1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 118 : Trở về (c586-c590)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 118 : Trở về (c586-c590)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 586: Trở về

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu trong lòng giật mình, không ngờ được con mắt của chính mình, tự nhiên lại có thể nắm giữ được thị giác vi mô, mặc dù chỉ tương đương với một cái kính hiển vi bình thường, nhưng vào lúc chiến đấu, thị giác vi mô có thể trực tiếp nhìn thấy được năng lượng phân bố ở trên người của kẻ địch, cùng với rất nhiều khuyết điểm và kẽ hở nhỏ bé.

Nắm giữ được thị giác vi mô, cũng mang ý nghĩa, là cho dù kẽ hở có nhỏ cỡ nào, cũng đều sẽ bị Lâm Siêu nhìn thấy.

“Chiêu thương pháp (Ngân điện) lúc trước đối với ta mà nói là đã quá hoàn mỹ rồi, nếu như lại dùng thị giác vi mô để xem xét, không biết có thể sẽ nhìn ra một chút thiếu hụt nào hay không?.” Điều đầu tiên Lâm Siêu nghĩ đến chính là thương pháp của mình, là một người có bản năng sinh tồn mạnh mẽ, hắn cực kỳ để tâm đến việc tăng cường sức mạnh cho bản thân.

“Vẫn còn đuổi theo à?” Lúc này, Lâm Siêu nhìn thấy cách đó không xa có một lượng lớn hạt căn bản đột nhiên bị đẩy dạt ra, giống như là có một cơn lốc đang lao tới, hắn lập tức có thể nhìn thấy Giác Tỉnh nữ vương xuất hiện, lấy tốc độ cực nhanh phóng về phía hắn.

“Cái hố đen này vẫn còn chưa có năng lực thôn phệ hết tất cả các hạt căn bản, ánh sáng ở trên tay của mình là một minh chứng tốt nhất.” Lâm Siêu nhìn thấy Giác Tỉnh nữ vương đuổi theo, chỉ có thể tiếp tục xoay người chạy trốn, đồng thời thử nghiệm khống chế cái hố đen này.

“Chỉ có thuần một màu đen, ở trung tâm của hố đen, dĩ nhiên lại là do toàn bộ vật chất tối hình thành, vật chất tối chiếm 70% thành phần cấu tạo nên Vũ Trụ, lẽ nào hố đen cũng giống như vậy, thành phần chủ yếu hình thành nên hố đen cũng là vật chất tối?”

Lâm Siêu nhìn thấy cách đó không xa có một viên cầu màu đen, trong lòng hơi động, lúc này mới hướng về phía viên cầu bay qua, bây giờ đôi mắt của hắn có thể trực tiếp nhìn thấy ở mức độ vi mô, đối với chu vi bóng tối xung quanh đã hoàn toàn thích ứng, Lâm Siêu rất nhanh đã bay tới trước mặt viên cầu màu đen.

“Quả nhiên, năng lượng cắn nuốt cường bạo của toàn bộ hố đen đều được truyền ra từ nơi này, từ trên viên cầu có từng luồng năng lượng hình xoắn ốc kéo dài đi ra ngoài.” Lâm Siêu sau khi đánh giá viên cầu màu đen này một hồi, không khỏi trầm ngâm, lấy một bên cánh đưa đến chạm vào viên cầu.

Oành một tiếng, cánh của hắn liền bị chấn văng ra, điều này có thể thấy viên cầu màu đen này, dĩ nhiên lại đang xoay tròn giống như cánh quạt.

Lâm Siêu thầm giật mình, phỏng chừng nếu đôi cánh của mình chưa được cải tạo, sẽ bị chặt đứt tại chỗ, chứ không phải chỉ bị đánh văng ra như bây giờ, thậm chí chính mình cũng sẽ bị cuốn vào bên trong, bị viên cầu này xoắn cho nát bét.

“Đây chính là chỗ then chốt để khống chế hố đen.” Ánh mắt của Lâm Siêu hiện ra sự nghiêm nghị, sau khi suy tư một lúc, hắn cũng không biết phải dùng biện pháp gì, chỉ có thể thử bằng sức mạnh, lúc này hắn mới dùng toàn bộ đôi cánh Hắc Ban Thú, từ từ áp sát vào viên cầu màu đen đang xoay tròn.

Oành oành, đôi cánh của Lâm Siêu bị chấn động kịch liệt, suýt nữa là thân thể của hắn đã bị lật tung bay ra ngoài, thế nhưng trước đó hắn đã có sự chuẩn bị, lập tức điều chỉnh lại sự cân bằng của cơ thể, dùng toàn bộ đôi cánh đè vào một điểm, để làm cho nó không thể xoay tròn được nữa.

Viên cầu màu đen bị đôi cánh Hắc Ban Thú chèn ép, tốc độ xoay tròn dần dần bị giảm xuống, điều này khiến cho Lâm Siêu thở phào nhẹ nhõm, may là hắn phát hiện sớm, bằng không cứ để cho viên cầu màu đen này tiếp tục tăng trưởng, hắn sẽ chẳng có cách nào có thể áp chế được.

Hơn nữa, lúc này viên ám hạch cũng đã ngưng lại quá trình hấp thu máu tươi cùng với linh hồn của hắn, nằm im một chỗ, giống như một khối bướu thịt màu đen, ẩn giấu ở trên sống lưng của hắn, toả ra khí tức lạnh lẽo nhàn nhạt.

Lâm Siêu cũng không dám mạo muội chạm vào nó nữa, trước tiên phải làm cho cái viên cầu màu đen này ngừng xoay mới là việc quan trọng hàng đầu.

Lúc này, Giác Tỉnh nữ vương đã đuổi tới, chỉ có điều, giờ khắc này bộ dáng của nàng đã cực kỳ chật vật, chiếc áo choàng màu đỏ ở trên người đã hoàn toàn bị hố đen xé nát, thân thể trắng như tuyết trần trụi không có một mảnh vải che thân hiện ra ở trước mặt của Lâm Siêu, mỗi một vị trí ở trên thân thể đều giống như là được điêu khắc vậy, hoàn mỹ không có một chút tì vết, nhưng giờ khắc cho dù là nàng hay là Lâm Siêu, cũng không có thời giờ để quan tâm đến.

Lâm Siêu nhìn thấy Giác Tỉnh nữ vương đang lao tới, vội vàng triển khai sức mạnh toàn thân, toàn lực dùng đôi cánh đè lên viên cầu màu đen.

Oanh một tiếng, tốc độ xoay tròn của cái hố đen một lần nữa bị giảm xuống, dưới sức đè toàn lực của Lâm Siêu, rốt cục nó cũng đã dừng lại, Lâm Siêu thở phào nhẹ nhõm, nhìn ra chu vi xung quanh, năng lượng giúp cho hố đen vận chuyển, tựa hồ như đang dần dần bị yếu đi, cỗ sức mạnh cuồng bạo ở xung quanh cũng đang nhanh chóng giảm đi, lấy mắt thường rất khó có thể nhìn thấy, nhưng bằng vào thị giác vi mô của Lâm Siêu, lại có thể thấy rất rõ ràng có một lượng lớn đủ các loại hạt căn bản bỗng nhiên xuất hiện, trong đó còn có một số ít hạt căn bản đã bị hố đen xé nát, nhưng vẫn còn chưa có bị thôn phệ sạch sẽ, thể tích có vẻ lớn hơn nguyên tử một chút, dùng mắt thường rất khó có thể phân biệt.

“Cuối cùng cũng coi như đã kết thúc.” Lâm Siêu thở phào nhẹ nhõm, nhưng đột nhiên thân thể lại phát ra cảnh báo nguy hiểm, hắn lập tức bay đi tránh xa khỏi cái viên cầu màu đen này, ngay cả quay đầu lại nhìn một cái cũng không dám.

Lâm Siêu vừa mới bay ra không được bao xa, viên cầu màu đen lại tiếp tục xoay tròn, nhưng lần này nó lại xoay theo hướng ngược lại.

Lâm Siêu trong lòng âm thầm kêu không tốt, viên cầu màu đen này lại có thể tự động vận chuyển, chẳng lẽ mình lại phải một lần nữa đi tới làm cho nó ngừng xoay tròn?

Ngay vào lúc hắn còn đang do dự là tiếp tục chạy trốn hay là quay đầu lại làm cho cái viên cầu màu đen kia ngừng quay, thì bỗng nhiên có một luồng ánh sáng màu trắng chói mắt từ phía trước truyền đến, Lâm Siêu ngây người, Giác Tỉnh nữ vương đang đuổi theo ở phía sau cũng ngây người.

Sau đó ở một khắc tiếp theo, Lâm Siêu có cảm giác toàn thân đều bị ánh sáng bao trùm, đôi mắt bị ánh sáng chói mắt rơi vào trạng thái mù tạm thời không thể nhìn thấy cái gì.

Ở dưới ánh sáng chói mắt nóng hừng hực này, ý thức của Lâm Siêu giống như bị ngưng lại, phảng phất như đã trôi qua rất lâu, lại giống như chỉ mới trôi qua có một giây, thị giác của hắn mới dần dần khôi phục lại, liền có thể nhìn thấy một mảnh băng tuyết trắng phau ở trước mặt.

Ở trên đầu là bầu trời xanh thẳm như biển.

Nơi này là…

Địa Cầu? !

Lâm Siêu ngây ngẩn một hồi lâu, rồi đột nhiên giật mình tỉnh lại, trợn to hai mắt ra, khuôn mặt hiện ra vẻ khó tin, hắn vội vàng đánh giá bốn phía, đôi mắt nắm giữ thị giác vi mô cũng đã khôi phục lại trạng thái như bình thường.

Trang 294# 2


Chương 587: Phiền toái lớn

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Nhưng thị lực của hắn cũng đã được tăng cường lên rất nhiều, có thể nhìn thấy được đường chân trời ở phía xa xa, nếu không phải vì địa cầu có hình cầu, nói không chắc hắn còn có thể nhìn thấy quan cảnh ở phía xa cách mấy vạn mét, thậm chí còn xa hơn nữa.

“Ta đã trở về rồi sao?” Lâm có chút phát mộng, một khắc trước hắn còn đang ở trong hố đen, lâm vào tuyệt cảnh, giờ khắc này dĩ nhiên hắn đã trở về lên trên Địa Cầu, từ bầu trời xanh thẳm có thể biết được ở gần nơi này có một đại dương, chắc hẳn nơi này chính là Bắc Cực, không khí trong lành ở đây xa xa không phải là ở khu vực nhân loại sinh sống có thể so sánh, lấy thị lực của hắn, cho dù là vào ban ngày hắn cũng có thể nhìn thấy các vì sao ở trong vũ trụ tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

“Nơi này là Bắc Cực, lúc trước mình đã đi qua, phía trước không xa chính là tòa Hàn Băng Kim Tự Tháp, ta dĩ nhiên lại xuất hiện ở bên ngoài tòa Kim Tự Tháp kia, là do đoàn ánh sáng màu trắng kia mang ta ra bên ngoài hay sao, nhưng mà, đoàn ánh sáng màu trắng kia là cái gì?” Lâm Siêu từ bên trong sự vui mừng khôi phục lại như cũ, nhớ đến đoàn ánh sáng màu trắng lúc trước, bỗng nhiên hắn có một suy đoán, hắn trước đây đã từng nghe qua một lý thuyết về hố đen và lỗ trắng, ở một đầu khác của hố đen chính là lỗ trắng, là hai loại hình thái hoàn toàn khác nhau.

“Lẽ nào mình lại đi ra từ bên trong lỗ trắng?” Lâm âm thầm nghi hoặc.

Hô!

Đúng lúc này, có một luồng khí tức lạnh lẽo thấu xương xuất hiện ở phía sau lưng của hắn cuồn cuộn mà tới.

Lâm Siêu liền cả kinh, vội vàng quay đầu lại nhìn, lập tức nhìn thấy thân thể trắng như tuyết của Giác Tỉnh nữ vương, không hề có một mảnh vải che thân hiện lên ở trong tầm mắt, chỉ là ở dưới ánh mắt lạnh như băng của nàng, không có ai có tâm tình muốn thưởng thức vẻ đẹp tuyệt mỹ của nàng.

Tâm tình của Lâm Siêu nhất thời chìm xuống đáy vực.

Nhìn thấy vẻ mặt biến hóa của Lâm Siêu, Giác Tỉnh nữ vương cười lạnh một tiếng, chậm rãi thu nhỏ thân thể lại, từ bên trong cơ thể trắng như tuyết tuôn ra một luồng vật chất màu đen, hóa thành một bộ quần áo lụa mỏng tao nhã màu đen, một bên hiện ra màu đỏ tươi, toát ra sự quý phái của một nữ vương cao quý, nàng từ trên cao nhìn xuống Lâm Siêu, nói: “Nhìn thấy ta, ngươi có vẻ như rất thất vọng phải không?.”

Lâm Siêu vô cùng cảnh giác, đồng thời còn âm thầm súc lực ở trên người, kéo dài thời gian lạnh lùng nói: “Bây giờ ngươi muốn như thế nào?”

“Chẳng trách con mèo nhỏ kia lại không thèm quan tâm đến tính mạng của ngươi, ta còn tưởng rằng nó thật sự không muốn rời đi khỏi cái mảnh không gian âm u kia, nguyên lai là nó biết ám hạch có thể mở ra lỗ trắng.

Thông qua lỗ trắng thoát khỏi khu vực Tu La tiến lên địa cầu, so với kỹ thuật “bước nhảy không gian” của chiếc chiến hạm Cự Nhân kia không kém một chút nào.” Sau khi khôi phục lại kích cỡ thân thể giống như trước kia, nàng cười gằn, nói: “Bất kể như thế nào, cuối cùng cũng coi như ta cũng đã trở về, lần này còn phải cảm ơn ngươi.”

“Không cần.” Lâm Siêu dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn nàng, căn bản không hi vọng là nàng có thể cho hắn được cái gì.

Vực sâu nữ vương đời đầu cười khúc khích, nói: “Lời hứa hẹn trước đây của ta đối với người vẫn có hiệu lực, ngươi hãy trở thành hộ vệ của ta đi, đây chính là một mỹ sự đó nha.”

Khuôn mặt của Lâm hiện ra vẻ lạnh lẽo, nắm chặt nửa đoạn cổ thương vào trong tay, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay.

Vực sâu nữ vương đời đầu cười tủm tỉm liếc mắt nhìn hắn, khoát tay nói: “Chúng ta còn có rất nhiều thời gian, chờ lúc nào rảnh rỗi ta lại tới tìm ngươi, đã nhiều năm như vậy, không biết viên tinh cầu này so với trước đây có đẹp hơn hay không nữa.” Nói xong, nàng không thèm để ý đến Lâm Siêu nữa, thân thể phi vút đi, thoáng một cái đã biến mất ở bên trong đường chân trời.

Mặt mày của Lâm vẫn tỏ ra vẻ âm trầm, cho tới khi nàng hoàn toàn rời đi, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, ở sau lưng của hắn chảy ra đầy mồ hôi lạnh, ngay vào lúc hắn chuẩn bị xoay người rời đi thì bỗng nhiên trong lòng cả kinh nghĩ thầm: “Lúc trước nàng ở trong hố đen giãy dụa một hồi, tiêu hao rất lớn, mặc dù nhìn qua thân thể gần như không tổn hại, nhưng kì thực là nàng đã không còn bao nhiêu khí lực nữa, vừa nãy chính là cơ hội tốt nhất để đánh chết nàng!”

Hắn nhất thời cảm thấy ảo não, nhưng lập tức lại nghĩ đến một điều, thân thể của Giác Tỉnh nữ vương không biết là sinh mệnh vật chất gì, mỗi vị trí ở trên toàn thân đều có cường độ cứng cỏi như nhau, phỏng chừng coi như nàng có tùy tiện để cho mình công kích, mình cũng không thể giết chết được nàng, mà chờ đến khi nàng khôi phục lại thể năng, thì sẽ bị nàng dễ dàng đánh chết.

“Ở nơi này không lực hút ảnh hưởng, không biết dựa vào tốc độ của đôi cánh Hắc Ban Thú, mình có thể chạy thoát được nàng không nữa?”

“Ai!” Lâm Siêu thở dài sâu sắc, cuối cùng hắn vẫn để cho một con quái vật xổng ra bên ngoài, hơn nữa còn là con quái vật đáng sợ nhất, chỉ mong vết thương của nàng so với sự tưởng tượng của mình còn muốn nghiêm trọng hơn, trong một thời gian ngắn nàng khó có thể khôi phục lại được, chỉ có điều, cho dù có bị thương nặng cỡ nào, sớm muộn gì nàng cũng sẽ khôi phục lại như lúc trước.

“Thực sự là một phiền toái lớn.” Lâm Siêu cay đắng nói, tâm tình trở nên cực kỳ chán nản, lấy cá tính của vị Vực sâu nữ vương đời đầu này, một khi đã khôi phục lại thực lực, tất nhiên sẽ gây nên một hồi giết chóc ở trên địa cầu, chẳng lẽ mình phải tìm được nơi nàng ẩn thân trước khi nàng hồi phục lại thương thế, rồi ngăn cản nàng?

Lâm Siêu nghĩ cũng không dám nghĩ tới, làm sao có thể ngăn cản được nàng, đây chính là một tồn tại có thể dễ dàng giết chết Thần Vương đời đầu!

Ngầm thở dài ngao ngán, Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, hướng về phía Băng cung tiếp tục bay đi, mặc dù bây giờ thời gian đã rất cấp bách, nhưng nếu đã đến Bắc Cực rồi, thì vẫn nên cố gắng đi kiếm Lệ nguyên tử mới được, đây chính là đồ vật có thể sánh ngang với ám hạch, nói không chắc nó còn có tác dụng không thể tưởng tượng.

Vèo!

Đôi cánh thịt dài mười lăm, mười sáu mét giương ra, che kín cả bầu trời, tỏa ra một luồng khí tức man hoang đến từ viễn cổ, Lâm Siêu hơi chuyển động ý nghĩ một chút, thân thể liền bắn đi như một tia chớp, trong nháy mắt liền bay xẹt qua mảnh băng tuyết đi vào khu vực trung tâm của Bắc Cực, từ trên trời cao quan sát xuống, liếc mắt liền có thể nhìn thấy tòa Hàn Băng Kim Tự Tháp.

Giờ khắc này ở bên ngoài tòa Hàn Băng Kim Tự Tháp, đang có rất nhiều đội ngũ nhỏ lục tục uốn lượn đi ở trên mặt băng tuyết, giống như một đàn kiến xếp thành từng hàng, nối đuôi nhau đi đến tòa Hàn Băng Kim Tự Tháp.

Lâm Siêu vừa muốn tiến vào bên trong tòa Hàn Băng Kim Tự Tháp một lần nữa, bỗng nhiên nhìn thấy ở trên vách núi cheo leo phía trước tòa Hàn Băng Kim Tự Tháp, có mấy cái bóng đen đang nằm úp sấp lại.

Trang 295# 1


Chương 588: Đại môn Băng cung

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Rõ ràng là bốn người, bọn họ có vẻ như là cùng một tiểu đội, từ dưới chân núi leo lên, đến khi Lâm Siêu chuẩn bị thu hồi ánh mắt thì bỗng nhiên nhìn thấy, có một người trong đó đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa.

Lâm Siêu ngẩn ra, không khỏi cúi đầu nhìn chăm chú, nhất thời nhìn thấy người thứ hai đang bò ở phía sau, cũng đột nhiên biến mất không còn tăm hơi.

Lâm Siêu ngưng mắt lại nhìn, tình huống như thế này chỉ có một khả năng, ở dưới đó chính là lối vào không gian của di tích, sau khi quan sát một hồi, hắn nhìn thấy hai người còn lại sau khi bò tới cùng một chỗ, thân thể cũng biến mất không còn tăm hơi.

Hai mắt của Lâm Siêu sáng lên, ở chỗ này dĩ nhiên lại có lối vào di tích, hơn nữa khoảng cách giữa lối vào di tích cùng với tòa Hàn Băng Kim Tự Tháp kia còn rất gần, sau khi trầm ngâm trong chốc lát, thân thể của hắn liền bắn mạnh ra, bay lướt tới, hạ thấp tiếng vỗ cánh, lặng yên không một tiếng động bay đến vách núi cheo leo nơi bốn người kia biến mất, sau đó khống chế ánh sáng tiến vào trạng thái tàng hình, lại lấy thêm bột phấn xác thối lấy được ở trong di tích cổ Ai Cập rắc lên trên người, che dấu đi mùi của bản thân, thu hồi lại đôi cánh, nhẹ nhàng bò qua.

Tầm mắt đột nhiên hoa lên một cái, Lâm Siêu liền có cảm giác như đang tiến vào bên trong một hang núi tối tăm, có thể nhìn thấy ở phía trước khoảng một trăm mét có bốn người đang đi, bốn người này di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, cực kỳ cẩn thận, mặc dù xung quanh tối đen, nhưng Lâm Siêu sau khoảng thời gian ở trong khu vực Tu La, đối với trình độ bóng tối như thế này hắn vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng quan cảnh ở xung quanh, có thể nhìn thấy rất rõ ràng bốn người bọn họ có hai nam hai nữ, đều rất trẻ tuổi, trên người đều mang theo một cái ba lô chuyên dụng dùng để sinh tồn trong dã ngoại, cùng với một ít dụng cụ sinh tồn.

Lâm Siêu khống chế giảm nhịp tim cùng với hô hấp, lặng lẽ nhích tới gần.

“Các ngươi có ngửi thấy mùi gì là lạ hay không?” Có một thanh niên cao gầy ở trong bốn người đột nhiên hỏi.

Một cô gái trẻ có vóc người mảnh khảnh không khỏi cầm hai thanh đoản đao ở trên tay giơ lên, bày ra tư thế đề phòng, hỏi: “Tựa hồ như là mùi vị thịt thối, lẽ nào ở nơi này có xác thối?”

“Mọi người phải cẩn thận một chút, thủ lĩnh đưa cho chúng ta tấm địa đồ thu được ở trong bảo khố của hoàng gia thời đại trước, bên trong nói rằng nơi này có di tích tiền sử, hoàng gia đã từng tổ chức nhân mã đến đây thăm dò qua một lần, ngươi xem nơi đó đi, quần áo cùng với thanh kiếm ở trong tay bộ xương khô kia, có lẽ hắn chính là một người ở bên trong đoàn nhân mã kia.” Một tên thanh niên khác trầm giọng nói.

“Không biết phần địa đồ Băng cung này là thật hay giả.” Một nữ tử khác có vóc người cao gầy khẽ cau mày, nói: “Lần này đến Bắc Cực có rất nhiều thế lực, xem ra tình cảnh ở nơi này còn phức tạp hơn so với chúng ta tưởng tượng nhiều lắm, ngoài trừ căn cứ của chúng ta, còn có nhiều thế lực lớn như vậy, trước đây chúng ta đã nhìn thấy người kia, có thể dùng tay không giết chết một con gấu bắc cực biến dị, dù sao nó cũng là quái vật cấp sáu hàng thật giá thật, thực sự là đáng sợ.”

“Bọn họ mạnh mẽ cỡ nào cũng vô dụng, không có địa đồ chỉ có thể đi sờ soạng lung tung, tấm bản đồ này chỉ có độc nhất một bản, chỉ có chúng ta mới có, những người kia đều chỉ có thể tìm đến tòa lao tù Kim Tự Tháp kia, khà khà, phỏng chừng bọn họ cũng không có cách nào đi ra được, chúng ta có thể dễ dàng đạt được bảo vật ở trong Băng Cung.” Thanh niên cao gầy lúc trước âm u cười lạnh nói.

Lâm Siêu lặng lẽ đi theo phía sau bốn người bọn họ, sau khi nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ, hắn liền khẽ thở phào nhẹ nhõm, biết rằng bên trong bốn người bọn họ không có Năng Lực Giả hệ nhận biết, bằng không bằng vào thuật ngụy trang thô ráp này của hắn, rất dễ dàng liền có thể bị phát hiện.

“Địa đồ Băng Cung lấy được ở bên trong bảo khố của Hoàng Gia?” Bên trong đôi mắt của Lâm Siêu lộ ra mấy phần nghi hoặc, từ diện mạo cùng với khẩu âm của mấy người này có thể thấy, bọn họ hẳn là người Anh, bên trong lời nói dày đặc khẩu âm của Luân Đôn, bọn họ nói “hoàng gia”, chắc hẳn là Hoàng Gia nước Anh ở thời đại trước.

Mỗi quốc gia đều có bảo khố của chính mình, bên trong có rất nhiều các vật phẩm trân quý, có khoáng thạch vũ trụ hi hữu, có các tác phẩm nghệ thuật cổ đại, các đồ vật thần bí không biết tác dụng, còn có một số tư liệu cơ mật mà bọn họ không muốn cho người khác biết.

“Tấm địa đồ Băng cung này, dĩ nhiên lại lưu lạc vào bên trong bảo khố của hoàng gia nước Anh, bốn người bọn họ hẳn là người của căn cứ nước Anh, sau khi tai nạn bạo phát căn cứ của bọn họ tìm được bảo khố, lúc trước Hắc Quả Phụ cùng với người của Sở La Môn, đều biết một ít tư liệu bí mật về Băng Cung ở Bắc Cực, bao quát cả vị lang tộc Thụy Nhã kia, trong tay cũng có một nửa tấm địa đồ.” Lâm Siêu híp mắt lại nói: “Nói một cách khác, bí mật ở nơi này, đã bị thời đại trước phát hiện.”

“Nếu như các quốc gia ở thời đại trước đã sớm biết sự tồn tại của Băng Cung Bắc Cực, cũng sẽ biết sự tồn tại của các di tích, hơn nữa chắc hẳn bọn họ cũng biết là tai nạn sắp bạo phát, nhưng mà vào lúc tai nạn bạo phát, các quốc gia ở dưới sự bùng phát của bệnh độc lại không có nửa phần năng lực chống cự, chỉ có một số ít cán bộ cao tầng nắm giữ quân đội và một số tổ chức bí ẩn mới có thể còn tồn tại sau tai nạn, còn về những lãnh đạo tối cao của các quốc gia kia lại giống như là bốc hơi khỏi thế gian vậy, không những không lộ ra tin tức tai nạn sắp bạo phát, mà còn không làm ra một động tác phòng bị nào.”

Lâm Siêu khẽ cau mày, có cảm giác như là mình vừa chạm vào được vào một tầng bí ẩn quan trọng, chỉ là ở trong tay của hắn có quá ít tin tức, khó có thể suy đoán ra được chân tướng.

“Mọi người cẩn thận, ở lối ra hang động chính là đại môn của Băng cung, nơi đó có rất nhiều cạm bẫy tinh vi, mọi người phải nghe theo ta chỉ huy mà hành động, ghi nhớ kỹ không được tùy ý động chạm lung tung.” Thanh niên cao gầy dẫn đầu trầm giọng nói.

Ba người kia biết tính chất của nhiệm vụ lần này rất quan trọng, ngưng trọng gật gù đồng ý.

Lâm Siêu có thị giác hơn người, ngưng mắt nhìn về phía trước, lập tức có thể nhìn thấy ở bên ngoài hang động có một tòa đại điện trống trải, khe hở ở trên vách tường mọc đầy cỏ dại, rêu xanh cùng với dây leo.

Phảng phất như là một tòa di tích cổ xưa đã trải qua mấy ngàn năm, khắp nơi có tro bụi đóng dày đặt, ngay cả tảng đá cũng bị phai màu loang lổ.

Hống!

Đột nhiên có một tiếng gầm nhẹ vang lên.

Lâm Siêu ngưng mắt nhìn tới, chỉ thấy ở dưới cánh cửa lớn Băng cung, có một sinh vật mình người thân cá sấu đang nằm úp sấp dưới mặt đất, toàn thân của nó được bao phủ bởi một tầng vảy giáp đen kịt, giống như là mới bị lửa cháy thiêu đốt qua vậy, hàm răng vừa dài vừa nhọn, trên trán có ba cái sừng trắng như tuyết giống như ngà voi, đâm thẳng về phía trước.

Sẽ không có ai hoài nghi, nếu như bị nó dùng ba cái sừng này va chạm vào người, sẽ có thể còn sống.

Trang 295# 2


Chương 589: Ống nghiệm màu bạc

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Lâm Siêu đã gặp qua rất nhiều loại quái vật, từ khí tức của nó trong nháy mắt hắn liền có thể phán đoán ra được đây chính là một con Vương Thú.

Bốn người nước Anh này sau khi nghe thấy tiếng quái vật gào thét thì lập tức dừng bước chân lại, chần chờ quay lại nhìn nhau, cuối cùng thì nam tử cao gầy kia cũng cắn răng nói: “Đã đi tới nơi này, không thể từ bỏ giữa chừng được, trước tiên đi thăm dò xung quanh thử xem, trên bản đồ chỉ ghi chép là ở đây có cạm bẫy, chứ không nói là sẽ có quái vật, có lẽ trúng ta đã đi nhầm vào chỗ có quái vật rồi.”

Những người còn lại đều cảm thấy hắn nói có lý, khẽ gật đầu đi theo phía sau hắn.

Lâm Siêu nhìn thấy bốn người bọn họ cẩn thận từng ly từng tý một tiến lên phía trước thăm dò, không khỏi lắc lắc đầu, cùng với tinh anh mà các đại căn cứ khác phái đi, bốn người này lại giống như chim non được nuôi ở trong lồng, quá non nớt, con Vương Thú kia xuất hiện ở đây, nói rõ là có người chuyên môn bố trí nó ở đây canh cửa, mục đích là để ngăn cản mấy người đến sau.

Thông qua dấu vết ở trong hang động lúc trước, Lâm Siêu có thể nhìn thấy mấy dấu chân còn mới ở trên mặt đất, mặc dù đã bị vùi lấp chỉ còn lại dấu vết mơ hồ, thế nhưng làm sao có thể giấu được ánh mắt của một lão thợ săn như hắn chứ.

“Bản đồ chắc chắn không phải chỉ có một bản, hơn nữa người tiến vào đây lúc trước cũng biết được điểm ấy, cho nên mới cố ý an bài một con Vương Thú ở đây trấn thủ, lúc trước Hắc Quả Phụ cùng với hắn cảm nhận được băng sơn chấn động, nàng nói là do Băng cung bị mở ra, phỏng chừng người đi vào đây để lại con Vương Thú này, chính là người đã mở ra đại môn của Băng cung.” Lâm Siêu âm thầm phân tích một lượt, cảm thấy không đúng mười phần thì cũng phải được tám phần, chỉ là, người có năng lực khống chế được Vương Thú, tuyệt đối cũng không phải là một nhân vật đơn giản.

“Không ngờ được ngoại trừ gia tộc Tri Chu cùng với Lang tộc, vẫn còn có những thế lực bí ẩn khác, hơn nữa lại còn có bản lĩnh không thấp.” Ánh mắt của Lâm Siêu dần dần trở nên nghiêm nghị.

Lúc này, bốn người nước Anh kia đã lặng lẽ tiến đến trước mặt con Vương Thú, thanh niên cầm đầu cao gầy lấy từ phía sau lưng ra một khẩu súng màu bạc óng ánh, có tạo hình khá giống với súng trường, nhưng Lâm Siêu liếc mắt qua một cái liền có thể nhận ra được, đây là vũ khí di tích.

Phốc, thanh niên cao gầy nhắm vào con Vương Thú cá sấu, quyết đoán bóp cò, một đạo laser phun ra từ phía nòng súng, chuẩn xác bắn trúng vào cái trán của con Vương Thú, nhưng không có hiệu quả gì cả, trên trán của nó chỉ bốc ra vài làn khói màu xanh.

Thanh niên cao gầy liền tái mặt, vội vàng nói: “Không ổn rồi, là quái vật từ cấp sáu trở lên, mau lấy đồ vật kia ra sử dụng.”

Ba người còn lại thấy thanh niên cao gầy sử dụng khẩu súng kia không có hiệu quả gì, đã sớm biết được con quái vật này không đơn giản, nữ tử có mái tóc màu cafe cũng không chờ thanh niên cao gầy mở miệng, đã lấy từ phía sau lưng của mình ra một cái ống nghiệm dài bằng một ngón tay, bên trong chứa huyết thanh màu bạc dinh dính, lấp lóe ra từng tia điện quang.

Nữ tử có mái tóc màu cafe cũng không hề do dự, nhanh chóng vứt cái ống nghiệm về phía con Vương Thú, đồng thời quát to, nói: “Mau kích hoạt ống nghiệm!”

Một nữ tử cao gầy khác thấy vậy toàn thân bỗng nhiên tuôn ra một luồng năng lượng gợn sóng, cái ống nghiệm màu bạc đang bay lơ lửng ở trong không trung đột nhiên gia tốc, nhanh như một viên đạn lao đi, mạnh mẽ va chạm lên trên trán của con Vương Thú.

Ầm! !

Trong giây lát liền có một tiếng nổ vang trời truyền ra, sóng chấn động mãnh liệt của vụ nổ hất bay cả bốn người nước Anh đi, sau khi bọ họ lăn lộn bảy, tám vòng mới có thể dừng lại.

Lâm Siêu dưới tình huống không kịp chuẩn bị, cũng bị lực chấn động đẩy lui về phía sau mấy bước, hắn vội vàng ổn định khí tức, để tránh khỏi việc bị bại lộ, nhưng trong lòng lại cực kỳ giật mình, vốn tưởng rằng bốn người nước Anh có thực lực bình thường này, sẽ bị con Vương Thú cá sấu này ăn hết, không ngờ được cái ống nghiệm màu bạc mà nữ tử kia lấy ra, dĩ nhiên lại có sức mạnh hủy diệt đáng sợ như vậy.

“Đây là vật gì thế, chỉ có một lượng nhỏ như thế đã có thể tạo ra một vụ nổ đáng sợ như vậy, lẽ nào là được tạo thành từ một loại nguyên tố đặc thù như nguyên tố tạo ra bom nguyên tử?” Lâm Siêu cũng không dám khinh thường, nếu như trong tình huống hắn bị cái ống nghiệm màu bạc này đột nhiên nổ tung mà không kịp chuẩn bị, phỏng chừng toàn bộ thân thể sẽ bị nổ tan xác, thực sự là không thể coi thường bất luận một người nào a.

Lúc này, sau khi dư âm của vụ nổ tan đi, Lâm Siêu lập tức nhìn xuyên qua làn khói, lập tức có thể nhìn thấy con Vương Thú cá sấu kia, hơn nửa cái đầu đã bị nổ tung, óc văng ra tung tóe, đã mất đi năng lực hoạt động, nằm ở dưới mặt đất thoi thóp.

“Dĩ nhiên có thể chính diện đánh chết Vương Thú.” Ánh mắt của Lâm Siêu không khỏi trở nên nghiêm nghị, cái ống nghiệm màu bạc này tuyệt đối là bảo vật cấp S, hơn nữa còn là vật phẩm dùng một lần cực kỳ đắt giá.

Bốn người nước Anh kia nhìn thấy tình cảnh này, nhưng lại không hề có nửa phần vui mừng, tựa hồ như đã sớm dự liệu được, trái lại còn rên rỉ thở dài.

“Thủ lĩnh chỉ cho chúng ta duy nhất một ống ”Nguyên dịch lôi điện” này, cũng đã bị dùng mất rồi, đáng chết, con Vương Thú này khẳng định là do người khác đem từ nơi khác bố trí ở nơi này trấn thủ, bằng không nó sẽ không nằm ở đây giữ cửa mà không đi chỗ khác.” Thanh niên cao gầy tức giận nói.

Nữ tử có mái tóc màu cafe nhìn cái đầu không trọn vẹn của con Vương Thú, chu mỏ lên một cái, bất mãn nói: “Sớm biết như vậy, ta lại xin ba ba của ta thêm hai ống nữa.”

Ba người còn lại nghe nàng nói như thế, không khỏi nhìn nhau cười khổ.

“Chúng ta cũng không nên chậm trễ nữa, đi vào đi thôi.” Thanh niên cao gầy thu hồi lại sự ủ rũ, trầm giọng nói.

Bốn người nước Anh liền xếp thành một hàng dọc, để cho thanh niên cao gầy dẫn đầu, giẫm theo dấu chân của hắn, hướng về phía đại môn của Băng cung chậm rãi bước tới, sau khi đi tới trước mặt con Vương Thú thì bọn họ hơi hơi kiểm tra một chút, sau khi xác nhận nó đã không còn năng lực phản kháng, thì không thèm để ý nữa mà tiếp tục bước đi về phía trước.

Lâm Siêu thấy mấy người này lại không hề có nửa phần hứng thú với thi thể của con Vương Thú, thì không khỏi mà cảm thấy kinh ngạc lần thứ hai, mấy người này chỉ có bằng ấy thực lực, chỉ đạt cỡ từ cấp bốn đến cấp năm mà thôi, còn kinh nghiệm sinh tồn thì càng non nớt không đáng nói, dĩ nhiên lại không kiêng kị gì mà dám tới gần con Vương Thú cá sấu kia, phải biết quái vật cấp độ Vương Thú đã sinh ra trí tuệ có thể sẽ ngụy trang mình bị trọng thương, chờ kẻ địch tới gần sẽ đột nhiên tập kích.

Từ biểu hiện của mấy người này có thể thấy, tựa hồ như bọn họ cũng hoàn toàn không hề suy nghĩ đến việc sẽ phát sinh ra tình huống như vậy, bởi vì vậy ngay cả nửa điểm ý tứ đề phòng cũng đều không có, điều này làm cho Lâm Siêu có chút không biết nói gì, không nghĩ ra được vì sao bốn người này vẫn còn có thể sống sót đến hiện tại?

Trang 296# 1


Chương 590: Người quen

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Ngay vào lúc Lâm Siêu còn đang oán thầm thì, thanh niên cao gầy đã lấy từ trong người ra một kiện đồ vật, áp nó lên trên cánh cửa của đại môn Băng cung, răng rắc một tiếng, hai cánh cửa ở trước mặt của mấy người liền từ từ mở ra.

Lâm Siêu không ngờ được lần này hắn lại có thể tiến vào Băng cung một cách đơn giản như vậy, theo cánh cửa chậm rãi mở ra có thể nhìn thấy, đầu tiên đập vào trong tầm mắt của hắn, chính là một khuôn mặt tuyệt mỹ quen thuộc —— chính là Hắc Quả Phụ!

Ngay vào lúc Lâm Siêu nhìn thấy nàng thì nàng tựa hồ cũng có cảm ứng, tương tự quay đầu lại nhìn sang.

Lâm Siêu khẽ cau mày, hắn dùng nguyên lý khúc xạ ánh sáng để tiến vào trạng thái ngụy ẩn thân, thuộc về thuật ẩn thân sơ cấp, cho dù vậy thì hắn cũng đã đem mùi, nhịp tim cùng với hơi thở tiêu trừ hết thảy, nếu như không phải là có năng lực hệ nhận biết hoặc là thiết bị cảm ứng, gần như hắn rất khó có thể bị nhận ra, thế nhưng Hắc Quả Phụ lại nắm giữ năng lực thời gian, có thể phát hiện được hắn cũng không có gì là lạ.

“Đôi mắt thời gian” có thể nhìn thấy được tương lai, cho dù Hắc Quả Phụ không cần dùng tới năng lực, sau khi tiến hóa cũng bị năng lực đồng hóa đôi mắt, cũng có thể nhìn thấy dấu vết tồn tại của Lâm Siêu.

Sau cánh cửa chính của Băng cung, chính là một đại điện trống trải, bên trong có một tòa tế đàn cổ xưa, ở trên tường có các bức điêu khắc tinh xảo, khắc các loại binh khí kỳ lạ cùng với phong cảnh thế giới cổ xưa, giờ khắc này ở trong đại điện ngoại trừ Hắc Quả Phụ mà Lâm Siêu có thể nhận thức, còn có vị thiếu nữ lang tộc cưỡi Cự Lang kia, cùng với bốn người có nam có nữ mà hắn chưa từng gặp bao giờ.

Theo cánh cửa lớn mở ra, những người này không hẹn mà cùng nhau quay đầu nhìn lại.

Bốn người nước Anh liền giật mình, giống như là không ngờ được ở địa điểm bảo tàng mà chỉ có bọn họ mới biết được, lại có người tới trước bọn họ, hơn nữa nhân số còn không phải chỉ có một người, mà là tận sáu người, điều này làm cho bọn họ không khỏi âm thầm sốt sắng.

“Ồ, vẫn còn có người đến sao?.” Một thanh niên tóc vàng anh tuấn tùy tiện nở nụ cười nói, dùng ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới bốn người nước Anh, nụ cười càng tươi thêm mấy phần, nói: “Thật là thú vị.”

Ánh mắt của Hắc Quả Phụ cùng với thiếu nữ lang tộc chỉ đơn giản nhìn lướt qua bốn người nước Anh, lập tức chuyển ánh mắt lên trên người của Lâm Siêu cách đó mấy mét, Hắc Quả Phụ cười dài nói: “Đều là bạn cũ, không muốn đi ra gặp mặt hay sao?.”

Lâm Siêu vẫn duy trì sắc mặt bình tĩnh, thu hồi lại ánh sáng ngụy trang, lộ ra thân hình, lạnh nhạt nói: “Ta không ngờ được các ngươi vẫn còn sống đấy.”

Bốn người nước Anh nghe thấy ở phía sau lưng của mình đột nhiên xuất hiện một giọng nói, sợ bắn cả người lên, ngơ ngác xoay người lại nhìn tới.

Sau khi nhìn thấy Lâm Siêu đứng cách mình chỉ năm, sáu mét ở ngoài thì khuôn mặt liền trở nên tái mét, giống như ăn phải ớt hiểm vậy vô cùng khó coi.

Không ngờ được bốn người bọn hắn dĩ nhiên lại bị người ta theo dõi, hơn nữa còn bị người ta áp sát gần đến như vậy mà lại không thể phát hiện được cái gì.

Nếu như người này có ý định muốn giết bọn họ, chí ít khi tiến lên đánh lén liền có thể đánh chết một người trong bốn người bọn họ ngay lập tức.

Điều này làm cho bọn họ lần thứ hai ý thức được, cao thủ ở bên ngoài thế giới thực sự còn rất nhiều.

Ngoại trừ bốn người nước Anh đang đứng ở bên ngoài, bên trong đại điện trống trải còn có bốn người khác, sau khi một người nam và một nữ trong bốn người này nhìn thấy Lâm Siêu đột nhiên xuất hiện, thì khuôn mặt liền biến sắc, nhưng rất nhanh hai người bọn họ liền ẩn giấu đi, chỉ có ánh mắt là trở nên âm trầm thêm mấy phần.

“Vị bằng hữu này có lẽ là nắm giữ năng lực ánh sáng đi, có thể vận dụng năng lực này xảo diệu đến như vậy, thực sự là một thiên tài.” Thanh niên tóc vàng lúc trước khẽ cười khen ngợi Lâm Siêu.

Lâm Siêu liếc mắt nhìn hắn, khẽ gật đầu chào hỏi.

“Lúc trước không nhìn thấy ngươi, ta còn tưởng rằng ngươi đã bị vị tội dân kia giết chết rồi chứ?.” Hắc Quả Phụ hé miệng mỉm cười, nói: “Người trung quốc các ngươi có một câu ngạn ngữ đó là “đến sớm không bằng đến đúng lúc”, ngươi tới thật là đúng lúc, vừa vặn chúng ta đang ở đây tiến hành phân chia, ngươi liền đến, lần này phỏng chừng sẽ có người bị chen ra ngoài rồi.” Bên trong lời nói đầy ý cười của nàng, mang theo ý tứ muốn gây xích mích rất rõ ràng.

Lâm Siêu vẫn duy trì vẻ mặt hờ hững, ánh mắt lướt qua mấy người bọn họ, sau đó liền tiến hành đánh giá đại điện trống trải, chỉ thấy ở sau lưng bọn họ có một tòa tế đàn trên đài cao.

Có năm cái hộp to được dựng thẳng đứng lên, có hình dáng giống như quan tài cổ Ai Cập vậy, Lâm Siêu nhớ mang máng lúc xem qua tấm địa đồ của Hắc Quả Phụ, bên trong có ghi chép về nơi này, hơn nữa còn đặc biệt dùng dấu X màu đỏ để tiến hành đánh dấu.

Trong khi Lâm Siêu còn đang đánh giá tòa tế đàn, bốn người đứng ở phía bên trái nghe thấy lời nói của Hắc Quả Phụ, vẻ mặt khẽ thay đổi một hồi, trong đó có một nữ tử có khuôn mặt trắng bệt hơi cười gằn, nói: “Hắc Quả Phụ, ngươi biết người này sao, khẩu khí của người lại lớn như vậy, chỉ bằng vào hắn lại có thể chiếm một suất của chúng ta?”

Ba người còn lại đồng dạng cũng nhàn nhạt đánh giá Lâm Siêu, bao gồm cả thanh niên tóc vàng lúc trước cũng thu hồi lại nụ cười nhìn chằm chằm vào Lâm Siêu.

Mặc dù bọn họ đều nghe ra được ý tứ muốn gây xích mích không hề che giấu của Hắc Quả Phụ, mục đích chính là muốn bốn người bọn họ tranh cướp vị trí cùng với Lâm Siêu, đây là một phương pháp xúi giục rất đơn giản, nhưng khiến cho bọn họ chân chính chú ý chính là, người đàn ông này lại có đủ tư cách để cho Hắc Quả Phụ nhằm vào.

Phải biết, đây chính là sát thủ số một hiện tại của gia tộc Tri Chu, những người trêu chọc đến nàng, hoặc là chết, hoặc là sống không bằng chết, không có loại lựa chọn thứ ba.

Lâm Siêu nhìn thấy Hắc Quả Phụ đã thành công giúp mình kéo tới cừu hận, lạnh lùng nhìn nàng một cái, nếu như không phải cân nhắc đến vị tội dân Kronos vẫn còn ở trong tòa Băng cung này, thêm nữa ở trong kế hoạch tiếp theo của hắn còn phải cần một số lượng lớn cao thủ để làm việc cho mình, hắn sẽ không có một chút lưu tình nào trong nháy mắt đánh chết nàng, làm cho nàng ngay cả thời gian dùng năng lực thời gian của mình tiến vào một khoảng thời không khác cũng không có, bất quá, lấy tính cách cẩn thận của Hắc Quả Phụ, chắc chắn đã bố trí xung quanh người “Trường lực thời gian”.

“Trường lực thời gian” cùng với “Trường lực giảm tốc” không hề giống nhau, giống như là năng lực Bất Tử cùng với năng lực tái sinh khác nhau vậy, “Trường lực thời gian” là trực tiếp ảnh hưởng trên phương diện thời gian, “Trường lực giảm tốc” chính là ảnh hưởng trên phương diện tốc độ, nhìn có vẻ như không có sự khác biệt, nhưng ở một vài phương diện lại có tính chất không giống nhau.

Trang 296# 2

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 5 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box