[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 93 : Tương liên (c461-c465)
❮ sautiếp ❯Chương 461: Tương liên
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Đầu tiên, phải xác định được mục đích tu luyện chiến kỹ của chính mình.
—— Là sinh tồn!
Đây là mục tiêu đơn giản nhất, cũng là mục đích thuần túy nhất, so với bất kỳ loại tín ngưỡng nào đều trực tiếp hơn rất nhiều, mục tiêu tiếp theo chính là lưu phái chiến kỹ, con đường chiến kỹ chính là phong cách chiến đấu độc nhất do mình sáng tạo ra, cũng chính là cách để phát huy đến tận cùng chiến kỹ của mình, hòa trộn vào phong cách của chính mình.
Khi phong cách đã hoàn thiện, đó chính là lưu phái!
“Phong cách của ta…” Lâm Siêu suy tư.
Hắn một mình đi ra vùng ngoại thành của căn cứ, bốn bề vắng lặng, sẽ không có bất kì ai làm phiền, hắn có thể chuyên tâm vùi đầu vào việc tu luyện, bây giờ trong đầu của hắn toàn là chiến kỹ.
Hắn cầm thật chặt cổ thương, tiến hành rèn luyện trên một con đường vắng lặng hoang phế, hắn cũng không có bạo phát ra sức mạnh to lớn gì, đơn thuần chỉ là luyện tập các chiêu thức của thương pháp, có đâm, thọc, khều, gạt, lăn, giã, lắc, quấn vân vân.
Trên đường phố có một lượng lớn dấu vết máu đen đã khô lại, cùng những bộ thi thể mục nát chỉ còn lại bạch cốt trắng hếu, những thi thể này không có cái nào còn trọn vẹn, có cái nửa người ở trong xe, nửa người trên cùng với đầu lâu lại rơi ở trên mặt đường, giống như là bị chém làm đôi vậy, còn có người còn nằm vắt vẻo trên thùng rác, bọn họ chết rồi, nhưng không có ai an táng cho bọn họ.
Trong những thành phố hoang tàn này, khắp nơi đều có thể thấy được thi thể, Lâm Siêu nhìn nhiều đã sớm mất cảm giác, lúc này hắn chỉ chuyên chú tu luyện chiến kỹ, ánh mắt nhìn vào mũi thương, mỗi một chiêu đánh ra, đều có một loại vận ý kỳ diệu tiến vào bên trong, hắn vứt bỏ hết thảy các tạp niệm, chìm đắm vào trong thương pháp.
Cảm giác này thật sự là quá thoải mái, giống như lần đầu tiên hắn luyện thương pháp vậy, nguyên lai thương pháp lại có thể thú vị như vậy, quá… sảng khoái.
Trong ký ức của Lâm Siêu, chỉ vào lúc mình còn nhỏ, mình mới có thể chuyên chú chìm đắm vào trong thương pháp như thế, sau đó sau khi ngoài ý muốn trở thành Tiến Hóa Giả, trái lại mình không còn chú ý luyện thương pháp nữa, ngày nào mình cũng suy tư xem đi nơi nào để đánh giết xác thối cùng với quái vật, nếu như gặp phải quái vật mạnh mẽ hơn mình, phải làm sao để ứng phó.
Ngày nào cũng như vậy, đều phải tìm cách đối phó với quái vật, làm sao để tìm được nhược điểm của chúng nó, làm sao để sinh tồn được ở các căn cứ cỡ lớn.
Trong quá trình này, thương pháp của hắn tiến bộ rất thần tốc, rất nhanh đã đạt đến trình độ cấp A, tốc độ tiến bộ như thế, gần như có thể được gọi là thiên tài, thế nhưng sau khi thương pháp đạt đến cấp A hắn liền gặp phải bình cảnh, hai, ba năm sau cũng không có chút tiến triển nào.
Ngay cả khi sống lại, hắn cũng là vì sinh tồn mà bận rộn, chỉ có thể dành một ít thời gian để rèn luyện thương pháp, cũng chỉ là rèn luyện qua loa, tránh cho thương pháp của mình bị tụt cấp, chiến kỹ cũng giống như việc học tập vậy, đều là đi ngược dòng nước, không tiến ắt sẽ lùi.
Lâm Siêu nắm cổ thương vào trong tay, phảng phất như có cảm giác tương liên, trong lòng hắn đã hiểu ra: “Tu luyện chiến kỹ, mục đích chính là vì sinh tồn, nhưng nếu vì sinh tồn, lơ là việc tu luyện chiến kỹ, thì nhiều nhất cũng chỉ có thể luyện các chiêu thức đến cực hạn, thế nhưng sẽ không có cách nào đột phá chiến kỹ lên cấp S, bởi vì hắn đối với thương pháp của mình đã đánh mất đi sự nhiệt tình cùng với sự chú ý!”
“Bởi vì mình không có lòng, cho nên thương pháp của mình chỉ là vật chết, không hề có linh hồn!”
Lâm Siêu ngừng lại, nhẹ nhàng xoa xoa cổ thương, cảm thụ sự lạnh lẽo ở trên thân thương, hắn biết, sau khi thương pháp của mình đột phá đến cấp A, liền dậm chân tại chỗ.
Chiến kỹ không có nửa phần tiến triển, nếu như không phải lúc trước được Atlas chỉ điểm, coi như hắn có lực ý chí cấp S, cũng không biết phải mất bao nhiêu lâu mới có thể đột phá chiến kỹ đến cấp S.
“Chiến kỹ đạt đến cấp A không khó, thế nhưng muốn đạt đến cấp S lại khó như lên trời.
Ở kiếp trước những người được xếp vào trong bảng 100 cường giả mạnh nhất cũng thế, chiến kỹ đạt đến cấp S chỉ có 10 người, còn lại chỉ đạt đến cấp A trình độ Tông Sư.
Cho thấy cũng có rất nhiều người giống như hắn, bị kẹt ở bước này, đem chiến kỹ của mình coi như một loại công cụ để sinh tồn, mà quên đi niềm đam mê của mình với chiến kỹ!”
Lâm Siêu nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Cảm thụ trọng lượng, nhiệt độ, hình dạng của thanh cổ thương ở trong tay.
Phảng phất như đang đối mặt với một mỹ nữ tuyệt thế, trong đầu của hắn tràn ngập sự hứng thú tìm hiểu.
Tâm vô tạp niệm.
Thời gian dần trôi qua, qua mấy tiếng thời gian, Lâm Siêu rốt cuộc cũng đã có cảm giác tương liên với thanh cổ thương của mình, ngay cả lúc làn gió thổi qua thân thương, hắn cũng có thể mơ hồ cảm nhận được, hơn nữa trọng lượng của cổ thương, giống như càng ngày càng nhẹ, từ bên trong thân thương mơ hồ truyền ra sự chấn động ong ong, phảng phất như có cái gì đó đang kêu gọi chính mình.
Lâm Siêu chậm rãi mở mắt ra.
Thanh cổ thương đen kịt hiện ra trong mắt Lâm Siêu, trên mặt hắn lộ ra nụ cười nhạt: “Nguyên lai, muốn lĩnh ngộ chiến kỹ lên cấp S, trước tiên phải thật yêu thích chiến kỹ của mình …”
Hắn nhẹ nhàng mơn trớn thân thương, ôn nhu nói: “Cảm ơn ngươi đã cùng chiến đấu với ta, cảm tạ ngươi đã giúp ta giết địch.
Sau này ta tuyệt đối sẽ không phụ uy danh của ngươi, chắc chắn ta sẽ để ngươi phát huy ra sức mạnh chân chính của mình!”
Nếu có người bên ngoài ở đây, nhất định là sẽ kinh ngạc há hốc mồm.
Dĩ nhiên sẽ có người nói chuyện cùng với một cây vũ khí, cảnh tượng này thực sự quá quỷ dị.
Cùng với một người điên không có gì khác biệt.
Nhưng có một câu nói, không điên cuồng không được việc, Lâm Siêu giờ khắc này xác thực đã điên rồi, trong nội tâm của hắn thật sự rất yêu thích chiến kỹ cùng với vũ khí của mình, thanh cổ thương lúc này ở trong mắt hắn, không còn là một cây vũ khí lúc nào cũng có thể thay thế nữa, mà chính là chiến hữu của mình, trọng yếu giống như Hắc Nguyệt cùng với Vưu tiềm vậy!
Ngay sau khi Lâm Siêu vừa dứt lời, cổ thương bỗng nhiên chấn động một cái.
Giống như là đáp lại lời của Lâm Siêu vậy.
Lâm Siêu ngây người một lúc, lập tức cười ha ha.
Trong lòng tuôn ra sự vui mừng, hắn nắm chặt cổ thương, đem mấy chiêu thương pháp mà mình am hiểu nhất đánh ra.
Hồi Mã Thương, Bá Vương Sát, Vẫn Tinh Trụy, mấy chiêu thương pháp mạnh nhất được Lâm Siêu luân phiên thi triển, mặc dù không dùng đến sức mạnh, thế nhưng ở những nơi bị cổ thương quét qua, bụi đất cùng với các đồ vật linh tinh trên mặt đất trong nháy mắt liền bị thổi bay sạch sẽ.
Lâm Siêu giống như không biết mệt mỏi vậy, một lần lại một lần ra thương, càng luyện về sau, hầu như hắn không cần phải suy nghĩ, cánh tay sẽ tự động ra chiêu.
Lâm Siêu hoàn toàn thả lỏng tâm tình, tùy ý để cho thân thể thi triển thương pháp.
Trang 232# 1
Chương 462: Hợp lực
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trong đầu hắn từ từ hồi tưởng lại những chuyện khi còn bé, từ những chuyện vụn vặt đến phức tạp, từng li từng tí một nhớ đến, lúc còn nhỏ yếu thì lặng lẽ sinh tồn, lúc mạnh mẽ thì đi lang bạt chém giết, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, duy nhất chỉ có một thứ không rời bỏ mình, chính là thương pháp.
Trong khi Lâm Siêu đang suy tư, thương pháp hắn thi triển cũng dần dần xuất hiện sự biến hóa, hoặc là ác liệt, hoặc là nhu hòa, hoặc là phiêu miểu hư vô, hoặc là trầm trọng như núi.
Lúc hắn hồi tưởng về việc lúc còn nhỏ bị người ta mai phục đánh lén, thương pháp của Lâm Siêu tràn ngập sát khí âm trầm lạnh lẽo, lúc hắn nghĩ đến người thân của mình, thương pháp của hắn chuyển thành nhu hòa thuần khiết, tràn ngập khí thế, lúc nhớ đến thời điểm mình bị một căn cứ lớn truy nã, thì thương pháp lại tràn ngập sự thô bạo, ẩn chứa vô cùng vô tận sự phẫn hận cùng lửa giận, mũi thương kịch liệt chấn động, giống như muốn xuyên thủng hư không!
Lâm Siêu cũng không nhận ra được thương pháp của mình lúc này đang biến hóa, giờ khắc này trong đầu hắn đang hồi tưởng về những ký ức của mình, thế nhưng thân thể lại tùy ý triển khai thương pháp, bởi vậy, hắn cũng không có phát hiện ra.
Trên còn đường hoang vu mà hắn đang đứng, kiến trúc hai bên đường giống như bị một loại sức mạnh vô hình nào đó phá hủy, hoặc là trên tường xuất hiện vô số lỗ nhỏ lít nha lít nhít, hoặc là tầng lầu bị sụp đổ, hoặc là mặt đất bị nứt ra một đường rãnh sâu hoắm…
Thời gian trôi qua.
Ba ngày sau.
Đại diện của các căn cứ Châu Á đang họp với nhau ở trên Tinh Võng.
Hứa Kiến Quốc khẩn cấp tổ chức hội nghị đồng minh, năm mươi bốn căn cứ gần như đã có mặt, chỉ thiếu đại biểu của một vài căn cứ.
“Các vị!” Hứa Kiến Quốc sắc mặt cực kỳ nghiêm túc, nhìn vào hình chiếu lập thể đại diện của các căn cứ, trầm giọng nói: “Có một tin tức quan trọng cần phải nói cho các vị biết, các vị phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt.”
Bầu không khí trong phòng họp nhất thời trở nên căng thẳng cùng với ngột ngạt, tất cả mọi người đều nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Ba ngày trước, ta phái sáu người trong Thập Đại Chiến Sĩ đi vào Bắc Cực thăm dò động tĩnh.” Hứa Kiến Quốc sắc mặt âm trầm, nói: “Vào ngày hôm nay, mười phút trước, ta mới nhận được tin tức mà bọn họ truyền về.”
“Tin tức gì?” Có người hỏi.
Hứa Kiến Quốc nói từng chữ một: “Tin cầu cứu.”
Mọi người ở đây liền lộ ra vẻ kinh sợ, nhất thời nói không ra lời.
Hứa Kiến Quốc nắm chặt nắm đấm, cố nén sự phẫn nộ cùng với kinh hoảng ở trong nội tâm, trầm thấp nói: “Sáu người này bên trong Thập Đại Chiến Sĩ, gần như chính là sáu người mạnh nhất của căn cứ chúng ta, thế nhưng, sau khi bọn họ tiến vào Bắc Cực, liền bị đứt đoạn liên lạc.
Cho tới mười phút trước, ta mới thu được tin cầu cứu của Uất Kim Hương phát tới, nhưng tin tức này không phải là lời nàng nói, mà là tín hiệu cầu cứu, một loại chức năng của bộ đàm.”
Hắn cắn răng, nói: “Nói cách khác, bọn họ đang gặp phải nguy hiểm sống còn, cho nên căn bản không thể dùng lời nói để cầu cứu!”
Lời nói cầu cứu còn có thể nói rõ tình huống, mà tín hiệu cầu cứu của bộ đàm, chỉ là một cái tín hiệu mà thôi, chỉ có thể nói rõ rằng bọn họ gặp phải nguy hiểm, nhưng cụ thể là cái gì thì không thể biết được.
Nghe Hứa Kiến Quốc nói xong, mọi người ở trong phòng lần thứ hai kinh sợ, thập đại Chiến Sĩ của căn cứ Viêm Hoàng gần như là cường giả đỉnh cấp nhất của châu Á hiện nay, dĩ nhiên lại tao ngộ phải nguy cơ đáng sợ ở Bắc Cực như vậy, điều này nói rõ rằng sức mạnh của nhân loại vẫn quá mức nhỏ bé, thậm chí còn không đỡ nổi một đòn, điều này làm cho bọn họ không khỏi cảm thấy kinh hoảng cùng với đau lòng.
Hứa Kiến Quốc hiểu rõ lòng người, biết được tâm tư của phần lớn người ở đây, hắn trầm mặt, nói: “Các ngươi hẳn phải biết, Bắc Cực đối với nhân loại quan trọng cỡ nào, đây là lãnh thổ chiến lược trọng yếu mà trong tương lai nhân loại cùng với đám quái vật hải dương tranh chấp với nhau, một khi để quái vật hải dương hòa tan Bắc Cực, hàng ngàn tấn khí mêtan ở phía dưới lớp băng của Bắc Cực sẽ làm nhiệt độ của toàn cầu tăng lên trong nháy mắt, lúc đó Nam Cực cũng sẽ toàn bộ bị hòa tan, vì lẽ đó, việc bảo vệ Bắc Cực, mỗi người đều phải có nghĩa vụ cùng với trách nhiệm!”
Trong phòng họp một mảnh trầm mặc.
Lời này của Hứa Kiến Quốc ý tứ đã rất rõ ràng, bọn họ biết, Hứa Kiến Quốc dự định yêu cầu bọn họ cũng phải xuất ra tài nguyên, hợp lực với nhau bảo vệ Bắc Cực, chỉ là, mọi người đều có tâm tư giống như nhau, trời có sập, người nào cao to hơn sẽ phải chống đỡ trước.
Phạm Hương Ngữ nhàn nhạt liếc mắt nhìn phòng họp lặng yên như tờ, nàng nhếch miệng lên tạo ra một vệt cong khinh bỉ mà trào phúng, nói: “Căn cứ Tinh Thần chúng ta, sẽ phái ra Hắc Nguyệt, Vưu Tiềm, Lãnh Chân, Lâm Thi Vũ, cùng với thủ lĩnh của chúng ta, cùng đi bảo vệ Bắc Cực!”
Phạm Hương Ngữ âm thanh rất nhẹ nhàng, nhưng lại làm cho tất cả mọi người ở trong phòng họp không khỏi hít vào một hơi.
Trong phòng họp, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía thiếu nữ tuyệt đẹp này, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, còn có thêm một tia chấn động.
Từ một trận chiến lần trước của Căn cứ Tinh Thần, Lâm Siêu, Hắc Nguyệt cùng với mấy người Vưu Tiềm danh tiếng đã vang vọng khắp Châu Á, bọn họ hoàn toàn có thể được coi là một trong những cường giả mạnh nhất ở Châu Á, đối với bất kỳ căn cứ nào mà nói, có thể mời được một người trong số bọn họ hiệu lực cho căn cứ của mình, đã là nằm mơ còn không được, mà thông qua tin tức mà Hứa Tư Lệnh đưa ra, ở Bắc Cực nhất định có sinh vật khủng bố nào đó tồn tại, rủi ro cực kì cao, coi như là mấy người Lâm Siêu có đi tới, vẫn sẽ có nguy hiểm rất cao bị chết đi!
“Quá tốt!” Hứa Kiến Quốc nghe Phạm Hương Ngữ nói xong, mặc dù ông ta đã biết căn cứ Tinh Thần sẽ phái người đi đến Bắc Cực, thế nhưng ông ta không ngờ được Lâm Siêu cũng sẽ đích thân đi, phải biết rằng, bây giờ Lâm Siêu là thủ lĩnh của một căn cứ cỡ lớn, quyền cao chức trọng, chuyện ra ngoài mạo hiểm như vậy từ trước đến giờ vẫn luôn là thủ hạ đi làm, tự mình đi vào hiểm cảnh, tuyệt đối không phải là chuyện sáng suốt mà một thủ lĩnh nên làm.
“Có Lâm thủ lĩnh dẫn đường, lần này chắc chắn sẽ có thể điều tra ra một ít tình huống ở Bắc Cực, tốt nhất là chúng ta có thể kiến tạo được một nơi đóng quân ở nơi đó, sau này tất cả các căn cứ liên hợp với nhau, luân phiên phái người đến thay phiên đóng giữ.” Hứa Kiến Quốc ánh mắt quét về phía những người khác, hỏi: “Còn có người nào đồng ý đi theo Lâm thủ lĩnh đến Bắc Cực hay không?”
“Căn cứ ánh rạng đông chúng ta đồng ý phái hai viên đại tướng đi cùng!”
“Căn cứ Chiến Hổ chúng ta đồng ý đi theo Lâm thủ lĩnh, bảo vệ Bắc Cực!”
“Cho căn cứ Thiết Đao của chúng ta một chỗ.”
Sau một lúc yên lặng, liền có người lục tục mở miệng, bởi vì lần này đi đến Bắc Cực chính là đội ngũ tiên phong, chủ yếu là đi điều tra và ổn định dị động ở Bắc Cực là mục đích chủ yếu, vì lẽ đó các căn cứ đều phái đi những cường giả đỉnh cấp nhất.
Trang 232# 2
Chương 463: Đột phá
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Các căn cứ hoặc là phái ra đại tướng, hoặc là phái ra đoàn trưởng.
Những người được gọi là đại tướng này cũng không phải là đại tướng ở thời đại trước.
Mà là sau khi căn cứ hình thành, dựa vào chế đội mới thăng cấp lên thành đại tướng, đại tướng chủ yếu là có vũ lực cực kì cường hãn, còn về phương diện mưu trí cùng với mưu lược thì không đáng nhắc tới.
Hứa Kiến Quốc nhìn mọi người không ngừng tham gia, trong lòng rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm, Bắc Cực là một nơi quá trọng yếu, nếu chỉ có một mình ông ta đảm đương thực sự là quá mệt mỏi, coi như có thêm căn cứ Tinh Thần gia nhập, cũng quá đơn bạc, chỉ có thể hô hào tất cả các căn cứ lớn cùng tham gia, mỗi căn cứ góp một phần sức mạnh, mới có thể bảo vệ được Bắc Cực.
Ông ta nhận thức rất sâu sắc, hai chữ đoàn kết là trọng yếu cỡ nào.
Bảy, tám phút sau, đa số các căn cứ ở đây đều lục tục gia nhập vào hàng ngũ bảo vệ Bắc Cực, chỉ có sáu, bảy cái căn cứ là viện cớ đang bị quái vật quấy rầy, lúc nào cũng có thể bạo phát chiến đấu làm cớ, khéo léo từ chối lời mời của Hứa Kiến Quốc.
Hứa Kiến Quốc thấy mấy cái căn cứ này chỉ là các căn cứ loại nhỏ, cũng không có lưu ý, chỉ là đem tên của mấy cái căn cứ này ghi lại.
Xếp vào bên trong danh sách đen, để sau này sau khi xây dựng xong tuyến đường vận tải, tiến hành thương mại mậu dịch, mấy cái căn cứ này sẽ vì chuyện lùi bước hôm nay mà trả giá thật lớn.
“Ba ngày sau, mọi người tập hợp ở biên cảnh phía nam nước Nga, núi Apps, Burang.
Căn cứ của ngươi ở phụ cận núi Apps, ngươi hãy phụ trách việc đón tiếp mọi người.” Hứa Kiến Quốc hướng về phía một người trung niên nước Nga nói.
Người trung niên cười gật đầu nói: “Có thể tiếp đón các vị cùng với Lâm thủ lĩnh, là vinh hạnh của ta.”
Phạm Hương Ngữ nói: “Chờ một chút.”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía nàng.
Phạm Hương Ngữ bình tĩnh nói: “Thủ lĩnh của chúng ta đang có chuyện bận rộn cần phải giải quyết, cần khoảng hai tuần mới có thể hoàn thành.
Vì lẽ đó, mọi người muốn tập trung đầy đủ, cần phải đợi hai tuần lễ.”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, có người hỏi: “Lâm thủ lĩnh có chuyện gì mà trọng yếu như vậy?”
“Việc riêng.” Phạm Hương Ngữ lạnh lùng nói.
Mọi người cảm nhận được ngữ khí lạnh lùng cứng rắn của nàng, biết là không thể hỏi lại, chỉ có thể bất đắc dĩ buông tha truy hỏi.
Hứa Kiến Quốc trầm ngâm nói: “Nếu như vậy, mọi người hãy chờ hai tuần đi, vừa vặn trong khoảng thời gian này, chúng ta có quan sát thêm một ít tình huống ở Bắc Cực.”
Có người nói: “Chờ hai tuần lễ cũng không thành vấn đề, chúng ta chờ Lâm thủ lĩnh cũng không sao, thế nhưng Hứa minh chủ, thập đại Chiến Sĩ ở Bắc Cực đang lâm vào cảnh khốn khó, nếu như không kịp cứu viện…”
Hứa Kiến Quốc khẽ mỉm cười, nói: “Cái này mọi người không cần lo lắng, sau khi thu được tín hiệu cầu cứu, ta đã phái người đi tiếp ứng, có lẽ chờ một khoảng thời gian nữa liền có tin tức.”
Trong lòng mọi người rùng mình, không ngờ được Căn cứ Viêm Hoàng ngoại trừ thập đại Chiến Sĩ ra, vẫn còn ẩn giấu những cường giả khác.
Kiếm Môn quan, Căn cứ Tinh Thần.
Tại vùng ngoại thành của căn cứ, bên trong một khu phế tích, có một vật thể hình cầu màu đen đang di động ở trên đường, địa phương nó đi qua, kiến trúc hai bên đường liền bị cắt ra từng đạo từng đạo vết thương, tạo ra lỗ thủng to như miệng chén.
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra, vật thể hình cầu màu đen này rõ ràng là một người đang múa một thanh thương màu đen, bởi vì tốc độ quá nhanh, cho nên để lại trên không trung một loạt tàn ảnh nhìn giống như một quả cầu màu đen.
“Thương, linh hoạt bách biến…”
“Thương, thô bạo vô song…”
“Thương, ác liệt cao ngạo…”
Lâm Siêu múa cổ thương, cũng chưa dùng hết sức mạnh của cơ bắp, thế nhưng tốc độ triển khai ra thương pháp lại cực nhanh, sức mạnh như dời sông lấp biển, kình khí tỏa ra xuyên thủng mấy tòa nhà ở xung quanh, đây là việc mà trước đây hắn có dùng hết sức mạnh cũng không có cách nào làm được, bởi vì kỹ xảo có cao đến cỡ nào, cũng không có cách nào tạo thành lực phá hoại lớn như vậy.
Lâm Siêu hoàn toàn chìm đắm vào bên trong thương pháp của mình.
Thanh thương bay múa tựa hồ như không phải do cánh tay của Lâm Siêu điều khiển, mà là do chính nó tự xoay chuyển, Lâm Siêu không tốn một chút sức nào, trọng lượng một ngàn cân lại giống như một cọng lông chim mềm mại vậy.
Lâm Siêu biết, đây chính là cảnh giới Tông Sư thượng thừa, biến nặng thành nhẹ, chờ khi đạt đến mức tận cùng, có thể biến nhẹ như không khí, giờ khắc này hắn đã đạt đến cực hạn, thậm chí đã siêu thoát khỏi cực hạn, ví dụ như cổ thương cũng không có chạm vào mặt đất, thế nhưng lại có thể làm cho mặt đất nứt ra một cái rãnh sâu hoắm, không khí mềm mại vô hình, phảng phất lại giống như một con sao găm sắc bén được kéo dài ra, cái này đã đánh vỡ định luật vật lý học, đột phá cực hạn của kỹ xảo chiến đấu!
Bên trên cảnh giới hoàn mỹ Tông Sư, chính là siêu phàm, nhập thánh!
Chiến kỹ của Lâm Siêu giờ khắc này, đã đạt đến một cảnh giới khác, có thể đánh vỡ định luật Vật lý học, coi như là hắn đã sống hai kiếp người cũng không thể suy nghĩ ra được, chứ đừng nói là có thể thực hiện được, vì lẽ đó muốn chiến kỹ đạt đến cấp S chính là khó như lên trời, mặc dù toàn cầu có vô số kỳ tài, cũng chỉ có vẻn vẹn vài người là có thể bước chân vào được cảnh giới này.
Thế nhưng, chiến kỹ của hắn cũng chỉ mới vừa gia nhập vào cảnh giới cấp S, Lâm Siêu vẫn chưa có tìm ra con đường chiến kỹ của mình, hắn thử đem mọi cảm giác mà mình đã trải qua, cô độc, tuyệt vọng, cầu sinh, thống khổ, bi thương, thấp kém, tất cả đều dung nhập vào bên trong thương pháp của chính mình, thế nhưng, trải qua mấy ngày thử nghiệm, hắn cảm giác được con đường này quá gian nan, trong thời gian ngắn sẽ không thể nào làm được, vì lẽ đó trước tiên hắn dự định đem chiến kỹ cùng với lực ý chí cấp S của mình dung hợp lại với nhau.
Chiến kỹ cùng với lực ý chí giống như linh cảm cùng với lý niệm, hắn muốn kết hợp hai thứ này lại cùng với nhau, chỉ cần rèn luyện thật nhiều là có thể làm được.
“Lúc trước hắn lĩnh ngộ ra lực ý chí cấp S, là thời điểm mà hắn đối mặt với lần thú triều kia…” Lâm Siêu ánh mắt sáng lên, trong đôi mắt của hắn phảng phất như đang xuất hiện vô tận thú triều, dọc theo con đường trong khu phế tích, hai mắt của hắn trợn trừng lên, toát ra sát ý lạnh lẽo, bắp thịt toàn thân căng cứng, huyết dịch cùng với gân cốt trong cơ thể được điều chỉnh đến trạng thái đỉnh điểm, cổ thương trong tay bỗng nhiên đâm ra!
Đây là một thương trong trạng thái hoàn mỹ nhất!
Ầm!
Một âm thanh nổ vang xuất hiện, Lâm Siêu giật mình tỉnh lại, trong đôi mắt của hắn đã khôi phục lại hình ảnh đường phố hoang tàn, chỉ thấy ở ngã tư phía trước mặt mình, có một chiếc Land Rover đang bị lật nghiêng ở trên mặt đất, lốp xe vẫn còn đang xoay tròn liên tục.
Bên trong mắt của Lâm Siêu lộ ra mấy phần chấn động, đánh lật một chiếc xe hơi không khó, hắn tiện tay liền có thể đập nát, nhưng mà, khoảng cách của hắn cùng với chiếc xe hơi này ít nhất cũng phải mười mét, thanh thương của hắn căn bản là không thể chạm được vào chiếc xe hơi này! !
Trang 233# 1
Chương 464: Khởi hành
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Đây chính là chiến kỹ cấp S sao, có thể đánh vỡ được cả định luật vật lý vũ trụ…” Lâm Siêu không khỏi kinh ngạc.
Sau hai tuần.
Bên trên lớp tường thành ngoài cùng của căn cứ Tinh Thần, đám người Phạm Hương Ngữ, Tiêu Chiếu Hiên cùng với Hùng Tiểu Tiểu đến đây đưa tiễn mấy người Lâm Siêu.
Phạm Hương Ngữ mỉm cười nói: “Các ngươi không cần phải lo lắng về căn cứ, có ta ở đây, không có ai có thể xâm nhập vào nơi này, các ngươi ở bắc cực phải cực kì cẩn thận, nếu như cần tiếp viện, phải thông báo ngay cho ta.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, tòa căn cứ của mình đã được coi như là căn cứ có lực phòng ngự mạnh nhất ở Châu Á, có Đà Sơn Vương Thú cùng với con Vương Thú hình cầu màu đen đã khuất phục kia trấn thủ căn cứ, còn có Cách, Lỵ, Nhĩ ba Cự Nhân đã đạt đến cấp sáu, cùng với tên xác thối Vương ‘Khải’ cường hãn đã đạt đến cấp bảy kia, coi như có một lần thú triều cỡ lớn đến nữa, cũng đều có thể chống đỡ được.
Huống hồ căn cứ còn có lồng phòng hộ năng lượng, ở giai đoạn hiện nay rất khó có sinh vật gì có thể xuyên qua phòng ngự của nó, nếu như không phải có bảo vật ốc biển thần bí có thể tăng cường năng lực lên gấp mười lần, coi như là năng lực “Tần suất”, cũng không thể đi vào được.
“Tốt nhất nên thu hẹp lại phạm vi hoạt động của mọi người trong căn cứ lại, để tránh khỏi việc kinh động đến Giác Tỉnh Giả.” Lâm Siêu hướng về phía Phạm Hương Ngữ dặn dò: “Nếu như vô tình gặp phải nó, nhớ phân tán mọi người ra, có thể sống một người là tốt một người, không cần phải lo lắng cho căn cứ.”
Phạm Hương Ngữ nhẹ nhàng gật đầu, bây giờ bọn họ đang tu luyện sức mạnh tâm linh, chỉ cần đạt đến giai đoạn một, là có thể gột rửa lệ khí đọng lại ở trong thân thể, bình thường lão binh thường bị mắc một căn bệnh gọi là hội chứng chiến tranh, đây là một loại bệnh hình thành do phải chứng kiến quá nhiều người chết cùng với thi thể ở trên chiến trường, tạo thành sự mất cân đối, làm cho tâm tính trở nên thô bạo, dễ tức giận, tự ti, tự trách, nếu nghiêm trọng còn có thể xuất hiện hành vi tự tử.
Có lão binh phải liên tục dùng thuốc an thần để khắc chế, có người thì lại tín ngưỡng Jersu, hoặc là tín ngưỡng một loại tôn giáo nào đó, gột rửa tâm linh, rời xa trần thế, tâm linh nói trắng ra, chính là phạm vi thuộc về tâm lý học, nhưng hiểu rõ về tâm lý học cũng chưa chắc đã là tâm linh thuần túy, bởi vì phần lớn mọi người đều không thể dùng tín ngưỡng để ngăn chặn lại bản năng của mình.
“Chúng ta đi thôi.” Lâm Siêu nói với đám người Vưu Tiềm, Lãnh Chân, Lâm Thi Vũ, cùng với Hắc Nguyệt.
Một tuần trước Vưu Tiềm cùng với Lãnh Chân cũng tham gia vào việc xây dựng tuyến đường vận tải.
Đã mở ra được một con đường đi từ căn cứ đến khu vực sâu ở phía đông bắc, sau đó Phạm Hương Ngữ đã tự tay chọn ra mấy cái tiểu đội tinh anh.
Do Tiêu Chiếu Hiên phụ trách dẫn đầu tiến đến phòng thủ tuyến đường vận tải này, đem gien thực vật ở bên trong khu vực sâu hái chuyển về căn cứ, trồng trọt ở bên trong một khu vườn bên trong căn cứ.
Chờ sau khi những cây gien thực vật này trưởng thành đến cấp bảy, sẽ giúp cho đám người Lâm Siêu mau chóng tăng cao thể chất, cũng sẽ giúp cho căn cứ nhanh chóng bồi dưỡng ra được một nhóm lớn cường giả.
Hai người hướng về phía Phạm Hương Ngữ, Tiêu Chiếu Hiên, Hùng Tiểu Tiểu cùng với Hoàng Kim Khuyển phất tay cáo biệt, sau đó lập tức đuổi theo Lâm Siêu, nhảy xuống tường thành, một đường hướng về phía bắc phi vút đi.
Vừa rời khỏi khu ngoại thành, bỗng nhiên Lâm Siêu nhìn thấy trên đỉnh một tòa nhà, có một bóng người mặc quần áo màu xanh lam, chính là Bạch Tuyết.
Sau khi Lâm Siêu nhìn thấy Bạch Tuyết thì Bạch Tuyết đồng dạng cũng đang nhìn hắn.
Nàng lập tức khẽ điểm mũi chân, từ trên tòa nhà nhẹ nhàng bay xuống, giống như là không có trọng lượng vậy.
Đáp xuống trước mặt đám người Lâm Siêu, khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ lộ ra một tia ngượng ngùng, hai tay của nàng nắm lại với nhau, cúi đầu chậm rãi nói: “Cho ta đi cùng với có được không.”
Lâm Siêu ngẩn ra, quả quyết nói: “Không được.”
Bạch Tuyết lập tức ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt màu xanh lam oan ức nhìn Lâm Siêu, nói: “Ta biết, ngươi lo lắng tao ngộ phải nguy hiểm, nhân cách kia trong cơ thể ta sẽ xuất hiện, thế nhưng ta cảm giác được, nàng sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện.
Vì lẽ đó, còn không bằng để cho ta đi theo ngươi, vạn nhất ngày nào đó ta không còn nữa, liền không có cơ hội nữa…”
Lâm Siêu trong lòng chấn động, nhìn vào đôi mắt thuần khiết của nàng, trên mặt hắn có một tia giãy dụa, lúc này, Lâm Thi Vũ nhẹ nhàng kéo góc áo của hắn, nói: “Cứ để cho nàng đi theo đi, nàng vì ngươi cho nên mới đến căn cứ, ngươi lại cứ luôn bỏ mặc nàng ở lại trong căn cứ, hơn nữa lần này chúng ta đều phải đi, cũng không có ai ở lại cùng với nàng, Tiểu Hương Hương mỗi ngày còn phải quản lý căn cứ, công việc bề bộn, sẽ không có thời gian rảnh để bồi tiếp cùng với nàng.”
Lâm Siêu nhìn nữ hài tuyệt mỹ đang đứng trước mặt mình, trong lòng bỗng nhiên sinh ra cảm giác cực kỳ áy náy, đúng như tỷ tỷ Lâm Thi Vũ nói, Bạch Tuyết là vì hắn mới đi tới căn cứ, đi tới thế giới loài người, thế nhưng hắn lại rất ít khi quan tâm đến nàng.
Nếu như cẩn thận nhớ lại một số việc, như vậy ở khu vực sâu tao ngộ con Bạch Miêu, nếu không có nàng ở bên cạnh, mình có khả năng rất cao đã trở thành nô bộc của Bạch Miêu hoặc là bị giết chết, lúc tao ngộ Giác Tỉnh Giả cũng vậy, nếu không có nàng đứng ra, tất cả mọi người cũng đã chết sạch rồi.
Riêng hai lần cứu mạng này, coi như dùng một đời để báo đáp cũng không quá đáng.
Chỉ là, Lâm Siêu tiếp xúc với nàng càng lâu, trái lại trong lòng càng có một loại tâm tình sợ sệt, không phải là sợ sệt nhân cách vực sâu ở trong cơ thể nàng, mà là sợ sệt… có một ngày sẽ mất đi nàng.
Ở kiếp trước có thời điểm, từ nhỏ đến lớn Lâm Siêu cũng không có một người bạn, cũng không có người thân, không thể hiểu được như thế nào là vui sướng, như thế nào là bi thương, chỉ có một cảm giác chết lặng, mơ mơ hồ hồ cố gắng sinh tồn, phảng phất từ lúc có ý thức đến này, nỗ lực sinh tồn chính là bản năng của hắn, ở thế giới kia, đại đa số mọi người đều không có tinh lực để đi tìm hiểu, sinh tồn là để làm cái gì.
Giống như vấn đề về bốn chiều sinh vật (*), bọn họ vĩnh viễn không bao giờ có thể biết được.
(*) Bốn chiều sinh vật: một tình tiết quan trong sẽ được tiết lộ ở những chương sau.
Thế nhưng, khi mình đặt tên cho ông lão ở cái giáo đường kia, vào thời điểm lạnh lẽo đó, Lâm Siêu mới chính thức cảm nhận được, sự thống khổ của thế gian là cái gì, loại cảm giác thống khổ như trái tim bị cắn nát kia, làm cho hắn khó chịu hận không thể chết đi, cũng từ đó, hắn mới từ một người chết lặng, một cỗ máy không có linh hồn, khôi phục lại tâm tình, lúc đó hắn mới biết được, nguyên lai không bị đánh, cũng vẫn cảm thấy rất đau đớn!
Trang 233# 2
Chương 465: Căn cứ Phổ Tư
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Chuyện này đã xảy ra thật lâu về trước rồi, thế nhưng lại giống như vừa mới phát sinh vào ngày hôm qua vậy, ký ức chưa hề phai nhạt, Lâm Siêu vẫn luôn khắc cốt ghi tâm, bởi vậy, mỗi khi nhìn thấy nụ cười của tỷ tỷ Lâm Thi Vũ cùng với Hắc Nguyệt, Phạm Hương Ngữ, Vưu Tiềm bọn họ, Lâm Siêu vừa cảm thấy ấm áp, vừa có một loại cảm giác mịt mờ, một nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó.
“Vậy hãy cùng đi thôi.” Lâm Siêu nhìn vào đôi mắt của nàng, nhìn thấy được sự nhiệt tình cùng với ước ao của nàng, phảng phất như ánh sáng mặt trời đang chiếu vào trên người của hắn, hắn hít vào một hơi thật sâu, trầm giọng nói, giống như đang nói cho chính mình nghe vậy.
Lâm Thi Vũ thấy Lâm Siêu đáp ứng, lập tức vui mừng nắm tay Bạch Tuyết dắt đi, hai người nhìn nhau nở nụ cười, nháy mắt một cái.
Lâm Siêu hừ lạnh một tiếng, nói: “Những lời mà ngươi nói, có phải là tỷ tỷ bày cho hay không?”
Bạch Tuyết le lưỡi, trên mặt hiện ra vẻ trêu cười.
Lâm Thi Vũ ho nhẹ một cái, nói: “Mặt trời đã sắp lặn rồi, tiếp tục đi thôi.”
Vưu Tiềm cẩn thận từng li từng tí một nói: “Hiện tại mới là buổi sáng sớm mà…”
Lâm Thi Vũ trợn mắt lên giận dữ nhìn hắn: “Ngươi không nói cũng không có ai coi ngươi là người câm, ngươi nhìn Lãnh Chân đi, như vậy mới ngoan!”
Vưu Tiềm nhỏ giọng nói: “Hắn vốn là người câm.”
Lâm Thi Vũ không khỏi cứng lại.
Lãnh Chân: “…”
Biên cảnh nước Nga, núi Apps.
Căn cứ Phổ Tư.
Đây là một căn cứ cỡ trung, nhân số khoảng ba vạn người, tường thành của căn cứ được xây theo kiểu pháo đài hình vòm, đây là loại tường thành mà nước Nga thời trung cổ hay sử dụng, cùng với tường thành thời Trung Quốc cổ đại cũng không giống nhau, pháo đài phòng thủ rất tốt, có thể đặt các loại máy móc, có năng lực phản kích rất mạnh, hơn nữa còn thể ứng phó với kẻ địch ở trên không, mà nhược điểm cũng cực kỳ rõ ràng, một khi bị phá ra một lỗ hổng, sẽ hoàn toàn bị thất thủ.
Là một căn cứ cỡ trung, diện tích ước chừng 100km2, hệ thống lọc nước cũng có đầy đủ, tuy nhiên phải sử dụng máy phát điện chay bằng dầu mazut, có chút túng quẫn.
Không phải căn cứ nào cũng có đủ tài lực để chuyển một cái nhà máy điện hạt nhân vào trong căn cứ của mình.
Lúc này ở bên trong một đại sảnh đã được quét dọn sạch sẽ ở căn cứ Phổ Tư, có mấy chục thân ảnh tỏa ra khí tức mạnh mẽ đang ngồi hoặc đứng, tập trung ở đây bàn luận sự tình.
“Vừa nãy Mộ Bạch dùng năng lực “hình ảnh lan truyền” nhìn thấy sinh vật khủng bố kia, các ngươi cảm thấy có thể ứng phó được hay không?”
“Ứng phó? Ngươi đang nói đùa à, con quái vật kia chỉ mới lộ ra một phần thân thể ở trên mặt băng, đã dài hơn 100 mét, phỏng chừng Vương Thú ở trước mặt nó, cũng chỉ là thức ăn mà thôi.”
“Ài, mặc dù đám nhà khoa học đã từng suy đoán, tốc độ tiến hóa của sinh vật biển có thể nhanh hơn sinh vật ở trên đất liền rất nhiều, hải dương chiếm hơn 70% diện tích của Địa Cầu, hoàn cảnh cạnh tranh của chúng nó so với các sinh vật trên đất liền còn muốn kịch liệt hơn gấp mấy lần, thế nhưng con quái vật kia lại có thể tiến hóa đến trình độ như vậy, vẫn là quá khuếch đại.”
“Ai biết ở dưới biển Bắc Băng Dương còn có bao nhiêu con quái vật như vậy, Cách Lão Tử, ta đi về đây!”
“Ta cũng thế, đây rõ ràng là đi chịu chết, nếu như chỉ gặp nguy hiểm thì thôi, còn có thể đi mạo hiểm, nhưng bây giờ đi chịu chết thì không khỏi là quá ngu xuẩn.”
“Các ngươi đừng có nghịch ngợm nữa, chúng ta tới đây đã được hai tuần lễ, không quá mấy ngày nữa, vị chiến thần đại nhân kia sẽ tới, có hắn dẫn đầu, chưa chắc sẽ xuất hiện bao nhiêu thương vong.”
Nhắc tới hai chữ “Chiến Thần”, phòng khách liền yên lặng một lúc, một lát sau, cái vị lúc nãy vừa nói phải trở về lầm bầm nói: “Mặc dù Chiến Thần đại nhân rất mạnh, nhưng mà, con quái vật kia các ngươi cũng đã nhìn thấy, thể tích lớn như vậy, hơn nữa nếu chiến đấu ở trong biển, chúng ta không am hiểu, Chiến Thần đại nhân cũng sẽ không am hiểu, hắn chỉ có cánh, lại không có đuôi cá, lại nói, ai biết được bên trong biển Bắc Băng Dương còn có mấy con quái vật như vậy, vạn nhất có con quái vật nào còn khủng bố hơn, coi như là Chiến Thần đại nhân, cũng chỉ có thể làm thức ăn cho nó…”
“Ngươi câm miệng, không được nói bậy.” Có người khiển trách.
“Hắn nói không sai, Chiến Thần đại nhân mặc dù rất mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ tính ở trong nhân loại cùng với sinh vật đất liền mà thôi, nếu như là quái vật biển, chiến đấu ở trong biển là thế mạnh của bọn chúng, huống hồ bằng vào thể tích của những con quái vật này, nhìn qua liền biết chúng nó không phải là loại có thể dễ dàng đối phó.”
Trải qua mười mấy tiếng đi đường, Lâm Siêu cùng với đám người Hắc Nguyệt, Lãnh Chân rốt cục cũng đến núi Apps, ven đường mặc dù gặp phải một ít đám xác thối quy mô nhỏ cùng với mấy con quái vật cỡ lớn tập kích, thể nhưng đối với bất kỳ người nào trong bọn họ mà nói, đều là sự tình có thể giải quyết dễ dàng như ăn cháo.
Vừa mới đến vùng ngoại thành căn cứ Phổ Tư, thủ lĩnh căn cứ Phổ Lan đã nhận được tin tức, đã sớm đi cùng với một đám nhân vật cao tầng đến đây chào đón, nơi này là biên giới của Bắc Cực, lúc này lại là tháng mười giá lạnh, bông tuyết từ trên bầu trời rơi xuống lả tả, Phổ Lan cùng với đám bộ trưởng đang đứng trong gió rét lạnh lẽo chờ đợi, cư dân bình thường cùng với binh lính nhìn thấy cảnh này không khỏi âm thầm líu lưỡi, không biết những đại nhân vật mà ngày thường cũng khó có thể nhìn thấy này, giờ khắc này đang đứng ở nơi này để làm cái gì.
Lâm Siêu sau khi đến, cũng chỉ đơn giản chào hỏi cùng với Phổ Lan, sau đó đi theo hắn đến đại sảnh nơi cường giả của các căn cứ khác tập trung.
Vừa mới đến bên ngoài tòa nhà, mấy người Lâm Siêu liền nhìn thấy đám cường giả đến từ các căn cứ khác, đang đứng ở bên ngoài chờ đợi, trên đường phố tuyết rơi bám thành một lớp tuyết dày đặc.
Nhìn thấy mấy người Phổ Lan cùng với Lâm Siêu, đám cường giả đến từ các căn cứ khác này nhất thời mở to mắt, muốn chiêm ngưỡng thật rõ phong thái của vị siêu cấp chiến thần nhân loại này.
“Xin chào Lâm Chiến thần!”
“Xin chào Lâm thủ lĩnh!”
Đám cường giả sau khi nhìn thấy mấy người Lâm Siêu, Hắc Nguyệt cùng với Vưu Tiềm đang bước đến, trái tim cũng không khỏi đập nhanh hơn một chút, khi nhìn thấy được ánh mắt của Lâm Siêu, trái tim bỗng nhiên nhảy một cái, giống như bị một con dao găm đâm vào vậy, trong lòng bọn họ không khỏi ngơ ngác, bọn họ đều là người đã trải qua sinh tử tuyệt cảnh, gặp qua vô số cảnh đầu rơi máu chảy, coi như có nhìn thấy mấy đại nhân vật như thủ lĩnh căn cứ, cũng sẽ không có chút sợ hãi nào, giờ khắc này dĩ nhiên lại bị ánh mắt của một người uy hiếp, quả thật là không thể tưởng tượng được!
Bọn họ cũng không biết, nếu là vào lúc trước, Lâm Siêu chỉ dựa vào khí thế cùng với ánh mắt là rất khó có thể chấn trụ được bọn họ, thế nhưng hiện tại chiến kỹ của Lâm Siêu đã đột phá thành cấp S.
Nhất cử nhất động của Lâm Siêu cũng đều ẩn chứa khí thế chiến kỹ của hắn, mà chiến kỹ của hắn, là từ hoàn cảnh đối mặt với vô số thú triều mà tìm hiểu ra được, tràn ngập huyết tinh, khí thế bễ nghễ thiên hạ, cho nên mới làm cho đám người này cảm thấy hoảng sợ.
Trang 234# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)



![[Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ [Dịch] Bắt Đầu Làm Tông Chủ Quy Tắc Của Ta Có Chút Lạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Bat-Dau-Lam-Tong-Chu-Quy-Tac-Cua-Ta-Co-Chut-La-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Nhân Sinh Của Ta Có Thể Vô Hạn Mô Phỏng [Dịch] Nhân Sinh Của Ta Có Thể Vô Hạn Mô Phỏng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Nhan-Sinh-Cua-Ta-Co-The-Vo-Han-Mo-Phong-Audio-Truyen.jpg)