[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 113 : Vận may kém (c561-c565)
❮ sautiếp ❯Chương 561: Vận may kém
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Thái Thản Vương ngẩng đầu lẳng lặng nhìn khu vực bóng tối ở đằng trước, đôi mắt ở sau chiếc mũ giáp giống như đang bắn ra hai luồng ánh sáng thực chất vậy.
Hắn nhẹ giọng nói: “Quả nhiên là nó, cũng chỉ có nó mới dám mưu tính làm chuyện như vậy, dám âm thầm tính toán chúng ta, không ngờ được năm đó chúng ta hợp lực trục xuất nó tới nơi này, nó dĩ nhiên lại không chết.”
Lâm Siêu thấy hắn không có ý định xuất thủ, liền cau mày nói: “Ngươi không muốn đi hỗ trợ sao?”
Thái Thản Vương lạnh nhạt nói: “Chờ đến khi nào nàng kiệt sức rồi mới tính.”
Lâm Siêu thầm mắng một tiếng đê tiện, rồi thấp giọng nói: “Vậy ta đi trước một bước, miễn cho bị chiến đấu lan đến gần.”
Thái Thản Vương trừng hắn một cái, nói: “Ngươi đứng đợi ở đây, không cho phép rời đi nửa bước, cái chân nào dám di chuyển, ta liền ăn đi cái chân đó.”
Lâm Siêu liền biến sắc mặt, bên trong mắt toát ra sự phẫn nộ, nhưng thoáng qua liền biến mất không còn tăm hơi, hắn hít vào một hơi thật sâu, biết tên Thái Thản Vương này lo lắng sau khi mình rời đi, sẽ đi tìm tên Bạch Kim Vương kia dẫn lại đây, đến lúc đó lại có thêm một tên Bạch Kim Vương đứng ở đây quan chiến, ngư ông đắc lợi.
“Đáng chết, thiên toán vạn toán, không tính tới sự tham lam và nham hiểm của hắn!” Lâm Siêu âm thầm nắm chặt hai tay, hiện tại chỉ có thể chờ đợi đến lúc hắn tiến vào bên trong chiến đấu, bị con Hắc Miêu kia cuốn lấy thì hắn mới có thể rời đi được.
Lúc này, tiếng chiến đấu ở bên trong đột nhiên truyền ra rất gấp gáp, theo một tiếng “Oanh” đinh tai nhức óc truyền ra, không gian chung quanh tựa hồ cũng bị lay động kịch liệt, Lâm Siêu có cảm giác như đầu óc của mình đột nhiên bị nổ tung vậy, rơi vào tình trạng thất thần ngắn ngủi, một giây sau hắn mới có thể khôi phục lại như cũ, giương mắt nhìn về khu vực bóng tối phía trước.
Âm thanh chiến đấu liên tục truyền ra lúc trước đột nhiên biến mất, yên lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình.
Bỗng nhiên, tiếng cười lạnh của con Hắc Miêu từ bên trong vang lên: “Thanh Trừ Giả sau khi thức tỉnh, cũng chỉ đến như thế mà thôi, lại nói ta đã ăn qua không biết bao nhiêu sinh mệnh, còn chưa bao giờ từng ăn qua Thanh Trừ Giả đó, ha ha ha.”
Cũng không nghe thấy vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu trả lời, mà chỉ nghe thấy từ bên trong truyền ra một loạt âm thanh sột soạt, tựa hồ như có ai đó đang lột vỏ dừa vậy.
Vèo!
Thái Thản Vương ở phía sau lưng Lâm Siêu đột nhiên bắn mạnh ra, giống như một trận cuồng phong, hất Lâm Siêu bay ngược ra ngoài, nếu như không phải hắn dùng đôi cánh Hắc Ban thú để ổn định thân thể, phỏng chừng có lẽ sẽ bị bay ra bên ngoài một vạn mét.
Lâm Siêu nhìn về phía khu vực bóng tối, âm thầm cảm thấy hoảng sợ, không ngờ được vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu lại không chống lại con Hắc Miêu kia được bao lâu, mà nàng chính là một con quái vật có thể dễ dàng giết chết Thần Vương đời đầu a!
Trong lúc Lâm Siêu đang hoảng sợ thì đột nhiên có một luồng sức mạnh vô hình từ trong khu vực bóng tối truyền ra, lấy tốc độ ngang với tốc độ ánh sáng bao phủ cả người của Lâm Siêu, phảng phất như là một cái bàn tay vô hình vậy, bóp chặt toàn thân của Lâm Siêu.
“Tiểu tử, ngươi cũng tiến vào đây đi.” Âm thanh âm u của con Hắc Miêu vang lên.
Lâm Siêu con ngươi co rụt lại, vừa định phản kháng, liền thấy tầm nhìn hoa lên một cái, rồi hắn thấy ở khu vực đằng trước, xuất hiện bóng người của Thái Thản Vương cùng với Vực Sâu Nữ Vương đời đầu cách hắn mấy chục mét, hắn nhất thời ý thức được, đây chính là một loại năng lực không gian, đem thân thể của mình cứng rắn thuấn di tới!
Lúc này Lâm Siêu có thể nhìn thấy rất rõ ràng, vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu biểu hiện ra dáng dấp cực kỳ chật vật, cả người dính đầy máu, cánh tay trắng mịn xuất hiện đầy vết rách, không sai, không phải là vết thương, mà là vết rách, giống như một cái ly sứ bị nứt ra vậy.
Cảm nhận được ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Siêu, Vực Sâu Nữ Vương đời đầu bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hắn, cây thập tự màu máu bên trong con ngươi của nàng tràn ngập sát khí, nàng nhìn chằm chặp vào Lâm Siêu, thè cái lưỡi ra liếm đôi môi đỏ, lạnh lẽo âm trầm nói: “Tiểu đệ đệ, ngươi làm hại tỷ tỷ thật là khổ nha!”
Lâm Siêu sắc mặt âm trầm, quay đầu lại hướng về phía Hắc Miêu, tức giận hỏi: “Ngươi đang muốn làm cái gì?”
Hắc Miêu khẽ nhếch môi, nói: “Đương nhiên là muốn giải quyết một sinh vật cấp thấp như ngươi chứ làm gì, lẽ nào ngươi tưởng rằng ta thật sự muốn đem cả ba vị Vương giả tới đây hay sao, ta chỉ cần đánh gục hai người bọn họ, còn lại tên Bạch Kim Vương kia cũng không có gì đáng để lo, không cần dựa vào cạm bẫy ở nơi này, ta cũng có thể dạy dỗ cho hắn biết ở đây ai mới là Vương!”
Nó dừng một chút, rồi mới nói tiếp: “Nói đến việc này ta còn phải cảm ơn ngươi, nếu như người mà ngươi mang đến là cái tên rác rưởi Bạch Kim Vương kia, ta còn phải nhờ ngươi đi thêm một chuyến mời vị Thái Thản Vương này đến đây, nếu không dựa vào cạm bẫy ở nơi đây để chiến đấu với hắn, ta ngay cả nửa phần cũng không nắm chắc có thể giết chết được hắn, nhưng ở đây thì lại khác, ha ha…”
“Ở đây thì sẽ có loại tự tin đó hay sao?” Thái Thản Vương phát ra âm thanh lạnh lùng, không thèm quay đầu lại mà hỏi vực sâu nữ vương đời đầu: “Ngươi diễn đã đủ chưa?”
Nghe Thái Thản Vương hỏi, vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu liền đình chỉ dáng vẻ thở dốc suy yếu, trên khuôn mặt của nàng hiện ra một nụ cưởi tươi tắn, đưa tay vuốt lại mái tóc ngổn ngang của mình, trong quá trình này, vết nứt ở trên người của nàng nhanh chóng khép lại, trừ một vài vết rách ở trên quần áo, gần như không thể nhìn ra được dấu vết chiến đấu.
Hắc Miêu cũng không hề kinh sợ, mà cười híp mắt nói: “Quả nhiên không hổ là Giác Tỉnh Thanh Trừng Giả.”
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu phát ra tiếng cười giống như tiếng chuông ngân, hướng về phía Thái Thản vương nói: “Ta không giả bộ một chút, làm sao có thể dụ ngươi đi vào, có muốn hay không ta sẽ cho ngươi một cơ hội, một mình vui đùa cùng với con mèo nhỏ này.”
Thái Thản Vương lạnh nhạt nói: “Ta cũng không muốn bị ngươi đánh lén.”
“Ngươi đừng có nói đùa, ta làm sao lại có thể đánh lén ngươi được, chúng ta chính là người trên cùng một con thuyền mà.” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu che miệng cười “Ha ha” nói.
Lâm Siêu yên lặng nhìn ba người bọn họ, chậm rãi lui người về phía sau, đồng thời còn âm thầm súc lực, chuyện đã đến nước này, có dùng mưu kế gì đi nữa cũng chỉ vô dụng, bây giờ đã đến thời khắc sống còn, hắn chỉ có thể buông tay đánh một trận!
Hắc Miêu nhìn thấy trò mèo của Lâm Siêu, liền xoay chuyển con ngươi màu vàng lợt nhìn về phía hắn, nhẹ giọng nói: “Không nói tới chuyện ngươi đã chọc giận ta, muốn trách thì phải trách vận may của ngươi quá kém, người mà lần thứ hai ngươi đưa tới là Thái Thản Vương chứ không phải là Bạch Kim Vương, vì lẽ đó, ngươi trước tiên cứ yên tâm đi chết đi thôi!”
“Oành!”
Nó đột nhiên ra tay, vung móng vuốt sắc bén của mình ra, một màn kỳ dị liền xuất hiện, không khí ở xung quanh giống như là một trang giấy vậy, bị móng vuốt của nó mạnh mẽ chém rách.
Trang 282# 1
Chương 562: Năng lực truyền thuyết
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lông tóc toàn thân của Lâm Siêu dựng đứng lên, hắn chỉ có thể cảm thấy được một luồng sức mạnh khó có thể dùng lời để diễn tả được đang bắn tới, hắn còn đang muốn triển khai trạng thái mạnh nhất của mình ra để ngăn cản, thì đột nhiên nghe thấy một mùi hương thơm thoang thoảng bay tới, rõ ràng là bóng người của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu đã xuất hiện ở trước mặt của hắn, nàng giơ cánh tay trắng mịn của mình lên khẽ đẩy một cái, không gian trước mắt đã bị xé rách kia lập tức hợp lại như cũ.
Hắc Miêu khẽ nhếch lông mày lên, cười lạnh nói: “Ngươi còn đang muốn lợi dụng hắn, thoát đi khỏi nơi này hay sao, tự thân khó bảo toàn còn muốn bảo vệ người khác, thật là buồn cười!”
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu cười dài mà nói: “Tuy rằng hắn hại ta thật thê thảm, nhưng nếu như không có năng lực của hắn, ta còn không biết còn phải chờ bao nhiêu năm tháng nữa mới có thể gặp được một tên Năng Lực Giả nắm giữ năng lực ánh sáng tiến vào đây, ta cũng không muốn vĩnh viễn bị giam cầm ở đây, hơn nữa bây giờ đã là kỷ thứ năm, cũng là kỷ cuối cùng, ngươi không muốn đi ra bên ngoài nhìn xem mọi việc sẽ kết thúc như thế nào ư?”
Hắc Miêu đạm mạc nói: “Ta đương nhiên sẽ không quan tâm, hiện tại ta chỉ muốn nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của các ngươi mà thôi, không biết mấy tên Giác Tỉnh Giả dơ bẩn như các ngươi, có biết tâm tình tuyệt vọng là như thế nào hay không?”
Vèo!
Nói xong, bóng người của nó đột nhiên tiêu thất.
Cây thập tự ở trong con ngươi của vị vực Sâu Nữ Vương đời đầu liền co rút lại, nàng nâng bàn tay trắng mịn của mình lên chém vào không khí.
“Oành!”
Một âm thanh nổ vang truyền ra, bóng người của con Hắc Miêu liền hiện ra, nhưng nó lại nhanh chóng biến mất một lần nữa, tốc độ di động nhanh đến mức vượt quá sự tưởng tượng của Lâm Siêu.
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu hơi thay đổi sắc mặt, hướng về phía Thái Thản Vương cất giọng nói: “Ngươi còn chưa chịu ra tay, lẽ nào ngươi muốn chờ đến lúc ta cùng với tên tiểu tử này chết hết mới chịu ra tay hay sao?”
Thái Thản Vương hờ hững nói: “Không sai.”
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu ngây người, khuôn mặt tuyệt mỹ không có một chút tỳ vết phủ đầy băng sương, nói: “Nếu như ta chết trận, tuyệt đối sẽ vào thời khắc cuối cùng bóp chết tên tiểu tử này, đến lúc đó cho dù ngươi có đánh bại được con Hắc Miêu kia, cũng sẽ không có cách nào rời đi khỏi nơi này!”
Thái Thản Vương vẫn đứng yên tại chỗ, trong mắt bắn ra hai tia sáng lạnh lẽo.
Sau khi trầm mặc một lát sau, hắn mới hướng về phía trước chậm rãi bước ra một bước, tản mát ra khí tức khủng bố của mình, phảng phất như là một con cự thú viễn cổ ngủ say vừa mới tỉnh lại, phát ra âm thanh trầm trọng nói: “Lại đây nào con mèo nhỏ, trước tiên đánh với ta một trận nào!”
Oành!
Hắc Miêu cùng với Vực Sâu Nữ Vương đời đầu mạnh mẽ dùng cánh tay va chạm vào nhau, hai người bị chấn động đẩy văng ra, nó nghiêng đầu nhìn về phía Thái Thản Vương, nói: “Ngươi không sợ nàng sẽ đánh lén ngươi hay sao?”
“Nàng không dám!” Thái Thản Vương trả lời vô cùng trực tiếp.
Hắn nhanh chóng bước từng bước một đến trước mặt Hắc Miêu, toàn thân toả ra từng đoàn từng đoàn khí tức màu đen, nhìn giống như một ngọn lửa màu đen đang thiêu đốt thân thể của hắn vậy, trên cánh tay để trần của hắn, xuất hiện một đám hoa văn hình ngọn lửa màu đen, phảng phất như là một loại cấm chú nào đó.
Sau khi nhìn thấy đám hoa văn quỷ dị này, khuôn mặt của con Hắc Miêu lộ ra mấy phần nghiêm nghị.
Nó chậm rãi hít vào một hơi thật sâu, ở vị trí mi tâm trên trán của nó khẽ nhúc nhích, trong giây lát liền nứt ra, lộ ra một con ngươi thuần một màu vàng kim.
Ở bên trong con ngươi này của nó, lại có một cây thập tự màu bạc ở chính giữa!
Con ngươi của Giác Tỉnh Giả!
Lâm Siêu sau khi nhìn thấy con ngươi quỷ dị này, trong lòng hắn liền xuất hiện cảm giác ngạc nhiên cùng với nghi ngờ, tình huống quỷ dị như thế này hắn chưa từng bao giờ được nghe thấy.
“Ta chẳng muốn chơi đùa cùng với các ngươi thêm nữa, nên kết thúc rồi.” Con Hắc Miêu phát ra giọng nói phập phù, âm thanh phảng phất như được truyền tới từ một vị diện xa xôi nào đó, nó chậm rãi nâng hai cánh tay dài mấy tấc của mình lên, từ phía xa nhìn lại, ngoại trừ việc nó có thêm một con mắt mọc ở trên trán, cũng không có quá nhiều biến hóa.
“Không được!” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu bỗng nhiên hô khẽ lên một tiếng, trên mặt của nàng lộ ra mấy phần kiêng kỵ, nắm lấy cánh tay của Lâm Siêu lùi xa ra phía sau.
Vèo!
Bóng người của con Hắc Miêu đột nhiên biến mất.
“Oành!”
Cùng lúc đó, sau lưng của Thái Thản Vương đột nhiên truyền ra âm thanh va chạm trầm trọng, lực chấn động khiến cho thân thể khôi ngô của hắn lảo đảo ngã về phía trước, đúng lúc này, bóng người của con Hắc Miêu đã áp sát tới phần gáy của Thái Thản Vương, dùng móng vuốt sắc bén của nó đâm tới.
“Cút!” Thái Thản Vương gầm lên giận dữ.
Thái Thản Vương cũng không thèm quay đầu lại nhìn, mà nâng cánh tay to giống như một cây đại thụ vung tới, ép con Hắc Miêu ra bên ngoài.
Vèo!
Bóng người của con Hắc Miêu vừa mới biến mất, đã xuất hiện ở một vị trí khác bên cạnh Thái Thản Vương, tiếp tục công kích vào phần gáy của Thái Thản vương.
Thái Thản Vương nổi giận gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra một làn sóng lửa kinh người, ngọn lửa màu đen trên người của hắn mãnh liệt thiêu đốt, lần thứ hai bức lui Hắc Miêu lùi ra bên ngoài.
“Chết đi!” Thái Thản Vương gầm nhẹ một tiếng, dùng nắm đấm mạnh mẽ đấm về phía trước.
Cú đấm này giống như một khỏa thiên thạch đang lao vào trong bầu khí quyển, tỏa ra khí thế bức người, đem hết thảy mọi vật chất ở chu vi xung quanh chấn nát.
Hô!
Nắm đấm đánh vào trong không khí, Lâm Siêu liền có cảm giác hư không ở xung quanh bị chấn động kịch liệt, tựa như lúc nào cũng có thể bị vỡ nát, trong lòng hắn âm thầm cảm thấy hoảng sợ.
“Vèo!”
Hắc Miêu lại tiếp tục xuất hiện ở phía sau lưng của Thái Thản Vương, nhàn nhã bắt chân ngồi trên bả vai của hắn, khẽ cười nói: “Muốn khóa chặt ta à, đáng tiếc, trong không gian ma trận hố đen này, năng lực cùng với sức mạnh của ta đều được tăng cường trên diện rộng, đã qua nhiều năm như vậy, ngươi chắc hẳn vẫn còn nhớ năng lực của ta chứ?”
“Là năng lực (Trật Tự) !” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu híp mắt lại, nói ra năng lực của con Hắc Miêu.
Lâm Siêu không khỏi choáng váng.
(Trật Tự) ?
Là một loại năng lực mà chỉ tồn tại trong lý thuyết ở kiếp trước?
Tuy Lâm Siêu biết rằng năng lực mạnh hay yếu, quyết định bởi việc Năng Lực Giả đó vận dụng như thế nào, nhưng hắn không thể không thừa nhận, năng lực xác thực cũng tồn tại cao thấp, mà năng lực (Trật Tự) lại được mọi người xưng tụng là năng lực của thần, gần như có thể sánh ngang cùng với năng lực (sáng tạo), đều là những loại năng lực siêu cấp chỉ tồn tại ở trong lý thuyết, chưa từng có người nào có thể thấy tận mắt, đại đa số đều chỉ là lời đồn đại.
Đương nhiên, có lẽ đã có người từng nhìn thấy, nhưng đều bị xếp vào trong các tài liệu tuyệt mật trong các căn cứ lớn, lấy quyền hạn của Lâm Siêu ở kiếp trước sẽ không có cách nào tiếp xúc được.
Trang 282# 2
Chương 563: Cưỡng hôn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Không ngờ được, nơi này không chỉ tăng cường sức mạnh của nó, còn tăng cường được cả năng lực của nó.” Nụ cười ở trên khuôn mặt của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu từ lâu đã biến mất rồi, thay vào đó là vẻ mặt âm trầm lạnh lẽo.
Lâm Siêu lúc này đã ý thức được rốt cuộc nơi này đang xảy ra chuyện gì, con Hắc Miêu này đã sử dụng năng lực (Trật Tự) của mình, thiết lập ra một loại trật tự ở bên trong khoảng không gian này, nghiêm cấm mọi người sử dụng năng lực!
Nói một cách khác, năng lực của Lâm Siêu cùng với mọi người ở đây đều bị mất đi hiệu lực, bao gồm cả hiệu quả tự lành của năng lực Bất Tử, cũng đều bị nghiêm cấm!
Có lẽ, chỉ có loại năng lực thích ứng giống như Vưu Tiềm, mới có thể ở dưới tình huống này chậm rãi thích ứng sự nghiêm cấm của năng lực (Trật Tự)?
Nghĩ đến Vưu Tiềm, Lâm Siêu liền nhớ đến Bạch Tuyết cùng với tỷ tỷ, sự mê man bên trong mắt của Lâm Siêu chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, sau đó hắn liền khôi phục lại được sự bình tĩnh cùng với kiên quyết của mình.
Phốc!
Lúc này, con Hắc Miêu đã triển khai ra đòn tấn công như bão táp vào người của Thái Thản Vương, móng vuốt sắc bén của nó nhanh chóng lưu lại vô số vết thương lên bắp thịt ở trên người của Thái Thản Vương, máu tươi sau khi chảy ra ngoài, liền hóa thành một đoàn dịch màu đen sền sệt, trên móng vuốt của nó chắc hẳn là có kịch độc.
“Tiểu đệ đệ.” Bỗng nhiên, vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu bỗng nhiên nhìn về phía Lâm Siêu, cây thập tự màu máu ở trong con ngươi của nàng tỏa ra khí tức yêu dị, nàng nhẹ giọng nói: “Chuyện đã đến nước này, ta có lẽ cũng không thể bảo vệ được ngươi nữa, vì lẽ đó, ngươi hãy vì tỷ tỷ làm ra một chút tác dụng đi.”
Lâm Siêu co rụt lại con ngươi lại, thất thanh nói: “Ngươi muốn làm cái gì?”
“Nướt bọt của ta, có thể làm cho sinh vật cấp thấp lập tức Giác Tỉnh.” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu liếm môi một cái, nàng duỗi cánh tay ra quấn quanh cổ của Lâm Siêu, đem khuôn mặt tinh xảo kề sát vào chóp mũi của Lâm Siêu, nhẹ giọng nói: “Ngươi chính là người đầu tiên được tỷ tỷ hôn đó nha.”
Lâm Siêu vội vàng hất mặt sang một bên, thét to lên: “Coi như ta có Giác Tỉnh, cũng chỉ có thể làm bia đỡ đạn, ngươi cũng nói đây là nụ hôn đầu của ngươi, tội gì phải uổng phí trên người của ta!”
Ánh mắt của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu đột nhiên biến thành cực kỳ ôn nhu, nhưng lời mà nàng nói ra lại làm cho cả người của Lâm Siêu không khỏi phát lạnh: “Sẽ không uổng phí đâu, ngươi đã bị ta cải tạo trái tim cùng với đôi cánh của Hắc Ban Thú, cũng coi như đã đạt đến trình độ Cải Tạo Giả cao cấp, nếu như ngươi Giác Tỉnh, sẽ làm cho toàn bộ ràng buộc ở trên thân thể của ngươi mở ra, ít nhất ngươi có thể đạt đến sức mạnh cấp mười, thậm chí là sức mạnh cấp mười một đấy!”
Khuôn mặt của Lâm Siêu hiện ra vẻ khó coi, giương hai tay dùng hết sức lực đẩy nàng ra, đồng thời mắng to: “Con tiện nhân này, ai cần nước bọt của ngươi chứ, mau cút ngay!”
“Tiểu tử ngu si.” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu thô bạo dùng cánh tay ghìm cổ của Lâm Siêu lại, hắn nhất thời cảm giác toàn thân không thể sử dụng được sức mạnh, nàng nhẹ nhàng thì thào nói: “Lúc trước ngay cả vị tiểu Thần Vương tương lai mà ta yêu tha thiết kia, cũng chưa từng có cơ hội hôn ta, ngươi lại dám từ chối.”
Nói xong, nàng thô bạo ép sát đôi môi vào miệng của Lâm Siêu.
“A!”
Nhìn khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu gần trong gang tấc, con ngươi của Lâm Siêu dần dần trợn trừng ra, bản năng ngửa đầu ra phía sau, từ trên miệng hắn cảm nhận được đôi môi mềm mại lạnh lẽo của nàng, đang dính sát vào môi của mình, hắn vội vàng mím chặt miệng, đem toàn thân sức mạnh muốn ngăn cản nụ hôn này.
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Lâm Siêu, mang theo vài phần mèo vờn chuột trêu tức hắn.
Lâm Siêu vẫn cố gắng mím chặt môi, nhưng không có tác dụng gì, hắn cảm thấy cái đầu lưỡi của nàng, đang chạm vào khe hỡ giữa đôi môi của hắn, nỗ lực dùng đầu lưỡi cạy miệng của hắn ra.
“Đáng chết!” Lâm Siêu trong lòng âm thầm chửi bới, giương tay ra muốn nắm lấy mái tóc của nàng, giật đầu của nàng ra phía sau, thế nhưng cánh tay còn chưa đưa ra được một nửa, hắn đã nhìn thấy mái tóc đen thui của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu tung bay lên, giống như vật còn sống quấn quanh cánh tay của hắn.
Lâm Siêu chỉ cảm thấy cánh tay của mình giống như bị một sợi thép quấn chặt vậy, mái tóc mềm mại của nàng cực kỳ dẻo dai, hắn biến sắc mặt, đầu óc cấp tốc chuyển động, suy nghĩ ra biện pháp thoát thân.
“Vèo!”
Đúng lúc này, Anubis ở trên cánh tay phải nhìn thấy Lâm Siêu lâm vào hoàn cảnh khốn khó, rốt cục cũng mạo hiểm ra tay, từ trên mu bàn tay phải bỗng nhiên phóng ra ba cái gai xương sắc bén, đâm về phía sau gáy của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu.
Nhưng mà, ở phía sau lưng của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu phảng phất như là có mắt vậy, ba cái gai xương sắc bén vừa mới xuất hiện đột ngột này, còn chưa kịp chạm vào gáy của nàng đã bị mấy lọn tóc của nàng cuốn lấy, không có cách nào có thể nhúc nhích.
Lâm Siêu đột nhiên nhìn thấy bên trong ánh mắt của vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu lộ ra một tia hàn ý, sau đó một khắc, đôi môi của hắn bỗng nhiên tê rần, môi dưới của hắn đã bị nàng dùng hàm răng mạnh mẽ tách ra.
Đầu lưỡi non mềm của nàng liền thừa cơ lẻn vào bên trong miệng của Lâm Siêu, liếm láp hàm răng của hắn.
Lâm Siêu co rút con ngươi lại, dùng sức gắt gao cắn chặt hàm răng lại.
Để phòng ngừa bị đầu lưỡi của nàng chui vào trong miệng, đúng lúc này, vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu chợt buông miệng của hắn ra, khanh khách cười nói: “Vô dụng thôi, nước miếng của ta đã thông qua hàm răng của ngươi thẩm thấu vào bên trong rồi.”
“Ngươi…” Lâm Siêu tức giận đến mức muốn bóp chết nàng.
Hắn mới vừa mở miệng, âm thanh đã bị bóp nghẹt, lần thứ hai bị đôi môi đỏ tươi của nàng áp chặt vào miệng!
Chỉ thấy vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu đột nhiên lần thứ hai thô bạo hôn Lâm Siêu, tốc độ của nàng cực nhanh, làm cho hệ thần kinh của Lâm Siêu không có cách nào có thể phản ứng kịp, vừa mới mở miệng ra đã bị nàng hôn liên tục, nàng dùng đầu lưỡi khéo léo đưa vào trong miệng của Lâm Siêu.
Sau khi bị đầu lưỡi chạm vào, trong chớp mắt Lâm Siêu liền lâm vào mê muội.
Lấy kinh nghiệm thân kinh bách chiến cùng với kinh nghiệm sinh tồn phong phú sinh của hắn, thế mà giờ khắc này hắn vẫn có cảm giác giống như là một thiếu nữ bị một tên lưu manh lấy đi trinh tiết vậy, không khỏi có chút bối rối.
Nếu như chỉ là một nụ hôn phổ thông, Lâm Siêu cũng sẽ không xuất hiện cảm giác kinh hãi như vậy.
Nhưng giờ khắc này, nụ hôn này mang ý nghĩa, Lâm Siêu sẽ bị biến thành Giác Tỉnh Giả!
Đây là một nụ hôn trí mạng!
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu buông miệng ra, che miệng cười nói: “Tiểu đệ đệ thật là đáng yêu nha, lần này cuối cùng cũng coi như là ta đã thành công hôn được ngươi, ân, phỏng chừng chỉ cần mấy phút nữa thôi.
Ngươi liền Giác Tỉnh rồi, đừng có mưu toan trong đoạn thời gian này tự sát nha, coi như ngươi có chết rồi, thi thể của ngươi cũng sẽ không triệt để chết đi, ta sẽ biến ngươi thành một con xác thối, sau đó sẽ đợi ngươi Giác Tỉnh.”
Trang 283# 1
Chương 564: Sinh Mệnh hoàn mỹ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu đã phục hồi lại tinh thần, hắn nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra vẻ yêu dị này, trong lòng không khỏi tuôn ra sự phẫn nộ to lớn, cùng với một loại cảm giác xấu hổ chưa bao giờ thấy.
“Ngươi!” Lâm Siêu tức giận nắm chặt nắm đấm, muốn giơ tay đánh nàng, nhưng lại phát hiện ra cánh tay của mình đã bị tóc của nàng cố định lại, muốn dùng ngôn ngữ ác độc để mắng nàng, nhưng những lời nói này mới vừa vọt tới bên mép, hắn lại không nói ra được, không phải là không mở miệng ra được, mà bỗng nhiên hắn cảm thấy thật là vô vị.
Việc đã đến nước này, nếu như cuộc đời của chính mình chỉ còn dư lại được vài phút ngắn ngủi nữa thôi, chẳng lẽ lại để cho những lời chửi rủa dơ bẩn lãng phí hết?
Sự phẫn nộ ở trên khuôn mặt của Lâm Siêu bỗng nhiên lắng lại, nhưng hắn vẫn không hề từ bỏ, mà tiếp tục cấp tốc suy nghĩ, tìm kiếm biện pháp giải quyết, bây giờ hắn chỉ còn một hy vọng duy nhất chính là triển khai năng lực Biến Hình, biến thành một sinh vật có hệ thống thần kinh đơn giản, sau đó khống chế đem mạch máu, kinh mạch của toàn thân đóng kín lại, sau đó tự chém cái đầu của mình xuống.
Nhưng mà hắn vừa mới định phun trào nguồn năng lượng trong tế bào ra, liền có một loại cảm giác khó chịu nói không nên lời, phảng phất như là có một luồng sức mạnh vô hình ngăn chặn nguồn năng lượng trong tế bào của hắn, không cho hắn lấy ra để sử dụng.
“Lẽ nào phải thật sự chết ở chỗ này?” Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, cho dù ở đây không có bầu trời, trong đầu nhanh chóng hiện ra hình ảnh của mọi người.
“Tỷ tỷ, Bạch Tuyết, Vưu Tiềm…”
Khóe miệng của Lâm Siêu chậm rãi lộ ra vẻ tươi cười, nếu như sinh mệnh của mình chỉ còn dư lại ngăn ngắn mấy phút, hắn hi vọng vào lúc trước khi ký ức bị biến mất, có thể nhớ lại được khuôn mặt của tất cả mọi người.
Đối mặt với cái chết, hắn chưa bao giờ sợ hãi, bởi vì hắn đã từng trải qua cái chết một lần rồi, chết chính là một loại giải thoát, giống như một vài người ở khu tụ tập nơi hoang dã, hoặc là bị bạo dân ức hiếp, hoặc là không chịu nổi cái đói, đều sẽ tìm đến cái chết để giải thoát.
Trước đây hắn liều mạng cũng phải sinh tồn, cũng không phải là do sợ hãi cái chết, mà là ở dưới loại hoàn cảnh ác liệt kia, sinh tồn chính là bản năng, mà không biết mình sinh tồn để làm gì.
Cho dù có phải dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng phải tiếp tục sống!
Thế nhưng giờ khắc này thì lại khác, hắn chỉ có cảm giác quyến luyến đối với sinh mạng của mình, xuất phát từ nội tâm muốn tiếp tục sống sót, sống thật lâu, để có thể làm bạn vĩnh viễn với người thân của hắn.
“Chỉ còn mấy phút nữa thôi…” Lâm Siêu hít vào một hơi, mỉm cười nhìn về phía vị Vực Sâu Nữ Vương đời đầu, nhìn vẻ nghi hoặc ở trên khuôn mặt của nàng, nhẹ nhàng đưa tay ra, nâng cái cằm cực kỳ tinh xảo của nàng lên, nhìn thật kỹ khuôn mặt tuyệt mỹ đẹp không tỳ vết của nàng, mỉm cười nói: “Nếu như ta Giác Tỉnh, người đầu tiên mà ta muốn giết chính là ngươi.”
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu rất hứng thú nói: “Không ngờ được bây giờ ngươi vẫn còn có thể cười được, tâm trí thật là cứng cỏi nha, phỏng chừng không bao lâu nữa ngươi liền có thể lột xác thành sinh vật thần tính, nhưng thật đáng tiếc, chờ đến khi ngươi Giác Tỉnh, tất cả những cái này đều hóa thành bọt nước, còn ngươi có thể giết được ta hay không, việc này không phải là việc mà ngươi có thể quyết định nha.”
Lâm Siêu suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi nói cũng đúng, vậy hiện tại ta phải báo thù một chút mới được.”
“Báo thù?” Vực Sâu Nữ Vương đời đầu nghi hoặc hỏi, vừa mới mở miệng ra hỏi, liền nhìn thấy Lâm Siêu đột nhiên hôn lên đôi môi của nàng, dùng hàm răng tàn nhẫn cắn vào đôi môi đỏ của nàng.
Là cắn, Lâm Siêu đang thật sự cắn, dùng hết sức mạnh toàn thân tàn nhẫn cắn.
Nhưng sau khi cắn vào đôi môi của nàng, hắn liền cảm thấy đôi môi của nàng tuy mềm mại, nhưng lại dẻo dai như một cái gân bò vậy, dĩ nhiên không có cách nào cắn bị thương? !
Lâm Siêu có chút giật mình, buông miệng của nàng ra.
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu cười khúc khích, nói: “Tiểu đệ đệ muốn báo thù ta sao, đáng tiếc là ngươi không cơ hội này, ta cũng không giống với các sinh vật khác, cho dù có thể chất cực cao, thân thể vẫn có một vài nơi yếu nhược, ví dụ như nếu có thể móc trái tim của Thái Thản Vương ra, cho dù là ngươi cũng có thể dễ dàng bóp nát, mà ta thì lại khác, là một sinh vật không hề có khuyết điểm, có thể nói ta chính là ….SINH MỆNH HOÀN MỸ!”
Lâm Siêu lườm nàng một cái.
Bất cứ sinh vật nào cũng đều có một vài nơi yếu nhược, ví dụ như đôi mắt của người trưởng thành, có thể dễ dàng bị một đứa nhỏ đâm mù, huống hồ là trái tim một bộ phận yếu đuối nhất ở trong cơ thể?
“Theo như ý của ngươi, toàn thân tất cả các vị trí của ngươi, đều có độ dẻo dai và cứng cỏi giống như nhau?” Lâm Siêu cười nhạo nói.
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu cười dài mà nói: “Đương nhiên, không phải vậy ta làm sao có thể tự xưng là (Sinh Mệnh hoàn mỹ), cho dù là con mắt của ta, mạch máu hay trái tim, cho dù có để cho người tùy ý công kích, cũng không thể làm tổn thương được nửa phần, vừa nãy ngươi cắn môi của ta cũng thấy rồi đó.”
Lâm Siêu khẽ nhíu mày, xác thực là như vậy, chỉ có điều, bất kỳ một vị trí nào cũng đều có độ dẻo dai và cứng cỏi giống như nhau, làm sao có thể có chuyện đó?
Suy tư trong chốc lát, Lâm Siêu bỗng nhiên nở nụ cười tự giễu, chính mình cũng đã sắp chết rồi, còn muốn tốn thời gian suy nghĩ về những vấn đề nhức đầu này để làm gì.
Oanh, Ầm!
Lúc này, các âm thanh va chạm kịch liệt vẫn tiếp tục vang lên, chỉ thấy toàn thân của Thái Thản Vương hiện ra một tầng giáp trụ đen thui, cực kỳ cứng rắn, có thể dễ dàng ngắn cản móng vuốt của con Hắc Miêu, đòn tấn công của con Hắc Miêu chỉ có thể để lại vài vết xước nhợt nhạt.
Thái Thản Vương cũng không đứng yên chịu đòn, mà cũng liên tục ra quyền giáng trả.
Chỉ có điều, tốc độ di động của con Hắc Miêu nhanh như quỷ mị, lơ lửng không cố định, khiến cho các đòn công kích của Thái Thản Vương chỉ trúng vào trong hư không, khuấy động không gian xung quanh rung động kịch liệt, tựa hồ như lúc nào cũng có thể sẽ vỡ tan.
Vèo!
Bóng người của con Hắc Miêu đột nhiên lóe lên một cái, liền xuất hiện ở bên ngoài mấy chục mét, nó cười lạnh nói: “Còn chưa chịu triển khai ra hình thái hoàn thiện sau khi ngươi Giác Tỉnh hay sao, chỉ dựa vào bộ giáp này cũng muốn ngăn ta sao?”
Nói xong, móng vuốt ở trên tay của nó liền dài ra thêm mấy cm, đồng thời móng vuốt của nó không còn là màu đen nữa, mà biến thành một màu máu đỏ tươi.
Vèo!
Bóng người của nó lại tiếp tục lóe lên, không khí giống như bị nó xé rách ra vậy, tạo ra một cơn gió mạnh mẽ gào thét, xông thẳng về phía người của Thái Thản Vương.
Lâm Siêu sử dụng máu Hoàng Kim cường hóa đôi mắt, thị giác liền được tăng lên gấp đôi, thế nhưng vẫn như cũ không có cách nào nhìn thấy bóng dáng của con Hắc Miêu, trừ phi bây giờ hắn triển khai năng lực Biến Hình biến đôi mắt của mình thành mắt ưng, thì mới có khả năng miễn cưỡng nhìn thấy được.
Trang 283# 2
Chương 565: Giác Tỉnh (1)
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Ngươi không muốn đi hỗ trợ sao?” Lâm Siêu vừa quan sát trận chiến vừa hỏi nàng.
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu đồng dạng cũng đang quan sát trận chiến, trên mặt lộ ra vẻ âm trầm nói: “Quyền pháp của Thái Thản Vương đã đạt đến cảnh giời ‘Vô ngã’, nếu như ta tham gia vào sẽ quấy rầy đến hắn.
Hơn nữa, hắn vẫn còn chưa có sử dụng tới sức mạnh chân chính của mình, đương nhiên là con Hắc Miêu chết tiệt kia cũng chưa sử dụng toàn lực.”
Lâm Siêu khẽ cau mày, không thể nào hiểu được cảnh giới ‘Vô ngã’ là khái niệm gì.
Nhưng bất kể như thế nào, trong lúc hắn quan sát quyền pháp của Thái Thản Vương, liền có thể cảm nhận được một loại cảm giác cực kì mênh mông, mỗi một quyền đều phảng phất giống như là một khỏa thiên thạch vậy, tốc độ cũng không phải là cực kỳ nhanh, mà lại làm cho hắn có một loại cảm giác, là không có cách nào có thể tránh né được.
“Nếu như có thể lĩnh hội được loại quyền pháp này, sau đó phối hợp cùng với thương pháp của mình, có thể nào sẽ khiến cho mình sáng tạo ra thêm một chiêu thức thương pháp thứ hai hay không?.” Lâm Siêu thầm nghĩ trong lòng, mặc dù không còn sống được bao lâu nữa.
Nhưng bị thói quen ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng muốn tăng cường thêm thực lực của mình ảnh hưởng, bản năng tiến hành suy nghĩ về thương pháp của mình.
Phốc!
Lúc này, con Hắc Miêu cùng với Thái Thản Vương đã va chạm vào nhau, móng vuốt màu đỏ của nó cắt vào trên giáp trụ của Thái Thản Vương, lưu lại một cái rãnh sâu hoắm, độ sắc bén móng vuốt của nó tựa hồ đã được tăng lên gấp vài lần.
Đôi mắt của Thái Thản Vương bên dưới cái mũ sắt, bắn ra hai luồng ánh sáng thực chất, hắn gầm nhẹ một tiếng, bắp thịt toàn thân căng lên, biến thành màu đỏ.
Phảng phất như máu tươi toàn thân của hắn đang muốn bắn ra ngoài vậy, thân thể của hắn đột nhiên biến lớn hơn một vòng, đồng thời ở phía sau lưng của hắn có một cục thịt nhô lên, cục thịt này khẽ giãy giụa nhúc nhích, rồi bị vật thể ở bên trong phá tan vọt ra bên ngoài.
Cái này, rõ ràng chính là hai cái tay cánh tay! Hai cánh tay đẫm máu to lớn tráng kiện giống như cây đại thụ, từ bên trong cục thịt duỗi ra.
Lâm Siêu nhìn thấy cảnh này con ngươi liền co rút lại.
Hắn cảm thấy thật là kỳ quái, bề ngoài của ba người Thái Thản Vương, Vực Sâu Nữ Vương đời đầu, cùng với Bạch Kim Vương, đều có hình dáng của nhân loại bình thường, ngoại trừ dấu hiệu cây thập tự ở bên trong con ngươi chứng minh bọn họ là Giác Tỉnh Giả, còn lại toàn bộ những vị trí khác đều không hề bị biến đổi.
Phải biết rắng, bất kỳ một con Giác Tỉnh Giả nào, mặc dù có dáng dấp của nhân loại, thế nhưng chỉ có một vài bộ phận là giống với nhân loại, ví dụ như có thể đứng thẳng bẳng hai chân giống như con người, nhưng đa số các bộ phận ở trên thân thể đã bị đồng hóa thành quái vật, cho dù là con Giác Tỉnh Giả giống như con ếch xanh bị Bạch Tuyết giết chết, hay là con Giác Tỉnh Giả bị quay phim lại ở châu Bắc Mĩ, đều giống như vậy.
Bây giờ nhìn thấy cảnh này, có thể thấy ba vị Vương Giả ở khu vực Tu La này, cũng không phải là ngoại lệ, mặc dù hắn không biết tại sao ba người bọn họ lại có thể duy trì hình dáng của nhân loại, nhưng bản thể thật sự của bọn họ sau khi Giác Tỉnh, cũng không phải là dáng dấp của nhân loại!
“Hống, hống!”
Lúc này, có một loạt âm thanh khàn khàn truyền ra từ cổ họng của Thái Thản Vương, ở phía sau lưng của hắn, có thể thấy ở phần cuối của hai cánh tay tráng kiện vừa mới duỗi ra kia, chậm rãi nhô lên một cái đầu lâu, cái đầu lâu há to miệng ra, ngửa đầu lên trên trời từ từ nhô ra, có cảm giác như là mỗi khi nó nhô ra được một tấc đều rất vất vả.
Cho dù Lâm Siêu có kiến thức rộng rãi, khuôn mặt cũng không khỏi biến thành tái nhợt.
Vực Sâu Nữ Vương đời đầu lại không có bất kỳ một phản ứng nào, chỉ là bên trong mắt lộ ra vẻ đăm chiêu.
Ngay cả con Hắc Miêu lúc trước đang tấn công như bão táp, lúc này cũng đã dừng lại, bình tĩnh đứng ở bên ngoài cách Thái Thản Vương mấy chục mét, không hề có ý định đánh lén, ngược lại nó giống như rất là hứng thú nhìn tình cảnh này, bên trong mắt lộ ra một tia sáng nóng hừng hực, giống như là… tham lam?
Lâm Siêu sau khi nhìn thấy ánh mắt của con Hắc Miêu thì trong lòng đột nhiên rùng mình, có một loại dự cảm hết sức không tốt.
Lúc này, cái đầu lâu ở phía sau lưng của Thái Thản Vương, rốt cục cũng đã hoàn toàn nhô ra, nửa người của nó từ bên trong cục thịt kia cũng đứng thẳng lên, cả người dính đầy máu tươi đang chảy xuôi xuống, khuôn mặt của nó bị máu tươi che phủ không nhìn thấy rõ, thế những sau khi máu tươi chảy đi hết, lộ ra một khuôn mặt cực kỳ tương tự với Thái Thản Vương, chỉ có điều khuôn mặt này lại tỏa ra một loại khí tức vô cùng quỷ dị.
Từ phía xa xa nhìn tới, phảng phất như ở phía sau lưng của Thái Thản Vương có một người khác đang đứng, cực kì quái dị.
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, có thể nhìn thấy rất rõ ràng, sinh vật bò ra từ trong cục thịt này, đang dựng thẳng người của mình lên, lấy một loại thái độ hờ hững nhìn từ trên cao nhìn xuống, tựa hồ như thân thể của Thái Thản Vương chính là một cái vật cưỡi của nó!
“Đi chết đi!” Con sinh vật dính đầy máu tươi này, hờ hững mở miệng ra nói, âm thanh phát ra giống nhau như đúc cùng với Thái Thản Vương, chỉ là âm thanh ở bên trong càng thêm hờ hững lạnh lẽo, phảng phất như là không hề có một tia tình cảm nào.
Thân thể của Thái Thản Vương liền cong lại, đôi mắt ở dưới cái mũ sắt bắn ra hai luồng ánh sáng màu đỏ, đột nhiên biến mất!
Oành! !
Gần như là trong nháy mắt hắn biến mất, ở vị trí mà con Hắc Miêu đang đứng truyền ra một tiếng nổ vang, thân thể của con Hắc Miêu giống như đạn pháo bay ngược ra ngoài, nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của Lâm Siêu.
Lâm Siêu đang muốn ngưng mắt lại quan sát, đột nhiên hắn cảm thấy khoảng bóng tối ở trước mặt, hiện ra một mảnh màu máu, trên khuôn mặt tựa hồ như có một dòng nước ấm đang chảy xuống, hắn liền đưa tay lên sờ soạng, chính là hai dòng máu đang chảy ra từ hai con mắt của hắn.
Cùng lúc đó, sự đau đớn kịch liệt từ toàn thân cũng truyền đến.
“Đã bắt đầu rồi sao…” Lâm Siêu ý thức được là chuyện gì đang xảy ra, hắn biết các tế bào trong cơ thể của mình đang bị đồng hóa, chuẩn bị lột xác thành Giác Tỉnh Giả.
Các loại tâm tình thống khổ, sát ý, phẫn nộ, dục vọng vân vân từ trong lồng ngực liên tục công phá vào bên trong đại não, giống như một cơn sóng thần cuồn cuộn lao tới, oanh kích lên bờ đê tâm linh của hắn, mỗi một lần oanh kích, hắn liền có cảm giác ý thức bị lay động, ý thức dần dần trở nên mơ hồ.
Giết!
Đôi tay của hắn phảng phất như dính đầy máu tươi, ở dưới chân có vô số các thi thể, hắn có thể tùy ý giết chóc, là sát ý ở trong lòng của hắn.
Dục vọng!
Ở trong tai của hắn vang lên âm thanh kiều mị của các cô gái, tiếng cười cười nói nói tỏa ra sức mê hoặc vô cùng vô tận.
Phẫn nộ!
Trong lòng của hắn tựa như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, tràn ngập sự buồn bực, hận không thể phá hủy toàn bộ thế giới.
Trang 284# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![Ngự Giao Ký [Ngự Yêu] Ngự Giao Ký [Ngự Yêu]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Ngu-Giao-Ky-Ngu-Yeu-AUDIO-TRUYEN.jpg)







