[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
Tập 126 : Vô Danh Phong! (c1251-c1260)
❮ sautiếp ❯Chương 1251: Vô Danh Phong!
– Tiểu tử, có rất nhiều chuyện của Thanh Nguyên Tông mà các ngươi không biết, nhưng sau này có thể từ từ tìm hiểu.
Sắc mặt của Chu trưởng lão hòa ái nói, xem ra tính khí có vẻ rất tốt.
– Tiền bối nói có lý, nhưng mà quy củ của Thanh Nguyên Tông là phải nói rõ tình huống của các phong cho đệ tử rõ, ngọn núi này cũng thuộc về Thanh Nguyên Tông, vậy không phải Chu trưởng lão cũng nên giới thiệu cho bọn ta một chút hay sao.
Vương Song không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti lên tiếng.
Nghe vậy, lòng hiếu kỳ của đông đảo đệ tử trổi dậy, trong lòng bọn họ giống như có một ngọn lửa tò mò thiêu đốt.
– Các ngươi đã kiên trì như vậy, thì ta cũng giới thiệu cho các ngươi biết một chút.
Thấy Vương Song vẫn kiến trì muốn biết về phong thứ chín như vậy, Chu trưởng lão bất đắc dĩ lắc đầu.
– Hừ, minh ngoan bất linh!
Sắc mặt của Liễu trưởng lão khó coi, thấp giọng nói.
Sắc mặt của những người khác cũng không tốt hơn chút nào, dường như ngọn núi này là loại sỉ nhục đối với bọn họ.
– Phong thứ chín, chính là ngọn núi bị cắt đứt làm hai kia, hoang vu đã nhiều năm, được xưng là Vô Danh Phong, truyền thừa của phong này đã mất nhiều năm rồi, hiện tại chỉ còn hai người, nghiêm túc mà nói, thậm chí còn không đạt tiêu chuẩn để làm một phong, không cò động thiên phúc địa gì, cũng không có thiên tài địa bảo…
Chu trưởng lão chậm rãi nói.
Vô Danh Phong trong miệng nàng, xem như giỏi lắm cũng chỉ là một tiểu môn phái, thua kém vô số, chí ít người ta còn có một số đệ tử, mấy món bảo vật được đem về, nhưng Vô Danh Phong, chỉ có hai người, không có bất kỳ thiên tài địa bảo gì! So sánh với các phong còn lại của Thanh Nguyên Tông, đơn giản chính là sự sỉ nhục của tông môn bọn họ.
Nghe vậy lòng hiếu kỳ của mọi người đối với ngọn núi này nháy mắt được xóa đi.
Đến cả truyền thừa cũng không còn, làm sao tuyển chọn đệ tử!
– Được rồi, chuyện nên nói đều nói cho các ngươi rồi, bây giờ các ngươi nên lựa chọn đi!
Chu trưởng lão nói xong, lại nhạn nhạt lên tiếng tiếp.
– Ta chọn Lạc Tinh Phong!
Âm thanh của Trầm Linh Nhi vang lên, giống như Kình Lôi vậy, khiến mọi người ở đây ngạc nhiên không thôi!
Liễu trưởng lão nghe vậy, gương mặt lộ vẻ vui mừng, cười ha ha nói,
– Chu sư muội, có nghe không, đây là do tự nàng lựa chọn đó!
Liễu trưởng lão cảm thấy sảng khoái vô cùng, nguyên thần cũng lâng lâng, những người này, quan trọng nhất cũng chỉ có Trầm Linh Nhi, ban đầu nhìn thấy đám người Chu trưởng lão hưng sư vấn tội, hắn đã cho rằng Trầm Linh Nhi sẽ chọn phong khác, không ngờ Trầm Linh Nhi lại khiến mình kinh hỉ đến như vậy.
Hơn nữa, hắn cũng quyết định, nhất định phải để Trầm Linh Nhi lựa chọn một sư phụ tốt.
Kỳ thực, Trầm Linh Nhi cũng có suy nghĩ của riêng mình, mặc dù mình có thể lựa chọn các phong còn lại, nhưng như thế sẽ đắc tội với Liễu trưởng lão, nếu nàng có thể dưới loại tình huống thế này mà vẫn lữa chọn Lạc Tinh Phong, không khác gì đưa than khi có tuyết, có thể Liễu trưởng lão sẽ tùy ý chọn một vị Thái Thượng Trưởng Lão để dạy bảo mình, sau chuyện này, đối phương có thể sẽ càng xem trọng mình hơn, sẽ tỉ mỉ lựa chọn cho mình một sư phụ tốt!
Mà nếu gia nhập các phong còn lại, có thể đãi ngộ nhận được chỉ là một hạt giống thiên phú nhị phẩm thượng đẳng bình thương thôi, đối với nàng mà nói, còn không bằng bán mặt mũi là Lạc Tinh Phong!
Bàn tính trong lòng Trầm Linh Nhi cứ cạch cạch vang lên, trong lòng các trưởng lão đều hiểu, thấy nàng lựa chọn như vậy, tuy mọi người có thất vọng, nhưng cũng không nói gì.
– Ta lựa chọn Thanh Nguyên Phong.
Lý Ngạo lên tiếng, vẻ mặt chờ mong, dựa theo những gì mọi người nói thì Thanh Nguyên Phong chính là Tông Chủ Phong, xem ra là thực lực mạnh nhất, một khi gia nhập Thanh Nguyên Phong, đãi ngộ nhận được hẳn là tốt nhất!
– Ha ha, nhóc con, Thanh Nguyên Phong bọn ta không nhận người!
Trưởng lão họ Lý cười, nhìn đối phương, nhẹ nhàng nói,
– Thanh Nguyên Phong bọn ta sẽ chỉ tuyển chọn thiên tài mạnh nhất bên trong các phong thôi, rồi tiến hành bồi dưỡng!
– Đương nhiên, nếu như ngươi có thiên phú nhất phẩm, như vậy có thể trực tiếp tiến vào Thanh Nguyên Phong, đồng thời sẽ được tông chủ dạy dỗ!
Nghe vậy, ánh mắt chờ mong của Lý Ngạo nhất thời tối sầm, giờ mới hiểu môn hạm của Thanh Nguyên Phong cao như vậy.
Trong lòng của mấy người Vương Song cũng chấn động, thiên phú nhất phẩm, thiên phú này thuộc về cấp bậc Vương giả rồi, tương lai có hy vọng lên cảnh giới Tôn Giả! Không ngờ chỉ có thiên tài có thiên phú như vậy mới có thể trực tiếp gia nhập Thanh Nguyên Phong!
Sau đó, bảy người đều có lựa chọn của riêng mình, mỗi người đều lựa chọn một trong bảy phong, mà Lạc Tinh Phong có thêm một người nữa! Cuối cùng chỉ còn lại Vương Song, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Vương Song.
– Tiểu tử, ngươi am hiểu đao pháp, có thể gia nhập Chấp Pháp Phong, Chấp Pháp Phong bọn ta có một thần thông đao pháp, là một trong mười đại thần thông của Thanh Nguyên Tông, hẳn là vô cùng thích hợp đối với ngươi.
Vị đại hán mặt chữ điền mỉm cười nói, vẻ mặt hòa ái.
– Các phong khác của bọn ta cũng có đao pháp thần thông tương ứng!
Những người khác đều lên tiếng, muốn tranh thủ kéo Vương Song về phe mình.
Chương 1252: Vô Danh Phong! (2)
Chỉ có ánh mắt của Lý trưởng lão là thâm thúy nhìn Vương Song, không biết đang nghĩ đến điều gì.
– Lòng tốt của các vị tiền bối tiểu tử xin chân thành ghi nhớ.
Vương Song ôm quyền cảm ta các vị trưởng lão đã xem trọng mình, lập tức nhìn mọi người, vẻ mặt trở nên kiên quyết.
– Nhưng mà, ta muốn gia nhập Vô Danh Phong!
Vương Song vừa nói xong, rất cả mọi người đều sửng sốt, không khí triệt để ngưng trọng, gió nhẹ cũng dừng thổi qua,vẻ mặt của tất cả mọi người đều đồng loạt đơ ra, giống như thời không dứng im vậy.
Chỉ có Lý trưởng lão, trong mắt lóe lên thần quang sáng chói, nhưng lóe lên một chút rồi lại biến mất, không một ai phát hiện.
Một lúc sau, rốt cuộc mọi người mới kịp phản ứng, giống như một tảng đá lớn rơi vào trong nước, tạo ra làn sóng vô cùng lớn.
– Ngươi điên rồi sao!
– Hắn chọn gia nhập Vô Danh Phong, não của tên này cháy khét rồi à!
– Ta không nghe lầm đấy chứ?
– Ngươi không nghe lầm, ta gia nhập Thanh Nguyên Tông cũng đã mấy ngàn năm, đây là lần đầu tiên ta nghe có người muốn gia nhập Vô Danh Phong!
– Nơi đó không có gì cả, tại sao hắn lại lựa chọn Vô Danh Phong?
– Tên nhóc này, đang vũ nhục chúng ta sao!
– …
Đám người Chu trưởng lão nhíu mày, có chút phẫn nộ nhìn Vương Song.
Trầm Linh Nhi ở một bên thấy vẻ mặt của bọn họ thì vẻ mặt như cười trên nỗi đau của người khác mà nhìn Vương Song, cảm thấy Vương Song điên rồi,vừa nãy Chu trưởng lão đã giải thích rõ ràng, Vô Danh Phong không có gì, truyền thừa cũng đã đoạn tuyệt, còn không mbằng một tiểu môn phải Cưu Lưu!
Nhưng Vương Song lại lựa chọn một phong như thế, không phải đang đánh vào mặt bọn họ hay sao!
– Đáng đời!
Trầm Linh Nhi cười lạnh một tiếng, uổng công nàng xem Vương Song thành đối thủ, nhưng bây giờ, thấy đối phương lại đưa ra lựa chọn ngu xuẩn như vậy, nàng trực tiếp bỏ qua chuyện xem Vương Song là đối thủ rồi.
– Tiểu tử, ngươi biết mình đang nói gì không!
Đại hán mặt chữ điền trầm giọng nói,
– Vừa nãy Chu trưởng lão đã nói rõ ràng, truyền thừa của Vô Danh Phong đã đoạn tuyệt, ngươi lựa chọn Vô Danh Phong là có ý gì!
– Người trẻ tuổi vẫn luôn thích sống độc lập, hy vọng gây chú ý đến những người khác, lại không biết loại hành vi này thật sự rất buồn cười!
Liễu trưởng lão lạnh nhạt lên tiếng.
– Ta biết mình nói gì, đây là lựa chọn của ta, gia nhập Vô Danh Phong!
Tuy bị mọi người nghi vấn, trào phúng, nhưng Vương Song không thèm để ý, vẻ mặt thản nhiên nói.
– Ngươi muốn luyện Tuyệt Thế Thần Thông kia ở Vô Danh Phong đúng không!
Đột nhiên, lời nói của Lý trưởng lão vang lên, khiến mọi người giật mình, trong nháy mắt đều hiểu tại sao Vương Song lại lựa chọn Vô Danh Phong.
– Tiểu tử, không ngờ ngươi lại có suy nghĩ này.
Sắc mặt của đại hán mặt chữ điền kỳ dị nhìn Vương Song.
– Ha ha
Vương Song cười không nói, không phủ nhận, cũng không thừa nhận.
– Tuyệt Thế Thần Thông gì? Là sao?
Đám người Trầm Linh Nhi sửng sốt, không hiểu tại sao ở Vô Danh Phong lại có thần thông gì đó.
– Xem ra ngươi còn có chút hiểu biết đối với Thanh Nguyên Tông, có thể biết Tuyệt Thế Thân Thông của Vô Danh Phong.
Biết được ý đồ của Vương Song, sắc mặt của đám người Chu trưởng lão cũng hòa hoãn lại.
– Thật ra, thật lâu trước kia Vô Danh Phong có một Tuyệt Thế Thần Thông, nhưng cũng đã đoạn tuyệt truyền thừa, cả tông môn đều biết, đồng có một số thiên tài tuyệt thế, không tin tà, kết quả lãng phí một khoảng thời gian, môn thần thông kia đã bị mất từ lâu!
– Cho nên, có thể khiến ngươi thất vọng rồi, dù ngươi có gia nhập Vô Danh Phong, cng4 không thể có được thần thông này, nếu không, Thanh Nguyên Tông ta nhiều cường giả như vậy, cũng đã học được từ lâu!
Chu trưởng lão giải thích nói.
Nghe vậy, đám người Trầm Linh Nhi thở phào, nhưng vẫn vô cùng sợ hãi tại sao Vương Song lại biết chuyện này!
– Tiểu tử, ngươi vẫn nên lựa chọn phong khác 9i!
Lý trưởng lão nói, thân là trưởng lão Thanh Nguyên Phong, địa vị của hắn rất cao, hôm nay cũng nói chuyện rất ít, chỉ nói nhiều nhất với Vương Song.
– Đúng vậy, Thất Phong bọn ta mặc cho ngươi lựa chọn, đủ để giúp ngươi trưởng thành trong thời gian ngắn!
Trưởng lão các phong còn lại cũng đều lên tiếng.
Nhưng Vương Song giống như muốn ăn đòn vậy, kiên trì với lựa chọn của mình.
– Tiểu tử này vẫn muốn gia nhập Vô Danh Phong!
Thấy Vương Song kiên trì như vậy, tất cả mọi người đều không nói gì nữa.
– Hừ, không biết tiến lùi!
Sắc mặt của Liễu trưởng lão có chút khó coi, hừ lạnh một tiếng, dẫn người rời đi.
– Người trẻ tuổi tâm cao khí ngạo cũng không phải là chuyện xấu, nhưng cũng phải phân rõ trường hợp!
Chu trưởng lão lắc đầu, dẫn theo nữ tử Băng Tuyết Phong cùng nhau rời đi.
– Haiz, một hạt giống tốt như vậy, hết lần này đến lần khác lại lựa chọn con đường như thế.
Trưởng lão các phong còn lại đều thở dài rời đi.
Sau cùng, chỉ còn lại Lý trưởng lão, nhìn Vương Song, khàn giọng nói,
– Tiểu tử, đã có rất nhiều thiên tài cảm thấy bản thân không giống với những người bình thường, là thiên chi kiêu tử, thần thông kia chính là chuẩn bị cho bọn họ, nhưng hậu quả là uổng phí hết thời gian mấy chục năm, bị người cùng thế hệ bỏ xa, cuối cùng lại không khác gì người thường.
– Ngươi, tốt nhất hãy nghĩ cho kỹ.
Chương 1253: Một già một trẻ!
– Tạ trưởng lão, nhưng tiểu tử đã suy nghĩ kỹ càng!
Vương Song nhàn nhạt đáp.
Lý trưởng lão nghe vậy, không khuyên thêm gì nữa, gật đầu nói,
– Vậy thì tốt, ngươi đã quyết định như vậy, thì ta sẽ thông báo đến Vô Danh Phong, đệ tử nội môn hẳn là có tư nguyên, ta có thể sắp xếp người đưa cho ngươi.
Chuyện cụ thể chờ đến khi ngươi đến Vô Danh Phong sẽ có người nói cho ngươi!
Nói xong, Lý trưởng lão cũng hóa thành lưu quang rời đi.
Tất cả mọi người đi rồi, bao gồm tất cả các đệ tử, đều bị trưởng lão một phong của mình đưa đi, thệm chí đệu tử ngoại môn cũng đều rời đi, tìm kiếm Tinh Xá của mình!
Trong nháy mắt, xung quanh chỉ còn lại một mình Vương Song, đương nhiên, đây chỉ là lượt tuyển của ngày hôm nay, còn đến sáu ngày nữa, chờ đến ngày mai, tất nhiên sẽ náo nhiệt thêm lần nữa.
Nhìn thấy đỉnh núi cao bị đứt thành hai nửa kia, rốt cuộc Vương Song cũng cất bước đi đến đó.
Ngọn núi này ở phía ngoài cùng, Vương Song rất nhanh đã đến chân núi, lúc đến gần ngọn núi, Vương Song mới phát hiện ngọn núi này còn hoang vu hơn so với lúc mình nhìn ở phía xa, Cổ Mộc thưa thớt ở hai bên, con đường nhỏ uốn lượn khúc chiết kéo dài trên ngọn núi, hai bên đường, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tiếng kêu của côn trùng.
Vương Song chậm rãi bước trên con đường nhỏ, hai biên đường nhỏ, cỏ dại rậm rạp, thậm chí còn ẩn hiện một ít động vật nhỏ hoang dã.
– Oa oa
Hai ba con quạ đen vỗ cánh, như bị hành động của Vương Song làm cho kinh hãi, giương cánh bay đi.
Nhìn thấy cảnh tượng hoang vu như vậy, Vương Song lắc đầu, chẳng trách những trưởng lão kia nói rằng Vô Danh Phong đã hoang phế, bây giờ xem ra, đúng là như vậy thật, thậm chí cho dù trên ngọn này có linh khí, cũng sẽ vô cùng mỏng manh, chỉ nhiều hơn một chút so với địa cầu mà thôi, phóng tầm mắt khắp Thanh Nguyên Tinh, e rằng không có chỗ có thiên địa nguyên khí kém như nơi này!
Cho dù là đệ tử ngoại môn ở Tinh Xá cũng có trận pháp gia tốc hấp thu thiên địa nguyên khí, so với nơi này, còn mạnh hơn gấp mấy lần!
Vương Song không bay lên, mà chỉ bước đi, tuy ngọn núi này bị nứt thành hai nửa, nhưng vẫn cao cả mấy ngàn mét, Vương Song tốn hai giờ đồng hồ, mới có thể lên đến đỉnh núi.
Ở đỉnh núi, tường đổ, gạch ngói vụn vô tận, từng tòa cung điện rách nát sụp đổ, cỏ dại rậm rạ, giống như đã mấy chục năm không có người quản lý.
Chỉ có một gian nhà nhìn còn có vẻ hoàn hảo, giống như một ngọn lửa trong gió, lẻ loi trơ trọi sừng sững ở đỉnh núi này.
– Người trẻ tuổi, ngươi là người đã chọn Vô Danh Phong sao?
Một lão giả dáng người đã khòm run rẩy bước ra, nhìn có vẻ đã lớn tuổi, giống như một trận gió lớn sẽ có thể thổi bay đi.
– Tiểu tử Vương Song, chính là đệ tử của Vô Danh Phong, lão nhân gia, ngài là?
Vương Song nhìn thấy lão giả này, không cảm nhận được khí tức nguy hiểm từ trên người đối phương, không hề giống như mấy vị trưởng lão ban nãy khí thế tựa như đại dương.
– Lão hủ Chu Càn, cũng chỉ là một lão đầu tử của Vô Danh Phong thôi, người trẻ tuổi, thiên phú của ngươi rất tốt, không nên lựa chọn Vô Danh Phong, rất lãng phí thiên phú của ngươi.
Ánh mắt của lão giả có chút đục ngầu nhìn Vương Song một chút, thở dài nói.
– Đây là lựa chọn của vãn bối,tiểu tử không hối hận!
Vương Song cười nhẹ nói,
– Tiền bối hẳn là phong chủ của Vô Danh Phong, sau này hy vọng tiền bối có thể chỉ 9iểm.
– Nào có thể chỉ điểm được, bây giờ Vô Danh Phong đã không có phong chủ từ lâu, lão hủ chỉ là tạm thời trông chừng Vô Danh Phong mà thôi, dù sao cũng là một trong Thanh Nguyên Cửu Phong, tuy truyền thừa đã đoạn tuyện, nhưng phong này lại không thể biến mất.
– Tiều bối…
Vương Song còn muốn nói, lão giả đã cắt ngang.
– Đừng gọi tiền bối tiền bối nữa, lão đầu tử tên là Chu càn, ngươi gọi ta là Chu lão đi.
– Chu lão, ở đây chỉ còn một mình ngươi sao?
Vương Song dò hỏi.
– Còn một tên nhóc nữa, là do năm đó ta ra ngoài nhặt được, ra ngoài săn bắn rồi, lát nữa ngươi sẽ gặp.
Chu lão đáp.
– Vào đi, Vương Song, nếu ngươi đã chọn Vô Danh Phong rồi, vậy thì chính là đệ tử của Vô Danh Phong, phong của chúng ta không có nhiều quy củ như vậy, mà cũng kh6ng có gì có thể dạy bảo cho ngươi!
Trong gian phòng được coi là hoàn chỉnh nhất, Vương Song phát hiện nơi này thật vô cùng đơn giản, hai tấm giường nhỏ dựng bằng trúc, một cái bàn, còn có hai cái ghế gỗ.
– Hoàn cảnh ở đây đơn sơ, để ngươi chê cười rồi.
Chu Càn cười khổ nói.
– Không sao, không gian ở trên đỉnh nói còn rất lớn, ta có thể tự dựng một phòng.
Vương Song cười nói, cũng không thèm để ý.
– Vương Song, Lý sư huynh cũng đã kể cho ta tình huống của ngươi rồi, đây là lệnh bài đệ tử nội môn của ngươi, chứng minh thân phận của ngươi.
Chu lão nói, dười giường xuất hiện một tấm lệnh bài, lớn chừng bàn tay, không biết làm bằng vật liệu gì, tản ra hào quang màu đen.
Phía trên tấm lệnh bài có khắc chữ “Nội”, đằng sau còn có ba chữ nhỏ, biểu hiện Vô Danh Phong!
Đại biểu cho đệ tử nội môn của Vô Danh Phong!
Chương 1254: Một già một trẻ! (2)
– Nhớ đến năm đó, vô số đệ tử có được tấm lệnh bài này vinh quang đến mức nào, bây giờ lại chồng chất như núi, không ai để ý đến.
Chu lão có chút thương cảm nói, dường như nghĩ đến chuyện đã qua.
– Chu lão, ta thấy ở trong cổ tịch ngọn núi này vốn tên là Huyền Linh Phong, kết quả bây giờ lại trở thành Vô Danh Phong, tại sao vậy?
Vương Song hiếu kỳ hỏi, Chu lão ở trước mắt có thể là người hiểu rõ nhất tại sao Vô Danh Phong lại trở thành bây giờ.
Không ngờ ngươi lại biết chuyện này, xem ra cũng có tâm.
Chu lão thở dài
– Nhưng chuyện này đã biến mất trong dòng lịch sử từ lâu, ta cũng không rõ lắm.
– Vương Song, ngươi cũng muốn luyện Tuyệt Thế Thần Thông của Vô Danh Phong nhỉ, đáng tiéc, rất nhiều thiên tài, cường giả tuyệt thế đã đến Vô Danh Phong, điều tra không biết bao nhiêu lần, cũng không thể tìm ra được thần thông này! Trong đó còn một số ít là yêu nghiệt có thiên phú nhất phẩm!
Lời nói của Chu lão khiến trong lòng Vương Song chấn động.
– Cho nên, ngươi lựa chọn Vô Danh Phong cũng không phải là lựa chọn sáng suốt đâu!
Chu lão lắc đầu, nhìn về phía bên ngoài gian phòng, tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.
– Sư phụ, ta về rồi, ta bắt được hai con thỏ, đêm nay ăn thỏ nướng!
Một thanh âm thanh thúy vang lên, Vương Song cũng nhìn thấy một tay của thiếu niên có cầm một đôi thỏ còn đang nhảy, vẻ mặt hưng phấn đi đến.
Thiếu niên cực kỳ tuấn tú, một thân tiểu sam bằng vải thô, vẻ mặt vô cùng hưng phấn, có mồ hôi từ trên trán hắn trượt xuống, nhưng sắc mặt của thiếu niên mơ hồ có chút tái nhợt, thấy Vương Song trong phòng, thiếu niên sửng sốt.
– Mạt nhi, đây là đệ tử mới gia nhập của Vô Danh Phong chúng ta, sau này sẽ là sư huynh của ngươi! Nhanh đến bái kiến Vương sư huynh đi.
Vẻ mặt Chu lão yêu thương nhìn thiếu niên, nhẹ giọng nói.
– Đây là Dương Mạt, miễn cưỡng thì cũng xem là một nửa đồ đệ!
Chu lão lập tức giới thiệu cho Vương Song.
– Vương sư huynh, từ nhỏ đến lớn, ngươi là người đầu tiên ta gặp nguyện ý gia nhập Vô Danh Phong đó, lần này tiểu Mạt rốt cuộc cũng có sư huynh rồi.
Vẻ mặt của Dương Mạt hưng phấn khó che giấu, nắm chặt hai con thỏ,
– Sư huynh, ngươi còn chưa ăn cơm phải không, vừa hay ta bắt được hai con thỏ, ngươi chờ một chút, đêm nay chúng ta sẽ ăn thịt thỏ nướng!
Nói xong, nhanh như chớp rời đi, chuẩn bị cho bữa tối nay.
Vương Song còn chưa kịp nói gì, đã thấy đối phương trực tiếp rời đi, không khỏi cười khổ một tiếng.
– Đã lâu rồi tiểu Mạt không nhìn thấy người ngoài, bây giờ chợt nghe thấy có người trở thành sư huynh của hắn, cũng có chút hưng phấn.
Chu lão giải thích.
Vương Song hơi nghi hoặc nói,
– Tiểu Mạt bao nhiêu tuổi rồi?
– Mười lăm tuổi.
– Cơ thể của tiểu Mạt không có vấn đề gì chứ?
Vương Song tiếp tục hỏi.
Chu lão hơi kinh ngạc nhìn Vương Song,
– Ngươi nhìn ra được, không sao, cơ thể của tiểu Mạt bị thiếu hụt Tiên Thiên tính, rất khó có biện pháp trị liệu, trừ phi tìm được thánh dược hay thần dược gì đó.
– Ta đã từng nghĩ rất nhiều biện phá, nhưng đều không có tác dụng gì.
Nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của tiểu Mạt, chỉ cần hắn không tu hành, như vậy có thể sống như một người bình thường đến trăm tuổi.
Không tu hành, ở trong tông môn tu hành mà lại không thể tu hành sẽ có cảm giác thế nào, sao Vương Song lại không hiểu, trong lòng hắn chấn động, khó trách đối phương lại nhiệt tình với mình như vậy, đứa trẻ như hắn, làm sao có thể có bạn được!
– Đứa nhỏ tiểu Mạt này, tâm địa rất tốt, cũng rất hiền lành, bình thường không có bằng hữu, chỉ ngồi một mình ngẩn ngơ, sau này, ta chỉ cho cách đi săn, như vậy mới khiến hắn có chút niềm vui thú.
– Nơi này không có thực vật, cũng chỉ có một số động vật nhỏ mới có thể sống ở đây.
Vương Song nghe vậy, gật đầu, a khỏi phòng, Chu lão cũng bước ra theo.
Đi đến, Vương Song nhìn thấy bên đầm nước cách đó không xa, tiểu Mạt đang nhổ lông thỏ đến mức đầu đầy mồ hôi.
– Tiểu Mạt sư đệ, giao cho ta làm đi.
Vương Song đi đến bên cạnh tiểu Mạt, nhìn bộ dáng đối phương đầy mồ hôi, nhận lấy con thỏ, khẽ cười nói.
– Sư huynh, không cần, ta chuẩn bị xong ngay mà, ngươi đi nghỉ trước đi.
Dương Mạt kiên trì nói,
Trên ngón tay Vương Song xuất hiện chút ánh sáng, trong nháy mắt, hai con thỏ trong tay đã được chế biến sạch sẽ, da lông, nội tạng đều được lấy ra.
– Được rồi, qua chuẩn bị nhóm lửa đi.
Vương Song nhìn đối phương đang giật giật cái miệng nhỏ, sờ sờ đầu đối phương, khẽ cười nói.
Dương Mạt hâm mộ nhìn Vương Song, nghe Vương Song nói như vậy, bản thân cũng nhu thuận gật đầu đi đến đất trống ở một bên, tìm một nhánh cây khô.
Vương Song nhìn cảnh tượng đổ nát trên núi, lắc đầu, xem ra tối nay bản thân phải ở ngoài trời rồi.
Rất nhanh, lửa đã nổi lên, hai con thỏ đã được làm sạch sẽ bị xuyên vào hai nhánh cây, nướng ở trên lửa, từng giọt dầu nhỏ rơi xuống, không lâu sau, con thỏ đã được nướng vàng rực, bóng loáng lộng lẫy.
Vương Song lấy ra ít hương liệu từ trong Trữ Vật Giới Chỉ, rắc lên trên miếng thịt, mùi hương từ thịt nướng bốc lên, tản ra khắp nơi.
Chương 1255: Ức hiếp!
Dương Mạt hẳn là lần đầu tiên biết khi cho hương liệu vào thịt lại thơm như vậy, có chút đứng ngồi không yên, chăm chú nhìn hai con thỏ nướng, nước bọt cũng chảy xuống, Vương Song và Chu lão thấy cảnh này trong lòng đều cườ.
– A, cho ngươi này, cẩn thận bỏng miệng.
Vương Song xé một miếng thịt đùi, đưa cho Dương Mạt, còn không quên dặn dò nhóc con.
– Thật cảm ơn sư huynh!
Vẻ mặt của Dương Mạt tràn ngập hưng phấn, vừa nhận được đã nhanh chóng cắn một cái, nhưng lại có chút bỏng miệng, không ngừng thổi thổi cho bớt nóng.
– Ha ha…
Hai người Vương Song đều cười rộ lên.
Nhưng vào lúc này, một lưu quang ở chân trời đánh xuống, đáp trên mặt đất, tạo ra một trận cuồng phong, khiến tro bụi bay mù mịt.
Dương Mạt đang há miệng rất to để ăn thịt nướng, kết quả không ngờ lại có một trận cuồng phong thổi đến, bụi mù quét qua.
Vương Song nhíu mày, tâm niệm vừa động, một lá chắn vô hình bảo vệ trước mặt bọn họ, khiến bụi mù ngăn cản ở ngoài.
– Vương Song, ta được Lý trưởng lão phái đến, cho ngươi độ vật của đệ tử nội môn!
Người đến là một nam tử trẻ tuổi, cực kỳ trẻ tuổi, nhưng vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, dù sao bản thân cũng có quyền để kiêu ngạo, khí thế cảnh giới Tiên Thiên giống như mặt trời nhỏ, làm người ta có cảm giác áp lực.
Nói xong, vung tay lên, mười viên nguyên thạch hạ phẩm tùy ý ném cho Vương Song, còn có một ngọc giản, cũng tùy ý ném cho Vương Song.
– Đệ tử nội môn, hằng năm được mười nguyên thạch hạ phẩm, đây là Thanh Nguyên Quyết, là công pháp căn bản của Thanh Nguyên Tông! Nhưng chỉ có thể luyện đến cảnh giới Tiên Thiên, muốn đột phá, chỉ có thể tu luyện truyền thừa của phong mình thôi!
Vương Song vung tay, ngưng tụ tất cả nguyên thạch và ngọc giản vào trong tay mình, không thèm nhìn một chút, đã cất vào trong Trữ Vật Giới chỉ.
– Thật không biết ngươi nghĩ thế nào, vậy mà cự tuyệt các phong còn lại, lựa chọn một phế phong thế này!
Nam tử có chút khinh thường nói,
– Ta biết ngươi muốn luyện Tuyệt Thế Thần Thông của Vô Danh Phong, nhưng người muốn đến Thanh Nguyên Tông học tập nhiều người như vậy, thiên tài mạnh hơn ngươi nhiều không đếm xuế, cug4 không tìm được phần truyền thừa này, ngươi còn muốn luyện sao!
– Thật sư không biết trời cao đất dày!
Nghe đối phương châm chọc không chút lưu tình như vậy, ánh mắt của Vương Song cũng không chút gợn sóng,
– Ta có lựa chọn thế nào là chuyện của ta, liên quan gì đến ngươi, đưa xong đồ vật đi, đưa xong rồi, vậy thì đi nhanh lên!
– Vô Danh Phong của bọn ta không phải là phế phong!
Một bên, tiểu Mạt cũng có chút phẫn nộ nói, mặc dù biết phong của mình vô cùng nhỏ bé, nhưng không cho phép người ngoài nói Vô Danh Phong như vậy, dù sao, nơi này là nhà hắn, là nơi hắn lớn lên!
– Hừ, một nơi ngay cả truyền thừa cũng không có, còn không tính là phế phong à, nếu không phải Lý trưởng lão sai ta đi, dù các ngươi có cầu xin ta đến, ta cũng sẽ không đến!
Nam tử cười lạnh, vẻ mặt vô cùng khinh thường, nhìn Dương Mạt, ánh mắt hắn lóe lên thần quang, lập tức cười ha ha,
– Ha ha, xem ra ta nói đúng rồi, thật sự là phế phong sinh ra phế nhên, một phế vậy không thể tu luyện, đúng là hợp để ở chỗ này!
– Làm càn, lúc Vô Danh Phong cường đại, ngươi đã là cái thá gì!
Vương Song lạnh lùng nói, Chu lão vô cùng trầm mặc, giống như không nghe đối phương đang nói gì vậy, lúc này, Vương Song thân là đệ tử của Vô Danh Phong, cũng là đệ tử duy nhất, nhất định phải đứng ra.
– Cường đại, cũng chỉ là sự sỉ nhục của Thanh Nguyên Tông mà thôi, nếu không phải Tông Chủ Phong bên kia thương hại các ngươi, Vô Danh Phong đã sớm bị xóa tên rồi!
Nam tử lạnh lùng nói, càng nói, hỏa khí càng lớn,
– Nếu dựa theo suy nghĩ của ta, sớm nên đuổi các ngươi khỏi Thanh Nguyên Tông, diệt trừ nhất mạch Vô Danh Phong khỏi Thanh Nguyên Tông!
– Chờ đến khi truyền thừa của phong bọn ta hiện thế, các ngươi cũng chỉ là một đám ô hợp, đều phải thần phục!
Dương Mạt thấp giọng quát, nếu không phải có Vương Song ngăn lại, tiểu Dương Mạt đã muốn tiến lên đánh nhau rồi.
– Hiện thế, đời này cũng không có cơ hội đâu!
Nam tử nói, ánh mắt lóe lên tia lãnh quang, cảm thấy uy nghiêm của mình bị hao tổn,muốn cho Dương Mạt một bài học.
– Ngươi tên phế vật này, dù có cho ngươi Tuyệt Thế Thần Thông thì sao, ngươi có thể tu luyện à! Hôm nay, để ta dạy dỗ ngươi, đối mặt với trưởng bối, phải ăn nói như thế nào!
Nam tử tiến lên một bước, một bàn tay đánh ra, nguyên lực cường đại phun ra,hính thành một thủ ấn, đánh về phía Dương Mạt.
Một khi đánh trúng, Dương Mạt không chết thì cũng tàn.
Chu lão ở một bên ánh mắt vừa động, dường như có ánh sáng xuất hiện, hưng trong nháy mắt đã biến mất, không có ai phát giác được.
– Dám động thủ, ngươi thật muốn chết!
Ánh mắt của Vương Song trở nên băng lãnh, nam tử trước mắt vậy mà dám ra tay ngoan độc với một đứa bé, không có chút quan tâm Dương Mạt là một người bình thường!
Một chân bước ra, Vương Song đứng ở phía trước Dương Mạt, cũng đánh ra một chưởng, hóa thành một đại thủ nguyên khí, chôn vùi đại thủ nguyên khí của đối phương.
Chương 1256: Ức hiếp! (2)
– Dám xuất thủ, cho rằng mình là cảnh giới Tiên Thiên thì rất lợi hại phải không, cảnh giới Tiên Thiên của Thanh Nguyên Tông nhiều không kể hết, tuy đều là cnảh giới Tiên Thiên, nhưng khác nhau một trời một vực,hôm nay, ta sẽ cho ngươi chứng kiến thực lực cảnh giới Tiên Thiên của đệ tử nội môn Thanh Nguyên Tông!
Nam tử cười lạnh, dường như đã có mưu đồ từ trước, thân ảnh vừa động, hóa thành ảo ảnh, biến mất ở phía xa.
Trong lòng Vương Song hơi động, đột nhiên hiểu ra, mục tiêu của đối phương chính là mình.
Nhưng cho dù có hiểu rõ, Vương Song cũng không chút e ngại, hắn có thể cảm nhận rõ ràng cảnh giới của đối phương, chỉ là Tiên Thiên trung kỳ, căn bản không mạnh cường đại hơn mình! Thứ duy nhất khác bệt đó là công pháp tu luyện và chiến kỹ mà thôi!
Công pháp tu luyện, Vương Song là Thông Phệ Thiên Kinh, tuy không biết đây là công pháp gì, nhưng nghe thấy tên, cũng không phải là thứ tầm thường.
Luận chiến kỹ, bản thân cũng có được Diểm Tinh Chỉ là thần thông cấp bậc Tôn Giả, sao lại đi quan tâm đến một Tiên Thiên Trung Kỳ!
Cho nên, đối mặt với động tác đột ngột của đối phương, Vương Song cũng không hề căng thẳng, sắc mặt vô cùng hờ hững, thân ảnh hơi động một chút, triển khai ra Thiên Ảnh Bộ Thi, biến mất ngay tại chỗ.
– Ầm
Sau một khắc, âm thanh đột ngột vang lên từ phía tây bắc, một bóng người văngra ngoài, trên mặt đấu có một dấu vết thật dài.
– Cút cho ta! Còn dám đến Vô Danh Phong giương oai nữa, ta sẽ lập tức phế ngươi!
Thân ảnh Vương Song giống như thiểm điện theo sát, giẫm đối phương ở dưới chân, khiến đối hương bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
– Há, ngươi là Lạc Tinh Phong!
Vương Song nhìn thấy góc áo của đối phương lộ ra lệnh bài, cầm lệnh bài lên nhìn thử, không khác của mình là mấy, nhưng đằng sau có khắc ba chứ “Lạc Tinh Phong”!
– Ngươi, ngươi…
Khóe miệng của nam tử chảy máu, ánh mắt vô cùng khiế sợ nhìn Vương Song, hắn không ngờ một đệ tử mới nhập môn mà đã có thể tùy tiện đánh bại mình.
– Đệ tử nội môn của Lạc Tinh Phong, xem ra cũng không có gì đặc biệt!
Vương Song lạnh lùng lên tiếng, ngữ khí vô cùng khinh thường.
– Ngươi, ngươi đừng đắc ý, Lạc Tinh Phong ta có vô số thần thông, đại đệ tử nhiều vô số, ta căn bản không tính là gì! Đánh bại ta có gì hay mà đắc ý, đại đệ tử mạnh nhất của phong bọn ta mà chính thức ra tay, ngươi căn bản không chịu nổi một kích!
Nam tử có chút mạnh miệng nói.
– Cũng chỉ là một kẻ miệng mồm!
Vương Song lạnh lùng nói, một chân đá ra, đối phương đã trực tiếp bay ra xa mấy chục mét, lại phun ra thêm một ngụm máu tươi.
– Cút!
Vương Song không chút khách khí mắng.
Nam tử bị trọng thương, không dám nói gì thêm, oán độc nhìn Vương Song một chút, sau đó hóa thành lưu quang bay đi, chỉ còn lại thanh âm ngập tràn hận ý truyền đến.
– Vương Song, ngươi chờ đó!
Vương Song khinh thường bĩu môi, xoay người, nhìn Dương Mạt đang sùng bái nhìn mình, cười cười,
– Nào, chúng ta tiếp tục ăn thôi!
Ngày hôm sau, Vương Song bắt đầu xây gian phòng của mình, chặt một đống cây, dựng thành ngồi nhà gỗ mới tinh.
Dương Mạt cũng cô đơn quá lâu, Vương Song đến giống như cho hắn một sự an ủi vậy, ở chung với người sư huynh là Vương Song này cũng vô cùng hòa hợp, một mực quấn lấy Vương Song, muốn Vương Song kể cho nó nghe chuyện bên ngoài.
Bên đầm nước, Vương Song tra xét rõ ràng ngọc giản ở trong tay mình, đây là công pháp cơ bản của Thanh Nguyên Tông, các phong đều sử dụng công pháp này làm nền móng, chỉ có đạt đến cảnh giới Tiên Thiên, mới ban cho công pháp truyền thừa của một phong, nhưng truyền thừa của Vô Danh Phong đã mất, Vương Song cầm Thanh Nguyên Quyết này cũng vô dụng.
Ngay lúc Vương Song lĩnh hội công pháp, trong 9ầu Vương Song đột ngột chấn động, một cổ Thôn Phệ Chi Lực bá đạo bạo phát, Vương Song kinh ngạc phát hiện công pháp này thế mà lại biến mất, bị nuốt chửng vào trong hắc động.
– Đây là?
Vương Song nhíu mày, sau khi công pháp bị nuốt chửng xong, hắn cảm thấy nguyên lực bên trong cơ thể của mình đã mạnh lên một chút.
– Thông Phệ Thiên Kinh, chẳng lẽ còn cần luôn các loại công pháp, như vậy nguyên lực tu luyện mới có thể càng thêm cường đại?
Hai hàng lông mày của Vương Song nhíu chặt, thì thào nói.
Nếu sự thật đúng như suy nghĩ của hắn, e rằng hắn cần thật nhiều công pháp đến mức khó có thể tưởng tượng.
– Công pháp này của ngươi tuy được xưng là kinh, nhưng khoảng cách chênh lệch chân chính giữa kinh và điển rất khó có thể tưởng tượng!
Thanh âm của Tiểu Không vang lên, khiến Vương Song tò mò nhìn lại.
– Kinh chân chính và điển bình thường đều có một số tài năng vô thượng tồn tại để tạo ra, uy lực có thể nói là kinh thiên động địa, thậm chí một người tu luyện đến cảnh giới Tiên Thiên có kinh văn gì đó, e rằng sẽ bị cường giả cảnh giới Siêu Phàm giết chết như nấm!
Tiểu Không giải thích,
– Công pháp này của ngươi hiện tại là uy lực Đỉnh Thiên cũng chính là công pháp cảnh giới Siêu Phàm, đủ để cho ngươi tu luyện đến cảnh giới Siêu Phàm, nếu muốn tiếp tục tu luyện, vậy nhất 9ịnh phải hấp thu thật nhiều công pháp!
– Hấp thu càng nhiều công pháp!
Vương Song nghe vậy, cũng đau đầu, bây giờ mình ở Vô Danh Phong đã bị đoạn tuyệt truyền thừa, bản thân lấy đâu ra công pháp!
Chương 1257: Hạng Trùng!
– Tiểu Không, ngươi có…
Vương Song đưa mắt nhìn về phía Tiểu Không, ánh mắt mang theo vẻ chờ mong.
– Không có!
Tiểu Không ngắn gọn rõ ràng nói, dường như nghĩ đến điều gì, Tiểu Không có chút do dự nhìn Vương Song,
– Vương tiểu tử, không biết tại sao, ta cảm thấy lão đầu kia có chút kỳ quái.
– Kỳ quái?
Ánh mắt của Vương Song lóe lên nghi hoặc.
– Dường như hắn có thể nhìn thấy ta…
Tiểu Không có chút mơ hồ nói.
– Cái gì!
Tinh thần Vương Song chấn động,
– Không phải ngươi nói chỉ có một số cường giả cảnh giới Tinh Chủ đỉnh phong mới có thể nhìn thấy ngươi sao?
– Thì đúng là vậy, nhưng ta mơ hồ có cảm giác, ta cũng không quá chắc chắn.
Tiểu Không cười khổ nói,
– Ta cho ngươi biết, cũng chỉ để ngươi cẩn thận một chút, lỡ như lão đầu kia là cường giả Tuyệt Thế, như vậy Tuyệt Thế Thần Thông của Vô Danh Phong, rất có thể ở trong tay hắn!
Vương Song nhe vậy, gật đầu,
– Ta sẽ chủ ý.
– Sư huynh, sư huynh!
Dương Mạt chạy chậm đến, hơi thở gấp.
– Sao vậy, tiểu Mạt?
Vương Song cười nói.
– Sư huynh, ta cũng muốn tu luyện, ngươi có thể dạy cho ta một chút không?
Dương Mạt mở to đôi mắt, chờ mong nhìn Vương Song, vẻ mặt tràn ngập khát vọng.
– Tại sao lại muốn tu hành?
Vương Song cười hỏi lại.
– Ta không muốn để người khác gọi Vô Danh Phong chúng ta là phế phong, ta muốn cho gia gia mặt mũi, để chứng minh cho bọn họ thấy Vô Danh Phong chúng ta là mạnh nhất!
Lời nói của thiếu niên non nớt, nhưng vô cùng thuần phác, dù là Vương Song, nghe vậy thì trong lòng cũng có chút rung động!
– Ha ha, một phế vật, còn muốn tu hành…
Một âm thanh từ xa truyền đến, Vương Song bỗng nhiên quay đầu, một đám người từ đằng xa bay đến, khí thế hung hãn.
Trên đỉnh núi hoang vắng, Vương Song vốn đang nói chuyện với Dương Mạt, ngay sau đó lai phát hiện mười thân ảnh đáp xuống.
– Phế vật còn muốn tu hành, đây là chuyện cười hay nhất mà ta nghe được đó.
Thân ảnh đáp xuống, trong đó có nam tử mà lúc trước bị Vương Song đánh trọng thương, lạnh lùng giễu cợt.
– Chính là ngươi, xem ra lúc trước ta đánh nhẹ quá, nên không nhớ lâu!
Trong mắt Vương Song lóe lên tia hàn quang, đứng dậy.
– Làm càn, lần này ta mới Trương sư huynh đến, ta cũng không tin ngươi có thể lật trời!
Nam tử cười lạnh, quay đầu nhìn nam tử trẻ tuổi trông vô cùng lãnh túc, ngữ khí vô cùng cung kính,
– Trương sư huynh, chính là tên này, trước đó ta dựa vào mệnh lệnh của Lý trưởng lão đi tặng đồ cho hắn, kết quả tên hỗn đản này lại đánh lén ta, còn làm nhục Lạc Tinh Phong chúng ta!
– Sư đệ ta bị hắn đánh lén bị thương, rơi vào đường cùng, chỉ có thể mời sư huynh làm chủ, đòi lại mặt mũi cho Lạc Tinh Phong ta.
– Ngươi nói bậy!
Dương Mạt nghe nam tử kia đổi trắng thay đen như vậy, gương mặt nhỏ đỏ bừng, lớn tiếng kêu lên,
– Rõ ràng ngươi khiêu khích trước, còn động thủ!
Ánh mắt Vương Song lạnh lẽo nhìn đối phương, hắn biết chuyện này không thể dễ dàng cho qua như vậy được, tuy Thanh Nguyên Tông là một đại môn phái, nhưng bên trong cũng lục đục với nhau, người lừa ta gạt chắc chắn là xảy ra rất nhiều, muốn không bị người khác khi dễ, bản thân nhất định phải lập uy!
Nếu đối phương đã giết đến tận cửa, vậy bản thân không thể dễ dàng cho qua như vậy!
– Tiểu súc sinh, ở đây ngươi làm gì được phép lên tiếng!
Nghe vậy, ánh mắt của Trương sư huynh lóe lên hung quang, hắn thân là đệ tử của Lạc Tinh Phong, đương nhiên biệt việc bọn họ làm, khẳng định là do sư đệ của mình làm sai trước, nhưng đều là người một nhà, người một nhà bị đánh,chắc chắn cần sư huynh là hắn ra mặt!
Vừa nói xong, bước chân hắn vừa động, lập tức muốn ra tay dạy dỗ đối phương một chút, đằng sau, một người ngăn hắn lại.
– Trương sư huynh, cần gì đến phiên ngươi ra tay chứ, đây là việc nhỏ, để sư đệ ta làm là được rồi!
Người này xấu xí, đôi mắt âm lãnh, nhìn Vương Song, chớp động ánh sáng hung tàn.
– Hầu sư đệ, ra tay nhất định phải có chừng mực, nhớ phải có qua có lại!
Sắc mặt của Trương sư huynh hơi khựng lại, trầm giọng nói.
– Yên tâm!
Ánh mắt của Hầu sư đệ lóe lên tia dị sắc.
Hầu sư đệ lập tức nhanh chân tiến về phía trước, lạnh lùng nhìn Vương Song, khí tức trên người giống như ngọn lửa bạo phát, thực lỉnh Tiên Thiên trung kỳ đỉnh phong hiển lộra!
– Kế tiếp, ta sẽ khiến ngươi…
– Bốp
Đối phương còn chưa nói xong, một âm thanh thanh thúy vang lên,sau đó mọi người nhìn thấy thân ảnh của Hầu sư đệ xoay tròn giống như con thoi, bay thẳng ra phía sau.
Rơi trên mặt đất, Hầu sư đệ bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, gương mặt ngẩngcao, răng trong miệng không biết đã gãy bao nhiêu cái!
– Ngươi…
Hầu sư đệ kinh hãi nhìn Vương Song, hắn không ngờ bản thân còn chưa động thủ, mà đối hương đã một kích đánh văng, có thể nói là thất bại rõ mười mươi rồi!
– Một phế vậy, vậy mà cũng dám giáo huấn ta!
Vương Song lạnh lùng nói, khí tức trên người bạo hát, giống như hỏa lô của Tôn Thần, hơi thở cường hãn khiến đám người Trương sư huynh ở trước mặt biến sắc.
– Đây là tên phế vật mà ngươi nói sao?
Trương sư huynh quay đầu hung hăng trừng nam tử ở phía sau, ánh mắt của đối phương cũng vô cùng kinh hãi, dường như không ngờ thực lực của Vương Song lại mạnh như thế.
Chương 1258: Hạng Trùng! (2)
– Làm càn, Vương Song, ngươi dám khi dễ người của Lạc Tinh Phong!
Trương sư huynh cũng không có thời gian giáo huấn đối phương, xoay đầu lại, ánh mắt âm lãnh nhìn Vương Song, sư đệ của mình bị người ta đánh bại rõ ràng như vậy, bản thân xem như là mặt mũi của Lạc Tinh Phong nhất định phải xuất thủ.
Nếu không, chuyện này mà truyền ra sẽ nói phong của mình còn không bằng một phế phong!
Nghĩ đến đây, khí thế trên người Trương sư huynh dâng lên như một con Cự Long, khí thế Tiên Thiên hậu kỳ phát ra một vòng Thần Dương.
– Ầm
Bước ra một bước,mặt đất từng mảnh bị nứt ra, Trương sư huynh cũng không chủ quan, trước đó Vương Song đã dùng thực lực để chứng minh, ngay từ đầu Trương sư huynh đã sử dụng thực lực mạnh nhất của mình!
– Tinh La Đại Thủ Ấn!
Hết lớn một tiếng, ánh sáng màu ngọc hình thủ ấn xuất hiện, động tác của Trương sư huynh muốn đè Vương Song xuống, cánh tay lớn chừng mười mét che đậy cả bầu trời, nguyên khí thiên địa ở xung quanh đều không còn, Vương Song cảm nhận được áp lực nặng nề!
– Đây chính là thực lực của Tiên Thiên hậu kỳ à!
Vương Song cảm nhận được cổ áp lực này, máu trong người như đang dần sôi trào.
– Quả nhiên, chỉ có dưới áp lực này, chiến đấu với vô số cường giả, mới có thể kích phát được tiềm lực của mình, mới có thể không ngừng đột phá bản thân, mình thật siêu việt.
Vương Song thấy thủ ấn hạ xuống, sắc mặt vẫn không thay đổi, giống như không nhìn thấy.
– Xùy
Tâm niệm vừa động, Vương Song lại lần nữa nghĩ đã từng nhìn thấy đao quang thiên triệt địa kia ròi, có thể chém giết thương sinh, hủy diệt vạn vật!
Đao quang trắng như tuyết xuất hiện, dường như là xuất hiện tử khoảng không, đám người Trương sư huynh chỉ thấy ánh đao lướt qua, sau đó Tinh La Đại Thủ Ấn lớn chừng mười mét đã trực tiếp vỡ nát, hoàn toàn biến mất!
Nhìn thấy công kích mạnh nhất của mình đã biến mất, Trương sư huynh sững sờ nhìn Vương Song, ánh mắt vô cùng kinh ngạc, dường như còn chưa kịp phản ứng!
Vương Song không do dự, hóa đao thành chưởng, trực tiếp đánh ra, không khí nổ tung, thân ảnh của Trương sư huynh bay thẳng ra ngoài tựa như rơm ra.
“Ầm” một tiếng, Trương sư huynh trực tiếp rơi thẳng trên mặt đất, phun ra một ngụm máu lớn, sắc mặt chấn kinh nhìn Vương Song.
Ở phía sau, Chu lão không biết xuất hiện từ bao giờ, đôi mắt đục ngầu nhìn Vương Song, ánh mắt mơ hồ hiện ra một chút dị sắc.
– Vương Song, ngươi dám phản kháng, Lạc Tinh Phong bọn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Trương sư huynh phẫn nộ nói, bị một tên đệ tử vừa gia nhập Vô Danh Phong đánh bại trong một chiêu, hắn cảm thấy mình mất hết cả mặt mũi.
– Ngươi chờ đó cho bọn ta, Lạc Tinh Phong bọn ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!
Trương sư huynh nói, giãy giụa đứng lên, muốn rời đi.
– Đã dám đánh Vô Danh Phong bọn ta, thì cũng phải để lại chút gì đó chứ!
Vương Song từng bước đi đến, cản đường bọn họ.
– Vương Song, ngươi muốn làm gì!
Đám người Trương sư huynh thấy Vương Song cản ở phía trước, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, nhưng vẫn mạnh miệng nói.
– Quậy xong thì cứ đi như vậy à, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy!
Vương Song cười lạnh, từng bước đi đến, khiến bọn họ cảm nhận được áp lực nặng nề.
– Vương Song, bọn ta là người của Lạc Tinh Phong, nếu ngươi dám làm loạn, Lạc Tinh Phong bọn ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!
Trương sư huynh cắn răng nói, bắt đầu nói ra chỗ dựa của mình.
– Lạc Tinh Phong thì sao, Vô Danh Phong bọn ta cũng là một trong Thanh Nguyên Cửu Phong, các ngươi dám đánh đến cửa, vậy cũng phải để lại gì đó sau khi thất bại chứ!
Vương Song lạnh lùng nói, lại từng bước đi về phía trước,
– Nếu chuyện này nháo đến chỗ của Thanh Nguyên Tông tông chủ, e cũng không sợ chút nào!
– Đúng vậy, Vô Danh Phong có quy củ của Vô Danh Phong, dám xông vào Vô Danh Phong, dựa vào môn quy,có thể trực tiếp đánh chết!
Âm thanh già nua của Chu lão vang lên.
– Tuy lão đầu tử đã già, nhưng còn chưa chết đâu, các ngươi đã đánh đến cửa, vậy nghĩa là không xem lẫu đầu tử ta vào mắt đúng không!
Chu lão nói, âm thanh nhẹ nhàng lại ho khan một chút,
– Lão đầu tử cũng có chút mặt mũi trong Thanh Nguyên Tông, chắc phải để trưởng bối của các ngươi ra mặt rồi!
– Chu lão đã nói như vậy, thì các ngươi vẫn nên để lại chút gì đó đi!
Vương Song nghe vậy, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng, một quyền đấm ra, sức mạnh kinh khủng ngưng tụ, mấy người đối diện đều muốn chống cự, nhưng làm sao chịu được một quyền của Vương Song, nhất thời thân ảnh đều văng ra ngoài, rời trên mặt đất, vô cùng chật vật.
Thân ảnh của Vương Song cũng không ngừng lại, “Vút” một cái đã bay sát đến, giẫm lên thân của hai người, “Rắc” một tiếng, xương cốt của hai người đó không biết đã gãy bao nhiêu cái, trong miệng gào lên tiếng kêu thảm thiết.
Sau đó Vương Song chuyển đến trước mặt một nam tử, đây là nam tử đã xảy ra tranh chấp với mình lần trước, cũng là thủ phạm dẫn theo đám người này, thấy Vương Song bước đến, đối phương rõ ràng là bị dọa sợ.
– Đừng, đừng mà!
Vương Song lạnh lùng nhìn đối phương, trước đó rõ ràng bản thân đã đánh quá nhẹ, nên mới để xảy ra chuyện bây giờ, cho nên Vương Song quyết định ra tay hung ác một chút, một chân đá ra, cơ thể nam tử trực tiếp ma sát với mặt đất, trên mặt đất xuất hiện một đường máu, xương cốt trong cơ thể chắc hẳn đã vỡ vụn toàn bộ.
Chương 1259: Hạng Trùng! (3)
Vương Song cũng làm tương tự như vậy, đánh trọng thương những người khác!
– Cút cho ta, nếu còn đến lần nữa, các ngươi cũng không cần trở về đâu!
Hai mắt Vương Song ẩn chứa chút sát ý, nếu không phải cố kỵ nơi này là Thanh Nguyên Tông, bọn họ mới dám càn rỡ như thế, bản thân tuyệt đối sẽ không để bọn họ còn sống ra ngoài!
– Uy phong thật lớn, còn dám đối xử với đệ tử Lạc Tinh Phong như vậy!
Âm thanh ẩn chứa lửa giận vang lên, Vương Song bỗng ngẩng đầu nhìn lại, một nam tử áo xanh ở giữa không trung đáp xuống, đứng ở bên cạnh đám người Trương sư huynh, có chút phẫn nộ nhìn.
Khí tức trên người người này như là một Tinh Thần, mạnh hơn đám người Trương sư huynh nhiều, khiến Vương Song cảm thấy trên người mình dường như đang mang một ngọn núi!
– Hạng sư huynh!
Đám người Trương sư huynh nhìn thấy người kia, ánh mắt lộ vẻ mừng như điên, giống như nhìn thấy người thân vậy, giãy giụa tiến về phía trước, khóc lóc kể lể với người gọi là Hạng sư huynh này!
– Sư huynh, ngươi cần phải báo thù cho bọn ta, tiểu súc sinh này đánh bọn ta ra dạng này! Vậy là không để Lạc Tinh Phong chúng ta vào mắt rồi!
Đám người Trương sư huynh hắt nước bẩn lên đám người Vương Song.
– Được rồi, các ngươi im miệng đi!
Hạng sư huynh giận dữ quát,
– Các ngươi ném sạch mặt mũi của Lạc Tinh Phong rồi!
Nghe vậy, đám người Trương sư huynh đều ngậm miệng, có chút e ngại nhìn đối phương, am tử trước mắt này chính là người trong Thiên Kiêu Bảng cảnh giới Tiên Thiên của Thanh Nguyên Tông, cũng không phải người bọn họ có thể so sánh!
– Hạng Trùng, ngươi là thiên tài trong Thiên Kiểu Bảng, sao nào, lại muốnkhi dễ đệ tử ới nhập môn sao?
Một âm thanh thanh thúy vang lên, một thiếu nữ đứng ở đằng xa, nhìn như một đóa Không Cốc U Lan, một thân áo đỏ,giống như một hỏa diễm tinh linh vậy.
– Cố Hồng Y!
Ánh mắt Hạng Trùng lạnh lẽo, có chút kiêng kị liếc nhìn đối phương một chút.
– Chu sư bá, sư tôn bảo ta chuyển cáo đến ngài, tuy truyền thừa của Vô Danh Phong đã biến mất, nhưng chung quy cũng là một trong Thanh Nguyên Cửu Phong, nên quy củ vẫn phải có, nếu có người không tuân thủ, Chấp Pháp Phong bọn ta có thể làm thay!
Cố Hồng Y không để ý đến Hạng Trùng, quay đầu cung kính nói chuyện với Chu Càn.
– Cái gì!
Thấy cảnh này, Hạng Trùng biến sắc, hắn làm sao cũng không ngờ Chấp Pháp Phong sẽ nhúng tay vào, hơn nữa còn đứng về phía đối phương, vì thế không tiếc bản thân đắc tội với Lạc Tinh Phong!
Mặc dù phong của mình không sợ đối phương, nhưng Chấp Pháp Phong chung quy vẫn nắm trong tay đại quyền của tông môn, nếu xung đột với đối phương, bản thân sẽ không tránh khỏi việc bị Chấp Pháp Phong quấn lấy, như thế thật sự không phải là chuyện tốt lành gì!
Nghĩ đến đây, Hạng Trùng hung hăng trừng Trương sư huynh một chút, đến gây phiền phức, lại vứt hết cả mặt mũi, còn cần mình thu dọn cục diện rối rắm này cho bọn họ!
Trên đỉnh núi, càng ngày càng nhiều người, Vương Song có chút kỳ quái nhìn Cố Hồng Y đột nhiên xuất hiện, giống như cũng không nghĩ tới đối phương vậy mà đến giúp đỡ bọn họ.
– Sư phó của ngươi có tâm!
Chu lão nhàn nhạt mở miệng, quay đầu nhìn về phía Hạng Trùng.
– Tuy Vô Danh Phong chúng ta ít người, nhưng cũng có quy củ của mình, quy củ này ngay cả Tào Phong Chủ đến cũng nhất định phải tuân thủ!
– Chỉ cần một ngày Vô Danh Phong còn thuộc về Thanh Nguyên Tông, như vậy thì không chấp nhận được ngoại nhân đến nhục nhã.
Nghe được Chu lão lên tiếng như vậy, sắc mặt Hạng Trùng âm trầm, mảy may xem thường, muốn mở miệng phản bác, lại phát giác được một cỗ khí tức khủng bố hạ xuống, phá hỏng toàn bộ lời hắn định nói, ngay cả động một ngón tay cũng không cách nào làm được, Hạng Trùng vô cùng kinh hãi, không hiểu phát sinh chuyện gì, một đạo âm thanh có chút tang thương vang lên:
– Chu sư huynh bớt giận, tiểu bối không hiểu chuyện, sư huynh tha thứ cho! Xin cho sư đệ chút mặt mũi!
– Chu sư huynh?
Nghe được thanh âm này, Hạng Trùng sửng sốt, lập tức kịp phản ứng, bỗng nhiên trợn to mắt, trong mắt tràn đầy kinh hãi:
– Cái này, đây là Phong Chủ!
– Sư đệ, người của Lạc Tinh Phong các ngươi cũng nên quản tốt một chút, tính tình như vậy, đến Vô Danh Phong ta nháo sự cũng không có gì quan trọng, vạn nhất ngày nào đó trêu chọc cho Thanh Nguyên Tông ta đại địch gì đó, Nhất Phong các ngươi có thể gánh chịu nổi phần trách nhiệm này không.
Chu lão nhàn nhạt mở miệng, không để ý chủ nhân âm thanh này chút nào.
Đạo thanh âm này trầm mặc nửa ngày, lập tức lên tiếng lần nữa:
– Sư huynh giáo huấn rất đúng, ta sẽ giáo dục bọn họ thật tốt.
Nói xong, một đạo thanh quang xuất hiện, bao phủ tất cả mọi người bao gồm cả Hạng Trùng, lần này, cho dù là Hạng Trùng cũng không dám phản kháng, mặc cho đạo thanh quang này mang mình đi.
Nhìn thấy những người này bị mang đi, Chu lão cũng không nói gì thêm, đạm mạc nhìn đối phương rời đi.
Cố Hồng Y nhìn mọi người rời đi, quay đầu có chút kỳ dị nhìn Vương Song một chút, giống như có chút hiếu kỳ, nhưng tiếp đó thu hồi suy nghĩ, lập tức mỉm cười nhìn Chu Càn:
– Sư bá, chuyện đã được giải quyết, vậy Hồng Y rời đi đây!
– Ừ
Chu Càn gật đầu, không nói gì thêm.
Cố Hồng Y nở nụ cười xinh đẹp, hóa thành một đạo hồng ảnh rời đi.
Chương 1260: Bảng Thiên Kiêu!
……
Ba người ngồi cùng một chỗ, Vương Song nghi hoặc nhìn Chu lão.
– Chu lão, Hạng Trùng và Cố Hồng Y là ai? Còn cái gọi là bảng Thiên Kiêu, đây là cái gì?
Vương Song có một bụng nghi hoặc, muốn người giải đáp cho hắn, hiện tại rất nhiều chuyện của Thanh Nguyên Tông hắn cũng không hiểu, chỉ có thể dựa vào những người khác để biết được.
– Thanh Nguyên Cửu Phong, không tính Vô Danh Phong, các Phong còn lại, đệ tử ngoại môn mấy trăm vạn, đệ tử nội môn cũng có 10 vạn không tính đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn đều là cảnh giới Tiên Thiên.
Chu Càn chậm rãi mở miệng.
– 10 vạn!
Vương Song rung động, 10 vạn đệ tử nội môn, đại biểu cho 10 vạn cường giả cảnh giới Tiên Thiên, hắn không nghĩ tới trong Thanh Nguyên Tông lại còn nhiều cường giả Tiên Thiên như vậy!
Trên địa cầu, cường giả Tiên Thiên bất quá mới mấy người như vậy, hiện tại chỉ là một cái tông môn, vậy mà nhiều cường giả Tiên Thiên như vậy, càng đừng nói tới cường giả Tiên Thiên Siêu Việt.
– Đệ tử nội môn đông đảo, tài nguyên tông môn cũng có hạn, không có khả năng phân phát đều toàn bộ tài nguyên, cho nên trong tông môn thiết lập bảng Thiên Kiêu, chỉ có thiên tài ưu tú nhất mới có thể thu hoạch được tài nguyên tương ứng!
– Bảng Thiên Kiêu cảnh giới Tiên Thiên, chỉ có một ngàn Thiên Kiêu, một ngàn Thiên Kiêu này mới thật sự là đệ tử nội môn mạnh nhất, cũng là quan trọng nhất! Những người này đại biểu cho sức chiến đấu cao nhất ở cảnh giới Tiên Thiên của Thanh Nguyên Tông….
– Hạng Trùng là Thiên Kiêu xếp top 300 trên bảng, mà Cố Hồng Y là đệ tử cảnh giới Tiên Thiên của Phong Chủ Chấp Pháp Phong, xếp trong top 200 của bảng Thiên Kiêu.
– …..
Chu Càn chậm rãi mở miệng, nói cho Vương Song nghe về đệ tử của Thanh Nguyên Tông.
– Tài nguyên của Thanh Nguyên Tông rất nhiều, nhưng có một quy củ, chi cường giả có được, ngươi đủ mạnh, thì có thể thu hoạch được đầy đủ tài nguyên, nếu như ngươi có thể làm vô địch cùng thế hệ, cả tài nguyên trong tông môn đều có thể nghiêng toàn bộ lên người ngươi!
Chu lão nhàn nhạt mở miệng, giống như nghĩ đến cái gì, trong mắt lóe lên một tia hồi ức.
– Bảng Thiên Kiêu ngày nay phân chia như thế nào?
Vương Song tò mò hỏi.
– Rất đơn giản, đánh!
Chu lão nói:
– Ngươi có thể đi khiêu chiến người trong bảng Thiên Kiêu, chỉ cần ngươi thắng lợi, như vậy ngươi có thể thay thế bọn họ, trở thành người ở trên đó, được tông môn dốc sức bồi dưỡng!
– Thậm chí, nếu như ngươi đủ xuất sắc, xếp ở mười vị trí đầu, có thể được trưởng bối trong tông môn coi trọng!
Vương Song nghe vậy, gật đầu, trong mắt lóe lên mộ tia đã hiểu.
– Tài nguyên tông môn rất nhiều, các loại thiên tài địa bảo, bảo địa bí cảnh cũng
rất nhiều, chỉ cần ngươi đủ tư cách, vậy thì có thể đạt được đãi ngộ tương ứng, bảng Thiên Kiêu trong tông môn hàng năm đều sẽ đổi mới, đến lúc đó các ngươi có thể nhìn một chút, sẽ biết thiên tài của tông môn có bao nhiêu!
Chu lão nói, chậm rãi đứng dậy, đi vào gian phòng bên trong.
– Vương Song, thực lực của ngươi không tệ, nhìn ra hẳn là gặp qua một loại Tuyệt Thế Đao Pháp, có điều lĩnh ngộ của bản thân ngươi quá nhỏ bé, nếu có thời cơ, có thể thử đánh vào bảng Thiên Kiêu, nếu có thể sử dụng một số bảo địa trong tông môn, có lẽ có thể hoàn thiện một chút đao pháp của ngươi.
Vương Song nghe vậy, sửng sốt nhìn thân ảnh đối phương, cảm giác mình giống như càng không nhìn thấu đối phương.
– Truyền thừa của Vô Danh Phong chúng ta đã đoạn tuyệt, cũng không có gì có thể dạy ngươi, ngược lại là ủy khuất cho ngươi.
Thanh âm Chu lão ở xa truyền đến, giống như có chút mờ mịt.
……
Thời gian đảo mắt đã qua hơn hai tháng, trong khoảng thời gian này, giữa Vương Song và Dương Mạt cũng càng ngày càng thân cận, Dương Mạt cũng vô cùng ỷ lại người sư huynh Vương Song này.
Tuy Dương Mạt không thể tu luyện, nhưng y vẫn thường xuyên quấn lấy Vương Song dạy hắn tu hành, Vương Song bất đắc dĩ, không dạy cho hắn cái gì, chỉ xuất ra một số Dị Quả cho Dương Mạt ăn, muốn tăng cường thể chất của hắn, kết quả không có chút tác dụng nào!
Mà Vương Song cũng không quan tâm phương pháp tu hành và tài nguyên tu luyện, chỉ đang không ngừng tìm hiểu đao pháp của mình và Điểm Tinh Chỉ!
“Ầm”
Vương Song mở to mắt, trong mắt giống như có tinh thần chớp động.
– Sư huynh….
Dương Mạt vọt về phía Vương Song, sắc mặt có chút hưng phấn, trong tay còn cầm hai con gà rừng.
Trên mặt Vương Song nở nụ cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại nghe được một trận tiếng nổ ầm ầm.
“Đông”
Một tiếng chuông vang, giống như là thiên địa nổ tung, Vương Song cảm giác linh hồn của mình cũng nổ tung, giống như bị một cái búa đập trúng.
Năng lượng vô cùng vô tận dao động mãnh liệt, giống như một tôn thần linh đang thức tỉnh, bạo phát ra lực lượng kinh khủng lớn nhất ra biển vũ trụ.
Vương Song rung động, thật lâu từ cỗ dao động này khôi phục lại, ánh mắt chấn kinh nhìn chỗ xa xa.
Nơi đó, chuông lớn màu xanh bao phủ toàn bộ Thanh Nguyên Tông chấn động.
“đông”
Ba tiếng chuông liên tục vang, gợn sóng màu xanh nhạt chấn động mở rộng, thần lực không thể địch nổi bạo phát ra, rung động toàn bộ Thanh Nguyên
Tông!
– Cái này, đây là cái gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái [Dịch] Bàng Môn Đạo Sĩ Ở Thế Giới Chí Quái](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-The-Gioi-Hon-Sung-Se-Audio-Truyen-2.jpg)


![[Dịch] Bạch Thủ Yêu Sư Thiên Tài Yêu Sư [Dịch] Bạch Thủ Yêu Sư Thiên Tài Yêu Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bach-Thu-Yeu-Su-Thien-Tai-Yeu-Su-Truyen-Audio.jpg)



