1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 195 : Nổi bật như thế (c1941-c1950)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 195 : Nổi bật như thế (c1941-c1950)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1941: Nổi bật như thế

Tổ An nhướng mày:

– Có ý gì?

Ngọc Yên La đáp:

– Ngươi cầm bộ dáng này đi lừa người khác, chỉ sợ người khác rất khó nhìn ra sơ hở, nhưng đối với ta mà nói, sơ hở lại rất lớn.

– Ta coi như hiểu sơ kỹ năng vẽ, họa chi đạo, người ngoài cuộc chỉ nghĩ họa sư vẽ càng giống thì càng cao minh, thực ra không phải, vẽ một mục tiêu giống như đúc, chỉ cần là họa sư trải qua huấn luyện không khó làm được, nhưng loại họa sư này chỉ có thể tính là mới nhập môn.

Tổ An đỏ mặt, đoạn thời gian trước hắn vì tu hành Thiên Nhân Nhất Diện, có thể nói một mực nghiên cứu hội họa, thẳng đến vẽ giống như đúc, hắn còn nghĩ mình quả thực là thiên túng kỳ tài, nhanh như vậy đã trở thành Tông Sư Họa đạo.

Ai biết ở trong mắt người ta chỉ là vừa nhập môn mà thôi.

Ngọc Yên La nói tiếp:

– Nhưng một số họa sư có truy cầu, càng nặng ý mà không nặng thực, cho nên một số người bình thường sẽ cảm thấy bọn họ vẽ căn bản không giống, cảm giác kỹ năng vẽ của mình còn không bằng người bán hàng rong, thực ra đây là sai lầm.

Bởi vì thời điểm những người kia vẽ, thêm vào lý giải và cảm ngộ của mình, trong tranh có ý chí của bọn họ, người khác rất khó bắt chước.

– Nhưng cái này còn không phải họa sư cao minh nhất, họa sư cao minh nhất sẽ phản phác quy chân, đã nặng thực lại thoải mái, người bình thường nhìn thấy tác phẩm của bọn hắn, sẽ cảm thấy cực kỳ giống mục tiêu, từ đó có thể thưởng thức ra mỹ cảnh; người hiểu có thể từ trong tranh nhìn thấy ý, không chỉ có tinh khí thần của mục tiêu, còn có cảm ngộ của họa sư.

Nói xong những thứ này, Ngọc Yên La nhìn Tổ An:

– Ngươi ngụy trang Giản Duyên Hữu chỉ có hình, không có thần.

Người bình thường nhìn không ra, nhưng ở trong mắt ta, tự nhiên là trăm ngàn chỗ hở.

Tổ An không còn gì để nói, hóa ra dưới cái nhìn của nàng, trình độ của mình chỉ như người bán hàng rong.

– Được rồi, ta đã trả lời vấn đề của ngươi, bây giờ ngươi có thể nói cho ta ngươi là ai chưa?

Sau khi Ngọc Yên La nói xong, ánh mắt yên tĩnh nhìn hắn, như ngôi sao trong bầu trời đêm, mỹ lệ mà mê người.

Tổ An lại như có điều suy nghĩ:

– Khó trách vừa rồi thủ đoạn công kích của ngươi là dùng tranh vây nhốt ta, xem ra ngươi đã lấy họa nhập đạo, luận hội họa chi đạo, ngươi có thể xếp thứ mấy?

Thấy hắn lần nữa né tránh vấn đề của mình, Ngọc Yên La vốn có chút không vui, nhưng nghe hắn bàn luận Họa đạo, kìm lòng không được nháy mắt mấy cái, tựa hồ sinh ra hứng thú.

Nàng nghiêm túc suy tư, cuối cùng đáp:

– Hẳn có thể xếp thứ hai.

– Thiên hạ lớn như vậy, ngươi có thể xếp thứ hai đã rất không tệ.

Tổ An cảm thán, thuận thế an ủi nàng một câu.

– Vậy xếp số một là ai?

– Ta không biết.

Thanh âm của Ngọc Yên La non mềm rung động lòng người, như không có ý thức được mình đang ở hiểm cảnh.

– Không biết?

Tổ An nghi hoặc.

– Vậy sao ngươi biết mình xếp thứ hai?

– Cho tới bây giờ, trong những người ta biết, còn không có ai họa đạo vượt qua ta, chỉ bất quá thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân, có lẽ trên đời còn có người lợi hại hơn, nhưng tuyệt đối sẽ không quá nhiều, ta nghĩ tới nghĩ lui, xếp thứ hai có lẽ khách quan nhất.

Ngữ khí của Ngọc Yên La trịnh trọng, phảng phất như đang luận chứng.

Tổ An:

-???

Nữ nhân này bình thường hòa nhã, một khi trang bức lên thật rất khó lòng phòng bị.

Bỗng nhiên trong lòng hắn hơi động, nhìn ánh mắt đối phương:

– Theo ta biết, Trần Tế Tửu ở Quốc Lập Học Viện thu mấy đệ tử thân truyền, mỗi đệ tử đều am hiểu một lĩnh vực, bên trong có người danh hiệu là Họa đệ tử cực kỳ thần bí, thế nhân căn bản không biết tính danh, thậm chí ngay cả hắn là nam hay nữ cũng không biết.

Không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, hẳn là ngươi đi?

Trên mặt Ngọc Yên La lóe lên vẻ do dự, cuối cùng gật đầu nói:

– Không sai, chính là ta, phải giấu giếm thân phận, là bởi vì thân phận của ta quá đặc thù, lão sư và ta đều không muốn đưa tới phiền phức, cho nên mới không công bố ra ngoài.

Tổ An nhất thời trợn tròn mắt, không nghĩ đến Ngọc Yên La lại là đồ đệ của Tế Tửu.

Lấy trước đó hắn ở hậu sơn tiếp xúc đến những đệ tử kia của Tế Tửu, bọn họ trên cơ bản đều có tấm lòng son, rất cố chấp và cuồng nhiệt với lĩnh vực mình theo đuổi.

– Thân là đệ tử chân truyền của Tế Tửu, ngươi vốn là giai nhân, sao lại làm tặc?

Tổ An không khỏi thở dài.

Ngọc Yên La hừ một tiếng:

– Người nào ở hơn nửa đêm chui vào phòng ngủ của ta, còn giả trang thành trượng phu của ta, đến cùng là ai làm tặc?

Tổ An đỏ mặt:

– Đừng nói lảng sang chuyện khác, ta là chỉ sự tình Giản Duyên Hữu bị hại chết.

Ngữ khí của Ngọc Yên La có chút thương cảm:

– Hắn chết thật sao?

– Ngươi đừng nói với ta rằng ngươi không biết.

Trong giọng nói của Tổ An khó tránh khỏi có hiện ra vẻ trào phúng.


Chương 1942: Nổi bật như thế (2)

– Ta chỉ biết hắn hơn phân nửa xảy ra chuyện, còn thật không xác định hắn đã chết.

Ngọc Yên La dò hỏi.

– Nghe ý tứ của ngươi, tựa hồ là Giản Thái Định ra tay?

Tổ An nhíu mày, nữ nhân này đến cùng là thật vô tội hay ngụy trang, nếu ngụy trang mà nói, không khỏi quá đáng sợ rồi.

Đúng lúc này, một cánh tay trắng như tuyết từ trong chăn điểm ra.

Tổ An kinh hãi, vô ý thức muốn chặn, bất quá bỗng nhiên trong mắt đối phương phóng ra ánh sáng kỳ quái.

Hắn nhất thời cảm thấy thân thể mình nặng nề, dẫn đến động tác chậm một nhịp.

Trong sát na đó, cánh tay đột phá phòng ngự, trực tiếp điểm lên đại huyệt của hắn.

Toàn thân Tổ An chấn động, sau đó cứng đờ ngồi ở chỗ đó không thể động đậy:

– Vì sao ngươi có thể động?

Hắn xác định vừa rồi mình đã khống chế huyệt đạo của đối phương, sao có khả năng khôi phục lại nhanh như vậy?

– Bất động nằm ở chỗ này để ngươi khi dễ sao?

Ngọc Yên La hừ nhẹ, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý.

Nàng từ trên giường ngồi dậy, đang muốn cầm y phục mặc lên, bất quá khi vươn tay mới phát hiện y phục trên người mình thực quá ít.

Tức giận trừng Tổ An một cái, ngay sau ném chăn mền lên đầu Tổ An.

Trong mền còn lưu lại khí tức ấm áp của nàng, còn có mùi thơm thấm vào ruột gan, bỗng nhiên hắn có chút thần du vật ngoại, nghĩ thầm kiếp trước trên internet thường xuyên có biến thái chuyên môn thu mua tất chân nguyên vị của mỹ nữ, vậy chăn mền nguyên vị của thiên hạ đệ nhất mỹ nhân có thể bán bao nhiêu tiền?

Không biết qua bao lâu, hai mắt tỏa sáng, chăn mền trên đầu bị kéo xuống, lúc này Ngọc Yên La đã mặc y phục.

– Vì sao ngươi có thể giải khai huyệt đạo?

Tổ An nhớ lại vừa rồi thủ pháp của mình không có bất cứ vấn đề gì, nếu đối phương là Tông Sư trở lên, có lẽ mình không khống chế nổi, nhưng nàng rõ ràng không phải.

– Hiện tại là ta hỏi ngươi, không phải ngươi hỏi ta.

Ngọc Yên La nói xong, đột nhiên cảm giác có chút khoái ý, vừa rồi đối phương cũng dùng ngữ khí như vậy khi dễ nàng, không nghĩ tới nhanh như vậy đã trả thù lại.

– Ngươi đến cùng là ai?

Ngọc Yên La vừa nói vừa vòng quanh hắn đánh giá.

– Giống, thật giống, trên đời này chỉ sợ chỉ có Họa đạo tông sư như ta, lại quen biết Giản Duyên Hữu mới có thể nhìn ra sơ hở.

Thấy đối phương không trả lời, Ngọc Yên La cũng không thèm để ý:

– Ngươi không nói ta tự mình nhìn.

Nói xong đưa tay lục lọi ở trên mặt hắn, nỗ lực bóc mặt nạ ra.

– A?

Ai biết nàng tìm tòi nửa ngày, vậy mà thủy chung tìm không thấy mặt nạ hay chỗ da thịt nối tiếp.

– Có thể đừng kéo như vậy không…

Ngón tay nàng mát lạnh, nói thật khắp thiên hạ không biết bao nhiêu nam nhân nguyện ý để Ngọc Yên La vuốt ve, nhưng Tổ An không ở trong đám này, bởi vì nữ nhân kia tìm không thấy mặt nạ, lại không ngừng lôi kéo mặt hắn.

Đến lúc sau thậm chí nàng sử dụng cả hai cánh tay, mặc dù không có tấm gương, nhưng Tổ An có thể tưởng tượng ra được, mặt hắn bị nàng lôi kéo thành các loại hình thù kỳ quái.

– Lại không có mặt nạ?

Ngọc Yên La há to miệng.

– Ta đã nói ta là trượng phu của ngươi.

Tổ An nỗ lực cứu vãn.

Thần sắc của Ngọc Yên La lạnh lẽo:

– Vừa rồi tiếp xúc, phát giác trên người ngươi có khí tức Yêu tộc, ngươi là Khổng Tước Vương tộc? Thế nhưng chưa từng nghe qua Khổng Tước Vương tộc có bản lĩnh biến ảo như vậy.

Câu phía sau thanh âm nhỏ dần, là nàng nghi ngờ nói một mình.

Tổ An sững sờ, nghĩ thầm nàng nói khí tức Yêu tộc, chẳng lẽ là lông vũ của Khổng Nam Vũ.

– Không sai, ta là đồng bạn của Khổng Thanh, còn dịch dung này là bản lĩnh ta ngẫu nhiên học được.

Tổ An thuận thế ngụy trang, muốn nhân cơ hội tìm hiểu xem nàng và Yêu tộc phải chăng có cấu kết.

Ngọc Yên La lạnh lùng nhìn hắn:

– Ta với Khổng Tước nhất tộc các ngươi xưa nay nước giếng không phạm nước sông, vì sao các ngươi muốn vượt quá giới hạn?

Tổ An giật mình, nghe khẩu khí của nàng, tựa hồ không có quan hệ gì với Khổng Thanh.

Hắn suy nghĩ một chút, thuận thế đáp:

– Chỉ là có chút sự tình muốn tìm phu nhân nghiệm chứng, nếu có chỗ đắc tội, mong phu nhân rộng lòng tha thứ.

– Rộng lòng tha thứ? Hơn nửa đêm xông vào phòng ngủ của ta, còn giả mạo trượng phu của ta, không phải là đánh ý nghĩ dơ bẩn gì chứ?

Ngọc Yên La cười lạnh.

– Thật oan uổng.

Cái nồi đen này không thể gánh, Tổ An giải thích.

– Ta chỉ vì nghĩ nghiệm chứng sự tình Giản Duyên Hữu bị giết, không có ý tứ xâm phạm ngươi.

– Nếu không phải nể tình vừa rồi ngươi đắp mền thay ta, không có cử động gây rối, bây giờ ngươi đã là người chết.

Thần sắc của Ngọc Yên La lạnh lùng, dường như sinh tử của đối phương ở trong một ý niệm.

– Giản Duyên Hữu thật bị đệ đệ của hắn giết chết?

– Ta được tình báo xác thực, đáng tiếc không có chứng cứ.

Tổ An lập lờ nước đôi đáp.


Chương 1943: Thẩm vấn

Ngọc Yên La nhất thời rơi vào trầm mặc, khuôn mặt lộ ra vẻ bi thương.

– Tựa hồ phu nhân rất thương tâm, nhưng theo tình báo của chúng ta, phu nhân và Giản Duyên Hữu không ở cùng một chỗ, cảm tình tựa hồ rất cạn.

Tổ An thử thăm dò quan sát thần sắc biến hóa của nàng.

– Hắn dù sao cũng là trượng phu trên danh nghĩa của ta, những năm này rất chiếu cố ta, xác nhận tin hắn chết, ta tự nhiên không vui.

Ngọc Yên La thở dài.

Tổ An hỏi:

– Phu nhân có thể giải đáp nghi hoặc của ta không, vừa rồi ngươi làm sao thoát khỏi khống chế?

– Thân thể ta không giống người bình thường.

Ngọc Yên La thuận miệng đáp.

– Bất quá ta càng hiếu kỳ, tại sao Khổng Tước nhất tộc các ngươi lại đến tra sự tình của hắn?

Bỗng nhiên Ngọc Yên La biến sắc:

– Không đúng, ngươi không thể nào là Khổng Tước nhất tộc, ngươi đến cùng là ai, khôi phục dung mạo vốn có đi!

Ngay lúc này, Tổ An động, khoảng cách gần như vậy, nàng căn bản không kịp phản ứng.

Tổ An liên tục phong ấn mấy đại huyệt trên người nàng, hấp thu giáo huấn vừa rồi, hắn còn lấy ra gân của Lượng Thiên Bích Nguyệt Giao trói gô nàng lại.

Ngọc Yên La vừa thẹn vừa giận:

– Ngươi làm sao hạ lưu như thế!

Đến từ Ngọc Yên La, điểm nộ khí +555+555+555…

Tổ An đỏ mặt, bởi vì trước giờ hắn chưa trói người, vừa rồi vô ý thức trói, mới phát hiện lại giống phim Nhật như đúc.

– Khụ khụ, chỉ vì phòng ngừa bị ngươi ám toán mà thôi.

Hắn có chút mất tự nhiên dời ánh mắt, dù sao bị buộc chặt như vậy, những vị trí kia hiện ra quá nổi bật.

Chậc chậc, bầu vú căng tròn, khu gò mu hằn rõ sau lớp lụa mỏng, nhìn vào để người nhiệt huyết sôi trào…

Ngọc Yên La tâm tình kích động, hô hấp dồn dập đến mức bộ ngực chập trùng càng rõ ràng, đặc biệt là bị dây thừng cổ quái buộc, hình dáng kia để cho nàng cực kỳ xấu hổ.

– Đây là gân Giao Long?

Nàng dù sao cũng chấp chưởng một đại tộc, kiến thức tất nhiên bất phàm, rất nhanh liền nhận ra mình đồ vật buộc ở trên người.

– Không sai, cho nên coi như ngươi không có bị phong bế huyệt đạo, cũng động không được.

Tổ An lòng còn sợ hãi, nếu không phải mình trải qua Hồng Mông chi khí thối luyện vài lần, thân thể sớm đã cứng cỏi không gì sánh được, nhược điểm trên người cũng hoàn toàn thay đổi, bằng không vừa rồi đã bị nàng đánh lén thành công.

Trước đó nữ nhân này bộ dáng nhu nhu nhược nhược, ngụy trang thật quá giỏi.

Quả nhiên nữ nhân càng xinh đẹp càng thích gạt người.

Ngọc Yên La âm thầm giãy giụa, quả nhiên không cách nào tránh thoát, chỉ có thể tạm thời từ bỏ:

– Vì sao vừa rồi phong bế huyệt đạo của ngươi, ngươi còn có thể động?

Nàng cũng rất tự tin tu vi của mình, vừa rồi không có khả năng điểm lệch nha.

– Bởi vì thân thể ta cũng không giống thường nhân.

Tổ An cười cười, dùng lời của nàng trả lời.

Ngọc Yên La:

– …

Hiện thế báo thật quá nhanh, vừa rồi mình còn đắc ý lấy đạo của người trả lại cho người, không nghĩ tới trong nháy mắt đã bị đối phương chơi lại.

Tổ An đánh giá nàng:

– Lại nói vì sao thân thể ngươi không giống thường nhân nhỉ?

Hắn chú ý tới mấy đại huyệt vừa rồi bị mình phong ấn, nhưng nàng vẫn còn có năng lực hành động nhất định, nếu không phải mình dùng gân của Lượng Thiên Bích Nguyệt Giao Giao trói, thì đã xảy ra chuyện.

Ngọc Yên La quay mặt đi, một bộ không muốn phản ứng đến hắn.

Đến từ Ngọc Yên La, điểm nộ khí +55+55+55…

Tổ An ngồi xuống, nhìn bộ dáng thở phì phì của nàng, cảm thấy rất khả ái:

– Còn nữa, vì sao vừa rồi ngươi khẳng định ta không phải Khổng Tước nhất tộc?

Thấy nàng vẫn quay mặt, hắn đưa tay tới nâng cằm nàng, ép nàng quay đầu nhìn mình:

– Trả lời vấn đề của ta.

Da thịt nàng mát lạnh, đồng thời tinh tế tỉ mỉ, lại tràn ngập co dãn.

– Lấy tay bẩn của ngươi ra.

Ánh mắt của Ngọc Yên La rét run, tựa hồ còn kèm theo khí tức nguy hiểm.

– Nếu ngươi phối hợp trả lời vấn đề của ta, ta tự nhiên sẽ không động thủ.

Cũng không phải Tổ An cố ý chiếm tiện nghi của nàng, rất tự nhiên lấy tay về.

– Ngươi cột ta như vậy, còn muốn ta phối hợp trả lời vấn đề của ngươi?

Ngọc Yên La vừa nhắc tới cái này thì tức giận, nhiều năm như vậy, nàng tiếng lành đồn xa, nam nhân ngấp nghé không ít, nhưng chưa từng bị khuất nhục như vậy.

Đến từ Ngọc Yên La, điểm nộ khí +428 +428 +428…

Nhìn hệ thống không ngừng toát ra điểm nộ khí, Tổ An biết nàng giận thật.

Có điều hắn bất vi sở động, lạnh nhạt nói:

– Mới đầu ta cũng coi như lấy lễ đối đãi, đổi lấy là phu nhân bất chợt đánh lén, cho nên hiện tại chỉ có như vậy mới có thể yên tâm.

Ngọc Yên La hừ một tiếng, lại quay mặt đi.

Tổ An cũng không để bụng:

– Tựa hồ phu nhân còn không làm rõ tình huống bây giờ, có lẽ trước kia lấy mỹ mạo và thân phận của ngươi, để nam nhân xung quanh nịnh nọt, nhưng bây giờ sinh tử của ngươi ở trong một ý niệm của ta, cho nên tốt nhất đừng chọc giận ta.


Chương 1944: Thẩm vấn (2)

Ngọc Yên La cười lạnh:

– Ta cũng không tin ngươi thực có can đảm giết ta.

Vừa rồi nàng thấy đối phương còn lo lắng nàng lạnh đắp kín mền cho nàng, cho nên không tin đối phương thật máu lạnh vô tình.

Thấy rõ điểm này, đối phương uy hiếp đã rất vô lực.

Cảm nhận được nàng không sợ hãi, Tổ An nhíu mày:

– Không sai, ta xác thực không muốn giết phu nhân, bất quá chẳng lẽ phu nhân quên, ngươi là nữ nhân?

Ngọc Yên La rốt cục quay đầu, mặt mày khẽ biến:

– Ngươi có ý gì?

– Là ý tứ trên mặt chữ.

Tổ An bình tĩnh nói.

– Ngươi là nữ nhân, còn là nữ nhân đẹp nhất trong lòng rất nhiều nam nhân, mà ta lại là nam nhân, nửa đêm cô nam quả nữ ở trong phòng, thật phát sinh thứ gì ta không dám hứa chắc.

Ai biết sau khi Ngọc Yên La nghe xong lại nở nụ cười xinh đẹp:

– Không, ngươi sẽ không.

Tổ An buồn bực:

– Ngươi là đang chất vấn năng lực của ta, vẫn hoài nghi mị lực của mình?

Ngọc Yên La lại nói:

– Vừa rồi ta chưa mặc xong y phục, ngươi cũng không thừa cơ làm loạn, chứng minh ngươi là quân tử, sao có thể làm ra loại sự tình xấu xa này.

Tổ An buồn bực, không nghĩ tới lại bị phát thẻ người tốt:

– Đừng có dùng kế khích tướng cấp thấp như vậy đến kích ta, hiện tại bắt đầu, ta hỏi ngươi một vấn đề, nếu ngươi không trả lời, ta sẽ cởi một món y phục, xem hôm nay ngươi có mấy bộ y phục để cởi.

Ngọc Yên La:

– …

Nàng khẽ cắn răng, rất muốn nói “ta không tin ngươi dám cởi”, nhưng lo lắng thật kích thích đối phương, trong lúc nhất thời xoắn xuýt không thôi.

Thấy nàng không tình nguyện, Tổ An từ trong ngực lấy ra ba cái bình sứ bày ở trước mặt nàng.

– Đây là cái gì?

Ngọc Yên La cảnh giác.

– Bình này tên Công Ngưu Nãi.

Tổ An chỉ bình sứ bên trái nói.

Ngọc Yên La giật mình:

– Trâu đực làm sao có sữa được?

– Bởi vì thuốc này có thể bốc lên tình dục cực hạn… Khụ khụ, ngay cả trâu đực cũng có thể ép ra sữa, có thể nghĩ dược tính bá đạo như thế nào.

Tổ An cố ý xụ mặt nói.

– Bỉ ổi!

Ngọc Yên La rốt cuộc minh bạch đây là cái gì, mặt không khỏi đỏ bừng,.

Đến từ Ngọc Yên La, điểm nộ khí +88 +88 +88…

Tổ An tiếp tục chỉ vào cái bình chính giữa nói:

– Cái này tên Hoan Lạc Thập Bát Độ, tên như ý nghĩa, nữ tử trúng độc này, phải cùng nam nhân âm dương giao hòa, thỏa mãn mười tám lần mới có thể giải thoát.

Hắn không khỏi nhớ tới tình hình cùng với Trịnh Đán lúc trước, nếu không phải thân thể hắn làm bằng sắt, chỉ sợ giải không được độc này.

Nghĩ đến Trịnh Đán ôn nhu và nóng ấm, trên mặt hắn không khỏi hiện ra ý cười.

– Ngươi cười thật hạ lưu!

Ngọc Yên La xì một cái.

– Ngươi lại có nhiều thuốc bỉ ổi vô sỉ như vậy, xem ra trước đó ta quá xem trọng ngươi.

Tổ An:

– Còn có cái này chưa giới thiệu, cái này tên Vong Ưu Thủy…

– Được được, ngươi muốn hỏi cái gì thì tranh thủ hỏi đi.

Ngọc Yên La đỏ mặt đánh gãy hắn, những thuốc này một cái tà môn hơn một cái, nàng không dám nghe tiếp.

Tổ An nhịn không được cười lên, sớm biết như vậy thì nên sớm lấy ra:

– Vấn đề thứ nhất, vì sao thân thể ngươi khác thường nhân?

Đây là vấn đề hắn nghi ngờ nhất, không có khả năng đối phương cũng được Hồng Mông chi khí cải tạo.

Ngọc Yên La do dự một chút, bất quá vừa rồi uy hiếp hiển nhiên có tác dụng, nàng vẫn đáp:

– Thể chất của ta đặc thù, năm đó lão sư truyền ta một bộ công pháp dùng đến cải thiện thể chất, cho nên tính dẻo dai của ta tốt hơn thường nhân nhiều, vừa rồi ngươi phong bế, trong nháy mắt ta đã dời huyệt đạo.

Tổ An nhướng mày, còn có thao tác này?

Lại nói tính dẻo dai của nữ nhân này quả thật có chút khoa trương, bị trói bình thường, người bình thường đã sớm đau đến chịu không được, nàng lại giống như người không có chuyện gì.

Nhưng hắn cảm thấy đối phương nói không hoàn toàn là thật, bất quá đối phương đã trả lời, hắn không tiện nói gì thêm.

– Rất tốt, vấn đề thứ hai, vì sao ngươi biết ta không phải Khổng Tước nhất tộc? Có phải bởi vì ngươi rõ ràng Khổng Tước nhất tộc tham dự sự tình mưu hại Giản Duyên Hữu không?

– Cái này rõ ràng là vấn đề thứ hai!

Ngọc Yên La trợn mắt, hiển nhiên rất bất mãn.

Tổ An âm thầm cảm thán, ngay cả đùa nghịch tính khí cũng đáng yêu như vậy, khó trách những năm này để nhiều nam nhân chạy theo như vịt.

Hắn ho nhẹ một tiếng, thu liễm suy nghĩ:

– Nhanh trả lời.

Ngọc Yên La nguýt hắn một cái, đành phải đáp:

– Bởi vì Khổng Thanh và Giản Thái Định xưa nay quan hệ tốt đẹp, cho nên tộc nhân của bọn họ không có khả năng chạy tới hỏi ta những vấn đề kia.

– Ngươi ý là Giản Thái Định và Khổng Thanh cấu kết với nhau hại chết Giản Duyên Hữu?

Tổ An truy vấn.

– Cái này ta không rõ ràng.

Ngọc Yên La lắc đầu.

– Ta chỉ biết song phương có chút qua lại.

– Việc này liên quan tới trượng phu của ngươi sinh tử, ngươi lại bình tĩnh như thế?

Tổ An nhíu mày.


Chương 1945: Quân cờ

– Ta và Duyên Hữu nói là vợ chồng, còn không bằng nói là đồng bọn hợp tác, hắn xảy ra chuyện ta xác thực sẽ đau lòng, nhưng cũng chỉ thế thôi.

Ngọc Yên La bình tĩnh đáp.

– Hắn chết thật không có quan hệ gì tới ngươi?

– Không có!

– Ta dựa vào cái gì tin ngươi?

– Vậy ngươi hỏi ta làm gì.

– …

Tổ An nghẹn lời, nữ nhân này thật biết logic bắt cầu.

Hắn đành phải hỏi vấn đề khác:

– Có phải Giản Thái Định cấu kết với Yêu tộc không, những năm này buôn lậu kiếm lời bao nhiêu?

Ngọc Yên La có chút do dự, Tổ An cầm lấy một bình sứ lắc lắc ở trước mắt nàng.

Lúc này nàng mới cắn răng nói:

– Không sai, những năm này xác thực nghe nói Giản Thái Định có liên hệ với bên kia.

Gia hỏa này rất đáng hận, thật muốn cắn hắn một cái.

– Lời này của ngươi không đúng, theo ta biết, Ngọc gia cũng tham dự vào.

Tổ An cười lạnh.

Ngọc Yên La nhíu mày:

– Không có.

– Vậy Ngọc Huyền Đào là chuyện gì xảy ra?

Tổ An lập tức truy vấn.

– Ngọc Huyền Đào là thúc thúc của ngươi, trưởng lão có ảnh hưởng rất lớn trong Ngọc gia.

Ngọc Yên La khẽ biến sắc:

– Không sai, Ngọc gia xác thực có mấy con sâu làm rầu nồi canh, bất quá đây là hành vi cá nhân hắn, hắn còn không đại biểu được Ngọc gia.

– Ngươi đừng nói cho ta, thuộc hạ của ngươi cấu kết với Yêu tộc, ngươi làm tộc trưởng lại hoàn toàn không biết gì cả?

Tổ An tự nhiên không tin nàng nói dối.

– Những năm này bởi vì một số nguyên nhân đặc biệt, ta phải nhượng ra rất nhiều quyền lực, chỉ quản một số chuyện cụ thể, không nghĩ tới trong nhà có người lớn gan như vậy, cũng dám làm ra sự tình kia.

Ngọc Yên La mặt trầm như nước, hiển nhiên rất tức giận.

– Ha ha.

Tổ An trào phúng nhìn nàng.

– Ngươi cảm thấy như thế có sức thuyết phục sao?

Ngọc Yên La lạnh nhạt nói:

– Ngọc gia chúng ta kinh doanh nguyên thạch, đã phú giáp thiên hạ, có lẽ người khác còn có động cơ muốn mưu cầu tư lợi, nhưng ta là tộc trưởng Ngọc gia, toàn bộ Ngọc gia đều là của ta, ta cần gì phải cấu kết buôn lậu với Yêu tộc, vì kiếm tiền?

Tổ An sững sờ, nàng nói rất có đạo lý, ta lại không cách nào phản bác.

Hắn còn muốn hỏi, Ngọc Yên La đã không còn kiên nhẫn:

– Tổ An, ngươi hỏi đủ chưa, nhanh cởi trói cho ta!

Tổ An:

-???

Tổ An phản ứng cũng nhanh, trên mặt cơ hồ chỉ biến sắc trong nháy mắt liền khôi phục lại:

– Tổ An là ai, chẳng lẽ là người tình của phu nhân?

Ngọc Yên La liếc mắt nhìn hắn:

– Ở trước mặt ta nói lời này, ngươi không cảm thấy ngại sao?

Tổ An đổ mồ hôi như thác, nữ nhân này là chuyện gì xảy ra, trên thân các loại át chủ bài tầng tầng lớp lớp, bây giờ ngay cả thân phận của ta cũng biết?

Có phải nàng đang lừa ta hay không?

Nhưng vì sao có thể chuẩn xác hô lên tên của ta, trùng hợp cũng không phải trùng hợp như thế?

Chẳng lẽ nàng cũng có hệ thống nhìn thấu tên thật?

Tựa hồ nhìn ra hắn nghi hoặc, Ngọc Yên La mở miệng:

– Vừa rồi ta đã nghi hoặc, luôn cảm thấy trên người ngươi có cảm giác quen thuộc, nhưng bởi vì ngươi hóa trang quá tốt, ta trong lúc nhất thời không nhìn ra ngươi là ai.

– Thẳng đến về sau, ngươi từ thế giới trong tranh đi ra, khi đó ta ngủ trên giường không mặc quần áo, ngươi khống chế ta, nhìn thấy vai ta bại lộ ở trong không khí, lại kéo chăn đắp kín, mới đầu ta nghĩ ngươi là quân tử, cho nên rất khách khí.

– Nhưng đến đằng sau ngươi… cột ta như thế, lại lấy ra những loại thuốc loạn thất bát tao kia, ta liền biết ngươi tuyệt đối không phải chính nhân quân tử gì.

Nhưng nếu không phải chính nhân quân tử, trước đó đối mặt dụ hoặc lại thờ ơ, mặc dù ta không thích mê hoặc người, nhưng tự nhận vẫn còn có chút mị lực, phóng tầm mắt nhìn thiên hạ, không có mấy nam nhân ở dưới tình huống ta không mặc quần áo còn có thể nhịn được, mà ngươi, hết lần này tới lần khác không phải chính nhân quân tử lại nhịn được, như vậy chỉ có một khả năng, ngươi biết ta, hơn nữa quan hệ còn không tệ lắm.

Tổ An hừ một tiếng:

– Vậy cũng không thể chứng minh ta là người kia.

Nghe ngữ khí của hắn, trên mặt Ngọc Yên La lộ ra ý cười:

– Có tiền đề thì rất dễ phán đoán, tuy ta biết không ít người, nhưng không có mấy cái dám làm sự tình như vậy, hơn nữa tác phong làm việc của ngươi rất khác những người kia.

– Mà ngươi cực kỳ quan tâm sự tình Duyên Hữu mất tích, nhiều lần hỏi thăm Giản Thái Định và Yêu tộc cấu kết buôn lậu, bây giờ toàn bộ Vân Trung quận, cảm thấy hứng thú với sự tình này nhất, không phải sứ đoàn khâm sai thì ai nữa.

– Mà trong sứ đoàn khâm sai, có bản lãnh chui vào phòng ta chỉ có ba người, Tang Hoằng là lão đầu tử, đây không phải tác phong làm việc của hắn.

Trừ ngươi ra, Kim bài Thập Nhất cũng có khả năng, nhưng có thể lấy ra Giao Long gân trói ta, thì chỉ có Tổ An ngươi.

Lúc trước Thái Tử khảo hạch, ngươi trợ giúp Thái Tử giết Lượng Thiên Bích Nguyệt Giao Bát phẩm, chuyện này đối với một số người mà nói không phải bí mật gì.


Chương 1946: Quân cờ

– Hơn nữa quen thuộc sự tình Quốc Lập Học Viện như vậy, trừ ngươi cũng không có ai khác.

Nghe nàng phân tích, Tổ An chấn kinh, cũng bội phục sát đất:

– Phu nhân quả nhiên là Holmes tái thế.

– Holmes là ai?

Ngọc Yên La mặc niệm cái tên này, trong đầu bắt đầu suy tư trên đời có ai tên như vậy.

– Ách, một thám tử suy luận như thần mà thôi.

Tổ An tùy ý ứng phó vài câu che giấu đi.

Nếu đã bị nhận ra thân phận, hắn cũng không cần thiết chống chế, trên mặt biến ảo, dần dần khôi phục dung mạo.

Mắt thấy toàn bộ quá trình, Ngọc Yên La kinh ngạc không gì sánh được:

– Đây là cái năng lực gì? Lại có thể tự mình biến hóa!

Nàng vốn cho rằng đối phương sử dụng cái gì pháp khí thần kỳ, tỉ như mặt nạ thần bí… ai biết lại trực tiếp biến hóa.

Năng lực này thật quá kinh người!

Tổ An bất đắc dĩ cười cười:

– Lần thứ nhất dùng, không phải bị ngươi nhìn thấu sao.

Ngọc Yên La nghiêm mặt nói:

– Ta có thể nhìn thấu, là bởi vì ta có năng lực đặc thù ở trên Họa đạo, nhìn ra ngươi hóa trang không hài hòa, đổi thành người khác căn bản không có khả năng nhìn thấu.

Nàng nói một nửa, bỗng nhiên cảm giác thân thể dị dạng, nhịn không được hừ lạnh:

– Ngươi dự định trói ta tới khi nào?

– Ta mở ngay.

Đã bị nhìn thấu thân phận, tự nhiên không có cách nào lại ép hỏi, cột nàng cũng không có ý nghĩa.

Hắn đi đến sau lưng đối phương, giúp nàng cởi trói buộc, vừa rồi ép hỏi còn không có cảm giác, hiện tại cách gần như vậy, thấy được tư thế nàng vặn vẹo cổ quái, còn có mùi thơm gần trong gang tấc, không có nam nhân nào có thể không sinh ý nghĩ kỳ quái:

– Khụ khụ, đắc tội, mong phu nhân thứ lỗi.

Hắn vừa buông ra một chút khe hở, Ngọc Yên La liền nhẹ nhàng uốn éo, thân thể như rắn, cực kỳ mềm nhẵn thoát thân ra.

Tổ An trợn cả mắt, tính dẻo dai này thực quá bất hợp lí?

– Hừ, vừa rồi ép hỏi ta không phải rất uy phong sao, sao hiện tại lại đổi vẻ mặt?

Ngọc Yên La vừa vò cổ tay, vừa tức giận trừng Tổ An.

Tổ An xấu hổ:

– Vừa rồi không giống, chủ yếu là vì tra án.

– Ha ha, có cầm xuân dược đi tra án?

Thần sắc Ngọc Yên La cổ quái nhìn hắn.

– Hơn nửa đêm giả trượng phu của người ta vào khuê phòng nữ nhân, trên người còn mang nhiều thuốc lung ta lung tung như vậy, ngươi không phải bí mật còn làm hái hoa đạo tặc đó chứ?

Biểu lộ nghiêm túc của nàng trở nên nguy hiểm.

– Tuyệt đối không có!

Tổ An vội vàng xua tay.

– Năng lực này là trước đó không lâu, cơ duyên xảo hợp lấy được, ta cũng chỉ vừa học, lần thứ nhất dùng ở trên người ngươi.

Ngọc Yên La khẽ gắt một cái, má ngọc ửng đỏ:

– Ngươi cũng là sắc đảm ngập trời, lần thứ nhất liền đến khi phụ ta.

– Oan uổng, ta thật vì tra án, cho tới bây giờ không nghĩ tới dùng nó làm sự tình bỉ ổi.

Tổ An có chút chột dạ, hơn nửa đêm giả trang thành trượng phu của người ta chạy đến trên giường ngủ, nhìn như thế nào cũng giống như ý đồ bất chính.

– Những Công Ngưu … phi, nói ra cũng cảm thấy bẩn miệng, những thuốc kia ngươi lại giải thích thế nào?

Ngọc Yên La tự nhiên sẽ không dễ dàng bị hắn lừa gạt.

– Những cái kia là lúc trước có người muốn hại ta, dùng ở trên người ta, bị ta đoạt làm chiến lợi phẩm.

Tổ An đáp.

Ngọc Yên La:

-???

Ánh mắt nhìn về phía Tổ An nhất thời có chút quỷ dị, những thuốc này dùng ở trên người nam nhân?

Hình ảnh kia chỉ nghĩ một chút cũng thấy buồn nôn.

Thấy biểu lộ của nàng, Tổ An biết nàng hiểu sai:

– Ta thật không có ý đồ xấu gì, vừa rồi từ đầu tới cuối ta cũng không có khinh bạc ngươi nha, cái này ngươi phải rõ ràng nhất.

– Buộc ta thành như thế còn không tính khinh bạc?

Trong ánh mắt của Ngọc Yên La có chút tức giận.

Qua nhiều năm như vậy, nàng gặp được vô số người theo đuổi, cả đám đều tôn nàng kính nàng, cẩn thận từng li từng tí sợ lưu lại ấn tượng không tốt.

Kết quả vừa rồi gia hỏa kia cột như vậy, vừa nghĩ đến thì…

Đến từ Ngọc Yên La, điểm nộ khí +69 +69 +69…

– Vừa rồi là tình thế cấp bách, dù sao trước một khắc ngươi xém chút phản sát ta.

Tổ An hồi tưởng lại tình hình vừa rồi cũng lòng còn sợ hãi, đệ tử của Tế Tửu quả nhiên đều không tầm thường, có quá nhiều át chủ bài và bí mật.

– Nếu không phải trước đó ngươi coi như lễ độ với ta, ngươi cho rằng ta sẽ nhẫn nại tính tình nói nhiều lời như vậy.

Ngọc Yên La sửa sang lại quần áo, vô ý thức muốn ngồi lên giường, nhưng lại cảm thấy đêm hôm khuya khoắt, ở trước mặt nam nhân làm như vậy sẽ bị hiểu lầm là đang ám chỉ, đặc biệt là vừa rồi còn phát sinh sự tình xấu hổ như thế.

Thế là nàng ngồi bên bàn sách, nhìn bức họa bị phá, có chút đáng tiếc nói:

– Một bức tranh tốt lại hủy.


Chương 1947: Quân cờ (2)

Tổ An không khỏi cảm khái nói:

– Không nghĩ tới phu nhân ẩn tàng sâu như vậy, thế nhân đều cho rằng ngươi trói gà không chặt, sao biết được ngay cả Thương Long cũng có thể vây khốn.

Bây giờ nghĩ lại, ban đầu ở Minh Nguyệt Thành, ta chỉ mới Tam phẩm lại chạy tới cứu ngươi, thật không biết tự lượng sức mình.

Ngọc Yên La ôn nhu nói:

– Ta lại không cho rằng như vậy, một người hiệp nghĩa hay không cần phải nhìn lúc hắn nhỏ yếu biểu hiện, thời điểm cường đại ai cũng dám đứng ra, thời điểm nhỏ yếu lại vẫn mạo hiểm cứu người, mới càng đáng kính nể.

Lại nói lúc đó ngươi rất đáng yêu, còn nói muốn ta làm…

Nói đến đây nụ cười của nàng cứng đờ, lúc trước đối phương “hùng hồn nói”, dưới cái nhìn của nàng bất quá là thiếu niên hồ đồ, nàng không có để ở trong lòng.

Nhưng hôm nay gia hỏa kia thật giả mạo trượng phu của nàng, hơn nữa còn trói chặt…

Nghĩ tới đây, thần sắc nàng nhìn về phía Tổ An nhất thời trở nên cổ quái.

Phát giác được ánh mắt của nàng, Tổ An đỏ mặt, nói tiếp:

– Trước đó ngươi ở kinh thành thay ta cầu tình với Hoàng Đế, mới đầu ta nghĩ ngươi là vì báo ân cứu mạng, hiện tại xem ra lúc trước coi như không có ta, ngươi cũng sẽ không gặp nguy hiểm, cho nên ân cứu mạng này không thành lập, vậy lúc trước vì sao ngươi cố ý vào kinh cầu tình?

– Là lão sư bảo ta cầu tình giúp ngươi, sau khi biết được tin tức, ta cảm thấy ngoài ý muốn, nghĩ mãi mà không rõ tại sao ngươi lại có quan hệ với lão sư.

Bất quá ta vốn cũng có dự định cứu ngươi, dù sao khi đó ta rất thưởng thức ngươi, cho nên đáp ứng luôn.

Ngọc Yên La giải thích nói.

– Tế Tửu?

Tổ An biến sắc, lúc trước hắn bất quá là người ở rể ở Minh Nguyệt Thành, củi mục điển hình trong mắt thế nhân, làm sao có khả năng vào pháp nhãn của Tế Tửu.

Chờ một chút, ban đầu ở Minh Nguyệt Học Viện, Khương hiệu trưởng rất chiếu cố ta, mà Khương La Phu cũng là đệ tử của Tế Tửu.

Giống như mình chỉ là một con cờ trong tay Tế Tửu, vì sao có loại cảm giác rùng mình như thế?

Ngọc Yên La trên dưới dò xét hắn, hé miệng cười nói:

– Ta cũng rất tò mò tại sao sư phụ lại chú ý ngươi, mới đầu ta còn tưởng ngươi là con riêng của hắn.

– Sau đó thì sao?

Tổ An nghĩ thầm có hắc thủ ngưu bức như vậy để ôm, cũng không phải là không được…

– Về sau ta cảm thấy suy nghĩ nhiều, bởi vì ngươi và lão sư không giống.

Ngọc Yên La trêu tức nói.

Tổ An:

– …

Hai người nói chuyện phiếm một hồi, đề tài lại trở lại tiêu điểm trước đó, Tổ An nói:

– Phu nhân, đã ngươi biết Giản Thái Định hại chết Quận Công, lại cấu kết với Yêu tộc, thì xin phối hợp chúng ta để hắn ra công lý.

Ngọc Yên La lắc đầu:

– Chỉ sợ không được.

Tổ An giật mình:

– Vì sao?

– Bởi vì ta không có chứng cứ.

Ngọc Yên La nháy mắt.

– Hơn nữa Ngọc gia và Giản gia quan hệ rắc rối phức tạp, ta cũng không tiện ra mặt.

Tổ An nghĩ thầm xem ra Ngọc gia cũng liên lụy vào.

Ngọc Yên La lấy tay nâng quai hàm, mỉm cười nhìn hắn:

– Ngươi chớ nên hiểu lầm, thực ra như vậy cũng là muốn tốt cho các ngươi, bây giờ Giản Thái Định khống chế quân đội Đô Đốc Phủ, một khi không có chứng cứ xác thực, những quân đội kia bị hắn cỗ động, rất dễ dàng dẫn phát đại họa.

– Ngươi lại không phối hợp, ta đi đâu tìm chứng cứ?

Tổ An buồn bực nói.

– Thực ra cũng không phải không có biện pháp.

Ngọc Yên La cười cười, toàn bộ gian phòng như sáng thêm ba phần.

Tổ An cảm khái không thôi, nữ nhân này quả nhiên hoàn mỹ thuyết minh cái gì gọi là nhân gian tuyệt sắc, trước kia còn hiếu kỳ vì sao có Đế Vương đốt lửa hí chư hầu, hiện tại đại khái có thể minh bạch, mỹ nữ giống như Ngọc Yên La, nam nhân vì thu được một nụ cười của hồng nhan, xác thực rất dễ dàng làm ra sự tình ngu xuẩn.

Hắn thu liễm suy nghĩ, hiếu kỳ nói:

– Biện pháp gì?

Ngọc Yên La dò xét hắn một chút, thần sắc cổ quái:

– Vừa rồi không phải ngươi giả mạo trượng phu của ta sao, tiếp tục giả mạo, tuy ta có thể nhìn thấu, nhưng không có nghĩa là người khác có thể nhìn thấu.

Trong lòng Tổ An hơi động:

– Ngươi muốn ném đá dò đường?

Ngọc Yên La gật đầu:

– Không sai, ngươi có thể lấy hình dạng của Duyên Hữu về Công Tước Phủ, thu hồi lại quân quyền, như thế coi như Giản Thái Định muốn làm loạn, cũng không có tác dụng.

Hai mắt Tổ An tỏa sáng, bây giờ nguy cơ lớn nhất của bọn họ là Giản Thái Định tay cầm binh quyền, tùy thời có thể lật bàn, Tang Hoằng không thể không từ Dịch quận điều binh của Yến Vương tới.

Không nói Yến Vương tới cần thời gian, hơn nữa Vân Trung quận là địa bàn của Giản Thái Định, đến thời điểm có số lớn quân đội tiến vào, hơn phân nửa không thể gạt được hắn, trời mới biết hắn chó cùng rứt giậu sẽ làm ra chuyện gì.

Nhưng nếu mình lấy khuôn mặt của Giản Duyên Hữu xuất hiện, là hắn có thể khống chế quân đội, còn có thể mượn thân phận này điều tra chân tướng sự tình.


Chương 1948: Ướp ngon miệng?

Dù sao Giản Duyên Hữu là Giản Thái Định hại chết, hắn thấy ca ca vốn nên chết lại xuất hiện, đoán chừng hồn sẽ hoảng sợ tung bay.

Có câu vừa loạn thì dễ dàng phạm sai lầm, đến thời điểm mình đợi hắn lộ ra sơ hở là được.

– Nhưng Công Tước Phủ có rất nhiều người quen biết Giản Duyên Hữu, hơn nữa rất nhiều sự tình, thói quen của hắn ta cũng không biết, coi như dáng dấp giống, nhưng không bao lâu cũng sẽ bại lộ.

Tổ An lo lắng.

– Cái này đúng là vấn đề.

Ngọc Yên La trầm ngâm một lát.

– Như vậy đi, ngươi giả bộ như trọng thương mất trí nhớ, như vậy rất nhiều chuyện sẽ có thể giải thích.

– Mất trí nhớ?

Thần sắc Tổ An cổ quái, nghĩ thầm thói quen của phim truyền hình còn thật có tác dụng, không nghĩ tới nàng cũng vô sự tự thông.

– Không sai, còn tập quán sinh hoạt thường ngày của Duyên Hữu, có ta ở đây, ta có thể dạy ngươi.

Ngọc Yên La mắt sáng như sao, không còn bình thản như trước kia, tựa hồ tìm được sự tình thú vị.

– Ngươi rất hiểu tập quán sinh hoạt của hắn?

Tổ An nhịn không được hỏi, trước đó nghe nàng nhắc qua hai người không ở chung nha.

Tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của hắn, Ngọc Yên La cười nói:

– Hắn dù sao cũng là trượng phu của ta, coi như muốn giả cũng phải để người ngoài tin tưởng, tự nhiên cần biết một số chi tiết.

Sau khi nói xong nàng không khỏi giật mình, nàng không hiểu vì sao quan hệ chân thực của hai vợ chồng lại phải giải thích cho đối phương nghe.

Tổ An kinh ngạc:

– Ngươi và Quận Công quả nhiên là phu thê trên danh nghĩa?

Tuy trước đó có suy đoán, nhưng bây giờ lại lần thứ nhất được chứng minh.

Thấy lời đã nói, Ngọc Yên La cũng không giấu giếm, có chút thổn thức nói:

– Không sai, lúc trước bởi vì dung mạo, dẫn tới rất nhiều… rất nhiều ong bướm, vì ngăn ngừa phiền phức, ta dứt khoát tìm người gả, người này nhất định phải có đầy đủ thân phận địa vị, như vậy mới chống đỡ được những tình địch quấy rối kia, đồng thời lại phải cách Ngọc gia không xa, mấu chốt nhất là phẩm tính phải tốt, bằng không hắn mượn danh nghĩa trượng phu chơi giỡn thành thật, như vậy ta sẽ rất bị động.

– Những điều kiện này chỉ nhìn đơn lẻ thì không tính khó, nhưng người có đủ điều kiện lại rất ít, sau cùng lựa chọn Duyên Hữu, những năm này hắn đã hoàn mỹ thực hiện sự tình lúc trước đáp ứng ta.

– Nói đến, hắn là bằng hữu số lượng không nhiều của ta, trước đó không biết thì thôi, bây giờ biết hắn bị ngộ hại, ta tự nhiên phải giúp hắn trầm oan đắc tuyết.

– Chẳng lẽ những năm này Vân Trung Quận Công không có… Không có tiến một bước truy cầu ngươi?

Tổ An khó tin.

Ngọc Yên La tức giận lườm hắn một cái:

– Hắn là quân tử chân chính, ngươi cho rằng giống như ngươi sao.

Trong lòng Tổ An thầm đậu đen rau muống, Vân Trung Quận Công quả nhiên là kỳ nhân, có lão bà quốc sắc thiên hương lại thật thủ ước, đây là người có thể làm được sao?

– Mấy ngày nay ngươi đến chỗ ta đặc huấn, ta giảng cho ngươi một số đồ vật chi tiết của Công Tước Phủ, như vậy mới có thể thành công lừa qua những người phục thị Duyên Hữu.

Ngọc Yên La nói.

– Thế nhưng ban ngày không tiện, bây giờ hành quán bị quân đội của Đô Đốc Phủ vây quanh, ta là vụng trộm đi ra.

Đối ngoại tuyên bố, ta trọng thương đang bế quan tu dưỡng, nếu bị người biết tình huống hiện tại của ta, sợ rằng sẽ gây nên sóng to gió lớn.

Tổ An đau đầu nói.

Lúc này Ngọc Yên La cũng kịp phản ứng:

– Ngươi không nói ta cũng xém chút quên, vừa rồi ngươi và ta chiến đấu sinh long hoạt hổ, đâu giống như bị thương tổn? Phải biết Giản Thái Định cũng bị thương không thể ra cửa, hắn là Tông Sư nha!

Càng nói càng kinh hãi, môi đỏ nửa ngày không khép lại được.

– Thực ra ta cũng có thương tích trong người, vừa rồi cùng ngươi chiến đấu là cố nén mà thôi.

Tổ An khiêm tốn nói.

Ngọc Yên La:

– …

– Ngươi mang theo thương tổn cũng có thể đánh bại ta, ngươi là đang vũ nhục tu vi hay là IQ của ta?

Tổ An ngượng ngùng cười cười:

– Ta không phải ý kia, trên người xác thực còn thương thế, chỉ là sức khôi phục của ta tương đối mạnh, thân thể rắn chắc.

– Thân thể ngươi xác thực quá cứng rắn.

Điểm ấy Ngọc Yên La lại tán đồng, vừa rồi ở thế giới trong tranh, nàng là tồn tại như Thần, sáng tạo ra quái vật lại bị quả đấm của đối phương đánh nát, biển động khủng bố cũng có thể chịu được, cường độ thân thể này đã vượt qua phạm vi con người.

Bất quá lời vừa ra khỏi miệng, hai gò má của nàng lại đỏ rực, lập tức ý thức được lời này quá mập mờ.

Nàng lặng lẽ liếc nhìn Tổ An, thấy ánh mắt hắn thanh tịnh, thần sắc như thường, tựa hồ không nghe ra, lúc này mới âm thầm buông lỏng một hơi.

Nàng hắng giọng, vội vàng đổi chủ đề:

– Vậy lúc nào ngươi thuận tiện tới?

– Ban ngày chỉ sợ không được, mục tiêu quá lớn, buổi tối đi.

Tổ An suy nghĩ một chút đáp.

– Buổi tối?

Sắc mặt của Ngọc Yên La nhất thời cổ quái.


Chương 1949: Ướp ngon miệng? (2)

Tổ An cũng ý thức được không ổn, lúng túng giải thích nói:

– Ta không có ý khác.

– Ta biết ngươi không có ý khác.

Ngọc Yên La ôn nhu cười cười.

– Như vậy đi, bây giờ ngươi về hành quán cũng không tiện, dù sao người khác đều cho rằng ngươi đang bế quan, vậy dứt khoát ở lại chỗ ta, chúng ta nắm chặt thời gian huấn luyện, như vậy ngươi có thể trở lại Công Tước Phủ ổn định thế cục càng nhanh.

– Ở cùng ngươi một chỗ?

Trên mặt Tổ An nóng lên.

– Cái này chỉ sợ không tiện lắm đi.

– Ta là nữ cũng không sợ, ngươi làm nam nhân sợ cái gì?

Ngọc Yên La khẽ nhíu mày, bất quá rất nhanh ý thức được cái gì, ánh mắt quỷ dị nhìn hắn.

– Ngươi sẽ không cho rằng ta để ngươi ở trong phòng này chứ?

– y…

Tổ An thế mới biết mình nghĩ sai.

Thấy biểu lộ của hắn, Ngọc Yên La không khỏi xì một cái:

– Ngươi nghĩ hay thật, sát vách có phòng, đến thời điểm ngươi ở bên cạnh, ngày bình thường người trong phủ sẽ không đến nơi đó, ngươi sẽ không bị lộ.

Tổ An ngượng ngùng cười cười, chẳng qua nếu một mực ở chỗ này mà nói, bên hành quán có chút phiền phức, mặt khác vạn nhất Đại Mạn Mạn tới tìm hắn thì làm sao bây giờ?

– Thế nào, còn có sự tình gì không bỏ xuống được sao?

Ngọc Yên La thấy hắn tâm sự nặng nề, hiếu kỳ hỏi.

– Không có gì, vậy làm phiền phu nhân.

Tổ An nghĩ thầm hôm nào dành thời gian đi nói cho Đại Mạn Mạn, vấn đề cũng không lớn.

Ngọc Yên La gật đầu:

– Ta dẫn ngươi đi qua phòng xem một chút.

Nói xong đứng dậy đến bên vách tường, chuyển động cái nút, một cơ quan từ từ mở ra.

Tổ An giật mình:

– Hai bên liên thông?

Ngọc Yên La gật đầu:

– Thực ra phòng bên cạnh cũng là phòng ngủ của ta, vì thuận tiện liên thông, bất quá ngươi bên này không có cách nào chủ động mở cơ quan.

Tổ An phiền muộn:

– Nói giống như ta nửa đêm sẽ vụng trộm lẻn qua vậy.

Ngọc Yên La nhìn hắn:

– Chẳng lẽ hôm nay ngươi không phải sao?

Tổ An:

– …

Hắn nhịn không được nhìn đối phương, hai mắt của Ngọc Yên La như bảo thạch mê người, lại như tinh không thâm thúy, bất quá càng làm cho hắn khắc sâu ấn tượng là, vừa rồi hai người vật lộn sống mái, trong mắt nàng tản mát ra ánh sáng mỹ lệ mà yêu dị.

Lúc đó hắn xác thực cảm nhận được khí tức tử vong.

Cái kia đến cùng là cái gì?

Một loại đồng thuật sao?

Kiếp trước xem qua Hỏa Ảnh nhẫn giả, cũng không xa lạ gì đồng thuật.

Bất quá thứ này hiển nhiên là át chủ bài của nàng, hắn không đến mức đi tìm kiếm ngọn nguồn.

Lúc này Ngọc Yên La chỉ vào gian phòng nói:

– Bởi vì có lúc ta cũng sẽ đến bên này ở, cho nên tất cả đồ vật coi như đầy đủ, ngươi nhìn có gì thiếu cứ nói, Ngọc gia nhiều người phức tạp, vì ngăn ngừa tin tức tiết lộ, ta sẽ để nha hoàn đưa đến phòng ta, sau đó lại cho ngươi.

Tổ An tùy tiện khoát tay:

– Không cần, có cái giường là được, ta rất dễ tính.

Ngọc Yên La ân một tiếng:

– Vậy ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi vẽ một số người thân cận với Duyên Hữu, như vậy tránh cho ngươi đến thời điểm nhìn thấy nhận không ra.

– Như vậy không khỏi quá cực khổ, cái kia cần rất nhiều thời gian.

Tổ An có chút xấu hổ.

Ngọc Yên La mỉm cười:

– Đối với người bình thường xác thực rất tốn thời gian, nhưng ta họa lấy nhập đạo, với ta mà nói không có khó khăn như vậy, hiện tại thời gian đã rất muộn, ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta vẽ xong còn tiếp tục ngủ.

Hai người cáo biệt, nàng đóng cơ quan lại, Tổ An nằm ở trên giường suy nghĩ chập trùng, cũng không biết Ngọc Huyền Đào đến cùng có phải nàng giết hay không.

Bất quá từ vừa rồi tiếp xúc, hành trình lần này cũng coi như có thu hoạch, chí ít nàng không phải Boss cuối cùng.

Hơn nữa được nàng trợ giúp, đối phó Giản Thái Định sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Bất quá đau đầu là nhiệm vụ lần này của Hoàng Đế là đối phó Ngọc gia…

A, Hoàng Đế sớm muộn gì cũng là địch nhân của ta, hắn muốn đối phó Ngọc gia, ta ở trong bóng tối bảo vệ Ngọc gia, đây không phải hợp tình hợp lý sao?

Vừa nghĩ như thế, tâm tình của hắn nhất thời thư sướng, bỗng nhiên ngửi được mùi xạ hương, hơn nữa còn không phải dị hương từ trên chăn truyền đến.

Hắn lập tức nhớ Ngọc Yên La nói nàng thường xuyên ngủ bên này, trong chăn là mùi vị trên người nàng.

Cách lâu như vậy còn có loại hương khí rõ ràng này, không phải mùi phấn sáp đó chứ?

Nhưng trước đó vài ngày mình ở Yên Chi Khấu ngửi qua không ít son phấn danh quý, đều không dễ ngửi như thế.

Đúng lúc này, cửa bỗng nhiên mở ra, Ngọc Yên La không còn bình tĩnh thong dong như ngày bình thường, bước tới đoạt lại chăn mền.

– Chăn mền này cũ, ta để nha hoàn đổi cái mới tới, ngươi chờ một lát.

Nói xong quay người vội vàng rời đi.

Dù giọng nói của nàng ra vẻ bình tĩnh, nhưng trên cổ đỏ bừng đã bán nàng.

Tổ An:

-???


Chương 1950: Vợ giấy

Trong lòng của hắn có ngàn cái dấu hỏi, bất quá chỉ là chăn mền nàng ngủ qua mà thôi, cần thẹn thùng như thế sao?

Chẳng lẽ dị hương vừa rồi là mùi của thứ kia.

Lúc này Ngọc Yên La đã đổi váy ngủ ở nhà, khá bó sát, đường cong thân thể như ẩn như hiện, nhưng càng mông lung như vậy, cảm giác lại càng mê người.

Đặc biệt là đường cong ở eo mông, có thể hoàn mỹ thuyết minh nữ nhân trời sinh mị lực.

Cũng không lâu lắm, Ngọc Yên La đi tới lần nữa, trong ngực cầm chăn mền mới tinh:

– Cái này cho ngươi.

– Ách, đa tạ phu nhân.

Tổ An thực không biết nên nói thế nào, cũng không thể hỏi nàng dị hương trên chăn là chuyện gì xảy ra.

Đang muốn nói gì, bỗng nhiên ánh mắt ngưng tụ, phát hiện bởi vì Ngọc Yên La khom lưng trải chăn mền, cổ áo trệ xuống, lại thêm lúc này nàng mặc váy ngủ, y phục khá rộng rãi, nàng khẽ cong eo, một mảng lớn phong cảnh hiển lộ.

Bầu vú trắng noãn, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy núm vú đỏ hồng xinh đẹp.

Loại tình huống này Tổ An đương nhiên không có ý tứ chiếm tiện nghi, mất tự nhiên quay đầu đi.

Ngọc Yên La vừa giúp hắn trải chăn xong, bỗng nhiên chú ý tới hắn dị dạng, cúi đầu xem xét, mặt thoáng cái đỏ bừng, vội vàng che ngực đứng thẳng dậy.

Vừa rồi thay quần áo, nàng vội vã đến đổi chăn mền, trong lúc nhất thời chưa kịp phản ứng, ngày bình thường nàng một người ở trong phòng ngủ vẫn ăn mặc như thế, bởi vì không có khả năng có nam nhân khác đến, cho nên vừa rồi bởi vì thay y phục, trong lúc nhất thời không có ý thức đến.

Có điều nàng cũng không giống tiểu cô nương thét lên hoặc thất kinh, mà giả vờ trấn định nói:

– Ngươi đã chưa ngủ, vậy đến xem những người ở Công Tước Phủ đi.

Tổ An giật mình:

– Vẽ xong nhanh như vậy?

Ngọc Yên La hé miệng cười duyên:

– Vẽ xong mấy trang, còn lại ngươi vừa nhìn ta vừa vẽ.

Tổ An lập tức sinh ra hứng thú:

– Vừa vặn học Họa đạo của ngươi.

– Ngươi muốn học Họa đạo?

Ngọc Yên La sững sờ.

Tổ An gật đầu:

– Bởi vì kỹ năng dịch dung của ta yêu cầu Họa đạo đại thành, như vậy mới có thể háo thành mục tiêu càng dễ, ta trải qua một đoạn thời gian khổ luyện, tự cho rằng đã có thể xuất sư, không nghĩ đến bị ngươi nhìn ra.

– Thì ra là thế.

Ngọc Yên La bừng tỉnh đại ngộ.

– Kỹ thuật dịch dung này thật thần kỳ, như vậy cũng tốt, ngươi có thể cùng ta nhìn xem rốt cục vấn đề ở chỗ nào, về sau ra ngoài gạt người sẽ không lộ sơ hở.

Tổ An nghĩ thầm lời này sao nghe là lạ như thế.

Rất nhanh hắn xuống giường theo tới, phát hiện Ngọc Yên La cầm một bộ áo choàng vây quanh cổ áo, hiển nhiên nàng đã phát hiện sự tình vừa rồi.

Bất quá sự tình như vậy nói ra tất cả mọi người xấu hổ, đi qua hãy để cho nó đi qua.

Ngọc Yên La lấy ra mấy bức tranh đưa cho hắn:

– Tấm thứ nhất là quản gia Minh thúc của Công Tước Phủ, trong phủ chuyện lớn chuyện nhỏ đều do hắn xử lý, ở cùng Duyên Hữu rất nhiều năm, là tồn tại quen thuộc hắn nhất, nếu như nói người nào có khả năng khám phá thân phận của ngươi, kẻ cầm đầu chính là hắn.

Tổ An tiếp nhận trang giấy xem xét, chỉ thấy phía trên vẽ một nam tử bộ dáng quản gia, người này hắn nhận biết, lúc trước đến Công Tước Phủ tra án từng gặp một lần.

Quả nhiên giống như đúc, càng làm cho Tổ An giật mình là, người này thực quá sống động, không giống vẽ ra, mà như người thật.

Đúng lúc này, bức họa trên trang giấy chấn động, sau đó một làn khói xanh chậm rãi từ trong giấy bay ra, rơi xuống mặt đất, khói xanh dần dần tán đi, hiện ra một bóng người.

Không phải Minh thúc thì là ai!

– Công tử có thể gọi ta Minh thúc, trong phủ có chuyện gì đều có thể hỏi ta.

Người kia nhìn Tổ An thi lễ, ngữ khí khách sáo lại có chút xa cách, giống lúc trước nhìn thấy như đúc.

Tổ An giật mình, không nghĩ tới hắn sẽ xuất hiện ở đây, bắp thịt cả người nhất thời kéo căng, tùy thời chuẩn bị xuất thủ.

Ngọc Yên La nở nụ cười xinh đẹp:

– Không cần khẩn trương, hắn chỉ là nhân vật trong bức họa, không phải thật sự.

– Người trong bức họa?

Đôi mắt của Tổ An trợn thật lớn, vội vàng đi qua xem xét, phát hiện tay mình có thể tuỳ tiện xuyên thấu thân thể đối phương, hiển nhiên hắn không có thực thể.

– Công tử đừng như vậy, rất dễ dàng gia tốc ta tiêu tán.

“Minh thúc” kia lui về sau một bước, có chút bất đắc dĩ nói.

– Còn có thể nói chuyện?

Tổ An nhìn về phía Ngọc Yên La, triệt để chấn kinh.

Ngọc Yên La giải thích:

– Hắn chỉ là một loại sinh linh ta vẽ ra, nghiêm ngặt trên ý nghĩa cũng không thể tính là sinh linh, mỗi lần ta vẽ xong nhân vật, lại thiết lập cho hắn kỹ càng, hắn có thể sôi nổi trên giấy, giống người ta muốn vẽ như đúc, chỉ bất quá không có thực thể, cách một hồi sẽ tự động tiêu tán.

Tổ An nhịn không được tán thưởng:

– Trước kia nghĩ bút pháp sinh hoa chỉ là một loại truyền thuyết, nhưng phu nhân để cho ta minh bạch, này đâu chỉ sinh hoa, có thể sinh ra người sống sờ sờ nha.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 5 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box