳng lẽ lại bảo nàng mở miệng, nói muốn vào truyền tống trận cùng với La Chinh hay sao? Hiển nhiên điều này là chuyện không thể nào.
Hào quang truyền tống trận kéo dài một đường, bắn thẳng về phía chân trời, vẽ ra một đường vòng cung trên bầu trời, cuối cùng biến mất ở đường chân trời.
Tư Đồ Hạo Thiên nhìn luồng sáng kia nói: “Không biết điểm cuối truyền tống trận này thông đến đâu?”
Lưu Vũ lại thản nhiên nói: “Có lẽ, trong tương lai chúng ta cũng có thể tiến vào truyền tống trận này!”
Thật ra đại lục Hải Thần là một đại lục vô cùng cằn cỗi, nói về mức độ giàu có thì còn lâu mới bì được với Trung Vực, thậm chí đến cả diện tích cũng không bằng, thế nhưng trên đại lục Hải Thần lại có vài chục toà thánh địa xuất hiện.
Mà trong Trung Vực, đến một toà thánh địa cũng không có, truy cứu nguyên nhân thì có lẽ là vì tháp Tội Ác.
Chính vì sự tồn tại của tháp Tội Ác và động Huyền Minh mới khiến đại lục Hải Thần có nhiều thánh địa tồn tại như vậy.
La Chinh nhanh chóng lao vùn vụt trong lối đi không gian, trong đầu cũng có nghìn vạn suy nghĩ, Trung Vực mới là chiến trường chính của La Chinh, rèn luyện trên đại lục Hải Thần gần hai năm, cuối cùng hắn cũng về rồi!
Chương 663: Dị bảo
Nước biển cuộn trào liên tục vỗ lên bãi đá ngầm, phần lớn thời gian trong năm Bạo Loạn Tinh Hải đều cuồng loạn, từ xưa đến nay đã thếBên trong hải vực này có vô số hung thú ẩn núp, đừng nói là ngư dân bình thường, cho dù là võ giả cũng không dám tuỳ tiện tiến vào hải vực này, chỉ có cường giả nào thật sự có can đảm mới dám tiến vào đó để thám hiểm, dù sao trong Bạo Loạn Tinh Hải cũng ẩn chứa rất nhiều kho báu không ai biết được, mà số võ giả bỏ mạng trong đó hằng năm cũng nhiều vô số kể.
Ngư Long Tông là một tông môn tam phẩm, chỗ cực Đông mà Ngư Long Tông dựa lưng vào chính là toàn bộ Bạo Loạn Tinh Hải, trái với những tông môn khác, hiển nhiên mức độ hiểu biết về Bạo Loạn Tinh Hải của tông môn tam phẩm này phong phú hơn rất nhiều.
Phạm vi của tông môn này gần mấy hải vực trên đại lục, nên bọn họ biết rất rõ, mặc dù Bạo Loạn Tinh Hải rất nguy hiểm, nhưng bên trong hải vực này lại tương đối an toàn, ít nhất thì ít khi có hung thú mạnh mẽ xuất hiện.
Vì vậy, hằng năm vào lúc đầu xuân, Ngư Long Tông sẽ phái đệ tử trong môn tiến hành rèn luyện ở phía trước những hải vực xung quanh!
Nhiệm vụ rèn luyện chính là săn giết một con yêu thú trong nước gọi là Hắc Thanh Bạng, loài Hắc Thanh Bạng này là một loài yêu thú cấp bốn, thực lực của nó không mạnh gì, nhưng có điều lực phòng ngự lại tương đối kinh khủng, nếu muốn đánh nát vỏ ngoài của con Hắc Thanh Bạng này cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Sau khi đánh chết Hắc Thanh Bạng rồi, thì có thể lấy được bảo vật “hắc linh châu” trong cơ thể Hắc Thanh Bạng với một tỉ lệ nhất định, đó là một loại nguyên liệu luyện đan vô cùng quý giá, rất được hoan nghênh ở rất nhiều phường thị tại Trung Vực, bình thường cung không đủ cầu, đây cũng là một trong những nguồn thu chủ yếu của Ngư Long Tông!
Ngoài hắc linh châu ra thì thịt Hắc Thanh Bạng cũng là một loại món ngon, sau khi bắt được thì phơi nắng cho khô, bán vào Trung Vực cũng có giá trị xa xỉ.
Hôm nay chính là lúc đệ tử Ngư Long Tông rèn luyện, hơn vạn tên đệ tử Chiếu Thần Cảnh bay xuôi theo mặt biển.
“Lang sư huynh! Nhiệm vụ hôm nay của chúng ta là lấy được mười viên hắc linh châu, nếu như không hoàn thành nhiệm vụ, thì sẽ bị xử phạt đấy” Người nói là một nam tử mặc áo đen, trên má phải của nam tử này có xăm hình một con bò cạp màu đen, tản ra một loại hơi thở u ám.
Cho dù là trong những hải vực xung quanh, nhưng đối với võ giả Chiếu Thần Cảnh mà nói cũng có nguy hiểm không nhỏ, vì vậy bình thường khi đệ tử Ngư Long Tông tiến vào Bạo Loạn Tinh Hải để săn bắt Hắc Thanh Bạng thì đều kết bạn mà đi, tốp năm tốp ba.
Trước mắt thì năm người này đang tạo thành một đội ngũ, bắt đầu săn giết Hắc Thanh Bạng, có điều so với những đệ tử khác của Ngư Long Tông, sát khí trên người năm người này nồng đậm hơn.
“Vận may không tệ” Ánh mắt vị võ giả tên Lang kia loé lên, nhắm thẳng vào hải vực bên dưới, hai người khác cũng liếc nhìn nhau, sau đó cũng móc ra một viên Tỵ Thuỷ Đan từ trong miệng để nuốt vào.
Sau khi sử dụng Tỵ Thuỷ Đan sẽ sinh ra một lớp màn mỏng không nhìn thấy được, có thể giúp võ giả tạm thời tránh được nước biển, có điều chỉ có thể sử dụng trong khu vực biển cạn, trong khu vực biển sâu lớp màng mỏng này sẽ bị nước biển đập vỡ vụn ngay.
“Ùm ùm!”
Hai đạo tiếng nước vang lên, hai vị võ giả Chiếu Thần Cảnh một trái một phải xông vào trong nước biển.
Năm người bọn họ đã phân công rõ ràng, phối hợp lại nhuần nhuyễn, hiển nhiên đây không phải lần đầu hành động với nhau, mà thật ra năm vị võ giả này vốn đều là võ giả độc lập, hơn nữa còn là năm tên hải tặc trà trộn về phía Đông Trung Vực, võ giả chết trong tay bọn họ đã không dưới trăm người rồi!
Bây giờ thế cuộc bên trong Trung Vực thay đổi thất thường, dường như rất nhiều tông môn cũng bắt đầu liên hợp nhằm vào võ gỉa độc lập, cuộc sống của năm người này trôi qua cũng ngày càng khó khăn, chỉ cần hơi mất cảnh giác một chút cũng có thể bị cường giả của đại tông môn nào đó tiện tay giết chết!
Bị ép vào đường cùng, cuối cùng năm người cũng quyết định tẩy trắng lên bờ, gia nhập Ngư Long Tông.
Ngư Long Tông có thể xem là tông môn tương đối nhỏ yếu trong đám tông môn tam phẩm, bởi vì vị trí hẻo lánh, nên những năm này vẫn mãi không phát triển được, bởi vì vấn đề về thế cuộc ở Trung Vực, nên phần lớn võ giả độc lập đều tìm đến Ngư Long Tông để nương tựa.
Tuy nhiên, tiếp nhận quá nhiều võ giả độc lập cũng là một tai hoạ ngầm, những người này không phải từ bổn tông nên đừng nói đến bất kỳ lòng trung thành gì của đám võ giả độc lập ấy với tông môn, một khi xảy ra chuyện, nhóm đầu tiên phản bội bỏ chạy e là đám võ giả độc lập này.
Có điều võ giả độc lập vốn đã có tu vi và được rèn luyện rồi, nên không cần tông môn hao phí sức lực để bồi dưỡng.
Hơn nữa còn có thể giúp tông môn tạo ra rất nhiều tài phú, thế nên Ngư Long Tông cũng chọn cách nhắm một mắt mở một mắt, chỉ cần là võ giả độc lập không có tiếng xấu quá mức thì bình thường Ngư Long Tông đều nhận!
Chính vì thế, năm năm đệ tử tham gia rèn luyện ở hải vực bỗng nhiên tăng mạnh gấp mấy lần, điều này đúng là vô cùng có lợi cho Ngư Long Tông.
Năm vị võ giả Chiếu Thần Cảnh này liên thủ, con Hắc Thanh Bạng dưới biển kia không còn chỗ núp, cho dù là tầng phòng ngự mà nó vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo cũng dễ dàng bị phá.
Một vị võ giả trong số đó dùng trường kiếm tách con Hắc Thanh Bạng đó ra, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, “Lang sư huynh, hôm nay vận may không tệ chút nào, trong con Hắc Thanh Bạng đầu tiên đã lấy được một viên hắc linh châu rồi!”
“Ừ” Vị võ giả tên là Lang kia gật nhẹ đầu, vẻ mặt không có bất kỳ ý vui mừng nào.
Trong mắt hắn, Ngư Long Tông này cũng chẳng là cái thá gì, thừa lúc thế cuộc thay đổi điên cuồng mà tuyển nhận võ giả độc lập, bề ngoài là tuyển nhận đệ tử, nhưng trên thực tế là nhận đám võ giả độc lập bọn họ về làm cu li! Cái trò ra biển rèn luyện chó má này, thật ra chỉ là cách lừa gạt sức lao động của đám võ giả độc lập bọn họ một cách trá hình mà thôi.
Mỗi ngày phải giao cho Ngư Long Tông mười viên hắc linh châu, nhiệm vụ này đúng là có chút nặng nề, nhưng nếu so với việc bị cường giả của những môn phái kia tru sát thì tốt hơn.
Sau khi năm người này lấy được viên linh châu đen đầu tiên rồi, thì sau đó chạy ra khỏi hải vực, mặc dù ở vùng ven biển không có quá nhiều nguy hiểm, nhưng năm người này vẫn cẩn thận từng li từng tí.
Lúc trước bọn họ từng làm hải tặc, biết rõ trong Bạo Loạn Tinh Hải chuyện ly kỳ cổ quái gì cũng đó, lỡ như có con hung thú mạnh mẽ nào đó trong biển nhàm chán đến chỗ ven biển dạo chơi thì hiển nhiên tính mạng bọn họ không chịu nổi rồi.
Vào lúc bọn họ đang cẩn thận từng chút một đi về phía trước, trên bầu trời bỗng nhiên nổ vang một tiếng, có một đạo sấm sét rạch giữa trời quang!
“Đùng!”
Mọi người lập tức giật mình!
“Đây, đây là cái gì!” Sắc mặt một vị võ giả Chiếu Thần Cảnh sợ hãi nói.
Chỉ thấy đằng xa có một vật thể lấy tốc độ cực nhanh chui vào trong nước biển, lực đánh vào mạnh đến mức thậm chí còn dâng lên một cơn sóng biển cao tận mấy trượng!
Ánh mắt vị võ giả tên Lang kia loé lên, cũng nói: “Có thể là có dị bảo hiện thế!”
Truyền thuyết kể rằng một số dị bảo khi hiện thế sẽ có sấm sét vang dội, trên bầu trời xuất hiện dị tượng, cảnh tượng hôm nay lại rất có thể, huống chi bọn họ còn vừa tận mắt nhìn thấy có cái gì đó chui vào giữa làn nước.
“Thật à? Lang sư huynh!” Vẻ mặt một vị võ giả kích động nói.
“Chỉ là có khả năng này thôi, chúng ta cùng qua đó xem sao!” Lang sư huynh là người rất có kinh nghiệm lại vô cùng già dặn, hắn cảnh giác nhìn xung quanh một lượt, sau khi xác định xung quanh hải vực không có những võ giả khác mới mới bay về hướng kia.
Cùng lúc đó, hắn móc một viên Tỵ Thuỷ Đan rồi ăn vào, cắm đầu chui vào trong mặt nước.
Kỹ năng bơi lội của năm người này đều tương đối giỏi, huống hôg còn có sự trợ giúp của Tỵ Thuỷ Đan, chốc lát đã chìm xuống đáy biển.
Lúc mọi người nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trên mặt đều lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ vốn tưởng rằng đây là dị bảo gì đó, nhưng không ngờ đó lại là một con người!
“Sao người này lại rơi xuống từ trong tia chớp kia?” Mộ vị võ giả dùng chân nguyên truyền âm nói.
Ánh mắt Lang sư huynh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào người nọ, lắc đầu, nhưng khi hắn nhìn thấy cái nhẫn tu di đeo trước ngực người nọ, trên mặt lập tức hiện ra chút tham lam, “Hình như người này bị thương rồi, không ngờ lại trực tiếp chọn tĩnh tọa chữa thương trong nước, hay là chúng ta…”
Lang đại nhân nói xong, trao đổi ánh mắt cùng những người khác, bọn họ vốn là hải tặc, lấy việc cướp đoạt và giết người xung quanh hải vực mà sống, cướp bóc trắng trợn như vậy không phải bọn họ chỉ mới làm một lần hai lần.
Mặc dù bây giờ là đệ tử Ngư Long Tông, có điều trong tình huống không ai thấy thì quay lại nghề cũ có gì to tát đâu, huống hồ những đại môn phái tự xưng là danh môn chính phái trong Trung Vực kia, chắc hẳn cũng trải qua loại chuyện này không ít lần rồi, nếu hiểu rõ hơn một chút, thì thế giới võ giả thường tàn khốc như vậy đấy.
“Thế nhưng thực lực của người này…” Một vị võ giả nhìn chằm chằm vào người ngồi dưới đáy biển kia rồi do dự nói: “Lang sư huynh, đây chính là võ giả Hư Kiếp Cảnh!”
Trên mặt Lang sư huynh cũng hiện vẻ do dự, đúng là võ giả Hư Kiếp Cảnh không phải là người mà bọn họ có thể chống lại được, dù là trong tình huống đang bị thương nặng đi nữa thì người nọ muốn lấy mạng đám võ giả Chiếu Thần Cảnh bọn họ cũng chỉ như một bữa ăn sáng mà thôi.
Chương 664: Cái xấu trong nhân tính
Lang sư huynh do dự một chút, cuối cùng vẫn chọn tạm thời rút lui, năm tên võ giả di chuyển về phía mặt nước, nhanh chóng rời khỏi nơi nàyMặc dù La Chinh đang nhắm hai mắt, nhưng sao lại không rõ hắn vừa bị năm tên Chiếu Thần Cảnh theo dõi cơ chứ?
Nói đến thì cũng xui xẻo thật, trước đây khi hắn tiến vào đại lục Hải Thần cũng gặp phải bão không gian, cuối cùng rớt thẳng xuống thảo nguyên Thiên Ưng, không ngờ lúc quay về lại gặp bão không gian lần nữa.
Cũng may lần này La Chinh đã lĩnh ngộ quy tắc không gian tầng thứ hai, lại cộng thêm việc tu vi La Chinh cũng tăng lên, thực lực không thể so với trước kia, cho dù bão không gian lần này mạnh hơn lần trước, nhưng La Chinh cũng không bị thương gì nặng.
Chẳng qua vẫn có chút lực không gian chui vào người giống như lần trước, bây giờ nên tập trung suy nghĩ để loại bỏ đám lực không gian này ra ngoài cơ thể.
“Xem như năm tên này cũng biết tự lượng sức mình” La Chinh nhắm hai mắt, đôi mắt dưới mí mắt nhẹ nhàng chuyển động.
Đúng vào lúc này, La Chinh lại cảm nhận thấy có ba người đang đến gần, La Chinh khẽ cau mày, không phải nói trong Bạo Loạn Tinh Hải ít người lui tới à? Sao vùng này giống cái cổng thành thế, cả đống người đi tới đi lui?
Ba người tới gần kia cũng là võ giả Chiếu Thần Cảnh, liên tục đến gần, ngay sau đó ba người cùng lao đầu xuống mặt nước!
“Viên tỷ tỷ, ta phát hiện một con Hắc Thanh Bạng! Ở dưới đáy khối đá ngầm kia kìa!” Người đến lại là ba nữ võ giả, ba nữ võ giả này cũng không phải là võ giả độc lập, mà là đệ tử nội môn của Ngư Long Tông, chuyện ra biển rèn luyện của Ngư Long Tông cũng không chỉ nhằm vào võ giả độc lập, cho dù là đệ tử nội môn cũng phải hoàn thành nhiệm vụ giống như thế.
Sau khi ba nữ tử này sử dụng Tỵ Thuỷ Đan, lẫn vào nước biển bơi tới bơi lui, các nàng mặc Vũ Y, giống như ba Mỹ Nhân Ngư, tu thế bơi cũng vô cùng linh hoạt.
“Ừ, đúng là có một con Hắc Thanh Bạng đang ẩn thân dưới tảng đá ngầm kia, trước phải đem… A!” Một vị nữ tử trong đó đang nói chuyện, lại bất ngờ chú ý thấy có một người đang ngồi ngay ngắn dưới đáy biển bên cạnh tảng đá ngầm ấy, sau đó thét lên giữa nước biển, âm thanh truyền đi cũng không xa, hai nữ tử khác thấy vẻ kinh hoảng của nàng thì trên mặt tràn đầy kỳ quái, nhìn thấy mắt ánh của nàng, vừa vặn cũng nhìn thấy La Chinh đang ngồi dưới đáy biển.
“Sao dưới đáy biển lại có người được! Không phải người chết đấy chứ?”
“Chẳng lẽ là ở đây để tu luyện à?”
“Kỳ quái thật… Đợi chút, hình như người này đang ngồi chữa thương, chẳng lẽ bị thương sao?”
Thiên phú của ba nữ tử này đều tốt, các nàng xuất thân từ một gia tộc nhị phẩm tại một thành ở cực Đông, từ nhỏ đến lớn chưa từng ra ngoài rèn luyện, trái với đám võ giả bước ra từ sống chết kia thì ngây thơ hơn rất nhiều, cũng ít lòng đề phòng hơn một chút.
Nhìn thấy La Chinh ngồi dưới đáy biển như vậy, ba người các nàng cũng không sợ hãi bao nhiêu, ngược lại còn tò mò “vây xem” La Chinh.
Thậm chí một nữ tử trong số đó còn từ từ bơi đến, duỗi ngón tay ra nhẹ nhàng chọt chọt vào thân thể La Chinh, giống như muốn xác nhận xem La Chinh đã chết hay còn sống.
Sau khi chắc chắn là có thể cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể La Chinh, ba nữ tử liền dùng chân nguyên truyền âm để thương lượng một chút, muốn kéo La Chinh lên khỏi mặt nước.
La Chinh cũng không nhúc nhích, bây giờ hắn đang dùng hết sức để loại bỏ lực không gian ra ngoài cơ thể, lấy sức khống chế của hắn đối với lực không gian, quá trình này mất không quá một canh ba khắc.
Vì vậy dưới sự ra sức của ba nữ tử mà La Chinh đã được chuyển vào trong tảng đá ngầm.
“Ôi, mệt chết ta!”
“Tên này thoạt nhìn nhìn không mập mà sao lại nặng thế chứ! Cho dù kéo một cục gang cũng không mệt như vậy!”
“Hắn vẫn luôn nhắm mắt, giống y một pho tượng ấy, có chuyện gì thế nhỉ?”
Ba nử tử thì thầm to nhỏ, tò mò đánh giá La Chinh.
Nhưng trong lòng La Chinh lại cảm thán, trên thế giới này dạng người gì cũng có, ba nữ tử này ngây thơ đến đáng sợ, lấy tính cách tò mò này của các nàng mà ra ngoài rèn luyện, e rằng không đến hai ngày đã bị người ta ăn đến một mẩu vụn cũng không còn!
Đúng vào lúc này, lông mày La Chinh lại nhíu một cái, khoé miệng cũng hơi nhếch lên, trong lòng cười lạnh nói: Không ngờ là đã đánh giá thấp sự tham lam của đám người kia, hắn cảm nhận được có vài người từ xa đang liên tục đến gần, mà trong đám người này còn có năm tên võ giả vừa rồi, chẳng qua trong đó còn nhiều hơn ba người, là ba tên võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ.
Vừa rồi lúc ở dưới nước, năm tên kia đã để tâm đến La Chinh rồi, nhưng chắc vì sợ hãi thực lực của mình, nên chỉ có thể bất đắc dĩ chia sẻ cơ hội này cho những võ giả mạnh hơn mà thôi, nói một cách khác, là bọn họ tìm cường viện rồi!
Ba tên Thần Đan Cảnh hậu kỳ…
Đối với La Chinh mà nói đã từng là phiền toái nhỏ, nhưng đối với hắn bây giờ mà nói, thì không tính là phiền toái gì.
“Ngay phía trước sao?” Vẻ mặt một tên võ giả Thần Đan Cảnh lạnh lùng hỏi.
Lang sư huynh vội gật đầu, trên mặt đắp lên vẻ nịnh nọt, “Hồ trưởng lão, ngay phía trước đấy ạ, người nọ thân bị trọng thương, nhìn có vẻ không phải chỉ trong ba canh giờ là có thể khỏi hẳn được!”
Một vị võ giả Hư Kiếp Cảnh bị thương không thể nào tự bảo vệ được mình, đối với bất kỳ kẻ nào cũng là một sự hấp dẫn.
“Chỉ là một võ giả mới vào Hư Kiếp Cảnh mà thôi, ba huynh đệ chúng ta liên thủ, cho dù hắn không bị thương thì sao? Còn không phải ngoan ngoãn dễ như trở bàn tay à! Nếu người này không phản kháng mà nói có lẽ ta sẽ để cho hắn một con đường sống, còn nếu hắn phản kháng thì…” Một gã võ giả Thần Đan Cảnh khác the thé nói.
Tên võ giả họ Hồ lại lắc đầu nói: “Cho dù phản kháng hay không phản kháng đều giết hết, lỡ như đối phương xuất thân từ đại tông môn nào đó thì sao, để hắn chạy là một mối hoạ vô cùng!”
“Đúng, Hồ trưởng lão nói đúng!” Lang sư huynh luôn miệng nói.
Thoáng chốc, tám người này đã đến gần chỗ mục tiêu, liếc mắt đã thấy bên trong tảng đá ngầm kia có ba nữ đệ tử cùng tông, mà cạnh ba nữ đệ tử đó còn có một người đang ngồi trong đấy.
Lông mày gã võ giả họ Hồ lập tức nhíu lại, sau đó hắn từ từ đến gần, rồi quát lớn: “Viên Thanh Vi! Các ngươi đang làm gì đấy!”
Nữ đệ tử dẫn đầu tên Viên Thanh Vi nhìn thấy võ giả họ Hồ, lập tức đứng dậy nói: “Hồ trưởng lão, ở đây có một vị võ giả, hình như bị thương…”
Khoé miệng võ giả họ Hồ lộ ra một nụ cười quỷ dị, sau đó nói: “Được rồi, ta đã biết, các ngươi đi đi! Vị võ giả này cứ giao cho ta giải quyết”
Ai ngờ nữ tử rên Viên Thanh Vi kia lại lắc đầu, “Chúng ta không đi, trước tiên chờ người này tỉnh lại đã rồi nói sau”
“Bảo các ngươi đi thì đi đi! Nơi này để cho ta giải quyết!” Võ giả họ Hồ lại quát lớn.
Dù sao võ giả họ Hồ này cũng là trưởng lão của Ngư Long Tông, quát lớn như vậy, trên mặt ba nữ đệ tử kia lộ ra vẻ hậm hực, chỉ có thể phi thân rời khỏi.
Đợi đến lúc ba nữ đệ tử vừa rời khỏi, trên mặt võ giả họ Hồ đã lộ ra một nụ cười lạnh, sau đó móc một cây trường thương từ trong tay ra, mà hai vị võ giả Thần Đan Cảnh khác cũng móc vũ khí ra cầm trong tay.
Ba người bọn họ không thể xác định được La Chinh bị thương bao nhiêu, có điều dưới tình huống đang ngồi thế này, thì tất nhiên thương thế sẽ không quá nhẹ!
Nhưng hiển nhiên ba gã võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ cũng vô cùng cảnh giác, dù sao thì người mà bọn họ phải đối mặt cũng là võ giả Hư Kiếp Cảnh, nên cẩn thận từng vẫn hơn, “Mặc kệ thương thế của hắn nặng hay nhẹ, cứ giết trước rồi nói!”
Võ giả họ Hồ ra lệnh một tiếng, ba tên võ giả Thần Đan Cảnh từng người tự vận chân nguyên, chuẩn bị phát động công kích với La Chinh.
Đôi mắt La Chinh híp lại, đúng vào lúc chuẩn bị phản kích thì cách đó không xa truyền đến một tiếng kêu đầy sợ hãi, chính là ba nữ đệ tử đã đi nhưng lại quay về, nữ đệ tử dẫn đầu tên Viên Thanh Vi cũng chất vấn: “Hồ trưởng lão, các ngươi muốn làm gì!”
Hồ trưởng lão hừ lạnh một tiếng, sau đó nói với tên Lang sư huynh bên cạnh: “Nếu như các nàng đã muốn tìm chết, vậy thì giao cho năm người các ngươi!”
Năm người kia nghe thấy mệnh lệnh của Hồ trưởng lão, trên mặt lập tức lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, Lang sư huynh lại hỏi: “Hồ trưởng lão, giao cho năm người chúng ta ý là?”
“Tuỳ các ngươi muốn làm gì thì làm, dù sao xong việc thì cứ giết cho ta là được!” Sao mà Hồ trưởng lão không hiểu ý trong lời nói của Lang sư huynh cho được.
“Được!” Trên mặt đám người Lang sư huynh lập tức hưng phấn lên, từ khi gia nhập Ngư Long Tông đến nay, tuân thủ quy định tông môn, đúng là đã rất lâu rồi không được hưởng mùi vị nữ nhân, huống chi còn là nữ võ giả Chiếu Thần Cảnh, mùi vị kia chắc chắn không tầm thường!
Vừa mới nói xong, năm tên đệ tử Chiếu Thần Cảnh này đã tiến về phía ba nữ đệ tử Viên Thanh Vi.
Mặc dù ba nữ đệ tử này có ngây thơ mơ mộng thật, nhưng các nàng cũng không phải đồ ngốc, thấy tình hình như vậy sao các nàng lại không hiểu tình cảnh bây giờ của mình thế nào?
“Đi! Chúng ta quay về tông môn nói với sư phụ!” Trên mặt Viên Thanh Vi lộ ra một tia tàn nhẫn, ba nữ đệ tử quay đầu vội vàng lao về hướng mặt biển.
Mà sau lưng có năm người đang đuổi theo, trên mặt lại mang theo ý cười trêu tức, “Trở về? Các ngươi cảm thấy các ngươi vẫn còn cơ hội để về sao?”
Cùng lúc đó, bên này cuối cùng võ giả họ Hồ cũng ra tay với La Chinh.
Trong nháy mắt, tên trưởng lão họ Hồ dẫn đầu cầm trường thương đâm về phía La Chinh, hai mắt vốn đang híp lại của La Chinh bỗng nhiên mở ra, dùng ánh mắt như đang nhìn người chết, nhìn ba tên võ giả Thần Đan Cảnh này, trên mặt cũng hiện lên một nụ cười thản nhiên.
Chương 665: Trêu chọc
Phát hiện La Chinh bỗng nhiên mở mắt, vẻ mặt ba tên võ giả Thần Đan Cảnh thay đổi, vị võ giả họ Hồ kia cũng hét lớn: “Nhanh, toàn lực giết chết hắn đi!”Ba người này thân là võ giả Thần Đan Cảnh, cũng am hiểu đạo lý sâu trong đó, hoặc là không ra tay, còn đã ra tay thì phải lấy được mạng đối phương, chỉ cần hơi nương tay một chút chắc chắn sẽ gặp phải phản công điên cuồng của đối phương!
Vì vậy trên mặt ba người không có chút do dự nào!
Đối mặt với thế công mãnh liệt của ba vị võ giả Thần Đan Cảnh hậu kỳ, La Chinh vẫn không thèm động đậy, hắn chỉ giương mắt lên nhìn rồi dùng tay chạm nhẹ vào cái nhẫn tu di trước ngực.
Ngay sau đó, một cây trường thương bất ngờ bắn ra, từng đốm kiếm linh lập tức ngưng kết thành hình!
Trong nháy mắt, thân hình thon dài của Huân ngưng kết thành hình, Huân nở một nụ cười xinh đẹp với ba tên võ giả đang lao đến, giơ tay tiếp nhận trường thương, cổ tay linh hoạt nhẹ nhàng nâng lên, trong nháy mắt trường thương đã lay động.
“Keng keng keng!”
Vũ khí trong tay ba gã này chẳng qua chỉ là tiên khí hạ phẩm mà thôi, va chạm như vậy với trường thương trung phẩm, chỉ trong nháy mắt đã vỡ vụn tan tành!
Lúc võ giả họ Hồ kia nhìn thấy thánh khí trung phẩm, đã nghĩ thầm không ổn rồi!
Thánh khí hạ phẩm ở Trung Vực đã vô cùng quý giá rồi, khắp cả Trung Vực này cũng không có được mấy món, huống chi thứ mà tên này móc ra còn là thánh khí trung phẩm!
Hơn nữa, vị mỹ nữ đột nhiên xuất hiện này là thứ quỷ gì vậy? Kiếm linh hoá hình!
Tên này không phải là người mà bọn họ có thể đối phó được!
Lúc này ba người bọn họ đã vô cùng hối hận rồi, nhưng loại chuyện giết người đoạt bảo này cũng không có thuốc hối hận để ăn, nếu ngươi đã có ý muốn lấy mạng đối phương thì cũng phải giác ngộ được rằng có thể sẽ chết!
Ba người xem như đã trải qua không ít mưa gió, thấy tình huống không ổn nhưng vẫn phối hợp vô cùng ăn ý, nhanh chóng rút lui theo ba hướng khác nhau.
Nhưng Huân cũng không cho bọn họ cơ hổi để chạy trốn, trường thương trong tay Huân nhẹ nhàng nâng lên, ba cỗ chấn động vô hình bắn xuyên qua, võ giả Thần Đan Cảnh chỉ tương đương với Chiến Tướng từ cấp bảy đến cấp mười trên đại lục Hải Thần mà thôi!
Huống chi ba người này còn sinh ra ở loại thế lực tông môn tam phẩm như Ngư Long Tông, so với đám thiên tài thần cấp như Hạ Sương, Mộc Thanh Dương thì còn lâu mới bằng.
“Bộp bộp bộp!”
Ba đoá hoa máu nở rộ sau lưng ba gã võ gia kia, ba người kia cũng hoàn toàn không có cơ hội để phản kháng, lập tức giống như diều đứt dây, ngã vào biển, trên mặt biển lập tức dâng lên từng tầng màu máu.
“Giải quyết xong” Trên mặt Huân hiện lên ý cười nhẹ nhõm nói với La Chinh.
Không biết vì sao, sau khi theo La Chinh trở về Trung Vực trong lòng Huân có một loại cảm giác vô cùng sung sướng lại nhẹ nhõm.
Nàng thân là Vương của Yêu Dạ tộc nên tính cách vốn cao ngạo lại quái đản, trong thói quen của nàng chỉ có ra lệnh, chỉ có người bên trên khống chế kẻ bên dưới.
Nhưng bây giờ, hình như trong lòng Huân lại sinh ra một cảm giác ỷ lại, mà khi Huân làm việc cho La Chinh, lại cảm thấy vô cùng vui vẻ.
“Ừ” La Chinh gật đầu, “Thế nhưng ba nữ tử kia…”
“Quản các nàng tìm chết làm gì” Trong mắt Huân, những người khác không đáng một đồng.
La Chinh chợt đứng lên, “Được rồi, tốt xấu gì người ta cũng phí rất nhiều sức lực mới vớt được ta từ dưới đáy biển lên” Bây giờ lực không gian trong cơ thể La Chinh đã loại bỏ gần xong rồi, chỉ còn chút lực không gian vẫn còn trong người, nhưng cũng không ảnh hưởng gì lớn đến hắn.
Sau đó La Chinh nhảy từ trên đá ngầm lên, hoá thành một một luồng sáng bay về một hướng!
Lúc này Viên Thanh Vi cùng hai nữ đệ tử khác đã thành chim sợ cành cong, nhanh chóng tiến về hướng mặt biển.
Thuở nhỏ, ba người các nàng đều sống dưới sự bao bọc của cha mẹ huynh trưởng, đã gặp phải thế giới võ giả hiểm ác bao giờ đâu? Các nàng nghĩ mãi không ra, vì sao Hồ trưởng lão lại muốn giết nam tử kia? Vì sao các nàng quay về chỉ vì con Hắc Thanh Bạng dưới đáy biển kia, mà Hồ trưởng lão lại phái người giết các nàng diệt khẩu?
Có rất nhiều chuyện nghĩ mãi không ra, nhưng Viên Thanh Vi lại không có thời gian để suy nghĩ, miệng năm người đằng sau cứ phun ô ngôn uế ngữ, ra sức đuổi theo các nàng, cho dù ba người các nàng có ngây thơ đi nữa thì cũng biết rất rõ sẽ có kết cục gì nếu rơi vào tay bọn chúng.
Thế nhưng, vì sao hải vực trước mắt lại rộng lớn đến thế? Vì sao hết lần này tới lần khác lại không gặp được đồng môn sư huynh nào?
“A!” Một nữ đệ tử bỗng nhiên hét lên một tiếng, sau lưng nàng xuất hiện một cây giáo nho nhỏ, trên cây giáo kia hiện ra ánh sáng màu xanh đầy diễm lệ, hiển nhiên trên ấy đã được bôi kịch độc.
Bóng người nữ đệ tử kia mềm nhũn ra, ngã xuống mặt biển bên dưới.
Có điều, lại có một vị võ giả tiến lên ôm lấy nữ đệ tử ấy, “Ha ha ha, yên tâm, trong vòng một canh giờ ba khác chưa chết được đâu! đây chỉ là thuốc mê mà thôi, mà cho dù có chết, cũng phải để các đại gia ta thoải mái đủ đã rồi mới chết được!”
Cùng lúc đó, một nử đệ tử khác cũng thét lên một tiếng, cũng cùng một thủ đoạn như vậy, đã rơi vào trong tay bọn họ.
Thấy tình hình trở nên như vậy, Viên Thanh Vi lập tức cảm nhận được một cơn chóng mặt hoa mắt, nàng không thể quay đầu lại, cũng không cách nào quay đầu lại.
Ở lại chỗ này chính là chết, nếu như nàng có thể tìm được một đường sống để chạy trốn, thì vẫn còn cơ hội để báo thù cho hai tiểu tỷ muội của mình!
“Ta phải trốn được!” Viên Thanh Vi bình thường dịu dàng ngoan ngoãn như cừu non, nhưng nay trên mặt lại hiện lên một tia tàn nhẫn.
Đúng vào lúc này, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện phía trước nàng, trên mặt người nọ có xăm hình một con bò cạp màu đen, vẻ mặt tràn đầy hơi thở u ám.
“Trốn không được rồi” Lang sư huynh nhìn chằm chằm vào Viên Thanh Vi nói: “Sư muội, không bằng vui đùa cùng chúng ta chút đi!”
“Ngươi, không phải là sư huynh của ta!” Viên Thanh Vi cắn răng rút vũ khí của mình ra, đó chính là một cây phi kiếm, hơn nữa còn là một món tiên khí thượng phẩm.
Lang sư huynh mỉm cười, cũng nói: “Ngươi nói rất đúng, đúng là ta chưa được tính là sư huynh của ngươi, nếu không vì bị thế cục ở Trung Vực ảnh hưởng, thì còn lâu ông đây mới gia nhập cái Ngư Long Tông chó má này của các ngươi!”
“Nếu để chưởng môn và các trưởng lão trong tông nghe thấy được, thì nhất định các ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!” Viên Thanh Vi đã phẫn hận đến cực điểm.
Lang sư huynh lắc đầu, cười ha ha, “Rất tiếc, là bọn họ không biết rõ được, mà nếu như bọn họ có biết, thì cũng không thể biết là do bọn ta ra tay”
Từ lúc mới bắt đầu, bọn họ đã nổi lên suy nghĩ muốn giết người diệt khẩu rồi, nên bây giờ Lang sư huynh mới nói chuyện không kiêng kỵ chút nào.
“Đi chết đi!” Phi kiếm trong tay Viên Thanh Vi bất ngờ bắn ra.
“Quả nhiên là đệ tử thế gia, tu vi mới bậc này mà đã có tiên khí thượng phẩm rồi, thanh phi kiếm này ta rất thích, thu!” Trên mặt Lang sư huynh lộ ra nụ cười âm trầm, bóng người hơi loé lên, dễ dàng tránh được phi kiếm của Viên Thanh Vi.
Theo lý thuyết, tu vi của Viên Thanh Vi tương đương với tên Lang sư huynh này, hơn nữa căn cơ và công pháp nàng tu luyện còn lâu Lang sư huynh mới so sánh được, nếu như muốn trực tiếp liều mạng, thì tên Lang sư huynh này tuyệt đối không phải là đối thủ của Viên Thanh Vi.
Chỉ tiếc rằng năng lực ứng biến của Viên Thanh Vi quá kém, ngày thường cũng không có cơ hội thi đấu đao thật kiếm thật với người ta, lại càng đừng nói đến chuyện liều mạng rèn luyện bước ra từ một đường sống chết!
Mà năm người Lang sư huynh thân là hải tặc, loại chuyện vào nhà cướp của, giết người cướp của đối với bọn chúng mà nói chỉ là chuyện thường ngày mà thôi, kinh nghiệm chiến đấu đó còn lâu Viên Thanh Vi mới bì kịp.
Vì vậy, khi bắt đầu ra tay, cả hai đã giống như không cùng một cấp bậc, mà là kém nhau rất nhiều cấp bậc!
Vì vậy Lang sư huynh chỉ cần lắc người một cái, sau đó làm một động tác giả lừa Viên Thanh Vi bắn phi kiếm ra, bóng người lại nhoáng lên lần nữa, nhưng lần này là tới sau lưng Viên Thanh Vi, thậm chí còn kiêu ngạo đặt cằm lên vai Viên Thanh Vi, hắn thổi ra một hơi bên tai Viên Thanh Vi, sau đó thản nhiên nói: “Tu vi và thực lực không tệ, đáng tiếc kinh nghiệm chiến đấu lại bằng không, nếu khống chế phi kiếm giống như ngươi, thì cả đời cũng không đâm được ai!”
Sắc mặt Viên Thanh Vi thay đổi, huých cùi chỏ về phía sau, đồng thời cũng điều khiển phi kiếm vòng trở lại, phi kiếm kia đâm ra từ bên dưới xương sườn của Viên Thanh Vi.
Nhưng hình như Lang sư huynh đã sớm đoán được suy nghĩ của Viên Thanh Vi, chỉ cần dịch chuyển một bước nhỏ đã nhẹ nhàng tránh thoát được những lần tấn công liên tiếp của Viên Thanh Vi, hắn vẫn giống như ma quỷ dán sau lưng Viên Thanh Vi, thậm chí lần này hắn còn thò tay khoác lên vòng eo thon nhỏ của Viên Thanh Vi, “Sư muội, ta đã nói rồi, ngươi không đả thương ta được đâu!”
Mặc dù kinh nghiệm chiến đấu của Viên Thanh Vi yếu kém, nhưng tâm chí lại kiên định dị thường, vào lúc này Viên Thanh Vi vẫn dốc hết sức mình.
Tên võ giả họ Lang này rất thích tra tấn con mồi của bản thân, nhất là loại nữ tử cương liệt thế này, hắn vẫn kề sát sau lưng Viên Thanh Vi, tựa như đang trêu chọc con dã thú bị nhốt trong lồng giam…
Nhưng đúng vào lúc này, phi kiếm của Viên Thanh Vi lại không vòng trở về, mà lại đâm về hướng một võ giả đang đứng cách đó không xa.
Tên võ giả kia đang bận xé rách quần áo của của nữ đệ tử, chỉ nghe thấy tiếng vải vóc bị xé rách liên tục truyền đến, nương theo đó là giọng cười dâm đãng của tên võ giả kia, hắn cũng hoàn toàn không ngờ rằng lúc này lại có một thanh phi kiếm đang lặng lẽ bay đến!
“Chu Trác, cẩn thận!” Võ giả họ Lang cũng không ngờ rằng Viên Thanh Vi lại bất ngờ đánh tên còn lại, nhưng chờ tên võ giả họ Lang nhắc nhở thì đã muộn rồi, kiếm của Viên Thanh Vi đã đâm xuyên qua ngực của tên võ giả kia.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long [Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Trong-Sinh-Do-Thi-Cuong-Long.jpg)
