1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
  4. Tập 120 : Chiêu Mộ Người Mới (c1191-c1200)

[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Tập 120 : Chiêu Mộ Người Mới (c1191-c1200)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1191: Chiêu Mộ Người Mới

Ly Nguyệt đi tới bên cạnh Mục Lương, nhón chân ghé sát vào lỗ tai anh, nhỏ giọng nói: – Mục Lương, dưới đáy khe nứt hình như có một gốc cây màu đỏ.

– Gốc cây màu đỏ?

Mục Lương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, lại cúi đầu nhìn xuống dưới đáy vết nứt.

Mục Lương tìm kiếm một vòng mới thấy được một gốc cây màu đỏ cao hơn hai mươi centimet ở rìa vết nứt, trông dáng vẻ giống như mầm đậu hà lan.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, anh có thể cảm nhận được gốc cây màu đỏ kia không đơn giản.

Anh giơ tay xua tan nguyên tố ánh sáng, để cho vết nứt chìm vào bóng tối một lần nữa.

Ngón tay của Mục Lương khẽ giật, bùn đất dưới kẽ hở chậm rãi chuyển động, tách gốc cây màu đỏ và di chuyển nó về phía mặt đất trong bóng đêm.

– Không còn chuyện gì nữa, chúng ta trở về đi.

Mục Lương bình thản nói.

– Vậy thì trở về thôi.

Ly Nguyệt gật đầu.

Ba anh em Lệ Ngõa Cương nghe vậy thở phào một hơi, sắc mặt bọn họ cũng khá hơn nhiều, trong lòng vui vẻ đưa tiễn Mục Lương.

– Đúng rồi, ta muốn tuyển một nhóm người ở cốc Táng, được không?

Mục Lương dừng bước, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lệ Ngõa Cương

– Tuyển người sao?

Lệ Ngõa Cương sửng sốt một chút.

– Đúng vậy, tuyển một nhóm công nhân, đãi ngộ không ít.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.

– Cái này….

Ta nghĩ là bọn họ sẽ không muốn rời khỏi đây…..

Lệ Ngõa Cương cắn răng từ chối.

Mục Lương bình thản lên tiếng:

– Chỉ cần các hạ đáp ứng ta, ngươi sẽ không ngăn cản nếu như bọn họ muốn đến công tác ở thành Huyền Vũ là được rồi.

Trong lòng Lệ Ngõa Cương nghẹn khuất vô cùng, hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là không muốn đắc tội Mục Lương, chỉ có thể nghiêm mặt gật đầu.

Hắn trầm giọng nói:

– Ta sẽ không ngăn cản.

– Đại ca!?

Lệ Ngõa Khương và Lệ Ngõa Chương đồng thời mở to mắt.

– Các ngươi muốn ngăn cản à?

Mục Lương nhìn về phía hai người rồi nở một nụ cười như có như không.

-… Không, không, tuyệt đối không có chuyện này!!

Lệ Ngõa Cương cười vài tiếng, vội vàng lắc đầu.

Hắn không dám đắc tội Mục Lương, nếu không thì Cốc Táng sẽ chìm xuống Vùng Nước Mặn chỉ trong vài phút.

– Vậy là tốt rồi.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

Anh quay đầu lại dặn dò:

– Thấm Lan, ngươi đi tuyên truyền một chút đi.

– Cứ giao việc này cho ta.

Khóe môi Nguyệt Thấm Lan nhếch lên, nàng mang theo vài tên hộ vệ cao to đi về phía nhà đá.

Mục Lương mở miệng mời:

– Ba vị, có hứng thú cùng ta đến thành Huyền Vũ ngồi một chút không?

Để công tác tuyển dụng diễn ra suôn sẻ, biện pháp tốt nhất là đưa ba anh em Lệ Ngõa Cương rời đi, như vậy có thể tránh việc cả ba ngoài miệng đáp ứng lưu loát, sau lưng lại giở trò gây lãng phí thời gian.

– Cái này…

Sắc mặt của Lệ Ngõa Cương biến đổi, hiển nhiên đã đoán được tính toán của Mục Lương.

– Cung điện đã chuẩn bị trà nóng và đồ ăn nhẹ, ba vị các hạ sẽ thích.

Hồ Tiên thanh thúy nói.

– Xin mời.

Mục Lương đưa tay ra hiệu.

-…..

Lệ Ngõa Cương quay đầu nhìn về phía người dân đảo mờ mịt và luống cuống, hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu.

Trong lòng của hắn sinh ra một cảm giác bất lực, trong lòng càng thêm hối hận chuyện mình đã đắc tội thành Huyền Vũ trước đây.

Lệ Ngõa Khương và Lệ Ngõa Chương đen mặt, giận mà không dám nói gì.

Ba người rời đi với Mục Lương, chỉ còn Nguyệt Thấm Lan, Ngải Lỵ Na và sáu tên hộ vệ Trung Ương ở lại.

Cốc Táng trở nên an tĩnh, mọi người trong nhà đá bước ra ngoài, tò mò nhìn về phía cô gái ưu nhã.

Ngải Lỵ Na chống nạnh, la lớn:

– Các vị có thể tới nghe một chút, những gì ta nói sau đây sẽ khiến mọi người có hứng thú.

– Ngươi muốn nói chuyện gì?

Một người mạnh dạn lên tiếng hỏi.

– Các ngươi có muốn mỗi ngày được ăn rau xanh không?

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy hỏi.

– Đương nhiên là muốn rồi, nhưng chúng ta có khi cả năm cũng không thể ăn được rau xanh một lần, suy nghĩ thì có ích lợi gì chứ?

– Đúng, đúng, mỗi ngày ăn thịt ta đã ngán tới tận cổ rồi!

– Nếu có nhiều rau xanh hơn thì quá tốt!

Những người dân trên đảo la hét, không bao lâu thì bầu không khí trở nên ồn ào.

– Mọi người yên tĩnh nào.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên, âm thanh trong trẻo lạnh lùng truyền ra ngoài.

Đám đông dần dần an tĩnh lại, nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan với ánh mắt mong đợi.

– Các ngươi có biết sau ba mươi ngày nữa thì thủy triều Hư Quỷ sẽ bùng nổ không?

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh hỏi.

– Ba mươi ngày?

– Cái này có thật không?

Mọi người nghe vậy kinh ngạc không thôi, sự hoảng sợ và lo lắng nhanh chóng lan ra khắp toàn bộ cốc Táng.

Nguyệt Thấm Lan khẽ nhướng mày, nàng đã sớm đoán được cho nên không cảm thấy bất ngờ, chỉ nói:

– Quả nhiên là ba anh em Lệ Ngõa Cương không có nói cho các ngươi chuyện này.

– Những gì ngươi nói đều là giả dối, đảo chủ sẽ không giấu giếm chúng ta!

Một số người dân trên đảo tỏ vẻ không tin.

– Đúng vậy, các ngươi đều là người ngoài, không thể tin được!!

Lại có người lớn tiếng hô hào.

– Ta đến từ thành Huyền Vũ, lần này hội nghị Thánh Địa được tổ chức ngay tại thành Huyền Vũ, thời gian thủy triều Hư Quỷ bùng nổ là do chính thành chủ thành Phượng bói toán, có tin hay không là tùy các ngươi thôi.

Nguyệt Thấm Lan hất cằm lên, lạnh lùng nói:

– Lần này ta tới đây chủ yếu là tuyển người tới làm việc ở thành Huyền Vũ.

– Tới làm việc ở thành Huyền Vũ?

Đám người đưa mắt nhìn nhau, trên mặt tràn đầy nghi ngờ.

– Thành Huyền Vũ có rất nhiều rau xanh, chỉ cần chịu khó làm việc, mỗi ngày ăn rau xanh đều không thành vấn đề.

Ngải Lỵ Na chống nạnh, ngạo nghễ nói:

– Thành Huyền Vũ còn có rất nhiều trái cây, một quả chỉ cần năm khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng mà thôi.

– Ngươi nói thật sao?

Nghe được lời này, đám đông kinh ngạc thốt lên.

– Ngươi không gạt chúng ta chứ?

Có người tỏ vẻ hoài nghi mà hỏi lại.

– Các ngươi có thứ gì đáng giá để ta lừa gạt sao?

Ngải Lỵ Na trợn trắng mắt, đôi mắt màu hồng quét nhìn đám đông một vòng.

– Ai biết được, có khi ngươi muốn lừa gạt để chiếm thân thể của ta thì sao!

Một người đàn ông đỏ mặt la to.

Ngải Lỵ Na sửng sốt một chút, cô nhìn khuôn mặt đầy vết rỗ của đối phương, bĩu môi nói:

– Ngươi nên soi mặt vào trong nước tiểu để xem bộ dáng của mình.

– Ha ha ha

– Ta chết cười mất thôi!

Trong đám đông truyền đến từng tiếng cười giễu cợt.

Người đàn ông kia nghẹn đỏ mặt, xấu hổ chạy vào trong nhà đá.

– Nếu ai có hứng thú thì có thể cùng ta đến thành Huyền Vũ tham quan, sau đó lựa chọn nên ở lại làm việc hay không?

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói.

– Vậy thì đi xem một chút đi, nếu như thật sự có thể ăn trái cây và rau xanh thì ta sẽ ở lại đó làm việc.

– Đi xem một chút cũng tốt, nếu là giả thì trở về.

Càng ngày càng có nhiều người lên tiếng phụ hoạ đi tới thành Huyền Vũ.

Sau khi quay về trong xe ngựa thành Huyền Vũ, ba anh em Lệ Ngõa Cương cúi đầu, mấy người bọn họ đều nhìn đầu gối của mình và bảo trì im lặng.

Ba người đang ngồi đối diện với Mục Lương, Hồ Tiên và Ly Nguyệt.

Mục Lương ngẩng đầu nhìn ba người một cái, không hiểu sao anh cảm thấy chút buồn cười, tốt xấu gì Lệ Ngõa Cương cũng là cao thủ cấp tám, hiện tại lại giống như đứa nhỏ sợ người lớn, ngồi ngay ngắn ở kia không dám nói lời nào.


Chương 1192: Vì Tuyển Thêm Người Mà Không Từ Thủ Đoạn

Trong mắt Hồ Tiên hiện lên một tia giảo hoạt, cô nhẹ giọng hỏi: – Ba vị, có nóng không?

– Không không không nóng.

Ba anh em Lệ Ngoã Cương theo phản xạ có điều kiện lắc đầu, nhưng trong lòng bọn họ đang oán thầm không thôi.

Hồ Tiên tựa người lên đệm ngồi ở thùng xe, ra vẻ kinh ngạc hỏi:

– Vậy tại sao trán các vị lại toát mồ hôi?

– Có thể… Là hơi nóng một chút…

Lệ Ngõa Cương lúng túng nói.

– Đúng đúng, là nóng.

Lệ Ngõa Khương cười gượng gật đầu.

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe sáng, bình tĩnh nói:

– Vậy ta giúp các ngươi hạ nhiệt độ nhé.

Anh vung tay lên, khí tức hàn băng khuếch tán ra ngoài, bao phủ ba anh em Lệ Ngoã Cương.

– Lạnh quá!

Thân thể ba anh em Lệ Ngoã Cương run lên, lạnh như vừa chui vào hầm băng vậy, khiến cho răng bọn họ run lên va đập vào nhau.

– Các hạ… Chúng ta không nóng!

Lệ Ngõa Cương dùng giọng run rẩy nói.

– Còn hai tiếng đồng hồ nữa mới tới Khu Trung Ương, các ngươi vẫn tiếp tục mát mẻ đi.

Mục Lương xấu xa nói.

-…

Ba anh em Lệ Ngoã Cương im lặng, mấy người bọn họ đành phải tiến sát lại gần nhau, cố gắng sưởi ấm.

Khóe môi Ly Nguyệt khẽ cong lên, thân thể Mục Lương tản ra hơi ấm, cho nên cô không thấy lạnh.

Hơn hai giờ sau, xe ngựa đi qua nội thành, lập tức xuyên qua cổng lớn khu Trung Ương, lại dọc theo sườn núi lên thẳng tầng tám.

– Đại nhân, đã tới rồi.

Vệ Ấu Lan mở cửa thùng xe, một cỗ khí lạnh khuếch tán ra ngoài.

Mục Lương và đám người Hồ Tiên bước xuống thùng xe.

– Thành chủ đại nhân đã trở lại.

Tiểu Mật kích động chạy ra cung điện nghênh đón.

Mục Lương thuận miệng dặn dò một câu:

– Mời ba vị các hạ tới phòng tiếp khách, mang lên trà nóng và điểm tâm.

– Vâng.

Tiểu Mật ngoan ngoãn lên tiếng.

– Lạnh muốn chết…

Ba anh em Lệ Ngoã Cương từ trên xe đi xuống, lạnh tới mức lông mi và mái tóc đều phủ một tầng sương giá.

– Lạnh quá, cuối cùng cũng tới rồi.

Lệ Ngõa Chương bị đông lạnh tới mức khóe môi chuyển thành màu trắng bệch.

Hồ Tiên liếc nhìn ba người một cái, khi bước qua bên cạnh Tiểu Mật cô ngừng lại một chút, thấp giọng thì thầm một câu, sau đó mới tiếp tục theo Mục Lương rời đi.

– Nói gì đó?

Mục Lương tò mò hỏi.

– Không có gì, chỉ là dặn dò Tiểu Mật bỏ một chút phấn Hoa Sương Mê vào điểm tâm.

Hồ Tiên cười lộ lúm đồng tiền như hoa nói.

Đã tới vì dân cư, thì không từ bất cứ thủ đoạn nào.

Mục Lương nhướng mày, khóe môi anh treo lên nụ cười.

Đúng vậy, ăn chút điểm tâm có phấn Hoa Sương Mê, như vậy ba anh em Lệ Ngoã Cương mới thành thật chờ đợi được.

– Để cho bọn họ ngủ một ngày, như vậy cũng đủ thời gian cho chị Thấm Lan tuyển được không ít người.

Hồ Tiên ném một ánh mắt quyến rũ cho Mục Lương.

– Vậy là đủ rồi.

Mục Lương gật đầu.

Với bản lĩnh chiêu mộ người của cô gái tao nhã, chắc có thể kiếm cho thành Huyền Vũ mấy ngàn công nhân.

Bên kia, Tiểu Mật dẫn ba anh em Lệ Ngoã Cương đi vào phòng tiếp khách.

– Ba vị, mời ngồi trong này chờ một chút.

Tiểu Mật đưa tay ra hiệu.

– Được.

Lệ Ngõa Cương đen mặt lên tiếng.

– Anh cả, hay chúng ta nghĩ biện pháp trở về đi.

Lệ Ngõa Khương gấp giọng nói.

Nếu không trở về, sợ là người Cốc Táng sẽ bị thành Huyền Vũ tuyển đi hết.

– Biện pháp gì?

Lệ Ngõa Cương liếc mắt nhìn em trai.

– Ta… Không biết.

Lệ Ngõa Khương cúi đầu xuống.

Lệ Ngõa Cương dựa ghế ngồi, âm trầm nói:

– Nếu những người đó lựa chọn tới thành Huyền Vũ, mà không chịu ở lại cốc Táng, vậy chờ khi chúng ta trở về, còn có thể giữ lại bao nhiêu người?

Những người hắn nhắc tới chính là đảo dân cốc Táng, hoàn cảnh ở thành Huyền Vũ tốt như vậy, mấy ai nỡ từ chối.

– Nếu không chúng ta cũng tới thành Huyền Vũ đi…

Lệ Ngõa Chương ma xui quỷ khiến nói một câu.

– Ngốc, ngươi muốn bị thành Huyền Vũ quản lý mọi nơi mọi chốn sao?

Lệ Ngõa Cương tức giận nói.

– Nếu vậy thì quên đi.

Lệ Ngõa Chương lập tức đánh mất ý niệm trong đầu.

Đạp đạp đạp…

Tiểu hầu gái bưng trà nóng và điểm tâm đi vào phòng tiếp khách, sau đó đặt trước mặt ba người.

– Ba vị, mời uống chén trà Tinh Thần này trước, sau đó ăn chút điểm tâm.

Tiểu Mật trong trẻo nói.

– Ừm.

Lệ Ngõa Cương liếc nhìn cô hầu gái nhỏ một cái.

Tiểu Mật quay về vị trí lễ phép mỉm cười, sau đó cô bé lấy lại cái khay và xoay người rời đi.

– Ngửi thử xem, thơm quá…

Cái mũi Lệ Ngõa Khương giật giật, hắn chỉ ngửi một chút hương vị của điểm tâm đã nhịn không được nuốt nước miếng nước miếng.

Lệ Ngõa Cương bưng lên trà nóng nhấp một ngụm, lửa giận trong lòng cũng tan biến đi rất nhiều:

– Từ từ nhìn đi, không còn cách nào khác.

Hắn lấy lên một miếng điểm tâm bỏ vào trong miệng, từng ngụm từng ngụm nhai nuốt.

– Ăn thật ngon!

Lệ Ngõa Chương thấp giọng tán thưởng, rất nhanh hắn đã nhồi đầy điểm tâm vào miệng.

Lệ Ngõa Khương phồng má, phát ra những âm thanh mơ hồ:

– Ngon hơn lần trước chúng ta ăn.

– Đứng đắn một chút đi!

Lệ Ngõa Cương trừng mắt nhìn hai đứa em trai một cái.

Lệ Ngõa Chương từ tốn nói:

– Anh cả, ngươi không thích thì cho ta.

– Cút.

Lệ Ngõa Cương đưa tay bảo vệ điểm tâm trước mặt mình.

– Ăn ngon…

Lệ Ngõa Chương nuốt điểm tâm xuống.

Ngay sau đó, hắn trừng lớn đôi mắt, thẳng tắp nằm gục xuống bàn, khuôn mặt thân mật tiếp xúc với đĩa đựng điểm tâm.

– Lệ Ngõa Chương, làm sao vậy?

Lệ Ngõa Cương ngừng ngay động tác nhai nuốt.

Bang bang!

Lại là hai âm thanh trầm đục vang lên, Lệ Ngõa Cương và Lệ Ngõa Khương song song úp mặt lên bàn, đều mê man đi.

Không bao lâu sau, Hồ Tiên đẩy cửa phòng tiếp khách đi vào, cô đưa tay túm tóc Lệ Ngõa Cương, để lộ ra khuôn mặt mê man của hắn.

– Ngủ say như chết rồi.

Hồ Tiên bĩu môi, cô vỗ tay, cảm thấy yên tâm rồi.

Bây giờ, Nguyệt Thấm Lan đã có đủ thời gian để nhận người, chờ tới khi hoàn thành công tác nhận người, lại sắp xếp người tiễn ba anh em Lệ Ngoã Cương trở về.

– Cứ cách một giờ lại cho bọn họ hít phấn Hoa Sương Mê một lần, phải cam đoan bọn họ không tỉnh lại trước sáng ngày mai.

Hồ Tiên dặn dò.

– Vâng.

Tiểu Mật ngoan ngoãn đáp.

– Phái người nhìn chằm chằm bọn họ.

Trước khi Hồ Tiên rời đi lại dặn dò.

Sau khi cô gái tai hồ ly rời đi, cô hầu gái nhỏ tìm tới chút tơ nhện, trói ba anh em Lệ Ngoã Cương lên ghế.

– Như vậy chắc họ trốn không thoát.

Tiểu Mật vỗ tay nói thầm một câu.

Thời gian chậm rãi trôi qua, sắc trời dần dần tối.

Nguyệt Thấm Lan có chút mỏi mệt trở lại khu Trung Ương, rửa mặt đơn giản sau đó đi tới phòng ăn.

– Vất vả cho ngươi rồi.

Mục Lương đi vào phòng ăn, nhìn về phía cô gái tao nhã.

– Không sao hết, không vất vả.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ thở ra một hơi.

– Uống chút canh trước đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Vệ Ấu Lan vội vàng cầm lấy thìa múc canh.

Mọi người ngồi xuống, sau khi anh động đũa, những người khác mới lục tục động đũa theo.

– Thấm Lan, tình huống thế nào rồi?

Mục Lương dịu dàng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói:

– Đã tuyển được ngàn người, ta đã sắp xếp họ ở thôn trấn trước, sẽ theo dõi biểu hiện của họ rồi mới quyết định đưa đi Vệ thành.

Cô mang theo dân trên cốc Táng tới Phố Buôn Bán, lại đi ngoại thành dạo qua một vòng, người nguyện ý lưu lại công tác thì trực tiếp tiến hành đăng ký tin tức.

Không muốn, vậy thì lại bị đuổi về cốc Táng.


Chương 1193: Nắp Ấm Dụ Dỗ

– Những người khác không muốn tới sao? Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

– Vâng đang quan sát, ngày mai chắc có thể tuyển thêm một nhóm người.

Nguyệt Thấm Lan uống một ngụm canh nóng, cảm thấy thân thể thoải mái hơn rất nhiều.

Mục Lương quyết định:

– Ừm, vậy ngày mai lại giữ họ thêm nửa ngày, giữa trưa cho họ rời đi.

– Vâng!

Các cô gái lên tiếng.

……….

Vù vù hô…

Gió đêm nhẹ nhàng thổi, Trà Thụ Sinh Mệnh thi triển Lĩnh Vực Sinh Mệnh, ánh sáng chiếu sáng lên hơn phân nửa bầu trời.

Mục Lương đi ra phía sau hoa viên, tìm một chỗ đất trống khoảng chừng ba mét.

Anh lật tay một cái, từ bên trong không gian tùy thân lấy ra một gốc cây màu đỏ.

Thực vật màu đỏ này được anh đào ra từ khe trung tâm của cốc Táng

[Đinh! Kiểm tra đo lường thấy sinh mệnh có thể thuần dưỡng, có thuần dưỡng hay không?]

Âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên.

– Thuần dưỡng.

Mục Lương lên tiếng, sau đó đặt nó vào trong bùn đất.

[Đinh! Nắp Ấm Dụ Dỗcấp hai đang được thuần dưỡng…]

[Đinh! Tiêu hao 10 điểm thuần dưỡng, thuần hóa Nắp Ấm Dụ Dỗ thành công.]

[Đinh! Có kế thừa thiên phú: Hương Dụ Dỗ của Nắp Ấm Dụ Dỗ hay không?]

– Tên kỳ quái…

Mục Lương nhướng mày, trong lòng mặc niệm một câu kế thừa.

[Đinh! Hương Dụ Dỗ đang thay đổi… Đang thích xứng … Hoàn Tất]

Con ngươi màu đen của Mục Lương hiện lên một tia sáng, trong cơ thể anh xuất hiện dòng nước ấm, nhưng chỉ lướt qua trong giây lát thôi.

Anh nhìn về phía Nắp Ấm Dụ Dỗ trước mặt, ngoại hình không có biến hóa, nhưng màu sắc trở nên đậm hơn rất nhiều.

– Hệ thống, cho Nắp Ấm Dụ Dỗtiến hóa tới cấp bảy.

Mục Lương thầm ra lệnh.

[Đinh! Cấp hai tiến hoá tới cấp bảy, khấu trừ một trăm ngàn điểm tiến hoá.]

[Đinh! Nắp Ấm Dụ Dỗ cấp bảy tiến hóa thành công.]

[Đinh! Có kế thừa thiên phú: Con Rối Hộ Vệ của Nắp Ấm Dụ Dỗ hay không?]

– Kế thừa.

Mục Lương đầy chờ mong lên tiếng.

[Đinh! Con Rối Hộ Vệ đang thay đổi…… Đang thích ứng…… Truyền thừa xong.]

Trong cơ thể Mục Lương lần thứ hai xuất hiện một dòng nước ấm, nhưng chỉ giằng co được trong khoảng thời gian hai lần hô hấp đã biến mất, cường hóa đã chấm dứt.

Tất tất tốt tốt…

Hình thể của Nắp Ấm Dụ Dỗ bắt đầu tăng trưởng, vốn dĩ chỉ có hơn hai mươi cm chiều cao, hiện giờ tốc độ sinh trưởng của nó lấy mắt thường cũng có thể thấy được, chỉ trong chốc lát đã dài tới ba mươi sáu mét, bộ dáng còn xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Nắp Ấm Dụ Dỗ cao ba mươi sáu mét, cả thân thể đỏ như máu, có bảy cái râu dài thô to bằng bắp đùi.

Râu dài uốn khúc y như súng đạn, khiến cho người ta không tính ra nó có chiều dài bao nhiêu.

Ở gốc của nó, sinh ra hơn bảy cái túi dài chừng mười mét, thoạt nhìn như bảy cái mồm to.

Hơn mười phút sau, nó đã tiến hóa xong.

– Thi triển năng lực cho ta xem.

Mục Lương thầm hạ mệnh lệnh.

-Tất tất tốt tốt…

Nắp Ấm Dụ Dỗ cử động, râu dài đang gấp lại đã bắn ra ngoài, sau đó quấn lấy gốc cây gần nhất.

Ánh sáng màu máu chợt lóe lên, lá cây lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được biến thành màu đỏ.

-Xoát xoát…

Nó thu lại râu dài, gốc cây khổng lồ màu máu không gió tự động, những cành cây của nó trở nên to lớn hơn, linh hoạt như những cái dây leo.

Mục Lương nghĩ nghĩ, nâng tay lên ngưng tụ ra một cái đĩa ném ngọc lưu ly, sau đó anh ném mạnh về phía đại thụ màu máu.

Bang!

Những cành cây của đại thụ vẩy ra, rất chính xác chụp được đĩa ném ngọc lưu ly.

Mục Lương kinh ngạc nói:

– Con Rối Hộ Vệ, chính là đồng hoá cây cối thành khôi lỗi, và bảo hộ chính mình? Rất thuận tiện cho săn bắt?

Nếu không phải vì chất lượng ngọc lưu ly cứng rắn, đổi lại là hung thú bình thường hoặc người, sẽ bị nhánh cây kia trực tiếp chụp thành hai nửa.

– Có lẽ năng lực này không chỉ như vậy.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên.

Anh xoay người rời khỏi khu Trung Ương, đi tới Trại Chăn Nuôi.

Chờ tới khi anh trở lại, còn dẫn theo hai con Thỏ Tai Cụp Lông Nhung, chuẩn bị dùng chúng nó làm thí nghiệm.

Mục Lương tùy tay buông hai con thỏ ra, để cho chúng nó hoạt động cách Nắp Ấm Dụ Dỗ không xa.

Không một tiếng động, râu dài của nó đã duỗi dài, sao đó còn tản ra một loại mùi hương độc đáo, khuếch tán hướng hai Thỏ Tai Cụp Lông Nhung.

Xèo xèo…

Thỏ Tai Cụp Lông Nhung vểnh tai lên, hai tròng mắt màu đỏ trở nên càng thêm đỏ, hai con đứng thẳng lên nhìn về phía cây Nắp Ấm.

Ngay sau đó, hai con thỏ đều tới gần nó, rất nhanh chúng đã đi vào gần khu vực của nó.

Râu dài của Nắp Ấm Dụ Dỗ cụp xuống, rất nhanh chóng quấn lấy hai con Thỏ Tai Cụp Lông Nhung, sau đó bỏ chúng vào cái túi bên mình.

Không đến hai giây sau, hai con thỏ trong túi đã không còn động tĩnh.

– Đã chết rồi sao?

Mục Lương đi lên phía trước, đến gần cái túi thật lớn, truyền mệnh lệnh cho Nắp Ấm Dụ Dỗ mở nắp túi ra.

Nó mở nắp túi, anh tò mò nhìn vào, đã thấy hai con thỏ bị hôn mê nằm trong đó.

Bề mặt túi đã ướt đã, chảy ra những giọt chất lỏng màu đỏ, những giọt này chảy xuống dưới đáy túi, bắt đầu ăn mòn một nửa thân thể của Thỏ Tai Cụp Lông Nhung.

– Chất lỏng có tính ăn mòn rất mạnh, tăng mạnh khả năng của lồng bắt mồi…

Mục Lương có chút đăm chiêu.

Năng lực thiên phú của Nắp Ấm Dụ Dỗ, là lợi dụng thứ mùi kỳ lạ đi hấp dẫn con mồi, sau đó bắt nó vào trong túi, dùng chất lỏng tiến hành tiêu hóa hấp thu.

Đồng thời, nó còn có thể tiến hành đồng hóa với những thực vật khác, khiến cho chúng trở thành thực vật có tính công kích.

– Loại này rất thích hợp trồng trên tường thành, có thể chống đỡ kẻ thù bên ngoài tiến công.

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe sáng.

Nghĩ là làm, Mục Lương vận dụng năng lực đào lên gốc cây Nắp Ấm Dụ Dỗ, thu vào bên trong không gian tùy thân, sau đó anh bay lên không hướng ra phía ngoài thành.

Anh thi triển Nhanh Gấp Tám Lần, trong chớp mắt anh đã đi tới tường thành cao ngất ở Ngoại thành.

Nơi này là nơi Phấn Hoa Mộng Ảo không bao trùm được, Hoa Ngàn Gai cũng không sinh trưởng tới nơi này, chỉ có Thành Phòng Quân mỗi ngày tuần tra qua lại.

– Về sau ngươi sống trên tường thành đi.

Mục Lương nhấc chân lên nhẹ nhàng đạp xuống, tường thành tách ra một khe hở, anh đem Nắp ẤmDụ Dỗ trồng xuống.

Sau đó anh ngưng tụ ra nước trong, tưới vào rễ của nó.

Ào ào…

Nắp Ấm Dụ Dỗ nhẹ nhàng lắc lư cành, nó rất vừa lòng với nơi này.

Mục Lương còn tính toán gieo đầy cây xanh trên tường thành, tiện cho nó thi triển năng lực thiên phú của nó, lại đồng hóa một số lượng lớn thực vật trở thành Con Rối Hộ Vệ.

Tới khi anh chuẩn bị rời đi, khóe mắt lại nhìn thoáng qua phương hướng quân doanh, nơi đó có ánh sáng.

– Tập huấn ban đêm sao…?

Mục Lương thay đổi phương hướng, bay về phía quân doanh.

Lúc này, Quân Doanh cực kỳ náo nhiệt, tân binh và lão binh đang huấn luyện.

– Ngẩng đầu ưỡn ngực, sắp xếp thành hàng chỉnh tề cho ta.

Đôi mắt màu xanh của Cầm Vũ trở nên lạnh như băng, đảo qua trên người một đám Thành Phòng Quân.

Đạp đạp…

Tân binh và lão binh vội vàng thẳng lưng lên, rồi ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt nhìn thẳng về phía trước, còn không cả dám thở mạnh.

– Còn có hai mươi chín ngày nữa, thuỷ triều hư quỷ sẽ đến, đến lúc đó các ngươi đều phải đối mặt với hư quỷ.

Cầm Vũ dừng hành động lại sau đó thong thả bước đi, nghiêm mặt gằn từng chữ:

– Muốn sống sót, phải nắm chặt thời gian trở nên mạnh mẽ hơn, mà không phải lười biếng nhàn rỗi.


Chương 1194: Hơn Một Nửa Số Người Dân Trên Đảo Đã Rời Đi

Bọn lính âm thầm rùng mình, vẻ mặt bọn họ nghiêm túc hẳn lên. – Từ ngày mai bắt đầu mở ra chế độ đổi bí dược cường hóa thân thể cấp bốn và cấp năm bằng quân công, người đạt tới yêu cầu, có thể đến bộ quân công xin đổi.

Cầm Vũ nghiêm mặt nói.

Bộ Quân Công, là chuyên môn phụ trách cấp phát, thống kê, và tất cả những công vụ chuyển nhượng quân công của Thành Phòng Quân.

Cầm Vũ nói câu này, làm cho tất cả binh lính ở đây đều thầm hưng phấn.

Trải qua mấy tháng huấn luyện, thực lực rất nhiều lão binh đã đạt tới cấp ba, thậm chí một ít người còn đột phá tới cấp bốn, đã có thể dùng bí dược cường hoá thân thể cấp cao.

Nhưng điều kiện tiên quyết để đổi được chính là đủ quân công.

Trên không trung, Mục Lương vẫn bảo trì trạng thái ẩn thân, anh bình tĩnh nhìn chăm chú vào tất cả mọi người bên dưới.

Mở ra chế độ đổi bí dược cường hóa thân thể cấp bốn và cấp năm bằng quân công, là cách anh bày ra, với mục đích trước khi thuỷ triều hư quỷ ập xuống, tăng lên thực lực của Thành Phòng Quân.

Mục Lương lại nhìn một hồi nữa, sau khi cảm thấy huấn luyện rất ổn định, anh mới xoay người rời đi.

………..

-Đầu nhức quá…

Lệ Ngõa Cương lắc lư đầu.

Hắn chống tay xuống thùng xe ngồi dậy, lại nhìn quanh bốn phía, thấy hai đứa em trai cũng đang hôn mê nằm bên cạnh.

Hắn lưu ý thấy mấy người bọn hắn đang ở trên xe ngựa của thành Huyền Vũ chứ không phải trong phòng tiếp khách.

– Mau tỉnh lại, đừng ngủ nữa.

Lệ Ngõa Cương nâng tay gõ vào đâu hai đứa mỗi đứa một cái.

– A, làm sao vậy?

Lệ Ngõa Khương là người thứ hai tỉnh lại, hắn ôm đầu ngồi dậy.

Sau khi hắn thấy hoàn cảnh xung quanh, mới kinh ngạc nói:

– Ớ? Chúng ta không phải ở trong cung điện thành Huyền Vũ sao?

– Ồn ào cái gì chứ? Đang ngủ say mà.

Lệ Ngõa Chương đen mặt ngồi dậy, hắn nâng tay lên gãi gãi đầu, còn trừng mắt nhìn anh trai.

– Đã tới giờ nào rồi còn ngủ?

Lệ Ngõa Cương đưa tay nhéo lỗi tai em trai mình, chỉ hận không thể đánh hắn một cái.

– Đau đau đau, ta sai rồi!

Lệ Ngõa Chương kêu thảm cầu xin tha thứ, suýt chút nữa hắn đã trực tiếp quỳ xuống rồi.

Mặt Lệ Ngõa Cương âm trầm, hắn đứng dậy đẩy cửa thùng xe ra, nhìn ra người lái xe bên ngoài.

– Ba vị tỉnh rồi sao? Chờ một chút, rất nhanh sẽ tới Phố Buôn Bán ở Ngoại thành.

Xa phu quay đầu lại lễ phép nói.

– Tại sao chúng ta lại ở chỗ này?

Lệ Ngõa Cương khó chịu hỏi.

– Ta không biết, là thành chủ đại nhân nói ta tiễn các ngươi rời đi.

Người lái xe lắc đầu giải thích nói.

Lệ Ngõa Cương quát:

– Dừng xe, chúng ta phải xuống xe.

Hắn đang chứa đầy một bụng lửa giận trong lòng, người ta mời bọn họ đi làm khách, rồi lại đánh thuốc mê mình, hiện tại còn muốn không đầu không đuôi tiễn mình trở về nữa.

Xa phu khó xử nói:

– Khách nhân, thành chủ đại nhân đã nói, phải đưa các ngươi rời đi, không thể dừng xe trên đường.

Bang bang phanh!

– Vì sao?

Lệ Ngõa Cương dùng sức vỗ vào cửa thùng xe.

– Thành Huyền Vũ sẽ rời đi, hiện tại nếu không đưa các ngươi trở về, về sau các người phải tự mình bơi trở về.

Người lái xe thuật lại lời cô gái tai hồ ly đã dặn dò hắn.

– Thành Huyền Vũ phải rời đi?

Ba anh em Lệ Ngõa Cương đồng thời sửng sốt.

– Đúng vậy.

Người lái xe liên tục gật đầu.

Lệ Ngõa Khương đề nghị:

– Anh, chúng ta vẫn nên trở về nhanh thôi, cũng không biết tình hình trên đảo thế nào?

– Đúng, không biết có bị mang đi sạch không?

Lệ Ngõa Chương có một loại dự cảm cực xấu.

Sắc mặt Lệ Ngõa Cương biến đổi, cuối cùng hắn vẫn nhụt chí ngồi trở lại ghế.

Người lái xe âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn run rẩy đưa tay ra rung động dây cương, làm cho Lợn Tám Răng Nanh kéo xe nhanh hơn chút nữa.

Gần một giờ sau, xe ngựa dừng lại ở bên ngoài Úng Thành.

– Ba vị khách nhân, đã đến Úng Thành.

Người lái xe xuống xe mở rộng ra cửa thùng xe.

Ba anh em Lệ Ngõa Cương đen mặt, leo từ trên xe xuống dưới, không thèm nói một lời cứ thế bước nhanh xuyên qua Úng Thành.

Ba người một đường thông suốt, rời khỏi Sơn Hải Quan, đạp lên cây cầu trôi nổi trên không trung trở về cốc Táng.

– Rống, rống rống…

Đúng lúc này, Tiểu Huyền Vũ khổng lồ thức tỉnh, đầu nó từ từ nâng lên, tiếng kêu vang vọng trời cao.

Nó bắt đầu di động thân thể, chuẩn bị rời khỏi cốc Táng.

– Anh cả, Man Thú Hoang Cổ của thành Huyền Vũ chuẩn bị rời đi.

Lệ Ngõa Khương quát to một tiếng.

– Chạy mau đi.

Trong lòng Lệ Ngõa Cương thầm chửi bậy một tiếng, ba người cũng chỉ có thể cất bước chạy như điên.

Ba người chật vật chạy đi, chỉ sợ đang chạy được một nửa thì cầu gãy, nếu vậy ba người bọn họ thật sự phải bơi trở về.

Nhưng, bọn họ đang chạy lại ngừng chân lại, còn ngạc nhiên phát hiện cây cầu trôi nổi dưới chân mình, không có dấu hiệu bị gãy.

– Anh cả, cây cầu này dường như không sụp đổ…

Lệ Ngõa Khương trừng lớn đôi mắt.

Hắn nhìn chăm chú vào một đầu cầu khác, Rùa Đen đã rời đi, đầu cầu bên kia không còn điểm gắn kết nữa nhưng nó vẫn trôi nổi trên không trung.

– Vẫn nên nhanh rời đi thôi.

Lệ Ngõa Chương không muốn ở lâu trên chiếc cầu mây mù này.

– Trở về.

Lệ Ngõa Cương vung tay lên, ba người tiếp tục chạy về hướng cốc Táng.

Nửa giờ sau, Rùa Đen đã biến mất không còn nhìn thấy nữa, ba anh em liếc nhau, cùng đi về hướng khu vực trung tâm cốc Táng.

Vừa tới khu vực trung tâm, đảo dân đã đi ra nghênh đón.

– Ba vị đảo chủ đã trở lại.

– Thật tốt quá, ta còn nghĩ ba người đó không trở lại!

Có đảo dân hoan hô, hoan nghênh ba vị đảo chủ trở về.

Lệ Ngõa Cương cau mày, nhìn về phía đảo dân đi ra nghênh đón, dường như hắn cảm thấy có gì đó không thích hợp.

– Anh, dường như người ít đi rất nhiều.

Lệ Ngõa Chương khờ khạo nói.

Lúc này, Lệ Ngõa Cương mới hiểu chỗ không thích hợp là gì, sắc mặt hắn lập tức đen lại.

Hắn trầm giọng hỏi:

– Có bao nhiêu người tới thành Huyền Vũ công tác?

– Đảo chủ, hơn nửa người trên đảo đã tới thành Huyền Vũ.

Có người nhỏ giọng nói một câu.

– Hơn nửa số lượng người dân trên đảo?

Lệ Ngõa Cương cảm thấy trước mắt hắn tối sầm lại

Cốc Táng có ba mươi ngàn dân cư, đã đi hơn một nửa người, cũng chính là ít nhất đã có mười lăm ngàn người rời đi.

– Đúng vậy, ngày hôm qua mới đi hơn một ngàn người, nhưng hôm nay lại đi rất nhiều, rất nhiều nhà đều đi hết.

Đảo dân đáp lại.

– Tại sao các ngươi không đi?

Lệ Ngõa Cương trầm giọng hỏi.

– Tới thành Huyền Vũ còn phải công tác, cho nên chúng ta không đi.

– Đúng vậy, ở trong này có thịt ăn, chỉ cần ăn no là được.

– Ta cảm thấy người của thành Huyền Vũ đều nói dối, không thể tin được.

Liên tiếp những tiếng giải thích vang lên, điều này làm cho ba anh em Lệ Ngõa Cương cảm thấy nhức đầu và buồn bực: Chỉ còn một ít người ở lại.

– Được, được lắm, thành Huyền Vũ kia ta đã nhớ kỹ rồi!

Lệ Ngõa Cương nghiến răng nghiến lợi, hung tợn gầm nhẹ.

Lệ Ngõa Khương và Lệ Ngõa Chương liếc nhau, nhỏ giọng nói:

– Anh cả, chúng ta đánh không lại thành Huyền Vũ, cho nên đừng đi trêu chọc bọn họ.

– Đúng vậy, chọc giận thành Huyền Vũ, cốc Táng sẽ biến mất.

-…

Da mặt Lệ Ngõa Cương giật giật, cảm giác câu nói vừa rồi của mình như đánh một quyền lên mặt bông, chẳng mang tới tác dụng gì hết, cả người hắn tràn đầy cảm giác vô lực.


Chương 1195: Hư Quỷ Xuất Hiện

Lệ Ngoã Cương hít sâu một hơi, khàn giọng nói: – Về sau nếu gặp được người của thành Huyền Vũ, đều vòng qua đi.

Hắn sợ, đã hoàn toàn sợ thành Huyền Vũ rồi, cho nên hắn quyết định dù xảy ra chuyện gì cũng không được đắc tội Mục Lương.

– Vâng!

Lệ Ngõa Khương chậm rãi gật đầu.

– Đáng giận, ta khó chịu, tức chết ta rồi!

Lệ Ngõa Cương rống giận một tiếng khiến cho đảo dân đều bị dọa nhảy dựng lên.

Bọn họ thức thời lui về phía sau rời đi, trốn về bên trong nhà đá.

Lệ Ngõa Cương vội vàng lên tiếng trấn an:

– Anh cả, bớt nóng đi, tất cả sẽ tốt thôi.

– Anh…Anh cả, mau nhìn bầu trời!!

Lệ Ngõa Chương run rẩy mở miệng.

– Làm sao vậy?

Lệ Ngõa Cương nhíu mày ngẩng đầu, nhìn theo phương hướng ngón tay em trai chỉ, đã thấy được hai điểm đen đang tới gần.

– Đó là cái gì?

Lệ Ngõa Cương nghi hoặc, hai tròng mắt hắn tập trung nhìn.

Một lát sau, điểm đen đó đã trở nên rõ ràng hơn.

Đó là ba con hư quỷ biết bay, phương hướng bay của chúng chính là cốc Táng.

Sắc mặt Lệ Ngõa Cương biến đổi, hắn ngưng trọng nói:

– Là ba con hư quỷ cấp bảy!

– Làm sao bây giờ?

Vẻ mặt Lệ Ngõa Khương nghiêm túc.

Lệ Ngõa Cương nắm chặt tay, làm tốt chuẩn bị nghênh chiến:

– Chẳng lẽ thuỷ triều hư quỷ đã bộc phát rồi sao?

– Chắc là một bộ phận hư quỷ thức tỉnh trước.

Lệ Ngõa Khương suy đoán.

Kim Phượng bói toán chưa từng sai lầm.

– Cũng may chỉ có ba con, nếu tới nhiều hơn sẽ rất phiền toá.

Lệ Ngõa Chương cũng tỉnh táo lại.

– Lấy vũ khí.

Lệ Ngõa Cương trầm giọng nói.

Chỉ là ba con hư quỷ cấp bảy mà thôi, giải quyết chúng nó cũng không khó, chỉ sợ bị chúng cắn tổn thường mà thôi, cho nên dùng vũ khí công kích là tốt nhất.

– Vâng.

Lệ Ngõa Khương nghiêm mặt trả lời.

Vùng Nước Mặn đã có hư quỷ cấp bảy xuất hiện, cũng có nghĩa hiện tại trên đất liền cũng không an toàn nữa.

………..

Rầm rầm…

Rùa Đen đi vào sâu trong biển khơi.

Đại An Ti đang ngồi Ttrên tường thành, cúi đầu nhìn về phía quảng trường phía trước Sơn Hải Quan.

Đập vào mắt cô chỉ có Thành Phòng Quân đang đóng quân tuần tra, mà không xếp thành đội ngũ thật dài như ngày xưa nữa.

– Nếu muốn Phố Buôn Bán náo nhiệt trở lại, vậy phải đợi tới khi thuỷ triều hư quỷ qua đi…

Đại An Ti cảm thán một tiếng.

Bởi vì nguyên nhân thuỷ triều hư quỷ, mọi người đều trở nên hoảng sợi, cơ hồ không còn tâm tư giải trí nữa, tất cả chỉ còn duy nhất một suy nghĩ đó là làm cách nào để tiếp tục sống sót.

Trên đất liền, rất nhiều những bộ lạc to nhỏ, đều bắt đầu di chuyển về phía toà thành lớn gần nhất.

– Chắc thành Huyền Vũ có thể ngăn cản được thuỷ triều hư quỷ.

Con ngươi màu băng của Đại An Ti lóe sáng, trong lòng cô lập tức yên ổn hơn không ít.

Đạp đạp đạp…

Cao Thao chạy lên Sơn Hải Quan, vẻ mặt nghiêm túc mở miệng nói:

– Tham mưu trưởng, Thiên Môn Lâu xảy ra vấn đề!

– Vấn đề gì?

Tinh thần Đại An Ti chấn động, cô vội vàng nhảy xuống khỏi tường thành.

– Có thứ gì đó trong nước đang đi theo chúng ta.

Sắc mặt Cao Thao ngưng trọng nói.

– Đi, đi xem.

Đại An Ti nhướng mày, sải bước đi tới cầu thang bên dưới tường thành.

Cao Thao vội vàng đuổi theo.

Hai người đi ba bập thang một, rất nhanh đã lao xuống Sơn Hải Quan, và dọc theo cầu thang xuyên qua Huyền Không Các.

Huyền Không Các, là nơi gần mặt biển nhất, dọc theo Huyền Không Các tiếp tục men theo thông đạo xuống phía dưới, tiến vào Thiên Môn Lâu cũng chính là rời khỏi mặt đất, đi xuống dưới mực nước biển.

Hai người vội vã đi vào quảng trường phía trước Thiên Môn Lâu, nhìn chăm chú vào nước biển bên ngoài lá chắn ngọc lưu ly.

– Ở đâu?

Đại An Ti nhăn mày, cô tập trung tinh thần nhìn về phía nước biển sâu thẳm.

Cao Thao chỉ về khu vực gần thân thể Huyền Vũ, trầm giọng nói:

– Đại tổng trưởng, ngài nhìn bên kia xem.

Đại An Ti tới gần lá chắn ngọc lưu ly, nghiêng đầu nhìn lại, quả thực đã thấy được mấy sinh vật màu đen.

Cô trói chặt đầu vai, thấp giọng nói:

– Đó là cái gì?

– Đại tổng trưởng, có phải ra ngoài nhìn không?

Cao Thao cung kính hỏi.

Đại An Ti do dự một chút, nhưng vẫn gật đầu nói:

– Đi thôi, lấy mấy viên Trân Châu đến đi.

– Vâng.

Cao Thao gật đầu.

Hắn đi tới phía trước Thiên Môn Lâu, lấy ra mấy viên Phú Năng Trân Châu với năng lực khác biệt.

Cao Thao bỏ viên Phú Năng Trân Châu có năng lực nguyên tố nước vào miệng, bên hông buộc lại một sợi dây thừng chế từ tơ nhện, sợi dây này cực kỳ bền chắc nếu không bị vũ khí sắc bén cứa vào chắc chắn không có vấn đề gì.

Hắn ngừng thở, từ trên Huyền Không Các bước xuống nước, chìm về hướng Thiên Môn Lâu.

Thẳng cho đến khi không thể hô hấp được nữa, Cao Thao mới nuốt Phú Năng Trân Châu.

– Có thể hô hấp.

Cao Thao thở nhẹ, thân thể hấp thu dưỡng khí trong nước.

Phú Năng Trân Châu chỉ có hiệu quả trong ba phút, cho nên sau khi xuống nước phải dùng thường xuyên, như vậy mới có thể ở dưới nước trong khoảng thời gian lâu hơn.

Cao Thao điều chỉnh phương hướng, khống chế dòng nước mang theo hắn tới gần bóng đen.

Khặc khặc khặc…

Âm thanh khiến người khác chán ghét vang lên, khi tới gần, hắn mới nhìn rõ những bóng đen một mực đuổi theo Tiểu Huyền Vũ là thứ gì.

Cao Thao mở lớn miệng, một đám bọt khí từ trong miệng bay ra.

Hắn đã thấy rõ, đó là hơn mười con hư quỷ, đang ra sức bơi về phía hắn.

– Bóng đen đó là hư quỷ!

Cao Thao biến sắc.

Từ trên người hư quỷ, hắn cảm nhận khí tức khiến hắn hít thở không thông.

Đó là khí tức cấp bảy, cũng có nghĩa bên trong nhóm hư quỷ này, ít nhất có một con hư quỷ cấp bảy.

Hắn khống chế dòng nước, bao trùm thân thể chạy lên bên trên mặt nước.

Phía trước Thiên Môn Lâu, Đại An Ti cũng thấy rõ bầy hư quỷ đang tăng tốc tới gần, sắc mặt cô trở nên khó coi.

– Cho ta trân châu, ta đi giải quyết chúng nó.

Cô lạnh giọng hô.

– Vâng!

Phó Thủ lấy ra hai viên Phú Năng Trân Châu bên người mình, đưa cho người phụ nữ tóc băng.

Có Thành Phòng Quân kinh hô một tiếng:

– Không tốt, đại nhân Cao Thao cũng bị đuổi theo.

Đại An Ti vội vàng quay đầu nhìn lại, Cao Thao còn chưa trở lại mặt nước, hư quỷ đã tới gần hắn.

– Nguy rồi, chạy mau!

Đại An Ti biến sắc.

– Không còn kịp rồi.

Năm ngón tay Phó Thủ nắm chặt lại thành quyền, giống như hắn đã nhìn thấy cảnh tượng Cao Thao bị hư quỷ xé thành từng mảnh nhỏ.

Ngang ngang ngang…

Âm thanh phẫn nộ truyền ra từ bên dưới Thiên Môn Lâu.

Vài đạo lưỡi dao bằng bước vọt lên từ dưới biển sâu, tách mấy con hư quỷ ra.

Dưới nước, Rồng Biển xuất hiện, nó phẫn nộ lao về phía bầy hư quỷ.

– Là Rồng Biển!

Đại An Ti thở phào nhẹ nhõm.

Rồng Biển xuất hiện, vậy là bầy hư quỷ kia chết chắc rồi.

– Làm ta sợ muốn chết.

Sắc mặt Cao Thao trắng bệch, hắn được người tím vào tơ nhện kéo lên Huyền Không Các.

– Đội trưởng, không có việc gì chứ?

Thành Phòng Quân quan tâm hỏi.

– Không có việc gì.

Cao Thao cố gắng trấn định, không thể để mất mặt trước mấy thuộc hạ được.

– Đội trưởng không có việc gì là tốt rồi.

Nhóm Thành Phòng Quân đều thở phào nhẹ nhõm.

– Đừng đứng ngây ra ở đó nữa, chú ý cảnh giới đi.

Tán Viêm sải bước đi tới.

– Vâng.

Thành Phòng Quân cùng kêu lên hô lớn, rồi nâng tay chào theo nghi thức quân đội, tiếp sau đó, bọn họ đều cầm lấy vũ khí cảnh giác nhìn chăm chú vào mặt biển.


Chương 1196: Thanh Xuân Mãi Mãi

– Mau đứng lên đi.

Tán Viêm đưa tay kéo Cao Thao đứng dậy.

– Mất mặt quá.

Cao Thao phun một ngụm nước miếng, làm cho vị mặn trong miệng giảm đi một chút…

Tán Viêm vỗ bả vai Cao Thao, an ủi:

– Nghĩ thoáng một chút đi, chuyện này đâu có gì mất mặt.

Cao Thao thở sâu, trầm giọng nói:

– Ta cũng không nghĩ tới chúng lại là hư quỷ, thiếu chút nữa đã không phản ứng kịp.

– Chuẩn bị nghênh chiến đi!

Hai mắt Tán Viêm lóe sáng.

– Ừm.

Cao Thao ngước mắt nhìn về phía mặt biển.

Mặt nước tạo nên từng đạo sóng gợn, từ biểu hiện này có thể thấy được chiến đấu dưới nước đang diễn ra cực kỳ kịch liệt.

Rầm rầm…

Nước biển cuộn trào, hai con hư quỷ lao lên mặt nước, giương cánh hướng không trung bay đi.

– Công kích!

Tán Viêm không nói hai lời, phất tay hạ mệnh lệnh công kích.

– Vâng!

Thành Phòng Quân cùng kêu lên đáp lại, bọn họ lập tức bóp cò quân nỗ.

Hưu hưu hưu…

Nỗ tiển bắn ra, có hơn một nửa số nỗ tiến đánh trúng hai con hư quỷ.

Bang bang phanh!

Ngay sau khi nỗ tiến đánh trúng thân thể hư quỷ, đã xảy ra nổ mạnh, tản ra sóng nhiệt bao phủ hư quỷ.

Nỗ tiễn nổ mạnh do Thành Phòng Quân bắn ra, là loại Mục Lương vừa mới nghiên cứu chế tạo ra, nhóm đầu tiên đều cung cấp cho ba quan ải hiểm yếu.

Một loạt nỗ tiễn lại bắn ra, bắn hai con hư quỷ thành cái sàng.

Khặc khặc khặc…

Hư quỷ kêu thảm, thân thể chúng rơi xuống.

Không đợi hư quỷ vào nước, Rồng Biển đã lao lên, mở ra miệng rộng cắn hư quỷ, kéo chúng vào trong nước biển.

Không bao lâu sau, mặt biển đã trở nên bình tĩnh, chiến đấu rất nhanh đã chấm dứt.

Dưới nước ở khu vực Thiên Môn Lâu.

Trong tay Đại An Ti còn nắm hai viên Phú Năng Trân Châu, chưa kịp dùng, Rồng Biển đã giải quyết toàn bộ hư quỷ.

– Đúng là bớt việc cho ta.

Đại An Ti giật giật khóe miệng, thiếu chút nữa cô đã quên Thiên Môn Lâu còn có thánh thú bảo hộ.

Nước biển rất nhanh đã khôi phục lại màu sắc bình thường, thi thể hư quỷ đều bị Rồng Biển tha đi.

Đạp đạp đạp…

Cao Thao trở lại Thiên Môn Lâu, tò mò hỏi:

– Đại tổng trưởng, hư quỷ bị thánh thú ăn rồi sao?

Đại An Ti lắc đầu:

– Không biết.

Cao Thao lộ ra vẻ mặt ưu sầu:

– Nếu thánh thú ăn hư quỷ, có thể bị cảm nhiễm hay không…?

– Tiếp tục bảo vệ ở chỗ này, ta cần đến Trung Ương trong Nội thành một chuyến.

Đại An Ti nghiêm túc dặn dò.

Cô phải đến khu Trung Ương, kể lại chuyện đã xảy ra nói rõ ràng cho Mục Lương biết.

– Vâng, xin tham mưu trưởng yên tâm.

Cao Thao nâng tay chào theo nghi thức quân đội.

……..

Bên trong thư phòng ở khu Trung Ương

Mục Lương dựa lưng vào ghế, thả lỏng bắt chéo hai chân, nghe Nguyệt Thấm Lan báo cáo tình huống nhận người.

– Lần này từ cốc Táng tổng cộng tuyển được mười sáu ngàn người, trong đó có hơn hai ngàn là người già và trẻ nhỏ, đại đa số bọn họ đều là người nhà của thanh niên trai tráng.

Nguyệt Thấm Lan đang cầm sổ ghi chép công việc, đã trình bày xong mục thứ nhất.

– Chỉ có hơn hai ngàn người già và trẻ nhỏ, có thể chấp nhận được.

Mục Lương từ tốn gật đầu.

Nếu muốn thu hút thanh niên trai tráng đến thành Huyền Vũ, nhất định không được bỏ lại người già và trẻ nhỏ, làm như vậy mới có thể lung lạc được dân tâm.

Huống hồ nếu những người già muốn làm việc, vẫn có thể sắp xếp cho họ làm một ít cong việc thủ công, ví dụ như đan rổ, còn có công việc làm đồ gốm.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói:

– Mười sáu ngàn người này đã được sắp xếp nơi ăn chốn ở ổn định, chờ những căn nhà trong Vệ thành trang trí xong xuôi, lại sắp xếp bọn họ tới vệ thành.

– Ừm, ngươi an bài là tốt rồi.

Mục Lương gật đầu.

Anh ngẫm nghĩ một chút, lại dặn dò:

– Làm tốt công tác tuyên truyền, để cho bọn họ biết pháp luật của thành Huyền Vũ không phải lập ra cho vui, thậm chí còn có thể bắt một vài người để răn đe.

– Được, ta sẽ sắp xếp.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu ghi nhớ.

– Còn có chuyện gì không?

Mục Lương duỗi chân ra, ngồi thẳng lưng nhìn về phía cô gái tao nhã.

– Còn có một chuyện, là về chuyện phân bộ Cảnh vệ trong vệ thành.

Nguyệt Thấm Lan mở trang tiếp từ trong cuốn sổ ghi chép công việc của mình.

Vệ thành đang ở giai đoạn hoàn thiện quan trọng, trong đó phân bố Cảnh vệ đi tuần là rất quan trọng, có thể giữ gìn bên trật tự trong thành.

– Từ cảnh vệ của Nội thành điều ra tám người phái đi Vệ thành, cử ra hai người trong số họ, đảm nhiệm bộ trưởng và phó bộ trưởng của phân bộ.

Mục Lương nghĩ nghĩ nói:

– Lại vào doanh lính mới tuyển một ít người làm cảnh vệ đi.

Chức vị bộ trưởng phân bộ này chỉ dưới phó vệ trưởng, cũng có nghĩa là chỉ thấp hơn so với Trình Mâu, nhưng cao hơn những cảnh vệ khác.

– Việc này tương đương với đề bạt tám người, cho nên phải chọn tám người có năng lực tốt một chút.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt nói.

– Ừm, để cho Trình Mâu lựa chọn đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Nguyệt Thấm Lan cong lên khóe môi, tao nhã đáp:

– Ta hiểu.

Trình Mâu vừa được đề bạt lên làm Phó vệ trưởng, từ khi thành Huyền Vũ cải cách, chức vị của hắn cũng được nâng lên vài bậc, có quyền sắp xếp các cảnh vệ phân bộ và nhân viên.

Chức vị từ trên xuống dưới được sắp xếp như sau: Vệ trưởng và Phó vệ trưởng của tuần cảnh vệ, tiếp theo là Bộ trưởng và Phó bộ trưởng của phân bộ, dưới nữa là Cảnh trưởng phân thành bốn cấp bậc (thượng, cao, trung, hạ cấp) cuối cùng mới là cảnh vệ cấp một hai ba.

Con đường tấn chức đã được sắp xếp hoàn hảo.

– Ta đã báo cáo xong công việc ngày hôm nay.

Nguyệt Thấm Lan nói xong đã gấp lại sổ ghi chép công việc.

– Gần đây ngươi quá vất vả rồi.

Mục Lương vươn tay, ngưng tụ một đoàn nguyên tố sinh mệnh, bao phủ lên cô.

Đôi mắt đẹp màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan lóe sáng, cô ôn nhu nói:

– Không sao mà, ta đâu phải làm việc nặng.

Thân thể cô trở nên cực kỳ thoải mái, bên trong và bên ngoài đều như được tẩy rửa qua một lần.

– Gần đây, ta phát hiện dường như làn da của mình trở nên mịn màng hơn.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng vuốt ve da mặt mình.

Mục Lương giải thích:

– Nguyên tố sinh mệnh là một nguyên nhân, còn một nguyên nhân khác là vì ngươi uống nước từ Trà Thụ Sinh Mệnh.

– Nước từ Trà Thụ Sinh Mệnh?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi:

– Uống nước đó cũng khiến cho làn da mịn màng hơn ư?

Mục Lương ôn hòa nói:

– Ừm, nước bên ngoài cung điện Lưu Ly, trải qua Trà Thụ Sinh Mệnh nuôi dưỡng, đã không còn là nước bình thường nữa, có thể bảo trì thanh xuân cho người dùng.

Nó có tác dụng giống với nguyên tố sinh mệnh của anh.

– Bảo trì thanh xuân?

Nguyệt Thấm Lan mở to đôi mắt xanh nước biển ngập nước, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.

Cô nhẹ giọng nỉ non:

– Khó trách, gần đây ta có cảm giác trạng thái làn da càng ngày càng tốt, không bị lão hoá chút nào…

– Nếu tiếp tục dùng ngươi sẽ không già đi.

Anh trong sáng cười nói.

Khóe môi Nguyệt Thấm Lan giơ lên, cười như hoa nói:

– Nếu trẻ mãi không già, sẽ bị người ta nghĩ là một con quái vật.

Mục Lương đưa tay nâng cằm của cô gái tao nhã, ôn nhu hỏi nói:

– Vậy ngươi muốn là quái vật, hay muốn là bà già?

Nguyệt Thấm Lan liếc mắt đầy xem thường, oán trách:

– Cái gì mà bà già? Chẳng dễ nghe chút nào.

Cộc cộc cộc…

Lúc này, cửa thư phòng bị gõ vang.

Âm thanh nhỏ nhẹ của Ba Phù vang lên:

– Thành chủ đại nhân, tiểu thư Đại An Ti tìm ngài.


Chương 1197: Đại An Ti Thăng Cấp

– Để cho cô ấy tiến vào.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

– Vâng.

Âm thanh của tiểu hầu gái vang lên, cửa thư phòng bị đẩy ra.

Đại An Ti mặc khôi giáp đi vào, nâng tay cúi chào Mục Lương:

– Đại nhân, ta có việc cần báo.

– Chuyện gì lại khiến người gấp gáp từ Sơn Hải Quan trở về đây vậy?

Mục Lương bình thản hỏi.

Bình thường nếu ba ải cứ điểm có chuyện, đều báo cáo với khu Trung Ương thông qua Trùng Cộng Hưởng.

– Khu vực gần thành Huyền Vũ xuất hiện hư quỷ!

Đại An Ti nghiêm mặt nói.

Mục Lương gõ ngón tay lên mặt bàn, sau đó nâng tay ra hiệu:

– Tiếp tục nói.

– Gần Thiên Môn Lâu xuất hiện tám con hư quỷ, trong đó thực lực mạnh nhất là cấp bảy.

Cao Thao xuống nước xem xét, thiếu chút nữa đã gặp chuyện không may, may mà có thánh thú ra tay…

Đại An Ti đem miêu tả chuyện vừa diễn ra ở Thiên Môn Lâu.

– Ta đã biết, các ngươi làm tốt lắm.

Mục Lương cụp mắt suy tư.

Gần nhất hư quỷ xuất hiện càng ngày càng nhiều, phụ cận ba căn cứ trung chuyển, cũng đều truyền đến tin tức có hư quỷ xuất hiện.

Phương hướng Ốc Đảo đi tới, cũng nhìn thấy mấy con hư quỷ, đây là Bạch Trạch và Hạ Khoa Phu truyền tin tức quay lại.

– Hư quỷ càng ngày càng nhiều.

Trong mắt Nguyệt Thấm Lan có chút ưu sầu.

– Có ta ở đây, không có việc gì.

Mục Lương vỗ tay cô gái tao nhã.

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, Đại An Ti vẫn còn ở đây đó.

– Có Rồng Biển, Thiên Môn Lâu sẽ rất an toàn, đừng tuỳ tiện đi xuống biển.

Mục Lương dặn dò.

– Vâng.

Đại An Ti cung kính gật đầu.

Cô vẫn giữ nguyên tình trạng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không dám nhìn tới động tác của Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan.

– Trở về đi.

Anh khoát tay áo.

– Vâng.

Đại An Ti nâng tay cúi chào, xoay người chuẩn bị rời đi.

– Từ từ, ngươi sắp đột phá ư?

Mục Lương gọi cô lại.

– Đúng vậy, nhưng vẫn chưa đột phá được…

Đại An Ti thở dài.

– Lại đây.

Mục Lương đưa tay ngưng tụ ra một đoàn nguyên tố sinh mệnh.

Đại An Ti lộ ra vẻ mặt đầy kích động, cô bước nhanh tới gần anh.

Mục Lương vung tay lên, nguyên tố sinh mệnh dừng ở trên đầu cô gái tóc băng.

Tinh thần Đại An Ti chấn động, cô vội vàng nhắm lại đôi mắt đẹp, cảm nhận nguyên tố sinh mệnh biến hóa trong cơ thể.

Nguyên tố sinh mệnh lan tràn như nước, bị thân thể của cô hấp thu.

– Cô ấy đột phá rồi!

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nói.

Mục Lương ôn hoà nói:

– Đột phá một cảnh giới nhỏ mà thôi.

Nguyệt Thấm Lan trắng mắt liếc Mục Lương một cái, tao nhã nói:

– Lại đột phá thêm một lần, cô ấy đã là cao thủ cấp tám.

Mục Lương cười cười, chiến lực cao cấp của thành Huyền Vũ càng ngày càng nhiều rồi.

Đại An Ti nhắm chặt đôi mắt đẹp, khí tức trên người càng ngày càng mạnh lên.

Qua vài phút, khí tức đã kéo lên tới cực hạn, cuối cùng củng cố ở cấp bảy đỉnh.

– Vù vù hô…

Đại An Ti thở dài một hơi, bên trong đôi mắt màu băng hiện lên một ánh sao.

Cô hưng phấn nói:

– Thật tốt quá, cuối cùng ta cũng đột phá rồi!

– Tĩnh khí ngưng thần, củng cố cảnh giới một chút.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

– Vâng.

Đại An Ti thầm rùng mình, vội vàng tĩnh tâm lại.

Cô xoay người cảm kích nói:

– Cám ơn thành chủ đại nhân!

– Ừm, trở về đi.

Mục Lương cụp mi mắt.

– Vâng.

Đại An Ti lui về phía sau hai bước, vui vẻ rời khỏi thư phòng.

…………

Vù vù hô…

Trên trời cao, Ưng Lửa đang dang cánh bay về phía trước.

Bên trong khoang thuyền ngọc lưu ly được cố định sau lưng nó, ba người Hạ Lạc, Nguyệt Phi Nhan, Thái Khả Khả đang chơi đấu địa chủ.

Lần này ra ngoài, ba người các cô dẫn đội, còn có mười hai lính Không Quân đi cùng.

– Ba tấm chín.

Nguyệt Phi Nhan kích động ném ra tấm thẻ trong tay.

Đôi mắt đẹp của Hạ Lạc lưu chuyển, cô cũng ra bài.

– Chín!

Thái Khả Khả tuỳ tiện tung ra một tấm bài trong tay.

Đôi mắt đẹp màu cam của Hạ Lạc vừa chuyển, cô tung ra bốn lá bài tẩy:

– Bốn tấm hai.

– Vừa mới bắt đầu, đã ra bom rồi sao?

Thái Khả Khả và Nguyệt Phi Nhan đồng thời trừng lớn đôi mắt đẹp.

– Hì hì, có muốn thôi hay không?

Hạ Lạc cong lên khóe môi, hai cánh sau lưng cô nhẹ nhàng đong đưa.

Cô gái tóc hồng và Thái Khả Khả liếc nhau, sau đó đồng loạt lắc đầu.

– Không, ngươi tiếp tục ra bài đi.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.

– Ta sẽ thắng.

Hạ Lạc vui cười một tiếng, sau đó buông tất cả bài trong tay mình ra.

– Hả?

Nguyệt Phi Nhan duyên dáng gọi to một tiếng, tại sao nhanh vậy đã xong rồi?

– Chúng có thể ghép lại được mà.

Hạ Lạc trong trẻo cười nói.

Thái Khả Khả chớp chớp con mắt xanh ngọc bích, tán thưởng:

– Ngươi thật may mắn.

– Chơi lại đi.

Nguyệt Phi Nhan không cam lòng nói.

Hạ Lạc ôn nhu nói:

– Chúng ta nên dừng lại thôi, rất nhanh sẽ tới thành Băng, nên chuẩn bị trước một chút.

– Vậy chờ lúc rời khỏi thành Băng, chúng ta lại tiếp tục đánh.

Nguyệt Phi Nhan đứng lên nói.

Cô vẫn hiểu chuyện gì quan trọng hơn.

Du du du…

Ưng Lửa phát ra tiếng kêu thật to, phía trước đã là thành Băng.

Hạ Lạc ôn nhu nói:

– Đại nhân Mục Lương nói, phải đón được Mai Sa Khoa ở thành Băng, mang về thành Huyền Vũ.

– Ta nhớ rõ.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu.

Sau đó không lâu, đường chân trời xuất hiện một toà thành lớn, đây là mục tiêu đầu tiên của chuyến hành trình này.

Ưng Lửa xoay quanh một vòng ở bên ngoài thành Băng, cuối cùng đáp xuống ngoài thành ở cách đó không xa.

Đạp đạp đạp…

Cửa Thành Băng mở ra, Băng Lai Khắc mang theo thủ vệ sải bước đi tới.

– Cuối cùng cũng đến rồi!

Băng Lai Khắc tới gần Ưng Lửa.

Từ mấy ngày hôm trước, hắn đã trở lại thành Băng, tính theo thời gian chắc cũng tới lúc thành Huyền Vũ mang khôi giáp đến đây.

Nguyệt Phi Nhan, Thái Khả Khả và Hạ Lạc từ trên lưng Ưng Lửa đi xuống, lính Không Quân đi theo phía sau.

Bọn họ nâng lên một cặp khôi giáp và một rương vũ khí, sau đó chỉnh tề đặt trên mặt đất.

– Băng Lai Khắc các hạ, khôi giáp và vũ khí đều đã mang đến.

Nguyệt Phi Nhan ôm hai tay đặt trước người, đứng ngay cạnh khôi giáp và vũ khí.

Hai tròng mắt Băng Lai Khắc tỏa sáng, trong sáng nói:

– Tốt lắm, vất vả cho các hạ rồi, tới đây có thể giao khôi giáp và vũ khí giao cho ta.

– Chờ một chút, chúng ta nên kết toán công bằng trước đã.

Nguyệt Phi Nhan cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng nói.

Trên mặt Băng Lai Khắc tắt hẳn nụ cười, hắn trầm giọng hỏi:

– Các hạ lo lắng ta sẽ ăn không sao?

– Lúc trước khi giao dịch đã nói rõ ràng rồi.

Khi giao hàng sẽ thanh toán nốt, chỉ là giao phí vận chuyển hàng hoá.

Vẻ mặt Nguyệt Phi Nhan không thay đổi, cô lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn.

Sắc mặt Băng Lai Khắc đen lại, trong lòng hắn đang âm thầm tính toán điều gì đó.

Hắn đưa mắt nhìn Ưng Lửa thật lớn, cảm nhận khí tức cấp chín do nó phát ra, từ thể xác và tinh thần đều sinh ra kiêng kị, chỉ có thể đánh mất ý tưởng vừa nảy ra trong đầu.

Băng Lai Khắc vung tay lên.

Thuộc hạ của hắn đi lên phía trước, sau đó buông túi tinh thạch hung thú xuống, cởi bỏ dây buộc miệng túi để lộ tinh thạch hung thú ra ngoài.

Cô gái tóc hồng đưa tay nâng lên, binh lính sau lưng hiểu ý, bọn họ đi lên phía trước, bắt đầu kiểm kê số lượng tinh thạch hung thú.

-….

Băng Lai Khắc kiên nhẫn chờ.

Đạp đạp đạp…

Nơi cổng thành, Mai Sa Khoa vác trên lưng một cái bình ngọc lưu ly thật lớn đi ra, tới gần đám người Nguyệt Phi Nhan.


Chương 1198: Ta Đoán Đúng Rồi Sao?

Băng Lai Khắc quay đầu nhìn lại, lập tức sửng sốt, tại sao Mai Sa Khoa lại ở trong thành Băng của mình? – Mai Sa Khoa, ngươi tới từ khi nào vậy?

Hắn nhíu mày trầm giọng hỏi.

Mai Sa Khoa cảnh giác đáp:

– Ngày hôm qua.

Băng Lai Khắc nhíu mày cười lạnh hỏi:

– Thú vị, ngươi không chờ ở thành Tiêu Khắc, chuẩn bị nghênh chiến thuỷ triều hư quỷ, đến thành Băng của ta làm cái gì?

Mai Sa Khoa trầm mặc hồi lâu, mới nói suy nghĩ của mình:

-… Về sau không còn thành Tiêu Khắc nữa rồi.

– Cái gì mà về sau không còn thành Tiêu Khắc nữa?

Vẻ mặt Băng Lai Khắc mờ mịt.

– Ý như lời ta nói.

Mai Sa Khoa thuận miệng đáp lại một câu, sau đó cất bước tới gần đám người cô gái tóc hồng.

Hạ Lạc nho nhỏ nói:

– Dường như hắn chính là Mai Sa Khoa.

– Mục Lương các hạ nói, ta có thể mượn đường đi tới thành Huyền Vũ.

Mai Sa Khoa bình tĩnh nói.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu, ngây thơ nói:

– Ta biết, đi lên đi, sẽ có người sắp xếp chỗ cho ngươi.

– Cảm ơn.

Mai Sa Khoa với vẻ mặt suy sụp, đi theo binh lính lên khoang thuyền ngọc lưu ly phía sau lưng Ưng Lửa.

Băng Lai Khắc gắt gao mím môi, rút cuộc đã xảy ra chuyện gì, vậy mà có thể khiến cho cường giả như Mai Sa Khoa ủ rũ đau buồn như vậy?

Binh sĩ phụ trách kiểm kê đứng dậy, trao đổi số lượng của mình sau đó cộng chúng lại với nhau.

Tiếp theo binh lính đi tới bên cạnh cô gái tóc hồng, thấp giọng báo cáo kết quả.

Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía Băng Lai Khắc, ngạo nghễ nói:

– Tốt lắm, kiểm kê chấm dứt, số lượng chính xác.

Cô nâng tay ra hiệu, chuẩn bị rời khỏi thành Băng, đi tới địa phương kế tiếp.

Băng Lai Khắc gấp giọng hô:

– Chờ một chút, các hạ biết thành Tiêu Khắc đã xảy ra chuyện gì không?

– Biết chứ.

Nguyệt Phi Nhan dừng chân, quay đầu lại nhìn về phía hắn.

– Có thể nói cho ta biết không?

Băng Lai Khắc thành khẩn hỏi.

Trong mắt Nguyệt Phi Nhan hiện lên một tia giảo hoạt, cô mỉm cười nói:

– Cho ngươi một cái giá cực kỳ ưu đãi, một ngàn viên tinh thạch sơ cấp trung đẳng, ta nói cho ngươi.

-…

Khóe mắt Băng Lai Khắc giật giật.

Nhưng sau đó dường như hắn nhớ tới cái gì đó, trên hội nghị Thánh Địa, Mai Sa Khoa đã hỏi về vấn đề tại sao Suối Thánh của thành Tiêu Khắc không có chút nước nào.

Lúc ấy Mục Lương đã trả lời hắn, là bên dưới thành Tiêu Khắc có sào huyệt hư quỷ.

Băng Lai Khắc nghĩ vậy, không khỏi làm đưa ra một giả thiết lớn mật.

– Thành Tiêu Khắc đã bị hư quỷ công phá ư?

Hắn ngước mắt hỏi.

Nếu Mai Sa Khoa đã xuất hiện ở đây, vậy bên dưới thành Tiêu Khắc thật sự có sào huyệt hư quỷ, hơn nữa thành Tiêu Khắc còn bị hư quỷ công phá rồi.

– A?

Nguyệt Phi Nhan trừng lớn con ngươi màu đỏ.

Băng Lai Khắc thấp giọng hỏi:

– Ta đoán đúng rồi sao?

– Đoán?

Nguyệt Phi Nhan liếc mắt xem thường, đúng là muốn kiếm thêm một chút thu hoạch cũng không được.

Cô yêu kiều hừ một tiếng, sau đó xoay người trở lại trên lưng Ưng Lửa.

Bọn lính khiêng đi túi tinh thạch hung thú, cũng theo sau cô trở về trên người Ưng Lửa.

– Đi thôi, chúng ta phải xuất phát.

Thái Khả Khả chững chạc xoay người rời đi.

Du du du… Không bao lâu sau, Ưng Lửa lại dang cánh bay lên trời cao, nó vỗ cánh tại thành cơn gió, làm cho thủ vệ thành Băng ngã trái ngã phải.

Nó xoay quanh một vòng ở không trung, điều chỉnh phương hướng đi tới, sau đó bằng tốc độ cục nhanh tới địa phương kế tiếp.

– Xem ra ta đã đoán trúng…

Vẻ mặt Băng Lai Khắc đầy ngưng trọng.

Thành Tiêu Khắc nhanh như vậy đã bị hư quỷ công hãm, những ngày sau này chắc chắn không dễ chịu đâu.

Hắn phất tay nói:

– Mang những thứ này về đi, sau đó tất cả bắt đầu mặc khôi giáp tiến hành huấn luyện.

– Vâng.

Nhóm thủ vệ hưng phấn đáp lời.

………..

– Còn không có tin tức từ kênh Sương Mù, thật phiền…

Bạch Sương đi ra cung điện, trong đôi mắt đẹp chứa đầy lo lắng.

Cô vừa mới tới thư phòng tìm Mục Lương, hỏi tin tức về kênh Sương Mù và vương quốc Hải Đinh, nhưng câu trả lời của anh vẫn là không có.

– Nhất định cha mẹ đã lo lắng gần chết.

Bạch Sương ngồi trên bậc thang, cảm xúc chùng xuống.

Cô rất nhớ quê nhà, nhớ mọi việc mọi thứ trong vương cung.

Lúc này, cô gái tóc tím đã bắt đầu hối hận, nhẽ ra cô không nên tùy hứng chạy khỏi vương cung như vậy

– Tiểu thư Bạch Sương, cô có muốn nếm thử bánh bích quy nhỏ kiểu mới hay không?

Diêu Nhi bưng chén đĩa đi ra cung điện, nhìn thấy cô gái tóc tím ngồi trên bậc thang thì thân thiện hỏi.

– A, ta không muốn ăn.

Thân thể Bạch Sương run lên, cô nâng tay lên dụi dụi hai mắt.

– Tiểu thư Bạch Sương, ngươi làm sao vậy?

Diêu Nhi quan tâm hỏi.

– Ta không sao!

Bạch Sương thở sâu, cô đứng lên nhìn về phía tiểu hầu gái, trong con ngươi màu tím còn có chút hồng.

Diêu Nhi khẽ nhếch môi, trong lòng cô đã đoán được vừa rồi cô gái tóc tím đã khóc.

Nhưng cô bé giả vờ không phát hiện ra, chỉ ngọt ngào hỏi:

– Bánh bích quy nhỏ rất thơm, cô thật sự không nếm thử một chút sao?

– Vậy để ta nếm thử một chút đi.

Vì che dấu tâm trạng của mình, Bạch Sương, đành phải nhón lấy một miếng bánh bích quy màu xanh lá nhạt bỏ vào trong miệng.

Răng rắc…

Bánh bích quy xốp giòn bị cắn vỡ, hương vị trà tinh thần lan toả, khiến cho tinh thần cô gái tóc tím chấn động.

– Bánh này ăn thật ngon!

Bạch Sương che miệng duyên dáng hô to một tiếng.

Diêu Nhi dịu dàng nói:

– Còn rất nhiều đó, tiểu thư Bạch Sương có thể lấy nhiều hơn một chút.

– Cám ơn!

Bạch Sương không nhịn được, cô đưa tay lấy một mớ to bánh bích quy.

Diêu Nhi trong trẻo nói:

– Nếu tiểu thư Bạch Sương cảm thấy ở cung điện rất nhàm chán, vậy ta có thể mang ngươi đi Nội thành dạo một chút.

– Có thể chứ?

Bạch Sương phồng hai má, khóe miệng vẫn còn dính đầy vụn bánh quy.

Cô đã ở trong cung điện hơn mười ngày rồi, sớm đã vô cùng nhàm chán.

– Có thể, nhưng người phải chờ ta nửa tiếng đồng hồ nữa.

Diêu Nhi nhỏ giọng nói.

Mục Lương đã ra mệnh lệnh, cô gái tóc tím có thể rời khỏi cung điện, nhưng cần phải có người đi theo.

-Được, ta ở chỗ này chờ ngươi.

Bạch Sương dùng sức gật đầu, miệng cô vẫn còn nhai một miếng bánh bích quy.

Diêu Nhi xoay người trở lại bên trong cung điện, bắt tay làm xong những công việc của mình, sau đó cô mới có thể rời khỏi cung điện.

Tâm trạng của Bạch Sương đã tốt hơn không ít, cô vui vẻ ngồi ở cửa cung điện nhấm nháp bánh bích quy.

– Tại sao lại làm được món ăn ngon vậy nhỉ?

Cô cắn bánh bích quy, chờ tiểu hầu gái mang cô ra ngoài chơi một chút.

Thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh đã tới nửa giờ sau.

Diêu Nhi đã thay xong quần áo, bước từ bước nhỏ từ cung điện đi ra.

– Ngươi làm xong việc rồi sao?

Bạch Sương vội vàng đứng lên, con ngươi màu tím lòe lòe tỏa sáng khi nhìn thấy tiểu hầu gái.

– Vâng, đã xong việc rồi.

Diêu Nhi mềm mại lên tiếng.

Cô nhìn khóe miệng cô gái tóc tím, cười thật tươi lộ lúm đồng tiền như hoa nói:

– Tiểu thư Bạch Sương, khóe miệng ngươi còn vụn bánh bích quy kìa.

– A, có sao?

Khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Sương ửng đỏ, cô vội vàng nâng tay lên chùi khóe miệng.

Cảm giác trên tay cho cô biết, đúng là có vụn bánh quy dính trên miệng cô thật.

– Hiện tại đã hết rồi, chúng ta đi thôi.

Diêu Nhi ngọt ngào nở nụ cười, sau đó cất bước đi về phía trước.

Cô gái tóc tím vội vàng đuổi theo.

Hai người rời khỏi khu Trung Ương, bước chậm tới ngã tư đường bên trong Nội thành.


Chương 1199: Khúc Quân Hành Thành Huyền Vũ

– Oa, nhà ở nơi này thật chỉnh tề, mặt đất cũng cực kỳ sạch sẽ, so với vương cung của chúng ta bên kia còn sạch sẽ hơn.

Bạch Sương vừa đi vừa tán thưởng.

Diêu Nhi tò mò hỏi:

– Vương cung rất bẩn sao?

Bạch Sương lắc đầu, ôn nhu nói:

– Thật ra là không, có điều không được sạch sẽ như nơi này.

– Vương cung có giống cung điện của chúng ta không?

Diêu Nhi hiếu kỳ như một đứa trẻ.

Bạch Sương nhỏ giọng nói:

– Cũng không có… Không có đẹp cung điện, nhưng to hơn cung điện, kiến trúc cũng nhiều hơn.

– Hoá ra là như vậy.

Diêu Nhi chớp chớp đôi mắt đẹp.

Bạch Sương nói sang chuyện khác, ngón tay cô chỉ về hướng quảng trường:

– Nơi này nhiều người quá, nơi đó dùng để làm gì vậy?

– Đó là Siêu Thị, bên trong có thể mua được đồ dùng hàng ngày và các loại thực vật.

Diêu Nhi giải thích.

– Có thể đi xem một chút không?

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương sáng lên, cô cảm thấy rất hứng thú với Siêu Thị.

– Có thể.

Diêu Nhi lên tiếng.

– Vậy đi nhanh đi.

Bạch Sương kích động đi tới Siêu Thị.

Cô còn chưa đi vào, đã bị không khí náo nhiệt cuốn đi, cái gì cũng tò mò nhìn.

– Ah, nơi này cũng bán bánh bích quy nhỏ.

Đôi mắt đẹp của cô sáng lên, cô vừa nhìn thấy nó ở quầy bánh cách đó không xa.

Cô gái tóc tím đi lên phía trước, không nói hai lời mua luôn một cân bánh bích quy nhỏ.

– Thơm quá.

Bạch Sương nhón lên một miếng bánh bích quy nhét vào miệng.

Chỉ là vừa nhai một cô đã hoang mang rồi, tại sao hương vị không giống với bánh cô vừa ăn?

Diêu Nhi nhỏ giọng nói:

– Tuy rằng đều là bánh bích quy, nhưng bánh bích quy trong cung điện ăn ngon hơn.

– Như vậy sao…?

Bạch Sương nghĩ nghĩ một chút, sau đó cô lập tức hiểu được, bánh bích quy cô ăn hồi sáng chắc là chỉ trong cung điện mới có.

Diêu Nhi ngây thơ nói:

– Nếu bánh bích quy trong cung điện mà mang tới Siêu Thị bán, vậy một cân sẽ có giá năm trăm đồng Huyền Vũ.

Bạch Sương nhếch miệng, cô cảm thấy bánh bích quy trong miệng mình càng thêm tẻ nhạt, vô vị.

Cô dạo qua một vòng trong Siêu Thị, tính toán mua một ít đồ ăn, nhưng nhớ tới những lời tiểu hầu gái vừa nói, cuối cùng lại bỏ đi ý định trong đầu.

Hai người rời khỏi Siêu Thị Huyền Vũ, đi dọc theo quảng trường tiến về phía trước đi.

Bạch Sương sợ hãi than nói:

– Quá nhiều người, nhiều người như vậy tại sao ngã tư đường vẫn duy trì được sự sạch sẽ?

Diêu Nhi trong trẻo nói:

– Tất cả mọi người rất tự giác, sẽ bỏ rác rưởi vào thùng rác, còn có công nhân bảo vệ môi trường, phụ trách quét dọn rác rưởi ở ngã tư đường.

– Thật tốt…

Bạch Sương khẽ nhếch môi.

Cô nhớ tới vương quốc Hải Đinh, ngã tư đường ở đó đều cực kỳ bẩn, chỗ nào cũng thấy rác.

– Bên kia làm sao vậy?

Bạch Sương chỉ về phía trước, đó là bên ngoài khu dân cư.

Diêu Nhi nhẹ giọng nói:

– Nơi đó là trường học.

– Trường học?

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu tím.

Diêu Nhi ôn nhu giải thích:

– Chính là dạy những đứa nhỏ biết chữ và hiểu biết những nơi trên thế giới.

– Cũng dạy những người bình thường sao?

Bạch Sương kinh ngạc hỏi.

– Đúng vậy, chỉ cần muốn biết chữ, đều có thể đi học.

Diêu Nhi gật đầu.

-…

Bạch Sương há to miệng.

Ở vương quốc Hải Đinh, chỉ có con em nhà quý tộc mới được đi học chữ, có rất ít người bình thường được hưởng sự giáo dục tốt như vậy.

– Muốn đi trường học nhìn không?

Diêu Nhi nghiêng đầu hỏi.

– Có thể chứ?

Tinh thần Bạch Sương chấn động, cô cực kỳ tò mò với trường học ở đây.

Diêu Nhi cười khanh khách gật đầu:

– Có thể, chỉ cần không quấy rầy bọn nhỏ học tập, sẽ không có vấn đề.

– Vậy đi nhanh đi.

Bạch Sương kích động nói rồi nhanh chóng chạy đi, Diêu Nhi vội vàng đi theo cô.

Hai người đi tới cửa lớn của trường học, bên tai đã truyền đến âm thanh đọc chữ cực kỳ nghiêm túc.

– Nhân chi sơ, tính bản thiện……

– Dường như có rất nhiều người.

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương mang theo chút tò mò, cô đi tới phòng học gần nhất.

Trong phòng học, Mễ Nặc đang đứng trên bục giảng, chuẩn bị dạy bọn nhỏ ca hát.

– Ah, là cô ấy!

Bạch Sương lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, không nghĩ tới cô gái tai thỏ sẽ xuất hiện trong trường học.

Diêu Nhi mềm nhẹ nói:

– Hiện tại, tiểu thư Mễ Nặc là cô giáo dạy âm nhạc.

– Hình như rất giỏi!

Bạch Sương sợ hãi than.

Diêu Nhi lộ ra vẻ mặt sùng bái nói:

– Tiểu thư Mễ Nặc hát rất hay, khi cô ấy biểu diễn ở Viện Ca Kịch, vé sẽ bị bán hết rất nhanh.

………..

Bạch Sương chớp chớp con mắt màu tím, trong trẻo hỏi:

– Cô ấy có hát hay bằng bộ tộc Hải Yêu không?

– Bộ tộc Hải Yêu?

Diêu Nhi nghiêng đầu, hướng đôi mắt đầy hoang mang nhìn về phía cô gái tóc tím.

– Đúng rồi, ngươi không biết bộ tộc Hải Yêu, xem như ta chưa nói với ngươi!

Bạch Sương giật giật khóe miệng.

Cô dời lực chú ý trở lại trong phòng học, Mễ Nặc đang phân phát những trang giấy có ca từ.

Mễ Nặc nghiêm mặt nói:

– Hôm nay, trước tiêc ta sẽ dạy các ngươi về nốt nhạc, sau đó sẽ học tất cả những chữ trong ca từ.

– Vâng.

Cô giáo Mễ Nặc!!

Bọn nhỏ lộ ra vẻ mặt chờ mong hô.

Cô gái tai thỏ rung rung hai tai đầy lông nhung, cô cảm thấy cực kỳ vui vẻ khi được gọi là cô giáo.

Mễ Nặc xoay người, dùng bút than vẽ ra nốt nhạc trên bảng ngọc lưu ly trơn mịn.

Bảng ngọc lưu ly cực kỳ trơn mịn, dấu vết của bút than chỉ cần dùng nước lau qua một chút là biến mất ngay, cho nên có thể sử dụng thay cho bảng đen.

Xẹt xẹt xẹt…

Bút than xẹt qua bảng ngọc lưu ly, vẽ ra tất cả nốt nhạc.

Cô nhớ lại nội dung Mục Lương đã dạy cho mình, bắt đầu giảng bài cho bọn nhỏ.

– Đây là đô, là nốt nhạc đầu tiên các ngươi cần học…

Mễ Nặc cầm một cây gậy nhỏ trong tay, chỉ vào bảng ngọc lưu ly, nghiêm túc dạy.

Bạch Sương thấy cô ấy nghiêm túc như vậy, cô cũng nghiêm túc lắng nghe, lại ngoài ý muốn phát hiện nội dung mà cô gái tai thỏ giảng, cô cũng có thể nghe hiểu.

Cô gái tóc tím lại tỏ ra cực kỳ hứng thú, vì vậy cô lập tức ghé tai sát vào cửa sổ và lắng nghe bài học.

Diêu Nhi đứng bên cạnh cô, cũng nghe rất nghiêm túc.

Trong lúc không chú ý, tiết học đã qua được phân nửa, Mễ Nặc cũng dạy xong những nốt nhạc.

– Chúng ta sẽ học bài hát đầu tiên, là thánh ca của thành Huyền Vũ, tên là Khúc Quân Hành Thành Huyền Vũ.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

Những đứa nhỏ đang ngồi lại nghiêm túc hơn, chúng đều vểnh tai lắng nghe.

– Ta sẽ hát một lần cho các ngươi nghe, sau đó sẽ dạy các ngươi.

Mễ Nặc nghiêm mặt nói:

– Những ca khúc khác có thể không thuộc, nhưng bài này thì bắt buộc phải thuộc, bởi vì nó đại biểu cho tinh thần của thành Huyền Vũ.

– Vâng…

Bọn nhỏ lớn tiếng đáp lời.

– Khúc Quân Hành Thành Huyền Vũ?

Bạch Sương cảm thấy tò mò, lại tập trung tinh thần nghe.

Mễ Nặc mang đàn ghi-ta ra, sau đó, cô ngồi lên một chiếc ghế cao, nhẹ nhàng gảy dây đàn, đánh lên khúc nhạc dạo.

– Không có những nhạc khí khác đệm theo, nhưng chắc cũng không quá khó nghe…

Mễ Nặc nhỏ giọng nói thầm một câu.

Cô gái tai thỏ đàn một khúc nhạc dạo, bắt đầu cất lời ca.

– Thành Huyền Vũ, ngày mai và tương lai…

Khúc Quân Hành Thành Huyền Vũ có tiết tấu cực kỳ đơn giản, nhưng ca từ và làn điệu lại rất truyền cảm, như vậy mới khiến cho mọi người dễ nhớ dễ thuộc.


Chương 1200: Thiếu Chút Nữa Cô Đã Chìm Đắm Trong Cuộc Sống Hiện Tại Rồi

– Nghe rất hay.

Bạch Sương nghe tới mê mẩn, chờ tới khi cô gái tai thỏ hát lại ca từ một lần nữa, cô cũng có thể ngân nga theo vài câu.

Bộp bộp bộp…

– Cô giáo Mễ Nặc thật là lợi hại!

Bọn nhỏ vỗ tay ầm trời.

Đây là Y Lệ Y dạy bọn chúng, nếu muốn khen ngợi điều gì đó nhất định phải vỗ tay.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc ửng đỏ, cô dịu dàng nói:

– Được rồi, kế tiếp ta sẽ dạy các ngươi hát.

– Vâng…

Bọn nhỏ đều chờ mong gật đầu.

– Câu đầu tiên, nốt nhạc là đô la mi đô…

Mễ Nặc cầm lấy trang giấy có ca từ, ra hiệu cho bọn nhỏ mở trang giấy ra xem.

Bạch Sương nghiêng đầu nhìn về phía tiểu hầu gái, ngượng ngùng mở miệng hỏi:

– Cái kia, có thể lấy giúp ta một tấm không?

– Chờ ta một chút.

Diêu Nhi gật đầu xoay người đi tới trước cửa phòng học.

Trong phòng học, cô gái tai thỏ đã nhìn thấy cô hầu gái nhỏ.

– Tiểu thư Mễ Nặc, tiểu thư Bạch Sương muốn một tấm ca từ.

Diêu Nhi ngoan ngoãn nói.

Mễ Nặc nghe vậy nhìn về phía cô gái tóc tím bên ngoài cửa sổ, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một tia ngượng ngùng.

– Được, cho cô ấy.

Cô rút ra một tấm ca từ đưa cho cô hầu gái nhỏ.

– Cám ơn!

Diêu Nhi hiểu chuyện nói lời cảm tạ.

Mễ Nặc yêu kiều nói:

– Ngươi có thể vào đây cùng nghe với bọn chúng.

Bên ngoài phòng học, đôi mắt đẹp của Bạch Sương lập tức sáng lên, cô kéo cô hầu gái nhỏ, sau đó đầy kích động đi vào phòng học, ngồi ở vị trí cuối cùng.

Phanh nghiên…

– Tốt lắm, tiếp tục học đi.

Mễ Nặc nâng tay gõ nhẹ lên bục giảng, kéo lực chú ý của bọn nhỏ ý lại.

Cô gái tai thỏ tiếp tục dạy những đứa nhỏ hát, từng câu từng chữ.

Bạch Sương nghe rất nghiêm túc, cô cũng bắt đầu ngân nga theo lời cô gái tai thỏ, tốc độ học tập của cô nhanh hơn rất nhiều so với mấy đứa nhỏ.

Rất nhanh một tiết học đã kết thúc, những đứa nhỏ khác chỉ hiểu được đại khái ca từ.

Mà cô gái tóc tím đã có thể hát được một bài hoàn chỉnh, chỉ có một vài chỗ còn chưa chính xác âm điệu.

– Tiểu thư Bạch Sương, thính lực của cô thật lợi hại!

Diêu Nhi khen ngợi.

– Ta còn rất thông minh nữa.

Bạch Sương hếch cằm lên, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút tự đắc.

Thiên phú học tập của cô rất mạnh.

Điều này đã được toàn bộ vương cung của vương quốc Hải Đinh công nhận, bởi vậy cô còn rất trẻ mà đã có thành tựu ma pháp sư cấp bảy rồi.

– Tốt lắm, tiết học âm nhạc của hôm nay chấm dứt.

Mễ Nặc sửa sang lại giáo án, dịu dàng nói:

– Các ngươi trở về phải luyện tập nhiều hơn, cần phải nhớ kỹ tất cả những ca từ.

– Vâng cô giáo Mễ Nặc!

Bọn nhỏ hưng phấn lên tiếng.

Đối với bọn nhỏ, học tập ca hát là thú vị nhất, ít nhất cũng vui hơn học biết chữ…

– Các ngươi phải nghiêm túc học, về sau còn phải thi toàn quốc nữa.

Mễ Nặc gõ bục giảng nhắc nhở.

– A, còn tham gia cuộc thi sao?

Bọn nhỏ kinh hô một tiếng, có một chút thảm thiết.

– Đương nhiên, chờ sau khi các ngươi tốt nghiệp, sẽ phải hát bài này trước mặt thành chủ đại nhân.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc đanh lại, cô nghiêm túc nói.

– Ai ai, phải ca hát trước mặt thành chủ đại nhân!

– Vậy ta phải trở về chăm chỉ học, không thể bị mất mặt trước thành chủ đại nhân được.

Bọn nhỏ nhất thời khẩn trương lên, ngược lại có đứa nhỏ tỏ ra cực kỳ hưng phấn.

Trình Tiếu đúng là đứa nhỏ hưng phấn đó.

Cô bé chuẩn bị trở về suốt đêm nay học tập ca từ, còn phải lôi kéo cha luyện tập cùng nữa.

Trình Mâu là Phó vệ trưởng, cũng cần phải học Khúc Quân Hành Thành Huyền Vũ.

– Được rồi, chúng ta tan học.

Mễ Nặc ôm lấy giáo án, xoay người chuẩn bị rời đi.

Cô gái tai thỏ nhẹ thở một hơi, nếu còn dạy thêm một tiết nữa, xem như tật xấu sợ người lạ của cô sẽ hoàn toàn chữa khỏi.

– Tiểu thư Bạch Sương, chúng ta cũng trở về đi.

Diêu Nhi ôn nhu nói.

– A, hiện tại phải trở về rồi sao?

Bạch Sương mở to đôi mắt đẹp.

Diêu Nhi trong trẻo nói:

– Vâng, ở cung điện còn có rất nhiều chuyện phải làm, ta không thể rời đi quá lâu.

– Được rồi, vậy trở về đi.

Bạch Sương lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

Diêu Nhi xinh đẹp nói:

– Chờ ngày mai đi, ngày mai ta được nghỉ, có thể mang ngươi đi chơi, có thể tới Ngoại thành và Phố Buôn Bán nhìn.

– Chắc chắn nhé!

Bạch Sương lộ vẻ chờ mong nói.

– Vâng, nhất định.

Diêu Nhi cười khanh khách gật đầu.

Ngày mai cô được nghỉ, mẹ cô – Khải Na lại phải huấn luyện trong Bộ Đội U Linh, không có thời gian đi chơi với cô, cho nên ngoại trừ khoảng thời gian huấn luyện bình thường, cô không còn chuyện gì khác nữa.

Hai người rời khỏi trường học, quay về con đường lúc đầu.

– Thành Huyền Vũ, ngày mai và tương lai là niềm vui trong lòng…

Trên đường, Bạch Sương ngân nga những ca từ mới học, đây là khi tâm tình cô vui vẻ nhất trong mấy ngày gần đây.

Cô không khỏi nghĩ đến một vấn đề, nếu không thể quay về vương quốc Hải Đinh, vậy ở lại thành Huyền Vũ cũng không tồi.

Nghĩ đến đây, cảm xúc của cô gái tóc tím lại thấp xuống, nếu thật sự không thể quay về, vậy cha mẹ và anh trai cô sẽ cực kỳ nhớ mình.

– Không được, ta nhất định phải nghĩ cách trở về vương cung.

Bên trong đôi mắt đẹp của Bạch Sương hiện lên một niềm tin cực kỳ kiên định.

Thiếu chút nữa cô đã chìm đắm trong cuộc sống hiện tại rồi.

………..

Bên trong thư phòng, Mục Lương nghe bốn người Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na, Ngôn Băng, Ny Cát Sa báo cáo công việc sắp tới.

– Mục Lương, mấy người mới mà Bộ Đội U Linh tiếp nhận, chỉ có thể cho bốn người ở lại, hai người khác không hợp cách.

Ly Nguyệt nghiêm mặt nói.

– Nguyên nhân không hợp cách là gì?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

– Một người không kín miệng, không thể giữ bí mật được, còn người kia… Tay cô ta quá mức nghịch ngợm rồi.

Khóe miệng Ly Nguyệt giật giật, hai má cô hơi hơi phiếm hồng.

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt, cô cũng nhớ tới người mà cô gái tóc màu hồng nhạt nói, bởi vì cô gái đó bị tay cô ta quá mức nghịch ngợm sau đó Ly Nguyệt đã đá ra khỏi sân huấn luyện.

– Tay cô ta quá mức nghịch ngợm?

Mục Lương sửng sốt một chút, anh tỏ ra rất có hứng thú nhìn về phía cô gái tóc bạch kim.

– Cô ta muốn…Sờ ta.

Ly Nguyệt đỏ mặt, con ngươi bạch kim mờ mịt, cô không dám nhìn thẳng vào Mục Lương.

Mục Lương nhướng mày, đúng là anh có chút ngoài ý muốn.

– Kỳ thật cô ta rất mạnh, các phương diện đều giỏi, chỉ có một điều là tay cô ta quá mức nghịch ngợm.

Ly Nguyệt ho nhẹ hai tiếng, trả lời chi tiết.

– Đều là phụ nữ vậy mà lại muốn sờ ngươi…

Mục Lương kinh ngạc nghĩ, sau đó mỉm cười nói:

– Đây là vấn đề nhỏ, có thể tuyển cô ta vào, sau đó cho cô ta vào đội của Khải Na.

– Khải Na…

Ngôn Băng và Ny Cát Sa liếc nhau, nhớ tới thân thể toàn xương hung thú của Khải Na, chắc chắn sẽ khiến cô gái tóc hồng kia nhảy dựng lên cho coi.

– Ta cảm thấy có thể.

Khóe môi Ny Cát Sa cong lên, trên mặt cô nổi lên một ý cười nghiền ngẫm.

-Vâng, đồng ý.

Ngôn Băng cũng gật đầu.

– Được rồi, vậy ta sẽ gọi cô ta trở về.

Ly Nguyệt bất đắc dĩ gật đầu.

Mục Lương mỉm cười, ôn nhu nói:

– Thử lại một lần, nếu không được, sẽ đưa đi quân doanh.

– Vâng.

Ly Nguyệt gật đầu.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 2 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box