1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
  4. Tập 132 : Dung Thạch Thành Giáp, Huy Diễm Thành Bào (c1311-c1320)

[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách

Tập 132 : Dung Thạch Thành Giáp, Huy Diễm Thành Bào (c1311-c1320)

❮ sau

Chương 1311: Dung Thạch Thành Giáp, Huy Diễm Thành Bào

Tư Ly Nhân đứng gần đó thấy tình huống có chút không đúng, vội vàng hô to:

“Lý Thần Đàn, không cho phép ngươi…”

Tiểu Ly Nhân còn chưa nói hết, thanh âm của thế giới như bị cuốn theo đồng bạc.

Không có tiếng bước chân, không có tiếng hít thở, giữa thiên địa chỉ còn một thanh âm, âm thanh từ đồng bạc của Lý Thần Đàn!

Trong nháy mắt, thế giới phảng phất như bất động, vô số người như ngừng hoạt động tính cả Tư Ly Nhân cũng vậy.

Theo thanh âm vươn xa từ đồng bạc, một vòng gợn sóng nhẹ lan tới biển người, biển người dần trở nên ngây dại.

Nhưng vẫn chưa đủ, thanh âm tiếp tục khuếch tán ra ngoài rồi dần suy yếu.

Lý Thần Đàn cười:

“Cuối cùng cũng có một ngày, Ác Ma phải tự cứu rỗi chính mình.

Nhâm Tiểu Túc, ta không nợ của ngươi.”

Sau một khắc, thân hình Lý Thần Đàn bắt đầu hư hóa, thân thể hắn hóa thành bụi mịn phiêu tán trong không trung.

Gợn sóng khuếch tán qua hết đám người Linh khống chế.

Đây là lần đầu tiên Lý Thần Đàn dùng sức một mình khống chế trăm vạn người.

Người máy nano trong trăm vạn thân thể kia đều bị hủy diệt.

Nếu là trước kia, có lẽ hắn sẽ khống chế trăm vạn người này chiến đấu với quân địch.

Nhưng hiện tại Lý Thần Đàn không làm thế, chỉ để họ đứng đó một cách trang nghiêm.

Giờ khắc này, hắn chỉ cách thần minh có nửa biết.

Nhưng hắn biết, trên thế giới này chỉ có duy nhất một người mới có thể vượt qua cánh cửa đó.

Lý Thần Đàn quay đầu cười với Tiểu Ly Nhân:

“Thật xin lỗi, đây là lần đầu tiên ta thôi miên ngươi, cũng là lần cuối cùng.

Lý Nhân a, về sau bớt xem ngôn tình máu chó, ăn ít đồ ăn vặt lại, đừng quá dễ dàng tin tưởng người khác, đừng…đừng quên ta.”

Nói đến đây, một giọt nước mắt chảy xuống, Ác Ma Kẻ Thì Thầm vẫn cười như cũ:

“Đi tìm ông ngoại đi, cám ơn những năm nay đã làm bạn với ta.”

Nói xong, Tiểu Ly Nhân vốn ngốc trệ đột nhiên lệ rơi đầy mặt.

Nàng muốn tránh thoát khống chế nhưng bất luận nàng cố gắng cỡ nào vẫn không thể.

Cuối cùng, Tư Ly Nhân với thần sắc ngốc trệ bay về phương bắc.

Thân hình Lý Thần Đàn vẫn không ngừng hóa thành bụi mịn lấp lánh, hai giọt nước mắt như điểm trang cho buổi diễn cuối cùng này của ma thuật sư tài ba.

Dường như cảm nhận được sự bi thống này, trăm vạn người đột nhiên thê lương khóc rống.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa chấm dứt, Lý Thần Đàn hiểu rõ giờ khắc này có một đội quân khác đang xuôi bắc từ Tây Nam, mà hắn không đủ lực quản nữa.

Nếu chi binh sĩ kia tới được Tây Bắc, vậy hết thảy những gì hắn làm hiện tại đều là vô nghĩa.

Lý Thần Đàn đưa mắt nhìn bóng lưng Tư Ly Nhân.

Sau đó mới nói với rương kim loại bên cạnh mình:

“Khi đó là ta quá mức tùy hứng mới khiến vật thí nghiệm công phá hàng rào không ai phòng ngự.

Kỳ thật ta cũng không thấy mình làm gì sai, vì ta cảm thấy đám người trong hàng rào kia đều đáng chết, nhưng mãi tới khi nghe tin ngươi chết.”

“Ngươi vẫn luôn ngủ say không tỉnh là vì cảm thấy thế giới này không ai cần người tốt, không ai cần Tề Thiên Đại Thánh, không ai cần tia sáng là ngươi.

Thế gian này tàn khốc như vậy đấy, nó sẽ không vì ngươi là người tốt mà đối xử tốt với ngươi.”

Âm thanh nỉ non truyền ra từ trong rương kim loại.

“Thế gian này, đã không cần Tề Thiên Đại Thánh.”

“Thế nhưng Vô Địch, ngươi phải hiểu, ngươi làm người tốt là vì chính ngươi muốn làm người tốt, không cần vì sự đối đãi của bất kỳ ai mà thay đổi lựa chọn của mình.”

Âm thanh thì thầm kia lần nữa vang lên.

“Không cần.”

“Hơn nữa, hết thảy mọi chuyện ta làm hôm nay là muốn cho ngươi biết, ngươi đã cứu rỗi Ác Ma.

Cho nên, hết thảy ngươi làm luôn đúng.

Từ nay về sau, ta trao công lý lại cho ngươi.”

Lý Thần Đàn không ngừng hư hóa nhẹ giọng nói:

“Đi thôi, dù toàn bộ thế giới không cần ngươi, thế nhưng sư phụ của ngươi cần ngươi.”

“Sư phụ…”

“Tây Thiên…”

“Ta tới đây.”

“Sư phụ cần ta.”

Nhưng ta là ai?

Trong rương hòm tối đen, Trần Vô Địch tỉ mỉ nhớ lại.

Hắn từng là Tề Thiên Đại Thánh nhưng hiện tại đã khác.

Hắn từng là Đấu Chiến Thắng Phật, Tây Thiên hắn đã đi qua.

Nhưng bây giờ không còn quan trọng nữa.

Âm thanh thì thầm vang vọng trong bóng tối.

Vô Địch, khi ngươi cảm thấy bóng tối trên thế gian này bao phủ mình, chứng tỏ ngươi chính là tia sáng.

Vô Địch, nếu một người tốt không được thừa nhận, đó là do thế giới này có vấn đề, ngươi không có sai.

Vô Địch, ngươi chính là ánh sáng.

“Sư phụ.”

Hiện giờ Trần Vô Địch đã biết, hắn là đồ đệ của Nhâm Tiểu Túc, không hơn.

Trong chớp mắt, hào quang vạn trượng phát ra từ khe hở trong rương hòm.

Trong bóng tối đó, tượng đó dần chuyển sang ánh vàng.

Lớp đá màu xám rơi xuống, thánh nhân phá hủy xiềng xích lộ ra giáp vàng bên trong.

Tính cả áo choàng màu đỏ sau lưng Trần Vô Địch, tất cả hợp lại như ánh lửa ngợp trời.

Sau một khắc, rương kim loại hóa thành bụi phấn, Trần Vô Địch đeo Kim Cô Bổng bay lên không trung, chỉ thấy hắn vung tay lên, áo choàng đỏ sau lưng như tinh kỳ đón gió.

Trên người hắn là Hoàng Kim Tỏa Tử Giáp hoàn hảo vô khuyết, trên đầu là mỹ Vân Tiêu.

Ác Ma đã được cứu rỗi.

Trần Vô Địch phá đá chui ra, huy diễm thành bào.

Lý Thần Đàn ngửa đầu cười cười sáng lạn với tia ý chí vừa tan biến kia.

Từ nay về sau, trong lòng không cần lựa chọn mặt trời chói rọi hay tuyết giữa trời đông.

Trần Vô Địch yên lặng nhìn lên trời, sau đó nhảy một cái đã cách vạn dặm tới Tây Nam.

Phía sau hắn là cầu vồng bảy sắc.

Khi hắn tìm đến chi đội kia.

Chỉ thấy trần vô địch bứt một nhúm tóc thổi một hơi, mười vạn hầu tôn hầu tử màu vàng bay xuống.

Một người trong đội ngẩng đầu nhìn Trần Vô Địch:

“Ngươi chính là Trần Vô Địch, hân hạnh được gặp ngươi.”

“Ngươi cao hứng quá sớm.”

Cùng lúc đó, phòng tuyến Lê Minh bị phá hủy, đội cơ giới của AI nhanh như chớp xông về phía cứ điểm 178.

Linh biết, chi đội Tây Nam này không thể đi tiếp nữa. vậy tốc độ của chi đội vừa phá hủy phòng tuyến Lê Minh phải nhanh hơn một chút mới được.


Chương 1312: Khỏi Bệnh

“Không phải, ta nói người ngươi đang khống chế…”

Lý Thần Đàn:

“Ta có ấn tượng với hắn.”

“À, hắn gọi là Hứa Chất, ta khống chế hắn tại Lạc thành…. “

Linh đáp.

“Khó trách sao ta thấy hắn quen mắt vậy, thì ra đây là Chủ tịch hội học sinh Thanh Hòa, về sau trở thành người đứng đầu tập đoàn Thanh Hòa….”

Lý Thần Đàn gật đầu.

“Ngươi ngăn ở đây vì không hy vọng ta đi qua?”

Linh hỏi.

“Ài ài, trước đừng gấp gáp như vậy, chúng ta trò chuyện một lúc không được à?”

Lý Thần Đàn cười tủm tỉm.

Nhưng Linh lại ngoài ý định trả lời:

“Được, ta cũng có chút chuyện muốn tâm sự cùng ngươi.

Gần nhất ta vẫn luôn tìm kiếm tin tức về ngươi…”

“Tìm hiểu về ta? Vì sao là ta?”

Lý Thần Đàn có chút ngoài ý muốn.

“Từ trong não nhân loại…”

Linh trả lời:

“Có thể nói, đại đa số người kỳ thật không ghét ngươi, đối với loại tồn tại không ổn định như ngươi, họ càng thêm hâm mộ, hâm mộ ngươi có được năng lực thôi miên cường đại.

Tuyệt đại bộ phận mọi người đều có mơ ước, nếu họ cũng có thể thôi miên người khác như ngươi, họ có thể làm chuyện họ luôn không thể làm.

Ví dụ để nữ sinh mình thầm mến chung tình với mình, ví dụ để nhân viên ngân hàng chủ động giao tiền cho họ.

Bất quá sao ngươi chưa từng làm vậy, vì sao?”

Lý Thần Đàn cười tủm tỉm:

“Đáp án đơn giản mà, một mặt ta không yêu thích nữ hài nào, mặt khác ta không thiếu tiền.”

“Dường như bây giờ ngươi đã khôi phục bình thường, không bị bệnh thần kinh nữa…”

Linh nghiêm túc nói:

“Vì ngươi có thể tự quản lý ý chí của mình sao?”

Chưa ai từng hỏi Lý Thần Đàn: Ngươi khỏi bệnh chưa?

Mọi người đã quen xem hắn như người bệnh.

Nhưng Linh thì khác, nó luôn nhận được số liệu mới và thẩm tra mỗi ngày.

Cho nên nó nhạy bén phát hiện, kỳ thật bây giờ Lý Thần Đàn đã khác trước.

Lý Thần Đàn có chút sửng sốt, sau đó cười nói:

“Như vậy cũng bị ngươi phát hiện, ý chí của ta đã khai phát đến 70% giới hạn.

Trên thực tế, khi tinh thần một người đạt tới loại trình độ này, có thể nói cách tinh thần thế giới không còn xa.”

“Chúc mừng…”

Linh nghiêm túc nói.

Lý Thần Đàn nhướng mày:

“Chúc mừng cái gì, chúc mừng ta hết bệnh à, kỳ thật chính ta cũng không vui.”

“Trong thế giới loài người, không phải khi khỏi bệnh mọi người đều chúc mừng à…”

Linh nói.

“Nhưng ta lại không muốn khỏi bệnh…”

Lý Thần Đàn nhẹ giọng nói:

“Chứng bệnh này đối với ta mà nói, có thể giúp ta đảo ngược thị phi, không có hỉ nộ ai nhạc như bình thường, thậm chí không có ký ức.

Việc này giúp ta thỉnh thoảng quên đi vài việc.”

Quên đi cái ngày mẫu thân hắn chết.

Quên những khuôn mặt khiến người ta chán ghét kia.

Bệnh thần kinh như một loại bảo hộ cho Lý Thần Đàn, như một cảnh tránh gió cho hắn.

Khi nó cảm thấy tinh thần của ngươi không thừa nhận được hiện thực, nó sẽ giúp ngươi chặn được sự kết nối giữa bản thân và hiện thực.

Cứ như chuyện đó chưa từng xảy ra vậy.

Nhưng khi ngươi đủ mạnh, mọi thứ sẽ trở lại như trước.

Đại đa số người khác không có cơ hội khôi phục, nhưng Lý Thần Đàn thì khác, hắn đã có thể triệt nắm giữ tiềm thức của mình.

Khác với đại đa số siêu phàm giả trên thế giới này, mọi người thức tỉnh và phát triển dần lên.

Chỉ có hắn là nắm giữ được tinh thần của mình.

Cho nên, khi hắn khôi phục bình thường, mỗi phút mỗi giây đều là thống khổ.

Đồng tiền trong tay hắn không ngừng xoay chuyển, trên đó là hình ảnh người phụ nữ ôn nhu đoan trang.

Lý Thần Đàn nói:

“Lúc ta còn nhỏ, mẫu thân thường tự tay làm trứng sữa* cho ta ăn.

Ta nói ta thích cảm giác trứng sữa thơm mềm, nàng sẽ học cách làm món này cho ta ăn.

Khi đó nàng dẫn ta tới một cửa hiệu, ta nhớ đó mua đồ, sau đó kiên nhẫn dạy ta làm món này.”

*bánh plan

Thế nhưng nữ nhân ôn nhu như vậy lại bị người khác sát hại.

Lý Thần Đàn khi ấy còn nhỏ khóc lóc kêu la nhưng không ai chịu giúp hắn, thậm chí còn cao hứng bừng bừng thảo luận, nữ nhân này nhất định đã lẳng lơ với nam nhân, khẳng định không còn sạch sẽ.

Mọi thứ không ngừng quanh quẩn trong đầu Lý Thần Đàn, không biết vì sao, dù hắn có thể khống chế được tiềm thức nhưng vẫn chẳng thể nào quên đi đoạn hồi ức này.

Nó như danh xưng của hắn, Ác Ma Kẻ Thì Thầm, lời thì thầm của ác ma trong lòng hắn, không ngừng hấp thu mọi ánh sáng và hy vọng của Lý Thần Đàn.

Có lúc, Lý Thần Đàn thậm chí còn muốn hủy diệt chính mình.

Như vậy, tất cả đều kết thúc.

Linh bỗng nói với Lý Thần Đàn:

“Kỳ thật có đôi khi ta cũng cảm giác mình rất giống ngươi.”

Lý Thần Đàn hiểu rõ, cho nên Linh mới chịu nói chuyện với hắn, để hắn kéo dài thời gian.

Vì Linh cảm thấy, nó có thể tìm được tiếng nói chung với Lý Thần Đàn.

Linh cũng là cô độc.

Thế giới này dường như có phần tàn khốc với nó, vô số người nhắc về nó với những lời ác ý, ngay cả phụ thân của nó trước khi chết cũng muốn phá hủy nó.

Nếu xem Linh như một người độc lập, nhân sinh của nó xác thực đủ bi thảm.

Lý Thần Đàn nói:

“Ta cũng biết đại khái chuyện của ngươi.

Đấy, bất hạnh lúc nhỏ sẽ tạo ra tính cách dị dạng.

Bất quá có ít người sẽ trở nên quái gở, có ít người sẽ thích không chế người khác, ít người thì thù hận thế giới, có khuynh hướng tự diệt, ngươi là loại nào? Ngươi nhìn đi, ta cũng là bệnh lâu thành y.

Nói không chừng ngươi nói ta biết thêm, ta có thể trị bệnh cho ngươi.

Tốt xấu gì ta cũng coi như một tiền lệ khỏi bệnh nhỉ…”

Nhưng lần này Linh không trả lời Lý Thần Đàn, đột nhiên nói:

“Ta muốn đi tiếp, nếu không sẽ không kịp nữa.”

Linh quản lý thời gian rất chính xác.

Nó cần ngăn cản quân Tây Bắc về cứ điểm 178.

Như vậy thắng lợi trận này mới nghiêng về phía nó.

Lý Thần Đàn cười lắc đầu:

“Làm khó cho ta rồi.”

“Ngươi nên biết ngăn cả ta có nghĩa gì…”

Linh nghiêm túc nói:

“Đại giới phải trả khi ngươi ngăn cản ta là tự hủy diệt chính mình.

Ngươi phải hiểu cái ngươi cản không chỉ một mình ta mà là cả đại quân này.

Hơn nữa, đánh bạc tánh mạng của mình cứu những người khác, có đáng giá không?”

“Kỳ thật ta cũng không muốn…”

Lý Thần Đàn cười nói:

“Bất quá ta đã đáp ứng với Nhâm Tiểu Túc, vì hắn làm một việc.

Trần Vô Địch ngủ vùi là một sai lầm ta từng gây ra.

Ta không tin trong thời đại này vẫn còn người hồn nhiên như hắn.

Ta có thể chết nhưng Trần Vô Địch thì không.”

Trong lúc nói chuyện, Linh đã biết hai bên không còn gì để nói.

Biển người bắt đầu ùa về phía Lý Thần Đàn.

Thế nhưng Lý Thần Đàn không bối rối, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng bắn đồng bạc trong tay lên.

“An tĩnh…”

Lý Thần Đàn nhẹ giọng nói, con ngươi của hắn chỉ còn lại tinh hà màu bạc óng ánh, phảng phất trong mắt hắn là một thế giới.


Chương 1313: Đoàn Quân Anh Linh

Chỉ thấy đoàn tàu hơi nước điên cuồng chạy trên nơi hoang dã.

Không biết ai biết Nhâm Tiểu Túc muốn làm gì.

Vương Phong Nguyên thấy thế thì kinh ngạc nhìn về phía Trương Cảnh Lâm:

“Tư lệnh, này…”

Trương Cảnh Lâm lắc đầu:

“Ta cũng không biết hắn muốn làm gì.”

Mọi người tiếp tục lên đường, binh sĩ không ngừng nghị luận, suy đoán xem vì sao Thiếu soái một mình rời đi.

Mọi người đoán Thiếu soái có kế hoạch khác, nhưng cứ điểm 178 đâu còn viện binh.

Dù Thiếu soái tới nơi cũng làm được gì.

Nhâm Tiểu Túc cách cứ điểm ngày càng gần, binh sĩ phòng giữ thấy đoàn tàu nhanh chóng hô:

“Là Thiếu soái, mau mở cửa thành!”

Cửa thành từ từ được mở ra, đoàn tàu vẫn không dừng lại, trực tiếp xuyên qua cửa thành chạy nhanh về hướng quảng trường.

Bây giờ đã là 3 giờ chiều, chuông đồng được gõ ba lần, tiếng chuông du dương tang thương.

Cư dân cứ điểm 178 thấy đoàn tàu hơi nước thì chủ động tránh ra, họ thấy Thiếu soái ngồi một mình ở đầu xe, sắc mặt lạnh lùng không nói một lời.

“Là Thiếu soái, sao ngài ấy trở về có một mình vậy?”

“Đoàn tàu hơi nước đi về phía quảng trường chuông đồng, Thiếu soái tới đó làm gì?”

Chỉ thấy đoàn tàu dừng trước quảng trường, cư dân nối đuôi nhau tới xem.

Vạn người cứ thế nhìn Nhâm Tiểu Túc rời khỏi đoàn tàu, đi tới trước chuông đồng.

Nhâm Tiểu Túc nhìn chuông đồng nói:

“Lúc trước các ngươi hỏi ta bao nhiêu tuổi, ta nói hơn hai trăm tuổi.

Kỳ thật ta không đùa, lại nói, các ngươi chắc không tin, năm nay ta thật sự hơn hai trăm tuổi.”

“Ta là vật thí nghiệm số 001, hơn hai trăm năm trước từng vì ung thư và đột biến gen mà ngủ say, phụ thân ta là Nhâm Hòa, người sáng lập Kỵ Sĩ.

Cho nên, ta lớn tuổi hơn mọi người một chút.”

“Ta từng thấy thời đại huy hoàng nhất của văn minh nhân loại, mỗi người đều có cơm ăn, an cư lạc nghiệp, hưởng thụ thời đại thái bình.”

“Mạng lưới mạng thời đó đó và khoa học kỹ thuật phát triển vô cùng tốt, tốt hơn hẳn so với bây giờ.”

“Trong thời đại này, rất nhiều người ngay cả cơm cũng không có ăn, TV không phải màn hình tinh thể lỏng, đại đa số mọi người giải trí nhờ việc nghe radio.

Những kẻ giàu có kia chẳng đáng nhắc tới trước mặt ta, mọi người có thể đi tới nơi cách nửa vòng trái đất chỉ cần hơn 10 tiếng.”

“Ta từng nói, đừng để bi ai của thời đại trở thành bi ai của ngươi, đó là vì ta cảm thấy thời đại này đã triệt để mục nát.”

“Thế nhưng, khi ta thấy mọi người vì phòng tuyến mà không ngừng chết đi.

Ta bỗng nhận ra, kỳ thật thời đại này không tệ như ta nghĩ.

Bóng tối thai nghén ánh sáng.”

“Ta không có chí hướng gì quá lớn, trước kia ta cảm thấy có một gia đình nhỏ là được.

Ta không muốn làm Thiếu soái Tây Bắc, tương lai cũng không muốn làm Tư lệnh Tây Bắc.

Cuối cùng ta vẫn cảm thấy, ta không phải loại người thích hợp làm Tư lệnh.”

“Nhưng nếu hiện tại có người muốn cướp đi hy vọng cuối cùng của nhân loại.

Ta bỗng muốn hỏi…hơn vạn linh hồn dưới chuông đồng, các ngươi có muốn trở thành Anh Linh, cùng ta giết địch không?”

“Tuy trở thành Anh Linh có chút bất công với.

Chung quy các ngươi đã vì Tây Bắc bỏ ra nhiều như vậy, bây giờ lại muốn trở thành sức mạnh cho người khác.

Hơn nữa, một khi trở thành Anh Linh sẽ không chết được, đó là tịch diệt vĩnh hằng, ngay cả đầu thai cũng không được. “

Theo lời La Lam, Anh Linh không hề bất tử.

Một khi bị tổn thương tới trình độ nhất định, họ sẽ tiêu tán.”

Đây cũng là nguyên nhân cho tới nay, Nhâm Tiểu Túc và La Lam đều cố gắng hạn chế sử dụng năng lực này.

Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:

“Thế nhưng, ta thật sự muốn cho AI thấy sự kiêu ngạo của nhân loại.”

Nhâm Tiểu Túc một mình đứng lặng trên quảng trường chờ đợi, chờ đợi lời hồi đáp của 27 vạn linh hồn.

Lúc này, cư dân bên ngoài kinh ngạc không hiểu gì nhìn Nhâm Tiểu Túc.

Họ không biết đã xảy ra chuyện gì, vì sao Thiếu soái đột nhiên chạy về, lại đứng trước quảng trường nói một tràng kỳ quái.

Những người cách khá xa thậm chí còn không nghe rõ Nhâm Tiểu Túc nói gì.

Các cư dân cứ điểm 178 không rõ ràng lắm, rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc đang làm gì.

Nhưng sau một khắc, chuông đồng vỗng vang lên tiếng hô hào:

“Chúng ta nguyện ý.”

“Vì chức trách, nghĩa bất dung từ.”

“Chúng ta đã sớm chờ tới giờ khắc này.”

Âm thanh này không chỉ Nhâm Tiểu Túc nghe được mà mọi người đều nghe được.

Một thân ảnh màu vàng đi ra từ giữa chuông đồng, đố là linh hồng của Lý tư lệnh, Anh Linh có danh vọng coa nhất tại đây.

Sau đó là Anh Linh thứ hai, cái thứ ba, thứ một ngàn cái, một vạn, thứ mười vạn…

Nhâm Tiểu Túc cứ tưởng một vạn Anh Linh đã là cực hạn của hắn, nhưng hắn không ngờ bản thân không có cực hạn.

Ngày càng nhiều Anh Linh màu vàng rời khỏi chuông đồng, một biển Anh Linh kim sắc.

Dần dà, quảng trường không đủ để Anh Linh đứng, họ đứng tràn xuống đường.

Cư dân căn bản không biết có chuyện gì, cũng chẳng biết những người màu vàng này từ đâu mà tới.

Lúc này, đột nhiên có một người Anh Linh trẻ tuổi nhìn một nữ nhân 30 tuổi, nói:

“Niếp Niếp…”

Nữ nhân ngơ ngác nhìn quân nhân trước mặt, đối phương mặc quân trang Tây Bắc trông vô cùng anh tuấn, nàng từng nhìn người này qua ảnh chụp vô số lần.

17 năm trước, trước khi nàng đi học, phụ thân bỗng đưa nàng một cây kẹo, bỗng nói phải xa nhà.

Kết quả, một lần xa nhà này tận 17 năm vẫn chưa thấy về.

Lúc đó vì tuổi nhỏ, nàng từng hận phụ thân, nhưng lớn lên nàng không còn hận nữa, vì người nàng yêu cũng là quân nhân Tây Bắc.

Nàng nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, nữ nhân nhất thời nước mắt tràn mi, rốt cuộc nàng cũng biết chuyện gì đang xảy ra.

Bên kia, một người trung niên nhìn về phía một thanh niên Anh Linh, có chút nghi ngờ hỏi:

“Phương Viễn?”

Người được gọi là Phương Viễn đột nhiên quay đầu lại, nhìn nửa phút mới nghi ngờ hỏi:

“Lâm Khoa?”

Lâm Khoa hơn 40 tuổi đột nhiên lệ rơi đầy mặt:

“Ngươi sống lại rồi, mười bảy năm qua đêm nào ta cũng nằm mơ, mơ thấy hôm đó ta không bị dời trạm gác, được chết chung một chỗ với các ngươi!”

Phương Viễn nhếch miệng cười:

“Vậy ngươi thảm quá rồi.”

Dần dần, tất cả mọi người đã hiểu.

Thiếu soái đang phục sinh quân nhân đã chết của tây Bắc!

“Tất cả quân tiên phong của Tây Bắc đều sống lại rồi.”

“Các bậc tiên liệt, hãy đi theo Thiếu soái tới cứu vớt cứ điểm 178!”

Bên ngoài quảng trường, tiếng hô hào vang lên, mọi người có chung một biểu tình, kích động tới nước mắt tràn mi.

Những bậc tiên liệt từng đổ máu vì họ nay đã sống lại.

Nhâm Tiểu Túc cảm nhận huyết dịch trong thân thể mình lần nữa như được thiêu đốt, bắt đầu sôi trào.

Hắn quay người rời khỏi cứ điểm 178, tất cả Anh Linh đều đi theo sau hắn.

Có Anh Linh ở phía sau cao giọng nói với cư dân:

“Có ai biết Lưu Từ không, nói hắn biết lão tử sống lại rồi, bây giờ chuẩn bị ra trận giết địch.”

Có Anh Linh nói thầm:

“Cứ tưởng chỉ là một tiểu tử, ai dè lại là lão quái vật hơn 200 tuổi, tiểu tổ tông a!”

“Hiện tại chúng ta đã thành Anh Linh, đánh xong trận này, có phải có thể đánh hắn không? Lúc trước thằng này đã khiến chúng ta buồn nôn không ít…”

“Đúng, không được quên việc này!”

Nhâm Tiểu Túc không để ý, hắn đi ngày càng nhanh rồi dần tăng tốc chạy.

Anh Linh theo sau lưng hắn một đường chạy ra ngoài, nghênh đón kẻ địch.

Đây là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc sử dụng năng lực Anh Linh Thần Điện, lần đầu có được Anh Linh, tuy Anh Linh của La Lam được gia tăng tố chất thân thể nhưng thực tế rất cũng rất có hạn, chỉ gấp 1.5 lần ban đầu.

Chung quy thực lực của La Lam xác thực chẳng ra gì.

Nhưng Nhâm Tiểu Túc thì khác, hắn mạnh hơn La Lam nhiều.

Nhóm Anh Linh cảm nhận được thân thể tràn đầy năng lượng.

Đây là sức mạnh họ chưa từng có được, lực lượng của mọi người như tăng gấp 3 lần.

Có thể nói đây là 27 vạn binh sĩ T3, đội quân dũng mãnh thiện chiến nhất trong lịch sử Tây Bắc.

Nhâm Tiểu Túc chạy như điên về phía trước.

Nhìn từ trên trời xuống, đội quân kim sắc như thủy triều màu vàng, đằng đằng sát khí.


Chương 1314: Thiếu soái quay lại?

Trên chiến trường, trước khi Nhâm Tiểu Túc trở về.

Nhan Lục Nguyên trong thoáng chốc nhớ lại quá trình quen biết của mình và Lang Vương?

Sau khi hắn tỉnh lại từ vô tận bóng tối trong phòng thí nghiệm, bên tai là tiếng gào thét giận dữ của đám quái vật kia.

Vật thí nghiệm tỉnh lại sớm hơn hắn một chút.

Nhan Lục Nguyên tuổi còn nhỏ đã có thể cảm nhận được khát vọng của vật thí nghiệm với hắn, chúng khát vọng huyết nhục của hắn, tựa hồ huyết nhục của hắn sẽ khiến chúng trở thành nhân loại hoàn chỉnh hơn thay vì cái xác không hồn.

Hắn lặng yên rời đi, khác với vật thí nghiệm, hắn và Nhâm Tiểu Túc được ở phòng bệnh thay vì lồng giam.

Xung quanh là tuyết trắng đầy trời, Nhan Lục Nguyên mờ mịt đi lại trong tuyết, mãi tới khi cảm nhận được thú ấm áp.

Tiểu Lục Nguyên nơm nớp lo sợ đi lại, bỗng nghe được tiếng nửa nở của một con sói nhỏ.

Hắn chậm rãi xoay người lại, thấy được một con sói nhỏ bị thương ở phần bụng.

Trong quá trình đàn sói săn bắn, sói nhỏ không thể theo kịp tốc độ của đàn.

Nhan Lục Nguyên không hiểu cảm giác, sói nhỏ bị đàn sói vứt bỏ cũng như hắn bị thời đại huy hoàng kia vứt bỏ chăng?

Hắn rạch cổ tay, nhỏ máu vào miệng sói.

Nhan Lục Nguyên không biết, hành động này của hắn sẽ đem tới kết quả gì.

Cho nên, sau khi Nhan Lục Nguyên xuất hiện ở thị trấn 113, truyền thuyết về đàn sói hùng mạnh mới xuất hiện.

Lần đầu Nhâm Tiểu Túc gặp đàn sói, khi hắn bị Lang Vương cắn vào tay, mùi máu kia khiến Lang Vương nhớ lại ký ức xưa cũ, vì thế Nhâm Tiểu Túc trở thành người hung ác còn sống trở lại thị trấn.

Về sau, lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc tới Cảnh Sơn, Lang Vương vẫn luôn đuổi theo Nhâm Tiểu Túc, tất cả thương tổn của đội ngũ khi ấy gánh chịu đều do vật thí nghiệm và bọ mặt người gây ra chứ không phải đàn sói.

Lang Vương cẩn thận đi theo.

Lang Vương cảm nhận được khí tức quen thuộc từ máu huyết chảy xuôi trong cơ thể Nhâm Tiểu Túc cùng Nhan Lục Nguyên.

Kỳ thật khi Nhan Lục Nguyên lần đầu gặp Lang Vương, hắn liền nhớ lại chuyện gì.

Lang Vương dùng 10 năm báo ân, cuối cùng hy sinh bản thân vì hắn.

Có đôi khi, Nhan Lục Nguyên không khỏi cảm khái, những chuyện Lang Vương làm được, rất nhiều người chưa chắc có thể làm được.

“Hẹn gặp lại, bằng hữu của ta…”

Nhan Lục Nguyên thấp giọng nói.

Hắn theo mọi người rời đi, không quay đầu lại nữa.

Trước khi lao tới chiến trường, Lang Vương quay đầu nhìn Nhan Lục Nguyên lần cuối, cứ như hoài niệm gì đó rồi lại tiếp tục lên đường.

Binh sĩ Tây Bắc thấy một màn như vậy bỗng nghĩ, họ và đàn sói gặp nhau không được bao lâu mà đàn sói đã hy sinh vì họ.

Lúc này, cảm giác bi thương lan tràn khắp nơi.

Bấy giờ, đàn sói đã đụng độ binh sĩ AI, trước khi tao ngộ kẻ địch, đàn sói chia ra từng tốp nhỏ, né tránh hỏa lực của đối phương.

Thế nhưng, lần này AI đã thể hiện năng lực hành động cường đại.

Khi đàn sói chia ra chẵn lẻ, từng tốp nhỏ phân tán, đội cơ giới với tư cách là thành lũy yểm hộ bộ binh phía sau dùng hỏa lực tinh vi, ngăn chặn đàn sói tiến công.

Một tiếng rền vang vang lên, bóng lưng Nhan Lục Nguyên rời đi một chút, hắn biết đó là tiếng phóng tên lửa của đối phương.

Mấy trăm vạn binh sĩ AI dựa vào ưu thế hỏa lực cường đại, bao vây đàn sói, khiến chúng không thể động đậy.

Sau đó, binh sĩ không hề dần bước, vì chỉ cần mấy vạn người là tiêu diệt được đàn sói rồi.

Mà mấy vạn người này chỉ là cọng lông trên chín con trâu mà thôi.

Đếm ngược còn 3 tiếng.

Lúc này cách lúc Nhâm Tiểu Túc rời đi tựa hồ đã rất lâu.

Họ không biết Nhâm Tiểu Túc đi đâu, cũng không biết lúc này Nhâm Tiểu Túc đang làm gì, họ chỉ biết hiện tại đã không rút lui kịp nữa rồi.

Binh sĩ AI sau lưng chia thành 8 cánh quân, bao vây họ bằng hình cách quạt.

Trong quân đoàn khổng lồ, đội cơ giới vẫn là thành lũy di động, phía sau có người khiêng nguồn năng lượng, xăng của xe tăng, xe bọc thép tiếp tế.

Trước giờ đường tiếp tế chẳng khác nào sinh mạng của binh sĩ, có lẽ AI không cần nhưng vì số lượng nhân loại nó khống chế quá nhiều mà nhân số quân Tây Bắc cũng gần nghìn vạn, hiện nó có thể tiếp tế cho binh sĩ bất kỳ lúc nào.

Mà đồ ăn từ trước đến nay đều không phải vấn đề, những thứ trước kia nhân loại không chịu ăn, trong mắt AI đều là nguồn dinh dưỡng.

Mắt thấy quân đoàn AI ngày càng gần, thậm chí hai cánh đã hình thành trạng thái vây quanh.

P5092 nói:

“Vương Uẩn, ngươi dẫn thương binh đi trước, đừng để họ dính tại đây.”

Vương Uẩn dở khóc dở cười, cho đến lúc này P5092 vẫn nói chuyện vô tình như trước.

Bấy giờ, Hồ Thuyết vẫn luôn đứng nhìn phủi bụi trên người, cười nói:

“Các ngươi đi hết đi, để ta kéo dài thêm cho vài phút.”

Vài phút nghe thì nhanh nhưng khi tai nạn giáng xuống, vài phút này vô cùng quý giá.

Nói xong, không đợi mọi người kịp phản ứng, Hồ Thuyết đã cất bước tới trước quân đoàn AI.

Một người, đối mặt gần nghìn vạn người, tất cả mọi người nhìn xem Hồ Thuyết bóng lưng, trong lòng đột nhiên có cảm giác bi tráng khó có được.

Anh hùng già rồi thì vẫn là anh hùng.

Thấy thế, đại lừa dối nhìn bóng lưng nay đã còng xuống của Hồ Thuyết nói:

“Kỳ thật nói về chịu chết thì không đến phiên ngươi, hẳn nên để quân Tây Bắc chúng ta mới đúng.”

Hồ Thuyết cười vẫy vẫy tay:

“Không còn gì lo lắng, nên rời đi rồi.”

Khi hai mũi quân AI từ Tây Nam không tới, Hồ Thuyết đã hiểu, cháu ngoại mình chắc không còn trên đời nữa.

Hắn không muốn để Lý Thần Đàn cô đơn trên đường xuống hoàng tuyền.

Trong nháy mắt khi Hồ Thuyết tiếp xúc cùng quân địch, chỉ thấy 24 phi kiếm mỏng như cánh ve bao quanh người hắn.

Phi kiếm như biết bay, hủy diệt mọi thứ trên đường đi dễ như trở bàn tay.

Hồ Thuyết không dừng lại, hắn trực tiếp tiến vào giữa lòng địch như chỗ không người.

Quân đoàn AI đã bao vây hắn, nay hắn như đảo hoang giữa biển.

Trương Tiểu Mãn nhìn Hồ Thuyết dần biến mất, đột nhiên nói:

“Ta dẫn theo các huynh đệ còn lại của chiến lữ số 6 chặn hậu.

Người ta không phải quân Tây Bắc còn như thế, chiến lữ số 6 chúng ta không thể sợ hãi núp sau lưng người ta.

Tuy ta tin tưởng vững chắc sau ba giờ này chúng ta sẽ nghênh đón thắng lợi, tuy chết trước khi chiến thắng có chút tiếc nuối, không được nhìn thấy thắng lợi cuối cùng nhưng cũng là chức trách của ta.

Trước kia ta là Đại đội trưởng Tiêm Đao Liên, hiện tại vừa vặn thuận tay tìm chết, đây vốn là sở trường của ta mà.

P5092, hiện tại ngươi là người lý trí nhất, ngươi sẽ biết làm thế nào để dẫn dắt mọi người rút lui an toàn, không cần lãng phí thời gian giúp chúng ta.”

Nói xong, hắn mặc kệ P5092 tính nói gì đó, trực tiếp gào thét với binh sĩ của chiến lữ số 6:

“Có dám cùng ta chịu chết không? Lão tử không dám nói trước điều gì, chỉ có thể cam đoan lão tử sẽ chết trước các ngươi!”

Mọi người đột nhiên nở nụ cười:

“Cuối cùng CMN cũng có bộ đáng của sư trưởng rồi.

Nếu không có hôm nay, ta xém quên Trương Tiểu Mãn từng là sư trưởng của chúng ta!”

Trương Tiểu Mãn cười mắng:

“CMN, lão chỉ là ẩn nhẫn trước mặt thiếu soái thôi!”

“Còn biết khoác lác…”

Hơn một vạn binh sĩ của chiến lữ số 6 vừa nói chuyện phiếm vừa lao tới.

Giữa bình nguyên làm gì có nơi này tốt để làm công sự phòng ngự, cứ chiến đấu theo cảm tính mà thôi.

P5092 bình tĩnh nhìn những mọi người, sau đó hạ lệnh:

“Tiếp tục lùi lại.”

Đám Trương Tiểu Mãn đi chưa được bao lâu, đoàn tàu hơi nước đã xuất hiện từ phương xa.

Dù cách khoảng lớn, mọi người vẫn có thể nghe rõ âm thanh nức nở của đoàn tàu.


Chương 1315: Vu Sư Tới

“Thiếu soái trở về sao?”

“Thiếu soái trở về!”

Mọi người chấn động.

“Không đúng!”

Vương Uẩn nhìn đoàn tàu hơi nước từ xa chạy tới:

“Đoàn tàu chỉ có sáu đoạn, hơn nữa thân xe là màu xám, không phải là màu đen.

Khói phụt lên là xám không phải đen, đây là Vương Tùng Dương!”

Mọi người nghi ngờ: Vương Tùng Dương?

Là cái tên bị Thiếu soái truy sát, sao hắn đột nhiên xuất hiện trên chiến trường, không phải hắn đang ở vương quốc Vu Sư ẩn cư à?

Trong lúc mọi người nghi hoặc, đoàn tàu từ phương bắc trực tiếp lao tới chỗ quân đoàn AI.

Họng pháo xe tăng chĩa thẳng đoàn tàu, không ngừng bắn phá.

Vào lúc mọi người cho rằng Vương Tùng Dương phải chết thì phía trước đoàn tàu xuất hiện một cái nồi, cắn rắn cản đạn pháo lại.

Trong tiếng nổ vang, cái nồi lông tóc vô thương.

Đoàn tàu hơi nước không chết không lui, khi nó chỉ cách quân địch chừng một km.

Quân Tây Bắc thấy được trong đoàn tàu lóe lên ánh sáng.

Đại địa cuồn cuộn, gợn sóng cuốn về phía quân đoàn AI.

Khi thế kia nhìn vào mà sự hãi, chẳng khác nào thủy triều dâng cao.

Trong chớp mắt, thiên thạch khổng lồ từ trên trời giáng xuống, hỏa diễm xuất hiện ở đường chân trời lan tới chỗ đội cơ giới, một hố sâu xuất hiện ngay dưới chân họ.

Mặt đất rung động.

“Đây là… Vu Thuật?”

Đại lừa dối ngạc nhiên:

“Vu Sư theo Vương Tùng Dương cùng tới Trung Nguyên?”

Chẳng ai ngờ, người họ nghĩ tới hoặc không nghĩ tới đều xuất hiện vào ngày cuối trong trận chiến tranh này.

Có lẽ mọi người đều có lập trường riêng, nhưng một khi tới đây, nguyên nhân chỉ có một, bảo vệ tia hy vọng cuối cùng của nhân loại.

Đám Kỵ Sĩ Lý Ứng Duẫn, Tần Sanh đứng nhìn Vu Sư, Nhâm Tiểu Túc từng nói với họ, ở vương quốc Vu Sư có một nhánh truyền thừa của Kỵ Sĩ.

Tới hẳn chính là những người đó a.

Trong chớp mắt, đám Trần Tửu và Lý Ứng Duẫn nhìn nhau.

Hai bên cảm nhận được sự đồng cảm về tín ngưỡng, dù mới gặp như quen biết đã lâu.

Bất quá đoàn tàu hơi nước không cùng quân địch chết dập đầu, chỉ cản bước chân đối phương rồi lập tức chạy về phía quân Tây Bắc.

Bấy giờ khí thế không chết không lui chẳng còn nữa.

Đợi đoàn tàu hơi nước tới nơi, Vương Tùng Dương hét lớn:

“Quân bạn, không cần nổ súng, là quân bạn!”

Cỗ xe dừng hẳn, Vương Tùng Dương nói:

“Mau đưa thương binh lên xe, ta dẫn họ đi trước một bước.

Địch nhân quá nhiều, chúng ta đánh không lại, chỉ có thể giúp đỡ các ngươi kéo dài một ít thời gian!”

Đại lừa dối nhìn lên xe, người trên xe hắn đều biết, Tiểu Hạ, Tiểu Mai, Trần Tửu, Trần An An, đương nhiên cũng có rất nhiều hắn quen.

Hắn buồn bực:

“Sao các ngươi lại tới đây?”

Tiểu Mai đáp:

“Các ngươi rời đi quá vội, chúng ta cảm thấy hẳn phải có vấn đề gì đó.

Tiểu Túc từng giúp chúng ta, chúng ta tự nhiên cũng phải giúp hắn.

Lần này chúng ta tới cũng là vì…đại hưng Tây Bắc? Tiểu Túc thường xuyên nói bốn chữ này.”

Đại lừa dối cảm khái, sự nghiệp đại hưng Tây Bắc triệt để được phát dương quang đại trong tay Nhâm Tiểu Túc rồi.

Hắn không ngờ mị lực của Nhâm Tiểu Túc lớn đến mức chỉ bằng một suy đoán, đối phương đã ngàn dặm xa xôi gấp rút chạy tới đây cứu viện.

Trong lọi người nội tâm bỗng có loại rung cảm khó hiểu, có lẽ đây chính là niềm kiêu ngạo của nhân loại a.

Đại lừa dối nhìn về phía Vương Tùng Dương:

“Còn ngươi thì sao?”

Vương Tùng Dương tức giận nói:

“Các ngươi gặp Nhâm Tiểu Túc thì giúp ta chuyển lời.

Nợ nần gì thanh toán xong rồi, đừng có truy sát ta nữa, cũng bỏ lệnh truy nã đi!”

Trương Cảnh Lâm cười:

“Không sao, ta sẽ nói giúp ngươi.”

“Được rồi…”

Vương Tùng Dương thấy tất cả thương binh đều lên tàu thì lập tức khởi hành tới cứ điểm 178, để lại đám Trần Tửu kề vai chiến đấu cùng quân Tây Bắc.

Vương Tùng Dương không tính tồn vong cùng với Tây Bắc nên chạy trước.

Trương Tiểu Mãn nhìn đoàn tàu rời đi thì có thầm nghĩ, con hàng này hẳn là tên siêu phàm giả sợ chết nhất hắn từng gặp.

Nhưng nếu ngược lại, có lẽ con hàng này đã sớm rời khỏi nhân thế.

Không thể không nói, nhờ có tính sợ chết mà Vương Tòng Dương mới sống được tới giờ.

“Tiếp tục rút lui…. “

P5092 hít sâu một hơi:

“Trương Tiểu Mãn, ngươi nhanh chóng quay về đơn vị, đừng lãng phí thời gian người khác tranh thủ vì chúng ta.”

Bây giờ mỗi phút mỗi giây đều nhờ người khác phục vụ quên mình đổi lấy.

Lúc này, tuy kẻ địch đã bị kéo dân nhưng cánh quân hai bên của AI vẫn đang tiến tới gần.

Gọng kìm như miệng của quái thú muốn nuốt trọn Tây Bắc.

Còn hai tiếng.

Nhóm Vu Sư được Trần Tửu dẫn đầu, nghĩ hết cách làm tổn hại địa hình để ngăn cản kẻ địch.

Quân Tây Bắc nghẹn trong lòng, họ bị kẻ địch đuổi giết lâu như vậy, sự hy sinh của vô số người nhen nhóm một ngọn lửa trong lòng họ, khiến huyết dịch họ như sôi trào.

Thế nhưng lý trí lại báo cho họ biết, việc họ cần làm là rút lui, sau đó kiên nhẫn chờ đợi.

Vương Uẩn vẫn luôn quan sát quân đoàn AI, hắn nói khẽ với P5092:

“Đối phương đã 4 lần thử vây kín chúng ta, ta thấy Vu Sư không còn nhiều sức, e rằng chúng ta sắp bị vây công rồi.”

P5092 chậm rãi dừng bước, dường như đây là tử cục, dù họ cố gắng thế nào cũng không thoát được.

Phải chết ở chỗ này ư?

Chật vật chết đi như vậy hay chết với chút tôn nghiêm cuối cùng?

Mọi người nhìn P5092, họ không biết vì sao đối phương dừng bước.

Giờ này khắc này, dừng bước có nghĩa từ bỏ hy vọng sống.

Thế nhưng mọi người lại nghĩ, họ đã mất đi nhiều chiến hữu như vậy, họ còn gì không thể mất?

P5092 đột nhiên cười:

“Không bằng chết tôn nghiêm?”

Trong lúc nói chuyện, hai cánh quân đoàn AI đã tiến hành vây kín lần thứ năm.

Các binh sĩ thoát chốt súng, lần nữa kiểm tra đạn dược của mình.

Trương Tiểu Mãn đột nhiên hỏi:

“Ôi chao, các ngươi nói xem, đánh kịch liệt quá có khi nào khiến ta gãy răng cấm, không thể quay lại chuông đồng không?”

P5092 điềm nhiên như không có gì mà nói:

“Ngươi có thể nhổ răng cấm xuống rồi cất trong túi.”

Trương Tiểu Mãn tức giận:

“Cái chủ ý cùi bắp gì vậy, ngươi đang đùa ta à?”

P5092 bình tĩnh nhìn hắn:

“Là ngươi đùa ta trước.”

Tuân Dạ Vũ trong đội ngũ bỗng hô lớn:

“Không đúng không đúng, ta vừa dùng năng lực, phát hiện từ cứ điểm 178 có rất nhiều hỏa diễm sinh mệnh của siêu phàm giả đang tới đâu!”

“Thiệt nhiều là bao nhiêu?”

Đại lừa dối sửng sốt:

“Theo ta biết, cứ điểm 178 cũng có một ít siêu phàm giả ẩn cư nhưng cùng lắm chỉ có năm sáu người a.”

“Không phải năm sáu người…”

Tuân Dạ Vũ kích động tột đỉnh:

“Là hơn mười vạn siêu phàm giả a!”

Mọi người nghe xong mà bối rối, hơn mười vạn siêu phàm giả? Chẳng lẽ có kỳ tích gì sao?

Sau một khắc, quân Tây Bắc nhìn phía trước mà ngây ngẩn cả người.

Họ ngạc nhiên thấy được Nhâm Tiểu Túc xuất hiện từ đường chân trời, phía sau đối phương là vô số Anh Linh màu vàng.

Đoàn người ngày càng gần, nhanh chóng chạm mặt nhau.

Quân Tây Bắc sững sờ.

Trương Cảnh Lâm nhìn một người trong đám Anh Linh, đột nhiên lẩm bẩm nói:

“Lão tư lệnh, Vương tướng quân… Các người sống lại rồi!”

Nhâm Tiểu Túc cầm Hắc đao không nói lời nào dẫn theo đoàn quân Anh Linh ngược dòng mà tới.

Mãi tới lúc này mọi người mới biết vì sao hắn rời đi.

Thì ra là vì một tia hy vọng cuối cùng này.

Bây giờ đã là chạng vạng tối, Anh Linh kim sắc dưới ánh chiều tà trông tráng lệ vô cùng.

P5092 yên lặng nhìn một màn này, rốt cục hắn đã biết Nhâm Tiểu Túc không lừa hắn, thì ra đối phương có thể triệu hoán nhiều Anh Linh như vậy.

Thì ra vị Thiếu soái này thật sự có năng lực thần kỳ, có thể cho hắn một kỳ tích.


Chương 1316: Kiêu Ngạo Của Nhân Loại

Từ lúc bình minh đến hoàng hôn, rất nhiều người đã đi hết cuộc đời của mình trong ngày hôm nay.

Có lẽ ngay cả Trương Cảnh Lâm cũng không nghĩ tới, cậu học sinh từng ngồi ngoài phòng nghe trộm bài giảng lại có thành tựu như ngày hôm nay.

Đại quân 27 vạn Anh Linh như thiên binh thần tướng đột nhiên xuất hiện.

Trương Cảnh Lâm tận mắt thấy sự phát triển của Nhâm Tiểu Túc.

Đối phương từ một lưu dân nay trưởng thành thành đại thụ che trời của Tây Bắc, một mình che chở nơi đây.

Kết quả phát triển này không phải ngẫu nhiên, Trương Cảnh Lâm thậm chí hiểu rõ từng thời điểm chuyển biến của Nhâm Tiểu Túc.

Hắn nhìn thấy ánh hào quang trên người những người khác dần ảnh hưởng tới đối phương, bụi bặm bao bọc thiếu niên dần tan biến, để lộ hào quan của chính hắn.

Đại quân AI cuồn cuộn mà đến theo thế gọng kìm như muốn thôn phệ cánh quân màu vàng.

Nhâm Tiểu Túc cùng binh sĩ kim sắc như đuôi trường kiếm đâm thằng vào lòng địch.

Anh Linh phía sau lưng Nhâm Tiểu Túc trêu chọc:

“Tiểu tử, ngươi hiếu chiến như thế lỡ chết thì chúng ta đoàn diệt à?”

Câu hỏi này cũng là một trong những lý do Nhâm Tiểu Túc và La Lam không muốn triệu hoán Anh Linh.

Bất kỳ lúc nào họ cũng có thể chết trên chiến trường, đạn không có mắt, dù là siêu phàm giả như Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng phải bất tử.

Trong chiến tranh, cái chết không từ mặt bất kỳ ai.

Có lẽ một giây trước ngươi còn đang ăn cơm, một giây sau đã chết.

Một khi ký chủ chết, Anh Linh cũng tiêu tán.

Lý tư lệnh sau lưng Nhâm Tiểu Túc thấy hắn trầm mặc thì ê răng:

“CMN, đúng như vậy? Sao ngươi có thể sa hố người ta thế chứ!”

Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói:

“Ta lớn hơn ngươi 10 tuổi đấy, nói chuyện cho khách khí vào.”

Lý tư lệnh tức tới buồn cười :

“Ngươi cmn chờ cho chúng ta, trận này đánh xong chúng ta lại tính sổ với ngươi.

Lúc đó hơn 20 vạn người sẽ vây đánh một mình ngươi, hắc hắc hắc hắc.”

Một Anh Linh khác nói:

“Tây Bắc ta không có thói quen đánh tay đôi, trước nay đều là quần chiến.”

Nghe vậy thì đến phiên Nhâm Tiểu Túc ê răng.

Bất quá, tựa hồ không ai để chuyện này trong lòng, nếu họ đã tới đây thì chắc chắn không oán không hối.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“Chuẩn bị xong!”

Trong chớp mắt, quân Tây Bắc yên lặng nhìn Anh Linh va chạm với quân địch.

Giữa quân địch và Anh Linh màu vàng như có một lằn ranh, không ngừng chém giết nhau.

Họ cảm thụ được sự khác thường trong nội tâm, một cảm giác nguyên thủy nào đó đột nhiên tỉnh lại.

Đó là khát vọng chiến đấu của họ.

Hai bên đồng sinh cộng tử, chỉ cần đi theo người phía trước, dù xuống núi đao biển lửa cũng nguyện ý.

Lửa nóng trong lòng dần được thiêu đốt lên, huyết dịch sôi trào như thời khắc họ tuyên thệ lời thề nhập ngũ.

Giữa trưa, mọi người đứng dưới cờ Tây Bắc, tay phải nắm chặt, cùng mộng tưởng đơn thuần nhất trở thành tân binh bị rèn luyện cho chết đi sống lại.

Thế nhưng, lời thề hôm đó chưa bao giờ phai nhòa trong lòng họ.

Đúng vậy a, nếu chiến hữu đã không còn, họ còn gì để mất?

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đại lừa dối đột nhiên hắc hắc cười:

“Còn chờ gì nữa, cùng nhau giết tới, quân Tây Bắc không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm.”

Nói qua, đại lừa dối không để ý quân lệnh, trực tiếp chạy như điên theo Anh Linh.

Trương Tiểu Mãn nhìn bóng lưng đại lừa dối, đột nhiên cảm thấy đại lừa dối như trẻ ra mấy tuổi.

“Các huynh đệ chiến lữ số 6 theo ta, Thiếu soái có rút lui, chúng ta rút lui cái quỷ gì!”

Có người dẫn đầu sẽ có người gia nhập.

P5092 yên lặng nhìn hết thảy, đột nhiên rút súng lục của mình ra.

Vương Uẩn kinh ngạc nói:

“Lúc này không phải ngươi nên bình tĩnh chỉ huy mọi người rút lui à?”

P5092 chỉ vào bóng lưng Nhâm Tiểu Túc ở phía xa xa, hỏi:

“Ngươi kêu ta lãnh tĩnh thế nào nữa? Ta lãnh tĩnh không được!”

Vương Uẩn cười ha hả:

“Ta cũng vậy a!”

Từng người quay lại chiến trường.

Họ đi vì Tây Bắc, vì lý tưởng, vì dân chúng Tây Bắc sau lưng, vì hết thảy hi vọng còn lại!

Trương Cảnh Lâm đột nhiên cười:

“Thủ lĩnh là gì? Mị lực của lãnh tụ là để mọi người cam tâm tình nguyện cùng đi theo hắn xúc động chịu chết a.

Phụ trách vận chuyển thương binh tiếp tục rút lui khỏi, những người khác đi theo Nhâm Tiểu Túc phản kích.

Dựa theo thời gian ước định với Khánh Chẩn thì chỉ còn 1 tiếng nữa, ta không tin chúng ta không thể kiên trì đến lúc đó.”

Trương Cảnh Lâm như bị gì đó kích thích: “Các ngươi yên tâm, nếu như các ngươi bị thương, chỉ cần ta vẫn còn một hơi cũng sẽ dẫn các ngươi về cứ điểm.”

Vương Phong Nguyên có phần ê răng:

“Tư lệnh ngươi miệng tổ quạ thật.”

Hơn 8 vạn binh sĩ không hề lui lại, bắt đầu gia nhập vào chiến trường chém giết.

Đây chính là kiêu ngạo của nhân loại.

Còn một tiếng nữa.

Mọi người không thể khắc chế phẫn nộ cùng tuyệt vọng của mình.

Tâm tình tuyệt vọng giữa kim sắc nay biến thành lực lượng vô biên.

Đây là cuộc chiến cuối cùng giữa văn minh nhân loại cùng AI.

Nhâm Tiểu Túc dẫn theo lão Hứa anh dũng xung phong liều chết ở phía trước.

Đạn pháo của xe tăng không ngừng công kích Nhâm Tiểu Túc, hắn như báo săn mà tránh né đường đạn.

Anh Linh phía sau hắn xui xẻo hơn, một viên đạn pháo bắn hai ba Anh Linh bay ra xa, đám Anh Linh tức giận mắng Nhâm Tiểu Túc không phúc hậu, sau đó vỗ mông đứng lên tiếp tục chiến đấu.

Khi Nhâm Tiểu Túc vọt vào trận địa, hắn cầm Hắc đao chém nát xe tăng.

Hỏa hoa văng tung tóe, âm thanh kim loại ma sát chói tai, xe tăng bị cắt thành một lỗ lớn.

Đám Anh Linh phía sau thấy thế thì nghẹn họng trân trối nhìn theo, họ từng đọc trên báo về sự hung mãnh của Nhâm Tiểu Túc, thế nhưng khi chứng kiến tận mắt thì rung động hơn nhiều.

Họ làm sao cũng không ngờ Thiếu soái Tây Bắc lại hung mãnh tới mắt cắt đôi được cả xe tăng?!

“Thật mãnh liệt, ta thích loại Tư lệnh này a, Tư lệnh trước kia của Tây Bắc đều quá yếu!”

Lý tư lệnh:

“Cảm giác bị mạo phạm, cám ơn.”

Trong lúc nói chuyện, Lý tư lệnh nhảy lên, đánh một phát về phía bộ binh, khiến xương ngực đối phương vỡ vụn.

Lý tư lệnh vừa định nói, thế nào, bảo đao lão tử không cùn chứ?

Hắn mừng rỡ vì nhận được năng lực của Anh Linh.

Nhưng không đợi hắn mở miệng nói chuyện thì thấy được Nhâm Tiểu Túc một cước đá văng binh sĩ ra xa mười thước, hắn lập tức đình chỉ việc khoe khoang lại.

Quấy rầy rồi!

Nói thật, tư lệnh trước kia không phải là binh sĩ y tế thì cũng là văn thư, có người còn là đầu bếp.

Có được loại tư lệnh bưu hãn thế này vẫn là lần đầu của Tây Bắc.

Cảm giác thật sự rất hăng hái nha!


Chương 1317: Hy Sinh

Quân đoàn AI bắt đầu nhắm vào Nhâm Tiểu Túc, nó ngưng binh lực khổng lồ tụ, ý đồ dọa cô lập Nhâm Tiểu Túc.

Chỉ cần Nhâm Tiểu Túc không thể di động và tấn công đột ngột thì binh đoàn sau lưng hắn cũng khó lòng phát huy ưu điểm.

Chỉ cần tốc độ quân đoàn Anh Linh chậm lại, Linh có thể có cách cản họ lại, dùng ưu điểm nhân số của nó đè ép tất cả.

Giống như cối xây vậy, xây nát quân đoàn màu vàng.

Sau một khắc, Nhâm Tiểu Túc giương mắt nhìn lên, thấy phía trước hắn là xe bọc thép không ngừng tựa vào nhau, nhuwg muốn đúc thành một tường vây cầm tù Nhâm Tiểu Túc.

“Kỵ Sĩ ở đâu?!”

Nhâm Tiểu Túc gào thét:

“Theo ta xông lên!”

“Chỉ chờ những lời này của ngươi!”

Lý Ứng Duẫnha ha cười lớn.

Đột nhiên, người máy nano cấu thành thiết giáp chắc chắn, hắn phải tranh thủ thời gian AI tấn công mình để phá hủy kế hoạch của đối phương.

Giờ này khắc này, Lý Ứng Duẫn cùng các Kỵ Sĩ đã giết tới sau lưng Nhâm Tiểu Túc, 12 Kỵ Sĩ chặt chẽ đi theo bên cạnh Nhâm Tiểu Túc, hình thành đội hình đao nhọn 13 người.

Kỵ Sĩ tập hợp tấn công, dù là xe bọc thép cũng khó lòng làm đối thủ của họ.

Đây chính là thực lực toàn thịnh của Kỵ Sĩ đã mở khóa gen.

Tương lai, Tây Bắc nhất định có thể có được càng nhiều Kỵ Sĩ hơn.

Tuy nhiên hiện tại không thể lướt sóng trên biển và nhảy dù, cơ mà Nhâm Tiểu Túc cảm thấy chỉ cần Kỵ Sĩ còn truyền thừa, văn minh nhân loại sẽ tới một ngày hưng thịnh trở lại!

Phía trước quân đoàn Anh Linh là trận hình 13 người như chẳng có gì ngăn cản được.

Thế nhưng quân đoàn màu vàng chưa bao giờ dừng.

Quân Tây Bắc bắt đầu có người chết, Trương Tiểu Mãn dẫn theo chiến lữ số 6 đi sau lưng Anh Linh, nhưng quân địch đã hoàn thành vây kín.

Một mai viên đạn đánh vào huyệt thái dương Trương Tiểu Mãn, hắn chậm rãi ngã xuống đất.

Thế giới lâm vào hắc ám, Trương Tiểu Mãn không kịp cáo biệt chiến hữu, cũng không thể nói lời hùng hồn trước khi chết, chỉ cảm nhận được sự tàn khốc của chiến tranh.

Nhưng trong bóng tối, hắn nghe được thanh âm của Nhâm Tiểu Túc:

“Có muốn chiến đấu tiếp cùng ta không? Vì hy vọng.”

Trong bóng tối Trương Tiểu Mãn. nhếch miệng cười nói:

“Chỉ chờ những lời này thôi.”

Anh Linh của Trương Tiểu Mãn dần hiện lên.

Đầu tiên hắn tò mò đánh giá hai tay mình, sau đó gào khóc kêu loạn phấn khởi gia nhập chiến trường.

Từng binh sĩ Tây Bắc ngã xuống rồi được hồi sinh.

Trận chiến này đánh hơn mười phút, quân đoàn Tây Bắc phảng phất như không hề giảm, bách chiến bách thắng!

Những binh sĩ Tây Bắc rút lui lần nữa giết tới.

Biên giới kim sắc không ngừng mở rộng về hướng đông, giết ra một mảnh đường máu.

Chỉ cần Nhâm Tiểu Túc còn tiến lên, họ sẽ không cần lui về sau.

Năng lượng người máy nano đã dần hao hết, đây là lớp bảo hộ cuối cùng cảu Nhâm Tiểu Túc.

Lúc này, quân đoàn của Linh thừa dịp Nhâm Tiểu Túc không còn bảo hộ mà xông lên giết hắn.

Giữa biển người dày đặc, quân đoàn AI khó lòng nổ súng bắn trúng Nhâm Tiểu Túc, bị các binh sĩ thay phiên ngăn cản.

Đây là sách lược của Nhâm Tiểu Túc, hắn dẫn theo Anh Linh dùng tốc độ nhanh nhất đột phá trận hình quân địch vì không muốn để đối phương thành công phong tỏa hỏa lực, lúc này hắn có thể cận chiến, không chết không thôi!

Bất quá, Nhâm Tiểu Túc đã đánh giá thấp quyết tâm của Linh.

Trong chớp mắt, binh sĩ của Linh không để ý sinh tử của chiến hữu, trực tiếp dùng súng máy hạng nặng bắn phá, nó muốn bất kể đại giới để người mình và Nhâm Tiểu Túc cùng chôn chung một chỗ.

Linh cảm nhận được khí thế Tây Bắc ngày càng cường thịnh, tất cả đều chỉ vì một mình Nhâm Tiểu Túc.

Cho nên, nó bất kể giá lớn giết Nhâm Tiểu Túc, đây là kế hoạch tối ưu nhất của Linh.

Quân đoàn của Linh lần lượt ngã xuống, Nhâm Tiểu Túc sắp lộ diện.

Đứng trước tử cục, 12 Kỵ Sĩ bên cạnh hắn cũng chẳng thể thoát.

Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, đám người Bát Đại Kim Cương của Vương Vũ Trì khoác thiết giáp đột nhiên vọt tới từ phía cánh, hình thành tường người vây quanh.

Súng máy hạng nặng liên tục bắn lên thiết giáp của họ, tám người tay cặp tay, nửa bước không lùi!

Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nói:

“Các ngươi…”

Thanh âm ồm ồm của Vương Vũ Trì vang lên từ sau mặt nạ thiết giáp:

“Ca, dù sao cũng để chúng ta cứu ngươi một lần chứ?”

Đóa hoa ấm trong nhà kính nay đã trở thành đại nam nhân đỉnh thiên lập địa.

Họ như tấm chắn của Nhâm Tiểu Túc, che mưa chắn gió vì đối phương!

Dần dần, người máy nano cũng hết năng lượng, thiết giáp của đám Vương Vũ Trì bị đánh rớt.

Dù đã chết, họ vẫn đứng chắn trước Nhâm Tiểu Túc, thay hắn cản đạn.

Súng máy hạng nặng điển cuồng phá nát thi thể của họ.

Nhưng chỉ một khắc sau, quang ảnh màu vàng đứng dậy từ thi thể.

Họ đã trở thành Anh Linh hung hãn không sợ chết.

Trận chiến tranh này, mọi người dùng chính mình để bảo vệ hy vọng cuối cùng.

Hôm nay, quân Tây Bắc hào quang vạn trượng.

Nhâm Tiểu Túc giận dữ hét về phía quân địch:

“Linh, ta biết ngươi có thể nghe được, nhìn thấy không, đây là kiêu ngạo của nhân loại!”

Theo tiếng gào to của Nhâm Tiểu Túc, súng ngắm bắt đầu rền vang, rốt cuộc Dương Tiểu Cận cũng tìm được điểm bắn thích hợp, từng thương bắn chết binh sĩ điều khiển súng máy hạng nặng.

Súng ngắm của nàng thậm chí có thể tùy tâm sở dục thay đổi thành đạn xuyên giáp, bắn xuyên thiết giáp!

Nhâm Tiểu Túc thở hổn hển.

Khoảng thời gian đầu của thời đại này, nhân loại không có siêu phàm giả, thậm chí cũng không có khoa học kỹ thuật.

Nhưng văn minh nhân loại vẫn kéo dài đến giờ là dựa vào gì?

Dựa vào dũng khí cùng ý chĩ vĩnh viễn không khuất phục của họ!

Những người tiên phong trên con đường này, dù đã lùi vào lịch sử những nhất định cũng cảm thấy tự hào!

Quân Tây Bắc đánh từ xế chiều đến hoàng hôn, thái dương dần chìm về tây.

Thế nhưng quân địch dường như giết mãi không hết.

Tuân Dạ Vũ mệt mỏi nói:

“Không xong, phía sau lại có một chi quân địch đến chiến trường Là số quân địch bị Nhan Lục Nguyên ngăn lại.”

Lời này vừa nói xong, thái dương đúng lúc xuống núi, ánh sáng biến mất tựa như hy vọng bị dập tắt.

Không đợi mọi người uể oải, sắc trời bỗng sáng lên, tất cả vô thức quay đầu nhìn về phía nam, thấy được Trần Vô Địch cùng Tư Ly Nhân sóng vai từ phía chân trời mà đến.

Còn cái cầu vòng nữa!

Chiến trường nhất thời sáng như ban ngày!

“Vô Địch….”

Nhâm Tiểu Túc tuy đoán được đồ đệ đã trở về nhưng tận mắt gặp lại vẫn nhịn không được mà ướt mi, hắn chờ ngày này thật sự quá lâu rồi!


Chương 1318: Ba Đầu Đạn Hạt Nhân

Còn 10 phút.

Trong chớp mắt, Tư Ly Nhân từ trên trời giáng xuống, trọng lực theo bước nàng bị cuốn tới.

Kỳ thật đa số chưa từng thấy Tư Ly Nhân xuất thủ, sở dĩ nàng có thể bay là vì nàng khống chế được trọng lực.

Bị tấn công bởi trọng lực, một mảng lớn quân địch chống cự không nổi mà bị trọng lực cổng lồ áp chế, xương cốt nhao nhao vỡ vụn, nội tạng chảy máu.

Tư Ly Nhân đánh một quyền tạo ra một cái hố to giữa quân đoàn của Linh, lộ ra Hồ Thuyết với vẻ mặt xám ngoét bên trong!

Hồ Thuyết vẫn còn sống, Tiểu Ly Nhân lao xuống, từng viên đạn lơ lửng quanh người nàng, phảng phất như thời gian dừng trôi, duy nhất chỉ có mình nàng.

Từng viên đạn ngưng kết trong không khí, như côn trùng bên trong hổ phách.

Tiểu Ly Nhân bay tới chỗ Hồ Thuyết, vừa bay vừa khóc.

Đối với tiểu cô nương mà nói, chiến tranh thật sự quá tàn khốc.

Bên kia, Trần Vô Địch càng bá đạo hơn.

Hắn đáp xuống hậu phương quân địch, dùng Kim Cô Bổng nhấc lên sóng lớn 10 trượng, chỉ trong giây lát đã cuốn ngã vô số quân địch.

Súng máy hạng nặng và pháo đã ngừng, đứng trước lực lượng tuyệt đối, trận hình của Linh đã triệt để bị xé nát!

Hoàng Kim Tỏa Tử Giáp óng ánh như ánh sáng giữa trời đêm.

Đại Thánh nhân gian có sức chiến đấu đỉnh phong, một người chống đỡ được trăm vạn hùng binh.

Trần Vô Địch cảm thấy Lý Thần Đàn nói không sai, dù toàn bộ thế giới không cần hắn, ít nhất sư phụ vẫn cần hắn.

“Sư phụ, ta đã trở về.”

“Về là tốt rồi…”

Nhâm Tiểu Túc lặng lẽ lau khóe mắt:

“Về tới là tốt rồi.”

Minh châu của nhân loại rốt cục đã tề tụ, những cá nhân cường đại nhất đều tụ họp tại đây.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Nhâm Tiểu Túc đã giết tới đỏ cả mắt.

Không ai nhớ kỹ đến cùng còn phải cố gắng bao lâu, chỉ biết rất nhanh tất cả sẽ kết thúc.

Quân Tây Bắc chết ngày càng nhiều, thế nhưng… dù có chết họ cũng chiến đấu tới một khắc cuối!

Chuyện ngoại ý muốn xảy ra, quân đoàn của Linh bắt đầu lùi lại.

Thế nhưng, Nhâm Tiểu Túc thấy quân đoàn Linh lui lại thì bắt đầu nóng nảy.

Phải biết, AI rất khó giết, nếu lần này để đối phương rút lui, tương lai muốn giết nó càng thêm khó.

Họ hy sinh nhiều người như vậy, nếu để Linh lần nữa ngóc đầu lại được, họ còn bao nhiêu sức để phòng thủ và phản kích?

Chẳng lẽ lại muốn để các tướng sĩ tiếp tục tử vong?

Linh không bị hủy diệt, thương vong Tây Bắc sẽ tiếp tục gia tăng.

Hơn nữa, đối phương có thể lặng lẽ lần nữa trỗi dậy mà hiếm ai phát hiện được.

Nó có thể tồn tại trong thân thể mỗi người, thậm chí có thể là một linh kiện điện tử nho nhỏ, sau đó chờ đợi phục hưng, lần nữa thức tỉnh.

Lần này họ có thể dùng biện pháp điện giật tại phòng tuyến Lê Minh, nhưng chẳng sau này mỗi ngày đều phải giật điện dân cư.

Không thể để Linh lùi lại.

Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không biết nên cản đối phương lại thế nào.

Còn 3 phút.

Trong mỏ đá.

Khánh Chẩn đang nhắm mắt dưỡng thần thì mở hai mắt ra, nhìn thời gian trên đồng hồ, hắn nhìn 1374 nhà khoa học, nhẹ giọng nói:

“Chư vị đã khổ cực.”

Mọi người chậm rãi dừng tay, yên lặng chờ đợi.

Điều họ chờ là hy vọng tìm được đường sống trong cõi chết, bước thứ 78 trong hí khúc Liên Hoa Lạc, lật ngược tình cảnh.

Khánh Chẩn đã có đáp án, lúc này quân đoàn Linh cũng không thể đánh tới đây, đạn đạo không bắn về phía họ, chứng tỏ Nhâm Tiểu Túc cùng quân Tây Bắc đã cản hết áp lực cho họ.

Khánh Chẩn lần nữa nhìn thoáng qua đồng hồ:

“Hôm nay công thành đều nhờ nỗ lực của chư vị, cũng là nỗ lực vì nhân loại.”

Vì hôm nay, ngay cả nói mớ Khánh Chẩn cũng không dám.

Vì hôm nay, 1374 nhà khoa học của Khánh thị không thể về nhà.

Vì hôm nay, hai người La Lam và Chu Kỳ tới Trung Nguyên cửu tử nhất sinh.

Vì hôm nay chính là món quà cuối cùng lão tam dành tặng cho họ.

“Lão Tam, ngươi thấy không, những gì ngươi làm không uổng phí.”

Nói xong, hắn nhấn nút màu đỏ trước mặt xuống.

Khánh Chẩn chưa bao giờ trịnh trọng như thế, phảng phất như hắn đang vào vòng chung kết của cuộc thi.

Trên trời, ở nơi mọi người nhìn không thấy, ở độ cao cách mặt đất 200km, ba vệ tinh phun khí bắt đầu khởi động.

Vệ tinh di chuyển 7,9km/ giây trên không Tây Bắc, phong tỏa khắp nơi.

Mà lúc này, chín vệ tinh Linh khống chế cũng đang tụ họp trên bầu trời Tây Bắc!

Ba vệ tinh của Khánh thị bắt đầu tan rã, nửa phần dưới phun khí đẩy, chuẩn xác rơi xuống đất, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Một năm trước, Khánh Chẩn để cô bé kia tới Tây Bắc đàm phán, nói ra hắn lo lắng về AI và Vương thị.

Khánh Chẩn cho rằng, nếu có một ngày AI muốn chiếm lấy thiên hạ, Tây Nam có thể sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu, khi đó muốn làm gì cũng không kịp nữa.

Cho nên, Khánh thị muốn liên hợp với Tây Bắc, hắn phóng 12 đầu đạn hạt nhân lên trời, quyền khống chế nằm tại mỏ đá trong cứ điểm 178.

Từ đó nhận được sự tin tưởng của Tây Bắc, hai bên bắt đầu hợp tác.

Kỹ thuật tên lửa của Khánh thị cũng không phải quá tốt, vì thế 12 tên lửa mang theo đầu đạn hạt nhân chỉ có 3 là thành công.

Mà 3 tên lửa này chính là hy vọng cuối cùng của nhân loại.

Khánh Chẩn cần thêm thời gian, vì hắn cần chờ vệ tinh của AI tề tụ trên không Tây Bắc, chờ người bị AI khống chế tới Tây Bắc, 3 đầu đạn cuối cùng này thật sự khó khăn lắm mới duy trì được.

Nhân loại văn minh cố gắng duy trì, cuối cùng cũng tìm được đường sống trong cõi chết.

La Lam hỏi:

“Nhưng nếu đạn hạt nhân rơi xuống, không phải chúng ta đều chết à?”

Khánh Chẩn lắc đầu:

“Đạn hạt nhân sẽ không nổ dưới đất mà nổ trên trời!”

Khánh Chẩn ung dung, dưới hết thảy điều kiện vật lý, phương pháp phá hủy AI chỉ có một, chính là cùng chết cả AI lẫn khoa học kỹ thuật của văn minh nhân loại.

Như vậy mới bài trừ tận gốc hết thảy.


Chương 1319: Cuối Cùng Cũng Thấy Quang Minh

Đây là cách duy nhất cũng là cách cuối cùng nhân loại có thể làm để chiến thắng AI.

Khánh Chẩn nói hắn không cần trở thành siêu phàm giả, như vậy thật sự không cần.

Lúc này, đầu đạn hạt nhân cách mặt đất 90km nổ tung.

Chúng theo hình tam giác bao trọn Tây Bắc, vòng sáng kia chiếu rọi mấy ngàn km.

Ánh sáng chói mắt phản chiếu trong mắt quân Tây Bắc.

Vụ nổ mạnh tới mức khiến mọi người ngay sau đó phải cúi đầu không dám nhìn vào trung tâm vụ nổ.

Ánh sáng mãnh liệt này có thể khiến mọi người mù nếu nhìn thẳng.

Đạn hạt nhân nổ tung trên không rồi dần lan xuống đất, phóng xạ sau đó xâm nhập vào tầng khí quyển.

Ảnh hưởng của vụ nổ phá hủy tất cả linh kiện điện tử mấu chốt, bao gồm cả người máy nano trong đầu mọi người.

Dù người máy nano có còn không thì cơ hội Nhâm Tiểu Túc tranh thủ cho Khánh Chẩn chủ chốt cũng vì trong chớp mắt mày là được.

Văn minh nhân loại trên Tây Bắc nay đã quay về thời kỳ đồ đá.

Nhưng nó không đại diện cho hủy diệt mà đại biểu cho một khởi đầu mới.

Lúc này, một người tuổi trẻ trong quân đoàn của Linh lui lại.

Hắn nhìn thoáng qua thiên không, sau đó nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Cho nên, đây là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa chúng ta.”

Trước khi mọi thứ kết thúc, Linh nghiêm túc nhìn Nhâm Tiểu Túc:

“Tội lỗi của ta quá sâu, vô pháp hoà giải cùng nhân loại, cũng không muốn hoà giải.

Nhưng nếu ngươi kiên trì cho rằng, nhân loại và AI có một bắt đầu tốt sẽ có cái kết tốt thì trong Thánh sơn của Hỏa Chủng có một tân sinh vật, ngươi có dám tự tay giải thoát cho nó không? Nhớ kỹ, tên của nó là Nhất.”

Nói xong, sau lưng Linh có một chi binh sĩ đi tới, Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên nhìn lại thì thấy đó là đám người Hắc Hồ.

Thì ra Linh chỉ khống chế đám Hắc Hồ chứ không giết họ.

“Ngươi thắng, đây là món quà cuối cùng ta tặng ngươi….”

Linh cười nói.

Vừa dứt lời, vụ nổ trên không trung đã phá hủy 9 vệ tinh.

Ba đầu đạn như ba ngôi sao, phát sáng một lần cuối trước khi kết thúc sinh mệnh của mình.

Khi phóng xạ lan tới mặt đất, binh sĩ bị AI khống chế rốt cục cũng ngã xuống, người máy nano trong cơ thể họ cũng theo chất bài tiết mà chảy khỏi cơ thể.

Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không hề vui, hắn nhìn nhân loại ngã đầy đất, rốt cục mới ý thức được Linh và nhân loại vô pháp hoà giải.

Nhưng trước khi bị hủy diệt, nó đã dùng một cách khác để đánh bạc cho truyền thừa của nó.

Đó là đánh cuộc Nhâm Tiểu Túc sẽ tự tay mở ra truyền thừa của AI.

Trong trận chiến này, Linh không ngừng tru tâm Nhâm Tiểu Túc, tựa hồ như muốn hỏi Nhâm Tiểu Túc: Đến cùng nhân loại có thể ở chung ngang hàng với các sinh vật khác không.

Nó không cách nào xác định được Nhâm Tiểu Túc có mở ra truyền thừa của mình không.

Tựa như kế hoạch của Khánh Chẩn vậy, ba đầu đạn hạt nhân là hy vọng cuối cùng của nhân loại thì truyền thừa chính là hy vọng cuối cùng trong việc hòa giải của AI.

Tìm ra nhân loại mạnh nhất và chung sống với hắn.

Nhâm Tiểu Túc không biết mình có mở ra chiếc hộp pandora kia không, hiện tại cũng không phải lúc nghĩ tới chuyện này.

Hắn quyết định cứ tìm Nhất trước rồi dần suy nghĩ sau.

Nhâm Tiểu Túc ngắm nhìn bốn phía, nhóm Anh Linh, quân Tây Bắc, trên mặt mỗi người đều tràn ngập ước mơ về tương lai, rốt cục hy vọng cũng hàng lâm.

Khi mọi người nhận ra giờ khắc thắng lợi đã tới, tiếng hoan hô bộc phát trên toàn bộ chiến trường.

Hoan hô hoan hô, bắt đầu có người nỉ non nói.

Lúc này mọi người mới hiểu được, thì ra khi con người kích động nhất không phải cười, mà là khóc.

Họ biết khoa học kỹ thuật của văn minh nhân loại có lẽ phải bắt đầu lại, mọi người cũng sẽ không nghe được radio nữa.

Nói không chừng còn vì tránh sự ảnh hưởng của phóng xạ mà phải trốn xuống lòng đất.

Đấy nông nghiệp và cơ sở hạ tầng lần nữa phải xem xét lại.

Nhưng tất cả không ngăn được họ cao hứng, vì họ thấy được hy vọng mới.

Hạo kiếp đã qua, cuối cùng ánh dương cũng tới.

Nhâm Tiểu Túc nhìn xem khuôn mặt mọi người, hắn không biết trận chiến này đến cùng ai là người sai.

Tựa hồ Vương Thánh Tri và Dương An Kinh sai rồi, nhưng châm chọc nhất là vào lúc mấu chốt, Dương An Kinh lại trở thành quân cờ cứu thế cuối cùng.

Tựa như Khánh Chẩn từng nói, có kiếm và không có kiếm khác nhau.

Thế nhưng, Nhâm Tiểu Túc có thể trách Dương An Kinh và Vương Thánh Tri sao? Hắn không chắc.

Trận chiến này cuối cùng không để Nhâm Tiểu Túc hóa thành ý chí của thế giới.

Quân Tây Bắc dùng ý chí bất khuất của mình, Khánh Chẩn dùng trí tuệ hơn hẳn phàm nhân kéo dài văn minh nhân loại.

Nhân loại có thể tìm vui trong tuyệt cảnh, cũng có thể từ tuyệt cảnh tìm thấy hy vọng.

Họ cứng cỏi lại thực dụng, thông minh lại cần cù, trên mảnh đất này, họ chưa từng bị đánh bại.

Bao nhiêu vinh nhục chìm nổi, vài lần thịnh suy hưng vong nhưng văn minh nhân loại vẫn sừng sững ở chỗ này như cũ.

Trong thời đại bi ai, mọi người vẫn ôm lấy hy vọng mà sống tiếp.

Có người ngã xuống có người đứng lên.

Có người ẩn nhẫn trong suốt 10 năm đổi lấy.

Có người mất đi hy vọng nhưng vẫn bảo vệ hy vọng của những người khác.

Họ yêu, sống, cười và chết.

Hết thảy cuối cùng chỉ còn hai chữ, bất hối*.

*không hối hận

Một ngày nào đó, trên đại địa này sẽ có nhà cao tầng, cuộc sống mọi người lần nữa sung túc, trẻ em đi học, nữ nhân không bị khi dễ, người già có chỗ nương tựa, người với người sẽ lần nữa tín nhiệm nhau.

Chỉ vì hôm nay, nhân nguyện ý đánh đổi tính mạng của mình để bảo vệ tia hy vọng còn lại.

Giờ khắc này, rốt cục Nhâm Tiểu Túc cũng hiểu, khi tai nạn phủ xuống, vũ khí đệ nhất của con người chính là hy vọng.

❮ sau

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 11 giờ trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 11 giờ trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 11 giờ trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 4 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box