[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
Tập 351 : Nghiệt duyên (c3501-c3510)
❮ sautiếp ❯Chương 3501: Nghiệt duyên
Ân, cảm giác còn không bằng trà sữa hay coca.
Lúc này lão bộc kia mới nói tiếp.
– Tế Tửu du lịch bên ngoài, về sau biết được giang sơn bị Triệu gia cướp, tuy hắn không vui, nhưng nghĩ tới những năm này hoàng thất Trần gia đều chết yểu, nghĩ thiên mệnh như thế, ngược lại cũng đã nhận mệnh, lại thêm Triệu gia lễ ngộ, thái độ còn tốt hơn Mạnh triều, nên Tế Tửu cũng ngầm thừa nhận sự kiện này.
– Bất quá qua mấy năm, Tế Tửu trong lúc vô tình phát hiện, năm đó hoàng đế đời thứ ba Chiêu Đế chết bất đắc kỳ tử tựa hồ có ẩn tình khác.
– Người khác thì thôi, nhưng Chiêu Đế chính là nhi tử của vị kia, Tế Tửu không thể không quản, nên một mực yên lặng điều tra.
– Rốt cục phát hiện năm đó những hoàng tử kia đều là người Triệu gia phái thủ hạ âm thâm mưu hại mới đưa đến chết yểu.
– Chỉ bất quá thiên hạ không có tường không lọt gió, năm đó hai tiểu thái giám làm việc này không biết là lòng sinh đồng tình hay lo lắng bị hoàng thất Mạnh triều tính sổ, vì vậy vụng trộm thay mận đổi đào một hoàng tử, đưa ra ngoài cung, như vậy bọn họ cũng có hậu thủ, miễn cho bị diệt khẩu.
– Vốn bình an vô sự rất nhiều năm, kết quả bởi vì Tế Tửu truy tra, sự kiện này cũng bị người Triệu gia biết được, song phương đều đang tra sự kiện này.
– Hoàng tử kia ở dân gian lấy vợ sinh con, bất quá không biết là sợ hãi hay do lúc nhỏ bị thương, mạng hắn cũng không dài, lưu lại một con mồ côi từ trong bụng mẹ liền tráng niên mất sớm.
Tổ An hỏi thăm.
– Về sau các ngươi có cứu được hoàng tôn kia không?
Mặc dù đối phương nói bình thản, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng bên trong ẩn chứa rất nhiều sự tình kinh tâm động phách cùng đấu trí đấu dũng.
Lão bộc kia liếc hắn một cái thật sâu, lúc này mới nói tiếp.
– Tế Tửu đến muộn một bước, chó săn Triệu gia đã tìm được cô nhi quả mẫu kia trước, giết chết mẫu thân, thời điểm đang muốn giết hoàng tôn kia, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tế Tửu mới đuổi tới cứu hoàng tôn.
– Chỉ tiếc trên người hoàng tôn đã bị đối phương hạ cấm chế cực kỳ âm độc, coi như cứu về cũng đã định trước đoạn tử tuyệt tôn, rốt cuộc không có uy hiếp với giang sơn Triệu gia.
Lão bộc thở dài.
Tổ An biến sắc.
– Có biết đó là cấm chế gì không?
– Đại Âm Dương Tiệt Mạch Thủ.
Lão bộc chậm rãi phun ra một từ.
Tổ An nghe vậy ngẩn ngơ, sắc mặt trắng mấy phần.
Lúc này lão bộc còn nói thêm.
– Bởi vì lúc đó hoàng tôn còn nhỏ, thân thể quá mức yếu ớt, Tế Tửu cũng không có cách nào giải cấm chế này, vì giấu diếm chó săn Triệu gia, hắn chỉ có thể giả tạo hiện trường, làm ra giả tượng hoàng tôn đã chết.
– Mặt khác đưa hoàng tôn đến Minh Nguyệt thành, gửi vào nhà họ Tổ nuôi nhờ, vốn nghĩ để hắn không quản ân oán hoàng tộc, vui vui sướng sướng sống hết một đời, không ngờ người kia nhân duyên tế hội, vẫn đi tới kinh thành, không chỉ tự mình giải khai cấm chế, còn ở kinh thành quấy đến long trời lỡ đất.
Tổ An.
Hắn lúc trong lòng này có ngàn con quạ lao nhanh, vốn là đến ăn dưa xem kịch, kết quả mình ngược lại thành dưa.
Lại nói lúc trước trong bí cảnh, mình còn liên tục bảo Tế Tửu xác nhận, hắn rõ ràng nói mình không phải hoàng tôn, lão hồ ly này lại tính kế!
Lúc này lão bộc kia nói tiếp.
– Khi đó Tế Tửu cảm thấy hết thảy đều là vận mệnh an bài, cảm thấy khí số Trần gia chưa hết, rất nhiều sự tình vốn có chút do dự cũng triệt để quyết định.
Tổ An lặng lẽ, xem ra lần này Tử Sơn ám sát, là bởi vì mình, mới khiến cho Tế Tửu quyết định, cũng không biết có phải là mình hại hắn hay không.
Nói đến đây, lão bộc kia đứng dậy, cung cung kính kính thi lễ với Tổ An.
– Hiện tại công tử hẳn minh bạch thân phận của mình, lão hủ bái kiến hoàng tôn.
Trong lòng Tổ An bực bội.
– Nói miệng không bằng chứng, trước đó Tế Tửu rõ ràng nói hoàng tôn không phải ta, ngươi có chứng cứ không?
– Cái kia nghĩ đến là Tế Tửu lo lắng hoàng tôn trong lúc nhất thời không tiếp nhận được, cho nên mới ra hạ sách này.
Lão bộc chậm rãi đáp.
– Còn chứng cứ, nếu không phải bản thân trải nghiệm mà nói, thì không có khả năng biết trên người ngươi trúng Đại Âm Dương Tiệt Mạch Thủ.
– Ai biết các ngươi làm sao biết, còn có chứng cứ khác không.
Thật ra trong lòng Tổ An đã sớm tin, rốt cuộc minh bạch vì sao lúc trước chưa thấy qua Tế Tửu, hắn lại chủ động giúp mình giấu diếm sự tình với Thái Tử Phi, đến tiếp sau cũng ôm lấy thiện ý không hiểu.
– Chứng cứ khác.
Lão bộc kia khẽ giật mình, không nghĩ tới trên đời lại có người cự tuyệt thân phận hoàng tộc.
– Cái này… lúc trước vì ngăn ngừa tin tức tiết lộ, bảo hộ ngươi an toàn, Tế Tửu cố ý tiêu trừ các loại đồ vật chứng minh thân phận.
Tổ An hừ một tiếng. – Như vậy chính là không có chứng cứ.
Hắn một người xuyên việt, tiêu tiêu sái sái qua hết đời này không tốt sao, ai muốn tham dự những ân oán đời trước.
Chương 3502: Nghiệt duyên (2)
Lão bộc cau mày, nghĩ một hồi bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng.
– Đúng rồi, năm đó tham dự mưu hại hoàng tử tiền triều có Thái Y Mã An, tiểu thái giám Tiểu Vi Tử, Tiểu Mễ Tử, chỗ bọn họ hẳn có manh mối, chỉ bất quá tựa hồ mấy người kia cũng mất tích.
Trong lòng Tổ An giật mình, Tiểu Vi Tử, Tiểu Mễ Tử hẳn là chỉ Vi Hoàn cùng Mễ lão đầu, tính toán tuổi tác xác thực không sai, không nghĩ đến hai người cùng mình lại có ngọn nguồn sâu như vậy.
Lúc đó bọn họ còn lưu lại túi trữ vật, một mực không có mở cấm chế, không biết bên trong có đầu mối gì hay không.
Còn có Mã An kia, lúc trước muốn hại ta, bị mình phản sát, thật sự là mệnh trung chú định.
– Những người này không phải mất tích thì đã chết, ngươi nói như vậy chẳng phải không có chứng cứ?
Tổ An bất động thanh sắc, nói rõ không muốn đón lấy phần nhân quả này.
Sự tình hoàng tôn của Trần gia, có quan hệ gì tới Tổ An ta?
Lão bộc kia trầm giọng nói.
– Những người này xác thực tìm không thấy, nhưng tham dự mưu hại hoàng tử năm đó, có một người còn tại thế, có thể từ chỗ hắn lấy được tình báo.
– Người nào?
Tổ An vô ý thức hỏi.
– Thượng thư Hữu Phó Xạ, cha đẻ của đương kim Thái Tử Phi… Bích Tầ.
Lão bộc chậm rãi nói ra một cái tên.
Tổ An.
Thật sự là sợ điều gì sẽ gặp điều đấy, trước đó còn đồng tình Tế Tửu thích một người không nên thích, rơi vào gông xiêng luân lý mà năng lực cá nhân không cách nào giải quyết.
Sao nhanh như vậy thì đến phiên ta?
Phụ thân của Bích Linh Lung lại là cừu nhân giết thân nhân của hắn!
Thật sự là gặp quỷ!
Tổ An đứng dậy.
– Được rồi, không cần nói những thứ này, ta mặc kệ ngươi nói hoàng tôn là thật cũng tốt, giả cũng được, ta có cuộc đời của mình, hiện tại ta sống rất vui vẻ, không muốn gánh vác sứ mệnh của người khác, cái hoàng tôn này ngươi muốn làm thì tự mình làm đi.
Nói đến cũng khôi hài, một hoàng tử của vương triều diệt vong, còn không bằng một người bình thường.
Không chỉ không hưởng thụ được bất luận chỗ tốt gì của hoàng tử, ngược lại phải thừa nhận một đống lớn nghĩa vụ cùng nguy hiểm, ngu ngốc mới đi làm.
Thấy hắn muốn đi, lão bộc kia gấp.
– Hoàng tôn, ngươi có biết những năm này vì bảo vệ huyết mạch Mạnh triều, bao nhiêu trung thần nghĩa sĩ đánh đổi mạng sống hay không, càng không biết bao nhiêu người hao phí cả đời đi thủ hộ bí mật này.
Tổ An bình tĩnh.
– Liên quan gì tới ta?
Hô hấp của lão bộc kia cứng lại, sau đó còn nói thêm. – Coi như ngươi không để ý những người kia, nhưng thù của cha mẹ ruột cũng có quan tâm sao?
– Cha ngươi lúc nhỏ bị người gây thương tích lưu lại ám tật, dẫn đến tráng niên mất sớm.
– Mẹ ngươi lúc trước bởi vì ngươi bị sát thủ tìm tới cửa, dù sắp chết cũng liều mạng che chở ngươi.
Tổ An nghe vậy nhướng mày, cuối cùng không có nói gì, trực tiếp đi xuống núi.
Lão bộc kia nhìn bóng lưng của Tổ An, lớn tiếng nói.
– Nếu hoàng tôn tạm thời không nguyện ý thừa nhận thân phận của mình, lão hủ cũng không ép, tiếp xuống ta sẽ rời nơi này, miễn cho ảnh hưởng hoàng tôn chấp chưởng học viện.
Chờ ngày nào hoàng tôn nghĩ thông suốt, ta sẽ trở lại bên cạnh ngươi.
Tổ An không dừng lại chút nào.
– Yên tâm, không có ngày đó đâu.
Lão bộc kia cười cười, cũng không để ý.
– Thế sự khó liệu, sự tình tương lai ai dám nói chính xác.
Trong lòng Tổ An bực bội, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp phẩy tay áo bỏ đi.
Lão bộc nhìn bóng lưng của Tổ An dần dần biến mất, cũng không biết nghĩ đến cái gì, thở dài một hơi.
Tổ An một đường xuống núi, không có dừng lại chút nào, ven đường phong cảnh thanh u, lại không cách nào xua tan phiền muộn trong lòng hắn, thậm chí không đi thăm đám người Tạ Đạo Uẩn.
Hiện tại hắn chỉ muốn yên tĩnh.
Vốn xoắn xuýt giữa hoàng hậu và Thái Tử Phi nên giúp ai, tình thế khó xử.
Hiện tại ngược lại đơn giản, phụ thân của Bích Linh Lung và hắn có nợ máu giết cha giết mẹ.
Cái này đến cùng là chuyện gì, thật là ma quỷ!
Tuy kiếp trước xem rất nhiều phim điện ảnh, lúc đó còn cảm thấy ân oán đời trước là ân oán đời trước, không cần phải liên lụy đến tình cảm của hậu nhân.
Nhưng hôm nay thân ở trong cục, mới biết trước đó là đứng nói chuyện không đau eo.
Tuy hắn không ngừng cảnh cáo mình, mình chỉ là một người xuyên việt, không có quan hệ gì tới hoàng tôn.
Nhưng vừa rồi lão bộc nói năm đó mẫu thân dùng thân thể bảo hộ hắn…
Tuy hắn không đến mức thoáng cái thành lập tình mẫu tử gì, nhưng trong lòng khó tránh khỏi thương cảm.
Nếu không biết thì thôi, biết lại coi như cái gì cũng chưa phát sinh, cùng cừu nhân tiếp tục chuyện trò vui vẻ, cùng nữ nhỉ của cừu nhân nói chuyện yêu đương?
Hắn nhịn không được lẩm bẩm.
– Hoàng hậu sư phụ, ngươi nói ta nên làm cái gì?
Một bóng đỏ thoáng hiện, thân thể Mị Ly tung bay ở bên người hắn, đôi chân trần không dính một hạt bụi, hình dáng không bàn mà hợp Thiên Đạo chí lý, ngay cả Tổ An cũng nhịn không được nhìn nhiều.
Chương 3503: Giết đến tận cửa
Mi Ly duỗi người một cái, đường cong ngạo nhân khiến người ta si mê.
– Cái này có gì khó xử, đi về diệt sát lão bộc kia, bây giờ Tế Tửu đã chết, lại diệt khẩu người biết chuyện duy nhất, về sau ngươi tiếp tục làm Tổ An, không có chút quan hệ nào với hoàng tôn tiền triều, đến thời điểm ngươi muốn cùng Thái Tử Phi nói chuyện yêu đương thì nói chuyện yêu đương, muốn cùng nàng lăn giường thì lăn giường.
– Đúng rồi, đến thời điểm ngươi ở trên người Thái Tử Phi làm mãnh liệt một chút, coi như báo thù giúp những người kia.
– Người ta giết thân nhân của ngươi, ngươi chơi nữ nhỉ của người ta, rất công bằng nha.
Tổ An nghe mà tức xạm mặt lại.
– Hoàng hậu sư phụ, sao ngươi có thể nói những lời như vậy.
– Đây là đang lo lắng cho ngươi nha, có cái gì thì nói cái đó mà thôi.
Mị Ly không để bụng.
– Còn có phương pháp khác không?
Tổ An tức giận nói, nữ nhân này càng ngày càng không đáng tin cậy.
– Đây là phương pháp đơn giản nhất, đồng thời cũng có lợi với ngươi nhất.
Mị Ly liếc hắn một cái, cuối cùng lắc đầu.
– Cho nên nói, người có lúc xấu tính một chút, ngược lại sẽ sống nhẹ nhõm dễ dàng, như ngươi tự tăng thêm cho mình gông xiềng đạo đức, ngược lại sống vất vả không gì sánh được.
Tổ An trầm mặc, tuy hắn không muốn làm hoàng tôn gì, nhưng cũng bội phục những người kia, ở dưới tình huống tuyệt cảnh, vẫn nguyện ý đánh đổi mạng sống thủ hộ lấy huyết mạch hoàng thất tiền triều, mình sao có thể lấy tư dục đi diệt khẩu.
Thấy hắn không nói, Mị Ly hừ một tiếng.
– Nếu không nguyện diệt khẩu, vậy dứt khoát làm hoàng tôn, làm thịt lão gia hỏa Bích Tề kia, ngươi lại sử dụng thân phận hoàng thất tiền triều hiệu triệu những người còn trung với Mạnh triều, trực tiếp phế bỏ Thái Tử ngốc, tự mình làm hoàng đế.
Tổ An lắc đầu.
– Bích Tề dù sao cũng là phụ thân của Bích Linh Lung, Linh Lung một mảnh tình thâm với ta, ta làm như vậy sao xứng với nàng.
Huống chỉ ta không có hứng thú làm hoàng đế.
Làm Nhiếp Chính Vương không thơm sao, có quyền lực to lớn, lại không cần phải xử lý chính vụ, có thể có càng nhiều thời gian tu hành cùng tìm kiếm sinh mệnh huyền bí.
– Hoàng đế ngươi cũng không muốn làm?
Mị Ly kinh ngạc.
– Bên cạnh ngươi nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy, làm hoàng đế vừa vặn có thể để các nàng danh chính ngôn thuận tiến vào hậu cung, đến thời điểm ai cũng sẽ không nói cái gì.
– Bằng không mà nói, bất luận thân phận gì khác, bên người nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy, đều khó tránh khỏi khiến người chỉ trích.
Tổ An lắc đầu. – Ta tin tưởng những hồng nhan tri kỷ bên người cũng không thèm khát vị trí tần phi gì.
Trong bí cảnh kiến thức nhiều tồn tại cường đại như vậy, chỉ cảm thấy vũ †rụ mênh mông, thiên địa to lớn, có vô số huyền bí chờ đợi hắn thăm dò, nơi nào có tâm tư làm hoàng đế.
– Cái này không muốn cái kia cũng không muốn, vậy thì không có cách nào.
Mị Ly tức giận liếc hắn một cái.
– Ngươi đây là điển hình làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ, ngươi đã có chủ ý như vậy, ta cũng chẳng muốn quản.
Nói xong hóa thành khói nhẹ biến mất không thấy gì nữa.
Tổ An.
Đúng lúc này, bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, nhìn về phía phủ Thân Hầu, hắn cảm giác được trận pháp bên kia tựa hồ đang bị công kích.
Hắn tạm thời thu hồi phiền não trong lòng, cả người hóa thành lưu quang bay về.
Lại nói ngoài phủ Thân Hầu, gia đinh, hộ vệ trong phủ Tổ An cầm lấy vũ khí cản ở trước cửa.
– Nơi này là phủ Thân Hầu, người nào dám can đảm đến đây nháo sự.
– Khu khụ, chỉ là một Hầu Tước mà thôi, điệu bộ cũng không nhỏ, dám ở sĩ diện trước mặt bản Vương, khụ khụ…
Một thiếu niên mặc áo gấm mắng, sắc mặt tái nhợt không gì sánh được, một câu nói còn chưa dứt đã thở gấp, nhìn giống như bệnh lâu quấn thân.
– Tấn Vương giá lâm, Thân Hầu còn không mau mau đi ra quỳ nghênh! Lúc này bên cạnh, một thị vệ tiến lên quát nói.
– Tham kiến Tấn Vương điện hạt!
Người trong Hầu phủ giật mình, vội vàng hành lễ, sau đó mới có người hồi đáp.
– Hồi bẩm điện hạ, chủ nhân nhà chúng ta không có ở trong phủ.
– Biết phạm sai lầm, sợ bản Vương tìm tới cửa, cho nên cố ý trốn sao?
Tấn Vương cười lạnh.
– Ngược lại có chút lanh lợi, cũng được, muộn chút lại tìm hắn tính sổ sách, trước giao tiểu thư Mộ Dung gia ra đii
– Cái này…
Mấy người đưa mắt nhìn nhau.
– Điện hạ, Mộ Dung tiểu thư sao lại ở trong Hầu phủ chúng ta… AI Theo một tiếng hét thảm, Tấn Vương thu lại cây roi trong tay.
– Thật can đảm! Dám lừa gạt bản Vương, coi thám tử của bản Vương đều ăn chay sao.
Khuyên các ngươi lập tức giao Mộ Dung Thanh Hà ra, bằng không tội danh chứa chấp khâm phạm, các ngươi đảm đương không nổi.
Nếu lại ra sức khước từ, đến thời điểm bản Vương để Hầu phủ san thành bình địa, khụ khu…
Thần sắc Tấn Vương kích động, ngay sau đó lại ho khan kịch liệt, trên mặt lóe lên vẻ ửng hồng không bình thường.
Chương 3504: Giết đến tận cửa (2)
Bên cạnh một lão giả vội vàng đỡ lấy hắn, bàn tay đặt lên lưng, liên tục vận chuyển nguyên khí qua.
– Điện hạ không cần thiết lo lắng, cẩn thận tổn thương thân thể.
– Đa tạ Trầm lão.
Lúc này Tấn Vương ho khan mới thoáng dịu bớt, khách khí thi lễ.
Đây là cao thủ mà phụ hoàng an bài cho hắn, cơ bản là một tấc cũng không rời bảo hộ, những năm này không biết đánh chết bao nhiêu thích khách, có thể nói bức tường bảo hộ vững chắc nhất của hắn, tự nhiên rất kính trọng.
Lúc này trên mặt hộ vệ Hầu phủ vừa rồi nói chuyện đã xuất hiện một vết roi đẫm máu, bất quá đối phương là Vương gia, hắn chỉ có thể giận mà không dám nói gì.
Trong phủ, Mộ Dung Thanh Hà sớm đã lo lắng không thôi, nhiều lần đứng lên nói.
– Để cho ta ra ngoài đi, ta không thể liên lụy Tổ đại ca.
Sở Ấu Chiêu kéo nàng về.
– Ngươi ra ngoài còn có đường sống sao, yên tâm đi, Tổ đại ca đã dám giết người, chứng minh hắn có lòng tin bảo vệ được ngươi.
Dù nàng nói như vậy, nhưng trong lòng không có cơ sở gì, lấy ra trận bàn trong ngực, may mắn trước đó mình đã khởi động trận pháp.
Nàng nhét trận bàn vào tay Mộ Dung Thanh Hà. – Ngươi ở chỗ này, ta đi ra xem một chút!
Tỷ phu quanh năm không ở nhà, rất ít kinh doanh Hầu phủ, thị vệ cùng nhân thủ trong phủ cũng không tính nhiều, phần lớn là từ Minh Nguyệt thành mang đến, những thị vệ phổ thông kia làm sao gánh vác được áp lực của Tấn Vương.
Bên ngoài cửa chính, trong lòng Tấn Vương bực bội.
– Người đâu, đi vào tìm cho tal
– Dừng tay!
Thấy Sở Ấu Chiêu xuất hiện, mọi người rốt cục buông lỏng một hơi.
– Tam công tử!
Sở Ấu Chiêu gật đầu, sau đó nhìn về phía Tấn Vương.
– Tuy điện hạ thân phận cao quý, nhưng không có quyền lực tùy ý lục soát phủ đệ của đại thần đi?
Tấn Vương ngoài ý muốn liếc nhìn nàng một cái, nghĩ thầm ta bởi vì thời gian dài người yếu sinh bệnh, da thịt không có huyết sắc, sao tên tiểu bạch kiểm này còn trắng hơn ta, quan trọng là trắng khỏe mạnh, thật khiến người ta khó chịu.
– Hôm qua ngươi chứa chấp khâm phạm, bản Vương phái người đi bắt, kết quả lại bị Tổ An giết, quả nhiên là buồn cười.
Bất quá để bản Vương không ngờ tới là, hắn còn công khai lưu bọn ngươi ở trong phủ, như vậy cũng tốt, bản Vương bớt phiên phức, người đâu, bắt họ Sở còn có Mộ Dung gia lại, nếu dám phản kháng, giết chết bất luận tội!
– Vâng!
Những thị vệ kia sớm đã chen vai đụng chân nửa ngày, nghe vậy rút đao bổ nhào về phía Sở Ấu Chiêu.
Tấn Vương âm thầm cười lạnh, chỉ cần bắt Mộ Dung Thanh Hà, vậy thì có thể ngồi vững tội danh họ Tổ chứa chấp khâm phạm, coi như mình giết chết hắn tại chỗ, những đại thần trên triều đình cũng không có gì để nói.
Sở Ấu Chiêu rút bội kiếm:
– Điện hạ thô bạo vô lý như thế, coi chúng ta không có người sao?
Có nàng đi đầu, những thị vệ kia cũng rút đao ra, từ một ý nghĩa nào đó mà nói, những người này xem như tư binh của Sở gia, chỉ nghe gia tộc không nghe triều đình.
Đương nhiên chính diện đối kháng một Vương gia, trong lòng mọi người vẫn có chút chột dạ.
Thời gian nháy mắt, những thị vệ của Vương phủ đã như lang như hổ nhào tới, có điều rất nhanh bị một lồng ánh sáng màu xanh lam ngăn trở, bị đánh bật trở về, ngã trái ngã phải.
Nhìn một màn trước mắt, Trầm lão bên người Tấn Vương giật mình:
– Một Hầu phủ nho nhỏ, lại có pháp trận phòng ngự quy mô bực này.
Tấn Vương cười lạnh:
– Cái này nói rõ là có ý đồ không tốt, như thế vừa vặn, tội danh lại nhiều một đầu.
Người đâu, phá đại trận này cho ta!
– Vâng!
Những thị vệ vẫn thủ ở bên cạnh hắn lĩnh mệnh, từng người thi triển sở học, quang mang các hệ nguyên tố ào ào đánh tới lồng ánh sáng.
Tấn Vương thân là hoàng tử được Triệu Hạo thương yêu nhất, dưới tay không thiếu cao thủ, mỗi hệ đều có nhân tài tài năng xuất chúng, trong lúc nhất thời công kích đủ mọi màu sắc, vô cùng náo nhiệt.
Trận pháp kia nổi lên từng đạo gợn sóng như nước, trái tim Sở Ấu Chiêu nhấc lên, bất quá sau cùng thấy lồng ánh sáng bình yên vô sự, mới buông lỏng một hơi, tỷ phu thật có bản lĩnh, làm ra trận pháp kiên cố như thế.
Nhìn hạ nhân nửa ngày cũng oanh không mở đại trận kia, sắc mặt của Tấn Vương trở nên khó coi:
– Các ngươi làm cái gì, không có ăn cơm saol
Những thị vệ kia đỏ mặt, ở trước mặt Vương gia ném mặt mũi lớn như vậy, vì vậy không hẹn mà cùng kết trận, mặc dù chỉ là quân trận thô sơ nhất, nhưng cũng có thể dung hợp lực lượng mọi người công kích, uy lực lớn hơn vừa rồi không biết bao nhiêu lần.
Quả nhiên rất nhanh, toàn bộ trận pháp phòng ngự của Hầu phủ bắt đầu vang lên kèn kẹt, phía trên loáng thoáng xuất hiện vết rách.
Sở Ấu Chiêu biến sắc, vội vàng chỉ huy nói:
– Mọi người cùng ta đồng loạt ra tay, giảm bớt áp lực cho trận pháp!
Tốt xấu gì cũng là con cháu thế gia, từ nhỏ lại ở kinh thành tiếp nhận giáo dục tốt nhất, rất rõ ràng hành quân bố trận.
Chương 3505: Sẽ không đến mức dám giết ta chứ
Chỉ thấy nàng an bài thị vệ trong phủ ngay ngắn rõ ràng, rất nhanh đồng loạt ra tay, từng đạo từng đạo khí kình dâng lên, giúp đỡ ngăn cản công kích bên Tấn Vương Phủ.
Nhìn tình thế giữa sân rơi vào cục diện bế tắc, vẻ mặt Tấn Vương băng lãnh:
– Trầm lão, làm phiền ngươi xuất thủ.
Nơi này dù sao cũng là kinh thành, xung quanh quyền quý tụ tập, vạn nhất động tĩnh quá lớn, thời gian quá lâu, dẫn tới người khác can thiệp, mình sẽ không dễ bắt Mộ Dung Thanh Hà, cũng không thể định tội Tổ An.
Lão giả bên cạnh hắn khẽ gật đầu, bay thẳng đến giữa không trung, hai tay ôm tròn, trung gian xuất hiện một quả cầu lửa, theo hai tay chậm rãi xoa nắn, hỏa cầu lấy tốc độ mắt trần có thể thấy càng lúc càng lớn.
Nhìn tia sáng chói mắt trên trời, trong lòng Sở Ấu Chiêu hơi hồi hộp, cách xa như vậy, nàng cũng có thể cảm nhận được uy áp khủng bố.
Đối phương căn bản không cho nàng bất kỳ cơ hội phản ứng nào, hai tay đẩy ra, hỏa cầu khổng lồ như sao băng đập tới trận pháp phòng ngự.
OanhI
Ánh lửa chói mắt nương theo tiếng vang, cả Hầu Tước Phủ đều lay động.
Lồng ánh sáng phòng ngự vốn màu xanh cũng trong nháy mắt xuất hiện rất nhiều vết nứt, một giây sau, cả quang tráo ầm vang sụp đổ.
Đám người Sở Ấu Chiêu đang cố gắng duy trì trận pháp như bị sét đánh, thổ huyết té lăn trên đất, uể oải suy sụp.
– Phát!
Binh lính Tấn Vương Phủ vui mừng hô ra tiếng, khua đao xông vào, muốn trước tiên bắt lấy Mộ Dung Thanh Hà cùng Sở Ấu Chiêu đoạt công đầu.
Không ít thị vệ Hầu phủ muốn ngăn trở, đáng tiếc bị thương, làm sao là đối thủ của binh lính Vương phủ lang như hổ, trực tiếp bị một đao đánh bay.
Sở Ấu Chiêu nhìn muốn rách cả mí mắt, giơ kiếm trong tay muốn tiến lên trợ giúp, đáng tiếc tu vi của nàng vốn không cao, vừa rồi lại bị chấn trọng thương, nơi nào còn có lực chiến đấu.
Rất nhanh kiếm bị đánh bay, một người khác trực tiếp chém tới đầu gối nàng, muốn để cho nàng mất đi lực chiến đấu.
Ở trong mắt binh lính Tấn Vương Phủ, một thế tử Công Tước nơi khác tính là gì, huống chi bây giờ bọn họ đã thành khâm phạm.
Sở Ấu Chiêu hoảng sợ gần chết, lại không cách nào tránh né.
Đúng lúc này, đỉnh… một cây trường thương xoeẹt qua, đánh bay thanh đao kia, thuận thế đâm xuyên cổ họng đối phương.
– Sở ca ca, ngươi không sao chứ.
Mộ Dung Thanh Hà bảo hộ Sở Ấu Chiêu ở sau lưng.
Nàng vốn là tướng môn hổ nữ, trong khoảng thời gian này bị oan khuất, trong lòng vốn dồn nén một ngọn lửa, lần này nhìn thấy đối phương ác độc thương tổn Sở ca ca cùng người trong phủ, nàng cũng nhịn không được nữa hạ sát thủ. – Ta không sao!
Sở Ấu Chiêu thấy gia tướng của Sở gia tổn thất nặng nề, mí mắt không khỏi đỏ lên.
Tấn Vương lại cười rộ lên:
– Mộ Dung Thanh Hà, ngươi quả nhiên ở chỗ này, người đâu, bắt các nàng lại!
Những binh lính Vương phủ kia lập tức đánh tới Mộ Dung Thanh Hà.
Thần sắc của Mộ Dung Thanh Hà nghiêm túc, trong lòng đã có tử ý, trường thương vung vẩy ra sát ý thảm liệt, đánh lui binh lính Vương phủ vây công.
Nhìn bóng người tư thế hiên ngang kia, Trâm lão nhịn không được khẽ gật đầu:
– Không hổ là tướng môn hổ nữ, nếu không phải phát sinh việc này, tương lai hơn phân nửa là một viên hổ tướng trên chiến trường, đáng tiếc.
Nhìn hạ nhân trong lúc nhất thời bắt không được tiểu cô nương kia, sắc mặt Tấn Vương cực kỳ khó coi, nghe vậy hừ:
– Trầm lão, làm phiền ngươi.
Trầm lão nhíu mày, để hắn ra tay đối phó một hậu bối, thực sự có mất phong độ.
Bất quá mệnh lệnh của Vương gia lại không thể không nghe, hơn nữa động tĩnh bên này hiển nhiên đã kinh động những đại nhân vật khác, vừa rồi có mấy đợt vụng trộm núp ở phía xa quan sát, nếu thời gian kéo lâu, xác thực dễ dàng sinh biến.
Sau đó hắn bước ra một bước:
– Tiểu cô nương, cũng đừng nói ta lấy lớn hiếp nhỏ, nếu ngươi có thể đón được một chiêu, hôm nay chúng ta quay đầu rời đi, không quan tâm sự tình của ngươi.
Tấn Vương nhướng mày, trong lòng có chút bất mãn hắn tự chủ trương, bất quá nghĩ lại, Trầm lão là Tông Sư, song phương kém nhiều cấp như vậy, đương nhiên sẽ không xảy ra ngoài ý muốn.
Mộ Dung Thanh Hà làm sao không biết như thế, nhưng cục diện hôm nay nàng không thể cự tuyệt:
– Được!
Chỉ thấy nàng một tay cầm thương chỉ xéo phía trước, tay trái nắm pháp quyết huyền diệu, cả người giống như dòng sông tĩnh mịch chảy xuôi, đứng sừng sững ở đó.
Trầm lão âm thầm gật đầu, tiểu nha đầu này tư chất không tệ, nếu như bình thường trưởng thành, tương lai có thể đột phá Tông Sư, đáng tiếc nàng không có cơ hội.
Suy nghĩ lóe lên, đã võ ra một chưởng, một hư ảnh bàn tay to lớn hiển hóa, trực tiếp đập về phía Mộ Dung Thanh Hà.
Những nơi chưởng ấn đi qua, cát bay đá chạy, người cách gần da mặt đều bị thổi biến hình, hoảng sợ lui xa, Tông Sư quả nhiên khủng bố.
Mộ Dung Thanh Hà chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn, nội tâm nàng tuyệt vọng, kém quá xa, dù nàng hết toàn lực cũng không có khả năng tiếp được một kích này.
Chương 3506: Hắn làm sao dám
Đúng lúc này, bên tai nàng truyền tới một thanh âm trầm ổn:
– Đừng sợ, dùng thương đâm hắn.
Không biết vì sao, nghe được thanh âm quen thuộc kia, Mộ Dung Thanh Hà vốn bối rối triệt để bình tĩnh lại.
Nàng hít sâu một hơi, vận hành tâm pháp gia truyền của Mộ Dung gia đến cực hạn, đồng thời thi triển chiêu thương pháp uy lực lớn nhất.
Cùng lúc đó, sau lưng truyền đến lực lượng cuồn cuộn vô tận, nàng chỉ cảm thấy nguyên khí trong cơ thể bành trướng, có trong nháy mắt, nàng cảm thấy mình có thể đối kháng bất kỳ cao thủ nào trong thiên hạ.
Nương theo tiếng quát, nàng đâm ra một thương.
Một thương kia đâm ra, thường thường không có gì lạ, bỗng nhiên mũi thương bắn ra hàn mang, đó là do nguyên khí biến ảo thành!
Đầu thương và bàn tay va chạm, trong nháy mắt đâm xuyên hư ảnh bàn tay.
Bởi vì thoát hơi, hư ảnh bàn tay dân đần tiêu tán.
Nhưng tia hàn mang kia lại không ngừng, như sao băng tiếp tục đâm tới.
-AI
Một tiếng hét thảm vang lên, trên tay Trầm lão chảy ra máu tươi.
Người Tấn Vương Phủ nhất thời trợn tròn mắt, vốn nhìn thấy Trâm lão nhẹ nhõm nghiền ép tiểu cô nương kia, còn nghĩ tiểu cô nương có thể bị một chưởng này đập thành thịt vụn hay không, dù sao Mộ Dung Thanh Hà còn rất đẹp.
Ai được đổ máu lại là Trâm lão?
Lúc này trên mặt Trầm lão chấn kinh cùng không hiểu, hắn nhìn về phía nhân ảnh sau lưng Mộ Dung Thanh Hà.
Lúc này Mộ Dung Thanh Hà quay người nhìn Tổ An, khuôn mặt đỏ bừng:
– Tổ đại cai
Vừa rồi may mắn hắn kịp thời trở về, đồng thời đè ở sau lưng nàng, trong nháy mắt đó, nàng và đối phương như triệt để hòa tan, loại cảm giác kia thật khiến người ta muốn ngừng mà không được.
Sở Ấu Chiêu cũng vừa mừng vừa sợ nhào tới:
– Tỷ phu!
Thấy máu tươi ở khóe miệng nàng, còn có hộ viện thương vong, Tổ An mặt trầm như nước.
Lúc này Tấn Vương nhận ra hắn:
– Trở về thật đúng lúc, người đâu, bắt hết bọn hắn!
Hắn tự nhiên không cần e ngại cái gì, ở trong kinh thành này, còn không có người hắn không dám bắt.
Họ Tổ này, sẽ không đến mức dám giết bản Vương chứ.
– Đừng chọc ta, hôm nay tâm tình của ta không tốt lắm.
Tổ An lạnh lùng liếc mọi người một cái, sau cùng nhìn về phía Tấn Vương.
Những binh lính vốn muốn xông tới kia run rẩy, kìm lòng không được dừng bước lại.
Tấn Vương bị ánh mắt của hẳn trừng một cái, chỉ cảm thấy trong lòng run lên, bản năng sinh ra ý sợ hãi.
Có điều hắn lập tức lấy lại tinh thần, mình đường đường Tấn Vương, lại có phụ hoàng sủng ái, đương kim Thái Tử là thân ca ca, còn cần sợ ai?
Ngược lại hắn bởi vì vừa rồi khiếp đảm mà cảm thấy tức giận.
– Chuyện cười, ngươi cho răng ngươi là ai, hôm nay bản Vương không chỉ muốn chọc giận ngươi, còn muốn bắt ngươi cùng những kẻ bên người, ngươi có thể làm gì ta?
Đến từ Triệu Duệ Dũng, điểm nộ khí +351 +351 +351…
– Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, lên cho ta!
– Vâng!
Đám thị vệ tỉnh thần, có Vương gia làm chỗ dựa, bọn họ còn có cái gì phải Sợ.
Còn Trầm lão bị thương, nghĩ đến chỉ là vừa rồi nhất thời chủ quan mà thôi.
Coi như Tổ An này thật có chút bản lĩnh, còn đánh thắng được mọi người sao?
Lại nói, bọn họ đại biểu là Tấn Vương, hoàng tử được hoàng thượng sủng ái nhất, mà Tổ An bất quá chỉ là một Hầu gia, nhiều lắm chỉ tự vệ một chút, chẳng lẽ còn dám đánh bọn hắn, đánh Tấn Vương?
– Mau mau thúc thủ chịu trói!
Nghĩ như vậy, một đám người ùa lên.
– Cút!
Tổ An phất ống tay áo, một cỗ ba động vô hình tản ra.
Đám binh sĩ kia kêu thảm, bị ba động vô hình đánh bay.
Công lực yếu trực tiếp ngất xiỉu, người khác hoặc nhiều hoặc ít bị thương, nửa ngày không đứng dậy được, trong lúc nhất thời mất đi lực chiến đấu.
Sở Ấu Chiêu kích động vỗ tay.
– Tỷ phu thật tuyệt!
Đôi mắt đẹp của Mộ Dung Thanh Hà cũng dị sắc liên tục, vừa rồi mình cùng đám binh sĩ này quyết đấu sinh tử, kết quả không bằng Tổ đại ca phất ống tay áo, bây giờ tu vi của hắn đến cùng cao bao nhiêu.
Lúc này Tổ An nhìn cũng chưa từng nhìn đám binh lính, mà bước về phía Tấn Vương.
Tấn Vương chột dạ, bản năng lui về sau mấy bước, lúc này Trầm lão che ở trước mặt hắn.
– Tổ đại nhân, còn xin dừng bước.
Thương thế trên tay hắn đã cầm máu, thấy đối phương bức về phía Tấn Vương, chỉ có thể vội vàng ngăn cản.
– Tránh ral
Tổ An trầm giọng nói.
Nhìn ánh mắt của đối phương, Trầm lão hơi run sợ.
Loại cảm giác này để hắn cảm thấy kỳ lạ, mình đường đường Tông Sư cấp, sao lại bị một hậu bối tuổi trẻ làm ra loại cảm giác này?
Toàn thân đối phương rõ ràng nhìn không ra chút nguyên khí ba động, phảng phất như người bình thường.
Bất quá vừa rồi kích thương mình, còn có chấn bay các binh lính Vương phủ, đều biểu hiện tu vi của hắn không thể coi thường, nghĩ đến hản là dùng bí pháp gì ẩn tàng khí tức.
Tuy không rõ tu vi cụ thể của đối phương, nhưng Trầm lão suy nghĩ coi như tu vi của đối phương cao hơn mình, cũng cao có hạn.
Chương 3507: Hắn làm sao dám (2)
Căn cứ tình báo, tiểu tử này chừng hai mươi tuổi, coi như hắn tu hành từ trong bụng mẹ, tu đến bây giờ mới bao nhiêu năm?
Huống chỉ nghe nói hắn là mấy năm gần đây mới tu hành, hơn phân nửa là có kỳ ngộ gì, dẫn đến tu vi đột nhiên tăng mạnh, nhưng loại tồn tại này căn cơ bất ổn, thật đánh nhau há có thể so sánh với Tông Sư lâu năm như ta?
– Người trẻ tuổi, đừng quá khí thịnh, phải biết nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên.
Trầm lão vừa nói vừa tế ra một thanh phi kiếm.
Tổ An có chút ngoài ý muốn, đối phương bất quá là Tông Sư, lại có thể thi triển phi kiếm?
Phải biết chỉ có Đại Tông Sư mới có thể để thần niệm bám vào đồ vật, ở ngoài ngàn dặm lấy đầu người.
Tông Sư mà nói, chỉ có thể cự ly ngắn miễn cưỡng thi triển, nhưng nhìn phi kiếm của Trầm lão, tựa hồ không giống loại này.
– Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên?
Khóe miệng Tổ An có chút đùa cợt.
– Câu nói này xác thực có mấy phần đạo lý, bất quá từ trong miệng ngươi nói ra thì có chút khôi hài.
– Tiểu tử ngươi dám!
Những năm này Trầm lão được người tôn kính, đâu chịu nổi loại khinh thị này.
Đến từ Trầm Hưng Triều, điểm nộ khí +404 +404 +404…
Dưới cơn thịnh nộ, phi kiếm trên đầu trực tiếp đánh tới Tổ An.
Thanh kiếm kia nhanh như tia chớp, người xung quanh không thể thấy rõ quỹ tích phi hành, dù Sở Ấu Chiêu cùng Mộ Dung Thanh Hà cực kỳ tin tưởng Tổ An, thấy thế cũng không nhịn được đổ mồ hôi lạnh.
Tổ An hơi nghiêng thân thể, tránh đi phi kiếm bắn nhanh đến, hắn tự nhủ.
– Thì ra là thế, đây là một đạo kiếm phù.
Hắn học Bão Phác Chân Kinh, tương đối quen thuộc tu hành thất kỹ, liếc liần nhận ra lai lịch của phi kiếm này.
Trầm Hưng Triều biến sắc, kiếm phù này sớm đã thất truyền, là trước kia hắn ở trong một bí cảnh kỳ ngộ đoạt được, vốn cho rằng thế nhân không người biết được, một mực coi là thủ đoạn áp đáy hòm, không nghĩ đến lại bị đối phương liếc nhìn ra.
Ngón tay hắn hư không vung lên, phi kiếm kia hóa thành một vệt ánh sáng màu vàng từ phía sau đâm tới, nếu bị đâm trúng, không chết cũng phế.
Đúng lúc này, đạo ánh sáng màu vàng kia bỗng nhiên ngưng tụ, cả thanh phi kiếm biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là một tấm bùa vàng.
Mà bây giờ lá bùa vàng kia đang bị hai ngón tay của Tổ An nhẹ nhàng kẹp lấy.
Trâm Hưng Triều kinh hãi, vội vàng thôi động kiếm phù thoát khỏi đối phương khống chế.
Kiếm phù kia run lẩy bẩy, Tổ An hừ lạnh một tiếng, tay nhẹ nhàng xẹt qua, trực tiếp xóa sạch thần thức ở bên trên.
Lấy tạo nghệ ở trên bùa chú của hắn, tự nhiên biết làm sao khống chế loại phù lục này.
– Ngươi đã muốn như vậy, thì cho ngươi tốt.
Tổ An vừa dứt lời, bùa vàng lần nữa hóa thành phi kiếm, trong nháy mắt bay vọt đến sau lưng Trầm Hưng Triều, trực tiếp đánh xuyên.
– Ngươi… Ngươi…
Trầm Hưng Triều ôm bụng, phía trên xuất hiện lỗ thủng lớn, miệng khanh khách rung động, không kịp nói một câu hoàn chỉnh, sinh cơ đã đoạn tuyệt.
Giờ khắc này hắn cực kỳ hối hận, hối hận ngày thường tự cao tự đại, còn ỷ vào quyền thế của Tấn Vương không ai bì nổi, hiện tại mới hiểu được thiên hạ này đến tột cùng vẫn coi trọng thực lực vi tôn.
Nhưng ai biết một tiểu bạch kiểm thường thường không có gì lạ, tu vi lại cao đến trình độ khủng bố như thế.
Toàn bộ tình báo về hắn đều sai, không biết bao nhiêu người sẽ ăn thiệt thòi trong tay hẳn.
Nhưng vì sao hết lần này tới lần khác là ta đến làm chim đầu đàn chứ.
Ta thật hận…
Cả người hắn nặng nề té lăn trên đất, đôi mắt trừng thật lớn, hiển nhiên là chết không nhắm mắt.
Tất cả mọi người cũng trợn tròn mắt, vốn Trâm Hưng Triều tế ra một thanh phi kiếm đã rất uy phong, mọi người còn nghĩ hắn làm sao ngược tiểu bạch kiểm kia, sao trong nháy mắt tình thế nghịch chuyển, đến cùng phát sinh cái gì, vì sao hắn bị phi kiếm của mình giết? Tổ An vẫy tay, tấm bùa vàng kia trở lại trong tay hắn, chỉ thấy phía trên vẽ một phù văn đặc thù, chính giữa còn vẽ một thanh tiểu kiếm, ẩn ẩn có quang mang chảy qua.
Cái đồ chơi này không tệ, về sau có thời gian thì làm nhiều chút đưa cho đám hồng nhan tri kỷ dùng phòng thân.
Hôm nay tâm tình của hắn không tốt, mặc dù nói không muốn làm hoàng tôn tiền triều gì, nhưng nghĩ tới năm đó nhiều thân nhân chết thảm ở trong tay hoàng thất Triệu gia như vậy, kết quả vừa rồi Triệu Duệ Dũng còn hung hăng càn quấy ở trước mặt, hắn liền ứa ra tà hỏa.
Trước đó họ Trầm kia còn thương tổn Sở Ấu Chiêu cùng với thị vệ trong phủ, xuất kiếm với mình cũng âm độc không gì sánh được, mình bất quá là để hắn tự làm tự chịu mà thôi.
Thấy Trầm lão chết dễ dàng như vậy, Tấn Vương vừa sợ vừa giận.
– Ngươi dám giết Trâm lão của bản Vương, ai cho ngươi lá gan?
Đến từ Triệu Duệ Dũng, điểm nộ khí +444 +444 +AAA…
Tổ An lạnh lùng nói.
– Cấp độ như ngươi cũng dám ở chỗ này sủa bậy với ta, ta cũng hiếu kỳ là ai cho ngươi lá gan?
Chương 3508: Hắn làm sao dám (3)
Tấn Vương đầu tiên là giật mình, sau đó giận dữ.
– Sủa bậy? Cẩu nô tài ngươi, dám vô lễ với bản Vương!
– Ngươi chỉ là một con chó do hoàng huynh ta nuôi mà thôi, dù làm Hầu Tước, bất quá cũng chỉ là chó địa vị hơi cao chút mà thôi!
Đến từ Triệu Duệ Dũng, điểm nộ khí +499+499+499…
Hản đang măng bỗng nhiên thanh âm cứng lại, bởi vì hắn cảm giác được cổ tựa hồ bị một bàn tay vô hình bóp lấy, cả người bị giơ lên giữa không trung.
Tấn Vương rốt cục có chút bối rối.
– Ngươi làm gì, mau dừng lại, ta đường đường là Tấn Vương, ngươi dám động thủ với ta?
Tổ An nhìn thiếu niên trước mắt, thần sắc cực kỳ bình tĩnh.
Ngay cả Triệu Hạo mình cũng giết, sao sẽ sợ tên oắt con này.
Khó trách Triệu Hạo nhìn thấy ta liền vô thức căm ghét, ta cũng vô thức căm ghét hắn, nguyên lai là ân oán từ tiền triều, đúng là mệnh trung chú định.
Thấy hắn không nói, trên mặt Tấn Vương lóe lên nụ cười lạnh.
– Hiện tại biết sợ? Mau thả bản Vương xuống, xung quanh nhiều người nhìn như vậy, còn có người gia tộc khác ở xa xa, chẳng lẽ ngươi còn dám giết ta?
– Tự trói hai tay, quỳ xuống cung kính dập đầu bồi tội, có lẽ bản Vương sẽ cân nhắc không so đo sự tình hôm nay.
Lúc này nơi xa, người gia tộc khác cũng âm thầm thảo luận.
– Lần này họ Tổ tiến thối lưỡng nan, ngươi nói hắn có thể quỳ xuống nhận lầm hay không?
– Làm sao có khả năng? Hắn dù sao cũng là hồng nhân của Đông Cung, lại đường đường là Hầu Tước, nghe nói ở bên Yêu tộc cũng có quan hệ, làm sao có khả năng quỳ xuống dập đầu.
– Điều này cũng đúng, ta nhìn hắn hơn phân nửa sẽ thả Tấn Vương, nhiều nhất đánh giết những thị vệ kia hả giận, như vậy mặt mũi hai bên đều không trở ngại.
– Bất quá như vậy, song phương sẽ không chết không thôi, lấy tính tình của Tấn Vương, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, đến thời điểm hắn lại tập kết càng nhiều lực lượng đi làm khó dễ. – Họ Tổ bao che khâm phạm, hôm nay còn giết Trầm lão, đã sớm cưỡi hổ khó xuống. ….
Lúc này Tổ An hơi nghiêng đầu nhìn Tấn Vương, thấp giọng tự nói.
– Vốn cho rằng Triệu Duệ Trí đã đủ nhược trí, không nghĩ tới ngươi còn nhược trí hơn hắn, hắn chí ít còn biết sợ ta.
– Lớn mật, ngươi dám nói lời đại nghịch bất đạo như thết
Tấn Vương căm tức nhìn hắn.
Đến từ Triệu Duệ Dũng, điểm nộ khí +288 +288 +288…
Không biết vì sao, trong lòng hắn ẩn ẩn có chút bất an.
– Đại nghịch bất đạo?
Thấy đối phương ở loại tình huống này còn hung hăng càn quấy, Tổ An nghĩ đến những thân nhân tiền triều chết thảm, trực tiếp đi đến bên cạnh hắn, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói.
– Ngươi không phải một mực muốn báo thù thay phụ hoàng của ngươi sao, vừa vặn để ngươi chết rõ ràng, Triệu Hạo chính là ta giết.
Nghe nói như thế, đồng tử của Triệu Duệ Dũng mở to, đang muốn kêu cứu, chỗ cổ truyền đến cự lực.
Răng rắc!
Cổ hắn nghiêng một cái, đôi mắt xém chút tuôn ra, giống như đến chết cũng không hiểu vì sao đối phương dám giết mình.
Hoàn cảnh vốn ồn ào lập tức an tĩnh lại, mọi người đều bị một màn này kinh ngạc đến ngây người.
Đường đường Tấn Vương, vậy mà ở trước mắt bao người bị Tổ An giết? Những binh lính của Tấn Vương Phủ, trong mắt đầy vẻ kinh hãi, bọn họ gánh vác chức trách bảo hộ Tấn Vương, bây giờ Tấn Vương bị giết, bọn họ đều khó thoát đại tội.
Nhưng muốn bọn họ báo thù cho Tấn Vương, bọn họ lại không dám.
Dù sao vừa rồi Tấn Vương cùng Trầm lão chết ở trước mặt bọn hắn, đối phương ngay cả hai người kia cũng giết, huống chỉ những tiểu binh như bọn họ.
Cũng không biết người nào đi đầu, các binh lính hốt hoảng bỏ chạy, bọn họ sợ lưu lại nơi này bị diệt khẩu.
Tổ An không có ngăn cản, còn không đến mức khó xử những binh sĩ phổ thông này.
Hôm nay tâm tình của hắn rất tệ, bởi vì sự tình biến thành hoàng tôn tiền triều, nghĩ đến năm đó nhiều thân nhân chết ở trong tay người Triệu gia, lại nhìn thấy Tấn Vương được đà lấn tới, trong lúc nhất thời nhịn không được mà thôi.
Hiện tại suy nghĩ thông suốt không ít.
Nhìn binh lính Tấn Vương Phủ chạy trốn, người xa xa vụng trộm vây xem cũng như ở trong mộng mới tỉnh, nhanh chân bỏ chạy, sợ đi chậm bị diệt khẩu.
Trong lúc nhất thời trong phương viên vài dặm, trở nên cực kỳ an tĩnh.
Sở Ấu Chiêu và Mộ Dung Thanh Hà đi tới bên người Tổ An, không dám tin nhìn Tấn Vương, quả nhiên chết đến mức không thể chết thêm.
Sắc mặt hai nữ đều trắng bệch, hiển nhiên đều nghĩ đến tính nghiêm trọng của sự tình.
Mộ Dung Thanh Hà nhịn không được nói. – Tổ đại ca, đều vì cứu ta mới làm ra sự tình như vậy, theo ta thấy không bằng thừa dịp triều đình còn không kịp phản ứng, chúng ta chạy ra kinh thành, về sau cùng một chỗ lang thang giang hồ, thiên hạ lớn như vậy, triều đình cũng chưa chắc có thể bắt được chúng ta.
Hai mắt Sở Ấu Chiêu tỏa sáng.
– Tốt tốt, ba người chúng ta cùng một chỗ, hành hiệp trượng nghĩa, tiêu tiêu sái sái.
Chương 3509: Ta xem ngươi thành đệ đệ, ngươi lại muốn ta hô baba
Tuy nàng là Sở gia thế tử, gánh vác trách nhiệm gia tộc, nhưng so với an nguy của tỷ phu, những thứ này đều không trọng yếu.
Tổ An.
– Ta không cho rằng đây là sự tình sai lầm lớn gì, các ngươi không cần khẩn trương, không có nghiêm trọng như các ngươi tưởng tượng.
Tổ An an ủi.
Mộ Dung Thanh Hà cùng Sở Ấu Chiêu trừng to mắt, ngươi ở trước mắt bao người giết Tấn Vương, còn không tính nghiêm trọng. – Bất quá nơi này không có thể ở lại.
Tổ An suy nghĩ một chút, nhìn hai nữ nói.
– Ta mang các ngươi chuyển sang nơi khác.
Ngay sau đó phân phó người trong phủ, nếu triều đình có người đến, bọn họ ăn ngay nói thật là được, không cần giấu diếm.
An bài tốt hết thảy, mới mang theo hai nữ trở lại Ngọc Tuyền Sơn.
Tiếp xuống khẳng định gió giục mây vần, chỉ có học viện mới không có người dám chạy đến nháo sự.
Vào học viện không bao lâu, vừa vặn đụng phải Tạ Đạo Uẩn xuống núi.
Đối phương thấy hắn thì cực kỳ cao hứng.
– Tổ đại ca, vừa rồi nghe người nói ngươi đến học viện lại đi, vốn còn nghĩ sao ngươi không nói với ta một tiếng, không nghĩ tới ngươi lại trở về.
Nhìn nàng nhảy cẵng chủ động chào hỏi, trong mắt Sở Ấu Chiêu có chút đề phòng, người này lúc trước quen biết tỷ tỷ, đều nói thỏ không ăn cỏ gần hang, nàng lại…
Nghĩ đến một nửa, bỗng nhiên Sở Ấu Chiêu thở dài, đã là lúc nào, mình còn có tâm tình quan tâm những sự tình kia, bây giờ trọng yếu nhất là an nguy của tỷ phu.
– Lệnh nhi muội muội.
Thấy Tạ Đạo Uẩn, tâm tình của Tổ An cũng không tự chủ được an ổn mấy phần.
– Ngươi giúp ta thông báo các vị lão sư đến chỗ Tế Tửu tập hợp.
Tạ Đạo Uẩn mừng rỡ. – Được!
Chờ Tổ đại ca lên làm Tế Tửu, thời gian mình và hắn ở chung sẽ càng ngày càng nhiều.
Sở Ấu Chiêu và Mộ Dung Thanh Hà một đường đi tới đỉnh núi, nhìn phong cảnh ven đường, hai người đều hưng phấn, phải biết loại địa phương này trước kia vô cùng thần bí, chỉ có Tế Tửu cùng với số ít người mới tới được.
Tổ An trở lại phòng nhỏ ở đỉnh núi, phát hiện lão bộc kia quả nhiên đã không thấy, trong lòng không khỏi buông lỏng một hơi.
Hắn dọn ra hai gian phòng, nhìn hai nữ nói.
– Tiếp xuống các ngươi tạm thời ở nơi này.
Tiểu viện của Tế Tửu nhìn như nhỏ, trên thực tế bên trong có động thiên khác, đồng thời ở mấy người cũng dư xài.
– Chúng ta ở nơi này, nơi này chính là chỗ ở của Tế Tửu…
Hai nữ đều giật mình.
– Từ nay về sau, ta chính là Tế Tửu mới.
Tổ An cười cười.
Hai nữ còn chưa kịp phản ứng, một tiếng hừ nhẹ truyền đến.
– Khẩu khí thật lớn.
Mấy người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thiếu nữ xinh đẹp ngồi ở trên bệ cửa sổ, đôi chân trắng lắc lắc.
– Thất Dao Quang.
Tổ An cười cười, nha đầu này xưa nay rất có tính cách.
– Tuy hai ta quan hệ không tệ, nhưng làm bằng hữu có thể, để ngươi làm Tế Tửu, ta không phục.
Trong tay Thất Dao Quang xuất hiện một cái la bàn, phía trên ẩn ẩn xuất hiện một mảnh tinh không.
– Tử Vi Đấu Số này ngươi biết không, ngươi hiểu tỉnh tượng cùng xem bói không, cái gì cũng không hiểu, làm sao làm Tế Tửu chỉ điểm ta?
– Tử Vi Đấu Số, xem bói…
Tổ An nhướng mày, hai loại này hiện tại hắn thật không biết.
Hắn còn chưa kịp nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng cười ha hả, rất nhanh một người lùn mập đi tới.
Mặc dù thân thể béo, lại mặc áo xanh, trên đầu còn đội cái mũ, râu cá trê, cho người một loại cảm giác hài hài.
Thập Nhất đệ tử của lão Tế Tửu Duẫn Thi, giỏi biện luận cùng tranh cãi. – Ta ngược lại cảm thấy Tổ tiên sinh có tư cách làm Tế Tửu mới.
Hiển nhiên lúc trước Tổ An lần đầu tiên tới học viện, để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc.
– Cắt…
Hai tay Thất Dao Quang ôm trước ngực, biết tính tình của hắn, trực tiếp quay đầu qua một bên, miễn cho biện luận cùng hắn.
Duẫn Thi có chút không cam tâm.
– Tiểu sư muội, có muốn nghe lý do hay không.
– Không nghe.
Thất Dao Quang không có mắc lừa.
– Vậy chứng minh ngươi cũng tán thành phán đoán của ta, Tổ tiên sinh có tư cách làm Tế Tửu mới.
Duẫn Thi cười tủm tỉm nói. – Ngươi…
Thất Dao Quang quả nhiên gấp.
Lúc này tiếng giày cao gót thanh thúy êm tai truyền đến, chỉ nghe thanh âm cũng có thể làm cho người ta mơ màng vô hạn.
Mấy người vô ý thức nhìn lại, đầu tiên đập vào mí mắt là một đôi chân dài, vớ đen, mượt mà cân xứng, mặt ngoài tất chân tựa hồ hất lên một tầng quang huy nhàn nhạt, làm người xem ánh mắt mê ly.
Sở Ấu Chiêu hâm mộ không thôi, người khác có thể mặc nữ trang cùng vớ đen xinh đẹp như thế, nhưng mình lại chỉ có thể ở lúc trời tối người yên, một mình vụng trộm mặc vào.
Xưa nay dáng người Mộ Dung Thanh Hà cao gầy, từ nhỏ đến lớn không ít được người khen chân đẹp, nhưng trong chớp mắt này, nàng không thể không thừa nhận, mình vẫn kém một chút hỏa hầu, vẻ mị lực ngự tỷ thành thục trên người đối phương kia, là nàng vô luận như thế nào cũng không đuổi kịp.
Chương 3510: Ngày mốt ngươi sẽ có họa sát thân
– Ta ngược lại cảm thấy đại sư huynh càng thích hợp làm Tế Tửu mới.
Người tới đương nhiên là Khương La Phu, mái tóc dùng trâm gỗ rất thô sơ cuộn lại, càng lộ ra cái cổ thon dài, khí chất cao quý, vậy mà còn xinh đẹp hơn lúc trước ở Minh Nguyệt thành nhìn thấy mấy phần.
– Chân của Bát sư tỷ tựa hồ lại dài thêm!
Duẫn Thi trợn cả mắt.
– Để sư đệ đến đo đạc cho ngươi.
– Ha ha, những năm này Thập Nhất sư đệ ngươi còn không có bị đánh đủ sao?
Một danh sĩ tiên phong đạo cốt vuốt râu cười ha hả đi tới, người mặc trường bào đen trắng, ống tay áo rộng rãi, thậm chí ẩn ẩn kéo ở trên mặt đất.
Ngũ đệ tử của lão Tế Tửu… Hắc Bạch Tử!
– Ngũ sư huynh, ngươi lời ấy sai rồi, được chân ngọc của Bát sư tỷ giãm ở trên mặt đất, đâu phải gọi bị đánh, rõ ràng là khen thưởng nha.
Duẫn Thi cười ha hả cải chính.
– Yên lặng!
Bỗng nhiên Khương La Phu lấy ra một cái lục lạc lung lay, một cỗ ba động vô hình lan tràn, miệng Duẫn Thi mở rộng, lại phát hiện không cách nào phát ra bất kỳ thanh âm.
Tổ An hơi kinh ngạc, đồ chơi trong tay mỹ nhân hiệu trưởng tựa hồ là pháp bảo.
Một làn gió thơm đánh tới, Khương La Phu chạy tới trước người hắn, cười như không cười nhìn hắn.
– Ta coi ngươi thành đệ đệ, ngươi lại muốn ta hô baba.
Tổ An nhất thời đổ mồ hôi như thác.
– Lời này từ đâu nói?
Thần sắc mấy người khác quỷ dị, ngay cả Thất Dao Quang cũng quay đầu lại, tựa hồ nàng đang đùa giốn tên tiểu bạch kiểm này?
Lại nói lúc này trong nhà Mạnh gia, Mạnh Di biết được sự tình phát sinh ở ngoài Hầu phủ, không khỏi vươn người đứng dậy, cười ha hả.
– Không nghĩ tới a không nghĩ tới, hết thảy còn muốn thuận lợi hơn kế hoạch, vốn cho rằng họ Tổ có mấy phần bản lĩnh, không nghĩ tới chỉ là thất phu lỗ mãng. – Người đâu, cùng ta tiến cung!
Đỉnh núi Ngọc Tuyền Sơn, một đám người thần sắc quỷ dị nhìn nữ nhân vớ đen, thần sắc Khương La Phu ngược lại bình tĩnh.
– Tế Tửu là sư phụ ta, trong lòng ta, hai chữ Tế Tửu như thầy như cha, người khác muốn làm Tế Tửu, không phải muốn ta hô baba sao?
Tổ An đổ mồ hôi như thác.
– Sao có thể so sánh như vậy.
Trải qua sự tình này, bầu không khí vốn có chút khẩn trương nhất thời nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Khương La Phu cười nói.
– A Tổ, mặc dù chúng ta là người quen, nhưng ta luận sự, cảm giác vẫn là Đại sư huynh tiếp nhận vị trí Tế Tửu càng hợp lý, ngươi sẽ không trách ta chứ? Tổ An thở dài.
– Cho nên ta cũng không hiểu vì sao lão Tế Tửu ném cho ta vị trí này, ta đã tuổi trẻ lại không có bản lãnh gì…
– Tổ tiên sinh không thể tự coi nhẹ mình.
Đúng lúc này, một lão nông mặc áo nâu đi tới, toàn thân bị mặt trời phơi ngăm đen, bên hông còn treo cái cuốc, bất quá người nào cũng sẽ không thật coi hắn là lão nông.
– Thất sư huynh!
Mấy người vội vàng hành lễ, người trước mắt này là Thất đệ tử của Tế Tửu, Nông gia Vương Thư Dương.
Vương Duy Dương khẽ gật đầu, sau đó nhìn Tổ An.
– Tuy tiên sinh tuổi còn trẻ, nhưng kiến thức uyên bác, đặc biệt là ở nông nghiệp, để Vương mỗ nhìn mà than thở, lần trước nói khái niệm lai lúa nước, để cho ta thể hồ quán đính, trải qua hai năm thí nghiệm, đã dân dần có tiến triển, có thể dự tính tương lai, tất nhiên sẽ làm cho sản lượng hoa màu tăng nhiều, đến thời điểm không biết có thể nuôi sống bao nhiêu người, chỉ bằng điểm ấy, tiên sinh xứng làm Tế Tửu mới.
Hắc Bạch Tử cũng cười nói.
– Tổ tiên sinh ở phương diện Kỳ đạo, tạo nghệ cũng không tệ.
Lúc trước phát minh cờ ca rô để hắn kinh diễm, cánh cửa cờ vây quá cao, dẫn đến không cách nào quảng bá mở ra ở trong dân chúng, Hắc Bạch Tử không muốn Kỳ đạo phai mờ, nhưng trong lúc nhất thời lại nghĩ không ra biện pháp.
Thẳng đến Tổ An phát minh cờ ca rô, hắn nhất thời như nhặt được chí bảo, tuy sau khi nghiên cứu triệt để, phát hiện cờ này đơn giản, hoàn toàn không có cách nào so sánh với cờ vây, nhưng nó thắng ở đơn giản, có thể quảng bá mở ra trong dân chúng, có thể nhân cơ hội này hấp dẫn càng nhiều người học tập cờ vây.
Cho nên dù về sau nhìn thấu Tổ An không phải Kỳ Thánh như mình tưởng tượng, nhưng cũng rất cảm kích hắn.
– Không nghĩ tới Tổ tiên sinh học rộng như thế, hắn ở luyện kim, Khôi Lỗ Thuật… cũng để cho ta rất bội phục.
Lúc này thanh âm răng rắc tạch tạch truyền đến, chỉ thấy một đồ vật khổng lồ chậm rãi từ đằng xa ló đầu ra.
Trên vai khôi lỗ ngồi một thân ảnh nhỏ gầy, đệ tử thứ tư của lão Tế Tửu, Luyện Kim thuật sư Thậm Hư Tử.
Chỉ thấy khôi lỗ kia vươn tay, từ trên lưng cầm một cái xe lăn, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên.
Thậm Hư Tử điều khiển xe lăn đi tới trước mặt Tổ An, cầm tay hắn thật chặt.
– Đúng rồi Tổ tiên sinh, lần trước ngươi nói máy hơi nước, ta còn có rất nhiều chỗ không hiểu, có thể chỉ điểm một vài nghi hoặc không.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









