[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 625 : Ba Ngày Mở Một Lần. (c3121-c3125)
❮ sautiếp ❯Chương 3121: Ba Ngày Mở Một Lần.
Rất nhanh, lại có một tiếng nổ ầm vang!
Lực lượng hệ Thổ thẩm thấu rót xuống, Vạn Thiên Thánh mơ hồ đã nhận ra, vội quát:
“Thổ Hành tộc chuẩn bị, Vũ Hoàng đang lần lượt phóng thích quy tắc chỉ lực, chư vị, cơ hội này rất khó có được! Bỏ qua quy tắc chỉ lực tỉnh thuần như thế thì chưa hẳn sẽ có lần sau!”
Đào trực tiếp từ thời không trường hà nên những lực lượng này đều rất tinh khiết, thẩm thấu ra từng chút một.
Về sau chỉ sợ toàn là hỗn hợp.
Mà vào lúc này, Ngũ Hành tộc xem như nhặt được món hởi lớn, Tô Vũ ở phía trên phóng thích Ngũ Hành chỉ lực, phía dưới, Lam Thiên khống chế mức độ thẩm thấu của quy tắc, đối với họ thì đây chính là cơ hội trời cho!
Tương đương với việc không ngừng có thiên địa ban thưởng xuất hiện!
Phù Thổ Linh cũng đang điên cuồng hấp thu, gã là cường giả Ngũ Hành nên có thể hấp thu toàn bộ lực lượng Ngũ Hành, mà gã vốn lại là Ngũ Hành lão tổ chuyển thế nên lại càng thích hợp.
Nghiêm chỉnh mà nói, kỳ thật Phù Thổ Linh với đám Bánh Nhân Đậu cũng không khác nhau nhiều lắm.
Gã cũng miễn cưỡng xem như đại đạo chỉ linh!
Lúc này, khí tức lập tức tăng vọt.
Vô số quy tắc chỉ lực bị gã hấp thu, Phù Thổ Linh cười nhe răng trợn mắt, quả nhiên, ta biết ngay đi theo Tô Vũ sẽ có thịt ăn mà.
Xung quanh, rất nhiều cường giả Ngũ Hành tộc nhao nhao tấn cấp.
Đối với kẻ yếu, nhiều quy tắc chỉ lực lập tức tràn vào như vậy, mặc dù cảnh giới có thể sẽ phù phiếm một chút nhưng đây đích xác là thời cơ tăng lên tốt nhất!
Cường giả tu luyện lực lượng Ngũ Hành liên tục tăng vọt.
Hư ảnh của vị cường giả Hỏa hành cấp Thiên Vương như Hỏa Vân Hầu cũng lập tức ngưng thực, vô số hỏa hành chỉ lực bị y hấp thu, trước đó nhục thân vỡ vụn cũng dùng lực lượng Hỏa hành tạo thành một bộ thân thể hoàn chỉnh.
Sau một khắc, trong biển ý chí của y có một thanh binh khí xuất hiện.
Ngay sau đó, hơn một vạn người lập tức được phóng thích ra, Hỏa Vân Hầu hét lớn:
“Hút! Hút hết cho ta, đó là quy tắc chỉ lực thuần túy!”
Sắc mặt những người kia đều có chút mờ mịt, nhưng vẫn nhao nhao bắt đầu hấp thu.
Chúng ta đang ở đâu?
Vạn Thiên Thánh nhìn lướt qua thì khẽ nhíu mày, Hỏa Vân Hầu ngượng ngùng hô: “Là người của ta, mang từ Thần Hỏa Sơn xuống, trước đó chưa kịp phóng xuất! Bọn họ đều rất mạnh…”
Nói rồi y nhìn về phía một nữ nhân to cao trong nhóm, hô lớn: “Hỏa Nguyệt, hút nhanh lên, mau tấn cấp Hợp Đạo đi!”
Nữ nhân không hiểu chuyện gì hết, nhưng nàng mặc kệ, Hầu gia đã nói thế thì mau hút thôi!
Ở đâu ra nhiều lực lượng Hỏa hành thế này?
Còn có lực lượng Thủy hành nữa, đúng rồi, còn cả lực lượng Thổ hành.
Lực lượng ở nơi đây tinh thuần hơn Thần Hỏa Sơn gấp trăm lần, đích thật là chỗ tu luyện tốt, mà trong những người này cũng có không ít Vĩnh Hằng.
Phe Định Quân Hầu lúc trước có hơn ngàn người dưới trướng, tròn đó còn có không ít Vĩnh Hằng.
Bên chỗ Hỏa Vân Hầu thì lại càng nhiều Vĩnh Hằng hơn.
Nơi xa, đám Định Quân Hầu liếc nhìn nhau, sau một khắc, Định Quân Hầu quát: “Trọng Minh, người của chúng ta đâu? Nhanh phóng xuất để hút đi!”
Trọng Minh vội vàng phóng thích người dưới trướng Định Quân Hầu mà y mang tới.
Anh Vũ tướng quân thì bất động thanh sắc thả ra một kiện binh khí từ biển ý chí của mình, hơn vạn người trong đó kiểu gì cũng có kẻ tu Ngũ Hành, đều hút cho ta!
Khi lên thượng giới có sáu vị Hầu Thượng Cổ, Ám Ảnh không có người dưới trướng, Vân Thủy đã rời đi, người của Trấn Nam Hầu thì Tô Vũ không để ý đến, người của ông đều đã theo ông.
Lúc này, người dưới trướng ba vị Định Quân, Anh Vũ, Hỏa Vân gộp lại thì đã đạt tới gần ba vạn người, mà Vĩnh Hằng thì vượt qua trăm vị!
Nhiều năm tích lũy vào những cường giả lâu năm, giờ đây đều phát huy vô cùng tinh tế.
Rất đông cường giả bắt đầu hấp thu lực lượng Ngũ Hành.
Nhất là bên phía Hỏa Vân Hầu, lực lượng của Hỏa Nguyệt không ngừng tăng lên.
Chỉ chớp mắt, một tiếng nổ ầm vang!
Lực lượng đại đạo lập tức tăng vọt, khí tức thuộc về Hợp Đạo dâng trào!
Mà vào lúc này, Anh Vũ tướng quân thở dài một tiếng.
Đáng tiếc!
Không phải đáng tiếc cho người khác, nàng đang tiếc thay cho Vân Thủy Hầu, nếu giờ Vân Thủy có ở đây thì nàng ta nhất định có hi vọng tấn cấp Thiên Vương.
Mà dưới trướng Vân Thủy Hầu phần lớn đều tu luyện Thủy đạo, có lẽ cũng có thể sinh ra rất nhiều cường giả.
Tấn cấp Hợp Đạo cũng không phải là mộng tưởng nữa.
Anh Vũ tướng quân cảm thấy quá đáng tiếc, nhưng đây cũng là lựa chọn của chính Vân Thủy.
Hỏa Vân Hầu thì cười đến nỗi miệng sắp nứt ra.
Thoải mái quát Dưới trướng lão tử đã có thêm Hợp Đạo.
Y cười ha ha: “Hỏa Nguyệt, thêm chút sức nữa, tiếp tục hút đi! Mấy người Hỏa Liệt cũng mau hút cho lão tử, đừng để Ngũ Hành tộc được hời, đám gia hỏa Ngũ Hành tộc không tiến vào được Hợp Đạo, chúng ta mau xông lên!”
Y cực kì hưng phấn, mà Vạn Thiên Thánh thấy y hung hăng gào lên như vậy thì cả giận mắng: “Ngậm miệng! Hỏa Vân, ngươi cảm ngộ Hỏa đạo, lúc này là cơ hội duy nhất để ngươi tấn cấp Thiên Tôn!”
Lão già này sao mà nói nhảm nhiều thế?
Mẹ nó, nhanh hút đi chứ, sau đó thì lo cảm ngộ lực lượng đại đạo đi!
Lần trước Hỏa Vân Hầu đã tấn cấp Thiên Vương, lần này nếu như vận khí tốt, không có nhục thân quấy nhiễu và cảm ngộ nhiều hơn về đại đạo thì cũng có thể tiến vào Thiên Tôn, Hỏa đạo tất nhiên là có thể tấn cấp Thiên Tôn.
Loại đại đạo cơ sở như thế đều rất mạnh, không phải chỉ là tiểu đạo giống như Đại Chu vương, dù tu luyện đến đỉnh phong thì cũng chưa chắc có thể trở thành Thiên Vương.
Mấy người Hỏa Nguyệt đều hơi hoang mang.
Bất quá, thấy Hỏa Vân Hầu ngoan ngoãn đi cảm ngộ đại đạo thì họ đều không lên tiếng, yên lặng tiếp tục hấp thu lực lượng.
Vì sao họ lại cảm thấy lão đại nhà mình ở đây có địa vị không cao lắm nhỉ?
Đây là đâu?
Hạ giới sao?
Hạ giới đào ở đâu ra nhiều quy tắc chỉ lực thế này, thật cổ quái!
Từng vị cường giả Hỏa hành không ngừng cường đại, mà trong hư không lại lần nữa hiển hiện lực lượng Kim đạo.
Lúc này, không ít người vui vẻ, Vạn Thiên Thánh cũng hớn hở ra mặt: “Nhanh, Chiến giả cũng có thể cảm ngộ, binh khí đều là Kim đạo! Kim đạo, đạo thiên về công phạt!”
Đạo này dù là mọi người không tu hoặc không phải chuyên tu thì cũng có thể cảm ngộ!
Công phạt chỉ đạo, có tu giả nào mà chưa từng tiếp xúc qua?
Vạn Thiên Thánh lộ ra nét mừng rỡ, không nghĩ tới đục cái hang lại là như vậy, nếu cứ cách một thời gian lại đục một cái thì chẳng phải là sẽ phát tài to sao?
“Phát tài rồi!”
“Tô Vũ thật là biết đục lỗ, nếu cứ ba ngày mở một lần, mỗi lần đều giúp mọi người rong chơi trong quy tắc chỉ lực, cảm ngộ các loại quy tắc đại đạo tinh thuần thì cũng có thể tích lũy ra Thiên Tôn!”
Vạn Thiên Thánh nghĩ đến những chuyện này, lòng ông cảm thấy hơi cổ quái, Nhân Hoàng đã có thể mở thì vì sao năm đó y lại không mở nhiều một chút?
Ba ngày mở một lần, Nhân tộc không có chủ nhân quy tắc thì tối thiểu cũng sẽ có cả đống Hợp Đạo chứ nhỉ?
Chương 3122: Mỗi Người Một Việc.
Bên trong thời không trường hà.
Tô Vũ không biết Vạn Thiên Thánh đang suy nghĩ cái gì.
Bằng không thì hắn sẽ mắng chết lão Vạn.
Cút đi!
Ngũ Hành đạo còn chưa mở xong mà mặt mũi Tô Vũ đã trắng bệch, bốn phía, Văn Minh Chí hay Tinh Vũ Ấn đều đang điên cuồng run rẩy!
Áp lực quá lớn!
Sau khi hắn mài đứt một chút đại đạo trên hàng rào, bốn phía, các loại sức mạnh tràn về phía hắn, chính Tô Vũ cũng hấp thu rất nhiều quy tắc chỉ lực, lúc này hắn đã hơi hơi có xu thế bạo tạc.
“Nóng quát”
“Lạnh quá!”
“Đau quát”
“Aaaaa, ta hóa đá!”
Dù sao ở đây chẳng có ai, Tô Vũ không ngừng gào thét, mắng to.
Lần sau lão tử không tiếp tục đào hang nữa, mở cái lỗ hổng này ra, các loại đại đạo đều phải đi qua chỗ hắn thì mới có thể thẩm thấu ra ngoài, quả là thiên đao vạn quả.
Chỉ mỡ một lần liền muốn lấy luôn cả cái mạng già.
“Ta mở còn rất yếu, rất nhỏ…”
“Năm đó Nhân Hoàng mở lỗ hổng lớn như vậy, nhiều lực lượng đại đạo tràn vào thế kia hẳn là Nhân Hoàng cũng phải điên cuồng kêu thảm!”
Tô Vũ tự an ủi chính mình, hắn không hề mất mặt!
Khẳng định không chỉ ta mà năm xưa Nhân Hoàng nhân lúc không ai nhìn thấy nhất định cũng phải lăn lê kêu gào, ta mở nhỏ như này, ngươi lại mở lớn thế kia, dù ngươi mạnh hơn thì chắc chắn ngươi cũng phải khóc.
“Đây là bí mật của đám người khai thiên chúng ta, tất cả mọi người đều sẽ không tiết lộ, ừ, nhất định!”
Tô Vũ bị lửa thiêu phát khóc, một hỏi lại bị nước đông cho biến thành gậy băng, lát sau lại bị lực lượng hệ Mộc chọc cho rên rỉ không ngừng, một hỏi lại bị Kim đạo xung kích khiến ngũ tạng lục phủ đều vỡ vụn!
Khóc ròng ròng!
Dù sao cũng không ai nhìn thấy, cái này thì có là gì đâu.
Đây nhất định là bí mật chung của mọi người, Nhân Hoàng không nói, chủ nhân Tử Linh đại đạo không nói, ta cũng không nói thì còn ai biết?
Đại đạo bị hắn mài đứt từng cái một.
Mỗi khi mài đứt một loại đều sẽ đem đến cho Tô Vũ một loại cảm thụ đặc biệt.
Tỉ như mài đứt Ma đạo, Tô Vũ hóa thân thành ma đầu, cười khằng khặc quái dị.
Mài mất Tiên đạo, Tô Vũ lại biến thành dáng vẻ tiên phong đạo cốt, mặc dù vừa rơi lệ vừa khóc rống thì vẫn tiên khí nghiêm nghị như trước.
Thời khắc này, Tô Vũ chân chính đi tiếp xúc với các loại lực lượng đại đạo, cũng làm cho hắn có thêm càng nhiều cảm thụ.
Đại đạo khác biệt mang đến thể nghiệm rất khác biệt.
Giống như trò chơi sắm vai các nhân vật, hiện tại Tô Vũ hóa thành người trăm mặt, dáng về điên cuồng thoắt ẩn thoắt hiện.
Thiên Uyên giới vực.
Sau khi Tô Vũ không ngừng mài đứt các loại lực lượng đại đạo, lúc này ở trong giới vực, đại đạo không còn thuần túy như ban đầu nữa mà đã dần dần trở nên hỗn tạp.
Hấp thu lại càng khó!
Nhưng mục tiêu của Tô Vũ cũng không phải là để mọi người hấp thu, mà là để họ chỉnh lý, chải vuốt vạn đạo.
Thần sắc của Vạn Thiên Thánh trở nên ngưng trọng hơn rất nhiều.
Trong giới vực liên tục có người tấn cấp.
Ông lập tức cao giọng quát to: “Tất cả Vĩnh Hằng theo ta chải vuốt lực lượng đại đạo, làm vững chắc đại đạo, đừng để cho quy tắc chỉ lực xung kích giới vực!”
Đám người nhao nhao ngừng hấp thu, cấp tốc bay lên không trung.
Đây cũng là yêu cầu trước đó của Tô Vũ.
Hắn cần mọi người làm vững chắc nước sông!
Khi nước sông đồng loạt ập đến, nhiệm vụ của họ là khóa chặt những đại đạo này lại, chờ đợi Tô Vũ trở về, sau đó hóa nó thành Thời gian đạo.
“Ngũ Hành đạo để chúng ta chải vuốt củng cố!”
Phù Thổ Linh chủ động tiếp nhận nhiệm vụ cho Ngũ Hành tộc.
“Không gian đạo sẽ do chúng ta xử lý!”
Không gian tộc cũng lên tiếng nhận việc.
“Thôn Phệ đạo cứ để ta lo!”
Từng vị cường giả dựa theo thuộc tính đại đạo của mình mà bắt đầu phân chia, tiến hành chải vuốt.
Vạn Thiên Thánh, Lam Thiên phụ trách tổng quản đại đạo, những cái đầu đại đạo nào không có ai chải vuốt thì đều cần bọn họ xử lý, đừng để cho những lực lượng đại đạo này hóa thành hỗn độn rồi xung kích toàn bộ không gian.
Một khi hóa thành hỗn độn, giới vực sẽ trở thành một nơi như Hỗn Độn Sơn, đối với tu giả tu luyện cũng không tính là chuyện tốt.
Mà ở không trung, lỗ hổng kia có vẻ càng lúc càng lớn.
Tô Vũ chặt đứt nhiều lực lượng đại đạo dẫn đến nước sông bắt đầu có xu thế điên cuồng.
Lam Thiên không kịp cắt tỉa, nhưng y vẫn ráng chống đỡ.
Liệp Thiên Bảng hiển hiện!
Một tờ kim sách lơ lửng trên không, Lam Thiên phụ trách loại bỏ, phía dưới, Vạn Thiên Thánh nghiêm túc phụ trợ cho y, đem những lực lượng không cách nào tách ra để tiến hành chải vuốt.
Tất cả mọi người như đang rong chơi trong đại đạo, ai nấy đều yên lặng cảm ngộ, cắt tỉa, chia tách.
Đây là quá trình hỗn độn hóa vạn đạo, vạn đạo hợp hỗn độn, hoàn toàn là cơ hội khó có được, năm xưa khi Nhân Hoàng đục lỗ hổng căn bản không hề ôm suy nghĩ để mọi người giúp y chải vuốt.
Một mình y là đủ rồi!
Cần gì phải để cho người ta đi làm?
Nhân Hoàng mở đạo cũng cực kỳ bí ẩn, người biết đến không có mấy ai, chân chính biết được thì cũng sẽ không để ý, càng sẽ không để tu giả dưới chủ nhân quy tắc giúp đỡ chải vuốt đại đạo.
Nhân Hoàng mở lỗ hổng lớn như thế kia, một khi tu giả dưới chủ nhân quy tắc đi chải vuốt đại đạo thì chắc chắn sẽ bị tông chết!
Bấy giờ, Vạn Thiên Thánh nhìn quanh một vòng, chợt quát to: “Nam vương, Lam Sơn Hầu, hai vị mau tới!”
Hai vị cường giả vốn đang ở một bên tránh né, bởi vì tử khí từ người bọn họ quá nồng đậm.
Lúc này nghe được tiếng kêu, bọn họ liền mau chóng lao lên.
Nam vương mở miệng: “Có việc à?”
Vạn Thiên Thánh phân công: “Tử đạo trong Thời gian đại đạo đã bị rút ra, không tính là quá hoàn thiện.
Ta hi vọng hai vị cung cấp một chút lực lượng Tử Linh bện ra một đầu Tử Linh đạo, dung nhập vào trong vạn đạo, hoàn thiện lực lượng đại đạo của giới vực!”
Hai người liếc nhìn nhau.
Bên Tử Linh đại đạo?
Việc này có thể chứ?
Vạn Thiên Thánh lại nói: “Hai vị cứ thử đi, đây cũng là một loại cảm ngộ, đem toàn bộ những gì mình học hóa thành đại đạo, một khi thành công thì có lẽ Nam vương sẽ tấn cấp Thiên Tôn, Lam Sơn Hầu cũng có thể bước vào Thiên Vương cảnh! Đây là cơ hội!
Dù lần này không được, một khi Vũ Hoàng mở đạo thì lại tới xem Đại Đạo Đỏ một lần, hai vị ắt có thể tiến xa hơn!”
Ông biết tâm tư Tô Vũ, cho nên ông cũng tận hết sức lực làm cho tất cả mọi người đều tham dự vào.
Người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc phải làm, kỳ thật, Lam Thiên và ông đều có thể làm rất nhiều chuyện, nhưng trừ phi những người khác không làm được, nếu không hai người cũng sẽ không ôm đồm hết mọi thứ.
Trách nhiệm cũng là cơ hội, để người khác làm có lẽ sẽ là một lần cảm ngộ cực kỳ trọng yếu.
“Còn cả Hà Đồ nữa, y cũng có thể đi thử một chút!”
Vạn Thiên Thánh nói tiếp: “Vũ Hoàng muốn hóa chết thành sống, chờ hắn ra ngoài, trước tiên dùng đại đạo của giới vực này thử dung hợp một chút, sau đấy lại thử tự mở đạo, hướng tử cầu sinh, một khi thành công, hắn sẽ có khả năng phục sinh Tử Linh!”
Nghe thế, mấy vị Tử Linh đều chấn động.
Tô Vũ chuẩn bị phục sinh Tử Linh sao?
Lam Sơn Hầu mặc kệ mọi thứ, nàng chỉ quan tâm hỏi: “Làm sao để bện đại đạo?”
Vạn Thiên Thánh cực kì bất đắc dĩ!
Năm đó ngươi tu luyện thế nào để đến Hợp Đạo vậy?
Ta cũng phục ngươi luôn rồi!
Ông không có cách nào, đành phải kiên nhẫn chỉ dạy: “Dựa theo suy nghĩ trong lòng của ngươi, kỳ thật rất đơn giản, ngươi nghĩ Tử Linh đạo là cái dạng øì, vậy thì ngươi liền dùng quy tắc chỉ lực hóa thành đại đạo, tiến hành một chút so sánh, dung hợp với đạo khác…”
Đáng tiếc, mọi người không khai Thiên Môn, nếu chỉ nói miệng thì ông cũng khó mà nói rõ ràng.
Bởi vì thứ như đại đạo, ai hiểu thì đều sẽ hiểu, nếu đã không hiểu, ngươi nói thế nào thì đối phương cũng rất khó lý giải.
Mà ngay một khắc này, một người lơ lửng bay tới.
Kỳ vương phi ném ra một vật cho Lam Sơn Hầu, đoạn nói: “Đây là Tử đạo giả lập, ngươi cảm ngộ đi, có lẽ sẽ có thu hoạch, chờ thu hoạch xong thì mau chóng giúp Nam vương bện Tử Linh đạo!”
Nói xong, Kỳ vương phi cười khẽ: “Hóa đá có nhiều không? Nếu nhiều thì ta hấp thu một chút lực lượng hóa đá để hoàn thiện ngụy đạo của ta”
Dứt lời, một cỗ lực lượng hóa đá lan tràn.
Lam Thiên bỗng nhiên bị hóa thành tảng đá!
Lam Thiên thật sự rất muốn bộc phát, nhưng Kỳ vương phi đã bay vút lên, cấp tốc vỏ về hướng không khí, lực lượng hóa đá bị bà bắt đi.
Phía dưới, Hà Đỏ quan sát kĩ động tác của Kỳ vương phi, không khỏi nhíu mày.
Tiên tổ của y là Cung vương, vị này cực kỳ am hiểu thuật hóa đá.
Hiện tại lại có thêm một vị.
Chương 3123: Tâm Khóa.
Cách đó không xa, Đại Tần vương và Đại Hạ vương đều đang rất sốt ruột, hai người bọn họ nên làm gì bây giờ?
Vạn Thiên Thánh hệt như bảo mẫu, tâm cũng rất mệt mỏi, thấy hai vị kia nhàn rỗi bèn quát: “Hai ngươi nên làm gì thì làm đi, cảm ngộ các đại đạo Thương, Đao, Kim, Công, Phát! Thân thể đạo còn chưa hiện ra, không cần quản nhiều!”
Hai vị vương được cái rất nghe lời, vừa nghe thế liền mau chóng lao đi làm việc.
Nơi xa, Đại Chu vương dường như có ý muốn làm kẻ qua đường.
Kỳ thật cũng không tính là như thế, bất quá vị này một hồi chạy tới cảm ngộ Không gian đại đạo, một hồi chạy tới cảm thụ Giam cầm chỉ đạo, sau đấy chạy tới cảm ngộ Nhẫn nại chỉ đạo, tiếp đó lại chạy sang cảm ngộ Cường công chỉ đạo…
Sau một hồi như thế, Vạn Thiên Thánh nhìn mà nhức hết cả đầu, ông biết Đại Chu vương am hiểu không ít loại đạo, bất quá lão gia hỏa này trốn tránh nhiệm vụ hơi quá rồi.
“Đại Chu vương!”
Vạn Thiên Thánh quát khẽ một tiếng: “Kính mong Đại Chu vương bố trí đại trận giam cầm, phòng ngừa lực lượng đại đạo tràn lan!”
Đại Chu vương rất bất đắc dĩ, ta đang cảm ngộ đại đạo mà!
Đây là cảm thấy ta thoải mái quá à?
Bỏ đi, ta tiếp tục chơi của ta thôi.
Mà vào lúc này, một tiếng nổ âm vang, đao khí lay trời ập đến.
Nơi xa, Hạ Long Võ cầm Quy Nguyên Đao trong tay, chém một đao về hướng hư không, trong hư không bất chợt ngưng đọng ra một thanh trường đao!
Xa xa, mấy vị Đại Hân vương đều đồng loạt ngây ngốc!
Sau một khắc, sắc mặt đám Đại Hán vương đều hơi khác thường.
Thế này… rất không thích hợp!
Đậu mè!
Hạ Long Võ đã Hợp Đạo rồi!
Không nên như thết Chúng ta có ai mà không già hơn y đâu?
Huống chỉ, Hạ Long Võ chứng đạo Vĩnh Hằng mới được bao lâu cơ chứ?
Lần đại chiến trước y mới chứng đạo, làm sao lại tấn cấp nhanh như vậy?
Mà bên kia, mặt Hạ Long Võ lạnh như sương, y không quản những người khác nghĩ gì, chỉ quay đầu nhìn về phía nhóm người Liễu Văn Ngạn, nhất là Liễu Văn Ngạn, sắc mặt y vô cùng lạnh nhạt: “Liễu Văn Ngạn, ta đã Hợp Đạo! Ngươi còn là Nhật Nguyệt cửu trọng… rốt cuộc ngươi đang chờ cái gì?”
Sắc mặt Liễu Văn Ngạn trắng bệch, Hạ Long Võ đã tấn cấp rồi.
Đây chỉ sợ là người tấn cấp Hợp Đạo nhanh nhất trong những năm gần đây, ngoại trừ mấy tên điên như Vạn Thiên Thánh hay Lam Thiên.
Hạ Long Võ vốn có thiên phú dị bẩm.
Từ sau khi Tô Vũ giúp y bước lên Đao đạo, y đã tiến bộ cực nhanh, bây giờ y một bước bước vào Hợp Đạo, mà Liễu Văn Ngạn còn lớn tuổi hơn y thì vẫn đang dừng lại tại Nhật Nguyệt cửu trọng.
Nơi xa, Vạn Thiên Thánh cũng nhìn thoáng qua Liễu Văn Ngạn, khẽ nhíu mày quát:
“Năm đó thiên phú của ngươi mạnh nhất, vượt xa đám Long Võ nhiều, bây giờ Long Võ đã tiến thêm một bước, đỏ đệ Tô Vũ của ngươi cũng thành Vũ Hoàng! Đã nhiều năm như vậy, rốt cuộc ngươi còn cái gì không bỏ xuống được? Cái chết của lão sư ngươi năm đó cũng không phải trách nhiệm của ngươi…”
Liễu Văn Ngạn đắng chát nói: “Ta… Ta không thẹn với lão sư ta! Người duy nhất mà ta có lỗi… chỉ có Liễu gia…
Ông không thẹn với Diệp Bá Thiên!
Khúc mắc chân chính trong lòng ông chính là Liễu gia.
Vạn Thiên Thánh nhíu mày, Liễu Văn Ngạn có thiên phú rất tốt.
Năm đó, Đa thần văn nhất hệ đều đang đợi ông, đều đang nhìn ông.
Bây giờ, tài nguyên dồi dào, lực lượng đại đạo tràn đầy.
Triệu Lập, Triệu Thiên Binh đều có dấu hiệu chứng đạo Vĩnh Hằng, Thiên Đúc vương cũng sắp bước vào Hợp Đạo, mà năm xưa mấy vị này còn kém xa Liễu Văn Ngạn.
Chu Thiên Đạo, Hạ Hầu gia đều đã chứng đạo, Vân Trần, Nam Vô Cương cũng thế.
Ngay cả Hồng Đàm đều đang bừng bừng khí thế tiến lên, cũng đạt tới Nhật Nguyệt bát cửu trọng, có xu thế vượt qua Liễu Văn Ngạn, thậm chí hiện tại đã vượt qua rồi.
Vì sao Liễu Văn Ngạn vẫn chậm chạp không cách nào bước vào Vĩnh Hằng?
Liễu Văn Ngạn thấy Vạn Thiên Thánh nhìn mình thì lộ ra nụ cười khổ, bỗng nhiên, trước mặt ông hiển hiện một viên thần văn: “Ta muốn tu Văn Minh đạo chân chính, thẳng vượt Hợp Đạo, thần văn nhập Hợp Đạo! Nhưng lòng ta khó yên, thần văn này… sợ là rất khó thành đạo!”
Ông muốn là Văn Minh sư thực thụ!
Cái gì được gọi là Văn Minh sư thực thụ?
Thần văn lớn mạnh trực tiếp bước vào Hợp Đạo cảnh, đây là Văn Minh sư thực thụ, không tồn tại giai đoạn Vĩnh Hằng gì hết.
Điểm này, kỳ thật Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên đều không khác mấy, thần văn của họ vừa mở đạo liền có thể so với cường giả Hợp Đạo, thậm chí là Thiên Vương.
Liễu Văn Ngạn thì không phải là mở đạo, nhưng ông muốn dùng thần văn trực tiếp dung đạo để trở thành cường giả Hợp Đạo cảnh.
Mà trước mặt ông, viên thần văn kia rất đặc thù, là một chữ “Khóa”.
Một loại thần văn rất hiếm gặp.
Liễu Văn Ngạn nói với Vạn Thiên Thánh: “Khóa tình khóa đạo, Vạn sư thúc, nhiều năm qua tâm ta vẫn luôn có khúc mắc! Ta không thẹn với sư phụ, không then với toàn bộ Đa thân văn hệ, ta chưa từng từ bỏ, vẫn luôn giãy giụa vì bọn họ.
Nhưng ta có lỗi với hơn ngàn tính mệnh Liễu gia”
Vạn Thiên Thánh nhìn chằm chằm thần văn nọ.
Khóa!
Tâm khóa!
Liễu Văn Ngạn tự khóa mình lại, khó trách chậm chạp không cách nào chứng đạo, Hồng Đàm nhanh hơn ông, thậm chí ngay cả Trần Vĩnh cũng có xu thế nhanh hơn ông.
Ngày đó Liễu Văn Ngạn trực tiếp bước vào Nhật Nguyệt, còn là Nhật Nguyệt cửu trọng.
Tâm khóa khó mở!
Việc này, Vạn Thiên Thánh cũng không có cách nào.
Đương nhiên, Vạn Thiên Thánh biết một chuyện, Liễu gia ngoại trừ một vị đại bá thì vẫn còn có người sống, hài nhi bị thất lạc năm xưa, bây giờ đã là Hoàng Cửu, việc này người biết đến không ít, nhưng mà Liễu Văn Ngạn lại không hề hay biết.
Mà trước đó Hoàng Cửu cũng từng bảo, ừng nhắc tới nàng trước mặt người Liễu gia.
Từ nhỏ nàng đã được Không Không nuôi dạy, người là Nhân tộc, tâm lại là Không Gian Cổ Thú tộc.
Hoàng Cửu cũng không sai, công sinh chưa hẳn vượt qua ơn dưỡng dục, huống chỉ, nàng không có tình cảm với Liễu gia, có cảm tình thì cũng chỉ là với Không Không.
Tô Vũ không đề cập tới chuyện này, cũng không cho ai nhắc tới chuyện đó.
Vạn Thiên Thánh biết nếu ông nói hết mọi chuyện cho Liễu Văn Ngạn nghe, hơn nữa nếu Hoàng Cửu nguyện ý nhận tổ quy tông, nguyện ý tha thứ cho Liễu Văn Ngạn thì chắc chắn có thể giải khai tâm khóa của đối phương.
Nhưng Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua Hoàng Cửu xa xa, cuối cùng ông chỉ thở dài một tiếng, không định mở miệng.
Mở được tâm khóa của Liễu Văn Ngạn, có lẽ ông ta sẽ bước vào Hợp Đạo.
Thế nhưng… cần gì chứ?
Hoàng Cửu không muốn nhận tổ quy tông, không nên cưỡng cầu nàng.
Năm xưa Liễu Văn Ngạn thực sự đã làm liên lụy toàn bộ Liễu gia, vì thủ hộ thần văn của Diệp Bá Thiên, ông chết cũng không nguyện ý giao ra.
Việc này… có lẽ còn phải tìm Đại Chu vương để tính sổ.
Mà cách đó không xa, Đại Chu vương vội vã biến mất.
Y đã cảm nhận được ác ý.
Y cảm thấy mình rất vô tội, năm đó nhằm vào Liễu Văn Ngạn nhất hệ cũng không phải ý của y, Đại Chu phủ còn chẳng hề quản, đương nhiên, Đại Chu phủ đã lựa chọn sống chết mặc bây, không tính là người tốt, thế nhưng tuyệt đối đâu có xen vào!
Không thể bởi vì ta không xen vào lại tìm ta tính sổ được!
Chuyện xưa xửa xừa xưa, đừng nhìn chằm chằm ta nữa!
Chương 3124: Ô Quy Bàn Long.
Vạn Thiên Thánh không xen vào vấn đề của Liễu Văn Ngạn nữa, việc này rất khó mà nói, Liễu Văn Ngạn chậm chạp không cách nào Hợp Đạo, đây cũng là chuyện ông không thể giải quyết.
Ông nhìn về phía các đại trấn thủ uy tín lâu năm.
Ánh mắt ông hơi phát sáng, quát lớn: “Sương Tuyết, chư vị trấn thủ, hãy nghĩ biện pháp tấn cấp Hợp Đạo đi!”
Những vị trấn thủ này đều có hi vọng.
Trước đó họ đều là Vĩnh Hằng cửu đoạn.
36 vị trấn thủ có 5 vị lựa chọn rời khỏi, sớm ngày dưỡng lão, bây giờ có vị còn đang ở trong cổ thành bế quan, có người thì tới các tiểu giới dưỡng già, tính cả Hồng Mông thì trong 31 vị mới chỉ có 10 người đã Hợp Đạo.
Còn lại đều chưa bước vào Hợp Đạo cảnh.
Đây cũng là cơ hội của bọn họ.
Vạn Thiên Thánh điều khiển quy tắc chỉ lực hướng về phía những người này, để các vị trấn thủ có hi vọng tấn cấp.
Mà cường giả Nhân tộc có hy vọng tấn cấp như Đại Hán vương và Đại Đường vương thì cũng được ưu ái thêm chút ít, vô số quy tắc chỉ lực tràn về phía bọn họ.
Lần này không thành Hợp Đạo, chờ lúc Tô Vũ mở đạo vẫn không thành thì lại đi cảm ngộ Đại Đạo Đỏ, hẳn là có thể thành công chứ nhỉ?
Ba cơ hội đều không có cách nào tiến thêm một bước, vậy tức là tư chất thực sự quá kém.
Thế nhưng ở thời đại này, có thể trở thành Vĩnh Hằng cao đoạn thì mấy ai là kẻ ngu xuẩn?
Một khi thành công, tất nhiên sẽ sinh ra rất nhiều cường giả Hợp Đạo cảnh.
Bất quá, chiến lực đỉnh cấp vẫn rất khan hiếm.
Vạn Thiên Thánh lại nhìn về phía mấy vị Thiên Vương, Đại Chu vương thì không cần phải để ý đến, Hồng Mông thì khác, lúc trước có thể xem vị này là đệ nhất cường giả vạn giới, nhưng bây giờ thì…
Vạn Thiên Thánh hỏi thăm: “Hồng Mông tiền bối, ngài cần lực lượng đại đạo gì?”
Hồng Mông thấy Vạn Thiên Thánh hỏi mình thì hơi khó xử.
Lão biết tâm tư của Vạn Thiên Thánh, bước vào Thiên Tôn có lẽ cũng là điều mà Tô Vũ hi vọng nhìn thấy, bất quá…
Lão Quy suy nghĩ một chút bèn đáp: “Ta muốn trở thành Thiên Tôn chỉ sợ sẽ rất khó!
Bất quá cũng không phải không có cơ hội, năm đó đạo lữ của ta xem Thái Cổ Thần Sơn nên mở đạo này, nếu để cho ta xem Thái Cổ Thần Sơn một lần, có lẽ ta có thể cảm ngộ càng nhiều, bước vào lĩnh vực Thiên Tôn! Có căn cơ nắm giữ lực lượng đại đạo!”
Thiên Tôn kỳ thật chính là chủ nhân quy tắc, chỉ là bây giờ không cách nào chưởng khống đại đạo mà thôi.
“Thái Cổ Thần Sơn?”
Vạn Thiên Thánh hỏi lại: “Thượng giới có Vạn Tộc Sơn, Hỗn Độn Sơn bên trong Thần Sơn vô cùng cường đại, chẳng lẽ là ngọn núi này?”
“Không phải” Lão Quy giải thích: “Là một ngọn núi khác, năm đó đạo lữ của ta gặp được ở trong hỗn độn, hiện tại nó nằm ở đâu thì ta không rõ ràng! Nhưng nó khác với những Thần Sơn khác, trông giống Ô Quy Bàn Long hơn..”
Ý gì đây?
Ô Quy còn có thể Bàn Long?
Vạn Thiên Thánh còn đang nghĩ ngợi, Thiên Diệt bỗng cười ha hả xen vào: “Chính là trên người lão Quy có đống phân, hiểu chưa?”
Đã hiểu!
Hết sức hình tượng!
Vạn Thiên Thánh lập tức ngộ ra, ngươi nói thẳng là được rồi, chính là hình dáng giống như rùa đen, trên mai rùa đen còn có đống phân, đúng không?
Sắc mặt lão Quy đen xì nhìn về phía Thiên Diệt, hận không thể giết chết hắn.
Đó gọi là Ô Quy Bàn Long, biết chưa?
Cái gì gọi là trên người lão Quy có đống phân?
Cút mọe ngươi đi!
Thiên Diệt nhe răng trợn mắt, hô: “Đại bổng đạo ở đâu? Cho ta chút lực lượng đại bổng đi, ta cảm thấy ta sắp bước vào Hợp Đạo tam đẳng rồi!”
Lão Quy thần nhiên nói: “Tam đẳng thì thế nào? Ngươi đánh nhau cũng đâu có đánh thắng”
Nói lời đau tim ư?
Ai mà không biết cơ chứ?
Ha hai Sắc mặt Thiên Diệt khó coi muốn chết, bất quá nhất thời không thể cãi lại.
Ta không thắng nổi sao?
Hắn chợt nghĩ tới một người, vội quay đầu nhìn khắp nơi, rất nhanh đã thấy một gia hôa đang lén lén lút lút ð nơi hẻo lánh xa xa, Thiên Diệt quát lớn: “Đa Bảo, lần trước có phải ta đánh thắng ngươi không?”
Ai nói ta không thắng nổi?
Ta thắng Đa Bảo mà!
Đa Bảo thầm mắng một tiếng, bất quá vẫn tươi cười đáp: “Đúng đúng đúng, Thiên Diệt huynh đánh ta rất thảm!”
Thiên Diệt thấy y e dè như thế thì lập tức chẳng còn hứng thú gì, thắng cái tên kia sợ là cũng không có tí ý nghĩa nào!
Không thú vị gì hết!
Vạn Thiên Thánh cũng mặc kệ hắn, ông nhìn mấy vị Thiên Vương xung quanh, nhất là Phì Cầu: “Phì Cầu tiền bối, ngươi mở đạo có tiến triển gì không?”
Phì Cầu vốn không có chiến lực Thiên Tôn, chỉ là Thiên Vương phối hợp thêm chiếc giày thì mới có thể đánh Thiên Tôn.
Nếu bản thân nó có chiến lực Thiên Tôn, lại phối hợp thêm chiếc giày thì không nói chiến chủ nhân quy tắc, nhưng sẽ mạnh hơn Thiên Tôn thông thường nhiều.
Thế nhưng làm sao để giúp nó tiến bộ đây?
Bây giờ Phì Cầu đang chạy loạn khắp nơi, người khác thì lo chải vuốt đại đạo, nó thì không có việc gì để làm, rất là nhàm chán.
Nghe thấy Vạn Thiên Thánh gọi mình, nó suy nghĩ một chút bèn đáp: “Ta am hiểu Cắn đạo, mở đạo cũng là Cắn đạo! Làm sao để tiếp tục phát triển thì ta không biết!”
Đau đầu!
Mấy vị Thiên Vương gần như không có ai có hi vọng tấn cấp Thiên Tôn, tính ra thì đây vẫn là thiếu hụt rất lớn.
Về phần ông và Lam Thiên thì hoàn toàn có khả năng, chỉ cần thêm một chút thời gian là được.
Lão Quy muốn xem núi, Hỏa Vân thì cứ đợi từng bước, Kỳ vương phi đang hấp thu lực lượng hóa đá, Phì Cầu không biết nên làm sao, Đại Chu vương thì chỉ cần đả thông hai đạo Nhẫn Nại, có lẽ vẫn còn có cơ hội.
Một đám Thiên Vương thế kia mà không ai có thể tấn cấp Thiên Tôn sao?
Ông còn đang nghĩ ngợi, nơi xa, bỗng nhiên một vị Thực Thiết Thú to lớn điên cuồng gào thét, thân thể càng lúc càng lớn, lập tức đã cường đại đến cực hạn, khí tức mạnh dần lên.
Đám người khẽ giật mình, còn tưởng rằng đó là Lục Nguyệt, nhìn kỹ thì mới nhận ra đấy là Cửu Nguyệt!
Thời khắc này, thân thể Cửu Nguyệt cực kỳ cường hãn, đương nhiên đó đều là hư ảo, mà đại đạo cường hãn đã khiến nhục thân y phát nổ.
Trước đó Cửu Nguyệt chỉ là Hợp Đạo tứ đẳng, bấy giờ, khí tức của y đã đạt đến tam đẳng, ngay sau đó liền lên nhị đẳng, thậm chí mơ hồ tấn cấp Thiên Vương.
Cặp mắt to của Cửu Nguyệt ngơ ngác nhìn xung quanh, thấy có người nhìn mình liền cười nói: “Ta không có cảm ngộ gì đâu, đều là Nhị tổ truyền cho, đây là đạo do Nhị tổ mở, ngài ấy vẫn lạc nhưng có một ít tàn niệm lưu lại, trực tiếp chuyển đạo cho ta…”
Thật sự là y cảm ngộ không nhiều, nhưng đạo của y không giống những người khác.
Đạo của Cửu Nguyệt là tàn niệm của Nhị Nguyệt ở thời khắc cuối cùng trực tiếp chuyển giao.
Khi đó, Nhị Nguyệt đã nói Cửu Nguyệt kế thừa đạo của mình thì khả năng cực hạn chỉ là chủ nhân quy tắc, nhưng thế thì cũng đủ rồi.
Mà trước đó, Cửu Nguyệt thiếu nhất chính là quy tắc chỉ lực.
Lúc này, quy tắc chỉ lực đầy đủ, gia hỏa này mơ hồ muốn tấn cấp Thiên Vương!
Đám người không nói gì, nhưng trong lòng đều thầm mắng một tiếng.
Nhị thế tổi Đúng vậy, Cửu Nguyệt chính là nhị thế tổ.
Cả đám đều ghen tị đỏ mắt.
Không có cách nào cả, ai bảo lão tổ tông của người ta lợi hại, trước khi chết đã truyền thừa đại đạo cho y.
Cửu Nguyệt căn bản không cần cố gắng, có lẽ ngủ mười vạn năm rồi tỉnh lại, y đã thành chủ nhân quy tắc cũng nên!
Chương 3125: Nhìn Thấy Một Mặt Khác Của Tô Vũ.
Nhị thế tổ Cửu Nguyệt vừa tấn cấp, sau một khắc, bỗng nhiên một cỗ Ngũ Hành chỉ lực cường hãn sôi trào hẳn lên!
Nếu như có người mở Thiên Môn thì sẽ phát hiện ra một đầu đại đạo Ngũ Hành hợp nhất, phía trên là một lối nhỏ lập tức lan tràn tách rời Ngũ Hành đại đạo, có xu thế cưỡng ép khép lại.
Tô Vũ từng tới Ngũ Hành tộc để quan sát, đại đạo của họ bị cường giả cưỡng ép xé rách thành năm tiểu đạo, không cách nào hợp nhất nên tự nhiên cũng không có cách nào trở thành Hợp Đạo.
Bộ tộc này chỉ Phù Thổ Linh là có hi vọng.
Gã là do Ngũ Hành lão tổ chuyển thế.
Khi gã trở thành Hợp Đạo, tiến hành hợp nhất Ngũ Hành thì toàn bộ Ngũ Hành tộc mới có hi vọng sinh ra Hợp Đạo cảnh.
Bấy giờ, toàn bộ Ngũ Hành tộc có hơn mười vị Vĩnh Hằng, ai nấy đều hưng phấn không cách nào tưởng tượng được.
Bọn họ chăm chú quan sát Phù Thổ Linh, khí tức của gã đang dao động mãnh liệt, lực lượng đại đạo tràn lan nhưng lại chậm chạp không cách nào hoàn thành hợp nhất Ngũ Hành đại đạo.
Dù mọi người không nhìn thấy đại đạo nhưng vẫn có thể cảm nhận được trong cơ thể gã có năm cỗ lực lượng hơi hơi phân tán, không cách nào hợp dung!
Lam Thiên và Vạn Thiên Thánh nhìn qua, lập tức liền hiểu rõ.
Bởi vì gần đây họ đang nghiên cứu vấn đề này.
Lực lượng Ngũ Hành không hình thành vòng khép kín.
Tuy Phù Thổ Linh không thể hợp nhất vạn đạo như Tô Vũ, nhưng gã là Ngũ Hành hợp nhất, hiện tại, lực lượng Ngũ Hành lại tồn tại đơn độc.
Vạn Thiên Thánh xem xét chốc lát bèn lên tiếng: “Ngũ Hành tạo thành vòng kín là đơn giản nhất, Phù Thổ Linh, ngươi hiểu rất rõ về Ngũ Hành tương sinh! Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc…”
Lực lượng Ngũ Hành trong thân thể Phù Thổ Linh tích tụ quá nặng nề, gã cảm thấy hơi thống khổ, khó nhọc đáp: “Ta biết, thế nhưng Ngũ Hành của ta không cách nào hợp nhất… Tiếp tục như vậy, ta vẫn không thể bước vào Hợp Đạo!”
Không tấn cấp Hợp Đạo, gã sẽ không thể cưỡng ép Ngũ Hành đại đạo quy nhất, sinh linh trong tộc vẫn không có biện pháp bước vào Hợp Đạo cảnh!
Trong vạn giới này, Ngũ Hành tộc tuy được coi là cường tộc, thế nhưng muốn đến cấp độ Hợp Đạo thì đúng là mơ tưởng.
Năm xưa họ đích thực là cường tộc, bây giờ lại chẳng có nổi một vị Hợp Đạo!
Đây mới là chuyện bi ai nhất!
Phù Thổ Linh đi theo Tô Vũ vì gã hi vọng Ngũ Hành tộc có thể đánh võ lời nguyền này, gã mong muốn có thể bước vào Hợp Đạo cảnh, nếu vậy thì không bàn đến những cái khác, năm vị lão tổ của Ngũ Hành tộc đều sẽ có cơ hội lập tức bước vào Hợp Đạo!
Bởi vì họ đều đã đạt đến Vĩnh Hằng đỉnh phong, nhưng đây cũng là cực hạn, không cách nào tiến thêm một bước!
Tộc khác ở thượng giới còn có cường giả, Ngũ Hành tộc lại chẳng còn một ai.
Thực Thiết tộc ở thượng giới có cả Thiên Tôn và Thiên Vương.
Mệnh tộc cũng thết Không Gian cổ tộc kém hơn một chút nhưng cũng có Thiên Vương.
Về phần Hống tộc, bởi vì từng tao ngộ không ít nguy cơ nên dẫn đến thượng giới hiện chỉ có mỗi một vị Hợp Đạo nhị đẳng.
Nhưng Ngũ Hành tộc danh xưng là cường tộc, đi theo Tô Vũ lại chưa từng giam dự một lần đại chiến nào, bởi vì họ không có tư cách, đây mới là chuyện bi ai nhất trong đời.
Ngũ Hành tộc không có khả năng một mực dựa vào đánh cược vận khí!
Chỉ có thể tự mình cường đại thì mới có thể chiếm cứ một mảnh đất cắm dùi bên cạnh Tô Vũ.
Phù Thổ Linh muốn Hợp Đạo!
Gã không ngừng thôn phệ vô số lực lượng Ngũ Hành nhưng mà vẫn không có cách nào hợp nhất, gã mạnh hơn các vị Ngũ Hành tộc khác nhiều, người khác còn chẳng thể sử dụng lực lượng Ngũ Hành, chỉ có thể đơn thuần thu nạp một loại.
Gã có thể thu nạp năm loại, nhưng lại vô phương hợp nhất, thật vô dụng!
Vạn Thiên Thánh nhìn kỹ lại, ông khẽ nhíu mày lộ ra vẻ nghi hoặc.
Lực lượng Ngũ Hành của Phù Thổ Linh rất cân đối nhưng vẫn không thể hợp nhất, nguyên nhân là vì sao?
Ông đã từng nghiên cứu Ngũ Hành hợp nhất, mà Tô Vũ cũng thế.
Theo lý thuyết, lúc này đáng lý ra nên đạt thành cân đối, hoàn thành Ngũ Hành đan xen rồi hợp nhất!
Chuyện này rất không thích hợp!
Ông cũng thử nghiệm thu nạp lực lượng Ngũ Hành, chỉ nháy mắt, năm cỗ lực lượng hợp nhất, tiếp đó hóa thành lực lượng mới.
Nơi xa, đám Phù Thổ Linh nhao nhao chú ý, chờ thấy ông tùy ý tạo ra một cỗ lực lượng đặc thù thì thiên tài một mực kiên định như Phù Thổ Linh cũng suýt ng mất!
“VÌ sao?”
Gã không cam tâm, gã trở nên điên cuồng, vì cái gì chứ?
Vạn Thiên Thánh chỉ phụ tu mà vẫn có thể tùy ý hợp nhất Ngũ Hành, vì sao chúng ta không được?
Tại sao Ngũ Hành tộc không có cách nào hoàn thành hợp nhất?
Vạn Thiên Thánh quát: “Đừng gấp, khả năng là có liên quan tới người năm xưa chia tách Ngũ Hành đại đạo, ta không mở Thiên Môn nên không thể thấy rõ, chờ Vũ Hoàng trở về, có lẽ có thể nhìn thấu mọi chuyện!”
Thật sự là ông không thể quan sát ra cái gì cả.
Nhưng hiện tại Phù Thổ Linh đã hấp thu rất nhiều lực lượng, nếu còn hút nữa thì coi chừng gã sẽ tự mình phát nổi Vì sao Phù Thổ Linh không cách nào hợp nhất Ngũ Hành? Có lẽ vấn đề nằm ở đại đạo.
Bọn họ vừa nói xong, trên không trung bất chợt xuất hiện một lỗ hổng, bầu trời tựa hô sắp nứt raI Mà vào lúc này, bọn họ đã thấy được một bóng người, một thân ảnh vô cùng to lớn!
Kia là Tô Vũ!
Hắn từ thời không trường hà chiếu rọi hư ảnh đến giới vực, thân thể hết sức cường đại.
Giờ khắc này, có vẻ Tô Vũ vẫn chưa biết chuyện, không cảm nhận người ở phía dưới đã nhìn thấy mình, hắn đang điên cuồng gào thét: “Đau quá!”
“Đệt”
“Đau quá đi mất!”
“AI”
“Cứu mạng!”
“Đừng có đến nữa!”
“A a a, cha ơi cứu mạng!”
Một đám người đồng loạt lộ ra ánh mắt dị dạng.
Đây là Tô Vũ sao?
Không phải đâu nhỉ?
Thân ảnh to lớn kia che khuất bầu trời, rõ ràng thân thể Tô Vũ không lớn, nhưng chiếu rọi ở nơi đây lại khiến cho toàn bộ bầu trời đều là hình ành của hắn.
Từ trước đến nay gia hỏa này vô cùng cuồng ngạo, luôn luôn bảo trì phong phạm của người đọc sách, phía sau làm sao thì không nói, nhưng trước mặt mọi người hắn luôn thể hiện dáng vẻ bình tĩnh, ương ngạnh, kiêu ngạo, tỉnh táo…
Dù sao đủ các loại cảm xúc đều có.
Nhưng chưa từng có ai thấy hắn giống như lúc này… Đau tới phát khóc, không ngừng hô hào gọi cha!
Chỉ chốc lát, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Vạn Thiên Thánh vung tay lên, bầu trời biến đen, ông truyền âm dặn dò: “Đừng ai nhắc đến chuyện này, bị trả thù như thế nào… Khụ khụ, các ngươi ắt cũng biết! Mọi người cứ giấu ở trong lòng là được!”
Tô Vũ một mực bát quái người khác, lần này… lần này không phải chúng ta muốn hóng bát quái của ngươi đâu!
Không ngờ ngươi lại bất cẩn để lộ sự tình rồi.
Chính Tô Vũ cũng không có cảm ứng được hình ảnh của hắn bị bắn đến Thiên Uyên giới vực.
Bấy giò, sắc mặt mọi người đều vô cùng quỹ dị, nhưng không một ai dám lên tiếng, hết thảy đều tỏ ra như không biết gì.
Việc này… Mọi người biết là được rồi, đừng ai dại mà đề cập tới.
Giống như Vạn Thiên Thánh đã nói, ai nói ra thì kê đó ắt gặp xui xẻo!
Bên kia, Thiên Diệt lén lén lút lút chọc mấy cái lỗ nhỏ ở trên bầu trời, hắn tò mò không nhịn được.
Phì Cầu lẳng lặng di chuyển, đường như không có ai để ý tới nó, cái đuôi khẽ lắc lắc, chóp đuôi đâm thủng màn trời thành một cái lỗ nhỏ, trộm liếc qua cái lỗ bé xíu đó.
Bánh Nhân Đậu hắt hơi một cái, phun ra một cái lỗ, một nhà ba người tề tụ, sáu con mắt cùng hướng về không trung.
Kết quả, chỉ chốc lát sau, màn che mà Vạn Thiên Thánh bày ra toàn lỗ là lỗ!
Dĩ nhiên Vạn Thiên Thánh biết rất rõ ràng.
Vẻ mặt ông cực kỳ bất đắc dĩ!
Đám người kia chính sự thì không xong nhưng hóng chuyện lại là đệ nhất!
Việc này mà bị Tô Vũ biết… Ai dám nhắc tới ở trước mặt hắn thì cứ chờ bị đánh đi!
Trăm phần trăm là thế!
Có điều ông không định ngăn cản, cũng tốt, để mọi người biết một mặt chân thực của Tô Vũ, hiểu được hắn cũng không phải là kẻ chỉ biết bá đạo, phách lối.
Những thống khổ mà hắn phải chịu thường đều là vào lúc người khác không hay biết.
Tô Vũ là kẻ có sức chịu đựng rất cao, lúc này lại thống khổ vạn phần, hiển nhiên chuyện đào hang nào có đơn giản.
Tất cả mọi người đều hưởng thụ lợi ích mà Tô Vũ mang tới, chỉ sợ họ đều không biết ở trong thời không trường hà hắn đã phải nhận lấy những gì.
Quả nhiên, nhìn một hồi, ánh mắt mọi người thiếu đi mấy phần bát quái.
Giờ khắc này, Tô Vũ đang điên cuồng chửi mắng, điên cuồng tru lên!
Hắn rất thống khổ!
Vạn đạo công tâm!
Ánh mắt mấy vị Lam Sơn Hầu từ hưng phấn dân dản hóa thành đau lòng, Tô Vũ quá thống khổi Mọi người ở phía dưới nói chuyện sung sướng, hấp thụ thống khoái, thế nhưng nhất thời đã quên mất Tô Vũ còn đang vất vả ở trong thời không trường hà.
Trước đó mọi người cảm thấy cũng chỉ là đào hang mà thôi, lúc này họ mới biết được Tô Vũ đang phải tiếp nhận những thống khổ không cách nào tưởng tượng nổi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







