1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
  4. Tập 130 : Thành Vạn Yêu Diệt Vong (c1291-c1300)

[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Tập 130 : Thành Vạn Yêu Diệt Vong (c1291-c1300)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1291: Thành Vạn Yêu Diệt Vong

Thành Vạn Yêu, trên tường thành đổ nát, Áo Cách Tư Cách đang chém giết với Hư Quỷ.

Trong ba ngày qua, đây là đợt Hư Quỷ thứ hai tấn công thành Vạn Yêu.

Hư Quỷ cấp thấp có ba ngàn con, Hư Quỷ cấp cao vượt qua một trăm con, trong đó có hai con Hư Quỷ cấp 8 và mười hai con Hư Quỷ cấp 7.

– A! Lũ Hư Quỷ chết hết đi!

Một bên mắt của Áo Cách Tư Cách bị Hư Quỷ cào rách, điều này khiến lão vô cùng nổi giận.

Sau khi chuyển đổi linh hồn, cơ thể hung thú mới có hình dạng giống con nhân loại, dáng dấp tương tự đại tinh tinh, chỉ là toàn thân được phủ lông màu trắng, đỉnh đầu có một cặp sừng nhọn màu đen cong lên trên.

Lão dựa vào bí dược giao dịch từ hội đấu giá ở thành Huyền Vũ để khôi phục thực lực lên cấp 8 sơ cấp.

– Rống rống rống

Áo Cách Tư Cách nổi giận gầm lên một tiếng, với đại giới là bị thương một cánh tay, lão đã thành công giết chết một con Hư Quỷ cấp 8.

Khụ khụ….

Lão ho ra một ngụm máu, khí tức nhanh chóng trở nên uể oải.

Khặc khặc khặc

Thấy vậy, con Hư Quỷ cấp 8 còn lại lập tức nhào tới tấn công, Áo Cách Tư Cách tức giận chống đỡ liên tục, khổ không thể tả.

Trong thành Vạn Yêu, hầu gia Phong Thanh Lang và hầu gia Viêm Tượng mang theo thuộc hạ đang bao vây và trấn áp lũ Hư Quỷ xâm nhập vào thành.

– Hầu gia Viêm Tượng, Hư Quỷ quá đông, chúng ta không tài nào giết hết được!

Thuộc hạ người thú hoảng sợ nói.

Viêm Tượng gầm thét một tiếng:

– Phế vật, mau chặn chúng lại cho ta!

Sắc mặt của Phong Thanh Lang âm trầm vô cùng, thân thể hắn vẫn còn bị thương, đối phó Hư Quỷ càng ngày càng lực bất tòng tâm.

– Chết tiệt, nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ là mọi người đều phải chết ở chỗ này…

Phong Thanh Lang vung móng vuốt sắc bén giết chết Hư Quỷ cấp thấp đến gần.

Trong ba ngày qua, thuộc hạ của hắn đã chết hơn phân nửa, bí dược chữa thương cũng đã dùng hết, vết thương không thể mau chóng lành lại, hắn làm sao có thể tiếp tục chống chọi với Hư Quỷ?

Phong Thanh Lang quay đầu nhìn lên trên tường thành, Áo Cách Tư Cách đang bị Hư Quỷ cấp 8 đè lên đánh, cũng chỉ miễn cưỡng giữ được tính mạng.

Trong lòng hắn bắt đầu sinh ra ý niệm bỏ trốn, nhưng nhớ tới địa vị của mình ở thành Vạn Yêu, lại không nỡ cứ như vậy mà từ bỏ.

– Chết đi!

Cả người Viêm Tượng bốc khói, vòi voi to dài nâng lên và phun lửa đốt cháy Hư Quỷ đến gần.

Chỉ là số lượng Hư Quỷ thực sự quá đông, hiệu quả của chiêu này cũng không có tác dụng bao nhiêu, huống chi trên không còn có Hư Quỷ cấp 7 chực chờ nhào xuống công kích bọn họ hết lần này đến lần khác, mỗi lần đều khiến cho bọn họ bị thương chồng chất.

Qua hơn mười phút, trên người Viêm Tượng và Thanh Phong Lang càng ngày càng có nhiều vết thương, thuộc hạ người thú cũng chỉ còn lại mười mấy người.

– A, mau cứu ta…..

– Hầu gia, ta không muốn chết, cứu mạng!!

-…..

Trong thành Vạn Yêu, Hư Quỷ tàn sát bừa bãi khắp nơi, người bình thường và người thực lực yếu đều không thể tự vệ, lần lượt chết trong miệng của Hư Quỷ.

– Xong rồi, thành Vạn Yêu tiêu tùng rồi!!

Đáy mắt của Phong Thanh Lang lộ ra sự tuyệt vọng, trong lòng đã bị sự sợ hãi khống chế.

– Khốn kiếp, ta sống chết với ngươi!

Áo Cách Tư Cách giận dữ gầm lên, bộ lông màu trắng trên người đã bị nhuộm thành màu tối, đó là máu của hắn và Hư Quỷ.

Phong Thanh Lang cắn răng, xoay người chạy ra ngoài.

Viêm Tượng sửng sốt một chút, lập tức hiểu rõ đối phương định làm gì, giận dữ nói:

– Phong Thanh Lang, ngươi muốn đi đâu?

Phong Thanh Lang ngậm chặt miệng không có trả lời, băng qua tường thành sụp đổ, chạy trốn về phía xa.

– Tên phế vật đáng chết! Đồ hèn nhát!

Lửa giận trong lòng Viêm Tượng dâng lên, hắn muốn làm chút gì đó nhưng lại bị Hư Quỷ cấp 7 từ trên không lao xuống đè đánh.

Trên tường thành, Áo Cách Tư Cách cũng phát hiện Phong Thanh Lang chạy trốn, hắn tức giận đến mức hét liên tục.

Hắn phẫn nộ hô to:

– Phong Thanh Lang, nếu như ta không chết, ta tuyệt đối sẽ xé xác ngươi!!

Cộp cộp cộp…….

Phong Thanh Lang dừng bước một chút, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn dừng lại một chút mà thôi, sau đó hắn tiếp tục chạy nhanh hơn, không hề quay đầu lại.

Áo Cách Tư Cách giận điên lên, hai tròng mắt đỏ ngầu như máu, bắt đầu chiến đấu theo kiểu lấy mạng đổi mạng với Hư Quỷ cấp 8, máu văng tung tóe khắp tường thành.

Ầm ầm!!

Tường thành vốn dĩ lung lay cuối cùng vẫn là sụp đổ, đông đảo Hư Quỷ cấp thấp xông vào trong thành, chuyện này khiến Viêm Tượng gầm thét không thôi.

Viêm Tượng muốn rách cả mí mắt, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thuộc hạ người thú bên cạnh lần lượt ngã xuống, trong lòng như tro tàn.

– Chết đi!!

Áo Cách Tư Cách dùng hết chút sức lực cuối cùng và dựa vào mưu kế mới giết chết con Hư Quỷ cấp 8 thứ hai, nhưng sau đó lão đã không cách nào có thể chiến đấu được nữa.

Lão cũng là dựa vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú mới có thể thành công.

Khụ khụ…

Áo Cách Tư Cách ho khan, trong miệng phun ra máu tươi.

Lão quay đầu nhìn về phía thành Vạn Yêu hỗn độn, phòng ốc sụp đổ, đâu đâu cũng có thi thể của dân chúng, lửa bùng cháy khắp nơi, tất cả đều nói lên rằng thành Vạn Yêu xong rồi.

Kiệt kiệt kiệt

Hư Quỷ cấp thấp gầm to, bọn chúng không dám tới gần Áo Cách Tư Cách, dù sao bên cạnh lão còn có hai thi thể của Hư Quỷ cấp 8.

…………

Một bên khác, thành Thánh Dương.

Hư Quỷ cũng đang tấn công thành Thánh Dương, có điều tình huống tốt hơn thành Vạn Yêu rất nhiều lần.

Trên tường thành rách nát, thành chủ thành Thánh Dương, Lý Nhị Cốt, Hắc Phát Yêu • Tri Chu và nhóm dị quỷ đang chống chọi đợt tấn công của Hư Quỷ.

Bởi vì sự tồn tại của dị quỷ mà thành Thánh Dương mới có thể tạm thời an toàn.

Kiệt kiệt kiệt

Dị quỷ cười toe toét, nhào về phía Hư Quỷ gần nhất và nhẹ nhàng đánh chết chúng nó.

Trên mặt Lý Nhị Cốt hiện lên sự mệt mỏi, Cốt Thương trong tay đã bị máu của Hư Quỷ nhuộm đen.

– Ngươi nghỉ ngơi một lúc đi.

Trỉ Chu thấp giọng nói.

Mái tóc đen của hắn xoã tung, từng sợi tóc tập hợp thành những cây lao bén nhọn, nhẹ nhàng xuyên thủng đầu của Hư Quỷ cấp thấp.

– Không cần, ta chỉ là lo lắng Tiểu Cốt thôi.

Lý Nhị Cốt hít một hơi sâu và thi triển năng lực thức tỉnh, trên tường thành mọc ra từng cây xương gai, Hư Quỷ đến gần đều bị xỏ xuyên.

Trỉ Chu liếc Lý Nhị Cốt một cái, trấn an:

– Con bé ở thành Huyền Vũ, sẽ không có việc gì đâu.

Lý Nhị Cốt thở dài, con gái không ở bên người, cho dù con bé ở đâu thì người làm cha như hắn vẫn sẽ lo lắng.

Số lượng Hư Quỷ tấn công thành Thánh Dương không coi là nhiều, Hư Quỷ cấp thấp có khoảng hai ngàn con, Hư Quỷ cấp cao biết bay có gần một trăm con, trong đó mạnh nhất chỉ là Hư Quỷ cấp 7.

Thành chủ thành Thánh Dương không có ra tay, chỉ là an tĩnh nhìn tình hình trước mắt, tùy ý dị quỷ và hai vị thống lĩnh đối kháng bầy Hư Quỷ.

Hắn muốn bảo tồn thể lực, đề phòng Hư Quỷ mạnh hơn xuất hiện.

Trong ba ngày qua, đã có ba đợt thủy triều Hư Quỷ tấn công thành Thánh Dương, may mắn là không có Hư Quỷ cấp 8 xuất hiện, dựa vào dị quỷ và thống lĩnh cũng đủ cầm cự rồi.


Chương 1292: Tràn Đầy Hi Vọng Đối Với Cuộc Sống Trong Tương Lai

Thành Thánh Dương không phải là không có tổn thất, trong lúc chiến đấu có Hư Quỷ cấp cao tiến vào trong thành, gây ra thương vong không nhỏ. – Đừng phân tâm.

Giọng nói khàn khàn của thành chủ thành Thánh Dương vang lên.

Trái tim Lý Nhị Cốt run lên, chỉ có thể tạm thời đè xuống sự lo nghĩ đối với con gái, chuyên tâm đối kháng Hư Quỷ.

Thành chủ thành Thánh Dương hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đặt lực chú ý ở trên người dị quỷ, trong lòng may mắn không thôi.

Trước khi lão rời thành Thánh Dương để tham gia Hội Nghị Thánh Địa thì đã lén lút dặn dò thuộc hạ tiếp tục chế tạo dị quỷ, cho nên lúc này mới có thể thành công ngăn cản thủy triều Hư Quỷ.

– Dù không hợp tác với thành Huyền Vũ thì thành Thánh Dương cũng có thể trải qua thủy triều Hư Quỷ.

Thành chủ thành Thánh Dương lạnh lùng cười một tiếng.

Kiệt kiệt kiệt

Càng ngày càng có nhiều Hư Quỷ bị dị quỷ giết chết, điều này khiến tất cả mọi người trên tường thành có thể thở ra một hơi.

Trỉ Chu thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng tự nói:

– Mặc dù chế tạo dị quỷ là việc tàn nhẫn, nhưng hiệu quả vẫn rất tốt…..

…………

Ngoại thành thành Huyền Vũ, tổng cộng có năm hầm trú ẩn dưới lòng đất, dưới bốn tòa thành vệ thành có một hầm, hầm thứ năm ở phía dưới khu buôn bán.

Người của Ốc Đảo cùng với những người may mắn còn sống sót của thành phố Bắc Hải, đều được sắp xếp vào bên trong hầm trú ẩn dưới tòa vệ thành số hai.

Phụ trách chuyện này, là người phụ trách Vệ thành số 2, Hải Điệp.

Ba vị trưởng lão của Ốc đảo và Bố Vi Nhân đều đã đến Sơn Hải Quan để hỗ trợ, chuyện sắp xếp nhân viên chỉ có thể giao cho Hải Điệp.

Còn có một nguyên nhân khác, vì khoảng cách giữa Vệ thành số hai và Ốc Đảo là gần nhất, lúc vận chuyển thương binh cũng có thể dễ dàng hơn.

Đạp đạp đạp

Hải Điệp dẫn theo hai tên trợ thủ, xuyên qua ngưỡng cổng dài đến hai mét, đạp cầu thang đi xuống dưới.

Phần cuối cầu thang là một phiến của Lưu Ly to lớn, lúc này đang mở to ra, trước cửa có hai tên Phòng Thành Quân đang canh giữ.

– Đại nhân Hải Điệp!

Phòng Thành Quân giơ tay lên chào theo kiểu nhà lính.

– Ừm.

Hải Điệp rũ mắt xuống đáp lời, cất bước xuyên qua cánh cửa lớn vừa dày vừa nặng đi xuống hầm trú ẩn.

Bên trong hầm trú ẩn dưới lòng đất, người dân của thành Bắc Hải được sắp xếp ở cùng một chỗ, chiếm cứ ở một góc phía bắc hầm trú ẩn.

Người của Ốc Đảo thì được sắp xếp ở một góc phía tây, đợi triều Hư Quỷ kết thúc, thì bọn họ mới có thể rời khỏi.

– Khụ khụ, chỗ này thật là tốt.

Mấy tấm da thú cực lớn ở bên trong lều bạt, có người đang kho khan cảm thán.

Người ở trong lều, đều là những người còn sống sót của thành Bắc Hải, sau khi uống bí dược chữa thương, đang ở đây dưỡng thương nghỉ ngơi.

Vết thương trên người bọn ho đã chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều, khí sắc trên khuôn mặt thoạt nhìn cũng đã tốt hơn rất nhiều so với hôm qua.

Bên trong lều bạt, người đàn ông to lớn mặc áo bao bố cười toe toét miệng nói:

– Chủ nhân của thành Huyền Vũ thật sự là người tốt, thu nhận chúng ta, còn chữa thương cho chúng ta nữa.

– Đúng vậy đó, còn miễn phí nước và thức ăn cho chúng ta, thật sự là một người tốt.

Một tên thương binh khác đỏ mắt cảm thán nói.

– Ở chỗ này còn rất an toàn, không cần lo lắng sẽ bị Hư Quỷ giết chết.

– Sau này, chúng ta chính là người của thành Huyền Vũ rồi…

Trong lều, hai người đàn ông to lớn lải nhải nói chuyện, tràn đầy hi vọng đối với cuộc sống trong tương lai.

Bên trong một lều cỏ da thú khác cũng không bình tĩnh như thế, những người phụ nữ bị thương đang khóc không thành tiếng, nhung nhớ người nhà, đồng thời cảm thấy sợ hãi đối với triều Hư Quỷ.

– Ta nhớ cha mẹ rồi…!

Ở góc lều hẻo lãnh, cô bé mười ba tuổi ôm lấy hai chân, khóc đến hai tròng mắt đều đỏ bừng.

– Tiểu Tử, đừng khóc nữa, còn khóc nữa thì hai mắt sẽ mù mất…

Một người phụ nữ khác ở bên cạnh an ủi nói.

Cô gái nhỏ tên là Tiểu Tử, cha và mẹ đều đã chết ở dưới móng sắc của Hư Quỷ.

Mà cô gái nhỏ dựa vào năng lực giác tỉnh của bản thân, nên mới có thể sống sót.

– Ta, ta không nhịn được…

Tiểu Tử cắn môi dưới, nước mắt càng nhiều thêm.

– Aiz, cô bé đáng thương, chỉ còn lại một mình.

Mấy người phụ nữ thở dài.

Có người an ủi nói:

– Sau này thì tốt rồi, nghe Thành chủ đại nhân nói, thành Huyền Vũ sẽ sắp xếp phòng ở và công việc cho chúng ta, sẽ còn tốt hơn so với thành phố Bắc Hải.

– Là thật sao?

– Không thể nào đâu, thành chủ thành Huyền Vũ sẽ tốt bụng như thế sao?

….

Bảy tám người phụ nữ bàn luận, có người tin tưởng có người nghi ngờ.

Hô…

Lúc này, rèm cửa của lều bạt bị mở lên, Hải Điệp dẫn theo trợ thủ đi vào lều bạt.

Sự xuất hiện của Hải Điệp, khiến cho đám người ở trong lều bạt yên tĩnh lại.

– Ở chỗ này đã quen chưa?

Tiếng nói ôn hoà của nàng.

– Quen rồi, ở chỗ này rất tốt.

Người lớn gan vội vàng đáp lại một câu.

Mặc dù hầm trú ẩn là ở dưới lòng đất, chất lượng không khí kém hơn so với mặt đất, chuyện này cũng may là có thân rễ của Trà Thụ Sinh Mệnh.

Gốc rễ của Trà Thụ Sinh Mệnh trải rộng toàn bộ lưng rùa của Tiểu Huyền Vũ, trong đó có một phần xuyên qua dưới hầm trú ẩn, tinh lọc không khí ở bên trong hầm trú ẩn, đồng thời vận chuyển không khí mới mẻ tiến vào.

Hải Điệp chậm rãi gật đầu, âm thanh thanh thuý nói:

– Vậy là tốt rồi, tối nay còn có người đưa thức ăn và đồ uống đến, không đủ thì cứ nói.

– Được được…

Các người phụ nữ liên tục gật đầu, trên cả khuôn mặt đều là vẻ mặt cảm kích.

– Vết thương trên người thế nào rồi? Có chuyển biến xấu không?

Hải Điệp quan tâm tới vết thương.

– Không có, vết thương đã đang chuyển biến tốt đẹp, cảm ơn đại nhân đã quan tâm.

– Ta đã có thể đi lại rồi, qua một hai ngày nữa chắc là có thể khỏi hẳn rồi.

-….

Người trong lều bạt nhiều mồm nhiều miệng nói, lời cảm kích nói một lần rồi lại một lần.

Hải Điệp chăm chú nghe, thỉnh thoảng lên tiếng đáp lại vài câu.

Tiểu Tử ngẩng đầu lên, đột nhiên hỏi:

– Đại nhân, có thể tìm thấy thi thể của cha mẹ ta được không?

Hải Điệp nhìn qua cô gái tóc tím nước mắt lã chã kia, trong lòng thở dài.

Theo như cô biết, lúc Bố Vi Nhân rời khỏi đại thành Bắc Hải, một ngọn lửa đã đốt hết thi thể những người dân trong thành xấu số mất mạng và thi thể Hư Quỷ.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, thì người nhà của cô bé kia chắc nhà đã bị đốt thành tro.

Hải Điệp lắc đầu:

– Không thể tìm được nữa.

Tiểu Tử cắn môi dưới, cúi đầu tiếp tục ngẩn ra.

– Tiểu Tử à, nghĩ thoáng một chút, cuộc sống phải luôn nhìn về phía trước.

– Đúng vậy đó, chỉ cần ngươi sống vui vẻ, có thể bình an trưởng thành, thì cha mẹ ngươi chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Mấy người phụ nữ an ủi cô bé, chỉ là càng nói thì cô bé càng khóc khó coi hơn.

Hải Điệp cũng bất lực, chỉ có thể dựa vào bản thân cô bé tự mình nghĩ thông.

Cô quay người rời khỏi, muốn đi xem thử những lều bạt khác.

Ba người lại đến mấy lều bạt khác, sau khi ân cần hỏi han một vòng, cũng đã qua hai tiếng đồng hồ.


Chương 1293: Trăng Máu Sắp Kết Thúc

Lúc Hải Điệp rời khỏi hầm trú ẩn, trên mặt còn mang theo vẻ cảm thán hí hù, chỉ cần người không bị mù, thì đều biết cái tốt của thành Huyền Vũ.

Nữ trợ thủ tò mò hỏi:

– Đại nhân Hải Điệp, sau này bọn họ đều muốn ở lại thành Huyền Vũ của chúng ta sao?

– Sẽ phân tán sắp xếp vào ở bốn tòa Vệ thành.

Hải Điệp thuận miệng trả lời một câu.

Nguyệt Thấm Lan đã nói qua với cô, người cùng một thế lực không thể toàn bộ đều ở chung một nơi, dễ xảy ra sự cố.

Một nữ trợ thủ khác thanh thúy hỏi:

– Có người là cô nhi, có cần phải đưa đến viện Mồ Côi ở trong Nội thành hay không?

Hải Điệp cau mày suy nghĩ một lát, lắc đầu nói:

– Không cần đưa vào trong thành, ta dự tính cũng mở một viện Mồ Côi ở Vệ thành, dùng để thu nhận những đứa bé kia.

– Vậy chuyện này cần phải nói với Thư ký đại nhân một tiếng.

Nữ trợ thủ gật đầu nói.

– Ừm, đợi triều Hư Quỷ kết thúc rồi nói tiếp.

Hải Điệp không yên lòng nói một câu.

Cô nhớ đến cô gái tóc tím ở trong hầm trú ẩn kia, nhớ Nguyệt Thấm Lan từng nói qua, cung điện trong thành cần tuyển thêm vài cô hầu gái, đối phương cần phải có lai lịch rõ ràng, thân thế trong sạch.

Trong thành có hai cung điện, trong phòng liên lạc mỗi ngày đều cần có người trú đóng, những người làm còn cần phải chiếu cố đến cuộc sống hàng ngày của nhóm người Mục Lương, vệ sinh quyét dọn cung điện, quản lý vườn hoa, chân chạy truyền lời, vân vân, các tiểu hầu gái hiện tại đều đang bận tối mặt, Hải Điệp nhẹ giọng nói:

– Cô bé chắc rất thích hợp.

Nữ trợ thủ liếc nhìn nhau, không biết những chuyện Hải Điệp nói là có ý gì, nhưng cũng thức thời không hỏi nhiều.

Ầm ầm

Đột nhiên, mặt đất chấn động kịch liệt lên, tiếng gầm gừ của Rùa Đen vang lên bên tai.

– Đây là chuyện gì thế?

Nữ trợ thủ kinh ngạc hô lên một tiếng, đôi mắt xinh đẹp ngó nhìn bốn phía, muốn biết là có chuyện gì đang xảy ra.

– Mau nhìn, có rất nhiều Hư Quỷ!!

Một vị nữ trợ thủ khác cũng kinh ngạc hô thành tiếng, ngón tay chỉ lên bầu trời máu.

Hải Điệp vội vàng quay đầu lại nhìn, phía xa xa chân trời, rậm rạp số lượng hàng trăm ngàn Hư Quỷ xông lên trên cao.

Sắc mặt của nàng thay đổi nhanh chóng, quay đầu lại gấp giọng hạ lệnh:

– Nhanh, thông báo cho những người vẫn đang còn ở trên mặt đất nhnah chóng xuống hầm trú ẩn.

– Vâng!!

Sắc mặt của nữ trợ thủ nghiêm túc, xoay người chạy đi.

Trên bầu trời trăng máu lúc này, đã ở vào vị trí cao nhất, đây chính là dấu hiệu Trăng Máu sắp kết thúc.

………..

Sơn Hải Quan, trên tường thành cao ngất.

– Hôm nay, Trăng Máu đỏ đến lạ thường.

Đại An Ti ngẩng đầu lên nhìn trời, nhìn chằm chằm vào Trăng Máu khổng lồ.

Hôm nay là ngày thứ 4 của bạo phát thuỷ triều Hư Quỷ.

Bối Nhĩ Liên nghe thấy vậy liền mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn về phía Trăng Máu màu đỏ tía, trong đôi mắt xinh đẹp mệt mỏi hiện lên một sắc thái vui mừng.

Cô vội vàng đứng lên, kích động nói:

– Trăng máu màu đỏ tía, đây là điềm báo triều Hư Quỷ sắp kết thúc rồi.

– Hả, thật sao?

Đại An Ti mở to đôi mắt xinh đẹp ngạc nhiên mà hô thành tiếng.

Bối Nhĩ Liên dùng sức gật đầu, giọng điệu chắc chắn nói:

– Đúng vậy, trước đây đều là như thế.

– Làm sao thế?

Đám người Ngải Lỵ Na đang nghỉ ngơi ở bên trong đều tỉnh dậy đi ra ngoài.

Ba tiếng trước, các cô cùng với Phòng Thành Quân hợp sức đánh lui làn sóng Hư Quỷ thứ mười tám, mới có thời gian chợp mắt một lát, khôi phục lại thể lực đã tiêu hao.

– Triều Hư Quỷ sắp kết thúc rồi!!

Đại An Ti hưng phấn lặp lại một câu.

– Thật sự sắp kết thúc rồi sao?

Hồ Tiên ngáp một cái, ngước mắt lên nhìn về phía bầu trời, ánh trăng hiện lên màu tím phản chiếu bên trong đôi mắt đỏ rực của cô.

– Quá tốt rồi, cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.

Ngải Lỵ Na hưng phấn vẫy tay về phía trăng máu, giống như đang tạm biệt.

– Nhưng cũng đừng vui mừng quá sớm, trước khi trăng máu biến mất, Hư Quỷ sẽ bạo động.

Sắc mặt của Bối Nhĩ Liên ngưng trọng lại.

– Bạo động?

Ngải Lỵ Na sửng sốt một lát.

Bối Nhĩ Liên gật đầu, khuôn mặt chăm chú nói:

– Đúng vậy, ở trong khoảng thời gian trăng máu sắp biến mất này, Hư Quỷ sẽ trở nên rất hung mãnh.

Thời gian điên cuồng cuối cùng của Hư Quỷ.

– Không sợ, chúng ta có thể chống đỡ.

Ngải Lỵ Na giơ nắm đấm lên, trong đôi mắt màu hồng nhạt xinh đẹp tràn đầy tự tin.

Triều Hư Quỷ đã giằng co bốn ngày, không hề có bất cứ một con Hư Quỷ nào có thể đi vào thành Huyền Vũ, đây chính là ngọn nguồn khiến cho cô gái tóc hồng có sự tự tin.

Hồ Tiên giơ tay lên gõ xuống đầu cô gái tóc hồng, tức giận nói:

– Không thể buông lỏng cảnh giác, càng đi về phía sau thì cần phải càng cẩn thận hơn mới được.

Ngải Lỵ Na bĩu môi, yên lặng cầm lấy mũ giáp mặc lên.

Đại An Ti hô cao giọng:

– Tất cả hãy lấy lại tinh thần.

– Đại tổng trưởng.

Vệ Cảnh tỉnh lại, nhanh chóng đi đến trước mặt Đại An Ti.

Khuôn mặt nghiêm túc của Đại An Ti nói:

– Báo động trận chiến, nên chuẩn bị chiến đấu rồi.

– Vâng!!

Vệ Cảnh cũng không hỏi nhiều, quay người đi sắp xếp.

Qua một lúc sau, tiếng trống chấn động trời, đánh thức tất cả các Thành Phòng Quân trên dưới Sơn Hải Quan.

Đông đông đông

Tiếng trống không gấp không vội, nặng nề khiến cho Thành Phòng Quân lấy lại tinh thần.

– A cáp…

Cầm Vũ hoạt động tứ chi, xoay gáy và cổ tay, đôi mắt xanh xinh đẹp của cô dần trở nên sáng rực có thần hơn.

– Thành chủ đại nhân còn chưa trở về sao?

Hồ Tây ngồi trên tường thành nhô ra, quay đầu nhìn về hướng Nội thành.

Ly Nguyệt lắc đầu, nhẹ giông nói:

– Trong thành còn có việc chưa làm xong.

Sau khi giải quyết xong làn sóng Hư Quỷ thứ mười tám, Mục Lương đã trở về nội thành một chuyến, ra mặt gặp một vài người dân trong thành ở hầm trú ẩn.

Hống ba hống~~

Trên tường thành cao ngất động nhiên chấn đọng, Tiểu Huyền Vũ ngửa mặt lên trời thét dài.

– Đây là có chuyện gì?

Tinh thần của đám người chấn động, nhất thời căng thẳng lên.

Tiếng kêu của Rùa Đen mãi không ngừng, vang dội dày đặc, người trong cả thành đều nghe thấy.

– Tiểu Huyền Vũ làm sao thế?

Đuôi cáo ở sau lưng Hồ Tiên dựng lên, trong lòng có một loại dự cảm không rõ.

Mặt đất đang chấn động, mặt biển màu máu bị chiếu rọi bởi ánh trăng, lúc này sóng lớn nổi lên, nước biển cuồn cuộn dữ dội.

Khuôn mặt của Cầm Vũ nghiêm túc, nhíu mày nói:

– Tình huống không thích hợp.

Rầm rầm~~

Chấn động càng ngày càng mạnh, nước biển ở phía xa xa bên ngoài mấy ngàn mét đã bắt đầu dâng cao trăm mét.

Sau một tiếng vang thật lớn, mặt biển giống như là bị người khác dùng đao mở ra, nứt một đường dài đến mấy ngàn mét, một cái khe to lớn rộng khoảng 50 mét.

Nước biển cuồn cuộn mà xuống, làm thể nào cũng không thể lấp đầy vết nứt kì lạ đó.

Kiệt kiệt kiệt

Khí tức khiến cho người ta chán ghét từ trong khe truyền ra.

Sắc mặt Bối Nhĩ Liên nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào cái khe to lớn kia, trái tim chầm chậm trầm xuống.

Tâm trạng của Đại trưởng lão Ốc Đảo trầm trọng, tiếng nói khàn khàn:

– Đây chính là khí tức của Hư Quỷ!!

Ào ào…

Bên trong khe nứt to lớn, hàng triệu Hư Quỷ lao ra, có thể nói là che trời rợp đất, ngay cả ánh trăng màu máu cũng bị ngăn chặn lại.

Sau khi Hư Quỷ cấp thấp bò ra bên ngoài vết nứt, dựa vào tốc độ kinh người đã bơi đến phía thành Huyền Vũ, chi chít không nhìn thấy khe hở.


Chương 1294: Người Cát Khổng Lồ

– Nhiều Hư Quỷ như thế sao!! Ngải Lỵ Na la thất thanh, sắc mặt trở nên tái nhợt.

Đám người Lạc Già thì càng là tim đập nhanh hơn, thiếu chút nữa quên mất việc hít thở.

Khuôn mặt của Bối Vi Nhân lộ vẻ tuyệt vọng, âm thanh run rẩy nói:

– Chuyện này… Có thể chống đỡ được sao?

Đại An Ti kiềm chế lại sự sợ hãi ở trong lòng, hét lớn nói:

– Nổ pháo cho ta!!

Đông đông đông

Tiếng trống trận trở nên gấp gáp và mà vang dội, nhưng lại không thể làm suy yếu nỗi sợ hãi ở trong lòng của nhóm Phòng Quân.

Rầm rầm rầm!!

Pháo thần công được khởi động, không cần ngắm trúng, không ngoại lệ mà đều nhắm trúng mục tiêu.

Hư Quỷ thật sự là quá nhiều, loạn xạ một trận đều có thể bắn trúng.

Cầm Vũ nhảy lên trên chỗ nhô ra của tường thành, quay đầu lại lạnh lùng nói:

– Hãy lấy lại tinh thần, không được buông bỏ.

Xung quanh cô bao bọc bởi tia điện màu tím, ánh sắng của khôi giáp Lôi Đình sáng lên chói mắt, khiến cho thực lực của cô trong thời gian ngắn đạt đến cấp chín sơ cấp.

– Ta sẽ không bỏ cuộc.

Hồ Tiên hít sâu một hơi.

Tám chiếc đuôi của cô gái đuôi cáo dựng lên, ánh sáng ‘quyến rũ’ tỏa ra trên xương quai xanh, chuẩn bị khống chế những Hư Quỷ được xem như là con rối.

Cơ thể của Ly Nguyệt đang run rẩy, nhưng lại không hề lùi bước, trường cung tromg tay giơ lên thật cao, nắm chặt đuôi mũi tên để không run rẩy.

Cô phải bảo vệ thành Huyền Vũ, không cho phép Hư Quỷ hủy diệt nó.

Áng áng tinh

Rồng Biển lao ra phía trước, khống chế Hải Thủy Công về phía Hư Quỷ, ngăn chặn bọn chúng đến gần.

Nhưng số lượng của Hư Quỷ quá nhiều, chi chít vô số kể.

Grừ grừ!!

Rồng Biển phẫn nộ gào thét, bị Hư Quỷ ở gần làm bị thương, chuyện này đã khiến cho nó triệt để phẫn nộ.

Nước biển cuồn cuộn dữ dội, xuất hiện những vòng xoáy to lớn, đã cuốn đi không ít Hư Quỷ cấp thấp.

Hống hống hống

Một phương hướng khác của thành Huyền Vũ, Rồng Dung Nham Khổng Lồ phóng lên cao, Hơi Thở Của Rồng phun lên trên cao, bắn trúng không ít Hư Quỷ cấp cao.

Đồng thời, nó thi triển năng lực thiên phú, dung nham từ trên trời giáng xuống, thiêu chết Hư Quỷ.

Kiệt kiệt

Hai con Hư Quỷ cấp chín xuất hiện, lao thẳng về phía Rồng Dung Nham Khổng Lồ, đánh đứt thiên phú của nó.

Nó tức giận liên tục rống lên, đại chiến cũng với Hư Quỷ cấp chín.

Phương hướng Nội thành, Mục Lương chạy đến bằng tốc độ nhanh nhất, sắc mặt anh trở nên nghiêm trọng xuất hiện ở trên tường thành.

Ngải Lỵ Na hưng phấn hô lên:

– Tốt quá rồi, thành chủ đại nhân đến rồi!!

– Tình hình thế nào?

Mục Lương trầm giọng hỏi.

Âm thanh của Bối Nhĩ Liên khàn khàn nói:

– Trăng Máu sắp kết thúc rồi, Hư Quỷ bắt đầu liều mạng.

Chăn mày của Mục Lương cau lại, hỏi ngược lại:

– Cũng tức là nói, đây chính là đợt triều Hư Quỷ cuối cùng rồi?

– Có thể nói như vậy.

Bối Nhĩ Liên gật đầu một cái, khuôn mặt chăm chú nói:

– Ngăn cản đợt Hư Quỷ này, trăng máu chắc là sắp biến mất rồi.

– Là như thế sao, ta biết rồi.

Mục Lương ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt có màu sắc lạnh lẽo.

Thân thể của anh bay lên trời, không gian xung quanh biến dạng.

– Mục Lương, chú ý an toàn.

Ly Nguyệt cao giọng hô một câu.

– Ừm.

Mục Lương gật đầu.

Anh ngước mắt lên, nhìn vào đám Hư Quỷ che trời rợp đất, lẩm bẩm nói:

– Tiểu Huyền Vũ, ngươi cũng nên hoạt động một chút rồi.

………..

Hống hống hống

Rùa Đen nâng lên chiếc đầu lâu khổng lồ của mình, ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, đây là lời đáp lại đối với Mục Lương.

Anh truyền lại ý niệm cho nó, để cho nó phối hợp với bản thân.

Ầm ầm

Biển lớn lại chấn động lần nữa, nước biển cuồn cuộn dựng lên, đáy biển xuất hiện từng đạo vết nứt, số lượng lớn đất cát bắt đầu ngưng tụ.

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, hàng ngàn đất cát hội tụ thành một dòng chảy phóng lên cao, che lấp tầm mắt của mọi người, ngưng tụ thành một người đất cát khổng lồ với tám cánh tay ở phía trước thành Huyền Vũ.

– Thu nhỏ lại.

Mục Lương giơ tay nắm lấy, khiến cho người đất cát khổng lồ ngưng tụ và rắn chắc lại.

Người đất cát khổng lồ sau khu thu nhỏ lại đúng ở hải lý, lộ ra độ cao của mặt biển vẫn hơn vạn mét như trước, đã có thể tiếp xúc đến mây.

Người đất cát khổng lồ không có đầu, cánh tay to lớn không gì sánh bằng, giống như là mấy ngọn núi nhỏ.

Người đất cát khổng lồ này là do Mục Lương và Tiểu Huyền Vũ hợp sức sáng tạo ra, chiều cao bằng khoảng một nửa nó.

Đám người trên tường thành sợ ngây người, chiếc cằm thiếu chút nữa là rơi xuống mặt đất.

– Đây đây đây…

Ngải Lỵ Na cứng họng, thật lâu cũng không nói được một câu đầy đủ.

– Trời ạ!

Hai tròng mắt của Hổ Tây phát sáng, kích động đến hoan hô nhảy cẫng lên.

– Được cứu rồi, thành Huyền Vũ được cứu rồi…

Đám người Nguyệt Phi Nhan thở dài một hơi, nhìn thấy được hy vọng sống sót.

Khóe môi của Hồ Tiên nhếch lên, cảm thán nói:

– Mục Lương ra tay, cảnh tượng mỗi lần so với mỗi lần đều mạnh hơn.

Bạch Sương đã sớm bị dọa đến không nói lời, chỉ có thể mở to đôi mắt tím vàng xinh đẹp, cơ thể của cô không ngừng run rẩy, không biết là vì kích động hay vì sợ hãi.

Thứ mà Người đất cát khổng lồ mang đến đã đánh vào thị giác, khiến cho người khác cả đời khó mà quên được.

– Đập chết bọn chúng.

Mục Lương giơ tay lên vung xuống.

Hống hống hống

Tiểu Huyền Vũ gào rít lên tiếng, khống chế Người đất cát khổng lồ khởi động công kích.

Chỉ nhìn thấy tám cánh tay của Người đất cát khổng lồ nâng lên, đập bàn tay về hướng Hư Quỷ ở trên không trung.

Kiệt kiệt kiệt

Hư Quỷ ở trên không trung hoảng loạn chạy trốn, nhưng bởi vì số lượng quá nhiều, ảnh hưởng đến di chuyển, khiến cho tốc độ chậm lại.

Mục Lương đồng thời giơ tay lên, trọng lực Lĩnh Vực khuếch tán ra, phạm vi bao trùm lan đến toàn bộ Hư Quỷ.

Phạm vi lớn, ảnh hưởng của trọng lực nhỏ xuống, mặc dù không thể khiến cho Hư Quỷ cấp cao rơi xuống, thế nhưng cũng có thể ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển của bọn chúng.

Rầm rầm rầm

Tám cánh tay của Người đất cát khổng lồ đập vào nhau, tiếng ầm rầm rung chuyển bầu trời, đập chết hàng vạn con Hư Quỷ.

Tiếng ầm ầm qua đi, Người đất cát khổng lồ giang tay ra, thi thể của Hư Quỷ giống như cơn mưa mà rơi xuống, chỉ có thể dùng máu thịt bê bết mà hình dung.

– Tiếp tục.

Mục Lương mặt không biến sắc, để cho Người đất cát khổng lồ tiếp tục ra tay, công kích Hư Quỷ ở trên không trung giống như là đập con ruồi.

Rầm rầm rầm

Càng ngày càng nhiều Hư Quỷ chết trong tay của Người đất cát khổng lồ, nhưng cũng khiến cho càng nhiều Hư Quỷ bay đi, phát động tiến công ở sau lưng Huyền Vũ.

Mục Lương nhăn mày lại, truyền mệnh lệnh cho những thú thuần dưỡng khác, để cho bọn chúng ngăn chặn những con Hư Quỷ muốn vào thành kia.

Ngoài Thiên Cức Quan, Hoa Vạn Gai tỉnh lại lần nữa, vung thật cao dây leo to lớn lên, cắn chết những con Hư Quỷ muốn lại gần kia.

– Quân công đến rồi, giết cho ta!!

Tạp Lý cường tráng hét to một tiếng.

– Giết…

Binh sĩ Không Quân hưng phấn hô lên, ngồi trên ong thợ phóng lên cao, dùng nỏ quân công kích những Hư Quỷ tiến lại gần.

Trên tường thành, sương mù mộn ảo dày đặc khuếch tán ra, bao trùm lấy khu buôn bán và quân doanh, khiến cho áp lực của nhóm Thành Phòng Quân nhỏ hơn một chút.

Đảo Người Cá, Vua Cá Chuồn bay lên trên không, chuẩn bị tiến công ngăn chặn Hư Quỷ.


Chương 1295: Hư Quỷ Cấp Mười Một

Trịnh An biến sắc, lớn tiếng hô lên: – Tất cả mọi người, toàn bộ đi vào hầm trú ẩn.

Sắc mặt của Na An trắng bệt, gấp giọng thúc giục:

– Tộc trưởng, ngươi cũng nhanh vào đi.

– Không, ta muốn ở lại để ngăn cản Hư Quỷ, ngươi mau vào đi.

Trịnh An nghiêm túc nói.

Lão là tộc trưởng của tộc Người Cá, còn là người quản lí của Vệ thành số một, lúc này không thể lùi bước.

– Vậy ta ở lại hỗ trợ.

Na An bướng bỉnh nói.

Trịnh An nhăn mày lại, nghiêm túc nói:

– Năng lực giác tỉnh của ngươi không thích hợp để chiến đấu, vẫn nên đi tránh nạn thì hơn.

Na An dùng sức lắc đầu, cố chấp nói:

– Ta rất mạnh đó.

Trịnh An giơ cây gậy trong tay lên, dưới tình huống cô gái người cá vẫn chưa kịp phản ứng, đập một gậy vào sau gáy của nàng.

– Tộc trưởng…

Na An mở to đôi mắt xinh đẹp, trợn to hai mắt sau đó hôn mê bất tỉnh.

– Aiz~ đợi ngươi tỉnh lại thì triều Hư Quỷ đã đi qua rồi.

Trịnh An thở dài một hơi, quay đầu lại hô:

– Người đâu, đưa con bé xuống hầm trú ẩn.

– Vâng.

Một nữ nhân người cá nhanh chóng chạy đến, ôm lấy Na An xoay người rời khỏi.

Trịnh An quay đầu lại, nhìn chăm chí vào Hư Quỷ đang ở trên bầu trời, giọng điệu lạnh lẽo:

– Đến đây, xem ai lợi hại hơn ai.

– Nhanh, đóng cửa hầm trú ẩn lại, Hư Quỷ đến rồi!!

Ầm ầm…

Hầm trú ẩn dưới vệ thành, Cường Hóa Giả giữ cửa bắt đầu khởi động cơ quan, tổ hợp bánh răng kéo ròng rọc phức tạp, làm cho cánh cửa Lưu Ly vừa dày vừa nặng chậm rãi đóng lại, tránh cho Hư Quỷ xâm nhập vào hầm trú ẩn.

Ở phía bên kia, nơi có trang trại, Nhện Quỷ Ảnh bắt đầu phun tơ nhện lên, bao trùm toàn bộ trang trại chăn nuôi, tạo thành một tấm mạng nhện to lớn, bảo vệ phía dưới của nông trại…

….

Nhện Quỷ Ảnh đứng trên mạng nhện, mặt nhăn nhó kỳ quái trên bụng của nó rất sống động, giống như nó sắp sống lại.

Nó nhận được mệnh lệnh của Mục Lương, phải bảo vệ tốt cho trang trại, đồng thời giết những con Hư Quỷ lại gần.

Kiệt kiệt kiệt

Hư Quỷ phát hiện Nhện Quỷ Ảnh, liều mạng lao xuống.

Tê tê tê

Nhện Quỷ Ảnh ngẩng đầu lên, mắt nhện phát ra màu xanh lá cây, thi triển năng lực thiên phú Tơ nhện Thiên Ảnh, đáp xuống những thân thể cứng đờ của nhóm Hư Quỷ, thân thể trở nên không bị khống chết, thẳng tắp ném đến mặt đến.

Ầm ầm…

Mặt đất bị đập ra những cái hố sâu, vừa định bò lên, cơ thể đã bị tơ nhện quấn thành kén tơ nhện.

Nhện Quỷ Ảnh nâng đôi chân sắc nhọn lên, giống như trường mâu mà xuyên thủng thân thể của Hư Quỷ, khiến cho thi thể cắt lìa.

Càng ngày càng nhiều Hư Quỷ xuất hiện, lao xuống phía Nhện Quỷ Ảnh.

Nó nâng nửa người lên, tơ nhện phụt mà ra, bao trùm bầu trời của trại chăn nuôi, bao phủ hơn một trăm con Hư Quỷ ở.

Tính dính của tơ nhện rất mạnh, những Hư Quỷ bị trói lại không thể thoát ra, cuối cùng đều biến thành kén tơ nhện chất đống trên mặt đất.

Cạc cạc cạc

Âm thanh tức giận ở cách đó không xa vang lên, Vịt Chạy Nhanh màu vàng xuất hiện.

-….

Nó tranh giành công kích với Nhện Quỷ Ảnh.

Vịt Chạy Nhanh giương cánh ra, dùng sức xông thẳng lên trời, dựa vào cực tốc tám lần, khiến cho Hư Quỷ không thể bắt được nó.

Cạc cạc cạc

Nó mở miệng rộng ra, ung dung cắn vào đầu của một con Hư Quỷ, chán ghét phun cái đầu của Hư Quỷ từ trong miệng ra, tiếp tục công kích những con Hư Quỷ khác.

-….

Nhện Quỷ Ảnh ngoẹo đầu, bị phương thức công kích của Vịt Chạy Nhanh thu hút.

Nó chỉ sửng sốt một chút, ngay sau đó lại phun ra càng nhiều tơ nhện hơn, bắt lại toàn bộ những con Hư Quỷ đi qua trang trại.

Chưa đến mười phút, phía trước của trang trại đã chất đầy rất nhiều kén tơ nhện, số lượng đạt đến mấy ngàn kén.

Cạc cạc cạc

Vịt Chạy Nhanh bay mệt rồi, liền rơi vào mạng nhện bên cạnh để nghỉ ngơi, dùng cánh lau đi vết máu của Hư Quỷ ở trên miệng, nó rất chán ghét mùi vị của Hư Quỷ.

Nghỉ ngơi xong, nó lại công kích về hướng của Hư Quỷ, mặc dù không mạnh mẽ nhưng cũng không nhàn rỗi.

………….

Rầm rầm…

Người khổng lồ đất không ngừng dùng bàn tay đánh ra, đập chết từng mảng từng mảng hư quỷ trong không trung.

Tuy rằng người khổng lồ đất rất lớn, nhưng nó không đủ linh hoạt, vẫn có hư quỷ tránh né được công kích của nó, sau đó chúng lao tới thành Huyền Vũ

Bùm bùm…

Mục Lương ra tay, tia chớp màu tím ngang trời xuất hiện, biến thuỷ vực trước mặt thành đại dương sấm sét.

Khặc khặc…

Hư quỷ kêu thảm, chúng bị dày đặc tia chớp màu tím nuốt hết, từng mảng lớn hư quỷ bị cháy sém chìm vào đáy biển.

– Hừ!

Mục Lương hừ lạnh một tiếng.

Anh không hề lưu thủ, phải giải quyết hư quỷ trước mắt nhanh hơn một chút, để giảm bớt mức độ thương vong và tổn thất cho người dân thành Huyền Vũ.

Hưm ưm…

Mục Lương phát hiện gì đó, nên lập tức ngẩng đầu nhìn lên.

Một con hư quỷ có hình thể khổng lồ lao ra khỏi cái khe thật lớn trên mặt biển xa xa, những con hư quỷ khác đều né tránh nó, giống như chúng thực sự e ngại con hư quỷ khổng lồ đó.

– Cấp mười một!

Sắc mặt Mục Lương ngưng trọng, anh cảm nhận được trên người hư quỷ có hình thể cao tới ba mươi mét kia, phát ra khí tức cấp mười một.

Hư quỷ kia có tám cánh tay tráng kiện, con mắt thật dài, ba đôi cánh sau lưng che kín bởi những cái vảy màu đỏ sậm, lấp lánh ánh sáng dưới mặt trăng màu máu.

Trên tường thành, sắc mặt đám người Hồ Tiên cũng ngưng trọng lên.

Bố Vi Nhân kinh hô:

– Đây là hư quỷ gì? Ta chưa từng gặp qua!

Cô đã gặp hư quỷ cấp tám và cấp chín, nhưng chưa bao giờ gặp hư quỷ cấp mười một.

Sắc mặt đại trưởng lão Ốc Đảo đại biến, lão run giọng suy đoán:

– Nó là cấp mười hoặc cấp mười một?

– Khí tức này chắc không phải cấp mười…

Con ngươi màu đỏ hồng của Hồ Tiên co rút lại, trong lòng tràn ngập lo lắng.

– Không phải cấp mười, vậy là cấp… Mười một?

Sắc mặt đám người Đại An Ti trở nên vô cùng khó coi, Mục Lương đánh thắng được hư quỷ cấp mười một sao?

Cầm Vũ trầm giọng nói:

– Giao cho Mục Lương đi, chúng ta cứ bảo vệ tốt Sơn Hải Quan là được.

Nếu ngay cả Mục Lương cũng không trụ nổi, các cô đi lên chỉ có chịu chết.

– Đúng, bảo vệ Sơn Hải Quan.

Đại An Ti cắn chặt răng, hô một tiếng rồi lao về phía hư quỷ, động tác trên tay càng thêm hung hãn.

– Đều đi tìm chết, chết đi!

Nguyệt Phi Nhan nghiến răng nghiến lợi.

Cô vỗ cánh của khôi giáp Chu Tước phóng lên cao, dùng sức quơ quạt Chu Tước trong tay, quả cầu lửa thật lớn bị quạt ra, bay về hướng đàn hư quỷ.

Cô gái tóc hồng dùng sức quơ quạt Chu Tước, từng quả cầu lửa bay ra, giống như không cần tiền hạ xuống, trúng vào mảng lớn hư quỷ cấp thấp bên dưới.

Cô muốn mau chóng giải quyết hư quỷ trước mặt, rồi đi giúp Mục Lương, có điều hư quỷ trước mắt giống vô cùng vô tận, chúng cứ xông tới đen kịt một khoảng trời.

Trên không trung, Mục Lương đang chống lại hư quỷ cấp mười một, anh đã giao quyền khống chế người cát khổng lồ cho Tiểu Huyền Vũ.

– Cấp mười một sao, vừa vặn có thể kiểm nghiệm một chút thực lực của ta.

Mục Lương nhấc lên khóe miệng, thân thể cực nhanh lao ra, hướng tới hư quỷ cấp mười một.

Luyện khặc khặc…

Hư quỷ cấp mười một rít gào một tiếng, thân thể nó biến mất ở tại chỗ, tới khi xuất hiện trở lại đã ở trước mặt Mục Lương, tốc độ nhanh tới kinh người.

-Thú vị.

Con ngươi màu đen của Mục Lương ước chừng tốc độ của hư quỷ cấp mười một, không kém hơn tốc độ của anh khi thi triển Chạy Nhanh Gấp Tám Lần.


Chương 1296: Hư Quỷ Lẻn Vào Ngoại Thành, Không Lâu Nữa Sẽ Đến Nội Thành

Khặc khặc khặc… Hư quỷ cấp mười một chém móng vuốt về phía Mục Lương.

– Hoá đá.

Mục Lương ngước mắt lên, con ngươi màu đen chuyển thành màu xanh, ngay sau đó con ngươi chia ra làm ba.

Động tác của hư quỷ cấp mười một ngừng lại một chút, các đốt ngón tay nó như bị rỉ sét, động tác trở nên cứng ngắc.

Mục Lương nhân cơ hội ra tay, anh nắm tay lại, tia chớp màu tím nhảy lên từ trong tay, một quyền hung hăng oanh kích lên đầu hư quỷ.

Bùm bùm…

Hư quỷ cấp mười một kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể bay ngược ra ngoài, đầu vỡ ra vài vết thương, nhưng rất mau đã khép lại.

Nó phẫn nộ, lập tức há mồm phun ra ngụm khí màu đen oanh kích hướng Mục Lương.

– Vặn Vẹo Trọng Lực.

Mục Lương mở ra năm ngón tay, không gian trước mặt đã xoay chuyển, mạnh mẽ ném ngụm khí màu đen của hư quỷ ra ngoài.

Rầm rầm!

Ngụm khí bị vặn vẹo đã oanh kích lên người những hư quỷ cao cấp khác, giết gần ngàn con hư quỷ.

Khặc khặc khặc…

Hư quỷ cấp mười một càng thêm phẫn nộ, nó vỗ cánh lần thứ hai tới gần Mục Lương.

Anh cũng không lui lại, bên ngoài thân thể anh hiện lên ánh sáng chín màu sắc rực rỡ, cực kỳ giống lân giáp của Kỳ Nhông Chín Màu, vô cùng cứng rắn.

Anh ngạnh kháng vuốt sắc của hư quỷ cấp mười một, thân thể không chịu chút thương tổn nào, ngược lại một quyền này oanh tới người nó, làm cho nó bay ngược ra bên ngoài.

– Tiếp tục.

Mục Lương đánh tới mức vui sướng đầm đìa.

Mỗi ần anh va chạm cùng hư quỷ, đều làm cho biển rộng cuồn cuộn dấy lên từng đợt sóng cao tới trăm mét, lan đến vài chục ngàn con hư quỷ khác.

Đại chiến trên không trung làm cho mọi người ở trên tường thành sợ hết hồn, tư thế kia giống như muốn lật tung cả bầu trời.

Sắc mặt Bạch Sương trắng bệch, cô núp sau vách ngăn của tường thành, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình nhỏ bé như vậy.

Cô nuốt nước miếng, run giọng thì thầm:

– Ma thú cuồng bạo hóa, cũng không đáng sợ bằng hư quỷ này…

Khoé mắt Hồ Tiên chú ý tới Bạch Sương, cô cất giọng lạnh lùng nói:

– Tiểu thư Bạch Sương, nếu ngươi sợ hãi, ta sẽ phái người tiễn ngươi tớ hầm trú ẩn.

– Ta…

Bạch Sương há miệng thở dốc, cô đang muốn kiêu ngạo phủ nhận, nhưng thân thể lại rất thành thực.

Hồ Tiên nhíu mày, bình tĩnh nói:

– Ta không rảnh để quan tâm ngươi, tự ngươi phải chú ý an toàn.

Bạch Sương thẳng lưng lên, ngạo nghễ nói:

– Không cần các hạ chiếu cố ta, ta có thể bảo vệ tốt cho mình.

Tốt xấu gì cô cũng là ma pháp sư cấp bảy, vẫn phải có năng lực tự bảo vệ mình.

Hồ Tiên không nói thêm điều gì, lập tức xoay người khống chế hai hư quỷ cấp bảy, để cho chúng nó công kích hư quỷ khác.

Bạch Sương thở sâu, không thể bị người xem thường được.

Cô thấp giọng ngâm xướng, thi triển ma pháp hệ nước hỗ trợ chống đỡ hư quỷ tiến công.

Rầm rầm… Nước biển cuồn cuộn lên, ngưng tụ thành con rắn lớn dài trăm mét, giương miệng khổng lồ cắn tới hư quỷ trên không trung.

Hồ Tiên kinh ngạc đưa mắt nhìn cô gái tóc tím, cô không nghĩ tới cô ấy sẽ ra tay.

– Hừ, ta cũng rất mạnh.

Bạch Sương kiêu ngạo hừ một tiếng, phất tay khống chế rắn nước tiếp tục phát động công kích.

– Ừm, đúng vậy.

Hồ Tiên cong lên khóe môi, cô chỉ đáp lại vài tiếng, rồi lập tức tập trung tinh thần.

Số lượng hư quỷ nhiều lắm, Thành Phòng Quân công kích quá lâu cũng mệt mỏi rồi, may mà còn có Cầm Vũ bên cạnh họ.

Sau khi cô mặc vào khôi giáp Lôi Đình, thực lực lập tức ngang bằng cường giả cấp chín, mỗi lần cô ta ra tay sẽ có từng mảng hư quỷ ngã xuống.

– Nã pháo cho ta.

Đại An Ti rống giận, cô đã giết đỏ cả mắt rồi.

Trên người cô đã có thương tích, thể lực dần dần không đủ.

Rầm rầm oanh…

Sau khi làm lạnh linh khí đại pháo lại khởi động, lửa đạn trút xuống hướng đàn hư quỷ.

Đại trưởng lão Ốc Đảo giơ gậy, thi triển năng lực thức tỉnh, làm cho không khí áp súc lại áp súc, vô tình thu gặt sinh mệnh của hư quỷ.

Vù vù hô…

Bối Nhĩ Liên nâng cao hai tay, thi triển năng lực thức tỉnh, cuồng phong gào thét, cuồn cuộn cuốn đi hơn một ngàn con hư quỷ, làm cho chúng nó cắm đầu xuống đất tươi sống ngã chết.

– Ta cũng học Mục Lương.

Ngải Lỵ Na xuất ra một viên trân châu màu lam nhạt, bỏ vào trong miệng nuốt xuống.

Ngay sau đó, cô há mồm phun ra hàn khí, dựa vào Phú Năng Trân Châu đạt được năng lực thức tỉnh điều khiển nguyên tố băng.

– Đông chết các ngươi.

Con ngươi hồng nhạt của Ngải Lỵ Na sáng lên, cô phụt ra khí tức hàn băng bao phủ từng mảng hư quỷ tới gần…

Hàn băng bao trùm hư quỷ, đem từng mảng hư quỷ đông lại thành tượng băng.

– Thành công.

Đôi mắt đẹp của Ngải Lỵ Na tỏa sáng, cô không ngừng thi triển năng lực điều khiển nguyên tố băng.

…………..

Bên trong Nội thành khu Trung Ương

Nguyệt Thấm Lan đứng trước cung điện tầng tám Khu Trung Ương, nhìn về phương hướng Sơn Hải Quan.

Mặt đất vẫn đang chấn động, bên tai còn có thể nghe thấy tiếng gầm rú thật lớn, lại không biết nơi đó đã xảy ra chuyện gì.

– Có chuyện gì xảy ra chứ?

Khuôn mặt cô đầy ngưng trọng, trong lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh, trong lòng có chút lo lắng.

Sau khi tiễn Mục Lương rời khỏi cung điện, cô vừa định tới nội thành tuần tra một chút, thì đã thấy từ phương hướng ngoại thành truyền đến tiếng gầm rú.

Đạp đạp đạp…

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, Vệ Vệ Ấu Lan chạy ra cung điện, thấy Nguyệt Thấm Lan vẫn đang đứng ở đây, nhưng vẻ kinh hoảng trên mặt vẫn chưa giảm bớt.

Cô bé gấp giọng nói:

– Đại nhân Thấm Lan, đợt thuỷ triều hư quỷ này nhiều lắm, đã có một số vọt vào ngoại thành, không lâu nữa sẽ đến nội thành.

– Cái gì!

Nguyệt Thấm Lan biến sắc, tia ưu sầu trong ánh mắt của cô hóa thành kinh ngạc.

– Đây là tin tức từ Sơn Hải Quan và Vệ thành truyền tới.

Vệ Ấu Lan dùng sức gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan lập tức tỉnh táo lại, thúc giục:

– Mau, thông báo Nội thành gõ vang chuông Huyền Vũ.

– Đã thông báo rồi.

Vệ Ấu Lan nghiêm mặt nói.

– Thùng thùng đông…

Tiểu hầu gái vừa dứt lời, từ phương hướng Nội thành đã truyền đến tiếng chuông dồn dập, nghe xong làm cho người ta cảm thấy cực kỳ vội vàng.

Tiếng chuông vang lên, sắc mặt những người đang chạy trên mặt đường ngoài Nội thành đều thay đổi.

Bọn họ vội vã chạy tới cửa vào hầm trú ẩn gần nhất.

Đạp đạp đạp…

Tiếng bước chân chỉnh tề truyền đến, Ny Cát Sa mang theo hộ vệ Trung Ương chạy tới.

– Chị Thấm Lan!

Trên mặt Ny Cát Sa đầy vẻ khó hiểu.

Nguyệt Thấm Lan trầm giọng hạ lệnh:

– Mau, thông báo cho mọi người ở khu vực Trung Ương, nhanh tiến vào hầm trú ẩn tị nạn.

Bên trong khu Trung Ương còn không ít người, nhân viên nghiên cứu của Ốc Đảo, nhóm linh khí sư, nhân viên công tác… Tất cả bọn họ vẫn chưa vào hầm trú ẩn.

May mà khu vực Trung Ương cũng có hầm trú ẩn, ngay bên dưới nơi này, được rễ cây Trà Thụ Sinh Mệnh vờn quanh cùng một chỗ, có thể nói đây là địa phương an toàn nhất thành Huyền Vũ.

Ny Cát Sa gật đầu, rồi quay lại dặn dò:

– A Mạn, A Thanh, các ngươi dẫn người đi.

– Vâng.

A Thanh và A Mạn dùng sức gật đầu, hai người mang theo sáu hộ vệ Trung Ương rời đi tới các tầng.

Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu qua tiếp tục nói:

– Tiểu Lan, đi tìm Phi Nhi, chắc chắn cô ấy vẫn ở trong sở nghiên cứu, chắc không nghe thấy tiếng chuông, gọi cô ấy tới hầm trú ẩn đi.

– Vâng.

Vệ Ấu Lan lên tiếng, rồi lập tức xoay người chạy về phía cung điện, chạy tới sở nghiên cứu trong thiên điện.


Chương 1297: Hư Quỷ Đánh Vào Nội Thành

– Tiểu thư Phi Nhi, tiểu thư Phi Nhi! Tiểu hầu gái hô to, bất chấp tất cả các cấp bậc lễ nghĩa, rất nhanh đã tới cửa phòng sở nghiên cứu.

Bên trong sở nghiên cứu, Vưu Phi Nhi vẫn đang điều chế bí dược, nhưng lại bị tiếng hô của cô bé làm cắt đứt.

– Làm sao vậy?

Vưu Phi Nhi phồng hai má, buông dụng cụ ngọc lưu ly trong tay xuống.

Không đợi tiểu hầu gái nói cái gì, cô đã bắt đầu tưởng tượng.

Cô khẩn trương đứng lên, vội vàng hỏi:

– Có phải Mục Lương đã xảy ra chuyện hay không?

Vệ Vệ Ấu Lan dùng sức lắc đầu, thở nói:

– Không, không phải, là hư quỷ vào thành, đại nhân Thấm Lan để cho ta tới thông báo cho ngươi, nhanh đi hầm trú ẩn tị nạn.

– Hư quỷ vào thành?

Vưu Phi Nhi biến sắc, lập tức đứng lên.

Sau đó cô kinh hô một tiếng, gấp giọng nói:

– Sơn Hải Quan bị công phá?

– Còn không biết tình huống cụ thể.

Vệ Ấu Lan giải thích nói:

– Chỉ biết có hư quỷ vào được.

– Ta phải đi Sơn Hải Quan, ta muốn đi hỗ trợ.

Vưu Phi Nhi vội vã chạy ra phía ngoài, lại bị cô hầu gái nhỏ kéo lại.

– Tiểu thư Phi Nhi, vẫn nên tới hầm trú ẩn đi, bên ngoài rất nguy hiểm.

Vệ Vệ Ấu Lan gấp giọng khuyên.

Năng lực thức tỉnh của cô gái tóc đuôi ngựa là bách độc bất xâm, nhưng trên thân mình lại không có sức chiến đấu, đối mặt hư quỷ chính là đi chịu chết.

Vưu Phi Nhi bướng bỉnh nói:

– Đừng lôi kéo ta, ta muốn đi cứu Mục Lương.

Vệ Ấu Lan hạ quyết tâm, lập tức hắt một chậu nước lạnh xuống:

– Tiểu thư Phi Nhi, lấy thực lực của Mục Lương đại nhân căn bản không cần ngươi hỗ trợ, ngươi đi chỉ làm đại nhân phân tâm.

Động tác rời đi của Vưu Phi Nhi ngừng lại một chút, sắc mặt cô trầm xuống, hình như cũng hiểu được cô hầu gái nhỏ nói đúng.

– Tiểu thư Phi Nhi.

Ta…

Vệ Ấu Lan há miệng thở dốc, bày ra bộ dáng muốn nói lại thôi.

– Quên đi, không có việc gì, ta vẫn nên tới hầm trú ẩn chờ ngài ấy trở về.

Vưu Phi Nhi thở dài, rồi xoay người đi nhanh ra phía ngoài.

Vệ Ấu Lan cắn môi, quyết định chờ sau khi thuỷ triều hư quỷ chấm dứt, dù thế nào cũng phải giải thích với Vưu Phi Nhi.

Cô bé cũng thở dài, rồi nhanh chóng rời đi sở nghiên cứu rồi tới thông báo cho những người khác đi tị nạn.

Phía trước cung điện, Nguyệt Thấm Lan nhìn ra xa xa, bây giờ từ đây đã có thể nhìn được hư quỷ đang bay tới.

Sau đó không lâu, Ny Cát Sa đã trở lại, còn mang đến mười lăm hộ vệ khu Trung Ương

– Chị Thấm Lan, mọi người bên trong khu này đã tiến vào hầm trú ẩn.

Ny Cát Sa nghiêm mặt nói.

– Tốt lắm.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

Cô nhìn lũ hư quỷ đang tới gần, nghiêm mặt nói:

– Đều lên tinh thần đi, đừng để cho hư quỷ phá hủy thành Huyền Vũ.

– Vâng.

Trong con ngươi màu xanh của Ny Cát Sa hiện lên một tia lãnh ý, cô đã giơ lên súng bắn tỉa trong tay.

Hộ vệ Trung Ương cũng xuất ra quân nỗ, chuẩn bị công kích hư quỷ tới gần.

Dụ dụ… T

rà Thụ Sinh Mệnh rung động, Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ toàn thành, một thân ảnh nho nhỏ xuất hiện trên không trung Nội thành.

– Linh Nhi!

Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ nghi hoặc, Tinh Linh Sinh Mệnh tới đây làm gì?

– Y nha…

Tinh Linh Sinh Mệnh nâng tay lên, âm thanh đứt gãy vang vọng nội thành.

Rầm…

Ngay sau đó, Trà Thụ Sinh Mệnh sáng lên ánh sáng màu ngọc bích, một cái dây leo thật lớn màu xanh biếc bắt đầu sinh trưởng cực nhanh, giống như một sợi rơi quất tới hư quỷ.

Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cô biết Trà Thụ Sinh Mệnh còn có năng lực công kích

– Y nha…

Tinh Linh Sinh Mệnh huy đôi tay nhỏ bé, làm cho dây leo xuyên thủng đầu hư quỷ.

Vài ngày trước, Mục Lương đã dặn dò cô bé bảo vệ Nội thành.

– Na nha…

Tinh Linh Sinh Mệnh vung tay lên, nguyên tố sinh mệnh xuất hiện từ tán cây Trà Thụ Sinh Mệnh, dừng trên thảm thực vật xanh biếc ở nội thành.

-Tất lạp…

Những cành cây lớn run rẩy một cái, ngay sau đó chúng bắt đầu động đậy, rễ cây rút khỏi mặt đất, biến thành loại hình rễ có thể di động được, những cành trên thân cây biến thành cánh tay.

Sau khi Tinh Linh Sinh Mệnh ra lệnh một tiếng, các người cây được sinh mệnh nguyên tố làm phép đã lao thẳng đến hư quỷ, rồi bắt đầu không màng tới mạng sống của mình đánh chúng.

Có người cây gia nhập, phần lớn hư quỷ đã bị chặn lại.

-Y nha…

Tinh Linh Sinh Mệnh giống một người chỉ huy, ở không trung lưu ý cả Nội thành, bất cứ nơi nào xuất hiện hư quỷ, cô đều lệnh cho Trà Thụ Sinh Mệnh công kích.

Nguyệt Thấm Lan mừng rỡ nói:

– Xem ra nhất thời không cần chúng ta ra tay.

– Thật là lợi hại…

A Thanh và A Mạn mở lớn miệng.

Rống rống…

Thao Thiết xuất hiện, nó mở miệng rộng nhắm ngay không trung, hấp lực thật lớn từ miệng nó truyền ra.

Hư quỷ trên không trung trở nên không cách nào khống chế được thân thể của mình, chúng lập tức rơi xuống mặt đất, bị con ác thú nuốt sạch vào bụng.

Phương hướng gần Nội thành, Kỳ Nhông Chín Màu xuất hiện, dựa vào ưu thế ẩn thân và lân giáp cứng rắn, nó thoải mái hành hạ đến chết lũ hư quỷ.

Nó chính là hung thú cấp chín, một đuôi đảo qua, ngoại trừ hư quỷ đã ngoài cấp chín, còn lại tất cả những hư quỷ khác đều phải đứt đôi người mà chết.

Có Kỳ Nhông Chín Màu ở đây, hư quỷ không cách nào gây nên sóng gió trong nội thành, ngược lại chúng biến thành một đống thi thể đầy đất.

Rống minh rống…

Kỳ Nhông Chín Màu rít gào, thân ảnh thật lớn biến mất tại chỗ, hư quỷ lại càng thêm thê thảm.

…………

Bên trong hầm trú ẩn Nội thành.

Sau khi nghe được tiếng chuông, Mễ Nặc lập tức rời khỏi lều trại, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trên mặt đất.

Nhưng khoảng cách từ hầm trú ẩn tới mặt đất quá sâu, cô không nghe được rõ ràng tiếng chuông, hơn nữa, lại không nghe được những động tĩnh khác.

– Làm sao vậy?

Mễ Á cũng ra khỏi lều trại.

– Giống như chuông Huyền Vũ bị gõ vang.

Mễ Nặc nhăn mày, lỗ tai thỏ đầy lông nhung dựng lên, ốc tai hướng ra bên ngoài.

Cô gái tai mèo an tĩnh lại, cũng nghiêng tai lắng nghe.

– Không sai, thật sự có tiếng chuông.

Sắc mặt Mễ Á ngưng trọng.

Từ sáu bảy ngày trước, trên báo chí đã đăng tin tức về chuông Huyền Vũ.

Trên đó viết cực kỳ rõ ràng, trong lúc thuỷ triều hư quỷ, thành Huyền Vũ sẽ không dùng chuông báo giờ, cho nên mỗi khi chuông Huyền Vũ vang lên nhất định là chuyện khẩn cấp, yêu cầu dân chúng trong thành phải lập tức tiến vào hầm trú ẩn.

– Chẳng lẽ hư quỷ vào thành?

Mễ Nặc mở lớn con ngươi màu lam, khuôn mặt xinh đẹp có chút khẩn trương.

Cô bắt đầu lo lắng cho Mục Lương, lo lắng cho đám người Nguyệt Thấm Lan, hư quỷ vào thành, cũng có nghĩa là Sơn Hải Quan và ngoại thành có khả năng đã bị hư quỷ công phá, bọn họ có thể phát sinh nguy hiểm hay không?

Mễ Á liếc mắt nhìn em gái một cái, nhẹ giọng nói:

– Chị đi lên nhìn thử.

– Không được, rất nguy hiểm.

Nghe vậy Mễ Nặc lập tức giữ chặt tay chị gái.

– Yên tâm đi, chị chỉ liếc mắt một cái thôi.

Mễ Á vỗ nhẹ nhẹ lên tay em gái.

Mễ Nặc lộ vẻ rối rắm, cuối cùng cô vẫn dùng sức lắc đầu nói:

– Nhưng… Vẫn rất nguy hiểm

– Năng lực thức tỉnh của chị có thể bảo vệ được mình, không có việc gì.

Mễ Á cong lên khóe miệng, bên trong con ngươi màu đỏ tràn đầy tự tin.

Mễ Nặc há miệng thở dốc, khàn giọng nói:

– Vậy chị chú ý an toàn, chỉ liếc mắt một cái rồi nhất định phải trở lại.

– Được, chị xin hứa.

Mễ Á nghiêm túc gật đầu, rồi xoay người đi đến cửa ra vào lớn nhất gần đó.


Chương 1298: Hư Quỷ Tiến Vào Nội Thành

Mễ Nặc cắn môi dưới, ngồi yên tại chỗ chờ đợi.

Phía sau lều trại bị xốc lên, bọn nhỏ thăm dò đi ra.

Một cô bé buộc tóc đuôi ngựa tò mò hỏi:

– Chị Mễ Nặc, chị Mễ Á muốn đi đâu?

Mễ Nặc thở sâu, quay đầu lại ra vẻ bình tĩnh nói:

– Chị Mễ Á đi WC, rất nhanh sẽ trở về.

– Vâng vâng.

Cô bé gật đầu.

Bên kia, cô gái tai mèo đi tới lối vào, cánh cửa ngọc lưu ly thật lớn đã bị đóng lại.

Mễ Á nhìn về phía thủ vệ Thành Phòng Quân, tò mò hỏi:

– Bên ngoài xảy ra chuyện gì?

– Không rõ ràng lắm.

Thành Phòng Quân lắc đầu, bày ra biểu tình không muốn nhiều lời.

– Vậy làm sao lại đóng cửa?

Mễ Á nhướng mày.

– Là mệnh lệnh của thư ký đại nhân.

Thành Phòng Quân rất nghiêm túc nói.

– Nguyệt Thấm Lan sao?

Mễ Á đã suy đoán, có tám phần hư quỷ đã vào thành.

Con ngươi màu đỏ của cô sáng lên, thân thể hóa thành một mảnh bóng đen biến mất tại chỗ.

Hai Thành Phòng Quân sửng sốt một chút, trong lúc nhất thời bọn họ không biết phải làm sao bây giờ.

Thi triển lực lượng ám ảnh bóng tối, Mễ Á xuất hiện ngay lối đi, cô đi dọc theo cầu thang thật cẩn thận hướng về phía trước.

Lúc vừa đi lên mặt đất, bên tai cô lập tức vang lên tiếng kêu của hư quỷ.

Cô thở sâu, thật cẩn thận dò xét bên ngoài, lọt vào trong tầm mắt của cô là đầy trời dây leo, còn có đàn hư quỷ đang bị nghiền áp kia.

Trên đường, người cây đang chiến đấu cùng đàn hư quỷ, nhánh cây sắc bén xuyên thủng đầu hư quỷ.

Mễ Á sửng sốt, đây là loại tình huống gì?

Trước khi cô đi lên, đã tưởng tượng ra cảnh khắp nơi đều có hư quỷ, nhưng hiện tại xem ra tình huống còn chưa tới mức hỏng bét như vậy.

Phanh! Trên không trung một bóng đen rơi xuống, một con hư quỷ cấp bảy ngã xuống trước Mễ Á hơn mười mét.

Trong đầu nó có một lỗ máu to bằng cái chén, khí tức sinh mệnh đã tan biến.

Mễ Á hoảng sợ, vừa định thi triển năng lực ám ảnh bỏ chạy, lại phát hiện hư quỷ kia vẫn không nhúc nhích, lúc này cô mới dừng lại.

Cô do dự một chút, nhưng vẫn đi ra bên ngoài, động tác nhẹ nhàng nhảy lên mái nhà, nhìn về phía ngã tư đường khác ở nội thành.

Rầm rầm oanh…

Tiếng gầm rú không dứt bên tai, có phòng ốc ầm ầm sập, đó là do Kỳ Nhông Chín Màu đang chiến đấu với hư quỷ cấp cao.

Thấy một màn này, Mễ Á sợ hết hồn, loại chiến đấu này cô không thể nhúng tay vào được.

– Phải trở về.

Cô thấp giọng thì thầm, đã đáp ứng với em gái chỉ lên liếc mắt một cái rồi về, không thể để cho cô ấy lo lắng.

Hình ảnh trước mắt đã khiến cô yên lòng, ít nhất tình huống không quá hỏng bét.

Cô gái tai mèo hóa thành một bóng ma, xuyên qua mái hiên rời đi, rồi dọc theo cầu thang hầm trú ẩn tiếp tục xuống phía dưới, về tới bên trong hầm trú ẩn.

Mễ Á bất ngờ xuất hiện, lại dọa hai Thành Phòng Quân nhảy dựng lên.

– Thật có lỗi.

Mễ Á bỏ lại một câu, rồi bước nhanh đi đến lều trại.

– Chị gái!

Thấy chị gái trở về, Mễ Nặc nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

Cô vội vàng gấp giọng nói:

– Chị, bên ngoài thế nào?

– Hư quỷ vào thành, nhưng có thánh thụ…

Mễ Á cực kỳ kiên nhẫn, đem tất cả những chuyện mình vừa chứng kiến nói lại một lần.

Mễ Nặc cắn môi dưới, thật lâu cũng không nói câu gì.

Mễ Á nhìn ra em gái cô đang rất lo lắng, nhưng dường như con bé đã trưởng thành hơn rất nhiều, nên vẫn cố gắng nhịn xuống sự lo lắng trong lòng.

Mễ Nặc nhìn qua những vị trí khác bên trong hầm trú ẩn, những dân chúng trong thành đang ngồi trên chiếu, có người đánh bài, có người đang nói chuyện, sắc mặt hoặc nhiều hoặc ít đều có những nụ cười.

Cô thầm than một tiếng, mọi người vô tâm ghê gớm.

Mễ Á giữ chặt tay em gái, nhẹ giọng nói:

– Nếu ngươi lo lắng cho Mục Lương, ta có thể đi ra ngoài hỏi một chút giúp ngươi.

– Không cần, Mục Lương rất mạnh, có thể bảo vệ tốt chính mình.

Mễ Nặc vội vàng lắc đầu, khuôn mặt xinh đẹp của cô tràn đầy nghiêm túc.

Mễ Á đưa tay ôm em gái vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy.

Mễ Nặc lại an ủi chị gái mình, cô ngây thơ nói:

– Chị, ta không sao.

– Ta biết.

Mễ Á gật đầu, nhưng vẫn vòng tay ôm cô như trước.

– Đây là làm sao vậy?

Âm thanh mất hứng vang lên, Lỵ Lỵ đi ra khỏi lều trại

– Không có việc gì.

Mễ Á buông tay ra, lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng.

Lỵ Lỵ chớp chớp con ngươi mày lục, áy náy nói:

– Cáp, là ta quấy rầy đến các ngươi tăng tiến tình cảm chị em sao?

– Không có.

Mễ Nặc nặn ra một nụ cười.

Lỵ Lỵ nhìn chằm chằm Mễ Á một hồi, chắc chắn nói:

– Chuyện này không thích hợp, có phải bên ngoài đã xảy ra chuyện hay không?

– Hư…

Mễ Nặc vội vàng lấy tay che miệng, ý bảo Lỵ Lỵ nhỏ giọng một chút, sợ khiến cho những dân chúng khác nghe thấy, dẫn phát khủng hoảng.

Sắc mặt Lỵ Lỵ ngưng trọng lên, cô hạ giọng nói:

– Xem ra ta đoán không sai.

– Hư quỷ vào thành.

Mễ Á bất đắc dĩ, đành phải ăn ngay nói thật.

– Thành Huyền Vũ bị đánh bại ư!?

Lỵ Lỵ mặt lộ ngạc nhiên, cường đại như thành Huyền Vũ, cũng không có cách nào để ngăn trở thuỷ triều hư quỷ sao?

Nhìn vẻ mặt của bạn tốt, Mễ Á cũng biết cô ấy đang nghĩ linh tinh, vội vàng giải thích:

– Tình huống không hỏng bét như ngươi nghĩ đâu.

Số lượng hư quỷ không nhiều lắm, còn bị thánh thụ chặn lại rồi.

– Vậy tình huống ở ngoại thành thì sao?

Lỵ Lỵ gấp giọng nói.

– Ta không biết.

Mễ Á lắc đầu.

– Chuyện này…

Lỵ Lỵ thay đổi sắc mặt, không khỏi lo lắnglên.

Mễ Á thấp giọng nói:

– Được rồi, đừng nói quá lớn, khiến cho rối loạn sẽ không tốt lắm.

Lỵ Lỵ không yên lòng gật đầu, trong lòng cô đang nghĩ một chuyện khác.

Cô vẫn muốn làm ở quan toà thành Huyền Vũ, cho nên không hy vọng nơi này bị hư quỷ công phá.

Trong lòng Lỵ Lỵ còn có một lo lắng, hư quỷ sẽ không phát hiện hầm trú ẩn, sau đó đi vào chứ?

– Không có việc gì, mọi việc sẽ tốt thôi.

Mễ Nặc an ủi.

Cô đã coi mình là một trong những nữ chủ nhân của thành Huyền Vũ, nên phải có trách nhiệm trấn an Lỵ Lỵ.

…………..

Trên Sơn Hải Quan, Mục Lương còn đang đánh nhau với con hư quỷ cấp mười một.

– Mạnh hơn ta tưởng tượng một chút.

Ánh mắt Mục Lương lạnh như băng, động tác trên tay anh vẫn liên tục không ngừng, tia chớp màu tím quấn quanh nắm tay oanh kích tới hư quỷ cấp mười một.

Hư quỷ cấp mười một rất mạnh, da dày thịt béo, nó cứng rắn đỡ được một quyền của Mục Lương nhưng chỉ chịu điểm một vết thương nhẹ.

– Thật mạnh!

Trên tường thành, sắc mặt Hồ Tiên ngưng trọng, cô nhìn chăm chú vào thân ảnh thật lớn trên không trung.

Trên không trung, Mục Lương đã triền đấu với hư quỷ cấp mười một gần mười phút rồi, nhưng thắng bại vẫn chưa định.

Ly Nguyệt vẫy cổ tay, vì không ngừng giương cung bắn tên, hiện tại tay cô cực kỳ đau nhức.

Cô đưa mắt nhìn không trung, lạnh lùng nói:

– Mục Lương vẫn chưa rơi vào hạ phong, chắc không có việc gì.

– Ta không lo lắng Mục Lương sẽ thất bại, chỉ là kéo dài thời gian càng lâu thì chúng ta càng phiền toái.

Nói xong Hồ Tiên lập tức nhìn về Ngoại thành phía sau.


Chương 1299: Thành Huyền Vũ Chiến Thắng Rồi

Khu vực Sương Mù Mộng Ảo không bao trùm tới, đã có không ít hư quỷ vọt vào, có điều mọi người trên tường thành không thể phân thân, vì vậy bọn họ chỉ có thể hy vọng thú thuần dưỡng trong nội thành có thể ngăn lại và đánh chết chúng nó. – Có hầm trú ẩn, chắc nguy hiểm không lớn, chỉ là những cây xanh trong thành…

Con mắt bạch kim của Ly Nguyệt lóe sáng, cô chưa nói xong, nhưng mọi người cũng hiểu được cô có ý tứ gì.

Nơi hư quỷ đi qua, tất cả những vật có sinh mệnh đều bị chúng phá huỷ.

– Đáng giận, chết cho ta.

Đại An Ti giận dữ hét.

Bang bang phanh…

Người khổng lồ đất quơ tay, chụp chết mảng lớn hư quỷ.

Lúc này, thuỷ triều hư quỷ đã không còn khủng bố như khi mới bắt đầu, có thể liên quan tới tổng số lượng hư quỷ đã giảm mạnh.

Mục Lương và Tiểu Huyền Vũ cùng ra tay, tám phần hư quỷ trong đợt thuỷ triều lần này đều bị bọn họ giết sạch.

Rống rống rống…

Rùa Đen ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, khe hở từ mặt biển xa xa bắt đầu từ từ khép lại, đồng thời trọng lực quanh thân nó thẳng tắp bay lên.

Dụ…

Nó khống chế trọng lực, làm cho hư quỷ trên không trung giống quạ đen bị gãy cánh, rơi tự do xuống dưới.

Bang bang phanh…

Những con hư quỷ đập lên mặt đất, rồi gắt gao dính chặt tại đó, không cách nào nhúc nhích được thân thể, đây là lực lượng khủng bố của Rùa Đen cấp mười một.

Trên không trung, chỉ còn lại hư quỷ cấp mười một và Mục Lương.

– Đây là cơ hội tốt để bổ thêm một đao.

Ngôn Băng lạnh lùng nói.

– Đúng, toàn bộ nhắm vào đầu chúng.

Đại An Ti vội vàng hạ lệnh.

– Giết!

Nhóm Thành Phòng Quân rống giận, quơ đao xương và trường mâu nhằm về phía đàn hư quỷ đang bị áp chế.

Trên không trung, Mục Lương cũng thấy tình huống trên mặt đất.

– Được rồi, ta không còn hứng thú tiếp tục vui đùa với ngươi nữa.

Anh quay đầu lại nhìn về phía hư quỷ cấp mười một, khóe miệng hơi hơi cong lên.

Tiểu Huyền Vũ phải khống chế trọng lực trong phạm vi rộng như thế, chắc chắn nó kiên trì không được bao nhiêu thời gian, anh phải tốc chiến tốc thắng mới được.

Khặc muội khặc…

Hình như hư quỷ cấp mười một nghe hiểu được lời Mục Lương nói, nó cảm thấy mình đang bị xem thường, vì vậy trở nên càng thêm phẫn nộ.

Nó rít gào, há mồm muốn phun ra khí tức huỷ diệt.

Mục Lương ngước mắt lên, đồng tử màu đen lần thứ hai biến thành màu xanh, sau đó đồng tử chia ra làm ba, giống ba đoá Sen Tạo Hoá ngàn cánh.

– Mắt Hoá Đá.

Âm thanh lạnh lùng của anh vang lên, động tác của hư quỷ cấp mười một lập tức trở nên cứng đờ, bên ngoài thân thể nó hiện ra rất nhiều đường vân đá.

– Tơ Nhện Thiên Ảnh.

Mục Lương lại nâng tay lên, hai loạn năng lực chồng lên nhau, chỉ chớp mắt đã khiến hư quỷ cấp mười một mất đi năng lực hành động.

Nó giãy dụa, muốn giãy thoát trói buộc.

Mục Lương nhân cơ hội tới gần nó, nhẹ nhàng đặt tay lên trên người hư quỷ, toàn lực thi triển Vặn Vẹo Trọng Lực.

– Răng rắc…

Không gian chung quanh giống một mảnh vải, bị người ta dùng lực xoắn lại rất mạnh, khiến cho nó xuất hiện cực nhiều dấu vết vặn vẹo, lan đến phạm vi gần ngàn thước xung quanh.

Mà vị trí của hư quỷ cấp mười một chính là trung tâm của không gian vặn vẹo.

Khi không gian bắt đầu bị xoắn lại, thân thể của nó cũng phát sinh thay đổi.

Răng rắc…

Sau vài tiếng giòn vang, thân thể hư quỷ cấp mười một vỡ nát, như là thiên nữ tán hoa rơi rụng bốn phía.

Vặn Vẹo Trọng Lực đã được phát huy tới cực hạn, không gian trước mặt Mục Lương đã bị xoắn giống hệt cái bánh quai chèo, dĩ nhiên có thể thấy được vô số những khe hở không gian.

Vù vù…

Mục Lương thở dài một hơi, anh đưa tay bắt lấy đầu hư quỷ cấp mười một, khí tức hàn băng xuất hiện trong lòng bàn tay, đông lại cái đầu hư quỷ, rồi thu vào không gian tùy thân.

Anh ý niệm vừa động, không gian trước mặt lập tức khôi phục lại bình thường.

– Thu phục.

Mục Lương nhẹ nhàng thở ra.

-Rừm rừm!

Tiếng gầm rú vang lên, người khổng lồ đất bắt đầu phân giải, một lần nữa biến thành ba nguyên tố đất cát nước, mạnh mẽ tràn tới lấp kín cái khe thật lớn trước kia.

Sau khi tiếng vang đinh tai nhức óc qua đi, cái khe lớn trên mặt biển cũng biến mất, nước biển lại một lần nữa lấp kín tất cả.

– Đã xong rồi sao?

Thân thể của Bố Vi Nhân lảo đảo, từ khóe mắt có hàng lệ chảy xuôi xuống.

– Còn chưa đâu, Nội thành vẫn còn hư quỷ chưa bị giải quyết.

Bối Nhĩ Liên nâng tay vỗ bả vai Bố Vi Nhân.

– Mau nhìn, Trăng Máu đang tan biến.

Không biết ai hô to một tiếng, đã hấp dẫn lực chú ý của phần lớn mọi người.

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên không trung, trăng máu thật lớn đang chậm rãi bay lên, trong ánh mắt mọi người đúng là nó đang nhỏ lại.

– Màu máu nhạt hơn rồi.

Hồ Tiên nhẹ giọng nói.

Trăng Máu cực lớn đang rời đi, màu máu cũng sẽ biến mất, thế giới này đang dần dần khôi phục lại bình thường.

Nước biển cuồn cuộn từ từ yên tĩnh lại, không còn hư quỷ xuất hiện nữa.

– Thuỷ triều hư quỷ đã chấm dứt?

Vừa dứt lời, Ly Nguyệt đã tháo xuống mũ giáp trên đầu, mái tóc dài bạch kim buông xuống.

– Chắc là vậy…

Ngải Lỵ Na không xác định nói.

Trăng Máu từ từ biến mất, nhưng không đại biểu cho hư quỷ sẽ không xuất hiện.

Đại trưởng lão ốc đảo khàn giọng nói:

– Trăng Máu biến mất, hư quỷ sẽ trở nên suy yếu, còn có thể tiến vào trạng thái hôn mê, chúng nó sẽ trở lại hang động ngầm dưới đấy, chờ đợi lần Trăng Máu kế tiếp buông xuống.

– Đúng vậy, thuỷ triều hư quỷ đã xong.

Bối Nhĩ Liên thở dài một hơi, nhưng trên mặt vẫn còn hoảng hốt, còn có một chút cảm giác không thật.

Bởi vì thuỷ triều hư quỷ lần này không giống dĩ vãng.

Thuỷ triều hư quỷ trong quá khứ, đều có kết cục thành phá người chết, mà lúc này thành Huyền Vũ lại chiến thắng.

– Đừng thất thần nữa, chờ sau khi giải quyết xong lũ hư quỷ trong Nội thành, lại thoải mái nghỉ ngơi.

Mục Lương cất giọng trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu mọi người.

– Đại An Ti, ngươi ở lại bảo vệ Sơn Hải Quan, những người khác theo ta vào thành đánh chết hư quỷ.

Cầm Vũ phục hồi lại tinh thần, trước tiên truyền mệnh lệnh.

– Vâng!

Nhóm Thành Phòng Quân hưng phấn cao giọng đáp lại, cầm quân đốc và vũ khí vọt vào Nội thành.

– Ta đi dẫn đường giúp các ngươi.

Nguyệt Phi Nhan dang cánh bay lên trời, cô chuẩn bị tìm kiếm thân ảnh hư quỷ từ trên không trung.

– Ta cũng đi.

Hi Bối Kỳ mỉm cười, biến thành ma cà rồng đuổi theo.

Đại An Ti thở dài một hơi, rồi đưa mắt nhìn thi thể khắp nơi trên mặt đất, tinh thần hơi hoảng hốt một chút, cho dù da gà nổi lên toàn thân nhưng tâm tình của cô lại đặc biệt thoải mái.

– Thắng rồi, thành Huyền Vũ đã thắng.

Cô nhếch miệng, nhịn không được nở nụ cười.

Đại An Ti mím môi, nhìn về phía thi thể trên tường thành và bên dưới tường thành, có một bộ phận thi thể là của Thành Phòng Quân.

Yết hầu cô giật giật, hai tròng mắt phiếm hồng, khàn giọng hô:

– Vệ Cảnh, dẫn người làm công tác thống kê tình hình thương vong.

– Vâng.

Tâm tình Vệ Cảnh cũng rất nặng nề.

Hắn mang theo những Thành Phòng Quân còn có thể hành động bắt đầu rửa sạch chiến trường, lần này tổn thất của Thành Phòng Quân cũng không ít.


Chương 1300: Trăng Máu Đã Biến Mất! Thuỷ Triều Hư Quỷ Chấm Dứt

– Con thứ ba mươi tám! Ngoại thành, Nguyệt Phi Nhan khống chế khôi giáp Chu Tước, tìm được hư quỷ trốn trong một mảnh bụi cây.

Ngay lúc Trăng Máu sắp tan biến, cô đã bay vào Ngoại thành bắt đầu rửa sạch hư quỷ, đây là con thứ ba mươi tám cô tìm được.

Vù vù…

– Chết đi.

Nguyệt Phi Nhan chém ra quạt chu tước trong tay, quả cầu lửa có đường kính một mét xuất hiện, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai hung hăng đánh vào bụi cây.

Tiếng nứt vỡ vang lên, bụi cây bị đốt chát, mặt đất tan tành, hư quỷ trốn bên trong chết không thể chết lại

Phanh!

– Phi Nhan, đừng bạo lực như vậy, cây xanh vô tội.

Hi Bối Kỳ hét lên.

– Tuy nói như vậy, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, vẫn nên cẩn thận một chút.

Nguyệt Phi Nhan đanh mặt nói.

Hi Bối Kỳ quyệt miệng, cô cũng hiểu nên lấy an toàn làm trọng.

Cô quay đầu lại nhìn về phía sau, Cầm Vũ mang theo Thành Phòng Quân đang tiến hành tìm kiếm hư quỷ khắp nơi.

Cầm Vũ lạnh lùng nghiêm túc nói:

– Tìm thật cẩn thận, không được buông tha bất kỳ con hư quỷ nào.

– Vâng!

Thành Phòng Quân cùng kêu lên đáp lại.

– Đi, chúng ta tới phía trước nhìn.

Nguyệt Phi Nhan vung tay lên, tiếp tục bay về phía trước.

Hi Bối Kỳ nói thầm một câu:

– Nơi đó hình như là Trại Chăn Nuôi.

Hai người bay nhanh tới, mau hơn những người khác.

– Ngươi đuổi không kịp ta đâu.

Hi Bối Kỳ thè lưỡi, Giày Chạy Nhanh trên chân cô sáng lên ánh sáng màu vàng.

Tốc độ bay tăng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã lao nhanh về phía trước hơn trăm mét.

Nguyệt Phi Nhan ồn ào lên:

– Đáng giận, nếu không dùng linh khí, tuyệt đối ngươi sẽ bay chậm hơn ta.

– Hì hì, vì sao lại không dùng chứ, đó chính là tuyệt kỹ để thu phục ngươi!

Âm thanh của Hi Bối Kỳ từ xa xa truyền đến, nhưng người đã tới gần Trại Chăn Nuôi rồi.

Chờ tới khi đến khu vực nuôi heo, cô gái Ma Cà Rồng vừa vặn nhìn thấy Nhện Quỷ Ảnh đang dọn dẹp tơ nhện trên Trại Chăn Nuôi.

– Oa, nhiều tơ nhện như vậy!

Hi Bối Kỳ ngừng lại, nhìn thấy tơ nhện xếp thành núi nhỏ ở phía trước Trại Chăn Nuôi, thoáng qua một chút cũng đếm được tới vài ngàn cái.

-Tê tê…

Nhện Quỷ Ảnh ngẩng đầu nhìn cô gái Ma Cà Rồng một cái, con mắt màu xanh của nó sáng lên, sau đó lại tiếp tục dọn dẹp tơ nhện.

– Vất vả cho ngươi rồi.

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng nói thầm một câu, cô cũng nhìn ra được Nhện Quỷ Ảnh đang rất mỏi mệt, thân thể của nó cũng nhỏ lại một vòng.

Cô nghiêng đầu nghĩ, chẳng lẽ nó đã phun ra quá nhiều tơ nhện sao?

Nhện Quỷ Ảnh không để ý tới cô, nó chỉ tiếp tục dọn dẹp tơ nhện trong Trại Chăn Nuôi.

Cô gái Ma Cà Rồng dừng lại bên trong Trại Chăn Nuôi, bắt đầu tuần tra một vòng quanh khu nuôi dưỡng.

Trong trại Chăn Nuôi, những con Vịt Lông Vàng và Thỏ Tai Cụp Lông Nhung đã bị doạ sợ vỡ mật, cả lũ lạnh run trốn trong khu nuôi dưỡng.

– Đều còn sống, vậy coi như không có gì tổn hại…

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng thì thầm, rồi xoay người rời khỏi khu nuôi dưỡng.

– Hi Bối Kỳ!

Nguyệt Phi Nhan đuổi theo, phồng hai má dừng ở bên cạnh cô gái ma cà rồng.

– Trại Chăn Nuôi không có việc gì.

Hi Bối Kỳ không nhìn ánh mắt u oán của cô gái tóc hồng, cô nhẹ như không nói:

– Đi thôi, chúng ta qua khu gieo trồng nhìn.

Không đợi cô gái tóc hồng nói chuyện, cô đã bay lên trời, nháy mắt lại qua xa trăm mét.

Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ cực kỳ hâm mộ, cô không nhịn được bắt đầu nghiến răng liên tục.

– Đáng giận, ta cũng muốn một đôi Giày Chạy Nhanh.

Cô uỷ khuất bĩu môi, trong lòng nghĩ nhất định phải tìm một cơ hội, để cho Mục Lương cũng làm một đôi Giày Chạy Nhanh cho cô.

Bên trong Nội thành, vẫn đang đứng ở phía trước cung điện, bỗng nhiên Nguyệt Thấm Lan nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh ngừng công kích.

-Y nha…

Tinh Linh Sinh Mệnh kêu lên một tiếng, âm thanh có chút suy yếu.

Ngay sau đó cô bé hóa thành một tia sáng màu lục rồi biến mất đâu không thấy, có lẽ đã trở lại bên trong Trà Thụ Sinh Mệnh nghỉ ngơi rồi.

– Thuỷ triều hư quỷ đã chấm dứt rồi ư?

Con ngươi màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, xa xa trên bầu trời đã không còn ánh trăng màu máu.

Cô nghiêng tai lắng nghe, nội thành cũng nghe còn vang lên tiếng kêu của hư quỷ, Thao Thiết và Kỳ Nhông Chín Màu đều an tĩnh lại, không tiếp tục gây nên động tĩnh.

Cô nghiêng đầu dặn dò:

– Ny Cát Sa, dẫn người tới Nội thành điều tra tình huống một chút.

– Vâng.

Ny Cát Sa gật đầu, phất tay kêu đám người A Mạn chuẩn bị rời đi.

– Chú ý an toàn.

Nguyệt Thấm Lan dặn dò một câu.

– Ta hiểu.

Ny Cát Sa nâng thủ vẫy vẫy, cũng không quay đầu nhìn lại mà lập tức mang người rời đi.

– Hy vọng thật sự đã xong…

Hai mắt Nguyệt Thấm Lan lóe sáng, trong lòng cô đầy lo lắng và mong đợi.

Bên kia, Ny Cát Sa đã mang theo hộ vệ rời khỏi Trung Ương.

– A Mạn, ngươi mang hai người tới khu Gieo Trồng trong Nội thành nhìn.

Ny Cát Sa ngừng chân, bắt đầu phân phối nhiệm vụ:

– A Thanh, ngươi mang hai người tới phụ cận đại hội đường và xưởng công nghiệp quân sự điều tra tình huống, những người còn lại theo ta tới khu dân cư.

– Vâng!

Đám người A Thanh cung kính đáp lại.

Chín người chia nhau ra, theo ba phương hướng rời đi.

Ny Cát Sa nghiêm túc đi ở phía trước, đồng thời thi triển năng lực thức tỉnh, mọc thêm lỗ tai và con mắt trên kiến trúc xa xa, rồi dựa vào đó để quan sát tình huống chung quanh.

Hiện tại, ngã tư đường trên khu dân cư không có một bóng người, chỉ còn lại mặt đất gồ ghề, thi thể hư quỷ nằm đầy trên đất, trên đầu chúng đều có miệng vết thương.

Ngoại trừ những thi thể hư quỷ, còn có ngã một cây đại thụ đổ ngang trên mặt đất, lộ cả rễ cây, trên nhánh cây đầy những vết máu đen kịt.

Ny Cát Sa nhíu mày nhìn thoáng qua, sau đó cô lại tiếp tục đi về phía trước.

-Khặc khặc khặc…

Đột nhiên phía bên trái cô xuất hiện tiếng kêu của hư quỷ.

Tinh thần Ny Cát Sa chấn động, vội vàng quay đầu nhìn lại, từ rất xa đã xuất hiện một con hư quỷ cấp thấp.

– Hư quỷ cấp năm!

Con ngươi màu xanh của cô híp lại.

-Cùm cụp…

Hộ vệ Khu Trung Ương đi theo phía sau cô gái tóc xanh đã giơ lên súng bắn tỉa trong tay, không chút do dự bóp cò súng.

Phanh!

Cô gái đó đứng rất vững, thân súng nhẹ nhàng run lên, viên đạn lập tức bắn ra xuyên thủng đầu hư quỷ.

Phanh!

Hư quỷ vẫn bảo trì tư thế vọt tới phía trước.

Sau khi trúng đạn, nó còn lao về phía trước thêm mấy mét nữa mới ngã quỵ trên mặt đất.

– Thuật bắn súng rất chuẩn.

Ny Cát Sa quay đầu lại khen ngợi một câu.

– Vẫn kém xa đội trưởng.

Cô gái xinh đẹp cười.

Cô âm thầm cảm thán, mỗi ngày luyện bắn súng hai giờ, mỗi ngày đều bắn ra số lượng đầu đạn gần bốn chữ số, có thể không bắn chuẩn sao?

– Đi, tiếp tục tiến về phía trước.

Ny Cát Sa cười cười, phất tay tiếp tục đi tới.

Phanh!

Đột nhiên, từ xa xa cũng truyền đến tiếng súng, nhưng chỉ có duy nhất một tiếng.

Ny Cát Sa ngừng chân, quay đầu nhìn về phương hướng tiếng súng, sau đó cẩn thận phân biệt.

Cô gái hồi nãy vừa nổ súng mở miệng nói:

– Bên kia là phương hướng đại hội trường, chắc là chị A Thanh gặp được hư quỷ.

Cô tên là A Lê, giống như A Thanh và A Mạn, là những nhóm hộ vệ Trung Ương đầu tiên, đều đến từ thành Thánh Dương.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 13 giờ trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 22 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box