1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 118 : Hài tử (2) (c1171-c1180)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 118 : Hài tử (2) (c1171-c1180)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1171: Hài tử (2)

Thời gian hai tháng trôi qua, lúc này, Vương Song không thể không xuất quan, bời vì hài tử của hắn và Miêu Đóa Nhi sắp ra đời.

Trong một gian phòng của biệt thự đã sớm bị đổi thành phòng đỡ đẻ, mấy nữ bác sĩ bên trong rất bận rộn, còn có hơn mười nữ y tá ở một bên làm trợ thủ, về phần Vương Song cùng người nhà hắn đều chờ ở bên ngoài, có chút lo lắng.

– Nha đầu Đóa Nhi tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì!

Miêu Xuyên lão gia tử lo lắng mở miệng nói, không ngừng đi tới đi lui trên hành lang.

– Miêu lão gia tử, ngài yên tâm đi, ở bên trong đều là thầy thuốc đỉnh cấp nhất của Hoa Quốc, đồng thời nơi này của chúng ta còn có đông đảo Tiến Hóa Giả, Đóa Nhi muội muội nhất định sẽ không có việc gì!

Một bên, Triệu Hân mở miệng an ủi đối phương.

Bên cạnh nàng, đám người Thái Hiểu, Triệu Nhược Nam cũng đứng ở nơi đó, có chút hâm mộ nhìn gian phòng trước mắt.

– Cũng không biết nha đầu Đóa Nhi sinh nam hay nữ nữa!

Phụ thân Vương Hải mở miệng nói.

Bởi vì trước đó Vương Song cấm mọi người dò xét hài tử trong bụng Miêu Đóa Nhi, cho nên tất cả mọi người không biết hài tử trong bụng Miêu Đóa Nhi rốt cuộc là nam hay nữ.

Mặc dù Vương Song đã nói là nam hay nữ đều không quan trọng, nhưng tư tưởng của lão nhân vẫn thích nam hài hơn, theo bọn hắn nghĩ, như vậy mới có hậu đại, có thể nối dõi tông đường!

– Yên tâm đi, bá phụ, hài tử trong bụng Đóa Nhi muội muội nhất định là một tiểu tử Mập Mạp!

Thái Hiểu bên cạnh mở miệng cười nói.

Triệu Hân nghe vậy, bất đắc dĩ khẽ lắc đầu, dường như có chút thất vọng.

– Chỉ mong vậy thôi!

Trên mặt Vương cha hiện lên vẻ chờ mong.

– Mặc kệ là nam hay nữ, đều là người của Vương gia chúng ta!

Vương Cầm bên cạnh mở miệng nói, cũng không đồng ý với thái độ của phụ thân.

Trước kia lúc phụ mẫu có chút bất công, đương nhiên, cũng không có bạc đãi nàng nhưng điều này vẫn luôn khiến Vương Cầm cảm thấy không vui.

Đều là hài tử của Vương gia, tại sao có thể đối xử phân biệt chứ!

Lúc này Lam Lam bên cạnh đã có thể tự bước đi, nhưng vẫn được Vương Cầm ôm vào lòng, giống như một con búp bê, đôi mắt nhỏ đen nhìn căn phòng trước mặt, dường như đang chờ mong tiểu đệ đệ hoặc là tiểu muội muội của mình.

Không bao lâu, mọi người chính nghe thấy tiếng “oe oe”, tinh thần chấn động, cùng đứng dậy.

– Sinh rồi!

Rất nhanh, có một nữ bác sĩ ôm một hài tử đi ra, vẻ mặt vui mừng:

– Thành chủ, chúc mừng, đây là một nữ hài!

Nghe vậy, sắc mặt Vương cha cùng đám người Miêu Xuyên đám khẽ đổi, nhưng mà lúc này Vương Song cũng không chút do dự, cẩn thận từng li từng tí ôm hài tử, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đó, thậm chí không có dáng vẻ khô quắt của tiểu hài tử, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc trác, đôi mắt nhỏ vô cùng trong suốt, giống như vừa tỉnh ngủ nhìn mình chằm chằm, vốn dĩ vẫn đang khóc, nhưng lần đầu nhìn thấy Vương Song đã ngừng thút thít.

Vương Song ôm tiểu hài tử vào lòng, giống như ôm lễ vật trân quý nhất thế gian, trên thân thể nhỏ bé này, hắn có thể cảm nhận được một cỗ khí tức huyết mạch tương liên.

– Đây là hài tử của ta!

Vương Song nhìn tiểu hài, trong mắt không nén nổi sự kích động, xoay đầu lại nhìn về phía phụ mẫu, Vương Song lại phát hiện sắc mặt bọn họ có chút không đúng.

Vương Song chỉ suy nghĩ một chút đã hiểu rõ ý nghĩ của bọn họ, trên mặt lộ vẻ bất mãn.

– Cha, mẹ, nhanh tới xem tôn nữ của hai người đi!

– Ta xem xem!

Vương Cầm tiến lên nhìn sắc mặt hài tử, ánh mắt sáng lên:

– Đáng yêu quá!

– Lam Lam, nhìn xem, ngươi có một muội muội, sau này không được bắt nạt muội muội, còn phải bảo vệ muội muội thật tốt nữa!

– Lam Lam có muội muội, Lam Lam sẽ không để cho người khác bắt nạt muội muội, ai dám bắt nạt muội muội ta, ta sẽ đánh hắn!

Lam Lam mở đôi mắt to, nắm chặt nắm tay nhỏ, dường như đang tiếp sức cho mình!

Nghe thấy thanh âm non nớt của Lam Lam, đám người Vương Song bên cạnh cũng nở nụ cười, nhưng mà Vương Song không dám xem thường Lam Lam, lúc trước trong cơ thể nàng hấp thu nguyên một quả sinh mệnh, những năng lượng này đều bị bản thân phong tỏa trong cơ thể nàng, đợi mấy năm nữa, Lam Lam sẽ hoàn toàn hấp thu.

Cộng thêm cơ sở tu hành pháp, chỉ sợ qua mấy năm nữa sẽ trở thành Tiến hóa giả nhất giai trẻ nhất của căn cứ địa, đây cũng chỉ đơn thuần là tu luyện tốc độ!

Đằng sau, mặc dù sắc mặt phụ mẫu Vương Song và Miêu xuyên lão gia tử không tốt lắm, nhưng vẫn tiến lên, nhìn hài tử trong lòng Vương Song, trên mặt lộ ra nụ cười.

– Thật đáng yêu, xem ra cũng là một tiểu mỹ nhân.

Triệu Hân tiến lên trước, nhìn hài tử trong lòng Vương Song mở miệng khen.

– Để ta ôm một cái nào?

Vương Song cười cười giao hài tử cho Triệu Hân, Triệu Hân vội vàng cẩn thận từng li từng tí nhận lấy, động tác vô cùng nhẹ nhàng, ôm hài tử, Triệu Hân chơi đùa một hồi nhưng lại bị những người khác yêu cầu ôm một tí, Triệu Hân lập tức dời ánh mắt nhìn về phía Vương Song.

Vương Song gật đầu, sau đó tất cả mọi người cẩn thận ôm hài tử.

Cuối cùng, hài tử đến trong lòng Vương Song.


Chương 1172: Ba năm

– Các ngươi vất vả rồi, Triệu Hân, hôm nay mỗi bác sĩ y tá tham dự cho các nàng một vạn đồng, xem như hồng bao đi!

Vương Song thuận miệng nói một câu, rồi đi vào phòng, chuẩn bị xem xét tình huống của Miêu Đóa Nhi.

Mấy bác sĩ nghe vậy, trên mặt hiện lên nụ cười, một vạn đồng, gần như tương đương một năm tiền lương của bọn hắn, bọn hắn đều rời đi, chỉ để lại mấy thầy thuốc cùng y tá ở bên cạnh phân phó.

Vương Song ôm hài tử tiến vào bên trong, nhìn Miêu Đóa Nhi nằm trên giường mồ hôi đầm đìa, trong mắt Vương Song hiện lên vẻ đau lòng.

– Đóa Nhi, ngươi vất vả rồi!

Vương Song nắm chặt tay Miêu Đóa Nhi, cảm giác bàn tay Miêu Đóa Nhi có chút lạnh.

– Ngươi nhìn đi, đây là hài tử của chúng ta, xinh đẹp lắm!

Vương Song đặt hài tử bên cạnh Miêu Đóa Nhi.

Sắc mặt Miêu Đóa Nhi có chút tái nhợt, bởi vì thể lực hao tổn quá mức nghiêm trọng, Vương Song cũng không có cách nào.

Nhưng mà Miêu Đóa Nhi nhìn thấy gương mặt hài tử phấn điêu ngọc trác, trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng.

– Đây là hài tử của ta…

Miêu Đóa Nhi tự lẩm bẩm, giống như nhìn lễ vật trân quý nhất.

Lập tức nhìn về phía Vương Song, nhẹ giọng hỏi.

– Lão công, ngươi đã nghĩ đến việc đặt tên cho hài tử chưa?

Nghe vậy, Vương Song nhìn về phía phụ mẫu cùng Miêu Xuyên lão gia tử, nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua, Vương phụ Vương mẫu đều xấu hổ cúi đầu xuống.

– Lúc ấy chúng ta chỉ nghĩ đặt tên cho nam hài.

Nghe vậy, Vương Song bất đắc dĩ lắc đầu, phụ mẫu mình vẫn giữ khái niệm trọng nam khinh nữ quá nặng, nhưng mà hắn cũng không thể nói gì, nghĩ một hồi, rất nhanh Vương Song đã nghĩ đến một cái tên.

– Không bằng đặt nàng là Vương Đóa Đóa đi, êm tai cũng dễ nhớ.

“Phốc” phía sau không ít người bỗng nhiên thành tiếng, Vương Song quay đầu nhìn lại, là đám người Lý Tân, Thu Ảnh Đồng, đều lắc đầu ngao ngán.

Vương Song hậm hực cười cười, hắn cũng biết mình trình độ đặt tên của mình không được tốt lắm.

– Tên này rất hay, Đóa Đóa, cái tên rất dễ nhớ.

Miêu Đóa Nhi không hề để ý, sắc mặt nghiêm túc mở miệng đồng ý.

Nhìn thấy Miêu Đóa Nhi đồng ý, Vương Song cũng nở nụ cười, nhìn lnhững người khác, tất cả mọi người không mở miệng, dù sao đây là hài tử của Miêu Đóa Nhi, bọn họ cũng không tiện mở miệng.

– Được rồi về sau hài tử của ta tên là Vương Đóa Đóa!

Sau đó, Vương Song cử hành thịnh đại yến hội, chúc mừng hài tử đầu tiên ra đời.

Lần yến hội này, gần như tất cả thế lực đều Hoa Quốc phái người đến, dâng lên trân quý lễ vật, đồng thời nhớ kỹ hài tử này, liệt vào danh sách một trong những nhân vật không thể trêu chọc nhất của Hoa Quốc.

Vương Song có hài tử, cũng không thường xuyên bế quan, dành nhiều thời gian đặt ở chỗ Vương Đóa Đóa.

Thời gian nhoáng cái ba năm trôi qua.

– Phù!

Vương Song mở to mắt, ánh mắt bình tĩnh vô cùng, không có sát khí, càng có một loại bình thản khó nói nên lời.

– Vương tiểu tử, xem ra cảnh giới của ngươi lại cao lên không ít rồi? Lần này có thu hoạch gì?

Tiểu Không ở bên cạnh ăn hoa quả, nhìn Vương Song, tùy ý nói.

Vương Song cười một chút:

– Điểm Tinh chỉ càng lĩnh ngộ cảm thấy càng sâu sắc, môn thần thông này quá mạnh! Muốn lĩnh ngộ toàn bộ trong thời gian ngắn căn bản không có khả năng!

– Chắc chắn rồi, vẫn là tư chất ngươi tốt mới tấn thăng đến cấp hai hạ phẩm, nếu không, ngay cả lĩnh ngộ ngươi cũng không có khả năng! Thần thông cấp bậc Tôn Giả sao lại dễ dàng được lĩnh ngộ như vậy chứ!

Tiểu Không gật gù đắc ý:

– Ngươi cũng coi như nhanh rồi, ngươi chưa từng thấy có người lĩnh ngộ một môn Thần Thông tuyệt học Cường Đại thậm chí phải hao tổn mấy chục vạn năm!

– Nhưng mà, liên quan tới đao pháp, ta cũng chỉ lĩnh ngộ được một ít thôi!

Vương Song nói, hai ngón tay vươn ra, nhẹ nhàng xoẹt ngang qua không gian trước mắt, nhẹ nhàng xoẹt qua không gian, thoạt nhìn không chút uy thế, nhưng không gian giống như đậu hũ bị cắt mở!

– Cái này, phác Quy Chân!

Tiểu Không có chút kinh ngạc nhìn một đao kia của Vương Song, lập tức lắc đầu:

– Không đúng, đây không phải phác Quy Chân, phác Quy Chân chí ít phải đạt tới cảnh giới Tôn Giả mới có thể lĩnh ngộ, một đao kia của ngươi dường như một phần ý cảnh của thân ảnh Nhân Hoàng hư ảo chứng kiến ở Tam giác Bermuda ấy!

– Không sai, trước đó một đao kia của ta mặc dù không thấy rõ ràng, thậm chí không đánh ra thế nào, nhưng cảm ngộ ý cảnh kia, ta phát hiện uy lực của đao pháp cũng đang không ngừng tăng cường!

Vương Song cảm khái mở miệng, hắn không thể tưởng tượng được đao pháp của nhân ảnh kia rốt cuộc cường đại đến mức nào, cự thú khủng bố cuồn cuộn vô biên dưới một đao của thân ảnh kia không hề có sức chống đỡ nào!

Bản thân chỉ lĩnh hội một tia ý cảnh của đối phương, thậm chí đoán chừng một phần một triệu cũng chưa đạt tới, nhưng ngay cả như vậy, uy lực đao pháp của mình cũng trở nên vô cùng cường đại.

– Được rồi, lần này ngươi bế quan gần một tháng, tiểu nha đầu Đóa Đóa kia cả ngày đều ồn ào muốn gặp ngươi đấy!

Tiểu Không bĩu môi.

Nghe vậy, Vương Song lộ ra ý cười, thời gian ba năm, tiểu hài tử bây giờ cũng đã ba tuổi, giống như một Dã Tiểu Tử chạy loạn khắp nơi.


Chương 1173: Ba năm (2)

Tinh thần lực của hắn khẽ động, giống như nước chảy khuếch tán ra, phát hiện hai tiểu hài tử vui đùa ầm ĩ trong hoa viên, lập tức, thân ảnh hắn biến mất tại n chỗ.

– Tiểu Hồng, ngươi chậm một chút!

Trong hoa viên, một tiểu nữ hài y như búp bê đang đuổi theo một tiểu hồng điểu, trên mặt hồng nhuận phơn phớt, đôi mắt giống như bảo thạch, lúc này, ánh mắt của nàng dường như cũng đang phát sáng.

Bên cạnh, còn có không ít người đang chú ý tới nơi này.

Bao gồm cả đám người Miêu Đóa Nhi.

– Hì hì! Tiểu Hồng, quay lại đây!

Một tiếng cười hì hì vang lên, tiểu hồng điểu lớn chừng bàn tay nghe thấy thanh âm này thì nhanh chóng xoay người bay về phía sau.

Mặc dù tốc độ của nó nhanh, nhưng lại duy trì tốc độ như người bình thường bước đi, cuối cùng rơi xuống trên tay Lam Lam.

– Lam Lam tỷ, để ta chơi với Tiểu Hồng chút nữa đi!

Tiểu nữ hài nhìn về phía Lam Lam, khẩn cầu nói, trong mắt nhỏ tràn đầy khao khát.

Thời gian ba năm qua đi, Lam Lam cũng trổ mã càng ngày càng xinh đẹp, một thân trang phục tinh xảo, rõ ràng cũng là một tiểu công chúa.

– Đóa Đóa muội muội, ngươi chạy quá chậm, đến đây, đuổi theo lần nữa đi, nếu đuổi kịp, ta để Tiểu Hồng chơi với ngươi.

Lam Lam nháy mắt nhìn Đóa Đóa, tay nhỏ chống nạnh, ra vẻ đại tỷ.

– Tỷ tỷ đang huấn luyện ngươi, thân thể ngươi quá yếu, như vậy tương lai sẽ rất dễ dàng bị ức hiếp!

Miêu Đóa Nhi nhìn thấy dáng vẻ tiểu đại nhân của Lam Lam đám người Vương Cầm cười rộ lên.

Vương Cầm đang muốn mở miệng răn dạy Lam Lam một phen, sau đó lại phát hiện Vương Song từ trong hư không xuất hiện.

– Nhóc, cữu cữu bảo ngươi bảo vệ muội muội, mà ngươi lại bắt nạt muội muội như vậy hả!

Vương Song cười cười ôm Lam Lam, nhẹ nhàng gõ trán Lam Lam.

Nhìn thấy Vương Song xuất hiện, Lam Lam nhất thời rụt cổ lại, nhưng mà nghĩ một hồi vẫn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ mở miệng:

– Cữu cữu, ta đang rèn luyện cho muội muội mà!

– Phụ thân!

Thanh âm Vương Đóa Đóa có chút non nớt mừng rỡ vang lên, Vương Song cười cười buông Lam Lam ra, ôm thân thể nhỏ nhắn của Đóa Đóa.

– Đóa Đóa, ngươi rất thích sủng vật của tỷ tỷ sao?

Vương Song hỏi tiểu hài tử trong lòng, một thời gian không gặp, cảm thấy hài tử cao lên không ít.

– Ừm ừm!

Đóa Đóa không ngừng gật đầu, trông vô cùng thích Tiểu Hồng.

– Phụ thân tìm cho ngươi một Tiểu Hồng xinh đẹp hơn có được không! Đến lúc đó ngươi cũng không cần phải đuổi theo tỷ tỷ nữa.

Vương Song cười cười an ủi.

Hắn cũng không phải đang nói đùa, bây giờ nếu hắn muốn một con biến dị thú quả thực rất đơn giản, một năm trước, Tiểu Hổ chính thức đột phá, trở thành biến dị thú tam giai, trở thành bá chủ Đại Hưng sơn mạch, thống trị vô số biến dị thú, hiện tại, Đại Hưng sơn mạch có thể nói là hậu hoa viên nhà mình.

Nghe vậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Đóa Đóa hiện lên một vòng kinh hỉ, mặc dù tuổi tác nhỏ, nhưng Đóa Đóa lại là một thiên tài chính công, hiểu chuyện vượt xa tiểu hài tử bình thường, bất luận học thứ gì đều cực nhanh, cho dù không có người dạy nàng thì nàng cũng biết rất nhiều.

Chơi với hai hài tử một chút, Vương Song đi sang một bên, nơi đó, đám người Miêu Đóa Nhi đang đứng đó.

– Đệ đệ, lần này ngươi lại bế quan một tháng đó!

Vương Cầm tức giận nhìn Vương Song.

Vương Song xấu hổ cười, nhưng mà may mắn Miêu Đóa Nhi kịp thời giải vây cho Vương Song, tỏ vẻ bản thân không thèm để ý.

– Dù sao cũng không có việc gì, Đóa Đóa có ta chăm sóc là được rồi, hơn nữa còn có nhiều người giúp chăm sóc nữa, cũng không có vấn đề gì.

– Đóa Nhi, ngươi đấy, tính cách quá tốt rồi!

Vương Cầm bất đắc dĩ thở dài.

Miêu Đóa Nhi cười cười, không nói gì thêm.

Vương Song cùng đám người đàm luận một hồi, sau đó nhìn thấy Triệu Hân tới.

Thời gian ba năm trôi qua, Triệu Hân càng thêm thành thục, sự uy nghiêm trên thân dường như cũng trở nên dày dặn.

Từ trong miệng Triệu Hân, Vương Song cũng biết được một số cục diện hiện tại của Hoa Quốc.

Bây giờ trừ một số nơi đặc biệt, đa số Zombie cùng biến dị thú đều bị thanh trừ, văn minh nhân loại đang chậm rãi được khôi phục.

Tất cả đều đang hướng về một mặt phát triển.

Mà nhân khẩu Thành phố Giang Nam mấy năm qua cũng tăng vọt, số lượng đột phá trăm vạn!

Mỗi ngày Triệu Hân làm không hết việc, nhưng cũng sẽ dành một chút thời gian đến chơi với hai tiểu hài tử.

Điều này cũng khiến Vương Song rất thưởng thức, thông minh, biết đại thể biết nên làm gì, không nên làm gì!

Nhưng mà Vương Song vừa đàm đạo với mọi người được một lúc đã nhìn thấy Chu Ảnh vội vàng chạy đến, trong mắt Triệu Hân không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bây giờ Chu Ảnh nắm giữ bộ phận Ám Bộ bí ẩn nhất, có thể nói là đứng đầu ngành tình báo, cũng rất được Vương Song tín nhiệ , dưới tình huống bình thường rất ít khi có chuyện gì trực tiếp tìm Vương Song.

Đồng thời cho dù là chuyện vô cùng quan trọng Chu Ảnh cũng sẽ chủ động cùng thương lượng với cao tầng căn cứ địa, bình thường không sẽ trực tiếp tới tìm Vương Song.

– Sao thế, Chu Ảnh?

Vương Song cũng hiếu kì mở miệng.


Chương 1174: Tập đoàn Tinh Nguyên

Nhìn thấy nhiều người ở đây như vậy, sắc mặt Chu Ảnh khẽ đổi, không khỏi khôi phục lại, mở miệng cười:

– Thành chủ, cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn tìm ngươi thương lượng phương hướng phát triển cùng quy hoạch của Ám Bộ sau này thôi.

Vương Song sững sờ, nhưng mà sắc mặt lại như thường, gật đầu, không nói thêm gì, khoát khoát tay với mấy người, tỏ vẻ bản thân cũng rất bất đắc dĩ.

– Được rồi, chúng ta qua thư phòng ta nói chuyện đi.

Nhìn thấy Vương Song cùng Chu Ảnh rời đi, Triệu Hân khẽ chớp mắt, dường như đang suy tư điều gì, không bao lâu cũng rời đi.

Trong thư phòng, Vương Song nhìn Chu Ảnh, nhẹ giọng mở miệng nói:

– Có chuyện gì cứ nói đi!

Hắn cũng không cho rằng Chu Ảnh thật sự tìm mình đàm luận chuyện phát triển của Ám Bộ, vấn đề này căn không cần bản thân tự quan tâm.

Căn cứ địa nhiều nhân tài như vậy, hơn nữa còn am hiểu hơn hắn nữa.

– Thành chủ, lúc trước ngài phân phó ta tìm một người, ta đã tìm thấy rồi!

Chu Ảnh cũng không nói nhảm, trực tiếp báo cáo cho Vương Song.

– Ừm!

Vương Song đột nhiên đứng lên, một cỗ dao động cuồn cuộn từ trong thân thể của hắn tràn ra, trong mắt dường như hiện lên vẻ kích động:

– Thật!

Cảm nhận được cỗ lực lượng dao động trên người Vương Song, Chu Ảnh không khỏi chấn động, thời gian ba năm trôi qua, bản thân cũng đã bước vào tam giai, nhưng trông thành chủ vẫn giống như ngọn núi không thể nào vượt qua.

– Nữ hài ngươi muốn tìm hiện đang ở thành phố Thịnh Hải!

Chu Ảnh chậm rãi mở miệng:

– Người của chúng ta tìm thời gian dài như vậy, mới phát hiện nữ tử này đang ở Tần gia, Tần gia có một gia tộc có thế lực không nhỏ, nghe nói trước Mạt Thế đã nắm giữ lấy một công ty cỡ lớn, giá trị cao đến chục tỷ!

– Sau mạt thế, Tần gia Tần Chính Nghĩa cũng phản ứng rất nhanh, tụ tập một số thủ hạ, cũng trở thành một trong những thế lực không lớn không nhỏ tcủa thành phố Thịnh Hải.

Về sau Tần Chính Nghĩa thông qua đầu óc buôn bán, Đông Sơn Tái Khởi, quy mô tài sản hiện tại không được nhiều như trước Mạt Thế, nhưng cũng có hơn mấy ngàn vạn! Nhưng mà bây giờ Tần gia cũng không được tốt lắm, bời vì Tần gia bị người ta hố, hiện tại mắt xích tài chính đứt gãy, không ít thế lực muốn ăn một miếng trên tay tập đoàn Tần gia.

Chu Ảnh tự thuật vô cùng kỹ càng, thoạt nhìn điều tra cực kỳ toàn diện.

– Hiện tại có tin tức nói là vì cứu vãn tập đoàn Tần gia, Tần Chính Nghĩa dự định cùng Nhậm gia của thành phố Thịnh Hải kết quan hệ thông gia, gả nữ nhi Tần Mẫn cho người thừa kế Nhậm gia Nhậm Hành Viễn…

Vương Song nghe đến đó, trong mắt dường như có hào quang loé lên.

Chu Ảnh nói xong, nhìn Vương Song:

– Thành chủ, tìm tới đối phương, chúng ta nên làm gì?

– Tình hình Nhậm gia như thế nào?

Vương Song mặt không biểu tình mở miệng.

Dường như phát giác được tâm trạng Vương Song không tốt, sắc mặt Chu Ảnh khẽ biến một chút, suy tư một chút nói:

– Nhậm gia, là một trong những thế lực lớn nhất của thành phố Thịnh Hải, cũng là một trong những người thống trị của Thịnh Hải, trong đó tập đoàn Nhậm gia làm ăn cực lớn, tư sản có vài ức, bọn họ có hai Tiến Hóa Giả Nhị Giai, ba Tiến Hóa Giả nhất giai, Nhậm Thanh là chủ tịch của tập đoàn, dưới gối chỉ có một hài tử, cũng là Nhậm Hành Viễn…

– Nghe nói trước kia Nhậm Thanh và Tần Chính Nghĩa là đối thủ cạnh tranh, đã từng phát sinh không ít chuyện không thoải mái, người này danh tiếng tương đối kém, vì mục đích không từ thủ đoạn, thậm chí nhân viên tình báo của chúng ta nghe thấy một tin tức, lần này nguy cơ của Tần gia rất có thể có vị bóng dáng của Nhậm Thanh!

Chu Ảnh nói hết những chuyện liên quan tới Nhậm gia nói cho Vương Song biết, sau đó dường như nghĩ đến cái gì, lại bổ sung một câu:

– Mặc dù Nhậm Hành Viên là một hoa hoa đại thiếu, chỉ biết chơi gái, đánh bạc, lần này cũng biết Tần Mẫn dung mạo xinh đẹp, cho nên mới sẽ nghĩ cách này giành tới tay.

– Nếu không phải hắn phụ thân giàu cho, hiện tại cũng đã sớm thành một cỗ thi thể rồi!

Vương Song ngồi trên ghế, đôi mắt hơi hơi nheo lại, hai tay nhẹ nhàng nhìn tay vịn.

Chu Ảnh cũng lẳng lặng đứng đấy, trên mặt không hề có vẻ không kiên nhẫn.

Trôi qua rất lâu, Vương Song cuối cùng cũng mở miệng.

– Tập đoàn Nhậm gia có làm ăn với căn cứ địa chúng ta không?

Nghe vậy, Chu Ảnh nghiêm mặt, lần này nghĩ một lúc lâu, sau đó chậm rãi mở miệng nói:

– Có một tập đoàn gọi là Tập đoàn Tinh nguyên! Tập đoàn này chủ yếu phụ trách cũng cấp trang phục, trước đó hợp tác với tập đoàn Nhậm gia, kết quả bị đối phương hố, toàn bộ phục trang bị trả lại, kết quả tổn thất mấy trăm vạn! Nhưng sản phẩm của tập đoàn Tinh nguyên lại không tìm thấy bất cứ lỗi nào.

Khóe miệng Vương Song hiện lên ý cười:

– Công ty căn cứ địa chúng ta sao có thể bị người ta ức hiếp như vậy chứ!

– Nhưng mà nếu đã bị ức hiếp như vậy chúng ta cũng không thể để người một nhà ăn làm người câm chịu thua thiệt! Dù sao, ta là đại cổ đông lớn nhất của công ty này, chẳng khác nào đang trần trụi đánh mặt ta cả!


Chương 1175: Tập đoàn Tinh Nguyên (2)

Nghe vậy, Chu Ảnh sững sờ, trong ánh mắt hiện lên vẻ chấn kinh, lập tức kịp phản ứng, một mặt cười khổ, hắn không nghĩ tới Vương Song vậy mà ra quyết định như vậy.

Lấy phương thức này mà liên lụy bản thân vào.

Nhưng mà nếu Vương Song đã nói như vậy, hắn cũng chỉ có thể phụ họa:

– Không sai, tập đoàn Tinh nguyên này là xí nghiệp đứng đầu của căn cứ địa chúng ta, công lao hiển hách trong quá trình tạo dựng kinh tế ở căn cứ địa, không thể không công bị người ta bắt nạt như vậy!

Chuyện cho tới bây giờ, hắn chỉ có thể trợn tròn mắt nói lời bịa đặt!

Tôn Hi Hạo ngồi trong văn phòng chau mày, hắn là một Tiến Hóa Giả nhất giai, bây giờ miễn cưỡng được xem như một Tiểu Cao Thủ, thủ hạ kinh doanh một tập đoàn không nhỏ —— Tập đoàn Tinh Nguyên , tư sản cũng có hơn trăm triệu, ở căn cứ địa Thành phố Giang Nam mặc dù không thể nói là một tay che trời, nhưng cũng rất có địa vị, cho dù một số nhân viên trung tầng của căn cứ địa cũng sẽ nể mặt hắn ba phần.

Tất cả đều hướng về một mặt phát triển, nhưng một xí nghiệp xuất hiện lại khiến công ty bọn họ lâm vào nguy cơ, xí nghiệp này cũng là của tập đoàn Nhậm thị, là một tập đoàn của thành phố Thịnh Hải, trải qua mấy năm phát triển, bây giờ cũng là một công tu có mấy chục ức tài sản!

Bọn họ tiến hành hợp tác vói đối phương, vô cùng vinh hạnh, nhưng một đơn đặt hàng sai lầm, công ty bọn họ bồi thường hơn sáu triệu, sau đó hắn mới phát hiện là Tập đoàn Nhậm thị cài bẫy bọn hắn, may mắn lúc ấy hắn không mở rộng hợp tác nếu không, cũng không chỉ có sáu trăm vạn tổn thất, mà toàn bộ công ty đều sẽ sụp đổ mất!

Ngay cả như vậy, mắt xích tài chính trong công ty cũng xuất hiện nguy cơ nghiêm trọng, lại nghĩ không ra cách, toàn bộ Tập đoàn Tinh Nguyên bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ mất!

– Nhậm Thanh, vương bát đản nhà ngươi!

Tôn Hi Hạo mạnh mẽ nện một quyền trên bàn làm việc, sắc mặt tái xanh.

– Tôn lão bản, tức giận vậy sao?

Một thanh âm đột nhiên vang lên, khiến cho Tôn Hi Hạo kinh hãi, văn phòng này là không gian riêng tư của hắn, không có sự cho phép của hắn cho dù có bí thuật cũng không thể tiến đến, ngẩng đầu phải răn dạy gia hỏa không hiểu quy củ một chút mới được.

Nhưng đợi đến khi Tôn Hi Hạo ngẩng đầu, lại nhìn thấy hai người đứng trước mặt mình, đồng thời hai người này hắn vô cùng quen thuộc, là đại nam nhân nắm quyền lợi lớn nhất của cả căn cứ địa, cũng là nam nhất không thể trêu chọc nhất của toàn bộ Hoa Quốc!

– Thành, thành chủ! Sao ngài lại tới đây?

Mặc dù Tôn Hi Hạo hơn ba mươi tuổi n, nhưng lúc này ngữ khí vẫn còn có chút cà lăm.

Hắn chưa từng nghĩ tới Vương Song sẽ đến nơi này của mình, sau đó kịp phản ứng, giống như gắn mô tơ vào đít từ trên ghế nhảy dựng lên.

– Thành chủ, mời ngài ngồi! Mời uống trà

Nói xong muốn châm trà cho Vương Song.

Vương Song khoát khoát tay, ngồi trên ghế lão bản rộng rãi, cười tủm tỉm nhìn Tôn Hi Hạo.

– Trà thì không cần, hôm nay ta đến là nghe nói công ty chúng ta trước đó làm ăn bị người hố? Biết là ai làm không, thân là đại cổ đông công ty sao ta lại cho phép tài sản của mình bị người ta hố chứ!

Nghe thấy lời của Vương Song Tôn Hi Hạo sửng sốt, vẻ mặt không hiểu nhìn Vương Song, hắn không cho rằng Vương Song coi trọng công ty mình, cả căn cứ đều là của Vương Song, thậm chí quyền lợi ấn chế tiền tệ cũng nằm trên tay hắn, nào lại để ý đến công ty hắn.

Nhưng mà dù sao cũng đã chìm nổi nhiều năm ở Thương Hải, rất nhanh đã kịp phản ứng, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên, chẳng lẽ thành chủ cũng có khúc mắc với Tập đoàn Nhậm thị, cho nên, mượn lần này ra tay!

Không thể không nói, đầu hắn quả thật chuyển động rất nhanh, sau đó cung kính mở miệng:

– Không sai, thành chủ, không, chủ tịch, xí nghiệp này chỉ là tập đoàn Tôn thị của thành phố Thịnh Hải, trước đó hại chúng ta lỗ sáu trăm vạn, số tiền này vốn dĩ là hoa hồng của ngài, kết quả bị xí nghiệp này dùng cách không đứng đắn cướp đi!

– Ừm, Tập đoàn Tinh Nguyên là xí nghiệp của căn cứ địa chúng ta, mà căn cứ địa cũng có nghĩa vụ tiến hành duy quyền đối với xí nghiệp trong căn cứ, hiện tại, Tôn tổng, ngươi cần thay đổi một phần tài liệu, chứng minh tập đoàn Nhậm Thị kia sử dụng thủ đoạn xấu, sau đó chúng ta mới có thể ra tay!

Chu Ảnh bên cạnh nhàn nhạt mở miệng cười nói.

Nói xong, từ trong tay mình lấy ra hai phần văn kiện:

– Ngươi nhìn xem đúng không.

Tôn Hi Hạo cẩn thận từng li từng tí nhận lấy, nhìn thấy một phần văn kiện chi tiết liên quan tới Tập đoàn Nhậm thị hãm hại mình, mà một phần khác là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Vương Song chiếm 51% cổ phần!

Không chút do dự, Tôn Hi Hạo lập tức cầm bút lên ký tên đóng dấu, không thèm để ý Vương Song bá đạo chiếm cứ hơn phân nửa cổ phần công ty mình, thậm chí còn vô cùng hưng phấn.

Hắn rất rõ ràng, mặc dù nhìn như cổ phần mình thiếu hơn phân nửa, nhưng nếu như bị những người khác biết Vương Song là đại lão bản, chỉ sợ công ty bọn họ trong nháy mắt sẽ tăng vọt mấy chục lần giá trị, đồng thời không ai dám nghĩ cách, thậm chí còn dâng tới cửa xin làm ăn với mình!


Chương 1176: Tần Mẫn

Đến lúc đó, thu hoạch của bản thân đến tuyệt đối vượt xa những phần cổ phần này.

Hắn cũng nhìn ra, Vương Song căn không thèm để ý chút cổ phần ấy, hắn chỉ cần một lý do xuất thủ mà thôi!

Mặc dù không biết tại sao tập đoàn Nhậm gia lại đắc tội với Vương Song, nhưng Tôn Hi Hạo vẫn cảm thấy như có một chậu nước đá mát lạnh đổ xuống người mình giữa mùa hè nóng nực, thoải mái thấu tận tâm can!

Thành phố Thịnh Hải

Trong biệt thự cỡ nhỏ, một nữ nhân đang đứng trên ban công lầu hai, dung mạo nàng cũng không phải là rất đẹp, nhưng càng nhìn càng thấy xinh đẹp, đôi mắt to tròn, lông mày khá dài.

Trông thiếu chút ôn nhu nữ tính, nhưng lại có thêm chút hào hùng khí khái.

Thân người mặc áo sơ mi phim hoạt hình màu tím, chỉ dài tới bụng, lộ ra một đoạn vòng eo bóng loáng trắng nõn, phía dưới mặc quần bò rách, lộ ra cặp đùi thon trắng.

Lúc này, nữ tử trông có chút phản nghịch này đang lẳng lặng nhìn về phía xa, trong mắt dường như đang suy tư điều gì.

– Mẫn, hai ngày này hiện ngươi ra ngoài chơi, ngươi cũng không đi, Sao vậy?

Bên cạnh, một nữ tử trông cực kỳ xinh đẹp mở miệng cười hỏi.

Mặc áo ngắn tay, trên áo có hoa văn là một số bông hoa, phía dưới mặc quần đùi, lộ ra bắp đùi thon dài.

Nữ tử trông mới hai lăm hai sáu, trên mặt trang điểm tinh xảo.

Nhưng dường như lại có chút phản nghịch, trên tai đeo hai bông tai lớn, trông chẳng ra thể thống gì cả.

Tần Mẫn nghe thấy lời của nữ tử, lắc đầu, thấp giọng mở miệng:

– Không có tâm tư.

– Nghe nói Tần bá phụ muốn kết thông gia với Nhậm gia, ngươi nghĩ thế nào?

Nữ tử dò hỏi.

Nàng là hảo tỷ muội của Tần Mẫn, cũng là thiên kim của gia tộc Tiết gia—— Tiết Ngưng, dù sao với đẳng cấp của bọn họ thì vẫn có phe cánh nhỏ.

– Gia hỏa này, ta nghe vài bằng hữu nói là một hoa hoa công tử, nhưng mà đa số nam nhân giờ đều như thế.

Tiết Ngưng nói, xem ra cũng đã mất thời gian điều tra một phen.

– Đồng thời, bây giờ mắt xích tài chính của bá phụ bị đứt gãy, cũng chỉ có như vậy, Nhậm gia mới có thể nguyện ý ra tay giúp đỡ Tần bá phụ.

Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, những người giống như chúng ta, hôn nhân cũng không được tự mình lựa chọn, mẫu thân của ta cũng vậy.

– Ta biết!

Tần Mẫn quay đầu lại, sắc mặt bình tĩnh nhìn Tiết Ngưng:

– Ta cũng không phản đối, thực ra, ta cũng không quan tâm mình gả cho ai, dù sao chỉ cần người nào có thể giúp cha ta thoát khỏi cảnh khó khăn, như vậy ta sẽ gả cho người đó.

– Nhưng mà, ta chỉ đang nghĩ đến một vài chuyện trước đây mà thôi.

Trong mắt nàng dường như xuất hiện một vài ký ức, trong đầu một bóng người lóe lên rồi biến mất.

– Có thể, hắn cũng sớm đã biến mất trong mạt thế rồi.

Tần Mẫn ở trong lòng tự lẩm bẩm.

– Được rồi, chuyện trước kia cũng đừng nghĩ nữa, đêm mai chúng ta tính cử hành một bữa tiệc nhỏ, ngươi cũng không thể cho chúng ta leo cây đấy, nhất định phải tới đó, lần này ta cũng mời không ít người có địa vị của thành phố Thịnh Hải! Những người này sau này đều là nhân mạch của chúng ta, có trợ giúp rất lớn, đồng thời Nhậm Hành Viễn cũng tới.

Tiết Ngưng an ủi Tần Mẫn.

Sau đó tán gẫu thêm tí nữa rồi Tiết Ngưng rời đi, nhìn thân ảnh Tiết Ngưng ngồi lên một chiếc xe thể thao rời đi, trong mắt Tần Mẫn lóe lên vẻ mê mang.

– Nhân mạch? Ta làm như vậy thực sự đúng nhỉ?

– Cốc cốc cốc.

Tiếng đập cửa vang lên, Tần Mẫn vội vàng thu hồi biểu hiện trên mặt, sau đó nhìn thấy phụ thân mình đến.

Đây là một nam tử trung niên ổn trọng, đôi mắt thỉnh thoảng hiện lên một vòng tinh quang, trông vô cùng khôn khéo cùng già dặn.

– Cha!

Tần Mẫn nhu thuận kêu một tiếng.

– Mẫn, nha đầu A Ngưng trông rất vui vẻ, các ngươi vừa nói gì thế?

Sắc mặt Tần Chính Nghĩa ôn hòa mở miệng, trong mắt lại hiện lên vẻ áy náy.

– Không có gì, nha đầu này bảo ta ngày mai đến tham gia một buổi yến hội mà thôi.

Tần Mẫn nhẹ giọng mở miệng nói.

Giọng nói có chút bất lực, nàng cũng không ngốc, đương nhiên biết mục đích của cuộc tụ tập này, đơn giản là tuyên bố quan hệ của minh và Nhậm Hành Viễn.

– Ai, nha đầu, thật xin lỗi.

Vẻ mặt Tần Chính Nghĩa càng áy náy hơn, vì sự tồn vong của công ty mình, hắn phải lôi kéo cả nữ nhi mình vào trong đó.

– Nếu ngươi không bằng lòng, vậy thì chuyện này bỏ đi!

Tần Chính Nghĩa khẽ cắn môi:

– Không thì chúng ta rời khỏi thành phố Thịnh Hải này, đến nơi khác làm lại từ đầu.

– Không sao đâu, cha!

Tần Mẫn lắc đầu, nàng biết Tần Chính Nghĩa vì phần cơ nghiệp này mà trả giá bao nhiêu, hài cốt thủ hạ mất bao nhiêu, nếu bọn hắn thật sự ngã xuống, chỉ sợ bọn họ không thể thoát khỏi thành phố Thịnh Hải này!

– Cha, Nhậm Thanh kia nói thế nào, hắn muốn làm sao mới trợ giúp Tần gia chúng ta?

Tần Mẫn lập tức nói sang chuyện khác, không muốn nói về chuyện này nữa.

– Lão gia hỏa này, kiên trì chờ đến ngày ngươi và Nhậm Hành Viễn kết hôn mới ra tay trợ giúp chúng ta, giải quyết vấn đề tiền bạc của chúng ta!

Nói đến Nhậm Thanh, vẻ mặt Tần Chính Nghĩa không khỏi lộ vẻ phẫn nộ, gần như sắp bùng nổ luôn rồi.

– Tên hỗn đản này!

Tần Mẫn nghe vậy, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ phẫn nộ.


Chương 1177: Tần Mẫn (2)

– Lẽ nào không thể không thể mượn tiền của ngân hàng sao? Ta nhớ hai năm trước Ủy Viên Hội Hoa Quốc cũng thành lập ngân hàng Hoa Quốc, ở mỗi căn cứ địa lớn đều có chi nhanh ngân hàng riêng mà, chẳng lẽ chúng ta không thể vay tiền sao?

Tần Mẫn lập tức mở miệng lần nữa, lúc nói những lời này, trong đầu lại -hiện lên một cái tên, cái tên giống hệt nam nhân tầng cao nhất của Hoa Quốc.

– Lần này lỗ hổng của chúng ta cực lớn, không có tài sản tương ứng tiến hành thế chấp, ngân hàng sẽ không cho chúng ta mượn tiền!

Tần Chính Nghĩa lắc đầu, nếu có thể mượn tiền ngân hàng, hắn sao có thể phiền não như vậy, còn nhất định phải lấy nữ nhi của mình ra chứ.

Thậm chí hắn đã cầu viện một vài bằng hữu cùng những người có quan hệ hợp tác với mình, đều không hề nhận được sự trợ giúp!

Mặc dù là Tiến Hóa Giả nhất giai đỉnh phong, nhưng Tần Chính Nghĩa vẫn cảm thấy rất bất lực, hiện tại Tiến Hóa Giả có địa vị rất cao, nhưng không hề giống mấy năm trước cao cao tại thượng như vậy, Ủy Viên Hội Hoa Quốc là tổ chức, chuyên môn phụ trách một số Tiến Hóa Giả phạm pháp phạm kỷ, mà cách xử lý với những người này, chỉ có một kết quả, chính là giết chết!

Mấy tháng đầu quả thật có không ít Tiến Hóa Giả xem thường, nhưng sau khi trải qua từng vòng từng vòng huyết tinh thanh tẩy, tất cả Tiến Hóa Giả đều thành thực hơn nhiều, đối mặt với sự trấn áp của nhân loại cấp cao, bọn họ muốn phản kháng vẫn còn kém xa, trừ phi ngươi đứng ở vị trí cao nhất trong một nhóm người!

Nghe vậy, Tần Mẫn im lặng.

– Đồng thời tên này còn định ra một ngày, muốn năm ngày sau, chuẩn bị hôn lễ cho ngươi và Nhậm Hành Viễn!

Lời nói của Tần Chính Nghĩa khiến sắc mặt Tần Mẫn trắng nhợt.

Cuối cùng, Tần Mẫn vẫn ngẩng đầu, trên mặt miễn cưỡng lộ ra nụ cười:

– Cha, đáp ứng bọn hắn đi!

Tần Chính Nghĩa nhìn thấy dáng vẻ của nữ nhi mình, nắm chặt tay, trong lòng có một cơn lửa giận đang đốt cháy!

– Nhậm Thanh, tên vương bát đản này!

Trong lòng Tần Chính Nghĩa giận dữ hét lên.

Trong một toàn biệt thự lớn ở thành phố Thịnh Hải, một nam tử trung niên nam tử sắc mặt âm trầm nghe thủ hạ báo cáo, trên mặt hiện lên một tia cười lạnh.

– Tần Chính Nghĩa thằng ngu này, còn muốn đấu với ta, cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà soi gương!

Nhậm Thanh khinh thường mở miệng:

– Trong căn cứ địa này lời nói của Nhậm Thanh ta chính là mệnh lệnh, chỉ cần ta không đồng ý, ai dám trợ giúp bọn họ!

– Vốn dĩ ta còn muốn khiến Tần Chính Nghĩa trực tiếp biến mất, không nghĩ đến gia hỏa này còn có một nữ nhi xinh đẹp như vậy, còn được Hành Viễn coi trọng!

Nhậm Thanh lắc đầu, cũng cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Trước đó bọn họ là đối thủ, sau tận thế tự mình quật khởi, thủ đoạn hắn âm ngoan, càng thích ứng với Mạt Thế, cho nên, thực lực cùng thế lực đều cường hãn hơn so với Tần Chính Nghĩa! Trước đó thiết kế hố Tần gia một trận, muốn thừa cơ chiếm đoạt, cũng là bị nhi tử mình ngăn lại!

– Cha, ta nhìn trúng nữ nhân Tần Mẫn này, ngươi cũng không thể đối với nhạc phụ đại nhân ta như vậy!

Thanh âm có chút lỗ mang vang lên, một người trẻ tuổi từ trên lầu đi xuống, bên cạnh còn có nữ tử cực kỳ diễm lệ, ăn mặc cực kỳ mát mẻ.

Nhìn thấy dáng vẻ của nhi tử mình, Nhậm Thanh lắc đầu, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

– A Viễn, ta đã sớm nói với ngươi rồi, không nên đặt tâm tư trên người nữ nhân, tấn thăng thực lực của mình mới là quan trọng nhất!

– Có thực lực, còn sầu không có nữ nhân sao! Không phải ta dùng nhiều tiền để mua cho ngươi một phần thuốc biến đổi gien sao! Ngươi dùng chưa đấy!

– Cha, thuốc biến đổi gien quá kém rồi, cũng chỉ giúp ta tấn thăng tới cấp năm! Đừng nói nhất giai, cho dù tăng lên cấp chính cũng không thể!

Nhậm Hành Viễn có chút bất mãn mở miệng, tay lại sờ tới sờ lui trên người nữ tử, không thèm để ý đây là nơi nào.

– Nếu không phải ngươi đặt toàn bộ tinh lực trên người nữ nhân mà cơ sở tu hành pháp cũng không luyện, làm sao lại chỉ có cấp năm!

Nhậm Thanh phẫn nộ mở miệng, hắn tiêu hơn trăm vạn cho Nhậm Hành Viễn mua sắm một thuốc biến đổi gien cấp ba, kết hợp với cơ sở tu hành pháp, để cho Nhậm Hành Viễn có thể đạt tới Tiến Hóa Giả cấp tám, thế nhưng Nhậm Hành Viễn quá mức bại hoại, căn banr lười nhác tu luyện.

Đa số dược tề đều bị lãng phí, chỉ hấp thu được một phần nhỏ.

– Đối với ta mà nói, vẫn là mỹ nữ hấp dẫn ta hơn!

Nhậm Hành Viễn không thèm để ý chút nào nói.

Ánh mắt sáng ngời nhìn Nhậm Thanh:

– Ta nghe nói căn cứ địa Thành phố Giang Nam hiện tại có thuốc biến đổi gien rất cường đại, có thể làm cho người ta trực tiếp đạt tới cấp bảy! Cha, ngươi mua cho ta một viên đi!

– Đó là thuốc biến đổi gien cấp bốn, một viên ba trăm vạn!

Gương mặt Nhậm Thanh co quắp một trận, mặc dù hắn nhiều tiền, nhưng tiêu tiền kiểu đấy, chắc chắn rất nhanh thôi sẽ thấy đáy!

– Cứ luôn ỷ lại vào Ngoại Vật, tương lai làm sao chống đỡ được tập đoàn Nhậm thị chúng ta đây! Tuổi tác cũng không cách biệt lắm, ngươi xem thành chủ căn cứ địa Thành phố Giang Nam đi, nếu ngươi có một phần bản lĩnh của người ta, ta nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh!

Nhậm Thanh có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mở miệng nói.


Chương 1178: Cà khịa

– Vận khí của hắn quá tốt!

Nhậm Hành Viễn có chút xem thường nói.

– Làm càn, lời này ngươi cũng dám nói sao!

Nhậm Thanh biến sắc, lạnh giọng quát, thái độ này dọa Nhậm Hành Viễn hoảng sợ, sau đó mới phản ứng được bản thân nói một số lời không nên nói.

Không khỏi hậm hực cúi đầu.

– Nghe nói ngày mai nha đầu của Tần gia sẽ đi tham gia yến hội, vừa vặn ta sắp xếp cho các ngươi năm ngày sau kết hôn, một mặt là kiềm chế tâm của ngươi, mặt khác cũng nhanh chóng nuốt hết tập đoàn Tần thị, tiền của Nhậm Thanh ta là gì dễ dàng lấy như vậy!

Lời nói của Nhậm Thanh vô cùng âm lãnh, khiến cho nữ tử bên cạnh không khỏi lạnh run, có chút hoảng sợ nhìn hắn.

Ngày hôm sau, trong khách sạn lớn nhất thành phố Thịnh Hải, trong một gian phòng vô cùng xa hoa, đã có không ít người, đều là một số người trẻ tuổi, nhưng mà mỗi người đều có ngạo khí trùng thiên, một thân xa hoa trong lúc vô tình đều lộ ra vẻ —— ta rất có tiền!

Cho dù là nữ tử cũng ăn mặc trang điểm lộng lẫy, thậm chí vô cùng gợi cảm!

Trên vách tường bốn phía, treo một số màn hình tinh thể lỏng cực lớn, bên cạnh còn có sân khấu nhỏ.

Gần cửa ra vào, còn có một quán Bar cỡ nhỏ.

Trên mặt đất phủ một tấm thảm màu đỏ, kết hợp với ánh đèn lóa mắt bốn phía, trông vô cùng hoa lệ.

Lúc này, không ít nam nữ đều đang điên cuồng nhảy nhót uốn lượn thân thể tràn đầy sức sống thanh xuân của mình, thỏa thích phóng thích bản thân.

Cũng có một số người lựa chọn dùng các hát hò phát tiết dục vọng trong lòng mình, không thể không nói, mặc dù phương diện khác không được tốt lắm, nhưng trình độ hát hò cũng không tồi.

Trong đó, Tiết Ngưng giống như một hồ điệp xuyên hoa đi đi lại lại, hoà mình vào tiếng reo hò của mọi người.

Không để ý, ánh mắt Tiết Ngưng cũng thỉnh thoảng nhìn về phía cửa, dường như đang đợi người nào đến.

– Nhậm thiếu, Nhậm thiếu đến rồi!

Đột nhiên, Nhậm Hành Viễn từ nơi cửa bước vào giống như Vương gia nhanh chân đi đến, một bên còn ôm một nữ nhân gợi cảm.

Mọi người thấy Nhậm Hành Viễn tiến đến, tất cả giật mình, cười cười chào hỏi, dù sao Nhậm Thanh ở căn cứ địa thành phố Thịnh Hải cũng là một Đại Bá Chủ, ở căn cứ cũng chỉ có một vài nhân mới có thể sánh ngang với đối phương, cho dù nể mặt Nhậm Thanh, bọn họ cũng phải tỏ vẻ coi trọng Nhậm Hành Viễn.

Thậm chí còn có một số thiên kim tiểu gia tộc ăn mặc diễm lệ, ánh mắt lóe sáng nhìn chằm chằm Nhậm Hành Viễn, ngọn lửa trong mắt hận không thể đốt cháy Nhậm Hành Viễn.

Nhậm Hành Viễn cũng không phải người không thức thời, đối mặt với không ít đại thiếu trong căn cứ địa, cũng mở miệng cười ứng, dù sao những người này sau này cũng sẽ hợp tác với mình, bản thân cũng không thể tuỳ tiện đắc tội.

Đi một vòng, Nhậm Hành Viễn nhướng mày, trong mắt có vẻ phẫn nộ.

– Mặc thiếu, ngươi đến rồi sao!

Thanh âm Tiết Ngưng vang lên, mang theo một làn gió thơm xuất bên cạnh Nhậm Hành Viễn, nhìn nữ nhân bên cạnh Nhậm Hành Viễn, khẽ chau mày, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài.

– Chúng ta đều đang chờ ngươi đấy, nếu ngươi không đến, hôm nay buổi tụ họp này có ý nghĩ gì đâu chứ!

Tiết Ngưng mở miệng cười, ngữ khí khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.

– A Ngưng, Tần Mẫn đâu? Sao nàng vẫn chưa tới, ta biết hôm nay nàng cũng tới nên mới đến đây!

Nhậm Hành Viễn nghe vậy, sắc mặt miễn cưỡng đỡ hơn một ít, nhưng vẫn nhíu mày lạnh giọng mở miệng.

Tiết Ngưng cười một tiếng, đang muốn giải thích, lúc này, lại nhìn lấy ngoài cửa, trong mắt lóe lên vẻ kinh hỉ:

– Mẫn!

Nhậm Hành Viễn vội vàng quay đầu nhìn lại, nhất thời phát hiện Tần Mẫn đang đứng ở cửa, một thân mặc váy màu trắng, tư thái vô cùng yểu điệu, trông giống như một đóa tuyết liên ở Tuyết Vực!

– A Mẫn, ngươi đến rồi!

Nhậm Hành Viễn trực tiếp đẩy nữ nhân bên cạnh sang một bên, giống như ltiện tay vứt bỏ rác rưởi, mà cười cười nghênh đón giống như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả, quả thật, so với Tần Mẫn, nữ nhân bên cạnh hắn tràn ngập hơi tiền.

Tần Mẫn lạnh lùng liếc hắn một cái, chỉ nhàn nhạt gật đầu, sau đó đi đến bên cạnh Tiết Ngưng.

Tiết Ngưng thở phào, nháy mắt với Tần Mẫn tiếp tục chào hỏi mọi người, rất nhanh, nơi này lần nữa thân thiện đứng lên, nhưng mà không ít người đều đánh giá một Tần Mẫn cùng Nhậm Hành Viễn đứng cùng một chỗ, trong mắt tràn ngập hiếu kỳ, chuyện quan hệ thông gia giữa hai nhà Nhậm Tần bây giờ đã được truyền ra, bọn họ có người nào không rõ, hiện tại xem ra, chuyện lần này là thật rồi!

Nhậm Hành Viễn vây quanh Tần Mẫn, nghĩ đủ lý do nói chuyện với Tần Mẫn nhưng mà mặc kệ hắn nói gì, Tần Mẫn cũng chỉ lộ ra vẻ lạnh lùng, nhiều lắm thì lạnh nhạt gật đầu.

Mặc dù như thế, nhưng Nhậm Hành Viễn cũng không hề lộ vẻ không kiên nhẫn, vẫn mở miệng nói.

Mặc dù không biết đã chơi bao nhiêu nữ nhân, nhưng khi nhìn thấy Tần Mẫn, Nhậm Hành Viễn vẫn cảm thấy bản thân dường như lâm vào đầm lầy, không thể tự kềm chế.

Vào thời khắc ấy, Nhậm Hành Viễn đã nói với bản thân, nữ nhân này nhất định phải thuộc về hắn!

Mặc dù Tần Mẫn vô cùng lạnh lùng, nhưng hắn vẫn không để ý, hắn chắc chắn chờ đến sau khi kết hôn, Tần Mẫn sẽ thay đổi thái độ.


Chương 1179: Cà khịa (2)

Nghĩ tới đây, trên mặt hắn lộ ra nụ cười, quay đầu nhìn về phía mọi người chung quanh, cầm lấy một Microphone, thanh âm trầm thấp vang lên.

– Các vị…

Nghe thấy thanh âm của Nhậm Hành Viễn, tất cả mọi người dừng lại ồn ào, trong gian phòng nhất thời trở nên vô cùng yên tĩnh.

Nhậm Hành Viễn nhìn chung quanh một vòng, hài lòng gật đầu, lập tức tiếp tục mở miệng:

– Tướng tất mọi người đều biết chuyện ta cùng A Mẫn kết hôn rồi nhỉ, ở đây ta muốn tuyên bố với các ngươi một tin tức, bốn ngày sau, ta cùng A Mẫn kết hôn, hi vọng tất cả mọi người có thể tới.

Rầm!

Giống như một viên lựu đạn rơi vào trong nước, trực tiếp kích thích bọt nước cự đại, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Nhậm Hành Viễn cùng Tần Mẫn, bọn họ cũng không nghĩ tới hôn lễ của hai người lại nhanh như vậy, là bốn ngày sau!

Đặc biệt là Tiết Ngưng, biến sắc, nhìn về phía Tần Mẫn, phát hiện sắc mặt nàng vô cùng bình tĩnh, dường như không có chút sợ hãi nào.

Thở dài, Tiết Ngưng lắc đầu, không biết nên nói cái gì.

Lập tức mọi người kịp phản ứng, mở miệng chúc phúc.

– Chúc mừng Nhậm thiếu!

– Yên tâm, đến lúc đó nhất định đi uống rượu mừng!

– Chúc mừng!

– Nhậm thiếu cùng Tần tiểu thư đúng là một đôi trời đất tạo nên!

– …

Âm thanh mọi người chúc mừng vang lên, nhưng bao nhiêu phần là thật tâm thì không biết được.

Khóe miệng Tần Mẫn kéo ra một vòng độ cong, dường như đang trào phúng, lại giống như đang than thở.

– Được rồi, mọi người tiếp tục chơi đi, hôm nay tất cả phí tổn đều tính trên người ta!

Nhậm Hành Viễn thấy thế, đại khí mở miệng nói.

Phải biết, đây là khách sạn lớn nhất thành phố Thịnh Hải, một bữa cơm cũng mất ít nhất năm ngàn! Trong một phòng bao như này, một đêm ít nhất cũng phải năm vạn!

Không thèm nháy mắt ném ra năm vạn, cũng chỉ có Nhậm Hành Viễn!

Mọi người đương nhiên cũng reo hò một tiếng, mặc dù bọn họ cũng trả được nhưng có người tính tiền thì cũng tốt.

Sau đó, mọi người lần nữa hoan hô, đám người Nhậm Hành Viễn gọi ít thức ăn, những món ăn tinh xảo được đặt trên khay đưa vào.

Có thể là uống một ít rượu, lúc này đầu Nhậm Hành Viễn có chút men say, ánh mắt cũng có chút mông lung, nhìn thấy dung nhan tinh xảo vủa Tần Mẫn, khí chất giống như hoa hồng có, ánh mắt hỏa nhiệt.

Bàn tay bắt đầu không thành thật, chạm vào người Tần Mẫn.

Tần Mẫn thấy thế, biến sắc, muốn đi sang một bên.

Nhưng mà tốc độ của Nhậm Hành Viễn rất nhanh, dù sao thân thể có thể so với Tiến Hóa Giả cấp năm vẫn ở đó, kéo Tần Mẫn lại.

– Thả ta ra!

Tần Mẫn lạnh giọng mở miệng.

– Ha ha, mấy ngày nữa chúng ta sẽ cùng nằm trên một cái giường, thẹn thùng cái gì!

Nhậm Hành Viễn xem thường mở miệng, muốn ôm Tần Mẫn.

Mà trong gian phòng này, hai thanh niên trẻ tuổi có chút lười biếng ngồi ở trên ghế sa lon, một bên, quản lý khách sạn cung kính đứng ở nơi đó.

– Tiểu ngư, lão đại để hai chúng ta tự thân xuất mã, chính là vì trông coi nữ nhân này sao? Mặc dù lớn lên rất xinh đẹp, nhưng phái hai chúng ta đi chẳng phải là quá mức đại tài tiểu dụng sao!

Một nam tử dáng người khá to con nghi hoặc mở miệng nói.

Bên cạnh nam tử chính là Ngạn Tiểu Ngư, ban đầu ở thành viên Ám bộ của căn cứ địa thành phố Hắc Thủy! Nhưng mà biểu hiện của hắn xuất sắc, hiện tại đã là cán bộ trong Ám Bộ, càng được Chu Ảnh coi trọng!

Nam tử nói chuyện là Trương Hà, cũng là thủ hạ đắc lực dưới trướng Chu Ảnh nếu không, cũng sẽ không bị hắn đích thân phái tới! Về phần khách sạn này, thì chính là sản nghiệp của Ám bộ bọn hắn, thuận tiện cung cấp cho bọn hắn làm việc.

Quản lý trước mắt cũng thành viên của Ám Bộ bọn hắn.

Nghe vậy, Ngạn Tiểu Ngư lạnh lùng hừ một tiếng:

– Đây chính là mệnh lệnh Chu lão đại đích thân mở miệng, đồng thời bắt chúng ta bảo vệ tốt nữ nhân này, ta nghĩ, nữ nhân này chắc chắn rất quan trọng!

– Hắc hắc, có phải là đối phương mà Chu lão đại coi trọng không, nhưng mà nữ nhân này qua mấy ngày nữa phải kết hôn rồi, chẳng lẽ hắn muốn đại chiến một trận kinh thiên động địa cướp dâu sao!

Trương Hà cười hì hì mở miệng.

Ánh mắt Ngạn Tiểu Ngư trầm tĩnh, đang cẩn thận suy nghĩ mục đích của Chu Ảnh, theo hiểu biết của hắn, Chu Ảnh không phải là một người như vậy, cũng sẽ không bởi vì việc tư của mình mà để bọn hắn xuất thủ, nếu như bị thành chủ biết… chờ một chút, thành chủ! Ánh mắt Ngạn Tiểu Ngư nhanh chóng chớp động, trong đầu suy nghĩ, nếu như không có mệnh lệnh của thành chủ, Chu Ảnh làm sao dám để hai người mình tới bảo vệ một nữ nhân xa lạ chứ, hơn nữa còn để hai người bọn họ đích thân đến, bảo hộ thân thích cũng không cần hai người bọn họ đích thân đi!

Trừ phi đây là mệnh lệnh của thành chủ đồng thời còn không muốn người khác biết, cho nên Chu Ảnh mới phái hai người tự mình đến!

Ngạn Tiểu Ngư nghĩ tới đây, trong ánh mắt lóe lên vẻ giật mình, nhưng mà lập tức xuất hiện một tia nghi hoặc, tư liệu của nữ nhân này hắn đã điều tra rõ ràng, không hề liên quan đến thành chủ, sao thành chủ lại quan tâm như vậy chứ, nếu bởi vì dung mạo của nàng, Ngạn Tiểu không tin, nữ nhân xinh đẹp căn cứ Thành phố Giang Nam nhiều vô số kể, chỉ cần Vương Song mở miệng, nữ nhân muốn bò lên giường có thể từ căn cứ này đến căn cứ địa khác!


Chương 1180: Xung đột

– Nhưng mà, bất kể như thế nào, nếu đây là ý của thành chủ, như vậy chúng ta nhất định phải làm thật tốt, càng phải bí mật bảo vệ!

Trong đầu Ngạn Tiểu Ngư có đủ suy nghĩ.

Nhưng mà, lúc này từ trên màn hình giám sát trên vách tường nhìn thấy động tác của Nhậm Hành Viễn, đều biến sắc.

– Trần quản lý, đi thôi, chúng ta nên hành động rồi!

Ngạn Tiểu Ngư nhàn nhạt đứng dậy, nếu biết là do Vương Song phân phó, như vậy bọn họ phải làm thật tốt.

Trương Hà cũng đứng dậy, hai tay giao thoa, nhất thời xuất hiện “răng rắc” thanh âm gân cốt vang lên.

Nam nhân được xưng là Trần quản lý cũng bước loạng choạng chạy lên trước, đi ra ngoài xoay trái, Ngạn Tiểu Ngư nhìn cửa phòng trước mắt, lạnh lùng nhìn một chút, một chân đá ra!

Trong gian phòng, Tần Mẫn đang giùng giằng, một bên tất cả mọi người làm như không nhìn thấy, cho dù là Tiết Ngưng, muốn tiến lên, cũng bị một nam tử ngăn cản, khẽ lắc đầu, ra hiệu Tiết Ngưng đừng quản.

Tiết Ngưng cắn chặt bờ môi, nhìn thấy thân ảnh Tần Mẫn có chút chật vật cuối cùng vẫn quay đầu đi.

Tần Mẫn nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Nhậm Hành Viễn, trong mắt lóe lên vẻ bối rối.

– Nhậm Hành Viễn, ngươi muốn làm gì!

Tần Mẫn lạnh giọng trách cứ.

– Hắc hắc, ngươi nói đi! Sắp là người của ngươi rồi, chẳng lẽ lão công ngươi chạm vào ngươi cũng không được sao!

– Nhậm Hành Viễn cười hì hì mở miệng, không thèm để ý đến ngữ khí của Tần Mẫn.

Tần Mẫn ngắm nhìn bốn phía, phát hiện không có ai đứng ra nói cho mình một câu, dù cho là hảo bằng hữu cũng vứt bỏ mình, xem như không nhìn thấy, nhất thời lòng lạnh lẽo.

– Đây chính là hảo bằng hữu sao!

Trong lòng Tần Mẫn có chút tự giễu nghĩ.

Nhưng mà không đợi đến khi tay của Nhậm Hành Viễn rơi trên người Tần Mẫn, lại nghe thấy “rầm” một tiếng, cửa phòng trực tiếp bị đá văng!

Động tĩnh này khiến tất cả mọi người hoảng sợ, đều ngừng lại động tác trong tay, nhìn về phía người tới, bọn họ đều muốn biết, là ai to gan như vậy, dám đạp phòng bọn họ!

Ngạn Tiểu Ngư cùng Trương Hà cười lạnh tiến đến, một bên, Trần quản lý vẻ mặt cười khổ.

– Lớn mật, ngươi dám đạp cửa phòng chúng ta, ngươi biết ta là ai không

Bị động tĩnh bất thình lình cắt ngang, đầu Nhậm Hành Viễn khôi phục thanh tỉnh, sắc mặt phẫn nộ nhìn ba người Ngạn Tiểu Ngư đột ngột xuất hiện!

– Trần quản lý, đây chính là cách mà khách sạn các ngươi phục vụ khách sao! Bất cứ người nào cũng có thể tùy tiện xông tới hả!

Ánh mắt Nhậm Hành Viễn nhìn về phía Trần quản lý bên cạnh, lạnh giọng mở miệng nói.

– Chư vị, thật có lỗi, chuyện này không liên quan gì đến chúng ta cả!

Vẻ mặt Trần quản lý nở nụ cười vô hại, một mặt hòa khí.

– Thanh âm các ngươi quá ồn, hiện tại, ta tới cảnh cáo các ngươi!

Ngạn Tiểu Ngư lạnh nhạt mở miệng, ngữ khí vô cùng cao ngạo.

– Các ngươi ảnh hưởng nghiêm trọng đến hào hứng chúng ta vui đùa!

Nghe thấy Ngạn Tiểu Ngư nói như vậy, tất cả mọi người bao gồm cả Nhậm Hành Viễn đều tức đến nổ phổi, đây là trần trụi khiêu khích đó, thân là khách sạn tốt nhất thành phố Thịnh Hải, làm sao có thể có hiệu quả cách âm không tốt chứ!

– Hay, hay lắm, cho tới bây giờ đều là Nhậm Hành Viễn ta ức hiếp người khác, cho tới bây giờ cũng chưa có người ta đến tận cửa ức hiếp như này cả!

Sắc mặt Nhậm Hành Viễn tái xanh, bờ môi tức đến run rẩy!

– Người đâu, đánh bọn hắn tàn phế cho ta, để bọn hắn biết người nào có thể đắc tội, người nào không thể đắc tội!

Theo lời của hắn rơi xuống, nhìn thấy trong ngóc ngách g, một bóng người chậm rãi xuất hiện, giống như một hình bóng, đây là vệ sĩ mà Nhậm Thanh sắp xếp cho hắn, chính là vì sợ hài tử mình gặp phải nguy hiểm, trực tiếp phái một tên Tiến Hóa Giả nhất giai đỉnh phong làm vệ sĩ thân cận!

Cũng vì biết thực lực của vệ sĩ nhà mình, Nhậm Hành Viễn mới dám không kiêng nể gì như thế!

Nhưng mà kết quả lại khiến Nhậm Hành Viễn thất vọng, nhìn thấy nhân ảnh này, khóe miệng Ngạn Tiểu Ngư lộ ra một tia khinh thường, tất cả mọi người không nhìn thấy người nào xuất thủ, chỉ phát hiện thân ảnh vệ sĩ của Nhậm Hành Viễn bay ra ngoài, trực tiếp tạo thành một hố to trên vách tường!

Nhìn thấy thân ảnh của vệ sĩ mình trên vách tường trong mắt mọi người đều hiện lên vẻ sợ hãi, giờ mới hiểu được nhóm người mình rối cuộc đang đối mặt với người nào!

– Các ngươi rốt cuộc là ai!

Đồng tử Nhậm Hành Viễn co rụt lại, thanh âm trầm thấp mở miệng, lúc này, hắn cảm thấy không ổn.

Có thể dễ dàng trực tiếp đánh bay vệ sĩ của mình, chí ít cũng là cường giả nhị giai!

Đối mặt với cường giả nhị giai, hắn thực sự không có gì có thể cao ngạo!

Nhưng mà Ngạn Tiểu Ngư sao có thể trả lời hắn chứ, Trương Hà bên cạnh vẻ mặt lãnh khốc, cước bộ đạp mạnh muốn động thủ, lúc này Nhậm Hành Viễn nhìn về phía Trần quản lý, gấp giọng mở miệng:

– Trần quản lý, ta đang ở khách sạn của các ngươii! Chẳng lẽ các ngươi cũng đối xử với khách hàng của mình như thế sao.

– Nếu ta xảy ra chuyện gì ở khách sạn của các ngươi, cha ta tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi!

Mặc dù biết khách sạn này bối cảnh thâm hậu, nhưng lúc này cũng không nghĩ ngợi nhiều được, Nhậm Hành Viễn không thể không bày ra chỗ dựa của mình.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 2 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 5 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box