[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 87 : Hậu duệ lang tộc (c431-c435)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Hậu duệ lang tộc
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu ngẩn ra, lập tức thoát ra khỏi chiếc nhẫn không gian, chỉ thấy cánh cửa ở phía cuối hồ nước chậm rãi mở ra, có năm người màu da ngăm đen vóc dáng cao gầy bước ra, cả nam lẫn nữ đang vây quanh một ông già tóc bạc phơ, làm cho Lâm Siêu vui mừng chính là mấy người này lỗ tai đều rất dài và nhọn, là đặc điểm của người Atlan.
Lâm Siêu lập tức chuyển động thân thể, lao vút qua.
Vèo!
Nhưng mà có người còn nhanh hơn hắn, khi năm người Atlan vừa mới xuất hiện, bóng dáng của Lang Thần đã hiện ra ở trước mặt năm người này, nàng nhấc tay vồ một cái, muốn bắt tất cả mấy người này, thế nhưng ở trên ngực của ông già tóc trắng kia có đeo một viên đá quý màu trắng, đúng lúc này viên đá bỗng nhiên sáng lên, đem bàn tay của nàng cản trở lại ở bên ngoài.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Lâm Siêu cùng với bé gái gia tộc Tri Chu đã bay tới.
“Hừ, trốn thật giỏi, ngay cả ta cũng không thể tìm được.” Bé gái Tri Chu khẽ chun cái mũi, bất mãn liếc mắt nhìn sang Lang Thần.
Lang Thần ra tay thất bại, biết mình đã không còn cơ hội tiến lên bắt bọn họ, trong lòng thở dài, trên mặt lần nữa khôi phục lại sự bình thản, âm thanh hờ hững từ phía dưới mặt nạ truyền ra: “Bằng vào một chút công phu mèo quào của ngươi mà cũng muốn tìm được ta, nếu ta đoán không sai, ngươi gọi là Hồng Chu đi, chỉ là Hồng Chu cũng muốn tranh đoạt cùng với ta?”
“Thật không?” Bé gái Tri Chu không có một chút nào tức giận, nhe răng nở nụ cười, nói: “Vậy lần sau ta sẽ rủ hắc tỷ tỷ đi tìm ngươi vui đùa một chút nha.”
Lang Thần con ngươi co rút lại, hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến nàng.
Lâm Siêu bình tĩnh nhìn hai nàng, tìm kiếm cơ hội ra tay.
Lúc này, ông già tóc bạc khuôn mặt vui mừng nhìn ba người Lâm Siêu, nói: “Mấy vị chắc hẳn là từ cố hương của chúng ta tới đây đúng không, mấy vị đến đây là muốn mang chúng ta rời đi?”
Lâm Siêu có đồng hồ đeo tay phiên dịch, lập tức nghe hiểu được lời nói của lão già, hắn vừa muốn mở miệng nói, đột nhiên nhìn thấy bé gái Tri Chu kia khẽ nheo mày lại, khuôn mặt tỏ ra vẻ nghi hoặc, đôi mắt của hắn sáng lên, ngay lập tức lộ ra vẻ trầm tĩnh.
Nhất thời không khí ở xung quanh rơi vào sự trầm mặc.
Ông già tóc bạc nhìn thấy ba người Lâm Siêu im lặng không nói một lời nào, không khỏi kinh ngạc, lập tức nghĩ ra điều gì đó, ngạc nhiên nói: “Các ngươi không có máy phiên dịch ngôn ngữ à, hoặc là đồng hồ đeo tay phiên dịch? À, ta biết rồi, chẳng lẽ là máy phiên dịch ngôn ngữ của các ngươi, không có ghi chép lại ngôn ngữ cổ đại của người Atlan chúng ta?”
Bé gái Tri Chu liếc nhìn qua Lang Thần một cái, nói: “Đừng tưởng rằng người mang mặt nạ thì ta sẽ không thấy ngươi, đừng có mà giả bộ nữa, ngươi nghe cũng không hiểu có phải không?”
Lang Thần hừ lạnh một tiếng, nói: “Thế ngươi nghe có hiểu không?”
Bé gái Tri Chu vẫy vẫy tay, biểu thị sự bất đắc dĩ, lập tức quay đầu lại nhìn về phía Lâm Siêu, nói: “Còn ngươi thì sao?”
Lâm Siêu thầm nghĩ, quả nhiên hai người này đều có máy phiên dịch ngôn ngữ, thế nhưng máy phiên dịch cũng phải có tư liệu về ngôn ngữ của người Atlan mới có thể phiên dịch được, ông già này nói chính là ngôn ngữ cổ đại của người Atlan, mà không phải là ngôn ngữ đời sau của người Atlan, cho nên bọn họ không hiểu ông già nói cái gì cũng phải thôi, mà chính mình lại có đồng hồ đeo tay phiên dịch, có thể trực tiếp phân tích âm ngữ cùng với khẩu hình của người nói sau đó tiến hành phiên dịch, kỹ thuật tiên tiến hơn rất nhiều, ngay cả ngôn ngữ của quái vật cũng có thể phiên dịch được hết.
Đây là một cơ hội tốt, Lâm Siêu thừa nhận nói: “Ta có thể nghe hiểu.”
“Là thật hay giả?” Bé gái Tri Chu hoài nghi nhìn hắn.
Lâm Siêu đạm mạc nói: “Muốn nghiệm chứng rất đơn giản, thế nhưng bây giờ các ngươi cũng không hiểu ông ta đang nói cái gì, vì lẽ đó chỉ có thể thông qua ta phiên dịch lại, hai vị muốn biết bọn họ nói cái gì, trước tiên đưa ra một chút lợi tức đi!” Nói xong, hắn hướng về phía các nàng duỗi hai cái tay ra.
Bé gái Tri Chu trừng mắt, nàng đã từng gặp qua kẻ cướp, thế nhưng chưa từng thấy kẻ nào lại có thể ăn cướp trắng trợn đến như vậy, ngươi uyển chuyển hơn một tí sẽ chết à?
“Nói đi, ngươi muốn cái gì?” Lang Thần thẳng thắn dứt khoát hỏi.
Lâm Siêu liếc nhìn nàng một cái, lạnh nhạt nói: “Trước tiên hạ cái mặt nạ của ngươi xuống, sau đó nói thân phận lai lịch của ngươi ra cho ta.”
Bé gái Tri Chu nghe Lâm Siêu nói, rất hứng thú nói: “Ta biết thân phận của con tiểu lang này, hay là để ta nói cho ngươi nghe, coi như làm điều kiện trao đổi việc phiên dịch, thế nào?”
Lang Thần hừ lạnh một tiếng, quay đầu lại nhìn thẳng vào Lâm Siêu, đôi mắt màu xanh lam ở phía sau mặt nạ óng ánh mê người, nàng lạnh lùng hỏi: “Ngươi chắc chắn chứ?”
“Phí lời.” Lâm Siêu hừ một tiếng.
“Khà khà, ta cũng muốn nhìn qua một tý nha, nghe nói đời sau của lang tộc có một cái vị trí nào đó lông mao mọc rất dày, không biết có phải là ở trên mặt hay không nha?” Bé gái Tri Chu lộ ra nụ cười nhí nha nhí nhảnh, đôi mắt đen láy linh động của nàng quét qua quét lại từng vị trí ở trên người Lang Thần, khuôn mặt tỏ ra vẻ rất hứng thú.
Lang Thần hừ lạnh một tiếng, giơ tay đem mặt nạ tháo xuống, ở trước mặt của Lâm Siêu hiện ra một khuôn mặt tuyệt mỹ, tú lệ tinh xảo hình trái xoan, đôi lông mày giống như được điêu khắc thành cùng với một đôi mắt sáng long lanh, khuôn mặt của nàng trắng như tuyết không có nửa điểm tỳ vết, chỉ là vẻ mặt của nàng cực kỳ lạnh lùng, giống như một khối băng vậy.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn qua nàng, cũng không có quá nhiều lưu ý, hắn vừa muốn mở miệng hỏi dò lai lịch của nàng, khuôn mặt của Lang Thần bỗng nhiên lộ ra một nụ cười quyến rũ, âm điệu cực kì ôn nhu nói: “Còn muốn nhìn thêm chỗ nào nữa không?”
Từ vẻ mặt lạnh lẽo chuyển sang vẻ mặt ôn nhu, nàng chỉ cần khoảng 1s đồng hồ, bằng vào phản ứng của Lâm Siêu, cũng cảm thấy không chịu thấu.
Bé gái Tri Chu vỗ tay cười cợt nói: “Đúng như lời đồn nha.
Ngươi xong đời rồi tên kia, cô nàng này là hậu duệ của lang tộc, các nàng khi đi ra bên ngoài làm nhiệm vụ, ở trong gia tộc có một quy tắc, đó là nếu như để cho bất luận người nào nhìn thấy khuôn mặt của các nàng, đều phải cưới bọn họ.
Tuy nhiên nếu ngươi giống như ta là một bé gái, vậy thì không cần phải cưới nàng, bởi vì nàng sẽ trực tiếp giết chết ngươi, bất quá, nếu như bây giờ ngươi từ chối, nàng cũng sẽ giết chết ngươi nha.”
Lâm Siêu nhíu nhíu mày, đây là cái quy tắc chó má gì vậy, gia tộc này có bị bệnh không.
“Ngươi muốn kết hôn với ta sao?” Lang Thần nở nụ cười mê người hỏi.
Lâm Siêu trừng nàng một cái, lạnh lùng nói: “Không muốn.”
“Có thật không?”Lang Thần dùng hai mắt nhìn thẳng vào hắn.
Lâm Siêu híp hai mắt lại, lạnh lùng nói: “Thật.”
“Đã như vậy thì…” Lang Thần đột nhiên nhoẻn miệng cười, thở phào ra một hơi, nói: “Thực sự là quá tốt rồi, ta cũng không muốn gả cho một người Châu Á đâu, hơn nữa, ngươi thực sự không phù hợp với yêu cầu thẩm mỹ của ta, nếu như ngươi đồng ý cưới ta, ta còn có chút đau khổ đó, dù sao, ta không phải là người có thể xuống tay với người ái mộ mình nha.”
Trang 217# 1
Chương 432: Khăn choàng thời gian
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Mắc ói!” Bé gái Tri Chu ra vẻ xem thường.
Lâm Siêu hừ lạnh một tiếng, nói: “Ít nói nhảm, ta cần phải biết thân phận của ngươi.”
Lang Thần không có để ý đến thái độ cứng rắn của Lâm Siêu, mỉm cười nói: “Đúng như con nhện nhỏ (bé gái gia tộc Tri Chu) nói, ta xác thực là hậu duệ của lang tộc, lang tộc chúng ta cũng là một thế gia bí ẩn, đã trải qua mấy ngàn năm lịch sử, đương nhiên, không giống với lang tộc ở trong mấy bộ phim Vampire, chúng ta sẽ không biến thân được.
Nói như thế nào đây, chúng ta coi như cũng là nhân loại, giống như virus biến đổi con người thành xác thối vậy.
Tuy rằng chúng nó là quái vật, nhưng từ góc độ sinh học mà nói, chúng ta phải thừa nhận rằng, chúng nó cũng là loài người!”
“Hơn nữa tiềm lực của chúng nó so với chúng ta càng mạnh hơn rất nhiều.”
“Được rồi, gia tộc của chúng ta các ngươi chỉ cần biết đến đây là đủ rồi, muốn nhiều hơn nữa thì ta không thể trả lời được, còn tên của ta là Thụy Nhã, năm nay ta hai mươi bảy tuổi, à, qua hai tháng nữa, ta đã hai mươi tám tuổi rồi, ân, số đo ba vòng của ta là…”
Lâm Siêu yên lặng nghe nàng nói, coi như nàng cố ý nói ra số đo ba vòng của mình hắn cũng không thèm ngăn cản, hắn có cảm giác, từ khi nàng tháo mặt nạ xuống, dường như có một luồng sát ý vô hình đang bao phủ ở trên người mình, mà người thả ra luồng sát ý này, chính là nữ nhân hậu duệ lang tộc đang nở nụ cười mê người ở trước mặt mình này.
“Ngươi còn muốn biết thêm cái gì nữa không?” Thụy Nhã nhìn Lâm Siêu cười tủm tỉm.
Lâm Siêu đạm mạc nói: “Hiện tại ngươi có thể giao lợi tức ra rồi.”
“Hả?” Thụy Nhã nhất thời khẽ nhíu mày.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé gái Tri Chu tràn đầy vẻ kinh ngạc, nói: “Còn muốn lợi tức? Tin tức vừa nãy chẳng lẽ không phải là lợi tức sao…”
“Vừa nãy cũng chỉ là tin tức cơ sở, ngươi cảm thấy chỉ bằng vào một ít tin tức như vậy là có thể đủ hay sao?” Trên mặt Lâm Siêu lộ ra một tia trào phúng, nói: “Ở đây đều là người thông minh, bây giờ ta cũng nói rõ ra luôn, bất kể là ai cũng không thể một mình cướp được hết nhóm người Atlan ở đây, hiện tại chúng ta chỉ có hợp tác với nhau mà thôi!”
“Mà ta là người duy nhất có thể câu thông cùng với bọn họ, giá trị của việc này, các ngươi nên rõ ràng, vì lẽ đó, mau giao lợi tức ra đây.”
Bé gái Tri Chu cười khanh khách nói: “Ngươi quá giảo hoạt, dĩ nhiên lại lừa gạt được cả con tiểu lang này, thực sự là hả hê lòng người nha, ta đã sớm không vừa mắt với cái mặt nạ của nàng.”
Thụy Nhã lạnh lùng liếc nhìn bé gái, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Nói đi, ngươi muốn cái gì, ngươi tốt nhất nên biết được chừng mực!”
Lâm Siêu trực tiếp giở công phu sư tử ngoạm, đạm mạc nói: “Mỗi người một bộ chiến giáp cấp S, hoặc là vũ khí cấp S cũng được.”
“Ngươi!” Thụy Nhã nheo mắt lại, trong đôi mắt xuất hiện một tia hàn ý, nàng hít vào một hơi thật sâu, nói: “Ta chỉ có một bộ chiến giáp cấp S, bằng vào đồ vật ở trong tay của ta, nhiều nhất chỉ có thể cho ngươi một bộ chiến giáp cấp A.”
Lâm Siêu biết rằng các nàng sẽ không đồng ý với điều kiện như vậy, tùy ý nói: “Chiến giáp cấp A đối với ta cũng vô dụng, thôi bây giờ ngươi cho ta tin tức về vật phẩm ẩn thân của ngươi cũng được.”
Thụy Nhã nghe hắn nói như vậy, mới khẽ gật đầu, nói: “Có thể, ta sẽ dùng bộ đàm nói cho ngươi.” Bộ đàm có thể dùng để trò chuyện trực tiếp, cũng có thể truyền tư liệu, nàng không muốn để cho bé gái Tri Chu biết.
Lâm Siêu thấy nàng đáp ứng, cũng không hề cảm thấy kinh ngạc, mặc dù vật phẩm này có thể là lá bài tẩy của nàng, thế nhưng lúc trước hắn đã đại khái đoán ra công dụng của cái vật phẩm này, năng lực ẩn giấu của cái vật phẩm này so với năng lực không gian còn cao cấp hơn, hơn nữa con làm cho khí tức của nàng hoàn toàn biến mất không thấy hình bóng, vì lẽ đó tiếp tục giữ bí mật cũng không cần thiết.
“Trong tay ta cũng không có chiến giáp cấp S, ta cũng chỉ có thể đưa ra ba bộ chiến giáp cấp A, đây là điểm mấu chốt của ta.” Bé gái Tri Chu thản nhiên nói.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, làm một người phiên dịch, có thể lừa được những món đồ này đã là cực hạn.
Lâm Siêu nhận ba bộ chiến giáp cấp A của bé gái Tri Chu cùng với tư liệu của Thụy Nhã, Lâm Siêu liền lật qua xem một lượt, tấm lụa mỏng màu đen có tác dụng ẩn thân được gọi là ‘Khăn choàng thời gian’, sau khi choàng lên người có thể tiến vào một đoạn thời gian khác, cái gọi là một đoạn thời gian khác, chính là ở trong tương lai, hoặc là ở trong quá khứ.
Đây chính là bảo vật nghịch thiên có thể khống chế thời gian!
Đương nhiên, khi tiến vào tương lai hoặc về quá khứ cũng có giới hạn, ví dụ như chỉ có thể tiến vào tương lai được một giây đồng hồ, hoặc là lùi về quá khứ một giây đồng hồ.
Không nên xem thường một giây đồng hồ này, coi như là một phần nghìn giây, cũng là hai cái thời không khác nhau, mặc cho ngươi có sức mạnh kinh khủng cỡ nào, cũng không thể đánh trúng vào thân thể của một người ở trong một thời không khác, tốc độ của ngươi có nhanh cỡ nào, cũng không cách nào đột phá được thời gian, trừ phi ngươi có thể tạo ra được cỗ máy thời gian như trong lý thuyết.
Nhưng đó cũng chỉ là lý thuyết, hơn nữa còn cần phải có máy móc hỗ trợ.
Mặc dù Thụy Nhã giới thiệu cực kỳ ngắn gọn, thế nhưng Lâm Siêu vẫn lập tức biết được, món đồ này đáng sợ cỡ nào, không thua gì ngươi mang theo bên người một năng lực giả sở hữu năng lực thời gian cấp cao!
Đương nhiên, nếu như thực sự so sánh với năng lực giả sở hữu năng lực thời gian cấp cao, món đồ này vẫn có chút không bằng, dù sao đồ vật cũng là vật chết, mà năng lực khống chế thời gian của năng lực giả, cũng không phải chỉ là gia tốc thời gian, hay là nghịch chuyển thời gian, mà còn có nhiều loại diệu dụng khác, một món đồ chỉ có thể gia tốc thời gian sẽ không có cách nào có thể thay thế được.
Cuối cùng Thụy Nhã còn tiện thể nói ra thời gian mà cái khăn choàng thời gian này cần để hồi phục lại năng lượng, thời hạn là nửa tháng, nói cách khác, sau khi nàng sử dụng cái khăn choàng thời gian này, ít nhất trong vòng nửa tháng nàng không có cách nào có thể sử dụng lại được nữa.
Lâm Siêu đương nhiên sẽ không tin lời nàng nói, không có ai lại ngu ngốc đến mức bại lộ nhược điểm của mình như vậy, mục đích của đối phương hiển nhiên là để làm rối loạn tin tức, nhiễu loạn suy đoán của Lâm Siêu, mặc dù Lâm Siêu nhìn thấu ý đồ của nàng, thế nhưng suy đoán của Lâm Siêu vẫn bị lời nói của nàng làm cho bị ảnh hưởng, đây chính là chiến thuật tâm lý.
Sau khi thu xong lợi tức, Lâm Siêu lập tức phiên dịch lại lời nói của ông già cho hai nàng, sau đó hướng về phía ông già tóc bạc hỏi: “Xin hỏi nơi này còn có bao nhiêu tộc nhân của ngài may mắn còn sống sót?”
Trang 217# 2
Chương 433: Nghi ngờ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ông già tóc bạc nhìn thấy Lâm Siêu có đồng hồ đeo tay phiên dịch, nhất thời ánh mắt sáng lên, càng thêm tin tưởng về lai lịch của mấy người Lâm Siêu, thế nhưng sau khi nghe thấy Lâm Siêu hỏi, ánh mắt của ông già lại trở nên ảm đạm, khẽ thở dài nói: “Mấy vị bằng hữu, mời đi theo ta, ở nơi này không tiện để nói chuyện.”
Lâm Siêu đem nguyên văn phiên dịch lại một lần cho hai nàng, lập tức đi theo sau ông già tóc bạc.
Hai nàng nhìn thấy động tác mời đi theo của ông già tóc bạc, biết rằng Lâm Siêu phiên dịch lại là chính xác, lúc này mới bình tĩnh đi theo sau Lâm Siêu.
Bé gái Tri Chu hướng về phía Lâm Siêu hỏi: “Ngươi hỏi ông già kia thử, con quái vật ở trong hồ nước kia là sinh vật gì?”
Lâm Siêu trừng mắt nhìn nàng, nàng liền dùng hai tay chống nạnh, trừng hai mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Siêu, làm ra một bộ dáng kiểu “Ta vừa mới trả lợi tức cho ngươi đó”.
Lâm Siêu thấy cái bộ dáng này của nàng, chỉ có thể nhẫn nại hướng về phía ông già tóc bạc hỏi một lần.
Ông già tóc bạc có mấy phần áy náy, nói: “Đó là Bạch Trú Thú, là sinh vật giữ nhà của chúng ta, chỉ là… Trải qua vô số năm tháng, chúng ta bị ép phải đi xuống dưới lòng đất sinh sống, đời sau của Bạch Trú Thú theo hoàn cảnh tiến hóa, cuối cùng cũng quen với bóng tối, cho nên mới biến thành hình dạng như vậy.”
“Thì ra là như vậy…” Sau khi nghe Lâm Siêu phiên dịch lại, Bé gái Tri Chu lộ ra vẻ tỉnh ngộ, liền tùy tiện nói: “Vậy ngươi hỏi ông ta thêm một câu nữa đi, con quái vật khổng lồ ở trong sa mạc kia lại là cái gì?”
Lâm Siêu tức giận nhìn nàng một cái, tuy nhiên hắn cũng có mấy phần hứng thú với con quái vật này, cho nên cũng nhanh chóng hỏi dò ông già.
Ông già tóc bạc nghe thấy Lâm Siêu nói tới sa mạc, vẻ mặt nhất thời thay đổi, liền tiến hành đánh giá lại ba người Lâm Siêu một vài lần, bao gồm cả mấy người hộ vệ trẻ tuổi ở bên cạnh cũng vậy, cũng đều lộ ra vẻ kinh ngạc cùng với sự kính nể nhìn đám người Lâm Siêu.
“Các ngươi dĩ nhiên lại đi từ bên trong mảnh Tử Vong Sa Mạc kia tới đây.” Ông già tóc bạc giống như nhớ ra được điều gì, trên mặt lộ ra vẻ áy náy, nói “Ở hang đá có còn có hai luồng khí tức đang từ từ tiêu tán, có lẽ đó là bằng hữu của các ngươi đi, ta tuy rằng cảm ứng được các ngươi ở đó, thế nhưng vẫn tới hơi chậm, để cho bọn họ bị Bạch Trú Thú…”
Lâm Siêu khoát tay nói: “Không sao.”
Nhìn thấy ba người Lâm Siêu cũng không có dáng vẻ gì là đau khổ cùng với bi thương, lúc này ông già tóc bạc mới an tâm lại một chút, thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn áy náy nói: “Các ngươi một đường từ Tử Vong Sa Mạc đi đến đây, tránh thoát khỏi được con quái vật kia, nhưng cuối cùng lại chết ở trong miệng của Bạch Trú Thú chúng ta, ta thực sự cảm thấy rất là bối rối, như vậy đi, ở đây ta còn sót lại một khối quang tinh, ta liền tặng cho ba người các ngươi, coi như là một chút bù đắp?”
Quang Tinh?
Lâm Siêu trong lòng hơi động, mặc dù hắn chưa từng nghe qua vật này, nhưng nếu đã là vật phẩm di tích, thì thế nào cũng sẽ có công dụng đặc biệt, ánh mắt của hắn lóe sáng, nói thật nhanh: “Cái này tạm thời không cần phải nói, chúng ta nhận nhiệm vụ từ chủ thành đến đây để đón các ngươi trở về, sự tình cụ thể, trước tiên chúng ta đi vào bên trong rồi hẵng bàn.”
Ông già tóc bạc kinh ngạc nhìn Lâm Siêu, không nghĩ tới người trẻ tuổi này đối mặt với bảo vật như Quang Tinh mà vẫn có thể duy trì sự bình tĩnh, hơn nữa từ lời nói của Lâm Siêu ông ta có thể thấy được, Lâm Siêu tuyệt đối không phải là giả bộ không thèm để ý, mà là chân chính không muốn nói thêm với ông ta về viên Quang Tinh này.
Tuy rằng cũng có một khả năng, chính là cái người trẻ tuổi này không biết được tác dụng của Quang Tinh, thế nhưng bất kể như thế nào, có thể ngăn lại được sự hiếu kỳ, một lòng muốn dẫn bọn họ trở về quê nhà, chỉ cần điểm này đã đáng giá cho ông ta cảm thấy tôn trọng Lâm Siêu.
Ông ta thưởng thức nhìn Lâm Siêu, khẽ vuốt cằm nói: “Mấy vị trước tiên đi theo vào trong cái đã.” Nói xong, tiếp tục đi ở phía trước dẫn đường.
Lâm Siêu sau khi phiên dịch xong cho hai nàng, lập tức đi theo.
Bé gái Tri Chu khẽ cau mày, nghi ngờ nhìn Lâm Siêu, nói: “Ta có cảm giác giống như ngươi đang giấu diếm chúng ta cái gì đó, ông già lúc nãy nói ra hơn 60 âm tự, ngươi phiên dịch lại chỉ có 12 âm tự, lần này ông ta nói ra 28 âm tự, ngươi phiên dịch lại chỉ còn có 8 âm tự?”
Lâm Siêu trong lòng khẽ giật mình, không nghĩ tới bé gái Tri Chu vô tư hồn nhiên này, lại có thể nhìn ra được một vấn đề tỉ mỉ như thế, vẻ mặt của hắn vẫn giữ nguyên vẻ đạm mạc, lãnh đạm nói: “Những lời vô dụng, đương nhiên không cần thiết phải phiên dịch lại.”
“Ngươi không nói ra, chúng ta làm sao biết nó có phải là vô dụng hay không?” Bé gái Tri Chu cố ý dùng từ “chúng ta” nhấn mạnh, lập tức đem nàng cùng với Thụy Nhã kéo lên cùng một chiếc thuyền.
Tựa hồ như hoàn toàn quên mất sự cừu thị của nàng đối với Thụy Nhã lúc trước.
Lâm Siêu nhíu mày, nói: “Ông ta vừa nãy giới thiệu về thân phận của mấy người trẻ tuổi ở bên cạnh.
Ngươi xác định cần phải phiên dịch lại thân phận của những tiểu nhân vật này hay sao?”
“Thật sự?” Bé gái Tri Chu vẫn dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu đạm mạc nói: “Có tin hay không thì tùy ngươi.”
Thụy Nhã thấy bé gái Tri Chu tức giận ngoác miệng ra, biết rằng nàng đã bị Lâm Siêu làm cho tức giận không còn lời gì để nói.
Dù sao cũng chỉ là suy đoán của nàng, không có chứng cứ.
Thụy Nhã khẽ mỉm cười, đôi mắt đầy thâm ý nhìn Lâm Siêu hỏi: “Nếu như vừa nãy ta nhìn không nhầm, ông ta vừa định lấy ra món đồ gì đó, sau đó ngươi nói là ‘Cái này tạm thời không nói’, ông ta liền không tiếp tục móc ra nữa, trái lại còn dùng ánh mắt phi thường thưởng thức nhìn ngươi như thế, thấy thế nào cũng không giống như đang nói về thân phận của mấy người ở bên cạnh chứ? Tuy rằng ánh mắt của mấy người bên cạnh nhìn chúng ta có chút biến hóa.
Thế nhưng dựa vào đạo tiếp khách, ông lão này sẽ không vô lễ đến mức đứng ở chỗ này giới thiệu mấy tên tùy tùng với chúng ta chứ?”
Lâm Siêu nghe thấy nàng liên tục hỏi mấy câu, trong lòng có chút lạnh lẽo, thực sự là một người so với một người còn tinh mắt hơn, thật vất vả mới ứng phó xong vấn đề về mấy âm tự, bây giờ lại xuất hiện thêm một người có thể lưu ý đến từng động tác của hắn nữa, quả thực là đã đụng tới hai nữ thần thám rồi, sự cảnh giác của hai nàng so với người bình thường may mắn còn sống sót không biết phải cao hơn bao nhiêu lần, không hổ là quái vật do tổ chức sát thủ huấn luyện ra.
Lâm Siêu nhìn hai nàng, nói: “Các ngươi có nhiều nghi vấn như vậy, ta chỉ có một.”
“Ngươi nói cái gì?” Bé gái Tri Chu hiếu kỳ hỏi.
Lâm Siêu bỗng nhiên nở nụ cười, nói: “Các ngươi thật sự muốn được gả ra bên ngoài hay sao?”
Thụy Nhã nở nụ cười ngả ngớn, chớp mắt nói: “Nếu không có ai chịu lấy ta, liền gả cho ngươi nha.”
Trang 218# 1
Chương 434: Còn phải gọi là tỷ tỷ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Ta cũng vậy, ngươi muốn kết hôn sao, nhưng mà ta chỉ là một bé gái thôi nha!” Bé gái Tri Chu ngẩng đầu cười khanh khách nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu không nghĩ tới hai nàng lại lớn mật như thế.
Lại dám đùa giỡn ngược lại mình, nhìn các nàng đang nở nụ cười, ánh mắt còn để lộ ra một tia khiêu khích.
Lâm Siêu nhất thời nở nụ cười, nói: “Từ dáng vẻ của các ngươi, xác thực đã đạt đến tiêu chuẩn, thế nhưng muốn gả cho ta, còn cần phải xếp thành hàng mới được, ta cũng sẽ không để cho hai người thành trường hợp đặc biệt được.”
Sau khi nói xong câu nói tinh tướng này, Lâm Siêu bỗng nhiên nhớ tới bóng dáng của Bạch Tuyết.
Trong lòng hắn bỗng nhiên có mấy phần mềm mại.
“Khanh khách…” Bé gái Tri Chu cười hì hì đánh gãy sự suy tư của Lâm Siêu, nàng dùng hai bàn tay vỗ vào má hồn nhiên nói: “Ta có thể xếp hàng nha, ngược lại ta còn rất nhỏ, chờ đến khi ta lớn rồi, vợ của ngươi đã chết, khi đó ngươi có thể cưới ta được rồi!”
Lâm Siêu cúi đầu liếc nàng một cái, lạnh lùng nói: “Vợ của ta không phải là lão thái bà.”
Bé gái Tri Chu hì hì nở nụ cười: “Ta biết chứ, ý của ta là, chờ đến khi ta lớn rồi, ta sẽ giết chết nàng, ngươi liền không có vợ rồi!”
Lâm Siêu con mắt híp lại, lạnh lùng nhìn nàng một cái, cũng không thèm nói tiếp nữa.
Thụy Nhã khẽ cười nói: “Hồng Chu, ngươi cũng đừng có làm quá, ngươi có thể giấu diếm được hắn, còn có thể giấu diếm được ta hay sao, ai cũng biết gia tộc Tri Chu các ngươi có một loại thuốc, khi tiêm vào trong người, có thể làm cho tế bào héo rút, trở lại lúc tuổi còn trẻ, hoặc về thời điểm còn ấu thơ, mấy lão nhân như ngươi rất là thích loại thuốc này, theo như ta thấy, ta phỏng chừng còn phải gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ đấy!”
Bé gái Tri Chu nụ cười trên mặt nhất thời tắt ngúm, vẻ mặt của nàng nhanh chóng biến thành âm trầm, con ngươi đen láy dần dần chuyển sang màu đỏ, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Thụy Nhã nói: “Ngươi nói thêm một câu nữa thử xem.”
Thụy Nhã vẫn nở nụ cười, không để ý chút nào cười nói: “Con nhện nhỏ đã bị ta làm cho tức giận rồi đây, nếu không phải có hắn ở đây, nói thật, ta còn thực sự muốn nếm thử mùi vị của ngươi.”
Bé gái Tri Chu nghe nàng nói, màu đỏ ở bên trong con ngươi dần dần biến mất, sắc mặt cũng khôi phục lại sự lãnh đạm, hừ lạnh nói: “Chỉ bằng vào ngươi, đến lúc đó ai ăn ai còn chưa chắc chắn đâu!”
Thụy Nhã khẽ mỉm cười, không thèm tranh luận cùng với nàng nữa, quay đầu hướng về phía Lâm Siêu nói: “Đề tài tẻ nhạt đã kết thúc, nói một chút về vấn đề của ngươi đi, rốt cuộc là lúc nãy ngươi muốn ẩn giấu cái gì?”
Lâm Siêu còn đang chờ mong hai nàng đấu với nhau, không ngờ kết thúc nhanh như thế, Thụy Nhã quả thực là quá xảo quyệt, vòng tới vòng lui, dĩ nhiên lại vẫn kéo lên trên người hắn, lúc này hắn mới lườm nàng một cái, không kiên nhẫn nói: “Ta đã nói rồi, các ngươi có tin hay không tin thì kệ các ngươi, nếu không tin, ta cũng chẳng muốn phiên dịch nữa.”
Thụy Nhã thấy Lâm Siêu bắt đầu giở trò vô lại, lông mày nhất thời nhíu lại, không nói thêm gì nữa.
Bé gái Tri Chu cũng âm thầm bĩu môi, cũng không dám ép bức Lâm Siêu thêm nữa, hơn nữa nàng cũng không có hoàn toàn nắm chắc được Lâm Siêu có lừa dối gì hay không.
Lâm Siêu nhìn thấy hai nàng không dây dưa nữa, trong lòng thầm thở ra một hơi, lúc này, ba người bọn họ đang đi theo ông già tóc bạc.
Sau khi đi qua một thông đạo dài ngoằng, cuối cùng cũng đi đến một hang động rộng rãi ở trong lòng đất.
Nơi này có chiều cao hơn một trăm thước, ở trên đỉnh hang động có treo một khối đá màu trắng, toả ra ánh sáng yếu ớt.
Ở trên các vách đá xung quanh, người Atlan đào ra thành từng hang động một, có hang động ở bên trong tối đen, có cái ở bên trong tỏa ra ánh sáng yếu ớt, mơ hồ có thể nhìn thấy được có người ở trong đó.
Lâm Siêu nhanh chóng đảo mắt nhìn qua, nội tâm lập tức tan vỡ, hắn phát hiện tổng cộng có mười hai cái hang động, nếu tính cả ông già cùng mấy người tùy tùng bên cạnh, tổng cộng chỉ có 18 người Atlan, nói cách khác, 18 người Atlan chỉ có thể đủ cho một người hoàn thành nhiệm vụ, nếu như may mắn mà nói, nếu kiếm được thêm 2 người Atlan nữa là đủ 20 người, đủ cho hai người bọn hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ!
Lâm Siêu trong lòng hơi thất vọng, nếu không đủ ba mươi người Atlan, thì chắc chắn hắn sẽ phải tranh cướp cùng với hai nàng, Lâm Siêu mặc dù rất tự tin, thế nhưng cũng không chắc chắn có thể tranh đoạt đủ mười người, dù sao thì bé gái Tri Chu này cũng là người sở hữu một năng lực mạnh nhất trong hệ thần bí, năng lực thời gian!
Những năng lực mà đã được xếp vào trong những năng lực đỉnh cấp của thế giới, tác dụng của nó thường thường phải sánh ngang với tác dụng của hai đến ba năng lực khác cộng lại, đây chính là sự khác biệt đến từ bản chất của năng lực!
Coi như Lâm Siêu có mở ra tế bào thần tính ở trên cánh tay phải, cũng không có cách nào trong chớp mắt đánh chết được bé gái Tri Chu.
Bởi vì nàng có thể trong chớp mắt tiến vào trong một khoảng thời không khác, đừng nói là Lâm Siêu, coi như có Giác Tỉnh Giả ở đây, chỉ cần Giác Tỉnh Giả không nắm giữ năng lực có thể quấy nhiễu năng lực thời gian của nàng, đều không thể đụng đến một cọng tóc của nàng!
Đây chính là chỗ đáng sợ của năng lực thời gian!
Cho dù bây giờ khoảng thời gian mà nàng khống chế được rất là ngắn ngủi, vẫn chưa thể vận dụng được năng lực thời gian một cách hoàn mỹ như mấy năng lực giả ở kiếp trước, thế nhưng chỉ như vậy thôi là đã đáng sợ lắm rồi.
Giống như một cái dao nhọn, mặc dù sử dụng không quen, tuy nhiên chỉ cần đâm ra thôi là đã đủ giết người rồi!
Còn về Thụy Nhã, năng lực hiện nay của nàng là gì thì hắn vẫn chưa biết được, nhưng theo như Lâm Siêu đánh giá, hẳn là sẽ không kém hơn năng lực thời gian, ít nhất là năng lực cùng một cấp bậc, mặc dù nếu chiến đấu chính diện, Lâm Siêu có thể ung dung giết chết hai nàng, thế nhưng nếu các nàng muốn chạy trốn, Lâm Siêu ngay cả nửa điểm biện pháp ngăn cản cũng không có.
Hai nàng sau khi nhìn thấy số lượng hang đá ở trong hang động cũng đều khẽ nhíu mày.
Ý thức được vấn đề này, Lâm Siêu liền nhanh chóng mở miệng, hướng về phía ông già tóc bạc hỏi: “Xin hỏi nơi này tổng cộng có bao nhiêu người?”
Ông già tóc bạc khẽ nhíu mày, đây là một vấn đề rất mẫn cảm, tổng số người cũng là tổng sức chiến đấu của bọn họ, tuy nhiên ông ta cũng đã cân nhắc đến dáng vẻ của ba người Lâm Siêu, đúng là người đến từ quê hương của ông ta, hơn nữa cách xử sự của Lâm Siêu lúc trước làm cho ông ta cũng có chút hảo cảm, sau khi suy tư một lúc, ông ta mới trả lời: “Tính cả ta, tổng số là hai mươi sáu người, mấy người còn lại đang săn bắn ở bên ngoài, đợi lát nữa mới trở về.”
Lâm Siêu trong lòng cảm giác nặng nề, mặc dù so với tính toán còn nhiều hơn được mấy người, nhưng vẫn còn thiếu 4 người là đủ cho cả ba người bọn họ hoàn thành nhiệm vụ, tuy nhiên, trước khi hỏi câu này Lâm Siêu đã chuẩn bị tâm lý rồi, bất luận ông ta nói có bao nhiêu người, thì hắn cũng sẽ ngay lập tức lộ ra vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm.
Trang 218# 2
Chương 435: Cổ anh hùng Atlas
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Tổng cộng có ba mươi hai người, mấy người còn lại đang săn bắn ở bên ngoài.” Lâm Siêu thoái mái phiên dịch cho hai nàng nghe, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng hớn hở.
Hai nàng trong lúc chờ Lâm Siêu hỏi về vấn đề này, vẫn luôn lưu ý đến vẻ mặt của Lâm Siêu, lúc này sau khi nghe Lâm Siêu phiên dịch xong, ánh mắt của hai nàng sáng lên, bình tĩnh gật đầu.
Lâm Siêu không cần hai nàng phải tin mình, nhưng nhất định phải tạm thời ổn định các nàng, như vậy hắn mới có thể tùy thời ra tay, cướp đoạt đủ mười người Atlan, như vậy tỷ lệ thành công sẽ lớn hơn một chút.
“Mấy vị từ Tử Vong Sa Mạc đi đến đây, một đường cực khổ rồi, trước tiên theo ta ăn cơm cái đã.” Ông già tóc bạc đã chuẩn bị một bữa ăn để chiêu đãi đám người Lâm Siêu, cười nói.
Lâm Siêu không muốn làm chậm trễ thời gian, khoát tay nói: “Chúng ta đến là để mang mấy người các ngài rời khỏi nơi này, hi vọng ngài ngay lập tức triệu tập tất cả mọi người lại, cùng với chúng ta rời đi.”
Ông già tóc bạc nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Siêu rất thành khẩn, vẻ tán thưởng ở bên trong ánh mắt của ông ta càng ngày càng đậm, ông ta đưa tay lên trên trán của mình, từ bên trong lớp da nhăn nheo của ông ta xuất hiện một đoàn ánh sáng, quấn quanh ở trên ngón tay của ông ta, ông ta đem đoàn ánh sáng này vỗ vào trên vai của Lâm Siêu, mỉm cười nói: “Hải Thần sẽ phù hộ cho ngươi.”
Lâm Siêu nhìn thấy đoàn ánh sáng kia dĩ nhiên lại có thể xuyên qua chiến giáp của hắn, rồi chui vào trong cơ thể của hắn biến mất không còn tăm hơi, trong lòng chợt rùng mình, cau mày nói: “Đây là cái gì?”
Ông già tóc bạc nhìn thấy ánh mắt cảnh giác của Lâm Siêu, ý thức được hành động của chính mình hơi có chút quá phận, mới khẽ cười nói: “Xin lỗi ngươi, đây là sự chúc phúc của ta, về sau nếu ngươi gặp phải sự nguy hiểm gì, vật này có lẽ sẽ giúp đỡ ngươi được một chút.”
Lâm Siêu hiểu được lời nói của ông ta, hắn cảm nhận được ở trong cơ thể cũng không xuất hiện sự biến hóa gì, mới bán tín bán nghi tin tưởng lời nói của ông ta.
Sau khi Lâm Siêu phiên dịch lại cho hai nàng xong, hai nàng thông qua vẻ mặt của Lâm Siêu cùng với ông già tóc bạc, cảm giác được Lâm Siêu cũng không có nói dối, trong lòng không khỏi có chút tức giận, nếu như các nàng cũng có cái đồng hồ đeo tay phiên dịch này, phỏng chừng giờ này các nàng cũng nhận được sự chúc phúc của ông ta rồi.
“Hô Cáp Ba, ngươi đi triệu tập tất cả mọi người lại đây.” Ông già tóc bạc nói với một người đàn ông trung niên trầm ổn ở bên cạnh.
“Vâng.” Người đàn ông trung niên khom mình hành lễ, lập tức xin cáo lui.
Ông già tóc bạc hướng về phía Lâm Siêu nói: “Ba vị trước tiên ở lại chỗ này nghỉ ngơi một chút, Hô Cáp Ba đã đi thông báo với nhóm người đang đi săn bắn ở bên ngoài, phỏng chừng phải chờ một lúc nữa mới đến đây được.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu.
Một lúc sau, tất cả người Atlan đã tập hợp đầy đủ ở trong hang động, khi bọn họ nhìn thấy đám người Lâm Siêu, khuôn mặt liện hiện lên sự kinh ngạc cùng hưng phấn, đứng ở phía xa kích động bàn luận với nhau.
Ông già tóc bạc hướng về phía Lâm Siêu mỉm cười nói: “Quê hương của chúng ta đã từng xuất hiện một hồi nguy cơ to lớn, lúc đó tổ tiên của chúng ta quyết định tách ra một bộ phận chiến sĩ, ở lại đây kiềm chế hỏa lực của kẻ địch, sau đó đóng kín lại đường hầm không gian ở nơi đây, chúng ta liền bị vây ở nơi này, thế nhưng tổ tiên của chúng ta đã nói, tương lai sẽ có tân nhân loại đến nơi này giải cứu chúng ta, mang chúng ta trở về lại quê hương.”
“Đời đời kiếp kiếp, chúng ta đều tin rằng sẽ có người đến giải cứu chúng ta, rốt cục đến ta đã đợi được đến ngày này, tận mắt nhìn thấy được ba vị…” Ông già tóc bạc nói tới chỗ này, bàn tay già nua đã nắm chặt lại thành quyền, vẻ thong dong ở bề ngoài chỉ là để che dấu nội tâm kích động của ông ta.
Mấy người hộ vệ ở bên cạnh ông ta viền mắt cũng ướt át, một nữ hộ vệ cao gầy còn lặng lẽ dùng tay quệt nước mắt đi.
Lâm Siêu có thể cảm nhận được sự vui mừng to lớn ở trong lòng của bọn họ, nhưng chính mình lại có một loại cảm giác thê lương, các ngươi ở nơi này cố thủ cùng chờ đợi vô số năm tháng, lấy quê hương làm mục tiêu để chống đỡ cùng với sinh sống ở nơi này, thế nhưng lại không hề biết được rằng, quê hương mà các ngươi luôn ngóng chờ, hiện tại đang tràn ngập quái vật cùng xác thối, khắp nơi xảy ra chiến loạn, toàn bộ thế giới đều vang lên âm thanh khóc lóc bi thảm, ở trên đất liền lúc nào cũng có thể có một con Giác Tỉnh Giả lao ra phá hủy tất cả.
So với nơi này, Địa Cầu càng nguy hiểm hơn gấp cả trăm lần!
Lâm Siêu im lặng, không có đem những việc này nói ra, tuy hắn biết được, coi như mình nói ra, bọn họ cũng chưa chắc đã tin tưởng, dù sao thì việc trở về Địa Cầu chính là niềm tin giúp cho bọn họ tiếp tục sống tiếp, không thể chỉ bằng vào mấy câu nói của một người xa lạ như mình lại có thể phá vỡ được.
Thế nhưng vì mục đích hoàn thành nhiệm vụ, tìm được biện pháp ứng phó với Giác Tỉnh Giả, Lâm Siêu vẫn không mở miệng nói ra, mặc dù hắn biết như vậy là có chút ích kỷ, thế nhưng cuộc sống chính là như vậy, nó thường ép cho người ta phải làm ra lựa chọn mà mình không muốn, loại cảm giác này thập phần không thoải mái, khiến cho Lâm Siêu càng có thêm khát vọng trở nên mạnh mẽ!
“Đúng rồi, trước khi rời khỏi đây, ta phải đi thông báo cho cổ anh hùng đại nhân Atlas cái đã.” Ông già tóc bạc giống như nhớ ra được điều gì, đột nhiên nói.
“Cổ anh hùng Atlas? !” Âm thanh khiếp sợ của Anubis vang lên ở trong đầu Lâm Siêu.
Lâm Siêu ngạc nhiên, Anubis bình thường đều ngủ say ở trong cánh tay phải, rất ít khi lộ diện, không nghĩ tới cái danh tự này lại khiến cho nó phản ứng, hơn nữa, cái danh tự này tựa hồ có chút quen thuộc, giống như là trước đây hắn đã từng nghe qua, nhưng bây giờ nhất thời lại không nhớ ra được, Lâm Siêu lập tức dò hỏi nó: “Ngươi biết người này à?”
“Người?” Anubis nhất thời hừ lạnh nói: “Đây chính là một anh hùng chân chính, hơn nữa còn là một vị anh hùng cực kỳ vĩ đại! Ngươi có biết vì sao lại xuất hiện cái danh tự Atlantis hay không?”
“Ngươi hỏi như vậy là có ý gì?” Lâm Siêu khẽ cau mày.
“Atlantis là một trong nhưng nền văn minh phát triển nhất trong kỷ thái dương thứ tư, là do một người ở kỷ thái dương thứ ba lập nên, người đó có tên là Poseidon, năng lực của hắn là Thủy Hệ, hắn sinh ra được 10 người con, trong đó Atlas là con cả, vì lẽ đó, đời sau thường gọi chủng tộc này dựa trên tên của Atlas, mà Atlantis có nghĩa là “Hòn đảo Atlas”.
Anubis kính nể nói: “Ta trước đây đã nghe qua quá nhiều truyền thuyết về hắn, đó là một cổ anh hùng rất mạnh mẽ, sức chiến đấu của hắn đã tiếp cận với bạo quân Gilgamesh! Bọn họ có thể dễ dàng giết chết một sinh vật đáng sợ giống như Thôn Phệ Giả, tuy nhiên, không giống với Gilgamesh chỉ là một tội dân lưu vong, Atlas chính là một anh hùng chân chính!”
Trang 219# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái [Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-The-Gioi-Hon-Sung-Se-Audio-Truyen-2.jpg)


