1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 119 : Kế hoạch của Lâm Siêu (c591-c595)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 119 : Kế hoạch của Lâm Siêu (c591-c595)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 591: Kế hoạch của Lâm Siêu

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu tính toán lấy sức mạnh của bản thân hiện nay, có đôi cánh Hắc Ban thú cùng với bộ pháp của bộ chiến kỹ “Tốc độ ánh sáng”, có tới chín phần mười tỷ lệ giết chết nàng chỉ trong một đòn.

Đây là một tỷ lệ rất đáng sợ, nếu như ngay cả Năng Lực Giả nắm giữ năng lực thời gian nổi tiếng về năng lực thoát thân, đều không thể tránh thoát khỏi đòn kích sát của Lâm Siêu, như vậy thì những loại hình Năng Lực Giả còn lại, chắc chắn sẽ không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Bởi vì có nguyên nhân như vậy, Lâm Siêu mới nghĩ đến kế hoạch thống trị thế giới của mình.

Cái kế hoạch thống trị này không phải là để thỏa mãn lòng hư vinh cùng với quyền lợi của Lâm Siêu, mà là do hắn biết rõ một điểm, phải tập trung nhân lực cùng với tài lực, thì mới có thể phát huy ra được tác dụng lớn nhất, cũng chính là sức mạnh của sự “Đoàn kết”.

Trước đây, Lâm Siêu cũng đã từng cân nhắc qua cái kế hoạch có dã tâm bừng bừng này, nhưng bởi vì thực lực bản thân của hắn vẫn chưa đạt đến một độ cao “Tuyệt đối”, vì vậy hắn không muốn suy nghĩ sâu hơn, chỉ dùng một ít biện pháp đơn giản, đem một số cường giả sơ kì mà hắn nghe được ở kiếp trước, mời bọn họ tham gia vào trong căn cứ của mình, dành mọi tài nguyên tốt nhất để vun bón cho bọn họ.

Tuy nhiên vẫn có một số nhân vật ngay khi tận thế vừa xảy ra đã trở thành cường giả, hắn căn bản sẽ không có cách nào mời tới được, ví dụ như những vị cao thủ của các tổ chức bí ẩn có bối cảnh thần bí trên thế giới đang đứng ở trong đại điện này.

Thế nhưng hiện tại, sau khi trải quá trình cửu tử nhất sinh thoát ra khỏi khu vực Tu La khu, thực lực của Lâm Siêu đã bay vọt về chất tăng lên, không những bỏ xa thập đại Chiến Sĩ của căn cứ Viêm Hoàng được xếp vào hàng ngũ những cường giả hàng đầu, mà còn bỏ xa những cường giả đỉnh cấp ở trên thế giới, đạt đến một độ cao không thể tưởng tượng được.

Mặc dù dựa vào tài lực, tình báo, Tinh Võng, liên minh các căn cứ ở Châu Á cùng với nhân lực mà Lâm Siêu đang có, cũng có thể từ từ thống trị thế giới, thế nhưng cần phải trải qua một khoảng thời gian quá lâu, hơn nữa chỉ là dựa vào các phương diện khác nhau để tiến hành thống trị, kém quá xa so với việc dùng thực lực áp đảo để thống trị.

Thực lực chính là tư bản, chính là tất cả, Lâm Siêu đương nhiên sẽ không đem phần ưu thế này uổng phí hết, lúc trước hắn không có chăm chú vào cái kế hoạch này quá nhiều, hơn nữa đến bây giờ, hắn đã không còn tinh lực để suy nghĩ đến sự tình hiệu ứng Hồ Điệp nữa, bởi vì hắn đã không có thời gian cho những nhân vật “Đã từng” là cường giả này chậm rãi trưởng thành nữa, thanh trừ quái vật là chuyện lửa xém lông mày, tốc độ tiến hoá cùng với sinh sôi nảy nở của nhân loại, vĩnh kém xa so với quái vật, chỉ có thể bị kéo dãn khoảng cách càng ngày càng xa.

Bởi vậy, kế hoạch thống trị của hắn có thể thành công sớm một ngày thì liền có thêm một phần thắng.

Nếu như có thể đánh thắng, liền có thể kết thúc con đường mòn ở kiếp trước, không cần phải trải qua một kỷ nguyên Hắc ám dài một trăm năm ở kiếp trước nữa, nếu như thua, thì giữ lại một hơi tàn tiếp tục tìm kiếm một biện pháp khác.

Lâm Siêu không để ý đến ánh mắt ẩn chứa địch ý của bốn người kia, lạnh lùng nói: “Các ngươi tìm kiếm bảo tàng Băng cung chính là ở nơi này à?.”

Hắc Quả Phụ cảm nhận được ánh mắt của Lâm Siêu, trái tim đập không khỏi đập nhanh hơn, vẻ mặt của nàng vẫn duy trì sự bình tĩnh, thế nhưng trong lòng lại thầm giật mình, nữ nhân có sự mẫn cảm trời cho thêm vào kinh nghiệm lịch lãm của nàng, mơ hồ có thể cảm giác được qua mấy ngày ngắn ngủi không gặp, thực lực của Lâm Siêu tựa hồ như lại tăng lên một khoảng lớn.

“Đáng chết, trong khoảng thời gian mà mình không thấy hắn, khẳng định là hắn đã gặp được một cái bảo tàng nào đó, có được thu hoạch rất lớn.” Hắc Quả Phụ cắn răng nghĩ thầm, nếu như có thể, nàng hận không thể lập tức giết chết Lâm Siêu, bởi vì ở nơi này người duy nhất có thể uy hiếp đến tính mạng của nàng, chính là Lâm Siêu.

“Cái này ngươi không có quyền biết.” Nữ tử có khuôn mặt trắng bệch lúc trước cười lạnh nói: “Vị trí đã phân phối xong hết rồi, nếu như ngươi muốn một suất, nể tình Hắc Quả Phụ, ta cũng không phải là không thể cho ngươi, tuy nhiên ngươi cũng phải thể hiện ra một chút thực lực mới được.”

Bọn họ tổng cộng có sáu người, nàng thật vất vả mới có thể cướp được vị trí thứ năm này từ một người khác, nếu như Lâm Siêu muốn gia nhập, chỉ có thể lấy đi vị trí của nàng, bởi vì nàng biết mình là người yếu nhất ở trong năm người, điểm này, những người khác đồng dạng cũng biết, bởi vì vậy coi như nàng không đứng ra, chờ đến khi Lâm Siêu tiến tới tranh đoạt, thì những người khác cũng sẽ vạch trần nàng, tránh khỏi việc phải động thủ cùng với Lâm Siêu lãng phí thể năng.

Nếu như không phải nàng kiêng kỵ bởi vì Lâm Siêu là đối tượng mà Hắc Quả Phụ muốn nhằm vào, có lẽ sẽ có mấy phần bản lĩnh, nàng đã sớm không nói hai lời trực tiếp ra tay, tập kích giết chết Lâm Siêu.

“Chờ đã.” Sau khi vị nữ tử có khuôn mặt trắng bệch kia nói xong, thanh niên cao gầy cầm đầu bốn người nước Anh bỗng nhiên mở miệng, lạnh lùng nói: “Vị trí này, chúng ta cũng muốn một cái.”

Hắn thấy ánh mắt của mọi người ở đây đều tập trung ở trên người của Lâm Siêu, trong lòng cũng có mấy phần không thích, cho dù hắn rất rõ ràng, Lâm Siêu có thể lặng yên không một tiếng động đi theo sát bọn họ đi tới đây, thực lực sẽ không đơn giản, nhưng một người chỉ giỏi về việc theo dõi, không hẳn đã có thể có sức chiến đấu cao.

Chiến đấu dựa vào chính là sức mạnh chính diện, mà không phải là lần theo, ẩn nấp rình rập ám sát.

Hơn nữa, bọn họ được thủ lĩnh giao cho địa đồ đến nơi này, nhiệm vụ chính là chiếm cứ bảo tàng, giờ khắc này biết rõ bảo tàng đang ở phía trước, lại bị những người khác phân chia với nhau hết, hoàn toàn không xem bọn họ ra gì, hắn làm sao lại có thể mặc kệ ngồi xem được.

Nghe thấy thanh niên cao gầy lên tiếng, ánh mắt của đám người Hắc Quả Phụ liền rơi xuống trên người hắn, vị nữ tử có khuôn mặt trắng bệch nói chuyện lúc trước liền cau mày, lạnh lùng nói: “Chỉ bằng vào các ngươi cũng muốn một vị trí? Bị người theo dõi sau lưng cũng không biết, ta khuyên các ngươi tốt nhất vẫn nên lập tức rời đi khỏi nơi này, có lẽ còn có thể bảo vệ được mạng nhỏ.”

Thanh niên cao gầy còn chưa mở miệng, vị nữ hài xinh đẹp lúc trước lấy ra cái ống nghiệm màu bạc kia đã giành nói: “Đừng có nói mạnh miệng như vậy, chúng ta chỉ là hơi bất cẩn thôi, hơn nữa bản lĩnh theo dõi của hắn xác thực rất cao, trong sáu người các ngươi cũng không phải mỗi người đều có thể nhận ra được hắn, ta không quản các ngươi là ai, vị trí này nhất định phải nhường ra một cái cho chúng ta!”

Nàng móc ra một cái huân chương màu vàng sậm cầm trong tay, mang theo một tia ngạo khí nói: “Trong các ngươi chắc hẳn cũng có người châu Âu đi, có lẽ sẽ nhận ra đây là cái gì.”

Nữ tử có khuôn mặt trắng bệch sau khi nhìn thấy cái huân chương, không khỏi cười xì một tiếng, nói: “Ta còn tưởng rằng đó là đại nhân vật nào, hóa ra là đại thần nội các Uy Liêm thủ lĩnh của căn cứ Elena ở nước Anh, ngươi trẻ tuổi như vậy, lại còn yếu như thế, có thể có được cái huân chương này, lẽ nào lại chính là con gái của hắn, Elena hay là Ngả Linh Na?”

Trang 297# 1


Chương 592: Hài kịch

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Nữ hài xinh đẹp hơi lắc cái cổ, nói: “Không sai, ta chính là Ngả Linh Na, ngươi nếu như đã nhận ra ta, như vậy càng dễ nói chuyện, chính ngươi nhường ra cho ta một vị trí, miễn cho mọi người tổn thương hòa khí.”

Nữ tử có khuôn mặt trắng bệch không khỏi bật cười, nhìn nàng với ánh mắt ngu ngốc, nói: “Thật là một con nhóc không hiểu chuyện, ngươi tựa hồ như còn chưa hiểu tình hình ở đây thì phải, ở nơi này thân phận của bất cứ một người nào, cũng đều cao quý giống như phụ thân của ngươi vậy, thậm chí còn có mấy người, chính là tồn tại mà phụ thân của ngươi còn phải ngưỡng mộ, phụ thân ngươi chỉ phái mấy tên rác rưởi như thế này đến bảo vệ ngươi, cũng thực sự là quá đáng thương, xem ra mọi lời đồn đại về hắn tất cả cũng không phải là giả, phụ thân ngươi yêu thích đứa con gái Elena, là muội muội của ngươi, thậm chí còn lấy tên của Elena đặt tên cho căn cứ, còn ngươi thì…”

“Câm miệng!” Khuôn mặt của cô gái đột nhiên đỏ bừng, phẫn nộ đến mức âm điệu cũng hơi vặn vẹo, nói: “Elena có ý tứ là ‘Cao quý’, cùng với cái tên của muội muội ta không hề có một chút quan hệ nào.

Ta đã nói rồi, ta liền muốn ngươi nhường cho ta cái vị trí kia, ta chỉ hỏi ngươi một câu thôi, ngươi nhường hày là không nhường?”

Nữ tử có khuôn mặt trắng bệch sầm mặt lại, âm u nói: “Nếu ngươi muốn chết, ta sẽ tác thành cho ngươi.”

Những người còn lại nhìn thấy một màn hài kịch này, trên mặt lộ ra mấy phần cười nhạo, chỉ có Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang là hơi nhíu mày lại, bên trong mắt lộ ra mấy phần không kiên nhẫn.

Lâm Siêu nhìn thấy bọn họ không muốn can thiệp ngăn cản chuyện này, hơi nhíu mày lại, hắn không có thời gian để lãng phí ở đây, lúc này mới bay thẳng tới năm cái quan tài ở trên tế đàn.

Cử động của Lâm Siêu nhất thời gây ra sự chú ý của mọi người, bên trong đôi mắt của Hắc Quả Phụ lộ ra một vẻ kinh ngạc.

Bằng vào sự hiểu rõ của nàng đối với Lâm Siêu, người này tuyệt đối sẽ không lỗ mãng nôn nóng như vậy, không thể nào vào thời khắc mẫn cảm như thế này, lại làm ra hành động không coi mọi người ở đây ra gì như vậy!

Cho dù tự tin như nàng, cũng không dám lớn mật làm như thế, dù sao nơi này vẫn còn có một vị thiếu nữ cưỡi Cự Lang có thực lực sàng sàng với nàng.

“Vị bằng hữu này, xin mời dừng bước chân lại.” Một giọng nói ôn hòa vang lên, truyền đến từ thanh niên tóc vàng anh tuấn lúc trước, thân thể hắn không nhúc nhích, nhưng thanh kiếm đã tự động bay ra khỏi vỏ, thân kiếm màu bạc khúc xạ ra hào quang óng ánh, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, chắn ngang ở trước người của Lâm Siêu.

Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.

Lâm Siêu hơi dừng lại, nghiêng đầu liếc mắt nhìn hắn, trên mặt của thanh niên tóc vàng vẫn duy trì nụ cười khiêm tốn giống như quân tử, hắn vừa định tiếp tục mở miệng khuyên Lâm Siêu, bỗng nhiên có một luồng khí tức nguy hiểm mãnh liệt truyền đến, khiến cho đại não của hắn thoáng sửng sốt, bộ não phân tích ra sự nguy hiểm cùng với nơi bắt nguồn, tất cả những thứ này đều chỉ xảy ra trong nháy mắt không tới 0.01 giây, hắn liền cảm giác trên mặt đột nhiên truyền tới sự đau nhức, tầm mắt trong nháy trở nên đen kịt, cả người tựa hồ như bị thoát ly khỏi sức hút của trái đất.

Khoảng chừng nửa giây trôi qua, hắn mới từ cảm giác bị ngất đi tỉnh lại, sau đó liền nhìn thấy mọi người ở trước mặt của hắn đang trôi xa khỏi hắn, máu tươi từ trên mặt của mình bắn ra phía trước, tùy ý bay ở trong không trung.

Rầm, thân thể của hắn té xuống ầm ầm, nhưng do có gien chiến giáp cùng với áo khoác bảo vệ, cũng không có cảm giác đau đớn cùng với bị thương, nhưng mà phần đầu lại không có cái gì bảo vệ, có chút choáng váng, hắn nỗ lực ngẩng đầu lên nhìn tới, trong tầm mắt của hắn, chỉ có thể nhìn thấy một bóng lưng cao ngạo gầy gò, đang từng bước một tiến lên đài cao tới tế đàn.

Khó có thể dùng lời để diễn tả được sự khiếp sợ cùng với sự kinh ngạc trong nháy mắt đã tràn vào trong lòng của hắn, hắn thậm chí còn quên mất việc lau vết máu ở trên mũi, cùng với việc đứng lên sửa sang lại hình tượng mà hắn vẫn luôn giữ từ trước tới giờ, trong lòng chỉ hiện ra một ý nghĩ đáng sợ, chính mình mới vừa rồi đang đứng bên cạnh tử thần!

Là một người sinh tồn lâu năm, hắn mặc dù không nhìn thấy rõ vừa nãy phát sinh ra chuyện gì, nhưng hắn phi thường rõ ràng điều này đại biểu cho cái gì, nếu như Lâm Siêu muốn giết hắn, vừa nãy hắn cũng đã chết rồi!

Đây là một nhân vật nguy hiểm cỡ nào? !

Chẳng trách ngay cả Hắc Quả Phụ đại danh đỉnh đỉnh, cũng phải nhằm vào hắn, thậm chí không tiếc dùng một ít trò mèo để chế tạo phiền phức cho hắn, thăm dò điểm mấu chốt cùng với sức mạnh của hắn, cái này không phải là mang ý nghĩa, Hắc Quả Phụ khi đối mặt với người đàn ông này, cũng không có một chút chắc chắn nào hay sao?

Nhưng mà, thanh niên tóc vàng cũng không biết, “nhân vật cực kì nguy hiểm” ở trong lòng của hắn sánh ngang với Hắc Quả Phụ, giờ khắc này trong lòng của nàng sự chấn động so với hắn còn cường liệt hơn, ánh mắt của nàng từ đầu tới cuối đều rơi ở trên người của Lâm Siêu, nhưng vừa nãy trong một khắc đó, nàng lại phát hiện mình hoàn toàn không nhìn thấy rõ Lâm Siêu ra tay như thế nào.

Phải biết rằng, nàng nắm giữ (đôi mắt thời gian), có thể làm cho hành động của mọi vật thể chậm lại, cho dù có là đồ vật nhanh hơn nữa ở trong mắt nàng, cũng có thể điều chỉnh lại thật chậm để quan sát, thế nhưng vừa rồi sau khi trải qua quá trình làm chậm trong mắt của nàng, vẫn không có cách nào thấy rõ!

“Mới mấy ngày ngắn ngủi, hắn quả nhiên lại trở nên mạnh mẽ hơn, hơn nữa… Còn mạnh đến nỗi vượt quá sự tưởng tượng!” Trong đáy mắt của Hắc Quả Phụ lộ ra một tia sợ hãi ẩn sâu, ngoại trừ Nữ Hoàng Tri Chu bệ hạ của nàng, đây là người đầu tiên mà nàng cảm thấy không thể chiến thắng được, hay là chỉ có nữ hoàng bệ hạ tự thân xuất mã, mới có thể áp chế lại được hắn ta?

Toàn trường đột nhiên trở nên hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn thanh niên tóc vàng ngã trên mặt đất, khó có thể che giấu được sự chấn động ở trong lòng, trước đó trong khi tiến hành tranh đoạt vị trí, biểu hiện của thanh niên tóc vàng này chỉ đứng sau Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang, giờ khắc này lại bị Lâm Siêu trong nháy mắt đánh bại, hơn nữa người tinh tường đều biết, nếu như Lâm Siêu có sát ý, thanh niên tóc vàng liền không chỉ bị xịt máu mũi, mà toàn bộ cái đầu đã bị đánh nát bét rồi!

Sự kiêng kỵ, sợ hãi, bất an vân vân từ trong lòng mọi người xẹt qua, nữ tử có khuôn mặt trắng bệch lúc trước muốn cùng với Lâm Siêu tranh cướp vị trí, lông tóc toàn thân dựng đứng lên, mồ hôi lạnh chảy ra đầy lưng, trong lòng không khỏi nhớ tới cảnh tượng vừa rồi mà sợ hãi, đồng thời còn âm thầm vui mừng vì chính mình cũng không có lỗ mãng, mà trước tiên đứng yên quan sát nội tình của Lâm Siêu, giờ khắc này quả nhiên là “sáng suốt”, bây giờ có cho thêm ba cái lá gan nàng cũng không dám cãi Lâm Siêu.

Trang 297# 2


Chương 593: Lấy lòng

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu đi tới trước một cái quan tài, nhưng cũng không bước đi vào ngay, mà quay đầu lại nhìn về phía Hắc Quả Phụ, nói: “Ngươi biết cách mở nó ra chứ?”

Hắc Quả Phụ thu hồi sự khiếp sợ ở bên trong mắt, dùng sắc mặt phức tạp nhìn Lâm Siêu, nàng đã không còn xuất hiện ý nghĩ muốn tiếp tục đắc tội Lâm Siêu nữa, nhân vật như vậy, hoặc là là kẻ địch, hoặc là bằng hữu, nàng tình nguyện lựa chọn vế sau, đồng thời còn có chút hối hận vì lúc trước đã gây phiền toái cho hắn, giờ khắc này thấy hắn hỏi, vội vã đáp: “Biết chứ, đây là nơi truyền tống đi vào bên trong Băng cung chân chính, cần phải có năm người đồng thời tiến vào, mới có thể kích hoạt.”

Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói: “Vậy thì đến đây đi, ta không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây.” Ngữ khí của hắn vô cùng bình thản, tự nhiên tỏa ra khí thế của một quân vương.

Mọi người ở trong đại điện hai mặt nhìn nhau, thông qua tình cảnh thanh niên tóc vàng lúc trước gặp phải, không có ai muốn làm chim đầu đàn tiến lên phản bác lời nói của Lâm Siêu.

Hắc Quả Phụ bởi vì muốn cứu vãn lại và xây dựng lại mối quan hệ bạn bè, cho nên sau khi Lâm Siêu vừa dứt lời thì liền là người đầu tiên bước ra khỏi hàng, hướng về tòa tế đàn bước tới.

Không có người nào dám ngăn cản, mấy người ở đây hầu như đều biết thân phận của nàng, coi như có không biết, lúc trước trong trận chiến tranh đoạt vị trí, cũng đã biết rõ sức mạnh của nàng.

Thiếu nữ cưỡi Cự Lang đi theo sát ở phía sau, dùng vẻ mặt lãnh đạm nhìn Lâm Siêu, trong đôi con ngươi lộ ra một tia cân nhắc.

Thanh niên tóc vàng ho ra một ngụm máu tươi, từ dưới đất bò dậy, nhặt thanh trường kiếm màu bạc của mình lên, tương tự nhanh chóng đi tới tế đàn, đây đã là vị trí thứ tư rồi.

Cũng không có ai dám ngăn cản, mặc dù thanh niên tóc vàng bị Lâm Siêu đánh bại trong nháy mắt, nhưng cũng không có ảnh hưởng đến phán đoán của mấy người nữ tử có khuôn mặt trắng bệch, trong trận chiến tranh đoạt vị trí lúc trước, bọn họ đã nếm không ít khổ sở từ trong tay của thanh niên tóc vàng này.

Ngả Linh Na nhìn thấy thanh niên tóc vàng đi lên tế đàn, chiếm lấy một cái quan tài.

Không khỏi muốn mở miệng ngăn cản, thế nhưng lại bị thanh niên cao gầy ở bên cạnh lặng lẽ lôi kéo y phục của nàng, bĩu môi ra hiệu cho nàng chờ xem phản ứng của mấy người nữ tử có khuôn mặt trắng bệch.

Ngả Linh Na mặc dù rất ít khi ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, nhưng dù sao không phải cũng không phải là một bình hoa di động, từ phản ứng của những người kia liền biết, thanh niên tóc vàng này cũng không phải là một người dễ trêu chọc.

Lúc này, sau khi thanh niên tóc vàng đi lên tòa tế đàn, những người còn lại liền rơi vào tình trạng giằng co, một lát sau mới có một thanh niên người da đen hùng tráng chậm rãi bước ra, sắc mặt của hắn vô cùng âm trầm, trước khi Lâm Siêu cùng với đám người Ngả Linh Na xuất hiện.

Hắn là chính là người danh chính ngôn thuận đạt được vị trí thứ tư, nhưng giờ khắc này đã bị rớt xuống vị trí thứ năm, hơn nữa thực lực của hắn cùng với nữ tử có khuôn mặt trắng bệch cách biệt không xa, hắn không xác định được là đám người Ngả Linh Na có thể hay không khiêu chiến hắn, một khi hắn bị thương, sẽ tiện nghi cho nữ tử có khuôn mặt trắng bệch có cơ hội đoạt vị trí thứ năm của hắn.

“Chờ đã!” Dự liệu của tên da đen đã thành hiện thực, thanh niên cao gầy bỗng nhiên mở miệng nói.

Thanh niên người da đen dừng bước chân lại, sắc mặt càng đen thêm mấy phần, chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt giống như lợi kiếm nhìn chằm chằm về phía thanh niên cao gầy.

Thanh niên cao gầy lại không để ý tới thanh niên người da đen, mà là chắp tay hướng về phía Lâm Siêu khẽ thi lễ, đây là là thủ thế lễ nghi mà hắn học được từ một người Hoa ở trường học Quý Tộc trước đây, rồi cung kính nói: “Chào ngài, tại hạ là Khắc Lôi Đức, chúng ta nhất định phải đạt được một vị trí, nếu mấy người chúng ta bây giờ liên tục khiêu chiến với tên da đen kia, sẽ làm lỡ nhiều thời gian quý giá của ngài, vì lẽ đó, không biết ngài có thể hay không nể tình chúng ta đã dẫn đường cho ngài đến đây, đem vị trí thứ năm cấp cho chúng ta, chúng ta chắc chắn sẽ ghi nhớ ân tình của ngài!”

Nghe thấy lời ấy, tất cả mọi người ở đây đều sững sờ, tựa hồ như không ngờ được hắn sẽ chủ động đến xin Lâm Siêu để thu được một vị trí, bất quá đây quả thật là một biện pháp có khả năng thành công rất cao, lấy thực lực mà Lâm Siêu lúc nãy biểu hiện ra.

Muốn chỉ định cho người khác một vị trí, trừ phi là Hắc Quả Phụ cùng với mấy vị ở trên tế đàn đồng thời phản đối, bằng không chỉ bằng vào sức mạnh của tên da đen kia, căn bản không có đủ tư cách để phản kháng.

Mà sự thực rất hiển nhiên, không có ai có ý muốn trêu chọc một kẻ địch có thực lực mạnh mẽ.

Thanh niên người da đen hơi ngây người một lúc, mới kịp phản ứng lại, vội vàng quay đầu lại nhìn về phía Lâm Siêu, nói: “Ta đồng ý dùng bảo vật để trao đổi, ta là người của căn cứ châu Bắc Mĩ, phần ân tình này ta sẽ bẩm báo cho thủ lĩnh.

Ngày sau nếu như ngài muốn giao dịch hoặc là hợp tác liên minh với châu Bắc Mĩ, chúng ta sẽ là minh hữu tốt nhất của ngài!”

“Chúng ta cũng vậy.” Khắc Lôi đức cũng vội vàng nói.

Lâm Siêu giơ tay lên, ngăn chặn bọn họ nói tiếp, hướng về phía Hắc Quả Phụ nói: “Ngươi đến chọn một người đi.”

Khuôn mặt của Hắc Quả Phụ khẽ biến hóa, thầm oán Lâm Siêu giảo hoạt, không muốn vì một chút chuyện nhỏ này mà tùy tiện đắc tội một đại căn cứ, bất luận hắn có chọn ai, đều sẽ bị một phương khác ghi hận trong lòng, vì lẽ đó đem cái cục than nóng này ném cho mình, mục đích phỏng chừng cũng là vì trả thù lời nói gây xích mích của mình vừa nãy.

Nàng âm thầm chửi thầm một tiếng, nhưng vẫn tiện tay chỉ tay nói: “Chính là vị tiểu cô nương này.” Nàng căn bản sẽ không lo lắng về vấn đề đắc tội, thông qua tình báo ở thời đại trước về các tổ chức ở châu Bắc Mĩ cùng với châu Âu, chỉ bằng vào hai cái căn cứ này nàng hoàn toàn không cần để ý, nếu như đối phương không thức thời muốn trêu chọc đến gia tộc của các nàng, chỉ cần tùy tiện phái mấy người lẻn vào căn cứ của bọn hắn, giết chết thủ lĩnh là được.

Ngả Linh Na thấy nàng chọn mình, trên mặt nhất thời lộ ra nét vui mừng, sự lo lắng ở trong lòng cũng thả xuống, nàng thật sự rất lo lắng Hắc Quả Phụ sẽ chọn thanh niên người da đen, cho dù nói như thế nào, bọn nàng cho dù có muốn trả thù, cũng là chuyện sau này, nhưng cơ hội trước mắt đã không còn.

Vẻ mặt của thanh niên người da đen hiện ra sự khó coi, âm thầm cắn răng, trong lòng tràn ngập sự phẫn nộ cùng với uất ức, nhưng cũng không dám để cho sát ý lộ ra ngoài, không nói tiếng nào quay đầu lại bước đi, chờ sau khi đi xuống đài cao, mới tàn nhẫn nhìn trừng trừng vào đám người Ngả Linh Na.

Sau khi đã tập hợp đủ nhân số, Lâm Siêu chờ mấy người Hắc Quả Phụ tiến vào trong cái quan tài, mới bắt chước theo tư thế của bọn họ, tiến vào cái quan tài được dựng đứng lên này.

Trang 298# 1


Chương 594: Tặng cho kỷ thứ năm

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Sau khi Lâm Siêu đi vào bên trong cái quan tài, thì lập tức nghe thấy một tiếng “Răng rắc”, tựa hồ như là âm thanh chuyển động của máy móc, không khỏi hơi kinh hãi, vừa định lùi về sau thoát ra ngoài, thì bỗng nhiên cảm giác được cái đài cao ở dưới chân rung động kịch liệt, giống như là có cái gì đó muốn từ dưới đất chui lên, làm cho mấy cái vách tường ở xung quanh cũng rung lắc dữ dội.

Cùng lúc đó, bên ngoài chiếc quan tài xuất hiện một cánh cửa, muốn đóng kín lại cái quan tài, Lâm Siêu vừa định đẩy cánh cửa thoát ra ngoài, liếc mắt một cái nhìn qua mấy người Hắc Quả Phụ, đều thấy trước mặt bọn họ cũng xuất hiện một cánh cửa y như vậy, hơn nữa vẻ mặt của bọn họ còn cực kỳ trấn định, tựa hồ như đã sớm biết chuyện này, lúc này hắn mới dừng lại.

Một lát sau, Lâm Siêu chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng đi, tựa hồ như ở dưới chân quan tài có một khẩu súng hơi nước, bắn mình bay thẳng lên trên trời.

Răng rắc một tiếng, nương theo âm thanh của súng hơi nước, cánh cửa quan tài từ từ mở ra, Lâm Siêu lập tức bước ra bên ngoài quan sát, ở đây đã không còn là ở tòa đại điện trống trải lúc trước nữa, mà là một toà Kim Tự Tháp cao vót, ở phía trước tòa Kim Tự Tháp có dựng thẳng một tấm bia đá to lớn, có khắc một hàng chữ màu đen ngôn ngữ của tộc Cự Nhân.

Lâm Siêu ở căn cứ Viêm Hoàng đã từng học qua một ít văn tự của tộc Cự Nhân, có thể lập tức nhận ra hàng chữ ở trên tấm bia đá: “Tặng cho kỷ thứ năm!”

Năm chữ cực kì ngắn gọn, tràn ngập hào phóng rộng rãi.

Lâm Siêu hơi choáng váng, hướng ánh mắt nhìn tới tòa Kim Tự Tháp ở phía sau tấm bia đá, chỉ thấy ở trên các bậc thang của tòa Kim Tự Tháp, cũng có khắc một ít văn tự của tộc Cự Nhân.

“Huyết đồng chiến giáp, chiến đao Cacbon, thuốc chữa thương…” Lâm Siêu chỉ biết một ít văn tự của tộc Cự Nhân, nhưng liếc sơ qua cũng có thể nhận ra bảy, tám cái tên, cảnh tượng này làm cho trong lòng của hắn xuất hiện một ý nghĩ quái dị, toà Kim Tự Tháp hùng vĩ cao vót này, tựa hồ… giống như là một cái giá để cho tộc Cự Nhân bọn họ để hàng hóa lên?

“Đây chính là bảo tàng của tộc Cự Nhân. ” Hắc Quả Phụ sau khi nhìn thấy tòa Kim Tự Tháp thì ánh mắt chợt sáng lên, từ bên trong chiếc quan tài đi ra, nghiêng đầu hướng về phía Lâm Siêu nói: “Trên bản đồ cũng có ghi chép, đây chính là bảo tàng Băng cung!”

Lâm Siêu từ hàng chữ cổ trên tấm bia đá liền có thể phỏng đoán ra được, đây là do chủ nhân của Băng cung cố ý bố trí cái bảo tàng này ở đây, là để tặng cho nhân loại của kỷ thứ năm, dựa theo vị vực sâu nữ vương đời đầu đã từng nói, vị chủ nhân của tòa Băng cung này, chính là một vị Thần Vương đời đầu, bây giờ chắc hẳn ông ta vẫn chưa có chết, cũng chỉ có Thần Vương đời đầu, mới có trí tuệ như thế, vì hậu nhân mưu tính, tặng nhiều lễ vật như thế này.

“Quả nhiên, vị Thần Vương đời đầu này biết được ở kỷ thứ năm sớm muộn gì bệnh độc cũng sẽ bùng phát, vì lẽ đó cố ý lưu lại một vài thứ ở đây, tặng cho kỷ thứ năm để cho nhân loại có thể tiếp tục sinh tồn, chắc chắn ông ta sẽ biết lai lịch cùng với nguyên nhân bệnh độc xuất hiện…” Ánh mắt của Lâm Siêu khẽ chuyển động, hướng về phía Kim Tự Tháp đi tới.

“Cẩn thận có cạm bẫy.” Hắc Quả Phụ đi theo phía sau lưng Lâm Siêu nhắc nhở.

Lâm Siêu không để ý đến đến việc nàng muốn kéo gần quan hệ, vị Thần Vương đời đầu này nếu như muốn tặng lễ vật, đương nhiên sẽ không thiết kế cạm bẫy, hơn nữa, cho dù là có cạm bẫy, hắn có tự tin là có thể ứng phó được, dù sao thì sau khi trải qua tuyệt cảnh ở trong khu vực Tu La, thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều so với dĩ vãng.

Chỉ là không biết, vị Thần Vương đời đầu này, sẽ lưu lại bảo bối đặc thù gì?

Đi tới dưới đáy của tòa Kim Tự Tháp, dùng ánh sáng khúc xạ thị giác, có thể làm cho tầm nhìn của Lâm Siêu thành 360 độ không có góc chết, quan sát toàn bộ quan cảnh trên dưới của tòa Kim Tự Tháp, khi đi tới kho để bảo vật thì hắn không khỏi choáng váng.

Kho bảo vật… lại rỗng tuếch.

Ba cái kho chứa bảo vật, dĩ nhiên lại không có một thứ gì.

Lâm Siêu kinh ngạc một hồi lâu, sau đó nhất thời nghĩ đến cái gì, liền dùng năng lực Biến Hình mô phỏng xoang mũi của mình thành xoang mũi của một con sói, nhất thời cảm nhận được ở trong không khí có đủ loại mùi, có mùi là từ trên bản thân của hắn tỏa ra, có mùi chính là mùi thơm ở trên người của Hắc Quả Phụ, trừ mùi của mấy người bọn họ, ở bên trong ba cái kho chứa bảo vật, còn có một ít mùi vị kỳ lạ, từ mùi vị này có thể thấy, rõ ràng là mùi của nhân loại!

Có người đã đi qua nơi này!

Lâm Siêu lập tức nghĩ đến con Vương Thú trấn giữ ở ngoài đại môn Băng cung, lúc này mới quay đầu lại hướng về phía Hắc Quả Phụ hỏi: “Các ngươi làm sao lại có thể tiến vào được tòa đại điện trống trải kia?”

Hắc Quả Phụ sững sờ, không ngờ được Lâm Siêu vì sao khi nhìn thấy ở nơi này không có bảo vật, lại hỏi một câu không liên quan như thế, nhưng nàng biết Lâm Siêu sẽ không làm mấy chuyện vô dụng, thêm vào đây cũng là một cơ hội tốt để kéo gần thêm quan hệ, lập tức nói: “Sau khi ngươi rời đi, ta cùng với vị thiếu nữ lang tộc cũng lục tục rời đi, sau đó tiến vào một cây cột băng có điêu khắc hình một nữ thiên sứ, truyền tống đến một địa phương hoang vu, rồi từ trong địa phương đó tìm được một nơi truyền tống khác, sau khi bước vào liền xuất hiện ở bên trong tòa đại điện kia.”

Lâm Siêu suy đoán quả nhiên không sai, từ phản ứng của mấy người bọn họ lúc nhìn thấy bốn người nước Anh cùng với hắn, có thể thấy bọn họ cũng không có quan hệ gì với con Vương Thú kia, bằng không chắc chắn bọn họ sẽ hỏi thăm về con Vương Thú đó rồi.

“Những bảo vật ở đây, đều bị người đến trước lấy hết rồi sao…” Ánh mắt của Lâm Siêu trở nên âm trầm, nhìn ra chu vi xung quanh đánh giá.

“Lát nữa làm sao chúng ta có thể trở về được?” Lâm Siêu đột nhiên hỏi.

“Cái này ngươi không cần phải lo lắng, trở lại chỗ mấy cái quan tài kia, liền có thể truyền tống về chỗ cũ.” Hắc Quả Phụ giải thích cho Lâm Siêu.

Lâm Siêu cúi đầu trầm ngâm, nếu như người kia là theo đường cũ đi về, có lẽ sẽ gặp phải đám người Hắc Quả Phụ, trừ phi hắn đã rời đi khỏi nơi này rất lâu, nhưng từ mùi vị mà hắn ta để lại ở trong không khí, hẳn là vừa rời đi không lâu, tuyệt đối không quá hai ngày thời gian.

“Các ngươi ai là người đi tới tòa đại điện kia đầu tiên, đi tới lúc nào?” Lâm Siêu hỏi.

Thanh niên tóc vàng nhẹ giọng nói: “Ta là người đầu tiên đến, sau đó là hai người bọn họ, tiếp theo là những người còn lại.

Thời gian là vào bốn ngày trước, bởi vì chỉ có một mình ta cũng không có cách nào có thể kích hoạt truyền tống, vì lẽ đó chỉ có thể chờ đợi thêm 4 người nữa đến.”

Lâm Siêu khẽ nhíu mày, người kia có thể một mình đi tới nơi này, chẳng lẽ là không phải thông qua khu truyền tống ở tòa đại điện kia.

Vẫn còn mật đạo khác? Hoặc là, hắn có phương pháp kích hoạt truyền tống một mình?

Trang 298# 2


Chương 595: Gặp lại Kronos

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Sau khi trầm ngâm một hồi lâu, Lâm Siêu liền tiếp tục quan sát chu vi xung quanh, nơi này ngoại trừ tòa Kim Tự Tháp này cùng với tấm bia đá cũ kĩ ở ngoài kia, chỉ còn một mảnh sa mạc khô héo, có diện tích hơn một nghìn mét vuông, có lẽ ở đây là một khoảng không gian tương tự như nhẫn không gian, không ngờ được xã hội nguyên thuỷ như tộc Cự Nhân, dĩ nhiên cũng nắm giữ được khoa học kỹ thuật về không gian.

Suy nghĩ một chút, Lâm Siêu liền đi xung quanh chu vi Kim Tự Tháp, sờ sờ gõ gõ một phen, đồng thời còn biến đôi mắt của mình thành đôi mắt của chim ưng, đem mỗi một cái khe hở ở trên tường nhìn thật cẩn thận, khiến cho Lâm Siêu kinh ngạc chính là, toà Kim Tự Tháp này tựa hồ như cũng không phải được xây dựng từ các khối đá, mà là từ một khối đá khổng lồ điêu khắc ra, tài nghệ như vậy, quả thực là Quỷ Phủ thần công!

Tuy rằng hắn thán phục người tạo ra tòa Kim Tự Tháp này, thế nhưng đối với Lâm Siêu mà nói, không tìm được cơ quan mật đạo, chính là vô cùng thất vọng.

Trong lúc Lâm Siêu đi kiểm tra cơ quan ở xung quanh, thì những người còn lại cũng đã lục tục đi vào Kim Tự Tháp, không nhìn thấy cái gì ở trong kho bảo vật, thì nhất thời tất cả đều ý thức được, có người đã tới nơi này sớm hơn họ một bước!

Trong lúc những người khác còn đang phẫn nộ nghị luận thì Lâm Siêu đã bất tri bất giác đi tới bên cạnh tấm bia đá cũ kĩ to lớn kia, ngẩng đầu lên nhìn, bỗng nhiên trong lòng hơi động, hắn đi xung quanh tấm bia đá, dùng tay sờ soạng khắp nơi.

Vù vù, tấm bia đá bỗng nhiên bị lay động một cái, Lâm Siêu sợ bắn lên, lập tức vui mừng, không ngờ được hắn chỉ ôm tâm tư thăm dò một chút, lại có thể thật sự kích hoạt được cơ quan ở trong tấm bia đá này.

Những người khác nghe thấy động tĩnh, nhất thời đình chỉ cuộc trò chuyện, nhanh chóng chạy như bay về phía tấm bia đá.

Lâm Siêu dùng hai tay đặt lên tấm bia đá, hướng về địa phương lúc trước làm cho tấm bia đá lay động đẩy mạnh.

Tấm bia đá này cực kỳ nặng, ngay khi Lâm Siêu dùng hết sức mới đẩy ra được một cái khe nhỏ, thì bỗng nhiên có một vệt bóng đen từ bên trong cái khe, nhanh như một tia tàn ảnh nhảy ra.

Lâm Siêu vẫn chưa có giải trừ đôi mắt chim ưng của mình, thêm vào hiệu quả của thị giác vi mô, cho dù vệt bóng đen nhanh như một tia chớp, nhưng hắn vẫn có thể thấy rất rõ ràng, rõ ràng là một nhân loại có chiều cao bình thường, là một người phương Đông có bề ngoài xấu xí, mặc một bộ giáp màu đen bó sát người, trên phần gáy có bôi mấy vệt màu đen, giống như là hình xăm của một ít dân tộc thiểu số.

Sau khi người này nhảy đi ra, trên mặt còn mang theo một tia kinh hoàng cùng với bất ngờ, phảng phất như không ngờ được tấm bia đá này lại tự nhiên mở ra như vậy, trong nháy mắt nhảy ra khỏi tấm bia đá, hắn liền quay đầu lại quan sát chu vi xung quanh, vẻ bất ngờ ở trong ánh mắt nhất thời chuyển thành vẻ hiểu rõ, lập tức cúi đầu tiếp tục hướng về phía trước chạy đi, hồn nhiên không thèm để ý tới đám người Lâm Siêu.

Lâm Siêu sau khi biến xoang mũi của mình thành khoang mũi của sói thì mũi cực kì nhạy bén, có thể trong nháy mất phân biệt ra được, tên này chính là người lưu lại mùi ở trong kho chứa bảo vật kia!

Lâm Siêu đang định ra tay bắt lấy tên này, vừa mới chuẩn bị lao đi, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí tức dị thường lạnh như băng, từ dưới đáy của tấm bia đá truyền đến, tiếp theo có một đoàn chất lỏng đen thui bắn ra, giống như một mũi tên nhọn đuổi theo cái tên mặc áo giáp màu đen kia, đoàn chất lỏng ngọ nguậy hóa thành một cái bàn tay màu đen, bắt lấy mắt cá chân của người này.

Tất cả những chuyện này đều phát sinh trong nháy mắt, ngoại trừ Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang là có thể nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra, còn lại thanh niên tóc vàng cùng với mấy người còn lại đều sửng sốt, chờ sau khi tên nam tử mặc áo giáp màu đen bị bàn tay màu đen bắt lấy mắt cá chân giảm tốc độ, mới giật mình giương mắt nhìn tới.

Lâm Siêu có cảm giác như là mình vừa mới mở ra một đạo phong ấn nào đó, vội vã buông tay ra, làm cho tấm bia đá một lần nữa trở về vị trí cũ, rồi lập tức nhìn về phía tên nam tử mặc áo giáp màu đen đang bị bàn tay màu đen kia cuốn lấy.

Mắt cá chân của tên nam tử mặc áo giáp màu đen đột nhiên bị đứt rời khỏi bàn chân của hắn, hắn không quay đầu lại, mà tiếp tục hướng về phía trước chạy đi, còn phần mắt cá chân bị bàn tay màu đen móc đi, trong nháy mắt liền hóa thành vô số các con sâu nhỏ lít nha lít nhít, cùng lúc đó, trên miệng vết thương ở trên bàn chân của hắn, có một lượng lớn con sâu nhỏ bò ra, một lần nữa tạo thành một cái bàn chân hoàn chỉnh.

Khống trùng?

Là người Cổ Môn?

Lâm Siêu khẽ nhíu mày lại, có thể đem thuật khống trùng tu luyện được đến một trình độ cao như vậy, phỏng chừng cho dù có là người của Cổ Môn, cũng không có mấy người có thể làm được.

“Ồ, là người của Tổ chức Bàn Cổ!” Lúc này, Hắc Quả Phụ bỗng nhiên khẽ ồ lên một tiếng, trên mặt hiện ra mấy phần kinh ngạc, sau đó lập tức lại lộ ra vẻ mặt thoải mái, cười lạnh nói: “Ta còn đang tò mò, chuyện lớn như thế này, là một tổ chức thần bí nhất ở Châu Á, làm sao có thể không đến đây góp vui cơ chứ.”

Lâm Siêu ánh mắt khẽ xoay chuyển, đây không phải là lần đầu tiên hắn nghe thấy tên của cái tổ chức thần bí này, lúc trước hắn còn có dự định thâm nhập vào bên trong tổ chức này, cướp đoạt phương pháp mở khóa gien, chỉ là do công việc hắn cần phải làm quá nhiều, chỉ có thể đem việc này ném ra đằng sau.

“Ha ha… Ngươi chạy không thoát đâu.” Từ bên trong đoàn chất lỏng màu đen bỗng nhiên truyền ra một giọng nói, sau đó chậm rãi nhúc nhích, dựng thẳng lên, dần dần hiện ra hình dáng của một nhân loại, đến khi đoàn chất lỏng màu đen hoàn toàn biến mất thì hiện ra một nam tử cực kì đẹp trai, lỗ tai của Lâm Siêu rất thính, lập tức có thể biết được đây là giọng nói của vị tội dân Kronos, ác mộng của mấy người Lâm Siêu lúc trước!

“Tội dân!” Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ cưỡi Cự Lang đều tái mặt, không ngờ được trái đất lại tròn như vậy, dĩ nhiên lại gặp phải vị tội dân kỷ thứ tư này ở đây, các nàng ngay cả một khắc cũng không dám trì hoãn, một người sử dụng năng lực thời gian của mình, một người sử dụng bảo vật thời gian, trong nháy biến mất không còn tăm hơi trước mặt đám người Lâm Siêu.

Đám người thanh niên tóc vàng nghe thấy Hắc Quả Phụ hô lên, nhất thời vẻ mặt biến thành tái nhợt, chỉ có một mình Ngả Linh Na là lộ ra mấy phần ngạc nhiên nghi ngờ, giống như là chưa bao giờ nghe qua loại xưng hộ kỳ quái như vậy.

“Ngươi đây là đang muốn tự tìm đường chết, ở đây không có bố trí Ma Trận cấm thần, ta sẽ cho ngươi kiến thức một chút tốc độ chân chính của ta!” Kronos nở nụ cười đầy tà khí, bóng người hơi rung nhẹ một cái, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước mặt của tên nam tử mặc áo giáp màu đen, trên bàn tay hiện ra một thanh loan đao sắc bén, mạnh mẽ chém xuống.

Trang 299# 1

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 5 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box