1. Home
  2. Truyện Hệ Thống
  3. [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
  4. Tập 170 : Tận xương tương tư có biết không (c1691-c1700)

[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên

Tập 170 : Tận xương tương tư có biết không (c1691-c1700)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1691: Tận xương tương tư có biết không

– Xác thực đã hoàn thành.

Tổ An đáp.

Hoàng Đế bản năng gật đầu:

– Trong dự liệu, về sau phải nắm chặt…

Hắn nói đến một nửa, bỗng nhiên sửng sốt:

– Cái gì, hoàn thành?

Nhìn biểu lộ giống như ăn phải con ruồi của đối phương, Tổ An vui vẻ, đương nhiên là không dám biểu hiện ra ngoài, sau đó nói sự tình tối hôm qua một lần, đương nhiên sự tình liên quan đến Yêu tộc và Nam Huân, đều bị hắn tỉnh lược.

Sau khi nói xong, lại đưa Ảnh âm Kính tới, Ảnh âm Kính này là trước đó từ trong Tú Lâu lấy ra, tác dụng chỉ có thể ghi chép một đoạn hình ảnh, còn lâu mới cao cấp bằng Ảnh âm Kính của Sở gia.

Nhìn thấy Ngọc Nam ngồi ở trong ngực Bích Tử Ngang nũng nịu, da mặt của Hoàng Đế co giật, chỉ cảm thấy trong bụng dời sông lấp biển, sau đó ánh mắt phức tạp nhìn Tổ An, gia hỏa này thật sự là, cũng không biết làm sao nghĩ ra những sự tình biến thái này.

Bất quá không thể không thừa nhận, thứ này rất hữu dụng.

– Tốt, có cái này, Ngọc Nam xong.

Hoàng Đế giữ lại Ảnh âm Kính, tránh cho tiếp tục nhìn, mình sẽ nôn hết thứ ở trong ruột.

Tổ An hỏi dò:

– Không biết Hoàng Thượng dự định sử dụng nội dung này như thế nào?

Hoàng Đế nhíu mày, vô ý thức có chút không vui thần tử tìm hiểu tâm tư của hắn, bất quá người ta vừa hoàn thành nhiệm vụ, cũng không tiện quát lớn hắn, chỉ có thể nhẫn nại tính tình giải thích:

– Nội dung trong gương quá mức… Quá mức thiếu lễ độ, khẳng định là không thể trực tiếp thả ra.

– Chẳng lẽ làm không công sao?

Tổ An nhất thời thất vọng.

– Dĩ nhiên không phải.

Hoàng Đế nói:

– Thực ra hôm qua sự tình Ngọc Nam và ngươi tranh giành tình nhân đã đủ, chỉ bất quá hiện nay mặc dù không ít người biết, nhưng cũng giới hạn ở trong vòng tròn, cho nên cần người xào chuyện này nóng lên.

Tổ An cảnh giác, tâm nghĩ sẽ không lại giao cho ta chứ.

Dường như nhìn ra tâm tư của hắn, Hoàng Đế nói tiếp:

– Bích Tử Ngang kia có Lục Viên Thập Bát Hữu, nhân mạch rất rộng, suốt ngày trò chuyện sự tình phong hoa tuyết nguyệt, ở dân gian tựa hồ có nhân khí cực cao, đến thời điểm đưa tới cho Bích Tử Ngang, cho hắn nhìn nội dung trong Ảnh âm Kính, hắn tự nhiên biết nên làm như thế nào.

Nếu Bích Tử Ngang không muốn cùng chết, tự nhiên sẽ cực lực ngăn cản đoạn hình ảnh này ra ánh sáng, hắn là người thông minh, tự nhiên biết chỉ cần Ngọc Nam chết trước, đoạn hình ảnh này sẽ mất đi ý nghĩa, cho nên hắn sẽ hết sức đi làm sự kiện này.

Tổ An nghe mà trợn mắt hốc mồm, nghĩ thầm luận âm mưu quỷ kế, thật là không có người vượt qua Hoàng Đế.

Mấu chốt là Bích gia vẫn luôn chống đỡ Thái Tử, lại bị Hoàng Đế bán, đằng sau có thể dự đoán hai nhà khẳng định sẽ bởi vậy làm to chuyện.

Quả nhiên, đối với Hoàng Đế mà nói, trung tâm thì thế nào, sự tình hàng đầu vẫn là phải quản thúc, chỉ cần các thần tử đánh đến quên cả trời đất, Hoàng Đế có thể gối cao không lo.

– Hoàng Thượng thánh minh!

Như vậy cũng tốt, Tổ An vốn có chút bận tâm Ngọc gia trả thù, dù sao Ngọc Yên La hắn có ân đối với, thật xung đột lên cũng không tốt lắm.

Tiếp xuống Hoàng Đế phải vào triều, Tổ An tự nhiên thức thời cáo lui.

Nhìn hắn rời đi, Hoàng Đế cau mày, theo lý thuyết gia hỏa này thật là một cấp dưới rất có nặng lực, mấy lần nhiệm vụ khó giải quyết, nhưng đối phương đều làm xinh đẹp, mình phải rất ưa thích mới đúng.

Nhưng không biết vì sao, thấy hắn nội tâm liền vô ý thức không vui.

Tổ An rời ngự thư phòng, trực tiếp tới Đông Cung.

Chức quan hiện tại của hắn không cần vào triều, vừa vặn vui vẻ thanh nhàn.

Thời điểm sắp đến Đông Cung, hắn bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, tìm nha hoàn lấy một ít quýt xanh, sau đó lột vỏ xịt nước lên người.

Ngửi trên người chỉ còn lại mùi quýt nồng đậm, hắn rốt cục yên lòng, mấy lần trước trên người dính mùi nước hoa của nữ nhân khác, lần này rốt cục được giáo huấn, quả thực là cơ trí.

Đến Đông Cung, Phác Đoạn Điêu và Tiêu Ti Côn nhìn thấy hắn, đều vui vẻ chào hỏi, mấy người quan hệ vốn rất tốt, lại thêm ân cứu mạng ở trong bí cảnh, thì chỉ thiếu thành huynh đệ kết bái.

Tổ An hỏi dò:

– Các ngươi không có gì muốn hỏi sao?

Hai người sững sờ:

– Muốn hỏi cái gì?

– Không có gì.

Tổ An buông lỏng một hơi, lấy tính tình của hai người này, nếu biết sự tình tối hôm qua, khẳng định sẽ nháy mắt ra hiệu hỏi tối hôm qua như thế nào, thậm chí hỏi còn kỹ càng hơn Bùi Hữu.

Vẻ mặt của hai người hiển nhiên là không rõ tình hình, như vậy chứng minh tin tức còn chưa truyền đến trong cung, ân, đợi lát nữa gặp Bích Linh Lung sẽ không đến mức lật xe.

Tiếp xuống Tổ An lại đi bái kiến Thái Tử, chỉ bất quá đối phương vừa rời giường không bao lâu, tựa hồ còn đang giận dỗi, không có hứng thú với xã giao.


Chương 1692: Tận xương tương tư có biết không (2)

Tổ An ứng phó xong liền chạy đi gặp Bích Linh Lung, không giống Thái Tử, nàng sớm đã thay trang phục, cao quý mỹ lệ, ai cũng tìm không ra chút tật xấu:

– Tham kiến Thái Tử Phi!

Ở trước mặt người khác, lễ tiết nên có vẫn phải có.

– Tổ đại nhân miễn lễ.

Bích Linh Lung tùy ý nói, sau đó lại tiếp tục cúi đầu tấu chương.

Vì rèn luyện Thái Tử, Hoàng Đế sẽ cố ý giao một số tấu chương cho Đông Cung xử lý, đương nhiên đều là loại không khẩn cấp.

Thái Tử hiển nhiên là không xử lý được, ngày bình thường cơ bản đều là Bích Linh Lung lo liệu.

– Mới từ bí cảnh đi ra, thân thể của Thái Tử Phi còn chưa khôi phục, không nên vất vả quá độ.

Tổ An lo lắng nói, đối phương tóc xanh biến thành tóc trắng, thời khắc nhắc nhở sinh mệnh lực của nàng xói mòn trên diện rộng,

Bích Linh Lung a một tiếng, liền không còn phản ứng đến hắn.

Tổ An sững sờ, thái độ của đối phương không thích hợp nha.

Hắn lặng lẽ nguyên khí truyền âm hỏi:

– Linh Lung, ngươi làm sao vậy?

Đáng tiếc đối phương vẫn không trả lời hắn.

Lại gọi mấy lần, thấy thủy chung thờ ơ, ngược lại hệ thống không ngừng thu được điểm nộ khí, Tổ An hơi nghi hoặc, nhãn châu xoay động liền nảy ra ý hay:

– Còn như vậy, ta sẽ đến ôm ngươi!

– Ngươi dám!

Quả nhiên, nghe hắn nói như vậy, Bích Linh Lung có chút bối rối ngẩng đầu nguýt hắn một cái, đương nhiên đây đều là dùng nguyên khí truyền âm giao lưu.

– Ngươi nhìn ta có dám hay không!

Tổ An không chút yếu thế đáp lại.

Bích Linh Lung biết lá gan của hắn xưa nay lớn, lo lắng hắn nhất thời xúc động gây họa, liền hừ một tiếng:

– Ngươi không ở chỗ hoa khôi kia nghỉ ngơi nhiều một chút, sáng sớm chạy đến chỗ ta làm gì.

Tổ An nhịn không được cười lên, nguyên lai là đang ăn dấm.

Xem ra nàng thân là Thái Tử Phi, cũng có con đường tình báo của mình.

Dựa vào, thế thì xịt mùi quýt như làm không.

Có điều hắn phản ứng cũng nhanh, lập tức nói:

– Ngươi hiểu lầm, ta đi thanh lâu là vì phá án.

Sau đó nói sự tình Hoàng Đế phái hắn tìm Ngọc Nam một lần.

Bất quá Bích Linh Lung không có dễ lừa gạt như Sở Ấu Chiêu, nàng cười lạnh nói:

– Tra án mà thôi, cần ngủ lại ở nơi đó sao?

– Loại tình huống đó ta đi chẳng phải sẽ làm cho người ta hoài nghi?

Tổ An vội vàng giải thích.

– Ta thề, tối hôm qua ta tuyệt đối không có cùng hoa khôi kia phát sinh sự tình nhục thể tiếp xúc giống như ngươi, bằng không trời đánh ngũ lôi.

n, Bích Linh Lung xác thực không có giúp hắn làm qua sự tình như thế.

Thấy hắn thề ác độc như vậy, Bích Linh Lung giật mình:

– Ngươi điên sao, loại lời thề này không được phát loạn!

– Ta không thẹn với lương tâm, tự nhiên không có vấn đề.

Tổ An nghiêm mặt nói.

Bích Linh Lung sớm đã tin, chỉ bất quá không thể mất mặt mũi, nên vẫn lãnh đạm nói:

– Vậy ngươi còn làm thơ cho hoa khôi kia, cái gì “xuân phòng” cái gì “người trong mộng”, nghe thật nhu tình nha.

Tổ An nghĩ thầm nguyên lai là cái này, hắn cười ha ha:

– Cái kia không phải là vì tra án sao, đúng rồi, ta chỗ này có một phần mật báo muốn tặng cho Thái Tử Phi.

Tiếp xuống bảo thị nữ mang giấy bút tới.

Trong lòng Bích Linh Lung hơi động, đại khái cũng đoán được ý nghĩ của hắn, nghĩ thầm như vậy đã muốn dỗ ta, ta cũng không phải hoa khôi kia, nào có dễ lừa gạt như vậy.

Rất nhanh Tổ An viết xong, xếp tờ giấy lại đưa qua:

– Đây là tình báo khẩn cấp, mong Thái Tử Phi chỉ thị.

Bích Linh Lung hừ một tiếng, lặng lẽ mở giấy ra, gương mặt thoáng cái đỏ bừng, hô hấp cũng gấp rút rất nhiều.

Bởi vì trên đó viết một bài thơ:

– Tĩnh để điểm đăng thâm chúc y,

Cộng lang trường hành mạc vi kỳ.

Linh lung đầu tử an hồng đậu,

Nhập cốt tương tư tri bất tri?

Dịch thơ:

Đáy giếng soi hình nàng phản chiếu,

Cùng quân dạo bước sợ duyên tan.

Lung linh kẹp tóc đầu hồng đậu,

Khắc cốt tương tư có biết không?

Lấy tri thức của nàng tự nhiên nghe ra ý ở ngoài lời, phảng phất như đối phương dặn dò mình, chớ quên lời hẹn ước.

– Chẳng lẽ hắn ám chỉ ta tối nay ở trong mật đạo chờ hắn?

Nghĩ tới đây, trái tim nàng phanh phanh nhảy lên.

Bất quá càng làm cho nàng tâm động lại là hai câu sau, đậu đỏ ở thế giới này còn gọi đậu tương tư, khuê danh của nàng thì xảo diệu giấu ở, bởi vậy có thể thấy bài thơ này của đối phương là dụng tâm vì ta làm.

– Gia hỏa này thật không biết xấu hổ, người nào tương tư hắn!

Bích Linh Lung lại có chút niềm tin không đủ, những ngày này mình ở trên giường lăn lộn khó ngủ, trong đầu tất cả đều là hình ảnh trong bí cảnh, chẳng lẽ mình biểu hiện quá rõ ràng bị hắn nhìn ra?

Ai nha, thật xấu hổ.

– Thái Tử Phi, ngươi làm sao vậy?

Cách đó không xa, Dung Mạc nhìn thấy nàng sau khi nhìn tờ giấy, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, như xấu hổ lại như buồn bực.


Chương 1693: Mở mắt nói lời bịa đặt

Phục thị nàng nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa thấy qua biểu lộ như thế, Dung Mạc tò mò vô ý thức nhón chân lên, nỗ lực đi ngó trên tờ giấy đến cùng viết cái gì.

Bích Linh Lung phản ứng cũng nhanh, không lộ ra dấu vết gấp tờ giấy lại:

– Sự tình Tổ đại nhân báo cáo ta đã biết, ta sẽ an bài xử lý.

Thời điểm nói lời này, nàng thậm chí không dám đối mặt ánh mắt của đối phương.

Trong lòng giống như hươu con xông loạn, nghĩ thầm lá gan của gia hỏa này thật lớn, cũng dám ở trong Đông Cung đưa thư tình cho ta?

Phải biết một khi bại lộ, tuyệt đối là đại tội khám nhà diệt tộc.

Nàng vô ý thức muốn bỏ tờ giấy vào trong lư hương thiêu huỷ, thế nhưng ý niệm mới vừa sinh ra liền bị đánh tan, bài thơ như vậy làm sao cũng không nỡ hủy, xem ra phải tìm địa phương bí mật giấu đi.

Thấy bộ dáng của nàng, Tổ An biết nàng đã đổi giận thành vui, không khỏi buông lỏng một hơi.

Đồng thời không hiểu ra sao, nghĩ thầm ta báo cáo chuyện gì?

Bất quá chỉ nghĩ nàng nói là cho người khác nghe, nên không thèm để ý:

– Vậy làm phiền Thái Tử Phi.

Bích Linh Lung thấy hắn cười hì hì, nghĩ thầm có phải gia hỏa này rất đắc ý hay không, nói rõ đã ăn chắc ta.

Nàng nhẹ hừ một tiếng, biểu đạt mình bất mãn:

– Bất quá chữ của Tổ đại nhân thật viết quá xấu, tựa như con kiến đang bò vậy.

Dung Mạc bật cười, nàng luôn cảm thấy sau khi Tổ An tới, tựa hồ Thái Tử Phi không còn sủng ái mình, nhìn thấy Thái Tử Phi răn dạy Tổ An, nàng liền vui vẻ.

– Thái Tử Phi dạy rất đúng.

Tổ An cũng đổ mồ hôi, hắn vẫn biết chữ của mình tệ như thế nào.

Bích Linh Lung lạnh nhạt nói:

– Ngươi dù sao cũng là Thái Tử Trung Thứ Tử, chịu trách nhiệm dạy dỗ Thái Tử, chữ viết quá xấu sẽ bị người bàn luận, tiếp xuống ta để Thiếu Phó đại nhân dạy dỗ ngươi, ở chỗ này luyện chữ nhiều một chút.

Tổ An đau cả đầu, không nghĩ đến xuyên việt còn trốn không thoát vận mệnh tiếp tục học.

Trong lòng hắn oán thầm, Trung Thứ Tử cũng chỉ là cái tên tuổi mà thôi, ta có thể dạy Thái Tử cái gì? Dạy hắn làm sao vào động phòng có tính không?

Nhìn bộ dáng hậm hực của hắn, Bích Linh Lung không khỏi cắn môi, hỗn đản này một bộ không cao hứng là có ý gì, ta như vậy còn không phải để ngươi có lý do nán lại Đông Cung một đoạn thời gian sao?

Đương nhiên lời này nàng không nói ra được, chỉ có thể giấu ở trong lòng phụng phịu.

Lúc này trên triều hội, đại sự đã nói không sai biệt lắm, Ôn công công hô:

– Có việc thượng tấu, không có chuyện bãi triều.

Đúng lúc này, một lão giả da thịt màu đồng cổ bước ra khỏi hàng nói:

– Thần có việc thượng tấu.

Hoàng Đế liếc hắn một cái, không biết lúc này Mộ Dung Đồng có lời gì, bất quá vẫn gật đầu:

– Chuẩn.

Mộ Dung Đồng nói:

– Trước khi thần vào triều thu hoạch được một bài từ mới, cảm giác có thể dùng làm chiến ca, mong Hoàng Thượng phê chuẩn.

Nghe hắn nói, triều thần xì xào bàn tán, thực không nghĩ ra vì sao hắn lại đưa ra thỉnh cầu này.

Chẳng lẽ bài từ kia do con cháu hắn làm, muốn dùng để thăng quan tiến chức?

Thế nhưng Mộ Dung gia là thế gia võ tướng, trong nhà đều là loại tứ chi phát triển, ngay cả Mộ Dung tiểu thư cũng là nữ hán tử, chưa từng nghe nói ai có tài hoa phương diện này.

Hơn nữa năm đó triều đình bởi vì hành khúc của Yêu tộc ăn thiệt thòi lớn, cho nên sau khi trở về cũng nghiên cứu hành khúc của mình, đáng tiếc thủy chung chỉ bình thường, nguyên nhân là do thế giới này lấy tu hành làm chủ, nhân tài chính thức đều toàn tâm toài ý tu hành, đồng thời không có ai coi trọng thi từ.

Bất quá người tin tức linh thông, thì ẩn ẩn đoán được hắn muốn nói gì.

Sắc mặt của Trung Thư Thị Lang Ngọc Nam âm trầm, tối hôm qua là thời khắc mất mặt nhất đời này của hắn, vốn không muốn nhớ lại, không nghĩ tới lại bị người nhắc lên.

– Từ gì?

Sắc mặt của Hoàng Đế bình tĩnh, căn bản nhìn không ra ý nghĩ khác.

– Bài thơ này tên Phá Trận Tử – vì Thành Quốc Công cường tráng sĩ khí.

Mộ Dung Đồng đáp, sau đó cao giọng ngâm tụng.

– Tuý lý khiêu đăng khán kiếm, mộng hồi xuy giốc liên doanh…

Văn võ bá quan vốn nghe được đề mục đã cảm thấy bất phàm, lần này Thành Quốc Công xuất chinh, bài từ như vậy tất nhiên là dấu hiệu tốt.

Sau khi nghe xong bài từ, tất cả mọi người kích động.

Đặc biệt là những lão thần quản chuyện dân sự, từng cái cơ hồ là nước mắt chảy ngang:

– Hảo từ!

– Nhiều năm như vậy, chúng ta rốt cục có hành khúc có thể sánh ngang Yêu tộc.

– Quả thật là Đại Chu may mắn, Nhân tộc ta may mắn!

Nhìn những người kia kích động, Mộ Dung Đồng hài lòng gật đầu, sáng nay thời điểm huynh đệ Tần gia đưa bài thơ này tới, hắn nhìn qua toàn thân cũng nổi da gà, hận không thể cầm trường thương lập tức trở lại chiến trường.


Chương 1694: Mở mắt nói lời bịa đặt (2)

Tuy bài thơ này không phải hắn viết, nhưng bây giờ được nhiều người ngưỡng mộ nhìn, trong lòng vẫn có chút mừng thầm.

– Mộ Dung đại nhân, bài thơ này là ngươi làm?

Có đại thần nhịn không được hỏi.

Mộ Dung Đồng đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng che giấu:

– Lão phu chỉ là kẻ thô kệch, làm sao làm được bài từ như vậy.

– Không biết là vị học sĩ nào làm? Chẳng lẽ là lão sư trong Quốc Lập Học Viện? Thậm chí là Tế Tửu?

– Có thể làm ra thiên cổ kiệt tác như vậy, đối với lực chiến đấu của quân ta tăng lên to lớn, chỉ bằng công lao này cũng đủ để phong Hầu.

Những đại thần kia ngươi một lời ta một câu thảo luận, cả triều náo nhiệt giống như chợ bán thức ăn.

Nghe bọn họ nói, da mặt của Ngọc Nam co giật, tuy không có người nhìn hắn, nhưng hắn giống như bị lột sạch.

Sắc mặt của Bích Tử Ngang cũng khó coi, hiển nhiên từ nhỏ xuôi gió xuôi nước, hôm qua cơ hồ là lần thất bại thứ nhất, hắn tâm cao khí ngạo cũng cực kỳ khó chịu.

– Mộ Dung đại nhân, đừng thừa nước đục thả câu, đến cùng là ai làm?

Lúc này những đại thần kia đã gấp đến độ vò đầu bứt tai.

Mộ Dung Đồng nói:

– Chính là tân nhiệm Lục Mão Tước Tổ An.

Hắn cố ý không đề cập tới vị trí Thái Tử Trung Thứ Tử của đối phương, là không muốn sự kiện này tạo thế cho Đông Cung.

Nghe đến Tổ An, nụ cười của những đại thần kia nhất thời cứng đờ.

Triều đình vốn hò hét ầm ĩ thoáng cái lặng ngắt như tờ.

Mặc dù Tổ An quan chức không lớn, đến kinh thành không lâu, nhưng bây giờ cơ hồ không ai không biết không người không hiểu.

Dù sao những ngày qua người ngã ở trong tay hắn không ít, toàn là đại nhân vật có mặt mũi, Mộ Dung gia, Trình gia, Thạch gia… thậm chí ngay cả Tề Vương.

Mọi người đều nói hắn là tai tinh, ai dính vào người đó không may.

Người Tề Vương nhất mạch thì hận thấu xương, cho dù là rất nhiều người bên Thái Tử cũng không ưa.

Không ít đại thần thuộc Tề Vương nhất mạch đều âm thầm oán trách Mộ Dung Đồng, sao lại nâng gia hỏa Tổ An kia.

Người Thái Tử nhất mạch cũng nghi hoặc, chẳng lẽ Tổ An lặng lẽ quy thuận Tề Vương? Bằng không vì sao Mộ Dung Đồng lại nói chuyện giúp hắn?

Lúc này có đại thần ra khỏi hàng:

– Khởi bẩm thánh thượng, Tổ An vừa được thăng quan tiến tước, hơn nữa tuổi tác còn trẻ, nếu trong thời gian ngắn liên tục phong thưởng, rất dễ sinh ra tâm kiêu ngạo, chưa chắc là phúc của bề tôi.

Người này tự nhiên là người Tề Vương nhất mạch, lời vừa nói ra, lập tức được không ít đồng liêu phụ họa.

Nhìn thấy bọn họ phản đối, người Thái Tử nhất mạch lập tức an tâm, bản năng nhảy ra làm trái lại:

– Lời ấy sai rồi, có tội tất phạt có công tất thưởng, đây mới là sách lược khích lệ thần dân đền đáp triều đình, huống chi bài từ này có thể tăng lên lực chiến đấu cho quân đội, có thể nói công tích đời đời, tự nhiên phải thưởng.

Đánh khẩu chiến nhiều năm như vậy, người Tề Vương nhất mạch lập tức phản bác:

– Sau khi Tổ An lập công vốn đã phong thưởng vượt mức, hắn là quan viên triều đình, vì triều đình xuất lực vốn là chuyện đương nhiên, nếu như vậy đã phải phong thưởng, như vậy bách quan ở đây, người nào cũng đáng giá phong thưởng sao?

– Ngươi cưỡng từ đoạt lý!

Mộ Dung Đồng ở một bên nghe nửa ngày, rốt cục nhịn không được.

– Kiệt tác như thế có thể dùng công việc thường ngày của quan lại so sánh sao? Mọi người đều biết, lão phu và Tổ An còn có ân oán, lần này ta lại nâng hắn, là vì bài thơ này sẽ trợ giúp tướng sĩ, hành khúc có bài thơ này tăng thêm, sẽ giảm ít bao nhiêu tướng sĩ hi sinh, tiết kiệm bao nhiêu tài vật… công lớn như vậy không thưởng mà nói, sẽ để trái tim tướng sĩ băng giá, thần dân thiên hạ chỉ trích.

– Mộ Dung đại nhân nói quá lời, chỉ là một bài từ, làm sao có thể tăng đến nước này.

Người Tề Vương nhất mạch rất phiền muộn, nghĩ thầm ngươi đến cùng là người bên nào.

– Nếu các ngươi có bản lĩnh viết ra thi từ trình độ tương tự, lão phu cũng nguyện ý xin thưởng cho các ngươi.

Mộ Dung Đồng hừ lạnh, tức giận đến ria mép run rẩy.

Trên triều ai không phải lão hồ ly có tài hùng biện? Rất nhanh lại có người trích dẫn kinh điển đến phản bác Mộ Dung Đồng.

Trên long ỷ, Hoàng Đế nhìn người phía dưới loạn tung tùng phèo, trong lòng mỉm cười, không nghĩ tới Tổ An còn có chút tác dụng, vậy mà để bên Tề Vương nội chiến.

Lúc này Bích Tử Ngang một mực thờ ơ lạnh nhạt ra khỏi hàng nói:

– Bài thơ này của Tổ đại nhân không thể nghi ngờ là tuyệt tác, bất quá hiệu quả đến cùng như thế nào, vẫn chưa thể biết được, không bằng đợi hiệu quả thực chiến từ tiền tuyến truyền về, lại căn cứ tình huống phong thưởng Tổ đại nhân, các vị ý như thế nào?

Nghe hắn nói, người Tề Vương nhất mạch cảm thấy chí ít hiện tại đỡ được, kết quả này cũng còn như có thể tiếp nhận.


Chương 1695: Thần có tội

Người Thái Tử nhất mạch lại cho rằng Bích Tử Ngang nói chuyện giúp Tổ An, dù sao tranh tiếp mà nói, người Tề Vương nhất mạch phản đối quá hăng, Tổ An cũng chưa chắc vơ vét được chỗ tốt gì.

Ngay cả Mộ Dung Đồng cũng cảm thấy phương án này có thể tiếp nhận, dù sao thân là người trong quân đội, hắn có lòng tin tuyệt đối với bài thơ này.

Lúc này trên long ỷ, âm thanh uy nghiêm của Hoàng Đế vang lên:

– Đã như vậy, chuyện này về sau bàn bạc kỹ hơn.

Tâm tư của Bích Tử Ngang giấu giếm được người khác, nhưng không thể gạt được hắn.

Nói rõ là muốn dùng kế sách trì hoãn quấy nhiễu việc này, xem ra nội tâm hắn cũng không thích Tổ An.

Đối với điểm ấy, hắn không có chút mất hứng, ngược lại còn vui vẻ, thân là Hoàng Đế, muốn nhìn nhất là các thần tử đều mang tâm tư tính kế lẫn nhau, nếu từng cái tương thân tương ái, như vậy Hoàng Đế còn ngồi vững sao?

Lúc này Bích Tử Ngang cũng mừng thầm, hắn nhạy bén phát giác được tựa hồ Hoàng Đế cũng không thích Tổ An, bằng không hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng kết thúc đề tài này như vậy.

Biết được điểm này, hắn vốn bởi vì hôm qua thất bại mà buồn bực, tâm tình rốt cục thoải mái.

Sau đó không lộ ra dấu vết nháy mắt cho một đại thần, người kia hiểu ý, lập tức ra khỏi hàng nói:

– Thần cũng có việc bẩm tấu!

Thấy hắn ra khỏi hàng, trong lòng các đại thần run lên, bởi vì nhận ra hắn là người của Ngự Sử Đài, những người này gánh vác trách nhiệm giám sát bách quan, sự tình bọn họ thượng tấu cơ bản đều là vạch tội đại thần, hôm nay không biết người nào gặp phải tao ương.

– Chuẩn!

Được tỏ ý, Ôn công công nói.

– Vừa rồi thần nghe Mộ Dung đại nhân nói bài thơ này, các vị có biết bài thơ này ở tình huống nào viết ra không?

Ngự Sử kia nói.

Không ít người biết chuyện biến sắc, đại khái đoán được hắn muốn nói gì.

Thấy không có người trả lời, Ngự Sử kia khó chịu, may mắn hắn cũng rõ ràng cả triều không ai thích người như bọn hắn, thế là tự hỏi tự trả lời:

– Bài thơ này là đêm qua ở trong Hồng Tụ Chiêu lưu truyền ra, lúc ấy có một số người vì tranh giành hoa khôi mà sáng tác.

Nói đến đây hắn hít sâu một hơi:

– Thần vạch tội Trung Thư Thị Lang Ngọc Nam, thân là phò mã, lại lưu luyến nơi ăn chơi, còn cùng người tranh giành tình nhân, thực là làm mất thể diện hoàng gia.

Hắn chữ chữ sục sôi, nói ra sự tình để không ít người sợ hãi.

Phải biết Ngự Sử Trung Thừa là Y Sùng, mà Y Sùng là ca ca của Kinh Triệu Duẫn Y Thuần, Y Thuần lại là người Tề Vương nhất mạch, cùng Ngọc gia quan hệ tốt đẹp, cái khác không nói, hôm qua ở Hồng Tụ Chiêu, Y Chí Bính còn bồi tiếp Ngọc Nam.

Kết quả người của Ngự Sử Đài lại chạy ra vạch tội Ngọc Nam?

Rất nhiều người bắt đầu hoài nghi Y gia, sẽ không phải cũng lưỡng lự đặt cược hai bên chứ?

Người địa vị càng cao thì càng nhíu mày, bởi vì bọn hắn rõ ràng Thái Tử nhất mạch muốn xếp người vào Ngự Sử Đài cũng không dễ dàng, ở thời điểm này bại lộ nội gián của mình, sau khi sự việc xảy ra khẳng định sẽ bị thu về tính sổ.

Đối phương không tiếc tiêu hao một con cờ trọng yếu như vậy cũng muốn làm khó dễ, chẳng phải là chứng minh bọn họ nhất định phải được?

Quả nhiên, Ngọc Nam cũng nghĩ đến điểm này, sắc mặt không khỏi thay đổi.

Hắn vội vàng ra khỏi hàng quỳ xuống:

– Thần có tội!

Quanh năm trà trộn chính đàn, hắn biết giờ khắc này phải thỉnh tội, chỉ cần biểu đạt thái độ là được.

Về phần chuyện khác, tự nhiên có người giúp hắn làm.

Quả nhiên, rất nhanh có đại thần của Tề Vương nhất mạch ra khỏi hàng phản bác:

– Triều ta vẫn chưa có văn bản rõ ràng quy định cấm quan viên đi thanh lâu, này vốn là một sự tình tao nhã, đâu cần nói giật gân như thế?

– Thân là đại quan triều đình, tự nhiên phải làm gương mẫu cho thần dân, huống chi Ngọc Nam là phò mã, cưới công chúa, lại lưu luyến thanh lâu, thật là làm nhục danh tiếng của hoàng gia, xin Hoàng Thượng bãi miễn chức vụ Trung Thư Thị Lang của Ngọc Nam, giao cho Tông Chính Phủ xử lí.

Ngự Sử kia nghĩa chính ngôn từ nói.

Đây đều là thói quen của quan lại, há miệng chính là xử phạt nặng nhất, dù sao đằng sau mọi người sẽ cò kè mặc cả, hơn nữa vạn nhất vận khí tốt Hoàng Thượng nhìn người kia không vừa mắt, lập tức chuẩn tấu thì sao? Trước kia cũng không phải không có sự tình như vậy phát sinh.

Người bên Tề Vương nổi giận nói:

– Đêm qua đi Hồng Tụ Chiêu cũng không chỉ Ngọc đại nhân, Bích Tử Ngang Bích đại nhân, Tần Quang Viễn, Tần Vịnh Đức, Cao Anh, Bùi Hữu… Những người này cũng đi, chẳng lẽ ngươi muốn trị tội bọn hắn?

Hắn liên tiếp nói ra rất nhiều người, tất cả đều là nhân vật quyền quý, những người kia không có tư cách vào triều, cũng có trưởng bối trong nhà đi ra giải vây.

Cuối cùng gần nửa triều đình liên lụy vào, song phương miệng phun nước miếng, từng cái tranh đến mặt đỏ tía tai, cuối cùng thậm chí còn nói tục.


Chương 1696: Sao không nói sớm

Hoàng Đế cau mày, Ôn công công hiểu ý, cầm phất trần gõ gõ tiểu chung:

– Yên lặng!

Nghe được tiếng chuông lạnh lẽo, cả triều mới hồi phục tinh thần lại, nghiêm chỉnh hành lễ với Hoàng Đế.

– Từng cái còn thể thống gì…

Hoàng Đế chỉ vào mọi người mắng mỏ, sau cùng hạ lệnh.

– Đêm qua tất cả quan viên đi Hồng Tụ Chiêu phạt bổng lộc một năm, trở về đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm, bãi triều!

Nói xong trực tiếp phẩy tay áo bỏ đi.

Cũng không phải hắn không muốn trị tội Ngọc Nam, mà là thế lực của Ngọc gia không bình thường, lại thêm Tề Vương nhất mạch giúp đỡ, vừa rồi hai bên tranh đến lực lượng ngang nhau, muốn triệt để trị tội Ngọc Nam, hỏa hầu còn chưa đủ.

Bất quá hôm nay vốn chỉ khai vị mà thôi, trò vui còn ở phía sau.

Ôn công công sớm đã được bày mưu đặt kế, phái thái giám tâm phúc cầm Ảnh âm Kính lặng lẽ đi tìm Bích Tử Ngang.

Loại sự tình uy hiếp thần tử này, làm sao có thể để Hoàng Thượng xuất mã, thậm chí ngay cả hắn cũng không tiện ra mặt, dù sao từ trình độ nào đó hắn đại biểu cho Hoàng Đế, nên phái tiểu thái giám đi ra làm ác nhân.

Bích Tử Ngang là người thông minh, xem Ảnh âm Kính xong tự nhiên biết nên làm như thế nào.

Lại nói ở Tần phủ, Sở Ấu Chiêu đang giận dỗi, trong lòng âm thầm nói:

– Chết tỷ phu thối tỷ phu, nói chỉ là đi tra án, kết quả tra lên giường hoa khôi!

Sự tình ở Hồng Tụ Chiêu dần dần lưu truyền ra, huống chi nàng vốn cực kỳ chú ý sự kiện này, tự nhiên biết cuối cùng Tổ An ôm hoa khôi về, còn ở chỗ đó ngủ lại một đêm.

Bọn nha hoàn trong phòng câm như hến, cũng không biết tiểu công tử bởi vì cái gì không cao hứng, vừa rồi trong các nàng, một người bởi vì chân trái bước vào cửa trước bị đối phương hung hăng quở mắng một trận.

Lúc này bỗng nhiên có nha hoàn cầm tranh chữ chạy tới:

– Tiểu công tử, Đại công tử bảo nô tỳ đưa thứ này tới, nói là một kiệt tác truyền thế, để ngươi tìm hiểu ý cảnh.

Sở Ấu Chiêu phiền não, tiện tay nhìn một chút:

– Cái phá từ gì!

Sau đó trực tiếp vò thành cục ném sang một bên.

Nha hoàn giật mình, đứng ở một bên không biết làm sao.

Sở Ấu Chiêu nhướng mày:

– Sao Đại ca bỗng nhiên đưa từ gì cho ta? Chẳng lẽ là hắn viết?

Đại ca cũng thật là, biết ta bình thường không thích đọc sách, còn đưa cái đồ chơi này cho ta.

Nha hoàn kia đáp:

– Không phải Đại công tử viết, tựa hồ là một người tên Tổ An viết.

Vừa dứt lời, Sở Ấu Chiêu giật mình, sưu một tiếng, chạy đến trong góc nhặt tờ giấy vò thành cục lên:

– Sao ngươi không nói sớm! Không biết ta bình thường thích nhất thi từ sao!

Chúng nha hoàn:

– …

Mọi người hầu hạ nàng nhiều năm, ai không biết chủ tử tính tình của nhà mình, hắn ưa thích thi từ lúc nào?

Bất quá mọi người không ai dám ở thời điểm này chọc rủi ro, từng cái chỉ ở trong bóng tối nhịn cười.

Sở Ấu Chiêu mở tờ giấy ra, nhìn thấy phía trên đầy nếp nhăn, không khỏi đau lòng, tức giận đến mắng đám nha hoàn một trận:

– Nha đầu chết tiệt kia, sao ngươi không nói sớm.

– Ta nói rồi nha.

Nha hoàn kia cũng rất ủy khuất, ta không phải nói là Đại công tử đưa tới sao.

Sở Ấu Chiêu không cách nào nói rõ nguyên nhân, trong lúc nhất thời kìm nén đến mệt, chỉ có thể hừ hừ:

– Lấy chặn giấy tới đây.

Rất nhanh có nha hoàn đưa qua, nàng vội vàng dùng chặn giấy lau tới lau lui, nỗ lực san bằng nếp nhăn.

Nửa đường nàng cẩn thận đọc bài thơ này, vừa đọc vừa gật đầu:

– Tốt, viết thực quá tốt!

Các nha hoàn một mực chờ nàng khen vài câu, sau đó mọi người theo tâm ý nàng vuốt mông ngựa, như vậy chủ tử cao hứng bọn họ cũng sống tốt hơn.

Kết quả chờ nửa ngày, đối phương chỉ ở nơi đó khen tốt, còn tốt chỗ nào, nàng thủy chung không nói ra.

Nha hoàn ở bên cạnh cũng kìm nén đến mệt, muốn vuốt mông ngựa cũng không biết vuốt chỗ nào.

Sở Ấu Chiêu làm nửa ngày, thủy chung không cách nào làm tờ giấy khôi phục như lúc ban đầu, tức giận đến đứng lên muốn đánh nha hoàn kia:

– Đều là ngươi, làm hại bút tích thực của tỷ phu ta thành như vậy!

Nha hoàn kia vừa né tránh vừa la lớn:

– Đây không phải bút tích thực của Tổ đại nhân, bút tích thực ở chỗ Đại công tử, đây là Đại công tử tìm người mô phỏng.

Hai mắt Sở Ấu Chiêu tỏa sáng:

– Sao không nói sớm!

Nói xong đẩy đối phương ra, vội vã chạy tới đại sảnh tìm Tần Quang Viễn.

Thời điểm nàng đuổi tới, Tần Quang Viễn đang cùng người khác trong tộc bình luận bài thơ này.

Sở Ấu Chiêu càng nghe ánh mắt càng sáng, nghĩ thầm đại ca thật lợi hại, ta cũng không nói ra nhiều từ hình dung như vậy.

Bất quá lợi hại nhất vẫn là tỷ phu!

Không nghĩ tới, hắn còn biết làm thơ.

Nàng không có quấy rầy Tần Quang Viễn, ở một bên lẳng lặng ngồi xuống, nằm sấp ở trên bàn, con mắt lóe sáng ngôi sao nhỏ nghe đối phương bình luận, nghe hắn khen Tổ An như khen mình vậy.

– Có bài thơ này của Tổ An trợ giúp, lần này gia gia Bắc phạt nhất định như hổ thêm cánh!


Chương 1697: Còn biết xấu hổ hay không

Tần Quang Viễn càng nói càng hưng phấn, Tổ An lợi hại, hắn cũng là Bá Nhạc, là hắn ý thức được bài thơ này có thể làm hành khúc, cho nên khen Tổ An cũng chính là gián tiếp khen mình.

Quả nhiên, không ít người cũng nghĩ đến điểm này, ào ào tán thưởng hắn tuệ nhãn biết anh tài.

Mới đầu Sở Ấu Chiêu nghe Tổ An ngủ lại chỗ hoa khôi còn có một loại cảm giác bị lừa gạt, chẳng qua hiện nay nghe hắn vì gia gia làm một bài từ, trợ giúp gia gia Bắc phạt, một bụng oán khí đã sớm tan thành mây khói.

Nghĩ thầm tỷ phu đi thanh lâu quả nhiên không phải vì nữ sắc, ta đã nói rồi, người như tỷ phu làm sao có thể thấp kém như vậy.

Bỗng nhiên nàng nghĩ đến tỷ phu rõ ràng không được người Tần gia chào đón, vẫn còn làm như vậy, chẳng lẽ là vì ta… tỷ tỷ ta?

Nghĩ đến đây, nàng lại nhịn không được cười rộ lên.

Đợi Tần Quang Viễn uống trà thấm cổ họng, Sở Ấu Chiêu vội vàng tiến tới thu lại tờ giấy kia:

– Đại ca, bức chữ này quy ta.

Phốc!

Tần Quang Viễn phun ngụm nước trà ra ngoài, cũng không lo được uống trà, vội vàng cướp về.

– Chớ hồ đồ, nhanh trả đây, phải đưa cho gia gia.

Sở Ấu Chiêu chu miệng:

– Cái này là của tỷ phu ta, cho ta không phải rất bình thường sao, ngươi lại tìm người mô phỏng một bức không được sao?

– Hồ nháo, đưa gia gia đương nhiên phải gửi tư liệu trực tiếp.

Tần Quang Viễn đoạt nhiều lần không đoạt được, chủ yếu là sợ không cẩn thận kéo rách, vội vàng nói.

– Lại nói, cái này cũng không phải Tổ An tự tay viết.

– Nói bậy, đây là từ của hắn, ta đã nghe nói.

Sở Ấu Chiêu không mắc mưu, cảm thấy mình cơ trí như thế, làm sao có thể bị thủ đoạn này lừa gạt.

– Thật không phải hắn viết, không tin chính ngươi nhìn lạc khoản xem.

Tần Quang Viễn nhắc nhở.

Sở Ấu Chiêu sững sờ, vô ý thức mở ra xem, quả nhiên thấy “bằng hữu Cao Anh thay Tổ An viết”, nàng không khỏi giận tím mặt:

– Hỗn đản Cao Anh này, từ của tỷ phu ta, hắn lưu tên làm gì, còn biết xấu hổ hay không!

Tần Quang Viễn nhân cơ hội đoạt lại, thấy hoàn hảo không chút tổn hại mới buông lỏng một hơi:

– Họ Cao xác thực không biết xấu hổ…

Hai huynh muội cộng đồng lên án một trận, sau đó Sở Ấu Chiêu lại tìm hắn đòi hỏi, Tần Quang Viễn ngạc nhiên nói:

– A, vừa rồi ta không phải tìm người chép cho ngươi một bức sao?

Sở Ấu Chiêu đỏ mặt:

– Vừa rồi bị nha hoàn sơ ý không cẩn thận làm hư.

Tần Quang Viễn nói:

– Được rồi, ta sẽ bảo người sao chép cho ngươi một bản, lần này cũng đừng làm hư, người khác trong nhà còn xếp hàng chờ đấy.

– Ta biết ta biết.

Sở Ấu Chiêu hưng phấn nhìn thủ hạ cẩn thận chép thơ, yêu thích không buông tay lấy về, sau đó để nha hoàn óng khung đặt ở trong phòng ngủ, mỹ danh nói muốn mỗi ngày nhìn cái này đốc xúc mình.

Dù sao hiện tại nàng ở trong mắt mọi người là nam tử, lại thêm Tần gia thượng võ, cũng không ai cảm thấy không ổn.

Sở Ấu Chiêu vừa nhìn bài từ đại khí bàng bạc, vừa suy nghĩ tìm cơ hội để tỷ phu tự tay viết cho ta một bức, hâm mộ chết những tên kia.

– Hắt xì!

Trong Đông Cung, Tổ An xoa xoa cái mũi.

Bích Linh Lung nghi ngờ nói:

– Tổ đại nhân làm sao thế, thân thể không thoải mái?

– Có lẽ do luyện chữ quá lâu.

Tổ An thừa cơ nói, bị Bích Linh Lung lưu lại Đông Cung luyện chữ thật là một ngày bằng một năm.

Bích Linh Lung lo lắng:

– Là ta sơ sẩy, Tổ đại nhân dù sao cũng trọng thương chưa lành, vẫn nên tĩnh dưỡng nhiều, hôm nay Tổ đại nhân không cần ở lại Đông Cung, trở về tĩnh dưỡng đi.

Dung Mạc bĩu môi, nghĩ thầm gia hỏa này nào có bộ dáng thụ thương, hẳn là đêm qua ở trên giường hoa khôi mệt chết a.

Lại nói Thái Tử Phi ngày bình thường rất thông minh, sao hôm nay nhìn không ra Tổ An thuần túy là muốn trộm lười?

Cảm nhận được Bích Linh Lung ân cần, Tổ An có chút xấu hổ, từ trong ngực lấy ra một vật:

– Vừa rồi ta mấy lần thấy Thái Tử Phi tinh thần không tốt, nơi này có một tấm Tĩnh Tâm Phù, mang ở trên người, mặc kệ là tu hành hay ngủ, đều có trợ giúp dưỡng thần.

– Đa tạ Tổ đại nhân.

Trong lòng Bích Linh Lung vui vẻ, cũng không phải xem trọng bản thân lễ vật, mà là ở tâm ý của đối phương, chứng minh hắn để ý đến mình, mới có thể chú ý tới tinh thần nàng không tốt, muốn giúp nàng giải quyết vấn đề.

Dung Mạc đi qua nhận lấy phù văn, nàng cũng là tu hành giả, tu vi còn không thấp, vừa cầm liền cảm giác được mát lạnh thoải mái, liền chạy về đưa cho Bích Linh Lung:

– Thái Tử Phi, thứ này thật có hiệu quả.

Lúc này nàng nhìn Tổ An cũng thuận mắt chút, dù sao đoạn thời gian này nàng cũng nhìn Bích Linh Lung tinh thần không khỏe, biết nàng vừa vặn cần thứ này.

Bích Linh Lung mỉm cười tiếp nhận, bỗng nhiên đôi mi thanh tú cau lại:

– A, sao tựa hồ có mùi thơm?


Chương 1698: Thao tác cợt nhả của kẻ đồi bại

Tổ An nhất thời đổ mồ hôi, lần nữa xác định nữ nhân cực kỳ mẫn cảm mùi thơm của nữ nhân khác.

Bởi vì phù này là Tạ Đạo Uẩn tự tay họa đưa cho hắn, chắc hẳn dính mùi thơm trên người nàng.

Lấy tu vi của hắn bây giờ, còn có phương thức tu hành, đạo phù này không có tác dụng quá lớn, không bằng cho người càng cần hơn.

May mắn hắn phản ứng nhanh, lập tức giải thích nói:

– Đó là mùi thơm hoa cỏ đặc chế, có tác dụng phụ trợ an thần.

Đặt ở trên người lâu như vậy, ta cũng không ngửi được có mùi thơm gì, kết quả đối phương vừa cầm thì phát giác, mũi nữ nhân thật khủng bố như vậy.

Lúc này Bích Linh Lung mới thoải mái:

– Tổ đại nhân có lòng.

Nói xong gọi thị nữ đến thì thầm vài câu, cũng không lâu lắm, các nàng khiêng ra một cái hộp lớn, một thị nữ khác thì cầm một cái hộp nhỏ.

– Bản cung cũng không thể thu không lễ vật của Tổ đại nhân.

Bích Linh Lung nói:

– Lần bí cảnh trước đối phó Lượng Thiên Bích Nguyệt Giao đều dựa vào Tổ đại nhân, bây giờ Giao gân đã hoàn thành chứng minh tác dụng, chúng ta giữ cũng vô dụng, liền bảo vật tặng anh hùng, hi vọng nó có thể trợ giúp ngươi dưỡng thương và tu hành.

Gân của Lượng Thiên Bích Nguyệt Giao là dị bảo khó được, mặc kệ là luyện dược hay chế tác vũ khí, đều là đồ vật có tiền mà không mua được.

Bây giờ Tổ An học luyện dược, lại thêm những Nữ Vũ Thần kia tăng lên thường xuyên cần đồ vật ly kỳ cổ quái, cho nên Giao gân này thật có tác dụng lớn với hắn.

– Đa tạ Thái Tử Phi.

Biết đối phương là nhân cơ hội này đưa đồ tốt cho mình, nghĩ thầm nữ nhân luôn tốt với người mình yêu.

Vì sao những liếm chó kiếp trước lại nghĩ mãi mà không rõ, một nữ nhân có thích ngươi hay không, còn cần ngươi đi đoán sao?

Lúc này Bích Linh Lung lại từ trong hộp lấy ra một cái Lưu Ly Trản:

– Lưu Ly Trản này trải qua xử lý đặc thù, ban đêm đốt có thể làm gian phòng sáng như ban ngày.

Ngày bình thường Tổ đại nhân ở nhà cũng phải luyện tập viết chữ, bất quá luyện chữ lâu, rất dễ làm mắt xảy ra vấn đề, có chiếc đèn này trợ giúp, có thể giảm bớt lo lắng phương diện này.

Tổ An:

– …

Giống như đèn bàn đề phòng cận thị nha, đạo lý ta hiểu, thế nhưng sao ngươi lại cảm thấy buổi tối ta về nhà sẽ luyện chữ?

Đời trước cái gì Bàng Trung Hoa, Điền Anh Chương, Ngô Ngọc Sinh… hắn đã ăn đủ đau khổ, bây giờ nghĩ đến luyện chữ thì nhức đầu.

Luyện chữ? Đời này khó có khả năng.

Đương nhiên đối phương có ý tốt, hắn sẽ không đến mức đi cự tuyệt, còn phải giả ra bộ dáng cảm động:

– Đa tạ Thái Tử Phi ân điển, ngày sau thần nhất định vì Thái Tử Phi cúc cung tẫn tụy!

Hắn biểu hiện giống như đại thần thụ sủng nhược kinh, đám người Dung Mạc cảm thấy này mới bình thường, dù sao có thể được Thái Tử Phi ân điển như vậy cũng không có mấy người.

Bất quá Bích Linh Lung nghe, lại cảm thấy trong lời nói của đối phương có ý khác, không biết nghĩ đến cái gì, gương mặt lại đỏ bừng.

Từ trong hoàng cung ra ngoài, Tổ An suy nghĩ một chút, cũng không trở về nhà, mà đi Tây Ngọc Tuyền Sơn một chuyến.

Lần này ở trong bí cảnh, mặc kệ là địa đồ của Khương La Phu hay Nhất Ti Sinh Cơ Phù của Tạ Đạo Uẩn, hoặc Lạc Tử của lão sư Tạ Tú, đều là đồ vật cứu mạng, về tình về lý, cũng nên cảm tạ bọn họ một phen.

Đến Quốc Lập Học Viện, hắn đi tìm Hắc Bạch Tử trước, Hắc Bạch Tử đang hung hăng thao luyện Tạ Tú.

Hắc Bạch Tử nhìn thấy hắn tới thì vui mừng quá đỗi, lôi kéo hắn nhất định phải đánh mấy ván.

Tổ An đau cả đầu, hắn không biết đánh cờ, nhưng lại không nỡ vứt bỏ hình tượng cao thâm mạt trắc.

May mắn hắn đã sớm chuẩn bị, lấy ra một bộ Ẩu Huyết Phổ nổi danh kiếp trước đưa cho đối phương làm tạ lễ.

Năm đó xem tiểu thuyết của Kim Dung, có chút hiếu kỳ bộ kỳ phổ này, nên vào internet tìm kiếm.

May mắn bây giờ tu vi đề cao, lực ký ức càng tăng trưởng, kiếp trước nhìn qua gì đó, cố gắng nghĩ lại cơ bản vẫn có thể nhớ được.

Quả nhiên, Hắc Bạch Tử nhìn một chút liền bị Ẩu Huyết Phổ hấp dẫn, nói:

– Tổ huynh đệ thật là Kỳ Thánh đương đại, tàn phổ tinh diệu tuyệt luân như thế cũng có thể nghĩ ra, ta còn không biết tự lượng sức mình muốn đấu với ngươi, hổ thẹn hổ thẹn…

Vừa nói vừa lấy ra bàn cờ tự mình thôi diễn, nghĩ thầm nếu ngay cả một tàn phổ mà đối phương lấy ra cũng không giải quyết được, mình còn có tư cách gì đi khiêu chiến.

Nhìn Tạ Tú ở bên cạnh, Tổ An cười nói:

– Ta có thể xin cho Tạ Tú nghỉ một ngày không? Chúng ta ở Minh Nguyệt Thành là bạn cũ, nên muốn ôn chút chuyện.

Hắc Bạch Tử do dự:

– Vốn hắn không đọc xong 128 quyển kỳ phổ là không thể nghỉ ngơi, bất quá nếu Tổ huynh đệ mở miệng, hắn đi theo bên cạnh ngươi, dù được chút chỉ điểm, cũng sẽ ích lợi to lớn.

Sau khi nói xong, hắn lại nhìn bàn cờ, hết sức chuyên chú nghiên cứu.


Chương 1699: Thao tác cợt nhả của kẻ đồi bại (2)

Tạ Tú như được đại xá, vội vàng lôi kéo Tổ An rời đi.

Rời chỗ ở của Hắc Bạch Tử rất xa, Tổ An nhìn mỹ nam tử ngày xưa phong lưu phóng khoáng, bây giờ bộ dáng chật vật, nhịn không được cười nói:

– Tạ huynh, làm sao đến mức này.

– Ngươi không biết a, hắn căn bản không coi ta là người, từ khi theo hắn, ta không có ngủ qua mấy ngày hoàn chỉnh, mỗi ngày đều là các loại kỳ phổ, hiện tại ta nhìn thấy kỳ phổ sẽ buồn nôn…

Tạ Tú như tìm được đồng hương, lôi kéo hắn tố khổ.

Tổ An cau mày nói:

– Ngươi đã thống khổ như vậy, không bằng ta đi tìm học viện nói, thay lão sư cho ngươi? Ta ở chỗ này coi như có chút tình mọn, hẳn có thể làm được.

– Vậy thì không cần.

Tạ Tú do dự.

– Tuy lão sư nghiêm khắc, nhưng ta biết hắn là đang vì tốt cho ta, thông qua loại thủ đoạn này rèn luyện thần hồn, ta làm sao có thể không biết tốt xấu phản bội sư môn.

Tổ An không còn gì để nói, gia hỏa này vừa ở nơi đó tố khổ, vừa không bỏ được rời đi, có từ gì để hình dung loại này, a đúng, gọi là tiện!

– Đi đi đi, chúng ta ra ngoài uống rượu, nghe nói Hồng Tụ Chiêu không tệ, ta đến kinh thành lâu như vậy, còn không có thời gian đi, trước đó vài ngày giống như tới một hoa khôi tên Nam Huân, không biết so với Thần Tiên Cư Thu Hồng Lệ thì thế nào, hôm nay đi mở mang kiến thức một chút.

Hai mắt Tạ Tú tỏa ánh sáng, phải biết trước kia hắn ở Minh Nguyệt Thành là khách quen thanh lâu, kết quả sau khi đến học viện, mỗi ngày bị lão sư thao luyện, đã sắp quên mùi son phấn trên người các cô nương rồi.

Tổ An đồng tình nhìn hắn, trình độ tin tức bế tắc của gia hỏa này tới mức nào a, nếu hắn biết sáng nay ta mới từ trong phòng Nam Huân đi ra, đối phương còn dùng miệng hầu hạ mình một đêm, không biết sẽ có phản ứng gì.

Cuối cùng vẫn không có kích thích hắn, Tổ An nói:

– Ta tới là muốn cảm tạ một số người, trước bái phỏng các nàng lại nói.

Bọn họ đầu tiên là đi tìm Khương La Phu, kết quả đối phương không có ở trong học viện.

– Tựa hồ Khương hiệu trưởng rất tốt với ngươi, không phải nàng coi trọng ngươi đó chứ.

Tạ Tú vẫn quen gọi Khương La Phu là hiệu trưởng, đồng thời trong lòng âm thầm cảm thán ánh mắt của Khương La Phu độc ác, lúc trước Tổ An thanh danh không hiện, nàng đã lực bài chúng nghị đề bạt làm lão sư.

Đến cùng là vì nguyên nhân gì đây, chẳng lẽ Khương hiệu trưởng nhìn trúng hắn?

Ý nghĩ này vừa dâng lên liền bị hắn bóp tắt, tuy Tổ An anh tuấn, nhưng so với ta vẫn kém mấy phần, coi như Khương hiệu trưởng tham luyến nam sắc, cũng nên nhìn trúng ta mới phải.

– Suy nghĩ cái gì đó?

Tổ An vỗ đầu hắn một cái, làm hắn giật mình tỉnh lại.

– Nam nhân đầu nữ nhân eo, không phải tình nhân không được đụng.

Tạ Tú có chút bất mãn chỉnh lý mái tóc bị đánh rối bời, sau đó nhìn mấy nữ học sinh đi ngang qua vứt mị nhãn, dẫn tới những nữ học sinh kia kinh hô liên tục, từng cái che miệng cười khúc khích rời đi, nhưng hiển nhiên bởi vì hắn anh tuấn, từng cái lại nhịn không được vụng trộm quay đầu nhìn.

Tổ An không còn gì để nói, gia hỏa này thật là có túi da tốt, đi làm trai bao nhất định cực kỳ đắt khách.

– Đúng rồi, gần đây tỷ ngươi còn bận hay không?

Tổ An thừa cơ hỏi, mấy lần trước đến học viện, Tạ Đạo Uẩn cũng bị lão sư của nàng buộc vẽ bùa, không có gặp được một lần.

– Nàng nhõm nhiều hơn ta nhiều, nàng vốn am hiểu thư pháp, người lại thông minh, học phù văn quả thực là làm ít công to, rất nhanh thì được đại tiên sinh tán thưởng, coi là đệ tử đắc ý, hiện tại thời gian có thể tự do chi phối.

Tạ Tú chua chua nói, so với tỷ tỷ, mình thật đúng là cặn bã.

Bỗng nhiên hắn ý thức được cái gì, cảnh giác nhìn Tổ An:

– Ngươi hỏi cái này làm gì?

Tổ An nói:

– Trước khi vào bí cảnh, được tỷ ngươi tặng Nhất Ti Sinh Cơ Phù cứu ta một mạng, cho nên cố ý đến cảm ơn.

– Tính ngươi còn có chút lương tâm.

Tạ Tú buông lỏng một hơi.

Rất nhanh hai người tới chỗ ở của đại tiên sinh, thân là đại đệ tử của Tế Tửu, thân phận hắn siêu nhiên, chỗ ở lớn hơn các sư đệ sư muội không ít.

Chỗ ở của hắn càng giống như lâm viên, hai người dọc theo hành lang thật dài đi vào, xa xa nhìn thấy một bóng người xinh đẹp đang ngồi ở trong đỉnh nghỉ mát vẽ ly cái gì đó.

– Tỷ tỷ!

Tạ Tú chạy tới kêu to, hiển nhiên là cố ý dọa đối phương.

Ai biết Tạ Đạo Uẩn sừng sững bất động, bút trong tay không có dừng lại, Tạ Tú nhịn không được cảm thán nói:

– Công phu dưỡng khí của tỷ tỷ càng phát càng mạnh nha.

– Nhiều năm như vậy ngươi luôn chơi trò này, ta đã sớm quen.

Tạ Đạo Uẩn lạnh nhạt nói.

– Đúng rồi, lúc này ngươi không phải ở chỗ Ngũ sư thúc học kỳ phổ sao, chẳng lẽ vụng trộm chạy ra?


Chương 1700: Chưa như tơ liễu bởi vì gió nổi lên

– Làm sao có thể, ta là người như thế sao?

Tạ Tú lập tức giải thích.

– Tổ huynh đến, ta cùng hắn tới.

Nghe được hai chữ Tổ huynh, Tạ Đạo Uẩn vốn trầm tĩnh như nước run lên, sau đó quay đầu nhìn, thấy thật là Tổ An, có chút vui mừng nói:

– Ngươi tới rồi.

Tạ Tú chua chua, vừa rồi mình tận lực dọa nàng, nàng không có động một cái, kết quả nghe được Tổ An, ngòi bút liền vẫy mực.

Tổ An cười với nàng:

– Cố ý tới cảm ơn ngươi, hành trình bí cảnh lần này nhờ có phù văn của ngươi, ta mới bảo vệ được một mạng.

Tạ Đạo Uẩn cười nhàn nhạt, giống như tinh linh:

– Chúng ta là bằng hữu, tự nhiên không hy vọng ngươi xảy ra chuyện.

Còn cảm tạ thì không cần, dù sao lần trước ngươi thiếu ta từ khúc còn chưa trả đây.

Tổ An nhất thời đổ mồ hôi, ban đầu ở Minh Nguyệt Thành thiếu một món nợ ân tình, thuận miệng đáp ứng đưa nàng một thủ khúc, không nghĩ tới kéo đến bây giờ.

Tạ Tú vốn chua chua, nhân cơ hội này lập tức bỏ đá xuống giếng:

– Tổ huynh, đây là ngươi không tử tế, nói đến cảm tạ tỷ tỷ ta, kết quả đến tay không, lễ vật cũng không mang theo một kiện, không khỏi không có thành ý nha.

Tạ Đạo Uẩn tức giận trừng đệ đệ một cái:

– Giữa bằng hữu đâu cần xa lạ như thế, ngươi đừng thêm phiền.

Tổ An cũng cảm thấy như vậy có chút không tốt lắm, thế nhưng hiện tại chạy đi đâu tìm lễ vật cho nàng?

Bỗng nhiên trong đầu lóe lên linh quang, lấy ra một cái Lưu Ly Trản nói:

– Ai nói ta không có chuẩn bị lễ vật, thắp sáng Lưu Ly Trản này, dù là buổi tối cũng có thể làm cho gian phòng sáng như ban ngày, ngày bình thường Tạ tiểu thư hay vẽ phù văn, phù văn phức tạp tinh tế, lúc ánh sáng không tốt khó tránh khỏi tổn thương mắt, Lưu Ly Trản có thể giải quyết vấn đề này.

Lưu Ly Trản này tự nhiên là của Bích Linh Lung ban thưởng hắn, bây giờ Tổ An chuyển tay đưa cho nữ nhân khác, lại mặt không đỏ tim không đập.

Dù sao hắn không có khả năng buổi tối đi luyện chữ, còn Bích Linh Lung phát hiện vấn đề này, cũng không có khả năng, một là đối phương và Tạ Đạo Uẩn không có gặp nhau gì, thứ hai, lấy thân phận của Bích Linh Lung không có khả năng chạy đến chỗ mình đi thăm dò.

Lui vạn bước mà nói, ngày nào đó thật ngoài ý muốn chạy đến trong phòng mình không nhìn thấy Lưu Ly Trản, hoàn toàn có thể nói không cẩn thận ngã hư…

Ai, ta thật là cơ trí.

Nhìn Lưu Ly Trản trước mắt, Tạ Đạo Uẩn vừa mừng vừa sợ, gương mặt có chút ửng đỏ:

– Đa tạ Tổ đại ca!

Lễ vật này thực rất thích hợp nàng, chắc là hắn phí rất nhiều tâm tư cố ý chuẩn bị cho ta.

Nghĩ đến đây, nàng xưa nay công phu dưỡng khí rất cao, trái tim không tự chủ được phanh phanh nhảy dựng lên.

Tạ Tú trừng to mắt, thân là bụi hoa lão luyện, hắn làm sao nhìn không ra lễ vật này lực sát thương với nữ nhân bao lớn, Tổ An chó chết, là thật muốn làm tỷ phu của ta sao.

Nhìn hai người khanh khanh ta ta thâm tình đối mặt, Tạ Tú trực tiếp ngăn ở giữa hai người, sau đó cười hì hì nhìn Tổ An:

– Tỷ… A phi, Tổ huynh, lễ vật của ta đâu?

Tổ An bình tĩnh nói:

– Cứu ngươi từ chỗ Hắc Bạch Tử ra, không phải là lễ vật tốt nhất sao?

Hô hấp của Tạ Tú cứng lại, có lòng muốn phản bác, lại cảm giác hắn nói quá có đạo lý.

Hắn đành phải nói:

– Được được, sự tình của ngươi xong xuôi, chúng ta ra ngoài ăn chực một bữa đi.

Đương nhiên ăn chực một bữa chỉ là ngụy trang, hắn muốn đi mở mang kiến thức thanh lâu của kinh thành.

Tổ An tự nhiên rõ ràng tâm tư của hắn, có điều hắn tạm thời không rõ ràng mục đích của đám người Khổng Nam Vũ, thực không muốn tiếp xúc các nàng quá sâu.

Hắn vừa cười vừa nói:

– Được, Đạo Uẩn cũng cùng đi nha, đến kinh thành lâu như vậy, cũng không có mời các ngươi ăn cơm, vừa vặn hôm nay đi.

Nghe nói tỷ tỷ cũng đi, sắc mặt của Tạ Tú nhất thời sa sút, hiển nhiên nàng theo mình liền không có khả năng đi những chỗ kia.

Chờ chút, sao mở miệng gọi Đạo Uẩn thân thiết như vậy?

Tạ Đạo Uẩn hiển nhiên cũng ý thức được điểm ấy, đỏ mặt lắc đầu:

– Lão sư bảo ta ở chỗ này giữ nhà, ta không thể tuỳ tiện rời đi.

Nghe nàng nói, Tạ Tú nhất thời vui vẻ:

– Đúng đúng đúng, chúng ta đi thôi.

Kết quả Tạ Đạo Uẩn lại nói:

– Nếu không chê mà nói, ngay ở chỗ này uống rượu đi, ta để hạ nhân chuẩn bị một chút.

Tổ An cười nói:

– Chính hợp ý ta, bên ngoài quá ồn ào, vẫn là nơi này của Đạo Uẩn nhã nhặn, a, Tú nhi, biểu lộ của ngươi sao thế, sao giống như muốn khóc vậy? Cùng tỷ tỷ ăn cơm không tốt sao?

Tạ Tú:

– …

Mẹ nó, bộ dáng này của ngươi còn muốn làm tỷ phu ta, ta không quấy nhiễu chuyện tốt của các ngươi, Tạ Tú ta đời này không nói chữ Tạ!

Nghe hắn đáp ứng, Tạ Đạo Uẩn vô cùng cao hứng, vội vàng chạy đi căn dặn người hầu chuẩn bị rượu thịt.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 5 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 6 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 6 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 6 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box