1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 658 : Thống Soái Trời Sinh. (c3286-c3290)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 658 : Thống Soái Trời Sinh. (c3286-c3290)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3286: Thống Soái Trời Sinh.

“Tự bạo!”

Tô Vũ lại quát lên, lần này không ai lui lại nữa.

Tô Vũ mắng to: “Có tin chúng ta thật sự tự bạo hay không? Má nó, không tin đúng không? Không lùi thì ta tự bạo thật đấy!”

Không một ai để ý tới hắn.

Cút mẹ nhà ngươi đi!

Ngươi có giỏi thì tự bạo thử xem.

Tô Vũ chỉ thẳng vào Bà Long Thú đang chặn đường, hắn quát: “Lui ra, bằng không thì ta sẽ nổ chết ngươi!”

Bà Long Thú lười để ý.

Ta chỉ là hình chiếu, dù ngươi thật sự tự bạo thì cũng không giết được ta mà chỉ khiến kê tự bạo bỏ mạng mà thôi, làm vậy chẳng khác gì đỏ ngu, sao ta phải sợ ngươi tự bạo?

Ta còn mong ngươi tự bạo thật đây này!

Tô Vũ đánh một quyền về phía Bà Long Thú, mấy người Tam Nguyệt cũng đều xông lên muốn đánh lui đối phương, nhưng Bà Long Thú hoàn toàn không có ý tránh lui.

Mấy lần trước nó đã xông lên chặn đường, nhưng kết quả lại để đám người Nguyệt La bị Tô Vũ dọa lui mà thất bại.

Lần này Bà Long Thú đã thấy Nguyệt La không lùi nữa, có thể bọc hậu sau lưng Tô Vũ, cho nên muốn giết bọn chúng sẽ không tính là quá khó!

“Bạo!”

Tô Vũ đột ngột hét to!

Nhưng hắn đã nói dối quá nhiều nên hiện giờ phe địch không ai tin hắn.

Tuyết Lan và Cự Trúc Hầu vẫn luôn nghiêm túc lắng nghe.

Mệnh lệnh lần này đã khác, lần này là bạo thật.

Trong nháy mắt, đại đạo của Cự Trúc Hầu và Tuyết Lan nứt toạc, bọn họ vẫn luôn ở trong trạng thái căng chặt ngụy trang hòng chuẩn bị sẵn sàng.

Tô Vũ chỉ yêu cầu tự bạo đại đạo.

Ẩm!

Hai đại đạo của Thiên Vương đồng thời nổ tung, một cỗ lực lượng cường hãn lập tức lan mạnh ra xung quanh.

Tiếng vang lớn truyền khắp thiên địa.

“Thông Thiên”

Thông Thiên Hầu trừng lớn mắt, đây chính là cơ hội của y.

Thời khắc này, Bà Long Thú bị nổ tan xác, ý chí lực phân tán tứ phía.

Nó chưa chết!

Nó chỉ là ý chí lực do Bà Long Thú phóng ra, không phải bản tôn, nhưng trong thân thể của nó ẩn chứa tới 6 cánh cửa.

Bấy giờ, dưới dư chấn của vụ nổ khủng khiếp kia, 6 cánh cửa đều đang run lên kịch liệt.

Trong đó, ba cánh cửa Thiên Vương có dấu hiệu nứt võ, Thông Thiên Hầu bắt được cơ hội, y điên cuồng rít gào, lập tức nạp ba cánh cửa Thiên Vương vào trong thân thể của mình.

Ba cánh cửa Thiên Tôn còn lại thì Thông Thiên không ăn nổi, nhưng… chúng quá mê hoặc!

Trên mặt khuôn mặt đáng khinh của y lộ vẻ bất chấp, y hò hét: “Liều thôi!”

Oanh!

Y lại nuốt thêm một cánh cửa Thiên Tôn, hai cánh cửa còn lại lập tức kinh hoảng trốn chạy.

Âm ẩm âm!

Thông Thiên chấn động dữ dội, bốn cánh cửa ở trong cơ thể giấy giụa điên cuồng, ba cánh cửa Thiên Vương bị y trấn áp trong chớp mắt.

Oanh!

Tiếng vang lớn truyền ra.

Phía sau, giữa chân mày ba vị Thiên Vương đều vỡ tung, bọn họ hét thảm đầy đau đón.

Địa Ngục Môn đã bị phát Cánh cửa Thiên Tôn thuộc về lão nhân đầu bạc, giờ phút này lão nhân kia cũng biến sắc, sau một tiếng vang lớn, giữa mày lão phun đầy máu tươi, cả người choáng váng.

Thông Thiên Hầu hiện lên, y há miệng, đại lượng lực lượng trào ra, y bị thương không nhẹ, sắc mặt trắng bệch, có điều Tô Vũ vẫn nhanh chóng bắt lấy Cự Trúc Hầu và Tuyết Lan trọng thương rồi ném vào trong miệng Thông Thiên, vội truyền âm thúc giục:

“Nhanh rời đi, dẫn bọn họ trở về dung đạo, nhớ đưa đồ cho Hồng Mông”

“Bệ hạ bảo trọng”

Thông Thiên không dám chậm trễ, y đã bị thương rất nặng, cần phải tìm chỗ tĩnh dưỡng khôi phục mới được.

Nháy mắt, cánh cửa lóe lên, Thông Thiên mang theo hai người Tuyết Lan chạy thoát.

Tô Vũ và đám Tam Nguyệt quay đầu, đồng loạt ra tay đánh tan hình chiếu Bà Long Thú, Phì Cầu thì nuốt sạch tất cả ý chí lực vào trong bụng.

Không có cánh cửa duy trì, ý chí lực của gia hỏa này chính là miếng thịt mỡ cực lớn, Phì Cầu ăn hết sức vui vẻ.

Hình chiếu Bà Long Thú đã xong đời!

Mà bên phía Tô Vũ, ba vị Thiên Vương đã biến mất.

“Đáng chết!”

Ngay khi Phì Cầu nuốt mất ý chí lực Bà Long Thú, cánh cửa lớn nơi xa bỗng nhiên rung lên.

Một tiếng gầm vang vọng thiên địa.

Đó là bản tôn của Bà Long Thú.

Giờ phút này đã có thanh âm phía sau Địa Ngục Môn truyền ra, có thể thấy được cánh cửa này đã sắp hoàn toàn khai mở.

Khi tiếng gầm vang lên, âm thanh tức giận của Tô Vũ còn lớn hơn nữa, trực tiếp át đi tiếng quát kia.

Tô Vũ cả giận mắng: “Súc sinh! Dám giết hai đại Thiên Vương của ta, ta muốn hủy diệt Tội tộc các ngươi”

Nghe tiếng hét phẫn nộ ấy, nếu kẻ nào không biết thì chắc sẽ tưởng rằng kẻ ra lệnh tự bạo vừa rồi không phải Tô Vũ.

Không phải chính hắn đã ra lệnh cho đám người Tuyết Lan tự bạo đại đạo sao?

Chi mạch Ngục Vương còn chưa kịp phẫn nộ thì hai tiếng thét đã vang vọng thiên địa, không cho chi mạch Ngục Vương cơ hội xả giận.

Tô Vũ rống to: “Giết!”

4 vị Thiên Tôn đánh chết ý chí lực của Bà Long Thú xong liền lao thẳng về phía Nguyệt Hạo.

Nguyệt Hạo dám tiến đến nghênh chiến trong tình trạng mình đây thương tích chính là vì có Bà Long Thú.

Dù thế nào thì đó cũng là một tỏn tại đỉnh cấp, đáng tiếc đối phương phải dựa vào 6 cánh cửa, nói thật ra thì thực lực tuy mạnh nhưng lại bị phụ thuộc vào vật dẫn, cánh cửa mà vỡ nát thì nó cũng xong đời.

Giờ phút này, Nguyệt Hạo dùng ý chí lực khống chế thi thể cổ thú, ý chí chấn động, gã lập tức quay đầu bỏ chạy.

Gã không còn cách nào khác, gã không thể địch nổi 4 vị Thiên Tôn.

Phía sau, mấy người Nguyệt La đều biến sắc, bọn họ nhanh chóng phá không đuổi theo, lão nhân đầu bạc và 3 vị Thiên Vương có cánh cửa bị thương nên không thể không dừng lại, chỉ còn lại 3 vị Thiên Tôn và 9 vị Thiên Vương nhanh chóng truy sát.

Nguyệt La nổi giận lao tới, ả vô cùng phẫn nộ!

Tô Vũ khốn kiếp, thật thật giả giả khiến người khác không biết đâu mà lần.

Mấu chốt ở chỗ lần này hai vị Thiên Vương đã tự bạo đại đạo để đối phó với Bà Long Thú, đây mà một lựa chọn mang tính quyết định, không chỉ khiến Bà Long Thú xong đời mà còn khiến một vị Thiên Tôn và ba vị Thiên Vương bị thương không nhẹ do cánh cửa võ nát phản phệ.

Vụ đánh đổi này quá có lời, tương đương với giải quyết hai kê có chiến lực Thiên Tôn và ba vị Thiên Vương, mà phe Tô Vũ đổi quân chỉ có ba vị Thiên Vương bị thương.

Loại đại chiến thế này tràn đầy nguy cơ, chỉ cần vô ý một chút thôi thì kết cục chính là toàn quân bị diệt.

Nhưng Tô Vũ lại thành thạo ứng đối với loại đại chiến như thế, chiến thuật đổi quân dùng đến nhuần nhuyễn, điêu luyện.

Đại chiến càng kịch liệt, Tô Vũ lại càng tỉnh táo hơn bao giờ hết!

Thiên Cổ thở dài cảm khái: “Hắn là đại sát phôi, cũng là chiến tướng trời sinh!”

Đúng vậy!

Tô Vũ là chủ soái anh dũng và cũng là mãnh tướng thiện chiến nhất!

Trong tình huống chiến lực chênh lệch rất lớn nhưng hắn lại nhẹ nhàng thao tác đổi quân, thoáng cái đã thu nhỏ chênh lệch hai bên.

Hiện tại chiến lực Thiên Tôn đã tương đương, đối phương chỉ còn lợi thế về chiến lực dưới Thiên Tôn.

Không chỉ mình Thiên Cổ và vạn tộc mà cả hai vị cường giả cổ thú cũng đều chấn động.

Tô Vũ!

Tuy thủ đoạn của gia hỏa này có về ghê tởm nhưng thực tế hiệu quả lại tốt kinh người, dù ba vị Thiên Vương kia chết thật nhưng đổi lấy hai vị Thiên Tôn và ba vị Thiên Vương của đối phương không thể tái chiến trong trận đại chiến thế này đã là món hời lớn!

Huống chỉ Thông Thiên Hầu còn thành công dẫn người chạy trốn, tuy Cự Trúc và Tuyết Lan đã tự bạo đại đạo nhưng không có nghĩa là không khôi phục được.

Thông Thiên Hầu đào thoát, chỉ mạch Ngục Vương không có khả năng đuổi giết trong tình cảnh này, đối phương chạy vào sâu trong hỗn độn, một mặt là khó đuổi theo, một mặt là lo lắng Tô Vũ sẽ triệu tập binh lực, hoặc gài bẫy tính kế ở chỗ nào đó.

Nghe lời Thiên Cổ cảm khái, mọi người không hề phản bác, kể cả Long Thiên Tôn cũng vậy.

Nhưng một lát sau, Long Thiên Tôn vẫn hừ lạnh một tiếng, khó chịu nói: “Trừ chiến thuật tự bạo ra thì hắn còn biết cái gì?”

“Ngươi khiến Thiên Vương cam tâm tự bạo đi rồi hằng nói”

Thiên Cổ đả kích không chút khách khí, lão không nói vậy vì Tô Vũ mà là vì không muốn những người này luôn lấy cớ để an ủi chính mình và khinh thường kẻ địch.

Khó chịu thì nhịn, chứ cứ tự trấn an nhân tâm như vậy riết sẽ dễ khiến một số người sinh ra suy nghĩ thật sự coi thường.

Rõ ràng Tô Vũ có năng lực dùng người, chiến thuật thích đáng, kết quả lại vì đánh giá đầy tính chủ quan của Long Thiên Tôn khiến mọi người cảm thấy Tô Vũ chỉ biết sai người tự bạo, vậy thì không tốt!

Long Thiên Tôn bị lão phản bác thì muốn nổi giận, nhưng gã ngẫm lại thì lại thôi.

Tiên tộc không dễ chọc, hơn nữa hiện tại mọi người còn đang liên thủ.

Bọn họ đang đại chiến cùng cổ thú, không ngừng có người ngã xuống, tuy có mấy trăm cường giả tham chiến nhưng so với bên kia thì có về chỉ là trận đánh nhỏ.


Chương 3287: Diễn Hay Không Diễn?

Phe Tô Vũ đã không còn ba vị Thiên Vương liên lụy.

Đây là sự thật, ba vị Thiên Vương đương nhiên không mạnh bằng bốn vị Thiên Tôn, dẫn tới tốc độ cũng không nhanh bằng, vừa đánh vừa chạy thì chỉ là gánh nặng kéo chân.

Không có bọn Thông Thiên ở đây, tốc độ bốn người Tô Vũ nhanh hơn hẳn, lúc này cả đám đang lao đến tấn công Nguyệt Hạo.

Đám người phía sau đuổi giết có tốc độ không nhanh bằng người bên phe Tô Vũ.

Tuy đều là Thiên Tôn nhưng Tô Vũ và Phì Cầu là tồn tại đỉnh cấp, Tam Nguyệt và Cự Phủ kém hơn một chút nhưng cũng là cường giả trong số Thiên Tôn, trong khi Nguyệt Hạo thao tác thân thể cổ thú không quá thông thuận.

Trong chớp mắt, gã đã bị đám người Tô Vũ đuổi kíp.

Trong dãy núi lúc này, Nguyệt Chiến mồ hôi đầy đầu gắng sức mở ra một khe hở nhỏ trên Địa Ngục Môn, lão thấy thế thì gầm lên: “Hai người các ngươi đi trợ chiến”

Bên cạnh lão vẫn còn vài vị cường giả, trong đó có hai người là huynh đệ sinh đôi, ngoại hình bọn họ giống nhau như đúc.

Hai người nghe vậy thì đáp một tiếng rồi nhanh chóng biến mất.

Nguyệt Chiến không khôi chửi bậy.

Mẹ nó, phế vật!

Phái nhiều cường giả thế kia đi giết Tô Vũ mà không ngờ lại gặp đủ trắc trở, thật bực bội! Chỉ cần ngăn cản được Tô Vũ thì bọn họ chết chắc rồi, dù có 4 vị Thiên Tôn thì cũng không thể thoát được.

Phe Tô Vũ vẫn đang bám sát truy đuổi Nguyệt Hạo, bỗng nhiên trong dãy núi nơi xa có hai thân ảnh lao nhanh đến.

Lại có thêm hai vị Thiên Tôn khác.

Vạn tộc cả kinh!

Đây là vị Thiên Tôn thứ 6 và thứ 7 xuất hiện trong hôm nay, nếu cộng thêm Bà Long Thú nữa thì là 8 vị, Nguyệt Chiến còn chưa xuất hiện, Nguyệt Cầm thì bị giết, Ngục Thanh chưa thoát khỏi Địa Ngục Môn.

Thực lực chỉ mạch Ngục Vương mạnh mẽ đến mức đáng sợ, ngủ đông mười vạn năm quả nhiên là để che giấu thực lực cường đại.

Tô Vũ không thể không cảm khái rằng chi mạch này quả thật rất mạnh!

Vạn tộc liên thủ chỉ ngang sức ngang tài với bọn chúng, mà vạn tộc vốn là do nhiều chủng tộc hợp lại, còn chi mạch Ngục Vương chỉ là tổ chức dưới trướng một vị vương trong số Tứ Cực Nhân Vương, thế mà thực lực lại mạnh đến mức thái quá, ở thời đại này, chiến lực dưới trướng Tô Vũ hay Bách Chiến thì đều không thể so được với chỉ mạch của bọn họ.

“Bệ hạ”

Tam Nguyệt và Cự Phủ đều cả kinh, lại tới thêm hai kẻ nữa, phiền toái lớn rồi.

Bọn họ vốn đã không địch lại, chỉ chiếm ưu thế ở tính cơ động, nhưng lúc này trước sau đều có cường địch giáp công, nếu bị bao vây thì khi bảy vị Thiên Tôn phối hợp với đám Thiên Vương và Hợp Đạo đánh tới, bốn người bọn họ chắc chắn sẽ xong đời.

Tô Vũ hét to: “Vạn tộc vẫn còn muốn xem diễn sao? Bảy vị Thiên Tôn đã xuất hiện, còn muốn đợi nữa ư? Nhất định phải chờ đến khi chủ nhân quy tắc của đối phương xuất hiện mới chịu ra tay?”

Ngay sau đó hắn ra lệnh: “Rút lui!”

Oanh!

Tô Vũ đánh võ hư không làm lộ ra một thông đạo, hắn chui vào thông đạo liền chạy, đám Tam Nguyệt cũng lập tức chui vào theo, trong chớp mắt đã độn không chạy trốn.

Nguyệt Hạo đã hội hợp với huynh đệ sinh đôi, sau đó cũng tập hợp với đoàn người Nguyệt La, sắc mặt cả đám cực kỳ khó coi nhìn về phương hướng mà Tô Vũ vừa đào thoát, cường giả cầm rìu bên cạnh Nguyệt La điên tiết quát: “Đuổi theo!”

Sao có thể để hắn đánh xong liền chạy được?

Bảy vị Thiên Tôn đã bại lộ.

Nguyệt La và Nguyệt Hạo không hé răng, lão giả có Địa Ngục Môn nứt vỡ sắc mặt tái nhợt bay tới, ho khan một tiếng, vội can ngăn: “Chớ truy đuổi giặc cùng đường”

Trên thực tế là không thể đuổi theo, bọn họ phải bảo hộ địa bàn.

Nếu rời đi đuổi giết, muốn bắt lấy đám người Tô Vũ thì chỉ 4 – 5 vị Thiên Tôn sẽ không đủ, phải có khoảng 6 – 7 người mới được, nhưng nhiều người rời đi như vậy, một khi vạn tộc đánh tới thì phải làm sao?

Tuy không muốn thừa nhận nhưng rõ ràng tính cơ động của Tô Vũ tốt hơn bọn họ nhiều.

Bọn họ không thể tùy hứng như hắn, họ còn phải bảo hộ địa bàn của mình.

“Bày trận!”

Lão giả đầu bạc vừa ho khan vừa ra lệnh: “Bày phong thiên trận, phong ấn tứ phương!”

Không phải giam cầm trận mà là đại trận phong ấn để bao bọc chính mình.

Lão nhân đầu bạc vội truyền âm cho mấy vị Thiên Tôn xung quanh: “Không thể đuổi theo nhưng phải cẩn thận đề phòng bọn họ quay lại tấn công.

Chờ đi! Phải chờ Ngục Thanh chí tôn thoát khỏi Địa Ngục Môn, nếu không dù giết được mấy người này thì cũng sẽ tổn thất thảm trọng”

Thanh âm Nguyệt Hạo truyền đến, gã lộ vẻ phẫn nộ và bất đắc dĩ: “Ta biết, nhưng đám người này rất khó giải quyết”

Nói thật, chọc phải Tô Vũ chính là chuyện khiến bọn họ buồn bực nhất trong nhiều năm gần đây!

Trên thực tế là do tên khốn Tô Vũ này đánh lén bọn họ trước nên mới khiến phe Tô Vũ thương vong nhiều người, nhưng hiện tại Tô Vũ lại to mồm đóng vai nạn nhân, nhất quyết đòi trả thù bọn họ.

Đúng là không có thiên lý!

Nơi xa, bốn người Tô Vũ lại hiện lên.

Tô Vũ kinh ngạc: “Má nó, đám khốn kiếp các ngươi không đuổi giết ta? Ta đánh các ngươi như đánh con mà các ngươi cũng nhịn được sao? Tới đây, phái mấy tên Thiên Tôn ra chiến đi nào.

Lại còn phong ấn chính mình, không muốn giữ mặt mũi nữa à?”

Mấy người Nguyệt Hạo lạnh nhạt nhìn từ xa.

Ngay sau đó Tô Vũ liền quay đầu rời đi, hắn không buồn hé răng, thấy thế đám người Tam Nguyệt liền yên lặng bám theo.

Bọn họ chỉ phụ trách đánh nhau, ngoài ra không quan tâm tới những việc khác, cứ ngoan ngoãn nghe lệnh Tô Vũ mà hành động là được.

Một lát sau, Tô Vũ lại hiện lên.

Oanh!

Một cổ thú bị hắn dùng một quyền đánh bạo, mấy người Tam Nguyệt trực tiếp xông tới tàn sát.

Trong nháy mắt, 4 cự thú Hợp Đạo đã bị 4 người đánh chết đương trường.

Bát Dực Hổ và Cự Long đang vờn chơi với vạn tộc biến sắc, mà Tô Vũ lại tiếp tục đánh chết thêm mấy đầu cổ thú, không chỉ như thế, Tô Vũ còn hạ lệnh: “Giết!”

Hắn đang nhắm đến Bát Dực Hổ, 4 vị cường giả lập tức đột phá vòng vây cổ thú, lao đến tấn công đối phương.

Bát Dực Hổ rít gào vỗ cánh, kinh hãi truyền âm: “Vũ Hoàng, diễn kịch thôi mà..

Oanh!

Diễn kịch ư?

Tô Vũ đánh tới quá nhanh, mà mấy vị cường giả dưới trướng đều nhất mực nghe lời, Tô Vũ bảo giết thì bọn họ liền giết, diễn cái gì mà diễn?

Không diễn!

Suy nghĩ của Tô Vũ rất đơn giản, Bát Dực Hổ và Hỗn Độn Long đều không phải thứ tốt, đánh chết thì thôi, không chết thì bọn họ chỉ đang diễn kịch.

Đúng vậy, hắn chỉ muốn hiệu quả vở kịch diễn ra chân thật nhất.

Ngươi không thể nói rằng ta đang không diễn được!


Chương 3288: Bị Nuôi Hỏng Rồi!

Âm ẩm âm!

Lực lượng đại đạo bùng nổ, Tam Nguyệt cầm cây trúc đánh xuống, Cự Phủ dùng rìu bổ, Phì Cầu dùng giày giãm, bản thân nó cũng cắn nuốt hư không, lực lượng hỗn độn quanh Bát Dực Hổ đều bị Phì Cầu cắn nuốt không còn mảnh nào.

“Đao!”

Oanh!

Một đao chém ra, trời sụp đất nứt, Bát Dực Hổ còn chưa kịp trốn chạy thì một chiếc cánh đã bị chém đứt.

Hai mắt Bát Dực Hổ đồ như máu.

“Rống!”

Tiếng rít gào kịch liệt vang lên, rất nhiều cổ thú quanh đó lao tới cứu viện, Tô Vũ lạnh lùng quát: “Vạn tộc chết hết rồi à?”

Ẩm!

Giờ khắc này, đám cường giả Lôi Bạo, Thiên Mệnh đều ra tay, trong chớp mắt đã giết chết rất nhiều cổ thú.

Bát Dực Hổ thật sự tức giận, vừa muốn nổi giận, ánh mắt nó biến đổi nhìn thoáng qua Tô Vũ, nào ngờ lại thấy Tô Vũ tươi cười cực kỳ hiền lành, truyền âm sang: “Hổ huynh, mau rút lui vào chỗ sâu đi! Bên kia có rất nhiều cổ thú, ngươi và Cự Long cụt đuôi đi thu phục lực lượng cổ thú còn có thể nhân cơ hội tranh thủ sự tín nhiệm của chi mạch Ngục Vương, hội hợp với bọn chúng sẽ có lợi cho kế hoạch kế tiếp của các ngươi”

Hắn nói như thể đang suy nghĩ vì nó.

Có điều Bát Dực Hổ còn chưa kịp chạy trốn thì Tô Vũ đã xé rách hư không, lỏng giam ngũ hành hiện lên phong tỏa thiên địa, không những vậy còn có rất nhiều xiểng xích xuyên qua hư không bay về phía nó.

Bát Dực Hổ thầm mắng trong lòng.

Chết tiệt!

Rốt cuộc ngươi đang diễn kịch hay là muốn giết ta?

Tên khốn kiếp!

Nó là một con hổ thông minh, rất nhanh nó đã nhìn thấu tâm tư Tô Vũ, dù sao khi chưa xác định rõ ràng là địch hay ta thì cứ giết trước rồi tính, không giết được thì chính là diễn kịch.

Quả nhiên Nhân tộc đều rất gian trá!

Bát Dực Hổ bất chấp, nó rít gào: “Lui!”

Dứt lời, 7 cánh còn lại vỗ mạnh, ngũ hành luyện ngục của Tô Vũ lập tức rách nát, quyền của hắn đánh vào hư không, Bát Dực Hổ vội vã thoát đi.

Bên kia, Hỗn Độn Long khôi phục bản thể cũng rít gào một tiếng, dùng đuôi đánh bay Lôi Bạo, nhanh chóng mang theo cổ thú trốn chạy.

Tô Vũ mặc kệ, hắn điên cuồng đánh chết cổ thú xung quanh.

Giờ phút này tất cả cổ thú đều đang bỏ chạy tứ toán, mấy người bọn họ xen lẫn trong đội ngũ vạn tộc điên cuồng tàn sát, trong chớp mắt, 4 vị Thiên Tôn đã giết ít nhất 20 vị cổ thú Hợp Đạo.

Tô Vũ lại bổ xuống một đao, Long Thiên Tôn biến sắc, giận dữ hét: “Dừng tay!”

Tô Vũ dừng lại nhìn về phía Long Thiên Tôn, Long Thiên Tôn phẫn nộ quát: “Ngươi đang làm cái gì?”

Đối diện, một cự long run bần bật, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ đứng trước mặt Tô Vũ.

Tô Vũ nhìn kỹ rồi bĩu môi: “Là Thiên Long Hầu à? Ta cứ tưởng là cổ thú.

Ai bảo bề ngoài ngươi trông như vậy, ta còn tưởng Long tộc bị ta giết sạch rồi chứ, không ngờ vẫn còn cá lọt lưới”

“Tô Vũ!” Long Thiên Tôn bạo nộ: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Trả Long Bàn Sơn lại cho ta”

Tô Vũ cười lạnh: “Trả lại ngươi cái gì? Ta cầm cái gì của ngươi? Đừng ngậm máu phun người! Một đám phế vật, giết nửa ngày mà kết quả thế nào? Mười mấy vị Thiên Tôn không giết nổi 20 cổ thú Hợp Đạo, một đám vô dụng!”

“Rút lui!”

Tô Vũ quát khẽ, ba vị cường giả dưới trướng hắn nhanh chóng độn không rời đi.

Tô Vũ lo lắng bị bọn người kia vây giết, hắn cứ chạy trước rồi tính.

Hắn chạy xong thì vạn tộc mới ập tới tra xét tình huống.

Nguyệt Thiên Tôn khẽ nhíu mày: “Hắn đã mang đi tất cả thi thể cổ thú, kể cả… người của chúng ta”

Hai phe đại chiến một hỏi, giết được khoảng 20 cổ thú, vạn tộc cũng có 7 – 8 vị Hợp Đạo ngã xuống.

Gần 30 vị cường giả đã chết thì phân nữa thi thể vẫn còn nguyên vẹn.

Đợi đến khi đại chiến kết thúc, thu thập chiến trường thì sẽ thu dọn những thứ này, nhưng nhân lúc bọn họ đang giao chiến, Tô Vũ đã trộm hết thi thể đi rồi.

Khốn kiếp!

Gia hỏa này quá tham lam!

Thiên Cổ lại không quan tâm vấn đề đó lắm, lão nhìn về nơi xa, không khỏi nhíu mày:

“Chư vị, còn đợi nữa sao? 7 vị Thiên Tôn cộng thêm 2 vị cổ thú kia là 9 vị Thiên Tôn, còn có một vị chủ nhân quy tắc nữa.

Chẳng lẽ nhất định phải chờ đến khi chủ nhân quy tắc xuất hiện thì chúng ta mới xuất thủ?”

Thiên Cổ rất bực bội.

Tại hạ giới, dù lão chiến bại nhiều lần nhưng lần nào lão cũng rất quả quyết, mỗi lần đại chiến đều dốc sức toàn quân, Tiên tộc vẫn luôn là kẻ tiên phong chiến đấu với Tô Vũ ở tiền tuyến.

Nào ngờ sau khi tới thượng giới, phương thức chiến đấu của đám người trên đây lại khiến lão buồn bực muốn chết.

Có tới mười mấy vị Thiên Tôn mà lại không chịu ra tay, kiên quyết chờ phe Tô Vũ thử sức trước.

Một đám phế vật!

Thiên Cổ mắng to trong lòng, lão thật sự nghĩ như vậy.

Bọn họ nhất định phải chờ chủ nhân quy tắc của đối phương thoát ra mới vui lòng ra tay à?

Hiện tại Tô Vũ đã chạy rồi, Tô Vũ cũng nhìn ra bọn họ đang chẩn chờ, hắn trực tiếp chạy trốn, dù sao hắn cũng không nóng vội, chiếm chút tiện nghi là được, 3 vị Thiên Vương phe hắn còn chưa chết, lần trước Thông Thiên Hầu ăn một cánh cửa đã thăng cấp lên Thiên Vương, có lẽ lần này y có hy vọng đến Thiên Tôn.

Nếu y thành Thiên Tôn thật thì xem như Tô Vũ kiếm lời lớn, hắn gấp làm gì?

Nhưng vạn tộc thì sao?

7 – 8 vị Hợp Đạo đã chết mà vẫn không thu hoạch được gì.

Lời Thiên Cổ nói khiến Thần Hoàng Phi rất đồng tình, bà mở miệng thúc giục: “Chư vị, rõ ràng vị kia của chỉ mạch Ngục Vương đang được tiếp dẫn, tại sao chúng ta vẫn phải tiếp tục ôm cây đợi thỏ?”

Thái độ chiến đấu của vạn tộc thượng giới khiến bọn họ không quen, quá do dự trì hoãn, không quả quyết dứt khoát như hạ giới!

Hạ giới chiến bại, bị Tô Vũ đánh tới thảm khốc nhưng không có nghĩa là bọn họ không đốc sức đánh, bọn họ vẫn luôn dốc hết toàn lực, Hợp Đạo cũng đích thân ra trận, chỉ đáng tiếc là tôn tử Tô Vũ kia quá yêu nghiệt!

Còn tình huống thượng giới thì sao?

Ban nãy khi Tô Vũ đang giao chiến, kỳ thật Thiên Cổ nhiều lần muốn xông lên, kết quả các vị Thiên Tôn khác đều tỏ về không vội, muốn chờ thêm một lát.

Bọn họ quá chấp nhất với sự viên mãn, kiên quyết muốn Tô Vũ thăm dò ra toàn bộ thực lực chi mạch Ngục Vương trước đã.

Nguyệt Thiên Tôn trầm mặc một hỏi mới mở miệng: “Chắc chắn sẽ đánh! Nhưng chúng ta lo rằng nếu tổn thất thảm trọng thì..”

Thiên Cổ bực bội không lên tiếng nữa.

Ta cũng đoán được.

Bọn người kia nghĩ là nếu khai chiến toàn diện, vài vị Thiên Tôn chết đi thì sau đó phải làm sao?

Thật phiền!

Nơi xa, trên một đỉnh núi.

Tô Vũ trầm tư nhìn về phía vạn tộc, hồi lâu sau hắn mở miệng: “Người thượng giới bị nuôi hỏng rồi”

Tô Vũ bình tĩnh nói: “6000 năm xưng bá vạn giới, an nhàn không đại chiến khiến bọn họ trở nên do dự không quyết đoán”

Tam Nguyệt muốn nói gì đó nhưng hồi lâu sau vẫn không thể nói ra lời.

Đúng vậy, bọn họ chiếm cứ Đạo Nguyên chi địa, vẫn luôn giao chiến 6000 năm nhưng thực chất không có nhiều người chết.

Trước triều tịch thứ chín, khi Nhân tộc còn ở thượng giới, khi đó bọn họ còn đại chiến thật, đánh 3 – 4 năm chắc chắn sẽ có Hợp Đạo chết đi, cho nên số lượng Hợp Đạo mới không có nhiều lắm.

Nhưng hiện tại, trong 300 năm cũng chưa chắc đã có một vị Hợp Đạo nào ngã xuống.

Quả thật vạn tộc đã an nhàn xưng bá suốt 6000 năm.

Điểm này bọn họ không bằng hạ giới, hạ giới đánh kịch liệt hơn 400 năm, chiến đấu chưa từng ngừng lại.

Tô Vũ nhìn về phía bên kia, thở dài một tiếng: “Vô dụng hơn dự đoán của ta, ta cho rằng sau khi chúng ta ra tay, bọn họ sẽ lập tức tấn công, dù là Thiên Cổ, Tịch Vô hay Ma Kích thì đều nên dẫn người xông lên mới phải.

Kết quả chẳng một ai ra tay!”

Chuyện này nằm ngoài dự đoán của hắn.

Hắn vốn nghĩ đối phương sẽ nhanh chóng mang người đến ngăn cản chủ nhân quy tắc xuất hiện, không ngờ bọn họ vẫn do do dự dự chờ ở đó.

Đây cũng là nguyên nhân Tô Vũ quyết định không ra tay nữa.

Tô Vũ bỗng nhiên bật cười: “Nếu đây là mục đích của Bách Chiến thì đáng sợ thật đấy”


Chương 3289: Chờ Đợi.

“Nếu đây là mục đích của Bách Chiến thì đáng sợ thật đấy” Tô Vũ cảm khái.

“Hả? ?

Mọi người ngạc nhiên nhìn Tô Vũ, Tô Vũ nhẹ giọng giải thích: “Không có đại địch, thái bình 6000 năm, cuộc sống quá an nhàn.

Vạn tộc vốn không đồng lòng, 6000 năm không hợp tác, bây giờ bỗng nhiên tụ lại hợp tác tất sẽ cố ky lẫn nhau, lại giả đánh 6000 năm, các ngươi nói xem, vạn tộc còn bao nhiêu chiến lực?”

Giờ khắc này Tô Vũ đã nhìn thấu tình hình vạn tộc.

Miệng cọp gan thỏ, bốn chữ này rất thích hợp để miêu tả bọn họ.

Tam Nguyệt trầm mặc một hồi mới mở miệng: “Nếu bọn họ tách ra thì có lẽ chiến lực sẽ mạnh hơn.

Khi hợp tác mà không ai dẫn đầu thì lại thành yếu đi”

Tô Vũ gật đầu.

Đúng vậy, có đôi khi không phải nhiều người thì sẽ mạnh, sau khi vạn tộc liên minh, Tô Vũ bỗng nhiên phát hiện chiến lực bọn họ còn không mạnh bằng khi tách riêng.

‘Ba hòa thượng không có nước uống chính là tình trạng hiện tại của vạn tộc. (1)

Tô Vũ cười khẩy.

Đúng là đám ô hợp, còn không mạnh bằng người hạ giới, ít nhất hạ giới có Thiên Cổ miễn cưỡng làm lãnh tụ vạn tộc, khi đại chiến, Thiên Cổ có thể nhanh chóng chỉ huy người tấn công, vài lần đại chiến dưới hạ giới, vạn tộc đều dốc sức toàn quân.

Đến đây thì bọn họ lại chỉ như người qua đường.

“Bệ hạ, giờ chúng ta làm gì?”

Tam Nguyệt hỏi, hiện tại vạn tộc không chủ động tấn công, bọn họ không tiện ra tay tiếp, đối phương có 7 vị Thiên Tôn và 12 vị Thiên Vương, rất khó đối phó với thế lực như vậy.

Đánh nữa để làm pháo hôi cho vạn tộc sao?

Tô Vũ nhìn lãnh địa chi mạch Ngục Vương, một đám cường giả đứng trên hư không, dàn sẵn trận địa đón quân địch.

Tô Vũ nói: “Không cần chúng ta ra tay.

Chờ chỉ mạch Ngục Vương xuất hiện chủ nhân quy tắc chân chính, nếu đám vạn tộc vô dụng kia còn chờ được thì ta thật sự phục bọn họ”

Nói đến đây, Tô Vũ nhắm mắt lại, nhẹ tay day day trán: “Đám người kia vẫn vô dụng như vậy.

Được việc thì ít, hồng việc thì nhiều.

Lát nữa nếu chủ nhân quy tắc thật sự xuất hiện thì chúng ta nhân cơ hội giết chóc lung tung rồi đi nhặt thi thể.

Thiên Tôn vạn tộc cũng giết.

Giết được ai thì giết hết, tất cả đều là địch nhân! Giết xong thì nghĩ cách trở về thiên địa của ta, trốn thoát rồi thì chúng ta sợ cái gì”

Mọi người sửng sốt, quan niệm địch ta của Tô Vũ thay đổi quá nhanh, bây giờ hắn muốn đối phó vạn tộc ư?

“Một đám phế vật nhưng lại chiếm cứ đại đạo không yếu”

Tô Vũ bình tĩnh nói: “Hiện tại ta chỉ thiếu thứ này.

Hiệu quả hợp tác quá kém, không hợp tác nữa!”

Tam Nguyệt gật đầu, lão thầm thở dài, tuy lão hiểu nhưng vẫn cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.

Kỳ thật ban nãy là cơ hội rất tốt, phe địch chỉ có 7 vị Thiên Tôn, trong khi vạn tộc thì có đến mười mấy người.

Lão tổ đối phương rõ ràng là đang bận tiếp dẫn vị chủ nhân quy tắc sau cửa, lão không thể phân tâm ra để động thủ.

Bên phía chi mạch Ngục Vương.

Mấy người Nguyệt Hạo thấy đám cổ thú tháo chạy đến chỗ mình thì khẽ nhíu mày.

Tuy rằng không ít cổ thú đã chết nhưng lúc này Bát Dực Hổ và Hỗn Độn Long vẫn mang theo hơn 50 cổ thú tán loạn chạy đến, không chỉ như vậy, sâu trong hỗn độn còn có cổ thú vọt tới.

Bát Dực Hổ và Hỗn Độn Long nhanh chóng tụ hợp, lực lượng cổ thú dưới trướng lại hội tụ.

Bát Dực Hổ nhìn về phía đám người Nguyệt Hạo, lớn tiếng nói: “Chúng ta nghe theo ý chí hỗn độn nên đến đây, giờ liên thủ chống đỡ hay phân tán ngăn cản?”

Nó không nói đến chuyện hợp binh.

Nguyệt La nhướng mày, sau đó ả cười duyên đáp: “Hai vị Thú Tôn, phiền hai vị phòng ngự bên ngoài, Địa Ngục Môn đã sắp mở ra, chỉ cần ngăn cản Tô Vũ và vạn tộc là được, bọn họ sẽ chết sớm thôi”

Bát Dực Hổ thầm mắng trong lòng.

Nhân tộc gian trá coi chúng ta là pháo hôi, chúng ta tổn thất thảm trọng như vậy mà vẫn không đề nghị hợp binh? Thôi, tùy các ngươi!

Nó đáp: “Được.

Nhưng đối phương mà đột kích thì các ngươi cũng phải xuất chiến, ta không muốn đơn độc đối đầu đám điên rô đó”

“Đương nhiên”

Nguyệt La mỉm cười, thế này thì sẽ an toàn hơn nhiều.

Còn mấy canh giờ nữa là Ngục Thanh có thể thoát ra rồi.

Lúc này, Hỗn Độn Long truyền âm cho Bát Dực Hổ: “Bát Dực, Tô Vũ có ý gì? Ban nãy bọn hắn suýt nữa đã giết ngươi”

“Không sao, vốn chỉ là lâm thời hợp tác, Long huynh hãy cẩn thận, tại đây chúng ta chỉ có thể tín nhiệm lẫn nhau, không thể tin tưởng bất cứ kẻ nào khác.

Nhân tộc gian trá, vạn tộc cũng không phải hạng tốt lành gì, chi mạch Ngục Vương lại càng không phải thứ tốt”

Hỗn Độn Long im lặng, quả thật ở đây chỉ có Bát Dực Hổ có thể xem như cùng phe với y, nhưng y cũng phải đề phòng Bát Dực Hổ.

Hiện giờ những kê có trí tuệ càng ngày càng gian trá.

“Bệ hạ, giờ chúng ta làm gì?”

Cự Phủ sốt ruột, chúng ta cứ chờ ở đây ư?

Tô Vũ không vội đáp, hắn nhìn xuống tay mình, thấp giọng hỏi: “Bọn họ về đến nơi chưa?”

“Tới rồi”

Lam Thiên mở miệng: “Thông Thiên mang ngọn núi đó về, Hồng Mông rất hưng phấn, có vẻ lão sắp thăng cấp.

Thông Thiên cũng có hy vọng, Tuyết Lan và Cự Trúc đều đang dung tân đạo, chúng ta đang thủ vệ cho bọn họ, bệ hạ cứ yên tâm đi”

Đại chiến chính là để kiếm lời, không thu hoạch được gì thì dù giết bao nhiêu người cũng không có ý nghĩa.

Nếu Thông Thiên và Hồng Mông đều thăng cấp thì bọn họ sẽ có thêm hai vị Thiên Tôn, còn Cự Trúc và Tuyết Lan thì có lẽ sẽ trở thành ngụy Thiên Tôn.

Như vậy thực lực phe Tô Vũ sẽ lại tăng mạnh.

Không chỉ thế, lúc này Phì Cầu cũng đang tranh thủ tiêu hóa thu hoạch của mình.

Nó đã ăn đại lượng ý chí lực của Bà Long Thú, bây giờ có dấu hiệu cường hóa, kỳ thật Phì Cầu không phải Thiên Tôn thật sự, nó khai đạo của chính mình, Cắn đạo của nó không quá dài, sau khi hắc hóa thì mạnh hơn, nếu không hắc hóa thì chiến lực của nó chỉ có thể so với Thiên Vương.

Tô Vũ trầm mặc liếc nhìn Phì Cầu rồi lại nhìn phân thân Lam Thiên trên cổ tay, một lát sau, hắn mở miệng: “Có về chủ nhân quy tắc chắc chắn sẽ thoát ra.

Vạn tộc quá vô dụng, thiếu quyết đoán hơn ta nghĩ.

Nếu lần này tình huống cho phép thì chúng ta diệt vạn tộc trước.

Sau đó chúng ta lui về Tử Linh giới vực, thượng giới thuộc về chỉ mạch Ngục Vương, hạ giới có Bách Chiến, Tử Linh giới là của chúng ta.

Như vậy thiên hạ sẽ phân thành ba phần”

Phân thân Lam Thiên đề nghị: “Bệ hạ, nếu hiện tại chúng ta dốc hết toàn lực thì có lẽ có thể trở thành người thắng lớn nhất”

Bọn họ vẫn còn nhiều vị Thiên Tôn chưa ra tay.

Nam Vương, Hồng Mông, Thông Thiên đều là Thiên Tôn, hơn nữa còn có những ngụy Thiên Tôn khác, bọn họ hoàn toàn có hy vọng trổ thành người thắng cuối cùng.

“Không vội!

Từ từ rồi tính.

Tô Vũ nhìn quanh một vòng, cuối cùng hắn nhìn về phía vạn tộc: “Có lẽ bọn họ đã nhận ra vấn đề của mình, dù bản thân bọn họ không nhận ra thì những kẻ tới từ hạ giới cũng phải có cảm giác.

Chúng ta chờ đi, để xem tiếp đó vạn tộc có thay đổi gì hay không”

(1 Câu chuyện về ba vị hòa thượng không có nước uống (Trong trường hợp trên, ý Tô Vũ là khi vạn tộc liên minh thì thực lực trở nên yếu đi, vì ai cũng ôm tâm lý tộc khác không liều mạng thì sao tộc ta phải liều mạng, tộc khác không chết Thiên Tôn thì sao tộc ta phải chết Thiên Tôn, dần dần dẫn tới tình trạng tuy liên minh vạn tộc nhưng lại không ai ra tay, còn yếu hơn khi một tộc đơn độc xuất thủ.)

Trên ngọn núi có một ngôi chùa cũ.

Ngày nọ, một tiểu hòa thượng vào trong ngôi chùa đó và nhìn thấy một cái vại không có nước, liền gánh nước đổ đầy vào cái vại nước này, còn đổ đầy nước vào chiếc bình của Quan Âm, cành liễu khô héo cũng nhờ đó mà tiếp tục xanh tươi.

Tiểu hòa thượng mỗi ngày đều gánh nước, niệm kinh, gõ mõ, đêm đêm không cho chuột ăn trộm đồ, cuộc sống rất bình yên, tự tại.

Không lâu sau, một vị hòa thượng dáng người cao cao đến ngôi chùa này.

Ông ấy rất khát, vừa vào trong chùa liền uống hết cả nửa vại nước còn lại.

Thấy thế, tiểu hòa thượng liền nói ông ấy đi gánh nước đổ đây vào lại.

Hòa thượng cao cho rằng một mình đi gánh nước thì thật là thua thiệt nên liền yêu cầu tiểu hòa thượng cùng đi khiêng nước với ông ta.

Hai người mang một cái thùng xuống núi lấy nước, lúc khiêng nước lại cứ nhất quyết phải đặt thùng nước vào giữa đòn gánh, hoặc không đặt ở giữa thì hai người cứ đẩy đi đẩy lại, ai cũng không muốn tốn nhiều sức lực.

Sau đó, lại thêm một hòa thượng béo đến.

Ông ta cũng muốn uống nước, nhưng lúc đó vại nước lại trống rỗng.

Tiểu hòa thượng và hòa thượng cao đều bảo hòa thượng béo đi gánh nước.

Ông ta gánh được một gánh rồi ừng ực ừng ực uống nước trong thùng, cuối cùng hai thùng nước đều bị uống cạn sạch.

Về sau, ai cũng không muốn đi gánh nước, thế là cả ba vị hòa thượng đều không có nước để uống.

Mỗi người, ai nấy niệm kinh, gõ mõ của mình, bình nước của Quan Âm cũng không có ai đổ nước vào, vì vậy mà cành liễu trở nên khô héo.

Ban đêm, chuột ra ăn vụng đồ cũng không ai thèm lo.

Kết quả là bọn chuột đánh đổ giá nến, gây ra hỏa hoạn lớn.ba vị hòa thượng gặp một phen hoảng sợ, liền ra sức cùng nhau dập lửa, lửa được dập tắt rồi, họ đều giác ngộ ra.

Từ đó, ba vị hòa thượng cùng nhau nỗ lực vì thế mà lúc nào cũng có nước để uống.


Chương 3290: Ta Không Muốn Biết Bí Mật Của Các Ngươi!

Giờ khắc này, đội ngũ vạn tộc vẫn không có động tĩnh gì.

Thiên Cổ nhìn Thần Hoàng Phi nói: “Thần Hoàng Phi, không thể tiếp tục như vậy, thế cục càng ngày càng ác liệt.

Phe Tô Vũ không yếu, có lẽ còn đang che giấu thực lực.

Thực lực phe Bách Chiến không thể dự đoán.

Chi mạch Ngục Vương thế nào thì mọi người cũng đều thấy rồi.

Còn chúng ta thì sao? Tới lúc này ta bỗng nhiên phát hiện ra mình đã đánh giá cao thực lực thượng giới.

Thế cục ban nãy rất tốt nhưng lại không tấn công.

Do dự không quyết đoán như vậy thì chắc chắn sẽ thua”

Thiên Cổ trầm giọng: “Chư vị cường giả thượng giới, năm xưa các ngươi năng chỉnh thiện chiến, mới 6000 năm trôi qua mà mọi người đều thay đổi rồi, trở nên tham sống sợ chết, tính toán chỉ li, che giấu thực lực, chờ đợi người khác ra tay trước.

Nếu vậy Tiên tộc ta đành gánh vác trách nhiệm.

Tiên tộc ta sẽ tiên phong trong trận chiến này, các tộc khác tạm thời nghe Tiên tộc ta hiệu lệnh”

Vài vị Thiên Tôn vừa định mở miệng, Thần Hoàng Phi đã nói: “Thần tộc ta không có ý kiến”

Bên phía Ma tộc, Ma Kích nói không nên lời.

Phe Mệnh tộc, Thiên Mệnh cũng đồng tình: “Tiếp tục như vậy không thích hợp, có lẽ…

ngươi nói đúng, tộc ta cũng không có ý kiến”

Lôi Bạo tiếp lời: “Tộc ta sẽ nghe theo Tiên tộc”

Không thần phục tộc nào nhưng có thể có người nắm quyền tạm thời, Tiên tộc có 4 vị Thiên Tôn nguyện ý tiên phong thì cứ để bọn họ chỉ huy đi thôi.

Long Thiên Tôn thấy mọi người nhìn mình thì khẽ nhíu mày: “Nhìn ta làm gì, ta và Phượng Thiên Tôn vừa xuất quan không lâu, không rõ thế cục, các ngươi nguyện ý chiến thì ta đương nhiên không có ý kiến”

Thiên Cổ nghe vậy ánh mắt sáng lên, may mà vẫn cứu vãn được tình thế.

Lão nhanh chóng nói: “Vậy hiện tại chúng ta hãy bao vây chi mạch Ngục Vương, sau đó liên hệ Tô Vũ tiếp tục đánh”

Trận chiến ban nãy có thể xem là bỏ dỡ giữa chừng.

Bây giờ phải mau chóng tiếp tục đại chiến!

Đối phương chỉ có 7 vị Thiên Tôn, dù không thể ngăn cản chủ nhân quy tắc thì vẫn có thể khiến đối phương phải trả giá lớn.

Thiên Cổ nói với Lôi Bạo: “Lôi Bạo tôn giả, phiền ngươi đi tìm Tô Vũ một chuyến.

Lần này chúng ta làm tiên phong, hắn chỉ cần nhân cơ hội đánh chết cường giả chỉ mạch Ngục Vương là được”

Lôi Bạo không muốn đi.

Thiên Cổ thấy gã do dự bèn khuyên nhủ: “Ngươi và Thiên Mệnh tôn giả cùng đi, sau đó ở lại với phe Tô Vũ, Tô Vũ muốn ra tay thì hai vị hãy tạm nghe hắn chỉ huy, cùng nhau tham chiến”

Ánh mắt Thiên Mệnh lộ vê khác thường: “Thiên Cổ đạo hữu có ý gì?”

“Không có ý gì cả” Thiên Cổ đáp: “Chỉ là cảm thấy Thiên Mệnh tôn giả đến đó có lẽ sẽ phát huy được tác dụng lớn hơn nữa, thuận tiện giúp chúng ta giám sát Tô Vũ, tránh việc hắn bỗng nhiên đổi ý, quay sang đối phó vạn tộc”

Thiên Mệnh không nói gì.

Thiên Cổ đang hoài nghi y đúng không?

Có lẽ vậy.

Quả nhiên gia hỏa này rất tỉnh táo!

Thiên Mệnh ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Được, nhưng tộc nhân Mệnh tộc ta phiền chư vị chiếu cố”

Thiên Cổ nhanh chóng đáp: “Yên tâm, Mệnh tộc vốn am hiểu nghịch vận quan sát, lần này khí vận đối phương không tốt, có Mệnh tộc ở đó ắt sẽ phát huy tác dụng.

Thiên Mệnh tôn giả yên tâm, Mệnh tộc không cần tham chiến ở tuyến đầu”

Thiên Mệnh Hầu ý vị sâu xa nhìn lão, rồi y lại nhìn sang chỗ Lôi Bạo nói: “Lôi Bạo đạo hữu, chúng ta cùng đi chứ?”

Lôi Bạo liếc y thầm nghĩ, sẽ không đến mức đó đâu nhỉ?

Lần trước gã cùng Tam Nguyệt xuống hạ giới, Tam Nguyệt liền chạy theo Tô Vũ, lần này gã đi cùng Thiên Mệnh, chắc Thiên Mệnh sẽ không chạy theo Tô Vũ đâu, đúng không?

Nếu không thì… má nó, sự tồn tại của gã sẽ rất xấu hổi Hai người nhanh chóng bay đến chỗ Tô Vũ.

Tô Vũ đang tự ngẫm xem sắp tới nên ứng đối thế nào, hắn bỗng nhiên sửng sốt.

Sao hai kẻ này lại đi cùng nhau?

Một lát sau, hai người đạp không đi đến.

Thiên Mệnh nói thẳng: “Thiên Cổ bất mãn các tộc tiêu cực đối chiến, nguyện ý để Tiên tộc làm tiên phong.

Lôi Bạo và ta tới trợ chiến giúp Nhân Chủ.

Lần này vạn tộc dẫn đầu xuất chiến, Nhân Chủ chỉ cần đánh chết cường giả đối địch ở thời khắc mấu chốt là được”

Dứt lời, nơi xa, 9 vị Thiên Tôn tam tộc cộng thêm 3 vị Minh, Phượng, Long, tổng cộng 12 vị Thiên Tôn nhanh chóng xuất động, cùng nhau lao vào Hỗn Độn Sơn.

Tô Vũ không chút khách khí, đả kích: “Trợ chiến cái gì, ta chỉ lo các ngươi không nghe lời rồi quấy rối.

Hiện tại không có hai người các ngươi, tam đại tộc có thể trấn áp ba vị Thiên Tôn.

Hợp Đạo hai tộc Minh, Long tổn thất thảm trọng, Phượng tộc thì bình thường, có thể dễ dàng trấn áp, Thiên Cổ chỉ là ném kẻ có vấn đề đi thôi”

Hắn lập tức hiểu ra tâm tư Thiên Cổ.

Mặc kệ hai kẻ này có phải người mình hay không cũng không sao cả, cứ ném đến chỗ hắn là được, nhưng hai kê này ở cùng phe hắn thì lại thành hắn hơi vướng bận.

Vạn tộc thay đổi thật nhanh!

Tô Vũ bật cười: “Vạn tộc còn tồn tại được đến bây giờ là nhờ vẫn có người thông minh”

Thiên Mệnh cười gật đầu, Lôi Bạo thì lộ ánh mắt khác thường.

Chuyện gì đây?

Ngữ khí khi Thiên Mệnh nói chuyện cùng Tô Vũ không bình thường… Hai kê này không cấu kết đấy chứ?

Tô Vũ nói: “Cũng tốt, vậy Thiên Mệnh ngươi hành động cùng Cự Phủ đi, hắn quá lỗ mãng, ta lo rằng hắn sẽ bị người đánh chết.

Ngươi là người thông minh, hãy chiếu cố hắn”

Thiên Mệnh liền đáp: “Chắc chắn rồi”

Tô Vũ gật đâu, sau đó mỉm cười nhìn Lôi Bạo: “Nếu Nguyệt La xông tới chỗ ta thì ngươi phải đối phó ả, nhất định phải ngăn cản ả, không ngăn được thì chính là hai ngươi có cấu kết, là người một phe”

Má nó!

Lôi Bạo không biết nên nói gì, giờ phút này gã bỗng nhiên cảm thấy rất nguy hiểm.

Khi đồng hành cùng phe Tô Vũ, gã sẽ là người gặp nguy hiểm chứ không phải bất kỳ ai khác.

Có lẽ Thiên Mệnh đúng là người của đối phương.

Thật đáng sợ!

Gã là kẻ duy nhất ở đây không thuộc trận doanh của Tô Vũ.

Tô Vũ mặc kệ gã, nhanh chóng nói: “Đi theo ta! Ta muốn nhìn xem vạn tộc toàn lực ứng phó thì mạnh đến mức nào, nếu không đủ mạnh, không diệt được Tội tộc thì hôm nay ta sẽ diệt vạn tộc”

Lôi Bạo nuốt nước miếng, bỗng cảm thấy thật kinh hãi.

Tô Vũ dám nói vậy trước mặt mình và Thiên Mệnh, không cần đoán cũng biết Thiên Mệnh chính là người của Tô Vũ rồi.

Hình như gã đã biết quá nhiều, gã hết sức thấp thỏm, hiện giờ tình cảnh của gã quá nguy hiểm.

Ta sẽ trở thành pháo hôi đúng không?

Hình như Tô Vũ biết gã nghĩ gì, hắn không quay đầu lại, chỉ nói: “Trừ lệnh tự bạo thì ngươi có thể không cần nghe ta, còn lại ở những thời điểm khác thì ngươi nhất định phải nghe lời, ta sẽ không cố ý nhằm vào ngươi, nhưng nếu dám kháng lệnh thì Lôi Bạo ngươi cứ chờ đi.

Ta không làm khó người khác, có điều nếu ngươi dám quấy rối thì ta sẽ giết ngươi trước tiên.

Ta là Tô Vũ, không phải đám vạn tộc vô dụng kia”

Lôi Bạo thót tim, vội vàng đáp: “Ta không dám!”

Lúc này Tô Vũ mới thoải mái, hắn nói với Thiên Mệnh: “Ngươi đến rất đúng lúc, như vậy chúng ta lại có thêm một vị Thiên Tôn, Hỗn Độn Long và Bát Dực Hổ mà làm phản thì hôm nay có cơ hội và hy vọng rất lớn có thể diệt được chỉ mạch Ngục Vương.

Nhưng đừng biểu hiện quá rõ ràng, ở thời khắc mấu chốt, ngươi nên trở về cứu viện Mệnh tộc, mang Mệnh tộc đi để tránh trở thành quân hi sinh”

Thiên Mệnh Hầu cảm kích: “Đa tạ bệ hạ”

Đến lúc này mà Tô Vũ còn không quên che chở Mệnh tộc, Thiên Mệnh rất cảm động.

Lôi Bạo suýt thì bật khóc, ta đang ở ngay đây này, các ngươi truyền âm nói chuyện đi, đừng cho ta nghe nữa, ta sợ lắm!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 13 giờ trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 23 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box