[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 113 : Sao Tôi Thể (c561-c565)
❮ sautiếp ❯Chương 561: Sao Tôi Thể
Sau một lần xuyên qua khá dài, La Chinh cũng từ từ thu hồi lại ý thức…Bỗng nhiên thân thể hắn cảm nhận được một đợt lắc lư, sau đó hắn hít mạnh một hơi, bất ngờ mở mắt ra, nhìn qua bầu trời sâu thẳm đầy sao.
Phỉ Nhi và La Chinh vẫn giữ nguyên khoảng cách hơn mười trượng, thân thể thon dài đứng tựa vào vách toà nhà, đôi mắt xinh đẹp lặng lẽ, chăm chú nhìn La Chinh.
Nàng thấy hình như La Chinh hơi khác thường, nhưng lại không thể nói rõ điều khác thường này là gì.
“Ngao du Thái Hư vui không?” Xích Long cười ha ha hỏi.
Trong Thái Hư, rất nhiều lần La Chinh đã rung động, đến lúc này vẫn còn chút dư vị.
Giờ phút này, ý thức của hắn và ngôi sao màu tím nhạt kia vẫn còn giữ nguyên liên kết, hắn hơi nghiêng đầu, nhìn về một góc trên bầu trời.
Thị lực của La Chinh khá kinh người, gần như chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra được ngôi sao màu tím nhạt kia.
“Đã tạo được liên kết với một ngôi sao, thì cần dẫn lực của Tinh như thế nào?” La Chinh hỏi.
“Cái gì! Ngươi thành công rồi?” Xích Long ngạc nhiên hỏi.
Lúc trước khi Xích Long dẫn động ngôi sao, cần phí trọn thời gian năm năm!
Những ngôi sao có ý chí kia gần như không chịu thuần phục, nên phải tìm được một ngôi sao có cùng nhận thức, xác suất này vô cùng nhỏ.
Xích Long vì kết nối với ngôi sao này mà lang thang mãi trong Thái Hư tận năm năm, tới lui không biết bao nhiêu lần mới tìm được ngôi sao đầu tiên chịu chấp nhận bản thân nó.
Tên La Chinh này, mới… tốn bao nhiêu thời gian! Lần đầu tiên ngao du Thái Hư, vậy mà đã được một ngôi sao chấp nhận, lúc này Xích Long gần như kinh ngạc đến mức nói không nên lời.
Lúc này, Thanh Long thản nhiên nói: “Thất ca, ca đừng quên mệnh cách của La Chinh”
“Ha ha.
Cũng đúng, cũng đúng…” Ngược lại Xích Long vừa quên mất, La Chinh là người có mệnh tranh đoạt đại thế.
Chân Long tộc rất mạnh mẽ, thực lực của Xích Long lúc trước cũng mạnh đến mức khiến người ta khó có thể tưởng tượng, nhưng số mệnh của nó chưa chắc đã mạnh hơn La Chinh.
Dưới gầm trời này, võ giả có mệnh tranh đại thế chẳng phải là con cưng của trời đấy sao? Còn sinh linh nào có số mệnh mạnh hơn cả La Chinh được chứ?
Đã kết nối được với một ngôi sao, vậy thì có thể dẫn sức mạnh của ngôi sao rồi.
Dựa theo phương pháp trong Sao Chiến Thể, trong lòng La Chinh hơi động một chút, bề mặt ngoài của ngôi sao ở phía chân trời kia bỗng nhiên tản ra một chút ánh sao nhàn nhạt.
Hai mắt Phỉ Nhi đứng cách đó không xa bỗng nhiên trợn to!
Rõ ràng nàng không ngờ, vì sao bỗng nhiên trên thân thể La Chinh lại xuất hiện một tầng ánh sáng nhàn nhạt.
Mặc dù Phỉ Nhi không biết tầng ánh sáng nhàn nhạt này là ánh sao, nhưng từ trước đến nay, Yêu Dạ tộc vô cùng mẫn cảm với sức mạnh, mà tầng ánh sáng kia lại cho nàng một loại cảm giác chấn động lòng người!
Rốt cuộc thằng nhóc này tu luyện công pháp gì? Trong lòng Phỉ Nhi vẫn còn những nghi hoặc rất sâu, có điều vấn đề này nàng cũng không tiện hỏi.
Võ giả đều có bí mật của riêng mình, huống chi La Chinh lại là Nhân tộc, đương nhiên không có khả năng nói cho nàng biết.
Nửa phần đầu của Sao Chiến Thể tổng cộng có tám thức.
Sau khi La Chinh dẫn động ánh sao, suýt chút nữa đã dùng thử luôn rồi, nhưng may mà vẫn nhịn lại được.
Hắn ra khỏi tháp Tội Ác là vì muốn dẫn động ánh sao, để tu luyện đơn thuần thì vẫn nên thuê một mật thất tu luyện thì tốt hơn, hắn cũng không muốn để lộ bộ thần võ tối cao này quá nhiều trước mặt mọi người.
Nếu không phải Phỉ Nhi giúp mình, một đường dẫn bản thân mình vào tháp Tội Ác thì có lẽ mình đã sớm tìm lý do đuổi nàng đi rồi…
Đợi sau khi La Chinh về đến tháp Tội Ác, trước hết liền bước lên sàn đấu.
Mới chỉ một ngày mà đám Chiến Giả của tầng thứ nhất đã biết, La Chinh không phải là đối thủ bọn họ có thể đánh bại được.
Nguyệt Thủ đại nhân của Ma tộc đã từng cảnh cáo đám người Ma tộc ở tầng thứ nhất, bảo bọn chúng không được ra tay với La Chinh.
Mà Chiến Giả của những chủng tộc khác, sau khi cân nhắc khả năng của bản thân thì cũng không dám bước lên sàn đấu!
Cứ như vậy, La Chinh đã gặp “sàn trống”, chỉ cần sàn trống ba ngày liên tiếp thì hắn có thể đi tiếp.
Sau khi rời khỏi sàn đấu, La Chinh lại quay về mật thất tiếp tục dốc lòng tu luyện.
Mặc dù không có ánh sáng tạo hoá giúp tăng tu vi, thế nhưng trong giai đoạn hiện tại, thứ La Chinh cần tiêu hoá vẫn còn rất nhiều.
Chặng đường tu luyện này kéo dài đến ngày hôm sau, La Chinh lại bước lên sàn đấu lần nữa, lại tiếp tục gặp “sàn trống”, không có sinh linh nào dám bước lên sàn đấu để khiêu chiến.
Sau ba ngày gặp sàn trống liên tục, cuối cùng La Chinh cũng lấy được quyền lên tầng tiếp theo.
Gần như không do dự, La Chinh đã chọn lên tầng tiếp theo của tháp Tội Ác.
Tổng cộng toàn bộ tháp Tội Ác được chia ra thành 15 tầng.
Theo lời Phỉ Nhi nói, từ tầng một đến tầng năm gần như là thiên hạ của Chiến Giả, mà bắt đầu từ tầng thứ sáu thì là thiên hạ của Chiến Tướng, những sinh linh có thể tiến vào tầng thứ mười thì hầu như đều là cường giả Chiến Tôn.
Các công trình trên tầng thứ hai đa số đều giống tầng thứ nhất, gần như là giống y như đúc.
Có điều thực lực của Chiến Giả trong tầng thứ hai mạnh hơn tầng thứ nhất một chút.
Vừa mới bước vào tầng thứ hai, La Chinh đã nhìn thấy một cô gái Yêu Dạ tộc đang đứng giữa sàn đấu, mà vào giờ phút này, lại không có ai dám bước lên đấu trường khiêu chiến!
Cũng giống như La Chinh, cô gái Yêu Dạ tộc này cũng gặp “sàn trống”.
Người Yêu Dạ tộc vốn đã mạnh hơn những chủng tộc khác rất nhiều, huống chi cô gái Yêu Dạ tộc này còn là một Chiến Tướng.
Thực lực của những người ở tầng thứ hai cũng chỉ hơi mạnh hơn tầng thứ nhất một chút mà thôi, phần lớn sinh linh vẫn còn là Chiến Giả, cô gái Yêu Dạ tộc gặp “sàn trống” cũng là điều dễ hiểu.
“A! Là Tử Ngọc! Nàng cũng đến tháp Tội Ác rồi!” Bỗng nhiên vẻ mặt Phỉ Nhi đứng đằng sau tràn đầy kinh ngạc, nàng nói.
Cô gái Yêu Dạ tộc này tên là Tử Ngọc, cũng là thiên tài đi ra từ thánh địa của Yêu Dạ tộc.
Bởi vì thực lực Yêu Dạ tộc mạnh hơn các chủng tộc khác cũng kha khá, vì vậy lúc còn là Chiến Giả đã có thể vào tháp Tội Ác, nhanh chóng tăng tu vi của mình lên.
Có điều trước đây Tử Ngọc vẫn luôn bế quan tu hành trong thánh địa của Yêu Dạ tộc, không bước ra bên ngoài, mãi sau khi đạt tới tu vi Chiến Tướng cấp năm mới tiến vào tháp Tội Ác.
“Nàng là thiên tài cấp Thần trong thánh địa bọn ta! Thực lực rất mạnh.
Mặc dù nàng chỉ là Chiến Tướng cấp năm, tu vi của ta lại cao hơn nàng, nhưng… chưa chắc ta đã là đối thủ của nàng” Phỉ Nhi nói.
“Thiên tài cấp Thần của Yêu Dạ tộc…” Trong mắt La Chinh lóe lên một tia sáng.
Nhìn thấy dáng vẻ hơi kích động của La Chinh, Phỉ Nhi khuyên: “Ta không đề nghị ngươi đi khiêu chiến Tử Ngọc, đợi sau khi nàng tuyên bố ‘sàn trống’, ngươi lại lên sàn đấu thì tốt hơn!”
“Vậy ư?” Trên mặt La Chinh toát ra ý cười, từ chối cho ý kiến.
Trên sàn đấu, Tử Ngọc ngạo nghễ quét mắt nhìn xung quanh, lạnh nhạt nói: “Còn ai dám lên khiêu chiến với ta không?”
Nay đã là ngày thứ ba liên tục này có “sàn trống” rồi, trong thời gian ba ngày này, không có bất cứ người của chủng tộc nào dám đi lên khiêu chiến với nàng.
Thật ra Tử Ngọc rất bất mãn với quy tắc của tháp Tội Ác, vì sao nhất định phải “sàn trống” ba ngày liên tục, mới có thể đến tầng tiếp theo được chứ? Điều này làm lãng phí thời gian của nàng!
Mục tiêu của Tử Ngọc chính là nhanh chóng tiến vào tầng thứ mười.
Với thực lực của nàng, ở lại tầng thứ mười là có thể lấy được ánh sáng tạo hoá nhiều nhất, tốc độ tu luyện cũng nhanh nhất.
Nhưng điều khiến Tử Ngọc cạn lời chính là trước đây nàng đã “sàn trống” hai ngày liên tục ở tầng thứ hai, kết quả ngày thứ ba lại có một thằng ngốc không biết sống chết lên khiêu chiến nàng.
Trong cơn tức giận, Tử Ngọc thẳng tay giết chết đối phương trong nháy mắt! Nhưng vì ngày thứ ba không phải là “sàn trống”, thế nên nàng lại phải đợi ba ngày nữa.
Cũng may lần trước giết chết đối thủ ngay lập tức, nên cũng rất có lực uy hiếp, cuối cùng cũng không có thằng ngốc nào dám lên khiêu chiến với nàng nữa, chỉ lần chờ thêm một lát nữa là nàng đã có quyền đi tầng thứ ba rồi!
Nhưng mà đúng vào lúc này, lại có một bóng người đi lên sàn đấu, người này chính là La Chinh.
Thật ra Tử Ngọc không mong có bất cứ kẻ nào xuất hiện trên đấu trường, không phải nàng sợ đối thủ ở tầng này, mà là vì cho dù thực lực đối thủ thế nào, cho dù Tử Ngọc có thể đánh bại đối phương hay không thì dựa theo quy tắc nàng đều phải “sàn trống” lại từ đầu.
Nói cách khác, nàng lại phải chờ tiếp ba ngày nữa mới có thể tiến vào tầng thứ ba của tháp Tội Ác!
Vì vậy khi nhìn thấy La Chinh bước lên sàn đấu, Tử Ngọc nhanh chóng tức điên.
Nàng nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá La Chinh một lượt, trong đôi mắt lạnh buốt dị thường: “Thật sự có Chiến Giả, dám không biết sống chết đi lên khiêu chiến! Xem ra lần trước ta ra tay còn chưa đủ tàn nhẫn, không để lại bài học thê thảm cho các ngươi.
Có lẽ lần này, phải ác hơn một chút!”
“Không biết cách đó tàn nhẫn thế nào?” La Chinh mỉm cười.
Tử Ngọc lấy một thanh dao găm ngắn ra khỏi nhẫn tu di, lạnh lùng nói: “Cách tàn nhẫn khiến ngươi cảm thấy tuyệt vọng”
Chương 562: Nhục nhã
Tử Ngọc đặt mục tiêu cho mình là một tháng rưỡi sẽ bước vào tầng thứ mười của tháp Tội ÁcDựa theo quy tắc của tháp Tội Ác, tốc độ lên tầng nhanh nhất là trong thời gian một tháng, bắt đầu từ ngày đầu tiên bước vào tháp Tội Ác, luôn gặp sàn trống, không ai dám khiêu chiến!
Đúng là trước kia có vài sinh linh dùng thời gian một tháng để leo lên tầng thứ mười, có điều đó đều là cường giả cấp Chiến Tôn.
Vì có vài nguyên nhân mà thiên tài vẫn luôn bế quan trong thánh địa của chủng tộc mình mà không bước ra, tu luyện đến thẳng đến Chiến Tôn mới chọn vào tháp Tội Ác để rèn luyện.
Từ tầng thứ nhất đến tầng thứ năm đều là Chiến Giả, mà từ tầng thứ sáu đến tầng thứ mười thì là Chiến Tướng.
Trừ khi đụng phải kẻ cũng là “Chiến Tôn” đang bứt lên thì tất nhiên không có bất cứ sinh linh nào dám đi khiêu chiến Chiến Tôn cả.
Một tháng liên tục gặp phải sàn trống thì có thể dùng tốc độ nhanh nhất để lên tầng thứ mười rồi.
Còn nếu Chiến Tướng muốn dùng một tháng để bứt lên tầng thứ mười thì khả năng này rất nhỏ, bởi vì Tử Ngọc rất có thể sẽ gặp Chiến Tướng cũng đang bứt lên từ những tầng dưới, cho dù những Chiến Tướng này có thể đánh bại Tử Ngọc hay không thì cũng lãng phí thời gian một ngày của nàng!
Gặp phải Chiến Tướng thì cũng thôi, quy tắc đã như thế, vậy thì Tử Ngọc mới cho thêm mười lăm ngày so với dự tính, chính là vì để đối phó với đám đần độn không có mắt này.
Vấn đề là…
Thằng nhóc trước mắt này là một tên Chiến Giả, một tên Chiến Giả cấp tám! Hơn nữa còn xuất thân từ Nhân tộc!
Từ lúc nào mà đám Nhân tộc nhát cáy kia lại có dũng khí đi khiêu chiến Yêu Dạ tộc cao quý của nàng vậy?
Trong đôi mắt xinh đẹp kia của Tử Ngọc toát ra sát khí vô tận, loại sát khí này phối hợp với khuôn mặt gần như hoàn mỹ của nàng làm bật ra cảm giác khiến người ta vừa động tâm vừa sợ hãi.
Hai loại cảm giác bất đồng này tạo thành sự đối lập mạnh mẽ với nhau, khiến tất cả mọi người đều sinh ra một loại cảm giác cực kỳ đặc biệt!
“Không hổ là chủng tộc gần như hoàn mỹ, mỗi cô gái của Yêu Dạ tộc đều là mỹ nữ hạng nhất” La Chinh từ từ rút trường kiếm trong tay ra.
“Thánh khí?” Đôi lông mày dài mảnh như lá liễu của Tử Ngọc nhẹ nhàng nhướng lên: “Từ lúc nào mà thánh địa Tử Tâm của các ngươi lại xa xỉ như thế, giao một thanh thánh khí cho một Chiến Giả?”
“Vút!” La Chinh nhẹ nhàng huơ huơ kiếm, cười nhạt nói: “Ta không phải người của thánh địa Tử Tâm”
Tử Ngọc cười lạnh: “Dù ngươi là ai thì cũng phải… kêu gào cho ta!”
Nàng nhẹ nhàng điểm chân, cả người giống như một con báo cái, bất ngờ vọt ra, cương nguyên trong cơ thể tản ra hào quang nhàn nhạt, trên sàn đấu hiện ra những bóng người uyển chuyển.
“Rất nhanh” La Chinh cười nhạt một tiếng, trường kiếm nhẹ nhàng xoáy một vòng, vẫn là kiếm pháp cơ bản như cũ!
Sau khi không ngừng tôi luyện, kiếm chiêu trong kiếm pháp cơ bản của La Chinh dường như cũng đang dần biến đổi.
Bộ kiếm pháp cơ bản này là do người xưa phí rất nhiều công sức mới sáng tạo nên, lại qua thêm một bước đơn giản hoá cực nhiều của La Chinh, nhưng mà đơn giản nhiều thế nào thì cũng chưa tới tận cùng!
La Chinh có một cảm giác lĩnh ngộ mơ hồ rằng, hắn đơn giản hoá kiếm pháp căn bản là để khiến nó trở nên phức tạp!
Bậc thầy thật sự có thể tự mình sáng tạo một môn tuyệt học, cho dù là công pháp cấp bậc nào thì cũng không phải bỗng nhiên sinh ra từ trong đá, mà là do sinh linh sáng tạo, đến cả thần võ tối cao cũng vậy.
La Chinh cũng biết rõ, hắn chỉ cần tiếp tục đi theo con đường này thì cuối cùng cũng có thể sáng tạo ra tuyệt học thuộc về mình!
“Đinh!”
Phản ứng của La Chinh rất nhanh, đối mặt với Tử Ngọc ám sát gần người mình, một đòn Quải Kiếm đã hoàn toàn vô hiệu công kích của nàng.
La Chinh cũng không lùi về sau, ngược lại còn thuận theo mà dán tới, trường kiếm trong tay cũng dính chặt vào dao găm của Tử Ngọc, La Chinh lại thuận thế tiến lên!
Tử Ngọc lập tức đần cả ra.
Rõ ràng tốc độ của nàng rất nhanh mà! Đừng nói là Chiến Giả loài người, cho dù là Chiến Tướng loài người mà bị nàng đâm chính diện, thì có dùng thánh khí để đón đỡ cũng sẽ bị lực tác động đánh bay cả người.
Nhưng La Chinh lại giống một ngọn núi cao, đứng vững vàng trước mặt nàng, dùng bộ kiếm pháp thô sơ đến mức không thể thô sơ hơn được nữa để ngăn lại đòn tiến công của nàng!
Trên mặt La Chinh lại còn treo một nụ cười thản nhiên.
Thực lực của Tử Ngọc, có lẽ còn mạnh hơn Tiểu Giới của Hư Linh Tông một chút, sức lực và sức bật trong nhục thể của nàng còn có ưu thế trời sinh do chủng tộc mang lại, tất cả đều mạnh mẽ hơn Tiểu Giới không ít.
Có điều, hình như Tử Ngọc lĩnh ngộ quy tắc lại tương đối ít, chắc hẳn cũng vì nàng là người luyện thể!
“Gió Bão Đâm Loạn!”
Lúc đầu nàng vốn chuẩn bị đánh bay La Chinh, sau đó róc từng miếng từng miếng thịt của hắn ra! Hắn càng thảm thì lại càng khiến đám đần độn trong tháp Tội Ác kia kinh sợ.
Nếu nàng không lấy được sàn trống thì không biết đến năm nào tháng nào mới có thể leo đến tầng thứ mười của tháp Tội Ác nữa!
Đối mặt với bộ kiếm pháp thô sơ này của La Chinh, bỗng nhiên con dao găm của Tử Ngọc giống như gió lớn gặp mưa rào, chỉ trong nháy mắt đã đâm ra vô số nhát!
“Quải Kiếm” La Chinh cười nhạt một tiếng, trường kiếm hơi quét ngang, hoàn toàn vây kín bản thân từ trên xuống dưới.
“Đinh đinh đinh đinh đinh…”
Âm thanh lanh lảnh dễ nghe liên tục vang lên, trong nháy mắt dao găm và kiếm đã đan xen vào nhau vô số lần.
Trường kiếm mảnh dài ba thước, lại giống một tấm khiên kín không kẽ hở chắn ngay trước mặt La Chinh!
“Đinh!”
Sự bộc phát của Tử Ngọc cũng chỉ có mức độ, cho dù là cương nguyên hay là sức mạnh cơ thể thì cũng không kéo dài lâu bằng chân nguyên được.
Sau khi bộc phát trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, trường kiếm của La Chinh lại ép lên dao găm của nàng một lần nữa.
Hắn nhẹ nhàng nhấn một cái, hai người lại giữ vững khoảng cách “thân mật gắn bó” như trước.
Chóp mũi gần như có thể chạm vào nhau…
Ngực Tử Ngọc phập phồng lên xuống, chiêu Gió Bão Đâm Loạn của nàng có thể đánh một đòn trí mạng vào đối thủ chỉ trong nháy mắt.
Một khi bị Tử Ngọc đến cạnh bên người rồi sử dụng chiêu này thì gần như chẳng khác nào đã bị tuyên án tử hình! Tử Ngọc đã từng gặp một đối thủ rất mạnh, thực lực là Chiến Tướng cấp tám!
Cũng bởi sau khi bị Tử Ngọc tiếp cận rồi sử dụng một chiêu này, mà cuối cùng gã Chiến Tướng cấp tám kia đã bị dao găm của cô nàng trực tiếp cắt thành mảnh nhỏ, cả người từ trên xuống dưới không có phần da thịt nào còn nguyên vẹn!
Thế nhưng tên Chiến Giả Nhân tộc trước mắt này lại có thể dùng một thanh trường kiếm, ngăn lại tất cả công kích của nàng!
“Điều này sao có thể?” Trong đôi mắt Tử Ngọc toát ra vẻ kinh hãi, thậm chí trong vẻ kinh hãi đó còn có chút bối rối.
Người của Yêu Dạ tộc vốn đã vô cùng thon thả cao gầy, khi mang giày vào nàng còn thoáng cao hơn La Chinh một chút.
Gió Bão Đâm Loạn vô cùng tiêu hao thể lực, dưới hô hấp dồn dập, hơi thở mang theo một chút mùi thơm ngát trực tiếp quét ngang trên mặt La Chinh.
Còn La Chinh, vẫn dùng khuôn mặt giống như cương thi nhìn nàng!
“Đúng là rất tàn nhẫn” La Chinh cười thản nhiên nói.
“Cười nhạo ta!”
Tử Ngọc cắn răng, dao găm trong tay bỗng nhiên phát lực, lướt dọc theo lưỡi trường kiếm của La Chinh, những tia lửa kịch liệt bắn ra dưới sự ma sát của hai thanh binh khí.
“Xoẹt”
Một âm thanh sắc nhọn chói tai vang lên, sau đó nàng giống như một con rắn, bò lên từ bên người La Chinh.
Khi cận chiến, binh khí ngắn vốn chiếm ưu thế lớn hơn binh khí dài, vì vậy Tử Ngọc cũng không định kéo giãn khoảng cách với La Chinh.
Thế nhưng nàng vừa mới lượn quanh bên người La Chinh, chuẩn bị duỗi cánh tay thon dài ra để quấn lấy cổ hắn, thì hắn lại hơi cúi đầu.
Nếu như thật sự bị nàng quấn lấy, thì sau đó nàng sẽ trực tiếp đâm trọn con dao găm vào cổ La Chinh.
Cho dù La Chinh tự nhận là thực lực của mình mạnh hơn Tử Ngọc, nhưng cũng không ngông cuồng chủ quan!
Cũng vì La Chinh khẽ cúi như vậy nên Tử Ngọc đã vồ hụt một cú.
Sau đó La Chinh xoay người một cái, trường kiếm ngăn cản một vòng, mũi kiếm đã chém ngang về phía bờ mông của Tử Ngọc.
Thấy một màn như vậy, Phỉ Nhi lập tức sốt ruột, thậm chí là che miệng hét ầm lên.
Mà trên đài chỗ người xem lại có một người Yêu Dạ tộc bỗng nhiên đứng dậy, đây là Chiến Tôn của Yêu Dạ tộc!
Tử Ngọc thân là thiên tài cấp Thần của thánh địa Yêu Dạ tộc, đương nhiên không thể để nàng xông vào tháp Tội Ác một mình được, vì vậy cả đường đều có một vị trưởng bối Yêu Dạ tộc chăm nom.
Dựa theo phỏng đoán của Chiến Tôn Yêu Dạ tộc này, với thực lực của Tử Ngọc thì sẽ không gặp phải bất kỳ phiền phức nào ở chín tầng đầu của tháp Tội Ác, về phần thằng nhóc loài người trước mặt này…
Mặc dù Chiến Tôn Yêu Dạ tộc cảm thấy kỳ lạ, không hiểu vì sao bên cạnh hắn lại có một cô gái cùng tộc với mình đi theo, nhưng dù sao La Chinh cũng chỉ là một Chiến Giả mà thôi! Thực lực Nhân tộc vốn đã yếu hơn, cho dù là Chiến Tướng cấp mười đi nữa thì cũng không phải là đối thủ của Tử Ngọc, huống chi tên kia chỉ là một Chiến Giả nho nhỏ, tất nhiên hắn cũng không lo lắng gì.
Nhưng không ngờ đến lúc đánh nhau, tình hình chiến đấu gần như nghiêng về một bên, vì vậy nhìn thấy La Chinh chém một kiếm về phía mông Tử Ngọc, trong óc của Chiến Tôn Yêu Dạ tộc cũng trống rỗng.
Lấy độ sắc bén của thanh trường kiếm thánh khí trong tay thằng nhóc, e rằng một kiếm này có thể chém Tử Ngọc ra thành hai đoạn.
Nếu như Tử Ngọc chết, hắn biết phải ăn nói thế nào với các vị trưởng lão trong tộc đây?
Biểu cảm của những sinh linh khác trên khán đài cũng vô cùng phong phú.
Phần lớn đều không tin vào một màn trước mắt này!
Trong Nhân tộc yếu ớt trên đại lục Hải Thần lại xuất hiện một thiên tài cấp bậc thế này? Bọn họ đang nghi không biết có phải mình nhìn nhầm rồi hay không.
Đây rõ ràng là một Chiến Giả nhân loại mà!
“Ầm!”
Khi một kiếm này của La Chinh chém qua, thân kiếm bỗng nhiên chuyển nhẹ một cái, rồi lại dùng thân kiếm đánh lên mông Tử Ngọc.
Một kiếm này, La Chinh bỏ qua cho Tử Ngọc.
Chương 563: Thiên Tru
La Chinh biết rất rõ mục tiêu của mìnhChuyện đầu tiên hắn cần phải làm khi đến tháp Tội Ác chính là tu luyện, còn mục tiêu thứ hai là đạt được truyền thừa bên dưới tháp Tội Ác.
Ma tộc và Yêu Dạ tộc đều là chủng tộc đứng đầu trên đại lục Hải Thần, mà hình như thế lực của Nhân tộc trên mảnh đại lục này lại vô cùng yếu ớt.
La Chinh vừa đến đại lục Hải Thần đã kết thù với Ma tộc, tất nhiên sẽ không ngốc đến mức lại đi kết thêm thù với Yêu Dạ tộc nữa.
Mặc dù La Chinh chỉ dùng thân kiếm để đánh, nhưng lực thì vẫn rất mạnh, Tử Ngọc bị La Chinh đánh thẳng lên mông, lập tức lảo đảo bổ nhào về phía trước một cái, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Yêu Dạ tộc luôn cao ngạo ưu nhã, sao lại cho phép chuyện bản thân mất mặt trước nhiều người như thế chứ.
Trong nháy mắt bổ nhào xuống đất, Tử Ngọc liền đưa tay chống xuống, nhanh nhẹn giống một loài bò sát, sau đó trở mình một cái, muốn phản kích ngay tại chỗ!
“Vút!”
Nhưng mà động tác của La Chinh cũng rất nhanh.
Trường kiếm đã gác lên cái cổ trắng như tuyết của Tử Ngọc, mũi kiếm hơi động, chỉ cần La Chinh nhấc tay lên, thì với độ sắc bén của thánh khí, e rằng cái đầu của nàng sẽ rơi xuống đất ngay tại chỗ.
Mặc dù Tử Ngọc vừa thẹn vừa tức, nhưng vẫn chưa đến mức bị váng đầu.
Trước khi đến đây, nàng đã tìm hiểu vô số lần về quy tắc của tháp Tội Ác rồi!
Trong thánh địa, nàng là con cưng của trời, ai mà dám lấy mạng nàng chứ? Nhưng trên sàn đấu, không ai có thể bảo vệ nàng cả, cho dù Yêu Dạ tộc có địa vị rất cao trong tháp Tội Ác, thế nhưng quy tắc mà nhiều chủng tộc như vậy kết hợp lại để đặt ra thì không thể thay đổi chỉ vì một thiên tài cấp Thần như nàng được.
Nàng bị La Chinh giết chết, Yêu Dạ tộc sẽ báo thù cho nàng, nhưng dù sao cuối cùng thì nàng cũng chết rồi!
“Nhận thua, ta sẽ không lấy mạng ngươi” Biểu cảm của La Chinh đã bình thản lại, không phải hắn không biết thương hương tiếc ngọc là gì, nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút ở đây thôi thì hắn có thể sẽ bị nàng giết chết, hắn giữ mạng lại cho nàng đã là rất nể tình rồi.
“Ta… nhận thua” Sau khi nhìn rõ tình thế trước mắt, cho dù biểu cảm trên mặt nàng tràn đầy căm phẫn nhưng Tử Ngọc vẫn mở miệng nói.
Sau đó ánh sáng tạo hoá trong Minh bài của Tử Ngọc bỗng nhiên chui vào trong Minh bài của La Chinh.
Ánh sáng tạo hoá chính là phần thưởng dành cho người thắng cuộc, mà thu được bao nhiêu lại được quyết định bởi số ánh sáng tạo hoá mà đối thủ có.
Tử Ngọc là Chiến Tướng, sinh linh dám khiêu chiến Tử Ngọc ít nhất cũng là cấp Chiến Tướng, vì vậy số lượng ánh sáng tạo hoá mà La Chinh nhận được lúc này còn nhiều hơn gấp mười lần so với trước đây!
Tu vi cao cũng có chỗ tốt của tu vi cao.
Ví dụ như khi La Chinh vừa mới tiến vào tầng thứ nhất của tháp Tội Ác, kẻ có can đảm đi khiêu chiến với La Chinh đều là Chiến Giả.
Những Chiến Giả kia vốn cũng không tích luỹ được bao nhiêu ánh sáng tạo hoá, nên điểm tích luỹ đạt được cũng ít đến đáng thương.
Tử Ngọc hung hăng trợn mắt liếc nhìn La Chinh, cất bước đi xuống khỏi sàn đấu.
Vào giờ phút này, Phỉ Nhi cũng thở phào một hơi.
Từ khi La Chinh bước lên sàn đấu, Phỉ Nhi đã rất bất ngờ…
Mặc dù Phỉ Nhi đã được chứng kiến tốc độ chạy trốn của La Chinh.
Đối mặt với ba gã Chiến Tôn mà vẫn có thể chuồn mất, ở cấp bậc Chiến Giả đã xem như không tưởng tượng nổi rồi.
Thế nhưng nàng lại khó đánh giá được thực lực thật sự của hắn.
Mặc dù Phỉ Nhi không đối xử với La Chinh như một Chiến Giả bình thường, nhưng cũng không nghĩ rằng La Chinh lại mạnh đến mức này.
Người xem trên đài, lại xì xào bàn tán một trận.
“Khó trách Nguyệt Thủ đại nhân lại bảo chúng ta đừng đi chịu chết.
Mặc dù thằng nhóc này chỉ là một Chiến Giả loài người, nhưng lại có thể đánh bại một Chiến Tướng của Yêu Dạ tộc!”
“Chỉ là Chiến Tướng của Yêu Dạ tộc thôi sao? Ha ha, cô gái Yêu Dạ tộc kia còn là thiên tài cấp Thần đi ra từ thánh địa của Yêu Dạ tộc đấy, không thể xem nàng như những Chiến Tướng bình thường được! Nhưng dù như thế thì vẫn bị gã Chiến Giả Nhân tộc kia đánh bại!”
“Không phải chỉ khi Nhân tộc đến cảnh giới Chiến Tôn, thậm chí là Chiến Thánh, mới tương đối khó chơi à? Từ lúc nào mà thánh địa Tử Tâm lại bồi dưỡng được một thiên tài siêu cấp như vậy?”
“Hình như vừa nãy hắn có nói, hắn không phải Nhân tộc đi ra từ thánh địa Tử Tâm…”
“Nếu để thằng nhóc này đánh tiếp mấy tầng nữa, chỉ sợ Nhân tộc thật sự sẽ thêm một chỗ ngồi rồi!”
Các loại bàn tán đều xoay quanh La Chinh, sinh linh tất cả chủng tộc đều nhìn chằm chằm vào La Chinh rồi xì xào.
“Còn ai dám ra đây khiêu chiến với ta không?” La Chinh thản nhiên hỏi một câu.
Nghe lời La Chinh nói, xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ.
“Không phải tầng thứ hai có một gã Thú tộc rất nổi tiếng là Thiết Thác sao? Thiết Thác đâu? Sao không thấy hắn?”
“Nói đùa gì vậy? Thiết Thác chỉ là một Chiến Giả cấp mười mà thôi.
Mặc dù gã thành công đánh lén được ba Chiến Tướng, nhưng gã lại không phải đối thủ của Tử Ngọc, vậy thì càng không thể là đối thủ của thằng nhóc trước mắt này được!”
“Có vài tên tự mình hiểu lấy nên cũng không dám lên.
Thằng nhóc kia chịu bỏ qua cho Yêu Dạ tộc, nhưng chưa chắc đã tha mạng cho những chủng tộc khác!”
Lúc trước Tử Ngọc đã mạnh mẽ chấn áp mọi người rồi, bây giờ La Chinh lại vượt cấp đánh bại Tử Ngọc, lực chấn áp lần này lại được tăng lên nữa, vào lúc này làm gì còn sinh linh nào dám đi lên chịu chết cơ chứ? Huống hồ, sự tích ở tầng thứ nhất của La Chinh đã sớm lan truyền trong tầng thứ hai rồi, bây giờ đâu còn sinh linh nào muốn đi tìm chết?
Sau một hồi lâu, không người nào dám đi lên, không ai khiêu chiến thì cũng tương đương với việc La Chinh đã lấy được sàn trống ngày đầu tiên.
Cứ ba ngày liên tục là La Chinh có thể thể tự do lên tầng!
Đối với kết quả này, La Chinh xem như thoả mãn.
Về phần Tử Ngọc của Yêu Dạ tộc, nàng lại tương đối không hài lòng.
Đi xuống đấu trường, vẻ mặt Tử Ngọc tràn đầy tức giận, mà vị Chiến Tôn Yêu Dạ tộc kia thì lại vội vàng đi theo.
Đã bao giờ Tử Ngọc gặp phải thất bại lớn như thế, nỗi nhục nhã lớn như thế chứ!
Cho dù có lớp lớp thiên tài xuất hiện trong thánh địa Yêu Dạ tộc, nhưng nàng lại là người nổi bật nhất trong số đó!
Huống chi đối thủ đánh bại nàng, không chỉ là một con người mà hơn nữa còn là một Chiến Giả Nhân tộc.
Nếu không phải cái tâm võ đạo của nàng cực kỳ vững chắc, nếu đổi thành một người khác, e rằng đã sớm bị đả kích đến mức bị diệt rồi.
“Ta… nhất định phải giết chết hắn” Tử Ngọc nổi giận đùng đùng nói.
“Thằng nhóc loài người này đúng là không đơn giản.
Bây giờ ngươi không phải là đối thủ của hắn!” Ngược lại vị Chiến Tôn Yêu Dạ tộc kia rất tỉnh táo.
“Ta mặc kệ! Thủ đoạn bình thường không giết được hắn, vậy thì ta sẽ dùng ‘Thiên Tru’ để đối phó hắn!” Tử Ngọc lạnh giọng nói.
Nghe lời Tử Ngọc nói, sắc mặt vị Chiến Tôn Yêu Dạ tộc lập tức thay đổi rồi nói ngay: “Tử Ngọc, tuyệt đối không được làm chuyện điên rồ.
Thiên Tru… không phải lúc vạn bất đắc dĩ thì bị cấm sử dụng.
Ngươi đã quên lời trưởng lão cảnh báo rồi sao?”
“Vạn bất đắc dĩ? Bây giờ chính là vạn bất đắc dĩ!” Tử Ngọc cũng rất cố chấp.
“Thật ra ngươi không cần vội vã như vậy, nếu hắn đã vào tháp Tội Ác, thì tất nhiên cũng là vì tu luyện, sớm muộn gì ngươi cũng đụng phải hắn.
Đợi đến khi ngươi thật sự mạnh mẽ rồi lại đi khiêu chiến với hắn cũng không muộn… Cạnh hắn hình như còn có cô gái Yêu Dạ tộc chúng ta, không biết là người của chi nào, để ta tìm nàng hỏi thăm tình huống một chút trước đã” Chiến Tôn Yêu Dạ tộc cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể an ủi như thế.
“Ta thật sự mạnh?” Tử Ngọc sững sờ.
Nhưng khi nghĩ lại, vẻ phiền muộn trên mặt lại càng nhiều hơn: “Chẳng lẽ thằng nhóc kia cũng không tiến bộ sao?”
Lúc thằng nhóc kia còn là Chiến Giả đã có thể đánh bại mình rồi, nếu như hắn trở thành Chiến Tướng, bản thân còn là đối thủ của hắn được không?
Thật ra trong lòng Chiến Tôn Yêu Dạ tộc cũng biết rõ.
Có điều, vì để an ủi Tử Ngọc nên dường như lúc này cũng chỉ có thể khuyên nhủ nàng như thế thôi… Bây giờ xem ra, có vẻ lời khuyên của hắn cũng không có chút hiệu quả nào.
Cuối cùng hắn chỉ có thể thở dài một hơi trong lòng.
Có điều cũng may, hình như thằng nhóc kia cũng không định giết Tử Ngọc.
Tử Ngọc cao ngạo quá mức, bị đả kích một chút trong tháp Tội Ác cũng tốt, cũng xem như đang tôi luyện cái tâm võ đạo của nàng.
Sau khi La Chinh lấy được “sàn trống” thì rời khỏi sàn đấu, Phỉ Nhi cũng theo sát sau lưng hắn.
Cũng giống như Tử Ngọc, La Chinh cũng muốn nhanh chóng tiến vào những tầng cao hơn của tháp Tội Ác, hắn không có hứng thú giao thủ với đám Chiến Giả này.
Nhưng quy tắc của tháp Tội Ác như thế, La Chinh cũng không còn cách nào tốt hơn nữa cả.
Lúc La Chinh đến khu sinh hoạt của tầng thứ hai thì lại nhìn thấy không ít các cô gái đứng ở một bên.
Cô gái chủng tộc nào cũng có, Ma tộc, Thú tộc, Nhân tộc… thậm chí còn có cô gái Yêu Dạ tộc!
Quần áo của các cô gái này đều hở hang, thân thể xinh đẹp, trên người các nàng tản ra sự quyến rũ nguyên thuỷ nhất.
“Những cô gái này…” La Chinh nghi hoặc nhìn thoáng qua.
“Kỹ nữ” Phỉ Nhi trả lời dứt khoát: “Áp lực trong tháp Tội Ác rất lớn, tất cả võ giả đều cần phát tiết, từ tầng thứ nhất đến tầng thứ mười, những chuyện này là vô cùng bình thường”
La Chinh bĩu môi.
Chưa tính đến Nhân tộc và Yêu Dạ tộc, trong đó còn vài người đến từ Thú tộc và Ma tộc, lấy thẩm mỹ quan của La Chinh thì tất nhiên hắn sẽ không chấp nhận được.
Hắn cũng không dừng lại ở đây, ngay lúc chuẩn bị rời đi thì có một cô gái Nhân tộc đi ra từ một hướng khác đến cản đường hắn.
Nàng mỉm cười với La Chinh: “Soái ca, có người muốn nói chuyện với ngươi một chút”
Cô gái trước mắt này cũng là loại mỹ nhân bại hoại mười phần, nghe lời nàng ta nói, La Chinh mỉm cười: “Một đêm bao nhiêu viên đá chân nguyên?”
Nghe lời La Chinh nói, trên mặt cô gái này toát ra vẻ phẫn nộ!
Chương 564: Chỗ ngồi
Thật ra lúc La Chinh vừa bước vào tháp Tội Ác đã gặp qua cô gái này rồiLúc ấy nàng ta đứng cạnh một Chiến Tướng loài người tên là Tinh Huy, từ đầu đến cuối không nói một lời nào cả.
Có điều thánh địa Tử Tâm tiếng tăm lừng lẫy này đã để lại ấn tượng vô cùng không tốt với La Chinh.
Nếu như trong một nơi đường đường là thánh địa này lại toàn một lũ ngốc như tên Tinh Huy kia, thì La Chinh cảm thấy mình không cần phải tiếp xúc với bọn họ nữa.
Vì vậy khi thấy cô gái này tới tìm mình, tất nhiên La Chinh sẽ dùng giọng điệu không tốt để trả lời.
Hạ Sương vô cùng tức giận!
Nàng đường đường là thiên tài trong thánh địa Tử Tâm, là Chiến Tướng cấp chín đấy! Vậy mà lại bị La Chinh cho là kỹ nữ, sao nàng có thể chịu đựng được?
Nhưng mà sự tức giận của nàng chỉ hiện lên một thoáng rồi biến mất.
Sau khi tức đến nỗi thở phì phì ra thì nàng lại nở một nụ cười: “Được.
Nhưng nói trước, ta là người rất cao quý, không biết cái giá đó, ngươi có trả nổi hay không!”
Phong thái của cô gái này cũng không tệ, so với cái gã tên Tinh Huy kia thì mạnh hơn nhiều.
Trong lòng La Chinh thoáng nghĩ thầm như vậy, thế nên hắn cũng không cần phải nói đùa tiếp nữa.
La Chinh không phải người cứ nhìn thấy gái là sáng mắt lên, vì vậy hắn thản nhiên nói: “Nói đi, ai muốn gặp ta?”
Thấy giọng La Chinh đã hòa nhã hơn, Hạ Sương mới thở dài một hơi.
Lần trước tên khốn Tinh Huy kia đắc tội với La Chinh, làm mọi chuyện rối lên, khó mà giải quyết được, cuối cùng chỉ có thể để nàng tự ra trận.
Cũng may là hình như La Chinh cũng không thù oán quá mức!
Trong Trung Vực và tứ đại Thần Quốc, Nhân tộc có thế lực lớn nên nội bộ cũng suốt ngày đấu đá, tranh đấu, báo thù lẫn nhau.
Nhưng trong đại lục Hải Thần, thế lực của Nhân tộc lại vô cùng yếu ớt, vì vậy chỉ có thể đoàn kết lại mà giúp đỡ lẫn nhau, vì vậy cũng vô cùng xem trọng các thiên tài mới xuất hiện! Bởi vì những thiên tài này đại biểu cho tương lai của họ.
Hôm nay trong mắt người Ma tộc và không ít các chủng tộc khác, La Chinh chính là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, ai ai cũng muốn nhổ bỏ hắn cho sảng khoái.
Có điều, đối với Nhân tộc mà nói thì đây chính là một thiên tài đáng được tập trung bồi dưỡng, dù thế nào cũng không thể bỏ qua!
Không nhắc đến biểu hiện ở tầng thứ nhất tháp Tội Ác lúc trước, bây giờ La Chinh lại lấy thực lực Chiến Giả cấp tám của mình, nhẹ nhàng đánh bại thiên tài cấp Thần của Yêu Dạ tộc!
Phần thực lực này, có một không hai trong lịch sử gian nan của Nhân tộc!
Trên đại lục Hải Thần này, con người chưa từng được đóng vai chính, thậm chí ngay cả thân phận vai phụ cũng không thể giữ nổi.
Chuyện võ giả Nhân tộc bị các chủng tộc khác khiêu chiến vượt cấp là chuyện thường ngày, thậm chí trong Nhân tộc còn từng đồn đại rằng, bọn họ là chủng tộc thấp kém, hoàn toàn không xứng để cạnh tranh với những chủng tộc khác!
Lời đồn này gần như đánh đổ sự tự tin của lớp trẻ Nhân tộc!
Một chủng tộc khi đã mất đi sự tự tin thì đáng sợ đến mức nào? Nhưng mỗi khi Nhân tộc vất vả mới có một thiên tài ra đời thì sau khi tiến vào tháp Tội Ác đều bị các chủng tộc khác hành hạ tàn bạo.
Một lần, hai lần, rồi ba lần, đến lúc lan truyền ra ngoài đã trở thành một đòn đả kích rất lớn vào lòng tự tin của tộc!
La Chinh xuất hiện, nhanh chóng khiến đám Chiến Tôn Nhân tộc trong tháp Tội Ác thấy được hy vọng, đồng thời cũng nhanh chóng truyền tin về cho các trưởng lão trong thánh địa Tử Tâm.
Mặc dù đám lão quái vật cảnh giới Chiến Thánh kia không thể bước vào mảnh đất bị nguyền rủa được, nhưng các tính toán của họ vẫn liên tục được truyền vào trong tháp Tội Ác!
Nhưng chính La Chinh không rõ, khi đám lão quái vật trong thánh địa Tử Tâm kia quan sát hình ảnh chiến đấu của hắn thông qua Tín Khuê đã mừng rỡ đến mức nào.
Căn cứ vào tin tức mà Hạ Sương biết được, mấy vị trưởng lão của thánh địa Tử Tâm đã ra lệnh, nhất định phải dốc toàn lực bảo vệ La Chinh, bắt đầu bồi dưỡng hắn!
Một khi La Chinh trở thành Chiến Tướng, biết đâu lại có thể trở thành lá cờ đầu của lớp trẻ Nhân tộc, cho Nhân tộc sự tự tin.
Còn nếu La Chinh có thể trở thành Chiến Tôn thì lại càng có khả năng trợ giúp Nhân tộc đạt thêm một chỗ ngồi mới!
Đây cũng là lý do vì sao Hạ Sương có thể nhịn câu nói đùa của La Chinh!
“Là Chiến Tôn Nhân tộc chúng ta, Cảnh đại nhân” Hạ Sương thành thật trả lời.
La Chinh gật đầu: “Dẫn đường đi!”
Dưới sự dẫn dắt của Hạ Sương, đi tới bảy tám lượt rẽ trong khu sinh hoạt, sau đó mới vào trong một quán rượu.
Mọi thứ trong khu sinh hoạt đều vô cùng đầy đủ, các loại hình dịch vụ như quán rượu, sòng bài, kỹ viện do các chủng tộc ở trong này kinh doanh, gần như mỗi tầng đều có!
Bên trong quán rượu có người đang chờ sẵn rồi.
Người nọ mặc áo vải màu xám, dáng vẻ hết sức bình thường nhưng lại có một loại khí chất thông minh tài hoa nội liễm.
“La thiếu hiệp! Ngưỡng mộ đã lâu!” Người nọ nhìn thấy La Chinh lại đặc biệt khách khí, chắp tay lại chào với hắn.
Những võ giả khác trong quán rượu thấy cảnh này thì sắc mặt đều vô cùng quái dị.
Chiến Tôn và Chiến Giả chỉ khác nhau một chữ, nhưng chênh lệch địa vị và cảnh giới lại giống như trời và đất, vì sao mà Chiến Tôn Nhân tộc này lại phải chắp tay chào La Chinh?
La Chinh cũng đáp lễ lại, lập tức hỏi: “Vị này chính là Cảnh đại nhân?”
“Ngồi xuống rồi nói” Cảnh đại nhân phất tay, sau đó mấy người mới ngồi xuống.
“La thiếu hiệp, không phải người của thánh địa Tử Tâm đúng không?” Cảnh đại nhân hỏi thẳng vào vấn đề.
Trước đây bọn họ đã điều tra kỹ thân phận của La Chinh, mặc dù số lượng võ giả trong thánh địa Tử Tâm nhiều thật, nhưng với tư chất tài giỏi như La Chinh thì không thể nào là loại người vô danh trong thánh địa được.
“Đúng, ta không phải người của thánh địa Tử Tâm” La Chinh thẳng thắn trả lời.
“Vậy xin hỏi La thiếu hiệp có xuất thân từ đâu vậy?” Cảnh đại nhân hỏi.
Trên đại lục Hải Thần này, ngoài thánh địa Tử Tâm ra thì còn có một số tông môn rải rác khác.
Có điều phần lớn những tông môn kia đều phụ thuộc vào thánh địa, nếu không, khi đối mặt với những chủng tộc khác, tông môn bình thường hoàn toàn không thể tiếp tục sinh tồn.
“Có thể không trả lời được không?” La Chinh mỉm cười.
Cũng không phải La Chinh muốn che giấu cái gì, chẳng qua là La Chinh cảm thấy bây giờ không phải lúc nên nói với bọn họ chuyện này.
Cảnh đại nhân cũng không ép La Chinh, chỉ cười gật đầu nói: “Nếu như La thiếu hiệp không tiện nói, vậy thì không nói cũng được.
Có điều ta còn muốn hỏi một câu, La thiếu hiệp có hứng thú với thánh địa Tử Tâm chúng ta không?”
Thánh địa Tử Tâm thật ra là một thế lực lục phẩm do Nhân tộc thành lập ra.
Sau khi tông môn phát triển đến lục phẩm thì cũng có tư cách được xưng là thánh địa.
La Chinh vốn là người Vân Điện, nên tạm thời không có ý định gia nhập vào một tông môn khác.
Điểm tốt của thánh địa Tử Tâm thì trong lòng La Chinh cũng biết rõ, thế nhưng trong mắt hắn tạm thời không cần những thứ này.
Cũng không phải là La Chinh không muốn phản bội Vân Điện, bởi một tông môn không có khả năng trói buộc thân phận của một ai đó được.
Chẳng qua công pháp và tài nguyên La Chinh đều không thiếu, một khi gia nhập vào thánh địa Tử Tâm, trở thành một thành viên của thánh địa thì hắn sẽ phải gánh vác một số nghĩa vụ nhất định.
Hắn không hề quên mục đích chuyến đi này của mình là tiến vào tầng thấp nhất của tháp Tội Ác.
Nếu như gia nhập vào thánh địa Tử Tâm, e rằng sẽ mất nhiều thời gian hơn.
Bỏ nhiều thời gian hơn thì La Chinh cũng có thể, nhưng mà… La Yên thì không.
“Rất xin lỗi, ta đã là thành viên của một tông môn khác rồi” La Chinh trả lời.
Cảnh đại nhân vốn muốn hỏi, rốt cuộc La Chinh là người của tông môn nào, nhưng có lẽ La Chinh sẽ không trả lời, nên hắn cũng không hỏi ra nữa.
Chẳng qua khi nghe La Chinh từ chối lời mời của mình, trên mặt Cảnh đại nhân vẫn có chút thất vọng.
Mục đích của hắn hôm nay hôm nay chính là làm vai trò thuyết khách, thuyết phục La Chinh gia nhập thánh địa Tử Tâm.
“Theo ta được biết, tông môn của Nhân tộc trên đại lục Hải Thần này rất ít, chỉ có vài tông môn nhị phẩm mà thôi, thế nên có tới chín phần Nhân tộc đều tập trung ở thánh địa Tử Tâm chúng ta.
Nếu như La thiếu hiệp gia nhập thánh địa Tử Tâm chúng ta thì tất nhiên thánh địa sẽ dốc sức bồi dưỡng La thiếu hiệp” Cảnh đại nhân dừng lại một chút rồi lập tức nói thêm: “Chắc hẳn La thiếu hiệp cũng rõ địa vị của Nhân tộc chúng ta trên đại lục Hải Thần này.
Có một số việc không thể chỉ cân nhắc vì mình được, cũng nên suy nghĩ cho toàn bộ chủng tộc chúng ta!”
“Những chuyện Cảnh đại nhân nói, ta đều rõ, chỉ là xin Cảnh đại nhân thông cảm cho.
Nếu ta có thể giúp cho thánh địa việc gì, tất nhiên sẽ không từ chối.
Nhưng chuyện gia nhập thánh địa Tử Tâm thì thứ cho ta không thể đồng ý được” La Chinh dứt khoát từ chối.
Trên mặt Cảnh đại nhân toát ra một nụ cười bất đắc dĩ, sau đó lắc đầu lên tiếng: “Nếu như La thiếu hiệp đã khăng khăng không đồng ý thì cũng không sao.
Thế nhưng có câu ‘sẽ không từ chối’ của ngươi, ta cũng yên lòng rồi.
Mặc dù Nhân tộc chúng ta chỉ có bốn chỗ ngồi trong tháp Tội Ác, nhưng dù sao cũng được xem là một trong mười bốn chủng tộc lớn.
Nếu như ngươi cần giúp đỡ, thì cứ lên tiếng”
“Chỗ ngồi là gì?” Lúc này La Chinh mới hỏi.
“Chỗ ngồi vốn đại diện cho tư cách tiến vào đỉnh tháp.
Chỉ khi đạt được chỗ ngồi thì mới có tư cách được tiến vào đỉnh tháp” Cảnh đại nhân trả lời: “Có điều những chỗ ngồi bây giờ còn có một trách nhiệm quan trọng khác, chính là định ra quy tắc và hình phạt trong tháp Tội Ác! Ở tầng mười lăm, tổng cộng có 128 chỗ ngồi, cứ qua một đoạn thời gian sẽ tiến hành thay phiên, xếp theo thực lực.
Đáng tiếc, chỗ ngồi của nhân loại chúng ta quá ít, hơn một trăm chỗ ngồi mà chỉ chiếm được có bốn chỗ”
“Tư cách tiến vào đỉnh tháp sao?” Ánh mắt La Chinh hơi loé lên, mục đích khiến hắn vạn dặm xa xôi đi vào đại lục Hải Thần chính là vì cái này!
Chương 565: Ngông cuồng?
Tháp Tội Ác là một toà tháp lớn bị đảo ngược, đỉnh tháp bị cắm sâu vào lòng đấtMuốn đi vào nơi sâu nhất trong tháp Tội Ác thì La Chinh nhất định phải tiến vào đỉnh tháp!
“Đỉnh tháp, rốt cuộc có thứ gì?” La Chinh đột nhiên hỏi.
Thiên Miểu Tiên Nhân nói với La Chinh, dưới đáy tháp Tội Ác có một truyền thừa vô cùng quan trọng, vì truyền thừa này mà thậm chí Thiên Miểu Tiên Nhân còn từ bỏ quyền được bước vào vòng luân hồi, vậy thì trong đó nhất định cất giấu một bí mật động trời, không thể nói là không quan trọng được.
Nhưng rốt cuộc trong đó có chứa thứ gì thì La Chinh hoàn toàn không biết.
“Ngươi không biết?” Cảnh đại nhân nhìn La Chinh với vẻ mặt đầy kỳ quái.
Đại lục Hải Thần có rất nhiều thánh địa, gần như đều được mở xung quanh tháp Tội Ác.
Tất cả võ giả trong đại lục Hải Thần đều biết rõ, nếu muốn nâng cao năng lực thì nhất định phải tiến vào tháp Tội Ác! Chỉ có võ giả nào leo được tới đỉnh tháp mới có cơ hội lọt vào danh sách đứng đầu trên đại lục này!
Cho dù La Chinh không đi ra từ thánh địa Tử Tâm, nhưng sao có thể không biết bất cứ thứ gì về tháp Tội Ác được?
Tin tức này cũng không được xem là bí mật, Cảnh đại nhân lập tức nói với La Chinh: “Dưới đáy tháp Tội Ác có một cái động khổng lồ, chúng ta gọi nó là động Huyền Minh.
Phần lớn thời gian trong năm, động Huyền Minh đều tràn ngập Huyền Minh Tử Quang mãnh liệt! Cho dù là Chiến Tôn cấp mười mà tiến vào đó, chỉ cần bị Huyền Minh Tử Quang kia chiếu trúng thì cũng sẽ chết chỉ trong nháy mắt!”
“Huyền Minh Tử Quang? Nháy mắt đã giết Chiến Tôn cấp mười?” La Chinh cau mày.
Trong mảnh đất bị nguyền rủa này, người mạnh nhất chính là Chiến Tôn cấp mười, cường giả có cảnh giới Chiến Thánh sẽ không thể tiến vào trong được, nếu không sẽ trực tiếp bị Chú Sát.
Nếu vậy thì còn ai có thể tiến vào động Huyền Minh đây?
Cảnh đại nhân nhìn ra sự nghi hoặc của La Chinh, lập tức nói thêm: “Bởi vì có sự tồn tại của Huyền Minh Tử Quang nên phần lớn thời gian trong năm đều không thể tiến vào động Huyền Minh được.
Thế nhưng trong vòng một năm thì sẽ có một tháng, Huyền Minh Tử Quang yếu đi rất nhiều! Hằng năm vào lúc này, tất cả các chủng tộc đều tiến vào đó để tìm kiếm cơ duyên”
Tháp Tội Ác có hai điểm quan trọng với tất cả các thánh địa lớn.
Thứ nhất, tháp Tội Ác là nơi để rèn luyện các cường giả.
Chỉ cần có đủ thiên phú, thực lực đủ mạnh thì khi lợi dụng ánh sáng tạo hoá sẽ giúp tốc độ tăng tu vi nhanh hơn bên ngoài gấp trăm lần! Còn điểm thứ hai chính là động Huyền Minh.
Cho đến tận ngày nay, tất cả các thánh địa lớn đều đã đạt được cơ duyên khó mà tưởng tượng ở trong động Huyền Minh! Thánh địa Tử Tâm của Nhân tộc cũng đã như vậy.
Thật ra là năm đó có một Chiến Tôn Tử Tâm của Nhân tộc đã lấy được một chỗ ngồi, tiến vào động Huyền Minh rồi đạt được một phần cơ duyên vô cùng lớn!
Chính vì phần cơ duyên này mà Chiến Tôn Tử Tâm mới đột phá được đến Thần Hải Cảnh, dẫn Nhân tộc thành lập thánh địa Tử Tâm, giúp Nhân tộc có một nơi đặt chân trên đại lục Hải Thần này.
“Muốn tiến vào động Huyền Minh thì nhất định phải có chỗ ngồi ư?” La Chinh hỏi.
Cảnh đại nhân mỉm cười, lắc đầu nói: “Cũng không hẳn.
Dựa theo quy tắc của tháp Tội Ác, cứ mỗi chỗ ngồi sẽ có năm suất để tiến vào động Huyền Minh.
Chỉ cần là võ giả đã tiến vào tầng thứ mười của tháp Tội Ác, sau đó đạt được một suất là có thể tiến vào động Huyền Minh”
“Nhân tộc chúng ta có bốn chỗ ngồi, nói cách khác thì tổng cộng có hai mươi suất sao?” La Chinh hỏi.
“Đúng” Cảnh đại nhân gật đầu: “Nếu như ngươi tiến được vào tầng thứ mười đúng lúc động Huyền Minh mở ra thì chúng ta có thể cân nhắc việc tặng ngươi một suất”
Nghe lời Cảnh đại nhân nói, ánh mắt La Chinh bỗng nhiên sáng lên, hắn lập tức cười nói: “Nếu đã vậy thì phải cảm ơn Cảnh đại nhân rồi”
Cảnh đại nhân lắc đầu nói: “Nhân tộc chúng ta đã suy yếu nhiều năm, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau”
Thật ra những năm này Nhân tộc cũng không thiếu cường giả, ngược lại, thực lực của mấy lão quái vật trong thánh địa Tử Tâm kia còn tương đối mạnh mẽ, nếu không thì một thánh địa to như thế đã sớm bị các chủng tộc khác tiêu diệt rồi.
Nhưng mấu chốt là đã rất lâu rồi mà Nhân tộc vẫn chưa có thêm cường giả mới ra đời.
Như thánh địa của Yêu Dạ tộc ấy, gần như năm nào cũng có vài người giống như Tử Ngọc, là võ giả có thiên phú cấp Thần.
Thế nhưng trong mười năm trở lại đây, Nhân tộc lại chỉ có ba võ giả có thiên phú cấp Thần mà thôi, một vị trong đó còn bỏ mình trong tháp Tội Ác…
Nếu không thể thay đổi tình hình này thì đợi đến lúc đám lão quái vật kia hết tuổi thọ, thực lực của võ giả thế hệ sau lại không theo kịp thì e rằng thánh địa Tử Tâm sẽ thật sự xuống dốc.
Đúng lúc đang nói chuyện thì bỗng nhiên có một tiếng cười rền vang truyền đến từ cửa ra vào của quán rượu, hai bóng người tựa như hai ngọn núi nhỏ đi thẳng vào trong quán.
“Ha ha! E rằng năm nay Nhân tộc không có suất nào đâu.
Thằng nhóc Nhân tộc kia, ngươi có cảm ơn cũng vô dụng thôi!” Người nói chuyện là một gã Chiến Tôn Ma tộc.
Cường giả ở cấp bậc Chiến Tôn, bình thường đều ở các tầng từ 11 đến 15, rất ít khi xuất hiện ở tầng dưới.
Chiến Tôn Nhân tộc giống như Cảnh đại nhân cũng vì gặp La Chinh mới xuống đây, còn hai gã Chiến Tôn Ma tộc trước mắt này đặc biệt chạy xuống tầng thứ hai thì khả năng lớn cũng là vì La Chinh.
“Đúng! Ma Yết nói không sai.
Nhân tộc chỉ có bốn chỗ ngồi, mà còn chưa biết năm nay có thể giữ lại chỗ ngồi đó hay không.
Thằng nhóc Nhân tộc tên Ninh Hạo Vũ kia vẫn luôn bế quan, thế nhưng có bế quan bao lâu thì cũng vô dụng, đi ra rồi cũng bị một cái tát của ta đánh chết mà thôi.
Ha ha!” Một gã Chiến Tôn Ma tộc khác cười lạnh nói.
“Nhóc con, hay là ngươi đầu quân vào Ma tộc chúng ta đi này.
Ma tộc chúng ta có đến 22 chỗ ngồi đấy! Hơn một trăm suất, tiện thể cũng có thể cho ngươi một suất!” Gã Chiến Tôn tên Ma Yết cười nói.
Sắc mặt Cảnh đại nhân có chút khó coi.
Mặc dù giữa các chủng tộc trong tháp Tội Ác đều có xung đột, nhưng bình thường đều mang ra giải quyết trên đấu trường, hiếm khi nào khiêu khích trực tiếp như vậy.
Dù gì thì hai gã này cũng là cường giả cấp bậc Chiến Tôn, làm như vậy không khỏi quá đê tiện, quá không nể mặt rồi!
Mặc dù Nhân tộc yếu thế, nhưng cũng không thể bị diệt uy phong ngay trước mặt người khác mà còn không phản kích.
Cảnh đại nhân đang định nói chuyện, thì La Chinh đã bất ngờ đứng lên.
Hắn mỉm cười nói: “Hai vị Chiến Tôn đại nhân, Ma tộc các ngươi có vị Chiến Tướng nào tên là Nguyệt Thủ hay không?”
“Có.
Hắn là thiên tài mạnh nhất thánh địa Viêm Ma chúng ta!” Ma Yết cười lạnh nói.
“Đúng vậy, đúng là Nguyệt Thủ không tệ chút nào!” La Chinh thở dài nói.
Ma Yết tiếp tục cười nói: “Nói nhảm, thiên tài trong thánh địa Viêm Ma chúng ta nhiều, nhưng thiên phú của hắn vẫn có thể leo lên đứng đầu, đương nhiên là không tệ rồi”
“Ta không nói thiên phú của hắn không tệ” La Chinh bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Trong mắt các ngươi thiên phú của Nguyệt Thủ không tệ, có điều trong mắt ta thì lại không đáng nhắc tới.
Ý ta nói là tâm tính của Nguyệt Thủ mạnh hơn các ngươi nhiều.
Dù gì các ngươi cũng là Chiến Tôn Ma tộc, dù chỉ là Chiến Tôn Ma tộc cấp một, nhưng tâm tính lại giống như mấy tên lưu manh vô lại đầu đường xó chợ, ngoài tu vi ra, các ngươi còn chỗ nào giống Chiến Tôn nữa hả? Thực lực? Khí chất?”
Giọng điệu của La Chinh bỗng nhiên chuyển hướng, lập tức khiến hai gã Ma tộc kia nghẹn họng nói không ra lời!
Sắc mặt gã Chiến Tôn tên Ma Yết u ám, lập tức tiến lên hai bước, khí thế dồi dào đè ập xuống đầu La Chinh.
Mà Cảnh đại nhân cũng lặng yên không tiếng động đứng dậy, chắn trước mặt La Chinh.
Nhưng La Chinh lại nhẹ nhàng phất tay ý bảo Cảnh đại nhân không nên hành động, hơn nữa La Chinh còn bước thêm hai bước, tiến về phía Ma Yết, hai người cách nhau chỉ khoảng một thước!
Chiến Giả bình thường đối mặt với Chiến Tôn có lẽ đã run lẩy bẩy rồi, đặc biệt là khi bị uy áp linh hồn đè ép, hơn nữa còn có khả năng bị thương.
Mặc dù khu vực an toàn cấm đánh nhau, nhưng Ma tộc đã nổi tiếng ngang ngược, cho dù xảy ra tranh chấp, ầm ĩ lên tầng trên thì dù sao Ma tộc bọn họ chiếm tới 22 chỗ trong hơn 100 chỗ ngồi, nên cuối cùng vẫn không giải quyết được gì!
Có điều Ma Yết cũng không định làm lớn chuyện này, gã chỉ muốn cho La Chinh chịu chút thiệt thòi mà thôi!
Nhưng từ đầu đến cuối, La Chinh đều mang theo nụ cười thản nhiên, trên mặt như tắm gió xuân nhìn chằm chằm vào Ma Yết, sau đó thở dài một hơi nói: “Ta đã nói rồi, chỉ là Chiến Tôn cấp một mà thôi, ngươi cho rằng mình là ai hả? Khí thế kia của ngươi, còn không bằng cả Nguyệt Thủ.
Ngoài tu vi ra, thì ngươi chẳng là cái quái gì cả…”
Cảnh đại nhân nhìn vẻ mặt tự nhiên của La Chinh, trên mặt vừa mừng vừa sợ.
Thế nhưng hắn không biết rằng, đừng nói là một Chiến Tôn, cho dù là Chiến Thánh trong thánh địa Tử Tâm cũng khó có khả năng dùng khí thế đè ép được La Chinh! Chiến Thánh trên đại lục Hải Thần sánh ngang với cường giả Sinh Tử Cảnh ở Trung Vực.
Lúc trước, khi La Chinh đối mặt với khí thế đè ép của Thôi Tà còn lù lù ra đấy chứ nói gì tới đám Chiến Tôn này?
“Ngông cuồng!” Nhìn thấy khí thế từ uy áp linh hồn của mình phóng ra không thể nào áp chế được La Chinh, Ma Yết cũng cảm thấy không biết nên làm thế nào, giống như những lời đồn đã từng nghe, thằng nhóc Nhân tộc này 100% là quái thai mà!
“Ngông cuồng? Ha ha ha ha ha ha!” Lần này đổi thành La Chinh cười ha hả: “Vậy thì cho ngươi xem một chút, có thật là ta cuồng vọng hay không.
Ngươi thử nhìn xem, cái gì mới thật sự gọi là khí thế!”
Nói xong, trong mắt La Chinh loé lên tia sáng, linh hồn ở Chiến Hồn Cảnh bỗng nhiên chuyển động, một luồng uy áp linh hồn dồi dào ùn ùn tràn ra từ trong cơ thể hắn!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









