1. Home
  2. Truyện Ngôn Tình
  3. Chàng Rể Chiến Thần
  4. Tập 122 : 1212: Hoàng Tộc Họ Thượng Quan (c1211-c1220)

Chàng Rể Chiến Thần

Tập 122 : 1212: Hoàng Tộc Họ Thượng Quan (c1211-c1220)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1212: 1212: Hoàng Tộc Họ Thượng Quan

Đúng lúc này, một chiếc Mercedes-Benz G-Class màu đen dừng trước cửa tập đoàn Nhạn Thanh.

Ngay sau đó, một chiếc Maybach màu đen cũng dừng lại.

Một cô gái trẻ mặc trang phục truyền thống bước xuống từ chiếc Mercedes phía trước, một lão già bước xuống từ chiếc Maybach phía sau.

“Cô chủ, đây chính là tập đoàn Nhạn Thanh, Dương Thanh đang ở đây ạ”.

Lão già rảo bước đến bên cô gái, mở miệng nói.

Ai mà ngờ lão già ngồi ở hàng ghế sau của chiếc Maybach trị giá cả chục triệu lại cung kính với cô gái ngồi ở ghế lái của Mercedes-Benz G-Class như thế chứ.

“Tôi rất tò mò về Dương Thanh, không ngờ một thanh niên mới 28 tuổi lại có thực lực Thần Cảnh”.

Cô gái ngửa đầu nhìn tập đoàn Nhạn Thanh, mỉm cười.

“Cô chủ, Dương Thanh này ưa mềm mỏng, cô đừng cứng rắn với cậu ta quá”.

Lão giả bỗng nghiêm nghị nói: “Theo báo cáo từ thám tử của Hoàng tộc Thượng Quan, tối thiểu Dương Thanh đã đạt đến Thần Cảnh trung kỳ”.

“Thần Cảnh trung kỳ ư?”

Trong mắt cô gái lóe lên ánh sáng sắc bén, ý chí chiến đấu phun trào, cô ta nói với vẻ mong đợi: “Tôi bỗng rất mong được đánh một trận với cậu ta đấy”.

Tuy có vẻ cô gái này chỉ khoảng 25, 26, nhưng thật ra đã 30 tuổi rồi.

Trông cô ta rất xinh đẹp, chẳng giống cao thủ võ thuật chút nào hết.

Nhưng trên thực tế, cô ta đã đạt đến Thần Cảnh sơ kỳ vào ngày sinh nhật 30 tuổi.

Thông tin này từng khiến các Hoàng tộc ở Chiêu Châu rúng động, vì trước giờ chưa từng có cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ nào trẻ như thế là đàn ông, chứ đừng nói là phụ nữ.

Cô ta tên Thượng Quan Nhu, nhưng tính cách của cô ta không hề liên quan đến cái tên này.

Tuy cô ta chỉ là đời thứ ba của Hoàng tộc họ Thượng Quan nhưng đã được xác lập là người thừa kế Hoàng tộc, thậm chí Thượng Quan Hoàng còn nói, khi lão ta từ chức, nếu ở Hoàng tộc họ Thượng Quan không có ai mạnh hơn Thượng Quan Nhu, lão ta sẽ để Thượng Quan Nhu thừa kế vị trí chủ Hoàng tộc.

Có thể tưởng tượng được địa vị của Thượng Quan Nhu ở Hoàng tộc họ Thượng Quan cao đến mức nào.

Nếu cô ta trở thành chủ Hoàng tộc thật thì sẽ tạo nên lịch sử, chẳng hạn như cô ta là người phụ nữ đầu tiên thừa kế vị trí đó, là dòng chính đầu tiên được thừa kế vị trí chủ Hoàng tộc cách đời, là dòng chính đầu tiên đạt đến Thần Cảnh vào năm 30 tuổi,…

“Cô chủ, cô là con cháu Hoàng tộc cao quý, một thanh niên làm gì có tư cách so tài với cô chứ?”

Lão già vội nói: “Tuy tôi vô dụng nhưng cũng là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, cứ để tôi ra tay thay cô chủ, thăm dò thực lực của cậu ta”.

Thượng Quan Nhu lắc đầu: “Không có gì không ổn hết, cậu ta đạt đến Thần Cảnh vào năm 28 tuổi, tức là đã có tư cách so tài với tôi rồi”.

“Về cảnh giới, có lẽ tôi không bằng cậu ta, nhưng dù sao tôi cũng đến từ Hoàng tộc, từng đánh bại mấy cao thủ Thần Cảnh trung kỳ”.

Thượng Quan Nhu ngạo nghễ nói, cô ta là ngôi sao sáng nhất Hoàng tộc họ Thượng Quan, sao có thể áng chừng sức chiến đấu của cô ta bằng cảnh giới võ thuật bình thường được?

Lão già cũng biết tính Thượng Quan Nhu nên không thuyết phục nữa, chỉ nói: “Cô chủ, Dương Thanh không đơn giản đâu, cô đừng khinh địch nhé”.

“Ông Thành, ông cứ yên tâm, tôi không như thế đâu”.

Cô ta nói rồi rảo bước đi vào tập đoàn Nhạn Thanh, nói với ông Thành: “Ông về trước đi nhé!”

Lão già cười khổ, lắc đầu, cuối cùng vẫn không nói gì, quay người rời đi.

Lão ta vẫn rất tự tin về thực lực của Thượng Quan Nhu, chưa chắc cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bình thường đã là đối thủ của cô ta.

Quan trọng là với thân phận của Thượng Quan Nhu, khắp Chiêu Châu cũng chẳng có mấy ai dám làm tổn thương đến cô ta cả.

Trừ khi đối phương muốn đối đầu với cả Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Thượng Quan Nhu vừa bước vào tập đoàn Nhạn Thanh thì đã bị hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh chắn đường.

“Thưa cô, cho hỏi cô tìm ai thế?”

Tuy Thượng Quan Nhu không để lộ khí thế, nhưng cô ta vừa xuất hiện, hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh được Dương Thanh sắp xếp đến tập đoàn Nhạn Thanh đã cảm thấy cô ta không đơn giản rồi.

Thượng Quan Nhu cũng có vẻ ngạc nhiên, đương nhiên cô ta có thể cảm nhận được, hai người trung niên trước mặt đều là cao thủ bán bộ Thần Cảnh.

Một doanh nghiệp có tận hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh, có thể tưởng tượng được sự kinh ngạc của cô ta.

Ngay cả doanh nghiệp hàng đầu dưới trướng Hoàng tộc họ Thượng Quan cũng không có cao thủ thế này nhỉ?

“Xin chào, tôi muốn gặp chủ tịch Dương Thanh, phiền hai người chuyển lời giúp tôi, cứ nói Thượng Quan Nhu của Hoàng tộc họ Thượng Quan đến chào!”

Nghe thấy thế, cả hai người đều biến sắc.

Họ chưa bao giờ nghe nói đến tên Thượng Quan Nhu, nhưng lại biết Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Dù sao trước đó họ cũng thuộc Liên minh Vương tộc, được cử đi để đối phó với Dương Thanh, sau khi bị Liên minh Vương tộc vứt bỏ thì chuyển sang quy thuận anh.

“Xin cô Thượng Quan chờ một lát, tôi đi báo với chủ tịch ngay”.

Một người nói.

“Vâng, cảm ơn ạ!”

Thượng Quan Nhu mỉm cười, bước tới khu vực chờ.

Cao thủ Thần Cảnh bán bộ kia nhanh chóng tới văn phòng chủ tịch, nghiêm nghị nói: “Cậu Thanh, có người của Hoàng tộc họ Thượng Quan đến ạ”.

“Ồ? Người của Hoàng tộc họ Thượng Quan à?”

Dương Thanh hơi híp mắt.

Anh nắm rất rõ những chuyện xảy ra ở Yến Đô trong khoảng thời gian này.

Trong số bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu, chỉ mình Hoàng tộc họ Thượng Quan chưa tới.

Rõ ràng họ vừa tới Yến Đô thì đã đến tìm anh ngay.

“Đối phương tên Thượng Quan Nhu, là một cô gái rất trẻ, khoảng 30 tuổi, nhưng tôi lại cảm nhận được áp lực từ cô ta, rất có thể cô ta đã đạt đến Thần Cảnh”.

Nghe thấy thế, ánh mắt Dương Thanh cũng nghiêm túc hẳn lên.

Anh không để tâm đến thân phận dòng chính Hoàng tộc họ Thượng Quan của Thượng Quan Nhu, mà quan trọng là cô ta đã bước vào Thần Cảnh khi còn rất trẻ.

Trừ anh ra, anh chưa bao giờ gặp ai có thiên phú võ thuật như thế.

Anh dám khẳng định, chắc chắn cô ta có địa vị rất cao ở Hoàng tộc họ Thượng Quan.

“Để cô ta lên đây đi!”

Dương Thanh nói.

“Vâng!”

Tiếng gõ cửa nhanh chóng vang lên, một cô gái xinh đẹp trẻ trung bước vào.

.


Chương 1213: 1213: Dã Tâm Của Long Hoàng

“Chào chị, Dương Thanh!”

Rốt cuộc Dương Thanh cũng đứng dậy, bắt tay với đối phương.

Nhưng đúng lúc anh nắm lấy tay Thượng Quan Nhu, một luồng sức mạnh vô cùng hung hãn bỗng tràn ra từ người cô ta.

Dương Thanh hơi nhíu mày, tuy sức mạnh của Thượng Quan Nhu hung hãn nhưng chỉ là trò trẻ con trước mặt anh mà thôi, thậm chí anh chẳng cần bộc lộ khí thế cũng có thể ngăn cản luồng sức mạnh này.

Qua cái bắt tay này, Dương Thanh cũng đã nắm được thực lực của Thượng Quan Nhu.

Cô ta vừa đột phá Thần Cảnh sơ kỳ, nhưng chắc chắn sức chiến đấu của cô ta sẽ ngang ngửa với cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bình thường.

Một cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ 30 tuổi có thể chiến đấu vượt cấp, điều đó cho thấy thiên phú võ thuật của người phụ nữ này cao tới mức nào.

Hoàng tộc họ Thượng Quan có được một thiên tài võ thuật không tệ đấy chứ.

Thượng Quan Nhu nhanh chóng thả tay ra, mỉm cười nhìn Dương Thanh, nói bằng giọng thấm thía: “Cậu Thanh đúng là sâu không lường được!”

Tuy cô ta có vẻ thoải mái nhưng thật ra rất chấn động.

Tuy hai người chưa chính thức so tài, nhưng Dương Thanh đã có thể thản nhiên ngăn cản sức mạnh của cô ta, tức là Dương Thanh rất không đơn giản rồi.

Cô ta là thiên tài của Hoàng tộc họ Thượng Quan, từ nhỏ đến lớn, cô ta luôn vượt xa những người cùng cảnh giới, trong thế hệ trẻ, có thể nói cô ta là vô địch.

Bao năm qua, cô ta chưa từng gặp cao thủ nào có thiên phú võ thuật cao hơn cô ta, nhưng giờ cô ta gặp rồi.

Dương Thanh mới 28 tuổi mà đã đạt đến Thần Cảnh trung kỳ, điều đó cho thấy thiên phú võ thuật của anh cao hơn cô ta.

“Chị Thượng Quan cũng sâu không lường được đấy!”

Dương Thanh bình tĩnh nói.

Nhưng anh vừa dứt lời, Thượng Quan Nhu bỗng đỏ mặt.

Cô ta trừng mắt nhìn Dương Thanh rồi mới nói: “Ba ngày sau, hẹn cậu ở cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô!”

Cô ta nói rồi quay người rời đi.

Để lại Dương Thanh với vẻ mặt khó hiểu: “Hồi nãy mình nói sai gì à? Sao cô ta lại đỏ mặt chứ? Mình nói thực lực của cô ta sâu không lường được, có vấn đề gì ư?”

Đúng lúc này, một lão già bỗng bước ra.

“Cậu Thanh, Thượng Quan Nhu, đúng là không đơn giản, cách đây không lâu, cô ta đã đột phá Thần Cảnh trong sinh nhật 30 tuổi của mình”.

Đó là Vương Chiến, bây giờ lão ta luôn đi theo Dương Thanh để xử lý phiền phức có thể đến bất cứ lúc nào.

Lão ta vốn là cao thủ của Hoàng tộc họ Long, đương nhiên cũng biết thiên tài của Hoàng tộc họ Thượng Quan.

“Phải là rất không đơn giản mới đúng, nhưng nếu cô ta muốn trở thành Vương của Yến Đô với thực lực Thần Cảnh sơ kỳ thì đúng là vô vọng”.

Dương Thanh nói.

Chưa bàn tới những người khác, chỉ riêng với Mã Siêu, tuy anh ta mới đến Vương Cảnh hậu kỳ, nhưng nếu phá giải phong ấn về sức chiến đấu, bùng nổ thực lực, ngay cả cao thủ Thần Cảnh trung kỳ cũng chưa chắc đã là đối thủ của anh ta.

Phía bên kia, sau khi rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh, Thượng Quan Nhu quay về biệt thự.

“Cô chủ, cô không sao chứ?”

Thượng Quan Nhu vừa quay lại biệt thự, lão già đã đến tập đoàn Nhạn Thanh với cô ta lập tức bước ta, lo lắng nhìn Thượng Quan Nhu.

Thượng Quan Nhu khẽ lắc đầu, nhưng không ngạo nghễ và tự tin như ban đầu mà có vẻ nghiêm nghị.

“Trong vòng một tiếng, mang hết tài liệu liên quan tới Dương Thanh lại đây cho tôi!”

Cô ta chợt nói.

“Cô chủ, tôi đã chuẩn bị xong rồi, đây là tất cả tài liệu liên quan tới cậu ta, cô đọc đi!”

Lão giả đã chuẩn bị xong từ lâu, vội lấy tài liệu cho Thượng Quan Nhu.

Cũng không có nhiều tài liệu về Dương Thanh, Thượng Quan Nhu chỉ mất năm phút là đã đọc xong rồi.

Ánh mắt cô ta trở nên khác thường: “Sáu năm trước, cậu ta chỉ là một tên khố rách áo ôm, bị gia tộc họ Vũ Văn trong tám nhà quyền thế ở Yến Đô đuổi đi, sau đó cậu ta ra chiến trường, chỉ mất 5 năm để trở thành cao thủ Thần Cảnh?”

“Ông chắc chắn đây là tất cả thông tin về cậu ta mà ông có thể điều tra được à?”

Lão già gật đầu: “Thân thế của cậu ta đúng là rất đơn giản, cậu ta lớn lên ở gia tộc họ Vũ Văn, luôn rất bình thường, thậm chí có thể miêu tả là tầm thường, nhưng sau năm năm ra chiến trường, cậu ta đã có thực lực xuất chúng”.

“Thậm chí có lời đồn, cậu ta chính là Dương Bất Bại – Tướng quân của biên giới phía Bắc, người được thủ lĩnh nước đối địch ca ngợi rằng một mình cậu ta có thể đánh bại nửa đất nước họ!”

Nghe thấy thế, Thượng Quan Nhu có vẻ ngạc nhiên: “Không ngờ cậu ta lại là Tướng quân của biên giới phía Bắc, đúng là bất ngờ!”

Chỉ những gia tộc đỉnh cao mới biết đến Tướng quân của biên giới phía Bắc mà thôi.

Nhưng Thượng Quan Nhu chợt nói: “Nhưng chắc hẳn Tướng quân của biên giới phía Bắc đã đạt đến Thần Cảnh đỉnh phong rồi, ông đừng bảo tôi rằng Dương Thanh đã là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đấy nhé”.

Lão già cười khổ, lắc đầu: “Đó chỉ là lời đồn, chứ thực hư là gì thì tôi cũng không biết”.

Thượng Quan Nhu tiếp tục đọc tài liệu về Dương Thanh, trước đó cô ta chỉ đọc lướt qua, giờ xem kỹ mới thấy chỗ đáng kinh ngạc.

“Nếu cậu ta chỉ mất 5 năm để trở thành cao thủ Thần Cảnh từ một người bình thường, cậu ta không phải thiên tài nữa, mà phải gọi là nghịch thiên”.

Thượng Quan Nhu cảm khái: “Tôi tập võ từ năm 4 tuổi, tuy thiên phú võ thuật cao nhưng năm 18 tuổi mới đạt đến Vương Cảnh, 30 tuổi mới đột phá Thần Cảnh”.

“Hơn nữa tôi còn được hưởng tài nguyên của Hoàng tộc họ Thượng Quan, nhưng cũng phải mất tận 27 năm để đột phá đến Thần Cảnh đấy”.

“Cho dù cậu ta tập võ từ trong bụng mẹ thì cũng không thể có được thành tựu như ngày hôm nay đúng không?”

“Thế nên, nếu thông tin trong tài liệu là thật, phải dùng từ nghịch thiên để miêu tả thiên phú võ thuật của cậu ta mới đúng”.

Không riêng gì Hoàng tộc họ Thượng Quan, Hoàng tộc họ Đoàn và Hoàng tộc họ Diệp cũng đã điều tra về Dương Thanh rồi.

Nhưng chỉ mình Thượng Quan Nhu đi gặp Dương Thanh mà thôi.

Bây giờ Yến Đô rất hỗn loạn, vừa có những gia tộc đỉnh cao, vừa có những kẻ muốn đục nước béo cò, các khách sạn ở Yến Đô đã chật kín.

Ngay cả mấy khách sạn nhỏ có điều kiện chẳng ra sao cũng hết phòng.

Trừ bốn Hoàng tộc lớn của Chiêu Châu, còn có cả Hiệp hội Võ thuật nổi tiếng ở nước ngoài nữa.

Về phần Liên minh Vương tộc thì đã bị những gia tộc đỉnh cao ngó lơ từ lâu rồi.

Chi nhánh Chiêu Châu của Hiệp hội Võ thuật.

Một chiếc xe sang trọng chậm rãi ngừng ở cửa ra vào, một người trung niên bước xuống xe.

“Ông Hoa, Long Khoa thay mặt bố là Long Hoàng, đến thăm hỏi ông ạ!”

Sau khi gặp được Hoa Anh Kiệt, người trung niên cung kính nói.

Hoa Anh Kiệt thản nhiên nhìn Long Khoa: “Lâu rồi không gặp, chẳng biết Long Hoàng có khỏe không thế?”

.


Chương 1215: 1215: Không Thể Mất Kiểm Soát

Lời đáp của Hoa Anh Kiệt khiến cơn giận trong lòng Long Hoàng lên đến đỉnh điểm.

“Tức là hội trưởng Hoa đã quên rồi à!”

Long Hoàng nói bằng giọng tức giận: “Nếu ông quên thì tôi có thể nhắc cho ông nhớ”.

“Ha ha, không cần đâu!”

Hoa Anh Kiệt cười lạnh: “Bao năm qua, số người từng giúp tôi không đến một trăm thì cũng phải mấy chục, tôi cũng không thể nhớ hết những lời mà họ nói được chứ?”

“Nếu tôi không nhớ nhầm, hơn bốn mươi năm trước, Long Hoàng đã cho tôi một nghìn tệ đúng không?”

“Bây giờ tôi trả Long Hoàng mười triệu, báo đáp gấp mười nghìn lần, chắc đã đủ rồi chứ?”

“Đương nhiên, nếu Long Hoàng nghĩ mười triệu không đủ thì tôi sẽ đưa thêm, hai mươi triệu, được chứ?”

Hoa Anh Kiệt nói bằng giọng trêu ngươi và mỉa mai.

“Nếu vậy thì quên đi! Tôi cũng không cần tiền của hội trưởng Hoa”.

Long Hoàng cố nén giận: “Hơn nữa sau bao năm như thế, số người tôi đã giúp không được một trăm thì cũng phải mấy chục, cũng không thể trông chờ họ nhớ ân tình của tôi hết nhỉ?”

“Không sao đâu, tôi gặp nhiều kẻ vô ơn lắm rồi, không vấn đề gì hết”.

Long Hoàng nói rồi cúp máy luôn.

“Loảng xoảng!”

Sau khi cúp máy xong, Long Hoàng hất luôn đĩa trái cây và chén trà trên bàn trà xuống, như thể đang trút giận.

Đến cảnh giới như Long Hoàng, những chuyện bình thường rất khó khiến lão ta nổi giận, không ngờ lúc này lão ta lại ném đồ để trút giận.

Có thể tưởng tượng được lão ta đang phẫn nộ tới mức nào.

Quản gia của Hoàng tộc họ Long e dè đứng cạnh, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng.

“Long Hoàng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Đến khi Long Hoàng bình tĩnh, quản gia mới thận trọng hỏi.

“Tên khốn đó dám sỉ nhục tôi!”

Ánh mắt Long Hoàng đằng đằng sát khí, lão ta nghiến răng nghiến lợi: “Không ngờ ông ta dám nói, hơn bốn mươi năm trước, tôi đã cho ông ta một nghìn tệ, giờ ông ta sẽ trả mười triệu cho tôi làm thù lao”.

Nghe thấy thế, quản gia cũng nổi giận: “Hoa Anh Kiệt đúng là đồ vô ơn, năm đó tuy ông chỉ giúp ông ta một nghìn tệ, nhưng số tiền đó đã giải quyết được bao nhiêu chuyện cơ mà?”

“Quan trọng nhất chính là, ông đã cho ông ta rất nhiều tài nguyên của Hoàng tộc họ Long để giúp ông ta thành lập Hiệp hội Võ thuật, khi đó ông ta đã nói, đến khi ông ta có thành tựu thì sẽ nương nhờ vào Hoàng tộc họ Long, chẳng lẽ ông ta quên hết rồi chắc?”

Quản gia cũng biết việc Long Hoàng đã giúp Hoa Anh Kiệt năm đó, giờ Long Hoàng lại bị Hoa Anh Kiệt sỉ nhục nên ông ta rất tức giận.

“Long Hoàng, hay để tôi đến Yến Đô giết tên khốn đó đi!”

Quản gia chợt nói.

Khí thế của Thần Cảnh đỉnh phong cũng lan từ người ông ta ra ngoài.

Trừ Long Hoàng ra, có lẽ không ai ngờ cảnh giới võ thuật của quản gia đi theo Long Hoàng đã đạt đến Thần Cảnh đỉnh phong.

Trong mắt Long Hoàng lóe lên sát khí, lão ta suy nghĩ năm phút rồi mới lắc đầu: “Bây giờ chưa đến lúc ông ra tay, cứ chờ xem sao, chắc chắn cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô sẽ không dễ phân ra thắng bại như vậy”.

“Ý ông là?”

Quản gia hỏi với vẻ ngờ vực.

Long Hoàng hơi nheo mắt, trong con ngươi thâm thúy lóe lên ánh sáng trí tuệ.

“Bởi vì cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô vốn là một cái bẫy! Một cái bẫy chết người!”

Long Hoàng trầm giọng nói.

“Bẫy ư?”

Quản gia mở to mắt, bỗng nghĩ tới điều gì, lập tức kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ…”

Ông ta chưa nói xong thì đã bị Long Hoàng ngắt lời: “Phải tránh họa từ miệng!”

Nghe thấy thế, quản gia vội im lặng, nhưng trong mắt vẫn tràn ngập vẻ kinh hãi.

Phía bên kia, sau khi bị Long Hoàng dập máy, Hoa Anh Kiệt cười lạnh: “Nghĩ mình là ân nhân cứu mạng của tôi thật ư?”

“Năm đó, chúng ta chỉ lợi dụng lẫn nhau mà thôi, ông tưởng tôi là đồ ngu chắc?”

Thời gian trôi đi rất nhanh, thoáng cái đã qua ba ngày.

Trong ba ngày này, vô số người đã đổ dồn đến Yến Đô.

Cao thủ Vương Cảnh vốn rất hiếm gặp giờ lại xuất hiện nhiều không kể xiết, có thể thấy ở bất cứ nơi nào.

Nhưng cũng không có nhiều người thực sự đạt đến Vương Cảnh đỉnh phong.

Dù sao, ngay cả Vương của năm Vương tộc lớn ở Chiêu Châu cũng chỉ có thực lực Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh, trừ những gia tộc và thế lực hàng đầu, chỉ những cao thủ lánh đời mới có thực lực từ Vương Cảnh đỉnh phong trở lên mà thôi.

Phòng khám Ái Dân, Thành Cửu Châu.

Dương Thanh đang nằm trên giường bệnh, Phùng Tiểu Uyển cầm mấy cây kim bạc, nhanh chóng đâm vào mấy huyệt vị quan trọng trên người anh.

Trán Phùng Tiểu Uyển rịn mồ hôi, người hơi run rẩy, nhưng cô ta vẫn kiên trì chữa trị cho Dương Thanh.

Sau khi 81 cây kim bạc cắm hết lên người Dương Thanh, Phùng Tiểu Uyển vuốt kim thật nhanh một lượt.

Ngay sau đó, một cảnh tượng khiến người khác kinh ngạc đã xảy ra, từng cây kim vừa được Phùng Tiểu Uyển vuốt đều rung lên rất mạnh.

Còn sắc mặt Phùng Tiểu Uyển thì tái nhợt, rõ ràng cách điều trị này rất tốn công sức.

Dương Thanh đang nằm trên giường bệnh chỉ thấy một luồng khí dễ chịu chậm rãi rót vào người anh qua kim bạc, vô cùng thư thái.

Anh có ảo giác mình đang ở giữa tiên cảnh, có hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von, hít thở tiên khí trong lành.

Sự điên cuồng trong lòng anh cũng dần lắng lại.

“Phong ấn!”

Đúng lúc này, Phùng Tiểu Uyển bỗng hét lớn, tám mươi mốt cây kim bạc đều ngừng rung.

“Phụt!”

Cô ta bỗng hộc máu, mặt tái mét.

“Tiểu Uyển!”

Dương Thanh sợ hết hồn, anh đang nằm trên giường bệnh nên không thấy được Phùng Tiểu Uyển trông như thế nào, nhưng anh có thể cảm nhận được, lúc này Phùng Tiểu Uyển hết sức yếu ớt.

“Đừng nhúc nhích!”

Phùng Tiểu Uyển quát, lập tức ấn nhanh vào mấy huyệt vị sau lưng Dương Thanh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ngay sau đó, tia máu dần xuất hiện xung quanh từng cây kim bạc rồi liên tục hội tụ về một chỗ ở giữa.

.


Chương 1216: 1216: Võ Quán Yến Đô

Cứ tưởng Phùng Tiểu Uyển đã giải quyết được vấn đề của liều thuốc hoàn mỹ, nào ngờ chỉ là tạm thời phong ấn.

“Tiểu Uyển vất vả rồi!”

Dương Thanh áy náy nói.

Lúc trước thần y Phùng dùng mọi thủ đoạn khiến anh chịu ơn của lão ta và cháu gái, để anh bảo vệ Phùng Tiểu Uyển.

Không ngờ từ ngày Phùng Tiểu Uyển theo anh tới Yến Đô, cô ta vẫn luôn giúp đỡ anh, còn anh lại không giúp được gì.

Hiện giờ, Phùng Tiểu Uyển còn tốn bao công sức khống chế liều thuốc hoàn mỹ trong người anh.

Phùng Tiểu Uyển khẽ lắc đầu: “Anh Thanh yên tâm, em không sao”.

“Nhưng trong cuộc chiến tranh ngôi Vương của Yến Đô hôm nay, nếu không vì bất đắc dĩ anh đừng ra tay, dù có ra tay cũng đừng tức giận”.

Phùng Tiểu Uyển trầm giọng nhắc nhở: “Mặc dù em đã phong ấn liều thuốc hoàn mỹ trong người anh nhưng cũng chỉ là tạm thời.

Nếu không vì sợ hôm nay anh sẽ cuồng bạo lúc ra tay, em sẽ không bao giờ dùng đến cách này”.

“Bởi vì một khi phong ấn huyệt vị, ít nhất sẽ phải phong ấn trong ba ngày liên tiếp, phong ấn mới dần hình thành”.

“Nhưng trong ba ngày này, nếu phong ấn bị yếu tố bên ngoài ảnh hưởng phá hủy sẽ không chỉ không khống chế được trạng thái cuồng bạo của anh, mà còn khiến nó trở nên nghiêm trọng gấp bội”.

“Bây giờ trừ phi anh có thể dựa vào ý chí của chính mình khống chế trạng thái cuồng bạo, nếu không sẽ hoàn toàn biến thành quái vật mất kiểm soát”.

Phùng Tiểu Uyển nói vẻ khẩn cầu, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Sắc mặt Dương Thanh cũng trầm trọng hơn nhiều, gật đầu nghiêm túc nói: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ cố gắng không tức giận”.

“Được!”

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, lại chờ mong nhìn về phòng bệnh trong cùng.

“Đã bốn mươi tám tiếng rồi, vẫn còn một tiếng nữa.

Chỉ cần anh Siêu có thể đột phá, có lẽ anh sẽ không phải ra tay”.

Phùng Tiểu Uyển nói.

Cùng lúc đó, trong phòng bệnh cá nhân sâu nhất của phòng khám Ái Dân, Mã Siêu đang ngâm trong một thùng tắm bằng gỗ cỡ lớn.

Nước thuốc đục ngầu trong thùng tắm đã trong hơn rất nhiều, nhưng vẫn còn một phần nước thuốc chưa được Mã Siêu hấp thụ.

Đây chính là thuốc Cố Cơ Phùng Tiểu Uyển điều chế.

Người dùng sẽ rất đau đớn, nhưng nếu có thể kiên trì trong vòng bốn mươi chín tiếng sẽ có thể khôi phục vết thương, đồng thời còn gia tăng cảnh giới võ thuật.

Trước kia Vương Chiến cũng dùng cách này mới đột phá từ Thần Cảnh sơ kỳ lên Thần Cảnh trung kỳ.

Lúc này, cả người Mã Siêu đều ngâm trong nước thuốc, chỉ lộ ra cái đầu, vẻ mặt đau đớn nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Mặc dù nước thuốc chẳng còn bao nhiêu nhưng nỗi đau vẫn không hề giảm bớt, ngược lại còn ngày càng đau nhức hơn.

Hiện giờ Mã Siêu đang ở Vương Cảnh hậu kỳ, nhưng sau khi phá giải phong ấn vẫn có thể đấu với cao thủ Thần Cảnh trung kỳ.

Một khi anh ta có thể đột phá Vương Cảnh đỉnh phong, có lẽ cũng có thể đánh ngang sức với cả Thần Cảnh hậu kỳ.

“Cậu Thanh, sắp đến giờ rồi.

Chúng ta phải tới võ quán Yến Đô rồi!”

Đúng lúc này, Vương Chiến đi tới cung kính nói.

Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô tổ chức tại võ quán Yến Đô.

Một tiếng nữa Mã Siêu mới có thể kết thúc tắm thuốc, nhưng cuộc đấu võ đã sắp bắt đầu.

“Được, bọn anh qua đó trước đợi Mã Siêu.

Em bảo cậu ấy tới thẳng võ quán Yến Đô”.

Dương Thanh nhìn sang Phùng Tiểu Uyển.

Cô ta gật đầu, nghiêm túc nói: “Anh Thanh, ông Chiến, hai người nhất định phải cẩn thận!”

“Yên tâm, bọn anh sẽ tự bảo vệ mình”.

Dứt lời, Dương Thanh dẫn Vương Chiến rời đi.

Lúc này, võ quán Yến Đô đã đông nghịt người.

Khán đài bốn góc rộng lớn chật như nêm.

Cả võ quán đều chìm trong đủ loại khí tức võ thuật khủng bố.

Người vào được đây không giàu có cũng quyền quý, cao thủ đều có cảnh giới từ Vương Cảnh trở lên.

“Cậu Thanh, tôi cảm nhận được mấy cao thủ Thần Cảnh”.

Vừa bước vào khán đài, Vương Chiến trầm giọng nói.

Dương Thanh gật đầu.

Vương Chiến có thể cảm nhận được sự tồn tại của cao thủ Thần Cảnh, đương nhiên anh cũng có thể.

Không ngờ ngoại trừ anh và Vương Chiến, trong đây ít nhất cũng phải có mười lăm cao thủ Thần Cảnh.

Trong số họ có tận bốn cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

“Chiêu Châu đúng là ngọa hổ tàng long!”

Ánh mắt Dương Thanh lóe lên, híp mắt nói: “Nếu những cao thủ Thần Cảnh này làm việc cho chiến vực, có lẽ thực lực của Chiêu Châu sẽ vô cùng lớn mạnh.

Có thể nói, số lượng cao thủ Thần Cảnh có mặt trong võ quán Yến Đô hôm nay nhiều hơn cả chiến vực.

Quan trọng là, bọn họ chưa phải tất cả cao thủ Thần Cảnh của Chiêu Châu.

Vương Chiến không khỏi đỏ mặt nói: “Sau này nếu Chiêu Châu cần tới, tôi nhất định sẽ xông pha chiến trường!”

Lão ta từng là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, cả đời làm việc vì Hoàng tộc họ Long, cũng chưa từng đi tới chiến trường, càng đừng nói tới chiến đấu vì Chiêu Châu.

Từ lúc Dương Thanh và Vương Chiến bước vào võ quán Yến Đô đã bị đám cao thủ hàng đầu để mắt tới.

Nếu Hoàng tộc và Vương tộc không nhúng tay, Dương Thanh mới là người có khả năng trở thành Vương của Yến Đô nhất.

Chính vì có người loan tin Dương Thanh muốn xưng Vương ở Yến Đô nên người của Vương tộc mới nhao nhao kéo tới.

Sau đó, cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc và Hiệp hội Võ thuật cũng chạy tới Yến Đô.

Dương Thanh không thèm nhìn bọn họ, đi một mạch tới ghế khách quý.

“Người trẻ tuổi kia là ai? Sao lại có tư cách ngồi ghế khách quý?”


Chương 1217: 1217: Giăng Bẫy

Không ai ngờ tới Vương Chiến sẽ ra mặt.

Người trung niên có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ kia cảm nhận được khí thế khủng bố trên người Vương Chiến lập tức tái mét.

Lúc này, ông ta cảm thấy trước mặt mình không phải người mà là ác ma đến từ địa ngục, đối phương có thể dễ dàng giết chết ông ta chỉ bằng một suy nghĩ.

Sau lưng ông ta ướt sũng mồ hôi.

Mọi người xung quanh đều đang nhìn ông ta, khiến ông ta thấy mặt mình nóng rát.

Dương Thanh vẫn không thèm nhìn ông ta lấy một cái, giống như vừa rồi người ông ta hỏi không phải anh.

“Vương Chiến, từ bao giờ ông đã biến thành con chó trung thành thế?”

Đúng lúc này, một người trung niên đứng ở khu vực của Hoàng tộc họ Long châm chọc hỏi.

Vương Chiến lập tức cau mày.

Ông ta từng là cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Long, sao lại không nhận ra đối phương?

Người trung niên kia chính là Long Khoa con trai thứ của Long Hoàng, cũng là bố của Long Phi Dương từng chạy tới phòng khám Ái Dân khiêu khích lão ta và Long Thiên Vũ.

Từ khi Long Thiên Vũ bị phế võ thuật, bố của hắn ta cũng dần bị thu hồi quyền lợi.

Hiện giờ nhánh của Long Khoa mới mạnh nhất Hoàng tộc họ Long.

Còn Long Khoa cũng đang được Long Hoàng coi trọng, nghe nói có khả năng trở thành người thừa kế.

Bên cạnh ông ta còn có Long Giang, cao thủ Thần Cảnh trung kỳ đi theo Long Phi Dương tới phòng khám Ái Dân gây chuyện.

Nhưng Long Giang không phải người mạnh nhất Hoàng tộc họ Long.

Một lão già da mặt nhăn nheo đang nhìn chằm chằm Dương Thanh, đôi mắt sắc bén như mắt chim ưng.

Dường như cảm nhận được, Dương Thanh quay lại đối mặt với lão ta.

Giây phút nhìn vào mắt lão già kia, anh lập tức hoảng hốt, cảm thấy như đang rơi vào địa ngục.

Nhưng chỉ trong phút chốc, Dương Thanh đã thoát ra được, nhếch miệng nở nụ cười khinh bỉ.

Rốt cuộc trong mắt lão già kia lộ ra vẻ kinh ngạc.

Từ nhỏ lão ta đã luyện thuật thôi miên, lúc chiến đấu có thể khiến đối thủ chìm trong ảo giác, thậm chí là ngủ say.

Cao thủ giao đấu có thể nhanh chóng phân thắng bại.

Khi đối đầu với cao thủ có thực lực tương đương, lão ta chỉ cần khiến đối phương chìm vào ảo giác trong nháy mắt là có thể lấy mạng đối phương.

Nhưng vừa rồi Dương Thanh bị lão ta dùng thuật thôi miên, anh lại có thể khôi phục bình thường trong nháy mắt.

Khi lão ta đang kinh ngạc, lòng Dương Thanh cũng trầm xuống.

Anh biết Hoàng tộc Chiêu Châu có một vài cao thủ cực mạnh, còn có thủ đoạn đặc biệt, nhưng không ngờ lại gặp được một cao thủ biết thôi miên.

Lão già của Hoàng tộc họ Long kia chỉ có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, nhưng kết hợp với thuật thôi miên chắc chắn có thể phát huy sức chiến đấu của Thần Cảnh đỉnh phong.

Một khi lão ta đột phá Thần Cảnh đỉnh phong, đến cả anh cũng thấy khó giải quyết.

“Sao không nói chuyện? Chủ của ông không ra lệnh, ông không có gan trả lời tôi nữa à?”

Long Khoa thấy Chiến Vương ngó lơ mình, lập tức mỉa mai hỏi.

Vương Chiến nhíu mày định lên tiếng, lại nghe thấy Dương Thanh nói: “Chó thích sủa loạn.

Khi có chó sủa loạn, ông mà đáp lại chẳng phải cũng giống nó rồi sao?”

“Cậu Thanh dạy phải!”

Sắc mặt Vương Chiến lập tức dịu đi, vội vàng ngồi xuống cạnh anh.

“Uỳnh!”

Long Khoa vỗ bàn đứng bật dậy, cả giận nói: “Ranh con, mày mắng ai là chó?”

Nhưng Dương Thanh vẫn chẳng thèm nhìn ông ta như thật sự coi ông ta là một con chó thích sủa loạn.

“Chết tiệt, mày muốn chết hả?”

Long Khoa hoàn toàn bị chọc giận.

“Điện hạ…”

Đúng lúc này, lão già biết thôi miên sau lưng Long Khoa đột nhiên ngăn ông ta lại, trầm giọng nói: “Cậu ta rất mạnh!”

“Cái gì?”

Long Khoa chỉ biết Dương Thanh rất mạnh nhưng không ngờ đến cả lão ta cũng phải công nhận.

Long Giang cũng lên tiếng: “Điện hạ, Đồng Dã nói đúng đấy.

Thằng ranh kia rất mạnh, chính nó đã lừa mười tỷ của chúng tôi”.

Hai cao thủ Thần Cảnh bên cạnh đều nói vậy khiến sắc mặt Long Khoa cực kỳ khó coi.

“Vậy thì cho nó sống thêm một lúc nữa!”

Long Khoa nghiến răng nghiến lợi nói.

Đám người hóng hớt thấy Long Khoa im bặt đều cảm thấy kinh hãi.

Trong mắt mọi người, Hoàng tộc là gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, vậy mà lại có người dám nói người của Hoàng tộc họ Long là chó ngay trước mặt bao người.

Khiếp sợ hơn cả là Long Khoa có khả năng trở thành Long Hoàng tương lai lại không nói gì.

Giờ phút này, nhiều người đổ dồn ánh mắt về phía Dương Thanh, vô cùng tò mò chàng trai trẻ có tư cách ngồi ghế khách quý này.

“Cậu Thanh, chúng ta lại gặp nhau rồi!”

Đúng lúc ấy, một cô gái xinh đẹp tươi cười đi tới chủ động chào hỏi Dương Thanh.

Thượng Quan Nhu của Hoàng tộc Thượng Quan!

Trong khi mọi người đều đang hoài nghi thân phận của Thượng Quan Nhu, cô ta đã ngồi xuống ghế khách quý bên cạnh Dương Thanh, vẻ mặt thân thiện.

Dương Thanh không có cảm giác gì với cô ta, chỉ lạnh lùng nhìn một cái: “Chỗ này có người ngồi rồi!”

Anh giữ chỗ bên cạnh cho Mã Siêu, không ngờ cô ta lại chiếm đoạt.

Thượng Quan Nhu khẽ cười nói: “Cậu Thanh yên tâm, tôi chỉ muốn nói với cậu vài câu, nói xong sẽ đi ngay”.

Dứt lời, cô ta thì thầm vào tai anh: “Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô hôm nay vốn là một cái bẫy, dù cậu thật sự có thể giành được quán quân cũng chưa chắc đã kế thừa được Đế Thôn”.

Ngay sau đó, cô ta liền đứng dậy rời đi.

Đến khi Dương Thanh lấy lại tinh thần, Thương Quan Nhu đã trở về chỗ mình.


Chương 1218: 1218: Một Người Hoàn Toàn Khác

Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô bắt đầu tiến hành.

Đám người có mặt đều vô cùng kích động, nhưng Dương Thanh lại thấy bất an.

Rốt cuộc Thượng Quan Nhu nói cuộc đấu võ hôm nay là một cái bẫy là có ý gì?

Quy tắc đấu võ cực kỳ đơn giản.

Người nhận được thư mời đều có quyền tham gia đấu võ, thua một lần lập tức loại bỏ.

Người thắng có thể lựa chọn nhận lời khiêu chiến của người khác, cũng có thể lựa chọn nghỉ ngơi.

Từ đầu đến giờ, trên sàn đấu đều là cao thủ Vương Cảnh, không có lấy một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ.

“Cậu Thanh, cứ tiếp tục như vậy đến bao giờ mới kết thúc?”

Vương Chiến đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Không biết ai là người tổ chức đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô?”

“Rõ ràng chỉ cần mời cao thủ Thần Cảnh tham gia là được, nhưng đối phương lại mời cả cao thủ Vương Cảnh lên đấu, đúng là lãng phí thời gian”.

Các khách mời xem đấu say sưa.

Nhưng đối với cao thủ Thần Cảnh như Dương Thanh và Vương Chiến, quả thực là lãng phí thời gian.

“Tổng cộng có bao nhiêu người tham gia đấu võ?”

Dương Thanh bỗng hỏi.

Vương Chiến đáp: “Mười bảy cao thủ Thần Cảnh, còn cao thủ Vương Cảnh nghe nói có hơn một nghìn hai trăm người, nhưng cụ thể là bao nhiêu tôi cũng không rõ”.

“Theo tiến độ hiện giờ, trung bình mười phút đấu xong một trận.

Ở đây có hơn một nghìn hai trăm cao thủ, vậy ít nhất cũng cần đấu một nghìn hai trăm trận mới có thể chọn ra quán quân cuối cùng”.

“Võ quán có mười sàn đấu, tức là ít nhất cũng cần đấu một trăm hai mươi lượt trận, là một nghìn hai trăm phút”.

Dương Thanh cau mày nói: “Vậy thì ít nhất cũng phải mất hai mươi tiếng mới có thể kết thúc cuộc đấu võ”.

Vương Chiến gật đầu: “Tôi cứ cảm thấy cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô lần này có vấn đề gì đó, nhưng lại không nói rõ ra được”.

Đến cả Vương Chiến cũng ý thức được vấn đề sao?

Xem ra Thượng Quan Nhu nói đúng, cuộc đấu võ hôm nay chính là một cái bẫy.

Rốt cuộc là kẻ nào dám mời toàn bộ cao thủ hàng đầu Chiêu Châu tới đấu võ?

Nếu mục đích của đối phương không phải muốn chọn ra Vương của Yến Đô, vậy thì là vì cái gì?

Dương Thanh vô thức nhìn sang Thượng Quan Nhu.

Lúc này cô ta đang nhàm chán nghịch điện thoại, dường như không hề hứng thú với cuộc đấu võ trước mặt.

Không chỉ cô ta, cao thủ của bốn Hoàng tộc cũng không thèm xem xấu võ.

Thậm chí đến cả cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ và Vương Cảnh đỉnh phong cũng không xem đấu võ.

Ngay khi Dương Thanh đang nghi ngờ, một bóng người trẻ tuổi chợt bước tới.

“Chào anh Thanh, tôi là Diệp Xung của Hoàng tộc họ Diệp”.

Anh ta mặc bộ quần áo sang trọng, nhìn là biết thuộc dòng chính của Hoàng tộc.

Lúc này, anh ta đang tươi cười giơ tay với Dương Thanh.

Dương Thanh lạnh lùng nhìn Diệp Xung, tuy không biết đối phương có ý đồ gì nhưng vẫn đồng ý bắt tay.

“Không biết điện hạ tìm tôi có chuyện gì?”

Anh lạnh nhạt hỏi.

Vừa rồi Vương Chiến đã giới thiệu các nhân vật quan trong của bốn Hoàng tộc với anh.

Diệp Xung là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất đời thứ ba của Hoàng tộc họ Diệp.

Bố của anh ta còn mạnh hơn, mới năm mươi tuổi đã đột phá Thần Cảnh hậu kỳ, được chọn làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Diệp.

Có thể đoán được địa vị của Diệp Xung trong gia tộc rất cao.

Anh ta hai mươi tám tuổi, bằng tuổi Dương Thanh, có thực lực bán bộ Thần Cảnh.

Dù là Dương Thanh cũng chưa gặp được mấy người đạt được bán bộ Thần Cảnh trước năm ba mươi tuổi.

“Tôi tin anh cũng cảm nhận được, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô hôm nay rất kỳ lạ”.

Diệp Xung bình tĩnh nói: “Tôi có cảm giác nó giống đại hội lựa chọn cao thủ võ thuật để dâng cho người khác hơn”.

Nghe vậy, Dương Thanh rất ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: “Lựa chọn cao thủ cho người khác? Ý của điện hạ là có người dùng cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô này làm vỏ bọc, tập hợp tất cả cao thủ trên Vương Cảnh ở đây thật ra là để chọn người có thiên phú võ thuật xuất chúng sao?”

Diệp Xung gật đầu, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng: “Đương nhiên đây chỉ là suy đoán cá nhân của tôi.

Chân tướng là gì tôi cũng không rõ”.

“Không biết anh có biết được gì không?”

Diệp Xung là người đứng đầu đời thứ ba của Hoàng tộc họ Diệp, thế nhưng thái độ bình dị gần gũi khiến người ta không có cảm giác xa lạ với anh ta.

Dương Thanh đáp: “Tôi cũng nghe người ta nói đây là một cái bẫy”.

“Bẫy?”

Diệp Xung nhíu mày: “Xem ra đây đúng là một cái bẫy.

Nhưng rốt cuộc là kẻ nào dám lợi dụng cả người của Hoàng tộc?”

Rõ ràng anh ta cũng chẳng biết được bao nhiêu, chỉ tự suy đoán có người muốn mượn cuộc đấu võ lần này để chọn ra một vài cao thủ có thiên phú hơn người.

Nhưng như vậy đã đủ khiến Dương Thanh phải giật mình kinh hãi.

Lúc này anh cũng cảm thấy giống như lời Diệp Xung nói, có người muốn chọn những người có thiên phú võ thuật xuất chúng ở Chiêu Châu.

Anh cũng rất muốn biết rốt cuộc là ai, hay là thế lực nào dám lợi dụng toàn bộ cao thủ của Chiêu Châu giăng ra cái bẫy này.

“Không biết anh có hứng thú muốn nhập cuộc cùng tôi không?”

Diệp Xung bỗng bật cười nhìn chằm chằm Dương Thanh.

“Ồ? Ý của điện hạ là đang muốn nhập cuộc sao?”

Dương Thanh nở nụ cười.

Diệp Xung gật đầu: “Có tất cả mười sàn đấu.

Tôi định liên thủ với ba Hoàng tộc còn lại đồng loạt ra tay, mỗi nhà chiếm một sàn đấu, cộng thêm Hiệp hội Võ thuật và anh Thanh sẽ có sáu sàn đấu”.

“Nếu cao thủ của sáu thế lực lớn chúng ta nhập cuộc, chắc là có thể dụ người đứng sau xuất hiện”.

Dương Thanh im lặng một lúc, gật đầu đáp: “Chỉ cần điện hạ thuyết phục được các thế lực khác, tôi cũng đồng ý tham gia”.

“Được, quyết định vậy đi.

Tôi đi thương lượng với các thế lực khác”.


Chương 1219: 1219: Cao Thủ Thật Sự

“Nếu cứ tiếp tục như vậy e là một ngày một đêm cũng chưa thể chọn ra quán quân cuối cùng.

Hay là bây giờ chúng ta cùng nhập cuộc?”

Diệp Xung nhìn bốn Hoàng tộc rồi nhìn về phía Hiệp hội Võ thuật và Dương Thanh, cất tiếng nói.

Mấy thế lực này đều ngồi ở ghế khách quý.

Rõ ràng Diệp Xung đang nói với bọn họ.

“Không biết Diệp điện hạ muốn nhập cuộc thế nào?”

Long Khoa ngồi ở khu của Hoàng tộc họ Long hỏi.

Người phụ trách của các Hoàng tộc còn lại và Hoa Anh Kiệt của Hiệp hội Võ thuật đều nhìn về phía Diệp Xung.

Diệp Xung khẽ cười đáp: “Có mười sàn đấu, bốn Hoàng tộc chúng ta mỗi nhà chiếm một sàn, Hiệp hội võ thuật chiếm một sàn, anh Thanh của tập đoàn Nhạn Thanh chiếm thêm một sàn nữa.

Vậy thì sáu sàn đấu đều bị chúng ta độc chiếm rồi”.

“Chúng ta cứ phái cao thủ Thần Cảnh lên đấu luôn, loại hết đám tôm tép nhãi nhép ra đã.

Sau đó chúng ta lại đấu với nhau, được không?”

“Đương nhiên, Hoàng tộc họ Diệp định phái ra hai cao thủ Thần Cảnh cùng lúc để tỏ lòng thành”.

Anh ta vừa dứt lời, hai cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ tự giác đi lên hai sàn đấu khác nhau.

“Diệp điện hạ có lòng!”

Thượng Quan Nhu cười nói: “Hoàng tộc Thượng Quan đồng ý nhập cuộc.

Chúng tôi cũng đồng ý phái ra hai cao thủ Thần Cảnh”.

Ngay sau đó, hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan cũng leo lên sàn đấu.

“Hoàng tộc họ Diệp và Hoàng tộc Thượng Quan đều đã tỏ thái độ, Hoàng tộc họ Long không thể lạc hậu được.

Chúng tôi cũng đồng ý phái ra hai cao thủ Thần Cảnh”.

Long Khoa cũng cười nói.

“Hoàng tộc họ Đoàn ra trận!”

Người phụ trách của Hoàng tộc họ Đoàn là một người đàn ông trung niên.

Ông ta vừa vung tay một cái, hai cao thủ Thần Cảnh liền bước lên sàn đấu.

Thoáng chốc tám trong số mười sàn đấu đã bị bốn Hoàng tộc chiếm đoạt, chỉ còn lại hai cái cuối cùng.

Hoa Anh Kiệt vẫn nhắm chặt hai mắt, chỉ gọi tên một người: “Chi hội trưởng Hồng!”

Chi hội trưởng Hồng cũng đi lên sàn đấu thứ chín.

Tất cả mọi người đều nhìn sang Dương Thanh.

“Cậu Thanh, tôi lên cho”.

Vương Chiến hỏi.

Thấy Dương Thanh gật đầu, Vương Chiến cũng leo lên sàn đấu.

Thoáng chốc, toàn bộ võ quán Yến Đô tràn ngập khí thế của cao thủ Thần Cảnh.

Đám cao thủ Vương Cảnh vốn đang định tranh đấu đều xám xịt mặt mày.

Mười sàn đấu đều bị cao thủ Thần Cảnh độc chiếm, bọn họ làm gì còn cơ hội?

Tuy nhiên vẫn có kẻ ngu xuẩn muốn thử sức với cao thủ Thần Cảnh.

Mấy cao thủ bán bộ Thần Cảnh liếc mắt nhìn nhau rồi cùng đi lên sàn đấu.

“Bắt đầu!”

Trong tài ra hiệu, mười cao thủ bán bộ Thần Cảnh đồng loạt xông tới đối thủ của mình.

Giờ phút này, bầu không khí trong võ quán cũng được đẩy lên cao trào, tất cả đều mong chờ, căng thẳng nắm chặt tay.

Nhưng mười cao thủ Thần Cảnh đều không thèm ra tay, chỉ đứng im tại chỗ, không hề e ngại cao thủ bán bộ Thần Cảnh tấn công.

“Bịch!”

Người đầu tiên bị cao thủ bán bộ Thần Cảnh tấn công là cao thủ của Hoàng tộc họ Long.

Cao thủ bán bộ Thần Cảnh vừa tung đấm về phía cao thủ của Hoàng tộc họ Long dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người.

Nhưng cao thủ của Hoàng tộc họ Long không hề bị dao động, nhếch miệng cười lạnh: “Không biết tự lượng sức mình!”

“Ầm!”

Nói xong, một luồng khí thế khủng bố trên người lão ta bộc phát.

Lão ta đá bay cao thủ bán bộ Thần Cảnh rơi thẳng xuống dưới sàn đấu.

Cùng lúc đó, các cao thủ bán bộ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại cũng đồng loạt bị đánh văng ra khỏi sàn đấu.

Cả khán đài lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn mười cao thủ Thần Cảnh trên sàn đấu.

“Mạnh… Mạnh thật đó!”

“Cao thủ bán bộ Thần Cảnh không hề có sức phản kháng”.

“Đến cả cao thủ bán bộ Thần Cảnh còn không chịu nổi một đòn, thực lực Vương Cảnh như chúng ta còn cơ hội gì nữa?”

Đám cao thủ Vương Cảnh đứng phía dưới đều tái mét.

Giờ phút này bọn họ mới ý thức được mình chỉ là vật hi sinh.

“Tôi rút khỏi cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô!”

“Tôi cũng rút lui!”

Cao thủ Vương Cảnh nhao nhao tuyên bố muốn rút khỏi cuộc đấu võ.

Nhưng vẫn còn người đang quan sát.

“Còn ai muốn đấu tiếp, lên hết đi!”

Một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp bỗng lạnh giọng nói.

Các cao thủ Thần Cảnh còn lại trên sàn đấu cũng thi nhau tỏ thái độ: “Các người cùng lên đi!”

Rõ ràng, bọn họ đều muốn đánh nhanh thắng nhanh, cứ tiếp tục thế này vẫn còn quá chậm.

“Vậy thì chúng tôi chỉ có thể liên thủ”.

“Chúng ta liên thủ đánh bại họ trước rồi quyết thắng thua sau được không?”

“Được, tôi đồng ý!”

“Tôi cũng đồng ý!”

Những cao thủ Vương Cảnh vẫn chưa từ bỏ ước mơ trở thành Vương của Yến Đô dõng dạc nói.

Nhất thời, mỗi sàn đấu đều có mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh lao lên.

Nếu không phải diện tích sàn đấu có hạn, sợ là sẽ còn nhiều người hơn nữa.

Các cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ không có tư cách tham chiến, chỉ có thể trở thành khán giả.

“Giết!”

Rốt cuộc cũng có người bắt đầu.

Trên sàn đấu của Vương Chiến, mười mấy cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong và bán bộ Thần Cảnh đồng loạt xông tới chỗ lão ta.

Vương Chiến vẫn tỏ ra lạnh lùng, khí thế Thần Cảnh trung kỳ bộc phát.

“Cút!”

Lão ta gầm lên, giẫm mạnh xuống sàn đấu.

“Ầm ầm!”

Sàn đấu phát ra tiếng vang cực lớn.

Ngay sau đó, khí thế khủng bố bao phủ cả sàn đấu.

“Bịch bịch bịch!”

Vương Chiến đột nhiên biến mất, đến khi xuất hiện trên sàn đấu chỉ còn một mình lão ta.

Chín sàn đấu còn lại cũng tương tự, cuộc chiến vừa mới bắt đầu đã chỉ còn các cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc trụ lại.

Cảnh tượng này khiến đám cao thủ còn rục rịch muốn xông lên hoàn toàn tuyệt vọng.

Có thể nói, Thần Cảnh và dưới Thần Cảnh là hai khái niệm khác hẳn nhau.

Thần Cảnh vô địch không thể đánh bại.

“Tôi từ bỏ!”

“Tôi cũng từ bỏ!”

Trong hội trường rộng lớn, các cao thủ Vương Cảnh nhao nhao bỏ quyền thi đấu.

Từ lúc Diệp Xung đề nghị các thế lực đứng đầu Chiêu Châu cùng nhập cuộc đến nay chỉ mới được năm phút, vậy mà đã có thể loại bỏ toàn bộ cao thủ dưới Thần Cảnh.

Cuộc đấu võ vốn phải diễn ra hai mươi tiếng nữa thoắt cái rút ngắn chỉ còn vài tiếng, có khi chỉ còn mấy chục phút.

“Còn ai dám đấu nữa không?”


Chương 1220: 1220: Cuối Cùng Cũng Tới

Không chỉ mình Hoa Anh Kiệt, các cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc cũng đồng loạt đứng dậy, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Ông là ai?”

Hoa Anh Kiệt giận dữ nhìn cao thủ thần bí kia, lạnh giọng chất vấn.

Cao thủ bí ẩn vừa xuất hiện liền đánh bại chi hội trưởng Hồng mặc một chiếc áo khoác màu đen, đầu đội mũ đen che kín mặt.

Nhưng khí thế mạnh mẽ trên người lão ta lại khiến mọi người hoảng loạn.

Ánh mắt Dương Thanh trở nên lạnh lẽo, cùng nhìn chằm chằm cao thủ áo đen.

Không biết tại sao anh cảm thấy ở lão ta có gì đó rất quen thuộc.

Thực lực của cao thủ áo đen cực mạnh, khí tức võ thuật là Thần Cảnh đỉnh phong.

Ở đây có rất nhiều cao thủ Thần Cảnh, nhưng trừ Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt không còn ai có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong nữa.

Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chỉ có thể là người đứng đầu Hoàng tộc, hoặc là cao thủ bí mật của Hoàng tộc, hay là các cao thủ sống ẩn dật.

Mặc dù Hoàng tộc ngấp nghé Đế Thôn nhưng cũng e ngại người từ trăm năm trước kia.

Có thể nói, bọn họ phái người tới tham gia cuộc đáu võ giành ngôi Vương của Yến Đô đã là phạm quy.

Đương nhiên sẽ không dám để chủ nhân Hoàng tộc tự mình tới.

Nhưng bây giờ lại xuất hiện một cao thủ áo đen có thực lực Thần Cảnh, khiến mọi người cảm thấy bị uy hiếp.

“Rốt cuộc ông là ai?”

Hoa Anh Kiệt lại hỏi, ý chí chiến đấu phun trào.

“Cút!”

Cao thủ áo đen bỗng gầm lên khiến tất cả đều kinh hãi.

“Ông muốn chết hả?”

Hoa Anh Kiệt là hội trưởng Hiệp hội Võ thuật, sao có thể chịu nổi sự sỉ nhục này?

Lão ta lập tức lao thẳng về phía cao thủ áo đen.

Cao thủ trên các sàn đấu khác cũng nhìn sang, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Bịch!”

Một giây sau, Hoa Anh Kiệt nhảy lên sàn đấu, tung đấm tấn công cao thủ áo đen.

Mọi người sợ hãi chứng kiến cao thủ áo đen cũng vung nắm đấm chống đỡ.

Đồng thời một khí thế kinh người từ giữa sàn đấu càn quét bốn phía.

Sàn đấu vô cùng cứng rắn bắt đầu xuất hiện vết nứt.

“Bịch!”

Ngay sau đó, tiếng động thật lớn vang lên, sàn đấu vỡ nát.

Cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt đều đứng trên mặt đất.

Lúc này không một ai chú ý tới, sàn đấu đã bị hủy không thể đấu võ được nữa.

Tất cả đều dán mắt lên người cao thủ áo đen và Hoa Anh Kiệt.

Chuyện đến nước này, sàn đấu đã trở nên vô nghĩa, chỉ còn trận đấu võ thuật đúng nghĩa.

“Giết!”

Hoa Anh Kiệt gào lên, thực lực Thần Cảnh đỉnh phong bộc phát chèn ép về phía cao thủ áo đen.

“Bịch bịch bịch!”

Hai người đều là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong, cuộc chiến lập tức bắt đầu.

Các cao thủ Vương Cảnh vây quanh quan sát chỉ cảm thấy trái tim cũng rung động theo từng đòn công kích của hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Các cao thủ Thần Cảnh ở chín sàn đầu còn lại đều sa sầm mặt.

Phần lớn bọn họ đều là cao thủ Thần Cảnh trung kỳ và hậu kỳ.

Dù chỉ quan sát cũng vẫn cảm nhận được áp lực đè nặng như núi, đừng nói là giao đấu với hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thực thụ.

Cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong chưa xuất hiện, còn ai có tư cách tranh giành quán quân?

“Bịch!”

Bỗng Hoa Anh Kiệt bị một đòn của cao thủ áo đen đánh bay, đâm thẳng vào một sàn đấu khác.

Giờ phút này, tất cả đều sợ ngây người nhìn chằm chằm cao thủ áo đen.

“Không chịu nổi một đòn!”

Cao thủ áo đen cười lạnh nhìn các cao thủ Thần Cảnh trên chín sàn đấu còn lại, chỉ vào từng người: “Các người cùng lên đi!”

“Cái gì?”

“Lão ta muốn một mình khiêu chiến mười cao thủ Thần Cảnh?”

“Lão ta điên rồi sao?”

“Thật sự coi mình là vô địch thiên hạ à?”

“Dù lão ta là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong cũng đâu thể nào đối phó được cả mười cao thủ Thần Cảnh cùng lúc?”

Đám cao thủ Vương Cảnh đều sợ chết khiếp.

Người của Hoàng tộc cũng có cảm giác như vậy.

Còn Dương Thanh lại cau mày.

Đương nhiên anh cảm nhận được thực lực của cao thủ áo đen này cực kỳ khủng bố, dù cùng là cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nhưng sức chiến đấu lại vượt xa các cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bình thường.

Sợ là mười cao thủ Thần Cảnh đồng loạt ra tay cũng chưa chắc đánh lại một mình lão ta.

Anh không quan tâm sự sống chết của cao thủ Hoàng tộc, chỉ lo lắng cho Vương Chiến.

Cao thủ áo đen đã dám khiêu chiến cả mười cao thủ Thần Cảnh, đương nhiên là có lòng tin sẽ giành chiến thắng.

“Chết tiệt!”

Hoa Anh Kiệt cũng bò lồm cồm dậy, bộ dạng thê thảm không còn giống hội trưởng của Hiệp hội Võ thuật.

Sắc mặt lão ta tràn đầy dữ tợn.

Bị đánh bại trước mặt mọi người chính là nỗi nhục lớn nhất của lão ta.

Nói đúng hơn, lão ta đã thua trận.

Sàn đấu ban đầu của lão ta đã bị phá hủy, nhưng vừa rồi lão ta lại bị cao thủ áo đen đánh bay ra một sàn đấu khác.

Như vậy khác gì đã thua?

Nhưng lão ta không hề có ý định rời khỏi, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm cao thủ áo đen.

Cao thủ áo đen không thèm nhìn lão ta, dường như lão ta có tham chiến hay không cũng không quan trọng.

“Vậy thì bọn tôi chỉ có thể liên thủ”.

Đúng lúc này, cao thủ của Hoàng tộc họ Long bỗng lên tiếng.

Tuy những người khác không nói gì nhưng đều đang đợi người nói ra câu này.

Thực lực của cao thủ áo đen quá khủng bố, trừ phi bọn họ liên thủ với nhau, nếu không sẽ không có một chút phần thắng nào.

“Giết!”

Mười cao thủ cùng xông lên.

Cao thủ áo đen nhếch môi cười lạnh, xòe mười ngón tay hét lớn: “Biến!”

Mọi người giật mình phát hiện, mười cao thủ vốn đang lao về phía cao thủ áo đen lại đồng loạt ngã lăn ra đất, vẻ mặt vặn vẹo vì đau đớn.

“Xảy ra chuyện gì vậy!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 14 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 20 giờ trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 1 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box