[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên
Tập 167 : Bế Nguyệt Lệnh (2) (c1661-c1670)
❮ sautiếp ❯Chương 1661: Bế Nguyệt Lệnh (2)
– So sánh tướng mạo mà nói, ta càng chú ý văn đạo của Nhân tộc lại hưng thịnh như thế, rõ ràng vũ lực của bọn họ cũng rất mạnh, như vậy tộc nhân của chúng ta chẳng phải vĩnh viễn không ngóc đầu lên được?
Trên mặt nàng lộ ra vẻ đau thương.
Nha hoàn khuyên nhủ:
– Tiểu thư không cần phải lo lắng như thế, ngươi nhìn Nhân tộc chỉ dùng văn đạo ở thanh lâu tranh giành tình nhân, quả thật là sự tình may mắn của tộc ta.
Mỹ nhân tuyệt sắc khẽ giật mình, ngoài ý muốn liếc nhìn nàng một cái:
– Không tệ, không nghĩ tới ngươi có thể nói ra lời như vậy, lớn rồi, có thể gả chồng nha.
Nha hoàn kia dậm chân:
– Tiểu thư…
Lúc này Bế Nguyệt Lệnh vẫn còn tiếp tục, nhưng người phía sau không có sáng chói như Ngọc Nam.
Dù sao ai cũng không biết tối nay sẽ chơi Bế Nguyệt Lệnh, chuẩn bị không đầy đủ như Ngọc Nam.
Vội vàng có thể nghĩ ra một câu sát đề đã không tệ, phương diện ưu mỹ tự nhiên kém xa Ngọc Nam.
Còn có chút càng bi kịch, nửa ngày không nghĩ ra được một câu, chỉ có thể không ngừng phạt rượu.
Toàn bộ quá trình, Nam Huân một mực ôn nhu phê bình, dù khách nhân nói lại kém, cũng có thể tìm ra góc độ thổi phồng.
Thậm chí những khách nhân không đối được, nàng cũng động viên mỉm cười.
Tổ An âm thầm buồn cười, hoa khôi chính là hoa khôi, dù là khí chất lại cao hơn lạnh, những thủ đoạn này vẫn là hạ bút thành văn, khiến người ta như gió xuân ấm áp.
Cao đoan thợ săn, khắp nơi lấy con mồi hình tượng xuất hiện.
Đến phiên Bích Tử Ngang, mọi người đều nhìn về phía hắn, dù sao ở đây, vô luận gia thế bối cảnh hay khí chất, hắn đều tương xứng với Ngọc Nam.
Hắn trầm ngâm một lát, cao giọng nói:
– Liễu đường kim liễm diễm, đình viện ngọc quỳnh lầu.
– Tốt!
Giống Ngọc Nam, bên cạnh hắn cũng có một đống lớn chó săn, thậm chí thanh thế còn lớn hơn.
Ngay cả mỹ nhân tuyệt sắc cũng âm thầm gật đầu:
– Bích Tử Ngang này quả nhiên danh bất hư truyền.
Đồng thời khuôn mặt bao phủ thần sắc lo lắng, nếu con cháu danh môn của Nhân tộc đều ưu tú như vậy, chính là bất hạnh của tộc ta.
Bên ngoài, Nam Huân cũng lộ ra vẻ tươi cười, cực kỳ tán thưởng, so với trước đó công thức hoá xã giao, lần này rõ ràng rất chú ý.
Bùi Hữu uể oải:
– Biết sớm như vậy, năm đó nên đọc thêm sách, học một chút thi từ.
Hiển nhiên Ngọc Nam và Bích Tử Ngang châu ngọc phía trước, hắn căn bản không có tự tin cạnh tranh.
Cao Anh nghiêm mặt nói:
– Thi từ chỉ là tiểu đạo, tu hành mới là thánh đồ, Bùi huynh không cần thiết bởi vì một gái lầu xanh, mà dao động đạo tâm.
Tuy hắn cũng thưởng thức hoa khôi, nhưng xưa nay tính tình trầm ổn, biết phân rõ nặng nhẹ, căn bản sẽ không để mình rơi vào.
Bùi Hữu sợ hãi cả kinh:
– Đa tạ Cao huynh đề điểm!
Tổ An ngoài ý muốn nhìn hai người, Cao Anh thành thục ổn trọng, Bùi Hữu cũng có thể biết sai thì sửa, hai người này ở trong đám con cháu thế gia tuyệt đối là người nổi bật, tương lai bất khả hạn lượng… đương nhiên, so với ta vẫn kém một chút, ha ha ha!
Tiếp xuống người khác lại tiếp tục Bế Nguyệt Lệnh, nhưng so với Bích Tử Ngang thì kém quá nhiều.
Dù Nam Huân tố dưỡng xuất chúng, nhưng khen lâu như vậy vẫn nghèo từ.
Sau cùng chỉ có thể nói qua loa, chỉ tiếc những gia hỏa thấy sắc liền mờ mắt kia không phát hiện ra được.
Sau đó đến phiên huynh đệ Tần thị, gia thế của hai người không thua Ngọc gia Bích gia.
Chỉ bất quá hai người không có tài văn chương như Ngọc Nam và Bích Tử Ngang, tuy cho ra đáp án, nhưng chỉ có thể tính thường thường không có gì lạ.
Người khác từng cái vui vẻ nở hoa, ngay cả Ngọc Nam và Bích Tử Ngang cũng âm thầm thở dài.
Chỉ có nữ tử tuyệt sắc trong phòng thăm thẳm thở dài, vốn nghĩ loại con cháu thế gia quân sự này sẽ trầm mê văn học hoang phế võ công, bây giờ xem ra là không được toại nguyện.
Sau cùng đến chỗ Tổ An, Bùi Hữu và Cao Anh trước tiên cho ra đáp án.
Dù sao cách lâu như vậy, cũng nên nghĩ ra vài chữ.
Chỉ là ở sau cũng có chỗ xấu của ở sau, rất nhiều câu thơ nghe nhiều nên thuộc đều bị người nói hết, cuối cùng hai người làm thơ chỉ coi như miễn miễn cưỡng cưỡng thông qua.
Tổ An âm thầm bĩu môi, vừa rồi hắn một đường nghe xuống, thế giới này võ học hưng thịnh, nhưng phương diện thi từ thật không dám khen, ngay cả câu thơ của Ngọc Nam và Bích Tử Ngang cũng có thể được thổi phồng thành thiên cổ danh ngôn.
Nam Huân bình luận thơ hai người xong, đôi mắt đẹp rơi xuống trên người Tổ An, vừa rồi người này nói để cho nàng xém chút không xuống đài được, nàng còn nhớ tinh tường.
– Vừa rồi Ngọc công tử mở đầu, nếu vị công tử này có thể kết thúc, chắc hẳn có thể trở thành một đoạn giai thoại.
Mọi người đánh trống reo hò, xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn nhìn về bên này, chỉ có Bùi Hữu và Cao Anh lo lắng, đối phương nói như vậy, rõ ràng là nâng giết nha.
Chương 1662: Cuồng vọng
Tổ An oán thầm, tiểu nương bì còn thù rất dai, bất quá muốn hố ta thì phải thất vọng rồi, ta là có vô số Đường thi Tống từ bật hack nha.
– Nhân vật chính quả nhiên đều ở thời khắc cuối cùng đăng tràng.
Tổ An nói lập tức làm nhiều người tức giận, đám người quát mắng cuồng vọng, không biết xấu hổ…
Tổ An nhìn hệ thống liên tiếp thu điểm nộ khí, nghĩ thầm quả thực là gấp đôi khoái lạc, đã trang bức lại kiếm một đợt điểm nộ khí.
Nụ cười trên mặt Nam Huân cô nương cũng cứng ngắc, không thể không nhắc nhở:
– Không biết có đáp án không?
Tổ An giả vờ suy tư một lát, sau đó cao giọng nói:
– Mộ vân thâu tận dật thanh hàn, ngân hán vô thanh chuyển ngọc bàn.
Hội trường vốn có chút hò hét ầm ĩ bỗng nhiên an tĩnh lại, từng người lẩm bẩm, thưởng thức hai câu này, càng nghĩ càng thấy tinh diệu.
Trên lầu, nữ tử tuyệt sắc ồ một tiếng:
– Gia hỏa này lại có tài văn chương như vậy? Trước đó thật là xem nhẹ hắn.
Nha hoàn bên cạnh nhất quán nhìn Tổ An không thuận mắt, kinh ngạc hỏi:
– Câu thơ này rất tốt sao?
Lấy kiến thức của nàng, tự nhiên không phát hiện ra được diệu ở chỗ nào.
Nữ tử tuyệt sắc gật đầu:
– Rất tốt.
Sau đó ngậm miệng không nói, hiển nhiên không có ý giải thích.
Nha hoàn chỉ có thể chu miệng phụng phịu, tiểu thư không phải ghét bỏ IQ của ta đó chứ? Ngay cả giải thích cũng không làm.
Bích Tử Ngang cũng lộ vẻ kinh ngạc:
– Gia hỏa này có chút ý tứ, đáng giá bổn công tử nhìn nhiều.
Người xung quanh vuốt mông ngựa:
– So với Bích công tử vẫn kém xa.
Bích Tử Ngang cười nhạt:
– Có thể so sánh với ta, đã là thành công của hắn.
Người bên cạnh cười ha hả, nói cực phải.
Tần Vịnh Đức nhịn không được nói:
– Không nghĩ tới hắn còn có chút trí thức, trước đó hiếu kỳ tại sao Sơ Nhan muội tử lại xem trọng hắn, nói không chừng là bởi vì những thứ này.
Tần Quang Viễn hừ lạnh:
– Văn tài chỉ là tiểu đạo mà thôi, lên không được mặt bàn, dùng để lừa gạt nữ hài còn tạm được.
Lúc này Nam Huân cũng lộ vẻ kinh ngạc, đôi mắt đẹp phóng ra ánh sáng:
– Toàn thơ không ‘ánh trăng ‘, ‘như nước’… nhưng hai từ ‘tràn ‘, ‘lạnh lẽo’, đều diễn tả ánh trăng, cho người một loại cảm giác không minh.
Trăng sáng sao thưa, ngân hà cũng lộ ra cao xa. ‘Ngân hà im ắng’ tựa hồ nói ngân hà vốn cần phải có âm thanh, nhưng bởi vì xa xôi, mới im ắng, khoảng không bởi vậy truyền ra. ‘Ngọc bàn’ viết ra mỹ cảm trăng sáng băng thanh ngọc khiết, mà chuyển chữ chẳng những giao nó khí tức thần kỳ sống động, hơn nữa ám chỉ nó tròn.
Hai câu cũng không có viết người ngắm trăng, nhưng tất cả đều cảnh đẹp ý vui, mà người tự tại ở…
Trước đó nàng khen người khác chỉ là ứng phó, mỗi lần đều phải vắt hết óc mới có thể miễn cưỡng tìm ra điểm nhấp nháy, làm nàng sầu chết.
Bây giờ chân tâm thực ý khích lệ, làm càng nói càng hưng phấn.
Tổ An kinh ngạc, hoa khôi này cũng có chút học thức nha, phải biết văn nhân vuốt mông ngựa không phải dễ như vậy, ngươi nhất định phải hiểu mới được.
Khó trách có thể lên làm hoa khôi, trình độ bình luận sắp bắt kịp đám giáo sư bàn giấy rồi.
Nghe Nam Huân cô nương kích động như vậy, những người khác đều chua chua, gia hỏa này mày rậm mắt to, lại còn có bản lãnh như thế.
Sau đó từng cái hả hê nhìn về phía Ngọc Nam, vừa rồi Nam Huân cô nương lấy hắn ra so sánh, bản ý là muốn cho gia hỏa trời đánh này một bài học, kết quả bây giờ Ngọc Nam lại thành người bị đạp.
Vừa rồi Ngọc Nam ra tận danh tiếng, lại thêm quá tuấn tú, là đối thủ số một trong lòng mọi người, tự nhiên ước gì hắn ăn quả đắng.
Vừa nghĩ như thế, ánh mắt nhìn về phía Tổ An trở nên nhu hòa, sao gia hỏa này càng xem càng thuận mắt thế nhỉ.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Ngọc Nam lạnh lùng nói:
– Thơ này của ngươi đến cùng là người phương nào làm ra, thơ tên gì? Ngọc mỗ tự xưng đọc không ít sách, tuy không đến mức đọc thuộc làu thi từ của các triều đại, nhưng miễn cưỡng được tính biết một hai, nhưng lại chưa từng nghe thấy hai câu thơ này của ngươi.
Nghe hắn nói, người khác cũng kịp phản ứng, châu đầu ghé tai, xác thực nha, mặc dù hai câu này tốt là tốt, nhưng cho tới bây giờ chưa từng nghe qua.
Cuối cùng nhìn về phía Nam Huân cô nương, vừa rồi liên tiếp phê bình, mọi người rõ ràng ở đây chỉ sợ tố dưỡng văn học của nàng cao nhất.
Biểu lộ của Nam Huân có chút chần chờ, cuối cùng vẫn nói:
– Có thể là ta cô lậu quả văn, xác thực chưa từng nghe qua, bất quá trên đời thi từ mênh mông bực nào, ta không có khả năng biết tất cả.
Nàng nói giọt nước không lọt, hai bên đều không đắc tội.
Có điều nàng nói như vậy, tất cả mọi người minh bạch xác thực không có bài thơ này, ánh mắt nhìn về phía Tổ An.
Mới đầu mọi người rất tán thưởng, hiện tại thì chê cười, không biết hắn từ nơi nào làm ra hai câu đến giả mạo thi sĩ nổi danh trong lịch sử.
Chương 1663: Sáng tạo văn hóa
Tổ An vốn muốn nói Tô Đông Pha, bỗng nhiên sửng sốt, bởi vì hắn ý thức được trong lịch sử của thế giới này không có Tô Đông Pha, hắn nói ra cũng không ai tin.
Bất quá không có việc gì, căn bản không làm khó được hắn.
– Há, vừa rồi thấy thi từ phù hợp trong lịch sử đều bị các ngươi nói không sai biệt lắm, còn lại thì quá kém, nói ra không khỏi làm bẩn lỗ tai của Nam Huân cô nương, liền lấy ra bài thơ đã từng ngẫu nhiên làm ứng đối, xin Nam Huân cô nương chớ trách.
Tổ An mặt không đỏ tim không đập nói.
Cái gì gọi là đạo văn, cái gì gọi là ăn cắp bản quyền?
Không tồn tại, cái này gọi là sáng tạo văn hóa!
Chắc hẳn Đông Pha tiên sinh cũng muốn thơ mình làm lan truyền ở dị giới.
Hai mắt Nam Huân tỏa sáng:
– Đây là Tổ công tử làm?
Thái độ của nàng biến hóa cũng nhanh, xưng hô công tử cũng dùng tới.
– Để Nam Huân cô nương chế giễu.
Tổ An nghĩ đến trong lịch sử, thời kỳ Đường Tống thi từ hưng thịnh nhất, rất nhiều kiệt tác là ở trong thanh lâu lưu truyền ra, năm đó một đám văn nhân nhã sĩ lưu luyến thanh lâu, người nào có thể làm ra một bài thi từ kinh diễm, sẽ được gái lầu xanh cho chơi miễn phí… khục khục, là ưu ái.
Dù sao thi từ có thể phối hợp từ khúc làm ra, những danh kỹ thanh lâu cũng cần một bài thi từ đến gia tăng danh tiếng của mình.
Để báo đáp lại, những cô gái này sẽ càng thêm dụng tâm hầu hạ, không chỉ không lấy tiền, có khi còn thưởng thêm.
Nổi danh nhất không ai qua được Liễu Vĩnh Liễu Tam Biến, bị Hoàng Đế ghen ghét đến cả đời không cách nào làm quan, chỉ có thể ở thanh lâu mua say cả đời, cho tới bây giờ không tốn một phân tiền, ngược lại là những gái lầu xanh kia nuôi hắn.
Liễu Vĩnh cả đời nghèo rớt mùng tơi, sau khi chết không có tiền hạ táng, cuối cùng gái lầu xanh cả thành cộng đồng góp tiền an táng hắn…
A phi phi phi, ta mới không sống đến mức thảm như vậy.
– Công tử thật đại tài!
Đôi mắt đẹp của Nam Huân lấp lóe, nhìn hắn như ẩn ý đưa tình.
Tất cả mọi người phát điên, ngay cả Bích Tử Ngang một mực nhàn nhã cũng nhịn không được ngồi thẳng thân thể, hắn muốn nói gì, bất quá trong lòng hơi động, ánh mắt quét về phía Ngọc Nam, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ tươi cười.
Có gia hỏa kia ra mặt, không cần bổn công tử làm ác nhân.
Quả nhiên, Ngọc Nam mở miệng nói:
– Ngươi nói bài thơ này là ngươi làm? Không phải ở đâu ăn cắp tác phẩm của người khác, sau đó chiếm làm của riêng chứ?
Thực ra cái này cũng đại biểu cho ý nghĩ của tất cả mọi người, phải biết trước đó Tổ An biểu hiện ra hình tượng thật sự là…
Nói như thế nào đây, hiện tại mọi người nghe nói hắn biết làm thơ, tựa như nghe được Lý Quỳ biết thêu hoa, vô ý thức không tin.
Tổ An nhướng mày, gia hỏa này nhìn người còn thật chuẩn!
Có điều hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận:
– Không phải ta làm chẳng lẽ là ngươi làm, nếu thật có người khác làm loại thơ này, sao có thể minh châu bị long đong, Đại Giang Nam Bắc đã sớm truyền khắp.
Mọi người nghĩ cũng phải, nếu ai có thơ như vậy, sớm đã nổi danh, không có khả năng chờ người khác đến ăn cắp bản quyền.
Ngọc Nam cũng có chút không xác định, có điều hắn nhìn vẻ đắc ý trên mặt Tổ An, trong lòng liền khó chịu, hôm nay Nam Huân cô nương hắn nhất định phải được, người nào cản trở người đó chết.
Hắn lạnh giọng nói:
– Cái này khó mà nói chắc được, có lẽ một số văn nhân chán nản ở trước khi chết biểu lộ cảm xúc, vừa vặn bị ngươi nghe được, sau đó chiếm làm của riêng.
Đám người Y Chí Bính lập tức hát đệm, từng người nói có lý có cứ, để người khác âm thầm gật đầu, loại tình huống này cũng không phải không có.
Tổ An không biện giải, chỉ cười nói:
– Ta nhìn ngươi là ghen ghét nha, ghen ghét quả nhiên để khuôn mặt người biến dạng.
Khuôn mặt anh tuấn của Ngọc Nam đỏ bừng:
– Bổn công tử sẽ ghen ghét ngươi? Hừ, ngươi đã nói thơ này là ngươi làm, vậy hai câu dưới là gì, ngươi hẳn sẽ biết chứ?
Văn đạo ở thế giới này không hưng thịnh, hắn nghĩ, hai câu kia đã dùng hết tài hoa, cho dù là nguyên tác giả, đằng sau hơn phân nửa cũng chưa nghĩ ra, huống chi Tổ An chỉ ăn cắp bản quyền?
Nhìn thấy thần sắc của Tổ An cổ quái, hắn tươi cười:
– Thế nào, ngươi sẽ không nói còn chưa kịp sáng tác hai câu sau chứ.
Nha hoàn ở trên lầu hưng phấn nói:
– Tiểu thư, ta đã nói rồi, họ Tổ kia làm sao có khả năng này? Ngọc công tử khẳng định là đúng.
– Ngươi là xem dáng dấp người ta đẹp trai a.
Nữ tử tuyệt sắc trợn mắt, trực tiếp chọc thủng tâm tư của nàng, có điều lực chú ý cũng rơi vào trên người Tổ An, hiếu kỳ hắn sẽ trả lời như thế nào.
Tổ An cười nói:
– Vốn ta xác thực chỉ lâm thời làm hai câu, nhưng Ngọc công tử nói như vậy, ta vừa vặn lại nghĩ ra hai câu sau.
Chương 1664: Tổ mỗ độc chiếm tám đấu
Ngọc Nam biến sắc, lúc này Bích Tử Ngang nhìn có chút hả hê nói:
– Há, nói nghe xem.
– Thử sinh thử dạ bất trường hảo, minh nguyệt minh niên hà xứ khan?
Dịch thơ cả bài:
Mây chiều trôi hết, lạnh từng không
Ngân hán êm ru đĩa ngọc lồng
Kiếp ấy đêm này không mãi đẹp
Trăng trong năm tới chốn nào trông?
Tổ An vừa nói vừa nhìn Nam Huân cô nương.
Nam Huân đỏ mặt, nghĩ thầm chẳng lẽ hắn cảm khái sang năm chưa hẳn có thể giống tối nay gặp được ta, ai nha…
Hai câu này thơ vừa ra tới, toàn trường lặng ngắt như tờ.
Càng trải qua phong phú, càng cảm xúc với hai câu thơ này càng lớn.
Ngay cả Ngọc Nam trong lòng cũng run lên, trước đó căn bản không coi Tổ An là cái thá gì, lúc này phát hiện đối phương là kình địch.
– Thử sinh thử dạ bất trường hảo, minh nguyệt minh niên hà xứ khan?
Nữ tử tuyệt sắc yên lặng nhớ kỹ, một cảm giác u sầu tự nhiên sinh ra, sang năm mình lại ở nơi nào đây, thậm chí còn có mệnh có thể trông thấy vầng trăng này không…
Nàng thăm thẳm thở dài:
– Oanh nhi, ta nhớ nhà.
Vành mắt của nha hoàn Oanh nhi đỏ lên:
– Tiểu thư, ta cũng nhớ nhà.
Lúc này dưới lầu, Nam Huân cô nương tò mò hỏi:
– Công tử quả nhiên là làm ra một bài thơ hay, rải rác vài câu đã viết tận vui buồn hợp tan, không biết thơ này tên gì?
Tổ An nghĩ thầm ta am hiểu làm đến tay ẩm ướt hơn, còn tên, ai còn nhớ rõ.
Hắn nhớ được cả bài thơ đã không tệ, năm đó thi đại học lại không thi nhớ tên bài thơ, hắn tự nhiên không nhớ.
Đang muốn trả lời, lại nhìn đôi mắt Nam Huân sáng lóng lánh, tựa hồ tràn ngập chờ mong, trong lòng hắn hơi động, cười nói:
– Thơ này tên Trung Thu Nguyệt Tặng Nam Huân .
Nam Huân mặt không thể tin, sau đó mừng rỡ không thôi:
– Đa tạ công tử hậu tặng!
Thân là danh kỹ thanh lâu, nàng tự nhiên biết một bài thơ hay ý vị như thế nào, không chỉ có thể để cho nàng nổi danh ở kinh thành, rất nhanh danh tiếng sẽ truyền khắp thiên hạ.
Càng mấu chốt là trăm ngàn năm sau, chỉ cần trên đời còn lưu truyền bài thơ này, mọi người sẽ nhớ đến tên nàng.
Trong lịch sử nhiều anh hùng hào kiệt như vậy, cũng không mấy người có thể lưu lại tên, người giống Ngọc Nam, bây giờ không ai bì nổi, nhưng ở trên sử sách, nói không chừng tên cũng sẽ không lưu lại một vết, còn gái lầu xanh, sự tình như vậy càng là nghĩ cũng không dám nghĩ.
Kết quả hôm nay Tổ An bằng vào một bài thơ làm được!
Không chỉ để nàng bị tỷ muội thanh lâu hâm mộ, thậm chí còn có thể bị người trong thiên hạ hâm mộ, nàng làm sao có thể không mừng rỡ, ánh mắt nhìn về phía Tổ An không còn đạm mạc như trước đó, mà tràn đầy nhu tình.
Nữ tử ở trên lầu một mực chú ý Tổ An a một tiếng:
– Thối nam nhân ngược lại biết tán gái.
Lời này của nàng càng nhiều là trêu tức, nhưng nam nhân khác lại vỡ tổ, từng cái ước ao ghen tị nhìn về phía Tổ An.
Không nghĩ tới tên này mở ra lối riêng, dựa vào một bài thơ thu hoạch được trái tim của hoa khôi.
Trong không khí nhất thời tràn ngập mùi dấm chua.
Ngay cả Bùi Hữu cũng hâm mộ không thôi, nghĩ thầm vì sao hồi nhỏ ta không chịu học, bằng không thì cũng có thể ôm mỹ nhân về.
Đương nhiên bởi vì Tổ An có ân cứu mạng với hắn, trong lòng hắn không chỉ không ghen ghét, ngược lại cảm thấy cao hứng.
Dù sao mình là vô vọng được giai nhân ưu ái, so với đám người Ngọc Nam ôm mỹ nhân về, còn không bằng cho Tổ An.
Trình độ nào đó cũng coi như nước phù sa không chảy ruộng người ngoài.
Sáng mai mình và Tổ huynh kề vai sát cánh, ngửi mùi thơm cơ thể trên người hắn cũng coi như mãn nguyện.
Trên lầu, Bích Tử Ngang nhíu mày, cảm giác tựa hồ mình chơi quá lố, làm áo cưới cho người khác.
Trước lúc này, hắn đối với Nam Huân là nhất định phải được, thậm chí ngay cả Ngọc Nam cũng không để trong lòng, kết quả lực lượng mới xuất hiện, để hắn sinh ra cảm giác uy hiếp.
Nếu nữ nhân mình nhìn trúng bị thủ hạ đoạt đi, tính là gì?
– Đồ vật ta nhìn trúng, ta không cho, ngươi không thể đoạt.
Sắc mặt hắn đạm mạc không gì sánh được, nhìn sang Ngọc Nam cách đó không xa, trên mặt lại tươi cười:
– Ngọc huynh, nhận biết lâu như vậy, không nghĩ tới ngươi am hiểu làm vai phụ như thế.
Sắc mặt Ngọc Nam tái xanh, hắn làm sao nghe không ra đối phương mỉa mai, hiện tại xem ra, vừa rồi mình làm hết thảy, dường như đều trải đường cho Tổ An, bầu không khí làm đến cao trào, sau đó thành toàn Tổ An.
– Gia hỏa này không có lòng tốt, rõ ràng mình cũng không cao hứng, lại không ra tay, một mực giật dây ta làm bia đỡ đạn.
Ngọc Nam cũng bất phàm, lập tức hiểu dụng ý của đối phương, quyết định trước ngồi xem, nhìn ngươi có thể nhẫn nại đến khi nào.
Ai biết Y Chí Bính thấy sắc mặt hắn tái xanh, biết hắn bị rơi mặt mũi không cao hứng.
Vừa rồi mình ngưu bức hống hống xung phong nhận việc ra ngoài, kết quả xám xịt trở về, tuy những người trong phòng không nói gì, nhưng trong ánh mắt đều mang theo vẻ đùa cợt.
Chương 1665: Tổ mỗ độc chiếm tám đấu (2)
Hắn quyết định nhân cơ hội này thay Ngọc Nam ra một hơi, thuận tiện tìm mặt mũi về.
Hắn lớn tiếng nói:
– Vừa rồi Ngọc công tử nói, bài thơ này của ngươi rất có thể là từ chỗ người khác trong lúc vô tình lấy được, người ta trước khi chết viết xong cũng khó nói.
Nghe hắn mở miệng, Ngọc Nam mắng to ngu xuẩn, bị người sử dụng như vũ khí còn không biết.
Bất quá bây giờ ánh mắt mọi người đều trông về bên này, ở trong lòng bọn họ, lời nói của Y Chí Bính khẳng định đại biểu ý tứ của mình, nếu như lúc này hắn phủ định, khí thế sẽ yếu ba phần, đừng nói tối nay truy cầu Nam Huân bất lợi, hắn đường đường công tử Ngọc gia, cũng gánh không nổi mặt mũi này, đành phải kiên trì ngầm thừa nhận.
Quay đầu nhìn Y Chí Bính, trong lòng mắng ngu xuẩn này gần chết, mình và Tổ An đấu, để tiểu tử Bích gia ngồi thu ngư ông chi lợi.
Y Chí Bính lại nghĩ sai, cho rằng đối phương cổ vũ khen ngợi, sau đó nói càng hăng say, miêu tả Tổ An thành bỉ ổi vô sỉ, chiếm thành quả lao động của người khác.
Tổ An vui vẻ, mặc dù bọn gia hỏa này ăn nói lung tung công kích mình, không nghĩ tới lại đoán được tám chín phần mười.
Bất quá trên Địa Cầu những cái kia đồng hương chắc hẳn cũng sẽ không để ý những thứ này nha.
Hắn còn không nói gì, Nam Huân cô nương lại có chút không vui:
– Y công tử, nói người ta như vậy, là lên án rất nghiêm trọng, không biết có chứng cứ gì không?
Nói đùa cái gì, cơ hội mình có thể lưu danh sử sách, cũng không thể để bọn gia hỏa này quấy nhiễu.
Cao Anh và Bùi Hữu lập tức lên tiếng hát đệm, lên án sự tình khó xử mình, chứng minh hắn và Tổ An có thù, cho nên nói lời này hiển nhiên là vì trả thù.
– Chứng cứ… Chứng cứ… Đương nhiên là có…
Y Chí Bính trong lúc nhất thời nghẹn lời, căn bản nghĩ không ra nên chứng minh như thế nào.
Ngọc Nam nhíu mày, biết hôm nay mình đã thất thố, nếu chủ động lên tiếng, lại bị đánh mặt sẽ phiền phức.
Thấy hắn một mực yên lặng, Bích Tử Ngang thầm mắng một tiếng phế vật, sau đó ra hiệu đồng bọn, người kia hiểu ý, cao giọng nói:
– Thực ra muốn chứng minh cũng đơn giản, không bằng mời Tổ công tử hiện trường làm một câu thơ, chỉ cần có thể làm ra thơ trình độ giống bài vừa rồi, thì có thể nói rõ công tử thật có đại tài.
Cao Anh nhịn không được nổi giận:
– Cái này không công bằng, thơ văn vốn là tâm huyết dâng trào, thiên thời địa lợi nhân hòa mới có thể ngẫu nhiên sáng tác được thơ hay, sao có thể nói làm thì làm ra được!
Hắn cũng coi như hơi biết thi từ, minh bạch bài vừa rồi trong lịch sử không có mấy cái so sánh được, cả đời có một bài kiệt tác cũng là mộ tổ bốc lên khói xanh, làm sao có thể nói làm bài thứ hai.
Tần Vịnh Đức hơi nghi hoặc:
– Lên tiếng là người của Bích Tử Ngang, Tổ An không phải là người Đông Cung sao? Vì sao…
Tần Quang Viễn cười lạnh:
– Bởi vì cái gọi là hồng nhan họa thủy, Bích Tử Ngang từ nhỏ được xưng là nhân vật chính, đồ vật mình coi trọng làm sao có thể cho phép người khác nhúng chàm.
Như vậy tốt nhất, để bọn hắn chó cắn chó, nội bộ sinh ra vết rách.
Nam Huân thì nhỏ giọng nói:
– Tổ công tử, ngươi có thể cự…
Nàng còn chưa nói xong, trong đầu liền vang lên thanh âm của nữ tử tuyệt sắc:
– Không cho phép ngăn cản, xem hắn đến cùng là lừa đời lấy tiếng, hay có chân tài thực học.
Nam Huân hơi kinh ngạc, khắc chế mình nhìn lên lầu, nghĩ thầm tại sao chủ nhân lại để bụng tên nhân loại này như thế?
Tổ An cười ha ha:
– Vậy nếu ta làm ra một bài khác, các ngươi lại nói ăn cắp, ta chẳng phải sẽ phiền chết?
Thấy hắn tựa hồ bị khích tướng, Y Chí Bính mừng rỡ, vội vàng nói:
– Chỉ cần ngươi có thể làm ra một bài trình độ giống như vừa rồi, chúng ta sẽ tâm phục khẩu phục, không còn nói một chữ.
Ngọc Nam biến sắc, thời điểm này hắn ngồi không yên, lập tức bổ sung:
– Có điều phải hiện trường lấy đề.
Hắn lo lắng đối phương từ trong miệng văn nhân trước khi chết gì kia đạt được không chỉ một bài, cho nên nói rõ đề mục, như vậy coi như đối phương còn được một hai bài thơ hay, cũng không có khả năng trùng hợp vừa đúng.
Bùi Hữu mắng:
– Các ngươi là có chủ tâm làm khó dễ!
Tổ An đưa tay ngăn hắn lại:
– Không sao, muốn đề mục gì tùy ý.
Kiếp trước xem những tiểu thuyết mạng kia, nam chính ngâm thơ trang bức nhìn mà không ngừng hâm mộ, đáng tiếc mình không có cơ hội, cũng không thể tùy tiện ra đường cái ngâm thơ chứ.
Vừa vặn hôm nay có người đi lên yêu cầu, còn không nắm chắc cơ hội này.
Bất quá lời này rơi vào trong tai người xung quanh, lại một mảnh xôn xao, không ít người âm thầm răn dạy:
– Cuồng vọng!
Phải biết thi sĩ đều có lĩnh vực mình am hiểu, có lẽ ở phương diện nào đó hắn làm thơ rất tốt, nhưng viết lĩnh vực khác sẽ kém rất nhiều.
Chương 1666: Hành khúc và sát cơ
Kết quả bây giờ Tổ An nói đề mục tùy ý, chẳng phải nói hắn ở mỗi lĩnh vực đều làm đến cực hạn? Có nắm chắc ở hiện trường viết ra danh ngôn lưu truyền thiên cổ?
Trên mặt thần bí nữ tử hiện ra nụ cười:
– Gia hỏa này hào phóng ngược lại có phong thái của tộc ta.
Tiểu nha hoàn chu môi:
– Ta thấy hắn chỉ là khoác lác, nhìn hắn đến thời điểm kết thúc như thế nào.
Nam Huân lo lắng, thấp giọng nói:
– Tựa hồ công tử rất có lòng tin?
– Đương nhiên.
Tổ An nhàn nhã nằm trên ghế, vừa bưng bầu rượu vừa ngạo nghễ nói:
– Thiên hạ tài hoa chung một thạch, Tổ mỗ độc chiếm tám đấu, người khác cùng chia hai đấu.
Người không phong tao uổng thiếu niên, đã muốn chém gió, thì chém gió tới cùng.
Lời vừa nói ra, toàn trường xôn xao, trước đó vẫn chỉ có số ít người cảm thấy hắn cuồng vọng, nhưng nghe được câu này tất cả mọi người đều cảm thấy hắn điên.
Thiên hạ văn khí một thạch, ngươi một người chiếm tám thành? Thiên hạ cùng chia hai thành còn lại?
Con mẹ nó ngươi là người nào nha, cho dù là Hoàng Đế cũng không dám phách lối như vậy?
Ngay cả Cao Anh và Bùi Hữu cũng ghé mắt, gia hỏa này thật quá cần ăn đòn, làm cho chúng ta cũng muốn đánh hắn.
Bích Tử Ngang hơi nheo mắt, mình trang bức nhiều năm như vậy còn không bằng hắn lần này, kinh thành lúc nào cho phép người ngưu bức như vậy tồn tại?
Không thể không nói câu này thật hay, nếu đổi thành ta nói, cam đoan hiệu quả càng tốt hơn.
Hừ, tìm thời gian bảo muội muội giao đối phương cho mình, mỗi ngày phụ trách viết lời thoại trang bức cho ta là được.
Huynh đệ Tần thị hai mặt nhìn nhau, nửa ngày sau Tần Quang Viễn mới nói:
– Sơ Nhan rõ ràng rất lanh lợi, sao lại coi trọng đồ chơi như thế.
Tần Vịnh Đức cười hắc hắc nói:
– Thật nên để Sơ Nhan đến bên này xem nam nhân nàng tuyển có đức hạnh gì, sợ rằng sẽ xấu hổ đến tìm cái lổ để chui vào.
Ngọc Nam lại không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, phải biết vừa rồi một loạt thao tác mất hết thể diện, ngược lại thành toàn Tổ An.
Kết quả gia hỏa này lại dám cuồng vọng như vậy, lập tức bại tận nhân duyên, quả nhiên người nghèo chợt giàu tiểu nhân đắc chí liền càn rỡ.
Bất quá như vậy lại cho hắn cơ hội cứu danh dự.
– Khẩu khí thật lớn!
Ngọc Nam hừ lạnh.
– Ta ngược lại muốn nhìn xem, ngươi có thể làm ra thi từ như thế nào…
Hắn đang muốn nói đề mục, lại bị Tổ An đánh gãy:
– Hôm nay là Nam Huân cô nương cử hành yến hội, vậy để Nam Huân cô nương ra đề bài đi.
– A, ta đến?
Nam Huân vừa mừng vừa sợ, không nghĩ tới hắn sẽ giao nhiệm vụ cho mình.
Mặc kệ kết cục như thế nào, việc này lưu truyền ra cũng có thể làm cho danh tiếng nàng vang xa.
Tổ An cười nhìn toàn trường:
– Các vị không có ý kiến chứ?
– Tự nhiên không ý kiến.
– Nam Huân cô nương tài mạo song toàn, tất nhiên có thể nghĩ ra đề mục tốt.
– Nam Huân cô nương ra đề không có gì thích hợp bằng.
Người khác nỗ lực cười làm lành, hôm nay bọn họ là nhằm về phía Nam Huân cô nương, sao có thể ở lúc này không nể mặt nàng.
Đồng thời trong lòng thầm mắng thủ đoạn lấy niềm vui nữ nhân của Tổ An thực quá khó lòng phòng bị.
Tổ An lại cố ý nhìn về phía Ngọc Nam:
– Thế nào, Ngọc công tử không nói lời nào, chẳng lẽ lo lắng Nam Huân cô nương sẽ giúp ta gian lận?
Da mặt của Ngọc Nam co rút, lưu manh này còn không quên nói xấu ta:
– Nói giỡn, Nam Huân cô nương phong quang tễ nguyệt, làm sao có thể giúp ngươi giở trò bịp bợm, vậy thì mời Nam Huân cô nương ra đề mục đi.
Trước đó hắn điều tra qua, hoa khôi này là sau khi Tổ An tiến vào bí cảnh mới xuất hiện, không có khả năng có liên hệ gì, tự nhiên không lo lắng song phương cấu kết.
– Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.
Nam Huân cúi người, mặt lộ vẻ suy tư, hiển nhiên suy nghĩ tình cảnh này nên ra đề mục gì, đã có thể không làm khó Tổ An, lại không đến mức làm hỏng thanh danh tài nữ của nàng.
Bờ môi của nữ tử thần bí nhẹ động, trong lòng Nam Huân giật mình, sau đó mở miệng nói:
– Gần đây Thành Quốc Công suất lĩnh đại quân xuất chinh Yêu tộc phương bắc, vậy lấy lần xuất chinh này làm chủ đề đi.
Tần Quang Viễn mặt lộ vẻ kinh ngạc, âm thầm gật đầu nói:
– Không tệ, không nghĩ tới một gái lầu xanh cũng có tình yêu nước.
Người khác càng ào ào gọi tốt, cảm thấy nàng ra đề mục quá tốt, vừa vặn hợp với tình hình, truyền đi cũng là một đoạn giai thoại.
Ngọc Nam âm thầm gật đầu, cái đề mục này không tính khó khăn, nhưng muốn làm ra thi từ sáng chói lại khó như lên trời.
Các triều đại không phải không có thi từ tương tự, đáng tiếc không có sáng tác truyền thế, hắn không tin Tổ An còn có thể lợi hại hơn những văn hào kia, dù sao mặc kệ đợi lát nữa đối phương làm ra thơ gì, trực tiếp hạ thấp là được.
Chương 1667: Thiên túng kỳ tài
– Loại đề tài này sao…
Tổ An rơi vào trầm ngâm.
– Có phải có chút khó khăn hay không?
Thấy thần sắc của hắn, Nam Huân có chút lo âu hỏi.
– Làm sao có thể khó xử, thực là quá dễ dàng.
Tổ An cười cười, thực ra vừa rồi hắn đang suy tư rốt cuộc nên chọn bài nào mới tốt.
Vốn qua nhiều năm như vậy, hắn chưa hẳn nhớ được thi từ kiếp trước, thế nhưng tu luyện tới Cửu phẩm đỉnh phong, tuy còn không có ngưng tụ thần hồn, nhưng tinh thần mạnh hơn kiếp trước quá nhiều, rất nhiều đồ vật gần như quên cũng nhớ tinh tường.
– Nói khoác mà không biết ngượng!
Ngọc Nam cười lạnh, cũng không nói cái gì, đợi nhìn đối phương không viết ra được sẽ xấu mặt.
Tổ An nhìn sang Cao Anh và Bùi Hữu:
– Hai ngươi ai viết chữ đẹp hơn?
Đương nhiên là hắn có thể vung bút lưu loát viết ra hiệu quả khẳng định tốt nhất, có điều chữ của mình… được rồi.
Hai người liếc nhau, Cao Anh nói:
– Ta tới đi.
Hiển nhiên hắn đoán được ý nghĩ của Tổ An, tuy cảm thấy lúc này đi ra có khả năng bồi đối phương cùng chết, nhưng so với ân cứu mạng, cái này lại tính được cái gì.
Nam Huân nháy mắt, sớm có nha hoàn đưa tới bút mực giấy nghiên.
Toàn trường an tĩnh lại, đều nhìn Tổ An, có chờ mong, có chờ nhìn hắn xấu mặt.
– Trước viết đề mục.
Tổ An trầm ngâm một lát.
– Tên Phá Trận Tử – vì Thành Quốc Công lớn mạnh sĩ khí.
Huynh đệ Tần thị khẽ giật mình, vô ý thức đứng lên, lại tặng cho gia gia.
Vốn hai người dự định chế giễu, nhưng biết được đề mục, tâm tình đột nhiên chuyển biến, sắc mặt nghiêm túc trang trọng, vậy mà chờ mong đối phương có thể viết ra một bài kinh thế.
Cao Anh vốn làm tốt chuẩn bị chết vì nghĩa, bất quá nghe được đề mục này, hắn lại tinh thần chấn động, đề mục này nghe qua đã bất phàm, nghĩ đến tác phẩm cũng sẽ không kém.
Suy nghĩ như vậy cũng ở trong lòng người khác vang lên, Bích Tử Ngang vốn nhàn nhã dựa vào ghế vô ý thức ngồi thẳng thân thể, thậm chí còn hơi nghiêng về phía trước, muốn nghe đối phương sáng tác như thế nào.
Ngọc Nam cũng nuốt nước miếng, bởi vì hắn ý thức được mình có khả năng lật thuyền trong mương.
Lúc này thanh âm trầm bồng du dương của Tổ An vang vọng toàn trường:
– Tuý lý khiêu đăng khán kiếm,
Mộng hồi xuy giốc liên doanh.
Bát bách lý phân huy hạ chá,
Ngũ thập huyền phiên tái ngoại thanh,
Sa trường thu điểm binh.
Mã tác Đích Lư phi khoái,
Cung như tích lịch huyền kinh.
Liễu khước quân vương thiên hạ sự,
Doanh đắc sinh tiền thân hậu danh,
Khả liên bạch phát sinh!
Dịch thơ:
Chén cạn, khêu đèn ngắm kiếm,
Mơ về, còi thổi liền dinh.
Tám trăm dặm hàng quân chia thịt,
Năm mươi dây, đàn bậy biên thành,
Mùa thu, bãi điểm binh.
Ngựa chiến “Đích Lư” phi khoẻ,
Cung giương, sét nổi, giật mình.
Đền đáp ơn vua lo việc lớn,
Dành cho thân thế được thơm danh,
Thương thay tóc bạc nhanh.
Mới đầu giữa sân còn có thanh âm giao lưu, có điều rất nhanh lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người xoay đầu lại nhìn người kia.
Giữa sân bất tri bất giác tràn ngập sát khí nghiêm nghị, từng người há hốc mồm, phảng phất như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, thế nhưng lại bị một bàn tay bóp chặt cổ họng, trong lúc nhất thời cái gì cũng nói không nên lời.
Tu sĩ cảm thấy nguyên khí toàn thân đánh trống reo hò, chưa tu luyện cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, từng người nghĩ ai cũng đừng cản ta, ta muốn ra trận giết địch!
Đối với phản ứng của bọn hắn, Tổ An không ngạc nhiên chút nào, Tân Khí Tật vốn là một trong mấy thi nhân vĩ đại nhất lịch sử Trung Quốc, bài Phá Trận Tử này được xưng bài từ sát khí nặng nhất trong lịch sử.
Bây giờ thế giới này võ đạo hưng thịnh, nhưng phương diện văn đạo một lời khó nói hết, nói văn hóa sa mạc cũng không đủ, bài này của Tân Khí Tật hoàn toàn là đả kích văn nhân.
– A Tổ, có phải ngươi đã lên chiến trường không?
Tần Quang Viễn nắm lan can thật chặt, thần sắc kích động hỏi thăm, nghe xong bài thơ này, ngay cả xưng hô cũng biến thành thân thiết.
Tổ An lắc đầu:
– Không có.
– Không có?
Tần Quang Viễn kích động.
– Vậy làm sao có thể miêu tả kiếp sống quân lữ sống động như thế, như để cho ta trở lại lúc trước theo gia gia phụ thân chinh chiến sa trường!
Tổ An nghĩ thầm nguyên tác giả Tân Khí Tật ngược lại thật đi lên chiến trường, đáng tiếc kinh nghiệm này không thể giả mạo, người ta rất dễ dàng tra được lý lịch của mình.
Tần Vịnh Đức khiếp sợ nói:
– Đó là vô sự tự thông, A Tổ ngươi chính là thiên túng kỳ tài!
Cũng không trách hai người kích động như thế, nghe được bài thơ này, bên tai hai người tựa hồ vang lên tiếng kèn, nhớ tới tràng cảnh rút kiếm giết địch năm đó; lại như đưa thân vào giáo trường, bồi tiếp gia gia phụ thân duyệt binh; lại giống như trở lại chiến trường khẩn trương kịch liệt, bên tai đều là thanh âm cung tiễn xé gió, cùng với đao kiếm vào thịt.
Chương 1668: Nuôi hổ gây họa
“Theo quân vương bình thiên hạ, thắng được lưng danh truyền muôn thuở” là mộng tưởng của mỗi một người lính, đáng tiếc có thể làm đến bước này từ xưa đến nay lại có mấy người.
Càng đánh động đến bọn hắn là câu cuối cùng “đáng thương tóc trắng sinh”, bọn họ nghĩ đến gia gia, thân là thiên hạ danh tướng, nhưng nhiều năm như vậy bởi vì Thái Tử tranh đấu, bị Hoàng Đế kiêng kị chỉ có thể giấu ở trong kinh thành.
Phải biết mộng tưởng của gia gia một mực là chinh chiến sa trường, đáng tiếc hơn nửa đời người lãng phí ở kinh thành, gần đây rốt cục có thể xuất chinh, nhưng tóc hắn sớm đã trắng.
Trong ánh mắt lạnh lùng của Nam Huân xuất hiện một tia không hiểu, kinh ngạc nhìn Tổ An, bộ ngực nâng lên hạ xuống, dẫn lên rung động dồn dập.
Ngọc Nam há hốc mồm, hắn vốn hạ quyết tâm, nghe xong tác phẩm của đối phương sẽ tùy ý châm chọc, tác phẩm văn học không giống đề toán, chỉ cần hắn nói có lý, hoàn toàn có thể chà đạp một tác phẩm không tệ thành rác rưởi.
Nhưng cái này không bao gồm thần tác a!
Bài thơ này của Tổ An, chỉ cần không phải mù chữ, thì rõ ràng hàm kim của nó, đừng nói văn nhân đương đại, dù là những văn nhân nổi danh trong lịch sử cộng lại, cũng không cách nào so sánh được.
Lúc này nếu hắn cưỡng ép nhảy ra châm chọc, sẽ bị tất cả mọi người xem như đần độn, hắn tâm cao khí ngạo, còn không làm được sự tình như vậy.
Bích Tử Ngang mặt trầm như nước, nghe tác phẩm này của đối phương bày ra khí phách, tuyệt đối không phải nhân vật tình nguyện làm hạ nhân, mình chưa hẳn ép phục con mãnh hổ này.
Phải nhắc nhở muội muội, tuyệt đối đừng nuôi hổ gây họa.
Lúc này Cao Anh càng kích động đến toàn thân run rẩy, hắn vốn làm tốt dự định xả thân vì nghĩa, kết quả không nghĩ tới có thể tự mình tham dự vào sáng tác thi văn truyền thế.
Trăm ngàn năm sau, chỉ cần bài thơ này còn lưu truyền, mọi người đều sẽ nhắc tới hắn…
Chờ chút, có lẽ sẽ nói có người viết thay, nhưng chưa chắc sẽ biết tên hắn.
Nghĩ tới đây, hắn vội cúi đầu múa bút thành văn.
Bùi Hữu cũng tự hào, nhìn ánh mắt mọi người, vô ý thức ưỡn lồng ngực, rất muốn nói một câu:
– Tổ An là đại ca của ta!
Nhưng tìm không thấy cơ hội phù hợp, thời điểm hắn đang lo lắng, bỗng nhiên chú ý tới động tác của Cao Anh, trong lòng nghi hoặc, vừa rồi bài thơ đã đọc xong, hắn còn viết cái gì?
Lặng lẽ tới xem xét, chỉ thấy hắn ở trên đó viết năm nào tháng nào ngày nào ở Hồng Tụ Chiêu, bằng hữu Cao Anh thay Tổ An chép thơ.
– Ngọa tào!
Bùi Hữu nổ tung, con mẹ nó như vậy cũng được?
Hắn hối hận đến xanh ruột, sớm biết như vậy, vừa rồi Tổ An hỏi thăm hắn nên xung phong nhận việc, tuy chữ hơi khó coi, nhưng vì lưu danh sử sách, cái này lại tính là gì.
Không nghĩ tới Cao Anh mày rậm mắt to, ngày bình thường nhìn thành thành thật thật, lại xảo trá như quỷ!
Trong phòng thần bí, nha hoàn kia vẫn có chút không phục, miệng lầu bầu:
– Tiểu thư, tuy bài thơ này nghe không tệ lắm, nhưng có khoa trương như vậy sao.
Nữ tử thần bí lắc đầu:
– Ngươi không hiểu, ý nghĩa của bài thơ này không chỉ ở nơi đây… Ai, Nhân tộc nhân tài xuất hiện lớp lớp, tộc ta phục hưng khi nào mới được.
Nha hoàn còn muốn hỏi, rất nhanh có người giải đáp nghi hoặc cho nàng, chỉ nghe Tần Quang Viễn liếc nhìn toàn trường:
– Tuy Tần mỗ không hiểu thi từ, nhưng tự hỏi coi như hiểu kiếp sống quân lữ, A Tổ rải rác vài câu đã để cho ta có cảm giác huyết sôi trào, chỉ nhìn điểm này, đây đã là một bài kiệt tác tuyệt thế, còn có ai dị nghị, đại khái có thể nói ra.
Thấy hắn đã nói như vậy, giữa sân còn ai đui mù đi bác bỏ mặt mũi của Tần gia, vội vàng lấy lòng bài thơ này, còn thiếu thổi Tổ An thành Văn Khúc Tinh tái thế.
Tổ An hơi kinh ngạc nhìn Tần Quang Viễn, thái độ của anh vợ này chuyển biến có chút lớn nha, làm ta không quá quen.
Lúc này Tần Quang Viễn còn nói:
– Không chỉ như thế, nếu giao bài này cho nhân sĩ chuyên nghiệp trong quân đổi thành hành khúc, có thể kích phát lực chiến đấu của chiến sĩ.
Mấy năm trước chúng ta cùng Yêu tộc tác chiến, nhức đầu nhất chính là hành khúc của Thú Nhân tộc, có thể làm chiến sĩ Yêu tộc rơi vào trạng thái cuồng hóa, lực chiến đấu, sức khôi phục đều được tăng lên rất cao, tạo thành thương tổn rất lớn cho chúng ta.
– Về sau triều đình nghiên cứu nguyên lý hành khúc, tuy Quốc Lập Học Viện đã đại khái biết rõ, nhưng khổ vì không có thi từ phù hợp, làm ra hành khúc công hiệu kém xa Yêu tộc, nhưng hôm nay có bài này của A Tổ, hành khúc của chúng ta sánh vai thậm chí vượt qua hành khúc của Yêu tộc, đến thời điểm tướng sĩ quân ta sẽ hi sinh ít đi bao nhiêu lần!
Nói đến phần sau hắn đã lệ nóng tràn đầy, xuất thân thế gia quân đội, hắn cực kỳ quan tâm sự tình này.
Chương 1669: Hành khúc và sát cơ
Lúc này mọi người mới phản ứng được, vốn Tổ An viết một bài thơ truyền thế, nhưng văn đạo ở thế giới này không cao, chủ lưu vẫn là tu hành, cho nên dù có danh tiếng cũng chỉ hư danh mà thôi.
Nhưng nếu bài thơ của hắn hóa thành hành khúc, vậy thì rất khác, tầm quan trọng của hắn ở trong triều sẽ thẳng tắp tăng lên, sau cùng thậm chí còn có thể bị định nghĩa thành nhân tài chiến lược cần được bảo vệ.
Nha hoàn trên lầu kinh hô:
– Ai nha, nguyên lai gia hỏa này đáng giận như thế, nếu không chúng ta tìm cơ hội hắn giết đi, bằng không thời điểm đánh nhau, tộc nhân sẽ rất phiền phức.
– Bài thơ này đã viết ra, trừ khi giết tất cả mọi người ở đây, bằng không sự tình hành khúc đã thành kết cục đã định, trước xem tình huống một chút đi.
Trong mắt nữ tử thần bí tinh quang chớp động, nói thật nàng cũng có chút ý động, dù sao trời mới biết gia hỏa này có thể không ngừng sản xuất hành khúc trình độ như vậy hay không.
Tổ An cũng có chút ngoài ý muốn, tuy trước kia hắn nghe qua trong quân có hành khúc, có thể đưa đến tác dụng giống như trận pháp, nhưng không biết cụ thể thực hiện như thế nào, không nghĩ tới nguyên lai đơn giản như thế?
Đường thi 300 bài, còn có nhiều Tống từ như vậy, về sau ta thật sẽ trở thành nam nhân ra sân tự mang BGM sao?
– Bài thơ này vốn là đưa cho Thành Quốc Công, nếu có thể vì triều đình tướng sĩ tận một phần lực, vậy thì càng tốt.
Tổ An thuận thế nói, loại tiện nghi này không chiếm thì phí, nếu danh vọng và tầm quan trọng ở trong quân càng ngày càng cao, đến thời điểm mặc kệ là Hoàng Đế hay Tề Vương, muốn động hắn cũng phải do dự ba phần.
Tần Quang Viễn cười ha ha:
– Vậy ta đại biểu gia gia và đông đảo tướng sĩ cám ơn ngươi.
Cao Anh thấy thế đưa bài từ cho hắn.
Tổ An chú ý tới thần sắc của Nam Huân có chút mất tự nhiên, không khỏi hỏi:
– Nam Huân cô nương, làm sao? Không thoải mái?
– Không có gì, có thể do bài từ này của công tử sát khí quá nặng, nữ tử chúng ta có chút không quá thích ứng.
Nam Huân cô nương miễn cường cười cười.
Đúng lúc này, một thanh âm chói tai truyền đến:
– Vừa rồi rõ ràng nói làm thơ, sao hiện tại thành viết từ?
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, là Y Chí Bính.
Mọi người vô ý thức nhìn về phía Ngọc Nam, chỉ nghĩ là hắn bày mưu đặt kế.
Sắc mặt Ngọc Nam tái xanh, đồng thời không nói lời nào, tuy gia hỏa này ngu xuẩn, nhưng lần này tựa hồ cung cấp một mạch suy nghĩ không tệ.
Tần Quang Viễn giận dữ:
– Họ Y, người nào cho ngươi lá gan, lại dám khi dễ đến trên đầu người Tần gia chúng ta?
Mọi người âm thầm đậu đen rau muống, gia hỏa này thật không biết xấu hổ, trước đó còn ra vẻ ghét bỏ Tổ An, kết quả người ta cho ngươi một bài từ hay, liền thành người Tần gia?
Thấy bộ dáng của Tần Quang Viễn, Y Chí Bính chột dạ nhìn Ngọc Nam.
Ngọc Nam thầm mắng ngu xuẩn, bất quá lúc này hắn chỉ có thể kiên trì lên:
– Tổ An lúc nào thành người Tần gia các ngươi? Theo ta biết, Sở tiểu thư đã sớm ly hôn, hơn nữa coi như hai người không có ly hôn, năm đó Sở phu nhân đã bị Thành Quốc Công đoạn tuyệt quan hệ cha con, cho nên Tổ An làm sao cũng không tính là người Tần gia các ngươi nha.
Tần Quang Viễn nhướng mày:
– Ngọc Nam, ngày bình thường mặc dù ngươi có chút tật xấu, nhưng cũng coi như quang minh lỗi lạc, thua thì thua, cưỡng từ đoạt lý như vậy khó tránh khỏi khó coi.
Ngọc Nam cười nhạt:
– Phương diện ngâm thơ tác đối Ngọc mỗ cam bái hạ phong, Tổ công tử xác thực bất phàm.
Nghe hắn nói như vậy, mọi người âm thầm gật đầu, Ngọc Nam xác thực coi như có phong độ.
Có điều rất nhanh lời nói của hắn xoay chuyển:
– Nhưng vừa rồi hắn nói khoác, nói thiên hạ tài hoa hắn độc chiếm tám đấu, mọi người yêu cầu tự nhiên không giống bình thường, nói làm thơ kết quả thành từ, chỉ sợ không phục chúng.
Người giao hảo với Ngọc Nam đều phụ họa, người xem náo nhiệt khác không ngại chuyện lớn, đều không muốn Tổ An một người ra tận danh tiếng ôm mỹ nhân về, cũng hát đệm theo.
Tần Quang Viễn nhướng mày, chủ yếu là do vừa rồi Tổ An chém gió quá lớn, hắn cũng ép không được, không khỏi khó xử nhìn Tổ An.
Tổ An cười ha ha:
– Vừa rồi rõ ràng nói làm một bài thì tuyệt đối không dây dưa, kết quả bây giờ lại gây chuyện, ta làm tiếp một bài, ngươi lại chọn ba lấy bốn, có hết hay không?
Ngọc Nam nói:
– Ta lấy danh nghĩa gia tộc phát thệ, chỉ cần ngươi có thể làm tiếp một bài thơ trình độ như vừa rồi, để mọi người tâm phục khẩu phục, ta tuyệt đối không nói hai lời, bằng không chữ Ngọc của ta viết ngược lại!
Nghe hắn thề nặng như vậy, cả đám thần sắc lẫm liệt, cầm danh nghĩa gia tộc phát thệ cũng không phải nói đùa, đến thời điểm nếu hắn còn không thừa nhận, thực sẽ bị thiên hạ phỉ nhổ.
Mới đầu Tổ An không hiểu ra sao, có điều rất nhanh kịp phản ứng, ở thế giới này chữ Ngọc có chút đặc thù, viết ngược lại không phải thành…
Chương 1670: Làm khó người
Lúc này tiếng cười của Bích Tử Ngang truyền đến:
– Ngọc huynh như vậy không khỏi quá khó xử người, trình độ vừa rồi văn nhân cả đời có thể viết một bài đã cám ơn trời đất, lại đến một bài như vậy, đây không phải có chủ tâm làm khó người sao?
Hắn mặt ngoài là nói chuyện thay Tổ An, nhưng trên thực tế lại âm thầm đào hố, Tổ An thật thuận thế cự tuyệt mà nói, trước đó thuyết pháp thiên hạ văn tài độc chiếm tám đấu sẽ thành lời cuồng vọng.
Tổ An âm thầm cảm thán, những anh em vợ này của mình đều không phải đèn cạn dầu, a, lại nói vì sao khắp nơi đều có anh em vợ của ta thế nhỉ?
Hắn cười cười, cao giọng nói:
– Vốn ta không muốn phản ứng những tiểu nhân kia, bất quá vừa rồi bài thơ này sát khí quá nồng, để Nam Huân cô nương chấn kinh, vậy vì Nam Huân cô nương làm tiếp một bài đi.
Trên lầu, nữ tử thần bí nghe hắn nói như vậy, không khỏi sầm mặt lại, trong tay cầm một vật, mắt hiện sát cơ, nếu lại để cho hắn làm một bài tương tự, tộc nhân mình sẽ gặp nạn, hôm nay dù liều mạng bại lộ thân phận cũng phải thay tộc nhân sớm trừ họa lớn.
Lúc này Bùi Hữu kích động chạy tới muốn từ trong tay Cao Anh đoạt bút tới:
– Lần này đến lượt ta viết.
Vừa rồi bỏ lỡ cơ hội danh lưu sử sách, lần này không thể lại bỏ lỡ, hiển nhiên giữa sân hắn và Cao Anh tin tưởng Tổ An nhất, thấy Tổ An có lực lượng nói như vậy, hiển nhiên nhất định có thể viết ra kiệt tác.
Cao Anh vội vàng giấu bút, cảnh giác nói:
– Chữ viết của ngươi quá bình thường, vẫn là ta tới, miễn cho chà đạp thơ hay của Tổ huynh.
– Ta…
Bùi Hữu đỏ mặt, có lòng muốn phản bác, nhưng lại không biết bắt đầu nói từ đâu, chỉ còn lại phẫn nộ vô năng.
Bỗng nhiên trong lòng linh cơ khẽ động, trực tiếp cầm nghiên mực tới:
– Vậy ta mài mực.
Cao Anh:
– …
Nhân tài a!
Cái này cũng có thể nghĩ ra được?
Những người khác càng trợn mắt hốc mồm, hai người này thật là sỉ nhục của quý tộc, liếm một nam nhân lại liếm lợi hại như vậy.
Bất quá bọn hắn đều rõ ràng, nếu mình ở vị trí này, hơn phân nửa cũng sẽ tranh cơ hội lưu danh sử sách, đáng tiếc không quen Tổ An, muốn cọ cũng cọ không tới.
Nữ tử thần bí cau mày, hai người kia ở bên cạnh Tổ An lúc ẩn lúc hiện, vừa vặn ngăn trở lộ tuyến xuất thủ, giữa sân có không ít cao thủ, nếu nhất kích không trúng, chỉ sợ rất khó có cơ hội xuất thủ lần thứ hai.
Nàng do dự một chút, cuối cùng từ bỏ dự định lập tức xuất thủ, thật vất vả ở kinh thành đứng vững gót chân, nếu có thể vì tộc nhân trừ một họa lớn bại lộ còn dễ nói, sợ là sợ người không có trừ được, mình lại bại lộ, đó mới là được không bù mất.
Thực không được, đợi lát nữa giao cho Nam Huân đi.
Lúc này âm thanh trong sáng của Tổ An vang lên:
– Thệ tảo Yêu Man bất cố thân
Ngũ thiên điêu cẩm táng Hồ trần
Khả liên Vô Định Hà biên cốt
Do thị thâm khuê mộng lý nhân.
Dịch thơ:
Xả thân thề diệt Yêu Man
Năm ngàn tướng sĩ, bụi Hồ vùi xương
Cốt khô Vô Định, xót thương
Trong mơ khuê nữ còn vương vấn tình.
Nguyên tác Hung Nô tự nhiên không thể dùng, hắn đổi thành Yêu Man.
Còn Vô Định Hà, trùng hợp phụ cận biên cảnh Bắc Cương và Yêu tộc, vừa vặn cũng có con sông trùng tên, có thể tiếp tục sử dụng.
– Khả liên Vô Định Hà biên cốt.
Do thị thâm khuê mộng lý nhân…
Nữ tử thần bí lẩm nhẩm hai câu thơ này, tay chậm rãi để xuống, sát khí trong mắt cũng dần dần tán đi.
Nha hoàn thấy thế ngạc nhiên nói:
– Thế nào, không giết hắn?
– Không giết, hắn không giống Nhân tộc khác.
Nữ tử thần bí kia chậm rãi nói, ánh mắt nhìn Tổ An tràn ngập dị sắc.
Phía dưới, trong hội trường hoàn toàn yên tĩnh, từng người dư vị bài thơ này, trong đầu như xuất hiện một trận kịch chiến bi tráng, tướng sĩ triều đình thề sống chết giết địch phấn đấu quên mình, rất nhiều người đều hi sinh.
Bắc Cương lạnh lẽo, triều đình xuất chinh đại bộ phận quân đội chỉ mặc áo bông, chỉ có bộ đội tinh duệ nhất mới mặc cẩm y lông chồn, ngay cả bọn họ chết trận cũng đạt tới năm ngàn, đủ thấy chiến đấu kịch liệt và thương vong thảm trọng.
Để bọn hắn rung động nhất là hai câu sau, khả liên Vô Định Hà biên cốt, do thị thâm khuê mộng lý nhân, so sánh thật quá cường liệt.
Trước kia bọn họ cảm thấy nhân sinh bi kịch nhất không ai qua được biết tin thân nhân chết, nhưng hôm nay nhìn lại, tuy biết được tin thân nhân chết bi thương, nhưng ít ra còn có thể lễ tế.
Mà tràng cảnh Tổ An miêu tả, nhiều năm hoàn toàn không có tin tức, thê tử ở trong giấc mộng mỗi ngày ngóng trông trượng phu sớm ngày trở về, nhưng làm sao biết đối phương sớm đã biến thành hài cốt ở bên bờ Vô Định Hà, hi vọng và tuyệt vọng va chạm kịch liệt, mới thật là bi kịch.
Rất nhiều người trong lòng đắng chát, muốn nói cái gì, lại phát hiện mình không biết nói gì.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









