1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 141 : Cạn lời (c701-c705)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 141 : Cạn lời (c701-c705)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 701: Cạn lời

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu khẽ nhíu mày, để cho con Vương Thú cá sấu đi xung quanh tìm kiếm một phen, nơi này có một ít vết chân to lớn hỗn loạn, Lộ Lộ điều tra không sai, quả thật là có Vương Thú đã từng hoạt động ở đây.

Lâm Siêu nhảy đến trước một vết chân, đưa tay sờ vào bùn đất, sau đó nằm trên mặt đất ngửi một cái, mùi của con Vương Thú này lưu lại rất nhạt, hắn chỉ có thể đứng dậy, chỉ huy con Vương Thú cá sấu tiếp tục đi tìm mục tiêu kế tiếp.

Anubis nhìn thấy cử động của Lâm Siêu, hỏi: “Nó đã di chuyển đi nơi khác rồi à?”

Lâm Siêu gật đầu, con Vương Thú này có lẽ có trí thông minh không thấp, đã sớm rời khỏi nơi này, hơn nữa nó đã rời khỏi nơi này được 2, 3 ngày rồi.

“Tăng tốc độ lên.” Lâm Siêu vỗ một cái vào đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu nói.

Con Vương Thú cá sấu bất mãn gầm nhẹ một tiếng, bốn chân nhanh chóng súc lực, bắn mạnh về phía trước, dọc theo đường đi thân thể của nó kịch liệt xóc nảy, tựa hồ như là cố ý muốn hất rơi Lâm Siêu ra ngoài vậy.

Lâm Siêu cười nhạt một tiếng, khống chế bắp thịt toàn thân, vững vàng ngồi trên đỉnh đầu của nó, giống như một cây đinh ngồi yên không nhúc nhích.

Sau khi chạy hết tốc lực hơn mười phút, con Vương Thú cá sấu rốt cục đã tiêu hao hết thể lực, tốc độ nhanh chóng giảm xuống, há miệng thở hồng hộc, sau khi chạy được một đoạn lại dừng lại há miệng thở dốc một trận.

Lâm Siêu khẽ cười nói: “Chịu phục chưa?”

Nghe nói như thế, con Vương Thú cá sấu giống như là bị kích thích, gầm nhẹ lên một tiếng rồi giang bốn cái chân ra tiếp tục chạy, chỉ là không chạy được bao xa, tốc độ liền dần dần giảm xuống, từ chạy nhanh đến chạy chậm, lại từ chạy chậm đến bò chầm chậm, cuối cùng trực tiếp nằm yên trên mặt đất, giống như người chết chìm như vậy há to miệng ra, liên tục thở dốc.

“Chỉ có chút bản lãnh này thôi sao?” Lâm Siêu cười nói.

Bên trong mắt của con Vương Thú cá sấu lộ ra vẻ tức giận, lúc trước chiến đấu cùng với Lâm Siêu, nó đã triển khai ra năng lực của chính mình, cái năng lực kia tiêu hao thể năng rất nhiều, hơn nữa ngày hôm nay nó đã liên tục chạy cả một buổi chiều, thể năng đã không còn lại bao nhiêu, nếu không phải vì Lâm Siêu khiêu khích nó, dựa vào sự phẫn nộ gắng gượng, nó đã sớm tìm một chỗ nào đó nằm xuống ngủ say rồi.

Lâm Siêu thấy nó không đáp lời nữa, khẽ mỉm cười, nói: “Nhanh lên một chút, chờ đến khi xong việc, ta sẽ dẫn ngươi đi ăn một bữa ăn ngon.”

Con Vương Thú cá sấu nghe vậy mắt liền trở nên sáng ngời, lập tức gầm nhẹ hai tiếng, sau đó mới chậm rãi bò lên, tiếp tục hướng phía trước chạy đi, tốc độ từ chầm chậm sang nhanh, cuối cùng khôi phục lại tốc độ như lúc bình thường.

Đến bảy giờ tối thì Lâm Siêu rốt cục cũng tìm tới được địa bàn của hai con Vương Thú còn lại.

Một con trong đó từ lâu đã rời khỏi địa bàn của mình, không rõ tung tích, hơn phân nửa là nó có trí thông minh không tệ, từ trên Tinh Võng biết được kế hoạch của Lâm Siêu, vì lẽ đó đã sớm chạy trốn.

Lâm Siêu cũng chỉ có thể bỏ qua nó, mặc dù mười bảy con Vương Thú có hai con chạy mất, thế nhưng hắn vẫn có thu hoạch phi thường phong phú, hơn nữa mục đích của hắn cũng đã đạt đến, hai con Vương Thú này mặc dù tránh thoát được sự đuổi giết lần này của hắn, nhưng sau này chúng nó cũng không dám tùy ý đi ra bên ngoài tập kích căn cứ nhân loại, hoặc là bại lộ ở trong tầm mắt của nhân loại nữa.

Lâm Siêu vỗ vào đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu một cái, ra lệnh cho nó đi về phương hướng căn cứ Tinh Thần .

Mặc dù bây giờ là buổi tối, nhưng đến khi Lâm Siêu trở lại căn cứ Tinh Thần thì vẫn nhìn thấy bên ngoài tường thành của căn cứ Tinh Thần sáng như ban ngày.

Ở dưới một lượng lớn đèn pha soi sáng, chỉ thấy có hơn một trăm chiếc máy bay trực thăng của căn cứ Tinh Thần đang bay ở trên bầu trời, nghênh tiếp Lâm Siêu trở về.

“Chiến Thần! Chiến Thần!”

Lâm Siêu mới vừa tới gần tường thành, đã nghe thấy tiếng kêu gào sôi trào chỉnh tề bên trong căn cứ truyền ra, cảm xúc hừng hực mãnh liệt dường như muốn đem cả bóng đêm hòa tan, hiển nhiên, thông qua cái máy quay phim tự động mà hắn gắn ở trên ngực trực tiếp trên Tinh Võng, người ở căn cứ đã sớm biết hắn đang trở về căn cứ Tinh Thần, bao gồm cả quá trình hắn thu phục con Vương Thú cá sấu này.

Bởi vậy, những nhân viên lái máy bay trực thăng tới nghênh tiếp này, chỉ cảm thấy ngạc nhiên đánh giá con cự thú to lớn này, chứ không hề giật mình.

Vèo!

Phạm Hương Ngữ từ trên tường thành bay xuống, rơi vào trên đỉnh đầu của con Vương Thú cá sấu.

Con Vương Thú cá sấu nhất thời gầm nhẹ một tiếng, tràn ngập địch ý tàn bạo, nếu nó không biết đây là đồng bạn của Lâm Siêu, giờ khắc này đã sớm ra tay công kích nàng rồi.

Phạm Hương Ngữ đang chuẩn bị nói chuyện cùng với Lâm Siêu, cảm nhận được sự phẫn nộ cùng với địch ý của con Vương Thú cá sấu, lông mày nàng nhíu lại, con ngươi màu đen nhanh chóng biến thành màu máu, toàn thân đột nhiên tỏa ra một luồng khí tức kỳ dị, dù là Lâm Siêu đứng ở bên cạnh, cũng không nhịn được tim đập nhanh hơn mấy phần, có cảm giác như là đột nhiên có một con ác thú cực kì nguy hiểm xuất hiện vậy.

Con Vương Thú cá sấu co rút đôi con ngươi màu hổ phách lại, sự phẫn nộ bên trong mắt nhất thời tiêu tan, kiêng kỵ gầm nhẹ lên một tiếng, mang theo mấy phần ý tứ uy hiếp.

Đôi con ngươi màu máu của Phạm Hương Ngữ dần dần chuyển sang màu đen, cỗ khí tức tà ác lạnh lẽo đến cực điểm đang bao phủ trên người nàng kia cũng dần dần biến mất, nàng từ trên cao liếc mắt nhìn xuống con Vương Thú cá sấu, nói với Lâm Siêu: “Xem ra cái tên to con mà ngươi mới thu phục này, tính khí có chút táo bạo.”

Lâm Siêu nhìn nàng chăm chú, luồng khí tức kỳ dị tà ác lúc nãy nàng thả ta, khiến cho hắn xuất hiện một loại cảm giác kiêng kỵ, may mà trước đây hắn đã cho nàng ăn trái cây Tường Vi, bằng không phỏng chừng toàn bộ cả Châu Á hiện nay, quái vật khó chơi nhất chính là nàng đi.

Phạm Hương Ngữ nhìn thấy Lâm Siêu không mở miệng, giống như đã quen tính cách này của Lâm Siêu rồi, cười dài nói: “Mọi người đều đang chờ ngươi đấy, ngươi đã giải quyết hết Vương Thú ở châu Á rồi à?”

Lâm Siêu khẽ gật đầu, hướng về phía con Vương Thú cá sấu nói: “Đem thân thể của ngươi thu nhỏ lại, chớ đem mặt đường ở trong căn cứ giẫm nát.”

Con Vương Thú cá sấu nghi hoặc gầm nhẹ hai tiếng.: “Làm sao mới có thể thu nhỏ lại?”

Lâm Siêu trừng mắt nhìn nó, hỏi: “Ngươi đã tiến hóa đến cấp chín, mà vẫn không biết tiến vào (trạng thái thu nhỏ)?”

Con Vương Thú cá sấu lần thứ hai nghi hoặc gầm nhẹ hai tiếng, hỏi: “Làm sao mới có thể tiến vào (trạng thái thu nhỏ)?”

“…”

“Ngươi ngay cả làm sao tiến vào (trạng thái thu nhỏ) cũng không biết?” Lâm Siêu cảm giác thấy hơi vô lực, lúc trước hắn cảm thấy trí thông minh của nó có chút đơn thuần, không ngờ được nó lại có thể “Đơn thuần” đến cái trình độ này, bình thường quái vật linh trưởng chỉ cần tiến hóa đến cấp ba, hay là cấp bốn thì liền có thể học được trạng thái thu nhỏ, để có thể tiết kiệm được thức ăn cùng với thể năng.

Trang 352# 2


Chương 702: Ngày càn quét

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Ta đại khái đã biết tại sao ngươi có thể tiến hóa nhanh như vậy rồi.” Lâm Siêu âm thầm cười khổ, thân thể khổng lồ như thế này nếu như không tiến vào (trạng thái thu nhỏ), mỗi ngày nó phải cần ăn bao nhiêu thức ăn? khẩu vị lớn như vậy, muốn không tiến hóa cũng khó khăn!

“Vậy thì ngươi ở ngay bên ngoài này đi, tìm một địa phương nào đó nằm ngủ, đợi một lát nữa sẽ có người đem đồ ăn qua cho ngươi.” Lâm Siêu phân phó cho con Vương Thú cá sấu, từ trên đỉnh đầu của nó nhảy lên tường thành, quay đầu lại nhìn nó một chút, chỉ thấy nó đang quay đầu nhìn trái phải, tựa hồ như cảm thấy mảnh đất ở dưới chân của nó cũng không có gì là không tốt, trực tiếp nằm xuống, thả lỏng thân thể mệt nhọc của mình.

“Nơi này chính là cửa phía đông của căn cứ, hay là ngươi nói nó ra chỗ khác nằm đi?” Phạm Hương Ngữ nhỏ giọng nhắc nhở.

“…” Khóe miệng của Lâm Siêu hơi co giật.

Xử lý xong sự tình của con Vương Thú cá sấu, Lâm Siêu và Phạm Hương Ngữ cùng với bộ trưởng của các bộ ngành nhanh chóng tiến vào bên trong căn cứ, ven đường trải qua khu sinh hoạt của người dân, chỉ thấy dòng người chen chúc ở hai bên, mặc dù là ban đêm, nhưng đèn đuốc khắp nơi sáng choang, mọi người đứng ở hai bên đường nghênh tiếp Lâm Siêu, lớn tiếng hò hét.

Phạm Hương Ngữ sóng vai đi cùng với Lâm Siêu, khẽ cười nói: “Chuyện ngày hôm nay rất thành công, trên Tinh Võng mọi người cũng hoàn toàn ủng hộ, hơn nữa dưới sự thúc đẩy của ta ở trong bóng tối, phát động tổ chức tình báo chế tạo dư luận trên Tinh Võng, dẫn dắt đề tài, mọi người cũng thống nhất lấy ngày hôm nay, cũng chính là ngày 10 tháng 10, đặt làm ngày kỷ niệm (ngày càn quét).”

Lâm Siêu khẽ gật đầu, mấy việc lặt vặt này hắn không có tinh lực để đi xử lý, Phạm Hương Ngữ ở phương diện này không thể nghi ngờ là một trợ thủ phi thường đắc lực.

“Nhân loại có đặc tính rất dễ quên, dù cho ngày hôm nay vì việc ngươi làm mà hoan hô đến điên loạn, thế nhưng sau khi trôi qua một khoảng thời gian ngắn, sẽ dần dần lắng xuống, thậm chí là quên mất.” Bên trong mắt của Phạm Hương Ngữ lộ ra mấy phần ý cười sâu xa, nói: “Thế nhưng đặt ngày hôm nay thành ngày kỷ niệm thì lại không giống, năm sau đến ngày này, mọi người sẽ nhớ tới sự tình ngày hôm nay, ngươi sẽ mãi mãi được mọi người nhớ tới”

Lâm Siêu ngẩng đầu nhìn về phía trước, tuy rằng mọi người ở hai bên đường phố tất cả đều đang hoan hô, hò hét các câu nói như “Chiến Thần”, “Ta yêu ngươi” không dứt ở bên tai, nhưng trong lòng của hắn lại cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn có mấy phần trống vắng cùng với cô độc khó có thể nói rõ, vào thời điểm có nhiều người sung sướng như thế này, trái lại hắn càng thêm trầm mặc.

Sau khi đi vào nội thành căn cứ, Lâm Siêu nói Phạm Hương Ngữ trước tiên phái người mang cho con Vương Thú cá sấu một nửa bộ thi thể của một con Vương Thú khác, lấy sức ăn của nó, ăn một lần nửa bộ thi thể của Vương Thú có lẽ sẽ no được một ngày, không thể không nói, người bình mà có một con vật cưỡi khổng lồ như vậy, đúng là không có cách nào có thể nuôi nổi.

Sau khi cảm thán một hồi, Lâm Siêu âm thầm quyết định sau này sẽ thả nó ra bên ngoài tự đi kiếm ăn.

Sau đó, Lâm Siêu gọi hai người Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang tới, ra lệnh cho hai nàng trở về truyền tin cho thủ lĩnh của mình, nếu như gia tộc của hai nàng đồng ý quy thuận, phải hồi âm lại trong vòng một tuần lễ, nếu như không hồi âm, Lâm Siêu sẽ đích thân đi tới cửa lĩnh giáo.

Hai nàng qua mấy ngày ở bên trong căn cứ Tinh Thần, nhìn thấy xu thế thống nhất Châu Á đã hình thành, biết là không có cách nào thay đổi được ý nghĩ của Lâm Siêu nữa, chỉ có thể đồng ý, mặc dù các nàng không muốn quy thuận, nhưng nghĩ đến vũ lực của Lâm Siêu, trong lòng liền tràn ngập sự bất đắc dĩ.

Chờ sau khi hai người Hắc Quả Phụ rời đi, Lâm Siêu hướng về phía Phạm Hương Ngữ hỏi: “Cái tủ lạnh kia đã làm xong chưa?”

“Xong rồi. ” Phạm Hương Ngữ liếc mắt nhìn hắn, nói: “Bây giờ ngươi muốn dùng hay sao?”

Lâm Siêu nói: “Lập tức.”

Phạm Hương Ngữ nở nụ cười, nói: “Đi theo ta.” Nàng đi tới bên cạnh cửa sổ, từ trên ban công nhảy ra, bay lên trên đỉnh của tòa tháp, chờ đến khi Lâm Siêu bay lên theo, nàng giơ tay vạch một cái, đem nhẫn không gian cùa nàng mở ra, đưa tay từ bên trong lấy ra một cái hộp bằng hợp kim cao hơn ba mươi mét.

“Chính là cái này.” Phạm Hương Ngữ đem cái tủ lạnh to lớn ném tới trước mặt của Lâm Siêu.

Lâm Siêu dùng ánh mắt quét qua cái tủ lạnh, sau đó liếc nhìn nàng, hỏi: “Ngươi có thể dùng Tinh Thần lực để điều khiển vật thể?”

“Đương nhiên.” Phạm Hương Ngữ đắc ý nói.

Lâm Siêu khẽ gật đầu, nhìn cái tủ lạnh to lớn này, nói: “Làm sao sử dụng?”

Phạm Hương Ngữ cười nói: “Ngươi trước tiên hãy lấy ra đồ vật cần bỏ vào, ta sẽ giúp ngươi mở ra, nhiệt độ ở bên trong cái tủ lạnh này, tuyệt đối tiếp cận với “Độ 0 Tuyệt Đối”, ta đã nhiều lần thử nghiệm qua, cái công tắc này, có thể điều chỉnh nhiệt độ, từ – 273° cho tới – 10°, bởi vì thời gian chế tác eo hẹp, cho nên cái tủ lạnh này chỉ có một công năng là để làm lạnh.”

“Có thể làm lạnh là được rồi.” Lâm Siêu đánh giá cái tủ lạnh một hồi, thông qua thị giác vi mô, hắn có thể nhìn thấy cái tủ lạnh này được làm bằng hợp kim, có mật độ cực cao, phi thường cứng rắn, hắn không do dự nữa, kích thích ra đôi Hắc Ban Thú, sau đó trầm giọng nói: “Ngươi đứng tránh ra xa một chút, nếu như xuất hiện tình huống không đúng, lập tức chạy trốn.”

Phạm Hương Ngữ thấy bộ dáng của Lâm Siêu giống như là lâm đại địch, có chút giật mình, lập tức ý thức được đồ vật mà Lâm Siêu muốn lấy ra, tuyệt đối có lực phá hoại vượt quá sự tưởng tượng, bất quá, nàng vẫn nhìn chăm chú vào Lâm Siêu, âm thầm tụ tập sức mạnh, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Lâm Siêu tự nhiên sẽ không biết được tâm tư của nàng, hơn nữa giờ khắc này sự chú ý của hắn tất cả đều dồn lên chiếc nhẫn không gian ở trên bàn tay, cũng không biết được Phạm Hương Ngữ đang âm thầm tụ tập sức mạnh chuẩn bị chiến đấu.

Ngón tay của hắn nhẹ nhàng đụng vào chiếc nhẫn không gian chứa bức tượng băng Vực sâu nữ vương đời đầu, một khi vị Vực sâu nữ vương đời đầu đã làm tan băng, hắn sẽ trong nháy mắt phá hủy chiếc nhẫn không gian này.

Lâm Siêu từ bên trong một cái nhẫn không gian khác lấy ra cái rương chứa đựng Lệ nguyên tử.

Đem cái rương từ từ mở ra, chỉ thấy ánh sáng màu lam trên viên Lệ nguyên tử từ từ tản mát ra, tràn ngập ánh sáng lộng lẫy mê người, mà không khí ở chu vi xung quanh, cũng lấy một tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy nhanh chóng hạ thấp, không khí xung quanh cái rương nhanh chóng ngưng tụ, dần dần hóa thành băng, bám lên trên cái rương.

Lâm Siêu sau khi mở cái rương ra, lập tức tiến vào trạng thái Người khổng lồ Hoàng Kim, đem hết thảy các tầng tăng cường mở ra, tiến vào hình thái chiến đầu mạnh nhất, cũng chỉ có ở trong hình thái này, hắn mới có khả năng nhỏ nhoi tránh thoát được khỏi sự tập kích của vị Vực sâu nữ vương đời đầu.

Trang 353# 1


Chương 703: Tủ lạnh lớn

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Khẽ hít vào một ngụm không khí lạnh lẽo, Lâm Siêu vạch ngón tay một cái, mở chiếc nhẫn không gian ra.

Trong nháy mắt không gian dị thứ nguyên mở ra, hắn liền thả ra Tinh Thần lực thẩm thấu vào bên trong, hình ảnh đầu tiên rơi vào trong tầm mắt của hắn, chính là một đôi con ngươi có hai cây thập tự đỏ như màu máu, tràn ngập sát ý lạnh lẽo.

Lâm Siêu chỉ cảm thấy trái tim mình giống như bị thắt lại, bản năng muốn lùi về phía sau chạy trốn, đồng thời vứt Lệ nguyên tử vào bên trong, nhưng may mà lý trí của hắn đã đúng lúc ngăn lại, bởi vì ở bên ngoài đôi mắt này, có một tầng băng mỏng kết tinh bao phủ, nàng còn đang ở trong trạng thái đóng băng!

Lâm Siêu khẽ thở phào nhẹ nhõm, lập tức dùng tinh thần lực khống chế Lệ nguyên tử rơi vào tầng băng bên ngoài cơ thể của vị Vực sâu nữ vương đời đầu, độ dày của tầng băng ngay lập tức được tăng lên, cho đến khi nàng bị lớp băng dày che khuất đến mức độ chỉ còn thể mơ hồ nhìn được nét mặt của nàng hắn mới dừng tay, đem Lệ nguyên tử một lần nữa ném vào trong cái rương, sau đó đóng cái rương lại, nhất thời nhiệt độ cực thấp ở chu vi xung quanh liền biến mất hơn một nửa.

Lâm Siêu run cầm cập, dùng bàn tay đánh vào đầu, cảm giác như là cái đầu của mình đã hoàn toàn đông cứng, muốn suy nghĩ cũng rất khó khăn, giờ khắc này thông qua một cú đánh từ bàn tay, đại não mới có thể từ từ khôi phục lại được một chút nhiệt độ, hắn khẽ thở ra một hơi, hướng về Phạm Hương Ngữ đứng ở một bên nói: “Mở tủ lạnh ra đi.”

Phạm Hương Ngữ nhìn thấy ở bên trong nhẫn không gian có một cái tượng băng khổng lồ cao mười mấy mét, bên trong mắt của nàng lộ ra mấy phần chấn động, sinh vật hình người to lớn như vậy, nàng chưa từng thấy bao giờ, đặc biệt là luồng khí tức tà ác đến cực điểm toả ra từ trên cái tượng băng, làm cho nàng có cảm giác run rẩy từ sâu trong linh hồn.

Nghe được lời nói của Lâm Siêu, Phạm Hương Ngữ giống như là vừa tỉnh giấc chiêm bao, vội vã mở cánh cửa tủ lạnh ra.

Một luồng hơi lạnh từ bên trong tủ lạnh đập vào mặt của hai người, cho dù là lấy thể chất của Lâm Siêu, cũng cảm thấy lạnh thấu xương, trừ phi mặc vào Vũ Trụ Chiến Giáp mới cảm thấy bình thường, hắn điều động lực lượng tinh thần, đem thân thể nặng nề của vị Vực sâu nữ vương đời đầu khó khăn di chuyển vào bên trong cái tủ lạnh, ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn con mắt có một cây thập tự màu máu của nàng, có cảm giác như là nàng cũng đang nhìn hắn chằm chằm vậy.

Kẹt kẹt, Phạm Hương Ngữ chuẩn bị đem cánh cửa tủ lạnh khép lại, trên bức tượng băng khủng bố hình người này toả ra khí tức làm cho nàng cực kì không thoải mái, trong đáy lòng có một loại cảm giác bài xích bản năng.

Lâm Siêu nói: “Chờ một chút.” Phạm Hương Ngữ ngừng lại, nghi ngờ nhìn về phía hắn.

Lâm Siêu tỉ mỉ đánh giá độ dày của lớp băng ở trên người của vị Vực sâu nữ vương đời đầu, từ mỗi một vị trí tiến hành đo đạc, sau đó ghi nhớ vào trong đại não, chờ qua một thời gian ngắn lại mở ra, thông qua so sánh sẽ biết được lớp băng trên người nàng đã bị hoà tan đi bao nhiêu, từ đó có thể biết được, qua bao lâu thì cần phải mở tủ lạnh ra đóng băng nàng lại một lần nữa, cứ như vậy liền có thể vĩnh cửu đóng băng nàng lại ở trong cái tủ lạnh này.

Chờ sau khi Phạm Hương Ngữ đóng tủ lạnh lại, Lâm Siêu liền đem cái tủ lạnh thu vào bên trong nhẫn không gian của mình, cứ mang theo ở trên người thì hắn mới có thể yên tâm, nếu như thả cái tủ lạnh ở căn cứ, vạn nhất trong lúc hắn không có ở căn cứ, bị mấy tên tội dân thông qua năng lực kỳ lạ không biết tên nào đó điều tra ra được tin tức, lẻn vào thả nàng ra, liền triệt để xong đời.

Bóng đêm đen đặc như nước, mặc dù đã hơn tám giờ tối, nhưng bên trong căn cứ Tinh Thần vẫn là một mảnh cuồng hoan, ngày hôm nay là (Ngày càn quét), Phạm Hương Ngữ đi đầu làm đại biểu, tạo ra một bầu không khí mà ngày lễ nên có, cư dân ở bên trong nội thành hay ngoại thành của căn cứ Tinh Thần đều được hoàn toàn miễn phí sử dụng điện.

Căn cứ Tân Nguyệt, ở tổng bộ.

Bên trong pháo đài vô cùng âm u, trong phòng khách hai bên bàn hội nghị, có từng bóng người đang ngồi thẳng lưng, có dáng người cực kỳ khôi ngô cường tráng, trên đỉnh đầu mơ hồ có một cái sừng lồi ra, đôi tai rất dài, giống như đôi tai của người Atlantis vây.

Ở phía trước những bóng người kỳ lạ này, ở một nơi âm u nhất, ngờ ngợ có một bóng người yểu điệu đang ngồi, giống như một quý phụ đang ôm một con mèo trắng như tuyết ở trong tay.

Bầu không khí bên trong phòng khách vô cùng tối tăm, cực kỳ yên tĩnh.

“Các vị, những chuyện gần đây mọi người cũng đã biết rồi.” Bên cạnh bóng người yểu điệu kia, có một thanh niên mặc tây trang đứng thẳng tắp, nhẹ nhàng nâng tay chỉnh lại cái kính mắt của mình, phát ra âm thanh lạnh lùng nói: “Tân Nguyệt điện hạ triệu tập mọi người lại đây, chính là hi vọng các vị tỏ rõ thái độ, là đồng ý tiếp tục đi theo Tân Nguyệt đại nhân, hay là cam nguyện thần phục căn cứ Tinh Thần .”

Bầu không khí bên trong phòng họp vẫn như cũ vô cùng yên tĩnh, không có một người nào lên tiếng.

“Căn cứ Tinh Thần muốn thống trị Châu Á, chúng ta có thể chắp tay nhường cho bọn họ, di chuyển đến những châu lục khác. “Thế nhưng” Thanh niên mặc tây trang màu đen lạnh lùng nói: “Nhân loại chính là có lòng tham không đáy, chiếm cứ Châu Á, tuyệt đối không phải là mục đích cuối cùng của căn cứ Tinh Thần, mà chính là một cái chỗ dựa để bọn họ vươn bàn tay sang các châu lục khác, bất luận chúng ta trốn đến nơi nào, cũng sẽ không thể thoát khỏi một trận quyết đấu với căn cứ Tinh Thần .”

“Hơn nữa, chờ đến khi đó, căn cứ Tinh Thần tập hợp sức mạnh của các châu lục khác lại với nhau, sẽ trở thành một đế quốc siêu cấp xưa nay chưa từng có, đến lúc đó chúng ta mới chống lại bọn họ, độ khó sẽ tăng lên gấp trăm lần ngàn lần.”

Mọi người vẫn giữ yên sự trầm mặc, sau một chốc, một tráng hán khôi ngô có làn da đỏ đậm, trên trán có một cái sừng ứng tiếng nói: “Chúng ta sẽ thề chết đi theo chủ thượng, chỉ có điều, vị nhân loại ở căn cứ Tinh Thần kia thực sự quá mạnh, mà chủ thượng lại không tiện đứng ra, chỉ dựa vào chúng ta, thực sự khó có thể chống đối được.”

“Không sai.” Một cô gái khác đang lắng tai nghe phụ họa nói: “Hơn nữa, một số căn cứ ở dưới trướng liên minh của chúng ta, bây giờ đã hoàn toàn khuất phục dâm uy của căn cứ Tinh Thần, có không ít căn cứ đã tuyên bố thoát ly khỏi liên minh của chúng ta, di chuyển đến phạm vi lãnh địa của căn cứ Tinh Thần.

Chúng ta lại không dám mạo muội ra tay chặn lại, như vậy lại qua thêm một khoảng thời gian nữa, phỏng chừng liên minh phương Đông sẽ triệt để không còn sót lại một chút gì, chỉ còn dư lại căn cứ Tân Nguyệt của chúng ta một mình chiến đấu.”

“Ta đã sớm nói rồi, những tên nhân loại này không đáng tin, lúc trước nên giết chết toàn bộ mới phải.” Một bóng người khôi ngô trên mặt quấn đầy băng vải trầm thấp quát lên.

Trang 353# 2


Chương 704: Thề chết đi theo

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Hừ, nếu như giết chết toàn bộ, không có bọn họ làm bình phong yểm hộ, ngươi nghĩ rằng thân phận của chúng ta sẽ có thể tiếp tục ẩn giấu đi được hay sao?” Một vị thanh niên khác hừ lạnh nói: “Một khi làm bạo lộ ra thân phận của chúng ta, trước tiên không nói đến việc sẽ bị căn cứ Tinh Thần đả kích, coi như bị những trụ sở khác ở Châu Á vây quét, chúng ta cũng sẽ không chịu nổi.”

“Mạc Cách, ngươi nói lời này sai rồi.” Một người trẻ tuổi có màu da trắng xám nhìn tên thanh niên kia với ánh mắt âm trầm, nói: “Ngươi đã nghe qua thuốc phiện hay chưa, người người sợ hãi, nhưng một khi dính vào, sẽ gây nghiện, mặc dù để cho những căn cứ khác biết thân phận của chúng ta, sẽ mang tới một lượng lớn mặt trái không tốt, nhưng bên trong nhân loại tuyệt đối sẽ không thiếu những kẻ bí quá hóa liều mạo hiểm đồng ý hợp tác cùng với chúng ta, làm bình phong yểm hộ cho chúng ta.”

“Các ngươi suy nghĩ cũng quá đơn giản.” Cô gái đang lắng tai nghe lúc trước lạnh lùng nói: “Nếu như chúng ta bị bại lộ thân phận, trước hết trêu chọc đến không phải là những nhân loại ở kỷ thứ năm này.

Mà là mười hai vị Thanh Trừ Giả kia, lẽ nào các ngươi cảm thấy, chúng ta có năng lực có thể đối kháng với mười hai con quái vật kia hay sao?”

Sắc mặt của mọi người khẽ biến đổi, đều ngậm miệng lại, tựa hồ như cái danh tự này có một luồng ma lực làm cho người ta nghẹt thở.

Thấy mọi người đã kết thúc sự tranh luận, thanh niên mặc tây trang màu đen lạnh lùng nói: “Bây giờ căn cứ Tinh Thần đã giống như mặt trời ở lúc ban trưa, bất kể là danh tiếng hay là sức mạnh, đều là những phương diện mà chúng ta không có cách nào sánh ngang, đặc biệt là cái tên tiểu tử họ Lâm kia, ngày hôm qua đã trắng trợn càn quét hết thảy Vương Thú trên đất liền ở Châu Á, đem danh vọng của mình đẩy lên đến đỉnh điểm.

Được mọi người dân ở châu Á kính yêu, liên minh Phương Đông của chúng ta từ lâu chỉ còn lại trên danh nghĩa, tan rã chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”

“Bất quá.”

Hắn khẽ dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Điện hạ chưa bao giờ hi vọng vào những người này, cho dù bọn họ đến nhờ vả căn cứ Tinh Thần, đối với chúng ta cũng là một loại tổn thất, nhưng trong thời gian ngắn bọn họ sẽ không có cách nào góp một viên gạch vào trong căn cứ Tinh Thần, tăng cường sức chiến đấu của căn cứ Tinh Thần, vì lẽ đó, đây là thời khắc mà chúng ta nhất định phải làm ra lựa chọn.”

Mọi người nghe xong lời này liền tiếp tục trầm mặc, không một ai đáp lại.

Trong mắt của thanh niên mặc tây trang màu đen loé ra một tia tức giận, đang chuẩn bị nói cái gì đó, bỗng nhiên cảm thấy choáng váng, sau đó cung kính mà cúi thấp đầu, lặng lẽ di chuyển về phía sau, lùi vào trong bóng tối sau lưng cái ghế của bóng người yểu điệu kia.

Mà bóng người yểu điệu ngồi trên cái ghế kia, cũng từ mơ hồ trở nên rõ ràng hơn mấy phần, âm thanh hờ hững mà bình thản từ trong miệng của nàng truyền ra: “Ta đem bọn ngươi giải thoát từ bên trong lao tù ra, vì thế ta sẽ không để cho các ngươi hi sinh không công, thế nhưng, đến thời khắc cần hi sinh, ta hy vọng các ngươi phải không một chút do dự nào vì ta mà kính dâng ra sự trung thành cùng với sinh mệnh của các ngươi.”

Sau khi nàng mở miệng nói ra thì mọi người hơi cúi đầu, khiêm tốn mà kính cẩn, bên trong mắt tràn ngập sự tôn kính.

“Điện hạ, ta đã nói rồi, ta có chết cũng sẽ đi theo ngài, chỉ cần một câu nói của ngài, ta sẽ đồng ý vì ngài mà trả giá cả tính mạng của ta.” Tráng hán khôi ngô có làn da đỏ đậm đem nắm đấm nện vào lồng ngực, vô cùng tôn kính nói.

“Phù Lộ ta cũng thế, thề chết đi theo điện hạ.”

“Ta cũng thế.”

Mọi người ở trên bàn hội nghị liên tiếp tỏ thái độ của mình, đến cuối cùng chỉ còn có hai người là không có mở miệng.

Bóng người yểu điệu từ bên trong bóng tối đưa tay cánh tay ra, nhẹ nhàng dùng ngón tay gõ vào mặt bàn, hờ hững nói: “Tựa hồ như còn có người quên lời thề lúc trước rồi hay sao?”

Thân thể của hai người này khẽ run lên, một người trong đó run giọng nói: “Điện hạ, ta đồng ý cống hiến cho ngài, chỉ có điều, tộc dân của ta đã lâu lắm rồi mới được trở lại cố thổ, ta hi vọng điện hạ có thể cho bọn họ một cơ hội sống sót, ít nhất, để cho ta lưu lại một đôi hài tử khỏe mạnh, để cho tộc dân của ta tiếp tục sinh sôi nảy nở, cầu ngài.”

“Thước cũng cầu ngài.” Một nam tử thấp bé khác cũng cúi đầu dùng sức nói.

Bóng người yểu điệu ngồi trên ghế hơi trầm mặc, âm thanh vẫn hờ hững như lúc trước, nói: “Ta có thể hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng của các ngươi, mọi người không cần phải căng thẳng, lần này chúng ta sẽ không khai chiến cùng với căn cứ Tinh Thần, mà là lấy phương thức hợp tác, tạm thời ổn định Căn cứ Tinh Thần, đợi đến khi chủ thượng lần thứ hai tiến hóa, cũng chính là thời khắc mà chúng ta triệt để quật khởi.”

Nghe được lời này, mọi người không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Điện hạ, chủ thượng còn bao lâu mới tiếp tục tiến hóa lần thứ hai.” Tráng hán khôi ngô có làn da đỏ đậm liền hỏi.

“Sẽ không quá lâu nữa.” Bóng người yểu điệu ngồi trên ghế sâu kín nói.

Căn cứ Tinh Thần, tại tổng bộ.

Vào ngày thứ hai sau (ngày càn quét), vào sáng sớm Lâm Siêu đã mang con Vương Thú cá sấu đi vào bên trong Thái Hồ để đi săn, để cho nó tự mình giải quyết vấn đề ăn uống ngày hôm nay của nó, tuy rằng thi thể Vương Thú ở bên trong căn cứ có rất nhiều, nhưng còn phải để dành cho viện nghiên cứu khoa học chế dược phẩm hay là nghiên cứu các hạng mục khác, dùng để cho nó ăn thực sự là phung phí của trời.

Mà đám quái vật cá sấu biến dị tuỳ tùng bên người con Vương Thú cá sấu, cũng đã bị căn cứ bắt giữ, làm tiêu bản sống để cho viện nghiên cứu khoa học tiến hành các hạng mục thí nghiệm, đối với việc này con Vương Thú cá sấu cũng không hề để ý tới, bản thân của cá sấu chính là sinh vật lãnh huyết, ăn thịt cả đồng loại, đối với nó mà nói đám quái vật tuỳ tùng này chỉ có một tác dụng chủ yếu, chính là vào lúc nó đói bụng thì có thể coi như thức ăn mà nó mang theo bên người.

Sau khi trở lại căn cứ, Lâm Siêu đi vào bên trong kho hàng của căn cứ, lấy đi một số vật phẩm ẩn thân do căn cứ tự chế hoặc là thu được ở trong di tích, chuẩn bị xuất phát đi tới tổng bộ của liên minh Phương Đông, xem xét một lượt cái thế lực đã làm cho tổ chức Bàn Cổ phải kiêng kỵ này, bên trong đến tột cùng ẩn giấu cái gì, chỉ có một điều tiếc nuối chính là từ trong đầu của ba vị chấp hành quan cao tầng của tổ chức Bàn Cổ kia, cũng không có được những tư liệu này.

Bất quá, điều này cũng nói rõ, ở phía trên ba người bọn hắn, tất nhiên còn có những sức mạnh bí ẩn khác, chỉ được nắm giữ ở trong tay thủ lĩnh của bọn hắn, chuyên phục vụ cho thủ lĩnh, bằng không, những chấp hành quan chỉ đứng sau vị thủ lĩnh cao nhất này, sẽ không thể nào không biết một cái gì cả.

Mặc dù Lâm Siêu biết là tổ chức Bàn Cổ vẫn còn có dư nghiệt, nhưng hiện nay hắn lại không có thời gian để đi điều tra, trừ phi bọn họ tự bại lộ ra tung tích của mình.

Trang 354# 1


Chương 705: Tạm thời hợp tác

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu vừa tiến vào văn phòng, đang muốn lên tiếng chào hỏi cùng với Phạm Hương Ngữ, thì nàng nhìn thấy hắn đến, lập tức nói: “Ngươi mau tới đây, thủ lĩnh của liên minh Phương Đông, Tân Nguyệt nữ vương mới vừa phát tới một phong thư, nói là nàng muốn hợp tác cùng với chúng ta, tiến hành kết minh, đây là vốn liếng của nàng.”

Lâm Siêu hơi kinh ngạc, đi tới phía trước màn hình máy vi tính đọc phong thư, trong thư không có văn tự hoa lệ khách sáo, mà là nói thẳng vào ý đồ hợp tác, ở phía dưới chính là vốn liếng của nàng, chính là lực lượng vũ trang hiện hữu của căn cứ Tân Nguyệt.

Khiến cho Lâm Siêu kinh ngạc chính là những lực lượng vũ trang này dĩ nhiên không chỉ đơn thuần là nhân loại, còn có người Atlantis, cùng với các chủng tộc thuộc các nền văn minh chủ chốt của kỷ thái dương thứ ba, trong đó có một chủng tộc mà Lâm Siêu từ tài liệu bên trong di tích biết được, chính là Xích Giác tộc.

Xích Giác tộc là một trong những chủng tộc đỉnh cấp ở Kỷ thái dương thứ ba, thành lập ra nền văn minh Ánh Rạng Đông, sau đó bọn họ cùng với nền văn minh Muria mạnh nhất bấy giờ tranh cướp ghế Minh Chủ của Kỷ thái dương thứ ba, bạo phát một trận chiến tranh toàn diện, cái gọi là chiến tranh toàn diện, chính là chiến tranh về kinh tế mậu dịch, hải chiến, lục chiến, chiến tranh khoa học kỹ thuật, chiến tranh nhân khẩu, chiến tranh đẳng cấp, khắp mọi phương diện, dốc toàn bộ sức mạnh của quốc gia để ra tay, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, đến lúc cuối cùng vẫn có một phương không ngã, chính là nền văn minh Muria!

Bên trong một trận chiến tranh toàn diện như vậy, bằng vào gốc gác, tài lực, lãnh địa, số lượng nhân khẩu, tốc độ sinh sôi, cùng với quan hệ ngoại giao vân vân giữa hai nền văn mình này, kết quả ai là người thắng cuối cùng tự nhiên rất rõ ràng.

Theo như hiểu biết của Lâm Siêu từ sách sử bên trong một toà di tích của một tiểu quốc ở kỷ thái dương thứ tư, nền văn minh Muria ở trong trận chiến tranh này bùng nổ ra gốc gác kinh người, bất kể là khoa học kỹ thuật, tài lực, hay là quan hệ ngoại giao, đều xa xa nghiền ép nền văn minh Ánh Rạng Đông.

Cuối cùng nền văn minh Muria thu được ghế Minh Chủ của kỷ thứ ba, bởi vì vậy kỷ thứ ba còn được gọi với cái tên là kỷ nguyên Muria.

Còn kết cục của Xích Giác tộc, cũng không có quá nhiều thông tin lưu lại, chỉ nhắc tới một thông tin đó là Xích Giác tộc thảm bại toàn bộ đều bị giam cầm, lấy thân phận tội dân tà ác để xử trí.

Dựa theo lời đồn Lâm Siêu nghe được ở kiếp trước, nếu như Xích Giác tộc thật sự bị giam cầm, như vậy địa phương giam cầm bọn họ chỉ có một, chính là (nhà tù tinh không).

Đây là do ở kiếp trước Lâm Siêu đi khắp các căn cứ cỡ lớn mạo hiểm lĩnh nhiệm vụ thì nghe được tin tức này, nói rằng (nhà tù tinh không) là do Sơ Đại Cự Nhân Chi Thần rèn đúc ra, là một toà nhà tù siêu cấp cực kỳ kiên cố, diện tích ở bên trong lớn đến mức khó có thể tưởng tượng được, dùng để giam cầm tội phạm ở kỷ thứ nhất, cùng với một ít ác thú và những chủng tộc khác cùng thời kì với tộc Cự Nhân ở kỷ thứ nhất.

Sau đó, tộc Cự Nhân Hủy bị tai nạn huỷ diệt, toà (tinh không nhà tù) này bị lưu lạc tới Kỷ thứ hai, chưởng quản nó chính là một vị bạo quân, cũng chính là kẻ thống trị Kỷ thái dương thứ hai, Gilgamesh!

“Xích Giác tộc dĩ nhiên lại xuất hiện ở kỷ thái dương thứ năm, hơn nữa còn ở dưới trướng của căn cứ Tân Nguyệt.

Nếu như không phải là sau trận chiến tranh toàn diện ở kỷ thái dương thứ ba kia kết thúc để lại cá lọt lưới, thì Xích Giác tộc chỉ có thể từ bên trong (nhà tù tinh không) đi ra.” Ánh mắt của Lâm Siêu chớp lóe, đây là một tin tức cực kỳ trọng yếu.

Nếu như là vế sau, như vậy rất có khả năng là căn cứ Tân Nguyệt biết vị trí của (tinh không nhà tù), hoặc là cùng với vị bạo quân Gilgamesh truyền kỳ kia hợp tác với nhau.

Trước đây khi tiến vào căn cứ Viêm Hoàng để thăm dò di tích Cự Nhân thì Lâm Siêu liền từ trong miệng của vị Vu Chủ kia biết được, ở thời kì tổ tông của bà, có một vị gọi là Gilgamesh từng đi qua di tích Cự Nhân của bà, hơn nữa còn đi tới đỉnh Vong Anh Sơn cao nhất, từ nơi đó nhận được món đồ vật cực kỳ quý giá.

“Ngươi biết những chủng tộc này sao?” Phạm Hương Ngữ nhìn thấy phản ứng của Lâm Siêu, nghi ngờ hỏi.

Lâm Siêu chậm rãi gật đầu, ánh mắt trở nên âm trầm, nói: “Mặc dù trên phong thư này ‘vốn liếng’ mà căn cứ Tân Nguyệt liệt kê ra rất có khả năng là sự thật, nhưng ngươi vẫn nên phái người đi căn cứ Tân Nguyệt xác nhận một hồi, nếu như là thật, đáp ứng yêu cầu hợp tác của bọn họ, thế nhưng, coi như là hợp tác, bọn họ cũng phải phụ thuộc chúng ta.”

“Ngươi đồng ý hợp tác?” Phạm Hương Ngữ có chút giật mình, nhìn chăm chú vào Lâm Siêu nói: “Có phải là bọn họ có tồn tại bí ẩn nào đó khiến cho ngươi lo lắng phải không, có thể nói cho ta biết được chứ, như vậy đến khi đàm luận cụ thể các chi tiết nhỏ của việc hợp tác thì ta cũng tự biết chừng mực.”

Lâm Siêu trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Nếu như những ‘vốn liếng’ ở trên phong thư này là thật, sau lưng của căn cứ Tân Nguyệt có khả năng rất cao là có một vị tội dân rất mạnh làm chỗ dựa.”

“Tội dân?” Phạm Hương Ngữ thầm nghĩ quả nhiên là thế, vội hỏi: “Mạnh bao nhiêu?”

Lâm Siêu nhìn nàng, trầm giọng nói: “Là Thần Vương ở Kỷ thứ hai, Gilgamesh, theo như tin tức mà ta biết được, đây là một kỳ tài cực kỳ kiệt xuất.

Ông ta không phải đơn giản chỉ là tội dân như vậy, sức chiến đấu của ông ta có thể đã sánh ngang với Thần Vương đời đầu.”

“Thần Vương ở Kỷ thứ hai?” Phạm Hương Ngữ hơi thay đổi sắc mặt.

Lâm Siêu nói: “Còn nhớ trận thủ thành lần trước, ta đã giết chết một tên tội dân có tên là Cách Lực Đức hay không, chủ nhân của hắn chính là Uruk, đây chính là tên của một quốc gia mà Gilgamesh thống trị ở Kỷ thứ hai, vì lẽ đó, Uruk kia rất có khả năng chính là một thủ hạ của Gilgamesh, mà lúc đó cũng không phải là trạng thái toàn thịnh của Cách Lực Đức, sau một thời gian dài bị giam cầm thì tế bào thần tính bị suy yếu chỉ còn cấp độ Sơ Thần, mà thực lực chân chính của hắn, chính là một vị Chủ Thần!”

Sắc mặt của Phạm Hương Ngữ khẽ biến thành màu trắng nhợt, lần trước Lâm Siêu đã kể cho nàng nghe, chỉ riêng là tên tội dân Cách Lực Đức kia, đã khiến cho Lâm Siêu rơi vào khổ chiến, nếu như là hắn khôi phục lại được cấp độ Chủ Thần chân chính của mình, sức mạnh của hắn còn có thể được tăng lên dữ dội gấp hai lần, sự chênh lệch sức mạnh này, nếu như Lâm Siêu không có đôi cánh Hắc Ban Thú, sẽ bị giết chết trong nháy mắt, coi như có đôi cánh phụ trợ, cũng chỉ có thể thoát thân, chứ đừng hòng công kích được hắn ta.

“Ngươi có thể xác định chính là Gilgamesh sao?” Phạm Hương Ngữ cắn môi hỏi.

Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói: “Chỉ có bảy phần mười, cũng có thể là do ta đa nghi, nhưng mặc kệ thế nào, nếu như ngươi thăm dò được phần ‘vốn liếng’ ở trong phong thư này là thật, liền tạm thời hợp tác, nhưng cũng không thể quá kiêng kỵ, bọn họ đồng ý hợp tác, liền nói rõ rằng bọn họ cũng không muốn trở mặt, không có cách nào giải quyết được chúng ta, cho nên chỉ có thể dùng phương thức hợp tác để tạm thời ổn định chúng ta, chờ đợi cơ hội trở mình.”

Trang 354# 2

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box