[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
Tập 317 : Gặp lại (2) (c3161-c3170)
❮ sautiếp ❯Chương 3161 – Gặp lại (2)
Có Lương Vương đi đầu, mọi người đánh tới Tổ An, đám người Bùi Chính tự trọng thân phận không có xuất thủ, nhưng dưới trướng mỗi người không thiếu tay chân.
Quan viên có thể theo hoàng đế tới đây, phẩm cấp sẽ không quá thấp, tu vi đều không yếu, một đám người vây công tới, dù mục tiêu có ba đầu sáu tay cũng không gánh được.
Thời điểm bọn hắn nghĩ Tổ An sẽ bị bắt, đột nhiên một tiếng rống kinh thiên truyền đến, toàn bộ Tiếp Dẫn Điện lay động, nếu không phải có trận pháp đặc thù gia trì, chỉ sợ đã sập.
Còn những quan viên tiến lên kia thì sắc mặt tái nhợt, từng người thống khổ bịt lỗ tai, tu vi hơi yếu thậm chí tai mũi chảy ra vết máu.
– Đây là Sư Hống Công của Yêu tộc?
Đám người Bùi Chính biến sắc, bọn hắn cũng bị chấn đến khó chịu, tu vi của họ Tổ này cao hơn bọn hắn tưởng tượng nhiều.
Có người giận dữ mắng:
– Còn nói không cấu kết Yêu tộc, ngay cả tuyệt học của Vương tộc cũng biết!
Tổ An cũng bất đắc dĩ, nhiều người như vậy công tới, hắn không muốn hạ sát thủ kết tử thù, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có Sư Hống Công thích hợp nhất.
Những người tu vi hơi thấp ngã một mảng lớn, toàn bộ Tiếp Dẫn Điện thoáng cái trống trải ra.
Những đại lão còn lại không thể ngồi nhìn mặc kệ, đang muốn động thủ, bỗng nhiên Tạ Đạo Uẩn ném ra một tấm bùa, ngay sau đó một trận pháp lấp lóe ở dưới chân Tổ An, nàng nhanh chóng nói:
– Tổ đại ca, ngươi đi mau!
Tổ An sững sờ:
– Ngươi thì sao?
– Yên tâm, thân phận của ta không có nguy hiểm.
Tạ Đạo Uẩn đáp, nàng là đệ tử chân truyền của Nhan đại sư, địa vị cao cả, huống chi tội của Tổ An không có chứng cứ xác thực, nàng có không gian biện hộ rất lớn.
Tổ An cau mày, trực tiếp kéo tay nàng, nhảy vào trong trận pháp.
Ánh sáng màu lam lấp lóe, hai người biến mất không thấy gì nữa, gần như đồng thời, trận pháp cũng tiêu tán.
Đám người Bùi Chính vây tới, thấy cảnh này sắc mặt khó coi, nhiều người như vậy, lại để cho đối phương chạy.
Hắn lạnh lùng nói:
– Bây giờ ở dưới đại trận hộ sơn của Chính Dương Tông ảnh hưởng, loại trận pháp này di chuyển không bao xa, mọi người nhanh đi tìm, nhất định phải bắt được Tổ An!
Mọi người lĩnh mệnh rời đi, bất quá đám người Mạnh Di, Bích Tề liếc nhau, lại không đuổi theo Tổ An, lúc này bọn họ càng lo lắng tình hình trên Kim Đỉnh.
Duy nhất đáng được ăn mừng là hoàng đế thiên hạ vô địch, coi như có âm mưu gì, hắn cũng có thể bình an vượt qua.
Lại nói cách Tiếp Dẫn Điện vài trăm mét, trong rừng vắng vẻ, một trận văn màu xanh lam chậm rãi hiện lên, sau đó hai bóng người dần dần xuất hiện, là Tổ An và Tạ Đạo Uẩn.
Phản ứng đầu tiên của hai người là nhìn xung quanh, thấy không có người chú ý tới bên này, lúc này mới khẽ thở phào một hơi.
Lúc này bọn họ mới phát hiện hai người tay nắm tay, Tạ Đạo Uẩn giống như bị chạm điện, trong nháy mắt thu tay về, sắc mặt đỏ lên:
– Tổ đại ca, ngươi không cần phải để ý đến ta, bọn họ sẽ không làm cái gì với ta.
Tổ An lắc đầu:
– Ngươi cứu ta, ta làm sao có thể bỏ ngươi lại đào tẩu.
Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng cười khẽ:
– Chậc chậc chậc, thật tình chàng ý thiếp, chúng ta tới không phải lúc sao?
Tạ Đạo Uẩn giật mình, vội vàng xoay người lại, nhìn thấy hai nữ tử tuyệt sắc đi tới, một cái tóc dài như thác nước, một cái quyến rũ động lòng người, chính là Vân Gian Nguyệt và Thu Hồng Lệ.
Nghĩ thấy thân phận của hai người, đặc biệt là thanh danh nữ ma đầu của Vân Gian Nguyệt, sắc mặt Tạ Đạo Uẩn trắng bệch.
Tổ An vừa mừng vừa sợ:
– Các ngươi còn chưa rời đi?
Thu Hồng Lệ thăm thẳm thở dài:
– Ban đầu chúng ta ủy thác ngươi giúp đỡ, kết quả ngươi một đi không trở lại, chúng ta nào dám đi, một mực ở chỗ này chờ tin tức của ngươi, kết quả chờ được lại là ngươi và cô nương khác liếc mắt đưa tình.
Tạ Đạo Uẩn tức giận nói:
– Thu cô nương, tốt xấu gì chúng ta cũng là đồng hương từ Minh Nguyệt thành đi ra, cần giả vờ không biết ta hay không?
Lúc này Thu Hồng Lệ mới làm ra bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ:
– Ai nha, nguyên lai là Tạ tiểu thư, xin lỗi, vừa rồi nhất thời nóng vội, không cẩn thận làm ngươi phiền lòng.
Tạ Đạo Uẩn:
– …
Thanh âm trêu tức của Mị Ly vang lên:
– Ha ha, chơi vui, những nữ nhân này tranh giành tình nhân có ý tứ, xú tiểu tử, tề nhân chi phúc không phải dễ hưởng như vậy.
Tổ An:
– …
– Hoàng hậu sư phụ, giúp ta ra chủ ý, loại tình huống này nên làm cái gì?
– Rau trộn thôi.
Thanh âm của Mị Ly có chút cười trên nỗi đau của người khác.
– Hơn nữa lại có người tới.
Trong lòng Tổ An hơi động, nhìn về nơi nào đó, chỉ thấy một bóng hình xinh đẹp phiêu nhiên đi tới.
– Băng Thạch Nữ, ngươi thật sự là âm hồn bất tán, chỗ nào cũng có ngươi.
Vân Gian Nguyệt bất mãn, sao nữ nhân này luôn quay xung quanh người A Tổ.
Chương 3162 – Vẫn lạc
Yến Tuyết Ngân nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái:
– Đệ tử của ta một mực ở trong bí cảnh không ra, ta không yên lòng mới lưu ở phụ cận, có quan hệ gì tới ngươi.
Vân Gian Nguyệt đắc ý ôm Thu Hồng Lệ:
– Không có ý tứ, đồ đệ ngoan của ta ở chỗ này.
Yến Tuyết Ngân:
– …
– Yêu nữ, hôm nay ta không có tâm tư gây gổ với ngươi.
– Nhưng ta có tâm tư.
Nghe hai người cãi nhau, Mị Ly nhịn không được cười nói:
– Giác Quan Thứ Sáu của nữ nhân thật quá chuẩn, tuy các nàng không biết đối phương đã lăn giường với ngươi, nhưng vô ý thức nhìn nhau không vừa mắt.
Nói xong thỏa mãn thở dài một hơi:
– Dễ chịu, trước đó ngủ say một người oi bức đến hoảng, về sau chỉ sợ mỗi ngày sẽ có chuyện vui để xem.
Thần sắc Tổ An cổ quái, nữ nhân này quả nhiên biết sự tình của mình như lòng bàn tay, trước đó rõ ràng đang ngủ say, những sự tình dì cũng biết.
Hắn ho nhẹ một tiếng:
– Các ngươi trước đừng ầm ĩ, ta muốn đi Kim Đỉnh nhìn tình huống, các ngươi ai có biện pháp?
Yến Tuyết Ngân chau mày:
– Những năm này Chính Dương Tông một mực là Đạo môn đệ nhất, đại trận thủ sơn của bọn họ lợi hại như thế nào, trừ khi có thể tìm được vị trí bạc nhược, ta mới có cơ hội phá giải.
Chỉ bất quá trước kia đại trận thủ sơn của Chính Dương Tông chưa từng mở ra, người khác cũng chưa từng thấy, trong thời gian ngắn muốn tìm được sơ hở chỉ sợ…
Những ngày này nàng một mực lưu ở phụ cận, chờ đám người Sở Sơ Nhan đi ra.
Vốn biết hoàng đế tới, nàng không muốn liên hệ, cho nên cách xa xa, nhưng vừa rồi phát sinh nổ tung trình độ như thế, còn có các loại ba động chiến đấu khủng bố, nàng tự nhiên phải đến xem xảy ra chuyện gì.
Vân Gian Nguyệt hừ lạnh:
– Phí thời gian làm gì, chúng ta đồng loạt ra tay công kích, ta cũng không tin không thể oanh ra một thông đạo.
Yến Tuyết Ngân trợn mắt trừng một cái:
– Nữ nhân lỗ mãng, đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển.
– Ngươi nói cái gì?
Vân Gian Nguyệt giận tím mặt.
Tổ An đau cả đầu, hai người này quả thực là bát tự không hợp, mỗi lần vừa thấy mặt, nói không đến hai câu sẽ gây gổ.
Mị Ly lại cảm thấy thú vị:
– Hai nữ nhân này cũng coi như nhân vật đại danh đỉnh đỉnh trong giang hồ, kết quả tranh giành tình nhân lại giống như tiểu nữ hài.
Tổ An đành phải nhắc nhở:
– Các nàng không phải tranh giành tình nhân, các nàng chỉ là trời sinh không hợp.
– Ai, thật muốn thấy hình ảnh các nàng biết tình huống sẽ có phản ứng gì, trên giường cũng sẽ đánh nhau, tranh ai vào trước sao.
Mị Ly cười híp mắt nói.
– Làm gương sáng cho người khác, ngươi như vậy có chút không tốt.
Tổ An tức giận nói.
– Ta như vậy còn không phải quan tâm thay ngươi, mấy nữ nhân này ngươi đến cùng ưa thích người nào?
Mị Ly bát quái hỏi thăm.
Tổ An:
– …
– Ta cự tuyệt trả lời vấn để này.
– Ha ha, nam nhân.
Mị Ly cười lạnh.
– Còn không phải đánh chủ ý tất cả đều muốn, bất quá bây giờ ngươi lén lút, vạn nhất sự tình bại lộ, nói không chừng một cái cũng không có.
Tổ An im lặng:
– Sao ngươi lại quan tâm những chuyện này như vậy, phía trên Triệu Hạo vẫn còn đang đánh nhau kìa?
– Hắn đánh nhau liên quan gì tới ta.
Mị Ly hừ một tiếng.
– Ngược lại là những nữ nhân bên cạnh ngươi, tương lai đều phải kính trà cho ta, ta tự nhiên phải cảnh giác, toàn lực kiểm định.
Tổ An kinh ngạc:
– Kính trà cho ngươi?
– Ta là sư phụ của ngươi, các nàng không nên kính trà cho ta sao?
Bỗng nhiên Mị Ly ý thức được hắn đang nghĩ gì, không khỏi buồn bực nói.
– Xú tiểu tử, ngươi đang nghĩ lung ta lung tung gì thế hả!
Đến từ Mị Ly, điểm nộ khí +333 +333 +333…
Lúc này bỗng nhiên Tạ Đạo Uẩn nói:
– Thực ra ta có biện pháp.
– Ừm?
Mấy người khác đều nhìn về phía nàng, biểu lộ có chút cổ quái.
Phải biết mấy Đại Tông Sư đều không có cách, đặc biệt là Yến Tuyết Ngân vốn tinh thông trận pháp, kết quả hậu bối này lại có biện pháp?
Bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, Tạ Đạo Uẩn có chút xấu hổ:
– Thực lần này ta đến, nhiệm vụ là điều tra trên Tử Sơn có thiết lập sát trận hay không, bởi vì có quá nhiều địa phương cần kiểm tra, có lúc ta vì thuận tiện lui tới, sẽ vụng trộm bố trí một vài truyền tống trận, trên Kim Đỉnh ta vừa vặn lưu một cái, vốn định sau đó sẽ vụng trộm tiêu hủy, không nghĩ tới gặp phải sự tình này.
Thu Hồng Lệ nhịn không được nghi hoặc:
– Thế nhưng đại trận thủ sơn này mở ra, đã cấm chỉ tất cả truyền tống, truyền tống trận của ngươi hẳn cũng không dùng được.
Yến Tuyết Ngân trầm ngâm nói:
– Ta đại khái hiểu ý tứ của Tạ cô nương, đại trận thủ sơn này vốn không có sơ hở, chí ít thời gian ngắn không cách nào công phá, nhưng có pháp trận nàng lưu lại, chúng ta liền có chỗ đột phá, hơi chút sửa đổi hẳn có biện pháp xuyên qua.
Chương 3163 – Vẫn lạc (2)
Nàng am hiểu trận pháp, nên rất dễ dàng đuổi theo tư duy của Tạ Đạo Uẩn.
Tạ Đạo Uẩn không ngừng gật đầu, ánh mắt giống như nhìn tri kỷ.
– Vậy nhanh hành động đi, đừng ở chỗ này lãng phí thời gian.
Vân Gian Nguyệt đỏ mặt, có điều nàng lập tức nói sang chuyện khác.
Yến Tuyết Ngân cũng không để bụng, hỏi thăm Tạ Đạo Uẩn nàng thiết trí trận pháp ở đâu, sau đó cùng đối phương đi nghiên cứu làm sao xuyên qua đại trận thủ sơn.
Lại nói lúc này trên Kim Đỉnh, bởi vì Triệu Hạo đột nhiên xuất thủ bóp chết Phùng Vô Thường, tất cả mọi người đều khẩn trương.
Mắt thấy khí thế phe mình sa sút, Triệu Cảnh hừ một tiếng, không tiếp tục che giấu, một cỗ khí tức ngập trời dâng lên, sau lưng hắn thần hoa nở rộ, thậm chí xông thẳng lên trời.
Văn võ bá quan ở trong Tiếp Dẫn Điện chấn động, lại có khí tức Địa Tiên khác.
Những năm này hoàng đế là Địa Tiên được công nhận, mọi người rất rõ ràng khí tràng của hắn, nhưng khí tức này hoàn toàn khác biệt, hiển nhiên là một Địa Tiên vừa mới thăng cấp.
Bọn người Bích Tề vốn không lo lắng an nguy của hoàng đế, lúc này nhất thời kinh hoảng.
Trên Kim Đỉnh, Triệu Hạo nhìn về phía Triệu Cảnh:
– Ngươi quả nhiên thành công đột phá Địa Tiên, những năm này ẩn tàng đủ sâu.
Triệu Cảnh lạnh nhạt nói:
– Nhìn thiên phú mà nói, ta không thấp hơn ngươi, năm đó ngươi chỉ ỷ vào ưu thế tuổi tác đánh cắp ngôi vị hoàng đế mà thôi, về sau lại có tài nguyên tu luyện của toàn bộ quốc gia, mới thành công đột phá Địa Tiên.
Về sau ta có đầy đủ tư nguyên và thời gian, muốn đuổi kịp ngươi cũng không phải việc khó gì.
– Đuổi kịp ta?
Triệu Hạo mỉa mai cười một tiếng, bộ dáng lười tranh luận với đối phương.
Trong lòng Triệu Cảnh tức giận, bất quá đối phương nhiều năm xây dựng ảnh hưởng còn đó, hắn trong lúc nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Bất quá bởi vì khí thế Địa Tiên của hắn tản ra, triệt tiêu mất bộ phận uy áp của Triệu Hạo, mọi người rõ ràng dễ chịu hơn rất nhiều.
Đúng lúc này, một cung điện lộng lẫy đột nhiên từ giữa không trung hiện lên, thẳng đến Chu Tà Xích Tâm và Ôn công công.
– Trường Sinh Kiếm?
Triệu Hạo nhướng mày, lúc này Triệu Cảnh dời một bước, tựa hồ phòng bị hắn cứu viện.
Bóng người tiên phong đạo cốt trống rỗng xuất hiện, kèm theo một thanh trường kiếm từ trong hư không đâm ra.
Lúc này Ôn công công đang toàn lực đối phó Huyền Bát Cảnh công kích, nào ngờ sau lưng đột nhiên xuất hiện một người.
Chờ hắn kịp phản ứng đã muộn, chỉ có thể trong lúc vội vã vận chuyển Thuần Dương Đồng Tử Công phòng ngự, suy nghĩ chỉ cần vượt qua một kích này, hoàng đế sẽ tới giải vây.
Trường Sinh Kiếm yên tĩnh đâm tới, phòng ngự của hắn cơ hồ chỉ nháy mắt đã bị cắt mở, sau đó trường kiếm thế như chẻ tre, kiếm khí trực tiếp xâm nhập tâm mạch.
Ôn công công hét lớn, Thuần Dương Đồng Tử Công tu luyện cả đời bỗng nhiên nổ tung, hắn chỉ còn một ý niệm trong đầu, dù chết cũng phải kéo đệm lưng.
Đáng tiếc người sau lưng đánh trúng liền đi, căn bản không hề bị thương, một giây sau đã xuất hiện ở bên người Chu Tà Xích Tâm.
Chu Tà Xích Tâm kinh hãi, may mắn có Ôn công công trì hoãn một lát, hắn có thời gian phản ứng, tử khí trên người bạo phát, nồng đậm đến để Ngự Tiền Thị Vệ ở rất xa sắc mặt cũng trắng nhợt, thẳng tắp ngã xuống, bị tử khí cướp đi sinh cơ.
Trường kiếm vốn trắng noãn, thời điểm đến gần bên người hắn, nhất thời biến thành màu xám trắng, dường như mất đi linh tính, ngay cả Lý Trường Sinh cũng rên lên một tiếng, hiển nhiên không ngờ tử khí của đối phương khủng bố như vậy.
Có điều hắn dù sao cũng là Đại Tông Sư thành danh nhiều năm, trên người bộc phát ra bạch quang, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc thu kiếm ngăn cản Tử Thần Liêm Đao.
Chu Tà Xích Tâm đang muốn biến chiêu, bỗng nhiên biến sắc, cúi đầu nhìn trước ngực, chỗ đó xuất hiện một vòng tay màu vàng, đang ong ong ong xoay tròn, mới vừa từ sau lưng đánh xuyên qua lồng ngực của hắn!
Chu Tà Xích Tâm đối mặt là Quan Sầu Hải, Đại Tông Sư thành danh nhiều năm.
Hắn vừa mới đột phá Đại Tông Sư, tuy bằng vào tử khí đặc thù đánh cái cân sức ngang tài với Quan Sầu Hải, nhưng thật thời gian dài, hắn khẳng định không phải đối thủ.
Tuy vừa rồi chỉ ứng phó Lý Trường Sinh trong nháy mắt, vốn cho rằng còn kịp trở về thủ Quan Sầu Hải, nhưng hắn đánh giá thấp nội tình của một tông chủ Đạo môn.
Quan Sầu Hải không có lãng phí cơ hội kia, thôi động Kim Cương Song Hoàn Trạc cho hắn một kích trí mệnh.
Một cỗ tử khí càng kinh khủng triệt để mất khống chế bộc phát ra, dù mạnh như Lý Trường Sinh và Quan Sầu Hải cũng vội vàng tránh né.
Bị tử khí bao phủ, hoa cỏ cây cối trong phương viên mấy chục trượng khô héo.
Mà Chu Tà Xích Tâm nửa quỳ ở trung ương, thở nhiều hít ít, hiển nhiên sinh cơ đã đoạn tuyệt.
Những người khác biến sắc, Lý Trường Sinh ngưng trọng:
– Có thể tụ tập tử khí nồng đậm như vậy, phải có bao nhiêu người chết ở trên tay ngươi.
Chương 3164 – Suy yếu
Tuy Chu Tà Xích Tâm là Đại thống lĩnh Tú Y Sứ Giả, quan viên chết ở trong tay hắn không biết bao nhiêu, nhưng không thể luyện thành tử khí như vậy, toàn bộ quan viên của triều đình bị giết sạch chỉ sợ cũng chưa đủ.
Chu Tà Xích Tâm đương nhiên biết là chuyện gì xảy ra, nhưng lúc này hắn không có thời gian trả lời, mà nhìn về phía hoàng đế, ánh mắt không hiểu.
– A Di Đà Phật, thí chủ toàn thân sát nghiệt, hiện tại quả báo tới rồi.
Giám Hoàng đại sư chắp tay trước ngực, thân là người xuất gia, hắn coi trọng lòng dạ từ bi, cho dù là người đại gian đại ác, trước khi chết hắn cũng sẽ thương tiếc vài câu, nhưng cảm nhận được tử khí trên người Chu Tà Xích Tâm, lại cảm thấy bị chết đáng đời.
Triệu Cảnh nhìn Triệu Hạo, ánh mắt hơi nghi hoặc:
– Vừa rồi ngươi rõ ràng có cơ hội cứu bọn họ, vì sao thủy chung khoanh tay đứng nhìn?
Triệu Hạo từ tốn nói:
– Lấy tu vi của Vương Vô Tà cũng rơi vào kết cục như vậy, hiển nhiên là bị người bên cạnh phản bội, hơn nữa là bị người thân cận nhất, tín nhiệm nhất phản bội mới có thể đạt tới hiệu quả kia, vết xe đổ của hắn, ta có thể không phòng? Chỉ có như vậy mới có thể nhìn ra ai trung ai gian.
Mọi người giờ mới hiểu được hắn lo lắng Chu Tà Xích Tâm hoặc Ôn công công phản bội hắn, cho nên mới thờ ơ lạnh nhạt không động thủ.
Nghe hắn trả lời, biểu lộ của Chu Tà Xích Tâm vừa kinh ngạc phẫn nộ, vừa quả nhiên như thế, sau đó duy trì không được nữa, đầu trực tiếp rũ xuống.
Vu Vô Ngôn cảm khái:
– Quả nhiên mỏng lạnh vô tình, có thể nhìn nhiều người trung thành vì ngươi mà chết, thường nói thế gian có ba loại người, nam nhân, nữ nhân, hoàng đế, hôm nay gặp mặt cuối cùng cũng minh bạch.
Lúc này Tề Vương Triệu Cảnh nói:
– Lời này của Đại trưởng lão sai rồi, đây chỉ vì Triệu Hạo quá mỏng lạnh mà thôi, nếu ta làm hoàng đế, tuyệt đối sẽ không giống hắn.
Kế tiếp còn cần mọi người chung sức hợp tác, tự nhiên không muốn mấy người khác lòng mang khúc mắc.
Một bên khác, những Tú Y Sứ Giả, Ngự Tiền Thị Vệ kia cùng đám người Huyền Đô trưởng lão, Giới Sắc tiểu hòa thượng chém giết thảm liệt, hơn nữa cách bên này rất xa, hiển nhiên rõ ràng bên này là thần tiên đánh nhau, một chút dư âm cũng có thể làm cho bọn họ biến thành tro bụi, nên không chú ý tới sự tình phát sinh bên này, bằng không nói không chừng sĩ khí sẽ mất sạch.
Triệu Hạo cười lạnh nói:
– Nói dễ nghe, chờ ngươi đến vị trí của trẫm, tự nhiên sẽ làm sự tình như vậy, hoàng giả đều cô độc.
– Ta sẽ chứng minh mình không giống ngươi.
Tề Vương lạnh lùng đáp, sau đó nhìn về phía Vu Vô Ngôn.
– Đại trưởng lão, động thủ đi.
Vu Vô Ngôn gật đầu, tay hư không kết ấn, miệng vang lên một số âm tiết tối nghĩa khó hiểu.
Ngay sau đó một người rơm nửa trong suốt xuất hiện.
Triệu Hạo cười lạnh:
– Lại muốn dùng Yếm Thắng chi thuật đối phó trẫm, Vu Vô Ngôn ngươi bị điên sao?
Vu Vô Ngôn không trả lời, đột nhiên trong tay xuất hiện bảy chùm sáng, bay thẳng về phía người rơm.
Gợn sóng khuếch tán, Triệu Hạo như đang xem kịch, bỗng nhiên biến sắc.
Gần như đồng thời, thân thể hắn run lên, xung quanh hiện lên vài vòng hắc quang, bên trong ẩn ẩn có thể thấy được phù văn màu đen xuyên đến xuyên đi ở trên người hắn.
Biểu lộ bình tĩnh của hắn rốt cục có gợn sóng:
– Vì sao có thể sinh ra hiệu quả với ta?
Vu Vô Ngôn kiêu ngạo nói:
– Chỉ cần biết ngày sinh tháng đẻ, còn có vật dẫn như lông tóc, bí thuật của Vu môn chúng ta liền có hiệu quả, đây chính là quy tắc của chúng ta.
Triệu Hạo trầm giọng nói:
– Ngươi từ nơi nào lấy được lông tóc của ta?
Có Triệu Cảnh, ngày sinh tháng đẻ hơn phân nửa là đối phương nói, nhưng lông tóc da thịt, xưa nay hắn rất cảnh giác, Tề Vương không có khả năng lấy được.
– Hoàng thượng không phải mọi chuyện đều biết sao, cẩn gì còn hỏi ta.
Vu Vô Ngôn cười cười.
Triệu Hạo sẩm mặt lại, nhìn về phía Ôn công công đã tắt khí, nghĩ thầm cẩu nô tài kia quả nhiên phản bội trẫm!
Ngày bình thường đều là Ôn công công chiếu cố sinh hoạt của hắn, nếu nói người nào có cơ hội lấy được những vật này, không phải tên nô tài kia thì có thể là ai.
Thua thiệt vừa rồi mình còn vì không cứu hắn mà có chút hối hận, hiện tại xem ra may mắn không cứu, bằng không vừa rồi nói không chừng đã trúng kế.
Lúc này Tề Vương, Giám Hoàng đại sư, Lý Trường Sinh… khiếp sợ nhìn về phía Vu Vô Ngôn, vốn mọi người không có ôm hy vọng quá lớn, kết quả không nghĩ tới hiệu quả cực tốt.
Yêm Thắng chi thuật của Vu môn lợi hại đến loại trình độ này sao?
Trước đó Vương Vô Tà là mọi người đồng tâm hiệp lực, cho nên mặc dù cảm khái, nhưng không có kinh hãi đến loại trình độ này.
Nhưng bây giờ hoàng đế xưa nay vô địch lại cũng trúng Yêm Thắng chi thuật, mấy người không khỏi dâng lên cảnh giác nồng đậm, trong lòng suy nghĩ tương lai Vu Vô Ngôn dùng thuật này đối phó mình, thì nên làm thế nào cho phải?
Chương 3165 – Nguyên thần xuất khiếu
Vương Vô Tà trúng bí thuật, trực tiếp bị nô dịch, lần này Vu Vô Ngôn sử dụng bí thuật rõ ràng càng cao cấp hơn, hoàng đế đến cùng sẽ có kết cục gì?
Trực tiếp chết, hay như Vương Vô Tà biến thành nô lệ?
Nhìn thấy mọi người nhìn về phía mình, Triệu Hạo cười lạnh:
– Thật cho rằng những tà thuật này có thể đối phó trẫm?
Vừa dứt lời, toàn thân hắn bốc lên kim quang, những vòng sáng màu đen kia bị đánh nát.
Vu Vô Ngôn vừa rồi còn có chút tự đắc bỗng nhiên biến sắc, phun ra một ngụm máu tươi, cả người nhất thời uể oải suy sụp, sắc mặt như cương thi trắng bệch, thậm chí không còn cách nào đứng thẳng, mà thân thể ngã ở trên mặt đất.
Đám người Tề Vương sợ hãi, thậm chí không thấy Triệu Hạo động thủ, Vu môn Đại trưởng lão thực lực cường đại đã mất đi lực chiến đấu?
Lúc này Vu Vô Ngôn nhanh chóng nói:
– Mặc dù bí thuật của ta không hoàn toàn có hiệu lực, nhưng hắn cũng không phải không bị ảnh hưởng, bây giờ ít nhất bị suy yếu hai thành tu vi, trong thời gian ngắn chỉ sợ không cách nào khôi phục, còn lại giao cho các ngươi.
Triệu Cảnh mừng rỡ, thực ra trước đó nhìn thấy Triệu Hạo trúng Yếm Thắng chi thuật, hắn còn có chút không dám tin tưởng, hoàng huynh vô địch làm sao có khả năng lật thuyền dễ dàng như vậy?
Ngược lại khiến người ta hoài nghi đây là âm mưu của Triệu Hạo.
Bây giờ mới là hợp lý nhất, tuy Vu Vô Ngôn mất đi lực chiến đấu, nhưng để Triệu Hạo suy yếu hai thành thực lực, đã lập đại công.
Vốn đối mặt Triệu Hạo vô địch, trong lòng hắn có chút không chắc, nhưng bây giờ hắn tràn ngập lòng tin.
Sắc mặt Triệu Hạo băng lãnh, giơ tay lên nhìn về phía lòng bàn tay ngẫu nhiên có từng phù văn màu đen như ẩn như hiện:
– Những tà thuật này của Vu môn quả nhiên có chút quỷ dị, xem ra trước kia là xem nhẹ các ngươi, bất quá các ngươi nghĩ như vậy thì có thể đối phó trẫm, không khỏi quá ngây thơ.
Vừa dứt lời, bỗng nhiên ánh mắt bắn ra hai đạo quang mang màu vàng, tốc độ nhanh đến mọi người căn bản không kịp phản ứng.
Vu Vô Ngôn bị đạo kim quang kia bao phủ, sau đó phát ra tiếng kêu thảm thống khổ, cả người lấy tốc độ mắt trần có thể thấy được thiêu đốt, cơ hồ chỉ nháy mắt, huyết nhục bị đốt sạch, sau đó cả người hóa thành xương khô, gió thổi qua, khô lâu biến thành tro bụi, triệt để tiêu tán không thấy.
Mọi người trên Kim Đỉnh nhìn mà lòng lạnh lẽo, ngược lại đám người Hữu Vệ tướng quân Quách Chí chỉ huy Ngự Tiền Thị Vệ, cùng những Tú Y Sứ Giả còn sống kia sĩ khí đại chấn.
Vừa rồi Ôn công công và Chu Tà Xích Tâm lần lượt chết bất đắc kỳ tử, dẫn đến lòng tin của bọn họ ngã xuống đáy cốc, thậm chí lần thứ nhất sinh ra nghi vấn với hoàng đế vô địch.
Nhưng trong chớp mắt này, mọi người mới minh bạch, hoàng thượng vẫn là hoàng thượng, hắn thiên hạ vô địch, chỉ cần đi theo hắn, tất nhiên có thể lấy được thắng lợi sau cùng.
Sĩ khí của bọn họ tăng mạnh, đám người Huyền Đô trưởng lão nhất thời áp lực lớn hơn rất nhiều, tuy thực lực của bọn họ vượt qua những Ngự Tiền Thị Vệ và Tú Y Sứ Giả này, nhưng đám người kia am hiểu thuật hợp kích, trận pháp phối hợp tinh diệu không gì sánh được, thật đánh lên lực lượng chỉ ngang nhau, bây giờ tinh thần đối phương tăng vọt, bọn họ liền rơi vào hạ phong.
– A Di Đà Phật!
Giám Hoàng đại sư vừa sợ vừa giận, một Vạn Tự Phù to lớn đánh về phía Triệu Hạo.
Thực ra vừa rồi thời điểm Triệu Hạo công kích Vu Vô Ngôn hắn đã xuất thủ, chỉ là rớt lại phía sau quá nhiều, làm cho phảng phất như một trước một sau ra tay.
Vạn Tự Phù đón gió lớn lên, trong nháy mắt giống như núi nhỏ đè tới đối phương.
Bách quan ở trong Tiếp Dẫn Điện đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Kim Đỉnh, tuy bởi vì hộ sơn đại trận ngăn cách, bọn họ thấy không rõ sự tình phát sinh ở Kim Đỉnh, nhưng có thể cảm nhận được uy áp khủng bố kia.
Dường như cả Tử Sơn sắp bị cỗ uy áp kinh khủng kia đập vụn.
Triệu Hạo hừ lạnh, bỗng nhiên một thân ảnh màu vàng từ đỉnh đầu hắn bay ra.
Dung mạo của bóng người kia giống hắn như đúc, chỉ bất quá lớn hơn rất nhiều.
Bóng người nhanh chóng biến lớn, cơ hồ trong nháy mắt đã lớn hơn chữ Vạn, chỉ tiện tay vung lên, liền đánh tan chữ Vạn khủng bố kia.
– Nguyên thần xuất khiếu!
Giám Hoàng đại sư phun ra một ngụm máu tươi, trên râu trắng đều là vết máu.
Đúng lúc này, bóng người kia đánh về phía hắn một chưởng, bàn tay che khuất bầu trời, hắn đã không nhìn thấy thứ khác, trước mắt chỉ có bàn tay to lớn kia, dường như vạn vật thế gian đều biên mất không thấy gì nữa.
Hắn thân là lãnh tụ Phật môn, tu vi không thể coi thường, nhưng giờ khắc này hắn lại ngạc nhiên phát hiện, mình hoàn toàn không có cách nào phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay màu vàng kia nghiền ép tới.
Trong lòng hắn có chỗ minh ngộ, nguyên thần chiến đấu, hoàn toàn đột phá các loại lĩnh vực và quy tắc thế gian, trừ khi hắn cũng tu ra nguyên thần, mới có năng lực phản kháng.
Chương 3166 – Nguyên thần xuất khiếu (2)
Trong lòng hắn rất biệt khuất, rõ ràng có một đống át chủ bài, vốn cho rằng chỉ kém Hoàng Đế một chút, nhưng một chút kia giống như rãnh trời, làm cho tất cả chiêu thức của hắn không thi triển ra được.
Đúng lúc này, Tề Vương hét lớn, đồng dạng một thân ảnh màu vàng từ trong đỉnh đầu bay ra.
Hư ảnh Tề Vương vung nắm đấm đánh về phía Triệu Hạo.
Nguyên thần của Triệu Hạo cau mày, chỉ có thể quay người nghênh kích.
Ba động khủng bố tứ tán, như năng lượng trực tiếp chôn vùi, Thuần Dương Điện bị ba động đánh trúng, trực tiếp thổi thành tro bụi.
Phải biết Thuần Dương Điện này là địa phương tôn quý nhất của Chính Dương Tông, biểu tượng tinh thần của cả tông, bên trong khẳng định dùng trận pháp phòng ngự cao cấp nhất.
Lại thêm nơi đây là chỗ Vương Vô Tà quanh năm bế quan tu hành, hấp thu thiên địa tinh khí, Hỗn Độn Tử Khí ôn dưỡng, thậm chí được Đạo môn ca tụng là công trình kiến trúc khó bị phá hủy nhất.
Nhưng ở dưới dư âm giao thủ của hai Địa Tiên, ngay cả một giây cũng không duy trì được.
Đám người Lý Trường Sinh biến sắc, vội vàng tế ra pháp bảo phòng ngự.
Đúng lúc này một tiếng chuông thanh thúy vang lên, ngay sau đó hư ảnh một cái cổ chung từ trên trời giáng xuống, bảo vệ những người khác ở.
Dư âm chiến đấu khủng bố đánh vào thân chuông, chuông cổ điên cuồng rung động, từng tiếng chuông to lớn vang lên.
Cả Tử Sơn nhất thời thanh thế to lớn, nơi xa vô số phi cầm từ trong rừng bay ra, văn võ bá quan sắc mặt trắng nhợt, tu vi cao chỉ cảm thấy ngực bồn chồn, tu vi thấp trực tiếp thổ huyết té xỉu, toàn bộ Tiếp Dẫn Điện rì rào run rẩy, không ít gạch ngói rớt xuống, làm không ai còn dám ở trong điện.
Đám người Tổ An đang nghiên cứu làm sao xuyên thấu hộ sơn đại trận cũng biến sắc.
Sắc mặt Tạ Đạo Uẩn trắng nhợt, toàn thân lung la lung lay, muốn ngã xuống đất.
Tổ An vội vàng nắm tay nàng, đưa vào rất nhiều nguyên khí, lúc này mới bảo vệ nàng không bị thương.
Qua rất lâu, tiếng chuông có thể chấn vỡ tâm mạch dần dần tiêu tán, vẻ mặt Tổ An nghiêm túc nói:
– Đây là tiếng chuông gì, sao lợi hại như thế?
Nhưng không ai đáp án, ngược lại còn có sát khí nhàn nhạt.
Tổ An bản năng ngẩng đầu, phát hiện ánh mắt chúng nữ đều rơi vào chỗ tay hắn nắm tay Tạ Đạo Uẩn.
Đến từ Yến Tuyết Ngân, điểm nộ khí +111 +111 +111…
Đến từ Vân Gian Nguyệt, điểm nộ khí +111 +111 +111…
Đến từ Thu Hồng Lệ, điểm nộ khí +111 +111 +111…
Tạ Đạo Uẩn ý thức được cái gì, vội vàng rút tay về, khuôn mặt đỏ bừng.
Bất quá loại hành động càng che càng lộ này, để Tổ An càng thêm xấu hổ.
Mị Ly xém chút cười ra tiếng:
– Thú vị, thú vị, tề nhân chi phúc nào có dễ hưởng như vậy.
May mắn Yến Tuyết Ngân mở miệng làm dịu xấu hổ:
– Đây là binh khí Thần cấp Thanh Tịnh Phạm Chung của Vô Ưu Tự, kế hoạch đối phó hoàng đế không thể coi thường, một khi bại lộ sẽ gây ra mầm tai vạ to lớn, lúc này bọn họ vận dụng Thanh Tịnh Phạm Chung, nghĩ đến là đã tới thời điểm không thể không dùng.
Vân Gian Nguyệt cũng nhìn về phía Kim Đỉnh:
– Vừa rồi tựa hồ có hai Địa Tiên giao thủ, lúc này chiến đấu trên Kim Đỉnh hẳn rất gay cấn.
Thu Hồng Lệ nói:
– Ta cảm thấy thời điểm này đi lên có phải rất không thích hợp hay không, hơi không chú ý sẽ tai bay vạ gió.
Mọi người không có chê cười nàng, bởi vì nàng nói là tình hình thực tế.
Lúc này Vân Gian Nguyệt trầm giọng nói:
– Băng Thạch Nữ, các ngươi cần bao lâu nữa mới có thể phá trận?
– Muốn trong thời gian ngắn phá hộ sơn đại trận này là không có khả năng, nhưng nếu chỉ mở một cửa nhỏ để chúng ta thông qua mà nói, thì chỉ cần một nén nhang thời gian.
Yến Tuyết Ngân đáp, nhịn không được liếc nhìn Tạ Đạo Uẩn, tiểu cô nương này thật là một thiên tài trận pháp, nếu không có nàng trợ giúp, lần này chưa hẳn dễ dàng như vậy.
Tổ An nói:
– Trước giải đi, đến thời điểm chúng ta lại tìm cơ hội phù hợp đi lên.
Chúng nữ gật đầu, đồng ý loại phương án này.
Dù sao nếu phía trên có cơ hội tốt, nhưng các nàng bởi vì không ra được bỏ lỡ cơ hội, thì chưa hẳn có thể đợi được cơ hội khác.
Trên Kim Đỉnh, trong tay Giám Hoàng đại sư có một cái chuông nhỏ điên cuồng xoay tròn, hiển nhiên cự chung bao phủ ở trên đỉnh núi chỉ là hình chiếu.
Có cái chuông này bảo hộ, mọi người trên Kim Đỉnh mới giữ được tính mạng.
Ngay cả những Ngự Tiền Thị Vệ và Tú Y Sứ Giả kia cũng ở, đây là sự tình không có cách nào, bọn họ cùng người Đạo môn chiến thành một đoàn, trong thời gian ngắn không thể tách rời, chỉ có thể cứu hết.
Lúc này hư ảnh Tề Vương lay động vài cái, hiển nhiên không phải đối thủ của Triệu Hạo.
Giám Hoàng đại sư thấy thế niệm một tiếng phật hiệu, sau lưng dâng lên một hư ảnh phật đà, xông thẳng lên trời, đánh tới Triệu Hạo.
Đám người Lý Trường Sinh nhìn thấy mà giật mình, nghĩ thầm Giám Hoàng đại sư giấu sâu như vậy, lại cũng là Địa Tiên?
Chương 3167 – Vây công
Có điều rất nhanh bọn hắn bỏ ý niệm này đi, bởi vì bọn hắn không cảm nhận được uy áp đặc biệt của Địa Tiên.
Bọn họ đều là tông chủ một phái, rất nhanh minh bạch môn đạo trong đó, đây là Giám Hoàng đại sư vận dụng bí pháp trong môn phái, hoặc mượn dùng lực lượng Thần khí gì, tạm thời sinh ra một hư ảnh Phật Đà tương tự Nguyên Thần, có thể trong thời gian ngắn tham dự chiến đấu cấp bậc Địa Tiên.
Nhưng nhìn khuôn mặt tiều tụy trắng bệch của Giám Hoàng đại sư, hiển nhiên thi triển chiêu này trả giá không ít, hơn nữa chỉ có tư cách tham dự chiến đấu mà thôi, lực chiến đấu thực tế vẫn kém xa Địa Tiên.
Quả nhiên, hư ảnh Phật Đà đối với mọi người mà nói uy lực to lớn, nhưng đối đầu với Nguyên Thần của Triệu Hạo, lại bị đối phương dùng một tay đánh cho lảo đảo, toàn thân chấn động, kém chút trực tiếp giải thể.
May mắn Tề Vương kịp thời đuổi tới, làm chủ lực ngăn cản Triệu Hạo, sau đó hư ảnh Phật Đà ở bên cạnh hiệp trợ, lúc này mới miễn cưỡng ổn định chiến cục.
Mấy người ở trên đám mây đánh cho lực lượng ngang nhau, trong lúc nhất thời phân không ra thắng bại.
Phía dưới, trên bình đài, trong lòng đám người Lý Trường Sinh hơi động, đều nhìn về phía thân thể của Triệu Hạo.
Tuy bọn họ không phải Địa Tiên, nhưng thân là tông chủ Đạo môn nội tình thâm hậu, đều rõ ràng sau khi Nguyên Thần xuất khiếu, thân thể rất yếu đuối, một khi thân thể bị hủy, chỉ cần không thành Chân Tiên, Nguyên Thần lại cường đại cũng chỉ có thể tan thành mây khói.
Đương nhiên thời điểm bình thường Địa Tiên căn bản sẽ không sợ cái này, Nguyên Thần vừa ra sát thiên sát địa, địch nhân căn bản không có cơ hội tiếp cận thân thể hắn.
Nhưng bây giờ lại khác, Nguyên Thần của Triệu Hạo đang ở trên đám mây, bị Tề Vương và Giám Hoàng đại sư dây dưa không cách nào thoát thân, phía dưới những thị vệ, Tú Y Sứ Giả kia còn đang ác chiến, Chu Tà Xích Tâm, Ôn công công đều chết, không có người trông coi thân thể hắn.
Nghĩ đến đây, Lý Trường Sinh rốt cuộc kìm nén không được, thân hình hóa thành lưu quang bay thẳng về phía thân thể của Triệu Hạo.
Trường Sinh Kiếm mang theo vô số kiếm ảnh, cơ hồ chớp mắt liền đến bên cạnh Triệu Hạo.
Thân thể Địa Tiên xác thực rất cứng cỏi, nhưng hắn có đầy đủ lòng tin, không có Nguyên Thần ở trong cơ thể, thân thể lại cứng rắn cũng không ngăn được Trường Sinh Kiếm của hắn.
Thấy hắn trường kiếm sắp đâm trúng mi tâm của Triệu Hạo, Triệu Hạo vốn nhắm mắt lại bỗng nhiên mở ra, ánh mắt sắc bén nhìn hắn.
Lông tơ toàn thân Lý Trường Sinh thoáng cái dựng thẳng lên, hắn không kịp nghĩ vì sao Nguyên Thần của Triệu Hạo đang giao thủ với Tề Vương, thân thể lại còn có ý thức, phản ứng đầu tiên là vội vàng lui lại, đồng thời thi triển tuyệt kỹ bình sinh, lưu lại từng trận pháp phòng ngự ở trước người.
Chỉ bất quá vẫn muộn, Triệu Hạo giơ ngón tay lên, ở trong ngàn vạn bóng kiếm tinh chuẩn kẹp lấy thân kiếm của hắn, sau đó tay còn lại nhẹ nhàng điểm một cái, những trận pháp phòng ngự kia giống như giấy, từng tầng từng tầng tan vỡ, sau cùng ngón tay điểm ở trước ngực Lý Trường Sinh.
Lý Trường Sinh như bị sét đánh, cả người vạch ra một đường vòng cung, nặng nề bay ra hơn mười trượng.
Huyền Bát Cảnh và Quan Sầu Hải vốn muốn vọt qua hủy hoại thân thể của Triệu Hạo nhất thời dừng bước, sau đó nhanh chóng lui ra xa, mỗi một cái ứa ra mồ hôi lạnh, vừa rồi nếu bọn họ xông lên trước nhất, lúc này chỉ sợ kết cục đã giống như Lý Trường Sinh.
Nghĩ đến hoàng đế cường đại, hai người ngày thường tự cao tự đại, trong lòng không khỏi có chút tuyệt vọng, không tự chủ được tiếp tục lui về phía sau, trong lòng đánh trống lui quân, thừa dịp Triệu Hạo và Tề Vương còn chưa phân ra thắng bại, mình trước chuồn mất, chí ít có thể giữ được tính mạng.
Đúng lúc này, hai tay Lý Trường Sinh chống đất, run rẩy từ dưới đất bò dậy, khóe miệng của hắn còn chảy ra máu tươi, sắc mặt uể oải trắng xám, nhưng hắn căn bản không lo được những thứ này, mà dùng hết toàn lực hô lớn:
– Hiện tại hắn chỉ là được Âm Thần khống chế, không có thực lực quá mạnh mẽ, mọi người đừng sợ!
Tông Sư có năm cảnh, phân biệt đối ứng tu luyện Anh Phách, Tinh Phách, Trung Xu Phách, Lực Phách, Khí Phách.
Lên nữa là tu luyện Linh Tuệ Phách ở mi tâm, hình thành lĩnh vực liền thành Đại Tông Sư.
Cảnh giới tiếp theo tu luyện Thiên Trùng Phách ở đỉnh đầu, có thể tu luyện ra Âm Thần ly thể, lúc này Âm Thần vẫn còn khá suy yếu, chỉ có thể rời bản thể giây lát, hơn nữa sợ ánh mặt trời gay gắt.
Thẳng đến tu luyện ra Mệnh Hồn, Âm Thần cường đại, không nhìn mặt trời gay gắt, có thể bám vào đồ vật, thi triển các loại thần thông như phi kiếm lấy đầu người ở ngoài ngàn dặm.
Nhưng Âm Thần không có thực thể, cũng không thể tiếp xúc thế giới vật chất, cần phải mượn người khác hoặc vật khác đến ảnh hưởng.
Thẳng đến tu luyện ra Địa Hồn, tu ra Dương Thần đạt đến Địa Tiên cảnh, Dương Thần hoàn toàn khác biệt Âm Thần, Dương Thần có thực thể, cơ hồ không có gì khác biệt chân thân.
Chương 3168 – Vây công (2)
Ở trên nữa là tu luyện Thiên Hồn, cao nhất là Nguyên Thần, vừa rồi Triệu Hạo là Nguyên Thần xuất khiếu.
Mà mấy Đại Tông Sư ở đây đều là cao thủ đỉnh phong trong giang hồ, tự nhiên đều tu luyện ra Âm Thần, nếu lúc này Triệu Hạo chỉ có Âm Thần ở trong cơ thể mà nói, bọn họ không sợ.
Quan Sầu Hải và Huyền Bát Cảnh nghe vậy khẽ giật mình, nếu chỉ có Âm Thần mà nói, tuy hoàng đế dựa vào cường độ thân thể và nguyên khí Địa Tiên, mạnh hơn Đại Tông Sư bình thường tu ra Âm Thần rất nhiều, nhưng không tới trình độ hoàn toàn không thể chiến thắng.
Bất quá bọn hắn cũng không dễ tin, lo lắng Lý Trường Sinh bị thương nặng chạy không được, lại không nguyện ý nhìn đến bọn họ tiêu sái rời đi, nên lừa bọn họ đi chịu chết.
Lý Trường Sinh thấy ánh mắt hai người xoay chuyển, lập tức đoán được tâm tư của hai người, không khỏi tức giận mắng:
– Các ngươi dùng đầu ngón chân nghĩ một chút, nếu lúc này hắn có thực lực toàn thịnh, ta ăn một kích của hắn, còn có khả năng sống sao.
Quan Sầu Hải và Huyền Bát Cảnh liếc nhau, đều tán thành lý do này, dù sao đến loại trình độ này, Triệu Hạo không thể nào lưu thủ được.
Bất quá Huyền Bát Cảnh vẫn còn có chút cố kỵ:
– Vậy… Dương Thần của hắn đâu.
Tiêu chí tấn thăng Địa Tiên là tu luyện ra Dương Thần, nhưng vừa rồi Triệu Hạo sử dụng rõ ràng là Nguyên Thần càng cường đại.
Nếu trong cơ thể hắn còn có Dương Thần chưa xuất thủ, như vậy mấy người bọn họ đi qua cũng chỉ đưa rau.
Lý Trường Sinh nhíu mày:
– Chẳng biết tại sao, vừa rồi tựa hồ không có cảm nhận được Dương Thần của hắn tồn tại, nghĩ đến hơn phân nửa là bị Tề Vương và Giám Hoàng đại sư ngăn chặn, không rảnh phân thân.
Nếu Tổ An ở chỗ này, nhất định sẽ kịp phản ứng Dương Thần của Triệu Hạo đã bị hắn diệt ở Tây Khuyển Khâu, nhưng mấy người kia không rõ ràng đầu đuôi, chỉ có thể suy đoán là bị Tề Vương ngăn chặn.
Dù sao Tề Vương cũng là Địa Tiên, lúc này toàn lực xuất thủ, thậm chí Âm Thần trong thân thể cũng không cách nào lưu lại, cộng thêm Giám Hoàng đại sư kích phát ra hư ảnh Phật Đà, tinh lực chủ yếu của Triệu Hạo hiển nhiên là phải dùng để đối phó bên kia.
Lý Trường Sinh nói:
– Vừa rồi chuyện xảy ra vội vàng, ta không có nghĩ rõ ràng đạo lý trong đó, nếu như trước tiên chính diện đánh với hắn, sẽ không đến mức bị bại nhanh như vậy, các ngươi còn có cơ hội.
Nhìn thấy hai người còn có chút do dự, hắn không khỏi giận dữ:
– Đến lúc nào rồi, các ngươi còn ở nơi đó sợ đầu sợ đuôi, một khi thất bại, các ngươi đều sẽ chết không có chỗ chôn, còn không bằng liều một lần!
Quan Sầu Hải và Huyền Bát Cảnh dù sao cũng là kiêu hùng, trải qua hốt hoảng lúc đầu, hiện tại đã khôi phục lý trí, rõ ràng lúc này xác thực có cơ hội đào tẩu, nhưng mang ý nghĩa cả đời chỉ có thể trốn đông trốn tây, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị người quan phủ truy sát.
Mặc kệ là Ly Hận Thiên hay Côn Lôn Hư, đều đã định trước xong đời, bọn họ sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.
Hiện tại là cơ hội đánh bại Triệu Hạo duy nhất!
Hai người liếc nhau, đồng thời xuất thủ đánh về phía Triệu Hạo.
Trong tay Quan Sầu Hải bay ra vô số Kim Cương Trạc, thẳng đến đầu Triệu Hạo.
Huyền Bát Cảnh thì tám kiếm cùng bay, từ bốn phương tám hướng đánh tới tử huyệt của Triệu Hạo.
Ánh mắt Triệu Hạo lạnh lẽo, đồng thời hóa ra hai bóng người phân biệt nghênh đón.
Đồng tử của Quan Sầu Hải và Huyền Bát Cảnh co rút, bởi vì bọn hắn phát hiện thân ảnh trước mặt giống mình như đúc!
Càng để bọn hắn ngoài ý muốn là, thân ảnh đối diện cầm binh khí giống nhau, một cái trên tay đeo vòng tay, một cái toàn thân bay múa tám thanh phi kiếm.
Vừa rồi bọn họ phóng về phía Triệu Hạo, Hữu Vệ tướng quân Quách Chí hét lớn, nỗ lực mang theo Ngự Tiền Thị Vệ đến đây cứu giúp.
Bọn họ tự nhiên rõ ràng lúc Nguyên Thần xuất khiếu thân thể yếu ớt, nhất định phải ở địa phương tuyệt đối an toàn mới được.
Nhưng những cao thủ Đạo môn kia làm sao có thể để bọn hắn toại nguyện, lấy Huyền Đô trưởng lão, Giới Sắc hòa thượng cầm đầu một đám người, liều chết ngăn trở bọn họ phản công, để bọn hắn không cách nào trợ giúp.
Đồng thời song phương đều lưu tâm tình hình bên này, kết quả vừa vặn nhìn thấy giữa sân bỗng nhiên xuất hiện hai người, một người là trung niên soái ca, miệng để ria mép làm người khác chú ý, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị, cho người một loại cảm giác giống như du côn.
Một người khác thì mặt mũi tràn đầy u ám, toàn thân lôi quang lấp lóe, tám thanh bảo kiếm bay múa quanh thân.
Quan Sầu Hải kinh ngạc, trong đầu hắn nghĩ vạn loại phương pháp ứng đối của Triệu Hạo, nhưng không nghĩ tới loại tình huống này.
Vì sao người trước mắt giống mình như đúc, tướng mạo tương tự, thân thể khí chất tương tự, thậm chí ngay cả phục sức, vũ khí cũng giống như đúc, đừng nói người khác, ngay cả chính hắn, thậm chí những nữ nhân của hắn cũng không phân biệt ra được.
Chương 3169 – Ta thật ngốc
Còn có, Triệu Hạo đi nơi nào?
Chẳng lẽ chỉ là huyễn tượng!
Đúng lúc này, “Quan Sầu Hải” ở đối diện vung hai tay, Kim Cương Trạc vạch ra vô số tàn ảnh, trực tiếp va chạm với Kim Cương Trạc của hắn.
Đinh đinh đinh!
Thanh âm giòn vang, những Kim Cương Trạc kia bị đụng đến bay múa đầy trời.
Quan Sầu Hải cảm giác nặng nề, bởi vì hắn ý thức được đối diện không phải huyễn tượng, mà là tồn tại chân thật.
Có điều hắn thực nghĩ không ra, Kim Cương Trạc là bảo vật đời đời truyền thừa của Ly Hận Thiên, vì sao đối phương cũng có.
Chẳng lẽ Kim Cương Trạc không phải một đôi, mà chính bốn cái?
Nếu có thể lấy tới đôi kia của đối phương, chẳng phải thực lực của mình sẽ tăng nhiều?
Không đợi hắn suy tư, toàn thân “Quan Sầu Hải” xoay tròn, sau đó cả người từ trong Kim Cương Trạc bay đến, cơ hồ nháy mắt đã công kích đến trước người hắn.
– Độc Long Đại Chuyển?
Quan Sầu Hải lập tức nhận ra đây là bí kỹ độc môn của hắn.
Bất quá lúc này hai tay đối phương như kim cương, đã đánh tới trước mặt, hắn căn bản không có thời gian suy tư, chỉ có thể vội vàng đưa tay nghênh địch.
Hắn sáng tạo ra chiêu này, tự nhiên biết chỗ tinh diệu và nhược điểm của nó, rất nhanh cắt vào trong song chưởng của đối phương, đẩy hai bàn tay của đối phương ra ngoài, thuận thế kéo một phát, sau đó đưa chân đạp mặt đất, mượn nhờ Đại Địa chi lực thi triển tuyệt học Đấu Chuyển Tinh Di, không chỉ phản kích lực công kích của đối phương trở về, còn bổ sung lực công kích của mình, cho dù là Huyền Bát Cảnh ăn chiêu này, hơn phân nửa cũng sẽ trọng thương kết thúc.
Ai biết thân thể của “Quan Sầu Hải” kia lộn một vòng, hai chân giẫm mặt đất, sau đó thân thể giống như mì sợi run run, một cỗ cự lực từ trên tay đối phương phản chấn trở lại.
– Đấu Chuyển Tinh Di?
Quan Sầu Hải hoảng hốt, đây là bí pháp bất truyền của Ly Hận Thiên, vì sao hắn cũng biết?
Thân thể hắn tự động vận chuyển Đấu Chuyển Tinh Di, lần nữa phản chấn lực lượng trở lại.
Oanh… hai người bị lực trùng kích to lớn chấn đến bay ra hai bên, cổ họng của Quan Sầu Hải ngòn ngọt, khóe miệng tràn ra máu tươi.
Vừa rồi vội vàng phản kích, cho dù là hắn cũng có chút chịu không nổi.
Duy nhất đáng được ăn mừng là khóe miệng của đối phương cũng tràn ra máu tươi, hiển nhiên đã bị thương không nhẹ.
Một bên khác Huyền Bát Cảnh cũng mộng bức, Quan Sầu Hải còn có thể hoài nghi Kim Cương Trạc vốn có bốn cái, nhưng tám thanh kiếm của hắn, trừ số ít là Côn Lôn Hư tổ truyền, thì đại đa số đều là hắn tốn bao công sức luyện ra.
Đối phương làm sao có tám thanh kiếm giống như đúc?
Cái này nhất định là huyễn tượng!
Chỉ bất quá lúc này, một thanh phi kiếm cắt ống tay áo của hắn, máu tươi tràn ra.
Huyền Bát Cảnh:
-???
Tuy phỏng đoán trước mắt rất có thể chỉ là huyễn tượng, nhưng hắn không dám mạo hiểm để đối phương công kích, vạn nhất người ta một kiếm chém đứt đầu, lại không phải huyễn tượng, vậy thì thật là muốn khóc cũng không kịp.
Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể khống chế phi kiếm của mình nghênh đón.
Rất nhanh, 16 thanh phi kiếm chiến thành một đoàn, Huyền Bát Cảnh lấy phi kiếm nổi danh, tám thanh phi kiếm xuất thần nhập hóa, nhưng mặc kệ kiếm pháp của hắn tinh diệu xảo trá như thế nào, thì đối phương vẫn có thể kịp thời phản kích.
Trước kia hắn rất hưởng thụ cảnh địch nhân chật vật không chịu nổi khi đối mặt phi kiếm của hắn, nhưng lúc này đến phiên hắn đối diện phi kiếm, cũng chật vật không chịu nổi.
Trong lòng hắn biệt khuất không gì sánh được, dường như mình đang đánh với mình, căn bản không có cách nào phân ra thắng bại.
Có điều hắn dù sao cũng là tông chủ một phái, rất nhanh bình tĩnh lại, mình không có đạo lý thua kẻ giả mạo, ngươi có thể bắt chước khuôn mặt của ta, bắt chước kiếm của ta, chẳng lẽ còn có thể ở phương diện tư duy bắt chước giống ta sao?
Sau đó hắn triệu hồi tám thanh phi kiếm, tám thanh phi kiếm hợp lại làm một, hình thành một thanh cự kiếm đâm qua, đối mặt với cự kiếm, tám thanh phi kiếm kia liền bị đập bay.
“Huyền Bát Cảnh” vội vàng vẫy tay, tám thanh kiếm bay trở về, hợp thành cự kiếm nghênh đón.
Thời điểm hai thanh cự kiếm sắp chạm vào nhau, loại cứng đối cứng này không chút hư giả, chơi xong nhất định sẽ một chết một bị thương, nếu tu vi hai người tương đương, thì khả năng lưỡng bại câu thương cực lớn.
Đúng lúc này, khóe miệng của Huyền Bát Cảnh hiện lên nụ cười quỷ dị, một giây sau, lôi quang lóe lên, hắn đã biến mất không thấy gì nữa, cùng một thời gian, thanh cự kiếm kia cũng thành cây không rễ, tan thành mây khói.
Mất đi mục tiêu, một kiếm toàn lực của “Huyền Bát Cảnh” đâm vào không khí, cả người bị khuấy động đến khí huyết quay cuồng.
Ngay lúc này, bên người hắn xuất hiện một đạo lôi quang, Huyền Bát Cảnh xuất hiện ở chỗ đó.
Lôi Đình Thiểm Hiện Thuật!
Thanh kiếm trong tay hắn như thiểm điện đâm qua.
Toàn thân “Huyền Bát Cảnh” lôi quang lấp lóe, bản năng tránh né, bất quá vẫn chậm một nhịp, bị kiếm đâm trúng.
Chương 3170 – Ta thật ngốc (2)
Huyền Bát Cảnh tự phụ cười ha hả, cũng không biết đồ giả mạo này từ nơi nào đến, nhưng giả mạo cuối cùng chỉ là giả mạo, ở đâu là đối thủ của mình.
“Huyền Bát Cảnh” cúi đầu nhìn thương thế của mình, nhưng không có bộ dáng thất kinh, ngược lại ngẩng đầu lên cười quỷ dị.
Nhìn nụ cười của đối phương, Huyền Bát Cảnh cau mày, nghĩ mãi mà không rõ tại sao đối phương lại cười.
Đúng lúc này, bỗng nhiên hắn biến sắc, cúi đầu nhìn ngực mình, y phục chỗ đó xuất hiện một huyết điểm, ngay sau đó huyết sắc khuếch tán, rất nhanh nhuộm đỏ cả y phục.
Huyền Bát Cảnh cảm thấy toàn thân đau đớn, sau đó đứng không vững, quỳ một chân trên đất, miễn cưỡng dựa vào trường kiếm đâm đất mới không trực tiếp ngã xuống.
– Làm sao có thể!
Hắn không hiểu, chiêu tất sát của mình rõ ràng đâm trúng đối phương, vì sao vết thương lại ở trên người mình, xem như huyễn tượng, mình cũng không có khả năng huy kiếm đâm mình chứ, lấy tu vi và kiến thức của hắn, cũng không cách nào lý giải đối phương làm sao làm được, Địa Tiên quả nhiên thâm bất khả trắc…
Nhìn thấy Huyền Bát Cảnh ngã xuống, Quan Sầu Hải kinh hồn tán đảm, lúc này hắn đã không hy vọng xa vời có thể tổn thương đến Triệu Hạo, hắn chỉ còn lại một suy nghĩ:
– Mau trốn!
Đáng tiếc hắn muốn chạy, “Quan Sầu Hải” lại căn bản không cho, Kim Cương Trạc trong tay hóa thành bóng ảnh đầy trời, cuốn lấy hai chân của hắn.
Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể trước đối phó đồ giả mạo kia lại nói.
Thế nhưng vừa nghĩ tới Huyền Bát Cảnh rõ ràng đã chiến thắng kẻ giả mạo, nhưng hết lần này tới lần khác mình lại trọng thương mất đi chiến lực, trong lòng hắn không khỏi tuyệt vọng.
Chỉ nháy mắt hai người giao thủ mười mấy chiêu, bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, Huyền Bát Cảnh đâm trúng kẻ giả mạo ngược lại làm bị thương mình, vậy nếu ta phản đạo mà đi, chẳng phải có thể thương tổn kẻ giả mạo sao?
Hướng chết mà sinh!
Trong Đạo Môn, đạo lý tương tự không phải là không có, nghĩ đến đây, hắn lập tức hành động, trực tiếp vung chưởng đập vào ngực mình.
Hắn không dám lên vỗ đầu, sợ thật đập chết mình, bất quá xuất thủ rất nặng, hi vọng công không phòng bị, miễn cho đối phương kịp phản ứng có phòng bị.
– Oa!
Quan Sầu Hải phun ra một ngụm máu tươi, chỉ cảm thấy khí huyết sôi trào, kinh mạch toàn thân đau nhức không gì sánh được, hắn không lo được thương thế của mình, mà tràn đầy mong đợi nhìn đối diện.
Ai biết “Quan Sầu Hải” kia lông tóc không tổn hao gì, ngược lại nở nụ cười trào phúng.
– Con mẹ nó, ta thật ngốc…
Quan Sầu Hải hỏa khí công tâm, trực tiếp ngất xỉu.
Hết thảy phát sinh quá nhanh, Lý Trường Sinh nhìn mà trợn mắt hốc mồm.
Vốn còn trông cậy vào hai người này đi hủy thân thể của Triệu Hạo, đưa đến tác dụng quyết định cho cục diện chiến đấu, ai biết hai người bại nhanh như vậy.
Huyền Bát Cảnh còn có thể thông cảm được, dù sao vừa rồi chiêu thức kia rất kinh diễm, chỉ bất quá ai cũng không ngờ đánh trúng đối phương ngược lại làm mình bị thương.
Nhưng Quan Sầu Hải thì thuần túy là khôi hài, Huyền Bát Cảnh thay hắn kiểm tra xong năng lực đặc thù của đối thủ, kết quả hắn tự đập mình ngất?
Trước kia nhìn lão tiểu tử Quan Sầu Hải này rất lanh lợi, hôm nay trong đầu chứa cứt sao?
Lúc này hai thân ảnh kia lao về phía Lý Trường Sinh, Huyền Bát Cảnh, Quan Sầu Hải, dự định thừa cơ hội này giải quyết triệt để tai hoạ ngầm.
Huyền Bát Cảnh ngất đi thì thôi, lúc này trong mắt Lý Trường Sinh và Huyền Bát Cảnh tràn ngập tuyệt vọng, bản thân bọn họ bị trọng thương, căn bản vô lực phản kháng, chỉ có thể trơ mắt chờ chết.
Đúng lúc này, Huyền Đô trưởng lão, tiểu hòa thượng Giới Sắc cùng với một số cao thủ Đạo môn vẫn chú ý chiến cục bên này vội vàng chạy tới, nghĩ cách cứu viện tông chủ của mình.
Chỉ tiếc tuy tu vi của bọn họ cao, nhưng ở đâu là đối thủ của Đại Tông Sư tu luyện ra Âm Thần, rất nhanh tiếng kêu rên liên hồi, cơ hồ là vừa đối mặt liền chết một mảng lớn.
Nhìn Huyền Đô trưởng lão vừa rồi còn kề vai chiến đấu lại bị đánh giết đơn giản như thế, tiểu hòa thượng Giới Sắc hoảng sợ đến sắc mặt tái nhợt, mấy gia hỏa kia cũng không phải người Vô Ưu Tự, chết bần đạo không chết hòa thượng, vì vậy hắn vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Hai thân ảnh kia nơi nào sẽ buông tha hắn, thuận thế đuổi tới, binh khí trong tay còn nhỏ xuống máu tươi.
Tiểu hòa thượng Giới Sắc bị dọa đến kêu cha gọi mẹ:
– Muốn chết muốn chết, sư phụ cứu mạng!
Lúc này hư ảnh Phật Đà trên trời bỗng nhiên giơ tay đập về phía “Quan Sầu Hải” và “Huyền Bát Cảnh” đang đuổi giết hắn, một giây sau đã như Thái Sơn áp đỉnh.
Tuy hai người lợi hại, nhưng đối đầu hư ảnh Phật Đà có thể so với Địa Tiên thì ở đâu là đối thủ, vội vàng né tránh ra sau.
Lúc này tiếng hừ lạnh truyền đến, Nguyên Thần của Triệu Hạo xuất thủ ngăn cản hư ảnh Phật Đà.
Tựa hồ nhìn ra nhược điểm của Giám Hoàng đại sư, hắn thuận thế điểm về phía tiểu hòa thượng Giới Sắc một chỉ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc [Dịch] Đế Quốc Đại Phản Tặc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-De-Quoc-Dai-Phan-Tac-Audio.jpg)


![[Dịch] Kiếm Động Cửu Thiên [Dịch] Kiếm Động Cửu Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Kiem-Dong-Cuu-Thien-dich-SE-Audio-Truyen-Kiem-Tu-Sac-Hiep-.jpg)


