1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
  4. Tập 142 : Năng Lực Của Tố Tô (c1411-c1420)

[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Tập 142 : Năng Lực Của Tố Tô (c1411-c1420)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1411: Năng Lực Của Tố Tô

Nhân viên bán hàng mỉm cười không để ý nói: – Không sao đâu, ngươi là Biến Dị Giả đúng không, ở Phố Buôn Bán còn có rất nhiều người thú nữa đó, ở đây chỉ cần không gây chuyện, thì sẽ rất an toàn.

Trong lòng của Duy Lệ Á lộ vẻ rung động, lời cô ấy nói là thật sao?

………..

Giữa trưa, bên trong thành Tát Luận, trên đường phố khu Đông.

Đông đông đông

Hai bên đường phố, các dân thành đang tu sửa phòng ốc, tiếng lạch cạch của búa sắt.

Đạp đạp đạp

Tuyết Cơ kéo mũ trùm lên, nhanh chóng đi vào một hẻm nhỏ.

Phía sau nàng, Tố Tô theo sát một bước cũng không rời, rất sợ chậm một bước.

Tuyết Cơ đột nhiên dừng bước, quay đầu lại tức giận nói:

– Ngươi đừng đi theo ta nữa.

Bách Biến Ma Nữ rất phiền muộn, từ sau khi cho cô gái một miếng ăn, thì vẫn luôn đi thi nàng, có đuổi thế nào cũng đều không đi.

– Ta muốn đi theo ngươi.

Tố Tô cắn môi dưới nói.

Đôi tay nhỏ bé của cô nắm chặt lấy vạt áo, ngước khuôn mặt nhỏ bé nhìn về phía Bách Biến Ma Nữ đang trùm mũ, khuôn mặt của cô bất lực lại lạnh như băng.

– Vì sao?

Giọng Tuyết Cơ hơi lạnh hỏi.

– Ngươi là người tốt.

Khuôn mặt nghiêm túc của Tô Tố nói.

Tuyết Cơ cảm thấy đau đầu, tức giận nói:

– Đây tính là lý do gì chứ?

Tố Tô lắc đầu, tiếp tục nói:

– Ta đi theo ngươi, là vì sau này ngươi sẽ gặp vận xấu, ta muốn bảo vệ ngươi.

– Vận xấu?

Tuyết Cơ nhếch mép lên, đang là cái cớ vô lý gì vậy chứ?

– Đúng vậy, ta có thể nhìn thấy vận xấu.

Khuôn mặt nghiêm túc của Tố Tô nói.

Bách Biến Ma Nữ nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô gái, trong lòng lẩm bẩm, chẳng lẽ nàng nói đều là thật sao?

Tuyết Cơ nói với một khuôn mặt nghiêm nghị:

– Thôi được, ngươi thích đi theo thì đi theo, nhưng ta phải nói cho ngươi biết, tiếp theo, chuyện mà ta phải làm rất nguy hiểm, ngươi đừng làm ảnh hưởng đến ta, cũng không thể nói những chuyện mà ngươi đã nhìn thấy, hiểu chưa?

Đôi mắt của Tô Tố lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu nói:

– Ừm ừm, ta sẽ không ảnh hưởng đến ngươi, cũng sẽ không nói lung tung, nếu không thì ngươi cứ đánh chết ta.

Tuyết Cơ hừ lạnh một tiếng:

– Hừ, tiết lộ bí mật của ta, vậy ta thật sự sẽ đánh chết ngươi.

– Được.

Tô Tố nhoẻn miệng cười.

Cô cũng không sợ Tuyết Cơ, mà ngược lại cảm thấy con người của cô ấy rất tốt, nếu không cô ấy có thể dựa vào thực lực của bản thân cô ấy muốn bỏ xa chính mình, thì dễ như trở bàn tay, căn bản không cần phải như thế này.

– Đi thôi, chúng ta đi nghe ngóng tin tức.

Tuyết Cơ vẫy vẫy tay, dọc theo một con hẻm nhỏ mà tiếp tục đi về phía trước.

Tố Tô theo ở phía sau, cũng không để cho Bách Biến Ma Nữ đi chậm một chút, mà là chạy chậm đuổi theo.

Đột nhiên, Tuyết Cơ cầm lấy tay của cô gái, đi nhanh về phía trước, quẹo vào một cái hẻm khác.

Tố Tô cảm thấy nghi ngờ, vừa định mở miệng hỏi, đã bị Bách Biến Ma Nữ che miệng lại, sau đó được ôm vào bằng một tay và che khuất cơ thể bằng chiếc áo choàng.

Khuôn mặt Tuyết Cơ lạnh lùng, dựa vào tường, tiến vào trạng thái ẩn thân.

Sau một lúc, hai bóng người xuất hiện ở đầu hẻm, là một nam một nữ.

Hai người đều mặc đồ đen, trên mặt có khăn che mặt, nhìn không ra tuổi tác và diện mạo.

– Hả, người đâu?

Cô gái áo đen ngạc nhiên lên tiếng, người đàn ông áo đen cau mày lại, tiếng nói khàn khàn:

– Rõ ràng ta nhìn thấy hai người họ quẹo vào trong này, tại sao lại không thấy nữa?

Sau khi giọng nói hổn hển của hai người vang lên, cơ thể của Tô Tố nép mình trong ngực Bách Biến Ma Nữ.

Tuyết Cơ cúi xuống, không nhìn đến hai người ở đầu hẻm, tránh gây nên sự chú ý của bọn họ.

Cô rất cảnh giác, biết rõ một số cường giả có thể căn cứ vào ánh mắt để tập trung mục tiêu.

– Đáng ghét, vẫn là mấu dấu rồi, quay về giải thích thế nào đây?

Cô gái áo đen lạnh lùng hừ một tiếng.

– Đi xung quanh tìm thử lại xem, chắc là vẫn chưa đi xa.

Người đàn ông áo đen phiền muộn nói.

Đạp đạp đạp

Hai người đi qua hẻm nhỏ, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Bách Biến Ma Nữ ngước mắt lên, nhìn chăm chú vào đầu hẻm, cơ thể vẫn không nhúc nhích như cũ.

Tố Tô ở trong ngực cô nhẹ nhàng hô hấp, không phải là người đã đi rồi sao, tại sao vẫn chưa thả ra? Cô gái nghi ngờ, nhưng cũng không lên tiếng, ngoan ngoãn tiếp tục im lặng lấy.

Một lát sau, hai người áo đen lại xuất hiện.

Khoé miệng Tuyết Cơ lộ ra nụ cười mỉa, quả nhiên người áo đen đã quay lại.

Cô gái áo đen phiền muộn nói:

– Đáng ghét, thật sự đã mất dấu rồi.

Người đàn ông áo đen thấp giọng nói:

– Đi thôi, đừng ở đây lãng phí thời gian.

Hai người xoay người lại rời khỏi, hẻm nhỏ nhanh chóng yên tĩnh lại.

Bách Biến Ma Nữ vì cẩn thận, vẫn đứng tại chỗ đợi hơn mười phút, sau khi xác định người áo đen sẽ không quay lại, mới ôm cô gái từ từ đứng lên.

Cô vẫn duy trì trạng thái ẩn thân, cất bước đi ra khỏi hẻm nhỏ, bước chân rất nhẹ nhàng.

Tuyết Cơ đi ra hẻm nhỏ, bước chân cứng đờ, cô gái áo đen và người đàn ông áo đen vẫn đang núp ở sau tường, khuôn mặt bọn họ nghiêm túc giống như đang đợi gì đó.

Tố Tô mở lớn hai tròng mắt, cắn chặt môi dưới, hô hấp ngưng trệ.

Bách Biến Ma Nữ ngừng thở, bước chân nhẹ nhàng tiếp tục đi về phía trước.

Cô âm thầm bội phục hai tên áo đen, có thể gian xảo như thế, thế nhưng may mắn là Bách Biến Ma Nữ có khôi giáp U Linh, cộng thêm kinh nghiệm tích luỹ được khi làm kẻ trộm trước đây, mới có thể khiến cho nàng cảnh giác như thế.

Không ngoài dự liệu, Tuyết Cơ ôm Tố Tô rời khỏi hẻm nhỏ, rời khỏi phía xa xa.

– Vù vù

– Thật là gian xảo.

Tuyết Cơ thở một hơi dài, để cô gái xuống.

– Chị, ngươi thật là lợi hại.

Tố Tô lộ ra ánh mắt sùng bái.

– Hừ, không cẩn thận một chút, ta cũng không sống được đến bây giờ.

Tuyết Cơ kiêu ngạo nâng cằm lên.

– Ừm, ừm.

Tố Tô gật đầu đồng ý.

Tuyết Cơ nhăn chân mày xinh đẹp lại, thấp giông nói:

– Là ai phái bọn họ đến chứ?

– Chị, thành Tát Luận có rất nhiều thế lực, có lẽ vì biểu hiện của ngươi ở hiệu buôn Dụ Chính bị người có ác tâm biết được nên muốn bắt ngươi lại.

Khuôn mặt của Tố Tô nghiêm túc phân tích.

Con ngươi của Tuyết Cơ loé sáng lên, lạnh lùng nói:

– Ừm, cũng có thể là Dụ Chính phái người đến.

– Chú Dụ Chính chắc là sẽ không đâu, hắn nhìn không giống như người xấu.

Tố Tô nhỏ giọng nói.

Tuyết Cơ liếc mắt, tức giận nói:

– Nhìn người không thể chỉ xem diện mạo, không thể dựa vào diện mạo của một người mà phán đoán hắn tốt hay xấu.

Đây là một câu nói mà Mục Lương viết trong kịch bản kịch nói, cô cảm thấy rất đúng, cho nên đã nhớ kỹ.

– Cũng có đạo lý.

Tố Tô vô điều kiện mà đồng tình với câu nói của Bách Biến Ma Nữ.

Tuyết Cơ cười lạnh lùng nói:

– Nếu như thật sự là do Dụ Chính phái người đến đối phó ta, vậy thì ta nhất định sẽ rút xương của hắn.

– Ta giúp ngươi.

Tố Tô nghiêm túc nói.

Bách Biến Ma Nữ nhìn qua cô gái, cười cười không nói gì.

– Thật đó.

Tố Tô bĩu môi, khuôn mặt cô ấy vô cùng nghiêm túc.

– Được được được.

Tuyết Cơ vẫy tay nói:

– Đi, tiếp tục nghe ngóng tin tức.

– Vâng.

Hai tròng mắt của Tố Tô sáng lên, cất bước đi theo.


Chương 1412: Rượu Giống Như Nước Tiểu?

Hai người đi qua mấy con hẻm nhỏ, đi vào một quán rượu.

Quán rượu người đông miệng mồm phức tạp, là nơi nghe ngóng tin tức tốt.

Hai người tìm một góc vắng vẻ ngồi xướng, gọi hai chén rượu đắng và một đĩa thịt.

Tuyết Cơ nhìn thấy bình rượu có bọt màu vàng đắng, do dự một lát, vẫn là cứng miệng nhấp một miếng.

– Khạc, thật là khó uống.

Cô thiếu chút nữa là trợn trắng mắt, vội vàng nhỏ rượu trong miệng ra.

Cô đã từng uống qua rượu của thành Huyền Vũ, rồi lai uống rượu đắng ở chỗ này, giống như đang uống nước rửa chén vậy, khó có thể nuốt xuống.

Rượu đắng và tên của nó giống nhau, uống vào trong miệng sẽ đắng, còn có vị chua rất nặng, mùi vị cũng khó ngửi.

-Chị, rượu đắng này uống rất ngon đó.

Đôi mắt xinh đẹp của Tố Tô toả sáng lấp lánh nói.

– Ờ, để qua hai ngày nữa, ta dẫn ngươi đi uống rượu ngon thật sự.

Tuyết Cơ cười lạnh một tiếng một tiếng.

Rượu của thành Huyền Vũ mới thật sự là rượu ngon, rượu đắng căn bản là không thể so sánh với nó.

………..

Cốc cốc cốc

– Thành chủ đại nhân!

Tiểu Mật gõ cửa phòng sách.

– Vào đi.

Âm thanh bình thản của Mục Lương truyền ra.

Tiểu hầu gái đẩy cửa đi vào phòng sách, hành lễ với Ly Nguyệt và Mục Lương ở trong phòng sách.

– Đại nhân, tiểu thư Tuyết Cơ lại truyền tin tức về.

Âm thanh thanh thuý của Tiểu Mật nói.

– Đã nói gì?

Mục Lương ngẩng đầu lên.

– Hôm nay, tiểu thư Tuyết Cơ bị người khác theo dõi, nhưng đã bị cô ấy cắt đuôi…

Tiểu Mật nhìn vào quyển vở trong tay, nghiêm túc thuật lại lời nói của Bách Biến Ma Nữ:

– Sau đó đến quán rượu nghe ngóng tin tức, còn nói rượu đắng ở đó giống như nước tiểu, khiến cho người khác khó mà nuốt xuống…

– Rượu giống như nước tiểu?

Chăn mày của Mục Lương hơi nhăn lại.

– Sao cô ấy lại biết mùi vị của nước tiểu?

Giọng điệu nhẹ nhàng của Ly Nguyệt bỗng nhiên hỏi một câu.

-…..

Mục Lương thiếu chút nữa không nhịn được mà cười ra tiếng.

Tiểu Mật cũng nín cười, không nghĩ đến Ly Nguyệt bình thường nghiêm chỉnh như vậy, mà cũng sẽ hỏi ra câu hỏi như thế.

– Tiếp tục.

Mục Lương giơ tay lên ra hiệu.

Tiểu Mật thở một hơi, tiếp tục thuật lại lời nói của Bách Biến Ma Nữ.

Hôm nay, cô lại nghe ngóng được một vài tin tức, là liên quan đến Quốc vương.

Quốc Vương và Kỵ Sĩ trưởng, Công Tước, các Bá tước bằng mặt nhưng không bằng lòng, đã có động tác ngầm, còn là cái gì, thì vẫn chưa nghe ngóng được tin tức cụ thể.

– Vị trí của Quốc vương này ngồi cũng không vững chắc.

Ánh mắt của Mục Lương loé lên.

Tiểu hầu gái báo cáo xong liền rời khỏi phòng sách.

Đáy mắt của Ly Nguyệt hiện lên ý cười, nghiêng đầu hỏi:

– Mục Lương, ngươi nói xem, rượu đắng kia là mùi vị như thế nào?

– Ngươi muốn biết?

Khoé môi của Mục Lương giương lên, buồn cười nói:

– Ta có thể thoả mãn ngươi.

– Uhm, không muốn biết.

Ly Nguyệt vội vàng lắc đầu.

– Ha ha… Ta cũng không biết.

Mục Lương cười nhún nhún vai.

Tiếng nói ôn hoà của hắn:

– Ngươi hãy đi gọi Thấm Di đến đây một chút.

– Được.

Ly Nguyệt cũng không hỏi muốn làm gì, đứng lên xoay người rời khỏi phòng sách.

Không lâu sau, cô gái tóc trắng dẫn theo Nguyệt Thấm Di quay lại.

Nguyệt Thấm Di tò mò hỏi:

– Mục Lương các hạ, tìm ta có chuyện gì?

Anh giơ tay ý bảo Nguyệt Thấm Di ngồi xuống, đi thẳng vào chủ đề nói:

– Ta muốn hỏi ngươi, rượu của vương quốc Hải Đinh như thế nào?

Nguyệt Thấm Di lắc đầu nói:

– Rượu của vương quốc Hải Đinh sao, ta đã uống qua mấy lần, mùi vị cũng không tốt lắm, những nhà mạo hiểm và đám kỵ sĩ rất yêu thích.

– Vậy có những rượu nào?

Mục Lương cảm thấy có hứng thú mà hỏi.

– Thường thấy có ba loại rượu, rượu đắng, rượu vôi, rượu đen.

Âm thanh thanh thuý của Nguyệt Thấm Di nói:

– Rượu đắng là rẻ nhất, một chén chỉ cần một đồng bạc, rượu vôi và rượu đen đắt hơn một chút, một chén cần ba đồng bạc.

Rượu cũng không ngon, cũng không phải người bình thường có thể mua nổi, cũng chỉ có những người mạo hiểm tương đối có tiền kia mới có thể luôn uống.

– Ba loại rượu này, loại rượu nào là ngon nhất?

Mục Lương cầm lấy bút máy, viết tên ba loại rượu trên giấy.

– Thành thật mà nói, đều uống không ngon.

Nguyệt Thấm Di giang tay ra, dáng vẻ chê bai.

Tiếng nói ôn hoà của Mục Lương:

– Thành Huyền Vũ cũng có rượu, ngươi thử xem, đánh giá một chút?

– Được thôi.

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Di thể hiện sự thích thú.

– Ta đi lấy.

Ly Nguyệt đứng dậy.

– Ừm, tất cả các loại rượu đều mang ra một ít.

Mục Lương dặn dò.

– Được.

Ly Nguyệt trả lời một tiếng, bước ra khỏi phòng sách.

Nguyệt Thấm Di quan sát anh, ánh mắt của cô cố định kia, không cảm thấy ngượng ngùng chút nào.

– Sao thế?

Mục Lương cười hỏi.

Nguyệt Thấm Di nghiêng đầu, giọng chắc chắn nói:

– Ngươi để cho ta đến thưởng thức rượu, là muốn kinh doanh ở vương quốc Hải Đinh.

– Đúng vậy.

Mục Lương thản nhiên gật đầu.

Anh tự nhận rượu của thành Huyền Vũ rất ngon, người thích uống rượu, chỉ cần đã uống qua rượu của thành Huyền Vũ thì đều sẽ thích.

Nguyệt Thấm Di lắc đầu, khuôn mặt cô nghiêm túc nói:

– Có hiệu buôn Dụ Chính ở đó, ngươi muốn làm ăn thì hơi khó.

– Nói như thế nào?

Mục Lương bày ra dáng vẻ chăm chú lắng nghe.

– Hiệu buôn ấy có sức ảnh hưởng rất lớn ở vương quốc Hải Đinh, thế lực bên ngoài rất khó kinh doanh ở nơi này.

Nguyệt Thấm Di nhẹ giọng nói.

Mục Lương nhún vai, bình tĩnh nói:

– Ta không cho là như vậy, chỉ cần đồ của ta đủ tốt, thì tự nhiên sẽ có người biết hàng mà giao dịch với ta.

– Ta thừa nhận, ở trên phương diện nước hoa và món ngon, thì thành Huyền Vũ hoàn toàn tốt hơn rất nhiều so với hiệu buôn Dụ Chính, nhưng những thứ khác, ta không dám xác định.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc nói.

Mục Lương giơ tay lên cầm lấy ống tay áo của Nguyệt Thấm Di, hỏi:

– Quần áo ngươi mặc trên người, vải vóc sử dụng, cũng là độc nhất của thành Huyền Vũ, so với vải vóc của hiệu buôn Dụ Chính có kém không?

– Tốt hơn so với nơi đó.

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Di lộ vẻ lúng túng.

Cô mới nhớ lại, quần áo mặc trên người cũng là của thành Huyền Vũ đó, vải mềm và thân thiện với da, sờ cảm thấy rất mượt mà, chất vải còn tốt hơn so với quần áo mà Quốc vương mặc.

Mục Lương liên tiếp nêu hơn mười ví dụ về các loại vật phẩm, tiếng nói bình tĩnh hỏi:

– Ly Lưu Ly này, gốm sứ, xe đạp… so với hiệu buôn Dụ Chính, thì như thế nào?

– Ngươi thắng rồi.

Nguyệt Thấm Di cười khổ một tiếng, hoàn toàn không thể phản bác….

Cơ thể của Mục Lương dựa vào phía sau, trong lòng cũng không khinh thường cửa hàng kia.

Chỉ là việc buôn bán mà, không phải là so sánh danh tiếng của ai lớn hơn, mà là phải xem đồ của người nào tốt hơn, chuyện này thì bản thân người tiêu dùng tự biết phán đoán.

Anh tự nhận là đồ của thành Huyền Vũ không kém, chỉ cần giá cả thích hợp, dưới tình huống đáng giá, thì sẽ có rất nhiều người muốn làm giao dịch với hắn.

Đạp đạp đạp

Cô gái tóc trắng đã quay lại, Tiểu Tử đi theo phía sau, trong tay đang bưng một cái mâm, phía trên bày mấy hũ rượu, hũ Lưu Ly trong suốt có thể nhìn thấy rõ ràng mà sắc của rượu.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di rơi xuống trên hũ rượu, ngửi thấy được mùi rượu mê người.

Ánh mắt của cô lộ vẻ ngạc nhiên, chỉ mới ngửi thấy mùi, cũng đã biết rượu ở trong hũ sẽ không kém.


Chương 1413: Định Giá Rượu Của Thành Huyền Vũ

– Rót rượu, cho Thấm Di nếm thử.

Mục Lương hơi nâng cằm lên.

– Vâng.

Tiểu Tử bưng một hũ rượu trong đó lên, rót vào một ly rượu nhỏ màu vàng nhạt, đặt ở trước mặt Nguyệt Thấm Di.

Mục Lương giới thiệu:

– Đây là rượu lúa mì.

– Được.

Nguyệt Thấm Di bưng ly rượu lên, đầu tiên là ngửi thấy mùi thơm của rượu, có mùi thơm thoang thoảng, giống như lúa mì và vừa có mùi vị của những thứ khác.

Cô nhấp một ngụm rượu lúa mì, rượu vừa vào miệng có chút vị chát, sau đó hương lúa mạch đã lên men khuếch tán ra ở trong cổ họng, mang đến hương vị đặc biệt.

– Hả, thật là ngon.

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Di sáng lên, trên khuôn mặt tươi cười của cô tràn đầy dáng vẻ ngạc nhiên.

Rượu lúa mì không đắng giống như trong tưởng tượng, cũng không có vị chua, chỉ có vị chát nhàn nhạt, ngược lại lại ngon đến kì lạ, ngon hơn mấy lần so với rượu đắng.

Cô uống cạn một hơi ly rượu trong tay, miệng vẫn chưa thoả mãn.

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

– So với rượu đắng, rượu nào ngon?

Giọng điệu của Nguyệt Thấm Di chắc chắn nói:

– Đương nhiên là rượu lúa mì ngon rồi, rượu đắng không thể nào so sánh được với nó.

Cô nhìn rượu lúa mì còn lại ở trong hũ, muốn uống thêm một ly nữa.

Mục Lương thoả mãn gạt đầu, trong lòng đã có ý nghĩ.

– Lại thử xem rượu trắng, rót nửa ly là được rồi.

Mục Lương lại tỏ ý nói.

Tiểu Tử nghe thấy vậy, cầm lấy một hũ rượu khác, rót rượu trắng không màu trong suốt vào trong ly, rót nửa ly rồi đưa cho Nguyệt Thấm Di.

Nguyệt Thấm Di ngắm nhìn ly rượu, bình luận nói:

– Rượu trong suốt, ngửi rất thơm, còn có chút cay mũi.

Cô ngước mắt lên trêu đùa nói:

– Thế nhưng chỉ cho nửa ly, cũng quá hẹp hòi rồi?

Mục Lương cười cười lắc đầu, giải thích:

– Rượu trắng uống ít thôi, dễ say.

Độ của rượu trắng còn cao hơn mấy lần rượu lúa mì, uống nhiều dễ say, huống chi lát sau còn có rượu trái cây muốn cô ấy nếm thử.

…………

– Uống một ly rượu thì sẽ say sao?

Nguyệt Thấm Di cười cười, với thực lực của cô, cũng không dễ dàng say như thế.

Mục Lương không giải thích, nâng cằm lên nói:

– Nếm thử trước xem.

Khóe môi của Ly Nguyệt nhếch lên, dáng vẻ xem kịch vui.

Nguyệt Thấm Di không quan tâm, những vẫn rất tò mò về rượu trắng.

Hai ngón tay của cô nắm lấy ly rượu, hơi ngửa mặt một cạn một hơi.

Đôi mắt xanh lam xinh đẹp của Nguyệt Thấm Di run lên, cổ họng vô cùng cay tê, mũi còn có chút cay cay.

– Cay quá đi!

Cô không nhịn được mà ho khan lên, đôi mắt hơi đỏ ửng.

Ly Nguyệt che miệng khẽ cười, nhớ lại dáng vẻ lần đầu tiên uống rượu trắng, cũng giống như Nguyệt Thấm Di.

Tiểu Tử giơ tay lê vỗ nhẹ vào lưng của Nguyệt Thấm Di, quan tâm hỏi:

– Tiểu thư Thấm Di, không sao chứ?

– Không sao chứ?

Nguyệt Thấm Di nhếch mép một cái.

Cô cảm thấy cơ thể ấm áp hơn bình thường, sau khi cảm giác cay tê ở cổ họng đi qua, cả người đều thoải mái.

– Thế nào?

Giọng nói trong trẻo của Mục Lương.

– Rượu ngon, uống xong cả người đều đã ấm lên.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Di tỏa sáng, nhìn chằm chằm vào con ngươi màu đen của Mục Lương, tiếp tục bình luận:

– Rượu này còn ngon hơn cả Rượu Đặc của Vương cung, sức ngấm về sau rất mạnh.

– Còn có rượu trắng càng mạnh hơn nữa, có muốn nếm thử một chút không?

Tiểu Tử ngây thơ nói.

Rượu trắng mà Nguyệt Thấm Di vừa mới uống, có độ cồn khoảng chừng hai mươi độ, còn có rượu trắng hơn ba mươi độ trở lên.

Cô nghe thấy vậy liền nhìn về phía Mục Lương.

Giọng nói ôn hòa của Mục Lương:

– Rót nửa ly thử xem.

– Được.

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Di lộ vẻ mong chờ.

Tiểu Tử lại rót một ly rượu đế có độ cao, cẩn thận đưa cho cô ấy.

Nguyệt Thấm Di ngửi thấy mùi hương của rượu, cũng biết ly rượu đế này còn dữ dội hơn so với ly rượu trước đó.

Lần này, cô không uống cạn một hơi, mà là chia thành ba lần uống hết rượu ở trong ly.

– Khụ khụ, cay quá đi!!

Nguyệt Thấm Di sặc một chút, trên khuôn mặt của cô hiện lên một vệt đỏ ửng, có chút buồn ngủ.

– Như thế nào?

Tay phải của Mục Lương chống lấy gò má, đôi mắt lộ ra ý cười nhì vào cô gái tóc ngắn.

– Rượu này… Càng ngon hơn.

Nguyệt Thấm Di giống như nghèo chữ, miệng đỏ thắm hơi há ra, thở ra một hơi nóng.

Cô chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, rượu ở trong phòng sách, còn ngon hơn rượu uống ở vương quốc Hải Đinh.

– Ngươi vẫn ổn chứ?

Mục Lương quan tâm hỏi.

Nguyệt Thấm Di lắc đầu, lè lưỡi nói:

– Ta không sao, còn có thể uống.

Cửa phòng sách bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan đi vào trong phòng sách, ngạc nhiên nhìn thấy sắc mặt đỏ ửng của chị gái, nghi ngờ hỏi:

– Đây là thế nào?

– Không sao

Nguyệt Thấm Di cười cong đôi mắt xinh đẹp lên.

– Uống rượu rồi?

Chân mày của Nguyệt Thấm Lan hơi nhăn lại, đi đến bên cạnh chị gái.

Nguyệt Thấm Di gật đầu, nhỏ giọng nói:

– Uống một chút chút mà thôi.

– Thoạt nhìn thì không giống như chỉ uống một chút.

Nguyệt Thấm Lan buồn cười nói.

– Uống một chút trà Tinh Thần để giải rượu đi.

Mục Lương nói rồi nhìn về phía cô hầu gái.

Tiểu Tử nghe thấy vậy liền rót một ly trà Tinh Thần đưa cho Nguyệt Thấm Di.

Một ly trà nóng xuống bụng, Nguyệt Thấm Di lấy lại tinh thần, cảm giác choáng váng cũng tan biến.

– Trà Tinh Thần còn có thể giải rượu sao?

Nguyệt Thấm Di định thần nói.

– Có thể.

Mục Lương hơi mỉm cười, mở miệng hỏi:

– Đánh giá một chút, những rượu này của ta, có thể bán được mức giá thế nào ở vương quốc Hải Đinh?

– Rượu lúa mì, một ly bán từ năm đến mười đồng bạc không thành vấn đề, những nhà mạo hiểm và nhóm Kỵ sĩ chắc sẽ rất yêu thích.

Nguyệt Thấm Di nói ý nghĩ trong lòng, rồi suy nghĩ một lát, tiếp tục nói:

– Còn về rượu trắng, loại rượu ly đầu tiên đó, hoàn toàn có thể bán được đến một trăm đồng vàng, không lo không ai muốn.

Một trăm đồng vàng, cũng chính là một trăm miếng Ma Thú cấp một.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Nguyệt Thấm Di tiếp tục nói:

– Loại rượu đế ly thứ hai đó, có thể bán hai trăm đồng vàng một ly, giá này bằng với giá Rượu Đặc của vương thất.

Chân mày của Mục Lương cau lại, nhàn nhạt nói:

– Dựa theo ngươi nói như vậy, rượu Đặc của vương thất không ngon như rượu của ta, giá cả của ta hoàn toàn có thể nâng cao thêm một chút.

– Cũng có thể, nhưng người mua nổi rượu trắng thì sẽ ít đi hơn rất nhiều.

Nguyệt Thấm Di nhắc nhở.

Mục Lương suy nghĩ một chút, tiếng nói bình tĩnh:

– Rượu ytanwgs, ta muốn bán như một sản phẩm cao cấp, một chai định giá một ngàn miếng tinh thạch Ma thú cấp hai.

Đại Lục mới không có rượu ngon, thành Huyền Vũ có, vậy thì hoàn toàn có thể bán với giá cao.

Sản lượng rượu trắng ít, vậy thì bán giá cao cung cấp cho đám người giàu kia, bọn họ hoàn toàn mua nổi.

Sản lượng rượu lúa mì nhiều, thì trao quyền cho thị trường cấp thấp, cũng có thể kiếm được tinh thạch Ma thú.

– Một chai một ngàn miếng tinh thạch Ma thú cấp hai!!

Nguyệt Thấm Di nhếch mép lên, bị định giá của Mục Lương hù doạ.

Mục Lương cười hỏi:

– Những quý tộc kia không mua nổi sao?

– Cũng không đến nỗi đó.

Nguyệt Thấm Di cười khổ một tiếng.

Giọng nói bình tĩnh của anh lại vang lên:

– Sản lượng của rượu trắng rất ít, cái giá tiền này cũng không cao, dù sao thì nơi khác cũng không có.


Chương 1414: Người Thú Vị

Khi một thứ gì đó chỉ có duy nhất một thế lực có, vậy thì bọn họ liền có quyền định giá. – Ừm, đúng vậy.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi gật đầu.

– Với giá tiền này, ta cảm thấy không cao, còn có thể tăng thêm một chút.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã trả lời.

Ly Nguyệt đầu đầu đồng tình:

– Một chai bán ba ngàn miếng tinh thạch Ma thú cấp hai, ta cảm thấy khá thích hợp.

– Cũng được, vậy thì ba ngàn đi.

Mục Lương gật đầu.

Nguyệt Thấm Di sợ đến khoé mắt giật giật, mới nói có mấy câu, mà giá cả lại đắt thêm một ngàn miếng tinh thạch Ma thú cấp hai, nếu như còn trò chuyện nữa, vậy thì chẳng phải giá cả lại muốn tăng lên gấp đôi sao?

Mục Lương nói tiếp:

– Rượu trắng độ cao, một chai năm ngàn miếng tinh thạch Ma thú cấp hai.

-…

Biểu cảm của Nguyệt Thấm Di tê tê.

Nguyệt Thấm Lan đề nghị:

– Được, sẽ làm cho bình rượu thêm đẹp mắt hơn, giá cả còn có thể càng cao hơn.

– Ừm, được.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Giọng của Nguyệt Thấm Di yếu ớt nói:

– Các ngươi không sợ ta nói ra ngoài sao?

Cô có chút bội phục Mục Lương, ở trước mặt cô mà bàn luận định giá rượu, hoàn toàn không xem cô là người ngoài.

– Ngươi sẽ không đâu.

Giọng chắc chắn của Nguyệt Thấm Lan nói.

Nguyệt Thấm Di hơi nhăn mày lại, ngạc nhiên hỏi:

– Chắc chắn như thế sao?

– Bởi vì ngươi là chị của ta đó.

Nguyệt Thấm Lan đương nhiên nói.

Nguyệt Thấm Di cười một tiếng, liếc mắt qua nhìn em gái:

– Được thôi, ngươi nói đúng.

– Vậy rượu trái cây định giá như thế nào?

Tiểu Tử nhẹ giọng hỏi.

– Rượu trái cây?

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Di sáng lên.

– Ừm, còn có mấy loại rượu trái cây, ngươi có thể nếm thử.

Mục Lương giơ tay tỏ ý.

Rượu trái cây của thành Huyền Vũ cho dù là loại thông thường, thì ở bên ngoài vẫn không thể so sánh được, ngon hơn gấp mấy lần so với rượu trái cây ở bên ngoài, cũng có nhiều dưỡng chất hơn.

Tiểu hầu gái nhanh nhẹn cầm ấm rót rượu lên, mỗi loại rượu trái cây đều rót một ly.

Nguyệt Thấm Di thưởng thức, bị hơi ngọt của rượu trái cây thuyết phục.

– Ngon lắm, ta càng thích rượu trái cây hơn, một ly này bán giá một trăm đồng vàng cũng đều có thể.

Cô đề nghị nói.

Tiếng nói ôn hoà của Mục Lương:

– Vậy thì nghe ngươi, một ly một trăm đồng vàng, một chai bán một ngàn miếng thạch thạch Ma thú cấp một là được rồi.

Rượu trái cây dễ sản xuất hơn rượu trắng, định giá có thể thấp một chút.

Nguyệt Thấm Di chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, ngạc nhiên nói:

– Hả, tại sao định giá của rượu trái cây lại thấp hơn rượu trắng chứ?

– Thấp sao?

Mục Lương bật cười lên.

– Ta cũng cảm thấy thấp, giá cả của rượu trái cây có thể giống như rượu trắng.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, ưu nhã nói:

– Không phải ngươi nói rượu trái cây có thể chăm sóc dưỡng da sao, hoàn toàn có thể bán cho những người nữ quý tộc kia, các cô ấy sẽ thích.

Mục Lương nhìn qua Nguyệt Thấm Lan, quả nhiên phụ nữ càng hiểu phụ nữ hơn.

………..

Đông đông đông

Thành Huyền Vũ, vị trí trung tâm của Phố Buôn Bán, chuông Huyền Vũ ở trên lầu bị gõ lên.

– A cáp~

Tầng một của Tam Tinh Lâu, bên trong phòng sâu nhất, Duy Lệ Á ngáp ngủ, tỉnh lại từ trên giường.

– Thật là thoải mái, không muốn dậy chút nào.

Duy Lệ Á dụi mắt, kê đầu trên một chiếc gối da thú mềm mại.

Sau khi cô đến Phố Buôn Bán, đến Ngân Hàng đổi trân châu trên người thành đồng Huyền Vũ, chỉ có hai mươi đồng, để cho cô có thể ăn no, sau đó ở một đêm ở Tam Tinh Lâu.

Cô gái nằm sấp trên chiếc giường lạ gần hai tiếng đồng hồ, chiếc bụng vẫn kháng nghị kêu to, cho đến lúc đói gần chết, mới chậm rì rì đứng dậy xuống giường.

– Đói quá đi…

Duy Lệ Á mếu máo, xoay người đi đến nhà vệ sinh, lớp da trên người hơi khô, phải bổ sung hơi nước mới được.

Cô gái mở vòi nước ra, khiến cho nước xối lên cánh tay, miếng vảy mày sáng vốn dĩ ảm đảm không có ánh sáng, sau khi gặp nước đã khôi phục sáng bóng vốn có.

Hải Yêu rất đặc biệt, cuối cùng vẫn có điểm khác biệt với con người, mặc dù cũng có thể lên bờ sinh sống, nhưng mỗi ngày đều cần phải ngâm nước, nếu không sẽ không có tinh thần, thậm chí sẽ không có sức lực.

Rắc rắc

Duy Lệ Á nhắm đôi mắt xinh đẹp lại, cảm nhận nước bị miếng vải hấp thu, làn da lại trở nên căng bóng.

Quá trình này giằng co nửa tiếng, cô gái mới thoả mãn tắt vòi nước, trạng thái tinh thân đã tốt hơn nhiều.

Rột rột rột

– Đói quá đi, đi ra ngoài tìm chút gì đó ăn thôi.

Duy Lệ Á ôm lấy bụng, tinh thần lại lạc mất.

Cô thu dọn đơn giản một lát, sau đó rời khỏi căn phòng.

Ở đại sảnh tiếp khách, Tiểu Bội ngồi ở sau quầy ngẩng đầu lên, lễ phép chào hỏi:

– Chào buổi sáng!

Duy Lệ Á yếu ớt lên tiếng:

– Ừ, chào buổi sáng!

– Tối hôm qua nghỉ ngơi tốt không?

Tiểu Bội mỉm cười hỏi.

Duy Lệ Á dùng sức gật đầu, tán dương từ trong thâm tâm:

– Rất tốt, lần đầu tiên ngủ thoái mải như thế.

– Vậy có muốn ở tiếp không?

Âm thanh thanh thuý của Tiểu Bội hỏi.

Duy Lệ Á sờ sờ bên hông, đỏ mặt lúng túng nói:

– Ta hết đồng Huyền Vũ rồi…

Tiểu Bội chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nghiêng đầu hỏi:

– Tinh thạch ma thú thì sao?

– Cũng hết rồi…

Bàn tay nhỏ của Duy Lệ Á cầm lấy góc áo, âm thanh càng ngày càng nhỏ.

Tiểu Bội lộ ra khuôn mặt khó xử:

– Vậy thì khó rồi, không có đồng Huyền Vũ và tinh thạch ma thú, thì phải đói bụng ở Phố Buôn Bán rồi.

Khuôn mặt nghiêm túc của Duy Lệ Á hỏi:

– Vậy phải làm sao mới có thể có đồng Huyền Vũ?

Cô rất thích nơi đây, thứ nhất là món ngon ở chỗ này, thứ hai là sự an toàn và bao dung ở chỗ này.

Tiểu Bội bẻ ngón tay nói:

– Làm việc đó, hoặc dùng đồ có giá trị đến Ngân Hàng đổi thành đồng Huyền Vũ.

– Ta không có đồ có thể đổi…

Duy Lệ Á mất mát nói.

Tiểu Bội suy nghĩ một chút, đề nghị:

– Vậy ngươi có thể tìm việc làm ở Phố Buôn Bán, điều kiện tiên quyết là ngươi phải đủ ‘sạch sẽ’.

Phố Buôn Bán nhận người, điều kiện tiên quyết chính là thân phận của đối phương không có chỗ nghi ngờ nào, không phải những thế lực gián điệp khác, không chuyện làm tổn hại đến lợi ích của thành Huyền Vũ.

– Sạch sẽ?

Duy Lệ Á chớp chớp đôi mắt màu xanh lam đậm.

Tiểu Bội không giải thích nhiều, chỉ là ngây thơ nói:

– Ngươi đến Trân Bảo Lâu tìm đại nhân Hồ Tiên đi, ngài ấy có thể quyết định ngươi có thể ở lại Phố Buôn Bán làm việc hay không?

– Được.

Duy Lệ Á gật đầu, biết Trân Bảo Lâu ở đâu.

Hôm qua lúc cô đến Ngân Hàng, phía sau chính là Trân Bảo Lâu.

Cô gái rời khỏi Tam Tinh Lâu, phân biệt phương hướng, bụng đói đi về hướng Trân Bảo Lâu.

Không lâu sau đó, cô đứng ở bên ngoài Trân Bảo Lâu, nhìn vào mặt tiền nguy nga lộng lẫy đã được cải tạo, do dự mà không dám đi vào.

Ngay lúc Duy Lệ Á đang do dự, đằng sau truyền đến âm thanh quyến rũ.

Hồ Tiên từng bước đi đến, sau lưng có tám chiếc đuôi cáo đong đưa, quan sát dung nhan xinh đẹp của Duy Lệ Á, âm thanh quyến rũ nói:

– Thích thì hãy vào xem thử, Trân Bảo Lâu cũng không ăn người.

Duy Lệ Á quay đầu lại, sau khi nhìn thấy dung mạo của cô gái đuôi cáo, hô hấp liền ngừng một lát.

– Người thú vị.

Hồ Tiên cười quyến rũ lên tiếng, nhìn thấy biểu cảm ngây người của cô gái, cảm thấy rất thú vị.


Chương 1415: Ta Muốn Làm Việc Ở Phố Buôn Bán, Kiếm Đồng Huyền Vũ…

Duy Lệ Á nhìn vào đuôi cáo của cô gái đuôi cáo, mất tự nhiên nói: – Ta, ta đến tìm đại nhân Hồ Tiên.

Trong lòng cô rất kinh ngạc, hoá ra con người cũng có dị tộc, thực sự rất muốn bắt lấy cái đuôi mềm mại đó.

Lần đầu tiên cô rời khỏi địa bàn Hải Yêu, cũng không hiểu biết nhiều đối với thế giới con người, càng không biết có sự tồn tại của người thú.

– Là ta đây, có chuyện gì?

Hồ Tiên cất bước dừng lại trước mặt Duy Lệ Á.

Cô gái đuôi cáo đi giày cao gót, cao hơn một cái đầu so với Duy Lệ Á chân trần, mang đến cảm giác áp bức không nhỏ.

– Hả, ngươi chính là đại nhân Hồ Tiên sao?

Duy Lệ Á lùi lại hai bước, cố gắng không cho bản thân sợ sệt.

Chân mày của Hồ Tiên hơi nhăn lên, buồn cười hỏi:

– Ta trông có vẻ rất đáng sợ sao?

– Không, không phải.

Duy Lệ Á dùng sức lắc đầu.

– Vậy thì nói đi, ngươi tìm ta có chuyện gì?

Hai tay của Hồ Tiên khoanh trước ngực, đuôi ở sau lưng bao lấy cơ thể.

Duy Lệ Á nhỏ giọng nói:

– Ta muốn làm việc ở Phố Buôn Bán, kiếm đồng Huyền Vũ…

Ý nghĩ của cô gái, là sau này sẽ ở lại Phố Buôn Bán, hoàn thành rèn luyện ba năm.

Tộc quy của tộc Hải Yêu, là Hải Yêu mười sáu tuổi nhất định phải ra ngoài rèn luyện ba năm, nhưng cũng không có yêu cầu gì đối với việc rèn luyện ở đâu.

Sắc mặt của Hồ Tiên lộ vẻ ngạc nhiên, bình tĩnh hỏi:

– Vậy ngươi nói thử với ta xem, tại sao muốn làm việc ở Phố Buôn Bán.

– Bởi vì ta muốn kiếm đồng Huyền Vũ…

Duy Lệ Á cúi đầu.

Hồ Tiên buồn cười nhìn vào cô gái.

– Sau đó, mua đồ ăn ngon.

Mười ngón tay của Duy Lệ Á đan lại với nhau, có chút thẹn thùng.

– Chỉ vì chuyện này?

Hồ Tiên càng ngày càng cảm thấy buồn cười.

Duy Lệ Á ngẩng đầu lên, nghiêm túc gật đầu:

– Ừm ừm.

– Ngươi từ đâu đến?

Hồ Tiên đi một vòng xung quanh cô gái, quan sát miếng vảy trên người cô ấy.

Duy Lệ Á do dự một lát, vẫn là ăn ngay nói thật:

– Ở sâu trong biển Đại Đinh…

– Tại sao lại đến thành Huyền Vũ?

Hồ Tiên lại hỏi.

Duy Lệ Á lại do dự một lát, cuối cùng thở dài, khó xử ăn ngay nói thật.

– Bị ma thú biển công kích, sau đó tỉnh lại đã ở bên ngoài Huyền Không Các.

Sắc mặt Hồ Tiên lộ ra vẻ kỳ quái.

– Ta nói đều là sự thật, không có lừa ngươi.

Duy Lệ Á vội vàng giải thích.

– Ta sẽ kiểm tra.

Hồ Tiên vẫy vẫy tay, trong lòng đã có đáp án, quan sát cô gái, lại hỏi:

– Còn có chuyện gì muốn nói với ta không?

Duy Lệ Á thở sâu một hơi, tiếng hỏi yếu ớt:

– Ta là Hải Yêu… Nếu như làm việc ở Phố Buôn Bán, thì liệu sẽ có nguy hiểm không?

– Hải Yêu?

Khuôn mặt Hồ Tiên lộ vẻ kinh ngạc, Hải Yêu là cái gì?

– Đúng vậy.

Duy Lệ Á quạ sát biểu cảm của cô gái đuôi cáo, muốn nhìn ra một chút gì đó từ trên khuôn mặt của cô ấy.

Hồ Tiên suy nghĩ một chút, tiếng nói bình tĩnh:

– Chỉ cần không làm chuyện trái với pháp luật và quy định của thành Huyền Vũ, ngươi ở Phố Buôn Bán sẽ rất an toàn, không ai có thể gây chuyện ở đây.

– Vậy ta có thể làm việc ở đây không?

Duy Lệ Á lấy lại tinh thần, bên trong đôi mắt xinh đẹp màu xanh đậm của cô tràn đầy mong chờ.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

– Tiệm Nước Hoa vừa đúng lúc thiếu người, ngươi có thể đến thử xem, đi làm ba ngày xem thử, không có vấn đề gì thì có thể ở lại.

Dung mạo của Duy Lệ Á rất xinh đẹp, rất thích hợp đến tiệm nước hoa làm việc, có thể thu hút khách hàng mua sắm nước hoa.

– Vâng, ta sẽ cố gắng.

Khuôn mặt của Duy Lệ Á lộ vẻ hưng phấn.

Khóe miệng Hồ Tiên chứa ý cười, nửa đùa nửa thật nói:

– Đừng nên vui mừng quá sớm, nếu như để ta phát hiện ngươi có ý đồ khác, thì ngươi sẽ sống còn khó hơn chết.

– Không đâu, ta không có ý khác.

Trái tim của Duy Lệ Á run lên, liền vội vàng tỏ ý sẽ không.

Hồ Tiên hơi nâng cằm lên, tỏ ý nói:

– Đi thôi, buổi chiều hôm nay sẽ rất bận, đến cửa hàng nước hoa thích ứng một chút đã.

Buổi chiều hôm nay, Tiểu Huyền Vũ sẽ đến gần vương quốc Hải Đinh rồi, Phố Buôn Bán sẽ mở cửa cho bên ngoài như thường lệ.

– Vâng.

Duy Lệ Á dùng sức gật đầu.

……..

Tầng tám khu Trung Ương, thành Huyền Vũ.

Bên trong cung điện, Bạch Sương đang đi tới đi lui ở trong đại sảnh.

Bàn tay của Nguyệt Thấm Di chặn bả vai Bạch Sương lại, tức giận nói:

– Đừng đi nữa, Mục Lương sẽ nhanh chóng xong thôi.

Lúc dùng cơm trưa, anh nói muốn đưa các cô đến Phố Buôn Bán, cho nên mới đợi ở nơi này.

– Cũng đã một tiếng đồng hồ rồi.

Giọng của Bạch Sương thở dài.

Cô sắp phải quay về vương quốc Hải Đinh rồi, mỗi lần nhớ đến đều vô cùng kích động, đi dạo một lúc lâu ở đại sảnh.

Nguyệt Thấm Di buồn cười nói:

– Vẫn còn chưa đến gần vương quốc Hải Đinh, ngươi gấp gáp gì chứ?

– Không phải nói sắp đến rồi sao?

Ngón tay của Nguyệt Thấm Di chỉ về hướng đồng hồ quả lắc trên vách tường, nhẹ giọng nói:

– Buổi chiều mới đến, bây giờ mới chỉ 12 giờ.

– Được thôi.

Bạch Sương cúi đầu xuống.

Đạp đạp đạp

Nguyệt Thấm Lan cất bước đi đến, lúm đồng tiên hoa trêu ghẹo nói:

– Đây là không thể chờ đợi sao?

– Chị Thấm Lan.

Bạch Sương ngẩng đầu chào hỏi.

Nguyệt Thấm Lan an ủi nói:

– Đừng nóng vội, Mục Lương sắp làm xong rồi.

– Ta không vội.

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Sương lơ lửng, nói lời trái lương tâm.

Nguyệt Thấm Di nhìn lướt qua cô ấy, cười cười không vạch trần.

Đạp đạp đạp

Mễ Nặc nhanh chóng đi đến, trong lòng còn có một túi bánh quy lớn, đưa bánh quy về phía trước, dịu dàng nói:

– Bạch Sương tủ, đây là bánh quy do ta làm, ngươi cầm về ăn đi.

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Sương sáng lên, nói cảm ơn:

– Cảm ơn.

Mễ Nặc hồn nhiên không nỡ nói:

– Sau này nếu như có thời gian rảnh, có thể thường xuyên đến làm khách.

– Ta sẽ mà.

Bạch Sương dùng sức gật đầu, đưa tay ra ôm lấy cô gái tai thỏ.

Chân mày của Nguyệt Thấm Di hơi nhăn lại, cười hỏi:

– A, Tiểu Nặc à, ta không có bánh quy sao?

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, đương nhiên nói:

– Chị Thấm Di, sau này không phải sẽ ở thành Huyền Vũ sao, đương nhiên không có bánh quy rồi.

Nguyệt Thấm Di sửng sốt một chút, bản thân lúc nào nói muốn ở thành Huyền Vũ rồi?

Cô nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, em gái nghiêng đầu đi, không nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của cô ấy.

Trong lòng Nguyệt Thấm Di nhất thời hiểu rồi, chắc chắn là do em gái hứa hẹn lung tung.

Đạp đạp

– Chuẩn bị xong chưa?

Mục Lương đi ra từ phòng sách, phía sau còn có Ly Nguyệt đi theo.

– Chuẩn bị xong rồi!!

Bạch Sương lập tức lên tiếng đáp lại.

– Vậy thì xuất phát thôi.

Mục Lương gật đầu.

– Đi đi đi.

Bạch Sương nắm lấy tay của Nguyệt Thấm Di, hào hứng chạy ra bên ngoài.

– Chậm thôi.

Tay của Nguyệt Thấm Di kéo lại, khiến cho tốc độ của Bạch Sương chậm lại, khoảng cách chậm hơn Mục Lương hai bước.

Nguyệt Thấm Lan nhìn thoáng qua chị gái, rõ ràng là cô muốn Bạch Sương không đi phía trước mặt Mục Lương, đây là một hành động tôn trọng đối với Thành chủ.

Bạch Dương chớp chớp đôi mắt màu vàng tím, bị Nguyệt Thấm Di trừng mắt một cái, ngon ngoãn đi theo bên cạnh cô.

Đám người ra khỏi Cung điện, xe ngựa đã chuẩn bị xong.

– Thành chủ đại nhân!

Hồ Tây đứng ở bên thùng xe, giơ tay lên hành lễ với Mục Lương.

– Ừm, xuất phát thôi.

Anh nhìn xuống tỏ ý, cất bước đi lên xe.


Chương 1416: Với Tốc Độ Của Tiểu Huyền Vũ, Nửa Tiếng Nữa Là Có Thể Đến Vùng Đất Mới

Mấy người Nguyệt Thấm Lan và Bạch Sương cũng lên xe, Sói Mặt Trăng gầm gừ một tiếng, kéo xe ngựa chạy như bay rời khỏi Trung Ương.

Lúc xe ngựa đến Ngoại thành, đã là một tiếng sau.

Với tốc độ chạy của nhóm Sói Mặt Trăng, từ khu vực Trung Ương đến Úng thành, một tiếng đã là kết quả của việc đi chậm lại.

Tốc độ của Sói Mặt Trăng trở nên chậm lại, kéo xe ngựa đi qua Úng thành, đến khi buôn bán, chạy về phía Sơn Hải Quan.

Lúc đến Sơn Hải Quan, Hồ Tiên đã đang đợi sẵn.

– Đợi bao lâu rồi?

Đám người Mục Lương từ trên xe đi xuống.

– Vừa mới đến.

Khoé miệng của Hồ Tiên giương lên, giơ tay khoác lấy tay của Mục Lương.

Buổi sáng, cô đã đợi ở Phố Buôn Bán, chỉ bảo Duy Lệ Á ở cửa hàng Nước Hoa, lại đến tuần tra mấy cửa hàng mới, kiểm tra trình độ chuyên môn của các nhân viên công tác.

Nguyệt Thấm Di nhìn thấy Hồ Tiên kéo tay Mục Lương, nghiêng đầu qua nhìn em gái, nhìn thấy sắc mặt của cô lạnh nhạt, trong lòng thầm than một tiếng em gái không có ý chí tiến thủ.

Đám người đi lên Sơn Hải Quan, đi đến trên tường thành, vừa nhìn về phía xa, vừa nhìn về phía biển rộng vô tận.

Đại An Ti nhanh chóng đi đến, cung kính nói:

– Thành chủ đại nhân.

– Đã phái người đi nghe ngóng chưa?

Tiếng nói bình thản của Mục Lương.

– Hi Bối Kỳ đã đi rồi, vẫn còn chưa quay về.

Đại An Ti giải thích.

– Ừm.

Mục Lương gật đầu.

Bạch Sương nhẹ nhàng nhảy lên trên tường thành, nhìn về phía xa xa đằng trước, đó là phương hướng Tiểu Huyền Vũ đi đến.

Mục Lương nghiêng đầu dặn dò:

– Hồ Tiên, sau khi đến vương quốc Hải Đinh, chú ý an toàn.

– Ta biết mà.

Hồ Tiên cười híp mắt gật đầu.

Cô phải đi theo Bạch Sương và Nguyệt Thấm Di đến vương quốc Hải Đinh, gặp mặt Quốc vương của Hải Đinh, gửi lời chào chính thức.

Hô hô hô

Nơi chân trời phía xa xuất hiện một bóng đen, nhanh chóng bay đến gần Sơn Hải Quan.

– Là Hi Bối Kỳ quay về rồi.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.

– Ta đã quay về.

Phía xa xa, âm thanh hưng phấn của Hi Bối Kỳ truyền đến.

Đại An Ti thấp giọng nói:

– Vui vẻ như thế, có phát hiện gì sao?

Hô hô hô

Cô gái Ma Cà Rồng từ trên trời hạ xuống, hạ xuống trước mặt Mục Lương, đôi mắt màu đỏ khôi phục lại thành màu vàng.

– Thành chủ đại nhân, ta nhìn thấy đất liền rồi, còn có bến tàu và thuyền lớn.

Hi Bối Kỳ hồn nhiên nói.

Giọng nói bình thản của Mục Lương hỏi:

– Cách chúng ta còn bao xa?

Âm thanh thanh thúy của Hi Bối Kỳ nói:

– Với tốc độ của Tiểu Huyền Vũ, nửa tiếng nữa là có thể đến.

– Được.

Mục Lương như có điều suy nghĩ mà gật đầu.

Bạch Sương ôm Kim Bỉ Khẩu, mếu máo lẩm bẩm:

– Còn phải đợi nửa tiếng nữa.

Cô quay đầu nhìn về phía Mục Lương, khuôn mặt cô nghiêm túc hỏi:

– Mục Lương các hạ, ngươi muốn để Rùa Đen cập bến sao?

Mục Lương lắc đầu, lạnh nhạt nói:

– Không, sẽ duy trì khoảng cách an toàn với lục địa.

Nếu như Tiểu Huyền Vũ cập bến, vậy thì sẽ gây nên khủng hoảng lớn trong vương quốc Hải Đinh.

– Vậy thì tốt.

Bạch Sương thở phào.

– Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, nếu như có người phát động công kích, thì thành Huyền Vũ sẽ phản kích.

Tiếng nói bình tĩnh của Mục Lương.

Khuôn mặt nghiêm túc của Bạch Sương nói:

– Ta sẽ nói với cha, tránh cho việc xảy ra xung đột.

– Ừm.

Mục Lương nhẹ nhàng gật đầu.

Bạch Sương nhìn về phía biển lớn, trong lòng vô cùng chờ mong, chờ mong khoảnh khắc có thể nhìn thấy cha và mẹ mình.

Trong lòng Nguyệt Thấm Di cũng mong chờ, chỉ cần đưa Bạch Sương an toàn trở về, thì co có thể tiến vào Điện Tàng Thư của vương cung, đi xem những bí mật chôn giấu kia.

– Hy vọng có thể tra được thứ mà ta muốn…

Cô nhỏ tiếng tự nói.

– Chị, nhất định phải quay lại.

Nguyệt Thấm Lan đi đến bên cạnh chị gái, kéo lấy tay của cô, Nguyệt Thấm Di vỗ nhẹ vào tay của em gái, than nhẹ một tiếng:

– Ai~, đợi ta xử lý xong chuyện bên kia rồi hẵng nói.

Trong lòng cô vẫn có hứng thú với việc đi tìm bí mật của những đại lục khác lạ kia, nếu như để cho cô an phận ở lại một chỗ dài lâu, thì có chút khó rồi.

Nguyệt Thấm Lan yêu kiều hừ một tiếng:

– Hừ, nếu như ngươi rời đi, ta sẽ tự mình bắt ngươi quay về.

– Ngươi bắt được ta sao?

Nguyệt Thấm Di cảm thấy buồn cười nói.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã tự tin nói:

– Chị, thực lực của ta không kém ngươi.

– Ngươi cũng chỉ là may mắn gặp được Mục Lương.

Nguyệt Thấm Di trầm mặc một chút, bất lực cảm thán.

Nguyệt Thấm Lan cười cười, đồng tình nói:

– Đúng vậy đó, ta rất may mắn.

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Di di chuyển, thấp giọng nói:

– Nhưng ngươi phải chăm chỉ hơn, ví dụ như sinh một đứa bé trước…

– ….

Khoé miệng của Nguyệt Thấm Lan đông cứng lại.

………….

Khắc Âu Nô từ trên một chiếc thuyền đi xuống, trên tay cầm một túi đựng tiền vàng, nghe tiếng thì liền biết tiền vàng ở trong túi sẽ không ít.

– Hắc hắc, giao tiếp cùng người thức thời đúng thật là thoải mái.

Hắn cười đắc ý, móc ra một nửa tiền vàng từ trong túi, nhét vào túi áo của mình.

Hắn đã tập thành thói quen đối với chuyện này, thu phí cập bến cao, sau đó trừ ra một phần để cho bản thân dùng.

Rào rào

Hắn cân những tiền vàng còn lại trong túi, chuẩn bị cầm đi nộp.

– Hả, cái đó là gì thế?

– Trời ơi, đó là một tòa đảo sao?

– Chạy mau, ma thú biển đến rồi!!

Ngoài bến tàu, mọi người hoảng sợ hô lên, xô đẩy chạy về hướng thành Tát Luận.

– Này này, đừng đẩy ta!

Khuôn mặt của Khắc Âu Nô lộ vẻ không vui, bị nhóm người chạy như điên xô đẩy mấy lần, tiền trong túi thiếu chút nữa thiếu chút nữa rơi ra ngoài.

– Mau chạy đi!!

Âm thanh sợ hãi vang lên ở bên cạnh Khắc Âu Nô.

Ùm ùm

Trong lúc chạy, không ngừng có người rơi vào biển, tràng diện vô cùng hỗn loạn.

Khắc Âu Nô nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ ở trên mặt mọi người, mang theo nghi ngờ và khó hiểu, chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía sau.

Lúc hắn nhìn thấy một bóng đen to lớn xuất hiện ở phía xa xa ngoài khơi, sắc mặt hắn trong nháy mắt đã trắng bệch.

Đó là một con quái vật to lớn, đang đi về hướng bến tàu, khoảng cách còn khoảng chừng mười ngàn mét.

– Đó là cái gì!?

Khắc Âu Nô hoảng sợ lên tiếng, cảm thấy hai chân đều đang run đến mềm nhũn.

Một lát sau, hắn bị người khác xô té xuống đất, mọi người chạy nhanh mà qua căn bản không quan tâm đến hắn, không nhường nhịn lẫn nhau mà chạy thoát mạng về phía bến tàu.

– Đừng đạp ta, đừng đạp ta!!

Khắc Âu Nô kêu thảm lên, vội vàng dùng hai tay bảo vệ đầu, tránh cho người khác đạp chết hắn.

Rào rào

Trong quá trình giãy giụa, tiền vàng trong quần áo đều rơi hết ra ngoài, cũng không có ai dừng lại để nhặt

– Đáng chết, khụ khụ…

Khắc Âu Nô kêu lên liên tục, sợ hãi ở trong lòng càng ngày càng sâu.

Hắn cũng muốn chạy trốn, nhưng căn bản là không thể bò lên, bị người khác đạp hơn mười cước, đã bị người khác đạp đến nội thương, cả người đều đau nhức.

– Mau chạy đi, vương quốc Hải Đinh sắp huỷ diệt rồi!!

– Rời khỏi nơi này, ma thú biển đến rồi…

-….

Âm thanh sợ hãi vang bên tay không dứt, bến tàu trở nên vô cùng hỗn loạn, rất nhiều người bị ngã nhào trên đất, xui xẻo thì bị người khác giẫm đạp đến bị thương.

– Khụ khụ!!

Khắc Âu Nô ho khan, lão đảo bò dậy từ trên mặt đất, bên cạnh đã không còn có người.


Chương 1417: Mọi Người Lo Sợ

Khắc Âu Nô ngước nhìn về phía ngoài khơi, bóng dáng to lớn vẫn đang đến gần, đã có thể nhìn thấy cái đầu to lớn của Tiểu Huyền Vũ.

Khoảng cách giữa bến tàu và Rùa Đen còn khoảng năm ngàn mét, nó chậm rãi dừng lại.

Tứ chi của nó đã có thể va chạm đến đáy biển, vậy nên từ từ điều chỉnh cơ thể, để cho mặt của Sơn Hải Quan nằm đối diện với bến tàu.

Rào rào

Bởi vì động tác của Tiểu Huyền Vũ, nước biển cuồn cuộn kịch liệt, khiến cho các thuyền lớn ở bến tàu đung đưa.

Nước biển phủ trên bến tàu, khiến cho cả người hắn đều ướt đẫm.

– Khụ khụ…

Khuôn mặt của Khắc Âu Nô càng thêm khó coi.

Hắn lau đi nước biển trên mặt, cau mày nhìn về phía quái vật to lớn ở đằng xa, ngạc nhiên nói:

– Dừng lại rồi?

Khắc Âu Nô nuốt nước miếng, ma xui quỷ khiến mà không quay người rời khỏi.

Hắn nhìn chằm chằm vào Tiểu Huyền Vũ ở trên mặt biển phía xa xa, trong lòng nghi ngờ, lại sao đột nhiên là bất động rồi? Lại qua hơn mười phút, Rùa Đen ở mặt biển vẫn không nhúc nhích.

– Thật sự không động đậy nữa?

Khắc Âu Nô ngạc nhiên bất định.

Đạp đạp đạp

Tiếng bước chân chỉnh tề truyền đến, Đội hộ vệ kỵ sĩ của thành Tát Luận xuất hiện.

Đó là tiểu đội hai mươi người, trên người mặc khôi giáp màu đen, trong tay cầm trường mâu sắt.

Dẫn đội là Phan Đa 45 tuổi, là một kỵ sĩ có thực lực cấp 7.

– Sơ tán mọi người.

Phan Đa trầm giọng hạ lệnh.

– Vâng!!

Nhóm kỵ sĩ đáp lại, chỉ là sợ hãi trên khuôn mặt vẫn không bị suy giảm.

Bọn họ chạy đến, bắt đầu sơ tán đoàn người.

Phan Đa nhìn chằm chằm vào phía xa xa ngoài khơi, Tiểu Huyền Vũ to lớn mang đến cho hắn cảm giác áp bức to lớn, sợ hãi từ trong lòng mà sinh ra, căn bản không thể thoát khỏi.

– Đây thật sự là ma thú biển sao?

Lòng bàn tay của Phan Đa đổ mồ hôi, trong lòng sinh ra loại dục vọng muốn chạy trốn, nhưng là một kỵ sĩ, hắn biết không thể trốn được.

Đạp đạp đạp

– Đội trưởng, đã thông báo với Kỵ Sĩ trưởng, chắc là sẽ nhanh chóng có người đến.

Kỵ sĩ trẻ tuổi đi lên báo cáo.

– Ừm.

Phan Đa gật đầu, sau khi hắn quay đầu lại nhìn về phía bến tàu, trên mặt của những dân chúng kia vẫn còn dáng vẻ kinh sợ, một số người gan lớn thì ở đứng nguyên tại chỗ, nhìn về phía Tiểu Huyền Vũ ở phía xa xa.

Thời gian chậm rãi trôi qua, bến tàu bình tĩnh trở lại.

Đạp đạp đạp

– Là Kỵ Sĩ trưởng, còn có đội hộ vệ kỵ sĩ của Vương cung cũng đến rồi!!

– Thật tốt quá rồi, được cứu rồi!!

…..

Dâm chúng hoan hô, dồn dập tránh qua một bên, để cho Kỵ Sĩ trưởng và 200 tên kỵ sĩ có thể đi đến bến tàu.

Tâm trạng của Kỵ Sĩ trưởng khó chịu, khuôn mặt hắn đen đi đến bến tàu, sau khi nhìn thấy quái vật to lớn ở phía mặt biển xa xa, sắc mặt hắn trong nháy mắt liền thay đổi.

Sắc mặt của Phan Đa vẫn ngưng trọng như cũ, tiếng nói khàn khàn:

– Kỵ Sĩ trưởng, ngài đã đến rồi.

– Xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng âm trầm, vốn tưởng rằng chỉ là ma thú biển bình thường, không ngờ rằng lại sẽ nhìn thấy một con quái vật to lớn đến như thế.

– Tình hình là như thế này, con ma thú biển này đang…

Sắc mặt Phan Đa nghiêm túc nói, nói lại một lần tình hình trước và sau khi Rùa Đen xuất hiện.

Tiếng nói khàn khàn của hắn:

– Ma thú biển to lớn như thế… ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

– Ta cũng vậy.

Đôi mắt của Kỵ Sĩ trưởng híp lại, chỉ có thể nhìn thấy đường nét của Tiểu Huyền Vũ, không nhìn rõ trên người nó có cái gì.

Phan Đa dò hỏi:

– Kỵ Sĩ trưởng, bây giờ phải làm sao?

– Xem thử trước đã, có thể nó chỉ là đi ngang qua.

Kỵ Sĩ trưởng thấp giọng nói.

Trong lòng hắn cầu nguyện, hy vọng ma thú biển kia chỉ là đi ngang qua, nếu không nếu như thật sự khai chiến, thì sợ là sẽ một mảnh chết chóc.

– Quốc Vương nói như thế nào?

Phan Đa tò mò nói.

Đáy mắt của Kỵ Sĩ trưởng hiện lên một tia tối tăm, ngữ khí lại rất bình tĩnh:

– Quốc Vương đã hạ lệnh, nhất định phải ngăn cản ma thú biển lại, hoặc là giết chết.

-. … Làm gì mà ngăn cản được chứ.

Phan Đa nhếch mép lên.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía nhóm Kỵ sĩ, chỉ dựa vào những Kỵ sĩ này, sợ còn không đủ để nhét kẽ răng cho nó.

– Ngươi sợ rồi?

Kỵ Sĩ trưởng nhìn qua Phan Đa, hai tròng mắt hơi nheo lại.

– Không có.

Tinh thần của Phan Đa chấn động, vội vàng ngẩng đầu ưỡn ngực.

Là một Kỵ sĩ, kiêng kỵ nhất chính là chưa chiến đã sợ, đó không phải là tinh thần mà Kỵ sĩ nên có.

– Hừ, tốt nhất là như thế.

Kỵ Sĩ trưởng hừ lạnh một tiếng.

– Vâng!

Phan Đa dùng sức gật đầu, cẩn thận giấu đi sợ hãi ở trong lòng.

Kỵ Sĩ trưởng hất cằm lên, cảnh cáo nói:

– Ngươi là người mà ta mang ra ngoài, đừng làm mất mặt của ta.

– Ta hiểu rõ.

Phan Đa dùng càng nhiều sức để gật đầu.

– Rất tốt.

Vệ sĩ trường chậm rãi dời tầm mắt đi.

Hắn nhăn mày lại, đột nhiên nói:

– Đợi đã, có phải là có thứ gì đó đang tiến đến gần hay không?

Phan Đa quay đầu nhìn lại, quả nhiên là trên bầu trời có nhiều hơn một số thứ, đó là một đám mây mù màu đen, đang tràn đến hướng bến tàu.

– Báo động!!

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng nghiêm túc mà hô to lên.

Phan Đa nâng trường mâu trong tay lên, ý sợ hãi trong lòng càng thêm sâu hơn.

…………

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Sương sáng lên, nhìn chằm chằm vào bến tàu ở phía xa xa, hưng phấn nói:

– Đến rồi, cuối cùng cũng đã quay về.

– Đi đi.

Mục Lương giơ tay lên.

Mây mù từ lòng bàn tay của hắn phun ra ngoài, xây dựng thành một cây cầu mây lơ lửng trên bầu trời, kéo dài tận đến bến tàu phía xa xa.

– Xe ngựa đã chuẩn bị xong.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đi đến.

Phía sau của cô, hai con Lợn Tám Răng Nanh đang kéo xe ngựa, Diêu Nhi là nhân viên đi theo.

– Lên xe đi.

Tiếng nói ôn hòa của Mục Lương.

– Mục Lương các hạ, cảm ơn ngươi.

Bạch Sương trịnh trọng nói lời cảm ơn với anh.

– Đi đi.

Mục Lương mỉm cười.

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ, âm thanh quyến rũ nói:

– Đợi ta quay lại.

– Chú ý an toàn.

Mục Lương gật đầu tỏ ý.

– Ta biết mà.

Hồ Tiên để lại một nụ cười quyến rũ, xoay người đi lên xe ngựa.

Lúc này, Hổ Tây đã lặng yên không một tiếng động tiến vào trạng thái ẩn thân, đi theo lên xe.

– Chị, có chuyện gì thì hãy liên hệ bằng Trùng Cộng Hưởng.

Nguyệt Thấm Lan dặn dò.

Cô vì muốn dễ dàng liên hệ với chị gái, đã cố ý đòi một con Trùng Cộng Hưởng từ Mục Lương.

– Biết rồi.

Nguyệt Thấm Di hiểu ý cười cười, giơ tay lên ý chỉ Trùng Cộng Hưởng ở trên vai.

– Sớm ngày quay lại.

Nguyệt Thấm Lan vẫy vẫy tay, nhìn theo chị gái đi lên xe ngựa.

– Xuất phát.

Mục Lương hạ lệnh một tiếng.

Diêu Nhi kéo dây cương, Lợn Tám Răng Nanh chạy như bay, lôi kéo cỗ xe ngựa chạy như bay ở đường lớn trên mây mù.

Ầm ầm

Trong xe, Bạch Sương ôm lấy Kim Bỉ Khâu, ánh mắt của cô sáng rực nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Hồ Tiên cười tủm tỉm nhìn về phía Nguyệt Thấm Di, hỏi:

– Ngươi nói xem, một lát nữa, lúc chúng ta đi vào bến tàu, liệu có bị tấn công hay không?

– Chuyện này không nói chính xác được.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di tỏa sáng.

Sự xuất hiện của Tiểu Huyền Vũ, ắt sẽ dẫn đến một sự hủng hoảng lớn ở vương quốc Hải Đinh, khiến cho thành Tát Luận hỗn loạn, đoàn Kỵ sĩ sẽ xuất hiện giữ gìn trật tự.

– Ta lộ diện là được.

Bạch Sương không để ý nói.


Chương 1418: Hoan Nghênh Công Chúa Điện Hạ Trở Về

Nguyệt Thấm Di thoáng nhìn qua cô, có công chúa ở đây, đúng thật là không cần phải lo lắng chuyện gì.

Chỗ bến tàu, sắc mặt nghiêm túc của Kỵ Sĩ trưởng và Phan Đa nhìn chằm chằm vào đám mây màu đen ở dưới chân.

– Đây là cái gì?

Kỵ Sĩ trưởng giơ trường mâu trong tay lên, nhẹ nhàng chọc vào đám mây.

Phan Đa lấy hết can đảm đi lên phía trước, nhấc chân dẫm lên, nghi ngờ nói:

– Hình như là mây…

Sắc mặt của Kỵ sĩ trưởng nghiêm túc, trường mâu trong tay dùng sức, lại phát hiện không thể đâm qua mây mù màu đen.

Phan Đa ngạc nhiên nói:

– Kỵ Sĩ trưởng, phía trên hình như có cái gì đó đang đến gần, hình như là Ma thú.

Kỵ Sĩ trưởng nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy Lợn Tám Răng Nanh ở trên đường lớn của mây mù.

– Cảnh giới!!

Kỵ Sĩ trưởng cao giọng hô lên.

Các Kỵ sĩ xếp thành ba hàng, động tác chỉnh tề nâng trường mâu trong tay lên, cảnh giác nhìn chăm chú vào chiếc xe ngựa đang đến gần.

Lợn Tám Răng Nanh giống như là không nhìn thấy những kỵ sĩ này, tốc độ chạy không hề chậm lại chút nào.

Phan Đa nghiêng đầu hỏi:

– Kỵ Sĩ trưởng, phải công kích sao?

– Đợi thêm chút nữa.

Kỵ Sĩ trưởng trầm giọng nói.

Trong lòng hắn không bình tĩnh, trong lòng có dự cảm không tốt, hơn nữa còn rất mãnh liệt.

Phan Đa phân tích nói:

– Kỵ Sĩ trưởng, trên cỗ xe mà hai con Ma thú kia kéo có người.

Kỵ Sĩ trưởng gật đầu trầm giọng nói:

– Tiêu, bọn chúng đến gần rồi xem thử.

– Vâng!!

Nhóm Kỵ sĩ đáp lại.

Lợn Tám Răng Nanh đến gần, kéo cỗ xe lên trên bến tàu, tốc độ mới dần dần chậm lại.

Diêu Nhi kéo dây cương, nghiêm khuôn mặt nhỏ nhìn vào nhóm kỵ sĩ trước mặt, lòng bàn tay có chút mồ hôi, trong lòng căng thẳng.

– Ngươi là ai?

Kỵ Sĩ trưởng cảnh giác hỏi.

Diêu Nhi không nói gì, mà là xoay người mở khoang cửa xe ra.

– Đã lâu không gặp, Kỵ sĩ trưởng.

Bạch Sương từ trong xe đi ra, hơi hất cằm nhìn chăm chú vào biểu cảm ngơ ngác của Kỵ Sĩ trưởng.

Nguyệt Thấm Di nhìn về phía Kỵ Sĩ trưởng, nhìn thấy sắc mặt âm tình bấy định của hắn, trong lòng đã có đáp án, Kỵ Sĩ trưởng không thoát khỏi liên quan đến chuyện lúc trước Công chúa đi thuyền gặp phải tập kích.

– Công chúa điện hạ!?

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng âm tình bất định, đáy mắt hiện lên một tia tăm tối.

Tiếng nói lạnh lùng của Nguyệt Thấm Di:

– Thế nào, Kỵ Sĩ trưởng nhìn thấy Công chúa điện hạ mà không hành lễ sao?

– Đại ma pháp sư, tại sao ngươi…?

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng càng thêm khó coi hơn, trong lòng đã hiểu rõ là chuyện gì.

Bây giờ, hắn mới hiểu, khoảng thời gian gần đây cũng không nhìn thấy Nguyệt Thấm Di, thì ra là đi ra ngoài tìm Công chúa.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Di giương lên, lạnh lùng nói:

– Thế nào, nhìn thấy ra rất bất ngờ sao?

– Đúng là rất bất ngờ.

Kỵ Sĩ trưởng nhếch mép lên, sắc mặt hắn càng thêm khó coi.

Trong lòng hắn thầm mắng Công Tước, hiệu suất làm việc quá kém, để cho Công chúa an toàn quay về.

– Kỵ Sĩ trưởng?

Bạch Sương nhăn mày lại.

Đột nhiên cảm thấy Vệ Sĩ trưởng cuả ngày hôm nay, so với Kỵ Sĩ trưởng mà nàng quen biết trước đây có chút không giống.

– Hoan nghênh Công chúa điện hạ trở về.

Kỵ Sĩ trưởng quỳ một chân trên đất, đưa tay đặt trước ngực, một cách hành lễ tiêu chuẩn của Kỵ sĩ vương quốc Hải Đinh.

– Chào Công chúa điện hạ!!

Phan Đa và những Kỵ sĩ còn lại cũng quỳ một chân trên mặt đất.

Bọn Kỵ sĩ len lén quan sát Bạch Sương, trong lòng đều nghi ngờ và ngạc nhiên, công chúa điện hạ biến mất nửa năm đã trở về rồi hay là lấy loại phương thức huyền ảo trở về, thật là khiến cho người khác nghĩ không ra.

– Đứng lên đi.

Bạch Sương thờ ơ nói.

Bây giờ, cô đã trở về rồi, vậy thì thân phận chính là Công chúa cao quý.

Các Kỵ sĩ đứng lên, đều tò mò quan sát Công chúa và Nguyệt Thấm Di, cũng dời ánh mắt qua quan sát Diêu Nhi thần bí.

Kỵ Sĩ trưởng chỉ vào Tiểu Huyền Vũ ở phía xa xa, trầm giọng hỏi:

– Công chúa điện hạ, con ma thú biển kia là chuyện gì?

Giọng nói lạnh lùng của Bạch Sương:

– Đó là thành Huyền Vũ, đến để làm giao dịch với Vương quốc Hải Đinh của chúng ta, sẽ không có nguy hiểm, yên tâm đi.

Kỵ Sĩ trưởng chấm hỏi đầy đầu, mỗi một chữ mà Công chúa nói đều nghe hiểu, nhưng ghép lại tại sao lại nghe không hiểu chứ?

– Công chúa điện hạ, ta không hiểu lắm.

Kỵ Sĩ trưởng chau mày lại.

Bạch Sương bình tĩnh nói:

– Nói chung, sẽ không có nguy hiểm, cảm thấy hứng thú thì có thể qua đó xem thử, nhưng không được dẫn đến xung đột, càng không thể tranh đấu ở bên trên.

Nguyệt Thấm Di giải thích:

– Xem thành Huyền Vũ là thuyền thương nhân là được, trên đó có rất nhiều đồ tốt, các ngươi sẽ cảm thấy hứng thú.

– Thuyền thương nhân?

Khuôn mặt của Kỵ Sĩ trưởng lộ vẻ có điều suy nghĩ.

Bạch Sương giơ tay lên ý chỉ:

– Được rồi, ta muốn quay về gặp cha ta, các ngươi tránh qua.

Kỵ Sĩ trưởng vội vàng nói.

– Không cần, ngươi ở lại nơi này duy trì trật tự đi.

Bạch Sương vẫy tay từ chối.

– Không được, Công chúa bình an quay về, đây mới là chuyện lớn.

Kỵ Sĩ trưởng nghiêm mặt nghiêm túc nói.

– Tùy ngươi.

Bạch Sương bĩu môi, xoay người quay về xe ngựa.

Kỵ Sĩ trưởng nhìn vào bên trong cỗ xe, ánh mắt đối diện với Hồ Tiên, mới phát hiện trong xe còn có người khác.

– Đó là ai?

Hai tròng mắt của Kỵ sĩ trưởng sáng lên, dung mạo của Hồ Tiên cứ vơn vởn trong đầu của hắn.

– Diêu Nhi, đi thẳng.

Nguyệt Thấm Di không phản ứng lại Kỵ Sĩ trưởng, quay đầu lại chỉ đường cho cô hầu gái.

– Vâng.

Diêu Nhi gật đầu, vội vàng vung dây cương trong tay lên.

Hống hống hống

Lợn Tám Răng Nanh kêu lên, sải bước chạy về phía trước.

Kỵ sĩ trưởng vộ vàng hạ lệnh:

– Phan Đa, các ngươi ở lại nơi này, ta hộ tống Công chúa quay về Vương cung.

– Vâng.

Phan Đa cung kính gật đầu.

Kỵ Sĩ trưởng không nói thêm gì nữa, đen mặt đuổi theo xe ngựa đang lao vùn vụt.

………..

Lợn Tám Răng Nanh kéo xe ngựa, tốc độ chạy như bay ở trên đường phố chính của thành Tát Luận.

Kỵ Sĩ Trưởng đen mặt, không ở phía trước giúp đỡ mở đường, dù sao hắn cũng không có vật để cưỡi, dựa vào hai chân mà đuổi kịp tốc độ của xe ngựa.

– Mau tránh ra!!

Dân thành nhìn thấy Lợn Tám Răng Nanh, đều sợ hãi mà vội vàng nhường đường.

– Không cho hắn lên đây sao?

Hồ Tiên đẩy cửa sổ xe ra, nhìn thấy Kỵ Sĩ trưởng đang theo sát phía sau.

Bạch Sương dịu dàng nói:

– Không được, làm gì có Kỵ Sĩ trưởng và Công chúa ngồi chung một chiếc xe ngựa chứ?

Nguyệt Thấn Di cũng không để ý nói:

– Cứ để hắn chạy đi, vốn dĩ cũng không muốn để cho hắn đi theo.

Cô biết rõ, Kỵ Sĩ trưởng theo trở về Vương Cung, không phải là muốn tìm hiểu tại sao Bạch Sương lại được cứu sống trở về, còn có liên quan đến chuyện của thành Huyền Vũ.

Hồ Tiên ngạc nhiên nhìn về phía Bạch Sương, cô ấy bây giờ và lúc ở thành Huyền Vũ không giống nhau lắm, trên người còn thêm mấy phần khí tức của người trên.

Bạch Sương nhìn ra ngoài cửa sổ, các dân trong thành vẫn còn đang tu sửa nhà, khắp nơi đều là dấu vết còn lưu lại sau khi Trăng Máu đến.

– Thay đổi thật lớn…

Cô thấp giọng nỉ non.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi nói:

– Lúc đó, đàn Ma thú trở nên cuồng bạo nhảy vào thành Tát Luận, dẫn đến thương vong nghiêm trọng, nhà cửa cũng hư hại sáu mươi phần trăm.


Chương 1419: Trở Về Là Tốt, Trở Về Là Tốt

Bạch Sương cắn môi dưới, trầm mặc một lúc rồi mới nói: – Ta không nên tùy hứng chạy ra ngoài, thiếu chút nữa thì không trở về được rồi…

– Ngươi là thiếu một chút nữa thì không trở về được.

Đát mắt của Nguyệt Thấm Di hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, nếu như không phải Bạch Sương may mắn, thì e rằng đã chết dưới kế hoạch của Công Tước và Kỵ Sĩ trưởng rồi.

Khuôn mặt của Bạch Sương lộ ra ý cười, âm thanh thanh thúy nói:

– Vận may của ta tốt, gặp được Mục Lương.

Bây giờ, cô vẫn còn nhớ rõ lúc ở trên biển rộng mênh mông, nhìn thấy hình ảnh của Mục Lương.

Nguyệt Thấm Di cười cười, chưa nói chuyện này có liên quan đến bọn người Kỵ Sĩ trưởng và Công Tước.

Hơn một tiếng sau, xe ngựa đã sắp đến Vương Cung, xung quanh có rất nhiều kiến trúc, ở phía xa xa đã có thể nhìn thấy tường cao của Vương cung.

– Sắp đến rồi!!

Bạch Sương hưng phấn nói.

Âm thanh quyến rũ của Hồ Tiên nói:

– Diêu Nhi, tốc độ chậm lại một chút.

– Vâng.

Diêu Nhi khéo léo trả lời.

Cô bé kéo dây cương, để cho Lợn Tám Răng Nanh chạy chậm một chút.

Hô hô hô

Sắc mặt của Kỵ Sĩ trưởng âm trầm, thở mạnh, cuối cũng cũng đuổi kịp xe ngựa.

Nơi cổng chính của Vương cung, Kỵ sĩ giữ cổng cảnh giác nhìn chằm chằm vào Lợn Tám Răng Nanh đang đến gần, trường mâu ở trong tay đã giơ lên.

Lúc này, cửa buồng xe mở ra, Bạch Sương thò đầu ra.

Cô lạnh giọng hạ lệnh:

– Mở cửa.

– Hả, là Công chúa điện hạ!!

Nhóm Kỵ sĩ ngã nhiên lên tiếng.

– Công chúa điện hạ đã trở về, mau mở cửa.

Không biết là ai đã hô một câu, cổng chính của Vương cung từ tử mở ra.

Lợn Tám Răng Nanh kéo xe ngựa đi vào Vương cung, dưới sự dẫn đường của Nguyệt Thấm Di, dừng lại ở một chỗ đất trống.

Đám người Bạch Sương và Nguyệt Thấm Di từ trên xe bước xuống.

Đạp đạp đạp

Kỵ Sĩ trưởng mặt lạnh đi đến, phía sau còn có vài tên Kỵ Sĩ.

Bạch Sương chỉ vào Lợn Tám Răng Nanh dặn dò.

– Kỵ Sĩ trưởng đến đúng lúc lắm, sai người đi tìm chút hoa quả và rau xanh đến cho bọn nó.

– Vâng.

Khóe mắt Kỵ Sĩ trưởng giật giật, bây giờ hắn lại trở thành người chăn nuôi rồi hay sao? Hắn cũng không tính toán quá nhiều, sức chú ý đã bị Hồ Tiên hấp dẫn.

– Thật là xinh đẹp…

Kỵ Sĩ Trưởng nhìn vào khuôn mặt tuyệt mỹ kia của Hồ Tiên, không nhịn được mà nuốt nước miếng, hoàn toàn không thể dời mắt.

Hồ Tiên liếc mắt qua nhìn Kỵ Sĩ trưởng, khóe môi hơi nhếch lên, đàn ông đều háo sắc.

Cô nâng đuôi lên che khuất nửa giương mặt, giảm bớt khí tức quyến rũ của mình.

Bạch Sương cất lên chất giọng lạnh lùng, nói:

– Kỵ Sĩ trưởng, đây là khách của ta, ngươi quá thất lễ rồi.

– Xin lỗi, ta thất lễ rồi.

Kỵ Sĩ trưởng nhếch mép lên, liền vội vàng cúi đầu.

Đáy mắt của hắn hiện lên một tia ánh sáng, đã xem cô gái đuôi cáo là người của mình, trong lòng suy nghĩ phải làm sao để thu cô ấy vào tay của mình.

– Đi thôi, chúng ta đi gặp cha ta.

Bạch Sương cười tủm tỉm nhìn về phía Hồ Tiên.

Hồ Tiên ưu nhã gật đầu:

– Được.

Diêu Nhi đi theo, trong tay cầm theo hai chiếc rương gỗ, là lễ vật mà Mục Lương tặng cho Quốc vương Hải Đinh.

Trong tay Nguyệt Thấm Di cũng cầm theo hai chiếc rương gỗ, một chiếc rương gỗ trong đó là nước hoa mà Bạch Sương mua ở khu buôn bán, một chiếc khác là lễ vật mà Bạch Sương tặng cho Quốc vương.

Bạch Sương cầm váy lên, vội vã chạy về phía chính điện.

– Chậm một chút.

Nguyệt Thấm Di hô một tiếng.

Hồ Tiên quan sát cảnh vật xung quanh, không tự chủ được mà so sánh Vương cung với Cung điện ở Khu Vực Trung Ương, phát hiện vẫn là Cung điện ở khu Trung Ương tốt hơn một chút.

– Không thể so sánh.

Khóe môi của cô mang theo nụ cười, dáng đi ưu nhã đuổi kịp bước tiến của Nguyệt Thấm Di.

Bạch Sương trở về, dẫn đến nhóm người ở trong Vương cung vô cùng kinh ngạc.

– Là Công chúa điện hạ.

– Công chúa điện hạ đã trở về rồi!!

Các thị nữ ngạc nhiên hô lên, tin tức nhanh chóng truyền khắp Vương cung, còn Bạch Sương đã dẫn đám người Hồ Tiên đi đến chính điện.

– Cha, con đã về rồi

Bạch Sương hô to, hào hứng chạy vào bên trong chính điện.

Đám thị vệ Vương cung nhìn thấy là Công chúa, cũng không ngăn cản, trong lòng dồn dập nghi ngờ, không phải Công chúa đã mất tích rồi hay sao, trở về lúc nào thế?

Bên trong chính điện, Quốc vương chờ đợi tin tức ở bến tàu, mạnh mẽ mở hai tròng mắt ra, nghi ngờ tai của mình có vấn đề.

– Vừa rồi là giọng nói của Công chúa sao?

Lão nghiêng đầu nhìn về phía thị nữ cũng có vẻ mặt nghi ngờ tương tự.

Thị nữ không chắc chắn mở miệng nói:

– Hình như là vậy.

Giọng nói hưng phấn của Bạch Sương lại vang lên:

– Cha, ta đã trở về.

– Thật sự là Bạch Sương!!

Quốc vương mạnh mẽ đứng dậy.

Đạp đạp đạp

– Cha!!

Bạch Sương chạy vào chính sảnh, nhìn vào ánh mắt của cha cô.

– Sương Nhi của ta, cuối cùng ngươi cũng quay về rồi.

Giọng nói của Quốc vương run rẩy, hai tròng mắt trong chớp mắt đã đỏ ửng.

– Cha, ta rất nhớ người.

Bạch Sương bổ nhào lên, hai tay ôm lấy cổ của Quốc vương.

Trong mắt của Quốc vương chứa đầy nước mắt mà hỏi:

– Sương Nhi, ngươi đã đi đâu thế?

– Cha, ta đã đến thành Huyền Vũ, thiếu chút nữa là không về được rồi…

Giọng nói của Bạch Sương nức nở.

– Trở về là tốt, trở về là tốt.

Hai mắt Quốc vương đẫm lệ, cũng không hỏi quá nhiều, đắm chìm trong sự vui mừng con gái trở về.

Hồ Tiên nhìn thấy hai cha con cùng nhau khóc, trong lũng vô cùng cảm thán.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Di hơi giương lên, nhẹ giọng nói nhỏ:

– Có thể đến Tàng Thư Các rồi.

– Cái gì?

Hồ Tiên quay đầu lại nhìn qua nàng.

Nguyệt Thấm Di cười cười lắc đầu, lạnh nhạt nói:

– Không có gì.

Hồ Tiên nhún vai, khóe mắt liếc qua phía bên cạnh, có thể cảm nhận được sự tồn tại của Hổ Tây.

Đạp đạp đạp

Kỵ Sĩ trưởng đi vào chính diện, nhìn thấy hai cha con đang đắm chìm trong vui sướng khi gặp lại, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

– Công chú trở về, hình như các hạ không vui lắm.

Giọng nói nhẹ nhàng của Hồ Tiên đột nhiên hỏi.

– Không có, ta rất vui mừng.

Kỵ Sĩ trưởng nhếch mép lên, lộ ra một nụ cười lúng túng.

– Thật sao?

Chân mày của Hồ Tiên hơi nhăn lại.

Ánh mắt của Kỵ sĩ trưởng sáng lên, không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào Hồ Tiên.

Hồ Tiên hơi nghiêng qua một bên, khuôn mặt lộ vẻ lạnh lùng hỏi:

– Ở thành Huyền Vũ, người dám nhìn chằm chằm vào ta như thế rất ít, ngươi là muốn chết phải không?

– Ta lại thất lễ rồi.

Kỵ Sĩ trưởng cuống quít cúi đầu, che giấu đi ánh mắt nóng bỏng kia của mình.

…………..

-…

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên híp lại.

Cô đang âm thầm so sánh một phen, để quá trình ngoại giao thuận lợi tiến hành, vẫn không nên dùng thủ đoạn quá cứng nhắc và trực tiếp.

Cô nâng một cái đuôi lên che khuất nửa khuôn mặt mình, sau đó quay người lại nhìn về phía Bạch Sương và quốc vương im lặng chờ đợi.

Quốc vương buông cánh tay đang ôm con gái ra, quan tâm hỏi:

– Con gái, mau nói cho ta nghe, sau khi ngươi rời khỏi hoàng cung, ngươi đã đi nơi nào?

– Cha, chút nữa ta sẽ kể cho ngươi nghe, vẫn còn mấy người chị Hồ Tiên đang ở đây mà.

Bạch Sương nâng tay lau đi nước mắt trên mặt, lộ ra một nụ cười xinh đẹp.

– Hồ Tiên?

Quốc vương lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, lúc này, lão mới nghiêng đầu nhìn về phía chính sảnh, lại phát hiện dưới kia còn không ít người đang đứng.


Chương 1420: Đại Ma Pháp Sư, Ngươi Quản Quá Nhiều Chuyện

Nguyệt Thấm Di hơi cong hai đầu gối, bình tĩnh nói: – Quốc vương bệ hạ, ta đã mang công chúa về đây.

– Tốt lắm, vất vả cho ngươi.

Quốc vương gật đầu, trong con ngươi thâm thúy tràn đầy cảm kích.

…….

– Ra mắt quốc vương bệ hạ.

Hồ Tiên gật đầu chào hỏi.

– Ngươi là?

Quốc vương nhíu mày.

Bạch Sương vội vàng giới thiệu:

– Cha, cô ấy là chị Hồ Tiên, là người tới từ Thành Huyền Vũ.

– Thành Huyền Vũ?

Quốc vương vẫn cảm thấy mờ mịt như trước.

– Quốc vương, ta sẽ giải thích cho ngươi.

Nguyệt Thấm Di giành mở miệng trước.

Quốc vương có chút đăm chiêu gật đầu, lực chú ý dừng ở trên người kỵ sĩ trưởng.

Kỵ sĩ trưởng hành lễ, trầm giọng nói:

– Bệ hạ, tạm thời đã bình ổn được sự rối loạn ở cảng, có một con ma thú biển thật lớn vẫn đang ở bên ngoài cảng….

Mà công chúa điện hạ đã đi xuống từ trên người ma thú biển.

– Rút cuộc là có chuyện gì?

Sắc mặt quốc vương trở nên ngưng trọng, lão nghiêng đầu nhìn về phía con gái.

Bạch Sương vội vàng giải thích:

– Cha, ma thú biển kia là Tiểu Huyền Vũ, trên lưng nó là thành Huyền Vũ, chính bọn họ đã cứu ta, cho nên sẽ không công kích chúng ta.

– Tại sao ta vẫn không hiểu?

Chân mày Quốc Vương nhíu lại càng sâu.

Kỵ sĩ trưởng lộ vẻ mặt có chút đăm chiêu, kết hợp với những lời Bạch Sương nói, hắn đã hiểu sau lưng con rùa kia có một tòa thành.

Bạch Sương cắn môi dưới, cô đang nghĩ xem nên giải thích loại chuyện không thể tưởng tượng này như thế nào để cha hiểu.

Nguyệt Thấm Di nghiêng đầu bình tĩnh nói:

– Kỵ sĩ trưởng, ngươi nên trở về cảng duy trì trật tự đi.

Cô muốn kể cho quốc vương nghe về thành Huyền Vũ và vùng đất khác nhưng không muốn để cho kỵ sĩ trưởng biết.

– Đại ma pháp sư, ngươi quản quá nhiều chuyện.

Kỵ sĩ trưởng lộ vẻ mặt âm hiểm.

Quốc vương ngẩng đầu, đột nhiên nói:

– Kỵ sĩ trưởng, ra cảng duy trì trật tự đi.

Kỵ sĩ trưởng biến sắc mặt, ngạc nhiên nói:

– Quốc vương bệ hạ!

– Đi!

Quốc vương nhăn mày lại, trong âm thanh lại nhiều hơn vài phần uy nghiêm và hàm súc, mang theo ý tứ không cho phép nghi ngờ.

– Vâng.

Kỵ sĩ trưởng âm trầm cúi đầu, rồi xoay người rời khỏi sảnh chính.

– Hiện tại, đã có thể nói được chưa?

Quốc vương kéo con gái ngồi xuống, rồi nhìn về phía Nguyệt Thấm Di.

Lão đã biết chuyện của con gái mình có liên quan tới kỵ sĩ trưởng, tự nhiên sẽ không cho đối phương thái độ tốt.

– Quốc vương bệ hạ, công chúa điện hạ đã đi qua bên kia kênh Sương Mù.

Nguyệt Thấm Di nói một câu cực kỳ kinh người.

– Cái gì!

Quốc vương kinh ngạc trừng lớn hai mắt, biểu tình trên mặt đầy ý nghĩa ngươi đừng có nói đùa.

Bạch Sương kéo ống tay áo của cha, nghiêm túc nói:

– Cha, đại ma pháp sư nói thật đó, sau khi ta rơi xuống nước đã qua bên đó.

Cô bị gió lốc cuốn vào kênh Sương Mù, sau đó không cẩn thận đã đi qua bên kia.

– Này… Không thể nào.

Quốc vương lắc lắc đầu, bày ra bộ dáng không tin.

Bạch Sương cong môi, buồn bực nói:

– Cha, ngươi không tin lời ta nói ư?

Quốc vương giật giật khóe miệng, cười khổ nói:

– Không phải, chỉ là những lời ngươi nói không cách nào tin tưởng nổi.

– Cha, thật sự có một phiến đại lục khác, ngay ở bên kia kênh Sương Mù.

Bạch Sương nũng nịu hô.

– Được được được, có một phiến đại lục khác.

Quốc vương vội vàng vỗ tay con gái, coi như đã thoả hiệp và tin tưởng rồi.

Lão thầm than một tiếng rồi ra hiệu:

– Ngươi tiếp tục nói đi.

Bạch Sương kéo tay cha, vừa hồi tưởng lại vừa nói:

– Cha, sau khi ta qua bên kia kênh Sương Mù, tìm rất lâu vẫn không biết đường về, cuối cùng gặp được Mục Lương, sau đó mới tới thành Huyền Vũ, cuối cùng bọn họ đã đưa ta trở về.

Sắc mặt quốc vương dần trở nên ngưng trọng, chẳng lẽ những lời con gái nói đều là sự thật?

Lão ngước mắt nhìn về phía cô gái tai hồ ly, thấy trên người cô có tai và đuôi hồ ly, trong lòng lại tin hơn vài phần.

– Sương Nhi, ý của ngươi là thành Huyền Vũ từ một châu lục khác qua đây?

Quốc vương nhíu mày hỏi.

– Vâng, đúng vậy.

Bạch Sương vội vàng gật đầu.

Cô quay đầu lại nhìn về phía cô gái tai hồ ly, ý bảo nói:

– Chị Hồ Tiên chính là người đại diện cho hành Huyền Vũ.

Hồ Tiên cười rồi gật đầu với quốc vương, bộ dáng không kiêu ngạo không siểm nịnh, lại làm cho quốc vương không cảm thấy thất lễ.

Bạch Sương nhớ tới cái gì, lại hưng phấn nói:

– Cha, ta còn mang lễ vật cho ngươi.

– Hả, còn có lễ vật?

Khóe miệng quốc vương mang theo ý cười, con gái đi ra ngoài một chuyến, dường như khi trở về đã hiểu chuyện hơn không ít.

Bạch Sương vội vàng nói:

– Đại ma pháp sư, mau đưa thùng cho ta.

– Vâng.

Nguyệt Thấm Di đi lên phía trước, đem thùng đặt ở trước mặt công chúa, sau đó mở ra cái nắp.

Bên trong thùng gỗ, đặt một bình gốm sứ có hoa văn cao chừng ba mươi cm, chung quanh bình gốm là một đống cỏ khô, có tác dụng giảm xóc.

Quốc vương chỉ định nhìn thoáng qua, nhưng ngay lập tức lão đã không dời được tầm mắt.

– Cha, đây là sứ Thanh Hoa, gốm sứ đặc biệt của thành Huyền Vũ, ngươi có thích không?

Bạch Sương nâng tay lấy bình gốm sứ ra, sau đó tuỳ tiện đưa qua cho cha cô.

– Cẩn thận một chút!

Quốc vương kinh hô một tiếng, vội vàng dang hai tay ra đón lấy.

Lão cầm bình gốm sứ, giống như cầm một thứ trân phẩm cực kỳ hiếm có, sau đó nghiêm túc đánh giá.

– Cha, ngươi có thích không?

Bạch Sương chớp chớp con ngươi màu tím.

– Thích, rất thích.

Quốc vương chẳng buồn ngước mắt lên, chỉ hô một tiếng.

Lão đưa tay vuốt hoa văn trên bình gốm, sự yêu thích lộ ra nồng đầm trong đáy mắt.

Lão khàn giọng bình luận:

– Hoa văn trên thân bình rất tinh mỹ, còn bề mặt cực kỳ bóng loáng, nhẵn mịn.

– Ta biết cha thích nên mới mang về.

Bạch Sương cười lộ lúm đồng tiền như hoa nói.

Thấy vậy, Hồ Tiên cũng mở miệng nói:

– Diêu Nhi, mang lễ vật thành chủ tặng mang lên.

– Vâng.

Diêu Nhi lên tiếng, rồi bưng hai cái thùng gỗ đặt lên mặt bàn, mở nắp ra.

Thùng gỗ đầu tiên, là một bộ trà cụ, chỉ cần nhìn vẻ ngoài cũng biết nó là tinh phẩm trong số những tinh phẩm.

Quốc vương trừng lớn hai mắt, hắn vội vàng đứng lên, suýt chút nữa đã không kiềm chế nổi mà lao tới.

– Đây là món lễ vật đầu tiên mà thành chủ đại nhân của chúng ta tặng ngài.

Hồ Tiên tao nhã nói.

– Này… Thứ này rất quý trọng.

Quốc vương kinh ngạc nói.

Hồ Tiên cười lắc đầu, tao nhã nói:

– Bệ hạ thích là được rồi.

Ánh sáng loé lên trong mắt quốc vương, lão đã nhìn chăm chút không nỡ rời khỏi món lễ vật kia.

Lão âm thầm cười khổ, nhìn về phía Hồ Tiên nghiêm túc nói:

– Thay ta cám ơn thành chủ các ngươi.

Hồ Tiên mỉm cười gật đầu:

– Vâng.

Quốc vương cầm lấy trà cụ trong thùng gỗ, cẩn thận vuốt ve từng món một.

Hồ Tiên mỉm cười nói:

– Trà muốn ngon, vậy phải dùng lá trà cao cấp nhất, một lễ vật chính là trà Tinh Thần.

Nghe vậy Diêu Nhi lấy lá trà Tinh Thần từ một thùng gỗ khác mang ra, đây là lễ vật thứ hai Mục Lương gửi tới quốc vương Hải Đinh.

– Trà Tinh Thần?

Quốc vương miễn cưỡng phân ra một tia lực chú ý.

………..

Đôi mắt đẹp màu tím của Bạch Sương sáng lên, cô kinh ngạc và nói:

– Mục Lương tặng trà Tinh Thần!?

Hồ Tiên lanh lảnh nói:

– Đúng vậy, ba cân trà Tinh Thần cấp mười.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 22 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 2 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 5 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box