Chàng Rể Chiến Thần
Tập 128 : 1271: Ai Dám Không Theo (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: 1271: Ai Dám Không Theo
Thấy Đoàn Hoàng đứng lên, những người có mặt đều lộ vẻ sợ hãi.
Đoàn Hoàng là chủ của Hoàng tộc họ Đoàn, lại đang trong cơn nóng giận, có thể tưởng tượng tiếp đó sẽ có chuyện đáng sợ thế nào xảy ra.
Nhưng Dương Thanh vẫn bình chân như vại, ánh mắt nhìn về phía Đoàn Hoàng lóe lên ý muốn giết chóc mãnh liệt.
Nếu không phải nể mặt Đoàn Vô Nhai, những hành vi của Đoàn Hoàng đã đủ cho anh có trăm ngàn lí do giết chết lão ta.
“Phụ hoàng!”
Đoàn Vô Nhai tung một quyền đẩy lùi một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lao đến chắn trước mặt Dương Thanh, ánh mắt nhìn Đoàn Hoàng đầy kiên định.
“Muốn động tới cậu Thanh, phải bước qua xác con đã!”
Ông ta cắn răng nói.
“Mày muốn chết rồi hả!”
Đoàn Hoàng lớn tiếng quát.
Đoàn Vô Nhai cười cười như tự giễu: “Bố đã hạ lệnh giết con rồi mà, chẳng phải trong mắt bố, trước nay con vẫn luôn đang đâm đầu vào chỗ chết sao?”
“Nói xằng!”
Đoàn Hoàng lại giận dữ quát lớn.
“Cậu Thanh đây là khách quý do chính con đưa đến Hoàng tộc họ Đoàn, con sẽ chịu trách nhiệm về an toàn tính mạng cho cậu ấy.
Trừ khi con chết, bằng không, bất luận kẻ nào cũng đừng nghĩ tới chuyện gây tổn thương cho cậu ấy lấy một chút!”
Đoàn Vô Nhai kiên định nói.
Ông ta làm thế cũng là để bảo vệ Hoàng tộc họ Đoàn, một khi Đoàn Hoàng và Dương Thanh nảy sinh xung đột, bất kể người nào thua, hậu quả đều khôn lường.
Kết quả nào cũng sẽ thành đả kích trí mạng đối với Hoàng tộc họ Đoàn.
“Nếu mày đã chọn đường chết, vậy tao sẽ giúp mày một tay!”
Đoàn Hoàng lạnh lẽo nói.
Trước đó lão ta còn thoáng do dự không đành lòng, nhưng nay, ánh mắt lão ta đã vô cùng kiên định, hiển nhiên là đã nổi ý muốn giết chết Đoàn Vô Nhai.
Dương Thanh lạnh lùng nói: “Đoàn Vô Nhai, đã đến nước này, lẽ nào ông còn chưa nhìn rõ vấn đề sao? Lão già kia căn bản không có ý định giữ lại tính mạng ông”.
“Hôm nay, lão ta muốn giết ông, ông có thể chống đỡ nổi sao?”
Nghe Dương Thanh nói thế, Đoàn Vô Nhai cười cười tự giễu, sao ông ta không hiểu ý Dương Thanh chứ?
Là một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, dĩ nhiên ông ta đã cảm nhận rõ ràng, lúc này Đoàn Hoàng thật sự muốn giết chết ông ta.
Nghĩ tới vị phụ hoàng từng yêu thương quan tâm mình khi xưa, nay lại muốn giết mình, một nỗi bi thương trào lên trong lòng Đoàn Vô Nhai.
“Phụ hoàng, người có thể nói cho con biết là vì sao không?”
Đoàn Vô Nhai nhìn về phía Đoàn Hoàng, nghi hoặc hỏi.
“Giết người thì đền mạng, mày bắt tay với người ngoài giết chết em trai mình, đó là tội chết!”
Đoàn Hoàng bỗng nói: “Nếu bây giờ mày tự sát, tao có thể bảo đảm với mày sẽ tha tội cho những kẻ khác!”
Nghe Đoàn Hoàng nói thế, tất cả mọi người đều kinh ngạc tột cùng, thì ra, điều Đoàn Hoàng muốn nhất chính là lấy mạng Đoàn Vô Nhai.
Không chỉ Đoàn Vô Nhai không hiểu nổi mà những người khác cũng vô cùng nghi hoặc, Đoàn Vô Viêm chết thì cũng đã chết rồi, dù đúng là do Đoàn Vô Nhai giết nhưng người chết không thể sống lại, Đoàn Vô Nhai đã tiến vào cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong, để ông ta kế thừa Hoàng vị của họ Đoàn mới là điều tốt nhất cho Hoàng tộc họ Đoàn.
Nhưng Đoàn Hoàng lại nhất quyết muốn lấy mạng Đoàn Vô Nhai, điều này quả thực không hợp lẽ thường.
Dương Thanh nheo mắt, trong lòng cũng hết sức nghi hoặc, vì sao Đoàn Hoàng lại hành động vô tình đến thế?
Nếu không phải mặt mũi của Đoàn Vô Nhai cũng có vài phần giống Đoàn Hoàng, anh chắc chắn sẽ nghi ngờ Đoàn Vô Nhai không phải con ruột Đoàn Hoàng.
“Có thật thế không?”
Đoàn Vô Nhai trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên hỏi lại.
Đoàn Hoàng hừ lạnh, đáp: “Bổn Hoàng nói được làm được, chỉ cần mày tự sát, tao có thể tha cho con gái mày, cũng có thể tha cho Độc Du và Dương Thanh”.
“Nhưng sau này, bọn chúng không thể rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn một bước, Dương Thanh và Độc Du phải nghe lệnh tao!”
Sắc mặt Đoàn Vô Nhai lập tức cứng đờ ra: “Điều này không thể!”
Nếu chỉ mình Độc Du thì cũng thôi, nhưng cả Dương Thanh thì tuyệt đối không thể.
Lấy thực lực của Dương Thanh, ngay cả Đoàn Hoàng cũng chưa chắc đã là đối thủ, lại còn muốn giam lỏng Dương Thanh ở Hoàng tộc họ Đoàn, chuyện này sao có thể chứ.
Ông ta nỗ lực muốn thuyết phục Đoàn Hoàng chẳng qua chỉ để tránh cho Hoàng tộc họ Đoàn gặp phải thảm họa, nhưng Đoàn Hoàng lại không cho là vậy, trái lại còn khăng khăng muốn kiếm chuyện.
“Phụ hoàng, con có thể chết, nhưng cầu xin người thả bọn họ đi!”
Đoàn Vô Nhai cắn răng nói.
“Mày đang mặc cả với tao à?”
Đoàn Hoàng nổi giận đùng đùng.
Đoàn Vô Nhai nói: “Bố có thể cho là thế cũng được, hoặc là thả bọn họ đi, con chết; hoặc nếu bố vẫn nhất quyết muốn giết chúng con, vậy chúng con sẽ liều đánh một trận!”
“Chỉ có điều, nếu phụ hoàng ép con liều mạng đánh một trận này, con chỉ có thể dốc hết sức mà ứng phó thôi!”
“Nếu vì thế mà đem đến nguy nan cho Hoàng tộc họ Đoàn này thì cũng không trách con được!”
Ý chí chiến đấu trên người Đoàn Vô Nhai bắt đầu sục sôi, giọng điệu cực kì nghiêm túc.
Đây là những lời khuyên bảo cuối cùng của ông ta dành cho Đoàn Hoàng, bởi những gì cần nỗ lực, ông ta cũng đã nỗ lực hết sức rồi, nếu Đoàn Hoàng nhất định muốn giam lỏng Dương Thanh và Độc Du ở Hoàng tộc họ Đoàn này, vậy ông ta chỉ có thể dốc hết sức bình sinh liều mạng tranh giành một phen.
“Mày dám đe dọa tao?”
Đoàn Hoàng tức giận đến bật cười: “Mày nên hiểu, ở trong Hoàng tộc họ Đoàn này, trước nay còn chưa có ai dám cò kè ra điều kiện với tao đâu!”
“Nếu mày đã chọn đường chết, tao đành phải giúp mày một tay vậy!”
Đoàn Hoàng đứng chắp tay sau lưng, dáng vẻ bễ nghễ nhìn đời, hoàn toàn không thèm để mắt đến lời đe dọa của Đoàn Vô Nhai.
Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, hai cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bước tới.
Sáu cao thủ Thần Cảnh bao vây nhóm người Dương Thanh vào giữa.
Vòng ngoài còn có rất nhiều cao thủ bán bộ Thần Cảnh cùng với cao thủ Vương Cảnh đang chằm chằm theo dõi bọn họ.
Đoàn Vô Nhai không nói nữa, chợt ngửa mặt nhìn lên trần nhà.
Giây phút này, sắc mặt ông ta bỗng hiện lên rất nhiều cảm xúc.
Có vui mừng, cũng có bi thương, có kích động, cũng có đau khổ, cuối cùng, tất cả triệt để hóa thành âm trầm.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của bao người, Đoàn Vô Nhai cao giọng nói lớn: “Giờ tôi cho các người một cơ hội, quy phục tôi, tôi có thể tha cho các người một mạng!”
Lời vừa thốt ra, tất cả đều chấn kinh!
Ngay cả Dương Thanh cũng hơi bất ngờ, Đoàn Vô Nhai mới rồi còn nỗ lực tránh cho Hoàng tộc họ Đoàn và anh nảy sinh xung đột, nay lại đột nhiên thốt ra những lời như vậy.
Ông ta đang muốn thế chỗ Đoàn Hoàng, trở thành vị Đoàn Hoàng đời tiếp theo của Hoàng tộc họ Đoàn?
Nghe Đoàn Vô Nhai nói thế, Đoàn Hoàng càng khiếp sợ không thôi, lão ta trợn to mắt, vẻ như không thể tin nổi: “Mày muốn cướp ngôi của tao?”
Đoàn Vô Nhai nhìn về phía Đoàn Hoàng, ánh mắt phức tạp, nói: “Phụ hoàng, người già rồi, vẫn nên thoái vị đi thôi! Nhưng người cứ yên tâm, người thoái vị rồi, con sẽ không làm khó người đâu!”
“Nếu người
.
Chương 1273: 1273: Dương Thanh Khuyên Nhủ
Đoàn Hoàng vừa dứt lời thì một hơi thở mạnh mẽ từ người lão ta bùng lên.
“Bùm bùm bùm!”
Lấy vị trí lão ta đứng làm trung tâm, một vết nứt to bằng cánh tay lực lưỡng lan ra xung quanh.
“Choảng choảng choảng!”
Kính trong điện liên tiếp vỡ ra.
Bỗng chốc, cả Hoàng tộc họ Đoàn đều bị nhấn chìm trong khí thế võ thuật đáng sợ.
Một số cao thủ Vương Cảnh không thể nào chịu được khí thế đáng sợ này nên lập tức quỳ xuống đất, người đẫm mồ hôi lạnh.
Cũng chỉ có cao thủ Thần Cảnh mới có thể chống lại khí thế đáng sợ này.
Cảm nhận được khí thế võ thuật đang không ngừng phát ra từ trên người Đoàn Hoàng, Đoàn Vô Nhai hơi tái, ông ta cắn răng nói: “Phụ hoàng, người mới là người giấu kín nhất!”
“Bây giờ võ thuật của bố đã rất gần với Siêu Phàm Cảnh rồi nhỉ? Nếu con đoán không nhầm thì bây giờ bố ở cảnh giới bán bộ Siêu Phàm, chỉ cách Siêu Phàm Cảnh một bước mà thôi!”
Đoàn Vô Nhai chỉ từng cảm nhận được cảm giác này trên người Dương Thanh.
Bốn cao thủ Thần Cảnh đã lựa chọn phản bội Đoàn Vô Nhai bỗng chốc mặt đầy tuyệt vọng.
Bọn họ đã đánh cược số phận phần đời còn lại của mình, bày tỏ lòng trung thành với Đoàn Vô Nhai, nhưng không ngờ Đoàn Hoàng lại mạnh đến mức này.
Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bảo vệ hai bên Đoàn Hoàng nhìn Đoàn Vô Nhai với vẻ vô cùng lạnh lùng.
Bên trong Hoàng phủ họ Đoàn rất lớn, lúc này cũng chỉ có một mình Dương Thanh bình tĩnh, như thể không cảm nhận được khí thế võ đạo bao phủ trên người Đoàn Hoàng mạnh cỡ nào.
Độc Du bảo vệ Đoàn Ngữ Yên ở phía sau, sắc mặt nghiêm trọng, nói: “Điện hạ, cẩn thận!”
Lúc nói, ông ấy vừa tiến đến gần Đoàn Vô Nhai vừa đảm bảo sự an toàn cho Đoàn Ngũ Yên, sợ Đoàn Hoàng đột nhiên tấn công với Đoàn Vô Nhai.
Với thực lực của Đoàn Hoàng lúc này, một khi ra đòn chí mạng thì e là không ai có thể ngăn cản được.
“Đoàn Vô Nhai âm mưu giết bố đoạt quyền, tội này đáng chết!”
Đoàn Hoàng bỗng lạnh lùng nói.
Lão ta vừa dứt lời thì hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đã xông về phía Dương Thanh.
Đoàn Vô Nhai không chút do dự, di chuyển hai chân, lập tức đứng chắn trước mặt Dương Thanh.
Hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ và trung kỳ khác cũng theo Đoàn Vô Nhai bảo vệ Dương Thanh ở phía sau.
Hôm nay, họ đã lựa chọn Đoàn Vô Nhai thì không có bất cứ đường lui nào, chỉ có thể chiến đấu với Đoàn Hoàng đến cùng.
“Giết!”
Sau khi lao về phía Đoàn Vô Nhai, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong không chút do dự, ra chiêu chí mạng khóa chặt Đoàn Vô Nhai lại.
“Muốn giết Hoàng Chủ thì đánh thắng chúng tôi trước!”
Hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ mỗi người dẫn một Thần Cảnh trung kỳ khóa chặt một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, dứt khoát xông lên.
“Chán sống!”
Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phòng đều là cao thủ đỉnh cao mà Đoàn Hoàng bí mật đào tạo, sao có thể bị bốn cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ và trung kỳ hợp sức đánh lui được?
Hai người như thần binh từ trên trời giáng xuống, một cao thủ trong đó vung cánh tay, một sức mạnh dồi dào ngưng tụ trên nắm đấm của ông ta.
Cánh tay ông ta đột nhiên hạ xuống, sức mạnh thần kỳ đáng sợ trên nắm đấm nhắm thẳng về phía cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ.
“Lùi lại!”
Đoàn Vô Nhai thấy thế thì không chút do dự di chuyển chân, lập tức xuất hiện phía trước hai cao thủ Thần Cảnh đó rồi tung ra một quyền.
“Bộp!”
Hai cú đấm va vào nhau, một luồng khí tức hủy diệt đáng sợ quét sạch xung quanh.
Bàn ghế trong điện đều bị phá hủy một nửa dưới cú chạm đáng sợ này.
Hai cao thủ Thần Cảnh khác cũng hợp sức trấn áp cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong kia.
“Diệt!”
Một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong khác chắp hai tay lại, trong lòng bàn tay toát ra một cơn sóng năng lượng mạnh mẽ.
Một giây sau, hai cánh tay chắp lại của ông ta, một cánh tay tấn công về phía cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, cánh tay còn lại tấn công cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.
Một người mà lại đồng thời tung ra hai tuyệt chiêu!
“Ngông cuồng!”
Cao thủ Thần Cảnh trung kỳ mặt mày tức giận như thể bị đối phương sỉ nhục.
Cánh tay phải của ông ta đột nhiên cong lại, sau đó bắn ra, bỗng chốc tung ra đòn mạnh nhất.
“Bộp!”
Nắm đấm chạm nhau, một luồng sức mạnh hủy diệt phát ra.
“Bịch bịch bịch!”
Hai người liên tục lùi về sau vài bước, mỗi bước lùi của họ đều giẫm nát đá lót sàn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đấu với bốn cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hậu kỳ đang hợp sức.
Chỉ trong thời gian ngắn mà cung điện rộng lớn vô cùng lộn xộn.
Sắc mặt Đoàn Hoàng vô cùng u ám, cho dù thế nào thì sau hôm nay, nguyên khí của Hoàng tộc họ Đoàn tổn thương nặng nề.
Nếu không phải Đoàn Vô Nhai thì sao bốn cao thủ Thần Cảnh có thể phản bội chứ?
Nếu không phản bội thì lão ta cũng không cần tự tay giết đi bốn cao thủ này.
Đối với Hoàng tộc họ Đoàn, một khi bốn cao thủ Thần Cảnh bị giết thì quả thực là một tai họa nặng nề.
Nhưng Đoàn Hoàng là một kẻ nắm quyền không thể dung túng cho những điều sai, bốn người này đã phản bội rồi, vậy thì chỉ có một đường chết.
“Giao ông ta cho tôi, mọi người đối phó với cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong kia đi!”
Đoàn Vô Nhai tung một cú đấm vào một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, đồng thời ra lệnh cho hai người đang đối phó với cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong này.
“Rõ!”
Hai người không chút do dự, xông thẳng về phía cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong khác.
Hai cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ và hai cao thủ Thần Cảnh trung kỳ, bốn cao thủ hợp sức đối phó với một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.
Một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong khác đang đấu với Đoàn Vô Nhai cũng thấy cực kỳ áp lực.
Đoàn Vô Nhai hôm nay đã bước vào Thần Cảnh đỉnh phong, mặc dù chỉ vừa bước vào cảnh giới này nhưng ông ta đã có thực lực ngang bằng với bán bộ Siêu Phàm.
Điều này khiến cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đó cảm thấy vô cùng áp lực, nhưng Đoàn Hoàng đã ra lệnh, lão ta không thể không dốc hết sức để giết Đoàn Vô Nhai.
“Bịch!”
Đoàn Vô Nhai nện mạnh xuống, cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bay thẳng ra ngoài.
“Ông không phải đối thủ của tôi!”
Đoàn Vô Nhai hờ hững nói.
Ngay sau đó, ông ta dời mắt sang Đoàn Hoàng, Đoàn Hoàng cũng đang nhìn ông ta.
Hai người gần nhau năm sáu mét nhưng khoảng cách này lại như ranh giới rõ ràng, hoàn toàn cắt đứt khoảng cách giữa hai bố con.
“Phụ hoàng, người thoái vị đi!”
Đoàn Vô Nhai nhìn Đoàn Hoàng một lúc lâu rồi lên tiếng.
Vẻ mặt Đoàn Hoàng đau buồn nhìn hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đã bị đánh bại, xem ra lão ta chỉ có thể một mình chiến đấu.
Lúc này, Dương Thanh di chuyển hai chân, xuất hiện bên cạnh Đoàn Vô Nhai, anh nhìn Đoàn Hoàng, nói một cách vô cùng lạnh lùng: “Ông không phải đối thủ của ông ta!”
Trong lòng
Chương 1274: 1274: Không Bằng Dương Thanh
Bỗng chốc, không gian như ngưng đọng, ngay cả những cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ và trung kỳ kia cũng không dám thở mạnh.
Ngay cả cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng có thể cảm nhận được luồng khí thế đáng sợ toát ra từ người Đoàn Hoàng, bao phủ cả Hoàng phủ họ Đoàn.
Còn Dương Thanh thì như một người bình thường, trên người không có chút khí tức võ thuật nào, nhưng điều kỳ lạ là đối mặt trực tiếp với khí thế võ thuật của Đoàn Hoàng nhưng anh lại không có bất cứ phản ứng gì.
Từ đó có thể thấy, thực lực của Dương Thanh ít nhất là ngang hàng với Đoàn Hoàng hoặc mạnh hơn.
Đoàn Vô Nhai nhìn hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong với vẻ cảnh giác, sợ hai người này đột ngột tấn công ông ta, về phần Dương Thanh thì ông ta không lo lắng gì.
Với sức mạnh của Dương Thanh, Đoàn Hoàng muốn đánh bại anh là rất khó.
“Cậu là một người ngoài, có tư cách gì mà bảo tôi thoái vị nhường ngôi?”
Đoàn Hoàng tức giận chất vấn.
Dương Thanh nhàn nhạt nói: “Đoàn Vô Nhai là bạn tôi, cho dù là chuyện của Hoàng tộc họ Đoàn thì tôi cũng nhúng tay vào được!”
“Chắc ông cũng rõ, nếu tôi đấu với ông thì sẽ gây ra tổn thất lớn thế nào cho Hoàng tộc họ Đoàn”.
Vừa dứt lời, một luồng khí tức như có như không toát ra từ người Dương Thanh, ngay lập tức đẩy tan áp lực võ thuật mà Đoàn Hoàng đè ép trên người anh.
Bề ngoài Đoàn Hoàng không có phản ứng gì nhưng trong lòng lại vô cùng kinh ngạc.
Một thanh niên hai mươi tám tuổi mà lại có thể mạnh đến mức này, nhưng nếu người chết là người khác thì lão ta cũng không đến mức kiên quyết giết Đoàn Vô Nhai.
Nhưng người chết lại là Đoàn Vô Viêm, đứa con nối dõi mà ngay cả lão ta cũng phải kiêng dè.
“Cho dù Hoàng tộc họ Đoàn bị tiêu diệt thì hôm nay tôi cũng phải đòi lại công bằng cho Vô Viêm!”
Khí thế trên người Đoàn Hoàng ngày càng mạnh, đột nhiên lão ta nhìn Đoàn Vô Nhai, nói: “Mày nên biết rõ, trước giờ tao nói là làm, cái chết của Vô Viêm phải có người trả giá”.
“Hôm nay, sự thật chứng minh người giết Vô Viêm là Dương Thanh, cho dù là mày đưa cậu ta đến Hoàng tộc họ Đoàn thì tao vẫn có thể tha cho mày một con đường sống”.
“Chỉ cần mày bằng lòng mãi mãi ở lại Hoàng tộc họ Đoàn, tao miễn tội chết cho mày!”
Nghe Đoàn Hoàng nói thế, Đoàn Vô Nhai như nhìn thấy hi vọng, nhưng ngay sau đó ông ta đã nắm được trọng điểm trong lời nói của Đoàn Hoàng, phải có người trả giá cho cái chết của Đoàn Vô Viêm.
Là Dương Thanh giết Đoàn Vô Viêm, vậy ai phải trả giá cho việc này, đáp án rõ như ban ngày.
“Chỉ cần bố đồng ý để cậu Thanh rời khỏi Hoàng phủ họ Đoàn thì con nghe theo bố tất!”
Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói.
Đoàn Hoàng cau mày: “Mày đang ra điều kiện với tao?”
Đoàn Vô Nhai không cảm xúc nói: “Nếu bố muốn nghĩ thế thì cũng được, cậu Thanh là do con đưa về Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Viêm bị giết cũng là gieo gió gặt bão thôi”.
“Nếu cậu Thanh không ra tay thì người chết sẽ là con gái con, cậu Thanh từng giúp con, cũng là ân nhân cứu mạng con gái con, nếu con mặc kệ sống chết của cậu ấy thì con chẳng khác nào loài cầm thú”.
“Mong phụ hoàng nhìn rõ sự thật!”
Nghe Đoàn Vô Nhai nói thế, cơn giận của Đoàn Hoàng bỗng chốc biến mất, yên tĩnh đến đáng sợ.
Một lúc lâu sau, lão ta lại lên tiếng: “Nói vậy, chỉ cần tao không tha cho Dương Thanh thì mày muốn làm kẻ thù của tao? Thậm chí còn tranh quyền?”
Đoàn Vô Nhai gật đầu: “Con làm thế là cứu Hoàng tộc họ Đoàn!”
“Hay cho câu cứu Hoàng tộc họ Đoàn!”
Đoàn Hoàng phì cười: “Đã vậy thì tao chỉ có thể chịu đau giết mày chung với cậu ta!”
Ông ta vừa dứt lời thì một luồng khí thế võ thuật đáng sợ càng quét cả Hoàng phủ họ Đoàn.
“Cẩn thận!”
Đoàn Vô Nhai bỗng chốc sửng sốt, vội nói.
Đồng thời ông ta di chuyển chân, lập tức chặn trước mặt Đoàn Ngữ Yên.
Bởi vì bóng dáng của Đoàn Hoàng đã biến mất ngay tại chỗ, và hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bên cạnh Đoàn Hoàn cũng biến mất.
Độc Du không hề chần chừ giẫm mạnh chân xuống đất, cả người lập tức phóng lên như một mũi tên bắn khỏi cung.
“Rầm!”
Mặt đất rung lắc dữ dội, là hướng của Dương Thanh.
Chỉ thấy anh đứng im tại chỗ, đột nhiên vung nắm đấm về phía trước, mà bóng dáng của Đoàn Hoàng cũng xuất hiện trước mặt anh và vung nắm đấm ra, hai nắm đấm va vào nhau.
Lấy vị trí hai người làm trung tâm, bỗng một làn sóng năng lượng đáng sợ cuốn sạch xung quanh.
“Rầm rầm rầm!”
Sức mạnh hủy diệt như ngày tận thế đến, kính thủy tinh trong điện Đoàn Hoàng rộng lớn đều vỡ tan tành.
Đồng thời, chiếc bàn họp cỡ lớn có giá trị không hề nhỏ cũng lập tức đổ sụp thành bốn năm phần.
Sàn đá cẩm thạch cũng nứt toác thành từng miếng dưới làn sóng năng lượng đáng sợ này.
Chỉ vài nhịp thở ngắn ngủi mà sàn đá cẩm thạch đều vỡ tan.
Những cao thủ dưới Thần Cảnh như gặp phải đòn nặng nề, đồng loạt bay ra ngoài.
Ngay cả những cao thủ Thần Cảnh cũng cảm nhận được làn sóng năng lượng khổng lồ này đang càn quét Hoàng phủ họ Đoàn.
“Cộp cộp cộp!”
Đoàn Vô Nhai chắn trước Đoàn Ngữ Yên liên tục lùi lại vài bước dưới sức mạnh đáng sợ này.
Điều may mắn là khoảnh khắc Dương Thanh và Đoàn Hoàng va vào nhau, Đoàn Vô Nhai đã chắn trước Đoàn Ngữ Yên nên cô ấy mới không bị thương.
Ngay cả những cao thủ bán bộ Thần Cảnh cũng bị chấn động bay ra ngoài, nếu Đoàn Ngữ Yên mà chịu luồng khí thế võ thuật này, e là sẽ lập tức mất mạng.
“Bố!”
Đoàn Ngữ Yên vô cùng lo lắng.
Khóe miệng Đoàn Vô Nhai ứa máu, ông ta nhìn xoáy vào Đoàn Hoàng rồi cắn răng nói: “Lùi về sau!”
Vừa dứt lời, một tay ông ta túm lấy Đoàn Ngữ Yên rồi nhanh chóng rời khỏi điện Đoàn Hoàng, Độc Du cũng theo sát phía sau.
Đoàn Vô Nhai từng chứng kiện cảnh tượng Dương Thanh đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Miêu Thành, lúc đó mọi người đều rời khỏi trung tâm trận chiến hàng cây số.
Vừa rồi Dương Thanh và Đoàn Hoàng va vào nhau, chỉ mới bắt đầu mà đã toát ra khí thế đáng sợ như vậy, nghĩ cũng biết, một khi họ hoàn toàn bùng nổ thì sẽ xảy ra chuyện đáng sợ cỡ nào.
Đoàn Vô Nhai vốn là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, ngay cả ông ta cũng không thể chịu nổi uy lực còn lại của cú va chạm này.
Điều đó đủ để nói rõ hai người trong trận chiến này đều đã vượt qua Thần Cảnh đỉnh phong.
Họ ở lại đây cũng không có bất cứ tác dụng gì.
Qua vài giây ngắn ngủi, bên trong điện Đoàn Hoàng vốn đèn đóm sáng choang đã trở thành một đống đổ nát.
Ngoài Dương Thanh và Đoàn Hoàng đang đối đầu nhau ra thì chỉ có hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.
Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đứng ở hai bên Dương Thanh, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Hai người cũng rời khỏi đây đi!”
Cuối cùng Đoàn Hoàng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng trước.
“Rõ!”
Hai người đã hiểu, trận chiến với cấp độ thế này hoàn toàn không phải là trận chiến mà bọn họ có tư cách để tham gia, chỉ là Đoàn Hoàng không lên tiếng nên họ không dám rời đi.
Hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong rời đi, trong Hoàng phủ họ Đoàn bỗng chốc chỉ còn lại Dương Thanh và Đoàn Hoàng.
“Ông nên biết rõ, ông của bây giờ vẫn không phải là đối thủ của tôi!”
Dương Thanh bình tĩnh nói.
Vừa rồi là Đoàn Hoàng chủ động ra đòn mà anh chỉ đứng im tại chỗ, hai người va vào nhau cũng không ai lùi dù chỉ một bước, nhưng đã phán đoán được cao thấp!
Đoàn Hoàng không bằng Dương Thanh!
Chương 1275: 1275: Một Kẻ Điên
Tất nhiên Đoàn Hoàng biết điều này, sau khi ngạc nhiên, vẻ mặt ông ta nghiêm trọng nói: “Vậy cậu cũng nên biết rõ rằng, cho dù tôi không phải đối thủ của cậu thì cậu cũng không giết được tôi!”
“Vậy sao?”
Dương Thanh cười khẩy.
Bỗng chốc, một luồng sức mạnh dồi dào hơn toát ra từ người cơ thể anh.
Đồng tử Đoàn Hoàng co lại, vẻ mặt như không thể tưởng tượng nổi: “Chuyện này… chuyện này sao có thể chứ?”
“Chẳng có gì là không thể cả!”
Dương Thanh bình tĩnh nói: “Đến cảnh giới võ thuật như tôi với ông thì ông nên biết, thế giới này rộng lớn hơn tưởng tượng của chúng ta nhiều.
Núi này cao còn có núi khác cao hơn, người này giỏi còn có người khác giỏi hơn, hẳn là Đoàn Hoàng ông nên biết chứ nhỉ?”
“Sở dĩ tôi nhân nhượng cho ông đến bây giờ không phải vì tôi kiêng dè Hoàng tộc họ Đoàn mà là tôi không muốn khiến Đoàn Vô Nhai khó xử”.
“Ông là bố của ông ấy, tôi là bạn của ông ấy, về tình hay về lý thì tôi với ông cũng không nên đấu với nhau”.
Sau đó, Dương Thanh đột nhiên chuyển đề tài, hỏi: “Rốt cuộc Đoàn Vô Viêm là ai?”
Vừa dứt lời, Đoàn Hoàng bỗng chốc mở lớn mắt, lúc lão ta nhận ra là mình thất thố thì mọi thứ đã muộn rồi.
“Quả nhiên là vậy!”
Cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của Đoàn Hoàng, Dương Thanh như hiểu ra.
Dương Thanh nghĩ mãi không ra, Đoàn Vô Nhai và Đoàn Vô Viêm đều là con của Đoàn Hoàng, tại sao Đoàn Hoàng lại thiên vị Đoàn Vô Viêm như vậy?
Ngay cả khi người đã chết rồi mà lão ta vẫn kiên quyết bắt Đoàn Vô Nhai trả giá, thậm chí còn muốn giết Đoàn Vô Nhai.
Điều này có hơi vô lý, dù sao thì Đoàn Vô Nhai đã bước vào Thần Cảnh đỉnh phong, còn trẻ đã ở cảnh giới như vậy, trong bốn Hoàng tộc lớn cũng chỉ có duy nhất Đoàn Vô Nhai.
Có thể nói Đoàn Vô Nhai mới là người thừa kế thích hợp nhất của Hoàng tộc họ Đoàn.
Nhưng chỉ vì Dương Thanh giết Đoàn Vô Viêm để cứu Đoàn Ngữ Yên mà Đoàn Hoàng muốn giết cả Đoàn Vô Nhai.
Tất cả đều rất kỳ lạ!
“Ở đây chỉ có tôi với ông, cho dù nói ra sự thật thì cũng chẳng ai biết”.
Dương Thanh hờ hững nói: “Tôi nghĩ, chắc chắn ông cũng không muốn để Hoàng tộc họ Đoàn chia rẽ nhỉ?”
Đoàn Hoàng nhìn chằm chằm Dương Thanh, một lúc lâu sau, khí thế võ thuật trên người lão ta bỗng nhiên biến mất, sau đó bày ra vẻ mặt tự giễu.
“Cậu đoán không sai, sở dĩ tôi kiên quyết muốn giết Đoàn Vô Nhai không phải vì tôi muốn mà là vì Vô Viêm, nó có thân phận khác”.
Bỗng chốc, Đoàn Hoàng như già đi mười mấy tuổi, vẻ mặt ủ dột.
“Thân phận khác?”
Dương Thanh gật đầu, hỏi: “Là vì mẹ của ông ta sao?”
Có lẽ là gen của Đoàn Hoàng quá mạnh, Đoàn Vô Nhai cũng vậy, Đoàn Vô Viêm cũng thế, đều rất giống Đoàn Hoàng.
Gần như có thể khẳng định rằng Đoàn Vô Viêm là con trai ruột của Đoàn Hoàng.
Đoàn Hoàng đã nói rồi, Đoàn Vô Viêm có thân phận khác, ngoài thân phận là hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn ra thì chỉ có thể là liên quan đến mẹ ruột của Đoàn Vô Viêm thôi.
Đoàn Hoàng gật đầu, trong đôi mắt sâu thẳm có hơi sợ hãi: “Cậu biết Hoàng tộc họ Vũ không?”
“Hoàng tộc họ Vũ?”
Dương Thanh hơi bất ngờ, anh chẳng những biết Hoàng tộc họ Vũ mà còn biết Vũ Ninh – người đứng đầu nhánh hai của Hoàng tộc Họ Vũ.
Anh hỏi: “Mẹ của Đoàn Vô Viêm là người của Hoàng tộc họ Vũ?”
Đoàn Hoàng gật đầu: “Ai cũng biết trăm năm trước vẫn là chín Hoàng tộc lớn, sau đó có năm Hoàng tộc lớn hợp sức với nhau định trấn áp Yến Đô.
Nhưng người kia lại một thân một mình trấn áp được năm Hoàng tộc lớn, từ đó về sau, năm Hoàng tộc lớn bị giáng xuống thành Vương tộc hôm nay”.
“Trận chiến đó, năm Vương tộc lớn mất rất nhiều cao thủ hàng đầu, sau khi bị giáng xuống thành Vương tộc, thực lực của họ không còn như trước nữa, dần bị bốn Hoàng tộc lớn kéo xa khoảng cách”.
“Nhưng điều mọi người không biết là trăm năm trước, ngoài chín Hoàng tộc lớn ra thì vẫn còn hai Hoàng tộc cổ xưa lớn mạnh hơn, mà Hoàng tộc họ Vũ chính là một trong hai Hoàng tộc cổ xưa này”.
“Mẹ của Đoàn Vô Viêm là Vũ Vũ Lan, từng là trưởng công chúa của Hoàng tộc cổ xưa, cũng là người phụ nữ tôi yêu nhất cả đời này!”
Nói đến đây, vẻ mặt Đoàn Hoàng đầy quyến luyến.
Trong lòng Dương Thanh kinh hãi, anh chỉ biết trăm năm trước, Chiêu Châu có chín Hoàng tộc lớn, về sau năm Hoàng tộc lớn bị giáng xuống thành năm Vương tộc lớn ngày nay.
Theo lý mà nói, ngày nay nên còn lại bốn Hoàng tộc lớn mới đúng.
Trước đây khi gặp người của Hoàng tộc họ Vũ ở Vương tộc họ Quan, anh vẫn chưa nhận ra, bây giờ nghe Đoàn Hoàng nói xong anh mới ý thức được, trước mắt, ngoài tiếp xúc với Hoàng tộc họ Đoàn, Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc Thượng Quan ra thì anh còn tiếp xúc với cả Hoàng tộc họ Vũ.
Đã có đến năm Hoàng tộc, nếu không phải nghe Đoàn Hoàng nói vậy thì thậm chí anh đã bỏ qua vấn đề này.
Hóa ra không phải chỉ có bốn Hoàng tộc lớn, Hoàng tộc họ Vũ không nằm trong bốn Hoàng tộc lớn này mà là một trong hai Hoàng tộc cổ xưa lớn đã vượt qua bốn Hoàng tộc lớn.
“Nói vậy có nghĩa là thực lực của Hoàng tộc cổ xưa rất mạnh? Vượt xa cả Hoàng tộc họ Đoàn?”
Dương Thanh lên tiếng hỏi: “Mà Đoàn Vô Viêm chảy trong mình dòng máu của Hoàng tộc họ Vũ, cho nên ông sợ Đoàn Vô Viêm chết sẽ khiến Hoàng tộc họ Vũ đến tìm Hoàng tộc họ Đoàn các người để gây phiền phức?”
Dương Thanh đã đoán được đại khái nguyên nhân Đoàn Hoàng thiên vị Đoàn Vô Viêm rồi.
Đoàn Hoàng gật đầu: “Nói đúng hơn thì người tôi sợ là Vũ Vũ Lan, mẹ ruột của Đoàn Vô Viêm!”
“Bà ta rất mạnh?”
Dương Thanh hỏi tiếp.
“Rất mạnh, bốn mươi lăm năm trước, bà ấy là thiên tài võ thuật số một của Hoàng tộc họ Vũ, lúc đó bà ấy chỉ mới hai mươi tuổi, đã có thực lực của bán bộ Thần Cảnh rồi.
Bây giờ năm mươi năm đã trôi qua, cậu nói xem bà ấy sẽ mạnh đến mức nào?”
Đoàn Hoàng nhìn Dương Thanh rồi hỏi, vẻ mặt có vài phần tự giễu: “Mà tôi của lúc đó chỉ là Vương Cảnh trung kỳ, nếu không phải gặp được Vũ Vũ Lan thì có lẽ tôi cũng sẽ không có được cảnh giới võ thuật như hôm nay”.
“Có thể nói, tất cả những thứ tôi có hôm nay đều là Vũ Vũ Lan cho tôi”.
“Bây giờ tôi không thể bảo vệ tốt con trai của chúng tôi, nếu để bà ấy biết là cậu giết Đoàn Vô Viêm, điều tôi có thể nói cho cậu biết đó là, bà ấy chắc chắn sẽ không tha cho cậu!”
Dương Thanh cũng rất chấn động, lúc hai mươi tuổi Vũ Vũ Lan đã có thực lực bán bộ Thần Cảnh sao?
Tài năng võ thuật như vậy quả thực vô cùng đáng sợ.
“Bây giờ bà ta ở cảnh giới võ thuật gì?”, Dương Thanh hỏi, vẻ mặt hơi nghiêm trọng.
Đoàn Hoàng nhìn Dương Thanh, vẻ mặt phức tạp nói: “Siêu Phàm Tam Cảnh!”
“Siêu Phàm Tam Cảnh?”
Dương Thanh hơi choáng ngợp, anh chỉ biết trên Thần Cảnh là Siêu Phàm Cảnh, anh không hề biết còn có cả Siêu Phàm Tam Cảnh.
Chương 1276: 1276: Rước Rắc Rối
Dương Thanh có thể cảm nhận được tâm lý phức tạp vừa yêu vừa hận của Đoàn Hoàng dành cho Vũ Vũ Lan.
“Đoàn Vô Nhai cũng là con trai ruột của ông, sao ông có thể nhẫn tâm giết ông ấy?”
Đoàn Hoàng đỏ mắt nói: “Nhưng nếu tôi không giết nó thì Vũ Vũ Lan cũng sẽ tự mình ra tay giết nó.
Không chỉ vậy, có lẽ đến lúc đó cả Hoàng tộc họ Đoàn đều phải gánh chịu thủ đoạn tàn độc của bà ấy”.
“Chuyện do Vô Nhai gây ra, vậy thì nó nên chịu trách nhiệm cho tất cả những điều này, nó không chết thì rất khó để vuốt cơn giận trong lòng Vũ Vũ Lan!”
Nghe Đoàn Hoàng nói thế, trong lòng Dương Thanh cũng hơi hối hận, biết trước thế này thì anh sẽ không ra tay giết chết Đoàn Vô Viêm.
Đoàn Hoàng nói đúng, bây giờ anh cũng chỉ vừa bước vào cảnh giới cao thủ Siêu Phàm, còn Vũ Vũ Lan đã là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh rồi.
Cao thủ ở cấp bậc này quả thực là đứng ở đỉnh cao, dựa vào thực lực hiện tại của Dương Thanh thì thật sự không thể nào đối phó được.
Mặc dù anh có khả năng chiến đấu vượt cấp, nhưng đến Siêu Phàm Cảnh thì sự chênh lệch giữa hai cảnh giới nhỏ bất kỳ đều rất lớn.
So sánh Siêu Phàm Nhất Cảnh và Siêu Phàm Tam Cảnh với nhau, sự chênh lệch giữa hai cảnh giới nhỏ đủ để nới rộng khoảng cách giữa hai cao thủ.
Huống hồ bản thân Vũ Vũ Lan là thiên tài võ thuật, Siêu Phàm Tam Cảnh của bà ta ắt hẳn vượt qua cả cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh bình thường.
“Tôi đã chặn tin tức Đoàn Vô Viêm bị giết, nhưng tôi tin chẳng bao lâu nữa bà ấy sẽ biết được sự thật thôi”.
Đoàn Hoàng nói với vẻ nghiêm trọng: “Bởi vì La Tu chính là cao thủ mà bà ấy sắp xếp bên cạnh Đoàn Vô Viêm, bây giờ La Tu đã chết, Vũ Vũ Lan không liên lạc được với La Tu thì chắc chắn sẽ điều tra xem đã xảy ra chuyện gì”.
“Cậu nghĩ rằng dựa vào thực lực mới bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh của cậu là có thể chịu được cơn giận của Vũ Vũ Lan sao?”
Dương Thanh lập tức im lặng, với thực lực hiện tại của anh thì quả thực không đấu lại.
Hồi lâu sau, đột nhiên anh nhìn Đoàn Hoàng, nghiêm túc nói: “Người giết Đoàn Vô Viêm là tôi, có gì cứ bảo bà ta nhắm vào tôi là được rồi”.
“Dù sao thì giữa hai người cũng có tình cảm, bà ta sẽ tiêu diệt cả Hoàng tộc họ Đoàn các ông vì tôi đã giết con trai bà ta ở Hoàng tộc họ Đoàn sao?”
Đoàn Hoàng vẫn chưa bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh, nói chính xác là bán bộ Siêu Phàm, cũng chỉ cách Siêu Phàm một bước.
Nhưng khoảng cách một bước này, cho dù tài năng võ đạo của Đoàn Hoàng có mạnh hơn nữa thì cũng không phải là đối thủ của Siêu Phàm Nhất Cảnh bình thường.
Cũng chính vì vậy cho nên sau khi nhận ra thực lực của Dương Thanh đã bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh, Đoàn Hoàng đã từ bỏ đấu với Dương Thanh.
Lão ta biết rõ, cho dù tất cả cao thủ của Hoàng tộc họ Đoàn có hợp sức lại thì cũng không phải là đối thủ của một mình Dương Thanh.
Thay vì vậy, chi bằng thẳng thắn nói cho Dương Thanh sự thật, để Dương Thanh cùng gánh cơn giận của Vũ Vũ Lan.
Đoàn Hoàng lắc đầu: “Hơn bốn mươi năm trước, quả thực giữa chúng tôi có tình cảm.
Nhưng từ bốn mươi bảy năm trước, sau khi Đoàn Vô Viêm sinh ra, bà ấy đã được cao thủ Hoàng tộc họ Vũ đón về Hoàng tộc họ Vũ rồi”.
“Tình hình bà ấy về sau cũng là tôi tốn rất nhiều tâm tư mới nghe ngóng được, về phần bà ấy còn tình cảm với tôi hay không thì không thể biết được”.
“Nhưng, khả năng không còn tình cảm gì lớn hơn!”
“Tôi muốn đẩy mọi chuyện lên đầu cậu, sự thật cũng là như vậy, quả thực đúng là cậu giết Vô Viêm.
Nhưng với sự hiểu biết của tôi về bà ấy thì cho dù bà ấy có tha cho Hoàng tộc họ Đoàn, bà ấy cũng sẽ tự tay giết Đoàn Vô Nhai.
Tất nhiên cả cậu nữa, thậm chí là Đoàn Ngữ Yên!”
Dương Thanh lập tức cau mày: “Đoàn Ngữ Yên chỉ là một người bình thường, cô ấy có tội gì?”
“Bởi vì Đoàn Vô Nhai đưa cậu đến Hoàng tộc họ Đoàn, mà cậu lại giết con trai Vũ Vũ Lan, Đoàn Ngữ Yên là con gái của Đoàn Vô Nhai, chắc chắn Vũ Vũ Lan sẽ giết Đoàn Ngữ Yên, khiến Đoàn Vô Nhai chịu nỗi đau mất đi con gái thân yêu, sau đó mới giết Đoàn Vô Nhai”.
Đoàn Hoàng hiểu rất rõ Vũ Vũ Lan.
Sắc mặt Dương Thanh vô cùng khó coi, anh cắn răng nói: “Nói vậy có nghĩa là giữa tôi với Vũ Vũ Lan chắc chắn sẽ có một người chết?”
Đoàn Hoàng gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Những gì lão ta nên nói đều đã nói rồi, phải đối phó với Vũ Vũ Lan thế nào thì chỉ có thể tùy thuộc vào Dương Thanh thôi.
Hai người im lặng năm phút, Dương Thanh lên tiếng phá vỡ im lặng trước: “Tôi vẫn muốn ở bên vợ và con gái tôi cả đời, đã vậy thì tôi chỉ có thể tự tay giết Vũ Vũ Lan thôi!”
Giờ phút này, anh vô cùng kiêu ngạo, giọng điệu cũng đầy tự tin.
Điều này khiến Đoàn Hoàng có ảo giác như Dương Thanh thật sự có thể giết chết Vũ Vũ Lan.
Nhưng nghĩ đến cảnh giới võ thuật hiện tại của Vũ Vũ Lan, lão ta vẫn không tin, dựa vào một cao thủ chỉ mới bước vào Siêu Thàm Nhất Cảnh mà có thể giết được Vũ Vũ Lan ở Siêu Phàm Tam Cảnh.
Tất nhiên lão ta sẽ không nói ra.
Đột nhiên, trong đầu lão ta lóe lên một suy nghĩ táo bạo, lão ta nhìn chằm chằm vào Dương Thanh rồi nói: “Bây giờ, chỉ có cách cậu thừa kế Đế Thôn rồi thì có lẽ sẽ có hy vọng đối phó được với Hoàng tộc họ Vũ”.
“Người ta đồn cao thủ ở Đế Thôn nhiều như mây, lời đồn là vậy, cho dù thực lực của cao thủ ở Đế Thôn có tệ hơn nữa thì mạnh nhất cũng là Siêu Phàm Cảnh đúng không?”
“Nếu không có sự che chở của các cao thủ hàng đầu Đế Thôn thì cậu với Đoàn Vô Nhai và Đoàn Ngữ Yên chết chắc!”
“Thậm chí cả vợ cậu, tất cả những người có liên quan đến cậu đều sẽ gặp phải thủ đoạn thâm độc của bà ấy!”
Đoàn Hoàng vừa dứt lời, một luồng khí thế cuồn cuộn từ trong cơ thể Dương Thanh bộc phát ra ngoài.
“Nếu bà ta dám làm tổn thương một người bên cạnh tôi thôi thì sẽ giết hết cả nhà bà ta!”
Dương Thanh giận dữ nói, giống như ác quỷ đến từ chín tầng địa ngục.
Ngay cả Đoàn Hoàng cũng cảm thấy lạnh đến thấu xương.
“Ân oán giữa tôi với Hoàng tộc họ Đoàn chấm dứt tại đây!”
Sau khi bình tĩnh lại, Dương Thanh thấp giọng nói: “Tất nhiên, nếu Hoàng tộc họ Đoàn muốn gây phiền phức cho tôi thì tôi dang hai tay chào đón, nhưng lần sau Hoàng tộc họ Đoàn chắc chắn sẽ bị tiêu diệt!”
“Ngoài ra, tôi sẽ đưa nhóm Đoàn Vô Nhai đi, nếu Vũ Vũ Lan đến Hoàng tộc họ Đoàn, ông cứ nói thật cho bà ta là được, có gì thì nhắm vào tôi”.
“Tất nhiên, nếu ông có thể nói trước với tôi bà ta đến Hoàng tộc họ Đoàn thì tôi sẽ nợ Đoàn Hoàn ông một ân tình!”
Nói xong, không đợi Đoàn Hoàng trả lời, anh đã xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng Dương Thanh dần đi xa, vẻ mặt Đoàn Hoàng phức tạp.
Theo lý mà nói, Dương Thanh giết con trai Đoàn Vô Viêm của lão ta thì lão ta nên đầy ý thù địch với Dương Thanh mới đúng.
Nhưng sau khi lão ta biết thực lực thật sự của Dương Thanh thì ý thù địch này hoàn toàn biến mất.
Bởi vì lão ta rất rõ, thiên tài võ thuật như Dương Thanh sẽ trở nên mạnh hơn trong tương lai, nếu dựa vào Hoàng tộc họ Đoàn thì cả đời này cũng không có cơ hội để trả thù.
Mà Dương Thanh lại có mối quan hệ rất tốt với Đoàn Vô Nhai, Đoàn Vô Nhai cũng là con trai của lão ta, nếu Dương Thanh có thể sống sót trong tay Vũ Vũ Lan, vậy truyền ngôi vị cho Đoàn Vô Nhai thì có sao?
“Cậu Thanh!”
Lúc Dương Thanh đi đến trước mặt Đoàn Vô Nhai, ông ta thoáng hoảng hốt, vội đi lên trước.
Tất nhiên Dương Thanh biết rõ nỗi lo trong lòng Đoàn Vô Nhai, anh nói: “Yên tâm, tôi với ông ta sẽ không có trận chiến nào nữa!”
Nói xong, vẻ mặt anh nghiêm trọng, nói tiếp: “Chuẩn bị đi, đưa cả Đoàn Ngữ Yên và Độc Du, bây giờ theo tôi rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn!”
“Được!”
.
Chương 1278: 1278: Bị Người Ta Giết
Dương Thanh cau mày, đây không phải lần đầu có người hỏi anh là ai.
Theo mức độ anh tiếp xúc càng tăng lên thì cũng hiểu ra nhiều điều hơn.
Có lẽ người khác không tin, nhưng sự thật chính là vậy.
Sáu năm trước anh rời khỏi Giang Hải, sau khi đến biên giới phía Bắc thì tài năng võ thuật mới dần bộc lộ.
Trong vài năm ngắn ngủi đã trở thành Tướng quân canh giữ biên giới phía Bắc, tốc độ phát triển thế này, ngoài anh và Mã Siêu ra thì chưa từng thấy người thứ ba.
Vốn dĩ anh luôn nghĩ gia tộc Vũ Văn ở Yến Đô là gia tộc của anh, Vũ Văn Cao Dương là bố của anh, nhưng về sau anh mới biết không phải thế.
Vậy chẳng phải bố của mình là người khác à?
Lẽ nào mình thật sự có gia thế vững chắc gì sao?
“Tôi là ai, Hoàng tộc họ Vũ nên biết rất rõ mới đúng”.
Sau một hồi im lặng, Dương Thanh nói với vẻ mặt lạnh nhạt.
“Hừ!”
Lão già của Hoàng tộc họ Vũ cười khẩy: “Trẻ như vậy mà có thể bước chân vào Siêu Phàm Nhất Cảnh, trừ khi cậu có huyết thống mạnh, nếu không chắc chắn điều đó là không thể.
Chỉ với sáu năm mà từ một người bình thường đi đến vị trí như hôm nay”.
“Đoàn Vô Viêm do tôi giết, có gì ông cứ nhắm vào tôi là được”.
Dương Thanh không muốn nói nhiều lời vớ vẩn mà đi thẳng vào vấn đề, một mình chịu trách nhiệm cho việc mình làm.
Lão già của Hoàng tộc họ Vũ cau mày, lão ta nên bắt Dương Thanh rồi đưa về Hoàng tộc họ Vũ chịu phạt mới đúng, nhưng xem ra bây giờ muốn bắt được Dương Thanh là điều hoàn toàn không có hi vọng.
Dù sao thì thực lực của Dương Thanh cũng bước vào Siêu Phàm Nhất Cảnh rồi, thậm chí còn mạnh hơn lão ta.
“Đã vậy thì cậu chuẩn bị nhận lấy cơn giận của Hoàng tộc họ Vũ đi!”
Vừa dứt lời, lão già của Hoàng tộc họ Vũ vác thi thể của Đoàn Vô Viêm lên vai rồi sải bước rời đi.
Đến khi bóng lưng của đối phương biến mất, người của Hoàng tộc họ Đoàn mới dám thở mạnh, rất nhiều người đều toát mồ hôi lạnh.
Đoàn Hoàng đi đến bên cạnh Dương Thanh, nhìn anh với vẻ mặt phức tạp, nói: “Chuyện hôm nay đều là lỗi của tôi, nếu không phải tôi nhất quyết muốn giết cậu thì cũng không đến mức xảy ra chuyện thế này”.
Dương Thanh ngạc nhiên, nhìn Đoàn Hoàng, hỏi: “Nhưng tôi là hung thủ giết Đoàn Vô Viêm, ông chắc chắn không truy cứu trách nhiệm của tôi nữa?”
Trong mắt Đoàn Hoàng có vài phần đau thương, đột nhiên lão ta cười giễu: “Cho dù tôi muốn truy cứu trách nhiệm của cậu thì tôi có thể làm được sao?”
Nghe Đoàn Hoàng nói thế Dương Thanh mới nhận ra, cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh kia của Hoàng tộc họ Vũ có thể khiến Đoàn Hoàng bị thương nặng chỉ với một đòn.
Mà thực lực của Dương Thanh còn mạnh hơn một bậc, nếu anh dốc hết sức, e là sẽ giết luôn cả Đoàn Hoàng.
Đoàn Hoàng đã là người mạnh nhất của Hoàng tộc họ Đoàn rồi, ngay cả lão ta cũng không chịu nổi một đòn thì ai có thể trả thù đây?
Đoàn Vô Nhai cũng rất khó chịu, mặc dù giữa ông ta với Dương Thanh không được xem là rất thân thiết nhưng có thể tin tưởng lẫn nhau, ông ta là người bị kẹp ở giữa.
“Cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ đã xuất hiện rồi, chẳng bao lâu nữa cái chết của Đoàn Vô Viêm sẽ truyền đến tai Vũ Vũ Lan, bà ấy có thời gian rồi chắc chắn sẽ ra tay với cậu”.
Đột nhiên Đoàn Hoàng nhìn Đoàn Vô Nhai, nói: “Con là người có tài năng võ thuật mạnh nhất của Hoàng tộc họ Đoàn ta, hôm nay con cũng bước vào Thần Cảnh đỉnh phong thì ngôi vị lẽ ra nên truyền cho con”.
“Nhưng dù sao thì cái chết của Vô Viêm cũng liên quan đến con, Vũ Vũ Lan chắc chắn sẽ không tha cho con, sau này con mãi mãi rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn đi!”
Vừa dứt lời, Đoàn Vô Nhai lập tức biến sắc: “Bố, bố muốn đuổi con đi?”
Đoàn Hoàng lắc đầu, đỏ mắt nói: “Không phải bố muốn đuổi con mà là con bắt buộc phải đi, bố rõ hơn ai hết Vũ Vũ Lan điên cuồng cỡ nào”.
“Từ sau khi bà ấy được đón về Hoàng tộc họ Vũ thì chưa từng tái hôn, nếu không phải ràng buộc gia tộc thì bà ấy đã đón Vô Viêm về Hoàng tộc họ Vũ lâu rồi”.
“Bây giờ bà ấy mất đi đứa con trai yêu quý, con nghĩ bà ấy có thể bỏ qua cho mọi người sao?”
“Con ở lại Hoàng tộc họ Đoàn chỉ có con đường chết thôi, thậm chí còn mang đến tai họa cho Hoàng tộc họ Đoàn”.
“Bây giờ chỉ có cách đuổi con ra khỏi Hoàng tộc họ Đoàn mới có thể tránh được tai họa cho Hoàng tộc họ Đoàn.
Con đi rồi bố sẽ chỉ định anh cả con làm người thừa kế Hoàng tộc”.
“Mặc dù nó chỉ là Thần Cảnh trung kỳ, tài năng võ thuật cũng kém xa con và Vô Viêm, nhưng suy cho cùng nó là con trưởng của Hoàng tộc họ Đoàn ta, đợi nó bước vào Thần Cảnh đỉnh phong thì bố sẽ suy xét nhường ngôi cho nó”.
Sau khi nói xong, Đoàn Hoàng bỗng chốc như già đi mười mấy tuổi, sắc mặt tiều tụy.
Hai mắt Đoàn Vô Nhai đỏ hoe, tất nhiên ông ta có thể hiểu những lời Đoàn Hoàng nói.
Đoàn Hoàng đuổi ông ta ra khỏi Hoàng tộc cũng là đang cứu ông ta.
“Phụ hoàng, Vô Nhai bất hiếu, sau này không thể ở bên báo hiếu người, mong người chăm sóc tốt bản thân!”
Đoàn Vô Nhai quỳ xuống đấy, nghẹn ngào nói.
“Bộp bộp bộp!”
Nói xong, ông ta dập đầu ba cái.
Đoàn Ngữ Yên cũng vội quỳ xuống, lạy rồi lại lạy.
Đối với cô ấy, người ông nội này vô cùng xa lạ.
“Đi đi! Đi cả đi!”
Đoàn Hoàng xoay người, không nhìn Đoàn Vô Nhai nữa mà vừa đi vừa nói.
Dáng người thẳng tắp ban đầu cũng hơi khom xuống.
Đoàn Vô Nhai xót xa, hai tay siết chặt lại, ông ta muốn ở lại Hoàng tộc họ Đoàn, cùng đối mặt với cơn giận của Vũ Vũ Lan.
Nhưng ông ta biết, đứng trước Hoàng tộc họ Vũ lớn mạnh, ông ta chẳng là gì cả.
Ở lại Hoàng tộc họ Đoàn sẽ mang đến tai họa càng lớn hơn cho Hoàng tộc.
Trong lòng Dương Thanh cũng có rất nhiều cảm xúc, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Vốn dĩ ở Yến Đô, sau khi Đoàn Vô Nhai chủ động bày tỏ ý tốt thì anh cũng chỉ cần xem tất cả những chuyện này như trao đổi lợi ích, cho đến mấy hôm nay, mọi chuyện xảy ra ở Hoàng tộc họ Đoàn khiến anh ý thức được không phải như vậy.
Đoàn Vô Nhai thật sự có tâm với anh, nếu không cũng sẽ không ngăn cản khi Đoàn Hoàng ra lệnh muốn giết anh, thậm chí còn đối đầu với Đoàn Hoàng.
Vả lại gặp được Đoàn Hoàng cũng khiến anh có rất nhiều cảm xúc.
“Đi thôi!”
Cho đến khi bóng lưng Đoàn Hoàng hoàn toàn biến mất, Dương Thanh mới lên tiếng.
Một nhóm bốn người gồm Dương Thanh, Đoàn Vô Nhai, Đoàn Ngữ Yên và Độc Du ngồi máy bay riêng rời khỏi Hoàng thành Đoàn.
Nhìn Hoàng thành Đoàn ngày càng nhỏ, Đoàn Vô Nhai siết chặt nắm đấm, nói với vẻ mặt kiên định: “Rồi sẽ có một ngày, tôi nhất định quay về đây!”
Không phải để tranh giành quyền lực, chỉ vì ở đây là quê hương ông ta lớn lên từ nhỏ, cội nguồn của ông ta ở đây.
Hôm nay cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ đến Hoàng tộc họ Đoàn, chỉ với một đòn đã phá hủy điện Đoàn Hoàng, điều này đã để lại hận thù trong lòng ông ta.
Những gì trải qua hôm nay cũng sẽ thúc đẩy ông ta trở nên mạnh hơn!
“Bố!”
Đoàn Ngữ Yên nắm chặt tay bố, vẻ mặt hơi lo lắng.
Cùng lúc này, khu Đông Châu ở Chiêu Châu, trên một ngọn đồi xanh chọc tầng mây, có một cung điện nguy nga tráng lệ, bên trên cửa cung điện treo một tấm biển lớn với chữ vàng.
Bốn chữ ‘Hoàng cung họ Vũ’ phồn thể to lớn, nét bút đi như rồng rắn, lại mang theo vài phần khí thế võ thuật.
Trong góc phía Tây của Hoàng cung họ Vũ là một tứ hợp viện với phong cách xưa chiếm khoảng ba nghìn mét vuông.
Trong đại sảnh nhà chính, một người phụ nữ trông khoảng năm mươi mặc trang phục truyền thống đang ngồi trước bàn trà, một cô hầu trẻ trung xinh đẹp đang quỳ bên bàn trà.
Làm nóng ấm, đổ trà vào, pha trà, đổ nước, ủ trà, dâng trà, động tác vô cùng thành thạo, trông rất vui mắt.
“Trưởng công chúa, mời uống trà!”
Cô hầu bưng tách trà bằng hai tay, dâng lên với vẻ mặt cung kính.
“Choảng!”
Chương 1280: 1280: Bà Ấy Đến Rồi
“Rời khỏi?”
Trong Hoàng cung họ Vũ, Vũ Hoàng nhíu mày nhìn Vũ Vũ Lan, lạnh lùng nói: “Cô có biết cao thủ Siêu Phàm Cảnh nhập thế sẽ rước lấy phiền phức lớn cỡ nào không?”
Vũ Vũ Lan không nói gì nhưng ánh mắt kiên quyết cực kỳ, không sợ chút nào, nhìn thẳng vào mắt Vũ Hoàng.
Nhìn nhau khoảng một phút, sự sắc sảo trong mắt Vũ Hoàng chợt biến mất, thở dài: “Nhiều năm trôi qua vậy rồi mà cô vẫn không thể quên được tên đó à?”
“Ha ha!”
Vũ Vũ Lan cười mỉa: “Suốt đời này, thứ tôi không thể quên được chỉ có con trai tôi!”
Đương nhiên bà ta biết rõ “tên đó” mà Vũ Hoàng nói là ai.
Bây giờ, con trai bà ta chết ở Hoàng tộc họ Đoàn, bà ta còn định đến Hoàng tộc họ Đoàn hỏi cho ra lẽ, sao vẫn quan tâm đến Đoàn Hoàng được?
“Hai ngày! Tôi chỉ cho cô hai ngày, không cần biết bà làm gì, trong vòng hai ngày cô phải về Hoàng tộc họ Vũ cho tôi!”
Vũ Hoàng kiên quyết nói với bà ta.
“Được!”
Vũ Vũ Lan có được sự đồng ý của Vũ Hoàng, xoay người đi ngay.
Bà ta vừa đi thì một lão già đầu bạc mặc đồ truyền thống bước ra từ bức màn phía sau.
“Hoàng Chủ, con trai bà ta chết rồi!”
Lão già tóc bạc nói.
Vũ Hoàng gật đầu: “Tôi biết!”
“Ngài đã biết mà vẫn dám để bà ta nhập thế?”
Lão già tóc bạc nghiêm túc nói: “Chắc ngài cũng biết rõ Vũ Vũ Lan điên cuồng đến nhường nào.
Những năm gần đây bà ta luôn quan tâm đến tình hình của con trai, bây giờ con trai đã chết, chắc chắn bà ta sẽ không bỏ qua cho hung thủ”.
“Đoàn Vô Viêm – con trai của bà ta là Ngũ hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn, quyền cao chức trọng nhưng lại bị giết ở Hoàng tộc họ Đoàn, đủ để chứng minh thực lực và lai lịch của người giết cậu ta mạnh đến nhường nào”.
“Lần này Vũ Vũ Lan rời đi, tất nhiên sẽ mang đến rắc rối cho Hoàng tộc họ Vũ.
Tôi nghe nói người giết Đoàn Vô Viêm là một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh mới chỉ có hai mươi tám tuổi”.
Mặt Vũ Hoàng không có cảm xúc gì, dường như đã nắm rõ hết mọi thứ, sau khi im lặng một lúc lâu, lão ta thở dài nói: “Tôi nợ nó! Dù có xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ gánh vác cùng nó!”
Hiển nhiên lão ta biết rõ Vũ Vũ Lan muốn đi đâu, thậm chí là muốn đi làm gì.
“Hoàng chủ, chuyện năm đó không phải là lỗi của ngài.
Tuy Vũ Vũ Lan là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất Hoàng tộc họ Vũ nhưng dù sao bà ta cũng là phụ nữ, mà ngôi vị Hoàng đế của Hoàng tộc chỉ truyền cho nam chứ không truyền cho nữ”.
Lão già tóc bạc bình tĩnh nói: “Không phải ngài cướp ngôi vị Hoàng đế của bà ta mà là theo lời dặn của tổ tiên, bà ta không thể thừa kế ngôi vị Hoàng đế”.
“Đúng vậy!”
Đôi mắt sâu thẳm của Vũ Hoàng toát lên vẻ đau khổ: “Nhưng chính tôi đã đưa nó từ Hoàng tộc họ Đoàn về, đã hơn bốn mươi năm, nó vẫn hận người anh là tôi”.
Vũ Hoàng lại là anh trai của Vũ Vũ Lan.
Lão già tóc bạc thở dài, không nói thêm nữa.
Cùng lúc đó, Hoàng tộc họ Đoàn.
Đoàn Hoàng đang ở trong một tòa nhà cổ kính, vài nhân viên y tế đang kiểm tra sức khoẻ toàn thân cho lão ta.
Lúc trước Đoàn Hoàng đánh nhau với Dương Thanh, chỉ có một chiêu là dừng ngay nhưng trận đấu đó vẫn khiến Đoàn Hoàng bị thương khá nặng.
“Hoàng Chủ, sức khoẻ của ông rất ổn, không có bệnh nào cả, đúng là không thể tin nổi!”
Một lúc lâu sau, bác sĩ đứng đầu mới kinh hãi nói.
Dương Thanh mới dẫn nhóm Đoàn Vô Nhai rời khỏi Hoàng tộc họ Đoàn của họ, bọn họ bắt đầu chữa trị khẩn cấp cho Đoàn Hoàng.
Lúc mới bắt đầu, đúng là Đoàn Hoàng đã bị thương, mặc dù không ảnh hướng đến tính mạng nhưng cũng được xem là vết thương nặng.
Trước khi đi Dương Thanh đã cố ý để lại cho Đoàn Hoàng một chiếc bình sứ, hơn nữa còn nói với lão ta rằng trong đây có ba viên thuốc chữa bệnh, dặn Đoàn Hoàng hãy uống một viên.
Mặc dù Đoàn Hoàng không thân với Dương Thanh nhưng lão ta hiểu nếu Dương Thanh muốn mạng sống của lão ta thì anh đã lấy từ lâu rồi.
Sau khi uống viên thuốc, lão ta cũng không quan tâm lắm nhưng bây giờ sau khi kiểm tra cẩn thận, lão ta mới phát hiện ra rằng ba viên thuốc chữa bệnh mà Dương Thanh cho lão ta lợi hại đến nhường nào.
“Ý các người là mới có hai tiếng ngắn ngủi mà vết thương của tôi đã khỏi hẳn rồi?”
Đoàn Hoàng cũng rất ngạc nhiên.
Bác sĩ đứng đầu vội vã gật đầu: “Hoàng Chủ, vết thương của ngài đã khỏi thật rồi.
Ngài cảm nhận thử là biết”.
Lúc trước lo cho vết thương của mình nên Đoàn Hoàng không dám dùng võ, sau khi nghe bác sĩ nói, lão ta vội vã chém thử một quyền.
“Bùm!”
Khí thế điên cuồng ngưng tụ trên nắm đấm của lão ta rồi bùng nổ.
“Chuyện này…”
Đoàn Hoàng tròn mắt nhìn, mặt như không thể tin nổi: “Tôi đã hồi phục thật rồi, hơn nữa hình như cảnh giới võ thuật còn có tiến bộ!”
“Cho nên ba viên thuốc mà cậu Thanh để lại cho ông rất quý giá! Dường như có thể sánh bằng thần dược chữa bệnh của gia tộc Cổ Võ”.
Bác sĩ kích động, sau đó nhìn sang viên thuốc trên bàn trà, dò hỏi thử: “Hoàng Chủ, có thể cho tôi một viên để tôi nghiên cứu thử không?”
“Cầm hết hai viên đi nghiên cứu đi!”
Đoàn Hoàng không hề do dự, đưa bình sứ trắng đựng hai viên thuốc cho bác sĩ.
“Cảm ơn Hoàng Chủ!”
Vài bác sĩ thấy thế thì kích động, hơi thở bắt đầu dồn dập hẳn lên.
Một khi họ có thể nghiên cứu được loại thuốc có công dụng tương đương với thần dược chữa bệnh này thì đó sẽ là một thành tựu to lớn của Hoàng tộc họ Đoàn.
Đương nhiên Đoàn Hoàng cũng hiểu điều này nên mới đưa cả hai viên thuốc quý giá đó cho bác sĩ.
Thoáng chốc trong phòng chỉ còn lại Đoàn Hoàng và một người đàn ông trung niên.
“Phụ hoàng, đúng là Dương Thanh này không đơn giản chút nào! Trong tay cậu ta có thần dược chữa bệnh quý báu đến thế, thực lực võ thuật cũng siêu đỉnh”.
Người đàn ông trung niên nghiêm túc nói.
Đoàn Hoàng gật đầu, nhìn người đàn ông trung niên nói: “Vô Hằng, con nghĩ phụ hoàng nên xử lý quan hệ giữa Hoàng tộc họ Đoàn và Dương Thanh thế nào đây?
Đoàn Vô Hằng – Đại hoàng tử của Hoàng tộc họ Đoàn, thực lực Thần Cảnh trung kỳ, bây giờ đã năm mươi ba tuổi, thiên phú võ thuật kém hơn Đoàn Vô Nhai và Đoàn Vô Viêm nhưng chỉ số IQ lại rất cao.
Đoàn Vô Hằng đã đưa ra rất nhiều kế sách cho Hoàng tộc họ Đoàn.
Bây giờ Đoàn Vô Nhai rời đi, Đoàn Vô Viêm bị giết, chỉ có Đoàn Vô Hằng mới là hoàng tử thích hợp kế vị nhất.
Đoàn Vô Hằng nói: “Phụ hoàng, người chết không thể sống lại được, bây giờ với Hoàng tộc họ Đoàn mà nói, quan trọng nhất là phải mạnh hơn một bậc”.
“Nếu phụ hoàng có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh thì chắc chắn sẽ là chuyện đáng mừng của Hoàng tộc họ Đoàn chúng ta, Hoàng tộc họ Đoàn cũng sẽ lớn mạnh hơn ba Hoàng tộc còn lại và khoảng cách giữa Hoàng tộc họ Đoàn và hai Hoàng tộc cổ xưa lớn sẽ gần hơn”.
“Bây giờ, Dương Thanh chỉ tiện tay lấy ra ba viên thuốc mà lại có công dụng chữa bệnh mạnh mẽ đến vậy, chứng minh trong tay cậu ấy vẫn còn thuốc loại khác”.
“Cậu ấy mới hai mươi tám tuổi mà võ thuật đã đến Siêu Phàm Cảnh, tất nhiên là huyết mạch của dòng chính trong gia tộc Cổ Võ.
Có lẽ sở dĩ cậu ấy có võ thuật mạnh mẽ đến vậy là nhờ người của gia tộc Cổ Võ âm thầm giúp đỡ”.
“Nếu có thể làm thân với Dương Thanh thì đây mới là lợi ích lớn nhất của Hoàng tộc họ Đoàn”.
“Phụ hoàng đừng quên vẫn còn em hai, bây giờ đã làm bạn với Dương Thanh, chỉ cần chúng ta chủ động thêm một chút là quan hệ giữa Hoàng tộc họ Đoàn và Dương Thanh sẽ càng ngày càng thân”.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Bất Hủ Đại Hoàng Đế [Dịch] Bất Hủ Đại Hoàng Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/04/Dich-Bat-Hu-Dai-Hoang-De-Audio-Truyen.jpg)





