[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 114 : Giác Tỉnh (2) (c566-c570)
❮ sautiếp ❯Chương 566: Giác Tỉnh (2)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Cơ thể của Lâm Siêu khẽ lay động, hắn đã không thể nhìn thấy cái gì ở bên ngoài nữa, hoàn toàn bị các loại ảo giác ở trong đầu bao trùm, cũng may là sức mạnh tâm linh cùng với lực ý chí của hắn vừa mới đột phá, ý thức cũng không có ngay lập tức bị tan vỡ, mà vẫn đang rất ngoan cường chống lại.
“Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí…”
“Chủ thần ở trên cao, ban tặng cho ta ánh sáng, ban tặng cho ta đôi mắt…”
Lâm Siêu nhắm chặt hai mắt lại, yên lặng tụng niệm ba bộ kinh thư.
Mặc dù hắn đã xác định là mình sẽ bị Giác Tỉnh, nhưng hắn vẫn không có dễ dàng buông tha, kiên trì cùng với đấu tranh chính là bản năng của hắn.
Ba bộ kinh thư này đều là sách của thánh hiền, nếu như chăm chỉ đọc sách thành hiền, có thể gột rửa lệ khí ở trong lòng, khiến cho tâm trí trở nên thanh thản, tư duy sáng suốt.
Dưới những điều giáo lý ở trong kinh thư, tâm linh của Lâm Siêu dần dần bình tĩnh lại, hắn biết vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu kia thông qua việc hôn môi, đem các loại tâm tình tiêu cực ở trong lòng của hắn kích thích ra, một khi để cho các loại tâm tình này khống chế thân thể, nhân cách ý thức của hắn sẽ triệt để bị tiêu diệt, biến mất hoàn toàn, sau đó các loại tâm tình tiêu cực này sẽ tự động sáng tạo ra một loại nhân cách mới, chính là nhân cách Giác Tỉnh!
Vì lẽ đó, phải làm sao trấn áp được tất cả các loại tâm tình tiêu cực này xuống, mới có thể duy trì được ý thức của mình, tránh khỏi việc bị Giác Tỉnh.
Chỉ có điều, rất nhanh Lâm Siêu liền phát hiện được, hắn đã coi thường điểm chí mạng do nụ hôn của nàng mang tới, trong lúc hắn đang tụng niệm kinh thư để tiêu trừ các loại tâm tình tiêu cực, không bao lâu sau, tiếp tục có một cơn sóng thần tâm tình tiêu cực phô thiên cái địa ập tới, ầm ầm đánh vào đại não của Lâm Siêu.
“Oanh” một tiếng, hắn liền không thể suy nghĩ được cái gì nữa.
Không biết trải qua bao lâu, tựa hồ như có âm thanh ai đó đang gọi mình, vừa gần vừa xa, lại có một chút quen thuộc.
“Ai?” Lâm Siêu mờ mịt hỏi: “Là ai đang gọi ta?”
Thanh âm kia mơ hồ không rõ, đồng thời lại càng ngày càng xa, cho tới khi hoàn toàn biến mất, hắn không nghe được cái gì nữa.
Ngay trong lúc Lâm Siêu đang nghi hoặc thì thanh âm kia lại tiếp tục vang lên, giống như sấm sét nổ tung ở bên tai của hắn: “Lâm Siêu, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại!”
Chính là tiếng kêu lo lắng của Anubis.
Lâm Siêu bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, ký ức như nước thủy triều cấp tốc vọt tới, rốt cuộc hắn cũng nhớ được là mình còn đang chống cự lại việc thân thể tiến hành Giác Tỉnh, hắn liền biến sắc mặt, vội vàng mở mắt ra nhìn, đập vào trong mắt, vẫn là một mảnh khu vực bóng tối trước kia, vị Vực Sâu Nữ Vương đang lẳng lặng đứng ở trước mặt của mình, trên khóe miệng lộ ra một nụ cười kỳ dị.
Sự đau đớn kịch liệt truyền đến từ toàn thân, đổi là một người bình thường, dưới sự đau nhức như vậy sẽ không giữ vững được thần trí, cho dù là người có lực ý chí siêu phàm như Lâm Siêu, cũng chỉ có thể khổ sở chịu đựng, hắn muốn đọc thầm ba bản kinh thư, nhưng cũng không thể.
“Đừng quá bức ép thân thể của mình.” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu nhìn thấy dáng vẻ đang cắn răng chống đỡ của Lâm Siêu, trên mặt mang theo một nụ cười mê hoặc nói, nhưng trong lòng nàng lại đang cực kỳ kinh ngạc, mặc dù nàng biết Lâm Siêu có lực ý chí vô cùng bất phàm, thế nhưng không ngờ được lại có thể cao đến như vậy, dĩ nhiên lại có thể chống lại được sự Giác Tỉnh.
“Hãy phóng thích đi.” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu từng bước dụ dỗ, trên mặt lộ ra một nụ cười hiền lành ôn nhu, ôm lấy thân thể của Lâm Siêu, đem khuôn mặt của Lâm Siêu áp vào trong ngực của mình, ôn nhu nói: “Thả nó ra ngoài đi, sẽ không còn cảm thấy thống khổ nữa.”
Âm thanh ôn nhu, vô cùng thân thuộc.
Ý thức của Lâm Siêu trong lúc hoảng hốt, tựa hồ giống như là đang nghe thấy Bạch Tuyết nói chuyện với chính mình, hắn mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn, đập vào bên trong mắt của hắn chính là khuôn mặt ôn nhu của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu cùng với một nụ cười quen thuộc, chính là khuôn mặt của Bạch Tuyết, là cô gái đi ra từ cỗ quan tài thủy tinh kia, là cô gái đã một đường đi theo hắn trong suốt thời gian qua!
Nhưng mà, một ít lý trí còn lại của Lâm Siêu nói cho hắn biết, nàng không phải là Bạch Tuyết.
Dưới cơn sóng thần tâm tình tiêu cực cùng với sự thống khổ đau nhức truyền tới từ toàn thân, ý chí của Lâm Siêu đã đạt đến cực hạn, gần kề tới biên giới tan vỡ, hắn kinh ngạc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuyệt mỹ của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu, bên trong viền mắt bỗng nhiên chảy ra hai dòng lệ máu, đáy lòng tuôn ra một luồng bi thống không tên.
Bạch Tuyết… Chính là cái tên mà sau khi nàng đi ra khỏi chiếc quan tài thủy tinh mà mình đã đặt cho nàng.
Có hay không có một ngày, nàng sẽ không còn nở nụ cười nữa, ánh mắt khi nhìn mình không còn sự ôn nhu nữa, mà là hờ hững lạnh lẽo giống như vị vực sâu nữ vương đời đầu này đang nhìn mình?
Lâm Siêu cười tự giễu một cái, hắn đột nhiên cảm giác thấy cuộc đời của chính mình chính là một hồi bi kịch, hay là bây giờ mình cứ như vậy trầm luân, triệt để chết đi, tiến hành giải thoát?
Hắn thở ra một hơi dài, tùy ý để cho các loại tâm tình tiêu cực kia tràn tới, lan tràn ra toàn bộ đầu óc của mình, mỗi một cái tâm tình đều tà ác đến cực điểm.
“Lâm Siêu! Lâm Siêu!” Anubis gấp đến mức quát to lên, hắn biết mặc dù Lâm Siêu vẫn đang toàn lực chống đối, nhưng vẫn bị một số ít tâm tình tiêu cực xâm nhập, sản sinh ra ý nghĩ coi thường bản thân, coi thường sinh mệnh.
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu nhìn thấy Lâm Siêu đang chậm rãi thả lỏng bắp thịt, trên khuôn mặt của nàng lộ ra một nụ cười thỏa mãn, mặc dù trong quá trình Lâm Siêu Giác Tỉnh đã làm cho nàng không khỏi kinh ngạc một ít, thế nhưng cuối cùng kết quả vẫn ở trong dự liệu của nàng, mặc dù Lâm Siêu có lực ý chí vượt qua cấp S, thế nhưng vẫn như cũ không đủ để có thể ngăn chặn được việc Giác Tỉnh.
“Mau giác tỉnh đi, có thể ngoan cường chống đối lâu đến như vậy, không phải đơn thuần là chỉ cần dựa vào lực ý chí cùng với sức mạnh tâm linh của ngươi, mà còn là do thể chất đặc thù của ngươi, dù sao thì thể chất của ngươi cùng với thể chất của ta cũng cách biệt quá xa, chân chính làm cho ngươi có thể tiếp tục kiên trì lâu đến như vậy, có lẽ là do thể chất đặc thù của bản thân ngươi, thật sự không biết được, thân thể có thể kiên trì giác tỉnh lâu như vậy, sau khi Giác Tỉnh sẽ biến thành một loại hình thái như thế nào!” Trên khuôn mặt của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu lộ ra vẻ hứng thú nồng nặc.
Lâm Siêu có thể nghe thấy nàng nói, nhưng hắn không thèm để ý, tựa hồ như hắn đã không còn lưu luyến cái gì ở trên cõi đời này nữa, hắn nhìn thấy ở trước mặt hiện ra một cái hố sâu vô tận, mà chính mình còn đang chậm rãi bước tới.
Hắn nhắm mắt lại.
Cứ như vậy kết thúc thôi… Bóng tối, dần dần bao trùm thân thể của hắn.
“Rốt cục cũng đã Giác Tỉnh rồi.” Bên trong đôi mắt của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu lộ ra vẻ chờ mong.
Trang 284# 2
Chương 567: Bán Giác Tỉnh (1)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Giờ khắc này Lâm Siêu đang nằm trôi lơ lửng ở trước mặt của nàng, trên người tỏa ra hào quang màu hoàng kim, giống như là thân thể của hắn vừa mới được mạ vàng vậy, chỉ có điều, hào quang màu vàng óng này lại lúc sáng lúc tối, một lát sau, mới dần dần biến mất đi, cùng lúc đó, toàn thân của Lâm Siêu đột nhiên xuất hiện một đoàn chất lỏng màu đen thui, bao trùm toàn bộ thân thể của hắn lại.
“Thực sự là ngoan cường nha, ngay cả khi ý thức đã buông xuôi, tiềm thức của ngươi vẫn ngoan cường đấu tranh, kích phát máu Hoàng Kim trong cơ thể để chống lại việc Giác Tỉnh.” Vực sâu nữ vương đời đầu nhìn hào quang màu vàng óng đã hoàn toàn biến mất, trên khuôn mặt của nàng lộ ra mấy phần thán phục.
Lúc này, toàn thân của Lâm Siêu đều bị chất lỏng màu đen bao bọc, ngay cả khuôn mặt cũng vậy, cũng bị chất lỏng màu đen chậm rãi che kín, nhìn giống như một cái kén lớn màu đen vậy.
Vù! Vù!
Có một tia ánh sáng màu vàng yếu ớt hiện ra, từ trên cánh tay phải của Lâm Siêu sáng lên.
Vực sâu nữ vương đời đầu liếc mắt nhìn một cái, lạnh nhạt nói: “Vô dụng thôi, đầu óc của hắn đang dần dần bị cải tạo, cho dù ngươi có hô hoán cỡ nào, hắn cũng không có cách nào có thể tỉnh dậy, coi như có thể tỉnh dậy, cũng là nhân cách Giác tỉnh tỉnh dậy.”
Sau khi nàng vừa nói xong, ánh hào quang màu vàng trên cánh tay phải của Lâm Siêu yếu ớt lóe sáng thêm hai lần nữa, cuối cùng cũng triệt để chìm xuống, không hề gây ra thêm động tĩnh gì nữa.
Lâm Siêu đã hoàn toàn biến thành một cái kén màu đen trôi nổi ở trong hư không.
Vực sâu nữ vương đời đầu nhìn chằm chằm vào cái kén tinh tế đánh giá, sau khi thời gian trôi qua mấy chục giây, mà lại không thấy có thêm động tĩnh gì, nàng không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc nói: “Làm sao lại không có gì xảy ra thế này, Giác Tỉnh thường thường chỉ là sự tình hoàn thành trong chớp mắt mà thôi, lẽ nào hắn vẫn còn đang tiếp tục kiên trì chống đỡ? Không đúng, mặc dù lực ý chí của hắn rất mạnh, nhưng rõ ràng lúc nãy hắn đã buông xuôi rồi.”
Nàng tự lẩm bẩm, tràn ngập sự nghi hoặc.
Đúng lúc này, cái kén lớn màu đen rốt cục cũng xuất hiện động tĩnh, chỉ thấy lớp kén ở vị trí cái đầu của Lâm Siêu, đang chậm rãi nhô lên, tựa hồ như là có vật gì đó đang muốn chui ra bên ngoài.
Vực sâu nữ vương đời đầu liền dùng ánh mắt chờ mong nhìn vào chỗ lớp kén đang nhô ra, phần kén nhô ra càng ngày càng lớn, phần đỉnh nhô ra cũng càng ngày càng nhọn.
Cuối cùng thì lớp kén cũng bị đâm thủng, lộ ra một cái sừng đen thui!
Vực sâu nữ vương đời đầu lúc này mới thầm thở ra một hơi, lúc trước nàng nhìn thấy Lâm Siêu liều mạng chống lại, mặc dù nàng có tự tin tuyệt đối, thế nhưng lại không khỏi có mấy phần lo lắng, giờ khắc này sau khi nhìn thấy cái sừng đen thui kia mọc ra, nàng lập tức có thể xác định được Lâm Siêu đã Giác Tỉnh, nụ hôn của nàng cũng đã dùng không có uổng phí!
Soạt, soạt!
Lúc này, chiếc kén lớn màu đen đang bao phủ toàn thân của Lâm Siêu, đột nhiên nứt toác ra, từng lớp kén bị xé rách ra rơi xuống, lộ ra da thịt trắng nõn ở bên trong, đầu tiên là ngón chân, bàn chân, bắp đùi, sau đó là là lồng ngực, ngón tay, cánh tay, sau khi cái kén đen hoàn toàn bị phá nát rớt xuống, toàn bộ thân thể của Lâm Siêu đã lộ ra.
“Chuyện này…” Vực sâu nữ vương đời đầu nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên cảm thấy choáng váng.
Giờ khắc này Lâm Siêu toàn thân trần như nhộng, không có một mảnh vải che thân, thế nhưng điều khiến cho vị Vực sâu nữ vương đời đầu choáng váng cũng không phải là do nhìn thấy Lâm Siêu khỏa thân, mà là do thân thể của hắn, vẫn giữ được hình dáng của nhân loại!
Ngón tay, cánh tay, lồng ngực vân vân, tất cả các vị trí, đều vẫn giữ nguyên được dáng dấp của nhân loại, hơn nữa làn da lại còn trắng nõn, giống như là màu trắng của sứ vậy.
Cho dù là làn da của mỹ nữ có được bảo dưỡng vô cùng tốt cũng không thể trắng được giống như Lâm Siêu.
Kèn kẹt ~!
Lớp kén màu đen ở phần cổ của hắn cũng đang từ từ được bóc ra, lộ ra cái cổ họng trắng nõn.
Sau đó là cái cằm, lỗ tai, khuôn mặt, sau khi lớp kén bị bóc ra hết, vẫn như cũ lộ ra khuôn mặt ban đầu của Lâm Siêu, hơn nữa da mặt lại càng thêm trắng nõn, duy nhất chỉ có một điểm không giống như lúc trước chính là, ở trên trán của hắn có mọc ra một cái sừng màu đen thui.
Cái sừng màu đen này dựng thẳng ở trên trán, dường như nó đang muốn đâm thủng cả bầu trời!
“Tại sao lại như vậy…” Vực sâu nữ vương đời đầu co rút đôi con ngươi lại, tràn ngập vẻ ngơ ngác tự hỏi: “Rõ ràng đã Giác tỉnh rồi, lại vẫn có thể giữ được hình dáng của nhân loại, lẽ nào hắn cũng giống như mình, vừa Giác Tỉnh xong, liền có thể tiến vào trạng thái hoàn toàn Giác Tỉnh?”
Nàng không thể không kinh hãi, bởi vì bất cứ một loại sinh vật nào khi vừa mới Giác Tỉnh, đều sẽ hiện ra hình dáng nửa người nửa thú, bị các tế bào Giác Tỉnh thôn phệ, tuyệt đối sẽ không có cách nào có thể giữ lại được hình dáng của nhân loại, huống hồ hắn lại còn giữ lại được hình dáng của nhân loại hoàn chỉnh đến mức như thế này, nếu như không phải ở trên trán của hắn có mọc ra một cái sừng màu đen, gần như không thể xác định được là rốt cuộc hắn đã giác tỉnh hay chưa?
Giác Tỉnh Giả nếu như muốn biến lại thành hình dáng của nhân loại, chỉ có thể tiến vào trạng thái hoàn toàn Giác Tỉnh cuối cùng, mới có thể làm được, đó là thời điểm mà trong đại não của Giác Tỉnh Giả đã sinh ra nhân cách Giác tỉnh hoàn thiện, có suy nghĩ của chính mình, chứ không phải là Giác Tỉnh Giả vừa mới Giác Tỉnh, chỉ có bản năng sinh tồn giống như dã thú.
Trong khi vị Vực sâu nữ vương đời đầu đang còn nghi ngờ không thôi, thì Lâm Siêu đã dần dần mở mắt ra, lộ ra đôi con ngươi màu vàng kim, ở giữa có một cây thập tự (十) màu bạc!
Đây chính là con ngươi của Giác Tỉnh Giả!
Sau khi nhìn thấy cây thập tự (十) màu bạc ở trong mắt của Lâm Siêu, vị Vực sâu nữ vương đời đầu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng còn đang tưởng là Lâm Siêu Giác Tỉnh thất bại, nhưng sau khi nhìn thấy đôi mắt này nàng đã chắc chắn 100% rằng hắn đã Giác Tỉnh thành công.
Ngay vào lúc nàng thở phào nhẹ nhõm, đại não của nàng lại truyền đến một tín hiệu kỳ quái, nàng liền ngây người một hồi, đột nhiên cảm thấy phần gáy của mình truyền đến một tia lạnh lẽo, Lâm Siêu lúc trước còn đang nằm lơ lửng, bây giờ đã xuất hiện một cách quỷ mị ở trước mặt của nàng, dùng bàn tay trắng nõn lạnh lẽo của hắn đặt lên trên gáy của nàng.
Khóe miệng của Lâm Siêu nhếch lên lộ ra một nụ cười yêu dị, miệng hơi há ra, lộ ra hai cái răng nanh vừa dài vừa nhọn hỏi: “Như ngươi mong muốn, ta đã Giác tỉnh, ngươi có hài lòng hay không?”
Nghe hắn nói như thế, vị Vực sâu nữ vương đời đầu liền co rụt đôi con ngươi lại, kinh hãi thốt lên: “Không thể nào, ngươi chỉ vừa mới Giác Tỉnh, làm sao có khả năng nhớ tới sự tình lúc trước, hơn nữa lấy hình dáng thân thể của ngươi lúc này, cũng không phải là hình thái Giác Tỉnh hoàn toàn, đến tột cùng là gien trong thân thể của ngươi là loại nào, chẳng lẽ nhân loại ở kỷ thứ năm, tổ hợp gien đã hoàn toàn bị thay đổi?”
Trang 285# 1
Chương 568: Bán Giác Tỉnh (2)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu đem khuôn mặt kề sát vào khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, gần đến mức có thể cảm nhận được hương thơm trên cơ thể của nàng, hắn cười khẩy nói: “Hiện tại, ta đã có thể báo thù.”
Vực sâu nữ vương đời đầu ngây người, vừa mới muốn phản kháng, đôi con ngươi bỗng trợn trừng lên, khó có thể tin được nhìn Lâm Siêu đang say sưa ôm hôn mình, trong một giây không tới thất thần, nàng bỗng nhiên phản ứng lại, cây thập tự màu máu bên trong con ngươi nhanh chóng xoay tròn, toàn thân tản mát ra một luồng khí tức màu đen, đem thân thể của Lâm Siêu mạnh mẽ đẩy bay ra ngoài.
Khuôn mặt của vị Vực sâu nữ vương đời đầu lạnh lẽo như băng sương, mái tóc màu đen xõa tung ra nhìn giống như một Ma Nữ, nàng giang hai cánh tay ra, trên người tản mát ra các luồng khí lưu màu đen, toát ra khí tức đáng sợ, lạnh lẽo cùng với cao quý, vào lúc này, nàng tựa hồ như đã khôi phục lại phong độ của một kẻ thống trị, khôi phục lại sự tôn nghiêm của mình, không cho phép kẻ khác khinh nhờn!
“Mặc kệ ngươi có hình dáng như thế nào, thì cũng đã Giác Tỉnh, bây giờ ngươi phải thần phục ta!” Vực sâu nữ vương đời đầu truyền ra âm thanh lạnh lẽo, trong âm thanh có một loại tiết tấu kỳ dị, mái tóc xõa tung đột nhiên giống như sống lại, bắn ra phía trước giống như mấy chục thanh đao sắc bén, khóa chặt toàn bộ thân thể của Lâm Siêu.
Đối với Lâm Siêu sau khi Giác tỉnh, nàng tựa hồ như đã không còn vẻ ôn nhu như lúc trước nữa, mà đổi lại thành vẻ lạnh lùng giống như đối xử với các con Giác Tỉnh Giả khác!
Trên khuôn mặt của Lâm Siêu lộ ra một tia cười khẩy, bóng người đột nhiên lóe lên một cái, biến mất khỏi phạm vi tấn công của mái tóc, lúc xuất hiện lần nữa, đã ở bên cạnh người của vị Vực sâu nữ vương đời đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười mỉa mai nói: “Ngươi thật sự muốn giết ta hay sao?.
Mặc dù ta không phải là đối thủ của ngươi, thế nhưng ngươi cũng đừng quên, mục đích mà ngươi muốn để cho ta Giác tỉnh là để làm cái gì?”
Nghe hắn nói như thế, vị Vực sâu nữ vương đời đầu mới dừng tay lại, đợi một lát sau, hào quang màu đỏ ở trong đôi con người thuần một màu đen của nàng mới dần dần biến mất, mái tóc dài mấy chục mét đang vặn vẹo cũng nhanh chóng co lại, luồng khí màu đen bao phủ thân thể của nàng cũng được thu lại, một lần nữa lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng.
“Ngươi nói cũng đúng”.
Vực sâu nữ vương đời đầu đăm chiêu nhìn Lâm Siêu, nói: “Tốc độ di chuyển của ngươi lúc nãy hẳn là cấp mười, cái này chắc hẳn cũng không phải là tốc độ nhanh nhất của ngươi hiện nay, về phương diện sức mạnh mà nói, ngươi xác thực đã nắm giữ được sức mạnh của Giác tỉnh giả, nhưng mà, nếu như ngươi thật sự có thể tiến vào trạng thái Giác Tỉnh hoàn toàn, sức mạnh của ngươi sẽ sánh ngang với cấp độ Chủ Thần đời đầu, cũng chính là mười bốn cấp!”
Lâm Siêu nhếch miệng lộ ra nụ cười nói: “Cho dù như thế nào thì ta cũng đánh không lại ngươi, ngươi nói những việc này thì có ích lợi gì.”
Vực sâu nữ vương đời đầu nhìn hắn thật sâu, nói: “Như vậy thì trạng thái lúc này của ngươi, nếu như không phải là Giác Tỉnh hoàn toàn, thì chính là… Bán Giác Tỉnh (Giác Tỉnh một nửa)!”
Cây thập tự màu bạc ở bên trong mắt của Lâm Siêu khẽ chớp lên một cái, nói: “Cái gì là bán Giác Tỉnh?”
Vực sâu nữ vương đời đầu nhìn chằm chặp hắn trong chốc lát, rồi bỗng nhiên trầm cười gằn nói: “Đây chính là mục đích chân chính vì sao mà mấy lão già kia lại muốn phong tỏa gien hay sao?.
Mỗi một kỷ trôi qua, nhân loại đều tiến hành một lần lột xác, dẫn đến nhân loại của kỷ thứ năm chỉ có thể tiến hóa đến cấp bảy, nhìn qua ở bên ngoài, tựa hồ như là làm cho nhân loại không tiến hóa được đến cấp độ cao, hạ thấp tỷ lệ Giác Tỉnh, vì lẽ đó mấy lão già kia mới làm cho gien của nhân loại dần dần thoái hóa.
Nhưng mà đó chỉ là mục đích phụ mà thôi, mục đích chân chính chính là muốn tối ưu hóa sự tiến hóa!”
“Tối ưu hóa?” Trên khuôn mặt của Lâm Siêu lộ ra một nụ cười tà dị, nói: “Ta tựa hồ như đã từng nghe được một tên gia hỏa ở kỷ thứ tư nói, gien của nhân loại không phải là càng ngày càng bị thoái hóa, mà là ngược lại so với trước đây càng ngày càng hoàn thiện.”
Vực sâu nữ vương đời đầu lãnh khốc nói: “Hắn nói không sai, gien của nhân loại kỷ thứ năm các ngươi, bị hạn chế không thể tiến hóa qua cấp bảy không phải là mục đích chủ yếu, mà dụng ý chân chính của nó, chính là muốn áp súc gien của các ngươi, tăng cường kháng tính Giác Tỉnh, vì lẽ đó cho dù các ngươi có phá giải được tầng phong ấn gien, khôi phục lại tổ hợp gien giống như Cự Nhân đời đầu, kháng thể Giác Tỉnh ở trong gien của các ngươi, cũng sẽ không bị biến mất, nói một cách khác, đến lúc đó các ngươi có thể tùy tiện tiến hóa đến cấp mười một, mà tỷ lệ Giác Tỉnh, vẫn cực thấp giống như cũ!”
Lâm Siêu cười khanh khách nói: “Mấy lão gia hỏa kia, quả nhiên thật là đa mưu túc trí, ta thật sự rất yêu thích!”
Vực sâu nữ vương đời đầu hừ lạnh một tiếng, quay đầu lại nhìn về hướng Thái Thản Vương cùng với Hắc Miêu đang đánh nhau ở phía xa xa, ở nơi đó chỉ có thể mơ hồ nghe thấy từng tiếng va chạm truyền tới.
“Chúng ta cũng nên ra tay thôi, chỉ dựa vào một mình Thái Thản Vương, còn chưa phải là đối thủ của nó.” Vực sâu nữ vương đời đầu lạnh lùng nói: “Thời gian mà ngươi có thể tiến vào trạng thái bán Giác Tỉnh cũng có hạn, sau khi hết thời gian thì ý thức cũ của ngươi sẽ trở lại, ngươi hãy nhanh chóng tiến lên tham gia chiến đấu thôi!”
“Muốn để cho ta xuất chiến sao?” Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu nhếch miệng nở nụ cười, trong âm thanh tràn ngập vẻ ác ý nói: “Trừ phi ngươi có thể hôn ta thêm một cái nữa, hơn nữa ngươi còn phải đáp ứng ta chờ đến khi chiến đấu kết thúc, để cho ta hảo hảo hưởng dụng thân thể xinh đẹp của ngươi.”
Vực sâu nữ vương đời đầu cười lạnh nói: “Trong đầu chỉ ngươi chỉ có mỗi dục vọng thôi sao, cho dù là bán Giác Tỉnh, chung quy cũng là đã Giác Tỉnh, ta đáp ứng ngươi, chờ đến khi chiến đấu kết thúc, ngươi muốn cái gì ta cũng có thể thỏa mãn cho ngươi!”
“Không được, nhất định phải hôn ta một cái trước cái đã.” Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu dùng vẻ mặt thành khẩn nói.
Cây thập tự màu máu ở trong con ngươi của vị Vực sâu nữ vương đời đầu chuyển động một vòng, trong lòng vô cùng phẫn nộ, kế hoạch của nàng vốn là làm cho Lâm Siêu Giác Tỉnh, sau khi Lâm Siêu hoàn toàn Giác Tỉnh, gần như không cần nàng phải ra lệnh, Giác tỉnh Lâm Siêu cũng sẽ tự động nhằm về phía Hắc Miêu, giống như là một con dã thú chỉ biết chiến đấu.
Nhưng mà Lâm Siêu bây giờ lại ở trong trạng thái bán Giác Tỉnh, cho dù cũng được tính là đã Giác Tỉnh rồi, từ bên trong ý thức cũ phân liệt ra một ý thức mới, cho dù cái ý thức mới này còn rất non nớt, thế nhưng nó vẫn bảo lưu lại được sự tính toán cùng với cẩn thận của ý thức cũ Lâm Siêu.
“Hừ!” Sau khi nặng nề hừ lạnh một tiếng, vị Vực sâu nữ vương đời đầu bóng người bỗng nhiên lóe lên một cái, bay đến trước mặt của bán Giác Tỉnh Lâm Siêu, giống như chuồn chuồn lướt nước vô cùng hời hợt chạm vào gò má của Lâm Siêu, sau đó liền bay trở về đến vị trí cũ của mình, lạnh lùng nói: “Đi thôi.”
Trang 285# 2
Chương 569: Độ giác tỉnh 5%
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu bất mãn nói: “Không được, ta nói chính là hôn môi, không phải là hôn má.”
Khuôn mặt của vị Vực sâu nữ vương đời đầu liền biến thành vẻ lạnh lẽo âm trầm, mái tóc màu đen bay lượn ở xung quanh, lạnh giọng nói: “Có đi hay không?”
Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu nhún vai một cái, nói: “Ta đi được chưa, làm gì mà phải tức giận như vậy, không phải là chỉ muốn ta tiến lên tham chiến hay sao, ta thích nhất là chiến đấu đó, đặc biệt còn là con Hắc Miêu kia, vừa nãy lại còn dám đe dọa ta, ân, cho dù nó có là ai, ngược lại ta cũng mặc kệ, cứ giết chết cái đã rồi tính sau!” Nói xong, toàn thân của hắn bùng nổ ra khí thế mãnh liệt, đột nhiên bắn mạnh ra.
Vực sâu nữ vương đời đầu nhìn bóng lưng của bán Giác Tỉnh Lâm Siêu, sắc mặt trở nên âm trầm, chỉ có bản thân nàng mới biết một điều mà khiến cho nàng cảm thấy rất kiêng kỵ: “Bất kỳ một Sinh Mệnh Giác Tỉnh nào, đều có độ Giác Tỉnh từ 1% đến 100%, đến khi độ Giác Tỉnh vượt qua 51% thì nhân cách của chủ thể sẽ hoàn toàn bị nhân cách Giác Tỉnh thôn phệ, coi như là đã triệt để Giác Tỉnh! Mà bán Giác Tỉnh, chính là có độ Giác Tỉnh từ 51% trở xuống, cho dù bán Giác Tỉnh được tính bằng độ Giác Tỉnh từ 51% trở xuống, thế nhưng nếu độ Giác Tỉnh càng đến gần biên giới 51% triệt để Giác Tỉnh, thân thể sẽ biến hóa càng lớn, tới khi độ Giác Tỉnh đạt đến mức 50% thì cơ bản toàn bộ tứ chi đã biến đổi thành hình dạng của quái vật!”
“Nhưng còn hắn…”Vực sâu nữ vương đời đầu nghĩ đến dáng dấp thân thể của bán Giác Tỉnh Lâm Siêu, “Thân thể của hắn gần như có 90% dáng dấp của nhân loại, chỉ có đôi mắt là đổi màu, có dấu hiệu cây thập tự chứng minh rằng hắn đã Giác Tỉnh, cùng với cái sừng biến dị ở trên trán của hắn, phỏng chừng độ Giác Tỉnh của hắn… Chỉ có khoảng chừng 5%.
Suy đoán như vậy làm cho tâm tình của nàng càng trở nên thâm trầm.
Độ Giác Tỉnh chỉ có 5%, mà sức mạnh đã tăng lên đến mức dữ dội như thế này rồi, nếu như hắn có thể Giác Tỉnh đến mức độ 100% giống như nàng, không biết hắn sẽ nắm giữ được sức mạnh đến cỡ nào?
Vèo!
Khuôn mặt của Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu vô cùng hưng phấn, giống như một con sói cô độc hét lên một tiếng thật dài, đánh về phía hai người đang đối chiến ở phía xa, bên trong đôi mắt màu vàng óng tỏa ra chiến ý hừng hực.
Bóng người của hắn nhanh như một tia chớp, mặc dù hắn lao tới theo một đường thẳng, nhưng động tác di chuyển lại tinh diệu đến kỳ lạ, nếu như có cổ anh hùng Atlas ở đây liền có thể nhận ra, đây chính là bộ pháp di chuyển tầng thứ hai của bộ chiến kỹ “Tốc độ ánh sáng”!
Vừa mới tới gần, bán Giác Tỉnh Lâm Siêu liền có thể nhìn thấy rõ được thế cuộc của cuộc chiến, chỉ thấy toàn thân của Thái Thản Vương có đầy rẫy các vết thương, rơi vào thế hạ phong!
Còn con Hắc Miêu thì ngược lại, hình dáng cũng đã có một chút thay đổi nhỏ, ở sau lưng mọc ra một đôi cánh bằng xương trắng, đầu xương vô cùng sắc bén, nó chỉ cần vỗ cánh một cái, liền đạt tới tốc độ nhanh một cách quỷ dị, lấy thị giác bán Giác Tỉnh của Lâm Siêu, cũng không có cách nào có thể nhìn thấy được quỹ tích di chuyển của nó.
“Lại tới một người nữa à?.” Hắc Miêu nhìn thấy bóng người của bán Giác Tỉnh Lâm Siêu, thân thể liền dừng lại, nghiêng đầu nhìn lại nói: “Ngươi đã Giác tỉnh rồi sao, ồ không phải, đây là… Bán Giác Tỉnh mới đúng?”.
Thái Thản Vương tranh thủ cơ hội thở dốc, nghe nó nói như vậy không khỏi tò mò liếc mắt nhìn qua.
Ánh mắt của bán Giác Tỉnh Lâm Siêu vẫn tỏa ra ánh sáng nóng rực, mặc dù hắn cảm nhận được con Hắc Miêu này nắm giữ sức mạnh lớn hơn mình rất nhiều, nhưng hắn vẫn rất muốn đánh một trận với nó, hắn liếm liếm khóe miệng, nói: “Ngươi cũng là bán Giác Tỉnh sao, không biết ăn thịt của ngươi, sẽ làm cho ta tiến hóa đến mức độ nào.”
Hắc Miêu lộ ra nụ cười nồng nặc , nói: “Vấn đề này, ta cũng đang rất muốn biết đấy.”
Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu hưng phấn đến mức nhe răng nhếch miệng, bóng người đột nhiên bắn mạnh ra, hướng về phía con Hắc Miêu vồ tới.
Vèo!
Bóng người của con Hắc Miêu đột nhiên biến mất.
Tầm mắt của Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu nhất thời bị mất đi mục tiêu, ngay vào lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, con Hắc Miêu giống như là dịch chuyển tức thời không có một tiếng động xuất hiện ở phía sau lưng của hắn, dùng móng vuốt sắc bén của nó đâm tới.
Phốc!
Lợi trảo xuyên thủng qua cái lưng của Lâm Siêu, trực tiếp nhô ra trước ngực chỗ vị trí trái tim của hắn, cắm bên trên móng vuốt của nó là một trái tim còn đang đập thình thịch.
Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu tựa hồ như là không có cảm giác thống khổ, ngược lại còn gầm lên dữ dội một tiếng, xoay người lại vung nắm đấm lên trả đòn.
Oành!
Con Hắc Miêu giống như một quý tộc tao nhã, nâng lên một cái móng vuốt khác của mình, ra tay như điện, móng vuốt của nó tạo ra một đạo tàn ảnh màu bạc, nắm đấm của Lâm Siêu nhất thời bị chém đứt ra.
“Ta nói rồi, ta sẽ giết chết ngươi.” Con Hắc Miêu dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống bán Giác Tỉnh Lâm Siêu.
Bên trong mắt lộ ra một tia thương hại, nói: “Đáng tiếc là ngươi đã chết từ trước đó rồi, một sinh vật đáng thương.” Nói xong, nó nắm trái tim của hắn nhẹ nhàng hơi dùng sức bóp một cái, trái tim mềm mại nhất thời bị bóp vỡ tan ra.
Bán Giác Tỉnh Lâm Siêu đang gào thét nhất thời im bặt đi, trừng mắt nhìn con Hắc Miêu.
“Thực sự là quá yếu đuối.” Hắc Miêu nhẹ nhàng rút móng vuốt về, vẫy vẫy hất máu tươi ra, lè lưỡi liếm liếm bọt máu dính ở trên mặt nói: “Ở trong lĩnh vực (Trật Tự) của ta, tất cả đều phải tuân theo quy tắc mà ta đã lập ra, ngoại trừ việc không sử dụng được năng lực, còn có một quy tắc, chính là không thể tự chữa trị, cho dù người có thuốc trị thương cao cấp cỡ nào, cũng không thể nào cứu vãn được mạng sống đáng thương của ngươi, ngươi cứ yên tâm chảy hết máu mà chết đi!”
Vèo!
Nó tiện tay vung một cái, đem bán Giác Tỉnh Lâm Siêu ném bay ra ngoài.
Sau khi xử lý xong bán Giác Tỉnh Lâm Siêu, con Hắc Miêu lần thứ hai quay đầu lại, lãnh khốc nhìn chằm chằm vào thân thể nhuốm đầy máu tươi của “tiểu Thái Thản Vương” (sinh vật mọc ở trên lưng của Thái Thản Vương), nói: “Chắc ngươi cũng đã ý thức được rồi, vết thương ở trên người của ngươi càng ngày càng nhiều, mà năng lực tự lành đặc hữu của tộc Cự Nhân các ngươi lại hoàn toàn bị mất đi hiệu lực, cứ tiếp tục để cho máu chảy ra như vậy, thể năng của ngươi sẽ càng ngày càng kém.”
“Ục ục…” Tiểu Thái Thản Vương không thèm để ý đến Hắc Miêu, mà từ trên thân thể của mình mọc ra mấy cái xúc tu, đâm vào bên trong thân thể “tọa kỵ” (thân thể to lớn của Thái Thản Vương) của mình, từ bên trong rút ra chất dinh dưỡng cùng với sức mạnh.
Hắc Miêu cũng không hề có ý định ngăn cản, mà nở một nụ cười trào phúng nói: “Xem ra, vị Giác Tỉnh Thanh Trừ Giả kia, tựa hồ cũng không có ý định muốn giúp ngươi, nếu đã như vậy, chúng ta liền kết thúc trận chiến này đi thôi.”
Nói xông, bộ lông màu đen của nó tỏa ra hào quang màu đỏ, bên trong đôi mắt của nó lộ ra sát ý lạnh lẽo, bóng người đột nhiên lóe lên một cái, biến mất không còn tăm hơi.
Trang 286# 1
Chương 570: Nuốt sống!
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Phốc!
Một âm thanh rét lạnh truyền ra, chỉ thấy tiểu Thái Thản Vương đang muốn giơ lên nắm đấm, hướng về phía mặt bên đánh ra, nhưng quả đấm của hắn chỉ mới vừa giơ lên được một nửa, thì đột nhiên liền ngừng lại.
Ở phía sau phần gáy của nó, dần dần xuất hiện một vết chém, đầu lâu không có một tiếng động rơi xuống khỏi cổ.
Lúc này con Hắc Miêu mới hiện ra, đứng sau lưng của hắn, hài lòng nói: “Không hổ là người mạnh nhất trong ba vị Vương Giả, dưới hoàn cảnh bị ma trận hố đen suy yếu, cho dù không sử dụng năng lực, cũng có thể chiến đấu với ta đến hiện tại.”
Nó hài lòng khom lưng, chuẩn bị nhặt cái đầu đẫm máu của tiểu Thái Thản Vương lên thì đột nhiên.
Phốc!
Thân thể đang bất động của tiểu Thái Thản Vương bỗng nhiên giơ cánh tay dính đầy máu tươi của mình lên, bóp chặt cổ họng của con Hắc Miêu, sức mạnh của cánh tay cực kỳ mạnh mẽ, gần như muốn vặn gãy cả cái cổ họng của con Hắc Miêu!
“Cô, ục ục…”
Một loạt âm thanh giống như nước sôi ùng ục vang lên, chỉ thấy ở cái phần cổ đã bị chém đứt của tiểu Thái Thản Vương, bỗng nhiên giẫy giụa nhô ra một cái đầu lâu, dính đầy máu tươi, ngũ quan mơ hồ, giống như đúc với cái đầu lâu lúc trước!
Còn cái đầu đã bị chém đứt rơi xuống kia, giờ khắc này dĩ nhiên lại lặng yên không có một tiếng động hóa thành máu tươi, dung nhập vào trong thân thể của Thái Thản Vương.
Con ngươi của con Hắc Miêu co rút lại, trong đầu nó nhớ lại hình ảnh tiểu Thái Thản Vương dùng các xúc tu cắm vào bản thể, từ bản thể của Thái Thản Vương rút lấy chất dinh dưỡng, nguyên lai… Lúc đó cũng không phải là hắn hấp thu, mà ngược lại là truyền ra!
Đem đại não thực sự của hắn, truyền vào trong bản thể!
Mặc dù bị lĩnh vực (Trật Tự) của nó cấm sử dụng năng lực.
Nhưng lại không cấm được đặc tính của các bộ phận biến dị của thân thể, ví dụ như con dơi có thể nghe thấy sóng âm, cá heo có thể phát ra sóng rada sinh học, mấy cái này không phải là năng lực đặc thù, mà là đặc tính của bộ phận biến dị trên thân thể!
Mà bộ phận biến dị của Thái Thản Vương, cũng chính là tiểu Thái Thản Vương, đặc tính của nó chính là có thể khống chế máu tươi!
“Chết đi!” Tiểu Thái Thản Vương bóp chặt cổ họng của con Hắc Miêu, nó mở đôi mắt tràn đầy máu tươi khủng bố ra, bên trong tràn ngập sự phẫn nộ cùng với thô bạo, tàn nhẫn giương cánh tay đấm tới!
Ầm!
Toàn bộ hư không bị chấn động kịch liệt!
Sau một khắc, thân thể của Thái Thản Vương đột nhiên bị đánh bay ngược ra ngoài.
Không gian chung quanh càng trở nên âm trầm, lạnh lẽo hơn, có một luồng khí tức man hoang từ trong bóng tối cuồn cuộn lan tỏa ra, ở vị trí mà lúc nãy Thái Thản Vương bị đánh bay ra, đột nhiên xuất hiện hai con mắt màu vàng óng, cao cao tại thượng nhìn xuống Thái Thản Vương, kích thước của mỗi một con mắt, gần như có thể sánh ngang bằng 1/2 thân thể của Thái Thản Vương!
Từ trong bóng tối thâm trầm, chậm rãi hiện ra một cái móng vuốt khổng lồ, cực kỳ sắc bén!
Thân thể của con Hắc Miêu dần dần hiện ra toàn bộ, nhìn nó giống như là một tòa núi nhỏ, cho dù là Thái Thản Vương, ở trước mặt nó cũng có vẻ nhỏ bé như là một món đồ chơi.
“Ồ, là ám hạch sao?” Tiểu Thái Thản Vương ngửa đầu lên nhìn về phía cái trán của con Hắc Miêu, ở nơi đó đã không còn nhìn thấy con ngươi của Giác Tỉnh Giả nữa, mà thay vào đó là một viên đá màu đen hình thoi, hắn kinh ngạc nói: “Ngươi dĩ nhiên lại có thể dung hợp được ám hạch, làm sao có khả năng, khó trách vì sao chúng ta tốn vô số năm tháng cũng không thể tìm được ám hạch.”
Đáp lại lời nói của tiểu Thái Thản Vương chính là một cái móng vuốt to lớn sắc bén.
“Vèo”
Một âm thanh xé gió truyền đến, mặc dù cái móng vuốt kia cực kì to lớn, nhưng tốc độ di động lại không giảm đi một chút nào, khiến cho tiểu Thái Thản Vương căn bản còn chưa kịp phản ứng, đã bị móng vuốt quét trúng.
Lần này bản thể của Thái Thản Vương cũng không có trực tiếp bị quét bay ra ngoài, mà bị con Hắc Miêu bóp chặt, giơ lên trên không trung.
Ở xa xa nhìn tới, con Hắc Miêu phảng phất như đang bắt Thái Thản Vương như bắt một con chuột, Thái Thản Vương ra sức giãy giụa ở trong bàn tay của nó, thế nhưng lại không có tác dụng gì cả, không thể buông lỏng được nửa phần!
Tiểu Thái Thản Vương giống như là ý thức được điều gì đó, hắn ngửa đầu lên nhìn, liền thấy một cái miệng lớn như cái chậu máu đang há hàm răng sắc bén ra, từ bên trong bóng tối hiện ra, hướng về phía hắn cắn tới.
“Hống!” Tiểu Thái Thản Vương phát ra âm thanh nộ hống ầm ầm, muốn giơ cánh tay lên để ngăn cản, thế nhưng bởi vì kích cỡ của hai bên chênh lệch quá xa, cho nên hắn chỉ có thể chống cự trong vô lực, bị con Hắc Miêu ném vào bên trong miệng, tiếng nộ hống nhất thời ngưng bặt, chỉ còn hai cái chân lộ ra bên ngoài là vẫn đang kịch liệt giãy dụa, đung đưa, nhưng cũng không lâu lắm, liền bị con Hắc Miêu nuốt hết vào.
Nuốt sống!!!
Được xưng là người mạnh nhất bên trong ba vị Vương Giả, lại bị con Hắc Miêu nuốt sống!
“Tên kế tiếp…” Âm thanh khàn khàn lạnh lẽo từ bên trong miệng của con Hắc Miêu phát ra, bên trong đôi mắt của nó không còn vẻ lãnh khốc cùng với vẻ thong dong như lúc trước nữa, mà là hiện ra vẻ thèm khát mãnh liệt, chính là vẻ thèm khác đồ ăn bản năng!
Vèo!
Nó đột nhiên lóe lên một cái, vượt qua một khoảng cách thật dài, xuất hiện ở trước mặt của vị vực sâu nữ vương đời đầu, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống nàng giống như nhìn một con kiến nhỏ bé.
“Đến phiên… ngươi rồi.”
Vực sâu nữ vương đời đầu vẫn duy trì vẻ mặt lạnh lẽo giống như băng sương.
Nàng ngửa đầu lên nhìn thân hình to lớn của con Hắc Miêu, cây thập tự màu máu ở bên trong con ngươi cũng cấp tốc xoay tròn, đem toàn bộ con ngươi của nàng tỏa ra hào quang màu đỏ, trên khuôn mặt tuyệt mỹ trắng như tuyết của nàng hiện ra một đồ án chằng chịt màu đen, giống như là chú ấn thượng cổ.
Quần áo màu đen ở trên người của nàng không có gió mà vẫn tung bay, mái tóc màu đen giống như rong biển nhanh chóng dài ra, thân hình của nàng cũng nhanh chóng biến to lên, trong nháy mắt liền đạt đến kích thước sánh ngang với kích thước của Thái Thản Vương, mặc dù biến to ra nhưng thân thể của nàng vẫn như cũ giữ được các đường cong lồi lõm, tràn ngập sự mê hoặc.
Cùng lúc đó, ở phía sau lưng của nàng có hai vật thể màu đen mọc ra, chậm rãi giãn ra xung quanh, rõ ràng là một đôi cánh màu đen.
Là trạng thái Giác Tỉnh hoàn toàn, Giác Tỉnh nữ vương!
Cho đến giờ phút này, vị vực sâu nữ vương đời đầu mới hiển lộ ra bản thể Giác tỉnh hoàn toàn của mình.
“Ăn thôi…”
Con Hắc Miêu to lớn vẫn như cũ giơ móng vuốt lên, muốn bắt Giác Tỉnh nữ vương giống như lúc trước bắt Thái Thản Vương vậy.
Khuôn mặt của Giác Tỉnh nữ vương không hề lộ ra một chút cảm xúc nào, bóng người khẽ loáng một cái, liền có thể tránh được cái móng vuốt to lớn của con Hắc Miêu, đồng thời mái tóc đen của nàng cũng nhanh chóng hóa thành vô số mũi thương đâm tới nó.
Con Hắc Miêu to lớn cũng không hề có ý tứ tránh né, mặc cho vô số lọn tóc của nàng đâm vào thân thể của nó, tiếp tục giơ hai cánh tay trảo vào không khí, giống như một con mèo đang bắt một con chuột vậy.
Trang 286# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








