1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng
  4. Tập 28 : Cướp bóc vô sỉ (c271-c280)

[Dịch] Đại Quản Gia MA Hoàng

Tập 28 : Cướp bóc vô sỉ (c271-c280)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 271: Cướp bóc vô sỉ (2) Một đôi mắt to ngập nước, hung hăng hậm hực nhìn chằm chằm về phía Trác Phàm. Tiểu Nhã thật sự hận không thể nhào đến cắn xé hắn một phen.

Ngươi chiếm tiện nghi của chúng ta lớn đến như vậy còn nói là chúng ta hẹp hòi? Trên đười này có người vô sỉ như vậy sao?

Đảo mắt nhìn trên đài cao nhìn thấy tám, chín phần tủ dược tài đã bị Trác Phàm lấy đi .

Số còn lại cũng chỉ là nhất, nhị phẩm dược tài bỏ đi.

Tiểu Nhã tức giận đến sắp khóc.

Đây chính là gần một năm thu thập dược tài của Hoa Vũ Lâu các nàng.

Bên trong có rất nhiều dược tài hiếm thấy, đều là gần trăm năm mới có một kiện.

Lần này tooàn bộ bị tiểu tử này quét sạch trống không.

Vốn dĩ các nàng dự định ở trận chung kết Đan Vương mới xuất ra những dược liệu này chỉ là muốn phơi bày một ít thực lực của Hoa Vũ Lâu cho tất cả mọi người biết.

Thế nhưng không ngờ rằng, có thể gặp gỡ một tên ăn mày trực tiếp cho không hắn.

Tiểu tử ngươi cứ chờ lão nương.

Một hồi nữa không luyện ra 10 ngàn khỏa đan để xem lão nương làm sao thu thập ngươi!

Tiểu Nhã hung tợn nhìn chằm chằm Trác Phàm, tâm đều nhỏ máu.

Lúc trước sinh ra ấn tượng tốt cùng sùng bái đối với Trác Phàm cũng chỉ trong nháy mắt tan thành mây khói.

Tiểu tử này cũng là lưu manh.

Nhưng mà đối với chuyện này Trác Phàm cũng không thèm để ý, sờ mũi một cái lại quay trở lại vị trí thứ nhất trên đài luyện đan.

Loại danh dự như này có là gì, nắm được lợi ích thực tế trong tay mới là quan trọng nhất, hắc hắc hắc…

Sảnh chính lầu trên, Tạ Thiên Dương nhìn thấy tất cả bên dưới bất giác có chút hiếu kỳ, ngược lại nhìn về phía Long Cửu nói: “Cửu trưởng lão, nghe nói Tiềm Long các các ngươi cùng tiểu tử kia xem như là liên minh.

Dược tài trong tay hắn toàn do các ngươi cung cấp.

Làm sao ta nhìn hắn giống như nghèo tận cùng.

Ngay cả dược tài nhất phẩm cũng đều tỏa sáng trong mắt vậy!”

“Hừ người tham lam cho dù chỉ là một cây châm trên mặt đất ánh mắt cũng sẽ tỏa sáng.” Long Quỳ không khỏi bĩu môi, thản nhiên nói.

Lông mày Tạ Thiên Dương không khỏi nhíu lại, suy nghĩ cẩn thận thật đung slà như vậy.

Lấy nhân phẩm của tiểu tử này thì những nơi đi qua không còn cả ngọn cỏ.

Long Cửu trầm ngâm một hồi cũng tán đồng đốí với đánh giá Trác Phàm của Long Quỳ, gật đầu nói: “Đúng là Tiểu Quỳ nói không phải không có lý, tiểu tử này lòng tham không đáy.

Tiềm Long các chúng ta cùng hắn mặc dù là đồng minh nhưng cũng không thể đam dược tài tối đỉnh cấp trong gia tộc đều cho hắn.

Đại đa số đều là dưới tứ phẩm thôi.

Thế nhưng lúc chấp sự của chúng ta đem dược tài đưa đến cũng không biết hắn dùng phương pháp gì đã khiến cho chấp sự kia lại vận chuyển một nhóm lớn ngũ phẩm dược tài đi đến.”

“Về sau chúng ta xem xét hỏi lão chấp sự đã cống hiến ở gia tộc nhiều năm.

Thế nhưng hắn tình nguyện một mình gánh chịu sai lầm vận chuyển dược tài cũng không chịu hé răng nửa chữ.

Ha ha ha… Tiểu tử này đối với người khác còn có một bộ mặt như vậy!” Long Cửu vuốt râu cời khẽ, lắc đầu than thở.

Nhưng trong ánh mắt lại có một tia ngưng trọng thật sâu.

Tạ Thiên Dương nghe được lại giật mình, lẩm bẩm nói: “Wow, tiểu tử này chẳng những ra tay với địch nhân mà còn ra tay với người mình, ta đây đã biết.

Nhưng mà hắn còn có bản lĩnh này sao, trong nháy mắt đào góc tường của Tiềm Long các các ngươi?”

“Cũng không thể nói như vậy, lão chấp sự kia hiện tại vẫn làm việc tại gia tộc.

Nhưng chính là không biết lúc đó vì sao bị ma quỷ ám ảnh giúp tiểu tử kia một lần!”

Tạ Thiên Dương và Kiếm Tùy Phong rong lòng bất giác run lên, liếc nhìn nhau cùng rơi vào trầm tư.

Hiện tại bọn họ coi như có nhận thức mới đối với bản sự của Trác Phàm.

Xem ra sau này tiếp xúc với tiểu tử này nhất định phải tìm một người trung thành với gia tộc trăm phần trăm đi.

Không thì bị gia hỏa kia đào góc tường sẽ rất phiền phức.

Hai vị lâu chủ Thanh Hoa và Mẫu Đơn lúc này không hề để ý đến đề tài bọn họ đang thảo luận mà chính là đang chăm chú nhìn những ngăn tủ rỗng tuếch phía dưới, trong lòng đều sắp chảy hết máu.

Tên này đáng đâm ngàn đao.

Thân là con rể Hoa Vũ Lâu mà cầm đồ của nhạc mẫu không hề khách khí.

Vậy mà mảy may không còn lại cái gì, đồ tốt đều bị hắn lấy đi.

Đôi mắt đẹp của Sở Khuynh Thành cũng lộ ra từng tia sát khí.

Xú tiểu tử, ngươi còn không đều là ta? Cầm nhiều như vậy có ích lợi gì.

Nhanh chóng trả về cho ta…

Tiểu Nhã ở trên đài cao phải hít sâu bốn năm hơi mới có thể miễn cưỡng đè được phẫn nộ trong lòng xuống.

Mạnh mẽ trừng Trác Phàm rồi mới lần nữa nhìn về phía mười vị luyện đan đại sư lớn tiếng nói: “Mười vị đại sư đã chuẩn bị sẵn sàng, như vậy trận chung kết Đan Vương sẽ bắt đầu bây giờ.”

Vừa dứt lời, nguyên lực chi hỏa trong nháy mắt dấy lên từng hàng một.

Trác Phàm vẫn đứng nguyên ở vị trí thứ nhất không cử động.

Tiểu Nhã nhìn về phía Trác Phàm cắn răng nghiến lợi cười lạnh thành tiếng: “Tống đại sư nhớ kỹ, dược tài đã đến tay đều cần phải luyện chế hết mới được!”

Trác Phàm hừ nhẹ một tiếng khinh thờng bĩu môi.

Đần độn, lão tử mới sẽ không làm loại chuyện ngu xuẩn như vậy! Chờ lão tử đạt được vinh quang của Đan Vương trả nhân tình sẽ lập tức bỏ chạy, ngươi làm sao làm khó được ta?

Oanh!

Đột nhiên một đạo âm thanh vang vọng tooàn trường giống như tiếng dã thú tức giận kêu gầm.

Một luồng hỏa diễm đỏ thẫm như màu máu đột nhiên phát lên trởi.

Mà ngay trong tích tắc hỏa diễm quỷ dị mấy loại nguyên lực chi hỏa trong tay các luyện đan đại sư lập tức uể oải đi xuống.

Ánh mắt Trác Phàm không khỏi khẽ híp một cái, trong lòng cười lạnh một tiếng.

Hừ, những lão gia hỏa này rốt cuộc cũng xuất ra thực lực chân chính…


Chương 272: Đều hiện thần thông (1) “Cái này… Đây là…”

Tiểu Nhã dường như cũng bị thứ hoả diễm quỷ dị bất chợt xuất hiện này làm cho giật mình, không khỏi chớp mắt mấy lần nhìn về chỗ hoả diễm dấy lên.

Lưu Nhất Chân hơi vuốt chòm râu, hướng đến phía sau mấy tên luyện đan đại sư áy náy cười: “Ha ha ha…Không có gì, dù sao cũng là trận chung kết cuối cùng, lão phu cũng không thể không xuất ra bản sự áp đáy hòm.

Nếu có chỗ nào đắc tội mong các vị thông cảm nhiều hơn.”

Tuy trong lời nói của hắn khiêm nhường cung kính nhưng sâu bên trong mắt là một mảnh tự đắc.

Mấy tên luyệnd dan đại sư kia khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.

Nhìn ngọn lửa yêu diễm nhất trùng phi thiên này lại nhìn nguyên lực chi hoả trên tay trong chớp mắt đã uể oải không ít, sắc mặt lại ảm đảm đi nhiều.

Ngay từ đầu luyện chế hoả diễm đã bị người khác áp một đầu, cái này còn thế nào mà so sánh?

Mấy người kia đã thầm hận vẫn bất đắc dĩ đồng thời ánh mắt nhìn về phía Lưu Nhất Chân có chút hâm mộ.

Thật không biết lão gia hoả này tìm thấy hoả diễm kỳ dị đó từ nơi nào.

Có ngọn lửa này tương trợ chỉ sợ lão đầu này có khả năng luyện thành lục phẩm đan!

Tiểu Nhã cẩn thận xem một phen, đột nhiên ánh mắt sáng lên, không khỏi cả kinh kêu lên: “Hoả diễm trong tay Lưu đại sư hẳn là lấy từ Linh thú cấp bốn, nội đan tâm hoả của Thiên Liệt Diễm mãng đi.

Nghe nói đầu Thiên Liệt Diễm Mãng nhiều năm bôn tẩu ở chỗ sâu trong lòng đất, nội đan bị ảnh hưởng bởi nham thạch bèn trong nên vô cùng nóng rực có thể hoà tan vạn vật.

Hoả diễm này không có dược tài nào là không thể luyện hoá được.

Lưu đại sư có thể xuất ra lửa này có thể nghĩ là đã nắm chắc vinh quang thắng lợi Đan Vương ở trong tay.”

“Ha ha ha… Tiểu nha đầu quả nhiên kiến thức uyên bác, không hổ là người chủ trì của Bách Đan thịnh hội này.

Nhưng mà luyện đan mà nói thì trừ hoả diễm còn cần trình độ luyện đan thuật tinh diệu.

Lão phu xuất hoả diễm này cũng chỉ dám nghĩ nắm chắc thêm một phần thắng.

Còn danh hiệu Đan Vương cũng không dám yêu cầu xa vời.”

Lưu Nhất Chân khoát tay, lời nói cực kỳ khiêm tốn nhưng vẻ mặt kia dường như là hắn đã là người vô địch trận chung kết Đan Vương.

Dối trá!

Tất cả mọi người giữa sân đều âm thầm mắng to một tiếng, riêng những nguyên lực chi hoả của các luyện đan đại sư đang chịu ảnh hưởng kia lại càng hận nghiến răng.

Nhưng mà cũng không thể hoàn toàn trách hắn tự đại, khi mọi người chỉ có nguyên lực chi hoả thì trong tay hắn đã có Thú Hoả của Linh thú cấp bốn, uy lực cực lớn.

Chẳng những có thể cổ vũ hiệu suất luyện đan của chính mình còn có thể ức chế hoả diễm của người khác, thật sự là một hòn đá ném hai chim.

Có thể nói là hai người ngày bình thường bất phân cao thấp lúc này cũng kéo ra hai cấp bậc trở lên.

Cái này cũng khó trách hắn đột nhiên có niềm tin tất thắng.

Coi như ngưười là Độc Thủ Dược Vương thì thế nào? Hoả diễm bị áp chế, thất phẩm luyện đan sư cũng phải thành lục phẩm trở xuống cho ta.

Đạo lý này coi như không hiểu luyện đan thì nhìn hoả diễm trong tay mấy vị luyện đan đại sư trong nháy mắt kém hơn một chút cũng rõ sự quan trọng bên trong.

Trong lúc nhất thời mọi người chỉ chú ý đến Trác Phàm cùng Độc Thủ Dược Vương đang ở giữa long tranh hổ đấu lại lần nữa khó bề phân biệt.

Nhân tuyển Đan Vương lại càng thêm không xác định.

Tiểu Nhã thở dài một hơi, nhìn về phía Lưu Nhất Chân trong mắt tràn đầy tán thưởng.

Nguyên lai vị Lưu đại sư này mới chính thức là hắc mã trong Bách Đan thịnh hội này.

Nhưng mà người này ẩn tàng cũng đủ sâu.

Nghĩ như vậy nàng liền nhịn không được mà hỏi thêm một câu: “Như vậy Lưu đái sư, ta nghe nói chuỗi Thiên Liệt Diễm mãng này cực kỳ hi hữu mà thiên tính hung mãnh, cho dù là cường giả Thiên Huyền chết trong miệng nó cũng nhiều không đếm hết.

Xin hỏi ngài làm thế nào mà lấy được nội đan tâm hoả của hắn?”

“Ha ha ha… Nói đến việc này, vậy thì thật là tương đương hung hiểm, tưởng tượng một năm trước…”

“Hừ chỉ là một đầu hoả diễm mãng xà thối, có gì mà đắc chí?”

Thế mà lúc Lưu Nhất Chân đang chuẩn bị thao thao bất tuyệt nói về cách mạng, nói hắn đã trăm cay nghìn đắng thế nào mới có được nội đan của đầu xà hung mãng như vậy.

May mà lần này trên đại hội xuất hiện thật tốt.

Lúc này đột nhiên một tiếng hừ lạnh truyền ra.

Sau một khắc, một tiếng “Ông” vang vọng, một ngọn lửa Lam sắc đột nhiên loé ra ánh sáng thâm trầm.

Mà từ khi ngọn lửa kia xuất hiện, nguyênlực chi hoả của những người khác càng không cần phải nói, lại kém xuống một chút.

Mấu chốt là ngay cả nội đan Linh thú cấp bốn của Lưu Nhất Chân cũng không ngăn được rung động, dần dần uể oải đi xuống.

Trong lòng Lưu Nhất Chân không khỏi kinh hãi, bất khả tư nghị hướng đến chỗ phát ta âm thanh nhìn lại.

Nhìn thấy trên tay Nghiêm Phục hoả diễm Thương Lam cháy hừng hực mà khoé miệng của hắn cũng treo lên một đường cong khinh thường.

“Cái này…Đây là…”

Trong mắt Tiểu Nhã sáng lên, sợ hãi kêu: “Chẳng lẽ đây là Linh thú cấp năm, Thú Hoả Vũ Yến Viêm?”

“Không sai!”

Nghiêm Phục cười lạnh, khinh miệt liếc nhìn Lưu Nhất Chân đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, cười nhạo nói: “Lưu lão đầu, ngươi ở đế đô không phải đối thủ của ta trên đại hội luyện đan.

Có bổn công tử ở đây ngươi còn muốn si tâm vọng tưởng làm Đan Vương? Ha ha ha buồn cười, ngươi cho rằng trong thiên hạ chỉ có ngươi có hoả diễm đặc thù trong tay hay sao?”

Lưu Nhất Chân gương mặt nín đến đỏ bừng, trong lòng thầm giận lại cũng không thể phản bác được.

Nhưng mà nghĩ đến cũng phải, hắn chỉ là luyện đan sư của thế gia nhất lưu đã có thể có Thú Hoả của Linh thú cấp bốn.

Nghiêm Phuc còn là đệ tử hạch tâm của Dược Vương Điện đấy!

Aiz lúc trước lão phu suy nghĩ thật quá đơn giản.

So nội tình ai có thể vượt qua bảy thế gia ngự hạ?

Lưu Nhất Chân lắc đầu thầm than, hối hận lúc trước.

Hiện tại mặt không có lộ ra, phản mà bị người trước mặt xì một miệng, mất hết thế diện .


Chương 273: Đều hiện thần thông (2) Suy nghĩ một chút vẻ mặt tự đắc vừa rồi hắn cũng thấy có chút đỏ mặt.

“Ách, Nghiêm công tử, đây chính là Linh thú cấp năm Vũ Yến Viêm, ngay cả cao thủ Thần Chiếu cảnh cũng chưa chắc có thể địch nổi! Không biết ngài làm thế nào đạt được Thú Hoả này?” Hai mắt Tiểu Nhã nhìn chằm chằm vào ngọn lửa màu xanh lam kia, ngạc nhiên nói.

Khoé miệng Nghiêm Phục cũng hơi vểnh lên liếc nhìn nàng một cái lại nhìn về các nữ đệ tử của Hoa Vũ Lâu có chút đắc ý cười to: “Ha ha ha… hoả diễm này chính là Dược Vương Điện thưởng cho đệ tử ưu tú nhất trong điện.

Còn có thể có được như thế nào… Hừ, chỉ cần là đồ vật mà Dược Vương Điện chúng ta nghĩ ra còn chưa có cái nào mà không có được.”

Vừa mới nói xong những đệ tử bình thường kia còn không biết tranh đấu giữa cao tầng nên không nghe ra cái gì nhưng mà Sở Khuynh Thành và hai vị lâu chủ Mẫu Đơn và Thanh Hoa đã sớm trợn mắt nhìn hắn.

Cho dù là Đào Đan Nương sắc mặt cũng xanh mét trầm xuống lộ ra khiếp sợ.

Nhưng mà hắn lại chẳng hề để ý, vẫn ngông cuồng như cũ hướng đến tất cả mọi người giới thiệu nói: “Luyện đan vốn là luyện âm dương bình hành.

Ngọn lửa của Lưu lão đầu kia tuy chỉ là Thú Hoả của Linh thú cấp bốn nhưng là Địa Tâm hoả diễm quá bức bá đạo, căn bản không thích hợp để luyện đan.

Ngược lại Thú Hoả của Vũ Yến Viêm Linh thú cấp năm này cảu ta trong lửa có nước, trong nước có lửa.

Thuỷ Hoả Tương Tế, âm dương song sinh mới là hoả diễm thích hợp nhất để luyện đan.

Cũng chỉ có Dược Vương Điện chúng ta mới có thể tìm được hoả diễm dạng này.

Cũng chỉ có Dược Vương Điện chúng ta mới có thể ra được Đan Vương…”

Hô!

Thế mà hắn còn chưa nói hết, một đạo hoả diễm xanh biếc lại bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn.

Mà cũng như lúc trước những nguyên lực chi hoả bình thường lại một lần nữa thấp hơn một đoạn, Thú Hoả Linh thú cấp bốn của Lưu Nhất Chân và Thú Hoả Linh thú cấp năm kia cũng nhanh chóng run rẩy một chút rồi uể oải đi xuống.

Phảng phất như là dã thú bên trong núi rằng gặp phải Thú Trung Chi Vương vậy, lập tức bái phục xuống không dám nhúc nhích.

Tròng mắt Nghiêm Phục không ngăn được co lại nhìn về ngọn lửa xanh biếc trong tay Đào Đan Nương, cả kinh lắp bắp nói: “Ngươi…Ngươi đây là…”

“Hừ Thú Hoả Vũ Yến Viêm của ngươi là thích hợp nhất để luyện đan sao? Vậy ngươi đã hỏi qua Thú Hoả Thương Nguyệt Viêm Ưng Linh thú cấp sáu trong tay lão thân có đồng ý hay không chưa?”

Cái gì, Linh thú cấp sáu?

Lời vừa nói ra tất cả mọi người bất giác hít sâu một hơi.

Linh thú cấp sáu ngay cả cao thủ Thần Chiếu cảnh cũng tuyệt đối không dám trêu chọc.

Đào Đan Nương làm thế nào đem được hoả diễm kỳ dị đó đến tay?

Tiểu Nhã cũng bất giác giật mình, trong lòng mừng rỡ, dù sao Đào Đan Nương chính là thủ tịch luyện đan sư của Hoa Vũ Lâu các nàng.

Sau đó lập tức cung kính nói: “Đào cô cô không biết hoả diễm Linh thú cấp sáu này làm sao ngài có được?”

“Hừ, tiểu nha đầu đã biết rõ còn cố hỏi.

Ngươi cho rằng lão thân có bổn sự lớn đến như vậy.

Đi theo Linh thú cấp sáu móc bụng nó ra để lấy hoả chủng bản mệnh của nó hay sao?”

Đào Đan Nương cười mắng một tiếng, liếc nhìn Nghiêm Phục bên cạnh một chút, lại nhìn xem Độc Thủ Dược Vương nơi xa bất giác âm thầm hừ một cái.

Muốn chấn động uy danh Hoa Vũ Lâu sau đó lớn tiếng nói: “Đây chính là hoả diễm tổ tiên truyền thừa của Hoa Vũ Lâu chúng ta, chỉ truyền cho các đời thủ tịch luyện đan sư.”

“Tiểu nha đầu, ngươi nhớ kỹ, ngọn lửa này không tầm thường.

Linh thú cấp sáu Thương Nguyệt Viêm Ưng thường bay ở vạn trượng trên không trung, ban đêm ẩn hiện, hút tinh hoa Nguyệt Âm, ăn cao sơn linh dược.

Cho nên bên trong ngọn lửa này bản thân đã mang theo linh khí Nguyệt Tinh.

Luyện chế đan dược càng có thể đề cao phẩm chất đan dược, hoả diễm Vũ Yến Viêm kia làm sao có thể so được?”

Đào Đan Nương dường như đang chỉ dạy Tiểu Nhã nhưng tất cả mọi người đều nghe được.

Đầu mũi nhọn lại trực tiếp chỉ về Nghiêm Phục.

Nghiêm Phục khẽ cắn môi lại không phản bác được, Thú Hoả của Linh thú cấp năm vốn dĩ kém hơn Thú Hoả của Linh thú cấp sáu một bậc.

Huống chi Thương Nguyệt Viêm Ưng vốn hút linh dược lớn lên càng mạnh hơn so với Vũ Yến Viêm kia không ít.

Kể từ đó căn bản cũng không có khả năng so sánh.

Đào Đan Nương đem tất cả mọi thứ thu vào mắt, không khỏi cao ngạo hiên ngang ngẩng đầu, cười khẩy: “Đan Vương chỉ có thể xuất hiện từ Dược Vương Điện sao? Hừ tiểu tử, thổi phồng cũng quá lớn đi, coi chừng gió lớn cắt đầu lưỡi!”

Đầu mi của Nghiêm Phục không nhịn được mà run lên, ra sức cắn răng hung tợn nhìn về phía Đào Đan Nương mắng to: “Lão thái bà, ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm.

Ta là vãn bối trên vấn đề luyện đan còn không phải là đối thủ của ngươi.

Nhưng mà ngươi đừng quên, luyện đan sư đệ nhất của Dược Vương Điện chúng ta cũng không phải là ta mà là sư phụ ta Độc Thủ Dược Vương.”

Vừa mới nói xong, Nghiêm Phục mạnh mẽ xoay người nhìn về Độc Thủ Dược Vương lớn tiếng nói: “Sư phụ nên để nhóm người này được mở mang kiến thức, nhìn xem thực lực chân chính cùa ngài.”

Nghe được lời này tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về chỗ Độc Thủ Dược Vương, chờ đợi vị luyện đan sư đệ nhất Thiên Vũ này xuất ra bản lĩnh giữ nhà lớn nhất.

Chi có mấy luyện đan đại sư sử dụng nguyên lực chi hoả là hiện ra vẻ mặt cầu xin.

Nhìn ngọn lửa yếu ớt trong tay đều rất muốn khóc.

Mấy vị đại sư, các ngươi tài đại khí thô đều có Thú Hoả có thể dùng.

Chúng ta mấy người đều nghèo chỉ có nguyên lực chi hoả yếu nhất này.

Ta xin các người thương xót cũng không cần lấy thêm hoả diễm đặc thù gì.

Nếu không nguyên lực chi hoả của chúng ta bị áp chế thì đừng nói là luyệnd dan mà ngay cả nấu một chén cháo hoả lực cũng không đủ…


Chương 274: Thiên Địa Linh Hoả (1) “Sư phụ…”

Tiếng gọi của Nghiêm Phục rõ ràng vang vọng bên tai tất cả mọi người.

Nhưng mà Độc Thủ Dược Vương dường như hoàn toàn không nghe thấy, hai mắt lạnh lùng chỉ nhìn chăm chú vào một phía.

Đến khi Nghiêm Phục gọi lần thứ hai, hắn vẫn bất động như cũ.

Nhìn theo ánh mắt hắn đã thấy cuối phương hướng kia, đúng là Trác Phàm ở vị trí đệ nhất trên luyện đan đài, hai tay khoanh lại tựa như đang nhắm mắt dưỡng thần.

Giờ khắc này, trong mắt Độc Thủ Dược Vương chỉ còn có đối thủ đấu chí duy nhất trong cuộc đời này.

Hít một hơi thật sâu, Độc Thủ Dược Vương trầm giọng hét lớn: “Tiểu tử, bây giờ đã là trận chung kết Đan Vương sau cùng, ngươi còn có hậu chiêu gì hay không?”

Trác Phàm chậm rãi mở ra hai mắt, lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, hừ nhẹ lên tiếng: “Quát gì, lão tử có chuẩn bị hay không liên quan gì đến ngươi?”

“Cái này đương nhiên có liên quan đến lão phu.

Lão phu muốn cùng ngươi nhất quyết thư hùng tất nhiên muốn cạnh tranh công bằng.

Nếu ngươi có thủ đoạn gì chưa xuất ra thì lão phu sẽ xuất ra hoả diễm trân quý lưu giữ nhiều năm, toàn lực ứng phó.

Thế nhưng nếu ngươi đã hết biện pháp vậy thì lão phu cũng không chiếm tiện nghi của ngươi.

Tuy nhiên vẫn không lưu thủ như cữ chỉ lấy nguyên lực chi hoả phổ thông đối phó ngươi.”

Khẩu khí thật là lớn!

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người bất giác run lên, sắc mặt âm trầm nhìn về phía hắn.

Nếu lúc trước Độc Thủ Dược Vương nói những lời này thì mọi người tuyệt đối không có gì để nói.

Luyện đan sư đệ nhất Thiên Vũ có phần cuồng ngạo này ai có thể địch?

Nhưng mà bây giờ hắn đã thua Trác Phàm 3 lần liền.

Lại nói ra những lời này chính là quá khinh thường.

Xin nhờ, ngài còn nhớ rõ bị Tống đại sư người ta đi tiểu, nhảy mũi, đánh rắm đến nỗi mà ngày cả ghế thứ hai cũng không giữ nổi.

Sau cùng liều mạng già mới miễn cưỡng tiến vào trận chung kết sao?

Đây chính là chuyện vừa phát sinh vài phút trước, lão gia hảo ngươi lúc này sao có thể nói ra lời hùng biện như thế?

Lúc này chẳng riêng gì bọn Sở Khuynh Thành mà ngay cả người xem bên dưới cũng đều tràn ngập xem thường.

Không để ý đến ánh mắt của hắn lúc này trong mắt Độc Thủ Dược Vương chỉ còn Trác Phàm ở đối diện.

Đối với hắn cái nhìn của tất cả mọi người đã không còn quan trọng.

Ánh mắt Trác Phàm không khỏi mị mị, cười lạnh thành tiếng: “Hừ vậy lão tử sẽ nói cho ngươi, đúng thật là lão tử còn có thủ đoạn chưa lộ ra.

Ngươi cứ yên tâm thoải mái xuất ra toàn lực đi.

Dù sao đoạt giải Đan Vương sau cùng vẫn là lão tử như cũ.”

“Ha ha ha… Tốt, ngươi có thể nói những lời này lão phu cũng yên tâm.

Mấy chục năm qua, ngươi vẫn là đối thủ đầu tiên có thể ở trên luyện đan thuật để lão phu muốn xuất hết toàn lực chiến.

Như vậy xin mời ngươi xuất thủ trước đi.”

Đầu mi Trác Phàm hơi nhíu, kỳ quái nói: “Tại sao muốn ta xuất thủ trước, không phải tất cả mọi người đều cùng làm sao?”

Độc Thủ Dược Vương không khỏi cười thần bí, khóe miệng lộ ra vẻ tự đắc: “Người trẻ tuổi, không phải lão phu khoe khoang mà cho dù luyện đan thuật của ngươi đến đâu nhưng chỉ cần lão phu xuất viêm thủ này thì ngay cả đan ngươi cũng không luyện được.

Vì để ngươi có thể sử dụng bản lĩnh thật sự, chính thức phân cao thấp với ngươi, lão phu sẽ ngay tại lúc ngươi thành đan sau đó mới xuất thủ cũng không muộn.

Dù sao lần này không so tốc độ, chỉ so phẩm chất đan.”

Trong lòng Trác Phàm nhất động, khóe miệng không khỏi giật nhẹ, kém chút thì cười ra tiếng.

Lão nhân này đối với hỏa diễm của mình còn rất tự tin.

Có điều hắn đối với Thanh Viêm kia cũng là vũ khí bí mật, cực kỳ tôn sùng.

Cũng không biết hỏa diễm của lão đầu kia cùng Thanh Viêm của hắn mạnh hay yếu hơn?

Nhưng mà nghĩ lại chắc là yếu hơn.

Đồ vật khiến cho Ma Hoàng hắn vừa mắt, tại Phàm giai này không có nhiều.

Sau đó hắn mỉm cười, thản nhiên nói: “Nếu Nghiêm lão đã tự tin như vậy thì không bằng ngài đem cái hỏa diễm trân tàng đó lấy ra để cho chúng ta mở mang tầm mắt.

Cũng tốt để tại hạ nhìn xem có nên tước vũ khí đầu hàng như vậy hay không.”

“Đúng vậy, sư phụ để bọn hắn mở mang kiến thức ngài lợi hại một chút!” Lúc này Nghiêm Phục cũng ở một bên phụ họa nói.

Độc Thủ Dược Vương không khỏi cười lớn một tiếng nhìn về phía Trác Phàm, đúng là có hưng phấn trước nay chưa từng có: “Nếu ngươi đã thật muốn mở mang kiến thức như vậy thì lão phu liền để ngươi mở mang tầm mắt.”

Vừa dứt lời lại nghe thấy bọn tiéng vang vọng bén nhọn khắp toàn trường, một vệt hỏa diễm trắng xám đột nhiên dấy lên trong lòng bàn tay khô gầy của Độc Thủ Dược Vương.

Một khuôn mặt người tà dị xuất hiện bên trong ngọn lửa.

Mà từng tiếng cười tà đều phát ra từ bên trong ngọn lửa kia.

Cũng chỉ trong chớp mắt này, nguyên lực chi hỏa trong tay mấy tên luyện đan đại sư phút chốc bị chôn vùi đi xuống.

Thú Hỏa trong tay Lưu Nhất Chân, Nghiêm Phục cùng Đào Đan Nương cũng giống như gặp phải đồ vật đáng sợ gì đó, run rẩy hai lần, thoáng chốc hạ thấp đi một nửa.

Như là hướng Vương giả triều bái vậy.

Thấy tình cảnh này, tất cả mọi người không khỏi sợ hãi.

Cho dù là Trác Phàm cũng không nhịn được run rẩy mí mắt.

Không ngờ rằng, lão gia hỏa này còn giấu món đồ tốt bậc này!

“Cái này…Đây là…” Đào Đan Nương đã sớm co rụt lại tròng mắt, cả kinh không nói lên lời.

Nghiêm Phục kiêu ngạo mà ngẩng cao đầu, cười to lên: “Ha ha ha… Nhìn thấy chưa, đây chính là Thiên Địa Linh Hỏa mà mười năm trước sư phụ ta ngẫu nhiên có được, Cốt Linh Chân Viêm!”

Cái gì, lại là Thiên Địa Linh Hỏa?

Tê!

Tất cả mọi người nhịn không được hít sâu một hơi, vẻ mặt khiếp sợ nhìn về phía mặt quỷ trong tay Độc Thủ Dược Vương kia.

Trong lòng bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Cho dù là người không am hiểu luyện đan thuật cũng rõ ràng, Thiên Địa Linh Hỏa này chính là tập hợp thiên địa linh khí, thai nghén vạn năm mới ra được Tinh Linh Hỏa chi.

Bản thân trong ngọn lửa đã có sinh mệnh tồn tại có thể nói là Vương Giả Hỏa Trung.


Chương 275: Thiên Địa Linh Hoả (2) Giống như những Thú Hỏa của Linh thú cấp năm hoặc cấp sáu kia, căn bảnlà không thể so sánh cùng.

Ngọn lửa này bản thân đã có sinh mệnh, dường như cái gương mặt trắng xám bên trong hỏa diễm kia cũng là Linh thể của Cốt Linh Chân Viêm.

Lấy ngọn lửa này luyện đan chẳng những có thể luyện hóa dược tài khắp thiên hạ mà còn có thể gia tăng Linh lực đan dược, đề cao mạnh phẩm chất đan dược, xem như hỏa diễm Chí Tôn mà luyện đan sư thiết tha mơ ước.

Độc Thủ Dược Vương vốn là luyện đan đại sư đệ nhất Thiên Vũ lại có hỏa diễm Chí Tôn tương trợ, coi như là Trác Phàm có bí thuật phụ thân cũng không có sức phản kháng.

Chẳng lẽ ngươi không thấy được, đồng dạng nguyên lực chi hỏa tại trước mặt no cơ bản không thể đốt lửa lên được.

Cho dù là Thú Hỏa Linh thú cao giai cũng không dám tranh phong.

Luyện đan sư quan trọng nhất là ba yếu tố: tu vi, kỹ pháp cùng hỏa diễm.

Thiếu một thứ cũng không được.

Một khi hảo diễm bị áp chế toàn diện thì sau khi cạnh tranh về sau ngươi làm sao có thể thắng hắn được?

Phun ra một ngụm trọc khí thật dài, mọi người đều nhìn về vị trí thứ nhất là Trác Phàm trên đài luyện đan, đều một mặt tiếc rẻ lắc đầu.

Thật sự là đáng tiếc, rành rành là luyện đan sư ưu tú như thế, vốn dĩ có cơ hội đánh bại đệ nhất Thiên Vũ Độc Thủ Dược Vương nhưng bởi vì bị hỏa diễm áp chế mà không thể không bại.

Sau cùng mất mạng.

Thật sự là trời cao đố kỵ anh tài.

Bọn họ cũng không cho rằng, bằng vào số tuổi của Trác Phàm và bối cảnh như thế có thể cầm ra được Thiên Địa Linh Hỏa giống như của Độc Thủ Dược Vương.

Dù sao bảy thế gia cũng không có khả năng truyền xuống dạng Thiên Địa Kỳ Vật như thế này.

Có thể gặp được Cốt Linh và đem nó thu phục thật sự mà nói, vận khí của lão nhân này rất mạnh!

Dường như cũng cảm nhận được mọi người đang bị uy thế của nó chấn nhiếp, gương mặt trắng xám bên trong hỏa diễm không khỏi càng thêm hưng phấn mà cười ha hả.

Tiếng cười vang vọng bên tai mỗi người, vừa trần ngập ngông cuồng cùng miệt thị lại giống như đế vương thắng lợi, cười nhạo tất cả mọi người.

Khặc khặc khặc…

Trong tai Đào Đan Nương nghe thấy tiếng cườii gian bất đắc dĩ thở dài, nhắm mắt lại thật sâu.

Sớm biết lão gia hỏa này có Linh vật như thế thì phía trước nàng cần gì so sức lực với hắn? Dù sao sớm muộn cũng thất bại.

Nhưng mà suy nghĩ một chút, có vẻ như trước đó nàng đều khôngg thắng nổi Độc Thủ Dược Vương.

Thắng liền ba ván đều là tên kia…

Đào Đan Nương quay đầu nhìn Trác Phàm một chút nhưng lại cười khổ một tiếng lắc đầu.

Lần này cho dù là tiểu tử này cũng bất lực đi…

Đầu mi Sở Khuynh Thành nhăn lại thật sâu, một mặt hi vọng nhìn về Trác Phàm.

Hi vọng hắn có đối sách gì đó.

Nhưng mà khuôn mặt Trác Phàm quá bình tĩnh đến mức không ai có thể dựa vào nét mặt của hắn để nhìn ra dự định trong lòng của hắn.

Hai vị lâu chủ Mẫu Đơn và Thanh Hoa cũng nóng vội.

Chỉ có bọn người Long Cửu vẫn bình tĩnh như cũ.

Trong kế hoạch ban đầu của Trác Phàm, cái này so đan đoạt thuốc có cũng được mà không có cũng không sao.

Nếu không thì bỏ qua việc này là được.

Mà đám người Hoàng Phủ Thanh Vân ngồi ở ghế khách quý sườn Đông đã sớm cười tươi như hoa!

“Không nghxi đến lão gia hỏa này còn cất giấu loại bảo bối này.

Thật sự là muốn thua cũng khó, ha ha ha…” Hoàng Phủ Thanh Vân cười to, liên tục tán thường: “Độc Thủ Dược Vương đúng là Độc Thủ Dược Vương.

Quả nhiên thâm tàng bất lộ!”

Mọi người ở bên cạnh liên tục gật đầu, người cao hứng nhất đương nhiên là Lâm Tử Thiên.

Không biết từ lúc nào hắn đã đần độn u mê buộc cùng Độc Thủ Dược Vương trên cùng một sợi dây thừng.

Hiện tại Độc Thủ Dược Vương trọng chấn hùng phong, làm Nhị công tử cao hứng thì hắn cũng thơm lây.

“Lâm trưởng lão!” Hoàng Phủ Thanh Vân sau khi cười xong trong măt slóe tinh quang, thản nhiên nói.

Lâm Tử Thiên lập tức tiến lên phía trước một bước, ôm quyền nói: “Có!”

“Đợi tiểu tử kia nhận thua.

Ngươi lập tức gỡ đầu hắn xuống, tính cho ngươi một công trạng!”

Lâm Tử Thiên không khỏi sửng sốt có chút không hiểu: “Vì sao lại muốn tại hạ xuất thủ.

Đây không phải là việc mà Nghiêm lão làm sao?”

Hoàng Phủ Thanh Vân khẽ híp mắt một cái, cười lạnh một tiếng nói: “Nếu như hắn xuất thủ thì Khuynh Thành tất sẽ ngăn cản.

Ta không hy vọng làmto chuyện cùng nằng.

Khoái Hoạt Lâm ngươi thân pháp nhanh nhất, có thể trong khoảnh kahcứ gỡ đầu tiểu tử kia xuống.

Dến lúc đó Khuynh Thành mặc dù có giận cũng sẽ không vì một người chết mà xuất thủ.”

Lâm TửThiên không khỏi kinh ngạc đại ngộ dựng thẳng ngón tay cái, tán thán nói: “Nhị công tử thật cao minh!”

Mọi người bên cạnh ngeh vậy đều không khỏi một trận buồn nôn, thầm mắng một tiếng tiểu nhân vô sỉ.

Hoàng Phủ Thanh Vân nhếch miệng lên, dường như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.

Nhưng đúng vào lúc này, tất cả mọi người không thể ngờ lại xuất hiện một màn như vậy, Độc Thủ Dược Vương cầm hỏa diễm trong tay hướng phái Trác Phàm lắc lắc, cười to nói: “Ha ha ha… Tiểu tử, hiện tại đã biết vì sao lão phu để ngươi luyện đan trước chưa.

Coi như có chuẩn bị Thú Hỏa thì trước mặt Cốt Linh Chân Viêm của lão phu cũng sẽ bị áp chế, căn bản không thể phát huy ra tưhcj lực của ngươi.”

Độc Thủ Dược Vương hút một hơi thật sâu, con ngươi khẽ nhúc nhích dường như đang suy nghĩ cái gì, sau cùng lại cười to, thản nhiên gật đầu: “Không sai, lão phu thật sự muốn cầm lấy Bồ Đề Tu Căn.

Nhưng mà bây giờ lão phu càng muốn quang minh chính đại thắng ngươi một lần.

Nhìn ai mới xứng với danh luyện đan sư đệ nhất Thiên Vũ.

Nếu mà lấy hỏa diễm áp chế ngươi để thắng thì cả đời này lão phu cũng không cam lòng.”

Mí mắt Trác Phàm bất giác run run, liếc hắn một cái thật sâu, đáy lòng âm thầm tán thưởng.

Lão gia hỏa này tuy bỉ ổi vô sỉ, âm mưu xảo trá nhưng cuối cùng vẫn có cốt khí của luyện đan đại sư.

Đặt ở Dược Vương Điện có phải đáng tiếc hay không?


Chương 276: Đế Vương Thanh Viêm, ai dám tranh phong (1) Khóe miệng Trác Phàm lại cong lên một đường cong tà dị, không biết lại đang tính toán cái gì.

Trong lòng Nghiêm Phục thì cả kinh, dường như hiểu rõ dự định của sư phụ nên muốn khuyên một chút nhưng lại bị Độc Thủ Dược Vương vung tay lên ngăn cản.

“Lão già kia đến cuối cùng lại phạm phải việc hồ đồ gì rồi?” Hoảng Phủ Thanh Vân nhướng mày, dường như cảm giác được sự tình có chút không đúng, hai tay bất giác nắm chặt.

Lâm Tử Thiên thì chà lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng cầu nguyện.

Lão gia hỏa, ngươi đã bỉ ổi cả một đời rồi đến giờ khắc quan trọng này lại giả phong phạm, giả thanh cao.

Tính mệnh của lão tử có thể cùng ngươi nằm một chỗ.

Trác Phàm chậm rãi quay đầu nhìn một chút phía ghế khách quý sườn Đông, thu hết tất cả vừa mắt lại nhìn về Độc Thủ Dược Vương nói: “Lão gia hỏa, tâm ý của ngươi ta nhận nhưng mà không cần, ngươi cứ luyện trước đi.”

Mi mắt Độc Thủ Dược Vương bất giác giật một cái, kinh dị nhìn về phía Trác Phàm.

Lời này của Trác Phàm thâm ý sâu sắc.

Hắn không nói hai người cùng luyện đan một chỗ phân cao thâó mà chính là cố ý nói cho mình luyện chế trước.

Như thế chẳng phải hắn còn có hỏa diễm còn mạnh hơn so với Cốt Linh Chân Viêm sao?

Cho nên hắn sợ hỏa diễm của hắn sẽ ảnh hưởng đến Cốt Linh Chân Viêm của mình.

Nghĩ đến đây Độc Thủ Dược Vương chấn kinh trong lòng.

Thế nhưng mà hắn không sao tin nổi trên thế gian lại tồn tại loại hỏa diễm nào mạnh hơn cả Thiên Địa Linh Hỏa?

“Ha ha ha… Người trẻ tuổi ngươi đừng khoác lác.

Lấy tuổi tác và thân phận của ngươi cùng lắm là chuẩn bị được Thú Hỏa cấp bốn mà thôi.

Chẳng lẽ còn có thể cầm giữ Thiên Địa Linh Hỏa giống như lão phu sao?”

Độc Thủ Dược Vương định thăm dò hỏi Trác Phàm nhưng Trác Phàm vẫn cười khẽ không nói như cũ.

Điều này không khỏi làm hắn càng thêm kinh ngạc cũng khiến những người còn lại chờ đợi cũng nói thầm.

Chẳng lẽ vị Tống đại sư này cũng thần thông quảng đại như vậy.

Cũng chuẩn bị Thiên Địa Linh Hỏa giống như của Độc Thủ Dược Vương sao?

Nếu như vậy thì trận tranh giải Đan Vương này càng đáng xem hơn.

Hai vị luyện đan đại sư có hai loại Thiên Địa Linh Hỏa, long tranh hổ đấu thật sự khiến người ta kích động không thôi.

Trong lúc nhất thời tất cả mọi người chăm chú nhìn về phía Trác Phàm, chờ mong hắn trả lời.

Riêng Sở Khuynh Thành và hai vị lâu chủ Mẫu Đơn cùng Thanh Hoa càng vô cùng khẩn trương.

Luận về kỹ pháp luyện đan, Trác Phàm rõ ràng ở trên Nghiêm Tùng.

Nếu hắn lại có Thiên Địa Linh Hỏa trợ trận thì cho dù có khiếm khuyết về tu vi cũng hoàn toàn có thể bù đắp.

Chỉ có Tạ Thiên Dương khinh thường bĩu môi, nhìn về phía hắn cười nói: “Các ngươi đừng tin hắn nói dối.

Tiểu tử này nhất định lại cố lẩm vẻ.

Trên thực tế là hắn đang chơi trò tâm lý với lão đầu kia, chút mánh khóe ấy bổn công tử đã gặp nhiều rồi.”

Nghe được lời này, bọn người Long Cửu liếc nhièn nhau đều hơi gật đầu.

Tiểu tử này tâm kế thâm trầm, mọi thứ không lộ ra bên ngoài, xác thực có khả năng đây là chiến lược vì muốn làm nhiễu loạn tâm cảnh của Nghiêm Tùng.

Nghĩ như vậy, mọi người dưới sân.

Đặc biệt là chính Nghiêm Tùng đã ăn nhiều thiệt thòi từ Trác Phàm tất nhiên trong mắt cũng nổi lên không ít tâm tư.

Suy nghĩ kỹ một chút sau đó không khỏi cười to lên: “Tiểu tử, ta thật tình đối với ngươi.

Vậy mà không ngờ rằng ngươi còn dùng lòng tiểu nhân đối đãi với lão phu, xuất ra kế sách xấu xa, lão phu cũng sẽ không lại rơi vào bẫy nữa.”

“Ta đối với ngươi dùng kế như thế nào?” Lông mày Trác Phàm nhíu lại, thản nhiên nói.

“Hừ căn bản ngươi cũng không có Thiên Địa Linh Hỏa.

Thậm chí ngay cả Thú Hỏa cũng không có lại còn ở chỗ này cố làm ra vẻ, muốn nhiễu loạn tâm cảnh của lão phu.

Loại trò vặt này hai lần trước ngươi đều đã dùng qua, như thế nào còn có thể gạt lại ta nữa?”

Trác Phàm không khỏi bật cười lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài: “Độc Thủ Dược Vương ngươi cũng quá coi thường ta rồi, lão tử hướng lão sói vẫy đuôi lừa ngươi nói có Thiên Địa Linh Hỏa có thể nhiễu loạn mấy phần tâm tính của ngươi? Chẳng lẽ mưu kế của lão tử trong mắt ngươi cũng chỉ có điểm ấy phân lượng sao?”

Trong lòng Độc Thủ Dược Vương bất giác trì trệ, suy nghĩ một chút ngược lại thấy cũng đúng.

Tuy trước đó Trác Phàm hắt xì, đánh rắm đều là một số thủ đoạn nhỏ nhưng không có chỗ nào mà không phải là hắn đã nắm chắc bảy phần.

Mỗi lần đều đem hắn bức đến mức tâm cảnh sụp đổ.

Nếu không phải tâm cảnh của hắn quá cứng hiện tại chỉ sợ tâm tư đã lộn xộn không cách nào luyện đan.

Cùng hai lần trước so sánh thì lần này lời nói của Trác Phàm để cho hắn có chút nghi ngờ nhưng tuyệt đối không đạt được đến cấp độ nhiễu loạn tâm cảnh.

Nghĩ như vậy, Độc Thủ Dược Vương lại càng thêm không hiểu.

Trong mắt hắn, Trác Phàm nháy mắt biến thành một nhân vật bí ẩn, nhất cử nhất động trong đó dường như đều có hueyèn cơ khác.

Như thể một đối thủ nhìn không thấu, đời này hắn chưa bao giờ gặp qua.

Con mẹ nó, không nghĩ cùng tiểu tử này đấu trí thật sự là để tìm tội.

Độc Thủ Dược Vương suy nghĩ hồi lâu không ra kết quả, không khỏi mạnh mẽ cắn răng nhìn về phía Trác Phàm hét lớn: “Tiểu tử, cuối cùng thì ngươi đã chuẩn bị loại hỏa diễm nào, cứ thoải mái lấy ra.

Lão phu chỉ muốn cạnh tranh công bằng với ngươi.

Sao ngươi còn phải sợ đầu sợ đuôi?”

“Ta chính là muốn cạnh tranh công bằng cho nên mới không so hỏa diễm, còn để cho ngươi luyện chế trước.” Trác Phàm khẽ liếc hắn một chút, cười nhạo nói: “Nếu là ta lấy ra hỏa diễm như ngươi nói thì chỉ sợ ngươi không có cả tâm tư luyện đan.

Nếu chúng ta cùng cạnh tranh thì không cần so ngươi nhất định sẽ thua.”

Lời này vừa dứt, mọi người càng kinh hãi.

Câu nói này của Trác Phàm so với những lời nói lúc trước của Độc Thủ Dược Vương càng thêm buông thả không bị trói buộc.

Đến mức tất cả mọi người đều không thể tin đây là sự thật.

Cái gì mà hỏa diễm vừa ra tay, luyện đan đại sư đệ nhất Thiên Vũ Độc Thủ Dược Vương cũng không thể luyện đan, liền trực tiếp cúi đầu xưng thần?

Cho dù là Độc Thủ Dược Vương vừa mới cầm Cốt Linh Chân Viêm trong tay cũng tuyệt đối không có khẩu khí lớn như vậy.


Chương 277: Đế Vương Thanh Viêm, ai dám tranh phong (2) Đại ca, ngài thật tốt, trong tay nắm hỏa diễm bên trong Vương giả, thiên địa linh viêm. Coi như ngài thật sự có Thiên Địa Linh Viêm thì các ngươi cũng chỉ cân bằng mà thôi.

Coi như ngài còn mạnh hơn cũng không có khả năng mạnh hơn Nghiêm Tùng bao nhiêu đi.

Chẳng lẽ hỏa diễm của ngài càng thêm biến thái, có thể giống Thiên Địa Linh Viêm vững vàng áp Thú Hỏa, vững vàng áp chế Thiên Địa Linh Viêm một bậc sao?

Thế gian còn có dạng hỏa diễm như vậy sao?

“Hừ, tiểu từ này quả nhiên lại giả vờ, khoác lác không cần chuẩn bị.

Nhưng mà lần này giả vờ nghe xong lại không giống thật.” Tạ Thiên Dương không khỏi bĩu môi, xùy cười ra tiếng.

Độc Thủ Dược Vương cũng nhịn không được mà cười ha hả: “Ha ha ha… Tiểu tử, ngươi coi lão phu như đứa trẻ lên ba sao.

Thế gian lấmo có hỏa diễm bá đạo như vậy.

Nếu ngươi thật sự có thể lấy ra thì lão phu dập đầu ba cái với ngươi tại đây…”

Hô!

Thế mà hắn còn chưa nói xong, một đạo thanh sắc hỏa diễm bỗng nhiên xuất hiện trên hai ngón tay của Trác Phàm.

Giống như một ánh nến ảm đạm, bình tĩnh tự nhiên không thấy có bất kỳ uy lực nào có thể nói.

Nhưng mà hỏa diễm thanh sắc dường như bình thường đến không thể bình thường hơn này lại phảng phất như là đế vương xuất hành.

Chỉ xuất hiện trong tích tắc một cỗ uy áp bỗng nhiên hướng đến bên cạnh phát tán ra.

Lúc trước Cốt Linh Chân Viêm còn đang diễu võ giương oai, cười gian không ngừng lại giống như gặp mãnh thú đáng sợ nhất, không để ý đến khống chế của Độc Thủ Dược Vương bỗng nhiên chui lại vào trong thân thể hắn cũng không dám lộ ra một chút.

Cho dù Độc Thủ Dược Vương có thôi động như thế nào nó cũng không dám tiếp tục đi ra.

Thiên Địa Linh Viêm còn như vậy thì Thú Hỏa trong tay Lưu Nhất Chân, Nghiêm Phục cùng Đào Đan Nương càng có thể nghĩ.

Tuy những Thú Hỏa này không có linh trí nhưng đối mặt với uy áp của Thanh Viêm cũng nhịn không nổi mà run một cái như cũ, trong chốc lát cũng dập tắt.

Đế Vương chi viêm ở đây, hỏa diễm nào có thể dung hạ được cùng tồn tại!

Trong lúc nhất thời, tất cả hỏa diễm đều biến mất không thấy gì nữa.

Cho dù những luyện đan đại sư cực lực muốn huy động thế nhưng ngọn lửa vừa mới xuất hiện một chút liền nhanh chóng bị tiêu diệt.

Chỉ có hai ngón tay của Trác Phàm tỏa ra chút quang mang thanh sắc yếu ớt kia, vẫn phát ra ánh sáng nhu hòa như cũ.

Thấy tình cảnh này, tất cả mọi người đều ngay người, ngay cả Độc Thủ Dược Vương nhìn thấy điểm sáng màu xanh cũng trợn mắt há mồm từ lâu.

“Cái này… Cái này sao có thể? Thiên Địa Linh Viêm thế mà lại bị áp chế lại? Hơn nữa còn bị áp chế triệt để như vậy?” Độc Thủ Dược Vương không tự giác lắc thân thể.

Thân là chủ nhân cảu Cốt Linh Chân Viêm hắn hoàn toàn có thể cẩm thấy phần run rẩy cùng hoảng sợ mà Hỏa Linh truyền đến. “Cuối cùng thì là hỏa diễm gì?”

Đầu mi Trác Phàm nhíu một cái, nhìn Thanh Viêm trong tay, cười khẽ một tiếng nói: “Ai biết được, dù sao cũng là người khác đưa.”

Gương mặt của Độc Thủ Dược Vương mạnh mẽ co lại, thân thể không ngăn được chấn động lần nữa.

Hỏa diễm cường hãn như thế lại là người khác đưa, lão phu sao lại không có vận khí tốt như vậy chứ?

Vốn dĩ trước kia hắn có được Cốt Linh Chân Viêm đã hưng phấn dị thường, 10 năm không ngủ yên, cảm giác vận khí thật sự là tốt đến cùng, chết cũng không oán.

Nhưng mà hôm nay cùng Trác Phàm so sánh, hắn mới phát hiện điểm vận khí này căn bản không bằng một phần vạn người ta.

“Bây giờ ngươi… còn có tâm tư luyện đan sao?” Trác Phàm cười tà dị một tiếng, đem ngọn lửa màu xanh kia lắc lắc trước mặt hắn.

Mí mắt Độc Thủ Dược Vương bất giác hồng hồng, bên trong đều là ghen tị, ao ước.

Hiện tại hắn nào có tâm tư luyện đan? Lúc này trong đầu hắn tất cả đều liên quan đến ngọn lửa bí ẩn này.

Thậm chí hắn còn muốn đem ngọn lửa này chiếm thành của mình.

Trác Phàm dường như biết tâm lý hắn đang suy nghĩ gì, không khỏi cười to hơn: “Hiện tại ngươi đã tin lời ta vừa nói chưa.

Như vậy, Độc Thủ Dược Vương ta hỏi ngược lại một câu, người nào là lòng tiểu nhân?”

Độc Thủ Dược Vương nghe được lời này cũng suýt đi.

Mẹ ngươi, tâm tư tiểu tử này thật sự không nhìn thấu.

Ba lần trước đó trong miệng không có lời nói thật nào.

Kết quả bây giừo miệng nói lời rất không giống thật thì lại thật sự là lời nói thật!

Bà nội hắn, tiểu tử này tâm kế thực sự thâm trầm, lão phu căn bản đoán không được!

Trong lòng hối hận đến đau răng nhưng Độc Thủ Dược Vương vẫn không thể không đỏ mặt mo thừa nhận nói: “Xin lỗi, Tống đại sư vừa rồi là lão phu lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

“Ha ha ha, không sao cả, chỉ cần ngươi hiểu rõ ta là quân tử là tốt rồi.”

Trác Phàm cười lớn một tiếng, chẳng những đem lão gia hoả này vừa thẹn vừa nhục một lần, còn thuận tiện rêu rao cho chính mình một chút: “Hiện tại trước tiên ngươi có thể luyện đan đi.

Hay là ngươi vẫn muốn cùng ta luyện một chỗ?”

Nói đùa theo ngươi cùng nhau luyện một chỗ? Thanh Viêm kia của ngươi vừa ra còn có lửa của người nào cháy được nữa, còn so tài thế nào?

Khó trách tiểu tử này nói, cùng đài cạnh tranh thì người khác không cần so cũng thua.

Thì ra là thế!

Độc Thủ Dược Vương thở dài một tiếng, nhận lấy mười phần khuất nhục lần nữa nhận sai nói: “Xin lỗi, Tống đại sư.

Lúc trước lão phu không biết tự lượng sức mình, khinh thường.

Cứ để lão phu đến trước đi.”

“Tốt, ta là người đại khí, ngươi đến trước.”

Trác Phàm khẽ cười một tiếng, thu hồi Thanh Viêm, tiếp tục khoanh hai tay, nhắm mắt dưỡng thần.

Chỉ là trong tích tắc ánh mắt nhắm lại, miệng lẩm bẩm một câu: “Tiện nhân, cũng già mồm!”

Câu này thanh âm tuy nhỏ nhưng lại truyền vào trong tai tất cả mọi người.

Độc Thủ Dược Vương nghe thấy không khỏi lảo đảo.

Tuy trong lòng phẫn nộ nhưng càng nhiều uỷ khuất hơn.

Lão phu khó lắm mới muốn cạnh tranh công bằng một lần.

Kết quả là rơi vào hạ tràng khuất nhục như thế.

Ai, quả nhiên người tốt không thể làm!

Thế nhưng hắn làm sao biết được, ngay lúc hắn đang bầy ra mặt mo uỷ khuất than thở, hai mắt đang nhắm chặt của Trác Phàm lại hơi cử động một chút, khoé miệng giương lên, nhếch lên một đường cong hài lòng…


Chương 278: Quyền uy. (1) “Nương ta ơi, tiểu tử này thế mà thật sự có hậu thủ chứ không phải đang trang bức đâu!”

Trên đài lầu chủ, vào khoảnh khắc Thanh Viêm xuất hiện, Tạ Thiên Dương trở nên thâm trầm, đôi đồng tử co lại.

Về sau mới như nhớ ra chuyện gì, gật đầu nói: “Ta nhớ ra rồi, Thanh Viêm này hình như lúc hắn đối phó với U Quỷ Thất đã từng sử dụng.

Khi đó ta còn cho rằng nó là vũ kỹ gì đó, nguyên lai thật sự là một kỳ vật trong thiên địa, khó trách…”

Tạ Thiên Dương như bừng tỉnh đại ngộ, bấy giờ hắn rốt cục mới nghĩ thông suốt, vì sao vũ kỹ độc môn Huyền giai của U Minh Cốc, lại bị phá giải dễ dàng vào lúc đó như thế.

Thanh Viêm này ngay cả linh thể bên trong thiên địa linh hỏa cũng có thể tuỳ tiện áp chế, càng không nói đến oán linh lúc đó trong tay U Quỷ Thất còn chưa thành hình…

Nghĩ tới đây, Tạ Thiên Dương không biết là vô tình hay cố ý liếc qua Long Cửu một cái, cảm thán nói: “Trong tay tiểu tử này có không ít bảo bối, nội tình chỉ sợ không kém bảy thế gia, chẳng lẽ hắn thật sự đến từ thế gia kém cỏi thôi sao?”

“Ngươi nhìn lão phu làm gì? Đối với điểm này, lão phu cũng chỉ một đầu bị hồ dán thôi!”

Long Cửu hừ nhẹ một tiếng, nhìn về phía Trác Phàm đang ở dưới sân lần nữa, lại bất đắc dĩ thở dài.

Về xuất thân của Trác Phàm, Tiềm Long Các bọn họ đã đi tra xét.

Nhưng tra tới tra lui, vẫn luôn chỉ có một đáp án.

Tiểu tử này lớn lên ở Lạc gia từ nhỏ, chưa từng ra khỏi sơn môn, mấy đời đều làm nô bộc.

Nhưng từ cái đêm Lạc gia bị diệt tộc, tất cả đã hoàn toàn thay đổi.

Một người ở nho nhỏ, lúc lâm nguy lại nhận mệnh trở thành đại quản gia của Lạc gia chỉ còn bốn người sót lại.

Hơn nữa một đường với kiến thức và tâm kế thâm trầm vượt xa người thường, hắn chẳng những xoay chuyển được vận mệnh của toàn gia tộc, mà còn dẫn đến tai họa, làm cho Lạc gia tạm thời nhảy khỏi cuộc tranh đấu của ngự hạ thất thế gia.

Không sai, người của Tiềm Long Các không phải kẻ ngu, Long Cửu hắn càng không phải kẻ ngu, bọn họ sớm đã biết cừu hận giữa Tiềm Long Các và U Minh Cốc càng thêm sâu, hoàn toàn là do một tay Trác Phàm dẫn dắt.

Thế nhưng, bọn họ nguyện ý chịu đựng nỗi oan ức này vì Trác Phàm.

Vừa khéo, giống như Trác Phàm đã sở liệu, trước mặt đối thủ một mất một còn là U Minh Cốc, Tiềm Long Các bọn họ tuyệt không thể sợ hãi.

Dù sao ân oán trong quá khứ cũng nhiều như vậy rồi, lại thêm một khoản cũng không ảnh hưởng gì.

Thứ nhất, trận thắng lớn ở Phong Lâm Thành đó, trong một đêm đã trừ khử hai tên trưởng lão của đối phương, đội cái nồi này nhưng cũng coi như dát vàng lên mặt bọn họ.

Dù ồn ào đến chỗ của hoàng đế, các chủ của bọn họ cũng cười tươi đến giống như đóa hoa thôi.

Bao nhiêu năm nay, các chủ xưa nay chưa từng được cao hứng như vậy đâu.

Thứ hai, đó là năng lực của Trác Phàm thật sự khiến tất cả bọn họ vô cùng kinh ngạc bị rung động thật sâu.

Ngay cả những người đứng đầu của Tiềm Long Các, cũng kết thân với Trác Phàm nơi đất khách, đó chính là nói thực lực tụ khí cảnh của hắn.

Bọn họ tự hỏi, không ai có thể lên kế hoạch làm đến hoàn mỹ giống như hắn.

Châm ngòi ly gián, thoát thân rời đi, bình chân như vại, đủ loại mưu kế này nhìn như dễ dàng, nhưng chính thức áp dụng mới biết gian nan đến thế nào.

Điểm này, không ai biết rõ hơn so với bọn hắn, những gia tộc tranh đấu lẫn nhau hơn một nghìn năm nay.

Huống hồ, Trác Phàm thân mang tuyệt kỹ, không những có thể bố trí trận pháp ngũ phẩm, mà thậm chí còn có rất nhiều Cổ Trận Thượng Cổ thất truyền nữa.

Đủ loại kỳ tích khiến các chủ của họ nhanh chóng đưa quyết định hợp tác với Trác Phàm, ai cũng không hề phản đối.

Đơn giản là vì tất cả những gì tiểu tử này làm, đều khiến người ta có một loại cảm giác, sâu không lường được!

Mà bây giờ nghĩ lại, trên người Trác Phàm xuất hiện biến hóa, hình như đều bắt đầu từ đêm hôm đó.

Trước đêm đó, hắn chỉ là một tiểu gia bộc trung hậu thành thật, nhát gan nhu nhược.

Nhưng sau một đêm, Trác Phàm trong nháy mắt biến thành một người âm hiểm tàn nhẫn, bày mưu tính kế, cho dù đặt trong bảy thế gia, cũng tuyệt đối là đại quản gia của gia tộc không ai có thể đụng tới.

Tất cả mọi thứ bắt đầu thay đổi trong đêm đó.

Thế nhưng cuối cùng thì đêm hôm ấy đã phát sinh cái gì?

Long Cửu thở dài, trong mắt tràn đầy vẻ mờ mịt, nhìn chằm chằm bóng người cuồng ngạo ở dưới kia rất lâu, cuối cùng lại thở dài thành tiếng.

Chân tướng của sự việc, chỉ sợ chỉ có duy nhất một người là tiểu tử kia biết rõ ràng nhất đi…

Hai vị lâu chủ Mẫu Đơn và Thanh Hoa hoàn toàn không chú ý tới bình luận của nhóm người Long Cửu đối với Trác Phàm, hai người sớm đã hưng phấn nhảy dựng lên khi nhìn thấy tên Tống Ngọc giả này lại ấn đầu đè bẹp Độc Thủ Dược Vương một lần nữa.

Trên mặt cũng đỏ bừng hệt như một tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi,.

Suy cho cùng thì đây chính là trận chung kết Đan Vương cuối cùng rồi, vào lúc này còn có thể đè đầu lão đầu kia một bậc, nói rõ tỷ lệ thắng của hắn cũng rất lớn.

Tiếu Đan Đan chưa từng thấy sư phụ và sư bá lộ ra biểu tình mất mặt như thế, biết rõ các nàng thật sự là cao hưng quá mức, nhưng trong lòng cũng vô cùng mừng rỡ, khuôn mặt xinh đẹp kiêu ngạo mà ngẩng cao.

Dường như đang nói cho tất cả mọi người biết đây chính nam nhân của ta vậy!

Sở Khuynh Thành đối mặt với thân ảnh càng ngày càng vĩ ngạn của hắn, trong lòng càng thêm ưa thích, chỉ là không khoa trương như Tiếu Đan Đan.

Trong đôi mắt nàng chỉ càng thêm ôn nhu tựa như nước mùa xuân.

Ghế khách quý ở sườn đông, khuôn mặt vốn tuấn tú nhã nhặn của Hoàng Phủ Thanh Vân bây giờ đã thối không thể thối hơn.

Mọi người ở bên cạnh coi như không giỏi nhìn mặt mà nói chuyện thì cũng biết rõ, hiện tại tốt nhất đừng nên chọc vào vị công tử này.

Nếu không, chắc chắn sẽ chết rất thảm.

Có điều, ngươi không chọc hắn, chẳng lẽ hắn sẽ không tìm đến ngươi sao?

“Lâm trưởng lão!” Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vân khẽ híp một cái, quát một tiếng lạnh lẽo.

Lâm Tử Thiên run rẩy, vội vàng đứng ra, nhưng trong lòng sớm đã nổi lên vị đắng: “Nhị công tử, có gì phân phó?”

“Lúc nãy không phải ngươi đã đảm bảo với ta rằng lão gia hỏa kia nhất định thắng chắc sao? Hừ, hiện tại như thế nào? Thế mà còn không biết xấu hổ để tiểu tử kia luyện đan trước, nói cái gì cạnh tranh công bình? Hiện tại, trang bức không thành ngược lại còn bị đánh vào mặt…”

“Nhị công tử, việc này cũng không thể hoàn toàn trách Nghiêm lão.” Hoàng Phủ Thanh Vân vẫn chưa nói xong, Lâm Tử Thiên vội vàng tiếp lấy, nếu không cứ để hắn càng nói càng giận, chỉ sợ được vài phút lại muốn động thủ.

Đến lúc đó lão già Độc Thủ Dược Vương chết tiệt kia cách khá xa, hơn nữa còn đang trên trận đấu luyện đan, tiểu tử này không thể động đến lão ta, vậy không phải sẽ trút giận lên đầu kẻ đang ở ngay bên cạnh là lão tử đây? Vì lý do an toàn, hắn vẫn vội vàng cắt ngang rồi lại nói.

Hắn vội vàng nói: “Nhị công tử, lúc nãy ngài cũng đã thấy đó.

Không phải Nghiêm lão không tận lực, mà tiểu tử kia thật sự là quá… Quá… Quá biến thái!”

Lâm Tử Thiên ấp úng cẩ buổi, không biết nên hình dung cái Thanh Viêm kia như thế nào, cuối cùng đành phải xuất ra từ ngữ như trên: “Thiên địa linh hỏa là Hỏa Trung Vương Giả, có ai ngờ được, tiểu tử này lại không biết từ chỗ nào tìm ra được hỏa diễm biến thái như thế, thậm chí có thể áp chế cả thiên địa linh hỏa.


Chương 279: Quyền uy. (2) Cái này đừng nói là Nghiêm lão, ai cũng không ngờ được a.”

Hắn muốn giơ tay lên, nhưng không nhịn được run rẩy, lại chậm rãi để xuống, vốn Hoàng Phủ Thanh Vân sẽ phải bạo phát nộ khí, nghe được lời này, thì bình tĩnh trở lại, có điều sự bình tĩnh này, càng tĩnh đến đáng sợ.

Nhìn về phía Trác Phàm ở phía xa, lẩm bẩm nói: “Không sai, lần này ngược lại không thể trách Nghiêm lão vô năng, thật sự tiểu tử này… Quá cường đại!”

Lần đầu tiên, chính miệng Hoàng Phủ Thanh Vân thừa nhận thực lực của Trác Phàm.

Tất cả mọi người đều nghe thấy, bất giác trong lòng chấn động, lộ ra vẻ khó tin đưa mắt nhìn nhau.

Vị nhị công tử này luôn luôn kiêu ngao, chưa bao giờ nghe thấy hắn từng nói qua một lời nhận định người khác nào.

Nhưng bây giờ, hắn lại đang khen người kia cường đại, nghe khẩu khí hắn, thì thật sự phát ra từ tận đáy lòng.

Có lẽ nói, Hoàng Phủ Thanh Vân vừa mới nổi giận, lý do không phải bởi vì Nghiêm Tùng lần nữa bị đè ép, mà là do hắn không thể không thừa nhận một người đồng lứa với mình lại có một mặt mạnh hơn hắn.

Đây là điều không thể chấp nhận được đối với một người kiệt ngạo như hắn.

Cho nên trong mắt mọi người khi nhìn về phía Trác Phàm, đều hiện lên một mảnh tro tàn.

Quả nhiên, câu tiếp theo, Hoàng Phủ Thanh Vân lạnh lùng thốt: “Lâm trưởng lão, lát nữa không cần ngươi động thủ, bổn công tử muốn đích thân làm thịt tên tiểu tử này.”

“Ách, Sở lâu chủ bên kia…”

Ánh mắt Hoàng Phủ Thanh Vân híp lại, trong mắt lóe lên sát ý trần trụi: “Đối địch với Khuynh Thành, tâm ta bất an.

Nhưng không thể chính tay giết hắn, tâm ta càng thêm khó có thể bình an!”

Nghe được lời này, trong lòng tất cả mọi người đều run lên, khẽ gật đầu.

Hô!

Một ngọn hỏa diễm trắng xám lần nữa dấy lên, Độc Thủ Dược Vương vừa chuẩn bị luyện đan, Tiểu Nhã đã vội vàng gọi hắn lại, áy náy cười nói: “Xin lỗi, Nghiêm lão.

Thiên địa linh hỏa của ngài và Thú Hỏa của mấy vị đại sư này, đối với hỏa diễm của người khác thực sự ảnh hưởng quá lớn.

Ta thân là phân tích viên, vì lý do công bình, muốn mời các vị căn cứ hỏa diễm từ yếu đến mạnh để từng người luyện chế, không biết ý ngài như thế nào?”

“Hừ, muốn ta nhường đường cho mấy người bọn hắn?”

Độc Thủ Dược Vương không khỏi hừ lạnh một tiếng, quét mắt một vòng nhìn tất cả mọi người, cười lạnh nói: “Bọn họ xứng đáng sao! Đừng nói là hỏa diễm của lão phu ngăn chặn bọn họ, xem như bọn hắn toàn lực ứng phó thì như thế nào? Lấy thực lực bọn hắn, há có thể thắng được lão phu một phân một hào nào sao? Nhường đường cho bọn hắn, quả thực lãng phí thời gian của lão phu.”

Nghe được lời này, Đào Đan Nương không khỏi giận dữ, hung hăng trừng Nghiêm Tùng một cái.

Nghiêm Phục thì cười tà, cho đó là chuyện đương nhiên.

Sư phụ hắn, đệ nhất Thiên Vũ.

Trừ cái tên tiểu tử không biết từ đâu nhô ra cũng có chút bản lãnh bên ngoài, còn lại có người nào xứng để sư phụ hắn nhường đường?

Mấy người còn lại, bao gồm cả Lưu Nhất Chân, tuy trong lòng cũng có chút nộ khí.

Nhưng sự thật chính là sự thật, Độc Thủ Dược Vương nói không sai, bọn họ cũng không có cách nào phản bác, chỉ có thể lắc đầu thở dài.

Thấy tình cảnh này, Tiểu Nhã bất giác có chút khó xử.

Vốn trận chung kết Đan Vương là mười người cạnh tranh đan, bây giờ lại chỉ để hai người tỷ thí.

Còn lại tám người, chẳng phải thành vật bài trí? Vậy bọn hắn tấn cấp còn có ý nghĩa gì? Trong lòng có thể không tức giận sao?

Thế nhưng Độc Thủ Dược Vương chính là đệ nhất đại sư luyện đan nấu lão nhất định kiên trì ý mình, nàng chỉ là một phân tích viên cũng không có cách nào.

Nhưng, ngay lúc Tiểu Nhã đang gấp đến dậm chân, một đạo âm thanh nhàn nhã đột nhiên vang lên.

“Lão gia hỏa, nếu là cạnh tranh đan, thì cho người khác một cái cơ hội đi, cần gì phải đoạn tuyệt như thế!”

Lời vừa nói ra, mọi người cùng nhau giật mình, nhìn về phía giong nói phát ra.

Thấy Trác Phàm vẫn khoanh hai tay như trước, nhắm mắt trầm tư, nhưng khóe miệng lại treo một ý cười mờ nhạt.

Độc Thủ Dược Vương hơi nhăn mày trầm ngâm một lúc, sau đó thu lại hỏa diễm, không lên tiếng nữa.

Thấy tình hình này, những luyện đan sư đang khổ nãi vì chỉ có nguyên lực chi hỏa, không khỏi đại hỉ.

Nhưng còn những người khác, thấy Độc Thủ Dược Vương giữ im lặng, thì trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Ngay cả đồ đệ của lão, Nghiêm Phục, cũng hoàn toàn ngây người.

Sư phụ hắn Độc Thủ Dược Vương là người cực kỳ kiêu ngạo, sao lại tùy tiện làm theo lời người khác nói chứ, chuyện này cũng thật mất mặt đi.

Nhưng bây giờ, sự thật chính là, một câu của Trác Phàm, liền để Độc Thủ Dược Vương vẫn luôn cao ngạo, buông xuống cao ngạo của mình.

“Có chuyện gì thế, lão đầu kia đổi tính rồi à?” ghế khách quý Sườn đông, ngũ trưởng lão U Minh Cốc cũng giật mình kinh ngạc, mấy người liếc nhìn nhau, mặt đầy nghi ngờ.

Nhưng bọn hắn không chú ý tới ngay một khắc này, tròng mắt Hoàng Phủ Thanh Vân co rụt lại, sát ý trong mắt càng sâu!

Có lẽ trong tất cả mọi người ở đây, cũng chỉ có hắn có thể minh bạch, cái gì gọi là quyền uy.

Quyền uy khiến người khác tuyệt đối phục tùng!

Quyền uy, trên người hắn cũng có.

Nhìn những người bên cạnh hắn liền biết, bọn họ tuyệt đối phục tùng hắn ra lệnh.

Nhưng quyền uy này của hắn là dựa vào Đế Vương Môn, những người này chỉ khiếp sợ uy thế của Đế Vương Môn, mới nghe lời hắn răm rắp.

Có thể nói, đám người này xem như khẩu phục nhưng tâm không phục.

Hoàng Phủ Thanh Vân biết rõ, Trác Phàm trên sân luyện đan, đã trở thành người có quyền uy lớn nhất.

Nhưng khác biệt với hắn, loại quyền uy này đã làm cho tất cả mọi người tâm phục khẩu phục.

Đến mức ngay cả người như Độc Thủ Dược Vương cũng sẽ làm theo lời hắn nói.

Đơn giản là từ khi vừa mới bắt đầu, hắn đã đem tâm của tất cả mọi người ngưng tụ đến trên người của hắn, từng bước từng bước một khiến tất cả mọi người sinh ra lòng tin phục đối với hắn.

Đây chính là Đế Vương chi thuật chân chính, phuơng pháp thu được quyền uy.

Có lẽ ngay từ đầu sát ý của Hoàng Phủ Thanh Vân đối với Trác Phàm còn khá mông lung, bản thân cũng suy đoán, có thể là bởi vì xung đột liên quan đến lợi ích.

Nhưng bây giờ hắn ta đã ro ràng nhất thanh nhị sở, từ khi nghe được lời Lâm Tử Thiên nói, Thanh Viêm của Trác Phàm giống như đang lấn át linh viêm đế vương thiên địa, thì trong lòng hắn đã hơi động, hoàn toàn minh bạch lý do tất sát Trác Phàm.

Không như người khác suy đoán rằng bản thân hắn lòng dạ hẹp hòi, không dung được người cường đại.

Hắn chỉ là bỗng nhiên ý thức được những việc người này vẫn đang làm, chính là khiêu chiến quyền uy của hắn.

Mà quyền uy Vương giả, há lại cho phép người khiêu chiến?

Một núi không thể chứa hai hổ, hai người trên mình đều mang Đế Vương chi thuật, đối với việc tranh đoạt quyền uy, tất yếu phải có một người đến chết mới thôi.

Có lẽ đã cảm nhận được luồng sát ý đến từ sườn đông, nhưng Trác Phàm vẫn không thèm quan tâm đến, hắn chỉ khẽ nhếch khóe miệng, lộ ra đường cong khinh miệt…


Chương 280: Chấp nhất (1) Theo đề nghị của Tiểu Nhã, trước hết sẽ từ năm tên luyện đan đại sư chỉ có nguyên lực chi hỏa luyện chế trước. Cho nên bọn họ vội vàng nhóm hỏa diễm, sau khi hướng về mấy vị đại sư phía trước gật nhẹ đầu, biểu thị cảm tạ lịch thiệp, sau đó thì hùng hùng hổ hổ luyện đan.

Mặc dù đồng dạng là luyện đan đại sư danh tiếng hàng đầu của Thiên Vũ Đế Quốc, nhưng từ khi mọi người gặp qua thuật luyện đan nghịch thiên của Trác Phàm, bây giờ lại xem mấy người kia thì cũng trở thành thường thường không có gì lạ cả.

Đến nỗi rất nhiều người dưới sân, đều ngáp dài nhàm chán.

Rốt cục, năm tên luyện đan sư theo thứ tự luyện thành.

Nhưng kết quả, chỉ ba đan được ngũ phẩm thượng phẩm, và hai đan dược ngũ phẩm cực phẩm, đều không vượt quá cấp bậc ngũ phẩm.

Đề mục tỷ thí vòng thứ ba đã là cạnh tranh đan dược ngũ phẩm trở lên, lúc này trận chung kết Đan Vương, thế mà vẫn còn ngũ phẩm đan, hiển nhiên không có khả năng thắng được.

Điều này, chính bọn hắn cũng minh bạch rõ ràng, chỉ là họ muốn được biểu hiện bản thân nhiều hơn, hi vọng có một vài đại gia tộc ưu ái để mắt đến mà thôi.

Nghiêm Phục bĩu môi, cười lạnh thành tiếng: “Quả nhiên vẫn là sư phụ ta nói đúng, nhường đường cho đám phế vật này, thật sự quá lãng phí thời gian.”

Nói xong, Nghiêm Phục liếc mắt nhìn qua Lưu Nhất Chân bên cạnh, cười nhạo nói: “Lưu lão đầu, ngươi đừng nói với ta, người cầm Thú Hỏa linh thú cấp bốn, mẹ nó cũng chỉ luyện cho ta ngũ phẩm đan thôi đấy.”

“Hắc hắc hắc… Lần này Lão phu không cầu đoạt được vị trí Đan Vương, chỉ cần có thể thắng tiểu quỷ ngươi, rửa sạch nhục nhã, thì đã vừa lòng thỏa ý.” Lưu Nhất Chân sờ ria mép, trong mắt lóe lên một đạo tinh quang.

Nghiêm Phục nghe được lời này như nghe thấy truyện cười buồn cười nhất thiên hạ, hắn cười to: “Ha ha ha… Ngươi lão gia hỏa này, bại tướng mà còn dám to miệng hùng biện? Huống hồ lần này Thú Hỏa của lão tử cũng mạnh hơn so với ngươi, ngươi lấy cái gì mà đòi thắng lão tử?”

“Hừ, luyện đan thuật cũng không chỉ dựa vào mỗi uy lực của hỏa diễm.

Lần trước lão phu chỉ thua ở phương diện tốc độ, nhưng bây giờ là vòng đấu kỹ pháp luyện đan, lão phu tuyệt đối không thua kém tiểu quỷ ngươi.”

Vừa dứt lời, Lưu Nhất Chân liền hô một tiếng dấy lên Thú Hỏa trong tay, tiếp đó lấy các loại dược liệu đổ vào bên trong.

Nghiêm Phục thì treo bộ mặt cười lạnh, nhìn xem lão gia hỏa này rửa sạch nhục nhã như thế nào.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hỏa diễm đỏ thẫm đang không ngừng thiêu đốt, làm nổi bật Lưu Nhất Chân đang nín đến đỏ bừng hai gò má.

Đột nhiên, Lưu Nhất Chân phốc một tiếng, bắn ra một đạo huyết tiễn chìm thẳng vào trong hỏa diễm.

Ngay trong nháy mắt này, hỏa diễm bỗng nhiên nổ tung, một viên đan hoàn đỏ thẫm linh hoạt bay ra ngoài, bị lão bắt vào trong tay.

Thong dong lau vết máu nơi khóe miệng, Lưu Nhất Chân thở mấy hơi, hung tợn nhìn về phía Nghiêm Phục đã kinh ngạc đến ngây người, lộ ra nụ cười gần như điên cuồng, đem đan dược giơ lên trước mặt hắn.

“Tiểu tử, ngươi nhìn thử đây là đan dược mấy phẩm?”

Nghiêm Phục nhìn chăm chú lão đầu này, khẽ cắn môi, không nói gì.

Nhưng Tiểu Nhã dĩ nhiên đã kêu lên sợ hãi: “Lưu đại sư luyện thành đan dược lục phẩm thượng phẩm!”

Cái gì, lục phẩm thượng phẩm?

Lần này, tất cả mọi người kêu lên sợ hãi.

Nguyên lai tưởng rằng Lưu đại sư là luyện đan sư ngũ phẩm, không nghĩ tới vậy mà có thể luyện chế ra đan dược lục phẩm thượng phẩm, ngay cả đại sư luyện đan sư vừa mới tấn thăng lục phẩm cũng không thể làm được a.

Lẽ nào bởi vì liên quan đến Thú Hỏa linh thú cấp bốn, hay là nói…

Hô!

Mọi người còn chưa kịp phỏng đoán, Nghiêm Phục đã dấy lên Thương Lam hỏa diễm.

Ngọn lửa bùng cháy hừng hực, in vào trong đôi mắt của hắn như là hai ngọn lửa thiêu đốt.

Sưu sưu sưu!

Từng món dược liệu ào ào bay vào trong lửa, luyện hóa liên tục, dung hợp.

Kỹ pháp tự nhiên thuần thục như việc ăn cơm uống nước hàng ngày vậy, dẫn tới tất cả mọi người ở hiện trường liên tục tán thưởng.

Lúc trước bởi vì Trác Phàm quá mức nổi bật, những đại sư luyện đan như Lưu Nhất Chân và Nghiêm Phục đều bị ánh dáng của hắn che phủ mất.

Cho tới bây giờ mọi người mới phát hiện, thiên phú của người trẻ tuổi này mặc dù không sánh bằng Trác Phàm nghịch thiên biến thái, nhưng tuyệt đối cũng là thiên tài luyện đan.

Thật không hổ là cao thủ luyện đan từ Dược Vương Điện! Mọi người trong lòng cảm thán.

Phốc!

Đột nhiên, Nghiêm Phục cũng cắn đầu lưỡi, một ngụm huyết tim lâp tức phun ra ngoài.

Vẩy vào trong ngọn lửa, nháy mắt hòa vào ngọn lửa màu xanh lam.

Lưu Nhất Chân thấy tình cảnh này, tròng mắt nhịn không được co rụt lại, thân thể hơi suy yếu của lão bất giác run run, bờ môi nhúc nhích nửa ngày, một câu cũng nói không nên lời.

Chỉ có trong mắt đã phủ đầy kinh hãi.

Phụt!

Hỏa diễm dập tắt, một viên đan hoàn lóe lên quang mang lam sắc trong nháy mắt bắn ra, bị hắn chộp tới trong tay, chậm rãi giơ lên trước mặt Lưu Nhất Chân.

Khóe miệng Nghiêm Phục ngậm lấy vết máu, khuôn mặt trắng nhợt nghiêm lại, lộ ra một nụ cười làm người ta sợ hãi: “Lão già, ngươi nhìn viên này đan của ta như thế nào?”

Lưu Nhất Chân liếc hắn một cái thật sâu, bất đắc dĩ lắc đầu, không nói thêm câu nào, trên mặt chỉ còn lại hiu quạnh vô tận.

Nghiêm Phục thấy vậy sảng khoái cười to.

Tiểu Nhã vội vàng tiến lại gần, cúi đầu xem xét, sau đó thốt lên tiếng kinh hô: “Nghiêm Phục công tử, luyện chế ra đan dược thất phẩm hạ phẩm!”

Cái gì, thất phẩm?

Lần này đám người triệt để sôi trào.

Thất phẩm luyện đan sư, trừ Độc Thủ Dược Vương Nghiêm Tùng ra, Dược Vương Điện lại có thêm một tên Dược Vương thiếu niên?

Đào Đan Nương ở bên cạnh nhìn thấy thế không khỏi tắc lưỡi.

Hai người này đều điên rồi, biết rõ có Độc Thủ Dược Vương ở đây, thì không có khả năng đạt được vị trí Đan Vương, vậy mà còn dùng máu tim luyện đan? Cừu oán lớn bao nhiêu chứ, nhất định phải điên cuồng như vậy sao?

Phải biết tổn thất một giọt máu tim, đây chính là đại thương nguyên khí, trong vòng mấy năm cũng chưa hẳn có thể hoàn toàn khôi phục được.

Nếu điều trị không tốt, khả năng sẽ tổn hại suốt đời, thậm chí vĩnh viễn không thể tăng tiến tu vi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box