[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 146 : Đừng hòng chạy thoát (c726-c730)
❮ sautiếp ❯Chương 726: Đừng hòng chạy thoát
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy Tân Nguyệt đứng ở mặt sau của cái ghế sô pha, hai vị thị vệ kia đang đứng hai bên trái phải của nàng, biểu hiện ra dáng vẻ cảnh giác.
“Là năng lực thời gian cùng với không gian sao?” Ánh mắt của Lâm Siêu híp lại, vừa nãy trong nháy mắt hắn ra tay, liền cảm giác được giống như toàn thân bị tiến vào bên trong (trường lực thời gian giảm tốc), tốc độ bị làm chậm lại, hơn nữa xung quanh Tân Nguyệt còn có một lớp không gian trường lực bao phủ, giúp cho nàng thuấn di ra đằng sau, hiển nhiên là hiệu quả năng lực của hai vị tuỳ tùng này.
“Lẽ nào, ngươi muốn vi phạm hiệp ước giữa chúng ta hay sao?” Vẻ mặt của Tân Nguyệt trở nên lãnh đạm, nói: “Ta ngàn dặm xa xôi đi đến đây giúp đỡ ngươi, ngươi nhưng lại không giữ chữ tín muốn giết ta diệt khẩu, sẽ không sợ bị người khác chế nhạo hay sao? Hay là, đây chính là đạo đãi khách của căn cứ Tinh Thần các ngươi?”
“Lúc này không phải lúc trước nữa, đối lập với chữ tín, ta càng yêu quý sinh mệnh hơn.” Ánh mắt của Lâm Siêu trở nên lạnh lẽo, nói: “Hơn nữa, từ xưa tới nay, chỉ có những kẻ thất bại mới bị chế nhạo!”
Vèo!
Trong nháy mắt dứt lời, thân thể của Lâm Siêu bỗng nhiên bắn mạnh ra.
Năng lực tăng cường tốc độ!
Hoàng Kim hóa!
“Xẹt” một tiếng, thân thể của Lâm Siêu giống như một cơn lốc cuốn qua, đẩy văng cái ghế sô pha qua một bên, tốc độ đạt đến trình độ cấp chín cực hạn.
Thân ảnh của ba người Tân Nguyệt bỗng nhiên lóe lên, nhanh chóng biến mất ở phía trước mặt của Lâm Siêu, trong hư không mơ hồ truyền đến âm thanh của Tân Nguyệt: “Nếu Lâm thủ lĩnh không hoan nghênh ta, vậy thì ta đi trước một bước, kiện bảo vật ốc biển này, coi như là đền bù cho việc mạo phạm ta đi.”
Âm thanh phập phù xa vời, phảng phất như được truyền tới từ trên trời cao.
“Muốn rời khỏi sao?” Trong mắt của Lâm Siêu bắn ra hàn ý, lật bàn tay một cái, cầm thanh (Toái Không Chi Nhận) vào trong tay, hướng về một khe hở phát ra ánh sáng bảy màu ở phía trước chém tới, nơi đó chính là đường hầm không thời gian mà đám người Tân Nguyệt rời đi.
Hào quang bảy màu lưu chuyển trên lưỡi đao sắc bén, đem khe hở bảy màu trong nháy mắt chém đứt ra, chỉ thấy ở bên trong lộ ra một cái hành lang bảy màu, Tân Nguyệt đang được hai vị thị vệ đứng hai bên trái phải bảo vệ, chạy như bay về phía trước.
Cảm nhận được động tĩnh, Tân Nguyệt liền quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy ở phía đầu đường hầm đã bị đánh vỡ ra, sau lưng của Lâm Siêu mọc ra một đôi cánh màu đen dữ tợn, nhanh chóng lao vào bên trong đường hầm không thời gian, đôi cánh màu đen này tựa hồ như không sợ thời không nghịch lưu, cấp tốc vỗ tạo ra một tốc độ kinh người rút ngắn khoảng cách với nàng.
“Cái gì vậy?!” Tân Nguyệt biến sắc mặt, từ tin tức mà nàng điều tra được, bên trong bốn loại năng lực của Lâm Siêu cũng không có năng lực thời gian cùng với không gian, làm sao hắn lại có khả năng xé đường hầm không thời gian ra?
Vèo!
Lâm Siêu nhanh chóng đuổi theo ba người, bỗng nhiên ra tay đánh về phía sau gáy của Tân Nguyệt.
Con ngươi của Tân Nguyệt hóa thành màu vàng óng, phun trào ra vô số ký hiệu đặc thù, nàng giơ ngón tay lên hướng về vị trí cổ tay của Lâm Siêu điểm tới, dĩ nhiên đi sau mà đến trước, phảng phất như là Lâm Siêu chủ động đón nhận một chỉ này của nàng vậy.
Phốc một tiếng, Lâm Siêu chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, toàn thân phảng phất như là bị điện áp cao giật vậy, cả người cảm thấy vô cùng đau nhức, tuy nhiên dù sao thì lực ý chí của hắn cũng cực kỳ phi phàm, hắn cố nén sự đau nhức, nắm đấm vẫn như cũ không giảm tốc độ nhắm vào phía sau gáy của Tân Nguyệt.
Tân Nguyệt hơi thay đổi sắc mặt, nâng bàn tay còn lại lên chống đối, lúc này hai vị thị vệ đang đứng hai bên trái phải của nàng, đã xoay người từ hai bên lao về phía Lâm Siêu, một người nâng hai bàn tay phóng ra vô số lưỡi dao sắc màu bạc, tràn ngập sức mạnh vặn vẹo xé rách, một người khác con ngươi biến thành vòng xoáy bảy màu, xung quanh thân thể tản mát ra một luồng gợn sóng nghịch chuyển thời gian.
Lâm Siêu phản ứng rất nhanh, cấp tốc chém thanh (Toái Không Chi Nhận) ra, năng lực không gian cùng với thời gian của hai người này nhất thời bị chém ra làm đôi mất đi tác dụng.
Hơn nữa từ trường tỏa ra từ lưỡi đao sắc bén trên thanh (Toái Không Chi Nhận) cũng có thể ngăn chặn được trường lực thời gian cùng với không gian bên trong cơ thể của hai người bọn họ.
Oành!
Lâm Siêu dùng nắm đấm nện lên trên bàn tay của Tân Nguyệt, sức mạnh trầm trọng đem cánh tay của nàng đẩy ngược về hướng bộ ngực của nàng, tiếng xương cốt vỡ nát vang lên, cả người của nàng bị đánh bay ngược ra ngoài.
Lâm Siêu trở tay chém thanh (Toái Không Chi Nhận) xuống phía dưới đường hầm, đem đường hầm không thời gian này chém ra làm đôi, không gian ở bên ngoài ngay lập tức hiện ra, bốn người dồn dập từ bên trong đường hầm rơi ra không gian bên ngoài, rơi vào một vùng hoang dã.
Lâm Siêu nhận ra vùng hoang dã này, là một thành phố nhỏ bên ngoài Tinh Vực, nơi này đã từng có dấu vết tung tích của Vương Thú đi qua, không ngờ được chỉ ngăn ngắn trong chốc lát.
Dĩ nhiên bọn họ liền có thể thông qua đường hầm không thời gian đi đến một địa phương cách xa căn cứ Tinh Thần đến như vậy, ít nhất đã vượt qua khoảng cách mấy tỉnh thành.
Đường hầm không thời gian cũng được phân ra làm vài loại, có đường hầm không thời gian có thể trở về quá khứ, có đường hầm không thời gian đi tới tương lai, còn có một loại chính là đường hầm không thời gian song song.
Rất hiển nhiên, bốn người Lâm Siêu vừa nãy tiến vào đường hầm không thời gian, chính là đường hầm không thời gian song song, có thể từ một địa điểm này di chuyển đến một địa điểm khác cực kỳ nhanh.
Lâm Siêu nhìn lướt qua hai vị thị vệ kia, người đội mũ từ lâu đã làm rơi cái mũ ra, lộ ra mặt mũi của mình, là một người Atlantis cực kỳ đẹp trai, giống như Tinh Linh trong truyền thuyết.
Một người khác có xương gò má rất cao, gương mặt thô kệch, có màu da đỏ sậm, đôi con ngươi có màu xanh lam, cũng không phải là nhân loại của kỷ thứ năm, cụ thể là người của kỷ nguyên nào, Lâm Siêu cũng không nhận ra được.
Thế nhưng Lâm Siêu cũng có thể đại khái suy đoán ra được một chút thông tin, hai người này đều là cao thủ, có thể chất tuyệt đối vượt qua cấp bảy, bằng không chỉ bằng vào năng lực thời gian cùng với không gian cấp bảy, còn không thể phối hợp dễ dàng tạo ra một cái đường hầm không thời gian song song như vậy.
“Không ngờ được, ngươi dĩ nhiên thu được cây đao này.” Tân Nguyệt từ dưới mặt đất đứng lên, liếc mắt nhìn thật sâu vào thanh (Toái Không Chi Nhận) ở trong tay của Lâm Siêu, chắc hẳn là nàng đã nhận ra lai lịch của cây đao này.
Sắc mặt của nàng dần dần khôi phục lại sự yên lặng, tựa hồ như là hoàn toàn không lo lắng đến vấn đề an toàn sống chết của mình nữa.
Lâm Siêu thu hồi lại trạng thái tăng cường của mình, lạnh lùng nói: “Nếu cô đã nhận ra cây đao này, liền biết rằng cô đã không còn đường thối lui, hoặc là thần phục ta, hoặc là chết!” Nếu không phải Lâm Siêu có thanh (Toái Không Chi Nhận) này, lấy hai vị di dân từ thời tiền sử ở bên cạnh nàng giúp đỡ, chắc chắn là có thể chạy thoát khỏi bàn tay của hắn.
Trang 365# 1
Chương 727: Giao dịch
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Dù sao thì trong đám thủ hạ của Phạm Hương Ngữ hiện nay tựa hồ như mới chỉ có một vị xác thối nắm giữ năng lực thời gian, chính là vị chấp hành quan của tổ chức Bàn Cổ kia, nhưng năng lực cũng chỉ mới đạt tới cấp bảy mà thôi.
“Ta không phải là đã thần phục rồi hay sao?” Tân Nguyệt khẽ mỉm cười, nói: “Hay là ta phải để cho kẻ chi phối xác thối kia cảm hóa, trở thành khôi lỗi thủ hạ của nàng, thì mới gọi là thần phục?”
“Cô đã không còn sự lựa chọn khác.” Lâm Siêu lạnh lùng nói.
Tân Nguyệt khẽ mỉm cười, nói: “Làm sao ngươi biết là không có, lẽ nào ngươi thật sự cho rằng, ta sẽ ngu xuẩn như vậy, tự mình đi tới tổng bộ căn cứ Tinh Thần của các ngươi hay sao, cái này không phải là tự đi vào hang hổ, tự chui đầu vào lưới hay sao?”
Lâm Siêu híp con mắt lại, hỏi: “Cô có ý gì?”
Tân Nguyệt giống như tản bộ đi tới trước mặt Lâm Siêu, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Siêu cao hơn nàng nửa cái đầu, tự tin mỉm cười nói: “Nói thật, thân thể khôi lỗi này chế tác có hơi khó khăn một chút, làm tiêu hao rất nhiều vật liệu quý giá, ta rất không nỡ để cho nó bị tổn hại, không bằng chúng ta làm một cái giao dịch đi?”
Lâm Siêu nhìn khuôn mặt lãnh diễm gần trong gang tấc này, từ bên trong đôi mắt trong suốt của nàng không hề nhìn thấy một chút sợ hãi nào, hắn liền lạnh lùng nói: “Cô cảm thấy một lời nói dối như vậy, sẽ khiến ta tin tưởng hay sao, quả thật là có khôi lỗi giống y như chân thân, nhưng tuyệt không có loại khôi lỗi nào, có thể triển khai ra được năng lực của cô!”
Tân Nguyệt khẽ mỉm cười, nói: “Ta có nói chắc ngươi cũng sẽ không tin, nếu đã thế, ta sẽ không dùng bộ khôi lỗi này làm giao dịch nữa, mà đổi thành hai người bọn họ đi.” Nàng nói hai người bọn họ chính là hai vị thị vệ ở bên cạnh.
Đôi mắt của Lâm Siêu sáng lên, nói: “Nói nghe một chút xem.”
“Giao dịch rất công bằng, ta giúp ngươi truy tìm tung tích của dư nghiệt tổ chức Bàn Cổ, ngươi buông tha cho hai người bọn họ, để bọn họ bình an trở lại căn cứ Tân Nguyệt. ” Tân Nguyệt mỉm cười nói: “Vốn là ta muốn thêm vào bộ khôi lỗi này, thế nhưng hiển nhiên ngươi chắc chắc phải phá hủy nó, ta chỉ có thể tiếc nuối bỏ đi đồ vật yêu thích của mình.”
Nhìn dáng dấp trấn tĩnh nói nói cười cười của nàng, trong đáy lòng của Lâm Siêu dần dần chìm xuống, mặc dù lời nói của hắn cực kỳ khẳng định, nhưng trong đáy lòng rất rõ ràng, nếu như thật sự tiêu hao một lượng lớn nhân lực và tài nguyên, hơn nữa còn có mấy loại năng lực đặc biệt phối hợp với nhau, muốn chế tác ra một bộ khôi lỗi giống như đúc với chân thân, cũng không phải là không thể, bao gồm cả năng lực cũng giống nhau!
Mà này mấy loại năng lực đặc biệt này chính là (khôi lỗi), (phục chế), và (chỉ huy).
Chỉ cần có ba loại năng lực này, lại phối hợp với một chút tài liệu quý giá, liền có thể phục chế hoàn mỹ một khôi lỗi giống như đúc chân thân.
“Ngươi không cần phải nản chí, chuyện ngày hôm nay, ta sẽ coi như chưa từng xảy ra.” Tân Nguyệt mỉm cười nói: “Hiện tại, trước tiên ta sẽ giúp ngươi truy tìm tung tích dư nghiệt của tổ chức Bàn Cổ.”
Lâm Siêu trầm mặc không nói, trong lòng đang suy nghĩ xem có nên thừa thắng xông lên, trực tiếp giết vào sào huyệt của căn cứ Tân Nguyệt hay không, thế nhưng, lấy thủ đoạn của nữ nhân này, chắc chắn sẽ không thể không có phòng bị, hơn nữa vị tồn tại ở sau lưng của nàng kia, rất có khả năng chính là Thần Vương của Kỷ thứ hai, Gilgamesh, lấy sức mạnh hiện nay của hắn, còn chưa có cách nào có thể đối kháng với siêu cấp tội dân như vậy.
Nhìn thấy đôi mắt của Tân Nguyệt dần dần hóa thành màu vàng óng, Lâm Siêu lập tức thu lại ý nghĩ trong nội tâm, để đề phòng nàng lần thứ hai đọc được ý nghĩ của hắn.
Một lát sau, màu vàng óng trong đôi mắt của Tân Nguyệt chậm rãi biến mất, hướng về phía Lâm Siêu nói: “Xem ra, trong lúc ngươi càn quét tổ chức Bàn Cổ thì có một chút sơ ý bất cẩn a.”
“Cô nói như vậy là có ý gì?” Lâm Siêu hỏi.
“Dư nghiệt sót lại của tổ chức Bàn Cổ còn có rất nhiều người, bọn họ đã di chuyển đến biên giới Châu Âu ngoài dãy núi Ural, vị trí cụ thể là 59°8′ B, 62°39′ T.” Tân Nguyệt liếc nhìn Lâm Siêu một cái, nói: “Bao gồm cả vị trợ thủ của thủ lĩnh tổ chức Bàn Cổ, được gọi là Thiên Sứ Bạch Sí, cũng trốn ở nơi đó cùng với một đám Vương Thú còn sống sau trận đại chiến thủ thành kia.”
Ánh mắt của Lâm Siêu ngưng lại, không ngờ được năng lực của nàng sau khi được cái vỏ ốc bảy màu tăng cường, dĩ nhiên lại có thể đem sự cảm ứng của mình trải rộng ra tới Châu Âu xa xôi như vậy, ngang qua mấy chục quốc gia!
Hơn nữa, theo như sự suy đoán của Lâm Siêu, thể chất của nàng chỉ mới là cấp sáu mà thôi, còn chưa đạt đến cấp bảy, dĩ nhiên lại có phạm vi cảm ứng rộng đến như vậy.
Tân Nguyệt liếc mắt nhìn Lâm Siêu, tựa hồ như biết là hắn đang suy nghĩ cái gì, thế nhưng vẫn không biểu hiện ra ngoài, tiếp tục nói: “Thuận tiện nhắc nhở cho ngươi thêm một cái tin tức hữu tình, vị thủ lĩnh của tổ chức Bàn Cổ đã bị ngươi giết chết kia, năng lực của hắn không phải chỉ có một loại, mà là giống như Bạch Sí vậy, đều là Năng Lực Giả song trọng, năng lực phân biệt là (lôi điện) cùng với (phân liệt), theo như ta được biết, bộ thi thể mà ngươi giết chết kia, chỉ là một bộ thân thể do hắn phân liệt ra mà thôi.”
Ánh mắt của Lâm Siêu trở nên lạnh lẽo, lúc trước hắn cảm thấy tên thủ lĩnh của tổ chức Bàn Cổ kia yếu nhược đến kỳ lạ, chỉ bằng vào một năng lực (lôi điện) hệ thần bí mà muốn trấn áp năng lực (đọc suy nghĩ) và (thời gian) ngồi lên vị trí thủ lĩnh, thực sự là có chút miễn cưỡng, trừ phi hắn có thể đem năng lực (lôi điện) của mình vận dụng đến mức xuất thần nhập hóa.
“Đừng có cảm thấy kinh ngạc.” Tân Nguyệt khẽ mỉm cười, nói: “Cây tiến hóa của ngươi chỉ có thể phân tích ra gien năng lực (lôi điện) của hắn thôi có phải không, bộ thân thể mà hắn phân liệt ra kia, cũng chỉ có gien năng lực (lôi điện) mà thôi, chỉ có chiếm được gien bản thể của hắn, mới có thể phân tích ra được gien năng lực (phân liệt) của hắn.
Vì lẽ đó hắn có thể giấu diếm được ngươi cũng không có gì là kì lạ, còn vị trí hiện tại của hắn, sau khi ta triển khai năng lực cũng không có tìm được.”
Nàng ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nói như vậy, nguyên nhân mà năng lực của ta không tìm được không nhiều, một là khoảng cách của hắn cách chúng ta quá xa, hoặc là đã rời đi khỏi Địa Cầu, hoặc là đang ở bên trong một cái di tích nào đó, đương nhiên, có một khả năng thứ hai, chính là hắn thu được một loại trang bị đặc thù nào đó, hoặc là năng lực có thể che đậy được sự cảm nhận của ta.”
Lâm Siêu liếc nhìn nàng một cái, con mắt dần híp lại, hắn tự nhiên tin tưởng lời nói của nàng, bằng không bộ thân thể đã bị Lâm Siêu đánh chết kia cũng có thể triển khai ra năng lực (phân liệt), chẳng phải là có thể phân liệt vô hạn, bởi vì vậy không có cách nào từ trên thi thể của hắn phân tích ra gien năng lực (phân liệt) cũng là điều bình thường.
Trang 365# 2
Chương 728: Không tìm thấy
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Chỉ có một điều khiến cho sát ý ở trong lòng của hắn không ngừng tuôn ra chính là, sự tình hắn nắm giữ cây tiến hóa cũng không thể giấu giếm được nữ nhân này, quả nhiên là ở dưới năng lực (thần thấu), không có bất kỳ bí mật nào có thể ẩn giấu được.
Không có ai muốn bí mật của chính mình bị người khác nhìn thấu, cảm giác này giống như là bị độc xà nhìn chằm chằm, khiến cho người ta cảm thấy không rét mà run.
Bất quá, làm cho Lâm Siêu không trở nên quá kích động chính là nữ nhân này tựa hồ như cũng không biết sự tồn tại của viên ám hạch sau lưng của hắn, bằng không thì nàng không thể không biểu hiện ra một chút phản ứng nào như thế.
Cây tiến hóa mặc dù là bảo vật cao cấp, nhưng cũng chỉ là cấp SS, mà ám hạch lại chính là một trong chín loại vật chất bản nguyên hình thành nên vũ trụ, khác nhau một trời một vực, không thể so sánh với nhau được.
“Hiện tại, ta đã hoàn thành xong yêu cầu giúp đỡ của ngươi, hi vọng ngươi có thể buông tha cho hai người bọn họ.” Tân Nguyệt lấy cái vỏ ốc bảy màu ra, thoải mái đưa cho Lâm Siêu nói: “Cái này cũng nên trả lại cho chủ nhân của nó.”
Lâm Siêu cười gằn, nếu như không phải là hắn có thanh (Toái Không Chi Nhận), phỏng chừng nàng sẽ lấy cái cớ là không cảm ứng được, sau đó tạm giữ lại cái vỏ ốc bảy màu, rồi nhờ hai vị thị vệ ở bên cạnh giúp nàng rời đi, làm như vậy, nàng liền có thể cướp đoạt được một kiện bảo vật quý giá, thậm chí việc cướp cái vỏ ốc bảy màu chỉ là mồi câu, khiến cho hắn không thể không đuổi theo nàng đến căn cứ Tân Nguyệt, từ đó rơi vào trong cạm bẫy mà nàng đã bố trí ở bên trong.
Hiện nay hai phe còn chưa tính toán ra được hư thực của nhau, cho nên mới lá mặt lá trái, thế nhưng vẫn có thể chủ động xuất kích chiếm một chút ưu thế, cái này cũng là lý do mà tại sao lúc nãy hắn lại ra tay không có một chút lưu tình.
Lâm Siêu không nhận lấy cái vỏ ốc bảy màu, ngược lại nói: “Lại giúp ta thêm một chuyện nữa , ta có mấy người bằng hữu bị mất tích ở Bắc Cực, ngươi giúp ta xem thử bọn họ đang ở chỗ nào, đã chết hay là còn sống.”
Tân Nguyệt hơi nhíu mày, nói: “Chuyện này rất khó, Bắc Cực cách nơi này quá xa, hơn nữa, ta đã giúp ngươi tìm được tung tích dư nghiệt của tổ chức Bàn Cổ, lẽ nào ngươi còn chưa chịu buông tha cho hai thị vệ của ta?”
Lâm Siêu lạnh lùng nói: “Nếu như muốn để cho hai thị vệ của cô còn sống, thì mau giúp ta, sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy thi thể, coi như là thi thể, cũng phải nói rõ vị trí thi thể cho ta, chờ đến khi ta phái người tìm được thi thể của bọn họ, tự nhiên sẽ thả hai tên thị vệ này của cô ra, vì lẽ đó, đừng có giở trò gian lận!”
Tân Nguyệt nhìn chăm chú vào ánh mắt của Lâm Siêu, khẽ thở dài, nói: “Là người quen cũ, hà tất phải làm như vậy?”
“Là người quen cũ, chẳng lẽ không thể giúp đỡ ta thêm một chuyện?” Lâm Siêu hỏi ngược lại.
Tân Nguyệt khẽ thở dài, tại tình huống bất bình đẳng, căn bản cũng không thể đàm phán một cách công bằng được, chỉ có phục tùng và phục tùng, trừ phi nàng đồng ý hi sinh hai vị thị vệ này, nhưng hai người này lại nắm giữ năng lực quá quý giá, nàng không thể để cho hai vị thị vệ này bị Lâm Siêu lưu lại được, Lâm Siêu chính là biết điểm này, bởi vì vậy mới tiến hành chèn ép nàng, mà nàng cũng chỉ có thể chịu đựng.
Đôi mắt của Tân Nguyệt biến thành màu vàng óng, tiếp tục vận dụng năng lực của mình, trong tay nắm chặt cái vỏ ốc bảy màu, nguồn năng lượng trong tế bào tràn vào bên trong cái vỏ ốc bảy màu, trải qua tăng cường, tia sáng màu vàng trong con ngươi của nàng bùng cháy, nhìn giống như là hai viên đá quý màu vàng óng, toả ra hào quang chói mắt.
Sau khi Tân Nguyệt kéo dài trạng thái này được nửa phút, hào quang chói mắt đột nhiên biến mất, nàng một lần nữa mở mắt ra, thần sắc có một chút uể oải, nói: “Chính là mấy vị cùng với ngươi đi tới Bắc Cực có phải không, ta đã xem qua toàn bộ phạm vi Bắc Cực, nhưng vẫn không tìm được tung tích của bọn họ, thậm chí ta còn đem phạm vi cảm ứng kéo dài đến các quốc gia gần Bắc Cực, cũng không có tìm được.”
Lâm Siêu nghe thấy vậy liền sầm mặt lại. “Ngươi đừng vội.” Tân Nguyệt vội vàng nói: “Mặc dù không tìm thấy tung tích của bọn họ, nhưng cũng không thấy thi thể, có lẽ là bọn họ đang ở bên trong một cái di tích nào đó.”
Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào nàng một hồi, khẽ gật đầu, nói: “Ta biết rồi.”
Tân Nguyệt ngẩn ra, nói: “Vậy thì ngươi nên tuân thủ ước định lúc trước, buông tha cho hai vị thị vệ chứ?”
“Ừ.” Lâm Siêu khẽ gật đầu đồng ý.
Tân Nguyệt vừa mới thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên cảm thấy tầm mắt hoa lên một cái, Lâm Siêu trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi, con ngươi của nàng đột nhiên co rụt lại, nhanh chóng quay đầu lại nhìn, chỉ nghe thấy một tiếng “Oành” nặng nề vang lên, hai vị thị vệ bên cạnh nàng, hai cái đầu va chạm vào nhau cơ hồ bị vỡ nứt ra, nhanh chóng ngã xuống, không phải là bị ngất, mà là bị trọng thương sắp chết!
“Ngươi!” Tân Nguyệt nhất thời phẫn nộ, bên trong mắt lộ ra sự tức giận khó có thể ngăn chặn, nói: “Ngươi không giữ chữ tín! !”
Lâm Siêu đem hai tên thị vệ đã bị trọng thương sắp chết này ném vào bên trong nhẫn không gian, liếc mắt nhìn Tân Nguyệt, nói: “Tựa hồ như là ta đã nói với cô, không tìm được mấy người bằng hữu của ta, ta sẽ không tuân thủ ước định.”
“Ngươi! !” Tân Nguyệt trợn mắt lên giận dữ nhìn Lâm Siêu, tức giận đến mức bàn tay nắm lại truyền ra âm thanh kèn kẹt, nàng làm sao cũng không ngờ được, Lâm Siêu lại ác liệt đến mức độ này, chính mình vất vả giúp đỡ hắn, còn bị hắn lường gạt.
“Hiện tại, hãy để cho ta lĩnh giáo xem lực lượng của cỗ khôi lỗi này đi. ” Lâm Siêu tiện tay thu hồi lại thanh Toái Không Chi Nhận, nhìn thoáng qua khuôn mặt tràn đầy sự phẫn nộ của Tân Nguyệt, tỏ ra hờ hững lao về phía nàng, thân ảnh vô cùng phiêu hốt, không hề tiến vào trạng thái Hoàng Kim hóa cùng với sử dụng năng lực tăng cường tốc độ, chỉ dựa vào sức mạnh tự thân lao tới tấn công nàng.
Khuôn mặt của Tân Nguyệt tràn đầy sự giận dữ, nhìn thấy Lâm Siêu đang cấp tốc tới gần, hào quang màu vàng trong đôi mắt bắn ra, đột nhiên ra tay, từ trong tay áo lấy ra một con dao găm màu đen, đâm về hướng nắm đầm của Lâm Siêu, sau đó lấy một góc độ ma sát vô cùng nhỏ chệch qua, đâm về phía cổ họng của Lâm Siêu.
Ánh mắt của Lâm Siêu vô cùng lẫm liệt, giờ phút này thân thể của hắn liền nghiêng về phía trước, cổ họng là một chỗ không có cách nào có thể phòng ngự, cho dù hắn có năng lực Bất Tử, không sợ con dao găm này đâm bị thương, nhưng vạn nhất bên trên có bôi kịch độc, có thể ngăn chặn sự tự lành của năng lực Bất Tử, chẳng phải là vừa đối mặt đã thua?
Lâm Siêu dù sao cũng có kinh nghiệm chiến đấu rất phong phú, đối mặt với Tân Nguyệt chuyên công kích vào nhược điểm này, các đốt ngón tay bỗng nhiên vặn vẹo, theo nắm đấm biến thành chưởng, đi theo đường vòng cung chộp vào cổ họng của nàng, một khi đắc thủ, chắc chắn sẽ có thể bẻ gãy được cái cổ của nàng.
Trang 366# 1
Chương 729: Tự bạo
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Tân Nguyệt tựa hồ như đã sớm đoán trước được việc này, thân thể hướng về phía sau ngửa ra, suýt soát tránh thoát khỏi bàn tay của Lâm Siêu, sau đó liền gập người lại đánh về phía lồng ngực của Lâm Siêu, dùng con dao găm đâm thẳng vào trái tim của hắn.
Sắc mặt của Lâm Siêu biến hóa, bàn chân liên tục biến ảo, nhanh chóng lùi về phía sau một chút, nâng nắm đấm lên quét ngang qua.
Tân Nguyệt cũng lùi về phía sau tránh thoát, song phương kéo dài khoảng cách ra với nhau.
Cuộc giao thủ rất ngắn ngủi, hai người vậy mà lại đánh nhau cân sức ngang tài!
“Không hổ là năng lực thần thấu.” Lâm Siêu híp mắt lại nhìn nàng, chiến kỹ của hắn đã vượt qua cấp S, lần đầu tiên lại không thể phát huy ra được hiệu quả, nàng chẳng những có thể nhìn thấu được tâm tư của hắn, biết rõ chiêu thức mà hắn sắp xuất thủ, hơn nữa còn có thể nhìn thấu được nhược điểm bên trong chiêu thức của hắn, tiến hành đánh trả, hơn nữa chiêu nào cũng là chiêu trí mạng, năng lực thần thấu quả nhiên là năng lực duy nhất trong hệ nhận biết, có thể khắc chế mọi kỹ xảo cận chiến!
Dưới tình huống bị khắc chế như thế này, trừ phi Lâm Siêu dùng thể chất nghiền áp, bằng không có dùng kỹ xảo cao minh cỡ nào, cũng khó có thể thủ thắng được.
Tân Nguyệt thu lại sự giận dữ ở trên khuôn mặt, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Lâm Siêu, nói: “Ngươi cũng khá giỏi đấy, trước kia mọi người chỉ biết là ngươi có thể chất siêu phàm, nhưng lại không biết được rằng năng lực chiến đấu của ngươi, mới là thứ đáng sợ nhất, bởi vì những đối thủ trước kia còn chưa đủ tư cách để ngươi phải sử dụng năng lực chiến đấu.
Nói đúng ra, một người bình thường như ngươi ở thời đại trước, sau khi tai nạn bùng phát được ngăn ngắn mấy năm, vậy mà lại có thể trưởng thành đến mức độ như thế này, ta thật sự muốn biết bí mật lớn nhất ở trên người của ngươi, đến tột cùng là cái gì.”
Trong đáy mắt của nàng hiện ra vẻ âm trầm, mặc dù vừa rồi hai người chiến đấu nhìn như cân sức ngang tài, nhưng nàng biết là chính mình đã thua, bởi vì nàng phải triển khai năng lực của mình ra mới có thể tránh thoát được thế tiến công của Lâm Siêu, mà Lâm Siêu lại chưa hề dùng tới bất luận loại năng lực gì, nếu như hắn triển khai năng lực tăng cường tốc độ, nàng không biết rằng thân thể của mình có kịp phản ứng hay không.
“Cô từ trong tư liệu của quốc gia điều tra được thân phận của ta sao?” Đôi mắt của Lâm Siêu trở nên lạnh lùng.
Ở thời đại trước hắn đăng ký chứng minh nhân dân ở cục quốc gia, chỉ cần tìm được kho tư liệu của quốc gia là có thể điều tra được thân phận của hắn, thậm chí có thể tra được lý lịch từ nhỏ đến lớn của hắn.
Đã học qua trường nào, ở đâu .v.v.
Bất quá, những thứ này đối với hắn không có bất kỳ ý nghĩa gì, bởi vì không có ai biết hắn là người ở kiếp trước sống lại.
Tân Nguyệt lạnh lùng cười cười, từ chối cho ý kiến, đem con dao găm ném đi, nói: “Lần này ta chịu thua, sau này ta sẽ trả lại cho ngươi gấp đôi, động thủ đi!”
“Nhân vật phản diện sắp chết trong phim ảnh lúc nào cũng nói như vậy, ta nghĩ cô nên sáng tạo thêm một chút đi.” Thần sắc của Lâm Siêu trở nên lạnh nhạt, nhìn thấy nàng biểu hiện ra bộ dáng không chống cự, lại không mạo muội tiếp tục áp sát nàng nữa, mà đứng ở phía xa bắn ra một tia laser về phía cái trán của nàng.
Phốc một tiếng, tia laser lập tức đục thủng xương sọ của nàng, xuyên qua thành một cái lỗ thủng to bằng ngón tay, máu tươi từ bên trong chảy ra, nhuộm đỏ cả gương mặt thanh tú của nàng, thế nhưng Tân Nguyệt vẫn biểu lộ ra vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, sự sống theo cái lỗ thủng ở trên trán dần dần mất đi.
Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của nàng đang nhanh chóng hạ thấp, trái tim cũng dần dần ngừng đập, ánh mắt của Lâm Siêu lộ ra một chút nghi hoặc, chẳng lẽ là nàng biết là có giãy dụa cũng chỉ phí công, cho nên dứt khoát chịu chết?
Lâm Siêu đang định tới gần, trong lòng bỗng nhiên chợt rùng mình, con ngươi nhanh chóng biến thành màu vàng, dùng thị giác vi mô thẩm thấu vào bên trong quần áo của nàng, rồi thẩm thấu qua làn da, nội tạng, trong giây lát, hắn liền phát hiện ra ở dưới ngực của nàng, dưới lớp da, có một viên cầu màu đỏ tươi giống như một cái khối u, chuẩn xác mà nói, là một trang bị tự hủy!
Đáng chết!
Lâm Siêu biến sắc, nhanh chóng rút lui, nhưng đã muộn.
Oanh! !
Chấn động khủng bố hủy diệt từ bên trong thân thể của Tân Nguyệt tỏa ra, tạo thành phản ứng dây chuyền, ánh sáng chói mắt bành trướng ra xung quanh, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa!
Một khối mây hình nấm theo mặt đất bay lên, giống như là một quả bom nguyên tử vừa mới phát nổ vậy, sóng nhiệt cùng với tro bụi liên tục lan tràn, đem phạm vi mười dặm xung quanh hóa thành tro tàn, mặt đất màu xám bị nhiệt lượng tỏa ra từ vụ nổ thiêu đốt thành một mảnh màu đen, hủy diệt chất hữu cơ ở bên trong.
Vèo!
Từ trong không trung có một bóng người bay ra, nhẹ nhàng hạ trên mặt đất, đúng là Lâm Siêu.
“May mắn mà mình có kiện “Khăn choàng thời gian”, nếu không chỉ dựa vào Vũ Trụ Chiến Giáp, không biết có thể chống cự được lực phá hoại của vụ nổ này hay không nữa.” Lâm Siêu hạ trên mặt đất, nhiệt độ cao ở dưới mặt đất lập tức làm cho đôi giày của hắn bốc cháy, ngọn lửa thiêu đốt làm cho bàn chân của hắn có chút nóng bỏng, hắn vội vàng gọi ra Vũ Trụ Chiến Giáp bao bọc hai bàn chân, chiến giáp được làm từ chất liệu cách nhiệt, lập tức đem nhiệt độ hơn 1000 độ C ở dưới mặt đất ngăn cách, chỉ có thể cảm thấy hơi âm ấm một chút.
Lâm Siêu nhìn thoáng qua vị trí trung tâm vụ nổ, nhưng cũng không tìm thấy được thi thể của Tân Nguyệt, hiển nhiên là đã bị trang bị tự hủy nổ không còn cái gì, có thể cắm một quả Bom đáng sợ như vậy vào trong người, không thể nghi ngờ đây chính là một cỗ khôi lỗi, mà không phải là bản thể của Tân Nguyệt.
Lâm Siêu ngóng nhìn về căn cứ Tân Nguyệt ở phương Bắc, trong đáy mắt bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, phải mau chóng tăng lên lực lượng, bằng không đợi đến khi Tân Nguyệt trưởng thành, phối hợp với vị tồn tại ở phía sau lưng của nàng, chính là một uy hiếp cực lớn đối với hắn.
Ở phương bắc, tháng mười tuyết rơi lả tả.
Tòa lâu đài cổ của căn cứ Tân Nguyệt đắm chìm bên trong tuyết trắng, xung quanh một cái gốc cây già héo rũ, nhánh cây nhẹ nhàng vặn vẹo, đem những con chuột cùng với côn trùng biến dị tới gần, đột nhiên quấn lấy, trói chặt chúng nó lại đưa vào bên trong cái miệng đầy răng nhọn sắc bén.
Bên trong lâu đài cổ tại một căn phòng lờ mờ.
Tân Nguyệt mặc một bộ xiêm y màu đỏ tươi, nằm nghiêng trên một quả cầu bằng kim loại, chậm rãi mở to đôi mắt đang nhắm nghiền ra, bên trong đôi con ngươi toát ra sự thâm trầm.
Lúc này, bên trong bóng tối có một con mèo màu trắng nhảy ra, ngồi chồm hổm trên một chiếc ghế, hỏi: “Thế nào, có thu hoạch gì không?”
Tân Nguyệt ngồi thẳng người, dùng hai chân trắng như tuyết của mình trượt xuống khỏi quả cầu kim loại, nhanh chóng hạ xuống mặt đất, phát ra âm thanh lạnh lùng nói: “So với trong tưởng tượng còn khó giải quyết hơn nhiều lắm, hắn chẳng những là Năng lực giả song trọng, còn thu được bảo vật cây tiến hóa, thể chất đã vượt qua cấp bảy, hơn nữa, nếu như ngươi nói đôi cánh Hắc Ban Thú của hắn thật sự là được ghép vào, như vậy thì hắn đã không còn là nhân loại nữa rồi, mà là một Cải Tạo Giả, sớm muộn gì cũng sẽ nổi khùng trở thành Thôn Phệ Giả!”
Trang 366# 2
Chương 730: Sinh vật kỳ lạ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Bạch Miêu lạnh lùng nói: “Bất kể là hắn sau khi Giác tỉnh biến thành cái gì, chúng ta cũng phải bóp chết hắn trước khi hắn Giác tỉnh, bằng không đợi đến khi hắn Giác tỉnh, gien của hắn cùng với gien của đôi cánh Hắc Ban Thú triệt để dung hợp với nhau, ta cũng không biết là hắn sẽ biến thành Thôn Phệ Giả có cấp bậc gì, đến lúc đó ngay cả ta cũng không chắc đã có thể ứng phó được. “
Tân Nguyệt cúi đầu nhìn Bạch Miêu, trầm mặc một lát, nói: “Lần này ta ăn thiệt thòi lớn, hao tổn một cái phân thân, bất quá cũng không phải là không có thu hoạch, năng lực chiến đấu của hắn đã đạt đến cấp độ siêu phàm nhập thánh, đã vượt qua cấp S, siêu việt tất cả các giới hạn về phương diện chiến đấu, có thể sánh ngang cùng với tội dân bình thường, hơn nữa, cái thanh đao bảo vật của tộc Maya kia, (Toái Không Chi Nhận) cũng đã rơi vào trong tay của hắn, chúng ta có thể lợi dụng điểm này, kêu gọi sự tương trợ của tộc Maya.”
Bạch Miêu oán hận nói: “Đáng chết, hắn vừa có cây tiến hóa, vừa có (Toái Không Chi Nhận), loại bảo vật đỉnh cấp nào cũng rơi vào trong tay của tên tiểu tử này, hơn nữa không biết là ở Bắc Cực hắn đã lấy được cái gì, nếu như là lấy được truyền thừa của vị Thần Vương kia, thì quả thật là không xong rồi.”
Tân Nguyệt có một chút trầm mặc, ánh mắt liên tục chớp động, giống như đang suy tư cái gì đó.
Bạch Miêu nhìn nàng nói: “Sau một chuyến đến căn cứ Tinh Thần còn tổn thất cái gì nữa hay không?”
“Hắn nhận ra được năng lực của ta.” Tân Nguyệt nắm chặt ngón tay lại, nói: “Cũng không biết là hắn nhận thức được bao nhiêu đối với năng lực của ta, lúc nãy, ta cố ý thể hiện ra tác dụng năng lực (thần thấu) của mình trong việc cận chiến, hy vọng có thể dẫn dắt đi sự chú ý của hắn, nếu như để cho hắn biết, tác dụng chính thức năng lực của ta..”
Châu Nam Mĩ, châu lục lớn thứ tư trên thế giới.
Ở châu Nam Mĩ, tại một vùng hoang dã nào đó, trên mặt đất khắp nơi đều là cây khô màu đen, có mấy con chuột biến dị đang ở dưới gốc cây đào móc, đào ra rễ cây ở dưới lòng đất lên, dùng hàm răng bén nhọn cắn xé, nhấm nuốt, từ bên trong rễ cây thẩm thấu ra chất lỏng màu xanh lam.
Một lát sau, có một con chuột biến dị thân thể liên tục run rẩy, trong miệng trào ra bọt mép, ngã ngửa trên mặt đất bốn chân co rúm lại.
Nhìn thấy cảnh này hai con chuột biến dị còn lại liền cảnh giác vứt bỏ cái rễ cây, vừa mới chuẩn bị lui lại, bỗng nhiên nghe thấy bên trên thân cây truyền ra tiếng vang “Tê tê”, tiếp theo ở bên trong thân cây duỗi ra một cái đầu rắn dữ tợn.
Cùng lúc đó, màu sắc tự vệ trên thân thể của con rắn cũng dần dần rút đi, hiện ra thân thể to lớn của nó, đang quấn quanh trên cái cây khô màu đen, rõ ràng là nó đã sớm mai phục ở đây để săn mồi.
Hai con chuột biến dị hoảng sợ xoay người bỏ chạy, vèo một tiếng, con rắn bỗng nhiên phóng ra, cái miệng cắn chặt vào một con chuột biến dị, miệng há to hết cỡ, một con chuột biến dị khác bị nó vung cái đuôi quấn vòng quanh thân thể, tươi sống ép chết.
Ngay tại lúc con rắn đang chuẩn bị hưởng dụng một bữa ăn ngon, thì đột nhiên mặt đất nhẹ nhàng rung động, nó cảnh giác quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở đường chân trời phía xa xa, bỗng nhiên có một dòng lũ màu đen cuốn tới, càng lúc càng có thể thấy rõ ràng, lấy một tốc độ không thể đỡ được càn quét qua mảnh đất hoang tàn này.
Con rắn vẫn còn đang ngậm trong mồm con chuột biến dị, nhìn cảnh này có chút ngơ ngẩn.
Sau một khắc, đàn thú lúc trước còn đang ở cuối đường chân trời, đã rõ ràng phản chiếu ở bên trong đôi mắt của con rắn, rõ ràng là có một đám Cự Thú cao hơn mười mét, có bộ dáng vô cùng dữ tợn, toàn thân dài ngoằng toàn thân có móng vuốt sắc bén, trên cái miệng lớn dính đầy máu tươi.
Con rắn sợ hãi vội vàng bò về phía gốc cây, thân thể nhanh chóng quấn quanh thân cây, sau đó tựa hồ như biến mất ở trong không khí.
Ầm ầm ~~!
Đàn thú giống như một cơn lũ quét qua, mấy cái cây khô màu đen bị giẫm bẹp, gần nửa phút đồng hồ sau, đàn thú màu đen mới rời khỏi mảnh đất toàn cây khô màu đen này, mấy cái cây khô màu đen đã triệt để bị phá hủy thành gỗ vụn, con rắn quấn quanh ở phía trên thân cây, lúc này đã bị giẫm bẹp dí dán trên mặt đất, con chuột biến dị mà nó ngậm trong miệng, đồng dạng cũng bị giẫm bẹp dí.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, theo thú triều rời khỏi, mùi huyết tinh hư thối nhàn nhạt trong không khí không những không biến mất, ngược lại còn trở nên nồng nặc hơn mấy phần.
Bỗng nhiên có một cái bóng đen giống như một loài bò sát cao hai mét hiện ra, xuất hiện bên cạnh thi thể của con rắn.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên trên người của nó, trên thân thể của nó mọc ra một bộ lông đen nhánh, trên ngực sinh trưởng ra hai cánh tay của nhân loại, chỉ là đầu ngón tay mọc ra móng vuốt cực kì sắc bén, trên đỉnh đầu có một cái sừng màu xanh đen, kề sát với da đầu, không có tóc, ở dưới cái sừng là khuôn mặt của một thiếu niên thanh tú, bên trong con ngươi màu vàng có một cây thập tự màu bạc, ngóng nhìn về phía đàn thú triều đang lao đi, lộ ra vẻ hưng phấn, nó lập tức dùng hai cánh tay chống lên mặt đất, giống như là một con ếch bỗng nhiên nhảy dựng lên, bay lên độ cao hơn một trăm mét, đuổi theo phía sau đàn thú.
Oanh!
Tại vị trí mà nó rời đi, mặt đất bỗng nhiên chấn động, xuất hiện một nữ nhân cao sáu mét, thân thể có lồi có lõm, chỉ có điều, đôi chân thon dài của nàng uốn lượn từ phần đầu gối trở xuống, được bao bọc bởi một lớp sừng màu xanh đen, nhìn giống như là một cái giáp xác bóng loáng, ở phần ngực của nàng cũng được lớp sừng màu đen này bao bọc, dị thường bóng loáng, ở trên cánh tay, trên đùi của nàng có những hoa văn kỳ dị che kín, sau lưng có hai cánh mỏng như cánh của bọ ngựa.
“Thật sự là bướng bỉnh.” Gương mặt yêu dị của nàng nhìn về phía thân ảnh đang nhảy tưng tưng ở phía trước, cười duyên một tiếng, đầu gối khẽ cong lại, bật nhảy lên khỏi mặt đất, vèo một cái đã vượt qua độ cao hơn một trăm mét, nhanh chóng đuổi theo.
Châu Á, tại Tinh vực.
Sau khi Lâm Siêu thông qua bầu trời Tinh vực bay trở về căn cứ Tinh Thần, hắn liền lấy ra hai vị thị vệ bị trọng thương bên trong nhẫn không gian giao cho Phạm Hương Ngữ, nói: “Ngươi xử lý đi.”
Phạm Hương Ngữ bắt lấy hai hai người bị trọng thương sắp chết này, kinh ngạc hỏi: “Vị Tân Nguyệt kia đâu?”
“Đó chỉ là phân thân của nàng.” Lâm Siêu đem sự tình bên trong kể lại cho nàng một lần, để cho nàng sau này càng thêm cảnh giác với Tân Nguyệt.
“Khó trách tại sao Tân Nguyệt lại dám đến căn cứ Tinh Thần .” Phạm Hương Ngữ nghe xong liền hiểu ra, suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Nói như vậy thì lần này Tân Nguyệt tới đây, có lẽ còn có mục đích khác nữa, ví dụ như là quan sát kết cấu bên trong căn cứ Tinh Thần của chúng ta, hoặc là muốn thăm dò lai lịch của ngươi.”
Lâm Siêu gật đầu nói: “Ngươi nhìn xem trong ký ức của hai tên thị vệ này có biết bí mật gì về nội tình của căn cứ Tân Nguyệt hay không?.”
Trang 367# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









