- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 213 : Thế giới thay đổi lớn (c2121-c2130)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 213 : Thế giới thay đổi lớn (c2121-c2130)
❮ sautiếp ❯Chương 2121: Thế giới thay đổi lớn
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Không chỉ vùng lân cận vũ trụ thượng vị trong tay Kiếm Đế, lúc này ở những nơi khác cũng xuất hiện cột khổng lồ màu đen!
Tổng cộng bốn cái, cứ như vậy đột nhiên từ trong hư không giáng xuống.
Khí tức vô cùng kì dị điên cuồng tản ra, đen tối bao trùm phần đông vũ trụ!
“Ha ha, đen tối buông xuống, bây giờ là sân chơi của chúng ta!”
“Giết! Công kích toàn bộ sinh mệnh trường thọ vĩnh cửu, để ấn ký sinh mệnh của chúng đi về dòng sông vận mệnh, trở về nơi vắng lặng!”
“Chúng ta mới có tư cách thật sự đoạt lấy vĩnh sinh!”
Lúc này trên cột khổng lồ màu đen, lại có từng luồng âm thanh điên cuồng truyền đến.
Vù! Vù! Vù!
Từng vệt sáng xuất hiện từ bốn cây cột khổng lồ màu đen, những vệt sáng này sau khi xuất hiện liền bắt đầu nhanh chóng bay về khắp nơi.
Đó là một cung điện khổng lồ, lúc này trong cung điện tập trung phần đông cường giả.
“Ha ha, cảm ơn mọi người đến tham gia yến tiệc lần này”.
Cường giả ngồi ở vị trí cao nhất trong cung điện mỉm cười nói.
Đây là một người đàn ông trung niên, người đàn ông mặc trường bào màu đen, trên đầu có một sừng, thoạt nhìn rất ôn nhu.
“Đâu có”.
“Lời mời của điện chủ Tuyên Á, chúng tôi đương nhiên phải tham gia”.
“Sự an toàn của khu vực phương Bắc chúng tôi, vẫn mong điện chủ Tuyên Á chiếu cố thêm”.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên có vài người cười nói, những người khác cũng phụ họa.
Điện chủ Tuyên Á, đó là cường giả cấp độ Thế Giới Cảnh duy nhất trong khu vực rộng lớn của họ, họ đương nhiên phải lấy lòng.
Vù…
Lúc này, bỗng nhiên toàn bộ bầu trời đều tối lại.
“Chuyện gì vậy? Sao trời lại tối rồi?”
“Các ngươi nhìn đằng kia, ở đó xuất hiện cột khổng lồ màu đen?”
“Cột khổng lồ màu đen giáng xuống, đó là…diệt thế! Diệt thế bắt đầu rồi!”
Trong lòng nhóm người trong yến tiệc kinh ngạc, ánh mắt hiện vẻ hoảng sợ.
Họ đều là cường giả cấp độ Thần Tôn Cảnh, cũng biết tin tức của diệt thế.
“Bắt đầu rồi sao?”
Điện chủ Tuyên Á ngồi vị trí cao nhất nhìn cột đá màu đen chỗ chân trời xa xa, lúc này khóe miệng lộ ra nụ cười quỷ dị.
“Ầm!”
Dao động khí thế khủng bố đột ngột xuất hiện, từ người điện chủ Tuyên Á trực tiếp bạo phát, khí thế khủng khiếp này dường như có thể hủy diệt trời đất.
“Điện chủ Tuyên Á sao vậy?”
Cảm nhận được dao động khủng khiếp đó, ánh mắt mọi người bỗng nhiên nhìn về người đàn ông trung niên có khuôn mặt ôn hòa, ánh mắt hiện vẻ kinh ngạc.
Lúc này sắc mặt điện chủ Tuyên Á được biết như tính khí tốt bụng và điềm đạm trước đây bỗng nhiên trở nên hung dữ, trong ánh mắt lộ vẻ điên cuồng, sắc mặt thoạt nhìn như rất đau khổ, tuy nhiên lại rất hưởng thụ.
“Răng rắc!”
Bỗng nhiên âm thanh vỡ vụn vang lên, mắt phải Xích Lư Đạt bất ngờ nổ tung, máu tươi chảy ra, sau đó trong mắt phải lại mọc ra một cánh tay màu đen.
Cánh tay này nhìn rất khô héo, bên trên chảy ra máu tươi, nhìn rất buồn nôn.
“Răng rắc!”
Lại có từng luồng âm thanh vang lên, tiếp theo trường bào màu đen trên lưng Xích Lư Đạt cũng bị rách nát, cơ thể ông ta liền tách ra, thậm chí có thể nhìn thấy trái tim đang đập.
Sau đó, ba đôi cánh không giống nhau trực tiếp chui ra.
Cánh chim này nhìn không giống nhau, không cùng độ dài, hơn nữa nhìn giống như thối rữa.
Mặt ông ta nhăn nhó, từng đoạn kinh mạch nhô lên, mỗi đôi mắt màu đỏ, màu đen chảy máu tươi.
Không chỉ như vậy, lúc này các bộ phận khác của điện chủ Tuyên Á cũng biến đổi kì dị.
Trong thời gian ngắn, Xích Lư Đạt bỗng nhiên thay đổi thành một sinh vật có hình dáng kì quái! Cơ thể ông ta thối rữa mảng lớn, giống như ác quỷ từ trong Địa ngục chui ra ngoài.
Ầm! ! !
Trong mắt ông ta mang vẻ máu tanh điên cuồng, sát khí dày đặc tràn ra điên dại!
“Sinh mệnh kỳ dị! Sinh mệnh kỳ dị ở phía diệt thế!”
“Điện chủ Tuyên Á và đám sinh mệnh kỳ dị cùng một phía.”
Nhìn thấy sự thay đổi này, trong mắt đa số cường giả đầy vẻ kinh hãi.
“Chạy trốn!!!”
Nét mặt họ kinh hãi tột độ, sau đó không hề do dự, điên cuồng chạy trốn khắp nơi.
Ầm!
Sinh vật hung dữ, buồn nôn, cơ thể thậm chí bị thối rứa nhìn phía họ.
Trong mắt tràn ngập vẻ hưng phấn cùng với sát khí.
“Muốn trốn sao?”
Bóng người ông ta vụt qua, hóa thành tàn ảnh, tốc độ đạt đến cực hạn.
“A! ! !”
Trong cung điện khổng lồ, từng tiếng kêu thảm thiết truyền đến, máu tanh đầy trời, chưa đến vài giây, toàn bộ âm thanh đều biến mất.
“Răng rắc!”
Cung điện khổng lồ này đột nhiên xuất hiện từng vết nứt, sau đó toàn bộ sụp đổ, hóa thành đống hoang tàn.
Mà trong phế tích đó, chỉ có một con yêu thú dáng vẻ xấu xí, dữ tợn xuất hiện.
“Gào!!!”
Tiếng gầm rú chói tai truyền đến, vang dội cả trời đất, dường như phát tiết niềm vui sướng trong lòng.
Sau đó sinh mệnh kỳ dị dữ tợn nhìn về một hướng, nhanh chóng bay đi.
Không chỉ ở đây, còn nhiều khu vực khác, từng sinh mệnh kỳ dị ẩn thân bắt đầu xuất hiện.
“Diệt thế bắt đầu rồi!”
“Đáng chết, diệt thế lại đến sớm như vậy, không hề có dấu hiệu nào”.
Từng vị cường giả nhìn thấy cột khổng lồ màu đen, còn có tin tức bạo động của sinh mệnh kỳ dị truyền về, toàn bộ ánh mắt hiện vẻ u ám.
Vù! Vù! Vù!
Họ dường như không hề do dự, nhanh chóng tiến về nơi đó, bắt đầu ngăn cản đám sinh mệnh kì dị.
So với Diệp Tinh, đám sinh mệnh kì dị ở vũ trụ đang điên cuồng săn giết họ mới là uy hiếp lớn nhất.
Trong thời gian ngắn, Tai Ách buông xuống, Diệp Tinh hóa thành sinh mệnh Tai Ách, giết chết Côn Đế, bốn cây cột khổng lồ màu đen hạ xuống, vô số sinh mệnh kì dị bắt đầu xuất hiện.
Cũng trong vài phút, thế giới biến đổi lớn!
Chương 2122: Vũ trụ thượng vị bị hủy diệt 1
“Diệp Tinh”.
Lúc này trong hư không, ánh mắt con sâu róm nhỏ màu đen đầy vẻ lo lắng.
Nó đã nhận được tin tức Diệp Tinh từ Hư Thần Tông truyền đến.
“Trên người ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao lại hóa thành Tai Ách?”
Những người khác, cho dù là nhóm cường giả Đế Cảnh Kiếm Đế, Nguyên Đế cũng không biết biến cố trên người Diệp Tinh, nhưng nó lại rất hiểu Diệp Tinh, biết Diệp Tinh có phân thân Tai Ách.
Lúc này sinh mệnh Tai Ách kia đột nhiên xuất hiện, Diệp Tinh cũng hóa thành Tai Ách, đây rõ ràng là Diệp Tinh và phân thân Tai Ách của hắn.
Khả năng duy nhất phát sinh lần biến hóa này chính là cảm xúc tiêu cực trong đầu Diệp Tinh có liên quan đến Tai Ách hoàn toàn bộc phát ra, triệt để khống chế Diệp Tinh, làm Diệp Tinh biến thành Tai Ách.
Thế nhưng, lúc đầu sau khi mới nắm giữ phân thân Tai Ách, thực lực Diệp Tinh còn rất yếu vẫn ngăn cản được những cảm xúc tiêu cực đó, tại sao bây giờ lúc thực lực mạnh mẽ lại ngăn cản không được?
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Tiểu Hắc vô cùng lo lắng.
Vù!
Hào quang trên người nó dao động không ngừng, lúc này tốc độ thậm chí vượt xa bất kì cường giả cấp độ vô địch Thế Giới Cảnh, liên tục đến gần chỗ Diệp Tinh.
Ầm!
Dao động khí tức hủy diệt, vô cùng tàn khốc không ngừng tản ra, một cơ thể từ trong hư không rơi xuống, mà lúc này trong tay Diệp Tinh nắm lấy một chiếc gương.
“Côn Đế bị giết rồi, gương Vận Mệnh bị Diệp Tinh đoạt được!”
Cây Sinh Mệnh nhìn cảnh trước mặt, nét mặt vô cùng khó coi.
Sắc mặt cây Sinh Mênh vô cùng u ám.
Cộng thêm gương Vận Mệnh, bây giờ trên người Diệp Tinh đã có ba thánh vật hỗn độn hoàn chỉnh!
“Sao lại mạnh như vậy?” Ông ta nhìn Diệp Tinh, còn có Tai Ách phân thân Diệp Tinh.
Diệp Tinh bây giờ quá cường đại, cho dù không dùng bánh răng Hỗn Nguyên, thực lực khác hoàn toàn áp chế được ông ta.
Sau khi giết chết Côn Đế, ánh mắt Diệp Tinh nhìn về cây Sinh Mệnh, không khỏi làm cây Sinh Mênh tê cả da đầu.
Cho dù ông ta đang nắm giữ bánh răng Sinh Mệnh dạng phòng ngự mạnh mẽ nhất, lúc này trong lòng cũng không nắm chắc, mấu chốt là Diệp Tinh gây chấn động quá lớn với ông ta.
Vài chục năm trước, cho dù ông ta chưa đột phá đến Đế Cảnh, Diệp Tinh đối diện với ông ta, đều không có ưu thế nào, bị ông ta mạnh mẽ tranh đoạt quả căn nguyên Đế Cảnh, càng khỏi phải nói hiện giờ.
Nhưng bây giờ ông ta đã thành Đế Cảnh trước mặt Diệp Tinh, lại vô cùng sợ hãi.
Lúc này Vũ Đế và Huyền Đế đã trốn trong bánh răng Sinh Mệnh của ông ta, Côn Đế không có lực chống đỡ trong tay Diệp Tinh, càng khỏi nói đến hai người họ.
Nếu không trốn, một khi Diệp Tinh ra tay với họ, họ cũng có thể bị chết.
Ầm!
Dao động khí thế khủng khiếp khóa chặt cây Sinh Mệnh, nhưng dường như bị cái đĩa màu trắng xoay tròn trên đỉnh đầu cây Sinh Mệnh ngăn cản.
Bàn về khôi phục năng lực, bánh răng Sinh Mệnh chắc chắn vượt xa đỉnh Thôn Phệ, đó là bảo vật dạng khôi phục mạnh nhất trong mười đại thánh vật hỗn độn.
Thế nhưng, Diệp Tinh nhìn cái đĩa màu trắng kia một lúc, dường như cảm thấy có chút khó giải quyết, liền xoay người, không ra tay nữa.
“Két két!”
Từng luồng âm thanh vô cùng chói tai truyền đến, trước người Diệp Tinh, đĩa bánh răng khổng lồ xoay tròn.
Một tia dao động tản ra trên bề mặt, không ngừng lan rộng khắp các hướng.
“Ầm ầm!”
Cùng với sự lan rộng, hư không phía trước không ngừng đổ sụp, trong thời gian ngắn, toàn vũ trụ thượng vị Côn Nguyên dường như đã hoàn toàn hóa thành đống đổ nát.
Mà bóng dáng Tai Ách đằng sau Diệp Tinh đang đi trên đống hoang tàn.
“Răng rắc!”
Trong hư không, bỗng nhiên có hai khe nứt xuất hiện, say đó Diệp Tinh và Tai Ách khổng lồ trực tiếp đi vào trong nó, biến mất không thấy gì nữa.
“Đi rồi?”
Soạt! Soạt!
Nhìn thấy Diệp Tinh và yêu thú Tai Ách rời đi, cây Sinh Mệnh ở bên cạnh, hai bóng người xuất hiện, đó là Vũ Đế và Huyền Đế.
Lúc này không nhìn thấy Diệp Tinh, trong lòng họ lại thở phào nhẹ nhõm.
Theo sau đó, sắc mặt họ hiện vẻ cười gượng.
Họ thân là cường giả Đế Cảnh, bây giờ lại sợ hãi Diệp Tinh như vậy.
“Vũ trụ thượng vị Côn Nguyên hoàn toàn bị hủy diệt”.
Huyền Đế nhìn cảnh vật hoang tàn bên dưới, trầm mặc một lát rồi lắc đầu nói.
Trong thời gian ngắn, Côn Đế bỏ mạng, còn vũ trụ thượng vị Côn Nguyên do ông ta nắm giữ cũng hoàn toàn bị hủy diệt.
Vụ trụ thượng vị bị phá hủy, đây là chuyện cơ bản không thể xảy ra trong lòng họ, nhưng chuyện này lại xảy ra dễ dàng trước mắt.
“Không ngờ rằng Côn Đế cuối cùng bị giết trong tay Diệp Tinh”.
Vũ Đế cũng lắc đầu cười gượng.
Ông ta còn nhớ đến cảnh lúc đầu họ đến Hư Thần Tông uy hiếp Diệp Tinh, lúc đó thực lực Diệp Tinh rất yếu, cơ bản ông ta không để vào mắt.
Nhưng trong thời gian ngắn Diệp Tinh càng phát triển đến bước này, hơn nữa trong lòng ông ta vô cùng e ngại Diệp Tinh.
Đang nói, đột nhiên sắc mặt Vũ Đế thay đổi.
“Diệp Tinh bước vào vũ trụ của ta rồi”.
Sắc mặt Vũ Đế khó coi.
Ông ta muốn đi về vũ trụ của mình cản trở, nhưng lại do dự, thực lực của ông ta nhiều nhất ngang hàng với Côn Đế, đến Côn Đế bị Diệp Tinh dễ dàng giết chết, ông ta chắc chắn không phải đối thủ của Diệp Tinh, giữ vững không được trong mấy giây.
“Tai Ách! ! Tai Ách giáng xuống rồi! ! ! !”
“Ác quỷ!”
“Ai đến cứu chúng tôi với?”
Lúc này từng sinh mệnh hoảng sợ nhìn hai bóng dáng che khuất bầu trời kia, trong mắt ngập tràn sợ hãi.
“Két két!”
Bánh răng Hỗn Nguyên khổng lồ xoay liên tục, sau đó Diệp Tinh đi lên, khắp đại lục ở vũ trụ thượng vị Vũ Đế đang sụp đổ, phần lớn khu vực hoàn toàn sụp đổ ở nơi đổ nát này, thậm chí hóa thành hư vô.
Ầm! Ầm! Ầm!
Khắp vũ trụ thượng vị Vũ Đế, từng nguồn sáng trận pháp bay lên, nhưng không hề có lực ngăn cản.
Trong thời gian ngưng tụ chưa đến một giây liền bị Diệp Tinh trực tiếp phá hủy.
Sau đó, Diệp Tinh và phân thân Tai Ách bước vào vũ trụ thượng vị Huyền Đế!
Chương 2123: Vũ trụ thượng vị bị hủy diệt 2
Ầm!
Trên cự sơn khổng lồ, từng đợt dao động khí thế hủy diệt liên tục phát ra.
Mà trên đỉnh núi đó xuất hiện nhiều vết nứt.
“Gào!”
Trong khe nứt, từng tiếng gầm gừ vô cùng hưng phấn truyền đến.
Nơi chân trời phía xa, một cây cột màu đen giáng xuống, vô số ánh sáng điên cuồng tản ra xung quanh! Những chùm sáng đó đại diện cho từng sinh mệnh kì dị.
“Dương Thiên, ngươi nghĩ rằng quyết định lựa chọn Diệp Tinh trở thành màn bắt đầu diệt thế của ta như thế nào?”
Diệt Sinh toàn thân áo trắng, chòm râu màu trắng đang đứng trong hư không, nhìn Dương Thiên mỉm cười nói.
Vô số khí lưu hủy diệt dao động xung quanh ông ta, không ngừng trôi nổi, giống như đang bảo vệ vị vua duy nhất của mình.
Diệt Sinh nhìn Dương Thiên, khuôn mặt mang nét cười.
Lần diệt thế trước, Diệp Tinh đột nhiên xông vào, làm cho kế hoạch diệt thế của ông ta thất bại.
Còn lần này, diệt thế một lần nữa, mà ông ta chọn thời gian Diệp Tinh trở thành Tai Ách làm màn khởi đầu diệt thế.
“Duyên tới duyên đi, vũ trụ mới này đều do Diệp Tinh làm chủ”.
Diệt Sinh mỉm cười nói.
Dương Thiên nhìn Diệt Sinh, lúc này gương mặt ông ta vô cùng khó coi, chẳng qua chỉ vài giây, sắc mặt ông ta bỗng nhiên bình tĩnh lại.
“Diệt Sinh, ngươi vẫn sợ Diệp Tinh sao?” Ông ta nhìn lão giả trước mặt, bình tĩnh nói.
“Sợ?”
Nghe xong, Diệt Sinh lại khẽ cười nói: “Vũ trụ này, ta là người thống trị duy nhất, ta còn sợ ai?”
Ông ta là cường giả cấp độ Thiên Đạo Cảnh duy nhất trong vũ trụ, các cường giả khác cho dù tiếp cận cảnh giới như ông ta, cũng không thể đột phá.
“Nếu đã như vậy, ngươi vẫn ra tay trừ khử Diệp Tinh lúc hắn yếu ớt?” Khóe miệng Dương Thiên lộ vẻ châm chọc.
“Đó không phải là tác phong của Diệt Sinh ngươi”.
Trong hệ Ngân Hà, Diệt Sinh bám vào trên người Hoa Thiên Nhai, muốn loại bỏ Diệp Tinh.
Lúc đó Diệp Tinh vẫn còn cách khá xa Bất Tử Cảnh.
Thế nhưng, họ vẫn luôn quan tâm đến Diệp Tinh, nếu Diệt Sinh ra tay, họ cũng sẽ ngăn chặn.
Còn Diệt Sinh bị căn nguyên Thiên Đạo gây khó khăn, chỉ có thể phân ra hóa thân xuất hiện, chỉ là thực lực hóa thân, cơ bản không phải đối thủ của họ, cho nên Diệt Sinh vẫn không thành công.
Nghe xong, sắc mặt Diệt Sinh không đổi, nhẹ nhàng nói: “Ta chỉ không muốn các ngươi có bất cứ cơ hội nào”.
Ông ta nhìn Dương Thiên, mỉm cười nói: “Chẳng qua bây giờ cũng không quan trọng.
Cho dù các ngươi chuẩn bị nhiều cơ duyên cho Diệp Tinh, nhưng dựa vào tình hình bây giờ của Diệp Tinh, ngươi cho rằng hắn vẫn có thể yên tâm tu luyện sao?”
Dốc lòng tu luyện, tâm cảnh rất quan trọng, tâm không tĩnh, sao có thể tu luyện, ước chừng đại đạo dung hợp cũng lĩnh ngộ không được bao nhiêu.
Bây giờ người nhà Diệp Tinh biến mất, chỉ còn lại một mình hắn, lại hóa thành Tai Ách, có thể thấy rõ hắn coi trọng người nhà.
Càng xem trọng, càng khó bước ra khỏi đó.
“Bây giờ ta cơ bản không thể chính thức xuất hiện, nhưng mà lúc bản thể ta xuất hiện, Diệp Tinh có thể đạt đến Đế Cảnh không đều không thể nói chắc”.
Diệt Sinh hờ hững nói: “Cho dù thực lực đám Dương Thiên các ngươi ta cũng không quan tâm, huống gì là Diệp Tinh?”
Ông ta là cường giả cấp độ Thiên Đạo Cảnh duy nhất trong trời đất, bây giờ giết không được nhóm người Dương Thiên, chỉ vì ông ta bị căn nguyên Thiên Đạo trói buộc, không có cách chính thức xuất thế.
Nhưng một khi chính thức xuất thế, lúc đó chỉ cần Diệp Tinh chưa đạt đến Thiên Đạo Cảnh, vậy thì chắc chắn không phải đối thủ của ông ta, sẽ bị ông ta dễ dàng giết chết.
Cho nên, trong lòng ông ta không hề lo lắng nhiều.
“Nhưng ngươi vẫn sợ”.
Dương Thiên cười khẩy nói: “Cho dù ngươi chỉ có một tia cơ hội thất bại, ngươi vẫn sẽ cảm thấy sợ hãi”.
Diệt Sinh không biết tồn tại bao lâu, không biết phát động bao nhiêu lần diệt thế, từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy bất kì uy hiếp nào, nhưng bây giờ lại cảm nhận được từ người Diệp Tinh.
Dù chỉ một tia, Diệt Sinh đều sẽ cảm thấy như ngồi trên bàn chông.
“Hơn nữa, lần này bọn ta cũng chuẩn bị kĩ càng, Diệt Sinh, ước chừng diệt thế của ngươi tất nhiên sẽ thất bại!”
Ông ta nhìn người đàn ông áo trắng trước mặt, lạnh lùng nói.
Nghe xong, Diệt Sinh đột nhiên nhìn về một nơi, sắc mặt ông ta cũng hơi trầm xuống.
“Vậy ta đợi trận chiến cuối cùng”.
Diệt Sinh nhìn Dương Thiên, khẽ nói.
Trong mắt ông ta đầy sát ý, nhưng đạt đến cấp độ như Dương Thiên, nếu ông ta không xuất hiện, bất kì sinh mệnh kì dị nào cũng không thể làm gì được Dương Thiên.
Vù…
Vô số khí lưu hủy diệt tản ra, sau đó lại hóa thành một vòng xoáy, vòng xoáy này nuốt trọn cơ thể của Diệt Sinh, lập tức hư không trước mắt bỗng nhiên khôi phục lại yên tĩnh.
“Ầm! ! !”
Vũ trụ thượng vị Huyền Đế, hai bóng người đang tiến đến.
“Két két!”
Trước người Diệp Tinh, một đĩa bánh răng khổng lồ không ngừng chuyển động, hư không khắp nơi trong vũ trụ thượng vị Huyền Đế liên tục sụp đổ, còn khu vực bên dưới đống đổ nát hoàn toàn vỡ vụn, thậm chí hóa thành hư vô.
Trước mặt yêu thú Tai Ách khổng lồ kia, một vòng xoáy khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu nó.
Vòng xoáy này, giống như hố đen, nuốt trọn toàn bộ, cả hư không đều bị bóp méo, dường như biến thành lốc xoáy khổng lồ.
Khắp nơi trên vũ trụ thượng vị Huyền Đế theo sau yêu thú Tai Ách, cũng liên tục bị phá hủy.
“Ác quỷ!”
“Ai đến cứu chúng tôi!”
Bên dưới, ánh mắt vô số cường giả mang vẻ hoảng sợ, nhìn thấy hai bóng dáng đang đi đến vũ trụ của họ, trong lòng tuyệt vọng.
Vù!
Ở xa, đột nhiên một chùm sáng bay đến, tốc độ chùm sáng này rất nhanh, giống như thoáng cái đến trước người Diệp Tinh, sau đó hóa thành con sâu róm nhỏ màu đen.
“Diệp Tinh!”
Sâu róm nhỏ Tiểu Hắc nhìn Diệp Tinh vội nói: “Diệp Tinh, ngươi làm sao vậy?”
Sâu róm nhỏ vội chạy đến chính là Tiểu Hắc.
Chương 2124: Tỉnh lại
Lúc này nó nhìn về Diệp Tinh bị vô số khí lưu màu đen bao phủ khắp người, tản ra khí thế vô cùng thô bạo, nước mắt mau chóng rơi xuống.
Trước đây Diệp Tinh sắp đột phá đến Thế Giới Cảnh, họ vô cũng hưng phấn, đợi sau khi đột phá đi tìm Côn Đế tính sổ.
Thế nhưng thời gian ngắn không gặp, Diệp Tinh lại biến thành dáng vẻ này.
Nghe thấy lời của nó, Diệp Tinh chỉ sững sờ, ánh mắt màu đỏ nhìn Tiểu Hắc, hắn cũng không ra tay với Tiểu Hắc, mà tiếp tục phá hủy vũ trụ trước mắt.
“Diệp Tinh, ta là Tiểu Hắc, ngươi bị cảm xúc tiêu cực Tai Ách ảnh hưởng, ngươi mau tỉnh lại”.
Tiểu Hắc không ngừng gào lên.
Thế nhưng Diệp Tinh cơ bản không nghe thấy lời của nó, cơ thể hắn tỏa ra một nỗi bi thương, cứ như vậy không ngừng phá hủy, dường như bản thân chỉ còn sót lại một bản năng này.
Bản năng này chính là phá hủy tất cả!
Soạt! Soạt!
Trong hư không, hai bóng người xuất hiện, một người là sinh mệnh kì dị, sinh mệnh này tựa như hỗn hợp của Giao long và Kỳ lân.
Còn có một người xem ra chỉ mới bốn năm tuổi.
Trên mặt đầy bí văn màu đen, nơi cổ đứa bé có lân giáp che phủ.
Đó là Nguyên Đế và Nguyên Hâm Chiến.
Họ nắm giữ Thời Không Châu đứng thứ mười trong danh sách thánh vật hỗn độn, mặc dù Thời Không Châu không có trợ giúp gì cho thực lực, nhưng lại có thể tùy ý đi khắp nơi.
Biết được chuyện ở đây, họ nhanh chóng đến nơi này.
“Diệp Tinh sao lại thành ra như vậy?” Nguyên Hâm Chiến nhìn dáng vẻ của Diệp Tinh, sắc mặt thay đổi.
Diệp Tinh bây giờ hoàn toàn hóa thành sinh mệnh Tai Ách, dao động khí thế khủng bố trên người thậm chí vượt qua cha cậu ta, đạt đến cấp độ vô cùng khủng khiếp.
“Không biết”.
Nét mặt Nguyên Đế nghiêm túc, lắc đầu nói.
Ông ta cũng không rõ trước mắt xảy ra thay đổi gì.
“Răng rắc!”
Đột nhiên hư không vỡ nát, sau đó lại có một vài bóng dáng xuất hiện, dẫn đầu là một thanh niên.
Nhìn thấy thanh niên này, Nguyên Đế nhanh chóng bay đến, cung kính nói: “Hạo Đế”.
Thanh niên đến đây chính là Hạo Đế.
Mà sau lưng Hạo Đế còn có ba người, đó là Thánh tôn Thời Không, Thánh tôn Hư Thủy, Thánh tôn Hồn Thiên.
“Diệp Tinh…” Lúc này Thánh tôn Thời Không nhìn đệ tử của mình, trên mặt đầy vẻ đau lòng.
Ông ta đã nghe tình hình từ Hạo Đế.
“Diệp Tinh, ngươi mau tỉnh lại”.
Ông không do dự bay đến trước người Diệp Tinh, liên tục gọi to.
Diệp Tinh là đệ tử ông ta hãnh diện nhất, sau khi đi ra vũ trụ của họ, liền nhanh chóng vượt qua họ, trong thời gian ngắn đạt đến bước này.
Thế nhưng, trọng trách trên lưng đệ tử ông ta quá nhiều.
Từ lúc bắt đầu tu luyện đến bây giờ, Diệp Tinh cũng mới tu luyện hơn hai mươi nghìn năm, đối với họ mà nói, đó là thời gian ngắn ngủi ra sao?
Nhưng toàn bộ người nhà biến mất, còn trách nhiệm ngăn cản diệt thế cũng rơi vào người đệ tử này của ông ta.
Thánh tôn Thời Không cùng Tiểu Hắc liên tục gào to, nhưng Diệp Tinh vẫn giống như không nghe thấy, liên tục phá hủy.
Trên người hắn tràn đầy khí thế tàn khốc, trong mắt có vẻ tuyệt vọng, còn có thù hận với thế giới này.
Hắn đã hoàn toàn tuyệt vọng với thế giới này, linh hồn của hắn lúc này đã rơi vào trong vực sâu, không cách nào thoát khỏi, hắn cũng không muốn thoát ra.
“Hủy diệt!”
Lúc này trong lòng Diệp Tinh chỉ có một suy nghĩ.
Ầm! Ầm!
Dưới ảnh hưởng của bánh răng Hỗn Nguyên và đỉnh Thôn Phệ, vũ trụ bên dưới bị phá hủy không ngừng.
“Diệp Tinh…”
Lúc này, đột nhiên một giọng nói ấm áp vang lên trong đầu Diệp Tinh.
Trong đầu hắn lại có một chùm sáng màu trắng kì dị phát ra dao động.
Nghe thấy giọng nói in dấu nơi sâu nhất trong linh hồn, cả người Diệp Tinh rơi vào trong cảm xúc tiêu cực Tai Ách đột nhiên ngưng lại, linh hồn bỗng nhiên run rẩy dữ dội.
Trong mắt hắn dường như có hơi ngọ nguậy, nhưng đều bị cảm xúc tiêu cực khắp nơi áp chế toàn bộ.
“Diệp Tinh…”
Sau đó, lại có giọng nói ấm áp truyền đến, nghe giọng nói này, linh hồn Diệp Tinh càng bắt đầu run rẩy.
Những cảm xúc tiêu cực đó lại bị đẩy lui dưới tác động của giọng nói này, ánh mắt Diệp Tinh cuối cùng xuất hiện tia trấn tĩnh.
“Tiểu…Tiểu Ngư…” Giọng hắn khàn khàn, lúc này sững sờ nhìn phía trước.
Giọng Diệp Tinh rất khàn, lúc này sững sờ nhìn về phía trước.
Vù…
Chùm sáng trắng trong đầu hắn lấp lánh, sau đó trước mặt có một bóng người xuất hiện.
Đó là một người con gái, người con gái lúc này nhìn hắn, nhẹ nhàng đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt hắn, trong mắt đầy vẻ đau lòng.
“Tiểu Ngư, anh rất nhớ em”.
Diệp Tinh nhìn người con gái trước mặt, cảm xúc tiêu cực Tai Ách trong mắt đột nhiên rút như thủy triều.
Hắn muốn ôm người con gái trước mắt, nhưng cơ bản làm không được.
“Diệp Tinh, trước đây anh chẳng phải đã đồng ý với em, cho dù em không còn nữa, anh vẫn sống thật tốt sao”.
Lâm Tiểu Ngư nhìn dáng vẻ bây giờ của Diệp Tinh, đau lòng nói.
Đó là một phần linh hồn của cô, được Hạo Đế giữ lại trong chùm sáng trắng kia, bây giờ lại dùng cách này gặp mặt Diệp Tinh, đánh thức Diệp Tinh đang bị lún sâu.
“Nhưng anh không làm được”.
Diệp Tinh nhìn người con gái trước mặt, cũng ý thức được đây là ý thức cuối cùng của Lâm Tiểu Ngư, hắn nhìn người con gái phía trước, nhìn khuôn mặt quen thuộc của cô, dường như muốn hoàn toàn in dấu cô vào sâu trong linh hồn của mình.
Trong giọng nói của hắn đầy niềm nhớ mong, chính thức xa cách mới có thể cảm nhận được nỗi thống khổ này, trong thời gian ngắn, hắn giống như đi vào trong địa ngục.
“Diệp Tinh, đừng đau lòng, đời người trăm năm, chúng ta đã ở cùng nhau hơn hai mươi nghìn năm rồi, đây đã là ban ơn lớn nhất trên trời rồi”.
Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh, khẽ nói.
“Tiểu Tinh”.
Lúc này, bên cạnh Lâm Tiểu Ngư lại có vài bóng người xuất hiện, đó là Diệp Kiến An, Lưu Mai, Diệp Lân, Tiểu Bảo Nhi và Tiểu Đồng Mục.
Chương 2125: Lời chia tay cuối cùng
“Ba, mẹ, Tiểu Lân, Bảo Nhi, Tiểu Đồng”.
Diệp Tinh nhìn nhóm người xuất hiện, giọng nói khàn khàn kêu to.
Trước đó Huyễn Thần Giới sụp đổ, hắn vẫn không có cơ hội nói lời từ biệt với người nhà mình.
“Tiểu Tinh”.
Diệp Kiến An nhìn con trai mình, biết linh hồn của mình sắp tan biến, nhưng trên mặt ông không có vẻ sợ hãi, mà còn mỉm cười nói: “Ba con không có bản lĩnh gì, nhưng Tiểu Tinh con là niềm kiêu hãnh lớn nhất của ba.
Tiểu Tinh, Tiểu Ngư nói đúng, đời người sống trăm năm, chúng ta đã sống hơn hai mươi nghìn năm, thỏa mãn rồi”.
“Tiểu Tinh, chúng ta không còn nữa, con nhất định phải chăm sóc tốt bản thân”.
Ở bên cạnh, Lưu Mai đau lòng nhìn con trai mình.
Diệp Tinh đã lớn, trong lòng bà cũng chỉ là một đứa trẻ, mà sau này chỉ còn lại một mình Diệp Tinh sống tiếp.
“Ba, mẹ”.
Diệp Tinh nhìn về ba mẹ mình, trong lòng đau buồn.
“Ba”.
Diệp Lân nhìn ba mình, nắm quả đấm, kiêu hãnh nói: “Ba là người con sùng bái nhất bây giờ, con tin bất cứ chuyện gì cũng không thể đánh gục ba”.
Trong lòng cậu, ba mình giống như một ngọn núi lớn, cậu vẫn muốn sau này có thể kề vai sát cánh với ba mình.
Thế nhưng, bây giờ không còn cơ hội nữa.
“Tiểu Lân”.
Diệp Tinh vô cùng đau lòng, hắn luôn yêu cầu nghiêm khắc với Diệp Lân, kỳ vọng vào cậu rất nhiều.
“Ba, Bảo Nhi đi trước đây”.
Tiểu Bảo Nhi nhìn Diệp Tinh, nước mắt rơi trên khuôn mặt nhỏ.
Bên cạnh Bảo Nhi, Tiểu Đồng Mục kéo tay cô bé.
Cô bé nhìn Diệp Tinh, trên mặt cũng phảng phất nỗi buồn, vẫy tay nhỏ của mình, nói: “Ba, tạm biệt”.
Vù…
Bóng người họ bắt đầu lu mờ, dần dần trở nên trong suốt.
“Diệp Tinh, nhất định phải sống tốt”.
Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh không chớp mắt, khẽ nói.
Diệp Kiến An, Lưu Mai, Diệp Lân, Tiểu Bảo Nhi, Tiểu Đồng Mục đều đang nhìn Diệp Tinh, sau đó bóng người của họ đều trở nên trong suốt, cuối cùng tan biến giữa đất trời.
“Đừng mà…”
Diệp Tinh nhìn người nhà của mình, muốn giữ họ lại, nhưng cơ bản làm không được, hắn ngơ ngác nhìn vào hư không khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Thế nhưng, bây giờ người nhà hắn không còn sống nữa, dù một tia ý thức cũng không có.
“Diệp Tinh”.
Tiểu Hắc thoáng cái bay đến bên cạnh Diệp Tinh, nhìn Diệp Tinh, trong mắt rơi lệ, nói: “Nếu trong lòng ngươi khó chịu, vậy hãy khóc ra”.
Bây giờ nó hoàn toàn biết chuyện gì đã xảy ra.
“Tiểu Hắc…”
Nhìn Tiểu Hắc trước mặt, cảm xúc trong lòng Diệp Tinh dường như được nhen nhóm trong nháy mắt, nước mắt hắn đột nhiên trào ra, cả người hắn lập tức quỳ trên đống hoang tàn, khóc thút thít như một đứa trẻ.
“Diệp Tinh”.
Nhóm người Thánh tôn Thời Không, Thánh tôn Hư Thủy, Thánh tôn Hồn Thiên, Nguyên Đế, Nguyên Hâm Chiến ở xung quanh đang nhìn Diệp Tinh, trong lòng thở dài một cái.
Hạo Đế nhìn Diệp Tinh, cũng thở dài môt hơi.
Vũ trụ đạt đến thực lực nhất định, ở một trình độ nhất định có thể làm người khác sống lại, đó chính là tuổi thọ chưa kết thúc.
Giống như nhóm người Lâm Tiểu Ngư, Diệp Kiến An kiếp trước lúc đầu thực lực không mạnh, nhiều nhất một trăm năm sau sẽ chết, cho dù bây giờ sống lại, họ cũng sẽ hóa thành tro bụi trên vết tích thời gian.
Không chỉ có vậy, nhóm người Lâm Tiểu Ngư, Diệp Kiến An bị sự quấy nhiễu của hai thánh vật hỗn độn hoàn chỉnh Huyễn Thần Giới và Thiên Đạo Liên Bàn, mới không thể thành công sống lại.
Mà hắn đã biết, người nhà của hắn đã thật sự chết đi, cũng không có cơ hội sống lại.
Có thể có, nhưng dựa vào thực lực của hắn bây giờ cơ bản không biết được.
“Diệp Tinh”.
Tiểu Hắc đợi bên cạnh Diệp Tinh, trong mắt đầy vẻ thương cảm.
Nó ở bên cạnh Diệp Tinh, cũng rất thân quen với nhóm Lâm Tiểu Ngư, Diệp Lân, càng thích Tiểu Bảo Nhi và Tiểu Đồng Mục ngoan ngoãn.
Trong lòng nó, người nhà của Diệp Tinh đều trở thành người nhà của nó.
Nhưng lúc này nó lại nhận thấy nỗi thương cảm này, vẫn luôn an ủi Diệp Tinh.
Không biết qua bao lâu, Diệp Tinh cuối cùng đứng lên, lúc này cơ thể hắn đều mang khí tức bi ai.
Nhìn cảnh trước mắt, toàn bộ vũ vụ thượng vị Huyền Đế giống như hóa thành phế tích.
Trong thời gian ngắn, hắn trực tiếp phá hủy ba vũ trụ.
Mặc dù như vậy, nhưng lúc này cảm xúc tiêu cực Tai Ách trong mắt Diệp Tinh đã hoàn toàn tan biến, khí lưu màu đen cũng bị khí lưu công đức ngũ sắc áp chế triệt để một lần nữa.
“Diệp Tinh, ngươi sao rồi?” Tiểu Hắc nhìn Diệp Tinh đứng lên, vội hỏi.
Lúc này nó rất muốn khóc, trong thời gian ngắn, toàn bộ đều thay đổi.
“Ta không sao”.
Diệp Tinh lắc đầu, giọng nói hắn rất khàn, tóc tai xơ xác, thậm chí có tóc bạc mọc ra.
“Diệp Tinh”.
Hạo Đế nhìn Diệp Tinh đã khôi phục vẻ bình tĩnh, nhanh chóng bay qua, anh ta nhìn Diệp Tinh thở dài một hơi nói: “Bây giờ diệt thế giáng xuống, ngươi chuẩn bị kề vai chiến đấu với chúng ta không?”
Diệt thế, bao phủ khắp vũ trụ, không có cách trốn thoát.
Còn Diệp Tinh được cho là hi vọng thành công duy nhất của họ.
Nghe xong, Diệp Tinh trầm mặc một lát, hắn nhìn Chu Hạo, lại lắc đầu nói: “Hạo Đế, ta rất mệt, ta không muốn chiến đấu nữa”.
Bây giờ, Diệp Tinh chỉ cảm thấy bản thân rất mệt mỏi, không chỉ là cơ thể, hơn hết chính là trong linh hồn, cơ bản hắn không có bất kì dục vọng chiến đấu nào.
Nghe lời nói của Diệp Tinh, trong lòng Chu Hạo thở một hơi, sau đó gật đầu nói: “Được, diệt thế có ta ngăn cản, Diệp Tinh ngươi nếu có chuyện gì có thể trực tiếp tìm chúng ta”.
Chương 2126: Rời đi một mình
“Diệp Tinh, ngươi muốn đi đâu, ta đi với ngươi.” Lúc này Tiểu Hắc nhìn Diệp Tinh, nghe được lời hắn nói, vội vàng nói.
“Không cần, Tiểu Hắc.” Diệp Tinh lắc lắc đầu.
Hắn vung tay phải lên, tiếp đó có ba món bảo vật xuất hiện.
Ba món bảo vật này, một món là đĩa bánh răng kỳ dị, một món là tiểu đỉnh kỳ dị, một món là chiếc gương phong cách cổ xưa.
Bánh răng Hỗn Nguyên, đỉnh Thôn Phệ, gương Vận Mệnh, đây là ba món Thánh vật Hỗn Độn hoàn chỉnh!
“Tiểu Hắc, đỉnh Thôn Phệ này cho ngươi.”
Diệp Tinh lấy ra ba món bảo vật này, sau đó giao đỉnh Thôn Phệ cho Tiểu Hắc.
Tốc độc của Tiểu Hắc vô cùng kinh người, ngoại trừ cường giả Đế cảnh, ước chừng không có bất kỳ kẻ nào có thể bắt được nó, mà tốc độ này vẫn còn đang tăng mạnh.
Có điều phương diện phòng ngự lại không đủ, đoán chừng nếu thừa nhận công kích của một vị Thế Giới cảnh vô địch, liền có thể trực tiếp ngã xuống.
Có đỉnh Thôn Phệ, Tiểu Hắc sẽ không cần lo lắng phòng ngự không đủ.
Đây là bảo vật thích hợp với nó nhất.
“Hạo Đế, Bánh răng Hỗn Nguyên và gương Vận Mệnh này ngươi xem rồi xử lý đi.” Diệp Tinh đưa hai món Thánh vật Hỗn Độn còn lại cho Chu Hạo.
Hắn biết sự khủng bố của diệt thế, hắn không muốn chiến đấu, những bảo vật này để ở trên người hắn cũng không có tác dụng gì, hắn cũng không muốn dùng chúng nữa.
Có điều, ngoại trừ ba món Thánh vật Hỗn Độn này, trên người Diệp Tinh còn có hai món Thánh vật Hỗn Độn, đó là Thiên Đạo Liên Bàn và Huyễn Thần giới.
Thiên Đạo Liên Bàn có thể du hành xuyên qua Dòng sông Thời gian, hiện tại Diệp Tinh căn bản không thúc giục được, cũng không biết làm như thế nào để thúc giục.
Người nhà của hắn đã biến mất, nhưng mà kỳ thật trong lòng hắn vẫn còn ôm một tia hi vọng xa vời, mà hi vọng này ở ngay trên Thiên Đạo Liên Bàn.
Nói không chừng lúc nào đó có thể lại xuyên qua Dòng sông Thời gian, nói vậy nói không chừng hắn còn có thể tìm được phương pháp để người nhà mình sống lại.
Cho dù hi vọng này xa vời, nhưng mà hắn cũng không thể buông tha được.
Về phần Huyễn Thần giới đã hoàn toàn vỡ nát, lúc này đã hoàn toàn mất đi uy lực.
Vung tay phải lên, sau đó trước người Diệp Tinh lại xuất hiện hơn trăm món binh khí, trên tất cả những binh khí này đều tản ra uy lực cực kỳ cường đại, vượt xa Thánh khí thượng phẩm.
“Những thứ này đều là. . .
Bán Thánh vật Hỗn Độn.”
“Trên người Diệp Tinh vậy mà còn có trên trăm món binh khí loại cấp bậc này?”
Nhìn thấy những bảo vật này xuất hiện, trong mắt đám người Nguyên Đế, Thần Đế Sinh Mệnh lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ.
Cho dù là Đại sư Thạch Hồn có năng lực luyện khí mạnh nhất vũ trụ đến bây giờ cũng chỉ luyện chế ra được mấy chục món bán Thánh vật Hỗn Độn, mỗi một món sau khi luyện chế thành công, bọn họ đều đã phái người đến tranh đoạt, nhưng cũng không nhất định có thể chiếm được.
Loại bảo vật cấp bậc này, cho dù là bọn họ cũng đều vô cùng động tâm, nhưng mà hiện tại trên người Diệp Tinh lại lập tức xuất hiện nhiều như vậy.
Diệp Tinh đưa gần như toàn bộ hơn trăm món bán Thánh vật Hỗn Độn cho Hạo Đế, một vài món thì đưa cho đám người Thánh tôn Thời Không.
“Diệp Tinh.” Chu Hạo khẽ than một tiếng, cuối cùng thu toàn bộ chúng lại.
“Ta đi đây.”
Diệp Tinh nhìn về phía mọi người, gật gật đầu với Tiểu Hắc, đám người Thánh tôn Thời Không, Hạo Đế.
“Răng rắc!”
Trong hư không xuất hiện một vết nứt, Diệp Tinh và phân thân Tai Ách đều bước vào trong đó, nháy mắt biến mất không thấy.
“Diệp Tinh!!!”
Tiểu Hắc muốn đi theo Diệp Tinh, nhưng mà lại hoàn toàn không cảm ứng được tung tích của Diệp Tinh.
“Diệp Tinh hắn thúc giục căn nguyên Thiên Đạo, chặt đứt toàn bộ dao động xung quanh của mình.” Chu Hạo nhìn Tiểu Hắc, lắc lắc đầu.
Lúc này cho dù là ông ta, cũng không biết rốt cuộc Diệp Tinh đi nơi nào.
“Ầm!”
Vừa dứt lời, bỗng nhiên nơi chân trời phía xa, một cột đá màu đen bỗng nhiên xuất hiện, sau đó chậm rãi buông xuống.
Cây cột khổng lồ màu đen cực kỳ to lớn, mặt trên dày đặc bí văn kỳ dị, sương mù vờn quanh.
Từng luồng khí tức vô cùng quỷ dị bắt đầu phát ra từ đó, hơn nữa không ngừng lan tràn về phía bốn phía.
Sau khi lan tràn, hư không xung quanh liền xảy ra biến hóa với tốc độ gần như lấy mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Bóng tối bắt đầu bao phủ mảng lớn khu vực.
Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Không chỉ có nơi này, lúc này những khu vực khác cũng đều có những cây cột khổng lồ màu đen buông xuống!
Tổng cộng mười cây, cũng là nhóm những cây cột khổng lồ màu đen thứ hai buông xuống thế giới này.
“Hạo Đế.” Lúc này đám người Nguyên Đế đi tới, nhìn về phía Hạo Đế, trong mắt hiện rõ vẻ lo lắng.
“Làm sao bây giờ?”
Từng cây cột khổng lồ màu đen không ngừng buông xuống, số lượng những sinh mệnh quỷ dị cũng càng ngày càng nhiều.
“Đối mặt diệt thế, chỉ có thể chiến!” Trong mắt Hạo Đế lóe lên ánh sáng lạnh.
Ông ta nhìn hư không phía trước.
“Răng rắc!”
Hư không vỡ ra, bỗng nhiên một sinh mệnh từ trong đó đi ra.
Đây là một sinh mệnh vô cùng dữ tợn, toàn bộ thân hình cùng loại với Giao Long, cổ rất dài, giống như là rắn, mặt trên dày đặc lân giáp dữ tợn, đầu giống như là đầu cá sấu, răng nanh dày đặc, làm cho người ta không rét mà run.
Toàn thân nó cũng tràn đầy gai ngược dữ tợn, sau lưng xuất hiện một đôi cánh bằng xương khổng lồ.
Cả người nó tản ra một luồng sát khí kinh người, sát khí này so với cự thú Tai Ách vừa rồi còn khủng bố hơn.
Chương 2127: 1 triệu năm! 1
“Đây là vị cường giả nào?”
“Dao động hơi thở thật là khủng khiếp, ta là cường giả Đế cảnh, nhưng chỉ dưới dao động này đã có một cảm giác tim đập vô cùng nhanh.”
“Là một trong hơn mười vị tồn tại khủng bố tiếp cận Thiên Đạo cảnh kia sao?”
Nhìn thấy cự thú dữ tợn tản ra sát khí kinh người này, trên mặt đám người Nguyên Đế tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Có điều nhìn vẻ mặt của Hạo Đế, những con cự thú dữ tợn này hằn là thuộc phe của bọn họ, bọn họ cũng không ngốc, nháy mắt đoán ra được thân phận của người tới.
“Giới thiệu một chút, đây là chủ nhân thành Đế Uyên.” Chu Hạo giới thiệu với mọi người sinh mệnh cự thú này.
“Ha ha, Chu Hạo, đã lâu không gặp, thực lực của ngươi hình như đã mạnh hơn một chút nha, muốn hoạt động chân tay một chút không?”
Cự thú dữ tợn xuất hiện, cũng không có chào hỏi gì, trực tiếp nhìn về phía Chu Hạo, ánh mắt lộ ra một tia chiến ý.
“Không vội.”
Chu Hạo nghe vậy bất đắc dĩ nói: “Đế Uyên, quả kia bồi dưỡng thế nào rồi?”
“Đều ở đây.”
Nghe vậy, chủ nhân thành Đế Uyên vung tay phải, lập tức từng quả trái cây xuất hiện.
Đây là một loại quả trái cây kỳ dị có màu vàng.
Bên trên những quả này có từng đường vân thẳng đứng kỳ lạ, như là ẩn chứa đạo lý của thiên địa, sinh ra sự cộng hướng với toàn bộ thiên địa.
“Quả căn nguyên Đế cảnh!”
Nhìn thấy những quả này, trong mắt đám người xung quanh Nguyên Đế lập tức lộ ra vẻ chấn động, nhất là Nguyên Hâm Chiến, lúc trước cậu ta còn đến thành Đế Uyên tranh đoạt quả căn nguyên Đế cảnh cùng với rất nhiều cường giả đỉnh cấp.
Mà Thần Đế Sinh Mệnh chính là trong một trận chiến kia chiếm được loại quả này, do đó trở thành một vị cường giả Đế cảnh!
Đây là bảo vật mà mỗi một vị Thế Giới cảnh đều khát vọng có được nhất!
Nhưng mà, phải mất vô số năm thì loại quả này mới có thể xuất hiện một quả, suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng cũng chỉ xuất hiện hai lần, tạo nên hai vị cường giả Đế cảnh là Hồn Đế, Thần Đế Sinh Mệnh!
Mà hiện tại, chí bảo linh quả vô cùng hiếm thấy này lại xuất hiện ở trước mắt, mà còn đang không ngừng xuất hiện.
Một quả. . .
Hai quả. . .
Năm quả. . .
Mười quả. . .
Ba mươi quả. . .
Cuối cùng, những quả căn nguyên Đế cảnh này tổng cộng vượt qua tám mươi quả, mới rốt cuộc ngừng lại.
“Trời ạ, tám mươi mấy quả căn nguyên Đế cảnh.” Trong mắt mọi người tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Trong mắt mọi người tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Một quả căn nguyên Đế cảnh có thể khiến cho một vị sinh mệnh cấp bậc Thế Giới cảnh trực tiếp đột phá đến Đế cảnh, hiện tại vậy mà lại lập tức xuất hiện tám mươi mấy quả, này chẳng phải là nói có thể sinh ra hơn tám mươi vị cường giả cấp bậc Đế cảnh sao?
Hiện tại cộng lại số cường giả cấp bậc Đế cảnh trong toàn bộ vũ trụ cũng không có nhiều như vậy.
“Chu Hạo, mấy năm nay dưới sự bồi dưỡng không ngừng Căn nguyên Đế cảnh của ta và đám người Quân Vô, những quả căn nguyên Đế cảnh này tổng cộng sinh ra tám mươi lăm quả, lúc trước xuất thế hai quả, hiện tại còn lại tám mươi ba quả.” Chủ nhân thành Đế Uyên nhìn Chu Hạo nói.
“Được, ta lập tức chọn ra tám mươi ba vị cường giả Thế Giới cảnh trở thành Đế.” Chu Hạo gật gật đầu, thu toàn bộ những quả trái cây này lại.
Đó cũng là một trong những con bài chưa lật mà bọn họ chuẩn bị.
Tuy rằng Đế cảnh bình thường lúc đối mặt với Diệt Sinh không có một chút tác dụng gì, hoàn toàn không phải đối thủ của ông ta, nhưng mà trước lúc Diệt Sinh sinh ra lại có thể có tác dụng rất lớn.
Cho dù thực lực của bọn họ có mạnh mẽ thế nào đi nữa, nhưng mà cũng chỉ là một người, không có khả năng quan tâm đến nhiều nơi được.
Gia tăng một ít cường giả Đế cảnh, áp lực bên phía bọn họ sẽ giảm đi rất nhiều.
Hơi suy nghĩ một chút, Chu Hạo vung tay phải lên, lập tức một quả căn nguyên Đế cảnh liền bay tới trước vẻ mặt đang khiếp sợ của Nguyên Hâm Chiến.
Nguyên Hâm Chiến nhìn thấy quả trái cây ở trước mặt, đầu tiên là sửng sốt, sau đó trong mắt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, vội vàng cảm kích nói: “Đa tạ Hạo Đế.”
Không thể nghi ngờ, cậu trở thành người may mắn được Hạo Đế lựa chọn.
Nguyên Hâm Chiến không chút do dự, trực tiếp nuốt quả trái cây này!
Ầm!
Ngay lập tức một luồng dao động kỳ dị phát ra từ thân thể cậu ta.
“Răng rắc!”
Trong hư không thế nhưng trực tiếp xuất hiện một vết nứt thật lớn, sau khi vết nứt xuất hiện, từng luồng căn nguyên bắt đầu điên cuồng trào ra!
Những căn nguyên này rất có lực áp bách, thậm chí so với dung hợp căn nguyên đại đạo còn cao cấp hơn.
Đây là căn nguyên Đế cảnh!
Muốn từ Thế Giới cảnh đột phá đến Đế cảnh, cần hấp thu lượng lớn căn nguyên Đế cảnh.
Có điều thời gian căn nguyên Đế cảnh buông xuống không lâu, liền trực tiếp đình chỉ dao động.
Vết nứt hư không biến mất, tất cả những căn nguyên này cũng đều biến mất không thấy.
Ầm!
Lúc này dao động khí thế trên người Nguyên Hâm Chiến bùng nổ vô cùng khủng bố, bao phủ bốn phía, đây là dao động của cường giả cấp bậc Đế cảnh!
Trong thời gian ngắn ngủn, Nguyên Hâm Chiến từ Thế Giới cảnh bình thường đột phá thành công, nhảy vọt trở thành một vị cường giả cấp bậc Đế cảnh!
Chương 2128: 1 triệu năm! 2
“Nguyên Đế, ngươi mang theo Thời Không châu đi đến các nơi, đưa những cường giả Đế cảnh đến bên cạnh các cột đá màu đen.
Chúng ta phải nhanh chóng tiêu diệt những sinh mệnh quỷ dị này.” Chu Hạo nhìn Nguyên Đế trầm giọng nói.
“Được, Hạo Đế!”
Nguyên Đế không chút do dự gật đầu, con ông ta Nguyên Hâm Chiến thành Đế, lúc này trong lòng ông ta rất hưng phấn, cũng rất cảm kích Hạo Đế, đương nhiên sẽ không cãi lệnh.
Thời Không châu, bảo vật cường đại đứng thứ 10 trong bảng Thánh vật Hỗn Độn của vũ trụ, tuy rằng không có lực công kích gì, nhưng mà lại có được cực tốc.
Có thể trong nháy mắt đi đến các nơi, so với tốc độ bay của cường giả Đế cảnh còn nhanh hơn rất nhiều.
Hiện tại chiến đấu bùng nổ, lúc này Thời Không châu hoàn toàn có thể nhanh chóng vận chuyển từng vị cường giả đỉnh cấp đến các chiến trường khác nhau trong vũ trụ!
Hít sâu một hơi, Chu Hạo nhìn về phía hư không trước mắt, trầm giọng nói: “Diệt thế lúc này, nếu không ngăn cản được, dấu vết tồn tại của chúng ta đây cũng sẽ hoàn toàn biến mất, cho nên, chúng ta nhất định phải toàn lực ngăn cản!”
“Được!”
Trong mắt toàn bộ cường giả ở đây đều lộ ra vẻ kiên định.
. . . . . .
Diệt thế buông xuống!
Trong khoảng thời gian ngắn, mười bốn cây cột khổng lồ màu đen từ phía chân trời buông xuống, bên trong những cây cột khổng lồ màu đen này, từng sinh mệnh quỷ dị không ngừng xuất hiện.
Mà ở các nơi trong hơn trăm ngàn tòa vũ trụ, cũng có những sinh mệnh quỷ dị đang rình rập.
Những sinh mệnh này thậm chí có thể sánh ngang với tồn tại cấp bậc Đế cảnh, giống như ba sinh mệnh kỳ dị cấp bậc Đế cảnh xuất hiện trên đại lục ở thành Đế Uyên!
Cột đá màu đen buông xuống, mỗi một cột đá màu đen đều khiến cho một số vũ trụ hoàn toàn trở nên hắc ám.
Vũ trụ ở lân cận cũng giống như là bị mây đen dày đặc bao phủ.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ hàng trăm vũ trụ đều bị những cột đá màu đen này ảnh hưởng.
Dưới sự hắc ám này, những sinh mệnh kỳ dị điên cuồng ra tay, săn giết sinh mệnh Bất Tử cảnh và phía trên Bất Tử cảnh.
Khí lưu màu đen tràn ngập, những khí lưu này không thích hợp để cho sinh mệnh nhỏ yếu tồn tại.
Rất nhiều vũ trụ bị những khí lưu màu đen này bao trùm, những sinh mệnh nhỏ yếu hốt hoảng thoát đi, hoặc là tránh ở chỗ sâu trong lòng đất nơi mà khí lưu màu đen không bao trùm đến được.
May mắn từng vị cường giả đỉnh cấp không ngừng xuất hiện, trợ giúp những sinh mệnh này rút lui.
Có điều, vào mười năm sau, ở các vũ trụ lân cận, lại buông xuống một trăm cây cột khổng lồ màu đen.
Mà 10 ngàn năm sau, lại có một ngàn cột đá màu đen buông xuống!
Không chỉ như vậy, 100 ngàn năm sau, 10 ngàn cây cột khổng lồ màu đen đứng chắn ngang các nơi trong hư không.
Từng tòa vũ trụ gần như hoàn toàn bị bóng tối bao phủ, toàn bộ thế giới gần như hoàn toàn biến thành một mảnh thế giới hắc ám!
Dưới sự bao phủ của bóng tối, cường giả của hai phe đang không ngừng chém giết, từ vũ trụ này giết sang vũ trụ khác.
Giết chóc vô tận, mùi máu tanh lan tràn, thậm chí phiêu đãng khắp thế giới.
Dưới bóng tối, vô số khí lưu màu đen bốc lên, mà bên trong khí lưu màu đen đang bốc lên này thỉnh thoảng xuất hiện từng thi thể.
Dao động trên người những thân thể này không đồng nhất, cho dù đã chết, nhưng mà dao động trên người cũng vẫn còn sót lại.
Bất Tử cảnh, Đạo Chủ cảnh, Thánh Hoàng cảnh, Thánh Tôn cảnh, Thần Tôn cảnh, Thế Giới cảnh, thi thể các loại cấp bậc đều có.
Không chỉ có hơn 100 ngàn vũ trụ, mà còn có cả những sinh mệnh kỳ dị này.
Chém giết đến cuối cùng, phần lớn vũ trụ gần như nơi nơi đều trở thành chiến trường.
May mắn là trong hơn 100 ngàn vũ trụ có rất nhiều cường giả Đế cảnh, hơn nữa còn có rất nhiều con bài chưa lật, ngược lại chiếm cứ ưu thế rất lớn.
Nhưng mà theo thời gian trôi qua, thực lực của sinh mệnh kỳ dị trong diệt thế đang không ngừng tăng cường, thậm chí bắt đầu có sinh mệnh kỳ dị vượt qua cường giả cấp bậc Đế cảnh xuất hiện.
Tính từ thời điểm diệt thế buông xuống, vào năm thứ 110 ngàn của trận chiến, gần mười vị Cường giả cấp bậc Đế cảnh như Hồn Đế, Lôi Đế, Kiếm Đế của hơn 100 ngàn tòa vũ trụ đều ngã xuống! Một trận chiến này lập tức khiến cho vũ trụ chấn động thật lớn.
Vô số kẻ yếu hoảng sợ, kéo dài hơi tàn bên trong thế giới hắc ám này, không biết khi nào thì cái chết sẽ ập đến.
Thời gian chuyển dời, chiến đấu tiếp tục lan tràn, rất nhiều vũ trụ thậm chí bị đánh vỡ nát, không còn một sinh mệnh nào, nhiều sinh mệnh đang không ngừng di chuyển về phía các vũ trụ còn lại.
Sinh mệnh kỳ dị rất nhiều, cho dù bên trong hơn 100 ngàn vũ trụ có vô số cường giả, nhưng mà cũng không cách nào quản được.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, 10 ngàn năm. . . 100 ngàn năm. . . 300 ngàn năm. . . 600 ngàn năm. . .
Trong suốt khoảng thời gian này, cường giả thuộc hơn 100 ngàn tòa vũ trụ và sinh mệnh kỳ dị trong diệt thế vẫn luôn điên cuồng chém giết, không hề ngừng nghỉ.
Vô số sinh mệnh ngã xuống, diệt thế tàn khốc, sinh mệnh giống như rơm rác không ngừng chết đi, bóng tối bao phủ thế gian, những sinh mệnh kỳ dị này giống như vô cùng vô tận.
Mà một trận chiến này, trong nháy mắt liền kéo dài hàng triệu năm!
Chương 2129: Hi vọng xa vời
Một chỗ trong hư không của vũ trụ, một sinh mệnh kỳ dị nhìn phía dưới, trong mắt tràn đầy hưng phấn, giết chóc.
“Không nghĩ tới nơi này còn cất giấu một ít sinh mệnh cấp bậc Thế Giới cảnh, vừa lúc để cho ta giải quyết.” Trong mắt sinh mệnh kỳ dị này tràn đầy vẻ hưng phấn, vung tay phải của mình đè xuống.
“Không tốt.”
“Là sinh mệnh kỳ dị cấp bậc Đế cảnh.”
Cường giả ở phía dưới nhìn thấy sinh mệnh kỳ dị này, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ, thân thể bọn họ đều không thể nhúc nhích, tất cả đều bị trói buộc, chỉ có thể hoảng sợ chờ đợi tử vong tiến đến.
Soạt!
Đúng lúc này, bỗng nhiên một ánh đao xuất hiện từ trong không trung.
Ánh đao này xuất hiện với tốc độ cực kỳ kinh người, gần như vừa xuất hiện liền đi tới bên cạnh sinh mệnh kỳ dị cấp bậc Đế cảnh kia.
Toàn bộ ánh đao tản ra dao động vô cùng sắc bén, thậm chí làm cho cường giả Đế cảnh cũng cảm thấy tim đập nhanh.
“Ánh đao này là. .”
“Thiên Đế, Thiên Đế đến đây!”
Nhìn thấy ánh đao quen thuộc này, trong mắt mọi người phía dưới lập tức lộ ra vẻ vô cùng kích động.
“Không tốt!”
Bọn họ kích động, về phần trong mắt sinh mệnh kỳ dị cấp bậc Đế cảnh kia lại là lộ ra vẻ kinh hãi, nó muốn thoát đi, nhưng mà lại bị ánh đao kia hoàn toàn khóa lại.
“Ha hả, Dương Thiên, ở trước mặt ta mà ngươi còn muốn chặn giết người của phe ta sao?” Đúng lúc này, một giọng nói vô cùng chói tai vang lên.
Ầm!
Trong hư không vô số khí lưu màu đen đọng lại, muốn hình thành một phòng ngự cường đại trước người sinh mệnh kỳ dị cấp bậc Đế cảnh kia.
“Đại nhân Hắc La.” Cảm nhận được dao động khí lưu màu đen này, trong mắt sinh mệnh kỳ dị cấp bậc Đế cảnh kia lập tức lộ ra vẻ hưng phấn, sự hoảng sợ trong mắt giống như thủy triều tán đi.
“Xoẹt!”
Thế nhưng, trong hư không lại hiện lên một luồng dao động cực kỳ sắc bén, một ánh thương sắc bén đột nhiên xuất hiện.
Phòng ngự do vô số khí lưu màu đen muốn ngưng tụ thành ở trước mặt này thế mà không có bất kỳ lực ngăn cản nào, trực tiếp sụp đổ.
Mà ánh đao trong nháy mắt liền đi tới bên cạnh sinh mệnh kỳ dị Đế cảnh kia.
“Đại nhận Hắc La, cứu ta!!!”
Sinh mệnh kỳ dị Đế cảnh kia thấy thế, vô cùng hoảng sợ, nhưng mà ngay sau đó dao động khí thế trên người giống như thủy triều tán đi, hiển nhiên bị ánh đao kia trực tiếp miểu sát.
“Chu Hạo!”
Một giọng nói vô cùng tức giận truyền đến.
Hư không vỡ ra, sau đó một sinh mệnh toàn thân tản ra hơi thở tà ác ngập trời xuất hiện, đứng ở trong hư không.
Sinh mệnh này nhìn qua thì cũng giống như là sinh mệnh kỳ dị bình thường, mắt và cánh tay dày đặc, nhưng những đôi mắt, cánh tay này nhìn qua lại có một loại phối hợp không giải thích được.
Dao động trên người cực kỳ cường đại, vượt xa Đế cảnh, đạt tới một cấp bậc kinh người!
Xoát! Xoát!
Một chỗ khác trong hư không, cũng có hai bóng người trực đột nhiên xuất hiện, đúng là Dương Thiên và Chu Hạo.
“Hắc La.”
Dương Thiên và Chu Hạo nhìn sinh mệnh kỳ dị trước mặt, vẻ mặt đều vô cùng lạnh lùng.
Bên phía bọn họ có sự tồn tại cường đại tiếp cận Thiên Đạo cảnh, có điều bên phía diệt thế kia cũng có, hơn nữa có mười vị!
Tuy rằng số lượng không bằng bọn họ, nhưng mà bọn họ muốn đánh chết mười người này thì gần như là chuyện không có khả năng, trừ phi toàn bộ liên hợp.
Dù sao thực lực càng mạnh, nếu chênh lệch không lớn, thì rất khó giết được đối phương.
Lúc trước bọn họ tìm được cơ hội, mới gian nan đánh chết một vị, hiện tại cấp bậc kia còn có chín vị.
“Ha hả, Thiên Đế, Hạo Đế, không ngờ các ngươi cũng xuất hiện ở trong vũ trụ này.” Lại là một tiếng cười khẽ vang lên, bên cạnh Hắc La xuất hiện một vị sinh mệnh kỳ dị khác.
Sinh mệnh kỳ dị này nhìn giống như là một con sâu khổng lồ, mặt trên dày đặc các con mắt, ngoài ra còn có chất nhầy màu xanh biếc không ngừng chảy ở bên ngoài cơ thể, nhìn cực kỳ khủng bố, ghê tởm.
Mà dao động khí thế tản ra từ trên người nó không thua Hắc La chút nào.
Sau khi sự việc lần trước phát sinh, cường giả đỉnh cấp tiếp cận Thiên Đạo cảnh của bên phía diệt thế cũng không dám xuất hiện một mình nữa, tối thiểu cũng là hai vị liên hợp cùng nhau.
“Hắc Hồ, khiến các ngươi thất vọng rồi.”
Dương Thiên nhìn về phía hai người Hắc La ở trong hư không, lạnh như băng nói.
“Dương Thiên, cho dù các ngươi có ngăn cản thế nào, thì cũng chỉ là ngoan cố phản kháng mà thôi.” Hắc Hồ vô cùng lạnh nhạt nói.
Ánh mắt của ông ta liếc xuống nơi chứa nhiều sinh mệnh ở phía dưới, nói: “Hiện tại các ngươi có thể kiên trì, nhưng mà đợi cho Diệt Sinh đại nhân chân chính đi ra, các ngươi sẽ biết, các ngươi chỉ là đang kéo dài chút thời gian mà thôi, mọi việc các ngươi làm đều là phí công cả.”
“Phí công?”
Nghe vậy, Dương Thiên nhìn về phía Hắc Hồ, trầm giọng nói: “Hắc Hồ, tồn tại cường đại tiếp cận Thiên Đạo cảnh ở lần diệt thế trước, trở thành phe của Diệt Sinh, vẫn còn kéo dài hơi tàn trên thế gian?”
Ông ta nói ra thân phận của cường giả trước mặt.
Trước lần diệt thế lúc trước, quả thật Diệt Sinh đã từng phát động vài lần diệt thế, mà cường giả trước mặt là sự tồn tại cường đại từ rất lâu trước kia đã tiếp cận Thiên Đạo cảnh.
“Ha hả, không hổ là Thiên Đế cường đại nhất, thế mà biết được thân phận của ta.”
Hắc Hồ kinh ngạc liếc nhìn Dương Thiên một cái, lạnh nhạt nói: “Dương Thiên, ta cũng từng ngăn cản diệt thế, có điều ngươi sẽ biết, bất kỳ cường giả nào ở trước mặt đại nhân Diệt Sinh đều giống như con kiến.
Ngươi cũng có thể suy nghĩ một chút đến việc gia nhập dưới trướng đại nhân Diệt Sinh.”
Chương 2130: Bóng dáng tương tự 1
Ong. . .
Sau khi nói xong, trước người ông ta và Hắc La lưu động vô số khí lưu màu đen, bóng dáng của bọn họ lập tức biến mất không thấy.
Chỉ để lại khuôn mặt khó coi của hai người Dương Thiên và Chu Hạo.
Cho dù hiện tại cường giả đỉnh cấp bên phía bọn họ chiếm ưu thế, nhưng mà đối phương là hủy diệt, mà bọn họ là bảo vệ, điều này chắc chắn là khác nhau.
Hủy diệt vũ trụ đương nhiên phải thoải mái hơn rất nhiều so với bảo vệ vũ trụ.
“Dương Thiên, đám sinh mệnh kỳ dị đỉnh cấp Hắc La hoạt động càng ngày càng thường xuyên.” Chu Hạo nhìn khí lưu màu đen tràn ngập này, trầm giọng nói.
Nghe vậy, Dương Thiên lắc lắc đầu, nói: “Cách thời gian Diệt Sinh chân chính xuất thế càng ngày càng gần, những sinh mệnh này điên cuồng cũng rất bình thường.”
Nghe được lời của Dương Thiên, Chu Hạo lập tức trầm mặc.
Lúc này theo thời gian càng ngày càng gần, cảm giác gấp gáp trong lòng bọn họ cũng càng ngày càng mãnh liệt.
Ông ta trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nói: “Vẫn không có tin tức của Diệp Tinh sao?”
“Không có.”
Dương Thiên lắc lắc đầu, khẽ than một tiếng, nói: “Diệp Tinh thúc giục căn nguyên Thiên Đạo, che chắn hoàn toàn tung tích của mình, chúng ta căn bản không có khả năng phát hiện ra hắn ở nơi nào.”
Ánh mắt của ông ta nhìn về phía một chỗ, lại bỗng nhiên nói: “Tuy rằng chúng ta không biết, nhưng mà Diệt Sinh kia cũng không biết.
Hiện tại những sinh mệnh kỳ dị này đang điên cuồng phát động công kích, ra tay càng ngày càng thường xuyên, chưa chắc là không có ý tìm kiếm Diệp Tinh.”
Trải qua hàng triệu năm, không ai biết Diệp Tinh sẽ biến thành dáng vẻ gì nữa.
Căn nguyên Thiên Đạo, đây là căn nguyên tầng cao nhất của vũ trụ, cho dù là Diệt Sinh cũng được sinh ra từ căn nguyên này.
Diệp Tinh thúc giục căn nguyên Thiên Đạo mạnh mẽ che giấu tung tích của mình, đương nhiên Diệt Sinh cũng rất khó phát hiện.
“Đoạn thời gian cuối cùng, hi vọng Diệp Tinh có thể thành công vào thời điểm cuối cùng.” Chu Hạo lắc đầu nói.
Cả hai người bọn họ đều im lặng, nhưng trong lòng đang chờ đợi hi vọng xa vời duy nhất kia.
Bên trong vũ trụ lạnh như băng lại tối đen, lúc này một thân thể đang chậm rãi trôi nổi.
Thân thể này bị vô số khí lưu hỗn độn bao vây lấy, vô cùng to lớn.
Lúc này trên người thân thể này lại tản ra một luồng hơi thở vô cùng bi thương.
Nhìn kỹ lại, đây là một vị thanh niên, chẳng qua trên mặt thanh niên tràn đầy tang thương, tóc đều trở nên xám trắng.
Trong tay thanh niên này nắm một chiếc đĩa ngọc, đĩa ngọc này giống như là một khối ngọc có dạng đài sen, mặt trên còn có một đám lỗ hổng kỳ dị, lỗ hổng này tổng cộng có bốn mươi chín cái, rất là kỳ lạ.
“Một triệu năm.”
Diệp Tinh nắm Thiên Đạo Liên Bàn trong tay, trong mắt tràn đầy tang thương.
“Trong thời gian một triệu năm, mình đã đi qua hơn 100 ngàn vũ trụ, nhưng mà, đến hôm nay đài sen vẫn không phản ứng chút nào như cũ.”
Hắn đã một mình phiêu bạc bên trong vũ trụ suốt một triệu năm, muốn tìm ra phương pháp làm đám người Lâm Tiểu Ngư sống lại.
Toàn bộ người nhà biến mất, hi vọng sống lại duy nhất ở ngay tại Thiên Đạo Liên Bàn, nhưng mà hắn vẫn không phát hiện ra bất kỳ hi vọng gì.
Ánh mắt nhìn về phía dưới, trong ánh mắt tang thương của Diệp Tinh cũng xuất hiện một tia gợn sóng.
Khu vực phía dưới vừa lúc là Hệ Ngân Hà.
Lúc này Hệ Ngân Hà gần như hoàn toàn bị khí lưu màu đen bao trùm, từng tinh cầu đều bị ăn mòn, mà ở bên trong Hệ Mặt Trời, vẫn còn có một tia sáng mặt trời mỏng manh tỏa ra, giống như đang không cam lòng mà ngăn cản sự ăn mòn của những khí lưu màu đen này.
Diệp Tinh đi ở bên trong Hệ Ngân Hà này, lần cuối cùng hắn đến đây đã là chuyện của một triệu năm trước, trong hàng triệu năm, hắn vẫn luôn cô độc tìm kiếm ở bên trong vũ trụ.
Ở trong ấn tượng của Diệp Tinh, Hệ Ngân Hà là tinh hệ mà mình đặt chân đến sớm nhất sau khi đi ra khỏi Địa Cầu, hắn và người nhà của mình đã ở bên trong Hệ Ngân Hà bắt đầu từng bước mạnh dần lên, bây giờ nhìn lại, việc này thật giống như một giấc mộng Nam Kha, trong lòng Diệp Tinh không biết là có cảm giác gì.
“Địa Cầu.”
Ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía dưới.
Tinh cầu một màu xanh thẳm trong trí nhớ lúc này đã trở nên vô cùng u ám, thậm chí mặt trên còn có một luồng tử khí tản ra.
So với việc diệt thế, Địa Cầu rất nhỏ bé, lúc này rất nhiều tinh cầu trong Hệ Ngân Hà đều biến thành mảnh nhỏ, Địa Cầu lại may mắn không có bị hủy diệt.
Từng cảnh tượng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ bày ra trước mắt, toàn bộ Địa Cầu đều biến thành một mảnh phế tích, nhà cao tầng sập, vô số đích khí lưu màu đen lưu động ở trong đó.
Lúc này vài chỗ ở trên Địa Cầu vẫn còn sót lại hơi thở sinh mệnh, đó là một bộ phận sinh mệnh rất nhỏ còn sót lại trên Địa Cầu.
Cho dù là trong các cuộc chiến đấu điên cuồng, chém giết kịch liệt, thì cũng không thể nào hoàn toàn giết chết toàn bộ sinh mệnh trong một khu vực, sẽ luôn còn sót lại một ít sinh mệnh nhỏ yếu.
Những sinh mệnh này còn chưa đạt tới Bất Tử cảnh, cũng không phải là mục tiêu mà những sinh mệnh kỳ dị này săn giết.
Trong mắt những sinh mệnh nhỏ yếu này đều hơi có vẻ hoảng sợ, di chuyển một cách thật cẩn thận.
Thực lực bọn họ quá yếu, ngay cả rời khỏi tinh cầu cũng làm không được, chỉ có thể hoảng sợ mà ở lại tinh cầu bị bao phủ bởi bóng tối này, tiếp tục tồn tại một cách cô độc, có lẽ là âm thầm chờ đợi cái chết.
Mà ở trên Địa Cầu này còn có một ít sinh mệnh kỳ dị đang càn quét chiến trường, những sinh mệnh này sinh ra từ trong khí lưu màu đen, vô cùng kỳ dị, có điều thực lực cũng không mạnh lắm.
“Hử?”
Ý thức đảo qua Địa Cầu, bỗng nhiên Diệp Tinh sửng sốt.
Lúc này mục tiêu của hắn tập trung về phía một chỗ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









