[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 643 : Không Cam Lòng! (c3211-c3215)
❮ sautiếp ❯Chương 3211: Không Cam Lòng!
Ở tầng bảy Tinh Vũ phủ đệ, phân thân của Võ Hoàng chấn động.
Tô Vũ… vứt thứ kia ra rồi?
Không ngờ hắn dám bỏ được!
Gia hỏa này quả nhiên là tên điên hàng đầu trong số những tên điên.
Mà ngẫm lại thì thứ đồ chơi này hình như vốn là để dành đối phó với ta, ừm, không tệ, ta may mắn quá đi.
Võ Hoàng âm thầm mừng rỡ.
Tốt quá rồi!
Trong nháy mắt, đại ấn bao trùm toàn bộ thiên địa, thanh âm của Tô Vũ truyền vang khắp nơi, Tử Linh Chi Chủ đang rung chuyển lòng người, Tô Vũ cũng không ngoại lệ, giọng nói uy nghiêm của hắn dội thẳng vào tai tất cả: “Ngoại trừ Tử Linh Đế Tôn, còn lại giết sạch tất cả cường giả trong Phong Ấn chi địa cho ta! Hạng phản nghịch, tru diệt!”
Phản nghịch!
Hắn trực tiếp định nghĩa như vậy, Tử Linh giới vực vốn là của Tử Linh Chi Chủ, nhưng lúc này hắn mới là chủ nhân!
“Nực cười!”
Đám Địa Chỉ La nhao nhao cười lạnh.
Ngươi muốn giết thì có thể giết sao?
Nhưng mà khi đại ấn tiêu xạ phóng đến, trái tim của hết thảy mọi người, kể cả Tử Linh đều đập nhanh dữ dội, bốn vị Thiên Tôn cảm ứng một chút, bất chợt biến sắc, lập tức muốn quay đầu trốn chạy.
Thế nhưng lúc này bọn chúng mới nhớ tới mình còn đang ở trong Phong Ấn chi địa.
Có thể chạy đi đâu được?
Những vị Thiên Vương còn chưa cảm giác được nguy cơ, đám Thiên Tôn lại có thể mãnh liệt cảm nhận được, một vị Thiên Tôn lập tức hét lớn: “Đế Tôn, xin ngài xuất thủ”
Phiên phức đến rồi!
Tử Linh Đế Tôn khẽ nhíu mày, lão không muốn xen vào, thế nhưng… lão nhìn về phía Thánh Hóa Ấn bao trùm trên cao, rất nhanh lão chỉ đành thở dài từ bỏ.
Quá nguy hiểm!
Xuất thủ cái rắm!
Lão biết mình không thể ra tay.
“Ta biết ngay mà!”
Tử Linh Đế Tôn thâm nghĩ, ta biết ngay người có năng lực khai thiên thì không ai là kẻ đơn giản.
Quả nhiên, hậu chiêu vô sốt Đại ấn kia khiến lão cực kỳ kiêng kị.
Ngay khi lão nghĩ đến những này, đại ấn đã bắn tới.
Trực tiếp xuyên qua đám Phì Cầu, sau một khắc, một cỗ thánh quang xán lạn bao trùm khắp mọi ngóc ngách Tử Linh giới vực.
Thoáng cái, đại ấn cũng vỡ nát!
Nhưng trong nháy mắt đó, càng nhiều lực lượng thánh quang xuất hiện phủ tới hướng đám Tử Linh, dường như có tính nhắm vào, chỉ đặc biệt nhằm vào những Tử Linh đối nghịch.
Địa Chỉ La là kẻ đầu tiên trúng chiêu, bỗng nhiên động tác của gã trì trệ, ánh mắt dại ra.
Phải biết rằng ở thời điểm đại chiến kịch liệt, động tác ngốc trệ, ánh mắt ngốc trệ, tư duy ngốc trệ cũng đồng nghĩa với việc ắt phải tử vong!
Vạn Thiên Thánh và các vị Thiên Vương đồng loạt vung vũ khí đánh về phía Địa Chi La!
Gia hồa này quá đáng ghét!
Tất cả mọi người đều muốn xử lý gã!
Oanh!
Địa Chi La bị thánh quang đồng hóa khiến động tác đờ đẫn, tại một khắc cuối cùng, gã đột ngột thanh tỉnh, mở to hai mắt, cảm nhận được tám cỗ khí tức cường đại cuốn tới, trong lòng gã chỉ còn lại không cam lòng cùng không đám tin!
“Không!”
Ta còn chưa phá phong!
Ta còn chưa ra ngoài!
Ta còn muốn phục sinh, ta còn muốn làm rất nhiều, rất nhiều thứ, sao ta có thể chết ở chỗ này?
Thế nhưng trên đời không có hai chữ nếu như.
Khi Thánh Hóa Ấn bị Tô Vũ ném ra cũng mang ý nghĩa bọn gia hỏa này bị Tô Vũ hận thấu xương, hắn không tiếc hết thảy cũng muốn lấy mạng của chúng.
Mấy người Vạn Thiên Thánh đương nhiên đều hiểu được ý tứ của Tô Vũ.
Tất sát!
Nhất là cái gã Địa Chi La kia, gã bị đại ấn thánh hóa đầu tiên, không giết gã thì giết ai!
Âm ầm!
Địa Chi La trực tiếp bị đánh thành vô vàn mảnh vụn, ngay cả Tử Linh ấn ký cũng bị đánh vỡ nát!
Tử Linh giới vực lại chấn động.
Một khắc trước khi chết, Địa Chi La bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, thê lương gào thét:
“Dù ta chết, các ngươi cũng đừng hòng tốt hơn! Đại đạo lực lượng căn nguyên của chúng ta sẽ bồi dưỡng ra kẻ càng mạnh hơn!”
Giết chúng ta thì lại như thế nào?
Sẽ có cường giả Tử Linh khác cường đại hơn tới tìm các ngươi tính sổ!
Âm âm!
Thanh âm cũng bị cuốn đi theo thi thể võ nát.
Mà ánh sáng thánh hóa bao trùm thiên địa còn đang phóng ra xa.
15 vị cường giả, ngoại trừ Tử Linh Đế Tôn thì có tổng cộng 14 người, giờ đã bị chém giết 3 vị, còn lại 11 vị lúc này đang kinh hoảng dưới ánh sáng thánh hóa bao trùm!
Thánh Hóa Ấn chính là thứ Văn vương giao cho Tô Vũ để đối phó với Võ Hoàng!
Trong số các vị chủ nhân quy tắc, Võ Hoàng chính là một sự tồn tại hết sức mạnh mẽ, kẻ như vậy còn bị Thánh Hóa Ấn trấn áp, huống chỉ là những kẻ chưa đến cảnh giới chủ nhân quy tắc như đám người Địa Chỉ La.
Tô Vũ vốn muốn giữ lại để đối phó với chủ nhân quy tắc vạn tộc, nhưng bây giờ hắn rất chán ghét đám người kia, đương nhiên, hắn cũng là vì lo lắng nhóm Vạn Thiên Thánh Sẽ có người vẫn lạc!
Đâu phải là chuyện không có khả năng!
Chiến lực tương đương, thậm chí còn kém hơn một vị Thiên Tôn, Tô Vũ cũng không muốn cuối cùng lại xuất hiện tình huống sụt giảm quân số!
Đã như vậy, hắn bèn dứt khoát dùng Thánh Hóa Ấn cho xong việc.
Bảo vật ấy mà, hiện tại có lẽ không cần dùng, nhưng nếu có thể sử dụng thì hắn sẽ quyết đoán dùng hết!
11 vị cường giả đều bị thánh quang bao trùm!
Âm âm!
Đám Phì Cầu cũng bắt lấy cơ hội, đồng loạt xuất thủ!
Phía dưới, Tử Linh Đế Tôn không khỏi biến sắc.
Xong đời rồi!
Nói thật, những người này bị giam cầm với lão nhiều năm, nhiều ít gì cũng có chút tình cảm.
Thế nhưng bọn họ lại không nghe lời lão, cứ nhất quyết phải xông lên, hiện tại thì hay rồi, không nói tới việc trêu chọc hai vị Thiên Tôn, tên điên Tô Vũ kia nguyện ý phá võ cả bảo vật có thể giết chủ nhân quy tắc cũng phải đối phó với các ngươi.
Lão chỉ có thể nói, Tô Vũ quá ác, còn các ngươi thì quá ngu!
“Không!”
“Đế Tôn cứu ta!”
“Đừng giết ta…”
Âm âm!
Vô số thanh âm la hét vang vọng khắp mảnh thiên địa.
Rất nhiều Tử Linh tại một khắc cuối cùng bị lực lượng cường đại kích thích mà thức tỉnh, hoảng loạn phát ra thanh âm gầm rú thê lương.
Không, đây không phải kết quả mà chúng mong đợi!
Bọn chúng muốn giải phong, muốn trở thành Thiên Tôn, muốn trở thành chủ nhân quy tắc!
Bị phong ấn nhiều năm, điều chúng mong đợi nhất chính là ngày được giải thoát.
Không chỉ một lần, chúng mặc sức tưởng tượng sau khi giải phong thì nên làm cái gì, nên hưởng thụ như thế nào.
Nhưng bây giờ mọi thứ đã mất sạch!
“Tô Vũ, ngươi sẽ chết không yên lành…”
Có người chửi mắng nguyền rủa!
Bất quá hết thảy chỉ vô dụng.
Oanh, tiếng vang thật lớn xuất hiện, một vị Thiên Tôn bị đám Phì Câu liên thủ đánh nổ, không, hoặc nên nói là bị chiếc giày giãm nát!
Đây là vị Thiên Tôn đầu tiên vẫn lạc.
Xử lý gã xong, đám Vạn Thiên Thánh lại tiếp tục liên thủ đánh nổ đám Thiên Vương còn lại!
Vị Thiên Vương thứ tư, thứ năm, thứ sáu…
Bị Thánh Hóa Ấn bao trùm nên chúng đều lâm vào trạng thái ngưng trệ, trong đại chiến, loại tình huống này phát sinh dù chỉ một phần mười giây thì cũng là tìm chết!
Hàng loạt cột sáng màu đen đứt gãy!
Lực lượng Tử Linh tràn lan!
Toàn bộ Tử Linh giới vực kịch liệt chấn động, thậm chí ngay cả Tử Linh đại đạo cũng hứng chịu ảnh hưởng to lớn, bắt đầu chấn động dữ dội theo.
14 vị cường giả cơ hồ là bị chém giết hầu như không còn!
Trong đó còn có 4 vị Thiên Tôn.
Tất cả mọi người bên phe Tô Vũ đều hiểu được, ngay khi hắn ném đại ấn ra thì bọn gia hỏa này nhất định xong đời!
Sự thật đúng là như thết Bọn chúng đều đã bị tiêu diệt.
Từng tiếng rống giận tuyệt vọng vang lên, trong chớp mắt, 14 vị cường giả đã bị nhóm Vạn Thiên Thánh liên thủ đánh nổi!
Mà khi 14 vị cường giả đỉnh cấp biến mất cũng đại biểu cho một cỗ lực lượng căn nguyên mạnh mẽ sẽ tràn lan, thành toàn cho người khác!
Hiện tại, toàn bộ Tử Linh giới vực lâm vào trạng thái tĩnh mịch đến nghẹt thở.
Đại đạo kịch liệt rung động!
Đối diện Tô Vũ, gã Tử Linh cự nhân cũng ngây người, gia hỏa này quá điên cuồng!
Mà đúng lúc này, Tô Vũ lại quát lớn một tiếng: “Nam vương, các vị mau hấp thu lực lượng căn nguyên tràn lan, đừng để Tử Linh đại đạo thu về!”
Chương 3212: Không Tìm Thấy Căn Nguyên.
“Nam vương, các vị mau hấp thu lực lượng căn nguyên tràn lan, đừng để Tử Linh đại đạo thu về!”
Theo tiếng quát của Tô Vũ, đối diện, gã cự nhân hừ lạnh một tiếng, mau chóng xông tới rút ra căn nguyên mà 14 vị cường giả Tử Linh vẫn lạc lưu lại!
Cùng lúc đó, đám người Nam vương nhất tề bộc phát, hấp thu những lực lượng căn nguyên đó, song phương lập tức mở ra thế giằng co.
Cùng thời điểm, cự nhân và Nam vương đều mơ hồ cảm nhận được có phe thứ ba đang đánh cắp số lực lượng này!
Bất quá, song phương đang quyết liệt tranh đoạt cũng không thèm để ý đến kẻ ngư ông đắc lợi ấy.
Ở nơi xa xôi.
Ánh mắt Long Huyết Hầu vô cùng phức tạp.
Là kinh ngạc, là sợ hãi và cũng là vui mừng!
Kinh ngạc vì Tô Vũ còn có chuẩn bị ở sau, sợ hãi vì mới rồi quá nhiều cường giả tử trận, vui mừng vì hình như vận khí của gã quá tốt, đột nhiên hấp thu được vô số lực lượng căn nguyên!
Khi Nam vương cùng Tử Linh cự nhân lâm vào thế giằng co, song phương dường như đều không ngại ném lực lượng căn nguyên cho phe thứ ba.
Do đó, Long Huyết Hầu lại chiếm được món hời lớn!
Bấy giờ, khí tức của gã lại có dấu hiệu đột phá, nhưng đã bị gã đè xuống, trong lòng gã kinh hỉ điên cuồng.
Hình như ta có thể bước vào Thiên Tôn trong giây lát!
Gã kích động đến mức run rẩy!
Liệu có phải ta sẽ trở thành doanh gia lớn nhất?
Chết nhiều cường giả như thế, phải chăng ta có thể nhân cơ hội trở thành chủ nhân quy tắc?
Trở thành kẻ có thể làm thịt chủ nhân của Tử Linh giới vực?
Gã hưng phấn đến khó kiểm, thậm chí quên đi một chút dị thường trong đại đạo lúc nãy!
Mà lúc này, Tô Vũ khẽ cười lạnh, cái danh thiên mệnh chỉ tử của ngươi cũng nên kết thúc đi thôi!
Bây giờ hắn cũng chẳng để ý nếu Long Huyết Hầu hấp thu nhiều lực lượng hơn nữa!
Toàn bộ 14 vị cường giả đỉnh cấp vẫn lạc!
Khí tức của Nam vương đang mạnh lên, Tử Linh cự nhân cũng không thua kém, hai vị đều là sự tồn tại cấp bậc Thiên Tôn, đang dân dân có xu thế phát triển mạnh hơn nữa.
Đồng dạng, Long Huyết Hầu cũng lặng yên không một tiếng động mà tấn cấp!
Mà sau khi 14 vị cường giả vẫn lạc, Tử Linh trong toàn bộ giới vực trừ khi thật sự bị điều khiển thần trí, còn không thì những kẻ khác đều đã tỉnh táo trở lại.
Trong Tử Linh đại đạo.
Vẻ mặt Tô Vũ lạnh lùng nhìn về phía cự nhân đối diện, khí tức của gã Tử Linh cự nhân càng ngày càng mạnh, mày nhăn mắt nhíu nhìn chằm chằm Tô Vũ.
Mà Tô Vũ cũng đang cẩn thận quan sát gã.
Nhìn một hỏi, Tô Vũ bình tĩnh cất tiếng: “Ngươi là toàn bộ ý chí của bản tôn hay là một tàn niệm ý chí lưu lại? Tử Linh Chi Chủ còn sống hay đã chết rồi?”
“Sống hay chết ư?”
Cự nhân đạm mạc hỏi ngược lại: “Ngươi đang đàm luận chuyện sống chết với cường giả nắm tử vong trong tay? Không cảm thấy buồn cười à?”
Tô Vũ không cho là đúng: “Chưởng khống tử vong? Ta thừa nhận Tử Linh Chi Chủ vô cùng cường đại, thiên phú vô song, nhưng nếu nói là chưởng khống tử vong thì còn chưa đủ đâu!”
Không phải là Tử Linh Chi Chủ không mạnh, nhưng muốn chưởng khống tử vong thì cũng phải nhìn tình huống.
Ngươi có thể chưởng khống tử vong của cường giả đỉnh cấp sao?
Hiển nhiên là không thể!
Cự nhân không thèm để ý tới câu nói hắn, đinh ba xiên thẳng tới.
Khí tức của gã còn đang tiếp tục mạnh lên.
Thậm chí đã bắt đầu tiếp cận được tới trình độ của Tô Vũ!
Mà thực tế thì thời gian mới chưa trôi qua bao lâu.
Về chuyện đám Địa Chỉ La bị giết, dĩ nhiên cự nhân không thèm để ý, chết thì chết thôi, nơi này vốn là thế giới của người chết.
Huống hồ bọn chúng ngã xuống cũng giúp gã khôi phục nhanh hơn, kỳ thật gã cũng không lỗ.
Bên phía Tô Vũ, Nam vương có lợi, cự nhân cũng có lợi mà Long Huyết Hầu cũng kiếm được món hởời lớn.
Ba phương đều có lời!
Về phần ai phải chịu thua lỗ thì tất nhiên là những kẻ đân đã chết đi kia.
Cự nhân khiến cho đại đạo bạo động, lời nói cũng nhiều hơn một chút: “Tử vong là kết cục, ngươi muốn phục sinh bọn chúng thì ta chỉ có thể nói, si tâm vọng tưởng! Thời gian đạo không cách nào dung nạp nổi sự tồn tại của những người này!”
Tô Vũ đã đoán được cự nhân trước mặt không phải là bản tôn!
Tô Vũ không quan tâm tới lời của gã mà chỉ hiếu kỳ hỏi: “Ngươi là phân thân hay là một sợi lạc ấn lưu lại? Lạc ấn tinh thần sao?”
Cự nhân bình tĩnh đâm tới một xiên bức Tô Vũ rút lui: “Phân thân thì thế nào? Lạc ấn thì lại ra sao? Ta chính là ta! Phân thân là ta, lạc ấn cũng là ta, sinh là ta mà tử vẫn là ta, vạn đạo duy ngã!”
Dứt lời, gã thản nhiên nói: “Ngươi muốn đem những người này dung nhập vào thiên địa mà ngươi mở ra? Ngươi quả là to gan dám làm, thực lực yếu nhược lại dám khai thiên, hơn nữa còn có thể thành công.
Không thể không nói ngươi đã khiến cho ta phải rửa mắt mà nhìn.
Nhưng lúc này ngươi đang xâm phạm đại đạo của ta! Ngươi có biết đây là mối thù sinh tử không?”
“Tuy đây không phải bản tôn, nhưng một ngày nào đó bản tôn trở về, mối thù đoạt đạo này cũng sẽ là mối thù sinh tử!”
Lần này đích thật là Tô Vũ chủ động đoạt đạo.
Người đã chết, Tử Linh Chi Chủ giúp bọn họ sống lại thì khẳng định phải trả giá thật lớn, hiện tại Tô Vũ lại muốn mang người đi, sao gã có thể đồng ý?
Mấy vị Nam vương đều xem như rau hẹ mà Tử Linh Chi Chủ nuôi trồng, lúc nào muốn cắt liền cắt.
Nhưng bây giờ kẻ ngoại lai như Tô Vũ lại muốn nhổ tận gốc hết đám rau đó, đây không phải là kết thù thì cái gì mới là thù?
Tô Vũ bật cười: “Ý ngươi là ngươi không giết ta hả?”
Bằng không thì nhắc tới bản tôn làm gì.
Cự nhân thản nhiên: “Giết ngươi? Ngươi tùy thời có thể bứt ra, giao chiến chủ yếu là xem ngươi có thể mang những người này đi hay không thôi, chẳng lẽ giữa ngươi và ta còn có thể phân ra sinh tử vào lúc này? Ta không phải bản tôn, đi ra khỏi Tử Linh đại đạo thì thực lực sẽ suy yếu, tiến vào sinh linh giới vực càng không là gì cả, sao có thể giết ngươi?”
Phải!
Đây chính là điểm mấu chốt của lần tranh đấu này.
Còn chuyện Tô Vũ vẫn lạc thì lại càng không thể.
Cho nên, người sáng suốt đều có thể thấy rõ, những kẻ ngu sỉ không nhìn thấu thì bây giờ cũng chết hết rồi.
Tô Vũ đề nghị: “Vậy không bằng ngươi nhường một bước đi!”
“Ta chưa bao giờ rút lui!”
Dứt lời, đỉnh ba to lớn bỗng nhiên hóa thành vô số dây thừng cuốn tới hướng Tô Vũ, muốn trói hắn lại!
“Biết ngay ngươi không thành thật mà!”
Hiện tại, Tô Vũ cũng không thua kém bao nhiêu, khi hai người nói chuyện trời đất thì cũng đều đang âm thầm chuẩn bị.
Đinh ba của đối phương hóa thành dây thừng, đây là một môn tuyệt kỹ.
Tô Vũ cũng âm thầm tụ tập lực lượng, điểm ra một bút, điểm ra khóa và lỏng giam thật lớn, trấn áp phù, đại trận giam cảm!
Âm âm!
Tiếng nổ lớn vang lên lần nữa, mà bấy giờ, sau lưng hắn có khí tức bốc lên, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Đám Nam vương đã tới!
Nam vương vỗ một chưởng cách không: “Ngươi có ơn khôi phục ta nên bấy lâu nay ta đều nghe lệnh của ngươi, căn nguyên Tử Linh của ta cũng cung cấp cho Tử Linh đại đạo nhiều năm, ân oán đã sớm thanh toán xong, cho nên chúng ta chỉ là quan hệ cùng có lợi mà thôi, ngươi không phải chủ nhân của ta!”
Lời này của bà đĩ nhiên là nói với cự nhân.
Gã cự nhân cấp tốc lùi lại một bước, gã không buồn trả lời, hoặc nên nói là coi thường, không thèm để ý!
Sâu kiến mà thôi!
Song phương không ở cùng cấp độ, dù bây giờ thực lực Nam vương cường đại thì tính là gì?
Tử Linh Đế Tôn còn mạnh hơn cả Tô Vũ, thì sao chứ?
Ở trong mắt cự nhân, Tữ Linh Đế Tôn bất quá chỉ là con chó mà gã nuôi, có lẽ sẽ phản phê, có lẽ sẽ không, có lẽ sẽ vẫy đuôi mừng chủ, có lẽ sẽ cắn ngược một cái.
Chẳng sao cả!
Ta nuôi chó thì đó chính là chó!
Duy chỉ có Tô Vũ mới thuộc về một đẳng cấp khác!
Cho nên cự nhân khinh thường nói nhiều với Nam vương, ngươi thích nói sao thì nói, ngươi nói cái gì thì là cái đấy, ta mà coi ra gì thì ta mới là kẻ ngu xuẩn.
Về xem thường của gã khiến Nam vương cực kỳ bất mãn, có điều bà cũng tự ý thức, không nhiều lời thêm nữa.
Rất nhanh, những người khác cũng lần lượt hội tụ.
Trước đó có hơn 60 cường giả, hiện tại chỉ còn lại khoảng 30 vị.
Có kẻ trước đó nghe lệnh ý chí đại đạo đánh giết người bên phía Tô Vũ nên đã bị đám Nam vương diệt sạch.
Tô Vũ cảm ứng một phen, không khỏi nhíu mày.
Tinh Nguyệt và Hà Đồ không có ở đây.
Nam vương biết tâm tư của hắn, bà cấp tốc truyền âm: “Bệ hạ, Tinh Nguyệt chưa tìm thấy căn nguyên thuộc về nàng!”
Tô Vũ hơi bất an.
Tìm không thấy căn nguyên ư?
Thế này là sao?
Chương 3213: Phương Pháp Hồi Sinh Tỉnh Nguyệt.
Tô Vũ nhìn sang cự nhân, thái độ bất chợt thay đổi thành vẻ thân thiện tươi cười: “Tử Linh Chi Chủ… Được rồi, vẫn nên xưng là Tử Linh đạo hữu đi, ngươi và ta tuy có tranh phong, bất quá nghe ngóng chút chuyện vẫn được chứ?”
Cự nhân rút lui mấy bước, không phải bị Tô Vũ đe dọa mà là tránh đi mũi nhọn của bọn hắn, sau đó chờ đợi khôi phục thực lực.
Tô Vũ kéo dài thời gian càng khiến gã hài lòng.
Ngươi thích thì cứ dây dưa thoải mái!
“Nói đi!”
Cự nhân đáp lời.
Tô Vũ hỏi: “Một vị bằng hữu của ta có thân phận không thấp, đã chết nhiều năm rồi nhưng hiện tại không tìm thấy căn nguyên của nàng! Đạo hữu chấp chưởng Tử Linh đại đạo, ta nghĩ hẳn là biết tình huống nhĩ?”
“Tìm không thấy căn nguyên?”
Cự nhân rơi vào trầm tư, hồi lâu sau ánh mắt lộ ra một vòng dị sắc, đột nhiên nhìn về phía Tô Vũ.
Rất nhanh, gã khẽ cười, đây là lần đầu tiên gã cười từ khi xuất hiện tới giờ.
“Ngươi muốn phục sinh nàng ta?”
“Đương nhiên!”
Cự nhân nhếch môi: “Vậy có lẽ ngươi phải thất vọng rồi, người mà ngươi nhắc tới… Ta biết đối phương là ai! Tìm không thấy căn nguyên… Không, không phải tìm không thấy căn nguyên, mà là chỗ dựa sau lưng nàng không yếu, năm đó lúc nàng chết, chỗ dựa này đã cưỡng ép kéo dài tính mạng cho nàng!”
“Ta rất chờ mong lựa chọn của ngươi! Ta không ngại nói cho ngươi một chút tình huống, ta cũng biết được một hai về vị này, căn nguyên của nàng không nằm trong Tử Linh đại đạo.
Không, phải nói là không nằm toàn bộ trong Tử Linh đại đạo! Ở nơi sinh tử giao tiếp, ngươi hẳn là rất rõ ràng!”
“Một nửa căn nguyên của nàng ta trong Thời gian đại đạo, một nửa thì ở nơi đây!”
“Ngươi muốn khôi phục nàng sẽ không đơn giản chỉ đắc tội với ta mà còn đắc tội với vị kia”
“Trạng thái của nàng rất đặc thù, nửa sinh nửa tử, còn không phải ý nghĩa sinh tử nửa nọ nữa kia thông thường mà lại là sinh tử cân bằng đúng nghĩa! Cử động lần này không phải cường giả tuyệt thế thì không có cách nào làm được.
Năm đó, ta vẫn còn có chút ấn tượng, cường giả hậu thế tự xưng Nhân Hoàng đến đây xin ân tình, xuất thủ đưa nàng duy trì loại trạng thái này, chờ đợi mai sau phục sinh!”
“Ta vốn tưởng rằng nàng sớm đã rời đi, chưa từng nghĩ tới hóa ra vẫn còn ở lại chỗ này!”
Cự nhân cười nhạt: “Suy nghĩ của Nhân Hoàng ra sao ta cũng biết một hai, có lẽ hắn muốn mở ra một mảnh thiên địa thuộc về mình rồi mới dẫn nàng tới thiên địa của hắn.
Đáng tiếc… chắc là hắn thất bại rồi hả? Ta chưa từng nghe thêm tin tức gì của hắn”
Tô Vũ ngạc nhiên.
Nhân Hoàng!
Quả nhiên, Tinh Nguyệt có quan hệ với Nhân Hoàng.
Mà năm đó khi Tinh Nguyệt chết, Nhân Hoàng đã từng tới Tử Linh giới vực muốn phục sinh nàng ta, bất quá hẳn là thời kỳ đó Nhân Hoàng còn chưa khai thiên.
Về sau, việc khai thiên không thể không từ bỏ, từ đó tự nhiên cũng không có tin tức gì về Nhân Hoàng.
Tô Vũ khẽ nói: “Căn nguyên của nàng nằm tại giao giới sinh tử? Nói như vậy, nếu muốn phục sinh nàng thì ta còn phải vào thời không trường hà tiếp dẫn một nửa căn nguyên khác?”
“Sai rồi!”
Cự nhân đáp: “Ngươi muốn phục sinh nàng thì sẽ không giống những người khác!
Những người khác thật sự chết rồi, ta mới đem căn nguyên của họ từ thời không trường hà dẫn dắt tới đây, tái tạo một lần!”
“Mà vị kia không phải sinh cũng chẳng phải tử, kỳ thật chưa xem là triệt để tử vong, nếu đã không phải triệt để tử vong thì sao lại nói là phục sinh?”
Tô Vũ giật mình, hắn thật sự nghe không hiểu ý của gia hỏa này.
Tô Vũ vội hỏi: “Đạo hữu có ý gì?”
Cự nhân không ngại nói cho hắn biết vài thông tin, kéo dài thời gian là một chuyện, ngoài ra thì Tô Vũ có tư cách luận đạo với gã, dù yếu hơn nữa thì hắn vẫn là người khai thiên!
“Muốn nàng khôi phục kỳ thật rất đơn giản…”
Đơn giản ư?
Trong lòng Tô Vũ thấy hơi quái dị, thật sự đơn giản sao?
Cự nhân nói: “Ngươi đã khai thiên, ta thấy ngươi ngộ đạo sinh tử nên muốn nghịch chuyển sinh tử sẽ không khó! Nàng ta là nửa sinh nửa tử, kỳ thật ngươi cũng là người như thế.
Ngươi chỉ cần tới giao giới tìm ra căn nguyên của nàng rồi đưa vào Sinh Tử đạo trong thiên địa của ngươi, giao hết toàn bộ cho nàng chưởng khống, nàng dung hợp Sinh Tử đạo thì tự nhiên là có thể quay về sinh linh giới!”
Tô Vũ kinh ngạc, đơn giản như vậy?
Cự nhân cười khẽ: “Có phải là quá đơn giản không? Bất quá, thân là người khai thiên, ta phải nhắc nhở ngươi một câu, trong thiên địa của ngươi, Sinh Tử đạo rất mạnh và cũng rất đặc biệt.
Nếu ngươi đem hai đạo này giao cho người ta, một khi đối phương trở mặt thì ngươi sẽ khó lòng đoạt về.
Từ nay về sau, trong thiên địa của ngươi, sinh tử của mọi sinh linh đều nằm trong ý niệm của nàng!”
“Bây giờ nàng bị Thời gian đại đạo và Tử Linh đại đạo đồng thời áp chế, cho nên sau khi hồi sinh thì ký ức e là trăm không còn một, người mà ngươi nhận biết hiện tại chưa chắc đã là người sau khi khôi phục!”
“Những người khác khôi phục ký ức, bản tâm trở về, nàng ta thì không! Nàng ta bị hai đầu đại đạo chí cao đồng thời trấn áp, người mà ngươi nhận biết chỉ là một phần trăm của nàng! Cho nên, đơn giản thì sao chứ? Ngươi xác định ngươi vẫn muốn cứu vớt nàng ta à?”
Tô Vũ bật cười: “Ý đạo hữu là một khi nàng ta khôi phục thì sẽ không còn là Tinh Nguyệt hiện tại nữa? Không giống với các vị Nam vương, bây giờ thế nào thì khôi phục xong có lẽ vẫn là thế đó?”
“Đúng vậy!”
Cự nhân đáp: “Cho nên đây chính là giao hai đầu đại đạo cực kỳ quan trọng trong thiên địa của mình cho người khác chưởng khống, lại còn là người ngươi không quen thuộc, đúng vậy, nàng ta mà rời khỏi đây thì tất nhiên không còn là người ngươi từng quen biết.
Khi đó, ngươi còn cảm thấy đơn giản nữa sao? Còn cảm thấy đáng giá ư? Sau lưng nàng ta còn có sự tồn tại của cường giả chí cao, nếu Nhân Hoàng chưa chết, dù khai thiên thất bại thì vẫn là chí cường, coi chừng hắn thông qua nàng mà cướp đi thiên địa của ngươi!”
Tô Vũ bật cười, bỗng nhiên quay người quát lớn: “Đi, mau tới sinh tử giao giới!”
Cự nhân vội vàng đi theo: “Ngươi không cân nhắc chút nào à? Nông nổi hành động thì coi chừng sẽ bị trừng phạt! Người trẻ tuổi rất thích nhất thời xúc động, về sau, ngươi sẽ hiểu việc này nguy hiểm cỡ nào! Khai thiên không dễ, cần gì vì một người xa lạ mà phải tống táng chính mình, thừa dịp thực lực của ta còn chưa khôi phục đến chủ nhân quy tắc, bây giờ ngươi còn có hi vọng mang người khác đi phục sinh… Ngươi muốn vì nàng ta mà đánh cược hết thảy tương lai của mọi người sao?”
Lời gã nói mang hàm ý khích bác!
Nam vương nghe xong thì đã hiểu, bà lạnh lùng gạt đi: “Bệ hạ sẽ không bỏ rơi bất kỳ người nào!”
Tô Vũ cười ha hả: “Nam vương, ngài nói sai rồi, nên từ bỏ thì vẫn phải từ bỏ! Đừng tâng bốc ta như thế, không cần thiết đâu.
Tinh Nguyệt thì khác, rất nhiều thứ mà ta có đều thuộc về nàng! Ta là kẻ có thù tất báo, có ân thì nhất định phải trả.
Về phần chư vị… Ta nắm chắc có thể giúp mọi người phục sinh, không cần để ý tới cái tên tinh thần lạc ấn này, gã chỉ muốn châm ngòi mà thôi, trò trẻ con ấy ta còn chẳng thèm chơi, bản tôn của Tử Linh Chi Chủ ở đây thì cũng sẽ không chơi thế đâu!”
“Nắm chắc ư?”
Cự nhân cười khẩy: “Bây giờ còn có hi vọng, chờ thêm một lát nữa chỉ sợ sự tự tin của ngươi cũng biến thành trò cười!”
Tô Vũ không để ý tới gã.
Cự nhân lại nói tiếp: “Ngươi nhất định muốn giao Sinh Tử đạo cho nàng ta?”
“Có gì mà không thể?”
Tô Vũ hất hàm: “Sinh Tử đạo không phải đại đạo hạch tâm của ta! Đạo hữu, ngươi quả là ếch ngồi đáy giếng! Sinh Tử đạo của ta không tệ, bất quá chỉ là dùng chúng rất tốt mà thôi, hai đạo này không nhất định phải là hạch tâm của thiên địa.
Dù nàng khôi phục bản tâm, không còn là Tinh Nguyệt của bây giờ nữa thì có sao? Ta muốn làm như thế nào thì sẽ làm như thế đó!”
Gã cự nhân nhếch môi, lúc này gã không hề hoang mang, theo sát Tô Vũ đi lên phía trước.
Khí tức của gã cũng đang không ngừng tăng lên.
Mỗi thời mỗi khắc đều thức tỉnh càng mạnh mẽ hơn!
Dần dần, gã đã có khuynh hướng ngang ngửa với Tô Vũ, không chỉ như vậy, gã vẫn còn tiếp tục cường đại.
Chương 3214: Thẹn Quá Hóa Giận.
Cùng lúc đó.
Sâu trong đại đạo, Tinh Nguyệt cảm Tinh Vũ Ấn trấn áp đại đạo dao động, nàng đò xét bốn phía hồi lâu, cuối cùng thở dài quyết định: “Được rồi, trở về thôi!”
Nàng cảm giác được căn nguyên của mình còn đang ở chỗ rất sâu.
Bây giờ họ đã lãng phí quá nhiều thời gian.
Thôi vậy, không tìm nữa!
Bên cạnh, Hà Đỏ và Hạ Thần hộ đạo vì nàng, lúc này hai người cũng cảm thấy vô cùng quái lạ, đúng là càng mạnh thì căn nguyên sẽ ở càng sâu.
Nhưng rõ ràng Nam vương đã tìm được căn nguyên, ấy vậy mà Tinh Nguyệt đi mãi về phía trước vẫn chẳng tìm được, nếu không có Tinh Vũ Ấn thì họ sớm đã bị sóng lớn chụp chết!
Đây là thật sự cảm ứng được cái gì, hay là không có cảm ứng gì hết nên mới đi lung tung thử một chút?
Rốt cuộc căn nguyên của Tinh Nguyệt ở đâu?
Tinh Nguyệt không nói gì, chỉ quay người trở về, vừa đi không bao lâu, một cỗ khí tức dao động truyền đến.
Hà Đồ giật mình: “Bệ hạ không địch lại nên chạy tán loạn sao?”
Bằng không làm sao lại xâm nhập vào tận nơi này rôi?
Y còn đang nghĩ ngợi, lần lượt từng thân ảnh hiển hiện, tiếng cười của Tô Vũ vang tới:
“Sao lại trở về vậy?”
“Tinh Nguyệt nói không tìm thấy căn nguyên nên không tìm nữa…”
Hà Đồ vừa nói xong, thân ảnh Tô Vũ đã đến gần: “Sao lại tìm không thấy? Căn nguyên của mình mà còn không biết ở đâu à? Tinh Nguyệt đại nhân, chẳng phải căn nguyên của ngươi nằm ở tận cùng sao?”
Tinh Nguyệt lạnh mặt: “Tìm không thấy!”
“Được rồi, ta biết rồi, ở cuối cùng ấy, mau đi thôi, ta đi với ngươi!”
Tô Vũ trấn an: “Lo lắng cái gì? Sợ làm chậm trễ thời gian của ta? Không có việc gì đâu, ngươi nhìn kìa, đạo hữu phía sau còn chẳng vội, thế thì chúng ta cứ thong thả thôi!”
Đám người nhìn lại, quả nhiên cự nhân đang rất bình thản đi theo sau, còn cố ý tách rời ra một khoảng, gã nói: “Các ngươi cứ tiếp tục đi, ta cũng muốn nhìn thử xem nửa sinh nửa tử khôi phục xong sẽ là tình huống như thế nào!”
Hà Đồ giật mình, vội truyền âm hỏi: “Bệ hạ… thu phục gã rồi à?”
Nghĩ gì thế?
Tô Vũ im lặng, còn đám nói thu phục, người ta rõ ràng đang chờ xem kịch hay, thế mà ngươi không nhìn ra?
Thực lực của gã đã chạm tới cảnh giới chủ nhân quy tắc rồi kia kìa!
Một đám người tiếp tục tiến lên.
Mấy lần Tinh Nguyệt muốn mở miệng nhưng Tô Vũ đều trực tiếp ngắt lời, nói gì nữa, cứ ngậm miệng đi, ai có thời giờ chít chít meo meo với ngươi, tốn thời gian!
Rất nhanh, họ đã tới khu vực sinh tử chi địa.
Bấy giò, tất cả mọi người đều thấy được hai cỗ lực lượng xen lẫn, mà ánh mắt Tinh Nguyệt đầu tiên là mê mang, tiếp đó lại hóa thành sáng tỏ.
Căn nguyên của nàng thật sự đang ở gần đây!
Tô Vũ cười nói: “Tinh Nguyệt đại nhân, xem ra ngươi cũng cảm nhận được rồi, căn nguyên của ngươi hẳn là ở nơi này! Có hậu đài quả thực quá tốt, có lẽ ngươi là nữ nhi của Nhân Hoàng? Hoặc là muội muội? Lão bà? Hay có khi là… mẫu thân của y?”
Trong ánh mắt phẫn nộ của Tinh Nguyệt, Tô Vũ cười lớn: “Tử Linh đạo hữu nói muốn phục sinh ngươi thì tương đối đơn giản, năm đó Văn vương muốn giúp ngươi phục sinh, chỉ là Sinh Tử đạo không góp sức! Ta suy đoán, ngươi phục sinh sẽ không giống mọi người!”
Tô Vũ nói tiếp: “Có lẽ ngươi sẽ được thời không trường hà tiếp nhận, mà các vị Nam vương thì không thể!”
Đằng sau, cự nhân trầm thấp lên tiếng: “Không phải có lẽ, nàng phục sinh thì tất nhiên sẽ được thời không trường hà tiếp nhận, cho nên, ta mới nói là ngươi rất nguy hiểm!
Bởi vì nàng sẽ tiếp tục nắm giữ hết thảy những gì tu luyện được ở thời không trường hà năm đó, mặt khác nàng còn đơn độc nắm giữ Sinh Tử đạo của ngươi, nàng ta sẽ không bị ngươi quản thúc!”
Trạng thái của Tinh Nguyệt đặc thù hơn Hà Đồ rất nhiều, nàng xem như đã chết rồi, nhưng núi dựa của nàng lại là Nhân Hoàng.
Y từng tới đây đem căn nguyên trực tiếp dung nhập vào hai đầu đại đạo!
Một là Sinh đạo, một là Tử đạo!
Cho nên Tử Linh đại đạo tiếp dẫn không hoàn chỉnh, chỉ là một phần nhỏ của căn nguyên mà thôi.
Tô Vũ không khỏi cảm khái, có bối cảnh quả nhiên trâu bò.
Nhìn xem, người đã chết rồi mà còn có thể không bị tiếp dẫn toàn bộ, có thể sống sót rồi khôi phục, sau đó lại có thể trực tiếp trở về thời không trường hà, mà những người khác thì hoàn toàn chẳng thể có đãi ngộ này!
Tinh Nguyệt nhíu mày: “Ngươi có ý gì?”
Cự nhân mở miệng: “Vị tiểu đạo hữu này e là muốn giấu giếm một hai, ta thì không có gì phải giấu..”
Gã còn chưa nói xong, Tô Vũ đã ngắt lời, nói thẳng: “Ấu trĩ! Việc gì ta phải giấu giếm ngươi? Ý của gã là nếu ngươi sống lại thì ngươi sẽ nắm giữ Sinh Tử hai đạo trong thiên địa của ta, một khi khôi phục, ký ức khi còn là Tử Linh, những ký ức liên quan tới ta đại khái sẽ tựa như… đi tè ấy.
Gặp mặt nhìn thoáng qua bạn đi tè cùng thôi, hiểu chưa?”
Một đám người ngốc trệ, mọe nó, so sánh kiểu gì đấy?
Tô Vũ cười lớn: “Nhìn ta làm gì? Sự thật chính là như thế, đi tè, gặp một người đi cùng, nhìn thoáng qua thôi chứ ai biết hắn là ai? Lần tiếp theo gặp lại chẳng lẽ còn có thể nhận ra à?”
“Vậy cũng khó nói!” Hà Đỏ chép miệng phản bác.
Đám người nhìn về phía Hà Đồ bằng ánh mắt đây quỷ dị, lời này của ngươi quả là ý vị thâm trường!
So sánh hai hình ảnh lại với nhau, đám người kém chút đã bị bọn họ làm cho cười sặc.
Tinh Nguyệt nhíu mày, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Tô Vũ: “Nói cách khác, ta sẽ quên ngươi?”
“Chắc không tới nỗi đâu, nhưng có khả năng chỉ coi ta như người xa lạ mà thôi!”
Tô Vũ nói rất tùy ý: “Được rồi, vốn cũng không tính là thân quen gì, năm đó ngươi đến chuyển đổi ta, về sau ta lợi dụng ngươi, nhờ ngươi mới lấy được Tinh Vũ Ấn và Đại Đạo Đồ… Bây giờ, ta dùng Sinh Tử hai đạo đến trả cho ngươi!”
Tinh Nguyệt cả giận: “Ngươi muốn phân rõ ràng mọi thứ với ta?”
Tô Vũ bật cười: “Nói gì thế… Vốn là phân rất rõ ràng mà! Nhưng nếu Tinh Nguyệt đại nhân khôi phục xong vẫn còn nhớ rõ ta thì mong ngươi quan tâm nhiều hơn, Nhân Hoàng là núi dựa rất lớn đấy!”
“Hừ!” Tinh Nguyệt quay mặt đi: “Bản tọa không phục sinh, không cần ngươi trả cái gì hết!”
Tô Vũ nhún vai: “Ngươi nói thì không được tính!”
Mọi người thoáng sửng sốt, chỉ thấy Tô Vũ tiến lên, một tay nắm gáy Tinh Nguyệt: “Kê yếu như ngươi nói mà có thể tính được sao? Ta muốn trả thì sẽ trả, nói nhảm nhiều thế làm gì! Nhanh lên một chút, lề mề thêm nữa thì Tử Linh đạo hữu sẽ thành chủ nhân quy tắc thật đó!”
Tô Vũ trực tiếp đặt Tinh Nguyệt vào khu vực sinh tử giao giới, thúc giục: “Mau dung hợp căn nguyên!”
“Ta không muốn!” Tinh Nguyệt kháng cự, phẫn nộ hét: “Ta không phục sinh!”
Tô Vũ trêu chọc: “Thôi đi, nhanh lên một chút, sao lại không phục sinh? Muốn giữ lại đoạn ký ức tươi đẹp này hả? Một Tử Linh mấy chục vạn tuổi như ngươi còn muốn ăn ngọn cỏ non như ta à?”
Đám người sợ tới ngây ngẩn, có kẻ lén cấu vào đùi mình để giữ bình tĩnh, má nó, chúng ta muốn cười quá thì phải làm sao bây giờ?
Mà Tinh Nguyệt thì vô cùng phẫn nộ và biệt khuất, lại còn cảm thấy xấu hổ muốn chết!
Đúng vậy, ta không phục sinh là vì nhớ thương cái gì sao?
Không có!
Nàng thẹn quá hóa giận: “Ai thèm giữ lại cái gì, bản tọa và ngươi có ký ức nào tốt đẹp?
Tô Vũ, ngươi đừng đánh giá bản thân quá cao!”
Tô Vũ gật đầu: “Cũng đúng, hai ta đâu có ký ức gì! Chỉ là ta hút hút hút, hút rỗng ngươi mấy lần, ha ha ha…”
Lời của loài lang hổi Đến Nam vương cũng nghe không nổi nữa, vội quát: “Nhanh lên, chẳng lẽ muốn đợi người ta khôi phục tới chủ nhân quy tắc sao?”
Làm gì thế hả?
Lam Sơn Hầu cũng nhìn Tô Vũ bằng ánh mắt quái dị, có đôi khi bệ hạ… ăn nói rất dâm đang!
Tô Vũ cười xòa, có điều rất nhanh hắn lại nghiêm mặt nói: “Được rồi, khôi phục đi! Ta không muốn nợ ai hết.
Nợ nhiều thì sẽ không còn là tình cảm, mà sẽ thành gánh nặng!
Ai giúp ta thì ta sẽ trả lại cho kẻ đó… Không phải vì tính toán rõ ràng, chỉ là ta không muốn nợ ân tình, cuối cùng ân tình thay đổi, biến thành một loại gánh nặng, trở nên chán ghét lẫn nhau!”
“Tinh Nguyệt!”
Tô Vũ nhìn về phía Tinh Nguyệt, khẽ nói: “Ngươi khôi phục xong, nhớ kỹ ta cũng tốt, không nhớ cũng chẳng sao, chuyện này không quan trọng! Ta chỉ có một yêu cầu…”
Tinh Nguyệt trầm mặc một hỏi mới lên tiếng: “Nói đi!”
Sắc mặt Tô Vũ dần dần trịnh trọng hẳn lên!
Lúc này, bầu không khí hơi khác biệt, những người khác cũng đều đứng thẳng lưng nghiêm túc.
Chờ xem Tô Vũ muốn nói gì…
Tô Vũ im lặng hỏi lâu, bỗng nhiên nói: “Ta không thể cho ngươi Sinh Tử đạo…”
Chương 3215: Có Thêm Kiến Thức.
Tô Vũ im lặng hỏi lâu, bỗng nhiên nói: “Ta không thể cho ngươi Sinh Tử đạo…”
Mọi người đồng loạt ngây ngẩn.
Tinh Nguyệt cũng kinh nghi.
Thế này là sao?
Lúc ta bảo ta không muốn thì hỗn đản này nhất định phải cho.
Khi ta không cự tuyệt thì hắn lại không cho nữa, tên vương bát đản nhà ngươi cố ý à?
Tô Vũ bất chợt cười lớn: “Đương nhiên là không thể cho, Tử Linh đạo hữu đang lừa phỉnh ta thôi, hiện tại cho ngươi rồi thì sao ta phục sinh những người khác được? Ha ha ha!”
Tô Vũ lắc lắc ngón trỏ: “Cho nên ngươi mau dung hợp căn nguyên đi, ta phục sinh mọi người trước rồi mới đem Sinh tử đạo tới cho ngươi dung hợp, dù lúc đó ngươi có trở mặt thì chúng ta cũng không lỗ, Tử Linh đạo hữu quả nhiên là kẻ hố hàng, còn cố ý gài bẫy ta nữa!”
Ở phía sau, cự nhân biện minh: “Tiểu đạo hữu thích suy nghĩ nhiều rồi, ta vẫn luôn nhắc nhở ngươi đừng làm như vậy mà!”
Tô Vũ quay đầu nhìn gã, nhướng mày hỏi: “Đạo hữu sắp đạt tới cảnh giới chủ nhân quy tắc rồi nhỉ?”
“Hắn là… Đến rồi!”
Oanh!
Khí tức cực kỳ cường hãn dâng lên từ trên người gã, cự nhân bước từng bước một tới, dân dần thu liễm ý cười: “Ta vốn không muốn giết ngươi, ngươi lại cứ nhất định muốn chết, nơi này là chỗ sâu trong Tử Linh đại đạo, bây giờ ngươi sẽ không cách nào xé rách đại đạo, ngươi còn trốn kiểu gì?”
Tô Vũ chỉ ra đằng sau: “Chạy trốn vào Thời gian đại đạo!”
Cự nhân bình tĩnh nói: “Cũng đúng, điều kiện tiên quyết là ngươi có thể sống sót từ trong tay ta! Tô Vũ đúng không, thủ đoạn của tiểu đạo hữu không ít, đáng tiếc… nơi này là địa bàn của ta!”
“Không!”
Tô Vũ lắc đầu: “Đây là địa bàn của Tử Linh Chi Chủ, hắn mới là bá chủ, ngươi thì không phải, ngươi chỉ là hư ảnh, là phân thân, là tinh thần lạc ấn của hắn mà thôi.
Ngươi không phải hắn! Người như chúng ta xưa nay không bao giờ thừa nhận phân thân, lạc ấn gì đó là chính mình! Ngươi nói không sai, vạn đạo duy ngã, thế nhưng duy ngã cũng phải là bản ngã! Ngươi hiểu không?”
Hắn nói tiếp: “Phân thân là phân thân, lạc ấn là lạc ấn, ai nói phân thân hay lạc ấn cũng chính là bản tôn?”
Tô Vũ nhấn mạnh: “Ta chưa từng nghĩ như vậy, phân thân hay lạc ấn đều chỉ là một loại thủ đoạn, là một loại công cụ, ai sẽ coi công cụ là chính bản thân mình? Đây không phải là kẻ ngốc sao?”
Sắc mặt gã cự nhân vô cùng lạnh lẽo: “Đến lúc này rồi mà ngươi còn dám gây hấn với ta”
“Đúng thế, ta sợ ngươi làm gì?”
Tô Vũ đáp trả: “Ngươi trở thành chủ nhân quy tắc thì nơi này đích thật là địa bàn của ngươi, thế nhưng ta vẫn không sợ ngươi!”
“Đáng chết!”
Cự nhân quát lạnh một tiếng, khí tức ngập trời dâng lên, trong nháy mắt đã đánh về hướng Tô Vũ.
Mấy vị Nam vương vừa muốn ra tay, Tô Vũ đã quát: “Không cần, mọi người chuẩn bị khôi phục đi! Lưu Hồng!”
Hắn hô to một tiếng!
Sau một khắc, Lưu Hồng vốn im hơi lặng tiếng đột ngột lao ra.
Lúc này, trong Tử Linh giới vực, trên Tử Linh đại đạo bỗng nhiên có một đầu đại đạo na di về nơi sâu, Lưu Hồng bộc phát khí tức, một đường chạy như bay mang Mặc đạo đến, gã nhịn không được chửi âm lên: “Tại sao lại dịch chuyển tới chỗ sâu như vậy?”
“Nói nhảm, lực lượng sinh tử đều ở đây, ngươi nhanh lên cho ta!”
Lưu Hồng na di đại đạo, lớn tiếng hét: “Người đâu, dọn sạch hết thảy chướng ngại vật, mau lên!”
Chỉ trong nháy mắt, rất nhiều vị cường giả hiển hiện.
Đám người Vạn Thiên Thánh đồng loạt hiện thân, không cần gã nói nhiều, Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua tình hình liền hiểu, ông phân công: “Các ngươi giết sạch tất cả Tử Linh cản đường! Nhanh! Còn các ngươi thì trấn áp lực lượng Tử Linh đại đạo! Toàn bộ xuất thủ!”
“Phân tán công kích, đối phó với đại đạo!”
Âm ảm!
Vô số cường giả nhao nhao xuất thủ!
Thiên băng địa liệt!
Mà Lưu Hồng na di đại đạo trong giây lát, gã quát lớn: “Tối thiểu phải có ba Thiên Tôn, tất cả Thiên Tôn chuyển hết đến bên cạnh tên kia, gã mà ngăn cản thì chúng ta cùng nhau làm thịt gã!”
“Chủ nhân quy tắc mà thôi, chơi chết gã đi!”
“Phì Cầu, Cự Phủ, Tam Nguyệt, mau hội tụ!”
Đám người tức khắc nghe lệnh làm việc, mà Cự Phủ và Tam Nguyệt đang mờ mịt lại càng thêm mờ mịt, đậu mè!
Ở nơi này có thể tùy tiện làm thịt chủ nhân quy tắc luôn hả?
Địa phương quỷ quái này hình như có tới hai vị chủ nhân quy tắc!
Tử Linh Đế Tôn và cả phân thân cự nhân trước mặt.
Hóa ra Thiên Tôn cũng chưa phải là tồn tại vô địch ở đây ư?
Họ còn đang nghĩ ngợi, nơi xa bỗng nhiên truyền đến một cỗ khí tức mạnh mẽ, Võ Hoàng phẫn nộ gầm gừ: “Cút! Đồ hỗn trướng, ngươi đánh về đâu vậy?”
Tam Nguyệt và Cự Phủ cấp tốc nhìn qua bên kia, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn liền cả kinh!
Đây là Võ Hoàng sao?
Thời khắc này không phải là Võ Hoàng cố ý tạo cảm giác tồn tại mà là vì đám Cửu Nguyệt đang mang người truy sát một số Tử Linh, vô ý đánh tới chỗ của Võ Hoàng.
Các ngươi đánh thì cứ đánh đi, nhưng hung hăng hướng tới cửa thông đạo của Võ Hoàng làm gì?
Võ Hoàng cực kỳ phẫn nộ!
Ta vốn đã rất biết điều, hôm nay đại chiến không ngừng mà ta vẫn không quản, cũng chẳng định xen vào, các ngươi coi ta là ai vậy?
Lão giận dữ bạo hống một tiếng, tung ra một quyền đập cho một tôn Tử Linh Thiên Vương mới khôi phục từ Tử Linh Thiên Hà chia năm xẻ bảy, trực tiếp nổ tung!
Dọa cho mấy người Cửu Nguyệt phải vội vàng rút lui.
Võ Hoàng thấy bọn họ lui lại thì mới hừ lạnh một tiếng: “Đừng nghĩ các ngươi là thủ hạ của Tô Vũ thì ta sẽ không giết!”
Tam Nguyệt giật mình!
Cửu Nguyệt đang gặp nguy hiểm, đây là một vị chí cường vô cùng mạnh mẽ.
Sau một khắc, Võ Hoàng lại nói: “Được rồi, xéo đi, chỉ cần đám cẩu vật kia đừng đến làm phiền ta, bản hoàng sẽ không thèm để ý tới các ngươi!”
Dứt lời, lão quay đầu về trong thông đạo, két một tiếng, thông đạo Tinh Vũ phủ đệ đã bị lão đóng lại!
Tam Nguyệt và Cự Phủ liếc nhìn nhau… Mọe nó, bọn họ lại có thêm kiến thức!
Đây là sợ rồi đúng không?
Sợ mà còn nói chuyện bá đạo như vậy, Võ Hoàng quả nhiên là Võ Hoàng!
Lòng sợ chứ miệng không thể nhận là mình sợ!
Lúc này, Lưu Hồng nổi giận gầm lên: “Nhanh, hai vị Thiên Tôn kia ngây ngốc ở đó làm gì? Không có chút nhãn lực nào sao?”
Tức chết ta mài!
Đồ đần!
Hai tên Thiên Tôn từ thượng giới xuống này là đồ ngu à?
Đánh đến bây giờ mà vẫn còn hốt hoảng!
Tam Nguyệt và Cự Phủ liếc nhìn nhau, đúng vậy, đang nói chúng ta đấy!
Hai ta ở thượng giới đều là bá chủ!
Nhưng ở đây thì lại bị người khác ghét bỏ.
Thật là quá mất mặt!
Hai người không lên tiếng nữa, yên lặng đuổi theo Lưu Hồng, mở đường cho gã, Lưu Hồng na di Mặc đạo với tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã đến nơi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Ngạo Kiếm Lăng Vân [Dịch] Ngạo Kiếm Lăng Vân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/01/Dich-Ngao-Kiem-Lang-Van-Audio-Podcast-1.jpg)

