[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 163 : Núi lửa (c811-c815)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Núi lửa
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Cái chăn màu đen đang cuốn về phía Lâm Siêu lập tức rụt lại, hiển nhiên là nó e ngại ánh sáng, Lâm Siêu suy đoán không sai, những con quái vật biển ưa thích ở dưới đáy biển này, đại đa số đều yêu thích bóng tối, e ngại ánh sáng, mà dần dà ở dưới hoàn cảnh không có ánh sáng, lực chống cự của bọn chúng đối với ánh sáng cũng cũng bị giảm bớt.
Phốc! Phốc!
Lâm Siêu bắn ra mấy tia xạ tuyến Đế Mỗ, tuỳ tiện xuyên thủng qua thân thể của con siêu cấp quái vật biển này.
Ầm ầm ~!
Toàn bộ đáy biển bỗng nhiên rung chuyển, nước biển chung quanh cấp tốc lưu động, chỉ nhìn thấy thân thể của con quái vật biển dài gần một ngàn mét này, đột nhiên bắn ra mấy cái xúc tu tráng kiện đen nhánh.
Lâm Siêu nhìn thấy thế liền nghiêng người tránh thoát, khẽ nhíu đôi chân mày lại, thể chất của con siêu cấp quái vật biển này dường như đã đạt đến cấp mười một, cùng với trạng thái người khổng lồ Hoàng Kim của hắn không sai biệt lắm, nhưng nơi này là hải dương, là sân nhà của đối phương.
“Thân thể của nó quá lớn, không thể tìm được bộ vị trí mạng của nó.” Lâm Siêu cảm thấy con quái vật biển này rất khó giải quyết, dùng ý niệm hỏi Anubis: “Ngươi có thể xác định được cái đầu của nó ở đâu hay không?”
Anubis cười khổ nói: “Đầu của mấy con quái vật biển dạng này chưa hẳn đã là bộ vị trí mạng.
Mà con quái vật biển này lại có thể tích lớn như vậy, hoàn toàn không thể phân biệt được đâu là đầu đâu là đuôi của nó.”
Lâm Siêu liên tục lắc lư thân thể, tránh né đòn công kích của con quái vật biển, áng mắt của hắn bỗng nhiên sáng lên, trên người bắn ra mấy nghìn tia xạ tuyến Đế Mỗ, đem vùng biển xung quanh biến thành một mảnh ánh sáng.
Sưu sưu sưu…
Mấy nghìn tia xạ tuyến bắn ra như mưa, phân biệt bắn về các bộ vị khác biệt trên thân thể của con quái vật biển.
Anubis thở dài nói: “Vô dụng, mặc dù nó sợ ánh sáng, nhưng chỉ dựa vào ánh sáng cũng không thể giết chết được nó.”
Lâm Siêu không để ý tới Anubis, tiếp tục bắn ra một đợt tia xạ tuyến Đế Mỗ thứ hai, tiếp tục phân tán bắn về các bộ vị khác biệt trên thân thể của con quái vật biển.
Bỗng nhiên, trong đôi mắt của Lâm Siêu lóe lên một tia sáng, đột nhiên lao tới.
“Chính là chỗ này!”
Lâm Siêu cầm thanh binh khí cháy đen lao tới một vị trí bên trái khoảng 300 mét trên thân thể của con quái vật biển này, lúc trước các tia xạ tuyến mà hắn bắn tới đều xuyên qua thân thể của nó, hoặc là bị thân thể của nó hấp thụ, duy nhất chỉ có nơi này mỗi lần bị tia xạ tuyến bắn tới đều có xúc tu ngăn cản, hiển nhiên, chỗ này chính là bộ vị trọng yếu mà nó cần phải bảo vệ.
Lâm Siêu giống như một con cá chạch luồn lách tránh né đòn tấn công của mấy cái xúc tu, đang muốn bổ thanh binh khí cháy đen về phía bộ vị trọng yếu của con quái vật biển, bỗng nhiên hắn cảm giác được có một cỗ khí tức băng lãnh ập tới, nước biển ở xung quanh đột nhiên bị đóng băng với một tốc độ cực nhanh.
Nước biển ở xung quanh người của Lâm Siêu cũng lập tức bị đông cứng thành băng, mặc dù cỗ hàn khí này không thể xâm nhập vào bên trong người của hắn, thế nhưng lớp băng cứng ở xung quanh lại cố định thân thể của hắn lại.
Cùng lúc đó, thân thể dài gần một nghìn mét của con quái vật biển này nhanh chóng cuốn lại thành một quả cầu, phi tốc bơi về một hướng khác, không ngờ được là nó lại… Chạy trốn? !
Anubis! !
Lâm Siêu gầm nhẹ một tiếng, bộc phát sức mạnh của cánh tay phải, ra sức giãy giụa, truyền ra âm thanh “Ken két”, lớp băng cứng ở xung quanh hắn bị lực chấn động nứt ra vô số vết rách, “Bành” một tiếng, đột nhiên nổ tung.
Lâm Siêu sau khi khôi phục lại được năng lực hành động, lập tức đuổi theo, nhưng đã không thấy bóng dáng của con quái vật biển kia ở đâu nữa, chỉ có thể nhìn thấy dấu vết dòng nước khi nó bỏ chạy để lại, nếu như hắn tiếp tục đuổi, chắc hẳn là sẽ có thể đuổi kịp, chỉ có điều, năng lực của nó là (hàn băng), coi như hắn có đuổi kịp, cũng sẽ bị nó đóng băng nước biển ở xung quanh, không có cách nào giết chết nó được.
Lâm Siêu nhìn thoáng qua một chút liền từ bỏ việc truy sát, quay người trở lại vị trí mà lúc nãy con quái vật biển kia nằm, cũng chính là dưới đáy rãnh biển Mariana, theo như trí năng thành Pol miêu tả, hắn tìm được một cái động bằng đá, hắn thuận theo cái động đá đi xuống phía dưới, chỉ nhìn thấy một đống đá vụn.
Sắc mặt của Lâm Siêu liền biến hóa, cái đống đá vụn này hẳn là vị trí để đi vào thế giới trong lòng đất, sao lại bị phá hủy rồi? Hắn lập tức thu hồi thanh binh khí cháy đen, muốn đem đất đá đẩy ra.
Ầm ầm ~!
Đúng lúc này, ở dưới đáy của động đá đột nhiên chấn động kịch liệt, toàn bộ vùng biển xung quanh phảng phất như đang run rẩy, Lâm Siêu lập tức lấy thanh binh khí cháy đen ra đề phòng, đột nhiên, hắn cảm giác được ở dưới lòng bàn chân truyền đến một cỗ chấn động kỳ dị, thế tới rất mãnh liệt, trong lòng của Lâm Siêu truyền đến cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, vội vàng nhảy vọt lên.
Oanh!
Vị trí lúc trước mà Lâm Siêu đứng bỗng nhiên nổ tung, bao gồm cả phạm vi một trăm mét ở xung quanh, đều bị rạn nứt, nham thạch nóng bỏng từ bên trong trào ra ngoài, chạm vào nước biển ở xung quanh, nước biển lập tức sôi sùng sục, cấp tốc biến thành nước sôi.
Sắc mặt của Lâm Siêu liền trở nên âm trầm, chẳng lẽ ở dưới nơi này có một miệng núi lửa? Chẳng lẽ lúc trước hắn đánh nhau với con quái vật biển kia tạo ra động tĩnh khiến cho miệng núi lửa này bộc phát?
Oanh! Oanh!
Nham thạch cùng với đá vụn bên trong lòng đất phun trào ra càng ngày càng nhiều, đem vùng biển ở xung quanh phá hủy, bao quát cả cái động đá kia, cũng bị nham thạch bao phủ, dần dần nhô cao thành một ngón núi, không ngừng phun trào ra nham thạch.
“Đáng chết!” Lâm Siêu quay người bơi lên, không dám làm bừa, bây giờ phải chờ đến khi núi lửa ngừng phun trào mới có thể tiếp tục tiến vào thăm dò.
Phốc!
Từ trong biển xông ra, Lâm Siêu một đường bay thẳng tắp về căn cứ Tinh Thần .
“Cô đoán xem miệng núi lửa này phun trào bao lâu mới ngừng lại.” Trở lại căn cứ Tinh Thần, Lâm Siêu trước tiên bay vào tòa thành Pol đang lơ lửng ở trên bầu trời, hỏi thăm trí năng Thành Pol.
“Núi lửa có ngừng phun trào cũng vô dụng.” Trí năng thành Pol khẽ lắc đầu, nói: “Động đá đã bị sụp đổ, nham thạch phun trào lấp kín động đá, trừ phi chờ đến khi nham thạch trở nên nguội lạnh, mới có thể một lần nữa đào ra động đá.”
Lâm Siêu biến sắc, hỏi: “Đào đến khi nào mới xong?”
“Cái này cần phải xem hiệu suất của ngài như thế nào, nhân loại có thể xâm nhập vào đáy biển không nhiều, nếu như ở dưới tay của ngài có Năng Lực Giả (nham thạch), hoặc là (lực hút), hiệu suất đào động mới có thể được tăng lên, đại khái chừng một tháng liền có thể đào thông.” Trí năng thành Pol nói.
“Một tháng? !” Lâm Siêu trừng mắt nhìn nàng.
Trí năng thành Pol nói: “Mà còn cần phải có một điều kiện đó là trong lúc đào động không xúc động đến quái vật biển ở gần đó, nếu không khi chiến đấu bộc phát, động đá sẽ một lần nữa bị phá hủy, bị đất đá lấp đầy.”
Trang 407# 2
Chương 812: Thân thể của Anubis
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu nghe vậy có chút không biết nói gì, hỏi: “Không còn cái động đá nào khác hay sao, Thái Bình Dương rộng lớn như thế lẽ nào chỉ có một cái cửa vào?”
“Không có.” Trí năng thành Pol lắc đầu nói.
Lâm Siêu thở dài, quay người rời đi khỏi Thành Pol, trở lại căn cứ Tinh Thần, đem tiểu đội thăm dò ở bên trong nhẫn không gian thả ra, để cho bọn hắn đi làm nhiệm vụ khác.
“Thế nào, sao mới đi một chuyến xong về lại buồn bã ỉu xìu.” Phạm Hương Ngữ trông thấy Lâm Siêu ảo não đi vào trong phòng làm việc, kinh ngạc hỏi.
Lâm Siêu lắc đầu, hỏi: “Tình huống của châu Nam Mĩ bên kia sao rồi, đã khống chế được chưa?”
Nghe Lâm Siêu nhắc đến sự tình châu Nam Mĩ, Phạm Hương Ngữ liền lộ ra vẻ tươi cười, nói: “Cũng không kém so với thống nhất bao nhiêu, ta đã ra lệnh cho đám xác thối Vương ở bên kia xâm nhập vào các căn cứ cỡ lớn, cho các thủ lĩnh của các căn cứ này ăn quả Tường Vi, chỉ có ba tòa căn cứ là tương đối khó chơi, bên trong có mấy cường giả không tệ, tạm thời còn chưa giải quyết được, chờ đến khi đám xác thối Vương kia tiến hóa thêm một lần nữa, ta liền có thể triệt để khống chế châu Nam Mĩ.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói: “Còn châu Bắc Mĩ?”
“Ta đã phái người đi giám thị Gia tộc Tri Chu cùng với Sở La Môn, đại bộ phận căn cứ ở châu Bắc Mỹ đều đã quy thuận căn cứ của chúng ta, treo cờ của căn cứ Tinh Thần, những vẫn còn có một vài căn cứ ngoan cố không chịu quy thuận, bất quá cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.” Phạm Hương Ngữ tự tin nói.
“Như vậy thì chỉ còn lại châu Phi.”
“Đúng vậy, còn lại ba châu lục nữa, Châu Đại Dương ở thời đại trước cũng chỉ có mười mấy vạn nhân khẩu, bây giờ người còn sống sót cũng chỉ khoảng mấy vạn, chúng ta có thể đến thu phục bất kỳ lúc nào.
Còn như Châu Nam Cực, ở nơi đó căn bản là không có người sinh sống, ở thời đại trước chỉ có một vài nhà khoa học đến khảo sát và thợ săn cá voi lui tới, có thể bỏ qua không tính.
Chỉ còn lại châu Phi là cần phải tốn một chút tâm tư.” Phạm Hương Ngữ nói: “Chờ đến khi Châu Á triệt để ổn định, ta sẽ phái người đến thu phục châu Phi, lúc trước ta đã phái mấy con xác thối Vương đến đó để nắm bắt tình huống.”
Lâm Siêu thấy Phạm Hương Ngữ đã tính toán đâu ra đó, lúc này mới đứng dậy nói: “Vậy thì kế hoạch thống nhất địa cầu toàn bộ giao cho ngươi, bây giờ ta sẽ đi tiêu diệt đám Vương Thú còn lại ở trên đất liền, giúp ngươi mở đường.”
“Ngươi đi săn Vương Thú cho mình thì có.” Phạm Hương Ngữ tức giận nói.
Lâm Siêu cười một tiếng không trả lời, quay người rời đi, trở lại căn tiểu biệt thự của mình, đi tới phòng ở của Lộ Lộ, nhìn thấy nàng đang nằm nghiêng người trên ghế sa lông xem phim võ hiệp, nhẹ nhàng tằng hắng một cái.
“Ngươi lại có việc gì à.” Lộ Lộ cũng không quay đầu lại hỏi.
Lâm Siêu nhìn thoáng qua màn hình ti vi, hướng về phía nàng nói: “Ta muốn một tấm địa đồ ghi chép hành tung của Vương Thú trên toàn cầu, nhất là Hoàng Kim Thú, nếu có tung tích của Giác Tỉnh Giả thì càng tốt.”
“Ngươi muốn ngay bây giờ à?” Lộ Lộ khẽ nhíu mày, có mấy phần bất mãn vì bị quấy rầy trong lúc đang xem phim.
Lâm Siêu thấy bên ngoài trời đã tối, liền nói ngay: “Vậy thì ngày mai cũng được.”
“Ừm.” Lộ Lộ lúc này mới dãn lông mày ra, ánh mắt một lần nữa rơi vào trên màn ảnh ti vi, huơ huơ cánh tay nhỏ trắng nõn, ra hiệu cho Lâm Siêu rời đi.
Lâm Siêu thấy nàng tiễn khách liền cười khổ, rời khỏi phòng ở của nàng, thuận tay đem cánh cửa đóng lại, trở lại về phòng ở của mình, tiến vào bên trong Tháp Thời Gian tiếp tục tu luyện.
Một đêm trôi qua.
Bên trong Tháp Thời Gian khổ tu nửa tháng, kỹ xảo chiến đấu của Lâm Siêu lại có dấu hiệu tăng lên, mà thịt nướng Vương Thú mà hắn dự trữ, cũng đã ăn hết trong quá trình khổ tu.
Thể chất của hắn cũng đã tăng trưởng đến cấp bảy cực hạn, hắn tin tưởng chỉ cần ăn hết mười con Vương Thú cấp bảy nữa, liền có thể thuận lợi tiến hóa đến cấp tám.
Sau khi ăn sáng xong, Lâm Siêu liền tới gặp Lộ Lộ, nhận lấy một thiết bị định vị màu đỏ, toàn bộ hành tung của Vương Thú trên toàn cầu đã được nàng ghi chép lại đưa vào bên trong thiết bị định vị này.
Lâm Siêu vừa mới chuẩn bị bay đi, bỗng nhiên lại nhớ đến vị Ma Thị kia ở Sở La Môn, lúc này mới gọi ra đôi cánh Hắc Ban Thú, giống như một tia chớp màu đen bay ra khỏi căn cứ, hướng thẳng về phía tổng bộ Sở La Môn ở châu Bắc Mĩ.
Tiếng gió thét gào lướt qua bên tai của Lâm Siêu, nửa giờ sau, khi Lâm Siêu đang bay trên một vùng biển nào đó, đột nhiên cảm giác được cánh tay phải có chút run rẩy.
“A!” Anubis kinh hô một tiếng.
“Sao thế?” Lâm Siêu giật mình hỏi.
Anubis từ trên cánh tay phải mọc ra hai con mắt, hưng phấn nhìn Lâm Siêu nói: “Cảm giác của ta sẽ tuyệt đối không sai, thân thể của ta, thân thể của ta ở ngay dưới vùng biển này! !” Nó kích động đến mức giọng nói run rẩy.
Lâm Siêu có chút ngơ ngẩn, nhìn thoáng qua vùng biển ở xung quanh, tất cả đều là một mảnh nước biển, khi hắn quét ánh mắt xuống một vị trí ở dưới chân cách 40 mét, liền nhìn thấy không khí ở nơi đó có chút lay động, rõ ràng là một cái cửa vào di tích!
Sưu!
Lâm Siêu cấp tốc hạ xuống, trong lòng có chút ngạc nhiên, không ngờ được tùy tiện bay trên đường cũng có thể đụng phải một tòa di tích, thân thể của Anubis khẳng định bị phong ấn ở bên trong tòa di tích này.
“Chính là ở đây!” Anubis hưng phấn kêu to.
Lâm Siêu lập tức chui vào bên trong cửa di tích.
Sưu!
Quang cảnh ở trước mắt của Lâm Siêu bỗng nhiên biến ảo, ánh sáng hoàn toàn biến mất, trước mắt chỉ có một màu đen kịt, thuần túy là một mảnh bóng tối không có một hạt ánh sáng nào, nếu như không phải Lâm Siêu có năng lực nhìn được trong bóng tối, giờ phút này hắn đã hoàn toàn không nhìn thấy cái gì.
Chỉ thấy ở phía trước có một tòa đại điện không trọn vẹn, bay lơ lửng bên trong mảnh không gian thứ nguyên đen kịt này, phía trên cung điện có điêu khắc một cái đầu lâu, tỏa ra khí tức âm trầm băng lãnh, bên trong tòa đại điện này có đặt một bộ quan tài hẹp dài màu đen, dài gần ba mét, rộng khoảng nửa mét, phía trên có rất nhiều họa tiết khô lâu.
Ngoài cái quan tài này ra, vậy mà không hề có vật gì khác!
Lâm Siêu có chút ngơ ngẩn, mặc dù di tích thiên kì bách quái, có một số di tích bên trong chẳng những không có bảo bối, ngược lại còn có bẫy rập, hoặc là một số di tích mà nhân loại tiền sử dùng để nhốt hung thú ở bên trong, đi vào chỉ có một con đường chết, nhưng giống như cái di tích này ở bên trong chỉ có một cái quan tài, vẫn là rất hiếm thấy.
Thân thể của Anubis, hơn phân nửa là đang ở bên trong cái quan tài màu đen này.
“Ngươi không phải là Chủ Thần hay sao, vì sao lại bị phong ấn ở nơi này, mà ngay cả một chút đồ vật bồi táng cũng không có.” Lâm Siêu có chút bất mãn hỏi Anubis.
Anubis dở khóc dở cười nói: “Ta làm sao mà biết được, vả lại, cái di tích lúc trước phong ấn ta không phải là có rất nhiều vật phẩm hay sao?”
Trang 408# 1
Chương 813: Huyết nhục tương liên
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Đều là đám vật phẩm vô dụng mà thôi.” Lâm Siêu đi theo cầu thang đá tiến vào bên trong tòa đại điện đã bị tàn phá này, khôi phục lại “thể chất hắc ám”, đồng thời cũng tiến vào trạng thái người khổng lồ Hoàng Kim, trực giác nói cho hắn biết, thân thể của Anubis bị phong ấn bên trong cái quan tài màu đen này, có thực lực không đơn giản.
Bành, bành, bành!
Đột nhiên bên trong cái quan tài màu đen kia bỗng nhiên truyền ra âm thanh chấn động kịch liệt, tựa hồ như là đồ vật ở bên trong đang va chạm vào cái quan tài, nếu như là người bình thường nhìn thấy cảnh tượng quái dị như vậy, chắc chắn sẽ bị dọa cho tè cả ra quần.
Lâm Siêu âm thầm chuẩn bị, cầm chặt thanh binh khí cháy đen vào trong tay chuẩn bị ra đòn.
Bành!
Nắp quan tài bỗng nhiên bật ra, từ bên trong có một cái đầu lâu bay ra lơ lửng ở giữa không trung, huyết nhục trên cái đầu lâu rũ xuống phía dưới khoảng nửa thước, có dáng vẻ cực kỳ khủng bố dọa người.
“Thân thể… Thân thể của ta…” Trong cổ họng của cái đầu lâu truyền ra âm thanh gầm rú trầm thấp, tràn ngập sự kích động cùng với phấn khởi, trong hốc mắt bắn ra quang mang màu đỏ tươi, kinh ngạc nói: “Là nhân loại? Bây giờ đã là kỷ thứ năm rồi hay sao…” Nó tựa hồ giống như là có chút thất thần, có lẽ là vì nó bị cầm tù ở chỗ này quá lâu, thời gian như thoi đưa, trong nháy mắt kỷ nguyên mà nó sinh sống đã qua đi, biến thành một cái kỷ nguyên mới xa lạ, khiến cho nó không khỏi có một chút ngơ ngẩn.
Lâm Siêu dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn cái đầu lâu, không gian chung quanh hoàn toàn tối đen, nó vậy mà lại có thể nhìn thấy mình, hơn nữa nó chỉ còn lại hai cái hốc mắt?
Anubis nhìn thấy cái đầu lâu từ bên trong quan tài bay ra, hưng phấn cười như điên nói: “Là đầu, là đầu của ta, ha ha ha… Cuối cùng cũng tìm được cái đầu của ta rồi!” Lúc trước nó phạm phải sai lầm lớn, bị cực hình phân thây tại chỗ, lấy thân phận tội dân trục xuất, mỗi một bộ phận bị phong ấn ở khắp nơi trên thế giới, muốn tập hợp lại đầy đủ rất khó, đúng là “đi mòn gót giầy tìm không thấy, chẳng tốn công sức lại tới tay”, đang bay trên đường làm công chuyện lại có thể tìm được bộ phận trọng yếu nhất trên thân thể của nó.
Có đầu lâu, Anubis sẽ chân chính là nó, toàn bộ sở học và kiến thức trước đó, tất cả đều được cái đầu lâu này nắm giữ, cái đầu có thể nói là một bộ phận quan trọng nhất trên thân thể của nó!
“Tay phải của ta, còn không mau trở về! !” Đầu lâu hưng phấn thét dài nói.
Lâm Siêu chỉ cảm thấy cánh tay phải có chút run rẩy, ẩn ẩn muốn thoát ly khỏi thân thể của hắn, hướng về phía cái đầu lâu kia bay tới, hắn không khỏi nhíu mày, quát khẽ nói: “Ngươi phải suy nghĩ thật kỹ càng, nếu ngươi trở về với cái đầu lâu kia, ý thức của ngươi trong cánh tay phải này liền sẽ bị bóp chết, bị ý thức của cái đầu lâu kia thôn phệ, từ đó trở về sau, ngươi sẽ triệt để biến mất!”
Anubis ngơ ngẩn, nhất thời tỉnh ngộ lại từ trong xúc động huyết nhục tương liên, cười nói: “Đừng lo lắng, ta sẽ không rời khỏi ngươi, hiện tại ngươi mới biết ta có bao nhiêu quan trọng? Không nỡ để cho ta rời đi?”
Lâm Siêu hừ lạnh một tiếng, nói: “Ta chỉ muốn lấy tình cảm bạn bè nhắc nhở cho ngươi một cái thiện ý, nếu như ngươi khăng khăng muốn trở về, đối với ta mà nói cũng không có bất luận tổn thất nào, cùng lắm là ta đem cả ngươi lẫn cái đầu lâu kia dung hợp.”
Anubis cười ha ha một tiếng, hồn nhiên không thèm để ý đến lời nói tức giận của Lâm Siêu, nói: “Tình cảm bạn bè sao, không ngờ được là chúng ta đã trở thành bạn bè, đúng vậy, mặc dù chúng ta biết nhau không lâu, thế nhưng rất là vui vẻ a!”
“Rống! !”
Lúc này, cái đầu lâu ở phía trước tức giận gào lên một tiếng, giận dữ hét to: “Hỗn trướng, các ngươi đang nói cái gì, cho là ta nghe không hiểu hay sao, tay phải, ngươi vậy mà cam nguyện làm một cánh tay phải của tên nhân loại này? Ngươi thế nhưng chính là một cánh tay phải của Chủ Thần, vậy mà lại khuất nhục làm một cánh tay phải của một tên nhân loại, cung cấp sức mạnh cho hắn, tôn nghiêm của ngươi nằm ở chỗ nào!!”
Anubis nhếch miệng cười một tiếng, nói: “Thật có lỗi a, cái đầu của ta, nếu như ta sớm gặp được ngươi thì đã khác, bây giờ ta đã trở thành một cánh tay phải không thể thiếu của người này, sẽ không có cách nào trở lại với ngươi, mặc dù là chuyện này có chút hơi mất mặt.
Tuy nhiên ta tin tưởng rằng không bao lâu nữa người này sẽ trưởng thành đến mức vượt qua lực lượng mà chúng ta nắm giữ, cho nên, ta sẽ xem việc tạm thời ủy khuất này coi như là một món đầu tư, sau này chắc chắn ta sẽ có phong quang vô hạn!”
“Hỗn trướng! !”
Cái đầu lâu dữ tợn gầm to: “Chỉ là một tên nhân loại cấp thấp, làm sao có thể so sánh được với bản tôn, bản thể của ta chính là Chủ Thần! ! Ngươi bây giờ đã tự sinh ra ý thức, liền không muốn trở về bản thể của mình hay sao, đã như vậy, ta sẽ gom cả ngươi lẫn hắn lại một chỗ ăn hết, vậy mà cánh tay phải của ta lại lưu lạc đến trình độ làm một (Dẫn Đạo Giả), thật là đáng chết! Nên giết! !”
Nói xong, nó gầm thét bay tới.
Bành!
Bỗng nhiên xung quanh cái quan tài màu đen xuất hiện một tầng bình chướng mơ hồ, đánh nó bắn ngược trở về, cái đầu lâu lăn lộn mấy vòng mới có thể dừng lại, chỗ va chạm trên trán lõm vào, có một ít máu Hoàng Kim chảy ra, đem vết thương chậm chạp khép lại.
Lâm Siêu giờ mới hiểu được, khó trách vì sao nó lại không thể trực tiếp rời khỏi nơi này, nguyên lai là bị cái quan tài màu đen này ngăn cản.
“Hỗn trướng! !” Cái đầu lâu phẫn nộ như điên, ngửa mặt lên trời gào thét.
Anubis thấy cảnh này không đành lòng, nói: “Ta nói cái đầu ngươi a, hãy nghe lời khuyên của ta, ngươi tốt nhất đừng nên giãy giụa nữa, mau rời khỏi trận doanh của tội dân, đi theo người này tuyệt đối sẽ không để cho ngươi phải chịu thua thiệt, vả lại, bây giờ ngươi cũng không đánh lại được chúng ta, tốt nhất ngươi nên quy thuận đi, miễn cho phải chịu nhiều đau khổ…”
“Ngươi im miệng! !” Cái đầu lâu dữ tợn gào thét, bên trong hai hốc mắt bắn ra quang mang đỏ như máu, gắt gao nhìn chằm chằm vào Anusbis nói: “Ngươi ngay cả một điểm tôn nghiêm của Chủ Thần cũng không có, không xứng làm cánh tay phải của ta, ta muốn đem các ngươi triệt để giết chết! !” Nói xong nó bỗng nhiên há mồm, ở phía sau cái đầu lâu liền xuất hiện một cái hư ảnh màu đen, trên cánh tay cầm một cây liêm đao, là một tên Cẩu Đầu Nhân (Người chó) gầy gò, trên đỉnh đầu mọc ra hai cái tai chó, gương mặt dài ngoằng, toàn thân mặc một bộ áo giáp cũ kĩ.
“Linh hồn thu hoạch!”
Cái đầu lâu đột nhiên hé miệng, từ bên trong miệng của nó xuất hiện một cái lỗ đen, không khí ở chung quanh không ngừng bị nó hút vào trong miệng.
Lâm Siêu chỉ cảm thấy toàn thân bị một cỗ năng lượng kì dị bao phủ, lôi kéo thân thể của hắn đi, không ngừng bị cái lỗ đen trong cái miệng của cái đầu lâu hút vào, hắn dùng hai chân giẫm mạnh vào sàn nhà, ổn định lại thân thể, đúng lúc này, bỗng nhiên toàn thân của hắn truyền đến cảm giác đau nhức kịch liệt, toàn bộ cơ thể, tế bào, xương cốt, tất cả đều truyền đến cảm giác đau đớn, phảng phất như muốn nổ tung.
Trang 408# 2
Chương 814: Năng lực (linh hồn)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu chỉ cảm thấy tầm nhìn ở trước mặt, dần dần trở nên mơ hồ mông lung.
“Không tốt, nó đang sử dụng năng lực của ta!” Anubis bỗng nhiên quát to một tiếng, lo lắng nói: “Ta nhớ ra rồi, năng lực của ta là (linh hồn)! Đây là một trong những năng lực cao cấp nhất bên trong hệ tinh thần, vô cùng cường hãn, có thể trực tiếp hấp thu linh hồn của ngươi, ngươi có đội mũ giáp vào cũng vô dụng…”
Thanh âm của Anubis dần dần trôi xa khỏi tai của Lâm Siêu, mơ hồ không rõ, nhưng Lâm Siêu vẫn nghe được nửa đoạn trước, trong đôi mắt bộc phát ra sát ý mãnh liệt, buông lỏng hai bàn chân, để cho thân thể dán vào một chỗ với linh hồn đang bị kéo đi, cảm giác đau đớn xé rách trên toàn thân lập tức hoà hoãn lại.
Lâm Siêu cầm chặt thanh binh khí cháy đen vào trong tay, không lùi mà còn lao tới, thi triển ra năng lực tăng cường tốc độ, nhanh như chớp bổ vào cái đầu lâu.
Trong lúc rút ngắn khoảng cách, Lâm Siêu chỉ cảm thấy sức lôi kéo của hố đen trong miệng của cái đầu lâu càng ngày càng mạnh, hắn có thể cảm giác được linh hồn của mình đang dần dần rời xa khỏi thân thể, nếu như tốc độ của thân thể không theo kịp, linh hồn của hắn sẽ triệt để thoát ly ra khỏi thân thể, bay vào trong miệng của cái đầu lâu.
“Bạo cho ta! !”
Lâm Siêu gầm thét, trong sát na linh hồn hoàn toàn thoát ly ra khỏi thân thể khoảng 0.01 giây, hắn bỗng nhiên ném thanh binh khí cháy đen trong tay ra, thi triển ra chiêu thức “Cự Nhân Nhất Kích”, không khí xung quanh của thanh binh khí cháy đen giống như bị chấn vỡ, bộc phát ra lực lượng hung mãnh, đánh bay cái đầu lâu xuống mặt đất trước cái quan tài, làm bắn tung lên một lượng lớn bụi đất.
Lực lượng kỳ dị đang bao phủ thân thể của Lâm Siêu lập tức biến mất, Lâm Siêu phi tốc đuổi theo, giơ bàn chân dẫm lên cái đầu lâu.
Bành! !
Đầu lâu lập tức bị đạp chìm vào trong mặt đất, xương sọ cũng triệt để bị đạp vỡ vụn ra.
Lâm Siêu đưa tay chộp một cái, sử dụng tinh thần lực đem cái đầu lâu đã bị đạp cho biến dạng thu về, nói: “Hoặc là ngươi ăn hết, hoặc là ta ăn hết.”
Anubis nhìn thấy bộ dáng thê thảm, hấp hối của cái đầu lâu, cười khổ nói: “Vẫn là để ta ăn đi.” Nói xong bên trong cánh tay phải liền mọc ra một cái mạch máu có đầu rắn, miệng rắn bỗng nhiên mở to ra, há mồm đem cái đầu lâu đang chuẩn bị gầm thét một ngụm nuốt vào, lộc cộc một tiếng, thuận theo mạch máu chui tọt vào bên trong cánh tay phải, làm cho bắp tay của Lâm Siêu sưng lên thành một cái khối u lớn.
“Cho ta mấy ngày để tiêu hóa.” Anubis nói.
Lâm Siêu nhìn cánh tay phải một chút, nói: “Tiêu hóa xong, ngươi chắc hẳn là có thể đạt được trí nhớ của nó chứ?”
“Cũng chỉ đạt được một bộ phận ký ức, trong quá trình tiêu hóa sẽ khó tránh khỏi việc tiêu hoá luôn một số tế bào chứa ký ức.” Anubis tựa hồ như là đã đoán được ý nghĩ của Lâm Siêu, nói: “Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ không bị cái đầu này đồng hóa đâu, bởi vì nó đã bị đường ống tiêu hoá của ta nuốt vào, cho nên ý thức của nó sẽ bị ý thức của ta đồng hoá.”
Lâm Siêu nhìn Anubis một cái, tỏ ra vẻ đã hiểu, đi đến trước mặt cỗ quan tài màu đen kia, cái quan tài màu đen kịt này này được đúc bằng kim loại đặc thù, bên trong quan tài cũng không có vật phẩm gì khác ngoài một bản thư tịch có tên là « đại trí thần ».
“Đây là bí điển tu tập tâm linh đỉnh cấp!” Anubis vui mừng nói: “Khẳng định là vào lúc cái đầu của ta bị phong ấn ở nơi này, Thần Vương đã đặt quyển bí điển này ở đây, để cho cái đầu của ta lĩnh hội ý nghĩa ở bên trong bí điển, khiến cho lệ khí của nó được hoá giải.”
Lâm Siêu cũng không hề cảm thấy vui vẻ, nói: “Quyển bí điển này cùng với «quang minh điển» Atlantis có cùng một cấp bậc không?”
“Hơi kém hơn một chút.” Anubis ho nhẹ, nói: “Bí điển tâm linh của nền văn minh Ai Cập cổ không thể so sánh được với nền văn minh Atlantis, bất quá nếu như có quyển bí điển này hỗ trợ, lại phối hợp với « quang minh điển » và hai bộ bảo điển « Đạo Đức Kinh » và « thánh kinh » của nền văn minh Viêm Hoàng, ít nhất có thể khiến cho tốc độ tu luyện tâm linh của ngươi tăng lên gấp ba lần.”
Lâm Siêu vẫn không cảm thấy có hứng thú, nói: “Tăng lên gấp ba lần là nhiều hay ít?”
“Nếu như ngày nào ngươi cũng tu luyện mấy bộ bí điển tâm linh này, trong vòng năm mươi năm sẽ đạt tới cảnh giới Thứ Thần, thêm hai trăm năm nữa sẽ đạt tới cảnh giới Chủ Thần…” Anubis nói đến đây, nhất thời liền ngơ ngẩn, ý thức được nguyên nhân tại sao Lâm Siêu lại không có bao nhiêu hứng thú, chê cười nói: “Hiện tại đã là kỷ cuối cùng, tốc độ này… Quả thật là có chút quá chậm rồi.”
Lâm Siêu trợn mắt nhìn nó, từ lúc hắn sống lại tới bây giờ đã gây ra quá nhiều hiệu ứng cánh bướm, năm mươi năm nữa nhân loại có còn tồn tại hay không hắn cũng không biết.
*Hiệu ứng cánh bướm: Khi một con bướm vỗ cánh, nó có thể gây ra một cơn bão lốc ở phần còn lại của thế giới.
Điều này đã trở thành một phép ẩn dụ nói về sự tồn tại của những khoảnh khắc dường như không đáng kể nhưng lại thay đổi được cả lịch sử và hình thành nên số phận của mỗi người.
Cầm lên bản bí điển « đại trí thần », Lâm Siêu muốn xé toang nó ra, lại cảm thấy trang sách vô cùng cứng cỏi, vậy mà không thể xé rách trong một lần, không khỏi kinh ngạc.
“Vô dụng thôi, mặc dù đây là bản dập, nhưng lại được chế tạo từ một loại chất liệu đặc thù, trừ phi ngươi dùng một loại binh khí sắc bén cấp SSS mới có thể cắt đứt được.” Anubis kiêu ngạo nói.
Lâm Siêu bây giờ mới hiểu được, khó trách vì sao cái đầu lâu ở bên trong cái quan tài này một thời gian dài như vậy cũng không bị bộ bí điển này cảm hoá, ngược lại bộ bí điển này cũng không bị nó phá huỷ, hơn phân nữa là nó không đủ khí lực để phá huỷ bộ bí điển này.
Sau khi ném bộ bí điển này bào bên trong nhẫn không gian, Lâm Siêu gõ gõ vào cái quan tài màu đen, bên trong cũng không có tường kép, trên mặt đất chung quanh tất cả đều là đá vụn, cũng không có bảo bối gì.
Hắn âm thầm cảm thấy thất vọng, tiện tay đem cái quan tài ném vào bên trong nhẫn không gian, dù sao đây cũng là một cái quan tài có thể phong ấn Chủ Thần, có thể đem về làm vật liệu đúc thành binh khí mới.
Xác nhận là không còn bỏ sót lại cái gì, Lâm Siêu lúc này mới rời đi khỏi toà di tích này, trở ra bên ngoài vùng biển, vừa đúng trông thấy trong nước biển ở dưới chân có một mảnh bóng đen, rõ ràng là một con cá biến dị dài mười mấy mét đang bơi qua.
Lâm Siêu không để ý đến con cá biến dị ở dưới chân, thu hồi lại “thể chất hắc ám”, nhanh chóng bay thẳng về một hướng.
“Ngươi không muốn học bộ bí điển này hay sao?” Anubis nhịn không được hỏi.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn Anubis, nói: “Năm mươi năm quá lâu, hiện tại ta cần phải nhanh chóng mạnh lên, nếu như ta tính không sai, phương pháp tiến hóa thành Chủ Thần tựa hồ như còn có một cách, vả lại còn có hiệu suất rất cao.”
“Ý của ngươi là…” Anubis giống như là nghĩ ra cái gì, trừng to mắt hỏi.
Trang 409# 1
Chương 815: Môn chủ tân nhiệm
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Hi vọng là lực lượng thần tính của vị Ma Thị kia không quá yếu.” Lâm Siêu híp mắt lại nói, Anubis có thể tiêu hoá tội dân để khôi phục lại lực lượng tế bào thần tính, hắn tự nhiên cũng có thể săn giết tội dân, tinh luyện tế bào thần tính của bọn hắn để tăng cường tế bào thần tính của mình, nếu như không có thời gian để tu luyện thành Thần, thì sẽ lấy phương thức giết chóc để thành thần!
“Đây là điều cấm kỵ!” Anubis nhịn không được nói: “Trừ phi ngươi săn giết tất cả đều là tội dân, nếu như săn giết cổ anh hùng, một khi bị phát giác, sẽ bị tất cả các nền văn minh coi là công địch!”
“Chỉ cần đừng trêu chọc đến ta, ta cũng rất dễ nói chuyện.” Lâm Siêu hừ lạnh một tiếng, đột nhiên tăng nhanh tốc độ, hóa thành một tia chớp đen bay đi.
Châu Bắc Mĩ, ở tổng bộ Sở La Môn.
Từ khi môn chủ Zorro, Barr cùng với mười chín vị sát thủ đứng đầu bị cưỡng ép gia nhập vào căn cứ Tinh Thần, bầu không khí ở Sở La Môn liền lâm vào u ám, các học viên và huấn luyện viên trong sân tập đều luyện tập một cách ủ rũ.
Không có bao nhiêu hào hứng, bởi vì bọn hắn biết, nếu như mình biểu hiện quá ưu dị, sẽ bị đưa đến căn cứ Tinh Thần, phải rời xa khỏi Sở La Môn.
Mặc dù đa số mọi người đều tu luyện một cách lười nhác, nhưng y nguyên vẫn có một số ít người rèn luyện khắc khổ, so với trước kia còn chăm chỉ hơn rất nhiều.
“Môn chủ, chúng ta cứ để tình trạng bọn họ tu luyện biếng nhác như vậy, trải qua một thời gian nữa, chẳng phải là sẽ làm cho lực lượng của chúng ta bị suy yếu?” Một vị lão nhân mặc áo bào xám trên mặt mũi tràn đầy sự sầu lo nói, đứng trước mặt của ông ta là một người trẻ tuổi, nói một cách chính xác là một thiếu niên, có bộ dáng thanh tú, trên mặt vẫn còn có mấy phần non nớt, nhưng trong ánh mắt thâm thúy lại tràn ngập sự bình tĩnh, phảng phất như mưa gió bão tố có lớn hơn nữa cũng không hề biến sắc.
Hai người bọn họ đứng trên một cái ban công rộng rãi cao ngất, từ nơi này có thể nhìn thấy được hơn phân nửa quan cảnh của Sở La Môn, liếc mắt liền có thể nhìn thấy tình huống ở bên trong sân huấn luyện.
“Không cần lo lắng, cứ để cho bọn họ tiếp tục giấu tài, mục đích hiện tại của chúng ta, chính là muốn làm cho căn cứ Tinh Thần giảm xuống cảnh giác, mặc dù bọn hắn đã thu phục chúng ta, đồng thời còn bắt môn chủ cùng với hai mươi sát thủ đứng đầu làm con tin, nhưng vẫn như cũ giám thị chúng ta rất sát sao, chỉ cần qua một đoạn thời gian nữa, bọn hắn trở nên lơ là, đó mới là thời điểm để cho chúng ta âm thầm phát triển.” Thiếu niên nở một nụ cười nói.
Hắn chính là môn chủ tân nhiệm của Sở La Môn, Preysler.
Lão giả áo xám nghiêm nghị nói: “Ta chính là đang lo lắng, bọn hắn đang tiến hành kế hoạch thống trị hoàn toàn châu Bắc Mĩ cùng với Châu Á, nghe nói Lang tộc Châu Âu cũng đã quy thuận với bọn hắn, kể từ đó, căn cứ Tinh Thần sẽ quy tụ rất nhiều cao thủ.”
Preysler mỉm cười, nói: “Một gốc cây không thể mọc thành rừng, bị gió mạnh thổi vẫn bật rễ! Căn cứ Tinh Thần quá mức loá mắt, ngắn ngủi không đến ba, bốn năm, đã cơ hồ muốn thống trị toàn cầu, chờ đến khi những vị tội dân kia trở về, tất nhiên sẽ tiến đánh đến tổng bộ của căn cứ Tinh Thần, khi đó chính là cơ hội để chúng ta quật khởi!”
Lão giả áo xám khẽ thở dài, nói: “Chỉ mong những vị tội dân này có thể sớm trở về một chút, nhất là mấy vị Ma Thần đại nhân.”
Thiếu niên cười nhạt một tiếng, vừa muốn nói cái gì, sắc mặt bỗng nhiên biến hóa, nhanh chóng làm ra một thủ thế im lặng “Xuỵt”, sau đó liền ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời của Sở La Môn, có một tia chớp màu đen đang cấp tốc bay tới, sau đó liền nhanh chóng ngừng lại, hiển lộ ra thân ảnh, chính là Lâm Siêu.
“Là hắn!” Thiếu niên co rụt con ngươi lại thốt lên.
Lão giả áo xám đồng dạng cũng biến sắc, trên khuôn mặt ố vàng trở nên tái nhợt, khí tức từ trên thân thể của Lâm Siêu gây ra lực áp bách quá mạnh, so với mấy vị Ma Thần còn đáng sợ hơn rất nhiều, nhất là thời điểm Lâm Siêu làm nổ thiết bị đo lường điểm chiến lực, mỗi lần nhớ tới cảnh tượng này lại làm cho trong lòng của ông ta phát lạnh, không dám suy nghĩ điều gì quá phận.
Ánh mắt của Lâm Siêu quét qua, lập tức trông thấy trên toà kiến trúc cao nhất kia có hai bóng người đang nhìn mình, hắn dựa vào giác quan liền phán đoán được hai người này có thực lực không yếu, nhất là thiếu niên kia, thể chất đã đạt đến cấp sáu, so với môn chủ Zorro cũng chỉ hơi kém hơn mấy phần.
Đôi mắt của Lâm Siêu sáng lên, nhanh chóng hạ xuống trước mặt hai người này, đôi cánh Hắc Ban Thú ở sau lưng của hắn lập tức che khuất ánh sáng, khiến cho toàn bộ cái ban công trở nên tối đen.
“Chiến, Chiến Thần đại nhân…” Lão giả áo xám cảm nhận được khí tức cường hãn phát ra từ trên người của Lâm siêu, trái tim đập mạnh thình thịch, đôi cánh dài mười mấy mét bao phủ xung quanh khiến cho Lâm Siêu giống như là một ác ma, bên trong cổ họng của ông ta phát ra âm thanh khàn khàn run rẩy, trong lòng của ông ta vô cùng khẩn trương, không biết Lâm Siêu tới để làm gì, có nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người bọn họ lúc trước hay không, nếu như nghe được, nói không chừng toàn bộ Sở La Môn sẽ bởi vì chuyện này mà bị hủy diệt!
Lâm Siêu nhàn nhạt nhìn lướt qua ông ta một cái, từ phản ứng run rẩy của ông ta liền có thể nhìn ra, người này đang lo sợ cái gì đó, mặc dù đã kiệt lực ngăn chặn, nhưng vẫn biểu lộ sự run rẩy ra bên ngoài, lấy thể chất của hai người đứng trên cái ban công này có thể nhìn ra, bọn họ có thân phận không thấp ở Sở La Môn, mà cao tầng ở Sở La Môn đều là những sát thủ vô cùng lợi hại, có thể khống chế thân thể của mình vô cùng thành thạo, tuyệt đối sẽ không để xảy ra tình trạng thất thố như vậy, thản nhiên hỏi: “Các ngươi vừa rồi đang nói chuyện gì?”
Cơ bắp trong người của lão giả áo xám xiết chặt lại, lông tóc toàn thân dựng đứng lên, nhưng chỉ trong giây lát ông ta đã có thể khống chế được, đem thân thể thả lỏng ra, cười khan nói: “Chiến thần đại nhân, chuyện mà chúng ta nói cũng không có gì quan trọng, chỉ đang bàn luận về sự tình tu luyện của các học viên.”
Lâm Siêu liếc nhìn thiếu niên ở bên cạnh, hỏi: “Ngươi chính là môn chủ tân nhiệm của Sở La Môn, Preysler?”
Preysler thầm mắng lão giả áo xám ngu xuẩn một tiếng, nhưng biểu lộ bên ngoài lại vô cùng tốt, mặc dù vào lúc đột nhiên nhìn thấy Lâm Siêu, trong lòng cũng hung hăng run rẩy một hồi, nhưng hắn lập tức khống chế tâm tình nở ra một nụ cười tươi rói, cúi đầu hành lễ, nói: “Gặp qua Chiến thần đại nhân.”
Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt một lúc lâu, mặc dù hắn không nghe thấy bọn hắn vừa nói cái gì, nhưng từ biểu hiện của lão giả áo xám mà nói, hiển nhiên là vừa nãy hai người bọn hắn đang bàn luận một bí mật nào đó, nếu không sẽ không biểu lộ ra sự thất thố khẩn trương như vậy, hắn cũng lười tra cứu, quay đầu truyền tin cho Phạm Hương Ngữ, nói nàng phái người đến giám sát thiếu niên này, làm xong liền ngẩng đầu lên nói: “Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, hi vọng là ngươi đừng nên dẫm vào vết xe đổ của Zorro.”
Trang 409# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









