[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
Tập 187 : Về sau có ta (2) (c1861-c1870)
❮ sautiếp ❯Chương 1861: Về sau có ta (2)
Hắn mới vừa từ chỗ chín người tàn tật đi ra, những người này hắn đều xác định từng cái, tuy không ít người nguyên nhân bị thương kỳ quặc, nhưng hắn không quá để ý, dù sao tuy bọn họ hoặc thương hoặc tàn, nhưng không phải mục tiêu mà Tổ An muốn tìm.
– Xem ra người mình muốn tìm ở trong sáu người chết kia.
Thời điểm Tổ An đang trầm tư, bên cạnh bỗng nhiên truyền tới thanh âm vũ mị:
– Vị công tử này là lạc đường sao? Cần người địa phương dẫn đường không.
Tổ An quay đầu lại, hai mắt không khỏi tỏa sáng, chỉ thấy Bùi Miên Mạn đang đứng ở cách đó không xa cười nhẹ nhàng nhìn mình, cặp mắt đào hoa nhu tình như nước.
Toàn thân nàng quấn ở trong áo khoác màu đỏ, cả người như nhánh mai vàng nở rộ trong băng tuyết.
– Làm sao ngươi tìm được ta?
Tổ An không khỏi vừa mừng vừa sợ, nhìn mũi nhỏ của nàng bị lạnh đến đỏ, vội vươn tay bưng lấy gương mặt rét lạnh, dùng nhiệt ý trên tay sưởi ấm nàng.
– Hừ, ai bảo có ít người ăn xong lau sạch không thèm tới, người ta chỉ có thể tự mình đi ra tìm, một nữ nhân làm sao có khả năng tìm không thấy nam nhân của mình, ta không giống như người nào kia.
Khí trời quá lạnh, há miệng ra chính là bạch khí, dù như thế vẫn không che nổi vẻ u oán trên mặt Bùi Miên Mạn.
Tổ An không khỏi có chút áy náy:
– Thực xin lỗi, gần đây một mực tra vụ án ở Vân Trung Quận Công, bận rộn đến căn bản không dám phân tâm.
– Hừ, quả nhiên có câu nói rất hay, một khi nam nhân được thân thể nữ nhân rồi, sẽ quên nàng sạch sành sanh.
Bùi Miên Mạn vốn là cố ý nũng nịu, nhưng nói nói tâm tình thật tới, miệng nhỏ có chút tức giận.
– Ai nói ta quên ngươi sạch sành sanh?
Tổ An giống như làm ảo thuật, từ phía sau lấy ra một chuỗi Băng Đường Hồ Lô đỏ rực.
– Vừa rồi ta ở trên đường còn nghĩ mua cho ngươi lễ vật gì đây, thấy Băng Đường Hồ Lô, liền cố ý mua cho ngươi.
– Sao ngươi biết ta thích ăn Băng Đường Hồ Lô.
Hai mắt Bùi Miên Mạn tỏa sáng, làm sao còn nhớ được sinh khí, cầm lấy Băng Đường Hồ Lô ăn ngay.
– Bởi vì lúc trước nghe ngươi đề cập qua, khi còn bé mẹ ngươi mua cho ngươi Băng Đường Hồ Lô, để ngươi cao hứng vài ngày nha.
Tổ An cưng chiều sờ sờ đầu nàng, ai có thể nghĩ đến một nữ tử xinh đẹp tuyệt luân, lại có lúc giống tiểu hài tử như vậy.
– Không nghĩ tới ngươi còn nhớ rõ.
Bùi Miên Mạn mỉm cười, đâu còn có chút u oán?
Nếu Triệu Trị ở bên cạnh nhìn thấy, chỉ sợ sẽ giận đến thổ huyết, mấy ngày nay mỗi ngày hắn mua đủ loại sản vật của Vân Trung thành đưa đến Bùi phủ, Bùi Miên Mạn nhìn cũng chưa từng nhìn ném cho nha hoàn ăn.
Kết quả hiện tại nam nhân khác tùy tiện ở ven đường bỏ mấy đồng tiền mua mứt quả, cũng có thể làm cho nàng vui cười như vậy?
– Ăn ngon không?
Tổ An hiếu kỳ đánh giá nàng.
– Ăn ngon, chỉ là quá lớn, ngô ngô…
Mới đầu Bùi Miên Mạn chỉ liếm liếm, bất quá loại vị đạo kia để cho nàng không kịp chờ đợi ngậm Băng Đường Hồ Lô vào miệng, dẫn đến quai hàm phình lên.
– Cẩn thận nghẹn.
Tổ An tỉ mỉ giúp nàng lau khóe miệng.
Thật vất vả nuốt vào trong miệng, gương mặt kiều diễm của Bùi Miên Mạn lộ ra thần sắc thỏa mãn:
– Từ khi mẹ ta qua đời, ta chưa từng ăn Băng Đường Hồ Lô nữa, bởi vì mỗi lần nhìn thấy đều khóc, cám ơn ngươi để cho ta tìm về loại cảm giác vui vẻ kia.
Tổ An đau lòng nắm chặt tay nàng:
– Hết thảy đều đã qua, về sau có ta.
Mặc dù đối phương không có nói cẩn thận, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng một hài tử từ nhỏ mất mẹ, cuộc sống sẽ khó khăn bực nào.
Bùi Miên Mạn ân một tiếng, thân thể nhẹ nhàng rúc vào trong ngực hắn, hai người dạo bước ở trong tuyết, trong nội tâm nàng hi vọng con đường này mãi mãi cũng đi không đến phần cuối.
Đáng tiếc bình tĩnh bị một trận tiếng vó ngựa đánh vỡ, một đại hán cưỡi ngựa chạy đến, thấy Tổ An thì vội vàng xuống ngựa hành lễ:
– Tổ đại nhân, đồ vật ngài để cho ta tra đã tra được.
Lúc này hắn mới chú ý tới Bùi Miên Mạn bên người đối phương, không khỏi ngẩn ngơ.
Trên đời lại có nữ nhân đẹp như vậy?
Hơn nữa khí chất vũ mị kia, quả nhiên là một ánh mắt cũng có thể khiến thân thể người ta xốp giòn.
Khó trách những ngày này Cao đại nhân, Bùi đại nhân quấn lấy muốn bái hắn làm thầy, Tổ đại nhân quả thật là mẫu mực của nam nhân giới.
– Làm phiền ngươi, tiếp tục đi kiểm chứng người khác đi.
Tổ An tiếp nhận tờ giấy trong tay hắn, vừa cười vừa nói.
Đại hán kia chắp tay, lúc gần đi nhịn không được lặng lẽ nhìn Bùi Miên Mạn một cái, kết quả vừa vặn thấy đôi mắt đào hoa của đối phương, không khỏi chột dạ né tránh, đỏ mặt vội vàng rời đi.
Từ nhỏ tới giờ, Bùi Miên Mạn sớm quen ánh mắt như vậy, đồng thời đối phương không có ác ý, nàng tự nhiên không để ở trong lòng, quay đầu nhìn về phía Tổ An:
– A Tổ, làm sao thế?
Nàng thấy người yêu nhìn tờ giấy kia, dần dần nhíu mày.
Chương 1862: Người chết sẽ không nói dối
Tổ An thu tờ giấy lại:
– Trong các thị vệ của Vân Trung Quận Công, có sáu người hi sinh vì nhiệm vụ, ta để thủ hạ đi điều tra tình huống của mỗi người.
– Trong đó ba người chết không có vấn đề gì, thi thể đều được nghiệm minh.
Bất quá ba người khác chết có chút kỳ quặc.
– Có gì kỳ quặc?
Bùi Miên Mạn tò mò hỏi.
Tổ An giải thích:
– Tỉ như một người bị Yêu tộc vây công, sau cùng bị một đao trảm đầu lâu, đồng liêu chỉ tìm được thi thể không đầu.
– Một người khác đi điều tra sự tình buôn lậu dược tài, sau cùng tra được nhà kho lại cháy, cả người bị đốt thành than.
– Còn có một người bị tà vật hút tinh huyết toàn thân, chỉ còn lại thây khô.
Bùi Miên Mạn là người thông minh, lập tức kịp phản ứng:
– Mấy người kia có điểm giống nhau, là thân phận khó có thể phân biệt.
– Không sai!
Tổ An gật đầu.
– Ta hoài nghi có người mượn những thủ đoạn này thay xà đổi cột, những thi thể kia có khả năng không phải là bản thân.
– Nhưng làm sao kiểm chứng?
Bùi Miên Mạn lo lắng.
– Dù sao thân phận của những người kia đã không thể phân biệt.
– Một người đi tới thế gian này, tất nhiên sẽ lưu lại các loại dấu vết, dù hung thủ lại kín đáo, cũng sẽ lưu lại sơ hở.
Tổ An nói tiếp:
– Huống chi người sống có thể nói dối, nhưng người chết sẽ không.
Bùi Miên Mạn khẽ biến sắc:
– Ngươi sẽ không muốn…
Tổ An cười gật đầu:
– Mỹ nữ, bây giờ rảnh rỗi, có hứng thú đi ra nghĩa địa hẹn hò với ta không.
– Phi, người bình thường nào sẽ tới nghĩa địa hẹn hò.
Bùi Miên Mạn dù sao cũng là nữ tử, nghe đến loại sự tình này liền bản năng muốn cự tuyệt.
Tổ An cũng biết có chút làm khó nàng:
– Thôi được, ngươi về nhà nghỉ ngơi trước, ta làm xong sẽ trở lại tìm ngươi.
Bùi Miên Mạn mặt lộ vẻ giãy giụa, cuối cùng vẫn không nỡ rời người yêu:
– Không, ta đi với ngươi.
Cái nhà kia đối với nàng mà nói, có khác gì phần mộ đâu?
Có thể cùng người yêu ở chung một chỗ, nơi nào không phải nhà.
Tổ An cũng không nỡ rời nàng, nắm tay nàng cười cười:
– Cũng tốt, vợ chồng chúng ta đồng lòng, tát biển đông cũng cạn.
– Ai là vợ chồng với ngươi.
Bùi Miên Mạn hờn dỗi, bất quá vẫn tùy ý hắn nắm.
Tổ An thuận thế nhảy lên ngựa:
– Mộ địa ở ngoài thành, cách nơi này khá xa, chúng ta cưỡi ngựa đi qua.
Nói xong vỗ vỗ trước người mình, tỏ ý nàng ngồi lên.
Bùi Miên Mạn đỏ mặt, nếu chỉ là bí mật, nàng tự nhiên sẽ nhảy cẫng hoan hô ngồi lên, nhưng bây giờ ở trong thành người đến người đi, ngồi ở trong ngực hắn như vậy thật quá lộ liễu.
Nàng ở Vân Trung quận không nói mọi người đều biết, nhưng khuôn mặt xuất chúng cộng thêm thân phận tiểu thư Bùi gia, cũng coi như có danh khí không nhỏ, nếu bị người nhìn thấy truyền về tai phụ mẫu, khó tránh khỏi có chút phiền phức.
Sau đó mũi chân nàng điểm một cái, trực tiếp ngồi ở sau lưng Tổ An.
– Ôm tốt.
Tổ An nhắc nhở.
Bùi Miên Mạn nhếch miệng, bí mật đừng nói ôm hắn, dù ân ái ngay trên lưng ngựa nàng cũng ngàn chịu vạn chịu, nhưng bây giờ trên đường cái mình ôm eo nam tử, thiếu nữ rụt rè để cho nàng vẫn còn có chút lo lắng.
– Giá!
Ai biết lúc này Tổ An kẹp lấy ngựa bụng, thớt ngựa phi nhanh đi.
Bùi Miên Mạn trọng tâm bất ổn, xém chút ngã xuống, may mắn nàng tu vi cao, lập tức kịp phản ứng, một tay ôm eo Tổ An, lần nữa ổn định thân hình.
Cảm giác được đối phương lực trùng kích đánh tới trên người mình, thần sắc của Tổ An nhất thời cổ quái, Đại Mạn Mạn không hổ là Đại Mạn Mạn.
– Ngươi cố ý.
Bùi Miên Mạn tức giận nện lưng hắn, đáng tiếc lại không nỡ dùng lực.
Tổ An cười ha ha, hất lên dây cương, một đường phi nước đại ra khỏi thành.
Bảo mã phối mỹ nhân, xác thực là nhân gian tuyệt hảo.
– Ai, chậm… chậm chút, ta sắp chịu không được.
Bùi Miên Mạn ngồi ở phía sau nhiều lần sắp bị xóc rơi xuống, chỉ có thể ôm chặt eo đối phương.
– Binh quý thần tốc, gần đây ta bắt đầu điều tra những thị vệ kia, chỉ sợ thế lực trốn ở trong tối đã có cảnh giác, ta lo lắng bọn họ hủy thi diệt tích sẽ phiền phức.
Tổ An giải thích.
– A…
Lúc này Bùi Miên Mạn áp sát vào người đối phương, tuy cách y phục, nhưng vẫn có thể cảm giác được lưng đối phương rộng lớn chắc nịch, nàng nhất thời cảm thấy an lòng.
Trong lòng nàng tràn ngập hạnh phúc, đây chính là hình ảnh cùng người yêu thúc ngựa lao nhanh mà mình đã từng tưởng tượng qua nha, không nghĩ tới lại thành hiện thực.
– A Tổ, ngươi biết tại sao hôm nay ta tới tìm ngươi không?
Gương mặt của Bùi Miên Mạn áp sát vào lưng hắn, cảm giác có người yêu ở phía trước ngăn trở gió tuyết thật tốt.
– Không phải bởi vì nhớ ta sao?
Tổ An cười trả lời.
– Hừ, đây chẳng qua là một phương diện.
Lần này Bùi Miên Mạn không có xấu hổ.
– Phương diện khác là Tề Vương thế tử muốn biết ngươi điều tra tới trình độ nào.
– Ồ?
Chương 1863: Người chết sẽ không nói dối (2)
Tổ An nhướng mày, nghe Bùi Miên Mạn kể Triệu Trị đến nhà nhờ vả một lần, không khỏi cảm thán nói.
– Nam nhân trên thế giới này não đều có vấn đề sao, sao đều thích phái vị hôn thê đến chỗ nam nhân khác.
Trong đầu hắn hiện ra hành ảnh của Tang Thiên, bất quá bây giờ thành anh vợ tiện nghi của mình, cũng không tiện chửi đối phương.
Nhưng loại hành vi này hắn vẫn thầm tán dương, nghĩ thầm về sau đụng phải càng nhiều càng tốt.
Không nên bởi vì ta ôn nhu mà thương tiếc ta, hết thảy đều tới, để cho các nàng hung hăng chà đạp ta đi.
– Phi, ai là vị hôn thê của hắn, ta cho tới bây giờ không có đáp ứng.
Bùi Miên Mạn có chút xấu hổ cắn đối phương một cái.
– Ngươi đương nhiên là nữ nhân của ta, gia hỏa Triệu Trị kia cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, lần này sẽ cho hắn biết cái gì gọi là bồi phu nhân lại mất binh.
Tổ An cười ha ha.
Bùi Miên Mạn luôn cảm thấy đối phương nói nghe là lạ, bất quá nghe hắn hùng hồn tuyên bố mình là nữ nhân của hắn, trong lòng ngòn ngọt ôm lấy hắn, cũng không nói thêm gì nữa.
Một đường đi tới, Tổ An cảm thấy cả người tựa hồ dựa vào một đoàn bông, hắn nghĩ thầm khó trách kiếp trước những gia hỏa cưỡi motor kia đều cho nữ nhân ngồi đằng sau, vừa rồi mình vô ý thức để Bùi Miên Mạn ngồi phía trước, vẫn là quá trẻ tuổi.
Hai người cứ như vậy đắm chìm ở trong hạnh phúc, ai cũng không nguyện ý đánh vỡ loại cảm giác tốt đẹp này.
Bất tri bất giác đã tới mộ địa ở ngoại ô, thế giới này mặc dù lớn, nhưng không phải ngươi muốn an táng ở nơi nào thì an táng ở nơi đó, bởi vì đất rất có thể không phải của ngươi.
Đa số dân chúng bình thường, đất dùng để trồng lương thực cũng không đủ, gặp năm thiên tai rất có thể bởi vì vay mượn không trả nổi, đất đai bị địa chủ thôn tính.
Quan phủ sẽ chọn hoang địa cho người tìm không được nơi an táng, nhưng loại người này trong nhà cũng không có ai, một hai đời sau sẽ không có hương hỏa tế tự, rất nhanh trở thành mộ hoang, dần dà, mảnh đất hoang này sẽ hình thành bãi tha ma.
Thân là thị vệ tâm phúc của Vân Trung Quận Công, đãi ngộ của bọn họ hiển nhiên tốt hơn rất nhiều.
Vân Trung Quận Công ở trong đất phong của mình, cố ý chọn đất tốt dùng để an táng thủ hạ hi sinh vì nhiệm vụ, tuy hắn mất tích, nhưng chế độ này vẫn được thi hành.
Phụ cận còn trồng tùng bách, tô điểm các loại hoa cỏ, đương nhiên bây giờ đang là mùa đông, sẽ không có hoa nào nở.
Nghĩa trang còn có canh cổng, ngày bình thường chăm sóc hoa cỏ, phòng ngừa dã thú đến phá hư mộ địa.
Chỉ bất thời điểm tuyết lớn, bọn họ đều trốn ở trong phòng sưởi ấm, ai đi ra điều tra cho mệt.
Hai người Tổ An rất dễ dàng lẻn vào nghĩa trang, dựa theo tin tức thủ hạ cho, tìm được mộ huyệt của mấy thị vệ kia.
– Thật phải đào mộ sao?
Bùi Miên Mạn mất tự nhiên xoay người, vừa rồi một đường đi quá xóc nảy, thân thể hai người lại chăm chú dính sát, làm hiện tại cả người nàng tệ dại, hạ thân mẩn cảm ẩm ướt ngứa ngáy, nên không muốn bị đối phương nhìn thấy mình bối rối.
Tổ An ân một tiếng:
– Ngươi đứng ở bên cạnh, ta đến là được.
Bùi Miên Mạn há hốc mồm, rất muốn nói để ta giúp đỡ, bất quá nghĩ đến sự tình đối phương muốn làm, cuối cùng bỏ đi ý niệm này.
– Các vị hảo hán, tại hạ cũng không phải cố ý quấy rầy, mà muốn trả các ngươi một cái công đạo, dù sao nếu thực có người hại các ngươi, các ngươi cũng không muốn chết oan…
Tổ An lấy ra mấy nén nhang đốt lên tế bái, sau đó mới bắt đầu hành động.
Đây là thế giới tu hành, mỗi một cái đều là máy xúc đất hình người, đào mộ thật rất dễ dàng.
Rất nhanh, một bộ quan tài hiện ra.
– Người này tên Trình Ba, hắn bị Yêu tộc phục kích, bị người chém đầu.
Vừa nói vừa mở nắp quan tài, mùi hôi thối lan tràn ra.
– Cẩn thận thi độc.
Bùi Miên Mạn phất tay, một sợi Hắc Viêm bay qua, khí độc bị đốt sạch sẽ.
– Vẫn là ngươi cẩn thận.
Tổ An cười cười, lúc này mới bắt đầu kiểm tra hài cốt.
Xác thực chỉ có thân thể, đầu là dùng một tượng gỗ thay thế.
Mặc dù đối phương đã chết mấy tháng, nhưng Vân Trung quận khí hậu lạnh lẽo, thân thể không có phân hủy quá nhiều.
– Đầu không có, còn có thể nhìn ra cái gì?
Bùi Miên Mạn lấy khăn che mũi hỏi.
Nếu không phải vì ở cùng người yêu, nàng là quyết không tới loại địa phương này.
– Muốn xác nhận thân phận một người, cũng chưa chắc phải nhìn đầu.
Tổ An lấy ra một cây côn gỗ lật tới lật lui.
– Toàn thân người này trên dưới có chí ít 30 vết thương, dù không bị chém đứt đầu, ấn theo lượng đổ máu hắn cũng không sống được.
– Hiển nhiên là trước khi chết trải qua chiến đấu kịch liệt, hơn nữa những vết thương này đường cong quỷ dị, binh khí hoàn toàn khác biệt tu hành giả của Đại Chu, rất giống loan đao mà Yêu tộc quen dùng.
Chương 1864: Manh mối đoạn?
– Có phải thế lực trong bóng tối dùng loan đao giả tạo thân phận Yêu tộc không?
Bùi Miên Mạn nghi vấn.
– Thật có khả năng này, bất quá ngươi nhìn chỗ này.
Tổ An chỉ chỉ vị trí hổ khẩu tay trái.
– Tuy vết chai này đã thấy không rõ, nhưng đốt ngón tay rõ ràng lớn hơn tay phải một chút, hiển nhiên hắn quen dùng đao tay trái.
– Tương xứng với tình báo mà thủ hạ ta điều tra được, Trình Ba đúng là thuận tay trái.
– Nhiều vết đao tranh đấu kịch liệt như vậy, còn có thuận tay trái, nếu đều cố tình làm ra mà nói, xác suất thật quá nhỏ.
Cho nên cái này hẳn không phải người ta muốn tìm.
– Xác thực như thế…
Bùi Miên Mạn nghe mà gật đầu liên tục, chợt nghe ra ý tứ hắn nói.
– Ngươi muốn tìm là ai?
– Đã từng có một thị vệ của Vân Trung Quận Công chạy đến kinh thành báo tin, kết quả trên đường bị người diệt khẩu.
Tổ An nhìn mấy phần mộ, trong giọng nói tràn ngập vẻ tôn kính.
– Lần này là đến xác nhận thân phận của hắn, xem có đầu mối gì không.
– Thật là một người trung nghĩa.
Bùi Miên Mạn nói.
– Đúng rồi, ta nói ta là tới giúp Tề Vương thế tử điều tra tình báo, sao cái gì ngươi cũng nói cho ta, chẳng lẽ không sợ ta quay đầu để lộ tin tức?
Tổ An cười cười:
– Hai ta quan hệ như thế nào, ta làm sao có khả năng không tin ngươi.
Dù Bùi Miên Mạn nghe nói như thế, trong lòng ngọt ngào muốn chết, nhưng trên mặt còn cố ý giáo huấn:
– Ngươi đó, sớm muộn gì cũng sẽ bị nữ nhân lừa gạt.
– Ta nguyện ý bị ngươi lừa gạt.
Tổ An thâm tình nhìn nàng.
– Buồn nôn…
Nhưng nụ cười của Bùi Miên Mạn lại không khép được.
– Vẫn nhanh làm chính sự đi, ta cũng không muốn ở chỗ này lâu.
Tổ An gật đầu, đắp kín quan tài của Trình Ba, sau đó lấp đất lại.
Hắn là đến tra án, quấy rầy người ta yên nghỉ đã không nên, sao có thể thật để người ta phơi thây hoang dã?
Rất nhanh lại mở ra phần mộ thứ hai, Bùi Miên Mạn vốn nóng lòng muốn giúp hắn thiêu hủy thi khí, bất quá sau khi nhìn thấy đồ vật trong quan tài, nàng liền biến sắc, chạy đến một bên nôn mửa.
Nguyên lai trong quan tài nằm một xác chết cháy đen nhánh, rất nhiều nơi còn nứt ra, lộ thịt.
Không biết do thi thể qua quá lâu hay duyên cớ gì, tính chất và trạng thái kia thật là một lời khó nói hết.
Tổ An phất phất tay xua tan mùi hôi, sau đó giải thích nói:
– Người này tên Trầm Chu, hắn điều tra vụ án buôn lậu, sau đó tra được một nhà kho khả nghi, nhà kho bỗng nhiên bốc cháy, thiêu chết hắn ở.
– Hơn phân nửa là những người buôn lậu kia hủy thi diệt tích.
Bùi Miên Mạn nhíu mày.
– Phải kiểm tra một chút mới có thể xác định.
Tổ An vừa nói vừa lấy bao tay đeo lên, cầm dao găm chậm rãi mổ lồng ngực.
– Ngươi muốn làm gì?
Thấy cảnh này, Bùi Miên Mạn trợn cả mắt, thực không thể hiểu được tại sao hắn lại làm ra loại chuyện này.
Tổ An vừa cẩn thận phẩu thuật, vừa giải thích nói:
– Nhìn hắn có phải thật bị thiêu chết hay không, thật bị thiêu chết mà nói, trong khí quản sẽ lưu lại khói bụi, cũng sẽ có dấu vết bị thiêu đốt, mà nếu như bị diệt khẩu xong lại đốt, thì không có những thứ này.
– A Tổ, sao ngươi biết nhiều thứ như vậy?
Bùi Miên Mạn hơi kinh ngạc, những đạo lý này vừa nghe liền rõ ràng, nhưng không thấy ai nói, nàng còn thật không biết có thể phán đoán như vậy.
Tổ An cười cười:
– Xem nhiều phim thì biết.
Bùi Miên Mạn mờ mịt, hiển nhiên nghe không hiểu hắn nói.
Lúc này Tổ An nhướng mày:
– Hắn thật là chết cháy.
Dù bây giờ thi thể có chút hư thối, nhưng lờ mờ vẫn có thể từ trong khí quản của đối phương tìm được khói bụi.
– Vậy hắn chết không có khả nghi?
Bùi Miên Mạn hỏi.
Tổ An gật đầu, sau đó đào ngôi mộ thứ ba.
Theo quan tài mở ra, bên trong xuất hiện một thây khô khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo.
Bất quá lần này Bùi Miên Mạn lại hết sức trấn định, bởi vì loại này nàng gặp qua không ít, trước kia ở n Khư gặp rất nhiều lần.
– Người này tên Vu Lực, căn cứ hồ sơ vụ án ghi chép, hắn bị tà vật không biết tên hút khô tinh huyết toàn thân.
Tổ An nhìn khuôn mặt thây khô vặn vẹo, có thể tưởng tượng được trước khi hắn chết trải qua thống khổ như thế nào.
– Chẳng lẽ là đồng loại của Văn đạo nhân?
Lúc trước Văn đạo nhân lưu lại cho Bùi Miên Mạn bóng mờ cực lớn.
Tổ An lắc đầu:
– Số lượng Huyết tộc thưa thớt, hơn nữa thật có mà nói, khẳng định sẽ truyền đến dư luận xôn xao, không khả năng chỉ có một người bị hại.
Hắn vừa nói vừa kiểm tra, rất nhanh thần sắc trở nên cổ quái:
– Ta biết vì sao hắn chết rồi?
Bùi Miên Mạn nháy mắt mấy cái, tò mò nhìn hắn, tùy ý mò một chút, là có thể đoán được?
– Hắn hẳn là bị Nùng Mi đạo nhân hút khô tinh huyết…
Sau đó nói mình ở Dịch quận đụng phải Nùng Mi đạo nhân cho nàng.
Chương 1865: Manh mối đoạn? (2)
Chính bởi vì giao thủ qua, nên hắn nhận được đối phương lưu lại khí tức, đương nhiên đó là tà công của Nùng Mi đạo nhân.
Bùi Miên Mạn nhịn không được cảm thán:
– Hung danh của Nùng Mi đạo nhân ta cũng hơi có nghe nói, tu vi cao, công pháp quỷ dị, dù thực lực mạnh hơn hắn, cũng sẽ kiêng kị tà công của hắn mà sợ đầu sợ đuôi.
Bất quá gặp ngươi, thì coi như không may.
Hai người cùng một chỗ vượt qua n Khư, tự nhiên biết sự tình hắn học qua Thao Thiết Thôn Thiên Quyết.
Tổ An cười cười:
– Ta lại hi vọng tán tài đồng tử như Nùng Mi đạo nhân càng nhiều càng tốt.
Từ trên người đối phương đoạt tới những tài liệu quý hiếm kia thì thôi, chỉ nói Thiên Nhân Nhất Diện đã quá thần kỳ, hắn càng nghiên cứu càng trầm mê.
– Nếu Nùng Mi đạo nhân biết rõ, sợ rằng sẽ bị ngươi làm cho tức đến sống lại.
Bùi Miên Mạn nói, gương mặt mỹ lệ nhiều một tia sầu lo.
– Bây giờ ba người đều tra xong, bọn họ chết không có vấn đề gì, có phải manh mối lại đứt hay không?
– Thế thì chưa hẳn.
Tổ An cười cười, an táng lại mộ huyệt, lúc này mới mang theo Bùi Miên Mạn rời đi.
– Không nên ôm ta.
Thấy tay đối phương ôm đến mình, thần sắc của Bùi Miên Mạn cổ quái lui ra sau.
Tổ An buồn bực:
– Vừa rồi ta mang bao tay, hơn nữa đã rửa ở bờ sông.
– Ta mặc kệ.
Nghĩ đến hình ảnh đối phương giải phẩu những xác thối kia, khuôn mặt của Bùi Miên Mạn liền trắng xám.
Tổ An:
– …
– Tốt tốt tốt, không chịu thì không chịu, vậy ngươi ôm ta đi.
Tổ An tỏ ý nàng ngồi ở phía sau mình.
Nghĩ đến thể nghiệm kỳ diệu lúc trước, Bùi Miên Mạn lại cảm thấy hạ thân ẩm ướt, gương mặt kiều diễm có chút thẹn thùng:
– Tên vô lại…
Dù nói như vậy, nhưng nàng vẫn ngồi ở phía sau đối phương.
Một đường chạy như bay, đôi mắt của Bùi Miên Mạn sắp chảy ra nước, cả người rạo rực khó chịu, vì che giấu mình xấu hổ, nàng vội vàng tìm đề tài nói chuyện:
– Bây giờ đi đâu?
– Đi nhà bọn hắn.
Tổ An đáp.
– Bọn hắn?
Thanh âm của Bùi Miên Mạn rung động.
– Mấy người vừa rồi?
– Ừm.
– …
Cũng không lâu lắm, hai người tới một thôn nhỏ ngoài ngoại ô, trong thôn thưa thớt phân bố vài ngôi nhà.
Tổ An đi đến một tiểu viện giữa sườn núi, ở cửa có nam hài sáu bảy tuổi, đang cưỡi ngựa gỗ khua kiếm gỗ trong tay, khoẻ mạnh kháu khỉnh hô hào:
– Trùng phong!
Hiển nhiên là đang chơi trò chiến tranh.
Bùi Miên Mạn không khỏi mỉm cười:
– Đứa nhỏ này thật đáng yêu.
Tổ An tiến đến bên tai nàng:
– Chúng ta sinh hài tử nhất định sẽ càng đáng yêu.
– Chán ghét, ai muốn sinh cho ngươi.
Bùi Miên Mạn đẩy hắn một cái, nhưng trong lòng lại bắt đầu mơ ước.
– Oa, ngựa của các ngươi thật uy phong!
Lúc này đứa bé kia hiển nhiên cũng chú ý tới bọn họ, thấy bọn họ cưỡi ngựa cao to, nhất thời cảm thấy ngựa gỗ của mình không đẹp nữa.
– Tiểu bằng hữu, đây là nhà của Trầm Chu đúng không?
Hai người nhảy xuống ngựa, Tổ An cười sờ đầu nó.
– Các ngươi biết cha ta?
Trên mặt đứa bé kia lộ ra nụ cười vui sướng.
– Chúng ta là bằng hữu của cha ngươi.
Thấy ánh mắt đối phương có vẻ hồ nghi, Tổ An suy nghĩ một chút, từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra một thanh đoản kiếm.
– Thấy ngươi thích chơi trò chiến tranh, thúc thúc tặng ngươi một lễ vật.
Trong Lưu Ly Bảo Châu còn có không ít binh khí, bất quá vì ngăn gây họa cho tiểu hài tử, hắn chọn một thanh đoản kiếm tương đối bình thường, bất quá có thể được hắn thu vào Lưu Ly Bảo Châu, phẩm chất cũng sẽ không quá thấp.
Đứa bé kia quả nhiên yêu thích không buông tay, vuốt ve đoản kiếm, hận không thể ôm vào trong ngực, nó suy nghĩ một chút, sau đó đưa kiếm gỗ trong tay qua:
– Cha ta nói không thể tùy ý nhận ân huệ của người, ngươi đưa ta một thanh kiếm, ta cũng đưa ngươi một thanh, như vậy chúng ta hòa nhau.
Tiểu hài tử tâm tư đơn giản, nó làm sao biết đối phương cho nó đoản kiếm giá trị đủ để mua xuống trăm ngàn thanh kiếm gỗ.
– Hổ Tử, con nói chuyện với ai đó?
Lúc này có tiếng cọt kẹt vang lên, một phụ nhân lau sạch nước đọng trên tay từ trong nhà đi ra, thấy rõ hai người không khỏi biến sắc, vội vàng ôm tiểu hài tử vào trong ngực, sau đó cảnh giác nhìn hai người.
– Các ngươi là ai?
Tổ An nhanh chóng dò xét đối phương, bởi vì quanh năm lao động, da thịt trên mặt có chút đen, cánh tay thô ráp, không khác những nông phụ vừa rồi nhìn thấy, đương nhiên dung mạo thì khá hơn, nhưng rất khó xưng được mỹ nhân.
– Bọn họ nói là bằng hữu của phụ thân.
Tiểu hài tử không có chút đề phòng nào trả lời.
– Bằng hữu?
Phụ nhân kia nghi ngờ dò xét hai người, không trách nàng hoài nghi, chủ yếu là hai người này nam anh tuấn tiêu sái, nữ xinh đẹp dị thường, đứng ở trước mắt khiến người ta có một loại cảm giác tự ti mặc cảm.
Chồng mình làm sao có khả năng quen được bằng hữu như vậy!
Chương 1866: Cẩn thận mấy cũng có sơ sót
Tổ An liếc nhìn đứa bé kia, có chút muốn nói lại thôi.
Phụ nhân kia hiểu ý, vỗ vỗ con trai:
– Hổ Tử, vào hậu viện chơi đi.
– Tốt!
Tiểu hài tử kia đã sớm muốn thí nghiệm vũ khí mới, nghe vậy cao hứng bừng bừng chạy đi.
– Cẩn thận chớ bị kiếm tổn thương.
Tổ An nhắc nhở, dù sao đối phương tuổi tác còn nhỏ, vạn nhất không cẩn thận bị kiếm cắt trúng thì không tốt.
– Không sao, trước kia nó cũng thường xuyên vụng trộm đùa nghịch kiếm của cha, bị đánh qua nhiều lần.
Thấy hắn thật lo lắng cho nhi tử của mình, sắc mặt của phụ nhân nhất thời hòa hoãn mấy phần.
– Sao trước kia ta không có nghe phu quân nói qua có bằng hữu như các ngươi?
– Đại tẩu tốt, ta tên An Mạn, thời gian trước trong một lần nhiệm vụ, được Trầm đại ca cứu, về sau chúng ta bởi vì nhiệm vụ khác biệt, nên đường ai nấy đi.
Lần này trở về Vân Trung quận vốn muốn tìm hắn ôn chuyện, thuận tiện cảm tạ ân cứu mạng, ai biết lại nghe được tin dữ.
Tổ An thở dài, ngữ khí cực kỳ bi thương.
Bùi Miên Mạn kinh ngạc liếc nhìn hắn, kỹ thuật diễn của gia hỏa này không khỏi quá tốt đi, nói buồn thì buồn.
Trước đó còn lo lắng hắn bị nữ nhân lừa gạt, bây giờ nghĩ lại nữ nhân không bị hắn lừa gạt đã cám ơn trời đất.
Bất quá nghĩ đến đối phương tự xưng An Mạn, chẳng phải là tên của hai người kết hợp?
Nghĩ tới đây, trong nội tâm nàng không khỏi dâng lên ý nghĩ ngọt ngào.
Lúc này mí mắt của phụ nhân kia đỏ lên, hiển nhiên là rất đau khổ:
– Đều trách những tội phạm buôn lậu kia…
– Đại tẩu nén bi thương.
Tổ An từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra một trăm lượng bạc, dùng hộp gỗ cất cẩn thận đưa tới.
– Đây là một chút tâm ý của ta, mong đại tẩu nhận lấy.
– Không được không được, cái này quá nhiều…
Thần sắc của phụ nhân kia quẫn bách, vội vàng đứng lên chối từ, đôi tay xoa xoa tạp dề, cũng không biết để chỗ nào.
100 lượng bạc đối với hào môn quý tộc căn bản không tính là gì, nhưng đối với dân chúng bình thường xác thực là một khoản tiền lớn.
– N cứu mạng sao có thể dùng tiền tài cân nhắc.
Tổ An nghiêm mặt nói:
– Ta chỉ hận mình về trễ một bước, không cứu được Trầm đại ca, bây giờ duy nhất có thể làm, là giúp hắn trông nom người nhà.
Thấy đối phương vẫn không thu, Bùi Miên Mạn cười nói.
– Đại tẩu, ngươi không cân nhắc mình cũng phải suy tính cho hài tử chứ, để hài tử có hoàn cảnh lớn lên càng rộng rãi hơn.
Nghe nàng nói nhi tử, lúc này phụ nhân kia mới nhận lấy, vừa cảm kích hai người, vừa nhìn Bùi Miên Mạn nói:
– Cô nương này thật xinh đẹp, là vợ của ngươi sao?
Tổ An gật đầu, nắm tay Bùi Miên Mạn:
– Đúng, nàng là vợ ta.
Nghe hắn giới thiệu mình như vậy, Bùi Miên Mạn đỏ mặt, bởi vì giao tình với Sở Sơ Nhan, nàng có chút tận lực né tránh quan hệ của hai người, nhưng năm đó mẫu thân nàng cũng bởi vì vô danh không phận cho nên buồn bực sầu não mà chết, trong nội tâm nàng làm sao có thể không thèm để ý?
Bây giờ nghe đối phương nói như vậy, nàng nhất thời cảm thấy hết thảy nỗ lực trước kia đều đáng giá.
– Có phúc lớn nha, hai người các ngươi rất xứng đôi.
Phụ nhân kia cảm thán nói.
– Trầm Chu lại không có vận khí tốt như vậy…
Nói tới chỗ này nàng lại yên lặng lau nước mắt.
Bùi Miên Mạn đưa qua một cái khăn tay, phụ nhân kia lại không tiếp, lo lắng làm bẩn khăn tay, tùy ý cầm lấy tạp dề lau khóe mắt.
– Đại tẩu có biết Trầm đại ca tra sự tình ở nơi nào không? Ta xem có cơ hội giúp hắn báo thù hay không.
Tổ An thừa cơ hỏi.
Phụ nhân kia lắc đầu:
– Sự tình công việc xưa nay hắn không nói cho ta, hơn nữa lần này tra án rất bí ẩn, càng sẽ không nói cho ta, cụ thể tra cái gì chỉ quan phủ mới biết được… An huynh đệ, ngươi đừng lẫn vào sự kiện này, Trầm đại ca của ngươi đã chết, nếu ngươi liên lụy vào, chúng ta cả đời sẽ không cách nào an lòng.
– Đại tẩu yên tâm, ta tự có chừng mực, sẽ không hành sự lỗ mãng.
Tổ An hỏi tiếp.
– Đúng rồi, sau khi Trầm đại ca xảy ra chuyện, quan phủ có trợ cấp bạc không? Nếu không có, ta đi lấy cho các ngươi, cũng không thể lạnh tâm các huynh đệ.
– Đã đưa, sau khi hắn xảy ra chuyện, thì có người quan phủ đến, dẫn đầu là Đại thống lĩnh lúc trước, giống như họ Cung thì phải…
Phụ nhân kia trong lúc nhất thời nghĩ không ra.
– Cung Bàn?
– Đúng đúng đúng, là hắn.
Phụ nhân kia tiếp tục nói.
– Cung đại nhân là một quan tốt, sau khi phu quân ta xảy ra chuyện, ta cảm thấy trời như sập, may mắn có Cung đại nhân mang theo thủ hạ đến giúp đỡ lo liệu hậu sự, hai mẹ con chúng ta mới đi qua thời gian khổ sở nhất.
– Trong phủ trợ cấp cũng là Cung đại nhân giao cho chúng ta, về sau ta còn nghe ngóng, trợ cấp bạc còn nhiều hơn bình thường, nghĩ đến hẳn là Cung đại nhân bỏ tiền túi.
Chương 1867: Cẩn thận mấy cũng có sơ sót (2)
– Ta vẫn muốn tìm cơ hội trả lại hắn, nhưng hiện tại ta phải chiếu cố Hổ Tử, Cung đại nhân lại trăm công nghìn việc, ta lo lắng quấy rầy đến hắn.
An huynh đệ, không bằng ngươi giúp ta bạc mang trả cho Cung đại nhân.
Tổ An vội vàng chối từ:
– Đại tẩu ngươi quá khách khí, cái kia là tấm lòng thành của Cung đại nhân, ngươi trả về để hắn tự xử như thế nào? Ngươi an tâm cầm lấy đi.
Phụ nhân kia cảm động:
– Các ngươi đều là người tốt, tuy phu quân không có phúc khí, nhưng có huynh đệ như các ngươi, đời này cũng coi như đáng giá.
Tổ An và nàng nói chuyện phiếm một lúc, bỗng nhiên lơ đãng nói:
– Đúng rồi, trước đó nghe Trầm huynh nói trước kia chân hắn gãy qua một lần, về sau tuy vết thương khép lại, nhưng trở trời sẽ ẩn ẩn đau, lần này ta cố ý tìm được Đoạn Ngọc Cao, vốn nghĩ có thể hóa giải đau đớn cho hắn, không nghĩ tới không dùng được, vậy để cho tẩu tử đi.
Vừa nói vừa lấy ra một bình dược cao.
Phụ nhân kia kinh ngạc:
– Trầm Chu từng gãy chân? Sao ta không có ấn tượng?
– Có lẽ hắn sợ ngươi lo lắng, không có nói cho người nhà.
Tổ An nghĩ thầm quả thế.
Phụ nhân kia vẻ mặt nghi hoặc, hiển nhiên cũng đang hồi tưởng lại.
Tổ An vốn muốn biết Trầm Chu có để lại di ngôn hay đồ vật gì không, bất quá cảm thấy hỏi như vậy quá đột ngột, nên sửa lời nói:
– Đúng rồi đại tẩu, bởi vì vụ án của Trầm đại ca một mực không có phá, ta muốn tìm xem có đầu mối gì đưa hung thủ ra công lý không, cũng để báo thù thay Trầm đại ca.
– Không biết lần sau cùng đại tẩu nhìn thấy Trầm đại ca, hắn có biểu hiện bất thường gì không?
Vừa rồi hai người nói chuyện phiếm, đối phương vừa đưa bạc vừa đưa lễ vật, lòng nghi ngờ của phụ nhân kia sớm đã hết, nghe vậy đáp:
– Giống như không có gì dị thường.
Tổ An đang thất vọng, bỗng nhiên lại nghe phụ nhân kia nói:
– Có một việc không biết có tính hay không.
– Bất luận việc nhỏ gì, nói không chừng cũng ẩn giấu manh mối.
Tổ An mừng rỡ, vội vàng hỏi thăm.
Phụ nhân kia rơi vào hồi ức:
– Ngày đó hắn không nói với ta cái gì, bất quá tựa hồ tâm sự có chút nặng nề, còn ôm Hổ Tử chơi thật lâu, phải biết ngày bình thường hắn rất ít ôm hài tử, chắc hẳn là trước khi chết có dự cảm mới như vậy.
Nói đến phần sau nàng lại nhịn không được lau nước mắt.
Hai người an ủi một lúc, vừa vặn Hổ Tử vung đoản kiếm hô “trùng phong” đi tới, Tổ An thuận thế giữ nó lại hỏi thăm ngày đó phụ thân đến cùng nói cái gì với nó.
– Không nhớ rõ lắm…
Hổ Tử gãi đầu, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng.
– Giống như không nói cái gì nha, chỉ chơi trò chiến tranh với ta.
Tổ An lại hỏi một số chi tiết, đáng tiếc không có gì khác lạ.
Lúc này Bùi Miên Mạn mở miệng:
– Đại tẩu, chúng ta có thể xem gian phòng của Trầm đại ca không, nói không chừng bên trong sẽ có đầu mối hắn để lại.
Vóc người của nàng cực đẹp, lại thêm cặp mắt đào hoa tự mang ý cười, cho người lực tương tác không hiểu, đoạn thời gian này cùng phụ nhân kia nói chuyện phiếm, xưng hô đại tẩu nói rất ngọt, đã sớm để đối phương mát lòng mát dạ.
– Đương nhiên có thể.
Phụ nhân kia nhịn không được kéo tay nàng nói.
– Muội tử thật là quá xinh đẹp…
Bùi Miên Mạn có chút xấu hổ, vội vàng cùng Tổ An đến phòng của Trầm Chu điều tra.
Đáng tiếc hai người tìm nửa ngày, lại không phát hiện được gì.
– Đúng, trước đó quan phủ cũng tới một lần, rất nhiều đồ vật liên quan tới công tác đều bị lấy đi, nói đây là thông lệ, cần cầm trở về điều tra.
Phụ nhân kia nói.
Tổ An nghĩ thầm khó trách đồ vật trong phòng ít như thế, hắn dò hỏi:
– Đại tẩu có biết tên quan viên kia không?
– Cũng là vị Cung đại nhân kia.
Phụ nhân đáp.
– Ồ?
Tổ An nhướng mày, như có điều suy nghĩ.
Hai người lại trò chuyện một lát mới đứng dậy cáo từ, trên đường trở về, Bùi Miên Mạn nhịn không được hiếu kỳ hỏi:
– Không đi thăm dò gia quyến hai người khác sao? Vì sao ngươi trực tiếp tới nhà của Trầm Chu?
– Không cần thiết đi hai nhà kia.
Tổ An giải thích.
– Trước đó Trình Ba ta đã phân tích qua, làm giả có thể làm đến như vậy xác suất thực quá nhỏ.
Vu Lực cũng thế, bị Nùng Mi đạo nhân hút khô công lực, cái này chính ta có thể làm chứng rõ ràng, hơn nữa tuy thành thây khô, khuôn mặt biến dạng, nhưng thân là người nhà, không có khả năng nhận không ra, cho nên thân phận của hai người không có vấn đề gì.
– Còn Trầm Chu, tuy bị hỏa thiêu chết, nhưng bởi vì khuôn mặt bị hủy, không cách nào chứng minh chết là bản thân hắn.
Ta thấy xương đùi của xác chết có chút dị thường, hơn nữa vết thương sớm đã khép lại, hiển nhiên lúc còn sống có vết thương cũ.
Nên cố ý đến hỏi thê tử của hắn, kết quả nàng nói trước kia Trầm Chu chưa từng gãy chân.
Chương 1868: Người ẩn núp
– Hiển nhiên xác chết cháy kia không phải của Trầm Chu, mà là có người dùng hình thể tương tự giả tạo, kết quả cẩn thận mấy cũng có sơ sót, không nghĩ đến người bọn họ chọn trước đó xương đùi gãy qua, cái này mới lộ ra sơ hở.
– Cho nên Trầm Chu là người báo tin ngươi muốn tìm?
Bùi Miên Mạn hơi nghi hoặc.
– Thế nhưng vì sao hắn phải ngàn dặm xa xôi đến kinh thành báo tin, thông báo Cung Bàn hoặc Ngọc phu nhân không được sao?
– Có hai loại khả năng, thứ nhất, tình huống lúc đó hắn căn bản không có cách liên hệ hai người này; thứ hai…
Thần sắc của Tổ An có chút phức tạp.
– Hắn không tin hai người này.
Bùi Miên Mạn nhịn không được nói:
– Vân Trung quận cách kinh thành đâu chỉ 10 ngàn dặm, chạy đến bên kia báo tin, độ khó tuyệt đối cao hơn nhiều liên hệ Ngọc phu nhân và Cung Bàn ở Vân Trung quận, cho nên khả năng là loại tình huống thứ hai.
Tổ An làm sao không biết là như thế, đặc biệt là bây giờ Cung Bàn ở không tốt với ai, hết lần này tới lần khác khăng khăng một mực theo Ngọc Yên La.
Trong đầu hiện ra bộ dáng của Ngọc Yên La, nghĩ thầm chẳng lẽ là nữ nhân càng xinh đẹp càng biết gạt người.
Lúc trước Trầm Chu đến kinh thành báo tin, sau khi bị diệt khẩu, tàn hồn để lộ ra tin tức rõ ràng là nói Giản Thái Định xuống tay với Vân Trung Quận Công, hắn không dám liên hệ Ngọc Yên La hoặc Cung Bàn, chẳng lẽ hai người này đều theo Giản Thái Định.
– Hừ, nhìn bộ dáng này của ngươi, hiển nhiên là đang nghĩ tới nữ nhân.
Bùi Miên Mạn hừ một tiếng.
– Thế nào, thấy Ngọc Yên La kia quá đẹp, không nỡ?
Tổ An lấy lại tinh thần, ôm nàng cười nói:
– Tuy đẹp cũng là lão bà của người khác, ở trong lòng ta làm sao so được với ngươi.
– Miệng lưỡi trơn tru…
Tuy biết rõ đối phương đang cố ý dỗ mình, nhưng trong lòng Bùi Miên Mạn vẫn không nhịn được cao hứng.
– Hiện tại manh mối lại đứt, đáng tiếc chúng ta không có ở nhà Trầm Chu tra được cái gì, vốn cho rằng hắn sẽ lưu lại dấu vết.
– Cũng không phải không có thu hoạch, chí ít điều tra rõ thân phận của Trầm Chu, biết người nào có hiềm nghi, sự tình đằng sau sẽ dễ dàng hơn.
Tổ An trầm giọng nói:
– Hơn nữa mới vừa rồi nói chuyện phiếm với vợ hắn, biết Trầm Chu trầm mặc ít nói, tính tình như vậy tuyệt đối không phải loại người xúc động, hắn tất nhiên rõ ràng kinh thành cửu tử nhất sinh, nên nhất định sẽ làm chuẩn bị hai tay, thông qua phương pháp bí ẩn lưu lại manh mối gì.
– Nhưng vừa rồi đại tẩu nói, đồ vật đã bị Cung Bàn lấy hết.
Bùi Miên Mạn cau mày nói.
Tổ An lắc đầu:
– Đối phương đã làm chuẩn bị, tất nhiên nghĩ tới sau khi mình xảy ra chuyện, sẽ có người tới lấy đồ,vật, Cung Bàn lấy đi những vật kia, hơn phân nửa không có tác dụng gì.
– Nhưng chúng ta cũng không có thu hoạch gì.
Bùi Miên Mạn hồi tưởng tình hình vừa rồi, thực không cách nào tìm ra manh mối.
Thậm chí hỏi thăm đại tẩu và Hổ Tử, trước khi chia tay Trầm Chu cũng không nói gì, nội dung cụ thể hai người đều phân tích qua, không hề giống như có ám chỉ gì.
– Đây chính là vấn đề.
Tổ An chỉ cảm thấy đau đầu, xoa xoa huyệt Thái Dương nói:
– Hiện tại chỉ có thể dò tra Cung Bàn trước, thu hồi những di vật kia, lại đi hỏi thăm quan hệ nhân mạch của Trầm Chu lúc còn sống.
Vừa rồi cũng hỏi qua vợ hắn, đáng tiếc đối phương là bà chủ gia đình điển hình, chỉ biết lo liệu nội trợ, không hiểu sự tình trong công tác của Trầm Chu, hơn nữa Trầm Chu bởi vì chức vị đặc thù, rất ít nói chuyện bên ngoài cho vợ.
– Ngươi phải cẩn thận, Trầm Chu đã bị diệt khẩu, thật bị ngươi tra được cái gì, ta lo lắng người sau lưng sẽ không bỏ qua ngươi.
Bùi Miên Mạn kéo tay hắn, vẻ mặt lo lắng.
Tổ An cười ha ha:
– Yên tâm đi, nơi này lại hung hiểm, có thể hung hiểm qua n Khư sao? Người sau lưng lợi hại hơn nữa, có thể lợi hại qua Hoàng Đế? Huống chi hiện tại tu vi của ta đã đột nhiên tăng mạnh…
– Nhìn ngươi đắc ý.
Bùi Miên Mạn nghĩ đến lúc trước đủ loại, cũng hơi yên lòng.
– Đúng rồi, ngươi còn không có nói những chuyện sau khi chúng ta tách ra.
– Nơi này trời đông giá rét, không bằng chúng ta tìm khách sạn đốt nến dạ đàm?
Tổ An nhìn xung quanh, Vân Trung quận rất phồn hoa, tây bắc thương nhân tụ tập, bởi vậy cho dù ở ngoại ô, cũng có không ít khách sạn.
Bùi Miên Mạn hơi đỏ mặt, tự nhiên biết hắn có ý đồ gì, nàng đang muốn nói gì, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn trời, không khỏi biến sắc:
– Hỏng bét, trời sắp tối.
– Ừm, cổng thành đoán chừng sắp đóng.
Đột nhiên Tổ An cảm giác được một màn này có chút quen thuộc, kiếp trước những sinh viên đại học kia, chẳng phải thường xuyên thích làm loại chuyện này, hẹn bạn gái đi ra ngoài chơi, cố ý kéo rất muộn, sau đó ký túc xá đóng cửa không thể quay về, thì có thể danh chính ngôn thuận ở bên ngoài thuê khách sạn.
Chương 1869: Người ẩn núp (2)
– Không được, ta phải trở về.
Bùi Miên Mạn nhất thời gấp.
Tổ An sững sờ:
– Lúc này chỉ sợ đã không kịp? Trước kia ngươi ở bên ngoài không phải rất tiêu dao tự tại sao?
Nơi này cách cổng thành khá xa, chờ đi tới cổng thành khẳng định đã đóng.
Bùi Miên Mạn cắn môi:
– Trước kia là trước kia, bây giờ nhà ta ngay ở chỗ này, nếu đêm không về ngủ, không chừng vị mẹ kế kia sẽ truyền ra lời khó nghe.
Ta thì không quan trọng, nhưng lo lắng tổn hại danh tiếng của mẫu thân.
Tổ An lý giải, vạn nhất các loại lời đồn thật truyền đi, sinh ra một nữ nhi như vậy, mẹ vợ của mình ở dưới cửu tuyền sẽ mang tiếng oan.
– Đừng nóng vội, ta đưa ngươi trở về là được.
Tổ An nhảy lên ngựa, lúc này cũng không lo được hưởng thụ, ôm nàng vào trong ngực, một đường chạy tới cửa thành.
Sau cùng dừng lại ở trước một khách sạn ngoài cửa thành, giao ngựa cho chủ quán chiếu cố.
Đối mặt ánh mắt nghi hoặc của Bùi Miên Mạn, hắn giải thích:
– Hiện tại cửa thành khẳng định đóng, chờ lát nữa chúng ta leo tường vào, ngựa này khẳng định không vào được.
Bây giờ trời đông giá rét, nếu ở lại bên ngoài, nó hơn phân nửa sẽ chết cóng.
Bùi Miên Mạn quay đầu nhìn con ngựa kia, tuy cũng coi như thần tuấn, nhưng cách Thiên Lý Bảo Mã chính thức còn kém xa lắm.
Nàng thăm thẳm thở dài:
– Tuy người khác đều nói xấu ngươi, nhưng chỉ có ta mới rõ ràng, ngươi thực chất rất thiện lương.
Tổ An cười ha ha:
– Vừa rồi bị đại thẩm kia phát thẻ người tốt, hiện tại ngươi lại tới? Ta không có tốt như ngươi tưởng tượng.
– Ta mặc kệ, trong lòng ta, ngươi chính là người tốt nhất.
Bùi Miên Mạn kéo tay hắn, cả người mừng khấp khởi rúc vào vai đối phương.
Các nam nhân trong khách sạn đều mở to mắt, thời điểm nào gặp qua nữ nhân xinh đẹp như vậy?
Đặc biệt là bộ ngực kia, chậc chậc chậc.
Tuy trời đông giá rét, nhưng mọi người thấy cảnh này, chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Vân Trung quận ở tây bắc, lại thường xuyên có Yêu tộc xâm chiếm, dân phong bưu hãn, càng không ít tội phạm đầu đao liếm máu, trong khách sạn có rất nhiều người động ý đồ xấu.
Gan lớn thì trực tiếp nuốt nước miếng đi đến.
Tổ An nhướng mày, bất quá lúc này Bùi Miên Mạn lại nâng tay lên, một vệt Hắc Viêm hiện ra, mũ rộng vành trên đầu những người kia bốc cháy.
Đám người liên tục kêu to, vội vàng ném mũ rộng vành xuống đất, dù như thế, tóc cũng bị đốt hơn phân nửa.
– Ha ha ha…
Phía trước truyền đến tiếng cười kiều mị của Bùi Miên Mạn.
– Khó được gặp ngươi thủ hạ lưu tình.
Tổ An có chút ngoài ý muốn.
– Hừ, ở trong lòng ngươi, ta là loại người lòng dạ độc ác như vậy?
Bùi Miên Mạn sẵng giọng.
– Hôm nay bản cô nương tâm tình cao hứng, không muốn thấy máu.
Chỉ bất quá còn có một suy nghĩ không nói, trước đó nghe Tổ An đề cập, nói hai người sinh hài tử nhất định sẽ càng đáng yêu, nàng vô ý thức tránh miễn huyết tinh, làm ảnh hưởng tới con.
Hai người dần dần biến mất ở trong gió tuyết, những nam nhân trong khách sạn kia thất vọng mất mát, bọn họ tự nhiên rõ ràng hai người này tuyệt đối không phải mình chọc nổi.
Bất quá nữ nhân kia quyến rũ động lòng người, chỉ sợ cả đời bọn họ cũng không quên được.
Nam nhân kia đến cùng là ai, diễm phúc thật sâu!
Nhìn hệ thống thu được điểm nộ khí liên tiếp, Tổ An không nhịn không cười lên, trước kia mình nghĩ mang theo hồng nhan tri kỷ xinh đẹp dạo phố kiếm điểm nộ khí đúng là có thể thực hiện.
Hai người không có bị khúc dạo ngắn này quấy rầy tâm tình, rất nhanh đã tới ngoài thành lâu.
Sắc trời đã tối, cổng thành đóng chặt.
Bất quá cái này không ngăn được Tổ An, hắn tìm một nơi bí ẩn, ôm Bùi Miên Mạn giẫm thành tường bay lên.
– A Tổ cẩn thận, vào đêm sau tường thành khắp nơi có tuần tra, một khi phát động cảnh báo sẽ rất phiền phức.
Đại thành giống như Vân Trung quận, một khi kích phát hệ thống bảo vệ, đừng nói bọn họ, ngay cả Tông Sư cũng sẽ đau đầu.
– Không sao, ta đã tìm được một con mèo dẫn dắt lính gác rời đi.
Lúc này hai người đã thành công bay vào trong thành.
Quả nhiên, theo hai người rơi xuống đất, mấy binh lính kia mới hùng hùng hổ hổ trở về.
Thần sắc của Bùi Miên Mạn cổ quái:
– Là năng lực của Ngọc Tông sao, chậc chậc, cái này quả nhiên là đồ tốt để thâu hương trộm ngọc.
Tổ An lúng túng ho nhẹ:
– Ta là người như thế sao, từ đầu tới cuối chỉ trộm qua ngươi.
Quả nhiên, chiến hỏa đốt tới trên người mình, Bùi Miên Mạn bị chuyển di lực chú ý:
– Phi, chúng ta là lưỡng tình tương duyệt, không được nói khó nghe như vậy.
Hai người một đường liếc mắt đưa tình, rất mau trở lại khuê phòng của nàng, Bùi Miên Mạn đỏ mặt kéo tay hắn:
– Ngươi khoan hãy đi, ta đi lộ mặt trước, đợi lát nữa sẽ tới tìm ngươi.
– Ta vốn không có ý định rời đi nha.
Tổ An cười híp mắt nhìn nàng.
Trong lòng Bùi Miên Mạn rung động, nhón chân lên hôn hắn một cái, lúc này mới rời đi.
Chương 1870: Ta vẫn còn con nít nha
Tổ An thì đi dạo trong khuê phòng nàng, đây chính là địa phương Đại Mạn Mạn ở từ nhỏ đến lớn.
Nhìn vài món đồ chơi, hắn không khỏi mỉm cười, trong đầu hiện ra bộ dáng của một tiểu cô nương phấn điêu ngọc mài.
Ban đầu ở n Thương, hắn cũng gặp qua Bùi Miên Mạn phiên bản la lỵ.
Đang nghĩ xuất thần, bỗng nhiên hắn biến sắc, thân hình lóe lên.
Bình phong nổ tung, một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn bị bóp lấy cổ.
Tổ An nhướng mày, không nghĩ đến là tiểu cô nương trốn ở chỗ này, thanh âm hắn lạnh lẽo:
– Ngươi là ai?
Tiểu cô nương kia đỏ mặt lên, liều mạng vỗ tay hắn, tỏ ý mình khó thở.
Tổ An không có từ trên người nàng cảm giác được nguyên khí ba động, hẳn là một người bình thường, bất quá vẫn không chủ quan, chỉ thoáng nhẹ tay:
– Nói!
– Ta… Ta là Hồng Tảo.
Tiểu cô nương kia mang theo tiếng khóc nức nở nói.
– Hồng Tảo?
Tổ An nhướng mày, cái tên quái gì?
Thấy hắn nhíu mày, tiểu cô nương kia nhất thời hoảng, vội vàng giải thích:
– Ta… Ta là nha hoàn của tiểu thư.
Tổ An nao nao, nhớ ra Bùi Miên Mạn đề cập tới có một tiểu nha đầu, hắn hừ lạnh:
– Vậy vì sao lén lén lút lút trốn ở chỗ này?
Tiểu cô nương khóc nói:
– Ta… Ta không có trốn, chỉ ở trong phòng giúp tiểu thư thu thập gian nhà, sau đó chờ… chờ tiểu thư về, kết quả tiểu thư một mực không trở lại, ta cũng mơ mơ màng màng ngủ mất.
Về sau… Về sau…
Nói đến phần sau thì ấp a ấp úng, nửa ngày không nói ra lời.
– Về sau nhìn thấy ta và tiểu thư nhà ngươi trở về, ngươi không dám đi ra?
Tổ An đoán được là chuyện gì xảy ra.
Hơn phân nửa là nàng nhìn thấy Bùi Miên Mạn cùng một nam tử xa lạ trở về, còn hôn nhau, trong nội tâm sợ hãi, không dám đi ra.
Nói đến cũng do mình chủ quan, đắm chìm trong yêu đương với Bùi Miên Mạn, hoàn toàn không nghĩ tới trong khuê phòng còn có người khác.
– Ta cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không nghe thấy, đừng giết ta… Ô ô ô…
Hồng Tảo khóc lên.
Tổ An tức đến xạm mặt lại, nha đầu ngu xuẩn này, nói như vậy chẳng phải chỉ cho người khác biết nàng cái gì cũng nghe được, cái gì cũng thấy được?
Bây giờ thật có chút phiền phức, nếu đối phương là nam, còn có thể dựa vào Đát Kỷ sửa đổi trí nhớ; nhưng đối phương là tiểu cô nương, thì không có cách nào.
Hắn thì không quan trọng, nhưng việc quan hệ tới danh dự của Bùi Miên Mạn, tuy thế giới này thoáng hơn phong kiến ở địa cầu, nhưng cũng có hạn độ.
Khuê nữ như Bùi Miên Mạn, nếu lén lút tư thông với ngoại nam, một khi lan truyền ra, sẽ là scandal to lớn.
Hơn nữa bây giờ đang cùng Tề Vương thế tử thương thảo quan hệ thông gia, Bùi gia vì không để cho gia tộc hổ thẹn, thậm chí có thể bí mật xử tử nàng.
Đang do dự, một thanh âm khẩn trương truyền đến:
– Đều là người một nhà, A Tổ thả nàng đi.
Tiếng bước chân vang lên, Bùi Miên Mạn vừa vặn từ dưới lầu chạy tới.
– Nhưng vừa rồi nàng trốn ở chỗ này, cái gì cũng thấy.
Tổ An lo âu nói.
– Ô ô…
Hồng Tảo ủy khuất, ta nói dối dễ dàng bị nhìn thấu như vậy sao.
Tuy Tổ An nói như vậy, nhưng vẫn buông tay ra, Hồng Tảo vội vàng trốn đến sau lưng Bùi Miên Mạn, vừa che cổ ho khan, vừa vụng trộm nhìn hắn.
Bùi Miên Mạn vịn nàng, đồng thời vỗ lưng an ủi vài câu, lúc này mới nhìn Tổ An nói:
– Hồng Tảo và ta sống nương tựa lẫn nhau, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nàng sẽ không phản bội ta, ta tin nàng.
Hai người danh nghĩa là chủ tớ, nhưng tình như tỷ muội.
Tổ An cười cười:
– Như vậy vừa vặn, đang khó xử.
– Nhìn ngươi làm nàng hoảng sợ chưa kìa.
Bùi Miên Mạn hờn dỗi liếc hắn một cái.
Thấy tiểu nha đầu kia không dám nhìn mình, Tổ An cũng có chút xấu hổ, từ trong Lưu Ly Bảo Châu lấy ra một cây trâm đưa cho đối phương:
– Thực xin lỗi, vừa rồi dọa ngươi, cái này tặng cho ngươi, xem như bồi tội.
Lúc trước trong động huyệt của Hồng Long, nó cất giữ không ít đồ trang sức, đều sáng lóng lánh, Hồng Long hiển nhiên rất ưa thích.
– Cái này quá quý giá, ta không thể nhận…
Hồng Tảo xua tay, đầu dao động như đánh trống chầu.
– Nào có vừa thấy mặt thì tặng cô nương cây trâm.
Bùi Miên Mạn tức giận trừng Tổ An một cái, bất quá vẫn an ủi Hồng Tảo.
– Hắn đã tặng ngươi, thì ngươi nhận đi.
Nghe tiểu thư cũng nói như vậy, lúc này Hồng Tảo mới run run rẩy rẩy nhận, từ đầu đến cuối không dám nhìn Tổ An.
Bất quá khi cầm cây trâm vào tay, nhìn trang sức tinh mỹ hoa lệ, cả người nàng bỗng nhiên sửng sốt, cây trâm xinh đẹp như vậy thật đưa cho ta sao?
Ta chỉ là một nha hoàn nha.
Quý giá như thế, chẳng lẽ là cho ta… sính lễ?
Cũng không trách nàng nghĩ như vậy, bởi vì nàng là nha đầu thông phòng của tiểu thư, tiểu thư gả cho ai, nàng cũng sẽ theo tới.
Ngày bình thường không chỉ phải phục thị tiểu thư, hơn nữa còn cần ở thời điểm tiểu thư có kinh nguyệt thay thế nàng phục thị cô gia, đồng thời giúp đỡ tiểu thư tranh sủng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









