[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 99 : Tiếp Quản Lạc Thành (c981-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 981: Tiếp Quản Lạc Thành
Người sống không chỉ nhờ vào cơ năng hoạt động mà thôi.
Khi hắn được rất nhiều người nhớ tới, không quên cũng có nghĩa là hắn chưa chết.
Khi Nhâm Tiểu Túc phát hiện bản thân không cách nào triệu hoán Giang Tự, hắn liền biết việc này đã chẳng thể vãn hồi.
Bất quá hắn cũng không tiếc nuối, có lẽ Giang Tự cũng chẳng nguyện ý sống tiếp bằng cách này.
Bởi vì, lúc đó Giang Tự sẽ phụ thuộc Nhâm Tiểu Túc, người sạch sẽ như Giang Tự sao có thể chấp nhận được?
Đã có lúc, sau khi Nhâm Tiểu Túc nói lời kia xong, La Lam thậm chí nhận được thân ảnh màu vàng của Giang chậm rãi hiển hiện.
May mà Giang Tự không có xuất hiện, cho nên La Lam vẫn chưa biết năng lực phục khắc của Nhâm Tiểu Túc….
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc thở dài một tiếng rồi nhìn về phía Dương Tiểu Cận:
“Bờ vai có đau không?”
“Đau…”
Dương Tiểu Cận nói thẳng:
“Nhưng vẫn chịu được, có thể chiến đấu.”
“Được, chúng ta tới tòa soạn Hy Vọng… “
Nhâm Tiểu Túc nói xong rồi nhìn La Lam:
“Các ngươi thì sao, tiếp tục ở lại Lạc thành hay rời đi?”
“Đương nhiên chúng ta ở lại, chuyện của Giang Tự phải có câu trả lời thích hợp mới được…”
La Lam híp mắt nói:
“Giao tên sát thủ trên tay ngươi kia cho chúng ta, ta sẽ thẩm vấn hắn.”
“Không cần…”
Nhâm Tiểu Túc cầm cổ đối phương lên:
“Trong trái tim bọn họ có một loại côn trùng, không thể bị thẩm vấn.
Ta giữ hắn lại để làm tế phẩm cho ngươi.”
Chu Kỳ nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Nhâm Tiểu Túc, hàn ý bỗng nhiên vọt lên từ phía sau lưng.
Người ta kêu gọi anh linh bằng hữu là cái quái gì chứ.
Nhâm Tiểu Túc còn trực tiếp kêu gọi anh linh từ người sống kia kìa.
Đột nhiên, một hài tử ló đầu khỏi cửa sổ từ khu dân cư đối diện ngã tư đường, hô to:
“Thần thủ hộ thần, cầu ngươi báo thù cho Giang Tự tiên sinh!”
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt nhìn tiểu hài tử, bộ dáng đối phương chỉ có tám chín tuổi, hốc mắt đỏ bừng, khuôn mặt hết sức chân thành.
Gia đình bên trong cuống quít che miệng tiểu hài tử, kéo đứa nhỏ vào, sợ nó trêu chọc phải đại nhân vật không thể trêu.
Hiện giờ này Lạc thành xảy ra chuyện, đó là chuyện không phải người bình thường đụng vào được.
Người lớn trong nhà bối rối muốn xin lỗi Nhâm Tiểu Túc.
Tuy bọn họ không biết vì sao phải xin lỗi nhưng lại cảm thấy đứa nhỏ nhà mình dường như đã mạo phạm gì đó đến Nhâm Tiểu Túc.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc chợt mở miệng:
“Ngươi nhỏ như vậy, biết Giang Tự là ai không?”
Tiểu hài tử thoáng cái thoát khỏi sự lôi kéo của cha mẹ, nằm sấp lên cửa sổ hô to:
“Ta biết, Giang Tự gia gia từng là phóng viên điều tra, bây giờ là tổng biên tạp chí Hy Vọng.
Lúc ăn cơm mọi người đều bảo hiện tại chỉ có Giang Tự gia gia dám nói thật.”
Nhâm Tiểu Túc nở nụ cười:
“Ngươi sùng bái hắn sao?”
“Sùng bái, lớn lên ta cũng muốn làm điều tra phóng viên!”
Tiểu hài tử hô lớn.
Nhâm Tiểu Túc gật đầu nói:
“Nhớ kỹ mộng tưởng này của ngươi.
Khi lớn lên, nếu trở thành phóng viên điều tra mà bị người nào đó uy hiếp thì có thể tới Tây Bắc tìm ta, ta là Nhâm Tiểu Túc.”
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc dẫn theo Dương Tiểu Cận tới tạp chí Hy Vọng.
Trên đường vẫn trống rỗng như cũ, chỉ còn huyết dịch chảy xuôi theo làn mưa.
Thế nhưng, tâm tình Nhâm Tiểu Túc chợt tốt hơn một chút.
Ngài nhìn thấy không, sau khi ngài chết, thời điểm sát thủ đột kích, đám người luôn miệng nói họ thống hận hung thủ giết người nhưng không có một cái dám đứng ra báo thù vì ngài.
Đây chính là sự thật của thế giới này.
Nhưng đây hết thảy đều không quan trọng a, quan trọng chính là ngài đã để lại một tia ánh sáng.
Giống như là truyền thừa cùng luân hồi, thời gian sẽ cho chúng ta đáp án.
Cao ốc toà soạn Hy Vọng vốn là cũ nát, ở trong mưa liền hiển lộ càng thêm tiêu điều một chút.
Nhâm Tiểu Túc đi vào từ cửa lớn, phóng viên cùng các biên tập trong cao ốc nhao nhao đứng dậy, im lặng nhìn sang.
Hắn nhìn đám người đang hốt hoảng và đau lòng trước mắt.
Hốc mắt mọi người đỏ bừng, không biết đã khóc bao lâu.
Nhưng dù là khi Giang Tự rời khỏi, họ vẫn thủ vững cương vị.
Giang Tự để lại tổng cộng bốn phong thư, một phong cho Nhâm Tiểu Túc, một phong cho toàn thể đồng nghiệp.
Giang Tự cũng không nói lời nói bi tráng gì, chỉ bình bình đạm đạm nói bọn họ phải chăm chỉ làm việc, không được viện bất kỳ lý do gì mà truyền đạt sai sự thật.
Còn phải nhớ tưới nước cho quân tử lan ở bệ cửa sổ văn phòng của hắn, đừng để nó chết héo.
Mặt khác, hắn còn chúc một nữ phóng viên chuẩn bị kết hôn, chỉ tiếc hắn không cách nào tự mình tham gia hôn lễ.
Lá thư này vô cùng vụn vặt, giống như một lão nhân bưng chén trà nóng, vừa uống vừa thân thiết thăm hỏi vãn bối.
Khi Trương Thần Thống đọc lá thư này, tất cả mọi người trong cao ốc đều khóc.
Hiện tại, bọn họ đã biết những chuyện Nhâm Tiểu Túc làm từ khi tới Lạc thành, cũng thầm cảm tạ Nhâm Tiểu Túc, có thể lần nữa ra tay vì toà soạn Hy Vọng.
Mà Nhâm Tiểu Túc thì yên lặng quan sát hết thảy, mãi đến khi hắn thấy vách tường được viết đầy tên người thì đi tới, dùng Hắc Đao khắc lên hai chữ: Giang Tự.
Tiếng khóc lóc trong cao ốc bắt đầu vang lên, Nhâm Tiểu Túc im lặng đi lên văn phòng của Giang Tự.
Đứng trước phòng làm việc, Trương Thần Thống đưa một phong thơ cho Nhâm Tiểu Túc:
“Đây là tổng biên viết cho ngươi trước khi đi.”
“Cảm ơn…”
Nhâm Tiểu Túc gật đầu rồi tiến vào phòng của Giang Tự.
Trên bệ cửa sổ là bồn quân tử, trông như vừa được người lau chùi qua.
Nhâm Tiểu Túc hít sâu một hơi và mở phong thư ra, đứng bên cửa sổ yên lặng đọc.
Nguyên lai, Giang Tự đã sớm dự cảm được cái chết của mình.
Đọc từng đoạn thư, trong lòng Nhâm Tiểu Túc tràn đầy bi thương.
Trước đó, thời điểm hắn biết được tin dữ của Giang Tự vẫn không khóc.
Trên đường đi, đón mưa chịu gió hắn cũng không khóc.
Khi triệu hoán Giang Tự thất bại hắn cũng không có khóc.
Nhưng giờ khắc này, khi đọc lá thư, từng giọt nước mắt bỗng chảy dài.
Hắn từng nói với Nhan Lục Nguyên không được phép khóc, thế giới này không cần nước mắt, hiện tại, hắn lại không cách nào kìm nén bi thương của mình.
Nhâm Tiểu Túc để lá thư ở nơi bắt mắt nhất trong cung điện.
Hắn muốn dùng lá thư này để nhắc nhở bản thân, trước khi mất Giang Tự đã xem hắn là ánh sáng.
Hắn quay người ra ngoài, vừa đi vừa hỏi La Lam:
“Khánh thị còn bao nhiêu người tại Lạc thành?”
La Lam bình tĩnh trả lời:
“Bảy mươi mốt người, bất cứ lúc nào cũng có thể dùng.”
Kỳ thật câu hỏi này là phạm huý, rất kiêng kị.
Thế nhưng La Lam được hỏi lại thật cao hứng, vì câu hỏi này chứng tỏ đối phương tín nhiệm Khánh thị.
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Cho người đi lấy băng ghi hình một tháng nay của Lạc thành rồi giúp ta giao tới cho Vương Uẩn ở Tây Bắc.”
“Có chút khó, vũ khí trong tay bảy mươi mốt người này không nhiều.
Lúc trước Khánh thị không coi Lạc thành trọng điểm…”
La Lam thành thật nói.
Hắn không cần giả bộ là hảo hán.
Để lấy được băng ghi hình phải đi vào được nhiều nơi cơ mật.
Mà nơi này là địa bàn của Thanh Hòa.
Nhâm Tiểu Túc không nói gì, trực tiếp rời khỏi toà soạn Hy Vọng.
Thời điểm này, La Lam bỗng ngây ngẩn cả người, chỉ thấy ngoài cửa đám người là đại nha hoàn cùng đám Vương Vũ Trì.
Nhâm Tiểu Túc nói với Chu Nghênh Tuyết:
“Người của Khánh thị giao cho ngươi, ngươi có thể dẫn họ tiếp quản Lạc thành không?”
Vương Vũ Trì nở nụ cười:
“Tiểu Túc Ca yên tâm.
Dù không có Nghênh Tuyết tỷ, tám chúng ta cũng có thể.”
Nói xong, thiết giáp bao phủ tám người.
Tám bộ thiết giáp nhìn qua cực kỳ phi thường.
Hẳn trong khoảng thời gian qua họ đã tiến hành cải tạo thiết giáp.
Trước khi đi, Nhâm Tiểu Túc đã để lại không ít người máy nano cho họ.
Về sau La Lam lại đưa tới một phần.
Khi Nhâm Tiểu Túc và Vương Phú Quý xây dựng “nhà” cho họ, họ cũng không rảnh rỗi.
Họ đã chờ ngày này suốt ngần ấy năm rồi.
Chương 982: Trở Mình
Kỳ thật muốn tiếp quản Lạc thành là chuyện cực kỳ phức tạp.
Bất quá tiếp quản trong lời Nhâm Tiểu Túc không phải triệt để chiếm lĩnh cả hàng rào mà chỉ muốn lấy được đoạn băng giáp sát rồi đóng cửa hàng rào mà thôi.
Lấy băng hình giám sát là để đem về cho Vương Uẩn phân tích, cụ thể phải phân tích cái gì thì Nhâm Tiểu Túc cũng không biết, nhưng biết đâu Vương Uẩn sẽ đem tới một kinh hỉ cho hắn.
Mà đóng cửa hàng rào vì Nhâm Tiểu Túc không muốn đám yêu ma quỷ quái trong Lạc thành có cơ hội chạy trốn.
Hàng rào bị phong tỏa, bên ngoài có thiên la địa võng được Chu Nghênh Tuyết bố trí, chỉ cần có người dám leo lên tường thành rời đi, nhất định chỉ có con đường chết.
Lần này kế hoạch của Nhâm Tiểu Túc không hề nhỏ.
Sau khi 71 người Khánh thị đưa tin cho Chu Nghênh Tuyết thì lập tức xông vào Trật Tự Tư, khống chế nơi này.
Cục trưởng Trật Tự Tư là bà con xa của Hứa gia, nguyên bản hắn vừa nhận được tin có một nhóm đông đang tiến tới Trật Tự Tư, thế nhưng hắn không quan tâm lắm.
Thế nhưng thông qua thông qua camera giao lộ, hắn phát hiện đám người kia còn đem theo súng.
Khi hắn nhận ra đám người Chu Nghênh Tuyết đang âm mưu gì đó thì lập tức kêu thủ hạ đi lấy vũ khí.
Sau đó, khi lần nữa nhìn vào màn hình, đám người này nhận ra đối thủ của họ lại là những người mặc thiết giáp…
Một khắc này, nội tâm cục trưởng không khỏi vô lực.
Đây không phải thứ mà súng ống có thể đối đầu, ngần ấy người của họ cũng không đủ để tám thiết giáp giết.
Khi đám người Vương Vũ Trì khống chế được thế cục, lúc này Chu Nghênh Tuyết mới nghênh ngang đi đến, nàng mặc một thân sườn xám cùng châu báu, nhìn qua cực kỳ quý khí.
Vương Vũ Trì nhìn về phía Chu Nghênh Tuyết:
“Tỷ, kế tiếp làm thế nào.”
Giờ khắc này, tám thiết giáp nhìn về phía Chu Nghênh Tuyết.
Điều này làm cho Chu Nghênh Tuyết vô cùng vui vẻ, phảng phất trong chớp mắt nàng trở thành đại nhân vật của thế giới ngầm vậy.
Mà tám đệ đệ này chính là tay chân của nàng…
Loại tình cảnh này khiến Chu Nghênh Tuyết nhất thời của thấy bản thân như bá chủ thế giới vậy…
Vừa rồi ở cao ốc Hy Vọng, nàng vâng vâng dạ dạ với Dương Tiểu Cận không nói, hiện tại với người ngoài rốt cuộc cũng có thể hãnh diện hô hào rồi.
Chu Nghênh Tuyết nhìn đám người Vương Vũ Trì cười cười.
Trước kia thật không phí công nấu cơm, chiếu cố sinh hoạt hàng ngày cho đám đệ đệ này.
Về sau ai chọc tới nàng, nàng không cần tự mình động thủ nữa, cứ để đám Vương Vũ Trì giải quyết là được.
Cùng như lão gia vậy, ai tạo ra vấn đề thì giải quyết người đó!
Chu Nghênh Tuyết nghênh ngang ngồi trong Trật Tự Tư, nói với cục trưởng:
“Từ giờ trở đi, chúng ta đi tiếp quản Trật Tự Tư, có vấn đề gì không?”
Cục trưởng Trật Tự Tư cười khổ:
“Ta cũng chỉ làm việc cho người khác thôi, đâu có quyền quyết định gì.”
“Vậy giết ngươi rồi tìm người khác nói chuyện tiếp cũng được nhỉ?”
bộ dáng Chu Nghênh Tuyết vừa nghiêm túc lại hiếu kỳ nói.
Cục trưởng lập tức nói:
“Ngài cứ việc chỉ huy, kêu bọn họ làm gì cũng được.”
Chu Nghênh Tuyết lập tức nở nụ cười ấm áp:
“Được rồi, ta cũng chỉ làm việc cho lão gia nhà ta.
Hắn vừa giết nhiều người ở Lạc thành như vậy.
Trật Tự Tư các ngươi hẳn cũng biết nhỉ? Tốt nhất đừng làm gì mờ ám, bằng không sẽ chết sớm đó.
Lấy hết băng ghi hình Lạc thành tới đây cho ta.
Chúng ta muốn báo thù cho Giang lão gia tử, báo hết thù chúng ta sẽ đi.”
Nói xong, Chu Nghênh Tuyết để lại hai đệ đệ cùng hai mươi người Khánh thị rồi quay người đi về phía sở cảnh vệ.
Ngoài dự đoán của mọi người, cảnh vệ căn bản không chút phản kháng, ngược lại còn chủ động đón đám Chu Nghênh Tuyết vào.
Chu Nghênh Tuyết tò mò nhìn về phía quan quân cảnh vệ:
“Các ngươi không chống cự?”
Đại nha hoàn nghĩ thầm, này thì còn gì cảm giác thành tựu nữa chớ?
Chỉ thấy quan quân cười khổ:
“Thanh Hòa truyền văn bản tới, bảo chúng ta toàn lực phối hợp.
Hơn nữa nói thật, chúng ta cũng muốn báo thù cho Giang lão gia tử.
Nếu các ngươi có thể điều tra được hung thủ là ai thì tốt quá.”
“Ồ…”
Chu Nghênh Tuyết cảm thấy có hơi kỳ quái.
Tập đoàn Thanh Hòa với tư cách là chủ nhân Lạc thành, hẳn nên đứng bên bảo vệ “chủ quyền” chứ.
Hiện tại sao đối phương lại cam tâm tình nguyện giao quyền ra nhỉ?
“Đi, trực tiếp tới tổng bộ Thanh Hòa…”
Ngay cả cửa của sở cảnh vệ Chu Nghênh Tuyết cũng không vào, chỉ để lại hai đệ đệ cùng 20 người Khánh thị giám sát cảnh vệ phong thành rồi đi thẳng tới tổng bộ Thanh Hòa.
Đến trước cửa tổng bộ, nhân viên bảo an đã sớm chờ dưới lầu, Chu Nghênh Tuyết nhìn bọn họ một cái rồi đi vào.
Nàng trực tiếp dùng thang máy di chuyển đến tầng cao nhất.
Trong văn phòng tầng cao nhất chỉ còn mỗi Hứa Chất.
Trước kia người đứng đầu Thanh Hòa vốn là Kỵ Sĩ Hứa Khác.
Nhưng về sau Hứa Khác cùng Hứa Chất đã nói chuyện rõ ràng, Hứa Khác truy cầu giấc mộng Kỵ Sĩ, hiện giờ Thanh Hòa do vị cựu chủ tịch hội sinh viên Thanh Hòa tới quản lý.
Hứa Chất đứng trong văn phòng lặng lẽ nhìn đại nha hoàn đi tới.
Hiện giờ hắn gặp lại vị cô nương mình thương lại không biết nên nói gì cho tốt.
Ngược lại là Chu Nghênh Tuyết tùy tiện ngồi lên sa lon:
” Kỵ Sĩ của Thanh Hòa đâu rồi? Xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không thấy thân ảnh bọn họ?”
Hứa Chất nghĩ nghĩ rồi đáp:
“Bọn họ không thuộc sở hữu của Thanh Hòa.
Hiện giờ đều là người tự do.
Thời điểm tổng biên Giang Tự gặp chuyện không may, bọn họ đang ở tiền tuyến trợ giúp dân chạy nạn cùng binh sĩ Hỏa Chủng rút lui.
Trận đánh ở trường thành vô cùng thảm thiết, nhiều người trong bọn họ bị thương.
Về sau trên đường xuôi nam họ lại bị vật thí nghiệm phục kích.
Bất quá may mà không có vấn đề lớn gì.
Hiện giờ hẳn họ đã nhận được tin tức, đang trở về.”
Chu Nghênh Tuyết ồ một tiếng:
“Nguyên lai là giúp đỡ nạn dân.
Nghe nói ngươi hạ lệnh để cho cảnh vệ phối hợp với chúng ta, vì sao?”
“Bởi vì chúng ta đều muốn báo thù cho Giang Tự tiên sinh…”
Hứa Chất nói:
“Lúc trước cảnh vệ Lạc thành tới chiến tuyến phương bắc trợ giúp, chúng ta đã điều khá nhiều binh lực.
Kỳ thật nơi này chỉ còn một cái xác không hồn, chẳng ngăn được các ngươi.”
Chu Nghênh Tuyết gật gật đầu:
“Ngươi thông minh, hiểu chuyện đấy.
Được rồi, nếu các ngươi đã phối hợp như vậy, ta cũng không cần động thủ, nghỉ ngơi đi.”
Nói xong Chu Nghênh Tuyết rời đi.
Hứa Chất ở phía sau do dự thật lâu rồi đột nhiên hỏi:
“Sau khi tìm được thủ phạm giết chết Giang Tự tiên sinh.
Ta có thể nói chuyện với ngươi không.”
Chu Nghênh Tuyết đi vào thang máy, quay người nhìn Hứa Chất đuổi nàng, đứng bên ngoài:
“Tiểu bằng hữu, loại chuyện này ta phải hỏi lão gia nhà ta một chút mới được.
Bất quá ta chẳng muốn hỏi, vì ta thấy không có gì để nói với ngươi cả.
Ngươi quá yếu.”
Cửa thang máy khép lại, Hứa Chất đứng bên ngoài thang máy như mất mát thứ gì đó.
Chương 983: La Lam Bị Bệnh
Chu Nghênh Tuyết đi một vòng lớn với phong thái uy phong.
Những nơi Nhâm Tiểu Túc kêu nàng tiếp quản nàng đều tiếp quản.
Những nơi Nhâm Tiểu Túc không cho nàng tiếp quản, nàng cũng tiếp quản không ít…
Không phải nàng cố gắng ra sức, chỉ đơn giản là đang hưởng thụ cảm giác lên mặt trong hôm nay thôi.
Từ nhỏ, đại nha hoàn đã sống trong hoàn cảnh vô cùng nghẹn khuất.
Khi còn bé là vì nghèo, không có tiền.
Sau khi vào Dương thị lại phải nhìn sắc mặt lãnh đạo.
Tới khi gặp được Nhâm Tiểu Túc, thực lực nàng không chỉ mạnh tới mức có thể đi ngang, mà ánh mắt người khác nhìn nàng cũng mang theo mấy phần kính sợ.
Điều này khiến đại nha hoàn có cảm giác, nhân sinh của mình đã được thăng hoa.
Bất quá, có vài người thật sự rất kỳ quái.
Dù thực lực trở nên mạnh hơn nhưng tâm tính vẫn giữ lòng dạ nhỏ nhen, chỉ muốn đi diễu võ dương oai khắp nơi, nhưng không nghĩ bản thân đã lợi hại như vậy, kỳ thật không cần khoe khoang làm gì.
Hơn nữa, từ lý thuyết mà nói, hiện tại Nhâm Tiểu Túc căn bản không đánh lại nàng, Dương Tiểu Cận cũng vậy.
Thế nhưng Chu Nghênh Tuyết phảng phất đã tập thành thói quen, sắm vai đại nha hoàn mãi không bỏ…
La Lam đã sớm chuẩn bị chỗ ở tốt cho đám Nhâm Tiểu Túc.
Không thể không nói, Khánh thị tài đại khí thô, nơi nào cũng có bất động sản của họ.
Ngay cả khu biệt thự Mẫu Đan mà Khánh thị đã có tám căn.
Lúc Tây Nam chiến loạn, rất nhiều đại nhân vật của Lý thị cùng Dương thị tới khu biệt thự này mai danh ẩn tích.
Ban đêm, Chu Nghênh Tuyết dẫn người trở về.
Đám Vương Vũ Trì đi theo phía sau cầm một cái rương màu đen.
Trong rương đều là ổ cứng lấy được từ camera.
Nhâm Tiểu Túc nhìn đám Vương Vũ Trì về phía:
“Trung Nguyên đã rối loạn, sau này dù là ai cũng muốn tranh đoạt thiên hạ.
Lạc Thành không còn là vùng đất bình yên nữa.
Hơn nữa lần này thân phận của các ngươi đã lộ.
Nếu có người nhằm vào ta e rằng sẽ xuống tay với các ngươi.
Cho nên lần này các ngươi hãy vận chuyển mấy cái rương này về Tây Bắc đi.
Vương Uẩn đã đợi sẵn ở hàng rào 144.
Các ngươi giao rương tới đó giao rương cho hắn là được.”
Lái xe từ Lạc thành, nhanh nhất ba ngày là tới hàng rào 144 hiệu, tới cứ điểm 178 thì cần thêm hai ngày nữa.
Số rương này có đám Vương Vũ Trì hộ tống, Nhâm Tiểu Túc cũng yên tâm.
Nếu bị người chặn đường, tám người có thể dùng thiết giáp chạy vào rừng, quân đội của tập đoàn đừng mong bắt được bọn họ.
Vương Vũ Trì nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc:
“Tiểu Túc Ca, chúng ta muốn ở lại giúp ngươi.”
“Không cần…”
Nhâm Tiểu Túc vỗ vỗ bờ vai Vương Vũ Trì:
“Số băng hình này quan trọng hơn.
Các ngươi kịp thời đưa về, chúng ta mới có thể nhanh chóng tìm được hung thủ sát hại Giang Tự tiên sinh.
Hơn nữa, nhóm Phú Quý thúc đều rất nhớ các ngươi nên tới đoàn tụ cùng bọn họ đi.”
Nhưng lúc này, Chu Nghênh Tuyết bỗng nói:
“Nếu không để ta vận chuyển số rương hòm này cho, ta làm cũng an toàn hơn… “
Nói thật, ban ngày Chu Nghênh Tuyết uy phong bao nhiêu thì tối về gặp Dương Tiểu Cận, nàng liền co đầu rụt cổ.
Ở lại Lạc thành nào tốt bằng về Tây Bắc, Tây Bắc cao, hoàng đế xa vẫn tốt hơn.
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
“Không được, ngươi phải ở lại, chuyện phong thành còn cần ngươi.”
Chu Nghênh Tuyết vội vàng nói:
“Lão gia, ngươi nghĩ xem, hiện tại Thanh Hòa rất phối hợp.
Cảnh vệ cũng bắt đầu giới nghiêm tường thành, cửa thành đều bị phong tỏa.
Ngươi cũng biết thủ phạm sau màn lần này nhất định là tập đoàn.
Vạn nhất thật sự là Vương thị, đám Vương Vũ Trì sẽ gặp nguy hiểm, AI gì đó của bọn họ rất lợi hại nha.”
Những lời này ngược lại nhắc nhở Nhâm Tiểu Túc, lúc trước La Lam từng nhắc tới, khả năng chiến binh nano của Khánh thị đã bị Linh khống chế.
Nhất 2000 chiến binh nano trợ giúp Tả Vân sơn nay bỗng mất tích.
Nếu thật, nếu là Linh giết Giang Tự, vì che dấu dấu vết để lại, đối phương dùng này 2000 chiến binh nano chặn đường đám Vương Vũ Trì, e rằng tám người bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:
“Được, vậy ngươi đi cùng bọn họ đi.
Nhớ kỹ, trên đường không được dừng lại, ta cần các ngươi dùng tốc độ nhanh nhất vận chuyển số rương hòm này tới chỗ Vương Uẩn.”
Đại nha hoàn vui vẻ ra mặt:
“Được rồi, lão gia yên tâm, ai tới chặn giết cũng vô dụng thôi.”
Nói xong, đại nha hoàn vô cùng cao hứng đi thu dọn đồ đạc…
Chuyến đi này, rương hòm nhất định sẽ an toàn.
Người có thể chặn được đại nha hoàn hiện tại không có mấy người, Linh cũng thế.
Đợi cho hết thảy được an bài thỏa đáng, rốt cục Nhâm Tiểu Túc mới thoáng thở nhẹ ra.
La Lam ở bên cạnh nói:
“Yên tâm, nhất định sẽ tìm được thủ phạm sau màn.”
“Ừ…”
Nhâm Tiểu Túc gật đầu.
Tiếp theo chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, trong Lạc thành nhất định không có ai mà bạn họ không bắt được.
Cái Nhâm Tiểu Túc cần làm là lật Lạc thành lên, tìm ra đáp án kia.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc nhớ tới một việc:
“Đúng rồi La Lam, không phải bây giờ ngươi đã thành siêu phàm giả à.
Còn cần Hắc dược làm gì?”
Sắc mặt La Lam trở nên cổ quái:
“Khục khục, sao có thể hỏi chuyện này trước mặt mọi người chứ.”
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ:
“Có gì không thể nói đâu.
Yên tâm đi, ngươi cứ can đảm mà nói.”
“Là như vậy, dường như thân thể ta có phần hư nhược…”
La Lam giải thích nói:
“Từ khi ta mười lăm tuổi, lúc đi tiểu nước tiểu bỗng phân đôi ra.
Tới bệnh viện kiểm tra cũng không được gì.
Thế nhưng bác sĩ bảo ta còn nhỏ đã đi tiểu phân nhánh thì khả năng bàng quang ta không đủ lực, có chút hư nhược.”
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
“Không đến mức vậy chứ, nước tiểu phân nhánh mà nặng dữ vậy?”
La Lam nhìn mọi người bên cạnh một cái, thấy đám Dương Tiểu Cận đang nói chuyện khác mới nhỏ giọng nói:
“Chủ yếu là phân hơi nhiều nhánh…”
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc cũng cổ quái.
Nước tiểu phải phân nhánh thế nào mới khiến bác sĩ bảo cơ thể La Lam hư nhược chứ?
La Lam vội vàng nói:
“Cho nên về sau ta luôn chú trọng dưỡng sinh.
Ăn nhiều đồ bổ, thế nhưng bệnh này lúc xấu lúc tốt.
Có đôi khi còn nhiều nhánh hơn, đôi khi thì không, rất lạ.
Thế nhưng sau khi dùng Hắc dược, ta cảm thấy tinh lực tràn đầy, một đoạn thời gian dài không bị gì cả.
Cho đến lúc đi Trung Nguyên, Hắc dược hết thì nước tiểu lần nữa phân nhánh.
Vì vậy ta mới xin ngươi Hắc dược đó.”
“Vậy à?”
Nhâm Tiểu Túc nghiêng đầu trầm tư nửa ngày:
“Ta hỏi ngươi chuyện này nha.
Chu Kỳ thức tỉnh lúc nào?”
“Không biết a…”
La Lam nói:
“Hắn giấu kỹ lắm, nhiều năm sau chúng ta mới biết.
Có một lần ta đang đi bơi, không cẩn thận bị chuột rút được hắn cứu mới biết đó.”
Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:
“Vậy ngươi nhớ lại một chút.
Tần suất ngươi tiểu ra nhiều nhánh có Chu Kỳ ở gần đó không…?”
La Lam:
“? ? ?”
Giờ khắc này, La Lam bỗng nhìn về phía Chu Kỳ, sau đó trực tiếp đánh tới!
Chu Kỳ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì mặt đã trúng một quyền.
Hắn giận dữ hét:
“Mập mạp chết bầm, ngươi điên rồi à?”
Nhất thời, hai người đánh nhau lộn thành một đoàn, khó mà hòa giải…
Chương 984: Cách Sống Của Người Bình Thường
Sáng sớm hôm sau, khi hai người La Lam cùng Chu Kỳ lần nữa xuất hiện, mắt cả hai đều chuyển thành màu xanh tím.
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc từng thấy rất nhiều siêu phàm giả chiến đấu.
Thế nhưng cảnh tượng hai siêu phàm giả người đấm ta đạp thì đây vẫn là lần đầu…
“Đi thôi, đi ăn cơm…”
Nhâm Tiểu Túc cố nén cười.
Sau trận khóc lóc ở cao ốc Hy Vọng, tâm tình Nhâm Tiểu Túc đã dần tốt hơn.
Dường như không còn tối tăm phiền muộn như khi vừa tới.
Người chết cũng đã chết.
Người sống phải tìm kiếm ánh sáng và hy vọng mới chứ không phải sa vào đau thương.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn.
La Lam nghe Nhâm Tiểu Túc gọi xong thì ồm ồm nói:
“Chúng ta không cần ra ngoài ăn, tìm đội ngũ đầu bếp tới biệt thự nấu cơm là được.”
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
“Thôi, không cần phiền vậy đâu.
Vừa vặn ta cũng muốn đi dạo một chút.”
“Được…”
La Lam đáp ứng nói.
Trời vừa hừng sáng, bốn người La Lam, Chu Kỳ, Nhâm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận rời khỏi biệt thự.
Mưa đã hết, sau cơn mưa, không khí tươi mát vô cùng.
Sau chuyện vài ngày nay, người đi lại trên phố thưa thớt, nhiều người còn chẳng dám đi lại vào ban ngày.
Rất nhiều nhà xưởng cũng thông báo công nhân nghỉ.
Cho nên, người đi trên đường phố cũng không nhiều.
Từ chiều hôm qua, mọi người trong Lạc thành truyền miệng nhau bảo Thanh Hòa đã đổi chủ.
Tin tức này kinh động rất nhiều người, cho nên khi đám Nhâm Tiểu Túc vừa rời khỏi biệt thự đã thấy rất nhiều cỗ xe quý phái.
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng qua những chiếc xe đó:
“Những chiếc xe này trông cũng không tệ nhỉ.”
“Ừ, nhà xưởng Chu thị chuyên về sản xuất xe.
Những năm gần đây trở thành nơi sản xuất xe dành riêng cho các đại nhân vật…”
La Lam giải thích.
“Họ đứng đây là gì…”
Nhâm Tiểu Túc nghi hoặc nhìn những xe đó:
“Đều là gia đình trong khu biệt thự này à.
Không vào đi chứ đứng đó làm gì?”
Kết quả La Lam cười:
“Xem ra ngươi chưa có kinh nghiệm về chuyện này nhỉ.
Họ không phải hộ gia đình ở đây.
Họ là tới tìm ngươi.”
“Tìm ta làm cái gì?”
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu.
“Ngươi tiếp quản Lạc thành, đương nhiên là tới tìm ngươi đưa tiền bảo hộ…”
La Lam bình tĩnh nói:
“Nhìn xem, trò hay lập tức được mở màn.”
Vừa dứt lời, đúng như La Lam đoán.
Những người ngồi trên xe thấy Nhâm Tiểu Túc cùng La Lam đi ra thì vội vàng xuống xe đi tới.
Tuy bọn họ không biết Nhâm Tiểu Túc trông như thể nào nhưng bọn họ biết La Lam cùng Chu Kỳ.
Hiện giờ người có thể đi cùng La Lam Chu Kỳ tất nhiên là vị kia ở Tây Bắc.
Trong lúc nhất thời, cảnh tượng đông đảo đại nhân vật ở Lạc thành tụ tập bị cư dân phụ cận nhìn thấy, họ cũng tự ngầm hiểu.
Bất quá mọi người cũng không thấy có gì lạ.
Kỳ thật qua hai lần đại chiến, địa vị Nhâm Tiểu Túc trong nội tâm cư dân ở Lạc thành đã rất cao.
Cho nên mọi người không cảm thấy hoảng hốt với việc Nhâm Tiểu Túc tiếp quản Lạc thành.
Nghe nói Nhâm Tiểu Túc còn là bằng hữu cả Kỵ Sĩ.
Chuyện Kỵ Sĩ lần lượt rời khỏi Lạc thành đã khiến mọi người bất an.
Bấy giờ Lạc thành chào đón tân chủ nhân lại khiến mọi người cảm thấy tốt hơn…
Cũng không biết chủ nhân trước kia của Thanh Hòa đã đi đâu nữa?
Lúc này, nhóm đại nhân vật trong Lạc thành lần lượt đi tới chỗ Nhâm Tiểu Túc, hắn bình tĩnh nhìn bọn họ:
“Được rồi, không cần đưa tiền bảo hộ.
Lần này ta báo hết thù xong sẽ đi, không thật sự tiếp quản Lạc thành đâu.”
Mọi người nghe xong liền hiểu.
Không ngờ Tây Bắc không có ý muốn chiếm Lạc thành.
Nhâm Tiểu Túc phất phất tay:
“Đừng tới đây chướng mắt, nên đi đâu thì đi đi.”
“Được được, ngài đi cẩn thận… “
Một đám người thấy Nhâm Tiểu Túc không vui liền cúi đầu khom lưng nhanh chóng chạy.
La Lam cười nói:
“Khi trở về Tây Bắc ngươi cũng phải đối mặt với cảnh tượng thế này thôi.
Trong lúc nhất thời, quan to hiển quý, hào phú khắp nơi, chỉ cần là người làm ăn trên địa bàn của ngươi đều sẽ tới tìm ngươi đưa tiền bảo hộ.
Vì tương lai ngươi là chủ nhân Tây Bắc, chi phối tánh mạng của họ.
Đệ đệ Khánh Chẩn của ta trống vào quân danh không chỉ vì phòng ám sát còn vì không muốn bị đám người này làm phiền.
Hắn thích yên tĩnh, không chịu được ồn ào.”
Nhâm Tiểu Túc nhìn mấy chiếc xe lần lượt rời đi:
“Đây là đạo lí đối nhân xử thế a.”
La Lam tùy tiện cười nói:
“Đây là giang hồ.”
Cười nói xong lại sờ sờ vết thương bị Chu Kỳ đánh tối qua.
La Lam căm giận bất bình nói:
“Dáng người lão tử năm đó thon thả cỡ nào.
Thế nhưng từ năm mười lăm tuổi, bắt đầu ăn vô số đồ bổ thì bị phình ra thế nào.
Khi còn sống cha ta còn ghét bỏ ta ăn nhiều.
Bây giờ chân tướng sáng tỏ rồi, đổi lại là người khác ta nhất định sẽ nổ súng bắn chết hắn!”
Chu Kỳ liếc mắt:
“Cũng chỉ đùa một chút thôi mà, có cần làm quá vậy không?”
“Ta đã nói rồi, dù thể cốt ta có không tốt cũng không thể tiểu ra năm nhánh như vậy được!”
Cơn giận của La Lam còn chưa tan nha…
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc đi đến cửa hàng bán đồ ăn sáng đối diện.
Dường như vì mọi người không muốn ra ngoài nên trong tiệm khá vắng khách.
Ông chủ thấy bốn người bọn họ tới thì vội vàng hô:
“Các ngài muốn ăn gì, chúng ta có bún gạo, súp cay, cháo gạo, mì hoành thánh.”
“Một tô thập cẩm… “
La Lam nói.
Nhâm Tiểu Túc ăn bún gạo thịt gà, Dương Tiểu Cận cháo gạo, Chu Kỳ ăn mì hoành thánh.
Bốn người ăn xong thì kinh ngạc phát hiện đồ ăn tiệm này làm khá ngon.
Từ trước đến nay, La Lam giao tiếp khá tốt nên chạy tới nói chuyện với ông chủ:
“Hai ngày nay loạn thành như vậy, ngươi vẫn mở cửa buôn bán ?”
Ông chủ trung niên hòa khí cười cười:
“Có loạn cũng phải sống và làm việc a.”
Lúc gần đi, La Lam móc bóp muốn trả tiền, kết quả ông chủ xoa tay cười nói:
“Bốn vị tới ăn cơm không cần đưa tiền, không chỉ hôm nay không cần mà về sau cũng không cần.”
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
“Vì sao?”
Ông chủ giải thích nói:
“Ngày hôm qua bốn vị thay tổng biên Giang Tự báo thù đã truyền khắp Lạc thành.
Với tư cách là thường dân tuy chúng ta phẫn nộ nhưng không dám đứng ra báo thù cho Giang tổng biên.
Bốn vị báo thù cho hắn chẳng khác nào ân nhân của dân chúng Lạc thành chúng ta.
Chuyện ăn uống các vị đừng lo, về sau ăn cái gì ở Lạc thành cũng không cần trả tiền.
Chúng ta thấp cổ bé họng chỉ có thể làm được như vậy.
Hy vọng các vị không chê.”
Nhâm Tiểu Túc có chút hoảng hốt.
Kỳ thật hắn rời khỏi ngã tư đường hôm qua, trong lòng vẫn luôn phẫn hận.
Rõ ràng tất cả mọi người luôn miệng nói kính ngưỡng Giang Tự, thế nhưng khi Giang Tự chết thì không có ai giúp đỡ một tay.
Hôm qua khi sát thủ tới cũng chẳng ai đứng ra giúp.
Thế nhưng vào một khắc này, trong chớp mắt Nhâm Tiểu Túc bình thường trở lại.
Đơn giản vì câu nói: chúng ta chỉ là dân chúng thấp cổ bé họng, của chủ quán.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc nở nụ cười.
Đúng vậy a, người bình thường có cách sống của người bình thường.
Hắn không thể cưỡng cầu tất cả đều phải sống vì Giang Tự.
Bữa ăn miễn phí hôm nay chẳng phải là ánh sáng mà Giang Tự để lại đó sao.
Dù ánh sáng yếu ớt nhưng vẫn không bị dập tắt.
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc cười nhẹ, nói một tiếng cám ơn cùng ông chủ rồi quay người rời đi.
Khói mù trong lòng hắn đã được xóa sạch, chuyện hắn cần làm bây giờ là trả thù cho Giang Tự.
Chương 985: Lễ Vật
“Ngươi kêu ta tới Tây Bắc để dẫn Chu Nghênh Tuyết tới Lạc thành?”
Dương Tiểu Cận ngồi trên ghế sô pha đối diện không thèm nhìn mà hỏi Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc đang đọc sách bỗng nhiên run lên:
“Ta kêu ngươi về Tây Bắc thuần túy là quan tâm ngươi, không có kế hoạch khác a.
Dẫn Chu Nghênh Tuyết tới Lạc thành cũng vì năng lực của nàng thích hợp với chiến đấu quy mô lớn thôi.”
Trước đó, Dương Tiểu Cận vẫn không nhắc tới chuyện này nên Nhâm Tiểu Túc xém chút là quên luôn.
Nhưng Dương Tiểu Cận không đề cập tới vì nàng lấy đại cục làm trọng, không muốn tại thời điểm mấu chốt lại gây chuyện máu chó ảnh hưởng chuyện lớn.
Cơ mà điều này không có nghĩa nàng quên…
Nhâm Tiểu Túc nhanh chóng để sách trong tay xuống rồi đi tới bên cạnh Dương Tiểu Cận:
“Vai ngươi còn đau không? Hay để ta xoa giúp ngươi nhé?”
“Được rồi…”
Dương Tiểu Cận vẫy vẫy tay:
“Tuy Hắc Dược không có công dụng thần kỳ như trị ngoại thương nhưng vẫn lành nhanh hơn bình thường đã không có đáng ngại nữa.”
Thời điểm này, người phụ trách giới nghiêm bên ngoài biệt thự đi vào thông báo với Nhâm Tiểu Túc:
“Có người muốn gặp ngài.”
“Ai a? Nhất định là có chuyện rất quan trọng.
Ta phải đi xử lý một chút…”
Nhâm Tiểu Túc nói xong thì đi ra ngoài.
Dương Tiểu Cận nhíu lông mày, thiếu chút là không kiềm được mà rút súng bắn Nhâm Tiểu Túc vài phát.
Người tới là cục trưởng Trật Tự Tư, kỳ thật không chỉ có vị này tới bái phỏng Nhâm Tiểu Túc, buổi sáng Nhâm Tiểu Túc đuổi đi một đám rồi, hắn không có hứng thú với sự nhiệt tình của những người này.
Trên thực tế, quyền lực là thứ mà ai cũng hướng tới.
Chỉ cần ngươi có quyền, dù dùng gậy cũng đánh không hết những người muốn tiếp cận ngươi.
Bất quá, cục trưởng Trật Tự Tư đã nghe chuyện hồi sáng.
Hắn tới chỉ thuần túy bày tỏ thái độ mà thôi.
Chung quy có chút thượng vị giả rất kỳ quái, ngươi đưa tiền bảo hộ cho hắn, hắn sẽ đuổi ngươi đi, dường như rất liêm khiết.
Nhưng nếu ngươi không tới thăm hắn, hắn sẽ ghi thù ngươi.
Kỳ thật, đuổi đi chỉ là giả bộ mà thôi.
Hiện tại Lạc Thành được Nhâm Tiểu Túc tiếp quản, ai biết rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc là hạng người gì?
Cục trưởng Trật Tự Tư thân trong quan trường đã lâu, gặp qua quá nhiều quy tắc ngầm trong này, cho nên cảm giác mình phải tới một chuyến.
Dù có bị đuổi đi cũng không quan trọng, lại mất khối thịt nào.
Chỉ là khi hắn đã làm xong chuẩn bị xong tâm lý bị đuổi đi thì thấy Nhâm Tiểu Túc vô cùng nhiệt tình đi ra nghênh tiếp hắn, lại còn chủ động muốn bắt tay với hắn nữa chứ!
Lúc này cục trưởng Trật Tự Tư có phần được sủng ái mà sợ:
“Ngài còn đích thân tới, thật khiến ta có chút hoảng hốt a.”
Lúc này hắn thầm nghĩ, quả nhiên là do sức nặng của đám người kia không đủ nên mới bị đuổi đi a, hắn là cục trưởng Trật Tự Tư đương nhiên cũng sẽ không bị đuổi!
Cũng nhờ hắn có mặt mũi a!
Nhâm Tiểu Túc cầm hai tay cục trưởng Trật Tự Tư vui tươi hớn hở cười nói:
“Ngươi chính là cục trưởng Trật Tự Tư của Lạc thành a.
Lần này thu thập băng hình giám sát sự vất vả ngươi rồi.”
Trật Tự Tư cục trưởng cảm động nói:
“Đâu có đâu có, chút chuyện này đâu đáng phiền ngài quan tâm.
Thật quá hổ thẹn mà, trước kia ta từng nghe nhắc tới ngài.
Trận chiến ở Vọng Xuân Môn kia, ngài đúng là thần thủ hộ của Lạc thành chúng ta a.
Ta vẫn luôn nghe nói tới ngài nhưng chưa từng gặp.
Lần này ta có đem chút một ít lễ gặp mặt cho ngài.”
Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên:
“Khách khí a khách khí, mang cái gì đó…”
Cục trưởng Trật Tự Tư nhất thời cứng họng.
Trước mặt người ta hỏi tặng quà gì.
Thật đúng là một vị lãnh đạo bụng dạ thẳng thắn a…
Hắn khách khí cười nói:
“Là chút đặc sản của Lạc thành thôi.
Trước tiên ngài đừng vội, để ta đưa ngài.”
Nhâm Tiểu Túc để binh sĩ Khánh thị ở bên cạnh nhận lễ vật, sau đó hắn thấy sau lưng Dương Tiểu Cận đang nhìn chằm chằm thì vội vàng nói với cục trưởng Trật Tự Tư:
“Trước chớ đi, ngươi đặc biệt tới đây hẳn có chuyện gì rất quan trọng muốn báo cáo đúng không.”
Cục trưởng Trật Tự Tư sửng sốt một chút vội vàng cười nói:
“Không có a, chỉ tới bái phỏng ngài một chút thôi.
Không có gì quan trọng hết.”
Nhâm Tiểu Túc chân thành nói:
“Ngươi có.”
cục trưởng Trật Tự Tư:
“? ? ?”
Đây là ý gì? cục trưởng Trật Tự Tư bối rối!
Cùng ngày, cục trưởng Trật Tự Tư bị Nhâm Tiểu Túc lôi kéo hàn huyên hơn một giờ mới xong.
Sau khi trở về, chuyện cục trưởng Trật Tự Tư được tân chủ nhân Nhâm Tiểu Túc của Lạc thành vô cùng coi trọng liền truyền khắp Lạc thành…
Tuy thời điểm nói chuyện rất thống khổ nhưng sau khi trở về cục trưởng Trật Tự Tư lại cảm thấy tinh thần tốt hơn gấp trăm lần.
Hơn nữa, hắn hận không báo cho tất cả mọi người hắn được Nhâm Tiểu Túc coi trọng thế nào.
Kỳ thật trong lòng mọi người đều tự hiểu, mặc dù trên phương diện buôn bán, tập đoàn Thanh Hòa tại có đoàn đội rất cường đại, nhưng nếu có tập đoàn khác để mắt tới nơi này, Thanh Hòa khó lòng phản kháng.
Hiện giờ cứ điểm 178 đã bỏ túi tất cả Tây Bắc, nhảy lên trở thành thế lực cao cấp nhất trong tất cả liên minh hàng rào.
Đây là chỗ dựa rất không tệ.
Tuy đám Nhâm Tiểu Túc từng nói giết người xong sẽ đi nhưng mọi người đều nghĩ thầm, một khối thịt mỡ dâng tới bên miệng, tập đoàn nào sẽ buông tha? Cứ điểm 178 cũng không ngoại lệ.
Sau khi tiễn cục trưởng Trật Tự Tư về, Nhâm Tiểu Túc mở hộp đặc sản ra thì thấy trong đó là 8 cây vàng!
Thời điểm này, Nhâm Tiểu Túc thật muốn kêu đám người buổi sáng tới chào hỏi hắn lại.
Cho nên hiện tại hắn cảm thấy hành động buổi sáng thật đúng là thất sách a.
La Lam và Chu Kỳ ra ngoài chạy hết một vòng trở về, trên tay họ là quà vặt, chân gà, bánh nướng…
“Tiểu Túc, Tiểu Cận, tới ăn a.
Đồ ăn ở Lạc thành ổn lắm.
Trước kia ở Tây Nam ta từng nghe nói mười con phố ăn vặt của liên minh hàng rào có phố Bắc Đại của Lạc thành Bắc Đại đó… “
La Lam vui tươi hớn hở cười nói.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc chợt nhớ tới một chuyện liền hỏi La Lam:
“Trước chớ ăn, ta hỏi ngươi chuyện phi thường trọng yếu, ngươi có biết còn tập đoàn nào có thể chế tạo người máy nano không?”
“Không có a…”
La Lam nói:
“Ngươi cũng biết đó.
Trước kia Dương thị cùng Lý thị có kỹ thuật này nhưng về sau đều quy về Khánh thị.
Về sau chúng ta khai thác được cứ địa khoa học kỹ thuật của họ nên tìm được khá nhiều tài liệu.
Về sau Lý thị tìm được kỹ thuật tiếp nhận thần kinh mới có thể phát triển người máy nano vào quân sự.
Trước kia chỉ dùng người máy nano trong việc chữa bệnh, thông mạch máu bị tắc thôi.”
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày.
Kết quả bấy giờ La Lam nói:
“Bất quá hiện tại Vương thị hẳn cũng đạt được kỹ thuật a.
Mấy ngày hôm trước, chiến binh nano bỗng mất tích, ngươi không biết biết AI của Vương thị lợi hại thế nào đâu.
Nó có thể xâm lấn hệ thống của chúng ta.
Không gì có thể chống đỡ được.”
“Mấy hôm nay đừng nói chuyện đó nữa… “
Nhâm Tiểu Túc nói, nếu Linh có được phương pháp chế tạo người máy nano.
Thời gian không trùng khớp, chắc không liên quan tới chuyện này đâu.
La Lam như chợt nhớ tới cái gì đó rồi nói:
“Bất quá rất có thể đã nhiều thế lực có được kỹ thuật tạo ra người máy nano.
Lúc trước chúng ta đã cho người đem tới Lạc thành một ít.
Ngươi cũng thấy đó, còn đưa cho Chu thị và Tây Bắc làm lễ vật.
Chỉ là số người máy nano đưa về Lạc thành và Tây Bắc không bị sao cả nhưng của Chu thị, chúng ta đã cài phần mềm theo dõi.
Ta tin đám người Chu thị vẫn chưa phát hiện được.
Tuy nhiên, dù bọn họ có phát hiện được đi nữa cũng sẽ vì phòng chúng ta mà không đưa cho người quan trọng dùng.”
Nói xong, La Lam chợt phát hiện vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc trở nên ngưng trọng hơn.
Chương 986: Manh Mối
“Làm sao vậy?”
La Lam Nhâm Tiểu Túc cúi đầu liền hỏi.
Dường như Nhâm Tiểu Túc đã nắm bắt được gì đó từ lời nói của La Lam.
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Ngươi xác định, Khánh thị chỉ đưa người máy nano cho Chu thị, Tây Bắc và ta, phải không?”
“Đương nhiên, đều là ta tự tay an bài người làm đó…”
La Lam nói.
Mang mối này đã giúp Nhâm Tiểu Túc nghĩ thông suốt được nhiều thứ.
Trước đó, khi chiến binh nano đột nhiên xuất hiện ở hàng rào 61 và tập kích Giang Tự.
Lúc ấy Nhâm Tiểu Túc đã suy nghĩ, hoặc là Linh làm, hoặc là Khánh thị làm, nhưng bây giờ lại thêm hai nhân tuyển nữa.
La Lam đưa người máy nano đến Lạc thành, hiện tại gần một nửa ở trên người mình, hơn phân nửa trên người đám Vương Vũ Trì, Nhâm Tiểu Túc tin tưởng đám người Vương Vũ Trì chắc chắn sẽ không tham dự vào chuyện sát hại Giang Tự.
Còn số người máy nano đưa tới Tây Bắc kia, Nhâm Tiểu Túc tin tưởng người Tây Bắc chắc chắn sẽ không làm loại chuyện này.
Quá trình vận chuyển người máy nano của Khánh thị nhất định vô cùng nghiêm khắc.
Nếu thiếu chút nào nhất định sẽ có người phát hiện.
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc cũng muốn đại lừa dối đi xác nhận một chút, liệu đám người máy nano kia còn đủ không.
Như vậy, chỉ còn dư lại Chu thị.
Oán hận của Chu thị cùng Vương thị chất chứa đã lâu, ngay từ đầu Vương thị thông qua phương thức mậu dịch khiến vô số lưu dân Chu thị lên núi nuôi tằm.
Về sau lại lợi dụng hàng rào 61 hấp dẫn lưu dân khiến vô số nhà xưởng của Chu thị phải đình công.
Các thế lực tại Trung Nguyên trong ngoài bất nhất trong việc ngoại giao với nhau là vô cùng bình thường.
Hiện giờ Vương thị sắp lấy được Khổng thị.
Chu thị thấy vậy sao không hoảng cho được?
Chuyện sát hại Giang Tự lần này khiến tất cả liên minh hàng rào đều bất mãn với Vương thị, đây mới là chuyện Chu thị muốn thấy nhất.
Khánh thị đưa cho Chu thị một ít người máy nano, Chu thị không dám cho nhân vật trọng yếu dùng.
Nhưng nếu bọn họ dùng chiến binh nano ám sát Giang Tự.
Đến lúc đó sát thủ bị Vương thị phát hiện, Vương thị sẽ hoài nghi Khánh thị, khiến hiềm khích giữa Vương thị cùng Khánh thị càng thêm sâu.
Hơn nữa, nếu thành công ám sát La Lam rồi giá họa cho Vương thị, như vậy Khánh thị sẽ khai chiến cùng Vương thị.
Chu thị núp phía sau khẳng định là người có lợi nhất.
Có câu nói rất hay, nếu không tìm được chủ mưu cùng thủ phạm thì cứ tìm người có lợi nhất trong chuyện đó.
Cho nên khi La Lam nhắc tới Chu thị, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hết thảy như đã sáng tỏ.
Từng manh mối một đã dần được ghép lại.
Bất quá, giải thích về giải thích, Nhâm Tiểu Túc vẫn phải chờ Vương Uẩn phân tích.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía La Lam:
“Nếu ngươi đã cài đặt chương trình giám sát cho số người máy nano tặng Chu thị.
Vậy ngươi có thể dựa vào đó định vị vị trí của người máy nano không?”
La Lam lắc đầu:
“Để tránh bị phát hiện, chúng ta không khởi động chương trình giám sát.
Cơ mà vẫn làm được, chỉ là hiện tại mạng lưới quân dụng của chúng ta đã bị AI phá hủy, không thể truy lùng.”
Ba ngày sau đó, Chu Nghênh Tuyết dẫn đám người Vương Vũ Trì đi ô-tô tới phụ cận hàng rào 144.
Ngày thứ hai sau khi rời khỏi Lạc thành, một nhóm binh sĩ tập kích họ trong rừng.
Bất quá kết cục rất dễ đoán, tất cả đều bị Chu Nghênh Tuyết trấn áp cả.
Lúc ấy Chu Nghênh Tuyết còn để lại một tí tàn quân cho nhóm Vương Vũ Trì luyện tập.
Hy vọng bọn họ có thể mau chóng thích ứng tiết tấu chiến đấu.
Kết quả cảnh tượng quỷ dị xuất hiện, thường xuân bao vây kẻ địch cho đám Vương Vũ Trì đánh, mà Chu Nghênh Tuyết thì ở ngoài không ngừng hò hét trợ uy khiến kẻ địch tập kích họ khi ấy cảm thấy bản thân thật ngu xuẩn mới tới chặn giết đám người này!!!
Này có phải là huấn luyện đâu, rõ ràng là đang vũ nhục bọn họ.
Nếu không phải Nhâm Tiểu Túc đang vội chờ thì đoán chừng Chu Nghênh Tuyết sẽ giữ kẻ địch lại giày vò hai ngày a.
Chung quy đâu dễ tìm người để rèn luyện đâu?!
Mà hiện tại đám đệ đệ khả ái của nàng rất cần được luyện tập a!
Không thể không nói, Chu Nghênh Tuyết đối đãi với đám Vương Vũ Trì xác thực rất tốt.
Lúc trước không chỉ chiếu cố họ mà Chu Nghênh Tuyết còn nghĩ, lỡ sau này lão gia có nha hoàn khác thì vẫn có đám đệ đệ này ở bên, nói chuyện với nàng a.
Tuy Chu Nghênh Tuyết cảm thấy có Dương Tiểu Cận, tỉ lệ Nhâm Tiểu Túc có nha hoàn khác không cao.
Nhưng dù sao vẫn phòng ngừa chứ?
Lúc tới hàng rào 144, Vương Uẩn cùng đám người đại lừa dối đã sớm chờ ở cửa thành.
Đại lừa dối đã giúp đỡ Nhâm Tiểu Túc xác nhận xong.
Số người máy nano Khánh thị tặng cho cứ điểm 178 đều được cất giữ đàng hoàng và đầy đủ.
Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc có thể nhẹ nhàng thở ra, ít nhất hắn có thể loại bỏ hiềm nghi có nội ứng.
Kế tiếp phải xem biểu hiện rồi Vương Uẩn.
Ba ngày trước, Nhâm Tiểu Túc đã thông báo đại lừa dối chuẩn bị một căn phòng đầy đủ thiết bị để Vương Uẩn phân tích băng thu hình.
Sau khi rương hòm được đưa tới thì lập tức chuyển vào quân doanh đóng gần hàng rào 144.
Chỗ đó đã dựng lên một phòng họp to lớn, trong phòng họp có rất nhiều màn hình.
Trương Tiểu Mãn dẫn người tới lắp đặt.
Nhất thời màn hình đồng loạt sáng lên.
Hình ảnh dần hiện ra.
Vương Uẩn ôm hai tay yên lặng đứng đối diện màn hình.
Tất cả hình ảnh cùng lúc tiến vào đầu hắn rồi được phân tích đầy đủ.
“Tăng tốc độ video nhanh một chút, gấp ba lần…”
Vương Uẩn nói:
“Nói cách khác muốn xem hết những video này cần một tháng, Thiếu soái không đợi được lâu như vậy.”
Góc bên phải màn hình có tự hiệu, Vương Uẩn tạm dừng sẽ trực tiếp nói tự hiệu là được.
Video bắt đầu phát ra, Vương Uẩn không nói một lời đứng xem.
Bên cạnh hắn đến vài chục nhân viên tình báo Tây Bắc được đại lừa dối điều hành qua, phụ trách phối hợp với Vương Uẩn.
Mấy chục người đều để hỗ trợ một mình Vương Uẩn.
Trước đó, Vương Uẩn xem video Nhâm Tiểu Túc đánh nhau tại Lạc thành rồi nhớ kỹ các sát thủ khi ấy.
Trong vòng một tháng, chỉ cần đối phương xuất hiện hắn nhất định sẽ tìm ra dấu vết.
Đột nhiên, Vương Uẩn nói:
“Tạm dừng màn hình A17, trong màn hình xuất hiện hình ảnh nam tử trung niên rời đi.
Hơn mười giây sau màn hình hắn cầm thêm mấy cái túi nhựa, trong 12 giây này nhất định đã có ai đó ở góc chết nói chuyện với tên này.
Chụp hình ảnh người này lại rồi đưa cho Thiếu soái để hắn tìm tới và thẩm vấn.
Được rồi, tiếp tục thôi, theo dõi những màn hình xung quanh A17, ta muốn xem ai là người thương thảo với hắn!”
Đám người đại lừa dối kinh ngạc nhìn một màn này.
Màn hình trước mặt có gần trăm cái.
Lúc trước bọn họ chỉ biết trí nhớ Vương Uẩn kinh người nhưng không ngờ lại lợi hại thế này.
Chương 987: Nhiệt Tình
Trong thời đại Chư Thần quật khởi, đại đa số mọi người đã quen với việc năng lực của siêu phàm giả cao siêu hơn người bình thường.
Nhưng mà giờ này khắc này, người bên cạnh Vương Uẩn lại dần không để ý tới năng lực siêu phàm của Vương Uẩn nữa mà càng thêm coi trọng giá trị bản thân đối phương.
Nói thật, dù hắn điều khiển không khí có lợi hại hơn thì cũng không đánh lại Chu Nghênh Tuyết.
Thế nhưng năng lực hiện tại mà Vương Uẩn đang thể hiện lại là thứ không ai có thể thay thế được.
Trăm màn hình đặt ở một chỗ mà hắn có thể phát hiện chuẩn xác có người đứng ở góc chết của camera.
Loại năng lực phân tích này càng giống năng lực siêu phàm hơn, mà cũng chẳng khác gì năng lực siêu phàm là bao.
Khi hình ảnh lần lượt lướt qua, cả phòng chỉ còn mỗi âm thanh của Vương Uẩn vì sợ quấy rầy tới hắn.
Binh sĩ nhận được chỉ thị liền lưu lại hình ảnh của camera phụ cận A17.
Vương Uẩn chỉ dùng 9 giây liền chỉ vào màn hình A21.
“Tạm dừng, chính là hắn.
Gửi hình ảnh của hắn cho Thiếu soái.
Trước tiên tìm ra hai người này.”
Ngay sau đó, Vương Uẩn dùng sáu giờ liên tục tìm ra hơn hai mươi nhân vật khả nghi.
Hơn nữa, mỗi nhân vật khả nghi đều được tìm ra bởi bằng chứng vô cùng xác thực.
Mọi người nghe xong cũng hiểu rõ vì sao hắn nghi ngờ những người này.
Vương Uẩn không chỉ thuận miệng nói.
Có người đột nhiên có thêm đồ, cũng có người nếp áo thay đổi, chứng tỏ có giấu đồ vật trong người.
Lần lượt, Vương Uẩn còn tìm một ít sát thủ cùng nhân vật khả nghi từng tiếp xúc với sát thủ nữa.
Khi ấy, Vương Uẩn bỗng nhiên ngừng lại nhìn về phía đại lừa dối:
“Nhân thủ phía bên Thiếu soái có đủ không.
Ta phát hiện hẳn những sát thủ này có hậu cần ẩn núp tiếp tế bọn họ.
Nếu tìm ra quá nhiều người, Thiếu soái có thể khống chết hết bọn họ chứ?”
“Yên tâm…”
Đại lừa dối giải thích:
“Ta đã an bài một ít nhân viên tình báo tập kết ở Lạc thành.”
“Được…”
Vương Uẩn gật gật đầu:
“Nhớ kỹ những gì ta nói bây giờ.
Sát thủ đi ngang qua camera B31 đã nhìn về phía bên phải 17 lần.
Nơi đó là một khu dân cư, ta nghi nhờ ở khu dân cư đó có phòng an toàn.
Trong camera C27…”
Vương Uẩn một hơi nói ra bảy địa điểm khả nghi, để tất cả mọi người cùng xem rồi.
Mấy giờ qua đi, chuyện ở nơi này đã kinh động tới Vương Phong Nguyên khiến hắn vội chạy tới.
Không vì cái gì khác, chỉ vì muốn nhìn qua một màn này mà thôi.
Đại lừa dối cảm khái với Vương Phong Nguyên:
“Ta đã sớm nói nên dụ thằng này tới Tây Bắc.
Lúc trước chỉ biết trí nhớ con hàng này lợi hại thôi.
Nhưng bây giờ ngươi xem đi, hắn có thể thông qua camera mà tìm ra kẻ khả nghi.
Ta cảm thấy sau chuyện này, e rằng Lạc thành sẽ trở thành nơi mà gián điệp nghe thấy là sợ mất mật.
Đây có khác nào muốn tận diệt gián điệp ở Lạc thành đâu…”
Vương Phong Nguyên lại nghĩ sâu xa hơn:
“Ngàn vạn đừng để hắn mệt, nhớ rõ làm việc và giải trí thích hợp.
Về sau chúng ta có thể cho hắn xem camera ở Tây Bắc để hắn tìm gián điệp.
Chúng ta vẫn luôn đau đầu về chuyện này kia mà.
Bây giờ cơ hội tới rồi.”
Nội tâm hai người có suy nghĩ giống nhau: Nhặt được bảo bối rồi!
Mặc kệ đối với bất kỳ một tập đoàn nào mà nói, việc truyện lùng gián điệp đều cực kỳ chuyện khó khăn.
Vì các tập đoàn huấn luyện gián điệp rất bí mật.
Gián điệp có thể là bất kỳ ai, là gã mổ lợn, công nhân hoặc thậm chí là binh sĩ quan quân.
Nhưng có Vương Uẩn, mọi chuyện liền khác, người này quả thật chính là khắc tinh của gián điệp.
Chỉ là Vương Phong Nguyên có phần hiếu kỳ:
“Lúc trước khi thằng này tới Khổng thị cũng đâu có lợi hại như vậy a?”
Kết quả Vương Uẩn cũng nghe được, khi ấy hắn vừa nhìn màn hình vừa nói:
“Có khi biết được gián điệp là ai, so với bắt hắn thì không bắt hắn còn hữu dụng hơn, đúng không? Hơn nữa khi còn ở Khổng thị, ta một mực mong được lên chức.
Nếu để lộ khả năng này, có khi nào cấp trên tá ma giết lười không? Cấp trên ta khi đó là một tên đố kỵ người tài.”
Vương Phong Nguyên bừng tỉnh, hóa ra là vậy, hắn cười hỏi:
“Vậy hiện tại thì sao?”
Vương Uẩn bình tĩnh nói:
“Lúc trước Thiếu soái từng nói với ta, Tây Bắc không giống những nơi khác.
Khi ấy ta không tin, nhưng sau trận ở Tả Vân sơn ta lại thấy đúng là như thế.
Hiện tại ta không có hứng thú với việc lên chức.
Phụ tá thiếu soái thật tốt hắn sẽ cho ta thứ ta muốn.
Không phải là tiền tài cùng quyền lực, mà là cảm giác thành tựu.”
Trong trận đánh ở Tả Vân sơn, tư chất của đám người Vương Uẩn, P5092, Quý Tử Ngang đều được thể hiện rõ.
Họ phấn đầu vì cùng một mục tiêu, dùng sáu ngàn binh sĩ đánh bạn bảy vạn kẻ địch.
Loại cảm giác vui vẻ cùng thành tựu này đối với Vương Uẩn cùng P5092 mà nói, kỳ thật còn quý hơn tiền tài cùng quyền lực.
Có thể nói, hiện tại Vương Uẩn cảm giác bản thân đang thăng hoa, đồ vật hắn truy cầu cũng khác.
Lúc này, Lạc thành đang tiến hành một cuộc truy bắt khổng lồ.
Phía bên Vương Uẩn chỉ đưa hình ảnh của đối phương qua.
Ban đầu Nhâm Tiểu Túc còn sợ sẽ khó tìm vì không biết thân phận và chỗ ở những người đó.
Hiện tại nhân lực ở Lạc thành không đủ, nhóm Nhâm Tiểu Túc chỉ hơn 10 người rất khó tiền hành lùng bắt.
Nhưng người của đại lừa dối rất nhanh đã tới Lạc thành, có hơn 200 người.
Sau đó, khi Nhâm Tiểu Túc tới quán cơm đối diện khu biệt thự ăn cơm đã tiện miệng nói khó khăn của mình cho ông chủ tiệm cơm.
Kết quả hai mắt ông chủ sáng lên:
“Ngài dán hình người cần tìm lên cổng khu biệt thự đi.
Ta tìm hàng xóm tới xác nhận cho ngài.”
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:
“Bọn họ sẽ chịu chứ?”
“Ta không dám giết người báo thù, không dám chỉ ra và xác nhận những người này nhưng chỉ cần ngài bắt những người này đi là chúng ta an toàn rồi.
Có thể làm chút chuyện cho Giang tiên sinh, mọi người đều rất vui…”
Ông chủ cười nói:
“Ngài chuẩn bị chút đi, ta đi tìm người!”
Cùng ngày, Nhâm Tiểu Túc để người Khánh thị dán ảnh lên cửa khu biệt thự.
Kết quả khiến Nhâm Tiểu Túc chấn kinh chính là, trước cửa khu biệt thự chật kín người, mọi người đều đang quan sát hình chụp.
Có người chỉ vào một nam nhân trung niên hô:
“Ta biết hắn, hắn từng là nhân viên tạp vụ trong nhà xưởng làm việc! Gọi là Bạch Vân Bằng!”
Nhâm Tiểu Túc nhìn đầu người chen chúc, cảm thấy như cả cư dân Lạc thành đồ đổ dồn tới.
Hắn đột nhiên nghĩ, có khi nào hắn sẽ bắt được số người khả nghi còn sớm hơn dự kiến không!
“Đi, in ảnh ra làm truyền đơn chia mọi người…”
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Mọi người chen chúc như thế, quá khó khăn.”
Không biết vì cái gì đột nhiên trong lòng Nhâm Tiểu Túc trở nên ấm áp hơn.
Hắn bỗng nhận ra, kỳ thật cư dân hàng rào và lưu dân cũng không khác gì nhau.
Họ bất đắc dĩ phải sống trong thời đại này nhưng vẫn giữ được nhiệt tâm trong lòng.
Tựa như Giang Tự tiên sinh nói: Tuy ta nhìn thấy nhìn hắc ám hơn các ngươi nhưng vẫn yêu quý sự nhiệt tình của thế giới này.
Chương 988: Hành Động Lùng Bắt
Ngày càng nhiều người bắt đầu tụ tập tại bên ngoài khu biệt thự Mẫu Đan.
Một ít cư dân Lạc thành đi làm ban ngày, ban đêm không về nhà mà lập tức chạy tới đây vì nghe nói nơi này đang tìm hung thủ giết Giang tổng biên.
Có người thậm chí còn dẫn theo người nhà tới để xem giúp được gì thì giúp.
Đám đông ầm ĩ tụ tập trước cổng đại khu khiến xe ra vào có chút khó khăn.
Nếu là ngày thường, người trong khu biệt thự đã sớm đuổi người nhưng hôm nay tất cả đều mở một mắt nhắm một mắt làm như không thấy.
Chung quy, ai cũng không đánh lại vị ở biệt thự số 27 kia a…
Không được bao lâu, La Lam đã in xong truyền đơn rồi đứng trước cửa phát cho mọi người.
Lần này bọn họ làm việc tỉ mỉ, thậm chí còn có người Khánh thị đặc biệt giải thích với mọi người:
“Mọi người nhìn người thanh niên này đi, bên hông hắn ta có đeo súng lục.
Còn người đứng ở góc khuất này, chỉ trong năm giây hắn ta bỗng cầm thêm một cái túi nhựa màu đen.
Còn cái này…”
Ban đầu trong lòng các cư dân vẫn còn nghi ngờ, đến cùng những người này có phải gián điệp hay không?
Kết quả hiện tại người Khánh thị giải thích một chút, mọi người đã triệt để yên tâm, bắt rồi điều tra là biết thật giả thế nào thôi!
Lúc này đột nhiên có người hô to:
“Ta từng thấy người trẻ tuổi này, hắn sống ở lầu trên khu nhà của chúng ta.
Trước kia lúc đi làm về ta từng gặp qua, bình thường tiểu tử này không thường rời khỏi nhà.”
Người Khánh thị nghiêm túc hỏi:
“Thật không?”
“Thật, hiện tại ta có thể dẫn các ngươi đi bắt hắn!”
Thần sắc cư dân kiêu ngạo:
“Lão Lưu ta chưa bao giờ nói dối.”
“Được, bây giờ chúng ta lập tức tiến hành hành động lùng bắt, bất quá mong mọi người vào khu biệt thự đợi một lúc.
Chúng ta muốn đảm bảo tin tức không bị tiết lộ, tránh đối tượng bị truy bắt chạy trốn….”
Người Khánh thị nói.
Trong lúc nhất thời, cư dân trùng trùng điệp điệp tiến vào khu biệt thự, người Khánh thị cầm súng đứng gác ở xung quanh.
Có cư dân chần chờ:
“Vậy không tốt lắm, người nhà còn đợi chúng ta trở về…”
Mặc dù mọi người rất muốn hỗ trợ nhưng bị hạn chế tự do lại khiến họ có chút sợ hãi.
La Lam đứng ra giải thích:
“Yên tâm, ta lấy danh dự Khánh thị ra đảm bảo, tuyệt đối sẽ không làm gì ảnh hưởng đến sự an toàn của các vị.
Các vị có lòng tốt tới giúp đỡ, nhưng khả năng có người lợi dụng treo đầu dê bán thịt chó lẫn lộn trong số các vị.
Cũng chỉ có thể như vầy chúng ta mới có thể đảm bảo bắt được đám hung thủ giết người kia.”
Kết quả thời điểm mọi người đang do dự, một người trẻ tuổi đeo khẩu trang màu đen đi ra ngoài, muốn lặng yên không một tiếng động rời đi.
Nhưng khi hắn vừa quay người lại thì thấy được Nhâm Tiểu Túc cười tủm tỉm đứng đối diện nhìn mình chằm chằm:
“Đi đâu?”
Người trẻ tuổi thấp giọng nói:
“Về nhà.”
“Chưa về được, ta cảm thấy ngươi rất đáng nghi…”
Nhâm Tiểu Túc nói.
Trong chớp mắt, người tuổi trẻ kia rút một con dao găm ở giữa tay áo ra, đâm về phía Nhâm Tiểu Túc.
Hai ngón tay Nhâm Tiểu Túc nắm mũi dao, tay phải đánh vào bụng đối phương.
Chỉ trong chớp mắt, người trẻ tuổi đã bị đánh ngất.
Có rất nhiều người cư dân Lạc thành thấy được một màn này.
Nhâm Tiểu Túc thành khẩn nói với mọi người:
“Bên trong các vị nhiều người trong lòng chắc chắn có quỷ.
Mong mọi người phối hợp một chút, chúng ta tuyệt đối không uy hiếp an toàn thân thể của các vị, ngược lại còn có thể bảo hộ mọi người.”
Các cư dân thấy được một màn này thì lập tức bày tỏ thái độ:
“Đi, vào khu biệt thự, vừa vặn trước kia ta chưa từng được tham quan hoa viên quốc bảo này!”
La Lam cười tủm tỉm nói với binh sĩ Khánh thị ở bên cạnh:
“Đi, kêu một đoàn đầu bếp tới đây, ở trong biệt thự 28 nấu cho mọi người chút món ăn đơn giản.”
An bài thỏa đáng xong, Nhâm Tiểu Túc nói với La Lam:
“Ta dẫn đội đi bắt người, các ngươi chuẩn bị nơi thẩm vấn cho tốt, vừa bắt về trở lại liền lập tức thẩm vấn, đừng để bọn họ có cơ hội thông cung.”
“Yên tâm, hai năm trước chúng ta đã đào hầm ngầm dưới biệt thự 31 và 32.
Hôm nay vừa vặn sử dụng…”
La Lam nói.
Cư dân Lạc thành tiếp tục cầm truyền đơn tìm người.
Một khi có ai phát hiện được gì sẽ lập tức được người bên cạnh vỗ tay, bầu không khí dị thường hài hòa…
Nhâm Tiểu Túc dẫn nhân viên tình báo Tây Bắc rời khỏi khu biệt thự, nhanh chóng đi tìm người.
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc tự thân xuất mã bắt người thật sự khiến gián điệp không còn đường sống.
E rằng trong tất cả Lạc thành không có gián điệp nào có thể đánh thắng được hắn.
Người như vật căn bản không tồn tại trong Lạc thành.
Hơn nữa, hành động lần này còn có Dương Tiểu Cận đi theo, hai cái siêu phàm giả liên thủ thì đám gián điệp đó tiêu là cái chắc.
Hành động lùng bắt phi thường thuận lợi, đám gián điệp bị đột kích bất ngờ căn bản chưa kịp chạy.
Sau khi tới nơi, Nhâm Tiểu Túc sẽ xông lên giải trừ vũ lực của đối phương, sau đó để Dương Tiểu Cận làm trật hơn phân nửa các đốt ngón tay, tránh đối phương tự sát.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy dù đối phương bị Bão Tâm Trùng* điều khiển đi nữa thì hẳn vẫn sẽ có cá lọt lưới.
*côn trùng trong tim gián điệp
Cho nên, Dương Tiểu Cận tay chân lanh lẹ tháo khớp các đốt ngón tay xong thì làm trật cằm đối phương, tránh đối phương cắn thuốc độc tự sát.
Không để lại bất kỳ cơ hội nào cho đối phương.
Dương Tiểu Cận làm chuyện này thuần thục đến mức không thể lại thuần thục, cũng không biết rốt cuộc cô nương này lớn lên như thế nào, đã trải qua bao nhiêu lần huấn luyện chuyên nghiệp.
Một màn này khiến nhân viên tình báo Tây Bắc ở sau lưng nhìn qua mà nhất thời cảm thấy ghê răng.
Sau đó họ nhìn sang Nhâm Tiểu Túc rồi nhìn lại Dương Tiểu Cận, trong lòng tự nhủ cũng không cặp đôi này rốt cuộc ở chung như thế nào.
“Người đến…”
Dương Tiểu Cận kéo cằm đối phương xuống:
“Trong răng tên này có thứ gì đó, cho người nạy ra.”
Một đám người vội vàng chạy tới, họ không mang theo công cụ chuyên nghiệp.
Mà cả bọn đều chẳng phải người hiền lành gì, vì thế trực tiếp dùng kìm bẻ răng cấm của đối phương.
Răng cấm ở trong cùng nến rất khó phân biệt được thuốc độc được giấu ở đâu, mọi người ở Dương Tiểu Cận, Dương Tiểu Cận bảo cứ bẻ sạch là được.
Sau khi nhổ cái răng đầu tiên thì nhân viên Tây Bắc phát hiện trong đó không hề có thuốc, than xui một chút thì chuẩn bị rút tiếp cái răng thứ hai.
Sau khi nhổ cái răng thứ hai kia xong, gián điệp không chút năng lực phản kháng ứa mồ hôi lạnh.
Cằm hắn đã bị trật, chỉ có thể hàm hồ nói:
“ên ải, ở ưới, uối ùng.”
Nhân viên Tây Bắc liền hiểu, phía cuối cùng ở dưới bên phải.
Hắn vỗ vỗ mặt tên gián điệp này:
“Nói sớm chả phải xong chuyện rồi à?”
Chương 989: Cục Diện Bế Tắc
Ngày bình thường người Tây Bắc đối xử với mọi người vẫn phi thường khách khí, nhưng hiện tại gián điệp được Vương Uẩn vất vả bỏ công sức ra mới bắt được, bọn họ hoàn toàn không khách khí nữa.
Cho nên, số gián điệp bị Nhâm Tiểu Túc dẫn đội đi bắt căn bản đều chạy không thoát, mặt mũi bầm dập.
Vị gián điệp bị nhổ răng cấm kia còn may, vì hắn tương đối lanh lợi sớm nói ra vị trí đặt thuốc độc nên dù có chút cận kề cái chết thì ít ra vẫn không bị nhổ một lần bảy tám cái răng.
Bấy giờ đám gián điệp bị hành hạ không khỏi bối rối.
Họ nhìn đám người Tây Bắc nghĩ, vừa rồi không phải cô nương kia bảo nhổ răng cấm à, sao ngay cả răng cửa các ngươi cũng nhổ vậy hả?
Khi lùng bắt tới gián điệp thứ tám, đám hán tử Tây Bắc đã quen thuộc hơn nhiều.
Không cần Dương Tiểu Cận ra tay dã trực tiếp xông lên đè người ra mà nhổ răng.
Kết quả rút xong bốn cái răng cấm vẫn chưa tìm được thuốc độc ở đâu.
Dương Tiểu Cận vạch cằm đối phương ra:
“À, người này không có thuốc độc.”
Các hán tử Tây Bắc có chút sửng sốt:
“Sao có thể không có?”
Người trung niên bị ấn chặt đau tới phát khóc:
“Ta nói cho các ngươi, ta là cục trưởng hậu cần Lạc thành, các ngươi dám đối xử với ta như vậy!”
Dương Tiểu Cận nhướng mày lông mi:
“Dẫn về rồi nói.”
Nàng thẩm tra và đối chiếu với tư liệu Vương Uẩn cung cấp một chút thì thấy trong tay tên này nhiều hơn một hộp quà…
Thời điểm này, Dương Tiểu Cận đại khái đoán được đối phương không phải gián điệp mà là Lạc thành quan viên nhận hối lộ trong…
Mặc dù đối phương không phải gián điệp nhưng bắt lại cũng không sai.
Lần này Nhâm Tiểu Túc không chỉ muốn bắt gián điệp còn muốn cải cách đám người Lạc thành này.
Nếu quan viên Lạc thành không ăn hối lộ, làm việc quy củ thì gián điệp có lẻn vào được không?
Nhiều gián điệp có thể lẻn vào được, chứng tỏ quan viên Lạc thành lúc này đã mục rữa lắm rồi.
Hơn nữa, vấn đề ở chỗ, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy có thể tìm được manh mối từ đám quan viên này.
Ví dụ ai muốn nhét người vào Lạc thành, thân phận đối phương là gì…
Nhất định sẽ để lại một ít dấu vết.
Từ từ, hành động lùng bắt của đám Nhâm Tiểu Túc dần gặp một ít khó khăn vì có người nghe được tiếng gió đã sớm trốn.
Nhâm Tiểu Túc phát hiện ra lập tức có phần nóng nảy, tăng nhanh tốc độ lùng bắt.
Chỉ là rất nhanh hắn lại thở phảo nhẹ nhàng, truyền đơn bọn họ phát ra ngoài đã bắt đầu có tác dụng.
Khi lùng bắt tới người thứ 37, tuy đối phương đã sớm rời đi nhưng không quá hai tiếng sau đã có một đôi vợ chồng tới báo án.
Họ bảo có người đột nhiên tới thuê phòng, rất giống một người trong truyền đơn.
Nhâm Tiểu Túc lập tức tới, kết quả đó lại là mục tiêu số 37…
Không thể không nói, một hàng rào tuy lớn nhưng được mọi người giúp đỡ thì dù hàng rào có lớn cũng trở nên rất nhỏ, nhỏ tới mức khiến đám hung thủ kia không cách nào lẩn trốn.
Trong một ngày, Nhâm Tiểu Túc dẫn đội lùng bắt được chừng 72 người, trong đó có 31 người bị Bão Tâm Trùng diệt khẩu trong quá trình lùng bắt.
La Lam giam giữ 41 người còn lại dưới tầng hầm ngầm của biệt thự bắt đầu thẩm vấn.
Không thể không nói, năng lực thẩm vấn của La Lam và Chu Kỳ quá mạnh mẽ.
Dưới sự tra tấn của bọn họ, rất nhanh đã có người chịu không được mà khai ra.
Chỉ là, tuy đám quan viên Lạc thành đó khai ra bản thân nhận hối lộ nên để người xâm nhập vào Lạc thành nhưng lại không biết đó là người của thế lực nào.
Lúc nhóm người này tiến vào đã ra giá cao hơn trước, chỉ là yêu cầu đám quan viên đừng hỏi nhiều mà thôi.
Hơn nữa, đối phương hành động rất bí mật, không muốn ai biết thân phận của mình.
Tất cả đều là đối phương tự tìm tới cửa, có đôi lúc còn gọi điện giữa đêm hăm dọa khiến đám quan viên mau chóng hoàn thành giao dịch.
Nhâm Tiểu Túc cho người ta đi thăm dò mấy cuộc điện thoại đó.
Đáng tiếc không tìm được gì.
Đối phương chỉ dùng một cái điện thoại, tạo độ ở trong một khu nhà dân.
Khi đám Nhâm Tiểu Túc tới nơi, đối phương đã bị Bão Tâm Trùng diệt khẩu.
Một nửa trong 41 người này là quan veine Lạc thành, một nửa còn lại còn gián điệp của Chu thị, Khổng thị, Hỏa Chủng, Vương thị.
Tất cả đều không biết gì về chuyện Giang Tự bị ám sát.
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là nơi này vẫn còn gián điệp Chu thị, vẫn chưa bị diệt khẩu sao?
Giờ khắc này, kỳ thật Nhâm Tiểu Túc đã sớm xem Chu thị như quân xanh, vì hắn cảm thấy chỉ mỗi Chu thị là có động cơ phù hợp nhất để làm chuyện này.
Hiện tại xem ra, gián điệp Chu thị cùng những người bị Bão Tâm Trùng giết chết không cùng một phe.
Chu Kỳ ở bên cạnh giải thích:
“Việc này rất bình thường, người ám sát Giang Tự rõ ràng rất tinh nhuệ.
Tất cả đều là người trong trăm quân có một, rất có thể phía trên bọn họ có một chỉ huy đơn độc, như một cứ điểm trong hệ thống tình báo của Chu thị vậy.
Chuyện ám sát Giang Tự này dù là người mình cũng ít nên biết.
Chung quy không ai biết trong tập đoàn có gián điệp nào lẫn vào, vạn nhất bị lộ thì sao.
Tất nhiên phải cẩn thận mới được.”
La Lam gật đầu:
“Chỉ huy hành động lần này tám phần chính là người điều khiển Bão Tâm Trùng diệt khẩu kia.”
Trong nhất thời, quá trình thẩm vấn bị đình trệ.
Không phải người bị bắt không mở miệng mà là dù họ khai cũng không có mấu chốt nào để tìm ra nhân vật phía trên.
Thông tin lấy được cũng không xác nhận được là thế lực nào ám sát Giang Tự.
Nhâm Tiểu Túc truyền tin này về Tây Bắc, Vương Uẩn tiếp tục phân tích vẫn còn, hành động lùng bắt của Nhâm Tiểu Túc vẫn tiếp tục.
Duy nhất chỉ có một đoạn nhạc đệm nhỏ là ban chiều, Vương Uẩn lại truyền tin nói có mục tiêu mới cần lùng bắt.
Nhâm Tiểu Túc vừa nhìn ảnh chụp liền sửng sốt, đây không phải vị cục trưởng Trật Tự Tư sao.
Người khác hắn có thể không nhận ra, nhưng cục trưởng Trật Tự Tư bị hắn lôi kéo hàn huyên hơn một tiếng đồng hồ sao mà Nhâm Tiểu Túc không nhận ra cho được.
Cùng ngày, tân chủ nhân Nhâm Tiểu Túc trong truyền thuyết kia của Lạc thành đã ra lệnh bắt cục trưởng Trật Tự Tư mà hắn coi trọng về khu biệt thự…
Chỉ là, thằng này cùng những quan viên khác tình huống không sai biệt lắm, cũng là lấy tiền cho người vào, không có chỗ đặc thù gì.
Lúc này, Vương Uẩn đã trụ trong phòng họp liên tục 4 ngày.
Mỗi ngày hắn nghỉ ngơi chưa tới 3 tiếng, thần sắc đã bắt đầu hiện ra mấy phần mỏi mệt.
Việc phân tích hình ảnh trên camera vốn rất hao phí tinh lực.
Sau bốn ngày, hốc mắt Vương Uẩn trũng sâu, luôn không ngừng uống nước trà để nâng cao tinh thần.
Đại lừa dối ở bên cạnh nhìn không được liền đi tới khuyên hắn nghỉ ngơi một chút.
Kết quả Vương Uẩn nhất định không chịu:
“Còn một nửa video chưa xem, hiện tại sao ta có thể nghỉ ngơi được chứ?”
Đại lừa dối nói:
“Mỗi ngày ngươi chỉ ngủ mấy giờ, làm sao mà trụ được.”
Vương Uẩn kiên quyết cự tuyệt:
“Không được, Thiếu soái vẫn đang chờ ta!”
Chương 990: Hung Thủ Sau Màn
“Nhất định chúng ta đã bỏ sót tin tức mấu chốt gì đó …”
Vương Uẩn ung dung nói:
“Thiếu soái truyền tin về, trong lúc bọn họ lùng bắt gián điệp.
Có người liên tục bị diệt khẩu, điều này nói rõ chúng ta vẫn chưa tìm được siêu phàm giả sử dụng Bão Tâm Trùng kia.”
Lúc này tóc tai Vương Uẩn lộn xộn, đã không còn khí khái hào hùng ngày xưa, hắn đi tới đi lui trong phòng họp, màn hình trên tường đều đã dừng lại, chờ hắn suy nghĩ.
Trương Tiểu Mãn ở bên cạnh nói:
“Nếu không ngươi nghỉ ngơi một chút trước.
Nói thật, chúng ta sợ ngươi chưa xem hết camera thì ngươi đã đột tử rồi.”
Bốn ngày này, binh sĩ hỗ trợ Vương Uẩn đã thay hai đợt, kết quả Vương Uẩn vẫn luôn liên thử ở chỗ này, ăn cũng ăn trong phòng, ngủ cũng vật.
Mặc đồ vốn ngày chưa thay, còn chả thèm đánh răng.
Nếu chỉ dựa vào bộ dáng bây giờ của hắn, căn bản khó lòng nhớ tới bộ dáng giỏi giang lúc trước của hắn.
Thế nhưng, lần này Trương Tiểu Mãn khuyên hắn nghỉ ngơi, Vương Uẩn lại không trả lời, chỉ cúi đầu trầm tư.
Đột nhiên Vương Uẩn ngẩng đầu nói với binh sĩ phụ trách điều khiển băng thu hình:
“Nhanh, ta muốn xem đoạn băng hôm Giang Tự tiên sinh gặp chuyện không may!”
Nói xong, một binh lính nhanh chóng điều khiển hai camera tới chỗ ngã tư Cao Thanh.
Vương Uẩn nhìn màn hình có ánh lửa nhiễu loạn, rất nhiều người đi qua ngã tư đường, tính sơ lược một chút cũng biết dòng người kia chỉ sợ có hơn ngàn người.
Nhiều khuôn mặt như vậy, muốn nhớ từng là chuyện người thường còn chẳng dám nghĩ tới.
Vương Uẩn nhìn qua một lần rồi nói với binh sĩ:
“Tua ngược lại lần nữa!”
Binh sĩ vội vàng làm theo.
Cứ như vậy, Vương Uẩn liên tiếp nhìn đoạn phim này ba lần rồi đột nhiên nói với binh sĩ:
“Ta nhớ ngày hôm qua Thiếu soái từng nói, có người nói cho hắn biết, buổi sáng Giang Tự tiên sinh từng gặp chuyện không may, tua tới đoạn đó!”
Theo lời Vương Uẩn, đó là khoảnh khắc Giang Tự thiếu chút bị biển quảng cáo đập trúng.
Mọi người không biết thời gian cụ thể, chỉ có thể tua ngược lại tới lúc tám giờ sáng, sau đó dần tua tới.
Rất nhanh, Vương Uẩn nhìn thấy dáng người cao ngất của Giang Tự tiên sinh đi ra từ cao ốc Hy Vọng.
Sau đó có người đi đường mỉm cười thăm hỏi Giang Tự tiên sinh.
Lại sau đó nữa!
Một người người trẻ tuổi mặc tây trang màu đen đụng phải Giang Tự, Giang Tự ngã sang một bên, biển quảng cáo to lớn rơi xuống bên người Giang Tự.
“Hương Thảo? !”
Vương Uẩn vừa nhìn liền nhận ra vị siêu phàm giả thuộc thế lực của An Kinh Tự này.
Đại lừa dối sửng sốt một chút:
“Đợi một chút, chẳng lẽ là An Kinh Tự làm? Không đúng, ta thấy động tác của hắn, rõ ràng là đang bảo hộ Giang Tự a.”
“Đúng vậy, hiện giờ An Kinh Tự đã liên thủ với Vương thị.
Nếu Giang Tự một mực nhằm vào Vương thị, An Kinh Tự sao có thể phản lại mà bảo hộ hắn?”
Vương Uẩn kỳ quái nói.
Một bên P5092 đột nhiên nói:
“Cũng có thể hiểu được, trước đó chúng ta một mực xem Vương thị là kẻ địch, vì Giang Tự chết, hiềm nghi lớn nhất dường như là Vương thị.
Nhưng nếu các ngươi nghĩ lại, có thể Vương thị cũng sợ có người vu oan giá họa cho bọn họ, lo lắng bản thân trở thành đối tượng chỉ trích của ngàn người, từ đó họ hoàn toàn có động cơ bảo hộ Giang Tự.”
“Ta muốn xem cảnh bên cạnh trận chiến ngày hôm đó!”
Vương Uẩn hô.
Kết quả, trên màn hình hiện ra cảnh hai người Hương Thảo cùng Đường Họa Long liều mạng muốn chạy tới đại học Thanh Hòa nhưng bị mấy trăm tên sát thủ áo đen cho chặn đường.
Cùng lúc đó, Hương Thảo cùng Đường Họa Long bị thương trong quá trình chiến đấu.
Cuối cùng nhờ Hương Thảo liều mạng, hai người mới có thể thoát khỏi vòng vây của đám sát thủ này.
Những sát thủ đó cũng chính là đám sát thủ truy sát Nhâm Tiểu Túc và bị đoàn diệt
Phòng họp trở nên an tĩnh.
Qua chốc lát đại lừa dối mới hỏi:
“Đây là diễn kịch hay thật sự muốn bảo vệ Giang Tự?”
“Không giống diễn kịch…”
Vương Uẩn nhìn chằm chằm hình ảnh rồi nói:
“Ta phân tích hành động từng tên sát thủ, không có ai nương tay cả.
Thậm chí trong đó còn có người dùng súng bằng nhựa.
Ngươi xem nè, đối phương bị đánh ngã, súng rơi trên mặt đất bị một chiếc xe cán nát.
Súng bình thường sẽ không vỡ, chứng tỏ sát thủ biết Hương Thảo tới nên sớm chuẩn bị sẵn.
Súng bằng nhựa, đạn cũng là đặc chế, các ngươi nhìn phần bụng Hương Thảo bị thương đi, hắn có năng lực điều khiển kim loại, đạn tầm thường căn bản không thể làm hắn bị thương.”
Vương Uẩn tiếp tục nói:
“Tua lại đoạn phim Hương Thảo bảo hộ Giang Tự.”
Sau đó, Vương Uẩn gắt gao nhìn chằm chằm kia màn hình như đang chờ đợi cái gì đó.
Trên màn hình, Giang Tự rời đi, thế nhưng ánh mắt Vương Uẩn không theo Giang Tự mà tiếp tục quan sát.
Hắn cứ nhìn chằm chằm như thế suốt hai giờ, mà hiện tại trên màn hình đã qua hai tiếng từ lúc Giang Tự tiên sinh gặp chuyện không may.
Trong lúc bất chợt, Vương Uẩn giơ tay hô:
“Ngừng!”
Tất cả mọi người phát hiện Vương Uẩn bắt đầu chuyển động, hắn chỉ vào một nam tử trẻ tuổi mặc đồng phục nhà xưởng trên màn hình:
“Tra một chút, trên người hắn mặc đồng phục của nhà xưởng nào?!”
Đại lừa dối liên hệ với Lạc thành, rất nhanh liền nhận được đáp án:
“Quần áo của công ty cấp nước.”
“Chính là hắn…”
Vương Uẩn ung dung nói:
“Công ty cấp nước của Lạc thành cách nơi này 8 km, cách chỗ Giang Tự tiên sinh gặp chuyện không may địa điểm là 9 km.
Phân thành hình tam giác trong hàng rào, lúc này đang là giờ làm việc, sao hắn lại đột nhiên tới đây.
Các ngươi từng nghe qua câu này chưa, hung thủ đều sẽ quay lại hiện trường gây án để xem bản thân có an toàn không, hiện trường đã được hung thủ dọn dẹp sạch sẽ chưa.
Đa phần đều vì sợ hãi mà quay lại.”
“Đương nhiên, mấu chốt ở chõ hắn lại cùng lúc xuất hiện ở hai chỗ mà Giang Tự tiên sinh gặp chuyện không may.
Trên đời không có chuyện trùng hợp như thế!”
Vương Uẩn nói:
“Đi theo hắn, ta muốn quan sát quỹ tích hành động của hắn.”
Tên này rất cẩn thận, hắn không tới chỗ Giang Tự bị ám sát mà tới nơi gây án đầu tiên.
Lúc này, e rằng tất cả mọi người đều chú ý tới nơi Giang Tự bị ám sát chứ ai chú ý tới chỗ này.
Thế nhưng, e rằng hung thủ không ngờ Vương Uẩn lại có đủ kiên nhẫn để tìm ra đáp án như thế!
…
Nhâm Tiểu Túc quan sát La Lam thẩm vấn.
Điều khiến người khác dở khóc dở cười là mục tiêu người này lại càng kỳ quá hơn người trước.
Chỉ nghe nam nhân đối diện hét lên như bị bệnh:
“Ta chỉ nhận có một hũ khoai mì mật ong mà các ngươi lại bắt ta tới đây thật á hả?!”
Người này là nhân viên của sở giao thông.
Cơ mà thứ hắn nhận đúng thật chỉ là đặc sản.
La Lam buồn cười:
“Đã nói rồi, không cần biết nhận hối lộ gì cũng bị bắt cả.”
Bất quá đã điều tra xong thì họ cũng không làm khó đối phương làm gì.
Lần này, đám Nhâm Tiểu Túc không chỉ bắt gián điệp mà còn bắt không ít quan viên nhận hối lộ…
Trong lúc bất chợt, một nhân viên Tây Bắc vội chạy vào:
“Thiếu soái, Vương Uẩn nói, có lẽ ngài ấy đã tìm được hung thủ sau màn rồi!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







