[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
Tập 239 : Không kịp (2) (c2381-c2390)
❮ sautiếp ❯Chương 2381: Không kịp (2)
– Cảnh giới thứ nhất của Địa Tiên tu luyện Địa Hồn trong tam hồn, tu ra Dương Thần, Dương Thần khác âm Thần, không sợ mặt trời gay gắt, có thực thể, không khác bản thể quá nhiều, có thể tự tại ngao du giữa thiên địa, hơn nữa ở trên trình độ nhất định có thể khống chế Nhân Quả chi lực.
– Nhân Quả chi lực?
Tổ An kinh ngạc, Dương Thần ngao du thiên địa hắn không ngoài ý muốn, dù sao trước đó gặp qua Triệu Hạo dựa vào một đạo thánh chỉ, có thể xuất hiện ở ngoài vạn dặm, tùy ý miểu sát bất cứ địch nhân nào.
Nhưng Nhân Quả chi lực thì phiền phức, trên cơ bản đều là kỹ năng kinh khủng.
– Cụ thể ta cũng không rõ ràng, chỉ ở trên điển tịch của Bạch Ngọc Kinh thấy qua một câu như vậy.
Yến Tuyết Ngân lắc đầu.
– Triệu Hạo là cảnh giới này?
Tổ An trầm giọng hỏi.
– Không, còn cao hơn một cảnh giới!
Yến Tuyết Ngân nói tới cái này cũng không nhịn được bội phục, dù sao Triệu Hạo là tồn tại kinh tài tuyệt diễm nhất mấy trăm năm qua, thậm chí đã từng có hi vọng thành tựu Chân Tiên.
– Hắn tu Thiên hồn trong tam hồn, tương truyền cảnh giới này có thể tu ra nguyên thần.
Tổ An một mực chờ nàng nói tiếp, ai biết đối phương và hắn mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, hắn sững sờ:
– Đằng sau thì sao?
– Không có.
Yến Tuyết Ngân có chút thẹn thùng.
– Dù sao cảnh giới này quá cao, trừ hoàng đế, không có người khác hiểu được, Bạch Ngọc Kinh có thể biết cảnh giới này tu ra nguyên thần, đã là nội tình thâm hậu.
Tổ An vui vẻ:
– Nhìn ngươi nói còn rất đắc ý.
Yến Tuyết Ngân hừ một tiếng, hiển nhiên có chút bất mãn.
Tổ An thu hồi nụ cười, cái này có chút phiền phức, chớ nói mình, ngay cả Yến Tuyết Ngân và Vân Gian Nguyệt, so sánh với Triệu Hạo cũng cách mấy đại cảnh giới, mình làm sao đánh?
Ở trong bí cảnh Tây Khuyển Khâu, tuy dựa vào các loại thủ đoạn may mắn thắng một lần, nhưng kia chỉ là một sợi phân hồn mà thôi, so sánh với bản thể, chỉ sợ kém rất nhiều.
Yến Tuyết Ngân cũng lan tâm huệ chất, nhìn hắn mặt ủ mày chau, lại thêm hắn không ngừng tìm hiểu tin tức của Triệu Hạo, nhịn không được hỏi:
– Chẳng lẽ ngươi đắc tội Triệu Hạo?
– Không sai.
Tổ An nghĩ thầm nào chỉ đắc tội, mình ngủ Hoàng Hậu của hắn, lại ngủ con dâu hắn, còn có chân tướng của Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh, ở trong Tây Khuyển Khâu hủy diệt phân hồn của hắn… Hai người tuyệt đối không có khả năng ở chung.
Mình thật là ăn tim gấu gan báo, hai nữ nhân không nên đụng nhất trên đều đời đụng.
Bất quá nói ra cái này cũng trách không được ta, Hoàng Hậu là chủ động, ta tránh không kịp.
Còn Thái Tử Phi, tình hình trong Tây Khuyển Khâu cũng không trách được hắn, hoàn toàn là Triệu Hạo vì cầu trường sinh từng bước bức ra.
– Ngươi đến cùng làm sao đắc tội hắn? Dựa theo tình báo của Bạch Ngọc Kinh, ngươi ở Đông Cung không phải chạm tay có thể bỏng sao, mà hết thảy là nhờ hắn nâng đỡ.
Yến Tuyết Ngân kinh ngạc, thực không nghĩ ra.
– Đây chẳng qua là một con cờ hắn dùng để đối phó Tề Vương mà thôi, Tề Vương vừa chết, sẽ đến phiên ta.
Tổ An tự nhiên không dám giải thích với nàng sự tình mình chơi Hoàng Hậu và Thái Tử Phi.
Yến Tuyết Ngân gật đầu:
– Không sai, Triệu Hạo kia là người bạc bẽo, thủ hạ của hắn không mấy cái có kết thúc yên lành.
Bất quá ngươi không cần quá lo lắng, hắn đã vào Thiên Nhân Ngũ Suy, thời gian đứng ở bên ngươi.
Tổ An cười khổ, lấy ân oán giữa hai người, trước khi hoàng đế Thiên Nhân Ngũ Suy, tuyệt đối sẽ diệt trừ mình, đương nhiên chuyện này không cần thiết nói ra, như thế sẽ chỉ làm nàng lo lắng.
Lúc này Yến Tuyết Ngân nhìn ra phía ngoài, thần sắc lo lắng nói:
– A Tổ, sợ là chúng ta không kịp về Vân Trung quận, trời đã sắp sáng.
Tổ An nhìn ra phía ngoài, đã có thể ẩn ẩn nhìn thấy bạch quang, hiển nhiên trời đã sáng.
Thực ra trong lòng hắn rất rõ ràng, muốn trong vòng một đêm chạy về Vân Trung quận, thời gian đã rất gấp, hôm qua gặp phải Tuyết Nữ, chậm trễ không ít thời gian, coi như không có trị thương, cũng không kịp chạy về.
Chẳng lẽ về sau thật phải lang thang ở Yêu tộc…
Nhìn hắn trầm mặc không nói, Yến Tuyết Ngân an ủi:
– Ngươi không cần lo lắng quá mức, coi như lần này bị định tội danh, đằng sau ta sẽ ra mặt giúp ngươi làm chứng, hẳn có thể giúp ngươi rửa sạch oan khuất.
Thực ra nàng cũng không có cơ sở quá lớn, tuy danh vọng của nàng không thấp, nhưng người muốn đưa Tổ An vào chỗ chết năng lượng cũng rất lớn, lời nói của mình chưa hẳn có tác dụng, chỉ là lúc này nên an ủi hắn trước, miễn cho tâm lý của hắn chịu áp lực quá lớn.
Tổ An cười cười:
– Đến thời điểm ta thành phản đồ của nhân loại, còn nói chuyện giúp ta, không sợ liên lụy ngươi sao?
Yến Tuyết Ngân lạnh nhạt nói:
– Tuy ngươi cứu Ngọc Yên La, nhưng ngươi không có phản bội Nhân tộc, hơn nữa Ngọc Yên La cũng là một Nhân Yêu thân thiện, cả đời hành thiện tích đức, cứu vô số người, ta nói chuyện giúp ngươi, không thẹn với lương tâm.
Chương 2382: Gương sáng treo cao
Tổ An thở dài:
– Ta còn tưởng ngươi nói chuyện giúp ta, là bởi vì quan hệ của hai ta chứ.
Gương mặt của Yến Tuyết Ngân đỏ bừng, hung hăng nguýt hắn một cái:
– Vừa rồi ta đã nói, sau khi sự việc xảy ra, chúng ta coi như cái gì cũng chưa từng xảy ra, ta sẽ không thừa nhận, đây là lần thanh minh cuối cùng, ngươi lại nói những lời mê sảng kia, đừng trách ta xoay người rời đi!
Thấy thái độ nàng nghiêm túc, Tổ An biết trong lúc nhất thời nàng còn không qua được cửa ải trong lòng, nên không tiện kích thích nàng:
– Tốt tốt tốt, là ta càn rỡ.
Yến Tuyết Ngân không ngờ hắn đột nhiên dễ nói chuyện như vậy, trong lúc nhất thời chưa có lấy lại tinh thần.
– Ta muốn mặc quần áo.
Tổ An nói.
Yến Tuyết Ngân xoay người sang chỗ khác:
– Ngươi muốn mặc thì mặc, nói với ta làm gì, giống như ai muốn nhìn ngươi vậy.
Mặc dù nói như vậy, nhưng trong đầu không kìm được hiện ra tình hình vừa rồi hai người ân ái, mỗi một tấc da thịt trên người đối phương, nàng đều rất quen thuộc, nghĩ đến những hình ảnh kia, lỗ tai đỏ như máu.
Tổ An vừa mặc quần áo vừa nói:
– Nơi này có chút kỳ quái, những suối nước nóng kia rõ ràng thiên địa linh khí nồng đậm, mặc kệ là đối với người hay đối với Yêu tộc, hoặc Hung thú, đều có sức hấp dẫn to lớn, vì sao lâu như vậy, lại không có bất luận sinh vật gì tới đây?
Thấy hắn nói chính sự, Yến Tuyết Ngân cũng lấy lại tinh thần:
– Có mấy loại khả năng, một là nơi này rất khó tới gần, nói không chừng có các loại trận pháp hiểm yếu… bất quá vừa rồi ta mang ngươi đến, giống như không có gặp phải ngăn cản gì; một khả năng khác, nơi đây là hung địa, sinh vật trong Đại Tuyết Sơn biết lợi hại, không dám tới gần.
Tổ An lắc đầu:
– Nơi này rõ ràng là phúc địa khó được, nào có đại hung gì.
Vừa rồi hai người đã đích thân thể nghiệm qua, suối nước nóng này mặc kệ là dùng khôi phục thương thế hay đề cao tu hành, đều có trợ giúp cực kỳ rõ ràng.
Yến Tuyết Ngân thở dài một hơi não nề:
– Vậy chính là tình huống xấu nhất, nơi này là địa bàn của một cường giả, bởi vì hắn tồn tại, nên không có sinh vật gì dám tới gần, chúng ta có thể bình an tiến đến, hơn phân nửa là do hắn đi ra ngoài.
Sắc mặt của Tổ An cũng thay đổi, cường giả trong Đại Tuyết Sơn là khái niệm gì, trước đó không lâu gặp phải Tuyết Nữ, hiện tại ký ức vẫn còn mới mẻ.
– Qua lâu như vậy, hắn sẽ không trở về chứ?
Yến Tuyết Ngân có chút lo lắng:
– Cho nên chúng ta phải nhanh rời khỏi nơi này.
Vừa nói vừa cúi người thu thập quần áo ướt sũng bên bờ, nhìn trên áo còn dính hoa mai đỏ thắm, lập tức nhớ lại đủ loại hình ảnh vừa rồi, trái tim phanh phanh nhảy lên.
Tổ An đang muốn trêu chọc nàng vài câu, bỗng nhiên cảm giác được một cỗ uy áp kinh khủng từ sâu trong sơn động phát ra, sắc mặt hai người đại biến, hóa ra không phải cường giả kia tạm thời rời đi, mà hắn một mực ở trong động huyệt.
– Chạy mau!
Yến Tuyết Ngân xấu hổ giận dữ gần chết, đây chẳng phải vừa rồi mình và Tổ An phát sinh hết thảy đều bị người ta nhìn ở trong mắt?
Có điều nàng cũng không kịp xoắn xuýt, trước tiên rời khỏi nơi này lại nói.
Ai biết Tổ An lại không nhúc nhích tí nào, ngược lại nhìn vào sơn động:
– Chờ chút, vì sao cảm giác này quen thuộc như vậy…
Nhìn thấy hắn lãng phí thời gian dừng lại, đây chẳng phải sinh cơ cũng không còn?
Yến Tuyết Ngân không bỏ hắn một mình đào tẩu được, dự định lưu lại cùng hắn ứng đối cường địch, hiện tại thương thế của nàng khôi phục không ít, không phải không có lực đánh một trận, chỉ là đi đứng có chút bất tiện, hạ thân đau rát…
Lúc này Tổ An đã đi vào, Yến Tuyết Ngân chấn kinh, đây là muốn đi chịu chết sao?
Lại nói ở Vân Trung quận cách xa 10 ngàn dặm, trong Quận Thủ Phủ, những quan viên có thực lực nhất Vân Trung thành đều tụ tập dưới một mái nhà, hò hét ầm ĩ tựa hồ cãi lộn cái gì đó.
Một phương do Biệt Giá Hứa Vũ cầm đầu, một phương là bên khâm sai nghe lệnh Tang Hoằng, mặt khác thành chủ Bùi Thiệu tựa hồ cũng tự thành một phái.
Hai người không có tự mình tham dự tranh chấp, từng cái ổn thỏa buông cần, sắc mặt Hứa Vũ nghiêm túc, trên mặt Tang Hoằng lại treo nụ cười.
Hai người đều thỉnh thoảng nhìn về phía Ảnh âm Kính treo cao ở trên vách tường, rất nhanh triều hội bên kinh thành kết thúc, tiếp xuống giao phong mới là màn kịch quan trọng.
Bùi Hữu lặng lẽ tiến đến bên cạnh Tang Hoằng:
– Tang đại nhân, có phải có tin tức tốt hay không?
Tang Hoằng vừa thưởng thức trà vừa nguyên khí truyền âm nói:
– Không có.
– Không có, vậy đại nhân còn cười vui vẻ như thế?
Bùi Hữu trợn tròn mắt.
– Thời điểm này đương nhiên không thể yếu khí thế tự loạn trận cước.
Tang Hoằng đáp.
Bùi Hữu:
– …
– Vậy tại sao bên Hứa Vũ sắc mặt ngưng trọng như vậy, ta còn tưởng hắn được tin tức bất lợi gì.
Chương 2383: Gương sáng treo cao (2)
Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định.
– Bởi vì phát động lần vạch tội này, hắn vận dụng tất cả tư nguyên, lần này không thành công thì thành nhân, cho nên lo được lo mất.
Tang Hoằng giải thích.
Bùi Hữu im lặng, một cái nắm chắc thắng lợi trong tay lại sầu mi khổ kiểm, một cái rõ ràng thua định vẻ mặt lại tươi cười, thế giới này đến cùng làm sao vậy.
– Tang đại nhân, những ngày này Cao Anh đã miễn cưỡng khống chế binh lính dưới trướng, hắn nói nếu lát nữa chuyện không thể làm, hắn có thể…
Bùi Hữu vừa nói vừa làm thủ thế.
Tang Hoằng nguýt hắn một cái:
– Hồ nháo, đợi lát nữa hoàng thượng và chư công sẽ nhìn bên này, ngươi là muốn hắn bị tộc diệt sao?
– Vậy làm sao bây giờ, chẳng lẽ để Tổ huynh trở thành kẻ phản quốc.
Bùi Hữu tự nhiên rõ ràng tầm quan trọng của lần này, rất nhanh Tổ An sẽ vạn kiếp bất phục.
Tang Hoằng thở dài một hơi:
– Chuyện cho tới bây giờ, chỉ có thể làm hết sức nghe thiên mệnh.
Tâm tình của hắn không hề bình tĩnh giống bề ngoài, những thứ này Bùi Hữu và Cao Anh chỉ bởi vì là bằng hữu với Tổ An, trượng nghĩa mà làm, coi như Tổ An thật xảy ra chuyện, cũng không ảnh hưởng tới bọn họ quá lớn.
Nhưng mình khác, trước đó là buộc cả Tang gia lên người hắn, lần này hắn xảy ra chuyện, Tang gia hơn phân nửa cũng xong.
Thiến nhi, con sẽ không trách phụ thân chứ…
Lúc này trong thành có chuông tiếng vang lên, thần sắc mọi người chấn động, thời gian đã đến.
Hứa Vũ quét nhìn một vòng, trầm giọng hỏi:
– Quận Công còn chưa tới?
Lúc này có thủ hạ hồi bẩm:
– Theo người đi mời trở về nói, Quận Công đang bế quan dưỡng thương, không tiện xuất quan.
– Bế quan dưỡng thương.
Hứa Vũ cười lạnh, cũng không nói gì.
Chỉ bất quá người khác trong phòng lại phẩm ra ý vị, khoảng thời gian này Ngọc gia xảy ra vô số đại sự, đặc biệt là Ngọc Yên La, tuy lúc đầu Vân Trung Quận Công đi ra cứng rắn một cái, nhưng rất nhanh liền mai danh ẩn tích.
Ai ai cũng biết, Vân Trung Quận Công và Ngọc Yên La quan hệ không giới hạn ở phu thê, vẫn là minh hữu kiên cố nhất.
Ngọc gia xảy ra chuyện, rất nhiều thế lực dưới trướng Giản gia ngồi không yên, ào ào chạy đi cầu kiến Giản Duyên Hữu, đáng tiếc đối phương thủy chung tránh mà không gặp.
Mà nội bộ Giản gia cũng dần dần truyền ra đồn đại, nói Quận Công đã sớm không ở trong phủ, thậm chí nói hắn đã trọng thương vẫn lạc.
Mới đầu mọi người tưởng rằng lời đồn, nhưng Quận Công thủy chung không ra mặt làm sáng tỏ, thậm chí rất nhiều thế lực dưới trướng Giản gia mưu tìm đường ra khác, cũng thủy chung thờ ơ, mọi người liền bắt đầu hoài nghi hắn thật xảy ra chuyện.
Ngọc gia xong, Giản gia cũng xong!
Người cầm lái của các thế lực giống như cá mập ngửi được mùi máu, trong khoảng thời gian tới, nhất định sẽ là phân chia lợi ích của hai đại gia tộc.
Đúng lúc này, ánh sáng trên Ảnh âm Kính sáng lên, tinh thần mọi người chấn động, biết là bên triều đình phát tới.
Tang Hoằng không lộ ra dấu vết nhìn ra bên ngoài, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Tổ An, không khỏi âm thầm thở dài một hơi, trước đó A Tổ nói hắn khẳng định sẽ trở về, mình còn ôm một tia hi vọng không thực tế, chỉ cần hơi nghĩ cũng biết từ Yêu tộc về Vân Trung quận, không có hơn nửa năm làm sao về được.
Hắn thu thập xong tâm tình, không cho người khác nhìn ra dị dạng, sau đó trịnh trọng đi đến trước mặt kính, thao túng phù văn, rất nhanh mặt ngoài Ảnh âm Kính như gợn sóng tản ra, hình ảnh Kim Loan Điện xuất hiện ở trong gương.
Bên trong đứng hai hàng đại thần, không phải áo mãng bào chính là áo tím, tuy trong phòng này đều là nhân vật thực quyền của Vân Trung quận, nhưng luận cấp bậc lại kém xa những lão đại ở kinh thành kia, thậm chí rất nhiều người cả đời cũng không có cơ hội gặp được triều hội là cái dạng gì.
Cho dù là cách Ảnh âm Kính, cũng có thể cảm thấy những lão đại kia tràn đầy khí huyết và uy áp.
Bất quá những người này không phải nhân vật chính, ánh mắt mọi người đều bị nam tử trên long ỷ hấp dẫn, hắn phảng phất như một vầng mặt trời chói chang, cả triều văn võ dù lại sáng chói cũng chỉ là ánh sao, mặt trời vừa ra, căn bản không nhìn thấy ánh sáng của bọn họ.
– Tham kiến Ngô Hoàng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
Các quan viên trong phòng căn bản không dám nhìn thẳng hoàng đế, toàn thân phát run, không tự chủ được quỳ xuống hành lễ.
Tang Hoằng không khỏi dâng lên cảm giác ưu việt, những ngày qua bọn gia hỏa này cực kì phách lối, kết quả nhìn thấy hoàng thượng đều không chịu nổi.
Có điều hắn cũng rõ ràng cái này không trách được bọn họ, lúc trước lần thứ nhất mình bái kiến hoàng thượng, phản ứng cũng kém không nhiều.
– Chư khanh bình thân!
Hoàng đế không nói lời nào, ngược lại một thanh âm như vịt đực kêu lên, nhìn phục sức thái giám trên người đối phương, kẻ tin tức linh thông đã kịp phản ứng.
Ôn công công, tâm phúc của hoàng thượng, quyền thế ngập trời.
Chương 2384: Từng bước ép sát
Tang Hoằng thì âm thầm quan sát, phát hiện trong tấm hình rất nhiều đều là quan viên của Tề Vương một mạch, trái tim hắn trong nháy mắt nhấc lên.
Lần này Tổ An ra tay ở Vân Trung quận, để bố cục mà Tề Vương kinh doanh nhiều năm hủy hoại chỉ trong chốc lát, phe phái Tề Vương có thể buông tha hắn mới có quỷ.
Bất quá những thứ này rõ ràng là làm việc cho hoàng thượng, hoàng thượng lại không giúp A Tổ ép xuống, ngược lại tổ chức hội nghị thẩm phán, xem ra đã coi Tổ An như bỏ con.
Lấy Tang Hoằng lý giải, biết đây là thủ đoạn của hoàng đế, hắn luôn yêu quý danh tiếng, cái gì cũng có thể đẩy thủ hạ ra làm dê thế tội, cho nên các đại thần mới thầm đánh giá hắn bạc bẽo.
Tang Hoằng cũng không nghĩ tới hắn từ bỏ Tổ An nhanh như vậy, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác bất mãn thậm chí oán hận, nhưng hắn không dám biểu hiện ra ngoài.
Hắn cố ý ngó ngó vị trí đứng đầu của các đại thần, lại không nhìn thấy bóng dáng Ngọc Huyền Trùng, thân là thượng thư Tả Phó Xạ, ngày bình thường hắn là nhân vật đầu não của triều đình.
Xem ra phò mã Ngọc Nam ở thanh lâu tranh giành tình nhân, tổn hại thể diện hoàng gia bị vạch tội mất chức, lại thêm sự tình Ngọc Yên La lần này, tình cảnh của hắn cũng rất khó khăn.
Duy nhất để hắn vui mừng là Thái Tử Phi lần đầu tiên xuất hiện ở trên triều đình, xem ra nàng dự định bảo vệ Tổ An.
Những ngày này, Tổ An đã thành đại tướng của Đông Cung, Thái Tử Phi tự nhiên không thể dễ dàng từ bỏ.
Hơn nữa trước kia nghe nói A Tổ rất được Thái Tử Phi coi trọng, ở trong bí cảnh còn cứu Thái Tử và Thái Tử Phi, so sánh mà nói, Thái Tử Phi có tình có nghĩa hơn hoàng thượng nhiều.
Dù hắn là phái Bảo Hoàng Đảng, nhưng nhìn thấy phong thái yểu điệu của Thái Tử Phi, vẫn không thể không cảm thán cưới Thái Tử quả thực là hoa nhài cắm bãi cứt trâu.
Lúc này hoàng đế mở miệng:
– Cứu trợ thiên tai bên mỏ quặng tiến hành như thế nào rồi.
Trong lòng chúng quan run lên, không thèm nói mỏ quặng của Ngọc gia, xem ra hoàng thượng là hạ quyết tâm muốn nhổ tận gốc Ngọc gia.
Trước đó một số quan viên vốn còn có chút do dự, lo lắng Ngọc gia tro tàn lại cháy.
Dù sao Ngọc gia là đại gia tộc đỉnh phong, Ngọc Huyền Trùng là Thượng Thư Tả Phó Xạ, nhi tử Ngọc Nam là Trung Thư Thị Lang, con rể Tề Dư làm Trung Thư Lệnh, có quan hệ thông gia với Bùi gia, Khương gia…
Sự tình Ngọc Yên La có huyết mạch Yêu tộc này chỉ là cá nhân nàng, nếu như phía trên không truy cứu, hoàn toàn có thể thay người khác lên làm tộc trưởng.
Huống chi danh vọng của Ngọc Yên La rất cao, tương truyền năm đó hoàng thượng cũng truy cầu nàng.
Bởi vậy trong khoảng thời gian này có suy đoán, sự tình của Ngọc Yên La sẽ chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.
Nhưng hoàng thượng hời hợt nói một câu, mọi người đều phẩm ra ý vị, trong lòng mỗi người bắt đầu mưu đồ làm sao chia cắt Ngọc gia.
Hứa Vũ vội vàng đáp:
– Những ngày này chúng ta nhớ kỹ hoàng thượng dạy bảo…
Hắn biết hoàng đế thích sĩ diện, nên nói thiên hoa loạn trụy, tác thành cho đối phương danh tiếng yêu dân như con.
Đương nhiên hắn càng rõ ràng không phải hoàng đế thật để ý con dân, mà để ý mỏ quặng có thể khôi phục hay không, tiếp tục cung ứng lượng lớn tài nguyên tu hành cho triều đình.
Sau đó hắn lại chỉ ra đại khái còn cần bao lâu mới có thể khôi phục sản xuất… nghe mà hoàng đế không ngừng gật đầu.
Tang Hoằng không thể không cảm thán gia hỏa này lợi hại, rõ ràng là tai nạn, lại bị miêu tả thành hắn không ngừng nỗ lực khôi phục một mỏ quặng hủy hoại.
Hoàng đế lại hỏi mấy vấn đề, đều được câu trả lời hài lòng, sau đó Ôn công công đi ra the thé nói:
– Có việc khải tấu, không có chuyện gì bãi triều.
Lúc này trên triều, một quan viên bước ra khỏi hàng nói:
– Thần có bản tấu, gần đây tiếp được rất nhiều mật báo, vạch tội Lục Mạo Tử Tước, Thái Tử Trung Thứ Tử Tổ An thầm cứu Ngọc Yên La, cấu kết Yêu tộc, phản bội triều đình!
Trong lòng mọi người run lên, màn kịch quan trọng rốt cục tới.
Tang Hoằng nhận ra quan viên kia là Ngự Sử Trung Thừa Y Sùng, phải biết ngày bình thường vạch tội quan viên cơ bản đều là thủ hạ của hắn xuất mã, bây giờ hắn là người đứng thứ nhất ra mặt, Hứa Vũ thật đúng là có mặt mũi.
– Lời của Y đại nhân sai rồi!
Lúc này một quan viên tuổi trẻ ra khỏi hàng.
– Sau khi Tổ đại nhân đến Vân Trung quận, cúc cung tận tụy, phá được rất nhiều đại án, trả Vân Trung quận thanh bình là mọi người đều biết, bên trong còn có sự tình Yêu tộc buôn lậu, làm sao có thể cấu kết Yêu tộc, thông đồng với địch phản quốc.
– Này là người nào?
Quan viên bên Vân Trung quận xì xào bàn tán, vốn còn đang cảm thán sao người trẻ tuổi này đẹp trai như vậy, kết quả lời của đối phương như đánh mặt toàn bộ quan trường Vân Trung quận, tự nhiên rất phản cảm.
Chương 2385: Từng bước ép sát (2)
Có người tin tức linh thông nhận ra hắn:
– Đây là cháu trai Khương Khuê của Khương Bá Dương, mỹ nam tử nổi tiếng kinh thành, đương nhiệm Thái Tử Tẩy Mã, đều là quan viên Đông Cung, tự nhiên sẽ nói chuyện thay Tổ An.
Tang Hoằng còn biết một tầng càng sâu, Khương Khuê trừ được Thái Tử Phi gợi ý, mẫu thân hắn là tiểu nữ nhi của Ngọc Huyền Trùng, mặc kệ về công về tư, khẳng định đều phải giúp Tổ An.
– Công là công tội là tội, t đó Tổ đại nhân ở Vân Trung quận xác thực lập xuống không ít công lao hãn mã, nhưng đằng sau cứu yêu phụ Ngọc Yên La là sự thật, hơn nữa căn cứ tình báo, Ngọc Yên La đã trở về Xà tộc, bên cạnh nàng có một người làm bạn, căn cứ miêu tả rất giống Tổ An.
Một vị ăn mặc kiểu Công Tước khác ra khỏi hàng nói.
– Trước sau liên hệ, trước đó Tổ đại nhân ở Vân Trung quận đả kích Yêu tộc buôn lậu, nói không chừng chỉ là diễn một vở tuồng mà thôi.
Tang Hoằng biến sắc, thân phận người này không bình thường, chính là Cức Dương Huyện Công, Tán Kỵ Thường Thị Triệu Thư.
Mấu chốt cha hắn chính là Phù Phong Vương, Trấn Tây Đại tướng quân Triệu Tàng, mà Triệu Tàng là thúc phụ của hoàng đế!
Xem ra lần này phe phái Tề Vương ở Vân Trung quận tổn thất nặng nề, những lực lượng trung kiên kia cũng ngồi không yên.
Loại tình huống này Tang Hoằng tự nhiên không thể ngồi yên không để ý đến, cao giọng nói:
– Lời ấy của Triệu đại nhân sai rồi, bản quan là khâm sai, điều tra sự tình Yêu tộc buôn lậu, bản quan toàn quyền phụ trách, hơn nữa các quan viên trong sứ đoàn khâm sai có thể làm chứng, Triệu đại nhân nói hết thảy chỉ là một vở tuồng, chẳng lẽ toàn bộ sứ đoàn khâm sai chúng ta tập thể phản quốc sao? Hoặc ám chỉ hoàng thượng không biết nhìn người?
Triệu Thư đổ mồ hôi lạnh:
– Ta tự nhiên không phải ý này, ngươi đừng vu oan giá họa.
– Đến cùng là ai vu oan giá họa đây?
Thái Tử Phi không tiện xuất mã, ca ca nàng Bích Tử Ngang tự nhiên phải ra mặt giúp muội muội.
– Yêu tộc và Vân Trung quận lộ trình xa xôi, đi tới đi lui nhanh nhất cũng phải hơn nửa năm, Triệu đại nhân lại nói Ngọc Yên La đã trở về Yêu tộc, còn căn cứ một số miêu tả nói bên cạnh là Tổ An, xin hỏi là tình báo nơi nào đến?
Triệu Thư đỏ mặt:
– Việc này liên quan đến quân cơ bí ẩn, tự nhiên không tiện công bố ở trước mặt mọi người, nếu Bích công tử muốn biết, có thể cùng ta đến ngự thư phòng tìm thánh thượng phán quyết.
Tang Hoằng nghe mà giật mình, chẳng lẽ Đế quốc thật có thám tử ở Yêu tộc sao.
Bích Tử Ngang cau mày, có điều hắn tâm tư nhanh nhẹn, lập tức kết luận cho dù có thám tử, trong khoảng thời gian ngắn cũng sẽ không có tình báo chính xác như thế, nên cao giọng nói:
– Nếu quả thật có chứng cứ rõ ràng, hôm nay sao sẽ tổ chức đại hội như vậy.
Triệu Thư nghẹn lời, tình báo xác thực rất mơ hồ, không có cách nào đập chết Tổ An.
Lúc này Hứa Vũ mở miệng:
– Chỉ dựa vào một thám tử truyền tình báo về, tự nhiên không đủ, nhưng kết hợp sau khi Ngọc Yên La trốn đi, Tổ An mất tích bí ẩn, đã đủ để chứng minh rất nhiều vấn đề.
Nói xong hắn nhìn Tang Hoằng:
– Ta nhớ không sai mà nói, lúc trước Tang đại nhân nói Tổ An mất tích là bởi vì đi hỗ trợ chấp hành một nhiệm vụ bí mật của Tú Y Sứ Giả, bây giờ Chu Tà Đại thống lĩnh ở chỗ này, không bằng hỏi hắn đến cùng có nhiệm vụ bí mật này hay không.
Tuy mặt ngoài Hứa Vũ là đang hỏi Tang Hoằng, trên thực tế không có trưng cầu ý kiến của hắn, ngược lại trực tiếp tìm Chu Tà Xích Tâm chứng thực.
Tang Hoằng giật mình, lúc trước vì giải thích nguyên nhân Tổ An đột nhiên mất tích, hắn dưới tình thế cấp bách dùng nhiệm vụ của Tú Y Sứ Giả yểm hộ, dù sao đám người Tiếu Kiến Nhân và Tổ An quan hệ rất tốt, đương nhiên sẽ không vạch trần, không nghĩ đến Hứa Vũ trực tiếp hỏi Chu Tà Xích Tâm.
Bất quá trải qua lúc đầu bối rối, rất nhanh hắn đã trấn định lại.
Chu Tà Xích Tâm là tâm phúc của hoàng thượng, hắn nhất định sẽ giúp Tổ An nói vài lời.
Ai biết Chu Tà Xích Tâm ồ một tiếng:
– Còn có chuyện như thế sao? Ta không có nhận được tình báo tương quan của Tú Y Sứ Giả ở khu vực Vân Trung quận, đương nhiên cũng có thể là chuyện quá khẩn cấp, còn chưa kịp báo cáo.
Tang Hoằng trừng to mắt, hắn vốn nghĩ coi như Chu Tà Xích Tâm không giúp cũng sẽ lựa chọn trung lập, ai biết đối phương lại trả lời như vậy.
Hắn là thống lĩnh của Tú Y Sứ Giả, khống chế Tú Y Sứ Giả cực nghiêm, hắn nói có thể là phía dưới chưa báo lên, người khác sẽ tin?
Quả nhiên, nghe hắn nói, phe phái Tề Vương xôn xao, các lộ quan viên khí thế sục sôi, ào ào lên án Tổ An, đồng thời có người còn vạch tội Tang Hoằng.
Hắn làm Cô Thần nhiều năm như vậy, đắc tội không ít người, đối thủ chính trị sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy?
Chương 2386: Nữ giả nam trang
Bích Linh Lung thì khó tin nhìn về phía hoàng đế, nếu không có hoàng đế gợi ý, cho Chu Tà Xích Tâm mười lá gan hắn cũng không dám nói như vậy.
Tổ An vì Thái Tử lập xuống công lao hãn mã, người khác không biết, hoàng thượng làm sao có thể không biết?
Bây giờ lại phối hợp phe phái Tề Vương muốn đưa Tổ An vào chỗ chết, như vậy chẳng phải để người trung với hoàng gia thất vọng đau khổ?
Lúc này trong đầu Tang Hoằng cũng oanh minh, sau khi biết hoàng đế đồng ý tổ chức hội nghị thẩm vấn, hắn đã có dự cảm không ổn, không nghĩ đến hoàng đế và Tề Vương lại liên thủ, vậy thì dù thần tiên tới cũng khó cứu.
Lúc này Trung Thư Lang Bùi Luyện bước ra khỏi hàng nói:
– Ngũ đệ, ngươi thân là Vân Trung thành chủ, rõ ràng sự tình phát sinh ở chỗ đó nhất, không bằng ngươi đến nói một chút, đến cùng xảy ra chuyện gì.
Ngũ đệ trong miệng hắn tự nhiên là Bùi Thiệu, hai huynh đệ đều là nhi tử của Lâm Hải Công, Thị Trung Bùi Chính, mà Bùi gia Lâm Hải Công nhất mạch, là lực lượng trung kiên của phe phái Tề Vương.
Bùi Hữu vốn còn hi vọng nhìn gia gia, Thượng Thư Lệnh Bùi Minh ở trong triều đình nói giúp Tổ An vài câu, dù sao mạch bọn họ khá thân cận phe phái Thái Tử, nhưng từ đầu tới cuối, gia gia không có mở miệng, lấy hắn hiểu gia gia, hiển nhiên hắn là muốn khoanh tay đứng nhìn.
Cao Anh cũng chờ đợi nhìn Vệ tướng quân Liễu Diệu, có điều hắn rõ ràng, lúc trước ở Minh Nguyệt thành, cữu cữu bởi vì Tổ An ném không ít thể diện, cho nên xưa nay không thích Tổ An.
Tuy Tổ An ở trong bí cảnh cứu mình, nhưng mình chỉ là cháu ngoại, ăn nhờ ở đậu khó tránh khỏi thấp cổ bé họng.
Quả nhiên, Liễu Diệu từ đầu tới cuối chỉ xem kịch vui.
Lúc này Bùi Thiệu ho nhẹ:
– Theo hạ quan biết, lúc trước Hứa đại nhân nhốt Ngọc Yên La lại, phòng bị như thùng sắt, các loại trạm gác nhiều vô số, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn bị người cứu, cho nên chúng ta hoài nghi người cứu viện biết những bố trí này, khẳng định là ở trong nội bộ của chúng ta, hơn nữa chức vị còn phải cao, bằng không không có cách nào hiểu rõ ràng như vậy.
Mặc dù hắn không có trực tiếp trả lời, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
– Không sai.
Lúc này Hứa Vũ rèn sắt khi còn nóng.
– Thời điểm yêu phụ Ngọc Yên La vừa bị bắt, Tổ An nỗ lực cứu nàng, vì thế không tiếc công nhiên vi phạm phép tắc triều đình, việc này bách quan ở Vân Trung quận đều có thể làm chứng.
Những quan viên ở bên cạnh vội vàng phụ họa.
Hứa Vũ tiếp tục nói:
– Kết hợp với Ngọc Yên La được cứu, Tổ An liền mất tích, Tang đại nhân còn biên hoang ngôn yểm hộ, đến cùng là chuyện gì xảy ra, các vị đại nhân chắc hẳn đã có kết luận.
Tang Hoằng cả giận nói:
– Dựa theo ngươi nói, ta là đồng mưu của Tổ đại nhân, cùng một chỗ cấu kết Yêu tộc phản quốc?
Hứa Vũ lắc đầu:
– Này thì không phải, nghĩ đến hẳn là Tang đại nhân ái tài sốt ruột, lúc này mới vô ý yểm hộ giúp Tổ An, chỉ không ngờ tới hắn dám làm ra sự tình khi quân phạm thượng.
Hắn biết tuy Tang Hoằng ở quan trường nhân duyên không tốt, nhưng nổi danh cô thẳng, hơn nữa trung thành tuyệt đối với hoàng thượng, nếu ở phương diện này vu cáo hắn sẽ không có người tin.
sắc mặt Tang Hoằng âm tình biến hóa, trong lòng của hắn rõ ràng, hôm nay hơn phân nửa khó có thể thiện, duy nhất có thể làm là tận lực trì hoãn thời gian mà thôi.
Hắn đang muốn nói gì, hoàng đế lại mở miệng:
– Trẫm nhớ đi cùng cũng có Tú Y Sứ Giả, để bọn hắn ra nói chuyện.
Chu Tà Xích Tâm tự nhiên biết lần này phái người nào, rất nhanh Tiếu Kiến Nhân bước ra khỏi hàng nói:
– Hồi bẩm hoàng thượng, lấy ty chức dọc theo con đường này nhìn, Tổ đại nhân làm người bằng phẳng, vì bách tính ra sức, dạng người như vậy tuyệt đối không có khả năng sẽ cấu kết Yêu tộc phản quốc.
Tang Hoằng ngoài ý muốn liếc hắn một cái, Tú Y Sứ Giả xưa nay quái gở, làm quần thần kính sợ, không nghĩ tới hắn sẽ nói chuyện thay Tổ An, đây là bốc lên mạo hiểm hủy hết tiền đồ.
Trên triều đình, Bích Linh Lung chấn động, đang muốn thừa cơ mở miệng, Chu Tà Xích Tâm đã sớm đánh gãy Tiếu Kiến Nhân nói:
– Hoàng thượng hỏi là Tổ An có cứu Ngọc Yên La không, hoặc lúc Ngọc Yên La được cứu, Tổ An ở nơi nào, ngươi có nhìn thấy không, nhớ trả lời trọng điểm.
Bích Linh Lung nhíu mày, nhịn không được nói:
– Lời này của Đại thống lĩnh khó tránh khỏi có hiềm nghi dẫn đạo.
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía nàng, phải biết xưa nay nàng chú trọng dáng vẻ, được công nhận là có phong thái mẫu nghi thiên hạ, rất nhiều chuyện từ trước tới giờ không tự mình tỏ thái độ, nhưng nàng có thể an bài thủ hạ lên tiếng, đạt tới mục đích mình muốn, hôm nay lại tự thân xuất mã, xem ra ở trong lòng nàng, địa vị của Tổ An xác thực không tầm thường.
Mọi người không có hoài nghi quá lớn, tuy trước đó Tổ An và nàng truyền ra lời đồn, nhưng việc này sớm đã rửa sạch, ai còn dám nhắc lại, quả thực là tự làm mất mặt.
Chương 2387: Nữ giả nam trang (2)
Nàng bảo trì Tổ An như vậy, xem ra là thật coi hắn như tâm phúc.
Quan viên phe phái Tề Vương cười trên nỗi đau của người khác, Chu Tà Xích Tâm là lực lượng trung kiên của Bảo Hoàng Đảng, lại xung đột với Thái Tử Phi, xem tương lai bọn hắn làm sao hợp tác.
Chỉ có Tề Vương ngồi ở chủ vị nhíu mày, mình muốn đối phó Tổ An là chuyện đương nhiên, nhưng vì sao hoàng đế cũng muốn đối phó hắn?
Tổ An là người của hoàng đế, phái hắn đi Vân Trung quận hại mình bố cục nhiều năm.
– Chẳng lẽ hai người bọn hắn liên hợp lại diễn trò?
Tề Vương sợ hãi cả kinh, đã không còn nhẹ nhõm như trước đó.
Lúc này Tiếu Kiến Nhân bắt đầu trả lời:
– Ta không biết ai cứu Ngọc Yên La, mặt khác thời điểm kia Tổ đại nhân ở trong phòng bế quan dưỡng thương, sự tình hắn bị thương ở Vân Trung quận ai cũng biết.
Hứa Vũ truy vấn:
– Ngươi nói hắn ở trong phòng bế quan dưỡng thương, ngươi có tận mắt nhìn thấy không?
Tiếu Kiến Nhân do dự một chút, bất quá thân là Tú Y Sứ Giả, ở trước mặt hoàng đế và Đại thống lĩnh, hắn không dám nói dối:
– Không có.
Tang Hoằng trầm giọng nói:
– Nếu bế quan dưỡng thương, sẽ không cho ngoại nhân quấy rầy, cái này có thể xem như chứng cứ sao?
Mọi người xì xào, này càng chứng minh Tổ An khả nghi nha.
Trải qua một loạt giao phong, lúc này Hứa Vũ đã nắm chắc thắng lợi trong tay:
– Tang đại nhân, mặc ngươi thiên hoa loạn trụy, cũng không cách nào giải thích Tổ An bây giờ đi đâu, nếu hắn trong sạch, vì sao xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không xuất hiện, chẳng lẽ hắn không biết tội cấu kết Yêu tộc phản quốc bao lớn? Hay nói… hiện tại hắn đang ở Yêu tộc, căn bản không về được!
– Ai nói hắn về không được?
Lúc này một âm thanh thanh thúy vang lên, một bóng người xuất hiện ở cửa.
Mọi người biến sắc, mặt nạ đặc thù quỷ dị, tú y đầy sát khí, mấu chốt là tơ vàng khảm nạm…
– Thập Nhất đại nhân!
Đám người Tiếu Kiến Nhân vừa mừng vừa sợ, bất quá hô đến một nửa thanh âm im bặt, đặc biệt là Tiếu Kiến Nhân, còn bản năng xoa xoa mắt, đáng tiếc bởi vì hắn bị cận, vò như thế nào cũng nhìn không rõ.
Hắn lặng lẽ truyền âm hỏi thăm Đái Lão Thất và Trần Lão Bát:
– Các ngươi thấy rõ thủ lĩnh không, tại sao ta cảm giác có chút kỳ quái.
– Có chút lạ, có thể là rất lâu không gặp, luôn cảm thấy thủ lĩnh hơi gầy, xem ra là vì gần đây quan tâm quá nhiều sự tình.
Đái Lão Thất đáp.
– Thật sao, sao ta cảm giác cơ ngực của thủ lĩnh lớn hơn?
Trần Lão Bát thì hơi nghi hoặc.
Lúc này Tang Hoằng cũng chấn động, Kim Bài Thập Nhất một mực ẩn ở một nơi bí mật gần đó, lúc này hắn đứng ra, hiển nhiên là muốn nói chuyện thay Tổ An.
Chỉ bất quá vì sao luôn cảm thấy Kim Bài Thập Nhất này có chút không giống.
Người trên triều đình sắc mặt khác nhau, ánh mắt Bích Linh Lung phức tạp nhìn đối phương, lúc trước nàng là bị Kim Bài Thập Nhất ôm, khi đó trái tim nhảy loạn, dâng lên tình cảm khác lạ, chỉ không nghĩ tới về sau gặp Tổ An.
Nhưng vì sao gặp lại hắn, lại cảm thấy có chút xa lạ.
Chu Tà Xích Tâm thì mộng bức, hắn đương nhiên biết Kim Bài Thập Nhất là ai, đây rốt cuộc là huyên náo ra chuyện gì, hắn bản năng nhìn về phía hoàng đế, ai biết hoàng đế cũng nhíu mày.
Chỉ có bên Vân Trung thành, Bùi Thiệu biến sắc, loại cảm giác này thực quá quen thuộc, hắn vội vàng truyền âm nói:
– Mạn Mạn, ngươi đến cùng hồ nháo cái gì!
“Kim Bài Thập Nhất” này tự nhiên chính là Bùi Miên Mạn, nếu nói trên đời này ai hiểu Tổ An nhất, người nào càng giống phu thê với hắn, thì không phải Sở Sơ Nhan, cũng không phải Trịnh Đán, mà là nàng ở trong n Khư bí cảnh cùng hắn làm phu thê mấy chục năm.
Nàng đương nhiên biết thân phận Kim Bài Thập Nhất của Tổ An, trước đó Tổ An còn lưu một bộ y phục ở chỗ nàng để chơi hóa trang.
Lần này biết tình thế của Tổ An bất lợi, rất có thể gánh tội danh cấu kết Yêu tộc phản quốc, nàng cũng lo lắng như con kiến bò trên chảo nóng.
Tuy không rõ đối phương đến cùng đi làm cái gì, nhưng việc cấp bách là giúp hắn vượt qua cửa ải khó lại nói.
Bởi vậy nàng dứt khoát nữ giả nam trang, lấy thân phận Kim Bài Thập Nhất xuất hiện.
Chỉ không nghĩ tới bị nhìn ra sơ hở dễ dàng như vậy, mình rõ ràng đã hết sức trang điểm, còn cố ý dùng đai lưng quấn ngực, sao bọn họ còn nhìn ra? Bất quá loại tình huống này nàng chỉ có thể kiên trì tiếp tục.
– Ngươi có biết loại tội khi quân này là sẽ chém đầu cả nhà không!
Thấy nàng không đáp lời, Bùi Thiệu lo lắng, trước đó bởi vì thắng lợi trong tầm mắt, tâm tình tốt sớm đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Bùi Miên Mạn hừ lạnh, nguyên khí truyền âm trả lời:
– Nếu biết có hậu quả nghiêm trọng như vậy, thì đừng vạch trần ta, ngược lại còn phải giúp ta che giấu thân phận.
Bùi Thiệu nhất thời nghẹn lời:
– …
Chương 2388: Thủ đoạn độc ác
Nàng nói thật có đạo lý, ta lại không biết nên phản bác như thế nào.
Nhưng vì sao trong đầu kìm nén khó chịu như thế.
– Ngươi nói hắn trở về, người đâu?
Người bên triều đình không rõ ràng cho lắm, Cức Dương Huyện Công, Tán Kỵ Thường Thị Triệu Thư nhịn không được lên tiếng hỏi.
– Hắn đi chấp hành một nhiệm vụ bí mật, hơn nữa là ta ủy thác.
Bùi Miên Mạn nói.
– Trước đó còn chưa kịp báo cáo Đại thống lĩnh, mong Đại thống lĩnh chớ trách.
Người khác không biết thân phận của Kim Bài Thập Nhất, hoàng đế và Chu Tà Xích Tâm còn không biết sao.
Lần này tình thế thật quá nguy cấp, Bùi Miên Mạn biết hai người không nguyện ý bại lộ thân phận Tổ An là Kim Bài Thập Nhất, cho nên không thể không binh đi nước cờ hiểm.
Đương nhiên nàng cũng thông minh, cho Chu Tà Xích Tâm bậc thang xuống đài.
Sắc mặt của Chu Tà Xích Tâm âm trầm như nước, đối phương có thể giả trang thành Kim Bài Thập Nhất, hiển nhiên là biết thân phận của Tổ An.
Lúc này tư thái của nàng cũng rõ ràng, hoặc thuận thế xuống thang, hoặc mọi người cá chết lưới rách, trực tiếp giũ ra sự tình Tổ An là Kim Bài Thập Nhất.
Đến thời điểm mặc kệ là trước đó thông qua những nhiệm vụ bí mật Tổ An làm, hay Tú Y Sứ Giả xưa nay trung thành tuyệt đối, đặc biệt là Kim Bài Sứ Giả được chứng minh là cấu kết Yêu tộc phản quốc, các loại ảnh hưởng là hủy diệt.
Hắn có chút đau đầu, lặng lẽ nhìn hoàng đế, chỉ tiếc trên mặt Triệu Hạo nhìn không ra chút biểu lộ.
Tề Vương bởi vì vừa rồi nghi thần nghi quỷ, một mực vụng trộm quan sát Chu Tà Xích Tâm, lúc này cử động của đối phương tuy nhỏ, nhưng không giấu diếm được hắn.
Hắn không khỏi kỳ quái, vì sao Kim Bài Thập Nhất vừa ra, Chu Tà Xích Tâm và Hoàng Đế phản ứng kỳ quái như thế.
Liên tưởng đến đoạn thời gian trước, càng phát giác Kim Bài Thập Nhất không giống Kim Bài Sứ Giả khác, quá đặc thù.
Rất nhiều quan viên không biết nội tình đang chờ Chu Tà Xích Tâm phản bác, dù sao trước đó hắn chứng thực không có thu được tình báo tương quan.
Ai biết hắn ở nơi đó hàm hàm hồ hồ, không có chính diện đáp lại.
Những quan viên này đều là lão hồ ly, lập tức biết sự tình có biến hóa.
Bích Linh Lung buông lỏng một hơi, không nghĩ đến sự tình sẽ lấy phương thức như vậy xuất hiện chuyển cơ, đồng thời càng tò mò nhìn người kia, người này và A Tổ quan hệ thế nào, tại sao lại mạo hiểm giúp hắn.
Tang Hoằng cũng nghi hoặc, khả năng bên triều đình ngăn cách Ảnh âm Kính, không cách nào nhìn rõ ràng, nhưng mình cách gần, cơ hồ có thể phán đoán đối phương là nữ.
Trước kia hắn còn khó chịu Tổ An trêu hoa ghẹo nguyệt, đặc biệt là lần này vì nữ nhân mạo hiểm cứu người mới dẫn tới sự tình về sau, bất quá không nghĩ tới bây giờ đi ra cứu hắn cũng là nữ nhân, thật là thế sự khó liệu.
Lúc này Hứa Vũ mở miệng:
– Ngươi thật là Kim Bài Thập Nhất?
Phát động lần vạch tội này, hắn vận dụng quá nhiều tư nguyên và tâm huyết, lần này có thể nói không thành công thì thành nhân, thấy tình thế chuyển tiếp đột ngột, hắn cũng ngồi không yên.
Hắn không hiểu vì sao hoàng thượng và Chu Tà Xích Tâm đều không mở miệng phân biệt giả mạo, bọn họ không nói, vậy thì mình tới.
Bùi Miên Mạn giật mình, bất quá vẫn trấn định nói:
– Hoàng thượng và Đại thống lĩnh đều không hoài nghi, chẳng lẽ Hứa đại nhân tự hỏi kiến thức còn vượt qua bọn họ.
Hứa Vũ đổ mồ hôi như thác, miệng của người này thật lợi hại.
Bất quá ở quan trường chìm nổi, hắn phản ứng cũng nhanh:
– Chút kiến thức của hạ quan tự nhiên kém xa Đại thống lĩnh, càng không dám so sánh với hoàng thượng.
Chỉ bất quá ngăn cách Ảnh âm Kính, bọn họ xem không rõ ràng, ngược lại ta cách ngươi gần chút, lại càng dễ nhìn một số chi tiết.
– Theo ta biết, Kim Bài Thập Nhất là nam nhân, nhưng ngươi rõ ràng là nữ giả nam trang, giả mạo Tú Y Sứ Giả là đại tội, hơn nữa ở chỗ này lừa gạt hoàng thượng, càng là đại họa khám nhà diệt tộc, nói, đến cùng là ai sai ngươi tới.
Nói đến phần sau, ánh mắt của Hứa Vũ tràn ngập sát khí.
Bùi Thiệu nghe vậy kinh hồn bạt vía, nếu thân phận nàng vạch trần, mình làm cha cũng xong, hắn tằng hắng một cái:
– Nữ giả nam trang, ta không thấy như vậy nha, Hứa đại nhân không nên nói lung tung.
Trong lòng mắng nữ nhi gần chết, nhưng lúc này lại không thể không kiên trì giúp nàng.
Tang Hoằng kinh dị liếc hắn, không nghĩ đến thời điểm này Bùi Thiệu sẽ hỗ trợ nói chuyện.
Hứa Vũ cũng sợ hãi, nghĩ mãi mà không hiểu, rõ ràng là đồng minh, vì sao đột nhiên đâm sau lưng mình, chẳng lẽ hắn sớm biết tình báo gì ta không biết?
Lại liên hệ đến thái độ của Chu Tà Xích Tâm và Hoàng Đế mập mờ, hắn nhất thời hoảng sợ.
Có Bùi Thiệu đi đầu, tâm phúc của hắn cũng vội vàng phụ họa, phải biết dù sao Bùi Miên Mạn cũng chăm chú trang trí qua, lại có tú y che khuất thân hình, có mặt nạ che chắn khuôn mặt, trừ số rất ít người tương đối quen thuộc Kim Bài Thập Nhất, người khác là không thể nhìn ra dị thường.
Chương 2389: Thủ đoạn độc ác (2)
Hứa Vũ cắn răng, chuyện cho tới bây giờ hắn lui sẽ vạn kiếp bất phục, thế là kiên trì nói:
– Muốn phán đoán thật giả cũng đơn giản, có thể để hắn ở trước mặt mọi người cởi áo, tự nhiên sẽ tra ra manh mối.
– Hồ nháo, tuy cách Ảnh âm Kính, nhưng vẫn ở trên triều đình, nào có sự tình vô lễ như vậy.
Bích Linh Lung quát lớn, vừa rồi nàng đã cảm thấy Kim Bài Thập Nhất kỳ quái, trải qua Hứa Vũ nhắc nhở, rốt cuộc minh bạch, nguyên lai là nữ nhi.
Cũng không biết là người tình nào của Tổ An, nghĩ tới đây, trong nội tâm nàng vừa ghen vừa giận.
Bất quá việc cấp bách là trước giúp Tổ An vượt qua cửa ải khó, sự tình khác đằng sau lại tính.
Nghe Thái Tử Phi nói như vậy, lúc bình thường, các đại thần khẳng định phải biết tiến thối.
Nhưng Hứa Vũ rõ ràng hôm nay đã đắc tội, nếu không giải quyết, đằng sau chỉ sẽ thảm hại hơn.
Sau đó hắn nói tiếp:
– Vậy có thể tìm ma ma đưa đến phòng bên cạnh kiểm tra, việc quan hệ quốc gia xã tắc, phải tra ra manh mối.
Bùi Miên Mạn hừ lạnh:
– Xưa nay chỉ có Tú Y Sứ Giả chúng ta tra người khác, còn chưa thấy qua người khác tra Tú Y Sứ Giả chúng ta, ngươi ăn không nói có một câu, liền muốn ta tự chứng minh trong sạch, chuyện cười!
Bích Linh Lung âm thầm gật đầu, người tình này của Tổ An cũng là người thông minh, loại tình huống này đương nhiên không thể theo mạch suy nghĩ của người ta.
Rất nhanh quan viên phe phái Tề Vương, còn có quan viên của phe phái Đông Cung khẩu chiến, làm cho quên cả trời đất.
Quan viên bên Vân Trung quận nhìn mà nghẹn họng trân trối, nghĩ thầm lão đại không hổ là lão đại, ngay cả cãi nhau cũng có thể trích dẫn kinh điển.
Hứa Vũ tiến lên một bước, trầm giọng nói:
– Chu Tà Đại thống lĩnh, đây là người của ngươi, có cần tra hay không, Đại thống lĩnh nói một câu đi.
Trong lòng của hắn cũng rất tức giận, rõ ràng là sự tình ngầm hiểu lẫn nhau, vì sao bọn họ đều lâm trận lùi bước?
Cũng không thể để một mình ta gánh hết chứ, hắn không dám kéo hoàng thượng vào, nhưng Chu Tà Xích Tâm muốn làm người ngoài cuộc xem kịch, không khỏi nghĩ quá hay.
Sắc mặt Chu Tà Xích Tâm âm tình biến hóa, đang không biết như thế nào cho phải, bỗng nhiên lỗ tai động động, dường như được chỉ thị gì, hắn lên tiếng:
– Kim Bài Thập Nhất xác thực không phải nữ, vì chứng trong sạch, để người dẫn tới phòng bên tra một chút, nếu là thật, Hứa đại nhân ngươi vu cáo Kim Bài Sứ Giả, chỉ sợ tội danh này không nhỏ; nếu là giả…
Vừa nói vừa cho Hứa Vũ một ánh mắt, Hứa Vũ nhất thời hiểu ý, nếu như vậy, đương nhiên sẽ không cho đối phương có cơ hội trở lại trong phòng này nói lung tung.
Bùi Miên Mạn khẩn trương, nàng vẫn đánh giá thấp hoàng đế và Chu Tà Xích Tâm tàn nhẫn, vốn nghĩ ở trước mặt văn võ bá quan, bọn họ không dám bại lộ sự tình Tổ An là Kim Bài Thập Nhất, nào ngờ bọn họ chơi rút củi dưới đáy nồi, điều nàng đến gian phòng khác, như vậy coi như có vấn đề gì, mình cũng không có cơ hội mở miệng.
Lo lắng còn có Bùi Thiệu, một khi đến sát vách kiểm tra, thân phận nàng sẽ ra ánh sáng, sau đó Bùi gia xong.
Nhưng hôm nay Chu Tà Xích Tâm đã lên tiếng, hoàng đế cũng ngầm đồng ý, cả triều nhìn chằm chằm, hắn muốn ngăn cản cũng tìm không thấy lý do.
Lúc này trong Ảnh âm Kính, Thái Tử Phi Bích Linh Lung mở miệng:
– Ta cho rằng cử động này không ổn, Tú Y Sứ Giả xưa nay đại biểu uy nghiêm của triều đình, càng không nói đến Kim Bài Sứ Giả, sao có thể bởi vì một câu mà tùy ý để người ta kiểm tra.
Lúc này văn võ bá quan đều phẩm ra vị, xem ra Kim Bài Thập Nhất này xác thực có vấn đề, bất quá Thái Tử Phi nói cũng không phải không có lý.
Rất nhanh trên triều lại triển khai một trận biện luận, cuối cùng Chu Tà Xích Tâm nói:
– Xưa nay Tú Y Sứ Giả chúng ta là đại danh từ trung thần nghĩa sĩ, không thể bởi vậy khiến người ta hoài nghi, dao động danh vọng nhiều năm qua hình thành, so sánh mà nói, vinh nhục cá nhân lại tính là gì, ta tin tưởng Kim Bài Thập Nhất cũng có thể hiểu được.
Bùi Miên Mạn đang muốn nói “ta hiểu cái rắm”, Bùi Thiệu đã đứng ra hoà giải:
– Đã như vậy, hạ quan liền đi theo làm nhân chứng.
Đồng thời nguyên khí truyền âm:
– Ngươi đã hết sức, không nên hồ nháo, bằng không sẽ bại lộ, không chỉ ngươi ta, tất cả huynh đệ tỷ muội khác trong nhà cũng sẽ liên luỵ, ngươi nhẫn tâm sao?
Hắn nghĩ phải tìm cơ hội hỏi nàng, rõ ràng là sắp đính hôn với Tề Vương thế tử, lúc nào quan hệ tốt với Tổ An như vậy, vì đối phương bốc lên phong hiểm lớn như thế.
Tuy bởi vì chuyện cũ, hắn và Bùi Miên Mạn không có tình cảm cha con gì, nhưng dù sao cũng có danh cha con, nghĩ đến nữ nhi xinh đẹp của mình, ở dưới tình huống mình không biết rõ tình hình theo nam nhân khác, nhất thời có cảm giác nhà bị trộm.
Chương 2390: Bằng chứng
Nghe hắn nói, bách quan biểu thị đồng ý, hắn xuất thân Bùi gia, xưa nay thân thiện với phe phái Tề Vương, hơn nữa mặc kệ cùng Hứa Vũ, hay cùng Tang Hoằng, đều không tính là thân mật, do hắn làm trọng tài, không có gì thích hợp bằng.
Bùi Miên Mạn muốn nói lại thôi, nàng xác thực không quan tâm phụ thân này, nhưng ở Bùi gia sinh hoạt nhiều năm, rất nhiều lão bộc nhìn nàng lớn lên, thậm chí có một ít huynh đệ tỷ muội có lúc sẽ còn chiếu cố nàng, nếu quả thật bởi vì mình, làm hại những người này kết cục thê thảm, nàng làm sao chịu được?
Nhưng rời đi như vậy, chẳng phải tội danh của A Tổ sẽ triệt để ngồi vững?
Đúng lúc này, một thanh âm cởi mở truyền đến:
– Nghe nói nơi này đang họp thảo luận sự tình của ta, làm sao có thể thiếu nhân vật chính như ta chứ.
Nghe được thanh âm quen thuộc này, toàn thân Bùi Miên Mạn run lên, vội vàng quay đầu nhìn, thân ảnh quen thuộc kia, không phải Tổ An thì là ai?
Bích Linh Lung vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nàng một mực hiếu kỳ tại sao Tổ An lại đột nhiên mất tích, thậm chí còn nghi ngờ đối phương tham luyến sắc đẹp của kinh thành đệ nhất mỹ nhân, làm ra chuyện hồ đồ gì, bây giờ thấy hắn tới, nhiều ngày lo nghĩ cũng triệt để tiêu tán.
Tang Hoằng cũng triệt để trầm tĩnh lại, những ngày này hắn cố giả bộ trấn định, người khác có lẽ còn nghĩ hắn chỉ mất tích ngắn ngủi, có hi vọng tùy thời trở về, nhưng hắn rõ ràng, Tổ An thật ở Yêu tộc, cho nên hắn càng tuyệt vọng.
Sau khi trầm tĩnh lại, hắn mới phát giác sau lưng lạnh toát, nguyên lai đã sớm bị mồ hôi làm ướt nhẹp.
Hiện tại hắn tò mò nhất là vì sao Tổ An ở trong vòng một đêm ngắn ngủi trở về.
Nhân loại vui buồn là không tương thông, bọn họ cao hứng, quan viên phe phái Tề Vương thì ủ rũ, chỉ có Tề Vương vẫn còn trấn định, từ khi phát hiện hoàng đế tựa hồ cũng tập trung tinh thần đưa Tổ An vào chỗ chết, hắn lại bắt đầu suy tư nguyên do, không vội đối phó Tổ An nữa.
Hứa Vũ thì kinh hãi:
– Ngươi… tại sao ngươi lại ở chỗ này?
Hắn cực kỳ xác định trước đó là Tổ An cứu Ngọc Yên La, tuy thám tử bên Yêu tộc truyền về tình báo mơ hồ, nhưng có thể phán đoán ra Tổ An và Ngọc Yên La cùng về Xà tộc, làm sao có khả năng ở đây?
Nghĩ đến Kim Bài Thập Nhất cũng có người giả mạo, hắn hoài nghi Tổ An trước mắt cũng là giả, trên đời không phải không có sự tình dịch dung.
Tổ An cười ha ha:
– Ta vốn là khâm sai, phái tới xử lý sự tình Vân Trung quận, xuất hiện ở đây không phải rất bình thường sao, thế nào, hình như Hứa đại nhân rất không muốn ta ở chỗ này.
Đồng thời nhìn Bùi Miên Mạn cho một cái ánh mắt yên tâm, hai người quá quen thuộc, cơ hồ trong nháy mắt đã nhận ra đối phương là Đại Mạn Mạn của mình.
Sắc mặt của Hứa Vũ âm trầm, không đáp lời.
Ngự Sử Trung Thừa Y Sùng từ lúc đầu phát biểu xong thì một mực trầm mặc, lúc này lại lên tiếng:
– Tổ đại nhân xuất hiện thật đúng lúc, hôm nay là bàn sự tình ngươi cướp ngục cứu yêu phụ Ngọc Yên La, cấu kết Yêu tộc phản bội triều đình, bây giờ ngươi có lời gì muốn nói không?
– Đương nhiên là có!
Tổ An cao giọng nói, một đám đại thần vểnh tai nghe hắn có kiến giải độc đáo gì, ai biết hắn trầm giọng nói.
– Nói bậy nói bạ!
Y Sùng cau mày, Triệu Thư quát lớn:
– Tổ đại nhân, nơi này là triều đình, xin chú ý ngôn từ, mặc kệ nói cái gì cũng phải giảng chứng cứ, không nên giống điêu dân chửi bóng chửi gió.
Tổ An hừ lạnh:
– Muốn giảng chứng cứ? Trước đó thời điểm các ngươi nói ta cấu kết Yêu tộc phản quốc, có giảng chứng cứ không? Hiện tại lại giả mù sa mưa nói chứng cứ?
Triệu Thư nghẹn lời, hắn xuất thân hoàng tộc, hơn nữa đường đường Công Tước, bị một Tử Tước chống đối như vậy, trên mặt mũi không khỏi khó coi.
May mắn lúc này Hứa Vũ giải vây giúp hắn:
– Muốn chứng cứ, rất đơn giản.
Nói xong vỗ tay, mấy người hầu được dẫn tới:
– Bọn hắn là người hầu ở hành quán khâm sai, ngày bình thường chuẩn bị đồ ăn cho mỗi phòng, quét dọn, thay đệm chăn… căn cứ bọn họ nói, thời điểm Ngọc Yên La bị cướp ngục, ngươi đúng lúc không ở trong phòng, trong khoảng thời gian nàng mất tích, ngươi cũng mất tích, trên đời nào có sự tình trùng hợp như vậy.
Tang Hoằng biến sắc, dù mình cẩn thận, vẫn bị hắn xếp thám tử vào.
Tổ An cười nhạo:
– Hứa đại nhân, uổng cho ngươi là người đứng thứ hai của một quận, tựa hồ không quen nghiệp vụ nha, những chuyện này có thể xem như chứng cứ?
– Chứng cứ như vậy quả thật không mạnh.
Hứa Vũ nói.
– Thế nhưng còn có những thị vệ đêm đó trông coi Ngọc Yên La, bọn họ tận mắt nhìn thấy, tuy không thấy rõ hình dạng người cướp ngục, nhưng thân hình giống Tổ đại nhân như đúc.
Tổ An cười ha ha:
– Thân hình giống ta như đúc? Đại thống lĩnh, cho dù là Tú Y Sứ Giả phá án, cũng có thể dùng cái này làm chứng cứ sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









