1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 628 : Dời Nhà. (c3136-c3140)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 628 : Dời Nhà. (c3136-c3140)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3136: Dời Nhà.

Nhân cảnh.

Tô Vũ lại trở về.

Lần này hắn lười nói nhiều với Trấn Nam Hầu nên đi thẳng đến Tinh Lạc Sơn, mau chóng tiến vào thác nước thời gian.

Rốt cuộc nhà cũ của Văn vương nằm ở đâu trong Thời gian đại đạo thì Tô Vũ vẫn chưa quá rõ ràng.

Ở trong thời không trường hà, hắn đi ngược dòng nước mà vẫn không thể tìm thấy được nên rất có thể ngôi nhà đã được xây ở hạ du.

Đương nhiên, vô luận là ở đâu thì đều không liên quan lắm tới Tô Vũ.

Nơi này có thác nước Thời gian do Văn vương mở, nếu y muốn vào thì vào, không cần phải tới thời không trường hà.

“Lỗ hổng..”

Tô Vũ chợt giật mình.

Đúng vậy, lỗ hổng.

Hình như nơi đây cũng bị mở ra một lỗ hổng đơn độc, chẳng lẽ Văn vương cũng mở cửa sông ở trong nhà mình sao?

Vậy thác nước Thời gian vốn chính là một lỗ hổng ư?

Tô Vũ lắc mạnh đầu, không suy nghĩ sâu thêm, hắn mau chóng đi vào nhà cũ của Văn vương, những đóa hoa ở đây vẫn nở rộ cực kỳ rực rỡ.

Toàn bộ khu nhà hiện giờ chỉ có mỗi mình Đại Thụ trấn thủ.

Khi Tô Vũ vừa bước vào, hắn bèn giương tay vô một cái, một đại ấn rơi vào trong tay hắn.

Bấy giờ trên Nhân Chủ Ấn hiện ra cảnh tượng bất đồng.

Tô Vũ xem xét liền biết thứ này đã cường đại hơn trước nhiều.

Mơ hồ còn có cảm giác sắp sửa vượt qua Tinh Vũ Ấn.

Kỳ thật Tinh Vũ Ấn rất mạnh, bởi vì đó là đại ấn được tạo ra ở thời kỳ đỉnh cao nhất của Nhân tộc, cho dù là đại ấn mà Nhân Hoàng dùng trước khi nhất thống chư thiên thì cũng không hề tầm thường.

Không ngờ đại ấn của Tô Vũ thế mà mơ hồ có xu thế đuổi kịp.

Phải biết ở thời đại này, bên phía Tô Vũ chẳng có vị chủ nhân quy tắc nào, so với Nhân tộc năm đó quả thực không cách nào so sánh được.

“Dung nhập lực lượng vạn tộc sao?”

Hình như khí vận của Không Gian Cổ Thú các tộc cũng đã dung nhập vào trong, đây đại khái là điểm khác biệt lớn nhất giữa Tinh Vũ Ấn và đại ấn của Tô Vũ.

Sau lưng, Tiểu Bạch Cẩu lưu luyến không thôi, Tô Vũ thấy nó vấn vương nhìn bốn phía thì nhịn không được nhắc nhở: “Phì Cầu, chúng ta dọn nhà đi, ngươi thích thì có thể ngắm nó ngày ngày, chúng ta chỉ là đổi địa phương khác thôi, ngươi muốn lưu luyến thì cũng nên lưu luyến thời không trường hà ngoài kia chứ?”

Biểu tình của Phì Cầu sai rồi!

Cái nhà này bao gồm cả đại viện và ngọn núi xung quanh đều sẽ được dọn đi!

Cũng không phải chỉ nhặt nhạnh vài đô vật, còn phòng ở thì lưu hết lại.

Ngươi lưu luyến nhìn làm cái gì?

Bó tay!

Phì Cầu khẽ giật mình, ngốc lăng nhìn Tô Vũ, nửa ngày sau nó mới gật gật đầu, nghe rất có lý!

Đúng vậy, ta dọn cả nhà đi mà.

Sau này không phải ta vẫn thường xuyên được ở trong nhà sao?

Chỉ là thời không trường hà bên ngoài thì có lẽ sẽ không đồng dạng mà thôi.

Nghĩ đến đây, mặt cún của Phì Cầu lộ ra một vòng thổn thức: “Cũng đúng nhị, vậy thì Trà Thụ phải thay hồ tắm rồi, sớm biết thế ta đã đem Trà Thụ về, nàng đổi hỏ tắm thì không biết có quen được hay không!”

Tô Vũ bật cười.

Đang cười thì hắn chợt sửng sốt, vội nhìn Phì Câu, đoạn gấp gáp hỏi: “Chờ chút, ta… có phải ta để sót cái gì không?”

Phì Cầu nghi hoặc mà nhìn hắn, sao thế?

“Trà Thụ vẫn luôn tắm rửa trong thời không trường hà à?”

“Đúng vậy!”

Phì Cầu đáp rất đương nhiên, Tô Vũ lại cảm thấy xốn xang, hình như trước đó ta không nghĩ quá nhiều.

Ngày thường Trà Thụ đều hóa thành tiểu nữ đồng đáng yêu, có đôi khi còn thích chơi đùa với tiểu nữ hài do Lam Thiên hóa thân, Tô Vũ cũng lười quản nhiều.

Nhưng lúc này hắn chợt nghĩ tới một vấn đề.

Thời không trường hà đâu phải nhà tắm!

Ngay từ lần đầu gặp Phì Cầu thì nó đã nói Trà Thụ thích tắm rửa trong thời không trường hà, khi đó Tô Vũ chỉ âm thầm thán phục chứ không nghĩ nhiều.

Nhưng đến lúc này, chính hắn hành tẩu trong thời không trường hà lâu mới có thể hiểu, nước sông vạn đạo này thật sự không dễ ở lâu.

Lưu lại trong chốc lát sẽ không có việc gì, thế nhưng ở lại lâu thì rất phiền phức.

Vạn đạo hóa hỗn độn… hình như Trà Thụ được trồng trực tiếp ở thời không trường hà.

Tô Vũ hơi nhíu mày, bỗng nhiên hỏi: “Trà Thụ được trồng ở trong thời không trường hà sao?”

“Ừm!”

Phì Cầu gật đầu, kỳ quái mà nhìn Tô Vũ, ta đã nói chuyện này rồi mà.

Lần đầu tiên gặp mặt, ta cũng đã cho ngươi uống trà từ lá của Trà Thụ đó thôi.

Tô Vũ hít sâu một hơi: “Nói như vậy, bình thường Trà Thụ phải rút nước của thời không trường hà để sinh trưởng?”

“Đúng thết”

Tô Vũ nhịn không được la lên: “Sao ngươi không nói sớm?”

“Ta đã nói rồi mà!”

Phì Cầu vô cùng ủy khuất, ngươi mắng oan ta!

Ta đã nói rồi!

Lần đầu tiên gặp ngươi thì ta đã nói Trà Thụ là do tiểu chủ tử cùng chủ nhân trồng trong thời không trường hà, nàng còn chuyên tắm rửa ở đó.

Nàng trồng ở thời không trường hà thì đương nhiên là rút nước ở đấy để sinh trưởng rồi, đây không phải chuyện đương nhiên sao?

Chẳng lẽ ta còn phải giới thiệu cặn kẽ Trà Thụ lớn lên như thế nào à?

Thật kỳ quái!

Tô Vũ cười khổ: “Ngươi… thôi được rồi! Văn vương và Thời Gian sư đúng là thích làm mấy chuyện cổ quái, Bánh Nhân Đậu là đại đạo chỉ linh, Thư Linh là quyển sách thành đạo, Giám Thiên Hầu là vận linh thành đạo.

Ngược lại chỉ có ngươi và Đại Thụ là coi như bình thường”

Trà Thụ hiển nhiên không tầm thường.

Tô Vũ bỗng hỏi: “Trà Thụ… là hỗn độn thành đạo ư?”

“Hả?”

Phì Cầu ngạc nhiên nhìn Tô Vũ, hắn cười khổ: “Có phải ta quá sơ sót rồi không, Trà Thụ nên tính là Hỗn Độn Cổ Thú nhất tộc, hoặc nên gọi là Hỗn Độn Cổ Mộc! Suốt ngày nàng hóa thân thành tiểu nữ hài nên ta chẳng mấy để ý, cộng thêm Thư Linh một mực giảng đạo cho nàng nên ta lại càng không bận tâm.

Hẳn là Trà Thụ tu luyện Hỗn Độn đạo nhỉ?”

Trở về phải nhìn kỹ một chút mới biết.

Nếu đúng là như vậy thì Trà Thụ không phải là vạn đạo đắc đạo, mà nàng chính là cường giả Hỗn Độn đạo!

Phì Cầu lắc lắc đuôi: “Đại khái là thế đi! Hỗn Độn đạo thì thế nào? Cũng là đạo thôi mà!”

“Không giống nhau!” Tô Vũ cười khẽ: “Hỗn Độn đạo… thôi được rồi, để nói sau đi! Nếu là hỗn độn đắc đạo thì dù Trà Thụ tu luyện đến Thiên Tôn cũng sẽ không có gông cùm xiềểng xích!”

Tô Vũ không nói thêm nữa, trực tiếp từ hậu viên thời không trường hà đi ra bên ngoài.

Đây là lần đầu tiên hắn tiến vào nơi đây, nhìn quanh bốn phía một chút thì nhận thấy không quen thuộc, quả nhiên hắn chưa từng tới nơi này.

Mà ở trong trường hà, ngôi nhà được một lớp vòng sáng bọc lại.

Hiển nhiên, nhà của Văn vương được đính tại nơi đây.

“Đi thôi!”

Tô Vũ quát khẽ một tiếng, Tinh Vũ Ấn trấn áp hết thầy sóng cả, Văn Minh Chí chìm vào đáy sông, sau khi nó trôi lên, khu nhà to lớn cũng bị Văn Minh Chí nâng lên theo.

Rất nặng!

Nhưng cái nhà này quả thực là rất kiên cốt Bị thời không trường hà xung kích mười vạn năm qua mà chẳng mảy may chịu chút ảnh hưởng nào.

Tiểu Bạch Cẩu lưu luyến nhìn thoáng qua bốn phía, nhà mang đi rồi nhưng dòng sông thì khác, nó khẽ cảm khái một tiếng: “Trà Thụ mất nhà tắm rồi, thay nhà tắm mới cũng không biết nàng có quen hay không..”

Hình như cũng chỉ có mỗi điểm ấy đáng để nó cảm khái.

Dù sao những vật khác đều không thay đổi.

Tô Vũ vỗ võ đầu nó, sau đấy nắm hết toàn bộ khu nhà, hắn quát lên một tiếng lớn, xé rách trường hà, chỉ nháy mắt đã xuất hiện ở trước thác nước Thời gian.

Khi hắn đem nhà ra khỏi thác nước, thác nước cũng lập tức biến mất.

Tô Vũ lại xuất hiện tại Tinh Lạc Sơn, hắn quay đầu nhìn thoáng qua, lòng hơi thổn thức.

Văn vương từng mở một lỗ hổng lớn.

Cũng chính là ở đây!

Thác nước Thời gian chính là Thiên Hà khẩu!

Có thể mở cửa sông cũng đại biểu Văn vương thật sự đã tự mình mở đạo, thế nhưng lại chẳng có vết tích nào lưu lại, Văn vương mở đạo ở đâu vậy?

“Văn vương… Xem ra y rất mạnh, ca ca của Thời Gian Sư quả thực là có đủ vốn liếng!”

Phì Cầu cổ quái mà nhìn Tô Vũ, thật là lạ, ngươi nói nhảm à?

Tiểu chủ tử đương nhiên không lợi hại bằng chủ nhân rồi!

Tô Vũ nói: “Ta vốn nghĩ Nhân Hoàng khai thiên nên sẽ mạnh hơn Văn vương, thế nhưng Nhân Hoàng khai thiên lại chỉ mở được gần một nửa, nếu Văn vương đã mở hoàn toàn mà còn có thể tùy ý mang đi… Vậy rốt cuộc là ai mạnh hơn ai?”

Những người nắm quyền ở thời Thượng Cổ này ai nấy đều quá thần bí, mỗi một lần suy nghĩ đều cảm thấy họ sâu không thể dò!

Cảm khái một tiếng xong xuôi, Tô Vũ quát lớn: “Truyền tống!”

Thông Thiên Hầu cấp tốc mở ra cánh cửa khổng lỏ, Tô Vũ bước vào, rất nhanh hắn đã mang theo nhà của Văn vương biến mất khỏi Nhân cảnh.

Chờ Tô Vũ rời đi không lâu, toàn bộ Tinh Lạc Sơn dần dân trở nên im ắng.

Mà thác nước Thời gian cũng hoàn toàn biến mất rất nhanh, không còn bất cứ dấu vết gì lưu lại.


Chương 3137: Duy Võ Thuần Nhất?

Ẩm!

Một tiếng vang lớn lan ra, một tòa nhà lớn ngăn ở cuối dòng sông.

Nước Thời gian mãnh liệt xung kích ngôi nhà nhưng lại không thể khiến nó nhúc nhích tí nào.

Cưởng hãn đến đáng sợ!

Thậm chí chẳng cần có người tọa trấn căn nhà, nhánh sông dù sao cũng chỉ là nhánh sông, sao có thể so với thời không trường hà thực thụ, căn bản không có cách nào xung kích nổi cả khu nhà.

Đến lúc này, đại đạo trộm từ thời không trường hà xem như đã triệt để cấu tạo thành công!

Đương nhiên, thoạt trông có vẻ khá quỷ dị.

Bởi vì nhánh sông của thời không trường hà là thứ không thấy được.

Nhưng căn nhà quá lớn, lúc này lại lộ ở bên ngoài nên mọi người đều có thể nhìn thấy.

Cho nên toàn bộ Thiên Uyên giới vực đều thấy được một tòa nhà lớn đứng lặng ở giữa hư không, không còn dáng vẻ bí ẩn như trước đó.

Bất quá Tô Vũ cũng chẳng có cách nào, nhánh sông trộm từ thời không trường hà quá nhỏ, căn bản không có cách nào dung nạp cả căn nhà, trừ phi hắn mở rộng thời không trường hà bao kín nhà của Văn vương, nhưng làm như vậy thì phải hao phí tỉnh lực không nhỏ.

Trước tiên cứ ở tạm như vậy đi đã!

Chịu đựng một chút!

Đến bước này, toàn bộ Thiên Uyên giới vực xem như đã cải tạo hoàn thiện, việc cần làm tiếp theo chính là phong bế lối vào Thiên Uyên giới, để người ngoài không thể vào được, người ở bên trong cũng không ra được.

Trừ phi được chính Tô Vũ mở ra!

Triệt để ngăn cách sinh tử đôi bên.

Tô Vũ nhìn về phía Thông Thiên Hầu, Thông Thiên Hầu lộ ra về mặt mờ mịt, Tô Vũ thấy vậy bèn khẽ cười.

“Tầng tám của Tinh Vũ phủ đệ không có thông đạo, tầng bảy thì không thể đi lên, trừ phi ngươi mở cửa mới được.

Nói như vậy, ngươi nuốt thông đạo rồi à? Thế này nhé, ngươi nuốt luôn thông đạo của Thiên Uyên giới vực đi, trừ phi đi qua cổng của ngươi, bằng không thì không cho phép xuất nhập!”

Thông Thiên Hầu cực kỳ bất đắc dĩ: “Để ta nuốt sao? Lỡ ta chết thì làm sao bây giờ?”

“Ngươi chết rồi chẳng lẽ thông đạo liền biến mất luôn?”

“Không biết” Thông Thiên Hầu lắc đầu: “Có lẽ sẽ biến mất, có lẽ sẽ trực tiếp xuất hiện ở chỗ cũ”

“Vậy thì ngươi cứ tùy tiện nuốt đi!”

Tô Vũ nói: “Nếu ngươi mà chết, không được thì ta lại nghĩ biện pháp mở đường khác, nếu vẫn không được thì đi qua cửa sông kia, chui vào thời không trường hài!”

Thông đạo giữa sinh tử lưỡng giới sẽ không hoàn toàn biến mất.

Thông Thiên Hầu nghe vậy thì thôi không phản bác, đành phải đi nuốt cửa thông đạo.

Tô Vũ lại gọi Hống Hoàng tới, hắn muốn dẫn Hống Hoàng bọn họ tới thời không trường hà, đổi một đầu đại đạo khác.

Tiếp sau đó, hắn sẽ mở đạo!

Lúc này cách lần hắn hạ giới đã qua 20 ngày.

Về chuyện mở đại đạo ở đâu thì hiện tại Tô Vũ còn chưa chọn được nơi tốt, hắn phải mau chóng giải quyết những chuyện nhỏ nhặt xung quanh trước, để mọi người triệt để rút về Thiên Uyên giới vực.

Trong thời không trường hà, Tô Vũ mang Hống Hoàng đi khắp nơi với mục tiêu tìm đạo, cảm thấy đạo nào thích hợp thì chọn cái đó, không cần biết đã có ai hay chưa, có thì cũng không sao.

Đi trong trường hà, Tô Vũ nhàn rỗi nên tò mò hồi: “Hống Hoàng, ngươi để ý đến chuyện của cha ngươi không?”

Dù sao cũng là tọa ky, nhỡ đâu người ta không muốn nói thì sao?

Có điều Hống Hoàng lại không ngại, y nói thẳng: “Vũ Hoàng không cần e ngại gì đâu, vạn giới đều biết cha ta là tọa ky của Võ vương đại nhân.

Ở thời đại đó, Võ vương là người đứng thứ ba trong thiên hạ, tuy cha ta là chủ nhân quy tắc nhưng làm tọa ky cho nhân vật như vậy cũng là vinh quang chứ không phải sỉ nhục”

Đứng thứ ba trong thiên hạ ư?

Có lẽ vậy.

Tô Vũ thấy y không ngại thì cười nói: “Thời điểm Võ vương rời đi, cha ngươi cũng đi theo ư?”

“Không phải” Hống Hoàng nhớ lại rồi mới đáp: “Võ vương đi theo Văn vương, sau khi Văn vương biến mất không lâu thì Võ vương cũng rời đi, khi đó cha ta ở lại, về sau Nhân Hoàng triệu tập hội nghị vạn tộc rồi cha ta mới rời khỏi”

Hống Hoàng lại nói tiếp: “Trước khi cha ta đi, có vẻ ông ấy đã đoán được gì đó nên dặn ta là phải phong giới ngay sau đấy”

“Cha ta có phủ đệ ở tầng 8, ban đầu ta cũng ở chung, nhưng trước khi hội nghị triệu khai, cha ta đã bảo ta rời đi.

Ta không biết là do Nhân Hoàng đã báo cho ông ấy hay là cha ta tự mình đoán được”

Trước đây y cảm thấy có thể là nhờ Nhân Hoàng báo trước, nhưng hiện tại Tô Vũ nói rằng cha y là trí tướng, vậy nên giờ y không chắc lắm.

Tô Vũ khẽ gật đầu, hắn ngẫm nghĩ rồi nói: “Trước khi Võ vương rời đi có dặn dò gì không?”

Kỳ thật hắn muốn hỏi là Hống Hoàng có biết đến chuyện Thiên Môn hay không.

Có thể Văn vương đã đi vào trong Thiên Môn, nếu nơi đó phong ấn thời đại thì rất có thể đó chính là thời đại Khai Thiên? Mà nhắc đến thời đại Khai Thiên thì không thể không nhắc đến chủ nhân Thời gian đại đạo và chủ nhân Tử Linh đại đạo.

Một kẻ sống từ khi Khai Thiên mới bắt đầu, một kê ở giai đoạn cuối Khai Thiên.

Có khả năng Nhân Tổ tồn tại ở cùng một thời kỳ với chủ nhân Tử Linh đại đạo, cũng chính là cuối thời đại Khai Thiên.

Sau đó mới đến Thái Cổ.

Nhưng Nhân Tổ từng xuất hiện ở Thái Cổ, vậy thì Nhân Tổ vẫn đang sống sót và bị nhốt trong Thiên Môn ư?

Tô Vũ cảm thấy rất hứng thú với những vấn đề này.

Dù Tô Vũ còn quá yếu nhưng không đó không phải là trở ngại của hắn trong việc truy tìm tung tích cường giả, có lẽ năm xưa đám người Thời Gian sư cũng có tâm tư như Vậy.

Dù là ở thời đại nào, khi một người đi tới đỉnh cao thì chắc chắn sẽ đi tìm chân tướng truyền thuyết và truyền kỳ.

Tô Vũ cũng không ngoại lệ.

“Dặn dò ư?”

Hống Hoàng cẩn thận ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Võ vương không cùng cấp bậc với ta thì đặn dò cái gì? Ta không biết, cho dù có thì cũng là đặn dò cha ta.

Nhưng cha ta không để lại gì cả.

Võ vương biến mất ngàn năm, có một câu mà cha ta nói rất nhiều là ‘nuôn vàn đại đạo, duy võ thuần nhất”

Tô Vũ nhướng mày: “Là ngôn ngữ Nhân tộc hay là ngôn ngữ thông dụng?”

“Ngôn ngữ Nhân tộc, khi đó mọi người đều quen dùng ngôn ngữ Nhân tộc”

Tô Vũ híp mắt: “Duy võ thuần nhất? Ngươi chắc chắn không phải là ngu nhất chứ?”

Hống Hoàng ngượng ngùng: “Không đến mức ấy, cha ta sẽ không mắng Võ vương đâu”

Ngươi nói vậy thì ta phải đáp lại thế nào?

Tô Vũ suy tư: “Có lẽ thật sự là mắng Võ vương đấy.

Văn vương rời đi, y đi cứu muội muội là chuyện đương nhiên.

Y biết là vẫn còn Võ vương, Minh vương và cả Nhân Hoàng nên chưa chắc đã xảy ra chuyện.

Hơn nữa khi Văn vương rời đi, với tính cách của y thì sẽ gióng trống khua chiêng khiến mọi người đều biết sao?”

Tô Vũ nhướng mày: “Dựa theo suy đoán của ta, dù Văn vương rời đi thì cũng sẽ lặng yên không một tiếng động, khiến kẻ khác không rõ tình hình, không biết có phải y đang bế quan hay không.

Khi Văn vương bế quan, mọi người sẽ không đám hành động thiếu suy nghĩ.

Chỉ có Võ vương tính cách lỗ mãng trương dương rời đi thì mới làm cho mọi người đều biết”

Hống Hoàng nghiêm túc suy nghĩ.

Tô Vũ thở dài: “Có lẽ duy võ ngu nhất mới là suy nghĩ thực tế của cha ngươi.

Chuyện Văn vương biến mất chắc chắn là do Võ vương bại lộ.

Sau đó Võ vương cũng chạy, Văn Võ không ở đây, vạn tộc không nổi dị tâm mới là lạ”

Hống Hoàng xấu hổ: “Không thể nào…”

Tô Vũ bật cười: “Ngươi đã trải qua thời đại đó rồi, ta đây hỏi ngươi, khi Văn vương mất tích, mọi người có biết không?”

“Cái này…”

Hống Hoàng lâm vào trong hồi ức, hồi lâu sau mới đáp: “Hình như ban đầu không biết rõ ràng.

Cụ thể bị lộ ra từ khi nào thì..”

Y cẩn thận hỏi tưởng, bất giác lộ vẻ sửng sốt: “Hình như là từ sau khi Võ vương rời đi.

Hình như có một lần Võ vương nổi nóng trong đại điện, nói Nhân Hoàng không có tình nghĩa, đại khái vậy, sau đó không thấy tăm hơi hắn đâu nữa.

Không lâu sau chuyện Văn vương mất tích liền lan rộng.

Nghe nói Võ vương muốn Nhân Hoàng đi tìm Văn vương mất tích, có lẽ Nhân Hoàng không đồng ý nên hắn đã tự đi tìm”

Tô Vũ lắc đầu cảm khái: “Nếu ta là Nhân Hoàng, dám chắc ta sẽ tức chết”

Có lẽ Nhân Hoàng đã biết Văn vương đi đến Thiên Môn, nhưng Nhân Hoàng không thể rời đi được, khi đó kế hoạch thu nạp vạn tộc còn chưa hoàn thành, vả lại việc khai thiên của y còn chưa kết thúc, hiển nhiên y không thể rời đi.

Nếu y đi thì đó mới là đại sự.

Y đã che giấu tin tức Văn vương biến mất, đáng tiếc Võ vương nóng nảy, cảm thấy Nhân Hoàng không có tình nghĩa, huynh đệ chúng ta giúp ngươi đánh thiên hạ, vậy mà đánh thiên hạ xong ngươi lại thay đổi.

Hiện tại lão Văn không rõ tung tích, ngươi không lo lắng cũng chẳng đi tìm.

Được, ngươi không đi thì ta đi!

Có điều ông ta đi tìm một chuyến thì Nhân tộc liền xảy ra chuyện.


Chương 3138: Diễn Một Vỡ Kịch.

Ngẫm nghĩ một hỏi, Tô Vũ chợt thấy đồng tình với Nhân Hoàng hơn bao giờ hết: “Nhân Hoàng thật đáng thương!”

Hống Hoàng nghi hoặc: “Không phải Văn vương và Võ vương đại nhân thảm hại hơn sao?”

“Ngươi..”

Không còn hi vọng cứu vãn trí thông minh của ngươi nữa rồi, bỏ đi!

Tô Vũ bất lực!

Hắn lại đồng tình với Nhân Hoàng lần nữa, có huynh đệ như vậy chắc chắn sẽ gặp xui xẻo, quả nhiên đồng đội heo là một phiền toái đáng sợ!

“Hy vọng không phải là một tên Bách Chiến thứ hai”

Tô Vũ âm thầm mặc niệm trong lòng, theo truyền thuyết, Võ vương là người lỗ mãng, không phải là thiên phú không đủ hay không muốn dùng đầu óc mà là vì đã có những người có đầu óc cực kỳ tốt bên cạnh.

Nhân Hoàng, Văn vương, Ngục vương, Minh vương, nghe đồn bọn họ đều là người cực kỳ trí tuệ.

Có những người này bên cạnh, tất cả mọi việc đều được bọn họ an bài thỏa đáng, Võ vương không cần dùng đến đầu óc, đánh nhau được là được, sao phải tự suy nghĩ làm gì?

Đó chính là nguyên nhân khiến Võ vương trở nên lười động não.

Ông chỉ biết Văn vương là huynh đệ của mình, giờ huynh đệ và muội muội của huynh đệ xảy ra chuyện thì đương nhiên ông phải đi cứu người.

Ông thì rất nghĩa khí nhưng Nhân Hoàng thì bị hại rất thảm.

Một người một Hống vừa đi vừa nói chuyện, Tô Vũ bỗng nhiên dừng bước, hắn nhìn về phía một nhánh sông, hắn cảm nhận được lực cắn nuốt ở đây khá mạnh: “Có cảm giác đặc thù gì ở đây không?”

“Không có”

Hống Hoàng lắc đầu.

Tô Vũ không thèm để ý, tiếp tục đi tiếp.

Đi một lát, hắn lại hỏi thử nhưng đều không có kết quả.

Y vẫn chưa cắt đứt đại đạo, trừ khi gặp được đại đạo đặc biệt xứng đôi, không thì chắc chắn y sẽ không có cảm giác quá lớn, Tô Vũ cũng không cảm thấy chuyện này kỳ quái.

Lúc đi lúc dừng, sau đó bọn họ lại đến một nhánh sông.

Lần này không cần Tô Vũ hỏi, Hống Hoàng lập tức mở miệng: “Có cảm giác ở đây”

Y đã dung đạo, hiện tại y nói là có cảm giác thì hiển nhiên đạo này rất thích hợp với y.

Tô Vũ mỉm cười nhìn về phía bên đó.

Cảm ứng này không tồi, đây là một Cắn nuốt đạo khá cường đại.

Đại đạo rộng chừng 2000 mét, kém hơn đạo của Hoang Thiên Thú một chút nhưng chênh lệch không quá lớn, hiển nhiên nếu đạo này có chủ nhân thì chủ nhân của nó cũng khá cường đại.

Nhưng hiện tại dù đạo này có chủ thì kẻ đó cũng không về được.

Tô Vũ nói: “Đạo này không tệ, ngươi đã dung đạo của Hống tộc mà còn cảm ứng được, chứng minh nó rất phù hợp với ngươi”

Hống Hoàng có phần bi ai: “Nói vậy chứng tỏ ta dung đạo sai thật rồi? Vậy chẳng phải là không có ai kế thừa đại đạo của cha ta sao?”

Tô Vũ an ủi: “Nếu cha ngươi không chết, có người kế thừa hay không thì có sao đâu?

Dù sao cũng không thể trở thành chủ nhân quy tắc, trừ khi ngươi giết cha mình.

Nhưng nếu dung đạo của người khác mà đó không phải là người thân quen hoặc chính là địch nhân thì giết chết là xong, hơn nữa còn có hy vọng thăng cấp thành chủ nhân quy tắc”

Hống Hoàng gật đâu, tuy rằng đời này y chưa từng mơ đến cảnh giới chủ nhân quy tắc, nhưng Vũ Hoàng đã nói như vậy thì cứ tin thôi.

Tô Vũ nhìn thoáng qua đạo kia, hắn bỗng nảy ra chủ ý xấu: “Hống Hoàng, chơi một trò chơi đi”

“Cái gì?

Tô Vũ híp mắt tươi cười: “Ngươi phải chặt đứt đạo cũ, nhưng chặt đứt không thôi sẽ lãng phí, im hơi lặng tiếng cắt đứt đại đạo thì không vui chút nào.

Thế này đi, ta và ngươi chơi một trò chơi, cho vạn giới làm khán giả”

Hống Hoàng không hiểu lắm, y không biết nên nói gì.

Hạ giới.

Chư Thiên chiến trường.

Mấy ngày nay Tô Vũ im hơi lặng tiếng ngủ đông, hạ giới lại khôi phục sự bình tĩnh trước đó.

Lần này là bình tĩnh thật sự bởi vì đại quân Nhân tộc công sát vạn giới đều đã rút lui, hiện tại vạn tộc hoàn toàn không còn chiến sự.

Đột nhiên, có một tiếng gầm giận dữ vang lên.

“Tô Vũ, ngươi làm việc ngang ngược, Hống tộc ta thề không đội trời chung với ngươi.

Ngươi chiến bại ở thượng giới, kéo dài hơi tàn mà còn muốn ép tộc ta cống hiến vì ngươi sao? Ngươi muốn rút lui đến Tử Linh giới vực thì cứ việc làm thế, tại sao tộc ta phải rút lui theo ngươi?”

Tiếng rống vang vọng thiên địa.

Một tôn cự Hống khổng lô có khí tức cường hãn bao phủ bầu trời.

Tức khắc, có không ít tộc đều thấy chấn động.

Ngay sau đó thân ảnh Tô Vũ hiện lên, hắn lạnh lùng nói: “Ta đã nói rồi, dù ta bại trận thì các ngươi cũng không thể phản kháng.

Ba tộc Thần Tiên Ma còn chưa hé răng mà ngươi dám làm phản? Chết đi!”

Oanh.

Một tiếng vang lớn truyền ra, ngay sau đó, đại đạo nứt toác.

Một bàn tay khổng lỏ che trời xuất hiện.

“Tô Vũ!”

Hống Hoàng tuyệt vọng gầm lên, tiếng hô vang tận mây xanh: “Cường giả dưới trướng ngươi chết gần hết, dù ngươi giết ta thì có thể làm được gì? Sớm hay muộn ngươi cũng phải chết, ta chờ ngươi”

Oanh!

Tiếng nổ rền vang!

Đại đạo đứt đoạn, lực lượng quy tắc cường hãn tán đi, tách khỏi đại đạo Hống giới, Hống giới chấn động kịch liệt, huyết vân bao trùm, giờ phút này trong tay Tô Vũ mơ hồ hiện ra 60 nghị viên lệnh, hắn triệu hoán huyết vân giáng mưa.

Mưa máu đổ xuống!

Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, lớn tiếng quát: “Hống tộc không nghe hiệu lệnh, ý đỏ mưu phản, đáng diệt! Người đâu, diệt cổ Hống nhất tộc”

Trong khi cường giả vạn giới còn chưa hiểu ra sao thì một âm thanh chát chúa đã đội tới, toàn bộ Hống giới chấn động kịch liệt.

Tô Vũ đạp không bước đi.

Khi hắn đến phía trên không trung Hống tộc, huyết vân lại hội tụ, nghị viên lệnh trong tay hắn lay động, toàn bộ Hống giới bị huyết vân bao phủ.

Tô Vũ hét to: “Hôm nay ta tru diệt Hống tộc.

Vạn tộc hãy coi đây là gương! Tô Vũ ta bại trận thì đã sao? Ta muốn đối phó với các ngươi vẫn dễ như trở bàn tay.

Trước khi ta hoàn toàn biến mất, tất cả ngoan ngoãn làm tôn tử cho ta.

Bắt đầu từ ngày hôm nay, sinh linh vạn tộc không được ra ngoài, kẻ trái lệnh, giết!”

Tiếng giết rung chuyển cả chư thiên!

Huyết vân hỗn loạn, lực lượng quy tắc dật tán, thiên địa dị tượng xuất hiện chứng minh Hống tộc đã hoàn toàn bị diệt tộc!

Giờ khắc này, tứ phương rúng động!

Tiên giới.

Sắc mặt Thiên Cổ khẽ biến, cái quỷ gì vậy?

Sao hắn lại đột nhiên tru diệt Hống tộc?

Lão nhanh chóng tra xét, cảm ngộ lực lượng đại đạo, sau đó sắc mặt lão lại thay đổi, Hống Hoàng quả thật đã bị tru sát.

Chuyện điên loạn gì thế?

Hống tộc bị diệt thật ư?

Thái Cổ Cự Nhân giới.

Thái Cổ Cự Nhân vương lộ vẻ mặt trầm trọng: “Hắn điên rồi.

Hắn vừa bại trận rút lui nhưng vẫn là Hoàng của vạn giới, ai dám làm trái lời hắn thì đều sẽ chết”

Lúc này tam đại tộc không dám trêu chọc Tô Vũ, dù có tin đồn Tô Vũ tổn thất thảm trọng ở thượng giới thì bọn họ vẫn không dám tùy tiện vọng động.

Hống tộc là một trong những cường tộc duy trì Tô Vũ từ sớm, kết quả chỉ vì không thống nhất ý kiến, không muốn rút lui cùng Tô Vũ nên bị tru sát diệt tộc.

Một hư ảnh lộ vẻ ngưng trọng hiện ra bên cạnh Thái Cổ Cự Nhân vương: “Tô Vũ thật điên cuồng! Quả nhiên bách chiến bách thắng sẽ chỉ khiến con người ta kiêu ngạo, một lần thất bại đã khiến hắn hoàn toàn mất trí.

Tạm thời đừng trêu chọc người này thì hơn”

Bọn họ còn khó chịu vì lần trước Tô Vũ ép Thái Cổ Cự Nhân tộc giao ra 4 khối nghị viên lệnh.

Hiện tại thì… Thôi bỏ đi, gia hỏa này đã hoàn toàn điên rồi.

Hống tộc ủng hộ hắn còn bị tru sát chỉ vì không muốn rút lui cùng kia kìa.

Đúng lúc này, giọng nói điên cuồng càn rỡ của Tô Vũ lại vang vọng nơi nơi: “Các ngươi nghe kĩ đây, sớm hay muộn ta cũng sẽ trở về, các ngươi hãy cẩn thận thành thật cho ta.

Lão tử sẽ đến Tử Linh giới vực xưng Hoàng, nhưng các ngươi phải biết, ta có thể mở ra thông đạo đến thế giới của các ngươi từ Tử Linh giới vực bất kỳ lúc nào”

“Ha ha ha.

Hãy nhớ kỹ, từ nay về sau Tử Linh giới vực chính là của ta.

Nếu tử khí trong các giới quá nhiều thì ta sẽ định vị được vị trí giới vực của các ngươi rồi đi tìm từng người một, sau đó ta sẽ diệt tộc các ngươi như diệt các giới Long, Phượng, Vượn, Côn Bằng, ha ha ha.

Đám ngu xuẩn các ngươi vĩnh viễn chỉ là tồn tại thấp kém nhất mà thôi”

Câu nói này truyền đi khắp tứ phương!

Vạn giới kinh hoảng!

Cái gì?

Bốn đại giới đã bị diệt?

Sao có thể vậy được?

Bọn họ hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh khi Tô Vũ tấn công bốn giới đó.

Không đúng, Tô Vũ nói cái gì?

Hắn đánh từ Tử Linh giới vực lên ư? Bảo sao lại không có chút động tĩnh nào.

Giờ phút này, tứ đại giới im lìm không chút động tĩnh.

Mọi người càng thêm hoảng loạn.


Chương 3139: Tiêu Hủy Tử Khí.

Tiên tộc.

Thiên Cổ thay đổi sắc mặt, không ngờ Tô Vũ lại đánh vào từ Tử Linh giới vực, mà mục tiêu định vị của hắn là tử khí.

Sắc mặt lão khẽ biến, ngay sau đó lão vội quát: “Người đâu, tiêu hủy tất cả tử khí trong Tiên giới”

Điên rồi!

Suýt nữa lão đã quên rằng Tô Vũ đã mang cả Thiên Uyên giới chìm vào trong Tử Linh giới vực, hiển nhiên là hắn muốn xưng bá Tử Linh giới vực đồng thời có thể dùng tử khí để mỡ ra thông đạo.

Lão biết mục đích Tô Vũ gióng trống khua chiêng làm vậy là muốn ép mọi người tiêu hủy tử khí.

Nếu không tiêu hủy thì hắn có thể định vị vị trí để mở thông đạo và tấn công các tộc.

Hiển nhiên Tô Vũ muốn tiêu hủy tất cả tử khí trong vạn giới để khiến kẻ khác cũng không có biện pháp bước vào địa bàn của hắn.

Nhưng biết thì biết, bọn họ buộc lòng vẫn phải cấp tốc tiêu hủy.

Kê điên này thực sự có khả năng căn cứ vị trí tử khí để định vị giới vực, sau đó mang theo vô số Tử Linh lao ra tấn công.

Rất nhanh, Tô Vũ lại điên cuồng cười to: “Người đâu, tra vị trí tử khí cho ta, định vị tất cả và phân rõ giới vực đối ứng.

Ha ha ha, để ta xem kẻ nào còn dám cất giấu đại lượng tử khí nào!

Hắn phất tay, hư không vỡ ra, vô số Tử Linh hiện lên, Nam vương bùng nổ tử khí lay động đất trời.

Nam vương lạnh lùng quát: “Tất cả tướng sĩ nghe lệnh, tra xét tử khí, nhớ kỹ khí tức, phân rõ giới vực, không cần nhiễu loạn trật tự hạ giới, cẩn thận quy tắc trừng phạt”

Tô Vũ kích động: “Đừng lo lắng, ta đã khống chế 60 nghị viên lệnh đủ để áp chế quy tắc trừng phạt, chư tướng lục soát cho ta!”

Oanh!

Vô số Tử Linh tỏa ra khí tức bức người!

Rất nhiều tộc bị dọa tới chết sững!

Tử Linh!

Nhiều không kể xiết!

Hơn nữa trong đó còn có khí tức của mấy chục vị Hợp Đạo.

Thật đáng sợ!

“Nhanh dùng thiên nguyên khí và nguyên khí để hủy tử khí đi!”

Giờ phút này, trong các giới, vô số cường giả điên cuồng rống to.

Phải nhanh lên!

Không phải chỉ có 1 – 2 người thu thập tử khí mà là rất nhiều người góp nhặt để mở ra Tử Linh thông đạo, dù chưa chắc bọn họ đã dùng đến.

Lúc trước trong cổ thành tràn ngập tử khí, bọn họ muốn thu thập cũng không khó.

Tiên tộc, Thần tộc và một vài đại tộc thường xuyên dùng tử khí để mở Tử Linh thông đạo, phái người đi xuống câu thông với cường giả Tử Linh.

Phù vương đã từng đến đó vài lần, thậm chí còn liên hệ được với Đông Thiên vương.

Bấy giò, mọi người đều hoảng sợ vạn phần.

Phải tiêu hủy tử khí, không thể giữ thứ này lại được!

Tử Linh đương nhiên cực kỳ mãn cảm với tử khí, một khi phát hiện ra thì thật sự có thể lao ra khỏi Tử Linh giới vực tiến hành tấn công, khi ấy bọn họ chết thế nào cũng không biết.

Tiên giới đang tiêu hủy, Thần giới đang tiêu hủy, Ma giới cũng không ngoại lệ.

Dù tam đại tộc đều biết đây có thể là mưu kế của Tô Vũ vì không muốn cho kẻ khác giấu tử khí, nhưng biết thế thì sao?

Ngươi không sợ chắc?

Một khi thông đạo Tử Linh mở ra ngay trong giới vực của ngươi, đại quân mấy ngàn vạn hoặc trăm triệu Tử Linh tấn công vào thì kết cục sẽ thế nào?

Mổỡ cái thông đạo nhỏ để cấu kết Tử Linh thì còn được, nhưng mở một cái thông đạo lớn khiến cả Tử Linh giới vực tấn công lên thì chắc chắn không thể kiểm soát được nữa.

Trên không trung Hống giới.

Tô Vũ mỉm cười.

Tốt lắm, hậu hoạn đã được giải quyết, kỳ thật hắn diệt Hống tộc là vì Hống tộc thượng giới.

Hống tộc ở thượng giới quá yếu, chỉ có một vị Hợp Đạo nhị đẳng, tin tức Hống tộc đi cùng mình mà lộ ra ngoài, vạn tộc thượng giới không dám đối phó Thực Thiết, Không Gian, Ngũ Hành tộc thì chỉ có thể tính sổ với Hống tộc.

Diệt Hống tộc không có gì khó, thượng giới sẽ sợ chủng tộc chỉ có một vị Hợp Đạo nhị đẳng ư?

Giết một người răn trăm người, vậy nên diệt Hống tộc tính ra rất có lời.

Còn vấn đề vở kịch này của bọn họ không chân thật cho lắm thì có quan trọng không?

Không quan trọng!

Quy tắc đại đạo đã đứt gãy, dị tượng xuất hiện là sự thật, Hống tộc không còn một ai cũng là sự thật, giờ chỉ cần rải thêm chút máu thịt nữa là xong.

Giờ phút này, vạn tộc có thể không biết xấu hổ mà đối phó với Hống tộc ở thượng giới sao? Hắn còn có thể nhân cơ hội hủy hết tử khí của bọn họ, tránh để bọn họ tìm cách mở ra Tử Linh giới vực.

Dù hiện tại mọi người có ẩn giấu thì cũng sẽ không dám giấu quá nhiều.

Không có 36 cổ thành, bọn họ rất khó thu thập đủ tử khí để mở ra thông đạo cho cường giả tiến vào Tử Linh giới vực, có lẽ sẽ còn lại một chút tử khí có thể mở được thông đạo, nhưng chỉ đủ cho kẻ yếu tiến vào, cường giả thì đừng hy vọng.

Mà kê yếu tiến vào Tử Linh giới vực thì cứ chờ chết đi.

Từ nay về sau, Tử Linh giới vực đã trở thành nơi khó có thể mở ra.

Tuy Trấn Nam Hầu còn giữ không ít nhưng Tô Vũ cảm thấy lão sẽ không dùng, nếu dùng thì chỉ có hai loại khả năng, một là triệu hoán Tô Vũ để xử lý Bách Chiến, hai là gọi Bách Chiến đến xử lý Tô Vũ.

Bách Chiến mà dám đến Tử Linh giới vực thì Tô Vũ sẽ cho hắn đẹp mặt.

Giờ khắc này, các giới đều đang gấp rút dùng thiên nguyên khí để tiêu hủy tử khí.

Tô Vũ chờ đợi, một lát sau, các cường giả Hợp Đạo trở về, Nam vương báo cáo: “Trừ khi giấu thật kĩ, không thì bọn họ đã tiêu hủy hết rồi, cảm ứng tử khí trong tam đại giới đều không phản ứng quá lớn, có lẽ cũng đã tiêu hủy hầu hết”

Tô Vũ tươi cười: “Bọn họ sợ ta nổi điên rồi mang quân từ Tử Linh giới vực đến đánh bọn họ, vậy thì chỉ có hại cho bọn họ mà thôi.

Mọi người đi về trước đi”

Nam vương không nói nhiều, bà mang theo Tử Linh rời đi bằng thông đạo Tô Vũ mới mổ ra.

Hắn cười trương dương điên cuồng: “Đám người nhu nhược! Ta còn tưởng rằng các ngươi sẽ giữ lại tử khí để thử xem rốt cuộc ta có thể mở ra Tử Linh giới vực hay không, kết quả các ngươi lại tiêu hủy nhanh như vậy? Một đám phế vật! Ha ha ha”

Sau tiếng cười to, Tô Vũ đã biến mất!


Chương 3140: Đừng Khinh Thường!

Thái Cổ Cự Nhân tộc.

Thái Cổ Cự Nhân vương thở dài: “Thật ngông cuồng, ngông cuồng như vậy chưa chắc đã là chuyện tốt.

Hắn không có khả năng ở Tử Linh giới vực cả đời, trước khi rời đi mà hắn còn làm vậy, liệu có ổn không?”

Tô Vũ không thể ở đó cả đời, trừ khi hắn thật sự muốn chờ chết ở Tử Linh giới vực.

Bên cạnh, hư ảnh nhẹ giọng nói: “Cũng tốt, trước khi đi hắn gây nên chuyện lớn như này sẽ khiến vạn tộc không dám có dị động.

Khi bệ hạ trở về thì không cần gióng trống khua chiêng, điệu thấp một chút cũng tốt”

Có Tô Vũ hung hăng ở đây, kẻ nào dám tủy tiện ra tay trước khi thượng giới mở ra?

Chắc chắn Tô Vũ vẫn có thể ra ngoài, dù hắn phong bế Tử Linh giới vực không cho người khác vào thì nhất định hắn vẫn để lại thông đạo cho chính mình đi ra.

Tiến có thể công lui có thể thủ, quả thực Tô Vũ hiện tại vẫn có sức uy hiếp không nhỏ.

Dù là tam đại tộc thì cũng phải ngoan ngoãn đề phòng.

Dù Tô Vũ ở đâu, chỉ cần hắn còn sống thì các tộc đều phải kiêng kị hắn.

Thái Cổ Cự Nhân vương khẽ gật đầu không nói gì nữa.

Trong lòng ông cảm khái, Tô Vũ quả là một đại nhân vật!

Nếu không phải thời vận không tốt, nếu gia hỏa này không mang người đến thượng giới chém giết quá sớm thì có lẽ hắn có thể đắc thế ở hạ giới.

Chỉ cần cho hắn thêm mấy năm hoặc là mười mấy năm, không chừng hắn có thể xưng bá một phương.

Giờ khắc này, Thái Cổ Cự Nhân vương cảm thấy may mà Tô Vũ đã bại trận, nếu không khi bệ hạ trở về có lẽ Tô Vũ sẽ trở thành trở ngại, gia hỏa này không phải hạng người lương thiện, tâm lý trả thù rất nặng.

Nghĩ đến đây, ông liền nói: “Nếu bệ hạ trở về, tuy Tô Vũ đã nhường lại Nhân Cảnh nhưng sợ là hắn sẽ không cam tâm, phải cẩn thận gia hỏa này tới gây chuyện”

“Hắn ư?

Hư ảnh cười lạnh: “Hắn mà dám tới gây chuyện với bệ hạ thì chẳng khác gì muốn chết”

“Đừng khinh thường hắn”

Thái Cổ Cự Nhân vương khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Dù hắn bại trận phải rút lui khỏi vạn giới thì hắn vẫn là bá chủ Tử Linh giới vực.

Vừa rồi ngươi cũng thấy rỏi đấy, rất nhiều cường giả Tử Linh cống hiến cho hắn.

Ban nãy còn có một kẻ thuộc Tứ Đại Thiên Vương đã xuất hiện.

Tuy rằng hoàn cảnh Tử Linh giới vực không tốt nhưng thuận công lợi thủ, là một yếu địa chiến lược.

Đừng xem nhẹ Tô Vũ!”

Thái Cổ Cự Nhân vương đã chứng kiến rất nhiều chuyện xảy ra, ông cường điệu nhắc nhở rằng kẻ này không dễ chọc.

Chỉ cần nghĩ tới chuyện có một ngày nào đó, Tô Vũ bỗng nhiên lao ra từ trong Tử Linh giới vực, tấn công vạn tộc thì chắc chắn sẽ là chuyện rất phiền toái.

Giờ khắc này Tô Vũ không quan tâm những chuyện khác.

Trong thời không trường hà, Tô Vũ cười ha hả bắt lấy Hống Hoàng khí tức uể oải: “Chơi vui không?”

Hống Hoàng muốn khóc, chơi vui lắm, vui muốn chết rồi!

Y suýt nữa đã cho rằng Tô Vũ thật sự muốn đánh chết mình, may mà mạng nhỏ của y vẫn còn.

Nhưng y vẫn thành thật nói lời cảm tạ: “Đa tạ Vũ Hoàng chiếu cố”

Màn kịch này có thể bảo đảm an toàn cho Hống tộc thượng giới.

Tô Vũ cười đáp: “Không có gì, việc nhỏ thôi, đây cũng là chuyện ta nên làm.

Ta sẽ cố gắng đánh tan thượng giới trước khi vạn tộc biết đến sự tồn tại của các ngươi”

Hống Hoàng kích động: “Ta tin tưởng Vũ Hoàng có thể làm được”

Y luôn thấy Tô Vũ rất lợi hại, giơ chân nhấc tay là có thể khiến trời long đất lở.

Ban nãy hắn giết một Hợp Đạo để răn đe, triệu hoán cường giả Tử Linh khiến vạn tộc lập tức tiêu trừ tử khí, nếu hắn không giết Hống Hoàng thì vạn tộc chưa chắc đã sợ hành động uy hiếp lần này.

Tô Vũ tươi cười, sau đó hắn mang theo Hống Hoàng tiến vào đại đạo mới tìm được ban nấy.

Hắn ở bên ngoài chờ Hống Hoàng dung hợp Cắn nuốt đại đạo.

Hống Hoàng tu luyện Cắn nuốt đại đạo nhiều năm, đi sai đạo mà vẫn có thể đi đến Hợp Đạo tam đẳng, Tô Vũ cảm thấy nếu đi tiếp thì có lẽ y có thể tự mình khai một đầu Cắn nuốt đại đạo mới.

Cắn nuốt đại đạo thoáng chấn động.

Tô Vũ chờ đợi khá lâu mới thấy Hống Hoàng đi ra.

Khí tức y không quá cường đại, vẫn là Hợp Đạo tam đẳng, nhưng mà ánh mắt Tô Vũ sáng ngời, ánh mắt Hống Hoàng cũng sáng như tuyết.

Thực lực không thay đổi nhưng y mới vừa chặt đứt đạo cũ rồi dung đạo mới, vậy mà thực lực y đã lập tức lên đến Hợp Đạo tam đẳng, điều này có nghĩa là gì?

Nghĩa là mọi cảm ngộ lúc trước của y thật sự đều nhằm vào Cắn nuốt đại đạo, y lĩnh ngộ thấu hiểu Cắn nuốt đại đạo rất sâu.

Lần này y thật sự đi đúng đường rồi.

Hống Hoàng tâm phục khẩu phục, nói: “Bệ hạ, ta thật sự đi nhầm rồi” Y đở khóc dở cười: “Cha ta không phải cường giả Cắn nuốt đạo, phải là ta mới đúng”

Y chua xót: “Ta đi nhầm đạo vì cha ta, ta đã hiểu được Cắn nuốt đạo từ rất lâu về trước, vậy mà cha ta không nhắc nhở ta”

Y không còn gì để nói.

Tuy y không biết nhưng chắc chắn cha y vẫn luôn biết, đúng không?

Vì sao không nhắc nhở ta, ta dung đạo mà ông ấy không quan tâm ư?

Tô Vũ nghi hoặc: “Khi ngươi dung đạo, cha ngươi còn ở bên cạnh không?”

“Có”

Hống Hoàng chua xót nói: “Ta dung đạo xong còn tu luyện đến Vĩnh Hằng cửu đoạn rồi cha ta mới rời đi.

Vĩnh Hằng cũng là giai đoạn dung đạo, cha ta biết ta dung đạo của ông ấy mà tại sao không nhắc nhở ta? Ban đầu ta coi nó là Cắn nuốt đạo mà dung.

Khó trách lúc trước ta dung đạo cực kỳ khó khăn, còn cần cha ta trợ giúp thì mới dung hợp thành công”

Ta còn nghĩ là do thiên phú của mình không tốt.

Trong đám võ nhị đại, ta đã bị trào phúng không ít.

Mọi người đều là hậu duệ của chủ nhân quy tắc, bọn họ Hợp Đạo từ lâu mà ta vẫn chỉ là dung đạo, người khác đều thành Thiên Vương mà ta vẫn còn là dung đạo, vậy thì có thể không bị châm chọc sao?

Nhưng vừa rồi y dung hợp Cắn nuốt đạo rất thuận lợi.

Nếu dung cắn nuốt đạo sớm hơn thì có khả năng y đã là Thiên Vương hoặc thậm chí là Thiên Tôn.

Mà hiện giờ còn bao nhiêu con cháu của chủ nhân quy tắc còn sống?

Tô Vũ tự hỏi một chút rồi lắc đầu: “Ta không biết, có lẽ cha ngươi hy vọng ngươi tự mình ngộ ra chăng?”

Có khả năng này!

Có vài người không thích nói rõ mọi chuyện, đều dùng lý do mỹ miều là cho người ta tự cảm ngộ.

Vấn đề là khi đã chui vào sừng trâu rồi thì sao có thể dễ dàng thoát ra được?

Hống Hoàng không rối rắm nữa, y cười nói: “Giờ ta đã biết mình sai rồi.

Hống tộc chúng ta sẽ đi theo Cắn nuốt đạo.

Đạo của cha ta thì để lại cho chính ông ấy.

Sau khi trở về, ta sẽ đốc xúc mọi người đổi đạo.

Bệ hạ, chỉ cần cho ta thời gian, ta tin rằng mình có thể trở thành Thiên Vương”

Y vẫn còn hai cơ hội nữa.

Lúc trước y xem Tô Vũ khai đạo và Đại Đạo Đồ nhưng đều vô dụng.

Lần này y đã đi lên Cắn nuốt đạo chân chính, có lẽ sẽ có thu hoạch không nhỏ.

Tô Vũ động viên: “Ngươi có hy vọng rất lớn.

Ngươi khác những người khác, trước đây ngươi bị giới hạn trong đại đạo sai lầm, giống như Bánh Nhân Đậu hiểu sai bản chất vậy, giờ Bánh Nhân Đậu đã hiểu rõ nên lập tức bước vào Thiên Vương.

Ngươi cũng có hy vọng trở thành Thiên Vương”

Như vậy phe bọn họ sẽ lại có thêm một vị Thiên Vương, cộng thêm Tô Vũ vẫn còn người ở thượng giới là Tam Nguyệt và Cự Trúc – một Thiên Tôn và một Thiên Vương.

Vô Mệnh thì tạm thời không biết quan hệ với Thiên Mệnh Hầu thế nào, nhưng có lẽ có thể thu phục Liệt Không Hầu – đạo lữ của Không Gian Thú Hoàng.

Sau khi tính toán, trừ Thiên Tôn hơi ít một chút thì cường giả cấp bậc Thiên Vương và các cấp bậc khác thực lực không hề yếu, dù không bằng vạn tộc và Hỗn Độn nhất tộc thì cũng không kém gì thực lực dưới trướng Bách Chiến.

“Phe chúng ta chỉ còn thiếu một cường giả đỉnh cấp chân chính”

Tô Vũ lẩm bẩm, bọn họ thiếu cường giả như Bách Chiến, như lão tổ Hỗn Độn tộc, như Nhật Miện Thiên Tôn của vạn tộc.

Nếu có một tồn tại như vậy thì thực lực các phe chênh lệch không lớn.

Xem chừng tồn tại này phải trông cậy vào ta rồi.

Khi ta khai thiên thành công, không biết ta có được chiến lực Thiên Tôn hay không.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box