1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 126 : 1251: Lão Ta Còn Sống (c1251-c1260)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 126 : 1251: Lão Ta Còn Sống (c1251-c1260)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1251: 1251: Lão Ta Còn Sống

Thấy hai người đang tiến tới, lòng Mã Siêu hết sức hốt hoảng.

Nếu để Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu biết được tình hình hiện giờ của Dương Thanh thì có lẽ họ sẽ điên mất.

“Chào Tiêu Tiêu!”

Mã Siêu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đáp lại cô bé rồi nhìn về phía Tần Thanh Tâm, nói: “Chị dâu! Chị tới đúng lúc quá, em đang định đi tìm chị đây!”

“Tìm tôi?”

Cô nghi hoặc hỏi, lại nghe Mã Siêu nói tiếp: “Là thế này, anh Thanh vừa nhận được nhiệm vụ bí mật từ chiến vực, đã đi rồi”.

“Gì cơ? Anh Thanh đi rồi?”

Tần Thanh Tâm hoang mang khó hiểu, cô biết trong năm năm rời xa mình anh luôn ở chiến vực.

“Không phải Dương Thanh đã giải ngũ rồi ư? Sao vẫn phải nhận nhiệm vụ nữa?”

“Anh ấy nhận nhiệm vụ gì vậy? Có nguy hiểm không? Bao lâu nữa mới về được?”

Tần Thanh Tâm liên tục chất vấn, vẻ mặt hốt hoảng làm cho người khác nhìn mà xót xa.

Mã Siêu vội vàng nói: “Chị dâu, đừng nôn nóng, nhiệm vụ của anh Thanh không có gì nguy hiểm đâu, nhiều nhất một tháng là về rồi”.

“Vì nhiệm vụ phải được bảo mật nên em không thể nói cho chị được, mong chị thông cảm!”

Thượng Quan Nhu cũng đi tới, thân mật kéo lấy tay của Tần Thanh Tâm và nói: “Em là vợ của cậu Thanh đúng không?”

“Đừng lo, nhiệm vụ của cậu Thanh tuyệt đối không có gì nguy hiểm đâu, chị có thể đảm bảo với em!”

Thấy cô gái xinh đẹp và sang trọng này, Tần Thanh Tâm hỏi: “Chị là?”

“Trong mấy ngày cậu Thanh không có ở đây, bọn chị sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ người nhà của cậu ấy, nếu em đồng ý thì từ hôm nay hãy để chị ở cạnh em, như vậy được không?”

Hai mắt Thượng Quan Nhu sáng ngời.

Vừa rồi được tận mắt nhìn thấy sự mạnh mẽ của Dương Thanh, cô ta đã hạ quyết tâm nghĩ cách tạo mối quan hệ tốt với anh.

Giờ đây, Dương Thanh đang bị thương nặng, trông có vẻ rất nguy kịch nhưng Thượng Quan Nhu rất có lòng tin anh sẽ không sao.

Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, không ai có thể cam đoan người nhà của Dương Thanh sẽ an toàn, cô ta cùng với hai cao thủ của Hoàng tộc họ Thượng Quan bảo vệ họ, anh nhất định sẽ nhớ cái ơn này.

“Tất nhiên là được rồi!”

Trong tiềm thức Tần Thanh Tâm cho rằng Thượng Quan Nhu cũng là đồng đội của Dương Thanh nên đồng ý ngay.

Cô không muốn để anh lo lắng về mình, nếu có người bảo vệ cô thì Dương Thanh sẽ yên tâm hơn.

Mã Siêu hơi nhíu mày, nhưng nghĩ đến trước đó Thượng Quan Nhu đã cho Dương Thanh cả thuốc chữa thương cao cấp duy nhất của Hoàng tộc họ Thượng Quan, hẳn sẽ không hại anh nên cũng yên lòng.

Đoàn Vô Nhai ẩn ý nhìn Thượng Quan Nhu, cô gái này quả thật rất có thủ đoạn, việc giúp đỡ bảo vệ người thân này nhất định sẽ làm Dương Thanh vô cùng biết ơn cô ta.

“Trong lúc cậu Thanh không có ở đây, người của Hoàng tộc họ Đoàn chúng tôi cũng sẽ ở lại Yến Đô, hợp tác với người của Hoàng tộc họ Thượng Quan để cùng nhau bảo vệ người nhà của cậu ấy”.

Ông ta cũng lên tiếng.

Tuy không biết Hoàng tộc họ Đoàn là gia tộc gì nhưng từ cách ăn mặc của Đoàn Vô Nhai, Tần Thanh Tâm có thể thấy được ông ta là một người có thế lực.

“Vậy thì cảm ơn chú nhé!”

Tần Thanh Tâm cảm kích nói.

Mã Siêu thở phào nhẹ nhõm, lúc này mỗi người Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai đều có hai cao thủ Thần Cảnh đi theo, tức là tổng cộng có sáu cao thủ Thần Cảnh bảo vệ người nhà của Dương Thanh.

Đội ngũ này đã vượt qua bất kỳ một Hoàng tộc nào, trừ khi các gia tộc võ thuật lánh đời ra mặt, nếu không thì không một ai có thể thương tổn đến người thân của Dương Thanh.

Tần Thanh Tâm không ở lại lâu hơn, biết Dương Thanh đã đến chiến vực làm nhiệm vụ thì dẫn Tiêu Tiêu đi.

Thượng Quan Nhu là phụ nữ duy nhất trong sáu cao thủ Thần Cảnh ở đây nên cũng cùng trở về dinh thự Vân Phong với cô.

“Ông Đoàn, sau này làm phiền ông rồi!”

Sau khi Thượng Quan Nhu và Tần Thanh Tâm đi, Mã Siêu nặng nề lên tiếng.

Đoàn Vô Nhai gật đầu: “Tôi lớn tuổi hơn cậu nhiều, nếu như cậu không chê thì có thể gọi tôi là chú Đoàn”.

“Chú Đoàn bị Hiệp hội Võ thuật và những Hoàng tộc khác gây sức ép mà vẫn bằng lòng đứng về phía anh Thanh, chúng cháu vô cùng biết ơn, sao dám chê chứ?”

Mã Siêu cười nói: “Chú Đoàn cứ gọi cháu là Siêu được rồi ạ!”

Nghe anh ta đổi cách xưng hô, Đoàn Vô Nhai khẽ mỉm cười, sau đó nghiêm túc nhìn về phía phòng khám Ái Dân, trầm giọng nói: “Không biết lúc nào cậu Thanh mới tỉnh lại”.

Mã Siêu cũng vô cùng sốt ruột, tuy vậy vẫn đặt niềm tin vào Dương Thanh: “Anh Thanh nhất định sẽ không sao!”

“Siêu, cháu có biết chuyện gì đã xảy ra với Hoa Anh Kiệt không?”

Đoàn Vô Nhai đột nhiên nghiêm giọng hỏi.

Lúc đó Hoa Anh Kiệt thình lình bộc phát ra sức chiến đấu vượt xa thực lực Thần Cảnh đỉnh phong của mình, rõ ràng là đã mất kiểm soát.

Đoàn Vô Nhai vẫn luôn thắc mắc về điều này.

Có thân phận lớn như thế nhưng ông ta chưa từng nghe nói ai có thể bộc phát ra thực lực ngang ngửa cao thủ Siêu Phàm Cảnh trong khi vẫn còn ở Thần Cảnh đỉnh phong.

Mã Siêu thoáng ngộ ra điều gì, trước đây Dương Thanh uống liều thuốc hoàn mỹ cũng có biểu hiện như vậy, chẳng qua sau cùng anh vẫn lấy lại được lý trí.

“Có lẽ trong những năm ở nước ngoài, lão ta lấy được loại thuốc gì có thể làm tăng thực lực nhưng có tác dụng phụ rất lớn!”

Sau một lúc im lặng, anh ta trả lời.

Nếu liều thuốc hoàn mỹ bị bại lộ sẽ làm Dương Thanh bị liên lụy.

Dù sao Đoàn Vô Nhai cũng là người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn, không ai có thể cam đoan liệu ông ta có âm mưu gì với Dương Thanh sau khi biết được sự tồn tại của liều thuốc hoàn mỹ hay không.

Nhất quyết không được hại người khác, nhưng lòng đề phòng cũng phải có!

Bây giờ Dương Thanh sống chết chưa rõ, Mã Siêu cũng bị thương nặng, trong khi đó Đoàn Vô Nhai là một cao thủ có thể so với Thần Cảnh đỉnh phong, nếu có ác ý thì anh ta không cách nào ngăn cản được.

Đoàn Vô Nhai không nghi ngờ gì về lời nói của Mã Siêu, quả thật những năm qua Hiệp hội Võ thuật liên tục mở rộng quy mô ở nước ngoài, trong khi đó ở Chiêu Châu chỉ có một chi hội mà thôi.

Thế giới rộng lớn, không bao giờ thiếu cái lạ, Hoa Anh Kiệt là hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật, lấy được loại thuốc cưỡng chế tăng mạnh thực lực cũng không phải là không thể.

“Chỉ là, sau cuộc chiến thì cậu Thanh bị thương nặng đến thế, còn Hoa Anh Kiệt thì sao? Tại sao không tìm ra được tung tích của ông ta?”

Đoàn Vô Nhai trầm trọng hỏi.

Mã Siêu cũng vô cùng sốt ruột, lắc đầu: “Mong là lão ta đã chết!”

Cùng lúc đó, tại một căn cứ ngầm ở ngoại ô Yến Đô, trên bàn thí nghiệm có một người đầy máu đang nằm.

Nếu như Mã Siêu và Đoàn Vô Nhai đều ở đây sẽ nhận ra người này chính là Hoa Anh Kiệt.

Trên người lão ta cắm đầy ống dẫn nối đến đủ loại thiết bị.

Một bác sĩ trung niên mặc áo blouse trắng đang ngồi trước các thiết bị, kích động nhìn chằm chằm số liệu trên màn hình.

Ngay lúc này, Hoa Anh Kiệt đang bị trói trên bàn thí nghiệm mở choàng mắt, điên cuồng giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu đầy cuồng loạn.

“Rắc rắc rắc!”

Hoa Anh Kiệt vùng vẫy quá dữ dội nên cái cùm hợp kim đang trói tay chân lão ta nháy mắt bị vỡ!


Chương 1252: 1252: Nơm Nớp Lo Sợ

Hoa Anh Kiệt đang hôn mê, không rõ sống chết thế nào lại đột nhiên giãy giụa kịch liệt làm cho những người trong phòng thí nghiệm giật cả mình.

“Black Doctor, chúng ta phải rời khỏi đây thôi, quá nguy hiểm!”

Một bác sĩ trẻ mặc blouse trắng nói với người trung niên cầm đầu.

Người trung niên này chính là Black Doctor.

Vẻ hưng phấn thể hiện rất rõ trên khuôn mặt ông ta, hai mắt thì nhìn chằm chằm Hoa Anh Kiệt đang hóa rồ, kích động nói: “Đây chính là tác phẩm xuất sắc nhất của tôi!”

Black Doctor vừa dứt lời thì Hoa Anh Kiệt lao về phía ông ta.

Black Doctor giậm chân xuống đất, nháy mắt xuất hiện trước mặt lão ta và tung một cú đấm.

“Bốp!”

Một tiếng thật lớn vang lên, Hoa Anh Kiệt bị đánh cho lùi lại mấy bước.

“Ha ha, tuyệt vời!”

Black Doctor cười phá lên, tiếp tục nhảy đến gần lão ta.

“Bốp bốp bốp!”

Trong sự ngỡ ngàng của các bác sĩ mặc áo blouse trắng trong phòng nghiên cứu khoa học, Black Doctor chủ động lao vào đánh với Hoa Anh Kiệt.

“Ơ…”

Đám chuyên viên nghiên cứu vô cùng ngạc nhiên: “Black Doctor lợi hại thế sao?”

Các thành viên trong nhóm nghiên cứu khoa họcđều nhận thấy thực lực lúc này của Hoa Anh Kiệt đã vượt trên Thần Cảnh đỉnh phong.

Nói cách khác, hiện giờ lão ta tương đương với một cao thủ Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ trong truyền thuyết, nếu ở bên ngoài thì không ai có thể chống lại Hoa Anh Kiệt, ngoại trừ gia tộc Cổ Võ.

Nhưng đám chuyên viên tiếc một điều rằng Hoa Anh Kiệt lại mất đi ý thức, dự án nghiên cứu khoa học mà họ đang thực hiện chính là nghĩ cách khống chế lão ta.

Dự án thí nghiệm này đã kéo dài được nhiều năm, bọn họ cũng đã thất bại vô số lần, gần như mọi đối tượng thí nghiệm đều không thoát được kết cục mất lý trí rồi nổ tanh bành.

Nhưng Hoa Anh Kiệt là thí nghiệm thành công nhất từ trước đến nay của nhóm nghiên cứu khoa học bọn họ.

Hoa Anh Kiệt không những không bị nổ tan xác mà còn có thể duy trì trạng thái cuồng bạo, như vậy nhiệm vụ tiếp theo chính là nghĩ cách khống chế lão ta.

Đương nhiên, Dương Thanh không phải đối tượng của họ.

Những nhóm nghiên cứu dưới trướng Black Doctor phân bố rộng rãi trên toàn thế giới, những chuyên viên ở đây chỉ là một trong số những nhóm nghiên cứu ấy.

“Dừng lại!”

Black


Chương 1254: 1254: Lần Đầu Tiên Đến

Lời của Đoàn Vô Nhai khiến Mã Siêu nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Anh ta nhìn Đoàn Vô Nhai một lúc lâu, sau đó mới cất lời: “Cháu tin tưởng được chú, nhưng không thể tin tưởng Hoàng tộc họ Đoàn!”

Đoàn Vô Nhai lập tức im lặng.

Đương nhiên ông ta hiểu tình anh em giữa Mã Siêu và Dương Thanh sâu nặng bao nhiêu, bây giờ Dương Thanh hôn mê bất tỉnh, có thể tỉnh lại hay không cũng không thể đoán trước được.

Nếu ông ta đưa Dương Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn, ai có thể đảm bảo thần y của Hoàng tộc họ Đoàn chịu ra tay cứu giúp hay không?

Cho dù chịu, Đoàn Hoàng sẽ đồng ý sao?

Dương Thanh có thể gặp nguy hiểm nữa không, Mã Siêu cũng không dám chắc được.

“Chú có thể đảm bảo với cháu nhất định sẽ không để cậu Thanh gặp nguy hiểm!”

Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói, sau đó tiếp tục: “Không giấu diếm gì cháu, chú bây giờ là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong Hoàng tộc họ Đoàn, cũng là người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn”.

“Có thể nói ở Hoàng tộc họ Đoàn, ngoại bố chú Đoàn Hoàng ra, mọi người đều phải nghe theo lệnh của chú, nếu cháu tin tưởng chú thì nên tin chú có thể bảo vệ được cậu Thanh”.

Mã Siêu có thể cảm nhận được Đoàn Vô Nhai thật sự muốn giúp đỡ Dương Thanh, nhưng anh ta hiểu rất rõ tình hình bây giờ, thực lực Dương Thanh thể hiện ra lúc trước nhất định sẽ bị bốn Hoàng tộc biết.

Dương Thanh còn trẻ như vậy đã có thực lực đấu với cao thủ Siêu Phàm Cảnh, chính là một tồn tại như kho báu với những gia tộc hàng đầu.

Còn trẻ tuổi mà đã có thiên phú võ thuật đáng sợ như thế, chắc hẳn dù là cao thủ Thần Cảnh nào cũng muốn tìm hiểu bí mật trên người Dương Thanh.

Dù Đoàn Vô Nhai đáng tin tưởng, nhưng dẫu sao thời gian bọn họ quen biết còn quá ngắn, nhiều nhất chỉ mới có một ngày hôm nay thôi.

Dù ai cũng không thể đảm bảo nếu để Đoàn Vô Nhai đưa Dương Thanh đi sẽ xảy ra chuyện gì.

“Xin lỗi!”

Mã Siêu áy náy nói.

Anh ta không dám lấy mạng sống của Dương Thanh ra mạo hiểm.

Đoàn Vô Nhai còn muốn kiên trì: “Siêu, chú có thể hiểu nỗi lo lắng của cháu, nhưng cháu cũng phải hiểu tình hình của cậu Thanh bây giờ rất nguy hiểm, rốt cuộc có thể tỉnh lại hay không đều không đoán trước được”.

“Chậm trễ càng lâu, cậu Thanh sẽ càng nguy hiểm, ngay cả thần y nhỏ cũng không thể cứu chữa, chẳng lẽ cháu còn muốn đợi nữa sao?”

Nghe Đoàn Vô Nhai nói xong, Mã Siêu hơi dao động, anh ta theo bản năng nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển.

Trên khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của Phùng Tiểu Uyển tràn đầy vẻ không cam lòng, còn nồng đậm đau thương.

“Anh Siêu, em đã cố gắng hết sức rồi, thật sự không biết lúc nào anh Thanh có thể tỉnh lại”.

Phùng Tiểu Uyển đỏ mắt nói với Mã Siêu.

Mã Siêu lập tức cảm thấy cực kỳ áp lực, theo suy nghĩ của anh ta, Phùng Tiểu Uyển chính là người duy nhất có thể chữa khỏi cho Dương Thanh.

Nhưng bây giờ, dường như hy vọng duy nhất này đã tan vỡ rồi.

Anh ta cũng không biết rốt cuộc Hoàng tộc họ Đoàn có thể chữa khỏi cho Dương Thanh không, anh ta chỉ biết một khi Dương Thanh đi tới Hoàng tộc họ Đoàn, tình cảnh sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng nếu không đến Hoàng tộc họ Đoàn, tiếp tục chậm trễ nữa, tình trạng của Dương Thanh có thể sẽ chuyển biến xấu đi không?

Anh ta cảm thấy cực kỳ mâu thuẫn, không muốn để Dương Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn, lại muốn để Dương Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn.

Đoàn Vô Nhai cũng không nói thêm gì nữa, ông ta thật sự muốn để thần y của Hoàng tộc họ Đoàn chữa khỏi cho Dương Thanh, trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô trước đó, Dương Thanh để ông ta một mình đối mặt với sáu cao thủ Thần Cảnh, thật ra là vì rèn luyện võ thuật của ông ta.

Bây giờ tuy ông ta chưa đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng ông ta có thể cảm nhận được mình đã cách Thần cảnh đỉnh phong rất gần rồi.

Nếu không có Dương Thanh, sẽ không có ông ta bây giờ, nói không chừng ông ta đã bị cao thủ của Hoàng tộc họ Long ám sát rồi.

Ông ta cảm thấy Dương Thanh có ơn với mình, cho nên ông ta không muốn Dương Thanh chết, chỉ thế mà thôi.

“Được, cháu đồng ý để chú đưa anh Thanh đi!”

Một lúc lâu sau đó, cuối cùng Mã Siêu cũng lên tiếng.

Nếu không phải không còn sự lựa chọn nào khác, sao anh ta có thể đồng ý được?

Đoàn Vô Nhai cũng hơi bất ngờ, không ngờ Mã Siêu lại thật sự đồng ý, trong mắt còn có mấy phần cảm động, rõ ràng là Mã Siêu đã tin tưởng ông ta mới có thể đưa ra quyết định như vậy.

“Cháu yên tâm, cho dù chú có liều cái mạng này cũng nhất định sẽ không để bất cứ một ai làm hại đến cậu Thanh!”

Đoàn Vô Nhai cực kỳ kiên định nói.

Mã Siêu gật đầu: “Cháu tin tưởng chú!”

“Cháu muốn đến Hoàng tộc họ Đoàn cùng chú không?”

Đoàn Vô Nhai bỗng nhiên hỏi thêm.

Mã Siêu lắc đầu không chút do dự, chợt mỉm cười: “Anh Thanh không có ở đây, cháu muốn bảo vệ người nhà của anh ấy thay anh ấy, nếu anh Thanh thật sự gặp nguy hiểm gì…”

Nói đến đây, Mã Siêu chợt dừng lại, sau khi im lặng hai giây, trong mắt anh ta hiện lên ánh sáng hung ác, cực kỳ cứng rắn nói: “Nếu anh Thanh xảy ra chuyện, cháu sẽ không đi báo thù, cháu sẽ trốn đi, nghĩ cách khiến mình trở nên mạnh mẽ”.

Lời anh ta nói cực kỳ lạnh lẽo, ngay cả Đoàn Vô Nhai cũng cảm thấy lạnh sống lưng.

Đương nhiên Đoàn Vô Nhai hiểu không phải Mã Siêu đang uy hiếp mình, mà là nói lời xuất phát từ đáy lòng thôi.

Mã Siêu lấy thực lực Thần Cảnh sơ kỳ, dùng hết thủ đoạn sẽ có thể đấu một trận với cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, quan trọng là anh ta còn rất trẻ, thiên tài võ thuật như vậy, nếu cho anh ta thời gian, nhất định có thể hơn cả Thần Cảnh đỉnh phong.

“Cháu yên tâm, chú nhất định sẽ không để xảy ra chuyện như thế đâu!”

Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói.

Mã Siêu gật đầu, trong mắt mang theo chút cầu xin, thành khẩn nói: “Nhờ cả vào chú!”

“Được!”

Đoàn Vô Nhai gật đầu.

“Chuyện này không nên chậm trễ, bây giờ chú dẫn anh Thanh đến Hoàng tộc họ Đoàn ngay đi!”

Mã Siêu thúc giục.

“Không thành vấn đề, bây giờ chú sẽ sắp xếp mọi chuyện, để đảm bảo sau khi đến Hoàng tộc họ Đoàn, cậu Thanh có thể được chữa trị ngay lập tức!”

Đoàn Vô Nhai dứt khoát lấy điện thoại ra, bắt đầu tự mình sắp xếp.

Nhìn thấy Đoàn Vô Nhai có lòng như vậy, Mã Siêu cũng yên tâm hơn.

Sau đó, Đoàn Vô Nhai đưa Dương Thanh đi, còn để hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng Tộc họ Đoàn lại Yến Đô, âm thầm bảo vệ người nhà của Dương Thanh.

Mã Siêu cũng không từ chối, dù sao tình hình Yến Đô bây giờ rất gay go, ai cũng không thể đảm bảo sau khi Dương Thanh không còn ở đây, mấy “con chuột” trốn trong bóng tối sẽ không có ý đồ xấu với người nhà của Dương Thanh.

Cùng lúc đó, một chiếc máy bay tư nhân chậm rãi đáp xuống tại sân bay quốc tế Yến Đô.

Gần như chưa được bao lâu, lại có hai chiếc máy bay tư nhân đáp xuống.

“Bạch Vương!”

“Mã Vương!”

“Tiết Vương!”

Trên mỗi một chiếc máy bay tư nhân đều có mấy cao thủ võ thuật đi xuống, sau khi nhìn thấy nhau thì đều cất tiếng chào hỏi.

Ba nhóm người này là ba vị Vương của Liên minh Vương tộc đích thân dẫn cao thủ trong gia tộc đến Yến Đô.

“Nhiều năm trôi qua, cuối cùng chủ Vương tộc chúng ta cũng đến Yến Đô một lần nữa rồi!”

Bạch


Chương 1255: 1255: Đến Hoàng Tộc Họ Đoàn

“Bạch Vương, liên lạc với Lưu lão quái nhanh lên, chắc ông ta đã giết Dương Thanh rồi chứ?”

Mã Vương sốt ruột thúc giục.

Lão ta mong chờ được nắm giữ Đế Thôn lắm rồi.

“Vương tộc đã chờ đợi ngày này tròn một trăm năm!”

Tiết Vương kích động nói.

Bạch Vương cũng vậy, cười thật to: “Được, tôi sẽ liên lạc với Lưu lão quái ngay!”

Dứt lời, lão ta gọi điện thoại.

Lần thứ nhất, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được!

Lần thứ hai, không liên lạc được!

Lần thứ ba vẫn không liên lạc được!

Nụ cười trên mặt Bạch Vương tắt ngúm, lão ta cứng đờ nói: “Tại sao Lưu lão quái không nghe máy tôi?”

Không hiểu sao Bạch Vương đột nhiên có dự cảm rất xấu.

Mã Vương và Tiết Vương cũng có linh cảm không lành nhưng vẫn cố ghìm sự thấp thỏm xuống.

“Chắc là ông ta bận?”

Mã Vương yếu ớt trả lời.

Bạch Vương và Tiết Vương đều không nói gì, bây giờ mới rạng sáng, có thể bận gì được?

“Có lẽ là Lưu lão quái ngủ rồi!”

Sau một lúc im lặng, Bạch Vương tự an ủi mình.

Tiết Vương cũng lý trí nói: “Ông đã hẹn trước với Lưu lão quái rồi thì đáng ra khi ông ta đến Yến Đô, dù muộn đến mấy cũng liên lạc được chứ không phải là không ai bắt máy như thế này”.

“Nếu ông ta đang ngủ nên không nghe được điện thoại hay do tắt máy, điện thoại hết pin thì lời nhắc nhở cũng không nên là số máy vừa gọi không liên lạc được chứ!”

Nghe vậy, Bạch Vương và Mã Vương đều tái mặt.

“Lưu lão quái bảo chúng ta tìm cho ông ta bốn cao thủ Thần Cảnh, như vậy chắc chắn tự tin lắm, trừ khi người đứng đầu Hoàng tộc tới, nếu không thì không ai có thể đánh bại Lưu lão quái cả”.

“Chưa kể bản thân ông ta chính là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, lại còn thuần thục sử dụng cổ thuật, cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong tầm thường không phải đối thủ của ông ta đâu”.

“Cho dù Hoàng Chủ của Hoàng tộc đến cũng chưa chắc đã chiếm ưu thế!”

Bạch Vương phân tích.

“Chúng ta không biết tình hình của Lưu lão quái thì nên hỏi thăm xem rốt cuộc ở Yến Đô đã xảy ra chuyện gì”.

Tiết Vương nghiêm mặt đáp.

Dứt lời, lão ta gọi điện thoại.

Nhưng sau đó lại cúp máy rất nhanh, Tiết Vương nặng nề lên tiếng: “Thám tử của Vương tộc họ Tiết chúng tôi nói rằng trong lúc cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô diễn ra, không hiểu sao Dương Thanh đột nhiên mất kiểm soát, suýt thì giết chết Lưu lão quái”.

“Sau đó người của Hoàng tộc lập tức đuổi toàn bộ cao thủ dưới Thần Cảnh ra khỏi võ quán Yến Đô, tiếp đến như thế nào thì không rõ”.

Nghe Tiết Vương nói vậy, Bạch Vương và Mã Vương đều ngỡ ngàng.

“Sao…!Sao lại vậy được?”

Bạch Vương không tài nào tin nổi: “Lưu lão quái là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cơ mà, sao lại suýt bị Dương Thanh giết được?”

Mã Vương cũng không tin: “Dương Thanh có mạnh cách mấy cũng không thể cũng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chứ?”

Tiết Vương cũng không cách nào chấp nhận được chuyện này, nhưng thám tử của Vương tộc họ Tiết đâu thể lừa dối lão ta.

“Chắc các ông cũng có thám tử chứ? Hỏi bọn họ xem tình hình thế nào”, Tiết Vương đề nghị.

Bấy giờ Bạch Vương và Mã Vương mới sực nhớ ra mình cũng có thám tử ở Yến Đô, vội vàng liên lạc.

Chẳng mấy chốc, hai người kết thúc cuộc gọi, nét mặt ai nấy đều trầm trọng, còn ẩn giấu sự sợ hãi.

Hiển nhiên họ cũng nhận được báo cáo giống Tiết Vương, Dương Thanh đã suýt giết được Lưu lão quái và cũng không ai biết được chuyện xảy ra sau đó.

“Bạch Vương, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

Im lặng thật lâu, Tiết Vương mở miệng hỏi.

Bạch Vương cắn chặt răng: “Tôi không tin Dương Thanh có thể giết được Lưu lão quái, tin tức chúng ta nhận được chỉ là cậu ta suýt giết thôi chứ chưa biết kết quả cuối cùng”.

“Thế thì sao lại cho rằng người chết là Lưu lão quái mà không phải Dương Thanh chứ?”

Nghe thấy những lời này của lão ta, Tiết Vương và Mã Vương như thấy được một tia hy vọng, cho dù mong manh nhưng vẫn đáng để trông đợi.

“Vậy thì chúng ta tiếp tục điều tra đi?”

Tiết Vương hỏi.

“Đúng, phải tiếp tục điều tra!”

Bạch Vương gật đầu đồng ý.

Nhưng ngay lúc này, họ thình lình nhìn thấy một bóng người quen thuộc, nét mặt lập tức thay đổi.

Khi ba người đưa mắt về phía đối phương, đối phương cũng đang nhìn họ.

Nhưng người đó chỉ hờ hững liếc mắt rồi cất bước lướt qua.

Dường như không nhận ra ba người.

Nhưng điều làm bọn họ ngạc nhiên hơn là người đàn ông cao to cõng một cậu trai trẻ tuổi đang đi theo sau, cậu trai trẻ tuổi đó chính là Dương Thanh.

“Dương Thanh kìa!”

Mã Vương sửng sốt.

Tiết Vương nhìn Bạch Vương, nặng nề hỏi: “Người thừa kế Đoàn Vô Nhai của Hoàng tộc họ Đoàn lại mang Dương Thanh đi, rốt cuộc là sao?”

Bạch Vương trầm giọng đáp: “Có lẽ là Dương Thanh có bí mật gì nên Đoàn Vô Nhai muốn mang về Hoàng tộc họ Đoàn?”

Nghe vậy, Mã Vương và Tiết Vương đều ngỡ ngàng.

“Chẳng lẽ người chiến thắng cuối cùng là Hoàng tộc họ Đoàn?”

Trên mặt Tiết Vương đầy vẻ nghi hoặc.

“Hay chúng ta thử đi thăm dò xem sao?”

Mã Vương nhanh nhảu nói.

Mặc dù họ là người đứng đầu của Vương tộc nhưng Vương tộc ngày nay lại chẳng là gì so với Hoàng tộc.

Ba người họ chỉ có thực lực bán bộ Thần Cảnh, trong khi đó mỗi một người đứng đầu của Hoàng tộc đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, ngay cả Đoàn Vô Nhai vừa gặp cũng đã là Thần Cảnh hậu kỳ.

“Điện hạ Đoàn, chào ngài!”

Ba người hối hả tiến lên, cúi người chào Đoàn Vô Nhai.

“Các ông là ai?”

Đoàn Vô Nhai nhíu mày nhìn những người trước mặt, do cảm thấy họ không phải người thường nên mới nhìn lâu hơn một chút.

Không ngờ ba người này lại biết ông ta là người của Hoàng tộc họ Đoàn.

“Thưa điện hạ Đoàn, tôi là Bạch Vương của Vương tộc họ Bạch”.

Bạch Vương mau chóng trả lời.

Mã Vương và Tiết Vương cũng lần lượt báo thân phận của mình.

Đoàn Vô Nhai thế mới biết ba người này là ai, lạnh giọng hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”

“Là thế này, chúng tôi thấy ngài mang Dương Thanh đi, ngài muốn đưa cậu ta về Hoàng tộc họ Đoàn sao?”

Bạch Vương cẩn thận hỏi.

“Cút!”

Đoàn Vô Nhai quát lớn rồi nhanh chóng rời đi, không thèm nhìn Bạch Vương và hai người còn lại lấy một lần.

Sắc mặt của ba người trở nên khó coi, chỉ biết đứng nhìn ông ta mang Dương Thanh đi.

“Khốn kiếp! Dám mặt nặng mày nhẹ với chúng ta!”

Cho đến khi Đoàn Vô Nhai mất bóng, Mã Vương mới nghiến răng nghiến lợi nói.

Bạch Vương và Tiết Vương tái mặt, vội vàng quát: “Câm miệng!”

“Ông cũng biết Đoàn Vô Nhai là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ rồi mà, cho dù đã đi rất xa nhưng muốn biết ông nói gì cũng dễ thôi”.

Bạch Vương âm trầm nói.

Mã Vương nghe vậy thì giật mình, mặt cắt không còn một giọt máu, sợ hãi giải thích: “Tôi không có ý gì đâu, chỉ là do được thấy điện hạ Đoàn nên hơi kích động thôi”.

Nhưng Đoàn Vô Nhai không có hứng thú nghe lén họ nói gì, lúc này đã đưa Dương Thanh lên máy bay tư nhân thẳng tiến về Hoàng thành Đoàn.


Chương 1256: 1256: Muốn Trở Nên Mạnh Mẽ Hơn

Sau khi đến Yến Đô, ngoài việc Dương Thanh suýt giết chết Lưu lão quái ra thì ba vị Vương của Liên minh Vương tộc không biết thêm được gì nữa.

Điều này làm cho bọn họ bàng hoàng sợ hãi.

“Ai nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi!”

Bạch Vương không kìm được cơn tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vì sao không có kết quả gì về cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô cả?”

Họ đã ở Yến Đô đến ngày thứ ba rồi mà vẫn không thu hoạch được gì.

Nét mặt của Tiết Vương và Mã Vương cũng sa sầm, hai người nhìn nhau, đều thấy vẻ cay đắng của đối phương.

“Dương Thanh đã bị Hoàng tộc họ Đoàn mang đi, Lưu lão quái thì mất liên lạc, chúng ta chẳng có thông tin gì về những chuyện xảy ra vào hôm đó cả, hay là đi về đi!”

Sau cùng, Tiết Vương đề nghị.

Lão ta hiểu rõ cứ tiếp tục ở lại Yến Đô cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Mấy ngày qua gặp được rất nhiều cao thủ Vương Cảnh, điều này khiến họ nghi ngờ nhiều năm tu luyện của bọn họ có phải đã bị uổng phí rồi hay không.

Hiện nay, bất cứ ai trong Yến Đô cũng đều có thực lực Vương Cảnh, thậm chí còn có không ít cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh.

Ba người rất không cam tâm, nhưng cũng không thể làm gì được.

“Có lẽ truyền thuyết của Vương tộc sẽ vĩnh viễn trở thành truyền thuyết thật rồi!”

Rất lâu sau, Bạch Vương thở dài một hơi, cô đơn nói: “Về thôi!”

Dứt lời, lão ta đi trước.

Tiết Vương và Mã Vương cũng theo sau.

Sự xuất hiện của ba vị Vương của Liên minh Vương tộc thế mà không dấy lên một ngọn sóng nào ở Yến Đô, cứ thế mà biến mất.

Vào ba ngày trước khi cuộc đấu võ giành ngôi Vương diễn ra, đông đảo cao thủ đến tham gia đều ở lại Yến Đô.

Nhiều nhân vật lớn thấy cảnh này đều nhận ra Yến Đô đang có sự thay đổi.

Trong một văn phòng ở tập đoàn Nhạn Thành.

Tần Thanh Tâm ngồi trước bàn làm việc, trên tay là một tờ văn kiện nhưng hai mắt thẫn thờ, cô không biết trong văn kiện đang nói gì cả.

“Dương

.


Chương 1258: 1258: Thiên Tài Bậc Nhất

Nhìn thấy người vừa đến, sắc mặt Đoàn Vô Nhai thay đổi, nhíu mày, khó chịu chất vấn: “Đoàn Vô Viêm, ai cho cậu vào đây?”

Ông ta cực kỳ tức giận, biệt viện này nằm trong một góc hẻo lánh của Hoàng phủ họ Đoàn, vị trí không tốt lắm.

Nhưng Đoàn Vô Nhai không cho phép bất cứ ai vào đây ngoại trừ mình và Đoàn Ngữ Yên.

Vì đây từng là nơi chung sống của ông ta và người vợ quá cố, cũng là nơi Đoàn Ngữ Yên chào đời.

Tuy bà ấy đã mất nhiều năm nhưng biệt viện này vẫn chứa đựng nhiều kỷ niệm tươi đẹp của hai người, đương nhiên Đoàn Vô Nhai sẽ không cho phép người ngoài bước vào.

Đoàn Hoàng có năm người con trai, Đoàn Vô Nhai xếp thứ hai, Đoàn Vô Viêm xếp thứ năm, hai người chỉ hơn kém nhau hai tuổi, tu vi cũng chỉ chênh lệch nhau một cảnh giới nhỏ.

Ở Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Viêm là người có thiên phú võ thuật chỉ đứng sau Đoàn Vô Nhai.

Nhưng hầu như ai cũng cho rằng thiên phú của Đoàn Vô Viêm cao hơn, dù sao thì Đoàn Vô Nhai cũng lớn hơn ông ta hai tuổi.

Thật ra, năm năm trước hai người đều ở cùng một cảnh giới, khi đó Đoàn Vô Viêm mới là người được vinh danh có thiên phú cao nhất Hoàng tộc họ Đoàn, cho đến hai năm trước Đoàn Vô Nhai đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ mới vượt qua Đoàn Vô Viêm.

Trong Hoàng tộc, chuyện gì cũng được quyết định dựa vào thực lực, không cần quan tâm các hoàng tử già hay trẻ, chỉ phân ra ai mạnh ai yếu.

“Anh trai, anh hẹp hòi quá rồi đấy?”

Đoàn Vô Viêm đùa cợt cười: “Chỉ là một biệt viện thôi mà, nếu anh thích thì tôi có thể tặng anh một biệt viện lớn hơn”.

“Cút ra ngoài cho tôi!”

Đoàn Vô Nhai lạnh lùng quát.

Nơi này là cấm địa của ông ta, không ai được phép tự ý tiến vào, Đoàn Vô Viêm cũng không được!

Ánh mắt Đoàn Vô Viêm trở nên sắc nhọn nhưng mặt vẫn tươi cười như cũ.

Ông ta tùy ý đánh giá bên trong biệt viện, mỉm cười nói với hai tên tùy tùng sau lưng: “Biệt viện này hơi nhỏ nhưng dựa núi, phong thủy không tệ, tôi rất vừa lòng”.

“Ngũ điện hạ, ngài thích thì để tôi hỏi ý Nhị điện hạ nhường cho ngài nhé?”

Tên tùy tùng sau lưng Đoàn Vô Viêm phối hợp đáp.

“Người đàng hoàng ai lại đi cướp đồ của người khác chứ, sao tôi có thể bắt anh hai nhường nơi này cho tôi được?”

Ông ta lắc đầu cười, đột nhiên nhìn Đoàn Ngữ Yên: “Ngữ Yên à, chú năm thích nơi này lắm nhưng lại không muốn tranh giành với anh hai, chú phải làm sao đây?”

Mặc dù cô ấy là con gái của Đoàn Vô Nhai nhưng từ nhỏ sức khỏe đã yếu, hay bị bệnh nên cũng không tập võ, hầu như luôn ở trong biệt viện này, không thường xuyên gặp Đoàn Vô Viêm.

Lúc này thình lình bị ông ta hỏi, Đoàn Ngữ Yên hơi căng thẳng, vô thức nắm lấy tay Đoàn Vô Nhai, ngập ngừng trả lời: “Chú đã nói là không muốn tranh giành với bố cháu rồi, cần gì phải hỏi lại cháu ạ?”

“Đoàn Vô Viêm!”

Mặt Đoàn Vô Nhai tối sầm, tỏa ra hơi thở võ thuật lờ mờ.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Đoàn Vô Viêm, ông ta lạnh giọng nói: “Lập tức cút ra khỏi đây, nếu không đừng trách tôi không nể mặt cậu!”

Đoàn Vô Viêm hoàn toàn không sợ, đùa cợt nói: “Có lẽ lát nữa nơi này sẽ thuộc về tôi đấy!”

Dứt lời, ông ta và hai tên tùy tùng rời khỏi đây.

“Ha ha ha…”

Đoàn Vô Viêm hả hê cười thật to.

Nhìn bóng lưng của ông ta, trong mắt Đoàn Vô Nhai ngập tràn lửa giận.

Từ nhỏ hai người đã như nước với lửa, thường ngày cũng âm thầm đấu đá nhưng chưa có lần nào Đoàn Vô Viêm dám chủ động khiêu khích như hôm nay.

Điều này làm cho Đoàn Vô Nhai có dự cảm không lành.

Bây giờ ông ta đã được chỉ định làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, đáng lẽ ra Đoàn Vô Viêm đã không còn tư cách cạnh tranh với ông ta nữa rồi.

Sao đột nhiên dám xấc xược như vậy?

“Bố ơi!”

Đoàn Ngữ Yên cực kỳ căng thẳng, nắm chặt tay bố mình, trong mắt hiện lên sự lo âu.

Đoàn Vô Nhai lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười hiền từ như thường ngày với con gái: “Bố không sao đâu!”

“Keng!”

Ngay lúc này, tiếng chuông đột nhiên vang lên.

“Chuyện gì vậy?”

Sắc mặt Đoàn Vô Nhai thay đổi.

Trong Hoàng tộc họ Đoàn, chuông được dùng để thông báo Đoàn Hoàng mở cuộc họp khẩn cấp.

Lần gần nhất tiếng chuông này vang lên là khi Đoàn Vô Nhai đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ, được Đoàn Hoàng sắc phong là người thừa kế vào hai năm về trước.

“Bố mau qua đó đi, có lẽ ông nội có chuyện quan trọng đấy ạ!”

Đoàn Ngữ Yên thúc giục.

“Bố biết rồi!”

Đoàn Vô Nhai không dám trễ nải, vội vàng ra ngoài.

Nhưng ông ta vừa bước ra khỏi biệt viện thì đột nhiên có dự cảm xấu, dặn dò một tùy tùng chuẩn bị đi theo mình: “Các ông ở lại bảo vệ cô chủ!”

“Rõ!”

Tùy tùng này là một cụ ông có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, luôn đi theo bên cạnh Đoàn Vô Nhai, giờ đây được ông ta ra lệnh bảo vệ Đoàn Ngữ Yên.

Cụ ông cũng cảm giác được có gì đó khác thường.

“Bố, bố nhất định phải về an toàn nhé!”

Nhìn bóng lưng của bố, không hiểu sao Đoàn Ngữ Yên cứ thấy bồn chồn, thầm cầu nguyện cho ông ta.

Trong Hoàng phủ họ Đoàn, tại một phòng họp sang trọng đậm chất cổ điển.

Người của dòng chính Hoàng tộc họ Đoàn đã vào chỗ, Đoàn Hoàng ngồi ở ghế chủ tọa, phía dưới là năm Hoàng tử cùng những người cầm quyền trong Hoàng tộc.

Đoàn Vô Nhai ngồi ngay bên trái Đoàn Hoàng, cực kỳ ngỡ ngàng khi nhìn thấy Đoàn Vô Viêm thế mà được ngồi ngay bên phải Đoàn Hoàng.

Đoàn Vô Nhai là người thừa kế của Hoàng tộc họ Đoàn, ngồi ở đây là lẽ đương nhiên.

Đoàn Vô Viêm thì có tư cách gì để ngồi ngay bên phải Đoàn Hoàng chứ?

Trước đây vị trí đó luôn dành cho một trưởng lão Thần Cảnh hậu kỳ trong gia tộc.

Vậy mà bây giờ vị trưởng lão ấy lại ngồi bên cạnh Đoàn Vô Viêm.

Chỉ một sự thay đổi đơn giản nhưng lại khiến cho nhiều người băn khoăn.

Khi Đoàn Vô Nhai nhìn Đoàn Vô Viêm, Đoàn Vô Viêm cũng đang đưa mắt về phía ông ta, khóe miệng còn đùa cợt nhếch lên như đang trào phúng.

“Hoàng Chủ, tất cả đã đến đông đủ rồi ạ!”

Lão quản gia của Hoàng tộc họ Đoàn lên tiếng.

Đoàn Hoàng gật đầu, nhìn lướt qua xung quanh, cất giọng: “Hôm nay tôi có hai chuyện quan trọng muốn nói!”

Nghe vậy, tất cả mọi người đều im lặng, giữ bình tĩnh.

Hai chuyện mà Đoàn

.


Chương 1260: 1260: Cơn Thịnh Nộ Của Đoàn Hoàng

Đoàn Vô Nhai không hề nao núng trước sự cường thế của Đoàn Hoàng.

Ông ta nhìn thẳng vào mắt bố mình, kiên định nói: “Con sẽ không giao biệt viện đó cho bất cứ ai!”

Căn phòng họp rộng lớn chìm trong tĩnh mịch, ai nấy đều hoảng hốt.

Lâu lắm rồi không có ai dám nói chuyện thế này với Đoàn Hoàng.

Trong Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Hoàng là chúa tể, ai dám không nghe lệnh?

Hai mắt Đoàn Vô Viêm lập lòe, âm hiểm cười.

Không ai nhìn thấy nụ cười này.

“Đoàn Hoàng, xin ngài hãy bớt giận!”

Ngay lúc này, một ông lão quỳ xuống đất, thấp thỏm nói: “Nhị hoàng tử không có ý gì đâu ạ, do biệt viện đó rất quan trọng nên ngài ấy mới muốn giữ lại, xin Đoàn Hoàng tha thứ!”

“Xin Đoàn Hoàng tha thứ!”

Sau đó lại có người quỳ xuống cầu xin tha thứ cho Đoàn Vô Nhai.

Đoàn Vô Nhai là người thừa kế nên trong Hoàng tộc họ Đoàn cũng có nhiều người ở dưới trướng, nếu ông ta chọc giận Đoàn Hoàng thì vị trí đó sẽ bị lung lay mất.

Dù sao thì Đoàn Vô Viêm nhỏ hơn Đoàn Vô Nhai hai tuổi cũng đã bước vào Thần Cảnh hậu kỳ.

Dĩ nhiên là Đoàn Vô Viêm có thiên phú cao hơn.

Rất có khả năng Đoàn Hoàng sẽ thay đổi người thừa kế Hoàng Chủ tương lai.

“Thưa bố, con biết lỗi rồi ạ!”

Đoàn Vô Viêm quỳ xuống đất, sợ sệt giải thích: “Do biệt viện ở Đông Bắc luôn để trống nên con không biết nó quan trọng với anh hai đến vậy”.

“Thế thì Vô Viêm không thể đòi biệt viện đó nữa!”

Không ai ngờ được Đoàn Vô Viêm lại nói như thế.

Ánh mắt Đoàn Vô Nhai lạnh đi, ông ta quá hiểu đứa em này rồi.

Rõ ràng là cố ý, Đoàn Vô Nhai và Đoàn Hoàng đang cãi nhau, Đoàn Vô Viêm lại tỏ ra hiên ngang lẫm liệt thì Đoàn Hoàng sẽ chỉ tức giận hơn thôi.

Cùng là hoàng tử, sao Đoàn Vô Nhai không biết Đoàn Hoàng là loại người gì được?

Sao ông ta lại không hiểu Đoàn Vô Viêm luôn âm thầm đấu đá với mình là loại người như thế nào cho được?

Quả nhiên, Đoàn Hoàng lại càng phẫn nộ hơn, lạnh lùng chất vấn Đoàn Vô Nhai: “Chỉ là một người phụ nữ đã chết lâu rồi mà con vẫn nhớ mãi không quên à?”

“Là Hoàng Chủ tương lai của Hoàng tộc họ Đoàn mà lại lún sâu vào tình cảm như thế, có còn xứng đáng hay không!”

Câu nói này vừa vang lên thì sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

Chỉ có Đoàn Vô Nhai là bình tĩnh, hai mắt đỏ lên: “Cô ấy là vợ của con!”

“Hừ!”

Đoàn Hoàng khinh thường ra mặt, sẵng giọng nói: “Vậy thì bây giờ bố sẽ cho con cơ hội để lựa chọn”.

“Hoặc là vứt cái biệt viện đó, quên tất cả mọi thứ liên quan đến người phụ nữ đó đi và chuyên tâm làm việc cho Hoàng tộc họ Đoàn, như thế con vẫn là người thừa kế”.

“Hoặc là tiếp tục đắm chìm trong thứ tình cảm kia, nhưng vị trí Hoàng Chủ tương lai của con sẽ bị hủy bỏ!”

“Cho con một ngày để suy nghĩ, nghĩ xong rồi thì nói đáp án cho bố!”

Mọi người trong phòng sững sờ quá đỗi.

Đoàn Vô Viêm nhận ra hơi thở của mình đang dồn dập.

Là kẻ thù số một của Đoàn Vô Nhai, ông ta biết Đoàn Vô Nhai không thể mất đi biệt viện đó.

Ông ta tin chắc người anh này của mình sẽ chọn biệt viện.

Một khi Đoàn Vô Nhai đưa ra lựa chọn này, vị trí Đoàn Hoàng tương lai sẽ trống, mà Đoàn Vô Viêm thì mới vừa tiến vào Thần Cảnh hậu kỳ, thiên phú cũng mạnh nhất Hoàng tộc họ Đoàn.

Còn ai trong gia tộc có tư cách tranh giành ngôi Hoàng Chủ với Đoàn Vô Viêm chứ?

“Đoàn Hoàng, xin ngài hãy nghĩ lại!”

…!

Những người ủng hộ Đoàn Vô Nhai đều tái mặt, vội vàng cầu xin.

“Câm miệng hết cho tôi!”

Đoàn Hoàng nổi cơn tam bành, quát: “Ai dám cầu xin cho nó thì giết không tha!”

Những người đang cầu xin im bặt.

“Nhị điện hạ, ngài hãy nói là ngài từ bỏ biệt viện đi!”

“Đúng đấy, Nhị điện hạ, ngài đừng hủy hoại tương lai của mình chứ!”

…!

Đám người này quay sang khuyên nhủ Đoàn Vô Nhai.

Đoàn Vô Nhai cười tự giễu, không hề sợ hãi khi đối mắt với Đoàn Hoàng: “Thưa bố, sau khi Viên Viên qua đời, dù không quên được cô ấy nhưng con tự nhận mình chưa bao giờ vì tình cảm mà phụ lòng sự mong đợi của bố”.

“Con không hổ thẹn với Hoàng tộc họ Đoàn!”

“Nếu như chỉ vì con luôn nhớ cô ấy mà bố muốn ép con lựa chọn thì không cần một ngày đâu, con sẽ cho bố đáp án ngay bây giờ!”

“Con chọn giữ lại biệt viện!”

Khi Đoàn Vô Nhai nói ra lời này, phòng họp lập tức bị bầu không khí áp lực bao trùm.

Ai cũng sững sờ.

Vì một biệt viện mà vứt bỏ vị trí người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn, không phải mất lý trí quá rồi sao?

“Anh hai, anh đừng nói linh tinh! Em không cần biệt viện đó nữa, anh xin lỗi bố đi, bố nhất định sẽ tha thứ cho anh mà.

Chỉ có anh mới đủ tư cách làm Hoàng Chủ tương lai của Hoàng tộc họ Đoàn thôi!”

Đoàn Vô Viêm ra vẻ lo nghĩ cho anh hai mình.

“Cút!”

Đoàn Vô Nhai giận dữ quát.

Đến cả ngôi vị Đoàn Hoàng mà ông ta cũng không cần thì nhẫn nhịn sự giả tạo của Đoàn Vô Viêm để làm gì chứ?

“Anh hai…”

Đoàn Vô Viêm ra chiều buồn bã.

“Người nên cút là mày đấy!”

Đoàn Hoàng đã hoàn toàn phẫn nộ, cao giọng nói: “Từ hôm nay trở đi, bãi bỏ vị trí người thừa kế Hoàng tộc họ Đoàn của Đoàn Vô Nhai, đồng thời ban thưởng biệt viện phía Đông Bắc Hoàng phủ cho Đoàn Vô Viêm!”

“Ngày mai chọn giờ lành sắc phong Đoàn Vô Viêm làm Hoàng Chủ tương lai!”

Nghe lão ta nói vậy, Đoàn Vô Viêm cực kỳ kích động, những người đang ở trong phòng họp cũng bần thần.

Đoàn Hoàng thật sự bãi bỏ vị trí người thừa kế của Đoàn Vô Nhai.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hoàng tộc họ Đoàn!

“Bố, con đã đồng ý rút khỏi vị trí người thừa kế rồi, sao bố vẫn ban thưởng biệt viện cho Đoàn Vô Viêm chứ?”

Đoàn Vô Nhai cực kỳ tức giận, hai mắt đầy tơ máu nhìn Đoàn Hoàng, hét lớn: “Tại sao? Tại sao bố lại làm vậy?”

Ông ta thật sự rất phẫn nộ, biệt viện đó là nơi ông ta và người vợ quá cố sống bên nhau, nhà rất nhỏ, không có giá trị gì nhưng chứa đầy kỷ niệm tốt đẹp của hai người.

“Tao cho mày lựa chọn là do mày không biết phải trái!”

Đoàn

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 20 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 1 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box