Chàng Rể Chiến Thần
Tập 131 : 1301: Tạo Em Bé (c1301-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1301: 1301: Tạo Em Bé
Nghe thấy ông Tề thừa nhận mình thua Dương Thanh, Lục Nguyên Thông mới lấy lại tinh thần, hồ hởi nói: “Tốt! Tốt! Tốt!”
Vì quá kích động nên cả người lão đều run lên.
Nhiều năm về trước, nhà họ Lục mới là gia tộc mạnh nhất Ninh Châu, đến cả nhà họ Lý cũng không phải đối thủ của họ.
Nhưng từ khi Lục Nguyên Thông tiếp nhận vị trí chủ gia tộc, nhà họ Lục càng ngày càng suy sút, những cấp dưới trung thành thì phản bội hoặc bỏ đi.
Người bằng lòng ở lại hiện giờ chỉ còn lại một mình ông Tề.
Chính vì vậy mà Lục Nguyên Thông rất kính trọng ông ta.
“Chủ gia tộc, tôi xin lỗi!”
Ông Tề áy náy đi đến trước mặt lão, hơi cúi người xuống.
Lục Nguyên Thông vội vàng lắc đầu: “Ông nặng lời quá, chỉ là một trận so tài thôi, đừng bận tâm về nó”.
Sau khi an ủi ông Tề, lão lại gần Dương Thanh, vui mừng nói: “Cậu nhỏ, sau này cứ ở lại nhà họ Lục đi, tôi nhất định không bạc đãi cậu đâu”.
Lục Xuyên cũng nhanh chóng thể hiện lập trường: “Sau này cần tôi giúp gì thì cậu nhỏ cứ nói nhé”.
Nét mặt của Dương Thanh vẫn không đổi khi thấy thái độ của hai bố con trở nên nhiệt tình, nhưng dù sao họ cũng là bố và ông nội của Lục Tinh Tuyết nên anh lễ phép đáp: “Vâng, cháu cảm ơn bác trai và ông chủ Lục ạ”.
“Ông thấy cháu cũng ngang tuổi Tinh Tuyết, gọi ông chủ Lục thì xa lạ quá, từ giờ cháu cứ gọi là ông nội như Tinh Tuyết đi”.
Lục Nguyên Thông mau chóng sửa xưng hô.
Lục Xuyên nghe thấy lời này của lão thì giật mình, nhìn Dương Thanh rồi lại nhìn Lục Tinh Tuyết, bỗng dưng thấy xứng đôi thế nào.
Nhà họ Lục hiếm con trai, nếu hai người có thể kết hôn thì rất có lợi cho gia tộc.
Rõ ràng Lục Nguyên Thông cũng có suy nghĩ đó.
Mục Thiên Thiên đang đứng cạnh Lục Tinh Tuyết cũng ngẩn ra, đây còn là chủ nhà họ Lục và chủ gia tộc tương lai mà họ biết ư?
“Thôi, bọn ông không quấy rầy chuyện của mấy đứa, sống với nhau thật vui nhé”.
Lục Nguyên Thông vội vàng kéo Lục Xuyên rời khỏi đây.
Sau khi họ đi, biệt thự trở về với sự yên tĩnh thường ngày.
“Chị à, trước khi đi ông bảo hai người sống với nhau thật vui, có phải là ẩn ý hai người nên hẹn hò rồi không?”
Mục Thiên Thiên chợt hỏi.
“Ơ…”
Lục Tinh Tuyết sững sờ một lát rồi mặt đỏ như gấc, giận dỗi nói: “Thiên Thiên, em lại nói linh tinh rồi, chị không cho em đi mua sắm nữa đâu”.
“Kìa chị, em có nói linh tinh đâu, ý ông là thế mà!”
Mục Thiên Thiên ấm ức đáp, chợt đảo mắt một vòng, nhìn Dương Thanh hỏi: “Anh này, tôi hỏi anh trả lời nhé, chỉ cần nói phải hay không phải là được”.
Dương Thanh không rõ cô ta định làm gì, gật đầu: “Được!”
“Chị Tinh Tuyết đẹp lắm đúng không?”
Anh gật đầu ngay: “Đúng!”
“Chị Tinh Tuyết cũng tốt bụng lắm đúng không?”, Mục Thiên Thiên lại hỏi.
Dương Thanh vẫn gật đầu: “Đúng!”
“Anh cũng thích chị ấy đúng không?”, cô ta chợt nói thật nhanh.
“Đúng!”
Dương Thanh đáp lại theo phản xạ.
“Chị ơi, chị nghe thấy chưa? Anh ấy nói thích chị kìa!”
Mục Thiên Thiên mừng rỡ kéo tay Lục Tinh Tuyết, hào hứng reo lên: “Anh ấy lợi hại như vậy, hai người mà kết hôn thì không ai dám bắt nạt chị đâu”.
“Lý Tấn Lý Tần gì đó chỉ là một hạt bụi so với anh ấy thôi!”
“Quyết định như vậy đi, hôm nào em sẽ nói ông Lục tổ chức lễ kết hôn cho hai người!”.
||||| Truyện đề cử: Boss Hung Dữ – Ông Xã Kết Hôn Đi |||||
“Giờ chọn ngày lành, vào lễ Thất Tịch năm nay nhá”.
“Tính ra thì hình như còn một tháng nữa thôi, hơi gấp nhưng mà không sao, hai người tâm đầu ý hợp thì gì cũng chơi tất”.
Mục Thiên Thiên nói nguyên một tràng, không cho Dương Thanh và Lục Tinh Tuyết cơ hội lên tiếng.
“Thiên Thiên, em nói gì vậy hả?”
Lục Tinh Tuyết lúng túng, khuôn mặt tuyệt đẹp ửng hồng, thở hổn hển nói: “Chị và anh ấy mới biết nhau có một tuần, làm gì tới mức nói chuyện cưới hỏi chứ?”
Nhưng bản thân cô ta không chú ý đến việc mình lấy lý do là hai người vẫn chưa tiến xa đến mức nói chuyện cưới xin chứ không phải nguyên nhân nào khác.
“Có sao đâu! Anh ấy vừa đẹp trai lại vừa mạnh mẽ, một người đàn ông hoàn hảo thế này không phải vừa khớp với đối tượng kết hôn lý tưởng của chị sao?”
Mục Thiên Thiên hí hửng cười: “Hơn nữa còn hơn một tháng mới đến ngày kết hôn mà, hai người có thể vun đắp tình cảm trong thời gian này đó!”
“Được hơn nữa thì tạo em bé cho em chơi cùng luôn!”
Cô ta nở nụ cười ám muội..
Chương 1302: 1302: Hai Bố Con Đều Ngạc Nhiên
Lục Tinh Tuyết cực kỳ xấu hổ, hồng hộc nói: “Em…”
Nhưng chỉ được một chữ, không biết phải nói gì tiếp theo.
Mà bản thân cô ta cũng không nhận ra mình vừa lén nhìn Dương Thanh.
“Anh này, anh thấy thế nào về việc này?”
Mục Thiên Thiên cười híp mắt nhìn Dương Thanh, hỏi.
Lần này Lục Tinh Tuyết không ngăn cản mà trái lại còn đưa mắt nhìn anh, dường như trong ánh mắt mang theo sự mong đợi.
Sinh ra trong một gia tộc lớn, cô ta hiểu bản thân không thể tự quyết định hôn nhân của mình mà chỉ có thể phụ thuộc vào gia tộc, sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình bất cứ lúc nào.
Hai người chỉ mới biết nhau một tuần ngắn ngủi, nhưng trong khoảng thời gian này cô ta không thấy ở Dương Thanh có điểm gì đáng ghét cả.
Quả thật là khác một trời một vực so với tên Lý Tấn cứ mãi dây dưa với cô ta.
Nếu được lựa chọn ai trong hai người, Lục Tinh Tuyết nhất định sẽ chọn Dương Thanh.
Vừa rồi Dương Thanh bị Mục Thiên Thiên gài bẫy nên ngẩn người thật lâu, vội vàng nói: “Thiên Thiên à, cô đừng nói vậy, tôi quý Tinh Tuyết cũng như quý cô, hai người như em gái tôi vậy, tôi không có mấy suy nghĩ đó với Tinh Tuyết đâu”.
Những lời này đều là thật lòng.
Mấy ngày nay Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên luôn ở bên chăm sóc cho anh, hai cô đều rất tốt bụng.
Đang mất trí nhớ mà được hai người giúp đỡ, Dương Thanh thật sự vô cùng cảm kích.
Nhưng anh không có suy nghĩ kết hôn với Lục Tinh Tuyết.
Cho dù muốn lấy vợ sinh con thì ít nhất cũng phải chờ đến khi khôi phục trí nhớ đã.
Nghe Dương Thanh nói vậy, sắc mặt Lục Tinh Tuyết cứng lại, ánh mắt trở nên buồn bã, ửng đỏ lên.
“Tôi về phòng sửa soạn đây, hai người cũng chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta ra ngoài”.
Lục Tinh Tuyết rưng rưng nói.
Dứt lời, cô ta bước nhanh về biệt thự.
Lần này Mục Thiên Thiên không nói gì, nhận ra cảm xúc của Lục Tinh Tuyết không được ổn định sau khi nghe câu trả lời của Dương Thanh.
“Anh đúng là thẳng như ruột ngựa, chẳng lẽ anh không biết chị họ tôi có ý với anh?”
Mục Thiên Thiên tiếc rèn sắt không thành thép, hung dữ nói: “Sao còn chưa đi an ủi chị ấy?”
Dương Thanh bình tĩnh đáp: “Thiên Thiên, sau này đừng nói đùa như vậy nữa, tôi và Tinh Tuyết mới biết nhau một tuần, sao cô ấy thích tôi được?”
“Hơn nữa, bây giờ tôi cũng không có ý định yêu đương”.
Nói đến đây, nét mặt anh trở nên lo lắng: “Dù sao thì tôi cũng đang mất trí nhớ, cái gì cũng quên hết rồi, giờ mà yêu đương với Tinh Tuyết, sau này sực nhớ ra tôi đã kết hôn thì biết làm sao?”
“Vậy chẳng phải tôi hại cô ấy rồi ư?”
Nghe Dương Thanh nói vậy, Mục Thiên Thiên sững sờ, lúc này cô ta mới hiểu được mình phạm lỗi lớn thế nào.
Mục Thiên Thiên cực kỳ sùng bái Dương Thanh, cũng thật lòng muốn thấy Lục Tinh Tuyết được hạnh phúc.
Nhưng nếu Dương Thanh đã có vợ, có con như anh giả sử thì sao?
Sau này vợ của Dương Thanh tìm đến thì Lục Tinh Tuyết biết làm sao đây?
Chẳng qua, Mục Thiên Thiên hiểu một điều rằng có lẽ chính Lục Tinh Tuyết cũng không nhận thấy được mình đã phải lòng anh rồi.
“Anh đúng là được ông trời phái xuống để hành hạ chị ấy mà!”
Mục Thiên Thiên bực mình trừng mắt nhìn Dương Thanh rồi xoay người trở về phòng.
Anh gượng cười, lắc đầu.
Cùng lúc đó, trong biệt thự của Lục Nguyên Thông.
“Bố à, con thật sự không ngờ cậu nhỏ lại mạnh đến vậy, ngay cả ông Tề cũng không đấu lại cậu ấy”.
Lục Xuyên kích động nói.
Lục Nguyên Thông gật đầu tán thành, cũng phấn khởi không kém gì ông ta, nói với ông Tề ở bên cạnh: “Ông Tề, ông thấy thực lực của cậu nhỏ nằm ở đâu?”
Ông Tề lắc đầu, nghiêm túc đáp: “Tôi mà dùng hết sức thì kể cả cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ bình thường cũng chưa chắc đỡ được, thế mà điều đó lại quá dễ dàng với cậu nhỏ”.
“Chứng tỏ thực lực của cậu ấy ít nhất nằm ở Vương Cảnh hậu kỳ, nhưng tôi có cảm giác thực lực thật sự của cậu ấy cao hơn chúng ta nghĩ”.
Lục Nguyên Thông và Lục Xuyên nhìn nhau, ánh mắt của cả hai đều cực kỳ ngạc nhiên.
“Ông Tề, ý ông là cậu nhỏ có thể là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong sao?”
Lục Xuyên ngập ngừng hỏi.
Ông Tề gật đầu.
Hô hấp của hai bố con trở nên gấp gáp.
Một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ là đã có thể đưa nhà họ Lục lên vị trí vượt xa hiện nay, giả sử thực lực của Dương Thanh đã đạt đến Vương Cảnh đỉnh phong thì mục tiêu nằm trên đỉnh Ninh Châu không còn xa nữa!
Chương 1303: 1303: Có Người Theo Dõi
“Bố, lần này chúng ta nhặt được báu vật rồi!”
Lục Xuyên kích động nói: “Chỉ cần có thể khiến cậu nhỏ ở lại nhà họ Lục, thì nhà họ Lý và nhà họ Trương cũng chưa chắc là đối thủ của chúng ta”.
Hai mắt Lục Nguyên Thông hơi sáng lên, lão ta im lặng một hồi bỗng hỏi: “Con nói xem nếu cậu nhỏ và Tinh Tuyết kết hôn nhà họ Lục sẽ thế nào?”
Lục Xuyên nghe vậy kinh ngạc tột độ, sau đó lại kích động nói: “Nếu cậu nhỏ thật sự kết hôn với Tinh Tuyết dù nhà họ Lý hay nhà họ Trương cũng phải cúi đầu xưng thần”.
“Bởi vì trong gia tộc của bọn họ cao thủ mạnh nhất cũng chỉ có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ mà thôi”.
“Còn chúng ta, chỉ cần một cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong cũng có thể chèn ép hai gia tộc họ Lý và họ Trương!”
Trong mắt Lục Nguyên Thông tràn đầy mong chờ: “Nếu ngay cả ông Tề cũng nghĩ thực lực của cậu nhỏ rất có thể là Vương Cảnh đỉnh phong vậy chúng ta nhất định phải nghĩ cách giữ cậu ấy ở lại nhà họ Lục”.
Lục Xuyên gật đầu: “Bố, con sẽ tìm Tinh Tuyết nói chuyện, bảo con bé phải dùng mọi cách để được ở bên cậu nhỏ”.
Dương Thanh không hề biết anh đã được trong nhà Lục Xuyên xem là con rể của nhà họ Lục.
Lúc này anh đang ở trong phòng khách chờ Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên đi ra.
Trong lúc Dương Thanh đang ngồi đợi thì Mục Thiên Thiên gõ cửa phòng Lục Tinh Tuyết đi vào.
“Chị, sao chị lại khóc?”
Mục Thiên Thiên phát hiện hai mắt Lục Tinh Tuyết đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong.
Lục Tinh Tuyết vội xoay đầu đi: “Chị không có khóc!”
Mối quan hệ của Mục Thiên Thiên và Lục Tinh Tuyết rất tốt.
Đương nhiên cô ta nhận ra tâm trạng khác thường của Lục Tinh Tuyết.
Cô ta đi tới bên cạnh Lục Tinh Tuyết, sau đó đột nhiên vươn tay ôm chị họ vào lòng, khẽ nói: “Chị, chị đừng buồn, không phải anh ấy không thích chị, mà vì bây giờ anh ấy đã mất trí nhớ, quên hết mọi chuyện, cho nên không dám quá gần gũi chị”.
“Anh ấy sợ mình đã kết hôn sinh con, sợ ngày nào đó anh ấy nhớ lại, chắc chắn sẽ khiến chị tổn thương”.
“Vì thế sở dĩ anh ấy nói vậy là vì sợ làm chị tổn thương!”
Nghe Mục Thiên Thiên nói vậy, tâm trạng của Lục Tinh Tuyết tốt hơn rất nhiều, vô thức hỏi: “Anh ấy nói vậy thật sao?”
Mục Thiên Thiên gật đầu: “Chị, anh ấy nói vậy đấy”.
Thấy tâm trạng của Lục Tinh Tuyết đã khá hơn, Mục Thiên Thiên cũng yên tâm hơn nhiều, cô ta cười híp mắt nói: “Chị, có phải chị thích anh ấy không?”
“Thiên Thiên!”
Lục Tinh Tuyết đỏ mặt, gắt giọng.
“Hì hì, em hiểu mà!”
Mục Thiên Thiên cười nói.
Biết được sở dĩ Dương Thanh không muốn yêu đương với mình là vì anh sợ tổn thương mình nên tâm trạng của Lục Tinh Tuyết cũng tốt hơn, nhanh chóng chải đầu, trang điểm.
Dương Thanh ngồi một mình trên sofa trong phòng khách, trong lòng hơi lo lắng.
Tuy anh không tự kỷ đến mức cho rằng Lục Tinh Tuyết sẽ thích mình trong thời gian giắn như vậy, nhưng lúc nãy khi Lục Tinh Tuyết rời đi hình như tâm trạng của cô ta rất kém, vì vậy Dương Thanh hơi lo.
Đợi đúng nửa tiếng, rốt cuộc cũng nghe tiếng bước chân vang lên, Dương Thanh vội đứng dậy, chỉ thấy hai cô gái trang điểm xinh đẹp đang dắt tay nhau đi về phía này.
Hai người đó chính là Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên.
Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên vốn là những cô gái có giá trị nhan sắc siêu cao, lúc này sau khi đã trang điểm tỉ mỉ xong, quả thật càng xinh đẹp tuyệt trần, hơn xa các cô diễn viên được yêu thích trên điện ảnh.
“Anh đừng nhìn nữa, nếu nhìn nữa chị Tinh Tuyết sẽ xấu hổ chết mất”.
Mục Thiên Thiên cười hi ha nói.
Dương Thanh nhất thời đỏ mặt, cười nói: “Hai chị em cô thật sự rất xinh đẹp!”
Mục Thiên Thiên cười đắc ý nói: “Đương nhiên rồi, anh cũng không nhìn xem hai chị em chúng tôi là ai chứ?”
Có được lời khen của Dương Thanh, Lục Tinh Tuyết vui như tết.
Nửa giờ sau, một chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi dừng lại ở quảng trường Ninh Châu.
Quảng trường Ninh Châu là nơi tập trung rất nhiều cửa hàng xa xỉ.
Một đoàn ba người có giá trị nhan sắc cực cao này vừa xuất hiện lập tức thu hút vô số ánh mắt của người khác.
Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên đã quen với cảnh tượng này từ lâu, nên không cảm thấy khác lạ, ngược lại Dương Thanh rất không tự nhiên khi bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy.
“Chị, chị thấy bộ vest màu trắng kia thế nào?”
Lúc đi ngang qua cửa hàng Versace, Mục Thiên Thiên bất ngờ chỉ vào bộ quần áo trên người ma nơ canh ở lối vào cửa hàng, vui vẻ nói.
“Được đấy, mua đi!”
Lục Tinh Tuyết cũng rất hài lòng, trực tiếp bảo người phục vụ gói lại.
“Tinh Tuyết…”
Dương Thanh vừa muốn ngăn cản nhưng không kịp vì Lục Tinh Tuyết đã quẹt thẻ luôn rồi.
Những nhân viên trong cửa hàng nhìn Dương Thanh bằng ánh mắt rất khác lạ.
Giống như Dương Thanh là anh chàng trai bao của Lục Tinh Tuyết.
“Đôi giày da này cũng đẹp lắm, mua đi!”
“Sợi dây lưng này mua luôn!”
“Chiếc áo sơ mi này rất đẹp, gói lại đi!”
…!
Sau một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, trên tay Dương Thanh đã lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.
Từ quần áo mặc bên ngoài đến đồ lót bên trong, mỗi thứ đều mua vài bộ.
Dương Thanh đã rất cố gắng ngăn cản nhưng không có tác dụng, hễ Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên chấm được món nào là mua liền món đó.
“Tinh Tuyết, Thiên Thiên, đủ rồi, đủ thật rồi.
Quần áo nhiều như vậy, đủ tôi mặc mấy năm rồi”.
Dương Thanh bất đắc dĩ nói: “Nếu không, mua cho hai người đi?”
Từ nãy đến giờ hai cô gái này chỉ lo mua đồ cho anh, không mua một món nào cho bọn họ.
Dương Thanh cũng thấy rất ngại.
Hai cô gái này đã cứu mạng anh, bây giờ anh còn sống trong biệt thự của Lục Tinh Tuyết, đã vậy lúc này cô ta còn mua đồ cho anh nữa.
Nhân viên bán hàng đều coi anh là trai bao rồi.
“Có bao nhiêu đây sao mà đủ?”
Mục Thiên Thiên vội nói: “Anh chỉ cần đi theo chúng tôi là được, còn việc tính tiền để chúng tôi lo!”
Khóe miệng Dương Thanh giật giật, nhưng không nói gì chỉ đành đi theo hai cô gái này tiếp tục mua sắm.
Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên dường như không biết mệt, bọn họ không ngừng dạo hết cửa hàng này tới cửa hàng khác cả buổi sáng.
Cuối cùng vẫn là do Mục Thiên Thiên đói bụng, lúc này hai cô gái mới chịu dừng lại, dẫn Dương Thanh đi ăn trưa.
Sau buổi cơm trưa, lại tiếp tục đi dạo phố, chỉ là lần này đỡ hơn rồi, bọn họ không mua đồ cho Dương Thanh nữa, mà là mua cho bọn họ.
Lại là một chiều chỉ dành cho việc mua sắm nhưng điều khiến Dương Thanh ngạc nhiên là ngay cả anh cũng thấy mệt mỏi buồn ngủ, nhưng Lục Tinh Tuyết và Mục Thiên Thiên không hề biết mệt, lúc nào vẻ mặt cũng bừng bừng sức sống.
“Này anh, sau này hai chúng tôi ra ngoài không cần lo lắng nữa, bởi vì cuối cùng cũng có người xách đồ giúp chúng tôi rồi!”
Trên đường trở về Mục Thiên Thiên cười vui vẻ nói.
Dương Thanh cạn lời nói: “Sau này tôi có thể không đi dạo phố với hai người nữa được không?”
“Không thể!”
Hai cô gái cực kỳ ăn ý cùng thốt lên.
Đúng lúc này, Dương Thanh có cảm giác nguy hiểm, nhất thời chau mày nhìn kính chiếu hậu, lạnh giọng nói: “Phía sau có người đang theo dõi chúng ta!”
“Cái gì?”
Mục Thiên Thiên nóng nảy: “Ai mà lớn gan như vậy, lại dám theo dõi chúng ta, bọn họ chán sống rồi sao?”
Lục Tinh Tuyết hơi lo lắng nói: “Chắc không phải là người của Lý Tấn chứ?”
“Tăng tốc!”
Dương Thanh bỗng lên tiếng.
Tài xế không nói không rằng, đột nhiên tăng tốc, chiếc xe lao nhanh như bay.
Nhưng chiếc xe phía sau cũng bỗng tăng tốc theo.
Quả nhiên có vấn đề.
.
Chương 1305: 1305: Bốn Chi Năm Chi
“Ranh con, tao đã điều tra rồi, mày chỉ là một thằng vô dụng mất trí nhớ được Tinh Tuyết cứu về tuần trước.
Cô ấy vẫn luôn chăm sóc cho mày”.
Lý Tấn nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày có biết Tinh Tuyết là vợ chưa cưới của tao không hả? Mày dám làm ô uế thanh danh của cô ấy, tao sẽ không tha cho mày đâu!”
Dứt lời, hắn ta phất tay: “Đánh phế nó cho tao!”
“Vâng!”
Hai gã vệ sĩ khôi ngô nghe lệnh, lập tức xông về phía Dương Thanh.
Ông Vương hoảng hốt vội vàng che chắn trước người anh, cả giận nói: “Con mẹ nó cậu mau cút đi cho tôi!”
Ông ta thật sự nổi giận.
Bây giờ đang trong lúc nguy hiểm, Dương Thanh còn dám chọc giận Lý Tấn, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Sau đó, ông ta lao vọt lên.
“Vèo!”
Nhưng tốc độ của Dương Thanh còn nhanh hơn.
Ông ta chưa kịp xông tới đã nhìn thấy cảnh tượng khủng bố.
“Bịch!”
Hai tiếng va đập nặng nề liên tiếp vang lên, hai vệ sĩ nghe lệnh Lý Tấn đánh Dương Thanh đều phun máu bay ngược ra như đạn pháo.
“Cái gì?”
“Sao lại như thế?”
“Sao cậu ta lại mạnh như vậy?”
…
Người nhà họ Lý đều sợ ngây người, vẻ mặt khó tin.
Nhất là Lý Tấn, hắn ta bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Vệ sĩ của hắn ta đều là cao thủ của nhà họ Lý.
Hai người vừa bị Dương Thanh đánh bay là cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ.
Trong nhà họ Lý chỉ có dòng chính như hắn ta mới có tư cách được hai cao thủ Vương Cảnh đi theo bảo vệ.
Vậy mà giờ đây, bọn họ đều bị đánh bay, bất tỉnh nhân sự.
Ông Vương đang định lao lên nghênh chiến cũng ngẩn người, vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Ông ta chỉ biết quan hệ của Dương Thanh và Lục Tinh Tuyết rất tốt, nhưng không ngờ anh lại mạnh như vậy.
Có thể dễ dàng đánh bay hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ thì ít nhất thực lực của anh cũng phải là Vương Cảnh trung kỳ.
Bản thân ông ta cũng là Vương Cảnh sơ kỳ.
Nếu đối đầu Dương Thanh, chẳng phải ông ta sẽ không chịu nổi một đòn sao?
Nghĩ lại mình vừa chế nhạo Dương Thanh, ông ta cảm thấy cực kỳ xấu hổ, chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui vào.
“Anh vừa nói muốn đánh phế tôi sao?”
Dương Thanh lạnh lùng bước từng bước về phía Lý Tấn.
Toàn thân Lý Tấn run bần bật, có thể xác định thực lực của Dương Thanh là Vương Cảnh trung kỳ.
Tuy trong nhà họ Lý cũng có mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ nhưng hắn ta gặp được cũng phải lễ phép chào hỏi.
Hắn ta sợ nhất là Dương Thanh còn trẻ như vậy đã đạt tới Vương Cảnh trung kỳ.
Loại người này sao có thể tầm thường được?
“Mày… mày định làm gì?”
Lý Tấn vừa lùi ra sau vừa lắp bắp nói: “Tao cảnh cáo mày, tao là thiên tài võ thuật thế hệ trẻ của nhà họ Lý, vừa đầy ba mươi tuổi đã đột phá Vương Cảnh sơ kỳ”.
“Nếu mày dám làm hại tao, ông nội tao sẽ không tha cho mày đâu!”
“Nhà họ Lục cũng sẽ bị liên lụy.
Mày đừng tới đây, đừng tới đây…”
Dương Thanh bỗng tiến lên một bước, tóm lấy một cánh tay của Lý Tấn, dùng sức vặn.
“Răng rắc!”
Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên.
“Á…”
Ngay sau đó, tiếng hét thảm thiết vang vọng cả con đường.
Đám vệ sĩ nhà họ Lý đều khiếp sợ, không dám xông lên trả thù.
Đến cả Lý Tấn còn bị Dương Thanh tùy ý bẻ gãy tay, huống hồ là bọn họ?
“Lần này tạm thời tha cho anh một mạng.
Nếu còn dám làm phiền Tinh Tuyết, tôi sẽ phế sạch cả năm chi của anh!”
Dương Thanh hăm dọa một câu rồi quay người lên xe.
Ông Vương ngơ ngác hỏi: “Chỉ có bốn chi thôi mà? Sao cậu nhỏ lại nói là năm chi?”
Chương 1306: 1306: Đến Lúc Rồi
Người nhà họ Lý thấy xe của Lục Tinh Tuyết rời đi mới hốt hoảng chạy lại.
“Mau đưa cậu chủ đi bệnh viện!”
Vệ sĩ nhà họ Lý cuống quýt nói.
“Cút! Cút hết cho tao!”
Lý Tấn nổi giận nghiến răng nghiến lợi nói: “Vô dụng! Chúng mày đều là lũ vô dụng! Tao bị thằng nhãi kia bẻ gãy tay mà chúng mày chỉ đứng nhìn”.
Mấy gã vệ sĩ cúi đầu im lặng.
Bọn họ cũng chỉ là vệ sĩ nhà họ Lý mà thôi.
Nhưng họ lại cảm giác được sát khí dọa người của Dương Thanh.
Nếu bọn họ dám ra tay, không ai dám chắc Dương Thanh có giết luôn họ hay không.
Bọn họ không ngốc tới mức hi sinh cả tính mạng để bảo vệ Lý Tấn, biết rõ không đánh lại được còn khiêu khích anh.
Trong xe của Lục Tinh Tuyết, Mục Thiên Thiên sùng bái nhìn Dương Thanh: “Anh đỉnh thật đấy, chỉ cần ra tay đã trấn áp tất cả, ngầu lắm luôn!”
“Tôi muốn bái anh làm sư phụ, anh nhất định phải dạy tôi tập võ.
Sau này tôi cũng muốn trở thành cao thủ hàng đầu như anh”.
Lục Tinh Tuyết nhìn Dương Thanh, trong mắt tràn đầy sùng bái và yêu thương.
Từ nhỏ cô ta đã biết sinh ra trong gia tộc lớn không thể tự quyết định số phận của mình.
Vậy nên cô ta luôn mong mỏi tìm được một người chồng có thực lực mạnh mẽ.
Vậy thì gia tộc cũng sẽ không ép cô ta liên hôn nữa.
Sau khi gặp được Dương Thanh, cô ta mới thấy anh chính là người chồng cô ta ước mong từ nhỏ.
Nghĩ vậy, mặt cô ta đỏ bừng lên.
“Chị sao thế? Sao mặt chị đỏ vậy?”
Mục Thiên Thiên đột nhiên lo lắng nhìn Lục Tinh Tuyết, còn sờ trán cô ta, nghi ngờ nói: “Có sốt đâu!”
“Chị không sao!”
Lục Tinh Tuyết càng đỏ mặt, khẽ đẩy tay Mục Thiên Thiên.
Đúng lúc này, Dương Thanh cũng nhìn sang cô ta.
Khi chạm phải ánh mắt anh, Lục Tinh Tuyết như một chú nai con hoảng sợ vội vàng quay ra ngoài cửa sổ.
Dương Thanh ngờ vực hỏi: “Cô sao vậy?”
Mục Thiên Thiên nhìn Dương Thanh rồi lại nhìn Lục Tinh Tuyết đang ngượng chín mặt, lập tức hiểu ra: “Em biết rồi, chị đang nghĩ đến yêu đương!”
“Thiên Thiên!”
Lục Tinh Tuyết tức giận, nghiến răng nói: “Em còn dám nói linh tinh nữa, chị vứt em xuống xe đấy nhé!”
Mặt cô ta đỏ đến mức có thể ép ra nước, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào Dương Thanh.
Ông Vương đang lái xe cũng thầm cảm thán, xem ra cô chủ thật sự thích cậu này rồi.
Nhưng nghĩ tới thực lực của Dương Thanh, ông ta không khỏi kích động.
Nếu Dương Thanh nên duyên với Lục Tinh Tuyết, tiền đồ sau này của nhà họ Lục sẽ vô cùng xán lạn.
Dù rất vui nhưng ông ta vẫn lo lắng.
Dương Thanh đã bẻ gãy tay của Lý Tấn, chắc chắn sẽ chọc giận nhà họ Lý.
Với thực lực hiện giờ của nhà họ Lục sao có thể chống đỡ nhà họ Lý đang hưng thịnh?
Dương Thanh rất mạnh, thiên phú võ thuật cũng không tệ, nhưng cùng lắm cũng chỉ là Vương Cảnh trung kỳ.
Chút thực lực này không thấm vào đâu so với cao thủ hàng đầu của nhà họ Lý!
.
Chương 1307: 1307: Thiếu
Từ khi Lý Tấn gặp được Lục Tinh Tuyết, hắn ta không ngừng quấy rối cô ta.
Nhà họ Lục không dám làm gì hắn ta, thậm chí còn bị ép phải liên hôn với nhà họ Lý.
Những chuyện này đều là sự sỉ nhục với nhà họ Lục.
Bây giờ Lục Nguyên Thông đã biết thực lực của Dương Thanh rất có thể là Vương Cảnh đỉnh phong, sao còn phải sợ nhà họ Lý nữa?
Đương nhiên đây cũng chỉ là suy đoán, nhưng ít nhất có thể xác định, thực lực của Dương Thanh phải từ Vương Cảnh hậu kỳ trở lên.
Cao thủ mạnh nhất nhà họ Lý cũng chỉ mới đạt tới Vương Cảnh hậu kỳ.
Nếu nhà họ Lý có gan động tới nhà họ Lục, Lục Nguyên Thông cũng dám liều mạng.
“Chủ gia tộc, mặc dù thiên phú võ thuật của cậu ấy rất mạnh nhưng cậu ấy vẫn còn quá trẻ.
Nếu cho cậu ấy thêm mười năm, dù là nhà họ Lý cũng chỉ có phải ngước nhìn”.
Ông Vương vẫn chưa hết lo lắng: “Nhưng nếu cao thủ đứng đầu nhà họ Lý ra tay, cậu ấy vẫn chưa đủ sức…”
Ông Vương đang định nói tiếp thì bị Lục Nguyên Thông ngăn lại: “Nhà họ Lục im hơi lặng tiếng quá lâu, đến lúc liều mạng rồi.
Cậu cứ yên tâm, nhà họ Lý còn chưa đủ khả năng diệt nhà họ Lục chúng ta đâu”.
Nghe vậy, ông Vương không nói gì thêm, chỉ là trong lòng vô cùng kinh hãi.
Ông ta không biết Lục Nguyên Thông lấy đâu ra tự tin, nhưng cũng hiểu lão đã dám nói vậy thì chắc chắn vẫn còn thủ đoạn.
“Tôi hiểu rồi!”
Ông Vương gật đầu đáp.
Cùng lúc đó ở nhà họ Lý.
Trong căn biệt thự ở chính giữa tòa trang viên rộng lớn.
Một người đàn ông trung niên nghe cấp dưới báo cáo, sa sầm mặt nói: “Cậu nói Lý Tấn bị một người mới hai mươi bảy hai mươi tám tuổi bẻ gãy tay?”
Ông ta là Lý Đồng Hạ, bố của Lý Tấn, đồng thời cũng là người thừa kế nhà họ Lý.
Cấp dưới vội vàng nói: “Hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ bảo vệ cậu chủ cũng bị cậu ta dễ dàng đánh bại”.
Lý Đồng Hạ lại nói tiếp: “Thằng nhóc kia đã bẻ gãy một cánh tay của Lý Tấn.
Nếu cứ để yên chuyện này, chắc chắn nhà họ Lý sẽ bị các gia tộc khác chê cười”.
“Còn có thể làm gì? Đương nhiên là phải lấy lại danh dự rồi!”
Lý Sơn lạnh lùng nói, đôi mắt tinh ranh lóe lên sát khí mãnh liệt.
Chương 1309: 1309: Có Thể Trở Về Không
Một lúc lâu sau, anh đột nhiên lẩm bẩm.
Mấy ngày này anh cũng tìm hiểu kĩ càng một vài chuyện.
Dù là ông Tề, cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục hay hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ của Lý Tấn đều không chịu nổi một đòn của anh.
Nhưng bọn họ lại là cao thủ hàng đầu của nhà họ Lục và nhà họ Lý.
Quan trọng nhất là, anh chưa hề đánh hết sức, có lẽ còn chưa dùng đến một phần nghìn sức lực.
Chẳng lẽ đến cả cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong cũng sẽ bị anh dễ dàng lấy mạng sao?
“Hay mình là cao thủ của một gia tộc lớn nào đó?”
Dương Thanh tự nhủ: “Nhưng nếu là vậy, trước kia ở đỉnh Ninh Sơn đã xảy ra chuyện gì?”
“Rốt cuộc là kẻ nào đánh mình bị thương nặng như vậy?”
Hiện giờ trong đầu anh như đang có mười vạn câu hỏi vì sao, có rất nhiều chuyện nghĩ mãi không hiểu.
“Cốc cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa bỗng vang lên.
Lục Tinh Tuyết nói: “Tôi có thể đi vào không?”
“Cửa không khóa, cô vào đi!”
Bấy giờ Dương Thanh mới lấy lại tinh thần, lên tiếng đáp.
Cửa phòng mở ra, một dáng người yểu điệu cất bước đi vào.
Không thể không thừa nhận Lục Tinh Tuyết thật sự rất xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo, lại là người của gia tộc lớn.
Có thể nói không một người đàn ông nào không thích cô gái này.
Dương Thanh cũng không ngoại lệ, nhưng cái thích của anh chỉ là sự thưởng thức cái đẹp đơn thuần.
“Cô tìm tôi có việc gì à?”
Anh nghi hoặc hỏi thăm.
Lục Tinh Tuyết nhìn Dương Thanh, mặt ửng đỏ, đột nhiên cúi đầu xuống.
“Hả?”
Dương Thanh lại càng nghi ngờ, không biết tại sao cô ta lại tìm tới mình, còn không chịu nói gì.
Lục Tinh Tuyết cúi đầu thẹn thùng, mặt đỏ như gấc.
“Tôi…”
Mãi lâu sau, cô ta mới lấy hết can đảm định tỏ tình.
“Ầm!”
Ngay lúc ấy, bên ngoài truyền tới tiếng nổ vang dội.
Dương Thanh lập tức cau mày nói: “Sợ là nhà họ Lục gặp chuyện rồi.
Tôi phải ra ngoài một chuyến, cô và Thiên Thiên ở yên trong phòng, đừng đi ra ngoài”.
Dứt lời, anh nhảy ra khỏi cửa sổ.
“Anh…”
Lục Tinh Tuyết kinh hãi lắp bắp.
Nhưng lúc này Dương Thanh đã rời đi.
“Lục Nguyên Thông, mau giao hung thủ ra đây, tôi sẽ tha cho nhà họ Lục một con đường sống!”
Giọng nói khí thế vang vọng khắp trang viên nhà họ Lục.
“Lý Đồng Hạ, anh dẫn người xông vào nhà họ Lục như vậy hơi quá đáng rồi đấy!”
Tiếp đó lại có một giọng nói khác vang lên.
Lục Xuyên vội vàng dẫn theo đội quân tinh nhuệ của gia tộc vọt ra giằng co với người nhà họ Lý.
“Hừ!”
Lý Đồng Hạ cười lạnh một tiếng, mắt lóe lên sát khí: “Lục Xuyên, người nhà họ Lục các anh bẻ gãy tay con trai tôi là Lý Tấn.
Các anh không định chịu trách nhiệm sao?”
“Chịu trách nhiệm?”
Lục Xuyên không hề e sợ, cười lạnh nói: “Tôi không đòi nhà họ Lý các người chịu trách nhiệm, các người còn dám tự tìm tới?”
“Con trai anh chặn xe của con gái tôi, định bắt con bé lại, bị đánh cũng là tài nghệ không bằng người ta, đáng đời!”
Nghe vậy, sắc mặt Lý Đồng Hạ càng tối sầm: “Anh muốn chết hả?”
“Người muốn chết là anh!”
Lục Xuyên hét ầm lên: “Mau xông lên!”
Ông ta vừa ra lệnh, mười mấy cao thủ nhà họ Lục nhao nhao vọt ra.
Một nửa trong số bọn họ có thực lực Vương Cảnh sơ kỳ.
Còn phe Lý Đồng Hạ chỉ có một cao thủ Vương Cảnh trung kỳ, hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, còn lại đều có thực lực dưới Vương Cảnh.
“Anh đã muốn chết, tôi sẽ cho anh toại nguyện!”
Lục Xuyên hờ hững nói, ánh mắt nhìn Lý Đồng Hạ như nhìn một kẻ đã chết.
Lý Đồng Hạ vô cùng khiếp sợ.
Ông ta dẫn người tới chỉ để hăm dọa, thuận tiện chèn ép nhà họ Lục một chút.
Nào ngờ nhà họ Lục lại dám khai chiến với mình.
Ông ta không hề dẫn theo toàn bộ cao thủ của nhà họ Lý, nếu xảy ra xung đột ở đây chưa chắc đã có thể sống sót trở về.
Chương 1310: 1310: Mở Loa Ngoài Đi
Không chỉ Lý Đồng Hạ mà những tinh anh trong nhà họ Lục cũng cực kỳ kinh ngạc, họ biết thực lực nhà họ Lục và nhà họ Lý cách xa nhau nhiều đến thế nào.
Thế mà bây giờ Lục Xuyên lại muốn khiêu chiến Lý Đồng Hạ.
Lục Xuyên là người thừa kế nhà họ Lục, còn Lý Đồng Hạ lại là người thừa kế của nhà họ Lý, so ra thì chênh lệch lớn vô cùng.
“Lục Xuyên, anh muốn khai chiến có phải không?”
Mặt Lý Đồng Hạ âm trầm, cắn răng hỏi.
“Hừ!”
Lục Xuyên cười khẩy: “Anh đã dẫn người đến nhà họ Lục kiếm chuyện rồi mà còn hỏi tôi có phải muốn khai chiến không à? Phải là nhà họ Lý các anh muốn khai chiến chứ?”
“Anh…”
Lý Đồng Hạ không biết làm sao để phản bác lại câu trào phúng này, tức giận đến mức run rẩy cả người.
“Lý Đồng Hạ, đừng nói nữa, thằng con anh đột ngột chặn đường con gái tôi làm con bé bị sợ hãi, liệu mà nghĩ ra một lời giải thích thỏa đáng để xử lý chuyện này đi!”
Lục Xuyên lạnh giọng nói.
Cho đến lúc này, Lý Đồng Hạ mới nhận ra nhà họ Lục thật sự muốn trở mặt với nhà họ Lý.
Nếu không thì thái độ của Lục Xuyên không thể nào đanh thép như vậy được.
Trước đây,mỗi lần gặp nhau ông ta đều khúm na khúm núm, có khi nào dám xấc xược như hôm nay đâu?
Lẽ nào là vì có cao thủ trẻ đó?
Lý Đồng Hạ thầm suy đoán.
Trong lúc nhất thời, ông ta có hơi lưỡng lự.
Tuy nhà họ Lý mạnh hơn nhà họ Lục nhưng cũng chỉ hơn được một chút, nếu như hai nhà thật sự xảy ra tranh chấp thì phe thua cuộc vẫn là nhà họ Lục, nhưng nhà họ Lý cũng phải trả giá rất lớn.
Xưa nay nhà họ Lý và nhà họ Trương luôn tranh đấu ngoài sáng trong tối để giành vị trí bá chủ Ninh Châu, giờ nhà họ Lục và nhà họ Lý mà trở mặt thành thù thì nhà họ Trương sẽ làm ngư ông đắc lợi, thuận đà giành lấy vị trí đó.
Nghĩ đến đây, Lý Đồng Hạ uất nghẹn thanh minh: “Lục Xuyên, hôm nay tôi tới đây không có ác ý gì cả, chỉ muốn đòi lại công bằng cho con trai của tôi thôi.
Lý Tấn thằng bé bị người của nhà họ Lục các ông đánh cho tàn phế cơ mà”.
“Hơn nữa, hai gia tộc chúng ta đang chuẩn bị liên hôn, nếu vì chút chuyện nhỏ này mà phá vỡ quan hệ thì chẳng phải không đáng lắm sao?”
Nghe Lý Đồng Hạ nói vậy, ai cũng ngạc nhiên.
Nhà họ Lý đang cúi đầu trước nhà họ Lục sao?
Bản thân Lục Xuyên cũng giật mình, sở dĩ ông ta tỏ ra cương quyết như thế là vì muốn ép Lý Đồng Hạ ra tay trước, sau đó nhà họ Lục sẽ đáp trả, như thế mới có lý do chính đáng để khơi mào cuộc chiến.
Không ngờ Lý Đồng Hạ lại xuống nước trước.
Lục Xuyên cũng chần chừ, chưa biết nên làm thế nào.
“Hừ!”
Ngay lúc này, một giọng nói hờ hững vang lên: “Nhà họ Lý dẫn người đến, ngồi trên đầu chúng tôi rồi mà còn muốn liên hôn à?”
“Bố!”
“Chủ gia tộc!”
Sự xuất hiện của Lục Nguyên Thông làm cho tất cả mọi người đều giật mình.
Lý Đồng Hạ nghe thấy câu nói của lão thì mặt mày tái mét.
Lục Xuyên đứng ra công khai đối đầu với nhà họ Lý đã đành, bây giờ lại thêm cả chủ nhân của nhà họ Lục nữa là sao?
“Chú Lục, chú hiểu lầm rồi ạ!”
Lý Đồng Hạ vội giải thích: “Con trai cháu dám đe dọa Tinh Tuyết đúng là quá đáng thật”.
“Cháu là bố nó, giận quá nên mới dẫn người đến nhà họ Lục đòi lại công bằng, thật sự là cháu đã quá xốc nổi”.
“Mong chú Lục hãy tha thứ cho sự vô lễ của cháu, đừng nói chuyện này cho bố cháu biết, ông ấy mà biết sẽ không tha cho cháu mất”.
Lý Đồng Hạ chật vật van nài.
Tuy nhà họ Lục không sánh bằng nhà họ Lý nhưng Lục Nguyên Thông là người cùng thời với Lý Sơn, Lý Đồng Hạ chẳng có gì xấu hổ khi cúi đầu trước lão cả.
Lúc này, Lý Đồng Hạ phải ôm hết mọi trách nhiệm về mình.
Không phải vì sợ nhà họ Lục mà là ông ta hiểu hai nhà Lý, Lục không thể nổ ra tranh chấp trong tình hình hiện nay được, vì một khi điều đó xảy ra, nhà họ Trương sẽ thừa cơ thống trị cả Ninh Châu.
“Hừ!”
Lục Nguyên Thông cười khẩy: “Chỉ dựa vào cậu mà dám xông vào nhà họ Lục của tôi? Hay là Lý Sơn kêu cậu tới đây ra oai thế?”
Vừa nghe vậy thì sắc mặt Lý Đồng Hạ thay đổi, lo sợ phủ nhận: “Chú Lục hiểu lầm rồi, thật sự là do cháu bốc đồng quá mới gây ra chuyện hôm nay, không liên quan gì đến bố cháu đâu ạ, nếu chú không tin thì có thể gọi cho bố cháu…”
Ông ta chưa kịp nói xong thì chuông điện thoại chợt reo lên.
“Là Lý Sơn đúng không? Cậu nói không liên quan đến ông ta, vậy cậu có dám mở loa ngoài không?”
Lục Nguyên Thông hùng hổ yêu cầu.
Ai nấy đều ngửi được mùi thuốc súng quanh đây.
Từ nãy đến giờ Lý Đồng Hạ luôn hạ thấp bản thân, nhưng lão luôn ép ông ta bùng nổ.
Nói thế nào thì nhà họ Lý cũng là một trong hai gia tộc đứng đầu Ninh Châu, Lý Đồng Hạ lại là người thừa kế của nhà họ Lý, Lục Nguyên Thông làm vậy không khác nào khiêu khích cả.
Mặt Lý Đồng Hạ tái nhợt đi, biết nếu bây giờ không mở loa ngoài như Lục Nguyên Thông yêu cầu thì đừng hòng rời khỏi nhà họ Lục.
Người ông ta lạnh ngắt..








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








