[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 656 : Vỡ Kịch Lớn Sắp Bắt Đầu. (c3276-c3280)
❮ sautiếp ❯Chương 3276: Vỡ Kịch Lớn Sắp Bắt Đầu.
Lúc này, trên đầu ngón tay Tô Vũ ứa ra chút máu tươi, ánh mắt Tô Vũ biến ảo: “Lôi Bạo, các ngươi biết chơi thật đấy, dù Bách Chiến bại lộ thì vẫn còn đứa con trai”
“Các ngươi chơi hết kịch bản này đến kịch bản khác.
Nguyệt La, Bách Chiến, Cự Nhân tộc, Nhân Tổ, Chu Tắc… Chà chà, các ngươi giỏi thật, nhưng có phải hơi phiền toái rồi hay không?”
Tô Vũ châm biếm: “Có thực lực thì sao không thử cường thế đi?”
Ánh mắt Lôi Bạo tối sằm, hồi lâu sau gã mới mở miệng: “Vũ Hoàng đừng nghĩ nhiều, ta cũng nên trở về thôi.
Vũ Hoàng sẽ không ngăn cần ta trở về đúng không?”
Tô Vũ tỉnh bơ đáp: “Có chứ”
Lôi Bạo sợ ngây người.
Hai quân giao chiến, không chém sứ giả.
Huống chi chúng ta còn từng hợp tác.
Tô Vũ híp mắt, phẩy tay: “Thôi, ta không làm khó ngươi, chỉ có duy nhất một yêu cầu.
Nếu ngươi đáp ứng thì ta không cản ngươi”
“Mời Vũ Hoàng nói”
Lôi Bạo đổ mô hôi lạnh.
Tô Vũ cười tủm tỉm: “Đơn giản thôi, ngày mai lúc tiễn đưa, ngươi dụ dỗ Long Thiên Tôn đến chỗ khác cách xa các vị Thiên Tôn, chúng ta sẽ xuống tay với Long Thiên Tôn ở thời khắc mấu chốt, lúc ấy ngươi phải chặn gã lại cho ta”
Lôi Bạo há hốc miệng: “Vũ Hoàng muốn xuống tay với vạn tộc?”
Má nó, ngươi điên rồi đúng không?
Tô Vũ lắc đầu: “Không, ta nhìn gã ngứa mắt, ta vừa đi lên gã liền động thủ với ta, ngày mai ta muốn đánh gã một trận”
Ngươi nghĩ ta tin à?
Nhưng trừ đánh một trận ra thì chẳng lẽ Tô Vũ có thể giết gã trước mặt mọi người?
Lôi Bạo không thể đoán được.
Tô Vũ cười hỏi: “Có làm không? Không thì ta sẽ công bố tất cả mọi chuyện.
Nếu làm thì ta gánh tội thay ngươi, ngươi cứ ngụy trang thành người của ta là được, ta không sợ”
Sắc mặt Lôi Bạo thay đổi liên tục, Tô Vũ mỉm cười: “Được rồi, ta coi như ngươi đã đáp ứng.
Ngày mai ngươi làm thế thì ta sẽ nói ngươi là người truyền tin cho ta, bằng không, ta sẽ công bố chân tướng về Bách Đấu và Bách Chiến.
Ngươi cảm thấy vạn tộc có tin hay không? Dù không tin thì bọn họ có coi trọng hay không? Chi mạch Ngục Vương thì sao? Dù mọi người không tin Nguyệt La thông đồng với Bách Chiến nhưng ngươi đoán xem chỉ mạch Ngục Vương có thể tra xét hay không? Chẳng lẽ không có chút dấu vết nào vô ý lưu lại?”
Lôi Bạo nhỏ giọng nhắc nhở: “Vũ Hoàng, xin hãy suy nghĩ kỹ rồi hãng làm.
Đều là Nhân tộc.”
“Câm miệng!”
Tô Vũ lãnh đạm quát: “Người ta tán thành thì mới là Nhân tộc.
Kẻ ta không chấp nhận thì chỉ là địch nhân.
Cự Nhân tộc và Nhân tộc không phải người một nhà, người không hiểu đạo lý này sao? Nếu nói đến Nhân tộc thì có lẽ Tiên Ma Thần đều là Nhân tộc.
Những chủng tộc hình người có lẽ ban đầu đều là Nhân tộc.
Nếu đã chia lìa thì không tính là cùng tộc nữa, hiểu chưa?”
Lôi Bạo cúi gầm mặt suy nghĩ, hỏi lâu sau, gã mới ngẩng đầu nhìn hắn: “Ta đã hiểu, ta sẽ chuyển đạt lời Vũ Hoàng nói cho vạn tộc”
“Vậy thì tốt”
Tô Vũ trêu chọc: “Ta vừa mới bói toán tiểu Bách Đấu, có phải hắn đã phát hiện rồi không? Vậy cũng tốt, hù dọa tiểu Bách Đấu một chút cho vui, cháu trai lớn này của ta thực lực không yếu, tuy nhiên ta và cha hắn cùng vai vế, hắn gọi ta là thúc thúc cũng không sai.
Có lẽ hắn là đời cháu của ngươi, ta và ngươi lại ngang hàng, vậy thì hắn cũng có thể gọi ta là gia gia đúng không?”
Lôi Bạo im lặng xoay người đi ra ngoài.
Tam Nguyệt hô lên: “Bệ hạ”
Lôi Bạo ngừng bước, Tô Vũ cười hỏi: “Làm sao? Muốn giữ gã lại à? Không cần đâu, ta chỉ suy đoán lung tung mà thôi.
Lôi Bạo, hãy nhớ kỹ, ngày mai ngươi mà làm không tốt thì ta sẽ nổi giận đấy”
Lôi Bạo nhanh chóng rời đi.
Nhìn hắn đi rồi, lúc này Cự Phủ mới hoảng hốt nói: “Bệ hạ, vừa rồi ngài chỉ đang kể một cố sự thôi đúng không?”
Gã có cảm giác như đang nghe thiên thư.
Tô Vũ bình thản đáp: “Không phải cố sự, mà là sự cố”
Tuyết Lan vẫn luôn im lặng bỗng mở miệng hỏi: “Vì sao ngài chắc chắn con trai của Bách Chiến nhất định là thiên tài?”
Trước đây có người đã từng nói rằng Bách Chiến có con trai.
Nhưng Tô Vũ lại chắc chắn đối phương là thiên tài, vì sao lại như vậy?
Nàng thấy Tô Vũ nhìn mình thì thanh lãnh nói: “Mẫu thân ta cũng là Nhân Vương, sau nhiều năm, ta cũng chỉ tiến vào lĩnh vực Thiên Vương.
Mẫu thân ta là cường giả, chắc chắn mạnh hơn Bách Chiến nhiều.
Vì sao con của hắn không thể là Vĩnh Hằng?”
Tô Vũ thẳng thắn đáp: “Vì ngươi vô dụng”
“co Toàn trường an tĩnh.
Tô Vũ nghiêm túc giải thích: “Thứ nhất, mẫu thân ngươi không thể so với Bách Chiến.
Bách Chiến là kê mạnh nhất trong mười vạn năm qua.
Ít nhất, trong mười vạn năm này, trừ thế hệ chúng ta ra thì hắn là người ưu tú nhất.
Hiện giờ không bằng Thượng Cổ, nếu không có lẽ Bách Chiến đã có thành tựu không kém gì Võ Vương.
Hãy nhớ kỹ, hiện tại khuyết thiếu thiên tài cùng thế hệ cạnh tranh khiến cho rất nhiều người đạt được thành tựu kém hơn Thượng Cổ”
“Thứ hai, Bách Chiến được Cự Nhân tộc tiếp nhận, Đấu Vương thì không, điều này chứng minh trong mắt Cự Nhân tộc, huyết mạch của Bách Chiến nông đậm và ưu tú hơn Đấu Vương”
“Thứ ba, con trai của Bách Chiến thuộc về loại cường cường liên hợp, cha là Bách Chiến, mẹ chắc chắn là nữ tử ưu tú nhất Cự Nhân tộc.
Cha ngươi… có lẽ không mạnh”
Sắc mặt Tuyết Lan cứng đờ.
Tô Vũ tiếp tục nói: “Thứ tư, ta chỉ tùy tiện suy đoán nhưng tại sao Lôi Bạo lại che che giấu giấu, có vẻ chột dạ?”
“Thứ năm, ta bói toán thì thần văn lập tức võ nát, chuyện này rất hiếm gặp đối với ta”
“Thứ sáu, Bách Chiến chờ đợi 6000 năm chỉ để chờ mấy Thiên Tôn ra đời? Có cần thiết không?”
Tô Vũ chợt hỏi: “Khi Bách Chiến bị phong ấn, hắn bao nhiêu tuổi?”
Tam Nguyệt biết, lão tính toán một lúc rồi đáp: “Không đến 1000 tuổi”
“Đúng vậy, không đến 1000 tuổi nhưng hắn lại chờ đợi 6000 năm chỉ vì mấy vị Thiên Tôn thôi ư? Có đáng giá không?”
Tuyết Lan nhíu mày: “Có lẽ hắn đã đạt tới hạn mức cao nhất, không thể tăng lên nữa”
Tô Vũ gật đâu: “Đúng là có khả năng này”
Tuyết Lan nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng có một ý kiến được Tô Vũ tán thành.
Nhưng Tô Vũ lập tức phán: “Vậy thì Bách Chiến vẫn là phế vật, phế vật thì không xứng được kẻ khác liều mạng trung thành.
Vì sao những cường giả Thượng Cổ kia không rời không bỏ hắn?”
“co Tuyết Lan không biết nên nói cái gì.
Tô Vũ lại hỏi: “Ngươi biết dưới trướng hắn có bao nhiêu cường giả không? Không có kẻ nào kiệt ngạo khó thuần ư?”
“Có” Tuyết Lan uể oải đáp.
Tô Vũ cười hỏi: “Vậy vì sao bọn họ cam nguyện cùng nhau ngủ đông 6000 năm với hắn? Cường giả Thượng Cổ ngu xuẩn như vậy sao? Hơn nữa tại sao bọn họ tình nguyện từ bỏ Nhân Hoàng, chuyển sang đầu quân cho Nhân Tổ?”
“c9 Tuyết Lan không thể giải thích.
Tô Vũ thở dài: “Khó mà đoán được.
Có lẽ con của hắn vẫn luôn tồn tại ở đâu đó, và kê này còn ưu tú hơn cả hắn”
Nói đến đây, Tô Vũ cảm khái: “Thôi, thế cục hiện giờ có kẻ nào không che giấu chứ?
Trừ những kẻ ngu ngốc ra thì mọi người đều thích ẩn giấu thủ đoạn, không phải ta đây cũng vậy sao?”
Dứt lời, Tô Vũ nâng tay đeo vòng lên ra lệnh: “Nói toàn bộ suy đoán của ta cho đám người Đại Chu Vương.
Ngoài ra, đi hỏi Bát Dực Hổ xem có từng gặp được một kẻ cường đại khó giải quyết nào trong hỗn độn hay không”
Vòng tay truyền đến thanh âm của Lam Thiên: “Ta sẽ lập tức truyền lời.
Bệ hạ, có thể xảy ra vấn đề gì hay không?”
Tô Vũ cười đáp: “Sợ cái gì? Bách Chiến liên thủ với con trai hắn mà cũng không dám ngoi đầu thì chứng tỏ con hắn tuy mạnh nhưng cũng có giới hạn.
Có lẽ mạnh hơn Bách Chiến một chút, đại khái không bằng Võ Hoàng.
Không phải là bọn họ chỉ có hai vị chủ nhân quy tắc thôi sao?”
Tô Vũ nói có vẻ rất đơn giản.
Lam Thiên bất đắc dĩ, thực lực như vậy là đã lợi hại lắm rồi.
Tô Vũ trấn an: “Không sao, hiện tại có rất nhiều cường địch, Bách Chiến sẽ không tùy tiện ngoi đầu đâu.
Nhưng có lẽ chúng ta sẽ phải thay đổi kế hoạch, quả nhiên kế hoạch luôn không đuổi kịp biến hóa.
Nếu không ổn thì ta sẽ đến Tử Linh giới vực một chuyến để nói chuyện nhân sinh với Võ Hoàng.
Vốn muốn giết chết lão nhưng bây giờ có lẽ không nên làm vậy, loại mãng phu thuần túy như Võ Hoàng quả nhiên là người thiện lương.
Loại mãng phu giả như Bách Chiến mới khó đối phó, nhưng cũng chẳng sao, chỉ đơn giản không phải là người tốt giống ta mà thôi”
Mọi người đều nhìn hắn, ngươi đang tự nói xấu mình đấy à?
Không phải, phải nói là tự mình hiểu mình mới đúng.
Tô Vũ cười lớn không ngừng: “Càng ngày càng thú vị! Đó mới chỉ là món khai vị mà thôi, ta cảm thấy Nhân Tổ, Nhân Hoàng, Thời gian chi chủ, Tử Linh chỉ chủ, Văn Vương…
những người này đều sắp xuất hiện rồi.
Thời đại này thật kích thích! Bách Chiến và con của hắn có lẽ chỉ là vấn đề nhỏ, cá lớn vẫn đang ẩn nấp phía sau, biết đâu lại xuất hiện một vị Hỗn độn chi chủ nào đó thì sao? Ngoài ra còn có Địa Ngục Môn và Thiên Môn, không chừng sau này còn có Thông Thiên Môn nữa, đúng không?”
Tô Vũ nhìn về phía Thông Thiên Hầu, Thông Thiên Hầu điên cuồng gật đầu, vui vẻ ra mặt: “Bệ hạ, chỉ cần bệ hạ giúp ta cường đại thì ta sẽ giúp bệ hạ phong ấn toàn bộ những người này phía sau cửa của ta.
Từ nay về sau, toàn bộ thế giới chỉ còn lại thời đại của bệ hạ”
“Không phải thứ tốt!”
Tô Vũ cười mắng: “Gia hỏa nhà ngươi quả nhiên không có lương tâm, dù sao Văn Vương cũng từng nâng đỡ ngươi.
Nếu vậy thì có lẽ ngày nào đó ngươi cũng sẽ phong ấn cả ta”
Thông Thiên Hầu ngượng ngùng, y vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm chân ngựa rồi.
Tô Vũ đứng dậy, dõi mắt nhìn về phía Nhân Sơn xa xa.
Giờ phút này, Nhân Sơn chắc chắn không an tĩnh.
“Thời đại này càng ngày càng thú vị, cũng càng ngày càng nguy hiểm.
Không biết đám ngu xuẩn các ngươi có thể sống bao lâu?”
Tô Vũ lẩm bẩm rất nhỏ, không ai có thể nghe thấy.
Vỏ kịch sắp bắt đầu rồi!
Chương 3277: Đại Chu Vương Đáng Ngờ.
Quả thật vở kịch đã bắt đầu khai mạc.
Đêm nay, trên Nhân Sơn, các vị Thiên Tôn đều phẫn nộ.
Bọn họ tặng bảo vật cho Tô Vũ cũng không tính là gì, nhưng Tô Vũ dám bảo mọi người thay lễ phục Thượng Cổ, ngày mai tiễn hắn xuất chinh dựa theo lễ chế Hoàng đình.
Chuyện này không ai có thể chấp nhận!
Có người kịch liệt phản đối, cũng có người tán đồng.
Minh Thiên Tôn không quá để ý, lão mở miệng: “Đây chỉ là việc nhỏ, nếu hắn nguyện ý xuất chiến thì sao chúng ta phải ngại đóng kịch để thỏa mãn thói hư vinh của hắn? Hắn nguyện ý làm tiên phong không phải là chuyện tốt sao?”
Dù sao cũng không tổn thất gì.
Đạo Thiên Tôn thì lạnh lùng phàn bác: “Không thể! Chúng ta phản kháng Nhân tộc vô số năm, bây giờ lại dùng thân phận thần tử đi tiễn hắn ngự giá thân chinh thì chẳng phải là thần phục một lần nữa sao? Vậy mười vạn năm phản kháng kia đều chỉ là trò cười thôi à? Hắn còn đòi phục chế Thượng Cổ, không thể làm theo ý hắn!”
Một đám Thiên Tôn ầm 1 không ngừng vì việc này.
Có người ồn ào, có người trầm mặc.
Mấy người Lôi Bạo, Thiên Mệnh vẫn luôn trầm mặc.
Sau khi Lôi Bạo chuyển lời xong thì gần như không hé răng, trong lòng gã còn đang suy nghĩ về Tô Vũ.
Tô Vũ quả thật là một người đáng sợ!
Chỉ từ một ít dấu vết để lại, từ đầu mối dễ dàng bị kẻ khác quên đi mà hắn lại phân tích ngược ra chân tướng, người này khiến kẻ khác phải kính sợ.
Lôi Bạo âm thầm so sánh Bách Chiến và Tô Vũ, trong hai người bọn họ, rốt cuộc là kẻ nào mạnh hơn?
Gã so sánh trên mọi phương diện chứ không đơn thuần chỉ là thực lực.
Hồi lâu sau, gã không thể đưa ra kết luận, nhưng gã thấy Tô Vũ khiến gã có áp lực lớn hơn so với Bách Chiến, cũng có thể là do Bách Chiến điệu thấp hơn Tô Vũ.
Tô Vũ không quan tâm vạn tộc ầm ï thế nào.
Lúc này Tô Vũ đang phái Tam Nguyệt đi an bài cho tất cả tộc nhân, miễn khi bọn họ cướp đoạt Long Thiên Tôn xong bị tên kia nhân cơ hội bọn họ đi chinh chiến mà trả thù Thực Thiết nhất tộc ở nhà.
Toàn bộ Thực Thiết tộc chỉ còn Cự Trúc Hầu ở lại bên ngoài, ngay cả Tứ Nguyệt và Ngũ Nguyệt cũng bị Tô Vũ sắp xếp tiến vào binh khí không gian tạm lánh.
Tô Vũ, Phì Cầu, Tam Nguyệt, Cự Phủ, Tuyết Lan, Thông Thiên, Cự Trúc, 4 vị Thiên Tôn, 3 vị Thiên Vương, đây là lực lượng đỉnh cấp bên phe Tô Vũ, ở thời đại này, dù Thiên Vương đối chiến Thiên Tôn thì cũng không dễ bị đánh chết.
Thực Thiết tộc lại được dời đi lần nữa.
Tam Nguyệt giao binh khí không gian chứa tộc nhân cho Tô Vũ, chân thành nói: “Để bệ hạ giữ thứ này sẽ an toàn hơn là ở trong tay ta”
Tô Vũ nhìn lão, ở chỗ ta thì an toàn sao?
Chưa chắc!
Tô Vũ im lặng thu hồi binh khí, mở miệng nói: “Lần này chúng ta xuất chiến có khả năng sẽ gặp phải cường địch, thậm chí là chủ nhân quy tắc mới thoát ra.
Cho nên mọi người nhất định phải cẩn thận”
Tô Vũ nhắc nhớ: “Quy cũ cũ, nghe lệnh làm việc! Ở thời khắc mấu chốt, dù ta nói gì thì mọi người cũng phải nghe lệnh, như vậy thì mới có hy vọng sống sót.
Nếu không nghe lệnh, các ngươi chết đi là đáng đời”
Lần này không ai phản đối, mọi người đều gật đâu.
Tô Vũ tính toán rồi lại nói: “Tội tộc chưa chắc chỉ có 5 vị Thiên Tôn, nhất định phải chú ý điểm này.
Tin tình báo của vạn tộc không chính xác, bọn họ chưa bao giờ lấy được tình báo trực tiếp”
Cự Phủ nói: “Vậy không tốt sao? Nếu tình báo bị bọn họ khống chế toàn bộ thì mới là phiền toái”
Tô Vũ tươi cười khẽ gật đầu.
Tiếp đó Tô Vũ không mở miệng nữa, hắn truyền âm cho mọi người: “Nhớ kỹ, không cần liều mạng truy sát, chỉ cần đánh trọng thương thôi là được.
Giết người thường sẽ phải trả cái giá rất lớn”
Mọi người hơi ngạc nhiên, mục tiêu của Tô Vũ không phải là giết vài tên cường địch sao?
“Muốn giết người thì chờ tới thiên địa của ta rồi giết”
Tô Vũ cẩn thận giải thích để tránh những kẻ này hành động xằng bậy: “Đánh bọn họ trọng thương, giết chết vài người, tốt nhất là ép vài người phải trốn vào sâu trong hỗn độn.
Phải để bọn họ chủ động đi tìm thiên địa của chúng ta chứ không phải là thiên địa của chúng ta chủ động xuất hiện”
Tóm lại Tô Vũ muốn tất cả mọi chuyện phải kín kẽ không kẽ hở.
Cơ duyên, thiên địa, cây trà đều không phải do ta đưa ra mà là tự bọn họ may mắn phát hiện.
Mấy người gật đầu lần nữa.
Khi đã đi theo Tô Vũ thì chỉ cần tiến hành theo kế hoạch, còn những chuyện khác thì cứ giao cho Tô Vũ suy xét là được.
“Lam Thiên”
Tô Vũ lại lên tiếng: “Chưa chắc Bát Dực Hổ và Hỗn Độn Long đã muốn ra tay, thậm chí không thể tin bọn chúng hoàn toàn.
Bọn chúng nói muốn tiêu diệt chủ nhân quy tắc cũng chưa chắc đã là thật, có lẽ sẽ còn liên thủ với đối phương.
Bát Dực Hổ biết rất nhiều bí mật của chúng ta.
Một khi Bát Dực Hổ liên thủ với đối phương thì ngươi hãy báo đám người Vạn phủ trưởng lập tức rút lui, dù có cơ hội gì thì cũng không được nán „”
lại Tô Vũ sẽ không hoàn toàn tín nhiệm hai vị hỗn độn cổ thú này, tín nhiệm ba phần đã là không tôi.
Trừ người một nhà ra thì Tô Vũ không tin ai cả.
Thế cục hiện nay, nếu tùy tiện tín nhiệm người khác thì chính là muốn chết.
Một đám người kẻ nào cũng đa mưu túc trí, âm hiểm xảo trá.
Tô Vũ trầm mặc một hồi rôi lại nói: “Ö thời khắc mấu chốt, nếu gặp phải nguy cơ, tất cả cường giả trong tân thiên địa đều phải nghe lệnh… Đại Chu Vương”
Vừa dứt lời, vòng tay hóa thân của Lam Thiên cũng sửng sốt chứ đừng nói đến mấy người Tam Nguyệt.
Ở trong trận doanh của Tô Vũ, cường giả đỉnh cấp được tín nhiệm nhất là Lam Thiên, Vạn Thiên Thánh, Phì Cầu, Nam Vương, Lam Sơn… Những người này đều xếp trên Đại Chu Vương.
Nếu nói đến thực lực thì Đại Chu Vương còn chưa đến Thiên Tôn, không mạnh bằng Nam Vương, thậm chí còn không bằng Vạn Thiên Thánh.
Vậy mà Tô Vũ lại nói phải nghe lệnh Đại Chu Vương ở thời khắc mấu chốt.
Vì sao?
Mọi người cảm thấy rất khó hiểu.
Tô Vũ không giải thích, chỉ cần bọn họ nghe lời là được.
Đại Chu Vương?
Một lão gia hỏa đến bây giờ vẫn còn vô cùng thần bí, y là văn thư của Nhân Hoàng, biết quá nhiều, nắm giữ quá nhiều.
Bách Chiến có con trai là điều tuyệt mật đúng không?
Nhưng Đại Chu Vương lại biết.
Chẳng những y biết mà còn nói ra nhẹ nhàng như thể đó chỉ là một tin đồn nhảm, Cự Nhân tộc không hề có ý định che giấu.
Phải biết rằng, 6000 năm qua vạn tộc không hề biết đến điều này.
Cự Nhân tộc che giấu rất tốt, kết quả đám người Tô Vũ lại coi đó như câu chuyện cười, nhờ có Đại Chu Vương nói ra chứ không thì có ai biết được tin tức ấy?
Đây có thể xem như chuyện cơ mật.
Kết quả Đại Chu Vương lại hoàn toàn không coi nó là bí mật.
Trước kia Tô Vũ không suy nghĩ sâu, hiện giờ thấy đám người Bách Chiến che che giấu giấu, nghĩ lại thì có lẽ Đại Chu Vương đã cố ý tiết lộ, mấu chốt là lão già này không bao giờ nói ra một cách rõ ràng.
Y nói Bách Chiến là người tài ba, trọng tình trọng nghĩa, bách chiến bách thắng, thiên phú tuyệt đỉnh.
Mà lúc đó Tô Vũ đang mắng Bách Chiến là phế vật.
Kỳ thật Đại Chu Vương đã vô ý hoặc cố ý tiết lộ rất nhiều bí mật cho hắn, chỉ là lúc đó bản thân Tô Vũ không để ý mà thôi.
“Kể cả thực lực”
Tô Vũ nói thầm, kỳ thật hắn không hề giúp đỡ Đại Chu Vương, nhưng thực lực Đại Chu Vương vĩnh viễn không tụt lại phía sau.
Mọi người đến Vĩnh Hằng, y là Vĩnh Hằng.
Mọi người tấn cấp Hợp Đạo, y cũng lục đục lên Hợp Đạo.
Mọi người thăng cấp Thiên Vương, y cũng đột phá Thiên Vương.
Y vẫn luôn giữ chừng mực, không quá cao cũng không quá thấp, không phải cao cấp nhất nhưng luôn đủ hữu dụng, hơn nữa sẽ không trở thành kẻ tụt lại phía sau và bị bỏ qua.
Tô Vũ nói mình đã đến Nhân Hoàng đại đạo, y cũng biết đến Nhân Hoàng đại đạo.
Tô Vũ phát hiện thông đạo Táng Hồn Sơn, y cũng lộ ra rằng mình biết thông đạo này.
Tóm lại Tô Vũ cảm thấy Đại Chu Vương vẫn còn đang ẩn giấu thủ đoạn, đương nhiên có lẽ là không mạnh lắm, nếu mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi thì Đại Chu Vương đã đứng ra từ lâu rồi, nhưng Đại Chu Vương lại khống chế chắc chắn ở thời khắc mấu chốt, đợi đến lần triều tịch chỉ biến tiếp theo.
Triều tịch thứ chín kết thúc, mở ra triều tịch thứ mười.
Nếu lần thứ mười kết thúc mà đám người Nhân Hoàng còn không trở về thì có phải sẽ có triều tịch thứ 11 hay không?
Chương 3278: Trực Tiếp Chất Vấn ().
Trong lúc Tô Vũ đang tự hỏi, trong vũ trụ thiên địa của hắn, trong lòng đất, Lam Thiên đã truyền đạt mệnh lệnh của Tô Vũ.
Giờ phút này, mọi người đều nhìn về phía Đại Chu Vương, ở thời khắc mấu chốt, Đại Chu Vương sẽ chấp chưởng mọi việc.
Đám người Vạn Thiên Thánh cười tủm tỉm nhìn y.
Đại Chu Vương lộ vẻ mặt xấu hổ: “Vạn phủ trưởng, ta không rõ bệ hạ nghĩ thế nào, sao lại giao trọng trách như thế cho ta? Thực lực ta thấp kém, hay Vạn phủ trưởng thay ta đi?
Vạn Thiên Thánh từ chối: “Bệ hạ đã quyết định, Đại Chu Vương sao phải khiêm tốn?
Nếu so về tính kế thì ta đương nhiên không bằng Đại Chu Vương”
“Nhưng mà..”
Vạn Thiên Thánh ngắt lời: “Chẳng lẽ không phải sao? Ta ngủ đông trong học phủ nhiều năm chờ đợi thời cơ, nhưng tất cả đều nằm trong sự khống chế của Đại Chu Vương.
Người ngoài đều cảm thấy ta chỉ là Sơn Hải, nhưng e rằng Đại Chu Vương chưa từng nghĩ như vậy”
Vạn Thiên Thánh thở dài: “Kỳ thật ta muốn hỏi một vấn đề, Đại Chu Vương không ngại tâm sự cùng ta chứ?”
Đại Chu Vương nhướng mày: “Đương nhiên”
“Xin mời”
Vạn Thiên Thánh đi phía trước, Đại Chu Vương theo sau.
Hai người đi tới chỗ không người.
Đến khi không còn thấy những người khác nữa, Đại Chu Vương mới cười hỏi: “Vạn phủ trưởng có chuyện gì muốn hỏi ta sao? Nếu ta biết thì nhất định sẽ nói hết”
Vạn Thiên Thánh quay đầu nhìn y, bình tĩnh nói: “Không muốn hỏi gì nhiều, ta chỉ muốn biết Diệp sư huynh của ta có quan hệ gì với Đại Chu Vương không?”
“co Đại Chu Vương nghỉ hoặc: “Diệp Bá Thiên? Không có quan hệ gì”
“Vậy à?”
Vạn Thiên Thánh cười nhạt: “Đại Chu Vương, ta lại hỏi thêm vài câu vậy.
Đến triều tịch này, Hạ Thần mới mang theo truyền thừa Văn Vương rời núi đúng không?”
“Đúng”
“Vì sao chín triều tịch trước y chưa từng xuất hiện?”
Vạn Thiên Thánh trầm giọng: “Tại sao phải là lần triều tịch này? Huống hỏ, trong triều tịch này có quá nhiều thứ xuất hiện.
Mặc đạo xuất hiện được Lưu Hồng kế thừa.
Bút đạo được bệ hạ kế thừa.
Nghiên đạo ở nhà cũ của Văn Vương cũng xuất hiện, Chỉ đạo cũng thế.
Bốn đạo của Văn Vương đều hiện thân ở triều tịch thứ mười”
“Võ Hoàng cũng tỉnh lại ở triều tịch này”
“Sau đó, Tinh Vũ Ấn xuất hiện, nếu không mở được chỗ ở cũ của Văn Vương thì tìm ra Tinh Vũ Ấn bằng cách nào?
“Truyền thừa Văn Vương, truyền thừa Nhân Hoàng, có lẽ đó là hai hậu chiêu lớn nhất của cả Nhân tộc sau thời Thượng Cổ.
Và chúng đều xuất hiện ở thời đại của bệ hạ chứ không phải thời đại của Bách Chiến”
“Theo lý thuyết, với thiên phú của Bách Chiến thì nhận được những hậu chiêu đó sẽ càng tốt hơn.
Nhưng chúng lại không thuộc về Bách Chiến, cũng có lẽ từng có người suy xét cho chúng xuất thế ở thời kỳ kia, nhưng khi kẻ đó nhận ra ý đồ chân thật của Bách Chiến, phát hiện nhất mạch người truyền lửa gặp nguy cơ, bị chèn ép hay thậm chí bị ám hại… Hắn đã lựa chọn bắt đầu ở triều tịch lần thứ 10″
Vạn Thiên Thánh nhìn Đại Chu Vương, bình tĩnh nói: “Kỳ thật ta không quan tâm những chuyện này, ta chỉ muốn biết chân tướng về Diệp sư huynh”
Vạn Thiên Thánh nói tiếp: “Diệp sư huynh có một tác dụng cực lớn trong hàng loạt những biến cố đã và đang diễn ra.
Tuy rằng thực lực của hắn không đủ để là quân cờ chủ chốt có thể thay đổi cục diện của Nhân tộc, nhưng vì có Diệp sư huynh nên khắp thiên hạ đều biết Đa thần văn nhất hệ rất cường đại.
Trước Diệp sư huynh, Nhất Đại Hạ Thần hay Tam Đại Nam Vô Cương đều không nổi danh bằng Diệp sư huynh, ngay từ ban đầu, Đa thần văn nhất hệ vốn cũng không nổi danh”
“Sau khi Diệp sư huynh quật khởi và thậm chí là sau khi hắn chết trận thì Đa thần văn nhất hệ mới bị vạn tộc kiêng kị, cũng khiến Đa thần văn nhất hệ thành nơi chỉ tuyển nhận thiên tài đỉnh cấp.
Lại thêm Đại Chu phủ cố ý hoặc vô tình áp bách khiến Đa thần văn nhất hệ gặp phải nguy cơ lớn ảnh hưởng đến sinh tử tồn vong”
“Bởi vậy mới xuất hiện bệ hạ”
Vạn Thiên Thánh chậm rãi chỉ ra từng điểm nghi vấn.
Ông nói: “Nếu không, dù bệ hạ kế thừa Thời Gian Sách của Thời Gian Sư, nếu tình thế không khẩn cấp thì rất nhiều trận chiến đã không bùng nổ sớm, nếu bệ hạ gia nhập Đơn thần văn nhất hệ, vậy thì đến hiện tại toàn bộ vạn giới vẫn sẽ ở trạng thái hòa bình.
Nhưng hòa bình có thể kéo dài bao lâu? Đám người Nhân Hoàng đã sắp trở lại, nếu có người cảm nhận được điều đó và phát hiện thời cơ không còn kịp thì có thể bắt đầu loạt biến cố đó sớm hơn hay không?”
Vạn Thiên Thánh nhìn thẳng vào mắt Đại Chu Vương, ông lại nói: “Ta đã từng đi tìm trong Tử Linh trường hà rất nhiều lần nhưng không tìm thấy sư huynh của ta.
Đại Chu Vương có biết sư huynh ta đi đâu không?”
Đại Chu Vương nhíu mày: “Diệp Bá Thiên đã chết, có lẽ hắn chưa sống lại, có lẽ vẫn đang trầm miên ở trong Tử Linh trường hà, có lẽ hắn còn chưa khôi phục ký ức, khi còn sống thực lực hắn không quá mạnh, đó không phải là chuyện bình thường sao?”
Vạn Thiên Thánh khẽ gật đầu: “Vậy ta sẽ hỏi lại, rốt cuộc Lưu Hồng là người của ai?”
“Hả?”
Đại Chu Vương khó hiểu nhìn ông, Vạn Thiên Thánh bình tĩnh nói: “Không, ta nên hỏi là ai đã sắp xếp để Lưu Hồng kế thừa Mặc đạo? Kỳ thật Lưu Hồng biết rất nhiều điều, có vài điều có lẽ gã không nói dối, có lẽ gã thật sự đột nhiên biết được, thậm chí là thấy được một vài ký ức.
Gã nói rằng mình nhìn thấy từ đại đạo, có thể nhìn thấy những điều đó từ đại đạo sao?”
“Lưu Hồng từng nói thần văn là hóa thân của quy tắc.
Chính vì thế mà ta và bệ hạ mới ngộ ra rất nhiều điều, chỉ một câu đơn thuần như vậy nhưng Hợp Đạo bình thường lại không thể nhìn thấu.
Mà Lưu Hồng kế thừa Mặc đạo có phải là để chuẩn bị hồi sinh ai đó hay không?”
Vạn Thiên Thánh suy đoán: “Hồi sinh Tỉnh Nguyệt là bởi vì nàng nắm giữ Sinh mệnh chi đạo, người nào đó cảm thấy nàng cần phải đến tiền tuyến chỉ viện nhóm người Nhân Hoàng sao?”
Đại Chu Vương thở dài: “Thiên Thánh, ngươi nghĩ quá nhiều rồi”
Vạn Thiên Thánh mỉm cười: “Không đâu, không nhiều một chút nào.
Ta đây hỏi ngươi, ngươi không quen biết Tinh Nguyệt à?”
“Không biết”
Đại Chu Vương lắc đầu: “Ta đi theo Nhân Hoàng bệ hạ ở thời kì cuối trước khi thống nhất Nhân Cảnh, Tinh Nguyệt chết trận quá sớm, sau này bệ hạ chưa từng nhắc đến nàng nên ta không biết”
Vạn Thiên Thánh nhếch môi: “Vậy ư? Thôi, tùy ngươi”
Vạn Thiên Thánh đã thăm dò được kế hoạch cơ bản của Đại Chu Vương.
Có lẽ trong triều tịch thứ chín, y vốn chuẩn bị ra tay trợ giúp Bách Chiến áp chế vạn tộc rồi đi nghênh đón đám người Nhân Hoàng trở về, thậm chí chủ động đi viện trợ Nhân Hoàng.
Nhưng sau đó Đại Chu Vương phát hiện có điều không thích hợp.
Hai người Binh Quật và Đan Ngọc được Đại Chu Vương sắp xếp bại lộ, nhưng đáng tiếc là hình như Bách Chiến đã hãm hại bọn họ, vậy nên Đại Chu Vương không thể không ẩn náu, cất giấu đi những thứ vốn chuẩn bị lộ ra.
Chắc chắn y biết truyền thừa của Văn Vương ở đâu, cũng biết chỉ mạch Chiến Vương đang bảo hộ Văn Mộ Bia.
Nhưng y không bại lộ.
Bách Chiến bỗng nhiên thức tỉnh huyết mạch Nhân Tổ, hắn ta bắt đầu hướng về Nhân Tổ, mục tiêu của Nhân Tổ và Nhân Hoàng có lẽ không giống nhau, thậm chí còn tồn tại xung đột.
Vì thế mới có triều tịch thứ mười, kỳ thật vẫn luôn có một kẻ khống chế triều tịch này, đó là Đại Chu Vương, từ trước đến nay vẫn luôn là y.
Đại Tần Vương hay Tô Vũ thì đều do Đại Chu Vương thúc đẩy thượng vị.
Chuyện của Diệp Bá Thiên là một lần rung chuyển lớn của Đa thần văn nhất hệ, Vạn Thiên Thánh không tin Đại Chu Vương thật sự làm lơ chuyện lớn như vậy.
Đa thần văn nhất hệ là truyền thừa của Văn Vương, những người khác biết mà Đại Chu Vương lại không biết ư?
Nhân tộc bình thường không biết là chuyện bình thường!
Nhưng Thiên Diệt còn biết Văn Mộ Bia là vật Văn Vương lưu lại, vậy tại sao Đại Chủ Vương hoàn toàn không biết gì cả?
Không có khả năng!
Văn Mộ Bia cất giấu trong Văn Minh học phủ 50 năm, Diệp Bá Thiên đã chết đi, Đa thân văn nhất hệ lại suy tàn, thế mà y biết Văn Mộ Bia là gì nhưng lại chưa từng tới lấy.
Có hợp lý không?
Đại Chu Vương không quan tâm đến Bút đạo sao?
Dù không biết đến Bút đạo thì chẳng lẽ y không biết nó là truyền thừa của Văn Vương?
Nhưng y thật sự chưa bao giờ động đến Văn Mộ Bia.
Nếu y lấy đi Văn Mộ Bia thì đã không còn những chuyện sau đó.
Tô Vũ không học được Đa thần văn chiến kỹ, không tiếp xúc đến Bút đạo, tuy hiện giờ Bút đạo có về không còn hữu dụng nhưng trên thực tế, Bút đạo Đa thần văn mới là yếu tố mấu chốt giúp Tô Vũ khai thiên, 99 thần văn chính là cơ sở để hắn mở đạo.
Chương 3279: Trực Tiếp Chất Vấn (2).
Vô số ý niệm hiện lên trong đầu Vạn Thiên Thánh, có điều rất nhanh ông không còn rối rắm nữa: “Đại Chu Vương, dù thế nào, Nhân tộc có ngày hôm nay cũng có một phần công lao của ngươi.
Bệ hạ cảm thấy ngươi có thể ứng đối nguy cơ, ta hy vọng nếu kế tiếp có phiền toái thì Đại Chu Vương hãy để tâm nhiều hơn.
Nhân tộc… Hoặc nên nói là đám người Nhân Hoàng không thể đợi được vị Nhân Chủ tiếp theo đâu”
Đại Chu Vương cười đáp: “Đương nhiên rồi”
Vạn Thiên Thánh khẽ gật đầu: “Vậy khi nào Đại Chu Vương mới tấn cấp Thiên Tôn?”
Đại Chu Vương đáp nước đôi: “Khó có thể nói trước, tùy duyên số đi”
Vạn Thiên Thánh nhắc nhở: “Sắp tới chắc chắn sẽ có người thăng cấp Thiên Tôn, hoặc là ta và Lam Thiên sẽ có một người tới Thiên Tôn, khi ấy Đại Chu Vương cũng nên thăng cấp Thiên Tôn đi”
Đại Chu Vương không nói gì.
Vạn Thiên Thánh nói cứ như thể thăng cấp Thiên Tôn là việc rất nhẹ nhàng không bằng.
Vạn Thiên Thánh lại nói: “Bệ hạ phỏng đoán về tiểu Bách Đấu như vậy, Đại Chu Vương cảm thấy có khả năng hay không?”
“Có vài phần” Đại Chu Vương đáp: “Kỳ thật ta cũng không rõ lắm, nhưng con trai của Bách Chiến Vương quả thật rất thần bí, ta chưa bao giờ gặp hắn”
Đại Chu Vương đã từng hợp tác với Cự Nhân tộc.
Vạn Thiên Thánh hỏi tiếp: “Vậy ngươi cảm thấy hiện tại đối phương có biết đến sự tồn tại của chúng ta không? Nếu hắn đang ở trong hỗn độn, vậy có khi nào hắn đã ẩn núp quan sát chúng ta khi biến cố xảy ra trong hỗn độn và khi bệ hạ khai thiên không?”
Đại Chu Vương nhướng mày: “Có khả năng hắn biết, cũng có khả năng không biết”
“Nếu vậy thì có khi vài thủ đoạn bệ hạ ẩn giấu đã hoàn toàn bại lộ với phe Bách Chiến”
Ánh mắt Vạn Thiên Thánh thâm thúy: “Đại Chu Vương, nếu đối phương thật sự rất mạnh, thậm chí đạt tới trình độ Võ Hoàng, ngươi cảm thấy chúng ta có thể đối phó với hắn không?”
Võ Hoàng rất mạnh! Đương nhiên Võ Hoàng bị phong ấn hiện tại thì không đáng nhắc tới.
Nói đến Võ Hoàng, Vạn Thiên Thánh không khỏi nhiều lời thêm: “Võ Hoàng bị phong ấn nhiều năm, mấy năm gần đây mới có dấu hiệu tỉnh lại, còn trùng hợp bị bệ hạ gặp được.
Tuy nói người khai 360 nguyên khiếu mới có thể nghe được thanh âm của lão, nhưng trước bệ hạ, chẳng lẽ cả Nhân tộc không có ai khai 360 nguyên khiếu ư? Nếu ta đoán không sai, Bách Chiến cũng đã mở ra hết rồi, có lẽ hắn cũng từng tới Tinh Vũ phủ đệ, vì sao hắn chưa từng nghe được bất cứ thanh âm gì?”
“Cái này…”
Đại Chu Vương ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có lẽ mấy năm gần đây ý chí của Võ Hoàng mới thức tỉnh, trước đó hoàn toàn không có động tĩnh gì”
“Ô, vậy à?
Kỳ thật Vạn Thiên Thánh rất muốn xé rách mặt già của y để xem y có đồ mặt hay không, nhưng ông ngẫm lại thì lại thôi.
Tô Vũ còn chưa truy cứu thì ông cũng không cần làm vậy.
Hai người nở nụ cười liếc nhìn nhau, nụ cười của cả hai đều hiền lành chân chất, có cảm giác như đang nói rằng: Ngươi không phải là người tốt!
Tô Vũ không biết những chuyện này.
Hắn biết mình giao quyền cho Đại Chu Vương thì đám người Vạn Thiên Thánh nhất định sẽ chú ý, không cho Đại Chu Vương tùy tiện xằng bậy.
Giờ phút này, bầu trời dần dần sáng.
Tô Vũ không nói nhiều, hắn đạp không bước thẳng đến khu vực Nhân Sơn.
Hắn muốn ra tay đánh cướp đỏ trên người Long Thiên Tôn.
Nhân Sơn.
Một đám cường giả lần lượt xuống núi.
Đương nhiên bọn họ không mặc phục sức Thượng Cổ theo lời Tô Vũ nói, làm vậy quá mất mặt, vạn tộc không muốn khiến những người khác lầm tưởng rằng vạn tộc đã thần phục Nhân tộc lần nữa.
Hai phe quan sát lẫn nhau từ xa, khoảng cách càng ngày càng gần.
Dẫn đầu vạn tộc là Thánh Hầu Tiên tộc.
Lần này các đại cường giả đều xuất hiện, có rất nhiều vị Thiên Tôn, kể cả tân Thiên Tôn Nguyên Mục Hầu cũng tới đây.
Tiên tộc vẫn cường đại trước sau như một.
Thánh Hầu, Đạo Thiên Tôn, Hoang Thiên Tôn, Nguyên Mục Hầu, có đến 4 vị cường giả Thiên Tôn.
Bên phía Thần tộc có Thần Hoàng Phi, Nhật Miện Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn.
Còn Ma tộc chỉ có hai vị Thiên Tôn là Ma Thiên Tôn và Hồn Thiên Tôn.
Chỉ tính riêng tam tộc thì lúc này đã có 9 vị Thiên Tôn xuất hiện.
Ngoài ra còn có Minh Thiên Tôn, Long Thiên Tôn, Phượng Thiên Tôn, Lôi Bạo, Thiên Mệnh.
Tổng cộng có 14 vị cường giả đỉnh cấp ở đây.
Hai bên cách nhau không đến một ngàn mét.
Mấy người Tam Nguyệt hết sức cảnh giác, lo lắng bị đám người kia vây công, có quỷ mới biết vạn tộc có đột ngột xuống tay với bọn họ hay không.
Dù lúc này thực lực phe bọn họ không yếu thì cũng không thể địch nổi 14 vị cường giả đỉnh cấp và một đám Thiên Vương.
Vừa thấy mặt, Tô Vũ liền mất hứng nói: “Ta đảm đương tiên phong cho các ngươi mà các ngươi lại không chịu thỏa mãn yêu cầu nho nhỏ của ta ư?”
Nguyệt Thiên Tôn tươi cười mở miệng: “Tô Nhân Chủ đột nhiên đề nghị như vậy làm chúng ta không kịp chuẩn bị.
Chúng ta đã tiêu hủy phục chế Thượng Cổ từ lâu rồi, giờ muốn mặc thì chúng ta phải làm lại, còn phải tìm được lão nhân nghiên cứu phương diện này để mô phỏng như xưa, không thể tùy tiện chế tác được.
Nếu làm ẩu thì sẽ rất mất mặt”
Tô Vũ híp mắt, gia hỏa Thần tộc giỏi ăn nói thật.
Tô Vũ bình thản đáp: “Thôi, ta lười so đo với các ngươi.
Lần này ta sẽ làm tiên phong, nhưng khi nào vạn tộc mới xuất binh? Đừng chờ đến khi ta bị người vây giết mà các ngươi vẫn chưa xuất hiện đấy nhé”
Nguyệt Thiên Tôn liền nói: “Đương nhiên chúng ta sẽ không sống chết mặc bay.
Chúng ta sẽ tiễn Nhân Chủ đến phụ cận Hỗn Độn Hà, lần này chỉ cần phe Nhân Chủ áp chế được hai vị Thiên Tôn thì chúng ta sẽ lập tức ra tay san bằng lãnh địa Tội tộc.
Như vậy cũng có lợi cho hợp tác giữa chúng ta, nếu không hai phe chúng ta cùng giao chiến thì lại không quá yên tâm về nhau, lo lắng như vậy sẽ kiểm chế lẫn nhau”
Đây là sự thật!
Tô Vũ ướm hỏi: “Nếu chủ nhân quy tắc của bọn họ bỗng nhiên xuất hiện…”
Nguyệt Thiên Tôn đáp: “Vậy chúng ta sẽ xuất chiến.
Tốt nhất là Nhân Chủ có thể góp sức đối phó với vị chủ nhân quy tắc kia, nếu không được thì chúng ta sẽ tự đối phó”
Tô Vũ nhìn về phía Hỗn Độn Sơn, hít sâu một hơi: “Có lẽ đối phương đang chờ chúng ta, ta cảm thấy lần này Tội tộc sẽ dốc toàn bộ lực lượng, chỉ sợ không đơn giản đâu”
Mọi người gật đầu, quả thật lần này không đơn giản, có lẽ không ít cường giả sẽ bỏ mạng.
Đây cũng là nguyên nhân vạn tộc hy vọng phe Tô Vũ làm tiên phong.
Bắt đầu trận chiến, chi mạch Ngục Vương chắc chắn sẽ phản kháng kịch liệt nhất.
Lúc trước Tô Vũ đánh Nguyệt Hạo trọng thương là nhờ yếu tố bất ngờ, nhưng lần này hắn sẽ không có cơ hội như vậy nữa.
Đây đích thật là một trận chiến ác liệt!
Tô Vũ liếc nhìn phe vạn tộc, Long Thiên Tôn đang đứng một bên cạnh Lôi Bạo, hình như Lôi Bạo đang nói gì đó với gã, khoảng cách với các vị Thiên Tôn khác tương đối khá Xa.
Tô Vũ thầm tính toán, đầu tiên phải đánh cướp Long Thiên Tôn trước, vấn đề là chưa chắc binh khí của gã sẽ xuất hiện, nếu không xuất hiện thì bọn họ phải đánh một trận mới được.
Nhưng khi ấy rất có thể các vị Thiên Tôn khác đều sẽ ra tay ngăn cần.
Nếu không thể lấy được binh khí của một vị Thiên Tôn thì chỉ có thể cướp.
Chủ yếu là vì ngọn núi này rất quan trọng với lão Quy, cho nên hắn nhất định phải lấy bằng được.
Tô Vũ mỉm cười: “Vậy cùng nhau đến Hỗn Độn Sơn đi, các ngươi đã đồng ý tiễn ta bằng lễ nghi đế vương, kết quả không kẻ nào chấp hành, thật khiến người ta thất vọng”
Dứt lời, hắn tiến về phía trước, đồng thời truyền âm cho Thông Thiên: “Lát nữa dịch chuyển bọn ta đến bên cạnh Long Thiên Tôn”
“Rõ” Thông Thiên đáp lại.
Trong đám người, nhóm cường giả hạ giới như Thiên Cổ cũng đều đang ở đây.
Bấy giờ, Thiên Cổ đang cảnh giác nhìn chằm chằm Tô Vũ.
Lần này Tô Vũ không tức giận, ngoan ngoãn đi làm tiên phong như vậy khiến lão cực kỳ không yên tâm.
Loại người như Tô Vũ mà không gây chuyện thì sẽ khiến lão thấy bất an, bởi vì rõ ràng đây không phải phong cách của Tô Vũ.
Thiên Cổ cố đè nén xao động trong lòng, tự trấn an mình rằng có lẽ chỉ là do mình nghĩ nhiều.
Mục tiêu của Tô Vũ là chỉ mạch Ngục Vương, bây giờ gây chuyện cũng chẳng có ích gì với hắn.
Đảm người tiếp tục đi về phía trước.
Nhiều cường giả như vậy khiến đám cổ thú vòng ngoài Hỗn Độn Sơn liên tiếp bị bức lui.
Khí tức một đám người khiến thiên địa chấn động.
Chương 3280: Trở Mặt.
Sâu trong Hỗn Độn Sơn cũng có một đám cường giả đang căng thẳng dàn sẵn trận địa đón quân địch.
Giọng nói của lão tổ vang vọng quanh những dãy núi: “Đám người vạn tộc và Tô Vũ đã biết mục đích của chúng ta, bọn họ sẽ không bỏ qua.
Thánh tộc ta ẩn náu vô số năm tháng, chỉ cần tiêu diệt những người này thì toàn bộ vạn giới sẽ nằm trong sự khống chế của chúng ta.
An tâm chờ đợi Địa Ngục Môn mổ ra, chờ đợi tổ tiên trở về.
Đạo của Thánh tộc chắc chắn sẽ chiếu rọi vạn giới, biến vạn giới và chư thiên trở thành đạo tràng của Thánh tộc”
Giọng lão lãnh lệ: “Hiện giờ chúng ta đang tiếp dẫn Ngục Thanh chí tôn trở về.
Ngục Thanh chí tôn là người đắc đạo hỗn độn chân chính, nắm giữ ý chí hỗn độn.
Chỉ cần Ngục Thanh chí tôn trở về, mọi trở ngại đều sẽ biến mất”
“co Lão tổ khích lệ nhân tâm: “Không phải là Thánh tộc ta không địch lại vạn tộc, nhưng mục đích của chúng ta là sau khi đánh tan vạn tộc thì vẫn có thể bảo tỏn chiến lực cường đại, không phải tổn binh hao tướng mà chiến”
Đây cũng là mục tiêu của vạn tộc, đánh đến lưỡng bại câu thương cũng không có vấn đề gì nhưng mọi người đều không nghĩ vậy.
Phía dưới, đám cường giả phấn chấn hô: “Chắc chắn dốc hết toàn lực!”
Lão tổ gật đầu, lớn tiếng quát: “Cần địch bên ngoài, đừng cho bọn họ quấy nhiễu chúng ta tiếp dẫn Ngục Thanh chí tôn”
Trong nháy mắt, 4 đạo khí tức Thiên Tôn và hơn 10 đạo khí tức Thiên Vương xuất hiện, phía sau có tới mấy chục vị cường giả Hợp Đạo đỉnh cấp đi theo.
Trừ Nguyệt Hạo bị thương nặng, giờ phút này, những Thiên Tôn mà vạn tộc biết đều xuất động.
Lão tổ chi mạch Ngục Vương không ra ngoài.
Chỉ có giọng lão truyền ra, còn người thì đang ở trong dãy núi.
Lão đang đứng ngay trước mặt Địa Ngục Môn, chờ đợi sư tỷ lão trở về.
Phía sau Địa Ngục Môn, từng đôi mắt lộ diện, trong đó có một đôi mắt tràn ngập trí tuệ, thanh âm mơ hồ truyền đến: “Nguyệt Chiến, còn cần bao lâu nữa mới có thể hoàn thành?”
Lão tổ chi mạch Ngục Vương cũng chính là Nguyệt Chiến đáp: “Sắp rồi, nếu vạn tộc không quấy nhiễu thì nhiều nhất là 3 canh giờ nữa có thể tiếp dẫn sư tỷ trở về”
Phía sau cửa, đôi mắt lộ vẻ phẫn nộ: “Tin tức bại lộ quá sớm”
Bà ta rất bất mãn!
Nguyệt Chiến không thể nói gì hơn, quả thật quá trùng hợp, trùng hợp đến mức khiến lão hoài nghỉ là trong tộc có người để lộ bí mật.
Tô Vũ thật sự biết được những điều này từ hình chiếu của Địa Ngục Môn sao?
Đáng tiếc hiện giờ không phải lúc truy cứu điều này.
Cùng lúc đó.
Đám người Tô Vũ đã đến gần Hỗn Độn Hà.
Hai bên bờ có một vài cường giả cổ thú đang nhìn trộm.
Tô Vũ nhìn xung quanh: “Tiễn đến đây thôi, ta đã cảm ứng được khí tức đối phương, xem ra bọn họ đang chờ chúng ta rồi, chư vị phải cứu viện kịp thời, nếu chúng ta đấu không lại thì chắc chắn sẽ chạy trốn”
Tô Vũ cười tủm tỉm đề xuất: “Hay chúng ta cùng xông lên đi? Ta có cảm giác bất an, dù sao nhiều người cũng tốt hơn ít người mà”
Phía sau, Long Thiên Tôn thuận miệng đáp một câu: “Nếu Nhân Chủ đã nhận đồ của chúng ta thì ngươi nên tuân thủ hứa hẹn mới phải”
Gã chỉ nói một câu như vậy mà thôi, nhưng không ngờ Tô Vũ chính là đang chờ gã chọc đến mình.
Ngay sau đó, trong khi những người khác còn chưa phản ứng, Tô Vũ đột nhiên hét to:
“To gan, ngươi được phép nghi ngờ ta ư? Giết!”
Oanh!
Đám người Tô Vũ đột ngột hiện lên trước mặt Long Thiên Tôn khiến cho mọi người xung quanh đều ngây ngốc, đầu óc choáng váng.
Cái quỷ gì vậy?
Không phải ngươi muốn xuất chinh sao?
Má nó, ngươi đột nhiên trở mặt đánh “người nh là thế nào?
Đám người Thần Hoàng Phi cũng ngây ngẩn, rất nhanh Thánh Hầu đã gầm lên, cùng Nhật Miện Thiên Tôn lao đến tấn công phe Tô Vũ.
Đáng chết!
Rốt cuộc gia hỏa này muốn làm gì?
Sắc mặt Thiên Cổ khẽ biến, ngay sau đó dường như lão nghĩ tới chuyện gì, lão vội quát:
“Không cần..”
Sắp diễn ra đại chiến, trở mặt không phải chuyện tốt.
Mà phe Tô Vũ thì vẫn bất chấp, đồng loạt xông lên tấn công Long Thiên Tôn trong trạng thái còn đang sửng sốt.
Long Thiên Tôn biến sắc.
Vì sao?
Ta chỉ nói như vậy mà thôi, vậy mà kẻ điên này lại muốn giết ta?
Gã đang đối mặt với 4 vị Thiên Tôn, hơn nữa khí tức Tô Vũ còn vô cùng cường hãn khiến gã có cảm giác đối mặt với tử vong.
Long Thiên Tôn quát lên một tiếng, trước người gã bỗng hiện ra một ngọn núi lớn, đây chính là Long Bàn Sơn, ngọn núi kỳ lạ trông như một con rồng đang cuộn mình trên lưng cự quy.
Sau khi chế tạo thành binh khí thì nó vô cùng cường đại.
Long Thiên Tôn không nghĩ được nhiều, hiện giờ gã chỉ muốn ngăn cản bọn họ, nếu không gã ắt sẽ phải chết.
Gã vừa điều khiển ngọn núi vừa trốn chạy, nhưng lúc này da đâu gã bỗng nhiên tê dại.
Phía sau có nguy hiểm!
Gã lập tức dừng bước, lông tơ dựng lên.
Lôi Bạo!
Đúng vậy, là súc sinh Lôi Bạo, đáng chết, gã ta cùng phe với Tô Vũ.
Những người này đều điên rồi!
Oanh!
Ngay khi gã đang nghĩ vậy, 4 vị cường giả đã đồng loạt ra tay, ba người khác xông lên đánh Long Thiên Tôn, Phì Cầu thì há to miệng nuốt ngọn núi vào trong bụng.
Oanh!
Một tiếng vang lớn truyền ra, Tô Vũ và Cự Phủ mỗi người đánh một quyền, Long Thiên Tôn bay ngược một đoạn, miệng phun máu tươi, thân thể nổ ra mấy cái lỗ lớn.
Tô Vũ hóa quyền thành đao chém về phía Long Thiên Tôn, trong đó hỗn loạn một cỗ ý chí cường đại: “Cởi bỏ khống chế Long Bàn Sơn, bằng không ta sẽ lấy mạng ngươi”
Long Thiên Tôn thấy chuôi đao trước mắt thì vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng, ngay sau đó gã ôm hy vọng gầm lên, miệng phun máu tươi, giải trừ khống chế đối với thanh binh khí yêu thích của mình.
“Rút!”
Tô Vũ quát khẽ, trong nháy mắt, bọn họ đã biến mất ngay trước mặt Long Thiên Tôn.
Sát chiêu của mấy người Thánh Hầu vừa tới, ầm một tiếng, thiên địa bị đánh nát.
Giọng nói của Tô Vũ truyền đến: “Chỉ đùa một chút mà thôi, các ngươi tin thật à?
Chúng ta đi giết người đây, có giết thì cũng phải giết Tội tộc mới đúng”
Thánh Hầu quay đầu nhìn lại thì đã thấy Tô Vũ lao vào trong Hỗn Độn Sơn.
Có người muốn đuổi theo nhưng lại mau chóng dừng bước, sau đó cả bọn khó hiểu mà liếc nhìn nhau.
Có kẻ phẫn nộ, có kẻ bất đắc di.
Bọn họ phải làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ đuổi theo giết người bên phía Tô Vũ?
Long Thiên Tôn liên tiếp hộc máu, gã vẫn còn chưa hiểu gì cả, ngay sau đó gã giận dữ hét: “Lôi Bạo”
Tô Vũ đã đi giết địch, chẳng lẽ tới đó đuổi giết bọn họ ư?
Giờ phút này, tất cả lửa giận của gã đều dồn tới trên đầu Lôi Bạo.
Khốn kiếp!
Ban nãy là Lôi Bạo uy hiếp gã!
Lôi Bạo thầm thở dài trong lòng, ta biết là sẽ có phiền toái mà, thôi, dù sao cũng nhỏ hơn phiền toái về bí mật mà Tô Vũ có thể lộ ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








