- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
- Tập 365 : Phu thê vốn là chim cùng rừng (3) (c3641-c3650)
[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
Tập 365 : Phu thê vốn là chim cùng rừng (3) (c3641-c3650)
❮ sautiếp ❯Chương 3641: Phu thê vốn là chim cùng rừng (3)
– Còn việc lớn việc nhỏ nghe ta? Ta bảo ngươi đi khi dễ Tấn Vương Phi lúc nào?
Mạnh Thiền nghĩ đến tiểu tử này ngày thường đàng hoàng, vậy mà làm ra loại sự tình kia, thì càng tức giận.
– Ngươi… làm sao ngươi biết?
Khí thế của Đại Vương nhất thời yếu đi ba phần, trong lòng phiền muộn, nếu ăn vụng được còn tốt, hiện tại không chỉ không ăn được, còn người dính đầy phân.
– Còn có, nếu không phải trước đó chiếm thượng phong ngươi đắc ý vong hình, chạy đi đối phó Tần gia, Mộ Dung gia, chúng ta sẽ kết xuống tử thù với Tổ An saol Mạnh Thiền càng nghĩ càng giận.
Đại Vương buồn bực:
– Không phải ngươi nói phải kích thích họ Tổ một chút sao, hơn nữa sự kiện này là cha ngươi cầm lái.
Mạnh Thiền:
Thấy khuôn mặt nàng lúc xanh lúc đỏ, Đại Vương cũng lo lắng chọc giận nàng, vội vàng nói:
– Những chuyện này đã qua, lại nhao nhao cũng vô dụng, vẫn nên suy nghĩ làm sao cứu người đi.
– Ngươi nói với hắn, ta không làm hoàng đế, ta cái gì cũng không tranh, chỉ cầu có thể làm Vương gia nhàn tản, không, Vương gia cũng có thể không cần, ngươi xinh đẹp như vậy, lại có thủ đoạn, nhất định sẽ làm cho hắn nhả ra.
Thấy đối phương mong đợi nhìn mình, Mạnh Thiền chỉ cảm thấy buồn nôn:
– Sự tình ngươi tưởng tượng làm với Tấn Vương Phi, đã bị người khác ở trên thân ta thực hiện rất nhiều lần, mấu chốt là ta còn chủ động.
Cuối cùng nàng không có nói câu này ra, quay người đi ra ngoài, lạnh như băng lưu lại mấy chữ.
– Yên tâm, ngươi không chết được.
Người trúng Vong Ưu Mê Điệt Hương, sau đêm đó sẽ mất đi trí nhớ, bất quá thuốc này cũng không có thần kỳ như vậy, nếu sau khi tỉnh lại nhìn thấy tình huống hiện trường, vẫn rất dễ dàng nhớ lại.
Chỉ thích hợp một số người làm ác xong phất áo đi, không lưu lại dấu vết, để nữ tử từ đầu tới cuối mơ mơ màng màng.
Nhưng nếu trước đó có chuẩn bị, vậy thì không giống.
Nàng sớm viết lại tất cả kế hoạch của mình vào sách, buổi sáng lật xem một phen, lại liên hệ đến tình huống của thân thể, tự nhiên nhớ lại đủ loại chỉ tiết đêm qua.
– Sao ngươi có lòng tin như vậy?
Đại Vương còn muốn hỏi, lại thấy lúc nàng bước lên cầu thang, hai chân có chút mất tự nhiên, bình thường đi đường là hai chân thay thế liên tục đi lên, nhưng nàng lại từng bước một chậm rãi bước đi, phải nắm lấy lan can mới có thể ổn định thân hình, dường như chân không đóng lại được.
Tuy những năm này hắn bị trông giữ rất nghiêm, nhưng dù sao cũng là Vương gia, Khâu Tam từng tìm gái cho hắn thể nghiệm mấy lần.
Thấy thế hắn làm sao còn không rõ, nhất thời giận tím mặt:
– Tiện nhân ngươi, vừa rồi mắng ta mắng ác như vậy, ta còn tưởng ngươi băng thanh ngọc khiết, kết quả sớm đã đưa mình cho hắn, khó trách có thể giành lấy tự do!
Trong đầu hắn xuất hiện vô số hình ảnh, nàng đến cùng trải qua cuồng phong bạo vũ như thế nào mới biến thành như vậy.
Ngày thường mình ngay cả đụng cũng không nỡ đụng, người ta lại nằm lên mãnh liệt dập, còn điên cuồng vung roi.
Mạnh Thiền quay đầu, lạnh lùng nhìn hắn:
– Ngươi đến cùng còn muốn sống hay không? Ngày thường Đại Vương có chút sợ nàng, bây giờ bị trừng một cái, vậy mà không dám nói lời nào.
Mạnh Thiền mặt đầy sương lạnh.
– Muốn sống thì quên sự tình hôm nay, một khi bị người khác biết, ngươi cảm thấy sẽ có hậu quả gì?
Đại Vương nhất thời rùng mình, đặc biệt là nghĩ đến đêm đó Tổ An đứng giữa không trung, như Ma Thần nhìn xuống Mạnh gia.
Nếu để danh tiếng của hắn bị hao tổn, lấy thân phận địa vị của đối phương bây giờ, cũng không cần tự mình động thủ, sẽ vô số người giúp hắn để cho mình ngoài ý muốn tử vong.
Đổi chỗ suy xét, hắn khẳng định cũng sẽ không bỏ qua đối phương.
Vừa nghĩ như thế, lửa giận của hắn nhất thời biến mất sạch sẽ, thấp giọng nói.
– Hiểu rồi.
Nhìn thấy bộ dáng của hắn, Mạnh Thiền âm thầm thở dài, cuối cùng không có nói gì, vịn lan can chậm rãi rời phòng giam.
Khuôn mặt nàng sớm đã đỏ rực, vốn không muốn cho trượng phu biết, ai nghĩ tới gia hỏa kia ngày bình thường chậm chạp, phương diện này lại mẫn cảm như thế.
Sớm biết như vậy, thì nên nghỉ ngơi mấy ngày lại tới, nói đến còn không phải lo lắng hắn tuyệt vọng làm ra việc ngốc gì saol
Nàng khẽ mím môi, từng màn đêm qua tất cả đều nhớ lại, gia hỏa kia bề ngoài nhìn tuấn dật xuất trần, kết quả cởi y phục ra thì giống như trâu.
Loại cảm giác dục tiên dục tử kia, hiện tại nàng nhớ tới tim còn đập nhanh, trong hoa tâm lại ẩn ẩn chảy ra dâm thủy.
Cùng hắn một đêm, còn vui sướng hơn trước đó sống mười mấy năm cộng lại…
Ai nha, Mạnh Thiền a Mạnh Thiền, ngươi đang suy nghĩ gì, còn biết xấu hổ hay không!…
Nhìn nàng thất tha thất thểu biến mất, thần sắc của Đại Vương phức tạp không gì sánh được.
Nhớ lại vừa rồi nhìn thấy bộ dáng của nàng, mặt mũi nàng hồng nhuận phơn phớt, tựa hồ kiều diễm hơn ngày bình thường.
Lại nhìn thấy nàng lúc này đi đường không đóng chân lại được, họ Tổ kia mạnh như vậy sao?
Chương 3642: Sinh tử tôn vong
Không chỉ tu vi mạnh ngoại hạng, thậm chí ngay cả phương diện này cũng mạnh đến mức để người tuyệt vọng.
Hắn chán nản thở dài, thân là nam nhân, lúc này hắn vốn nên phẫn nộ cùng khuất nhục, nhưng gia hỏa kia mạnh đến mức làm cho người ta tuyệt vọng, căn bản ngay cả suy nghĩ trả thù và tức giận cũng sinh không nổi.
Thậm chí còn có một loại cảm giác như trút được gánh nặng, trước đó nghe Khâu Tam nói, còn rầu rĩ làm sao thuyết phục Thiền nhỉ.
Hiện tại không cần xoắn xuýt, chính nàng chủ động đi ngủ với người ta.
May mắn trong bất hạnh, hiện tại không cần chết, cái mạng nhỏ của mình xem như bảo vệ.
Chân trời nơi nào không có cỏ thơm, nếu không lại tìm lão bà khác là được, lần sau tìm nhất định không thể tìm nữ cường nhân, phải tìm ôn nhu như nước…….
Lại nói lúc này trong tiểu viện ở trên đỉnh núi, Tổ An cầm một nửa ngọn nến, thần sắc có chút cổ quái.
Mình đã liên tục hai lần ăn thiệt thòi ở trên Vong Ưu Mê Điệt Hương, buổi sáng sau khi tỉnh lại, cố ý mang ngọn nến đi.
Tuy nghiêm chỉnh mà nói, tối hôm qua hắn không tính ăn thiệt thòi…
Chẳng qua nếu dưới tình huống lý trí bình thường, hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Kết quả bị Vong Ưu Mê Điệt Hương ảnh hưởng, huynh đệ liền không nghe hắn khống chế.
Nói đến trước kia hắn cũng tiếp xúc qua mấy loại dược vật tương tự, nhưng dược tính không có thần kỳ như Vong Ưu Mê Điệt Hương.
Phải biết tuy hiện tại hắn không phải Địa Tiên cảnh, nhưng lực chiến đấu không kém Địa Tiên bao nhiêu, độc vật bình thường căn bản không có khả năng ảnh hưởng đến hắn, huống chỉ Hồng Mông Nguyên Thủy Kinh vốn có công năng bách độc bất xâm.
Vong Ưu Mê Điệt Hương này có thể ảnh hưởng đến hẳn hiện tại, để hắn không thể không cảm thấy hiếu kỳ.
Đáng tiếc Đại Vương Phủ đã không còn Vong Ưu Mê Điệt Hương, tối hôm qua hỏi thăm Mạnh Thiền, nàng nói lo lắng tu vi của hắn quá cao, liều thuốc bình thường không đủ, nên dùng sạch.
– Cũng không biết hệ thống mỹ thực có thể phân tích ra dược phương hay không…
Hắn tự nhiên không phải muốn dùng thuốc này đi khi dễ nữ tử khác, dù sao lấy thân phận địa vị của hắn bây giờ, sẽ chỉ giống như tối hôm qua, người ta đưa tới cửa chủ động xin hẳn, đâu cần cái đồ chơi này.
Chỉ là thuốc này quá thần kỳ, hắn muốn biết nguyên lý, nói không chừng tương lai sẽ trợ giúp hắn luyện đan.
Tổ An cầm ngọn nến, do dự mãi, cuối cùng vẫn cắn một miếng.
May mắn hệ thống mỹ thực tán thành Vong Ưu Mê Điệt Hương cũng là một loại có thể ăn, rất nhanh cho ra cách điều chế.
– Chất nhầy xúc tu của Bắc Hải Cự Yêu, Bạch Nguyệt Vong Ưu Thảo, Phi Tuyết Mê Điệt Hương… – Bắc Hải Cự Yêu?
Thần sắc của Tổ An cổ quái, nghĩ thầm thật đúng là duyên phận, chủ dược này đối với người khác mà nói là hiếm thấy, nhưng với hắn lại không khó.
Ban đầu ở trong bí cảnh hoàng lăng Yêu tộc, mình cùng Yến Tuyết Ngân, Vân Gian Nguyệt bị một bạch tuộc quái to lớn truy sát, lúc đó thu thập không ít xúc tu và chất nhầy, không nghĩ tới có thể dùng để luyện chế loại thuốc này.
Khó trách thuốc này sẽ thất truyền, không nói mấy loại dược tài trân quý phía sau, chỉ nói Bắc Hải Cự Yêu, một là gần như diệt tuyệt trên đời, hai là thực lực cường đại, người bình thường căn bản không có khả năng lấy được.
Còn Bạch Nguyệt Vong Ưu Thảo, Phi Tuyết Mê Điệt Hương hắn cũng có ấn tượng, được ghi chép trong Bão Phác Chân Kinh, xác thực có hiệu quả khiến người ta quên sầu cùng hôn mê, nhưng tuyệt đối không có năng lực khiến người †a quên sự tình phát sinh tối qua.
Nghĩ đến hẳn là chất nhầy của Bắc Hải Cự Yêu sinh ra phản ứng hóa học nào đó, mới đạt tới dược hiệu kỳ diệu như vậy.
– Tỷ phu, sao ngươi lại ăn ngọn nến?
Thời điểm hắn thất thần, bỗng nhiên truyền đến tiếng kinh hô của Sở Ấu Chiêu.
Tổ An ngẩng đầu nhìn, phát hiện nàng và Mộ Dung Thanh Hà đang đứng ở cửa ra vào kinh ngạc nhìn mình, không khỏi đỏ mặt.
– Ta đang thử thuốc.
– Thuốc?
Hai nữ nghi ngờ nhìn hắn, thực không cách nào liên hệ ngọn nến và thuốc lại với nhau.
Tổ An bất động thanh sắc thu ngọn nến vào trong lòng, sau đó hỏi thăm.
– Các ngươi tới có chuyện gì không?
– Thanh Hà muội muội vốn còn có chút tiếc nuối, nhưng ta nói tỷ phu không phải người ngoài, bảo nàng không cần thẹn thùng, cho nên mang nàng tới mở rộng kinh mạch.
Sở Ấu Chiêu nói.
– Làm phiền Tổ đại ca.
Mộ Dung Thanh Hà rất ngượng ngùng, có điều nàng biết rõ sau khi mở rộng kinh mạch, tu hành sẽ tốt mức nào chỗ, lại thêm Sở ca ca không ngừng thuyết phục, nàng cũng tâm động.
Tổ An vốn muốn nói hiện tại có thể chế tạo Tẩy Tủy Đan, không cần như thế, nhưng lo lắng nói như vậy sẽ bị đối phương hiểu lầm cho rằng mình không muốn giúp nàng.
Suy nghĩ cũng chỉ là tiện tay mà thôi, liền đáp ứng.
– Vậy các ngươi bận bịu, ta đi tìm nhị tỷ cãi nhau… Khụ khụ, trò chuyện.
Sở Ấu Chiêu phất phất tay, hứng thú bừng bừng đi ra ngoài.
Chương 3643: Sinh tử tôn vong (2)
Mộ Dung Thanh Hà há miệng, vốn muốn hắn ở một bên, nhưng cảm giác như vậy quá mạo phạm Tổ đại ca, cuối cùng cái gì cũng không nói.
– Yên tâm, ta không động vào thân thể ngươi.
Tựa hồ thấy được tâm thần nàng bất định, Tổ An cười cười.
Mộ Dung Thanh Hà ngại ngùng.
– Tổ đại ca không cần lo lắng.
Dù sao mở rộng kinh mạch là sự tình tương đối nguy hiểm, nếu không đụng thân thể, chỉ sợ mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên trên diện rộng.
Tổ An cũng không nhiều lời, bảo nàng xếp bằng ở trên giường, mình thì ngồi ở phía sau vài thước, sau đó nhấc chỉ hư điểm, từng sợi kình khí vô hình đánh vào trong cơ thể nàng.
Bây giờ có thể chế tạo Tẩy Tủy Đan, hơi giúp nàng mở rộng một chút là được.
Hơn nữa tư chất của nàng vốn không tệ, kinh mạch rộng rãi hơn Tiểu Chiêu nhiều, tự nhiên không cần cẩn thận giống như trước đó, còn nhất định phải sát bên thân thể.
Mộ Dung Thanh Hà nhẹ hừ một tiếng, chỉ cảm thấy toàn thân tê tê dại dại, rất nhanh lại có một cảm giác căng đau, nàng rốt cuộc minh bạch vì sao trước đó Tiểu Chiêu và Sở ca ca kêu như thế.
Bất quá ở trước mặt Tổ đại ca kêu như vậy, tựa hồ có chút xấu hổ, nàng vô ý thức cắn răng chịu khổ.
Tổ An nói. – Không cần chịu đựng, ngươi cố ý kìm nén như vậy ngược lại dẫn đến kinh mạch thân thể thít chặt, dễ dàng xảy ra vấn đề.
Nghe hắn nói, Mộ Dung Thanh Hà giật mình, không dám kìm nén nữa, môi bắt đầu truyền ra thanh âm rên rỉ.
Mới đầu còn tốt, đến lúc sau thật sự quá khó chịu, thanh âm liền không bị khống chế.
Khuôn mặt của Mộ Dung Thanh Hà đỏ bừng, nghĩ thầm thật mất mặt, giống như đang làm chuyện kia vậy…
Đặc biệt là trên người bị mồ hôi làm ướt nhẹp, ẩn ẩn có chút trong suốt…
Nàng dù sao từ nhỏ trong quân đội lớn lên, hoà mình cùng những binh lính thô lỗ kia, trò chuyện sự tình kỹ viện, thanh lâu mưa dầm thấm đất, nàng tự nhiên cũng hiểu được một chút.
Bất quá thấy Tổ An từ đầu đến cuối thần sắc bình tĩnh, giống như núi cao trầm ổn, nàng không khỏi âm thầm bội phục
– Tổ đại ca thật là chính nhân quân tử, trước đó còn lo lăng, thật sự là ta lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử.
Nàng làm sao biết Tổ An trải qua một đêm ác chiến, xao động trong cơ thể sớm đã nguội lạnh, bây giờ đang ở giai đoạn hiền giả, đương nhiên sẽ không có ý nghĩ gì khác.
Một lúc lâu sau, Tổ An gọi Sở Ấu Chiêu vịn Mộ Dung Thanh Hà ra ngoài.
Nhìn cả người Mộ Dung Thanh Hà giống như từ trong nước kéo ra, Sở Ấu Chiêu giật mình.
– Nàng làm sao như vậy?
– Không có việc gì, tư chất của nàng tương đối tốt, lực chịu đựng cũng rất mạnh, cho nên giúp nàng phát triển nhiều một chút, ngươi mang nàng đến phòng bên cạnh nghỉ ngơi đi.
Tổ An đáp.
– Được.
Sở Ấu Chiêu và Mộ Dung Thanh Hà thanh mai trúc mã, cảm tình cũng không phải giả, cẩn thận từng li từng tí vịn nàng ra ngoài.
Mộ Dung Thanh Hà treo ở trên người nàng, toàn thân mềm mại không xương, trong miệng không ngừng thở ra nhiệt khí, nhịp tim của Sở Ấu Chiêu tăng tốc mấy phần, nghĩ thầm vừa rồi nàng và tỷ phu không có làm sự tình khác chứ…
Sau khi đưa hai người đi, Tổ An bắt đầu ổn định lại tâm thần luyện đan, đáng tiếc trước đó được Cửu Đỉnh đã bị lấy đi, may mắn học viện không thiếu địa phương luyện đan.
Trước kia Tế Tửu dẫn Địa Hỏa ở trong lòng núi xây dựng một địa phương luyện đan, người học viện đều có thể đến đó luyện đan, nhưng khẳng định cần điểm cống hiến.
Bây giờ Tổ An là Tế Tửu, tự nhiên không bị hạn chế.
Tiếp xuống trong khoảng thời gian này, hắn vừa luyện đan, vừa giao lưu với mấy đệ tử của lão Tế Tửu, sở học của bọn họ, rất nhiều tương tự với tu hành thất kỹ trong Bão Phác Chân Kinh.
Nửa tháng trôi qua, hắn dân dần thông hiểu đạo lí Bão Phác Chân Kinh.
Đồng thời cũng luyện được một số Tẩy Tủy Đan cùng Tụ Nguyên Đan, nhưng rất nhanh hắn đứng trước một nan đề to lớn.
Hắn không có tiền!
Hắn rốt cuộc minh bạch vì sao Thậm Hư Tử nghèo như vậy. …
Trong Bích phủ, sắc mặt gia chủ Bích Tê âm trầm nhìn nhi tử.
– Bảo ngươi đi mời muội muội về, nàng đâu?
Bích Tử Ngang đáp.
– Nàng giống như xuất cung, hẳn là đi hậu sơn của học viện.
Nói đến nàng thật là không chú ý đến ảnh hưởng trái chiều.
Nghe nói đi học viện, Bích Tề biến sắc, vội vàng nói.
– Đến ngoài học viện chờ, nhìn thấy nàng thì lập tức mang nàng về, việc này quan hệ Bích gia chúng ta sinh tử tôn vong.
Bích Tử Ngang vốn còn cười tủửm tỉm, bộ dáng cà lơ phất phơ, nghe được câu này nhất thời giật mình. – Cha, không có nghiêm trọng như vậy chứ, bây giờ các hoàng tử khác không dám dâng lên suy nghĩ nhúng chàm hoàng vị, tuy họ Tổ kia lợi hại, nhưng lại là thủ hạ tâm phúc của muội muội, trong mắt ta, việc này rất tốt nha.
– Ngươi biết cái gì!
Bích Tề gấp đến độ xoay quanh, hắn vừa áp giải người bên Tử Sơn hồi kinh, kết quả biết sự tình phát sinh trong khoảng thời gian này ở kinh thành, mới đầu tự nhiên chấn kinh, không nghĩ tới Tổ An giấu sâu như vậy, tu vi cao như thế.
Chương 3644: Cơm chùa thật là thơm
Bất quá đây đúng là chuyện tốt, thẳng đến về sau được một tin tức khác, hắn liền ngồi không yên.
– Ngươi nhanh đi, thấy Linh Lung lập tức dẫn về.
Trong lòng Bích Tê bực bội.
– Thế nhưng hiện tại Linh Lung dù sao cũng là Thái Tử Phi, nào có thân tử như chúng ta để Thái Tử Phi đến gặp, hẳn là chúng ta tiến cung bái kiến nàng mới phải.
Bích Tề cẩn thận từng li từng tí nhắc nhở.
– Không thể vào cung, trong cung tai mắt đông đảo, vẫn là ở nhà an toàn, ngươi đừng nói nhảm nhiều như vậy, bảo ngươi đi thì đi nhanh!
Bích Tê càng nói càng buồn bực, trực tiếp đạp lên mông hắn.
Lúc này Bích Tử Ngang mới không ngừng chạy ra ngoài.
Bích Tề đi đến bên cửa sổ, nhìn phương hướng Quốc Lập Học Viện, hai †ay nắm bệ cửa sổ, rõ ràng nhìn ra được đang run rẩy, hiển nhiên tâm tình cực kỳ không bình tĩnh. …
Lại nói ngày hôm đó Tổ An ở trong tiểu viện tính toán tiền bạc, ban đầu ở Minh Nguyệt Thành thừa 470 ngàn lượng bạc, về sau ở kinh thành các loại phong tước ban thưởng, lại thêm đến Yêu tộc làm Nhiếp Chính Vương, bây giờ lại là Nhiếp Chính Vương Nhân tộc, các đại gia tộc đưa tới quà mừng, tính toán chung một chỗ, tài phú đã hơn 10 triệu lượng bạc, cái này còn chưa tính toán nguyên thạch cùng các loại thiên tài địa bảo trân quý.
Lúc đó vừa cảm thán làm quan kiếm tiền nhanh, vừa cảm thấy mình cũng coi như tài phú tự do, căn bản không cần cân nhắc sự tình tiền tài.
Kết quả ngắn ngủi nửa tháng, hơn 10 triệu ngân lượng cơ bản tiêu hết.
Luyện chế Tẩy Tủy Đan thì cũng thôi, nguyên liệu cơ bản là mình thông qua lấy vật đổi vật, hoặc phương thức trao đổi lấy được.
Nhưng Tụ Nguyên Đan cần Thiên Hạc Chi, Xích Tỉnh Ngọc, Tử Tiêu Linh Hoa, tuy kém nguyên liệu của Tẩy Tủy Đan, nhưng đều là dược vật danh quý của thế gian.
Hơn nữa Đát Kỷ, Muội Hỉ muốn thăng cấp, cần số lượng Tụ Nguyên Đan rất lớn, nhu cầu với ba loại dược liệu quả thực là khủng bố.
Thang Hồi làm việc không tệ, rất nhanh liền tìm được cho hắn lượng hàng lớn, hắn vốn không lấy tiền, hiển nhiên là có ý nghĩ nịnh nọt.
Nhưng Tổ An vẫn dựa theo giá thị trường trả, đồng thời căn dặn hắn nhất định phải giao những tiền này cho nhà cung cấp hàng tương ứng.
Bởi vì hắn rõ ràng, mình không cho hắn tiền, loại người này không có khả năng tự móc tiền túi, hắn sẽ từ địa phương khác bù đắp lại.
Sau cùng tầng tầng ép xuống, ăn thiệt thòi vẫn là thương nhân và dân chúng bình thường.
Hắn không muốn bởi vì mình, mà dẫn đến sự tình như vậy.
Trừ những dược tài luyện đan này, Đát Kỷ, Muội Hỉ đột phá đẳng cấp, cần mỗi một loại tài liệu cũng phải đốt tiền.
Mỗi lần Đát Kỷ đột phá cần số lượng Vũ Dương Ngọc, Thương Lang Vương Nha, Thanh Hoạch Hoa, lông Cửu Đầu Trĩ nhất định, mỗi lần Muội Hỉ đột phá thì cần Nghê Hà Bí Thạch, nội đan Nghê Quang Lôi Ngọc Ly, Kết Ngạnh, Lưu Diễm Nhị.
Kết Ngạnh không phải loại dược tài kiếp trước hắn quen thuộc, mà là một loại dược thảo đặc thù ở thế giới này.
Những tài liệu kia, đều là tu sĩ phổ thông nỗ lực cả đời cũng rất khó lấy được, không chỉ đắt đỏ, hơn nữa còn hiếm thấy.
Cũng chỉ có thân phận địa vị như Tổ An bây giờ, mới có cơ hội đồng thời lấy được những tài liệu trân quý như vậy.
Nhưng mặc dù như thế, hắn cũng phải trả tiền, cho dù giá ưu đãi, nhiều dược tài trân quý như vậy cũng là giá trên trời.
Mặt khác kỹ năng của Đát Kỷ, Muội Hỉ, cũng cần rất nhiều vật trân quý, đồng thời mỗi lần thăng một cấp, đến lúc sau, hơi một tí là tiêu hao mấy trăm ngàn lượng bạc.
Luyện đan cũng cần tiêu hao bạc, bởi vì bạch ngân là chất dẫn trung tính, mặc kệ là thiên địa nguyên khí thông hành, hay gánh chịu các loại lực lượng nguyên tố, đều ổn định hơn các tài liệu khác rất nhiều. …
Các loại chỉ tiêu cộng lại, hơn nửa tháng liền xài hết hơn 10 triệu lượng bạch ngân.
Nguyên thạch cũng hao tổn không ít, các loại luyện đan, tu luyện đều trong thời gian ngắn cần rất nhiều thiên địa nguyên khí, mà nguyên thạch cao cấp là con đường tốt nhất.
– A Tổ, bây giờ còn có sự tình gì có thể làm ngươi khó xử?
Ngoài cửa truyền đến tiếng cười êm ái, chỉ thấy Bích Linh Lung mặc váy trẳng đang đứng ở cửa ra vào, cười nhẹ nhàng nhìn hăn.
Trên mặt Tổ An cũng lộ ra ý cười ôn nhu.
– Sao ngươi lại tới, không sợ lời đàm tiếu sao?
Bích Linh Lung chạy chậm tiến lên, trực tiếp bổ nhào vào trong ngực hắn.
– Lúc này không giống ngày xưa, trước kia xác thực lo lắng, nhưng bây giờ mỗi ngày ta ở Đông Cung, những quan viên kia đều thầm kín kiến nghị ta câu thông trao đổi với ngươi nhiều chút, sợ ngươi bị Hoàng Hậu nạy đi. – Ta mặt ngoài đương nhiên phải làm bộ khó xử, dù sao ta cũng là Thái Tử Phi nha, nào có đạo lý đi nịnh nọt thần tử, những đại thần kia thật cho rằng ta không bỏ được mặt mũi, đều tận tình khuyên bảo, nhưng bọn họ lại không biết, trong lòng ta đã sớm chết cười.
– Về sau ta giả bộ miễn cưỡng đáp ứng, những người kia còn nhảy cẵng hoan hô.
Trên mặt Bích Linh Lung có chút tỉnh nghịch.
Chương 3645: Cơm chùa thật là thơm (2)
– Bây giờ không phải lo lắng người khác đàm tiếu, mà là người khác lo lắng †a không tới.
Nàng một mình đi tới tiểu viện, những cung nữ tùy tùng khác đều chờ ở giữa sườn núi.
Trước kia nàng đến bái kiến lão Tế Tửu, vì tôn kính cũng như thế, bây giờ quyền thế và uy áp của Tổ An không dưới lão Tế Tửu, không ai dám nghĩ tới phương diện tình yêu nam nữ.
Ngày bình thường nàng bởi vì thân phận, khí chất uy nghiêm, có loại cảm giác tránh xa người ngàn dặm, khó được toát ra vẻ hồn nhiên của thiếu nữ, Tổ An nhịn không được bóp bóp gương mặt kiều nộn của nàng. – Sớm biết như vậy, ta nên sớm bày ra thực lực.
Bích Linh Lung khẽ lắc đầu.
– Thực ra ta càng thích trạng thái trước kia, ở chung với ngươi không có áp lực gì, hiện tại luôn cảm giác có chút là lạ, luôn cảm thấy ngươi cường đại đến lạ lãm.
Tổ An ôm vòng eo của nàng, ở trên môi đỏ hôn một cái.
– Ta cũng sẽ không dùng nó để khi dễ ngươi, ngươi sợ cái gì.
Hai gò má của Bích Linh Lung đỏ bừng.
– Ai nói ngươi không dùng, ngày ấy… thời điểm khi dễ ta, không có đau lòng chút nào nha.
Thấy vẻ thẹn thùng trong mắt nàng, Tổ An nhịn không được lại hôn lên. – Đừng làm mờ son môi… Ô ô ô…….
Thật lâu sau đó, Bích Linh Lung nằm ở trên giường, ánh mắt mê ly, bờ môi khế nhếch, bộ ngực hơi phập phồng.
Tổ An thì nghiêng người, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thân thể nàng, phảng phất như dò xét lãnh địa của mình.
– Ngứa…
Bích Linh Lung hờn dỗi một tiếng, cả người rúc vào trong ngực hắn, có chút u oán nói.
– Còn nói sẽ không khi dễ ta.
Nghe được kiều mị trong giọng nói của nàng, Tổ An không khỏi nhúc nhích.
Dọa đến Bích Linh Lung vội vàng án lấy lồng ngực hắn.
– Người khác còn ở giữa sườn núi chờ, ta không thể chậm trễ quá lâu.
Tổ An nghe xong cũng không tiện khó xử nàng, thỏa thích thưởng thức nàng đứng dậy mặc y phục.
Bích Linh Lung vừa mặc y phục, vừa ngượng ngùng nói.
– Quận chúa Tê Vương Phủ, còn có những người Đạo môn kia bị áp giải hồi kinh, vốn là tới thương lượng với ngươi xử lý sự tình Tử Sơn như thế nào, kết quả lại bị ngươi…
– Vừa rồi ngươi không phải cũng rất thích sao, rên rất lớn nha.
Thấy nàng trừng mắt, Tổ An không có trêu đùa nữa, nói.
– Thực ra xử lý rất dễ, cũng không thể đối ngoại tuyên bố Tê Vương phản loạn, liên thủ với Tế Tửu xử lý Triệu Hạo, cho nên nói Tử Sơn bỗng nhiên xuất hiện bí cảnh đặc thù, Triệu Hạo và Tê Vương vẫn lạc ở.
– Luôn cảm thấy như vậy có chút tiện nghỉ đám người Tề Vương.
Trong lòng Bích Linh Lung có chút khó chịu, làm đối thủ một mất một còn nhiều năm như vậy, lần này lại không thể thăng lợi trọn vẹn.
Có điều nàng cũng rõ ràng nếu ăn ngay nói thật, toàn bộ quốc gia sẽ loạn, dù sao năm đó phe phái Tê Vương như mặt trời ban trưa, rất nhiều đều là môn hạ của Tê Vương, nếu bị bức gấp, sợ rằng sẽ khởi binh tạo phản.
Đặc biệt là bây giờ Tê Vương thế tử trở lại đất phong chiêu binh mãi mã, chỉ cần có bất luận gió thổi cỏ lay, sẽ lập tức tạo phản.
Mà Thái Tử hết lần này tới lần khác ám nhược tối dạ, để rất nhiều người không phục, thật loạn mà nói, nàng và Thái Tử chưa hẳn ngồi vững được.
– Như vậy đi, cũng không thể dễ dàng buông tha bọn họ, bên triều đình trước giả vờ muốn trị tội bọn họ, đến thời điểm ngươi chạy ra làm người tốt, để bọn hắn cảm kích ngươi cứu bọn họ.
Đột nhiên Bích Linh Lung có chủ ý.
Tổ An sững sờ.
– Thực ra loại chuyện này ngươi làm càng thích hợp, bây giờ ngươi càng nên thu mua nhân tâm.
Hắn không quá quan tâm quyền lực trong triều đình, Tê Vương nhất mạch cảm kích với hắn mà nói, có cũng được mà không có cũng không sao.
– Ta ngược lại muốn đi, nhưng Đông Cung và Tê Vương Phủ tranh đấu nhiều năm, rất nhiều người trong bọn hắn hận ta thấu xương, sao có thể tin tưởng ta nói, ta đi ngược lại phản tác dụng, thân phận của ngươi thích hợp nhất.
Bích Linh Lung mặc y phục xong, ngồi ở trước gương bắt đầu chải tóc.
Tổ An đi đến phía sau nàng, ôn nhu giúp nàng chải đầu.
– Linh Lung, ngươi đây là dự định cho ta tất cả những chuyện tốt này.
Nhìn người yêu trong gương để trần, Bích Linh Lung nghĩ đến hình ảnh kiều diễm vừa rồi, khuôn mặt không khỏi đỏ lên.
– Tuy bây giờ ngươi là Nhiếp Chính Vương, nhưng ở trong triều đình trừ Tang gia thì không có căn cơ, bây giờ Tề Vương đã chết, vừa vặn quần long vô thủ, thủ hạ của hắn là một cỗ trợ lực không tệ, để Tê Vương thế tử dã tâm bừng bừng thu đi, còn không bằng để bọn hắn dựa vào ngươi.
Nghe nàng nói như vậy, Tổ An cũng không cự tuyệt nữa, như vậy sẽ để cục thế ổn định lại càng tốt hơn, xem ra mình phải tìm cơ hội đi gặp Triệu Tiểu Điệp.
Lúc này Bích Linh Lung từ trong túi trữ vật cầm ra một tờ giấy đỏ, nhẹ nhàng nhấp ở trên môi.
Tổ An nhìn son và phấn trên bàn, nhịn không được cười nói.
– Xem ra ngươi sớm đã chuẩn bị tốt.
Chương 3646: Tranh phong tương đối
Vừa rồi gặp, liền thấy nàng mặc váy trắng, mà không phải y phục long trọng giống ngày bình thường.
Cái này cơ hồ đã thành ám hiệu giữa hai người mới hiểu được.
– Còn không phải đều tại ngươi.
Bích Linh Lung vì tiêu trừ xấu hổ của mình, vội vàng đổi chủ đề.
– Vừa rồi tới tựa hồ nghe được ngươi than thở, đến cùng xảy ra chuyện gì để ngươi như vậy?
– Cũng không có gì, chỉ là gân đây luyện đan quá phí tiền…
Tổ An đại khái nói cho nàng.
Sau khi Bích Linh Lung nghe được bỗng nhiên từ trong túi trữ vật lấy ra một chồng ngân phiếu, cười híp mắt đưa cho hắn.
– Nơi này có hai triệu lượng, là tiền riêng mấy năm nay của ta, ngươi cầm lấy đi dùng.
Tổ An.
Hắn tự nhiên không có khả năng lấy tiền của nữ nhân.
Ai biết Bích Linh Lung có chút thương tâm.
– Thật vất vả có thể giúp được ngươi, ngươi lại không tiếp thu, ta nghe nói trước kia Ngọc Yên La đưa cho ngươi rất nhiều nguyên thạch, ngươi đều thu…
Tổ An nghe mà tê cả da đầu, làm sao còn dính đến tranh giành tình nhân nữa, vội vàng nhận lấy ngân phiếu.
– Được được được, ta mượn trước, về sau có tiền sẽ trả ngươi.
– Lại nói trả ta sẽ tức giận, của ta không phải là của ngươi sao.
Bích Linh Lung ra vẻ nghiêm nghị.
– Trước kia ta điều tra qua ngươi, nghe nói ngươi ở Minh Nguyệt Thành kêu gào ăn bám cũng là một loại bản lĩnh, sao hiện tại lại cố ky.
– Ha ha, ngươi nói đúng, cơm chùa thật là thơm.
Tổ An ôm lấy nàng hôn một cái.
– Chán ghét, vừa bôi son lại bị ngươi làm mờ.
– Dù sao cũng đã mờ, không bằng làm hiệp nữa?
– Không muốn… Ngươi thả ta ra… Chán ghét…….
Lúc này Bích Tử Ngang ở ngoài học viện chờ đến nôn nóng bất an, thủ hạ đến bẩm báo muội muội đi vào đã một đoạn thời gian, tại sao vẫn chưa ra.
Hai người bọn họ có nhiều lời để trò chuyện như vậy?
Họ Tổ kia sẽ không ỷ vào tu vi khi dễ muội muội chứ?
Cũng không đến mức, hiện tại hắn dù sao cũng là Tế Tửu cùng Nhiếp Chính Vương, mà Linh Lung lại là Thái Tử Phi, khẳng định phải bận tâm ảnh hưởng.
Hơn nữa Linh Lung xưa nay cơ trí, sẽ không lỗ.
Đúng lúc này bỗng nhiên ánh mắt hắn liếc qua, thấy một đội nhân mã khác trùng trùng điệp điệp đi tới, không khỏi giật mình.
– Sao Hoàng Hậu cũng tới?
Bích Tử Ngang phản ứng đầu tiên là tranh thủ thời gian phái người đi thông báo muội muội, miễn cho đụng độ với Hoàng Hậu.
Bất quá nghĩ nghĩ, lại lập tức từ bỏ ý nghĩ này.
Tổ An kia chính là tâm phúc của Linh Lung, tuy bây giờ phát đạt, nhưng cũng có tình nghĩa chủ tớ.
Hoàng Hậu này vẫn muốn đào góc tường của Linh Lung, vừa vặn để cho nàng tận mắt nhìn, Tổ An kia đến cùng càng hướng về người nào.
Hoàng Hậu phong Tổ An làm Nhiếp Chính Vương, thẻ đánh bạc thật rất lớn.
Nhưng ân tình của Linh Lung ở thời điểm Tổ An nghèo hèn, những thứ này có thể so được sao?
Trước đó vài ngày Bích Tử Ngang còn có chút ghen ghét Tổ An, rõ ràng chỉ là bình dân phổ thông, tuổi còn trẻ đã làm đến vị trí Hầu Tước, thậm chí vượt qua con cháu thế gia như hắn.
Nhưng về sau chứng kiến tu vi của Tổ An càng ngày càng cao, đặc biệt là đêm đó ở Mạnh gia uy phong lãm liệt, hắn liền triệt để từ bỏ suy nghĩ cạnh tranh.
Người chính là như vậy, thời điểm chênh lệch không lớn, khả năng sẽ còn dâng lên lòng ghen tị.
Nhưng thời điểm chênh lệch để người tuyệt vọng, ngược lại sẽ không còn tâm ganh đua so sánh.
Hắn ngược lại vui mừng những năm này Linh Lung tin dùng Tổ An, nghĩ thầm khó trách phụ thân thường nói chỉ hận Linh Lung là thân nữ nhi, bằng không sẽ càng có bản lĩnh hơn mình.
Lúc trước hắn còn không phục, hiện tại đã tâm phục khẩu phục, bây giờ người khác mới bắt đầu ôm bắp đùi Tổ An, làm sao so được Linh Lung hai năm trước đã bắt đầu vun trồng.
Lại nói một bên khác, sau khi Hoàng Hậu đến hậu sơn của học viện, nàng từ trong xe ngựa đi ra, dò xét xung quanh một vòng, cảm khái nói:
– Ngọc Tuyền Sơn quả nhiên thanh u, Tiểu Lữ Tử mang mấy người đi theo ta, người khác đều lưu ở nơi này, miễn cho quấy nhiễu các vị tiên sinh nghiên cứu.
Hoàng thất và lão Tế Tửu có ăn ý, mọi người tỏ vẻ tôn kính, cơ bản sẽ không gióng trống khua chiêng lên núi, dù là thành viên hoàng thất cũng phải đi bộ.
Chẳng qua hiện nay đổi Tế Tửu, mọi người không biết tập tục này có tiếp nối không, nhưng nhìn thấy Hoàng Hậu tôn trọng như thế, các đệ tử học viện ở cách đó không xa đều buông lỏng một hơi.
Xem ra địa vị của Tế Tửu mới còn cao hơn bọn họ tưởng tượng, địa vị hắn càng cao, toàn bộ học viện mới có thể nước lên thì thuyền lên.
Có người xì xào bàn tán:
– Ngày hôm nay là ngày tốt sao, đầu tiên là Thái Tử Phi, hiện tại là Hoàng Hậu nương nương.
– Tế Tửu mới có bản lĩnh thôi, những ngày này vương công quý tộc bái phỏng hắn nối liền không dứt. …
Thời điểm mấy người thảo luận, Liễu Ngưng nhướng mày, bây giờ nàng đã khôi phục tu vi Đại Tông Sư, tuy thanh âm của những người kia nhỏ, lại không giấu diếm được lỗ tai của nàng.
Chương 3647: Tranh phong tương đối (2)
– Các ngươi nói Thái Tử Phi cũng tới?
Nhìn thấy Hoàng Hậu cao quý đi tới trước mắt, hai đệ tử học viện kia vội vàng khom người hành lễ:
– Vâng, nương nương.
– Nàng đến bao lâu, khi nào thì đi2
Liễu Ngưng hỏi.
– Đại khái một canh giờ, vẫn chưa đi.
Đệ tử bên trái đáp.
– Một canh giờ? Ta cảm giác sắp hai canh giờ rồi.
Vị đệ tử bên phải không quá xác định nói. – Hai canh giờ?
Âm điệu của Liễu Ngưng thoáng cái cao lên, hai người trò chuyện thứ gì, mà trò chuyện lâu như vậy?
Trò chuyện trên giường sao?
Nàng thay đổi hình tượng bình tĩnh trước đó, xách váy nhanh chóng chạy tới đỉnh núi.
Không biết vì cái gì, trong lòng luôn có một loại dự cảm không hay.
Bất quá nghĩ đến Bích Linh Lung ngày thường đoan trang nghiêm túc, hẳn không đến mức giống như ta…
Chạy một hồi bỗng nhiên nàng sững sờ, hiện tại tu vi của ta khôi phục, sao còn phải chạy.
Tâm niệm khẽ động, cả người trực tiếp bay qua đỉnh núi.
Nàng vừa bay, lập tức kinh động cấm chế phòng ngự của hậu sơn, một số thủ vệ ào ào bay lên không trung ngăn cản, bất quá nhìn thấy là Hoàng Hậu, từng người giật mình.
– Bản cung có việc gấp muốn gặp Nhiếp Chính Vương, tránh ra.
Liễu Ngưng lạnh lùng nói.
Những thủ vệ kia hai mặt nhìn nhau, cuối cùng không dám ngăn trở, dù sao thân phận của đối phương bày ở chỗ đó, hơn nữa Tế Tửu tu vi thông thần, cũng không sợ nàng đi lên xảy ra chuyện gì.
Nhìn thấy những người kia tránh ra, lúc này sắc mặt của Liễu Ngưng mới hơi hòa hoãn, trên đường đi, ở giữa sườn núi còn nhìn thấy tùy tùng của Bích Linh Lung.
Quả nhiên còn chưa đi, hừ!
Trên đỉnh núi, bên cạnh ao sen, Dung Mạc đang buồn bực ngán ngẩm cho cá ăn, vừa quay đầu nhìn về phía tiểu viện cách đó không xa.
Nghĩ thầm lâu như vậy vẫn chưa xong sao, thể lực của Tổ An kia không khỏi quá tốt rồi.
Thân thể nũng nịu của tiểu thư chịu được hắn chinh phạt sao?
Nghĩ đi nghĩ lại khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng không khỏi đỏ lên.
Từ lúc trước cùng Bích Linh Lung ngả bài, quan hệ của hai người càng thêm mật thiết, lần này còn cố ý mang nàng đến, để nàng ở bên ngoài canh chừng, cái này có thể nói là tuyệt đối tín nhiệm.
Nàng âm thầm vui mừng, núi này là nơi Tế Tửu bế quan, ngày bình thường người không có phận sự là không cách nào tiếp cận.
Bất quá Thái Tử Phi không khỏi quá không kiêng nể gì cả, đã qua bao lâu còn không ra, sợ rằng những người kia của Đông Cung sẽ sinh nghi.
Đang nóng nảy, xa xa nhìn thấy Hoàng Hậu bay tới, nàng xém chút bị dọa đến hồn phi phách tán.
Vội vàng nghênh đón, đồng thời cao giọng hô:
– Nô tỳ tham kiến Hoàng Hậu nương nương!
Từ khi Hoàng Hậu khôi phục tu vi, uy nghiêm ngày càng hưng thịnh, nàng rõ ràng mình ngăn không được đối phương, chỉ có thể gửi hi vọng tiểu thư ở bên trong nghe được nhắc nhở, chuẩn bị sẵn sàng.
Liễu Ngưng nhướng mày:
– Nha đầu chết tiệt kia, thanh âm lớn như thế làm gì, chẳng lẽ chủ tử nhà ngươi làm sự tình mờ ám gì ở bên trong sao?
Dung Mạc chột dạ:
– Nương nương chớ có… chớ có nói lung tung!
Liễu Ngưng lười dây dưa với nàng, thân hình lóe lên đi tới ngoài sân nhỏ, cũng không chào hỏi, trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Có điều rất nhanh nàng sửng sốt, bởi vì bên trong không có hình ảnh nàng tưởng tượng, ngược lại trong phòng đàn hương lượn lờ, Bích Linh Lung quy quy củ củ ngồi ở phía đối diện, Tổ An tựa hồ đang cùng nàng nói cái gì đó.
Cảm nhận được nàng đột nhiên xâm nhập, hai người đều nhìn về phía nàng.
– Nương nương làm sao vậy?
Tổ An cười nói. – Không có gì, có việc muốn cùng Nhiếp Chính Vương thương nghị, cho nên tới gấp chút.
Liễu Ngưng vừa nói chuyện vừa nhíu mũi, tựa hồ muốn ở trong không khí ngửi vị đạo quen thuộc nào đó.
Chỉ bất quá bây giờ trong phòng đều là mùi đàn hương đặc thù, rất khó ngửi được vị khác.
Ánh mắt nàng không khỏi rơi vào trên mặt Bích Linh Lung, da thịt so với ngày bình thường trắng noãn như ngọc, hôm nay tựa hồ hồng nhuận phơn phớt quá phận, chẳng lẽ…
– Hôm nay nương nương lỗ mãng như vậy, tựa hồ không ổn trọng giống ngày bình thường.
Bích Linh Lung thầm kêu không ổn, lập tức phản thủ làm công.
Tổ An thấy ánh mắt nàng yên tĩnh, trong giọng nói lại kẹp thương đeo gậy, không khỏi âm thầm bội phục, nữ nhân thật sự là diễn viên trời sinh, nếu không phải mình biết vừa rồi phát sinh cái gì, tuyệt đối rất khó hoài nghi nàng có gì không ổn.
Trong lòng Bích Linh Lung cũng âm thầm vui mừng, may mắn thần thức của A Tổ mạnh mẽ, thời điểm Hoàng Hậu đến học viện thì đã phát giác.
Gia hỏa này còn muốn tiếp tục hồ nháo, nhưng nàng quá quen thuộc tính tình của Hoàng Hậu, nơi nào còn dám tiếp tục.
Vội vội vàng vàng đứng dậy mặc y phục, may mắn là vừa vặn mình chải tóc xong.
Nhưng dù vậy, vẫn xém chút không kịp, trước một khắc Hoàng Hậu tiến đến nàng còn chỉnh lý y phục.
Ánh mắt nàng rơi xuống trên đàn hương, nghĩ thầm đây là hương gì, vị đạo kéo dài như thế, vậy mà có thể che lại những khí tức loạn thất bát tao kia.
Chương 3648: Tranh phong tương đối (3)
Hừ, xem ra kinh nghiệm của A Tổ còn rất phong phú!
– Chủ yếu là nghe nói Linh Lung ở chỗ này đã mấy canh giờ còn không đi ra, lo lắng Nhiếp Chính Vương khi dễ ngươi nha.
Liễu Ngưng vừa đùa vừa thật nói.
Bích Linh Lung giật mình, nhưng vẫn giữ vững bình tĩnh nói:
– Ngươi đây là nhục ta hay đang vũ nhục Tế Tửu? Hiện tại hắn ở trong mắt mọi người là tôn tại đức cao vọng trọng…
– Linh Lung ngươi nghiêm túc như vậy làm gì, nói đùa mà thôi.
Liễu Ngưng đánh gãy lời nàng nói, nhìn về phía Tổ An. – Ta và Nhiếp Chính Vương rất quen, hắn sẽ không để ý, đúng không, Nhiếp Chính Vương?
– Trò đùa này không buồn cười.
Bích Linh Lung hừ một tiếng, lúc này mới nghi ngờ nhìn Tổ An.
– Nương nương và Tế Tửu quen thuộc như thế sao?
– Khu khu.
Mắt thấy chiến hỏa sắp đốt tới trên người mình, Tổ An ho nhẹ một tiếng.
– Vừa rồi Thái Tử Phi thỉnh giáo ta một số pháp môn tu luyện, cho nên chậm trễ lâu chút, nương nương chớ có nói lung tung, vạn nhất truyền ra ảnh hưởng sẽ không tốt.
– Thì ra là thế.
Liễu Ngưng nhìn Bích Linh Lung cười nói. – Không nghĩ tới bây giờ Linh Lung còn quan tâm tu luyện như thế, vừa vặn đoạn thời gian trước tu vi của bản cung khôi phục, ngày sau Linh Lung có thể đến Khôn Ninh Cung tìm bản cung, bản cung có thể giúp ngươi giải đáp nghi vấn, còn miễn cho bên ngoài lời ra tiếng vào.
– Trừ nương nương, chắc hẳn không có người nào dám lời ra tiếng vào.
Bích Linh Lung lạnh lùng nói.
– Tu luyện tự nhiên phải tìm mạnh nhất thỉnh giáo.
Nói bóng gió là Hoàng Hậu không có năng lực, ngươi và Tổ An chênh lệch không biết bao nhiêu, ta tìm ngươi làm gì?
Hô hấp của Liễu Ngưng cứng lại, hừ một tiếng:
– Bây giờ tu vi của Linh Lung ngươi cách Tông Sư còn xa, bản cung chỉ điểm ngươi vẫn dư xài, cảnh giới của Nhiếp Chính Vương cách ngươi quá mức xa xôi, không cần thiết mơ tưởng xa vời.
Thấy hai nữ bốn mắt nhìn nhau, trong không khí tựa hồ muốn kích động ra tia lửa, Tổ An vội vàng nói:
– Thái Tử Phi, tham thì thâm, lúc trước truyền đạo thụ dịch cho ngươi, ngươi đi về tiêu hóa hấp thu trước đã.
Bích Linh Lung đỏ mặt, tự nhiên nghe ra ý tứ trong lời nói của đối phương, tức giận nguýt hắn một cái, lúc này mới đứng dậy cáo từ.
Liễu Ngưng và nàng xưa nay không hợp, đương nhiên sẽ không giữ lại, đưa mắt nhìn nàng đi xa, nhịn không được nói:
– Hiện tại tư thế đi của Linh Lung tựa hồ càng ngày càng có nữ nhân vị.
Tổ An sợ nàng thật nhìn ra cái gì, vội vàng nói:
– Nương nương vội vã tìm ta như vậy là vì chuyện gì?
Liễu Ngưng cười duyên một tiếng, thẳng thắn ngồi vào lòng hắn:
– Người ta không có chuyện thì không thể tới tìm ngươi sao?
Tổ An có chút buồn bực:
– Rõ ràng vừa rồi là ngươi nói có chuyện quan trọng tìm ta.
Bất quá ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, rất mau chút phiền muộn này đã bị quét sạch.
Lại nói ôm Bích Linh Lung và Liễu Ngưng, cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Thân thể Bích Linh Lung nhẹ nhàng tỉnh tế, Liễu Ngưng thì nở nang mềm mại… Khụ khụ, nghĩ gì thế, kẻ đồi bại!
– Đây không phải là lừa gạt nha đầu Linh Lung kia sao? Bất quá lần này tới quả thật có chút sự tình, .
Liễu Ngưng từ trong ngực lấy ra một cái hộp gấm đưa cho hắn.
– Nơi này có hai triệu lượng ngân phiếu, ngươi trước thu.
Tổ An:
Liễu Ngưng cười nói:
– Trước đó ta nghe người phía dưới nói ngươi trắng trợn mua sắm dược tài, còn phải trả tiền, nghĩ đến ngươi hẳn là luyện đan, tiêu hao như vậy bây giờ hẳn rất thiếu tiền, đây là tiền riêng những năm gần đây ta tích lũy, ngươi cầm lấy dùng tạm đi.
Tổ An:
Tổ An dở khóc dở cười, không nghĩ đến hai nữ trước sau đến, lại không hẹn mà cùng cho hắn tiền riêng.
Lý tưởng làm hùng sư, được sư tử cái bao dưỡng của mình tựa hồ thực hiện?
Bất quá thật đến một ngày này, hắn lại có chút không quen, vô ý thức chối từ.
– Có gì không tiện, giữa ngươi ta đâu cần phân những thứ này, đáng tiếc trước đây ít năm ta bị thương, nản lòng thoái chí, đối với cái gì cũng không có hứng thú, bằng không tiền riêng phải càng nhiều.
Liễu Ngưng giải thích, sau đó nhét ngân phiếu vào trong ngực hắn, trên mặt cũng hiện ra ý cười ôn nhu, cũng bởi vì gặp Tổ An, để cho nàng cảm thấy sinh mệnh tràn ngập hào quang, cả người dường như toả sáng mùa xuân thứ hai.
Thấy đối phương tựa hồ còn muốn cự tuyệt, Liễu Ngưng nghiêm mặt.
– Bằng vào ta lý giải Thái Tử Phi, nàng khẳng định cũng phát giác được ngươi thiếu tiền, vừa rồi hẳn cũng cho ngươi tiền, nếu ngươi lại không thu, có phải chê ta già hay không?
– Làm sao có thểi
Nàng đã nói đến nước này, Tổ An đâu còn không biết xấu hổ cự tuyệt.
Lúc này trong đầu phảng phất như có người không ngừng nói bên tai.
– A di, ta không muốn nỗ lực.
– Từ nhỏ ta dạ dày không tốt, thầy thuốc nói ta thích hợp ăn bám…
Thấy hắn nhận lấy, Liễu Ngưng mới Vui vẻ.
– Cái này còn tạm được.
Chương 3649: Đám mây rơi xuống
– Đúng rồi A Tổ, thực ra ngươi không cần cho những người kia tiền trước.
– Ta luôn cảm thấy lấy không đồ vật người không tốt, hơn nữa bọn hắn sẽ †ầng tầng bóc lột xuống người phía dưới.
Tổ An đáp.
– Người nào nói ngươi lấy không? Ngươi rõ ràng là cho người ta chức vị cùng quyền thế hiện tại, chỉ là ngươi không có ý thức được mà thôi.
Liễu Ngưng thấm thía nói.
– Khả năng trước kia hoàn cảnh sinh hoạt của ngươi khác biệt, không hiểu phương thức suy nghĩ vấn đề của chúng ta.
– Ngươi không lấy không đồ vật của bọn hắn, ngươi cho rằng bọn họ sẽ cảm kích cao hứng? Không chỉ không cảm kích, ngược lại sẽ kinh sợ, cảm thấy có phải chỗ nào làm không tốt, chọc giận ngươi không vui hay không, sẽ lo lắng ngươi tìm lý do thanh trừ bọn hắn, ở dưới loại hoảng sợ này, nói không chừng sẽ làm ra một số việc nguy hại đến ngươi.
– Chỉ có ngươi thu đồ vật của bọn họ, bọn họ mới cảm thấy là người của ngươi, về sau khăng khăng một mực bán mạng cho ngươi.
Tổ An.
Hắn nhịn không được cảm thán.
– Quả nhiên thật phức tạp, xem ra ta vẫn chuyên chú tu hành là hơn.
Liễu Ngưng hé miệng cười một tiếng. – Những tục vật này vê sau ta giúp ngươi quan tâm.
Đúng rồi, lần này qua đến còn có sự kiện muốn thương lượng với ngươi, đám người Tử Sơn trở về, bây giờ bọn người Tiểu Điệp quận chúa đều bị giam giữ, xử lý như thế nào, mọi người còn đau đầu.
Tổ An nghĩ thầm đây không phải xảo sao, vừa rồi Bích Linh Lung cũng tới hỏi sự tình này.
– Ngươi dự định như thế nào?
Liễu Ngưng ngược lại không có giấu diếm.
– Nếu lần này bị bắt là Tê Vương thế tử, thì nhất định vĩnh trừ hậu hoạn, bất quá chỉ bắt Triệu Tiểu Điệp, không có ảnh hưởng gì tới đại cục, tiểu tử Triệu Trị kia vẫn ở đất phong chiêu binh mãi mã, vừa có gió thổi cỏ lay sẽ tạo phản, bây giờ triều đình vừa ổn định, tốt nhất không nên kích thích hăn.
– Hơn nữa Đạo môn Quan Sầu Hải cùng với mấy vị tông chủ cũng liên lụy vào, nếu quả thật muốn truy cứu, đến thời điểm cũng sẽ khiến Đạo môn phản kích.
– Vậy chính là không truy cứu? Ta không có ý kiến.
Tổ An nghĩ thầm, tuy nàng và Bích Linh Lung là đối thủ một mất một còn, nhưng phương thức tư duy rất tiếp cận.
– Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, nếu một chút trừng phạt cũng không có, bọn họ chỉ nghĩ triều đình mềm yếu có thể bắt nạt, cụ thể nên làm như thế nào, ta sẽ suy nghĩ lại một chút.
Liễu Ngưng hừ lạnh.
– Đúng rồi, gần đây ngươi không phải muốn luyện đan, tình hình kinh tế căng thẳng sao, vừa vặn nhân cơ hội này đi ép khô bọn họ, ha ha, biện pháp này coi như không tệ, nghĩ đến bọn họ cũng nguyện ý dùng tiền bảo mệnh, ta thật là một thiên tài, chỉ sợ cũng chỉ có ta mới có thể nghĩ ra chủ ý này.
Thấy nàng hưng phấn, Tổ An không tiện nói Bích Linh Lung cũng nghĩ như vậy.
– Đúng, mặt khác còn cần ngươi đi câu thông với Thái Tử Phi một chút.
Liễu Ngưng bổ sung.
– Nàng và Tê Vương nhất mạch đấu nhiều năm như vậy, sớm đã kết xuống thâm cừu, chỉ sợ sẽ không dễ dàng buông tha bọn họ, ngươi cũng biết quan hệ giữa ta và nàng, ta đi nói sẽ chỉ phản tác dụng.
Tổ An. – Khụ khụ, ta thử một chút đi, nàng hẳn sẽ bán ta chút mặt mũi.
Vừa rồi Bích Linh Lung cũng bảo mình khuyên nhủ Hoàng Hậu, nếu hai nàng biết chân tướng, có thể cắn chết ta hay không.
– Đúng đúng, nàng rất tốt với ngươi, để cho ta cũng có chút ghen ghét.
Liễu Ngưng sâu kín nói.
– Linh Lung trẻ tuổi lại xinh đẹp, nào giống ta, hoa tàn ít bướm.
Tổ An nhịn không được cười lên.
– Nếu ngươi là hoa tàn ít bướm, vậy trên đời không còn mỹ nhân.
Liễu Ngưng bỗng nhiên lại gần, liếm liếm bờ môi.
– Lần này ta qua cho ngươi lễ lớn như vậy, ngươi làm sao cảm tạ ta.
Nhìn đôi mắt của đối phương sắp chảy ra nước, bên trong tràn ngập khát vọng của nữ nhân.
Tổ An âm thầm cảm khái, đây chính là khác biệt giữa nữ nhân thành thục cùng thiếu nữ ngây ngô, Bích Linh Lung ngượng ngùng hơn rất nhiều, mỗi lần đều là mình chủ động.
Nàng nhiều lắm là mặc y phục hàng ngày đến ám chỉ, nếu không phải mình thận trọng, nói không chừng còn không hiểu.
Liễu Ngưng lại có thể nhiệt tình chủ động biểu đạt khát vọng của mình, như một con mèo rừng nhỏ cọ qua cọ lại ở trong ngực hăn.
Hắn không tiện cự tuyệt, bằng không vạn nhất Liễu Ngưng hoài nghỉ vừa rồi mình và Bích Linh Lung làm cái gì thì phiên phức.
Vừa vặn vừa rồi hắn tiến hành đến nửa đường bị đánh gấy, hỏa khí vẫn chưa hoàn toàn phóng thích, làm sao chịu nổi nàng trêu chọc.
Liễu Ngưng vũ mị cười một tiếng, cả người chậm rãi tuột xuống, môi đỏ khế nhếch.
Tổ An giật mình, vội vàng nâng đỡ nàng, nếu để cho nàng cảm nhận được khí tức của Linh Lung, vậy thì thật xong đời.
Liễu Ngưng cười ha ha.
– Nguyên lai ngươi đã vội vã như vậy.
Nói xong rất tự nhiên gục xuống bàn, mông nhổng cao lên, ánh mắt câu hồn đoạt phách mời gọi.
Tổ An chỗ nào còn nhịn được, hổ gầm nhào tới. …
Chương 3650: Đám mây rơi xuống (2)
Lại nói Bích Linh Lung rời tiểu viện, cùng Dung Mạc đi không bao lâu bỗng nhiên nhíu mày, ngồi ở trên tảng đá nghỉ ngơi.
– Tiểu thư, ngươi làm sao vậy?
Dung Mạc giật mình, vội vàng ở bên cạnh nàng quay tới quay lui xem xét.
– Không có việc gì, nghỉ ngơi một chút liền tốt, có thể là vừa rồi ngồi lâu, chân có chút tê dại.
Bích Linh Lung đỏ mặt giải thích.
– Làm lâu?
Đôi mắt Dung Mạc trợn thật lớn.
– Tổ đại nhân mạnh như vậy?
Bích Linh Lung xấu hổ, kéo lỗ tai nàng giải thích.
– Nói lung ta lung tung cái gì, là ngồi ở trên ghế! Cái đầu nhỏ của ngươi mỗi ngày nghĩ đều là thứ gì vậy hả!
– Ai u, rõ ràng là ngươi làm, người ta nghĩ một hồi cũng không được sao.
Dung Mạc lầu bầu nói, mắt thấy đối phương khẽ nhếch lông mày, nàng vội xin tha, thật vất vả mới trấn an được tiểu thư.
– Tiểu thư, vừa rồi ta thật lo lắng chết, sợ Hoàng Hậu thấy các ngươi…
Dung Mạc nói một nửa liền le lưỡi.
Bích Linh Lung đỏ mặt.
– Có cái gì mà sợ, ta và Tổ đại nhân phong quang tễ nguyệt…
– Vâng vâng vâng!
Dung Mạc bĩu môi, biểu tình kia dường như nói ta tin ngươi mới có quỷ. – Đúng rồi tiểu thư, vừa rồi ngươi từ trong nhà ra, rõ ràng chân không có vấn đề, sao hiện tại bỗng nhiên mềm.
– Vừa rồi Hoàng Hậu nhìn chằm chằm, lại mềm cũng phải gượng chống…
Nói đến một nửa nàng rốt cục kịp phản ứng đối phương cố ý châm chọc, nhịn không được trực tiếp nắm chặt khuôn mặt nàng.
– Tốt, Mạc Mạc, ngươi chừng nào thì hư hỏng như vậy rồi.
– Ai nha, tiểu thư, người ta là quan tâm ngươi nha.
Dung Mạc cười cầu xin tha thứ, nhưng trong lòng có chút vui mừng, vốn hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thân như tỷ muội, nhưng sau khi tiểu thư vào cung làm Thái Tử Phi, khả năng bởi vì tuổi quá nhỏ không phục chúng, chỉ có thể tùy thời bảo trì uy nghiêm, hai người ngược lại thành xa lạ.
Kết quả lần này sau khi cùng hưởng bí mật kia, quan hệ của hai người dường như trở lại lúc ban đầu.
Đùa giốn một trận, Bích Linh Lung cố ý nghiêm mặt, vẻ mặt cứng rắn.
– Đi, tiếp tục xuống núi.
– Tiểu thư tiểu thư, ngươi nghỉ ngơi đủ chưa, cần chậm rãi một chút hay không?
– Tiểu thư tiểu thư, vừa rồi ngươi ở bên trong hơn một canh giờ, Tổ đại nhân thật dũng mãnh như vậy sao, ta nghe nói nam nhân thời gian đều rất ngắn.
– Ngươi nghe ai… Phi, ngươi không nói lời nào không có người bảo ngươi câm.
– Tiểu thư tiểu thư, thân thể mảnh mai của ngươi gánh được sao…
– Lại nói những thứ này, ta cắt lưỡi ngươi!…
Lại nói Bích Tử Ngang ở phía dưới chờ đến bông hoa đều rụng, rốt cục nhìn thấy muội muội đi ra, không khỏi nghênh đón.
– Linh Lung!
– Đại ca? Tại sao ngươi lại ở chỗ này.
– Phụ thân muốn gặp ngươi, tìm ta tới đón ngươi.
Bích Tử Ngang vừa nói vừa liếc nhìn nàng, nhịn không được hơi kinh ngạc.
– Những ngày này khí sắc của ngươi tốt hơn trước kia rất nhiều, càng thêm đẹp đếẽ.
Dung Mạc nghĩ thầm tiếp nhận ân ái hơn một canh giờ, khí sắc có thể không đỏ sao.
Bích Linh Lung hiển nhiên đoán được nha hoàn của mình đang nghĩ gì, lặng lẽ trừng nàng một cái, cảnh cáo nàng đừng lộ ra sơ hở, lúc này mới đáp.
– Phụ thân có chuyện gì phái người thông báo ta không được sao…
Nói đến một nửa bỗng nhiên nàng sửng sốt, theo lý thuyết bây giờ phụ thân phải tới Đông Cung gặp nàng, nào có nàng làm Thái Tử Phi đi bái kiến thần tử.
Phụ thân chìm đắm chính đàn nhiều năm, sẽ không phạm sai lầm như thế, chẳng lẽ có lời gì không thể nói ở Đông Cung?
Nàng bất động thanh sắc.
– Vậy chúng ta về Bích phủ đi.
Sau khi vào xe ngựa, thần sắc nàng cũng nghiêm túc lên. – Đến cùng có chuyện gì?
– Ta cũng không rõ ràng, phụ thân nói quan hệ Mạnh gia sinh tử tồn vong, bất quá ta cảm thấy phụ thân không khỏi nói chuyện giật gân.
Bích Tử Ngang có chút xem thường, bây giờ Mạnh gia xong đời, tình thế của Bích gia rất tốt, hắn cũng không nghĩ đến sẽ thua ở chỗ nào.
Bích Linh Lung lại không cười được, bởi vì nàng rõ ràng tính tình của phụ thân.
Rất mau trở lại Bích gia, hai người bị Bích Tê đưa đến một gian mật thất, ngay cả thiếp thân thị nữ Dung Mạc cũng không được phép tới gần.
Nhìn hắn cẩn thận như vậy, Bích Tử Ngang cũng có chút hoảng.
– Cha, đến cùng xảy ra chuyện gì? Vẻ mặt của Bích Linh Lung cũng nghiêm túc nhìn phụ thân.
Bích Tề thở dài.
– Mạnh gia hôm nay sẽ là Bích gia ngày mai, không, nói không chừng thảm hại hơn.
– Cha, đến cùng làm sao, đừng úp úp mở mở.
Bích Linh Lung lo lắng.
– Các ngươi có nghe đầu đường cuối ngõ nghị luận Tổ An rất có thể là hoàng tôn của tiền triều không?
Bích Tề nói.
Bích Linh Lung gật đầu.
– Có nghe thấy, ta đã phái người xử lý, hẳn là có một số kẻ muốn gây chuyện.
– Vậy vạn nhất là thật thì sao?
Ánh mắt Bích Tề sáng rực nhìn nàng.
– Xem như thật thì thế nào, tiền triều đã diệt vong nhiều năm như vậy.
Bây giờ hoàng thượng cũng băng hà, lại càng không có người quản.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Từ Thế Giới Võ Hiệp Bắt Đầu Trồng Đạo [Dịch] Từ Thế Giới Võ Hiệp Bắt Đầu Trồng Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Tu-The-Gioi-Vo-Hiep-Bat-Dau-Trong-Dao-Audio-Truyen.jpg)

