[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 139 : Thê thảm (c691-c695)
❮ sautiếp ❯Chương 691: Thê thảm
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Túp lều đơn sơ này được đóng kín cửa, không gian bên trong phi thường nhỏ hẹp, không có địa phương dư thừa để có thể hoạt động một cách thoải mái, mà trên thực tế, cũng không cần phải có không gian để hoạt động, bởi vì hoạt động nhiều sẽ làm tiêu hao thể năng, khiến cho cơn đói bụng đến càng nhanh hơn, hơn nữa đến buổi tối, nhiệt độ cao ở trên mặt đất sẽ bị suy yếu, đêm khuya sẽ trở nên rất lạnh, giống như là khí hậu thất thường ở trong sa mạc vậy, đến lúc đó mọi người nằm sát lại với nhau, sẽ có thể chống chọi lại được cái lạnh.
Từ khe hở của miếng vá ở trên trên túp lều, ánh sáng mặt trời ở bên ngoài xuyên vào bên trong soi sáng túp lều, có thể nhìn thấy rõ ràng tro bụi đang trôi nổi ở bên trong tia sáng.
Bé gái nằm bên cạnh một người đàn ông trung niên, cũng tương tự đói đến mức chỉ còn da bọc xương, xanh xao vàng vọt, hốc mắt hãm sâu vào bên trong, trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh bẩn thỉu mốc meo, người đàn ông này từ trong mơ mơ màng màng tỉnh lại, yếu ớt nói: “Đừng lo lắng, đợi một lát nữa chị của con sẽ trở lại, mang đồ ăn về.”
“Con đói…” Bé gái tựa hồ như đang khóc, nhưng khóc không ra nước mắt, bởi vì vậy âm thanh phát ra có vẻ hơi nghẹn ngào.
Người đàn ông trung niên khổ sở nói: “Con ráng nhịn một chút, một chút xíu nữa chị của con sẽ trở lại ngay, ngày hôm nay nó nhất định sẽ có thể mang đồ ăn trở về.”
Bé gái tựa hồ như thật sự tin tưởng vào lời nói của ba mình, dần dần trở nên yên lặng.
Một lát sau, bên ngoài túp lều rách nát, bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập.
Ánh mắt vẩn đục của người đàn ông trung niên đột nhiên trở nên trong trẻo hơn mấy phần, miễn cưỡng lấy cùi chỏ nâng nửa người của mình lên, liền nhìn thấy cánh cửa của túp lều được mở ra, từ bên ngoài có một cô gái cao gầy nhanh chóng chui vào, trong lồng ngực ôm một bình nước suối cùng với hai, ba cái bánh mì to bằng lòng bàn tay.
Mấy cái bánh mì này được chế tác rất thô ráp, bề ngoài không những không có mè, mà còn có mấy cái điểm màu đen nhìn giống như là đất cát, vừa nhìn liền có thể biết mấy cái bánh mì này đã bị rơi xuống mặt đất.
Nhưng khi người trung niên nhìn thấy những cái bánh mì này, ánh mắt lại trở nên sáng ngời, nhanh chóng bật người dậy, tiếp nhận ba cái bánh mì thô ráp này cùng với bình nước suối.
“Tiểu Linh, mau tỉnh dậy, chị của con đã mang đồ ăn về rồi đây này.” Người trung niên cầm lấy đồ ăn, quay đầu lại gọi bé gái.
Bé gái đang mở hờ mắt ra một nửa, nhưng lại không hề có phản ứng.
Người trung niên bỗng nhiên có một dự cảm không hay, khuôn mặt trở nên tái nhợt, vội vã dùng bàn tay đặt lên phần ngực của bé gái… Không có hề có nhịp tim.
“Tiểu, Tiểu Linh làm sao vậy?.” Cô gái cao gầy nhìn thấy tình huống có vẻ không đúng lắm, lo lắng nhào tới hỏi.
Người trung niên đã ngây người ra như phỗng, bị cô gái cao gầy dễ dàng đẩy ra một bên, ngay vào lúc nàng còn đang xem xét nhịp tim em gái của mình, bỗng nhiên ở bên ngoài túp lều truyền đến một loạt tiếng bước chân.
“Quái lạ thật, con nhóc kia đã chạy đi đâu mất rồi.”
“Bà chủ nói là con nhóc ở trong khu dân nghèo này, m* nó, thật là hôi thối, tại sao bọn họ lại có thể sinh sống ở một nơi toàn rác rưởi như thế này?”
“Được rồi, bọn họ cùng với chó cũng không có gì khác nhau, tốt nhất là nhanh chóng đi tìm người đi, con nhóc này còn chưa để cho Lưu ca chơi hết hứng đã chạy mất, nếu như trước khi trời tối còn không mang nó trở về, chúng ta sẽ rất thảm đấy.”
Thanh âm hùng hổ của đám người vang lên.
Ở bên trong túp lều, cô gái cao gầy nghe thấy giọng nói của mấy người này, sắc mặt bỗng nhiên trở nên tái xám, dưới ánh mặt trời chiếu rọi vào khuôn mặt của nàng có thể thấy được, đây là một khuôn mặt phi thường non nớt, cùng với vóc người của nàng hoàn toàn kém xa, hơn nữa bằng vào dáng dấp của nàng, tuyệt đối sẽ không vượt qua mười sáu tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn.
“Con, con…” Người trung niên nghe thấy lời nói của mấy người ở bên ngoài, khuôn mặt đồng dạng cũng trở nên tái nhợt, nhìn về phía cô gái cao gầy, giật mình hỏi: “Con trêu chọc gì đến bọn họ à?”
Cô gái cao gầy cắn chặt môi dưới, không lên tiếng.
Leng keng!
Cánh cửa của túp lều bỗng nhiên bị đá văng ra, ánh sáng rọi vào chiếu sáng toàn bộ túp lều, hiện ra hai khuôn mặt tái nhợt đang hoảng sợ.
“Nguyên lai là ở đây.” Một tên tráng hán ở ngoài cửa cười gằn một tiếng, quát lên: “Các ngươi muốn tự mình lăn ra đây, hay là muốn lão tử đánh cho gần chết rồi lôi ra ngoài?”
Người trung niên cùng với cô gái cao gầy run lẩy bẩy bò đi ra bên ngoài.
Oành, người trung niên vừa mới chui ra, liền bị một tên tráng hán khôi ngô đạp ngã trên mặt đất, cùng với những này tráng hán mà nói, người trung niên gầy yếu này chỉ giống như là một que củi.
Tráng hán dùng chân đạp ở trên lưng của người trung niên, hướng về phía cô gái cao gầy cười gằn nói: “Không ngờ được ngươi vẫn còn có một người cha phế vật cơ đấy, ngươi có biết là, lần này người mà ngươi hầu hạ là nhân vật nào hay không, Lưu ca chính là cháu ngoại trai của thủ lĩnh khu tụ dân dân cư của chúng ta, ngươi mang đến cho chúng ta phiền phức lớn như vậy, ngươi nói đi, bây giờ ta phải chặt chân hay chặt tay cha của ngươi đây?”
Người trung niên sợ đến mức liên tục run rẩy, kêu lên thảm thiết nói: “Tha mạng, van cầu các ngươi buông tha cho ta, Tiểu Nhạc nhất định sẽ hầu hạ vị Lưu đại ca kia thật tốt…”
“Phi, ta cần ngươi phải nói chuyện hay sao!” Một tên thanh niên khác tàn bạo đá một cước vào trên đầu của người trung niên, chán ghét nói: “Lão tử ghét nhất là những loại người như ngươi, có tay có chân, dĩ nhiên không chịu tự mình đi ra ngoài săn giết quái vật, mà lại để cho con gái của chính mình đi bán thân nuôi dưỡng ngươi, loại rác rưởi nhát như chuột giống như ngươi còn cần thiết phải sống trên đời này hay sao?”
Người trung niên nằm trên mặt đất liền nói: “Cần, cần chứ…”
“!” Thanh niên chưa hết giận nghe được lời này lại đạp tới một cước.
Cô gái cao gầy nhào lên trên người của cha mình ngăn cản tên thanh niên kia đánh đấm, run rẩy nói: “Ta, ta sẽ trở về với các ngươi, đừng đánh nữa, van cầu các ngươi…”
Đùng, tráng hán đang giẫm chân ở trên người cha của nàng, đột nhiên vung tay tát nàng, sức mạnh rất lớn, đem hàm răng của nàng đánh văng ra một cái răng, tàn bạo nói: “Tiểu tiện nhân, ngươi vẫn còn có mặt mũi mà cầu xin, lần này không phải vì ngươi, chúng ta sẽ phải đi đến cái địa phương chó không thèm ỉa này à?”
Cô gái cao gầy bụm mặt lại, nước mắt chảy xuống ròng ròng.
“Quên đi, ngươi có đánh chết nàng cũng vô dụng.” Thanh niên kia nhíu nhíu mày, nói: “Nơi này quá hôi thối, mau trở về đi thôi, ở đây thêm một lúc nữa sẽ bị thối chết mất.”
“Không vội.” Một tên trung niên thấp bé khác cười hì hì, nói: “Chúng ta phải đi thật xa mới tới được đây, cứ như vậy trở lại thì quá thiệt thòi, các ngươi không muốn chơi đùa con nhóc này một chút hay sao?”
Tráng hán lúc trước cười một tiếng, nói: “Ta cũng đang có ý này, mấy cô nàng ở chỗ chúng ta đều đã bị chơi nát, ta tới trước.”
Trang 347# 1
Chương 692: Con đầu tiên
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Nói xong, hắn nắm cổ áo của cô gái cao gầy lên, dữ tợn nói: “Trở về ngươi dám nói một chữ, ta sẽ băm ngươi ném vào trong nồi.”
Cô gái cao gầy cắn chặt lấy môi dưới, mặc cho nước bọt của hắn ta bắn lên trên mặt của mình.
Tên trung niên thấp bé đi tới trước mặt người đàn ông trung niên đang nằm úp sấp trên mặt đất, lộ ra một nụ cười bỉ ổi, nói: “Có lẽ rất lâu rồi ngươi cũng không được chơi đùa nữ nhân đi, có muốn hay không cùng nhau chơi đùa với chúng ta, con gái ngươi hầu hạ nhiều người như vậy, còn chưa hầu hạ qua ngươi đi, ha ha ha!”
Người đàn ông trung niên vùi đầu vào mặt đất, thống khổ nắm chặt hai nắm đấm.
Tên tráng hán đang chuẩn bị xé quần áo của cô gái cao gầy ra, thì mặt đất bỗng nhiên chấn động kịch liệt, truyền ra âm thanh ầm ầm, giống như là có thiên thạch va chạm vào mặt đất vậy, ngay lập tức có mấy túp lều ở xung quanh bị sụp xuống, bên trong phát sinh ra từng tiếng kêu gào thảm thiết.
Mấy người tráng hán mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, bỗng nhiên cảm thấy được ở đằng sau lưng có một bóng đen che khuất ánh mặt trời, bọn hắn liền dồn dập quay đầu lại nhìn, trong lúc nhất thời tất cả đều ngây người ra như phỗng.
Chỉ thấy có một con cự thú cao hơn mười tầng lầu, đang từ từ xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, nhìn nó giống như một đoàn tàu xe lửa to lớn vậy, toàn thân mọc đầy gai xương sắc bén cùng với con ngươi, nó giơ cái chân tráng kiện của mình lên hướng về phía trước bước đi, các tòa nhà chắn ngang đường đi của nó nhanh chóng bị giẫm nát, mặt đất lần thứ hai chấn động kịch liệt.
“Cự, cự thú!” Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này đều kinh hãi.
Nhóm trinh sát của khu tụ tập dân cư hiển nhiên đã sớm phát hiện được con cự thú này, bởi vì vậy vào lúc mấy người tráng hán nhìn thấy con cự thú, cũng đồng thời nhìn thấy có một lượng chiến sĩ của khu tụ tập dân cư đang cầm súng, bom, lựu đạn tự chế, vân vân, điên cuồng công kích con cự thú.
Thế nhưng dùng những thứ vũ khí này công kích lên trên người con cự thú, lại giống như là trứng chọi đá vậy, không hề có bất kỳ một tác dụng gì, ngược lại còn bị nó hất văng ra nổ tung, đốt cháy mấy căn lều vải ở xung quanh.
“Chạy, chạy mau!” Mấy người tráng hán dù sao bình thường cũng hay chiến đấu với xác thối, sau khi ngây người một hồi liền có thể phục hồi lại tinh thần, lập tức ném cô gái cao gầy sang một bên, xoay người bỏ chạy.
Ầm ầm!
Con cự thú vẫn chậm rãi đi tới, không có một chút trì hoãn nào, nhanh chóng đi đến trước mặt của cô gái cao gầy, con cự thú to như một ngọn núi nhỏ, phải ngửa đầu ra mới có thể nhìn thấy được đỉnh đầu của nó.
Cô gái cao gầy trợn tròn con mắt lên, lặng người đứng yên tại chỗ, quên mất cả việc chạy trốn.
Con cự thú vẫn tiếp tục giơ chân lên bước tới, không hề có ý tứ dừng lại, đối với nó mà nói, cô gái ở trước mặt của nó chỉ giống như một con kiến, có lỡ giẫm chết mấy con kiến, cũng không có cái gì đáng giá để lưu ý, nó cần phải đi tìm đồ ăn để lấp đầy bụng.
Hô!
Một cái bàn chân khổng lồ mọc ra bảy cái móng vuốt từ trên trời giáng xuống, cô gái cao gầy nhìn cảnh này đến mức ngây người.
Bỗng nhiên, cái bàn chân này đột ngột dừng lại, cách người của cô gái cao gầy khoảng nửa mét, bùn đất dính ở trên lòng bàn chân của nó bởi vì đột nhiên dừng lại, cho nên rơi đầy lên trên đầu của cô gái cao gầy, lúc này nàng mới giống như là vừa tỉnh giấc chiêm bao, chật vật lùi về phía sau, chưa lùi được bao xa nàng liền nhìn thấy cái bàn chân kia dĩ nhiên lại đang chậm rãi được nó nhấc lên cao.
Nó không muốn giết chết mình?
Trong lòng của nàng có một tia choáng váng, trong đầu xuất hiện một câu truyện cổ tích: Thiếu nữ thiện lương gặp phải quái vật hung ác, quái vật không những không giết nàng, mà thậm chí còn trợ giúp nàng lấy được vương tử.
Nhớ tới câu chuyện cổ tích này, trong hoàn cảnh sinh sống tệ bạc bao lâu nay, nàng bỗng nhiên muốn khóc thật to, lẽ nào trên cõi đời này chỉ có quái vật, mới có thể đồng cảm được với nàng?
Trong lúc nàng còn suy nghĩ lung tung thì bàn chân của con cự thú càng nhấc càng cao, đến cuối cùng cái chân của nó gần như dựng thẳng lên trời, ngã ngửa xuống mặt đất truyền ra tiếng ầm ầm vang dội.
Oanh, mặt đất rung động kịch liệt, cô gái cao gầy có chút choáng váng, bóng đen ở trên đỉnh đầu nhanh chóng rút đi, ánh mặt trời lại một lần nữa bao phủ lấy thân thể của nàng, bên trong tầm mắt của nàng, xuất hiện một bóng người cao lớn đang trôi nổi ở giữa không trung.
Lâm Siêu dùng Thượng Đế Lĩnh Vực nhìn lướt qua khu dân cư tụ tập này, hắn vẫn đến hơi muộn một chút, cho dù con Vương Thú này căn bản không muốn công kích khu dân cư tụ tập này, nhưng nó chỉ cần đi qua liền có thể tạo thành sự phá hoại khủng khiếp, khiến cho đạo phòng tuyến của khu dân cư này tan vỡ, các chiến sĩ phòng thủ bị thương vong nặng nề, phỏng chừng bây giờ có một con quái vật bình thường đến bọn họ cũng không ngăn cản được.
Dù sao, khu dân cư tụ tập cũng không có vật phẩm di tích, vũ khí của bọn họ đều là súng ống phổ thông lấy được ở cục cảnh sát, chỉ cần đụng với một bầy xác thối cỡ nhỏ liền bị hủy diệt.
Sau khi quan sát một hồi, Lâm Siêu nhìn thấy con Vương Thú này đang chuẩn bị đứng lên triển khai năng lực, lập tức xuất hiện ở trước mặt của nó, giơ chân đá một cái vào cái trán của nó.
Oành một tiếng, xương sọ của nó liền bị đá vỡ nát, còn chưa kịp kêu lên tiếng nào đã chết ngay lập tức.
Sau khi xác nhận nó đã thực sự chết, Lâm Siêu tiện tay lấy ra một cái nhẫn không gian, thu thân thể khổng lồ của nó vào bên trong.
Lúc này, toàn bộ khu dân cư tụ tập đều hoàn toàn yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào bóng người có thể dễ dàng giải quyết Vương Thú kia, ra sức véo vào cái đùi của mình, xác nhận xem có phải là mình đang nằm mơ hay không.
“Ngài, ngài là Chiến Thần đại nhân? !” Bỗng nhiên, có một người nhanh chóng chạy tới, vui mừng cùng với kích động ngửa đầu lên nhìn Lâm Siêu đang trôi nổi ở trên trời hỏi.
Lâm Siêu liếc nhìn tên trung niên mập mạp này, đạm mạc nói: “Ngươi là thủ lĩnh ở đây?”
Thấy Lâm Siêu thừa nhận thân phận, tên trung niên mập mạp liền mừng như điên, quỳ xuống tại chỗ, dập đầu nói: “Tiểu nhân gặp qua Chiến Thần đại nhân, ngài…”
Lâm Siêu giờ tay ngắt lời của tên trung niên mập mạp, nhìn lướt qua mấy cái đầu đang thò ra bên ngoài túp lều, mang theo vẻ kính nể và hiếu kỳ lén lút nhìn hắn, trong đáy lòng mơ hồ dâng lên mấy phần hồi ức, bình tĩnh nói: “Nếu như ở đây các ngươi sống không tốt, thì hãy di chuyển đến căn cứ Tinh Thần đi, chí ít thì ở nơi đó cũng không có quái vật.”
“Vâng” Tên trung niên mập mạp vui mừng vạn phần gật đầu đồng ý, con ngươi nhanh chóng xoay chuyển, khổ não nói: “Nhưng mà, đoạn đường đi quá xa xôi, vạn nhất trên đường đi gặp phải…”
Lạch cạch, Lâm Siêu không chờ cho tên trung niên mập mạp nói xong, đã ném ra một khẩu súng tới trước mặt của hắn, đạm mạc nói: “Chỉ cần không gặp phải quái vật cấp S, cây súng này có thể bảo đảm an toàn cho các ngươi.”
Trang 347# 2
Chương 693: Vui mừng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Tên trung niên mập mạp mừng như điên cầm khẩu súng lên, liên tục dập đầu, nói: “Cảm tạ đại ân đại đức của Chiến Thần đại nhân, tiểu nhân sẽ lập tức dẫn người di chuyển đến căn cứ Tinh Thần, ngày sau chúng ta sẽ hết sức cống hiến cho căn cứ Tinh Thần, chỉ cần Chiến Thần đại nhân có một tiếng dặn dò, tiểu nhân sẽ liều mình…”
“Thủ, thủ lĩnh.” Lời nói của tên trung niên mập mạp bị tên tuỳ tùng ở sau lưng cắt ngang: “Chiến Thần đại nhân đã rời đi rồi.”
Tên trung niên mập mạp còn đang tức giận tại sao tên tùy tùng này lại không biết lễ phép như vậy, nhưng sau khi nghe được lời nói của hắn, lập tức ngẩng đầu lên nhìn, nhưng ở trên bầu trời nào còn có bóng người của Lâm Siêu?
Tên trung niên mập mạp vội vã đứng dậy, vuốt ve khẩu súng ở trong tay, cười ha hả nói: “Không hổ là Chiến Thần, tiện tay bố thí một khẩu súng cũng lợi hại như vậy, ngươi lập tức đi triệu tập tất cả mọi người lại, chuẩn bị di chuyển đến căn cứ Tinh Thần, chúng ta sắp có một cây đại thụ để dựa vào rồi, ha ha!”
“Đại nhân, vậy còn đám dân chạy nạn ở đây thì sao?” Tên tuỳ tùng chỉ về mấy túp lều ở chu vi xung quanh.
Tên trung niên mập mạp liếc mắt nhìn ra xung quanh, lúc này mới biết bản thân mình đang ở khu dân nghèo, vội vã dùng tay che mũi lại, nói: “Cứ để cho bọn họ đi theo, có thể theo kịp thì tốt, không theo kịp thì tự sinh tự diệt, mau rời khỏi chỗ này thôi, thối chết lão tử rồi.”
Hai người bọn hắn vội vã đi qua bên cạnh cô gái cao gầy, rời khỏi nơi này, cô gái cao gầy cũng không hề liếc mắt nhìn vị đại nhân vật mà ngày thường nàng nghĩ cũng không dám nghĩ tới này, mà dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn vào không trung, bóng người cao lớn vĩ đại kia, tựa hồ như đã được lưu lại ở bên trong con ngươi của nàng.
Qua một lúc lâu, nàng mới phục hồi lại tinh thần, bên trong đôi mắt lộ ra một tia kiên quyết.
Người đàn ông trung niên nhìn thấy các đại nhân vật đều đã rời đi, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí từ dưới đất bò dậy, nói: “Mới vừa rồi, người trôi nổi ở trên bầu trời là ai, là thần linh hay sao, làm sao lại có thể đáng sợ đến như vậy?”
Cô gái đỡ cha của mình đứng lên, thấp giọng nói: “Con đã từng nghe người khác nói qua, có một vị Chiến Thần ở căn cứ Tinh Thần, ba ba, chúng ta cũng đi đến nơi đó đi, nghe nói pháp luật ở nơi đó rất nghiêm minh, không có đói bụng, nghèo khó, thống khổ nữa, ở nơi đó, chúng ta có thể tìm được công việc của mình, duy trì cuộc sống.”
“Có nơi như thế hay sao?” Người đàn ông trung niên trợn mắt lên hỏi.
Cô gái trịnh trọng gật đầu, nhìn về phía phương xa, trong lòng âm thầm nói: “Nhất định sẽ có!”
Trong khi Lâm Siêu đang tìm kiếm mục tiêu thứ hai thì trên Tinh Võng đã có một mảnh hoan hô.
Liên quan đến sự tình Lâm Siêu càn quét Vương Thú, từ hôm qua căn cứ Tinh Thần đã thông báo ra bên ngoài, vào buổi sáng ngày hôm nay, có một số sinh tồn giả có điều kiện sinh hoạt không tệ lắm, đã đăng nhập vào Tinh Võng ngồi chờ đợi, từ lúc Lâm Siêu rời đi khỏi căn cứ Tinh Thần cùng với quá trình truy tìm tung tích của Vương Thú, đều được đồng bộ trực tiếp ở trên Tinh Võng, khiến cho vô số người chờ mong.
Cho tới thời điểm con Vương Thú thứ nhất bị đánh chết, đã triệt để nhen lên cảm xúc mãnh liệt của tất cả mọi người, cũng chứng thực được thông tin này là chính xác.
“Giết, giết hết những con Vương Thú chết tiệt này!”
“Chiến Thần vạn tuế! !”
“May là Chiến Thần đến kịp, bằng không lại có một khu dân cư tụ tập dân cư nữa bị hủy.”
Mọi người ở trên Tinh Võng đều có chung mối thù với quái vật, khi nhìn thấy lại có một con Vương Thú nữa bị giết chết, mọi người đều trở nên hưng phấn, đặc biệt là các nhân viên chiến đấu của các căn cứ cỡ lớn, bọn họ lo lắng nhất chính là khi đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ săn giết thì gặp phải mấy con quái vật “To con” như thế này, bởi vì vậy bớt đi một con Vương Thú, liền mang ý nghĩa tỷ lệ bọn họ gặp phải nguy hiểm, được hạ thấp đi một phần.
Ở một nơi nào đó trong vùng hoang dã.
Có một con sư tử toàn thân màu đen to lớn, đang nằm rạp trên mặt đất lười biếng ngáp, tối hôm qua nó vừa được ăn no nê, cho nên bây giờ nó rất là nhàn hạ.
Ở phạm vi ngoài trăm thước chung quanh nó, có một đám quái vật dữ tợn đang nằm rạp ở trên mặt đất, tất cả đều là quái vật cấp A cùng với cấp S, trong đó còn có ba con quái vật bò sát cấp Lĩnh Chủ.
Đây là một buổi sáng nhàn nhã của con sư tử màu đen, nó rủ mí mắt xuống, tùy ý nhìn lướt qua chu vi xung quanh, bỗng nhiên nó dừng ánh mắt lại, nhìn thấy ở phía xa xa có một điểm nhỏ màu đen, vừa nhìn thấy nó liền phát hiện ra cái điểm đen này đang cấp tốc áp sát lại chỗ này, trong nháy mắt liền vọt đến trước mặt của nó, hiện ra rõ ràng dung mạo, rõ ràng là một nhân loại, không, phải nói là nhân loại siêu tốc!
Con sư tử màu đen còn chưa kịp đứng dậy hoàn toàn, đã có một âm thanh sắc bén xẹt qua bên tai của nó.
Phốc!
Thân thể vừa mới đứng lên của nó, nhẹ nhàng lay động một hồi, cái đầu bỗng nhiên bị nổ tung.
Đám quái vật dữ tợn đang ngủ say xung quanh lập tức bị kinh động, ngẩng đầu nhìn tới, chỉ thấy một thi thể không đầu của thủ lĩnh đang ngã rạp ở trên mặt đất.
Lâm Siêu không để ý đến bầy thú đang bạo loạn, không nhanh không chậm mở nhẫn không gian ra, đem thi thể của con Vương Thú này ném vào bên trong, sau đó ở trong bàn tay dần dần xuất hiện một quả cầu ánh sáng, từ bên trong bắn ra vô số tia sáng, dày đặc giống như mưa bắn về phía bầy thú.
Phốc phốc phốc…
Vô số máu tươi bắn lên bên trong bầy thú, mùi máu tanh nồng nặc tản mát ở trong không trung.
Lâm Siêu nhanh chóng đem thi thể của bầy thú thu vào bên trong nhẫn không gian, xoay người rời đi, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu thứ ba.
Ở phía Nam, tại một thành phố hoang tàn nào đó.
Ầm ầm ầm!
Trên đường phố hoang phế, chỉ có tro bụi cùng với ô tô cũ nát, đột nhiên mặt đất khẽ run rẩy, theo âm thanh ầm ầm vang lên, từ đằng sau một tòa cao tầng, có một con Cự Xà dài gần một trăm mét đỏ sậm đang chầm chậm bò ra.
Cự Xà ngẩng cao cái đầu của mình lên, dọc theo đường nó đang bò tới, đem dây điện còn sót lại trên đường phố kéo đứt, ô tô cũ nát hỗn loạn ở trên đường, cũng bị thân thể của nó nghiền ép truyền ra âm thanh răng rắc, động cơ cùng với thân ô tô bị ép nát, biến thành một miếng sắt mỏng dính.
Bỗng nhiên, bên trong con ngươi hình thoi của con Cự Xà, phản chiếu ra một bóng người màu xanh lục, đang ẩn náu ở bên trong một tòa nhà lớn cũ nát, trong tay đang ôm một khẩu súng trường kiểu cũ.
Hí!
Con Cự Xà nhanh chóng uốn lượn thân rắn, va chạm thân thể của nó vào tòa nhà lớn đổ nát kia, trong khoảnh khắc tòa nhà lớn sụp đổ, nó cúi đầu xuống, ngậm lấy thân thể của bóng người màu xanh lục kia, lộ ra hai cái chân còn đang kịch liệt đung đưa, khẩu súng trường ở trong tay bị rơi ra ở trên mặt đất.
Trang 348# 1
Chương 694: Hai anh em
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Sau khi con Cự Xà bò ra khỏi con đường này, ở bên trong một cửa hàng bán đồ chơi xuất hiện ba bóng người, hai người trẻ tuổi và một người trung niên, trên người đều mặc quần áo được chế tác từ da thú, bên hông mang theo lựu đạn, cùng với một khẩu súng bán tự động, sau lưng ba người đeo một khẩu súng ngắm, súng trường, súng máy, cùng với kính viễn vọng quân dụng.
Không nghi ngờ chút nào, ba người này là một tiểu đội sinh tồn được trang bị đầy đủ.
“Phù, nguy hiểm thật” Một người trẻ tuổi nghe thấy âm thanh ầm ầm đang dần lắng lại, biết con Cự Xà kia đã đi xa, lúc này mới chậm rãi thở ra một hơi, sắc mặt trở nên tái nhợt, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhỏ giọng nói: “Lão Quách, con gia hỏa này, có kích cỡ lớn như vậy, chí ít cũng phải là quái vật cấp Lĩnh Chủ nhỉ?”
Người trung niên nuốt vào một ngụm nước bọt, run giọng nói: “Ta đã xem đoạn video quay lại cảnh chiến đấu thủ thành của căn cứ Tinh Thần, quái vật có kích cỡ lớn như thế này, tuyệt đối là Vương Thú!”
“Vương Thú?” Hai thanh niên trẻ tuổi sợ bắn cả người lên, sắc mặt càng tái nhợt thêm mấy phần.
“May là lần này đi ra ngoài làm nhiệm vụ, ta đã cắn răng mua một bình “huyết thanh máu lạnh”, bằng không lấy thị giác có thể cảm nhận được nhiệt độ của con cự xà này, chúng ta có trốn ở đâu cũng bị nó phát hiện!” Trên mặt của người trung niên lộ ra mấy phần vui mừng nói.
“Lão Quách, chúng ta mau mau trở về thông báo cho căn cứ đi.” Một thanh niên đã khôi phục lại được sự bình tĩnh, nói: “Rất hiếm khi nhìn thấy quái vật cỡ lớn như nó ăn thịt nhân loại, có lẽ là nó đang phi thường đói bụng, nếu như trên đường đi kiếm ăn nó đi qua căn cứ của chúng ta thì gay go.”
Người trung niên kinh ngạc thốt lên một tiếng, giống như là vừa tỉnh giấc chiêm bao, vội vàng nói: “Đúng, chúng ta lập tức đi thông báo cho căn cứ chuẩn bị tị nạn.” Hắn nhanh chóng đứng lên, bước chân ra khỏi cửa hàng bán đồ chơi, chuẩn bị rời đi khỏi nơi này, bỗng nhiên thân thể của hắn cứng đờ, chỉ cảm thấy đại não của mình muốn nổ tung, toàn thân trở nên lạnh lẽo.
“Lão Quách?” Hai thanh niên trẻ tuổi kia cũng đứng dậy, nhìn thấy người trung niên đang đi đột nhiên dừng bước lại, nghi hoặc đi vòng ra phía trước nhìn, sắc mặt trong nháy mắt liền trở nên trắng bệch, chỉ thấy ở bên ngoài cửa sổ, có một con ngươi to lớn hình thoi đang lạnh lùng nhìn bọn họ.
Là Cự Xà!
Toàn thân của ba người trở nên cứng ngắc, không thể ngờ được con Cự Xà dĩ nhiên lại có thể lặng yên không một tiếng động đi đến chỗ của bọn họ.
Oành!
Con Cự Xà dời con mắt của mình ra khỏi cửa sổ, sau đó bỗng nhiên có một tiếng nổ lớn vang lên, nó dùng cái đầu rắn dữ tợn đánh vỡ vách tường, há cái miệng khổng lồ ra trước mặt của ba người bọn họ.
Bị mùi tanh hôi phả vào mặt, ba người chỉ cảm thấy đại não vang lên tiếng ong ong, hai chân run cầm cập, trong đầu không thể suy nghĩ được bất cứ điều gì, chỉ còn dư lại sự hoảng sợ.
Ầm! !
Bỗng nhiên có một tiếng nổ tung thật lớn vang lên.
Cái đầu rắn khổng lồ bỗng nhiên nổ tung, phảng phất như là ở trong xương sọ của nó có một quả bom vậy, đem cái đầu của nó nổ tung chia năm xẻ bảy, máu tươi bắn ra xung quanh, óc cùng với thịt nát rơi rải rác ở dưới chân của ba người, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ thân thể của ba người bọn họ, nhìn giống như là ba bức tượng điêu khắc đỏ tươi vậy.
Oành oành oành!
Mất đi cái đầu, thân thể của con Cự Xà vặn vẹo kịch liệt, vung vẩy cái đuôi, đem xe cộ ở trên đường phố quét bay đi, đập nát các ngôi nhà ở hai bên đường.
Vèo!
Lâm Siêu đưa tay chộp một cái, đem thân thể vặn vẹo của con Cự Xà thu vào bên trong nhẫn không gian, nhìn liếc qua ba bóng người đã bị dọa chết khiếp kia một cái, bóng người đột nhiên lóe lên, biến mất khỏi nơi này, tiếp tục bay đi tìm mục tiêu kế tiếp.
Ở vùng ngoại thành Mạc Tư Khoa.
Phốc!
Trên lồng ngực của con cự hùng cao gần mười mét màu nâu đậm, đột nhiên có một mũi thương đâm ra, rồi nhanh chóng được rút lại, máu tươi từ miệng vết thương phun ra, thân thể của con cự hùng cũng thuận theo đó ngã ngửa ra phía sau, lại như một chiếc xe buýt ngã rạp xuống mặt đất, làm bắn lên một lượng lớn tro bụi.
Một thân ảnh thon gọn nhảy lên bụng của con cự hùng, đôi giày màu bạc ở dưới chân không dính một hạt bụi, là một cô gái xinh đẹp có mái tóc màu cafe.
“Anh trai, như thế nào, thương pháp của em có phải đã tiến thêm một bước rồi hay không?” Nữ tử xinh đẹp nghiêng đầu hướng về phía một thanh niên đứng ở bên cạnh nở nụ cười nói.
Thanh niên mỉm cười, cầm một thiết bị điện tử lên đưa cho cô em gái của mình xem: “Chính em tự xem đi.”
Con số hiển thị ở trên màn hình là 528 điểm.
“Cái gì, thương pháp của em rõ ràng đã đột phá, mà sức chiến đấu chỉ được hơn 500 điểm?” Cô gái xinh đẹp trừng mắt nhìn vào màn hình, có chút bất mãn chu mỏ nói: “Thật là chán, làm hại người ta cao hứng hụt một hồi.”
Thanh niên cười cợt, nói: “Em vẫn còn chưa hài lòng à, từ lúc em học được chiêu ‘Tả toàn thương’ kia đến bây giờ mới ngăn ngắn được hai ngày, sức chiến đấu liền vượt qua 500 điểm, nói rõ em đã nắm giữ được tinh túy của bộ thương pháp này, đạt đến trình độ nhập môn, đây không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được, anh ban đầu phải mất hết một tuần, mới có thể học xong được đấy.”
“Thôi đi, khi đó vẫn còn đang ở thời kỳ hoà bình, thực lực của anh tăng lên tự nhiên sẽ chậm hơn bây giờ rồi.” Cô gái xinh đẹp hừ nhẹ nói.
Thanh niên cười nói: “Thời kỳ hoà bình thì làm sao, anh ở thời kỳ đó lúc nào cũng sẽ có thể bị điều ra chiến trường, phần hòa bình này chỉ thuộc về người bình thường mà thôi.”
“Được rồi, ngược lại em vẫn cảm thấy còn chưa đủ, em còn muốn trở nên mạnh hơn nữa cơ.” Cô gái xinh đẹp thu hồi nụ cười, nghiêm túc nói: “Em chuẩn bị đi vào khu vực Hắc Sâm một quãng thời gian.”
“Khu vực Hắc Sâm?” Thanh niên thu lại nụ cười, nói: “Chuyện này không thể đùa giỡn được, vùng hoang dã có rất nhiều Vương Thú qua lại, tất cả đều là quái vật loại cỡ lớn, quái vật thông thường nhất đều giống như con cự hùng quái vật cấp S ở dưới chân của em đấy, em đi vào nơi đó quá nguy hiểm, nếu như đụng phải một con quái vật cấp Lĩnh Chủ, ngay cả anh cũng chưa chắc đã có thể ứng phó.”
“Em chỉ đi tới rìa ngoài của khu vực Hắc Sâm, chứ không thâm nhập sâu vào bên trong.” Cô gái xinh đẹp tức giận nói: “Lại nói, em mới không cần anh đi theo em, em đã có thể một mình chống đỡ một phương.”
“Không được!” Thanh niên kiên quyết nói: “Coi như em muốn đi, cũng phải chờ đến khi vị Chiến Thần kia quét sạch Vương Thú ở khu vực Hắc Sâm, mới có thể đi vào, đến lúc đó anh sẽ bồi tiếp em, bằng không, em đừng hòng mơ tới!”
“Anh!” Cô gái xinh đẹp dậm chân nói: “Anh luôn đi theo em, khiến cho em không hề có cảm giác nguy hiểm, anh không phải nói muốn ma luyện thành một Chiến Sĩ chân chính, cần phải tiếp xúc cùng với sinh tử hay sao, em không muốn lúc nào cũng phải trốn dưới cánh chim của anh cùng với phụ thân, em muốn được như vị Chiến thần kia cơ, tự mình lang bạt, không sợ bất kỳ một địa phương nào.”
Trang 348# 2
Chương 695: Vừa kịp lúc
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Thanh niên nghe được lời này bỗng nhiên trầm mặt xuống, đang chuẩn bị nói lời khuyên can, bỗng nhiên hắn cảm giác được thiết bị điện tử ở trong tay đang nhẹ nhàng rung động, hắn liền cúi đầu xuống nhìn, con ngươi bỗng nhiên co rút lại, chỉ thấy điểm chiến lực ở trên màn hình đang cấp tốc tăng lên, từ 528 điểm lúc trước, trong nháy mắt đã biến thành hơn 1,300 điểm, hơn nữa còn đang nhanh chóng tăng lên.
Ở bên trái màn hình, cũng không phải là hình ảnh giả lập của cô gái xinh đẹp, mà là một con quái vật to lớn, trên lưng mọc ra sáu, bảy cây gai sắc bén.
“Là quái vật, có một con quái vật cỡ lớn đang tới gần nơi này!” Thanh niên thay đổi sắc mặt, nhìn điểm chiến lực không ngừng tăng lên trong màn hình, khi nhìn thấy điểm chiến lực ngừng lại ở một con số khủng bố, vội vàng lao về phía cô gái xinh đẹp nói: “Mau chạy trốn thôi, trong vòng phạm vi ba mươi dặm ở đây có Vương Thú!”
Khuôn mặt của cô gái xinh đẹp cũng trở nên tái nhợt, phạm vi ba mươi dặm đối với Vương Thú mà nói, gần như là có thể bỏ qua không tính, con Vương Thú kia có khả năng rất cao là đã phát hiện ra bọn họ!
Vèo!
Thanh niên lôi kéo bàn tay của cô gái xinh đẹp, nhảy lên trên đỉnh của một toà nhà cao tầng, khẽ lật tay một cái, lấy từ bên trong nhẫn không gian lấy ra một cái áo choàng màu đen, đem hai người bọn họ che khuất, đồng thời còn lấy ra một cái bình nhỏ, bên trong có mấy viên thuốc màu trắng nhỏ bằng hạt đậu, hắn đổ ra hai viên, đưa cho muội muội một viên, còn chính mình thì nuốt vào một viên.
Làm xong những việc này, hắn liền nằm sấp xuống mái nhà, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.
“Anh, tại sao phải ẩn núp ở trên một chỗ cao như thế này.” Cô gái xinh đẹp đang nằm sấp ở dưới mái nhà, sốt sắng hỏi.
“Xuỵt!” Thanh niên vội vàng ra hiệu cho nàng im lặng, trên mặt có một chút bất an, nhẹ giọng nói: “Phạm vi điều tra của thiết bị đo chiến lực là trong phạm vi ba mươi dặm, ở khoảng cách này mà chúng ta không hề phát hiện ra động tĩnh di chuyển của con Vương Thú này, như vậy khẳng định là nó không di chuyển ở trên mặt đất, mà là ở dưới lòng đất, em chớ có nói to tiếng!”
Cô gái xinh đẹp biến sắc mặt, vội vàng ngậm miệng lại, không dám lên tiếng nữa, vạn nhất con quái vật kia lúc này đang ở trong lòng đất dưới chân của bọn họ, nghe được âm thanh liền xong đời.
Thế giới trong nháy mắt trở nên cực kỳ yên tĩnh, hai người phảng phất như là chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình.
Một lát sau, khuôn mặt của thanh niên bỗng nhiên biến thành tái mét, hắn nắm chặt lấy bàn tay của cô gái xinh đẹp, không để ý đến ánh mắt mờ mịt của nàng, vội vàng nhảy xuống mặt đất chạy đi.
Oành! !
Trong nháy mắt hai người bọn họ vừa rời đi, ở trên mái nhà đột nhiên xuất hiện một cái miệng khổng lồ đang há ra, bên trong miệng răng nhọn đan xen với nhau, đem bê tông cùng với sắt thép tất cả đều cắn nát, đây là một con cự mãng khổng lồ, có đường kính ước chừng từ hai đến ba mét, vừa mới từ dưới lòng đất vọt lên.
“Chạy mau!” Thanh niên cũng không dám quay đầu lại nhìn, sử dụng hết tốc lực phóng về phía trước, đồng thời nhanh chóng triển khai năng lực của mình, Hàn Băng lấy bàn chân của hắn làm trung tâm cấp tốc lan tràn, khuếch tán ra xung quanh, làm cho mặt đất thô ráp đóng băng lại trở nên bóng loáng, tốc độ chạy của hắn liền được tăng lên rất nhiều, giống như đang trượt băng cấp tốc phóng đi về phía trước.
Oành! Oành! Oành!
Ngay tại vị trí mà hai người vừa lướt qua, mặt băng hoàn toàn bị phá nát, từ bên trong duỗi ra một cái miệng sắc bén khổng lồ, vừa vặn sượt qua bàn chân của hai người bọn họ.
“Đây, đây là quái vật gì?.” Cô gái xinh đẹp quay đầu lại nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt không còn một chút máu nào.
“Chạy mau! !” Thanh niên hét lớn lên.
Cô gái xinh đẹp cắn răng, triển khai ra năng lực của chính mình, lôi điện bao bọc lại thân thể của hai người, khiến cho tốc độ trượt đi của hai người bọn họ được tăng lên gấp đôi.
Ầm ầm!
Bỗng nhiên, mặt đất ở xung quanh bọn họ rung động kịch liệt, dường như đang muốn sụp đổ xuống ngay lập tức vậy.
“Không tốt rồi!” Thanh niên hoàn toàn biến sắc nói: “Năng lực của nó là (nham thạch), nhanh, chúng ta mau bay lên trên không trung thôi, kỹ thuật khống chế lôi điện nâng thân thể bay lên em đã nắm giữ tới mức độ nào rồi?”
Cô gái xinh đẹp lo lắng nói: “Em còn chưa có nắm giữ được hoàn toàn, bên trong mười lần chỉ có thể thành công được một lần.”
“Không còn nhiều thời gian nữa rồi, em nhanh lên một chút, chờ đến khi mặt đất ở dưới chân sụp đổ, chúng ta liền triệt để xong đời!” Thanh niên nhìn chu vi mặt đất đang kịch liệt rung động ở xung quanh nói.
Vào thời điểm này, nguồn năng lượng trong cơ thể của hắn phun ra ào ào, Hàn Băng ngưng tụ ở dưới chân hóa thành một cầy cầu băng, đâm thẳng vào trong bầu trời, hắn cầm lấy bàn tay của cô gái xinh đẹp, cấp tốc chạy lên cây cầu băng, cánh tay đột nhiên dùng sức, bỗng nhiên ném cô gái xinh đẹp bay lên trên không trung.
“Ca! !” Đôi mắt của cô gái xinh đẹp ầng ậng nước mắt, hét lên một tiếng.
Trong quá trình bị ném lên trên bầu trời, nàng nhất thời liền thấy rõ cảnh tượng ở phía dưới, các toà nhà bị chìm vào trong lòng đất, đất cát ở bốn phía giống như dây leo từ trong lòng đất mọc ra, tạo thành một cái lồng, đang nhanh chóng hợp lại thành một cái lồng đất, hiển nhiên là con Vương Thú này vì đề phòng bọn họ có năng lực phi hành, cho nên muốn tạo ra một cái lồng bằng đất, nhốt bọn họ lại rồi giết!
Trong lúc thanh niên đang chạy trên cây cầu băng, bỗng nhiên có một cái miệng rộng từ dưới lòng đất nhô lên xẹt qua thân thể của hắn, thanh niên chỉ cảm thấy đôi chân của mình truyền đến cảm giác mát lạnh, cúi đầu nhìn lại, hai chân từ vị trí đầu gối trở xuống đã bị cắn đứt, máu tươi liên tục tuôn ra, cảm giác đau nhức đồng thời cũng lan truyền đến đại não, khiến cho hắn suýt nữa đã bị bất tỉnh.
“Đông lại cho ta!” Hắn cố nén cảm giác đau nhức, đem máu tươi ở trên miệng vết thương đóng băng lại, để tránh khỏi việc mất máu quá nhiều.
Đồng thời trong lúc đông lại miệng vết thương, hắn cũng nhanh chóng tạo ra một cây trụ băng để chống đỡ cho thân thể khỏi bị rơi xuống mặt đất.
Lúc này, con Vương Thú đã lần thứ hai vọt tới, há cái miệng rộng ra muốn nuốt trọn cả thân thể của thanh niên.
Cho dù trong lòng đã tuyệt vọng, thế nhưng thanh niên vẫn giơ cánh tay lên, thả ra năng lực Hàn Băng, chỉ cần hắn có thể kéo dài chiến đấu thêm một giây, em gái của hắn lại có hy vọng sống sót được thêm một phần.
Phốc phốc phốc!
Bỗng nhiên, cái miệng của con Vương Thú còn chưa kịp lao tới đã đột ngột nổ tung.
Thanh niên nắm Băng Nhận ở trong tay, có chút sửng sốt nhìn cảnh tượng này.
Hô!
Một bóng người trong nháy mắt liền xuất hiện ở trước mặt của thanh niên, phảng phất như là từ nãy tới giờ người này vẫn đứng ở chỗ này, sau lưng của người này có một cánh màu đen giống như đôi cánh của Ác Ma, dài mười lăm, mười sáu mét, che kín cả bầu trời.
Lâm Siêu hờ hững nhìn thân thể của con Vương Thú đang vặn vẹo ở trên mặt đất, nhanh chóng lấy ra một cái nhẫn không gian ném thân thể không đầu của nó vào bên trong.
Trang 349# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài [Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Cau-Lac-Bo-Thien-Tai-Audio-Truyen.jpg)





![Đại Hoàn Dư [ Cho Ta Khuynh Thất Giang San ] Đại Hoàn Dư [ Cho Ta Khuynh Thất Giang San ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dai-Hoan-Du-Cho-Ta-Khuynh-That-Giang-San-Audio-Truyen.jpg)