[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
Tập 174 : Thiết lập ván cục (2) (c1731-c1740)
❮ sautiếp ❯Chương 1731: Thiết lập ván cục (2)
Cho nên đại đa số tu hành giả thời điểm chính thức uống rượu sẽ không tận lực khống chế, tùy ý rượu cồn kích thích thần kinh, thu hoạch khoái cảm say rượu.
Tang Hoằng cười ha ha nói:
– Bây giờ sắc trời đã muộn, ngươi trở về cũng không tiện, tạm thời ở trong phủ một đêm, không ngại chỗ ta cũ nát là được.
Tổ An nghĩ thầm chính hợp ý ta, vừa cười vừa nói:
– Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.
Vừa nói còn không quên liếc Trịnh Đán, Trịnh Đán đọc hiểu ý hắn, hai gò má lập tức đỏ rực.
Bây giờ Tang Thiến không ở đây, nàng một nữ tử tiếp tục lưu lại thật không tiện, liền dựa thế cáo lui.
Tổ An cũng không để bụng, vụng trộm truyền âm nói buổi tối chờ hắn.
Bóng người Trịnh Đán rời đi hơi lảo đảo, đi càng lúc càng nhanh.
Nàng trở lại tiểu viện, trong đầu đều là ánh mắt trêu chọc của Tổ An, nghĩ thầm gia hỏa này lá gan càng lúc càng lớn, vậy mà ở trước mặt công công nói những lời kia…
A, bọn nha hoàn đâu.
Nàng đang muốn đẩy cửa đi vào, bỗng nhiên lưng tê rần, sau đó cả người ngã xuống.
Mục di tiếp được nàng, thở dài một hơi, sau đó ôm nàng đi tới phòng Tang Thiến, đặt nàng lên giường, thay nàng đắp kín chăn.
Một bên khác, Tang Hoằng đang lôi kéo Tổ An cụng rượu, huyên thuyên sự tình thiên nam địa bắc, từ triều đình bố cục, nói đến chuyện nhà bách quan.
Mỗi một câu bên ngoài đều nghe không được, một khi lan truyền ra ngoài sẽ đắc tội với người, thậm chí bị Hoàng Đế chán ghét mà vứt bỏ, cảm nhận được chân thành trong lời nói của đối phương, Tổ An biết Tang Hoằng thật coi hắn là người mình, nên uống càng vui vẻ hơn.
Cũng không biết uống bao lâu, Tang Hoằng triệt để nằm xuống, trong mắt Tổ An cũng xuất hiện bóng chồng, nghĩ thầm tửu lượng của lão tiểu tử này thật không hợp thói thường, vậy mà có thể uống tới như vậy.
Lúc này một nữ tử trung niên chậm rãi đi tới, tra xét tình huống của Tang Hoằng, sau đó nói với Tổ An:
– Tổ công tử, ta dẫn ngươi đi xuống nghỉ ngơi.
– Không dám làm phiền phu nhân.
Tổ An tới Tang gia nhiều lần, tự nhiên nhận biết người trước mắt là Mục di.
– Công tử khách khí, đây là cần phải.
Nghe được hai chữ phu nhân, Mục di càng vui vẻ, nghĩ thầm người trẻ tuổi này tuấn tú, nói chuyện còn dễ nghe, để người ta rất khó không sinh ra hảo cảm.
Nói xong tự mình dẫn hắn đến trước một gian phòng nhỏ:
– Công tử nghỉ ngơi thật tốt, ta sẽ không quấy rầy.
Sau khi nói xong liền rời đi.
Tổ An kỳ quái, nghĩ thầm loại sự tình này nha hoàn đến làm là được, sao cần nàng tự mình đưa.
Có điều hiện tại hắn chếnh choáng, chỉ nghĩ đối phương vì biểu hiện ra tốn kính, cũng không có nghĩ nhiều.
Giả vờ vào phòng ứng phó một chút, xem chừng Mục di đã đi xa, hắn lung la lung lay nhảy ra cửa sổ, mò qua phòng Trịnh Đán.
Một đường đi tới hắn cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, đường trước mắt như biến thành mấy cái, hắn nhịn không được vỗ đầu:
– Sao rượu của Tang gia lợi hại như vậy.
Có điều hiện tại hắn đã thật say, căn bản không có thời gian đi suy nghĩ những dị thường kia.
Trực tiếp xe nhẹ đường quen tới phòng của Trịnh Đán, nhẹ nhàng đặt tay lên cửa sổ, quả nhiên chỉ khép hờ, trong lòng hắn vui vẻ, Đán Đán quả nhiên cố ý chờ ta.
Hắn âm thầm đi vào, trong phòng không có đốt đèn, loáng thoáng nhìn thấy Trịnh Đán đang ngủ trên giường, ngăn cách màn che càng có vẻ đường nét ưu mỹ nhu hòa.
Không biết là do say hay nguyên nhân gì, hắn cảm thấy toàn thân khô nóng, chỗ nào còn kiềm chế được, thuần thục cởi y phục xuống chui vào chăn:
– Đán Đán, chờ lâu đi…
Cảm nhận được xúc cảm trơn nhẵn trong chăn, Tổ An đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó mừng rỡ:
– Đán Đán, nguyên lai ngươi sớm đã chuẩn bị tốt để chờ ta.
Tang Thiến xấu hổ giận dữ gần chết, nghĩ thầm đôi cẩu nam nữ này quả nhiên đã sớm ở chung một chỗ.
Tuy trước đó sớm đã đoán được, nhưng đoán được và tự mình cảm nhận là hai chuyện khác nhau.
Đến từ Tang Thiến, điểm nộ khí +444 +444 +444…
– A?
Tổ An kỳ quái, trong miệng lầu bầu.
– Sao nha đầu Tiểu Thiến kia tức giận như vậy nhỉ?
Tang Thiến kỳ quái vì sao hắn có thể cảm nhận được mình tức giận, bất quá vẫn mừng rỡ, nghĩ thầm đúng đúng, tranh thủ thời gian phát giác được không thích hợp.
Nàng bị Mục di phong bế huyệt đạo, bây giờ căn bản không cách nào nói chuyện nhắc nhở, chỉ có thể ngóng trông đối phương phát hiện.
Nàng lại nghe đối phương lẩm bẩm:
– Tiểu nha đầu kia giống như thường xuyên nhìn ta không vừa mắt, hẳn là đoán được quan hệ của hai ta.
Tang Thiến nghĩ thầm gia hỏa này cũng rất có tự mình hiểu lấy, có điều lúc này nàng không có thời gian suy nghĩ cái khác, chỉ có thể không ngừng cầu nguyện đối phương nhanh phát hiện vấn đề.
Đáng tiếc không như mong muốn, bây giờ Tổ An vốn chếnh choáng, huống chi lúc này tất cả lực lượng của nam nhân đều sẽ chảy xuống đầu dưới, đâu còn sức để cho đầu trên suy nghĩ.
Chương 1732: Gừng càng già càng cay
Nàng cảm giác được mình bị đối phương ôm vào trong ngực, biết vận mệnh của mình không cách nào tránh khỏi, trong lòng không khỏi tuyệt vọng.
– A, Đán Đán, sao ngươi gầy hơn.
Đột nhiên Tổ An cảm giác được xúc cảm có chút không đúng, thì thào hỏi.
Tang Thiến xấu hổ giận dữ gần chết, nghĩ thầm ngày bình thường đã bị dáng người của tẩu tẩu đánh đủ thảm, kết quả bây giờ còn bị đối phương bạo kích thương tổn.
Có điều nàng lại cháy lên một chút hi vọng, dáng người của mình và tẩu tẩu có khác biệt rõ ràng, gia hỏa này hẳn sẽ phát giác được dị thường, hiện tại thu tay lại còn kịp.
Đáng tiếc nàng lập tức nghe được một câu khác:
– Cửa hàng Hồ thị chó chết kia, làm hại ngươi nghỉ ngơi không tốt, vậy mà gầy nhiều như vậy!
Nghe đối phương hùng hùng hổ hổ, Tang Thiến khóc không ra nước mắt, gia hỏa này đến cùng là thật say hay giả say, nói chuyện có thể logic chút không.
Có điều nàng rất nhanh liền không còn tâm tư nghĩ những thứ này, bởi vì thứ nóng hổi kia đã mạnh mẽ tiến vào cơ thể mình.
Ngoài phòng, Mục di ở đằng sau một cây đại thụ lặng lẽ xem xét tình huống âm thầm xì một cái, nghe ván giường chập chờn cùng tiếng ai minh, nàng nghĩ tìm thời gian đi đổi cái giường rắn chắc chút.
Đồng thời hai đầu lông mày cũng có chút sầu lo, tối nay khổ Thiến nhi rồi, lần đầu lại bị dặn vặt như thế.
Sáng sớm ngày thứ hai, bầu trời phía đông dần dần trắng, Tổ An ngủ mơ mơ màng màng, bỗng nhiên bị từng trận thanh âm thúc thít bừng tỉnh.
Hắn còn có chút buồn ngủ mông lung, tiện tay vỗ cái mông của giai nhân trong ngực:
– Đán Đán, sáng sớm sao lại khóc?
Đối phương không có trả lời, chỉ dùng cặp mắt sưng đỏ nhìn hắn.
Tầm mắt của Tổ An dần dần rõ ràng, bỗng nhiên thấy rõ bộ dáng của nữ nhân trong ngực, ở đâu là Trịnh Đán vũ mị đa tình, mà là Tang Thiến thanh lệ đáng yêu, lúc này đang khóc như mưa làm cho lòng người tan nát.
Hắn vội vàng xoa xoa con mắt, miệng lầu bầu:
– Ta đang nằm mơ sao? Sao mơ tới cô em chồng của ngươi?
– Buông tay!
Tang Thiến cắn chặt môi, đẩy tay nam nhân đang còn sờ mông mình ra.
Tối hôm qua nàng như một chiếc thuyền con trong gió lốc, trải qua cuồng phong mưa rào tàn phá, đến đằng sau thật là kiệt sức, bất tri bất giác ngủ thật say.
Sáng sớm hôm nay tỉnh lại, rốt cục khôi phục năng lực hành động, nàng bản năng muốn rời đi, kết quả đối phương ôm giống như ôm sủng vật, ôm nàng thật chặt, nàng thử nhiều lần cũng không tránh thoát.
Nghĩ đến tao ngộ của mình, nàng liền đau khổ, nhịn không được khóc lên, lúc này mới thức tỉnh Tổ An.
Tổ An rốt cục ý thức được hết thảy không phải nằm mơ, chấn kinh nhảy bật dậy, nắm lấy chăn mền che trước người:
– Ngươi làm cái gì với ta?
Tang Thiến:
– …
Nàng xém chút tức ngất, trên đời sao có người hèn hạ như vậy, nàng hận không thể nhào tới hung hăng cắn đối phương một cái.
Nhìn thân thể nàng bại lộ trong không khí, ga giường có đóa hoa mai tươi diễm, càng có vẻ nàng giống như một chú nai con thụ thương, Tổ An rốt cục lấy lại tinh thần, chăn quấn lên người nàng:
– Đến cùng xảy ra chuyện gì?
Đắp chăn mền lên người, nội tâm rét lạnh của nàng rốt cục thoáng có chút ấm áp:
– Không có gì.
Bị đối phương cướp đi tấm thân xử nữ, nàng có hận hay không, đương nhiên là hận.
Nhưng muốn trách hắn, lại không nói ra được.
Dù sao sự tình phát sinh ngày hôm qua thật quá ly kỳ, ngay cả nàng cũng không nghĩ tới phụ thân sẽ làm như vậy, làm sao có thể trách được Tổ An.
Nàng càng nói như vậy, Tổ An lại càng nghi hoặc, hắn vội vàng nhìn xung quanh, không sai, hoàn cảnh quen thuộc, giường quen thuộc, đây là phòng của Trịnh Đán, hắn đành phải dò hỏi:
– Chẳng lẽ tối hôm qua ngươi đi nhầm phòng?
Tang Thiến hít sâu một hơi, nàng cảm thấy trong lòng có tà hỏa, lạnh lùng nói:
– Coi như ta đi nhầm phòng, đây cũng là phòng của tẩu tẩu ta!
Đến từ Tang Thiến, điểm nộ khí +233 +233 +233…
Tổ An ngượng ngùng cười cười, biểu lộ có chút xấu hổ, dù sao bây giờ Trịnh Đán vẫn là con dâu của Tang gia.
Lúc này Tang Thiến không có tâm tình gì trách cứ hắn, hít sâu một hơi nói:
– Ngươi xoay người sang chỗ khác, ta muốn mặc quần áo.
– Được.
Lần này Tổ An thay đổi phong cách miệng lưỡi trơn tru, thành thành thật thật xoay người sang chỗ khác.
Nếu đổi lại là nữ nhân của hắn, nói không chừng hắn còn đùa giỡn vài câu, nhưng những ngày này cùng Tang Thiến ở chung, chỉ coi nàng như muội muội, bây giờ phát sinh sự tình như thế, trong lòng không khỏi có chút cảm giác tội ác.
Phiền toái hơn là thân phận của đối phương, mình vừa kết minh với Tang gia, chơi Trịnh Đán thì thôi, dù sao trước đó hai người thân mật, tựa hồ Tang gia cũng ngầm đồng ý.
Nhưng bây giờ phát sinh sự tình này, chơi con dâu người ta không tính, hiện tại ngay cả nữ nhi cũng bị chơi, Tổ An tự hỏi đổi thành mình mà nói, hơn phân nửa sẽ phát điên.
Chương 1733: Gừng càng già càng cay (2)
Thời điểm hắn đang không biết kết thúc như thế nào, sau lưng truyền đến thanh âm ra vẻ bình tĩnh của Tang Thiến:
– Được rồi, ngươi có thể quay đầu.
Tổ An xoay người, phát hiện đối phương đã mặc y phục, vẫn đáng yêu động lòng người trước sau như một, chỉ bất quá sợi tóc lộn xộn, trên mặt lưu lại một tia dư vị sau cuồng phong mưa rào, càng có vẻ quyến rũ mê người.
– Hôm nay phát sinh sự tình chỉ là ngoài ý muốn, trời biết đất biết ngươi biết ta biết, sau khi ra cánh cửa này, ai cũng không được nhắc lại, biết chưa?
Tang Thiến không dám tiếp xúc ánh mắt của đối phương, cúi đầu bình tĩnh nói.
Nàng biết dự định của phụ thân, nhưng nàng thực không thể toàn lực phối hợp, dùng thân thể mình làm thẻ đánh bạc.
Hơn nữa còn có chút oán khí với phụ thân, càng không thể để hắn toại nguyện.
Tổ An khẽ giật mình:
– Như vậy không công bằng với ngươi, ta không phải loại người không chịu trách nhiệm…
Tuy giữa hai người còn chưa nói tới tình cảm gì, nhưng hắn biết trinh tiết của nữ tử ở thế giới này quan trọng ra sao, phát sinh sự tình như vậy, cũng không thể kéo quần lên liền rời đi.
Tang Thiến trực tiếp đánh gãy hắn:
– Ta không cần ngươi phụ trách.
Sau khi nói xong, nàng thẳng thắn đi ra ngoài, kết quả vừa cất bước thì lảo đảo xém chút ngã xuống.
Tổ An vội vàng đỡ nàng:
– Ngươi làm sao vậy?
Tang Thiến đẩy hắn ra, gia hỏa này còn không biết xấu hổ hỏi?
Ngày bình thường nhìn tẩu tẩu nhỏ yếu ôn nhu, cũng không biết làm sao chịu nỗi cầm thú này dằn vặt.
Đến từ Tang Thiến, điểm nộ khí +313 +313 +313…
Hung hăng liếc hắn một cái, sau đó khập khiễng rời đi.
Nhìn bóng lưng nàng biến mất, Tổ An nhức cả trứng, cái này là chuyện gì a.
– Đúng rồi, Đán Đán đâu?
Tổ An giật mình, đang muốn tìm, nhưng xa xa nhìn thấy Trịnh Đán từ một phương hướng khác nhanh chóng chạy tới.
Hắn đang muốn kêu gọi, chợt nhớ tới cái gì, vội vàng trở lại trong phòng, dứt khoát thu ga giường lộn xộn vào Lưu Ly Bảo Châu.
Lúc này Trịnh Đán cũng đuổi tới, thấy Tổ An thì giật mình:
– Sao ngươi lại ở chỗ này? Nếu bị người trong phủ thấy thì phiền phức.
Tổ An chăm chú nhìn nàng:
– Sao ngươi không ở trong phòng? Tối hôm qua đi nơi nào?
Thậm chí hắn hoài nghi hết thảy là Trịnh Đán giở trò quỷ, nàng muốn lôi cô em chồng xuống nước, như vậy về sau nàng sẽ thuận tiện rất nhiều, lấy tác phong làm việc của nàng ngày xưa, loại sự tình này còn thật làm được.
Trịnh Đán sờ đầu:
– Có thể là hôm qua uống nhiều rượu, ta alại chạy đến phòng của Tiểu Thiến ngủ.
Ai, đúng, ngươi thấy Tiểu Thiến không, ta tỉnh lại không thấy nàng.
– Không có.
Tổ An có chút mất tự nhiên nói, Tang Thiến đã không muốn sự kiện này ra ánh sáng, vậy thì tôn trọng ý nguyện của nàng.
Vừa rồi hắn tỉ mỉ quan sát thần sắc của Trịnh Đán, không giống như nói dối, hắn cũng kịp phản ứng, bây giờ Tang gia cơ hồ là ngầm đồng ý quan hệ của hai người, nàng tự nhiên không cần mạo hiểm như vậy, chẳng lẽ tối hôm qua thật là một sai lầm mỹ lệ?
– Ngươi mau trở về, bọn hạ nhân sắp tới.
Thời điểm hắn đang suy tư, đã bị Trịnh Đán đẩy rời đi, bởi vì lúc này sắc trời không còn sớm, bị người khác nhìn thấy hắn ở trong phòng của mình, sẽ rất phiền phức.
Đợi Tổ An rời đi, Trịnh Đán đang muốn trở về ngủ thêm chút nữa, bất quá nhìn thấy giường trống rỗng, có chút ngẩn người:
– A, ga giường đâu?
Một bên khác Tổ An về phòng của mình, sau đó chột dạ giả vờ rời giường, vừa vặn đụng phải Tang Hoằng luyện công buổi sáng.
– Tối hôm qua ngủ ngon giấc không?
Tang Hoằng cười híp mắt hỏi.
– Rất… Rất tốt.
Ánh mắt của Tổ An có chút né tránh.
– Vậy thì tốt, lão phu còn sợ chiêu đãi không chu đáo đây.
Tang Hoằng cười nói.
– Vô cùng chu đáo…
Tổ An nghĩ thầm thậm chí có chút quá chu đáo, hắn từ trên nét mặt của đối phương cũng không nhìn ra điều gì khác thường, trong lòng càng bất an.
– Vừa vặn cùng một chỗ ăn sáng đi.
Tang Hoằng cũng thu hồi tư thế luyện công, mời nói.
– Không cần, ta nhớ trong nhà còn có chuyện trọng yếu chưa làm.
Tổ An chột dạ, vừa chơi nữ nhi của người ta xong, nào có ý tứ ở lại, vội vàng tìm lý do rời đi.
Nhìn hắn chật vật chạy trốn, Tang Hoằng không khỏi mỉm cười, gia hỏa này cũng có một ngày như vậy.
Đợi Tổ An đi xa, Mục di đi tới nói:
– Lão gia, không thừa cơ yêu cầu danh phận sao?
Tang Hoằng lắc đầu:
– Hắn là người thông minh, chuyện phát sinh tối hôm qua quá ly kỳ, hiện tại hắn còn khiếp sợ không ngẫm nghĩ kỹ, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ tỉnh táo lại, nếu chúng ta thừa cơ bức bách, khẳng định sẽ lưu lại khúc mắc trong lòng hắn.
– Bây giờ cái gì cũng không làm, cái gì cũng không nói, dù hắn thật minh bạch hết thảy, cũng không cách nào phát tác, bởi vì chúng ta từ đầu đến cuối không yêu cầu hắn cái gì, ngược lại là hắn chiếm tiện nghi.
Chương 1734: Ném chỗ tốt
Mục di lo âu nói:
– Nhưng như vậy không sợ hắn ăn xong lau sạch, trở mặt không quen biết sao.
Nàng ở Tang gia thật lâu, tuy Tang Thiến không phải con ruột, nhưng cũng là nhìn từ nhỏ lớn lên, bây giờ lớn tuổi, trên cơ bản coi nàng như nữ nhi ruột thịt đối đãi, rất lo lắng nàng ăn thiệt thòi.
– Này ngược lại sẽ không.
Tang Hoằng lộ ra nụ cười hiền lành.
– Hắn là người trọng tình trọng nghĩa, ban đầu ở Minh Nguyệt Thành ta cơ hồ muốn diệt Sở gia, là hắn một tay bảo vệ Sở gia, về sau hắn xảy ra chuyện, lại quả quyết đoạn tuyệt quan hệ với Sở gia tránh cho liên lụy, dạng người như vậy sao có thể thay lòng đổi dạ.
– Nghe ý tứ của lão gia, tựa hồ hắn và Sở gia tiểu thư còn vương vấn không dứt?
Mục di hỏi.
– Đương nhiên.
Tang Hoằng đáp.
– Sở Sơ Nhan tâm cao khí ngạo, nữ tử như thế làm sao có thể cảm mến một người thay lòng đổi dạ? Hơn nữa chính bởi vì điểm ấy, cảm tình của bọn họ vẫn còn, nếu hiện tại để Thiến nhi cắm vào tranh danh phận mà nói, rất dễ đưa đến phản cảm, dù sao thời gian nàng và Tổ An ở chung còn thiếu, cũng không có tình cảm quá sâu.
– Còn không bằng trước lấy hình tượng yếu đuối bị khi dễ ghi vào trong đầu Tổ An, để hắn sinh ra áy náy thương tiếc, từ từ sinh tình sẽ càng tốt hơn.
Mục di dần dần minh bạch đối phương dụng tâm lương khổ:
– Nhưng như vậy, Thiến nhi quá ủy khuất.
Tang Hoằng lặng lẽ, sau một lúc lâu mới nói:
– Ta làm cha xác thực có lỗi với nàng.
Mục di do dự:
– Lão gia, ngài có cần đi thăm nàng một chút không?
Tang Hoằng lắc đầu:
– Hiện tại nàng đang nổi nóng, ta đi sẽ chỉ đổ dầu vào lửa, không bằng để thời gian san bằng hết thảy đau xót.
– Thế nhưng ta lo lắng Thiến nhi sẽ làm chuyện điên rồ.
Mục di sầu lo.
– Không, Thiến nhi là hài tử lý trí tĩnh táo, tuy nàng tức giận, nhưng sự tình đã phát sinh, nàng phân rõ lợi hại được mất, sẽ không làm việc ngốc.
Tang Hoằng phân tích, sau đó tiếp tục nói.
– Bất quá ngươi có thể đi xem nàng một chút.
– Hôm qua là ta đưa nàng vào, hiện tại đi gặp nàng chỉ sợ…
Mục di cũng có chút xấu hổ, thời điểm này nàng không dám đi đối mặt ánh mắt của đối phương.
– Nàng biết ngươi chỉ là nghe lệnh làm việc, trong lòng sẽ chỉ hận ta, sẽ không trách ngươi.
Tang Hoằng phất phất tay.
– Đi thăm nàng một chút đi.
Mục di cảm khái nói:
– Mặc dù lão gia ngươi miệng nói không quan tâm, nhưng thật lòng lại cực kỳ quan tâm Thiến nhi.
Tang Hoằng im lặng, đầy bụng tâm tư cuối cùng chỉ hóa thành tiếng thở dài.
Sau khi Tổ An rời Tang gia, trực tiếp đi hoàng cung điểm danh, cả người luôn có cảm giác hoảng hốt.
Ngay cả Bích Linh Lung cũng nhìn ra hắn dị thường, nhịn không được hỏi:
– Trung Thứ Tử đại nhân gặp phải phiền toái gì?
Tổ An lấy lại tinh thần:
– Đa tạ Thái Tử Phi quan tâm, thần không có gì trở ngại.
Hắn đang muốn lôi kéo làm quen, kết quả đối phương nghe hắn không có việc gì, liền không còn phản ứng đến hắn, giống như quan tâm chư hầu Đông Cung bình thường.
Tổ An cười khổ, hiện tại hắn cũng không có tâm tình gì đến dỗ Bích Linh Lung.
Ở trong Đông Cung mất hồn mất vía ngốc một ngày, Tổ An cảm giác thời gian không sai biệt lắm, nên sớm tan ca.
Nhìn đối phương rời đi, Bích Linh Lung cắn môi, sau cùng vẫn không nhịn được gọi Dung Mạc tới:
– Ngươi đi hỏi thăm, gần đây Tổ An có xảy ra chuyện gì hay không?
Dung Mạc kinh ngạc:
– Tựa hồ Thái Tử Phi quan tâm hắn có chút quá phận?
Sắc mặt Bích Linh Lung bình tĩnh:
– Ngươi biết cái gì, hiện tại hắn là nhân vật trọng yếu của Đông Cung, ta phải bảo đảm hắn sẽ không bị Tề Vương thu mua hoặc áp chế.
– Nương nương quả nhiên nhìn xa trông rộng!
Dung Mạc bội phục không thôi, tự nhiên không còn hoài nghi.
Tổ An rời hoàng cung, lại ở phụ cận Tang gia đi một vòng, cuối cùng vẫn chưa nghĩ ra làm sao giải quyết sự kiện này, thế là từ bỏ dự định vào Tang gia.
Quay người tiến đến Hồng Tụ Chiêu, cũng không phải hắn háo sắc đến loại trình độ này, mà là trước đó được Khổng Nam Vũ trợ giúp cứu được Trịnh Đán, làm sao cũng phải cảm kích một chút.
Tổ An đến Hồng Tụ Chiêu, sau sự kiện lần trước, Nam Huân đã căn dặn hạ nhân, hắn được người dẫn tới tiểu viện, nhìn thấy Nam Huân và Khổng Nam Vũ.
Hai nữ một cái trong nóng ngoài lạnh, một cái sáng rực rỡ rung động lòng người, đứng chung một chỗ quả thật là để gian phòng gia tăng vài tia quang huy.
– Đa tạ Khổng cô nương lần trước tương trợ, để ta thành công tìm được hắc thủ sau màn.
Tổ An thấy trong tay Khổng Nam Vũ ôm một đồ vật lông xù tuyết trắng, mới đầu còn tưởng là gấu ôm, cẩn thận nhìn, mới phát hiện là một con tiểu hồ ly xinh đẹp.
Trên đời lại có hồ ly xinh đẹp như thế? Khó trách kiếp trước nhiều người ưa thích nuôi sủng vật như vậy.
Chương 1735: Ném chỗ tốt (2)
Tổ An cũng không nhịn được âm thầm tán thưởng, bất quá nghĩ lại, không đúng, cái này nhiều lắm tính toán xinh đẹp thứ hai, dù sao Đát Kỷ của mình khẳng định xếp số một.
– Không biết hắc thủ sau màn là ai?
Khổng Nam Vũ vừa vuốt tiểu hồ ly, vừa có chút khẩn trương hỏi.
Tổ An biết nàng lo lắng cái gì, giải thích nói:
– Khổng cô nương yên tâm, đối phương không phải Yêu tộc, mà là một Nhân loại tu luyện công pháp tà môn mà thôi.
Quả nhiên, nghe hắn nói như vậy, Khổng Nam Vũ buông lỏng một hơi, trong khoảng thời gian này nàng một mực lo lắng cho mình không cẩn thận hại một đồng bào Yêu tộc chưa từng gặp mặt.
Tiếp xuống nàng lại hỏi thăm một số chi tiết, Tổ An từng cái trả lời, song phương nói chuyện với nhau thật vui.
– Ta có thể sờ nó chút không?
Tổ An nhiều lần nhìn lông xù trong ngực nàng, nhịn không được hỏi.
Xem ra gien người đều không cách nào cự tuyệt với quả cầu lông đáng yêu.
Ai biết Khổng Nam Vũ vẫn chưa trả lời, tiểu hồ ly kia lại đứng thẳng, ăn răng nhếch miệng.
Khổng Nam Vũ hé miệng cười nói:
– Xem ra Hồ Hồ là không muốn.
– Hồ Hồ?
Tổ An kinh ngạc, thực không có cách nào liên hệ tiểu hồ ly đáng yêu trước mắt cùng tiểu thị nữ hung hăng kia.
– Không được sao?
Lúc này tiểu hồ ly kia miệng nói tiếng người, nàng vốn có chút không thích Tổ An, thừa cơ quở trách hắn một trận.
– Đều nói Nhân tộc các ngươi hư tình giả ý, ta nhìn quả là thế, ngươi luôn miệng nói cảm tạ tiểu thư nhà chúng ta, kết quả lễ vật gì cũng không mang, rõ ràng là miệng nói một chút mà thôi, dối trá.
– Hồ Hồ!
Khổng Nam Vũ lặng lẽ vỗ đầu tiểu hồ ly một cái.
– Tổ công tử không phải người bình thường, chúng ta kết giao cần gì phải quan tâm những đồ vật thế tục kia.
Tổ An mỉm cười:
– Khổng cô nương nói cực phải, ta nghe Nam Huân nói qua, ngươi không có hứng thú với tiền tài tục vật, cho nên cố ý chuẩn bị cho ngươi một lễ vật, hi vọng ngươi có thể ưa thích.
Khổng Nam Vũ kinh ngạc:
– Vậy thì đa tạ công tử.
– Đến cùng là lễ vật gì?
Tiểu hồ ly chờ không nổi nhảy lên bàn, duỗi ra móng vuốt như đòi hỏi.
Ngay cả Nam Huân cũng rướn cổ lên, hiếu kỳ hắn sẽ cầm ra lễ vật gì.
Nhìn tiểu hồ ly bộ dáng khả ái, Tổ An đùa nó:
– Ngươi để cho ta ôm một chút, ta sẽ nói cho ngươi.
– Phi, lưu manh…
Tiểu hồ ly giống như chấn kinh, sưu một tiếng nhảy vào trong ngực chủ nhân.
Biểu lộ của Khổng Nam Vũ có chút cổ quái:
– Tổ công tử, Hồ Hồ dù sao cũng là nữ hài tử.
Tổ An:
– …
Trong mắt ta, nàng chỉ là một sủng vật.
Hắn ho khan vài tiếng che giấu mình xấu hổ, sau đó từ trong ngực lấy ra một quyển sách đưa tới:
– Nghe Nam Huân nói cô nương thích xem thư tịch của Nhân loại, ta cố ý chuẩn bị một bản, cái này ngươi hẳn là chưa xem qua.
Khổng Nam Vũ đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó mỉm cười nói:
– Công tử có lòng, thư tịch của Nhân loại các ngươi xác thực rất thú vị.
Có điều trong lòng nàng xem thường, trước kia thời điểm mình còn ở Yêu tộc đã thường xuyên thu thập thư tịch của Nhân tộc, sau khi đến bên này càng tìm được đủ loại sách, nàng không cho rằng sách đối phương đưa sẽ có gì đặc biệt.
Theo lễ phép ngỏ ý cảm ơn mà thôi.
Lúc này Nam Huân và tiểu hồ ly đã không nhịn được hiếu kỳ tiến tới xem xét, tiểu hồ ly không chút lưu tình nói:
– A, Liêu Trai? Tên quái gì!
– Hồ Hồ, không được vô lễ!
Khổng Nam Vũ tức giận trừng tiểu hồ ly một cái, sau đó áy náy nhìn Tổ An.
– Không có ý tứ, nha đầu này của ta không có quy củ gì.
Đúng rồi, ta tự hỏi cũng xem qua không ít sách vở, nhưng tựa hồ chưa từng nghe qua bản Liêu Trai này, không biết công tử là từ nơi nào tìm đến?
Bị tiểu hồ ly mạo phạm, Tổ An không thèm để bụng, ai bảo hiện tại ngoại hình của nàng đáng yêu như thế?
– Quyển sách này là ta trong lúc ngẫu nhiên gặp một lão tiên sinh tên Bồ Tùng Linh, hắn kể cho ta rất nhiều cố sự ly kỳ cổ quái, ta cố ý nhớ lại ghi chép ra, đưa cho cô nương một phần, hi vọng ngươi có thể ưa thích.
Ban ngày hắn ở trong Đông Cung nhàm chán, liền suy nghĩ chuẩn bị chút lễ vật cảm tạ Khổng Nam Vũ, nghĩ tới nghĩ lui liền nghĩ đến bản Liêu Trai này, trong truyện không phải các loại yêu tinh ma quái chính là cố sự giữa quỷ hồn và Nhân loại, đối phương là Yêu tộc, hẳn sẽ hợp khẩu vị.
Bởi vì thời gian có hạn, hắn chỉ sao chép non nửa bộ, còn lại sau này hãy nói.
Khổng Nam Vũ kinh hỉ:
– Nguyên lai là công tử tự tay viết, đây là thư pháp khó được nha…
Nàng vừa nói vừa cầm sách nhỏ xem xét, nụ cười trên mặt trong nháy mắt cứng đờ, bởi vì chữ… thật xấu.
Khách quan mà nói, viết chữ là trình độ của người bình thường, nhưng tầm mắt của nàng cao như thế nào, ngày bình thường thưởng thức đều là tác phẩm của các đại danh gia, những chữ này đúng là không cách nào so sánh được.
Chương 1736: Thiên lý truyền âm
Tổ An đỏ mặt, mất tự nhiên ho khan hai tiếng:
– Cô nương từ từ xem, tại hạ trong nhà có việc, cáo từ trước.
Nói xong cũng không đợi đối phương giữ lại, như chạy trốn rời đi.
Tiểu hồ ly bĩu môi:
– Gia hỏa này cũng có tự mình hiểu lấy, nhìn chữ này quả thực là bẩn ánh mắt.
Nam Huân tiến tới nhìn, cũng không nhịn được che miệng cười trộm:
– Quả thật có chút xấu.
– So với tài văn chương của hắn xác thực rất không xứng, khó trách trước đó làm thơ hắn phải nhờ người viết thay.
Khổng Nam Vũ mỉm cười, đồng thời lật xem sách nhỏ.
Khuôn mặt vốn không để ý lắm lộ ra vẻ kinh ngạc và trịnh trọng, sau đó tốc độ lật xem càng lúc càng nhanh.
Tiểu hồ ly Hồ Hồ vừa chải vuốt bộ lông bị chủ nhân đập loạn, vừa lẩm bẩm nói:
– Gia hỏa kia thật khôi hài, tiểu thư giúp hắn bận bịu lớn như vậy, kết quả đưa quyển sách nát, chữ còn viết xấu như vậy.
Nam Huân cũng phụ họa:
– Đúng đấy, ta còn giúp hắn, cũng không thấy hắn đưa lễ vật gì cho ta, nam nhân quả nhiên đều bạc tình bạc nghĩa.
Nghe nàng chua chua nói, Khổng Nam Vũ cười khúc khích:
– Ai nói hắn không có tặng quà cho ngươi, cố sự này không phải là chuyên môn viết cho ngươi sao?
Nam Huân sững sờ, tiến tới nhìn địa phương ngón tay nàng chỉ, đập vào mi mắt là mấy chữ Thiến Nữ U Hồn.
Nàng ồ một tiếng, vội vàng tiếp lấy nhìn, lấy tinh thần lực của nàng bây giờ, xem sách thật rất nhanh, chỉ mấy phút liền xem hết, sắc mặt lúc đỏ lúc xấu hổ, hiển nhiên tâm tình cực kỳ khuấy động.
Khổng Nam Vũ hừ một tiếng:
– Hắn viết Hắc Sơn lão yêu này là có ý gì, ta ở trong lòng hắn là hình tượng hung ác ngoan độc như vậy sao?
Nam Huân lập tức thay Tổ An nói chuyện:
– Ai nha, Tổ công tử nói, cái này cũng không phải hắn viết, lúc trước đụng phải một lão tiên sinh kể chuyện xưa nha.
– Uổng cho ngươi trước kia còn là Trắc phi, lại là gián điệp Hoàng Đế huấn luyện, sao lại ngây thơ như thế?
Khổng Nam Vũ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
– Mặc dù ta không dám nói xem hết sách trong thiên hạ, nhưng cũng nhìn không ít, nhưng quyển Liêu Trai này lại nghe cũng chưa nghe qua.
– Có lẽ Bồ Tùng Linh kia còn chưa dương danh, cho nên sách này không nổi danh?
Nam Huân cho ra một loại suy đoán.
Khổng Nam Vũ lắc đầu:
– Không có khả năng, người có thể viết ra cuốn sách này có đại tài, sao có thể danh thanh không hiện? Hơn nữa cuốn sách này, cách bố cục hoàn toàn khác biệt cách viết chủ lưu trên thế gian, khiến người ta cảm giác mới mẻ, trừ hắn, ai có thể viết ra được.
– Tiểu thư ngươi nói Bồ Tùng Linh này chính là Tổ công tử dùng tên giả?
Nam Huân vừa mừng vừa sợ.
– Nhưng vì sao hắn muốn dùng tên giả?
– Ta đại khái xem qua, rất nhiều cố sự trong này đều nói tới Yêu tộc và Nhân tộc ái tình, trong câu chữ tràn ngập đồng tình và tán thưởng với những cô gái Yêu tộc kia, khả năng hắn là quan viên triều đình, không muốn bởi vì cuốn sách này bị đối thủ chính trị mượn đề tài công kích.
Trên mặt Khổng Nam Vũ có mấy phần vui sướng.
– Lần trước hắn nói “Khả liên Vô Định hà biên cốt, do thị thâm khuê mộng lý nhân.” Ta liền biết hắn không giống Nhân loại bình thường, bây giờ xem xét, hắn quả nhiên không có thành kiến với Yêu tộc chúng ta.
Nghe nàng khích lệ Tổ An, Nam Huân có chút cao hứng, đắc ý nói:
– Tổ công tử vốn là kỳ nam tử…
Nói nói bỗng nhiên nàng hơi đỏ mặt, trong lòng âm thầm bổ sung một câu, mặc kệ là phương diện nào.
Tiểu hồ ly cong miệng nói:
– Ta lại cảm thấy gia hỏa kia rắp tâm không tốt, cố ý viết một số sự tình Yêu tộc và Nhân tộc, không phải nói rõ đang câu dẫn tiểu thư sao?
Khổng Nam Vũ giật mình, gương mặt dần dần hiện lên vẻ đỏ ửng:
– Chớ nói nhảm, trong sách còn viết cố sự hồ ly, chẳng lẽ cũng muốn câu dẫn ngươi?
– Thật có hồ ly?
Tiểu hồ ly mới đầu còn xem thường, nghe nói như thế lập tức nhảy dựng lên, chạy tới lật sách nhìn say sưa ngon lành.
Khổng Nam Vũ gấp:
– Ai, đừng đoạt, ta còn chưa xem xong đâu.
– Ta cũng phải xem…
Nam Huân cũng tiến tới, mấy chủ tớ lại tranh giành thành một đoàn.
Tổ An từ trong Hồng Tụ Chiêu đi ra, sau khi về đến nhà, người hầu trong nhà bẩm báo:
– Tước gia, ngươi cuối cùng cũng trở về, Tam công tử tới tìm ngươi nhiều lần.
Người hầu trong phủ cơ bản đều là người Sở gia, bởi vậy bọn họ hô Sở Ấu Chiêu là công tử.
– Hắn tìm ta làm gì?
Tổ An tò mò hỏi.
– Tựa như là muốn đến tìm ngài lấy một phần thư pháp, tối hôm qua hắn ở chỗ này đến rất muộn cũng không nguyện ý trở về, một mực đợi ngươi, về sau người Tần gia đến mang hắn về, sáng nay lại tới chờ ngươi rất lâu.
Người hầu đáp.
Mí mắt của Tổ An co giật, vừa rồi “thư pháp” của mình còn bị mấy nữ nhân chế giễu, hiện tại hắn nào có mặt mũi viết chữ nữa.
Chương 1737: Thiên lý truyền âm (2)
– Biết rồi.
Hai ngày này phát sinh quá nhiều sự tình đau đầu, thực không có tâm tư gì ứng phó tiểu hài tử.
Hắn đang muốn quay người rời đi, chợt nghe người hầu kia nói:
– Đúng rồi, Tam công tử còn nói Đại tiểu thư nhờ hắn mang đồ vật gì đó giao cho thiếu gia…
– Ngươi không nói sớm!
Tổ An tức xạm mặt lại, vội vàng đi vào, trong lòng hiếu kỳ, rất lâu không có tin tức của Sơ Nhan, không biết tình huống của nàng bây giờ như thế nào.
Đi một nửa, Tổ An nghĩ đến hai ngày này Ấu Chiêu chờ lâu như vậy, trong lòng khẳng định có chút oán khí, mình tay không đến cửa không tốt lắm.
Đương nhiên thư pháp thì thôi, hắn cũng rõ ràng Sở Ấu Chiêu không có hứng thú với thư pháp, tới cầu thư pháp hoàn toàn là nhất thời ham vui.
Nghĩ đến đối phương ham chơi, hắn chạy ra đường mua một đống tượng đất, Cửu Liên Hoàn, chong chóng tre, Hoa Đăng, kẹo hồ lô… sau đó mới chạy đến Tần phủ tìm nàng.
Trước đó đến Tần phủ hơn phân nửa sẽ bị sập cửa vào mặt, nhưng bây giờ người Tần phủ nhìn thấy hắn lại như nhìn thấy khách quý, huynh đệ Tần gia nhiệt tình chiêu đãi, ở bên cạnh hỏi han ân cần, sợ có chỗ nào chiêu đãi không chu đáo.
Thật vất vả ném hai huynh đệ kia ra, Tổ An đến phòng của Sở Ấu Chiêu, Sở Ấu Chiêu ở trong mắt người khác là nam tử, tự nhiên không cần tránh hiềm nghi gì.
Mới đầu Sở Ấu Chiêu nhìn thấy hắn còn phồng má sinh khí giả vờ không để ý tới, bất quá khi đối phương lấy ra một đống đồ chơi ly kỳ cổ quái, liền bị hấp dẫn.
Nàng tràn đầy phấn khởi nghe Tổ An giảng giải những vật này chơi như thế nào, chơi chơi đột nhiên mí mắt ửng đỏ:
– Từ nhỏ đến lớn ta đều bị bồi dưỡng thành nam hài, chưa từng chơi qua những vật này, trong lòng khát vọng cũng không dám nói, chỉ có tỷ phu ngươi tốt với ta nhất.
Tổ An khẽ giật mình, không nghĩ tới nàng nhìn như vui vẻ, kỳ thực những năm này sống rất áp lực:
– Đừng thương tâm, về sau muốn cái gì, tỷ phu lén mua cho ngươi chơi, được không.
– Tỷ phu tốt nhất!
Sở Ấu Chiêu ôm lấy cánh tay hắn, ánh mắt cười giống như vành trăng khuyết.
Tổ An yên lặng rút tay ra, cô gái nhỏ này cũng không biết tránh hiềm nghi.
Lúc này nghe nàng giòn tan nói:
– Tỷ phu, cùng ta đá cầu được không, ngày bình thường ta không dám tìm nha hoàn chơi cái này.
Tổ An:
– …
Đại nam nhân ai đi đá cầu nha.
Đang định cự tuyệt, bất quá nhìn thấy ánh mắt ngập nước của đối phương cầu khẩn, trong lòng hắn mềm nhũn, cuối cùng đáp ứng.
– Đúng rồi, tỷ tỷ có phong thư cho ngươi, ngươi xem xong lại cùng ta chơi.
Sở Ấu Chiêu vỗ đầu, vội vàng chạy vào trong phòng, rất nhanh lấy ra một phong thư.
Tổ An cầm thư, có chút nghi ngờ nhìn nàng:
– Ngươi không có nhìn lén đó chứ?
– Đương nhiên không có!
Sở Ấu Chiêu nhảy lên thật cao, sau đó thần sắc mất tự nhiên, ánh mắt đảo như rang lạc.
Tổ An:
– …
Được rồi, biểu lộ kia đã hoàn toàn bán ngươi.
Mở phong thư ra xem xét, thần sắc của hắn bỗng nhiên ngưng trọng.
– Cùng quân từ biệt đã mấy tháng, không biết quân có mạnh khỏe hay không?
Chữ viết xinh đẹp đập vào mí mắt, khóe môi của Tổ An không khỏi hơi giương lên, quả nhiên chữ như người, xinh đẹp giống như Sơ Nhan.
Trên giấy viết thư có mùi hoa lan nhấp nhô, đó là mùi thơm độc hữu của Sở Sơ Nhan, hoàn toàn có thể tưởng tượng hình ảnh đối phương ngồi ở trước bàn vuốt giấy viết thư, nghiêm túc viết chữ.
– … Gần đây khí trời chuyển lạnh, ngay cả Minh Nguyệt Thành cũng bắt đầu tuyết rơi, Hoàn Chiêu cho tới bây giờ chưa thấy qua tuyết, nên cực kỳ cao hứng, mỗi ngày chạy đến trong đống tuyết đắp người tuyết, có điều tay nghề của nàng thực không dám khen, chồng chất ra đều là hình thù kỳ quái.
Ta rất hiếu kì nàng đắp cái gì, mới đầu nàng còn nhăn nhăn nhó nhó không muốn nói, bất quá về sau bị ta để cho nàng cảm nhận được cái gì gọi là chị cả như mẹ, nàng cuối cùng vẫn khuất phục…
Tổ An mỉm cười, Sở Sơ Nhan cũng có chút xấu bụng, nha đầu Hoàn Chiêu kia hơn phân nửa là bị khi dễ.
– Nàng nói muốn đắp bộ dáng của ngươi, chỉ là làm sao cũng không thành công… Ta nhìn người tuyết kia thì không nhịn được cười, thật muốn để ngươi cũng nhìn một chút.
– Bởi vì tu hành Tuyết Hoa Thần Kiếm, những năm trước vừa đến mùa đông ta sẽ tay chân rét lạnh, bất quá năm nay tuyết lớn như vậy, ta lại vẫn ấm áp, đây hết thảy là nhờ ngươi…
Xem đến đây, tuy trong thư không viết một chữ nhớ nào, nhưng Tổ An lại có thể cảm giác được đối phương nhớ nhung nồng đậm.
Tổ An nghĩ tới tính tình của Sở Sơ Nhan lãnh đạm, để nàng nói ra những lời kia là không có khả năng.
Bất quá xem đến phần sau, nụ cười trên mặt hắn bỗng nhiên cứng đờ, bởi vì cuối thư Sở Sơ Nhan nói sau khi xử lý xong sự tình gia tộc, kết quả được sư môn thông báo, trong sư môn tựa hồ xảy ra biến cố gì triệu nàng trở về gấp.
Chương 1738: Bạch Ngọc Kinh
Trong nội tâm nàng cũng tâm thần bất định, mặt khác cảm thán lần sau gặp nhau không biết phải tới lúc nào.
– Bạch Ngọc Kinh?
Tổ An lẩm bẩm tên môn phái này, kéo Sở Ấu Chiêu qua.
– Tỷ tỷ ngươi còn có sư môn?
– Đương nhiên, bằng không ngươi cho rằng Tuyết Hoa Thần Kiếm của nàng từ nơi nào đến? Tuyệt học gia truyền của Sở gia chúng ta không phải Tuyết Hoa Thần Kiếm.
Sở Ấu Chiêu trợn mắt trừng một cái.
Tổ An kịp phản ứng, Sở Trung Thiên và Tần Vãn Như dùng xác thực không phải Tuyết Hoa Thần Kiếm, hơn nữa Sở Sơ Nhan dạy mình Tuyết Hoa Thần Kiếm, rõ ràng cảm giác được bộ công pháp này tinh diệu huyền ảo, tựa hồ còn ẩn giấu tính trưởng thành to lớn, hiện tại biết là một tông môn khác truyền thụ, thì nghi hoặc này cũng được giải đáp.
– Thế nhưng bây giờ thế gian không phải là không có môn phái nào, đại đa số người đều chạy đến triều đình làm quan sao?
Tổ An hiếu kỳ nói, bởi vì theo hắn biết, ở thế giới này tu vi quyết định quan chức ngươi cao thấp, môn phái nào tư nguyên còn có thể hơn được triều đình? Tự nhiên không có ai nguyện ý vào tông môn.
– Kia là sự tình mấy chục năm trước, trước khi bản triều nhất thống thiên hạ, các đại tông môn là rất hưng thịnh.
Tuy Sở Ấu Chiêu ham chơi, nhưng dù sao cũng xuất thân thế gia đại tộc, mưa dầm thấm đất, kiến thức cũng không phải người bình thường có thể so được.
– Về sau Hoàng Thượng đánh bại Yêu tộc, quần hùng quy thuận, các đại tông môn đóng sơn môn ở vào trạng thái ẩn thế, người tiểu tông môn không có nội tình thâm hậu như vậy, rất nhanh bị triều đình hấp thu, phải hiệu lực cho quốc gia, dần dà, người bình thường không biết trên đời còn có tông môn tồn tại.
Nghe trong giọng nói của nàng tràn ngập cảm giác tự hào, Tổ An biết đây là mỗi một con dân Đại Chu đều có, dù sao Đại Chu lấy võ lập quốc, uy chấn thiên hạ là sự tình tất cả mọi người kiêu ngạo.
– Vậy Bạch Ngọc Kinh này lại là chuyện gì xảy ra?
Tổ An muốn biết tình báo cụ thể của tông môn này, càng kỹ càng tốt.
– Ta chỉ biết Bạch Ngọc Kinh là một chi của Đạo Môn, hơn nữa còn là một chi rất có sức ảnh hưởng, về phần cái khác, bởi vì Bạch Ngọc Kinh ẩn thế, ngoại giới biết có hạn, tuy tỷ tỷ lúc còn nhỏ được người Bạch Ngọc Kinh nhìn trúng thiên phú thu làm đệ tử, nhưng bị nghiêm cấm tiết lộ tin tức, cho nên chúng ta cũng không rõ ràng.
Sở Ấu Chiêu đáp.
– Đạo môn?
Tổ An nhướng mày, tuy ở kiếp trước nghe qua, nhưng Đạo môn ở thế giới này hiển nhiên không giống nhau lắm.
– Có Ma môn tự nhiên là có Đạo môn, Ma môn truy cầu tùy tâm sở dục, Đạo môn truy cầu Thiên Đạo, tự mình siêu thoát.
Sở Ấu Chiêu nói.
Thần sắc của Tổ An cổ quái, Thu Hồng Lệ tựa hồ là Thánh Nữ Ma giáo, bây giờ Sở Sơ Nhan lại là truyền nhân Đạo Môn, vạn nhất giống những phim truyền hình kiếp trước, diễn thành truyền nhân song phương muốn quyết đấu… mình kẹp ở giữa thật rất dễ ăn hành.
Hắn hiếu kỳ Bạch Ngọc Kinh tìm Sở Sơ Nhan trở về làm gì, đáng tiếc Sở Ấu Chiêu hỏi gì cũng không biết.
Sở Ấu Chiêu cũng bị hỏi đến phiền:
– Đừng nói những cái kia, cùng ta đá cầu.
Tổ An tức đến xạm mặt lại, tự nhiên không có hứng thú gì đá cầu, bỗng nhiên trong lòng hơi động:
– Đúng rồi, có phải còn có đồ vật gì chưa đưa ta hay không?
– Nào còn có đồ vật gì.
Ánh mắt của Sở Ấu Chiêu có chút né tránh.
Cuối cùng vẫn không ngăn nổi ánh mắt sắc bén của hắn, lại từ trong ngực cầm ra một phong thư:
– Được rồi được rồi, cho ngươi là được.
Tổ An nhịn không được cười lên, này mới đúng nha, ta liền nói Hoàn Chiêu nha đầu kia sẽ không không có lương tâm như thế, có cơ hội làm sao có thể không viết thư cho ta.
Mở giấy viết thư, bên trong viết chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, còn lâu mới xinh đẹp như chữ của tỷ tỷ:
– Lão tam, nếu ngươi dám nhìn lén, lần sau gặp mặt ta nện ngươi!
Nhìn câu đầu tiên, Tổ An hiểu ý cười cười, hình tượng Sở Hoàn Chiêu cầm roi da xuất hiện, xem ra nàng rất rõ tính tình của muội muội.
Sau khi uy hiếp Sở Ấu Chiêu, mới tiến vào chính đề:
– Tỷ phu, kinh thành chơi vui không? Ta cũng muốn đi kinh thành chơi, đáng tiếc cha mẹ không cho, tức chết ta.
– Sau khi ngươi đi, ta một người thật nhàm chán, trong nhà lại không có người chơi với ta, Hắc Cẩu bị ngươi giết chết, trong học viện cũng không có ý nghĩa, từng cái không phải sợ ta chính là nịnh bợ ta, còn có chút ra vẻ thành thục muốn hấp dẫn ta chú ý.
Phi, mù mắt chó bọn họ, có tỷ phu châu ngọc ở phía trước, bọn họ ra vẻ thành thục ở trong mắt ta chỉ cảm thấy buồn cười.
Xem đến đây Tổ An không khỏi mỉm cười, tựa hồ nha đầu này quên mình cũng là tiểu hài tử.
Bất quá xem ý tứ trong thư, tựa hồ hiện tại nàng cũng có người theo đuổi.
Này cũng không ngoài ý muốn, Sở Hoàn Chiêu gia thế hiển hách, lại là mỹ nhân bại hoại, những bạn học kia không thích nàng mới là mắt mù.
Chương 1739: Bạch Ngọc Kinh (2)
Hừ, tìm cơ hội truyền tin về, để mẹ vợ nhìn kỹ chút, tuyệt đối đừng để a miêu a cẩu tiếp cận nàng.
Sau đó nhìn tiếp, Sở Hoàn Chiêu viết:
– Kỷ Tiểu Hi thành hảo bằng hữu của ta, hắc hắc, nàng làm như ta không biết, nàng tiếp cận ta là muốn nhân cơ hội tìm hiểu tin tức của ngươi.
Hừ, vốn ngay từ đầu ta rất tức giận, nhưng không ngăn nổi những viên thuốc kia của nàng ăn quá ngon, ta mới miễn cưỡng tiếp nhận.
Để cho nàng ở vào trong tầm mắt, dù sao cũng hơn nàng lén lút làm gì chúng ta không biết.
Tổ An:
– …
Những viên thuốc kia của Kỷ Tiểu Hi là có thể tùy tiện ăn sao? Nha đầu này cũng không sợ trúng độc!
Có điều hắn thật không quá lo lắng, Kỷ Tiểu Hi tâm địa thiện lương, chắc chắn sẽ không hại nàng.
Trong đầu hiện ra một thiếu nữ xinh đẹp rụt rè, cùng với lúc trước đối phương vì đưa mình thuốc giả chết mà hôn…
Hắn kìm lòng không được sờ sờ môi, lúc đó loại xúc cảm kia, đến hiện tại ký ức vẫn còn mới mẻ.
– A, ngươi đang suy nghĩ gì, biểu lộ lại dâm đãng như vậy.
Sở Ấu Chiêu nhịn không được kêu lên.
– Nói vớ vẩn, ngươi biết cái gì gọi là dâm đãng.
Tổ An đỏ mặt, răn dạy vài câu.
Đằng sau đều là Sở Hoàn Chiêu kể rõ một số việc vặt sinh hoạt, nhìn cực kỳ ấm áp.
Sau cùng lời nói nàng xoay chuyển:
– Thối tỷ phu, lâu như vậy cũng không thấy ngươi viết cho ta một phong thư, thậm chí lần này tỷ tỷ trở về ngươi cũng không nhắn nàng mang cho ta câu nói, chẳng lẽ ngươi quên tình cảm của chúng ta? Hoặc bị những yêu nữ ở kinh thành làm mờ mắt? Lão tam ngươi khẳng định nhìn lén, cho nên phải nhớ giúp tỷ tỷ bảo vệ tỷ phu, đừng cho hắn bị những hồ ly tinh kia câu dẫn, biết không? Nếu làm việc bất lợi, lần sau gặp được, ta sẽ dùng trường tiên quất cái mông của ngươi!
Tổ An:
– …
Sở Ấu Chiêu:
– …
Sở Ấu Chiêu hừ một tiếng:
– Đại tỷ cũng không gấp, nàng ở chỗ này gấp cái gì, không biết còn tưởng tỷ phu là lão công của nàng đấy.
Nghe nàng lẩm bẩm, Tổ An nhịn không được cười lên, hai người tuổi tác không sai biệt bao nhiêu, chắc hẳn nàng là không phục Sở Hoàn Chiêu, đương nhiên lấy tính khí của Sở Hoàn Chiêu, trước kia khẳng định không ít lần đánh nàng.
– Đừng nhìn, cùng ta đá cầu!
Sở Ấu Chiêu định xé đi để mắt không thấy tâm không phiền.
May mắn Tổ An tay mắt lanh lẹ thu vào trong lòng:
– Tốt tốt tốt, bất quá chơi thua cũng đừng khóc nha.
– Không cho phép ngươi vận dụng tu vi!
Sở Ấu Chiêu cũng không ngốc, lập tức nói.
– Không sử dụng thì không sử dụng!
Tổ An lòng tin tràn đầy nói, nghĩ thầm còn đấu không lại tiểu hài tử ngươi?
Bất quá không lâu lắm, hắn hối hận xanh ruột, bởi vì Sở Ấu Chiêu quá linh hoạt, tính dẻo dai cũng tốt, mỗi lần luôn có thể bất khả tư nghị đá cầu trở về.
Trong sân vang lên tiếng cười như chuông bạc, nha hoàn ở bên ngoài xì xào bàn tán, nghĩ thầm còn chưa thấy tiểu công tử vui vẻ như vậy, bất quá sao hôm nay tiểu công tử cười giống như nữ hài tử đây.
Cùng Sở Ấu Chiêu chơi một lúc, Tổ An không để ý nàng giữ lại, kiên trì rời đi.
Sở Ấu Chiêu còn chưa thỏa mãn, ở cửa ra vào vẫy tay chào:
– Tỷ phu, lần sau lại đến chơi nha.
Quay đầu nhìn nụ cười long lanh của nàng, đột nhiên Tổ An cảm giác cho dù không ngừng thua, tựa hồ cũng không có gì.
– Đúng, nhớ hồi âm cho tỷ ta, các nàng đều đang đợi đấy.
Thấy đối phương phất tay, Sở Ấu Chiêu nhớ tới hai tỷ tỷ nhắc nhở, vội vàng nói.
– Biết rồi.
Trong lòng Tổ An ấm áp, nghĩ thầm có người nhớ thương cảm giác thực tốt, ai, trong khoảng thời gian này mình cũng không nhớ tới viết thư cho các nàng, chỉ biết phong lưu khoái hoạt, thật không phải thứ tốt.
– Về sau nhất định phải sửa lại, từ hôm nay trở đi, phải nhớ kỹ nam đức, vì lão bà thủ thân như ngọc!
Hắn không ngừng cảnh cáo mình.
Đi tới đi tới, bỗng nhiên ánh mắt hắn quét đến một biệt viện quen thuộc, do dự một chút, cuối cùng vẫn đi đến bên kia.
Sự tình Tang Thiến cuối cùng phải giải quyết, hắn không phải loại người xong việc liền kéo quần rời đi.
Huống chi bây giờ Tang gia và hắn kết minh, nếu bởi vì việc này dẫn đến hiềm khích, đằng sau ảnh hưởng sẽ nghiêm trọng hơn.
Đến Tang gia, Tang Hoằng và Trịnh Đán nghe hắn đến vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, nhiệt tình chiêu đãi.
– Tiểu Thiến muội… muội đâu?
Xưng hô thói quen bình thường, giờ phút này nói ra miệng lại có cảm giác tội ác?
Tổ An hết nhìn đông tới nhìn tây, đáng tiếc từ đầu đến cuối không nhìn thấy Tang Thiến.
– Thân thể nàng có chút không thoải mái, đang nghỉ ngơi ở trong phòng.
Tang Hoằng cười nói, trên nét mặt nhìn không ra dị dạng.
Nghe đến thân thể không thoải mái, Tổ An giật mình, hắn đương nhiên minh bạch vì sao đối phương không thoải mái.
Nghĩ đến tối hôm qua mình nghĩ lầm đối phương là Trịnh Đán, giày vò hơn nửa đêm, nàng chỉ là tiểu cô nương làm sao chịu nổi?
Chương 1740: Thủ thân như ngọc
Nghĩ đến đây lòng hắn càng áy náy, hắn suy nghĩ một chút vẫn nói:
– Bá phụ, có một việc ta phải nói cho ngươi.
Biểu lộ của Tang Hoằng có chút kinh dị, tựa hồ nghĩ đến cái gì, có điều hắn không có biểu hiện ra ngoài:
– Hiền chất, bây giờ chúng ta kết minh, sớm đã cực kỳ thân mật, lời gì cứ nói đừng ngại.
Nhìn nụ cười ấm áp của đối phương, Tổ An hơi chột dạ, dù sao đối phương ngầm đồng ý mình và Trịnh Đán, bây giờ nữ nhi lại bị hắn trộm, cho dù quan hệ của mọi người tốt cũng sẽ trở mặt a?
Đưa đầu một đao rụt đầu cũng một đao, hắn hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn mở miệng:
– Bá phụ, thực ra là như vậy, ta và Tiểu Thiến…
– Cha!
Hắn còn chưa nói xong, liền bị một thanh âm giòn tan đánh gãy, mọi người nhìn lại, chỉ thấy Tang Thiến đang đứng ở cửa ra vào.
Sắc mặt nàng tái nhợt, hai đầu lông mày có chút mỏi mệt, hốc mắt còn đỏ hồng, tựa hồ mới vừa khóc.
– Thiến nhi.
Tang Hoằng thấy nàng cũng có chút ngoài ý muốn, biểu lộ khá phức tạp.
Tang Thiến lại không có phản ứng đến hắn, mà thẳng thắn đi về phía Tổ An:
– Ngươi tới làm gì?
Trịnh Đán biểu lộ hồ nghi, luôn cảm thấy giọng nói của hai người có chút không đúng.
Dù da mặt của Tổ An đủ dày, lúc này bị đối phương nhìn chằm chằm cũng chột dạ:
– Ta tới là có một ít chuyện nói rõ ràng, cái kia…
– Không có gì không rõ ràng cả.
Tang Thiến lại đánh gãy.
– Chúng ta tiếp tục ở chung giống trước đó không phải được? Có phải ngươi muốn tới đây thương lượng sự tình Vân Trung quận hay không?
– y… Xem như thế đi.
Tổ An theo bản năng đáp.
Đúng lúc này, bên tai vang lên Tang Thiến nguyên khí truyền âm:
– Ngươi quên đã đáp ứng ta sao, sự tình tối hôm qua phát sinh người nào cũng không được nói.
– Nhưng như vậy quá không công bằng với ngươi.
Tổ An trả lời.
– Không có gì là không thể, nếu ngươi thật cảm thấy xin lỗi ta, liền theo ta nói mà làm, bằng không ta lập tức chết cho ngươi xem.
Ngữ khí của Tang Thiến thanh lãnh.
– y… được rồi.
Thấy nàng thái độ kiên quyết, Tổ An đành phải đáp ứng.
– Vừa vặn tới bữa tối, Tổ đại ca lưu lại nơi này ăn cơm đi.
Tang Thiến nói.
– Được.
Tổ An có chút thụ sủng nhược kinh, đối phương đây là ý gì, vì sao nàng không muốn mình nói ra chân tướng? Như vậy nàng không phải bị chiếm tiện nghi sao?
Biết con gái không ai bằng cha, thấy nàng biểu hiện, Tang Hoằng âm thầm thở dài một hơi, xem ra nữ nhi lòng sinh bất mãn với an bài của mình, không muốn phối hợp ta lấy nàng làm thẻ đánh bạc áp chế Tổ An.
Có điều nàng làm sao biết, nàng càng như vậy, hiệu quả ngược lại càng tốt.
Tiếp xuống có nha hoàn đưa rượu và đồ ăn lên, Tang Hoằng và Tổ An trò chuyện với nhau thật vui, một chút cũng nhìn không ra có dị hình.
Trong lòng Tang Thiến khó chịu, bất quá vẫn miễn cưỡng vui cười nói chuyện với tẩu tẩu.
Trịnh Đán thỉnh thoảng nhìn hai người, thần sắc như có điều suy nghĩ.
Ăn một lúc, Tang Thiến đứng dậy nói:
– Thân thể ta có chút không thoải mái, đi về nghỉ trước.
Tang Hoằng và Tổ An đương nhiên sẽ không ngăn cản, dặn dò nàng cẩn thận.
Tang Thiến đứng dậy đi mấy bước lại dừng lại:
– Mấy ngày nay Tổ đại ca có thể ở trong phủ nhiều một chút, cùng phụ thân nghiên cứu thảo luận vụ án, buổi tối có thể trực tiếp ở chỗ này, dù sao trong nhà cũng không có người, trở về còn phiền phức.
Thần sắc của Tổ An cổ quái:
– Đa tạ Tiểu Thiến muội muội.
Nàng có ý gì, còn cố ý lưu ta ở chỗ này?
Tang Hoằng lại âm thầm thở dài, hắn rõ ràng tâm tư của nữ nhi, tuy nữ nhi hận mình sở tác sở vi, nhưng nàng xưa nay cực kỳ lý trí, biết sự tình đã phát sinh, thì sẽ nghĩ làm sao tối đa hóa lợi ích.
Để Tổ An ngủ lại ở trong phủ, nói rõ là muốn để xác suất mang thai lớn hơn một chút.
Đương nhiên hắn rõ ràng nữ nhi quyết định là gì, hơn phân nửa là muốn giao nhiệm vụ cho Trịnh Đán.
Dù sao nàng cũng nghĩ rõ ràng, nếu mấy ngày nay không mang thai được, bọn họ sẽ đi Vân Trung quận, về sau Trịnh Đán lại mang thai, căn bản sẽ không có người tin tưởng là con mồ côi từ trong bụng mẹ của Thiên nhi.
Trong bữa tiệc mọi người đều mang tâm tư, lần này Tổ An chú ý, không tiếp tục mê rượu.
Đợi yến hội tàn, hắn lại được Mục di dẫn tới phòng nghỉ:
– Tổ công tử, đây là gian phòng tối hôm qua ngươi ở, về sau là gian phòng chuyên dụng của ngươi, có thể tùy thời tới ở.
– Đa tạ Mục di.
Tổ An luôn cảm thấy nàng nói lời này là lạ, tựa hồ trong lời nói có hàm ý.
Thời điểm trời tối người yên, Tổ An lặng lẽ rời phòng, đi tới khuê phòng của Tang Thiến.
Thường xuyên tới, hắn tự nhiên biết đường đi nước bước.
– Người nào?
Nghe được tiếng gõ cửa, bên trong truyền đến thanh âm cảnh giác của Tang Thiến.
– Tiểu Thiến muội muội, là ta, có một số việc muốn trò chuyện với ngươi một chút.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









