1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
  4. Tập 107 : Xảo Trá (c1061-c1070)

[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách

Tập 107 : Xảo Trá (c1061-c1070)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1061: Xảo Trá

“Tiểu tử này làm gì có lòng tốt như vậy.

Còn đặc biệt mua tạp chí cho chúng ta xem nữa?”

Nhóm anh linh thật sự không tin.

Cơ mà tạp chí được để trước mắt cùng nụ cười thuần lương trên mặt Nhâm Tiểu Túc thật sự rất giống người tốt.

Đã rất lâu họ không được đọc báo thoải mái.

Mỗi lần đọc báo chả khác nào đánh giặc cả, hôm nay rốt cục không cần như vậy nữa.

Nghĩ tới đây, nhóm anh linh thật sự có chút cảm động.

Kết quả không đợi bọn họ bắt đầu đọc tạp chí thì Nhâm Tiểu Túc ngồi xổm xuống, chỉ vào tờ báo và nói:

“Các ngươi đọc tin này đi, thần thủ hộ Lạc thành chính là ta đấy.

Trận chiến ấy có thể nói là kinh thiên động địa, địch nhân đầy trời…”

“Các ngươi lại nhìn tin này đi.

Đây là ta dẫn chiến lữ số sáu đánh bại mọi rợ phương bắc tại Tả Vân sơn đó.

Trận chiến ấy vô cùng bi tráng, chúng ta dùng sáu ngàn người chống lại bảy vạn người của đối phương.

Đương nhiên, dưới sự ta lãnh đạo anh minh của ta, thành công chỉ là vấn đề thời gian thôi…”

“Lại đọc bài phỏng vấn này đi, trong đó nói rõ ta đã báo thù cho người chính nghĩa thế nào kìa… “

Nhóm anh linh càng nghe càng thấy không đúng.

Đây không phải số báo ngày hôm nay mà là rất nhiều số báo cũ.

Mà nội dung những bài viết này đều giống nhau, khen Nhâm Tiểu Túc!

Nhâm Tiểu Túc cười tủm tỉm:

“Các vị cứ đọc xong sẽ biết con người ta đáng tin cậy đến cỡ nào, hẳn mọi người đã nghe tới tạp chí Hy Vọng.

Họ rất công chính công bình, đưa tin không sai sự thật.

Nếu các ngươi đi theo ta, vị Tư lệnh anh minh thần võ của quân Tây Bắc, chúng ta sẽ cùng nhau san bằng Vu Sư bên ngoài Tây Bắc!”

Nhóm anh linh nghe vậy không ngừng phỉ nhổ:

“Không nhắc tới việc ngươi còn chưa phải Tư lệnh Tây Bắc.

Dù ngươi đã là Tư lệnh cũng đừng nghĩ tới chuyện sẽ lừa chúng ta trở thành tư quân của ngươi!”

“Tiểu tử, ngươi thật vô sỉ, lại còn tự kỷ nên mới có thể thu thập hết số tạp chí khen ngươi như thế!”

“Ngươi bỏ cái ý nghĩ đó đi!”

“Mau giao số báo hôm nay ra đây!”

Nhâm Tiểu Túc cảm khái, nhóm anh linh này sao khó chơi thế chứ.

Nói thật, hắn thấy ngần này anh linh cũng động tâm đó chứ.

Số lượng anh linh rất nhiều, bọn họ là anh linh, có gì mà không làm được?

Còn cái tổ chức Vu Sư kia nữa, nếu có được số anh linh này, một khi Vu Sư đánh tới cứ điểm 178 thì mình hắn cũng có thể chống lại, chỉ cần một mình hắn là có thể tiêu diệt kẻ thù!

Hơn hai mươi vạn anh linh bất tử sử dụng trận địa súng hạng nặng sẽ là khái niệm gì? Đừng nói Vu Sư, dù thần tiên có tới cũng không chống lại được a.

Thế nhưng đối mặt với đám anh linh, mị lực nhân cách của hắn xác thực chưa đủ để thu phục.

Nếu là binh sĩ chiến lữ số 6, chỉ sợ đã sớm đi cùng Nhâm Tiểu Túc.

Thế nhưng mấu chốt ở chỗ, nhóm anh linh này chưa từng kề vai chiến đấu cùng Nhâm Tiểu Túc, cho nên không có sự tin tưởng.

“Được rồi, ta cũng không cách nào miễn cưỡng các ngươi… “

Nhâm Tiểu Túc thở dài:

“Các ngươi muốn đọc báo ngày hôm nay đúng không?”

Nhóm anh linh kêu gào:

“Tiểu tử, ngươi đừng nói nhảm, mau giao báo ra đây.”

“Được rồi… “

Nhâm Tiểu Túc nói xong thì lấy tờ tạp chí hôm nay ra xé thành hai nửa, để lại một nửa, một nửa mang đi…

Tạp chí được xé đôi nên nhóm anh linh chỉ đọc được một nửa…

“Tên thiếu đạo đức kia, mau trở lại đây cho ta!”

“Cái ĐCM!”

“Quân chúng ta Tây Bắc sao có thể có một tên Tư lệnh thế này chứ…”

Vì hiện tại là ban ngày, Nhâm Tiểu Túc cũng không ở lại quảng trường quá lâu.

Chung quy để các cư dân thấy hắn lẩm bẩm ở trong này cũng không tốt lắm.

Cho nên mỗi ngày hắn chỉ ngốc ở quảng trường một chút để nói chuyện với nhóm anh linh, để lại nửa tờ báo rồi rời đi.

Nhóm anh linh cũng không nói gì, mặc dù mỗi ngày mọi người đều có thể đọc báo nhưng thà không đọc còn hơn a!

Hơn nữa, việc ngày nào Nhâm Tiểu Túc cũng tới chỗ chuông đồng dần được lan truyền ra khắp hàng rào.

Cư dân đi ngang qua quảng trường còn ngẫu nhiên thảo luận:

“Sau khi thiếu soái tới cứ điểm 178, cả tuần nay ngày nào cũng tới tưởng niệm các bậc tiên liệt.

Xem ra hắn thật sự rất kính trọng những tiền bối này.”

“Đúng vậy a, Thiếu soái Tây Bắc chúng ta có thể chiến đấu, nhân phẩm đoan chính, niệm tình cũ, thật sự là phúc khí cho Tây Bắc chúng ta a!”

“Nếu các bậc tiên liệt dưới suối vàng mà biết, nhất định sẽ rất cao hứng a!”

Khi nhóm anh linh nghe được những lời này thì chẳng khác nào bị đao đâm vào ngực.

Họ rống giận:

“Căn bản tiểu tử này đâu có tới thương tiếc gì chúng ta đâu!”

“Hắn là tới chọc giận chúng ta a!”

“Các ngươi mở to hai mắt, nhất định phải nhìn cho rõ bộ mặt thật của hắn a!”

Nhưng mặc kệ bọn họ nỗ lực gào thét cỡ nào, cư dân cứ điểm 178 đều không nghe được…

Đương nhiên, lúc nửa đêm không có người, nhóm anh linh ngẫu nhiên cũng thảo luận vài chuyện.

Lý tư lệnh đột nhiên nói:

“Các ngươi cũng đọc mấy tờ báo tiểu tử kia đem lại rồi đó.

Tin tức trong đó không nói hắn về năng lực chỉ huy quân sự của hắn.

Cơ mà chắc cũng không tốt lắm.

Tin tức bên Tả Vân sơn chỉ bảo hắn có tâm phúc là thiên tài quân sự thôi.”

“Có thể dùng sáu ngàn người chặn bảy vạn người trong vòng nửa tháng.

Ta cảm thấy dù là các Tư lệnh tiền nhiệm cũng chưa chắc làm được.”

“Trước không đề cập tới chuyện này, chỉ mỗi tin tức trong trận chiến ở Lạc thành cũng cho thấy giá trị vũ lực của tiểu tử này thật sự rất cao.

Có thể nói nằm trong top cao nhất trong lịch sử quân sự Tây Bắc đấy.”

“Có Tư lệnh như vậy, chúng ta không sợ tướng soái sẽ bị ám sát trong quá trình hành quân.”

Bấy giờ, một anh linh đột nhiên nói:

“Các ngươi có từng nghĩ tới, nếu ngày nào đó hắn bỏ mình trong chiến tranh, răng cấm được chôn dưới chuông đồng của quảng trường.

Chúng ta đánh không lại hắn sẽ là cảnh tượng nào không…”

Lời này vừa nói xong, nhóm anh linh hít một ngụm khí lạnh.

Lúc trước bọn họ chưa từng cân nhắc qua vấn đề này.

Hiện tại bọn họ không ngừng mắng Nhâm Tiểu Túc thiếu đạo đức, đợi đối phương tới được đây, với tính tình thiếu đạo đức của hắn, mọi người chắc hết ngày bình an.

Ôi, không dám nghĩ tiếp nữa rồi!

“Dù có phần không cam lòng nhưng ta thật sự chúc tiểu tử này sống lâu trăm tuổi, chết một cách tự nhiên.

Ngàn vạn lần đừng chết trên chiến trường rồi trở thành liệt sĩ…”

Dưới tình huống bình thường, không chết trên chiến trường, răng cấm sẽ không được mang đến chôn dưới chuông đồng.

Lý tư lệnh hỏi:

“Các ngươi cảm thấy đề nghị của hắn thế nào?”

“Lý tư lệnh đang nói tưới chuyện đi theo hắn chiến đấu với tổ chức Vu Sư?”

“Không sai…”

Lý tư lệnh nói.

“Ý của Tư lệnh là?”

Lý tư lệnh nói:

“Tuy ta cũng rất muốn báo thù đám Vu Sư đó, để cho trăm họ Tây Bắc an cư lạc nghiệp nhưng ta cảm thấy cần phải quan sát thêm.

Chung quy một khi tiếp nhận triệu hoán và trở thành tư quân của hắn.

Đến lúc đó vạn nhất hắn muốn dùng thực lực bành trướng lãnh thổ thì sao.”

“Vậy nghe Lý tư lệnh, trước cứ quan sát hắn đã!”

“Quan sát, phải quan sát!”


Chương 1062: Đọc Báo

Đối với nhóm anh linh mà nói, mọi người cãi nhau với Nhâm Tiểu Túc thì cãi nhau.

Nhưng nói về lý trí, bọn họ phải thừa nhận Nhâm Tiểu Túc có đủ điều kiện tiên quyết để trở thành Tư lệnh kế nhiệm của Tây Bắc.

Không thể phủ nhận, đối phương có thể đại biểu cho tương lai Tây Bắc.

Sau khi tức giận xong, mọi người tỉnh táo lại sẽ nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Nhâm Tiểu Túc.

Theo những gì Lý tư lệnh nói, hơn hai mươi vạn đại quân anh linh trở thành tư quân của một người.

Tương lai Tây Bắc thật khó lòng lường được.

Cho nên, quyết định trọng yếu như vậy mọi người sẽ phải suy nghĩ thật kỹ.

Những ngày tiếp theo, Nhâm Tiểu Túc tiếp tục mỗi ngày tới xé báo, khiến nhóm anh linh tức tới mức chửi ầm lên.

Hành vi Nhâm Tiểu Túc kiên trì thương tiếc anh linh khiến nhiều cư dân hàng rào cảm động.

Dần dà, thậm chí còn có người bắt chước Nhâm Tiểu Túc, mỗi ngày đều tới chuông đồng dạo một vòng.

Đương nhiên, những người rảnh rỗi này chỉ có người già mà thôi.

Ban đầu, nhóm anh linh còn mắng Nhâm Tiểu Túc không biết xấu hổ nhưng về sau nhóm anh linh đột nhiên phát hiện.

Từ từ, tinh thần lực của họ ngày càng tốt hơn.

Phải biết, bọn họ cũng vì được người Tây Bắc mới có thể tiếp tục tồn tại trên đời này.

Việc này nói rõ, sự thương tiếc của người bình thường sẽ có ảnh hưởng nhất định tới họ.

Hiện tại thời gian còn ngắn nên mọi người chưa có đánh giá chính xác về ảnh hưởng của việc này.

Nhưng tóm lại vẫn có thể nhìn ra được.

Khi Nhâm Tiểu Túc đang hưởng thụ cuộc sống nhàn nhã này, Hứa Hiển Sở đột nhiên tới thông báo với Nhâm Tiểu Túc, Trương tư lệnh đã giải quyết xong chuyện cơ mật, ngày mai hai người bọn họ sẽ xuất phát!

Nhâm Tiểu Túc có chút tiếc hận, cuối cùng hơn hai mươi vạn anh linh này vẫn không có bị hắn dụ dỗ a.

Sáu giờ sáng hôm sau, Trương Cảnh Lâm đã sớm chờ ở quảng trường.

Hôm nay ông mặt quân trang, lưng đeo ba lô hành quân, đứng lặng lẽ trong màn sương mù của buổi sớm mai.

Nhâm Tiểu Túc đi tới cười nói:

“Lần đầu thấy Trương tiên sinh mặc quân phục nha.

Trong ba lô là gì vậy?”

“Kế hoạch đi bộ lần này kéo dài gần hai tháng nên chúng ta cần mang theo quần áo và lương thực… “

Trương Cảnh Lâm giải thích rồi nói:

“Sao ngươi không mang theo hành lý.”

“Yên tâm… “

Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Ta vào rừng chẳng khác nào về nhà cả, không có gì khác biệt.”

“Được rồi… “

Trương Cảnh Lâm gật đầu.

“Ngược lại là Trương tiên sinh a, ngươi không dẫn theo bảo tiêu hay tùy tùng gì sao?”

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:

“Không sợ trên đường đi gặp chuyện nguy hiểm?”

Trương Cảnh Lâm thong dong nói:

“Có Kẻ hủy diệt hàng rào bên cạnh, ta còn sợ gì nữa.”

“Cũng đúng… “

Nhâm Tiểu Túc nói.

Hai người xuất phát từ quảng trường, không ai tiễn đưa, cũng không ai chứng kiến hết thảy.

Chỉ có Nhâm Tiểu Túc biết, hơn hai mươi vạn anh linh đang nhìn chằm chằm bọn họ, đưa mắt nhìn bọn họ rời đi.

“Đúng rồi… “

Trương Cảnh Lâm nói:

“Nghe nói gần đây ngày nào ngươi cũng tới bái tế dưới chuông đồng? Vì sao?”

Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại nhìn thoáng qua quảng trường sau lưng rồi nghiêm túc nói:

“Bởi vì ta kính nể nhóm tiền bối đã hiến thân cho Tây Bắc.

Trương tiên sinh, ngươi cũng biết ta là người tương đối ích kỷ, cho nên nghe được sự tích quang vinh của bọn họ thì nhịn không được mà động tâm.

Thời gian gần đây, ngày nào ta cũng tới trò chuyện cùng bọn họ, phảng phất như bọn họ ở bên cạnh ta phù hộ ta vậy, rất thú vị, cũng rất có cảm giác an toàn.”

Trương Cảnh Lâm sửng sốt, ông không ngờ Nhâm Tiểu Túc sẽ trả lời như vậy.

Trong ấn tượng của ông, Nhâm Tiểu Túc không phải người nghe xong sự tích vinh quang gì đó sẽ cảm động a.

Bất quá ông cảm thấy đây là chuyện tốt.

Lần này Nhâm Tiểu Túc chịu về Tây Bắc đã khiến ông rất vui.

Trương Cảnh Lâm cười nói:

“Rất có tâm.”

Khi Trương Cảnh Lâm đang thầm mừng trong lòng thì trên quảng trường vang lên âm thanh khinh bỉ.

“Phì!”

“Phì phì phì!”

“Tiểu tử này dám nói thế ngay trước mặt chúng ta mà mặt chẳng đỏ lấy một cái!”

“Vô sỉ đến cực điểm!”

“Trương Cảnh Lâm, ngươi trừng lớn hai tròng mắt của mình mà nhìn cho kỹ.

Căn bản tiểu tử này không phải thứ gì tốt! Một bụng chỉ toàn ý nghĩ xấu!”

Bấy giờ, nhóm anh linh đột nhiên cảm thấy như đang được nghe kể chuyện xưa.

Trong câu chuyện đó, một tên gian thần giả là trung thần, ai nghe cũng hiểu, chỉ có vai chính là không.

Vì thế nhóm người đọc truyện hận không thể xong vào trong câu chuyện, cảnh báo cho nhân vật chính…

Nhìn Trương Cảnh Lâm cùng Nhâm Tiểu Túc càng đi càng xa, nhóm anh linh dần nhụt chí:

“Các ngươi nói xem, nếu bị tiểu tử này triệu hoán, có phải có thể dùng tay đánh hắn không? Nếu thật là thế, ta nguyện ý bị triệu hoán!”

“Ta cũng vậy!”

Mặt trời từ phương đông mọc lên, ánh sáng bao trùm khắp Tây Bắc.

Khi mặt trời lặn, màu cam ấm áp rủ xuống quảng trường như một lớp áo choàng.

Bảy giờ tối, một nam hài mười ba mười bốn tuổi đột nhiên cầm một tờ báo đi đến trên quảng trường, tìm một chỗ ngồi xuống, đọc từng câu từng chữ.

“Tháng 5 ngày 28, tập đoàn Vương thị đột phá phòng tuyến phương bắc Chu thị, chỉ với hai tiếng đã thuận lợi khiến Chu thị vứt bỏ hàng rào 71.

Chiều hôm ấy, tập đoàn quân Vương thị lần nữa nam tiếng, dự đoán hôm sau sẽ tới hàng rào 73…”

“Chế độ cải cách giúp Tây Bắc ngày càng phồn vinh hơn.

Trước kia mọi người không muốn trồng trọt nhưng nay đã chủ động đi khai hoang, ai cũng được an cư lạc nghiệp…”

Nhóm anh linh dưới chuông đồng cảm thấy thật kỳ quái.

Sao tiểu nam hài này lại đột nhiên chạy đến quảng trường đọc báo? Đây là sao?

Bất quá mọi người cũng không kịp suy nghĩ nhiều.

Dù sao có người tới đọc báo, bọn họ cứ nghe thôi là được.

Chung quy so với cãi nhau thì đọc báo vẫn tốt hơn, đúng không?!

Cứ liên tiếp bảy ngày như vậy, mỗi ngày tiểu nam hài đều tới quảng trường đọc báo.

Nhóm anh linh luôn chờ đợi tới 7 giờ tối để được gặp tiểu nam hài.

Trong mắt nhóm anh linh này, chỉ sợ tiểu hài này chính là người đáng yêu nhất Tây Bắc a.

Chỉ là tất cả mọi người rất khó hiểu, vì sao lại đột nhiên có tiểu hài tử tới đọc báo chí chứ, chẳng lẽ là vì rèn luyện giọng đọc của mình?

Mãi tới ngày thứ bảy, bỗng có một bà thím tới quảng trường, thấy đứa nhỏ thì thuận tiện hỏi:

“Con trai, ngươi chạy tới đây làm gì?”

Tiểu nam hài thấy mẹ mình tới thì có chút hoảng hốt:

“Không có, không làm gì cả.”

“Ngươi đang cầm gì vậy?”

Bà thím rút tờ báo trong tay đứa nhỏ ra, nghi ngờ hỏi:

“Sao ngươi có tờ báo này, ngươi nhặt được ở đâu?”

Một tờ tạp chí Hy Vọng là hai đồng tiền.

Đứa nhỏ này mỗi tháng chỉ có 10 đồng tiền tiêu vặt sao mà mua được.

Tiểu hài tử do dự trong chốc lát rồi giải thích:

“Đây là ta tự mua.”

“Ngươi mua? Ngươi lấy tiền ở đâu mà mua?”

Bà thím ngây ngẩn cả người.

“Thiếu soái cho… “

Tiểu hài tử giải thích:

“Hắn nói mỗi ngày ta hãy tới đây đọc báo, mỗi tháng cho ta 300 đồng tiêu vặt.

Nếu mỗi ngày ta cố gắng không gián đoạn thì một năm sáu sẽ cho ta 1000 đồng! Cơ mà hắn yêu cầu, không được cúp học ra đây, tối tan học mới được ra.

Hơn nữa hắn còn bảo ta phải được 90 điểm trở lên mới có thể được tăng lương.”

Bà thím ngây ngẩn cả người, nhà nàng ở bên cạnh nhà khách, là một tiệm giặt ủi nhỏ.

Ngày nào Thiếu soái cũng ghé qua giặt, cũng xem như có biết con trai nàng.

Nhưng nàng không ngờ Thiếu soái lại giao dịch thế này với con trai mình.

Bà thím sửng sốt:

“Hèn gì mấy ngày nay ngươi về muộn, ta còn tưởng ngươi trốn đi chơi.

Vì sao Thiếu soái lại kêu ngươi làm chuyện này?”

Tiểu hài tử đáp:

“Ta có hỏi hắn rồi.

Hắn nói các bậc tiền bối vì bảo vệ mà chết nên họ có quyền biết được quê hương họ bảo họ hiện giờ đã phồn vinh thế nào.

Đây là chuyện họ xứng đáng được hưởng.”

Bà thím suy tư trong chốc lát, sau đó cười xoa xoa đầu hài tử:

“Vậy ngươi nói với ta một tiếng không được à.

Ta và cha ngươi sẽ ngăn ngươi làm chuyện tốt? Được rồi, về sau mỗi ngày đọc báo xong phải về nhà ăn cơm ngay, nhà mình sẽ ăn cơm tối trễ một tiếng.”


Chương 1063: 178 Trạm Gác

Trước đó, Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ đi qua cứ điểm 178 ở phía tây cả.

Nơi bên ngoài cứ điểm cũng không hoang vu như trong tưởng tượng của Nhâm Tiểu Túc.

Trên đường hắn và Trương Cảnh Lâm thấy được rất nhiều người Tây Bắc đang trồng trọt, chăn nuôi.

Trương Cảnh Lâm giải thích:

“Nhà xưởng đều nằm trong phạm vi bảo hộ của cứ điểm, từ hàng rào 144 tới nay hẳn ngươi cũng thấy.

Thế nhưng trồng trọt và chăn nuôi vẫn phù hợp với Tây Bắc hơn.

Ý nghĩa tồn tại của trạm gác không chỉ giúp cứ điểm sớm chuẩn bị chiến đấu, đồng thời cũng tranh thủ thời gian rút lui cho những cư dân này.”

Nhâm Tiểu Túc yên lặng gật đầu, hoàn cảnh của cứ điểm 178 đặc thù, nơi có thể trồng trọt và chăn nuôi tương đối ít, phải sử dụng cho tốt.

Hắn đột nhiên hỏi:

“Quy củ Tư lệnh phải đi bộ qua khắp các trạm khác được định ra từ khi nào?”

“Từ rất lâu trước kia… “

Trương Cảnh Lâm bình tĩnh nói:

“Hoàn cảnh sống của binh sĩ ở trạm gác rất khổ.

Có một vài binh sĩ phải ở đó rất nhiều năm, mùa hè nắng nóng vô cùng, màu đông lạnh không chịu nổi, hơn nữa tài nguyên còn thiếu thốn.

Trạm gác quan trọng có khoảng năm sáu người, vài trạm gác khác chỉ có hai người.

Cho nên rất cô đơn.:”

Trương Cảnh Lâm tiếp tục nói:

“Tư lệnh đương nhiên có thể ngốc ở trong cứ điểm được người bảo vệ.

Nhưng ngươi phải hiểu, 178 trạm gác kia là nơi nguy hiểm nhất khi chiến tranh bùng nổ.

Các binh sĩ ở đó là người đứng mũi chịu sào hết thảy.

Giống như Tiêm Đao Liên vậy, chỉ khi ngươi ở trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất mới biết rõ mỗi quyết định của mình sẽ có ý nghĩa gì.

Đồng sinh cộng tử cùng mới có tư cách trở thành Tư lệnh.”

Không thể không nói, điểm hấp dẫn nhất của cứ điểm 178 với Nhâm Tiểu Túc đại khái chính là tinh thần nơi đây.

Trương Cảnh Lâm cười nói:

“Việc này còn có tác dụng tâm lý học, không biết ngươi có hiểu không, người cần cù sẽ xem thường người lười biếng.

Nếu một Tư lệnh từng tham gia Tiêm Đao Liên, đi bộ qua các trạm gác sẽ xem thường những người sợ chết, không làm ra các chuyện quan liêu.

Ban đầu ta vẫn chưa nhận ra, nhưng dần dà ta phát hiện, nếu có tướng lãnh nào đó dùng thủ đoạn đen tối, ta sẽ theo bản năng mà nói: Ngươi hãy nghĩ tới các chiến sĩ cô độc ở trạm gác cùng những huynh đệ đồng sinh cộng tử trên chiến trường kia đi.

Ngươi không thấy xấu hổ à.”

“Nói gì đi nữa thì những việc này là để Tư lệnh kế nhiệm hiểu rõ, một Tư lệnh cần làm những gì…”

Trương Cảnh Lâm nói.

Tới trạm gác, tham gia Tiêm Đao Liên, hai chuyện này giống như một nghi thức đặc thù vậy.

Kỳ thật ban đầu Nhâm Tiểu Túc cũng không hiểu.

Nếu hắn là người kế nhiệm Tư lệnh, phái hắn tới Tiêm Đao Liên mà lỡ hắn chết thì sao.

Phải biết, Tiêm Đao Liên đánh trận đi mười về một là chuyện rất bình thường.

Quá trình đi bộ tới trạm gác sẽ mất hai tháng.

Lão tư lệnh sẽ đi cùng Tân tư lệnh, lâu như vậy không sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó sao?

Nhưng bây giờ hắn đột nhiên nhận ra, lệ cũ của cứ điểm 178 chính là muốn dùng con đường gian nan này tuyển ra một đại nhân vật, gánh vác tất cả vận mệnh của Tây Bắc.

Khi lôi kéo nạn dân đại lừa dối từng nhắc tới Nhâm Tiểu Túc về chuyện đi tới trạm gác rồi.

Đại lừa dối nói năm đó hắn ở trạm gác, mỗi ngày tỉnh ngủ đều phải vác súng ra ngoài tuần tra.

Trời đông giá rét, một người lưng đeo súng đi trên đường núi, trời chưa sáng đã phải xuất phát.

Khi trở về trạm gác thì trời đã tối.

Nước mũi chảy ra cũng bị đông cứng trên mặt, trong giày cũng có chút tuyết ngưng đọng, mặt đỏ bừng do quá lạnh.

Buổi tối ở trong trạm gác sưởi ấm cũng không dám ở quá gần đống lửa, vì đột nhiên thay đổi nhiệt độ, nóng lên sẽ khiến cả người bị sưng.

Trên đường tuần tra, cơ hội duy nhất hắn có thể giao lưu cùng ngoại giới là giữa trưa 12 giờ trên đỉnh núi Hổ Lĩnh, phất tay thăm hỏi một binh sĩ đứng trên đỉnh núi khác.

Lộ tuyến tuần tra các trạm gác khác nhau, gần nhất là hai ngọn núi này.

Mọi người sẽ tự ngầm hiểu mỗi giữa trưa sẽ vẫy tay chào nhau.

Mặc kệ gió mưa, tuyết rơi, hai tiểu binh nhất định sẽ đi tới đỉnh núi vào đúng giờ.

Khi thấy được đối phương, tâm hồn họ sẽ được an ủi một chút.

Không phải mọi người quá rảnh mà vì quá cô độc.

Khi một người được đi về cứ điểm, trước khi đi hắn sẽ dặn dò tiểu binh mới tới: Mỗi 12 giờ trưa phải đi tới đỉnh núi Hổ Lĩnh vẫy tay chào chiến hữu, ở đó có người đợi ngươi.

Trong trăm năm này, từ lúc cứ điểm 178 được xây dựng thì 178 trạm gác cũng tồn tại theo. 178 trạm gác này chẳng khác nào 178 ngọn lửa cô đơn giữa trời đông giá tuyết.

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:

“Lúc trước Trương tiên sinh cũng không quá rõ năng lực của ta.

Không sợ phái ta tới Tiêm Đao Liên ta sẽ chết sao?”

Trương Cảnh Lâm bình tĩnh nói:

“Ta mới bốn mươi tuổi.

Trong số các Tư lệnh trẻ chán, nếu ngươi chết, ta còn đủ thời gian tìm người kế nhiệm khác.

Phải biết, có Tư lệnh tới 70 tuổi mới tìm được người kế nhiệm ưng ý.

Ta xem như tương đối may mắn rồi.”

Nhâm Tiểu Túc nhướng mày:

“Bây giờ ta chạy trốn còn kịp không?”

“Đương nhiên không rồi… “

Trương Cảnh Lâm cười:

“Không phải đã nói không được phép quay đầu lại à.”

Rất nhiều người đều cho rằng, Trương Cảnh Lâm rất nghiêm túc, nhưng Nhâm Tiểu Túc gặp qua bộ dáng tại thị trấn Trương Cảnh Lâm thì hiểu rõ, con hàng này bề ngoài là Tư lệnh cứ điểm 178 nhưng thật chất nội tâm cũng là một tên lưu manh.

Trạm gác đầu tiên nằm về phía bắc 80 km.

Nhâm Tiểu Túc và Trương Cảnh Lâm đi từ sáng tới tối là đến.

Sau đó Trương Cảnh Lâm phát hiện, ông thì mệt muốn chết nhưng Nhâm Tiểu Túc vẫn bước đi như thường.

Kế hoạch đi khắp các trạm gác là để tôi luyện tâm trí Tư lệnh, cho nên mới có yêu cầu phải đi bộ.

Nhưng chắc các Lão tư lệnh không ngờ tới lại có một Tư lệnh kế nhiệm trâu bò thế này.

Nhâm Tiểu Túc là siêu phàm giả, cái gọi là rèn luyện tâm trí căn bản không có tác dụng với hắn…

Trong kế hoạch của Trương Cảnh Lâm, mấy năm gần đây Nhâm Tiểu Túc từng trải qua quá nhiều cuộc chiến, giết không ít người.

Chuyến đi này hắn hy vọng tính tình Nhâm Tiểu Túc có thể trầm tĩnh lại, để Nhâm Tiểu Túc có cơ hội lắng đọng bản thân.

Kết quả, Nhâm Tiểu Túc ngay cả đánh rắm cũng không có.

Chuyến đi này càng giống tôi luyện cho Trương Cảnh Lâm hơn…

Đến lúc chiều, Trương Cảnh Lâm nhìn Nhâm Tiểu Túc vẫn hưng phấn bừng bừng thì nhịn không được nói:

“Đi vác một tảng đá đi!”

Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt:

“Trước kia có quy củ này nữa hả?”

“Bây giờ thì có rồi… “

Trương Cảnh Lâm nghiêm túc nói.


Chương 1064: Dê

“Ngươi đây rõ là cảm thấy ta quá khi dễ, bất công nha… “

Nhâm Tiểu Túc đen mặt nói:

“Ngươi đường đường một Tư lệnh quân Tây Bắc, sao mà nhỏ nhen thế hả?”

Trương Cảnh Lâm nói như lẽ đương nhiên:

“Đây không phải nhỏ nhen, hành trình đi bộ này chủ yếu muốn ngươi cảm nhận được khó khăn gian khô.

Ngươi nghĩ mà xem, tiểu binh đâu phải siêu phàm giả.

Ngày nào họ cũng vất vả tuần tra.

Nếu không tăng thêm phụ trọng sao có thể giúp ngươi cảm nhận được sâu sắc điều này?”

Trương Cảnh Lâm tiếp tục nói:

“Nếu như cảm thụ của ngươi không sâu, tương lai sao biết nơi được tiểu binh nơi này có bao nhiêu đau khổ? Ta cũng không yêu cầu ngươi mang gì quá nặng.

Chỉ muốn ngươi thể nghiệm cuộc sống của người thường thôi.”

“Tư lệnh đúng là Tư lệnh, nói đạo lý nghe hay thật… “

Nhâm Tiểu Túc bĩu môi:

“Ngươi muốn ta khiêng tảng đá nào?”

“Bây giờ ngươi khiêng được bao nhiêu cân?”

Trương Cảnh Lâm hỏi.

“Một trăm cân?”

Nhâm Tiểu Túc thăm dò hỏi.

“Nói thật cho ta!”

Trương Cảnh Lâm tức giận nói.

“Ta cũng chưa thử lần nào…”

Nhâm Tiểu Túc nói xong thì đi qua một bên, khiêng một tảng đá to chừng quả bí đao lên vai:

“Như vậy được chưa?”

“Không được, ta thấy ngươi vẫn chưa cố hết sức!”

Trương Cảnh Lâm tìm nửa ngày, kết quả tìm được một khối đá cao chừng nửa người:

“Chọn nó.”

Nhâm Tiểu Túc đi đến bên cạnh khối đá, mãi tới khi Trương Cảnh Lâm thấy Nhâm Tiểu Túc cố gắng hết sức khiêng tảng đá ông mới cảm thấy mỹ mãn:

“Được rồi, tiếp tục đi thôi!”

Sau hai tiếng, Trương Cảnh Lâm cảm giác đầu gối của mình sắp gãy tới nơi rồi, ông quay đầu lại nhìn thì thấy Nhâm Tiểu Túc chẳng đỗ lấy giọt mồ hôi nào.

Hiện giờ đã là mùa hè, ban ngày Tây Bắc khô nóng, buổi tối rét lạnh, Nhâm Tiểu Túc vác một tảng đá lớn vào giữa trên, nếu mệt thật sao không đổ mồ hôi?

Trương Cảnh Lâm nghi ngờ nói:

“Ngươi không mệt sao?”

Mặt mũi Nhâm Tiểu Túc tràn đầy thống khổ:

“Mệt a, mệt chết đi được!”

“Thật?”

Trương Cảnh Lâm hỏi.

“Đương nhiên là thật… “

Nhâm Tiểu Túc giận dữ hét lên:

“Ngươi thử vác nó xem, không mệt mới là lạ!”

Trương Cảnh Lâm cảm khái nói:

“Không nói những thứ khác, diễn xuất khá tốt đấy…”

“Ta có diễn đâu?”

Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói.

Vừa dứt lời, Trương Cảnh Lâm trực tiếp ấn lấy bờ vai Nhâm Tiểu Túc, nhảy lên lưng Nhâm Tiểu Túc trên.

Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc vác tảng đá trên lưng, Trương Cảnh Lâm nhà nhã ngồi trên tảng đá.

Nhâm Tiểu Túc không vui:

“Ngươi đường đường một Tư lệnh Tây Bắc, sao lại lười biếng vậy chứ?”

“Đây là rèn luyện cho ngươi, cũng là rèn luyện cho ta… “

Trương Cảnh Lâm hồn nhiên vô tư nói:

“Ta còn tốt chán.

Lão tư lệnh đời trước bảo, Lão lão tư lệnh là lái xe tới trạm gác chứ không đi cùng hắn a.”

Nhâm Tiểu Túc độc miệng nói:

“Ngươi tốt hơn chỗ nào so với người ta? Ta thấy thà rằng ngươi lái xe tới đó còn hơn!”

Trương Cảnh Lâm nhìn thoáng qua đồng hồ:

“Được rồi, chỉ còn hơn một tiếng nữa là tới nơi rồi.

Chạy lẹ đi!”

Hai người cứ vậy lần nữa lên đường, Trương Cảnh Lâm ngồi trên tảng đá thưởng thức phong cảnh, sườn núi xa xa liên miên chập chùng, bầy cừu cúi đầu ăn cỏ, ngẫu nhiên còn có thể trông thấy mấy con trâu thong thả đi ngang qua.

Trương Cảnh Lâm bỗng nói:

“Trước kia khi rời khỏi cứ điểm, ta chưa từng được thảnh thơi, cũng không có dịp thưởng thức phong cảnh nơi này.

Chỉ là nghĩ tới một ngày, chiến tranh bùng nổ, thây người phơi đầy đồng, còn gì là phong cảnh nữa.”

“Các ngươi chưa từng nghĩ qua chuyện phản công những Vu Sư đó à… “

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:

“Thế chẳng phải một lần vất vả suốt đời nhàn nhã?”

“Nghĩ tới chứ… “

Trương Cảnh Lâm nói:

“Bất quá sức mạnh của đối phương quá thần bí, khiến chúng ta sinh lòng kiêng kị.

Khi còn không rõ thực lực địch nhân đến cùngmạnh thế nào.

Chúng ta không thể đem tánh mạng dân chúng ra làm tiền cược được.”

Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu.

Giống trong chiến tranh với mọi rợ vậy, khi còn chưa hiểu rõ binh lực mọi rợ thế này, tùy tiện truy kích sẽ thất bại.

“Ta nghe đại lừa dối nói, bọn họ phái người tới đó điều tra, có không thuận lợi không?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“Không thuận lợi… “

Trương Cảnh Lâm lắc đầu nói.

“Là vì ngôn ngữ không đồng nhất hay màu da khác nhau?”

Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.

“Không phải… “

Trương Cảnh Lâm nói:

“Vì trong hai trăm năm nay, họ cướp người của chúng ta nên nhân chúng chỗ đó 80% đều giống chúng ta.

Ngôn ngữ cũng vậy.

Ta đoán chừng đám Vu Sư tới cướp bóc chúng ta cũng không nghĩ tới tương lai sẽ phát triển thế này.

Đương nhiên, chúng ta cũng cần cảnh giác, loại tình huống này không chỉ tiện cho chúng ta lẫn vào xã hội của bọn họ, ngược lại cũng được.”

“Vậy thất bại ở đâu?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“Vì chúng ta không có Vu Sư… “

Trương Cảnh Lâm giải thích:

“Tổ chức Vu Sư là tầng lớp nằm trên cùng của họ.

Kết cấu cực kỳ chặt chẽ.

Nếu ngươi không phải Vu Sư, căn bản không có cách nào điều tra rốt cuộc họ có những thủ đoạn gì.”

“Chúng ta không có cách nào biết chuẩn xác nhân số Vu Sư, cách phân chia đẳng cấp, cũng không cách nào biết lực lượng của họ đến từ đâu, ngăn cản bằng cách nào… “

Trương Cảnh Lâm nói tiếp:

“Có lẽ trong số chúng ta thật sự sẽ xuất hiện một Vu Sư, trông chờ được vào chuyện này cũng được.

Nhưng chúng ta lại không biết cách làm thế nào để trở thành Vu Sư.”

“Không tìm được lực lượng khởi nguồn của bọn họ thôi mà, có khi nào giống như chúng ta thức tỉnh năng lực siêu phàm không?”

Nhâm Tiểu Túc hỏi.

“Không phải… “

Trương Cảnh Lâm ung dung nói:

“Sức mạnh của bọn hắn có là do hệ thống cùng truyền thừa, không giống siêu phàm giả.

Hơn nữa Vu Sư đã tồn tại từ trước tai biến.

Kỳ thật họ và chúng ta vốn không có cừu hận gì.

Chỉ là khi một nền văn minh quật khởi sẽ đem tới sự đe dọa cho một nền văn minh khác.

Hơn nữa việc xã hội không ngừng tiến bộ sẽ đem tới sự suy giảm tài nguyên chung.

Chúng ta cho rằng, sớm muộn gì cứ điểm 178 cùng đối phương sẽ phải đánh một trận.

Bởi vì vị trí địa lý của bọn họ không quá tốt.”

Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc bỗng quay đầu nhìn về phía sườn núi xa xa.

Trương Cảnh Lâm hỏi:

“Làm sao vậy?”

Nhâm Tiểu Túc nhìn hai đầu dê trên sườn núi:

“Ta cảm thấy hai đầu dê kia đang nhìn chúng ta.”

Trương Cảnh Lâm cười cười:

“Chỉ là hai con dê mà thôi.

Tiếp tục đi tới a.

Các binh sĩ còn đang chờ chúng ta.”

“Ừ, có thể do ta suy nghĩ nhiều… “

Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:

“Tới nơi này ta luôn cảm thấy kẻ địch như ở kế bên nên có chút căng thẳng.”

Khi thân ảnh hai người dần biến mất tại đường chân trời.

Hai con dê đang cúi đầu ăn cỏ trên sườn núi lại chạy đi chỗ khác.

Chó vàng lớn thấy chúng rời đội ngũ muốn ngăn trở nhưng chó vàng vừa tới gần thì như nhìn thấy thứ gì cực kỳ đáng sợ nên rụt về sau.


Chương 1065: Người Mặc Áo Choàng Xám

Màn đêm buông xuống, hai con dê chạy chậm một đường như không biết mệt về phía tây bắc.

Trong trạm gác có hai người, một người tuần tra ban ngày, một người tuần tra buổi tối nên không có thời gian chết.

Chỉ là, ai sẽ để ý hai con dê trên núi này đâu.

Chúng đi xuyên qua bóng đêm, mãi tới khi tới trạm gác mới dừng lại phía sau dốc núi.

Nơi này có một người mặc áo choàng xám đang đợi chúng.

Hắn lẳng lặng đứng chờ, cả người như chìm vào màn đêm, nhắm mắt thiền định.

Hai con cừu chờ mong nhìn hắn, mà áo bào xám thì từ từ mở hai mắt ra, nắm một tảng đá màu trắng trong tay.

Hắn khẽ nói một chữ kỳ quái, hai con cừu non kia đột nhiên nằm rạp xuống đất hòa thành hình người, tóc đen da vàng, không khác gì người Trung Nguyên.

“Nói một chút, thấy được cái gì?”

Thanh âm của áo bào xám trầm thấp lại có từ tính, phảng phất như ẩn chứa loại vận luật nào đó.

Hai người trẻ tuổi nói:

“Dường như chúng ta gặp được đại nhân vật của cứ điểm 178, tuy không rõ lắm thân phận của đối phương là nhưng hắn có tùy tùng của mình, hơn nữa thể lực của tùy tùng kia lớn vô cùng.”

“Thấy thế nào?”

Áo bào xám bình tĩnh nói:

“Kể tỉ mỉ hơn.”

Lúc nói chuyện, áo bào xám nắm thật chặt tảng đá trong tay, hòn đá kia dường như rất quan trọng với hắn.

Hai người trước mặt nói:

“Tôi tớ có thể vác một tảng đá lớn lên, vị đại nhân kia thì ngồi trên tảng đá.”

“Tảng đá lớn thế nào?”

“Tảng đá cao hơn nửa người… “

Hai tôi tớ sợ hãi nhìn tảng đá trong tay Vu Sư, tựa hồ có chút kính nể.

Vu Sư nghi ngờ nói:

“Hắn vác tảng đá đó làm gì?”

“Không rõ ràng lắm, chúng ta cũng không dám tới quá gần.

Giác quan thứ sáu của tôi tớ kia vô cùng nhạy bén, chúng ta chỉ là nhìn hắn vài lần mà thiếu chút nữa bị phát hiện… “

Tôi tớ giải thích nói:

“Chúng ta đoán việc vác tảng đó hẳn là cách đại nhân trừng phạt tôi tớ.”

“Có thể…”

Vu Sư gật gật đầu:

“Bất quá bọn họ chỉ có hai người, thân phận địa vị có cao cũng không cao được bao nhiêu nên không đáng để ta xuất thủ.

Các ngươi trở về đi, nhớ kỹ đừng để lộ sơ hở.”

Kết quả hai vị tôi tớ kia cuống quít nói:

“Đại nhân, chúng ta đã hai năm ở trong này.

Có thể gặp được đại nhân vật của cứ điểm là chuyện không dễ.

Xin ngài đừng bỏ qua cơ hội này.

Ta cam đoan, ngài nhất định có thể tìm được thứ ngài muốn!”

Hai vị tôi tớ này muốn nói ra cũng đủ thảm, bị phái tới làm cừu non hai năm còn chưa tính, lúc lẫn vào bầy cừu còn nhiều lần bị cạo lông nữa.

Mà cạo lông đã đủ nhục rồi, mấu chốt còn dễ bị giết nữa.

Dê dùng để làm gì? Không phải dùng để ăn à…

Hiện giờ Vu Sư kêu bọn họ trở về ẩn núp, bọn họ sao có thể chịu được?

Vu Sư phảng phất như nhìn thấu tâm tư của hai người, cười như không phải cười nói:

“Lúc trước các ngươi chủ động tới muốn làm học đồ của ta.

Nếu không phải thấy các ngươi cần cù, ta căn bản sẽ không đồng ý, học đồ phải có giác ngộ của học đồ, hiện tại đổi ý không kịp nữa rồi.”

Tôi tớ vội vàng nói:

“Chúng ta không đổi ý.

Đại nhân nghĩ mà xem, chúng ta hóa thành dê căn bản không cách nào tiến vào phạm vi liên minh hàng rào.

Ngài cũng đã nói, thứ ngài muốn tìm xuất hiện ở phía đông nam cách cứ điểm 178 mấy trăm km.

Cho dù chúng ta biến thành dê cũng không đến được chỗ đó a.

Không bằng ngài bắt đại nhân vật kia rồi tra hỏi hắn, có khi hắn biết được thì sao?”

Một gã tôi tớ khác nói:

“Hơn nữa dù bọn họ không biết thì lấy thần lực của ngài, thu hắn là giác đấu sĩ cũng giúp ngài có thêm danh tiếng vào thịnh hội sang năm.”

Vu Sư nhắm mắt trầm tư, thứ hắn muốn tìm như mò kim đáy biển, kỳ thật hắn cũng không ôm hy vọng quá lớn.

Nhưng giác đấu sĩ lại khiến Vu Sư tâm động.

Nô bộc trời sinh có thần lực?

Đối với Vu Sư có thân thể yếu ớt là dạng tùy tùng rất cần thiết.

Vu Sư trầm mặc hồi lâu rồi nói:

“Đi đi, giúp ta tìm họ, làm xong chuyện này ta sẽ cho phép các ngươi tiến nhập tháp Vu Sư của ta học tập.”

Nói xong, hai người trẻ tuổi trước mặt hắn lần nữa biến thành dê.

Hoa văn con mắt màu tím trên tay hắn tắt ngấm.

Hai con dê nhìn nhau, dưới ánh nắng sáng sớm lần nữa chạy về phía cứ điểm 178.

Cùng lúc đó, Nhâm Tiểu Túc và Trương Cảnh Lâm đã tỉnh ngủ, họ không ngủ nhiều, mà tự tay làm điểm tâm cho hai tiểu binh trong trạm gác số 7.

Trương Cảnh Lâm thuần thục mang tạp dề, đeo bao tây.

Mà Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu thái thịt, rau quả trong trạm gác không nhiều, chỉ có củ cải trắng cùng cải thảo.

Hai tiểu binh bất an đứng ngoài phòng bếp:

“Tư lệnh, Thiếu soái, để hai chúng ta nấu cơm a, để cho các ngươi nấu cơm thế này chúng ta không biết làm sao cả. “

Trạm gác có điện thoại, chiều hôm qua bọn họ đã nhận được thông báo, biết Tư lệnh và Thiếu soái sắp tới.

Thế nhưng bọn họ không ngờ Thiếu soái và Tư lệnh ngủ dậy lại muốn nấu bữa sáng cho họ, điều này khiến họ có phần luống cuống.

Trương Cảnh Lâm cười an ủi:

“Khẩn trương cái gì, các ngươi đóng giữ ở nơi này, hai người chúng ta sống trong cứ điểm lại không làm được bữa cơm cho các người thì tính là gì.

Các người vất vả, chỉ có thể ăn cải thảo và củ cải trắng trong thời tiết khắc nghiệt thế này thật khiến ta cảm thấy hổ thẹn.”

Tiểu binh nghe vậy thì vội vàng nói:

“Sẽ không đâu sẽ không đâu, định kỳ sẽ có rau quả mới lạ được đưa tới, hay các ngài cứ để chúng ta nấu cơm đi!”

“Thế nào, sợ hai ta nấu cơm không thể ăn?”

Trương Cảnh Lâm đùa cợt:

“Yên tâm, trù nghệ của hai chúng ta đều rất tốt.”

Nhâm Tiểu Túc thuần thục rửa rau thái thịt, sau đó giống như làm ảo thuật, trước mặt tiểu binh cùng Trương Cảnh Lâm móc ra một cái giò heo từ không khí…

Trương Cảnh Lâm đã sớm nghe tới loại năng lực thần kỳ này của Nhâm Tiểu Túc nhưng đây là lần đầu ông thấy được.

“Đừng nhìn ta như vậy… “

Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:

“Từ lúc biết phải tới trạm gác, ta đã chuẩn bị sẵn.

Hơn nữa còn tặng mỗi người hai đôi vớ.”

Trương Cảnh Lâm cười cười:

“Đúng rồi, Vân Túc là sản nghiệp của ngươi, hiện giờ ngươi cũng coi như là người có tiền nhất Tây Bắc, nhưng vấn đề là ngươi có tiền như vậy mà chỉ tặng có hai đôi vớ, có keo quá không?”

Nhâm Tiểu Túc liếc mắt:

“Ngươi là Tư lệnh Tây Bắc lại nhớ thương chút tiền này của ta?”

Lúc ăn cơm, tiểu binh bưng bát cháo lên húp, hai mắt đỏ ửng.

Bọn họ thấy Nhâm Tiểu Túc và Trương Cảnh Lâm nhìn qua thì vội vàng lau lau nước mắt:

“Tư lệnh, chúng ta không sao.

Các ngươi tới thăm khiến chúng ta rất cảm động.”

Những tiểu binh này từng trải qua huấn luyện nghiêm khắc nhất, cũng đồn trú trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhiều năm.

Nhưng kỳ thật bọn họ cũng chỉ là người bình thường, cũng sẽ có lúc nhớ nhà, cũng sẽ có lúc yếu ớt.


Chương 1066: Quân Kỳ Của Cứ Điểm 178

Khu phụ cận trạm gác, thế núi liên miên chập chùng, Trương Cảnh Lâm và Nhâm Tiểu Túc đi theo đường nhỏ cùng với tiểu binh tuần tra tuần tra, đứng trên ngọn núi nhất bao la hùng vĩ.

Tiểu binh nói với hai người:

“Tư lệnh, Thiếu soái, ta chỉ có thể dẫn các ngươi đến nơi này thôi.

Các ngươi đi theo ta con đường này về phía trước 30 km chính là trạm gác kế tiếp.”

Trương Cảnh Lâm và Nhâm Tiểu Túc lần lượt bắt tay tiểu binh:

“Khổ cực cho ngươi.”

Tiểu binh cười nói:

“Không khổ cực.”

Trương Cảnh Lâm vỗ vỗ bờ vai tiểu binh trẻ tuổi:

“Sao có thể không khổ cực được.”

Nói xong, hai bên tách ra.

Xuống núi, Trương Cảnh Lâm cảm khái với Nhâm Tiểu Túc:

“Nếu điều kiện cho phép, ta thật muốn ở chỗ này cùng bọn họ thêm mấy ngày.

Ngươi biết không, trạm gác không có đường dây điện thoại, chỉ có thể gọi tới cứ điểm của tổng bộ thôi.

Ban đầu binh sĩ ở trạm gác quá cô đơn nên luôn gọi về.

Ví dụ sáng dê đi mất, chiều mấy con dê đó lại về rồi.

Cứ vậy mà không biết mệt.”

Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười, một ít trạm gác lớn ở đây có nuôi vài con dê bò, việc này hắn biết.

Chỉ là những con dê bò này không thể giết.

Đấy là tài sản chung của cứ điểm, các chiến sĩ cùng lắm chỉ được uống chút sữa dê.

Trương Cảnh Lâm nói tiếp tục:

“Tuy như có thể giúp các binh sĩ giải sầu nhưng hành quân không thể tùy ý như thế, vạn nhất có người chiếm dụng đường truyền, dẫn tới tin tức truyền về không kịp thì phiền to.

Cho nên sau này chúng ta không cho họ gọi như vậy nữa.

Sau đó cứ điểm có quy định, nếu không liên quan tới quân địch, trạm gác chỉ có thể gọi về cứ điểm ở một thời gian nhất định thôi.

Các binh sĩ trong trạm gác rất mong chờ thời gian này, sau đó thay phiên nhau gọi về.”

“Thành viên chuyên phụ trách nhận điện thoại nam nữ đều có.

Nếu gặp được nữ thì xem như may mắn, ngược lại cũng không sao, họ vẫn có thể nói chuyện cả tiếng đồng hồ…”

Nhâm Tiểu Túc yên lặng lắng nghe.

Gần đây hắn nghe đại lừa dối lẫn Trương Cảnh Lâm nói rất nhiều về trạm gác.

Thứ để lại cho hắn ấn tượng sâu nhất là sự cô độc của các binh sĩ.

Trong lúc bất chợt Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại, hắn vẫn thấy tiểu binh họ đang đứng tại chỗ cũ thủ lễ* chào mình.

Thân thể thẳng tắp như một cây cột cờ.

*Động tác chào bằng tay

“Bọn họ đều là quân kỳ của cứ điểm 178, chỉ cần bọn họ còn ở đây.

Tây Bắc vẫn thuộc về cứ điểm 178 chúng ta… “

Trương Cảnh Lâm nói.

“Dùng thời gian tốt nhất trong quãng đời để làm quân kỳ vì Tây Bắc sao… “

Nhâm Tiểu Túc nói.

Trương Cảnh Lâm thở dài:

“Đều là những thanh niên tốt, nếu không vì thủ hộ quê hương sau lưng, ai sẽ nguyện ý đi đến loại địa phương này?”

Nói xong, Trương Cảnh Lâm cùng Nhâm Tiểu Túc cùng nhau đáp lễ với đối phương rồi xoay người tiếp tục rời đi.

Nhâm Tiểu Túc đột nhiên nói:

“Ta đại hưng kế hoạch Tây Bắc 3.0 của ta đã có đầu mỗi rồi, chỉ là chưa nghĩ ra quá trình thôi.

Đợi ta nghĩ kỹ sẽ báo với ngươi.”

“Được…. “

Trương Cảnh Lâm cười nói:

“Kế hoạch 1.0 và 2.0 của ngươi đã làm người ta đủ kinh hỉ rồi.

Ta thật mong chờ phiên bản 3.0.”

Cảnh sắc Tây Bắc không giống Trung Nguyên, bởi vì mỗi tất đất của nơi này đều mang theo hương vị quê hương.

Trên không trung đôi khi bay tới một đóa mây to nhưng sau một phút đồng hồ mây to từ xa đã trôi đỉnh đầu.

Những tia nắng vẫn xuyên qua mây đen chiếu rọi mặt đất, trông chắc khác nào một hang động lớn giữa bầu trời.

Đôi khi vào lúc chạng vạng tối, không trung như một thảm vảy cá đỏ thẫm ráng chiều.

Chẳng khác nào một bức bức tranh tráng lệ làm say lòng người.

Loại cảnh sắc kỳ quái này rất khó thấy được ở Trung Nguyên.

Lúc này, đám Nhâm Tiểu Túc vẫn chưa vào rừng nên ngẫu nhiên vẫn thấy được cư dân đang chăn cừu, cũng thấy được có người cưỡi ngựa ở nơi xa xa.

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Đại lừa dối có nói với ta, trước kia Tây Bắc từng lưu truyền một chuyện xưa trong quân, truyện kể có một tiểu binh mùa đông không có đồ ăn, tuyết rơi khiến đường núi bị chặn nên người chuyển tiếp tế không vào được.

Từ đó tiểu binh phải đi bộ hơn 40 km mới tìm được một hộ gia đình.

Kết quả con gái trong nhà đó nhìn cái là vừa ý tiểu binh, nàng bảo nhất định phải cưới nàng thì mới cho ăn.

Cuối cùng không còn biện pháp gì, tiểu binh chỉ có thể đồng ý.”

Khóe miệng Trương Cảnh Lâm hơi giương lên, hẳn ông ấy cũng từng nghe qua chuyện xưa này.

Sau đó Nhâm Tiểu Túc lại nói:

“Đại lừa dối nghe xong chuyện xưa liền chủ động xung phong đi làm tiểu binh.

Kết quả khi hắn đến trạm gác mới phát hiện, tất cả dân chăn nuôi đều là nam, gia quyến thì ở trong cứ điểm, chuyện xưa căn bản chỉ để gạt người!”

Trương Cảnh Lâm cười ha hả:

“Đây là vì Lão tư lệnh muốn lừa mọi người đi làm tiểu binh mới bịa ra chuyện xưa này!”

“Quá thất đức a… “

Nhâm Tiểu Túc cũng cười:

“Bất quá đại lừa dối cũng nói, kỳ thật làm tiểu binh năm năm, hắn hối hận năm năm.

Nhưng nếu không có năm năm này, hắn sẽ hối hận cả đời.”

Bấy giờ, khi Nhâm Tiểu Túc thấy một bầy cừu, hắn lại tìm tìm cái gì đó.

Trương Cảnh Lâm hỏi:

“Ngươi tìm cái gì vậy?”

“Tìm hai con dê hôm qua… “

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Ta cảm thấy hai con dê hôm qua có vấn đề.”

Bất quá, Nhâm Tiểu Túc tìm hồi lâu cũng không có đầu mối gì cả.

Chủ yếu là trên sườn núi có chừng mấy trăm con dê, bề ngoài chúng lại giống nhau nên rất khó phân biệt.

Nhâm Tiểu Túc lần nữa khiêng tảng đá lớn lên, Trương Cảnh Lâm nhanh chân lẹ tay ngồi lên tảng đá, thoải mái nhàn nhã thưởng thức cảnh đẹp.

Đợi khi bọn họ vượt qua một đỉnh núi nhỏ, hai đầu dê trong bầy cừu lần nữa thoát ly đội ngũ, đổi về phía hai người.

Hai đầu dê nhìn nhau, trong nội tâm cả hai vẫn còn khiếp sợ.

Vừa rồi ánh mắt tìm kiếm của Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào dao găm khiến chúng không khỏi run sợ.

Chỉ là hai con dê đều không nghĩ tới, vì sao cảm giác của thằng này lại mạnh tới vậy?

Hai con dê một đường tiếp tục theo dõi, đừng nhìn chúng chân ngắn mà lầm tưởng, chúng chạy rất nhanh.

Chỉ là khi chúng vượt qua đỉnh núi Nhâm Tiểu Túc rời đi, trong nháy mắt liền thấy được Nhâm Tiểu Túc đang cười tủm tỉm nhìn chằm chằm chúng…

“Ý không ngoài ý? Kinh sợ không sợ hãi vui mừng?”

Nhâm Tiểu Túc vui tươi hớn hở cười nói.

Hai con dê kia cả kinh, lập tức cúi đầu ăn cỏ, ăn vài miếng lại ngẩng đầu kêu be be hai tiếng, bộ dáng thuần lương vô tội.

Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc nào quan tâm, hắn nhanh chóng kéo đùi một con dê, mặc kệ con dê ra sức giãy dụa, nhưng dù hắn giãy dụa thế nào đi nữa không thể tránh thoát.

Dê con thấy tình thế không ổn liền quay đầu bỏ chạy, Nhâm Tiểu Túc cũng không đuổi theo mà cười nói với dê con vừa bị bắt:

“Chui đầu vô lưới!”

Nói xong, Nhâm Tiểu Túc nện một cái lên đầu con dê, khiến nó ngất xỉu.

Trước khi xỉu, con dê còn cầu nguyện khi tỉnh lại đừng để nó thấy nó nằm trong nồi…


Chương 1067: Khách Không Mời

Nhâm Tiểu Túc khiêng con dê đi về phía trạm gác, vừa đi hắn vừa nói với Trương Cảnh Lâm:

“Ngươi nhìn đi, ta đã nói hai đầu dê này cổ quái a.

Là dê đàng hoàng sẽ không theo dõi người như chúng ta? Chỉ có dê không đứng đắn mới theo dõi chúng ta thôi.”

Trương Cảnh Lâm nghi hoặc:

“Ta nghe ngươi nói cứ sao sao đó, ý ngươi là hai ta không đứng đắn?”

“Khục, không phải… “

Nhâm Tiểu Túc nói.

Kỳ thật đêm qua hai người đã phát hiện mấy con dê này bất thường.

Cơ mà khi ấy Trương Cảnh Lâm chỉ nhéo nhéo bờ vai Nhâm Tiểu Túc, không muốn đánh rắn động cỏ.

Sau đó Trương Cảnh Lâm để cứ điểm 178 thông báo với từng trạm gác, chú ý xem có hay nhân vật khả nghi xuất hiện trong phạm vi trạm gác không.

Kết quả các trạm gác không phát hiện nhân vật khả nghi, chỉ phát hiện hai con dê khả nghi.

Nhâm Tiểu Túc và Trương Cảnh Lâm đoán, đây chắc là gián điệp của Vu Sư nên chuẩn bị bắt về nghiên cứu một chút.

Bất quá Nhâm Tiểu Túc không bắt cả hai mà thả một con đi.

Trương Cảnh Lâm hỏi:

“Ngươi thả một con về là muốn dụ đối phương hiện thân?”

“Trương tiên sinh nói đúng… “

Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Nếu như đối phương trốn bên ngoài khu vực khống chế của trạm gác, chúng ta khó lòng tìm được.

Vậy cứ khiến đối phương tới tìm chúng ta đi.”

Hai người đi thẳng đến trạm gác gần nhất nơi này, tiểu binh thấy Nhâm Tiểu Túc khiêng một con dê thì nhất thời cảm động:

“Thiếu soái cùng Tư lệnh đến chúng ta đã rất cảm kích, còn mang theo một con dê làm gì.

Một con rất nhiều, hai người chúng ta ăn không hết… “

Nhâm Tiểu Túc vui vẻ:

“Cái này không thể ăn, bất quá mời các ngươi ăn thịt thì không thành vấn đề.”

Nói xong Nhâm Tiểu Túc cầm mấy tiền đưa cho tiểu binh, kêu bọn họ đi gần đó mua một con dê cái về.

Hắn còn đặc biệt cường điệu phải là dê cái.

“Nhớ kỹ, từ giờ trở đi đừng gọi Trương tư lệnh cùng Thiếu soái nữa… “

Nhâm Tiểu Túc dặn dò:

“Gọi Trương tiên sinh cùng Nhâm Tiểu Túc được rồi.”

Lũ lính gác nhìn nhau xong cũng không dám hỏi gì, Trương Cảnh Lâm nói:

“Ngươi sợ con dê này có thể truyền tin đi?”

“Đúng vậy, bên người em trai của ta là Nhan Lục Nguyên có siêu phàm giả điều khiển được hùng ưng nghe lén.

Những gì hùng ưng nghe được, người điều khiển cũng có thể nghe được.”

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Chung quy thân phận hai ta có chút mẫn cảm, nếu hiện tại có đại lượng Vu Sư tụ tập trong phạm vi trạm gác, họ sẽ biết được thân phận hai ta, e rằng thế đến sẽ vô cùng hung mãnh.”

“Ừ, có đạo lý… “

Trương Cảnh Lâm gật gật đầu.

Luận học thức cùng chỉ huy quân sự, đương nhiên Trương Cảnh Lâm rất uyên bác, nhưng bàn về siêu phàm giả cùng tính cùng trên hoang dã, Trương Cảnh Lâm không bằng Nhâm Tiểu Túc.

Đây gọi là mỗi người đều có chức nghiệp riêng.

Chung quy nếu không có Nhâm Tiểu Túc, bọn họ sẽ không phát hiện có hai đầu dê lại đang theo dõi bọn họ.

Nếu nói chuyện này cho nghười khác nghe, chắc chẳng ai tin.

Đợi tiểu binh đắt một con dê cái về, lúc này Nhâm Tiểu Túc mới dội một chậu nước lạnh vào trên đầu con dê.

Con dê giật thót một cái, be be mấy tiếng rồi giả vờ chết.

Nhâm Tiểu Túc vui vẻ, hắn nói với tiểu binh:

“Sửa sang lại phòng bếp đi.

Ta cảm thấy con dê này chắc cảm nắng rồi, hầm nó lên ăn.”

Con dê nghe xong thật sự muốn ngất luôn cho rồi.

Hơn mười phút sau, hắn ung dung tỉnh dậy, lúc này hắn thậm chí có thể nghe được âm thanh củi khô bị thiêu đốt trong phòng bếp.

Hắn đứng lên, trong lòng run sợ nhìn Nhâm Tiểu Túc.

Nói thật, Nhâm Tiểu Túc cũng chắc rốt cuộc con dê này là gì.

Là năng lực của siêu phàm khác hay sao. s

Mà con dê cũng không biết Nhâm Tiểu Túc đã phát hiện thân phận mình.

Nó chỉ nghĩ đối phương muốn ăn thịt dê thôi.

Dù sao hai bên đều đang trong giai đoạn thăm dò.

Con dê thấy Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại nói với Trương Cảnh Lâm:

“Trương tiên sinh, ngươi vào trong phòng nghỉ ngơi một chút, ta phải tư vấn tâm lý cho con dê này.”

Dê nghe xong liền luống cuống, tư vấn tâm lý? Cái nền văn minh này kỳ thật, trước khi làm thịt dê còn tư vấn tâm lý?

Bất quá, hắn nghe Nhâm Tiểu Túc gọi Trương Cảnh Lâm vì Trương tiên sinh rồi kêu đối phương vào trong phòng nghỉ ngơi thì xác định quan hệ chủ tớ của hai người.

Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc nói với hắn:

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”

Con dê:

“…?!”

“Ngôn ngữ không thông a… “

Nhâm Tiểu Túc gãi gãi đầu.

Sau đó con dê thấy Nhâm Tiểu Túc lấy một bó cỏ từ trong trạm rác tới, bôi Hắc dược lên rồi đưa tới miệng dê.

Con dê cũng không biết thuốc được bôi trên cỏ là gì, làm sao mà dám ăn?

Chỉ là không đợi hắn kịp chạy thì đã bị Nhâm Tiểu Túc nắm cổ lại đút vào miệng.

Đầu tiên Nhâm Tiểu Túc xác định, con dê này 100% có vấn đề.

Hiện tại hắn muốn thử xem con dê này là có người điều khiển hay là một cá thể độc lập.

Nhâm Tiểu Túc kéo con dê lại kế bên dê mẹ.

Con dê thở gấp nhưng vẫn không dám tới gần dê mẹ.

Con dê cảm thấy thân thể của mình như bị lửa đốt từ bên trong, ánh mắt nhìn dê mẹ đã thay đổi.

Cơ mà lý trí của hắn không cho phép điều đáng sợ này xảy ra…

Tuy hắn trốn nhưng dê mẹ lại cảm thụ được thứ ẩn dấu dưới hơi thở gấp gáp kia nên nhích lại gần.

Giờ khắc này, tôi tớ của Vu Sư thật sự tuyệt vọng, hắn nhớ tới nụ cười của thiếu niên, thầm nghĩ đây là tư vấn tâm lý?

Ngay trước khi dê mẹ làm tới bước cuối cùng kia, Nhâm Tiểu Túc dẫn con dê tôi tớ đi rồi nói với Trương Cảnh Lâm:

“Trương tiên sinh, ta thấy con dê này là người biến thành, bản thân hắn hẳn không có biện pháp giải trừ hình thái này.”

Trương Cảnh Lâm hỏi:

“Sao ngươi biết được?”

“Ta cho hắn ăn… chút thuốc.

Nếu hắn là dê thật sao mà nhịn được, hẳn là ý chí nhân loại đã khắc chế bản năng của hắn….”

Nhâm Tiểu Túc vui tươi hớn hở cười nói.

Trương Cảnh Lâm trầm tư, tuy phương thức phán đoán của Nhâm Tiểu Túc có chút thô bạo nhưng quả thật rất có đạo lý.

Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc bỗng nhíu mày, hắn nói với hai tiểu binh:

“Hai người các ngươi dẫn Trương tiên sinh rời đi, lập tức!”

“Xảy ra chuyện gì?”

Trương Cảnh Lâm nghi ngờ nói.

“Ta phát hiện có một người mặc áo bào xám đang nhanh chóng tiếp cận nơi này.

Không phải chúng ta đang muốn câu cá à, bây giờ chắc cá tới rồi…”

Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói, tránh để con dê nghe được:

“Tốt nhất các ngươi mau đi đi, tránh cho chốc lát nữa trong lúc chiến đấu sẽ ngộ thương đến các ngươi.

Tầm tám tiếng nữa hãy về, đến lúc đó dù đối phương là ai thì chiến đấu nhất định cũng kết thúc.”

Trương Cảnh Lâm nhìn một cái Nhâm Tiểu Túc thật sâu, sau đó xoay người rời đi.

Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên:

“Không nói bảo trọng gì gì đó à, ngươi đi cũng quá dứt khoát rồi.”

Trương Cảnh Lâm cũng không quay đầu lại mà nói:

“Ta không thể giúp nên phải đi cho nhanh chứ!”

Con dê nhìn bóng lưng Trương Cảnh Lâm rời đi như có điều suy nghĩ.


Chương 1068: Vu Sư Mai Qua

Nhâm Tiểu Túc có thể phát hiện khách không mời là vì hắn đã sớm thả lão Hứa ra.

Hơn nữa hắn ý thức được, kỳ thật ý thức phản trinh sát của áo bào xám không quá mạnh, bị lão Hứa theo dõi mà không phát hiện ra.

Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc sẽ không xem thường đối phương, đợi lát nữa động thủ vẫn phải dùng toàn lực.

Đối phương cách trạm gác chỉ còn 500m, con dê thấy Trương Cảnh Lâm rời đi chỉ còn Nhâm Tiểu Túc ở phía sau thì đoán được Vu Sư đã đến.

Lúc này hắn chút không sợ hãi, ngược lại còn có chút hăng hái đánh giá thiếu niên trước mặt.

Tuổi của thiếu niên này không lớn, hẳn chỉ mới mười tám mười chín tuổi, cơ bắp không vạm vỡ nhưng ẩn chứa sức mạnh khổng lồ.

Thời điểm Nhâm Tiểu Túc tóm lấy mình, hắn chẳng chút năng lực phản kháng, bàn tay của đối phương chẳng khác nào gọng kìm được làm bằng sắt thép.

Bất quá mạnh thế nào cũng không làm lại Vu Sư đâu.

Hiện giờ cứ điểm 178 cùng Vu Sư đều chưa hiểu rõ về nhau.

Nếu Vu Sư biết được sự tồn tại của Nhâm Tiểu Túc thì chắc không thể bình tĩnh như vậy đâu.

Đương nhiên, hiện tại học đồ dê càng chú ý tới một vấn đề, lúc nào dược hiệu mới thối lui?

Một người một dê cứ như vậy đứng trước cửa trạm gác, trạm gác trên chân núi, Nhâm Tiểu Túc đã thấy được thân ảnh màu xám đang nhanh chóng tiếp cận kia.

Trong quan sát của lão Hứa, đối phương không hề di chuyển bằng chính thể lực của mình.

Đối phương như được loại lực lượng quỷ dị nào đó giúp giảm bớt trọng lượng, cứ thế đi như bay cách mặt đất một chút.

Nhâm Tiểu Túc phải thừa nhận, tựa như Trương Cảnh Lâm nói, thủ đoạn của Vu Sư thật sự rất quỷ dị.

Hắn đứng trước cửa trạm gác yên lặng đánh giá đối phương, mà đối phương yên lặng đánh giá hắn dưới cái nón trùm màu xám.

Đợi Vu Sư tới gần, Nhâm Tiểu Túc bỗng cảm thấy trên người mình ngày càng nặng, dường như trọng lực xung quanh mình đang tăng lên.

Hắn bình tĩnh nhìn về phía đối phương, chỉ thấy trong tay Vu Sư kia đang cầm một tảng đá màu trắng.

Hắn vừa vặn xuyên qua kẽ tay đối phương thấy được một phần hoa văn con mắt màu tím.

Trông hoa văn con mắt này sao mà quen thế?

Hắn dò xét món vũ khí thứ trong cung điện, trên hòn đá màu đen cũng có hoa văn màu tím y như vậy!

Hiện giờ Vu Sư hẳn đã dùng thủ đoạn nào đó để gây áp lực cho hắn, mà thủ đoạn này cũng phải nhờ vào tảng đá trên tay mới sử dụng được!

Bằng không đối phương sẽ rảnh tới mức nắm nó trong tay.

Chỉ trong chớp mắt, Nhâm Tiểu Túc liền hiểu.

Khó trách vũ khí thứ ba lại là một hòn đá.

Lúc trước hắn còn nghĩ, tảng đá làm vũ khí kiểu gì, chẳng lẽ dùng nó ném chớt người te?

Hiện tại hắn mới hiểu, tảng đá kia là vũ khí của Vu Sư.

Manh mối đã liên kết, thuần thục thạch chắc chắn có liên hệ với Vu Sư!

Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc hào hứng hơn.

Hiện tại hắn không có thời gian nghĩ tiếp, áp lực trên người hắn ngày càng lớn, sắc mặt của Nhâm Tiểu Túc dần trở nên nặng nề.

Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm giác có chút kỳ quái, đối phương cách hắn chừng 10m.

Ngần này khoảng cách thì chỉ cần chưa tới một phút hắn đã có thể giết đối phương.

Hơn nữa lão Hứa đang ẩn núp trong rừng.

Với tốc độ của lão Hứa, chỉ sợ chừng vài giây là bị Hắc đao xuyên qua từ sau lưng rồi.

Thấy đối phương không chút phòng bị, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy tên này chẳng khác nào một đứa nhỏ ngây thơ.

Rõ ràng là Vu Sư có sức chiến đấu cường đại trong truyền thuyết, sao lại ngu xuẩn như vậy?

Vu Sư quốc độ và cứ điểm 178 đã có 17 năm không khai chiến.

Mà 17 năm trước vẫn chưa có siêu phàm giả.

Dù có Kỵ Sĩ nhưng Kỵ Sĩ chưa bao giờ tham gia chiến tranh ở Tây Bắc.

Cho nên, đối phương vì tin tức không thôn nên không biết biến hóa hiện tại ở Trung Nguyên đúng không…

Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc giả bộ thống khổ.

Cơ mà hắn không quá dùng sức.

Vì hắn cảm thấy với sức lực của đối phương, hắn chỉ cần dùng sức một chút là có thể tránh thoát rồi…

Chung quy, thời điểm nắm chắc thắng lợi trong tay, kẻ địch lại càng dễ nói lời thật lòng hơn.

Vu Sư nhìn Nhâm Tiểu Túc cười nói:

“Không cần vùng vẫy, dù là giác đấu sĩ mạnh nhất liền quốc cường cũng không thể thoát khỏi địa trói chi thuật này đây.”

Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng nói:

“Ngươi là Vu Sư?”

Vu Sư vừa cười vừa nói:

“Ngươi có thể gọi ta là Mai Qua đại nhân.”

Nói qua, hoa văn con mắt trên tảng đá trong tay Vu Sư bỗng nhiên sáng rõ, Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn con dê bên cạnh hóa thành hình người.

Vu Sư nhìn học đồ mới thu nạp của mình có chút sửng sốt, cau mày nói:

“Dơ bẩn.”

Học đồ cúi đầu nhìn nơi nào đó của mình, vội vàng nói:

“Mai Qua đại nhân, là tiểu tử này hạ độc ta!”

“Nguyên lai là thế… “

Mai Qua gật gật đầu:

” Những người khác trong trạm gác đâu?”

“Không biết tiểu tử này làm sao phát hiện ra đại nhân tới nên đã kêu tiểu binh dẫn chủ nhân của hắn rời đi, bản thân thì lưu lại cản phía sau… “

Học đồ nói.

Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì sắc mặt cổ quái, bất quá hắn lập tức gia tăng động tác giãy dụa, vẻ mặt biến thành phẫn nộ, dùng việc này để che dấu ý nghĩ chân thật của mình…

Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, có phải Vu Sư cùng tôi tớ của hắn có hiểu lầm gì không… Chẳng lẽ một màn hắn cõng Trương Cảnh Lâm bị đối phương nhìn thấy nên hiểu lầm?

“Có ta ở đây, các ngươi đừng hòng tổn thương Trương tiên sinh… “

Nhâm Tiểu Túc giận dữ hét.

Chỉ nghe Mai Qua cười nói:

“Ngươi rất trung thành và tận tâm, thế nhưng chủ nhân của ngươi không dẫn ngươi đi cùng a, không lẽ đã từ bỏ ngươi?”

Nhâm Tiểu Túc dữ tợn nói:

“Ngươi thì hiểu cái gì, bảo hộ hắn là thiên chức của ta!”

Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc giãy dụa càng mạnh hơn, địa trói chi thuật bị nổ.

Nhâm Tiểu Túc thấy thế thì nhanh chóng thu lực, thầm nghĩ địa trói chi thuật của Vu Sư cũng không có gì đặc biệt a? !

Mai Qua thấy thế thì biến sắc, lập tức tăng cường thuật pháp cho tảng đá trong tay.

Đợi cho Nhâm Tiểu Túc chỉ có thể cử động một chút mới nhẹ nhàng thở ra.

Mai Qua cũng không tức giận, ngược lại sinh ra hứng thú vô cùng nồng hậu với Nhâm Tiểu Túc:

“Ngay cả địa trói chi thuật cũng thiếu chút nữa tránh thoát, so với giác đấu sĩ mạnh nhất trong vương quốc thì lợi hại hơn một chút!”

Nhâm Tiểu Túc không giãy dụa nữa, lạnh mặt nói:

“Chút tài mọn, ngươi dám buông thứ gông xiềng này ra mà quyết đấu cùng ta không?”

“Đầu óc ngu si… “

Mai Qua cười khẽ lên:

“Không bằng hai người làm giao dịch, thế nào?”

“Giao dịch gì?”

“Ngươi làm tôi tớ của ta, ta sẽ không truy sát chủ nhân của ngươi.

Coi như là cho ngươi một cái công đạo, thế nào?”

Mai Qua hỏi:

“Đương nhiên ngươi cũng có thể không đồng ý, thế nhưng ta tin tưởng chủ nhân của ngươi cũng vẫn chưa rời đi quá xa.

Ta chỉ cần nửa giờ là có thể lấy được trái tim của hắn về đây cho ngươi xem.”


Chương 1069: Giao Dịch

Nhâm Tiểu Túc đã hiểu, giao dịch trong miệng Vu Sư Mai Qua này đại khái chính là hắn làm cho tôi tớ đối phương, đối phương sẽ không giết Trương Cảnh Lâm nữa.

Không nói đến những chuyện khác, Vu Sư này muốn giết Trương Cảnh Lâm sợ là đã nghỉ quá rồi.

Đại khái đối phương đã lâu không đụng độ với cứ điểm 178 nên không biết hiện tại thể năng của họ chỉ sợ được xếp vào người yếu nhất tại Trung Nguyên.

Mà đối phương nói lực lượng của hắn so với giác đấu sĩ của ở vương quốc mạnh hơn, chứng tỏ tố chất người mạnh nhất của họ chỉ chừng T4 mà thôi, còn kém xa so với Trung Nguyên.

Đương nhiên, này cũng không thể trách đối phương, sự xuất hiện của siêu phàm giả chỉ mới từ 10 năm đổ lại.

Siêu phàm giả lứa của Vương Tòng Dương có rất ít, đối phương không biết cũng bình thường thôi.

Mai Qua thấy Nhâm Tiểu Túc không nói gì thì vừa cười vừa nói:

“Nếu ngươi là tôi tớ trung thực của hắn, vậy hãy dùng mạng của ngươi đổi mạng của hắn đi?”

Nhâm Tiểu Túc cười lạnh:

“Ngươi muốn giết hắn thì phải xem có vượt qua ta không đã?!”

Nói qua, Nhâm Tiểu Túc lần nữa kịch liệt giằng co nhưng bất luận hắn dùng sức thế nào cũng không thể thoát khỏi địa trói chi thuật mà Mai Qua đã gia trì.

Chỉ ngắn ngủn một phút đồng hồ mà Nhâm Tiểu Túc đã mệt tới ra đầy đầu, cuối cùng không giãy dụa nữa.

Chung quy, hắn diễn thật sự rất thật.

Mai Qua thấy Nhâm Tiểu Túc như vậy thì vừa cười vừa nói:

“Lực lượng thân thể sao có thể chống lại lực lượng tinh lực? Ta cho ngươi mười giây, nếu ngươi vẫn không đồng ý, ta sẽ giết chủ nhân của ngươi.”

Nhâm Tiểu Túc không kịp thở nhìn Mai Qua:

“Không được giết hắn!”

“Làm sao, giao dịch của chúng ta xem như đã đạt thành sao? Ngươi tỉ mỉ suy nghĩ một chút, khi đối mặt với nguy hiểm, hắn lại vứt bỏ ngươi chạy trốn, ngươi cam tâm tình nguyện vì loại người này chịu chết, có đáng giá không?”

Mai Qua cười nói, nét mặt của hắn được nón trùm đầu bao phủ nhưng tiếu ý cùng sự đắc ý đều được trắng trợn biểu hiện ra ngoài.

Nhâm Tiểu Túc im lặng, mãi đến nửa phút đồng hồ sau mới lên tiếng:

“Ta có chỗ nào tốt?”

“Chỗ tốt?”

Vu Sư Mai Qua tỉ mỉ đánh giá Nhâm Tiểu Túc:

“Trong vương quốc Vu Sư, có thể tiến vào Vu Sư tháp cùng ta là vinh quang lớn lao, ngay cả thành viên thế tục trong vương thất cũng khát vọng được như vậy.

Thế mà ngươi lại hỏi ta có chỗ nào tốt?”

“Không có lợi thì mắc gì ta phải bán mạng cho ngươi?”

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Không cho ta chỗ tốt, sao ta có thể cam tâm tình nguyện làm tôi tớ cho ngươi?”

Mai Qua xem xét thật kỹ khuôn mặt của Nhâm Tiểu Túc của quật cường lại càng muốn đối phương làm tôi tớ cho mình.

Trung thành, thiếu niên này có thể bỏ qua tánh mạng bản thân ngăn cản cho chủ nhân.

Nếu đối phương phục tùng hắn, tương lai sẽ là bùa hộ thân tốt nhất cho hắn.

Bàn về năng lực, thiếu niên này còn nhỏ đã có thần lực mạnh hơn cả giác đấu sĩ lợi hại nhất trong vương quốc Vu Sư, đầu tư vào là xứng đáng.

Không biết vì sao, thái độ Nhâm Tiểu Túc đối với hắn càng chống cự, nội tâm Mai Qua càng muốn có được.

Đại khái đây hẳn là thói hư tật xấu của nhân loại, càng không chiếm được, lại càng muốn có.

Mai Qua nghĩ nghĩ rồi bỗng nói:

“Mỗi tháng ta có thể cho ngươi một trăm kim nhãn, hơn nữa ngươi còn có thể trở thành người duy nhất được hầu cận ta khi vào Vu Sư tháp.

Trong vương quốc Vu Sư, người được hưởng thụ đãi ngộ này chẳng khác nào Vương tử.

Khi Mai Qua đang nói chuyện, tôi tớ đứng bên cạnh Nhâm Tiểu Túc trừng lớn mắt nhìn Mai Qua rồi nhìn qua Nhâm Tiểu Túc.

Hắn nghĩ thế nào cũng không rõ, vì sao thiếu niên này thoáng cái đã có địa vị vượt xa hắn rồi.

Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút, đẳng cấp người hầu cận hình như cao hơn cả tôi tớ nữa.

Hơn nữa, trong quốc gia Vu Sư, địa vị Vu Sư cũng quá cao đi.

Ngay cả người hầu cận cũng có thể có địa vị ngang bằng Vương tử?

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, bản thân có nên trà trộn vào đó không? Tuy không biết có thể nhìn ra cái gì chăng nhưng tìm được thú dấu vết vẫn được.

Không phải đại lừa dối nói trà trộn vào đó rất khó à.

Sao vào tay hắn lại trở nên dễ như vậy chứ.

Nhâm Tiểu Túc thầm cảm thấy, có khi nào ngay cả lúc làm việc mà đại lừa dối cũng có thể không đứng đắn chăng!

Nhâm Tiểu Túc nói với Mai Qua:

“Được, ta nguyện ý làm người hầu cận của ngươi, bất quá hiện tại ta có một điều kiện.”

Vu Sư Mai Qua cười nói:

“Điều kiện gì ngươi cứ nói.”

“Ngươi hóa thằng này thành dê, ta cảm thấy hắn là con dê thuận mắt hơn là con người… “

Nhâm Tiểu Túc nói.

Tôi tớ:

“? ? ?”

Liên quan quái gì tới ta, ngươi làm trò gì vậy?

Không đợi tôi tớ kịp nói gì, hoa văn con mắt trong tay Vu Sư sáng lên, tôi tớ lần nữa hóa thành con dê…

Nhâm Tiểu Túc nói:

“Ta có một điều kiện.”

“Ngươi nói đi… “

Vu Sư Mai Qua thu liễm tiếu ý.

“Hiện tại ta đói bụng, ngươi đợi ta ăn xong bữa cơm đã.

Khi đó ta sẽ thành người hầu cận của ngươi… “

Nhâm Tiểu Túc nói.

Vu Sư Mai Qua lắc đầu:

“Sự kiên nhẫn của ta cũng có giới hạn.

Ngươi đây là đang giúp chủ nhân của ngươi kéo dài thời gian mà thôi.”

Nói xong, hắn giải trừ thuật pháp cho tôi tớ.

Lấy một cái xích màu đen ra ném cho đối phương rồi nói:

“Còng tay hắn lại.”

Nói xong, hắn cười với Nhâm Tiểu Túc:

“Ta đã sớm biết ngươi sẽ không cam tâm tình nguyện theo ta.

Bất quá không sao, bây giờ ngươi vẫn chưa biết gì về Vu Sư.

Chờ ngươi thấy rồi tất nhiên sẽ khác.”

Đương nhiên, vẫn cần cảm hóa thiện ý nữa.

Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn tôi tớ đeo xích cho mình.

Còng tay có thiết kế không khác gì Trung Nguyên, chỉ khác chất liệu.

Bất quá, mặc kệ còng tay này làm bằng gì, chỉ cần nó có khóa, Nhâm Tiểu Túc đều có thể mở được, vì hắn có người máy nano.

Người Trung Nguyên đều biết, Thiếu soái Tây Bắc có biệt danh là Kẻ phá hủy hàng rào thành danh là nhờ thiết giáp nano.

Nhưng họ không biết, người máy nano trừ chiến đấu còn có thể dùng như chìa khóa vạn năng nữa.

Đương nhiên, trước kia Nhâm Tiểu Túc chưa từng dùng thử, cần mở khóa cái gì cứ lấy Hắc đao ra là được…

Lúc này Vu Sư Mai Qua vô cùng đắc ý, nếu Nhâm Tiểu Túc chịu trở thành người hầu cận của hắn ngay, hắn ngược lại không quá yên tâm.

Hiện giờ Nhâm Tiểu Túc vẫn đang nghĩ cách giúp chủ nhân kéo dài thời gian, Mai Qua lại không tức giận, thời gian còn rất dài, hắn có rất nhiều thời gian để cảm hóa thiếu niên này.

“Đi thôi… “

Mai Qua cười đắc ý nói:

“Dù không tìm được thứ ta muốn nhưng có được thu hoạch ngoài ý muốn này là đủ rồi.”

Kỳ thật Mai Qua không phải Vu Sư có đăng cấp tối cao, phàm giới phân chia đẳng cấp thì trong giới Vu Sư cũng vậy.

Lấy Mai Qua năng lực mà nói, hắn chỉ ở cấp thấp mà thôi, cho nên hai năm trước mới bị phái tới quan sát động tĩnh của cứ điểm 178.

Mà khi nhiệm kỳ hai năm kết thúc, Mai Qua quay về lại đột nhiên cảm nhận được có năng lực giống hắn vừa được sinh ra tại Trung Nguyên.

Đây là tình huống rất hiếm thấy, hơn nữa cấp bậc còn rất cao!

Cho nên, Mai Qua ở lại một tháng, muốn nhìn xem có thể kiếm được chút manh mối gì không.

Chẳng qua hiện tại hắn đã từ bỏ, Vư Sư có cấp bậc như hắn không thể xông qua cứ điểm 178, cho nên đem tin tức về giao cho cấp trên đợi nhận thưởng còn tốt hơn.


Chương 1070: Đại Hưng Tây Bắc 3.0

Dưới sự thúc ép của tên tôi tớ, Nhâm Tiểu Túc một đường đi về phía tây.

Nói lại cũng thấy trùng hợp, vị đồ đệ kia của hắn cũng từng muốn đi Tây Thiên thỉnh kinh đấy.

Kỳ thật trước kia Nhâm Tiểu Túc cũng chưa từng nghĩ tới, đời này bản thân còn có thể đi tới nơi xa như vậy.

Hắn không biết cuối cùng mình sẽ đi tới đâu, càng không biết bản thân sẽ hoàn thành được nhiệm vụ xâm nhập vào hang ổ địch chăng.

Nhâm Tiểu Túc chỉ biết, giờ khắc này chắc là thời gian đỉnh phong nhất của Mai Qua, nếu Mai Qua tới Trung Nguyên rồi nói ra chuyện tên này từng áp giải Kẻ phá hủy hàng rào, e rằng Mai Qua sẽ trở thành nhân vật chói mắt nhất trong cả liên minh hàng rào mất…

Bấy giờ, Mai Qua dẫn theo tôi tớ và Nhâm Tiểu Túc thừa dịp ban đêm mà nhanh chóng xuyên qua khu vực phong tỏa của trạm gác.

Nhâm Tiểu Túc phát hiện, dường như Mai Qua rất rành đường tuần tra của các binh sĩ, suốt dọc đường đều vô cùng thuận lợi.

Điều này khiến Nhâm Tiểu Túc thở phào nhẹ nhõm.

Chung quy nếu trên đường gặp được tiểu binh, tiểu binh nhất định sẽ ra tay.

Tiểu binh ra tay, Mai Qua chắc chắn phản kích.

Mai Qua phản kích, vậy hắn chỉ có thể giết chết Mai Qua.

Vậy chẳng phải kế hoạch xâm nhập này tan thành bèo bọt rồi?

Nhâm Tiểu Túc thật sự cảm ơn Mai Qua từ tận đáy lòng…

Trước hừng đông, bọn họ đã đi qua khu phong tỏa của trạm gác.

Bấy giờ, Vu Sư Mai Qua như trút được gánh nặng.

Nhâm Tiểu Túc bị xích tùy tiện ngồi dưới đất, sau đó nói với tôi tớ Vu Sư:

“Uy, người dê, tìm cho ta chút nước uống đi.”

Tôi tớ Vu Sư nghe vậy mà giật mình:

“Ai là người dê hả, ngươi gọi ai là người dê?”

Nhâm Tiểu Túc không vui:

“Ngươi có thể biến thành con dê, không gọi ngươi người dê thì gọi cái gì?”

“Ta là Lý Thành Quả!”

Lý Thành Quả nói:

“Ngươi bất quá chỉ là từ nhân của Mai Qua mà thôi, phải tôn trọng ta chứ!”

Nhâm Tiểu Túc quay đầu nói với Mai Qua:

“Hay ngươi biến hắn thành con dê đi.

Ta sẽ tự mình đi theo ngươi.”

Lý Thành Quả:

“? ? ?”

Chỉ là lần này Mai Qua không tiếp chiêu của Nhâm Tiểu Túc mà đưa mắt sang nhìn Lý Thành Quả:

“Đi tìm nước đi, vừa vặn ta cũng khát.

Thuận tiện đi tìm Lưu Đình đi, hắn hẳn đang ở gần đây.”

Lưu Đình là tên tôi tớ còn lại đã trốn thoát.

Lúc trước vì Mai Qua phải rời khỏi nhanh nên không dẫn hắn cùng đi lùng bắt Nhâm Tiểu Túc.

Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hai con người dê này vẫn dùng tên như người Trung Nguyên.

Xem ra Vu Sư bắt người Trung Nguyên nhiều quá nên dần cũng đã bị đồng hóa…

Cũng không biết tổ chức Vu Sư có hối hận không nữa, bắt cóc nhiều người Trung Thổ như vậy, hậu quả là tự đồng hóa chính mình.

Đương nhiên, Vu Sư chắc chắn vẫn bảo lưu văn hóa, ngôn ngữ của chính họ.

Điều này hẳn là biểu tượng rõ ràng cho thân phận và địa vị tại nơi đó.

Mai Qua thấy Nhâm Tiểu Túc ngẩn người thì đột nhiên hỏi:

“Ngươi lại suy nghĩ cái gì?”

“A… “

Nhâm Tiểu Túc nhìn hắn một cái:

“Có hơi nhớ nhà.”

Đây là nói thật, trước đây thật lâu, tuy Nhâm Tiểu Túc sống ở thị trấn 113 nhưng hắn chưa từng coi chỗ đó là nhà.

Về sau hắn tới Dương thị, Lý thị, Khánh thị, Chu thị, Khổng thị, Vương thị, cũng không có nơi nào giữ chân được hắn.

Mãi tới khi tới Tây Bắc, cùng Dương Tiểu Cận tới hàng rào 144, hắn mới có “nhà” đầu tiên.

Mai Qua cười nói:

“Chỉ là một khái niệm vô cùng hư vô, nhân loại không nên bị những thứ thế tục này trói chân.”

Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:

“Ngươi thì biết cái gì!”

Mai Qua bị Nhâm Tiểu Túc nói tới nghẹn họng, trong lòng thầm niệm:

“Ta muốn cảm hóa hắn! Ta muốn cảm hóa hắn! Ta không thể tức giận!”

Lúc này, thời gian ước định của Nhâm Tiểu Túc và Trương Cảnh Lâm đã qua.

Đợi Trương Cảnh Lâm về lại trạm gác thì không chỉ có hắn và hai tiểu binh mà còn có nhóm cao thủ Vương Phong Nguyên và đại lừa dối.

Bọn họ vừa nhận được tin của Tư lệnh, nói Thiếu soái bị tập kích thì lập tức chạy tới.

Tuy nơi này có hơi khó tìm nhưng hai vị tâm phúc này lại biết.

Khi bọn họ đi đến phụ cận trạm gác thì trời đã dần sáng.

Kết quả đại lừa dối phát hiện chỉ có Trương Cảnh Lâm chứ không thấy Nhâm Tiểu Túc đâu.

Lúc ấy đại lừa dối khóc nức nở nói:

“Tư lệnh, Thiếu soái đâu rồi?”

Trương Cảnh Lâm ghét bỏ vẫy vẫy tay:

“Được rồi hắn không ở đây, bớt diễn đi.”

Đại lừa dối ngừng khóc:

“À, vậy hắn ở đâu?”

“Vẫn còn ở trạm gác…. “

Trương Cảnh Lâm nhìn thoáng qua đồng hồ:

“Hắn ước định với ta, tám giờ sau quay về trạm gác.

Tuy ta không biết hắn muốn làm gì nhưng chúng ta cứ làm theo lời hắn nói.

Được rồi, còn 15 phút nữa là xong.

Bây giờ xuất phát là kịp giờ.”

Khi bọn họ đến trạm gác, nơi này đã không có một bóng người.

Vương Phong Nguyên ngồi chồm hổm trên mặt đất tỉ mỉ quan sát dấu vết còn lại:

“Từ dâu chân thì nơi này nơi này ngoại trừ Tư lệnh ngươi, Thiếu soái, hai tiểu binh ra, còn có hai người người lạ, trong đó một người hẳn là Vu Sư.

Dấu giày từ xa tới nhẹ rồi nặng.

Hẳn họ đã dùng Phiêu Phù Thuật, tới tạm gác mới đi bình thường.”

Bọn họ không biết thuật pháp Vu Sư sử dụng có tên gì.

Chỉ là trong chiến tranh từng nhìn thấy nên đã ghi chép lại và tự đặt tên.

Vương Phong Nguyên phân tích:

“Dường như Thiếu soái đã bị trói nên chỗ này có dấu vết giãy dụa vô cùng kịch liệt, thuật pháp này chúng ta cũng từng gặp qua, hẳn là thuật buộc chặt.

Mà Thiếu soái đã bị người đẩy đi, dấu chân trên mặt đất biểu hiện hắn từng lảo đảo ở đây một chút.”

Không thể không nói, Vương Phong Nguyên là một nhân viên tình báo cực kỳ xuất sắc.

Hắn chỉ nhìn dấu chân liền có thể đoán được Nhâm Tiểu Túc từng bị người dê xô đẩy, khả năng quan sát thật sự rất tuyệt vời!

Đại lừa dối kinh ngạc:

“Lấy thực lực kia của Thiếu soái, dù là Vu Sư cũng không thể dễ dàng bắt hắn.

Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?”

“Không rõ lắm…. “

Vương Phong Nguyên nhíu mày lắc đầu.

Đại lừa dối nói với Trương Cảnh Lâm:

“Tư lệnh, hiện tại ta dẫn người đuổi theo cứu Thiếu soái.

Vu Sư này coi bộ là hành động đơn độc, quyết không thể để hắn cứ như vậy bắt Thiếu soái đi!”

Kết quả vào lúc này, Vương Phong Nguyên ngồi chồm hổm trên mặt đất truy tìm dấu vết đột nhiên cao giọng nói:

“Các ngươi sang đây đi, lúc Thiếu soái rời đi từng dùng chân viết chữ trên mặt đất.”

Trương Cảnh Lâm và đại lừa dối kinh ngạc nhìn, trên đường xuống nói có một số 3!

“Thiếu soái muốn truyền tin cho chúng ta.

Cơ mà trong lúc nhất thời ta không cách nào đoán được con số này có ý nghĩa gì… “

Vương Phong Nguyên nói.

Lúc này, Vương Phong Nguyên bỗng nghe Trương Cảnh Lâm cười lên ha hả:

“Tư lệnh, ngươi cười cái gì?”

“Ta biết mấy chữ này có ý gì… “

Trương Cảnh Lâm nói.

Đại lừa dối hỏi:

“Có ý gì?”

Trương Cảnh Lâm nhớ lại những gì Nhâm Tiểu Túc từng nói với mình.

Sau đó nhìn Vương Phong Nguyên cùng đại lừa dối:

“Kế hoạch đại hưng tây bắc 3.0 bắt đầu rồi.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box