[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 105 : Nói Chuyện Phiếm (c1041-c1050)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Nói Chuyện Phiếm
Chất giống kháng sinh có rất nhiều, tỷ như Penicilin, Tetracycline, Erythromycin như vậy, với điều kiện như Tú Chu Châu căn bản không cách nào chế tạo.
Hoặc nói chính xác nghĩa là, ngươi có thể chế tạo nhưng không có biện pháp chiết xuất.
Lấy Penicilin làm ví dụ, trong dịch nấm mốc có vô số chất gây hại cho cơ thể con người.
Nếu chiết xuất không tốt sẽ tạo thành chất độc.
Hơn nữa, nấm mốc không thông qua quá trình chọn lọc giống, sản lượng thật sự rất thấp.
Nhưng Allicin thì khác, chất độc thấp, dễ chiết xuất.
Hồ Thuyết là một gián điệp chuyện về vật lý và hóa học.
Nhìn hắn dạy học cho đám nhỏ trong viện phúc lợi ở Lạc thành là biết.
Cho nên sau khi suy nghĩ một hồi, Hồ Thuyết liền chọn Allicin*.
*Allicin là một hợp chất được sản xuất khi tỏi bị nghiền nát hoặc cắt nhỏ.
Tuy thứ này chủ yếu được dùng trong trang trại ở Trung Nguyên nhưng vẫn có tác dụng trong việc trị cảm sốt.
Đây cũng là số ít tỏi được dùng để chiết suất chất kháng sinh.
Chung quy Tú Chu Châu trước giờ đều dùng thuốc tê chữa bệnh, cũng không ghét bỏ thứ này…
Lý Thần Đàn hỏi rõ cách chiết xuất rồi cúp máy.
Hắn nói với Liên Y:
“Ngươi cũng nghe được đó.
Nếu ngươi muốn cứu tộc nhân của mình, hãy phối hợp điều chế thuốc với ta.
Sau đó chúng ta lại thảo luận chuyện là áp trại phu nhân…”
Liên Y tỉ mỉ suy nghĩ:
“Có thể vừa làm áp trại phu nhân vừa điều chế thuốc mà.
Buổi tối ngủ với ta, ban ngày ngươi làm chuyện của ngươi, không ảnh hưởng gì cả.”
Lý Thần Đàn chấn kinh:
“Ngươi nói có lý như vậy thì ta phản bác kiểu gì!”
Không biết vì sao, khi Lý Thần Đàn đối mặt với Liên Y lại có phần vô lực.
Trước giờ chỉ có hắn làm người khác đau đầu, vì hắn vốn không làm theo lẽ thường, vậy mà bây giờ tới phiên hắn đau đầu rồi.
Nghĩ tới đây… Lý Thần Đàn lại cảm thấy rất thú vị!
Thế nhưng hắn không thể thuận theo, đường đường là Ác Ma Thì Thầm sao có thể xung hỉ cho người khác? !
Lý Thần Đàn chân thành nói:
“Trước giải quyết chuyện người bệnh cái đã!”
Liên Y do dự một chút rồi nói:
“Cũng được.”
Giọng điệu cô nàng có chút không cam lòng nhưng lại nghĩ cho tộc nhân nên tạm thời gác lại ý muốn cá nhân.
Quá trình chế thuốc tương đối đơn giản, Liên Y gọi tộc nhân tới hỗ trợ Lý Thần Đàn.
Trước tiên phải thu thập tỏi và rượu.
Bình thường Liên Tộc có rất ít người phải làm việc tay chân.
Trên cơ bản những việc này Ngân Thi, Đồng Thi đều đã làm cả rồi.
Mỗi ngày mỗi người chỉ cần ủ rượu, tới tối nhóm lửa trại rồi tìm A Hạ, A Rót của mình…
Nói thật, cuộc sống thế này xác thực rất thỏa mãn.
Khó trách đám Liên Y không muốn ngoại giới biết được thế ngoại đào nguyên này của.
Rượu tỏi nhanh chóng được chuẩn bị xong.
Lý Thần Đàn chỉ huy tộc nhân Liên Tộc:
“Được rồi… Đầu tiên các ngươi sàng lọc tỏi lại trước.
Nhớ kỹ, nát không dùng, bị sâu không dùng!”
Người Liên Tộc hai mặt nhìn nhau, họ thầm nghĩ trong lòng, từ khi nào A Rót của tộc trưởng lại được chỉ huy mọi người rồi?
Địa vị nam nhân trong xã hội ở nơi này cực thấp, cho nên mọi người không nghe lời Lý Thần Đàn mà đưa mắt nhìn về phía Liên Y.
Liên Y suy nghĩ rồi nói:
“Đây là áp trại phu nhân của ta, mấy ngày nữa sử dụng xích cổ với hắn.
Các ngươi có thể yên tâm nghe hắn an bài.”
Mọi người nghe vậy thì lập tức yên tâm.
Ừ, nam nhân này đáng tin.
Địa vị của nam nhân dùng xích cổ khác với nam nhân bình thường.
Nhất thời mọi người bắt đầu ngồi xổm xuống đất bốc tỏi, lực chấp hành phi thường mạnh!
Chỉ là trong lòng Lý Thần Đàn có hơi không tốt, hắn đường đường là Ác Ma Thì Thầm lại phải dùng thân phận nam nhân tộc trưởng để sai người khác bóc tỏi!
Bóc tỏi cái quỷ a, hắn rõ ràng vì cứu tộc nhân Liên Tộc mới phải như vậy!
Lý Thần Đàn tức giận nhìn về phía Liên Y:
“Ngươi phải hiểu, ta là vì cứu tộc nhân của ngươi mới phải làm vậy.
Đây không phải nghĩa vụ của ta!”
Liên Y nghiêm túc cải chính:
“Tộc nhân của chúng ta.”
Lý Thần Đàn:
“… Trâu bò.”
Trên phương diện bệnh tâm thần, rốt cục Lý Thần Đàn cũng phải thừa nhận bản thân không phải đỉnh cao, bây giờ hắn đã gặp được một người thật sự đỉnh cao rồi.
Nam nhân Liên Tộc không cần làm việc, cho nên ngồi trước mặt Lý Thần Đàn là một đám tiểu cô nương, đại tỷ, đại thẩm cần cù bóc tỏi, nam nhân vây xem xung quanh.
Thời điểm bóc tỏi, miệng những nữ nhân này không chút nhàn rỗi, họ nhỏ giọng thầm thì:
“A Rót tộc trưởng tìm được trắng trẻo trông rất đẹp mắt, ngay cả tóc cũng trắng phao, không biết thân thể có được khỏe mạnh không.”
“Có thể lắm, chúng ta có nên khuyên nhủ tộc trưởng không, nam nhân thân thể không tốt rất khó ‘lên’ được… “
Lý Thần Đàn nghe được hận không thể hô, các ngươi có thể nói nhỏ chút không? Hả? Ác Ma Thì Thầm không cần mặt mũi sao? !
Còn nữa, tóc trắng này là vì khi còn bé hắn bi thương quá độ mà thành, liên quan gì tới sức khỏe hả!
Còn có bác gái kia, ngươi bóc tỏi thì bóc tỏi đi, bóc tỏi còn ăn vụng hai tép là sao, không thấy cay hả?!
Lý Thần Đàn cảm thấy từ sau khi vào Tú Chu Châu hắn ngày càng dễ tức giận, không thể dừng lại!
Liên Y ở bên cạnh hỏi:
“Bóc hết tỏi rồi làm gì nữa?”
Lý Thần Đàn vô lực nói:
“Đập nát rồi nhào thành bột nhão, hơ khô, nghiền nát thành bột phấn.”
Nói xong, Liên Y dẫn theo tộc nhân đi lấy nồi nhóm lửa.
Đợi các nàng bỏ tỏi vào nồi xong, Lý Thần Đàn nói:
“Cần hong khô tám giờ, phải nhớ kỹ, lửa không được lớn, mỗi tiếng đồng hồ lật một lần.”
“Được…”
Liên Y nói xong cũng ngồi xổm bên cạnh nồi canh lửa.
Một đám nữ nhân không có chuyện gì làm ngồi tám chuyện, trông cực kỳ tráng lệ!
Tiếng thảo luận líu ríu vang lên:
“A Rót của tộc trưởng sau khi có xích cổ sẽ có thể khả năng luyện thi đúng không? Trong tộc chúng ta đâu còn Kim Thi nào khác.
Lão nhân gia cũng không phải ai sử dụng đều được, không biết nó có nhận người ngoại tộc hay không.”
“Hẳn là nhận a, ta nghe A Hoa nói, A Rót của tộc trưởng rất lợi hại, còn có thể chế phục được tộc trưởng nữa.”
Lý Thần Đàn nghe đến đó thì thầm nhủ, đám người này vẫn rất hiệu chuyện, tộc trưởng của các ngươi căn bản không phải đối thủ của ta!
Kết quả lập tức có người phản bác:
“Lúc ấy tộc trưởng không có mang theo Kim Thi của nàng, bằng không tiểu bạch kiểm này khẳng định đánh không lại tộc trưởng.”
Lý Thần Đàn nghe xong tức tới thiếu chút nữa là lật nồi.
Chương 1042: Sống Tình Cảm
Lý Thần Đàn quyết định không nghe đám phụ nữ rảnh rỗi này nói chuyện phiếm nữa mà ngồi một bên dùng hai tay chống cằm, chờ nồi tỏi được nấu xong.
Vốn hắn tưởng bản thân không cần làm việc nữa, kết quả đến tối lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Vì chuyện nấu tỏi mà buổi đốt lửa trại ban đêm bị hủy.
Nhóm đàn bà con gái thấy sắc trời đã tối thì bắt đầu cáo từ Liên Y:
“Tộc trưởng a, ta phải về nhà chờ A Rót của ta leo cửa sổ…”
“Tộc trưởng, ta vừa trông thấy ta A Rót trèo cửa sổ vào nhà, lúc này đang chờ ta nha.”
Chỉ trong chốc lát, nhóm đàn bà con gái rời đi tìm A Rót vui đùa.
Chỉ còn lại Liên Y cùng Lý Thần Đàn và Tiểu Ly Nhân.
Tiểu Ly Nhân thấy tình huống có phần không đúng cũng cáo từ nói muốn về phòng ngủ.
Lúc này chỉ còn lại Liên Y cùng Lý Thần Đàn, Lý Thần Đàn cảm giác ánh mắt Liên Y nhìn mình có quang mang màu xanh nguy hiểm, chẳng khác nào sói đang rình mồi…
Lúc này Liên Y nhìn không nháy mắt, trông như có thể lập tức vác Lý Thần Đàn vào nhà bất kỳ lúc nào.
“Khục khục, ta phải lật tỏi trong nồi…. “
Lý Thần Đàn đứng dậy cầm xẻng lên bắt đầu lật tỏi.
Hắn thầm lẩm bẩm, rõ ràng hắn có lòng tốt chữa bệnh giúp người ta, sao bây giờ cả đám phụ nữ kia đều vỗ đít bỏ đi rồi, để một mình siêu phàm giả truyền kỳ như hắn phải đi lật tỏi!
Thanh âm Liên Y truyền đến từ phía sau hắn:
“Ngươi sợ ta vậy sao? Ngươi có biết trong hàng rào này có bao nhiêu người muốn làm A Rót của ta không.
Vậy mà ngươi lại không để vào mắt.”
Lý Thần Đàn ngay cả đầu cũng không dám ngẩng, chỉ chăm chú lật tỏi.
Liên Y lại nói:
“Xích cổ rất khó luyện, nó mỏng như ngân châm, cực kỳ khó tìm.
Sau khi tìm được còn cần luyện chế bảy bảy bốn mươi chín ngày mới xem như thành cổ.
Trong bốn chín ngày từ khi thành cổ, cứ cách một giờ phải cho nó uống máu một lần.
Suốt 49 ngày không ngày nào được ngủ ngon, chỉ mong có thể dùng nó tìm một người hữu tình.”
“Khi còn bé mẹ từng nói với ta, thấy thích ai thì treo hoa cho hắn vào, không thích nữa thì đá hắn đi.
Nhưng như vậy không hợp ý ta.
Ta cảm thấy chỉ nên thích một người, không thể đổi đi đổi lại.”
“Thế nhưng mẹ nói ta quá ngây thơ rồi, nam nhân đều tham lam, không có ngoại lệ, ta đưa ra lòng thành sẽ bị người phụ lòng.
Về sau khi đã trưởng thành, ta phát hiện một ít tình lang của tỷ tỷ qua vài ngày đã thành tình lang của người khác.
Không khác gì mẹ nói là bao, nam nhân đều tham lam.”
“Vì vậy ta quyết định tìm xích cổ, muốn dùng nó tìm người toàn tâm toàn ý với ta.”
Lý Thần Đàn yên lặng lắng nghe, đột nhiên hắn cảm giác Liên Y kỳ thật rất khả ái, ít nhất so với đại đa số người hắn từng gặp thì khả ái hơn.
Thuật thôi miên là để người khác giao nộp tiềm thức của mình.
Ban đầu khi Lý Thần Đàn mới phát hiện ra năng lực này từng dùng nó để cho đám thủ vệ canh bệnh viện tâm thần nói ra chuyện bẩn thỉu nhất trong lòng đối phương.
Khi đó Lý Thần Đàn thật sự mở rộng tầm mắt, những chuyện xấu hắn nghe được nhiều vô cùng.
Dần dà, hắn trở nên thất vọng với con người, cũng không chơi những trò chơi nhỏ đó nữa.
Theo Lý Thần Đàn, thế gian này là thứ khảo nghiệm lòng người tốt nhất.
Hắn gặp được quá nhiều bóng tối, vì thế khi thấy ánh quang tỏa ra từ Lý Thần Đàn, hắn cảm thấy vừa có chút chói mắt, lại có chút ấm áp.
Thì ra trên thế giới này vẫn còn có người kiên trì giữ vững bản tâm.
Hắn đồng ý với Nhâm Tiểu Túc sẽ làm người tốt không chỉ vì được làm bạn với Nhâm Tiểu Túc mà còn vì giúp Trần Vô Địch quay về.
Hiện tại ước mơ của Liên Y khiến Lý Thần Đàn cảm thấy rất tinh khiết.
Lý Thần Đàn bỗng nói:
“Cũng không ta sợ hay chán ghét gì ngươi, chỉ là có một số việc ta chưa làm xong nên không thể ở lại đây.”
“Ngươi muốn đi đâu?”
Liên Y hiếu kỳ nói.
“Tây Bắc…”
Lý Thần Đàn quay đầu lại vừa cười vừa nói.
Lò sưởi cách đó không xa chiếu rọi lên người Lý Thần Đàn, mái tóc trắng dài của hắn chập chờn trong gió nhẹ, hắn quay đầu nhìn Liên Y mỉm cười.
Liên Y kìm lòng không được nói:
“Thật là đẹp mắt, dù không mặc bộ đồ màu đen kỳ quái kia trông ngươi vẫn rất đẹp.”
Lý Thần Đàn thấy thời cơ không sai thì mỉm cười nói:
“Bằng không ngươi đi cùng với ta…”
Liên Y cắt đứt lời hắn, chân thành nói:
“Bất quá vì phòng ngừa ngươi rời đi, ta nên tìm cách hạ xích cổ vào đồ ăn cho ngươi mới được.”
Vẻ mặt Lý Thần Đàn thoáng cái liền suy sụp:
“Quá tổn hại bầu không khí rồi!”
“Chờ ngươi thành A Rót của ta, tất cả hàng rào đều là của ngươi.
Chờ ngươi học được luyện thi, trong tộc còn một vị Kim Thi chưa có chủ… “
Liên Y tính toán:
“Đến lúc đó tất cả Tú Chu Châu đều là ngươi, dù sao ngoại nhân vì chướng khí cũng không dám đi vào.”
“Được rồi, ta vẫn nên lật tỏi thì hơn…”
Lý Thần Đàn thở dài.
Ta muốn tới Tây Bắc với ai, ai dè ngươi lại muốn ta ở lại…
Đợi tỏi được hong khô, Liên Y đã ngủ quên bên cạnh, trông nàng cực kỳ an tĩnh.
Lúc này Liên Y khác với ban ngày, Liên Y lúc tỉnh táo trông vô cùng tráng kiện, tràn đầy sinh lực, mà Liên Y bây giờ lại an tĩnh và nhu thuận như con thỏ.
Lý Thần Đàn nhìn trong chốc lát thì thu hồi ánh mắt, bắt đầu nghiền nát tỏi đã được hong khô.
Cuối cùng, hắn nghĩ nghĩ rồi cởi áo khoác ra choàng lên người Liên Y, mắc công cô nàng lại bị cảm.
Đợi cho hừng đông, các đại tỷ tinh thần sảng khoái ra làm việc, hai người Lý Thần Đàn cùng Liên Y tựa như chưa có gì xảy ra, chỉ huy mọi người tiến hành bước chiết xuất cuối cùng.
Rượu trong hàng rào có độ rất thấp, không được cất qua hai lần nên không phù hợp để ngâm tỏi.
Dựa theo lời Hồ Thuyết dặn dò, trước tiên bọn họ phải chuẩn bị rượu mạnh rồi mới đổ phấn tỏi vào, ngâm cho nó thành dung dịch.
Trong quá trình này, Lý Thần Đàn chết lặng nhìn nhóm đại thẩm không ngừng uống trộm rượu, sau khi uống say thì kéo A Rót nhà mình vào phòng…
Lý Thần Đàn tự nhủ trong lòng, chuyện gì thế này, người trong hàng rào quá cảm tính rồi!
Bất quá nói thật cũng không trách được các đại tỷ, mùi rượu mạnh phiêu đãng thật sự rất khó lòng kiềm chế mà không uống vài ngụm.
Mà các đại tỷ trong hàng rào chưa từng uống qua rượu mạnh, vì thế vừa uống vài ngụm đã say.
Không riêng gì các đại tỷ, ngay cả Liên Y cũng chịu không nổi sức hấp dẫn, hiện tại đã được đỡ vào phòng ngủ.
Trước khi nào phòng nàng còn dặn Lý Thần Đàn, bảo hắn đừng chạy trốn, Kim Thi gia gia đã đứng canh ở cổng thành, hắn dám chạy sẽ bị lão nhân gia đánh cho không còn hình người…
Lý Thần Đàn nghe xong thì thiếu chút nữa ném bình rượu trong tay xuống đất.
Nghiệp chướng a!
Chương 1043: Bí Mật Truyền Thừa
Người Liên Tộc đã tỉnh rượu.
Lúc bọn họ lần nữa gặp Lý Thần Đàn, ánh mắt nhìn hắn đã trở nên khác lạ .
Lý Thần Đàn nghĩ thầm, đám người này hẳn đang cảm động với sự cần cù của hắn.
Những người này uống rượu xong rồi đi chơi đùa bỡn, bỏ một mình hắn trong này tốn sức cất rượu mạnh, thực sự rất vất vả a.
Hơn nữa hắn làm vậy cũng vì cứu người Liên Tộc, việc thiện cảm thiên động địa này nhất định sẽ khiến người Liên Tộc cảm động.
Lý Thần Đàn dần cao hứng trở lại, chờ hắn có uy vọng nhất định trong Liên Tộc, nói không chừng có thể dẫn theo mọi người cùng nhau tới đại hưng Tây Bắc!
Quả nhiên, chân tâm thành ý sẽ được mọi người tôn trọng a!
Chỉ là không đợi Lý Thần Đàn cao hứng được lâu, hắn chợt mấy đại tỷ đại thẩm nhỏ giọng nói:
“A Rót tộc trưởng tìm được thật sự quá là lợi hại a, có thể nhưỡng rượu mạnh nữa.
Ngươi biết không, sau khi A Rót nhà ta uống rượu xong…”
“Đúng vậy, rượu thật lợi hại a!”
Lý Thần Đàn dần trở nên chết lặng.
Thì ra đám người này nhìn hắn bằng ánh mắt tôn kính là vì rượu mạnh chứ không phải do hắn chữa bệnh cứu người.
Liên Tộc, có ai là người bình thường không vậy?
Hắn ở trong Liên Tộc càng giống người bình thường hơn.
Cuối cùng, Lý Thần Đàn cũng chiết xuất được dung dịch tỏi.
Một vị đại tỷ hỏi hắn:
“Thứ này thật sự có thể chữa bệnh sao?”
Lý Thần Đàn nói:
“Đúng vậy, tiếp theo chỉ cần….”
Đợi đã…!
Lý Thần Đàn lời còn chưa nói hết đã thấy một vị đại tỷ bưng chén múc rượu chạy đi.
Hắn giật mình hỏi:
“Ngươi làm gì thế?”
Đại tỷ nói:
“Chữa bệnh a!”
Nói xong, đại tỷ nhanh như chớp chạy mất dạng.
Liên Y đi ra từ trong phòng:
“Em trai bị bệnh mãi chưa khỏi.
Tới hiện tại có phần trở nặng rồi, vì thế nàng muốn nhanh chóng chữa bệnh cho em trai mình.”
Lý Thần Đàn nói:
“Nhưng vẫn cần tiến hành thêm một bước cuối, chiết xuất tỏi trong dung dịch ra…”
“Để thế này không thể chữa bệnh à?”
Liên Y hiếu kỳ nói.
Lý Thần Đàn nghĩ nghĩ:
“Có thể có thể, không chỉ có thể trị bệnh, còn có thể làm tan máu đông…”
“Vậy không sao nữa rồi!”
Liên Y ung dung nói:
“Rượu này rất dễ uống, vừa có thể uống rượu lại có thể chữa bệnh, vẹn toàn đôi bên!”
“Ha ha, các ngươi vui vẻ là được…”
Lý Thần Đàn đờ đẫn cười cười, sau đó đi đến nhà vị kia đại tỷ.
Khi hắn đến nơi, lúc này đại tỷ đang cho em trai mình uống rượu.
Chén rượu này khá to, to như cái tô to.
Lý Thần Đàn cảm thấy số rượu đại tỷ rót chắc cũng gần cả cân!
Người em trai nằm trên giường bệnh nhiều ngày uống xong liền lâm vào hôn mê.
Đại tỷ có phần kinh hoảng:
“Tộc trưởng, đây là có chuyện gì.
Lúc em trai ta uống thuốc vẫn còn tỉnh táo, sau uống xong đã hôn mê rồi.
Có phải thuốc này có vấn đề không?”
Liên Y nhìn Lý Thần Đàn:
“Chuyện gì vậy?”
Lý Thần Đàn suy tư một lúc rồi đoán:
“Ta tùy tiện đoán một chút, chắc hắn suy rượu rồi…”
Vì Lý Thần Đàn không chắc lắm nên dứt khoát chạy tới nơi không có ai, gọi điện hỏi Hồ Thuyết:
“Alo, ông ngoại?”
Hồ Thuyết cao hứng bừng bừng hỏi:
“Sinh cháu cho ta chưa?”
“Cái gì mà sinh với chả sinh?”
Lý Thần Đàn tức giận muốn chết.
Toàn bộ thế giới này chỉ còn mỗi hắn là người bình thường thôi hả?
“Ha ha ha ha, ta lỡ lời thôi… “
Hồ Thuyết giải thích:
“Ít nhất cũng phải hoài thai tháng mười chứ.
Chút thường thức này sao ta có thể không biết.
Thế nào, có chuyện gì vậy, tỏi thế nào rồi?”
“Ta muốn hỏi, uống rượu tỏi không sao chứ?”
Lý Thần Đàn hỏi:
“Ta nhớ lúc uống thuốc kháng sinh không được uống rượu nhỉ?”
“Ngươi nói là Cephalosporin a… “
Hồ Thuyết nói:
“Dùng thứ này với rượu rất dễ gây sốc và ngất…. không nên… tốt nhất….”
“Vậy tỏi thì sao?”
Lý Thần Đàn hỏi.
“Tỏi ngược lại không có việc gì, ta uống rượu ăn rau trộn dưa leo, chẳng phải bên trong cũng có tỏi à.
Yên tâm, ăn không chết người… “
Hồ Thuyết giải thích.
Lý Thần Đàn thở phào nhẹ nhàng, ăn không chết hoặc có tác dụng phụ xấu là được.
Những vấn đề khác chắc người Liên Tộc không quan tâm đâu.
“Đúng rồi ông ngoại…”
Lý Thần Đàn nói:
“Ta phát hiện Liên Tộc đã có năng lực siêu phàm từ trước tai biến.
Họ từng tiếp xúc với người sáng lập Kỵ Sĩ.
Điều này khiến ta cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.”
“Cũng không có gì, người sáng lập Kỵ Sĩ là Nhâm Hòa, hắn là một truyền kỳ đấy…”
Hồ Thuyết nói:
“Lúc trước ta từng nghiên cứu qua phương pháp truyền thừa của Kỵ Sĩ.
Bọn họ thông qua hàng loạt chuyện mạo hiểm để mở khóa gen.
Tỷ như leo núi tay không, nhảy dù… Bất quá hiện tại đã không đủ điều kiện để họ làm nữa, sinh vật trên biển dần trở nên hung hãn khiến họ không thể lướt sóng, chim cũng tiến hóa nên nhảy dù rất khó thực hiện.
Từ đây mà suy ra, truyền thừa của bọ họ xem như đã bị đứt đoạn.”
“Vậy thế giới này truyền thừa thần bí tương tự như vậy không?”
Lý Thần Đàn hỏi, từ trước tới giờ hắn luôn cảm thấy hứng thú với những chuyện này.
Nếu có cơ hội, hắn rất muốn tìm hiểu bí mật trong thuật luyện thi và luyện cổ của Liên Tộc.
Lần này Hồ Thuyết không nghĩ ngợi nhiều mà nói:
“Truyền thừa như vậy vẫn còn một hai cái trong liên minh hàng rào.
Chỉ là tộc nhân của họ đã rất lâu không xuất hiện, khả năng cao đã chết trong tai biến.”
“Bên ngoài liên minh hàng rào thì sao?”
Lý Thần Đàn hỏi.
“Cũng có…”
Hồ Thuyết ung dung:
“Cũng chính là kẻ địch của cứ điểm 178.”
“Kẻ địch là sao?”
Lý Thần Đàn hiếu kỳ hỏi.
“Họ là một đám tự xưng Vu Sư thần bí, số lượng cực nhỏ, lại thống trị thế giới bên ngoài Tây Bắc.
Bọn họ có đã hình thành hệ thống tiền tệ và pháp luật.
Bất quá bọn họ sống tương đối rời rạc, không hề tập quyền như trong liên minh hàng rào… “
Hồ Thuyết trả lời.
Lý Thần Đàn cúp máy.
Khi hắn biết được tin này thì rất muốn đi tới đó để chứng kiến năng lực Vu Sư.
Ba ngày sau đó, đa số người bệnh của Liên Tộc đã khỏi.
Trừ việc ngày nào cũng say rượu ra thì không còn di chứng gì khác.
Bắt đầu từ bây giờ, người Liên Tộc đã nhìn Lý Thần Đàn bừng ánh mắt khác.
Khi gặp nhau trên đường, họ cũng sẽ tôn kính chào hỏi hắn.
Điều này khiến Lý Thần Đàn rất hứng thú.
Hiện giờ, điều duy nhất khiến hắn lo lắng chính là Liên Y đang nghĩ cách dùng xích cổ với hắn…
Chương 1044: Đại Hưng Tây Bắc 2.0
Ngay lúc Lý Thần Đàn đang vất vả khổ cực nghĩ cách dụ dỗ Liên Tộc tới Tây Bắc thì trong hàng rào 144 xuất hiện vô số băng rôn.
“Trao đủ cho hàng rào, còn lại đều là của mình!”
“Một người trồng trọt, cả nhà không đói bụng!”
Băng rôn được treo khắp ngõ nhỏ phố lớn, ngay cả thị trấn cũng có.
Không chỉ băng rôn mà Vương Việt Tức còn để mấy trăm nhân viên của trung tâm hành chính đi khắp mọi nơi phát tờ rơi.
Động tĩnh lớn như vậy tất nhiên hấp dẫn vô số cư dân và lưu dân tới vây xem và hỏi cách nhận thầu đồng ruộng.
Nhân viên công tác trả lời rất trôi chảy, giải đáp tất cả hoang mang của mọi người.
Trước đó, Vương Việt Tức đã dành hơn mười ngày tiến hành huấn luyện đám người này.
Yêu cầu bọn họ dùng thái độ tốt để tư vấn cho cư dân, tuyệt đối không được để xảy ra tình huống cư dân hỏi mà nhân viên công tác không biết trả lời.
Trên thực tế, mọi người nhiệt tình hơn hẳn so với tưởng tượng của đám Nhâm Tiểu Túc.
Nhưng vẫn còn vấn đề, cuối cùng mọi người vẫn sống trong hàng rào, ai sẽ nguyện ý từ bỏ cuộc sống thoải mái mà chạy ra ngoài trồng trọt đâu?
Mặc dù mọi người hỏi han rất nhiệt tình nhưng nếu bắt họ đi trồng trọt thật.
Tất nhiên cả đám sẽ tươi cười vẫy tay rời đi, hoàn toàn không muốn ở lại lâu hơn.
Mà lưu dân tuy khác nhưng với diện tích cần khai hoang hiện tại, số lượng lưu dân vẫn còn quá ít.
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc mới hiểu vì sao Vương thị đột nhiên muốn hại Khổng thị, Chu thị, lôi kéo lưu dân của hai tập đoàn này về mình.
Thì ra nhân khẩu quan trọng với sự phát triển của thế lực như thế!
Chính sách nhận thầu đối với lưu dân mà nói thật sự rất hấp dẫn.
Trong tuần đầu tiên tuyên truyền đã có hơn phân nửa lưu dân ký hiệp nghị nhận thầu, nhưng số lượng vẫn chưa đủ để khai hoang.
Hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên Vương Phú Quý tìm Nhâm Tiểu Túc tố khổ.
Hắn là hội trưởng thương hội Tây Bắc, đại biểu tất cả thương hội phát biểu cũng là chuyện phải làm.
Vương Phú Quý ngồi trong tiểu viện Nhâm Tiểu Túc:
“Thiếu soái, đầu tiên ta khẳng định chuyện khai hoang là cần thiết, liên quan tới mạch máu kinh tế Tây Bắc.
Nhưng bây giờ rất nhiều lưu dân đổ xô đi trồng trọt, nhân lực trong thương nghiệp thiếu thốn a.
Việc này nếu không nghiêm trọng ta cũng sẽ không tới tìm ngươi.
Hiện tại tài nguyên nhân lực thiếu thông đã đem tới ảnh hưởng nghiêm trọng trong thương mại mậu dịch.
Không ít công nhân biết chúng ta thiếu người đã đòi tăng lương gấp ba lần… Đương nhiên điều này không có gì đáng trách cả.
Ta chỉ hy vọng Thiếu soái sẽ nghĩ cách thôi.”
Nhâm Tiểu Túc lâm vào trầm tư, quản lý hàng rào không giống đơn giản như đánh nhau.
Trước kia hắn chỉ cần giết kẻ địch là xong.
Mà bây giờ, mỗi quyết định của hắn đều rút dây động rừng.
Thương mại mậu dịch hiện giờ là sản nghiệp quan trọng của Tây Bắc.
Không có thương hội Tây Bắc sẽ không có hàng rào 144 phồn vinh như hiện tại, cũng không có đủ tài chính để hàng rào 144 phát triển.
Cho nên, vấn đề nhân khẩu nhất định phải giải quyết.
Vương Việt Tức từng cân nhắc vấn đề tương đối dài xa, lúc Nhâm Tiểu Túc đưa ra ý kiến nhận thầu, Vương Việt Tức đã đề cập tới vấn đề nhân khẩu này.
Hắn đề nghị cấp phí sinh để cho cư dân, đồng thời giảm bớt chi phí giáo dục con cái cho họ.
Nhâm Tiểu Túc đã đồng ý đề nghị này của, cũng kêu Vương Việt Tức mau đưa ra những chính sách về chủ đề này.
Dù ngươi có cổ vũ mọi người sinh con cũng không thể vừa sinh đã đủ 18 tuổi được, chúng chỉ là đám trẻ sơ sinh thôi…
Chỉ có thể nói, chính sách phải thực hiện lâu dài, không cách nào giải quyết lập tức vấn đề.
Bất quá, Nhâm Tiểu Túc cũng không trốn tránh vấn đề, hắn không tìm Vương Phú Quý, Vương Việt Tức bàn bạc nữa mà tìm tới đại lừa dối.
Tìm Vương Việt Tức cùng Vương Phú Quý là để bàn chuyện đứng đắn.
Còn tìm đại lừa dối rõ ràng là để bàn chuyện không đứng đắn đối sách.
Đại lừa dối đến tiểu viện Nhâm Tiểu Túc, khách khách khí khí cười nói:
“Thiếu soái tìm ta là có việc gì à?”
Nhâm Tiểu Túc đi thẳng vào vấn đề:
“Làm thế nào có thể kiếm được mấy vạn người gia nhập Tây Bắc?”
Đại lừa dối sửng sốt:
“Nhiều như vậy?”
Đại lừa dối thầm nghĩ, trước kia hắn từng dụ dỗ một lần một hai người tới Tây Bắc.
Thiếu soái vừa ra tay liền đòi mấy vạn người…
Xem ra sự nghiệp đại hưng Tây Bắc sắp bước vào thời đại 2.0 rồi!
Nhưng vấn đề ở chỗ, hắn tìm đâu ra ngần ấy người chứ?
Nhâm Tiểu Túc thấy sắc mặt đại lừa dối khó coi hơn thì nói:
“Gần đây phòng tình báo ngươi thế nào rồi.
Phía bên Chu thị ra sao?”
Đại lừa dối nói:
“Hiện giờ Hỏa Chủng đã vứt bỏ hàng rào cuối cùng, chạy tới khu vực tiếp giáp phương bắc.
Khổng thị chỉ còn một tòa hàng rào ven biển nhưng xem ra không tới nửa tháng sẽ bị Vương thị chiếm lĩnh, phần lớn nạn dân đều chạy về hướng nam.
Chính Chu thị cũng đang rất loạn, rất nhiều nhà xưởng bãi công, nạn dân và lưu dân không có cơm ăn, rất thảm.”
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:
“Đây đều do ta giết lãnh đạo Chu thị mà thành? Đều là lỗi của ta…”
“À, tuy đây là nguyên nhân trực tiếp nhưng Thiếu soái cũng không cần tự trách…”
Đại lừa dối nói:
“Chung quy chính Chu thị vốn đã hỗn loạn, hiện tại nhiều người không có cơm ăn như vậy mà họ vẫn tiếp tục nội dấu, không để ý tới dân sinh.”
Đại lừa dối cảm thấy, người giết cũng đã giết rồi, không cần vì thế mà tự trách nha.
Hơn nữa, Chu thị làm sai chịu phạt, cũng là gieo gió gặt bão thôi.
Nói thật, gần đây đại lừa dối phát hiện Nhâm Tiểu Túc sau khi tiếp nhận hàng rào thì ngày càng nhân từ, hắn có chút lo Nhâm Tiểu Túc sẽ đi tới một trạng thái cực đoan khác.
Suy cho cùng thì một người chính nghĩa không phụ trách công việc, thương xót không quản trách nhiệm khó lòng dẫn dắt Tây Bắc sinh tồn trong loạn thế.
Đại lừa dối nghĩ tới đây liền muốn muốn khuyên nhủ Thiếu soái nhà mình, ngàn vạn lần đừng có lòng dạ đàn bà, đối đãi với kẻ địch nên dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng được.
Kết quả lại nghe Nhâm Tiểu Túc mặt đầy thương xót nói:
“Vậy không được, những nạn dân cùng lưu dân này trôi dạt khắp nơi, nhẫn nhục chịu đói thật sự có liên quan tới ta.
Ngươi nhìn đi, ta giết chết thủ lĩnh của họ, đẩy họ tới tình cảnh bi thảm thế này.
Ta nên bồi thường cho họ, dẫn họ về Tây Bắc ăn no mặc ấm, đây mới là chuyện nên làm.”
Đại lừa dối ngạc nhiên:
“Thiếu soái, bộ dáng vô sỉ này của ngươi thật sự rất phù hợp với tư tưởng hạch tâm của Tây Bắc nha.”
“Quyết định vậy đi… “
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Và vấn đề hiện tại là làm cách nào để dẫn họ tới Tây Bắc!”
Chương 1045: Thiếu Soái Nhân Nghĩa
Nói thật, lúc Nhâm Tiểu Túc thảo luận chính sách Tây Bắc với đám Vương Việt Tức, hắn có chút không được tự nhiên.
Đây cũng không phải ghét bỏ gì, chỉ là cách làm việc của hai bên ngược nhau mà thôi.
Chẳng biết vì sao, ở cùng những người đứng đắn như Vương Việt Tức, Nhâm Tiểu Túc luôn cảm thấy có phần gò bó, làm gì cũng phải đứng đắn có kế hoạch, không phù hợp với tính cách của hắn.
Hiện tại cùng hợp mưu cùng đại lừa dối, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy thoải mái cả về thể xác lẫn tinh thần, đây mới là bộ dáng nên có a!
“Đầu tiên chúng ta phải kéo những người này về…”
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Ngươi cũng biết, những người đó chịu đói tại Trung Nguyên.
Hiện tại còn đỡ, có vỏ cây gì đó gặm qua ngày.
Nhưng đợi khi mười vạn nạn dân và lưu dân chạy tới, nói không chừng tổng số sẽ vượt qua trăm vạn.
Dù cây gặm rễ cây cũng không đủ.
Lúc đó họ sẽ vì ta mà chết đói, trong lòng ta thật sự thống khổ!”
Đại lừa dối vội vàng nói:
“Thiếu soái nhân nghĩa, không ngờ Thiếu soái không chỉ văn thao vũ lược mà còn biết lo mối lo của thiên hạ.
Ta suy nghĩ tỉ mỉ, cảm thấy chúng ta không thể để họ chết đói như vậy được!”
Hai người nhìn nhau, sau đó ý vị thâm trường nở nụ cười…
“Hơn nữa…”
Đại lừa dối chuyển giọng:
“Nạn dân và lưu dân chúng ta cần giúp đỡ không chỉ có của Chu thị đâu!”
Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên:
“Còn ai nữa?”
“Thiếu soái, ngươi quên ta vừa nói gì à.
Một ít tàn quân của Hỏa Chủng đã chạy tới nơi tiếp giáp giữa phương bắc và Thảo Nguyên.
Người đứng đầu của họ đã bị Vương thị giết chết, hiện tại họ chẳng khác nào quần long vô thủ…”
Đại lừa dối nói:
“Họ ngạo khí ngút trời, ai cũng không phục, mặc kệ đến địa bàn của ai, ai thu nhận họ cũng đều đau đầu vô cùng, nhưng Tây Bắc chúng ta lại may mắn có được người khuất phục được họ…”
Người đại lừa dối nói chính là P5092!
Phải biết, trận chiến ở Trường Thành phương bắc đã giúp P5092 có được sự tôn trọng và kính để của đại đa số binh sĩ Hỏa Chủng.
Những quan quân kia vì tranh giành chức vị mà đưa ra chỉ lệnh sai lầm, cuối cùng chính P5092 đã vì đại cục mà một mình gánh vác hết thảy.
Hành vi này không chỉ đại nghĩa diệt thân mà còn là đại ân với các tướng lãnh Hỏa Chủng.
Nếu những người khác muốn thu phục tàn quân Hỏa Chủng, xem chừng những tướng sĩ Hỏa Chủng dù hiện tại dã thành tàn binh bại tướng thì vẫn sẽ bảo trì ngạo khí như cũ, không chịu tiếp nhận chiêu an.
Nhưng là P5092 thì khác!
Nhâm Tiểu Túc vỗ trán:
“Đúng rồi, còn có vô số tướng sĩ Hỏa Chủng chịu đói tại phương bắc.
Việc này nếu để P5092 biết, chỉ sợ chính hắn cũng không đành lòng a.
Những tướng sĩ đó đổ máu vì Trung Nguyên.
Khi nghe họ nói sẽ chiến đấu để bảo vệ Trung Nguyên, chính ta cũng có chút động dung.
Ai lại nhẫn tâm để bọn họ chịu đói? Cho người gọi P5092 tới cho ta.”
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc cùng đại lừa dối nhìn nhau, sau đó lại ý vị thâm trường nở nụ cười…
Đợi cho P5092 tới nơi, Nhâm Tiểu Túc trực tiếp nói rõ:
“Là thế này, ta cần ngươi tới phương bắc Trung Nguyên một chuyến để triệu tập bộ hạ và chiến hữu cũ của ngươi cùng tới Tây Bắc.”
Bấy giờ, đại lừa dối lại bổ sung một chút về hiện trạng của những tướng sĩ Hỏa Chủng đó.
Quả nhiên P5092 nghe xong liền lộ vẻ mặt không đành lòng.
Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ, con hàng này lãnh tĩnh thì lãnh tĩnh, nhưng vẫn rất coi trọng tình nghĩa.
Chỉ là P5092 nghi ngờ nói:
“Nhưng dựa theo lời đại lừa dối, tướng sĩ Hỏa Chủng còn hơn một vạn người, bọn họ làm thế nào để vượt qua Vương thị tới Tây Bắc?”
“Cái này ngươi không cần lo… “
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Ta có một phong thư tự viết, ngươi trực tiếp theo thương đội của thương hội Tây Bắc tới Thảo Nguyên.
Tới nơi ngươi giao bức thư này cho khả hãn, hắn sẽ an bài giúp các tướng sĩ di chuyển.
Đến lúc đó các ngươi hãy vòng qua phương bắc Thảo Nguyên quay về Tây Bắc!”
Hai mắt đại lừa dối tỏa sáng, bằng hữu Thiếu soái trải rộng khắp thiên hạ thật tốt a.
Người bình thường muốn lĩnh hơn một vạn tướng sĩ vòng qua Thảo Nguyên, không chỉ lo lắng vấn đề lương thực mà còn sợ dân du mục tập kích.
Nhưng bây giờ thì khác, khả hãn Thảo Nguyên chính là em trai Thiếu soái, không chỉ không ai dám tập kích mà còn có trâu ngựa hỗ trợ vận chuyển nữa…
P5092 nghe xong thì hơi cúi người, nghiêm túc đối với Nhâm Tiểu Túc:
“Cảm ơn Thiếu soái vẫn còn nhớ đám chiến hữu từng kề vai chiến đấu tại Trường Thành.”
Nhâm Tiểu Túc cười hòa ái:
“Bọn họ bảo Trung Nguyên khiến ta vô cùng cảm động, ta sao có thể quên được, mau đi đi!”
P5092 rời đi, đại lừa dối bắt đầu tính toán:
“Chuyện tăng cường quân bị hàng rào 144 đã được giải quyết.
Trưng binh trong hàng rào được tầm ba ngàn người.
Đến lúc đó tàn binh của Hỏa Chủng sẽ giúp quy mô của chúng ta đạt tới hơn 2 vạn.
Hơn nữa năng lực chiến đấu của Hỏa Chủng rất mạnh, tố chất thân thể từng người còn lợi hại hơn cả đội quân mũi nhọn của chúng ta.
Với đội quân này, trong Tây Bắc không còn ai mạnh hơn Thiếu soái nữa.”
Nhâm Tiểu Túc khách khí vẫy vẫy tay:
“Khục khục, khiêm tốn, khiêm tốn thôi.”
Thời điểm hai người nghiên cứu thảo luận kế hoạch đại hưng Tây Bắc 2.0 không có ai khác ở đó.
Ban đầu còn có Dương Tiểu Cận nhưng sau khi thấy “diễn xuất” của hai người thì trực tiếp bỏ đi chợ…
Hiện giờ quân bị của Tây Bắc đã tăng cường lên đến 13 vạn binh lực.
Mà 2 vạn đại quân của Nhâm Tiểu Túc sẽ trở thành binh lực mạnh nhất trong tất cả Tây Bắc.
Quân lương, thương mại và mậu dịch của hàng rào 144 xem như đã ổn.
Lương thực thì để Chu Nghênh Tuyết cung cấp khoai tây, sau đó họ lại mua thêm lương thực từ Khánh thị, chỉ cần qua hết năm nay, đợi mọi người khai hoang xong, sang năm nhất định có thể đuổi kịp nhu cầu cung ứng.
Về phần quân giới, đại lừa dối cũng thể hiện không cần lo việc này.
Chỉ cần quân đội hình thành, Tư lệnh tự nhiên sẽ phối hợp.
Tây Bắc thiếu lương thực nhưng chưa bao giờ thiếu quân bị.
Trước đó, Tây Bắc vì sống sót qua loạn thế đã khiến công nghiệp cùng nông nghiệp bị trì trệ.
Nhưng hiện tại sự trì trệ này rất nhanh sẽ được điều chỉnh lại.
Lúc này, nan đề bọn họ cần suy nghĩ là làm sao để dẫn nạn dân của Chu thị về.
“Chỉ sợ Chu thị cùng Vương thị sẽ không ngồi nhìn đâu…. “
Đại lừa dối nói:
“Chúng ta biết tầm quan trọng của nhân khẩu, Vương Thánh Tri cũng vậy.
Hiện tại muốn đi từ Chu thị tới Tây Bắc phải ngang qua Vương thị, ngược lại phải đi đường núi, như vậy nạn dân sẽ không chịu nổi đâu.
Làm sao để họ chịu đi cùng chúng ta chứ?”
Rất nhiều người vì AI mà quên mất tài trí mưu lược của Vương Thánh Tri.
Phải biết, mấy năm trước hắn đã có thể xoay Chu thị như chong chóng.
Sách lược với hàng rào 61 lại càng khiến Khổng thị và Chu thị tức tới nghiến răng kèn kẹt.
Loại mưu sĩ sau màn này sao có thể đứng nhìn Tây Bắc nghễnh ngãng đào người từ Chu thị? Phải, Vương Thánh Tri đã sớm xem Chu thị là vật trong túi a.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:
“Không cần lo lắng, ta tự mình tới Trung Nguyên một chuyến!”
Chương 1046: Bước Ngoặt
Chuyến đi tới Trung Nguyên lần này, Nhâm Tiểu Túc không có ý định sẽ đánh nhau nên không dẫn theo nhiều người.
Hơn nữa hiện giờ Trung Nguyên là địa bàn của Vương thị cùng Chu thị, Tây Bắc bọn họ tới đó làm việc vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.
Bất quá, đại lừa dối vẫn không yên lòng, vì thế mặt dày mày dạn đòi đi cùng Nhâm Tiểu Túc.
Đại lừa dối nói, hắn phụ trách tất cả việc bên ngoài Tây Bắc, có hắn đi theo Thiếu soái cũng dễ lấy được tin tình báo hơn.
Kỳ thật từ từ mọi người dần phát hiện, có lẽ cảm tình của Thiếu soái và Vương Phú Quý rất sâu.
Thế nhưng chính vụ Tây Bắc lại không thể thiếu đại lừa dối.
Một mặt đại lừa dối xác thực rất có năng lực, tỷ như Vương Uẩn cùng Quý Tử Ngang đều do hắn đào tới, công tác tình báo lại càng thêm ổn trong có trật tự.
Mặt khác, đại lừa dối thật sự rất giỏi vuốt mông ngựa, hơn nữa hắn lớn tuổi như vậy, nịnh nọt Thiếu soái rành rọt, ôm bắp đùi chặt vô cùng!
Trước khi rời đi, Nhâm Tiểu Túc mở một cuộc họp nội bộ với đám Vương Việt Tức, Vương Việt Tức hỏi Nhâm Tiểu Túc lý do của chuyến đi Trung Nguyên lần này.
Hiện giờ Tây Bắc cần có người chủ trì đại cục a.
Vì vậy Nhâm Tiểu Túc bảo, hắn phải đi giải quyết vấn đề nhân khẩu.
Đáp án này khiến đám Vương Việt Tức cho nói ngây ngẩn cả người.
Theo bọn họ vấn đề nhân khẩu hiện giờ chỉ có thể giải quyết nhờ.
Từ năm nay họ sẽ bắt đầu cổ vũ sinh con, mười lăm, mười tám năm sau tất nhiên nguồn nhân lực sẽ dồi dào.
Về phần tìm kiếm nhân tài ở các thế lực khác, họ có nghĩ ra được cũng không làm được.
Hiện tại Tây Bắc đang mắc kẹt Vương thị, Vương thị căn bản sẽ không cho Tây Bắc cơ hội này.
Thế nhưng bây giờ Vương Việt Tức nhìn bộ dáng thoải mái của Nhâm Tiểu Túc thì chợt nhận ra đối phương đã có kế hoạch cả rồi.
Lúc này bên ngoài hàng rào Chu thị tụ tập một lượng lớn nạn dân và lưu dân, số lượng vượt quá tưởng tượng của tất cả mọi người.
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc và đại lừa dối cũng có chút hiểu lầm Chu thị.
Theo bọn họ, Chu thị nhất định sẽ khoanh tay đứng nhìn.
Vì nội bộ tranh đấu nên bỏ mặc lưu dân và nạn dân chịu đói.
Nhưng thực tế, không phải Chu thị không muốn giúp, mà thật sự giúp không được!
Khổng thị phương bắc cùng Hỏa Chủng có hơn bốn mươi tòa hàng rào.
Hiện giờ chỉ cơ hồ một nửa dân số của bốn mươi hàng rào đó đã chạy về phía nam, đại đa số còn lại thì chạy tới Chu thị.
Ngần ấy người không phải số lượng mà Chu thị có thể gánh được.
Trước đó, Vương thị xây dựng hàng rào 61 hấp dẫn lưu dân của Chu thị, khiến Chu thị không đủ nhân lực, đồng ruộng hoang phế.
Vì thế chính Chu thị cũng đang lâm vào nạn đói, điều này khiến họ càng khó lòng quan tâm tới sống chết của nạn dân.
Có đôi khi Chu thị cảm thấy, khi Vương thị hấp dẫn lưu dân tới hàng rào 61, có phải cũng đã nghĩ tới lúc này chăng.
Không phải họ nâng cao Vương Thánh Tri, mà vì mọi người tranh đấu hơn 10 năm.
Vương Thánh Tri dùng bảy năm để lập ra kế hoạch nuôi tằm, lừa gạt phần lớn lưu dân vào núi, khiến các tập đoàn còn lại lâm vào hoàn cảnh khó khăn.
Thời gian, sách lược lương thực, sách lược thương nghiệp… đều được Vương Thánh Tri tính toán kỹ lưỡng.
Nhìn từ ngoài, Vương thị, Khổng thị, Chu thị vẫn giữ được thế chân vạc tại Trung Nguyên.
Thế nhưng thật sự Vương thị mới là tập đoàn có tài lực và thực lực hùng hậu nhất.
Bằng không sao có thể chèo chống được sách lược kêu gọi nghĩa vụ quân sự toàn quân chứ.
Thủ đoạn này khác hoàn toàn với Khánh Chẩn, Khánh Chẩn am hiểu phòng ngự, mà Vương Thánh Tri thì am hiểu nhất về dân sinh, công nghiệp, nông nghiệp, thương mại.
Tính cách hai người cũng bất đồng, nhưng không thể nghi ngờ, cả hai đều là đối thủ nhức đầu nhất của nhau.
Nhâm Tiểu Túc đứng bên ngoài hàng rào 69 của Chu thị yên lặng nhìn nạn dân.
Vốn hắn tính tới lôi kéo người khác nhưng khi thấy những gì nạn dân gặp phải, hắn có phần không đành lòng.
Các nạn dân xây dựng lều bên ngoài hàng rào, dùng cái này để che gió tránh mưa.
Mỗi ngày bọn họ chỉ nhận được một chén cháo loãng từ Chu thị, loãng tới mức chỉ có lác đác vài hạt cơm trong đó.
Cây cối xung quanh hàng rào đều bị vặt trụi, vỏ cây không còn, chỉ còn thân cây màu trắng xơ xác.
Lá cây cũng chẳng thấy, phảng phất như mùa xuân chưa bao giờ tới, mãi mãi chỉ có cảnh tượng lụi tàn của mùa đông.
Một ít nạn dân với biểu tình chết lặng nằm trong túp lều của mình.
Hài tử bên cạnh khóc lóc kêu đói, thế nhưng cha mẹ của chúng chỉ có thể bất lực, những thứ có thể ăn được xung quanh đều bị ăn cả rồi.
Thậm chí còn có không ít người ăn bậy mà trúng độc bỏ mạng.
Cảnh tượng như vậy chẳng khác nào luyện ngục nhân gian.
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc nói:
“Đại hưng Tây Bắc chính là đường ra duy nhất bọn họ!”
Đại lừa dối trịnh trọng gật đầu.
“Kỳ thật Vương Thánh Tri có năng lực ngăn cản hết thảy những điều này… “
Đại lừa dối nói:
“Theo tin tức ta nhận được, hắn vốn có thể thi hành chính sách trấn an.
Khi ấy nạn dân sẽ không phải chạy nạn về phía nam nhiều nữa.
Nhưng hắn lại không, chỉ ngồi nhìn nạn dân chịu khổ, mong muốn nhờ vào đó phá hủy một phần cơ sở vật chất của Chu thị.
Chu thị không thể nuôi sống nhiều người như vậy, bình dân lập tức sẽ biến thành loạn dân.
Đến lúc đó binh sĩ Chu thị chỉ mỗi việc bảo vệ địa bàn của mình đã đủ mệt rồi.
Từ đó, đợi đến khi Vương thị xuôi nam thì Chu thị đã biến thành tổ ong rồi.”
Đại lừa dối nghĩ lại thì thở dài nói:
“Chúng ta cũng không có lập trường trách Vương Thánh Tri.
Tranh đấu giữa các tập đoàn vốn là ngươi chết ta sống.
Đổi lại là Tây Bắc lúc đối mặt với Tông thị cũng không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.”
“Ừ… “
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Thay vì trách Vương Thánh Tri còn không bằng nhanh chóng dẫn mọi người đi Tây Bắc.
Đoàn tàu hơi nước có tổng cộng 1196 chỗ ngồi.
Nhưng nếu tất cả đều đứng thì chở thêm 5000 người cũng không có vấn đề gì.
Dựa theo vận tốc đoàn tàu hơi nước mà xem, chúng ta chỉ cần 23 tiếng là có thể tới Tây Bắc.”
Đoàn tàu hơi nước chính là thứ khiến Nhâm Tiểu Túc phải đích thân tới Trung Nguyên một chuyến!
Đổi lại là người khác, muốn dẫn ngần ấy người đi dưới mí mắt Vương thị chẳng khác nào nói chuyện hoang đường viển vông.
Chung quy những nạn dân này cũng là một khâu trong kế hoạch của Vương thị.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc lại khác, hắn có phương tiện vận chuyển tốt nhất thời đại này…
Khi đại lừa dối nói về vấn đề này, Nhâm Tiểu Túc đã nghĩ tới.
Chung quy Vương Tùng Dương có thể làm người vận chuyển hàng hóa, vậy hắn vận chuyển người cũng là chuyện hợp tình hợp lý mà.
“Nhưng chúng ta nên làm thế nào để những nạn dân này tin tưởng chúng ta?”
Đại lừa dối phiền muộn nói:
“Làm sao để họ chịu đây?”
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc cười quỷ dị:
“Đã đói thành dạng này rồi, cho họ vài cái lá họ cũng chịu đi theo ngươi nữa.”
Nói xong Nhâm Tiểu Túc lấy mấy củ khoai tây to như trái bóng ra:
“Vốn chúng ta xuất phát sớm hơn một ngày, đi trễ là do ta bảo Chu Nghênh Tuyết chuẩn bị thật nhiều khoai cho chúng ta.
Có khoai tây trong tay, ngươi còn sợ những nạn dân đói đến mức phải gặm vỏ cây này từ chối đi cùng ngươi?”
Chương 1047: Tiến Hành Đại Hưng Tây Bắc
“Thiếu soái, ta từng nghe Trương tư lệnh nhắc tới, hắn nói trước kia ngươi từng sống trên thị trấn, sinh hoạt vô cùng cực khổ, đúng không?”
Đại lừa dối vừa đánh giá nạn dân ngoài hàng rào vừa nói.
Bọn họ không trực tiếp đưa khoai tây cho nạn dân mà đi vào nơi nạn dân đang ở, quan sát tình cảnh của những người này.
Lúc này, nạn dân đã gầy như que củi, chứng tỏ thân thể của họ đã dần cạn kiệt, mỡ tích trữ cũng tiêu hao không còn gì.
Không ít túp lều tỏa ra mùi tanh tưởi lợm giọng, người sống bên trong không biết đã chết từ khi nào.
Có người đau dạ dày ôm bụng, chẳng biết họ đã ăn trúng thứ gì khiến dạ dày bị thương hoặc thậm chí bị loét và thủng.
Nhâm Tiểu Túc đáp:
“Lúc còn ở thị trấn 113, thời gian trôi qua thật sự rất khổ.
Cơ mà ta vốn đã sống từ nhỏ tại đó nên học được không ít cách kiếm ăn từ người khác, không tới mức chết đói.
Mà người trong hàng rào nếu gặp nạn thì không có bản lĩnh sinh tồn, không thể thích nghi kịp với hoàn cảnh, rất dễ chết bất đắc kỳ tử.”
Đại lừa dối vui tươi hớn hở cười nói:
“Tư lệnh nói lúc ấy ngươi sống rất khổ, hắn còn nói từng tận mắt thấy ngươi đi đào mỏ để mua bánh ngô cho em trai mình.
Sau đó ra ngoài lều lén ăn rễ cây, không để em trai ngươi thấy.”
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì không khỏi nhớ lại khoảng thời gian đó.
Khi ấy hắn còn chưa biết đi săn, chỉ có thể đi đào mỏ, tuổi hắn nhỏ nên sức không lớn, chỉ làm đủ để mua bánh ngô cho một người ăn.
Bất quá hắn cười đáp:
“Khi ấy đau khổ thật, nhưng lúc nhớ lại ta vẫn cảm thấy hơn mười mấy năm đó là thời gian vui vẻ nhất của ta.”
“Thiếu soái biết vì sao Trương tư lệnh chọn ngươi không?”
Đại lừa dối cười hỏi.
“Vì sao?”
Kỳ thật đây cũng là một trong những điều Nhâm Tiểu Túc cảm thấy khó hiểu.
“Vì hắn thấy được rất nhiều phẩm chất trân quý trong ngươi…”
Đại lừa dối không nói nữa nhưng nguyên nhân có vẻ đều do khoảng thời gian ở thị trấn đó.
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc thấy vài đứa nhỏ ngồi trong lều trơ mắt nhìn mình và đại lừa dối.
Thiếu niên ngồi xổm xuống, mặt đối mặt cùng đứa nhỏ cách khe hở của túp lều.
Hắn phảng phất như thấy được Nhan Lục Nguyên khi còn nhỏ, lúc đó Tiểu Lục Nguyên vẫn chưa phải khả hãn của Thảo Nguyên.
Nhâm Tiểu Túc lấy vài viên kẹo từ không gian đưa cho đứa nhỏ, đứa nhỏ sợ hãi không dám nhận lấy.
“Ăn đi… “
Nhâm Tiểu Túc nói.
Tiểu hài tử bên trong túp lều vội vàng cầm kẹo trong tay Nhâm Tiểu Túc.
Thế nhưng hắn không ăn mà cất vào túi áo, dường như muốn đợi để chia cho ai đó.
Nhâm Tiểu Túc nhìn xung quanh túp lều rồi nói với tiểu hài tử:
“Bây giờ ngươi không ăn, đợi lát nữa sẽ có người tới giành đấy.
Có lẽ ngươi có dũng khí bảo vệ viên kẹo này, nhưng năng lực để bảo vệ thì không.”
Tiểu hài tử nghe Nhâm Tiểu Túc nói xong như có điều suy nghĩ, sau đó nó ăn hết cả bảy tám viên kẹo đường chỉ trong một lần.
Nhâm Tiểu Túc cười cười:
“Thông minh.”
Sau đó có không ít nạn dân nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc và đại lừa dối như muốn xin ăn, nhưng một mực vẫn không dám tiến lên.
Nhâm Tiểu Túc không phát khoai tây cho những người này ngay mà đốt lửa lên, bắt đầu nướng khoai.
Cả hai người bình tĩnh ngồi bên cạnh đống lửa, nạn dân vây quanh ngày càng nhiều, họ vừa nhìn đống lửa vừa nuốt nước miếng.
Hơn hai mươi phút sau, Nhâm Tiểu Túc cầm Hắc đao khều khoai tây trong đống lửa ra.
Hắn không hề che dấu thân phận siêu phàm giả của mình, điều này khiến các nạn dân sợ hãi và kính nể.
“Ta thấy các ngươi đều đói bụng, tự phân số khoai tây này ra đi… “
Nhâm Tiểu Túc cười nói.
Nghe vậy, các nạn dân nhất thời nhào tới.
Dù khoai tây rất nóng nhưng nạn dân vẫn chịu đau mà cầm chặt trong tay.
Nạn dân vây quanh chỉ sợ có tới vài trăm người, thế nhưng khoai tây chỉ có sáu bảy củ, căn bản không đủ chia.
Trong nháy mắt đám nạn dân đầu tiên lấy được khoai tây, mùi khoai nướng tản ra khắp nơi, mọi người điên cuồng tranh đoạt.
Rất nhanh, khoai tây đã bị ăn sạch.
Trong quá trình tranh đoạt này, không ít nạn dân mặt mũi bầm dập, họ nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc, tựa hồ không tiếng động hỏi: Còn gì nữa không?
Nhâm Tiểu Túc yên lặng nhìn bọn họ, khoai tây đương nhiên có rất nhiều.
Hắn dụ người mà số khoai tây đem theo chiếm hết phân nửa không gian thu nạp.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc lại nói:
“Hết rồi, đâu ra nhiều khoai tây vậy chứ.”
Mọi người lộ ra thần sắc thất vọng, không ai dám hỏi nữa.
Đột nhiên có hán tử đẩy đám người ra, trong tay là một khẩu súng lục, hắn chĩa súng về phía Nhâm Tiểu Túc:
“Ngươi nhất định còn đồ ăn.
Mau giao ra đây, bằng không dù ngươi là siêu phàm giả cũng không cản được đạn.”
Nếu là bình thường, dù trong tay người bình thường có súng cũng chẳng dám uy hiếp siêu phàm giả.
Cơ mà hán tử này đã đói tới mức chịu không nổi nữa rồi.
Hán tử thấy Nhâm Tiểu Túc không sợ thì nâng cao giọng:
“Không nghe ta nói gì sao?! Móc túi ngươi ra cho ta xem còn gì không! Có lương khô hay chocolate! Kẹo cũng được, vừa rồi ta thấy ngươi đưa đứa nhỏ kia mấy viên kẹo!”
Vừa dứt lời, đại lừa dối bên cạnh Nhâm Tiểu Túc bỗng như nhảy lên như báo săn.
Người đàn ông hoa mắt, súng trong tay đã bị đại lừa dối đoạt mất.
Đại lừa dối vuốt vuốt súng lục rồi quay lại ngồi bên cạnh đống lửa.
Cổ tay hắn run lên, súng ống bị tháo ra tanh bành.
Nhâm Tiểu Túc nhìn lướt qua, trong súng lục không có đạn.
Hẳn hán tử đã dùng hết trên đường chạy nạn rồi, bây giờ chỉ cầm để dọa người khác thôi.
Bên cạnh có người nhỏ giọng nói thầm:
“Thì ra súng của hắn không có đạn, để coi về sau hắn còn dám đoạt đồ ăn của người khác không!”
“Móa nó, mấy ngày nay ta chịu hắn đủ rồi.
Nếu hắn không có súng…”
Người đàn ông kia thấy ánh mắt nạn dân xung quanh bất thiện thì lập tức chạy đi.
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
“Xung quanh đây còn ác nhân nào giống vậy không, ta có thể giúp các ngươi báo thù.”
Tây Bắc thật sự rất nhiều nguồn nhân lực.
Thế nhưng đối với loại người bắt nạt kẻ yếu này hắn lại chẳng có thiện cảm, chúng không xứng được tới Tây Bắc, không bằng thừa dịp hiện tại xử lý trước.
Nạn dân trả lời:
“Không có, gần đây chỉ có mỗi hắn.”
Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:
“Vậy thì được.”
Một nạn dân nhỏ giọng nói:
“Ngài còn khoai tây không, đứa nhỏ nhà ta đói bụng đã ba ngày, cầu ngài cho nó chút đồ ăn.
Vừa nhìn liền biết ngươi là người tốt.
Nếu không vì con ta, ta sẽ không mở miệng xin ngài đâu, cầu ngài đó.”
Nhâm Tiểu Túc nhẫn tâm lắc đầu:
“Ta thật sự không còn đồ ăn, nhưng ta biết ở đâu có.
Nếu muốn có cơm ăn, các ngươi có thể đi theo ta.”
Chương 1048: Tiên Lễ Hậu Binh
Nhâm Tiểu Túc còn nhiều khoai tây.
Hắn không cho những nạn dân này ăn không phải thật tâm không muốn hay lãnh khốc vô tình.
Chỉ là phải để đám người này đói bụng thì hắn mới có thể thuận lợi dẫn họ về Tây Bắc.
Khi nào một người thiếu lý trí nhất? Là khi đói bụng sao? Không phải.
Là khi một người đói bụng và phát hiện bản thân sắp có đồ ăn.
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, Chu thị sẽ không quản sống chết của những người này, Vương thị lại xem bọn họ như vũ khí, Khánh thị không cách nào giúp họ.
Vì thế đường sống duy nhất của họ chỉ có thể là Tây Bắc.
Hắn sẽ không để những người này chết đói, đợi khi đoàn tàu sắp tới Tây Bắc, Nhâm Tiểu Túc sẽ lập tức phát khoai tây cho họ.
Đến lúc đó hắn không chỉ cứu được người mà còn nhận được không ít cảm tạ tệ…
Hiện giờ hắn đã được hơn 8000 cảm tạ tệ, chỉ còn chút nữa là mở được món vũ khí thứ ba.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân cứu người, ít nhiều gì cũng phải thu hoạch được mỗi người một cảm tạ tệ chứ.
Nạn dân xung quanh đây chừng mấy chục vạn, hắn có thể dẫn theo ít nhất hơn mười vạn người tới Tây Bắc đó chứ?
Mười vạn cảm tạ tệ, dù là vũ khí thứ tư cũng có thể mở được!
Nghĩ tới đây, ánh mắt Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía nạn dân càng thêm nóng bỏng.
Chỉ là nạn dân vừa nghe Nhâm Tiểu Túc nói xong thì có chút do dự.
Chung quy trong loạn thế nguy hiểm trùng điệp.
Theo bản năng, mọi người đều cảm thấy có người vừa cho họ khoai tây miễn phí vừa bảo muốn dẫn họ đi thì chắc chắn có âm mưu gì đó.
“Ngươi muốn dẫn chúng ta đi đâu? Có xa không?”
Một người trẻ tuổi do dự hỏi.
Nhâm Tiểu Túc nhếch miệng cười:
“Không xa, tối đa một ngày là đến.”
Mọi người thầm tính toán, một ngày có thể đến nơi thì chắc tầm 70-80 km nhỉ? Phải biết với tình trạng hiện tại họ không thể nào đi nhanh được.
Thế nhưng mà bọn họ không biết, một ngày tới nơi của Nhâm Tiểu Túc là ngồi trên đoàn tàu hơi nước.
Hàng rào 144 cách Chu thị hơn 2000 km, phải đi tầm 23 tiếng đồng hồ mới tới nơi.
Nói thật, một khi đám người này tới Tây Bắc rồi, muốn tự mình về Trung Nguyên là chuyện không thể nào…
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc nói:
“Mấy ngàn người các ngươi, nếu giữa đường muốn quay lại có thể quay lại bất kỳ lúc nào.
Chỉ hai chúng ta có thể ngăn được hết tất cả sao?”
Hiện tại hắn cần dỗ cho đám người kia chịu lên tàu trước đã.
Đợi khi đoàn tàu khởi hành, mỗi tiếng đi được 120 km, Nhâm Tiểu Túc không tin có người có dũng khí nhảy xuống xe.
Nếu có dũng khí đó, đối phương đã không ngây người chịu đói ở đây.
Đám nạn dân hai mặt nhìn nhau, mọi người lo họ bị Nhâm Tiểu Túc lừa gạt bán cho bọn thổ phỉ gì đó.
Mọi người cảm thấy mục đích của Nhâm Tiểu Túc cùng đại lừa dối thật sự không đơn thuần.
Họ là nạn dân chứ không phải người ngu, không đến mức thật sự vì mấy củ khoai tây mà ai kêu cũng đi.
Quỷ mới biết nơi Nhâm Tiểu Túc muốn dẫn họ đi có đồ ăn thật không.
Một nữ nhân trẻ tuổi nắm tay tiểu cô nương nói:
“Vừa rồi ngươi đã đuổi người khi dễ hai mẹ con ta đi.
Ta tin ngươi, ta đi với ngươi!”
Nhâm Tiểu Túc cười cười gật đầu rồi móc kẹo đường trong túi quần ra nhét vào trong tay cô bé.
Hắn nhìn những nạn dân khác rồi nói:
“Nhớ kỹ, tuy lần này ta dẫn các ngươi rời đi nhưng nếu trong các ngươi còn có người làm xằng làm bậy thì cứ báo ta, ta sẽ xử lý hắn.
Thế ngoại đào nguyên của chúng ta không chào đón ác nhân, tránh có người trở thành con sâu làm rầu nồi canh.”
Kỳ thật đây là một loại tâm lý ám thị, chỉ cần Nhâm Tiểu Túc đặt mình ở phía đối lập với ác nhân.
Rất nhiều người sẽ theo bản năng suy đoán, xem hắn là hiệp khách các kiểu.
Trong lúc nhất thời, nhiều người đứng ra nói:
“Chúng ta đi theo ngươi nhưng ngươi phải tuân thủ hứa hẹn, dẫn chúng ta đến nơi có đồ ăn.”
Nhâm Tiểu Túc cười tủm tỉm:
“Yên tâm, tới đó các ngươi chắc chắn sẽ được ăn no.
Nếu ta không làm được, các ngươi nhiều ngươi như vậy có thể đánh ta mà.”
Trước đó, hắn từng nói chuyện với Vương Việt Tức, việc khoai tây Chu Nghênh Tuyết trồng thật sự không thích hợp để mở rộng quy mô, tránh ảnh hưởng tới tình hình kinh tế của Tây Bắc.
Nhưng có thể dùng khoai tây để ứng phó nhu cầu bức thiết, tỷ như tình huống trước mắt này, dùng khoai tây nuôi sống nhiều người như vậy, để mọi người cùng nhau tới Tây Bắc, đây tuyệt đối là chuyện tốt!
Chỉ cần vượt qua năm nay, sang năm Tây Bắc sẽ ngày càng phồn vinh!
Ngắn ngủn trong nửa giờ, chừng một nửa nạn dân đã quyết định đi theo Nhâm Tiểu Túc.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc vẫn cảm thấy không đủ, mục tiêu của hắn là dẫn đi khoảng 8 phần nạn dân nha.
Vào lúc này, động tĩnh phía hắn quá lớn đã khiến binh sĩ phòng giữ Chu thị bị kinh động.
Đại lừa dối nghe được động tĩnh thì nhỏ giọng nói với Nhâm Tiểu Túc:
“Người Chu thị tới, làm sao đây? Giết họ à?”
Lấy thực lực hai người họ, đối phó với hơn trăm binh sĩ phòng giữ này thật sự không có vấn đề gì.
Nhâm Tiểu Túc nghĩ nghĩ rồi nói:
“Tiên lễ hậu binh a.”
Bấy giờ, binh sĩ phòng giữ Chu thị vác súng trên vai, đạn đã lên nòng tới gần hai người họ.
Đám binh sĩ quát nạn dân:
“Tản ra! Đều tản ra! Không được tụ tập nháo sự ở đây!”
Các nạn dân nghe xong thì lập tức tản đi, chui vào lều của mình.
Họ muốn xem thử Nhâm Tiểu Túc sẽ xử lý đám binh sĩ này thế nào.
Nếu hai người họ không giải quyết được thì những gì họ nói đều chỉ là nói suông.
Chỉ là các nạn dân chợt phát hiện, Nhâm Tiểu Túc cùng đại lừa dối vẫn ngồi bên đống lửa không nhúc nhích.
Dường như không sợ đám binh sĩ này.
Trên trăm binh sĩ phòng giữ phát hiện Nhâm Tiểu Túc cùng đại lừa dối là người khởi xướng lần tụ tập này thì bao vây họ lại.
Một quan quân lạnh giọng nói:
“Các ngươi là nạn dân hay gián điệp, tụ tập mọi người lại làm gì?”
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ:
“Ta không phải gián điệp, cũng không phải nạn dân, chỉ là người Tây Bắc bình thường, về phần tới nơi này làm chi, e rằng lấy cấp bậc của các ngươi căn bản không có tư cách nói chuyện với chúng ta.
Nên gọi Chu Sĩ Tể hoặc Chu Thủ Thạch tới thì hơn.”
Quan quân nọ tức tới buồn cười nói:
“Hai lão già Chu Sĩ Tể cùng Chu Thủ Thạch đều chết rồi, các ngươi tính là trò gì vậy hả? !”
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc rồi chỉ chỉ cánh tay phải đột nhiên bị thiết giáp bao phủ, hắn hỏi:
“Vậy ngươi có biết bọn họ là chết như thế nào không?”
Chương 1049: Hai Ngày Nữa Lại Tới
Chu Sĩ Tể chết như thế nào?
Binh sĩ Chu thị sao có thể không biết việc này, tất cả liên minh hàng rào đều biết hai ông chủ Chu thị kia làm sao mà chết, chính là do chủ nhân thiết giáp gây ra.
Nhâm Tiểu Túc cười tủm tỉm:
“Xem ra các ngươi biết nha.”
Động tĩnh lần lôi kéo nạn dân này nhất định sẽ rất lớn, hơn nữa hắn còn muốn dẫn theo thật nhiều nạn dân nữa.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy hắn cần làm phải trò chuyện một cách ăn ý với chủ nhân Chu thị.
Nếu không được thì đánh cho ăn ý.
Không phải Nhâm Tiểu Túc cố ý làm cao đâu.
Chỉ là hắn hiểu rõ tình hình hiện tại.
Đối với Chu thị, số nạn dân này có ý nghĩa gì? Nếu ở thời bình, đây sẽ là sức lao động lớn, nhưng bây giờ, đây lại là tai họa ngầm.
Cho nên Vương thị không muốn nạn dân tới Tây Bắc, còn Chu thị thì ngược lại.
Trong tình huống này, sự xuất hiện của Nhâm Tiểu Túc cùng đại lừa dối sẽ giúp Chu thị giải quyết vấn đề này!
Kêu Chu thị công khai thừa nhận Nhâm Tiểu Túc đang giúp bọn họ là chuyện không thể nào nhưng bí mật thả lỏng thì được.
Cho nên, căn bản bọn họ sẽ không liều chết với Nhâm Tiểu Túc.
Về mối hận cũ của Thiếu soái Tây Bắc cùng Chu thị thì sớm đã không tính tới nữa.
Khi Chu Sĩ Tể vừa bị Nhâm Tiểu Túc ám sát, Chu thị đã tuyên bố sẽ phản kích Tây Bắc.
Nhưng nói thì nói, hành động lại là chuyện khác, bởi vì Chu Sĩ Tể vẫn luôn chèn ép nhất mạch của Chu thị, không cho họ thượng vị.
Vừa rồi binh sĩ phòng giữ nói tới Chu Sĩ Tể cùng Chu Thủ Thạch liền gọi là lão già, không có chút tôn trọng nào.
Chuyện này đều là trên làm dưới theo, người phía trên có lập trường gì, người phía dưới sẽ biểu hiện thái độ.
Hiện tại muốn người cầm quyền mới của Chu thị báo thù cho Chu Sĩ Tể, đập nồi dìm thuyền với Tây Bắc là chuyện không thể nào.
Hơn nữa, mấu chốt vấn đề ở chỗ, Nhâm Tiểu Túc có thể tiêu diệt tướng địch giữa vạn quân.
Hiện tại tân chủ nhân của Chu thị nào ngốc tới mức làm chuyện tự rước lấy nhục, càng không nhàn rỗi chọc tới Nhâm Tiểu Túc.
Bằng không thì mông hắn ngồi chưa ấm bảo tọa đã bị đá xuống, tiện nghi cho tên tiếp theo rồi.
Lúc này, binh sĩ phòng giữ nhìn bàn tay được phủ thiết giáp của Nhâm Tiểu Túc, bọn họ không nhận ra tướng mạo Nhâm Tiểu Túc nhưng thiết giáp thật sự là một tờ giấy chứng nhận cấp độ cao.
Vì thế cả đám binh sĩ liền nhao nhao mở cò, lùi lại mười bước nhưng vẫn không nổ súng!
Nhâm Tiểu Túc nói:
“Lần này ta tới là để giúp đỡ Chu thị.
Không phải các ngươi vẫn luôn đau đầu vì số nạn dân này à.
Ta sẽ đưa họ tới Tây Bắc một đám.
Bọn họ không chết đói, các ngươi cũng không cần lo sợ tai họa ngầm.
Chẳng phải cả hai cùng có lợi ư? Ta cảm thấy việc này các ngươi chắc chắn không làm chủ được.
Cho nên tốt nhất hãy kêu cấp trên các ngươi tới nói chuyện với ta thì hơn.”
Sắc mặt quan quân phòng giữ âm tình bất định, hắn ra hiệu cho binh sĩ bên người chạy trở về thông báo với thượng cấp việc này.
Rất nhanh, tân chủ nhân của Chu thị Chu Khánh Dương đã gọi nhận điện thoại.
Sau khi biết Nhâm Tiểu Túc muốn dẫn nạn dân về Tây Bắc, hắn suy tư nửa ngày rồi trả lời: Tây Bắc có thể hỗ trợ Chu thị lúc này, các ngươi hãy thay ta cảm tạ hắn a…
Thằng này cũng chỉ là quả hồng mềm.
Bằng không cũng không đến mức bị Chu Sĩ Tể đè đầu cưỡi cổ nhiều năm như vậy.
Có thể nói sau khi Chu Sĩ Tể chết, trong Chu thị thật sự không còn ai đủ khả năng gánh vác Chu thị.
Chu Khánh Dương cúp điện thoại, thư ký bên cạnh hắn suy tư một lúc rồi nói:
“Trưởng quan, tuy hiện tại nạn dân là gánh nặng với chúng ta nhưng thời điểm chấn hưng Chu thị, nhân khẩu chính là cơ sở a.
Để họ dẫn nạn dân đi như vậy, có phải chúng ta quá dễ nói chuyện rồi không? Lương thực của chúng ta đang được vận chuyển từ phía nam tới đây.
Chưa chắc số nạn dân này sẽ bị chết đói.”
Sắc mặt Chu Khánh Dương tối sầm:
“Còn phải đợi ngươi dạy ta cách làm việc?”
Chu Khánh Dương dù có ngu xuẩn cũng hiểu rõ lý lẽ những gì thư ký nói.
Thế nhưng đối phương là Nhâm Tiểu Túc a, Chu Sĩ Tể vừa mất không được bao lâu, chẳng lẽ còn muốn đối phương giết tới cửa lần nữa?
Hắn có thể làm sao chứ, hắn cũng rất tuyệt vọng a!
Kỳ thật, lấy thực lực Chu thị hiện tại không cần sợ một siêu phàm giả.
Thế nhưng Chu Khánh Dương lại sợ chết.
Hơn nữa, Nhâm Tiểu Túc cũng không phải đi lại một mình.
Lực phá hoại của hơn mười Kỵ Sĩ cực kỳ kinh người.
Ngữ khí Chu Khánh Dương hòa hoãn một chút:
“Hiện giờ kẻ địch của chúng ta là Vương thị, không cần khiến Tây Bắc trở thành cường địch.
Ngươi phải hiểu, nhân khẩu quan trọng chỉ khi chúng ta vượt qua kiếp này.
Hơn nữa bọn họ chỉ có hai người, có thể mang đi được bao nhiêu nạn dân?!”
Thư ký vừa nghĩ cũng thấy đúng, đối phương chỉ có hai người, có thể dẫn đi được bao nhiêu nạn dân a?
Nghĩ tới đây thì thư ký yên lòng lại, Chu Khánh Dương tiếp tục nói:
“Hơn nữa bọn họ dẫn nạn dân đi phải qua Vương thị, Vương thị sao có thể đồng ý cho bọn họ nghênh ngang đi qua như vậy.
Vương Thánh Tri chắc chắn sẽ nghĩ cách chặn đường, từ đó chẳng phải Tây Bắc cùng Vương thị sẽ đánh nhau sao?”
Thư ký mỉm cười:
“Nguyên lai ông chủ suy nghĩ chu toàn như thế, là ta thiển cận.”
Chu Khánh Dương nhìn bộ dáng khiêm tốn của thư ký thì tâm tình nhất thời thư sướng.
Bấy giờ, điện thoại bên trong biệt thự lại vang lên, Chu Khánh Dương nhấc máy:
“Thế nào?”
“Trưởng quan, Nhâm Tiểu Túc đã dẫn theo nạn dân rời đi…”
Đầu dây bên kia có người nói.
“Ừ, dẫn theo bao nhiêu người rời đi?”
Chu Khánh Dương mỉm cười nói:
“Hơn mười hay mấy trăm người?”
“Sáu ngàn! Ông chủ, bọn họ dẫn đi sáu ngàn người a!”
Chu Khánh Dương:
“? ? ?”
Lúc này Chu Khánh Dương chấn kinh.
Hai người này buôn người hai sao mà dẫn đi nhiều nạn dân dữ vậy?
“Bọn họ rời đi kiểu gì?”
Chu Khánh Dương hỏi.
“Nhâm Tiểu Túc hô một tiếng ‘Vương Tùng Dương, xe tới’, kết quả một đoàn tàu hơi nước hiện ra… “
Đầu dây bên kia tiếp tục nói:
“Đoàn tàu hơi nước kia không đi về hướng Vương thị mà chạy vào rừng.”
“Nạn dân cứ thế đi cùng hắn?”
Chu Khánh Dương nuốt một ngụm nước miếng hỏi.
Đầu dây bên kia nói tiếp:
“Sau khi nạn dân biết được hắn là Thiếu soái Tây Bắc đều muốn cùng hắn đi.
Nếu không phải xe chở không hết chắc toàn bộ đều đi hết cả.”
Nếu thật sự như vậy, số nạn dân rời đi sẽ lên tới mấy vạn người.
Chuyện Thiếu soái Tây Bắc báo thù cho Giang Tự đã sớm lan truyền khắp đại giang nam bắc.
Rất nhiều người đều thật lòng kính nể Nhâm Tiểu Túc, cho nên các nạn dân cũng vậy.
Lúc trước bọn họ còn lo bản thân sẽ bị lừa bán, hiện tại cái họ lo lắng là bản thân chậm quá không kịp lên xe…
Chu Khánh Dương xoa xoa mi tâm nói:
“Nạn dân của chúng ta có chừng hơn mười vạn, dẫn đi sáu ngàn người không có gì đáng ngại, sáu ngàn người mà thôi, không sao.”
Thư ký ở một bên gật đầu, sáu ngàn người xác thực không sao, ngược lại có thể giúp giảm bớt gánh nặng cho Chu thị.
Thời điểm này Chu Khánh Dương hỏi:
“Trước khi đi hắn có nói gì không?”
“Có…”
Đầu dây bên kia dừng lại một chút rồi nói:
“Hắn nói qua hai ngày nữa hắn sẽ quay lại…”
Chương 1050: Thiếu Soái Nhân Nghĩa
Đoàn tàu hơi nước của Nhâm Tiểu Túc đi từ Chu thị tới Tây Bắc cần 23 tiếng.
Cơ mà giữa đường phải dừng lại nghỉ ngơi nhiều lần nên thời gian thực tế sẽ tầm một ngày rưỡi.
Chung quy đoàn tàu hơi nước cũng không có giường nằm, tất cả mọi người chen chúc nhau đứng ngủ.
Nhà vệ sinh cũng chẳng có.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc phải dừng lại cho mọi người nghỉ ngơi.
Trên đường không ai phàn nàn việc di chuyển chật chội cả.
Dù đi đường mỏi mệt, tất cả mọi người đều ôm trong lòng hy vọng, tới được Tây Bắc sẽ có cuộc sống an ổn hơn.
Đến lúc đó họ có ăn, có việc làm, trong thời gian ngắn không cần lo tai họa từ chiến loạn nữa.
Tất cả mọi người biết Vương thị cùng Chu thị sắp đánh nhau.
Có được một bữa ăn sáng đã là may lắm rồi.
Mà tạm thời Tây Bắc và Tây Nam tương đối ổn định.
Các nạn dân nghe nói, tổng bộ tạp chí Hy Vọng cũng đã di cư tới Tây Bắc.
Nhâm Tiểu Túc lại dẫn họ tới đó.
Chỉ cần đến Tây Bắc họ sẽ có ăn, mọi người không sợ hắn nuốt lời, có lẽ chính Nhâm Tiểu Túc cũng không nghĩ tới, bản thân lại có danh vọng như thế tại Trung Nguyên.
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc từng nghĩ qua, hắn có nên cho thêm người đu ngoài xe không.
Như vậy có thể chở thêm nhiều người.
Cơ mà đoàn tàu chạy với tốc độ 120km mỗi giờ.
Hắn sợ người bên ngoài sẽ bị gió to thổi bay mất.
Sau một ngày rưỡi, đoàn tàu hơi nước rốt cục cũng tới hàng rào 144 của Tây Bắc.
Vương Việt Tức đã sớm cho nhân viên công tác tiến hành tổ chức đăng ký hộ tịch, trên đất trống treo rất nhiều tranh hoặc chữ viết.
“Tới đều là ngườiTây Bắc.”
“Tự nhận thầu đồng ruộng, tự thu hoạch hoa màu của mình.”
“Hoan nghênh đến gia nhập đại gia đình Tây Bắc.”
Nhân viên công tác đứng đợi đoàn tàu tới nơi.
Họ không sợ phiền, mỗi khi có nạn dân xuống xe đều tươi cười chào đón:
“Hoan nghênh đến Tây Bắc, sau này đều là người một nhà.”
Lúc này, trong thị trấn trả phiêu đãng mùi hương khoai nướng thơm nức mũi.
Nạn dân nhịn không được mà điên cuồng nuốt nước miếng.
Mỗi khoang đoàn tàu hơi nước đều có một cái cửa.
Nhâm Tiểu Túc không để tất cả cửa đều mở mà chỉ mở một cái để nạn dân xếp hàng từ từ đi xuống.
Hắn thì đứng bên ngoài thân thiết bắt tay từng người.
Nhâm Tiểu Túc vừa bắt tay từng người vừa hòa ái cười nói:
“Mọi người đã được cứu trợ, nhanh chóng đi đăng ký hộ tịch đi.
Đăng ký xong sau này chính là người một nhà, sẽ có khoai tây ăn!”
Các nạn dân cảm động tới rối tinh rối mù, thầm nghĩ vị Thiếu soái Tây Bắc này quả nhiên chính trực, thiện lương, nhân từ, ưu tú, thân thiết… như trong truyền thuyết.
“Cảm ơn Thiếu soái!”
“Rất cảm ơn ngươi rồi Thiếu soái!”
“Thiếu soái I love you!”
Nhâm Tiểu Túc nghiêm túc cải chính:
“Không cần yêu ta, cảm tạ ta là được.”
Các nạn dân lần lượt xếp hàng xuống xe tới, chỉ như vậy đã mất mấy tiếng đồng hồ.
Suốt thời gian này, Nhâm Tiểu Túc không ngừng bắt tay từng người, một màn này cực kỳ cảm động.
Vương Việt Tức ở bên cạnh cảm khái:
“Thiếu soái quả nhiên nhân nghĩa, những nạn dân này lần đầu tới Tây Bắc nhất định trong lòng có chút hoảng hốt.
Thiếu soái đây là đang trợ giúp bọn họ xóa bỏ nỗi sợ hãi trong lòng.
Từ đó sẽ nhiệt tình chân thật xem chúng ta là người nhà! Thiếu soái đã bắt tay hơn hơn sáu ngàn người, đổi lại là các ngươi, có ai có thể kiên nhẫn như Thiếu soái? Cũng chỉ có mỗi Thiếu soái mới có thể làm được!”
Nói qua, Vương Việt Tức trịnh trọng nói với nhân viên công tác trong hàng rào:
“Các vị nhất định phải học tập tinh thần chí công vô tư này của Thiếu soái.
Các ngươi nói xem, Thiếu soái trấn an những lưu dân này có thể đạt được gì? Có thể đạt được tiền tài sao? Không! Hắn làm như vậy là vì sự nghiệp Tây Bắc và chân chính nghĩ cho dân! Chúng ta dù là quan viên hàng rào nhưng nhất định phải nhớ kỹ sứ mạng phục vụ vì Tây Bắc của mình.
Phải hiểu bản thân mới là người phục vụ dẫn, chứ không phải người cầm quyền! Hãy học tập Thiếu soái đi!”
Lời nói này khiến nhân viên công tác nước mắt tràn mi, nhao nhao biểu thị bản thân nhất định sẽ học tập Thiếu soái.
Bấy giờ đại lừa dối đứng bên cạnh Nhâm Tiểu Túc chợt nghe Thiếu soái nhà mình thì thầm trong miệng:
“5891… 5892…”
Đại lừa dối buồn bực nói:
“Thiếu soái, ngươi đang nói thầm cái gì vậy?”
“À… “
Nhâm Tiểu Túc thuận miệng giải thích:
“Ta điều tra dân số thôi.”
Chuẩn xác mà nói, hắn là đang đếm cảm tạ tệ…
Vì sao Nhâm Tiểu Túc phải bắt tay mỗi người? Đều là vì cảm tạ tệ a…
Lần này số nạn dân bọn họ dẫn về từ Chu thị có tổng cộng 6012 người, cảm tạ tệ Nhâm Tiểu Túc thu hoạch chừng 7131 mai.
Có thể nói bình quân mỗi người đều cống hiến cho hắn hơn một cảm tạ tệ.
Rất nhiều người đều cho rằng, việc thu thập nạn dân lần này đem tới thu hoạch lớn nhất cho việc phát triển nhân khẩu Tây Bắc.
Nhưng đối với Nhâm Tiểu Túc, đó lại là cảm tạ tệ a!
Món vũ khí thứ ba rốt cục cũng được mở khóa rồi!
Nhâm Tiểu Túc tìm Vương Việt Tức đang bận rộn:
“Ngươi đã tính toán được Tây Bắc khai hoang đến cùng cần bao nhiêu người chưa?”
Vương Việt Tức không chút do dự trả lời:
“Còn cần thêm 7 vạn người, tuy lần này tới hơn sáu ngàn người nhưng vẫn thiếu rất nhiều.
Đương nhiên ta cũng biết con số này có phần khoa trương, nếu Thiếu soái cảm thấy quá nhiều, hai vạn cũng được…”
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
“Chỉ 7 vạn người, ít vậy? Nhiều hơn nữa có được không?”
Vương Việt Tức nghe Nhâm Tiểu Túc nói mà ngây ngẩn cả người.
Trong dự đoán của hắn, Thiếu soái có thể kéo tới sáu ngàn người đã là khó lắm rồi.
Kêu Thiếu soái kéo thêm mấy vạn nạn dân thật sự là làm khó người.
Nhưng hắn phát hiện suy nghĩ này sai rồi.
Đối phương còn muốn nhiều hơn nữa kìa…
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
“Nếu như nhân số Tây Bắc vượt qua bảy vạn người sẽ thế nào?”
Vương Việt Tức nghiêm túc suy tư:
“Thiếu soái, nhân khẩu không phải càng nhiều càng tốt.
Nếu có quá nhiều người sẽ ẩn giấu rất nhiều tai hoạ ngầm, đây là một suy tính rất tổng hợp.
Đầu tiên phải cần nhiều nhà ở hơn, nước bẩn và bài tiết bẩn cần xử lý cũng nhiều hơn khiến việc ô nhiễm nguồn nước tăng cao.
Tiếp đến là vấn đề trị an, chúng ta cần phân phối rất nhiều nhân lực để cam đoan trật tự.
Điều này sẽ đem tới gánh nặng cho hàng rào, bộ máy giáo dục cũng có vấn đề phức tạp.
Hiện tại Tây Bắc vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận nhiều người như vậy.”
Nhâm Tiểu Túc gật gật đầu:
“Được rồi…”
Vương Việt Tức phát hiện Nhâm Tiểu Túc có phần thất vọng thì nói:
“Bất quá ta chỉ nói về hàng rào 144 thôi.
Nếu Thiếu soái có thể thuyết phục Tư lệnh thực thi chính sách này tại tất cả các hàng rào thì nguồn nhân lực sẽ cần thêm rất nhiều!”
Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng lên:
“Rất tốt!”
Bấy giờ, chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc vẫy tay với đại lừa dối:
“Đi, lại tới Trung Nguyên lần nữa.
Lần này chúng ta đi không đủ 10 chuyến thì không dừng!”
Vương Việt Tức ở bên cạnh nói:
“Thiếu soái, ngươi có cần nghỉ ngơi một chút không, không cần nhất thời nóng lòng…”
“Không được…”
Nhâm Tiểu Túc ngôn từ chính nghĩa nói:
“Ngươi không biết nạn dân Trung Nguyên thảm thế nào đâu.
Ta đi trễ ngày nào, ngày đó sẽ có thêm càng nhiều người chết đói!”
Nạn dân cùng nhân viên công tác bên cạnh lần nữa nước mắt tràn mi, mọi người vừa ăn khoai tây vừa than thở:
“Thiếu soái thật sự nhân nghĩa!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







