1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
  4. Tập 210 : Trở về trái đất 1 (c2091-c2100)

[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Tập 210 : Trở về trái đất 1 (c2091-c2100)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2091: Trở về trái đất 1

Nghe thấy lời nói từ Diệp Tinh, Dương Thiên lại mỉm cười nói: “Dốc lòng tu luyện, mặc dù thực lực là duy nhất, nhưng cũng cần nhìn độ dài của thời gian tu luyện, tin chắc rằng cho Diệp Tinh ngươi một thời gian nhất định, thực lực của ngươi nhất định không kém hơn ta”.

Bất kì cường giả nào đều đi lên từ việc tu luyện yếu kém, cho nên có tiềm lực to lớn, càng là cường giả cũng không dám khinh thường.

Lời của ông ta vừa dứt, lại khiến cho ánh mắt nhóm người xung quanh bỗng nhiên vô cùng kinh ngạc.

“Thiên Đế lại đánh giá cao Diệp Tinh như vậy?”

“Không kém hơn thực lực của Thiên Đế? Diệp Tinh có thể đạt được trong tương lai?”

Bây giờ họ có thể biết thực lực khủng khiếp của Thiên Đế, đó là vượt qua Đế Cảnh, thậm chí chạm đến sự tồn tại khủng bố trên Đế Cảnh!

Thực lực này thậm chí có thể giết chết cường giả Đế Cảnh, cường đại cỡ nào?

Bây giờ Diệp Tinh mạnh hơn nữa, đến Đế Cảnh bình thường cũng không đạt được, so với Thiên Đế hoàn toàn là hai cấp độ.

Nghe xong, Diệp Tinh cũng sững sờ, Thiên Đế cũng thật xem trọng hắn.

“Diệp Tinh, tin tưởng bản thân”.

Ở bên cạnh, Hạo Đế cũng cười nói.

Diệp Tinh mỉm cười, hai vị đại lão thật đúng là có lòng tin vào mình.

“Nhưng mình cũng không phải không có cơ hội!”

Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt cũng có phần tự tin.

Trong thời gian hai mươi nghìn năm ngắn ngủi hắn liền đạt đến bước này, hơn nữa lại có phân thân Tai Ách khủng bố, càng có khí lưu màu xám thần bí, còn có hai thánh vật hỗn độn hoàn chỉnh là đỉnh Thôn Phệ và bánh răng Hỗn Nguyên, sau này Diệp Tinh có cơ hội đột phá thành cường giả Đế Cảnh, cũng chắc chắn cực kì mạnh mẽ.

“Đúng rồi, Diệp Tinh, bây giờ ngươi có thể đột phá đến Thế Giới Cảnh không?” Nói xong vài câu, Dương Thiên hiếu kì hỏi, trong mắt ông ta hiện vẻ kì dị.

“Còn một chút nữa”.

Diệp Tinh nghĩ một lúc rồi nói.

Trên thực tế, mấy chục năm đi qua, theo dự tính của hắn, có lẽ hắn có thể đột phá đến Thế Giới Cảnh rồi.

Nhưng lại có một bình cảnh vô hình ngăn cản hắn, hắn không biết là chuyện gì, trong bình cảnh này, cho dù vũ trụ chi tâm cũng không thể giúp hắn đột phá.

Phải biết rằng, luyện hóa vũ trụ chi tâm, đó chính là có thể đột phá đến Thế Giới Cảnh, cho dù là một người thiên phú bình thường cũng có thể, càng không cần nói đến Diệp Tinh.

Diệp Tinh đi khắp nơi, dưới sự giúp đỡ của khí lưu màu xám, các hệ thiên phú đại đạo của bản thân đã sớm đạt đến đỉnh cao nhất trong vũ trụ!

Thiên phú tu luyện đỉnh cao nhất, cộng thêm vũ trụ chi tâm, nếu như hắn không thể đột phá, vậy thì các cường giả khác cũng không thể đột phá, điều này rõ ràng có mâu thuẫn cực lớn.

“Từ từ, không vội”.

Dương Thiên và Chu Hạo nhìn qua, mỉm cười nói.

Đáy mắt họ lúc này lại hiện vẻ không hiểu.

Nói xong vài câu, sau đó Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư rời khỏi đây, không ở lại.

“Dương Thiên, thời gian càng ngày càng ngắn”.

Chu Hạo nhìn bóng người Diệp Tinh rời đi, lắc đầu nói.

“Haiz, chỉ có thể đi một bước tính một bước, sự tồn tại kia không lộ chút sơ hở, khống chế vận mệnh chúng sinh, chúng ta đều không biết vận mệnh của Diệp Tinh, nhưng sinh mệnh kia cũng không thể biết”.

Dương Thiên thở dài nói.

Họ đang chờ đợi, ai cũng không biết, lúc này đường sinh cơ của diệt thế trên người thanh niên vẫn chưa đột phá đến Thế Giới Cảnh.

“Diệp Tinh, bây giờ anh vẫn đến cung điện truyền thừa tu luyện sao?” Đi trên đường, Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh, trầm tĩnh một lát, đột nhiên hỏi.

Lúc này Diệp Tinh vẫn đang chuyên tâm tu luyện, muốn đột phá đến Thế Giới Cảnh.

“Không cần”.

Nghe xong Diệp Tinh lắc đầu, nói: “Anh đã chính thức đạt đến Thần Tôn Cảnh đỉnh phong, hơn nữa có thể bước thêm một bước, vùng đất truyền thừa không có tác dụng với anh nữa”.

Trước đây Diệp Tinh phát hiện bản thân cảm nhận được lớp màng mỏng kia, cho dù vùng đất truyền thừa do Hư Thần Tông Hạo Đế thành lập cũng không có ảnh hưởng gì với hắn, không trợ giúp nào đối với việc đột phá.

“Nhưng có thể phân thân Tai Ách có chút trở ngại đối với việc đột phá của anh”.

Diệp Tinh nghĩ một lúc nói.

Nói như vậy, cấp độ sinh mệnh càng cao, đột phá càng khó.

Tai Ách cấp độ Thế Giới Cảnh đỉnh phong đủ để sánh ngang với cường giả Đế Cảnh.

Nhưng phân thân Tai Ách đạt đến Thế Giới Cảnh cũng khó khăn.

“Cản trở?” Nghe xong, Lâm Tiểu Ngư nói: “Vậy phải làm sao?”

“Không cần lo lắng”.

Diệp Tinh mỉm cười nói: “Cho dù có cản trở, trở ngại này cũng không lớn như trong tưởng tượng, bây giờ anh vẫn giữ trạng thái bình thản, chờ đợi đột phá là được”.

Hắn có thể cảm nhận được ảnh hưởng rất nhỏ của phân thân Tai Ách.

Nghe thấy lời nói từ Diệp Tinh, trong mắt Lâm Tiểu Ngư sáng lên, cô nhìn Diệp Tinh nói: “Diệp Tinh, nếu đã vậy, chúng ta có thể về trái đất một chuyến”.

“Về trái đất?”

Nghe xong, Diệp Tinh lại sững sờ.

Nói thật sau khi hắn từ trái đất đến Hư Thần Tông, vẫn luôn tu luyện, đúng là hơn mười nghìn năm chưa trở về.

Trên trái đất có phân thân Sát Thần Thú đời sau trấn giữ, cũng không cần lo lắng gì.

Nhưng phân thân Sát Thần Thú đời sau vẫn an tâm trấn giữ, không thể tùy ý đi lang thang trên trái đất.

“Đúng vậy, Diệp Tinh”.


Chương 2092: Trở về trái đất 2

Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh, trên mặt khẽ cười nói: “Chúng ta đều đã lâu chưa về trái đất, hơn nữa bây giờ anh bị kẹt trong bình cảnh, cưỡng cầu đột phá không thành công, chỉ có thể thuận theo tự nhiên.

Nói không chừng giữ tấm lòng bình thản, sau khi về trái đất, đương nhiên có thể đột phá rồi”.

Trong mắt cô hiện vẻ mong chờ, đợi quyết định của Diệp Tinh.

“Cũng phải”.

Nghe xong, Diệp Tinh mỉm cười gật đầu nói.

Có suy nghĩ này, trong mắt hắn cũng hiện vẻ nhớ mong.

Trong thời gian này, hắn luôn tu luyện, nỗ lực nâng cao thực lực bản thân, vì Diệp Tinh biết, chỉ có thực lực mạnh mẽ mới có thể bảo vệ người nhà của mình.

Kẻ địch cấp độ Thế Giới Cảnh, thậm chí kẻ địch là cường giả cấp độ Đế Cảnh như Côn Đế, những điều này khiến Diệp Tinh có áp lực khổng lồ, trước giờ không dám buông lỏng.

Nhưng bây giờ, cho dù cường giả cấp độ Đế Cảnh, hắn cũng không cần kiêng dè.

Mặc dù thực lực của hắn vẫn chưa đạt đến cấp độ Đế Cảnh, nhưng cường giả Đế Cảnh cũng không làm gì được hắn.

“Vậy chúng ta về trái đất một chuyến”.

Không hề do dự, Diệp Tinh liền đưa ra quyết định.

“Ba, bây giờ về trái đất sao?” Trong Hư Thần Tông điện thứ chín, ánh mắt con trai Diệp Tinh là Diệp Lân tràn đầy niềm vui.

“Con muốn đi thăm ông nội, bà nội”.

Ở bên cạnh, Tiểu Bảo Nhi nắm quả đấm nhỏ, nghiêm túc nói.

“Ha ha, lần này quay về, chúng ta ở trái đất một thời gian”.

Diệp Tinh khẽ cười nói.

Cho dù sau này đột phá đến Thế Giới Cảnh, hắn cũng chuẩn bị ở trái đất một thời gian.

Trước đây không có ý nghĩ này, bây giờ sau khi Diệp Tinh quyết định, hắn lại rất nhớ nhung.

“Sư phụ, suy nghĩ của mọi người thì sao?” Diệp Tinh nhìn nhóm người Thánh tôn Thời Không.

Thánh tôn Thời Không cũng ở Hư Thần Tông tu luyện, lần này Diệp Tinh chuẩn bị về trái đất, cũng nói với họ một tiếng.

“Diệp Tinh, lần này chúng ta cũng về”.

“Đúng, diệt thế sắp giáng xuống, chúng ta về sắp xếp một chút”.

Nhóm người Thánh tôn Thời Không, Thánh tôn Hồn Thiên liếc nhìn nhau, sau đó đều gật đầu.

“Diệt thế sao?”

Nghe Thánh tôn Thời Không, Thánh tôn Hồn Thiên nói, Diệp Tinh hít sâu một hơi, tạm thời đè nén suy nghĩ này xuống.

Lần này trở về, hắn phải ở bên người nhà của mình, không nghĩ gì nữa.

Hệ Ngân Hà, là vũ trụ Diệp Tinh ở, một tinh hệ bé nhỏ do nhân tộc thống trị lãnh thổ.

Bây giờ nhân tộc thống trị phần lớn lãnh thổ vũ trụ Diệp Tinh ở, không có tộc quần nào dám tranh giành, cộng thêm tiếp xúc được truyền thừa cường đại của vũ trụ khác, phương pháp tu luyện giao lại cho nhân tộc, tốc độ phát triển của toàn nhân tộc càng nâng cao mạnh mẽ!

Đạo Chủ Cảnh, Thánh Hoàng Cảnh, trong thời gian mười nghìn năm ngắn ngủi, số lượng cường giả nhân tộc không ngừng gia tăng.

Mà trong từng tinh hệ của hệ Ngân Hà lại tập trung phần lớn cường giả.

Phải biết rằng, Diệp Tinh đi ra từ hệ Ngân Hà.

Các đại tộc quần ở vũ trụ này cũng tiếp xúc với các vũ trụ khác, đương nhiên biết thực lực bây giờ của Diệp Tinh.

Người đầu tiên dưới Đế Cảnh.

Bây giờ Diệp Tinh có thể miểu sát cường giả cấp độ vô địch Thế Giới Cảnh!

Nhóm tộc quần mạnh mẽ nhất vẫn còn ở Thánh Tôn Cảnh, thậm chí không có vị Thần Tôn Cảnh nào, càng không cần nói đến Thế Giới Cảnh trong truyền thuyết.

Nhưng cho dù là cường giả cấp độ vô địch Thế Giới Cảnh, đều sẽ bị Diệp Tinh dễ dàng miểu sát!

Đây chính là thực lực khủng khiếp cỡ nào?

Hơn trăm nghìn vũ trụ gộp lại, cũng chỉ có hơn mười vị mạnh hơn Diệp Tinh mà thôi!

Diệp Tinh, nghiễm nhiên trở thành truyền thuyết của vũ trụ này.

Soạt! Soạt! Soạt!

Lúc này trên bầu trời trái đất, trong không gian truyền đến trận dao động, sau đó từng bóng người xuất hiện, nhìn khuôn mặt chính là nhóm người Diệp Tinh.

“Trái đất bây giờ thay đổi quá nhanh”.

Lâm Tiểu Ngư nhìn phía dưới, cảm thán nói.

“Tất cả đều thay đổi, thời gian trái đất phát triển vẫn rất ngắn, đương nhiên sẽ còn thay đổi nhiều”.

Tính ra, trái đất phát triển đến bây giờ cũng mới hai mươi nghìn năm thôi, so sánh với sự phát triển trăm triệu năm của tinh cầu khác, trái đất thật sự rất trẻ.

Phân thân Sát Thần Thú đời sau của Diệp Tinh vẫn trấn giữ trên trái đất, ngược lại quan sát đầy đủ sự phát triển của trái đất, không có chút ngạc nhiên nào với chuyện này.

“Ba và mẹ đang đợi, chúng ta xuống thôi!”

Diệp Tinh kéo tay Lâm Tiểu Ngư, cười nói.

Tay phải hắn phất lên, sau đó nhóm người liền xuất hiện ở trong biệt thự của Diệp gia.

“Tiểu Tinh, Tiểu Ngư… hai con về rồi!” Nhìn thấy nhóm người Diệp Tinh xuất hiện, sắc mặt Diệp Kiến An và Lưu Mai đang chờ ở trong sân hiện vẻ mừng rỡ.

“Bà nội…”

Tiểu Bảo Nhi và Đồng Mục ngoan ngoãn gọi.

“Cháu gái ngoan của bà”.

Nhìn thấy hai đứa bé, trên mặt Lưu Mai càng vui mừng, liền vội vàng ôm các cháu.

“Ba, mẹ, trước đây con nói thời gian quay về, hai người vẫn đợi ở đây”.

Diệp Tinh bất đắc dĩ nói.

Hắn biết Diệp Kiến An và Lưu Mai đã đợi ở đây một hồi lâu rồi.

“Tiểu Tinh, mẹ con muốn gặp các con đầu tiên”.

Ở bên cạnh, Diệp Kiến An cười lớn nói.

Nhìn thấy hắn rất bình tĩnh, chẳng qua trong mắt cũng tràn đầy niềm vui, kích động, chỉ là không biểu hiện ra bên ngoài mà thôi.

“Được rồi, không nói nữa, mẹ nấu rất nhiều đồ ăn, cả nhà chúng ta đoàn tụ”.

Lưu Mai vội nói.

“Mẹ, để con giúp mẹ”.

Lâm Tiểu Ngư lập tức nói.

“Bọn cháu cũng qua giúp”.

Tiểu Bảo Nhi và Đồng Mục cũng hào hứng chạy qua.

Cả nhà ở cùng nhau, ngồi vây quanh cái bàn, giống như một gia đình bình thường trên trái đất trước kia.

“Tiểu Tinh, Tiểu Ngư… mau ăn thịt kho tàu.

Ở ngoài đồ ăn ngon rất nhiều, nhưng mẹ vẫn cảm thấy những món ăn ở trái đất mới có hương vị”.

Lưu Mai cười nói.

Diệp Tinh mỉm cười bắt đầu ăn, hắn nhìn ba mẹ, vợ bên cạnh mình, cảm thấy họ nói chuyện vui vẻ, bầu không khí ấm áp, trong lòng hắn lại yên bình.

Đây là nhà của hắn, là nơi hắn dùng cả đời bảo vệ.


Chương 2093: Ấm áp

Thời gian tiếp theo, Diệp Tinh đều ở trên trái đất, bên cạnh người nhà của mình, không đi đâu.

Hắn cũng không tu luyện, không đi thử đột phá Thế Giới Cảnh, dường như quên mất chuyện này.

Trên đường phố, Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư đang chậm rãi đi bộ, giống như một đôi tình nhân bình thường.

Xung quanh cũng có người đi tới đi lui trên đường, nhìn dao động trên người họ, rõ ràng cũng tu luyện.

Bây giờ tốc độ phát triển của trái đất vô cùng kinh ngạc, dựa vào tài nguyên Diệp Tinh nắm giữ, tùy tiện lấy ra một ít, cũng đủ để trái đất phát triển nhanh hơn tinh cầu khác nghìn lần, thậm chí mười nghìn lần.

“Hôm nay là ngày Đại Học Thượng Hải báo danh.

Mau đi thôi!”

“Không vội, Đại Học Thượng Hải là một trong những đại học tốt nhất trên trái đất, hôm nay người đến báo danh chắc chắn rất nhiều”.

“Đây chính là trường học đại nhân Diệp Tinh từng học, mục tiêu từ nhỏ của tôi chính là vào Đại Học Thượng Hải”.

“Tôi cũng thế! Trong Đại Học Thượng Hải cũng sinh ra rất nhiều cường giả đỉnh cấp trên trái đất chúng ta”.

Có vài người đang bay về phía trước, trên mặt lộ vẻ kích động.

Diệp Tinh, đó là anh hùng của trái đất họ, trong lòng người trái đất sùng bái nhất.

Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư nhìn về phía trước, trường học vẫn như dáng vẻ ban đầu, không có thay đổi nào, thậm chí cảnh vật xung quanh đều sử dụng phương pháp đặc thù giữ lại nguyên lại.

“Đại Học Thượng Hải”.

Diệp Tinh nhìn trường học đó, khóe miệng nở nụ cười, trong mắt lộ tia phức tạp.

Vận mệnh kiếp này của hắn thay đổi tại Đại Học Thượng Hải.

Nhìn người con gái trước mặt, trong lòng Diệp Tinh rất vui mừng, may mắn vì mình có được cơ hội làm lại một lần nữa.

Bất kể trọng sinh vì điều gì, trong lòng hắn vô cùng cảm kích.

“Diệp Tinh”.

Dường như cảm nhận được cảm xúc dao động của Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư nắm tay Diệp Tinh.

Ánh mắt của cô nhìn về Đại Học Thượng Hải, lúc này đáy mắt lại hiện vẻ phức tạp.

Sau đó cô nhìn Diệp Tinh, trong mắt có phần dịu dàng, có đau lòng, còn có một chút buồn bã.

“Tiểu Ngư, chúng ta vào Đại Học Thượng Hải xem một chút”.

Diệp Tinh không nhận ra sự thay đổi, hắn dắt Lâm Tiểu Ngư, mỉm cười nói.

“Được thôi”.

Lâm Tiểu Ngư mỉm cười gật đầu.

Hai người đi về trường học, điều làm người khác thấy kì lạ là mọi người xung quanh dường như cũng không chú ý đến họ.

Nhìn thấy cảnh vật quen thuộc còn lưu lại sâu trong kí ức, trong lòng Diệp Tinh đầy vẻ xúc động.

“Diệp Tinh, anh hùng của trái đất chúng ta, cũng là người ưu tú nhất Đại Học Thượng Hải, lúc đầu ngày tận thế đen tối giáng xuống…”

Trên màn hình trong trường, đang phát một đoạn video, bóng tối bao trùm, từng thành phố hóa thành đống hoang tàn, trên phế tích, mãnh thú gầm gừ.

“Là câu chuyện của đại nhân Diệp Tinh”.

“Lúc đầu đại nhân Diệp Tinh vùng lên trong ngày tận thế đen tối, mang hi vọng cho chúng ta, hơn nữa đưa chúng ta đi ra khỏi trái đất, ra khỏi hệ Ngân Hà”.

“Bây giờ, đại nhân Diệp Tinh đã trở thành sự tồn tại mạnh mẽ nhất nhân tộc chúng ta, cũng là sự tồn tại cường đại nhất trong vũ trụ này!”

Từng học sinh kích động nhìn đoạn video.

Lúc này Diệp Tinh cũng đang xem video.

Nhìn cảnh tượng tận thế đen tối kia, Diệp Tinh không khỏi cảm thán nói: “Hiện tại nhớ tới tận thế đen tối kia, tựa như đã trôi qua thật lâu.”

Thời gian hai mươi ngàn năm so với cả vũ trụ mà nói cực kỳ ngắn ngủi, nhưng đối với hắn mà nói lại rất dài.

Hắn đã vượt qua hơn hai mươi ngàn năm.

Năm tháng trôi qua, thương hải tang điền, tận thế đen tối của trái đất, đối với Diệp Tinh mà nói đã là ký ức vô cùng xa xưa.

“Diệp Tinh, nếu lúc trước em chết trong tận thế đen tối kia thì anh sẽ thay đổi như thế nào đây?” Nghe Diệp Tinh nói, Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh, nhẹ giọng nói.

Nghe vậy, Diệp Tinh sửng sốt, hắn nhìn cô gái trước mắt, cười cười nói: “Tiểu Ngư, nói cái gì mà ngốc nghếch vậy?”

Hắn nhớ tới tình cảnh Lâm Tiểu Ngư kiếp trước chết đi, trong lòng lại không khỏi co giật một chút, kết quả như vậy tuyệt đối không phải là điều hắn muốn.

“Diệp Tinh, em nói thật mà.” Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh, nói: “Nếu em thật sự không còn ở đây, anh nhất định phải sống thật tốt, ngàn vạn lần không nên tự bạo.”

Cô nhìn Diệp Tinh, thần sắc rất là nghiêm túc.

“Tiểu Ngư…” Diệp Tinh muốn nói cái gì đó.

Nhưng nhìn thần sắc Lâm Tiểu Ngư vẫn nghiêm túc, Diệp Tinh đành phải cười nói: “Nếu em thật sự không có ở đây, anh vẫn sẽ sống thật tốt.”

“Ừm.” Lâm Tiểu Ngư lúc này mới hài lòng gật đầu.

“Tiểu Ngư ngốc nghếch.” Diệp Tinh có chút bất đắc dĩ, tận thế đen tối cũng đã trôi qua lâu như vậy, giả thiết này vốn không thành lập.

Hai người giống như sinh viên bình thường, đi dạo ở đại học Hải Thượng, nhìn từng tòa nhà giảng dạy quen thuộc.

“Hử?” Đang đi, bỗng nhiên sắc mặt Diệp Tinh biến hóa một chút.

“Làm sao vậy, Diệp Tinh?” Nhìn thần sắc Diệp Tinh biến hóa, Lâm Tiểu Ngư vội vàng hỏi.

“Là chuyện tốt.” Trên mặt Diệp Tinh tràn đầy kích động, nói: “Tiểu Ngư, anh chạm vào bình cảnh Thế Giới Cảnh rồi, hơn nữa hiện tại cảm giác đã có thể phá tan rồi.”

“Có thể đột phá đến Thế Giới Cảnh rồi sao?” Nghe vậy, sắc mặt Lâm Tiểu Ngư biến hóa một chút, sau đó trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh hỉ.

“Vậy anh đột phá đi, chờ anh đột phá tới Thế Giới Cảnh, thực lực cũng có thể tăng lên một phần lớn.”

“Đi thôi! Đi vào sâu hệ Ngân Hà.” Trên mặt Diệp Tinh tràn đầy tươi cười, tay phải vung lên, trực tiếp mang theo Lâm Tiểu Ngư rời đi.

Lại xuất hiện, bọn họ đi tới sâu trong tinh không Ngân Hà lạnh như băng.

“Tiểu Ngư, em ở chỗ này chờ anh một chút.” Diệp Tinh cười nói.

Trong mắt hắn tràn đầy vẻ vui sướng, Thế Giới Cảnh, hắn chờ ngày này đã chờ rất lâu rồi.


Chương 2094: Đột phá

Thế Giới Cảnh

Có được phân thân Tai Ách, một khi đột phá thực lực của hắn sẽ chân chính bạo tăng, uy năng của tam đại thiên phú của Tai Ách cũng có thể chân chính phát huy ra.

Đến lúc đó hắn cho dù đối mặt với cường giả Đế Cảnh, dù không dựa vào thánh vật hỗn độn hoàn chỉnh thì hắn vẫn đều có lực ngăn cản.

“Ừm.” Lâm Tiểu Ngư gật gật đầu, sâu trong đáy mắt cô có vẻ phức tạp, nhìn Diệp Tinh bay qua, bỗng nhiên nhịn không được hô một tiếng: “Diệp Tinh!”

“Có chuyện gì vậy? Tiểu Ngư?” Nghe được lời của Lâm Tiểu Ngư, Diệp Tinh ngừng lại, nhìn Lâm Tiểu Ngư, rất là nghi hoặc nói.

Trạng thái của Lâm Tiểu Ngư tựa hồ có chút không đúng.

Dưới ánh mắt của Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư trực tiếp bay đến bên cạnh hắn, bỗng nhiên mở hai tay mình ra, ôm lấy hắn.

“Tiểu Ngư, có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Diệp Tinh sửng sốt, nhìn Lâm Tiểu Ngư ôm hắn, vội vàng hỏi.

“Có chuyện gì nhất định phải nói với anh nhé.”

“Không có việc gì đâu.” Lâm Tiểu Ngư lắc đầu, cô nhẹ giọng nói: “Chính là muốn ôm anh một chút thôi.”

Cô gắt gao ôm Diệp Tinh, sâu trong đáy mắt tràn đầy vẻ không nỡ, lại bị cô che dấu thật sâu, ngay cả Diệp Tinh cũng không có phát hiện.

Một giây… Hai giây… Hơn mười giây, Lâm Tiểu Ngư mới buông Diệp Tinh ra, cô hít thở thật sâu, tựa hồ phải nhớ kỹ hơi thở trên người Diệp Tinh.

Sau khi cô buông Diệp Tinh ra, sắc mặt cũng trong nháy mắt khôi phục bình thường.

“Diệp Tinh, anh đi đột phá đi, em chờ anh.” Cô nhìn Diệp Tinh, trên mặt mang theo nụ cười.

“Được.” Diệp Tinh nhìn về phía Lâm Tiểu Ngư, nhiều lần xác định cô không sao, sau đó mới gật đầu.

Hắn đi tới một chỗ, trực tiếp ngồi xuống.

Soạt! Soạt! Soạt! Soạt!

Không chỉ có Diệp Tinh, lúc này phân thân Huyễn tộc của hắn, phân thân Sát Thần Thú đời sau, phân thân Tai Ách, phân thân Tử Vong Đạo Tắc Giới cũng xuất hiện.

Tai Ách tản ra khí tức hủy diệt vô cùng thô bạo, còn có dòng sông hỗn độn không ngừng cuồn cuộn lên.

Diệp Tinh trở lại trái đất, các đại phân thân cũng đều mang về.

Thực lực mạnh nhất của hắn không thể nghi ngờ là bản thể cùng phân thân thiên ách, nhưng mà phân thân thiên ách căn bản không có khả năng bại lộ ra.

Đây là kẻ thù của cả vũ trụ, một khi bại lộ tuyệt đối sẽ bị tất cả vũ trụ liên hợp bao vây tấn công,cho dù là cường giả Đế Cảnh cũng sẽ liên hợp lại ra tay.

Hiện tại bản thân Diệp Tinh có thánh vật hỗn độn, ngược lại không e ngại cường giả cấp độ Đế Cảnh, nhưng đó là Đế Cảnh bình thường.

Hiện tại thực lực như Thiên Đế, Hạo Đế cũng đều có hơn mười người, coi như là có được thánh vật hỗn độn ở trước mặt những cường giả này khả năng cũng không tính là cái gì.

Cho nên Diệp Tinh tự nhiên không có khả năng bại lộ.

Ngoại trừ bản thể cùng phân thân thiên ách, thực lực những phân thân khác cũng không mạnh, cho nên Diệp Tinh đều mang về.

Nhưng mà một khi đột phá, không chỉ là bản thể cùng phân thân Tai Ách, thực lực phân thân khác của hắn cũng sẽ phát sinh lột xác!

Xoẹt…

Diệp Tinh yên lặng ngồi xếp bằng, trên người hắn các loại đại đạo dao động.

Đại đạo sinh tử, đại đạo thời không, huyễn chi đại đạo, đại đạo ngũ hành, đại đạo quang ám, kiếm chi đại đạo.

Lúc này sáu loại đại đạo này không ngừng dây dưa cùng một chỗ, hơn nữa có xu thế sắp hoàn toàn dung hợp với nhau.

“Rốt cục cũng sắp đột phá!” Diệp Tinh hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn.

Xoẹt…

Trên người hắn phát ra một dao động kỳ dị, dao động này tựa hồ đang chậm rãi tăng cường.

Đợi đến một thời điểm, một căn nguyên đại đạo nồng nặc hoàn toàn bao vây thân thể của hắn.

“Rắc rắc!”

Trong cơ thể Diệp Tinh tựa hồ truyền đến một tiếng vỡ tan, lập tức hắn cảm thấy hình như một vài xiềng xích trói buộc của phiến thiên địa này trên người mình tựa hồ đã mở ra.

Chung quanh thiên địa rung động, nổ vang, tản ra từng đợt dao động.

Theo rung động, một tia năng lượng kỳ dị nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể Diệp Tinh.

“Căn nguyên đại đạo!”

Ý thức của Diệp Tinh không ngừng bay đi trên phiến thiên địa này, rất nhanh hắn đi tới một khu vực.

Trong khu vực này, đại đạo sinh tử, đại đạo thời không, huyễn chi đại đạo, đại đạo ngũ hành, đại đạo quang ám, kiếm chi đại đạo phân biệt ở những nơi khác nhau, chiếm từng khu vực bất đồng, tồn tại độc lập.

Mà ở phía trên sáu loại đại đạo này, đại đạo sinh tử, đại đạo thời không, huyễn chi đại đạo, đại đạo ngũ hành lại là hoàn toàn dây dưa cùng một chỗ, thậm chí dung hợp hoàn mỹ, hình thành căn nguyên cấp bậc cao hơn!

Lúc này dao động của sáu loại đại đạo dung hợp này tự nhiên mạnh hơn rất nhiều so với dao động của bất kỳ đại đạo nào Diệp Tinh lĩnh ngộ lúc trước.

Hoàn toàn nắm giữ sáu loại đại đạo, đó chính là cường giả cấp độ Thế Giới Cảnh!

Số lượng đại đạo dung hợp càng nhiều, uy năng kia tự nhiên cũng là càng mạnh

“Răng rắc!”

Thời điểm Diệp Tinh cẩn thận cảm thụ tầng cao nhất của đại đạo dung hợp, hư không bên người nhất thời vỡ nát.

Sau đó năng lượng vô tận xuất hiện, trong nháy mắt xuất hiện liền điên cuồng dũng mãnh tràn vào trong cơ thể Diệp Tinh, toàn bộ thân thể đều bị những căn nguyên này bao vây.

Năng lượng căn nguyên tiến vào trong cơ thể, toàn bộ thân thể Diệp Tinh nhất thời phát sinh lột xác!

Không chỉ có bản thể, phân thân Huyễn tộc của hắn, phân thân Sát Thần Thú đời sau, phân thân Tai Ách cũng đang điên cuồng hấp thu những năng lượng căn nguyên của đại đạo này, đang điên cuồng hấp thu.

“Rầm rầm!”

Lúc này khí lưu hỗn độn vô tận của Tử Vong Đạo Tắc Giới càng là không ngừng bốc lên, tựa hồ hóa thành một hố đen thật lớn, hấp thu căn nguyên đại đạo vô tận…

Toàn bộ khu vực trong nháy mắt hóa thành một mảnh hải dương căn nguyên đại đạo!

“Diệp Tinh…”


Chương 2095: Vượt qua dòng sông thời gian

Xa xa, Lâm Tiểu Ngư yên lặng đứng thẳng, nhìn về phía Diệp Tinh không ngừng hấp thu căn nguyên đại đạo, trên mặt tràn đầy vẻ phức tạp.

Trong những vẻ phức tạp này có đau lòng, có không nỡ.

“Thực xin lỗi, sau này em không thể ở bên anh được nữa…” Lâm Tiểu Ngư lẩm bẩm nói.

Xoẹt…

Lúc này một viên tinh thạch màu lam trên người cô hơi tản ra dao động, dao động này rất yếu, đang chậm rãi bao phủ thân thể cô.

Coi như là Diệp Tinh phân ra một tia linh hồn chú ý nơi này đều không hề phát hiện ra dao động này.

……

“Đột phá cuối cùng.”

Thời gian nhanh chóng trôi qua, lúc này trong mắt Diệp Tinh mang theo vẻ hưng phấn, cảm thụ thực lực bản thân không ngừng gia tăng.

căn nguyên đại đạo vô tận nhập thể, lúc này hắn có thể cảm giác thực lực của mình hoàn toàn chính là bạo tăng, nhất là phân thân thiên ách, càng là xảy ra lột xác thật lớn.

Mà lúc này tốc độ căn nguyên đại đạo tràn vào rõ ràng chậm lại rất nhiều, hiển nhiên đã đến khoảng thời gian cuối cùng.

Chờ căn nguyên đại đạo biến mất, sau đó Diệp Tinh sẽ chân chính trở thành một vị cường giả cấp độ Thế Giới Cảnh!

Chờ sau khi đạt tới cảnh giới này, Diệp Tinh sẽ thử thúc giục ba đại thiên phú nghịch thiên của phân thân Tai Ách, đến lúc đó có thể biết thực lực của mình có thể tăng vọt đến mức nào!

Phân thân Tai Ách chỉ có ba đại thiên phú, mà hắn còn nắm giữ bí thuật nguyên thủy, nắm giữ thánh vật hỗn độn hoàn chỉnh!

Xoẹt…

Trong lúc chậm rãi tăng lên, ý thức của Diệp Tinh lại bỗng nhiên trở nên hoảng hốt.

Đại bộ phận linh hồn của hắn đều đang cảm ngộ căn nguyên của sáu loại đại đạo, về phần một tia linh hồn thì là không hiểu sao thoát khỏi trong cơ thể, phiêu đãng không mục đích.

“Đây là làm sao vậy?” Diệp Tinh bỗng nhiên giãy dụa một chút, phản ứng lại.

“Tình huống giống như lần trước?” Diệp Tinh cả kinh.

Lần trước khi hắn đột phá tới Thần Tôn Cảnh, một tia linh hồn tựa hồ cũng là không khống chế được nữa.

Nhưng mà Diệp Tinh chỉ là giãy dụa một chút, ý thức liền lại lâm vào trong hỗn độn.

Diệp Tinh lúc này căn bản không biết mình làm sao vậy, giống như là đang nằm mơ vậy, một tia ý thức này hoàn toàn thoát ly sự khống chế của mình.

Hắn cứ như vậy phiêu đãng, tựa hồ đang theo quỹ tích quen thuộc nào đó trong trí nhớ.

Không biết từ lúc nào, Diệp Tinh bỗng nhiên mở mắt ra.

Trước mắt hắn lúc này lại xuất hiện một dòng sông thật lớn,dòng sông này vô cùng khổng lồ, tựa hồ chiếm cứ một mảnh thiên địa.

Mà ý thức của hắn hoàn toàn ở trong sông, lúc này đây Diệp Tinh có thể cảm giác được trong dòng sông này tồn tại từng luồng ý thức.

“Lại tới nơi này?”

Tiến vào trong sông, Diệp Tinh bỗng nhiên bừng tỉnh lại, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ khiếp sợ.

Lần trước hắn từng đến đây, nhưng sau đó lại hoàn toàn quên, nhớ kiểu gì cũng không nhớ ra.

Nhưng bây giờ hắn hoàn toàn nhớ lại lúc đó.

“Nơi này là nơi nào?” Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy nghi hoặc, cảm thụ chung quanh.

“Rất nhiều linh hồn dao động…”

Hắn đang ở trong dòng sông khổng lồ này, hắn có thể cảm giác được vô số linh hồn đang dao động, những linh hồn này lại vô cùng yếu ớt, mỗi một linh hồn chỉ là một ấn ký điểm sáng, hỗn độn hỗn độn, tựa hồ đi tới cuối sông.

“Những linh hồn này là cái gì?” Diệp Tinh khiếp sợ trong lòng, hắn có thể cảm giác được những linh hồn này giống như là hoàn toàn mất đi ý thức của mình, khả năng chỉ còn lại một tia bản năng.

Linh hồn vô tận, ngay cả Diệp Tinh cũng không thể phán đoán ra rốt cuộc có bao nhiêu.

“Lần trước ý thức của mình thăm dò ra dòng sông này?” Bỗng nhiên Diệp Tinh nhớ tới chuyện xảy ra lần trước.

Hắn do dự một chút, và sau đó linh hồn của hắn nhìn qua dòng sông, sau đó nhìn vào những nơi khác.

Ầm ầm!

Nhất thời, một đôi mắt thật lớn nhìn ra, đôi mắt này không chứa một tia tình cảm, chỉ là ánh mắt, lại ẩn chứa quy tắc vũ trụ vô tận, tựa hồ chính là hóa thân của quy tắc vũ trụ!

“Đây là?” Lúc này ý thức của Diệp Tinh không có sụp đổ, mà là nhìn về phía con mắt kia.

“Đây là một sinh mệnh?” Bỗng nhiên, trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ vô cùng kinh hãi.

Hắn lúc này thấy được một sinh mệnh vô cùng khổng lồ, đôi mắt phảng phất như hóa thân của quy tắc vũ trụ chỉ có thể là sinh mệnh ánh mắt khổng lồ này mà thôi!

Ở trước mặt sinh mệnh kia, Diệp Tinh hoàn toàn có thể cảm nhận được bản thân nhỏ bé thế nào.

“Khiêu khích người khống chế quy tắc, giết!” Sinh mệnh ánh mắt khổng lồ vô cùng lạnh lùng, coi thường hết thảy, lúc này Diệp Tinh bỗng nhiên phát hiện chung quanh sinh mệnh khổng lồ này có từng sinh mệnh khác.

Những sinh mệnh này thoạt nhìn vô cùng nhỏ bé, nhưng trên người tản ra dao động lại cường đại đến cực hạn, thậm chí vượt qua Đế Cảnh bình thường, tựa hồ có thể dễ dàng hủy diệt phiến vũ trụ này!

“Thiên Đế, Hạo Đế!” Diệp Tinh nhìn về phía hai sinh mệnh trong đó, trong mắt tràn đầy khiếp sợ, chính là hai người Dương Thiên, Chu Hạo hắn quen biết.

“Tu La Hoàng!” Diệp Tinh lại nhìn về phía một chỗ, nơi đó có một thanh niên nhìn qua không quá hai mươi mấy tuổi, thoạt nhìn rất tuấn dật, trên đầu có hai sừng, trên trán còn có một ấn ký màu đen, tóc tùy ý xõa tung.

Hư không nghiền nát, vô số ánh sáng màu đen vây quanh người thanh niên này, không ngừng xoay tròn ở phía sau, lại khiến cho thanh niên này tăng thêm một cỗ khí tức tà dị.

Chính là Tu La Hoàng mà Diệp Tinh nhìn thấy ở thành Đế Uyên.

“Còn có sinh mệnh trong căn nguyên hỗn độn kia!”


Chương 2096: Thức tỉnh vào ngày tận thế đen tối của trái đất 1

Diệp Tinh lại nhìn sang một bên, nơi đó có một vị cường giả toàn thân mặc áo giáp màu đen, khuôn mặt giống như nhân loại, trên mặt mang theo bí văn kỳ bí màu đen, trên đầu có hai sừng.

Trên da trần lộ ra ở nơi khác lại có từng tầng lân giáp, phía sau có một cái đuôi, có chút giống với đuôi giao long.

Chỉnh thể thoạt nhìn cực kỳ hoàn mỹ, thân thể ở nơi đó, lại giống như một thanh kiếm, mỗi một chỗ lân giáp trên người tựa hồ đều ẩn chứa kiếm ý.

Lúc này trong tay sinh mệnh kia nắm một thanh trường kiếm, lại là kiếm Tru Thiên đứng thứ hai trong bảng xếp hạng thánh vật hỗn độn!

“Đều là tồn tại chạm tới Đế Cảnh sao? Chẳng lẽ đây là lần chiến đấu diệt thế lúc trước?” Hắn nhìn về phía dao động trên người cường giả khác không hề thua kém Thiên Đế, Hạo Đế, còn có sinh mệnh vô cùng khổng lồ kia, tựa hồ chiếm cứ cả thiên địa.

“Đó là sinh mệnh ở cuối hắc ám của vũ trụ sao?”

Cho dù là đám người Thiên Đế, Hạo Đế, dao động trên người so sánh với sinh mệnh kia đều là xa xa không bằng.

Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy vẻ kinh hãi, quả thực không thể tin được những gì mình nhìn thấy.

Ý thức của hắn vượt qua dòng sông thời gian nhìn thấy đại chiến diệt thế vô số năm trước!

Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy vẻ kinh hãi.

Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!

Từng dao động khủng bố phát ra, Thiên Đế, Hạo Đế và đông đảo cường giả liên hợp vây công một sinh mệnh kia, nhưng không hề có tác dụng, thân ảnh của bọn họ lại không ngừng bị đánh bay, thương thế trên người không ngừng tăng thêm.

Mấy vị cường giả trong tay đều nắm thánh vật hỗn độn, thậm chí Diệp Tinh nhìn thấy chủ nhân ban đầu của bánh răng Hỗn Nguyên cùng đỉnh Thôn Phệ!

“Đám người Thiên Đế đều không phải là đối thủ, cuối cùng là làm sao mà thắng lợi?” Lúc này Diệp Tinh theo bản năng nín thở, khẩn trương nhìn.

Kết quả diệt thế lần trước là phía bọn họ thắng lợi, nhưng Diệp Tinh không biết vì sao thắng.

Hiện tại hắn trực tiếp vượt qua dòng sông thời gian, đi tới vô số năm trước, tận mắt chứng kiến trận chiến này!

Dưới ánh mắt của hắn, từng vị cường giả không ngừng bị đánh lui, thậm chí cường đại như Thiên Đế, Hạo Đế, thương thế trên người đều không ngừng gia tăng.

Sắc mặt đám người Thiên Đế cũng càng ngày càng khó coi, cuối cùng thậm chí có hai vị tồn tại chạm tới cấp độ Đế Cảnh không chịu nổi, thân thể trực tiếp bị đánh bạo.

“Không hề có phần thắng.”

Diệp Tinh đang chờ đợi phép lạ xảy ra.

Thế nhưng vẫn không phát sinh, hắn cũng không thấy được bất luận cường giả trợ giúp nào đến.

Đúng lúc này, bỗng nhiên từng ánh mắt đều nhìn về phía một chỗ, không chỉ có đám người Thiên Đế, Hạo Đế, ngay cả sinh mệnh đại biểu quy tắc tồn tại cũng nhìn về phía nơi đó.

Mà khu vực kia, lại là chỗ có ý thức của hắn.

“Bị phát hiện?” Diệp Tinh sửng sốt, lúc này hắn cảm giác được mình bị từng tồn tại khủng bố đồng thời nhìn chằm chằm.

Vụt! Vụt! Vụt!

Ngay trong nháy mắt này, bỗng nhiên hơn mười tồn tại khủng bố chạm vào trên Đế Cảnh tựa hồ cảm ứng được cái gì đó, sau đó từng kiện bảo vật trong tay bay ra.

Kiếm Tru Thiên, bánh răng Hỗn Nguyên, bánh răng Sinh Mệnh, đỉnh Thôn Phệ, gương Vận Mệnh, Thời Không Châu, vân vân, từng kiện thánh vật hỗn độn cường đại liên hợp cùng một chỗ.

Một ánh sáng vô cùng chói mắt phát ra, trực tiếp đánh vào trên người sinh mệnh kia.

Sau đó, sau lưng sinh mệnh kia lại có một ít khí lưu màu xám bay ra, sau đó phân tán bốn phía, mà lúc này một tia khí lưu màu xám lại vừa vặn bay tới chỗ Diệp Tinh.

Diệp Tinh thấy rõ ràng,sinh mệnh kia lúc này giống như là bị trói buộc lại, mà trói buộc hắn chính là một khu vực khí lưu màu xám.

“Đó là…”

Trong mắt Diệp Tinh chấn động, tựa hồ nghĩ tới cái gì đó.

Ầm ầm!

Khí lưu màu xám bao phủ, tiếp xúc với ý thức của hắn, trong nháy mắt uy áp vô cùng khổng lồ đánh úp lại, phảng phất như một vòng xoáy khổng lồ, hoàn toàn bao trùm ý thức của Diệp Tinh…

Ý thức của Diệp Tinh không hề ngăn cản lực tiến vào trong đó.

Hắn cảm giác thân thể của mình không ngừng rơi xuống, lại rơi xuống, hắn muốn hô to, nhưng miệng mở ra, lại vô luận như thế nào cũng không hô ra tiếng, tựa hồ mình lâm vào một giấc mộng, một chuyện bình thường làm rất đơn giản lại như thế nào cũng không làm được.

“Boong! Boong!”

Từng âm thanh nặng nề truyền ra, tựa hồ là âm thanh của trái tim của Diệp Tinh nhảy lên, thanh âm này giống như từng tiếng chuông đồng hồ kêu, không ngừng đánh vào thức hải của Diệp Tinh.

Lúc này Diệp Tinh giống như là rơi vào cơn ác mộng, thân thể hoàn toàn không thể khống chế.

“Tỉnh lại!!! Tỉnh lại !!!”

Diệp Tinh gào thét trong lòng, muốn thoát khỏi.

Không biết đã trôi qua bao lâu, những âm thanh nặng nề dần dần yên lặng xuống, Diệp Tinh chậm rãi mở mắt ra.

Đây là một khu vực bị bóng tối bao phủ, trong khu vực chỉ có từng ánh đèn yếu ớt.

Trên ngực có một cảm giác đau đớn truyền đến, lúc này trong mắt Diệp Tinh tràn đầy vẻ nghi hoặc: “Nơi này là nơi nào? Mình vừa rồi không phải đang đột phá tới Thế Giới Cảnh sao?”

Trong mắt hắn mang theo một tia mê mang, hiển nhiên còn chưa phục hồi lại tinh thần từ trong chuyện vừa rồi.

Bỗng nhiên, Diệp Tinh sửng sốt, bàn tay của hắn chạm tới một thứ.

Hắn xoay người nhìn lại, cũng sửng sốt, ở bên cạnh hắn có một gốc cây thật lớn, nhưng bởi vì không có ánh mặt trời, cái cây đã trở nên khô héo, không có một mảnh lá xanh, mà ở dưới cái cây khô héo này, có một tấm bia mộ.

Vừa rồi hắn chính là chạm tới bia mộ này.

Toàn bộ bia mộ trông rất bình thường, và trên đó chỉ là khắc đơn giản: “Mộ của Lâm Tiểu Ngư”

Ầm ầm!

Trong đầu Diệp Tinh nổ vang một mảnh, dường như không có phản ứng kịp.


Chương 2097: Thức tỉnh vào ngày tận thế đen tối của trái đất 2

“Đây là… Kiếp trước mà mình chết?”

Trong mắt hắn tràn đầy vẻ khiếp sợ, hắn lại trở về kiếp trước.

“Huyễn cảnh!”

Trong mắt Diệp Tinh nhất thời lộ ra vẻ tức giận.

“Đáng chết, ai thi triển huyễn cảnh cho mình vậy chứ?”

Hắn cẩn thận cảm ứng, nhưng không phát hiện bất kỳ dị thường nào.

‘Thực lực của mình…”

Bỗng nhiên sắc mặt Diệp Tinh khẽ biến, hiện tại trên người hắn tràn đầy vết thương, trên quần áo cũng đều có dấu vết của máu, áo giáp ở lồng ngực càng là lõm xuống, lúc này hơi truyền đến cảm giác đau đớn.

Lúc này Diệp Tinh cảm thấy thực lực của mình hoàn toàn mất đi, chỉ còn lại thực lực Hoàng Cảnh trong tận thế đen tối của trái đất.

“Khí lưu màu xám? thánh vật hỗn độn?”

Diệp Tinh cảm ứng bảo vật trên người mình, sắc mặt lại là biến hóa, hắn hiện tại cái gì cũng không cảm ứng được.

Ở trong tay hắn nắm một miếng tinh thạch màu lam, đây là kiếp trước lúc hắn tử vong nắm trong tay, lúc này vẫn ở trong tay hắn.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Lúc này trong lòng Diệp Tinh rõ ràng hoảng hốt.

Thực lực không có ở đây, cái gì cũng không có, tình cảnh trước mắt vô cùng chân thật, căn bản không giống huyễn cảnh.

Hắn nhìn cây cối trước mắt, phía trên còn loáng thoáng nhìn thấy một ít chữ.

“Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư, vĩnh viễn ở bên nhau.”

Đây là những gì hắn đã khắc lên.

“Tái sinh chẳng lẽ là giả, chỉ là …một giấc mộng của mình mà thôi?”

Nhẹ nhàng vuốt ve cái cây, lúc này trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia mê mang.

Hết thảy trước mắt vô cùng chân thật, chuyện phát sinh hơn hai mươi ngàn năm sau khi sống lại tựa hồ chỉ là một giấc mộng của hắn.

Và bây giờ hắn đã hoàn toàn tỉnh mộng.

Diệp Tinh không dám tưởng tượng, hắn đi ra khỏi trái đất, tiến vào thành Thời Không, thực lực không ngừng tăng lên.

Thành Thời Không cường đại, tuổi thọ Bất Tử Cảnh vĩnh hằng, thậm chí đại đạo chi chủ, Thánh Hoàng Vũ Trụ, Thánh Tôn Vũ Trụ vân vân… Cường giả cấp độ Thế Giới Cảnh cường đại, cường giả Đế Cảnh nắm giữ ngôn xuất pháp tùy, thánh vật hỗn độn đứng đầu vũ trụ, hơn một trăm ngàn vũ trụ.

Tất cả mọi thứ, chẳng lẽ đều chỉ là một giấc mộng?

Cái gọi là trọng sinh căn bản cũng không tồn tại, chỉ là do hắn vẫn không tin sự thật này, từ đó tưởng tượng ra sao?

Thế nhưng, tất cả những chuyện kia đều khắc sâu trong đầu hắn, chân thật như vậy, căn bản không giống giả dối.

Trong mắt Diệp Tinh có vẻ mê mang.

Con đường nhỏ chật hẹp, yên tĩnh, Diệp Tinh cứ như vậy mê mang đi tới, không biết đích đến rốt cuộc ở nơi nào.

“Diệp Tinh, anh không chết a, thật tốt quá!”

Xa xa, một người đàn ông mặc áo giáp kỳ dị, trong tay cầm một thanh chiến đao thật lớn đi tới, nhìn thấy Diệp Tinh, nhất thời kích động.

Anh ta nhanh chóng kiểm tra thương thế của Diệp Tinh một chút.

“Độc tố của yêu thú Hoàng Cảnh đều đã giải, chỉ còn lưu lại một ít, Diệp Tinh anh làm sao giải được vậy?”

Người đàn ông vô cùng kích động nói, trong mắt còn mang theo một tia ngạc nhiên.

“Lân Pha?” Diệp Tinh nhìn về phía thanh niên trước mắt, sững sờ xuất thần.

Đây là huynh đệ kề vai sát cánh với hắn trong trận chiến cuối cùng của kiếp trước.

Diệp Tinh nhìn về phía thanh niên trước mắt, sững sờ xuất thần.

Kiếp trước nguyên nhân hắn tử vong chính là trúng độc tố của hung thú mãng xà Hoàng Cảnh.

“Ha ha, Lân Pha, truyền tin tức này ra ngoài, những người khác biết Diệp Tinh chưa chết khẳng định rất cao hứng.”

Một người đàn ông trung niên vô cùng cường tráng đi tới, người đàn ông tay trần, trong tay nắm một thanh cự chùy,chính là Giang Lam Thành.

Bọn họ quan tâm nhìn Diệp Tinh, vẫn giống như Diệp Tinh quen biết lúc trước.

Nhưng Diệp Tinh lại phảng phất cảm giác thời gian trôi qua thật lâu thật lâu.

“Chuyện lúc trước thật sự chỉ là một mộng cảnh?”

Nhìn hai người quen thuộc, trong mắt Diệp Tinh càng có vẻ mê mang.

– Rống!

Trong bóng tối ánh đèn yếu ớt chớp động, mà ở bên ngoài tòa thành trì này, lại mơ hồ có tiếng hung thú gầm lên.

Đây là ngày tận thế đen tối của trái đất!

Trong mộng cảnh, tận thế đen tối này không kéo dài bao lâu, liền rất nhanh được giải trừ khi Diệp Tinh rời khỏi trái đất, tiến vào Ngân Hà, sau đó trái đất lại nhanh chóng khôi phục bình thường, hơn nữa chính thức tiến vào thời đại tu luyện.

Thế nhưng tận thế đen tối chân chính lại kéo dài tám năm, mãi cho đến khi Diệp Tinh tử vong còn không có xuất hiện chuyển biến, ngược lại hung thú cường đại càng ngày càng nhiều.

“Làm sao có thể xảy ra chứ?”

Trong mắt Diệp Tinh có mê mang, tình cảnh trong mộng không ngừng hiện lên trong đầu, mộng cảnh hơn hai mươi ngàn năm rất rõ ràng, căn bản không có bất kỳ chỗ nào giống giả cả.

– Rống!

Xa xa bỗng nhiên lại có tiếng gầm giận dữ truyền đến.

– Rống!

Toàn bộ mặt đất đều không ngừng rung động, trên mặt đất thậm chí xuất hiện từng khe nứt nhỏ, không chịu nổi chấn động khủng bố này.

– Không tốt, lại có hung thú công thành!

– Chuẩn bị chiến đấu ngay!

Nghe được tiếng gầm kia, trong mắt Lân Pha, Giang Lam Thành nhất thời lộ ra vẻ lo lắng.

– Hung thú công thành sao? Diệp Tinh nhìn về phía trước, nhìn về phía từng con hung thú gầm thét đang không ngừng tiếp cận nơi này.

“Mình không tin đó chỉ là một giấc mộng!”


Chương 2098: Một giấc mộng

Bỗng nhiên, vẻ mê mang trong mắt Diệp Tinh cũng tiêu tán một ít, hắn nhìn những hung thú kia, cũng là trực tiếp tiến lên.

“Diệp Tinh, cẩn thận một chút, những hung thú này có hai con đạt tới Hoàng Cảnh, chúng ta phải vô cùng cẩn thận mới được.”

“Anh bây giờ bị thương, thực lực còn chưa khôi phục, hai Hoàng Cảnh này giao cho chúng ta trước.”

Lân Pha, Giang Lam Thành vội vàng nói.

Nhưng mà lúc này Diệp Tinh lại như căn bản không nghe được lời bọn họ nói, tiếp tục đi về phía trước.

– Rống!

Từng con hung thú đánh úp lại, nhất là hai con hung thú phía trước, ánh mắt đỏ như máu thô bạo nhìn chằm chằm Diệp Tinh.

Trên người chúng nó tản ra ánh sáng âm u, trực tiếp vọt tới Diệp Tinh.

Tựa hồ muốn trực tiếp xé Diệp Tinh không chút sợ hãi với bọn nó thành mảnh nhỏ.

– Diệp Tinh!

Xa xa Lân Pha, Giang Lam Thành vô cùng lo lắng nói, dưới ánh mắt của bọn họ Diệp Tinh lúc này hoàn toàn bại lộ trước mặt đông đảo hung thú.

Xoẹt…

Ngay khi đông đảo hung thú vô cùng tiếp cận Diệp Tinh? Thế nhưng toàn bộ hư không lại giống như là thoáng cái tĩnh lại.

Tất cả các âm thanh trong tai đã biến mất, ngay cả lá cây cũng ngừng đong đưa.

Thân thể hung thú cứ như vậy cố định một chỗ.

– Ầm!

Bỗng nhiên, toàn bộ hư không xảy ra vặn vẹo, theo hư không vặn vẹo, thân thể hung thú này lại hóa thành vô số mảnh vụn, tất cả đều biến mất không thấy.

Chung quanh lại an tĩnh lại, phảng phất những hung thú này chưa từng xuất hiện qua.

“Đây…”

Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, trong mắt đám người Lân Pha, Giang Lam Thành tràn đầy vẻ kinh hãi?

Quả thực cho rằng mình xuất hiện ảo giác.

“Đây là thực lực của Diệp Tinh sao?”

“Làm sao có thể?”

“Cho dù là trên Hoàng Cảnh cũng không có khả năng có được thực lực như vậy chứ?”

Trong mắt bọn họ tràn đầy vẻ khó tin, nhìn Diệp Tinh chỉ vươn ra một bàn tay.

Lúc này Diệp Tinh yên lặng nhìn hư không trước mắt.

“Quả nhiên!”

Trong mắt hắn chớp động hào quang, mê mang trong mắt hoàn toàn tiêu tán.

“Đại đạo thời không vẫn có thể vận dụng, điều này chứng tỏ việc mình lĩnh ngộ đại đạo là chính xác, tất cả phát sinh trong mộng cảnh cũng đều là chân thật!”

Diệp Tinh nhìn hư không, thế nhưng cho dù hắn ý thức được thì vẫn không thể đi ra ngoài.

“Không có sơ hở sao?” Diệp Tinh cau mày.

Soạt!

Cứ như vậy hắn đi về phía trước, vừa bước ra khỏi trái đất.

Ầm ầm!

Khi đi ra, cả người hắn thậm chí hóa thành một vòng xoáy, vô số năng lượng trong thiên địa ập lại, điên cuồng tràn vào cơ thể hắn.

Theo năng lượng tràn vào, khí thế dao động trên người Diệp Tinh cũng không ngừng gia tăng.

Thiên Huyền Cảnh… Đạo Tắc Cảnh… Hư Không Cảnh… Chân Linh Cảnh… Bất Tử Cảnh…

Chỉ trong vài giây, Diệp Tinh liền trở thành cường giả Bất Tử Cảnh tuổi thọ vĩnh hằng.

“Răng rắc!”

Hư không nghiền nát, khí thế dao động của căn nguyên đạo tắc vô tận cuồn cuộn trên người Diệp Tinh vẫn đang dùng tốc độ cực kỳ kinh người tăng lên, không ngừng tiếp cận Bất Tử Cảnh đỉnh phong.

“Răng rắc!”

Hư không lại là nghiền nát, lúc này có vô số căn nguyên đại đạo ập lại.

Diệp Tinh vượt qua Bất Tử Cảnh, trực tiếp trở thành một vị cường giả Đạo Chủ Cảnh!

Sau đó, Thánh Hoàng Cảnh, Thánh Tôn Cảnh, sau đó cảnh giới của Diệp Tinh càng trở thành một vị cường giả Thần Tôn Cảnh!

Ầm ầm!

Uy thế khủng bố phát ra, bao trùm bốn phía, sức mạnh cường đại bị Diệp Tinh cảm nhận được, tốc độ của hắn cũng là càng ngày càng nhanh.

Rất nhanh, Diệp Tinh đi tới một chỗ, ở chỗ này một tòa thành trì vô cùng cổ xưa xuất hiện, trên thành trì này tản ra dao động kỳ dị, không biết đã tồn tại bao lâu.

“Thành Thời Không…” Diệp Tinh yên lặng nhìn trước mắt.

Soạt!

Đúng lúc này, bỗng nhiên một thân ảnh xuất hiện ở trước mặt hắn, đây là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi.

Khuôn mặt người đàn ông thoạt nhìn rất bình thường, cao hơn hai mét, thân mặc một áo giáp màu đen cổ xưa, trên mặt có bí văn kỳ bí màu tím.

Khuôn mặt rất quen thuộc, chính là sư phụ của Diệp Tinh, Thánh Tôn Thời Không.

Lúc này Thánh Tôn Thời Không nhìn về phía Diệp Tinh, trong mắt lại tràn đầy vẻ cảnh giác, nói: “Ngươi là ai? Nhìn bộ dáng của ngươi hẳn là cường giả Nhân tộc chúng ta, ta làm sao chưa từng gặp qua ngươi?”

Trong mắt Thánh Tôn Thời Không tràn đầy cảnh giác nhìn Diệp Tinh.

Ông ta chính là một trong ba đại cường giả của Nhân tộc, nhưng lại hoàn toàn không nhìn thấu được Diệp Tinh, hơn nữa còn cảm nhận được một khí tức vô cùng nguy hiểm ở trên người Diệp Tinh.

Điều này làm cho ông ta không thể tin được.

Trong phiến vũ trụ này, có thể làm cho ông ta có loại cảm giác này tuyệt đối không thể tồn tại.

“Không biết mình?” Thấy Thánh Tôn Thời Không nhìn mình giống như là nhìn một người xa lạ, Diệp Tinh lại sửng sốt.

Hắn lặng lẽ đứng thẳng, một lúc lâu sau bỗng nhiên nhìn về phía xung quanh, ý thức hoàn toàn bao phủ.

“Tuy rằng thế giới này rất chân thật, nhưng hết thảy lại kỳ quái như vậy.”

Từng luồng khí thế dao động kinh khủng trên người Diệp Tinh bắt đầu tản ra, linh hồn cũng là tản ra, bắt đầu không ngừng khuếch tán hướng chung quanh.

“Nếu chuyện trải qua hai mươi ngàn năm trước chính là mộng cảnh, vậy đạo tắc mà mình lĩnh ngộ ở phiến thế giới này làm sao có thể hoàn toàn giống như trong mộng?”

“Nếu chuyện mình trải qua lúc trước là mộng cảnh, Nhân tộc làm sao có thể có thành Thời Không tồn tại, thậm chí ngay cả sư phụ của mình là Thánh Tôn Thời Không cũng tồn tại.”

Đây đều là những gì có ở hai mươi ngàn năm hắn đã trải qua.


Chương 2099: Thứ hạng thứ nhất

Thiên Đạo Liên Bàn

1

Đây đều là những gì Diệp Tinh trải qua hai mươi ngàn năm.

Nếu hai mươi ngàn năm này chỉ là một giấc mộng cảnh, kiếp này mới là duy nhất, vậy hắn lúc trước cũng không có tiếp xúc với bất kỳ đạo tắc, đại đạo gì, cũng căn bản không biết Nhân tộc có thành Thời Không, có Thánh Tôn Thời Không tồn tại.

Nếu không biết, mà hắn ở trong mộng lại có thể dự đoán những chuyện này, đây hiển nhiên là không có khả năng.

Đông đảo vũ trụ, chỉ có gương Vận Mệnh đứng thứ chín trong bảng xếp hạng thánh vật hỗn độn mới có thể dự đoán tương lai!

“Huyễn cảnh, mộng cảnh, cho nên hết thảy đều chỉ là trong một ý niệm của mình, đối với mình trong mộng cảnh mà nói, mình trong hiện thực tại sao lại không phải là một giấc mộng?” Diệp Tinh nhẹ giọng lẩm bẩm.

“Cho nên, trói buộc này vô dụng đối với mình!” Trong mắt Diệp Tinh hiện ra tia sáng vô cùng khiếp người.

Ầm ầm!

Khí thế dao động khủng bố trên người hắn điên cuồng phát ra, không ngừng khuếch tán hướng chung quanh.

Tốc độ khuếch tán này cực nhanh, thậm chí vượt qua thực lực bản thân Diệp Tinh!

Thành Thời Không Nhân tộc, lãnh địa Nhân tộc, sau đó linh hồn Diệp Tinh dao động, lại khuếch tán đến lãnh địa của các tộc quần khác.

Cuối cùng phiến vũ trụ này lại bị hắn bao phủ toàn bộ!

Mà khí thế dao động cùng linh hồn của Diệp Tinh còn chưa có dừng lại, tiếp tục khuếch tán, khuếch tán đến bên trong từng tòa vũ trụ khác!

Trong lòng tuyệt đối kiên định, hiện tại, bất luận huyễn cảnh nào cũng tuyệt đối vây khốn không được Diệp Tinh.

“Rắc rắc!”

Bỗng nhiên bên tai vang lên một âm thanh thanh thúy, tựa hồ là âm thanh vỡ vụn trên gương.

Xoẹt…

Chung quanh năng lượng căn nguyên của đại đạo thời không cùng sáu loại đại đạo chậm rãi tiêu tán.

Ầm ầm!

Trên người Diệp Tinh, một khí thế dao động vượt xa lúc trước tản ra, đây là dao động cấp độ Thế Giới Cảnh!

Lúc này, Diệp Tinh đã hoàn toàn đột phá tới Thế Giới Cảnh.

“Quả nhiên là huyễn cảnh!”

Diệp Tinh đứng lên, nhớ lại chuyện vừa rồi, trong mắt hắn rõ ràng có vẻ kỳ dị.

“Vừa rồi rốt cuộc làm sao vậy? Linh hồn của mình tiến vào dòng sông kia, nhìn thấy đại chiến diệt thế phát sinh ở xa xôi, sau đó lại trở về thời điểm mình tử vong kiếp trước?”

Trong mắt Diệp Tinh rõ ràng có vẻ nghi hoặc.

“Còn có khí lưu màu xám!”

Hắn hồi tưởng lại đám người Thiên Đế, Hạo Đế lúc trước liên hợp thánh vật hỗn độn lại, phóng thích công kích chặn lại khí lưu màu xám bay ra từ trên người sinh mệnh khủng bố kia.

Những khí lưu màu xám này rất là tương tự với khí lưu màu xám trong đầu hắn, Diệp Tinh suy đoán, có hơn 90% khả năng chính là lai lịch của khí lưu màu xám trong đầu mình.

“Nhưng vì sao mình có thể có được khí lưu màu xám vô số năm trước? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Lúc này trong đầu Diệp Tinh xuất hiện rất nhiều manh mối, bản thân cách chân tướng cũng càng ngày càng gần, nhưng hiện tại hắn lại không cách nào tìm được điểm nối tiếp, hoàn toàn nối liền chúng lại.

“Diệp Tinh.”

Tất cả suy nghĩ chuyển qua trong nháy mắt, lúc này giọng nói của Lâm Tiểu Ngư vang lên trong tai.

Diệp Tinh nhìn lại, trên mặt nhất thời lộ ra tươi cười, vội vàng bay qua.

“Tiểu Ngư, anh nói với em…” Diệp Tinh muốn nói chuyện vừa rồi với cô gái trước mắt một chút.

“Diệp Tinh…” Lúc này Lâm Tiểu Ngư nhìn về phía Diệp Tinh, trong mắt lộ ra vẻ không nỡ.

“Tiểu Ngư, em làm sao vậy?” Nhìn biểu tình của Lâm Tiểu Ngư, Diệp Tinh sửng sốt, sau đó vội vàng hỏi, trong mắt hắn tràn đầy nghi hoặc.

Lúc trước Lâm Tiểu Ngư cũng có gì đó rất không thích hợp.

“Diệp Tinh, anh nhất định phải sống thật tốt.” Trên mặt Lâm Tiểu Ngư mang theo một nụ cười yếu ớt, sau đó thân thể của cô thế nhưng lại đang dần phai nhạt đi.

“Tiểu Ngư !!!”

Thấy thế, sắc mặt Diệp Tinh đại biến, hắn nhanh chóng đến gần Lâm Tiểu Ngư, nhưng thân thể của hắn lại trực tiếp xuyên qua.

Thân ảnh Lâm Tiểu Ngư cứ như vậy không ngừng phai nhạt ở trước người hắn, càng ngày càng mơ hồ.

“Nhất định phải sống sót a.” Lâm Tiểu Ngư nhìn Diệp Tinh, lẩm bẩm nói.

Cô vươn hai tay mình ra, tựa hồ muốn ôm Diệp Tinh một chút, thế nhưng đã không còn kịp rồi.

Xoẹt…

Dao động lóe lên, thân thể của cô hoàn toàn biến mất.

“Tiểu Ngư !!!”

Lúc này trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ lo lắng vô cùng, Lâm Tiểu Ngư lại biến mất ở trước mắt hắn.

Hắn hiện tại đột phá tới Thế Giới Cảnh, thực lực không biết tăng lên bao nhiêu, thế nhưng hoàn toàn không biết gì về chuyện trước mắt xảy ra.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Tinh không ngừng điều tra bốn phía.

Đột nhiên hắn nhìn lên không trung.

Lâm Tiểu Ngư biến mất, lại có một viên tinh thạch màu lam kỳ dị xuất hiện.

“Đây là tinh thạch mình đưa cho Tiểu Ngư?” Diệp Tinh sửng sốt, nhìn tinh thạch màu lam, tinh thạch này là ngày sinh nhật hắn tặng Tiểu Ngư, lúc còn chưa học đại học đã tặng.

Ở kiếp trước, đây cũng là thứ duy nhất Lâm Tiểu Ngư sau khi chết lưu lại.

Hiện tại tinh thạch này lại xuất hiện trước mắt.

“Răng rắc!” Lúc hắn nhìn lại, bỗng nhiên một âm thanh nghiền nát vang lên, tinh thạch màu lam này lại xuất hiện từng vết nứt ở trước mắt Diệp Tinh.

Sau đó những mảnh vỡ của tinh thạch màu lam này tất cả đều bay ra, cứ như vậy phiêu đãng ở tinh không chung quanh.

“Dao động của huyễn cảnh!”

Cảm thụ một chút, trong mắt Diệp Tinh nhất thời lộ ra vẻ khiếp sợ.


Chương 2100: Thứ hạng thứ nhất

Thiên Đạo Liên Bàn

2

Những mảnh vỡ của tinh thạch màu lam này có dao động mãnh liệt của huyễn cảnh, ý thức tiếp xúc, thậm chí đều có thể làm cho ý thức của hắn trầm luân vào nó.

“Tiểu Ngư bỗng nhiên biến mất có quan hệ với mảnh vỡ của tinh thạch màu lam này?” Diệp Tinh âm trầm trong lòng, đang phán đoán mọi thứ liên quan.

Lực chú ý không dừng lại ở trên này bao lâu, lúc này Diệp Tinh nhìn về phía hư không, cũng là thoáng cái giật mình, trong mắt càng là có vẻ khiếp sợ xuất hiện.

Sau khi những mảnh vỡ của tinh thạch màu lam kia tách ra, trước mắt hắn lại có một bảo vật kỳ dị xuất hiện, bảo vật này giống như một khối đài sen hình ngọc, phía trên còn có từng cái cửa động kì dị, cửa động này tổng cộng có bốn mươi chín cái.

Trên toàn bộ bảo vật hơi tản ra dao động, mà dao động này Diệp Tinh này rất quen thuộc!

Đây là dao động của thánh vật hỗn độn!

Đĩa ngọc hình đài sen hơi dao động, theo dao động, thời gian chung quanh tựa hồ đều bị ảnh hưởng, phát sinh vặn vẹo.

“Đây là… Thiên Đạo Liên Bàn đứng thứ nhất bảng thánh vật hỗn độn?”

Nhìn đĩa ngọc trước mắt, trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ khó tin.

Thiên Đạo Liên Bàn, xếp hạng thứ nhất bảng thánh vật hỗn độn, đại biểu chính là bảo vật cường đại nhất vũ trụ!

Bảo vật cường đại này nghe đồn nó có tác dụng nghịch chuyển dòng sông thời gian, tùy ý thay đổi vận mệnh của bất kỳ ai!

Nhưng mà không có bất kỳ cường giả nào biết tung tích của bảo vật cường đại này, cũng không có ai biết bảo vật này bộ dạng gì.

Thế nhưng, hiện tại bảo vật cường đại này liền xuất hiện ở trước mặt Diệp Tinh.

Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy khó tin, hắn trước kia cũng nghĩ tới không biết Thiên Đạo Liên Bàn sẽ ở chỗ nào? Nó trông như thế nào? Bởi vì căn cứ theo những gì hắn hiểu được, chỉ có bảo vật này mới có thể thay đổi vận mệnh của người khác, hắn trọng sinh rất có thể có quan hệ với nó.

Không nghĩ tới Thiên Đạo Liên Bàn này lại một mực ở bên người hắn, ở trên người Lâm Tiểu Ngư.

Mười kiện thánh vật hỗn độn, hắn biết tám kiện, cũng biết hai kiện còn lại là cái gì, bảo vật trước mắt nhìn bộ dáng, dao động, không thể nghi ngờ tuyệt đối là Thiên Đạo Liên Bàn!

“Mình trọng sinh chẳng lẽ chính là bởi vì Thiên Đạo Liên Bàn này?”

Ở trong nháy mắt nhìn thấy Thiên Đạo Liên Bàn này, Diệp Tinh lập tức nghĩ đến.

Kiếp trước khi hắn tử vong, trong tay liền nắm viên tinh thạch màu lam kia.

Hai mươi ngàn năm, hắn một mực suy nghĩ về nguyên nhân sống lại, hiện tại đáp án bỗng nhiên xuất hiện trước mắt!

Mà câu trả lời lại đơn giản như vậy!

“Thiên Đạo Liên Bàn có thể nghịch chuyển dòng sông thời gian, chẳng lẽ sau khi mình chết nó đã mang mình trở lại diệt thế vô số năm trước, chứng kiến một hồi đại chiến kia, hơn nữa chiếm được khí lưu màu xám có thể sao chép hết thảy?”

Diệp Tinh cảm thấy suy nghĩ của mình càng ngày càng rõ ràng.

Hắn hiện tại biết rất nhiều điều, nhưng lại thiếu một chìa khóa để xâu chuỗi những điều này lại.

Hiện tại hắn biết Thiên Đạo Liên Bàn tồn tại, tương đương với thoáng cái tìm được cái chìa khóa này, rất nhiều chuyện thoáng cái liền nghĩ thông suốt.

Thiên Đạo Liên Bàn dẫn hắn vượt qua dòng sông thời gian, trở lại quá khứ, chiếm được khí lưu màu xám này.

“Sau khi đạt được khí lưu màu xám, có thể tạo thành ảnh hưởng đến sinh mệnh ở cuối hắc ám của vũ trụ, do đó diệt thế thất bại? Sau đó, mình dưới tác dụng của Thiên Đạo Liên Bàn trở lại mười năm trước? Có cơ hội làm lại lần nữa?” Diệp Tinh suy đoán từng chuyện phát triển trong lòng.

Lúc trước Hạo Đế đã nói qua, diệt thế vô số năm trước chính là bởi vì hắn nên mới thất bại.

“Nhưng mà vì sao Tiểu Ngư biến mất?”

Trong nháy mắt suy nghĩ rất nhiều lần, lúc này trong mắt Diệp Tinh lại có vẻ lo lắng.

Hắn tản linh hồn ra nhìn xung quanh, nhưng căn bản không phát hiện được bất kỳ thân ảnh nào của Lâm Tiểu Ngư.

Chuyện trọng sinh hắn biết, lai lịch của khí lưu màu xám hắn cũng đoán được một ít, thế nhưng Lâm Tiểu Ngư lại biến mất.

“Là bởi vì Thiên Đạo Liên Bàn? Tiểu Ngư trở lại thời điểm khác, vì vậy nên mới biến mất? Hay là…”

Diệp Tinh không nhịn được nghĩ, trong đầu xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.

Ầm ầm! Khí thế dao động vô cùng khủng bố phát ra, bao phủ một mảng khu vực lớn, cơ hồ trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ hệ Ngân Hà.

Dò xét một chút, thế nhưng trong nháy mắt sắc mặt Diệp Tinh đột nhiên biến đổi.

Hắn bước một bước, thân ảnh trong nháy mắt xuất hiện ở một chỗ, đây là biệt thự Diệp gia trên trái đất.

Thế nhưng, lúc này biệt thự Diệp gia trống rỗng, một sinh mệnh cũng không còn.

“Ba, mẹ, Tiểu Lân, Bảo Nhi, Tiểu Đồng.

Bọn họ làm sao cũng đều biến mất không thấy?”

Thần sắc Diệp Tinh đột nhiên biến đổi.

Không chỉ Có Lâm Tiểu Ngư, ba mẹ, con cái của hắn cũng trong nháy mắt biến mất.

Soạt!

Bỗng nhiên trước mắt một ngôi sao sáng chói xuất hiện!

Đây là vũ trụ chi tâm!

Diệp Tinh lúc trước luyện hóa vũ trụ chi tâm, tương đương với hoàn toàn nắm trong tay vũ trụ này.

Niệm một chút, tình cảnh bất kỳ một chỗ nào của vũ trụ này đều bày ra rõ ràng trước mặt Diệp Tinh.

“Người Diệp gia cũng không thấy…”

Sắc mặt Diệp Tinh càng thêm khó coi, lúc này tất cả mọi người Diệp gia cũng đều biến mất.

Phảng phất trong nháy mắt, phiến thiên địa này không có người nhà hắn tồn tại.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Diệp Tinh lo lắng, không ngừng tìm kiếm, nhưng không hề có kết quả.

“Thiên Đạo Liên Bàn rốt cuộc là thúc giục như thế nào? Tạo thành ảnh hưởng gì với mọi người và Tiểu Ngư?”

Hắn nhìn đĩa ngọc trong tay, linh hồn điên cuồng tập kích vào trong đó, muốn thúc giục, nhưng đĩa ngọc này lại không có bất kỳ dao động gì.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 5 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box