1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 172 : Du thuyền (c856-c860)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 172 : Du thuyền (c856-c860)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 856: Du thuyền

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu thấy thế trong lòng khẽ run, là năng lực (không gian) sao? Chung quanh có một dải ánh sáng màu bạc đang lưu động, thế nhưng ở bên trong dải ánh sáng này còn có thêm mấy loại vật chất khác, tựa hồ như không phải là năng lực (không gian) thuần túy!

Hơn nữa, Lâm Siêu còn chưa thấy ai sử dụng năng lực (không gian), mà có thể trực tiếp truyền tống một người khác, dù sao, người là vật sống, sinh mệnh từ trường trên người sẽ làm nhiễu loạn năng lực (không gian), trừ phi thể chất của đối phương cao hơn người bị truyền tống kia thật nhiều.

“Vâng!” Vị thị nữ cung kính gật đầu, dùng ánh mắt đánh giá thân thể của Nisha.

Nisha nhìn thấy vị thị nữ này đang tính toán số đo của mình, cười hì hì nói: “Ta muốn trông thật là đẹp.”

Vị thị nữ khẽ gật đầu, nhanh chóng ghi nhớ số đo của Nisha, quay người rời đi.

Cẩm Nguyệt chú ý tới sự kinh ngạc trong ánh mắt của Lâm Siêu, cười nói: “Ân công, năng lực của ta là (triệu hoán), cho nên có thể triệu hoán người khác, xem như người bị triệu hoán có thể chất cao hơn ta cũng được.”

“Công chúa!” Một vị thanh niên mặc áo giáp Hoàng Kim vội vàng nhắc nhở.

Cẩm Nguyệt mỉm cười nói: “Không có việc gì, đây cũng không phải là đại bí mật gì, đối với ân công cũng không cần phải giấu diếm.”

Mười hai vị Thần Vệ mặc áo giáp Hoàng Kim thầm than, biết rằng vị công chúa từ nhở này đã có thân phận đặc thù, mẫu thân mất sớm, cho nên được thành chủ rất sủng ái, hơn nữa nàng lại có bản tính thiện lương, từ nhỏ đã không có một chút kiêu ngạo nào, toàn bộ trên dưới phủ thành chủ, không có người nào là không yêu thích vị công chúa này, cho nên mặc dù đến bây giờ nàng đã trưởng thành, nhưng trong lúc làm đại sự, sự thiện lương trong lòng vẫn không thể gạt qua một bên được, rất dễ dàng tin tưởng người khác, không biết được sự âm hiểm hung ác và sự tàn khốc ở bên ngoài!

Lúc này, trên quảng trường có ba đạo thân ảnh bay tới, cầm đầu chính là Diệp thành chủ.

“Ồ?” Diệp thành chủ sau khi hạ xuống trước mặt mọi người, liền nhìn thấy bên trong đám người nhiều ra thêm một bé gái, cau mày hỏi: “Đây là?”

Lâm Siêu vào trước khi Cẩm Nguyệt công chúa mở miệng, nói thật nhanh: “Công chúa điện hạ, em gái của ta cũng muốn đi cùng với ta vào “Cấm địa Ác Thú”, mong điện hạ cho phép.”

Cẩm Nguyệt khẽ giật mình, quay đầu nhìn Lâm Siêu một cái, sau khi suy nghĩ một hồi, liền hướng về phía Diệp thành chủ nói: “Vị này là em gái của ân công, cô bé này cũng muốn đi cùng với ân công vào “Cấm địa Ác Thú”, còn xin phụ thân cho phép.”

Diệp thành chủ khẽ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, hướng về phía hai người đứng ở phía sau lưng nói: “Đi đi, bảo hộ sự an toàn của công chúa thật tốt.”

“Vâng.” Hai người đứng ở phía sau lưng Diệp thành chủ liền gật đầu, nhanh chóng tiến lên chào hỏi Cẩm Nguyệt công chúa.

Sau một hồi dặn dò, bên trên không trung quảng trường liền có một cái du thuyền tinh xảo bay tới, nhìn qua liền có thể biết đây là công nghệ chế tạo của nền văn minh Atlantis, lấy Cẩm Nguyệt công chúa dẫn đầu, đám người lần lượt bay lên du thuyền, cùng lúc đó, quần áo mới của Nisha cũng đã được đem tới.

Lâm Siêu thông qua xưng hô của nhân viên công tác trên du thuyền, liền biết được 12 vị mặc áo giáp Hoàng Kim này, chính là vệ binh cao nhất của thành Hắc Hoang, Thần Hoang Vệ.

Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, Nisha liền đi vào phòng thay đồ, Lâm Siêu thì cùng với những người còn lại đi vào bên trong khoang thuyền, bài trí ở bên trong khoang thuyền cùng với máy bay không sai biệt lắm, không gian ở bên trong cũng không lớn, chỉ có thể chứa được khoảng 30 người.

“Ân công, đợi lát nữa đến “Cấm địa Ác Thú”, vẫn nên để em gái của ân công lưu lại du thuyền thì tốt hơn, ở nơi đó quá nguy hiểm.” Cẩm Nguyệt nhắc nhở rất thiện ý.

Lâm Siêu gật đầu nói: “Đa tạ công chúa đã nhắc nhở, chúng ta vẫn nên nói một chút sự tình về “Cấm địa Ác Thú” đi, ta cũng là lần đầu tiên đi vào, không biết có điều gì cần thiết phải chú ý hay không?”

Cẩm Nguyệt mỉm cười nói: “”Cấm địa Ác Thú” bên trong khu vực Hắc Hoang có phạm vi rất nhỏ, đã được khai thác khoảng tám phần, cho nên bây giờ đi vào rất khó có thể gặp được ác thú, cho dù gặp được, có mười hai vị Thần Hoang Vệ xuất thủ, cũng có thể dễ dàng đánh chết chúng nó, đến lúc đó ân công chỉ cần đừng đi quá xa với chúng ta là được.”

“Không sai, tiểu huynh đệ, ở (“Cấm địa Ác Thú”) cũng thường xuyên có phong bạo điện từ, trừ phi ngươi là Năng Lực Giả (lôi điện), nếu không tốt nhất đừng nên một mình rời khỏi đội ngũ, rất dễ gặp nguy hiểm.” Một vị tráng hán mày rậm mắt to mặc áo giáp Hoàng Kim nói.

“Phong bạo điện từ?” Lâm Siêu ngạc nhiên hỏi.

Cẩm Nguyệt gật đầu nói: “Không sai, phong bạo điện từ này bao phủ toàn bộ bầu trời của (“Cấm địa Ác Thú”), hấp thụ ánh sáng mặt trời, khiến cho nhiệt độ ở bên trong cấm địa rất lạnh, ánh sáng lờ mờ, nhất là ở chỗ sâu bên trong (“Cấm địa Ác Thú”), cơ hồ đạt tới tình trạng ‘Không có ánh sáng’, lần này chúng ta chỉ cần ở rìa ngoài khu vực ‘Không có ánh sáng’ tìm kiếm ác thú là được rồi, phải nhớ kỹ là không được xâm nhập vào bên trong khu vực ‘Không có ánh sáng’.”

Lâm Siêu trong lòng hơi động, hỏi: “Nếu như đám ác thú đều trốn vào bên trong khu vực ‘Không có ánh sáng’ thì phải làm sao bây giờ?”

“Vậy cũng chỉ có thể coi như là chúng ta không may.” Một cô gái có gương mặt băng sương lạnh lùng nói.

Cẩm Nguyệt mỉm cười, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Nếu như vậy chúng ta sẽ đi dọc biên giới của khu vực ‘Không có ánh sáng’, sau đó tiến hành dụ bắt, nếu như ác thú chạy trốn vào bên trong chỗ sâu nhất, chúng ta chỉ có thể bó tay, phụ thân ta đã nói qua, tại chỗ sâu bên trong khu vực ‘Không có ánh sáng’ vô cùng nguy hiểm, cho dù là phụ thân của ta, cũng không dám xâm nhập vào bên trong.”

Lâm Siêu trong lòng cảm thấy ngạc nhiên, mặc dù hắn không thích cách làm người của vị Diệp thành chủ này, nhưng thực lực của đối phương lại vô cùng cường hãn, nếu như thật sự đánh nhau, Lâm Siêu có cảm giác hơn phân nửa là hắn sẽ thua, phần thắng không tới ba thành, có thể thấy được cái “Cấm địa Ác Thú” ở bên trong Hắc Hoang này tuy nhỏ, nhưng cũng nguy hiểm dị thường.

Lúc này, Nisha mới được nhân viên phục vụ dẫn vào bên trong khoang thuyền, trên người mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, mái tóc được chải vuốt chỉnh tề, lộ ra khuôn mặt phấn điêu ngọc trác, giống như là một tiểu thư con nhà giàu, cùng với lúc trước quả thực là đã biến thành một người khác.

(*Phấn điêu ngọc trác : giống như ngọc đã được chạm khắc mài dũa, chỉ những bé gái xinh đẹp đáng yêu.)

Cô gái Mies có bệnh thích sạch sẽ kia đôi mắt sáng lên, than thở nói: “Tiểu nha đầu này lớn lên khẳng định sẽ trở thành một đại mỹ nhân!”

Đám người nghe vậy liền cười ha hả, Nisha ngóc cái cằm lên, hừ nhẹ một tiếng, đi tới bên cạnh Lâm Siêu, vòng hai tay lên ngực, làm ra bộ dáng “Bây giờ các ngươi mới biết hay sao”.

Sưu!

Du thuyền nhanh chóng rời đi khỏi thành Hắc Hoang, từ bên trên cánh đồng bát ngát phi tốc bay đi.

Khi bay ra một khu vực hoang dã thưa thớt nhân loại, bỗng nhiên ở bên trong rừng cây ở phía dưới có một con chim lớn vọt ra, thân thể của nó dài khoảng 12 mét, trên bộ lông toàn thân bốc lên hỏa diễm, phát ra một tiếng kêu bén nhọn mổ về phía đáy thuyền.

Trang 430# 1


Chương 857: Ác thú

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Dưới đáy của chiếc du thuyền bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều họng pháo, phảng phất như là một con nhím, vô số hỏa lực bắn ra về phía con chim, rất nhanh con chim lớn liền bị bắn rụng, kêu lên thảm thiết rơi xuống phía dưới.

Thần sắc của đám người Cẩm Nguyệt vẫn như bình thường, tựa hồ như với dạng sự tình này đã tập mãi thành thói quen.

Nửa giờ sau, tốc độ của chiếc du thuyền dần dần chậm lại, một vị thanh niên Thần Hoang Vệ nói: “Đã đến rồi.”

Lâm Siêu vén màn cửa sổ lên, đưa mặt gần lại nhìn, chỉ thấy ở phía trước du thuyền có một mảnh mây đen hội tụ, bên trong chớp lóe ra từng tia lôi điện, phía dưới đám mây đen kia có một lớp tường vây đơn sơ cao mấy chục mét, có một số thủ vệ đang tuần tra xung quanh, từ đồng phục của bọn họ có thể thấy, bọn họ chính là binh sĩ do thành Hắc Hoang phái ra đến đây đóng quân.

Du thuyền hạ xuống bên ngoài tường vây, mọi người lần lượt nối đuôi nhau mà xuống, cánh cửa lớn bằng thép trên tường vây được chậm rãi kéo lên, có một tiểu đội chiến sĩ mặc giáp trụ đen kịt chạy ra, cung kính hành lễ.

Cẩm Nguyệt cũng không quá nhiều khách sáo, chào hỏi một tiếng với tên chiến sĩ cầm đầu, rồi dẫn mọi người đi vào cửa.

Đằng sau lớp tường vây, là một mảnh bình nguyên rộng rãi, ở phía xa có các cồn cát ẩn hiện, phảng phất như là một bãi săn bắn lớn.

“Theo quy củ cũ, hai người một tổ, hiệu suất tìm kiếm sẽ cao hơn, mỗi tổ cách nhau năm mươi dặm, tiến lên phía trước tiến hành tìm kiếm.” Vị đội trưởng Thần Hoang Vệ ra lệnh.

Những người còn lại cấp tốc làm theo mệnh lệnh, mười hai vị Thần Hoang Vệ chia làm sáu đội ngũ, vị đội trưởng Thần Hoang Vệ hướng về phía Cẩm Nguyệt nói: “Công chúa, mời điện hạ đi theo bên cạnh ta.” Sau đó nhìn về phía hai người Lâm Siêu, nói: “Các ngươi cũng đi theo phía sau chúng ta đi, bảo vệ em gái của ngươi cho thật tốt, ta cũng sẽ không chịu trách nhiệm bảo hộ nó.”

Lâm Siêu biết lời nhắc nhở này của vị đội trưởng là có thiện ý, khẽ gật đầu, nắm lấy bàn tay nhỏ của Nisha, chỉ thấy sáu tổ nhanh chóng kéo dài khoảng cách ra với nhau, bảy tám giây sau, vị đội trưởng Thần Hoang Vệ mới nói: “Được rồi, xuất phát.” Hắn chạy ở phía trước dẫn đầu, tốc độ cực nhanh, đạt khoảng chừng cấp mười, đoán chừng là do hắn căn nhắc đến tốc độ của Cẩm Nguyệt, cho nên mới di chuyển với tốc độ như vậy.

Sau khi tiến lên được ba trăm dặm, trên đường đi không hề trông thấy bất luận một con ác thú nào, ngược lại còn trông thấy không ít vết tích chiến đấu, mặt đất lồi lõm.

Vị đội trường dần dần giảm tốc độ xuống, dùng ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét mắt nhìn ra chung quanh, chậm chạp tiến lên.

Hai người Lâm Siêu đi theo phía sau Cẩm Nguyệt, ngạc nhiên nói: “Chỉ cần như thế này là đã có thể tìm thấy hay sao, sáu đội ngũ lại cách xa nhau như vậy.”

Cẩm Nguyệt mỉm cười nói: “Ân công là có chỗ không biết, tìm ác thú cũng không phải chỉ dựa vào đôi mắt, mà con dựa vào lực lượng thần tính để cảm ứng, mười hai người bọn họ đều là Thần Hoang Vệ, đã đạt đến cảnh giới Thứ Thần, phạm vi cảm ứng thần tính khoảng năm mươi dặm, ân công ngươi là cảnh giới Sơ Thần, phạm vi cảm ứng thần tính chắc hẳn là khoảng mười dặm, đợi lát nữa nếu như bắt được ác thú, ân công thử nhắm mắt lại, dùng lực lượng thần tính cảm ứng một chút liền biết.”

“Cảm ứng thần tính?” Lâm Siêu trong lòng hơi động.

“Cô công chúa này nói không sai.” Anubis truyền ý niệm.

Lâm Siêu nói thầm: “Ngươi cũng biết à? Tại sao không nói sớm?.”

“Làm sao mà nói sớm được, vị Diệp thành chủ kia chính là Chủ Thần, nếu không phải ta tiêu hóa xong cái đầu, tiến hóa đến cảnh giới Chủ Thần cực hạn, hơn nữa còn tiến vào trạng thái ngủ say, đã sớm bị ông ta cảm ứng được, một khi bị ông ta cảm ứng được.

Ông ta khẳng định sẽ nghĩ biện pháp ăn hết ta, hiện tại ở nơi này đều là Thứ Thần, bao quát cả hai người mà Diệp thành chủ phái đến bảo vệ cô công chúa này, cũng là Thứ Thần, chỉ cần ta không xuất thủ, như vậy bọn hắn cũng sẽ không cảm giác được sự tồn tại của ta.” Anubis hừ nhẹ nói.

Lâm Siêu hỏi: “Vậy ngươi có thể cảm ứng được bao xa?”

Anubis ngữ khí bỗng nhiên trở nên lạnh nhạt, nói: “Cũng không được bao nhiêu, chỉ bằng phạm vi của bọn hắn cộng lại mà thôi, cũng chính là… Hơn ba trăm dặm đi.”

Lâm Siêu âm thầm líu lưỡi, nói thầm: “Nói như vậy, vừa rồi đi qua một lộ trình dài như vậy, ngay từ đầu ngươi đã tiến hành cảm ứng?”

Anubis ho nhẹ hai tiếng, lạnh nhạt nói: “Đúng vậy, nhưng ta cũng không cảm ứng được con ác thú nào.” Lâm Siêu có chút im lặng, ác thú ở nơi này có vẻ như rất hiếm.

Nisha hiếu kỳ nói: “Anh bỗng nhiên trợn trắng mắt lên, là do có cát vào mắt hay sao?”

Lâm Siêu trông thấy Cẩm Nguyệt quăng tới ánh mắt hỏi thăm, liền nói: “Không có gì.” Trong lòng thì thầm nói: “Ngươi có phạm vi cảm ứng xa nhất, có tin tức gì thì nói cho ta biết.”

“Đương nhiên.” Anubis thản nhiên nói.

Sau mười mấy phút, Anubis liền cảm ứng được sự tồn tại của một con ác thú, ở ngay tại vị trí phía trước Lâm Siêu cách ba trăm dặm.

Lâm Siêu thấy rất nhanh đội ngũ của mình liền đụng phải con ác thú này, cho nên hắn cũng không có ý định chạy lên chặn giết, vào lúc đội ngũ của Lâm Siêu cách con ác thú kia khoảng năm mươi dặm, đôi mắt của vị đội trưởng liền sáng lên, nói nhỏ một tiếng: “Ở phía trước có một con, nhanh chuẩn bị.”

Đôi mắt của Cẩm Nguyệt cũng sáng lên, có mấy phần vui mừng.

Năm đội ngũ Thần Hoang Vệ khác cũng áp sát lại với nhau, cấp tốc tiến lên.

Anubis đột nhiên biến sắc nói: “Không đúng, khí tức của con ác thú này… Không tốt!”

Lâm Siêu khẽ giật mình.

Tốc độ tiến lên của đám người rất nhanh, mấy giây sau liền vượt qua được khoảng cách năm mươi dặm, chỉ thấy ở bên trong một bụi cỏ ở phía trước, có một con báo săn toàn thân đen kịt đang nằm, thân thể dài hơn mười mét, tựa hồ như đang nằm ngủ gật trong bụi cỏ, vào lúc mấy người Lâm Siêu nhìn thấy nó, nó cũng chậm rãi mở mắt.

Trong đôi con ngươi hiện ra hào quang màu vàng óng, vừa băng lãnh vừa không chứa một tia tình cảm nào, tràn ngập ý vị tàn khốc đảo qua mấy người Lâm Siêu, nó chậm rãi từ dưới đất bò dậy, bốn chân đứng vững vàng trên mặt đất.

Vị đội trường nhìn thấy quả nhiên là một con ác thú, liền nói: “Nhanh, mau phong tỏa bốn phía, đừng để cho nó chạy, Bray, cầm cố mặt đất lại!” Vị được gọi là “Bray” kia có năng lực là (nham thạch), còn không đợi vị đội trưởng phân phó, hắn sớm đã đưa tay chống vào mặt đất, chỉ thấy mặt đất ầm ầm rung mạnh, đất cát và sỏi đá chìm hết vào trong mặt đất, giờ khắc này mặt đất ở chu vi năm mươi dặm xung quanh, so với kim loại còn cứng rắn hơn!

Bành bành bành!

Mấy cây cột đá sắc bén ở dưới mặt đất nhô lên, đâm thẳng về phía thân thể của con báo săn.

Sưu!

Thân ảnh của con báo săn màu đen lóe lên, bỗng nhiên biến mất.

Phốc phốc!

Hai vị Thần Hoang Vệ đang đứng chặn đầu ở phía Tây Bắc, đầu lâu đột nhiên bay lên, một người trong đó rõ ràng là cô gái Mies có bệnh thích sạch sẽ kia, cái đầu tinh xảo của cô ta bay lên cao, trên gương mặt vẫn biểu lộ ra vẻ ngơ ngác.

Trang 430# 2


Chương 858: Báo thù

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Bịch!

Đầu lâu rớt xuống, mấy người Lâm Siêu liền ngẩn người nhìn cảnh tượng này.

“Phù” một tiếng, một thân ảnh đen kịt rơi xuống, đem cái đầu tinh xảo của cô gái Mies đạp nát, con báo săn màu đen há miệng cúi đầu xuống, bên trong miệng nhô ra một cái lưỡi đỏ tươi, thò vào cái đầu lâu mút óc ở bên trong.

“Mies! !” Cẩm Nguyệt thất thanh nói, sắc mặt trở nên tái nhợt.

Sắc mặt của vị đội trưởng đại biến, nói: “Không tốt, là Tử Tinh ác thú, mau bảo hộ điện hạ rút lui!”

Năm tiểu đội còn lại không kịp đau lòng, vội vàng thi triển ra lực lượng thần tính, trong lúc nhất thời, con ngươi của mọi người đều biến thành màu vàng óng, bao quát cả làn da cũng có quang mang màu vàng lấp lóe bên trong lỗ chân lông, hai người được Diệp thành chủ phái tới phi tốc di chuyển đến bên người của Cẩm Nguyệt công chúa, thấp giọng nói: “Mời điện hạ rút lui về phía sau với chúng ta!”

Cẩm Nguyệt cắn răng nói: “Không, giết nó, vì Mies báo thù!” Con ngươi màu đen của nàng bỗng nhiên chuyển thành màu vàng óng, cũng mở ra lực lượng thần tính, thể chất trong nháy mắt liền được tăng lên hai cấp, cùng lúc đó, mái tóc màu đen của nàng cũng tung bay, chung quanh người tụ tập đại lượng vật chất màu bạc và từ trường vặn vẹo.

Sắc mặt của mọi người ở xung quanh khẽ biến, thế nhưng thấy Cẩm Nguyệt quyết ý chiến đấu, cũng bỏ đi ý định chạy trốn, nhanh chóng tụ tập lại, đứng bảo hộ ở trước mặt của nàng.

Lâm Siêu kéo Nisha ra phía sau lưng, sắc mặt biến thành âm trầm, từ lúc hắn nghe được vị đội trưởng kia nói con báo săn này là “Tử Tinh ác thú”, hắn liền chú ý thấy trên đỉnh đầu của con báo săn này có một đám lông màu tím, mà bây giờ ở một khoảng cách gần như thế này, hắn cũng dần dần cảm nhận được “Cảm ứng thần tính” mà Cẩm Nguyệt nói là chuyện gì, máu tươi ở trong cơ thể của hắn tự động sôi trào, đại não tràn ngập cảm giác hưng phấn, tựa như là nhìn thấy mỹ vị, muốn nhào lên cắn nuốt ngay lập tức, khiến cho cái bụng cũng phát ra tiếng kêu ùng ục!

Lâm Siêu biết đây là do thân thể bản năng phản ứng, thật sự muốn chiến đấu, ai nuốt ai còn chưa biết, giống như là mấy người này vậy, mặc dù nói là đến đây để săn giết ác thú, nhưng nếu gặp phải ác thú hùng mạnh, bọn hắn ngược lại sẽ biến thành con mồi.

Mặc dù là do hai vị Thần Hoang Vệ kia chủ quan, không chịu triển khai lực lượng thần tính ra, nhưng cũng có thể là do hai người bọn hắn chưa kịp phản ứng đã bị con báo săn này giết chết, thể chất của con báo săn này đã vượt qua hai người bọn hắn quá xa.

Hơn nữa, Lâm Siêu còn chú ý thấy mười mấy người này đại đa số đều là nhân loại của kỷ thứ tư, nhưng sau khi thi triển lực lượng thần tính, thể chất của bọn họ không phải là cấp mười, mà tất cả đều tăng đến cấp mười một, trong đó có ba người tỏa ra khí tức lơ lửng không cố định, chắc hẳn là thể chất của ba người này đã đạt đến cấp mười một cực hạn.

Còn vị đội trưởng kia thì còn mạnh hơn, sau khi hắn thi triển lực lượng thần tính, năng lượng ba động tản ra trên thân thể của hắn, khiến cho trái tim của Lâm Siêu không khỏi đập nhanh hơn, đoán chừng sức chiến đấu của hắn đã đạt đến cấp mười hai!

Không thể nghi ngờ, những người này đều là Cải Tạo Giả!

Bởi vậy mới nói, mặc dù các nền văn minh ở trên mặt đất nghiêm cấm cải tạo gien, thế nhưng ở thế giới trong lòng đất chuyện cải tạo gien lại rất phổ biến! !

Rống!

Con báo săn màu đen gầm nhẹ một tiếng, chuyển ánh mắt lên thân thể của Cẩm Nguyệt, hiển nhiên nó đã nhìn ra, trên người của Cẩm Nguyệt có khí tức thần tính nồng đậm nhất, ăn ngon nhất!

Thân ảnh của nó bỗng nhiên lấp lóe, biến mất ở trong tầm mắt của mọi người.

“Không tốt!” Vị đội trưởng hét lớn lên một tiếng, trên đỉnh đầu bỗng nhiên mọc ra một sợi dây leo, phi tốc sinh trưởng, cùng lúc đó, hai chân của hắn liền biến thành hai cái rễ, đâm vào bên trong mặt đất, thân thể phi tốc biến to, cấp tốc hóa thành một người cây to lớn cao hơn hai mươi mét, mọc ra vô số dây leo bảo hộ ở trước mặt của Cẩm Nguyệt.

Cẩm Nguyệt nắm chặt bàn tay, trong đôi mắt bỗng nhiên có kim quang lóe lên, khẽ quát lên một tiếng: “Ngân Hà Đại Pháo, giết! !”

Ầm ầm! !

Bên trong không gian trên đỉnh đầu của Cẩm Nguyệt, đột nhiên xuất hiện một cái họng pháo to lớn khó có thể hình dung được, đường kính của cái họng pháo màu xám bạc khoảng chừng mười bốn, mười lăm mét, tỏa ra quang mang đặc hữu của sắt thép, nhắm chuẩn vào một chỗ ở trong hư không, đột nhiên nã pháo!

“Không tốt!” Mấy vị Thần Hoang Vệ còn lại khuôn mặt đều đại biến, không ngờ được vậy mà nàng lại triệu hồi ra gia hỏa đáng sợ này.

Oanh! !

Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, giống như có một quả đầu đạn hạt nhân nổ ở ngay bên cạnh, sức nóng mãnh liệt tỏa ra trong nháy mắt quét sạch phạm vi bình nguyên mấy trăm dặm, mặt đất ầm ầm rung động, phóng xạ và sóng khí của vụ nổ dâng lên tạo thành một đám mây hình nấm.

Đất cát ở dưới mặt đất giống như đạn bắn ra xung quanh, va vào trên áo giáp của mấy vị Thần Hoang Vệ phát ra âm thanh “Đinh đinh”.

Lâm Siêu dùng thân thể che chắn cho Nisha, trên bàn tay hiện ra một cái khiên bằng ánh sáng, ngăn cản ở trước mặt, trong lòng âm thầm rung động, không ngờ được một cô công chúa thiện lương lại có sức chiến đấu cuồng mãnh như vậy, nếu như nàng dùng cái họng pháo này để công thành, đoán chừng cho dù là lồng phòng hộ năng lượng của căn cứ Tinh Thần, cũng lập tức bị đánh nát, chỉ cần một pháo liền có thể oanh nát lớp tường thành ngoài cùng! !

Sưu!

Bên trong sóng nhiệt của vụ nổ bỗng nhiên có một thân ảnh màu đen nhảy ra, bên trên móng vuốt bén nhọn tỏa ra quang mang màu bạc băng lãnh, bổ thẳng về phía cổ họng của Cẩm Nguyệt.

“Triệu hoán —— Hắc Nham Binh!”

Gương mặt của Cẩm Nguyệt trở nên lạnh lẽo, nhìn qua cái móng nhọn gần trong gang tấc, bỗng nhiên phất tay, bên trong rất nhiều lực trường không gian vặn vẹo chung quanh, bỗng nhiên có một chỗ vỡ ra, từ bên trong xuất hiện một thân ảnh khôi ngô cao ba mét màu vàng ở trước mặt nàng, ngăn cản cái móng nhọn, ma sát truyền ra âm thanh “Ken két”.

Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn, đây rõ ràng là một người máy kim loại!

Lúc này, vị đội trưởng đã biến thành người cây vội vã triển khia ra năng lực (thực vật) của mình, vươn ra một đám dây leo, quấn quanh thân thể của con báo săn.

Sưu!

Thân ảnh của con báo đen nhoáng một cái, một lần nữa biến mất, trong nháy mắt lại xuất hiện bên trái của Cẩm Nguyệt, nhanh chóng bổ móng vuốt tới.

Trong hư không bên trái của Cẩm Nguyệt đột nhiên vỡ ra, từ bên trong xuất hiện một khẩu súng sáu nòng, “Xoạch xoạch xoạch”, khẩu súng bắn ra một loạt đạn, đạn bắn ra có lực sát thương cực lớn, mắt thấy con báo săn sắp bị bắn thành cái sàng!

Lâm Siêu thông qua thị giác vi mô trông thấy con báo săn trong nháy mắt khẩu súng sáu nòng xuất hiện thì biến mất, chuẩn bị xuất hiện ở phía sau lưng của Cẩm Nguyệt để tập kích.

Lâm Siêu hừ lạnh một tiếng, thân thể nhanh chóng toả sáng, cường quang bắn ra khiến cho đôi mắt của con báo săn chói mù, hắn thi triển ra lực lượng thần tính cùng với năng lực tăng cường tốc độ, hướng về phía cái bụng của con báo săn hung hăng ra một quyền.

Trang 431# 1


Chương 859: Thần kiếm Viêm Hoàng

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Bành” một tiếng, thân thể của con báo săn màu đen lập tức bị đánh bay ra ngoài, lực lượng phản chấn khiến cho bả vai của Lâm Siêu cơ hồ muốn nứt gãy.

“Năng lực của con báo săn này là (tăng cường tốc độ), nhanh, mau phong tỏa hành động của nó!” Một cô gái mặc áo giáp Hoàng Kim vội vàng hô lên.

Đám người nghe thấy đồng bạn của mình đã nhận biết ra được năng lực của con báo săn, đôi mắt sáng lên, một thanh niên người Maya cùng với một thanh niên da đen lập tức triển khai năng lực của mình, là năng lực (thời gian) cùng với (không gian), mặc dù không có cách nào đột phá được từ trường sinh mệnh của con ác thú này, nhưng lại có thể tạo thành hiệu quả giảm tốc.

Cẩm Nguyệt phất tay một cái, trong hư không trên đỉnh đầu của nàng vặn vẹo, bỗng nhiên xuất hiện một thanh cự kiếm màu vàng dài mười mấy mét, tản ra khí tức khủng bố không thể địch nổi.

Những người khác nhìn thấy thanh cự kiếm màu vàng này, trên gương mặt đều hiện ra vẻ kinh hãi.

“Giết!”

Theo bàn tay thon của Cẩm Nguyệt vung lên, thanh cự kiếm màu vàng trong nháy mắt mãnh liệt bắn ra ngoài, dưới năng lực khống chế của nàng, tinh chuẩn đâm thẳng vào thân thể của con báo săn.

Phốc phốc! !

Thanh cự kiếm màu vàng lướt qua, máu tươi bắn tung tóe, phần bụng của con báo săn màu đen lập tức bị đâm xuyên, thân thể bị thanh cự kiếm màu vàng gắt gao găm trên mặt đất.

Lúc này, những người còn lại liền toàn lực thi triển năng lực của mình, (không khí), (lôi điện), (ánh sáng) các loại năng lực hệ Thần Bí đánh xa, tất cả đều dồn vào trên thân thể của con báo săn, đem vết thân thể của nó triệt để xé rách thành hai đoạn.

Đám người nhìn thấy thế lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Máu đen chảy ra đầy trên mặt đất, ruột, dạ dày cùng với các loại nội tạng lòi ra bên ngoài, mất một lượng máu quá nhiều khiến cho con báo săn dần dần mất đi khí lực, mí mắt dần sụp xuống.

“Mies!” Cẩm Nguyệt trước tiên chạy về phía thân thể của hai vị Thần Hoang Vệ đã bị đánh gục kia, chỉ thấy vết thương trên cổ của bọn họ đang chậm rãi nhúc nhích, chuẩn bị tái tạo lại cái đầu của mình.

Chỉ có điều, hai người bọn hắn dù sao cũng không phải là Chủ Thần, cái đầu còn chưa có triệt để Hoàng Kim hóa, cho dù thân thể có tự phục chế lại cái đầu, chế tạo ra cái đầu mới, cũng không ký ức ngày trước, chẳng khác gì là một người hoàn toàn mới.

“Vẫn còn may!” Những người còn lại nhìn thấy cảnh này, lại nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Lúc này, đầu của hai vị Thần Hoang Vệ cũng đã tái tạo lại xong, có dáng dấp giống y như lúc trước, nhưng trên gương mặt lại biểu lộ ra sự mờ mịt.

Vị đội trưởng mỉm cười, nói: “May mắn mà điện hạ đã giết được con báo săn này, nếu không để cho nó ăn hết thân thể của hai người bọn họ, liền triệt để mất mạng.”

Cẩm Nguyệt nhẹ nhàng thở ra một hơi, trên gương mặt lộ ra vẻ tươi cười, phất tay một cái, không gian vặn vẹo chung quanh một lần nữa vỡ ra, từ bên trong bay ra hai viên Thủy Tinh Cầu, bên trong có hai đoàn huyết nhục Hoàng Kim to bằng quả trứng gà lơ lửng, nàng đưa tay chộp một cái, đem hai quả Thủy Tinh Cầu lần lượt đưa cho hai cái vị Thần Hoang Vệ đang đứng ngơ ngác, nói: “Ăn đi.”

Hai người này trong đầu lúc này không hề có một chút ký ức nào, chỉ giống như là trẻ con mới sinh, nhưng thân thể lại bản năng làm theo lời mà Cẩm Nguyệt nói, lập tức đánh vỡ viên Thủy Tinh Cầu trong tay của mình, cầm lấy đoàn huyết nhục Hoàng Kim ở bên trong bỏ vào miệng ăn, một lát sau, ánh mắt của hai người liền lộ ra sự thanh minh, hai người vội vàng quỳ xuống, cung kính nói: “Đa tạ điện hạ!”

Cẩm Nguyệt mỉm cười, nói: “Các ngươi không sao là tốt rồi.”

Ánh mắt của Lâm Siêu híp lại, nhận ra đoàn huyết nhục Hoàng Kim mà hai người bọn hắn ăn kia, có mùi vị giống như là mùi cơ thể của bọn hắn, đó rõ ràng chính là huyết nhục của bọn hắn, mà từ biểu hiện của bọn hắn mà nói, hiển nhiên, hai đoàn huyết nhục Hoàng Kim này là do bọn hắn phân ra từ lúc trước, đem ký ức của mình ghi chép vào bên trong.

Cẩm Nguyệt quay đầu lại nhìn Lâm Siêu một chút, mỉm cười nói: “Đây là huyết nhục tự thân của bọn hắn, chúng ta thường gọi cái này là ‘Đại não thứ hai’.

Mỗi lần trước khi xuất chinh, chúng ta đều đem ký ức ghi vào trong đó, thay thế ký ức lúc trước, nếu như trong lúc chiến đấu đầu có bị phá huỷ, liền có thể ăn “Đại não thứ hai” vào để khôi phục lại trí nhớ.”

Lâm Siêu khẽ gật đầu, chỉ thấy trên bắp tay của hai người bọn hắn nổi lên một cái khối u to bằng quả trứng gà, bọn hắn nhắm mắt lại một lát, bỗng nhiên xuất đao cắt đứt cái khối u này xuống, cung kính đưa cho Cẩm Nguyệt.

Cẩm Nguyệt đưa tay tiếp nhận, từ bên trong nhẫn không gian lấy ra hai viên Thủy Tinh Cầu mới, đem hai đoàn huyết nhục Hoàng Kim này bỏ vào bên trong, sau đó liền ném vào bên trong hư không vặn vẹo.

“Chúng ta bị con ác thú này giết chết à?” Hai người nhìn về phía thi thể của con báo săn màu đen cách đó không xa, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi.

Cẩm Nguyệt khẽ gật đầu, lúc này, vị đội trưởng biến thành người cây kia mới chậm rãi thu nhỏ thân thể, một lần nữa trở lại thành bộ dáng của nhân loại, sắc mặt trở nên tái nhợt, tiến vào trạng thái người cây sức chiến đấu và chịu đựng của hắn sẽ được tăng lên gấp bội, nhưng tiêu hao cũng rất lớn, mà nếu như sử dụng quá nhiều lần sẽ khiến cho xương cốt xơ cứng.

Chỉ có đến thời điểm tiến hóa đến cảnh giới Chủ Thần, toàn thân gân cốt Hoàng Kim hóa, mới có thể triệt để miễn dịch được tác dụng phụ.

“Các ngươi phải cảm ơn công chúa điện hạ thật nhiều.” Vị đội trưởng lấy ra một cái ống tiêm bên trong người tiêm vào động mạch cổ, sắc mặt mới khôi phục lại được mấy phần hồng nhuận, cười nói: “Con ác thú này cực kì hung tàn, chính là Tử Tinh ác thú, chúng ta đều có ý định rút lui, may mắn mà có điện hạ kiên trì ngăn cơn sóng dữ, thành công chém giết con ác thú này, nếu không chỉ có thể đem “Đại não thứ hai” của các ngươi bỏ vào trong một thân thể khác, đến lúc đó thực lực của các ngươi sẽ rớt xuống ngàn trượng, muốn một lần nữa tu luyện đến cảnh giới Thứ Thần, ít nhất phải mất một trăm năm.”

Hai người giật nảy cả mình, liếc mắt nhìn con báo săn màu đen kia, thất thanh nói: “Đây chính là Tử Tinh ác thú sao? Làm sao có khả năng!”

Vị đội trưởng nhún vai nói: “Ta cũng cảm thấy không có khả năng, không ngờ được điện hạ lại đạt được thần kiếm Viêm Hoàng, lúc này mới có thể dùng một kiếm trấn trụ nó!”

“Thần kiếm Viêm Hoàng! !”

Con ngươi của hai người co vào, trên gương mặt tràn đầy sự hoảng sợ nhìn Cẩm Nguyệt.

Gương mặt của Cẩm Nguyệt trở nên ửng đỏ, nói: “Không phải là thần kiếm Viêm Hoàng chính phẩm, chỉ là hàng nhái mà thôi, ta chuẩn bị thanh kiếm này là để làm đòn sát thủ vào lúc tranh ghế Chủ Thần.”

“Thành chủ thật sự là bỏ được, thanh kiếm mà ông ấy yêu thích nhất cũng đem tặng cho điện hạ.” Đám người hâm mộ nói.

Cẩm Nguyệt mỉm cười từ chối cho ý kiến, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Vừa rồi đa tạ ân công đã xuất thủ, nếu không hơn phân nửa ta đã phải chịu thua thiệt, không kịp triệu hoán thần kiếm Viêm Hoàng.”

Trang 431# 2


Chương 860: Thi thể

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu mỉm cười nói: “Không có gì, đây là điều ta nên làm.”

Đám người nhớ đến quá trình chiến đấu lúc trước, đều nhìn Lâm Siêu với ánh mắt cảm tạ.

Hai người mặc dù không nhớ gì về trận chiến đấu lúc trước, nhưng thấy mọi người chung quanh phản ứng giống nhau, cũng quay người về phía Lâm Siêu nói lời cảm ơn.

Lúc này, hai người mà Diệp thành chủ phái tới đã giải phẫu xong thân thể của con báo săn, thu hồi tất cả móng vuốt và da lông của nó, huyết nhục cũng chia ra bỏ vào bên trong nhẫn không gian, một người trong đó đi tới, mở lòng bàn tay ra, đưa ra một viên tinh thể màu tím tròn trịa, bên trên có vô số lăng diện nhỏ bé, óng ánh tuyệt mỹ.

Cẩm Nguyệt cũng không có khách khí, tiếp nhận lấy viên tinh thể.

Lâm Siêu ngạc nhiên nói: “Không phải ở trong đầu của ác thú đều là “Hắc tinh” hay sao?”

Cẩm Nguyệt mỉm cười, nói: “Đó là ác thú phổ thông, giống như con ác thú này rất hiếm thấy, lực lượng của nó so với ác thú phổ thông mạnh hơn rất nhiều lần, “Hắc tinh” ở bên trong hấp thu quá nhiều lệ khí, cho nên đã hóa thành “Tử Tinh”, hiệu quả so với “hắc tinh” tốt hơn không chỉ gấp mười lần.”

Lâm Siêu hỏi: “Vậy Băng Yêu mà lúc trước mà điện hạ nói qua, hẳn cũng là Tử Tinh ác thú sao?”

“Cũng không phải.” Cẩm Nguyệt phi thường kiên nhẫn giải thích: “Ở phía trên Tử Tinh ác thú, là Hồng Tinh ác thú, loại ác thú này cực kỳ hung ác, có thể chất cực cao, sức chiến đấu của chúng nó có thể so sánh với Cự nhân cấp Chủ Thần, ở phía trên Hồng Tinh ác thú, chính là cấp bậc giống như Băng Yêu, chúng ta gọi chúng nó là ác thú Vương, tinh thể ở trong đầu của bọn chúng là màu gì, ta cũng không biết, ta còn chưa nghe nói là có ai có thể giết chết được bọn chúng, có lẽ phải tự thân Thần Vương Cự nhân ra tay mới được.”

Lâm Siêu nghe vậy liền run sợ, Tử Tinh ác thú đã mạnh mẽ như vậy rồi, không biết ác thú Vương như Băng Yêu còn có sức mạnh khủng bố đến cỡ nào.

Lúc này, đám người cũng đã xử lý xong mùi máu tại hiện trường, tiếp tục phân tán cách nhau năm mươi dặm, chuẩn bị tiến lên.

Lâm Siêu liền nói: “Mọi người hãy để cho ta chia ra thành một tiểu đội đi, ta cũng muốn đi tìm kiếm ác thú, thuận tiện rèn luyện một chút.”

Cẩm Nguyệt khẽ giật mình, vừa định cự tuyệt, Lâm Siêu đã nói thật nhanh: “Không có gì nguy hiểm đâu, ta có thể tự chiếu cố mình, điện hạ cứ yên tâm.”

Trông thấy ánh mắt nghiêm túc của Lâm Siêu, Cẩm Nguyệt có chút chần chờ, nhưng nhớ tới lần xuất thủ vừa nãy của Lâm Siêu, chứng tỏ sức chiến đấu của Lâm Siêu cũng không thấp, chí ít cũng sẽ không dễ dàng bị miểu sát, gật đầu nói: “Được thôi, ân công ngàn vạn phải chú ý an toàn, ta cũng không hy vọng ân công bởi vì ta mà bị thương.”

Lâm Siêu mỉm cười, bảo Nisha đi theo Cẩm Nguyệt, Nisha nhìn Lâm Siêu một chút, ánh mắt có chút chớp động, ngoài ý liệu nghe lời, ngoan ngoãn gật đầu, cũng không có phản kháng.

Những người còn lại thấy công chúa đã mở miệng, cũng không dám nói cái gì nữa, vị đội trưởng Thần Hoang Vệ từ bên trong nhẫn không gian móc ra một thiết bị liên lạc giống như cái vòng tay đưa cho Lâm Siêu, nói: “Có việc gì cứ thông báo cho chúng ta.”

Lâm Siêu khẽ gật đầu, chủ động chạy ra bên ngoài cùng rìa bên trái, dưới sự kiên trì của hắn, Cẩm Nguyệt chỉ có thể bất đắc dĩ đáp ứng.

Theo như quy củ, mỗi tiểu đội cách nhau khoảng năm mươi dặm, tiếp tục tiến lên tìm kiếm.

Vừa mới ra rìa bên ngoài, Lâm Siêu đã nghe thấy Anubis truyền ý niệm: “Ở phương hướng mười giờ bên trái của người, tại vị trí cách ngươi 120 dặm, có một con ác thú, khí tức ở trên người rất yếu.”

Đôi mắt của Lâm Siêu sáng lên, tính toán lộ trình, cấp tốc chạy như bay về phương hướng mà Anubis chỉ, mặc dù những tiểu đội khác có tiếp tục tiến lên, cũng không phát hiện ra được con ác thú này, nhưng nếu chiến đấu ở trong một khoảng cách quá gần, động tĩnh tạo ra từ cuộc chiến đấu sẽ khó tránh khỏi làm cho bọn họ kinh động.

Sưu!

Lâm Siêu thi triển ra năng lực tăng cường tốc độ, cũng không dám sử dụng đôi cánh Hắc Ban Thú, khi tức của đôi cánh này quá rõ ràng, mà bên trên cánh đồng hoang vu này có rất ít cây cối, nếu như bên trong bọn họ có người cải tạo thị giác, chắc chắn sẽ bị trông thấy.

Ba mươi giây về sau, Lâm Siêu đã đi tới địa điểm mà Anubis chỉ dẫn, ở chỗ này có một bộ thi thể ác thú to lớn, huyết nhục trên người của nó đã bị hư thối, dài hơn ba mươi mét, mặt đất chung quanh mấp mô, hiển nhiên khi nó còn sống đã trải qua một phen chiến đấu kịch liệt.

Giờ phút này, ở phần đầu của bộ thi thể, có một con quái trùng dài bảy, tám mét , giống như là ốc sên nhưng không có vỏ, thân thể co quắp lại, rúc vào bên trong cái đầu của bộ hài cốt.

Lâm Siêu giật mình, chợt phát hiện ra bộ dáng của con ác thú này và bộ hài cốt có mấy phần giống nhau, trong lòng hơi động, chẳng lẽ ác thúc cũng giống như động vật phổ thông, cũng có thân tình? Đúng lúc này, Anubis vội vàng nói: “Nhanh, nhanh giết chết nó!”

Lâm Siêu ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy sau khi con quái trùng này nhìn thấy hắn, đột nhiên từ bên trong đầu của bộ thi thể móc ra một vật thể, nhìn giống như là một viên tinh thể, phi tốc dùng xúc tu cuốn vào bên trong miệng.

Ánh mắt của Lâm Siêu sáng lên, phi tốc xuất thủ.

Phốc!

Một tia cường quang bắn ra, đem cái xúc tu quấn quanh viên tinh thể chặt đứt, hắn tung người nhảy lên, xuất hiện ở trước mặt của con quái trùng, hắn bỗng nhiên có cảm giác giống như là mình đang đâm vào vách tường, liền biết hơn phân nửa năng lực của con quái trùng này là (kết giới) hoặc là (không khí) chế tạo ra vách tường vô hình, hắn nâng tay phải lên, cuồng bạo ra một quyền!

“Bành” một tiếng, hư không rung chuyển, vách tường vô hình lập tức biến mất, Lâm Siêu móc ra một thanh chiến đao cấp SSS, nhanh chóng chém xuống, thân thể của quái trùng này vội vàng co lại thành một đoàn, nhưng tốc độ vẫn quá chậm, bị chiến đao chém bay đầu, máu tươi màu xanh giống nhựa cây phun tung toé ra ngoài.

Lâm Siêu vội vàng lui lại, chỉ thấy máu tươi màu xanh sau khi rơi trên mặt đất, lập tức ăn mòn một khối lớn đất đá, hiệu quả ăn mòn so với axit còn đáng sợ hơn.

Lâm Siêu nhìn qua nửa người dưới vặn vẹo của nó, giơ tay lên, bắn ra mấy tia cường quang, đâm xuyên thân thể của nó, thể chất của con quái trùng này chỉ có khoảng cấp chín, mà da thịt lại rất mềm mại, cho dù là binh khí cấp SS cũng có thể dễ dàng chém đứt.

Sau khi thân thể của nó bị xuyên thủng ra mấy cái lỗ lớn, con quái trùng này vẫn không triệt để chết đi, thân thể vẫn còn nhúc nhích, Lâm Siêu cau mày, tạo ra một quả cầu ánh sáng trên lòng bàn tay, ném vào thân thể của nó, quả cầu ánh sáng nổ tung, phát tán ra nhiệt độ cao thiêu đốt thân thể của nó.

Dưới nhiệt độ cao, máu tươi ở trong cơ thể của nó đạt tới điểm sôi, toàn thân bị thiêu đốt bốc ra một lượng lớn hơi nước, trên một bộ vị không biết tên trên thân thể của nó phát ra âm thanh “Chi Chi” chói tai, hơn mười giây sau, thân thể của nó mới dần dần đình chỉ động đậy, biến thành một đống thịt nhão cháy đen.

Trang 432# 1

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 4 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 4 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 5 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box