1. Home
  2. Mạt Thế
  3. [Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ
  4. Tập 114 : Truyền thừa thuộc về! (c1131-c1140)

[Dịch] Mạt Thế Vô Hạn Thôn Phệ

Tập 114 : Truyền thừa thuộc về! (c1131-c1140)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1131: Truyền thừa thuộc về!

Nghe Thần Chủ nói vậy, mặc dù Phi Lợi Tư cũng có chút không cam lòng, nhưng hắn cũng hiểu nếu không có Thần Chủ trợ giúp, hắn muốn lấy một quang đoàn thôi cũng đã là chuyện viễn vông, còn nhiều người không có nổi một quang đoàn như vậy, nếu hắn xông đến, tuyệt đối sẽ bị xử lý đầu tiên.

Cho nên, dù cho có tiếc đến đâu, hắn cũng không muốn lấy tính mạng của mình ra để mạo hiểm, bảo vật tuy tốt, nhưng cũng phải giữ lại mạng trước đã.

Thần Chủ nói xong, thân ảnh cũng dần bị Dẫn Dắt Chi Lực nuốt chửng, cùng lúc đó, Phi Lợi Tư cũng không ở lại nữa, bay thẳng ra bên ngoài.

Hai người Đỗ Không và Tô Nhược Hy nhìn thấy đám người kia điên cuồng tranh đoạt, vẻ mặt của Tô Nhược Hy cũng vô cùng cay đắng.

Thực lực của chúng ta so ra cũng còn chút chênh lệch so với họ, cũng không còn cách nào.

Đỗ Không ở một bên an ủi,

– Nhưng mà, Vương Song và Lăng Vân đã có được quang đoàn rồi, HQ chúng ta cũng đã có được gần như là một nửa.

Thật ra, cũng không tính là thua thiệt.

Nghe vậy vẻ mặt của Tô Nhược Hy vốn đang rất buồn cũng dần vơi bớt.

– Đi thôi, chuyện tiếp theo cũng không liên quan đến chúng ta nữa, phải hấp thụ thật tốt đợt thu hoạch này, rất có thể sẽ xuất hiện cuộc chiến khủng bố hơn nữa.

Tô Nhược Hy thở dài, xoay người rời đi, Đỗ Không cũng nhìn lại phía sau một chút, rồi biến mất dạng.

Khí Linh của Vạn Giới Châu dường như ở trong không gian khác, lập tức đứng ở cửa cung điện, nhưng không ai có thể nhìn thấy nó, Khí Linh không có chút phản ứng nào đối với những người rời đi, chỉ có Vương Song lúc cầm lấy quả thực thì trong mắt nó hiện lên một vòng sáng.

– Ha ha, không hổ là người đại nhân xem trọng, rất có mắt nhìn…

Còn lại sáu người, ba người u Lợi, Mạt Nhã, Kim Vũ Huyền tranh đoàn Quyền Trượng Quang Đoàn, bọn họ chiến đấu vô cùng điên cuồng, u Lợi và Mạt Nhã liên thủ, chiến lực mơ hồ tăng vọt, một mình Kim Vũ Huyền giống như con chuột không ngừng chạy trốn.

Năng lực Cụ Hiện Hóa của hắn đã phát huy đến cực hạn, đủ loại kỹ năng đã xuất hiện từ miệng của hắn rồi, có thể nói là một Chủy Cường Vương Giả!

Vừa né tránh, vừa nghĩ biện pháp phá vỡ quang đoàn, lấy quyền trượng trong đó, nhưng Vương Song và Thần Chủ đều không có cách, hắn cũng không có cách nào.

– Thành Quang Thuật!

u Lợi và Mạt Nhã vô cùng phẫn nộ, lần nữa hợp kích, đồng thời lần này u Lợi còn sử dụng Tín Ngưỡng Đăng, không gian dường như bị giam cầm, thân ảnh của Kim Vũ Huyền giống như một con côn trùng bị vây ở trong.

– Không xong rồi!

Cảm nhận được công kích ẩn chứa uy lực vô cùng khủng khiếp, sắc mặt Kim Vũ Huyền hoàn toàn thay đổi, không chút do dự cầm quang đoàn trong tay ném về phía hai người họ, đồng thời trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, khiến cho ánh sáng chỉ lướt qua cơ thể mà thôi.

– Ầm

Quang đoàn bỗng nhiên rơi xuống, toàn bộ đại điện dường như run rẩy một chút, hai người u Lợi và Mạt Nhã nhìn thấy quang đoàn được ném đến cũng không lo hai người bọn họ có gây thương tổn đến Kim Vũ Huyền hay không, u Lợi một phát bắt được quang đoàn, lập tức liếc mắt nhìn Mạt Nhã, lại nhìn về phía đám người Tân Cách, Y Đằng Bác Văn, Bác Nhĩ Tháp thở dài.

– Thôi bỏ đi, có được một quang đoàn là được rồi, nếu chúng ta lại đi cướp cái kia nữa, chắc thứ trong tay chúng ta cũng sẽ bị cướp luôn mất!

Mạt Nhã lại trở nên vô cùng tỉnh táo, lúc này đã có dự định lui ra ngoài.

Một bên khác, thân ảnh của Kim Vũ Huyền xuất hiện, nhưng đã ở ngoài cửa ra vào, lúc này hắn cũng không tiếp tục tham gia trận chiến gì nữa, mà chỉ muốn mau chóng rời đi, lỡ như bị hai người u Lợi chặn lại lần nữa, e rằng không dễ dàng chạy trốn như ban nãy nữa.

Nhìn thấy Kim Vũ Huyền rời đi, hai người u Lợi và Mạt Nhã cũng không muốn tiếp tục chờ ở đây, mà cũng theo chân rời đi.

Còn lại ba người đang liều mạng ở bên trong, điên cuồng chém giết, đều muốn có được Thư Tịch Quang Đoàn này.

Thân thể của Bác Nhĩ Tháp cường trán, thân pháp của Y Đằng Bác Văn thì cực kỳ quỷ dị, Tân Cách cũng có đủ loại bí thuật, hai tay kết ấn, các loại công kích kỳ dị xuất hiện, uy lực cũng cực kỳ cường đại.

Ba người đối đầu với nhau, dường như bất phân thắng bại.

– Sư Tử Ấn!

Ba người lần nữa tách ta, Tân Cách gầm lên giận dữ, hai tay kết xuất ra ấn ký kỳ quái, sau một khắc, một hư ảnh kim sắc xuất hiện trên người hắn, cả người dường như trở thành một con sư tử cực lớn.

Một sức mạnh vô cùng báo đạo từ đó truyền đến, mơ hồ có thể phá vỡ cả một tòa thành.

Tân Cách lạnh lùng nhìn hai người còn lại, cánh tay vừa động, Sư Tử Ấn kim sắc đã muốn đánh về phía hai người kia, sau đó trực tiếp bức lui Y Đằng Bác Văn và Bác Nhĩ Tháp.

– Rốt cuộc ta cũng có được rồi!

Tay phải của Tân Cách nắm chặt lấy quang đoàn, vẻ mặt vốn bình thản không chút gợn sóng giờ đã trở nên kích động, dù sao đây của là quang đoàn cuối cùng, nếu giờ mình không có được nó,e rằng cũng chỉ có thể tay không mà về.

Hai người kia nhìn thấy Tân Cách đã cầm cái cuối cùng, bỗng nhiên nhào đến, muốn ngăn cản Tân Cách.


Chương 1132: Truyền thừa thuộc về! (2)

Đối mặt với cường giả vây công, Tân Cách cười lạnh một tiếng, thân ảnh trong tích tắc tan đi, trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện ở bên ngoài cung điện.

Lập tức, Tân Cách chính thức có được Thư Tịch trong tay, hắn không kịp nhìn kỹ đã trực tiết cất vào, sao đó thân ảnh của hắn được Dẫn Dắt Chi Lực đưa ra ngoài.

Còn lại Bác Nhĩ Tháp và Y Đằng Bác Văn liếc mắt nhìn nhau, phẫn nộ gào to.

Khí Linh của Vạn Giới Châu lạnh lùng nhìn tất cả, đối với nó mà nói, trừ Vương Song, cũng không ai đáng để nó xem trọng.

– Truyền thừa hoàn tất, Ngân Hà Bí Cảnh lập tức đóng cửa!

Một âm thanh cực lớn vang lên, những người còn lại trong Tinh Hà Bí Cảnh sau một khắc sẽ bị Không Gian Chi Lực vây quanh, lập tức truyền tống ra ngoài.

Nhìn thấy bên trong Tinh Hà Bí Cảnh bây giờ đã không còn ai, thân ảnh của Khí Linh từ từ hiện ra.

– Truyền thừa của Phong Cực tiểu tử đã hoàn thành, ta cũng đã hoàn thành sứ mệnh, Phong Cực, ta làm bạn ngươi đã một trăm ngàn năm, bây giờ, ta phải rời đi thôi!

Khí Linh nhìn xung quanh, tự lẩm bẩm, dường như đang nhớ đến chuyện gì.

– Nhưng mà, sau đó ta phải làm cái gì đây?

Khí Linh hơi nhăn mày, nhìn có chút mê mang.

– Trí nhớ của ta cũng không đầy đủ, luôn có cảm giác quên mất chuyện gì đó đặc biệt quan trọng, nhưng lại không nhớ ra! Rốt cuộc là gì nhỉ?

– …

– Haiz, thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, cái tên nhóc gọi là Vương Song kia cũng không tệ, trước hết ta có thể đi theo hắn, chờ đến khi ta nhớ ra phải làm gì rồi rời đi cũng được.

Nói rồi, thân ảnh của Khí Linh cũng chậm rãi biến mất, mà trong không gian sau khi Khí Linh biến mất, cũng từ từ bắt đầu sụp đổ, giống như Kình Thiên Cự Trụ ngã xuống vậy, từng mảnh tường màu đen cũng rơi xuống, Không Gian Chi Lực trong bí cảnh đều sôi trào, những Không Gian Chi Lực này, bao phủ nơi đây, triệt để đồng hóa, giống như chưa từng xuất hiện bao giờ.

Bên trong bí cảnh tối đen này, mơ hồ chỉ thấy một hạt châ phát ra ánh sáng lung linh bay về nơi xa, nhưng hơi thở rất nhạt, lập tức đã biến mất bên trong không gian.

Ở bên ngoài, một số người trừng to mắt, nhìn Thông Thiên Đại Môn ngân sắc chậm rãi tiêu tán ở trước mắt, cuối cùng, hóa thành một mảnh hư vô, mọi người đều hiểu bí cảnh này sẽ không xuất hiện lại lần nữa.

Sau khi các Tiến Hóa Giả đỉnh cấp bước ra, tất cả mọi người đều đến căn cứ của mình.

Chương gia của Kiếm Vương Thành rời đi đầu tiên, sau đó là mọi người trong căn cứ thành phố Giang Nam cùng Vương Song là nhóm thứ hai rời đi, không một ai trong bọn họ nói chuyện, đều có chút vội vàng trở về căn cứ của chính mình.

Sau khi bọn họ rời đi, những tin tức tản ra như phong bạo, khiến cho mọi người đều biết năm bảo vật đều thuộc về ai, Lăng Vân, Vương Song, Thần Chủ, u Lợi và Mạt Nhã, Tân Cách, trừ u Lợi và Mạt Nhã có hơi đặc thù ra, những người còn lại đều mỗi người một món.

Mà những người không có được đều không cam tâm, giống như đám người Kim Vũ Huyền, Phi Lợi Tư, Y Đằng Bác Văn, Bác Nhĩ Tháp, trong đầu đều có đủ loại suy nghĩ, muốn lấy được một trong những món bảo vật đó.

Thậm chí, không chỉ có nhân loại, ngay cả biến dị thú và Zombie đứng đầu cũng muốn có được bảo vật.

Hổ Vương tam giai bên trong Tần Lĩnh, và Viễn Cổ Kim Cang ở dãy núi Đại Hưng, Zombie Hoàng Giả ở Thâm Thị, thực lực bây giờ đều cực kỳ đáng sợ, thậm chí cả Thi Hoàng ở Ma Đô lúc trước cũng đã đạt được đỉnh phong tam giai, cho đến bây giờ, xem như có người nói mình là tứ giai, e rằng cũng không có ai hoài nghi.

Bọn họ đều là những sinh vật có trí tuệ, lúc trước khi biết được Tinh Hà Bí Cảnh mở ra, cũng muốn vào trong đó, nhưng không biết tại sao, làm thế nào cũng không thể vào trong được.

Thậm chí bọn họ còn cảm giác được một sự kháng cự cực kỳ mãnh liệt phát ra từ cánh cổng, cuối cùng bọn họ chỉ có thể phiền muộn rời đi.

Bây giờ, biết được bảo vật đã thuộc về tay ai rồi, sao có thể ngồi yên được.

Ở sau trong Tần Lĩnh, một con biến dị hổ bay gầm lên giận dữ, chấn nhiếp khắp nơi thần phục, sau đó thân ảnh bay lên, bay về phía xa, mà nhìn theo phương hướng, chính là thành phố Giang Nam!

Dãy núi Đại Hưng, Kim Cang cũng đứng thẳng trên một ngọn núi, từng bước đi về phía thành phố Giang Nam, khắp nơi ầm ầm chấn động, lại nhìn thấy một con hổ biến dị cực kỳ bất phàm, như có ngọn lửa nổi lên, nhanh chóng chạy đến thành phố Giang Nam.

Mà ở trong Md Đô, ở ngay giữa đám Zombie, một con Zombie không khác gì người bình thường mở to mắt, nếu như đám người Vương Song có ở đây, sẽ lập tức nhận ra con Zombie này chính là con lúc trước mà bọn họ đã ra tay báo thù sau cùng!

Bây giờ, thân khí trên người con Zombie này mơ hồ như không, đôi mắt không khác gì nhân loại, chẳng qua đều như nhìn kỹ sẽ phát hiện, đôi mắt của con Zombie này dường như sâu thẫm vô cùng tĩnh mịch, giống như một cái động đen tối, có thể hấp thu linh hồn con người vào trong đó.

Bền cạnh, những Zombie Hoàng Giả còn lại đều dùng ánh mắt kính sợ nhìn còn Zombie này, trong mắt còn ẩn chứa sự thần phục.


Chương 1133: Tam Sinh Quả!

Chỉ thấy sau đó, con Zombie này đứng lên, không có chút nguyên lực nào mà xao động, cả người bước đi trên mặt đất, từng bước từng bước đi đến chỗ cao nhất.

– Cộp cộp…

Một một bước đi qua, giống như giẫm trên mặt nước vậy, nổi lên từng vệt sóng gợn lăn tăn.

– Đến Kiếm Vương Thành!

Xa xa, một âm thanh lạnh lùng truyền đến, nhất thời khiến ánh mắt của hai con Thi Hoàng lóe lên hung quang, vội vàng đuổi đến.

Căn cứ thành phố Giang Nam,

Vương Song mang theo rất nhiều cao thủ trở về căn cứ, không chút ngừng lại, thậm chí Vương Song không hề do dự, trong nháy mắt đã trực tiếp chạy về phía phòng ngưng luyện công của mình, cũng để Thu Ảnh Đồng sắp xếp người thủ hộ bên ngoài.

Vì để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra, Vương Song còn sai người mời Long Quy đến, tọa trấn ở ngay trước tường thành, cơ thể to như ngọn núi chăm chú đướng yên ở đó phát ra khí thế vô cùng cường hãn, khiến tất cả mọi người trong căn cứ cản thấy vô cùng an toàn.

Đồng thời, ở bên cạnh mình, cơ thể của Lục Ma Đằng giống như một con rắn hỏ, lẳng lặng nằm rạp xuống đất, tựa hồ lúc nào cũng sẽ phóng ra đả thương người ta.

– Tiếp theo sẽ là thời điểm mấu chốt, hy vọng tất cả đều được thuận lợi, nếu không, bảo vật lấy được về chẳng khác nào là củ khoai lang bỏng tay!

Vương Song tự lẩm bẩm, nhìn về nơi xa.

Lập tức, Vương Song lấy ra quả thực màu trắng đen từ trong Trữ Vật Giới Chỉ của mình ra, quả thực lẳng lặng lơ lửng ở trên không trung, giống như có linh tính, thậm chí nó còn muốn chạy trốn, khiến cho không gian ở đây phải phòng thủ thật kiên cố.

Quả thực màu trắng đen bay tới bay lui, cũng không thể tìm được đường để trốn đi, vẫn ở trog không trung bay loạn cả lên.

– Quả thực này thật thần kỳ, sao có thể tràn ngập linh tính như vậy.

Vương Song có chút sợ hãi thán phục, trong mắt dường như có hào quang phát sáng, đây là do vận dụng năng lực của mắt nhìn để điều tra rồi, nhưng đáng tiếc, điều khiến Vương Song chấn kinh chính là, bản thân mình hoàn toàn không biết gì về quả thực trước mắt này!

Một loạt những dấu chấm hỏi ở trong đầu, khiến Vương Song không khỏi hít sâu một hơi.

Bây giờ thực lực của hắn đã là tam giai, năng lực U Minh Chi Nhãn của hắn thậm chí còn có thể điều tra được đồ vật và nhân vật cao hơn cả mình, thập chí có cao hơn hắn một cấp hắn vẫn có thể tra ra được rõ ràng, nhưng đối với loại quả thực này, thật sự không thể tra ra đường gì cả!

Vì vậy hắn có thể tưởng tượng loại quả thực này có đẳng cấp vô cùng cao, hẳn là cao hơn nhiều lắm!

Nhưng mà, nghĩ đến chuyện đây chính là bảo vật do Phong Cực Tinh Chủ để lại, đối phương chính là cấp bậc Tinh Chủ, nắm giữ sức mạnh bằng một khối tinh cầu, đồ vật thế này cũng là rất bình thường!

Cho nên, Vương Song lại có chút thoải mái.

Nhưng Vương Song lại lâm vào buồn rầu, hắn không biết nên sử dụng quả thực này thế nào, thậm chí cũng không dám vận dụng lung tung, lỡ như loại quả này không phải để ăn, nếu hắn tùy tiện nuốt vào, e rằng đã không tốt thì chớ, vô duyên vô cớ còn khiến bản thân gặp họa!

Ánh mắt của Vương Song nhìn quả thực màu đen trắng trước mặt, giống như nhìn thấy một con nhím mình đầy gai nhọn vậy, không thể nào ăn nổi.

– Haiz, nếu có ai đó nói cho mình biết thì tốt biết mấy!

Vương Song thở dài một hơi nói.

Dường như ông trời có thể nghe thấu được lời của hắn, một âm thanh chợt vang lên bên tai hắn.

– Tam Sinh Quả, đứng thứ chín ngàn sáu trăm ba mươi tám trong danh bài của Chư Thiên Thần Vật!

– Ai? Là ai?

Vương Song nghe được âm thanh đột nhiên xuất hiện ở bên tai, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, cả người dựng hết cả lông tơ, sức mạnh trong cơ thể trong nháy mắt tăng lên, bất cứ lúc nào cũng có thể công kích.

– Chủ quan quá, không ngờ có người ở ngay bên cạnh mà còn không biết!

Vương Song ở một bên cảnh giác nhìn xung quanh mình, trong lòng không khỏi chảy mồ hôi lạnh, nếu đối phương thật sự muốn ra tay với mình, e rằng bây giờ mình đã thành thi thể rồi!

Nhưng mà, hắn cũng có chút chấn kinh, nơi này của hắn có thể nói thể phòng thủ kiên cố, làm sao có người có thể đột phá tầng tầng phòng ngự được, thậm chí ở ngay bên cạnh hắn mà hắn cũng không biết!

Đồng thời, điều khiến Vương Song càng thêm chấn kinh chính là, mặc dù khi nãy hắn có lên tiếng thật, nhưng đừng nói là Thu Ảnh Đồng, ngay cả Lục Ma Đằng hình như cũng chẳng có chút phát giác, vẫn luôn nằm sấp cảnh giác ở trên mặt đất.

Một màn này, khiến trong lòng Vương Song có chút phát lạnh, rốt cuộc là người nào, mà lại có khả năng khủng bố đến như vậy, cho dù là cường giả tứ giai cũng không thể nào làm được đến mức này!

Nhưng mà, Vương Song vẫn ép bản thân phải tỉnh táo lại, lại cảm thấy thanh âm kia dường như có chút quen thuộc, hình như có nghe ở đâu rồi.

– Đây, đây là!

Vương Song bỗng giật mình, lập tức kinh ngạc nói,

– Khí Linh, ngươi là Khí Linh, ngươi ra ngoài được sao!

Theo lời Vương Song nói, một tiểu hài tử như phấn điêu ngọc trác lập tức xuất hiện trước mặt Vương Song, trên đầu nó còn tỏa ra ánh sáng của hạt châu, nhìn thấy hạt châu này, Vương Song cảm thấy mình như nhìn thấy một vòng thế giới bị sinh diệt.


Chương 1134: Tam Sinh Quả! (2)

Có một loại cảm giác như Chư Thiên Vạn Giới đều chất chứa ở trong đó.

– Ha ha, Vương Song, không ngờ đúng không, đại nhân đi ra được!

Tiểu hài tử trước mặt cười ha ha nói với Vương Song, mà Lục Ma Đằng ở một bên hình như lại không nhìn thấy.

Thấy Khí Linh của Vạn Giới Châu, Vương Song vô cùng căng thẳng nhưng lại trầm tĩnh lại, chí ít hắn biết được Khí Linh trước mắt này sẽ không đối phó hắn.

– Sao ngươi lại đến được nơi này của ta?

Vương Song hơi nghi hoặc hỏi, dựa vào lẽ thường, sau khi truyền thừa kết thúc, Khí Linh này hẳn phải rời khỏi tinh cầu, sao còn tiếp tục ở lại nữa.

– Ta quen bản thân sau đó phải làm gì, cho nên ta muốn suy nghĩ cẩn thận một chút.

Khuôn mặt nhỏ của Khí Linh vô cùng nghiêm túc.

– Cho nên, sau đó một khoảng thời gian, ta đều đi theo ngươi, bởi vì ngươi là người duy nhất mà ta thấy hứng thú, đồng thời, ngươi còn có được bảo vật quan trọng nhất mà tiểu tử Phong Cực kia để lại!

Nghe lời nói trước đó của Khí Linh, Vương Song còn im lặng, đây là ỷ vào mình mà! Đường đường là một bảo vật trời sinh có linh trí mà nói mình bị mất trí nhớ, nói vậy có phải hơi không đáng tin không!

Nhưng mà, khi nghe đối phương nói mình đang cầm bảo vật quan trọng nhất trong bí cảnh, ánh mắt hắn lại lóe lên ánh sáng chói mắt.

– Bảo vật quan trọng nhất, ngươi nói quả thực này đó hả!

Ánh mắt của Vương Song sáng ngời nhìn đối phương,

– Đúng, ngươi vừa mới nói đây là Tam Sinh Quả gì đó, là tên của nó đó hả?

Nhìn quả thực màu trắng đen trước mắt, ánh mắt Khí Linh chợt có chút phức tạp,

– Thật không biết tiểu tử ngươi giẫm phải vận cứt chó gì, quả thực này năm đó Phong Cực tiểu tử gặp phải nguy hiểm đến tính mạng mới có thể có được, có thể nói là bảo vật trân quý nhất của hắn! Nếu không phải hắn chết rồi, vì để bồi dưỡng người thừa kế, sao lại lấy ra như vậy cơ chứ!

– Vậy tại sao bản thân hắn không dùng?

Vương Song hiếu kỳ hỏi, vừa nói, vừa lấy quả thực giấu ở phía sau mình, dường như là sợ Khí Linh sẽ cướp mất.

Nghe vậy, Khí Linh không khỏi cười khổ, lộ ra vẻ bất đắc dĩ nói,

– Không biết ngươi giẫm phải vận cứt chó gì nữa, quả thực này đứng trong Chư Thiên Thần Vật Bảng đó, tuy đứng hạng không cao, nhưng cũng không phải thứ mà người bình thường có thể có được!

– Công hiệu chủ yếu của nó là giúp người ta ngưng luyện Tam Thế Thân, Quá Khứ, Hiện Tại, Tương Lai thành một thể, chiến lực tăng vọt gấp mấy chục lần!

Giống như có một tia sấm sét đánh ngang đầu của Vương Song, chấn động đến mức hắn không thể suy nghĩ nổi, Tam Sinh Quả, lại có công hiệu nghịch thiên như vậy, khiến người ta ngưng luyện được Tam Thế Thân, nghe đến đó thôi đã thấy vô cùng trâu bò rồi!

– Sau khi Phong Cực tiểu tử có được nó thì mừng như điên, nhưng vui vẻ không được bao lâu thì phát hiện loại quả này chỉ có thể để cho những võ giả tuổi tác không quá một trăm tuổi dùng, nếu vượt qua một trăm tuổi, thì không còn chút công hiệu nào nữa!

Phong Cực tiểu tử đã được mấy triệu tuổi rồi, căn bản là không phù hợp, hắn cũng không muốn mang thứ này đi giao dịch, cho nên vẫn luôn cất đi! Đến khi sắp chết mới lấy nó ra.

– Không ngờ lại bị tiểu tử ngươi lấy được, có lẽ, đây cũng chính là ý trời.

Vương Song nhìn Tam Sinh Quả ở trước mắt, trong đôi mắt cũng lấp lánh ánh sáng chói mắt, giống như hai mặt trời nhỏ vậy, tản ra ánh sáng có thể hòa tan mọi thứ.

– Tam Sinh Quả này dùng như thế nào?

Vương Song lời ít mà ý nhiều, hắn đã chờ mong đến lúc thực lực của mình tăng vọt đến mấy chục làn từ lâu rồi, đến lúc đó, Thần Chủ hay Giao Long gì đó, một quyền này của hắn chắc chắn sẽ tiễn toàn bộ bọn họ đến Tây Thiên!

Tựa hồ phát giác ra tâm tư của Vương Song, Khí Linh có chút suy ngẫm nói,

– Vội vã như vậy làm gì, nghe ta nói hết đã, tuy Tam Sinh Quả này có hiệu quả nghịch thiên, nhưng không có khả năng giúp người ta ngưng luyện Tam Thế Thân thật được, dù sao, Tam Thế Thân chính là tư chất đỉnh cấp nhất của Vũ Trụ vô tận, cái bảo vật trong Chư Thiên Thần Vật Bảng sao có thể dễ dàng giúp người ta thành công ngưng luyện được Tam Thế Thân được!

Giống như có một chậu nước lạnh dội xuống đầu, khiến Vương Song nãy giờ vẫn đang sốt ruột trong nháy mắt lại tràn ngập thất vọng.

– Vậy sao vừa nãy ngươi…

Vương Song có chút không cam lòng hỏi.

– Đúng vậy, ta nói là có thể ngưng luyện được Tam Thế Thân, nhưng chưa hề nói phải cần bao nhiêu!

Khí Linh lý lẽ hùng hồn nói.

Nghe vậy, trong lòng Vương Song xuất hiện một dự cảm không tốt, có chút cẩn thận hỏi,

– Bao nhiêu?

Khí Linh vươn ngón tay nhỏ trắng như ngọc ra.

– Mười quả?

Dù sao cũng ở trong Chư Thiên Thần Vật Bảng, sao lại giống như ủ cải trắng như vậy.

Khí Linh lắc đầu.

– Một trăm quả?

Vương Song cảm thấy thanh âm của mình hình như có hơi run rảy, hắn thật sức đã đánh giá cao độ khó trong việc ngưng luyện Tam Thế Thân, một Tam Sinh Quả đã có thể khiên một vị cường giả cấp bậc Tinh Chủ liều mạng như vậy, chắc cũng chỉ có một vị cường giả cấp bậc Tinh Chủ mới có thể có được mà thôi!

Khí Linh lại lần nữa lắc đầu!

– Một ngàn quả?

Vương Song cảm thấy có chút tuyệt vọng.


Chương 1135: Phương pháp ngưng luyện Tam Thế Thân!

Nhưng mà, Khí Linh vẫn lắc đầu, dường như cảm thấy làm vậy có hơi đả kích Vương Song, Khí Linh lại an ủi,

– Thôi bỏ đi, ngươi không biết vẫn tốt hơn, nếu không, ngươi sẽ đánh mất lòng tin tu luyện.

– Rốt cuộc là bao nhiêu!

Vương Song nghiến răng nghiến lợi nói, mặc dù đã tuyệt vọng rồi, nhưng Vương Song vẫn muốn biết nếu muốn ngưng luyện Tam Thế Thân, thì phải cần đến bao nhiêu Tam Sinh Quả, có lẽ, nếu sau này thực lực bản thân cường đại, có thể có cơ hội ngưng luyện thành.

– Một trăm ngàn quả!

Nhìn thấy Vương Song kiên trì như vậy, Khí Linh suy nghĩ một hồi vẫn quyết định nói cho hắn biết,

– Có phải ngươi nghĩ nếu sau này thực lực của mình cường đại rồi thì có thể thử một chút hay không, nhưng ngươi vẫn nên từ bỏ suy nghĩ này đi, một Tam Sinh Quả đã đủ khiến một vị cường giả cấp bậc Tinh Chủ chết đi rồi, đừng nói đến một trăm ngàn quả, cho dù là mười quả, cũng không thể nào đâu!

– Đồng thời, trong vũ trụ này chắc cũng không thể có một trăm ngàn Tam Sinh Quả! Đây chỉ là truyền thuyết nói như vậy thôi, ít ra đến bây giờ ta cũng chưa nghe nói có ai từng có được một trăm ngàn Tam Sinh Quả, rồi tu ngưng luyện Tam Thế Thân.

Khí Linh lắc đầu nói.

Nghe Khí Linh nói vậy, sắc mặt Vương Song trở nên ngây ngốc, tuy không biết giá trị cụ thể của Tam Sinh Quả, nhưng hắn cảm nhận được từ trong giọng nói của Khí Linh, Tam Sinh Quả này, không phải loại hi hữu thông thường!

Một trăm ngàn quả, không phải là khó, mà là không thể nào!

– Nếu ngươi đã nói như vậy, thì một quả thực này còn có tác dụng gì nữa!

Nhưng Vương Song cũng không phải người bình thường, rất nhanh đã kịp phản ứng, nếu Tam Sinh Quả này phải cần đến một trăm ngàn quả mới có thể ngưng luyện được Tam Thế Thân, vậy giờ nó cũng không có giá trị gì, bởi vì không thể thực hiện được!

Khí Linh dùng ánh mắt khen ngợi nhìn Vương Song,

– Trẻ nhỏ dễ dạy, không sai, tuy không thể nào ngưng luyện Tam Thế Thân, nhưng lại có thể gieo xuống ba hạt giống bên trong cơ thể của ngươi!

Nói đến hạt giống, Khí Linh rõ ràng có tăng thêm ngữ khí,

– Nếu như xem Tam Thế Thân như một Tham Thiên Cự Thụ, như vậy đây chính là cơ hội để hạt giống của Tham Thiên Cự Thụ trưởng thành, có thể giúp ngươi nâng cao tiềm lực, đương nhiên, đột phá cảnh giới trước mắt cũng rất đơn giản!

– Ta tìm hiểu rồi, tư chất của ngươi ở trong vũ trụ này cũng chỉ là tứ phẩm thượng đẳng mà thôi, cho dù có thế nào cũng chỉ có thể đến tứ giai, nhưng nếu nuốt Tam Sinh Quả này, tư chất của ngươi có thể tăng lên đến nhị phẩm hạ đẳng!

Vương Song nghe vậy, chậm rãi tan đi thất vọng trong lòng, chí ít đối với bản thân mà nói, đây cũng là một cơ duyên không thể tin nổi, nhưng hắn vẫn có chút kinh ngạc,

– Thứ gọi là tư chất này không thể nhìn thấy, mà cũng có thể phân biệt được sao?

– Cho nên mới nói, ngươi chính là đồ nhà quê!

Khí Linh không che giấu chút khinh bỉ nào của mình đối với Vương Song, rất giống như một ông chủ lái BMW mà nhìn một nông dân vậy.

Nhưng mà Vương Song vì muốn biết thêm càng nhiền tri thức nên cũng không thèm để ý.

– Trong đại vũ trị, tồn tại vô số chủng tộc, số lượng sinh linh hằng hà sa số, nhiều không kể hết, nhưng không phải ai cũng có tư chất tu hành, dù ho có thể tu hành, khoảng cách cũng có sự khác biệt rất lớn, mà các nhóm thế lực như môn phái, học viện, hoàng triều cường đại tự nhiên không thể chọn lựa những sinh linh có tư chất kém để tu hành, mà phải chọn những người kiệt xuất nhất, thậm chí chỉ cần là thiên kiêu có tài nguyên ít nhất đã có thể mạnh bằng người khác là được!

– Chỉ có như vậy, bọn họ mới có thể có được vòng tuần hoàn ngày càng tốt, khiến bản thân càng thêm cường đại!

– Mà để có thể phân biệt được tư chất của mỗ người, các đại năng đã sáng tạo ra loại Thần Thông Bí Pháp, dùng để kiểm trắc toàn diện tư chất và thiên phú của một người, thậm chí còn có thể kiểm trắc ra một người có thiên tư đặc thù trong vũ trụ.

– …

Khí Linh mặt mày hớn hở nói lại, đặc biệt nhìn thấy bộ dáng Vương Song đang khiêm tốn nghe giảng, trong lòng càng cảm thấy thật tự hào, có một loại khoái cảm dùng tri thức để nghiền ép Vương Song.

Vương Song thì giống như học sinh vậy, yên lặng hấp thu tri thức.

– Thì ra, tư chất của ta ở trong vũ trụ còn quá kém cỏi.

Vương Song cười khổ.

– Nhưng mà, ngươi cũng đừng nản chí, có thể tu luyện đến tứ giai, đây cũng là điều mà nhiều người tha thiết có được, chỉ cần không phải một tông môn quá lớn, cũng sẽ muốn có được ngươi.

Khí Linh an ủi,

– Nhưng nếu muốn gia nhập vào một môn phái cực kỳ cường đại, trở thành một đệ tử đặc biệt quan trọng, thì tư chất của ngươi nhất định phải đạt đến nhị phẩm!

– Nhị phẩm.

Ánh mắt của Vương Song nhìn về phía quả thực màu trắng đen trước mặt, đừng nghĩ đến chuyện Tam Thế Thân nữa, bây giờ có thể dùng hết hiệu lực của Tam Sinh Quả là được rồi.

– Chẳng lẽ trừ một trăm ngàn Tam Sinh Quả ra, không có cách nào để ngưng luyện Tam Thế Thân nữa sao? Khi đó ở trong cổ tịch chẳng lẽ thật sự chưa từng có ai thành công hay sao? Đã có loại truyền thuyết này, chắc chắn phải có người thành công rồi chứ.


Chương 1136: Phương pháp ngưng luyện Tam Thế Thân! (2)

Vương Song nghĩ một hồi, vẫn không cam lòng lên tiếng hỏi.

Không biết thì thôi, nếu biết, Vương Song thấy trong giọng điệu của Khí Linh có chút tôn sùng Tam Thế Thân, nghĩ vậy, đây hẳn là thiên tư đứng đầu trong toàn bộ vũ trụ nhỉ!

Sao hắn lại không động tâm được.

Thấy Vương Song vẫn chưa hết hy vọng, Khí Linh lắc đầu,

– Ta biết ngay tiểu tử ngươi sẽ không từ bỏ đơn giản thế mà, nhưng ta cho ngươi biết, vấn đề này không có… Hửm, chờ một chút, đây là cái gì!

Khí Linh đang nói, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, vẻ mặt vô cùng kinh hãi, dường như phát hiện ra một chuyện không thể nào tin nổi.

Vương Song nhăn mày lại, không hiểu Khí Linh đang bị gì.

Nhưng nghe Khí Linh nói vậy, hắn lại thở dài, e rằng biết sự thật rồi cũng sẽ không còn hy vọng gì nữa.

– Cái này, sao thứ này lại đột nhiên xuất hiện vậy?

Thanh âm vô cùng kinh ngạc của Khí Linh vang lên, khiến Vương Song cũng hiếu kỳ nhìn hắn.

– Gì vậy?

Vẻ mặt của Khí Linh vô cùng kỳ quái nhìn Vương Song, không nói gì, cũng chỉ bình tĩnh đánh giá hắn

– Mặt ta dính lọ nghẹ hả, sao ngươi cứ nhìn chằm chằm ta thế.

Vương Song liếc mắt một cái.

Khí Linh:

– …

– Bây giờ ta đang hoài nghi có phải ngươi là một Đại Năng nào đó chuyển thế hay không!

Vẻ mặt của Khí Linh vô cùng phức tạp nói, lời này khiến ngay cả Vương Song cũng không hiểu ra sao, không hiểu Khí Linh đang nói cái gì nữa.

– Không phải ngươi muốn hỏi biện phám ngưng luyện Tam Thế Thân sao, còn có một cách, không đúng, còn có mấy biện pháp nữa.

Ánh mắt Vương Song mơ hồ phát ra hào quang như muốn khiến người ta hòa tan ra.

– Biện pháp gì?

– Thứ nhất, lấy Hỗn Động Chi Lực đúc Quá Khứ Thân, lấy Thời gian Chi Lực đúc Vị Lai Thân, lấy âm Dương Mẫu Kim đúc Hiện Tại Thân, còn dựa vào vô số Kỳ Trân Thiên Địa, Tam Thế Thân có thể luyện thành!

Vương Song nghe vậy cũng không hiểu ra sao, mấy thứ này là vật gì, bản thân đừng nói là thấy, đến nghe cũng chưa từng nghe qua.

– Ta biết ngươi không thể nào nhận biết được những thứ này, nhưng mà, muốn dùng những vật này để chú tạo Tam Thế Thân, ừm, nói thế nào đây, trong đó đơn giản nhất hẳn là tìm nhưng Thiên Địa Kỳ Trân kia phụ trợ nhỉ, nói thế này, tùy tiện lấy ra một thứ, cũng đủ khiến một người cấp bậc Tôn Giả bị đánh vỡ đầu.

– âm Dương Mẫu Kim này, theo truyền thuyết, là vũ trụ sinh ra mới bắt đầu xuất hiện các loại Thiên Tài Địa Bảo đỉnh ấp, nghe nói, Thượng Cổ Nhân Hoàng đã từng dùng thứ đó để chế tạo ra một Chí Cường Chi Bảo, có thể đánh nổ một chủng loại trong vũ trụ.

– Biện pháp thứ hai!

Vương Song không để cho Khí Linh nói tiếp, quả quyết cắt ngang đối phương.

Hắn vẫn hiểu thực lực mình đến đâu, chỉ cần nghe đến Nhân Hoàng, bảo vật chí cường gì đó thôi hắn đã biết cho dù mình có trâu bò đến đâu, cũng đừng hòng trông cậy vào phương pháp này để ngưng luyện Tam Thế Thân!

– Cái thứ hai thì đơn giản.

Khí Linh dường như nghĩ đến cái gì, cười tủm tỉm nói,

– Chỉ cần người tìm được Luân Hồi Quả, như vậy Tam Thế Thân có thể lập tức ngưng luyện thành công!

Lại là một cái tên mà bản thân không biết, Vương Song hít sâu một hơi,

– Nói đi, ta đã chuẩn bị tâm lý thật tốt rồi.

– Ha ha, thông minh.

Khí Linh cười lên như nhìn thấy gà mái của Hoàng Thử Lang vậy.

– Luân Hồi Quả, xếp thứ chín trong Chư Thiên Thần Vật Bảng!

– Một Luân Hồi Quả, táng chỉ Thập Phương Thổ!

– Luân Hồi Quả cùng gặp U Minh, đời đời kiếp kiếp không chết hồn.

– Nói tiếng người!

Vương Song nhìn Khí Linh, lúc nghe đến Luân Hồi Quả đứng thứ chín trong Chư Thiên Thần Vật Bảng, hắn tất nhiên biết được đây không phải thứ mình có thể chạm vào.

– Vũ trụ rất lớn, có vô số loại bảo vật tự nhiên ở trên đời, vì vậy, Chư Thiên Thần Vật Bảng cũng xuất hiện, không biết là do một Đại Năng nào tạo ra, trên đó bao quát toàn bộ những bảo vật trong vũ trụ, đương nhiên, muốn đứng đầu trong này, nhất định phải là một thứ có năng lực vô cùng đặc biệt, vô cùng cường đại!

– Làm sao cho ngươi hình dung được địa vị của Thần Vật thứ chín đây, có rồi, Nhân Hoàng đúc ra một cái chuôi của một thần binh chí cường, hình như là đứng thứ năm!

Giọng liệu của Khí Linh bình thản, giống như không có chút cảm giác bản thân đã để lộ quá nhiều bí mật của vũ trụ, trên thực tế, những kiến thực này cũng chỉ là những kiến thức thông thường trong vũ trụ mà thôi, cũng chỉ có Vương Song quê mùa nên mới không biết gì.

Vương Song trầm mặc, lần này trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc lắc đầu, xem như là từ bỏ không muốn nghe thêm nữa.

– Xem ra, vật như vậy không có duyên với ta rồi.

Vương Song khổ sở cười nói.

Nhìn thấy bản thân đã đả kích Vương Song không nhẹ, đôi mắt của Khí Linh chớp chớp, dường như có chút nghi hoặc nói,

– Sao còn biện pháp nữa, còn cổ quái như vậy?

Trong lòng hắn kinh ngạc vừa nãy trong nháy mắt hắn đang muốn đáp lại Vương Song, trên thực tế hắn muốn nói ngoại trừ một trăm ngàn Tam Sinh Quả để ngưng luyện Tam Thế Thân ra thì không biết nữa, nhưng trong một khắc này, một đợt tin tức xuất hiện trong hải não của hắn, giống như đã tồn tại từ lâu.


Chương 1137: Thôn Phệ Thiên Kinh!

Nguồn tin tức liên quan đến ngưng luyện Tam Thế Thân như thế, đồng thời phương pháp không chỉ có một loại, mỗi một phương pháp đều khiến hắn sợ mất mật, dưới cái nhìn của hắn, nhưng phương pháp này còn không bằng nói hắn không biết, những phương pháp này căn bản là không cách nào hoàn thành được!

Thậm chí hắn cũng không muốn nói thêm nữa, nhưng sau khi hắn nhìn thấy phương pháp kia thì sửng sốt, không cần phải dùng Thiên Tài Địa Bảo gì hết, thậm chí còn không cần đến đồ vật trong Thần Vật Bảng.

Chỉ cần duy nhất một bộ kinh thư!

Vương Song nghe vậy, chỉ tùy ý hỏi một câu,

– Còn có phương pháp gì nữa?

Trên thực tế hắn cũng không còn ôm hy vọng gì nữa rồi.

– Thôn Phệ Thiên Kinh, Dĩ Thôn Vạn Vật, trở thành Tối Cường Chi Thể!

Thanh âm có chút kinh dị của Khí Linh chậm rãi vang lên, đơn giản như vậy, bản thân Vương Song cũng cảm thấy không gian đều chấn động, dương như lời nói này vô cùng cấm kỵ.

– Thôn Phệ Thiên Kinh? Đó là vật gì?

Vương Song nghe Khí Linh nói vậy, cảm thấy linh hồn của bản thân cũng có chút sợ hãi, nơi sâu nhất ở trong não cũng chấn động một cái.

Vương Song cảm thấy cái tên này rất quen thuộc đối với hắn, thậm chí là quen thuộc từ trong linh hồn, nhưng hắn không biết đã từng nghe ở đâu.

– Chuyện này, ta cũng không rõ lắm, chỉ có thể nói như vậy thôi.

Đầu óc của Khí Linh cũng hơi mơ hồ,

0 Hình như là một bộ kinh thư, có thể tên là Kinh, hình như là có sức mạnh tuyệt đối, nhưng trong trí nhớ của ta cũng không có liên quan gì đến bộ kinh thư này cả.

Trong lòng Khí Linh vô cùng ngạc nhiên, mặc dù nó không dám nói là biết tất cả mọi chuyện trong vũ trụ, nhưng cũng biết rất nhiều, cũng có chút hiểu biết về bí văn, chuyện có thể khiến nó không biết, thật sự rất ít.

– Được rồi, có thể là ta không có mệnh này rồi.

Vương Song lắc lắc đầu, không nghĩ đến chuyện này nữa, tinh thần lập tức chấn động, nhìn về phía Tam Sinh Quả,

– Vật này chỉ cần trực tiếp ăn là được hả?

Hắn cần phải xác minh lại lần nữa, kẽo bản thân bởi vì phạm sai lầm mà bị phí phạm.

Thấy Khí Linh gật đầu, Vương Song mới chậm rãi ăn quả thực này vào miệng.

– Vừa vào miệng đã tan ra, cũng không có vị gì…

Trong nháy mắt khi nuốt vào, trong đầu Vương Song đã xuất hiện suy nghĩ như vậy.

Sau đó, hắn lại cảm giác một một năng lượng trắng đen xuất hiện, cũng không sôi trào mãnh liệt, ngược lại, vô cùng ổn trọng, cảm giác như không thể ngăn cản, mà một đường hướng thẳng vào đầu.

Giờ khắc này, cả người Vương Song dường như cũng đang phát sáng, như được Thần Huy chiếu rọi.

Nhưng mà, tất cả mọi thứ như bị ngăn cách, không ai có thể phát hiện ra.

– Ha ha, nếu không phải đại nhân, động tĩnh của ngươi như thế, đã kinh động đến mọi người từ lâu rồi, sao lại có thể yên tĩnh thế này được.

Khí Linh ở một bên nói nhỏ, có chút nhàm chán nhìn Vương Song,

– Quá trình này chắc cũng phải mất mấy ngày, tuy không thể khiến ngươi ngưng luyện Tam Thế Thân, nhưng cũng có chỗ tốt.

Nó cũng không lo lắng Vương Song ăn Tam Sinh Quả sẽ gặp nguy hiểm gì, trong trí nhớ của nó, hiệu lực của Tam Sinh Quả có thể nói là ổn định nhất, cho dù người ta không thể hấp thu được, cũng sẽ chậm rãi thẩm thấu từng chút một vào trong người, khiến tư chất của đối phương dần dần được tăng lên, cường hóa bên trong đối phương, sẽ không để đối phương bị thương!

Nhìn thấy Lục Ma Đằng ở một bên, ánh mắt của Khí Linh xoay chuyển, dường như phát hiện ra đồ chơi rất vui, lập tức phát động một thanh âm vô cùng “Khủng bố”.

Tinh Thần Lực của Vương Song “Nhìn” sực mạnh này đang chạy ở trong kinh mạch của mình về phía đầu, một đường lướt qua, một sức mạnh kỳ dị không ngừng thẩm thấu vào bên trong cơ thể của mình, Vương Song cảm thấy thân thể của mình dường như có biến đổi, trở nên càng thêm có sức sống.

Nếu nói căn cơ vốn có của hắn chỉ là một căn nhà trệt, vậy dựa theo những năng lượng sửa đổi này, vậy có thể đắp thành nhà lầu, thậm chí còn có thể xây thành cao ốc chọc trời.

Các lỗ chân lông toàn thân đều giãn ra, dường như có vô số cánh tay đang nắn bóp cho hắn, Vương Song cảm thấy mình chưa từng được thả lỏng như thế, cả người dường như quên hết mọi thứ, như đang phiêu lãng trên mây, giống như một sa mạc khô cạn, đột nhiên lại gặp một cơn mưa tầm tã.

Ở nơi Vương Song không nhìn thấy, một chút tổn thương trong cơ thể, thương thế cho chiến đấu còn sót lại, một số tế bào chết đi, già đi đều chậm rãi bị loại bỏ.

Mỗi một tế bào thay đổi vào đó đều tràn ngập sinh mệnh.

Một chút vết bẩn màu đen từ trong cơ thể của Vương Song xuất hiện, bao trùm toàn bộ bên ngoài của hắn.

Nhưng mà, những thứ này chỉ là bổ sung, hoàn thành xong tất cả, còn chưa tiêu hao hết một phần trăm năng lượng, những năng lượng còn lại lao thẳng về đầu, cánh cửa màu đen ở sâu nhất trong não bắt đầu rục rịch.

Một cánh cửa màu đen có dòng chữ cổ kim sắc xuất hiện, mỗi một chữ trên đó giống như có thể trấn áp một phương, Tinh Thần Lực trong đầu cảm thụ được cổ tự này thần dị vô cùng, cảm giác như ngay cả suy nghĩ đều phải đứng im.

– Thiên Chi Đạo, tổn hại có thừa mà sửa không đủ…

– Nhĩ thôn vạn vật… Bổ thân mình khuyết thiếu…


Chương 1138: Thôn Phệ Thiên Kinh! (2)

– Minh âm Dương Chi Biến… sinh tử của vạn vật, hóa thành đạo…

– …

Dường như có một âm thanh như Khai Thiên Tích Địa vang lên trong đầu Vương Song, khiến Vương Song mơ hồ rơi vào cơn ngủ say trong giây lát lại tỉnh giấc.

– Đây, đây là?

Vương Song bỗng trừng to mắt, cổ tự đột nhiên xuất hiện này hình như cũng đã qua mấy trăm, nhưng dựa vào tổ hợp của bọn chúng, lại trở thành một bộ kinh văn vô cùng thâm ảo.

Phía trên kinh văn, bốn chữ to màu vàng mơ hồ khiến mắt hắn chấn động đến sắp mù.

– Thôn Phệ Thiên Kinh.

Vương Song cảm giác dường như mình quên luôn cả nói chuyện, hắn cũng không biết phải làm thế nào để biểu đạt nội tâm đang rung động của mình, vừa nãy Khí Linh còn nói cho mình biện pháp làm sao để ngưng luyện Tam Thế Thân, kết quả trong đầu mình lại xuất hiện thứ liên quan đến Thôn Phệ Thiên Kinh!

Ông trời muốn giúp hắn rồi, muốn ngưng luyện Tam Thế Thân, đây là một trong những thể chất mạnh nhất trong vũ trụ đó!

Vương Song nhìn kinh văn này, không biết vì sao, có loại cảm giác vô cùng quen thuộc, thậm chí theo bản năng mà niệm khẩu quyết, khống chế năng lượng thần bí xuất hiện trong đầu, dựa theo một quỹ tích đặc thù mà vận chuyển.

Ở bên ngoài, Lục Ma Đằng bị Khí Linh giày vò không nhẹ bỗng nhiên trừng lớn mắt, có chút chấn động nhìn Vương Song, giờ khắc này, Thần Huy ở trên người Vương Song đã biến mất, thậm chí Tinh Thần Lực từng điều tra cũng bị nuốt mất.

Nguyên khí thiên địa xung quanh điên cuồng ngưng tụ, thậm chí Khí Linh có thể chế tạo ra không gian nhỏ cũng cảm thấy không chống đỡ nổi.

– Tiểu tử này sao vậy?

Khí Linh trừng to mắt, tranh thủ gia cố không gian trước mắt một phen.

– Hơn nữa, khí tức trên người hắn hình như cũng biến mất, biến mất đáng sợ như vậy, dường như là một Vô Tận Thâm Uyên..

Khí Linh không còn hơi đâu quan tâm đến Lục Ma Đằng nữa, vẻ mặt chấn kinh nhìn Vương Song, nó cảm giác những việc khiến nó chấn kinh cả đời này cộng lại cũng không nhiều bằng từ lúc gặp Vương Song.

– Tiểu tử này không phải là một vị Đại Năng chuyển thế thật đấy chứ.

Khí Linh nói nhỏ, mà trong đầu Vương Song như có gió bão ngút trời, cổ tự kim sắc kia biến mất, nhưng không phải thật sự biến mất, chỉ là chui vào trong cánh cửa màu đen mà thôi.

Dường như đã kết hợp lại với cảnh cửa.

Sau một khắc, cánh cửa màu đen sừng sững ở trong đầu Vương Song, giống như một cánh cửa thông thiên màu đen, trong đó, phản phất khí tức thâm thúy, u phám vô cùng thần bí.

Cổ tự kim sắc và cánh cửa màu đen đã kết hợp, dường như tạo thành những đường vân thần bí, khiến có cánh cửa càng tôn lên khí tức cực kỳ tôn quý.

Năng lượng của Tam Sinh Quả đều tràn vào bên trong cánh cửa, cho dù sức mạnh của Tam Sinh Quả của khổng lồ cỡ nào, nhưng cánh cửa màu đen này đều tiếp nhận toàn bộ, giống như trăm sông đổ về biển lớn, không chút do dự.

Mà Vương Song nhìn thấy cánh cửa lớn màu đen nuốt chửng toàn bộ năng lượng.

Quá trình này, tốn hết thời gian một ngày!

Mà bên ngoài, trong lòng mọi người đều nóng như lửa đốt, bất an đi qua đi lại, giống như con kiến đang ở trên chảo nóng vậy.

– Năm đại cao thủ là hai con Thú Vương, Kim Vũ Huyền, Y Đằng Bác Văn, Bác Nhĩ Tháp sắp đánh đến nơi, chúng ta phải làm sao đây, dựa vào tốc độ của bọn họ, chừng ba giờ nữa là bọn họ đến nơi rồi!

Vương Song ở trong biệt thự, lúc này bên ngoài đang thảo luận kịch liệt.

– Bọn họ đều biết được thành chủ có được bảo vật từ trong bí cảnh, hôm nay chắc là muốn cướp của chúng ta, bọn họ bị điên rồi chắc!

Sắc mặt của những người khác đều vô cùng khó coi,

– Hơn nữa, đoạt được bảo vật cũng không chỉ có nhà chúng ta, bọn họ xem chúng ta là quả hồng mềm sao!

– Không, những người có được bảo vật còn lại đều bị để mắt đến.

Một bên, sắc mặt của Triệu Hân vô cùng khó coi nói,

– Ba Thi Hoàng cùng đánh thẳng về Kiếm Vương Thành, Đỗ Không và Tô Nhược Hy đều đi hỗ trợ rồi.

– Vệ tinh căn cứ thể hiện đám người u Lợi và Mạt Nhã, Thần Chủ, Tân Cách đều trở về quốc gia của riêng mình, nhưng lại chịu phải công kích cường hãn hơn nhiều của biến dị thú và Zombie!

– Hình như, tất cả những người có được bảo vật đều trở thành bia ngắm.

– Bây giờ, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình, phải bảo đảm thành chủ bế quan sẽ không phải chịu ảnh hưởng gì, nếu không…

Triệu Hân không nói nữa, nhưng mọi người đều hiểu ý.

Nghe vậy, trong lòng của tất cả mọi người đều run lên, nếu Vương Song xuất quan, đối mặt với năm siêu cấp cường giả vây công, bọn họ còn có lòng tin có thể phản kháng, nhưng bây giờ, chỉ có một Thu Ảnh Đồng, một Long Quy, còn có một Lục Ma Đằng, mà Lục Ma Đằng còn đang bảo vệ bên cạnh Vương Song, nói cách khác, trừ hai người ra, bọn họ còn phải ngăn ba cường giả tam giai!

– Cho dù như thế nào, chúng ta cũng phải ngăn cản đối phương, chỉ cần chống đỡ đến khi thành chủ đi ra, tất cả khó khăn đều sẽ kết thúc.

Triệu Hân vẫn cổ vũ mọi người, không muốn để mọi người mất lòng tin.


Chương 1139: Hạ Nguyên phản bội!

– Triệu bộ trưởng, không phải bọn ta không tin thành chủ, thực lực của thành chủ là không thể nghi ngờ, chỉ cần hắn có thể đứng ra, ta tin chắc mọi người có thể chấn nhiếp toàn bộ những kẻ địch dám xâm phạm, bọn ta thật sự là thế đơn lực bạc, không phải bọn ta sợ chết, chẳng qua là cảm thấy rõ ràng chỉ cần thành chủ xuất hiện giải quyết mọi chuyện, không đến mức sẽ chết nhiều tinh anh như vậy.

Hạ Nguyên đột nhiên lên tiếng, nam tử này thoạt nhìn trẻ tuổi, là một thành viên của Trí Nang Đoàn, lời nói nhắm thẳng vào Vương Song!

Sau khi nói xong, mọi người nhất thời biến sắc, một số người nghe không khác gì là tru tâm chi ngữ.

Đúng vậy, rõ ràng chỉ cần thành chủ ra mặt, tứ đại cường giả liên thủ, cộng thêm những người còn lại có thể chặn được một cường giả tam giai, vậy là thành công rồi, nhưng bây giờ, ngươi chỉ biết lo cho mình, ném bọn họ ra ngoài tìm chết, xem bọn họ là gì đây, là rác rưởi tùy thời vứt bỏ sao!

Thậm chí đám người Triệu Hân cũng không cách nào phản bác.

Nhưng mà, đối mặt với loại chuyện này, đám người Triệu Hân cũng không thể bỏ mặc.

– Hạ Nguyên, ngươi đang hoài nghi thành chủ sao?

Triệu Hân lạnh lùng quát.

– Triệu bộ trưởng, xin đừng chụp mũ người vô tội, tim người cũng chỉ làm từ thịt thôi, bọn ta nguyện ý đi theo thành chủ, cũng không vì điều gì, chẳng qua cảm thấy cứ như vậy mà chịu chết, không có chút đáng giá nào, đương nhiên, ta nói như thể có thể các ngươi cảm thấy khó nghe, các ngươi cũng có thể giết ta ngay tại chỗ, ta chỉ vì sắp chết mà nói lời công đạo cho mọi người mà thôi.

– Bọn ta có thể chết, có thể chết trong tay Zombie, có thể chết trong tay BDT, ta không oán không hối, nhưng mà, rõ ràng có thể sống sót, rõ ràng chỉ cần thành chủ ra mặt, bọn ta đã có thể không cần e ngại công kích của ngũ đại cường giả tam giai rồi, chẳng lẽ thành chủ không quan tâm đến tính mạng của bọn ta sao!

– …

Không thể không nói, lời của Hạ Nguyên hết sức chân tình, khiến cho mọi người không thể chỉ ra vấn đề gì, sắc mặt của đám người Thu Ảnh Đồng trở nên khó coi, muốn đánh chết đối phương, nhưng bị lời nói của đối phương chặn lại, nếu bọn họ thật sự động thủ, e rằng lại có những người khác muốn nổi loạn, dưới tình huống này, nếu lại có vấn đề gì xảy ra, bọn họ chỉ có thể chờ chết.

– Hạ Nguyên này, hắn muốn làm gì vậy!

Sắc mặt của Đổng Châu cũng trở nên khó coi.

– Đệ đệ của ta nói, Hạ Nguyên này, tâm tư rất sâu, hơn nữa, tâm không đặt tại căn cứ.

Lúc này Vương Cầm mới lên tiếng, thấp giọng nói với đám người Thu Ảnh Đồng ở một bên.

– Cái gì, chẳng lẽ hắn chính là tên phản đồ trong căn cứ của chúng ta!

Nghe vậy, đám ngươi Thu Ảnh Đồng bắt đầu phẫn nộ.

– Ta biết ngay mà, tên này không đáng tin, lúc trước không cho hắn tiến vào căn cứ mới phải!

– Tên phải bội này, đồ Bạch Nhãn Lang!

Tất cả mọi người đều phẫn nộ thấp giọng mắng.

Trước đó khi Vương Song mất tích, bọ họ đã phát giác bên trong căn cứ dường như có kẻ âm thầm làm loạn, muốn hô mưa gọi gió, bọn họ đã âm thầm điều tra nhưng không có tiến triển gì, không ngờ lại chính là Hạ Nguyên.

– Hắn ta bị điên sao, nếu phá hủy căn cứ, đối với hắn mà nói đâu có chỗ nào tốt, căn cứ còn, hắn còn tính là một nhân vật, không còn căn cứ rồi, ai thèm phản ứng với hắn chứ!

– Dựa vào đầu óc của hắn, tuyệt đối không thể nghĩ đến chuyện này đâu!

– Trừ phi, hắn ngay từ đầu đã không phải là người của chúng ta, thậm chí còn là do những kẻ khac phái đến, chỉ có trường hợp này thì mới hợp lý thôi.

Đổng Châu không hổ là Đại Quản Gia của căn cứ, rất nhanh đã làm rõ được đầu mối.

Nhưng tuy đã tìm ra được đầu mối, bọn họ cũng không có cách nào, đại nghĩa đang đứng về phía đối phương, cho dù bọn họ nói đối phương là phản đồ, e rằng cũng sẽ bị hiểu lầm là trả đũa Hạ Nguyên, muốn diệt trừ đối lập.

Ánh mắt Hạ Nguyên mịt mờ nhìn về phía đám người Triệu Hân, khóe miệng khẽ nhếch, hắn hao hết tâm tư, không tiếc để bản thân bị bại lộ, không chỉ để Vương Song kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ, chỉ cần hắn xuất quan, vậy nghĩa là đã phá hỏng lần thu hoạch này của đối phương, nhưng không xuất quan cũng không sao, hắn cũng có thể khiến mọi người có ngăn cách với Vương Song, khiến lòng người sụp đổ.

Nói tóm lại, hắn sẽ nghĩ hết tất cả các biện pháp để khiến toàn bộ thành phố Giang Nam bị phá hỏng!

– Vương Song, ta xem lần này ngươi xoay chuyển ra sao!

Trong lúc bọn họ đang ở đây giằng co, toàn bộ cơ thể của Vương Song dường như biến mất, vô số nguyên khí phóng đến, tràn vào cơ thể của Vương Song, thậm chí năng lượng của Tam Sinh Quả cũng bị cánh cửa màu đen tẩy luyện một lần.

Năng lượng sôi trào mãnh liệt chia làm ba phần, giống như ba nhóm vụ khí u ám.

Khoảng cách để đến thành phố Giang Nam chỉ còn mấy trăm kilomet, năm đại cường giả tam giai là Viễn Cổ Kim Cang, Phi Thiên Hổ, Bác Nhĩ Tháp, Y Đằng Bác Văn, Kim Vũ Huyền từng bước đi về cùng một hướng, không chút che giấu khí tức trên người của mình.

– Tuy bị Vương Song chiếm đoạt tiên cơ trước, nhưng ta không tin hắn có thể ngăn trở được tất cả mọi người!


Chương 1140: Hạ Nguyên phản bội! (2)

Ánh mắt của Kim Vũ Huyền lạnh lẽo, bị u Lợi và Mạt Nhã đoạt đi bảo vật ở trong tay, trong lòng hắn vẫn vô cùng tức giận.

Những người khác cũng có cùng suy nghĩ, không tin Vương Song có thể ngăn được bọn họ.

– Còn có Lăng Vân, Kiếm Vương Thành của hắn cũng không thể ngăn trở được công kích của ba con Thi Hoàng được, đến lúc đó, mặc kệ là thành phố Giang Nam hay Kiếm Vương Thành gì đó, tất cả đều phải bị hủy diệt!

Tốc độ của ba người hai thú cực nhanh, sau một tiếng đến đứng trước tường thành của thành phố Giang Nam, căn cứ vẫn luôn được bảo vệ, bọn họ dường như hiểu ý nhau, bắt đầu chia ra, bao vây toàn bộ căn cứ.

Năm khí tức cường hãn làm chấn động cả căn cứ, đám người Thu Ảnh Đồng, CA, Triệu Hân, Lý Tân biến sắc, biết bây giờ chuyện quan trọng nhất là phải ngăn kẻ địch lại, nếu không, e rằng toàn bộ căn cứ đều sẽ bị hủy diệt.

– Đi, giải quyết chuyện ở bên ngoài trước rồi lại nói, còn về bọn họ, không đi cũng phải đi.

Lý Tân lạnh lùng nói ra một câu, sau đó tiến thẳng đến bức tường thành.

Những người khác thấy thế, cũng vội đuổi theo, Thu Ảnh Đồng nhìn Hạ Nguyên đầy sát ý, hận không thể ở tại chỗ đánh chết đối phương, thật vất vả lắm mới đè lại được suy nghĩ này, sau đó lạnh lùng nói,

– Nếu không nguyện ý chiến đấu vì căn cứ, bọn ta cũng không bắt bược, nhưng mà, căn cứ sẽ không che chở cho các ngươi tiếp nữa đâu, có ai cảm thấy trời đất ở bên ngoài thích hợp để phát triển bản thân hơn, thì có thể rời đi.

Nói xong, bản thân cũng xoay người bay đi.

Rất nhanh, chỉ còn lại Hạ Nguyên bà một vài tên có chút do dự, số lượng cũng không ít, đều là những cường giả trẻ tuổi mới gia nhập căn cứ.

– Hạ đại ca, tiếp theo chúng ta phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ mặc kệ hết sao.

Một nam tử nhìn qua chừng hai mươi tuổi sợ hãi nhìn mọi người đi ở phía xa, lo sợ bất an nhìn Hạ Nguyên.

Mặc dù bọn họ gia nhập vào căn cứ sau, nhưng trong lòng vẫn vô cùng kính sợ Vương Song, bọn họ làm như vậy không khác nào là phản bội căn cứ, nếu Vương Song xuất hiện, e rằng sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

– Còn làm gì nữa, Vương Song lấy chúng ta làm bia đỡ đạn, hắn đã bất nhân, vậy cũng đừng trách chúng ta bất nghĩa.

Hạ Nguyên bình tĩnh nói, tập tức xoay người nhìn về phía mọi người,

– Các uynh đệ, tuy chúng ta không phải là Tiến Hóa Giả đỉnh phong gì, nhưng ta tin chắc không ai có thể xem chúng ta như rác rưởi mà vứt bỏ, thế giới bên ngoài rất lớn, thực lực có thể sánh ngang với thành phố Giang Nam cũng không ít, nơi này đã không giữ chúng ta, không bằng chúng ta đi đầu quân cho thế lực khác.

– Ta tin chắc, chúng ta có nhiều người như vậy, đừng nói là đầu quân cho thế lực khác, bản thân chúng ta có thành lập căn cứ riêng cũng dễ như trở bàn tay…

Hạ Nguyên thể hiện tài ăn nói của mình, nhưng chỉ với mấy câu, đã khiến cho không ít người nổi lên dã tâm, ánh mắt của mọi người đều tản ra chút ánh sáng kì dị.

Đương nhiên, cũng có một số người không nghe Hạ Nguyên nói, suy nghĩ một hồi thì xoay người rời đi.

Một đám người sau khi nghe Hạ Nguyên nói đã thay đổi tư tưởng.

– Lão Hạ, chúng ta làm như vậy, lỡ như Vương Song xuất quan, chúng ta nên làm sao đây?

Có người hơi lo lắng nói.

Lập tức vẻ mặt người đó có chút tàn nhẫn,

– Hay là, chúng ta thừa cơ…

Nói rồi, lấy ra một cái vòng cổ.

Hạ Nguyên giật mình, vội vàng ngăn chặn lại suy nghĩ này,

– Ngươi bị điên rồi sao, cho dù Vương Song có bế quan, cũng có Lục Ma Đằng thủ hộ, hơn nữa thực lực của Vương Song rốt cuộc mạnh như thế nào, mọi người đều biết, chúng ta làm như thế, chỉ có chịu chết mà thôi!

– Chúng ta chỉ cần thoát khỏi căn cứ, chưa đến mức khiến đối phương cảm nhận được sự uy hiếp, nhưng nếu giống như ngươi nói, e rằng một người chúng ta cũng đừng hòng thoát!

Nghe Hạ Nguyên thuyết phục, mọi người lúc này mới hậm hực gật đầu, bỏ qua suy nghĩ đó trong đầu.

Nhưng mà, bọn bọ lại không phát hiện, Lục Ma Đằng đã xuất hiện ở phía sau bọn họ…

Bên ngoài tường thành, thân ảnh khổng lồ của Long Quy chắn ở trước mặt Kim Cang, một đôi mắt nhỏ như bánh xe lộ vẻ hung tàn, nó vẫn luôn nhớ kỹ chuyện Vương Song đã phân phó, đối với kẻ địch, tuyệt đối không nương tay, hơn nữa biến dị thú thực chất đã vô cùng tàn bạo và điên cuồng, càng khiến Long Quy không sợ tên to lớn trước mắt này.

Kim Cang cũng ngừng lại, có chút ngưng trọng nhìn Long Quy trước mắt, từ trên người Long Quy, nó cảm nhận được một sự uy hiếp.

– Gào

Một tiếng gầm nhẹ, dường như đang truyền đến ý không hiểu tại sao một con Thú Hoàng tam giai, lại trở thành sủng vật của nhân loại, còn ngăn trở đồng loại của nó.

– Gào

Long Quy dường như hiểu Kim Cang nói gì, cũng gầm nhẹ đáp lại.

Sau đó, không ít người ngây ngốc nhìn hai con biến dị thú cực lớn ở cùng một chỗ gào qua rống lại, âm thanh như sét đánh đinh tai nhức óc.

– Cũng chỉ là một con biến dị thú mà thôi, còn muốn ngăn trở tất cả chúng ta hay sao!

Thây cảnh này, đám người Kim Vũ Huyền, Bác Nhĩ Tháp cười lạnh.

– Ta cũng muốn xem thử một chút thành phố Giang Nam như thế nào mà được xưng là Đệ Nhất Căn Cứ Thành của HQ!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box